Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 440


Anh ta đang họp, đột nhiên nhận được cuộc gọi của Tử Dục nói là chị dâu đã vào bệnh viện, dọa đến nỗi anh ta phải ném hết những cấp dưới của mình rồi nhanh chóng chạy đến đây, trên đường đi còn vượt qua mấy cái đèn đỏ.

“Tiêu Tiêu, đều là do Cố Tống Vy, là do cô ta đã hại Diệp Nhiên phải vào bệnh viện”

Vừa nghĩ đến Cố Tống Vy đối xử với Diệp Nhiên như thế nào, Tống An Kỳ liền trầm mặc: “Cô ta đã đá vào trong bụng của Diệp Nhiên, sau khi bác sĩ kiểm tra xong thì nói ổ bụng chảy máu, nhất định phải phẫu thuật”

“Cố Tống Vy!" Ứng Tiêu Tiêu cần răng nghiến lợi nói ra cái †ên này, trong mắt cũng nổi lên lửa giận dọa người.

“Mẹ kiếp! Lúc đó tôi không nên nghe theo lời của chị dâu, nên giải quyết Cố Tống Vy này, vậy thì sẽ không có chuyện như ngày hôm nay” Cố Thanh Chiêu đấm một đấm lên trên tường, ảo não không thôi.

Anh ta với cả anh cả đều tôn trọng ý của chị dâu, nhưng mà bọn họ đã quên mất Cố Tống Vy là một người độc ác như thế nào, quên mất chuyện cô ta đổ chuyện đứa bé bị sinh non lên trên đầu của chị dâu.

Nói cho cùng là do bọn họ quá sơ suất rồi.

“Anh cả đâu rồi?” Thẩm Tử Dục hỏi.

Cố Thanh Chiêu quay đầu nhìn anh ta: “Đúng lúc anh ấy đi ra ngoài thành phố họp rồi, đang trên đường chạy về” Cố Thanh Chiêu nhíu mày lại: “Tử Dục, sao tôi nhìn thấy cậu cứ không thích hợp thế?”

Sắc mặt có chút tái nhợt, nhìn qua giống như là đang kiềm chế cái gì đó.

Lời này vừa dứt, Tống An Kỳ ở bên cạnh nghe thấy, cô ấy nhớ đến cảnh tượng mà mình nhìn thấy khi bước vào. phòng làm việc, trái tim nhịn không được mà run lên, nhanh chóng trả lời thay cho Thẩm Tử Dục: “Anh ấy bị đồ chặn giấy nện vào trên lưng”

“Đồ chặn giấy?”

Mi tâm của Cố Thanh Chiêu nhíu lại chặt hơn, thăm dò hỏi: “Là cái đồ chặn giấy của ông đưa cho cậu đó à?” Thẩm Tử Dục “ừ” một tiếng: “Chỉ bị đập một cái thôi, không có việc gì đâu.”

Đây chính là đồ chặn giấy được làm bằng ngọc, trọng lượng cũng không nhẹ, bị cái này đập vào sao không có việc gì được chứ.

Cố Thanh Chiêu không tin, anh ta trực tiếp tiến lên kéo áo Sơ mi của anh ta lên.

“A"

Tống An Kỳ và Ứng Tiêu Tiêu hít vào một ngụm khí lạnh, chỉ nhìn thấy trên tấm lưng trắng của Thẩm Tử Dục có một mảng vết bâm, tơ máu như đang hiện ra.

Nhìn thấy mà giật mình, tuyệt đối không giống như không có việc gì.

ng An Kỳ, cô dẫn cậu ấy đi khám bác sĩ đi” Cố Thanh Chiêu sợ là không chỉ bị bầm thôi.

Tống An Kỳ sửng sờ, lập tức đứng dậy: “A, để tôi dẫn anh ấy đi”

Nói xong, cô ấy đi đến đỡ Thẩm Tử Dục, ngước mắt lên đối diện với cặp mắt đen nặng nề của anh ta, lập tức né sang một bên đỡ anh ta đi vào trong phòng khám.

“An Kỳ”

Bước chân của Tống An Kỳ dừng lại, quay đầu, chỉ nghe thấy Ứng Tiêu Tiêu trâm giọng hỏi: “Đây cũng là do Cố Tống Vy làm?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 441


“Ừm, lúc đầu cô ta muốn đập vào người của Diệp Nhiên, may mắn là tổng giám đốc Thẩm đã bảo vệ Diệp Nhiên, cho nên mới bị đập trúng.”

Ứng Tiêu Tiêu nắm chặt hai tay, trong mắt liền ngưng tụ vẻ lạnh lùng: “Tớ sẽ không bỏ qua cho Cố Tống Vy đâu” Cô ấy đã nhịn người phụ nữ đê tiện Cố Tống Vy đó lâu rt đã nhiều lần chạm vào điều cấm, lần này cô ấy tuyệt đối sẽ không tùy tiện bỏ qua cho cô ta, phải đòi lại gấp đôi những tổn thương mà cô ta gây ra cho Diệp Nhiên.

“Cô ta đã được đưa vào cục cảnh sát rồi" Thẩm Tử Dục nâng lên một nụ cười với ý vị thâm trường, cô Ứng, chắc là cô biết phải làm như thế nào nhỉ?”

Ứng Tiêu Tiêu cong môi cười lạnh: “Đương nhiên là tôi biết”

“Vậy thì tôi chờ hồi âm”

Thẩm Tử Dục nhìn cô ấy một chút, sau đó quay đầu nói với Tống An Kỳ: “Chúng ta đi thôi”

Tống An Kỳ nhìn Tiêu Tiêu một chút, sau đó mới đỡ anh ta tiếp tục đi lên phía trước.

Dựa vào quyền lực của nhà họ Thẩm trong giới quân sự và giới chính trị, muốn đối phó với một Cố Tống Vy là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Không phải là cô cũng có suy nghĩ giống như chị dâu của tôi à? Phải từ từ đối phó với Cố Tống Vy, sao đột nhiên lại suy nghĩ thông suốt rồi?”

Cố Thanh Chiêu giống như cười mà không phải cười nhìn Ứng Tiêu Tiêu.

Ứng Tiêu Tiêu lạnh nhạt lườm anh ta một cái: "Trước khác giờ khác”

Cố Thanh Chiêu cười, nụ cười lại không chạm đến đôi mắt đen lạnh lùng.

“Vậy thì tính thêm cả tôi nữa”

Tống An Kỳ đỡ Thẩm Tử Dục đi đến khoa cấp cứu, trực tiếp giữ chặt một bác sĩ đang đi đến.

“Bác sĩ, anh ấy bị thương rồi”

Bác sĩ giật mình: “Bị thương ở đâu vậy?”

“Ở trên lưng” Nói xong, Tống An Kỳ lại muốn kéo áo sơ mi của Thẩm Tử Dục lên, lại bị Thẩm Tử Dục đè tay xuống. Cô ấy ngước mắt lên nghi hoặc nhìn anh ta.

“Ở đây có nhiều người” Anh ta thấp giọng nói.

Hóa ra là hẹn thùng à, Tống An Kỳ bừng tĩnh đại ngộ, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó quay đầu ngượng ngùng nói với bác sĩ: “Bác sĩ, chúng ta đi vào phòng rồi ông lại kiểm tra giúp anh ấy”

Bác sĩ dẫn bọn họ đi vào trong phòng, sau đó cởi áo sơ mi của Thẩm Tử Dục ra.

Lúc Thẩm Tử Dục mở nút áo ra, thỉnh thoảng ngắm nhìn Tống An Kỳ đứng ở một bên.

Sau khi Tống An Kỳ phát hiện thì có chút buồn cười mà hỏi: “Không phải là anh muốn tôi đi ra ngoài đó chứ?” Thẩm Tử Dục không trả lời đúng mà cũng không trả lời không, chỉ cởi nút áo ra, sau đó cởi áo sơ mi xuống lộ ra dáng người thon gầy.

Còn tưởng rằng công tử bột như anh thì sẽ có dáng người gầy gò yếu ớt, không ngờ răng thân hình của anh lại tốt như vậy.

Cơ bụng gì đó nên có thì đều có, để cho Tống An Kỳ nhìn thấy mà hai mắt tiền sáng lên.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 442


Trước kia luôn cảm thấy mấy người đàn ông vạm vỡ thì sẽ rất buồn nôn, nhưng mà anh ta lại vừa vặn, mỗi một đường cong đều vừa vặn, cái này không biết đã làm mê hoặc bao nhiêu phụ nữ nữa.

Thấy cô đang nhìn đến ngây người, Thẩm Tử Dục cười nói: “Cũng không phải là chưa từng nhìn”

Cũng không phải là chưa từng nhìn.

Nghe thấy câu nói này, trong đầu của Tống An Kỳ hiện lên một hình ảnh, trong tấm hình anh đang ngủ, cái chăn mỏng phải khó khăn lắm mới có thể che được bộ phận trọng điểm của anh, những nơi còn lại đều tr@n trụi trong không khí.

Cũng là đường cong cơ bắp đẹp mắt như vậy, hình ảnh đó cô không có cách nào quên đi được.

Không đúng!

Cô nhanh chóng lắc lắc đầu đuổi anh chàng đẹp trai đang ngủ từ trong đầu của mình ra, sau đó chính trực nói với Thẩm Tử Dục: “Thật ngại quá, hôm nay là lần đầu tiên mà tôi nhìn thấy cơ thể của anh”

Thẩm Tử Dục cong môi cười một tiếng, cũng không nói cái gì nữa.

Sau khi bác sĩ kiểm tra xong thì kêu anh nằm lên trên giường bệnh, định làm tan máu bầm cho anh.

Mà lúc anh xoay người đi từ bên cạnh của Tống An Kỳ qua, bước chân dừng lại, nghiêng đầu qua, ánh mắt rơi trên vành tai sáng bóng của cô, anh nhớ kỹ đó là điểm mẫn cảm của cô, ánh mắt không khỏi nồng đậm hơn. Tống An Kỳ cảm giác được ánh mắt nóng rực của anh, tấm lưng không khỏi cứng đờ, không dám nhìn thẳng vào anh ta.

Anh ta đi đến gần bên gáy của cô, hơi thở ấm áp phun lên trên cổ của cô, trong nháy mắt liền nhìn thấy được da thịt tinh tế của cô dần dần đỏ lên.

Anh cười, đúng là cô rất mẫn cảm.

“Tôi nhớ là trên ngực trái của em có một nốt rut Giọng nói trâm thấp vang lên ở bên tai của cô ấy, lời nói của anh ta làm cho Tống An Kỳ đột nhiên trừng lớn mắt. Mà Thẩm Tử Dục lại mang theo nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi ung dung đi qua nằm lên trên giường bệnh.

Tống An Kỳ năm chặt hai tay, trong lòng tức giận buồn bực, quay đầu lại phẫn nộ trừng mắt nhìn người đàn ông đã nằm xuống.

Cái tên này, vào lúc này mà còn dám đùa giỡn cô, quả là chán sống mà!

Sinh lòng chơi xấu, Tống An Kỳ ra vẻ điềm nhiên như không có việc gì mà đi đến, đột nhiên đưa tay ra ấn mạnh xuống vết máu bầm ở trên lưng của anh ta.

Sức lực không lớn, nhưng vẫn để Thẩm Tử Dục kêu r3n lên một tiếng.

“Tống An Kỳ, em muốn mưu sát chồng hả?”

Thẩm Tử Dục dở khóc dở cười ngẩng đầu lên nhìn cô. “Chồng á?” Tống An Kỳ hừ lạnh một tiếng: “Anh cứ tiếp tục mơ đi”

Nói xong, cô kiêu ngạo hất cằm lên nhanh chân đi ra bên ngoài. Thấy thế, Thẩm Tử Dục nhịn cười không được, đáy mắt lại hiện ra vẻ cưng chiều và yêu thương.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 443


Lúc Cố Mặc Đình chạy đến bệnh viện thì Tiêu Diệp Nhiên đã phẫu thuật xong và được đưa vào phòng bệnh cao cấp.

Đi vào phòng bệnh, lúc nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên năm trên giường bệnh với sắc mặt tái nhợt, trái tim của Cố Mặc Đình giống như bị người ta nắm chặt lại, cảm thấy đau đớn.

Hồi sáng này lúc rời khỏi nhà cô vẫn còn đang ngủ say, bộ dạng hồn nhiên đáng yêu.

Nhưng mà bây giờ cô lại nằm ở đây, hai mắt nhắm chặt, ánh đèn sáng choang chiếu xuống làm gương mặt của cô càng trắng bệch thêm.

“Anh cả” Cố Thanh Chiêu vừa nhìn thấy anh đã đến thì đứng lên thấp giọng gọi một tiếng.

Cố Mặc Đình đi đến bên giường, cúi đầu xuống, đau lòng nhìn chăm chú vào người vẫn còn chưa tỉnh dậy, đưa tay vén sợi tóc tán loạn bên gò má của cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt v e da thịt hơi lạnh của cô, ngón tay chậm rãi cong lại, run rẩy nhè nhẹ.

Rõ ràng đã muốn bảo vệ quãng đời còn lại của cô thật chu toàn, nhưng mà vẫn để cho cô phải chịu tổn thương nhiều lần.

Anh nhắm mắt lại, che giấu đi nỗi đau trong mắt.

Tấm lưng cứng ngắc của anh đứng ở bên giường, toàn thân phát ra khí tức kinh người, làm cho những người trong phòng bệnh không dám thốt lên một tiếng.

Thật lâu sau anh mở mắt ra, trong ánh mắt thâm thúy đen nhánh tràn đầy lạnh lẽo.

“Cố Tống Vy đâu rồi?” Anh hỏi.

“Đang ở cục cảnh sát” Cố Thanh Chiêu trả lời.

“Thông báo với cục cảnh sát một tiếng, cho dù là ai đi nữa cũng không thể nộp tiền bảo lãnh cho cô ta ra ngoài” “Làm rồi, Tiêu Tiêu đã thông báo với cục cảnh sát rồi” “Tôi sẽ để cho bọn họ “chăm sóc” Cố Tống Vy thật tốt” Ánh mắt của Ứng Tiêu Tiêu lóe lên một tia âm tàn.

Cố Mặc Đình nhìn cô ấy một cái, sau đó lại hỏi: “Bác sĩ nói như thế nào?”

“Bác sĩ nói phẫu thuật rất thuận lợi, chỉ cần năm viện một thời gian thì có thể khỏi hắn.

Cố Thanh Chiêu thuật lại một lần những lời mà bác sĩ nói với anh ta.

Cố Mặc Đình trâm ngâm một lát, sau đó thấp giọng nói: “Mọi người đi ra ngoài đi”

Biết là anh muốn ở đây một mình với chị dâu, Cố Thanh Chiêu cũng không dám trì hoãn một giây, lôi kéo Ứng Tiêu Tiêu đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.

Cố Mặc Đình ngồi xuống bên giường bệnh, hai tay nắm chặt lấy tay của cô, đưa đến bên miệng nhẹ nhàng hôn. Trong phòng bệnh yên tĩnh, màn đêm buông xuống bên ngoài cửa sổ, đèn được thắp sáng lên.

Ra khỏi phòng bệnh, Ứng Tiêu Tiêu đi đến một cái ghế rồi ngồi xuống.

Cố Thanh Chiêu đi đến, nhẹ giọng hỏi: “Có muốn ăn chút gì hay không?”

“Không đói bụng!” Ứng Tiêu Tiêu lắc đầu, Diệp Nhiên vẫn còn chưa tỉnh dậy, sao cô ấy có khẩu vị để ăn cái gì được. Cố Thanh Chiêu ngồi xuống bên cạnh của cô, nửa nói đùa nửa nghiêm túc: “Nếu như chị dâu tỉnh lại mà còn biết người bạn tốt nhất của chị ấy vẫn còn chưa ăn cơm chiều, chắc chăn sẽ mắng tôi không hiểu chuyện, không biết chăm sóc tốt cho bạn của chị ấy”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 444


Nghe vậy, gương mặt kéo căng từ trưa đến giờ của Ứng Tiêu Tiêu liền nở một nụ cười nhẹ: “Anh yên tâm đi, Diệp Nhiên mới không phải là người nhỏ mọn như vậy đâu” Thấy cô ấy cười, Cố Thanh Chiêu cũng không nhịn được mà cong lên khóe môi, ngửa đầu lên nhìn chăm chằm vào trần nhà trắng xóa, dùng giọng điệu yêu thích và ngưỡng mà nói: “Có đôi khi thật sự rất ghen tị tình cảm của cô với chị dâu và Tống An Kỳ”

“Sao vậy, anh không có bạn bè hả?” Ứng Tiêu Tiêu quay đầu qua nhìn anh ta, chỉ nhìn thấy một bên mặt sạch sẻ của anh được che phủ bởi sự cô đơn mờ nhạt.

Không hiểu sao trong lòng của cô lại tê rần, sau đó cô thu †ầm mắt lại, cúi đầu nhìn chăm chằm vào hai tay của mình.

Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của anh: “Tôi có bạn chứ, nhưng mà chúng tôi đều gánh vác trách nhiệm không giống nhau, từ nhỏ đã phải chịu biết bao nhiêu huấn luyện, nào có thời gian ở cùng với nhau như vậy, cũng chỉ có thể thỉnh thoảng tìm ra chút thời gian mà bồi dưỡng tình cảm”

Thân là một trong bốn gia tộc lớn, bạn của anh với anh cả cũng chỉ có những người thừa kế của các gia tộc khác có thân phận tương đương với bọn họ.

“Tôi hiểu cho anh mà” Ứng Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên: “Chắc chắn là thân phận của anh không cho phép anh có bạn bè không phù hợp với thân phận của anh, ai biết là bọn họ làm bạn bè với anh có phải là có tâm tư khác hay không”

Cố Thanh Chiêu cười, chế nhạo nói: “Không giờ là tâm tư của cô lại có thể hiểu người như thế”

“Đương nhiên rồi” Ứng Tiêu Tiêu quay đầu lại nhìn anh ta rồi cười một tiếng.

Ánh đèn trong hành lang sáng chói, khuôn mặt xinh xắn của cô càng thêm động lòng người dưới ánh đèn.

Mắt của anh ta không khỏi hiện lên tia sáng dịu dàng mà ngay cả anh cũng không biết, trong lòng của Ứng Tiêu Tiêu cảm thấy hoảng hốt khi nhìn thấy nó, nhanh chóng quay đầu sang chỗ khác.

Bầu không khí lập tức trở nên im lặng.

Có cái gì đó dần dần thay đổi.

Tiêu Diệp Nhiên cảm giác như là mình đã ngủ một giấc ngủ rất dài, lúc tỉnh dậy nhìn thấy trân nhà trắng như tuyết, trong phút chốc ý thức chập mạch, nhưng rất nhanh tiếng kêu gào điên cuồng của Cố Tống Vy chợt xuất hiện trong đầu của cô.

Cô nhớ đến bụng của mình bị Cố Tống Vy đá một đá, rất đau, cực kỳ đau.

Sau đó cô không còn ký ức nữa.

Cô nhìn chăm chằm lên trần nhà một hồi lâu, li3m li3m đôi môi khô khốc, chắc có lẽ nơi này là bệnh viện.

Sau đó cô chậm rãi quay đầu lại. Một gương mặt khôi ngô đập vào trong mắt, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Sao Mặc Đình lại ở đây?

Anh dựa vào mép giường ngủ thiếp đi, cho dù là ngủ, lông mi của anh cũng nhíu lại, có thể thấy được anh ngủ rất không yên ổn.

Là đang lo lắng cho cô chứ gì.

Cô muốn đưa tay ra vuốt nếp nhăn giữa mi tâm của anh, lại phát hiện tay của mình được nắm thật chặt.

Không khỏi mỉm cười bất đắc dĩ, trong lòng lại ngập tràn cảm động.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 445


Đồng thời cô cũng cảm thấy có lỗi, nếu như không phải do cô đã không bảo vệ tốt cho mình, anh cũng không cần phải lo lắng như vậy.

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, cô nhẹ giọng kêu lên: “Mặc Đình, Mặc Đình...”

Trong lúc mơ mơ màng màng, Cố Mặc Đình loáng thoáng nghe thấy có người đang gọi tên của anh, càng ngày càng rõ ràng, anh nhận ra âm thanh đó là của Diệp Nhiên.

Anh mở mắt ra đối diện với đôi mắt dịu dàng như nước, trái tim run lên, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng lại...

Cô đã tỉnh rồi.

Anh ngồi thẳng người dậy, hai mắt khóa chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, nhẹ giọng hỏi: “Em có cảm thấy chỗ nào không thoải mái hay không?” Tiêu Diệp Nhiên mỉm cười lắc đầu: “Không c‹ Cho dù là không thoải mái thì cô cũng sẽ nói là không có, cô không muốn để cho anh lại lo lắng cho mình thêm.

Dù sao khi nghe thấy cô trả lời không có, rõ ràng vẻ mặt đang căng thẳng của anh cũng đã thả lỏng.

Tiêu Diệp Nhiên quay đầu qua nhìn ra bên ngoài cửa sổ, thấy ở bên ngoài vẫn tối om, cô liền hỏi: “Bọn họ đều đã trở về rồi hả?”

Biết cô đang hỏi đến bọn người Thanh Chiêu, Cố Mặc Đình gật đầu: “Ừ, anh đã kêu bọn họ về nhà nghỉ ngơi rồi” Nói xong, anh điều chỉnh đầu giường cao lên để cô nửa ngồi nửa nằm ở trên giường.

Hôm nay chắc là Tử Dục và An Kỳ cũng đã bị hù dọa Tiêu Diệp Nhiên bất đắc dĩ cười cười, mình bị thương mà lại làm cho mọi người phải giật mình sợ hãi như vậy, cô cảm thấy rất là có lỗi.

Có lẽ nhìn ra được tâm tư của cô, Cố Mặc Đình nắm chặt lấy tay của cô, dịu dàng nói: “Không nên suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ cần em có thể bình an và khỏe mạnh lại thì đây chính là an ủi tốt nhất đối với mọi người”

Tiêu Diệp Nhiên lém lĩnh nhìn anh: “Vậy thì em phải nhanh khỏe mới được”

Cố Mặc Đình nhẹ nhàng mỉm cười, đôi mắt đen như mực của anh tràn ra ánh sáng nhàn nhạt, đưa tay lên cưng chiều vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô.

Đồn cảnh sát.

“Tại sao không thể nộp tiền bảo lãnh chứ?” Bùi Hạo Tuấn không hiểu hỏi cảnh sát phá án.

Cảnh sát phá án nói chỉ tiết: “Cấp trên đã ra lệnh, Cố Tống Vy cố ý đả thương người khác, cũng làm cho người khác bị thương, đã thuộc về phạm trù phạm pháp, mà người thân của người bị thương lại dự định khởi tố Cố Tống Vy, cho nên anh không thể nộp tiền bảo lãnh cho cô ấy được”

“Tôi muốn nộp tiền bảo lãnh, về chuyện làm bị thương người khác, tôi sẽ bí mật giải quyết với người nhà của người bị thương.”

Bùi Hạo Tuấn rất kiên trì, anh ta thấy không phải Tiêu Diệp Nhiên chỉ bị Tống Vy đá một đá hay sao, còn có thể bị thương ở đâu được nữa, đó cũng chỉ là cố ý chỉnh Tống Vy thôi.

“Xin lỗi, người bị thương từ chối giải quyết riêng” Cảnh sát phá án áy náy cười một tiếng.

Bùi Hạo Tuấn nhíu mày, Tiêu Diệp Nhiên có ý gì đây chứ?
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 446


“Tôi muốn gặp cấp trên của các người” Bùi Hạo Tuấn nghĩ đến mối quan hệ của anh ta với ba cũng không ít, có lẽ là có thể dựa vào đó để nộp tiền bảo lãnh cho Tống Vy ra ngoài.

“Thật sự xin lỗi” Cảnh sát phá án lại khó xử cười một tiếng: “Đã trễ như vậy rồi, cấp trên của chúng tôi đã nghỉ ngơi”

“Nghỉ ngơi?” Bùi Hạo Tuấn cúi đầu nhìn đồng hồ, cười nhạo lên tiếng nói: “Bây giờ cũng chỉ mới có hơn mười giờ, chỉ sợ là bây giờ cấp trên của các anh đang trái ôm phải ấp trong bữa tiệc nào đó chứ gì”

Cảnh sát phá án nghe xong lập tức giận tái mặt, nghiêm giọng nói: “Vị đồng chí này, lời nói của anh liên quan đến tội phỉ bán, mong anh nói chuyện cẩn thận một chút”

Bùi Hạo Tuấn càng cảm thấy buồn cười hơn: “Sao vậy, dám làm mà không dám thừa nhận à? Nói với cấp trên của các anh, nếu như tôi không thể nộp tiền bảo lãnh cho vợ sắp cưới của tôi ra ngoài, vậy thì tôi sẽ tung tất cả chuyện xấu của ông ta ra ngoài”

Ánh mắt của anh ta nặng nề nhìn chăm chằm vào người cảnh sát đó, dựa vào khí thế, trong nháy mắt người cảnh sát đó liền thấp hơn một đoạn, chỉ có thể tức giận khép bản ghi chép lại bước nhanh đi ra ngoài.

Bùi Hạo Tuấn ung dung lùi ra sau thành ghế, anh ta biết là người cảnh sát đi ra ngoài gọi điện thoại.

Chỉ một chốc lát sau cảnh sát liền trở về, vẻ mặt không cam lòng nói: “Cấp trên của chúng tôi nói anh có thể mang người đi”

Bùi Hạo Tuấn đứng dậy cong môi nói: “Nói cám ơn với cấp trên của bọn anh dùm tôi, hôm nào đó tôi sẽ mời ông ấy ăn cơm”

Tiếp theo lấy một xấp tiền mặt từ trong túi áo vest ra, ném lên trên bàn: “Đây là cho anh, cảm ơn anh đã gọi điện thoại giúp cho tôi.”

Võ bả vai của người cảnh sát đó, Bùi Hạo Tuấn mang theo nụ cười đắc ý đi ra ngoài.

Trong phòng giam nào đó, Cố Tống Vy ngồi xổm dựa vào góc tường, đầu tóc rối bời, quần áo lộn xộn, nhìn cực kỳ chật vật.

Hai tay cô ta ôm đầu gối, đôi mắt nhìn ra bên ngoài xuyên qua kẻ hở của mái tóc đang che gương mặt, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Mà đối diện của cô ta là mấy người phụ nữ đang nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng nói đến chỗ vui vẻ sẽ còn phát ra tiếng cười chói tai.

Cố Tống Vy biết mấy người phụ nữ đó đều là gái của mỗi tụ điểm giải trí, bởi vì gây chuyện cho nên bị nhốt lại.

Gái của tụ điểm giải trí bình thường đều không đơn giản, hạng người gì mà chưa từng nhìn thấy, tính tình cũng sẽ trở nên lưu manh, lúc làm chuyện gì thì thủ đoạn cũng tàn nhẫn.

Cho nên lúc bọn họ nhìn thấy Cố Tống Vy bị cảnh sát ném vào trong ngục, trong mắt của mỗi người đều hiện lên vẻ hưng phấn.

Đồ chơi đến rồi.

Cố Tống Vy không biết là mình trải qua cái gì, chỉ biết là mình bị mấy người phụ nữ này giãm đạp trên mặt đất, hết đấm rồi lại đá, tóc bị kéo không ít.

Không phải là mình kêu khóc lớn tiếng làm thu hút cảnh sát đang canh giữ, cô ta nghĩ là tối hôm nay mình sẽ chết ở chỗ này mất.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 447


“Hạo Tuấn, anh mau đến đây cứu em ra ngoài đi, Hạo Tuấn, Hạo Tuấn... ”

Cô ta thì thầm, vùi mặt vào giữa đầu gối, nước mắt lặng lẽ chảy ra.

Cô ta không dám khóc thành tiếng, sợ mấy người phụ nữ đó nghe được, tránh không được lại bị đánh một trận. Trong nháy mắt Bùi Hạo Tuấn nhìn thấy Cố Tống Vy, cả người đều ngây dại.

Cô gái xinh đẹp trước kia vẫn luôn ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, bây giờ lại cực kỳ chật vật. Tóc tai rối bù, quần áo bị kéo rách rưới, thảm hại nhất chính là gương mặt đang sưng vù lên của cô ta đã nhìn không ra bộ dạng của ban đầu.

“Hạo Tuấn”

Cố Tống Vy chạy nhào vào trong ngực của anh ta, hai tay ôm chặt lấy eo của anh ta, vùi mặt vào trong ngực của anh ta, lên tiếng khóc lớn.

Bùi Hạo Tuấn ngửi thấy một mùi hôi khó ngửi, rất rõ ràng phát ra từ trên người của Cố Tống Vy ở trong ngực.

Từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng, có khi nào mà anh †a từng ngửi thấy mùi vị như thế này, thiếu chút nữa là nôn ra ngoài.

Anh ta cúi đầu nhìn xuống mái tóc của cô ta bết dính lại với nhau, trong mắt hiện lên một tia ghét bỏ, nhưng mà anh ta vẫn cố gắng kiềm chế, giả vờ như có bộ dạng dịu dàng mà nói: “Không khóc nữa, chúng ta về nhà thôi

Cố Tống Vy ngửa đầu lên, gương mặt thảm đến nỗi không nỡ nhìn thẳng lại đập vào trong mắt của anh ta lần nữa, anh ta hơi nhíu mày, che giấu vẻ chán ghét trong đáy mắt rất tốt.

Dịu dàng nói một lần nữa: “Đi thôi, chúng ta về nhà”

Dẫn theo Cố Tống Vy về nhà, ba Bùi và mẹ Bùi vẫn còn chưa ngủ, lúc bọn họ nhìn thấy người phụ nữ thê thảm ở bên cạnh của con trai, cả hai đều bị giật nảy mình.

Tân Thúy Kiều che mũi, một mặt ghét bỏ phàn nàn nhìn con trai mình: “Hạo Tuấn, sao con lại đem một người như thế này về nhà vậy, nhà chúng ta cũng không phải là tổ chức từ thiện”

Hiển nhiên không nhận ra đối phương là ai.

“Dì à, con là Tống Vy đây

Vừa thấy Tân Thúy Kiều không nhận ra mình, Cố Tống Vy vội vàng lên tiếng nói.

Tống Vy?”

Tân Thúy Kiều và Bùi Vân Trạch hai mặt nhìn nhau, sau đó ném một ánh mắt yêu cầu chứng thực qua con trai. “Đúng vậy, cô ấy là Tống Vy”

Bùi Hạo Tuấn gật đầu.

“Trời ạ!” Tân Thúy Kiều không thể tin được thốt lên bất ngờ.

Một người xinh đẹp sao lại trở nên có bộ dạng còn không băng một tên ăn mày nữa vậy?

“Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?” Bùi Vân Trạch nghiêm giọng chất vấn.

“Chú, đều là do con nhỏ đê tiện Tiêu Diệp Nhiên đó hại con, chú phải làm chủ thay cho con”

Vừa nhắc đến ba chữ “Tiêu Diệp Nhiên”, Cố Tống Vy liền hận đến cắn răng, gương mặt vốn chật vật bởi vì hận thù mà vặn vẹo càng trở nên dữ tợn thêm.

Trong lòng của Bùi Vân Trạch và Tân Thúy Kiều hốt hoảng, nhanh chóng lùi về sau mấy bước.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 448


Thấy thế, Bùi Hạo Tuấn nhíu nhíu mày, sau đó lên tiếng nói: “Ba mẹ, để con dẫn Tống Vy đi lên tắm rửa sạch sẽ đã, đợi một lát nữa chúng ta bàn lại.”

“Đi đi, mau đi đi” Bùi Vân Trạch phất tay lên, ước gì bọn họ đi nhanh một chút, cái mùi vị đó cũng sắp làm cho ông ta nôn rồi.

Tân Thúy Kiều nhanh chóng đi qua bên cạnh chừa ra một khoảng cách, sợ Cố Tống Vy đi qua bên cạnh của mình thì sẽ bị nhiễm cái mùi khó ngửi đó.

Sau khi bọn họ đi khỏi, Tân Thúy Kiều ghét bỏ nhíu mày, giọng điệu xem thường xùy nói: “Ông Bùi à, ông nói xem người như vậy sao có thể xứng được với Hạo Tuấn của chúng ta đây” Bùi Vân Trạch vỗ vỗ vai của bà ta, trấn an nói: “Được rồi, chờ Tiêu thị vào tay chúng ta, muốn Hạo Tuấn cưới vợ như thế nào thì chả được”

Tân Thúy Kiều cứ hừ lạnh không dứt, giọng nói càng thêm khinh thường: “Nếu như không phải vì Tiêu thị, lúc nấy sao tôi có thể để cho nó vào cửa được, quả thật xui xẻo

mà: Nói đến đây, bà ta ngửi ngửi mùi ở trên người của mình, nhíu mày: “Thối quá đi thôi, tôi cũng phải đi lên tắm rửa thay quần áo khác mới được”

“Đi đi đi đi” Bùi Vân Trạch hơi có vẻ không kiên nhẫn khoát tay áo với bà ta.

“Cái gì hả!”

Ứng Tiêu Tiêu bật dậy từ trên giường: “Không phải đã nói với các người là cho dù có ai đến đi nữa thì cũng không thể nộp tiền bảo lãnh cho Cố Tống Vy hay sao?”

“Cô Ứng, là do cục trưởng tự mình thả người” Ở bên kia điện thoại truyên đến âm thanh khúm núm.

“Mẹ kiếp!” Ứng "Tiêu Tiêu tức giận ném điện thoại di động lên trên chăn, không để ý đến còn mặc đồ ngủ mà mang đôi dép “loẹt xoẹt loẹt xoẹt”, động tác nhanh lẹ đi xuống dưới lầu.

Sau khi tìm thấy được ba ở trong phòng ăn cơm, đi qua kéo ra một cái ghế ngồi xuống bên cạnh của ông.

“Sao vậy?” Ba Ứng dời ánh mắt từ tờ báo qua, chuyển lên trên người của cô, thấy bộ dạng cô phồng má thở phì phò, không khỏi bật cười: “Ai lại chọc con gái cưng nhà chúng †a tức giận vậy?”

“Còn không phải là do cấp dưới của ba à” Ứng Tiêu Tiêu thở phì phò nói.

“Cấp dưới của ba có nhiều như vậy, con nói người nào đây?"

“Chính là cục trưởng của cục cảnh sát”

“Ông ta ấy à” Ba Ứng bừng tỉnh đại ngộ, nhẹ nhàng gật đầu hỏi tiếp: “Ông ta thế nào?”

“Ông ta...” Ứng Tiêu Tiêu mở miệng liền muốn nói chuyện của vị cục trưởng kia đã làm ra, nhưng mà dưới ánh mắt từ ái của ba, cô ấy lại nuốt trở vào, ngượng ngùng nói: “Ông ta không sao cả.”

Cô là con gái của ông, trong bụng của cô có bao nhiêu khúc ruột, người làm ba như ông sao lại không biết được chứ.

Ba Ứng nhìn cô chăm chú một chút, sau đó chuyển ánh mắt lại trên tờ báo, giả bộ như thản nhiên mà nói: “Tiêu Tiêu, ba đã nói là con muốn chơi đùa ở bên ngoài như thế nào thì cứ làm, đó chính là chuyện của con, nhưng đừng mượn danh tiếng của ba mà đi làm một chút chuyện không nên làm”

Ứng Tiêu Tiêu biết ba đang cảnh cáo cô, cô cũng hiểu ba mình thân cao chức trọng, có bao nhiêu người ghen tị với ông, ước gì bắt thóp được ông để đẩy ông xuống.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 449


Cô cũng biết được một chút về sự phức tạp của nơi chính quyền, cũng hiểu được sự cẩn thận của ba mình.

Cô cong khóe môi, ngoan ngoãn đáp: “Con biết rồi, thưa ba”

Dứt lời, cô đứng dậy cúi đầu xuống chậm rãi đi ra khỏi phòng ăn.

Đợi sau khi cô đi rồi, ba Ứng mới bưng ly sữa bò ở trên bàn lên nhấp một ngụm, sau đó lên tiếng hỏi: “Tiểu Lý, gần đây cô chủ có hành động gì không bình thường hay không?”

Lúc này có một người đàn ông trung niên vẫn luôn đứng ở bên ngoài phòng ăn bước vào, ông ta đi đến bên người của ba Ứng, cúi đầu cung kính trả lời: “Không có gì không thích hợp”

Ba Ứng thả cái ly ở trong tay xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén dừng trên người của Tiểu Lý, trầm giọng nói: “Tiểu Lý, ông đã đi theo tôi vài chục năm rồi, hiểu rõ tính của tôi nhất, tôi rất không thích người khác nói di Trong lòng của Tiểu Lý run lên, bình tĩnh trả lời: “Tôi hiểu” Ba Ứng lại nhìn ông ta chằm chằm một, lát sau đó mới nói: “Đi ra ngoài đi”

Tiểu Lý âm thầm nhẹ nhàng thở ra, quay người đi ra cửa. Lúc này sau lưng truyên đến một âm thanh thâm thúy. “Tiểu Lý, cái đồng hồ hôm nay ông mang trông rất đẹp đó"

Nghe vậy, chân Tiểu Lý lão đảo một cái, thiếu chút nữa đã ngã xuống. Sau khi đứng vững, ông ta bước nhanh đi ra bên ngoài.

Bệnh viện.

Nhận lấy bát cháo trắng của Tống An Kỳ đưa qua, Tiêu Diệp Nhiên liếc mắt nhìn Ứng Tiêu Tiêu hờn dỗi ngồi ở trên ghế sofa.

Cô nhịn không được mà thở dài, sau đó khuyên nhủ: “Được rồi Tiêu Tiêu, người cũng đã được thả rồi, cậu có tức giận đi nữa cũng không có tác dụng gì"

Không nói thì còn được, vừa nói thì Ứng Tiêu Tiêu lại tức giận.

“Cậu nói xem cái tên mập đó rõ ràng đã đồng ý với tớ rồi, tuyệt đối sẽ không để Cố Tống Vy được nộp tiền bảo lãnh ra ngoài, sao ông ta có thể không giữ lời hứa được!”

“Tên mập” ở trong miệng của Ứng Tiêu Tiêu chính là cục trưởng của cục cảnh sát ở thành phố Bắc Ninh, lớn lên béo mập.

“Cậu có hỏi ông ta là chuyện như thế nào không?” Tống An Kỳ lên tiếng hỏi.

“Hỏi rồi, ông ta nói là ông ta cũng bị “Bị ép à?” Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày: “Là Bùi Hạo Tuấn đã quy h**p ông ta hả?”

Ứng Tiêu Tiêu nhún vai: “Chắc là vậy, Bùi Hạo Tuấn đã biết được nhược điểm của cái tên mập, thừa cơ áp chế tên mập.”

Nói đến đây, Ứng Tiêu Tiêu như là phát điên: “Tức chết tớ rồi, tức chết tớ rồi!”

“Bùi Hạo Tuấn cũng phí tâm tư với Cố Tống Vy quá nhỉ” Tống An Kỳ châm chọc nói.

Vậy mà vì một người Cố Tống Vy liền không tiếc mà uy h**p cục trưởng của cục cảnh sát, lá gan không đủ lớn mà.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 450


Tiêu Diệp Nhiên nhẹ giọng cười một tiếng: “Anh ta đâu phải là có lòng với Cố Tống Vy, căn bản là có lòng với Tiêu thị thì có.”

“Có ý gì?” Tống An Kỳ không hiểu nhìn cô, sao đang êm đang đẹp lại nhắc tới Tiêu thị?

“Sau này cậu sẽ biết thôi” Bây giờ Tiêu Diệp Nhiên không muốn nói quá nhiều, cũng chỉ nói lập lờ nước đôi như vậy. Mặc dù bọn họ là bạn bè tốt với nhau, nhưng có đôi khi ai cũng có bí mật của riêng mình, cho nên Tống An Kỳ cũng không hỏi nhiều, ngược lại là nói với Ứng Tiêu Tiêu: “Thôi được rồi Tiêu Tiêu, đừng tức giận nữa, ăn chút cháo đi mới có sức để nghĩ cách đối phó với Cố Tống Vy”

Ứng Tiêu Tiêu nghe vậy, gật đầu: “Đúng vậy đó, An Kỳ cậu nói không có sai, tớ phải ăn nhiều một chút mới có sức để đối phó với loại người đê tiện đó”

Dứt lời, cô ấy liền bưng cháo lên uống một hộp lớn.

Thấy thế, Tống An Kỳ và Tiêu Diệp Nhiên cũng không nhịn được mà bật cười.

Vào thu, mặc dù thời tiết vẫn còn rất nóng bức, nhưng dần dần trong cơn gió nhẹ có thể cảm thấy được sự mát mẻ rõ ràng.

Tiêu Diệp Nhiên ngồi dựa vào đầu giường, cúi đầu chăm chú nhìn cuốn sách trong tay.

Đây là cuốn sách Tống An Kỳ cố ý mượn tới cho cô xem, nói rằng đây là cuốn sách đang rất hot trên mạng internet, cũng là một cuốn sách vô cùng tốt.

Thật ra đây chính là một cuốn tiểu thuyết tình yêu về một tổng giám đốc bá đạo yêu cô bé lọ lem.

Cũng không phải thật sự quá xuất sắc, mặc dù kịch bản đã cũ, nhưng thông qua sự miêu tả của tác giải lại có vẻ không hề tầm thường.

Cô không khỏi bị cuốn hút.

Ánh nắng xuyên qua tấm kính trong suốt chiếu vào. Chiếu xuống nền đất sáng rõ. Cơn gió nghịch ngợm luồn qua khe cửa sổ, nhẹ nhàng lay động rèm cửa.

Người trên giường cúi thấp đầu đọc sách, khóe miệng hiện ra nụ cười nhàn nhạt, biểu cảm ấm áp không màng danh lợi.

Năm tháng êm đềm.

Đi vào phòng bệnh, Cố Mặc Đình nhìn thấy, trong lòng xẹt qua bốn chữ này.

Anh bước chậm rãi đến gần, khóe miệng nở một nụ cười thản nhiên.

"Ha ha"

Tiếng cười từ khóe môi cô tràn ra, trên khuôn mặt thanh nhã nhiễm ý cười, càng thêm động lòng người.

Ánh sáng âm u trong mắt lóe lên, anh im lặng đi đến bên cạnh cô.

Có lẽ phát hiện được có người đến bên cạnh, Tiêu Diệp Nhiên nghiêng đầu, đập vào mắt là chiếc cúc áo tính xảo, ánh mắt chậm rãi đi lên, xẹt qua chiếc cằm kiên nghị, bờ môi, cái mũi, cuối cùng nhìn vào một đôi mắt đen đang rạo rực phát ra ánh sáng dịu dàng của anh.

Một nụ cười xán lạn nở rộ trên khuôn mặt cô, giọng điệu nhẹ nhàng nói:

"Mặc Đình, anh tới rồi.

Anh gật đầu: "Ừm, sợ em buồn chán nên đến cùng em. Nhưng..."

Ánh mắt đảo qua cuốn sách trong tay cô, lời nói xoay chuyển: "Xem ra em có vẻ như cũng không cảm thấy nhàm chán."
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 451


Nghe vậy, Tiêu Diệp Nhiên cúi đầu nhìn vào cuốn sách, sau đó giải thích: “Đây là do An Kỳ sợ em nhàm chán, nên mượn tới cho em đọc!”

"Cũng rất được” Cô khép cuốn sách lại, đặt lên tủ đầu giường ở bên cạnh.

Cố Mặc Đình liếc nhìn tên trên bìa cuốn sách, lông mày hơi nhíu lại.

Kiều thê chạy trốn của Tổng tài mật luyến.

Tên sách thế này, thật sự là một lời khó nói hết.

"Mặc Đình, bây giờ anh tới đây, còn công việc thì sao?” Tiêu Diệp Nhiên liếc nhìn đồng hồ, mới hơn ba giờ chiều, lúc này không phải anh nên ở công ty sao?

"Có nhà đầu tư tới Bắc Ninh, buổi trưa cùng bọn họ ăn cơm!”

"Không phải ăn đến bây giờ chứ?” Tiêu Diệp Nhiên dò xét hỏi.

Cố Mặc Đình cũng không trực tiếp trả lời, cười cười coi như chấp nhận.

"Ăn cái gì mà ăn lâu như vậy?" Cô nhỏ giọng thầm thì, sau đó lại hỏi: "Anh uống rượu sao?"

"Uống một chút xíu” Anh thành thật trả lời.

Cô mím môi, sau đó dịch mông, chừa lại một nửa chỗ trống trên giường, đưa tay vỗ võ: “Đi lên nằm nghỉ ngơi một chút đi!”

Anh nhìn cô với ánh mắt thâm trầm, ý tứ sâu xa cong môi nói: “Bà xã, em đang mời anh sao?”

Tiêu Diệp Nhiên sững sờ, lập tức phản ứng lại ý trong lời nói của anh, khuôn mặt đỏ bừng lên, cô có lòng tốt nhường chỗ để anh nghỉ ngơi, vậy mà anh... vậy mà... Nghĩ sail!!

Trong lòng hiện lên một chút buồn bực, cô tức giận nói: "Mời anh, anh sẽ dám làm như thế sao? Anh đừng quên..” Cô vẫn còn chưa kịp nói xong, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, môi của cô đã bị cánh môi mềm mại của anh chặn lại.

Được rồi, tất cả những bất mãn trong khoảng khắc này gần như đều biến mất.

Ai bảo cô yêu anh như vậy chứ?

Cô nhắm mắt lại, đưa tay ôm lấy cổ của anh, vụng về đáp lại nụ hôn của anh.

Ngoài cửa số, bầu trời xanh thẳm trong veo, một đàn chim nhạn bay nhanh về phía nam.

Buổi lễ long trọng hằng năm của Đường Hải sẽ được cử hành vào cuối tuần này. Trong đó mời không ít minh tinh, đạo diễn và nhà sản xuất tham gia, đồng thời cũng mời các doanh nhân nổi tiếng từ thành phố Bắc Ninh tham gia.

Đương nhiên bao gồm cả mình.

Lúc Thẩm Tử Dục nhận được thư mời của Đường Hải, liền tiện tay ném trên bàn, đối với những buổi lễ long trọng như vậy, cũng chỉ là một buổi tiệc dối trá thổi phồng lẫn nhau mà thôi, anh ta cũng không cảm thấy hứng thú. Tống An Kỳ ra khỏi thang máy, cúi đầu mắt nhìn tài liệu

trong tay, khẽ thở dài, nếu không phải Lina bảo cô đến đưa văn kiện, cô hoàn toàn không muốn đến đây chút nào...

Văn phòng chủ tịch.

Vừa nghĩ tới người đàn ông lát nữa sẽ gặp, trong lòng cô liền không khỏi hoảng hốt.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 452


Ngày đó lúc rời khỏi bệnh viện, là anh ta đưa cô về nhà. Lúc về đến nhà, cô muốn mở cửa xuống xe, lại phát hiện cửa xe cũng không mở ra được.

Cô quay đầu muốn hỏi anh ta, ai ngờ bị anh ta kéo vào. trong ngực, sau đó...

Cô đưa tay vuốt bờ môi của mình, cảm giác nóng bỏng đó dường như vẫn còn lưu lại, thiêu đốt trái tim cô.

"An Kỳ" Anh ta dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt v e bờ môi đỏ mọng của cô, đôi mắt đen thâm thúy nhìn không thấy đáy: "Chúng ta quen nhau đi."

Giọng nói của anh ta trầm thấp, mang theo một tia gợi cảm mê người.

Tâm trí khẽ nhúc nhích, cô sa vào trong đôi mắt đen thâm thúy của anh ta, lúc muốn gật đầu đồng ý, điện thoại của anh đột nhiên vang lên, phá hủy bầu không khí kiều diễm. Anh ta buông cô ra, ảo não khẽ nguyền rủa một tiếng, sau đó nhận điện thoại.

Còn cô thì thừa dịp anh ta không chút ý, tự mình mở khóa ở bảng điều khiển, mở cửa hốt hoảng chạy trốn.

Nếu như không có cuộc điện thoại vào ngày hôm có, có phải cố đã đồng ý rồi không?

Sau đó, cô nghĩ như vậy cũng rất may, đột nhiên nghĩ đến việc anh ta đã có vị hôn thê, lập tức cảm thấy như ăn phải một con ruồi, cảm thấy buồn nôn.

Nghĩ đến đây, cô giận dữ cắn môi, ánh mắt nheo lại, người đàn ông cặn bã!

Giống như toàn thân tràn đầy sức mạnh, cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhanh chóng bước chân đi vào văn phòng chủ tịch.

Thư ký quen biết cô, nghe cô nói muốn đến đưa tài liệu, liền để cô đi vào.

Vậy nên, cô đi qua gỡ cửa một tiếng, bên trong truyền đến một giọng nói trầm ổn.

"Mời vào."

Cô đẩy cửa đi vào, người đàn ông đang ngồi phía sau bàn làm việc đang chăm chú phê duyệt tài liệu, cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Đặt tài liệu lên bàn là được!”

Tống An Kỳ đi qua, nhẹ nhàng đặt phần tài liệu xuống, lúc chuẩn bị quay người rời đi, ánh mắt lơ đãng đảo qua lá thư mời trên bàn.

Cô tập trung nhìn vào, đôi mắt đột nhiên trừng lớn, là thư mời dự buổi lễ long trọng lần này của Đường Hải.

Thẩm Tử Dục phát hiện người đến đưa tài liệu cũng chưa rời đi, ngẩng đầu muốn cho anh ta rời đi, nhưng trong khoảng khắc nhìn thấy Tống An Kỳ, anh ta liền sửng sốt một chút, sau đó lộ ra nụ cười mừng rỡ: "An Kỳ, sao em lại tới đây?"

"Tôi đến đưa tài liệu!” Tống An Kỳ hững hờ đáp, ánh mắt vẫn khóa trên lá thư mời kia.

Thẩm Tử Dục thuận theo tâm mắt của cô nhìn lại, nhìn thấy lá thư mời bị mình ném qua một bên, đôi lông mày nhướng lên, sau đó hỏi cô: “Em muốn đi sao?”

Tống An Kỳ: "Ừm, đây chính sự kiện lớn trong ngành giải trí, rất nhiều ngôi sao lớn cũng sẽ đến tham gial”

Nói xong, đôi mắt cô toát lên khát vọng muốn đến tham gia Nói thật, những bữa tiệc thế này không có gì vui vẻ, ngoại trừ việc đối phó với mấy người phụ nữ mê trai, còn phải treo nụ cười dối trá và chào hỏi những người cùng ngành, vô cùng chán ghét.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 453


Nếu như cô muốn đi, anh ta chịu một chút ấm ức cũng không phải không thể.

Vậy nên, anh ta nói: "Tôi đưa em đi!”

Nghe vậy, Tống An Kỳ trừng to mắt, nhìn anh ta với ánh mắt không thể tin được.

"Anh thật sự muốn dẫn tôi đi sao?”

Tống An Kỳ không tin anh lại có lòng tốt như vậy, nhìn anh †a với ánh mắt đề phòng, nói: “Có phải anh còn có điều kiện gì không?”

Điều kiện? Ở trong mắt cô, anh là người như vậy sao? Thẩm Tử Dục bị chọc giận đến mức bật cười, liền cố ý nói: “Đúng, chỉ cần em đồng ý làm bạn gái của tôi, tôi sẽ đưa em đi!"

Quả nhiên!

Đã nói là anh ta không có lòng tốt như vậy mà!

Tống An Kỳ cũng tức giận, cô hừ lạnh nói: "Mơ giấc mộng xuân thu của anh đi! Đồ đàn ông cặn bãi”

Nói xong, cô liền xoay người đi ra ngoài.

Người đàn ông cặn bã? Thẩm Tử Dục nhíu mày, anh trở thành người đàn ông cặn bã lúc nào vậy?

Thấy cô muốn rời đi, anh liền vội vàng đứng lên, đuổi theo.

Ngay khi Tống An Kỳ đưa tay muốn mở cửa ra, đột nhiên phía sau có một cánh tay đưa đến đè vào cánh tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa, ngăn cản động tác của cô. Một cỗ hơi thở nam tính hung hăng tới gần, lưng của cô cứng đờ, không dám quay đầu nhìn lại.

"Em nói ai là người đàn ông cặn bã?”

Giọng nói trầm thấp của anh ta, ẩn ẩn mang theo sự tức giận.

Cô căn môi, không trả lời.

Nhưng sự im lặng này của cô khiến anh ta nheo mắt lại, trong mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm, bỗng nhiên anh ta bắt lấy tay của cô, dùng sức kéo một cái.

Tống An Kỳ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chờ đến khi cô kịp phản ứng, mời phát hiện mình đã bị anh đè trên cửa.

Lưng dính sát vào cánh cửa, cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thắm của anh, trái tim giống như bị người ta hung hăng siết chặt, đau đớn.

"Tống An Kỳ, tôi hỏi em một lần nữa, ai là người đàn ông cặn bã?”

Ánh mắt nặng nề của anh nhìn vào trong mắt cô.

Cô đảo mắt nhìn sang bên cạnh, trốn tránh ánh mắt dọa người của anh.

Hai tay năm chặt, cô hít một hơi thật sâu, sau đó lạnh giọng trả lời: "Tôi nói người đàn ông cặn bã chính là anh, rõ ràng đã có vị hôn thê nhưng vẫn còn đến trêu chọc tôi!"

Nói đến đây, sự phẫn nộ từ tận đáy lòng cô liền dâng lên, rõ ràng người đàn ông cặn bã chính là anh ta, vậy mà anh †a vẫn còn mặt mũi chất vấn cô như vậy!

Vì vậy cô bắt đầu giấy dụa, muốn tránh khỏi xiềng xích của anh, nhưng ai ngờ, anh lại tới gần, đôi chân dài ép lên người cô, thân thể hai người áp sát cùng một chỗ, không để lại một khe hở nào.

Tống An Kỳ cảm nhận được áp lực trên người anh ta, lại càng giấy dụa lợi hai hơn, nhưng cô chỉ là một người phụ nữ, sao có thể lay động được sức mạnh của một người đàn ông.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 454


Mà cô giấy dụa giống như một mồi lửa rơi trên người anh †a, trong nháy mắt đốt cháy ngọn lửa trong thân thể anh. Cảm giác được thân thể của mình khó mà kiểm soát được, Thẩm Tử Dục phải hít một hơi thật sâu, cúi đầu, ở bên tai cô uy Nếu em còn cử động nửa, tôi sẽ làm em ngay ở chỗ này!”

Hơi thở nóng bỏng phun ở trên cổ cô, khiến cô co rúm người lại, nhưng lại không coi lời nói của anh ra gì.

"Thẩm Tử Dục, dựa vào cái gì tôi phải nghe anh? Anh có gan làm tôi à?” Cô phẫn nộ trừng anh ta, trong đôi mắt mang theo vẻ khiêu khích.

Nghe được lời này của cô, Thẩm Tử Dục lập tức bật cười, trong nụ cười mang theo một tia bất đắc dĩ.

Cô biết anh sẽ không thể làm được gì với cô nếu không được sự đồng ý, vậy nên mới có thể không sợ hãi như thế. Nụ cười này, khiến bầu không khi căng thẳng giữa bọn họ cũng dần hõa hoãn lại.

Thấy anh ta cười, Tống An Kỳ tức giận: "Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười?”

"Cười em đáng yêu nha" Thẩm Tử Dục vẫn cười như cũ, trong đôi mắt đen chưa đựng nụ cười sáng chói rực rỡ. Khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, Tống An Kỳ nhìn liếc qua, khẽ nói: "Đem lời này đi với vị hôn thê của anh đi, đừng nói với tôi!” Mày kiếm nhướng lên, anh ta ra vẻ kinh ngạc nói: "Hóa ra là em đang ghenl”

Ghen?! Tống An Kỳ cười nhạo một tiếng, trào phúng: "Thẩm Tử Dục, anh đừng dát vàng lên mặt mình, ai đang ghen?”

Thẩm Tử Dục hít một hơi trong bầu không khí, sau đó cười nói: “Có một mùi vị chua rất lớn, còn nói không ghen?”

Tống An Kỳ đảo mắt: “Anh muốn ghĩ thế nào thì nghĩ, mặc kệ anht Cô nói tiếp: "Anh buông tay tôi ra, tôi còn có rất nhiều công việc phải làm!”

Hai tay cô vừa rồi bị anh nắm đặt trên cửa, giấy thế nào cũng không ra.

Thẩm Tử Dục nghe lời buông tay ra, nhưng thân thể dính sát vào người cô.

Đưa tay chống đỡ trên lồ ng ngực của anh ta, cô muốn dùng sức đẩy anh ta ra, nhưng thực sự quá nặng, hoàn †oàn không đẩy ra được.

"Thẩm Tử Dục, anh như vậy là có ý gì?” Cô tức giận lườm anh ta.

Thẩm Tử Dục cười cười một cách du công: “Không có ý gì"

"Không có ý gì thì lui ra!”

"Em hôn tôi một cái, tôi sẽ luil”

Hôn anh ta? Trừ phi đầu óc cô có bệnh.

"Nếu như anh không lùi, tôi sẽ lớn tiếng kêu cứu mạng, chờ đến khi người bên ngoài xông vào, nhìn thấy anh bức h**p nhân viên của mình thế này, tin tôi đi, anh sẽ được ở trang nhất!”

Tống An Kỳ uy h**p nói.

Thẩm Tử Dục cười hờ hững: "Không sao, có em cùng tôi cũng không tệ!”

Nha! Vậy mà thờ ơ
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 455


Vậy phải làm sao?

Ngay lúc Tống An Kỳ đang không phải làm thế nào thì anh đột nhiên lui ra, nhưng vẫn giam cầm cô ở giữa hai tay của mình.

"An Kỳ, vị hôn thê là do gia đình sắp xếp, tôi không yêu cô tai

Anh ta đột nhiên nói như vậy, Tống An Kỳ sững sờ: "Vậy nên?"

"Chúng ta quen nhau đi." Ánh mắt của anh ta rất thành khẩn.

Tống An Kỳ cười lạnh: "Vậy quen nhau rồi sau đó thì sao? Chờ anh kết hôn, tôi sẽ trở thành người tình của anh sao?”

Thẩm Tử Dục nhíu mày, thật ra bây giờ anh ta chỉ muốn cô trở thành bạn gái của mình, cũng không nghĩ tới chuyện sau này.

Bởi vì anh ta thấy, nam nữ yêu nhau, cũng không nhất định có thể tu thành chính quả.

Thấy anh ta im lặng, trong mắt cô lóe lên vẻ thất vọng, cô đẩy anh ta ra.

Lần này, cô dễ dàng đẩy được anh ta ra.

"Thẩm Tử Dục, bây giờ tôi muốn kết giao với một người bạn trai, là người có thể nắm tay ở bên tôi cả đời. Tôi nghĩ, anh không phải là người bạn trai mà tôi muốn!”

Nói xong câu này, cô mở cửa đi ra ngoài.

Cánh cửa trước mặt nặng nề đóng lại, Thẩm Tử Dục kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cửa.

Sau đó, một nụ cười đắng chát hiện lên trên môi. Thân là người sống trong gia đình hào môn, hôn nhân sao có thể tự do được?

Hôm nay An Kỳ có chút kỳ lạ.

Tiêu Diệp Nhiên giả vờ như đang đọc sách, nhưng thật ra ánh mắt đều đặt trên người Tống An Kỳ đang ngồi gọt táo ở phía bên kia.

Cô mặc dù đang gọt táo, có thể khiến người ta cảm nhận được sự chú ý của cô hoàn toàn không đặt trên quả táo trong tay, ánh mắt cũng không có tiêu cự.

Hoàn toàn gọt táo băng cảm giác.

Kỹ thuật này cũng tương đối có thể.

Tiêu Diệp Nhiên âm thầm tán thưởng trong lòng, nhưng vừa tán thưởng xong, thì nghe thấy Tống An Kỳ “A” một tiếng.

Trái tim Tiêu Diệp Nhiên run lên một cái, vội vàng hỏi: “An Kỳ, sao thế?”

Tống An Kỳ quay đầu nhìn cô cười cười: “Không sao, chỉ bị dao quẹt bị thương!”

Sau đó cô đứng dậy rút mấy tờ giấy khăn đè ép lên vết thương.

Cô nói rất qua loa, Tiêu Diệp Nhiên nghe xong vô cùng lo sợ, vội vàng tra hỏi: “Cắt vào chỗ nào?”

Thấy cô căng thắng như vậy, Tống An Kỳ không nhịn cười được: “Không sao, tiện tay đầu ngón tay bị cắt một vết nhỏ!"

Nói xong, cô giơ vết cắt trên ngón tay cho Tiêu Diệp Nhiên nhìn.

Máu trên vết thương vẫn còn thấm ra ngoài, nhìn cũng không phải một vết thương nhỏ.

"Nhanh đi để y tá băng bó một chút” Tiêu Diệp Nhiên cau mày thúc giục cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 456


"Không sao. Tớ thường xuyên bị đứt” Nói xong, cô lại lấy khăn giấy đặt lên vết thương, nhưng chỉ chốc lát sau máu lại thấm qua khăn giấy.

Thấy thế, Tiêu Diệp Nhiên trâm giọng nói: "Không được, cậu phải đi cho y tá băng bó một chút”

"Không cần"

Tống An Kỳ lấy khăn giấy vò thành một nắm vứt vào trong thùng rác, sau đó lại rút thêm mấy tờ giấy ăn, chụp vào. ngón tay đang bị thương.

"Cậu xem, như vậy chẳng phải băng bó kỹ rồi sao?” Cô giơ tay lên. Tiêu Diệp Nhiêt Thấy máu lại thấm qua khăn giấy, sắc mặt Tiêu Diệp Nhiên trâm xuống, trở nên nghiêm túc: “An Kỳ, nghe lời tớ, ngoan ngoãn đi cho ý tá băng bó lại vết thương!”

Giọng điệu nghiêm túc xen lẫn vẻ kiên trì không thể nghỉ ngờ.

"Tớ.."

Ngay khi Tống An Kỳ vừa muốn nói điều gì đó thì có tiếng gõ cửa truyền đến, sau đó là giọng nói quen thuộc.

"Chị dâu, em tới thăm chị! Em có thể vào không?”

Là giọng nói của Thẩm Tử Dục.

ó thể" Tiêu Diệp Nhiên ở bên cạnh lên tiếng trả lời, vừa liếc xéo Tống An Kỳ, chỉ thấy cô rũ mắt xuống, vẻ mặt nhàn nhạn, không nhận ra được trong lòng cô đang nghĩ gì lúc này.

Tiêu Diệp Nhiên như có điều suy nghĩ nheo lại mắt. Thẩm Tử Dục đẩy cửa tiến vào, ánh mắt lướt qua bóng lưng mảnh mai đang quay lưng lại với mình, trong nháy mắt sắc mặt hơi sững sờ một chút, nhưng khôi phục lại rất nhanh, anh ta nở nụ cười tươi như hoa hỏi Tiêu Diệp Nhiên: "Chị dâu, anh của em vẫn chưa đến cùng chị sao?” "Anh ấy vừa đi" Tiêu Diệp Nhiên hơi mỉm cười: “Anh ấy ở cùng tôi đến trưa, buổi tối có bữa tiệc, có lẽ tối muộn mới có thể tới!”

Thẩm Tử Dục nhẹ gật đầu, đi qua ngồi xuống bên giường, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía Tống An Kỳ đang ngồi ở đầu bên kia của chiếc giường, cười nói: “Phó giám đốc. Tống, em muốn tới sao không nói với tôi một tiếng? Tôi có thể tiện đường đưa em qua đây!”

Nghe được cách xưng hô xa lạ “Phó giám đốc Tống” trong miệng của anh ta như vậy, Tống An Kỳ nhíu mày, †âm trạng có chút phức tạp.

"Không cần làm phiền tổng giám đốc Thẩm” Cô cũng lạnh nhạt xa cách như vậy.

Thẩm Tử Dục nhướng mày, nở nụ cười tự giễu trên môi. Tiêu Diệp Nhiên nhìn nhìn anh ta, lại nhìn Tống An Kỳ một chút, trực giác nói với cô rằng bầu không khí giữa hai người bọn họ có chút kỳ lạ, cảm giác như đang tồn tại sự khó chịu.

Tống An Kỳ phát hiện được ánh mắt dò xét của cô, trong lòng hoảng hốt, sợ bị cô nhận ra điều gì, vì vậy vụt đứng lên, ném lại một câu: “Tớ đi tìm y tá!” sau đó vội vàng rời đi.

Thẩm Tử Dục nhìn bóng dáng rời đi một cách hốt hoảng của cô, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp.

Cô ấy như vậy là đang trốn tránh mình sao? Từ khi anh ta vào cửa đến bây giờ, cô không hề liếc mắt nhìn anh ta, loại cảm giác coi thường đó thật sự khiến anh ta rất khó chịu.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 457


Không phải chỉ là việc anh ta có vị hôn thế sao? Nếu như cô để ý đến điều này, thật ra anh ta có thể bảo lão đại giúp mình ra mặt, nói chuyện với ông nội, có lẽ hôn ước có thể được hủy bỏ.

Nghĩ đến đây, anh ta giật mình trong lòng, ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng...

Anh ta... Anh ta vì cô mà muốn hủy hôn ước.

Loại này suy nghĩ hoang đường này dọa khiến cho anh ta vội vàng lắc đầu, sau đó thu hồi tầm mắt, bỗng nhiên ánh mắt lại rơi vào một đôi mắt sáng ngời đang chứa đựng ý cười giảo hoạt.

"Nói đi, cậu và An Kỳ sao vậy?” Tiêu Diệp Nhiên hỏi.

Mẹ kiếp, chị dâu nhìn thấy anh ta và Tống An Kỳ có vấn đề ở đâu vậy?

Trong lòng âm thâm kinh ngạc, nhưng trên mặt vẫn ra vẻ Bĩnh tình trả lời: “Em và cô ấy, không có gì!”

"Thật sao?" Tiêu Diệp Nhiên nghi ngờ nheo lại mắt: "Lúc An Kỳ đi gọt táo, cô ấy đã cắt phải ngón tay làm bị thương.”

"Nghiêm trọng không?”

Cô vẫn chưa nói xong, đã bị anh ta sốt ruột ngắt lời.

Nhìn dáng vẻ lo lắng sốt ruột của anh ta, Tiêu Diệp Nhiên lộ ra nụ cười sâu xa, mà Thẩm Tử Dục lại lúng túng nhếch miệng xấu hổ.

Được rồi, vẫn chạy không khỏi đôi mắt của chị dâu.

"Em thích cô ấy!” Thẩm Tử Dục không tiếp tục giấu diếm tình cảm của mình.

"Tôi nhận ra được!” Tiêu Diệp Nhiên nhíu mày: “Nhưng tôi rất tò mò, hai người giống như rất ít tiếp xúc với nhau, tại sao cậu lại thích người ta chứ? Vừa nhìn đã thấy yêu sao?”

Vừa thấy đã yêu?

Thẩm Tử Dục nghĩ về buổi tối ở cục cảnh sau khi thấy được cô, lúc đó cô vô cùng nhỏ bé và yếu ớt, đến mức khiến anh ta cảm thấy đau lòng.

Có lẽ đó là điểm yếu của một người đàn ông, nhìn thấy một người phụ nữ nhỏ bé và yếu ớt, sẽ dấy lên loại xúc động muốn bảo vệ cô ấy.

Anh ta cũng không loại trừ.

Nhưng cũng chỉ là suy nghĩ muốn bảo vệ cô mà thôi, cũng không phải là thích.

Nếu muốn nói thích, có lẽ là khi xảy ra chuyện kia.

"Em và cô ấy không nên xảy ra chuyện đó!” Anh ta thành thật trả lời.

Tiêu Diệp Nhiên không ngờ đáp án là như vậy, cô sửng sốt mười mấy giây mới phản ứng lại: “Cậu...hai người vậy mà..”

Cô hít một hơi thật sâu, sau đó cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: "Chuyện khi nào?"

"Lần đó cô ấy bị người khác vu cáo phải vào cục cảnh sát!”

Tiêu Diệp Nhiên nhớ tới, hôm đó cô đang ngủ, là Mặc Đình nghe điện thoại giúp cô, sau đó Mặc Đình để anh ta đi qua nộp tiền bảo lãnh cho An Kỳ.

"Con mẹ nó!" Tiêu Diệp Nhiên nhịn không được chửi bậy một câu, sau đó thở hổn hển nói: "Thẩm Tử Dục, sao cậu có thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn như vậy?”

Cô có thể tưởng tượng ngày hôm đó An Kỳ trải qua việc lùm xùm với Hàn Minh Nhân, cả người sẽ yếu ớt đến mức nào, vậy nên muốn tìm sự an ủi là rất bình thường. Nhưng anh ta không nên...
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 458


"Cô ấy để em đi cùng uống rượu, sau đó cô ấy uống say, em cũng uống hơi nhiều!” Thẩm Tử Dục giải thích.

"Đây không phải cái cớ." Tiêu Diệp Nhiên không chấp. nhận: "Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn chính là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn."

Thẩm Tử Dục trâm mặc.

Anh ta có thể hiểu được tại sao chị dâu lại tức giận, đó là bạn tốt của cô, xảy ra chuyện như vậy, đổi lại là người nào cũng không dễ chịu.

Nếu như cô không hỏi, anh ta cũng sẽ không nói, mà An Kỳ lại càng không có khả năng nói cho cô biết.

Cô không trách An Kỳ giấu diếm, dù sao đây cũng là chuyện riêng của cô ấy.

Nhưng nếu đã biết, cô không thể cứ tùy tiện như vậy được, dưới cái nhìn của cô, chuyện này cô cũng có trách nhiệm.

Đêm hôm đó, nếu như cô đến cục cảnh sát, sẽ không có chuyện như vậy xảy ra.

Tiêu Diệp Nhiên hít một hơi thật sâu, sau đó nặng nề nhìn Thẩm Tử Dục, hỏi: "Cậu định làm thế nào?"

Thẩm Tử Dục nhún vai, rất trả lời thành thật cô: "Em không biết"

Không biết?!

Tiêu Diệp Nhiên bị chọc giận quá mà cười lên: "Một câu không biết là có thể giải quyết vấn đề sao? Đừng nói với tôi đây là thời đại mới, lên giường cũng không có nghĩa gì.

"Chị dâu, ý của em không phải như vậy!” Thẩm Tử Dục cười bất lực: “Em thật sự không biết phải làm sao bây giờ, em muốn ở bên An Kỳ, nhưng cô ấy không bằng lòng!” "Cô ấy không bằng lòng là đúng rồi!” Tiêu Diệp Nhiên khoanh tay trước ngực, cười lạnh: “Cậu đã có vị hôn thê, Tử Dục!”

"Em biết."

"Nói thật, trước đó tôi đã nhận ra được giữa hai người có chuyện mờ ám gì đó, tôi rất mong hai người thành đôi. Vì Mặc Đình nói cho tôi biết, cậu không yêu vị hôn thê của mình”

Thẩm Tử Dục không nói gì, chỉ cúi đầu không biết đang suy nghĩ điều gì.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn anh ta một chút, sau đó quay đầu nhìn về phía cửa sổ, bầu trời bên ngoài cửa sổ tối đen một màu, chỉ có một chút ánh sao đang lóe lên.

Cô câu môi, nhẹ nhàng nói: "Gia thế như mấy người, hôn nhân chắc chắn sẽ không được tự do. Nhưng đừng quên, cuộc sống là của cậu, hạnh phúc cũng là của cậu. Cậu có quyền lựa chọn cuộc sống sẽ thế nào, cũng có quyên lựa chọn người sẽ cùng mình đi qua nửa đời còn lại”

Giọng nói của cô nhẹ nhàng êm ái, rơi vào tai Thẩm Tử Dục, khiến trái tim anh ta vô cùng rung động.

Đúng vậy, cuộc sống là của anh ta, giống như lúc trước anh ta không muốn tham gia quân đội và chính trị, dứt khoát lựa chọn kinh doanh.

Loại dũng khí đó, cho tới nay anh ta không phải không có.

Y tá rửa sạch miệng vết thương, dùng băng gạc quấn lại, sau đó dặn dò cô không được đụng vào nước.

Cô nói cảm ơn, sau đó y tá đứng dậy rời đi.

Hành lang dài dằng dặc, ánh đèn sáng chói lặng lẽ chiếu xuống, cô chậm rãi đi về phía Tiêu Diệp Nhiên.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 459


Cô nghĩ đến người kia vẫn còn ở đó thì không muốn quay về lắm, nhưng cô lại không thể rời đi như thế, nếu không thì Diệp Nhiên sẽ nghi ngờ.

Lúc cô đến trước cửa phòng bệnh thì có người mở cửa đi ra.

Là Thẩm Tử Dục.

Cô dừng chân, bản năng muốn xoay người.

“An Kỳ" Anh ta kêu gọi cô.

Lưng cô cứng đờ, hai tay nắm chặt lại, kiềm nén sự rối loạn trong lòng, sau đó cô ngẩng đầu lạnh lùng nhìn anh †a: "Có chuyện gì sao? Chủ tịch Thẩm"

Thẩm Tử Dục không trả lời cô mà bước đến gần, tầm mắt lướt qua bàn tay cô đang băng bó, trong mắt lóe lên sự đau lòng.

"Sao lại không cẩn thận như thế?" Anh ta dịu dàng hỏi. Giọng anh ta rất dịu dàng, Tống An Kỳ hơi hoảng hốt, nhưng cô nhanh chóng khôi phục lại, lạnh lùng nói: "Nếu không có việc gì thì tôi đi vào với Diệp Nhiên”

Cô nói xong thì đi qua anh ta, đột nhiên cô tay bị kéo lại. Giây tiếp theo cô rơi vào một vòng ôm ấm áp.

"Thẩm Tử Dục, buông tôi ra" Cô giấy giụa.

"Không buông” Thẩm Tử Dục ôm chặt lấy cô.

Nếu không phải cô ngại đang ở bệnh viện thì đã sớm la lên "Có lưu manh.

Xung quanh tràn đầy hơi thở mát lạnh dễ chịu của anh ta, hốc mắt cô không khỏi đỏ lên, rõ ràng anh ta không cho cô được tình yêu cô mong muốn nhưng lại muốn trêu chọc cô như thế, sao anh ta có thể quá đáng như vậy chứ?

Cô hít mũi, ổn định cảm xúc hỗn loạn, châm chọc nói: "Chủ tịch Thẩm, anh là một người đàn ông lại dây dưa với một phụ nữ như tôi, có phải rất mất phong độ hay không?”

"Anh bằng lòng” Anh trả lời rất muốn ăn đòn.

Tống An Kỳ tức giận: "Thẩm Tử Dục, anh đừng có quá đáng"

Thẩm Tử Dục cúi đầu, ánh mắt nhìn chăm chú khuôn mặt xinh đẹp đang tức giận, khóe môi cong lên: "An Kỳ, anh sẽ hủy bỏ hôn ước với người khác. Em đồng ý làm bạn gái của anh được không?"

Hủy bỏ hôn ước? Tống An Kỳ sửng sốt: "Anh điên rồi sao?"

"Không điên. Chị dâu nói đúng, cuộc sống là của anh, hạnh phúc là của anh. Mà em là hạnh phúc của anh nên anh muốn giành lấy"

Anh ta vốn nghĩ mình nói như vậy, cô sẽ cảm động. Ai ngờ cô chỉ bình tĩnh hỏi: "Diệp Nhiên đã biết rồi sao?"

"Ừ, chị ấy đã biết."

"Móa!" Cô mắng câu, dùng sức đẩy anh ta ra, sau đó chạy vào phòng bệnh.

Tiêu Diệp Nhiên đang đọc sách thì nghe tiếng bước chân dồn dập, cô ngẩng đầu lên nhìn Tống An Kỳ chạy vào, đuôi lông mày nhếch lên, đóng sách lại rồi cười nhạt hỏi: "Sao vậy?"

Tống An Kỳ chạy đến trước mặt cô, thở phì phò hỏi: "Cậu đã biết rồi à?"

Tiêu Diệp Nhiên nhanh chóng hiểu được cô hỏi chuyện gì nên cười gật đầu: "Đúng vậy, tớ đã biết”

Móa! Tống An Kỳ chán nản thấp giọng mắng.

"Sao thế? Cậu không muốn tớ biết sao?"
 
Back
Top Bottom