Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 460


Cô nhìn cô ấy chán nản như vậy giống như cô biết chuyện này là một việc rất nghiêm trọng.

Tống An Kỳ cắn môi, lắc đầu phủ nhận: "Cũng không phải, chỉ là..."

Cô ấy không biết nên nói thế nào, xảy ra chuyện như vậy nên rất xấu hổ, cũng không phải cố tình giấu cô.

Tiêu Diệp Nhiên quen biết cô ấy nhiều năm như vậy thì sao không biết suy nghĩ của cô ấy chứ.

Tiêu Diệp Nhiên dịu dàng nhìn cô ấy: "An Kỳ, tớ hiểu băn khoăn của cậu. Cho nên cậu không cần cảm thấy... Xấu hổ hay là gì đó."

Cô giải thích làm cho Tống An Kỳ rất cảm động: "Cảm ơn cậu, Diệp Nhiên."

Tiêu Diệp Nhiên cười: "Giữa chúng ta không cần khách sáo như vậy."

Cô nhìn thấy Thẩm Tử Dục vẫn không đi thì nhướng mày, sau đó đứng ở góc độ của bạn thân Tống An Kỳ nói: "An Kỳ, đời người có thể gặp được một người yêu mình, mình cũng yêu người đó là một chuyện vô cùng may mắn. Không thử nắm lấy cơ hội thì sao biết hai người có thể ở bên nhau cả đời hay không? Cho nên Follow your heart, làm theo trái tim của mình thì sẽ không tiếc nuối”

Tống An Kỳ cắn môi, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Cô ấy cảm giác có người đang tới gần, cô ấy cũng biết là ai.

"Chị dâu, cảm ơn chị" Thẩm Tử Dục cười với Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu: "Cậu không cần cảm ơn tôi. Nếu cậu dám đối xử không tốt với An Kỳ thì tôi cũng sẽ không tha cho cậu."

Thẩm Tử Dục cười: "Em biết"

Tống An Kỳ năm chặt tay lại, thấp giọng cười, sau đó cô quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, trong mắt tràn ngập châm chọc: "Tôi xin lỗi, hình như tôi chưa đồng ý ở bên cạnh anh"

Cô nói xong thì làm như không thấy sắc mặt anh trầm xuống, ngược lại nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: "Diệp Nhiên, tớ không yêu anh ấy, cho nên gặp được anh ấy là một chuyện may mắn”

Cô đi qua cầm túi xách của mình, sau đó xoay người đi về phía cửa.

Tiêu Diệp Nhiên thấy vậy thì vén chăn lên, muốn xuống giường đuổi theo.

"Am"

Bởi vì đụng phải vết thương phẫu thuật nên cô đau đến mức la lên một tiếng, lại nằm xuống.

"Chị dâu!" Thẩm Tử Dục hoảng sợ kêu lên một tiếng, nhanh chóng đi tới kiểm tra tình hình.

Tiếng động phía sau làm cho Tống An Kỳ dừng bước, cô xoay người nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên ôm bụng nhăn nhó thì trong lòng hoảng sợ, vội vàng chạy qua.

"Diệp Nhiên, cậu đau ở đâu?" Cô sốt ruột hỏi.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô ấy, bẹp miệng tủi thân nói: "Cậu giận tớ"

Tống An Kỳ sửng sốt: "Tớ không có."

"Vậy sao cậu muốn đi?"

Tớ..." Tống An Kỳ liếc mắt nhìn Thẩm Tử Dục, không trả lời.

Tiêu Diệp Nhiên thấy thế thì con ngươi xoay một vòng kêu lên tiếng: "Ôi, tớ bụng đau quá, đau quá.”

Tống An Kỳ sốt ruột, đưa tay muốn nhấn chuông gọi y tá.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 461


Lúc này Thẩm Tử Dục ngăn cản cô, cô ngẩng đầu chỉ thấy anh ta cười cười nói: "Chị dâu chỉ giả vờ thôi."

Trong lòng Tiêu Diệp Nhiên: Này, đồ ăn cháo đá bát, cô muốn giúp anh ta lại còn bán đứng cô.

"Giả vờ?" Tống An Kỳ nghi ngờ cúi đầu nhìn về phía Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên cười gượng: "An Kỳ, tớ..."

Cô còn chưa nói xong thì thấy hốc mắt cô ấy đỏ lên, nước mắt chảy xuống.

Lần này Tiêu Diệp Nhiên sốt ruột, lập tức ngồi thẳng người đưa tay lau nước mắt cho cô ấy: "An Kỳ, đừng khóc,

tớ không cố ý dọa cậu đâu. Tớ cho rằng cậu giận tớ cho nên... Cho nên..."

Cô nói đến đây thì oán giận đánh Thẩm Tử Dục vài cái: "Tại cậu, tại cậu, ai bảo cậu trêu chọc An Kỳ nhà tôi chứ" Thẩm Tử Dục vốn thấy Tống An Kỳ khóc thì rất đau lòng, hiện tại anh ta lại nghe chị dâu mắng mình như vậy thì lập tức vô cùng tủi thân: "Chị dâu, em thích cô ấy là sai sao!" "Sai, vô cùng sai!" Tiêu Diệp Nhiên "Hừ" một tiếng: "An Kỳ nhà tôi không phải là người Thẩm Tử Dục: "..."

Người ta nói phụ nữ trở mặt còn nhanh hơn lật sách đúng

u có thể tùy tiện thích."

là thật! Vừa rồi cô còn muốn giúp anh ta, hiện tại còn trở mặt mắng anh ta.

Tống An Kỳ không nhịn được "Xi" bật cười, khóe mắt vẫn còn mang theo nước mắt.

Tiêu Diệp Nhiên thấy cô ấy cười thì thở phào, có cảm giác phá tan mối nguy hiểm.

Tống An Kỳ lau nước mắt, bất đắc dĩ nói với Tiêu Diệp Nhiên: "Diệp Nhiên, sau này đừng dọa người ta như thế, nếu người mắc bệnh tim thì sẽ bị cậu hù chết đó."

Tiêu Diệp Nhiên tự biết sai, ngoan ngoãn gật đầu: "Tớ biết rồi. Lần sau tớ sẽ không làm vậy nữa”

Tống An Kỳ cười cười, sau đó nhìn về phía Thẩm Tử Dục do dự nói: "Thẩm Tử Dục, tình cảm là chuyện của chúng †a, anh đừng để Diệp Nhiên giúp anh nữa”

"Ừ”" Thẩm Tử Dục nhàn nhạt đáp.

Nếu không phải cô không đồng ý, sao anh ta lại nói chuyện này với chị dâu chứ?

Thẩm Tử Dục nghĩ đến đây thì thở dài "Em không muốn hẹn hò với anh là vì thật sự không thích anh, hay là có lo lắng chuyện khác?"

Tiêu Diệp Nhiên cũng im lặng nhìn cô chờ cô trả lời.

€ô nhìn Tiêu Diệp Nhiên lại nhìn Thẩm Tử Dục, hơi mỉm cười nói: "Tôi không phủ nhận mình có ấn tượng tốt với anh, nhưng chuyện này không đủ để tôi gật đầu đồng ý. Hơn nữa cho dù tôi thật sự thích anh thì tôi cũng không muốn anh và người ta ầm ï với nhau vì mình, trong lòng tôi sẽ rất lo lắng”

Cô đã nói rõ mình không muốn ở bên cạnh anh ta.

Thẩm Tử Dục cười tự giễu: "Thì ra là như vậy. Anh cũng không ép buộc em."

Anh chưa bao giờ là một người đàn ông quấn lấy người khác, nếu cô đã nói như vậy, anh ta cứ quấn lấy cô cũng rất mất phong độ.

Có lẽ Thẩm Tử Dục nhìn không ra được sự Tống An Kỳ rầu tĩ trong lòng, nhưng Tiêu Diệp Nhiên lại nhìn thấy.

Cô thấy An Kỳ nói lời này thì sâu trong đáy mắt là sự đau đớn mà cô ấy cho rằng mình đã che giấu rất tốt.

An Kỳ thích Tử Dục.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 462


Nhưng cô ấy sợ hãi, sợ hãi kết quả của tình cảm này giống như lần trước.

Ít nhất cô ấy cho rằng như thế.

Cô đưa tay năm lất tay An Kỳ, cô ấy kinh ngạc quay đầu nhìn cô, khi cô ấy nhìn thấy sự thương tiếc trong mắt cô thì lập tức hiểu được.

Cô ấy nở nụ cười tự giễu, quả nhiên chị em tốt là người hiểu mình nhất.

Hốc mắt cô không khỏi đau xót, cô chớp mắt, sau đó áy náy nói với Thẩm Tử Dục: "Tôi xin lỗi, Chủ tịch Thẩm” "Không cần xin lỗi, tình cảm vốn là hai bên tự nguyện" Thẩm Tử Dục cười, nụ cười mang theo sự xa cách.

Tiêu Diệp Nhiên cảm giác được sự thay đổi giữa hai người thì trong lòng thở dài.

Rõ ràng hai người thích nhau, vì sao lại bỏ lỡ chứ?

Như vậy rất đáng tiếc.

Tiêu Diệp Nhiên thầm nuối tiếc, nhưng cô cũng không thể xen vào chuyện tình cảm của bọn họ.

Lúc cô nuối tiếc thì đột nhiên lóe lên một suy nghĩ, ánh mắt Tiêu Diệp Nhiên sáng lên, sao cô lại quên chuyện kia chứ?

Vì thế cô nở nụ cười hỏi: "Tử Dục, cậu có nhận được thư mời của Đường Hải không?"

"Có" Thẩm Tử Dục gật đầu.

Nhận được thì tốt.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn về phía Tống An Kỳ, lộ ra vẻ mặt đáng thương, cầu xin nói: "An Kỳ yêu dấu, cậu giúp tớ một chuyện được không?”

"Chuyện gì?" Không biết vì sao Tống An Kỳ có cảm giác không tốt.

"Cậu giúp ta tham gia buổi lễ của công ty giải trí Đường Hải, lúc cậu gặp Thân Ngải Hân thì nói với cô ta là tớ muốn gặp cô ta."

"Thân Ngải Hân?" Tống An Kỳ nhíu mày: "Diễn viên đã gửi video giúp cậu sao?"

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: "Ừ, tớ muốn gặp mặt cảm ơn cô ta"

Nhưng...

Tống An Kỳ liếc mắt nhìn Thẩm Tử Dục, cuối cùng dưới ánh mắt cầu xin của Tiêu Diệp Nhiên thì cô gật đầu đồng ý

"Cảm ơn cậu, An Kỳ" Tiêu Diệp Nhiên cảm động nhìn cô. Tống An Kỳ cười cười, không nói gì.

Sau đó Tiêu Diệp Nhiên lại dặn dò Thẩm Tử Dục: "Tử Dục, đến lúc đó cậu đưa An Kỳ đi, không cần tìm bạn cặp khác”

Thẩm Tử Dục hứng thú gật đầu, anh ta nhàn nhạt lướt qua Tống An Kỳ: "Chị dâu, nếu không có việc gì thì em đi trước."

"Cậu muốn về sao. Vậy cậu tiện đường đưa An Kỳ về đi" Tiêu Diệp Nhiên nói.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 463


Tống An Kỳ nghe vậy thì lập tức cầm túi xách: "Vậy Diệp Nhiên, tớ đi về trước."

Cô vừa nhấc chân muốn đi thì nghe thấy giọng nói Thẩm Tử Dục lạnh nhạt không mang theo một chút tình cảm vang lên.

"Chỉ sợ không tiện lắm, có lẽ phó giám đốc Tống phải đón xe về"

Anh ta nói xong thì không nhìn hai người phụ nữ sửng sốt, nhàn nhạt nói câu "Đi đây" rồi nghênh ngang rời đi. Tống An Kỳ nắm chặt túi xách, dường như chỉ có như vậy mới có thể làm cho cô không lộ ra sự đau lòng.

Cô quay đầu cười với Tiêu Diệp Nhiên: "Vậy Diệp Nhiên, tớ tự đón xe về."

Tiêu Diệp Nhiên lấy lại tinh thần, lo lăng nhìn cô: "Cậu không sao chứ?"

Tống An Kỳ nhún vai, buồn cười nói: "Tớ có thể có chuyện gì chứ"

"Nhưng..."

Tiêu Diệp Nhiên còn muốn nói gì đó nhưng Tống An Kỳ cắt ngang cô: "Không nói nữa, tớ đi trước."

"Tạm biệt!"

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô rời đi thì thở dài, hôm nay đúng là không làm được chuyện gì tốt.

Nếu không phải tại vì gà mẹ là cô, bọn họ cũng không đến mức biến thành cục diện xấu hổ như thế.

Cô nghĩ vậy thì thở dài.

Cố Mặc Đình đi vào phòng bệnh, đúng lúc nhìn thấy cô thở ngắn than dài, giống như một bà cụ non, vô cùng hài hước.

Anh đi qua xoa đầu cô, nhẹ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?" Tiêu Diệp Nhiên bĩu môi: "Còn không phải là chuyện của Tử Dục và An Kỳ sao”

"Bọn họ sao vậy?" Cố Mặc Đình cởi áo khoác ra, tùy tiện đặt lên ghế.

"Chuyện tình cảm”

Cố Mặc Đình nghe vậy thì động tác cởi nút tay áo dừng lại, nhíu mày: "Chuyện tình cảm?”

Xem ra Cố Mặc Đình không hề nghĩ tới hai người kia lại đột nhiên nảy sinh tình cảm với nhau?

"Đúng vậy" Tiêu Diệp Nhiên cười "Haha": "Có phải anh không nghĩ tới đúng không?”

"Đúng thế” Cố Mặc Đình thản nhiên gật đầu.

"Nói thật, em vốn không dám chắc chắn. Nhưng hôm nay Tử Dục chủ động nói chuyện với em, em cũng mới chắc chắn"

Cố Mặc Đình xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay gầy rắn chắc, sau đó anh ngồi xuống mép giường ôm vai cô.

Tiêu Diệp Nhiên ngoan ngoãn dựa vào lòng anh, cô mím môi suy nghĩ, sau đó hỏi: "Mặc Đình, vợ sắp cưới của Tử Dục là người thế nào?"

"Một cô gái bình thường. Nhưng lúc còn trẻ ông nội của cô ta đi theo ông tôi, còn từng cứu ông một mạng trên chiến trường, cho nên ông tự mình quyết định chuyện này.

Tiêu Diệp Nhiên nghe vậy thì mở to mắt, mối quan hệ với vợ chưa cưới như thế, sao có thể sẽ dễ dàng hủy bỏ hôn ước chứ?

Vì thế, cô cẩn thận thử hỏi: "Mặc Đình, có thể hủy bỏ hôn ước được không?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 464


Cố Mặc Đình im lặng, trái tim Tiêu Diệp Nhiên cũng dừng lại, cô cảm giác hình như mình đã hỏi vấn đề không nên hỏi.

Một lúc lâu cô mới nghe anh nhàn nhạt nói: "Với tính cách của ông tôi thì không thể nào."

Đây là đáp án nằm trong dự đoán của Tiêu Diệp Nhiên, nhưng cô vẫn khó tránh khỏi thất vọng.

Cố Mặc Đình cảm nhận được cảm xúc của cô giảm sút thì nhướng mày: "Em nghe thấy không thể hủy bỏ hôn ước nên rất thất vọng sao?"

Tiêu Diệp Nhiên bất đắc dĩ thở dài: "Ừm, vô cùng thất vọng." Cô vốn muốn tác hợp cho An Kỳ và Tử Dục, nhưng hiện tại xem ra cô không cần phải làm chuyện này được rồi. Cô nghĩ đến đây thì lại thở dài, không ngờ chuyện này lại phức tạp như vậy, vì thế cô đổi đề tài hỏi: "Đường Hải có gửi thư mời cho anh không?"

"Có." Cố Thanh Chiêu nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Em muốn đi à”

Tiêu Diệp Nhiên rời khỏi ngực anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thảm nhìn anh, cười gian xảo: "Vậy xin hỏi tổng giám đốc Cố muốn công khai chuyện mình đã kết hôn sao?"

Cố Thanh Chiêu nhướng mày, ra vẻ kinh ngạc hỏi lại: "Không phải lúc trước người đưa ra yêu cầu tạm thời không công khai là em sao?”

Đúng là cô.

Nhưng lúc ấy tình hình phức tạp, hơn nữa bọn họ cũng chỉ gom lại kết hôn thôi, không có tình cảm, lỡ công khai mang đến cho anh thêm phiền toái, vậy lương tâm của cô rất lo lắng.

Nhưng hiện tại không giống vậy, bọn họ có tình ảm, lại còn là tình cảm rất sâu đậm.

Mặc dù nói như thế, nhưng công khai thì...

Tiêu Diệp Nhiên mím môi suy nghĩ, cuối cùng từ bỏ suy. nghĩ muốn công khai này: "Hay là đừng công khai, nếu không thì anh sẽ phải lộ diện trước mặt mọi người."

Nếu công khai thì sẽ trở thành chủ đề chính, lúc trước cô và Tử Dục không có tình cảm với nhau vừa lắng xuống mấy ngày. Nếu là Mặc Đình thì...

Tiêu Diệp Nhiên đã có thể tưởng tượng được đến lúc đó toàn bộ thành phố Bắc Ninh sẽ xôn xao thế bào.

Chỉ tưởng tượng thôi đã cảm thấy kh ủng bố!

"Vậy em muốn khi nào công khai?" Cố Mặc Đình hỏi. "Ừm..” Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc suy nghĩ, sau đó đưa ra một đáp án.

"Chờ thiên thời địa lợi nhân hoà thì chúng ta sẽ công khai"

Thiên thời địa lợi nhân hoà? Câu đó lấp lửng mờ mịt cỡ nào chứ.

Cố Mặc Đình cười cười, kéo cô vào lòng: "Anh không thông minh bằng vợ, có thể giải thích cho anh biết thiên thời địa lợi nhân hoà là gì không?”

Cái gì nói là cô không thông minh chứ? Rõ ràng anh đang cười nhạo cô.

Nhưng Tiêu Diệp Nhiên ngoan ngoãn giải thích: "Thật ra em chỉ thuận miệng nói thôi. Mà chỉ muốn chờ mọi chuyện lắng xuống, tình cảm của chúng ta vẫn không có gì thay đổi thì sẽ công khai."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 465


Tình cảm vẫn không có gì thay đổi? Cố Mặc Đình nhướng mày: "Nếu tình cảm có thay đổi thì chỉ là anh càng yêu em hơn thôi, không lẽ em cũng sẽ không công khai sao?" Anh vừa nói xong thì Tiêu Diệp Nhiên mới phát hiện lời mình nói có vấn đề.

Chuyện này thật là xấu hổ.

Vì thế cô vội vàng bổ sung nói: "Ý của em là thay đổi theo chiều hướng xấu"

"À, thì ra là thay đổi theo chiều hướng xấu." Cố Mặc Đình ra vẻ đã hiểu gật đầu, giọng điệu kiên định nói: "Sẽ không có chuyện thay đổi như thế”

Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày lẩm bẩm: "Không ai có thể nói trước được chuyện gì."

Tuy rằng cô nói rất nhỏ nhưng anh vẫn nghe thấy.

Anh buông cô ra, cúi đầu xuống, ánh mắt nặng nề nhìn cô: "Diệp Nhiên, em vừa nói cái gì?”

Tiêu Diệp Nhiên biết anh nghe được mình nói nhưng vẫn phủ nhận: "Không nói gì cả"

"À, thật sao?" Cố Mặc Đình híp mắt, mang theo một tia nguy hiểm: "Em không tin anh"

"Hả?" Tiêu Diệp Nhiên sững sờ: "Em không phải không tin anh"

Chính xác thì cô rất tin tưởng anh. Nhưng cuộc sống vốn khó lường, không biết giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên cô rất quý trọng từng giây từng phút ở bên cạnh anh.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn khuôn mặt tuấn tú không vui thì đưa †ay ôm lấy eo của anh, dựa đầu vào lòng anh nhẹ nhàng nói: "Mặc Đình, có lẽ em tu hơn nghìn năm mới may mắn có thể ở bên cạnh anh. Em rất quý trọng, sao em có thể không tin anh chứ? Nhưng em lại rất lo lắng về tương lai." Dù sao thân phận của chúng ta chênh lệch nhiều như vậy. Nhưng cô không nói lời này ra, chỉ lặng lế nói ở trong lòng.

Nhưng Cố Mặc Đình là người nhìn thấu suy nghĩ của người khác, anh đưa tay vuốt mái tóc của cô thở dài nói: "Diệp Nhiên, cho dù sau này xảy ra chuyện gì, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em”

Tay cô ôm eo anh không nhịn được siết chặt lại, cô vùi mặt vào lòng anh rầu rĩ nói: "Ừm, em tin anh”

Giọng nói mang theo một chút nghẹn ngào.

Trong lòng anh khẽ động, anh đẩy cô ra cúi đầu nhìn thấy đôi mắt cô óng ánh nước, trong mắt anh nổi lên sự bất đắc dĩ và cưng chiều, anh nhẹ nhàng nói: "Đồ ngốc."

Bàn tay thô ráp lau nước mắt cho cô, sau đó hai tay ôm mặt cô rồi cúi đầu hôn xuống đôi môi cô.

Bốn môi dán lên nhau, Tiêu Diệp Nhiên chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận được môi lưỡi nóng bỏng của anh, một giọt nước mắt chảy xuống khóe mắt.

Một nụ hôn vô cùng dịu dàng mang theo sự lưu luyến. Tiêu Diệp Nhiên không biết là vì chuyện của Tử Dục và An Kỳ hay là vì sức khỏe của mình, cô cảm thấy cảm xúc của mình có hơi nhạy cảm và yếu ớt.

Nhạy cảm đến mức cho rằng sau này bọn họ sẽ chia tay. Cô nghĩ đến đây thì đưa tay nắm chặt cánh tay anh, sợ anh thật sự sẽ đột nhiên rời khỏi mình.

Có lẽ anh nhận thấy cô không tập trung nên nụ hôn không còn dịu dàng nữa, mà mang theo sự điên cuồng trừng phạt, lập tức cướp đi lý trí của cô.

Cô bỏ qua những lo lắn và nhạy cảm kia, đắm chìm trong nụ hôn nóng bỏng điên cuồng của anh.

Ngoài cửa sổ bầu trời vẫn đầy sao, đêm dài yên tĩnh.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 466


Sau khi ra khỏi trại tạm giam, Cố Tống Vy vẫn luôn ở trong phòng, ngoại trừ mẹ và Bùi Hạo Tuấn, cô ta không muốn gặp những người khác.

Vì vậy Bùi Vân Trạch và Tân Thúy Kiều càng không vui, càng có ý kiến với cô ta. Bọn họ hận không nhanh chóng lấy được Tiêu thị vào tay mình, sau đó đuổi cô tay ra khỏi nhà họ Bùi.

Một đứa con gái do kẻ thứ ba sinh ra, vốn không xứng với con trai bọn họ.

Cố Tống Vy cũng không biết hành động của mình đã chọc giận ba mẹ Bùi Hạo Tuấn, đương nhiên cô cũng sẽ không để ý, hiện tại cô quan tâm nhất là khuôn mặt của mình. Sưng đỏ bầm tím, nhìn có vẻ rất dọa người khác.

Cô đã dùng phấn nền che đi nhưng không che được.

Cô tức giận ném hộp phấn xuống đất.

Triệu Uyển Nhan thấy thế thì chạy tới dịu dàng an ủi cô: "Tống Vy, qua một thời gian nữa thì những vết thương này sẽ dần nhạt đi, con không cần phải dùng phấn lót nữa” "Mẹ, con không chờ được lâu như vậy" Cố Tống Vy rất bực bội lại nóng vội.

"Vì sao?"

Sau khi cô sảy thai đã hủy hợp đồng với công ty, hơn nữa đoàn phim “Thanh Phi Truyền cũng hủy bỏ hợp đồng với cô, nói cách khác hiện tại cô không có công việc, vì thế nên không thể chờ lâu được sao?

Đương nhiên bà chỉ nghỉ ngờ, cho dù bà là mẹ cô cũng không dám hỏi, sợ sẽ chọc giận cô, đến lúc đó mình cũng bị trút giận.

"Mẹ nhìn đi." Cố Tống Vy cầm một tờ giấy nhét vào tay Triệu Uyển Nhan.

Triệu Uyển Nhan nhìn cô một cái, sau đó cúi đầu, lúc này mới phát hiện đó là một thư mời.

Thư mời tham dự buổi lễ của công ty giải trí Đường Hải. Triệu Uyển Nhan nhìn lướt qua rồi ngẩng đầu nhìn cô: "Con muốn tham gia?"

"Buổi lễ này sẽ có không ít đạo diễn lớn, nếu con không đi thì chẳng phải quá ngốc sao?" Cố Tống Vy cười lạnh, đây là cơ hội tốt nhất cho cô xoay người, sao cô có thể bỏ qua chứ?

"Nhưng..." Triệu Uyển Nhan muốn nói lại thôi, tâm mắt dừng trên mặt cô.

Cố Tống Vy biết bà muốn nói cái gì, lạnh lùng cười: "Cho. dù thế nào, con cũng phải nghĩ cách tham gia"

Triệu Uyển Nhan biết rõ tính con gái nên chỉ có thể thở

ài, không nói gì nữa.

Hôm nay Tiêu Diệp Nhiên kiểm tra xong thì quay về phòng bệnh, lúc cô nhìn thấy người ngồi trên ghế sô pha thì sửng sốt, sau đó kinh ngạc hỏi: "Lina, sao cô lại ở chỗ này?"

Không sai, người kia là Lina.

Lina đứng lên, cười nhẹ: "Đến đây thăm cô."

"Cảm ơn cô” Tiêu Diệp Nhiên cười, cũng không làm ra vẻ. Sau đó cô nghiêng đầu nói với người đẩy xe lăn: "Tô Lân, anh về trước đi."

Hôm nay cô phải kiểm tra, Mặc Đình vốn đi với cô nhưng đúng lúc công ty có việc gấp, anh nói Tô Lân đi theo cô. Cô không khỏi cảm thấy may mắn, may là Mặc Đình không ở đây, nếu không đã đụng mặt với Lina.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 467


Tuy rằng Lina không phải là người nhiều chuyện, nhưng cô ta biết thì không ổn lắm.

Tô Lân gật đầu, không nói gì xoay người rời đi.

"Đường, người kia là ai?" Lina cảm thấy đã gặp người đàn ông kia, rất quen mắt.

"Anh họ tôi" Tiêu Diệp Nhiên thuận miệng nói, tâm mắt lướt qua bó hoa bách hợp trên bàn, cô lập tức đổi đề tài, kinh ngạc lên tiếng: "Lina, cô mua hoa sao?"

"Ừ, tôi mua đó." Lina cúi người ôm bó hoa: "Tôi đến thăm cô thì phải mua gì đó. Sau đó tôi thấy cô thích hoa bách hợp, cho nên..."

Cô ta nhún vai đưa cho cô: "Tặng cho cô."

"Để cô tốn kém rồi” Tiêu Diệp Nhiên nhận lấy, đưa tay sờ cánh hoa nhoẻn miệng cười: "Cảm ơn cô, tôi thật sự rất thích hoa bách hợp."

Cô nói xong thì ôm hoa đến mép giường, đặt lên tủ đầu giường.

Sau đó cô ngồi trên giường, đưa mắt nhìn về phía Lina: "Sao cô lại rảnh rỗi đến đây vậy?"

Lúc này cô ta phải đi làm mới đúng.

Lina đi tới: "Tôi ra ngoài gặp khách hàng nên thuận tiện đến đây thăm cô"

"Ngồi xuống trước đi” Tiêu Diệp Nhiên chỉ vào ghế dựa cười nói với cô.

Lina cười cười, sau đó đi tới ngồi xuống.

Hai người rơi vào im lặng, sau một lúc lâu, Lina mở miệng phá vỡ sự im lặng: "Sức khỏe của cô khôi phục thế nào?" Tiêu Diệp Nhiên hơi mỉm cười: "Tôi vừa đi kiểm tra, bác sĩ nói khôi phục rất tốt, có lẽ hai ba ngày nữa sẽ xuất viện." "Vậy là tốt rồi." Lina thật lòng cảm thấy vui vẻ cho cô.

"Cô không biết chứ cô không ở đây, tôi và Tiểu Tống bận rộn đến mức không thở nổi."

Tiêu Diệp Nhiên không nhịn được bật cười: "Cô có nói quá hay không vậy?"

"Thật đó." Lina gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô: "Cô rất quan trọng với bộ phận của chúng tôi." Cô rất quan trọng với bộ phận của chúng tôi. Một câu công nhận như vậy làm cho Tiêu Diệp Nhiên không khỏi ươn ướt, không phải vui vẻ nhất là được người †a công nhận sao? Cô làm việc hai ba năm, vì hiệu suất nên cô đã phải liều mạng làm việc.

Mà cô có thành tích này thì ngoại trừ sự cố gắng mà quan trọng hơn là cô gặp một cấp trên tốt.

Cô hít mũi, cười chân thành nói với Lina: "Cảm ơn cô đã công nhận, Lina”"

Lina cười: "Không cần cảm ơn tôi, cô nên cảm ơn bản thân mình, do cô cố gắng và thông minh nên mới có được ngày hôm nay."

Hai người nhìn nhau cười, giống như bạn già đã quen biết nhiều năm.

Lina nói chuyện với cô rất lâu mới rời đi.

Cô nói cho Lina biết chuyện Lại Tiểu Lan đã bị đuổi vào ngày thứ hai Cố Thanh Chiêu nhận chức.

Tô Nhã An, Cố Tống Vy, Lại Tiểu Lan đã rời khỏi Thời Thụy, cô cũng không còn đối thủ ở Thời Thụy nữa, nghĩ lại thì cảm thấy hơi nhàm chán. Nhưng có một số việc vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 468


Công ty giải trí Đường Hải tổ chức buổi lễ ở trung tâm triển lãm quốc tế Bắc Ninh, vẫn náo nhiệt và xa hoa như: năm trước.

Các ngôi sao ăn mặc lộng lẫy, đi siêu xe do Đường Hải chuẩn bị tiến về hội trường, sau đó từng bước đi qua thảm đỏ dài đến hội trường được trang trí xa hoa.

Đêm nay các ngôi sao sáng chói, không phải là một đêm bình thường.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn trực tiếp trên mạng cũng thấy được tình hình buổi lễ, đáng tiếc là cô không nhìn thấy Ngôn Húc đi thảm đỏ.

Người đàn ông kia lạnh nhạt lại dịu dàng.

Trong lòng cô không khỏi có chút mất mác, cô đóng trang web phát sóng trực tiếo, sau đó mở Facebook tìm hai chữ "Ngôn Húc" vào thanh tìm kiếm, nhấn tìm từ khóa.

Sau đó cô mở Facebook của Ngôn Huc, tin tức mới nhất là tuyên truyền cho sản phẩm mới vào tháng trước.

Cô kéo xuống dưới, không phải tuyên truyền sản phẩm cũng là tuyên truyền cho bộ phim, gần như không có bài viết cá nhân nào.

Tiêu Diệp Nhiên đầy hắc tuyến, anh ta đúng là người đàn ông hấp dẫn.

Ứng Tiêu Tiêu đi vào nhìn thấy cô ôm máy tính, không biết đang xem cái gì, vẻ mặt nghiêm túc lại bất đắc dĩ.

Cô ấy đi đến gần xem thử thì kinh ngạc kêu lên: "Cậu đang xem Facebook của Ngôn Húc”"

Giọng cô ấy rất lớn, hai người đàn ông đi theo sau cô ấy đều nghe thấy.

Đó là Cố Mặc Đình và Cố Thanh Chiêu.

Cố Thanh Chiêu nghe thấy Tiêu Tiêu nói thì khuôn mặt tuấn tú lộ ra nụ cười xấu xa, nghiêng đầu nói với anh trai bên cạnh: "Anh, anh phải cẩn thận đó."

Chị dâu trắng trợn xem Facebook của người đàn ông khác, chuyện này không ổn lắm.

Cố Mặc Đình lạnh lùng phiết liếc anh ta một cái: "Em không nói lời nào thì không ai coi em là người câm đâu." Anh nói xong thì lập tức đi qua, để lại một mình Cố Thanh Chiêu hỗn loạn trong gió.

Anh cả, em đang lo lắng cho anh đấy!

Cố Thanh Chiêu kêu gào trong lòng.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn Cố Mặc Đình đi tới, tươi cười nói: "Mặc Đình, anh đến rồi."

Vẻ mặt thản nhiên tự nhiên, không hề lo lắng hay chột dạ. Cố Mặc Đình thầm quan sát kỹ biểu cảm trên mặt cô, cuối cùng đưa ra kết luận

Cố Thanh Chiêu đã nghĩ nhiều.

Ứng Tiêu Tiêu thấy Cố Mặc Đình tới thì cầm máy tính đi: "Diệp Nhiên, cậu nhìn chồng cậu là được rồi, một mình tớ nhìn Ngôn Húc là được."

Cô ấy nói xong thì ôm máy tính tung tăng ngồi xuống sô pha.

Tiêu Diệp Nhiên giật giật khóe mắt, có cần làm quá như thế không.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 469


Nhưng cô ấy nói cũng đúng, cô nhìn Mặc Đình là đủ rồi. Vì thế cô cười nhìn về phía Cố Mặc Đình: "Mặc Đình, sao anh lại đến đây với bọn họ vậy?"

"Gặp nhau ở dưới lầu" Cố Thanh Chiêu đi tới trả lời thay anh cả.

Cô thấy Cố Thanh Chiêu xuất hiện ở đây thì cảm thấy kỳ lạ.

"Cậu không cùng Tử Dục tham gia buổi lễ của công ty giải trí Đường Hải sao?"

Cố Thanh Chiêu nhún vai: "Cậu ta có người đi cùng, em không muốn làm bóng đèn."

Tiêu Diệp Nhiên đầy hắc tuyến: "Bọn họ lại không phải là người yêu, sao anh là bóng đèn được chứ?"

"Dù sao em không muốn đi, buổi lễ chỉ là một vụ buôn bán, mỗi người đều có mục đích, đến đó cũng chỉ lãng phí sức lực."

Cố Thanh Chiêu nhếch môi, coi thường buổi lễ này.

"Nói như cậu thì những người không đi là vì không có chuyện phải làm vậy”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn ra được sự tồn tại của vật chất, cho dù mọi người có mục đích, nhưng không có ai chịu thiệt. "Thánh Nghiêu chán tham gia mấy buổi lễ như vậy từ nhỏ r ố Mặc Đình giải thích cho em trai.

Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày: "Vậy còn anh?”

"Giống như vậy" Cố Mặc Đình nhàn nhạt đáp.

Tiêu Diệp Nhiên mím môi, cô không tiếp tục vấn đề này nữa, mà đổi chủ đề hỏi: "Tiêu thị thế nào rồi?"

Nói đến chuyện chính nên Cố Thanh Chiêu trở nên nghiêm túc.

"Trước mắt chúng ta năm giữ số cổ phiếu không bằng Cố Tống Vy”

Cố Thanh Chiêu nhìn thấy chị dâu nghe chuyện này thì sắc mặt thay đổi, lập tức bổ sung một câu: "Nhưng Cố Tống Vy vẫn hoãn buổi họp hội đồng quản trị, cho nên chúng ta vẫn còn thời gian lấy được sự ủng hộ của cổ đông khác”

"Cố Tống Vy chủ động hoãn buổi họp sao?"

Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, không phải Cố Tống Vy ước gì nhanh chóng tổ chức buổ họp sao?

"Nghe nói mặt cô ta cũng biến dạng uôn rồi" Ứng Tiêu Tiêu đang nhìn máy tính đột nhiên nói một câu.

"Biến dạng?"

Không chỉ Tiêu Diệp Nhiên, mà còn Cố Mặc Đình và Cố Thanh Chiêu khó hiểu nhìn về phía cô ấy.

Ứng Tiêu Tiêu cầm máy tính trên đùi xuống đặt lên sô pha, sau đó đứng dậy đi tới.

"Ừ, không phải hôm đó cậu và Thẩm Tử Dục đánh cô ta sao? Sau đó cô ta lại bị những người trong trại tạm giam đánh nữa, nghe nói khuôn mặt rất thê thảm."

"Mẹ ơi, tớ thật sự rất muốn nhìn khuôn mặt Cố Tống Vy bị đánh thành heo." Cố Thanh Chiêu đầy chờ mong.

Tiêu Diệp Nhiên biết Cố Tống Vy bị đánh, nhưng vẫn bình Tĩnh.

Nhưng thê thảm đến mức nào?

Tiêu Tiêu lại nói: "Nếu không có bất ngờ thì ngày mai tin tức sẽ truyền ra ngoài." "Hả?" Tiêu Diệp Nhiên không hiểu ý cô ấy.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 470


Tiêu Tiêu cười "Ha ha" hai tiếng: "Mọi người nói xem, mặt cô ta bị đánh như thế còn tham gia buổi lễ lần này”

"Mẹ nó, cô ta không sợ dọa người khác sao?" Cố Thanh Chiêu kêu lên tiếng.

Cố Mặc Đình liếc cô ấy một cái, bình tĩnh nói: "Cho nên cô sắp xếp phóng viên ở buổi lễ là muốn nhân cơ hội chụp được ảnh xấu xí của Cố Ngọc La, suốt đêm viết bài, ngày mai sẽ tung ra."

Anh vừa nói xong thì Tiêu Tiêu "Chậc chậc" lắc đầu nói với Tiêu Diệp Nhiên: "Diệp Nhiên, chồng cậu đúng là thông minh, đoán được tớ muốn làm gì"

Tiêu Diệp Nhiên cười gượng: "Thật sao? Ha ha... Ha ha..." Thật ra cô muốn nói là mình cũng đoán được, nhưng không chắc chắn mà thôi.

"Bây giờ tớ rất hy vọng ngày mai mau đến"

Vẻ mặt Tiêu Tiêu khó kiềm nén hưng phấn.

"Tôi cũng thế" Cố Thanh Chiêu cũng rất hưng phấn.

Ai cũng biết vẻ ngoài của một người phụ nữ quan trọng thế nào, chỉ cần Cố Tống Vy trở thành đối tượng chế nào. thì có thể nghĩ được cô ta phải chịu áp lực lớn ra sao.

Cô ta đã từng làm hại chị dâu, phải trả lại cho cô ta gấp đôi.

"Tôi cảm thấy hai người nên kiềm chế biểu cảm đi."

Nhìn miệng của bọn họ sắp đến mang tai thì không biết còn tưởng rằng trúng vé số giải đặc biệt.

Cố Mặc Đình đưa tay ôm vai cô, khóe môi như có như không cong lên: "Cho bọn họ vui vẻ trước, nếu không thì ngày mai quá hưng phấn, sợ bọn họ không chịu nổi." Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: "Anh nói cũng đúng”

Bên trung tâm triển lãm quốc tế, buổi lễ vẫn đang tiến hành sôi nổi, ai cũng không biết trang đầu tin tức ngày mai sẽ xuất hiện từ đây.

Tống An Kỳ cầm rượu trái cây, im lặng đứng ở một góc hẻo lánh, đôi mắt được trang điểm tinh xảo bình tĩnh nhìn bóng dáng cao lớn đứng cách đó không xa đang trò chuyện vui vẻ với người khác.

Cũng không biết người khác nói cái gì, anh ta cười lớn. Cô nở nụ cười mỉa mai, trên đường đi, anh ta còn nói nếu không phải chị dâu muốn anh ta tham gia với cô thì anh còn lâu mới tham gia buổi lễ nhàm chán không thú vị này. Cô nhìn anh ta cười vui vẻ như vậy thì lập tức bị vả mặt. Anh ta ném cô ở đây đi xã giao, uống hết ngụm này đến ngụm khác, đúng là bận rộn.

Tống An Kỳ tức giận ngửa đầu uống rượu trái cây.

Ừm, hơi ngọt nhưng uống rất ngon.

Cô chưa hết thèm nhìn xung quanh tìm nhân viên phục vụ, đột nhiên một hình bóng quen thuộc rơi vào mắt cô. Cô không rảnh tìm nhân viên phục vụ nữa, nhanh chóng chạy về phía bóng người kia.

Nhưng trong hội trường có rất nhiều người, cô lập tức không nhìn thấy người kia.

Cô thở hổn hển đứng trong đám người tìm kiếm bóng dáng kia.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 471


Đột nhiên có người vỗ vai cô, cô quay đầu lại nhìn thấy một đôi mắt trong suốt.

"Cô tìm ai sao?" Đối phương cười nhẹ hỏi.

Cô sửng sốt, sau đó lắc đầu: "Không có, tôi đang tìm nhà vệ sinh."

Cô nhìn xung quanh, bất đắc dĩ cười cười: "Ở đây quá lớn, tôi cũng không biết nhà vệ sinh ở đâu. Cô biết không?" Đối phương gật đầu: "Tôi biết, tôi đưa cô đi"

Tống An Kỳ cũng không từ chối: "Vậy làm phiền cô, cảm ơn"

Nhà vệ sinh ở trong góc hội trường, không ồn ào náo. nhiệt như bên ngoài, có vẻ vô cùng yên tĩnh.

Tống An Kỳ cũng không vội đi vào nhà vệ sinh, ánh mắt cô sáng rực nhìn cô gái.

Đối phương bị cô nhìn chăm chằm đến mức sợ hãi trong lòng, cho răng mặt mình dính thứ gì, lập tức đưa tay sờ mặt, nhưng không thấy có gì.

Vì thế cô ta cẩn thận mở miệng hỏi: "Vì sao cô lại nhìn tôi như thế?"

Tống An Kỳ không trả lời, mà tiếp tục nhìn cô ta một lúc lâu mới hỏi: "Cô là Thân Ngải Hân?"

Người đó sửng sốt, sau đó gật đầu: "Ừ, tôi là Thân Ngải Hân, sao vậy?"

"Ân nhân." Hai mắt Tống An Kỳ sáng lên, lập tức ôm lấy cô ta.

Hành động của cô làm cho Thân Ngải Hân dọa sợ, cho rằng mình gặp bệnh nhân tâm thần, giấy giụa muốn đẩy cô ra.

"Tôi là bạn thân của Tiêu Diệp Nhiên, Tống An Kỳ"

Thân Ngải Hân nghe thấy ba chữ "Tiêu Diệp Nhiên" thì cứng lại, chỉ nghe cô tiếp tục nói: "Cô ấy không tiện tham gia hoạt động này, cho nên cô ấy nhờ tôi đến đây gặp cô, nói với cô là cô ấy muốn gặp cô."

Tiêu Diệp Nhiên muốn gặp mình? Thân Ngải Hân nhíu mày, ấp úng hỏi: "Vì sao muốn gặp tôi?"

Tống An Kỳ buông cô ta ra, sau này lùi lại cười giải thích nói: "Chuyện video lần trước, nếu không có cô giúp đỡ thì bây giờ mọi người còn hiểu lầm Diệp Nhiên là người lòng dạ độc ác”

"Không có gì" Thân Ngải Hân nhàn nhạt nói. "Đối cô mà nói thì không có gì, nhưng đối với Diệp Nhiên lại là ơn cứu mạng. Cho nên cô ấy muốn gặp mặt cảm ơn cô”

"Không cần..." Thân Ngải Hân xua tay, cô ta từng làm hại Tiêu Diệp Nhiên, chuyện video chỉ là muốn chuộc tội, cô ta không đáng nhận được lời cảm ơn.

"Mặc kệ, cô nhất định phải đi gặp cô ấy, nếu không cô ấy rất đau lòng”

Tống An Kỳ nói xong thì nói địa chỉ với cô ta, còn dặn dò cô ta nhất định phải đi, lúc này cô mới rời đi.

Thân Ngải Hân đứng trong nhà vệ sinh, cô ta nghĩ những lời Tống An Kỳ, tâm trạng rất phức tạp.

Tống An Kỳ đi ra nhà vệ sinh lại nhìn xung quanh hội trường, mọi người đang nhìn về phía sân khấu.

Có lẽ lễ trao giải sắp bắt đầu rồi.

Đây là một điểm nhấn khác trong buổi lễ do Đường Hải tổ chức —-Lễ trao giải hằng năm.

Gần khu vực sân khấu có bày mấy chục bàn tròn, khăn trải bàn màu trắng gạo, trên đó đặt một lọ hoa tươi, các loại điểm tâm và bộ n tỉnh xảo.

Tống An Kỳ thấy mọi người đã tìm được chỗ ngồi xuống thì xấu hổ đứng đó không biết nên đi đâu, cũng không biết ngồi ở đâu.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 472


Cô nhìn xung quanh tìm kiếm Thẩm Tử Dục, nhưng người quá nhiều nên mắt cô lại mỏi, vẫn không tìm được.

Cuối cùng cô chán nản rụt vai lại, được rồi, dù sao chuyện cô đồng ý với Diệp Nhiên đã làm xong, nửa sau buổi lễ có tham gia hay không cũng không sao.

Vì thế cô nhìn sân khấu, sau đó xoay người rời đi.

Cô còn chưa đi được mấy bước thì cổ tay đột nhiên bị kéo lại, cô đành phài dừng bước.

"Tống An Kỳ, cô định quay về sao?"

Giọng nói trầm thấp truyền đến từ sau lưng, có thể nghe. ra được sự tức giận.

Tống An Kỳ quay đầu, đối diện với ánh mắt đen lóe lên lửa giận thì cong môi châm chọc: "Thì ra Chủ tịch Thẩm còn nhớ đến tôi."

Ánh mắt Thẩm Tử Dục nặng nề nhìn khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, hôm nay cô tham gia buổi lễ này nên cố ý trang điểm, khuôn mặt vốn xinh đẹp, sau khi trang điểm càng có vẻ tinh xảo động lòng người.

Mái tóc dài búi lên thật cao, lộ ra cổ thiên nga trắng nõn, cô mặc lễ phục dài lộ vai màu đen, lộ ra đường cong hoàn mỹ.

Đêm nay cô vô cùng xinh đẹp.

Đôi mắt đen nhanh chóng lóe lên một tia nóng bỏng.

Ánh mắt của anh ta quá mãnh liệt và trắng trợn làm cho. Tống An Kỳ hoang mang rối loạn trong lòng, cô giấy giụa muốn rút tay lại.

Nhưng sức lực của anh ta quá lớn, cô vốn không làm được gì.

"Thẩm Tử Dục, anh có ý gì?" Cô tức giận trừng mắt nhìn anh ta.

Cô thấy anh ta từ từ cong khóe môi, ánh đèn chiếu vào người anh ta vỡ thành từng mảnh.

"Nếu đã tới thì đợi đến khi buổi lễ kết thúc đi”

Anh ta nói xong thì kéo cô xoay người đi về phía sân khấu, không cho cô có cơ hội từ chối.

Tống An Kỳ lảo đảo đi sau lưng anh ta, cô nhìn bóng lưng cao lớn của anh ta thì ánh mắt dần dần trở nên phức tạp. Những người tham gia buổi lễ này ngoại trừ các ngôi sao nổi tiếng, còn có các nhà truyền thông.

Cho nên có người đã chụp ảnh Thẩm Tử Dục kéo tay Tống An Kỳ, mà người trong cuộc cũng không chú ý tới chuyện này, chỉ ngồi xuống chỗ của mình.

Nam diễn viên được yêu thích nhất của năm—— Ngôn Húc, danh xứng với thực.

Nữ diễn viên được yêu thích nhất của năm —— Tần Ý Tiêm, năm trong dự đoán.

Sau khi công bố hai giải thưởng quan trọng nhất thì tổng giám đốc của Đường Hải lên đọc diễn văn kết thúc lễ trao giải.

Tống An Kỳ ngáp một cái, mở to hai mắt nhìn xung quanh, cô nghĩ rốt cuộc khi nào buổi lễ nhàm chán này mới kết thúc chứ?

Cô đột nhiên nhìn thấy Ninh Huyên Huyên đứng dậu, tâm mắt không nhiên nhìn theo cô ta, cô ta đi đến một góc hẻo lánh mờ tối, sau đó một bóng người quen thuộc rơi vào tâm mắt cô.

Cô đứng lên, Thẩm Tử Dục ngồi bên cạnh quay đầu nhìn cô nhíu mày: "Cô đang làm cái gì vậy?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 473


“Tôi có việc nên đi trước."

Cô nói xong thì cũng không thèm nhìn anh ta một cái, lập tức đi về phía kia.

Thẩm Tử Dục thấy vậy thì nhíu mày lại, ánh mắt khóa chặt bóng dáng mảnh mai.

"A Tranh, lát nữa em lái xe về. Anh về trước đi."

Tống An Kỳ đến gần nghe thấy Ninh Huyên Huyên gọi hai chữ "A Tranh" thì dừng bước, lông mày nhíu chặt.

Anh ta tên là A Tranh?!

Ninh Huyên Huyên dặn dò xong thì xoay người, tầm mắt lướt qua Tống An Kỳ đứng cách đó không xa, đáy mắt lóe lên tia sáng, môi đỏ cong lên: "Ôi, đây không phải là phóng viên Tống An Kỳ sao?"

Người đàn ông bên cạnh cô ta nhìn cô ta một cái, sau đó nhìn theo tầm mắt của cô ta nhìn thấy Tống An Kỳ, ánh mắt của anh ta lóe lên nhưng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh.

Tống An Kỳ từng bước đến gần, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông kia, sợ mình không để ý thì anh ta lại biến mất.

Ninh Huyên Huyên thấy vậy thì nhíu mày, sao Tống An Kỳ lại nhìn A Tranh như thế chứ? Ánh mắt kia giống như cô quen biết A Tranh.

"A Tranh, anh quen cô ấy sao?"

Ninh Huyên Huyên nghiêng đầu hỏi người đàn ông. Người đàn ông lắc đầu: "Không quen biết."

Ba chữ "Không quen biết" lạnh băng giống như lưỡi dao. lạnh đâm mạnh vào lòng cô, vô cùng đau đớn.

Tống An Kỳ đi đến trước mặt anh ta, ngửa đầu nhìn anh †a, đôi mắt trong suốt đầy nhớ mong.

Cô nở nụ cười chua xót hỏi: "Anh Cửu Tiêu, anh không nhớ em sao?"

"Xin lỗi, cô nhận nhầm người rồi."

Ánh mắt anh ta nhìn cô giống như người xa lạ, không có chút nhiệt độ, lạnh băng làm cho người ta rét lạnh.

Nhận nhầm sao, cô không thể nhận nhầm anh Cửu Tiêu. Mấy năm không gặp, mặc dù anh ta trở nên trưởng thành Bĩnh tĩnh, nhưng ngoại hình vẫn giống như trong trí nhớ. Cô chắc chắn không nhận nhầm.

"Anh Cửu Tiêu, em...

Cô còn chưa nói xong, Ninh Huyên Huyên đã cắt ngang: "Tống An Kỳ, tên của anh ấy là Hướng Tranh, không phải là Anh Cửu Tiêu" trong miệng của cô, cô nhận nhầm người rồi”

"Không phải, anh ấy là Lạc Cửu Tiêu, không phải là Hướng Tranh!" Tống An Kỳ tức giận nói.

Ninh Huyên Huyên cười nhạo một tiếng nói: "Tống An Kỳ, đừng nhìn thấy một người có vẻ ngoài giống nhau thì cho rằng người đó là người thân của mình"

"Không phải giống, mà là anh ấy." Tống An Kỳ đi tới gần Hướng Tranh, mở to hai mắt tìm kiếm trên mặt anh ta. Sau đó cô cong khóe môi, quay đầu nói với Ninh Huyên Huyên: "Anh ấy là anh Cửu Tiêu của tôi, bởi vì Cô giơ ngón tay chỉ vào lông mày của anh ta tiếp tục nói:

"Anh ấy có sẹo ở đây, khi còn nhỏ tôi đã dùng cục đá ném anh ấy nên để lại sẹo."

"Seo?" Ninh Huyên Huyên đi qua ra hiệu Hướng Tranh, người kia lập tức cúi đầu, rất nghe lời.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 474


Con ngươi Tống An Kỳ co lại, hai tay năm chặt lại, anh Cửu Tiêu của cô là người kiêu ngạo, từ khi nào đã học được cách cúi đầu với người khác.

Cô ta nhìn kỹ lông mày của anh ta, đúng là một vết sẹo. Chẳng lẽ anh ta thật sự là Lạc Cửu Tiêu trong miệng Tống An Kỳ sao?

Cô ta nhìn anh ta, muốn tìm thấy một sự khác thường từ trên mặt.

Không biết anh ta che giấu quá tốt hay là Tống An Kỳ thật sự nhận nhầm người, vẻ mặt anh ta rất tự nhiên, không lộ ra một chút sơ hở.

Sau đó cô ta xoay người cười lạnh với Tống An Kỳ: "Có sẹo thì có thể chứng minh anh ấy là người cô quen sao? Không phải là quá sơ sài sao?"

"Trên đời này không thể nào có hai người giống nhau, thậm chí vết sẹo cùng một chỗ, cho nên anh ấy là Lạc Cửu Tiêu”

Tống An Kỳ rất kích động, cô đưa tay muốn nắm lấy tay Hướng Tranh nhưng anh ta lại né tránh.

"Tôi là Hướng Tranh, cô nhận nhầm người rồi"

Giọng nói vẫn lạnh băng không mang theo nhiệt độ và tình cảm.

Đầu ngón tay cô khẽ run, từ từ cong lại, Tống An Kỳ chua xót, hai mắt phiếm hồng, cô ngây người nhìn khuôn mặt tuấn tú khắc sâu ở trong đầu, ấp úng hỏi: "Lạc Cửu Tiêu, rõ ràng là anh, vì sao anh không chịu nhận ra em?”

Nước mắt nóng bỏng chảy xuống.

Cô khóc.

Hướng Tranh chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, anh ta cụp mắt xuống giấu đi sự đau lòng trong đáy mắt.

"Tôi xin lỗi”

Một câu lạnh lẽo rơi xuống, anh ta quay lưng lại không nhìn cô nữa.

Ninh Huyên Huyên nhìn anh ta một cái, ánh mắt giống như đang suy nghĩ, cô ta nhìn về phía Tống An Kỳ, đôi mắt híp lại lộ ra một tia lạnh lẽo: "Tống An Kỳ, là bạn học cũ nên tôi khuyên cô một câu, Hướng Tranh không phải là người cô có thể đến gần, nếu còn có lần sau, tôi sẽ không khách sáo như vậy."

Ninh Huyên Huyên không thèm nhìn khuôn mặt Tống An Kỳ trắng bệch, cô ta ôm cánh tay Hướng Tranh nghênh ngang mà đi.

Tống An Kỳ đứng tại chỗ nhìn bọn họ rời đi, tầm mắt dần dân mơ hồ.

Sau khi Tống An Kỳ rời đi không lâu thì Thẩm Tử Dục cũng đứng dậy đuổi theo.

Khi anh ta thấy cô đến gần một đôi nam nữ thì đi chậm lại, đứng cách bọn họ một khoảng, thân hình nấp một nơi tối tăm im lặng nhìn bọn họ.

Anh ta nhìn thấy tất cả mọi chuyện, cũng nghe được cuộc đối thoại của bọn họ.

Anh ta kết luận: Người đàn ông kia là người Tống An Kỳ quen biết, mà người đàn ông kia lại không thừa nhận, sau đó Tống An Kỳ rất đau lòng.

Anh ta nghe cô gọi thân mật người đàn ông kia là "Anh Cửu Tiêu" thì rất khó chịu.

Vì thế, anh ta kiềm nén sự khó chịu, sau khi hai người đi rời đi thì anh ta mới đi qua.

Anh ta đến gần mới phát hiện cô đang khóc.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 475


Mấy lời định chất vấn cô lại mắc nghẹn ở cổ họng, không nói nên lời.

Anh ta nhìn cô một lúc lâu, thấy cô vẫn khóc không ngừng thì bất đắc dĩ thở dài: "Người đã đi rồi, cô khóc cho ai xem đây?"

Mấy lời này giống như bật lửa đốt pháo hoa, lập tức bùng nổ.

Tống An Kỳ nổi giận.

Cô tức giận quát Thẩm Tử Dục: "Liên quan gì đến nhà anh, anh quan tâm tôi khóc cho ai xem làm gì, dù sao cũng không phải khóc cho anh xem."

Thẩm Tử Dục ngây người, sau đó lạnh mặt, cho dù anh ta thích cô nhưng thái độ của cô đối xử với mình như vậy thì lòng tự trọng vẫn chịu tổn thương.

"Tống An Kỳ, cô cho rằng tôi thích quan tâm cô, nếu..." Không phải tôi thích cô, tôi mới không thèm liếc mắt cô một cái.

Lời này anh ta không nói ra, bởi vì anh ta biết mình nói ra thì cô cũng không quan tâm.

Anh ta cười tự giễu, không nói gì nữa, xoay người rời đi. Cô khóc đứt quãng từ phía sau truyền vào tai, giống như cây gậy đập vào lòng anh ta, vô cùng đau đớn.

Anh dừng bước, thấp giọng cười, trong tiếng cười còn mang theo sự tiêu điều, anh ta vẫn không đành lòng với cô.

Anh ta quay lại bên cạnh cô, khuôn mặt vốn tinh xảo đã vô cùng nhếch nhác.

Trong lòng anh ta đau nhói, anh ta đưa tay ra nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Mà hai mắt cô đẫm nước mắt nhìn anh: "Anh quay lại làm gì?

Bởi vì cô khóc quá nhiều nên giọng nói khàn khàn, nhưng giọng điệu vẫn không khách sáo.

Thẩm Tử Dục giật khóe mắt, động tác trên tay càng dịu dàng: "Không nỡ bỏ lại cô chứ sao”

Một câu "Không nỡ bỏ lại cô chứ sao" hờ hững, nhưn lại chứa đầy sự cưng chiều.

Trái tim đập thình thịch, Tống An Kỳ hít mũi, ra vẻ khinh thường nói: "Anh không cần làm như vậy, vô dụng thôi." Động tác của anh ta dừng lại, nhìn vào hai mắt đầy nước. mắt của cô, do dự hỏi: "Cô thích anh ta?"

Anh ta? Tống An Kỳ sửng sốt, sau đó mới biết được "Anh †a là ai.

Cô kéo tay anh đang lau nước mắt cho mình xuống: "Đúng, tôi thích anh ấy”

Thẩm Tử Dục híp mắt lại, tiếp tục hỏi: "Cho nên cô không đồng ý ở bên cạnh tôi là vì anh ta sao?"

"Không sai." Cô không hề do dự, lập tức trả lời.

Thẩm Tử Dục nắm chặt tay lại, ánh mắt nhìn cô từ từ lạnh đi, anh ta nở nụ cười châm chọc: "Thì ra tôi đã thật sự nghĩ quá nhiều."

Tống An Kỳ đưa tay lau nước mắt, cong khóe môi: "Không sai, anh vẫn luôn nghĩ quá nhiều, hiện tại anh biết cũng không muộn”

Hai người im lặng nhìn nhau, một lúc sau, anh ta yên lặng xoay người, rời đi không nói một lời.

Lúc này anh ta thật sự rời đi.

Sau khi anh ta rời đi, Tống An Kỳ nhắm mắt lại, che giấu sự đau đớn trong mắt, nước mắt chảy xuống khóe mắt. Tử Dục, xin lỗi, anh hãy tha thứ cho việc tôi đã nghĩ một đẳng nói một nẻo.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 476


Cho dù là thích hay là yêu, cô cũng không thể chạm vào được.

Nếu vậy thì thà rằng buông tay.

Buổi lễ do công ty giải trí Đường Hải tổ chức đã kết thúc tốt đẹp, sau đó là các loại tin tức bay đầy trời.

Nam thần quốc dân Ngôn Húc xuất hiện bất ngờ, thu hoạch giải thưởng lớn.

Nữ thần Tân Ý Tiêm ám chỉ có chuyện tốt đến gần.

Đạo diễn nổi tiếng...

Gần như các trang web lớn đều có tin tức lớn nhỏ về buổi lễ ngày hôm qua.

Mà trong đó có một tin tức nóng nhất, không phải là nam thần quốc dân Ngôn Húc hay là nữ thần Tần Ý Tiêm, mà là Cố Tống Vy.

Cho dù là trang web lớn hay là các tài khoản quảng cáo, giống như đã bàn bạc với nhau đều đăng tin tức về cô. Nội dung cũng giống nhau, ảnh chụp Cố Tống Vy tham gia buổi lễ.

Bức ảnh thứ nhất, Cố Tống Vy che khăn, không nhìn ra khuôn mặt của cô ta.

Bức ảnh thứ hai, khăn che mặt rớt nên vẻ mặt Cố Tống Vy hoảng sợ, sắc mặt dữ tợn, hoàn toàn không nhận ra cô chính là Cố Tống Vy.

Bức ảnh thứ ba là tấm ảnh vẻ ngoài trước kia của cô.

Mà nội dung viết giống nhau, gần như xoay quanh chuyện Hủy hoại nhan sắc", thể hiện rõ sự chanh chua.

Đám cư dân mạng lập tức nhổ nước bọt, vui sướng khi người khác gặp họa.

"Đây là quả báo, quả báo rõ ràng nhất!"

"Cố Tống Vy bây giờ mới xứng với lòng dạ độc ác"

"Đau lòng cho cậu chủ Kỷ một giây, sao có thể gặm nổi khuôn mặt xấu như vậy chứ?"

Cố Tống Vy hoàn toàn trở thành kẻ thù chung của mọi người, bình luận gần như mắng cô, cho dù có người nói giúp cô thì lập tức chìm vào biển sâu.

Chuyện Cố Tống Vy bị hủy hoại nhan sắc và đau lòng cho Bùi Hạo Tuấn cùng bước lên bảng tìm kiếm.

Ứng Tiêu Tiêu rất hài lòng và thỏa mãn với cục diện như vậy.

Mà Tiêu Diệp Nhiên có vẻ bình thường, cô nhìn bình luận trên mạng nghiêng về một phía, trái tim đã sớm không còn gợn sóng.

Ứng Tiêu Tiêu buồn bực: "Diệp Nhiên, cậu không cảm thấy hả giận sao?"

Tiêu Diệp Nhiên nhún vai: "Vẫn còn tốt. Tớ cảm thấy chuyện này không hề có lực sát thương với loại mặt dày bằng tường thành như Cố Tống Vy”

Không phải là cô nói quá, Cố Tống Vy đúng là mặt dày, không chỉ cướp chồng sắp cưới của người khác, thậm chí muốn cướp tài sản của người khác?

"Thật sao?" Ứng Tiêu Tiêu vốn nhìn mọi người mắng chửi Cố Tống Vy thì cảm thấy hưng phấn, nhưng hiện tại cô vừa nói vậy thì trái tim cô ấy cũng lạnh đi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 477


Nhìn thấy vẻ Diệp Nhiên liền có chút áy náy, dù sao cô ấy làm nhiều như vậy không phải vì để giúp cô xả giận sao?

“Thực ra tớ chỉ là đoán mà thôi. Mặt của Cố Tống Vy đã như vậy rồi, còn đi tham gia buổi lễ nữa, chắc chắn là vì

t thất vọng của Tiêu Tiêu, trong lòng Tiêu

để tìm ông chủ mới cho mình. Mà cậu náo loạn như vậy, tớ nghĩ chắc không có công ty nào dám ký với cô ta nữa đâu”

Tiêu Diệp Nhiên lại phân tích như vậy, cũng coi như đã xoa dịu được tâm trạng thất vọng của Ứng Tiêu Tiêu. “Thật không?” Nghe thấy lời cô nói, Ứng Tiêu Tiêu lập tức khôi phục tâm trạng, khó che sự đắc ý mà nói: “Tớ chính là muốn khiến cô ta không tìm được công ty nào để ký hợp đồng, khiến cô ta không lăn lộn được trong giới giải trí"

Tiêu Diệp Nhiên gật đầu: “Ừm, có lẽ là thật sự đã không n được nữa rồi.

lăn Cố Tống Vy bây giờ nói nghiêm trọng một chút thì là danh tiếng bê bối, công ty nào ký với cô ta thì chính là nhặt rác về nhà, không chỉ làm thối mình, còn để lại tiếng xấu trong giới.

“Không phải có lẽ, mà là chắc chắn” Ứng Tiêu Tiêu chắc như đinh đóng cột mà nói.

Tiêu Diệp Nhiên cười cười, không có tiếp tục bám lấy vấn đề này nữa, mà dời chủ đề, hỏi: “Nghe nói cậu định đến Thời Thuy làm việc?”

Cô đột nhiên hỏi như vậy, Ứng Tiêu Tiêu sững sờ, một hồi mới hồi thần lại: “Sao cậu biết? Vừa hỏi ra xong, Ứng Tiêu Tiêu liền phiền muộn mà võ võ cái đầu mình: “Tớ đúng là tên ngốc, chắc chắn là Cố Thanh Chiêu nói với cậu rồi”

Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Không phải”

“Vậy thì là Thẩm Tử Dục”

“Ừm, là anh ta” Vẻ mặt Tiêu Diệp Nhiên hứng thú mà nhìn cô: “Nói xem, tại sao cậu lại có ý nghĩ muốn đến Thời Thuy làm việc vậy? Vì Thanh Chiêu sao?”

“Bởi vì Cố Thanh Chiêu?” Ứng Tiêu Tiêu trợn trắng mắt: “Cậu nghĩ nhiều rồi, Diệp Nhiên. Tớ chỉ là muốn đi rèn luyện bản thân mình mà thôi”

“Ò, vậy sao?” Tiêu Diệp Nhiên không tin lý do của cô đơn giản như vậy.

“Cậu không tin thì thôi”

“Tớ không phải là không tin, mà là tớ nhớ...là ai đã nói cô ấy không thể chịu nổi chế độ nghiêm khắc không có tự do của công ty, cả đời này cũng không muốn vào công ty làm việc nhỉ?”

Cô nhướng mày với Ứng Tiêu Tiêu, trong mắt toàn là trêu chọc.

Ứng Tiêu Tiêu bĩu môi: “Được rồi, là tớ nói. Nhưng trước khác nay khác, hiểu không?”

“ồ” Thanh âm của Tiêu Diệp Nhiên cố ý kéo dài ra, sau đó nói: “Nếu như tớ tin lời cậu, vậy tình cảm bao nhiêu năm nay của chúng ta đều là “Tóm lại tớ chính là muốn rèn luyện bản thân mình một chút, nếu như cậu nghĩ nhiều, tớ cũng hết cách” Ứng Tiêu Tiêu nhún vai, bộ dạng bất lực.

Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được mà cười: “Tiêu Tiêu, đây không phải là tính cách của cậu a”

Ứng Tiêu Tiêu mà cô quen đáng lẽ phải là người có tính cách rất thẳng thừng, muốn nói gì thì nói cái đó, muốn làm gì thì làm cái đó, chưa hề dễ dàng che giấu tâm tư thật sự của mình.

M: này cô đột nhiên muốn đến Thời Thuy làm việc, tuyệt đối không có đơn giản như cô nói.

“Tính cách của con người luôn có mặt đối lập a. Cho

nên..” Ứng Tiêu Tiêu nhếch môi cười một cái: “Cậu quen là được rồi”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 478


Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, cũng không nói gì nhiều nữa, nếu cô ấy đã không muốn nói, vậy cô không làm khó nữa.

“Bác sĩ nói ngày mai tớ có thể xuất viện rồi” Tiêu Diệp Nhiên lại dời chủ đề nói lần nữa.

“Thật sao?” Ứng Tiêu Tiêu rất ngạc nhiên: “Sức khoẻ của

cậu hồi phục rồi sao?”

“Ừm, cũng gần hồi phục rồi. Về nhà tĩnh dưỡng mấy ngày, tớ sẽ hoàn toàn hồi phục th “Tớ cảm thấy hay là nằm viện thêm mấy ngày nữa đi, dù sao chỗ này cũng có thể tĩnh dưỡng, hơn nữa chỗ này còn có bác sĩ, có vấn đề gì cũng tiện hơn”

Ứng Tiêu Tiêu không yên tâm để cô xuất viện nhanh như vậy.

“Không nằm nữa, nằm đến người sắp nổi mốc rồi, vẫn là ở nhà dễ chịu hơn”

“Ö?” Ứng Tiêu Tiêu nhướng mày, cong lên một nụ cười xấu xa: “Tớ thấy cậu thương ông xã nhà cậu chạy qua chạy lại hai bên sẽ mệt thì có.”

“Ngại quá, bị cậu nhìn ra rồi” Tiêu Diệp Nhiên thừa nhận rất cởi mở.

“Ông xã nhà tớ tớ không thương, ai thương a”

Ứng Tiêu Tiêu lắc đầu chậc chậc: “Cậu show ân ái cũng thật là giỏi a, hoàn toàn không suy nghĩ đến tâm trạng của tên FA tớ a”

“Vậy mau tìm một người, thì cậu không phải FA nữa rồi.

Đến lúc đó tớ nhìn các cậu show ân ái, cho dù có chói mù mắt của tớ cũng không sao”

Thần sắc của Ứng Tiêu Tiêu ảm đạm đi vài phần, ngữ khí có chút tịch mịch: “Duyên phận còn chưa đến a”

Nói xong, trong đầu não bất giác hiện lên dáng vẻ của một người đàn ông, cô cúi thấp đầu, che đi sự hiu quạnh trong mắt.

Tiêu Diệp Nhiên yên lặng nhìn cô, trong lòng thở dài một tiếng.

Tiêu Tiêu có qua mấy người bạn trai, nhưng đều là những tên đàn ông nhìn trúng gia thế của cô ấy, tham vọng mượn gia thế của cô để đi l*n đ*nh cao của cuộc đời. Cho nên không quen được bao lâu thì chia tay rồi.

Sau này, cô ấy cứ độc thân mãi, độc thân cũng đã mấy năm rồi.

Nếu như có thể, cô hy vọng Tiêu Tiêu có thể tìm được người đàn ông thật sự yêu con người cô ấy, không quan tâm đến gia thế bối cảnh.

Nhà họ Bùi.

“Ra ngoài, cút ra ngoài hết cho tôi”

Cố Tống Vy gạt hết tất cả đồ trang điểm trên bàn trang điểm xuống đất, quay người lại, tức giận trừng mấy người đang đứng trong phòng.

Là Bùi Hạo Tuấn và ba mẹ của anh ta, còn có mẹ của cô †a Triệu Uyển Nhan.

“Lam, con bình tĩnh đi có được không? Chúng ta thương lượng xem làm thế nào để ứng phó với tin tức lần này”

Nhìn thấy con gái trở thành bộ dạng bây giờ, Triệu Uyển Nhan rất đau lòng, chỉ cẩn thận dè dặt mà lên tiếng an ủi cô ta.

“Ứng phó?” Cố Tống Vy cười lạnh một tiếng, ánh mắt dữ dài băn về phía Bùi Hạo Tuấn im lặng không nói gì: “Bùi Hạo Tuấn, anh nói cho tôi biết, anh muốn ứng phó với tin tức như thế nào? Hay là nói chính xác hơn, anh muốn ứng phó tôi thế nào?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 479


Bùi Hạo Tuấn nhìn cô ta một cái, không có lên tiếng.

Mà sự yên lặng của anh lại giống như là đè bẹp đi ngọn cỏ cuối cùng của lạc đà, hoàn toàn khiến cho Cố Tống Vy sốt sắng.

Cô ta trực tiếp xông đến trước mặt Bùi Hạo Tuấn, tức giận trợn tròn mắt, lớn tiếng gào lên: “Bùi Hạo Tuấn, có phải anh chê tôi rồi không?”

“Cố Tống Vy, cô đây là có thái độ gì vậy?” Tân Thuý Kiều thấy cô ta dữ với con trai mình như vậy, lập tức bốc lên nộ khí, trực tiếp gào lại.

“Hôm nay chuyện đi đến bước này, không lẽ không phải là cô tự làm ra sao? Nguyện gì Hạo Tuấn cũng thuận theo cô, cô còn đối với nó như vậy, cô có còn lương tâm không?”

Lần này, Tân Thuý Kiều không còn che giấu thái độ chán ghét đối với Cố Tống Vy nữa.

Nghe vậy, Cố Tống Vy ngửa mặt lên cười lớn, sau đó lạnh lùng trừng Tân Thuý Kiều, mỉa mai mà nói: “Thuận theo tôi? Đó còn không phải là vì tôi đã nói ba tôi có thể cho tôi 20% cổ phần Tiêu thị sao, bà tưởng con trai nhà bà thật tâm đối đãi tôi sao?”

Hoá ra cái gì cô ta cũng biết cả.

Sắc mặt Bùi Vân Trạch và Tần Thuý Kiều thay đổi, rõ ràng là chột dạ rš Ngược lại thần sắc của Bùi Hạo Tuấn lại bình tĩnh như thường, khẽ thở dài một hơi, ngữ khí có chút tổn thương mà nói: “Tống Vy, sao em có thể nghĩ anh như vậy? Nếu như anh thật sự nhìn trúng 20% đó của Tiêu thị, thì anh kết hôn với Tiêu Diệp Nhiên là được rồi”

Cố Tống Vy căn chặt môi, trừng mắt nhìn anh ta, không có nói chuyện nữa.

Thấy cảm xúc của cô ta khế dịu lại, Triệu Uyển Nhan nhẹ giọng nói với Bùi Hạo Tuấn: “Hạo Tuấn, con ở cùng với Tống Vy đi, mẹ và ba mẹ con ra ngoài trước”

Nói xong, bà ta nháy mắt ra hiệu với ba mẹ của Bùi Hạo Tuấn, Tần Thuý Kiều sợ con trai bị ức h**p, không muốn ra ngoài, cuối cùng vẫn bị Bùi Vân Trạch kéo ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại Bùi Hạo Tuấn và Cố Tống Vy, bầu không khí lập tức yên tĩnh trở lại.

Cố Tống Vy hung hăng liếc nhìn Bùi Hạo Tuấn một cái, sau đó quay người đi đến bên giường ngồi xuống, quay người đưa lưng với Bùi Hạo Tuấn.

Thấy cô ta như vậy, đáy lòng Bùi Hạo Tuấn đột nhiên sinh ra một loại cảm giác bất lực, lập tức nhấn chìm anh ta. Mới bắt đầu hẹn hò với Cố Tống Vy, chỉ là bởi vì cô ta biết điều quyến rũ hơn Tiêu Diệp Nhiên bảo thủ cổ lỗ sỉ. Nhưng đàn ông mà, ở cùng với một người phụ nữ lâu như vậy, sẽ luôn sinh ra dị tâm, đặc biệt là bây giờ mặt cô ta quả thực là khiến anh ta muốn lộn ruột, anh ta căn bản không muốn ở cùng thêm một giây nào với cô ta nữa.

Ít nhất là trong khoảng thời gian mặt cô ta vẫn chưa hồi phục lại này, anh ta thật sự không muốn ở cùng với cô ta. Anh ta đối với Cố Tống Vy không phải là không có tình cảm, mà là tình cảm đã bị sự tuỳ hứng của cô ta tiêu hao đi từng chút một rồi.

Con không còn nữa, anh ta càng không có tâm tư gì với cô ta nữa.

Nghĩ đến đây, Bùi Hạo Tuấn thở dài một hơi, sau đó lê bước đi qua đó, đi đến bên cạnh Gố Tống Vy, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ta, dịu giọng nói: “Tống Vy, lần này toàn internet bôi đen em không phải là không có ích, ít nhất là đã có độ hot rồi, cái này đối với em..”

“Độ hot?” Anh ta còn chưa nói xong, thì đã bị Cố Tống Vy cắt ngang, cô ta cười khẩy một tiếng: “Độ hot như vậy tôi thà không cần. Anh biết trên mạng đang mắng tôi thế nào không?
 
Back
Top Bottom