Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3619


Đây đều là những sản phẩm lỗi được sản xuất ra trong quy trình sản xuất thông thường, sau khi đập vỡ thì có thể gia tăng nguyên vật liệu, tiến hành nung và sản xuất lại một lần nữa.

"Hạ Nhi phu nhân, nhiệt độ của bếp lò ở chỗ này vào mấy ngày trước không được kiểm soát tốt, làm ra những sản phẩm lỗi, ngài xem xem có được không?”

Lão Điền chỉ vào mấy giỏ châu Thủy Ngọc và hỏi. Quan Hạ Nhi ngồi xổm xuống nhặt một nắm lên, cẩn thận quan sát.

Những châu Thủy Ngọc này hẳn là do tai nạn trong quá trình sản xuất, là những hạt châu được hình thành từ chất lỏng thủy tỉnh nhỏ giọt hoặc dính vào miệng lò, hầu hết cũng không phải là hình trụ tiêu chuẩn, mà là có hình dạng giọt nước, tỉ lệ cũng rất kém, độ trong suốt và độ tinh khiết cũng không cao.

"Ta cảm thấy có thể, nhưng được hay không thì phải mang về hỏi đương gia một chút mới được."

Quan Hạ Nhi ném những châu Thủy Ngọc trong tay vào trong giỏ: "Điền thúc, làm phiền thúc hãy sắp xếp người mang hai giỏ hạt châu này đến xe ngựa của ta, nếu đương gia nói không được thì ta sẽ bảo người đưa nó qua đây."

"Được,' Lão Điền gật đầu nói: "Nếu tiên sinh cảm thấy không ổn, thì ta sẽ sắp xếp người làm một mẻ mới theo yêu cầu của ngài ấy."

"Được, Quan Hạ Nhi gật đầu, cùng A Liên rời khỏi xưởng thủy tinh. Về đến nhà, trong sân đã không còn ai.

Quan Hạ Nhi hỏi nhân viên hộ tống canh giữ ở cửa, Cửu công chúa đã quay về ngự thư phòng, Kim Phi và Nhuận Nương bước vào phòng tắm.

Quan Hạ Nhi biết, Kim Phi chắc là đi tắm, có Nhuận Nương giúp chà lưng, nên cô không vào giúp vui nữa, bảo nhân viên hộ tống đưa những châu Thủy Ngọc trên xe ngựa xuống, đặt chúng trên mặt đất và bắt đầu chọn lựa.

Dù sao những châu Thủy Ngọc này là dùng để lừa gạt những kẻ có tiền ở nước K và Nước B, không dễ đối phó, nếu đối phương không mua thì sẽ làm chậm trễ kế hoạch của Kim Phi.

Dù sao Quan Hạ Nhi cũng nhàn rỗi, cô ném một số những châu Thủy Ngọc không đành lòng nhìn thẳng kia xuống, chọn ra những sản phẩm có chất lượng tương đương, đặc biệt bỏ vào một cái chậu nhỏ.

Khi cô sắp chọn ra được giỏ đầu tiên, Kim Phi và Nhuận Nương cuối cùng cũng đi ra.

Nhìn thấy Quan Hạ Nhi ở trong sân, hai má vốn dĩ hơi ửng đỏ của Nhuận Nương đột nhiên đỏ bừng: "Hạ Nhi tỷ tỷ, tỷ về khi nào vậy?”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3620


Lúc trước khi Quan Hạ Nhi chưa mang thai, cô hận không thể suốt ngày treo ở trên người Kim Phi.

Lúc Cửu công chúa muốn có con, cô cũng giống như Quan Hạ Nhi, thường xuyên lăn qua lăn lại vào lúc nửa đêm.

Nhưng Nhuận Nương lại thẹn thùng, còn hơi tự ti, chưa bao giờ chủ động đến tìm và ngủ lại với Kim Phi, lúc Kim Phi tìm cô ấy để qua đêm thì cũng chưa bao giờ chủ động làm gì, mà Kim Phi yêu cầu cô ấy làm gì thì cô ấy làm cái đó mà thôi.

Mà Kim Phi biết rằng trước đây Nhuận Nương đã phải sống vất vả, cơ thể yếu đuối, bây giờ cô ấy vẫn còn trẻ, lại không chủ động sinh con, cho nên mỗi khi tìm Nhuận Nương, y sẽ dùng những cách thức khác để kết thúc cuộc chiến vào giây phút cuối cùng.

Trước đó Nhuận Nương chưa từng được giáo dục liên quan, lại xấu hổ không dám thảo luận chỉ tiết cụ thể với Quan Hạ Nhi, cho nên cô ấy vẫn ngu nga ngu ngơ như vậy cho đến bây giờ, không biết vì sao mình không có thai.

Thấy Quan Hạ Nhi còn muốn nói gì, Nhuận Nương nhanh chóng chạy đến bên cạnh giỏ tre, giúp Quan Hạ Nhi lựa chọn châu Thủy Ngọc, còn cố ý chuyển chủ đề: "Tỷ tỷ, nên chọn cái nào?"

Quan Hạ Nhi biết Nhuận Nương lại xấu hổ, lúc này còn có A Liên và những nữ nhân viên hộ tống khác, thế là Quan Hạ Nhi cũng không tiếp tục dây dưa với chủ đề này nữa, mà vẫy tay với Kim Phi.

"Đương gia, đây là những sản phẩm lỗi ta mang từ xưởng thủy tinh về, chàng xem chọn những cái này có được không, nếu không được thì ta sẽ bảo Điền thúc đặc biệt làm thêm một mẻ."

Quan Hạ Nhi chỉ vào những châu Thủy Ngọc mà mình nhặt ra và hỏi.

Kim Phi ngồi xổm xuống liếc mắt một cái, gật đầu nói: "Rất tốt, dùng cái này cho mẻ đầu tiên đi!... Như này là đủ rồi, không cần chọn nữa!"

"Nhưng còn có một giỏ khác nữa." Quan Hạ Nhi chỉ vào một giỏ hạt châu khác và nói.

"Vật hiếm thì đắt, lúc trước sở dĩ châu Thủy Ngọc bán được với giá cao là vì chúng hiếm.”

Kim Phi nói: "Nếu chúng ta tung ra quá nhiều trong lần đầu tiên, sau này sẽ không có cách nào kinh doanh được nữa."

"Được rồi,' Mặc dù Quan Hạ Nhi không hiểu được hết, nhưng nghe vậy thì cũng không nhặt nữa, gọi A Liên đến đưa những châu Thủy Ngọc còn lại về xưởng thủy tinh.

A Liên vừa mới rời đi, bốn đứa bé hấp tấp chạy về đây.

Hai ngày nay, bốn đứa bé vẫn luôn bận việc ở ruộng thí nghiệm, vừa mới về đã vội vàng chặt cây trúc cho gấu trúc nhỏ ăn.

Khi gấu trúc nhỏ lớn lên, sức ăn của nó cũng càng ngày càng lớn.

Trước đây, nó chỉ ăn một bó lá trúc mỗi ngày là được, nhưng bây giờ một ngày phải ăn hai bó rưỡi.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3621


Nhiệm vụ bình thường của trung đội viễn chinh là huấn luyện trong căn cứ, tuần tra xung quanh mấy ngọn núi ba ngày một lần, nếu xưởng làm muối, kho

hàng hoặc bến tàu có tình huống khẩn cấp thì bọn họ cũng có thể đến tiếp viện trước.

Đỉnh Song Đà cũng coi như là một trong những căn cứ của Kim Phi, ai dám gây rối ở đỉnh Song Đà chứ?

Đừng nói đến thổ phỉ, ngay cả một tên trộm nhỏ cũng không có.

Cho nên, công việc này là một công việc nhàn rỗi tiêu chuẩn, xem như là một loại đền bù cho trung đội viễn chinh của Kim Phi và Trương Lương.

Buổi chiều, sau khi Kim Phi quyết định cho trung đội viễn chinh tiếp tục xuất phát, đã phái một chiếc phi thuyền đến đỉnh Song Đà để gọi Lão Uông, bây giờ

Lão Uông đã tới rồi.

"Được,' Kim Phi đặt bát cơm xuống, đứng dậy đi sang một bên, cầm một cái túi.

Trong túi đựng những châu Thủy Ngọc mà Quan Hạ Nhi đã chọn lựa được vào buổi chiều.

Cửu công chúa cũng vội vàng uống canh trong bát rồi cùng rời khỏi nhà ăn với Kim Phi.

Hai người đi vào ngự thư phòng, ba người Lão Uông, Thiết Thế Hâm và Tiểu Ngọc đã chờ ở cửa.

"Tiên sinh, bệ hạ!"

Ba người hành lễ với Kim Phi và Cửu công chúa.

"Đi vào rồi nói!" Kim Phi xua tay, dẫn đầu đi vào ngự thư phòng.

Sau khi vào phòng, Kim Phi không hề khách sáo, đứng trước bản đồ nói cho ba người biết kế hoạch của mình.

Thiết Thế Hâm và Tiểu Ngọc khế cau mày, vẻ mặt suy nghĩ, nhưng ánh mắt của Lão Uông càng nghe lại càng sáng.

Sau khi nói xong, Kim Phi nhìn về phía Lão Uông: “Lão Uông, trung đội viễn chinh của các ngươi đã đến nước K và từng liên hệ với người dân địa phương, cho nên lần này ta muốn để ngươi đi một chuyến nữa, ngươi có yêu cầu gì, bây giờ có thể nói cho ta biết, nếu ta có thể thỏa mãn các ngươi thì ta chắc chắn sẽ thỏa mãn!"

"Không có yêu cầu;' Lão Uông thẳng lưng chào Kim Phi theo nghỉ thức quân đội: "Trung đội viễn chinh đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

Kim Phi đáp lại Lão Uông theo nghỉ thức quân đội, rồi mới vỗ vai anh ta: "Vất vả cho các ngươi rồi!"

"Không vất vả!" Lão Uông cười ngây ngô nói: “Tiên sinh không phải đã nói là nuôi binh lính một nghìn ngày, chúng ta cầm tiền lương của triều đình cao như vậy, lại vẫn luôn ở trong núi không làm gì, bây giờ cuối cùng chúng ta cũng được dùng tới, đương nhiên chúng ta sẽ không thể phụ lòng tin cậy của bệ hạ và tiên sinh rồi!

Các huynh đệ biết rằng tiên sinh đã sắp xếp cho chúng ta đến đỉnh Song Đà là muốn chăm sóc chúng ta, nhưng không dám giấu giếm tiên sinh, nhìn thấy những huynh đệ ở các đại đội khác đều đang chiến đấu sôi nổi ở Giang Nam và đất Tân, nhiều huynh đệ cũ còn lập công, huynh đệ chúng ta cũng cực kỳ ghen tị, đã không nhịn được từ lâu rồi!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3622


“Bảo các ngươi đi làm ăn buôn bán, không phải đi đánh giặc, chớ động một chút là tan xương nát thịt!"

Kim Phi khoát tay với Lão Uông: "Buôn bán phải có dáng vẻ buôn bán, đừng lúc nào cũng luôn miệng chém chém giết giết."

Buổi chiều y giành thời gian xem báo cáo Lão Uông đã viết trước đó, phát hiện rất nhiều lần, có thể tránh được mâu thuẫn, nhưng bọn Lão Uông xuất thân là lính, hoàn toàn không biết thương lượng, gặp phải thổ phỉ cướp đường, chỉ biết xông vào.

Mặc dù cuối cùng cũng trở lại, nhưng cũng phải trả giá đắt.

Nếu như đổi thành một người bán hàng rong linh hoạt dẫn đội, lần trước có thể có hơn ba mươi hai người trở về.

"Nhưng... Nhưng chúng ta không biết buôn bán!" Lão Uông gãi đầu. "Không thành vấn đề, ta tìm cho ngươi một người biết làm ăn giúp đỡ!" Kim Phi hỏi Tiểu Ngọc: "Lạc Lan còn bao lâu nữa mới tới?"

Tiểu Ngọc nhìn đồng hồ nước: "Nhìn thời gian, cũng sắp rồi."

Lúc cô ấy đang nói, Châu Nhi từ bên ngoài đi vào: "Bệ hạ, tiên sinh, Lạc Lan cô nương đã tới!"

"Nhanh để cho cô ấy đi vào!"

Kim Phi khoát tay.

"Lạc Lan là ai?" Lão Uông âm thầm hỏi Thiết Chùy.

Lạc Lan là nô bộc Kim Phi mua từ Quảng Nguyên trước kia, sau khi huấn luyện trực tiếp cho làm nữ chưởng quầy, khi đó Lão Uông đi theo Trương Lương tiêu diệt thổ phỉ khắp nơi, hai bên chưa tiếp xúc nhiều.

"Một nữ chưởng quầy vô cùng lợi hại! Cô ấy đã mở chỉ nhánh đầu tiên của thương hội Kim Xuyên ở kinh thành, tiên sinh nói, tiêu cục Trấn Viễn của chúng ta có thể lập nghiệp, không thể thiếu được sự đóng góp của Lạc Lan cô nương và Thái Vi cô nương!"

Thiết Chùy nhỏ giọng nói: "Khi đó, cứ mỗi nửa tháng tiêu cục phải phái một đội anh em đi lấy bạc, Tiểu Bắc phu nhân nói tốc độ kiếm tiền của Lạc Lan cô nương nhanh hơn việc mở mỏ vàng rất nhiều!"

"Lợi hại như vậy ư?" Lão Uông trợn mắt.

"Đương nhiên" Thiết Chùy tiến tới sát lỗ tai Lão Uông nhắc nhở: "Tiên sinh phái cô ấy tới đây, nếu như buôn bán gặp phải vấn đề, ngươi cứ nghe theo Lạc Lan cô nương."

"Biết rồi ạ!" Lão Uông nặng nề gật đầu, sau đó cảm kích nhìn Thiết Chùy: "Đa tạt"

Thiết Chùy là đội trưởng đội hộ vệ của Kim Phi, thẳng thắn nhắc nhở Lão Uông như vậy, thật ra thì có chút cấm ky.

Đây là một ân huệ rất lớn.

Thiết Chùy vỗ bả vai Lão Uông, không nói thêm gì nữa. Làm một trong những người hiểu rõ Kim Phi nhất, Thiết Chùy biết được Kim Phi để cho Lạc Lan đi theo, ngay lập tức đoán được, Kim Phi muốn Lạc Lan phụ

trách việc buôn bán lần này, Lão Uông chỉ cần dẫn đường và phụ trách vấn đề an ninh là được.

Thiết Chùy lo Kim Phi không nói rõ, Lão Uông là một người thô lỗ không đoán được ý định thực sự của Kim Phi, đến nước K, gặp chuyện lại tranh quyền với Lạc Lan.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3623


Cửu công chúa luôn luôn nghiêm túc với thuộc hạ, lúc này gương mặt cũng mỉm cười: "Lạc Lan, đã lâu không gặp!"

Ban đầu khi Lạc Lan ở kinh thành mở tiệm, Cửu công chúa từng gặp cô ấy mấy lần, khi đó Cửu công chúa còn là công chúa, hơn nữa còn có ý thiết lập quan hệ với Kim Phi, hai người trò chuyện rất vui vẻ.

Nếu không phải sau này Cửu công chúa rời khỏi kinh thành, nói không chừng hai người có thể trở thành bạn thân.

Lớn lên ở nơi không có tình người như cung đình, Cửu công chúa không chỉ khao khát tình cảm gia đình, mà còn khao khát tình bạn, cho thái độ của cô ấy đối với Lạc Lan luôn khác với những người khác.

"Đúng là đã lâu không gặp, bệ hạ có khỏe không?”

Lạc Lan cũng biết Cửu công chúa vì sao lại gần gũi với mình nên vẻ mặt và giọng điệu đều giống như một người bạn cũ.

"Không tệ” Cửu công chúa gật đầu một cái, sau đó nhìn Kim Phi: "Đương gia, nói chính sự đi!"

"Được" Kim Phi chỉ Thiết Thế Hâm nói: "Lạc Lan, Tiểu Ngọc và Thiết Chùy thì cô đã biết, ta cũng không giới thiệu, vị này là Thiết đại nhân của viện Khu Mật!"

"Ra mắt Thiết đại nhân!" Lạc Lan cúi chào Thiết Thế Hâm: "Đã luôn thấy chữ ký của Thiết đại nhân ở trên văn thư, hôm nay cuối cùng cũng gặp được ngài!"

"Lạc Lan cô nương!" Thiết Thế Hâm mỉm cười chào lại.

"Vị này là Uông Trung đội trưởng phái viễn chinh!"

Kim Phi lại chỉ Lão Uông: "Sau này các ngươi sẽ hợp tác một thời gian dài!" "Thì ra ngài chính là Trung đội trưởng anh hùng phái viễn chinh!"

Lạc Lan nghe vậy, lại chào Lão Uông một cái: "'Ngưỡng mộ đã lâu!"

Lão Uông dù sao cũng là người thô lỗ, nghe được Lạc Lan nói vậy, cũng quên đáp lễ, kinh ngạc hỏi: "Lạc Lan cô nương biết bọn ta à?”

"Dĩ nhiên biết" Lạc Lan nói: "Thời gian trước trở về thôn làm việc, đi ngang qua ruộng thí nghiệm, thấy lúa ở ruộng thí nghiệm phát triển rất tốt, nên cùng Ngụy tiên sinh trò chuyện mấy câu, Ngụy tiên sinh nói, anh hùng phái viễn chinh các ngươi mạo hiểm nguy hiểm tính mạng từ nước K hạt giống lương thực mang về, sau này đến khi phổ biến trồng rộng rãi, có thể để cho người dân toàn thiên hạ no bụng!"

Đến nước K mang hạt giống lúa nước L về, là chuyện Lão Uông tự hào nhất, Lạc Lan nói mấy câu này coi như là đã chạm tới trái tim ông ta.

"Đâu có, đâu có..."

Lão Uông khiêm tốn vẫy tay, nhưng khoé miệng thì không thể nào hạ xuống được.

Sau khi làm quen Thiết Thế Hâm và Lão Uông, Lạc Lan còn không có quên giành thời gian nháy mắt với Tiểu Ngọc và Thiết Chùy, coi như là chào hỏi hai người họ.

Chỉ có bạn bè tốt mới có thể chào hỏi như vậy.

Thật ra trước kia quan hệ của Lạc Lan với Tiểu Ngọc, Thiết Chùy rất bình thường, chẳng qua là gặp nhau mấy lần mà thôi, nhưng nháy mắt là cách chào.

hỏi tương đối bình thường giữa những người bạn tốt.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3624


“Nếu đã biết nhau rồi vậy chúng ta bắt đâu bàn chuyện chính sự thôi.”

Kim Phi nhìn Tiểu Ngọc: “Lạc Lan vừa đến, cô nhắc lại nhiệm vụ một lần nữa cho cô ấy nghe đi!”

“Dạ!” Tiểu Ngọc đáp, nhắc lại nội dung nhiệm vụ mà vừa nãy Kim Phi nói đến cho Lạc Lan nghe.

Đợi Tiểu Ngọc nói xong, Kim Phi hỏi: “Đã rõ chưa?”

“Đã rõ rồi.” Lạc Lan tổng kết nói: “Tiên sinh phái ta và trung đội trưởng Uông đến nước K, dùng châu Thủy Ngọc đổi một lô hạt giống lúa nước L về từ trong tay bọn cường hào bản địa!”

“Không chỉ là lúa nước L, mà còn cả cây bông vải, dưa chuột, cà tím, cà rốt!” Kim Phi nói: “Chỉ cần là hạt giống rau củ lương thực mà Đại Khang chúng ta không có, có thể đổi được thì cứ đổi một ít, nhưng chủ yếu là lúa nước L và cây bông vải, có thể đổi được bao nhiêu thì đổi bấy nhiêu!”

“Rõ!” Lạc Lan nghiêm túc gật đầu: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

“Lão Uông, nhiệm vụ lần này của ngươi là dẫn đường cho Lạc Lan và bảo vệ cho sự an toàn của cô ấy và hạt giống cho đến khi người của thủy quân chuyển hạt giống lên thuyền, đã rõ chưa?”

Kim Phi nhìn Lão Uông.

“Rõ!” Lão Uông thẳng lưng đáp: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

“Lão Uông, ta sắp xếp cho Lạc Lan chỉ đạo nhiệm vụ lần này, trong lòng ngươi đừng bất mãn." Kim Phi vỗ vai Lão Uông: “Lạc Lan cô nương là một nhân tài, nếu chỉ bàn về chuyện làm ăn thì ta tự thẹn là không bằng. Đến nước K rồi, việc làm ăn

cứ nghe theo cô ấy, nếu thực sự có vấn đề gì thì trở về rồi hãng nói, đã biết chưa?”

Phần lớn nhân viên hộ tống đều xuất thân từ nông dân, thời gian làm quan quân không nhiều, đa số còn không biết quan trường là gì.

Vì vậy khi Kim Phi nói chuyện với các nhân viên hộ tống, y luôn nói thẳng những gì cần nói, không để các nhân viên hộ tống phải đoán xem y rốt cuộc có ý gì.

Điểm này giống với những gì Thiết Chùy nghĩ.

“Tiên sinh yên tâm, đến nước K ta sẽ hoàn toàn nghe theo lời của Lạc Lan cô nương!” Lão Uông vội vàng giơ tay lên bảo đảm: “Cô ấy bảo bọn ta đánh bọn ta sẽ

đánh, cô ấy bảo bọn ta đi bọn ta sẽ đi!”

“Vậy được, ngươi về trước chỉnh đốn đội ngũ đi, giờ Thìn sáng ngày mai tập hợp ở sân bay bến tàu, ta sẽ sắp xếp đội phi thuyền ở đó đợi các ngươi!”

Kim Phi chào quân đội với Lão Uông: “Sớm ngày khải hoàn!” “Rõ!” Lão Uông kính lễ với Kim Phi và Cửu công chúa, lại chào hỏi những người khác ở trong phòng, rồi xoay người rời khỏi ngự thư phòng, sau đó vội vã

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3625


Kim Phi xua tay, ra ngoài tìm người chuẩn bị cơm cho Lạc Lan. Trong thư phòng chỉ còn lại hai người Cửu công chúa và Lạc Lan.

“Lạc Lan, ngồi đi.” Cửu công chúa kéo Lạc Lan đến bên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ: “Trẫm biết, với cấp bậc của cô lại để cô tự mình chạy tới vùng đất hoang vu như nước K là đã để cô chịu thiệt thòi rồi. Nhưng chuyện hạt giống này liên quan tới sự ấm no của vô số người dân Đại Khang ta, ta và phu quân đã nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy sắp xếp cô qua đó mới có thể nắm chắc được cơ hội nhất, vì vậy chỉ đành vất vả cô đi thêm một chuyến rồi!”

Lạc Lan là một trong những nữ chưởng quầy đầu tiên của thương hội Kim Xuyên, lại lập được những thành tích chói mắt ở kinh thành, càng quan trọng hơn là sau khi Tứ hoàng tử soán vị, giành lại được kinh thành, cô ấy còn mang ngọc tỷ truyền ngôi về Kim Xuyên, để Cửu công chúa danh chính ngôn thuận kế vị.

Có những thành tích này, Lạc Lan hiện giờ đã là phó hội trưởng của thương hội Kim Xuyên giống Nguyên Thái Vi, địa vị chỉ kém hơn chức tổng hội trưởng của Đường Tiểu Bắc.

Để Lạc Lan tự mình tới nước K, quả thực không phù hợp với thân phận của cô ấy.

“Bệ hạ, nếu ban đầu không nhờ tiên sinh mua ta về từ bọn buôn người thì bây giờ không biết ta đã trở thành bộ xương ở hẻm núi nào nữa kìa, làm gì có Lạc Lan của bây giờ chứ?”

Khuôn mặt Lạc Lan nghiêm túc trả lời: “Hơn nữa tiên sinh từng nói, trong công việc chỉ có sự phân công lao động là khác biệt, không phân cao thấp sang hèn, chỉ cần bệ hạ cần, người dân cần, Đại Khang cần, Lạc Lan có thể làm bất cứ điều gì"

“Ở đây chỉ có hai chúng ta, nên không cần phải nói những lời hoa mỹ như thế đâu.” Cửu công chúa tức giận liếc nhìn Lạc Lan.

“Bệ hạ, ta nói như vậy thực sự không phải là đang nói suông đâu.”

Lạc Lan nói: “Thực ra không giấu gì bệ hạ, từ sau khi ta trở thành phó hội trưởng, mỗi ngày đều có những bảng báo cáo xem không hết, các khoản mục tính không xong, so sánh mà nói thì ta vẫn thích những ngày tháng phát triển thị trường ở kinh thành hơn.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật rồi.” Lạc Lan đáp: “Bệ hạ không biết vừa rồi Tiểu Ngọc nói về nhiệm vụ, trong lòng ta kích động đến mức nào đâu!”

“Cô có thể nghĩ như vậy thì thực sự quá tốt rồi.” Cửu công chúa nói: “Mặc dù nhiệm vụ lần này quan trọng, nhưng cô cũng không cần miễn cưỡng, nếu nhận thấy sự việc không thể hoàn thành được thì phải đặt sự an toàn của mình lên hàng đầu, rút về trước rồi chúng ta sẽ lại nghĩ cách khác.”

“Ta biết rồi.” Lạc Lan khẽ gật đầu, trong lòng cũng có phần cảm động.

Với kiến thức của Lạc Lan, cô ấy vô cùng biết rõ về tính quan trọng của kế hoạch lần này của Kim Phi, nếu tất cả đều thuận lợi, vậy có thể trong vòng một hai năm nữa Xuyên Thục có thể thoát khỏi nạn đói.

Dựa theo tính cách của Cửu công chúa, vì điều này mà bỏ ra tính mạng của hàng chục triệu người, cô ấy có thể còn cảm thấy đáng giá. Nhưng lúc này lại nhắc nhở cô ấy phải đặt an toàn bản thân lên hàng đầu, có thể thấy cô ấy thực sự coi mình là bạn bè.

Dĩ nhiên có thể Cửu công chúa đang cố ý nói như vậy để thu phục lòng người, nhưng cho dù là như vậy, Lạc Lan vẫn rất cảm động.

Sau đó hai người lại trò chuyện thêm một lúc thì Châu Nhi bưng mâm bước vào.

Mặc dù Cửu công chúa đã ăn cơm, nhưng vẫn cùng Lạc Lan ăn một bữa nữa, mãi đến khi Kim Phi tới thông báo đội bay đã chuẩn bị sẵn sàng, Lạc Lan mới miễn cưỡng rời đi.

Kim Phi và Cửu công chúa tiễn cô ấy đến sân bay, nhìn phi thuyền biến mất trong trời đêm, Cửu công chúa mới thu hồi ánh mắt.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3626


Sáng sớm ngày hôm sau, đội viễn chỉnh lại xuất phát.

Khác với lần đầu tiên, lần này đội viễn chinh sẽ không qua sông vượt núi nữa mà là ngồi phi thuyền đi thẳng tới đích.

Tiền hàng chuẩn bị để thanh toán cũng không còn là vàng bạc mà đổi thành châu Thủy Ngọc.

Nhưng để đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, trước khi Lạc Lan rời đi, Cửu công chúa đã chuẩn bị cho cô ấy một chiếc hòm nhỏ đựng vàng và một chiếc hòm lớn đựng bạc.

Bởi vì gần đây đang là mùa thu hoạch, nên tâm trí Kim Phi đều tập trung vào ruộng thí nghiệm, cứ thế mà hình thành thói quen ngủ sớm dậy sớm.

Hôm qua sau khi tiễn Lạc Lan đi, Kim Phi và Cửu công chúa bèn quay về nghỉ ngơi, sáng sớm khi Cửu công chúa thức dậy, Kim Phi cũng thức dậy theo.

Lúc ăn sáng, Quan Hạ Nhi hỏi: “Đương gia, trưa nay muốn ăn gì?”

“Bữa sáng còn chưa ăn xong mà đã hỏi bữa trưa rồi sao?” Kim Phi bật cười.

“Hoa màu ở ruộng đã chín rồi, sáng sớm nay Nhuận Nương thấy trời hơi âm u, muốn về nhà giúp gia đình thu hoạch hoa màu, một mình ta nấu cơm không được nhanh nên hỏi chàng muốn ăn gì để ta chuẩn bị trước.”

Quan Hạ Nhi trả lời.

Kim Phi nghe vậy, ngẩng đầu lên nhìn Nhuận Nương: “Không được đi.”

Hai anh trai của Nhuận Nương đều là nhân viên hộ tống, anh trai của Quan Hạ Nhi cũng làm việc ở trong mỏ muối, trong nhà quả thực thiếu người lao động.

Thực ra năm ngoái Kim Phi đã từng nói với Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương là để ruộng đất của nhà mẹ bọn họ cho người khác trồng, nhưng người lớn của hai nhà đều không bằng lòng.

Kim Phi nghĩ rằng cha mẹ của bọn họ cũng không lớn tuổi lắm, nói không chừng ở nhà rảnh rỗi còn tự tìm việc cho mình nên cũng không miễn cưỡng.

Phiền toái duy nhất chính là vào ngày mùa, Nhuận Nương phải quay về để giúp đỡ.

Nhuận Nương và Quan Hạ Nhi đều là những người không thể ngồi yên, ở nhà rảnh rỗi thường sẽ ngồi dệt sợi.

Dệt sợi là công việc trong nhà, cường độ làm việc thấp, Kim Phi cũng lười để ý đến bọn họ.

Nhưng việc đồng áng trong thời đại này cơ bản đều do con người thực hiện, vô cùng mệt mỏi, Nhuận Nương lại là người làm việc vô cùng nghiêm túc, Kim Phi không nỡ để cô ấy chịu mệt.

Khi Nhuận Nương vừa tới nhà Kim Phi, cô ấy vừa đen vừa gầy, khó khăn lắm mới nuôi được trắng mềm, mùa xuân trở về phụ giúp vài ngày, quay về lại đen đi rồi, che chắn gần một tháng mới nuôi trắng lại được.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3627


Kim Phi nói: “Như vậy đi, Hạ Nhi nàng lấy cho Nhuận Nương chút tiền... Bỏ đi, †a trực tiếp thuê mấy người đến giúp đỡ, để bọn họ tới ruộng nhà nàng và Nhuận Nương thu hoạch.”

“Được.” Quan Hạ Nhi gật đầu.

Phu thê lâu như vậy rồi, Quan Hạ Nhi cũng phát hiện ra Kim Phi thích những cô gái trắng mềm, xinh đẹp long lanh, bình thường cảm giác tồn tại của Nhuận Nương đã thấp, nếu quay về làm ruộng khiến da bị rám năng, thì có lẽ số lần Kim Phi tới tìm cô ấy sẽ càng ít.

Nhuận Nương và Quan Hạ Nhi cùng nhau lớn lên, bình thường cô ấy cũng là người đi gần Quan Hạ Nhi nhất, là người giúp đỡ Quan Hạ Nhi nhiều nhất, Quan Hạ Nhi không muốn Kim Phi lạnh nhạt với Nhuận Nương, nên cũng không muốn Nhuận Nương trở về làm việc.

Cô quay đầu nhìn Nhuận Nương: “Hôm nay muội đừng về nữa, ta thuê vài người để họ thu hoạch hoa màu cho hai nhà chúng ta rồi, muội cứ yên tâm mà

đợi ở nhà đi.”

Nhuận Nương luôn không có chủ kiến gì, thấy Kim Phi và Quan Hạ Nhi đã sắp xếp xong, cô ấy chỉ đành gật đầu nói: “Vậy được rồi, cảm ơn tỷ tỷ.”

“Người một nhà nói cảm ơn gì chứ.” Quan Hạ Nhi trợn mắt nhìn Nhuận Nương: “Hơn nữa thực sự muốn cảm ơn thì cũng nên cảm ơn đương gia!”

Kim Phi phát hiện Nhuận Nương đang nhìn mình, y mỉm cười đưa bát qua: “Không cần cảm ơn, lấy cho ta một bát cháo nữa là được rồi!”

Nhuận Nương bật cười, nhận lấy bát đi lấy cơm cho Kim Phi.

Nhân lúc rảnh rỗi, Kim Phi quay về phía cánh cửa gọi một tiếng, bảo cận vệ chuẩn bị ngựa.

“Đương gia, chàng chuẩn bị ngựa để làm gì, phải đi xa sao?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Không phải đi xa, mà là tới ruộng thí nghiệm.” Kim Phi trả lời.

“Không phải Ngụy tiên sinh nói số lúa còn lại phải qua hai ngày nữa mới thu hoạch được sao?”

“Trong ruộng thí nghiệm không chỉ có lúa mà còn có cả cây bông vải nữa.” Kim Phi nói: “Mấy ngày trước đi ngang qua ruộng cây bông vải, ta thấy chúng sắp chín rồi, tranh thủ hôm nay rảnh rỗi lại qua đó xem thử chút.”

Ban đầu đội viễn chinh mang từ nước K về không chỉ có hạt giống lúa nước L, mà còn có cả cây bông vải.

Chỉ là cây bông vải không thể trồng được trong nước, nên đã chọn một nơi thử nghiệm khác.

“Đúng rồi, còn cây bông vải nữa!” Quan Hạ Nhi hỏi: “Ta cũng cùng đi xem thử!”

So sánh mà nói, Ngụy Vô Nhai quan tâm tới lúa nước L có thể làm no bụng nhiều hơn một chút, mà lại ít để ý đến cây bông vải, bình thường ông ấy đều ở ruộng thí nghiệm lúa nước L, ruộng cây bông vải thì giao lại cho Lão Đàm và vợ quản lý.

Quan Hạ Nhi là phụ nữ, nghe Kim Phi nói cây bông vải có thể làm áo bông, chăn mềm, vì vậy khá quan tâm tới cây bông vải.

Sau khi ăn sáng xong, Kim Phi dẫn Quan Hạ Nhi và đội cận vệ cưỡi ngựa chạy thẳng đến ruộng cây bông vải.

Khi đi qua ruộng thí nghiệm, Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm đã phơi chỗ lúa thu hoạch từ hôm qua ra sân đập lúa, bọn họ rảnh rỗi không có việc gì làm cũng cùng đi theo Kim Phi.

Đến ruộng cây bông vải, đúng lúc gặp vợ Lão Đàm là Đàm Lưu Thị vác cuốc tới.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3628


Lúc này cây bông đã chín rất nhiều rồi, dưới sự dẫn dắt của Kim Phi, một đám người cầm túi vải tản ra, bẻ đầy bảy tám mươi túi, chất trên đấy trông như một quả núi nhỏ.

Vì trời âm u, mặt trời mãi không xuất hiện, nên cả Quan Hạ Nhi cũng xuống đất hái mấy túi.

“Đương gia à, một túi bông này có thể làm được mấy chiếc đệm chăn!” Quan Hạ Nhi mở cái túi trong tay ra, sờ lớp bông mềm mại hỏi. “Một cái cũng chả làm được!”

Kim Phi nhận cái túi trong tay Quan Hạ Nhi, đ è xuống, cả túi bông đầy đã vơi mất nửa.

Y giơ lên ước lượng: “Sau khi phơi khô phải đàn lần nữa, có lẽ đủ làm một chiếc áo bông cho một người lớn.”

Quan Hạ Nhi thấy một túi bông chỉ đủ làm một chiếc áo bông thì hơi thất vọng, nhưng vừa nghĩ tới đống bông trước mắt đủ làm bảy tám mươi chiếc áo bông, đa phần cây bông trên ruộng thí nghiệm vẫn chưa nở hoa, đợi sau khi thu hoạch hết, ít nhất cũng làm được hơn một ngàn cái áo bông, cô lại không thấy thất vọng tới vậy nữa.

Cô tò mò hỏi: “Đương gia, đàn là ý gì?”

“Làm áo bông không phải là cho thẳng bông vào trong là xong, sau khi bông được phơi nắng, phải lấy hạt bông bên trong ra trước, năm sau mới tiếp tục trồng được, cũng có thể dùng làm dầu ăn.”

Kim Phi giải thích nói: “Sau khi lấy hạt bông ra, còn phải dùng công cụ để khiến bông trở nên bông xốp, như thế mặc lên mới càng mềm mại, cũng tiết kiệm bông hơn.”

“Thì ra là thế” Quan Hạ Nhi nửa hiểu nửa không gật đầu.

“Đúng rồi Hạ Nhị, lúc về nhắc ta đi tới xưởng đồ gỗ một chuyến, ta đi xem xem đã làm xong cung gỗ búa gỗ chưa.”

Làng Tây Hà không chỉ có mỗi xưởng luyện sắt, còn có một xưởng đồ gỗ riêng biệt, dùng để làm guồng quay tơ, xe ngựa, các thứ đồ gỗ.

Sau khi trồng bông chưa được bao lâu, Kim Phi đã đưa bản vẽ công cụ đàn bông cần dùng tới xưởng đồ gỗ, bảo họ chế tạo công cụ, chỉ có điều về sau luôn bận rộn Kim Phi quên mất, cũng không hỏi han tới, mãi tới giờ lúc bông có thể hái mới nhớ ra.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3629


Cho nên y rất rõ bản thân có thể có thành tựu như hôm nay, toàn là nhờ vào Kim Phi, thấy Kim Phi, thái độ cũng cực kì khiêm tốn.

“Kim tiên sinh, ngài có gì chỉ bảo, cứ phái người tới nói một tiếng là được, chỗ nào trong xưởng cũng có mạt cưa, sẽ làm hỏng đồ của ngài.”

“Đi qua đây, nghĩ lâu rồi chưa tới, nên vào xem thử.”

Kim Phi đáp một tiếng, sau đó lại hỏi chuyện câu việc một chút, rồi mới hỏi: “Mấy tháng trước ta có gửi mấy bản vẽ tới, bảo các người làm mấy cái cung gỗ búa gỗ, các ngươi làm xong chưa?”

“Làm xong rồi, đã gửi tới xưởng luyện sắt, giao cho Lưu tiên sinh ròi.” Trưởng xưởng đồ gỗ căng thẳng hỏi: “Tiên sinh ngài chưa nhìn thấy ạ?”

Kim Phi không quen thuộc với nghề mộc lắm, từ khi xưởng đồ gỗ thành lập tới nay, số lần Kim Phi tới chỉ đếm trên đầu ngón tay, bình thường cần công cụ bằng gỗ gì, đều vẽ bản vẽ xong rồi cho người đưa tới, đợi sau khi xưởng đồ gỗ làm xong, sẽ phái người đưa tới xưởng luyện sắt, giao cho Lưu Bất Quần hoặc Vạn Hạc Minh.

Bây giờ Kim Phi tự mình tới hỏi, ý nghĩ đầu tiên của trưởng xưởng đồ gỗ là mất đồ rồi, mồ hôi lạnh lập tức nhỏ xuống.

Mỗi bước vẽ và đồ làm ra của Kim Phi đều rất quý giá, nếu mất thì tội sẽ rất lớn.

“Đưa qua lúc nào?” Kim Phi hỏi.

“Chắc khoảng hai tháng trước/” Trưởng xưởng đồ gỗ suy nghĩ rồi nói: “Lúc đó Quảng Nguyên và Miên Châu lại mở hai xưởng dệt, Đường trưởng xưởng cần dùng guồng quay tơ gấp, lúc tiên sinh bảo Lưu tiên sinh tới đưa bản vế, lại nói là không cần dùng gấp, nên chúng ta đợi sau khi một đám guồng quay tơ làm xong, mới làm cho tiên sinh.”

“Hai tháng trước...” Kim Phi suy nghĩ, lúc đó chắc mình đang ở Đông Hải, đoán là sau khi đồ đưa tới xưởng luyện sắt, Lưu Bất Quần và Vạn Hạc Minh cũng quên rồi.

Thế là Kim Phi gật đầu với trưởng xưởng đồ gỗ: “Chắc trong kho của xưởng luyện sắt, ta về hỏi Lưu tiên sinh là được.”

“Vâng” Trưởng xưởng đồ gỗ nghe Kim Phi nói thế, thở phào nhẹ nhõm: “Tiên sinh nếu còn cần gì, cứ bảo Lưu tiên sinh đưa bản vẽ đến, chúng ta sẽ tăng ca làm cho tiên sinh.”

“Được, Kim Phi gật đầu, lại đi cùng với trưởng xưởng dạo quanh xưởng đồ gỗ một vòng, đợi tới lúc sắp ăn cơm trưa mới về.

Ăn cơm trưa xong, Kim Phi tới xưởng luyện sắt, vừa liếc đã thấy Vạn Hạc Minh và Lưu Bất Quần đang mày mò một chiếc xe đạp, tới cả Kim Phi vào mà cũng không phát hiện ra, mãi tới khi Vạn Vũ Hồng chào hỏi với Kim Phi, hai người mới ngẩng đầu.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3630


Hộp số của xe đạp chuyên nghiệp, đằng sau có ít nhất sáu cái bánh răng, phía trước còn có ba cái, cộng thêm có mười mấy loại phương thức tổ hợp, có thể ứng phó với các tốc độ và độ dốc khác nhau.

Còn cái bánh xích Vạn Hạc Minh làm ra chỉ có hai bánh răng, nhưng kết cấu cũng đơn giản hơn nhiều.

Đồ có kết cấu càng phức tạp, càng dễ hỏng, với điều kiện kĩ thuật trước mắt của Đại Khang, loại bánh xích có kết cấu đơn giản này mới là thứ phù hợp nhất.

Vạn Hạc Minh cực kì hưởng thụ lời khen của Kim Phi, đặc biệt là lần này Kim Phi không xoa đầu cậu bé nữa, mà vỗ vai, khiến Vạn Hạc Minh cảm thấy mình cuối cùng cũng lớn rồi, cười híp hết mắt lại.

Suy cho cùng thì Lưu Bất Quần đã trưởng thành, cuối cùng mới nhớ ra hỏi: “Tiên sinh gần đây không phải đang bận chuyện ruộng thí nghiệm à, sao có thời gian tới xưởng thế?”

“Lúc trước ta bảo xưởng đồ gỗ làm mấy cái cung gỗ búa gỗ, bọn họ nói đưa tới đây rồi, các ngươi để ở đâu?” Kim Phi hỏi.

“Ở phòng dụng cụ/ Lưu Bất Quần đi tới phòng phía tây của xưởng, dịch hai cái hòm gỗ và mấy cái ván gỗ hình tròn to như cái vạc ra.

Vạn Hạc Minh đến gần tò mò hỏi: “Tiên sinh, cái này dùng làm gì?” “Dùng để bật bông/ Kim Phi đáp.

“Bật bông?” Trước đây Vạn Hạc Minh chưa thấy bông, càng không biết bật bông là ý gì.

“Bông trong làng thu hoạch được rồi, sau mấy ngày phơi khô là đến lúc ta bật bông, con qua xem là biết.”

Không nói sau này sẽ trồng bông trên quy mô lớn, chỉ nói với số bông được sản xuất ra trên mấy cánh đồng bông lớn bây giờ, nếu dựa vào mỗi Kim Phi, đàn mấy tháng cũng không xong, huống hồ là sau này trồng bông trên quy mô lớn, sẽ thành. nguyên liệu chủ yếu của ngành dệt, bông cần đàn càng nhiều.

Cho nên trước khi làm ra máy dệt bông, Kim Phi định để Đường Đông Đông chọ mấy công nhân trong xưởng dệt, học bật bông.

Đồng thời y cũng bắt đầu thiết kế máy dệt bông, nhân lúc xưởng đồ gỗ và xưởng thép đang rảnh, làm ra máy dệt bông trước.

Kim Phi ở trong xưởng kiểm tra cung gỗ một lượt, xác nhận không có vấn đề gì, thì bảo Vạn Vũ Hồng sắp xếp hai người, đưa công cụ về nhà mình.

Kim Phi thường có thói quen ngủ trưa, nhưng gần đây tới ngày mùa, mọi người đều bận rộn, y cũng ngại đi ngủ nướng, ăn cơm trưa xong, lại đi tới ruộng thí nghiệm.

Hai ruộng lúa nước đã chín được thu hoạch cả rồi, còn lại thì cần đợi một hai người nữa mới chín, Kim Phi tới ruộng thí nghiệm cũng không có việc gì, pha một ấm trà với Ngụy Vô Nhai, hai người ngồi dưới lầu che nắng uống trà nói chuyện.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3631


Nhưng cơn mưa này tới quá nhanh, mưa cũng rất to, đợi đám Kim Phi cho hết lương thực vào bao, mặt đất đã ướt từ lâu, không ít hạt thóc cũng bị ẩm.

“Kim tiên sinh, đây là lúa giống để lại cho năm sau, nếu bị ướt mà mốc lên thì không dùng được nữa rồi!"

Ngụy Vô Nhai luôn hờ hững, lúc này lại gấp tới suýt bật khóc, vỗ đùi hỏi Kim Phi: “Cái này phải làm sao đây!”

“Ngụy tiên sinh, ông đừng gấp, vừa nãy chúng ta thu nhanh, hạt thóc thu lúc đầu không bị ướt, phần sau mới ướt, tìm một chỗ rồi trải ra, chỉ cần chú ý cào thường xuyên, sẽ không mốc đâu.” Kim Phi an ủi nói.

“Nhưng trong kho lương thực căn bản không thể trải ra nhiều lương thực như vậy được!” Ngụy Vô Nhai vội nói.

Cạnh sân đập lúa mới xây hai kho lương thực, dùng để dự trữ lương thực sản xuất trong ruộng thí nghiệm, nhưng rộng thử nghiệm có tổng cộng hai trăm mẫu, cho dù được mùa hết, cũng chỉ có thể thư được mấy chục ngàn cân lương thực thôi, đổ vào bao rồi xếp chồng lên, hoặc chất đống, kho lương thực hơn một trăm mét vuông chất vàng chục ngàn cân lương thực cũng thoải mái.

Nhưng nếu trải ra để phơi khô, thì mấy nơi như kho lương thực này còn lâu mới đủ.

“Kho lương thực còn chả có cửa sổ, cũng không hợp để phơi lương thực, Kim Phi suy nghĩ, nói: “Bên Trường Xà Câu có hai cái xưởng vừa được xây xong, mấy ngày trước mới làm mặt sàn xi măng, chắc còn chưa kịp đưa dụng cụ tới, đợi ta cho người đi xem thử, nếu có thể, thì đưa lương thực tới đấy phơi trước.”

Lúc đầu xây kho lương, vì ngăn ngừa sâu chuột làm hại lương thực, nên kho lương không có cái cửa sổ nào, mặt đất và mặt tường cũng toàn dùng bê tông để trát cho kín gió, trải lương thực ra cũng khó phơi khô được.

Nói tương đối thì, nhà xưởng mới xây thích hợp hơn nhiều.

Ngụy Vô Nhai vừa nghe đã dao động: “Chúng ta đi phơi khô lương thực, có làm lỡ việc thi công của xưởng không?”

“Dân coi cái ăn là trời, những cái này là lúa giống năm sau phải dùng, làm lỡ việc thi công của xưởng cũng phải phơi khô chúng nó trước!” Kim Phi không do dự nói.

“Vậy thì nghe theo sự sắp xếp của tiên sinh!” Ngụy Vô Nhai nghe thế, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.

Kim Phi gọi Thiết Chùy tới, bảo anh ta sắp xếp một thân vệ đi tới Trường Xà Câu.

Nhìn thân vệ đội mưa cưỡi ngựa đi xa, Kim Phi mới nhận ra, vừa nấy bận thu lương, tóc tai đồ đạc của mình cũng ướt hết rồi, chúng ướt át dính vào người, rất không thoải mái.

Bây giờ không phải lúc so bì những cái này, Kim Phi chỉnh sửa đầu tóc, cau mày đi tới cửa kho lương thực.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3632


“Ruộng lúa bị thổi đổ rồi hả?” Kim Phi hỏi: “Thổi đổ bao nhiêu?”

“Mưa quá to, ta lại vội về phục mệnh, không nhìn rõ.”

Thân vệ đáp nói: “Có cần ta đi xem lại không?”

Y chưa nói xong, đã thấy Ngụy Vô Nhai chạy ra.

Lúc này đã vào thu, thời tiết đã có chút mát mẻ, ướt mưa cũng dễ sinh bệnh.

Kim Phi hô một tiếng, thấy Ngụy Vô Nhai không dừng lại, muốn ra đuổi theo, lại bị Thiết Chùy ngăn cản.

“Tiên sinh, mặc áo tơi đãi!”

Thiết Chùy ra hiệu cho một nhân viên hộ tống nữ lấy áo tơi trên tường của kho lương thực xuống, giúp Kim Phi mặc vào, mình thì lấy một cái áo tơi khác trên tường xuống, đưa cho thân vệ hồi nấy đi Trường Xà Câu, bảo hắn đuổi theo Ngụy

Vô Nhai.

Nhân lúc Kim Phi mặc áo tơi, Thiết Chùy lại lấy mấy cái áo tơi còn lại trên tường xuống đưa cho các thân vệ nữ trong đợi.

Không thể không nói, Thiết Chùy quá hiểu Kim Phi.

Mặc áo tơi xong, Kim Phi đi ra khỏi kho lương thực, nhanh chân theo Ngụy Vô Nhai ra ruộng thí nghiệm.

Mấy thân vệ nữ vội mặc áo tơi, cũng lập tức đi theo.

Thiết Chùy và các nhân viên hộ tống khác không có áo tơi, chỉ có thể ướt mưa đi theo.

Cũng may bọn họ đều mặc áo giáp, đầu và nửa người trên không ướt, chân ướt thì ướt thôi.

Dưới sự dẫn dắt của thân vệ báo tin, một nhóm người tới trước ruộng thí nghiệm của gió thổi đổ.

Lúc tới ruộng thử nghiệm còn đang hẳn hoi, giờ lại đổ rạp hàng mảng, hơn nữa diện tích đổ còn không ngừng tăng thêm.

Ngụy Vô Nhai nhìn lúa đổ rạp, không nói câu nào, nhưng môi lại run rẩy.

Ông ấy đổ quá nhiều thời gian và tinh lực vào mấy ruộng thí nghiệm này, cũng dốc quá nhiều mong đợi.

Mắt thấy lúa chín sắp được thu hoạch, lại bỗng gặp bão tố. Mưa thì thôi đi, lúa còn bị đổ.

Nếu thóc đổ trong nước không thu hoạch kịp, ngâm trong nước có tí là sẽ nảy mầm.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3633


Vì cánh đồng sản lượng cao nhất, 99% là hai cánh đồng hôm qua thu hoạch, nhưng cách trồng trọt được dùng trong hai cánh đồng đó lại không hợp để mở rộng cho người dân.

Vì để trồng hai miếng ruộng thí nghiệm đó, Ngụy Vô Nhai bảo Lão Đàm dùng trâu cày sâu qua đất một lần, sau đó đổ một tầng phân bón lên, kéo cào đá, cào lên những cục đất.

Sau khi cắm má xuống, Ngụy Vô Nhai mỗi ngày lại tới một chuyến, có cỏ thì nhổ, có sâu thì trừ, dày công chăm sóc.

Ở thời đại mà mỗi làng không có một con trâu cày, mô hình trồng trọt như vậy quá khó với người dân rồi.

“Ôi, ông trời thật sự là muốn ép người dân phải chết à?”

Ngụy Vô Nhai ngẩng đầu nhìn trời: “Ngài không thể để chậm nửa tháng nữa rồi hãy mưa à?”

Bây giờ đang là kì thu hoạch, có trận mưa này, không biết bao nhiêu lương thực sẽ bị thối trong đất.

Nếu chậm nửa tháng hoặc một tháng nữa, đến lúc đó thu lương thực về rồi, một cơn mưa làm ướt đất, đúng lúc để cày cấy.

Kim Phi cũng thở dài theo.

Đừng nói bây giờ, em là y đời trước, nông dân trồng trọt cũng phải nhìn trời mà ăn cơm.

Trời mưa đúng lúc đang vội thu hoạch như bây giờ, trong trí nhớ của Kim Phi đã có vô số lần rồi.

Có một năm lúc trời mưa quá dài, nước trong ruộng không cho ra được, y và người nhà chỉ có thể bỏ ghế dài vào ruộng, sau đó tháo ván cửa ra đặt trên ghế, gặt lúa ngâm nước ngập tới đầu gối, sau đó đặt lúa lên ván cửa, rồi ôm từng tí vào bờ chất lên xe.

Một mảnh lúa nhỏ, mà cả nhà bận một ngày mới thu xong.

Đợi cắt hết lên bờ, Kim Phi mới phát hiện trên hai chân có bát tám con đỉa đang hút, con nào cũng hút tròn vo, kéo cũng không xuống.

Sau này mặc dù có máy gặt liên hợp, hiệu suất thu hoạch nâng cao hơn nhiều, nhưng một khi hoa màu bị đổ, máy gặt liên hợp cũng khó gặt, dù miễn cưỡng thu

về, hiệu suất cũng giảm mạnh, phí thu hoạch vội cũng tăng gấp đôi.

Nếu ruộng quá ướt quá trơn, máy thu hoặc không xuống được, lương thực sẽ bị thối trong đất.

Đời trước còn như vậy, càng đừng nói tới Đại Khang lạc hậu.

Mưa thuận gió hòa, người dân có thể miễn cưỡng ấm no, nhưng đâu ra mà năm nào cũng mưa thuận gió hòa?

Gặp phải mùa màng không tốt, người dân chỉ có thể chịu đói.

Ruộng thí nghiệm của Ngụy Vô Nhai quan trọng, có thể giống như Kim Phi nói, sắp xếp thêm ít người tới, cho dù dùng tay tuốt từng tí về, cũng phải thu hết lương thực trong ruộng thí nghiệm.

Nhưng các người dân còn lại thì sao?

Kim Phi bảo Cửu công chúa thực hành chính sách mới, là để lại thêm chút lương thực ở nhà cho người dân, không muốn thấy tình huống người chết đói xuất hiện nữa.

Kết quả giờ lại xuất hiện tình huống này.

Đại Khang vốn thiếu sức lao động, bình thường việc thu hoạch đã là một vấn đề lớn với nhiều gia đình, huống hồ là gặp phải mưa gió?

Nghĩ tới đây, lông mày Kim Phi không khỏi xoắn thành nút thắt.

Bây giờ kì vọng duy nhất của y, là mong phạm vi cơn mưa này đừng quá lớn, †ầm ảnh hưởng cũng nhỏ một tí.

Có lễ lời khuyên lơn và bảo đảm của Kim Phi có tác dụng, lúc này Ngụy Vô Nhai đã chậm lại, thấy đám Thiết Chùy đều không mặc áo tơi, ống quần của Kim Phi cũng bị nước mưa làm ướt, mới nói:

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3634


Xe ngựa dừng ở cửa kho lương thực, Quan Hạ Nhi nhảy từ trong xe ngựa xuống.

“Nguy tiên sinh!"

Quan Hạ Nhi lên tiếng chào Ngụy Vô Nhai, rồi ôm một bao quần áo đi tới bên cạnh Kim Phi.

Cô sợ Kim Phi mắc mưa, cho nên mang theo một bộ quần áo để thay giặt, sờ quần áo của Kim Phi một chút, phát hiện vẫn khô ráo, nên lại đặt túi quần áo lại xe.

A Liên đi theo tới lôi hai cái túi từ trong xe ra, hét lên với Thiết Chùy: "Đừng ngẩn ra đó nữa, đây là áo mưa mang cho các ngươi."

Thiết Chùy vừa rồi còn đang rầu rĩ trở về thế nào đây, giờ nghe vậy thì nhanh chóng dẫn người tới vác túi đi.

"Nguy tiên sinh, ta quay về sẽ sắp xếp xe ngựa tới, đưa lương thực đến Trường Xà Câu." Kim Phi quay đầu nói.

"Trời mưa lớn như thế, không thì để ngày mai lại tới kéo đi?"

"Vừa rồi không ít hạt thóc đều dính mưa, nếu tối hôm nay không trải ra, thì đêm nay sẽ toả nhiệt, ngày mai sẽ hỏng mất." Kim Phi lắc đầu.

"Vậy được, nghe theo tiên sinh!" Ngụy Vô Nhai gật đầu, đưa Kim Phi lên xe ngựa.

Sau khi thí nghiệm ở mảnh ruộng kia, Kim Phi phát hiện diện tích đổ rạp lớn hơn, gần như cây lúa trong cả mảnh ruộng đều đổ.

Không chỉ có một mảnh ruộng này, mà trong các mảnh ruộng khác trên đường đi qua, Kim Phi phát hiện hoa màu đổ rạp cũng rất nhiều.

Hoa màu trưởng thành rồi, tạm thời không cắt thì cũng không có vấn đề lớn, nhưng một khi đã đổ xuống, rất nhanh sẽ bị mầm mới nảy lên che nát.

Trên đường đi, lông mày Kim Phi chưa từng giãn ra.

Sau khi đi vào thôn, Kim Phi không quay về, mà cho xe ngựa dừng ở cửa viện Khu Mật.

"Hạ Nhị, ta và Vũ Dương không thể về ăn cơm được, ăn chút ở nhà ăn là được rồi, các ngươi không cần chờ." Kim Phi đẩy cửa xe ngựa, nói với Quan Hạ Nhi.

Viện Khu Mật có nhà ăn, trên đường đi, Quan Hạ Nhi cũng phát hiện sự lo lắng của Kim Phi, thế là ngoan ngoãn gật đầu.

Kim Phi nhảy xuống xe ngựa, nhân viên hộ tống đứng ở cửa viện Khu Mật lập tức chạy tới mở ô che cho Kim Phi.

"Thiết Chùy, đi thông báo cho Tiểu Ngọc và Trần công tử, kêu bọn họ tới đây một chuyến."

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3635


Làm gạch cần phải đào đất, thời gian dài, đã đào mấy đường ra hầm lò bên cạnh lò gạch.

Đường hầm lò thật ra chính là đập chứa nước cỡ nhỏ, nối liền với mấy mương nước, bình thường lúc trời mưa, mưa xung quanh làng đều sẽ thông qua mương nước tụ họp về đường hầm lò, để đến khi cấy mạ thì dùng.

Thời gian trước, nước trong đường hầm lò chỉ cao một nửa, nhưng vừa rồi Kim Phi đi qua, nước trong mấy đường hầm lò đều đã dâng lên một lượng lớn.

"Nếu chỉ mưa thôi thì cũng không sao, nhưng mấu chốt là còn có gió lớn, hoa màu bị gió làm đổ rất nhiều." Kim Phi lo lắng nói.

Cửu công chúa nghe vậy, lông mày cũng nhíu chặt lại.

Thời gian gần đây đang vào dịp thu hoạch, nếu phạm vi bão tố quá lớn, vậy ảnh hưởng mang đến là không thể đo lường.

Ở thời đại phong kiến, ngày mùa thu hoạch cực kỳ quan trọng.

Mùa xuân thu hoạch không tốt, dân chúng còn có thể đi ra ngoài đào chút rau dại, sợi cỏ gì đó, chỗ gần núi còn có thể lên núi bắt thỏ rừng, bắt vài con rắn, hái ít nấm thích hợp.

Nhưng sau ngày mùa thu hoạch, vạn vật khó khăn, ở ngoài không có gì cả, mà thời tiết sẽ càng ngày càng lạnh, dân chúng chỉ có thể trốn ở trong nhà chống chọi.

Cho nên, đối với rất nhiều người đã có tuổi và người yếu thì mùa đông hàng năm đều là một con dao, cũng là mùa có nhiều người chết nhất.

Ngày mùa thu hoạch lần này là ngày mùa thu hoạch đầu tiên sau khi cô ấy đăng cơ, lúc đầu Cửu công chúa định giảm bớt thuế má, để dân chúng có thể thuận lợi sống qua mùa đông, không ngờ lại gặp chuyện như vậy.

Nếu như phạm vi bão nhỏ thì còn tốt, bởi vì có Kim Phi, sản nghiệp chủ yếu của làng Tây Hà, thậm chí của toàn bộ quận Kim Xuyên dần dần chuyển từ nông nghiệp sang công nghiệp.

Cho dù toàn bộ quận Kim Xuyên đều không thu hoạch được, thì chỉ cần nơi khác ở Xuyên Thục bội thu, dân chúng quận Kim Xuyên dựa vào việc làm công ở xưởng cộng đồng thì cũng có thể sống không tệ.

Nhưng nếu như phạm vi bão tố lớn, vậy thì phiền toái rồi.

Cửu công chúa cũng hiểu lý do mà Kim Phi gọi Tiểu Ngọc và Trần Văn Viễn đến.

Tiểu Ngọc quản lý đội Chung Minh, thu thập tình báo liên quan tới phương diện này là chức trách của cô ấy, người đưa thư giao báo chí hôm nào cũng chạy khắp Xuyên Thục một lần, Trần Văn Viễn và người đưa thư tương đối thân thiết, có thể để anh ta sắp xếp người đưa thư thống kê phạm vi bão tố.

Ngoại trừ chuyện đó, nhật báo Kim Xuyên cũng là ống truyền lời của triều đình, Cửu công chúa và Kim Phi có chính sách gì, cũng có thể thông qua Trần Văn Viễn và nhật báo Kim Xuyên để truyền đạt xuống dưới bằng tốc độ nhanh nhất.

Phòng làm việc của Tiểu Ngọc cách đó không xa nên đến khá nhanh, Kim Phi và Cửu công chúa mới trò chuyện một lát thì cô ấy đã đến.

Mặc dù Trần Văn Viễn ở xa, nhưng biết Kim Phi gọi anh ta lúc này chắc chắn có chuyện gấp, cho nên cũng không dám chậm trễ, sau khi được cận vệ thông báo thì khoác thêm áo mưa rồi leo lên xe đạp, đội mưa chạy đến.

Kim Phi nói đơn giản một chút tình hình thí nghiệm ruộng, rồi mới nhìn về phía Tiểu Ngọc: "Cô phái đội Chung Minh mau chóng thu thập tình hình các nơi mưa ở Quảng Nguyên, rồi báo lại cho ta."

"Vâng!" Tiểu Ngọc gật đầu. "Trần công tử, ngươi đi tới xưởng in ấn một chuyến, kêu bọn họ tăng ca in tờ bảng biểu này ra, rồi thông qua báo chí phân phát cho người đưa thư các nơi, sau

khi bọn họ điền xong thì mau chóng thu lại."

Kim Phi cầm một tờ phiếu điều tra viết tay trên mặt bàn đưa cho trân Văn Viễn.

Tờ phiếu điều tra này vô cùng đơn giản, bên trên cùng điền khu vực quận huyện của người điền đơn và số hiệu của người đưa thư, vậy thì có thể lập tức

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3636


Sau khi đi từ ngự thư phòng ra, Trần Văn Viễn đạp xe đạp lao điên cuồng đến xưởng in ấn tìm xưởng trưởng của xưởng in ấn.

Xưởng trưởng nhìn thấy chữ ký của Kim Phi và Cửu công chúa trên bảng khảo sát rồi lại nghe Trần Văn Viễn nói Kim Phi rất coi trọng chuyện này thì không dám qua loa một chút nào, lập tức sắp xếp người đến sắp chữ, đồng thời để xưởng chuẩn bị in ấn.

Cũng may nội dung trong bảng khảo sát không nhiều nên việc sắp chữ cũng nhanh chóng được hoàn thành rồi tranh thủ thời gian đưa đến xưởng.

Cuối cùng vội vội vàng vàng mới in được báo trước khi được phân phát ra ngoài.

Trong khoảng thời gian này, Trần Văn Viễn cũng không nhàn rỗi.

Mặc dù đã mặc áo mưa nhưng sau khi đạp xe dưới mưa lâu như vậy thì gần như quần áo của anh ta đã ướt sũng, nhưng anh ta không thèm quay về thay

quần áo mà lại đạp xe đến văn phòng trụ sở chính của người đưa thư.

Tìm được người phụ trách đưa thư rồi truyền đạt mệnh lệnh của Kim Phi cho anh ta.

Ngay đêm hôm đó, nhật báo Kim Xuyên được người đưa thư đưa đến bến tàu Kim Xuyên cùng với bảng khảo sát, sau đó được gửi đến nhiều nơi khác nhau ở

Xuyên Thục bằng thuyền lầu và ca-nô.

Người đưa thư ở nhiều nơi khác nhau nhận được nhật báo Kim Xuyên, đồng thời cũng nhận được bảng khảo sát.

Đêm đó, Kim Phi không về mà cùng Cửu công chúa đối phó ở ngự thư phòng cả một đêm.

Một người thích ngủ nướng như Kim Phi mà ngày hôm sau đã dậy từ lúc trời còn chưa sáng.

Lắng tai nghe một chút thì thấy ngoài trời vẫn đang mưa rả rích.

Sau khi được Cửu công chúa giúp đỡ thay quần áo, Kim Phi đi ra khỏi phòng nghỉ ngơi rồi hỏi cấm quân gác đêm: “Tối qua mưa cả đêm à?”

“Bẩm tiên sinh, giờ sửu có ngừng một lúc nhưng rồi lại mưa từ giờ dần đến bây giờ.” Cấm quân trả lời.

Kim Phi gật đầu, rồi nhìn thoáng qua chậu nước ở trong viện, nỗi lo lắng giữa hai bên lông mày lại càng sâu thêm.

Tối qua trước khi đi ngủ y đã cho người mang cái chậu này đến, khi đó cái chậu trống không mà giờ đây lượng nước mưa trong chậu cũng được hai đốt rồi.

Ăn xong bữa sáng mà mưa vẫn không tạnh nhưng Kim Phi vẫn bất chấp trời mưa đi một chuyến đến ruộng thí nghiệm.

Cũng may chiều hôm qua hoa màu mới bị đổ xuống nên hiện giờ vẫn chưa có dấu hiệu nảy mầm, Kim Phi dạo qua một vòng rồi quay về.

Bình thường mỗi khi trời mưa Kim Phi đều sẽ vào phòng thí nghiệm nhưng hôm nay y không thể nào bình tĩnh được nên dẫn người đến xưởng dệt.

Từ sau khi Cửu công chúa ban hôn, Đường Đông Đông rất ít khi về ăn cơm, Kim Phi cũng chỉ đến xưởng dệt được vài lần.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3637


Nhưng trước những thay đổi của thiên nhiên, điều Kim Phi có thể làm là dạy người dân canh tác khoa học hơn, từ đó tăng sản lượng và giảm thuế cho người dân.

Ngoài điều đó ra thì Kim Phi cũng chỉ có thể để mặc cho số phận.

Trong ấn tượng của Đường Đông Đông, từ trước đến nay Kim Phi là một người có cảm xúc rõ ràng, vui thì cười, tức giận thì nổi cáu, rất ít khi rơi vào trạng thái buồn bã như vậy.

Nhìn thấy Kim Phi cau mày thì Đường Đông Đông cũng trở nên lo lắng.

Biểu cảm này của Kim Phi tỏ ra trong văn phòng này khiến theo bản năng cô ấy cảm thấy rằng xưởng dệt có vấn đề.

Nghe thấy có người đi vào, Kim Phi quay đầu nhìn sang. Vốn Đường Đông Đông muốn chào hỏi Kim Phi, nhưng khi lời nói ra đến môi thì lại không biết phải nói gì.

Theo lý mà nói, kể từ ngày Cửu công chúa ban hôn thì bọn họ đã là vợ chồng rồi, hoặc là Đường Đông Đông sẽ gọi Kim Phi là đương gia giống như Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương, hoặc gọi là tướng công giống Đường Tiểu Bắc, hoặc gọi là phu quân như Cửu công chúa, nếu thật sự không được thì có thể gọi là tiên sinh giống Tả Phi Phi - người cũng được ban hôn giống cô ấy cũng được.

Những lần gặp mặt trước đó, Đường Đông Đông vẫn gọi Kim Phi là tiên sinh.

Nhưng không hiểu sao vừa rồi từ "tiên sinh” vừa đến cửa miệng thì đã bị Đường Đông Đông nuốt ngược trở vào

Sau đó nhất thời cô ấy không nghĩ ra nên xưng hô với Kim Phi như thế nào nên hai người nhìn nhau không nói chuyện, trong lúc nhất thời bầu không khí cũng có chút xấu hổ.

Kim Phi là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, đặt cốc xuống hỏi: “Gần đây nhà xưởng có bận không?”

“Không bận.” Đường Đông Đông lắc đầu: “Đến nhà xưởng xem xét xung quanh hay có chuyện gì?”

“Có chút chuyện.” Kim Phi nói: “Đầu tiên, có thể hái cây bông vải rồi. Cô có thể sắp xếp một vài công nhân ở đây đi học cách bật bông với ta.”

“bật bông?”

Từ lâu Đường Đông Đông đã nghe Quan Hạ Nhi nói đến cây bông vải, biết Kim Phi có ý định thúc đẩy trồng cây bông vải ở Đại Khang, chuyển nguyên liệu chính của ngành dệt từ sắn dây sang cây bông vải, nên cô ấy cũng quan tâm đ ến cây bông vải nhiều hơn, nếu không có việc gì làm thì sẽ đến xem xét xung quanh cánh đồng cây bông vải.

Mấy hôm trước, cô ấy đã phát hiện cây bông vải đang nở rộ rồi, còn hái vài bông mang về nghiên cứu.

Nhưng gần đây cô ấy rất ít gặp Kim Phi, đây cũng là lần đầu tiên cô ấy nghe thấy từ “bật bông” này

“Sau khi phơi khô cây bông vải thì cần phải nhặt hạt bông bên trong ra rồi vò nát kéo sợi..."

Kim Phi giải thích ngắn gọn quá trình bật bông.

“Thì ra là như thế” Đường Đông Đông khế gật đầu: “Cái này thì dễ thôi, lát nữa †a sẽ chọn mấy người nhanh nhẹn đi theo huynh để học.”

“Còn một chuyện nữa.” Kim Phi tiếp tục: “Lúa ở ruộng thí nghiệm đã chín, nhưng hôm qua gió mạnh thổi mạnh đã thổi ngã rất nhiều khiến việc thu hoạch trở nên rắc rối hơn, nhưng ta cần năng suất hạt ở ruộng thí nghiệm để phân tích một số dữ liệu nên phải thu hoạch.

Bên này cô hãy sắp xếp vài người, hai ngày tới nếu trời quang đãng thì hãy đi giúp thu hoạch ruộng thí nghiệm một chút."

Thật ra bây giờ Kim Xuyên có rất nhiều người chạy nạn từ nơi khác đến, nếu muốn tìm người hỗ trợ thì rất đơn giản.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3638


Mấy lần Đường Đông Đông tính mở miệng nhưng lại không biết nên nói gì.

Sự im lặng kéo dài hơn mười giây thì Kim Phi lại là người phá vỡ sự yên lặng trước: “Vậy ta đi trước đây!"

“Được... được rồi!”

Đường Đông Đông thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiễn Kim Phi ra cửa.

Nhìn thấy Kim Phi rời đi, Đường Đông Đông cắn môi như giận cá chém thớt.

Làm xưởng trưởng lâu như thế, Đường Đông Đông tự nhận mình là người đã từng trải qua các mặt của xã hội, mỗi khi xưởng dệt tổ chức một cuộc họp, cô ấy đã phát biểu trước hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người mà không hề hồi hộp một chút nào.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy Kim Phi thì cô ấy đều không kiềm chế được mà căng thẳng.

Đường Đông Đông hận bản thân như thế, trong lòng âm thầm đưa ra quyết định: "Lần sau gặp huynh ấy thì nhất định phải thoải mái, huynh ấy cũng không phải là hổ ăn thịt người!"

Thật ra khi ra đến ngoài viện Kim Phi cũng có suy nghĩ tương tự, y không khỏi thất vọng đối với biểu hiện vừa rồi của mình.

Văn phòng xưởng dệt nằm ngay cạnh nhà Kim Phi, lúc này đã gần đến giờ ăn trưa và trời lại mưa, Kim Phi cũng không muốn đi đâu nữa nên quay về nhà bằng cửa hông.

Quan Hạ Nhi đang dỗ dành bọn trẻ, Nhuận Nương đang nấu ăn, Bắc Thiên Tâm dẫn bốn đứa nhỏ đi đâu không biết, Kim Phi ngồi dưới mái hiên, cau mày nhìn mưa phùn.

Kim Phi vẫn luôn vô cùng tùy ý, đặc biệt khi trong nhà không có người ngoài thì y càng trở nên tùy ý hơn.

Vì thế Thiết Chùy bèn để cho những cận vệ khác canh cửa còn anh ta bưng ấm trà từ chiếc bếp nhỏ bên cạnh lên, sau đó ngồi xuống đối diện Kim Phi rồi rót cho Kim Phi một tách trà.

"Tiên sinh, uống trà!"

Thiết Chùy đặt tách trà trước mặt Kim Phi rồi tự rót cho bản thân một tách.

Kim Phi gật đầu, cầm tách trà lên uống một ngụm.

Dựa vào sự hiểu biết của Thiết Chùy đối với Kim Phi, anh ta biết rằng y lại lo lắng về cơn mưa, vốn dĩ anh ta muốn khuyên Kim Phi vài lời, nhưng anh ta nghĩ đến những gì anh ta hiểu được thì chắc chắn Kim Phi cũng hiểu, nói thêm thì sẽ

chỉ khiến Kim Phi càng thêm lo lắng.

Vì thế Thiết Chùy suy nghĩ một chút, cố ý đổi chủ đề, cười hề hề hỏi: “Tiên sinh, ngài với Đường trưởng xưởng vẫn chưa làm chuyện đó sao?"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom