Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 580


Cô đưa tay lên vuốt hàng lông mày anh, ánh mắt đầy thâm Tình.

Kết quả là quan trọng, nhưng quá trình còn quan trọng hơn. Cô mỉm cười, chỉ cần hai người yêu nhau, sợ gì vực thẳm? Nghĩ thông suốt rồi, tâm tình cũng tốt hơn, cô nghịch ngợm véo mũi anh.

Tống An Kỳ nhìn ra biển lớn vô tận, đứng ở mép boong, eo dựa vào lan can, lạnh lùng nhìn anh.

"An Kỳ, đừng làm chuyện ngu ngốc, bên đó nguy hiểm, mau lại đây."

Anh thận trọng đến gần cô.

Nhưng khi anh chỉ còn cách cô vài bước, cô đột ngột quay người và nhảy khỏi boong tàu.

“An Kỳ!” Anh hét lên rồi nhảy xuống theo.

Biển rất lạnh, rất lạnh, anh ấy quên mất rằng mình không biết bơi, cố gắng ngoi lên mặt nước, nhưng những con sóng cứ từng đợt đánh tới, vừa ngoi lên khỏi mặt nước thì chúng lại nhấn anh xuống lại.

Thể lực hao mòn dần, hô hấp cũng dần trở nên khó khăn. Ngay khi anh tưởng mình sắp chết, vừa mở mắt thì liền bắt gặp một đôi mắt tươi cười.

“Anh tỉnh rồi à!” Chủ nhân đôi mắt ấy cười nói.

Anh cảm thấy mũi mình bớt ngạt, hơi thở trở nên mượt mà hơn và đầu óc dần trở nên rõ ràng lại.

Cô gái vừa nãy nhảy xuống biển ấy giờ đang ôm đầu nhìn anh cười.

Đó là một giấc mơ! Một cơn ác mộng!

Anh thầm thở phào, ôm chặt má cô: “Em không sợ sẽ bóp. ngạt anh sao?”

Lại còn véo mũi khiến anh xém ngạt thở luôn.

“Không phải anh đã tỉnh rồi đó sao?” Tống An Kỳ chớp mắt. “Ừ, tỉnh lại rồi” một tia sáng lóe lên trong mắt anh, Thẩm Tử Dục lật người lại và đè cô xuống dưới mình.

Dưới mền, cả hai đều không mặc quần áo, đè một cái, thân thể nóng rực dính chặt vào nhau, không hở một kẽ nào. Cảm nhận được sự thay đổi của anh rất rõ ràng, trái tim cô run lên, cô vô thức đẩy anh ra: "Anh đừng đè em, khó chịu lắm”

“Không thoải mái sao?” Anh hơi nhướng mày, khóe môi nở nụ cười quyến rũ, cúi đầu áp đôi môi mình lên vành tai đỏ. bừng của cô: “Vậy thì làm gì đó khiến em thoải mái nhé” Nói đoạn, trước khi cô kịp phản ứng, anh đã bịt chặt môi cô, chặn luôn mọi phản kháng của cô.

Không gian đầy mê hoặc. Đột nhiên, một hồi chuông điện thoại di động dồn dập vang lên, phá tan bầu không khí trong phòng.

Như bừng tỉnh, Tống An Kỳ đẩy Thẩm Tử Dục ra khỏi người mình, sau đó ngồi dậy không chút bận tâm mình người không mảnh vải, cứ thể chạy đi nhận điện thoại.

Cô vội như vậy là vì bản nhạc chuông này được đặc biệt cài riêng cho một người.“Luật sư Trung” Vừa nhấc máy, cô đã hét vào điện thoại. Luật sư Trung là luật sư bào chữa cho vụ án tham những của ba mẹ cô, và là luật sư do chủ tịch Lục giới thiệu.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 581


"An Kỳ, vụ án th*m nh*ng của ba mẹ cô sẽ bắt đầu phiên †òa đầu tiên sau hai ngày nữa. Cô phải chuẩn bị tâm lý cho tốt nhé."

Giọng nói trầm ổn của luật sư Trung truyền đến.

Chuẩn bị tốt tâm lý? Tống An Kỳ cau mày lo lắng hỏi: "Luật sư Trung, anh nói thế là ý gì?"

"Tình hình hơi phức tạp. Phía chúng tôi vẫn chưa có chứng cứ chứng minh được ba mẹ cô vô tội, nhưng phía nhà họ Dương thì lại có đầy đủ chứng cứ khép tội họ th*m nh*ng rồi nên phiên toàn này rất bất lợi cho chúng ta”

Tống An Kỳ lo lắng: "Luật sư Trung, anh phải giúp tôi, ba mẹ tôi thực sự vô tội, họ không thể là kẻ th*m nh*ng được."

"An Kỳ, khoan hãng lo lắng. Tuy rằng chúng ta chưa chắc thắng, nhưng nhà họ Dương cũng vậy, cô phải ổn định cảm xúc cái đã, trước tiên đừng hoảng loạn để cho đối thủ tranh thủ cơ hội." Luật sư Trung vẫn bình tĩnh như cũ, điều này khiến Tống An Kỳ cũng dần yên tâm.

Đúng, một luật sư giỏi như luật sư Trung chắc chắn sẽ có cách giải quyết.

Hai người trò chuyện thêm vài câu trước khi Tống An Kỳ cúp máy. “Em có cần anh giúp không?” Một chiếc áo khoác lên vai cô, giọng nói quan tâm của Thẩm Tử Dục vang lên.

Tống An Kỳ quay nhìn anh, nhẹ nhàng lắc đầu: "Không cần đâu, em tự giải quyết được."

Thẩm Tử Dục cười thầm, sau đó đưa tay ôm cô từ phía sau lưng, đặt cằm l*n đ*nh đầu cô, nhẹ giọng nói: "Nếu em cần, có thể nói với anh”

“Được” Tống An Kỳ nhẹ nhàng trả lời.

Cô không muốn làm phiền anh, cho dù hai người ở bên nhau, có những chuyện vẫn cần phân định rõ ràng riêng tư.

“An Kỳ” Anh đột nhiên gọi.

“Hả?” Tống An Kỳ quay đầu lại.

Anh cúi đầu hôn lên môi cô.

Đúng là một buổi sớm đã định sẽ đầy quyến rũ.

Tiêu Diệp Nhiên vừa đến công ty là đi thắng đến văn phòng chủ tịch, đến bộ phận của mình cũng không ghé qua.

Thư ký nhìn thấy cô liền cười nói: "Phó chủ tịch Đường, chủ tịch và cô An đã đợi cô ở bên trong rồi."

Tiêu Diệp Nhiên cười đáp lại, đẩy cửa vào phòng làm việc.

Trên đường đến công ty cô đã nhận được điện thoại của An Kỳ bảo cô lên công ty là đến thẳng văn phòng của Tử Dục, Tống An Kỳ có chuyện muốn nói với cô.

Vừa mở cửa bước vào, cô choáng váng khi thấy cặp đôi đang ôm nhau.

Chuyện này là sao?

"Nhiên Nhiên."

Tống An Kỳ rời khỏi vòng tay của Thẩm Tử Dục, nhìn cô bạn thân đang đứng ở cửa.

Nghe gọi, Tiêu Diệp Nhiên hoàn hồn, bước nhanh tới. "An Kỳ, cậu gọi tớ sang là để nói chuyện này à?"

Nói cho cô biết họ đang ở bên nhau sao?
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 582


Tiêu Diệp Nhiên rõ ràng không hài lòng, Tống An Kỳ hơi bất an, cô biết Nhiên Nhiên luôn không ủng hộ mối quan hệ của cô và Tử Dục, cũng đã yêu cầu cô tránh Tử Dục càng xa càng tốt, tránh bị tổn thương sau này.

Cô biết Nhiên Nhiên lo lắng cho và nghĩ cho mình. Nhưng đôi khi tình cảm không thể kiểm soát được.

Tống An Kỳ liếc nhìn Thẩm Tử Dục bên cạnh, người đằng sau hướng cô một ánh mắt khích lệ.

Hít sâu một hơi, cô mím môi cười: “Nhiên Nhiên, tớ và Tử Dục đã quyết định ở bên nhau."

Quả nhiên là thế!

“Cậu nghĩ kỹ chưa?” Tiêu Diệp Nhiên hỏi.

Nghĩ kỹ rồi. "Cho dù cuối cùng không có kết quả, đối với cậu cũng không thành vấn đề?”

"Tớ đã nghĩ về điều đó. Kết quả có thể quan trọng, nhưng quá trình quan trọng hơn. Chỉ cần tụi tớ yêu nhau, mỗi ngày được ở bên nhau là đủ."

Tiêu Diệp Nhiên yên lặng nhìn cô với vẻ mặt kiên định, rất muốn mắng cô ngốc, nhưng khi thấy cô thần sắc bay bổng như vậy, cũng không nỡ nói gì.

Tình cảm vốn dĩ là chuyện của hai người họ, người ngoài như cô làm sao có thể xen vào được chứ. Như An Kỳ đã nói, cô ấy chỉ cần quan tâm đ ến quá trình hai người họ bên cạnh nhau, thế thì kết quả cũng thật sự không quan trọng nữa rồi.

Cô khẽ thở dài: "Cậu nghĩ kỹ rồi thì tốt, tớ cũng không nói nhiều nữa” “Nhiên Nhiên” Tống An Kỳ bước tới ôm lấy cô: “Tớ xin lỗi, tớ biết tớ đã làm cậu thất vọng vì quyết định này, nhưng tớ thực sự không thể kiềm chế được cảm xúc của mình”. Giọng cô nghẹn ngào.

Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy xót xa, cô đưa tay vuốt lưng Tống An Kỳ, dịu dàng nói: "An Kỳ, không phải nói xin lỗi với tớ. Tớ không ủng hộ hai người không có nghĩa là tớ đúng cả. Chỉ là tớ không muốn cậu bị tổn thương, nhưng... khoảng thời gian này cậu cũng rất đau khổ, thay vì đau khổ vậy, thôi thì cứ yêu một lần cuồng nhiệt đi, không cần biết kết quả như thế nào"

"Nhiên Nhiên..." Tống An Kỳ ôm chặt cô, nước mắt lã chã. Nhiên Nhiên, cậu không biết đâu, vì có cậu nên tớ mới có đủ dũng khí để chấp nhận tình cảm này. Nghe thấy tiếng nức nở của cô, mắt Tiêu Diệp Nhiên không khỏi ướt, cô khịt mũi, sau đó vỗ vỗ lưng Tống An Kỳ, cười nói: “Được rồi, lớn như vậy còn khóc nữa, Tử Dục sẽ cười cậu đó. "

Cô ngước mắt nhìn Thẩm Tử Dục đang đứng bên cạnh, anh mỉm cười cảm kích: "Chị dâu, cảm ơn.

Tiêu Diệp Nhiên khẽ nhướng mày: "Không cần cám ơn, nếu như cậu dám đối xử tệ với An Kỳ, dám làm cho An Kỳ khóc, tôi sẽ không tha cho đâu."

Thẩm Tử Dục mỉm cười: "Tôi biết rồi, chị dâu”

Tiêu Diệp Nhiên cười rồi đẩy Tống An Kỳ ra khỏi người mình, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của cô, không khỏi lắc đầu cười: "An Kỳ, khóc trôi hết cả lớp trang điểm rồi kìa"

Nghe vậy, Tống An Kỳ sụt sịt: "Tớ có trang điểm mấy đâu, sao trôi được chứ?”

Cô đưa tay lên lau nước mắt, nói tiếp: "Nhiên Nhiên, tớ còn một chuyện muốn nói với cậu."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 583


"Ừ, nói đi"

"Chính là..."

Tống An Kỳ vừa nói, đột nhiên cửa văn phòng bị người đẩy ra, một bóng người hung hăng chạy vào.

"Thẩm Tử Dục, có phải anh đã làm gì cho An Kỳ không hả?"

Là Ứng Tiêu Tiêu.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ cùng nhìn nhau cười, bất lực nhìn Ứng Tiêu Tiêu đang tức giận.

Thư ký đặt ly cà phê lên bàn, sau đó đi ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

“Tống An Kỳ, cậu không sao chứ?” Ứng Tiêu Tiêu hỏi ngay sau khi thư ký rời đi.

Chỉ chưa đầy trong một đêm, không ngờ cô và Thẩm Tử Dục lại... ở bên nhau?!

Nếu không phải là có gì sai sai thì sao lại có thể xảy ra chuyện mắc cười vậy được.

"Tiêu Tiêu, tớ.." Tống An Kỳ muốn giải thích, nhưng không biết phải nói thế nào, chỉ có thể mím môi nhìn Tiêu Diệp Nhiên câu cứu.

Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày, sau đó lên tiếng giúp cô giải thích: "Tiêu Tiêu, An Kỳ ấy à, cậu ấy thật sự thích Tử Dục, nếu hai người đều thật lòng thích nhau, nếu không ở bên cạnh nhau thì không được mất thôi."

“Nhiên Nhiên, cậu cũng có vấn đề rồi hả!” Ứng Tiêu Tiêu nhìn cô chằm chằm không tin.

"Không, ý tớ là đây là chuyện của hai người bọn họ, chúng ta chỉ là người ngoài cuộc, khó nói được điều gì."

Lời này khiến Ứng Tiêu Tiêu thấy sốt ruột: “Gì mà chúng †a là người ngoài chứ? Chúng ta là bạn tốt nhất của An Kỳ mà. Đúng, bọn họ thích nhau, nhưng mà Nhiên Nhiên, cậu quên rằng Thẩm Tử Dục còn có một người vợ chưa cưới sao?" Một chuyện tình không có kết quả không được. chúc phúc, không phải là phí hoài sao!"

Nhìn thấy Ứng Tiêu Tiêu tức giận, Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được bật cười, nhẹ giọng xoa dịu: "Tiêu Tiêu, khoan hãng tức giận, nghe tớ nói cái đã, được không hả?" Ứng Tiêu Tiêu cong môi, tức giận nói: "Được rồi, cậu nói đi, tốt hơn hết cậu nên thuyết phục tớ chấp nhận tình cảm của họ”

"Đúng là Thẩm Tử Dục đã có vợ chưa cưới, nhưng thế thì sao chứ? Cuộc sống đầy rẫy những bất ngờ và là những chuyện không chắc chăn. Cậu thực sự nghĩ rằng Thẩm Tử Dục và vợ sắp cưới của anh ấy nhất định sẽ kết hôn sao?"

Ứng Tiêu Tiêu cau mày: “Chẳng lẽ không phải sao?"

Một gia đình giàu có như nhà họ Thẩm sao có thể nói cho có vậy được, cuộc hôn nhân này nhất định sẽ xảy ra. Như nhìn ra được suy nghĩ của cô, Tiêu Diệp Nhiên khế Hôn ước quả thật là do ông Thẩm lập ra, nhưng ước định cũng chỉ là ước định mà thôi. Tử Dục nhất định phải tuân theo sao? Không nhất định mà. Ước định là vật chết, còn người là vật sống. Chỉ cần Tử Dục từ

chối, cuộc hôn nhân này sẽ không thành được."

Nói rồi, cô ngước mắt nhìn Thẩm Tử Dục: “Tử Dục, Mặc Đình nói anh ấy không thể thuyết phục ông của cậu hủy bỏ hôn ước này. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần cậu thực sự yêu An Kỳ và thực sự muốn ở bên An Kỳ thì trở ngại nào sẽ là chẳng thành vấn đề cả”.

Thẩm Tử Dục cau mày, mím chặt môi trầm tư.

"Ha!" Ứng Tiêu Tiêu cười châm chọc: "Diệp Nhiên, cậu tin tưởng Thẩm Tử Dục à? Lỡ như anh ta chỉ là nhất thời cảm thấy mới mẻ, chơi chán rồi sẽ vứt bỏ An Kỳ, đến lúc đó thì phải làm sao bây giờ?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 584


Đúng vậy, cô không tin Thẩm Tử Dục, cũng không tin anh †a sẽ vì An Kỳ mà chống đối ông nội của mình, thân là người nhà giàu sang quyền thế, chỉ có thể thỏa hiệp chứ không thể kháng nghị.

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: "Tớ tin Tử Dục."

Dứt lời, cô liền nhìn về phía Thẩm Tử Dục: "Tử Dục, cậu là em họ của Mặc Đình, Mặc Đình là người thế nào, tôi rõ ràng nhất, cho nên tôi tin cậu và anh ấy giống nhau, cậu có thể đối tốt với An Kỳ" Nói đến đây, cô mỉm cười: "Đương nhiên, nếu như cuối cùng tôi bị vả mặt, thế thì..."

Cô đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Tôi sẽ không bỏ qua cho cậu”

"Chị dâu, em sẽ không làm chị thất vọng đâu." Đây là lời bảo đảm của Thẩm Tử Dục.

Nhưng Ứng Tiêu Tiêu vẫn không hài lòng: "Thẩm Tử Dục, Diệp Nhiên tin cậu, nhưng tôi thì không. Dù sao, tôi cũng không đồng ý cho cậu và An Kỳ ở bên nhau, trước kia không đồng ý, bây giờ cũng không, tương lai lại càng không."

Ứng Tiêu Tiêu nói ra suy nghĩ của mình, biểu đạt cực kỳ rõ ràng, nếu một đoạn tình cảm chỉ bắt đầu bởi vì yêu mà ở bên nhau thì sẽ nhanh chóng bị hiện thực đánh bại.

Cô là bạn thân của An Kỳ, cô sẽ không cho phép An Kỳ phải nhận bất kỳ tổn thương nào.

"Tiêu Tiêu... cậu hà tất phải như thế?" Tiêu Diệp Nhiên nghe xong cũng hết cách, nói thật thì trong lòng cô cũng có suy nghĩ giống với Tiêu Tiêu, cô không đồng ý cũng không ủng hộ Thẩm Tử Dục và An Kỳ yêu nhau.

Nhưng cô nghĩ thông suốt hơn Tiêu Tiêu, có những chuyện bọn họ không thể quyết định được.

Lúc này, Tống An Kỳ mở lời: "Tiêu Tiêu, chuyện của tớ, tớ sẽ tự mình làm chủ, cho dù tương lai tớ có phải chịu tổn thương gì thì tớ sẽ tự chịu trách nhiệm. Cho nên, tớ không cần cậu đồng ý hay ủng hộ"

"An Kỳ, cậu nói gì thế?" Đương Diệp Nhiên nhỏ giọng trách mắng.

Ứng Tiêu Tiêu cảm thấy bị tốn thương nặng nề, vì bọn họ là bạn thân với nhau cho nên cô mới lo lắng cho cô áy, bây giờ người ta lại nói gì, không cần cô đồng ý hay ủng hộ, cũng là chê cô phiền phức xen vào việc của người khác.

Ý tốt lại bị nói thành như vậy, cho dù là ai cũng sẽ không chấp nhận được.

Ứng Tiêu Tiêu cảm thấy trong ngực như bùng lên một ngọn lửa, cực kỳ khó chịu.

Tiêu Diệp Nhiên thấy vẻ mặt khó coi của cô ấy thì vội vàng nói lời an ủi: "Tiêu Tiêu, An Kỳ chỉ là quá nóng vội nên mới lỡ lời, cậu đừng để trong lòng."

Ứng Tiêu Tiêu cười với Tiêu Diệp Nhiên: "Diệp Nhiên, cậu ấy có lỡ miệng hay không, tớ rất rõ ràng."

"Tiêu Tiêu..." Tiêu Diệp Nhiên muốn trấn an cô, nhưng lại thấy cô quay đầu nhìn về phía Tống An Kỳ: "Tống An Kỳ, tớ xem cậu là bạn tốt nên mới khuyên bảo nhiều như vậy, nhưng mà lòng tốt lại bị xem là lòng lang dạ thú, vậy tới cũng không nhiều lời nữa, cuối cùng tớ chỉ tặng cậu năm chữ..."

Cô đứng lên, Tống An Kỳ và Tiêu Diệp Nhiên ngẩy đầu nhìn cô, chỉ thấy cô cười khẩy một cái: "Tự, giải, quyết, cho, tốt”

Dứt lời, cô ấy liền quay người đi về cửa.

Thấy vậy, Đương Diệp Nhiên vội vàng đứng dậy, vừa không biết làm sao vừa không hài lòng nói với Tống An Kỳ: "An Kỳ, cậu quá đáng rỉ â Nói xong, cô liền đuổi theo Ứng Tiêu Tiêu.

Tống An kỳ bình tĩnh nhìn bọn họ rời khỏi cửa, một hồi lâu sau vẫn không thu lại ánh mắt, giống như bị ngốc luôn rồi.

"An Kỳ, em không sao chứ?" Thẩm Tử Dục lo lắng nhìn cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 585


Ánh mắt chậm chạp quay về phía anh, cô cười, cười ra tiếng, cười đến nước mắt cũng chảy ra.

Cuối cùng, cô ôm mặt mà nghẹn ngào khóc.

Thẩm Tử Dục đau lòng ôm cô vào trong lòng, nhẹ giọng an ủi: "Tình bạn giữa em và Tiêu Tiêu không thể rạn nứt chỉ bằng một câu nói đâu, đợi bọn họ bình tĩnh lại rồi nói chuyện sau, anh tin quan hệ của mọi người sẽ lại tốt đẹp như ban đầu thôi”

Tống An Kỳ nắm chặt lấy vạt áo của anh, thút thít không thành câu: "Em... em không... không cố ý... nói như vậy..." "Anh biết, rồi Tiêu Tiêu sẽ hiểu ra thôi." Thẩm Tử Dục vỗ nhẹ vào lưng của cô, ánh mắt rơi vào khoảng không bên ngoài, vẻ mặt có chút u buồn.

"Tiêu Tiêu.." Tiêu Diệp Nhiên bắt lấy Ứng Tiêu Tiêu đang định bước vào trong thang máy.

Ứng Tiêu Tiêu bị ép dừng bước chân, đầu cũng không ngoảnh lại mà nói: "Nếu cậu muốn giúp Tống An Kỳ khuyên bảo tới thì không cần tốn nước bọt đâu”

Dứt lời, cô lại định bước vào trong thang máy, Tiêu Diệp Nhiên vội vàng dùng sức kéo cô lại, dở khóc dở cười nói: "Tiêu Tiêu, cậu thật sự muốn ba chúng ta trở mặt với nhau như vậy sao?”

"Tiêu Diệp Nhiên!" Ứng Tiêu Tiêu đột nhiên quay đầu lại, †ức giận trừng mắt nhìn cô: "Không phải tớ muốn cãi nhau, là do Tống An Kỳ nói mấy lời như thế”

Nhìn bộ dạng tức giận và bất bình của cô ấy, Tiêu Diệp Nhiên không nhịn được cười: "Được rồi, không phải tớ trách cậu, tớ chỉ muốn chúng ta tỉnh táo lại rồi nói chuyện với nhau, chứ không phải một câu không hợp liền cãi vã, như vậy thì cho dù tình cảm có tốt đến đâu rồi cũng bị đánh gấy."

Ứng Tiêu Tiêu không hài lòng lẩm bẩm: "Tớ không tỉnh táo bao giờ?"

Tiêu Diệp Nhiên bất đắc dĩ lắc đầu: "Được rồi, cậu rất tỉnh táo, tớ mới là người không tỉnh táo."

Sau đó liền kéo cô ấy vào thang máy: "Đi thôi, chúng ta Tìm nơi nào đó nói chuyện."

"Nếu như lại nói về chuyện của Tống An Kỳ thì tớ không muốn nghe đâu” Ứng Tiêu Tiêu hất tay cô ra rồi đi đến thang máy bên cạnh, khoanh hai tay trước ngực, không thèm quay đầu nhìn cô.

Tiêu Diệp Nhiên bất lực thở dài: "Tiêu Tiêu, thật ra tới không đồng ý, cũng không ủng hộ An Kỳ và Tử Dục ở bên nhau, chỉ là..."

"Chỉ là Thẩm Tử Dục là em họ của chồng cậu, cho nên cậu thỏa hiệp” Ứng Tiêu Tiêu nói tiếp lời cô, trong giọng nói còn có vẻ đùa cợt và khinh thường.

"Chuyện này đâu có liên quan gì đến Mặc Đình?”

Còn bảo An Kỳ nói lời khó nghe, cô ấy bây giờ cũng đang như vậy đấy thôi.

Tiêu Diệp Nhiên không biết có nên giận hay không. "Chẳng lẽ không đúng à?" Ứng Tiêu Tiêu quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

"Đương nhiên không phải. Tớ là vì An Kỳ nên mới không khuyên cô ấy nữa" Tiêu Diệp Nhiên tức giận trừng mắt nhìn cô ấy: "Tớ thấy trong khoảng thời gian này An Kỳ vẫn luôn vì chuyện của Tử Dục mà không vui, nhưng hôm nay thì khác, cả người cô ấy đều tràn đầy sức sống, vô cùng vui vẻ, cho nê "Cậu hiểu chứ!"

Ứng Tiêu Tiêu "hừ" một tiếng: "Tớ chẳng hiểu, chẳng hiếu tí nào hết."

Tiêu Diệp Nhiên bất đắc dĩ cười, sau đó đi qua, dịu dàng nói: "Tiêu Tiêu, nếu lựa chọn của An Kỳ làm cho cậu ấy

cảm thấy vui vẻ thì chúng ta cũng không cần khuyên cậu ấy nữa. Giống như lời cậu ấy đã nói, tương lai có tổn thương gì, tự cậu ấy sẽ chịu trách nhiệm, cái này cậu ấy hiểu rất rõ, cũng đã chuẩn bị tinh thần xong"

Mặc dù cô ấy nói không sai, nhưng mà...

Ứng Tiêu Tiêu nhếch môi: "Tớ vẫn không vui."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 586


"Được rồi" Tiêu Diệp Nhiên khoác vai cô ấy: "Tớ mời cậu đi ăn”

"Hừ, chẳng có sáng kiến mới mẻ gì cả" Ứng Tiêu Tiêu liếc cô một cái, lơ đãng nhìn đến bảng hiện số trên thang máy: "Má, sao lại chưa ấn thế nào? Chẳng trách tớ lại thấy cái thang máy chậm như vậy"

Tiêu Diệp Nhiên cười, sau đó ấn nút: "Chúng ta trốn việc đi"

"Tiêu Diệp Nhiên, cậu đừng tưởng rằng tổng giám đốc là em họ của chồng mình thì có thể hùng hồn bỏ việc như thế nhé!" Ứng Tiêu Tiêu chế nhạo n Tiêu Diệp Nhiên nhún vai: "Hết cách rồi, người có quan hệ chính là cứng như vậy đấy"

"Cậu ngưng đi!" Ứng Tiêu Tiêu bị cô chọc cười, bực bội đẩy đầu vai cô một cái.

Cứ như vậy, tất cả nỗi khó chịu đều tan thành mây khó, chỉ còn lại tình bạn thân thiết tồn tại giữa bọn họ.

Vì để cho Tiêu Tiêu làm lành với An Kỳ, Tiêu Diệp Nhiên tự †ay xuống bếp chuẩn bị nấu vài món mà bọn họ yêu thích, sau đó gọi bọn họ đến nhà.

Không có chuyện gì là một bữa cơm không có thể giải quyết, nếu một bữa không được thì hai, ba bữa vậy.

Thím Ngô đi tới cửa phòng bếp, nhìn bóng dáng bận rộn bên trong cười hỏi: "Mợ chủ, có cần tôi giúp không?" "Thím Ngô, không cần đâu, tôi tự làm được” Tiêu Diệp Nhiên cười đáp lại Tôi tự làm thì có lòng hơn”

"Vậy được, nếu cô có việc gì thì cứ gọi Thím Ngô thấy cô khăng khăng như vậy thì không nói nói gì nữa.

"Được" Tiêu Diệp Nhiên đáp lại, sau đó lại vùi đầu cắt thức ăn trong tay.

Một bàn thức ăn cô chuẩn bị suốt hai giờ, nhìn những món ăn ngon trên bàn, Tiêu Diệp Nhiên vô cùng có cảm giác thành công.

Cô ngẩng đầu nhìn từ cửa sổ sát đất của phòng ăn ra ngoài, sắc trời đã tối sầm, bên trong sân cũng đã sáng đèn.

Cô xem lại giờ, bọn họ cũng sắp tới rồi.

Vì vậy, cô bước ra ngoài vừa khéo gặp Cố Mặc Đình vừa về nhà.

Cô mỉm cười tươi rói: Cố Mặc Đình "Ừ" sau đó lẳng lặng quan sát cô.

Nhìn cô mặc tạp đề, tóc vén ra sau đầu, mấy sợi tóc tinh nghịch xõa tán loạn, trên gương mặt xinh xắn nở nụ cười xán lạn.

Rõ ràng thoạt nhìn cô có hơi chật vật, nhưng anh lại cảm thấy giờ phút này cô cực kỳ xinh đẹp khiến anh không nỡ đời tầm mắt.

"Em xuống bếp?" Anh nhẹ giọng hỏi.

Tiêu Diệp Nhiên cười gật đầu: "Đúng vậy, em đã nấu rất nhiều món, tối nay anh có lộc ăn rồi”

"ồ?" Anh khế nhướn hàng mày rậm: "Em chắc chắn chứ?" Anh nghỉ ngờ khiến Tiêu Diệp Nhiên bất mãn bĩu môi: "Làm sao? Anh chê tay nghề nấu nướng của em sao?"

Cố Mặc Đình cười: "Không chê, cho dù em có nấu khó ăn đến đâu anh cũng sẽ ăn”

Tiêu Diệp Nhiên nghe vậy, nhất thời như mở cờ trong bụng nhưng ngoài miệng vẫn giả vờ không vui nói: "Anh ít nói lời ngon ngọt đi, em mới không tin anh đâu."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 587


"Chờ chút em sẽ tin lời của anh ngay thôi."

Cố Mặc Đình nói lời đầy ẩn ý.

"Ha?" Tiêu Diệp Nhiên sững sờ, lập tức phản ứng lại ẩn ý của anh, cô nhất thời giận dữ vung nắm tay lên đánh anh: "Anh thật sự ghét bỏ tay nghề nấu nướng của em"

Cố Mặc Đình cất cao giọng cười, sau đó đem cầm tay cô để trên miệng khế hôn. Trong ánh mắt nhìn cô lóe lên ánh sáng nhàn nhạt: "Anh sẽ không ghét bỏ. Anh đi thay quần áo xong sẽ xuống ngay"

Dứt lời, anh sờ đầu cô sau đó đi thẳng lên lầu.

Tiêu Diệp Nhiên xoay người, nhìn anh đi lên cầu thang, trên môi thoáng hiện lên nét cười.

"Mợ chủ, bạn của cô đến rồi." Lúc này, thím Ngô đi tới nói. Tiêu Diệp Nhiên thu tâm mắt lại, quay đầu chỉ thấy Tống An Kỳ và Thẩm Tử Dục đi tới.

Cô nhoẻn miệng cười nói: "Các người tới rồi."

Ánh sáng vàng cam buông xuống khiến bầu không khí trong nhà bếp trở nên đặc biệt ấm áp.

Nhưng trên thực tế...

Khuôn mặt xinh đẹp của Ứng Tiêu Tiêu căng thẳng, không có ý cười.

Còn Tống An Kỳ thì cau mày, biểu hiện cũng rất khó coi. Toàn bộ bầu không khí lộ ra vẻ lúng túng.

Chỉ có Cố Thanh Chiêu không rõ tình hình, cười đùa tí tửng nói với Tiêu Diệp Nhiên: "Chị dâu, sao hôm nay chị đảm đang vậy? Chuẩn bị nhiều món thế này?"

Cố Thanh Chiêu nhìn một bàn thức ăn trước mặt, cảm

Tiêu Diệp Nhiên tức giận lườm anh: "Nói gì vậy, chị dâu của anh lúc nào chẳng đảm đang”

Cố Thanh Chiêu nhíu mày: "Thật sao? Sao tôi không thấy chứ?"

"Anh là chồng tôi sao?"

Một câu nói hờ hững của Tiêu Diệp Nhiên khiến Cố Thanh Chiêu hiểu ra ngay lập tức. Anh ta vội vàng liếc nhìn anh cả nhà mình, phát hiện Cố Mặc Đình lúc này đang rất bình tĩnh, không thể nhìn ra cảm xúc của anh nhưng không hiểu sao anh ta vẫn cảm thấy ngột ngạt vô cớ.

Anh ta lộ ra nụ cười lấy lòng nói: "Chị dâu đảm đang đương nhiên là đảm đang với anh cả rồi. Người làm em như tôi chỉ được hưởng phúc ké mà thôi”

"Hèn!" Ứng Tiêu Tiêu xem thường hừ nói.

"Vô dụng” Ngay cả Thẩm Tử Dục cũng xỉa xói một câu. Đột nhiên, Cố Thanh Chiêu khó chịu: "Nếu không phải các người ai nấy đều ủ rũ như rau héo thì tôi có cần hy sinh bản thân làm trò cười cho các người không?”

"Phụt!" Tiêu Diệp Nhiên phì cười, đưa tay vỗ vai anh ta: "Thanh Chiêu, dụng ý của chú chị dâu cảm nhận được. Chị dâu rất cảm động. Nào đến đây, dĩa tôm này là của chú hết đấy"

Cô đem đ ĩa tôm sốt cà chua đặt trước mặt anh ta: "Đây là món chị dâu làm riêng cho chú."

Cố Thanh Chiêu vừa rồi vẫn còn rất tức giận, bây giờ khi nhìn thấy đ ĩa tôm lại còn nghe nói là do cô cố ý làm riêng cho anh ta thì Cố Thanh Chiêu cảm động đến suýt khóc: "Chị dâu, cũng chỉ có chị là người đối xử tốt nhất với em" Vừa nói anh ta vừa định ôm cô, lúc này một bàn tay duỗi ra nằm chặt bàn tay đang duỗi ra ôm Tiêu Diệp Nhiên của anh ta, tiếp theo một giọng nói trầm thấp và lạnh lùng vang lên: "Chú ý chừng mực."

"Ha ha..." Cố Thanh Chiêu cười gượng thu tay về.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 588


Thẩm Tử Dục thấy thế, không khỏi bật cười nói: "Anh họ, †ại sao lại anh lại hèn thế?"

"Tôi hèn sao?" Cố Thanh Chiêu không vui, trực tiếp đáp trả: "Cậu không hèn thì cậu đến ôm đi. Đến đi”

"Được đó, em sẽ ôm cho anh xem" Thẩm Tử Dục đứng lên, bước tới.

"Tử Dục, anh..."

Ngay lúc Tiêu Diệp Nhiên cho rằng anh ta thật sự muốn đi qua ôm mình thì vội vàng muốn mở miệng khuyên anh †a đừng làm chuyện điên rô, tránh cho Mặc Đình không Vui.

Nhưng cô chưa kịp nói gì thì đã thấy Thẩm Tử Dục ôm chầm lấy Cố Thanh Chiêu.

Toàn bộ phòng ăn im lặng như tờ.

Nhìn hai người đàn ông ôm chầm nhau, khóe mắt Tiêu Diệp Nhiên giật giật.

Có mùi đam mỹiI

"Mẹ kiếp, hai người các anh có thể để ý đến cảm nhận của chúng tôi một chút được không?" Ứng Tiêu Tiêu là người lên tiếng phản đối trước.

Cô vừa hét lên đã khiến Cố Thanh Chiêu và Thẩm Tử Dục. nhanh chóng tách ra.

Cố Thanh Chiêu run lập cập, vẻ mặt ghét bỏ trừng mắt nhìn Thẩm Tử Dục: "Sao cậu ôm tôi?"

Thẩm Tử Dục xòe tay ra: "Là anh bảo em ôm anh”

"Tôi là bảo..." Cố Thanh Chiêu quay đầu, muốn giơ tay chỉ Tiêu Diệp Nhiên, vừa vặn đối diện với ánh mắt sắc bén của anh trai mình, lời vừa khóe miệng lại nuốt xuống, thế là ngượng ngùng sửa lại: "Không sai, tôi là bảo cậu ôm tôi"

"Sao anh hèn thế?" Ứng Tiêu Tiêu nguýt anh ta một cái thật dài.

Cố Thanh Chiêu cười gượng: "Vâng, tôi hèn như thế đấy" Ứng Tiêu Tiêt Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười giảng hòa: "Được rồi, ầm ĩ xong rồi, bây giờ chúng ta vào chuyện chính đi"

Cô vừa nói xong, vẻ mặt của Ứng Tiêu Tiêu và Tống An Kỳ khó khăn lắm mới thả lỏng được một chút trong nháy mắt lại căng ra.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi thở dài, giọng điệu bất đắc dĩ nói: "Tiêu Tiêu, An Kỳ, có chuyện gì thì từ từ nói, không cần phải căng thẳng như thế"

"Không có gì để nói." Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng nói.

Tống Anh Kỳ nhếch môi, không nói một câu.

"Tiêu Tiêu" Tiêu Diệp Nhiên hơi trừng mắt với cô: "Cậu đã nói với tớ rồi, cậu muốn nói chuyện đàng hoàng với An Kỳ, đừng khiến tớ thất vọng”

Ứng Tiêu Tiêu liếc mắt nhìn Tống An Kỳ, bũi môi nói: "Được rồi, tớ sẽ cố hết sức để nói chuyện với cô ta."

Vừa nghe cô nói như vậy, vẻ mặt của Tống An Kỳ thoải mái hơn rất nhiều, khóe môi cũng cong lên.

Nếu Tiêu Tiêu đã nói như có nghĩa là cô đã không còn tức giận như vậy nữa rồi. Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: "Như vậy không phải được rồi sao? Nào, chúng ta ăn cơm trước đi, ăn cơm xong thì từ từ nói"

Cô cầm đũa gắp miếng cá để vào bát Tiêu Tiêu: "Đây là cá tuyết mà cậu thích ăn nhất"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 589


Sẵn tiện cô cũng gắp thức ăn cho Tống An Kỳ: "An Kỳ, đây là cà rốt sợi xào giấm mà cô thích ăn nhất."

Tống An Kỳ khẽ mỉm cười: "Cảm ơn cô."

Tiêu Diệp Nhiên cười lắc đầu: "Giữa chúng ta không cần khách sao như thế”

Tống An Kỳ mỉm cười, không nói gì nữa.

Một bữa cơm, bầu không khí rất hài hòa, chủ yếu là do một câu nói của Cố Mặc Đình: "Ăn không nói, ngủ không ngáy", cho nên ai cũng không nói gì, tất cả đều im lặng ăn cơm.

Điều này khiến một người luôn thích nói nhiều như Cố Thanh Chiêu nhịn đến suýt nội thương.

Sau khi ăn xong, mọi người tập trung ở phòng khách, Cố Thanh Chiêu đang nghẹn một bụng cho nên anh ta liền vội vàng mở miệng hỏi trước: "Ai có thể cho tôi biết giữa bọn họ có chuyện gì không?”

Ngón tay anh ta chỉ vào Thẩm Tử Dục và Tống An Kỳ. Trên bàn cơm, anh ta đã tận mắt nhìn thấy Thẩm Tử Dục gắp thức ăn cho An Kỳ, hai ngày liếc mắt đưa tình cực kỳ thân mật.

"Như anh nhìn thấy, chúng tôi đang quen nhau" Thẩm Tử Dục hờ hừng đáp.

"Quen nhau?" Cố Thanh Chiêu đột nhiên trợn to mắt: "Thẩm Tử Dục, không phải đầu cậu bị ngập nước chứ? Rõ ràng cậu biết "Tôi sẽ giải quyết” Thẩm Tử Dục ngất lời anh ta: "Tôi sẽ thuyết phục ông nội."

Cố Thanh Chiêu bình tĩnh nhìn anh, sau đó tuôn ra một tràng cười to: "Cậu đang đùa tôi phải không? Cậu lại dám thuyết phục ông ngoại?"

Với tính tình không khoan nhượng của ông ngoại, e rắng không ai ngoài ba anh ta mới có thể thuyết phục được. ông cụ.

Bây giờ Thẩm Tử Dực lại không biết tự lượng sức mà dám nói muốn thuyết phục ông ngoại, đúng là trò đùa quá lố mà.

Tiêu Diệp Nhiên trợn mắt nhìn Cố Thanh Chiêu: "Thanh Chiêu, anh làm vậy hơi quá đáng rồi."

Ngay khi mọi người nghĩ cô sẽ nói thay cho Thẩm Tử Dực thì nào ngờ cô ấy lại nói tiếp: "Cho dù là sự thật thì cũng phải ngầm bày tỏ chứ..."

Mọi người:...

"Chị dâu, em biết sai rồi, lân sau em nhất định sẽ sửa." Cố

Thanh Chiêu giơ tay phải lên, vẻ mặt cực kỳ ngoan ngoãn. Tiêu Diệp Nhiên ôn hòa mỉm cười: "Ừm, lần sau nhớ phải khéo léo một chút”

Ứng Tiêu Tiêu lắc đầu: "Chặc chặc", "Nhiên Nhiên, không ngờ khả năng gây tổn thương người khác lại nâng cao một bậc nữa rồi”

"Thế nào? Không phải tôi được chân truyền từ cô sao?" Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày nhìn cô.

"Vẫn còn thiếu chút lửa” Ứng Tiêu Tiêu giơ tay làm động tác hình trái tim với cô.

"Được rồi” Tiêu Diệp Nhiên nhún vai, sau đó chuyển đề tài ,trở về nội dung chính: "An Kỳ, Tiêu Tiêu, nào, hôm nay hai người nói ra hết những chuyện không vui, có gì thì tối nay chúng ta sẽ giải quyết hết, ngày mai sẽ trở lại như lúc đầu, hai người thấy sao?"

Tống An Kỳ liếc nhìn Ứng Tiêu Tiêu, gật đầu: "Được"

Ứng Tiêu Tiêu cũng đáp một tiếng: "Được." Tiêu Diệp Nhiên gật đầu cười, sau đó nói với ba người đàn ông đang ngồi: "Phụ nữ chúng tôi đang nói chuyện, các người có muốn tránh mặt một lát không?"

"Có chuyện gì chúng tôi không nghe được sao?" Cố Thanh Chiêu lại rất tò mò.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 590


Nhưng Tiêu Diệp Nhiên còn chưa kịp trả lời thì đã bị Cố Mặc Đình lôi thẳng lên lầu.

Sau khi ba người rời đi, Tiêu Diệp Nhiên lại lên tiếng: "Bọn họ đi rồi, chúng ta hãy nói chuyện đi."

Tống An Kỳ quay đầu nhìn Ứng Tiếu Tiếu, bũi môi, sau đó đè dặt nói: "Tiêu Tiêu, xin lõi tôi không nên nói những lời như vậy, tôi chỉ là không muốn cô và Nhiên Nhiên lo lắng quá nhiều cho nên mới nói nặng như vậy"

Ứng Tiêu Tiêu cúi đầu, không lên tiếng.

Tống An Kỳ thấy thế thì nhìn Tiêu Diệp Nhiên với ánh mắt không biết phải làm sao? Tiêu Diệp Nhiên nhướng mày định nói vài câu với An Kỳ nhưng lúc này Ứng Tiêu Tiêu đã ngẩng đầu lên.

Cô nhìn Tống An Kỳ, suy nghĩ một hồi rồi chậm rãi nói: "An Kỳ, tôi giận cô là vì cô không biết yêu quý bản thân mình. Trong lúc cô biết rõ Thẩm Tử Dực đã có vị hôn thê rồi mà cô vẫn còn hèn mọn ở bên cạnh anh ta, tôi thật sự rất

Tống Anh Kỳ nóng lòng muốn giải thích, nhưng đã bị lời nói tiếp theo của Ứng Tiêu Tiêu cắt ngang.

"Đừng nói với tôi là vì tình yêu. Tình yêu không có nghĩa là tất cả. Bây giờ Thẩm Tử Dực yêu cô, anh ta nói có thể vì cô mà chống đối lại ông nội của anh ta. Nhưng thời gian càng ngày càng dài, tình yêu của hai người sẽ dần tiêu hao hết trong những trở ngại kia."

"Tôi tin tưởng Tử Dực, cũng tin tưởng tình yêu của tôi và anh ấy"

Giọng điệu của Tống An Kỳ vô cùng kiên định.

Ứng Tiêu Tiêu chợt nhận ra rằng dường như không thể nói lý với một người đang chìm đắm trong tình yêu.

Sau đó, cô cúi đầu mỉm cười, trong nụ cười mang theo. vài phần bất đắc dĩ.

"Nhiên Nhiên nói đúng, đây là chuyện của các người. Với †ư cách bạn thân của nhau, những gì cần nói chúng ta đã nói hết rồi, cũng không thể can thiệp vào chuyện này. Cho. nên..." Ứng Tiêu Tiêu mỉm cười: "Cứ thuận theo tự nhiên th Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười: "Nghĩ thông suốt là tốt rồi” "Nhiên Nhiên, Tiêu Tiêu, cảm ơn hai người." Tống An Kỳ nhẹ giọng nói.

Ứng Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn cô, hếch mày nói: "Không cần cám ơn, tôi và Nhiên Nhiên cũng không làm gì."

Tống An Kỳ hơi mỉm cười: "Cảm ơn các người đã hiểu cho tôi"

Thực ra là tôi không hiểu cô, trong lòng Ứng Tiêu Tiếu oán thầm, nhưng trên mặt vẫn cười gượng, không nói gì nữa Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười nói: "Được rồi, mọi chuyện nói rõ rà là được."

"Ai..." Ứng Tiêu Tiêu đột nhiên thở dài.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống Anh Kỳ kinh ngạc nhìn cô, chỉ nghe cô nói: "Về phần các cô, một người đã có bạn trai, một người đã có chồng, chỉ còn lại một mình tôi. Nghĩ đến thôi đã thấy buồn." Mặc dù biết Ứng Tiêu Tiếu chỉ cố ý nói cho sướng miệng nhưng Tiêu Diệp Nhiên vẫn thuận theo cô, cười trêu ghẹo nói: "Sao thế? Cậu cũng muốn tìm bạn trai à2"

Ứng Tiêu Tiêu liếc cô nói: "Muốn tìm cũng không tìm được"

"Ô?" Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày, khóe môi hiện lên nụ cười xấu xa: "Sao không tìm được chứ? Thanh Chiêu cũng chưa có bạn gái, nếu không hai người kết thành một đôi đi?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 591


"Cố Thanh Chiêu?" Ứng Tiêu Tiêu ghét bỏ nhăn mặt: "Anh †a không phải gu của tớ”

"Không phải gu của cậu? Vậy tại sao cậu lại tới Thời Thụy làm thư ký vậy? Hả?" Tống An Kỳ nhíu mày nói.

Ứng Tiêu Tiêu chột dạ, có cảm giác bị người ta chọt trúng chỗ đau: "Không phải tớ đây muốn rèn luyện bản thân sao? Đừng có nghĩ tớ xấu xa như thế chứ?"

Xấu xa?

Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được bật cười: "Tiêu Tiêu, việc này thì có gì xấu xa, dù sao Thanh Chiêu cũng là một người được rất nhiều cô gái khác hâm mộ, cậu có thích anh ta cũng là chuyện thường thôi."

"Thì thế" Tống An Kỳ phụ họa một câu.

"Các người..." Ứng Tiêu Tiêu nhìn bọn họ cười mờ ám, cả người cảm thấy không ổn, cô nhảy dựng lên, cầm túi và áo khoác lên: "Tớ về nhà trước, miễn cho bị hai người chọc tức chết." Cô nói xong thì đứng lên xoay người rời đi.

"Tiêu Tiêu..." Tống An Kỳ đứng dậy muốn đuổi theo cô để giữ cô lại nhưng Tiêu Diệp Nhiên đã nắm lấy tay cô. Tống An Kỳ nhìn lại, Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu nhìn cô: "Để Tiêu Tiêu đi đi, cô ấy chính là một người kỳ cục như vậy đấy"

Tiêu Diệp Nhiên giao Tiêu thị cho Cố Mặc Đình, để anh quản lý giúp cô. Nếu không với năng lực của cô, cô sợ sẽ khiến Tiêu thị sụp đổ sớm.

Khi cô nói quyết định này với Cố Mặc Đình, anh nhăn mày. nhìn cô nói: "Em tin tưởng anh như vậy sao?"

"Đương nhiên rồi, anh là chồng em, em không tin anh thì tin ai đây"

Đây là câu trả lời của cô lúc đó, thật ra điều cô muốn nói là, với tư cách là người thừa kế của nhà họ Lục, liệu anh có quan tâm đ ến một Tiêu thị nhỏ đến không đủ nhét kẻ răng này sao?

Đương nhiên sẽ không!

Thế là, tuy bề ngoài cô là chủ tịch hội đồng quản trị nhưng trên thực tế người thật sự quản lý Tiêu thị lại là Cố Mặc Đình.

Điều này khiến cho chuyện của Tiêu thị làm cô đau đầu mấy ngày qua đã được giải quyết thuận lợi.

Mà Tiêu Diệp Nhiên vẫn là quay về làm chức phó phòng truyền thông nhỏ của cô. Tuy chức vụ thấp nhưng đây là sở thích của cô.

Cho nên cô vui vẻ chịu đựng.

Hôm nay Tiêu Diệp Nhiên bị Lina gọi vào văn phòng của cô.

"Tiểu Đường, thời gian gần đây cô làm việc có phần lười biếng đấy!" Lina nói thẳng vào vấn đề.

Nhất thời Tiêu Diệp Nhiên hơi lúng túng, cười gượng: "Đúng vậy."

Khoảng thời gian này cô rất thường xuyên xin nghỉ, quả thật cô đã bỏ bê công việc rất nhiều cho nên cô không phủ nhận điều này.

Nhìn vẻ mặt lúng túng của cô, Lina mỉm cười: "Tiểu Đường, tôi không có ý trách cô, chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi"

Cô cầm xấp tài liệu trên bàn đưa cho Tiêu Diệp Nhiên: "Đây là tình hình chung về vụ án tham những của công ty Dương thị. Cô xem đi, sau đó cử phóng viên theo dõi diễn biến mới nhất của vụ án th*m nh*ng này"

Tiêu Diệp Nhiên nghe nói là vụ án tham những của công ty Dương thị thì cô nhận lấy, lật ra xem ngay. Lúc này giọng nói của Lina vang lên lần nữa: "Hôm nay vụ án th*m nh*ng này sẽ được xét xử công khai tại Tòa án nhân dân thành phố Bắc Ninh. Nếu có thể, cô có thể cử phóng viên đến canh ở hiện trường và cố găng lấy được những thông tinh đầu tiên"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 592


"Tôi tự đi" Tiêu Diệp Nhiên gập hồ sơ lại.

"Cô?" Lina cau mày: "Nhưng trong tay cô vẫn còn...

"Tôi đều làm được" Tiêu Diệp Nhiên bảo đảm nói.

Lina nhướng mày: "Vậy được, cô đi đi."

"Cảm ơn quản lí"

Thì ra hôm nay là ngày xét xử công khai vụ án th*m nh*ng của Dương thị.

Chẳng trách An Kỳ xin nghỉ.

Cô gái đó luôn như thế. Cô không nói một câu nào với bọn họ đã gánh vác một mình.

Tiêu Diệp Nhiên vừa giận lại vừa thương.

Nếu là xét xử công khai thì mọi người có thể vào xem xét xử.

Để có thể bước vào phòng xử án một cách suôn sẻ, cô đã đưa Ứng Tiêu Tiêu đi cùng.

Nếu có nhớ không lầm lầm thì người nhà họ Ứng có người làm việc trong tòa án.

Đúng như dự đoán, bọn họ vừa đến cổng tòa, đã có một chàng trai trẻ bước ra tươi cười chào hỏi.

"Cô Ứng, viện trưởng bảo tôi ra đây dẫn hai người đi thẳng vào trong."

"Vậy viện trưởng của các người?" Ứng Tiêu Tiêu hỏi. "Viện trưởng có vụ án phải xử lý cho nên không thể nào. tới gặp cô được."

"Được rồi" Ứng Tiêu Tiêu bu môi: "Vậy anh cảm ơn viện trưởng của các anh thay tôi."

Anh chàng trẻ mỉm cười, sau đó dẫn bọn họ đi vào tòa, đi thẳng đến phòng xét xử vụ án tham những.

Khi hai người bước vào phòng xử án thì liền nhìn thấy Tống An Kỳ đang ngồi ở phía trước, nhưng bọn họ không tiến lên, mà lựa chọn ngồi ở phía sau.

"Cô nàng chết tiệt không coi chúng ta là bạn, chuyện quan trọng như vậy cũng không nói với chúng ta một tiếng" Giống như Tiêu Diệp Nhiên, Ứng Tiêu Tiêu cảm thấy rất tức giận khi nghĩ đến việc An Kỳ giấu giấm chuyện quan trọng như vậy với họ, và cảm thấy vừa giận lại vừa thương.

Tiêu Diệp Nhiên cười động viên cô: "Chắc chắn cô ấy không muốn chúng ta lo lắng, cho nên lựa chọn không nói”

Ứng Tiêu Tiêu lạnh lùng hừ một tiếng: "Đúng thế, cô ấy muốn tốt cho chúng ta nhưng tôi không muốn nhận phần ân tình này."

Nhiên mỉm cười bất đắc dĩ, sau đó giương mắt nhìn về phía Tống An Kỳ, ý cười bên môi dần nhạt thay vào đó là vẻ lo lắng.

Vụ án th*m nh*ng của của Dương thị liên quan rất rộng. Nếu điều tra kỹ lưỡng chắc chắn sẽ dính líu đến rất nhiều người, vì vậy Dương Thiên Thiên và Hàn Minh Nhân vì muốn che giấu sự thật cho nên đã đây ba mẹ Tống An Kỳ ra làm kẻ chết thay.

Dương thị và nhà họ Tống giống như đá chọi trứng, không cách nào chống đối được.

Lần trước An Kỳ cầm USB đe dọa Dương Thiên Thiên nói đó là chứng cứ, sau đó các cô hỏi ra mới biết đó là giả. Chú Phương kia có nói sẽ giúp An Kỳ nhưng cuối cùng cũng kết thúc chóng vánh.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 593


Tuy Dương thị không thể so với những gia tộc lớn như nhà họ Lục và nhà họ Thẩm nhưng thế lực của họ cũng không thể xem thường.

Vì thế giống như Dương Thiên Thiên nói, cô ta chỉ tùy tiện cũng có thể khiến cho nhà họ Tống sống dở chết dở.

Lần này, sợ là cũng không đơn giản như vậy.

Vụ án đúng giờ xét xử.

Ba Tống mẹ Tống đã lâu không gặp bị dẫn ra tòa.

Khi nhìn thấy bọn họ nhất thời khóe mắt Tiêu Diệp Nhiên đỏ hoe.

Đó là người chú và người cô yêu thương cô nhất sao? Trong trí nhớ của cô, vóc người của chú Tống hơi mập, khuôn mặt tròn trịa luôn mang theo sự vui vẻ không giải thích được Ông thích cười to, cưng chìu gọi các cô là “con gái Còn dì Tống lại rất thích làm đẹp, bà chăm sóc bản thân rất tốt, trang điểm thời trang, luôn mỉm cười khen bọn họ vẫn là tuổi trẻ mới đẹp.

Nhưng bây giờ người phụ nữ và người đàn ông ngồi trên ghế bị cáo vừa tiều tụy lại vừa gầy gò, hoàn toàn khác với những gì trong trí nhớ của cô.

Có khoảnh khắc cô không dám thừa nhận bọn họ chính là chú Tống và dì Tống mà cô quen biết.

"Nhiên Nhiên, sao chú Tống và dì Tống lại trở thành dáng vẻ này?" Ứng Tiêu Tiêu cũng không thể tin được chú Tống và dì Tống những người yêu thương bọn họ lại trở thành dáng vẻ như bây giờ.

Trong lòng các cô đã khó chịu như vậy huống chỉ là An Kỳ.

Khoảnh khắc nhìn thấy ba mẹ, nước mắt cô vô thức rơi xuống, hai mắt cô mờ nước mắt nhìn bọn họ.

Ba mẹ cô gầy hơn so với lúc cô đến thăm hai người trong trại giam, cô đau lòng không ngớt.

Như có thần giao cách cảm, mẹ Tống quay đầu lại, nhìn về phòng ngồi nghe, vừa nhìn đã thấy ngay con gái của mình.

Chớp mắt, nước mắt tràn mi.

Hai mẹ con rưng rưng nước mắt nhìn nhau, Tống An Kỳ hai tay ôm chặt lan can chắn phía trước, các đốt ngón tay đều trắng bệch, cô cắn chặt môi để không cho mình bật khóc, trong lòng đau như xé.

Rõ ràng bọn họ gần như vậy, nhưng không thể đến gần. Trong phiên tòa, luật sư bên phía Dương thị tỏ ra hung hấn, từng câu từng chữ đều muốn đẩy ba Tống và mẹ Tống xuống vực sâu.

Trái lại luật sư Trung bên biện hộ lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, anh ta luôn nắm bắt được những sai sót của luật sư kia dể đặt câu hỏi.

Nhưng mọi nghỉ ngờ anh ta đưa ra đều được luật sư của nguyên đơn lần lượt giải quyết cuối cùng luật sư Trung không có việc gì làm chỉ đành lạnh lùng nhìn màn biểu diễn của bên kia.

Chỗ bất lợi nhất của bên bị cáo chính là bọn họ không có chứng cứ chứng minh bản thân vô tội.

Nhưng cái lợi cũng là cái này, nguyên đơn Dương thị chỉ lấy ra một số khoản làm giả và bảng đối chiếu công nợ trong tài khoản riêng của ba Tống làm bằng chứng. Bằng chứng như vậy quá ít không thể kết tội ngay ba Tống và những người khác được..

Vì thế, cuối cùng quan tòa chỉ có thể tuyên bố tạm thời lùi phiền tòa, lựa ngày khác sẽ xử tiếp. Nghe đến đây, thần kinh căng thẳng của Tống An Kỳ đột nhiên thả lỏng, cả người ngã ngửa ra ghế.

Cũng may không có chuyện gì.

Dương Thiên Thiên không hề nghĩ tới kết quả sẽ như vậy, cô ta vốn tưởng rằng hôm nay có thể định tội của ba Tống mẹ Tống.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 594


Hôm nay, chỉ cần ba Tống mẹ Tống thật sự đứng ra gánh tội thì cô ta và Hàn Minh Nhân sẽ bình an vô sự, như vậy, bọn họ không cần ngày nào cũng đề phòng, lo lắng chuyện sẽ bại lộ nữa.

Nhưng bây gi Vừa ra khỏi toà án, cô ta đã hổn hển đến bên cạnh Hàn Minh Nhân hét lên: "Hàn Minh Nhân, không phải anh nói tất cả đều rất thuận lợi sao? Vậy bây giờ là xảy ra chuyện gì thế? Anh nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra?"

Hàn Minh Nhân cũng không biết đã sai ở khâu nào mà lần xét xử này lại kết thúc với kết quả như vậy.

"Thiên Thiên, em không nên ầm ï ở đây, nếu không thì người khác đều sẽ biết đấy" Hàn Minh Nhân nhìn những người chung quanh vẫn chưa giải tán, kiên nhẫn dỗ dành. Dương Thiên Thiên xem như vẫn còn lý trí, cô ta hít sâu một hơi: "Vậy được, chúng ta trở về rồi nói”

Dứt lời, cô ta quay người định đi thì mắt lại liếc thấy bóng dáng mấy người Tiêu Diệp Nhiên.

Cô ta nhếch môi cười đểu, chậm rãi đi tới: "Chà, đây không phải Tống An Kỳ sao? Thế nào, có phải nhìn thấy ba mẹ mình như vậy cô rất đau khổ phải không?"

Ba người Tiêu Diệp Nhiên đang nói chuyện thì bên tai chợt truyền đến âm thanh cổ quái này.

Theo tiếng gọi, ba người cùng quay đầu nhìn lại, thì thấy Dương Thiên Thiên khoanh tay trước ngực, có vẻ đắc ý nhìn các cô.

"Dương Thiên Thiên, đồ đê tiện này: Vừa nhìn thấy Dương Thiên Thiên, tất cả không cam lòng và phãn nộ của Tống An Kỳ đều dâng lên, cô xông lên trước định đi đánh cô ta. Nhưng Tiêu Diệp Nhiên và Ứng Tiêu Tiêu vội giữ chặt cô lại.

"An Kỳ, đánh kẻ đê tiện thì sẽ chỉ ô uế tay của cậu thôi, không đáng" Tiêu Diệp Nhiên khuyên.

Ứng Tiêu Tiêu thì nói: "An Kỳ, tớ giỏi nhất là dạy dỗ những kẻ đê tiện, để tớ giúp cậu dạy dỗ cô ta nhé, tránh ô uế tay cậu"

Dứt lời, cô lập tức buông Tống An Kỳ ra, tiến lên đứng trước mặt Dương Thiên Thiên, quét mắt quan sát lớp trang điểm tinh xảo trên mặt Dương Thiên Thiên, sau đó giễu cợt: "Hóa ra có trang điểm xinh đẹp đi nữa thì cũng không che giấu được cái nhân cách bẩn thỉu, đê tiện nhỉ" Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ nhìn nhau, sau đó cũng đi tới.

Dương Thiên Thiên biết mình đang bị châm chọc, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cô ta đưa tay gẩy gẩy tóc, dáng vẻ tiếc hận nói: "Đáng tiếc, hôm nay không thể làm cho

các cô nhìn thấy ba mẹ Tống An Kỳ bị định tội, để các cô ra về vô ích rồi”

Sắc mặt Tống An Kỳ tái đi, cô căm hận trừng mắt với cô †a: "Dương Thiên Thiên, chẳng lẽ cô không có lấy một chút lương tri nào sao?”

Dương Thiên Thiên ra vẻ ngây thơ mở to mắt nhìn: "Lương tri là cái gì, có ăn được không, bán ở đâu thế?"

Giọng điệu của cô ta khiến cho người ta vô cùng tức giận, Ứng Tiêu Tiêu không thể nhịn được nữa mắng: "Dương Thiên Thiên, người đang làm thì trời đang nhìn, sớm muộn cũng có một ngày cô sẽ gặp báo ứng."

"Báo ứng?" Dương Thiên Thiên cười nhạo một tiếng, kiêu căng hất cằm: "Có thể nhìn thấy các người đau khổ, thì cho dù có gặp báo ứng, tôi cũng cảm thấy đáng giá." "Cô.." Ứng Tiêu Tiêu tức giận đến mức nâng tay lên định đánh tới, nhưng cổ tay cô chợt bị nắm chặt lấy.

Là Hàn Minh Nhân.

Anh ta lạnh lùng nhìn Ứng Tiêu Tiêu: "Cô Ứng, trước mặt mọi người, cô không sợ mất mặt mà thành trò cười sao?"
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 595


Ứng Tiêu Tiêu như nghe được truyện cười, bật cười lớn: "Tôi trở thành trò cười sao? Đôi cẩu nam nữ các người còn không sợ trở thành trò cười thì tôi sợ cái quái gì chứ" Ứng Tiêu Tiêu vừa dứt lời, sắc mặt Dương Thiên Thiên và Hàn Minh Nhân lập tức đen lại.

"Au.." Ứng Tiêu Tiêu hít sâu một hơi, cổ tay cô bị Hàn Minh Nhân nắm đến phát đau, là Hàn Minh Nhân cố ý gia tăng lực tay.

Thấy thế, Tống An Kỳ lớn tiếng quát: "Hàn Minh Nhân, buông Tiêu Tiêu ra"

Nhưng Hàn Minh Nhân vẫn không hề dao động.

Ánh mắt Ứng Tiêu Tiêu lóe lên, cô giơ chân lên, khi bọn họ còn chưa kịp phản ứng, cô đã đá vào bụng Hàn Minh Nhân.

Hàn Minh Nhân bị đá trở tay không kịp, chân lảo đảo một cái, cả người ngã xuống đất.

"Minh Nhân..." Dương Thiên Thiên hét lên, vội vã chạy tới. Một màn vừa xảy ra trước mắt khiến Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đều trợn mắt há mồm, Tiêu Diệp Nhiên giơ ngón tay cái lên với Ứng Tiêu Tiêu: "Cậu thật ngầu."

Ứng Tiêu Tiêu nhíu mày: "Đúng thế, tớ không phải loại dễ dây vào."

Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười, nhìn chỗ cổ tay của Tiêu Tiêu vừa bị Hàn Minh Nhân nắm lấy đã đỏ lên một vòng, có thể thấy sức của Hàn Minh Nhân lớn cỡ nào.

Tiêu Diệp Nhiên rất đau lòng, cầm tay Tiêu Tiêu lên, nhẹ

nhàng xoa xoa vòng đỏ đó: "Có phải rất đau không?" Ứng Tiêu Tiêu lắc đầu: "Không đau, cái này không sao đâu, lát nữa sẽ hết thôi mà"

Tống An Kỳ cảm thấy rất áy náy: "Tiêu Tiêu, xin lỗi, tớ đã gây phiền phức cho cậu rồi."

Nghe vậy, Ứng Tiêu Tiêu trừng mắt, tức giận nói: "Tống An Kỳ, nếu cậu còn tiếp tục nói như vậy thì tớ sế không thèm để ý tới cậu nữa"

Tống An Kỳ không khỏi bật cười: "Vậy sau này tớ không nói nữa, tránh cho cậu thật không để ý tới tớ nữa"

Cô biết Tiêu Tiêu và Nhiên Nhiên đều thật lòng đối xử với cô như chị em ruột, nên không thích những lời khách khí đó của cô.

Ứng Tiêu Tiêu hài lòng khẽ gật đầu: "Cậu giác ngộ được như vậy cũng không tệ lắm."

Dứt lời, cô quay đầu nhìn Dương Thiên Thiên đang dìu Hàn Minh Nhân đứng lên, bĩu môi: "Chúng ta đi nhanh lên đi, tránh cho đôi cẩu nam nữ đó lại tiếp tục dây dưa" Tiêu Diệp Nhiên cũng liếc mắt nhìn, đồng ý với Ứng Tiêu Tiêu: "Đúng, đi nhanh lên đi."

Thế là nhân dịp bọn Dương Thiên Thiên không có chú ý, ba người liền chuồn mất.

Đến khi Dương Thiên Thiên phát hiện không thấy bóng dáng các cô nữa thì tức giận hét to: "Tống An Kỳ, tôi sẽ không bỏ qua cho các người."

Sau khi ngồi lên xe, ba người nhìn nhau, cùng bật cười lớn.

Lúc lâu sau, Tống An Kỳ cảm động nhìn hai người bạn thân: "Tiêu Tiêu, Nhiên Nhiên, tớ..."

"Chà, cậu đừng nói cái gì mà cảm ơn nhé, tớ sẽ tức giận đấy" Ứng Tiêu Tiêu ngắt lời cô, giả vờ giận trừng mắt nhìn cô.

Tống An Kỳ nhướng mày: "Vậy được, tớ không nói, dù sao có hai người các cậu ở đây, tớ cảm thấy hết sức an tâm”
 
Back
Top Bottom