Ngôn Tình Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 420


Ký giả lại nhao nhao, chỉ thấy anh giơ số 2: “Thứ hai, Thời Thụy giải trừ hợp đồng với Cố Tống Vy, từ nay về sau, cô ta không còn là nghệ nhân của Thời Thụy”

“Được, buổi họp báo hôm nay kết thúc ở đây”

Thẩm Tử Dục đứng dậy, một tay cài nút tây trang, ngẩng đầu phóng khoáng rời đi.

Ký giả dưới đài th ào ào đứng dậy, chạy về phía anh †a, muốn phỏng vấn.

Nhưng những ký giả đi cùng Thẩm Tử Dục chặn họ lại, họ

chỉ có thể mở to mắt nhìn bóng dáng anh ta biến mất trong tầm mắt.

Thẩm Tử Dục ra khỏi hiện trường buổi họp báo, liền gặp Tô Nhã An.

Cô ta lạnh lùng trừng anh: “Thẩm tổng, anh có ý gì?” Thẩm Tử Dục liếc nhìn cô ta, cười lạnh: “Tôi có ý gì? Cô không hiểu sao?”

Tô Nhã An cười khinh thường một tiếng, giọng trào phúng: “Thẩm tổng, tôi quả thực hiểu, anh vì Tiêu Diệp Nhiên mới khai trừ tôi, đúng chứ?”

“Cô đã hiểu hết rồi, còn hỏi tôi làm gì” Thẩm Tử Dục liếc nhìn cô ta, vòng qua người cô ta tiếp tục đi về phía trước. Bàn tay rũ bên người của cô ta hung hăng nắm chặt, móng tay đâm sau vào lòng bàn tay, cô ta cũng không cảm thấy đau chút nào.

Cô ta cắn chặt răng, quay đầu nhìn bóng dáng rời đi của

Thẩm Tử Dục, ánh mắt âm u đáng sợ. Thẩm Tử Dục, Tiêu Diệp Nhiên, đừng vội đắc ý, sẽ có lúc. khiến các người phải khóc.

“Không nghĩ tới Thẩm Tử Dục còn có mặt gan dạ như vậy”

Xem hết buổi họp báo, Tiêu Diệp Nhiên không nhịn được cảm thán một câu.

Trong mắt cô, Thẩm Tử Dục chính là một người ngốc nghếch, thú vị đáng yêu, lại không nghĩ tới làm việc thật sự cũng khá sạch sẽ lưu loát.

“Đó là đương nhiên, cũng không xem xem anh ta lớn lên trong gia đình thế nào”

Cố Thanh Chiêu có cảm giác vinh hạnh.

“Cũng không khen anh, anh đắc ý cái gì” Tiêu Tiêu không có ý tốt lườm anh ta.

“Tiêu Tiêu, có phải cô một ngày không cãi nhau với tôi thì cảm thấy khó chịu không?” Cố Thanh Chiêu ánh mắt sáng quắc nhìn cô ấy, mặ lên chút hứng thú.

Trong lòng Tiêu Tiêu chột dạ, vội phản bác: “Anh nghĩ nhiều rồi, tôi mới lười cãi nhau với anh đấy”

Nói xong, cô ấy khoanh hai tay trước ngực, quay đầu đi không nhìn anh ta.

Cố Thanh Chiêu nhướn mày, quay sang nói với Tiêu Diệp Nhiên: “Chị dâu, bây giờ Tô Nhã An rời khỏi Thời Thụy, chị cũng sẽ không còn nhiều việc rắc rối như vậy nữa”

Tiêu Diệp Nhiên không đồng ý cách nói của anh ta: “Cô ta rời khỏi Thời Thụy, nhưng chỉ cần cô ta muốn đối phó tôi,

thì vẫn sẽ nghĩ cách đối phó với tôi. Hơn nữa bây giờ thù mới hận cũ, cô ta và Cố Tống Vy nhất định hận tôi đến chết”

“Vậy...anh, chúng ta dứt khoát giải quyết toàn bộ, bớt chướng mắt”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 421


Cố Thanh Chiêu muốn dứt khoát, bớt cho chị dâu ba lần bốn lượt bị thiết kế hãm hại, để họ nơm nớp lo sợ.

Cố Mặc Đình không trả lời anh ta, mà là quay đầu nhìn Tiêu Diệp Nhiên, mềm giọng hỏi: “Nhiên Nhiên, em cảm thấy thế nào?”

Mặc dù anh nghĩ giống Thanh Chiêu, nhưng anh vẫn tôn trọng quyết định của cô.

“Giải quyết một lần đương nhiên bớt việc, nhưng quá lợi cho họ r Tiêu Diệp Nhiên còn chưa trả lời, Tiêu Tiêu đã giành trước một bước đề ra suy nghĩ của mình.

Tiêu Diệp Nhiên ngẫm nghĩ giây lát, sau đó nói: “Em đồng ý với Tiêu Tiêu, cứ từ từ, không vội.”

“Theo em” Cố Mặc Đình vươn tay vuốt tóc cô chiều chuộng.

Tiêu Diệp Nhiên cười lại ngọt ngào: “Cảm ơn anh”

Cố Mặc Đình cười cười, sau đó nói với Cố Thanh Chiêu: “Tô Nhã An đi rồi, Thời Thụy không có tổng quản lý, cậu đi điều đình một trận trước, thuận tiện chăm sóc chị dâu

cậu” “Dạ, được” Cố Thanh Chiêu đồng ý rất dứt khoát.

Thẩm Tư Dục bỗng nhiên ra chiêu thế này, đánh cho nhà họ Bùi trở tay không kịp, trong lòng rất loạn.

“Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Bùi Vân Trạch đập mạnh lên bàn, ông ta tức giận trợn mắt, gân xanh trên trán nổi lên.

“Chuyện đến bước này con cũng không nghĩ t: Đối diện với lửa giận của Bùi Vân Trạch, Tô Nhã An biểu cảm đạm mạc, không chút hoảng loạn.

“Không nghĩ tới?” Bùi Vân Trạch tức giận đến cười: “Cô không phải rất lợi hại sao? Sao một Tiêu Diệp Nhiên cũng khiến cô rối tinh rối mù rồi?”

“Dượng, dượng nói quá đáng rồi” Tô Nhã An không chút khách sáo trừng mắt lạ chỉ là một con người, rất nhiều chuyện con không cách

“Cho dù con có lợi hại, con cũng

nào đoán được. Giống như lần này, rõ ràng đã sắp bức Tiêu Diệp Nhiên đến đường cùng, nhưng làm sao biết lại đột nhiên lòi ra một video?”

“Cô...” Bàn tay chỉ vào cô ta run rẩy kịch liệt, Bùi Vân Trạch thật sự vô cùng tức giận.

Tân Thúy Kiều ở cạnh thấy vậy, vội bước tới khẽ vỗ lưng ông ta: “Ông Bùi, ông cũng không cần giận Nhã An, nó nói đúng, rất nhiêu chuyện vốn không cách nào ngờ được. Nếu muốn trách thì chúng ta nên trách Cố Tống Vy. Nếu không phải cô ta ngay cả chút việc này cũng làm không xong, làm sao sẽ có nhiều việc như vậy?”

“Cô ta sao rồi?" Cảm xúc bình tĩnh lại, Bùi Vân Trạch mở miệng hỏi.

Tân Thúy Kiều khẽ hừ một tiếng, giọng khinh miệt: “Có thể thế nào? Không chết ngay được”

Bùi Vân Trạch cảnh cáo trừng mắt bà ta: “Nếu cô ta quay lại, nhớ giọng điệu nói chuyện của bà, bà phải nhớ cô ta từng nói không bao lâu nữa Tiêu thị sẽ là của cô ta”

“Tôi biết rồi” Tân Thúy Kiều không vui đáp.

Lúc đầu là vì đứa bé, và 20 % cổ phần Tiêu thị, họ mới miễn cưỡng tiếp nhận Cố Tống Vy.

Bây giờ đứa bé không còn nữa, nhưng vẫn còn Tiêu thị, cho nên tạm thời thái độ của họ vẫn không thể thay đổi. Đợi Hạo Tuấn hoàn toàn quản lý Tiêu thị, lại hất Cố Tống Vy ra, như vậy Tiêu thị hoàn toàn sẽ thuộc về nhà họ Bùi rồi.

Mộng tưởng của Bùi Vân Trạch như tiếng gõ bàn tính, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm tay ông.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 422


Ông ngước mắt lên nhìn cháu gái Tô Nhã An, nghĩ đến điều gì đó, nói: “Nhã An, con đến công ty của dượng trước. đi, chừng nào Gố Tống Vy giao Tiêu thị cho Hạo Tuấn, con hãng đến giúp Hạo Tuấn”

“Chú định sắp xếp cho cháu vào vị trí nào ạ?” Tô Nhã An hỏi thẳng.

Bùi Vân Trạch chắc hẳn không ngờ cô sẽ hỏi một câu như vậy, vẻ mặt ông sững sờ trong giây lát, nhưng dù sao thì ông cũng là một con cáo già, nhanh chóng hoàn hồn, đáp: “Thực ra những vị trí quan trọng trong công ty đã có người phù hợp rồi, hay con đến làm trợ lý cho dượng đi” Ông nói như thể đang bố thí cho cô vậy, Tô Nhã An cười lạnh: “Trợ lý? Dượng cảm thấy con chỉ có thể làm trợ lý thôi sao?”

Bao nhiêu công ty đưa ra mức lương cao để cướp cô khỏi Tập đoàn AR, nhưng cô đều không đồng ý.

Vì nhà họ Bùi, cô kiên quyết bỏ công việc của mình trong Tập đoàn AR, đến Thời Thụy để giúp đỡ Hạo Tuấn bọn họ. Nhưng bây giờ thì hay rồi, người dượng thân yêu của cô không quan tâm đến sự đóng góp của cô, chỉ đề nghị cho cô một vị trí trợ lý nhỏ nhoi, chuyện này thật là trớ trêu làm sao.

“Nhã An à, dượng biết trợ lý là thiệt thòi cho con, nhưng công ty không có vị trí khác thích hợp hơn nữa. Đừng lo, việc này chỉ là tạm thời thôi, chỉ cần Tiêu thị năm trong †ay Hạo Tuấn, dượng sẽ yêu cầu nó để lại cho cháu vị trí tổng giám đốc Tiêu thị”

Bùi Vân Trạch ra vẻ tử tế thuyết phục cô, ném một số lời dụ dỗ tốt. Theo ông, sự cám dỗ này quá lớn nên cô không có lý do gì để không đồng ý.

Nhưng theo quan điểm của Tô Nhã An, những gì ông nói lúc này chỉ là một tấm séc trống không, liệu Tiêu thị có lọt vào tay Hạo Tuấn hay không vẫn là một ẩn số.

Cho nên, cô đã trực tiếp từ chối: “Xin lỗi chú. Tập đoàn AR định bảo con về nên sợ không tham gia giúp được dượng”

“Con muốn quay lại AR sao?” Tân Thúy Kiều kinh ngạc thốt lên.

“Vâng” Tô Nhã An gật đầu: “Thật ra, khi con vẫn còn ở Thời Thụy họ đã liên lạc với con”

“Vậy con đi rồi, chuyện bên này phải làm sao đây?” Tân Thúy Kiều nghĩ đến việc vẫn còn một mớ hỗn độn mà không khỏi cảm thấy lo âu.

“Con tin Hằng Phúc có thể tự giải quyết”

Không phải Tô Nhã An ích kỷ mà là cô có những kế hoạch mới.

“Không được! Con không thể đi” Tân Thúy Kiều bước tới, nằm lấy tay cô: “Nhã An, con là do dì nuôi lớn, mối quan hệ của con với dì không kém gì tình cảm mẹ con ruột thịt. Nếu ở đây không có cháu thì thật sự không ổn, Hạo Tuấn và Cố Tống Vy không thể làm tốt mọi “Con đi như thế này, chẳng khác gì con đã buông bỏ những gì Thẩm Tử Dục và Tiêu Diệp Nhiên làm với con rồi sao? Chẳng lẽ con không hận họ sao?”

Bùi Vân Trạch đúng là một con cáo già, ông dễ dàng đánh vào chỗ đau của Tô Nhã An.

“Tất nhiên con hận họ, nhưng..” Tô Nhã An dừng lại, rồi nói: “Nhưng chuyện này không có mâu thuẫn gì với việc cháu quay lại AR cả”

Hơn nữa, cô quay về AR là có mục đích.

“Nhã An, nghe lời dì nói, ở lại đi” Tân Thúy Kiều nhìn cô

cầu xin.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 423


Tô Nhã An lắc đầu: “Xin lỗi dì. Con phải về AR”

Sự kiên trì của cô khiến Tân Thúy Kiều tức giận: “Nếu con quay lại thì đừng nhận người dì này nữa”

“Con xin lỗi” Tô Nhã An cúi người về phía họ, sau đó đứng thẳng dậy rời đi, không đợi họ nói gì.

“Coi đứa cháu gái ngoan của bà kìa”

Bùi Vân Trạch không ngờ cô sẽ bỏ đi một cách bất cần như vậy, đột nhiên ông không kìm được mặt mũi, tức giận mắng Tô Nhã An.

Tân Thúy Kiều nói rất đau khổ: “Nhã An rất quyết đoán, tôi có thể làm được gì chứ”

Bùi Vân Trạch trừng mắt nhìn bà, tức giận không nói gì.

Tiêu Diệp Nhiên trở lại làm việc.

Ngày hôm nay, cô và Tống An Kỳ cùng nhau bước vào công ty, ngay lập tức cảm nhận được ánh mắt dò hỏi từ mọi hướng.

Diệp Nhiên, cậu lại trở thành tâm điểm rồi” Tống An Kỳ nói đùa.

Tiêu Diệp Nhiên nhẹ nói: “Cảm giác trở thành tâm điểm này cứ như một con khỉ bước vào đám đông, bị mọi người chỉ trỏ”

“Mình đi đây, Diệp Nhiên, cậu lại còn nói mình là khi” Cậu mới là khỉ ấy”

Hai người đi về phía thang máy vừa nói vừa cười.

Khi những người đang chờ thang máy nhìn thấy họ đến

gần, liền nhanh chóng giải tán, không còn một ai đang đợi ở phía trước của một trong các thang máy.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ thấy phía trước thang máy không có ai đợi, cũng không cảm thấy kỳ quái, liền đi tới. “Diệp Nhiên, vài ngày nữa ở Thiên Đường Hải sẽ có một lễ hội giải trí hàng năm, cậu sẽ đến đó chứ?” Tống An Kỳ hỏi.

“Nếu công ty cho phép mình đi, mình sẽ đi”

Tống An Kỳ thở dài: “Mình thực sự rất muốn đi, dù sao. cũng có thể nhìn thấy rất nhiều ngôi sao lớn, nhưng...”

Cô nhún vai, tiếp tục: “Mình không đủ tư cách để tham dự một buổi lễ lớn như vậy”

“Cậu thực sự muốn đi sao?” Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc nhìn cô.

Tống An Kỳ cười đáp lại: “Phải, mình muốn nhìn thấy những ngôi sao lớn đó, rồi xin chữ ký của họ, không chừng mình sẽ kiếm được một khoản lãi nho nhỏ”

Tiêu Diệp Nhiên: “...”

Hoá ra cô ấy muốn đi chỉ là vì chữ ký của ngôi sao.

Khi thang máy đến, Tiêu Diệp Nhiên bước vào trước, Tống An Kỳ vội vàng đuổi theo.

Lúc này, Tống An Kỳ mới nhận ra có điều gì đó bất thường.

“Sao chỉ có hai chúng ta là chờ thang máy này vậy?”

Giờ đang ở cao điểm làm việc, không thể chỉ có hai người họ.

Cô ấy nói như vậy, Tiêu Diệp Nhiên cũng mới phản ứng được, nhưng cô đã hiểu ngay lập tức.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 424


“Họ không muốn đi cùng thang máy với chúng ta”

“Tại sao?”

Tiêu Diệp Nhiên nhún vai: “Có lẽ họ cảm thấy mình có mối quan hệ đặc biệt. Không muốn đến quá gần mình” Cô khiến Tống An Kỳ bật cười vì giọng điệu nửa thật nửa giả của cô: “Cậu đúng là có mối quan hệ đặc biệt”

Tiêu Diệp Nhiên cũng không nhịn được cười: “Ừm, Thanh Chiêu đã trở thành tổng giám đốc của Thời Thuy, bây giờ chỗ dựa của mình đã đủ cứng”

“Mình muốn ôm đùi quá” Tống An Kỳ nhảy lên người cô, cười nịnh nọt: “Từ nay cậu phải chở che cho mình”

Tiêu Diệp Nhiên cười, bóp má cô: “Ừm, mình chở che cậu"

Tô Nhã An bị sa thải, vị trí tổng giám đốc bị bỏ trống.

Tất cả các giám đốc bộ phận có trình độ và năng lực trong công ty đều thèm muốn vị trí này, phân vân không biết công ty có chọn một người trong số họ để giao phó chức vụ tổng giám đốc quan trọng hay không.

Nhưng thật không may, họ được định sẵn phải thất vọng. Bữa trưa, Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đang ngồi trong một góc của canteen, hai người vừa ăn vừa trò chuyện câu có câu không.

Lúc này, đột nhiên có người chạy vào canteen, hét lên: “Tổng giám đốc mới đến rồi:

Đột nhiên, canteen hỗn loạn, mọi người đặt đũa xuống,

đứng dậy chạy ra khỏi canteen.

Thấy vậy, Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ đưa mắt nhìn nhau, chẳng phải chỉ là tống giám đốc mới tới thôi sao? Có cần thiết phải kích động như vậy không?

Vả lại... tại sao Cố Thanh Chiêu lại chọn đến công ty vào giờ nghỉ trưa?

Họ chớp mắt, rồi cúi đầu gắp vài miếng thức ăn, húp một ngụm canh, sau đó, họ cũng đặt đũa xuống, chạy ra khỏi canteen như bao người khác.

Khi Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ chạy xuống lầu, tổng giám đốc mới đã đi từ lâu.

“Cô thấy không? Tổng giám đốc mới đẹp trai quá nhỉ?” “Đúng đúng, tôi cảm thấy trái tim mình gần như tan chảy vì nụ cười của tổng giám đốc mới rồi” “Đúng vậy, tại sao nụ cười của anh ấy đẹp đến thế nhỉ?” Nghe những gì nữ đồng nghiệp cùng công ty nói về Cố Thanh Chiêu, Tiêu Diệp Nhiên liếc nhìn Tống An Kỳ, rồi cười khan.

Nếu họ biết được miệng lưỡi thâm độc của Cố Thanh Chiêu thì chắc chắn sẽ không cảm thấy nụ cười của anh đẹp.

Trở lại bộ phận truyền thông, ngồi chưa kịp nóng mông thì đã thấy Lina từ phòng làm việc đi ra, vỗ vỗ tay: “Mọi người ơi, một lát nữa tổng giám đốc mới họp công ty thì mọi người đều phải tham dự, không ai được phép vắng mặt”

Tiêu Diệp Nhiên hơi nhướng mày, sao Thanh Chiêu lại làm vậy? Anh cảm thấy những kẻ mê trai trong công ty chưa đủ mê anh à.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 425


“Tử Dục, tình hình của chị dâu ở công ty thế nào rồi?”

Khi Cố Thanh Chiêu vừa đến Thời Thuy, anh đã muốn tìm hiểu tình hình của chị dâu mình.

Thẩm Tử Dục trầm tư một lát, sau đó đáp: “Không tệ, ngoại trừ một số tin đồn bất lợi với chị ấy” “Tin đồn gì?” Cố Thanh Chiêu rất tò mò. Thẩm Tử Dục nhất thời không biết trả lời như thế nào, chỉ có thể hời hợt một câu: “Đến lúc đó anh sẽ biết thôi”

“ờ"

Cố Thanh Chiêu nhìn vào văn phòng, nói với vẻ chán ghét: “Tử Dục, văn phòng này quá đơn sơ, hoàn toàn không phù hợp với địa vị cao quý của tôi”

Thẩm Tử Dục xạm mặt lại: “Cậu ba Lục, nếu anh không hài lòng, anh có thể tự trả tiền trang tt “Bỏ đi” Nói đến việc tự trả tiền, Cố Thanh Chiêu cảm thấy văn phòng này thật tốt.

Sau đó, anh nghĩ đến trợ lý và thư ký ở bên ngoài, lông mày của anh nhướng lên, vẫn còn vẻ chán ghét: “Giúp tôi khai trừ trợ lý mê trai đó”

“Lại Tiểu Lan?”

ôi không biết cô ta tên gì, nhưng là người phụ nữ trang điểm rất đậm và xịt nước hoa nồng nặc đó”

Khi nói câu này, anh lại cảm giác mình ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc kia, mũi ngứa ngáy, không kìm được mà hắt hơi.

Thấy vậy, Thẩm Tử Dục không khỏi nở nụ cười: “Cô ta là Lại Tiểu Lan, kẻ thù của chị dâu, đúng lúc tôi cũng muốn trục xuất cô ta, bây giờ có lý do chính đáng rồi”

“Cô ta là kẻ thù của chị dâu? Thảo nào trông xấu xí thế” Cố Thanh Chiêu tỏ vẻ khinh thường.

Thẩm Tử Dục mỉm cười, không tiếp tục vướng bận vào. chủ đề này nữa, mà nhìn xuống đồng hồ đeo tay trên cổ †ay, sau đó nói với anh: “Đi thôi, cuộc họp của công ty sắp bắt đầu rồi”

Anh vỗ vai Cố Thanh Chiêu, sau đó đứng dậy đi ra ngoài. Cố Thanh Chiêu xoa mũi, chậm rãi đứng dậy, nhặt chiếc áo vét tông vứt trên ghế sô pha mặc vào, sau khi cài cúc xong mới chậm rãi bước ra ngoài.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ lặng lẽ ngồi ở phía sau, người xung quanh họ đều nói về vị tổng giám đốc mới, chẳng có gì khác ngoài sự tò mò về thân phận và kinh ngạc trước vẻ ngoài của anh.

Thẩm Tử Dục và Cố Thanh Chiêu lần lượt bước vào. phòng họp, bầu không khí ồn ào đột nhiên yên tĩnh. Thẩm Tử Dục liếc nhìn nhân viên của mình, sau đó khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt, anh nhẹ nhàng nói: “Cuộc họp hôm nay là để chào mừng tổng giám đốc mới của chúng ta, nhưng trước tiên tôi có vài lời muốn nói”

Anh dừng "Để một công ty phát triển và mở rộng, sự gắn kết giữa các nhân viên là điều không thể thiếu. Tôi biết có một số người vì bản thân thiếu năng lực nên ghen †ị với thành tích của đồng nghiệp, thậm chí làm tổn

thương đồng nghiệp của mình, những nhân viên như vậy hoàn toàn không được Thời Nguy hoan nghênh”

Vừa dứt lời, bên dưới lập tức náo động.

Thực ra, mọi người đều biết anh đang ám chỉ ai.

Lại Tiểu Lan cúi đầu, cảm nhận được ánh mắt không chút e dè từ xung quanh, hai tay đặt ở trên đùi chậm rãi năm lại.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 426


Bây giờ Tô Nhã An đã bị sa thải, Cố Tống Vy đã bị chấm dứt hợp đồng, cô không còn chỗ dựa ở Thời Nguy, cô cũng không còn lý do gì để ở lại đây nữa.

Vốn dĩ cô muốn chủ động từ chức, nhưng khi nhìn thấy tổng giám đốc mới, cô lại không muốn rời đi.

Thực lòng mà nói, cô sẵn sàng giúp đỡ Cố Tống Vy, chính là vì hy vọng cô ta có thể giới thiệu cho mình một đối tượng tốt, để cô cũng có thể bước chân vào nhà giàu. Nhưng Cố Tống Vy đã thất hứa nhiều lần, vả lại còn luôn giới thiệu toàn những người không được đẹp mắt.

Bây giờ có một người đàn ông chất lượng cao như vậy gần tầm với của mình, làm sao cô có thể bỏ lỡ?

Ở đây Lại Tiểu Lan còn đang bận mơ tưởng, bên kia, Thẩm Tử Dục nói xong liền đổi sang Cố Thanh Chiêu. Thoạt đầu Cố Thanh Chiêu nở nụ cười vui vẻ và rạng rỡ gần như làm mờ mắt mọi người.

“Diệp Nhiên, tính em chồng nhà cậu cợt nhã đến như thế sao?”

Tống An Kỳ nhỏ giọng hỏi bên tai Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn người đàn ông nở nụ cười rạng rỡ, khóe miệng nhếch lên, bất đắc dĩ nói: “Anh ta luôn cợt nhã như vậy”

Tính cách hoàn toàn khác với Mặc Đình, một người sống nội tâm và lãnh đạm, một người lại thích thả bả khắp nơi, bổ sung thêm cái tính cách khiến Tiêu Diệp Nhiên không khỏi cảm thán mẹ của Mặc Đình quá khéo trong việc sinh

con. “Xin chào mọi người, tôi là Cố Thanh Chiêu, tổng giám đốc mới nhậm chức”

Ngay khi giọng nói vừa dứt, bên dưới vang lên một tràng pháo tay nồng nhiệt. Cố Thanh Chiêu gật đầu hài lòng: “Có vẻ như mọi người đều chào đón tôi: Nếu đây không phải hội nghị của công ty mà là một cuộc gặp gỡ người nổi tiếng nào đó, có lẽ sẽ lại được hò hét và cổ vũ.

Ngay sau đó, Cố Thanh Chiêu nói rất nhiều lời xã giao, Tiêu Diệp Nhiên không khỏi ngáp một cái, cảm thấy nhàm chán đến độ muốn ngủ thiếp đi.

Đột nhiên, cô nghe thấy tên mình.

“Tiêu Diệp Nhiên”

Cô thất thần nhìn xung quanh, thấy mọi người đều quay lại nhìn mình.

“Em chồng cậu gọi cậu” Tống An Kỳ thì thào.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn cô một cái, sau đó ngước mắt lên nhìn Cố Thanh Chiêu, chỉ thấy anh đang mỉm cười nhìn mình.

Cô nhịn xuống cảm giác muốn trợn trắng mắt, chậm rãi đứng lên, không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo hỏi: “Tổng giám đốc, anh gọi tôi có chuyện gì?”

“Không có gì” Nụ cười trên môi Cố Thanh Chiêu ngày càng sâu: “Tôi chỉ muốn xem nhân vật nổi tiếng trông như: thế nào”

Tiêu Diệp Nhiên gượng cười, tên này thật sự định biến cô

trở thành cái gai trong mắt của những con người mê trai sao?

Cô đã cảm nhận được những cái nhìn ghen tị từ những con người kia.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 427


Anh đang gây thù chuốc oán cho cô! Đang đẩy cô xuống hố đấy!

Cố Thanh Chiêu dường như không hiểu mình đang làm gì, tự nhủ: “Không ngờ chúng ta lại có một nhân viên xinh đẹp như vậy, hoàn toàn không thua các ngôi sao chút nào”

Sau đó, lời nói xoay chuyển: “Tiêu Diệp Nhiên, cô muốn gia nhập làng giải trí không? Tôi hứa sẽ khiến cô nổi tiếng”

“Tôi, không, có, hứng!” Tiêu Diệp Nhiên đáp lại từng chữ một với giọng điệu trầm trọng.

Cố Thanh Chiêu Tộp bộp" trong lòng, mình chơi lố rồi? Anh nhận thấy ánh mắt của chị dâu mình không ổn, nhanh chóng kết thúc tập phim.

“Vậy được, ngồi đi”

Thẩm Tử Dục ở bên nhịn không được nở nụ cười, trong lòng hả hê nghĩ: Coi anh trêu chị dâu như thế này, để xem lão đại xử anh thế nào nhé.

Sau cuộc họp công ty, Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ cùng nhau bước ra khỏi phòng họp, ngay khi vừa đi ra ngoài, họ đã bị một vài người phụ nữ chặn đường.

Hai người nhìn lên, nhận ra đó là của bộ phận tuyên truyền.

Ngoại trừ những người cùng bộ phận quen nhau hơn, những bộ phận khác thường quen biết sơ sơ, nhớ mặt chứ không nhớ tên.

Mặc cho những người phụ nữ này đến với ý đồ xấu, Tiêu Diệp Nhiên vẫn cười nhẹ hỏi: “Xin hỏi các cô có chuyện gì sao?”

Những người phụ nữ nhìn cô với ánh mắt không khách khí, rồi khịt mũi coi thường: “Trông cũng chỉ như vậy. Tôi còn tưởng phải xinh đẹp lắm chứ”

Tống An Kỳ nghe vậy, cô cau mày: “Này, chẳng lẽ các người không biết việc chỉ trích ngoại hình của người khác. là bất lịch sự sao?”

“Hơ, lịch sự với cô ta làm gì” Một trong những người phụ nữ hừ lạnh.

“Đúng vậy, là người tình của tổng giám đốc, thì cũng có gì hơn người chứ. “Cô nói sai rồi, sao người ta lại có thể không hơn người chứ? Đã có thể kết nối với tổng giám đốc, cũng có nghĩa là người ta có kỹ năng tuyệt vời.”

“Haha..” Vài phụ nữ che miệng chế nhạo.

“Các cô..” Tống An Kỳ rất tức giận, muốn lên tiếng dạy dỗ họ.

Lúc này, Tiêu Diệp Nhiên vươn tay giữ chặt cô: “An Kỳ, đừng so đo với họ, nếu không bản thân cũng trở nên thấp kém đấy”

“Cũng phải, một nhóm hàng rẻ tiền sẽ chỉ biết đi ghen tị và cười nhạo người khác” Tống An Kỳ chế nhạo.

Những người phụ nữ nghe vậy thì tỏ ra bức xúc: “Cô nói ai thấp kém?”

“Ai trả lời thì là người đó” Tống An Kỳ hất cằm khiêu khích.

Tiêu Diệp Nhiên không khỏi vỗ trán mình, không phải nói không so đo sao? Sao cô lại so đo rồi?

“Coi tụi này có xé nát miệng của cô không”

Những người phụ nữ tức giận lao lên, trực tiếp túm tóc Tống An Kỳ.

“Á! Đồ điên!” Tống An Kỳ kinh ngạc hét lên, cảm giác cả da đầu sắp bị xé nát, nước mắt không kìm được mà trào ra.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 428


Thấy vậy, Tiêu Diệp Nhiên nhanh chóng bước tới, túm lấy những người phụ nữ, hét lên: “Tôi cảnh cáo các cô, nếu các cô không buông tay, tôi sẽ bảo tổng giám đốc sa thải các cô”

Nhưng những người phụ nữ ấy hoàn toàn không để ý đến lời cảnh cáo của cô, họ vẫn bám lấy tóc An Kỳ, còn dùng móng tay dài để túm lấy An Kỳ.

Tiêu Diệp Nhiên không thể chịu đựng được nữa, hét lên: “Tất cả dừng lại cho tôi”

Trong một lúc, bầu không khí im lặng.

Những người phụ nữ bị khí thế của cô làm cho hoảng sợ, động tác ở tay họ đều dừng lại.

Tống An Kỳ nhân cơ hội đó đẩy tất cả ra xa, vén tóc lại. Nhưng cô quên mình đang đi giày cao gót, một cú giật lùi khiến cô ngã về phía sau.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy vậy, thốt lên: “An Kỳ!”

Chúa ơi, tại sao tôi là luôn người xui xẻo vậy?

Với cảm giác bất lực này, Tống An Kỳ đành nhắm mắt cam chịu, sẵn sàng đón nhận nỗi đau ập đến.

Nhưng cơn đau chưa ập đến, thay vào đó cô rơi vào một vòng tay ấm áp, mùi bạc hà trong trẻo dễ chịu xộc vào mũi.

Hương vị quen thuộc khiến tim cô rung động không thể giải thích được.

Cô nhắm chặt mắt, không dám mở ra nhìn người đã cứu mình.

“Chủ tịch”

Giọng nói sợ hãi của những người phụ nữ đó vang lên bên tai.

Giọng nói của Diệp Nhiên theo sau: “Tử Dục, cũng may có cậu ở đây. Nếu không, e là An Kỳ sẽ thành não tàn mất” Não tàn?

Tống An Kỳ đột nhiên mở mắt ra, bắt gặp một đôi mắt thâm thuý.

Cô sững sờ, sau đó quay mặt đi, nhìn Tiêu Diệp Nhiên, “Tiêu Diệp Nhiên, cậu nói ai thành người não

Tiêu Diệp Nhiên chỉ nhẹ nhàng cười, không nói lời nào. Thực ra Tiêu Diệp Nhiên nói vậy là bởi vì thấy Tử Dục đã cứu An Kỳ nên cô vội vàng chạy tới, vừa hay phát hiện cô ấy không sao cả, nhưng cô ấy vẫn đang nhắm chặt mắt, hàng mi dài run rẩy.

Thế là, cô cố ý nói như vậy, nếu không thì khi nào cô ấy mới mở mắt ra chứ?

“Không sao chứ?” Thẩm Tử Dục nhìn cô gái đã lấy lại sức. sống, nhẹ giọng hỏi, trong mắt hiện lên cảm xúc khó tả, dịu dàng hỏi.

“Không sao. Cảm ơn chủ tịch” Tống An Kỳ phát hiện mình vẫn còn trong vòng tay của anh, vội nhảy ra xa.

Giọng điệu của cô vừa xa lạ vừa khách sáo, trong mắt Thẩm Tử Dục nhanh chóng hiện lên một chút mất mát, lông mày khẽ nhíu lại.

Sau đó, đôi mắt sắc bén của anh hướng vào những người phụ nữ đang gây rối. “Các cô có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?” Anh hỏi một cách sắc bén.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 429


“Chúng... chúng tôi..” Một trong hai người phụ nữ run lên vì sợ hãi, cô ta không thể nói được gì.

Thẩm Tử Dục liếc nhìn bọn họ, sau đó ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Diệp Nhiên: “Phó giám đốc Đường, chuyện gì đây?”

Anh giống như giọng điệu của cấp trên đối với cấp dưới, rất trang trọng mà không hề có tình cảm riêng tư.

Mấy người phụ nữ nhìn nhau, không phải đều nói Tiêu Diệp Nhiên là người tình của chủ tịch sao? Nhưng ánh mắt chủ tịch nhìn cô thật bình tĩnh và lãnh đạm, không có chút cảm xúc nào.

Chẳng lẽ không phải là thật?

“Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ giữa phụ nữ” Tiêu Diệp Nhiên không muốn làm vấn đề trở nên tồi tệ hơn, cho nên cô đã đưa ra một lời nói hời hợt.

Thẩm Tử Dục khẽ cau mày, hiểu ý chị dâu nên trầm giọng nói với các cô kia: “Tôi đã nói trong cuộc họp, nếu các cô thích gây rắc rối và phá hoại sự gắn kết của nhân viên, Thời Nguy không cần những nhân viên như vậy”

“Lần này coi như bỏ, nếu lần sau tôi nhìn thấy, sa thải hết” Mấy người phụ nữ đồng thanh đáp: “Chúng tôi hiểu rồi, thưa Tổng giám đốc”

“Vậy quay về làm việc đi”

Tiêu Diệp Nhiên nhìn đám phụ nữ chạy trối chết, không khỏi cảm thán: “Cơn ghen của những người phụ nữ này thật sự rất kinh khủng”

“Vậy nên chị dâu phải cẩn thận” Thẩm Tử Dục cười nói. “Tại sao?”

“Cứ nhìn tướng mạo của lão đại đi, sau này chị dâu chắc chắn sẽ có đối thủ không ngừng”

“Đúng nhỉ” Tiêu Diệp Nhiên căn móng tay, suy nghĩ một chút rồi nửa đùa nửa thật nói: “Hoặc chị có thể rạch mặt anh ấy”

“Không được!” Tống An Kỳ lên tiếng Tiêu Diệp Nhiên và Thẩm Tử Dục bối rối quay đầu nhìn cô, chỉ thấy cô ngượng ngùng gãi đầu, nói: “Lục tổng đẹp trai như vậy, nếu làm hỏng nó thì tiếc quá”

Tiêu Diệp Nhiên đảo mắt: “Mình còn không cảm thấy tiếc, cậu tiếc cái cọng lông gì”

“Tôi nghĩ cô khoan hãy lo lắng chuyện khuôn mặt chồng chị ấy bị hủy hoại, hãy lo về khuôn mặt của mình trước đã”

Nghe anh nói như vậy, Tiêu Diệp Nhiên nhận thấy vết thương trên khuôn mặt của Tống An Kỳ, đau lòng nói: “Sao lại bị cào thành như thế này vậy? Sớm biết mình đã không bỏ qua cho những người kia dễ dàng như vậy” Trên mặt cô có vài vết cào, cũng chảy máu cả rồi, Thẩm Tử Dục rất đau khổ, đưa tay lên muốn sờ, nhưng nghĩ đến Tiêu Diệp Nhiên đang có mặt, lại nhanh chóng bỏ tay xuống.

Tiêu Diệp Nhiên không bỏ sót động tác nhỏ của anh, một †ia sáng xẹt qua mắt cô, rồi cô nắm lấy cánh tay của Tống An Kỳ, môi nở nụ cười, ẩn ý nói: “Đi, mình đưa cậu đi lấy thuốc, đừng để lại sẹo, nếu không sẽ có người xót xa”

Nói xong, cô cũng nhìn Thẩm Tử Dục một cái nhìn sâu sắc.

Đối phương đột nhiên cảm thấy như bị nhìn thấu tâm tư, không khỏi cười khổ.

"Bọn họ ra tay cũng quá nặng đi!”

"Sớm biết cứ như vậy sẽ không tuỳ tiện buông tha cho bọn họ!”

"Nếu để lại sẹo thì phải làm sao bây giờ?”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 430


"Có đau không?”

Tiêu Diệp Nhiên vừa khử trùng cho Tống An Kỳ, vừa căn nhằn liên hồi.

Tống An Kỳ yên tĩnh ngẩng mắt lên, đưa ánh mắt lo lắng và dụng tâm của cô vào trong lòng...

"Sau này nếu còn đối mặt với loại hàng rẻ tiền kia thì tránh xa bọn họ ra, biết chưa?”

Tiêu Diệp Nhiên cụp mắt, đối mặt với cô, bổ sung: “Rời xa bọn họ không phải là do chúng ta sợ, mà là chúng ta lười dây dưa với bọn họ. Hiểu chưa?”

"Ừm, tớ hiểu." Tống An Kỳ gật đầu, sau đó nở nụ cười sáng lạn: “Nhiên Nhiên, dáng vẻ cậu càu nhàu rất giống mẹ tới” "Thật sao? Vậy cậu gọi mẹ cho tớ nghe chút đi!” Tiêu Diệp Nhiên trêu đùa với cô.

Ai ngờ Tống An Kỳ thật sự há mồm gọi: "Nhiên Nhiên... Mẹt”

"Gọi thật sao!” Tiêu Diệp Nhiên tức giận trợn mắt nhìn cô một chút: “Tớ còn trẻ, không có đứa con gái lớn như cậu thế này!”

Tống An Kỳ ra vẻ bất mãn lẩm bẩm: "Rõ ràng là cho cậu chiếm tiện nghi, cậu lại còn chê!”

Tiêu Diệp Nhiên bật cười: "Không, không ghét bỏ chút nào! Đang rất vui vẻ đây!”

Sau khi bôi thuốc thật tốt lên vết thương của cô, Tiêu Diệp Nhiên cẩn thận chu đáo: "Mong là sẽ không để lại sẹol”

"Không đâu, vết thương nhỏ như vậy mà để lại sẹo mới lạ!” So với sự lo lắng của cô, Tống An Kỳ lại thờ ơ.

Thấy cô vẫn còn lo lắng nhìn chằm chằm vào mặt mình, Tống An Kỳ đứng dậy nắm tay cô, giọng nói dịu dàng dỗ dành: “Được rồi, tớ là người da lành, sẽ không dễ để lại vết sẹo!”

Sau đó, lại kéo tay cô đi ra ngoài: “Quay về làm việc đi, †an tầm tớ mời cậu ăn đồ ăn ngon!”

Cùng An Kỳ ăn cơm tối với nhau, sau đó lại cùng nhau đi mua sắm, lúc về đến nhà cũng đã hơn mười giờ.

Đẩy cửa chính ra, căn phòng lờ mờ và yên tĩnh.

Đã muốn thế này rồi, người hầu đều đã về phòng của mình để nghỉ ngơi.

Cô nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau khi thay dép lê đi trong nhà, cô liền rón rén đi lên lầu.

Lúc đi ngang qua thư phòng, ánh đèn từ khe cửa xuyên qua, cô ngừng lại, đưa tay đẩy cửa ra, thấy Cố Mặc Đình đang ngồi sau chiếc bàn màu đen, cúi đầu rất nghiêm túc, không biết đang nhìn cái Toàn bộ tóc đều chải ngược ra sau lộ ta cái trán trơn bóng sung mãn, ánh đèn chiếu lên người anh, trên sợi tóc đen nhánh hiện ra vâng sáng nhàn nhạt, cả người lộ ra vẻ tuổi trẻ vô cùng có chí hướng.

Anh dường như không nghe thấy tiếng đẩy cửa, vẫn cúi đầu như cũ, không hề nhận thấy là trong phòng đã có thêm một người.

Cô rón rén đi qua, vòng qua cái bàn đi ra phái sau anh,

duỗi hai tay ra che mắt của anh.

Có thể cảm nhận được rất rõ ràng rằng anh bị giật mình, cô cong môi, thấp giọng hỏi: “Đoán xem tôi là ai?” "Nhiên Nhiên." Cố Mặc Đình cười đưa tay nắm chặt tay cô, kéo xuống, ngửa đầu đối diện với ánh mắt long lanh chứa đầy ý cười của cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 431


"Tại sao lại về muộn thế này?” Anh hỏi.

"An Kỳ muốn đi mua sắm nên em đi cùng cô ấy, thế nên mới về muốn như vậy!”

Tiêu Diệp Nhiên rút bàn tay của mình ra khỏi tay anh, hai tay đưa về phía sau, đi đến bên cạnh anh, cúi đầu nhìn phần tài liệu đang mở trên bàn.

"Anh vừa rồi nghiêm túc như vậy cũng không nghe thấy tiếng em đi vào, hóa ra là vì xem cái này sao?”

Báo cáo lợi nhuận tài chính của Hoàng Đình.

"Ừm, đây là tình hình kinh doanh của công ty quý này!” Anh đưa tay ôm chặt eo cô, để cô tiến vào trong lòng mình.

Tiêu Diệp Nhiên cả kinh hô lên một tiếng, ngã ngồi lên hai chân anh, tay của anh liên vòng ngang hông cô, hướng lên trên một chút là có để đụng vào... ngực của cô.

Mặc dù hai người đã trở thành vợ chồng thật sự, nhưng tư thế thân mật thế này vẫn khiến cô có chút không quen, trên gương mặt trắng nõn đã nhuốm một chút ửng hồng. Cố Mặc Đình hoàn toàn không hề phát hiện được rằng cô không được tự nhiên, anh đặt cằm lên vai cô, trong mũi đều là mùi thơm trên người cô, rất dễ chịu cũng rất đắm say lòng người.

Cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh đều phun trên cái cổ mẫn cảm của cô, cô không khỏi co rúm người lại. Cố Mặc Đình mở mắt ra và ngước mắt lên, lúc này mới thấy lỗ tai của cô đã đỏ bừng.

Anh không nhịn được cười, trêu chọc: “Tại sao đến giờ vẫn còn ngại ngùng như vậy chứ?”

Giọng nói của anh trầm thấp nặng nề, mang theo sự gợi cảm mê người.

Trái tim có chút rạo rực, Tiêu Diệp Nhiên rũ mắt xuống không dám nhìn vào anh, hàng mi thật dài khẽ rung động nhè nhẹ.

"A..." Cố Mặc Đình trầm thấp cười ra tiếng.

Tại sao cô lại đáng yêu như vậy?

Vừa nghe đến tiếng cười của anh, Tiêu Diệp Nhiên hơi buồn bực, tránh khỏi vòng tay anh, sẵng giọng: “Sao anh lại đáng ghét như vậy!”

Nói xong, cô bỏ chạy.

Nhìn cô chảy ra ngoài, nụ cười trên mặt Cố Mặc Đình lại càng mở rộng, trong mắt đều bị dáng vẻ thẹn thùng vừa rồi của cô lấp đầy.

Lấy thêm một bản báo cáo tài chính nhưng anh đã không còn tâm trạng nhìn xuống.

Anh chỉ có thể bất đắc dĩ mỉm cười, cô thật sự có sức ảnh hưởng quá lớn đối với anh.

êu Diệp Nhiên quay về phòng, tùy ý ném túi xách lên giường sau đó che khuôn mặt nóng bỏng quay người đi vào trong phòng tắm.

Đi đến trước gương, cô từ từ bỏ tay xuống, chỉ thấy người phụ nữ trong gương với gò má đỏ đơn hoa đào, thẹn thùng động lòng người.

Ánh sáng lưu chuyển, ở dưới ánh đèn vô cùng động lòng người, đây rõ ràng chính là dáng vẻ đ ộng tình.

Hơi thở nóng bỏng của anh giống như vẫn còn đang ở trên cổ cô, khuấy động trái tim cô.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 432


Cô vội vàng mở vòi hoa sen, cúi đầu dùng tay lấy nước rửa khuôn mặt đang nóng hổi của mình, lặp đi lặp lại mấy. lần, cô mới dùng tay gạt đi nước đọng trên mặt, sau đó ngẩng đầu nhìn vào trong gương lần nữa.

So với vừa rồi thì đã tốt hơn một chút.

Cô nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới c ởi quần áo trên người xuống, cất bước đi vào gian tắm rửa. Thoải mái tắm rửa sạch sẽ, cô đưa tay lấy quần áo trên kệ nhưng lại sờ vào khoảng không.

Đột nhiên cô mở to mắt, nha! Cô đã quên mang áo ngủ vào rồi!

Vậy phải làm sao bây giờ? Cô không thể nào cứ để trần như vậy đi ra ngoài, tuy nói rằng khắp cơ thể mình trên dưới không có chỗ nào mà anh chưa từng nhìn thấy, nhưng...

Quá xấu hổ rồi!

Cô dùng sức lắc đầu, cô không muốn để mình phải để trần ra ngoài đâu.

Cô nhìn xung quanh xem có đồ vật gì có thể che thân không.

Trước kia trong phòng tắm đều sẽ có áo choàng tắm, nhưng hôm nay thật sự ảo diệu, không có gì hết!

Cô đành rũ vai chấp nhận số phận, chỉ có thể nhặt chiếc áo sơ mi trắng vừa rồi mình mới cởi ra và mặc vào, khó khăn lắm mới che khuất cái mông của cô.

Sau đó, cô đi đến kéo cửa phòng tăm ra, thò đầu ra, phát hiện người nào đó vẫn chưa tiến vào phòng.

Cô thở phào nhẹ nhõm sau đó nhanh chân bước ra ngoài. Đang định chạy thẳng vào phòng thay đồ đế thay áo ngủ thì cửa phòng đột nhiên mở ra.

Tiêu Diệp Nhiên cứng cổ quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy một bóng người cao lớn mạnh mẽ đi đến.

Anh đã mặc bộ đồ ngủ trên người, tóc vẫn chưa được sấy khô nên đang rủ xuống, khuôn mặt tuấn lãng không còn nghiêm túc và sắc bén như ban ngày mà lộ ra vẻ lười biếng mê người.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn đến mức ngây người, và quên mất rằng lúc này trên người mình chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rất mỏng.

Ánh sáng trong phòng lờ mờ, chỉ có một chiếc đèn tưởng tản ra ánh sáng màu cam ấm áp.

Lúc Cố Mặc Đình đẩy cửa đi vào, hoàn toàn không ngờ rằng sẽ thấy cảnh đẹp như vậy, sắc mặt cũng dần dần thâm sâu.

Cô đứng khuất sáng, vừa tắm rửa xong, tóc vẫn còn ướt nhỏ xuống chiếc áo sơ mi tạo thành hình dạng mờ ảo, có thể loáng thoáng thấy hình dáng bộ ng ực tròn trịa của cô, mang theo sự quyết rũ trí mạng.

Đôi chân thon dài cân xứng tinh tế dưới chiếc áo sơ mi trắng toát lên ánh sáng mê người.

Ánh mắt của anh vô cùng nóng bỏng, mang theo d*c vọng tr@n trụi.

Tiêu Diệp Nhiên hoảng hốt, vội vàng giải thích: “Em quên mang theo áo ngủ bây giờ em sẽ đi thay!”

Nói xong, cô quay người muốn đi về phía phòng thay đồ. Nhưng tốc độ của anh còn nhanh hơn cô, chỉ thấy anh nhanh chân bước vài bước đã đến bên cạnh cô, cánh tay dài duỗi ra, mạnh mế kéo cô vào lòng.

Cô thấp giọng hô lên một tiếng, sau đó nụ hôn của anh liền phủ xuống...
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 433


Một căn phòng kiều diễm. Đêm vừa mới bắt đầu.

Một đêm phóng túng khiến Đường Diệp Nhiên mệt đến chết, vì vậy cô ngủ một giấc đến tận trưa.

Lúc cô tỉnh đã bị dọa trợn to hai mắt khi nhìn thấy thời gian.

Má ơi! Cô đã bỏ làm!

Không suy nghĩ quá nhiều, cô vội vàng bò dậy, nhưng vừa rời khỏi giường, chân đột nhiên đau nhức mềm oặt, suýt chút nữa cô đã ngã trở về giường.

Hình ảnh k1ch tình nhiệt liệt tối hôm qua chợt lóe lên trong đầu, khuôn mặt cô không khỏi nóng lên, cô thấp giọng mắng thầm: “Người đàn ông không biết tiết chế!” Lúc này người đàn ông đang ngồi trong phòng họp, trên khuôn mặt không có vẻ lạnh lùng như trước mà nhiều hơn vài phần dịu dàng, khóe môi cũng như có như không cong lên.

Mọi người đang ngồi ở đây đều có nghỉ ngờ trong lòng. Tổng giám đốc bị ốm sao?

Chỉ có Tô Lân biết Boss nhà bị làm sao.

Có thể khiến Boss trở thành con người không thích hợp thế này chỉ có duy nhất một người.

Đó chính là chủ tịch phu nhân.

Tiêu Diệp Nhiên.

Phu nhân tổng giám đốc mà Tô Lân đang mặc niệm trong

lòng lúc này đang khổ sở trên đường chạy đến công ty. Lúc cô xuất hiện ở bộ phận, Tống An Kỳ kinh ngạc thốt lên: "Nhiên Nhiên, không phải cậu xin nghỉ sao?”

Xin phép nghỉ? Tiêu Diệp Nhiên sửng sốt một chút, sau đó mới nhận ra rằng là Cố Mặc Đình xin nghỉ thay cho cô. Vì không để bị lô, cô nói: “Không phải tớ ổn rồi sao, vậy nên đến để xử lý một chút việc!”

Nghe vậy, Tống An Kỳ nhíu mày: "Thật ra cậu không nên tới!"

"W sao?"

Tiêu Diệp Nhiên đặt túi lên bàn, bật máy tính lên, sau đó quay đầu nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ.

"Cố Tống Vy tới”

Đó là đáp án hoàn toàn không ngờ tới.

Tiêu Diệp Nhiên nhướn mày, hỏi: "Cô ta đang ở đâu?" "Chỗ của chủ tịch" Tống An Kỳ nhếch môi: "Nghe nói là đến vì chuyện hủy bỏ hợp đồng!”

"Chắc chăn sẽ vô cùng huyện náo!” Dựa vào tính cách hung hăng càn quấy của Cố Tống Vy, chắc chắn sẽ không từ bỏ ý định.

Tiêu Diệp Nhiên trầm ngâm một lát, quyết định đến văn phòng tổng giám đốc, tránh cho Tử Dục không đối phó được người phụ nữ kia.

"An Kỳ, tớ đi xem một chút, sẽ trở về ngay!”

Nói xong, cô không đợi Tống An Kỳ kịp phản ứng, liền xoay người nhanh chân rời đi.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 434


"Nhiên Nhiên..." Tống An Kỳ muốn gọi cô lại, lại thấy cô đã rời đi.

" Cố Tống Vy này trở về đây vốn chính là để gây chuyện, Nhiên Nhiên đi chẳng phải là đụng phải họng súng sao?” Tống An Kỳ không yên lòng, chỉ có thể đuổi theo.

Thêm một người cũng dễ làm việc hơn.

Văn phòng chủ tịch, bầu không khí giương cung bạt kiếm. Cố Tống Vy tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế ông chủ, thái độ bình tĩnh của anh khiến cô †a vô cùng khó chịu.

"Chủ tịch Thẩm, chuyện hủy hợp đồng ít nhất anh phải nói với chúng tôi một tiếng, bây giờ anh đơn phương hủy hợp đồng thì sẽ ảnh hưởng lớn đến mức nào với Ngọc Laml” Người đại diện của Cố Tống Vy vẫn đang cố gắng giấy dụa, muốn khuyên nhủ anh thu hồi cụm từ “hủy hợp đồng”.

Thẩm Tử Dục khế nhếch mi, nhàn nhạt liếc nhìn cô ta một cái, môi mỏng từ từ phun ra mấy chữ: "Liên quan cái rẳằm gì đến tôi!"

Anh ta còn ước gì Cố Tống Vy không thể sống nổi trong ngành giải trí.

Dù đối mặt với thái độ †ồi tệ của anh ta như vậy, người đại diện vẫn duy trì vẻ kiên nhẫn, tiếp tục khuyên nhủ: "Tổng giám đốc Thẩm, dù thế nào thì vị hôn phu của Ngọc Lam cũng là một trong những cổ đông của công ty, anh tùy

tiện chấm dứt hợp đồng như vậy có phải ảnh hưởng đến hòa khí không?”

"Hòa khí?!" Thẩm Tử Dục cười nhạo một tiếng: "Tôi và Bùi Hạo Tuấn lấy hòa khí ở đâu ra vậy? Là cổ đông, chẳng lẽ có thể xóa hết những chuyện mà Cố Tống Vy đã làm sao?”

Ánh mắt bén nhọn của anh ta bắn về phía Cố Tống Vy, người mà từ khi vừa tiến vào vẫn chưa hề lên tiếng, môi mỏng cong lên một giọng nói mỉa mai: "Cố Tống Vy, cô vì để hãm hại phó giám đốc Đường, ngay cả con của mình cũng có thể lợi dụng, kẻ ác độc như cô ở lại công ty cũng sẽ chỉ là một thứ tai họa ngầi Nhắc đến đứa bé, ánh mắt Cố Tống Vy lóe lên, cánh tay bên cạnh thân càng thêm nắm chặt.

"Chủ tịch Thẩm, Ngọc Lam cô ấy.. Người đại diện muốn giúp Cố Tống Vy giải thích, lại không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể thở dài.

Nói thật, Cố Tống Vy là một minh tinh vốn cũng có danh tiếng không được tốt, rất khó đặt chân trong ngành giải trí, dù sao người xem cũng không chịu để mặt.

Vốn định đưa cô ta bước từng bước, vững vàng kiếm được một chỗ đứng ở trong ngành giải trí.

Nhưng bây giờ cô ta lại làm ra chuyện như vậy, thật sự là ngại con đường của mình vẫn chưa khó đi sao?

Người đại diện rất buồn rầu cũng rất bất đắc dĩ. Nếu như không khuyên được chủ tịch Thẩm không hủy hợp đồng, cô ta chỉ có thể tìm công ty khác ký kết một lân nữa. Nhưng bây giờ có công ty nhà ai bằng lòng ký hợp đồng

với Cố Tống Vy?

Thẩm Tử Dục nhìn về phía người đại diện đang không biết phải làm thế nào, sau đó lại nhìn về phía Cố Tống Vy đang giữ im lặng, lông mày nhướn lên, anh ta đứng dậy: “Kết quả chuyện này đã định, nhiều lời cũng vô ích. Mời trở về đi!"

Thái độ của anh ta đã được biểu hiện rõ ràng, dây dưa nữa cũng sẽ chỉ bất lợi hơn đối với bọn họ.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 435


Vì vậy, người đại diện xoay người kéo Cố Tống Vy: “Tống Vy, chúng ta hãy nghĩ cách khác đi!”

Nhưng lại bị cô ta tránh đi, người đại diện nhíu mày, vừa định mở miệng hỏi sao thế.

Thì thấy cô ta đột nhiên tiến lên, hai tay dùng sức võ lên bàn, phẫn hận không cam lòng trừng mắt với Thẩm Tử Dục: "Chủ tịch Thẩm, rõ ràng là con tôi vì Tiêu Diệp Nhiên mới không còn, rõ ràng là cô ta cũng có lỗi, anh lại đổ hết mọi sai lầm lên người tôi. Anh nói xem anh thế này có phải quá bất công không?”

Nói đến phần sau, giọng nói có chút cao lên và cuồng loạn.

"Tống Vy, cô đừng nói nữa!” Người đại diện thấy sắc mặt Thẩm Tử Dục đã đen xì, vội vàng kéo Cố Tống Vy.

"Đi ra" Cố Tống Vy hất tay của cô ta ra, trừng mắt nhìn Thẩm Tử Dục, trong ánh mắt hiện lên một tia giễu cợt, cô †a cười lạnh nói: "Đúng rồi, Tiêu Diệp Nhiên và chủ tịch Thẩm có quan hệ thật sự không đơn giản, cũng không biết lúc chủ tịch Thẩm ngủ với Tiêu Diệp Nhiên, có nghĩ đến việc cô ta còn có người đàn ông khác hay không, hơn nữa không chỉ có một đâu?”

Ánh mắt Thẩm Tử Dục bỗng nhiên chuyển sang lạnh lẽo, thần sắc âm trầm đáng sợ, quanh người tỏa ra hơi thở lạnh lẽo sắc bén khiến cho áp suất trong văn phòng giảm đi mấy phần.

Thấy thế, người đại diện bị dọa đến mức lưng cứng đờ,

vội vàng đến kéo Cố Tống Vy: "Được rồi, Tống Vy, có thể đừng nói nữa được không?”

Giọng điệu của cô ta gần như cầu xin.

Nhưng Cố Tống Vy hoàn toàn không nghe lời cô ta, đối diện với khuôn mặt âm trầm nguy hiểm của Thẩm Tử Dục, cô ta cười lạnh một tiếng sau đó càng không kiêng ky mở miệng trào phúng: "Thế nào? Dám làm mà không dám để người ta nói sao? Con đi3m mà cũng muốn lập đền thờ sao? Tôi càng phải nói..”

“Tiêu Diệp Nhiên cô ta chính là một đôi giày rách, cũng chỉ có mấy người đàn ông như anh mới bị cô ta quyến rũ” "Cố Tống Vy, cô đừng quá đáng!”

Cửa phòng làm việc bị người khác đẩy ra từ bên ngoài, một bóng dáng tinh tế bước vào.

“Chị...

Nhìn thấy có người bước vào, thiếu chút nữa Thẩm Tử Dục đã kêu thành tiếng, vẫn may là phản ứng rất nhanh, kịp thời sửa lại: “Phó giám đốc Đường, sao chị lại đến đây?"

Tiêu Diệp Nhiên đi qua, mỉm cười với anh ta, sau đó ánh mắt di chuyển lên trên người của Cố Tống Vy, câu môi nói: “Nghe nói là có người đến đây để gây chuyện, cho nên tôi đến đây nhìn thử”

Cố Tống Vy quay đầu lại nhìn chăm chằm vào cô.

Kẻ thù gặp nhau thì luôn đỏ mắt, chắc là đang nói đến Tình hình này chứ gì.

Tiêu Diệp Nhiên nhìn thấy rõ ràng trong mắt của cô ta tràn đầy hận thù đối với mình, nếu như bây giờ trong tay

của cô ta có dao, chắc chắn sẽ không phí thời gian mà gi3t chết cô.

Bây giờ Cố Tống Vy trông cũng không tốt, từ trước đến nay cứ luôn thích trang điểm đậm, nhưng mà hôm nay lại không thoa phấn thoa son, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, màu môi cũng trắng bệch, nhìn qua già đi thêm mấy tuổi.

Đây là chuyện Tiêu Diệp Nhiên không có cách nào tưởng tượng được.

Vốn dĩ tưởng rằng ngay cả con cái mà cô ta cũng có thể lợi dụng được, vậy thì chắc chắn không có tình cảm gì với đứa con, bây giờ xem ra hình như là không phải vậy.

Ánh mắt không tự chủ ở rơi vào bụng của cô ta, trong mắt lóe lên một tia đau đớn và tội lỗi.

Cố Tống Vy nói không sai, thật ra thì cô cũng là hung thủ gián tiếp hại chết đứa bé.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 436


Cô mấp máy môi, hít sâu một hơi, sau đó rất bình tĩnh mà đối mặt với Cố Tống Vy: “Chuyện của đứa bé, tôi xin lỗi cô”

Nghe thấy lời của cô, Cố Tống Vy sửng sốt một chút, lập tức hừ lạnh nói: “Tiêu Diệp Nhiên, chị cũng đừng giả mù sa mưa nữa, đứa bé đã không còn, chắc chắn chị là người vui vẻ nhất. Chắc chăn là chị cảm thấy tôi đã giành Hạo Tuấn, ông trời mới báo ứng tôi”

“Tôi không có suy nghĩ như vậy” Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Cố Tống Vy, tôi không phải là cô, tôi không có lòng dạ độc ác như th: “Ha ha ha...” Cố Tống Vy đột nhiên cười to lên, thần sắc bi thương nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng như sương lạnh vào tháng mười hai.

Tiêu Diệp Nhiên, tại sao lúc đó tôi lại không đâm cô chết đi chứi”

Giọng nói lạnh lùng tràn đầy hận ý.

Lời nói này cũng để cho sắc mặt của người đại diện và Thẩm Tử Dục thay đổi, theo như bọn họ suy nghĩ, những chuyện xấu của Cố Tống Vy làm chắc cũng không đến mức ép người ta vào chỗ chết, nhưng mà chưa từng nghĩ cô ta lại muốn đâm chết Tiêu Diệp Nhiên.

“Mạng của tôi vẫn còn chưa đến hồi kết” Tiêu Diệp Nhiên giương môi lên, ánh mắt dần dần chuyển sang lạnh lẽo, giọng điệu cũng không còn khách khí nữa: “Ông trời không muốn nhìn thấy tôi chết một cách oan ức, cho nên để cho tôi tiếp tục sống sót, phải sống để nhìn xem kết quả của các người thê thảm đến cỡ nào”

Lúc đầu là bởi vì đứa bé cho nên có một chút áy náy với cô ta, có thể nhìn thấy được cô ta đến chết vẫn không đổi, tia áy náy kia cũng liền thu hồi lại”

Đối với loại người giống như cô ta vĩnh viễn không thể mềm lòng, cho dù chỉ là một giây cũng không cần.

Cố Tống Vy oán hận cắn răng trừng to mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt càng ngày càng quyến rũ của cô, hận thù trong lòng không ngừng sôi trào.

Là do cô đã hại con của cô ta không kịp bước vào thế giới này.

Là do cô đã hại cô ta bị công ty hủy hợp đồng, mang tiếng xấu.

Là do cô, đều là do cô, cũng bởi vì sự tồn tại của cô cho nên tất cả những chuyện của cô ta mới không được như ý muốn.

Hận thù không có cách nào khống chế được, sát ý chợt lóe lên trong mắt, Cố Tống Vy trực tiếp nắm lấy đồ chặn giấy ở trên bàn của Thẩm Tử Dục mà ném về phía Tiêu Diệp Nhiên.

Đồ chặn giấy này của Thẩm Tử Dục là do ông nội đã tặng cho anh ta vào lễ trưởng thành của anh ta, được làm từ ngọc, có giá trị không nhỏ, đồng thời khối lượng cũng không nhỏ.

Cho nên khi anh ta nhìn thấy Cố Tống Vy cầm lấy đồ chặn giấy này ném về phía của chị dâu, con ngươi đột nhiên siết chặt lại, không để ý đến nhiều như vậy, thân thủ mạnh mế nhảy lên trên bàn làm việc rồi lại nhảy xuống, đưa tay kéo Tiêu Diệp Nhiên vẫn còn đang sửng sốt vào trong ngực, đồ chặn giấy này lập tức nện mạnh lên trên lưng của anh ta.

Mà Tống An Kỳ đang chạy vào vừa vặn nhìn thấy cảnh này, hai tay đưa lên che miệng, trái tim vọt lên đến cổ họng.

Cơn đau kịch liệt ập tới, Thẩm Tử Dục kêu r3n lên một tiếng, mày kiếm cũng nhăn chặt lại với nhau.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 437


Được anh ta bảo vệ

ở trong ngực, Tiêu Diệp Nhiên lấy lại tinh thần, nghe thấy âm thanh đồ chặn giấy đập lên trên lưng của anh ta, đồng thời cũng nghe thấy tiếng rên của anh ta, vội vàng hỏi: “Tử Dục, cậu có sao không vậy?” Mặc dù rất đau nhưng mà Thẩm Tử Dục vẫn cố nén cơn đau, nặn ra một nụ cười trấn an: “Em không sao đâu chị dâu”

Lông mày của anh ta đều nhăn lại với nhau, sắc mặt cũng trắng bệch, căn bản cũng không giống như không có sao. như anh ta đã nói.

Hốc mắt của Tiêu Diệp Nhiên đỏ lên: “Sao cậu lại ngốc. như vậy được chứ, nếu như cô ta ném ra một vật gì đó nguy hiểm đến tính mạng thì sao tôi có thể ăn nói với Mặc Đình đây!”

Thẩm Tử Dục kéo kéo khóe môi: “Bảo vệ chị dâu chính là trách nhiệm của mấy cậu em này mà, nếu như mà chị bị thương, em cũng không biết phải ăn nói sao với anh cả nữa”

Anh ta với Thanh Chiêu là thật lòng đối xử với cô, cũng không phải bởi vì cô là vợ của Mặc Đình, mà là hoàn toàn xem cô như là người một nhà.

Sao cô có thể để cho bọn họ chịu đựng thiệt thòi được. Tiêu Diệp Nhiên lau đi giọt nước mắt đang rơi xuống, đứng dậy từ trong ngực của anh ta, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Cố Tống Vy.

Có lẽ là Cố Tống Vy không ngờ đến Thẩm Tử Dục sẽ lao ra để bảo vệ Tiêu Diệp Nhiên, cả người choáng váng đứng tại chỗ.

Mà người đại diện của cô ta cũng không còn thấy bóng dáng đâu nữa, chắc là đã bị hành động điên cuồng đó của Cố Tống Vy hù dọa, sợ hãi bị liên lụy cho nên chạy mất rồi.

Hai mắt nheo lại, sự lạnh lùng chợt hiện lên, Tiêu Diệp Nhiên bước nhanh lên phía trước, nâng tay lên.

“Chát”

Âm thanh thanh thúy vang lên trong phòng làm việc to như vậy.

Mặt của Cố Tống Vy nghiêng qua một bên, thật lâu sau cũng không xoay lại bình thường.

“Một cái tát này là tôi đánh thay cho Tử Dục” Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng nói.

Sau đó lại “chát” một tiếng nữa.

“Một cái tát này là tôi đánh thay cho tôi.”

“Chát”

“Một cái tát này là tôi đánh thay cho đứa con đã mất đi của cô”

Liên tiếp đánh ba bạt tay, tay của Tiêu Diệp Nhiên cũng thấy đau, lông mày của cô nhíu lại, lắc lắc tay.

Cố Tống Vy giống như là một con búp bê bị hỏng, nghiêng đầu qua tóc rủ xuống phủ lên trên mặt của cô ta, nhìn không thấy được biểu cảm lúc này của cô ta.

“Diệp Nhiên, làm tốt lắm”

Tống An Kỳ đi đến giơ ngón cái lên khen ngợi.

Nhìn thấy Diệp Nhiên tát Cố Tống Vy ba cái bạt tay, Tống An Kỳ cảm thấy cực kỳ hả giận.

Đối phó với loại người như Cố Tống Vy thì không thể nương tay.

“An Kỳ, cậu đến rồi à?” Tiêu Diệp Nhiên nhàn nhạt nhìn cô ấy một cái, sau đó cười nói: “Giao Tử Dục cho cậu đấy” Tống An Kỳ kinh nhạc nhướng mày: “Giao cho tớ á?”

“Ừ, tớ muốn giải quyết Cố Tống Vy trước”
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 438


Nói xong quay đầu lại nhìn Thẩm Tử Dục, phát hiện sắc. mặt của anh ta trông khó chịu cực kỳ, thái dương còn rịn ra một tầng mồ hôi.

Trái tim không khỏi siết chặt, cô vội vàng nói với Tống An Kỳ: “An Kỳ, nhanh lên đi, đỡ Tử Dục lại, chúng ta mang cậu ấy đi khám bác sĩ”

Một cái chặn giấy được làm bằng ngọc đập lên trên người đau biết bao nhiêu, nếu như đập bị gấy chỗ nào thì làm sao bây giờ.

Nhưng đến lúc cô đang chuẩn bị đi đỡ Thẩm Tử Dục, tóc. lại bị người ta kéo lấy, da đầu tê rần, bị ép quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn thấy rõ thì trước mắt liền chớp lên một cái.

“Chát”

Một bạt tay rơi lên trên gương mặt của cô.

Mùi máu tươi lan tràn trong miệng, gương mặt đau rát, lỗ tai ong ong.

“Diệp Nhiên”

“Chị dâu”

Tống An Kỳ và Thẩm Tử Dục đồng thời hét lên, hai người bọn họ đi đến kéo Cố Tống Vy.

Cố Tống Vy dùng sức nắm lấy tóc của cô, giống như là điên cuồng mà la hét: “Tiêu Diệp Nhiên, cô đi chết đi”

Cố Tống Vy giống như là người điên vậy, cắn lấy tay của Tống An Kỳ và Thẩm Tử Dục đang giữ chặt cô ta.

Bọn họ cũng chỉ có thể bị ép buộc phải buông ra, chính trong lúc buông tay này đã làm cho Cố Tống Vy đá một cái vào bụng của Tiêu Diệp Nhiên.

Đau.

Rất đau.

Bên tai đều là âm thanh gào thét điên cuồng của Cố Tống Vy, tiếng rống giận dữ của Tử Dục, còn có tiếng kêu sợ hãi của An Kỳ.

Tiêu Diệp Nhiên ôm bụng dựa vào mép bàn chậm rãi trượt xuống, ngồi xổm trên mặt đất.

Rất đau, dọc theo bụng chậm rãi lan tràn ra bên ngoài, ăn mòn tứ chỉ và toàn thân của cô.

Thân thể không khống chế được mà phát run, nước mắt rơi lã chả, cô thật sự rất đau, đau quá.

“Diệp Nhiên, có chỗ nào không thoải mái không?”

Tống An Kỳ chạy đến ngồi xổm ở bên cạnh của cô, giọng nói lo lăng.

“An Kỳ, bụng của tớ đau quá”

Tiêu Diệp Nhiên nâng gương mặt trắng bệch lên, không có sức lực mà nói.

Vừa nhìn thấy vẻ mặt của cô trắng bệch, Tống An Kỳ liền bị hù dọa, nhanh chóng la lên: “Thẩm Tử Dục, Diệp Nhiên bị thương rồi”

“Diệp Nhiên, không sợ, để tớ gọi 114, không sợ”

Tay của cô ấy run run lấy điện thoại di động ra nhấn một hồi lâu mới gọi được.

Cô ấy khóc nói tình huống với người nhận điện thoại, cũng liên tục hối thúc bọn họ phải đến đây nhanh một chút.
 
Nuông Chiều Em Đến Nghiện
Chương 439


Sau khi cúp điện thoại, cô ôm vai của Tiêu Diệp Nhiên để cô dựa ở trong ngực của mình, nắm tay của cô thật chặt, muốn cho cô thêm chút sức lực để chống đỡ.

Thẩm Tử Dục chưa từng đánh phụ nữ, nhưng mà hôm nay anh ta đã làm trái nguyên tắc.

Nhìn thấy chị dâu bị Cố Tống Vy bắt nạt như vậy, sao anh †a có thể khoanh tay đứng nhìn được?

Kéo Cố Tống Vy ra, anh không quan tâm đi đến xem tình huống của chị dâu mà là trực tiếp táng một phát lên trên mặt của Cố Tống Vy, đánh cho cô ta bị ngã xuống mặt đất.

Nhìn Cố Tống Vy năm rạp dưới mặt đất không nhúc nhích, anh ta cười lạnh: “Cố Tống Vy, làm người thì không nên quá đáng. Nếu như cô không sinh ra ý đồ xấu xa, con của cô cũng sẽ không phải không còn, với lại cũng sẽ không bị công ty hủy hợp đồng, nói cho cùng tất cả đều là do cô gieo gió gặt bão.”

Nói xong, anh ta quay người lại, ánh mắt chạm đến sắc mặt tái nhợt của Tiêu Diệp Nhiên, mi tâm nhíu lại thật chặt.

Anh ta nhanh chóng đi đến ngồi xuống, không để ý đến vết thương ở trên lưng của mình mà bế Tiêu Diệp Nhiên lên.

Sau đó bước nhanh đi ra ngoài, Tống An Kỳ theo sát ở phía sau của anh ta.

Thư ký nhìn thấy anh ta ôm người đi đến, đều đồng loạt đứng lên ném ánh mắt tò mò nhìn qua.

Tiểu Lâm, báo cảnh sát đi, cho cảnh sát mang người phụ nữ trong phòng làm việc của tôi đi”

Thẩm Tử Dục vừa đi lên phía trước vừa trầm giọng dặn dò.

Thư ký Tiểu Lâm trả lời “vâng”, lập tức cầm điện thoại di động lên gọi 110.

Tiêu Diệp Nhiên được đưa vào trong phòng phẫu thuật. Tống An Kỳ ngồi trên ghế dài nhìn chằm chằm vào ánh đèn đang sáng lên ở trên phòng phẫu thuật, hai tay nắm chặt lại với nhau đặt ở trước ngực, trong lòng rất sợ hãi bất an.

Diệp Nhiên hiền lành như vậy, chắc chắn sẽ bình an không có việc gì đâu.

Cô ấy tự nhủ như thế này ở trong lòng.

Nhất định sẽ không có việc gì đâu.

Thẩm Tử Dục nói chuyện điện thoại xong thì quay người lại, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của cô, ánh mắt nhấp nháy, đi qua ngồi xuống bên cạnh của cô.

“Chị dâu là một người dũng cảm lại kiên cường như vậy, chắc chăn là không có việc gì đâu”

Anh ta nhẹ giọng nói.

Tống An Kỳ quay đầu lại liếc nhìn anh ta một cái, khóe môi kéo lên: “Đúng vậy, chắc chắn là Diệp Nhiên không có bị gì đâu”

Thẩm Tử Dục cho cô một nụ cười trấn an, sau đó dịu dàng vuốt vuốt tóc của cô.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên trên hành lang yên tĩnh, Thẩm Tử Dục nhìn theo âm thanh phát ra, chỉ nhìn thấy Cố Thanh Chiêu và Ứng Tiêu Tiêu đang vội vàng chạy đến.

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?” Ứng Tiêu Tiêu vừa chạy đến liền hỏi ngay.

“Tiêu Tiêu...” Vừa thấy được bạn tốt, Tống An Kỳ nhịn không được mà đỏ cả vành mắt.

Ứng Tiêu Tiêu đi qua ôm lấy cô ấy: “An Kỳ, có chuyện gì xảy ra vậy, sao Diệp Nhiên lại phải vào phòng phẫu thuật chứ?”

“Đúng vậy đó, Tử Dục, cuối cùng là có chuyện gì vậy?” Cố Thanh Chiêu lo lắng hỏi.
 
Back
Top Bottom