Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2000


Ngô Bình đá chân Đông Hoàng: “Mày tàn nhẫn quá đi, cậu nhóc đáng yêu như vậy mà còn muốn ăn?”

Đông Hoàng liếc nhìn anh, như thể đang nói anh thì hiểu cái gì.

Ngô Bình vội kéo Đông Hoàng ra, nói: “Đông Hoàng, người linh chi ngựa linh chi này là ta để lại dùng để dẫn thuốc, mày không thể làm hại bọn chúng”.

Advertisement

Máu huyết của người linh chi, ngựa linh chi được gọi là linh dịch đại địa, là bảo dược vô thượng, chỉ cần dùng một giọt là có thể luyện chế ra được đan dược tuyệt thế.

Đương nhiên, máu này không thể lấy được thường xuyên, trong một trăm ngày, người linh chi và ngựa linh chi mới có thể lấy được một lần.

Advertisement

Đông Hoàng vung vuốt ra dấu, Ngô Bình biết nó đang nói về chuyện luyện đan, bèn nói: “Mày vội cái gì, ta có thời gian thì sẽ luyện đan”.

Trước khi lên máy bay, Thần Chiếu đến.

Hóa thân đột phá mà lúc trước anh để lại ở đảo Vân Mộng tại Vân Kinh, cuối cùng vào sáng sớm hôm nay, đã thành công luyện thành hóa thân hai trùng lửa độc.

Sức sống của trùng lửa độc rất mạnh, tính sát thương đáng sợ, say khi luyện hóa được bọn chúng thì lực linh hồn của Thần Chiếu cũng tăng lên gấp mười lần!

Thần Chiếu vui vẻ hăm hở cười nói: “Chủ nhân, tôi thành công rồi!”

Nói xong, hai con trùng bay lên, nhanh như chớp, trùng chỉ nhỏ chừng móng tay, tỏa ra ánh sáng tím nhàn nhạt.

Ngô Bình tò mò về uy lực của trùng lửa độc này, bèn nói: “Lão Thần, chúng ta thử uy lực của hóa thân đi”.

Hai người đến một khu đất hoang trống trải, Thần Chiếu thầm niệm trong lòng, trùng bay nhanh như chớp về phía tảng đá. Ông ấy nhìn thấy, con trùng va vào tảng đá, tảng đá bỗng nhiên biến thành nham thạch màu đen!

Con trùng lại bay sang hồ nước, vừa chạm mặt nước, nước trong hồ đều bố chơi. Không lâu sau, trên không trung bỗng xuất hiện cầu vồng.

Hai mắt Ngô Bình phát sáng, nói; “Lão Thần, xem ra uy lực của loại trùng này không tệ. Hóa thân này cách ông bao xa?”

Thần Chiếu: “Chủ nhân, chỉ cần ở cùng một không gian, không rời khỏi địa cầu thì suy nghĩ của chúng tôi đều đồng bộ”.

Ngô Bình: “Được. Hai hóa thân này, tôi giữ một con bên mình. Ông giữ một con bên mình, thời gian này trông coi nhà cửa cẩn thận”.

Thần Chiếu: “Vâng”.

Ngô Bình: “Ông có hóa thân rồi, bước tiếp theo chính là biến linh. Hiện tại, tôi lại giúp ông định vị hai linh khiếu, sau này ông cứ khai thông sau”.

Sau đó, Ngô Bình lại đưa một lọ thuốc cho Thần Chiếu, thuốc trong lọ, có hiệu quả luyện hình, cũng giúp ông ấy biến linh thành công.

Dặn dò Thần Chiếu xong, anh và Ngô Chấn Đông lên máy bay đến nước Á Mã.

Chuyến này, một là để bố và ông nội nhận nhau, hai là giải quyết rắc rối Thiên Qủy Giáo kia.

Thật ra Ngô Chấn Đông rất căng thẳng vì dù gì thì ông ấy cũng đã thất lạc bố mẹ từ lúc còn rất nhỏ, tính đến giờ đã mấy chục năm rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2001


Lý Vân Đẩu mỉm bật cười: “Bà không biết cháu trai chúng ta làm nghề gì sao? Có thằng bé thì sao Niệm Tổ có thể trông già được”.

Tôn Ái Bình gật đầu, mỉm cười, nói: “Cũng đúng, thằng bé Huyền Bình này có năng lực”.

Chính vào lúc đó, có người đến báo: “Cậu chủ Huyền Bình đã đến rồi”.

Advertisement

Tôn Ái Bình bước vội ra ngoài, chuyện Lý Niệm Tổ bị thất lạc là nỗi đau cả đời này không thể nào xóa nhòa của bà, giờ sắp được gặp con trai rồi, bà vừa bước vội vừa rơi nước mắt.

Lúc ra đến vườn, Ngô Bình và Ngô Chấn Đông đã đến trước cửa. Ngô Bình nhìn thấy Tôn Ái Bình thì mỉm cười, nói: “Bà nội, bà xem thử ai đây”.

Advertisement

Mấy ngày nay Ngô Chấn Đông theo Ngô Bình tu luyện, lại cộng thêm việc có thể chất phi phàm nên trông có vẻ khá trẻ, chỉ tầm ba mươi mấy tuổi.

Con trai là khúc ruột của mẹ, mặc dù xa cách mấy chục năm nhưng hình bóng của con trai vẫn hằn sâu trong đầu của Tôn Ái Bình, vì vậy khi bà vừa nhìn thấy Lý Niệm Tổ là liền dang rộng hai tay: “Con trai của mẹ”.

Ký ức nằm sâu trong linh hồn của Lý Niệm Tổ bỗng trỗi dậy, ông ấy run lên, rồi bỗng lao vào vòng tay của Tôn Ái Bình, khóc như một đứa trẻ.

“Mẹ”.

Hai mẹ con ôm nhau khóc òa, Lý Vân Đẩu đứng bên cạnh lau nước mắt.

Sau khi khóc một hồi, cảm xúc của họ cũng dần ổn định lại, Ngô Bình mới nói: “Bố, đây là ông nội”.

Lý Niệm Tổ quỳ xuống đất: “Bố”.

Lý Vân Đẩu đỡ con trai dậy, mỉm cười, nói: “Con trai của bố, mau đứng dậy đi”.

Đôi mắt ông nhòe đi vì nước mắt, ông nở nụ cười trìu mến và nói: “Mặc dù con đã lớn nhưng đôi mắt, cái mũi, và cả dáng vẻ lúc nhỏ nữa, vừa nhìn là biết con trai của Lý Vân Đẩu bố rồi”.

Lý Niệm Tổ nhận bố mẹ xong thì cả nhà họ mới quay về phòng khách.

Tôn Ái Bình kéo con trai lại ngồi cùng, không chịu buông tay, hai mẹ con nói không hết chuyện.

Lý Vân Đẩu thì kéo Ngô Bình lại hỏi: “Tiểu Bình, con máu nói cho ông nội nghe, chuyện của bố con là thế nào”.

Ngô Bình nói mình đã gặp một “ông tiên” và đã xin ông ấy giúp bố mình sống lại. Cách giải thích đó vừa đơn giản lại vừa dễ hiểu.

Lý Vân Đẩu cảm động nói: “Không thể tưởng tượng nổi, người chết rồi mà vẫn có thể sống lại được”.

Ngô Bình nói chuyện một lúc thì bảo có việc cần xử lý, tối sẽ quay lại.

Mộc Lan đã chuẩn bị sẵn xe, Ngô Bình lên xe, tiến về tổng bộ Hắc Thiên giáo.

Xe chạy được một lúc thì có một chiếc xe buýt chạy theo sau, trên xe có hai mươi long vệ. Long vệ đến trễ hơn anh, trách nhiệm của bọn họ là bảo vệ Ngô Bình nên đương nhiên Ngô Bình đi đâu thì họ sẽ đi theo đó.

Lúc đến Hắc Thiên giáo, các vị đường chủ, trưởng lão, đều đang đợi Ngô Bình.

“Chào giáo chủ”.

Khi Ngô Bình thì mọi người thi nhau quỳ lạy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2002


Mọi người đều cúi gằm đầu, hộ pháp Mông Trạch tiến về trước một bước, nói: “Bẩm giáo chủ, quỷ thuật của Thiên Quỷ giáo rất lợi hại, nuôi một đám quỷ già ngàn năm tuổi, chúng ta thiệt hại nghiêm trọng.

Ngô Bình nói: “Nói thử xem, Thiên Quỷ giáo đó có lai lịch thế nào”.

Trương Tây Linh bước ra, nói: “Bẩm giáo chủ, hơn một trăm năm trước, Thiên Quỷ giáo tên là Bái Quỷ giáo. Không biết sao mà Bái Quỷ giáo này lại có thể khống chế được một đám quái vật, hung tàn bá đạo, không từ việc ác gì, trời oán người than. Sau đó một vị cao tăng nhà Phật đã tiêu diệt Bái Quỷ giáo. Không ngờ giờ Bái Quỷ giáo lại quay lại giang hồ với cái tên Thiên Quỷ giáo”.

Advertisement

Ngô Bình: “Nói như vậy thì chắc giới tu hành đều không thích Thiên Quỷ giáo, bọn họ có hành động đáp trả không?”

Advertisement

Trương Tây Linh lại thở dài: “Hắc Thiên giáo chúng ta là thế lực mạnh nhất Đông Nam Á, bọn họ đang chờ chúng ta. Thiên Quỷ giáo vừa xuất hiện thì chúng ta đã ra tay dứt khoát. Ai ngờ thực lực của đối phương rất mạnh, cả hai bên đều tổn thất nghiêm trọng”.

Ngô Bình: “Đã điều tra rõ tại sao Thiên Quỷ giáo lại xuất hiện chưa?”

Trương Tây Linh đáp: “Đã điều tra ra manh mối rồi. Hiện tại giáo chủ của Thiên Quỷ giáo chính là con trai của giáo chủ Bái Quỷ giáo trước đây”.

Mông Trạch nói: “Giáo chủ, sau mấy ngày chiến đấu, Thiên Quỷ giáo cũng đã thiệt hại không ít, mấy ngày trước bọn họ từng nghĩ đến việc đàm phán với chúng ta”.

Ngô Bình: “Ồ? Đàm phán hả?”

Mông Trạch: “Đúng vậy. Có điều giáo chủ không có ở đây nên chúng tôi không đồng ý”.

“Ông trả lời bọn họ, nói là có thể nói chuyện”. Ngô Bình nói.

Mông Trạch: “Vâng, tôi sẽ phái người đi thông báo cho Thiên Quỷ giáo”.

Ngô Bình: “Tôi nhớ có bảo các ông chuyển lời lại cho các trưởng lão giữ vị trí quan trọng , bảo họ trong vòng một tháng phải đến tổng bộ, bọn họ đã đến chưa?”

Mọi người nhìn nhau, cuối cùng Trương Tây Linh nói: “Thưa giáo chủ, vẫn chưa đến”.

Ngô Bình nheo mắt: “Xem ra bọn họ không hề con giáo chủ tôi đây ra gì”.

Mông Trạch: “Giáo chủ, sau khi tiêu diệt được Thiên Quỷ giáo, thuộc hạ tình nguyện đến Bắc Mỹ một chuyến”.

Mông Trạch cứ đau đáu chuyện phân bộ Bắc Mỹ, vì Ngô Bình từng hứa với ông ấy, chỉ cần ông ấy tiêu diệt được phân bộ Bắc Mỹ thì sẽ truyền phương pháp hít thở thượng thừa cho ông ấy.

Ngô Bình phất tay: “Chưa gấp”.

Mọi người báo cáo tình hình một lúc thì Ngô Bình lại quay về lại chỗ ở.

Khi đến Cư Thánh Điện, anh chưa nghỉ ngơi ngay mà vào cung của giáo chủ đời trước, tìm đọc vô số sách quý ở đó”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2003


Lý Hoằng Đào: “Lâm Nhu đã biết anh về rồi, cứ tìm em mãi”.

Ngô Bình ngây ra một lúc rồi hỏi: “Lâm Nhu vẫn còn ở Á Mã sao?”

Lần trước, ở nước Á Mã, khi Lâm Nhu bị Quỷ Long Vương đánh bị thương thì anh đã giúp cô ấy trị khỏi, không ngờ lâu vậy rồi mà cô ấy vẫn còn ở Á Mã.

Lý Hoằng Đào: “Chưa đi, cô ấy mở một quán bar ở Á Mã, là em đã giúp cô ấy tìm mặt bằng”.

Advertisement

Ngô Bình: “Cô ấy mở quán bar?”

Lý Hoằng Đào: “Anh, hay anh gọi cho cô ấy ?”

Advertisement

Ngô Bình nói: “Hình như cậu và cô ấy rất thân với nhau?”

Lý Hoằng Đào: “Anh, người ta là chị dâu tương lai của em mà, em không quan tâm cô ấy mà được à?”

Ngô Bình: “Cái búa, ai nói cô ấy là chị dâu cậu?”

Lý Hoằng Đào cười nham nhở: “Anh, đừng giả vờ nữa, Lâm Nhu đã thừa nhận hết rồi”.

Ngô Bình chau nhẹ mày: “Tôi biết rồi”.

Anh tắt máy và không còn tâm trạng ngắm tranh nữa. Anh lục số điện thoại của Lâm Nhu ra và gửi cho cô ấy một dòng tin nhắn.

“Cậu đang tìm tôi sao?”

Lâm Nhu trả lời ngay: “Nghe nói anh đã về rồi, muốn mời anh uống vài ly”.

Ngô Bình: “Không rảnh”.

Lâm Nhu: “Có cả Nguyệt Hân nữa”.

Ngô Bình bất ngờ: “Giang Nguyệt Hân vẫn còn ở Á Mã sao?”

Lâm Nhu: “Đúng thế, quán bar do hai bọn tôi hợp tác mở”.

Ngô Bình bỗng cảm thấy bên trong chắc chắn có chuyện gì đó, anh hỏi: “Các chị muốn làm gì?”

Lâm Nhu: “Nếu muốn biết thì tối nay đến quán bar của tôi đi”.

Ngô Bình không trả lời, anh thay một bộ đồ khác, sau đó lấy bút bùa ra bắt đầu vẽ bùa.

Trước khi bị đại thoái bệnh, anh thành công bước vào cảnh giới Nhân Tiên tầng thứ tư, đạt đến cảm ứng Thiên Nhân, bây giờ đã là cao thủ cấp Thiên Sư. Một khi trở thành Thiên Sư, rất nhiều việc trước đây không thể làm, bây giờ có thể thử.

Trước đây anh cũng có thể vẽ bùa, nhưng một là mượn sức của cánh tay thời tiền sử, hai là chế một vài lá bùa có uy lực yếu.

Bây giờ thì khác, anh chỉ có thể dựa vào bản thân để chế ra bùa chú có uy lực mạnh, vì trước mắt đang đối kháng với Thiên Quỷ Giáo, anh tiện tay chế ra bùa chú khống chế yêu ma.

Lá bùa đầu tiên tên là bùa Lôi Hỏa, bùa này có thể phát ra ánh chớp Lôi Hỏa chói mắt có thể giết được yêu ma.

Lúc này anh có cảm ứng Thiên Nhân, rất nhiều năng lượng đến từ thời không chiều cao trong không trung đều tụ lại quanh người anh, sau đó trộn lẫn theo tỷ lệ nào đó, cuối cùng rơi trên giấy bùa bằng bút bùa.

Cây bút vừa chạm xuống, giấy vẽ bùa tràn ngập ánh chớp, đến khi bùa chú hoàn thành, ánh chớp lại biến mất, trông như là một tờ giấy bùa rất bình thường.

Sau khi vẽ liên tiếp năm bùa Lôi Hỏa, anh cảm thấy khá mệt, vẽ bùa vẫn khá tốn sức.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2004


Xe dừng lại trước một quán bar, Ngô Bình đẩy cửa bước vào.

Phong cách quán bar khá đơn giản, không có tiếng nhạc sập sình, cũng không có ánh đèn chói mắt. Trong tiếng nhạc êm ái, khách đến chơi thấp giọng nói chuyện với nhau.

Ngô Bình đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy Giang Nguyệt Hân và Lâm Nhu đang ngồi ở một cái bàn cách đó không xa, Lâm Nhu vẫy tay với anh.

Anh đi đến, cười nói: “Không ngờ các chị đều ở Á Mã”.

Advertisement

Giang Nguyệt Hân: “Lâm Nhu không đi, tôi ở lại cùng cô ấy”.

Hai người phụ nữ này vốn dĩ là bạn rất thân.

Advertisement

Ngô Bình lấy một ly rượu nói: “Hai chị không phải người bình thường, sao lại có suy nghĩ mở quán bar ở đây?”

Lâm Nhu: “Cậu đoán xem”.

Ngô Bình: “Tôi không đoán được”.

Giang Nguyệt Hân: “Cậu cũng biết sư tỷ của Lâm Nhu bị Quỷ Long Vương bắt nhốt rồi, nhưng Quỷ Long Vương cũng trúng ký sinh trùng, Lâm Nhu muốn lấy thuốc giải để trao đổi cứu sư tỷ”.

Ngô Bình: “Sau đó?”

Giang Nguyệt Hân: “Quỷ Long Vương nghe thế thì gạt bọn tôi đến đây, sau đó nguyền rủa. Hai bọn tôi đều trúng lời nguyền của ông ta, khi nào còn sống thì không thể ra khỏi con đường này”.

Ngô Bình nhíu mày: “Quỷ Long Vương thì sao?”

Giang Nguyệt Hân: “Tôi đã giết ông ta bằng bùa của sư môn, tiếc là lời nguyền không được phá”.

Lúc này một người phụ nữ mặc đồ vàng ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhu, cũng là một con gái xinh đẹp, dáng người đầy đặn, làn da trắng mịn, là một phong cách khác.

Con gái tốt thì một thân mỡ, đàn ông tốt cả người toàn lông, người phụ nữ này trông không béo, thật ra bên trong mỗi một bộ phận đều có thịt.

Nhưng người phụ nữ đồ vàng lại đeo một chiếc mặt nạ ở nửa trái gương mặt, qua lớp mặt nạ Ngô Bình nhận ra khuôn mặt cô ấy đã thối rữa không thể chữa trị, giống như bị trúng vu độc nào đó.

Lâm Nhu: “Ngô Bình, sư tỷ của tôi, Chu Mi”.

Chu Mi nhìn Ngô Bình nói: “Cậu Ngô, nghe nói cậu biết y thuật?”

Ngô Bình: “Biết một chút”.

Chu Mi lấy mặt nạ xuống để lộ ra phần thịt bị thối rữa màu đen, cô ấy run giọng nói: “Mặt tôi thế này có thể chữa được không?”

Ngô Bình suy nghĩ một chốc: “Vẫn chưa thể chắc chắn, tôi thử xem sao”.

Lâm Nhu: “Ngô Bình, nếu có thể chữa được cho sư tỷ của tôi, tôi sẽ hậu tạ cậu rất hậu hĩnh”.

Ngô Bình: “Đừng vội cảm ơn tôi trước, các chị bị nguyền rủa, định ở đây này cả đời sao?”

Giang Nguyệt Hân: “Cậu không phát hiện ra sao? Người tu hành bị nhốt ở con đường này không chỉ có hai bọn tôi”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Ồ, họ cũng là người tu hành?”

Giang Nguyệt Hân: “Phải, có vài người tu vi còn rất cao”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2005


Ngô Bình: “Ồ, con đường này còn có chủ nhân?”

Lâm Nhu: “Ừ, người này rất mạnh, những người trúng lời nguyền như bọn tôi đều là nô lệ của cô ta”.

Ngô Bình: “Cô ta là ai?”

Lâm Nhu nhìn Ngô Bình nói: “Ngô Bình, cô ta muốn gặp cậu nên tôi mới mời cậu đến đây”.

Advertisement

Ngô Bình cũng không ngạc nhiên hỏi: “Tại sao cô ta lại muốn gặp tôi?”

Lâm Nhu: “Cô ta biết thân phận của cậu, giáo chủ Hắc Thiên”.

Advertisement

Ngô Bình cười mỉa: “Biết rồi mà còn muốn gặp tôi, lá gan cô ta không nhỏ”.

Không biết từ bao giờ người trong quán bar liên tục đi ra khỏi quán, lúc này trong quán bar rộng lớn chỉ còn lại mấy người Ngô Bình.

Lúc này một người đồ đen cao gần hai mét đẩy một người phụ nữ ngồi xe lăn đi ra, từ đầu gối trở xuống bà ta không có chân, hơn nữa không có hai tay, thậm chí mắt cũng rỗng tuếch, không có nhãn cầu.

Cô ta để đầu trọc, có hai vết sẹo khá sâu trên đầu, một vết sẹo cứa ngang qua khuôn mặt trái, một vết sẹo cứa ngang qua cổ, vô cùng ghê rợn. Cô ta không lớn tuổi, chưa đến ba mươi, người phụ nữ kỳ lạ này vừa xuất hiện, mấy người Giang Nguyệt Hân đều đứng lên, vẻ mặt rất cung kính.

Người phụ nữ không có cảm xúc nói: “Giáo chủ Ngô, nghe danh đã lâu”.

Ngô Bình ngồi trên sofa, nhìn người phụ nữ này nói: “Không ngờ tôi sẽ gặp được cao thủ Vu đạo ở đây”.

Người phụ nữ: “Tôi tên là Yên Ly, thánh nữ của Thánh Vu Môn”.

Thánh Vu Môn? Ngô Bình nói: “Chưa từng nghe”.

Yên Ly: “Giáo chủ Ngô chưa từng nghe đến cũng không lạ gì, vì Thánh Vu Môn đi vào Á Mã chỉ mới bảy năm. Bảy năm nay, tôi luôn tích lũy sức mạnh, bây giờ thời cơ đã chín mùi”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Cô có liên quan đến Thiên Quỷ Giáo?”

Yên Ly: “Giáo chủ Thiên Quỷ Giáo là đồng minh của tôi”.

Ngô Bình nheo mắt: “Thế nên cô muốn gặp tôi là làm việc thay Thiên Quỷ Giáo?”

Yên Ly: “Đúng thế, Thiên Quỷ Giáo muốn giết cậu”.

Nghe thế, Lâm Nhu kinh ngạc nói: “Thánh nữ, trước đó cô không nói muốn làm hại Ngô Bình”.

“Câm miệng!”, Yên Ly quát.

Lâm Nhu lập tức im lặng, vẻ mặt rất đau khổ.

Ngô Bình nhíu mày: “Cô nghĩ chỉ dựa vào cô là có thể giết được tôi?”

Yên Ly lạnh nhạt nói: “Tu vi của cậu không cao, giết cậu không khó”.

Ngô Bình: “Nếu cô muốn giết tôi, chắc không có hứng thú nhiều lời nhảm nhí với tôi nhỉ?”

Yên Ly: “Giáo chủ Ngô là người thông minh, nếu giáo chủ Ngô chấp nhận lời nguyền của tôi, trở thành nô lệ có thể miễn phải chết”.

Ngô Bình cười nhạo: “Tôi không có hứng thú làm nô lệ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2006


Ngô Bình cười nhạo: “Uy lực của đại trận chú thuật đúng là rất mạnh, tiếc là nó không có tác dụng với tôi”.

Yên Ly nhíu mày: “Cậu không sợ chú thuật?”

Ngô Bình không đáp lời, đi thẳng về phía Yên Ly, người mặc đồ đen phía sau Yên Ly bỗng chặn lại ở giữa, sau đó giơ tay ra đánh một đòn.

Advertisement

“Ầm!”

Một tiếng động vang lên, người đồ đen văng ra xa mười mấy mét đập cả người vào bức tường, bị khói bụi và gỗ gạch vùi lấp, không rõ sống chết.

Advertisement

Yên Ly nói: “Xác ướp bị nguyền rủa”.

Hai người toàn thân mặc áo giáp, cao hơn một mét chín lao ra, một người cầm cây trường thương, một người cầm kiếm chạy đến chỗ Ngô Bình.

Thương đánh ra như rồng, thương ảnh ngập cả bầu trời, không trung vang lên tiếng vang sắc bén.

Ngô Bình hừ một tiếng, giơ tay về phía thương ảnh đầy trời, nhanh như chớp bắt lấy rồi giữ chặt mũi thương, sau đó bẻ gãy.

Anh vung tay lên, mũi thương b*n r* đâm vào áo giáp khiến người kia văng ra xa.

Đồng thời người cầm kiếm cũng chém về phía Ngô Bình, lực chém rất mạnh nhưng thanh kiếm mới chỉ vung lên một nửa đã bị một thanh kiếm hất văng.

Không biết từ lúc nào một long vệ xuất hiện trước mặt Ngô Bình chặn thanh kiếm đó lại. Long vệ lao đến, kiếm quang sắc bén, hai bên đánh nhau kịch liệt.

Sau đó có nhiều long vệ hơn chạy đến, bao vây Yên Ly.

Yến Lý vẫn bình tĩnh nói: “Không hổ là giáo chủ Hắc Thiên Giáo, thực lực khá khủng khiếp, ngay cả xác ướp bị nguyền rủa của tôi cũng không giết được cậu. Giáo chủ Ngô, chúng ta sẽ còn gặp lại”.

Vừa dứt lời, không gian xung quanh cô ta méo mó lại, ngay sau đó cả cô ta và chiếc xe lăn đều biến mất.

Yên Ly vừa đi, Ngô Bình cảm thấy chú lực trên con đường này cũng biến mất. Hai tên xác ướp bị nguyền rủa đó lập tức chạy thoát, biến mất sau vài cú nhảy.

Long vệ định đuổi theo nhưng Ngô Bình nói: “Giặc cùng đường không cần đuổi theo”.

Anh nhìn mấy người Lâm Nhu hỏi: “Giải quyết lời nguyền rồi sao?”

Lâm Nhu gật đầu: “Đã không cảm nhận được lời nguyền nữa! Ngô Bình, cảm ơn cậu nhiều”.

Ngô Bình nói: “Nếu đã giải được lời nguyền, các chị mau rời khỏi Á Mã”.

Lâm Nhu thở dài nói: “Ngô Bình, thật xin lỗi”.

Ngô Bình không cảm xúc nói: “Giữa chúng ta dầu gì cũng có tình bạn, xin lỗi thì thôi đi, chỉ là sau này tốt nhất đừng gặp nhau nữa”.

Anh nói câu này quả thật vô cùng tuyệt tình, sắc mặt Lâm Nhu trầm xuống, muốn giải thích gì đó nhưng muốn nói lại thôi.

Chu Mi tức giận nói: “Một tên đàn ông mà sao lòng dạ hẹp hòi thế? Đúng đấy, Lâm Nhu gọi cậu qua đây, để cậu rơi vào tình cảnh nguy hiểm. Nhưng cậu có từng nghĩ các em ấy bị nguyền rủa, bị nhốt ở đây, người có thể trông mong ngoài cậu ra thì còn ai nữa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2007


Nhin anh đi xa, đôi con ngươi của Giang Nguyệt Hân chuyển sang màu vàng xanh, lạnh lùng nói: “Cậu ta rất thông minh”.

Lâm Nhu im lặng không nói.

Giang Nguyệt Hân nhìn Lâm Nhu nói: “Sao thế, cô thích cậu ta?”

Advertisement

Lâm Nhu cúi thấp đầu: “Không có”.

Giang Nguyệt Hân nói: “Tính mạng cả nhà cô đều nằm trong tay giáo chủ, nếu cô dám có tâm tư gì khác, cô biết hậu quả rồi đấy”.

Lâm Nhu nói: “Tôi không dám”.

Advertisement

Lúc này một Nhân Bì bay ra từ trong bóng tối, lặng lẽ rời đi.

Trên sân thượng một tòa cao tầng bên ngoài khu phố, Ngô Bình và long vệ đang đợi ở đó. Mười mấy phút sau, Nhân Bì Viêm Dương bay đến, nó hít sâu vào để phồng lên thành dáng vẻ con người, sau đó chắp tay với Ngô Bình: “Thượng tiên”.

Ngô Bình: “Ngươi nghe được gì không?”

Viêm Dương: “Hình như Lâm Như bị Giang Nguyệt Hân khống chế, dường như Giang Nguyệt Hân làm việc cho giáo chủ nào đó, hơn nữa họ khống chế cả nhà Lâm Nhu”.

Ngô Bình nhíu mày: “Quả nhiên có vấn đề, chắc người Giang Nguyệt Hân nói là giáo chủ Thiên Quỷ Giáo”.

Một long vệ bước đến nói: “Thủ lĩnh, thuộc hạ đi giết cô ta, diệt trừ hậu họa”.

Ngô Bình xua tay: “Không cần đâu, mọi người về trước đi”.

Ưu điểm của long vệ là tuyệt đối nghe theo lệnh, Ngô Bình vừa ra lệnh, họ không nói gì thêm đã rút lui khỏi đó.

Long vệ vừa đi, Ngô Bình lấy một tờ giấy bùa ra, sau đó lấy bút vẽ lên một bức hình phức tạp rồi xé thành một con bướm, thổi nhẹ.

Con bướm giấy bay lên không trung, vỗ cánh bay về phía quán bar.

Lúc này Lâm Nhu vẫn còn đang ngồi ở quán bar, Giang Nguyệt Hân đang dạy dỗ vài cấp dưới.

Con bướm bay sát mặt đất rồi bám sát vào góc váy của Lâm Nhu, sau đó bay đến trước ngực cô ấy.

Cô ấy sửng sốt, sau đó cảm nhận được một luồng năng lượng truyền vào tim, trong đầu vang lên giọng của Ngô Bình.

“Tôi là Ngô Bình, tôi biết chị bị Giang Nguyệt Hân khống chế rồi”.

Lâm Nhu run lên, vành mắt đỏ lên, Ngô Bình chưa đi! Cậu ấy vẫn đang ở gần đây.

Ngô Bình nói tiếp: “Chị không cần nói, chị nghĩ gì tôi đều biết cả”.

Thế là Lâm Nhu thầm nói: “Ngô Bình, sao cậu nhìn thấu Giang Nguyệt Hân?”

Ngô Bình: “Quỷ khí của chị ta quá nồng, vừa nhìn đã biết chị ta tu luyện tà công, nếu không mới tu luyện mười ba năm không thể nào trở thành Địa Tiên”.

Lâm Nhu: “Bây giờ cô ta là vợ của giáo chủ Thiên Quỷ Giáo, đã bị giáo chủ Thiên Quỷ Giáo mua chuộc lâu rồi”.

Ngô Bình: “Yên Ly đó cũng là người của Thiên Quỷ Giáo?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2008


Lâm Nhu: “Là Yên Ly giết, chú thuật của cô ta rất mạnh nhưng cô ta đã chạy thoát rồi, đại trận chú thuật của con đường này cũng biến mất”.

“Giang Nguyệt Hân khống chế chị thế nào?”

Advertisement

Lâm Nhu cúi đầu: “Trách tôi sơ suất, trước kia tôi có quan hệ rất tốt với Giang Nguyệt Hân, là bạn thân, biết rất rõ chuyện của tôi. Chính vì thế Giang Nguyệt Hân mới phái người khống chế cả nhà tôi, sau đó đe dọa để tôi làm việc cho cô ta”.

“Cô ta còn bảo Yên Ly dùng chú thuật khống chế tâm thần của tôi, nếu không phải bị cô ta khống chế, chắc chắn tôi sẽ không bảo cậu đến nơi nguy hiểm như vậy”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi biết nên mới không trách chị”.

Lâm Nhu: “Ngô Bình, bây giờ tôi phải làm sao? Người nhà của tôi vẫn đang nằm trong tay họ”.

Ngô Bình: “Nói vị trí của người nhà của chị cho tôi biết, tôi bảo người đi cứu họ”.

Lâm Nhu: “Người nhà tôi bị Lâm Nhu gạt đến nước Á Mã, mấy ngày trước tôi đi gặp họ, tôi nói vị trí cho cậu”.

Cô ấy nói vị trí xong, Ngô Bình nói: “Tôi đi cứu người nhà chị trước, sau khi xong việc tôi sẽ gửi tin nhắn cho chị”.

Lâm Nhu: “Ngô Bình, cậu phải cẩn thận, Thiên Quỷ Giáo có rất nhiều cao thủ tà đạo”.

Ngô Bình: “Chị yên tâm đi”.

Sau đó Ngô Bình không nói gì nữa, anh ngồi lên Nhân Bì chạy đi cứu người nhà Lâm Nhu.

Trong một quán bar ở vùng ngoại ô, một đôi vợ chồng trung niên và một thiếu niên mười hai mười ba tuổi bị nhốt trong phòng, họ đã biết tình cảnh của mình, gương mặt hiện lên vẻ sầu muộn.

Họ chính là bố mẹ và em trai của Lâm Nhu, người đàn ông trung niên tên là Lâm Thư Văn, ông ấy nói với vợ: “Tối nay chúng ta phải chuẩn bị, trước tiên đưa Tiểu Quân xuống lầu để nó đi gọi điện thoại”.

Lần trước lúc Lâm Nhu đến đã lặng lẽ nhét cho Lâm Thư Văn một mảnh giấy, trên đó viết số điện thoại của Ngô Bình.

Người phụ nữ trung niên gật đầu, khẽ nói: “Tôi đã quan sát, sau hai giờ sáng, họ đều sẽ đi ngủ, không ai trông chừng chúng ta. Đến lúc đó chúng ta quấn quần áo và rèm cửa thành dây thừng, đưa Tiểu Quân xuống đất”.

Lâm Thư Văn gật đầu: “Chúng ta đi nghỉ trước để giữ sức”.

Đúng lúc này cửa sổ bỗng mở ra từ bên ngoài, một người đi vào.

Lâm Thư Văn hoảng sợ, trầm giọng nói: “Ai?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2009


Ngô Bình: “Lên đi, nó sẽ đưa mọi người đến nơi an toàn”.

Mặc dù mấy người Lâm Thư Văn rất sợ hãi, nhưng vẫn leo lên thảm bay da người. Ngay sau đó, tấm thảm da người bay lên không trung.

Lúc này, cửa bị mở ra. Một người đàn ông vóc dáng thấp bé liếc nhìn vào trong. Khi anh ta nhìn thấy Ngô Bình, bỗng nhiên giật nảy mình, há miệng muốn la lên.

Advertisement

Tuy nhiên, mặc dù miệng anh ta mở ra rồi, nhưng lại không thể phát ra tiếng, trong ánh mắt lập tức lộ đầy sợ hãi.

Ngô Bình cũng mặc kệ anh ta, nhún người nhảy ra ngoài cửa sổ.

Advertisement

Anh lơ lửng giữa không trung, mượn nhờ thần niệm bay trên bầu trời. Anh hơi suy nghĩ, dưới chân lập tức xuất hiện một cơn gió mạnh, nâng anh bay nhanh về phía trước.

Đây chính là bản lĩnh cưỡi gió của thiên sư!

Đương nhiên, là một thiên sư, anh không chỉ có thể cưỡi gió, mà còn có thể dẫn sấm sét, không chế nước, bản lĩnh vô cùng vô tận.

Tốc độ cưỡi gió bay đi rất nhanh, chỉ chốc lát đã đến vùng trời bên trên quán bar.

Lâm Nhu vẫn ở đây, trong đầu cô ấy vang lên tiếng nói của Ngô Bình: “Người nhà của chị đã an toàn, không cần kiêng dè nữa”.

Lúc này, Giang Nguyệt Hân nhìn chằm chằm cô ấy, hỏi: “Lâm Nhu, cô suy nghĩ kỹ rồi chứ?”

Hóa ra, không biết Giang Nguyệt Hân cân nhắc thế nào mà lại khuyên nhủ Lâm Nhu nương nhờ giáo chủ Thiên Quỷ, trở thành người phụ nữ của hắn.

Lâm Nhu thản nhiên nói: “Giang Nguyệt Hân, cô đối xử với tôi như vậy, không thấy cắn rứt lương tâm sao?”

Giang Nguyệt Hân lạnh mặt: “Lâm Nhu, cô dám nói chuyện với tôi như vậy, ai cho cô cái gan đó?”

“Tôi!”

Một bóng người xuất hiện, chính là Ngô Bình.

Sau khi nhìn thấy Ngô Bình, Giang Nguyệt Hân giật mình: “Cậu chưa đi?”

Ngô Bình thản nhiên nói: “Giang Nguyệt Hân, tôi đã cứu người nhà của Lâm Nhu rồi. Nể tình bạn học cùng trường, hôm nay tôi không giết chị. Trở về nói cho giáo chủ Thiên Quỷ biết, tôi mong chờ được gặp mặt hắn!”

Nói xong, anh kéo lấy Lâm Nhu và Chu Mi, ba người cưỡi gió rời đi.

Bay trên không trung, Lâm Nhu đột nhiên nước mắt giàn giụa. Đến bây giờ, tất cả những bất lực, tuyệt vọng mấy ngày này đều trôi qua rồi, tâm trạng cô ấy đã hoàn toàn thả lỏng.

Cô ấy bỗng ôm chặt lấy Ngô Bình, nỉ non: “Cảm ơn cậu!”

Chu Mi ở bên kia, cô ấy la lên: “Sư muội, chờ lúc chị không có ở đây, hai người lại thân mật cũng không muộn”.

Lâm Nhu trừng mắt nhìn sư tỷ, nói: “Sư tỷ, đều tại chị. Nếu không phải chị chọc vào Quỷ Long Vương, em cũng không cần đến Á Mã chịu tội thế này”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2010


“Tiểu Nhu, con không sao chứ?”

Lâm Nhu lắc đầu, sau đó ôm lấy người nhà.

Chu Mi liếc một cái, cười nói: “Nơi này không tệ lắm, là danh lam thắng cảnh sao?”

Advertisement

Ngô Bình: “Đây là tổng bộ Hắc Thiên Giáo”.

Chu Mi khiếp sợ không thôi, lúc này mới nhớ tới, Ngô Bình là giáo chủ Hắc Thiên!

Advertisement

Cô ấy không nhịn được nghiêm mặt nói: “Ngô giáo chủ, cảm ơn cậu giải cứu hai tỷ muội tôi!”

Ngô Bình: “Không cần khách sáo”.

Sau đó nhìn khuôn mặt cô ấy, nói: “Đến phòng của tôi, tôi chữa trị vết thương do độc cho cô trước đã”.

Chu Mi vui mừng khôn xiết, đi theo Ngô Bình vào trong một cung điện.

Chu Mi trúng một loại vu độc, Ngô Bình vừa điều chế các vị thuốc vừa hỏi cô ấy: “Là Yên Ly gây ra?”

Chu Mi gật đầu: “Bọn họ khống chế sư muội tôi, tôi tức giận ra tay với Yên Ly, kết quả bị cô ấy tát một phát lên mặt, sau đó khuôn mặt liền biến thành dáng vẻ như bây giờ”.

Ngô Bình: “Vu độc này rất lợi hại, nếu không phải tu vi của cô khá cao, sớm đã bị độc khí công tâm chết rồi”.

Chu Mi nghe vậy thì vô cùng sợ hãi: “Vậy còn có thể chữa khỏi không?”

Ngô Bình: “May mà cô gặp được tôi, cho nên sẽ không chết”.

Chu Mi thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn phối hợp theo yêu cầu của Ngô Bình.

Ngô Bình tiêu độc cho cô ấy, thuận miệng hỏi: “Khi đó sao cô đắc tội với Quỷ Long Vương?”

Chu Mi: “Tôi đánh chết một tiểu đồ đệ của Quỷ Long Vương, bởi vậy hắn nhốt tôi, muốn tôi làm vợ hắn. Tôi thà chết không theo, hắn bắt đầu dùng tà pháp khống chế tôi, may mắn sư muội kịp thời đuổi tới, cứu được tôi”.

Cô ấy nói với Ngô Bình, tiểu đồ đệ của Quỷ Long Vương kia là một tên không chuyện ác nào không làm, giết hại không ít cô gái vô tội, cô ấy là thay trời hành đạo g**t ch*t đối phương.

Giải độc xong xuôi, Ngô Bình lạnh lùng nói: “Trình độ nói dối của cô đúng là hạng nhất, nhịp tim không hề bị ảnh hưởng chút nào”.

Sắc mặt Chu Mi thay đổi, nói: “Cậu cho rằng tôi đang lừa cậu?”

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Trong cơ thể cô có một luồng sức mạnh cực kỳ tà ác, nó rất mạnh mẽ. Có phải luồng sức mạnh này liên quan đến Quỷ Long Vương?”

Chu Mi không ngờ Ngô Bình có thể nhìn thấu năng lượng trong cơ thể cô ấy, khẽ thở dài một hơi, cô ấy nói: “Nếu cậu đã nhìn ra, vậy thì nói cho cậu biết vậy”.

Sau đó, cô ấy kể ra một phiên bản khác của câu chuyện. Nửa trước của câu chuyện không thay đổi, tiểu đồ đệ của Quỷ Long Vương làm rất nhiều chuyện xấu, bị cô ấy g**t ch*t, sau đó Quỷ Long Vương giam cầm cô ấy.

Nhưng mà, Quỷ Long Vương đối xử với cô ấy rất tốt, hắn lấy ra một bộ xương thủy tinh, nói bên trong có một loại thần lực chúc phúc mạnh mẽ, muốn tặng nó cho Chu Mi, hi vọng Chu Mi có thể làm người phụ nữ của hắn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2011


Chu Mi giật mình: “Nhưng hắn chưa bao giờ khống chế tôi”.

Ngô Bình: “Đó là bởi vì Quỷ Long Vương đã chết, nếu hắn không chết, cơ sẽ ngoan ngoãn theo hắn cả đời”.

Chu Mi khiếp sợ vô cùng, sau đó căm hận nói: “Quỷ Long Vương đáng chết này!”

Ngô Bình lại hỏi: “Trong tay Quỷ Long Vương có rất nhiều bộ xương thủy tinh sao?”

Advertisement

Chu Mi: “Hình như có rất nhiều, bị hắn giấu trong sơn động”.

Ánh mắt Ngô Bình sáng lên: “Cô biết sơn động kia ở nơi nào không?”

Advertisement

Chu Mi: “Ở Xiêm La, nơi đó địa hình phức tạp, tôi sợ khó mà tìm tới”.

Ngô Bình: “Không sao, chờ độc của cô khỏi rồi, dẫn tôi đi một chuyến”.

Chu Mi gật đầu: “Được”.

Sau khi chữa trị, Ngô Bình để Chu Mi nghỉ ngơi trong phòng, còn anh đi gặp gia đình Lâm Nhu.

Người nhà họ Lâm bình an đoàn tụ, rất cảm kích Ngô Bình.

Sau khi nói vài lời với người nhà họ Lâm, anh gọi Lâm Nhu sang một bên, nói: “Lâm Nhu, có tiện để lộ sư môn của chị không?”

Lâm Nhu cười nói: “Cậu không hỏi tôi cũng muốn nói cho cậu biết. Sư phụ của bọn tôi là một vị tán tu của Địa Tiên Giới, người ta gọi là Ngũ Độc tiên tử”.

Ngô Bình: “Ngũ Độc tiên tử sao? Xem ra bà ta am hiểu dùng độc”.

Lâm Nhu gật đầu: “Sư phụ tôi dùng độc tuyệt vời xuất sắc, không ai sánh bằng”.

Sau đó đôi mắt đẹp của cô ấy sáng lên, nhìn chăm chú Ngô Bình, nói: “Cậu có thể cưỡi gió mà bay, chẳng lẽ đã bước vào Nhân Tiên tầng thứ tư?”

Ngô Bình nói: “Tôi vừa bước qua ngưỡng cửa đó”.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Nhu đều là vẻ bội phục, nói: “Thời nay có được mấy thiên sư? Ngô Bình, tiền đồ của cậu là vô cùng vô tận!”

Ngô Bình: “Quá khen rồi. Đúng rồi, cả nhà chị cứ nghỉ ngơi ở đây mấy ngày, sau đó tôi sẽ phái người đưa các chị về nước”.

Lâm Nhu giống như cười mà không phải cười: “Sao vậy, muốn đuổi tôi đi rồi sao?”

Ngô Bình sững người, nói: “Chị không đi sao?”

Lâm Nhu cười hỏi: “Ngô đại giáo chủ, Hắc Thiên Giáo các cậu còn thiếu trưởng lão không?”

Ngô Bình nhìn cô ấy, bỗng nhiên bật cười: “Chị muốn gia nhập Hắc Thiên Giáo?”

Lâm Nhu: “Không được sao? Hắc Thiên Giáo là thế lực lớn nhất Đông Nam Á, đối với tôi thì gia nhập vào nó chỉ lợi không hại”.

Ngô Bình gật đầu: “Hoan nghênh gia nhập, tôi có thể tăng thêm một vị trí trưởng lão cho chị”.

Lâm Nhu rất vui vẻ: “Vậy thì cảm ơn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2012


“Vâng!”, Trương Tây Linh lui xuống.

Lâm Nhu: “Giáo chủ Thiên Quỷ này có rất nhiều thủ đoạn lợi hại, cậu phải cẩn thận!”

Ngô Bình: “Ồ, chị hiểu hắn bao nhiêu?”

Advertisement

Lâm Nhu: “Tôi từng gặp hắn mấy lần, nghe hắn và thuộc hạ nói chuyện, trên người hắn có một thần bảo vệ bám vào, là sức mạnh của Thiên Quỷ ban xuống. Mặt khác, bên cạnh hắn còn có bốn tên võ sĩ Quỷ, mỗi tên đều có thực lực sánh ngang Linh Biến Địa Tiên. Hơn nữa trong tay hắn còn có một lá ‘cờ Bách Quỷ’, khẽ phất một cái là có trăm quỷ nhào ra, vô cùng lợi hại”.

Advertisement

Ngô Bình nhíu mày: “Thiên Quỷ Giáo này quả thật rất khó đối phó”.

Lâm Nhu: “Thiên Quỷ Giáo đã thu phục được mười mấy tông môn địa phương to nhỏ khác nhau, dưới trướng cao thủ như mây. Tôi nghe giáo chủ Thiên Quỷ nói, hắn chuẩn bị nuốt chửng Hắc Thiên Giáo trong vòng một năm”.

Ngô Bình nói: “Nếu đã tự xưng là Bái Quỷ Giáo, Thiên Quỷ Giáo này nên bái quỷ mới đúng”.

Lâm Nhu gật đầu: “Đúng vậy. Tôi từng đến nơi quan trọng nhất của Thiên Quỷ Giáo, miếu Thiên Quỷ, nơi đó có một bức tượng điêu khắc với khuôn mặt hung dữ, được xưng là Thiên Quỷ. Mỗi ngày giáo chủ Thiên Quỷ đều phải đi tế bái Thiên Quỷ”.

Ngô Bình hỏi: “Lai lịch của Thiên Quỷ này là gì?”

Lâm Nhu lắc đầu: “Tôi cũng không rõ lắm”.

Hỏi một chút tình huống, thấy sắc trời đã không còn sớm, anh trở lại trong chín tòa cung điện sắp xếp bảo bối mà giáo chủ các đời cất giữ.

Nhắc tới cũng khéo, anh tìm được sách có nhiều ghi chép về Thiên Quỷ Giáo.

Bên trên ghi lại, Thiên Quỷ Giáo được thành lập vào thời kỳ đầu của vương triều Ngô Ca, ban đầu tên là Bái Quỷ Giáo. Giáo chủ đời thứ nhất là một tên nô lệ tên là Ayutthaya, hắn ta bởi vì đắc tội với chủ nô mà bị phán chặt đầu.

Ayutthaya rất sợ hãi, thế là chạy trốn trong đêm, kết quả bị người ta phát hiện, mấy chục binh sĩ đuổi bắt hắn ta. Hắn ta không còn đường trốn, đành phải nhảy vào một con sông, bởi vậy mà thoát khỏi đuổi giết.

Nước sông chảy xiết, hắn ta sặc nước hôn mê. Chờ đến khi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên bờ sông. Cách bờ sông không xa có một ngôi đền quỷ.

Đền quỷ xây ở một nơi rất hoang vu, cực kỳ ít người lui tới, cho nên cũng không có hương khói gì.

Ayutthaya thấy trong ngôi đền quỷ có một bức tượng ác quỷ, nghĩ đến cả đời thảm thương của mình, không nhịn được khóc rống lên, quỳ gối trước tượng quỷ, cầu xin nó đừng để mình chịu khổ nữa.

Thần kỳ chính là ác quỷ kia lại mở miệng nói chuyện, nó nói nếu Ayutthaya khiến nhiều người đến tế bái nó, nó sẽ cho Ayutthaya lợi ích. Người tế bái càng nhiều, lợi ích sẽ càng nhiều.

Nói xong, hòn đá trước mặt Ayutthaya biến thành vàng, đây là lợi ích đầu tiên ác quỷ cho hắn ta.

Từ đó về sau, Ayutthaya lợi dụng vàng hấp dẫn dân vùng núi lân cận đến đây tế bái ác quỷ. Người tế bái càng nhiều, hương hỏa ác quỷ thu được càng nhiều, thần thông của nó cũng càng lớn, cuối cùng lớn mạnh trở thành Thiên Quỷ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2013


Ngô Bình: “Thực lực của nó như thế nào? Ta có thể đối phó được không?”

Thần Hắc Thiên: “Thực lực của nó gần đến hạ vị Thiên Tiên. Nếu như ngươi có thể bắt nó đến hiến tế, vậy có thể đổi lấy đồ vật từ chỗ của ta”.

Ngô Bình: “Hạ vị Thiên Tiên, ta đánh không lại”.

Advertisement

Thần Hắc Thiên: “Ta cho ngươi một món bảo bối, ngươi tìm được tượng thần là có thể thu nó vào”.

Ngô Bình hơi dao động: “Ồ, bảo bối gì?”

Advertisement

Trong không gian Hắc Thiên bỗng xuất hiện một chiếc bình cổ dài màu đen, bề mặt bình dày đặc phù văn.

Thần Hắc Thiên: “Đây là bình Luyện Thần, bất kể quỷ thần thế nào cũng có thể thu vào. Bây giờ ta dạy ngươi chú ngữ”.

Thần Hắc Thiên truyền dạy chú ngữ rồi nói: “Nhớ kỹ, năng lượng trong pháp bảo này khổng lồ, tương đương với mười ngôi sao, thời không nơi ngươi không thể thừa nhận. Cho nên thời gian nó rời khỏi không gian Hắc Thiên không được vượt quá mười giây. Trong vòng mười giây nhất định phải thu nó lại, nếu không sẽ khiến cho thời không sụp đổ, thậm chí hủy diệt không gian nơi ngươi ở”.

Ngô Bình trợn to hai mắt: “Lợi hại như vậy!”

Thần Hắc Thiên: “Đây chính là pháp khí Thượng Vị Thiên Tiên, uy lực tất nhiên cực kỳ mạnh mẽ”.

Ngô Bình nói: “Được, ta hiểu rồi!”

Sau đó, anh tiếp tục sắp xếp bảo vật quý giá trong điện đến tận hừng đông.

Buổi sáng Hồng Nhan đưa bữa sáng tới, anh gọi Chu Mi và Lâm Nhu đến cùng ăn.

“Lâm Nhu, có thể dẫn tôi đi miếu Quỷ của Thiên Quỷ Giáo không?”, anh hỏi.

Lâm Nhu nghe vậy thì vô cùng khiếp sợ: “Đến đó làm gì?”

Ngô Bình: “Chị chỉ cần dẫn đường, chuyện khác không cần quan tâm”.

Lâm Nhu suy nghĩ: “Tôi đã ở vùng núi đó mấy ngày, chỉ cần đến gần là có thể chỉ ra vị trí của miếu Quỷ”.

Ngô Bình gật đầu: “Được. Cơm nước xong xuôi, chúng ta đi Ngô Ca một chuyến!”

Dưới cái nhìn của anh, muốn đối phó Thiên Quỷ Giáo thì phải rút củi dưới đáy nồi, diệt trừ căn bản của Thiên Quỷ Giáo, cũng chính là Thiên Quỷ kia. Không có Thiên Quỷ, Thiên Quỷ Giáo chỉ là cây không có rễ, nước không có nguồn, cho dù anh không ra tay cũng không duy trì được bao lâu!

Ngô Bình đi chuẩn bị, sau đó anh và Lâm Nhu ngồi máy bay trực thăng đến Ngô Ca. Khoảng cách giữa hai nơi là hơn bảy trăm cây số, bay hơn hai tiếng đã đến rồi, máy bay trực thăng hạ cánh xuống ngoại ô của một thành phố.

Chuyến này Ngô Bình còn dẫn theo một tín đồ Hắc Thiên Giáo dẫn đường, anh ta khá là quen thuộc Ngô Ca. Sau khi xuống máy bay, đầu tiên anh ta dẫn Ngô Bình và Lâm Nhu đi mua mấy bộ trang phục của dân địa phương, sau đó đăng ký vào một đoàn du lịch quốc tế.

Dựa vào tin tức Lâm Nhu cung cấp, anh ta khẳng định khoảng cách tuyến đường đoàn du lịch này đi chỉ cách tổng bộ Thiên Quỷ Giáo mười mấy cây số. Đến nơi đó, bọn họ sẽ tách khỏi đoàn du lịch, chạy tới Thiên Quỷ Giáo.

Người dẫn đường Ngô Bình mang tới tên là Vardi, là một chàng trai cường tráng chừng hai mươi tuổi, vóc dáng Vardi không cao, đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt đen sì, khá là tuấn tú. Vardi vốn là người Ngô Ca, thời thiếu niên sống ở nông thôn, về sau vào trong thành phố xông xáo, thường xuyên bị người ta bắt nạt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2014


Mua quần áo xong, Vardi đặt phòng trong một khách sạn, ba người vào trong đó ở.

Đây là một căn phòng xép, Ngô Bình ở một phòng, Vardi và Lâm Nhu, mỗi người ở một phòng.

Advertisement

Đến bữa trưa, Ngô Bình cũng không muốn ăn vì anh thật sự không thích đồ ăn Đông Nam Á, có đói cũng thà ăn mỳ chứ cũng chẳng muốn ăn đồ ăn bên này.

Vardi hỏi: "Giáo chủ, gần đây có một nhà hàng do người Viêm Long mở, mùi vị cũng tạm được, hay là chúng ta đến đó ăn?"

Ngô Bình đáp: "Được. Vardi, xem ra cậu rất rành bên này."

Advertisement

Vardi cười nói: "Trước 15 tuổi, tôi đã lăn lộn trong thành phố này hai năm. Mấy năm rồi không trở về, nơi này gần như chẳng thay đổi gì".

Khách sạn cũng cho thuê xe, Vardi thuê một chiếc xe công vụ, ba người cùng đi đến nhà hàng đó.

Nhà hàng làm ăn khá được, đa số là người Viêm Long đến ăn. Ở Ngô Ca, có hơn một triệu người Viêm Long, chiếm 9% tổng số dân ở đây.

Kinh tế ở đây cũng không phát đạt, tiền lương của người bình thường chỉ bằng một nửa của người Viêm Long. Có điều, người dân nơi đây lại theo đạo Phật, đa số đều hiền lành.

Ba người tìm một chỗ ngồi, Vardi đi gọi món.

Ngô Bình vừa ngồi xuống thì chợt cảm nhận được gì đó, cơm cũng không ăn nói: "Mọi người ăn trước đi, tôi ra ngoài hút điếu thuốc đã".

Anh đi ra khỏi nhà hàng, đối diện là một cây bồ đề, dưới tàng cây có một con trâu đá đang nằm, trông cực kỳ bóng loáng, xem ra bình thường đều có người ngồi.

Ngô Bình thấy dưới tàng cây không có ai bèn ngồi xuống cảm nhận thiên nhiên. Thoáng chốc, anh đã phát hiện trên không xuất hiện mấy trăm cái lốc xoáy năng lượng, có mấy cái ở Viêm Long không có.

Anh vẫn chưa phát hiện tình trạng này ở Á Mã.

Ngô Bình cẩn thận cảm nhận, phát hiện ba loại năng lượng thượng phẩm có ghi lại trong Bát Cửu Huyền Kinh! Chúng lần lượt tương ứng với Lực Địa Độn, lực Thiên Giáp trong linh khiếu và Âm Dương Thần Lực trong thần khiếu.

Anh như nhặt được vàng, cơm cũng không đứng dậy đi đến một chỗ khác thử xem có thể cảm nhận được ba loại năng lượng này hay không.

Nhưng lại khiến Ngô Bình thất vọng rồi, một khi rời xa nhà hàng thì anh sẽ không thể cảm nhận được ba loại năng lượng thượng phẩm ấy.

Tại sao lại thế? Ngô Bình kinh ngạc, nghĩ mãi mà không ra.

Sau khi quay lại nhà hàng, đồ ăn đã bưng lên. Ông chủ là dân di cư đời thứ năm, tính cách cực kỳ nhiệt tình, còn tặng Ngô Bình một bình rượu.

Ngô Bình có tâm sự nên không có tâm trạng ăn cơm, hỏi: "Vardi, gần đây có di tích cổ nào không?"

Vardi cười đáp: "Giáo chủ, quả thật có một chỗ, tên là chùa Cổ, cách đây chỉ vài trăm mét".

Ngô Bình gật đầu nói lát nữa sẽ đến xem.

Anh vừa ăn vừa hỏi tình hình ở Ngô Ca. Nơi đây, quyền lực cao nhất đều nằm trong tay quốc vương. Có điều, mấy năm gần đây, quyền lực của tướng quân Hồng Kim càng ngày càng lớn đã sắp lấn át quốc vương.

Ngô Ca là một quốc gia Phật Giáo, có 97% người dân tôn thờ đạo Phật, nhà sư trong nước có địa vị rất cao. Ở Ngô Ca, có hai vị đứng đầu Phật Môn được gọi là Tăng Vương.

Hai vị Tăng Vương này, một người là Tăng Vương Pháp Tông, một người là Tăng Vương Đại Tông và họ đều có một ghế trong quốc hội. Dù là tướng quân Hồng Kim cũng phải tôn trọng họ vài phần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2015


Ngô Bình cười hỏi: "Cậu còn quen cả trụ trì à?"

Vardi nói: "Hồi đó, tôi thường xuyên đói bụng bèn thường đến chùa Cổ làm công, kiếm miếng cơm. Trụ trì rất tốt, thường cho tôi tiền xài, còn cạo đầu cho tôi nữa".

Ngô Bình hỏi: "Chùa Cổ kia chắc cũng có bề dày lịch sử nhỉ?"

Vardi đáp: "Đúng vậy, hình như đã có từ trước nước Ngô Ca rồi. Giáo chủ, Tăng Vương trước khi kế vị đều phải đến chùa Cổ một chuyến đó. Chỉ là, những dân đen như chúng tôi hiểu biết có hạn, không biết nguyên nhân vì sao".

Advertisement

Ngô Bình lại nói: "Vậy càng phải nhanh chân đến xem. Vardi, chúng ta cũng không phải đi không, cậu nói với trụ trì, tôi sẽ cúng cho chùa Cổ một trăm triệu đôla."

Vardi hoảng sợ: "Giáo chủ, quyên một trăm triệu đôla á? Nhiều quá, họ thường chỉ cúng mấy trăm hay mấy triệu thôi".

Advertisement

Ngô Bình: "Đã đến tức là có duyên, không sao."

Vardi đi trước dẫn đường, chẳng bao lâu đã nhìn thấy một ngôi chùa trong rừng cây. Ngô Bình đứng trước chùa thì càng cảm giác được năng lượng cao ở đây còn nồng hơn bên ngoài rất nhiều!

Cổng chùa đóng chặt, Vardi dùng sức gõ cửa. Một lát sau, cổng được mở ra, một nhà sư trung niên đi ra hỏi: "Các vị thí chủ đến chùa Cổ có chuyện gì à?"

Đối phương nói tiếng địa phương nên Ngô Bình nghe không hiểu.

Vardi bước lên trước chắp tay chào, nói: "Thưa thầy, con là Vardi, người còn nhớ con không?'

Nhà sư trung niên kia ngẫm nghĩ một lát rồi cười rộ lên: "Là con à. Vardi, con về rồi hả?'

Vardi lại nói: "Thưa thầy, anh Ngô nghe tên chùa Cổ đã lâu, nay đến cúng chút tiền lấy lộc".

Nhà sư nghe nói là tới cúng dường lập tức nở nụ cười nói: "Hóa ra là Bồ Tát Ngô, mời vào!"

Sau khi Ngô Bình bước vào chùa, chỉ thấy bên trong cổ thụ che trời, khắp nơi đều truyền đến tiếng đọc kinh.

Anh được mời đến một gian nhà, nơi này chuyên chuẩn bị cho khách quý, hoàn cảnh tĩnh lặng. Sau đó, nhà sư trung niên bèn đi mời trụ trì bảo Ngô Bình chờ.

Vardi nói: "Giáo chủ, trụ trì mà biết giáo chủ muốn cúng một trăm triệu đô la thì chắc sẽ cười rung răng giả luôn mất".

Ngô Bình không nói gì, anh cảm thấy rất kỳ lạ, trên đường đi nhìn thấy rất nhiều thầy chùa nhưng lại chẳng có ai có tu vi cao thâm. Dù là nhà sư trung niên ban nãy cũng chỉ là một người bình thường.

Chùa Cổ này rõ ràng có hoàn cảnh phi phàm nhưng sao lại không có tu chân?

Anh khoanh chân ngồi xuống cảm nhận năng lượng, Lần này, Ngô Bình càng cảm giác được ba loại năng lượng thượng phẩm kia rõ hơn. Anh cảm thấy nếu tu luyện trong đây, tốc độ hấp thu năng lượng sẽ nhanh hơn mười lần so với dưới cây bồ đề!

Bấy giờ, có một nhà sư hơn sáu mươi tuổi đi tới, cười nói: "Xin chào Bồ Tát Ngô, tôi là trụ trì chùa Cổ!"

Ngô Bình cũng đứng dậy chào: "Thưa trụ trì, tôi tới đây là muốn chiêm ngưỡng quý chùa, tiện thể cúng chút tiền vàng mã".

Anh nói xong, Vardi lập tức đưa ra một tấm séc. Đây là một tấm séc có thể đổi thành tiền mặt trong những ngân hàng chính quý tại các nước, trị giá một trăm triệu đô la.

Cả đời Trụ trì gặp được rất nhiều người cúng dường, kinh nghiệm phong phú nên cũng biết tấm séc ấy. Ông ta nhìn thấy giá trị của nó thì lập tức cuống quýt cúi chào, vui vẻ nói: "Cảm ơn Bồ Tát Ngô!"

Ngô Bình nói: "Thưa trụ trì, nghe nói cơm chay của quý chùa rất ngon, tôi có thể ăn thử không?"

Trụ trì cười nói: "Đương nhiên là được rồi, xin chờ một lát, tôi lập tức đi căn dặn ngay!"

Sau khi trụ trì rời đi, Ngô Bình bảo Lâm Nhu và Vardi đừng làm phiền mình, anh phải tranh thủ mở ra linh khiếu!

Cửa đầu tiên phải mở chính là linh khiếu thứ bảy, anh bắt đầu hấp thu Lực Địa Độn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2016


Lực lượng cần hấp thu là thần lực Âm Dương, việc mở thần khiếu tương ứng có hơi rắc rối, phải mất hơn một giờ mới thành công.

Sau đó Võ Hồn tiến vào Thần Khiếu, trở thành Võ Hồn Âm Dương! Với thần lực Âm Dương, Võ Hồn có thể hiểu được sự thay đổi của âm dương!

Trong vòng chưa đầy ba giờ, Ngô Bình đã mở hai Linh Khiếu và một Thần Khiếu, tốc độ này vượt quá sức tưởng tượng của anh.

Advertisement

Khi anh hồi thần lại, Vardi nhanh chóng nói: "Giáo chủ, trụ trì vừa tới đây muốn gặp người, nhưng tôi đã bảo ông ấy quay về rồi".

Ngô Bình nói: "Ngôi Chùa Cổ này thật thần kỳ, nhưng chúng ta không có nhiều thời gian để ở lại lâu".

Advertisement

Sau đó, anh hỏi: "Đoàn khách du lịch đã rời đi chưa?"

Vardi gãi đầu: "Giáo chủ, thời gian đã qua, tôi không dám gọi giáo chủ".

Ngô Bình: "Không sao, chúng ta tự đi".

Sau đó anh lệnh cho Vardi lái xe, ba người họ đi đến nơi gần trụ sở của Thiên Quỷ Giáo nhất.

Cơ sở hạ tầng của Ngô Ca rất kém, đường đi vô cùng khó khăn. Phải mất hơn một giờ mới đi được nửa đường, trời đã bắt đầu tối.

Vardi nói: "Giáo chủ, khi chúng ta đến đó thì e là mặt trời đã lặn".

Ngô Bình: "Không sao, trời tối rồi thì chúng ta hành động càng tiện".

Lâm Nhu hỏi anh: "Cậu định làm gì?"

Ngô Bình: "Đến Thiên Quỷ Giáo, chị nói cho tôi biết vị trí của Thiên Quỷ Miếu, còn lại để tôi lo".

Vardi: "Giáo chủ, người đi một mình quá nguy hiểm, người muốn phái thêm cao chủ tới không?"

Ngô Bình: "Không cần".

Lại đi thêm một giờ, xe đi tới một vùng núi hoang vu, cách trụ sở chính của Thiên Quỷ Giáo chỉ có mười mấy cây số.

Ngô Bình và Lâm Nhu xuống xe, sau đó yêu cầu Vardi lái xe đi, tu vi của anh ta hơi kém, đến đó sẽ là một gánh nặng.

Hai người đi xuyên qua đất hoang và rừng rậm, sau đó trèo lên một ngọn núi. Lên đến đỉnh núi, Ngô Bình nhìn thấy một thung lũng phía trước.

Rất nhiều tòa nhà được xây dựng trong thung lũng, phong cách rất kỳ lạ, chủ yếu là màu đen và đỏ.

Hai mắt Lâm Nhu sáng lên, nói: "Chính là nơi đây!"

"Chị có nhớ vị trí của Thiên Quỷ Giáo không?", anh hỏi.

Lâm Nhu liếc nhìn thung lũng, chỉ vào một nơi trong thung lũng ở gần vách đá và nói: "Hẳn là ở đó. Thiên Quỷ Giáo phần lớn được xây dựng trong hang động. Có hai võ sĩ Quỷ ở lối vào, chúng rất mạnh".

Ngô Bình nói: "Chị chờ ở chỗ này, tôi đi rồi quay lại ngay".

Anh di chuyển đến thung lũng trong nháy mắt. Đồng thời Trường Vực được kích hoạt, không khí xung quanh bị bóp méo và anh bước vào trạng thái vô hình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2017


Ngô Bình nhân cơ hội lao vào Thiên Quỷ Giáo, anh tiến vào một sảnh lớn sau khi đi sâu hơn mười mét. Có rất nhiều tác phẩm điêu khắc trong sảnh chính, tượng ở giữa là cao nhất.

Anh mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật, nhìn thấy trong pho tượng điêu khắc này có một luồng năng lượng hình người, nó mang theo một luồng khí tức kỳ quái, giống như thần lại giống như quỷ, chắc chắn đây là Thiên Quỷ!

Thiên Quỷ rất mạnh mẽ, anh không dám chọc vào, vì vậy anh lập tức lấy bình luyện thần ra và niệm chú.

Advertisement

Niệm chú được một nửa, cái bình đã phát sáng, luồng khí đáng sợ dần dần tỏa ra.

Pho tượng Thiên Quỷ đột nhiên động đậy, giọng nói vang lên trong đầu Ngô Bình: "Người phàm to gan, sao ngươi dám làm như vậy!"

Advertisement

Đáng tiếc nó chỉ uy nghiêm được một chút, bình luyện thần đã bao phủ lấy nó bằng một lớp ánh sáng vàng. Tiếp theo, ánh vàng kéo Thiên Quỷ vào bình luyện thần.

Lúc này mới bốn giây trôi qua, Ngô Bình lập tức thu hồi bình luyện thần, hô to: "Đi thôi!"

Viêm Dương ngay lập tức lắc hai võ sĩ Quỷ ra xa vài trăm mét, sau đó mang theo Ngô Bình bay lên không trung, lên đến đỉnh núi ngay lập tức. Khi đi ngang qua Lâm Nhu, anh đưa tay kéo cô ấy lên tấm da người, hai người cùng nhau rời đi.

Khi hai võ sĩ Quỷ hoàn hồn lại, không thể tìm thấy Viêm Dương nữa, vì vậy họ lao vào Thiên Quỷ Miếu. Họ không khỏi sửng sốt, lập tức đưa ra tín hiệu cảnh báo.

Lần này trở lại Á Mã, Ngô Bình đã chọn cưỡi lên Nhân Bì, đi nhanh hơn cả máy bay.

Chưa đến chín giờ, anh và Lâm Nhu trở lại trụ sở của Hắc Thiên Giáo. Lúc này còn một giờ nữa mới đến cuộc đàm phán với Thiên Quỷ Giáo nên Ngô Bình đã yêu cầu thuộc hạ chuẩn bị trước.

Khi vào phòng, anh đeo mặt nạ Hắc Thiên và nói: "Thần Hắc Thiên, con Thiên Quỷ này có thể đổi được gì?"

Bình luyện thần vừa quay trở lại không gian Hắc Thiên liền bị thần Hắc Thiên lấy đi, hiện tại Ngô Bình có thể chọn đồ.

Thần Hắc Thiên: "Miễn cưỡng có thể dùng được. Tính cả nó, ta đã có sáu hồn phách mạnh mẽ, còn thiếu ba cái cuối cùng, khi nào ngươi hiến tế ba hồn phách cuối cùng đó?"

Ngô Bình: "Yên tâm, cứ phải từ từ".

Thần Hắc Thiên: "Con Thiên Quỷ này có một chút thần tính, cũng không tệ, đây là đồ vật ngươi có thể lấy, tự lựa chọn đi".

Trước mặt Ngô Bình, có hàng trăm đồ vật trôi nổi, anh nhìn thấy ngay một chiếc xương thú hình kiếm, bên trong có hàng trăm triệu phù văn tiên thiên biến hóa khó lường, chúng đan xen vào nhau thành một luồng thần quang.

Anh hỏi: "Đây là cái gì?"

Thần Hắc Thiên: "Đây là thần phù tiên thiên do vua của các loài thú ở sa mạc cổ xưa hình thành sau khi hiểu được quy luật của trời đất. Nếu ngươi đủ thông minh và có đủ thời gian, ngươi có thể lĩnh hội những thứ tuyệt vời từ nó".

Ngô Bình: “Vật quý như vậy, ngươi bằng lòng lấy ra để ta chọn sao?”

Thần Hắc Thiên: "Thứ này không có tác dụng gì với ta, ta không thể lĩnh hội được".

Ngô Bình: "Ngươi không được, người khác cũng không được sao?"

Thần Hắc Thiên trầm mặc vài giây: "Chủ nhân của xương thú này quá lợi hại, trên lý thuyết, chỉ có người có huyết mạch mạnh hơn so với hắn mới có tư cách lĩnh ngộ phù văn tiên thiên này".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2018


Ngô Bình mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật và phát hiện ra rằng hàng tỷ phù văn này thực sự đang vận hành theo một quy tắc nhất định và dường như anh có thể hiểu được chúng! Thầm nghĩ vậy, anh nói: "Nó quý giá như thế, vậy ta sẽ nhận".

Anh vừa phất tay, trong tay liền xuất hiện xương thú. Xương thú dài khoảng một mét, rộng bốn mươi phân, đầu nhọn, trông giống như một thanh kiếm rộng, cứng hơn cả sắt.

Thần Hắc Thiên: "Ngươi sẽ không hối hận đâu", nói xong liền biến mất.

Advertisement

Ngô Bình cất xương thú đi, sau đó đi ra ngoài hỏi mọi người: "Chuẩn bị xong chưa?"

Trương Tây Linh bước lên phía trước: "Giáo chủ, mọi thứ đã sẵn sàng. Mông hộ pháp đã sớm đến đó để sắp xếp. Chúng ta có nên đến đó ngay bây giờ không?"

Advertisement

Ngô Bình: "Đi thôi, đi gặp giáo chủ Thiên Quỷ Giáo!"

Họ đến địa điểm hẹn, vịnh Hắc Long.

Vịnh Hắc Long là cửa sông Hắc Long, do lượng trầm tích lớn nên từ xa xưa đã hình thành nên một vịnh nông màu xám xanh.

Vịnh Hắc Long có diện tích rộng lớn, khi Ngô Bình đến, hàng trăm người từ Thiên Quỷ Giáo đã tập trung ở đó. Hắc Thiên Giáo có nhiều người hơn ở đây, một khu vực rộng lớn này có ít nhất hàng ngàn người.

Nghị đường đã sắp xếp hiện trường vô cùng hoành tráng, thể hiện sức mạnh hùng hậu, nguồn tài chính và sự bất khả chiến bại của Hắc Thiên Giáo, Thiên Quỷ Giáo không thể sánh bằng.

Ngô Bình ngồi trên một chiếc kiệu do ba mươi sáu người khiêng, mỗi người đều là cường giả tiên thiên. Kiệu có hai tầng, rộng mười thước, hai bên trái phải có tám hộ vệ cầm kiếm.

Ngoài ra bốn người hầu của Ngô Bình cũng đang đợi trên chiếc kiệu.

Ngô Bình thay một bộ lễ phục của giáo chủ trông vô cùng long trọng, màu đen thêu chỉ vàng, đội một chiếc vương miện bằng vàng khảm nhiều loại đá quý.

Khi chiếc kiệu xuất hiện trước mặt những người của Thiên Quỷ Giáo, nó giống như một con quái thú cổ xưa khổng lồ, mang đến cho họ cảm giác bị áp bức mạnh mẽ.

Lúc này, Ngô Bình ngồi trên ngai vàng và nhìn sang đối diện.

Phía Thiên Quỷ Giáo tương đối giản dị, một chàng trai trẻ đang ngồi trên chiếc ghế tìm vội tới. Để ngăn chiếc ghế chìm xuống cát, một tấm sắt đã được trải bên dưới nó.

Giáo chủ của Thiên Quỷ Giáo khẽ cau mày, hắn không ngờ rằng Hắc Thiên Giáo lại làm ra trò lớn như vậy.

Ngô Bình nhìn đối phương thì thấy giáo chủ của Thiên Quỷ Giáo khoảng ba mươi tuổi, dáng người không cao, tướng mạo có phần tiều tuỵ, cánh tay phải bị tàn tật không thể duỗi thẳng được.

Anh lớn tiếng nói: "Giáo chủ Thiên Quỷ Giáo, gần đây anh liên tục x*m ph*m l*nh th* Hắc Thiên Giáo của tôi, anh đã biết tội chưa?"

Người của Thiên Quỷ Giáo vô cùng tức giận, lần này là đàm phán bình đẳng, sao giáo chủ Hắc Thiên Giáo dám nói như vậy với giáo chủ của họ?

Giang Nguyệt Hân, người ở bên cạnh thủ lĩnh Thiên Quỷ Giáo lớn tiếng nói: "Ngô Bình, anh muốn đàm phán thì hãy đàm phán cho đàng hoàng! Nếu anh không muốn đàm phán, Thiên Quỷ Giáo chúng tôi sẽ cho anh biết tay!"

Ngô Bình lắc đầu: "Thiên Quỷ Giáo các người quá tự tin".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2019


Đúng lúc này, một bóng người bay tới, gã quỳ phịch trên mặt đất, dùng mật ngữ của Thiên Quỷ Giáo nói gì đó với giáo chủ Thiên Quỷ Giáo.

Giáo chủ Thiên Quỷ Giáo sắc mặt rất khó coi, không khỏi run lên, nhìn chằm chằm Ngô Bình, đanh giọng nói: "Anh đã làm cái gì?"

Ngô Bình: "Không có gì. Tôi chỉ triệu tập một sinh linh Hắc Thiên để nó xử lý Thiên Quỷ thôi. Đáng tiếc, Thiên Quỷ của Thiên Quỷ Giáo chỉ là trò đùa trước mặt thần Hắc Thiên vĩ đại của chúng tôi. Chỉ dựa vào một con Thiên Quỷ cỏn con đã dám đấu với Hắc Thiên Giáo, ai cho các người dũng khí vậy?"

Advertisement

Anh vừa dứt lời, Thiên Quỷ Giáo lập tức bàn tán xôn xao, vô cùng sốt ruột. Thiên Quỷ Giáo sở dĩ tồn tại là bởi vì Thiên Quỷ ban cho họ sức mạnh, nếu như Thiên Quỷ không còn, Thiên Quỷ Giáo tất nhiên không thể tiếp tục tồn tại!

Advertisement

Giáo chủ Thiên Quỷ Giáo đột nhiên lạnh lùng nói: "Anh không lừa được tôi đâu, Thiên Quỷ vẫn tồn tại!"

Ngô Bình biết giáo chủ Thiên Quỷ Giáo đang nghĩ gì, hắn muốn ổn định cục diện, tránh cho mọi người phân tâm.

Anh cười lạnh nói: "Xin thưa với mọi người ở đây, Thiên Quỷ đã chết rồi! Các người đều là tín đồ của Thiên Quỷ, nếu cảm nhận sẽ biết lời tôi nói là thật".

Một số người của Thiên Quỷ Giáo tại hiện trường thực sự có thể cảm nhận được tình hình này, họ không dám nói rõ ràng, nhưng họ đã bắt đầu hoảng sợ.

Ngô Bình: "Thiên Quỷ đã chết, các người đã mất đi tín ngưỡng. Tại sao các người không chuyển sang gia nhập Hắc Thiên Giáo? Gia nhập Hắc Thiên Giáo, tôi có thể cho mọi người vị trí giống như ở Thiên Quỷ Giáo!"

Giáo chủ Thiên Quỷ Giáo liếc nhìn những người xung quanh, phát hiện không ít người dao động, hắn híp mắt lạnh lùng nói: "Võ sĩ Quỷ, giết giáo chủ Hắc Thiên Giáo!"

Ngay lập tức, hai võ sĩ Quỷ lao về phía Ngô Bình như tia chớp.

Không cần mệnh lệnh của Ngô Bình, hai mươi long vệ ẩn náu trong bóng tối lao tới, hai mươi chọi hai, lập tức bao vây hai võ sĩ Quỷ và bắt đầu giết họ.

Nhìn thấy võ sĩ Quỷ bị chặn lại, giáo chủ Thiên Quỷ Giáo gầm lên một tiếng, đột nhiên giơ lên một lá cờ lớn, lá cờ đầy quỷ khí, phát ra những tiếng quỷ khóc thần sầu.

"Giết hắn!"

Khi hắn ra lệnh, khí đen trong cờ cuộn trào, mấy trăm bóng ma lập tức lao ra, có con là tướng quân mặc áo giáp, có con là thư sinh áo gấm đội mũ ngọc, còn có nữ quỷ mắt đầy răng nanh nhuốm máu. Con quỷ nào cũng có sức mạnh đáng sợ, đó đều là lệ quỷ được Thiên Quỷ Giáo nuôi dưỡng hàng ngàn năm!

Đối mặt với hàng trăm con ma hung dữ, Ngô Bình đã treo Tịnh Thế Thần Đăng lên không trung để chặn những con ma này từ xa. Đồng thời, anh bình tĩnh đeo mặt nạ Hắc Thiên lên, nói với thần Hắc Thiên: "Thần Hắc Thiên, có người muốn tiêu diệt Hắc Thiên Giáo, ta muốn triệu hồi một ít sinh linh hắc ám để cho Thiên Quỷ Giáo thấy được thực lực của Hắc Thiên Giáo".

Thần Hắc Thiên: "Ngươi có mặt nạ Hắc Thiên, có thể gọi các sinh vật hắc ám với các cấp độ khác nhau dựa theo sức mạnh của chính mình".

Sau khi nói xong, một cuộn giấy dài xuất hiện trước mặt Ngô Bình, trên đó có vẽ hàng trăm sinh vật.

Ngô Bình liếc nhìn nó và hỏi: "Sinh vật nào có thể chế ngự ma?"

Thần Hắc Thiên: "Báo ăn ma".

Ngô Bình chẳng mấy chốc đã tìm thấy con báo ăn ma, đó là một sinh vật có kích thước bằng một con mèo, với đôi mắt đỏ và bộ lông màu xám bạc, trông rất dễ thương.
 
Back
Top Dưới