Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1980


Lúc này, hai long vệ đã lấn lướt được hai người kia nên đã chém chết được họ.

Viêm Dương cũng bị dính lửa trên người mà không sao dập được, Ngô Bình tranh thủa ánh sáng xanh vẫn còn công dụng nên vội đập vài cái vào người Viêm Dương, ngọn lửa cũng tắt, ánh sáng xanh cũng chữa trị cho Viêm Dương luôn.

Đây đã là lần thứ hai, Ngô Bình dùng tới Lục Diệp bảo mệnh nên tâm trạng đang tan chậm, anh sầm mặt rồi hỏi người thanh niên kia: “Anh là Ngũ Truyền hả?”

Advertisement

Hiện giờ, Ngũ Truyền đang run như cầy sấy, hắn run giọng đáp: “Vâng ạ”.

Ngô Bình: “Ba người kia chết rồi, giờ đến lượt anh”.

Advertisement

Ngũ Truyền quỳ xuống đất van xin: “Xin Long chủ tha mạng cho tôi!”

Ngô Bình cười lạnh nói: “Anh đã giết người dân vô tội, chẳng lẽ không thấy tội lỗi à? Long vệ, chém!”

Vù!

Một tia sáng lạnh lẽo loé lên, long vệ đã chém đứt đầu Ngũ Truyền.

Ngô Bình cúi xuống lục tìm trên người hắn thì thấy có khá nhiều thứ linh tinh, anh không mấy hứng thú nên đưa hết cho long vệ.

Nhưng trên người của hai Chân Nhân đã bỏ mạng kia lại có khá nhiều thứ hay ho, Ngô Bình thấy có hơn 700 tiền bùa, cùng tiên thạch và bùa chú.

Anh cất hết đi rồi nói với mọi người: “Đi thôi”.

Anh gọi nhóm Thẩm Hạ ở trên rồi tất cả cùng rời khỏi đây. Trước khi đi, anh còn kiểm tra lại xem đại trận đã biến mất thật hay chưa.

Không lâu sau, nhóm Ngô Bình đã quay lại đảo Vân Mộng.

Sáng ngày hôm sau, Ngô Bình vẫn đi làm. Sau khi đến viện, anh thấy Hạ Ninh đang chờ mình ở mình ở phòng cấp cứu.

Ngô Bình: “Hạ Ninh, cô tìm tôi có việc gì à?”

Hạ Ninh cười nói: “Viện trưởng đồng ý cho anh chuyển đến khoa của tôi rồi, đi thôi bác sĩ Ngô”.

Ngô Bình không ngờ Hạ Ninh lại giải quyết nhanh như thế, nhưng anh không mấy bận tâm, vì làm việc ở đâu cũng thế nên gật đi theo.

Hạ Ninh làm việc ở khoa giải phẫu thần kinh, thường xuyên phải phẫu thuật mở hộp sọ cho bệnh nhân.

Vào văn phòng khoa rồi, Ngô Bình thấy có không ít các bác sĩ đang làm việc. Khi anh nhìn thấy một cô bác sĩ thì chợt đứng hình. Cô bác sĩ này rất xinh đẹp, không hề thua kém Hạ Ninh, tuổi khoảng 25, khí tức lấp ló, là một cao thủ Tiên Thiên!

Sao lại có một cao thủ cảnh giới Tiên Thiên ở trong viện? Ngô Bình liên hệ tới đại kiếp mà Hạ Ninh đang phải trải qua rồi huýt sáo với cô bác sĩ xinh đẹp đó.

Nhưng cô ấy chỉ lạnh lùng liếc anh một cái, chứ không có phản ứng gì.

Hạ Ninh cười nói: “Vừa đến đã dám trêu hoa khôi của bệnh viện à? Anh cũng to gan đấy!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1981


Ngô Bình không làm theo, mà còn ghé sát tai cô ấy thì thầm: “Cô ở cảnh giới Tiên Thiên thì đến viện làm gì?”

Cố gái đứng hình, sau đó nhìn chằm chằm thật lâu vào anh.

Ngô Bình: “Ra ngoài nói chuyện”.

Dứt lời, anh đi trước, cô gái đi theo sau.

Advertisement

Hạ Ninh chán nản nói: “Lam Dĩnh, sao em dễ dụ thế?”

Lam Dĩnh nhìn Hạ Ninh chứ không nói gì, sau đó vẫn đi theo Ngô Bình.

Hai người đi tới một phòng nghỉ, Lam Dĩnh khoá trái cửa lại, sau đó lạnh lùng nhìn Ngô Bình: “Rốt cuộc anh là ai?”

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi phải hỏi cô câu này mới đúng, cô là ai? Tại sao lại ở cạnh Hạ Ninh?”

Lam Dĩnh cười lạnh: “Anh trả lời tôi trước đi đã”.

Ngô Bình: “Cô trả lời trước đi”.

Lam Dĩnh cau mày: “Anh không nói thì đừng trách tôi!”

Dứt lời, cô ấy giơ tay túm vào vai Ngô Bình. Trong mắt Lam Dĩnh, Ngô Bình chỉ là một người bình thường, không hề có tu vi. Đúng là thế, vì hiện giờ thể chất của Ngô Bình rất yếu, còn thua cả người bình thường.

Ngô Bình cảm thấy người mình nặng trĩu nên ngồi phịch xuống giường.

Lam Dĩnh tăng lực tay rồi hỏi: “Trả lời!”

Ngô Bình: “Cô là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên mà lại xuống tay với một người trói gà không chặt như tôi, không thấy xấu hổ à?”

Lam Dĩnh hừ nói: “Anh mà không nói thì tôi sẽ bóp nát vai, cho anh thành tàn tật luôn!”

Ngô Bình thở dài nói: “Được rồi, tôi nói, thật ra tôi là người bảo vệ cho Hạ Ninh”.

Lam Dĩnh tròn mắt hỏi: “Anh là người bảo vệ Hạ Ninh ư? Vớ vẩn! Tôi mới là người bảo vệ cô ấy”.

Ngô Bình bật cười nói: “Cô là người bảo vệ ư? Mới cảnh giới Tiên Thiên thì bảo vệ cái quái gì?”

Lam Dĩnh cắng răng nói: “Đó là việc của tôi!”

Ngô Bình giựa người vào thành giường rồi nói: “Đừng nóng, tôi biết Hạ Ninh gặp đại kiếp từ lâu rồi, nhưng không thấy có ai bảo vệ cô ấy nên mới làm. Hôm nay gặp cô, tôi còn tưởng cô là người gây bất lợi cho Hạ Ninh”.

Lam Dĩnh cúi đầu nói: “Người bảo vệ chính thức đã chết rồi, đấy là anh trai tôi”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Anh trai cô?”

Lam Dĩnh: “Trước khi chết, anh đã điện thoại cho tôi bảo tôi chăm sóc cho Hạ Ninh. Sau này nhận được di vật của anh ấy thì tôi mới biết anh ấy là người bảo vệ cho Hạ Ninh”.

Ngô Bình hỏi: “Anh cô có tu vi thế nào?”

Lam Dĩnh: “Cảnh giới Thuần Dương!”

Ngô Bình: “Cô có thể nói cho tôi biết thân phận của Hạ Ninh không?”

Lam Dĩnh: “Tôi chưa tin anh”.

Ngô Bình: “Tôi với Hạ Ninh quen nhau lâu rồi, nếu tôi muốn hại cô ấy thì còn chờ đến bây giờ làm gì. Mà tôi tìm hiểu về Hạ Ninh, cũng là để bảo vệ cho cô ấy tốt hơn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1982


Dứt lời, anh đứng dậy định đi ra ngoài, nhưng đã bị Lam Dĩnh kéo lại, cô ấy nói: “Anh cho tôi biết thân phận của anh trước đã”.

Ngô Bình mỉm cười nói: “Tối rồi nói chuyện sau, tôi phải đi làm rồi”.

Ngô Bình quay lại văn phòng nhận việc từ Hạ Ninh. Buổi sáng có một ca phẫu thuật quan trọng, bệnh nhân là một ông trùm bất động sản ở Giang Nam, của cải nhiều vô số kể. Buổi sáng, ông ấy đang tập thể dục thì tự nheien ngã vật ra ngất xỉu, đến giờ đã xác định được là xuất huyết não.

Advertisement

Tháng nào, Hạ Ninh cũng phải thực hiện vài ca phẫu thuật kiểu này nên cũng không thấy khó.

Hạ Ninh: “Ngô Bình, Lam Dĩnh, hai người vào hỗ trợ tôi nhé”.

Advertisement

Ngô Bình: “Đại ca, hay để tôi làm cho?”

Hạ Ninh: “Trình độ của anh còn thấp, đứng cạnh mà xem thôi”.

Ngô Bình: “Ờ!”

Hạ Ninh: “Lại đây, viết bệnh án cho tôi”.

Vì thế, Ngô Bình ngoan ngoãn ngồi viết bệnh án trên bàn, còn những người khác thì ai bận việc nấy.

Một lúc sau, Lam Dĩnh ngồi xuống cạnh anh. Lúc này, phòng không có ai nên cô ấy hỏi: “Rốt cuộc anh là ai?”

Ngô Bình nhỏ giọng đáp: “Tôi là Ngô Bình - cao thủ thanh niên số một dưới cảnh giới Địa Tiên!”

Lam Dĩnh đen mặt: “Tôi đang nghiêm túc đấy”.

Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình, đệ tử tinh anh của kiếm phái Thục Sơn tại Địa Tiên Giới, cao thủ số một trên Nhân Tiên Bảng, đồng thời còn là một thầy luyện đan tài ba”.

Lam Dĩnh càng bực mình hơn: “Anh không muốn nói thì thôi”.

Lam Dĩnh không hề tin lời nói của Ngô Bình, cái gì mà đệ tử kiếm phái Thục Sơn, rồi cao thủ đứng đầu Nhân Tiên Bảng, toàn là lừa đảo hết!

Anh trai cô ấy mới là nhân tài tu luyện, nhưng năm xưa cũng chỉ lọt vào tốp 30 trên Nhân Tiên Bảng thôi, chứ đừng nói là gia nhập kiếm phái Thục Sơn.

Còn thầy luyện đan thì Lam Dĩnh thấy càng hoang đường hơn, Ngô Bình chẳng có chút tu vi nào thì luyện đan bằng niềm tin à?

Ngô Bình cũng chẳng buồn giải thích, mình nói thật mà người ta không tin, anh thở dài rồi nói: “Tôi chỉ là một người yêu thích tu luyện, một thành viên quèn của Võ Thần Ti, làm công việc tình báo”.

Kiểu nói này sẽ khiến người khác tin tưởng hơn, Lam Dĩnh nói: “Thì ra là thành viên của Võ Thần Ti, hừ, xem ra anh vẫn đang điều tra tôi hả?”

Ngô Bình: “Đến lượt cô nói về Hạ Ninh rồi đấy”.

Lam Dĩnh: “Hạ Ninh là sư phụ của anh trai tôi, một tán tu cảnh giới Địa Tiên có tư chất rất tốt. Anh tôi có để lại lời nhắn cho tôi là Hạ Ninh có mối thù sâu đậm nên luôn bị truy sát. Đại kiếp luân hồi của cô ấy cần người bảo vệ, nên anh tôi đã bảo vệ cho cô ấy”.

Ngô Bình biết đại kiếp luân hồi cần di dời nguyên thần khỏi vật chủ, để đầu thai chuyển kiếp. Sau khi được đánh thức thì có thế kết thành thần thai rồi nuôi dưỡng nguyên anh.

Chờ thần thai trưởng thành thì cơ thể trước kia của Hạ Ninh sẽ biến thành một hoá thân của cô ấy. Đương nhiên, sau này khi Ngô Bình đến cảnh giới Thần Cung thì không cần làm vậy, anh có cách kết thai tốt hơn, nhưng chuyện đó để sau.

Ngô Bình: “Sau khi anh cô bị hại, người ta không phát hiện ra Hạ Ninh chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1983


Lam Dĩnh trầm mặc, không biết đang nghĩ gì.

Ngô Bình chợt nói: “Cô có từng nghĩ tới một chuyện không?”

Lam Dĩnh hỏi: “Chuyện gì?”

Advertisement

Ngô Bình: “Họ tìm thấy anh cô thì cũng tìm thấy cô, mà thế thì sẽ phát hiện ra Hạ Ninh”.

Lam Dĩnh sững người: “Chắc không đâu, tôi có thân phận bác sĩ để che giấu rồi, hơn nữa tôi cũng vừa được điều đến phòng Hạ Ninh thôi”.

Ngô Bình: “Nhưng cô có tu vi, nếu ở lại đây thì quá thu hút sự chú ý. Tôi nghĩ cô nên rời khỏi bệnh viện ngay, để Hạ Ninh cho tôi bảo vệ”.

Advertisement

“Anh?”, rõ ràng Lam Dĩnh không tin anh: “Anh chỉ là một người bình thường thì bảo vệ Hạ Ninh kiểu gì?”

Ngô Bình: “Tôi còn có người khác”.

Sau đó, anh búng tay một cái, đã có hai long vệ nhảy từ ngoài cửa sổ vào rồi đứng sau lưng Ngô Bình.

Anh cười nói: “Cô nhìn đi, tôi có cao thủ đây”.

Hai long vệ mặc áo giáp, khí thức bức người, khiến Lam Dĩnh thấy kinh ngạc.

Ngô Bình vung tay, hai long vệ lại nhảy ra ngoài.

Lam Dĩnh nhìn anh với vẻ mặt kỳ quái: “Anh là một nhân viên quèn ở Võ Thần Ti thì sao lại sai khiến được hai cao thủ này?”

Ngô Bình cười nói: “Cô có biết đời thứ hai trong gia tộc tu chân không? Chính là tôi đó, bố tôi là Chân Quân trấn thủ Thiên Kinh”.

Lam Dĩnh tỏ vẻ chê bôi: “Thế thì có tác dụng gì, anh không tự cố gắng thì mấy mà hết tuổi thọ, sớm muộn cũng thành cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thôi”.

Ngô Bình: “Này, cô đang rủa tôi đấy à? Tôi ăn đan dược thay cơm đấy, sống cả nghìn tuổi cũng vô tư”.

Lam Dĩnh cười lạnh: “Ăn đan dược thay cơm?”

Ngay đến ở Địa Tiên Giới thì đan dược cũng là thứ rất hiếm, dù là con trai của thầy luyện đan thì cũng không dám nói ngông như Ngô Bình.

Ngô Bình lấy một cái bình ra rồi nói: “Cô kẹt ở cảnh giới này lâu rồi đúng không? Trong này có hai viên Linh Cảm Đan, cho cô đấy”.

Lam Dĩnh cười lạnh cầm lấy, sau đó mở ra thì ngửi thấy mùi thơm của đan dược.

Cô ấy lập tức nghiêm nghị hỏi: “Đan dược thật à?”

Ngô Bình: “Chứ sao? Không lấy thì trả đây”.

Anh giơ tay ra lấy lạ thì Lam Dĩnh đã giấu lọ thuốc ra sau lưng, sau đó nói: “Có tác dụng gì?”

Ngô Bình: “Uống vào rồi thì cô có thể cảm nhận được sức mạnh cao cấp, từ đó mở linh khiếu và tiến vào cảnh giới Nhân Tiên”.

Tim Lam Dĩnh đập thình thịch: “Sao anh lại cho tôi thứ quý giá thế này?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1984


“Thứ này quý quá”, Lam Dĩnh nói.

Ngô Bình nhét đan dược vào tay cô ấy rồi nói: “Cầm lấy đi, cô có tư cách nhận nó”.

Lam Dĩnh cầm lấy đan dược rồi gật đầu nói: “Cảm ơn anh, sau này nhất định tôi sẽ trả ơn anh”.

Advertisement

Lúc này, Hạ Ninh chợt mở cửa đi vào rồi cười nói: “Trời! Đừng nói là hai người đang tà lưa nhau đấy nhé! Lam Dĩnh, đỏ mặt đấy à? Hay Ngô Bình chạm vào em hả?”

Lam Dĩnh đứng bật dậy: “Đại ca đừng nói linh tinh, bọn em đang bàn về y học”.

Advertisement

Hạ Ninh hỏi: “Bàn về chủ đề gì? Nói nghe coi!”

Ngô Bình: “Chúng tôi đang bàn về cách làm sao để nâng cao năng xuất thụ thai”.

Lam Dĩnh nhăn mặt rồi lườm Ngô Bình.

Hạ Ninh: “Anh cứ liệu chừng đấy, à sắp phẫu thuật rồi, hai người chuẩn bị đi”.

Mười phút sau, đã có thêm vài người đi vào phòng phẫu thuật. Bác sĩ gây mê tiến hành gây mê cho bệnh nhân, đó là một người đàn ông trung niên đầu trọc, tai to mặt lớn, ông ấy đang nằm im trên giường phẫu thuật.

Đèn phẫu thuật bật sáng, Hạ Ninh nói: “Lam Dĩnh, nhìn kỹ nhé, kỹ thuật của em rất tốt, nhưng cần kỹ hơn ở các khâu nhỏ”.

Lam Dĩnh gật đầu: “Vâng ạ”.

Ngô Bình vô thức nhìn vào đầu của bệnh nhân thì phát hiện đúng là bị xuất huyết não, nhưng vị trí xuất huyết không gần dây thần kinh quan trọng, không hiểu sao bệnh nhân lại hôn mê?

Anh nói: “Đại ca, cô xem phim chụp chưa? Xuất huyết khiến người bệnh hôn mê à?”

Hạ Ninh: “Chắc thế, vì chúng tôi chưa phát hiện vấn đề gì ở chỗ khác”.

Cô ấy chưa nói hết câu thì Ngô Bình đã biến sắc mặt, anh nhìn thấy có một luồng năng lượng di chuyển trong đầu bệnh nhân, điện não đồ của người bình thường không thể đạt tới sức mạnh ấy được, chứng tỏ đây là một cao thủ.

Ngô Bình chạm vào tay Lam Dĩnh, cô ấy ngước lên nhìn anh với vẻ ngờ vực.

Ngô Bình nghiêm mặt rồi liếc về phía bệnh nhân.

Lam Dĩnh hiểu ý anh nên giả vờ chỉnh lại dây truyền rồi chạm vào mạch ở cổ tay của bệnh nhân.

Sau đó, cô ấy đã phải hoảng hốt vì bệnh nhân này không hề hôn mê! Mạch của người hôn mê không thể mạnh như vậy được.

Cô ấy lại nhìn Ngô Bình, anh cố tình nói: “Lam Dĩnh, không phải tôi chém gió chứ so về tài phẫu thuật thì cô còn kém tôi xa”.

Lam Dĩnh phối hợp diễn xuất với anh: “Anh chém vừa thôi”.

Ngô Bình nổi giận: “Không tin à?”

Lam Dĩnh: “Trình độ của anh chỉ ngang với thời tôi đi thực tập”.

Ngô Bình: “Được, hôm nay để tôi thực hiện ca này cho, để tôi cho cô thấy thế nào mới là phẫu thuật”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1985


Hạ Ninh biết trình độ của Ngô Bình không thua kém mình, giờ thấy anh hùng hổ như thế thì đành chịu rồi nói: “Được rồi, anh làm đi”.

Ngô Bình: “Đại ca đi nghỉ đi”.

Advertisement

Hạ Ninh hay thực hiện phẫu thuật kiểu này rồi nên cũng không có hứng xem nữa, cô ấy gật đầu rồi đi ra ngoài.

Hạ Ninh đi rồi, Ngô Bình thở phào một hơi rồi nói với những người khác: “Mọi người cũng đi hết đi, nửa tiếng nữa mới phẫu thuật, tôi cần kiểm tra lại một chút”.

Advertisement

Ngay sau đó, chỉ còn Ngô Bình và Lam Dĩnh ở lại. Ngô Bình đi tắt camera, sau đó tung một chưởng vào đầu bệnh nhân, chưởng đó của anh chứa ba Băng Phách Thần Quang Châm.

Ngay sau đó, bệnh nhân kia đã bật dậy rồi tung chưởng vào bụng anh. Nhưng tay mới giơ ra một nửa đã bị đông cứng.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Giả làm bệnh nhân cơ à, hao tâm tổn trí quá nhỉ!”

Mặt bệnh nhân trắng xoá, không nói được gì. Nhưng ngay sau đó, đã có một luồng khí tức lạnh lẽo tiến tới mi tâm của Ngô Bình, sau đó chui vào ý thức của anh.

Võ hồn của Ngô Bình lập tức phản kích, đánh khí tức ấy xuống đan điền. Đạo Diệp ở đây rung lên rồi xơi tái nó ngay.

Thứ bị xơi tái là một tà ma, Đạo Diệp chuyển hoá nó thành lực thần hồn thuần tuý, để củng cố thên cho thần hồn của Ngô Bình.

Ngô Bình ấn vào mi tâm của người đàn ông đầu trọc, sương trắng trên mặt ông ta biết mất nên có thể mở miệng nói chuyện được.

“Các người đến đây làm gì?”, Ngô Bình hỏi.

Người đàn ông đầu trọc thấy đến tà ma mà mình nuôi cũng không làm gì được Ngô Bình nên biết nhiệm vụ đã thất bại, ông ta thở dài nói: “Giết người”.

Ngô Bình: “Tại sao lại đóng giả bệnh nhân mà không ra tay thẳng với mục tiêu luôn?”

Người đàn ông đầu trọc: “Mục tiêu có cao thủ bảo vệ nên chúng tôi chỉ ra tay được khi cô ấy phẫu thuật thôi”.

Ngô Bình rất tò mò, trước đó anh không ở Vân Kinh, mà cao thủ mà ông ta nói chắc chắn không phải Lam Dĩnh, vậy đó là ai?

Anh hỏi: “Trước đó, các người đã ám sát thất bại ư?”

“Đúng thế, chúng tôi đã có ba người thiệt mạng, các tổ chức sát thủ khác còn thiệt hại nhiều hơn, không dưới 20 người”.

Ngô Bình: “Các người có biết ai bảo vệ cô ấy không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1986


Ngô Bình thở dài nói: “Lộ thân phận thế này là sau mệt rồi đây”.

Người thanh niên: “Cảm ơn cậu Ngô đã tặng đan dược cho em gái tôi”.

Ngô Bình: “Đừng khách sáo”.

Người thanh niên: “Tôi giả chết là vì muốn trốn đi để bảo vệ cho sư phụ tôi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Vì thế những người kia mới đoán ra được là anh chưa chết, sau đó ra tay với Lam Dĩnh để ép anh xuất hiện hả?”

Lam Đế: “Đúng vậy! Hôm nay may có cậu ở đây, không thì Lam Dĩnh nguy hiểm rồi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ừm”.

Lam Dĩnh nổi giận trách mắng: “Anh có biết mấy năm qua, em đau lòng thế nào không?”

Lam Đế vô cùng áy náy nói: “Anh xin lỗi, anh không làm vậy thì không lừa họ được. Họ luôn tìm cách thông qua anh để tìm sư phụ nên anh buộc phải cẩn thận”.

Ngô Bình lập tức nhăn mặt rồi lạnh giọng nói: “Nếu anh không muốn để lộ thân phận của sư phụ mình thì sao lại để lại manh mối cho Lam Dĩnh?”

Lam Đế trầm mặc, mãi không trả lời được.

Ngô Bình hừ mạnh nói: “Cho nên sư phụ của anh là người khác, còn Hạ Ninh chỉ là vật hi sinh của anh thôi. Anh biết kiểu gì cũng có ngày họ phát hiện ra sự tồn tại của Hạ Ninh rồi giết cô ấy, sau đó hung thủ sẽ nghĩ là họ đã giết sư phụ anh, tôi nói đúng chứ?”

Lam Dĩnh kinh ngạc rồi hỏi Lam Đế: “Anh, là thế ư?”

Lam Đế: “Chỉ cần bảo vệ được sư phụ mình, tôi có thể không tiếc giá nào”.

Ngô Bình: “Cách làm của anh rất vô liêm sỉ”.

Lam Đế nói: “Cậu Ngô, cá lớn nuốt cá bé là đạo lý trên đời, chuyện đến nước này rồi thì xin cậu hãy bảo vệ cô ấy”.

Ngô Bình: “Trước đó cũng có người bảo vệ Hạ Ninh rồi đúng không?”

Lam Đế lại trầm mặc một lát mới đáp: “Có ba người”.

“Họ đều chết rồi à?”, Ngô Bình hỏi.

Lam Đế: “Vâng, chết cả rồi”.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Hạ Ninh là bạn của tôi, anh làm thế với cô ấy thì tôi không thể tha thứ cho anh được”.

Lam Đế: “Vậy ư? Tuy cậu Ngô là đệ tử của Thục Sơn, có nhiều cao thủ ở cạnh, nhưng muốn đối phó tôi e là chưa đủ lực đâu”.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Viêm Dương, quấn gãy hết xương anh ta đi”.

Vù!

Nhân Bì Viêm Dương lập tức xuất hiện rồi bay về phía Lam Đế, Lam Đế đã ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ năm, nhưng vẫn chưa phải đối thủ của Viêm Dương.

Không lâu sau, anh ta đã bị quấn chặt dưới đất, Viêm Dương bắt đầu đấm đá, khiến Chân Nhân cảnh giới Linh Biến là Lam Đế cũng phải kêu oai oái.

Lam Dĩnh cuống lên nói: “Anh Ngô, xin anh tha cho anh ấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1987


Ngô Bình: “Cô ấy là Dương Đào, 19 tuổi, học sinh lớp 11, đúng chưa?”

Lam Đế tức giận hỏi: “Sao cậu biết?”

Ngô Bình: “Thứ nhất anh không thể ở cách quá xa người mình cần bảo vệ, thứ hai trên người của cô gái tên Dương Đào có ảnh chụp chung của hai người, còn trên người anh cũng có một bức ảnh chụp từ vài năm trước của cô ấy”.

Lam Đế không kêu gì nữa, mà để mặc cho Viêm Dương đánh.

Advertisement

Ngô Bình vung tay lên, ra hiệu cho Viêm Dương dừng lại rồi anh nói: “Lam Đế, từ giờ trở đi, tôi muốn anh bảo vệ an toàn cho Hạ Ninh, nếu có ai hại chết cô ấy, tôi sẽ đưa ảnh của Dương Đào cho kẻ thù của cô ta ngay, sau đó sẽ giết anh luôn”.

Lam Đế nắm chặt tay thành quyền, mãi sau mới nghiến răng nói: “Tôi nhất định sẽ bảo vệ cho Hạ Ninh được an toàn”.

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: “Anh lấy gì ra để bảo đảm?”

Lam Đế không nói gì, vì anh ta không có gì để đảm bảo cả.

Ngô Bình: “Tôi biết anh không có gì để đảm bảo hết,vì thế trước khi Hạ Ninh thức tỉnh, tôi sẽ ở cạnh cô ấy. Nhưng nếu có kẻ thù mò tới, anh phải xử lý cho tôi”.

Lam Đế đồng ý ngay: “Được”.

Ngô Bình sa sầm mắt đi xuống dưới, mặc kệ anh em họ.

Hạ Ninh đang ngồi trong phòng phẫu thuật, Ngô Bình thay đồ rồi đi vào hỗ trợ.

Khi hai người rời khỏi phòng phẫu thuật thì đã là một giờ chiều, Hạ Ninh vừa mệt vừa đói nói: “Không được rồi, tôi phải đi kiếm cái gì ăn đây”.

Ngô Bình: “Tôi dẫn cô đi ăn món ngon nhé?”

Hạ Ninh: “Món gì thế? Lại là đồ mà cô gái Đông Âu kia nấu à?”

Ngô Bình: “Ừm, cô muốn ăn không?”

Hạ Ninh: “Có chứ”.

Ngô Bình lái xe đưa hai người rời khỏi bệnh viện, sau đó đến căn biệt thứ của anh ở vịnh Bạch Long.

Lina đã chuẩn bị xong đồ ăn, Hạ Ninh càn quét cả bàn ăn nhanh chóng. Còn Ngô Bình thì gọi Đông Hoàng ra một góc rồi hỏi: “Đông Hoàng, mày có biết cách giúp người đang ở trong đại kiếm luân hồi thức tỉnh không?”

Đông Hoàng lắc đầu rồi lại gật đầu.

Ngô Bình: “Thế là có hay không?”

Đông Hoàng quay về ổ của mình rồi gặm một cái bình đến, Ngô Bình mở ra ngửi rồi nói: “Kết Thai Đan à?”

Đông Hoàng gật đầu.

Ngô Bình: “Kết Thai Đan đúng là có thể giúp cô ấy kết thai. Mà tao cũng có thể luyện chế đan dược này, nhưng giờ tao đang bị bệnh đại thoái nên không luyện đan được”.

Sau đó, anh tò mò nhìn Đông Hoàng: “Ban nãy mày lắc đầu là có ý gì?”

Đông Hoàng ngoạm lấy cái bình rồi lừ mắt nhìn Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1988


Đường Tử Di: “Chân Quân? Siêu lắm à?”

Ngô Bình: “Cường giả cảnh giới Địa Tiên giai đoạn hai, chỉ cần tát anh một phát là anh đi luôn”.

Đường Tử Di vội nói: “Thế anh đừng chọc giận chị ấy”.

Advertisement

Ngô Bình: “Anh đang giúp cô ấy mà, đến mai là tu vi của cô ấy ổn định rồi”.

Sau đó, anh hỏi: “Em đã ngâm nước vào hồ lô để uống chưa?”

Advertisement

Đường Tử Di gật đầu: “Em uống rồi, mỗi ngày một quả”.

Ngô Bình: “Phải duy trì hàng ngày nhé, chờ em uống hết thì anh sẽ dạy em tu luyện”.

Đường Tử Di: “À, hình như Tử Yên đang tìm anh đấy”.

Ngô Bình: “Cô ấy đâu?”

“Đang luyện công ở vườn hoa đằng sau”, Đường Tử Di: “Em dẫn anh đi”.

Hai người đi ra sau vườn hoa thì thấy Đường Tử Yên đang tập cách hít thở, Ngô Bình thấy khí tứ của cô ấy ổn định, võ công cũng có sự tiến bộ rõ ràng.

Nghe thấy tiếng động, Đường Tử Yên mở mắt, thấy là Ngô Bình thì cô ấy vội nói: “Anh rể, dào này em hay đói lắm, bữa nào cũng ăn rất nhiều, có phải em gặp vấn đề gì trong tu luyện rồi không?”

Ngô Bình cười nói: “Điều đó chứng tỏ em đi đúng đường rồi, ăn nhiều không sao đâu, đó là do thể chất của em đang tăng lên thôi. Người luyện võ tu luyện càng cao thì cơ thể càng nặng, nhưng sau này khi tu vi cao hẳn lên rồi thì người em lại nhẹ bẫng”.

Đường Tử Yên lập tức lôi cái cân ra rồi bảo Ngô Bình đứng lên.

Hiện giờ, Ngô Bình cao trên mét bảy, dáng người cân đối, trông chỉ khoảng hơn 60 cân. Nhưng khi anh đứng lên cân thì con số hiện thị lại là trên 100 cân.

Có một vận động viên bóng rổ quốc tế cao trên hai mét mà nặng cũng chỉ 145 cân, điều này chứng tỏ thể trọng của Ngô Bình cao hơn hẳn người bình thường.

Đường Tử Yên nói: “Vậy là cơ thể anh đang trong giai đoạn tiến hoá ạ?”

Ngô Bình gật đầu: “Chờ em tiến vào cảnh giới Nhân Tiên rồi thì cũng giống anh thôi”.

Đường Tử Yên: “Anh rể, em muốn học luyện công”.

Ngô Bình: “Dạy luyện công là phải cầm tay chỉ việc nên anh với em không được tiện cho lắm, để đấy, mai anh sẽ tìm một sư phụ cho em”.

Đường Tử Yên hỏi: “Ai thế ạ?”

Ngô Bình: “Một người có tu vi cao hơn anh, cô ấy là Chân Quân rồi”.

Đường Tử Yên ngẫm nghĩ rồi gật đầu nói: “Vâng”.

Sau khi Ngô Bình chỉ dẫn cho Đường Tử Yên vài đường thì Lý Mai gọi tới, cô ấy bảo mấy nhà tư bản ở thành phố Vân Đỉnh là chịu thua và chấp nhận nhượng lại địa bàn và đất đai cho họ với nửa giá.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1989


“Đang thiếu bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi.

Lý Mai: “Tổng là hơn một nghìn tỷ, trước đó chúng ta bán đất cũng kiếm được kha khá, thêm vốn của nhà họ Lý nữa thì giờ đang thiếu bốn trăm tỷ”.

Ngô Bình cũng đang có không ít tiền, nhưng vẫn nói: “Miếng bánh to thế này một mình chúng ta không ăn hết được đâu, để tôi kêu gọi nhà đầu tư”.

Advertisement

Lý Mai: “Ừ, cậu quyết định đi”.

Ngô Bình lập tức liên lạc với Đường Môn và Hắc Thiên Giáo. Hắc Thiên Giáo có thể đầu tư khoảng 100 tỷ, còn Đường Môn thì 200 tỷ. Số còn lại thì Ngô Bình bỏ tiền túi, nhưng lấy danh nghĩa của công ty Bình Thần.

Advertisement

Các bên nhanh chóng cử người tới Vân Đỉnh để hoàn tất thủ tục, nếu không có gì bất trắc thì trong ba đến năm ngày sẽ hoàn thành giao dịch.

Ngô Bình biết bao táp ở Vân Đỉnh đã qua đi, họ có thể trở về được rồi. Giờ nhà anh không có ai, anh chỉ để Cương Tử, An Ogura và Yozakura Tama ở lại nên anh phải về thôi.

Sau khi đầu tư 100 tỷ thì Ngô Bình cũng không còn lại bao nhiêu tiền nữa, nhưng bây giờ tiền bạc với anh không còn quá trọng nữa, chỉ là một con số mà thôi.

Sau khi hướng dẫn cho Đường Tử Yên xong, Ngô Bình ra ven hồ, một con rắn nhỏ ngoi lên rồi bò lên vai anh, đó chính là Lý Dư.

Lý Dư mới đến sáng nay, trước đó nó mới ra biển đi săn, ăn no nê rồi mới về.

Ngô Bình thấy nó tu luyện ngày càng tiến bộ thì biết long châu có hiệu quả rất tốt.

Ngô Bình lại ném thêm cho nó viên Long Thoái Đan rồi nói: “Từ lần ngươi ăn con mực khổng lồ đến giờ, chắc cũng sắp tiêu hoá hết rồi đấy, có thể lột xác được rồi”.

Thuồng luồng cũng sẽ lột xác giống loài rắn, mỗi lần lột xác, nó sẽ phát triển hơn, thực lực cũng mạnh hơn.

Thường thì chỉ cần sau năm lần lột xác, thuồng luồng sẽ biến thành rồng.

Lý Dư uống đan dược rồi lại cúi xuống nước luyện công. Ngô Bình đoán chỉ một đến hai hôm nữa là nó lột xác.

Buổi chiều, Ngô Bình lại đến bệnh viện để làm phẫu thuật thay Hạ Ninh, tối đến thì tăng ca nên không hề được nghi ngơi.

Khi anh rời khỏi bệnh viện thì đã là hơn ba giờ sáng, cơ thể chưa hồi phục nên anh thấy mệt nhoài.

Anh đi lên sân thượng, chuẩn bị gọi Nhân Bì đưa về đảo Vân Mộng, ai ngờ chợt có một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Hạ Ninh ở đâu?”

Ngô Bình ngoái lại nhìn vào màn đêm thì thấy có một bóng người, đôi mắt người đó sáng quắc trong đêm tối.

Ngô Bình: “Ở nhà tôi, anh là ai? Tìm cô ấy có việc gì?”

Người đó bước ra khỏi bóng tối, thì ra là một người đàn ông trung niên, tướng mạo bình thường, dáng người không cao, ông ta lạnh giọng nói: “Dẫn tôi đi gặp cô ấy”.

Ngô Bình chớp mắt hỏi: “Ông định giết Hạ Ninh à?”

Người đó thấy hơi ngạc nhiên: “Sao cậu biết?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1990


Người kia: “Người này bảo Hạ Ninh không phải sư phụ của cậu, nghe vẻ đúng thật, mà cậu cũng chưa chết”.

Lam Đế hừ nói: “Ông đã đến rồi thì khỏi cần đi nữa”.

Hai cao thủ cảnh giới Địa Tiên lập tức lao vào nhau, hai mươi long vệ nhanh chóng xuất hiện bảo vệ Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình châm thuốc nói: “Thần Chiếu, rốt cuộc sư phụ của Lam Đế là ai mà lắm người muốn giết thế?”

Thần Chiếu bấy giờ mới xuất hiện cạnh anh, thật ra ông ấy luôn trốn ở một nơi, chỉ khi Ngô Bình triệu tập thì mới xuất hiện.

Advertisement

Thần Chiếu nói: “Chủ nhân, tôi biết Lam Đế”.

Ngô Bình hỏi: “Ồ, ông biết Lam Đế ư?”

Thần Chiếu đáp: “Từng nghe đến. Sư phụ của Lam Đế là Vạn Tà Chân quân. Số người chết trong tay Vạn Tà Chân quân cũng phải cả nghìn người, mà phần lớn còn là cao thủ”.

Ngô Bình nói: “Vạn Tà Chân quân? Cái tên cũng rất tà”.

Thần Chiếu giải thích: “Thật ra người này nửa chính nửa tà, không thuộc môn phái nào cả, thường hành sự theo ý mình, không phải kẻ ác. Có điều Vạn Tà Chân quân đã tự mở một ‘Động tiên Thiên Tà’, nghe nói có rất nhiều báu vật trong đó, dẫn đến việc nhiều người truy sát ông ta để hỏi ra tung tích của Động tiên Thiên Tà”.

Ngô Bình cảm thán: “Thế thì khó trách ông ta lại giết nhiều người như vậy. Có điều Lam Đế này thật sự không ra gì, dùng thủ đoạn để người khác gánh chịu thay, xấu tính thật”.

Khi họ đang nói chuyện thì cuộc chiến đã phân thắng bại. Một ánh chớp loé lên, đối thủ bỏ chạy, Lam Đế thì bị thương nhẹ và đã quay lại sân thượng.

Lam Đế chắp tay với Ngô Bình: “Anh Ngô, tôi đã đánh lui kẻ vừa xuất hiện”.

Ngô Bình cười khẩy: “Đồ vô dụng. Kẻ đó có tu vi kém anh một cảnh giới mà lại chẳng bắt được, còn để mình bị thương”.

Sắc mặt của Lam Đế rất khó coi. Ở Địa Tiên Giới, Lam Đế cũng là một chân nhân khá có tiếng tăm, chẳng ngờ lại bị Ngô Bình nói như thế.

Ngô Bình cũng không muốn nói nhiều với Lam Đế, lập tức cưỡi Nhân Bì trở về đảo Vân Mộng.

Anh đánh một giấc ngay khi về đến nơi, lúc tỉnh lại đã là hơn mười giờ sáng.

Đột nhiên, trong hồ vẳng tới tiếng rồng kêu. Mắt sáng lên, anh lập tức chạy đến bờ hồ.

Lúc này, Hạ Ninh đang đứng bên hồ và nhìn mặt hồ chăm chú.

Cô ấy gật đầu với Ngô Bình, đoạn hỏi: “Thuồng luồng của anh à?”

Ngô Bình nói: “Ừm. Tu vi của chân quân đã vững chắc rồi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1991


Hạ Ninh nói: “Thật không biết phải cảm ơn anh thế nào. Ở Địa Tiên Giới, khi nào cần Hàn Nguyệt Chân quân này giúp đỡ, anh cứ việc mở lời”.

Nói đoạn, cô ấy đưa cho Ngô Bình một lá bùa truyền tin. Khi dùng nó, đôi bên có thể liên lạc bằng thần niệm bất cứ lúc nào.

Ngô Bình nói: “Chân quân phải về Địa Tiên Giới sao?”

Advertisement

Hạ Ninh đáp: “Phải. Tôi còn nhiều việc quan trọng cần làm, hôm nay phải về ngay”.

Ngô Bình bảo: “Được. Hẹn gặp lại tại Địa Tiên Giới”.

Advertisement

Hạ Ninh mỉm cười: “Anh Ngô, sau này cứ gọi tôi là Hàn Nguyệt”.

Dứt lời, không gian xung quanh Hạ Ninh biến dạng, rồi cô ấy biến mất,

Lúc này, một con thuồng luồng cực lớn ló đầu lên rồi chớp mắt nhìn Ngô Bình. Anh phát hiện sừng của Lý Dư đã to ra, vảy trên người cũng chuyển sang màu xanh sáng.

Ngô Bình vẫy tay, Lý Dư bèn biến thành một con thuồng luồng nhỏ rồi nhảy vào lòng bàn tay anh.

“Lần biến đổi này, khí tức của ngươi đã mạnh lên rất nhiều. E là chân quân bình thường cũng không phải đối thủ của ngươi đâu”.

Vừa nói xong, anh bèn cảm nhận được một luồng tiên lực khủng khiếp đang dao động từ bệnh viện truyền đến. Anh cả kinh, bèn nói: “Thần Chiếu, ông hãy đến bệnh viện xem thử!”

Thần Chiếu gật đầu, lập tức bay về phía bệnh viện.

Vài phút sau, Thần Chiếu quay lại, vẻ mặt nghiêm nghị: “Chủ nhân, Hàn Nguyệt Chân quân đã giết Lam Đế, mang Vạn Tà Chân quân vẫn chưa thức tỉnh đi mất rồi”

Ngô Bình sửng sốt. Anh không ngờ Hàn Nguyệt Chân quân lịch sự khách sáo với mình lại có phong cách làm việc tàn nhẫn đến vậy, còn giết cả Lam Đế!

Anh hỏi: “Cô ấy có giết người khác không?”

Thần Chiếu lắc đầu: “Không có”.

Ngô Bình khẽ thở dài: “Ông cảm thấy Hàn Nguyệt Chân quân sẽ xử lý Vạn Tà Chân quân ra sao?”

Thần Chiếu nhẹ nhàng đáp: “Theo cách làm thông thường, cô ấy sẽ khống chế Vạn Tà Chân quân nhân lúc ông ta chưa thức tỉnh, sau đó bắt ông ta nói ra bí mật của Động tiên Thiên Tà. Lợi dụng xong, tất nhiên cô ấy sẽ g**t ch*t Vạn Tà Chân quân”.

Ngô Bình lặng im rất lâu.

Thần Chiếu nói: “Chủ nhân đừng nghĩ nhiều. Địa Tiên Giới là thế, cá lớn nuốt cá bé, kẻ càng mạnh càng độc ác”.

Ngô Bình khẽ thở dài, không nói gì nữa.

Rồi anh hỏi Thần Chiếu: “Thần Chiếu, ông đã ở cảnh giới Thần Biến một thời gian rồi, có muốn đột phá không?”

Thần Chiếu đáp: “Chủ nhân, thật ra trước lúc bị thương, tôi đã có chiều hướng sắp đột phá. Nhưng sau đó thần hồn bị tổn thương nên vẫn chưa thăng cấp được”.

Ngô Bình hỏi: “Bây giờ ông đã bình phục, có thể thăng lên cảnh giới Hoá Thân rồi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1992


Anh dùng kiếm Hắc Long cắt vào khối băng, mặt cắt lộ ra hai con trùng cánh cứng, chính là trùng lửa độc.

Nhìn thấy trùng cánh cứng, Thần Chiếu không biết đó là gì, bèn hỏi: “Chủ nhân, đây là gì thế?”

Ngô Bình đáp: “Trùng lửa độc, một loại dị trùng rất lợi hại. Nó có thể phát ra lửa độc Cửu Âm, ngay cả Thiên Tiên cũng có thể thiêu chết. Những con trùng này còn sống đấy. Ông có thể luyện hoá chúng nhân lúc chúng đang đông lạnh”.

Advertisement

Đôi mắt Thần Chiếu sáng rỡ: “Tôi sẽ đột phá ngay, thưa chủ nhân!”

Thần Chiếu đi tu luyện. Còn Ngô Bình đến bệnh viện sau khi ăn trưa xong. Vị chủ nhiệm Hạ Ninh không có mặt ở đây, anh phải hỗ trợ một khoảng thời gian.

Advertisement

Vừa đến bệnh viện, anh đã gặp Lam Dĩnh. Với đôi mắt đỏ hoe, Lam Dĩnh hỏi Ngô Bình: “Là anh bảo cô ta giết anh tôi?”

Ngô Bình khẽ thở dài: “Tôi cũng không ngờ được điều này, vô cùng xin lỗi. Có điều anh cô đã hại chết ba người hộ vệ của cô ấy, chết cũng không oan”.

Lam Dĩnh ôm mặt khóc rống lên, bi thương vô cùng.

Ngô Bình nói: “Địa Tiên Giới là thế, máu lạnh vô tình. Đi thôi, cùng tôi đến phòng khoa. Chiều nay vẫn vài ca phẫu thuật”.

Sau khi tan sở, Ngô Bình lái xe đưa Lam Dĩnh về nhà.

Xe đỗ trước cổng khu nhà. Lam Dĩnh nghiến răng nói: “Tôi sẽ cố gắng tu luyện! Trả thù cho anh tôi!”

Ngô Bình nhìn đối phương chằm chằm: “Tôi khuyên cô nên từ bỏ ý định này. Hạ Ninh là chân quân, tu vi cao như sư phụ của anh cô vậy. Với tư chất của cô, rất khó đạt được trình độ như cô ấy. Mà dù cô đạt được thì khi ấy, cô ấy cũng không còn như xưa, cô vẫn không phải là đối thủ của cô ấy”.

Lam Dĩnh đanh mặt: “Dù khó khăn ra sao, tôi vẫn phải trả thù!”

Ngô Bình biết khuyên nữa cũng vô dụng, bèn nói: “Thế thì cô hãy trở thành Nhân Tiên trước. Uống đan dược mà tôi đã cho cô, thử xem sao”.

Sau khi Lam Dĩnh xuống xe, Ngô Bình lái xe rời đi. Anh biết ngày mai Lam Dĩnh không thể đi làm nữa. Mà anh đoán Lam Đế đã để lại tài nguyên tu hành cho Lam Dĩnh. Đây cũng là cơ sở cho những lời vừa rồi của đối phương.

Hằng ngày anh đi đi về về giữa bệnh viện và đảo Vân Mộng, bình quân mỗi ngày có bốn ca phẫu thuật, cứ rảnh rỗi là anh thích chạy đến phòng cấp cứu.

Bất giác, anh đã làm việc ở bệnh viện hơn nửa tháng rồi. Đại thoái bệnh của anh, cuối cùng cũng kết thúc!

Hiện giờ thể chất của anh đã mạnh hơn gấp mấy lần so với trước lúc đại thoái bệnh, thật sự là thay da đổi thịt! Nếu như nói trước đó anh vẫn chỉ là con người, thì bây giờ anh đã thực sự sở hữu thân thể của tiên!

Hôm nay, sau khi hoàn thành ca phẫu thuật cuối cùng, anh đến phòng viện trưởng và xin nghỉ phép dài ngày.

Viện trưởng không nghĩ nhiều, vui vẻ phê duyệt cho anh ngay.

Sau khi nghỉ phép, Ngô Bình đưa người thân về huyện Minh Dương.

Bây giờ huyện Minh Dương đã trở về dáng vẻ của một huyện thành bình thường như ngày xưa. Trước đó, các nhà tư bản lớn đã thi nhau rút lui, chỉ còn một nhóm tập đoàn do tập đoàn Lý thị dẫn đầu. Họ đã mua lại phần lớn đất đai và bất động sản.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1993


Ngô Bình vừa về nhà, đến chiều La Duy Khang đã ghé thăm. Ông ấy kể rằng tình hình gần đây của thành phố Vân Đỉnh rất tệ, tất cả dự án đều bị dừng, thậm chí một số dự án bất động sản và dự án công nghiệp ban đầu cũng đồng loạt dừng lại. Hiện giờ áp lực của ông ấy rất lớn, ngày nào cũng bận rộn sứt đầu mẻ trán.

Nghe tin Ngô Bình đưa một nhóm tập đoàn tài chính đến và mua gần một nửa số đất đai, ông ấy như nắm được cọng rơm cứu mạng, phấn chấn lên ngay tức khắc.

Ngô Bình hỏi: “Ông La, tìm tôi có việc gì à?”

Advertisement

La Duy Khang cười nói: “Hay tin cậu trở về, tất nhiên tôi phải đến ghé thăm. Bên cạnh đó, việc cậu mua nhiều đất như vậy khiến tôi hơi lo lắng”.

Advertisement

Ngô Bình vừa nhìn ông ấy vừa cười hỏi: “Ông sợ những dự án này sẽ thất bại trong tay tôi?”

La Duy Khang gật đầu: “Trước đây thuộc quy hoạch của khu kinh tế mới nên đất ở Vân Đỉnh đã được bán đến mấy chục nghìn một mét vuông. Dù cậu đã giành được chúng với giá một nửa thì e là vẫn rất khó bán ra”.

Ngô Bình đáp: “Không sao. Tôi có hứng thú với vùng đất vàng phong thuỷ Vân Đỉnh này. Hơn nữa, tôi sẽ đưa một số doanh nghiệp vào đây”.

Chuyện sau đó vẫn cần sự phối hợp của La Duy Khang nên Ngô Bình bèn nói cho ông ấy về kế hoạch. Vừa hay tin sẽ có những doanh nghiệp khổng lồ đến đặt trụ sở ở Vân Đỉnh, La Duy Khang run cả người vì phấn khích.

Việc các doanh nghiệp này đặt trụ sở ở khu kinh tế mới sẽ mang đến nguồn thu thuế cực lớn cho thành phố Vân Đỉnh. Thu thuế rồi, Vân Đỉnh sẽ phát triển rất nhanh!

Ngoài ra, các doanh nghiệp công nghệ cao sẽ thu hút nhân tài trên thế giới tụ hội về đây, từ đó nâng cao uy tín của Vân Đỉnh.

Ngô Bình nói: “Ông La, việc xây dựng khu kinh tế mới là một quá trình dài lâu, kéo dài ít nhất mười năm. Tôi sẽ cố gắng kéo doanh nghiệp của mình đến đây, ông cũng phải chiếu cố nhé”.

La Duy Khang đáp: “Chắc chắn rồi”.

Sau khi La Duy Khang rời khỏi đó, một cuộc họp khẩn cấp đã được mở suốt đêm. Ông ấy là nhóm trưởng, thành lập một nhóm phát triển, chuyên giải quyết khó khăn cho phía Ngô Bình.

Buổi tối, Ngô Bình chỉ điểm cho An Ogura tu luyện. An Ogura có Âm Dương Song Hồn. Vào thời gian này, cô nhóc ở huyện Minh Dương tu luyện, tiến bộ rất nhanh, chỉ còn cách cảnh giới Địa Tiên một bước nữa thôi.

Hai hồn phách đều có tên của mình, Tử Vận và Ngọc Tử. Tử Vận vốn muốn nuốt chửng Ngọc Tử, nhưng được Ngô Bình khuyên giải, giờ họ đã chung sống hoà bình và giúp đỡ lần nhau.

“Sư phụ, thời gian qua bọn em rất chăm chỉ tu luyện, không hề lười biếng”, Tử Vận nói.

Lúc Ngô Bình rời đi đã bảo Tử Vận và Ngọc Tử ở lại, một là để trông chừng nơi này, hai là tránh khiến họ phân tâm, ảnh hưởng việc tu luyện.

Hiện tại, An Ogura đã mở năm Linh Khiếu và bốn Thần Khiếu. Cô nhóc đã hấp thụ năng lượng cao chiều, tuy không phải thượng phẩm nhưng vô cùng phù hợp với Âm Dương Song Hồn của cô nhóc.

Với sự chỉ điểm của Ngô Bình trước đó, An Ogura thậm chí còn đi trước sư phụ một bước, thực hiện được cảm ứng thiên nhân, trở thành một thiên sư cảnh giới bốn Nhân Tiên!

Ngô Bình cười bảo: “Tốt lắm. Công dụng của của Âm Dương Song Hồn mạnh hơn anh nghĩ! Bây giờ anh sẽ giúp em đả thông Thần Khiếu thứ năm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1994


Anh dẫn Đông Hoàng đến nhà mới ở Thuỷ Ngạn Giang Nam dạo một vòng. Ban đầu Lý Vân Đẩu xây dựng khu Thuỷ Ngạn Giang Nam vì muốn xây nhà mới cho cháu trai và cháu gái. Ông ấy cảm thấy nơi ở hiện tại của Ngô Bình quá nhỏ, quá đơn sơ.

Sau đó vì nhiều nguyên nhân, quy mô của Thuỷ Ngạn Giang Nam không ngừng được mở rộng, bây giờ đã bao gồm toàn bộ Đông Hồ.

Advertisement

Nhà ở của Ngô Bình được ưu tiên xây trước nên trước đó đã tiến vào giai lắp đặt, hiện nay đã được lắp đặt xong xuôi. Đồ điện, đồ nội thất này kia cũng được Lý Mai mời người có chuyên môn mua về đầy đủ.

Diện tích nhà mới rộng hơn nhà trước cả trăm lần, diện tích hơn trăm mẫu. Nó được xây dựng theo phong cách vườn Giang Nam, nhưng cũng không thiếu hơi thở hiện đại.

Advertisement

Nhà mới còn dẫn một đường nước chảy, thuận theo dòng nước này, có thể trực tiếp vào Đông Hồ. Như thế, Lý Dư sẽ tiện ra vào hơn.

Sau khi dạo một vòng, anh rất ưng ý với nhà mới, định bụng vài ngày nữa sẽ dọn vào đây.

Vừa bước ra cửa, anh sững cả người. Trước cửa nhà mới là những người hàng xóm cũ của anh, nhưng hầu hết là người anh không quen.

“Tiểu Bình à, cậu về rồi”, một người chú hàng xóm đi đến trước mặt Ngô Bình.

Ngô Bình cười hỏi: “Chú Liễu, mọi người đến đây đông như vậy, tìm tôi có việc gì à?”

Người họ Liễu ấy lúng túng nói: “Tiểu Bình, lần trước chúng tôi gây rối trước nhà cậu, bây giờ nghĩ lại cảm thấy rất xấu hổ. Thật ra cậu đã rất có lòng, phương án bồi thường tốt hơn bên ngoài nhiều. Hôm nay chúng tôi đến đây xin lỗi cậu”.

Ngô Bình biết rõ lòng người phức tạp. Anh không tin đám người này đến đây xin lỗi, bèn hờ hững nói: “Chú Liễu, có chuyện gì thì chú nói thẳng đi”.

Chú Liễu hơi ngại ngùng: “Tiểu Bình à. Trước đó chúng tôi cảm thấy nhận tiền đền bù dỡ nhà thì thiệt thòi nên đi tìm cậu. Cậu tốt bụng, bèn cho chúng tôi trả lại tiền, và phân chia nhà ở Thuỷ Ngạn Giang Nam cho chúng tôi”.

Chuyện này do Ngô Bình dặn dò người phụ trách Thuỷ Ngạn Giang Nam thực hiện. Dù sao cũng là hàng xóm nhiều năm, anh không muốn khó xử nên cho phép họ trả lại tiền dỡ nhà và thay bằng nhà vừa được xây dựng.

Ngô Bình đáp: “Việc nên làm. Tôi cũng cảm thấy mọi người thiệt thòi”.

Chú Liễu thở dài: “Nhưng nay gió đã đổi chiều, nhà không còn giá trị mấy nữa. Ban đầu mọi người vì để trả tiền dỡ nhà nên có người đã phải vay mượn, nợ nần rất nhiều”.

Giá nhà của Thuỷ Ngạn Giang Nam giảm mạnh, rẻ hơn đến bốn mươi phần trăm so với giá của khu kinh tế mới trước đó. Thế là những người này cảm thấy mình không có lợi, muốn đòi lại tiền đền bù và trả lại nhà.

Tính cách Ngô Bình có dễ chịu đến mấy thì cũng đã có phần mất kiên nhẫn. Anh nói: “Chú Liễu, mọi người cứ trả tới trả lui như vậy cũng khiến tôi rất khó giải quyết. Dù sao cả Thuỷ Ngạn Giang Nam này cũng không thuộc về nhà tôi”.

Một người phụ nữ trung niên lên tiếng: “Tiểu Bình à, chúng tôi đã nhìn cậu khôn lớn đấy. Cậu không được bẫy chúng tôi. Giá nhà giảm mạnh như vậy, nếu bán ra còn lỗ mấy trăm nghìn so với việc nhận tiền dỡ nhà”.

Ngô Bình nhẹ nhàng đáp: “Thím Mã à, tôi bẫy mọi người khi nào vậy? Ban đầu chính mọi người chọn tiền đền bù dỡ nhà, sau đó cảm thấy lấy nhà có lợi hơn nên lại tìm tôi, yêu cầu đổi thành nhà. Bây giờ mọi người lại muốn đổi lại. Mọi người nghĩ đây là trò chơi ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1995


Tiếc là ý tốt của anh bị xem là ý xấu. Đám người này cảm thấy anh muốn chiếm lợi ích của họ, lập tức có kẻ hét ầm lên.

Ngô Bình xua tay: “Được rồi. Niệm tình đồng hương, tôi sẽ đổi cho mọi người một lần nữa. Nhưng tôi nói trước, đây là lần cuối cùng. Sau này, bất luận nhà tăng giá đến mức nào, mọi người mà đến tìm tôi, tôi cũng không thể thay đổi giúp mọi người nữa đâu”.

Advertisement

Đám người này đồng loạt bày tỏ rằng họ chắc chắn sẽ không đổi ý nữa. Ngô Bình nói chuyện với giám đốc dự án, dặn đối phương xử lý chuyện này, và bảo tất cả các hộ trả nhà phải viết giấy cam kết.

Cuối cùng những người này cũng giải tán. Ngô Bình gọi xong mấy cuộc điện thoại thì thấy người quen xuất hiện. Là Trương Bửu Phong và Trương Bửu Thắng, đều là bạn hồi nhỏ của anh.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Bửu Phong, Bửu Thắng, sao hai cậu lại đến đây?”

Trương Bửu Phong cười đáp: “Nghe nói cậu về nhà nên đến tìm cậu”.

Rồi Trương Bửu Phong nhìn căn nhà chiếm diện tích cực lớn kia, ngưỡng mộ thốt lên: “Ối chà, Tiểu Bình thật sự phát tài rồi, ở nhà to như thế”.

Ngô Bình cười bảo: “Vào nhà ngồi một lát nhé?”

“Ừ”, mấy người họ vui vẻ đáp, cùng Ngô Bình vào nhà mới.

Dạo một vòng, Trương Bửu Thắng trợn tròn cả mắt: “Tiểu Bình à, nhà này của cậu có giá bao nhiêu thế? Phải mấy trăm triệu nhỉ?”

Trương Bửu Phong đảo mắt nhìn Trương Bửu Thắng: “Mấy trăm triệu? Nhìn đồ dùng trong nhà xem, dàn loa nữa, toàn là vài triệu một bộ đấy! Ở đây còn rất nhiều đồ cổ quý giá nữa. Nơi này ít nhất phải mấy tỷ”.

Trương Bửu Phong này khá là tinh tường đấy, tuy đoán chưa đúng, nhưng cũng chênh lệch không nhiều.

Ngô Bình hỏi: “Hai cậu tìm mình có việc gì à?”

Trương Bửu Thắng gãi đầu: “Tiểu Bình à, có phải ban nãy mẹ tôi có đến tìm cậu và đòi trả nhà không? Thật ngại quá. Tôi đã nói với bà ấy rồi, nhà tôi sẽ không trả nữa.

Ngô Bình nhìn cậu ta với vẻ nửa cười nửa không: “Tại sao không trả vậy? Trả rồi sẽ nhận được vài trăm nghìn”.

Trương Bửu Thắng thở dài: “Lần trước chúng tôi đã trả tiền rồi, giờ lại trả thì tệ lắm. Không trả, không trả, sau này tôi còn phải dùng nhà ở Thuỷ Ngạn Giang Nam để cưới vợ nữa. Ở đây môi trường rất tốt, không lỗ chút nào”.

Trương Bửu Phong tiếp lời: “Tôi cũng vậy. Chuyện bố tôi đến tìm cậu, tôi cũng không biết. Tôi không trả nhà nhé, vài trăm nghìn thôi mà. Mấy năm nữa mà giá nhà tăng thì cũng đâu lỗ bao nhiêu”.

Mấy người còn lại cũng có chung ý kiến.

Ngô Bình cười nói: “Được, không trả thì không trả. Nếu trong vòng ba năm mà giá nhà vẫn không tăng, tôi sẽ đền bù một khoản tiền cho mấy nhà các cậu”.

Mấy người Trương Bửu Phong vội xua tay: “Đừng, đừng. Dù không tăng, chúng tôi cũng không lấy tiền của cậu đâu”.

Trương Bửu Thắng nói: “Tiểu Bình à, lâu rồi chúng ta không tụ tập, tối nay ăn với nhau một bữa nhé?”

Những người bạn thời thơ ấu đã không còn ở cùng một thế giới với Ngô Bình nữa. Có điều Ngô Bình vẫn rất để tâm đến họ, bèn đồng ý ngay: “Được, lát nữa tôi sẽ đến”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1996


Khi anh đến nhà Trương Bửu Phong, cửa đã mở, trong nhà bày hai chiếc bàn, bếp nướng được dựng sẵn. Mấy người Trương Bửu Thắng đang bận rộn luôn tay.

Ngô Bình cười nói: “Thơm quá”.

Mọi người đều nhìn sang, trong số đó có Tần Nhược Vũ.

Advertisement

Đã hơn nửa năm kể từ lần gặp trước, Tần Nhược Vũ tiều tuỵ hơn thấy rõ.

“Anh Tiểu Bình”, cô ấy chào Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Nhược Vũ à, em trở về khi nào thế?”

Tần Nhược Vũ đáp: “Vài ngày rồi ạ”.

Mấy người họ ngồi xuống. Ngô Bình không nhìn thấy người bạn trai Hứa Hạo Nhất mà cô ấy đã dẫn đến lần trước, song cũng không hỏi nhiều.

Ngô Bình hỏi: “Anh nghe nói chú Tần cũng về à?”

Tần Nhược Vũ gật đầu: “Vâng. Bố mẹ đều về. Gia đình em bán nhà ở Hải Thành để trả nợ, công ty cũng phá sản rồi, bây giờ chỉ đành về quê”.

Lúc Ngô Bình còn nhỏ, nhà Tần Nhược Vũ chính là gia đình có điều kiện tốt nhất cả thôn, không ngờ hôm nay lại ra nông nỗi này. Anh khẽ thở dài: “Em cũng đừng nghĩ nhiều quá. Ngã ở đâu thì đứng lên đấy, không có khó khăn nào không vượt qua được”.

Tần Nhược Vũ cười khổ: “Nói thì nói vậy nhưng giờ đã không còn hy vọng gì nữa rồi. Bây giờ gia đình em vẫn còn nợ mấy chục triệu, một nhà ba người có làm việc đến chết cũng chưa chắc trả hết”.

Ngô Bình khuyên: “Cứ từ từ thôi, sẽ có cách mà”.

Trương Bửu Phong cười nói: “Tiểu Bình, cậu là người có tiền đồ nhất trong mấy người chúng ta. Hay là cậu nghĩ cách giúp Nhược Vũ đi?”

Ngô Bình mỉm cười: “Ừ, để tôi nghĩ xem”.

Tần Nhược Vũ không hiểu biết nhiều về tình hình hiện giờ của Ngô Bình, chỉ biết anh khá giàu có. Cô ấy vội vàng lên tiếng: “Anh Tiểu Bình à, em không thể làm phiền anh được”.

Cô ấy hiểu, cái gọi là “nghĩ cách” chỉ là cho cô ấy mượn tiền. Nhưng gia đình cô ấy sẽ không trả nổi, số tiền này không thể mượn.

Thức ăn được mang lên. Người dọn món là một cô gái thanh tú, khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, là bạn gái của Trương Bửu Phong. Cô ấy không cao, nhưng làm việc rất nhanh nhẹn.

Trương Bửu Phong giới thiệu: “Tiểu Bình, đây là chị dâu cậu - A Chi”.

Ngô Bình vội đứng dậy chào: “Chị dâu, đừng làm nữa, cùng ngồi xuống đi”.

A Chi cười nói: “Không cần, tôi còn phải xào mấy món nữa. Mọi người ngồi xuống đi, tôi đi lấy rượu”.

Ngô Bình lấy rượu của mình ra, tuy rượu không có thương hiệu gì nhưng rất ngon, là rượu lâu năm.

Anh vừa mở nút bần, mùi rượu lập tức toả ra khắp nơi.

Bọn họ vừa ăn vừa uống, trò chuyện về tình hình gần đây. Bây giờ Trương Bửu Phong đang cùng một nhóm thanh niên trong thôn điều hành một công ty làm công trình, chuyên sơn trát tường giúp chủ đầu tư.

Tin tức về khu kinh tế mới được truyền ra, khắp nơi đều là dự án bất động sản mới. Nhưng gần đây chúng đều dừng cả rồi, mấy đơn hàng mà Trương Bửu Phong tiếp nhận dĩ nhiên cũng tan vào mây khói. Bây giờ kho hàng còn chất đầy nguyên liệu, chỉ riêng chi phí đã cả triệu bạc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1997


Trương Bửu Phong đáp: “Sẽ tìm khoảng hơn trăm người. Nếu dự án lớn thì có thể kéo thêm hơn một trăm người nữa”.

Ngô Bình nói: “Hai cậu cũng không cần lo. Một thời gian nữa, tôi sẽ giới thiệu công trình cho các cậu, bảo đảm các cậu không rảnh nổi”.

Đôi mắt Trương Bửu Phong sáng lên: “Thật ư?”

Advertisement

Ngô Bình cười đáp: “Đã bao giờ tôi lừa cậu chưa. Không nói đến cái khác, Thuỷ Ngạn Giang Nam này vẫn đang xây dựng, đủ để các cậu bận rộn suốt hai năm. Hơn nữa, tôi còn bảo họ thanh toán trước toàn bộ cho các cậu”.

Với công việc trát tường, lợi nhuận có thể đạt đến một nửa. Công trình mười triệu thì có thể kiểm năm triệu. Có điều, vốn đầu tư giai đoạn đầu của công việc này khá cao, chu kỳ thanh toán dài. Nhỡ gặp phải chủ đầu tư dây dưa thì có khi kéo dài từ ba đến năm năm mới kết toán. Nếu chủ đầu tư có thể thanh toán trước toàn bộ thì có nghĩa đây là một vụ làm ăn hái ra tiền!

Advertisement

Trương Bửu Phong và Trương Bửu Thắng đều vui mừng khôn xiết, cùng kính rượu Ngô Bình.

Tần Nhược Vũ cười nói: “Anh Tiểu Bình quả là có bản lĩnh! Anh Phong, anh Thắng à, em có thể đến đội công trình của các anh làm việc không?”

Trương Bửu Phong ngẩn ra, đoạn đáp: “Nhược Vũ, em là con gái chân yếu tay mềm, không chịu nổi vất vả như vậy đâu. Mà em có học thức, nên làm những công việc trí óc mới đúng”.

Tần Nhược Vũ cười khổ: “Bây giờ em phải kiếm được tiền trước đã, không có tư cách chọn công việc”.

Ngô Bình hỏi: “Nhược Vũ, có phải trước đây chú Tần từng làm về vật liệu xây dựng không?”

Tần Nhược Vũ gật đầu: “Từng làm vào mấy năm đầu. Nhà em lập nghiệp từ vật liệu xây dựng và lắp đặt đấy ạ”.

Ngô Bình hỏi: “Bây giờ chú Đường vẫn muốn làm về lắp đặt chứ?”

Tần Nhược Vũ đáp: “Có lẽ ông ấy sẽ đồng ý”.

Ngô Bình nói: “Thế này nhé, anh sẽ giao năm toà nhà của Thuỷ Ngạn Giang Nam cho em. Vật liệu xây dựng và việc lắp đặt năm toà nhà này sẽ do công ty của chú Tần cung cấp. Anh có thể thanh toán trước sáu mươi phần trăm tiền công trình. Như vậy có lẽ đã đủ trang trí chi phí cho nhà em”.

Tần Nhược Vũ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: “Thật sao, anh Tiểu Bình?”

Ngô Bình cười đáp: “Thật”.

Tần Nhược Vũ kích động đến mức rơi nước mắt. Làm sao cô ấy có thể không kích động kia chưa? Một toà nhà của Thuỷ Ngạn Giang Nam có diện tích ít nhất mười nghìn mét vuông. Tính theo giá lắp đặt là hai nghìn một mét vuông, vậy tổng cộng là một trăm triệu!

Về vật liệu xây dựng, có lẽ cũng chừng chục triệu. Nếu như vậy, nhà cô không chỉ có thể trả hết nợ, mà còn có thể kiếm được khá nhiều tiền lời!

Hai bình rượu xuống bụng, Trương Bửu Phong uống đến đỏ cả mặt, hắn cười nói: “Tiểu Bình à, cậu xem xem nhà tôi ở bây giờ, trông rất cổ kính phải không?”

Ngô Bình đã để ý từ lâu rồi, nhà của Trương Bửu Phong hiện tại diện tích rất lớn, chừng năm, sáu trăm mét vuông, hơn nữa còn là nhà kiểu cũ.

Trương Bửu Phong: “Tôi nói cái này nhé, nhà này của tôi không hề đơn giản đâu, cứ đến tối, trong nhà sẽ có rất nhiều hào quang của châu báu á. Tôi đã từng hỏi thầy âm dương, thầy âm dương nói, tôi đây là phong thủy đất quý, nên mới phát sáng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1998


Mấy người lại tiếp tục uống rượu, Ngô Bình biết nhà này là do Trương Bửu Phong tốn mất ba trăm vạn tiền bồi thường di dời mua về. Vừa mua không bao lâu, thì nghe được tin tức xây dựng khu mới, cả nhà đều vui mừng không thôi.

Trong lúc đó, bố của Tần Nhược Vũ cũng đã đến, ông ấy rất cảm kích Ngô Bình.

Một nhóm người uống say khướt, duy chỉ có Ngô Bình là tỉnh táo. Anh ra sân sau đi một vòng, sử dụng đôi mắt nhìn thấu vạn vật, phát hiện cách dưới đất ba mươi mét có một phần rễ cây đã phân hủy một nửa, vậy mà nó lại ra chồi non, phát ra ánh sáng thần kỳ le lói.

Advertisement

“Ồ? Đây là gì?”. Anh rất nghi ngờ, lập tức gọi Trương Bửu Phong và Trương Bửu Thắng ra.

Anh nói: “Anh Phong, dưới nền đất nhà anh có thứ này, tôi muốn đào nó lên”.

Advertisement

Trương Bửu Phong hơi say, thè lưỡi nói: “Thứ gì? Đào đi!”

Sâu mấy chục mét, nếu trực tiếp đào thì rất phiền, vì vậy Ngô Bình gọi Lý Dư ra, Lý Dư biến thành một con rắn, thoáng chốc nó đã tiến vào trong.

Chưa đến mười giây, nó cắn một cái rễ chui ra. Ngô Bình nhận lấy rễ cây, phát hiện thứ này còn có chút sinh cơ mỏng manh, mà sinh cơ này đã nảy mầm thành một chồi non màu xanh vàng.

Nhìn rễ cây, ánh mắt Ngô Bình phát sáng.

Mấy người nhìn thấy rắn nhỏ có thể đào đất, đều rất kinh ngạc, nhưng khi thấy gốc cây kia thì ai cũng bật cười.

Trương Bửu Thắng: “Tiểu Bình, cậu coi cái gốc cây như bảo bối vậy, có phải uống nhiều quá rồi không?”

Trương Bửu Phong: “Ha ha, Tiểu Bình, gốc cây này cho anh đấy”.

Ngô Bình cười nói: “Anh Phong, vậy tôi cầm đi đây, trở về sẽ giới thiệu thêm nhiều công trình cho anh”.

“Đi, lại làm thêm vài chai đi”.

Đợi Ngô Bình rời đây thì đã là hơn bốn giờ sáng. Lý Dư nằm trên cánh tay anh, hiếu kỳ nhìn gốc cây trong tay anh.

“Chủ nhân, đây là gì? Tôi cảm thấy nó không hề bình thường chút nào”.

Ngô Bình nói: “Đây là yêu mộc”.

Lý Dư: “Yêu mộc?”

Ngô Bình: “Tinh linh cỏ cây tu hành khó hơn so với động vật gấp mấy trăm lần, mà một khi bọn chúng tu thành thì thực lực rất kinh khủng. Nhưng, tu vi của tinh linh cỏ cây cao sẽ dễ dẫn đến lôi kiếp. Gốc cây này là một tinh linh cỏ cây rất mạnh, sinh mệnh còn lại sau khi trải qua lôi kiếp, chính là sức mạnh nguyên bản nhất của nói”.

Lý Dư: “Thứ này có đáng giá không?”

Ngô Bình khẽ cười: “Có!”

Về đến nhà, anh đi đến trước cây hòe, nói: “Vận khí ngươi tốt lắm, ta tìm được một thứ tốt như vậy rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1999


Anh có thể cảm nhận được sức sống ban đầu trong khúc gỗ ghép, đang được cây hòe hấp thụ, cây hòe đang xảy ra quá trình biến chất!

Ngô Bình lấy ra hai mươi viên tiên thạch, với cả một miếng đất thần, chôn cùng dưới gốc cây hòe.

Tiếp đó, cây hòa khẽ chuyển động, vỏ cây, lá của nó đều đang biến đổi kỳ diệu. Lớp vỏ da sần sùi trở nên nhẵn mịn, hơn nữa còn chuyển sang màu xanh vàng.

Advertisement

Sau đó lá cũng biến đổi, cây hòe không còn là cây hòe đơn thuần nữa, nó đã dung hợp với gen của một loại thực vật khác.

Ngô Bình canh giữ dưới gốc cây mãi cho đến khi trời sáng.

Khi mặt trời lên cao, từng tia sáng chiếu xuống, trên cây lại bỗng nở đầy những bông hoa màu vàng, hương hoa lan khắp cả sân viện!

Advertisement

Ngô Mi vừa đi ra, kinh ngạc thốt lên: “Oa, hoa đẹp thật đấy, thơm thật đấy!”

Ngô Bình khẽ cười nói: “Tiểu Mi, em nghỉ lâu quá rồi, nên đi học thôi”.

Ngô Mi: “Bây giờ đang nghỉ hè mà”.

Ngô Bình: “Không phải trường có kế hoạch bồi dưỡng học sinh giỏi trong hè sao? Mau lên, không cho lười biếng”.

Ngô Bình không hề tình nguyện, thời gian này cô bé chơi đến điên cuồng, không tập trung học hành. Nhưng Ngô Bình vẫn có uy nghiêm của người anh, cuối cùng cô bé vẫn phải ngoan ngoãn đi học.

Ăn bữa sáng xong, anh thương lượng với Ngô Chấn Đông, bọn họ quyết định đi đến nước Á Mã.

Sắp xuất phát thì Ngô Bình nghe thấy trong kho có tiếng động, anh mở cửa ra thì thấy hai luồng sáng chao đảo tiến vào trong linh chi.

Anh vừa suy nghĩ trong đầu thì đã thấy người linh chi ngựa linh chi trong linh chi đảo mắt, cẩn thật dè dặt nghe động tĩnh bên ngoài.

Anh bất giác bật cười, không ngờ mời vừa mới xa nhà mà người linh chi ngựa linh chi đã trưởng thành rồi!

Anh nâng linh chi lên nói: “Đi ra đi”.

Qua một lúc, trên linh chi hiện ra một cái lỗ nhỏ, một cái đầu nhỏ nhô ra, tò mò nhìn Ngô Bình.

Đây chính là thứ phát sáng, đứa nhỏ lớn chừng quả trứng gà, trắng mịn đáng yêu, trông rất xinh đẹp.

Ngô Bình lấy ra một đất thần nhỏ từ trong không gian Hắc Thiên để trước mặt cậu nhóc, nói: “Muốn không?”

Nhìn thấy đất thần, cậu nhóc mở lớn mắt, kích động cả người phát sáng, trong miệng phát ra âm thanh oa oa, rất rất nhỏ.

Ngô Bình nghe không hiểu bèn nói: “Nếu muốn, thì ra đây chào hỏi đi”.

Cậu nhóc chần chừ vài giây rồi chui ra, cưỡi một con ngựa nhỏ, cũng cỡ quả trứng gà mà thôi, trông rất dễ thương.

Ngựa nhỏ vùng lên, rơi vào trong lòng bàn tay Ngô Bình. So với người linh chi, ngựa linh chi không hề sợ Ngô Bình, bởi vì ban đầu chính là Ngô Bình đã cứu bọn nó.

Ngô Bình nói: “Sau này các ngươi chớ có chạy loạn, bên ngoài rất nguy hiểm, có biết chưa?”

Cậu bé gật đầu, rõ ràng có thể nghe hiểu được tiếng người.

Ngô Bình đưa đất thần cho nó, người linh chi lại một ngụm ăn hết, sau đó cưỡi ngựa chạy loạn khắp phòng.
 
Back
Top Dưới