Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 500


“Vậy sao?” Tiêu Diệp Nhiên gắp đùi gà ăn một miếng, sau đó tiếp tục nói: “Nói đi, các cậu muốn tớ giúp chuyện gì?”

Nghe vậy, Tống An Kỳ day trán thở dài: “Diệp Nhiên, chúng tớ thật sự không có cần cậu giúp chuyện gì cả”

“Thật sao?” Tiêu Diệp Nhiên nhướn mày, vẫn không tin. “Thật mà. Cậu mau ăn đi” Ứng Tiêu Tiêu lại gắp một miếng cá vào trong bát của cô, không khách khi lườm cô.

“Vậy được, vậy tớ yên tâm ăn được rồi” Nói rồi, Tiêu Diệp Nhiên gắp đùi gà lại cắn một miếng to.

Sau đó, bay người đều khẽ cười thành tiếng, tình cảm của các cô cứ tốt đẹp như vậy.

Ăn xong cơm tối, Tống An Kỳ và Ứng Tiêu Tiêu ra về.

Tiêu Diệp Nhiên tắm xong, khoanh chân ngồi trên giường bóc quà mà bọn An Kỳ tặng.

Món quà được bọc hết lớp này đến lớp khác, tốn chút sức mới bóc được nó ra.

Vốn tưởng sẽ là món quà đắt đỏ gì đó, mới bọc kỹ như vậy. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy món đồ, sắc mặt Tiêu Diệp. Nhiên lập tức đen lại.

Đây là cái quỷ gì vậy?

Chỉ thấy trong chiếc hộp nhỏ có một đoàn vải ven mỏng màu đỏ, cô đưa tay cầm lên, kéo ra.

Một bộ nội y mỏng như cảnh ve đập vào mắt cô.

Nhìn nội y gần như xuyên thấu, sắc mặt của cô lập tức đỏ bừng.

Sau đó, cô vội vàng ném đi, xuống giường, cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đi ra ban công,

Cố Mặc Đình từ phòng tắm đi ra, vừa hay nhìn thấy cô chạy ra ban công, đang định gọi cô, nhưng giọng nói còn chưa cất lên, cô đã chạy đến ban công, thuận tiện đóng cửa lại rồi.

Cảm thấy giống như có mãnh thú nào đó đang đuổi theo. sau lưng cô vậy.

Cố Mặc Đình bật cười lắc đầu, đi đến giường, ánh mắt vô thức quét đến một đoàn màu đỏ tươi trên chiếc giường màu xám.

Mày kiếm nhíu lại, anh đi tới, định thần nhìn, trong ánh mắt đen láy xuất hiện một ít hứng thú.

Thì ra cô chạy nhanh như vậy chính là vì cái này.

Ở ngoài ban công, Tiêu Diệp Nhiên lải nhải với người ở đầu bên kia: “Ứng Tiêu Tiêu, cậu tặng cái quỷ gì vậy hả?”

Bên kia truyền đến tiếng cười “ha hả" của Ứng Tiêu Tiêu: “Như thế nào? Tớ rất tận tâm đó.”

“Tận tâm cái shit!” Tiêu Diệp Nhiên thật sự bị chọc tức rồi, chửi thề.

“Cậu nói xem cậu tặng thứ này nếu như bị Mặc Đình nhìn thấy, anh ta sẽ nghĩ thế nào?”

Cô không muốn bị Mặc Đình hiểu lầm cô có suy nghĩ không lành mạnh gì đó đâu.

Ứng Tiêu Tiêu thản nhiên nói: “Không đâu, anh ấy sẽ chỉ cảm ơn chúng tớ mà thôi “Ứng Tiêu Tiêu!” Tiêu Diệp Nhiên không nhịn được mà quát. Xem ra cô thật sự tức giận rồi, Ứng Tiêu Tiêu chỉ đành dịu lại: “Vậy cậu mau chóng giấu nó đi, như thế ông xã nhà cậu sẽ không nhìn thấy”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 501


Giấu đi? Sẽ không nhìn thấy?

Đồng tử của Tiêu Diệp Nhiên bỗng giãn to, f**k! Thứ đó còn để trên giường. Bận hưng sư vấn tội mà cô quên mất phải cất thứ đó đi.

Không tiếp tục nhiều lời với Ứng Tiêu Tiêu nữa, cô vội vàng tất điện thoại, sau đó mở cửa xông vào phòng.

Vừa xông vào thì nhìn thấy người đàn ông ngồi dựa vào đầu giường, ánh mắt của anh chuyên chú nhìn vào chiếc laptop, nghe thấy động tĩnh thì ngẩng đầu lên, nhìn cô đi tới.

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười với anh. Sau đó ánh mắt quét qua cái thứ màu đỏ bắt mắt ở trên giường.

Rõ ràng như vậy, anh chắc nhìn thấy rồi.

Vậy thì... cô có phải nên nói cái gì đó không?

Lúc cô đang do dự, Cố Mặc Đình gấp laptop trên đùi lại, chỉ nhìn cô: “Diệp Nhiên, lại đây.”

Nghe vậy, Tiêu Diệp Nhiên căn cắn môi, sau đó nuốt nước. bọt đi tới, nhưng không dám gần anh quá.

Cô cứ cảm giác nụ cười trên gương mặt đẹp trai lúc này của anh là lạ, anh chắc chắn nhìn thấy bộ nội y tình thú đó.

Vì thế, cô ngồi ở cuối giường, băn khoăn nói lúc, mới từ từ mở miệng: “Đây là quà bọn Tiêu Tiêu tặng, em cũng không biết các cậu ấy lại tặng cái này”

Anh chỉ cười không nói, ánh mắt đen láy sâu thẩm như biển, nhìn không ra một chút tâm tư.

Tiêu Diệp Nhiên tự nhiên cảm thấy lúc này anh giống như một thợ săn đang rình rập con mồi mình nhìn trúng.

Tự nhiên căng thẳng.

Tiêu Diệp Nhiên nuốt nước bọt, sau đó cầm bộ nội y tình thú như củ khoai nóng bỏng, giả vờ như không có gì xảy ra: “Em cất nó đi”

Vứt lời, cô xoay người đi vào phòng thay đồ.

Cất bộ nội y vào góc sâu trong tủ, Tiêu Diệp Nhiên mới thở phào, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiêu Tiêu, An Kỳ, các cậu cứ chờ đấy, đợi các cậu kết hôn rồi, tớ cũng phải tặng món quà tuyệt vời như thế”

Sau đó, cô đóng cửa tủ quần áo lại, xoay người lại rơi vào trong vòng ngực ấm áp.

Cô khẽ hô lên, sau đó ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt đen láy, bên trong lóe lên ánh lửa khiến cô kinh ngạc.

“Thật ra anh rất muốn nhìn thấy dáng vẻ của em khi mặc bộ nội y đó” Anh cúi người ghé sát bên tai cô khẽ nói, giọng nói trầm thấp mang theo một tia quyến rũ.

Gương mặt của cô "phật" một cái đỏ bừng, xấu hổ lườm anh. Cô không biết cô bây giờ có bao nhiêu dụ người.

Ánh mắt lóe lên, anh cúi thấp đầu, đặt nụ hôn trên vai cô. Căn phòng trở nên nóng bỏng.

Hôm sau, Tiêu Diệp Nhiên tỉnh dậy, ăn sáng xong thì đến thẳng bệnh viện của Đường Tùng ở.

Đường Tùng vẫn hôn mê bất tỉnh, ý bên Mỹ là, hy vọng có. thể đưa Đường Tùng sang Mỹ, như thế bọn họ mới có thể nghiên cứu chữa trị.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 502


Khi Cố Mặc Đình nói ý bên phía Mỹ với Tiêu Diệp Nhiên, cô trầm mặc rất lâu mới mở miệng: “Nếu như bọn họ có thể bảo đảm chữa khỏi cho ba em, đưa sang Mỹ em có thể chấp nhận, ngược lại, nếu như có xem ba em là đối tượng nghiên cứu, vậy em từ chối. Em thà để ba duy trì ở trạng thái như thế này, cũng không muốn ông phải chịu khổ”

Cho dù trước đây cô hận ba cô nhiều như thế nào, nhưng máu mủ tình thâm không phải thứ có thể tùy tiện vứt bỏ. “Anh tôn trọng suy nghĩ của em” Cố Mặc Đình biết rõ mối lo ngại của cô, cho nên cũng không có khuyên cô.

Hôm nay cô đến bệnh viện, cũng chính là muốn thương lượng với bác sĩ chữa trị chính cụ thể nên làm thế nào, mới tốt hơn cho Đường Tùng.

Đến bệnh viện, Đường Tùng mới phát hiện Triệu Uyển Nhan cũng ở đó, đồng thời cũng thấy may mản cô không kêu Cố Mặc Đình đi cùng cô.

“Thật là hiếm thấy, tôi còn tưởng có người quên mất mình còn có chồng chứ”

Vừa nhìn thấy Triệu Uyển Nhan, Tiêu Diệp Nhiên giống như: cả người bị châm đau, ngay cả lời nói cũng đều là sự mỉa mai.

Triệu Uyển Nhan nghe vậy sắc mặt cũng thay đổi, cất giọng biện hộ cho mình: “Ba cô ngã xuống rồi, nhưng công ty còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, tôi không đi xử lý thì ai xử lý” “Ha!” Tiêu Diệp Nhiên cười lạnh một tiếng: “Hy vọng có người không phải nhân cơ hội chiếm lấy Tiêu thị”

“Tiêu Diệp Nhiên, đây chính là thái độ của cô khi nói chuyện với người lớn à?”

Triệu Uyển Nhan thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn cô.

Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng nhìn bà ta, không tiếp theo quấn lấy bà ta nữa, đi thẳng đến giường bệnh.

Trên giường Đường Tông vẫn hôn mê không tỉnh, bác sĩ đang làm kiểm tra cho ông ta.

“Trước mắt, các chỉ số trong cơ thể của ông Đường đều không tồi, chỉ là vẫn không tỉnh lại” Bác sĩ nói.

“Bác sĩ, chúng tôi định đưa ba tôi sang Mỹ, ông cảm thấy như thế nào” Tiêu Diệp Nhiên hỏi

“Cái này...” Bác sĩ trầm tư một lúc, sau đó nói: “Tình trạng này của ông Đường, bên phía bệnh viện của chúng tôi đã lập tổ chuyên gia, trước mắt mà nói cũng bó tay hết cách, nếu như bên phía Mỹ có thể chữa trị được cho ông Đường, chúng tôi đương nhiên kiến nghị mọi người đưa ông ấy sang Mỹ”

Lời này của bác sĩ cũng nói rất chân thành.

Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng đưa ra quyết định: “Vậy thì đưa ba tôi sang Mỹ chữa trị”

Nếu như như thế đối với ba tôi tốt hơn, vậy thì làm như thế đi.

Lúc này, Triệu Uyển Nhan ở một bên nghe thấy muốn đưa Đường Tùng sang Mỹ điều trị thì lập tức gấp gáp: “Không được, tôi không đồng Tiêu Diệp Nhiên quay đầu, lạnh lùng nhìn bà ta: “Bà cảm thấy bà có quyền không đồng ý sao?”

Lời của cô Triệu Uyển Nhan coi như không nghe, lo lắng nói: Ba cô tuổi tác đã cao, đã không chịu được sự dày vò như thế. Ở đây điều trị dần dần là được rồi, không cần đưa sang Mỹ gì đó, ngộ nhỡ bệnh tình càng nghiêm trọng hơn thì phải làm sao?”

Ngộ nhỡ sang Mỹ chữa trị tỉnh lại rồi, vậy những chuyện mà bà ta và Tống Vy đã làm không phải sẽ bị lộ rồi sao? Vậy Tiêu thị bọn họ đừng mơ nhận được một phân một hào nào.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 503


Bà ta tuyệt đối không thể để loại chuyện này xảy ra được. Tiêu Diệp Nhiên cười lạnh: “Sao thế? Sợ rồi sao? Có phải sợ những chuyện mà bà với Cố Ngọc Lam đã làm bị lộ ra không?”

Sắc mặt của Triệu Uyển Nhan lập tức thay đổi: “Cô đang nói linh... tinh gì vậy?”

Giọng nói của bà ta đều đang phát run, cô không biết nói này của Tiêu Diệp Nhiên là nói mò hay là thật sự biết cái gì đó.

“Tôi có phải nói linh tinh hay không, trong lòng bà rõ nhất” Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng liếc nhìn bà ta, sau đó quay đầu “Chúng tôi sẽ xem lúc nào thích hợp, đến lúc đó chúng tôi sẽ đưa ba tôi sang Mỹ”

Bác sĩ gật đầu: “Được, bên này tôi cũng sẽ nói chuyện với bệnh viện”

nói bác

“Cảm ơn bác sĩ” Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười với bác sĩ. “Không cần cảm ơn, đây là chức trách của chúng tôi” Bác sĩ mỉm cười đáp, sau đó rời khỏi phòng bệnh.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Tiêu Diệp Nhiên và Triệu Uyển Nhan, và cả Đường Tùng hôn mê chưa tỉnh.

Bầu không khí rơi vào sự trầm mặc kỳ dị.

Tiêu Diệp Nhiên chọn lúc xem Triệu Uyển Nhan không tồn †ại, ngồi trên giường, ánh mắt dịu dàng nhìn gương mặt không có huyết sắc của ba, trong mắt chất chứa sự đau lòng.

Trước đây cô hay đối đầu với ba, lần nào cũng khiến ba tức. giận đến đỏ mặt tía tai, lúc đó ba mặc dù có đáng ghét, nhưng tốt xấu gì vẫn khỏe mạnh, biết tức giận.

Nhưng bây giờ, ông nằm ở đây, mặc dù vẫn có hô hấp, nhưng một chút tức giận cũng không có.

So sánh lại, cô vẫn thích ba của trước kia.

Nghĩ đến đây, cô khẽ mỉm cười, khế nói: “Ba, con sẽ tìm người đáng tin đi cùng ba sang Mỹ, như thế ba sẽ không cô đơn.

“Tiêu thị con sẽ thay ba quản lý thật tốt, tuyệt đối sẽ không để nó rơi vào tay của người có tâm cơ”

Khi nói lời này, cô liếc nhìn Triệu Uyển Nhan rõ ràng đang bất an, khóe môi nhếch lên lộ nụ cười lạnh.

Có người chắc sắp không nhịn được nữa rồi, sẽ có hành động mới.

“Diệp Nhiên” Do dự một lúc lâu, Triệu Uyển Nhan cuối cùng cũng lên tiếng

Tiêu Diệp Nhiên không có quay đầu nhìn bà ta, chỉ nghe Triệu Uyển Nhan nói: “Diệp Nhiên, dì vẫn cảm thấy không thể. đưa ba con sang Mỹ được, nơi đó quá xa, chúng ta cũng. trông chăm nom được, không yên tâm được”

“Vẫn là ở đây tốt hơn, chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể thăm được, con nói có phải không?”

Bà ta chẳng qua là sợ sự cố gì xảy gì sao? Tiêu Diệp Nhiên sao có thể để bà ta được như ý chứ?

Cô quay đầu nhìn bà ta: “Ba tôi ở đây, cũng không thấy bà đến thăm được mấy lần, chứ đừng nói Cố Ngọc Lam. Nếu như bà muốn lấy lý do này để thuyết phục tôi không đưa ba tôi sang Mỹ, tôi có thể nói cho bà biết, đó là chuyện không thể”

“Cô..” Thái độ của cô khiến Triệu Uyển Nhan rất tức giận, nhưng vẫn không dám phát tác.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 504


Chỉ có thể nhân nhịn mọi oán hận trong lòng, cố gắng để thái độ của bản thân hòa nhã hơn.

“Diệp Nhiên, chỉ cần con không đưa ba con sang Mỹ, dì và Ngọc Lam nhất định sẽ thường xuyên đến thăm ba con”

Nói xong bà ta lại cảm thấy mình nói không đúng, vội sửa lại: “Không phải, dì sẽ đích thân đến chăm sóc cho ba con” Nghe thấy điều này, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi cười thành tiếng, nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng, không có bất cứ ý cười nào.

“Bà nói ra lời này không cảm thấy buồn cười sao? Vốn dĩ bà chăm sóc ba tôi là chuyện thiên kinh địa nghĩa, bây giờ lại trở thành điều kiện để bà đàm phán với tôi. Thật sự quá nực cười rồi”

Sắc mặt của Triệu Uyển Nhan lúc xanh lúc trắng, bà ta nhìn người đàn ông trên giường đang nhắm nghiền hai mắt, trong lòng ẩn chứa oán hận và không cam tâm.

Tất cả đều là bởi vì ông ta, nếu như không phải ông ta không đồng ý chuyển 20% cổ phần cho Ngọc Lam, đẩy Ngọc Lam và bà ta đi đến bước đường như ngày hôm nay, thì ông ta sao lại trở thành bộ dạng như thế này?

Nhưng, hung thủ lớn nhất vẫn là Tiêu Diệp Nhiên.

Bà ta quay sang nhìn Tiêu Diệp Nhiên, sự tồn tại của cô chính là mối uy h**p lớn nhất đối với Ngọc Lam.

Bà ta sẽ không để Đường Tùng sang Mỹ, đồng thời cũng sẽ không để Tiêu Diệp Nhiên được đắc ý quá lâu.

Sau đó bà ta che đậy mọi tâm tư của mình lại, cố ý lộ ra biểu cảm khó xử, không tình nguyện nói: “Nếu con đã kiên trì như vậy, vậy dì cũng không làm con khó xử nữa. Hy vọng ba con đến Mỹ có thể tỉnh lại”

Tốt nhất, là thật sự có thể bình an đến Mỹ.

Sự thỏa hiệp của Triệu Uyển Nhan khiến Tiêu Diệp Nhiên sững người, sau đó khóe môi nhếch lên lộ ra ý cười mỉa mai. “Chuyện ba tôi sang Mỹ còn cần sự đồng ý của bà sao? Xin đừng tăng thêm đất diễn cho mình nữa”

“Diệp Nhiên, con sao có thể...”

“Mời bà ra ngoài, tôi muốn một mình ở lại cùng ba tôi” Tiêu Diệp Nhiên không chút lưu tình cắt ngang lời bà ta.

Nói xong, cô quay lưng lại, không thèm nhìn bà ta nữa.

Vốn dĩ Triệu Uyển Nhan cũng không muốn ở lại lâu, bà ta hẳn học lườm Tiêu Diệp Nhiên, sau đó vội vàng rời khỏi.

Bà ta nhất định phải về nhà nói chuyện Đường Tùng sắp được đưa sang Mỹ cho Ngọc Lam, như thế bọn họ mới có thể chuẩn bị ứng phó với những chuyện xảy ra tiếp theo. Sau khi Triệu Uyển Nhan rời khỏi, Tiêu Diệp Nhiên nắm bàn †ay ấm nóng của ba, khẽ nói: “Ba, con sẽ khiến người làm bị thương ba phải nhận sự trừng phạt, cũng sẽ cố gắng bảo vệ Tiêu thị, đợi ba khỏe lại, con sẽ trả lại Tiêu thị cho ba”

Nói đến đây, cô nhìn gương mặt tái nhợt nhắm nghiền hai mắt của ba, không khỏi thấy chua xót trong lòng, cô cúi đầu xuống, lẩm bẩm: “Ba, ba nhất định sẽ tỉnh lại”

Trong phòng bệnh yên tĩnh trở lại, chỉ có tiếng tít tít" của thiết bị theo dõi, cô yên lặng ngồi bên cạnh giường, nắm chặt tay của ba, mà đằng sau cô, làn gió thổi qua, lay động chiếc rèm cửa.

Con người, lần đầu tiên phạm sai, còn có thể tha thứ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 505


Vậy thì lần thứ hai thì sao?

Tống An Kỳ ngủ dậy còn mơ mơ hồ hồ, đồng hồ báo thức vang lên, cô túm lấy chăn che đầu lại, cố gắng ngăn cản tiếng chuông báo thức phiền phức đó.

Nhưng không có tác dụng gì, tiếng chuông lại kêu không ngừng.

Cô chỉ có thể buông chăn ra, sau đó ngồi dậy, chuẩn bị đi tắt chuông báo thức.

Đột nhiên, cô cảm thấy trước ngực của mình lành lạnh, vội cúi đầu nhìn, WTF! Vậy mà không có mặc gì?!

Sau đó, ánh mắt quét qua một đống hỗn loạn dưới sàn, ờm, quần áo của cô, nội y vứt lung tung dưới sàn, mà còn cả... quần áo đàn ông, và... chiếc quần trong hình viên đạn đó... Dự cảm không hay bổ ra trong đầu cô, trong nháy mắt trở thành một mớ hỗn độn. Cô cứng nhắc từ từ quay cổ lại, một gương mặt đẹp trai quen thuộc đập vào mất cô.

Đồng tử co rút, Thẩm Tử Dục!

Lại là anhl

Cô sững sờ nhìn anh, ký ức tối qua từ từ quay trở lại trong đầu.

Rời khỏi nhà Diệp Nhiên thì cô về nhà. Nhưng vừa về đến nhà thì cô nhận được một cuộc điện thoại, là số của Thẩm. Tử Dục, nhưng người gọi lại xưng là nhân viên của quán bar, nói có khách hàng uống say, kêu cô đến đón anh.

“Xin lỗi, anh gọi nhầm rồi” Cô không có nói nhiều thêm một câu, trực tiếp cúp mắt.

Còn chưa để điện thoại xuống, điện thoại lại đổ chuông, vẫn là Thẩm Tử Dục gọi đến.

Cô nghe máy: “Tôi đã nói tôi không quen anh ta, anh đừng gọi điện đến nữa”

“An Kỳ..” Đầu bên kia truyền đến một giọng nói trầm thấp quên thuộc, bàn tay cầm điện thoại siết chặt lại, cô cắn môi không lên tiếng.

“An Kỳ, tại sao em muốn... ợ... đối xử với tôi như người xa lạ vậy? Tôi thật sự... thật sự thích em”

Có lẽ là uống say rồi, anh nói chuyện cũng không được. mạch lạc.

“Thẩm Tử Dục, anh. Khi Tống An Kỳ mở miệng, chuẩn bị nói gì đó, đầu bên kia đổi người nghe: “Cô gì ơi, xin lỗi, khách hàng thật sự uống rất say rồi, vẫn là mời cô đến đón anh ấy, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì quán bar của chúng tôi không chịu trách nị Cô mềm lòng, vì thế đến quán bar đón cái tên say bí tỉ về nhà của mình.

Một người đàn ông cao 1m8, lại uống say, nặng bao nhiêu cũng biết rồi đấy. May mắn anh bảo vệ là người tốt bụng, giúp cô đỡ đến nhà.

Nếu không một cô gái gầy yếu như cô chắc chắn sẽ bị đè bẹp.

Đỡ anh nằm lên trên giường, cô vào phòng tắm, vắt khăn nóng chuẩn bị lau mặt cho anh.

Nhưng vừa xoay người thì nhìn thấy anh lảo đảo đi vào. phòng tắm, bắt đầu c ởi quần áo trên người mình, dọa cô suýt nữa hét lên, tưởng mình gặp phải tên háo sắc.

“Thẩm Tử Dục, anh muốn tắm thì tự mình tắm, tôi sẽ không giúp anh tắm đâu” Cô vứt khăn xuống, sau đó vòng qua người anh định đi ra ngoài, để anh lại phòng tắm.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 506


Đột nhiên, cổ tay bị nắm chặt, cô ngây ra, một giay sau, trời đất nghiêng ngả, đợi khi cô phản ứng lại, cả người bị đè trên tường phòng tắm.

“Thẩm Tử Dục, anh...”

Lời nói còn chưa kịp nói ra, đôi môi mềm ấm của anh bịt miệng cô lại, đột nhiên, trong khoang mũi của cô đều là mùi rượu nồng nặc, khiến cô thấy choáng váng.

Cái lưỡi cạy răng của cô ra, cường thế tiến vào, quấn lấy môi lưỡi của cô, không bỏ qua một ngóc ngách nào, cuối cùng quấn lấy cô, điên cuồng quấn quýt.

Hơi thở của anh quá cường liệt, thế công mãnh liệt, khiến Tống An Kỳ căn bản không có chỗ phản kháng, chỉ có thể để mặc anh công thành chiếm đất.

Hương vị của cô quá tuyệt vời! Thẩm Tử Dục giống như một chú mèo tham ăn không ngừng dây dưa môi lưỡi với cô, mà †ay cũng không có chịu an phận, luồn vào trong váy của cô, vuốt lên đùi non trằng mịn, dần dần đi lên trên, địa phương. mà ngón tay đi qua giống như châm lửa, nóng bỏng khiến Tống An Kỳ bất an vặn vẹo cơ thể.

Mà cô không biết hành động như thế đối với một người đàn ông có tính sát thương lớn đến cỡ nào.

Th@n dưới đau đớn, động tác môi lưỡi của anh càng thêm cuồng dã, ngấu nghiến môi của cô, từng chút k1ch thích thần kinh của cô, cơ thể dần dần sinh ra h@m muốn theo bản năng, thuận theo nụ hôn của anh, lửa cháy bùng lên dữ dội, trong nháy mắt thiêu đốt lý trí của cô.

“Ưm..” Cô không nhịn được mà phát ra tiếng r3n rỉ.

Mà một tiếng này lại k1ch thích đến thần kinh của Thẩm Tử Dục, anh hừ một tiếng, trực tiếp bế cô lên, bước ra khỏi phòng tắm.

Đặt cô lên trên giường, động tác này khiến lý trí của Tống An Kỳ khôi phục trở lại, nhưng còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, cơ thể của anh đã phủ xuống, môi cũng dán lên trên.

Trong nháy mắt, lý trí lại bị tước đoạt.

Mọi chuyện xảy ra sau đó đều là theo tự nhiên, khi anh tiến vào cơ thể của cô, một giọt nước mắt của cô rơi xuống.

Sai, một bước sai, tất cả đều sai

Vậy thì... nếu đã sai rồi, vậy thì sai đến tận cùng đi.

Cô ưỡn người lên, hôn lên môi anh, đắm chìm vào trong d*c vọng mà anh dẫn dắt, buông thả bản thân.

Suy nghĩ đến đây, Tống An Kỳ bình tĩnh vén chăn ra, không mặc quần áo mà đi vào trong phòng tắm, đứng dưới vòi hoa sen, mở vòi nước, dòng nước lạnh lẽo chảy xuống trên người cô.

Nhưng cô dường như không cảm thấy lạnh, yên lặng đứng đó, để mặc dòng nước lạnh dội xuống, dường như chỉ có như thế mới khiến trái tim của cô nhận được một tia an ủi. Thẩm Tử Dục mơ mơ hô hồ nghe thấy tiếng nước, anh lật người, tay vô thức ôm người bên cạnh, nhưng lại ôm không khí.

Anh đột nhiên mở to mắt, lúc này mới phát hiện vị trí bên cạnh đã trống không rồi.

Ngồi dậy, anh ngẩng đầu day day cái đầu đau nhức, tiếng nước bên tai không dứt, quay đầu nhìn về phía phòng tắm. Lật người xuống giường, anh bước tới cửa phòng tắm, cửa không có đóng, nhìn thấy cơ thể nhỏ nhắn linh lung dưới vòi hoa sen. Ánh mắt đen láy vụt qua một tia u tối, anh đi vào trong.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 507


Tống An Kỳ ngẩng đầu, nhắm mắt để mặc dòng nước lạnh xối vào mặt.

Chìm vào dòng suy nghĩ của chính mình cho nên cô không có cảm giác được đằng sau đang có người đến gần.

Đột nhiên, cổ tay bị siết chặt, cô bỗng mở mắt, quay đầu, đối diện với gương mặt đẹp trai đang tức giận.

“Em đây là đang làm gì? Hành hạ bản thân hay là hành hạ tôi?”

Thẩm Tử Dục thế nào cũng không nghĩ nước là nước lạnh, khi tay chạm vào nước lạnh, cơn giận lại càng dâng lên.

Đối mặt với sự chất vấn của anh, Tống An Kỳ lạnh nhạt quay đi: “Chuyện này không có liên quan gì đến anh”

Ngữ khí lạnh nhạt không mang theo một tia tình cảm.

Đồng tử của Thẩm Tử Dục co rút lại, môi nhếch lên lộ ra nụ cười lạnh: “Hối hận rồi?”

Tống An Kỳ không có lên tiếng.

Thẩm Tử Dục nheo mắt, đáy mắt ẩn chứa quang mang nguy. hiểm, anh đưa tay nắm lấy chiếc cằm tinh tế của cô, cưỡng ép cô nhìn thẳng mình, nhưng cô cứng đầu cụp mắt không nhìn anh.

Anh nở nụ cười quyến rũ, cúi người ép đến gần, khi môi sắp chạm vào cô, cô bỗng quay đầu, tránh né anh.

“Thẩm Tử Dục, đừng để tôi hận anh” Cô lạnh lùng nói.

“Hận tôi?” Thẩm Tử Dục mày kiếm nhướn lên, sau đó tay dọc theo cơ thể tuyệt đẹp của cô mà khắc họa, ngón tay mang theo tình cảm: “Tối qua em rất nhiệt tình, không giống hận tôi. Hm?”

Tống An Kỳ nhắm mắt, cơ thể khẽ run rẩy, cô hận bản thân không có cốt khí, rõ ràng biết anh cố tình, nhưng lại không. khống chế được mà xuất hiện phản ứng xấu hổ.

“Thẩm Tử Dục... tôi... hận... anh” Giọng của cô vì nhẫn nhịn d*c vọng theo bản năng mà có chút vỡ vụn.

Vậy thì hận đi” Thẩm Tử Dục tay dùng sức đẩy cô lên giường, lúc cô còn chưa kịp phản ứng lại, cơ thể anh đã đi vào trong cô.

Theo bản năng vốn có, Tống An Kỳ dần dần đánh mất bản thân.

Đã sai lại sai, đã không thể quay đầu được nữa.

Sau khi tất cả kết thúc, anh giúp cô rửa sạch cơ thể, sau đó ôm cô đặt trên giường.

Tống An Kỳ kéo chân bọc lấy cơ thể của mình: “Anh đi đi” Giọng của cô nghèn nghẹn truyền ra.

Ánh mắt u tối của Thẩm Tử Dục nhìn cô nằm trong chăn, một lúc sau, mới động đậy cánh môi: “An Kỳ, nếu như con người luôn tự lừa mình dối người, vậy sẽ chỉ đau khổ, tại sao. không chịu đối mặt với mọi thứ chứ?”

Cô không có lên tiếng.

Anh tiếp tục nói: “Tôi đợi em”

Biết cô còn chưa nghĩ thông, mà anh cũng không muốn cưỡng ép cô.

Vì thế, anh nhắt từng món quần áo mặc vào, ánh mắt nhìn cô vẫn nằm trong chăn, sau đó rời khỏi.

Có chuyện, những không cần gấp gáp, anh có lòng tin cô sẽ đến bên cạnh anh.

Tống An Kỳ bãi công rồi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 508


Lina gọi điện cho cô rất nhiều lần, đều không gọi được, trong lúc bất lực, cô ta chỉ đành liên lạc với Tiêu Diệp Nhiên. Sau khi Tiêu Diệp Nhiên biết, cũng lập tức liên lạc với An Kỳ, điện thoại cũng không gọi được.

Tối qua An Kỳ từ nhà cô trở về, cô lo lắng có phải giữa đường xảy ra chuyện gì không.

Cô rất lo lắng cho nên tự mình lái xe đến thẳng nhà An Kỳ, lúc này vừa vào cửa, đang chuẩn bị gõ cửa thì cửa đột nhiên bị người từ trong mở ra.

Người bước ra khiến Tiêu Diệp Nhiên bỗng dưng ngốc trệ. Thẩm Tử Dục cũng không ngờ chị dâu của anh lại xuất hiện ở đây, trong lúc nhất thời cũng ngây ra.

Một lúc sau, Tiêu Diệp Nhiên mới phát ra tiếng: “Cậu sao lại ở đây?”

Anh ở đây, vậy An Kỳ đâu?

Lễ nào bọn họ?

Thẩm Tử Dục cũng không lộ ra một tia hoảng hốt: “Chị dâu, đều là người trưởng thành, em không cần giải thích nữa” Sắc mặt của Tiêu Diệp Nhiên lập tức thay đổi: “Cậu... cậu và An Kỳ... hai người...”

Tiêu Diệp Nhiên bàng hoàng đến mức ngay cả nói chuyện cũng không rõ.

“Chính là chuyện đó” Thẩm Tử Dục thẳng thắn thừa nhận. Nhìn dáng vẻ điềm nhiên của anh, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi tức giận: “Thẩm Tử Dục, cậu có biết bản thân đang làm cái gì không?”

“Tôi biết”

“Biết? Vậy tôi hỏi cậu, cậu có thể cho An Kỳ cái gì? Hôn nhân cậu có thể cho không?”

Thẩm Tử Dục trầm mặc, hôn nhân của anh trước nay không phải chuyện anh có thể làm chủ, vậy anh sao có thể bảo. đảm cho cô một cuộc hôn nhân?

Thấy anh trầm mặc, Tiêu Diệp Nhiên cười lạnh: “Sao hả? Không trả lời được?

Cô hít một hơi thật sâu, nói tỉ

ấp: “Tôi từng hỏi Mặc Đình rồi, anh ấy nói vị hôn thê của cậu là cháu gái của chiến hữu của ông nội cậu, từng có ơn cứu mạng, hôn ước này không phải cậu nói giải thì có thể giải trừ”

Điều cô nói là sự thật mà Thẩm Tử Dục luôn biết rõ, có lẽ thật sự không thể thay đổi, nhưng chuyện này không ảnh hưởng đến chuyện anh thích An Kỳ.

“Tôi thích An Kỳ” Anh khẳng định với Tiêu Diệp Nhiên, thần sắc rất chân thành nghiêm túc.

“Vậy cậu buông tay đi, cô ấy không gánh được cái tội danh tiểu tam”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, sau đó vòng qua người anh đi vào, đột nhiên bước chân của cô khựng lại. Bởi vì Tống An Kỳ đứng ở tủ giày trước cửa.

Vậy thì, tất cả những lời bọn họ nói đều bị cô ấy nghe thấy hết rồi.

Trên mặt Tống An Kỳ không có một chút biểu cảm nào cả, chỉ yên lặng nhìn cô, và... anh.

“An Kỳ” Tiêu Diệp Nhiên mặt mày lo lắng gọi một tiếng. Nghe thấy cô gọi "An Kỳ" Thẩm Tử Dục xoay người, cơ thể mảnh mai của Tống An Kỳ rơi vào trong mắt anh, đôi mắt đen dậy sóng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 509


“Diệp Nhiên, cậu đến rồi” Tống An Kỳ khẽ cong môi với Tiêu Diệp Nhiên, biểu cảm của cô ấy lạnh nhạt, ánh mắt trống rỗng vô hồn.

“An Kỳ, thật ra...” Nhìn thấy cô ấy như vậy, trái tim của Tiêu Diệp Nhiên thất lại, muốn đi tới ôm lấy cô, nhưng lại thấy cô

ấy cất bước đi qua, quay qua bên người, đi tới trước mặt của Thẩm Tử Dục.

Thẩm Tử Dục, nhìn thấy đôi mắt của cô không có tiêu cự, trái tim nhói đau, há miệng: “An Kỳ...”

“Bốp!”

Lời của anh còn chưa kịp nói hết, một cái tát rơi trên gò má của anh, cắt ngang lời nói của anh.

Đồng tử phóng to, anh khó tin nhìn cô.

Chỉ thấy cô cười lạnh, thần sắc bi thương: “Thẩm Tử Dục, sau này chúng ta không còn liên quan gì nữa, bất luận đã xảy ra chuyện gì đều chỉ là một giấc mơ. Bây giờ mời anh rời khỏi đây”

“Tại sao?” Thẩm Tử Dục không hiểu rõ ràng bọn họ đều không lỡ bỏ nhau, cô vẫn muốn hết lần này đến lần khác đẩy anh đi.

Hôn nhân không có thì đã làm sao, hai người yêu nhau không đủ sao.

“Bởi vì..” Cô ngừng lại, ánh mắt dần dần có tiêu cự, lộ ra một tia hàn ý lạnh lẽo, cô nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Tôi, hận, anh!”

Tôi hận anh!

Một câu nói đã chặt đứt tất cả mà bọn họ đã từng trải qua.

Cửa nặng nề đóng lại.

Nhìn cánh cửa tối màu trước mắt, trong lòng giống như bị người khác rút kiệt sức lực, trống rỗng, rất khó chịu cực kỳ khó chịu.

Rõ ràng cô ở sau cánh cửa, mà khoảng cách giữa anh và cô đâu chỉ là một cánh cửa.

Mà ở bên kia cánh cửa, Tiêu Diệp Nhiên lo lắng nhìn Tống An Kỳ đóng cửa lại, nhất thời không biết nên mở miệng làm Sao.

Tống An Kỳ cúi đầu nhìn ổ khóa, mắt cay xè, nước mắt suýt chút nữa rơi ra.

€ó lỗi sai, còn có thể cứu vãn, vậy thì phải nhãn tâm, nên cắt đứt phải cắt đứt, không thể tiếp tục dây dưa nữa.

Cho dù là thích hay là yêu thì như thế nào, không thích hợp chính là không thích hợp.

Tiêu Diệp Nhiên ngồi ở trên ghế sofa, quay đầu nhìn về phía Tống An Kỳ đang rót nước cho cô, trong mắt chứa đầy lo lãng.

Nhìn qua An Kỳ giống như không hề có gì khác lạ, rất bình thường đến mức không thể bình thường hơn được.

Nhưng càng như vậy, cô lại càng lo lắng.

Quen biết nhau nhiều năm như vậy nên cô hiểu An Kỳ rất rõ, càng khổ sở thì ở trước mặt người khác cô ấy lại càng biểu hiện bình thường.

Nói cho cùng cô ấy đang gắng gượng chống đỡ chính là vì không muốn để cho người quan tâm đến cô ấy lo lắng.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 510


Tống An Kỳ bưng một ly nước đi tới, đem nước đặt xuống trước mặt cô sau đó ngồi vào chỗ đối "Cậu nghĩ thế nào mà lại tới tìm tớ thế?" Tống An Kỳ cười hỏi.

"Lina gọi điện thoại cho tớ nói là cậu không đi làm, điện thoại cũng không liên lạc được, cô ấy rất lo lắng không biết cậu có xảy ra chuyện gì hay không cho nên tớ mới tới đây:" Tống An Kỳ nghe xong, vụt đứng lên: "Tớ đi đây, tớ quên mất mình phải đi làm”

Nói xong cô ấy nhấc chân bước nhanh vào căn phòng của. mình.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô ấy, lúc cô ấy đi tới cửa liển ôn nhu nói ra: "An Kỳ, nếu như đau khổ quá thì cứ khóc đi, đừng cố gắng gượng như vậy"

Nghe vậy, Tống An Kỳ dừng bước chân lại nhưng cũng không hề quay đầu lại đáp: "Tớ không sao."

Dứt lời, cô ấy bước nhanh vào phòng.

Tiêu Diệp Nhiên thấy thế thở dài một hơi, cô cũng không biết nên làm cái gì mới tốt.

Tống An Kỳ vào phòng liền đóng cửa lại, cô dán lưng lên cửa nhìn thẳng vào chiếc giường lộn xộn, dường như trong không khí vẫn còn lưu lại hương vị của anh.

Cô cười đắng chát, vẻ mặt cô đơn, có người giống như ma tuý vậy, chạm vào rồi muốn từ bỏ sẽ vô cùng thống khổ. Đau, trái tim rất đau.

Chậm rãi ngồi xổm xuống, hai tay cô ôm lấy hai đầu gối của mình sau đó đem đầu chôn ở giữa hai đầu gối, rốt cuộc cô cũng không khống chế nổi đau khổ trong lòng mình mà nghẹn ngào khóc rống lên.

Tiêu Diệp Nhiên đi tới cửa đang định đưa tay gõ thì lại lờ mờ nghe thấy tiếng khóc truyền ra từ bên trong.

Tay cô cứng lại ở giữa không trung, sau đó cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, thu tay lại, xoay người đi.

Mặc dù cô muốn ở bên cạnh cô ấy nhưng nếu cô ấy đã lựa chọn phát ti3t một mình thì điều đó đã nói lên rằng cô ấy không muốn bị người khác quấy rầy.

Như vậy, tất cả chờ cảm xúc của cô ấy bình tĩnh lại rồi nói.

"Ừm, em đang ở chỗ An Kỳ, cô ấy có chút chuyện, em không yên lòng nên muốn ở bên cạnh cô ấy. Yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân mình"

"Ừm, bye bye."

Tiêu Diệp Nhiên nghe xong điện thoại Cố Mặc Đình gọi tới sau đó đi qua mở tủ lạnh ra.

Cũng may vẫn còn có chút đồ ăn dự trữ.

Cô quay đầu nhìn cửa phòng vẫn còn đang đóng chặt kia, nhướng nhướng mày, sau khi An Kỳ khóc mệt chắc chắn sẽ đói, vậy thì cô phải đi làm một ít thức ăn.

Lấy hết số nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh ra, cô muốn nấu cho An Kỳ một bàn đồ ăn ngon để an ủi cô ấy.

Tống An Kỳ thỏa thích phát ti3t xong cảm xúc, đợi sau khi cảm xúc ổn định rồi cô mới ra khỏi phòng.

Vừa đi ra khỏi phòng đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, cô sững sờ, sau đó vội vã bước chân đi tới phòng bếp.

Lúc nhìn thấy người đang bận rộn trong phòng bếp, cô nhíu mày lại, đi qua đó: "Nhiên Nhiên, sao cậu vẫn còn ở đây?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 511


Nghe tiếng động, Tiêu Diệp Nhiên quay đầu lại nhìn cô ấy, lộ ra một nụ cười ôn nhu: "Mau ngồi đi, chuẩn bị ăn cơm”

Nói xong, cô lại tiếp tục vội vàng làm những việc đang còn dở.

Cô vừa mới xuất viện, thân thể vẫn chưa khôi phục lại hoàn toàn vậy mà lại phải bận tâm về những chuyện của mình. Trong lòng Tống An Kỳ rất là băn khoăn.

Cô đi qua, cầm lấy dao phay trong tay Tiêu Diệp Nhiên: "Để Tớ giúp cậu."

Tiêu Diệp Nhiên cũng không từ chối, cười nói: "Được, tớ cũng đang không biết xoay sở thế nào đây."

Tống An Kỳ cười lên một tiếng, sau đó cúi đầu bắt đầu thái đồ ăn trong tay.

Hai tay Tiêu Diệp Nhiên lau lau vào tạp đề, cười yếu ớt nhìn cô, ánh mắt vô cùng đau lòng.

Hai mắt của cô ấy đều khóc đến mức sưng khóc đỏ lên, chứng tỏ cô ấy có cảm tình đối với Tử Dục.

Nhưng đoạn tình cảm này đã được định trước là không có. kết quả, Tử Dục đã có hôn ước nên đến với cô ấy là chuyện không thể nào.

Nếu đã như vậy thì nghĩ thoáng ra sớm một chút cũng rất tốt cho cả cô ấy và Tử Dục, nếu cứ tiếp tục dây dưa nữa thì đối với An Kỳ chắc chắn còn có ảnh hưởng lớn hơn nhiều.

Cho nên, cô tuyệt đối không thể để cho An Kỳ phải chịu một chút xíu tổn thương nào hết.

"Nhiên Nhiên, đồ ăn thái xong rồi, còn phải làm..."

Hai chữ cái gì còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Tống An Kỳ

vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên đứng sững sờ ở đó không biết đang suy nghĩ cái gì, cô nhíu nhíu mày, sau đó lên tiếng gọi: "Nhiên Nhiên."

"Hả?" Tiêu Diệp Nhiên bị giọng nói của của cô ấy khiến cho tỉnh táo lại, cô trừng mắt nhìn, mờ mịt hỏi: "Sao vậy?"

Tống An Kỳ như có điều suy nghĩ nhìn cô một hồi sau đó mới chỉ vào đồ ăn đã cắt gọn trên thớt, hỏi: "Đồ ăn cắt xong rồi, còn cái gì phải làm nữa không?"

Tiêu Diệp Nhiên nhìn qua sau đó cười nói: "Không cần nữa, cậu đi rửa mặt đi sau đó ra ăn cơm”

Nói xong, thấy cô ấy vẫn còn đứng đó không hề động.

"Đi đi" Tiêu Diệp Nhiên đẩy cô ấy ra khỏi phòng bếp.

Tống An Kỳ nhìn cô một cái, sau đó mới đi vào phòng tắm. Tiêu Diệp Nhiên hé miệng cười cười nhìn bóng lưng của cô ấy sau đó mới quay trở lại phòng bếp bận rộn làm tiếp.

Trong bữa ăn, Tiêu Diệp Nhiên không hề nhắc tới Thẩm Tử Dục một câu nào, chỉ nói là không nên quá đau khổ.

Thỉnh thoảng Tống An Kỳ cũng phụ họa theo một câu còn những lúc khác đều im lặng ăn cơm.

Hai người cùng nhau rửa bát xong, mỗi người tự rót cho mình một chén trà sau đó quay trở lại phòng khách.

Tiêu Diệp Nhiên nhấp một ngụm trà, trầm ngâm một lát, mới mở miệng nói ra: "An Kỳ, tớ sẽ nói chuyện rõ ràng với Tử Dục.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 512


Tống An Kỳ chỉ cúi đầu nhìn nước trà màu xanh nhạt trong chén, không biết suy nghĩ cái gì mà không hề lên tiếng.

Khe khẽ thở dài, Tiêu Diệp Nhiên lại nói tiếp: "An Kỳ, rất xin lỗi”

Đột nhiên cô nói một câu xin lỗi khiến Tống An Kỳ ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn vào cô.

Tiêu Diệp Nhiên áy náy cười một tiếng: "Nếu như lần đó không phải Mặc Đình bảo Tử Dục tới cục cảnh sát nộp tiền bảo lãnh cho cậu, như vậy hai người cũng sẽ không đi đến Tình trạng như ngày hôm nay:

Thì ra là cô nói cái này.

Tống An Kỳ lắc đầu: "Chuyện này không liên quan tới cậu. Nói cho cùng vấn đề là ở chính bản thân tớ”

Nói xong, cô cúi đầu xuống lần nữa, vẻ mặt cô đơn tiêu điều. Thấy cô ấy như vậy, Tiêu Diệp Nhiên nghĩ nghĩ vẫn quyết định phải đem tình huống của Tử Dục nói cho cô ấy biết. "Vợ sắp cưới của Tử Dục là cháu gái của một người chiến hữu của ông nội anh ta, ông nội của người vợ chưa cưới kia từng cứu ông nội của anh ta một mạng trên chiến trường, cho nên ý tứ của ông cụ chính là muốn báo đáp đối phương nên mới định ra hôn ước cho Tử Dục và cháu gái của người kia, cũng coi như là thân càng thêm thân."

Tống An Kỳ lẳng lặng nghe xong, thật lâu sau, môi cô ấy như có như không nhếch lên: "Như vậy không phải là rất tốt sao?"

Giọng điệu của cô ấy nghe tiêu điều vô vọng, trong lòng Tiêu Diệp Nhiên căng thẳng, lo lắng nhìn cô ấy: "An Kỳ.

Tống An Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn cô cười cười: "Yên tâm đi, tớ không sao, không phải chuyện của Hàn Minh Nhân tớ còn chịu đựng được huống chỉ tớ và Thẩm Tử Dục cũng chưa từng ở bên nhau, chỉ là nhất thời nóng não phát sinh một ít chuyện, cũng không tính là cái gì"

Nhưng nhìn nét mặt của cô ấy lại không giống như không có chuyện gì.

Hơn nữa Hàn Minh Nhân lại là một người đàn ông cặn bã, cô cũng không cảm thấy An Kỳ thật sự yêu anh ta, chắc hẳn chỉ được coi như là sùng bái đi.

Có người nhìn như yêu nhau, kì thực lại không hề yêu.

Có người nhìn như không yêu, trong lòng lại yêu rất sâu đậm.

Có duyên nhưng không có phận!

Tiêu Diệp Nhiên thở dài một tiếng, cuối cùng cũng không nói gì nữa.

Hôm nay Tiêu Tiêu hoàn toàn phá bỏ chính mình.

Mái tóc được buộc lên gọn gàng, trên sống mũi đeo một cặp kính đen rất lớn, cặp kính kia gần như đã che đi hơn phân nửa gương mặt xinh đẹp của cô.

Trên người cô mặc một bộ đồ công sở màu xám già dặn hơn nữa váy của cô còn dài qua đầu gối, bộ đồ kia cũng không vừa người, quá rộng rãi nên gần như đã che hết đi dáng người quyến rũ của cô, không hiển lộ ra một chút xíu nào. Lúc cô xuất hiện ở công ty với dáng vẻ này, hai cô gái ở lễ †ân nhất thời không nhận ra cô, còn chặn cô lại.

Đợi đến lúc cô nói ra tên của mình, cái cằm của hai cô gái kia gần như là rơi xuống đất.

Trời ạ! Người phụ nữ ăn mặc sến sẩm này mới ngày hôm qua thôi còn là một cô gái nổi tiếng sành đồ hiệu, cái này... Cái này không khỏi quá chênh lệch rồi!!!

Đương nhiên người khiếp sợ không phải chỉ có các cô, mà còn có cả Cố Thanh Chiêu nữa.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 513


Hôm nay Cố Thanh Chiêu vừa nhìn thấy Tiêu Tiêu, con mắt suýt chút nữa đã rơi cả ra ngoài, rất lâu sau mới nói ra được một câu.

"Hôm nay cô có bị bệnh không?"

Nhìn trang phục của cô, một câu thôi, th* t*c!

Nói thêm nữa thì là rất th* t*c!

Tiếp nữa, vô cùng th* t*c!

Đây là cách ăn mặc điển hình của mấy bà cô, thật sự không biết là dây thần kinh nào của cô bị hỏng rồi, vậy mà lại uất ức chính mình như thế, khiến mình ăn mặc giống như quỷ vậy.

"Anh mới có bệnh ấy!" Tiêu Tiêu tức giận trợn mắt nhìn anh †a một cái.

"Cô không có bệnh thì ăn mặc như thế này làm gì?"

Tiêu Tiêu đẩy kính mắt, giọng điệu lạnh nhạt nói: "Không phải có người ghét bỏ tôi không có năng lực sao? Tôi không thể làm gì khác hơn là thay đổi cách ăn mặc thành như thế này mới có thể lộ ra sự chuyên nghiệp của mình."

Lời này hình như là anh ta nói.

Cố Thanh Chiêu khẽ ho "Khụ" một tiếng, vì sợ chọc giận cô. nên nói chuyện cũng cẩn thận từng li từng tí một.

"Thật ra thì năng lực của một người có chuyên nghiệp hay không cũng không phải thể hiện qua cách ăn mặc đâu." "Hửm?" Một ánh mắt sắc như dao bắn tới.

Cố Thanh Chiêu ngay lập tức lại nói: "Nhưng ăn mặc như vậy nhìn rất có năng lực, rất lợi hại."

"Xem như anh thức thời." Tiêu Tiêu đẩy kính mắt lần nữa, sau đó đôi mắt đẹp xuyên thấu qua thấu kính không độ quét mắt nhì khắp văn phòng, hỏi: "Xin hỏi Lục tổng, vị trí của tôi ở đâu?"

Cố Thanh Chiêu nhìn một chút, sau đó chỉ vào chỗ ngồi của Lại Tiểu Lan trước kia nói: "Cô ngồi ở đó đi."

Tiêu Tiêu đi qua, đầu ngón tay quẹt lên mặt bàn, xem xét: "Ừm, công ty vệ sinh làm việc cũng không tệ lầm”

Cố Thanh Chiêu: "...

Giọng điệu này của cô cũng thật giống như là lãnh đạo tới kiểm tra công vi Kéo cái ghế ra ngồi xuống, Tiêu Tiêu lần lượt mở ngăn kéo ra kiểm tra một lượt, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thanh Chiêu: "Lục tổng, tôi có thể xin đổi một chiếc bàn khác không?"

"Vì sao?" Không phải cái bàn này rất tốt sao? Tốt như vậy sao vẫn còn muốn đổi chứ?

"Bởi vì..." Cô trượt cái ghế ra phía sau, khoanh hai tay lại trước ngực, hất cằm về phía mấy cái ngăn kéo kia: "Người sử dụng cái bàn này trước tôi vô cùng mất vệ sinh, trong ngăn kéo có rất nhiều mảnh vụn không rõ nguồn gốc, nhìn vào vô cùng buồn nôn”

Nghe vậy, Cố Thanh Chiêu đi qua, sau khi nhìn vào ngăn kéo mà cô bảo mày kiếm liền nhíu lại, không nói hai lời liền gật đầu đáp ứng yêu cầu của cô.

"Hôm nay mới phát hiện ra thì ra anh cũng thật sự không tệ nha" Tiêu Tiêu đứng lên, trêu chọc sờ lên cằm của anh ta một cái, sau đó thản nhiên đi qua bên cạnh anh ta.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 514


Cố Thanh Chiêu đưa tay sờ lên chỗ cái cằm vừa bị cô chạm vào, trầm thấp cười một tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía cô, chỉ thấy cô vừa đi vừa giơ tay lên hướng anh lắc lắc: "Lục tổng, tôi bỏ bê công việc để đi chọn bàn làm việc đây”

Cố Thanh Chiêu không nói một câu đưa mắt nhìn cô rời đi, từ đầu đến cuối trên khóe môi vẫn là nụ cười thản nhiên.

Để chọn lựa được một cái bàn ưng ý, Tiêu Tiêu còn hẹn cả hai người bạn thân đi cùng.

Ba người hẹn nhau ở Home City.

Khi thấy Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ cùng nhau xuất hiện, Tiêu Tiêu kinh ngạc trừng mắt nhìn: "Hai người các cậu đi cùng nhau à?"

Sau đó ý thức được chỗ không đúng, lại hỏi: "Không phải An Kỳ đang trong giờ làm việc ư?”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn Tống An Kỳ không mấy hào hứng liền giải thích thay cô ấy nói: "Hôm nay An Kỳ xin nghỉ, lúc cậu hẹn bọn tớ cô ấy cũng vừa hay ở chỗ tớ nên bọn tớ mới cùng nhau tới đây."

Cô không biết An Kỳ có muốn đem chuyện của mình và Tử Dục nói cho Tiêu Tiêu biết hay không, cho nên cô lựa chọn trước hết cứ giấu diếm xuống cho cô ấy đã.

Nhưng sau khi nhận được ánh mắt cảm kích của An Kỳ, Tiêu Diệp Nhiên biết mình không hề làm sai.

Có một số chuyện, càng ít người biết sẽ càng bớt phiền toái. Nếu không với tính cách của Tiêu Tiêu, một khi biết chuyện này không chừng sẽ lao đi tìm Tử Dục tính sổ, như vậy chuyện sẽ chỉ càng phiền toái hơn mà thôi.

Mặc dù giấu diếm cô ấy như vậy là không tốt, nhưng đối với An Kỳ tốt là được rồi.

Tiêu Tiêu cũng không hề nghi ngờ gì mà chỉ là khẽ gật đầu: "À, thì ra chuyện là như vậy”

Sau đó, cô đi vào giữa hai người thân mật khoác tay cả hai: "Đi thôi, giúp tớ chọn một cái bàn làm việc thật ưng ý, tối nay tớ sẽ mời các cậu ăn tiệc."

Lúc này, Tiêu Diệp Nhiên mới phát hiện ra chỗ không đúng, nghiêng đầu nhìn cô ấy từ trên xuống dưới một lượt, lông mày nhíu chặt lại: "Hôm nay cậu ăn mặc như vậy là... Phong cách hoài cổ à?!"

Tống An Kỳ cũng chú ý tới, nghi hoặc nhìn cô.

Tiêu Tiêu xấu hổ cười cười: "Đúng là phong cách hoài cổ, đúng vậy, chính là phong cách hoài cổ, phong cách hoài cổ." "Thật sao?" Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày lên: "Cái này không chỉ là phong cách hoài cổ mà còn rất th* t*c nữa...” Cô ngừng lại, nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ: "Tớ cũng không biết phải hình dung như thế nào nữa”

"Không đâu, tớ cảm thấy cũng không tệ lắm mà, hai cậu Xem, nhìn rất tài trí mà”

Tiêu Tiêu quay một vòng ở trước mặt các cô.

Tài trí? Cô ấy không nói sai chứ?

Tiêu Diệp Nhiên bật cười thành tiếng, không chút khách sáo chế giễu cô ấy: "Cậu như vậy không gọi là tài trí mà phải gọi là cổ hủ, tục không chịu được!"

Khóe môi Tiêu Tiêu rũ xuống, cô quay đầu nhìn về phía Tống An Kỳ: "An Kỳ, cậu cũng cảm thấy như vậy sao?"

"Ừm thì..." Tống An Kỳ do dự một chút, cẩn thận tìm từ: "Tiêu Tiêu, thân hình của cậu đẹp như vậy nhưng cậu ăn mặc như thế này đã che hết đi mất rồi, làm như vậy sao Lục tổng có thể nhìn thấy được?"

Câu nói cuối cùng Tống An Kỳ nói rất nhỏ, Tiêu Tiêu không nghe rõ nên phải hỏi lại: "An Kỳ, câu cuối cùng cậu nói cái gì vậy, tớ không nghe rõ."

Cô không nghe rõ nhưng Tiêu Diệp Nhiên lại nghe rõ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 515


"An Kỳ nói là cậu mặc như thế này cẩn thận lại biến khéo thành vụng, dọa cho đàn ông chạy hết mất."

Nói xong, cô và Tống An Kỳ không nhịn được cười.

Mà Tiêu Tiêu cũng đang nghiêm túc tự hỏi lại bản thân mình, vẻ mặt rất là chăm chú.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ nhìn nhau một cái, sau đó đi tới, mỗi người kéo một bên cánh tay của cô, kéo cô đi vào Home City.

"Đừng suy nghĩ nữa, vẫn nên đi mua bàn trước đi sau đó còn mời bọn tớ đi ăn tiệc."

Tiêu Diệp Nhiên nói.

"Nhiên Nhiên, rốt cuộc là đàn ông thích tâm hồn bên trong hay là bề ngoài của phụ nữ vậy?" Tiêu Tiêu hỏi.

"Đàn ông thích phụ nữ đẹp cả trong lẫn ngoài, ví dụ như..." Nói đến đây, Tiêu Diệp Nhiên dừng chân lại khiến cho hai người kia cũng dừng lại theo, hai người không hiểu nhìn cô, không hiểu vì sao cô lại đột nhiên dừng lại.

Chỉ thấy cô lộ ra một nụ cười đắc ý, sau đó nói tiếp câu mà vừa rồi còn chưa kịp nói xong: "Tớ! Tớ chính là một người phụ nữ đẹp cả trong lẫn ngoài."

Bầu không khí lập tức yên tĩnh trở lại, xấu hổ một cách khó hiểu.

Tiêu Tiêu và Tống An Kỳ hờ hững nhìn cô rất lâu, sau đó hai người đồng thời nhấc chân tiếp tục đi lên phía trước.

"Tớ biết chỗ bán bàn làm việc kiểu dáng đẹp mắt lại còn tiện nghi"

"Thật sao? Vậy cậu dẫn tớ đi xem đi"

Hai người bọn họ vừa nói vừa đi lên phía trước, bỏ lại một mình Tiêu Diệp Nhiên ở đằng sau.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn qua hai cô, thở dài khe khẽ: "Quả nhiên vẫn là Mặc Đình nhà mình biết thưởng thức"

Thấy các cô càng đi càng xa, cô mới vội vàng đuổi theo. Home City rất lớn, trên dưới có bốn tầng, tổng diện tích gần ba trăm nghìn mét vuông nhưng dù thế nào mấy người Tiêu Diệp Nhiên cũng không thể ngờ được, ở một nơi lớn như thế vẫn còn có thể gặp được người đáng ghét như thế...

Đôi tiện nhân Hàn Minh Nhân và Dương Thiên Thiên đang ở đối diện.

Đây đúng là oan gia ngõ hẹp rồi.

"Ui, đây không phải là Tống An Kỳ sao?"

Tống An Kỳ đang giúp Tiêu Tiêu chọn bàn làm việc, đột nhiên từ bên cạnh truyền tới một giọng nói quái gở.

Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía phát ra tiếng nói, khi nhìn thấy đôi nam nữ đang đi tới, ánh mắt bỗng nhiên biến thành lạnh lẽo.

Dương Thiên Thiên đi đến trước mặt cô, hai tay khoanh lại trước ngực, hơi ngước cảm lên, dùng tay vén tóc một cái, vẻ mặt khó giấu được sự đắc ý nói: "Tôi và Minh Nhân sắp kết hôn, gần đây đang trang trí nhà cửa, ôi chao, thật sự là rất mệt mỏi luôn. Minh Nhân còn nói muốn tự mình chọn đồ. dùng trong nhà nên dạo này tôi mệt mỏi quá”

Nghe như vậy người không biết còn tưởng rằng cô ta đang phàn nàn với bạn bè mình nhưng thật ra là cô đang khoe khoang với Tống An Kỳ.

Tống An Kỳ nghe xong lời này liền cười nhạo một tiếng, châm chọc nói: "Nếu đã mệt mỏi như vậy thì đừng kết hôn nữa.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 516


"Như vậy sao được? Tôi và Minh Nhân yêu nhau như thế, sao có thể không kết hôn chứ?"

Dương Thiên Thiên đi qua kéo cánh tay Hàn Minh Nhân đang im lặng đứng ở đó, thân mật tựa đầu vào trên vai anh †a, dịu dàng hỏi: "Minh Nhân, anh nói đi anh có yêu em không?"

“Yêu” Hàn Minh Nhân lập tức đáp lại nhưng ánh mắt anh ta lại nhìn chảm chằm vào Tống An Kỳ.

Mới có một thời gian ngắn không gặp vậy mà cô đã trở nên đẹp như vậy, vẻ đẹp quyên rũ của một người phụ nữ.

Tống An Kỳ không có hứng thú xem bọn họ diễn cảnh ân ái, thế là cô xoay người định đi tìm mấy người Nhiên Nhiên. Nhưng Dương Thiên Thiên đã gặp cô rồi sao có thể lại bỏ lỡ cơ hội để chế nhạo cô chứ?

Thế là Dương Thiên Thiên đi lên bắt lấy tay của cô lại: "Tống An Kỳ, lâu như vậy chúng ta không gặp nhau rồi, có phải nên ôn chuyện thêm một lát hay không?"

Ôn chuyện?! Cô ta muốn ôn chuyện gì với cô chứ, chỉ sợ đây là chuyện buồn cười nhất của năm nay rồi?

Thật sự là Tống An Kỳ cũng không thể nhịn được cười ra tiếng, cô quay đầu lại, trong đôi mắt đẹp đều là sự châm biếm, cô gần giọng nói ra từng câu từng chữ: "Dương Thiên Thiên, chúng ta không quen nhau nên chả có chuyện gì để mà nói cả."

Nói xong, cô dùng sức hất tay Dương Thiên Thiên ra, trong lòng vội vã muốn rời khỏi tâm mắt của đôi cẩu nam nữ này nhưng chuyện xảy ra tiếp theo khiến cô sợ ngây người.

Lúc cô hất tay Dương Thiên Thiên ra không biết là sức lực của mình quá lớn hay là Dương Thiên Thiên cố ý, chỉ thấy cô †a giật mình "A" lên một tiếng sau đó ngã lăn ra đất.

"Minh Nhân..." Dương Thiên Thiên ngồi sập xuống đất kêu khóc ra tiếng.

"Thiên Thiên..." Hàn Minh Nhân tiến lên, đau lòng không thôi ngồi xổm ở bên cạnh cô ta, lo lắng hỏi: "Thiên Thiên, em có bị đau ở đâu không?"

"Cái mông, cái mông của em đau quá." Dương Thiên Thiên đau đến mức khóc lên.

Vốn cô ta định giả vờ ngã để hãm hại Tống An Kỳ, ai ngờ giả vờ ngã lại biến thành sự thật bị ngã, cái mông của cô ta sắp. bung ra giống như là cánh hoa rồi.

Sao Hàn Minh Nhân lại không hiểu được tâm tư của cô ta, anh ta cũng cho là cô ta giả vờ ngã nhưng bây giờ thấy cô ta khóc khóc sướt mướt như vậy mới biết được cô ta thật sự bị đau.

Đàn ông mà, nhìn thấy cô gái mình yêu khóc sướt mướt như vậy, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu như kia, anh hùng trong lòng liền xuất hiện. Anh ta đứng lên, hung tợn trừng mắt với Tống An Kỳ, nghiêm nghị chất vấn cô: "Tống An Kỳ, sao cô lại đẩy Thiên Thiên như vậy?"

Ngày trước Tống An Kỳ đã bị Dương Thiên Thiên hãm hại qua một lần cho nên bây giờ cô cũng cho rằng chắc chắn cô. †a vẫn đang tính kế để hãm hại mình, mặt cô không thay đổi xem bọn họ "Diễn kịch".

Nhưng khi Hàn Minh Nhân chất vấn cô như vậy, rốt cuộc trên mặt cô ta cũng nổi lên một tia gợn sóng, nhìn kỹ còn có thể thấy được sự hưng phấn rất nhỏ.

Cuối cùng thì trò hay cũng ra sân, sao cô lại có thể không vui vẻ phối hợp với bọn họ tiếp tục "Diễn" được chứ?

"Tôi không hề đẩy cô ta, là chính cô ta tự ngã xuống” Tống An Kỳ giống như một con chim sợ cành cong, vẻ mặt kinh hoảng biện giải cho mình.

"Cô không đẩy cô ấy thì tại sao cô ấy lại ngã sấp xuống như vậy?" Hàn Minh Nhân tiến một bước đi về phía cô, hùng hổ dọa người nói tiếp: "Tôi biết cô hận cô ấy vì đã cướp mất tôi nhưng hôm nay tôi nói cho cô biết là chính tôi không cần cô nữa, nhà họ Dương có thể cho tôi tất cả những thứ tôi muốn còn cô thì sao, mãi mãi sẽ chỉ là tôi và cô cùng nhau cố gắng, cùng nhau tiết kiệm tiền mua nhà, cùng nhau tiết kiệm tiền để kết hôn. Cô cho rằng tôi có nhiều thời gian để cùng cô cố gắng như vậy sao? Không có đâu!"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 517


Tống An Kỹ: "..."

Bây giờ tiện nhân kia nói lời này là muốn chứng minh mình cặn bã như thế nào à? Cô có nên tán dương anh ta vì đã cặn bã như vậy không, nếu anh ta không nói thì thật đúng là cô cũng không biết anh ta lại cặn bã như thế.

Tham phú quý, vứt bỏ người vợ nghèo hèn, đây không phải là hành vi của Trần Thế Mỹ sao?

Mặc dù cô chưa phải là vợ của anh ta, nhưng ý tứ cũng đều giống nhau.

Có thể nói là Hàn Minh Nhân bị kích động, nhất thời anh ta vân không có ý dừng lại, còn nói tiếp: "Còn nữa, bây giờ là thời đại mới rồi không còn ai bảo thủ giống như cô nữa đâu, chỉ có thể nắm tay, chỉ có thể hôn qua loa, có thể ôm còn những chuyện khác thì lại không được làm, vậy tôi có bạn gái để làm cái gì vậy? Thế còn không bằng tôi dựa vào tay. phải của tôi là được rồi." Tống An Kỳ rất muốn nhắc nhở anh ta đừng đem những chuyện riêng tư như thế nói ra tránh cho bị người khác nghe thấy sẽ trở thành đề tài câu chuyện của người khác.

Nhưng cô vừa định há mồm ra nói chuyện, liền bị anh ta đánh gấy: "Nhưng Thiên Thiên lại không giống như vậy, tôi muốn là cô ấy sẽ không từ chối tôi, cô ấy còn dịu dàng quan †âm, gia cảnh cũng tốt, cô ấy so với cô không biết là gấp bao. nhiêu lần”

Khóe mắt Tống An Kỳ nhếch lên, thật ra anh ta đang muốn biểu đạt là hai người bọn họ ở trên giường hòa hợp với nhau như thế nào.

"Minh Nhân..." Dương Thiên Thiên bị lãng quên trên mặt đất cuối cùng cũng kêu lên một tiếng, đêm Hàn Minh Nhân đang kích động gọi đi.

Tống An Kỳ thở phào một hơi, cô nhìn xung quanh một vòng, cũng may nơi này là một góc hẻo lánh tương đối vắng vẻ, hơn nữa cũng cách chỗ mọi người khá xa, chỉ có điều có mấy người thấy nơi này có biến nhưng cũng không ai đi tới xem một chút.

Như vậy cô cũng không cần trở thành người bạn gái cũ đáng thương trong đề tại nói chuyện của người khác.

Dương Thiên Thiên được Hàn Minh Nhân đỡ dậy, sau đó cô †a đi đến trước mặt cô, giơ tay định cho cô một cái tát.

Bởi vì đã ngã một lần nên lần này đã khôn hơn được một chút, Tống An Kỳ sao có thể ngu ngốc để cho cô ta đánh được?

Cô một phát bắt được cánh tay Dương Thiên Thiên đang vung tới, đôi mắt đẹp nheo lại một tia nguy hiểm, lạnh lùng nói: "Dương Thiên Thiên, cô cứ thích hãm hại người khác, đánh người khác như vậy sao?"

Cô dùng sức hất tay Dương Thiên Thiên ra, tiến gần tới chỗ cô ta một bước, trong mắt đầy vẻ nguy hiểm, giọng nói cũng. vô cùng lạnh lẽo cứng rắn nói: "Dương Thiên Thiên, tôi không còn là Tống An Kỳ trước đây nữa đâu nên đừng có coi †ôi là con mèo bệnh nữa, nếu không tôi sẽ khiến cô muốn khóc mà khóc không được đấy"

Thái độ của cô rất cường thế, trong ánh mắt lạnh như băng lại ẩn chứa sự độc ác, rất đáng sợ.

Dương Thiên Thiên hoàn toàn không nói ra được một câu nào, chỉ có thể kinh ngạc nhìn cô.

Ngược lại là Hàn Minh Nhân, ánh mắt anh ta nhìn cô dần dần trở nên rất kỳ quái, trong mắt viết đầy không thể tin được.

Bởi vì anh ta nhìn thấy ở một ch* k*n trên cổ Tống An Kỳ giấu ở trong cổ áo có dấu hôn, mấy cái nhàn nhạt, nhìn qua chính là vết tích của một trận ân ái.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 518


Bản thân mình thì nhẫn nhịn không chạm vào cô mấy năm trời, thế mà vừa mới chia tay mình chưa được bao lâu, cô đã lên giường cùng người đàn ông khác rồi.

Đối với Hàn Minh Nhân mà nói, đây chính là sự sỉ nhục tôn nghiêm đàn ông của anh ta.

Sắc mặt anh bỗng thay đổi, dứt khoát buông tay Dương Thiên Thiên ra, lến lên một bước, kéo cổ áo Tống An Kỳ xuống, lộ ra chiếc cổ chẳng chịt những vết hôn nông sâu không nhất định.

“Hàn Minh Nhân, anh làm gì đấy?” Tống An Kỳ kinh ngạc thốt lên, vội đánh vào tay anh, rồi lùi về sau, hai tay nắm chặt cổ áo, nhìn anh với vẻ mặt kinh hãi.

Cô thật sự bị dọa bởi hành động đột ngột này của anh. Ngay cả Dương Thiên Thiên cũng bị dọa sợ, cô ta trợn tròn mắt, nhìn anh với vẻ mặt khó tin: “Minh Nhân, anh đang làm gì vậy?”

Nhưng Hàn Minh Nhân làm như không nghe thấy lời cô ta, vẫn nhìn chằm chäm Tống An Kỳ, trong đôi mắt đỏ hoe chứa đầy sự tức giận và không cam lòng.

“Người đó là ai?” Anh lạnh giọng hỏi.

Tống An Kỳ không biết anh đang hỏi ai, nhưng nhìn dáng vẻ nổi giận đùng đùng của anh, cô không khỏi buồn cười: “Hàn Minh Nhân, giờ anh lấy tư cách gì mà chất vấn tôi?”

Giọng điệu cô tràn đầy mỉa mai.

Rốt cuộc anh ta là ai?” Hàn Minh Nhân hỏi lại lần nữa, ánh mắt đã thâm trầm hơn lúc nấy rất nhiều, trông rất đáng sợ. “Minh Nhân, rốt cuộc anh đang làm gì vậy?” Dương Thiên Thiên không chịu nổi sự ngó lơ của anh, nên bước thẳng lên phía trước nắm tay anh.

Cô nhìn Tống An Kỳ với vẻ mặt hơi bất an, rồi lắc lắc cánh †ay anh làm nũng: “Minh Nhân, chúng ta đừng để ý đến Tống An Kỳ nữa, chẳng phải chúng ta còn phải đi mua giường sao?”

“Thiên Thiên, lát nữa chúng ta sẽ đi mua sau, đợi anh hỏi rõ chuyện này đã” Đối với Dương Thiên Thiên, Hàn Minh Nhân hoàn toàn đổi thành vẻ mặt dịu dàng, ăn nói nhỏ nhẹ.

Tống An Kỳ thấy thế thì nhếch mép cười khẩy, quyết định không muốn dây dưa với họ nữa.

Thế là cô định xoay người rời đi.

Hàn Minh Nhân nhận ra cô định rời đi, nên không quan tâm đến việc an ủi Dương Thiên Thiên, mà đuổi theo chặn đường. cô lại.

Trong nháy mắt, cảm giác bất lực từ đáy lòng bỗng dâng lên như muốn nhấn chìm cô.

Rốt cuộc người này đã xong chưa vậy, cô đã không muốn dây dưa nhiều với họ rồi, cớ sao họ cứ khăng khăng không chịu buông tha cô vậy?

Cô hít sâu một hơi, rồi ngước mắt lên, nhìn Hàn Minh Nhân với ánh mắt lạnh lẽo: “Hàn Minh Nhân, tôi nghĩ tôi không cần trả lời bất kỳ câu hỏi nào của anh, nếu anh biết điều thì tránh ra cho tôi, bằng không tôi sẽ hét lên kêu cứu, nói anh đang ức h**p phụ nữ đấy” Hàn Minh Nhân cười chế giêu rồi tự đại nói: “Vậy cô kêu đi, để tôi xem người ở đây sẽ giúp đỡ cô hay giúp tôi."

Sao anh ta lại vô liêm sỉ như thế? Chẳng qua là dựa vào quyền thế nhà họ Dương nên mới ngông cuồng như thế, nhưng ở đây không hề nằm trong phạm vị thế lực nhà họ Dương, anh ta thật sự nghĩ bản thân có thể ngang ngược. được như thị Đáy mắt Tống An Kỳ lóe lên tia sáng, rồi cô bất ngờ hô lên: “Cứu tôi với! Mọi người mau tới đây mà xem, làm một người đàn ông mà đi ăn h**p phụ nữ này”

Hàn Minh Nhân không ngờ cô sẽ hét lên thật, nên sửng sốt giây lát, đợi đến khi anh ta phản ứng lại định bịt miệng cô, thì đã có mấy người nghe thấy tiếng kêu cứu rồi đi tới đây rồi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 519


Sắc mặt anh ta bông thay đổi, hung hăng mắng Tống An Kỳ là: “Tiện nhân!”

Tống An Kỳ khẽ cười đáp: “Bàn về đê tiện, tôi đâu dám so với anh”

“Tống An Kỳ, cô đừng quá đáng. Minh Nhân là muốn quan †âm cô, cô có cần làm ầm T thế không?”

Dương Thiên Thiên quay qua chỉ trích cô, rõ ràng là thấy có người đi tới đây nên vội vàng trả đũa, đẩy cô vào trung tâm. dư luận.

Nhưng cô ta lại quên rằng, cô không còn là Tống An Kỳ mà bọn họ tùy ý bắt nạt nữa rồi.

“Bạn trai cũ dẫn theo tuesday tới đây quan tâm tôi? Wow, có. phải tôi nên cảm động đến phát khóc không?”

Dứt lời, mọi người xung quanh liền hiểu rõ đây là tình huống máu chó gì.

Bạn trai cũ, bạn gái cũ, tuesday, đúng là một vở kịch cẩu huyết.

Đám đông hóng hớt đều lộ vẻ mặt đầy thích thú, quả nhiên con người ai cũng nhiêu chư: “Cô và Minh Nhân vẫn chưa kết hôn, nên anh ấy có quyền tự do lựa chọn đối tượng tốt hơn, hơn nữa chúng tôi là người yêu của nhau, chứ không phải tuesday gì đó”

Dương Thiên Thiên không hề lộ ra vẻ mặt hoảng loạn vì câu nói của cô, mà bình tĩnh thanh minh cho mình.

“Đúng rồi, hai người là người yêu của nhau. Tôi chúc phúc. cho hai người, nên mời hai người tránh qua một bên”

Tống An Kỳ thật sự sắp cảm thấy phiền chết rồi, cô đã phiền lòng vì chuyện của người đàn ông nào đó rồi, giờ còn gặp. phải hai người này, trong lòng cô thật sự rối như tơ vò.

Cô chỉ muốn bọn họ mau tránh ra để cô đi thôi.

Bên này, Tiêu Diệp Nhiên và Ứng Tiêu Tiêu vẫn đang đi dạo, chưa hề nhận ra bọn họ đã tách khỏi Tống An Kỳ.

“An Kỳ, cậu cảm thấy chiếc giường này thế nào?”

“An Kỳ, cậu cảm thấy bàn ăn kia được không?”

“An Kỳ...”

Tiêu Diệp Nhiên háo hức hỏi, nhưng không hề nhận được câu trả lời, nên cô quay đầu lại định hỏi xem tại sao Tống An Kỳ lại không lên tiếng, lúc này cô mới nhận ra Tống An Kỳ không đi cùng bọn cô.

“An Kỳ đâu?” Tiêu Diệp Nhiên liền túm lấy Ứng Tiêu Tiêu đang đi ở phía trước hỏi.

“Chẳng phải cậu ấy đang...”

ở phía sau à?

Ứng Tiêu Tiêu quay đầu lại, nhất thời cứng họng, bỗng trợn tròn mắt nói: “Ôi mẹ ơi! Tống An Kỳ đâu?”

“Tớ đang muốn hỏi cậu đây” Tiêu Diệp Nhiên thở dài vẻ bất lực.

“Chúng ta quay về chỗ cũ tìm cậu ấy thử đi”

Nói xong, Ứng Tiêu Tiêu vội vàng kéo cô tới chỗ chọn bàn làm việc lúc nãy.

Đợi đến khi hai người quay lại nơi đó, đã không còn nhìn thấy Tống An Kỳ đâu mà ngược lại nhìn thấy một đám đông. Hai người nhìn nhau, nơi này đã xảy ra chuyện gì vậy?

Bọn họ vốn đang nóng lòng tìm kiếm Tống An Kỳ, nên không có tâm trạng đi hóng hớt, định đi tới nơi khác tìm thử.
 
Back
Top Bottom