Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1920


Anh rất không vui, lập tức nhảy xuống võ đài, đi thách đấu chủ đài số hai.

Chủ đài thứ hai là đệ tử của Vạn Ma Tông, ma khí nặng nề, sức lực vô hạn, là đối thủ mạnh của Lỗ Chiến. Người này cao hơn hai mét rưỡi, khoác áo giáp đen nặng, hai tay cầm một cây búa sắt, trông như một mãnh thú.

Trước đó, hắn ta đã đánh chết đánh bị thương bốn người thách đấu, đã hơn nửa tiếng không có ai dám thách đâu hắn ta rồi.

Advertisement

Nhìn thấy chủ đài số một qua đây, hắn ta cười lạnh: “Anh không đến, tôi cũng sẽ đi tìm anh!”

Advertisement

Ngô Bình nói: “Không có ai thách đấu với tôi, tôi buồn chán đến chết rồi, dứt khoát đến thách đấu với chủ đài”.

Đệ tử Ma Tông điên cuồng thét một tiếng, hai cây búa như sao băng đập mạnh về phía Ngô Bình, chúng rời khỏi tay của chúng nhân rồi bay đi, vừa nhanh vừa mạnh.

Ngô Bình né sang trái, thế nhưng cây búa phía sau bỗng tăng tốc, nện vào cây búa thứ nhất, hai cây búa đổi hướng, tiếp tục lao về hướng Ngô Bình.

Ngô Bình nhíu mày, anh đứng vững tư thế tấn, hai tay trái phải lần lượt bắt lấy từng cây búa. Sức lực khổng lồ, kéo theo thân thể anh, sau đó cả người anh liên tục xoay tròn, tiếp đó lại trở tay ném búa đi.

“Ầm!”

Cây búa lao vút, tốc độ nhanh chóng, tạo ra âm thanh như sấm rền, càng lúc càng nhanh.

Người khổng lồ kia kinh ngạc, cũng học theo Ngô Bình muốn nhận lấy cây búa, nhưng hai tay vừa chạm vào thì cánh tay đã tê rần, sau đó ngực bỗng đau nhói, bị một cây búa đánh bay. Sau đó cây búa thứ hai bay đến, đánh vào vai trái hắn ta.

Hắn ta rên lên đau đớn, cố gắng chống đỡ cơ thể rơi xuống võ đài. Rõ ràng, hắn ta đã thua rồi!

Ngô Bình không buồn liếc nhìn hắn ta, mà đi đến võ đài thứ ba. Không thể không nói, mấy chủ đài này không hề đơn giản, thực lực ai ai cũng mạnh, muốn thắng bọn họ không hề đơn giản. Nhưng anh là Võ Thánh sở hữu Võ Hồn, người trong sân này, không ai là địch nổi anh cả!

Cứ như vậy, Ngô Bình một đường quét sạch, đánh bại toàn bộ chín chủ đài còn lại, có được một trăm tám mươi điểm tích lũy. Cộng thêm hai mươi bốn điểm lúc trước, tổng cộng đạt được hai trăm lẻ bốn điểm.

Nhưng, chỉ đơn thuần dùng điểm tích lũy để tính thì anh không chiếm được ưu thế, bởi vì các chủ đài khác cũng đều có được điểm tích lũy tầm đó, bọn họ không chỉ thách thách đấu chủ đài khác, mà còn có người không ngừng thách đấu bọn họ.

Ngô Bình nghi ngờ, người thách đấu bọn họ có lẽ đã bị mua chuộc rồi, cố ý tặng điểm cho bọn họ. Trước mắt nếu không tính điểm cộng thì điểm số của anh không phải cao nhất, nhưng anh không quan tâm, ba hạng mục kiểm tra đầu đều có điểm cộng, cho dù không đứng nhất thì chắc chắn cũng là trong ba người đứng đầu.

Dưới võ đài, Văn Thánh khẽ cười nói: “Thầy luyện đan Ngô đúng là kỳ tài, không chỉ đan đạo ở trình độ bất phàm, mà võ lực cũng mạnh như vậy”.

Công Tôn Thiện Tài nói: “Nếu Thầy luyện đan Ngô có thể giết đến người đứng đầu bảng Nhân Tiên, cộng thêm trình độ đan đạo của cậu ấy, nói không chừng có thể có được cơ hội tiến vào Thượng Giới rồi!”

Văn Thánh: “Từ khi Thục Sơn kiếm phái thành lập đến nay, cũng chỉ có hai người có cơ hội tiến vào Thượng Giới, người gần nhất cũng cách hiện tại không biết bao nhiêu năm rồi. Anh cảm thấy Thầy luyện đan Ngô có cơ hội?”

Công Tôn Thiện Tài: “Kỳ tài như vậy, không lên Thượng Giới thì thực sự đáng tiếc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1921


Công Tôn Thiện Tài lập tức ngăn mọi người: “Các vị, xin lỗi, Ngô Bình đã là người của Trường Sinh Điện chúng tôi rồi, mọi người đến muộn một bước rồi”.

Mọi người không khỏi tiếc bỏ, tư chất Ngô Bình rất tốt, để Thục Sơn kiếm phái cướp đi thì quá đáng tiếc!

Lúc này, Trần Hạc Niên xuất hiện, anh ta cười nói: “Anh Ngô, quả nhiên anh không phụ sự mong đợi của mọi người, đoạt được vị trí đầu, trở thành người đứng đầu tứ đại công tử năm nay”.

Advertisement

Bốn người đứng đầu bảng xếp hạng Nhân Tiên, sẽ trở thành tứ đại công tử của Địa Tiên Giới kế tiếp. Danh tiếng của tứ đại công tử rất vang dội, cũng rất có ích, sau này cho dù Ngô Bình đi đến đâu, cũng sẽ được mọi người coi trọng.

Advertisement

Sau đó, Trần Hạc Niên cảnh giác nhìn Công Tôn Thiện Tài: “Trưởng lão Công Tôn, vừa nãy ông nói, anh Ngô đã gia nhập Trường Sinh Điện?”

Công Tôn Thiện Tài nói: “Không sai, hiện tại cậu ấy đã là thầy luyện đan của Trường Sinh Điện chúng tôi rồi. Nhưng chuyện này cũng không ảnh hướng đến việc cậu ấy gia nhập Vô Tương Phong các người”.

Trần Hạc Niên rất bất ngờ: “Anh Ngô mà lại trở thành thầy luyện đan của Trường Sinh Điện!”

Ngô Bình cười nói: “Đãi ngộ Trường Sinh Điện không tệ nên tôi gia nhập rồi”.

Trần Hạc Niên gật đầu: “Anh Ngô, tôi trịnh trọng mời anh gia nhập Vô Tương Phong!”

Ngô Bình đã có quyết định, gật đầu: “Tôi đồng ý”.

Trần Hạc Niên vui mừng, cười nói: “Anh Ngô, mời theo tôi đến Vô Tương Phong!”

Ngô Bình bèn nói với Công Tôn Thiện Tài và Văn Thánh: “Hai vị trưởng lão, tôi đến Vô Tương Phong một chuyến trước đã”.

Sau khi chào hai trưởng lão, Ngô Bình dẫn theo Đường Băng Vân, đi theo Trần Hạc Niên đến Vô Tương Phong. Vô Tương Phong không chỉ là một ngọn núi, mà là dựa vào hơn mười ngọn núi của Vô Tương Phong làm chủ, địa bàn rộng lớn. Ở giữa rất nhiều ngọn núi, có một thung lũng rất lớn, bên trong có một thành phố xa hoa, là thành Phúc Khang.

Đến Vô Tương Phong, Trần Hạc Niên gọi một đệ tử đến, làm thủ tục nhập môn. Mấy thủ tục này có hơi rườm rà, phải chạy tới lui cả nửa ngày. Mà hắn ta thì mời Ngô Bình và Đường Băng Vên đến trong một toàn viện yên tĩnh.

“Anh Ngô, viện này là nơI mà tôi ở trước đây, hoàn cảnh không tệ, anh tạm thời cứ ở đây. Sau này, Vô Tương Phong sẽ sắp xếp một ngọn núi làm nơi tu luyện cho anh Ngô sau này”.

Ngô Bình cũng bất ngờ: “Sắp xếp cho ta một ngọn núi sao?”

Trần Hạc Niên cười nói: “Đó là chuyện đương nhiên. Anh Ngô là đệ tử tinh anh, có tư cách sở hữu cả một ngọn núi”.

Ngô Bình có chuyện cần hỏi anh ta nên mở miệng: “Anh Trần, tôi thấy người trên bảng Nhân Tiên, đa phần đều đến từ các thế lực lớn danh tiếng. Ý nghĩa của bảng Nhân Tiên này là sao?”

Trần Hạc Niên nói: “Anh Ngô có điều không biết. Bảng Nhân Tiên ban đầu, là do các thế lực lớn khác tranh đoạt cơ hội tiến vào Thiên Võ Mật Cảnh mà tạo ra. Sau này, bảng Nhân Tiên được gửi gắm nhiều ý nghĩa hơn, ví dụ như phân chia lợi ích đại hội Tiên Truyền, lôi kéo các nhân tài thế lực nhỏ về trong môn mình, vân vân”.

Ngô Bình: “Thiên Võ Mật Cảnh này lúc nào thì mở ra?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1922


Đối phương vừa đi khỏi, Đường Băng Vân nói: "Chồng à, sau này anh chính là đệ tử sáng giá của kiếm phái Thục Sơn rồi. Nếu ông nội biết tin này thì chắc chắn sẽ mừng lắm".

Ngô Bình: "Phái Thục Sơn nhỏ như vậy thì có gì đáng nói đâu. Anh còn có mục tiêu lớn hơn nữa. Băng Vân, em bảo vệ anh nhé, anh sẽ tu luyện ở đây".

Hiện giờ anh phải tranh thủ thời cơ khai mở Thần Khiếu mới.

Advertisement

Ở Địa Tiên Giới, anh có thể cảm nhận được bốn loại năng lượng tốt nhất. Trước đó anh hút được Hậu Thổ Nguyên Lực, Đại La Thiên Lực, Huyền Thiên Chú Lực. Giờ anh sẽ tiếp tục hút được Hàn Băng Thần Lực và khai mở Thần Khiếu thứ ba.

Sau khi mở ra ba Thần Khiếu, các Thần Khiếu sẽ tương hỗ với nhau làm tăng cường sức mạnh của thần hồn. Có điều trong giai đoạn này anh sẽ rơi vào huyễn cảnh, gọi là kiếp nạn Huyễn cảnh. Nếu tố chất tinh thần không vững thì sẽ gặp rắc rối to.

Advertisement

Có điều Ngô Bình đã luyện thành Thánh tâm nên cũng không sợ kiếp nạn này.

Anh đã có nhiều kinh nghiệm khai mở Thần Khiếu nên lần này anh nhanh chóng khoá chặt vòng xoáy năng lượng Hàn Băng Thần Lực rồi bắt đầu hút lấy nó.

Hàn Băng Thần Lực khá đậm đặc nên hút khá dễ. Ngô Bình điều khiển dòng năng lượng này đi vào, tấn công Thần Khiếu thứ ba. Cần phải đả thông Thần Khiếu này để Hàn Băng Thần Lực đi vào, sau đó đưa võ hồn của anh vào trong đó, để nó hút lấy Hàn Băng Thần Lực.

Võ hồn của Ngô Bình nhanh chóng có được Hàn Băng Thần Lực. Có được thần lực này, Ngô Bình có thể thi triển được một số kỹ năng đặc biệt! Ngoài ra, nếu anh uống thêm Băng Phách Thánh Thần Đan thì cũng phải hút được năng lượng Hàn Băng Thần Lực này trước, bởi vì chỉ có nguồn năng lượng này mới áp chế được dược lực cực mạnh của loại đan dược này.

Anh lấy ra viên đan, không hề do dự mà nuốt xuống.

Đường Băng Vân canh ở bên ngoài, đệ tử ban nãy đi làm thủ tục đã quay lại. Khi quay lại còn mang theo một bộ quần áo, bản đồ chỉ đường và thẻ bài treo ở thắt lưng của Thục Sơn Vô Tương phong đưa cho họ.

Trần Hạc Niên lại tới, thấy Ngô Bình đang tu luyện nên không làm phiền anh.

Chẳng mấy chốc trời đã tối, Ngô Bình cũng tu luyện xong. Ngô Bình lúc này võ hồn còn mạnh hơn trước. Thần Khiếu và Linh Khiếu đang cộng hưởng với nhau, không ngừng tinh luyện cơ thể và võ hồn của anh.

Trong lúc tu luyện, Ngô Bình đã gặp kiếp nạn huyễn cảnh, có điều anh nhanh chóng vượt qua được, kiếp nạn gần như không ảnh hưởng gì được đến anh. Đây chính là lợi ích của việc có Thánh tâm lớn mạnh và Đạo tâm vững chắc!

Bộ rễ của Đạo Chủng cũng bắt đầu hút được tám luồng năng lượng, không ngừng phát triển mạnh hơn nữa.

Lúc này, lá bùa truyền tin trên người anh đột nhiên động đậy, là Đông Phật tiên sinh truyền tin tới hẹn anh gặp mặt ở khách đ**m Vĩnh Hưng của thành Phúc Khang.

Ngô Bình lập tức lên đường đến đó. Đến khách đ**m, anh gõ cửa một phòng khách.

Cửa mở ra, Đông Phật tiên sinh cười nói: “Vào đây ngồi đi”.

Ngô Bình cười đáp: “Sư phụ, giờ con đã là thầy luyện đan của điện Trường Sinh rồi”.

Vốn Ngô Bình nghĩ Đông Phật tiên sinh sẽ rất vui khi biết tin này. Ai ngờ, ông ấy lại nghiêm mặt lại hỏi: “Ta nghe nói điện Trường Sinh đã luyện được Long Môn Đan, việc này là thật sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Vâng, con cũng có tham gia”.

“Nói như vậy, nếu không có con thì Long Môn Đan này không thể luyện thành?”, ông ấy hỏi tiếp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1923


Ngô Bình cau mày: “Sư phụ, Đan Đỉnh Môn dám giết người của kiếm phái Thục Sơn sao?”

“Bọn họ không cần trực tiếp ra tay, ở Địa Tiên Giới có rất nhiều tổ chức sát thủ, đều rất đáng sợ. Năm mươi năm trước, Thục Sơn có một thiên tài luyện đan bị tổ chức sát thủ g**t ch*t. Mặc dù sau đó kiếm phái Thục Sơn nổi giận, tiêu diệt tổ chức sát thủ đó nhưng kẻ thực sự đứng sau giật dây thì lại không tìm ra được”.

Advertisement

“Hơn nữa…”, ông ấy nói tiếp: “Thầy luyện đan đã hiếm, thầy luyện đan xuất sắc lại càng hiếm hơn. Sự xuất hiện của con sẽ khiến những thầy luyện đan khác ở Địa Tiên Giới cảm thấy bị đe doạ. Bên ngoài bọn họ tỏ ra khách sáo với con nhưng trong lòng thì thù ghét con thấu ruột gan”.

Đông Phật tiên sinh: “Sau này ở điện Trường Sinh, con chỉ nên luyện ra vài loại đan dược, hoặc chỉ phụ giúp họ luyện Long Môn Đan thôi. Như vậy con vừa thể hiện được năng lực một cách hợp lý mà lại không khiến kẻ khác đề phòng. Nhớ kỹ, thầy luyện đan khác cũng cần kiếm miếng cơm, con không thể đạp đổ hết bát cơm của họ”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Sư phụ, con hiểu rồi”.

Đông Phật tiên sinh: "Chỉ dựa vào sức mạnh của hai thầy trò ta, nếu đứng trước mặt cao thủ cảnh giới Thần Hóa hay cảnh giới Động Tàng thì chẳng khác nào con kiến, cho nên từng nước đi phải vô cùng cẩn trọng như đi trên băng mỏng. Sư phụ đã ở Địa Tiên Giới hơn nửa năm, đã thấy quá nhiều âm mưu và thù hận nên mới nói con nghe những việc này".

Sau đó, ông ấy như thể lại nghĩ ra gì đó nên nói tiếp: "Hôm qua sư phụ ra ngoài gặp hai sư huynh của con. Hai đứa nó có tin này nhờ ta chuyển lời lại cho con".

Ngô Bình vội vã hỏi: "Là tin gì vậy sư phụ?"

"Hình như Hắc Thiên Giáo đang có vấn đề gì đó. Có rất nhiều người trong giáo phái đang đi nghe ngóng tung tích của con. Sau cùng, thông qua đại sư huynh con họ mới biết được tung tích của con".

Ngô Bình: "Vâng, con hiểu rồi".

Hai người họ nói chuyện thêm nửa tiếng nữa rồi Đông Phật tiên sinh liền vội vã rời đi.

Ngô Bình quay lại Vô Tương phong, nói với Đường Băng Vân: "Băng Vân, em ra ngoài làm giúp anh một việc được không? Nghe ngóng giúp anh xem gần đây Hắc Thiên Giáo xảy ra chuyện gì".

Nói rồi, anh đưa cho cô một tấm lệnh bài. Có lệnh bài này, Đường Băng Vân có thể trực tiếp liên hệ với các trưởng lão, đường chủ của Hắc Thiên Giáo.

Đường Băng Vân gật đầu đáp: "Được, em sẽ về sớm nhất có thể".

Đường Băng Vân đi cả đêm để ra khỏi Địa Tiên Giới, còn Ngô Bình tiếp tục hút loại năng lượng cao cấp thứ năm của Địa Tiên Giới là Hoang Cổ Thánh Lực!

Anh đã khai mở năm Linh Khiếu, tiếp theo sẽ là cái thứ sáu. Linh Khiếu thứ sáu có một đặc điểm, đó là sau khi khai mở được nó thì không lâu sau sẽ phải trải qua cơn đại thoái bệnh. Cơn đại thoái bệnh này khá nguy hiểm, nếu không cẩn thận còn có thể mất mạng. Đương nhiên, một khi đại thoái bệnh kết thúc thì thể chất của Ngô Bình sẽ lên một tầm cao mới! Giống như hoàn toàn lột xác! Khi đó anh không phải người phàm nữa mà sẽ trở thành thần thánh.

Trong Bát Cửu Huyền Kinh đã ghi, có tổng cộng hai mươi tư loại năng lượng thượng phẩm. Ở thế giới bên ngoài có bốn loại, ở Địa Tiên Giới có năm loại. Giờ khó khăn lắm anh mới vào được Địa Tiên Giới nên đương nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội này. Anh phải tranh thủ hút lấy Hoang Cổ Thánh Lực.

Đối với một tu sĩ bình thường thì việc khai mở Linh Khiếu và hút năng lượng là một quá trình dài. Có một số người cần từ vài năm đến mấy chục năm chỉ để mở một Thần Khiếu. Ngô Bình thì khác, nhờ có mắt thấu thị mà anh có thể định vị chính xác Linh Khiếu và Thần Khiếu nên việc khai mở chúng cũng không quá khó khăn. Đó là ưu thế lớn nhất của anh!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1924


Ngô Bình hút lấy năng lượng Hoang Cổ Thánh Lực, càng lúc càng nhiều năng lượng đi vào cơ thể anh rồi bắt đầu tràn vào Linh Khiếu. Sáng hôm sau, cuối cùng Linh Khiếu cũng dần mở ra cho năng lượng đi vào bên trong. Không lâu sau, chân lực do Hoang Cổ Thánh Lực trợ lực bắt đầu luân chuyển khắp cơ thể anh.

Tâm trạng Ngô Bình không tệ, anh mở cửa ra thì nhìn thấy Đường Băng Vân đã trở về.

Anh vội vã hỏi: "Băng Vân, em đã hỏi được chưa?"

Advertisement

Đường Băng Vân gật đầu đáp: "Chồng à, Hắc Thiên Giáo xung đột với Thiên Quỷ Giáo dẫn đến không ít người thiệt mạng. Thiên Quỷ Giáo đang lớn mạnh rất nhanh, hiện giờ đang nuốt mất địa bàn của Hắc Thiên Giáo.

Advertisement

Ngô Bình nheo mắt lại, đáp: "Xem ra, anh phải nhanh chóng trở về thôi!"

Mặc dù bên ngoài còn có việc cần xử lý nhưng Ngô Bình không thể rời đi ngay bởi vì anh vừa gia nhập kiếm phái Thục Sơn, còn chưa tới gặp Phong chủ.

Buổi sáng, Trần Hạc Niên cuối cùng cũng đưa anh đi gặp Phong chủ Trần Đạo Huyền.

Trần Đạo Huyền là một cao thủ cảnh giới Động Tàng, người đời gọi là Đạo Huyền Tiên quân. Ông ấy đức cao vọng trọng nên mới được thế nhân tôn là Tiên quân!

Trần Đạo Huyền đã biết về tình hình của Ngô Bình. Ông ấy biết anh là thầy luyện đan của điện Trường Sinh, là Nhân tiên số một! Nhân tài như vậy ông ấy có nằm mơ cũng muốn có được! Vô Tương phong đã sống trầm lặng trong một thời gian quá dài, giờ rất cần những thiên tài như thế này gia nhập!

Mặc dù vui như mở cờ trong bụng nhưng ngoài mặt Trần Đạo Huyền không hề tỏ vẻ vui mừng mà ngược lại vô cùng thản nhiên.

“Ngô Bình, nghe nói hiện cậu là thầy luyện đan của điện Trường Sinh?”, ông ấy hỏi.

Ngô Bình: “Vâng thưa Phong chủ, đệ tử đang trợ giúp điện Trường Sinh luyện Long Môn Đan”.

Trần Đạo Huyền sớm đã biết chuyện này, ông ấy gật đầu đáp: “Rất tốt, không hổ là thiên tài của Vô Tương phong ta! Tôi quyết định thu nhận cậu làm đệ tử, cậu có đồng ý không?”

Việc phải bái Trần Đạo Huyền làm sư phụ, Ngô Bình sớm đã biết rồi nên không hề do dự, đáp: “Đệ tử đồng ý!”

Trần Đạo Huyền không khỏi mỉm cười đáp: “Được!”

Trần Hạc Niên cười đáp: “Sau này anh chính là sư thúc của tôi. Tổ phụ của tôi cả đời chỉ nhận hai đệ tử, anh chính là người thứ hai. Hãy chọn một ngày tốt, chúng ta sẽ chính thức tổ chức lễ bái sư”.

Trần Đạo Huyền phất tay ý bảo Trần Hạc Niên lui xuống rồi nói với Ngô Bình: “Đồ nhi, nghe nói con đã là Võ thánh?”

Ngô Bình: “Vâng thưa sư phụ, con đã khai mở được sáu Linh Khiếu, ba Thần Khiếu”.

Trần Đạo Huyền nghe vậy thì còn mừng rỡ hơn, cười nói: “Quá tốt rồi! Cứ cố gắng khai mở càng nhiều Linh Khiếu và Thần Khiếu thì con đường tu luyện phía trước sẽ càng đạt được nhiều thành quả. Khi vi sư còn là Nhân tiên, cũng chỉ khai mở được sáu Linh Khiếu và bốn Thần Khiếu mà thôi. Sau này con chắc chắn sẽ còn đạt được nhiều thành tựu hơn sư phụ!”

Ngô Bình: “Sư phụ, người có tu vi cao nhất trong kiếm phái Thục Sơn chúng ta là ai vậy?”

Trần Đạo Huyền: “Đương nhiên là Chưởng môn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1925


Ngô Bình rất ngạc nhiên, kiếm phái Thục Sơn lại có tới sáu vị Tiên quân, thảo nào môn phái này được mệnh danh là mạnh nhất Địa Tiên Giới!

Trần Đạo Huyền: “Đồ nhi, con có được tu vi như hiện tại chứng tỏ chân truyền của con cũng không hề tệ. Con có thể tiếp tục tự đi theo con đường tu luyện của mình, nếu con cần thêm gì hãy nói với ta. Đương nhiên, con cũng có thể tu luyện một số tuyệt học của kiếm phái Thục Sơn”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Sư phụ, chân truyền của năm phong, hai điện và một phủ đều giống như nhau sao?”

Trần Đạo Huyền: “Về cơ bản là đều như nhau, có điều thành quả tu luyện đạt được lại khác. Vô Tương phong của chúng ta là do một vị trưởng lão của Thục Sơn Kiếm Tông thành lập nên, công pháp trọng tâm là Vô Tương Kiếm Kinh. Thục Sơn Môn năm xưa có được một bộ công pháp thiên phẩm, tám vị trưởng lão có tư chất tốt nhất cùng đóng cửa tu luyện công pháp này, kết quả sau khi tu luyện và lĩnh ngộ công pháp của tám người họ hoàn toàn khác nhau. Các vị trưởng lão dựa trên cách hiểu của bản thân mà luyện ra các loại: Vô Tương Kiếm Kinh, Thanh Liên Kiếm Quyết, Hạo Thiên Kiếm Đạo, Trường Sinh Quyết, Thiên Huyền Kiếm Đạo, Âm Dương Khôi Lỗi Kinh, Đà Sơn Kinh, Vô Sinh Kiếm Đạo. Tám vị trưởng lão sau này đã cùng nhau lập nên Thục Sơn Kiếm Tông. Tất cả các loại công pháp này bất phân cao thấp, tu luyện đến đỉnh cao của bất cứ loại nào cũng có thể đắc Đạo”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sư phụ, vậy tám vị trưởng lão đều đắc Đạo, trở thành Thiên Tiên sao?”

Trần Đạo Huyền gật đầu: “Tất cả họ đã trở thành Thiên Tiên”.

Ngô Bình: “Sư phụ, người từng nhìn thấy bộ công pháp thiên phẩm đó chưa?”

Trần Đạo Huyền đáp: “Đương nhiên là chưa từng thấy. Bộ công pháp hoàn chỉnh được cất giấu ở Thục Sơn Môn của Thượng Giới”.

Ngô Bình hơi thất vọng.

Trần Đạo Huyền như thể đọc được suy nghĩ của anh nên nói: “Những tiền bối năm xưa lĩnh ngộ Vô Tương Kiếm Kinh đó cả tu vi và tư chất đều vượt xa ta. Nếu có thể luyện thành kiếm kinh thì dù sau này không thể lên Thiên Tiên, con cũng vô cùng mạnh”.

Ngô Bình gật đầu: “Vâng, đệ tử hiểu rồi ạ”.

Trần Đạo Huyền lấy ra một miếng ngọc bội màu tím nhạt, nói: “Đây là pháp khí không gian mà Chưởng môn tạo ra, năm đó ta được tặng một cái, giờ ta cho con. Bên trong có một số thứ ta muốn tặng cho con”.

Ngô Bình dùng hai tay đón lấy miếng ngọc bội, cười nói: “Cảm ơn sư phụ!”

Trần Đạo Huyền gật đầu nói: “Vô Tương Kiếm Kinh và kiếm Vô Tương đều có trong đó, con có thời gian thì hãy thử tu luyện. Nhưng nếu con chưa muốn tu luyện công pháp này thì cũng không sao cả, đợi khi con thành Địa Tiên rồi tu luyện cũng chưa muộn”.

“Còn nữa, từ hôm nay trở đi, con chính là đệ tử tinh anh của Vô Tương phong, mỗi tháng có thể nhận được một số tài nguyên. Con có chuyện gì có thể trực tiếp đến tìm ta. Nếu vi sư không có ở đây thì con đi tìm Hạc Niên nhé”.

Ngô Bình: “Vâng”.

Trần Đạo Huyền: “Con là kì tài hiếm có, giờ vi sư sẽ đem kiến thức nhiều năm tích luỹ được truyền lại cho con”.

Nói rồi, ông ấy vươn tay chỉ vào ấn đường Ngô Bình. Một luồng ký ức khổng lồ truyền vào trong đầu anh. Những ký ức này đều thuộc về Trần Đạo Huyền. Ông ấy đem ký ức từ khi mình sinh ra, những lần vào sinh ra tử, những lần bị mưu hại, kinh nghiệm chiến đấu, kinh nghiệm tu luyện, tất cả đều được truyền lại cho Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1926


Ngô Bình: “Không giấu nổi sư phụ, quả thực con phải ra ngoài một chuyến”.

Trần Đạo Huyền: “Vậy con đi đi, nhớ về sớm một chút. Một thời gian nữa là Thiên Võ Mật Cảnh sẽ mở, con không nên bỏ lỡ”.

Ngô Bình: “Vâng!”

Advertisement

Sau đó, Trần Hạc Niên sắp xếp chỗ ở mới cho Ngô Bình. Đó là một đỉnh núi có phong cảnh mỹ lệ và những ngôi nhà nối tiếp nhau.

Advertisement

Ngô Bình và Đường Băng Vân đi tới Thiếu Long phong, chỉ thấy trên ngọn núi bạt ngàn trúc tím, khắp nơi đều có các cửa hàng, trạm dừng chân. Ngoài ra còn có hàng trăm người hầu kẻ hạ đang đi lại tấp nập ở đó.

Có điều anh không có thời gian mà ở lại đây ngắm cảnh, anh nhờ Đường Băng Vân ở lại đó thay anh sắp xếp đồ đạc còn anh thì rời khỏi Địa Tiên Giới trước.

Trong tay anh có bản đồ dẫn đường, giờ anh lại còn là đệ tử của kiếm phái Thục Sơn nên việc đi lại cũng dễ dàng thuận tiện hơn nhiều. Vừa ra khỏi đó, anh cưỡi lên Nhân Bì Viêm Dương để bay về Vân Kinh.

Vân Kinh có mấy thứ anh cần quay lại xem. Trong biệt thự số một vịnh Bạch Long có đại thần Côn Ngô và cây đào tiên. Anh cũng tiện ghé qua thăm Đường Tử Di, đã lâu không gặp nên anh rất nhớ cô ấy. Dù gì việc ở nước Á Mã cũng không gấp, tới muộn vài ngày nữa cũng không sao.

Một vài tiếng sau, Ngô Bình và Viêm Dương đáp xuống biệt thự vịnh Bạch Long.

Vừa vào trong sân đã có một chú chó lao ra, đó chính là Đông Hoàng. Một thời gian trước người nhà Ngô Bình rời khỏi huyện Minh Dương nhưng Đông Hoàng không rời đi. Cho nên, Đường Tử Di phái người tới đón nó đến Vân Kinh rồi để nó sống ở biệt thự vịnh Bạch Long.

Nhìn thấy Đông Hoàng, Ngô Bình tưởng Đường Tử Di vẫn còn ở đó nên lớn tiếng gọi: “Tử Di!”

Sau đó có một cô gái đi ra. Cô gái này chừng hai mươi tuổi, vóc dáng và nhan sắc đều thuộc hàng cực phẩm. Hơn nữa cô gái này có nét giống Đường Tử Di nhưng gầy hơn một chút. Đây chính là em gái Đường Tử Di - Đường Tử Yên.

Ngô Bình không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Tử Yên, sao em lại ở đây?”

Đường Tử Yên: “Chị Tử Di đi công tác nên nhờ em tới đây chăm sóc Đông Hoàng. Thầy giáo, anh đến đúng lúc lắm. Em đã luyện xong Ngũ Thánh Trang rồi”.

Hoá ra lúc trước Ngô Bình truyền cho Đường Tử Yên Ngũ Thánh Trang rồi để mặc cô bé không quản nữa. Sau đó rất lâu anh cũng không tới nhà họ Đường nên hoàn toàn đã quên mất chuyện này.

Nghe Đường Tử Yên nói đã luyện thành Ngũ Thánh Trang, anh mỉm cười nói: “Vậy em cho anh xem đi”.

Đường Tử Yên lập tức thẳng lưng lên, bắt đầu tập Ngũ Thánh Trang. Cô bé vừa thực hiện động tác thì khí trong cơ thể lập tức lưu chuyển, Đường Tử Yên đã luyện tới cảnh giới Khí. Có điều do vẫn chưa biết cách điều khiển nên khí trong cơ thể chỉ có thể dịch chuyển tự do.

Ngô Bình không khỏi ngạc nhiên, có vẻ như tư chất của Đường Tử Yên không tệ!

Anh nói: “Được lắm. Tử Yên, giờ anh dạy em cách hít thở nhé. Em có muốn học không?”

Đường Tử Yên đáp ngay: “Có ạ, em muốn học!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1927


Ngô Bình rất hài lòng. Anh để cô ấy tiếp tục luyện ngoài sân còn mình thì đi lên tầng.

Đại thần Côn Ngô vẫn ngủ say trên án hương, hai mắt nhắm nghiền. Ngô Bình không quấy rầy mà đi lên chỗ cây đào tiên.

Cây đào tiên được chăm sóc rất tốt, trên cây lủng lẳng sáu quả đào tiên đã to bằng quả trứng gà.

Advertisement

“Thượng tiên, cuối cùng cậu cũng về rồi. Tôi nhớ cậu lắm”, cây đào tiên lập tức vuốt đuôi nịnh nọt Ngô Bình.

Ngô Bình: “Nhị Đào, tao đi lâu như vậy mà mày chỉ kết được có sáu quả đào?”

Advertisement

Nhị Đào vội vã phân bua: “Thượng tiên, cậu đâu có để lại tiên thạch, cũng chẳng có linh dịch nên tôi thực sự khó khăn lắm mới kết được quả”.

Ngô Bình đành lấy ra ba viên tiên thạch ném xuống đất. Đào tiên lập tức vươn dài bộ rễ, kéo tiên thạch vào trong lòng đất. Ngô Bình còn nghe tiếng cây đào run rẩy nghe chừng rất phê pha.

Ngô Bình: “Ngày mai tao muốn hái đào”.

Nhị Đào: “Thượng tiên yên tâm, có tiên thạch rồi thì đào mai là chín”.

Ngô Bình nghe vậy mới hài lòng, sau đó anh phát hiện Đông Hoàng đang ngoạm lấy gấu quần mình. Anh cười hỏi: “Đông Hoàng, mày có việc gì sao?”

Đông Hoàng vẻ mặt nịnh nọt, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn màu xanh trên tay anh.

Ngô Bình lập tức nói: “Đông Hoàng, cái này tao được người khác tặng, không cho mày được đâu”.

Đông Hoàng lắc đầu, liên tục lấy vuốt cào vào ống quần anh.

Ngô Bình cau mày: “Mày muốn thứ bên trong hả?”

Trong chiếc nhẫn xanh này, Ngô Bình để một ít tiền bùa, đồ trong hai chiếc nhẫn bảo vật và hai viên Long Môn Đan.

Anh nheo mắt lại hỏi: “Long Môn Đan?”

Đông Hoàng mắt sáng như sao, điên cuồng gật đầu.

Ngô Bình cười lạnh: “Long Môn Đan là đan dược trợ giúp Thần Hoa Chân quân thăng cấp lên Tiên quân, giá trị của nó lớn đến nỗi không thể ước lượng. Mày lấy gì đổi với tao hả?”

Đông Hoàng quay đầu chạy ra ngoài. Chỉ mấy phút sau nó quay lại, miệng ngậm một sợi dây thừng màu vàng tím. Sợi dây thừng này dài cỡ một mét, bên trên có bùa chú.

Ngô Bình cầm sợi dây thừng lên, đột ngột cảm nhận được một luồng sức mạnh cường hãn. Đứng trước sức mạnh này, snh thấy mình nhỏ bé như một chú kiến đứng trước một ngọn núi.

Ngô Bình kinh ngạc hỏi: “Đây là pháp khí sao?”

Đông Hoàng gật đầu, sau đó nhả ra một tờ giấy, bên trên viết đầy bùa chú.

Ngô Bình liếc nhìn, bùa chú này viết bằng Tiên văn nên anh thử niệm một lần. Anh vừa niệm xong, chiếc dây thừng màu vàng tím đột nhiên phát sáng, giữa nó và Ngô Bình đột nhiên có mối liên kết kì lạ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1928


Ngô Bình cười nói: “Đông Hoàng, đừng vội. Tao lập tức học cách cởi trói đây”.

Hoá ra ban nãy anh niệm đoạn chú dùng để trói, bên dưới còn một đoạn để cởi trói.

Sau khi niệm chú cởi trói, chiếc dây thừng tự động cởi ra rồi bay vào tay Ngô Bình.

Đông Hoàng nhìn anh bằng ánh mắt căm hận, hình như nó tức lắm, chỉ muốn nhào tới táp cho anh vài cái

Advertisement

Ngô Bình vội vã hỏi: “Đông Hoàng, sợi dây thừng của mày có thể trói được Tiên tôn cảnh giới Đoạt Thiên không?”

Đông Hoàng lắc đầu.

Ngô Bình cau mày: “Vậy thì trói được Tiên quân cảnh giới Động Tàng sao?”

Advertisement

Đông Hoàng lắc đầu, rồi lại gật đầu.

Ngô Bình chợt hiểu ra rồi hỏi lại: “Trói được cao thủ Động Thiên?”

Đông Hoàng gật đầu.

Anh hỏi tiếp: “Thế còn cảnh giới Thần Tàng?”

Đông Hoàng lắc đầu.

Giờ Ngô Bình đã hiểu, sợi dây thừng này trói được các cao thủ của cảnh giới Động Tàng, nhưng chỉ từ cảnh giới nhỏ Động Thiên trở xuống. Ngược lại, cao thủ cảnh giới Động Tàng, nhưng từ cảnh giới nhỏ Thần Tàng trở lên là không trói nổi.

Đông Hoàng lấy chân cào lên mặt đất, Ngô Bình cũng miễn cưỡng hiểu được ý của nó. Tu vi của anh còn thấp, chưa thể phát huy được hết quyền năng của sợi dây thừng.

Ngô Bình chớp chớp mắt, cảm thấy sợi dây thừng này khá hữu dụng nên nói: “Đông Hoàng, mày muốn dùng nó đổi lấy một viên Long Môn Đan phải không?”

Đông Hoàng lắc đầu, lại dùng chân cào cào lên mặt đất.

Ngô Bình cười lạnh: “Đổi lấy hai viên Long Môn Đan? Mày điên hả?”

Đông Hoàng thè lưỡi ra, có vẻ vô cùng kiên định. Rõ ràng nó rất tự tin vào sức hút của sợi dây thừng.

Ngô Bình: “Đông Hoàng, tao đưa trước cho mày một viên Long Môn Đan, viên còn lại thì sang năm đưa có được không?”

Đông Hoàng nghiêng đầu sang một bên như thể đang suy nghĩ Ngô Bình này chắc cũng không đến nỗi lừa mình đâu nên gật đầu.

Ngô Bình toét miệng cười, thu lấy dây thừng rồi đưa một viên Long Môn Đan cho Đông Hoàng, nói: “Đây là Long Môn Đan vương phẩm. Cả thiên hạ này trừ điện Trường Sinh ra thì chỉ mình tao có thôi đấy”.

Đông Hoàng ngoạm lấy hộp đựng đan, quay mông đi thẳng.

Ngô Bình không quan tâm đến Đông Hoàng nữa, anh đi tới án hương của đại thần Côn Ngô rồi gọi: “Đại thần!”

Đại thần Côn Ngô choàng mở mắt. Trước đây đường đường là một trong bốn vị thần bảo hộ của Tiên quốc nhưng giờ ông ấy rất yếu.

“Nhóc con, cuối cùng cậu cũng về”, đại thần Côn Ngô mở miệng nói chuyện. Lần trước, sau khi nuốt “Thiên Mục”, hình như ông ấy đã khá hơn trước nhiều.

Ngô Bình: “Đại thần, phần thân còn lại của ông chỉ sợ sẽ rất khó tìm thấy được. Không biết liệu còn cách nào khác giúp ông mạnh hơn được không?”

Đại thần Côn Ngô: “Nếu cậu có thể bắt được một số thần minh yếu rồi mang đến cho tôi luyện hoá để hút năng lượng thì có thể tăng năng lượng của tôi, thậm chí dần dần có thể mọc ra cơ thể mới”.

Hút thần minh ư? Ngô Bình cười khổ đáp: “Sức mạnh của thần minh thì tôi đâu phải đôi thủ. Hiện giờ tôi chưa thể giúp được ông”.

Đại thần Côn Ngô: “Thiên Mục lần trước tôi đã luyện hoá xong, hiện giờ có thể giúp cậu một tay”.

Dứt lời, ông ấy niệm một đoạn chú. Ngô Bình cảm thấy một sức mạnh huyền diệu từ trên cao giáng xuống, đi vào trong cơ thể anh. Nhưng cảm nhận kỹ hơn thì lại không thấy trong cơ thể có gì thay đổi.

Ngô Bình lập tức hỏi: “Đại thần, ông vừa làm gì tôi vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1929


Đại thần Côn Ngô: “Đây là ấn Thiên Sát tôi tặng cho cậu, cậu thầm niệm chú là có thể sử dụng nó. Cái ấn này giết được cao thủ cấp Tiên quân, đả thương nặng cao thủ cấp Tiên tôn. Ấn này chỉ dùng được một lần, hơn nữa sau khi sử dụng nó cậu sẽ bị yếu đi một thời gian”.

Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn đại thần, giờ tôi đã vào được Địa Tiên Giới, nói không chừng sẽ có cơ hội tìm cơ thể giúp ông”.

Đại thần Côn Ngô: “Rất tốt. Tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi cậu. Tôi phải đi ngủ tiếp đây, không có việc quan trọng thì đừng gọi tôi dậy”.

Advertisement

Ngô Bình không làm phiền thêm, đi ra khỏi đó rồi xuống xem Đường Tử Yên thế nào.

Đường Tử Yên đã bắt đầu hút lấy năng lượng của trời đất. Có thể nhận ra tư chất của cô bé này rất không tệ.

Advertisement

Anh cũng không làm phiền Đường Tử Yên nữa mà dắt Đông Hoàng đi dạo.

Đã lâu không về Vân Kinh, toàn bộ giai đoạn một của dự án vịnh Bạch Long đã xây xong hết. Môi trường trong khu dân cư rất tốt, hoa cỏ phong phú, có hòn non bộ và đài phun nước, các mái đình nghỉ chân và các lối đi nhỏ để tản bộ. Hơn nữa còn có rất nhiều loài cá tự nhiên tới sống ở cái ao bên trong.

Cách đó không xa là nhà của Hạ Lam. Anh thấy cô ấy đang đích thân chăm sóc khu vườn. Ở bãi đất trống phía trước trồng một số loại rau giờ đã mọc lên rất cao.

“Cô trồng rau sao?”, Ngô Bình mỉm cười bắt chuyện.

Nghe giọng anh, Hạ Lam vội vã đứng dậy. Thấy Ngô Bình quay lại, cô ấy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Anh… anh quay lại rồi sao!”

Ngô Bình gật đầu đáp: “Tôi vừa mới về, tiện tới thăm cô và Lạc Nhi. Lạc Nhi chưa đi học về sao?”

Hạ Lam gật đầu: “Tài xế đi đón Lạc Nhi rồi. Những cây rau này đều là Lạc Nhi trồng, còn dặn tôi hàng ngày phải tưới nước đúng giờ. Nó nói khi cây lớn rồi sẽ hái rau tặng cho bố nuôi”.

Ngô Bình cười ha ha đáp: “Xem ra Lạc Nhi vẫn chưa quên ông bố nuôi này”.

Lúc này, một chiếc Bentley dừng lại trước toà nhà, một tên mập từ trên xe bước xuống. Kẻ này chừng bốn mươi tuổi, mặc áo sơ mi hoa hoè hoa sói. Tay anh ta cầm bó hoa tươi mỉm cười với Hạ Lam rồi nói: “Lam à, sao em lại làm những công việc thấp kém này chứ? Việc này cho người hầu làm là được rồi”.

Nói rồi anh ta bước về phía Hạ Lam, dùng hai tay đưa bó hoa cho cô.

Hạ Lam không nhận mà lạnh lùng đáp: “Anh Vương, tôi là người đã có chồng, sau này xin đừng tặng hoa cho tôi nữa”.

Gã đàn ông cười hi hi đáp: “Lam, em đừng lừa anh. Em vốn không có chồng. Vương Bảo Khôn anh mặc dù từng ly hôn nhưng anh có sự nghiệp. Có ba công ty đã lên sàn chứng khoán đứng tên anh, hơn nữa anh cực thích em. Lam, chúng ta qua lại với nhau đi, anh sẽ không bạc đãi em đâu”.

Hạ Lam lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không thể đồng ý. Mong sau này anh đừng bám lấy tôi nữa”.

Vương Bảo Khôn vẫn chưa chịu thôi. Anh ta một tay cầm bó hoa, tay còn lại định tóm bằng được tay Hạ Lam. Thế nhưng, anh ta vừa thò tay ra thì trên vai đột nhiên cảm thấy nặng trịch, thiếu điều ngã phịch xuống đất.

Anh ta ngạc nhiên, quay đầu sang thì thấy Ngô Bình đang ấn vai mình xuống.

“Cậu làm gì vậy?”, Vương Bảo Khôn giận dữ quát.

Ngô Bình: “Người ta đã nói không thích rồi thì đi mau đi”.

Vương Bảo Khôn nổi trận lôi đình: “Dám chõ mũi vào chuyện của tôi, biết tôi là ai không hả?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1930


Từ trên chiếc Bentley lại có hai người đi xuống. Một người là lái xe, người kia có lẽ là thư ký của anh ta. Hai người đó cùng đi tới đẩy Ngô Bình ra nhưng không thể nào đẩy nổi.

“Tôi nói cho cậu biết! Giám đốc Vương của chúng tôi quen biết rất nhiều nhân vật có máu mặt, đừng có không biết điều mà gây sự với anh ấy!”, thư ký kia uy h**p Ngô Bình.

Ngô Bình: “Ồ, nhưng sở thích lớn nhất của tôi là gây sự đấy”.

Advertisement

Vương Bảo Khôn lồm cồm bò dậy, anh ta đã lăn lộn trường đời nhiều năm nên linh tính mách bảo anh ta Ngô Bình không phải người bình thường. Anh ta hỏi ngay: “Cậu là ai?”

Ngô Bình: “Tôi họ Ngô, sống ở biệt thự số một vịnh Bạch Long”.

Advertisement

Mấy chữ “số một vịnh Bạch Long" khiến Vương Bảo Khôn giật mình. Anh ta cũng sống ở một căn hộ trên vịnh Bạch Long, thường xuyên đi buôn dưa lê trên nhóm chat với những chủ hộ khác.

Có người từng nói rằng một nhân vật có máu mặt đang sống ở căn hộ số một vịnh Bạch Long, người này không ai dám chọc vào. Dự án vịnh Bạch Long này cũng là do người đó cầm trịch.

Vương Bảo Khôn dù tài sản mấy trăm triệu tệ, cũng có thể coi là phú ông nhưng nếu phải đem so với người sống trong căn hộ số một thì đúng là một trời một vực!

Vương Bảo Khôn lúc này toát mồ hôi hột, vội vã nói: “Hoá ra là cậu chủ Ngô, xin lỗi, xin lỗi. Ban nãy là do tôi không đúng, tôi xin lỗi cậu!”

Ngô Bình: “Vì sống cùng khu với nhau nên tôi tha cho anh một lần!”

Vương Bảo Khôn vội vã dạ vâng, sau đó lập tức đưa theo tài xế và thư ký chuồn thẳng.

Ngô Bình mỉm cười nói với Hạ Lam: “Tôi đi đón Lạc Nhi”.

Ở trên vịnh Bạch Long có một trường mẫu giáo giảng dạy bằng hai thứ tiếng, học phí rất đắt nhưng đắt xắt ra miếng.

Hạ Lam: “Nếu chúng ta cùng đi thì Lạc Nhi chắc chắn sẽ rất vui”.

Trường mẫu giáo cách nhà không xa, bên trong sân trường có tiếng người đang quát mắng. Ngô Bình vừa nhìn thì đã thấy Lạc Nhi và một cậu bé khác đang đứng trong sân. Bên cạnh hai đứa trẻ còn có mấy giáo viên.

Một người đàn ông chừng ba mươi tuổi đang chỉ vào mặt Lạc Nhi mà quát tháo. Sau đó hắn ta còn lấy tay ấn vào giữa trán cậu bé.

Lạc Nhi cúi thấp đầu, vẻ mặt vô cùng sợ hãi đến nỗi không dám nhúc nhích.

Mấy cô giáo kia lúc này chẳng hề can thiệp mà chỉ đứng bên cạnh cười hùa rồi luôn miệng xin lỗi người đàn ông kia.

“Ông chủ Phùng, xin lỗi, thực sự xin lỗi. Sau này chúng tôi chắc chắn sẽ chú ý để chuyện như vậy không xảy ra nữa”, một cô giáo trẻ nói. Cô gái này có vẻ là hiệu trưởng trường mẫu giáo.

Người đàn ông kia càng quát tháo càng giận dữ hơn nên lấy chân đạp cho Lạc Nhi ngã lăn ra đất. Lạc Nhi chỉ là đứa bé mấy tuổi nên đã bị doạ cho sợ đến ngây cả người. Sau đó có lẽ vì đau nên cậu bé oà khóc nức nở.

Ngô Bình ở cách đó xa nên không kịp chạy tới ngăn gã đàn ông. Thấy hành động của hắn, máu nóng của anh lập tức lên não rất nhanh, anh lập tức chạy đến chỗ Lạc Nhi.

Gương mặt nhỏ bé của Lạc Nhi trắng bệch ra, bàn tay nhỏ ôm lấy bụng trông có vẻ vô cùng đau đớn.

Ngô Bình lập tức xoa bụng cho cậu bé. Anh đưa chân khí vào người cậu bé nên Lạc Nhi trong chớp mắt đã không thấy đau nữa.

Nhìn thấy Ngô Bình, Lạc Nhi khóc oà lên rồi ôm chặt lấy anh: “Bố nuôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1931


Gã đàn ông vừa đá cậu bé lạnh lùng nói: “Hoá ra thứ tạp chủng này là con các người? Các người dạy con kiểu gì vậy? Dạy nó đánh người à?”

Hạ Lam giận dữ đáp: “Sao anh có thể đánh trẻ con cơ chứ! Anh có còn là người không?”

Gã đàn ông cười lạnh: “Nó đánh con tôi nên tôi đánh nó đấy thì sao! Mẹ kiếp, có tin chỉ một câu của tôi cũng đủ cho cả nhà các người đi đời không?”

Advertisement

Gã đàn ông này vô cùng tàn bạo, ánh mắt lộ vẻ hung ác.

Sau đó hắn ta gầm lên với hiệu trưởng: “Lập tức đuổi học thứ tạp chủng này cho tôi! Nếu không thì trường này không cần mở cửa nữa!"

Advertisement

Ngô Bình giao Lạc Nhi cho Hạ Lam. Anh đứng dậy, mắt nhìn gã đàn ông rồi nói: “Anh đá con trai tôi một cái, vậy để tôi đá lại anh một cái”.

Gã đàn ông cười lạnh: “Đá tao? Mày thử xem…”

Ngô Bình giơ chân đạp một cái khiến gã đàn ông bay xa mười mấy mét, sau đó lộn nhào mấy vòng rồi rơi tõm xuống hồ nước gần đó.

Hiệu trưởng đơ người, nói với Ngô Bình: “Anh vừa gây hoạ rồi. Đó là ông chủ Phùng, là ông hai nhà họ Phùng đó!”

Ngô Bình giơ tay tát luôn hiệu trưởng ngã xuống đất, lạnh lùng nói: “Thân là giáo viên mà lại để mặc tên rác rưởi này doạ dẫm, thậm chí động tay chân với trẻ con. Các người cũng xứng làm giáo viên sao?”

Hiệu trưởng đau đến nỗi kêu khóc ầm ĩ, các giáo viên khác sợ hãi lùi ra xa.

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Bảo ông chủ tài trợ cho trường mẫu giáo của các người đến biệt thự số một vịnh Bạch Long gặp tôi!”

Nói rồi anh mặc kệ mấy người đó, đi tới chỗ hồ nước nhấc gã đàn ông kia lên. Anh vỗ vỗ vào người hắn vài cái rồi nói: “Mấy ngày tới đây, anh sẽ đau đớn đến nỗi chết đi sống lại. Không muốn chết vì đau thì ngoan ngoãn đến biệt thự số một vịnh Bạch Long cầu xin tôi nhé!”

Dứt lời, Ngô Bình lại ném gã đàn ông xuống hồ nước. Hắn ta uống mấy ngụm nước to xong mới lồm cồm bò lên được. Lúc này hắn đã kinh sợ đến không thốt nên lời.

Ngô Bình ôm lấy Lạc Nhi rồi kéo Hạ Lam rời khỏi đó.

Đi được một đoạn, anh hỏi: “Lạc Nhi, con đánh bạn sao?”

Lạc Nhi: “Bố nuôi, là bạn ấy đánh con trước. Lại còn tè vào người con, mắng con là đồ con hoang”.

Ngô Bình: “Đánh hay lắm, sau này còn ai dám làm vậy với con thì nhớ phải cho nó một trận nên thân!”

Lạc Nhi: “Bố nuôi, nhỡ con đánh không lại thì sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Sao lại đánh không lại? Lát bố nuôi dạy con kungfu”.

Lạc Nhi mắt sáng như sao, reo lên: “Hay quá, bố nuôi quá lợi hại!”

Hạ Lam vẫn đang buồn bã vì con trai bị đánh, mắt cô ấy ngân ngấn nước rồi run rẩy nói: “Lạc Nhi, là do mẹ không tốt. Mẹ không nên gửi con đến trường mẫu giáo”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1932


Hạ Lam không hiểu hết sự quý giá của bột linh châu nhưng vẫn mỉm cười gật đầu đáp: “Tôi hiểu rồi”.

Sau khi dạy Lạc Nhi mấy động tác, Ngô Bình quay lại biệt thự số một vịnh Bạch Long.

Vừa về anh đã thấy Đường Tử Di ở đó. Đường Tử Yên đã gọi điện cho cô ấy, nói Ngô Bình đến Vân Kinh nên Đường Tử Di lập tức đến ngay.

Advertisement

Đường Tử Di đang tham gia một cuộc họp khá quan trọng nhưng nhận được điện thoại thì chẳng thèm họp nữa, tự mình lái xe đến vịnh Bạch Long.

Đã lâu không gặp nên Đường Tử Di mặc kệ Đường Tử Yên cũng đang ở đó mà lao vào lòng Ngô Bình, nũng nịu: “Đồ vô lương tâm, bao nhiêu lâu mới tới Vân Kinh gặp em”.

Advertisement

Ngô Bình mỉm cười vỗ vai cô đáp: “Không phải anh đã đến rồi sao?”

Đường Tử Yên đảo mắt chán chường, cảm thấy đôi chim ri này quá vô vị nên nói: “Em còn có việc, không làm phiền hai người nữa”.

Đường Tử Yên vừa đi khỏi, Đường Tử Di đã nồng nhiệt ôm hôn Ngô Bình. Hai người họ hôn nhau từ ngoài sân vào đến trong nhà, sau cùng hạ cánh trên sô pha.

Hai người họ hôn nhau một lúc lâu đến nỗi Đường Tử Di bắt đầu thấy khó thở. Lúc này cô mới buông anh ra rồi ngẩng mặt nhìn anh, hỏi: “Lúc trước em liên lạc với anh, sao anh không trả lời em?“

Ngô Bình: “Mấy ngày trước anh ở trong Địa Tiên Giới, ở đó không có sóng điện thoại nên đương nhiên anh không nhận được điện thoại”.

Nói rồi, nhìn sắc mặt Đường Tử Di có vẻ xanh xao mệt mỏi nên anh hỏi: “Tử Di, gần đây em bận lắm hả?”

Đường Tử Di lười biếng rúc vào lòng anh, nói giọng nũng nịu: “Còn phải nói sao, người ta mệt sắp chết rồi đây. Thị trấn phỉ thuý đã bắt đầu kinh doanh rồi, nhà máy thuốc tháng sau sẽ sản xuất thuốc viêm gan B. Còn nữa, ở tập đoàn Đường Thị cũng có một đống việc, ngày nào e cũng bận đến tận hai ba giờ sáng”.

Ngô Bình không khỏi xót xa: “Không phải anh nói rồi sao, những việc lặt vặt chi tiết cứ giao cho giám đốc phụ trách. Một mình em dù có giỏi đến mấy cũng không thể làm xuể”.

Đường Tử Di: “Anh không biết giờ người được việc rất khó tìm sao? Có điều dần dần sẽ ổn thôi, em đã nhờ công ty tuyển dụng tìm giúp rồi”.

Ngô Bình lắc đầu: “Xem ra chỉ ăn đào tiên thì không ổn, anh phải giúp em tăng cường thể chất mới được”.

Đường Tử Di tò mò: “Tăng cường thể chất kiểu gì? Luyện công sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Dùng cái này”.

Nói rồi anh lấy ra một cái hồ lô màu xanh, chính là một trong số mười ba cái đan hồ mà anh có. Dược lực của đan hồ này có tác dụng luyện hình, tăng cường sức khoẻ tinh thần. Hơn nữa tác dụng của nó sẽ phát huy từ từ. Nếu đan hồ phát huy toàn bộ dược lực có thể khiến thể chất của Đường Tử Di ít nhất đạt tới tiêu chuẩn như Võ thần!

Đường Tử Di nhìn cái hồ lô rồi hỏi: “Hồ lô đựng rượu hả anh?”

Ngô Bình: “Đây là đan hồ. Từ hôm nay trở đi mỗi ngày em phải ngâm nó vào nước, sau đó uống hết nước. Uống nửa năm là cơ thể sẽ có cải thiện rõ rệt”.

Nói rồi anh lấy ra một cái lọ nhỏ.

Bên trong có một viên Băng Cơ Ngọc Cốt Đan. Băng Cơ Ngọc Cốt Đan này là bảo vật luyện hình, giá trị không thể đong đếm. Loại đan dược này thích hợp dùng cho nữ nhưng lại có yêu cầu khá cao về thể chất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1933


Đường Tử Di hơi sợ hãi: “Chồng à, em không uống có được không?”

Ngô Bình nghiêm mặt lại đáp: “Không được! Nếu không tăng cường thể chất cho em thì anh không yên tâm. Đừng sợ, có anh đây mà”.

Đường Tử Di mặc dù sợ đau nhưng vẫn đành ngoan ngoãn nuốt viên đan. Viên đan đi vào dạ dày, Đường Tử Di toàn thân khó chịu như bị côn trùng cắn. Hơn nữa, cảm giác đó càng ngày càng mạnh.

Advertisement

Đường Tử Di kêu lên: “Đau chết em rồi! Không phải chỉ cần uống nước hồ lô là được rồi sao? Sao phải uống cả thứ dở hơi này nữa?”

Ngô Bình: “Đan hồ đó mặc dù sẽ từ từ phát huy tác dụng nhưng nó lại yêu cầu cao về thể chất của người sử dụng. Nếu em không uống viên đan này thì cơ thể sẽ không chịu nổi dược lực mạnh của đan hồ”.

Advertisement

Ngô Bình đưa tay vỗ lên người cô, cố gắng giúp cô đỡ đau nhất có thể. Cũng may là cảm giác đó chỉ diễn ra trong mười phút là biến mất.

Sau đó, Đường Tử Di lại cảm giác cơ thể ngứa râm ran.

Ngô Bình liền ôm cô vào phòng tắm rồi tự mình tắm rửa cho cô. Tắm một lúc, trên người Đường Tử Di bong ra một lớp da chết, để lộ ra làn da mới mịn màng hơn.

Sau đó Ngô Bình lại bế cô rồi đặt lên giường, nói: “Ngủ một giấc thật ngon, khi tỉnh dậy sẽ thấy điều bất ngờ”.

Đường Tử Di: “Chồng à, anh ôm em”.

Ngô Bình liền ôm lấy cô, Đường Tử Di vùi đầu vào trong lòng anh ngủ thiếp đi như một đứa trẻ.

Đợi Đường Tử Di ngủ say, Ngô Bình nhẹ nhàng ngồi dậy. Theo anh thấy thì Đường Tử Di sẽ ngủ một mạch đến sáng mai.

Ngô Bình xuống sân tập luyện một lúc thì bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập. Anh mở cửa ra thì thấy đó là tên họ Phùng đã đánh Lạc Nhi. Đằng sau hắn ta còn có vài người nữa.

Họ Phùng lúc trước cao cao tại thượng, khinh miệt người khác. Nhưng lúc này hắn toàn thân đau đớn, sống không bằng chết, sớm đã không còn khí thế như lúc trước.

Người đàn ông họ Phùng gào lên với Ngô Bình: “Rốt cuộc cậu đã làm gì với tôi?”

Ngô Bình thờ ơ đáp: “Có phải bây giờ anh đang thấy rất đau đớn không? Tôi dạy anh cách này, về nhà tát thật mạnh vào mặt mình, tát bên trái rồi sang bên phải”.

“Tha được cho ai được thì tha là đạo lý trong giang hồ, coi như cậu nể mặt tôi rồi tha cho cậu ấy lần này được không?”

Một ông lão đứng sau người đàn ông họ Phùng cất giọng nói bình thản, ông ấy mặc trang phục đời Đường, tai to mặt lớn, dáng đi hiên ngang, trông rất oai phong.

Ngô Bình vừa nhìn là biết ông lão nầy là coa thủ cảnh giới Thần, phải biết rằng có rất ít võ giả ở cảnh giới này, vậy mà tên họ Phùng kia lại mời được một người đến nhanh như vậy, đủ thấy hắn ta cũng có chút thực lực.

“Ông đừng có xen vào chuyện của tôi”, dứt lời, anh lập tức tung ra một luồng quyền ý.

Ông lão lách người, trán ứa mồ hôi lạnh, sau đó vội vàng hành lễ với Ngô Bình: “Không biết là tông sư đang ở đây, tôi thất lễ rồi”.

Với tu vi hiện tại, ông lão chỉ biết Ngô Bình có quyền ý, chứ không thể đoán được tu vi của anh nên chỉ gọi anh là “tông sư”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1934


Người đàn ông họ Phùng ngẩn ra, hắn ta đã mất một khoảng tiền lớn để nhờ bạn bè mời ông lão ấy đến đây, ông ấy là một nhân vật giang hồ nổi tiếng ở Vân Kinh, nhưng sao lại bị doạ chạy mất rồi?

Người đàn ông họ Phùng vẫn chưa chịu bỏ cuộc mà quát: “Cậu cứ chờ đấy, tôi đi gọi người tiếp”.

Người đàn ông họ Phùng đi rồi, bên ngoài vẫn còn mấy người, một trong số đó là chủ của trường mẫu giáo song ngữ - một người đàn ông trung niên phúc hậu.

Advertisement

Người đàn ông vẫn luôn theo dõi mọi hành động của Ngô Bình, thấy anh không hề sợ người đàn ông họ Phùng thì đã có cái nhìn khác về anh, ông ấy tươi cười nói: “Xin lỗi cậu bạn nhé, do chúng tôi quản lý còn kém nên đã gây phiền phức cho cậu. Tôi đến xin lỗi cậu, mong cậu bỏ qua cho”.

Ngô Bình: “Xin lỗi thì phải có thành ý, ông hãy đuổi học con trai của người họ Phùng kia đi”.

Advertisement

Người đàn ông nhăn mặt nói: “Cậu bạn, tôi có thể hiểu tâm trạng của cậu, nhưng anh Phùng là một trong những nhà đầu tư của trường mẫu giáo này nên e là chúng tôi… khó mà đuổi học con trai của anh ấy được”.

Ngô Bình: “Ông cứ liệu mà làm, ông thuê nhà này để làm trường mẫu giáo đúng không? Bắt đầu tư mai, giá thuê tăng lên gấp mười lần”.

Người đàn ông sững sờ nói: “Cậu gì ơi, trường chúng tôi đã ký hợp đồng với tập đoàn vịnh Bạch Long rồi nên không thể tuỳ ý thay đổi giá thuê được”.

Ngô Bình: “Tôi bảo tăng thì sẽ tăng”.

Đúng lúc này, lại có một tốp người xông tới, đi đầu là chủ tịch Nhậm Lương của tập đoàn vịnh Bạch Long.

Nhậm Lương thuộc tầng lớp quản lý cấp cao do Đường Tử Di bổ nhiệm, ông ta mới chỉ gặp Ngô Bình một lần, đã thế còn nhìn từ xa. Biết căn biệt thự số một là của Ngô Bình nên ông ta đã dặn bảo vệ, nếu anh về đây thì phải lập tức thông báo ngay.

Hôm qua, bảo vệ thấy Ngô Bình đã về nên đã gọi ngay cho Nhậm Lương. Nhậm Lương đang bàn chuyện làm ăn ở ngoài tỉnh nhưng vẫn phải vội vàng về ngay, hi vọng được gặp Ngô Bình.

“Sếp”, Nhậm Lương chạy tới khom người với Ngô Bình.

Ngô Bình không có ấn tượng gì với ông ta cả: “Ông là?”

Nhậm Lương cười nói: “Sếp, tôi là Nhậm Lương, hiện đang quản lý chính tập đoàn vịnh Bạch Long”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình nhớ ra ngay: “Ra là ông, ông đến đúng lúc lắm, ngày mai hãy tăng giá tiền thuê của trường mẫu giáo”.

Nhậm Lương ngẩn ra rồi nhìn ông chủ của trường, sau đó hỏi Ngô Bình: “Tăng bao nhiêu hả sếp?”

“Mười lần”, Ngô Bình nói.

Nhậm Lương không chút do dự nói: “Vâng, tôi sẽ cho người đi làm ngay”.

Ông chủ của trường mẫu giáo thần người ra, ông ấy đã từng gặp Nhậm Lương trong một cuộc họp nên đã biết thân phận của ông ta: “Anh Nhậm, chúng ta đã ký hợp đồng rồi, các anh không thể tăng giá thuê tuỳ ý vậy được”.

Nhậm Lương nhìn người đó rồi thờ ơ nói: “Thế à? Ông không đồng ý trả thêm cũng được, nhưng từ mai trở đi, trường ông khỏi cần kinh doanh nữa. Vì chúng tôi không chỉ cắt điện nước, mà còn dùng đủ trò để đuổi các người đi”.

Ông chủ của trường mẫu giáo biết không thể đấu lại Nhậm Lương nên cúi đầu xuống rồi thở dài một hơi, sau đó nói với Ngô Bình: “Cậu bạn, tôi sẽ đuổi học con trai của anh Phùng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1935


Người đó đi rồi, Nhậm Lương mới cười nói: “Sếp, có việc gì thì sếp chứ giao cho tôi là xong”.

Ngô Bình cũng đang có việc cần hỏi ông ta: “Vào đây”.

Nhậm Lương mừng rỡ đi theo Ngô Bình vào phòng khách, những người khác thì chờ ở ngoài.

Advertisement

Trong nhà của Ngô Bình có phong ấn linh khí Tử Long nên ai vào đây cũng sẽ thấy thư thái. Nhậm Lương chỉ nghĩ nơi này có phong thuỷ tốt, ngoài ra không nghi ngờ gì.

Ngô Bình: “Mở bán lần đầu thế nào rồi?”

Advertisement

Nhậm Lương: “Bán hết rồi sếp ạ, nhưng chúng ta vẫn giữ lại vài căn tốt để bán sau”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi có nghe Tử Di khen ông làm việc rất cẩn thận”.

Nhậm Lương: “Cũng nhờ hai sếp tạo điều kiện ạ, nếu không thì tôi có giỏi đến mấy cũng không thể hiện được”.

Ngô Bình bật cười nói: “Ông làm tốt lắm, có hứng thú với dự án Giang Nam Thành không?”

Nhậm Lương ngẩn ra, ông ta đã nghe về dự án này rồi, Vạn Lộ Khả đã cầm cố hết cổ phần cho ngân hàng để đầu tư vào dự án này.

Dự án Giang Nam Thành lớn hơn vịnh Bạch Long nhiều, dự án này chiếm cả triệu mét vuông.

Sau khi dự án hoàn thành, Giang Nam Thành sẽ là trung tâm mới của Vân Kinh, khiến Vân Kinh có sự thay đổi lớn.

Nhậm Lương nói ngay: “Được giúp sức cho sếp là vinh hạnh của tôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, lát đi gặp Vạn Lộ Khả, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy”.

Chuyến này đến Vân Kinh, anh còn chưa gặp Lục Nhiễm Trần. Ngô Bình đã nhờ ông ấy bảo vệ Vạn Lộ Khả, không rõ dự án Giang Nam Thành thực hiện đến đâu rồi.

Vì thế, Ngô Bình gọi luôn cho Lục Nhiễm Trần để hẹn gặp.

Nhậm Lương nhanh chóng gọi người chuẩn bị xe để đi cùng Ngô Bình đến nhà hàng Hoàng Tân.

Nơi đó cách đây không xa nên một loáng là họ đã đến nơi.

Lúc này, Lục Nhiễm Trần và Vạn Lộ Khả đang ngồi trong một phòng riêng của nhà hàng.

“Anh Ngô”, Ngô Bình vừa đến, Vạn Lộ Khả đã đứng dậy chào.

Lục Nhiễm Trần cười nói: “Chúc mừng sư đệ tăng tu vi nhé!”

Ngô Bình ngồi xuống nói: “Đại ca, Khả Lộ, giới thiệu với hai người đây là Nhậm Lương, chủ tịch của tập đoàn vịnh Bạch Long. Nhậm Lương, đây là sếp Vạn, còn đây là ông Lục. Cô Vạn đây là chủ của dự án Giang Nam Thành, còn công ty bắc Thần của ông Lục đây là chủ đầu tư chính cho dự án”.

Nhậm Lương vội chào hỏi: “Chào cô Vạn, chào ông Lục”.

Ngô Bình bảo ông ta ngồi xuống rồi cười nói: “Cô Vạn, dự án sao rồi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1936


Lục Nhiễm Trần: “Sư đệ, cậu đến đúng lúc lắm. Anh với chị dâu cậu chuẩn bị đi du lịch, lần này ít thì nhà anh đi ba tháng, lâu thì cả năm. Vì thế, anh không thể để mắt đến Vạn Lộ Khả được nữa, cậu nghĩ cách đi nhé”.

Ngô Bình hỏi: “Đại ca đi du lịch tận đâu thế?”

Lục Nhiễm Trần: “Chưa biết, đến đâu hay đến đó”.

Advertisement

Ngô Bình biết Lục Nhiễm Trần phải rèn luyện trong chốn hồng trần nên đành nói: “Được rồi, em sẽ nhờ người khác”.

Ăn uống xong, Lục Nhiễm Trần về trước, ông ấy rất vội vàng, Ngô Bình giữ lại cũng không được.

Advertisement

Sau đó, anh cùng đến công ty với Vạn Lộ Khả.

Công ty này tên là Trung Lương, tên của ông nội Vạn Lộ Khả.

Ngô Bình chính là cổ đông lớn nhất của công ty Trung Lương với 50 phần trăm cổ phần. Hiện giờ, nhân viên của công ty đã thạo việc và làm việc đi vào quy đạo, chỉ còn chờ lấy được nốt lô đất kia thôi.

Ngô Bình đi quanh công ty một vòng, cuối cùng được Vạn Lộ Khả mời vào phòng làm việc.

Ngô Bình cười nói: “Cô đặt tên cho công ty là Trung Lương, ý đang tuyên chiến với những người kia à?”

Vạn Lộ Khả đáp: “Có anh rồi thì tôi không sợ họ nữa”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy. Dù Thần Huy rất mạnh, nhưng với tôi thì tổ chức ấy chưa là gì cả. Minh thương dễ đánh, ám tiển khó phòng, tôi sẽ bảo vệ cô”.

Lục Nhiễm Trần có thực lực rất mạnh, có ông ấy ở đây thì Ngô Bình không còn lo lắng gì nữa. Giờ Lục Nhiễm Trần đi rồi, anh buộc phải tìm một người bảo vệ an toàn cho Vạn Lộ Khả.

Vạn Lộ Khả: “Nhờ có ông Lục mà tổ chức kia đã nhiều lần cử người tới giết tôi đều thất bại, mà tôi còn chưa cảm ơn anh cơ, nếu không có anh thì tôi đã bị họ hại chết lâu rồi”.

Cô ấy nói tiếp: “Ông Lục đã lần ra manh mối của người đứng sau rồi, sau đó còn lấy được ít đồ của người đó”.

Ngô Bình hào hứng hỏi: “Thứ gì thế?”

Vạn Lộ Khả: “Thiết bị truy cập vào trang thông tin của Thần Huy”.

Vạn Lộ Khả mở két bảo hiểm của công ty, sau đó lấy một chiếc laptop ra. Chiếc laptop này rất lạ, nhìn bên ngoài trông hệt như một cái vali, phải mở ra thì mới biết là máy tính.

Vạn Lộ Khả: “Nhập mật mã vào là có thể truy cập vào trang nhiệm vụ của Thần Huy. Có thể phát hoặc nhận nhiệm vụ ở đó”.

Ngô Bình nổi hứng rồi mở máy ra ngay, sau đó đăng nhập mật khẩu là truy cập vào dễ dàng.

Đây là một trang mạng như diễn đàn, nhưng đơn giản hơn. Trên đây có mục phát nhiệm vụ, nhận nhiệm vụ, mục giao lưu hoặc mục giải trí.

Tên của tài khoản này là Diêu Thiên Thánh, cấp bậc là Thiên Sứ bốn sao, xem ra khá có địa vị.

Ngô Bình tìm kiếm một hồi thì đoán Diêu Thiên Thánh này có cấp bậc rất cao, ông ta đã phát chín nhiệm vụ, giúp thành viên của mình giải quyết ba vụ khó, lần nào cũng hoàn thành thuận lợi.

Mỗi khi giải quyết được một chuyện, ông ta sẽ được tích điểm và được thưởng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1937


Ngô Bình tập trung đọc quy tắc của trang này, sau đó nhấp vào mục trò chuyện, ở đây có hơn chục người.

Nhóm này nói chuyện rất rôm rả, họ đang bàn về công ty Trung Lương, ai cũng đưa ra ý kiến để ngăn cản công ty phát triển vững mạnh.

“Mọi người đã tra ra gì chưa? Rốt cuộc cao thủ bảo vệ Vạn Lộ Khả là ai? Để tiêu diệt người này, chúng ta đã treo giải cả bảy lần rồi mà toàn thất bại”.

Advertisement

“Theo một nguồn tin đáng tin cậy thì người đó ở cảnh giới Địa Tiên rồi”.

“Địa Tiên ư? Bảo sao, nhưng dù thế thì chúng ta cũng phải xử lý cho bằng được”.

Advertisement

Ngô Bình đọc một lúc thì cũng tham gia: “Người này giỏi lắm, suýt nữa đã tìm được tôi”.

Những người khác tỏ vẻ ngạc nhiên: “Anh Diêu, anh vẫn ổn chứ?”

Ngô Bình: “Ừ, mọi người cũng cẩn thận đấy. À, tôi biết một vài thông tin liên quan đến người này”.

“Mau nói đi”, ai cũng hào hứng muốn nghe.

Ngô Bình: “Người này không phải cao thủ cảnh giới Địa Tiên bình thường đâu, mà ở cấp Chân Quân rồi. Thực lực của ông ta mạnh lắm, Vạn Lộ Khả được ông ta bảo vệ thì không ta không làm gì được đâu”.

Mọi người đều im lặng, sau đó có người nói: “Không ngờ lại là Chân Quân! Anh Diêu, anh biết ông ta ở tầng thứ mấy không?”

Ngô Bình: “Tầng thứ chín, thậm chí là mười luôn rồi”.

Người đó: “Sợ nhỉ! Vậy mọi người mau ngừng mọi hành động với Vạn Lộ Khả đi”.

Nhưng hầu hết mọi người ở đây đều không biết Chân Quân lợi hại thế nào, lập tức có người nói: “Chân Quân thì làm sao? Chúng ta có thể thuê cao thủ mà”.

Ngô Bình: “Thứ cho tôi nói thẳng, chưa bàn đến việc chúng ta có thể thuê được một cao thủ g**t ch*t Chân Quân hay không. Mà dù có tìm được thì cũng phải mất rất nhiều tiền, khéo mình không thuê nổi đâu”.

Có người hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Ngô Bình: “Khéo còn nhiều hơn số tiền mà chúng ta lấy được của Vạn Trung Lương ngày xưa, ai chấp nhận được không?”

Mọi người lại im lặng, mãi sau mới có người nói: “Thế làm sao giờ? Kệ à?”

Ngô Bình: “Kệ sao được, nhưng tạm thời chúng ta chưa có kế sách hay. Tôi nghĩ cứ gác chuyện này sang một bên, rồi mọi người cùng nhau nghĩ cách”.

Anh nói tiếp: “Không giấu gì mọi người, giờ tôi cũng đang sợ lắm. Nhỡ Chân Quân kia bị chúng ta chọc giận rồi đến tận nơi xử lý thì chúng ta chết là cái chắc”.

Mọi người bắt đầu thấy sợ, không ai nói gì nữa.

Một lúc sau mới có người nói: “Anh Diêu nói đúng, chúng ta cũng kiếm đủ rồi, không cần phải liều mạng nữa. Tôi đồng ý với ý kiến của anh Diêu, tạm thời gác chuyện này sang một bên. Chân Quân ấy không thể ở cạnh mà bảo vệ Vạn Lộ Khả mãi được, chờ ông ta đi rồi thì chúng ta đối phó với cô ta sau cũng không muộn”.

Sau đó, người ấy nói tiếp: “Tôi có tin quan trọng muốn nói cho mọi người biết. Hắc Thiên Giáo có một loại thuốc kỳ lạ, uống xong có thể khiến người trẻ ra 20 tuổi, tuổi thọ tăng lên hơn 100 tuổi, mà không ôm đau bệnh tật. Giờ tôi không thể tiếp cận với giáo phái ấy được, ai liên lạc được với họ thì hỏi mua thử đi”.

Ngô Bình trả lời: “Anh nhắc đến Trường Sinh Tán à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1938


Tạ Linh Sơn: “Hay quá! Anh Diêu, mọi người quen biết đã lâu, mua giúp tôi một ít với, anh không biết chứ thuốc này đang nổi lắm, ai cũng thi nhau lùng mua”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình phì cười: “Để tôi thử, nhưng chưa chắc đã mua được đâu nhé”.

Tạ Linh Sơn: “Cảm ơn trước”.

Advertisement

Ngô Bình ấn vào mục nhiệm vụ, tìm kiếm nội dung liên quan đến Trường Sinh Tán, quả nhiên đã nhìn thấy hơn chục nhiệm vụ liên quan đến loại thuốc này.

Advertisement

Các nhiệm vụ này đều là mua Trường Sinh Tán, địa vị của những người này chưa đủ để được Hắc Thiên Giáo coi trọng, hoặc giáo phái chưa có liên hệ gì với họ cả nên họ không thể mua được thuốc.

Trong khi đó, những người có tiền và quyền thì luôn muốn sống lâu và khoẻ mạnh, vì thế họ đã không tiếc công sức và tiền bạc để mua cho được loại thuốc này.

Ngô Bình chỉ xem qua thôi, đương nhiên anh sẽ không bán Trường Sinh Tán cho đám này. Loại thuốc này quý là bởi nó hiếm, ai có được đều không phải vì giàu, mà vì họ có giá trị với Hắc Thiên Giáo.

Nói đơn giản là những người phát nhiệm vụ này không đủ tư cách để sở hữu Trường Sinh Tán.

Ngô Bình lại kiểm tra các nhiệm vụ khác thì thấy cái gì cung có. Có người muốn thăng quan, có người muốn trả thù, có người muốn chuyển tài sản, có người muốn thoát tội, có người muốn chữa bệnh.

Ngô Bình xem một lúc là biết Thần Huy hoạt động theo lối gì.

Cấp thấp nhất ở Thần Huy là Thiên Sứ thực tập, từ một sao đến năm sao, sau đó là Thiên Sứ từ một đến mười sao, sau nữa còn có Đại Thiên Sứ từ một đến mười sao và cuối cùng là Thánh Thiên Sứ Vương từ một đến mười sao.

Cấp bậc khác nhau sẽ được tiếp xúc với các khu vực khác nhau. Hiện giờ, Ngô Bình chỉ được thấy các nhiệm vụ mà Diêu Thiên Thánh được nhận, còn muốn xem nhiều nhiệm vụ hơn thì phải chờ nâng cấp bậc.

Nâng cấp bậc cũng có liên quan đến việc hoàn thành nhiệm vụ, mỗi khi hoàn thành một nhiệm vụ thì sẽ được cộng điểm, điểm càng nhiều thì cấp bậc càng cao.

Sau khi hiểu biết phần nào về Thần Huy, Ngô Bình bắt đầu thấy hứng thú, anh cũng muốn đăng ký một tài khoản, sau đó nuôi nó đến cấp cao nhất.

Nghĩ vậy, Ngô Bình hỏi trong nhóm chat: Mọi người ơi, tôi có một ông bạn muốn gia nhập Thần Huy, có cách nào đơn giản không?”

Lập tức có người trả lời: Anh Diêu, anh có thể tìm ba người làm chứng cho anh, như thế thì bạn anh chỉ cần nạp 100 triệu đô vào là sẽ được làm Thiên Sứ thực tập một sao ngay.

Ngô Bình: Có ai làm giúp bạn tôi được không? Tôi sẽ trả 500 triệu đô.

Đây là một số tiền không nhỏ, vì thế Ngô Bình đã nhanh chóng huy động được năm người.

Quá trình đảm bảo rất đơn giản, Ngô Bình chỉ cần gõ thông tin của mình và ID của ba người kia, sau đó tổ chức sẽ hỏi ba người kia có đồng ý bảo đảm cho anh không.

Loáng cái, Ngô Bình đã làm xong các thao táo, còn ba người kia cũng đồng ý đảm bảo cho anh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1939


Ngô Bình: Chẳng giấu gì mọi người, tôi có một người bạn ở Địa Tiên Giới. Anh ấy bảo tôi là sức chịu đựng của bên kia có giới hạn, họ chuẩn bị ra tay xử lý chúng ta rồi nên tôi mới sợ.

Mọi người đều hoang mang, dù họ là thành viên của Thần Huy, có quyền và có tiền, nhưng so với giới tu chân thì vẫn chưa là gì.

Cuối cùng, ai cũng tán thành ý kiến của Ngô Bình vì sợ chết.

Advertisement

“Anh Diêu nói đúng đấy, có mỗi lô đất thôi mà, bán cho cô ta đi”.

“Đúng thế, an toàn là trên hết. Tôi thấy chỉ cần Vạn Lộ Khả không gây sự với chúng ta thì chúng ta cứ mặc đi”.

Advertisement

“Chỉ sợ cô ta ghi thù rồi không để yên cho mình thôi”.

Ngô Bình: “Mọi người yên tâm, tôi nhận được một tin là Vạn Lộ Khả không có ý định trả thù chúng ta đâu”.

Bấy giờ, mọi người yên tâm.

Vài phút sau, Ngô Bình tắt máy tính rồi nói với Vạn Lộ Khả: “Tạm thời, mấy người kia sẽ không làm gì cô nữa đâu, ngoài ra lô đất kia cũng sẽ về tay cô nhanh thôi”.

Vạn Lộ Khả đứng cạnh đó xem Ngô Bình nãy giờ nên nói: “Anh siêu thế! Không ngờ anh có thể doạ họ bằng mấy câu nói”.

Ngô Bình: “Tôi có doạ họ đâu, mà là cảnh cáo”.

Vạn Lộ Khả: “Tóm lại là cảm ơn anh”.

Ngô Bình: “Đừng khách sáo, chúng ta là đối tác mà”.

“Có chuyện này tôi muốn hỏi anh”, nói rồi, Vạn Lộ Khả lại lấy một cái hộp gỗ trong két ra, bên trong có một khối ngọc hình người cao 20 phân, trông giống như thật.

Anh hỏi: “Gì đây?”

Vạn Lộ Khả: “Đồ ông tôi để lại, trước khi xảy ra chuyện, ông bảo với bà là nếu ông chết thì chôn khối ngọc này ở vùng quê, ông còn dặn bà không được chạm vào nó. Anh là người tu hành, có biết nó là gì không?”

Ngô Bình nhìn tượng ngọc thì thấy bên trong có phong ấn một luồng sức mạnh rất lớn như tà ma, nhưng không hoàn toàn là thế.

Ngô Bình nói: “Ông cô dặn không được động vào thứ này là có lý do, nó có rất nhiều tà khí”.

Vạn Lộ Khả: “Rốt cuộc là thứ gì vậy? Bà tôi từng bảo trước kia ông chỉ là một công nhân bình thường thôi. Sau khi có được bức tượng này thì mới phất lên nhanh chóng, nhưng lên nhanh thì xuống cũng nhanh”.

Ngô Bình trầm mặc rồi nói: “Trong pho tượng có một linh hồn, nó rất kỳ lạ, có thể sống nhờ trong cơ thể người, cộng sinh với linh hồn chính, vì thế nó có tên là tượng Cộng Sinh Hồn”.

Vạn Lộ Khả: “Dù tôi không rõ lắm, nhưng đại khái cũng biết nó là gì rồi”.

Sau đó, cô ấy hỏi Ngô Bình: “Anh có thể xử lý nó giúp tôi được không? Hoặc anh dùng nó vào việc gì được thì tôi tặng anh”.

Ngô Bình mỉm cười: “Tặng tôi à?”

Vạn Lộ Khả: “Tôi không muốn bị ảnh hưởng giống ông tôi đâu”.

Ngô Bình gật đầu: “Cũng được, để tôi cầm cho”.
 
Back
Top Dưới