Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1940


Đường Tử Di đang ngủ, anh không làm phiền mà tự tập cách hít thở.

“Theo ghi chép trong phiến ngọc, một tháng sau khi đả thông linh khiếu thứ sáu, bệnh Đại Thoái có lẽ sẽ bắt đầu, bệnh này rất nguy hiểm nên mình phải chuẩn bị trước”.

Advertisement

Nghĩ vậy, Ngô Bình lấy Ngũ Hành Linh Châu ra rồi nói: “Uống cái này vào sẽ tăng thể chất”.

Advertisement

Ngũ Hành Linh Châu là vật báu của đất trời, đến Đại Đế của Tiên Quốc cũng phải cất kỹ. Cả thời Tiên Quốc chỉ phát hiện đúng hai viên Ngũ Hành Linh Châu, đủ thấy nó hiếm đến mức nào.

Ngô Bình đổ nước đến nửa bình ngọc, sau đó bỏ Ngũ Hành Linh Châu vào, tiếp theo nhỏ vào đó một giọt máu của anh.

Ngũ Hành Linh Châu rất cứng, muốn hoà tan thì cần tới máu.

Khi nhỏ máu vào nước, Ngũ Hành Linh Châu đã nổi bọt khí rồi nhanh chóng tan ra. Chỉ vài phút, nước trong bình đã chuyển thành ngũ sắc, đó chính là thần dịch Ngũ Hành trong truyền thuyết.

“Ngon rồi!”, Ngô Bình sáng mắt lên rồi nhỏ từng giọt xuống lưỡi.

Một luồng thần lực Tiên Thiên Ngũ Hành điên cuồng chảy vào người anh, Ngô Bình kêu lên, kinh mạch toàn thân như bùng nổ, làn da cũng xuất hiện năng lượng ngũ sắc.

“Hỏng rồi! Sức mạnh ác liệt thế này khéo mình không chịu được mất”, Ngô Bình thầm nghĩ.

Da anh bắt đầu nứt ra, Ngô Bình cuống lên ngay.

Đúng lúc này, các Đạo Diệp bắt đầu cử động, thần lực Ngũ Hành lập tức rời khỏi kinh mạch rồi tập trung hết về phía chúng.

Hình như Đạo Diệp rất thích thần lực ngũ hành. Xung quanh nó hình thành một trường lực kỳ lạ. Thần lực ngũ hành bắt đầu lắng xuống quanh nó, cuối cùng hình thành một lớp màng mỏng bám vào rễ.

Anh cảm nhận được Đạo Chủng đang hấp thụ lực ngũ hành, có điều tốc độ hấp thụ cực kỳ chậm. Ngoài ra, Đạo Chủng cũng không có sự thay đổi nào khác.

“Chỉ có vậy thôi à?”, Ngô Bình hơi thất vọng. Anh còn tưởng linh châu này sẽ đem lại lợi ích rất lớn cho mình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1941


“Chẳng lẽ đây chính là… Đạo Thổ ngũ hành?”, anh kinh ngạc.

Có ghi chép rất chi tiết về Đạo Chủng trong thẻ ngọc mà Đông Hoàng tặng anh. Sau khi Đạo Chủng mọc rễ, cần cắm rễ vào Đạo Thổ. Mà Đạo Thổ rất quý hiếm, chỉ có đạo quân của cảnh giới Đại La mới luyện chế được. Trong đó, Đạo Thổ ngũ hành là hiếm nhất. Nó cần đạo quân thu thập từ khí ngũ hành tiên thiên trong vũ trụ, cùng với sự trợ giúp của tạo hoá, kéo dài hàng chục nghìn năm mới có thể thành công!

Advertisement

Bình thường, chỉ có Vô Thượng Giáo mới có thể tiêu hao một lượng lớn tinh lực và tài nguyên vào luyện chế Đạo Thổ, cung cấp cho đệ tử ưu tú nhất của bổn giáo sử dụng.

Ngô Bình lẩm bẩm: “Con trai tinh ấy năm xưa chắc chắn đã nuốt Đạo Thổ ngũ hành nên mới có một viên linh châu ngũ hành đặc biệt đến vậy!”

Advertisement

Thậm chí anh còn hoài nghi rằng, viên linh châu ngũ hành mà Đại đế Tiên quốc có được cũng không thể so sánh với viên này. Suy cho cùng thì trên thiên hạ cũng chẳng có nhiều Đạo Thổ ngũ hành mà.

Tâm trạng của anh đang rất vui, vì một khi Đạo Chủng đã cắm rễ vào Đạo Thổ thì nền móng sẽ rất vững chắc, sắp tới có thể đơm hoa kết quả. Nó sẽ hấp thụ đủ loại năng lượng trong cơ thể Ngô Bình, sau đó sẽ thai nghén thật nhiều thần thông Tiên Thiên, pháp thuật Tiên Thiên. Mà những pháp thuật và thần thông phi thường này, tu sĩ bình thường hoàn toàn không thể có, sau này luyện tập mới được.

Khi anh uống hết linh dịch ngũ hành đã là sáng hôm sau. Đường Tử Di thức giấc từ sớm, đang cho Đông Hoàng ăn.

Thấy Ngô Bình bước ra khỏi phòng, cô ấy cười nói: “Chồng à, ban nãy anh đang tu luyện nên em không dám quấy rầy”.

Nhờ công dụng của Băng Cơ Ngọc Cốt Đan, Đường Tử Di đã sở hữu thể chất băng cơ ngọc cốt! Bây giờ da dẻ cô ấy cực kỳ đẹp, bề mặt da còn phảng phất hơi lạnh, trên người có mùi hương lạnh thoang thoảng.

Ngô Bình rất vui, bèn cười bảo: “Tốt đấy. Băng Cơ Ngọc Cốt Đan thích hợp cho người đẹp sử dụng nhất. Lại đây cho anh cắn vài miếng nào”.

Đường Tử Di liếc anh: “Còn nói nữa, hôm qua em khó chịu muốn chết”.

Ngô Bình kiểm tra cơ thể của Đường Tử Di, thấy mọi thứ đều bình thường. Anh lại hôn lên làn da mịn màng mát lạnh của cô ấy, đoạn nói: “Ôm em đi ngủ giữa mùa hè nóng bức chắc chắn sẽ rất thoải mái”.

Đường Tử Di ôm chầm lấy anh: “Thế thì anh ôm em ngủ mỗi ngày”.

Ngô Bình cười toe toét, lấy đan hồ ra: “Trong này mới là đồ tốt. Em nhớ dùng nó ngâm nước uống, tuyệt đối không được gián đoạn”.

Đường Tử Di đáp: “Em không quên đâu. À, em đang định nói với anh này, bố muốn gặp anh đấy, anh đi chứ?”

Ngô Bình hỏi: “Chú có việc tìm anh à?”

Đường Tử Di bảo: “Bố em khoe với bạn bè rằng anh là cao thủ trẻ tuổi số một, thần y số một thiên hạ. Hôm nay bố đãi tiệc mời bạn ở nhà, hy vọng anh đến dự để chứng minh ông ấy không khoác lác”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1942


Ngô Bình cảm thấy thế nào cũng được, bèn nói: “Được rồi, anh đi chuẩn bị một lát. Nửa giờ nữa chúng ta khởi hành nhé”.

Ngô Bình lấy năm chai, mỗi chai bỏ ba phần Bồi Nguyên Tán, đủ cho một người uống. Ngoài ra anh còn hái ba quả đào tiên làm quà.

Advertisement

Cũng lâu rồi anh chưa đến nhà họ Đường, đi tay không thì ngại lắm.

Anh còn chưa ra khỏi cửa thì đã có người tìm đến.

Advertisement

Đó là người đàn ông họ Phùng. Gã khóc lóc thảm thương, mặt đã sưng tấy. Hoá ra sau khi trở về, gã đã cầu cứu khắp nơi, nhưng không ai dám ra mặt giúp gã cả. Cộng thêm việc đau đến mức chết đi sống lại, gã hết cách, đành phải liên tục tát vào mặt mình theo cách của Ngô Bình. Mỗi lần gã tát, cơn đau sẽ dịu đi đôi chút. Thế là gã tát mãi đâm nghiện, cứ không ngừng tát, kết quả khiến mặt mình sưng vù lên.

Nhưng tự tát mãi cũng không hay, mặt gã sắp nát mất rồi. Gã vẫn cần gương mặt mình. Đến khi chịu không nổi nữa, gã mới đến đây xin Ngô Bình bỏ qua.

“Tôi xin lỗi, tôi sai rồi”, người đàn ông họ Phùng quỳ xuống đất, khóc lóc thảm thiết.

Ngô Bình hờ hững hỏi: “Anh đã tát vào mặt mình bao nhiêu cái?”

Gã ngẫm nghĩ: “Cũng được bốn, năm trăm cái”.

Ngô Bình đáp: “Về nhà tát tiếp đi. Đến khi mỗi bên má đều tát đủ một nghìn cái, cơn đau của anh sẽ biến mất. Sau khi tát xong thì nhanh chóng đến bệnh viện, tôi e là cơ mặt anh sắp tê liệt rồi”.

Gã thất kinh: “Tôi thật sự biết lỗi rồi. Mong anh tha cho tôi!”

Ánh mắt của Ngô Bình rất lạnh lùng: “Anh ra tay với một đứa trẻ mới vài tuổi, quá ác độc, tát hai nghìn cái đã là hình phạt nhẹ nhàng. Từ bây giờ trở đi, anh chỉ được làm việc thiện, không được làm điều xấu, nếu không cơn đau vẫn sẽ phát tác. Đến lúc ấy, anh lại phải tát mình hai nghìn cái mới có thể giải thoát”.

Dứt lời, anh phất tay: “Cút đi!”

Người đàn ông ủ rũ rời đi. Vì trong nhà có chút thế lực nên gã vẫn luôn hoành hành ngang ngược. Nay gã bị Ngô Bình trừng phạt, trong lòng cực kỳ không phục, nhưng không phục cũng không được, đành phải nhịn!

Về đến nhà, gã tự nhốt mình trong phòng, lại nghiến răng tát cho đủ hai nghìn cái. Quả nhiên sau đó không còn đau nữa, nhưng vì bị tát quá nhiều nên mặt gã gần như nát nhừ, răng cũng lung lay, thậm chí còn xuất hiện tình trạng não bị chấn động. Người nhà đã nhanh chóng đưa gã đến đến bệnh viện.

Từ đó về sau, người đàn ông họ Phùng bắt đầu hành thiện tích đức, tính khí nóng nảy đã được kiềm chế rất nhiều. Lâu dần, bản tính hung hăng của gã cũng biến mất, gã còn cảm thấy rất hối hận về những gì mình đã làm ngày xưa. Đấy là chuyện rất lâu về sau.

Ngô Bình và Đường Tử Di lái xe đến biệt thự Vân Đỉnh. Vừa đến nơi, họ đã thấy trong sân đặt rất nhiều bàn tiệc, trên bàn có món ngọt, hoa quả, món ăn nhẹ, vân vân.

Vài chục người đang có mặt tại đây, kẻ đứng người ngồi, tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau, náo nhiệt vô cùng. Tất nhiên, vợ chồng Đường Minh Huy cũng ở trong số đó.

Ngô Bình hỏi: “Tử Di à, những người này là ai vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1943


Ngô Bình hỏi: “Làm hội trưởng có những lợi ích gì?”

Đường Tử Di đáp: “Nhiều lợi ích lắm. Hội trưởng có một phiếu quyền phủ quyết, là người đứng đầu giới kinh doanh Giang Nam, còn nở mày nở mặt hơn cả tướng soái biên cương. Với thành tựu như vậy, ngay cả ông nội em ngày xưa cũng chưa làm được đâu”.

Ngô Bình cười bảo: “Em muốn anh giúp thế nào đây?”

Advertisement

Đường Tử Di trả lời: “Chồng em tài giỏi như vậy mà, chỉ cần doạ họ chút thôi là được”. Cô ấy biết Ngô Bình chỉ cần dùng vài kỹ năng vặt vãnh thôi cũng đủ khiến những người này sửng sốt ngỡ ngàng.

Cuối cùng Đường Minh Huy cũng nhìn thấy Ngô Bình. Ông ấy cười nói với mọi người: “Các vị, con rể tôi đến rồi!”

Advertisement

Quan khách lần lượt nhìn về phía Ngô Bình, thấy anh phong độ phi phàm, khí phách hiên ngang, tràn đầy sức sống hơn những người xung quanh. Nhìn anh rồi sẽ không muốn rời mắt nữa, như thể chỉ cần ngắm nhìn anh, cơ thể và tinh thần sẽ thấy dễ chịu ngay vậy.

Ngô Bình mỉm cười: “Chú Đường”.

Đường Minh Huy vui vẻ cười đáp: “Tiểu Bình, cháu đến rất đúng lúc. Những vị ngồi đây đều là nhân vật tầm cỡ của thương hội Giang Nam. Để chú giới thiệu với cháu nhé”.

Ông ấy giới thiệu với anh về các doanh nhân hàng đầu, vị nào cũng sở hữu khối tài sản hàng trăm tỷ. Thậm chí có vài người Ngô Bình thường xuyên nhìn thấy trên bản tin.

Có thể thấy trong một nhóm người như vậy, có thể trổ hết tài năng và trở thành hội trưởng thương hội là chuyện cực kỳ khó. Nếu hôm nay anh không đến, cơ hội thành công của Đường Minh Huy sẽ không cao.

Có một người họ Nghiêm trong số họ, tên là Nghiêm Khắc Mẫn, là “ông trùm” mới nổi lên thuộc lĩnh vực Internet. Dưới sự dẫn dắt của ông ta, tập đoàn đã nhanh chóng mở rộng trên toàn thế giới và trở thành một trong mười gã khổng lồ Internet hàng đầu thế giới theo giá trị thị trường.

Nghiêm Khắc Mẫn mới bốn mươi ba tuổi, tốt nghiệp đại học Hoa Thanh. Chỉ số thông minh và chỉ số trí tuệ cảm xúc của ông ta đều cao. Ông ta khởi nghiệp từ năm ba mươi tuổi và xây dựng đế chế Internet hùng mạnh chỉ trong mười mấy năm ngắn ngủi.

Nghiêm Khắc Mẫn cười nói: “Anh Đường, con rể anh có khí chất rất ưu tú”.

Rồi ông ta hỏi: “Tiểu Ngô à, cậu làm nghề gì?”

Ngô Bình đáp: “Chào ông chủ Nghiêm, tôi là bác sĩ”.

Nghiêm Khắc Mẫn mỉm cười: “Làm bác sĩ rất tốt, cứu giúp người khác. Tôi nghe anh Đường nói y thuật của cậu là số một thiên hạ nhỉ?”

Đường Minh Huy cười bảo: “Y thuật của Tiểu Bình thật sự rất giỏi. Số một thiên hạ không ngoa chút nào”.

Ngô Bình cười đáp: “Số một thiên hạ thì không dám nhận, y đạo vô biên, cháu vẫn đang học hỏi ạ”.

Đường Minh Huy vẫy tay, một người đàn ông trung niên tiến lại gần. Người này có khí tức rất dài, bàn tay thon thả mảnh khảnh như phụ nữ, gương mặt trắng trẻo không để râu, mặc một bộ đồ thường màu trắng.

Người đàn ông trung niên khẽ gật đầu: “Ông chủ”.

Nghiêm Khắc Mẫn cười bảo: “Tiểu Ngô, đây là bác sĩ riêng của tôi, tổ tiên là Thái y lệnh của Thái y viện, y thuật phi phàm. Cả hai đều là bác sĩ, chi bằng học hỏi lẫn nhau, để mọi người mở rộng tầm mắt đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1944


Đường Minh Huy vội lên tiếng: “Phải rồi, y thuật dùng để chữa bệnh mà. Anh Nghiêm à, tôi thấy không cần phải so tài đâu. Nhưng có thể để Tiểu Bình thăm khám giúp anh, xem sức khoẻ có tốt không”.

Nghiêm Khắc Mẫn phá lên cười: “Anh Đường thật biết nói đùa. Tôi có bác sĩ riêng, sao sức khoẻ có thể không tốt kia chứ?”

Ngô Bình nhìn Nghiêm Khắc Mẫn một cái rồi nói: “Mỗi bác sĩ đều có chuyên môn riêng. Ông chủ Nghiêm vẫn nên đến bệnh viện làm kiểm tra tổng quát sẽ tốt hơn”.

Advertisement

Lời của Ngô Bình khiến người trung niên kia cực kỳ không vui. Ông ta lạnh lùng bảo: “Có tôi ở đây, ông chủ không cần đến những nơi tập trung toàn người phàm để làm kiểm tra”.

Ngô Bình nhìn sang người trung niên. Đối phương cũng có tu vi, ở trình độ luyện khí đại chu thiên, nhưng có lẽ chưa luyện đả pháp, chỉ luyện khí thuần tuý thôi.

Advertisement

“Ông tự tin quá rồi”, anh nói: “U mạch máu của ông chủ ông khá nghiêm trọng, nguy cơ vỡ sẽ tăng lên đáng kể trong vòng ba năm”.

Người trung niên sửng sốt: “Gì cơ? U mạch máu?”

Ngô Bình nhẹ nhàng đáp: “Đúng vậy, ở não bộ. Có thể chụp mạch máu não để tìm ra nó”.

Người trung niên lập tức cười khẩy: “Cậu còn chưa bắt mạch của ông chủ tôi mà đã dám bảo ông ấy có u mạch máu? Cậu có thể lừa người khác, lừa tôi thì cậu chọn sai người rồi!”

Ngô Bình không có hứng tranh luận với ông ta, chỉ nói: “Tin hay không thì tuỳ các ông. Tôi chỉ khuyên thật lòng”.

Sắc mặt của Nghiêm Khắc Mẫn không tốt lắm. Ông ta trầm giọng: “Tiểu Ngô, cậu dựa vào căn cứ nào để nói tôi mắc bệnh? Lẽ nào cậu chỉ cần nhìn một cái là biết tôi bị bệnh ư?”

Bên cạnh có người phụ hoạ: “Phải đấy. Nhìn một cái đã biết bị bệnh gì, ngay cả Hoa Đà tái thế cũng không làm được ấy nhỉ?”

Ngô Bình hờ hững nói: “Y thuật của Hoa Đà chưa chắc đã bằng tôi”.

Lời vừa thốt ra, đã có nhiều người lắc đầu, kẻ thì cười khẩy.

“Đúng là người trẻ tuổi, thật ngông cuồng”.

“Đúng đấy. Bác sĩ của ông chủ Nghiêm là một nhân vật nổi danh trong giới y học cổ truyền. Ông chủ Nghiêm có bệnh thật thì lẽ nào không khám ra?”

Một ông lão mặc áo đỏ cười nói: “Minh Huy à, cậu vốn dĩ muốn để cậu con rể này giúp cậu có thêm điểm. Bây giờ không chỉ không thêm điểm mà còn mất điểm. Cậu nóng lòng quá rồi”.

Đường Minh Huy lại chẳng hề nổi giận, chỉ cười bảo: “Y thuật của con rể tôi xuất sắc đến mức nào, tôi rõ hơn tất cả các vị. Anh Nghiêm à, tôi khuyên anh nên đến bệnh viện, mạng sống rất quan trọng”.

Sắc mặt của Nghiêm Khắc Mẫn rất tệ: “Đường Minh Huy, tôi tin tưởng bác sĩ của tôi!”

Trong số những người này, có một ông cụ tám mươi mấy tuổi, dáng dấp gầy gò, mặc áo cộc tay và quần ngắn, mắt trái to còn mắt phải thì nhỏ, chẳng hề nổi bật giữa đám đông. Đúng lúc này, ông cụ ấy bỗng nhiên lên tiếng: “Chỉ cần chỉ vài cái đã biết bệnh của người khác, quả thật có người sở hữu năng lực này, ngày xưa tôi đã từng gặp”.

Ông cụ vừa cất lời, mọi người đều nhìn về phía ông ấy, ánh mắt ngập tràn tôn kính.

Đường Tử Di thì thào: “Chồng à, đó là ông cụ Kim - vua đầu tư. Không ai biết rốt cuộc ông ấy đã đầu tư vào bao nhiêu công ty. Tài sản của ông cụ, có lẽ chính bản thân ông ấy cũng không biết là bao nhiêu nữa”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1945


Ngô Bình đưa mắt nhìn ông ấy, không khỏi giật mình. Anh phát hiện lục phủ ngũ tạng của ông cụ Kim, bao gồm cả xương và cơ bắp, đều chẳng khác gì thanh niên trai tráng tuổi ba mươi, không hề già nua như vẻ ngoài.

Anh thấy rất khó hiểu. Chuyện này là sao? Rồi như sực nghĩ ra gì đó, anh hỏi: “Sức sống tràn trề, bên ngoài khô cằn bên trong phồn thịnh, lẽ nào ông cụ Kim từng tu luyện công pháp hoặc uống loại thuốc nào đó?”

Ông cụ Kim kinh ngạc: “Cậu nhìn ra việc tôi từng uống thuốc ư?”

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Ông cụ Kim trông có vẻ già nhưng vẫn tràn đầy năng lượng, sống thêm năm mươi năm nữa cũng không thành vấn đề”.

Ông cụ Kim cười ha hả: “Giỏi lắm! Cậu nhóc à, cậu đúng là thần y!”

Advertisement

Luận về tầm ảnh hưởng, không ai ở đây có thể vượt qua ông cụ Kim. Ông ấy đã nói thế thì ai cũng tin răm rắp!

Nghiêm Khắc Mẫn là người cực kỳ ngoan cố, tin bản thân hơn tin lời kẻ khác. Nghe ông cụ Kim bảo thế, ông ta chỉ cười ha ha, không nói gì thêm nữa.

Ngô Bình khẽ gật đầu, đoạn hỏi Đường Minh Huy: “Chú Đường, cháu có thể tham gia thương hội Giang Nam không ạ?”

Đường Minh Huy cười ha ha: “Tất nhiên là được!”

Một người đàn ông cao gầy ở cạnh đó thờ ơ nói: “Anh Đường này, nếu tôi nhớ không nhầm thì muốn được vào thương hội Giang Nam thì phải có vốn khoảng 10 tỷ. Tuy con rể của anh rất giỏi y thuật, nhưng tiền thì chắc không đủ đâu”.

Đường Minh Huy: “Anh Dương, tài sản của Ngô Bình còn nhiều hơn tôi đấy”.

Mọi người đều kinh ngạc, Ngô Bình có nhiều tiền hơn cả Đường Minh Huy ư?

Đường Minh Huy: “Ngô Bình có cổ phần lớn nhất trong dự án vịnh Bạch Long, giá trị bét cũng khoảng 60 tỷ. Ngoài ra, Ngô Bình còn đầu tư vào dự án thị trấn phỉ thuý, công ty thuốc Long Huy, tập đoàn Miêu Dược. Nếu nói đến tài sản thì tôi nghĩ ngoài ông Kim ra, không ai đọ được với Ngô Bình đâu”.

Mọi người lại được một phen sững sờ, không ai ngờ con rể của Đường Minh Huy lại giàu như thế, anh bỏ xa họ.

Ngô Bình cười nói: “Thưa các vị, tài sản của tôi đều do người nhà quản lý, chứ cá nhân tôi không có nhiều tiền đâu. Tuy nhiên, 10 tỷ để vào hội thì tôi vẫn có”.

Ông Kim cười lớn nói: “Được rồi, hội thương nhân Giang Nam chúng ta đang cần những thanh niên sôi nổi thế này, tôi đồng ý cho cậu vào hội”.

Sau khi biết được thực lực của mọi người, ai cũng có vẻ kính trọng anh hơn.

Ông Kim hình như cũng thấy rất hứng thú với anh: “Thần y Ngô, tôi nghe nói trên thị trường đang có một loại thuốc giúp người ta sống lâu trăm tuổi, có tin được không?”

Ngô Bình: “Ông Kim đang nhắc đến Trường Sinh Tán và Bồi Nguyên Tán à?”

Ông Kim gật đầu ngay: “Đúng đúng, chính nó đấy. Nhưng tôi nghe nói hiện giờ chỉ có tín đồ của Hắc Thiên Giáo mới mua được. Vì thế muốn tham khảo ý kiến của thần y Ngô xem có đáng mua không?”

Ngô Bình: “Nếu ông muốn mua thì tôi đang có đây”.

Ông Kim kinh ngạc: “Cậu có ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1946


Đường Minh Huy cười lớn nói: “Ông Kim muốn thì chú phải nể mặt chứ, để cho ông ấy một bình đi”.

Ngô Bình gật đầu rồi nói: “Ông Kim, giá trên thị trường là 500 triệu đô, hơn nữa chỉ có tín đồ của Hắc Thiên Giáo mới mua được, cho nên tôi không bớt được đâu, bán đúng giá”.

Ông Kim mừng rỡ: “Cảm ơn thần y Ngô, giá ấy không đắt tẹo nào”.

Advertisement

Những người khác đỏ mắt ghen tị, đây chính là thuốc trường sinh đó! Nhưng giá lại quá chát, hầu hết họ đều không thể mua được.

Ngô Bình đưa cho ông Kim một bình thuốc, sau đó đưa bốn bình còn lại cho Đường Minh Huy rồi nói: “Chú ơi, cô chú và ông mỗi người một bình, hoà với nước rồi uống nhé ạ”.

Advertisement

Đường Minh Huy cười tươi: “Lại bắt cháu phải tốn kém rồi”, tuy nói là vậy nhưng ông ấy vẫn giơ tay nhận lấy ngay.

Đường Tử Di lại lấy một cái hộp rồi mở ra, bên trong có ba quả đào. Thấy thế, mọi người đều tỏ vẻ kỳ quái, vì họ nghĩ dù là loại đào ngon đến mấy thì cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Đường Minh Huy không hề có vẻ ghét bỏ mà cười nói: “Đào gì mà thơm thế, Tử Di, con mua ở đâu đấy?”

Đường Tử Di: “Không phải đồ mua đâu bố, là đào tiên mà Ngô Bình trồng đấy ạ. Ăn nó vào thì có thể sống đến trăm tuổi, bố mẹ và ông chia nhau mỗi người một quả, ăn vào rất tốt cho sức khoẻ ạ”.

“Đào tiên?”, ông chủ Dương có dáng người cao gầy bật cười nói: “Các người đang đùa à? Trên đời có đào tiên ư?”

Song, nụ cười của ông ta lập tức cứng đờ, vì Đường Minh Huy đã lấy một quả đào ra rồi cắn một miếng. Ngay sau đó, thịt quả đã hoá thành một nguồn sức mạnh thanh mát rồi di chuyển khắp cơ thể.

Mùi thơm của đào toả ra khắp phòng, khiến ai ngửi thấy cũng thư thái dễ chịu.

Đường Minh Huy ăn thêm vài miếng thì thấy người nóng ran, tinh thần phấn chân: “Đúng là đào tiên có khác, giờ tôi thấy người lâng lâng như thần tiên ấy”.

Nói rồi, ông ấy liếc nhìn thấy một tảng đá dẹt, tảng này phải nặng hơn 200 cân, người bình thường chắc chắn không thể di chuyển được.

Đường Minh Huy bước tới, sau đó lấy hơi rồi nhấc tảng đá lên dễ dàng rồi đập mạnh xuống đất, làm mặt đất cũng phải rung lên.

Ông ấy cười nói: “Oa, sức tôi của tôi mạnh hơn nhiều lắm”.

Ngô Bình: “Năng lượng của đào tiên rất lớn, cần một khoảng thời gian mới hấp thu hết được, đến lúc ấy chú còn khoẻ hơn nhiều”.

Mọi người đều thấy chấn động, ăn mấy miếng đào mà đã khoẻ như vậy thì chắc đúng đào tiên rồi.

Nghiêm Khắc Mẫn thấy không ổn, lẽ nào lời Ngô Bình nói là thật, ông ta đã mắc bệnh tắc động mạch?

Ông chủ Dương là người thay đổi thái độ nhanh nhất, ông ta cười nói: “Anh Đường, bán cho tôi mấy miếng đào được không?”

Đường Minh Huy nói: “Xin lỗi anh Dương, cái này chỉ dành cho người nhà tôi thôi”.

Ông chủ Dương vẫn chưa chịu từ bỏ, ông ta quay sang cười nói với Ngô Bình: “Thần y Ngô, tôi cho thể mua ít thuốc của cậu được không?”

Ngô Bình cười nói: “Đương nhiên, chúng ta đều là người của hội thương nhân Giang Nam thì nên giúp nhau chứ”.

Mọi người mừng rỡ rồi nhao lên đòi mua thuốc, còn Ngô Bình thì đồng ý hết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1947


Ngô Bình thấy hơi bất ngờ: “Thiếu Thanh, anh cũng đến đây à?”

Phùng Thiếu Thanh cười nói: “Vâng, đệ tử đến cùng bố ạ”.

Ngay sau đó, có một người đàn ông trung niên đi tới, ông ấy có tướng mạo phi thường, khí thế như rồng như hổ, tuổi trạc 50.

Ông ấy gật đầu với Ngô Bình: “Tham kiến đại tông sư”.

Advertisement

Ông ấy đã nghe Phùng Thiếu Thanh kể về Ngô Bình từ lâu nên biết anh là một đại tông sư.

Ngô Bình: “Ông Phùng khách sáo rồi, cứ gọi tôi là Ngô Bình thôi”.

Advertisement

Bác sĩ riêng của Nghiêm Khắc Mẫn run lên nói: “Cậu là đại tông sư võ thuật rồi ư?”

Phùng Thiếu Thanh nhìn người đó rồi nói: “Sư thúc của tôi không chỉ là đại tông sư võ thuật, mà còn là Nhân Tiên rồi”.

Hai từ ấy như một quả bom nổ oành trong đám đông.

Truyền nhân của ngự y kia vội vàng hành lễ với Ngô Bình: “Đại tông sư, trước đó tôi đã thất lễ, xin đại tông sư bỏ qua”.

Ngô Bình: “Không sao”.

Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Nhân Tiên? Là gì thế? Thần tiên à?”

“Nhân Tiên là nửa người nửa tiên nên gọi là thần tiên cũng đúng. Bất ngờ quá! Không ngờ Đường Minh Huy lại có một người con rể là thần tiên, xem ra chức hội trưởng thuộc về ông ấy chắc rồi”.

“Ở đây có Nhân Tiên à? Tốt, tôi đang tìm để đấu một trận đây”, đúng lúc này, có một giọng nói thô kệch vang lên.

Theo sau giọng nói như tiếng sấm này là một người thanh niên cao lớn. Khí thế của hắn bức người, vai khiêng một thanh đao lớn, dài hai mét rưỡi, nặng 150 cân.

Người đó vừa xuất hiện, mọi người xung quanh đều tỏ vẻ e dè.

Đường Tử Di ghé sát tai Ngô Bình nói nhỏ: “Chồng ơi, đây là Đơn Phi Lang. nhà họ Đơn cũng là một trong bốn nhà hào môn ở Giang Nam. Khi lên 10, Đơn Phi Lang đã được một dị nhân thu nhận làm đệ tử, và truyền cho các bản lĩnh. Năm ngoái, hắn bắt đầu hành tẩu giang hồ, đấu hơn mười trận nhưng chưa thua trận nào. Nhà họ Đơn cũng vì thế mà mạnh hơn, không ai dám động tới”.

Cô ấy kể tiếp: “À, hắn từng thách đấu cả anh ba nhà họ Từ đấy”.

Ngô Bình híp mắt lại: “Rồi ai thắng?”

Đường Tử Di: “Anh ba thua thảm hại, đã thế còn bị thương nặng”.

Ngô Bình thở dài nói: “Sao anh không biết gì?”

Đường Tử Di: “Anh ba ngại nói với anh, vì hai người tỉ thí công bằng, thắng thua dựa vào thực lực”.

Ngô Bình: “Nói vậy là trật tự trong giới giang hồ ở Vân Kinh thay đổi rồi hả?”

Đường Tử Di: “Hắn mới có tiếng nói ở vài khu thôi, nhưng về lâu về dài thì kiểu gì anh ba cũng bị mất địa bàn”.

Đơn Phi Lang bước tới với ánh nhìn đầy tính khiêu khích, sau đó nói với Ngô Bình: “Tôi là Đơn Phi Lang, tôi muốn thách đấu anh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1948


Ngô Bình: “Nếu anh thèm ăn đòn đến thế thì tôi chiều. Nhưng không thể đánh suông được, nếu anh thua thì phải biến khỏi Giang Nam, không thì tôi sẽ cho anh sống không bằng chết”.

Đơn Phi Lang: “Anh tự tin vậy à?”

Ngô Bình: “Tự tin thì là cảm giác chủ quan thôi, còn kết quả ra sao thì phải đánh mới biết được”.

Advertisement

Dứt lời, anh đã đi tới một khoảng trống rộng rãi, ở đó có một lò luyện bằng đồng, sàn xung quanh lát đá xánh, ngày thường Đường Tử Yên hay thích đến đây luyện công.

Ngô Bình đứng trên quảng trường nhỏ rồi vào thế, lập tức có một luồng khí thế bất tận toả ra.

Advertisement

Đơn Phi Lang vác đap đi theo anh, ban đầu hắn bước đi thong dong với khí thế như rồng như hổ.

Nhưng chỉ được mười bước đầu, còn sau đó thì khí thế đã bay đi đâu mất. Vì trước khí thế của Ngô Bình, hắn chẳng là gì cả, mặt hắn bắt đầu nhăn nhó, vì biết gặp phải đối thủ rồi.

Thấy hai người bước tới nhau gần hơn, mọi người bắt đầu bàn tán.

“Nghe nói sư phụ của Đơn Phi Lang là một Võ Thánh, thực lực hơn cả Chân Nhân đấy”, một người hiểu về võ thuật nhỏ giọng nói: “Ngô Bình có thắng được không nhỉ?”

“Tôi lại thấy Ngô Bình mạnh hơn, cậu ấy rất bình tĩnh, cậu ấy cho tôi một cảm giác rất mạnh mẽ. Một người có khí thế như vậy chắc chắn thực lực không thể yếu, Đơn Phi Lang kém xa cậu ấy”.

“Nghe đâu Đơn Phi Lang chưa thua lần nào hết, chỉ e Ngô Bình lành ít dữ nhiều. Nếu Ngô Bình thua thì Đơn Phi Lang chắc chắn sẽ ra tay với nhà họ Đường”.

Lúc này, có người liếc nhìn snag Đường Minh Huy. Nhưng ông ấy chẳng hề có vẻ lo lắng chút nào, trái lại còn có vẻ hào hứng.

Người biết về Ngô Bình rất ít, nhưng Đường Tử Di là một trong số đó. Cô ấy biết thì đương nhiên Đường Minh Huy cũng biết.

Cách đây không lâu, Đường Minh Huy đã hỏi Đường Tử Di về tu vi hiện tại của Ngô Bình. Đường Tử Di nói cho ông ấy biết Ngô Bình đã là Võ Thánh rồi, thực lực ngang với Chân Nhân cảnh giới Địa Tiên. Hơn nữa, anh còn có rất nhiều các bản lĩnh tài năng, dù đấu với Chân Nhân cũng không hề hấn gì.

Vì thế, ông ấy đoán Đơn Phi Lang này chắc chắn sẽ bại dưới tay anh.

Đơn Phi Lang bước đến bước thứ 20 thì chậm lại, sau đó nhìn Ngô Bình đăm đăm. Ánh mắt này như một con sói đang nhìn con hổ.

Hình như hắn không cầm chắc được thanh đao nữa, đành kéo sau lưng, mũi đao quẹt xuống đất phát tiếng rất chói tai.

Sau đó, hắn đã phải dừng bước, vì không thể tiến gần hơn đến Ngô Bình được nữa. Dường như chỉ cần tiến thêm một bước thì anh sẽ sẽ bị rơi xuống vực sâu thăm thẳm.

Trán hắn mướt mồ hôi, chân thì run lên, cắn cắn cầm cập.

Ngô Bình vẫn đứng yên tại chỗ như ma thần bất khả chiến bại, khí tức toả ra như sóng biển, cuồn về phía Đơn Phi Lang.

Không lâu sau, Đơn Phi Lang chợt hét lên rồi quay đầu chạy đi, bấy giờ hắn mới thấy ổn hơn rồi há miệng th* d*c.

“Anh là… đại tông sư à?”, hắn hỏi mà giọng như đã hụt hơi.

Ngô Bình nói: “Trực giác của anh tốt đấy, không dám tiến lại gần tôi nữa, không thì đã bị thương nặng rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1949


Dứt lời, anh vươn tay vỗ vào một mặt của cái đỉnh đồng, nó lập tức bắn cao mấy mét, sau đó rơi mạnh xuống đất.

Ngay sau đó, cả mặt sàn đá đều vỡ tan, cái đỉnh này nặng hơn 300 cân.

Đơn Phi Lang hít vào một hơi lạnh rồi nói: “Sao anh làm được?”

Advertisement

Ngô Bình: “Thực lực của anh kém nên dù tôi có giải thích thì anh cũng không hiểu đâu, khỏi hỏi làm gì cho phiền”.

Đơn Phi Lang bị đả kích nặng nề rồi cúi đầu xuống, run giọng nói: “Tôi thua rồi”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Sư phụ anh là ai?”

Đơn Phi Lang: “Tôi thua nên không dám nhắc đến tên người”.

Ngô Bình cười lạnh: “Anh không nói thì tôi cũng biết, Hoàng Thượng ở Vân Đông đúng không?”

Đơn Phi Lang giật mình: “Sao anh biết?”

Ngô Bình: “Võ công của ông ta khá đặc biệt, tôi nhìn ra truyền thừa của ông ta trong bước chân của anh, hơn nữa anh cũng có quan hệ với Đơn Dị Nhân đúng không?”

Đơn Phi Lang: “Đó là chú họ của tôi ở Vân Đông”.

Ngô Bình: “Sư phụ anh còn không dám đấu với tôi nữa là anh”.

Đơn Phi Lang ngẩn ra: “Anh… biết sư phụ tôi ư”

Ngô Bình: “Anh cứ hỏi Hoàng Thượng xem có biết tôi không?”

Đơn Phi Lang nghiến răng, không sợ mất mặt mà gọi cho sư phụ mình luôn. Hắn kể vắn tắt mọi chuyện trong điện thoại, sau đó đứng thẳng người, luôn miệng nói vâng vâng.

Một lát sau, ông ta đưa điện thoại cho Ngô Bình bằng hai tay rồi lễ phép nói: “Anh Ngô, sư phụ tôi muốn nói chuyện với anh ạ”.

Ngô Bình nhận lấy điện thoại, bên trong vang lên giọng nói của Hoàng Thượng: “Xin lỗi thần y Ngô, không ngờ Đơn Phi Lang lại có mắt như mù, dám chọc giận cậu. Dù cậu có đánh chết nó thì tôi cũng không dám oán thán nửa lời”.

Đây đương nhiên là lời nói khách sáo, Ngô Bình chắc chắn không làm vậy. Dẫu sao anh và Hoàng Thượng cũng có quen biết, hươn nữa ông ta đang làm việc cho nhà họ Lý nên lần này anh sẽ nể mặt ông ta mà tha cho Đơn Phi Lang.

“Không biết không có tội, ông không phải lo đâu”.

Hoàng Thượng: “Thần y Ngô, thằng này ngông nghênh lắm nên mong cậu chỉ dạy nó giúp tôi, nếu nó không nghe lời, cậu cứ nặng tay trách phạt”.

Ngô Bình: “Ông quá lời rồi”.

Sau đó, Ngô Bình trả điện thoại cho Đơn Phi Lang rồi nói: “Lẽ ra tôi định cho anh một bài học, nhưng vì nể mặt sư phụ anh nên tôi bỏ qua”.

Đơn Phi Lang mừng rỡ rồi vội nói: “Thần y Ngô, cảm ơn anh đã không chấp ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1950


Mọi người đều ngẩn ra, cả Đường Minh Huy cũng vậy. Sao Đơn Phi Lang chẳng những không động thủ mà còn kính trọng Ngô Bình như bậc con cháu vậy?

Đơn Phi Lang có một vấn đề thấy khó hiểu nên hỏi: “Thần y Ngô, ban nãy anh đã dùng võ công gì? Tại sao tôi không thể tiến lại gần được?”

Ngô Bình: “Kim Cương Bất Hoại Thần Công của chùa Đại Thiền”.

Advertisement

Đơn Phi Lang kinh ngạc nói: “Bảo sao, nghe nói môn thần công này có tám tầng, các cao tăng cũng chỉ luyện đến tầng thứ ba. Không biết thần y Ngô đã luyện đến tầng thứ mấy rồi?”

Ngô Bình đã tu luyện Như Lai Thần Công bản gốc nên đã đột phá Kim Cương Bất Hoại Thần Công đến tầng thứ tám, nhưng anh sợ làm Đơn Phi Lang sợ nên chỉ nói: “Tầng thứ năm”.

Advertisement

Tuy anh đã khiêm tốn rồi, nhưng vẫn làm Đơn Phi Lang sợ hết hồn: “Tầng thứ năm ư!”

Tầng thứ năm của Kim Cương Bất Hoại Thần Công có tên là Chân Lực Hoá Binh, có nghĩ là biến chân lực thành vũ khí, uy lực của nó không hề kém binh đao chút nào.

Ngô Bình: “Xem ra anh cũng biết nhiều đấy nhỉ”.

Đơn Phi Lang nhìn chằm chằm vào Ngô Bình rồi nói: “Thần y Ngô có thể cho tôi chiêm ngưỡng một chút được không?”

Ngô Bình biết hắn thật lòng muốn mở mang tầm mắ nên nói: “Được”.

Anh giơ tay phải ra, Kim Cương Nhẫn Lực ngưng tụ một một thanh trường đao màu vàng loé sáng. Sau đó, Ngô Bình chém một đường lên không trung, một đường đao xuất hiện, cây Bạch Quả cách đó mấy chục mét đã đứt đôi.

Cây cổ thụ cao hơn 30 mét, cành lá sum xuê, vậy mà bị một đường đao chẻ làm đôi rồi ngã sang hai bên, làm bụi bay mù mịt, đàn chim cũng sợ hãi mà bay đi.

Thấy luồng uy lực khủng khiếp ấy, mọi người đều hoảng sợ, đây là sức mạnh của con người ư?

Đơn Phi Lang nghệt mặt ra rồi lẩm bẩm: “Đúng là Kim Cương Bất Hoại Thần Công tầng thứ năm rồi! Thần y Ngô đã làm được những việc mà xưa nay chưa từng ai làm được, tôi xin bái phục!”

Hắn hành lễ với Ngô Bình rồi nói: “Tiên sinh, sau này anh sai gì thì tôi sẽ làm hết”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Hả? Nghe lời tôi tuyệt đối à?”

Mắt Đơn Phi Lang loé sáng, hắn nói: “Cao thủ như anh là người mà tôi luôn bái phục nhất, được chiêm ngưỡng phong thái vô thượng của anh rồi thì giờ Đơn Phi Lang chết ngay cũng được”.

Ngô Bình: “Anh cũng là người ham mê võ thuật, nể tình sư phụ anh, nếu anh gặp vấn đề gì khó trong quá trình tu luyện thì cứ hỏi tôi”.

Đơn Phi Lang mừng rỡ rồi quỳ xuống dập đầu: “Cảm ơn tiên sinh!”

Sau đó, Đơn Phi Lang đứng dậy nhìn quanh mọi người một lượt rồi nói to: “Từ giờ trở đi, Ngô tiên sinh làm gì, nhà họ Đơn sẽ ủng hộ hết mình”.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không ngờ một người luôn ngông như Đơn Phi Lang lại hàng phục Ngô Bình.

Đường Minh Huy cười lớn nói: “Cậu Đơn này, cậu thấy thực lực của con rể tôi thế nào?”

Đơn Phi Lang nghiêm túc đáp: “Võ công của tiên sinh đã chạm tới cảnh giới không thể lý giải, tôi không dám nhận xét”.

Nghiêm Khắc Mẫn nói ngay: “Tôi đề cử Đường Minh Huy làm hội trưởng mới”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1951


Vạn Lộ Khả thấy thế thì nói nhỏ với Ngô Bình: “Anh Ngô, anh làm thế không sợ lỗ à?”

Ngô Bình: “Không sao, thêm người cùng đi thì mới đi xa được”.

Ngô Bình chiếm 80 phần trăm trong dự án Giang Nam Thành, anh nhượng lại 25 phần trăm thì vẫn còn 55 phần trăm, như thế vẫn là cổ đông lớn nhất.

Advertisement

Ai cũng dẫn thư ký theo nên nhanh chóng thảo hợp đồng ngay.

Chờ dự án xây xong, tất cả bọn họ đều thu về lợi ích mà không cần đóng góp gì nữa.

Advertisement

Buổi họp mặt kết thúc, ai về nhà nấy.

Trời đã tối, hai bố con Đường Tử Di dẫn Ngô Bình đến gặp Đường Thời Lộc.

Đường Thời Lộc đang sắp xếp đồ cổ trong kho, hầu hết đồ ở đây đều là của Ngô Bình.

“Ha ha, Ngô Bình đến đấy à, mau vào đây”, Đường Thời Lộc vẫy tay.

Ngô Bình tiến lại gần xem, anh đang sờ một bức tranh chữ trong tay, là bút tích của Đường Bá Hổ.

Anh cười nói: “Ông nội, bức họa này khá lắm”.

Đường Tử Di: “Ông nội, Ngô Bình tặng đồ quý cho ông này”.

Đường Thời Lộc hỏi: “Đồ quý gì cơ?”

Đường Tử Di lấy ra một bình bồi nguyên tán, cười nói: “Đây là bồi nguyên tán, một bình đến mấy triệu đô đấy, uống nó thì ông nội có thể sống đến trăm tuổi mà không bệnh tật gì”.

Đường Thời Lộc kinh ngạc nói: “Thần kì vậy sao?”

Đường Minh Huy lại đưa ra một quả đào tiên: “Bố, đây là đào tiên, con đã ăn một trái rồi, công hiệu cực kỳ tốt, quý gấp ngàn lần bồi nguyên tán này.

Đường Thời Lộc đâu có ngốc, ông ta biết ngay giá trị của hai món đồ này nên nói: “Ngô Bình, ông lớn tuổi rồi, đừng lãng phí đồ quý, hay là cháu và Tử Di uống đi”.

Đường Tử Di cười nói: “Ông nội, Ngô Bình không uống được, anh ấy là người tu hành, hơn nữa sau này anh ấy còn có thể luyện”.

Đường Thời Lộc gật đầu: “Được, được rồi, không ngờ đến lúc già rồi mà ông vẫn còn có thể gặp được một đứa trẻ ngoan như Ngô Bình. Haha, Tử Di, con biết nhìn người lắm”.

Sau đó, ông ta nói với Đường Minh Huy: “Minh Huy, lát về con hỏi con nhóc Tử Yên thử, nếu nó bằng lòng thì cũng gả cho Ngô Bình luôn đi”.

Đường Tử Di giật mình: “Ông nội, ông nói gì thế? Sao Tử Yên có thể gả cho Ngô Bình được”. Cô ấy thật sự tức giận á.

Đường Thời Lộc nhìn cháu gái của mình, ánh mắt trí tuệ và trải nghiệm dày dạn, bình thản nói: “Tử Di à, người tài giỏi như Ngô Bình cũng giống như một con sư tử đực trên thảo nguyên, sẽ có cả đàn sư tử cái vây lấy nó”.

Ông ta nói xong thì còn nhìn Ngô Bình với ánh mắt đầy ẩn ý, Ngô Bình bối rối, không dám nhìn vào mắt ông ta.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1952


Đường Tử Di cạn lời: “Ông nội, ông tưởng đây là phim cung đấu à?”

Đường Thời Lộc bật cười: “Tử Di, ông nội là người từng trải, ông từng yêu rất nhiều người phụ nữ trong đời, sau này cháu sẽ hiểu thôi”.

Ngô Bình cảm thấy ngại quá nên nói vài câu rồi bỏ đi.

Advertisement

Đường Tử Di ra khỏi nhà kho thì nhéo mạnh lên hông anh một cái.

Ngô Bình hét lên: “Tử Di, sao em lại nhéo anh?”

Advertisement

Đường Tử Di cười lạnh lùng: “Chắc anh đắc ý lắm nhỉ?”

Ngô Bình: “Đắc ý cái cùi lôi, anh ngại chết đi được. Tử Yên là em gái em, cũng là em gái anh, sao anh có thể có suy nghĩ gì”.

Đường Tử Di thở dài: “Ông nội già nên hồ đồ rồi”.

Sau đó cô lại ôm lấy cánh tay Ngô Bình, nói: “Ông xã, anh ở lại sơn trang vài ngày đi”.

Ngô Bình gật đầu: “Ừm, có điều anh không ở lâu được, bên Đông Nam Á còn có việc, mấy ngày nữa anh vẫn phải đi”.

Đường Tử Di: “Yên tâm đi, em biết anh bận, em sẽ không giữ anh lại lâu đâu”.

Trời vẫn chưa tối thì Đường Tử Di đã kéo Ngô Bình vào phòng mình, đến cơm tối cũng không thèm ăn.

Đường Minh Huy định cho người đi gọi Ngô Bình và Đường Tử Di ăn tối nhưng lại bị vợ mình gọi lại, bà ấy liếc ông ấy một cái rồi nói: “Ông thật không biết suy nghĩ gì hết, Tử Di và Ngô Bình lâu lắm rồi chưa gặp nhau, phải để cho bọn trẻ hâm nóng tình cảm chứ”.

Đường Minh Huy đập nhẹ lên đầu: “Đúng, đúng rồi, vẫn là bà xã thông minh, ha ha”.

Nửa đêm, Ngô Bình mới ra khỏi phòng, đến chỗ luyện đan.

Trước đó, anh chắt lọc dược tính từ đan hỏng của Tam Tài Đan, luyện thành Đại Hiền Đan trong Nhân Vương Đan, bây giờ thì anh thử luyện Chiến Thần Đan.

Độ khó của Chiến Thần Đan không thua gì Đại Hiền Đan, thậm chí còn khó hơn một chút, lúc anh luyện phải cực kỳ cẩn thận.

Đến khi mặt trời ló dạng, một tia sáng bay ra từ lò luyện đan, được anh bắt lấy rồi ngưng tụ thành một viên đan dược trong tay, đấy là Chiến Thần Đan.

Nhân Vương Đan có thể chia ra uống, uống Đại Hiền Đan trước, sau đó đến Chiến Thần Đan, cuối cùng mới đến Nhân Vương Đan.

Ngô Bình lấy viên Đại Hiền Đan đó ra, định thử tác dụng của nó.

Lúc anh nuốt viên đan dược xuống thì cảm thấy mát lạnh tràn lên não. Lúc này đầu óc anh vô cùng tỉnh táo và nhạy bén.

Anh đã lập tức hiểu được công dụng thần kỳ của Đại Hiền Đan, tác dụng của nó có thời gian, trong thời gian còn thuốc thì có thể hỗ trợ tu hành.

Anh lập tức lấy ngọc Thiên Tâm ra, dựa vào ngọc Thiên Tâm và Đại Hiền Đan kích phát cảm ứng Thiên Nhân.

Cảm ứng Thiên Nhân là chỉ việc con người và thiên nhiên vạn vật hòa làm một, từ đó có thể thuận theo tự nhiên để làm việc, là cảnh giới thứ tư của Nhân Tiên, một khi đạt đến thì sẽ được người đời tôn là thiên sư.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1953


Tư chất của Ngô Bình vốn dĩ không tệ, giờ có thêm ngọc Thiên Tâm và Đại Hiền Đan nữa, hai thứ cùng phát huy tác dụng giúp linh hồn anh thăng hoa theo.

Võ hồn thoát ra khỏi cơ thể, vút lên trời cao, liên tục xảy ra thay đổi kỳ diệu, sau đó bắt đầu phát ra ánh sáng. Rất nhanh sau đó, võ hồn trở nên chói mắt giống như ánh trăng.

Advertisement

Võ hồn rung chuyển, ánh trăng tràn ngập khắp trời. Một lúc sau, võ hồn lại biến thành một luồng gió mát, thổi qua bãi cỏ, lướt qua ngọn cây.

Chỉ trong chớp mắt, võ hồn bắt đầu hấp thụ khí thế của ngọn núi lớn phía sau, cảm giác đè nén, sự hùng vĩ, tất cả tiếp thêm sức mạnh cho võ hồn, tạo ra một khí thế khiến người ta phải nghẹt thở.

Advertisement

Võ hồn của anh thay đổi rất nhiều, như ánh sáng, như nước, như núi cao, như vực sâu, như biển lớn, như gió mát.

Võ hồn dạo một vòng xong thì quay về lại cơ thể, chỉ trong tích tắc, Ngô Bình đã cảm thấy mình hiểu sâu hơn về thiên địa vạn vật, về quy luật của tự nhiên. Vạn vật trong thiên hạ đều mặc cho anh sử dụng.

“Thiên Nhân cảm ứng!”. Anh lẩm bẩm.

Đương nhiên, bây giờ anh chỉ mới bước đầu nắm được Thiên Nhân cảm ứng, vẫn còn một khoảng cách nữa mới đạt đến được viên mãn.

Tiếp đó, mãi đến khi mặt trời lên, Ngô Bình vẫn còn đang cảm nhận mọi thứ xung quanh. Thế giới mà anh nhìn thấy lúc này đã không còn giống với trước đây nữa.

Sau khi kích phát, tâm trạng anh rất tốt, anh đang định thi triển thử võ hồn, xem thử hiệu quả thế nào nhưng cơ thể lại đột nhiên yếu đi, anh có dự cảm không lành, thét lên: “Cuối cùng cũng tới!”

Đương nhiên thứ anh nói là đại thoái bệnh, sau khi khởi động linh khiếu thứ sáu thì tai kiếp Đại Thoái Bệnh sẽ đến. Vốn dĩ anh nghĩ còn một tháng nữa Đại Thoái Bệnh mới đến, không ngờ nó lại đến nhanh và bất ngờ như thế.

“Xem ra tạm thời không thể đi Á Mã rồi”. Anh lẩm bẩm.

Lúc Đường Tử Di nhìn thấy Ngô Bình thì anh đang nằm trên sàn, mặt mày xanh xao, cô ấy giật mình, vội vã đỡ anh dậy, lo đến phát khóc: “Ông xã, anh sao thế? Bị thương rồi sao?”

Trong ấn tượng của cô, Ngô Bình là người không thể nào bị bệnh, nhất định là có người đánh nên anh mới bị như thế này”.

Ngô Bình miễn cưỡng nở nụ cười: “Tử Di, anh không sao. Đại Thoái Bệnh của anh đến rồi, đấy là tai kiếp, không tránh được”.

Đường Tử Di thầm thấy an tâm: “Do tu luyện sao? Vậy em phải làm sao?”

Ngô Bình: “Cho anh miếng nước, đừng để ai đến làm phiền anh”.

Đường Tử Di gật đầu, cô ấy là một cô gái nhưng không ngờ lại có thể bế bổng Ngô Bình lên, đi về phía giường.

Cô ấy đặt Ngô Bình lên giường, vội vã mang nước đến, đút cho anh uống.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1954


Uống hết nửa phần nước, Ngô Bình nói: “Tử Di, được rồi, để anh ngủ một lát”.

Đường Tử Di gật đầu: “Ừ, em đợi ở ngoài”.

Đường Tử Di ra khỏi phòng, Nhân Bì đi theo sau. Cô ấy cũng không sợ vì biết Nhân Bì này là bạn của Ngô Bình, tên là Viêm Dương.

Advertisement

“Viêm Dương, Ngô Bình sẽ không có việc gì chứ?”, cô ấy vẫn lo lắng.

Viêm Dương: “Nguyên nhân đại thoái của mỗi người khác nhau, tôi cũng không đoán chắc được nhưng thượng tiên phúc lớn mạng lớn, chắc không có việc gì”.

Đường Tử Di thở dài: “Không biết anh ấy bị bệnh bao lâu”.

Advertisement

Viêm Dương: “Thật ra thời gian đại thoái bệnh này càng lâu thì bệnh càng nặng, thành tựu trong tương lai càng lớn”.

Đường Tử Di sửng sốt: “Bệnh càng lâu càng nặng, thành tựu càng lớn?”

Viêm Dương: “Đúng thế, thời gian kéo dài đại thoái bệnh thường sẽ không quá lâu, ngắn hơn tiểu thoái bệnh nhiều. Nhưng chính vì thế, đại thoái bệnh rất nguy hiểm, lúc nghiêm trọng có thể lấy mạng người nhưng mọi người cũng nhận ra thời gian đại thoái bệnh càng lâu, bệnh càng nặng thì thay da đổi thịt càng hoàn hảo”.

Đường Tử Di vô cùng lo lắng nhưng bây giờ cô ấy cũng không làm gì được, chỉ có thể đứng ở bên ngoài.

Trong phòng, ngực Ngô Bình cứ đau từng đợt, cảm giác có máy nghiền nhỏ đang nghiền nát ruột gan anh, vô cùng đau đớn.

Anh đổ mồ hôi đầm đìa, cả người suy yếu nhưng cắn răng cố gắng không phát ra tiếng.

Một tiếng sau, anh muốn đi đại tiện bèn gọi Đường Tử Di.

Đường Tử Di chạy vào: “Chồng ơi, sao thế?”

Ngô Bình: “Anh muốn đi đại tiện”.

Đường Tử Di vội ôm anh lên nhưng vừa chạm vào người, Ngô Bình đau đớn kêu lên.

Đường Tử Di hoảng hốt, không dám động đậy nói: “Chồng ơi, anh đau lắm sao? Hay là anh cứ đi lên giường đi, em bảo người dọn dẹp’.

Ngô Bình nhắm mắt nói: “Đi xong rồi”.

Đường Từ Di c** q**n Ngô Bình ra thì thấy một vũng phân màu đỏ, có mùi thối.

Đường Tử Di vội vàng lau sạch cho anh, lấy nước nóng lau rửa, vừa lau vừa khóc: “Sao lại có máu thế này, bệnh nặng quá, anh có muốn đi bệnh viện không?”

Ngô Bình không muốn mở mắt, anh yếu ớt nói: “Ngốc, anh là bác sĩ mà, em đừng sợ, cơ thể anh đang tái tạo lại hệ thống tiêu hóa, gan, ruột, dạ dày, tuyến tụy đều sẽ được tế bào mới thay thế nên anh mới đi đại tiện hôi như thế. Tử Di, thối quá, em bảo người giúp việc làm đi”.

Đường Tử Di lắc đầu: “Em sợ họ làm không sạch, em tự làm vậy. Chồng ơi, anh phải kiên trì đấy, Viêm Dương nói đại thoái bệnh sẽ qua nhanh thôi”.

Ngô Bình miễn cưỡng cười: “Mong là thế”.

Thế nhưng tình hình ngày càng nghiêm trọng, sau đó Ngô Bình bắt đầu hôn mê và sốt cao. Đường Tử Di đo nhiệt độ cơ thể cho anh, nhiệt độ lên đến bốn mươi lăm độ.

Phải biết là nhiệt độ cao hơn bốn mươi độ thì protein đã có sự thay đổi, bốn mươi lăm độ đã không phải là nhiệt độ mà người thường có thể chịu được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1955


Đường Tử Di lau nước mắt hỏi: “Đông Hoàng, Ngô Bình không sao chứ?”

Đông Hoàng gật đầu như đang an ủi Đường Tử Di.

Lúc này Ngô Bình bỗng mở mắt ra, sau đó nôn ra một ngụm máu, còn có mùi máu tanh nồng.

Đường Tử Di vội đỡ lấy anh, tay chân không biết làm sao.

Advertisement

Ngô Bình nhắm mắt, không đáp lại lời gọi của Đường Tử Di. Thêm mấy phút nữa, anh lại nôn ra một ngụm máu, máu đặc sền sệt như thể không chỉ là máu mà còn có những mảnh mô nhỏ.

Cứ cách mấy phút anh lại nôn một lần, nôn mười mấy lần mới ngừng, sau đó anh lại hôn mê.

Advertisement

Viêm Dương đi vào nói: “Tư chất tự nhiên của thượng tiên hơn người, sắp đại thoái toàn diện rồi. Trận đại thoái bệnh này chỉ sợ sẽ kéo dài rất lâu”.

Đông Hoàng liếc nhìn Viêm Dương như rất khinh thường, nó nhổ ra một cái bình nhỏ màu trắng từ trong miệng.

Đường Tử Di cầm lấy cái bình, bên trong có thuốc màu đen, cũng không biết có tác dụng gì.

Đông Hoàng vẽ vào không trung mấy đường, cuối cùng chỉ vào miệng Ngô Bình.

Đường Tử Di: “Đông Hoàng, mày bảo tao cho Ngô Bình uống cái này à?”

Đông Hoàng gật đầu.

Đường Tử Di biết được một ít sự thần bí của Đông Hoàng, cô ấy gật đầu mở nắp bình ra, sau đó đổ thuốc vào trong miệng Ngô Bình.

Uống thuốc xong, Ngô Bình vẫn hôn mê nhưng vẻ đau đớn trên mặt đã giảm bớt.

Đường Tử Di ở bên giường cho đến khi trời tối.

Trời tối, Đường Tử Yên đến, chuyên ngành của cô bé là y học, nhìn thấy Ngô Bình như thế lập tức nói: “Chị, để em chăm sóc cho anh rể, chị đi nghỉ một lát đi”.

Đường Tử Di lắc đầu: “Tử Yên, chị không yên tâm”.

Đường Tử Yên nói: “Chị, nghe em, chị phải nghỉ ngơi! Tắm rửa, ăn chút gì đó, sau đó ngủ một giấc đi, như thế mới có tinh thần tiếp tục chăm sóc anh rể”.

Viêm Dương cũng nói: “Cô cần được nghỉ ngơi”.

Đường Tử Yên nói: “Vậy được, chị ở phòng bên cạnh, có việc gì gọi chị ngay”.

Cả buổi tối Ngô Bình rất yên tĩnh, mãi đến sáng hôm sau, anh lại bắt đầu đại tiện ra máu và nôn. Vừa nghe tiếng động, Đường Tử Di chạy vào, cẩn thận lau dọn cho anh.

Đến buổi trưa, Ngô Bình mới yên ổn. Lúc này tình trạng của anh đã tốt hơn, có thể mở mắt, ý thức tỉnh táo.

“Tử Di, anh hôn mê bao lâu rồi?”, anh hỏi.

Đường Tử Di: “Gần một ngày một đêm rồi. Chồng ơi, bây giờ anh cảm thấy đỡ hơn chưa?”

Ngô Bình: “Hệ thống tiêu hóa đã ổn định, tiếp theo là hệ thống huyết quản, tình trạng có lẽ sẽ tệ hơn”.

Đường Tử Di: “Chồng phải cố lên”.

Đường Tử Yên bưng một bát canh vào nói: “Chị, uống chút canh đi, em thay chị một lát”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1956


Sau ba giờ chiều, da của Ngô Bình trở nên trắng bệch như người chết. Tế bào máu của anh đều vỡ, máu tạm thời mất đi khả năng cung cấp oxi.

Không có oxi và chất dinh dưỡng, vài tế bào trong người anh bắt đầu chết đi, bắt đầu có mùi thối rữa, đây là mùi của người chết.

Ngoài phòng vang lên tiếng kêu của cú mèo và quạ, chúng ngửi thấy tử khí nên bay đến tìm thức ăn.

Advertisement

Đường Tử Di rất tức giận, cô ấy lấy khẩu súng ngắn nổ súng vào đám chim, quạ và cú mèo hoảng sợ bay tán loạn.

Sắc mặt Ngô Bình không còn chút máu, nằm bất động, không cảm nhận được hơi thở.

Advertisement

Đường Tử Di chưa nhận ra sáu Linh khiếu của Ngô Bình đều đang dần phóng ra năng lượng cao, năng lượng này thẩm thấu vào từng tế bào của anh.

Cùng lúc đó Đạo Chủng trong người Ngô Bình cũng liên tục phóng ra năng lượng kỳ lạ, cũng thấm vào trong tế bào.

Đến tờ mờ sáng, tất cả tế bào máu của Ngô Bình được thay thế hoàn toàn, máu của anh không còn màu đỏ nữa mà là màu đỏ vàng.

Trong máu có nguồn năng lượng dồi dào, nó đi vào tế bào trong các mô qua mao mạch. Đồng thời mạch máu của Ngô Bình cũng có sự thay đổi, thành mạch máu bị tái tạo, có độ đàn hồi tốt hơn, cũng thích hợp để cung cấp máu cho tế bào mới hơn.

Đường Tử Di cảm nhận được tinh thần của Ngô Bình tốt hơn bèn hỏi: “Chồng có muốn ăn chút gì không?”

Ngô Bình lắc đầu: “Anh không thể ăn gì vào thời gian này được. Tử Di, Tử Yên, hai em đi nghỉ ngơi đi, anh sẽ không có việc gì trước khi trời sáng”.

Thấy trạng thái của anh khá tốt, Đường Tử Di và Đường Tử Yên mới yên tâm đến phòng bên cạnh nghỉ ngơi.

Sau khi hai người ra khỏi phòng, Ngô Bình nói với Viêm Dương: “Viêm Dương, canh cửa, đừng cho bất kỳ ai vào”.

Viêm Dương nhìn Ngô Bình nói: “Thượng tiên, có phải sẽ xảy ra gì không?”

Ngô Bình nói: “Ta phải thay da, cảnh tượng khá máu me, ta không muốn Tử Di nhìn thấy”.

Viêm Dương gật đầu: “Vâng”.

Viêm Dương ra khỏi phòng, Đông Hoàng nằm rạp dưới đất bỗng nhảy lên, đôi mắt nó lóe lên tia lạnh lùng.

Ngô Bình nhìn nó nói: “Con chó chết tiệt, thấy tao nửa sống nửa chết, có vẻ mày rất vui?”

Đông Hoàng há miệng nhổ ra một bình nhỏ màu xanh. Ngô Bình tò mò cầm lấy, sau đó mở ra thì ngửi được mùi gay mũi.

Anh vội đóng nắp lại, nghĩ ngợi gì đó rồi nói: “Mùi này hình như là… máu?”

Đông Hoàng gật đầu, hai tay vẽ giữa không trung tỏ ý anh bôi lên da.

Anh bỗng nghĩ đến gì đó rồi nói: “Đây là phù huyết được luyện chế bằng máu của Bá Hạ?”

Trong Vu đạo thượng cổ, có một cách là mượn dùng vu thuật để có được khả năng của thú dữ gọi là phù huyết, bôi phù huyết lên người thì có thể có được khả năng của thú dữ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1957


Nói rồi anh bôi phù huyết lên cả người, lượng phù huyết không nhiều nên chỉ có thể bôi một lớp mỏng.

Bôi xong anh có cảm giác một lực khá lớn đi vào làn da làm cho quá trình thay da bắt đầu trước dự kiến.

Thay da rất đau đớn, da anh cực kỳ ngứa. Nửa tiếng sau, da anh bắt đầu thối rữa để lộ ra lớp da trần và máu thịt, sau đó lớp da trần bắt đầu phát triển các mô hạt tạo nên lớp da mới. Hai tiếng sau, làn da mới cơ bản được hình thành, nó khác hoàn toàn với lớp da cũ.

Advertisement

Làn da hiện giờ của Ngô Bình có một lớp vảy nhỏ màu trắng bạc ở mặt trên, lớp vảy này thường ẩn dưới da, khi cần thiết sẽ nhanh chóng bao phủ toàn thân Ngô Bội, có tác dụng cách nhiệt, ngừa độc và có khả năng phòng thủ đáng kinh ngạc, ngay cả đạn xuyên giáp cũng không thể xuyên thủng lớp bảo vệ của nó.

Lớp vảy này được tạo ra nhờ hấp thụ phù huyết, lớp da mới vốn dĩ không có lớp vảy này, có lẽ Đông Hoàng đưa đồ cực tốt.

Advertisement

Tóc của Ngô Bình cũng mọc mới, từ màu đen chuyển sang màu trắng, là màu lấp lánh ánh bạc, vô cùng bắt mắt. Dưới lớp vảy là một lớp mỡ dày nửa milimet, lớp mỡ này được hình thành nhờ tiên chi, khi cơ thể bị tấn công, nó sẽ hút sự tấn công bên ngoài để khí hóa tạo ra màn bảo vệ, phản đòn lại kẻ địch.

Bên dưới tiên chi là một lớp màng gân, nó là tuyến phòng vệ cuối cùng, lúc cần thiết màng gân sẽ rung chuyển tạo thành một tấm chắn bảo vệ trên bề mặt cơ thể, sát thương của kẻ địch sẽ bị chặn lại bên ngoài lớp màng.

Trời vừa hé sáng, cuối cùng Ngô Bình cũng đã thay da đổi thịt thành công, da anh khác hoàn toàn với làn da mịn trước đó, nhìn hơi thô ráp và có màu đồng.

Móng tay anh cũng được thay, ngón tay anh giờ cứng hơn cả đá Kim Cương, vừa búng móng tay một cái đã phát ra tiếng nhưng tiếng đao kiếm chạm vào nhau.

Mặt trời vẫn chưa mọc, Đường Tử Di đã chạy đến xem tình hình của Ngô Bình. Thấy da anh như có sự thay đổi bèn hỏi: “Chồng ơi, da anh có vẻ tệ hơn rồi, lúc trước vừa trắng vừa mịn”.

Ngô Bình cười nói: “Đây là làn da mới của anh, có phải trông rất đàn ông không?”

Đường Tử Di vươn tay sờ, không mịn màng như trước nhưng sờ cũng rất thoải mái.

Sắc mặt anh trở nên căng thẳng: “Tử Di, buổi chiều có lẽ anh sẽ thay xương, em tìm người làm khuôn, kích thước vừa đủ để trói nhốt anh. Đến lúc đó bỏ anh vào trong khuôn, không được di chuyển đi đâu cả, nếu không cả người anh có thể bị tách rời”.

Đường Tử Di gật đầu: “Được, em đi tìm người làm khuôn ngay”.

Chưa đến hai tiếng sau, một cái khuôn được làm bằng thạch cao đã hoàn thành, kích thước vừa đủ để đặt Ngô Bình vào trong, chỉ lộ ra mũi để có thể thở.

Một giờ rưỡi chiều, Ngô Bình tự mình bước xuống giường, nằm vào trong khuôn và bảo người khác cố định khuôn lại.

Nửa tiếng sau, quá trình thay xương bắt đầu.

Đau đớn này gấp bội lần quá trình thay da đổi thịt. Xương cốt như có hàng ngàn con kiến gặm nhấm, anh muốn kêu lên nhưng lại bị khuôn chặn miệng lại, chỉ có thể phát ra tiếng “ưm ưm”.

Đường Tử Di đứng ở ngoài liên tục lau nước mắt, oán trách: “Thật là, ai cũng nói thần tiên tốt, tại sao muốn làm thần tiên lại khổ như thế?”

Đường Tử Yên lại lý trí hơn cô ấy nói: “Chị à, thực lực của thần tiên siêu phàm, muốn có được khả năng siêu phàm thì dĩ nhiên phải trả giá rất lớn rồi. Đây vẫn chỉ mới bắt đầu, sau này anh rể trở thành Địa Tiên rồi thì còn nhiều tai ương đang đợi anh ấy nữa”.

Đường Tử Di thở dài nói: “Tiếc là chị không thể chia sẻ bớt thay anh ấy”.

Đường Tử Yên kiên định nói: “Anh rể sẽ không có chuyện gì đâu, anh ấy là người mạnh mẽ, không gì có thể khiến anh ấy gục ngã”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1958


Một tiếng rõ to vang lên, cái khuôn nứt ra, Ngô Bình bước ra từ bên trong.

Đường Tử Di thở phào hỏi: “Chồng xong rồi sao?”

Ngô Bình gật đầu nói: “Trong lúc thay xương, cơ bắp cũng tiến hành đổi mới, nhưng tiếp theo anh còn phải thay mới hệ thống miễn dịch, hệ thống tiết niệu và sinh sản, hệ thống thần kinh và số lượng lớn tế bào nhỏ, đây là một quá trình dài”.

Advertisement

Đường Tử Di: “Rất lâu sao?”

Ngô Bình nghĩ một lúc rồi nói: “Có thể là một hai tháng, nhưng em yên tâm, quả trình thay thế sau đó khá thoải mái. Mặc dù anh cũng sẽ khá yếu nhưng không khác thì người bình thường, ít nhất có thể tự chăm sóc bản thân”.

Advertisement

Đường Tử Di: “Vậy thì tốt. Em nghe Viêm Dương nói thời gian của đại thoái bệnh càng lâu thì càng có nhiều lợi ích, đúng không?”

Ngô Bình: “Có thể hiểu như thế, đại thoái bệnh ở mỗi người sẽ khác nhau, có người khá nhẹ, có người nặng. Anh thuộc kiểu hoàn toàn, thoái hóa kiểu thay da đổi thịt, khác hoàn toàn với đại thoái bệnh thông thường”.

Đường Tử Di: “Chồng ơi, khoảng thời gian này anh cứ ở lại, em chăm sóc anh”.

Ngô Bình cười nói: “Không thể rảnh được, anh đã muốn đến bệnh viện lâu rồi, ngày mai anh đến bệnh viện tìm việc”.

Đường Tử Di nói: “Y thuật của chồng siêu như thế, còn cần đến bệnh viện à?”

Ngô Bình nói: “Y thuật là không giới hạn. Hơn nữa em có bao giờ thấy ai cảm mạo hay phát sốt là tới tìm anh chữa không? Đến bệnh viện là để bổ sung và làm toàn vẹn trình độ chữa bệnh. Dù sao thì y thuật anh học và chữa bệnh hiện đại cũng không giống nhau”.

Anh nói tiếp: “Mặt khác, trị bệnh cứu người cũng là thiên chức của người thầy thuốc, giờ anh tạm thời không làm gì được, vừa hay có thể tới bệnh viện cứu giúp bệnh nhân, thế chẳng phải rất tốt sao?”

Đường Tử Di cười đáp: “Rất tốt, em sẽ đưa anh đi làm hàng ngày!”

Ngô Bình: “Không cần đâu em, anh sẽ thuê trọ gần bệnh viện!”

Đường Tử Di: “Vậy cũng để em thuê cho, em nấu cơm cho anh chứ!”

Ngô Bình nghĩ ngợi rồi đáp: “Phải rồi, Tử Di, ngày mai người của anh sẽ tới, em thu xếp giúp anh”, người anh nhắc tới là bốn tỳ nữ và Lina.

Đường Tử Di: “Ok anh!”

Ngày kế, theo mệnh lệnh của Ngô Bình, Lina tìm tới, từ Thiên Kinh chạy đến Vân Kinh, cùng đi còn có người nhà của Ngô Bình.

Ông bà ngoại của anh đi du lịch, họ ở lại Thiên Kinh cũng chỉ để chơi thôi, giờ nghe nói Ngô Bình ở Vân Kinh thì cũng tới đây. Dù sao Vân Kinh cũng cách nhà cũ gần hơn, không xa xôi như Thiên Kinh.

Đường Tử Di cũng không quá ngạc nhiên về sự tồn tại của Lina và mấy người Mộc Lan, dù gì cô ấy cũng biết Ngô Bình là giáo chủ Hắc Thiên, tất nhiên không thể thiếu sự phô trương.

Ngô Bình vừa đến nơi đã được Đường Minh Huy nhiệt tình chào đón.

Sau khi gặp mặt người thân, Ngô Bình phải đi bệnh viện.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1959


Ở bệnh viện trực thuộc đại học Vân Kinh, không chỉ bác sĩ khó vào mà bệnh nhân cũng không dễ nhập viện. Số thứ tự khám chữa bệnh đã xếp dài tới cả tháng sau rồi, vậy nên ở đây cũng có khá nhiều cò. Nếu muốn khám chữa sớm thì phải dùng mấy nghìn tệ mua số từ trong tay cò bệnh viện hoặc phải quen biết bác sĩ làm ở đây, từ đó dùng quan hệ đi cửa sau.

Mà dù như thế, ngày nào bệnh viện này cũng kín chỗ, người có bệnh khó trị mấy tỉnh xung quanh đều đổ dồn về đây thăm khám.

Sinh lão bệnh tử là quy luật tự nhiên nên bệnh viện luôn là tổ chức không bao giờ thiếu mối làm ăn.

Advertisement

Lúc này, Ngô Bình đang đứng ở cửa lớn bệnh viện trực thuộc, cách đó không xa, Hạ Ninh đã dáo dác ngó nghiêng, thấy Ngô Bình rồi thì vội vẫy tay với anh.

Ngô Bình bước nhanh tới, cười chào: “Hạ Ninh, cô nói với viện trưởng chưa?”

Advertisement

Hạ Ninh cười đáp: “Nói rồi, giờ tôi dẫn anh đi làm thủ tục nhận việc, phải rồi, có mang theo lý lịch cá nhân không?”

Ngô Bình lấy ra một túi hồ sơ: “Đều ở trong đây!”

Hạ Ninh nhận lấy túi hồ sơ: “Theo tôi nào!”

Cô ấy vừa đi vừa xem hồ sơ của Ngô Bình, thấy bằng tiến sĩ y và dược học của Hoa Thanh thì không khỏi cảm thán: “Anh giỏi quá, chuyên môn cao như vậy thì viện trưởng sẽ trọng dụng anh lắm!”

Ngô Bình cười: “Tôi không có kinh nghiệm thực tiễn gì, sợ là viện trưởng sẽ chê thôi!”

Có Hạ Ninh dẫn đường, lại đã đánh tiếng với viện trưởng, Ngô Bình thuận lợi một đường, anh nhanh chóng làm xong thủ tục.

Sau khi hoàn tất toàn bộ thủ tục thì đã là một tiếng sau, Hạ Ninh nói: “Đi thôi, tới gặp viện trưởng, ông ấy có hứng thú với anh lắm đấy!”

Ngô Bình cũng cười: “Ông ấy là viện trưởng, nhân vật lớn cấp tỉnh mà muốn gặp một bác sĩ quèn như tôi làm gì thế?”

Hạ Ninh đáp: “Khi làm thủ tục, tôi đã giới thiệu về anh cho ông ấy, viện trưởng muốn gặp anh trước”.

Ngô Bình sờ mũi: “Được rồi, vậy cứ gặp đi!”

Hạ Ninh đụng vào bả vai anh: “Sao trông anh có vẻ không muốn lắm thế!”

“Không có, Hạ Ninh, cảm ơn cô chuyện hôm nay nhé!”

Hạ Ninh cười: “Cảm ơn thì không cần. Tôi gần như đang ở free biệt thự của anh mà, tôi đang không biết cảm ơn thế nào đây. À, trong lúc thực tập anh sẽ không có lương nhưng có thể trọ miễn phí. Cơ mà anh có tiền như vậy, chắc cũng chẳng đếm xỉa chút tiền lương thế này đâu nhỉ!”

Ngô Bình: “Được rồi, tôi tới khoa nào?”

Hạ Ninh: “Anh theo tôi trước, khoa chúng tôi đang cần người. Trình độ anh cao thế thì có thể giúp tôi rồi. Yên tâm đi, chờ tôi có tiền thưởng, sẽ chia anh một nửa!”

Ngô Bình cũng đùa: “Hào phóng quá vậy, đừng nói cô đang cua tôi đấy nha!”

Tay Hạ Ninh vỗ một cái lên mông Ngô Bình: “Dáng người ngon đấy! Hôm nào cho tôi nếm thử “kỹ thuật” của anh đi!”

Ngô Bình cạn lời: “Hạ Ninh, phiền cô tỏ ra mình thục nữ một chút!”

Hạ Ninh là cô gái thẳng – băng nên không hề cho rằng điều này có gì quan trọng: “Phía trước là văn phòng của viện trưởng!”

Hai người tới nơi, cô ấy gõ cửa, bên trong truyền ra tiếng nói rất to: “Vào đi!”
 
Back
Top Dưới