Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2220


Chương 2220:

Thời gian sẽ từ từ làm nhạt bi thương, cô còn có anh, còn có bé con trong bụng.

“Linh Linh, chỗ anh em…” Cố Dạ Cẩn muốn nói chuyện về Diệp Minh với Diệp Linh.

“Anh em?” Diệp Linh nhanh chóng kéo lại ống tay áo Cố Dạ Cẩn: “Có phải đã có anh trai em hay không, sau khi biến angz mât từ hơn mười năm trước anh trai em liền không có tin tức, mặc dù mọi người đều nói anh trai em đã chết, nhưng em tin tưởng anh em vẫn chưa chết!”

Trái tim Cố Dạ Cần rơi lộp bộp, cô đang nói cái gì?

Cô dường như đột nhiên quên mắt mọi chuyện gần đây xảy ra về Diệp Minh.

“Linh Linh, em biết.. Tiêu Thành không?” Cố Dạ Cần dò xét hỏi.

“Tiêu Thành? Em không biết, anh ta là ai vậy?” Diệp Linh lắc đầu.

Trái tim Cố Dạ Cần trong nháy mắt rơi vào đáy cốc, cô thực sự đã quên mất Tiêu Thành.

Tiêu Thành là anh trai của cô, sao cô lại có thể quên được Tiêu Thành chứ?

Bây giờ Diệp Linh có cái gì rất không đúng.

“Em đói bụng rồi, chúng ta ăn cơm trước đi.”

Cố Dạ Cần bồi Diệp Linh ăn bữa tối, sau khi ăn xong hai người lên lầu, Diệp Linh đi tắm.

Cố Dạ Cần lấy điện thoại ra, bắm số Lê Hương.

Rất nhanh bên kia liền tiếp thông, giọng Lê Hương truyền tới: “Alo, Cố tổng, có phải Linh Linh lại xảy ra chuyện gì hay không?”

Cố Dạ Cẩn nhấp môi mỏng một cái: “Linh Linh quên mắt chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, quên mất Tiêu Thành, cô ấy hình như mắt trí nhớ rôi.

Lê Hương khựng lại.

Cố Dạ Cần nhìn cửa phòng tắm đóng chặt: “Có thể đoạn ký ức về Tiêu Thành đối với cô ấy thực sự quá thống khổ, cô ấy lựa chọn quên đi, kỳ thực chuyện này cũng tốt…”

Cố Dạ Cần nhớ tới dáng vẻ xinh đẹp mềm mại của cô trong phòng bếp, còn có mặt cong mày cười, nếu như quên cũng tốt, cô có thể vui vẻ.

“Cô tông,” Lê Hương cắt đứt lời Cô Dạ Cần: “Như vậy không tốt, tâm bệnh của Linh Linh bắt đầu trở nên ác liệt, cậu ấy hiện tại rất không tốt.”

Ngón tay cầm điện thoại của Cố Dạ Cần đột nhiên siết chặt, mi tâm chau lại: “Tâm bệnh? Tâm bệnh cái gì?”

Lê Hương vẫn không nói gì, lúc này cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, Diệp Linh tắm xong đi ra.

“Em tắm xong rồi, chúng ta xuống dưới ăn cơm tối thôi! Em còn chưa ăn tối.”

Diệp Linh nói.

Cố Dạ Cần nhìn Diệp Linh, đôi con ngươi đen mạnh mẽ co rụt, đột nhiên biến sắc, vừa rồi bọn họ mới ăn cơm xong, nhưng Diệp Linh đã quên rôi.

Cô không phải chỉ quên chuyện của Tiêu Thành, cô đã bắt đầu quên đi rất nhiều chuyện.

“Có tổng,” Lúc này giọng Lê Hương truyền đến: “Linh Linh đã bắt đầu suy yếu trí nhớ rồi, căn bệnh đáng sợ này vẫn còn sẽ nặng hơn, lấy tốc độ hủy diệt kịch liệt chuyển biến xấu, ngày mai mang Linh Linh tới nơi này.”

Lê Hương cúp điện thoại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2221


Chương 2221:

Trong con ngươi Cố Dạ Cần hàm chứa mưa rền gió dữ, anh hoảng sợ nhìn Diệp Linh thời khắc này, anh không biết cô có tâm bệnh.

“Cố Dạ Cần, anh làm sao vậy?” E rằng đã nhận ra tâm trạng anh biên hóa, Diệp Linh vươn tay e dè kéo lại ống tay áo anh.

Cố Dạ Cần giơ tay lên xoa xoa mái tóc dài của Diệp Linh: “Đừng sợ, anh không sao, em không phải muốn ăn cơm tối sao, anh nấu chút mỳ ăn với em nhé?”

“Dạ.”

Cố Dạ Cần xuống bếp lần nữa, nấu một tô mì cho Diệp Linh.

Trong ngọn đèn vàng của phòng ăn, Diệp Linh ăn một miếng mì, Cố Dạ Cần thấp giọng hỏi cô: “Ngon không?”

“Ngon.”

Cố Dạ Cẩn mở miệng: “Đút anh, anh cũng muốn ăn.”

Diệp Linh liền đút anh một ngụm, thế nhưng sau khi đút, trong tô cô cũng chỉ thừa lại một chút.

“Anh ăn hết mì của em rồi.” Diệp Linh chau mày, không vui.

Cố Dạ Cẩn không muốn để cô ăn nhiều, cô vừa ăn xong cơm tối, dễ đầy bụng.

“Giận à?” Cô Dạ Cân tiên tới hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ đang tức giận của cô.

“Em không có tức giận!” Diệp Linh trong miệng nói không tức giận, thế nhưng trên mặt đều viết em rất tức giận đó nhai Cố Dạ Cần cười ôm cô vào trong ngực mình: “Đừng tức giận mà, anh chỉ ăn của em một miếng mà thôi, về sau phạt anh một năm 365 ngày mỗi ngày đều nấu mì cho em, có được không?”

Người này… thật đúng là biết dỗ ngon dỗ ngọt Diệp Linh nắm quả đắm nhỏ nện cho anh vài cái, cuôi cùng ôm hông anh, ngước khuôn mặt nhỏ nhìn anh: “Vậy về sau không cho phép anh cướp đồ ăn của em nữa.”

Cố Dạ Cần trực tiếp hôn lên môi cô.

Cố Dạ Cần không mang Diệp Linh đến chỗ Lê Hương, Lê Hương gọi điện thoại tới anh đều từ chối không tiếp.

Hiện tại anh đã không đến công ty, mỗi ngày ở cùng Diệp Linh, anh cho rằng Diệp Linh sẽ trong sự bầu bạn của mình, ngày qua ngày rồi cũng sẽ tốt hơn.

Thế nhưng rất đáng tiếc, Diệp Linh bắt đâu quên ởi rât nhiêu thứ.

Tỷ như cô sẽ quên mình vừa tưới hoa, cô sẽ quên để lại chìa khóa trong phòng mà không lấy, dần dần, trước mặt cô xuất hiện rất nhiều khuôn mặt xa lạ, ngày hôm qua Hoa tỷ tới, cô thậm chí ngay cả Hoa tỷ cũng không nhớ.

Bản thân cô không phát hiện được mình đang bắt đầu quên chuyện, quên người, nhưng nhìn vẻ mặt thâm trầm và nghiêm nghị của Cố Dạ Cần, cô đại khái đoán được mình đang bị bệnh.

Tối hôm đó, trong biệt thự.

Cố Dạ Cần ở phòng bếp chuẩn bị bữa cơm, anh gọi cô: “Linh Linh, cầm chén đũa chuẩn bị ăn thôi.”

“Ah, dạ.” Cô ngoan ngoãn câm hai cặp chén đũa để lên bàn.

Lúc này Cố Dạ Cần đi ra, trong tay anh bưng canh gà.

Diệp Linh tiến tới ngửi một cái, nhanh chóng mặt giãn ra vui cười: “Thơm quá à”

Đầu nhỏ của cô được xoa xoa, người đàn ông lấn tới hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ của cô: “Thơm à? Thơm thì ăn nhiều một chút.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2222


Chương 2222:

“Dạ.” Diệp Linh dùng sức gật đầu: “Để em đi lấy chén đũa.”

Cô vui sướng bước vào phòng bếp.

Lúc câm chén đũa trong tay đi ra cô mới phát hiện trên bàn cơm đã bày xong hai bộ chén đũa, vừa rồi cô đã lấy, cô lập tức giật mình tại chỗ, gương mặt mù mịịt.

Trên mặt Cố Dạ Cẩn không có quá nhiều cảm xúc, ngũ quan góc cạnh rõ ràng dưới ánh đèn chiếu rọi xuống vô cùng nhu hòa. Áo sơ mi mỏng xanh biển nhạt, quần tây đen, nổi bật lên dáng người tựa tùng tựa lan, đứng ở bên cạnh bàn, anh thu dọn chén đũa, sau đó đi đến phòng bếp: “Ăn cơm thôi.”

Diệp Linh giật mình, quay người lại ôm lấy người đàn ông đã bước chân vào phòng bếp.

Người đàn ông dừng bước, một tay cầm chén đũa, tay kia để trống sờ lên đôi tay mềm mại nhỏ bé của cô, anh dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”

Diệp Linh dán đầu nhỏ sau tắm lưng rộng của anh, chu đôi môi hồng: “Cố Dạ Cần, em cũng sẽ quên anh đi sao?”

Cố Dạ Cần khựng lại, giọng nói thấp thuần êm tai không chút phập phồng nào, anh cười: “Quên cũng không sao, anh nhớ kỹ em là được rồi.”

Diệp Linh nhắm mắt lại, trong lòng không nói ra được bi thương, cô sẽ dễ dàng quên đi anh, người đi trước thì rất thanh thản, kẻ bị lưu lại mới là đau khổ nhất.

Anh không nói gì, Diệp Linh cảm giác mình trái tim xuất hiện một khe nứt, cái khe này lan đến sâu trong nội của cô.

“Ngày mai mang em đến bệnh viện kiểm tra một chút đii Em muốn gặp Lê Hương rồi.”

Sau khoảng thời gian im lặng dài, cô nghe được giọng anh: “Ừm.”

Trong bệnh viện.

Các hạng mục kết quả kiểm tra của Diệp Linh đã ra, y tá đưa đơn kết quả cho Cô Dạ Cần.

Cô Dạ Cân nhìn thoáng qua tờ đơn trong tay y tá, nhưng không nhận.

Hộ sĩ an ủi cười nói: “Cố tiên sinh, đừng lo quá, cơ thể vợ ngài rất khỏe mạnh, bé con cũng rất khỏe mạnh, không có vấn đề gì.”

Lúc này Diệp Linh đang ngồi trên ghế dài ở hành lang, cô chớp đôi mắt ươn ướt nhìn lại, hết sức ngoan mềm.

Cố Dạ Cần đưa tay nhận tờ đơn.

Chăm chú lật xem, cơ thể Diệp Linh thật sự không có vấn đề, thế nhưng khuôn mặt đẹp trai của anh đã dần dần nghiêm túc, không có vấn đề mới là vấn đề lớn nhất.

Từ trong túi quân lây điện thoại ra, anh gọi điện thoại cho Lê Hương.

Trong tay Lê Hương còn có một tờ đơn chưa đưa ra.

Điện thoại rất nhanh đã thông, là giọng Lê Hương: “Alo, Cố tổng.”

Tay trái Cố Dạ Cần đút trong túi quần, s* s**ng vài cái, muốn tìm thuốc lá cùng bật lửa, lúc anh phiền não liền thích hút vài điều.

Nhưng không sờ đến, anh mới nhớ tới anh đã sớm cai thuốc rồi, Diệp Linh đang mang thai, anh sao có thể hút thuốc?

“Alo,” Cố Dạ Cần phát động môi mỏng, thanh tuyên băng trắc, anh đên cái tuôi này rồi, vẫn có thể lấy sự kiềm chế bình tĩnh làm kiêu ngạo: “Đã có tờ kết quả cuối cùng của Linh Linh chưa?”

“Rồi, đang ở trong tay tôi, kết quả là giống tôi đã nói, bệnh tâm lý của Linh Linh đã bạo phát.”

“Cô ấy tại sao có thể có bệnh tâm lý, là bởi vì anh trai của cô ấy sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2223


Chương 2223:

“Không phải, tâm bệnh của Linh Linh không phải hiện tại mới có, mà đã có từ thật lâu về trước.”

“Cái gì?” Cố Dạ Cần chau mi tâm tuấn mỹ.

Lê Hương chậm rãi nói: “Tâm bệnh Linh Linh từ năm 18 tuổi kia đã có, Cố tông, anh thông minh như vậy, chắc có thể nghĩ ra… tâm bệnh của Linh Linh là bởi vì… anh.”

“Anh vĩnh viễn sẽ không biết được anh đã từng mang cho Linh Linh đau đớn như thế nào, anh lưu lại bóng ma để cậu ấy không thể mang thai nữa, thậm chí còn bị lãnh cảm, bài xích, sợ hãi, anh vĩnh viễn cũng không biết Linh Linh yêu anh đến bao nhiêu, bởi vì yêu anh, cậu ấy đối với bố mẹ anh trai mình lòng mang hỗ thẹn, cậu ấy mỗi ngày đều bị ép tới thở không nỗi, lúc anh Diệp trở lại đã từng muốn dẫn Linh Linh đi, bất luận từ góc độ bạn thân hay bác sĩ mà nói, tôi đều tán thành Linh Linh rời bỏ anh, bắt đầu cuộc đời mới, thế nhưng, Linh Linh vẫn lựa chọn ở lại, đi cùng với anh.”

“Mây năm nay cậu ây vân luôn không tốt, cái bệnh này cứ lặp đi lặp lại mãi, cậu ấy ở bên cạnh anh chính là như vậy, vừa trị hết vết thương chồng chất đau đến thấu tâm cam của mình, vừa cào nát vết thương mới vừa lành.”

Ánh mắt Cố Dạ Cần thủy chung rơi trên người Diệp Linh phía trước, cô đã cúi xuống cái đầu nhỏ nhìn dưới đất, một khối nho nhỏ lộ ra vài phần cô độc.

Cố Dạ Cần cảm thấy cô bây giờ vẫn là cô gái rất nhiều năm trước anh ở ngoài cửa Diệp gia liếc mắt nhìn qua kia, thế nhưng trong thoáng chốc lại giống như đã không phải, trên người cô đã mất đi… ánh mặt trời.

“Bây giờ… tôi nên làm cái gì?” Cố Dạ Cần khàn giọng hỏi.

Đúng vậy, anh nên làm cái gì bây giờ?

Anh không biết mình nên làm gì bây giờ.

Lê Hương im lặng, mấy giây sau mới mở miệng: “Tác dụng của tôi với căn bệnh tâm lý cực kỳ bé nhỏ, Linh Linh phải tự mình chiến thắng căn bệnh này, thế nhưng rất rõ ràng, theo anh Diệp rời đi, Linh Linh đã… tự lưu đày mình.”

Tự lưu đày mình…..

Bôn chữ này, sâu đậm đau nhói tim Cô Dạ Cần, anh hiểu ra rồi, Diệp Linh cuối cùng vẫn hận anh.

“Cố tổng, cởi chuông phải do người buộc chuông, không bằng… buông tay Linh Linh ra đi!”

Lê Hương nói, nói anh buông tay Diệp Linh.

Cố Dạ Cẩn lắc đầu: “Không có khả năng, tôi nguyện ý vì cô ấy làm mọi chuyện, duy chỉ có cái này, không thể.”

“Cho dù anh không buông tay, Linh Linh rất nhanh cũng sẽ quên đi anh.”

“Không sao, cô ấy quên tôi, tôi có thể đề cô ây một lân nữa làm quen với tôi, một lần lại một lần, một lần lại một lần, tôi nghĩ tôi nhất định có thể khắc sâu cái tên Cố Dạ Cần này vào trong linh hồn cô ấy, bất tử bắt diệt.”

Lê Hương yên lặng, cuối cùng nói: “Cố tổng, nói như vậy, anh và Linh Linh đều sẽ rất đau khổ, anh nắm cô ấy thật chặt không buông rất khổ cực, Linh Linh bị anh nắm thật chặt, cũng sẽ rất đau khổ.”

Cố Dạ Cẩn tựa lưng lên tường, anh ngắng đầu nhìn trần nhà, trong hai mắt đã tràn ra bi thương, lúc này, bi thương nghịch dòng thành sông: “Tôi không biết sau này sẽ có bao nhiêu khổ cực, tôi chỉ biết, buông tay cô ấy ra, tôi liền…

sống không nỗi nữa, trong bụng của cô ấy còn có con tôi, tôi thực sự không thê… thực sự không thê không có hai mẹ con cô ấy.”

Cố Dạ Cẩn mang Diệp Linh về, giữa đêm, khi Diệp Linh đã ngủ say, Cố Dạ Cần mới vào thư phòng xử lý văn kiện.

Rất nhanh “a” một tiếng thét chói tai trong từ phòng ngủ chính truyền tới, Cố Dạ Cần nhanh chóng đứng dậy, đầy ra cửa phòng ngủ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2224


Chương 2224:

Diệp Linh đang ngủ say ở trên giường không ngừng cuộn mình, khuôn mặt lớn chừng bàn tay lúc này đã trắng bệch, trên mặt tất cả đều là nước mắt, cô đang nói mớ, không ngừng nói mớ: “Bố, mẹ, con rất nhớ bố mẹ, hu hu…anh trai, xin lỗi xin lỗi, em không phải cố ý, là em hại chêt anh, em nên đi theo anh… bố mẹ hai người đều đang trách con, đúng không… con là con gái của bố mẹ mà, bố mẹ đừng đuổi con đi…”

“Linh Linh.” Cố Dạ Cần nhanh chóng chạy đến bên giường, chân sau quy trên giường, anh vươn một tay vỗ nhè nhẹ khuôn mặt nhỏ của cô: “Linh Linh, tỉnh một chút, tỉnh một chút, đây chỉ là mơ thôi, bố mẹ và anh trai yêu em, bọn họ sẽ không đuổi em đi.”

Diệp Linh trên giường toàn thân run rầy, mái tóc đen như tơ lụa bởi vì nước mắt và mồ hôi dính hết vào trên mặt cô, cô thống khổ nói mớ: “Bố mẹ anh trai, xin lỗi, thực sự xin lỗi con yêu mọi người…hu hu, con đau quá, trên người trong tim đều rất đau… con không dám, con không dám yêu Cố Dạ Cần nữa đâu, không dám…yêu anh nữa đâu…”

Cố Dạ Cẩn nghe những lời này liền thấy có một cây dao đang đâm xoáy vào trái tim anh, anh bị đâm máu thịt be bét, đau thấu tim gan.

Cô nói, cô không dám yêu anh nữa.

Yêu anh, khiến cô không còn cách nào vượt qua nghiệp chướng!

Cố Dạ Cần ngồi trên giường, anh vươn tay ôm Diệp Linh, anh không biết nên nói cái gì, hiện tại anh mỗi một chữ đều tái nhợt vô lực như thế, anh chỉ có thể nhẹ giọng dụ dỗ, dùng hết khí lực toàn thân anh: “Linh Linh, đừng như vậy được không… Đều là anh sai, đừng trừng phạt mình như vậy, thực sự đừng như vậy…”

Bị anh ôm, Diệp Linh giông như k*ch th*ch lớn: “Không muốn, không muốn, đi ral”

Tay chân cô lúc đấm đá anh, tránh khỏi ngực anh, cô đang khóc, không ngừng khóc, khóc tê tâm liệt phế, trong căn phòng an tĩnh vang dội mỗi một tiếng nức nở của cô, đó là máu tích tụ trong tim cô, mỗi một giọt đều thảm thiết như vậy.

“Đừng tới gần tôi, đừng đụng vào tôi…

Bố mẹ, con không cần anh ta nữa, con không dám cần anh ta nữa, bố mẹ tha thứ cho con đi… anh trai, anh dẫn em đi đi….. em van anh, dẫn em đi đi!…

Cố Dạ Cẩn ôm cô thật chặt ở trong ngực của mình, khuôn mặt tuần tú chôn sâu mái tóc dài của cô: “Linh Linh, đừng như vậy…”

Lúc này bàn tay nhỏ mềm cyra Diệp Linh sờ lên bụng x mình: “Bố mẹ, có phải bố mẹ trách con mang thai con của anh ta… hu hu, đứa bé này không nên tới, là con ích kỷ… Bố mẹ, giờ con không cần con nữa, con chỉ muốn làm con gái của hai người, hai người dẫn con ởi đi…”

Diệp Linh siêt năm đâm, bắt đâu một cái lại một cái đập về phía bụng mình.

Con ngươi màu đen của Cố Dạ Cần kịch liệt co rúc, anh gần như gầm nhẹ lên, kéo lại quả đấm của cô: “Linh Linh!”

Giữ quả đấm nhỏ của cô ở trong lòng bàn tay anh, một cánh tay anh vòng cơ thể gầy yếu đang run lẫy bẩy của cô vào trong ngực: “Linh Linh, đừng như Vậy…đừng như vậy mà, anh xin em…”

Anh xốc xếch hôn nửa khuôn mặt nhỏ chôn trong gối của cô, anh đang hoảng sợ, đang đau khổ, gần như hèn mọn cầu xin.

“Linh Linh, xin em đừng tổn thương con chúng , con vô tội… nó đã theo chúng ta chịu nhiều đau khổ như vậy, cũng không buông tay chúng ta, em là mẹ nó, tại sao có thể buông bỏ nó, tại sao em có thể không muốn nó nữa…”

Diệp Linh đang giãy giụa, không biết khí lực từ nơi nào tới bỗng nhiên đẩy anh ra, cô bò xuống giường: “Bố mẹ, bố mẹ ở đâu, hu hu, con cái gì cũng không cần, cầu bố mẹ dẫn con đi đi…”

Cố Dạ Cần bị đầy xa, lưng đập vào đầu giường, anh nhìn người phụ nữ sắp nỗi điên trước mắt, vành mắt đã bị đốt nóng đỏ bừng.

Anh tin rồi, thì ra yêu nhau thực sự khó như vậy.

Cố Dạ Cần vươn tay mở ra tủ giường, trong ngăn kéo đặt hai ông tiêm, là Lê Hương đưa cho anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2225


Chương 2225:

Lê Hương nói trong điện thoại, hai ống tiêm này là thời gian cuối cùng cho anh.

Diệp Linh bây giờ không phải một mình, mà là phụ nữ có thai, cô căn bản không thể sử dụng thuốc, hai ống tiêm này đã đếm ngược thời gian.

Đầu ngón tay Cố Dạ Cần run rẫy cầm lên một ống tiêm, anh chính là không còn cách nào.

Cô còn mang bé con, sao có thể dùng tiêm?

Thế nhưng anh không dùng tiêm thì có thể làm gì, trơ mắt nhìn cô mang con đi sao?

Cố Dạ Cần từ từ nhắm hai mắt ôm lấy Diệp Linh, anh để cô ghé vào trên bắp đùi mình, sau đó giữ chặt hai cánh tay cô đem mũi tiêm thật dài vừa nhanh vừa chuẩn đâm vào.

“AI” Diệp Linh hét lên một tiếng, há miệng cắn mạnh lên bắp đùi anh.

Thời gian phảng phất như dừng lại, gian phòng an tĩnh đến độ nghe được tiếng gió thổi qua ngoài cửa sổ, người phụ nữ ban nãy còn kịch liệt thảm thiết căn bắp đùi anh như vậy, đã không còn nhúc nhích.

Cố Dạ Cẩn rút tiêm ra, ném tới trên thảm, chỗ bị cô cắn có máu chảy ra ngoài, đại khái đau, nhưng chút đau đó cũng không chông đỡ được nồi đau trong lòng anh.

Hai tay đưa ra mới phát hiện mình đang run rẫy, anh run rẩy đẩy ra sợi tóc rối dính trên mặt cô, sau đó ôm cô vào trong lòng: “Linh Linh, tiêm có phải rất đau hay không…Sorry, thực sự Sorry…

anh cũng không biết nên làm như thế nào, em tới dạy một chút anh nên làm thế nào…”

“Oẹ” một tiếng, Diệp Linh ói ra trong lòng anh.

Trong miệng có mùi máu ngai ngái, cô ói đến xây xảm, dường như muốn ói hết nước đắng còn sót lại trong bụng ra.

Cố Dạ Cần luống cuống vuốt lưng cô, cô ở thời khăc này môi một cử động đều như đang đánh vào linh hồn anh, anh còn đau đón hơn cả cô.

Diệp Linh thật vất vả mới dừng lại nôn mửa, vì cô cũng không nôn ra được cái gì nữa, nôn xong, mặt cô treo đầy nước mắt, Cố Dạ Cần ôm cô vào trong lòng, cả người cô như mới bước lên từ dưới nước, đồ ngủ cả người đều đã ướt đâm.

Anh ôm ngang cô lên, đưa về phòng tắm, pha nước ấm trong bồn tắm, anh ôm cô trong lòng, gội đầu trước cho cô.

Cơ thể nho nhỏ mềm nhũn ấy nằm trong ngực anh, giống như ôm một cô bé, xụi lơ như không có xương, cô từ từ nhắm hai mắt, hao hết sức lực đã làm cô ngay cả khí lực trợn mắt cũng không có, cô chu môi hông, mêm mại nói chuyện với anh: “Muốn ngủ… muốn ngủ…”

Không cho anh gội đầu cho cô, không cho anh chạm vào, cô mệt lả, chỉ muốn ngủ.

Cố Dạ Cần rủ mắt nhìn dáng vẻ mềm yếu ấy của cô, lúc này cô như làm nũng, làm tim anh vừa xốp vừa mềm.

“Linh Linh, ngoan, trên người em đổ mồ hôi rồi, không tắm sẽ bị cảm… muốn ngủ thì ngủ đi, anh ôm em… anh làm nhẹ một chút, rất nhanh sẽ xong…”

Anh cầm mái tóc như tơ lụa của cô, lúc đầu ngón tay xuyên vào chợt cứng đờ, rút ngón tay ra, lòng bàn tay anh đã có một bó tóc đen dày.

Cô bắt đầu rụng tóc.

Cô đã bắt đầu rụng tóc rồi.

Cô đẹp như thế, đã từng là đóa hồng đỏ kiều diễm nhất, lại đang cấp tốc suy yếu.

Cố Dạ Cần sợ run không phản ứng được, đột nhiên cảm giác trong lòng trơn trợt, hạ mắt nhìn, tay trái Diệp Linh đặt trên bụng mình, còn tay phải đã vô lực rũ ở giữa không trung.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2226


Chương 2226:

Cố Dạ Cẩn cảm giác mình không hít thở nữa.

Một lúc lâu, anh mới dám vươn tay, chậm rãi đặt dưới mũi cô…

Có hô hắp.

Có hô hắáp!

Cố Dạ Cần giống như con cá sắp chết chìm lại đột nhiên về tới đại dương, lồng ngực gấp gáp phập phồng, ôm người phụ nữ nhỏ vùi đầu mình vào cổ cô, anh vừa khóc vừa gọi tên cô: “Linh Linh, đừng đi mà, van cầu em…”

Đây là lời khân câu hèn mọn nhất thành tín nhất của người đàn ông này đối với GÓI Đừng đi…

Diệp Linh bắt đầu ngủ mơ mơ màng màng, không biết là đang ngủ hay đang hôn mê, Cố Dạ Cần hỏi Lê Hương cô lúc nào tỉnh lại, Lê Hương nói, Linh Linh muốn tỉnh lúc nào, cô sẽ tỉnh lúc đó.

Bệnh tâm lý là như vậy, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Cố Dạ Cần không đi làm, không hề làm gì, chỉ canh giữ ở bên giường Diệp Linh, trắng đêm không ngủ.

Người làm nữ đi tới, thấp giọng khuyên nhủ: “Tiên sinh, cậu như vậy rất không tốt cho sức khỏe, mình đồng da sắt cũng không chịu được, không ngủ cũng được, dù sao cậu cũng phải ăn một chút gì chứ!”

Cố Dạ Cần như không nghe thấy, chỉ canh giữ ở bên người Diệp Linh, khi cô khổ sở bị bệnh, anh cũng sẽ không khỏe, cô không ăn, anh cũng không ăn bất cứ thứ gì theo, cô là tất cả thế giới của anh.

Người làm nữ thở dài một tiếng, sau đó bất đắc dĩ lui ra ngoài.

Cố Dạ Cần nắm tay Diệp Linh, đã không ngủ vài ngày trong hai mắt anh tất cả đều là tia máu, lúc này anh đột nhiên phát hiện tay phải Diệp Linh trống không, như đã không có vật gì nữa.

Anh biết rồi, là nhẫn cưới không còn.

Mấy ngày này không có chú ý tới trên tay cô, anh hiện tại mới phát hiện nhẫn cưới trên tay cô đã biến mắt.

Nhẫn cưới vậy mà đã biến mắt.

Cái nhẫn cưới này vốn không thể tháo xuống được.

Rất nhanh Cố Dạ Cẩn cứng đờ, anh đột nhiên nghĩ đến chuỗi tiếng Anh khắc lên chiếc nhẫn cưới này, .J–L.

Cố Dạ Cần yêu Diệp Linh.

Thì ra, cô đã nhìn thây lời yêu của anhI Cố Dạ Cần đột nhiên hiểu ra, Lê Hương nói rất đúng, trong cơn tâm bệnh này cô lựa chọn lưu đày mình, Diệp Minh chết khiến cô không cách nào không hận, cô ở bên anh mỗi một ngày điêu linh suy tàn, đây là trừng phạt lớn nhất cuộc đời này của cô với anh.

Cô phạt anh, yêu mà không có được.

Cô phạt anh, cuối cùng rồi sẽ mắt đi.

Cố Dạ Cần đặt môi trên tay Diệp Linh, cọ xát một cái, anh thế mới biết thì ra cô cũng có thể ác như vậy.

Trước đây cô cũng đã nói, đừng để cho cô biết anh yêu cô, hiện tại cô đã biết, cho nên cô lấy mình làm dao, hung hăng xuyên thủng buông tim anh.

Cố Dạ Cần hôn cô, sau đó khàn khàn nói: “Linh Linh, dù cho em làm cái gì, anh đều vui vẻ chịu đựng.”

Diệp Linh tỉnh, thế nhưng tình huống càng ngày càng hỏng bét, cô mỗi ngày ngủ ở trên giường liên không có thời điểm mở mắt ra, không có khí lực mở mắt ra, cũng không muốn mở mắt ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2227


Chương 2227:

Cố Dạ Cẩn mỗi ngày ở chỗ cô cũng không đi đâu, cô bắt đầu ăn không ngon, Cố Dạ Cần sẽ thành bày trò gian chuẩn bị mỹ thực cho cô, sau đó từng muỗng từng muỗng tự tay đút cô, cô rất ngoan ngoãn, anh đút tới cô liền ăn, nhưng mới vừa nuốt xuống liền nôn ra toàn bộ.

Lê Hương mỗi ngày đều tới, nhưng sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

Diệp Linh không thích phơi nắng, gần như bài xích, mỗi khi Cố Dạ Cẩn mở cửa sổ lên, cô liền tỉnh, sau đó ở trên giường bất an giãy giụa. Vì vậy mùa đông này bọn họ đều sống trong bóng tôi, cả căn phòng ngủ không thông gió không thông nắng, tĩnh mịch bao trùm khiến người ta hít thở không thông.

Diệp Linh ăn không ngon, Lê Hương mỗi ngày đều cho cô uống dịch dinh dưỡng, sau đó Cố Dạ Cần tự mình học ghim kim, mỗi ngày ghim kim anh đều đích thân làm, có bao sợ hãi đều tự anh biết.

Điều duy nhất đáng vui mừng là đứa bé này đặc biệt ngoan cường, mẹ cửu tử nhất nan, bé con lại khỏe mạnh trưởng thành, thằng nhóc kia vô cùng khỏe mạnh.

Tối hôm đó, Diệp Linh mơ mơ màng màng mở mắt ra, đầu đau muốn nút, toàn thân khó chịu, tay đưa ra sờ bên giường, không có ai.

Cô giùng giăng ngôi dậy, vén chăn lên xuống giường, cô không xỏ dép, chân trần giãm trên tắm thảm mềm mại thật dầy, cô muốn tìm Cố Dạ Cần.

Đi được mấy bước nghe được tiếng động nhỏ trong phòng tắm, cô đi tới, cửa phòng tắm mở ra, Cố Dạ Cần đang đứng ở bên đài rửa mặt giặt quần áo.

Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi mỏng màu lam với quần tây tối màu, anh vẫn chính là như vậy, cách phối đồ sạch sẽ đơn giản nổi bật lên thân hình anh tuần.

Bên cạnh đài rửa tay có một cái chậu nhỏ màu hồng, anh đang giặt đồ lót của cô, bọt xà bông trào ra từ tay anh, ánh đèn trong phòng tăm vàng nhạt mờ ảo, khiến bóng người an tĩnh ấy càng thêm cô đơn.

Diệp Linh nhìn một chút đã cảm thấy mặt ướt rượt, cô vươn tay sờ, lệ đã đầy mặt.

Cô đã khóc ướt cả mặt.

Phảng phất thần giao cách cảm, lúc này Cố Dạ Cần đột nhiên xoay người thấy được cô, anh bỏ lại quần áo, qua loa lau tay, nhấc chân dài đi tới: “Sao lại xuống giường, chân trần không lạnh à?

Bị cảm thì sao?”

Anh ôm ngang cô lên, đưa về bên giường lớn mềm mại.

Diệp Linh một lần nữa nằm lại trong giường lớn, anh vươn tay xách chăn tới đắp kín cô lại, anh chau chặt mi tâm, trong giọng nói dịu dàng có phần trách cứ: “Muốn làm gì cứ mở miệng gọi là được, anh mới vừa giặt quần áo, lát nữa xuống lầu nấu cơm cho em, chúng ta thử ăn thêm một chút một lần nữa, Ginn) S8…

Giọng anh hơi ngừng, bởi vì có lòng bàn tay ấm áp đi tới mi tâm đang chau chặt của anh, bên tai quanh quần giọng nói dịu dàng của cô: “Chồng ơi, đừng chau mày nữa.”

Cố Dạ Cần chắn động, đôi đồng tử đen dán chặt vào cô.

Cô gọi anh là cái gì?

Chồng?

Cố Dạ Cẩn nói không rõ cảm nhận trong lòng, anh nên mừng rỡ không?

Đúng, hẳn là mừng rỡ như điên, bởi vì hai người kết hôn đã lâu như vậy, cô lại chưa từng gọi anh là chồng, đây là lần đầu tiên.

Tiếng “chồng” này rốt cục anh đã đợi được rồi.

Thế nhưng, anh một chút cũng không mừng rỡ được, bởi vì tình trạng cơ thể cô càng ngày càng tệ, cô hiện tại tốt chuyển đại khái giống như… hồi quang phản chiếu…

Diệp Linh chậm rãi vươn hai tay, sờ lên mặt mũi anh tuấn của anh, cô chau hàng mày thanh tú, trong mặt mày tât cả đều là không nỡ: “Chồng ơi, anh sao gầy quá vậy? Ngay cả râu cũng không cạo.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2228


CHương 2228:

Anh vẫn là dáng vẻ cô quen thuộc, chỉ là anh gầy đi rất nhiều, toàn bộ ngũ quan đều hốc hác, trên chiếc cằm vốn sạch sẽ cũng mọc lên một hàng râu, thật lâu chưa cạo rồi!

Cố Dạ Cần vươn tay sờ lên khuôn mặt nhỏ của cô, lòng bàn tay mê luyến v**t v* da thịt mềm mại như trước của cô, anh đi tới trên trán cô, chậm rãi hôn: ‘VƠĐBI Anh nhẹ giọng gọi cô vợ.

“Dạ.” Cô mỉm cười, đáp lại, hai tay ôm lấy cổ anh, ôm chặt lấy anh.

Cô Dạ Cân từ cái trán của cô hôn đên trên mặt cô, thật lâu không hôn cô rồi, không dám, sợ chọc cô phản cảm, anh nhịn thật lâu, lúc này đúng là vẫn không nhịn được.

Anh tìm được đôi môi thơm mềm ấy, dịu dàng hôn lên.

Hàng mi dài của Diệp Linh run lên một cái, nhẹ nhàng nhắm mắt, khẽ đáp lại anh.

Lúc này ánh đèn tường tỏa xuống hai người, bọn họ không nói lời nào, chỉ ôm thật chặt hôn ôm lẫn nhau.

Không biết hôn bao lâu, Cố Dạ Cần buông lỏng cô ra, anh tựa đầu trong cổ cô, cánh tay vòng bờ vai gây của cô, lực đạo lớn đến độ hận không thể nhào nặn cô vào trong cốt nhục của mình.

“Vợ, đừng rời bỏ anh được không…”

Anh dùng mũi cọ cọ da thịt mềm mại của cô, bộ dáng kia như là con thú nhỏ nũng nịu đáng thương ở bên chân chủ nhân: “Vợ ơi, anh không biết nên nói như thế nào, kỳ thực anh cũng không có tư cách để nói… chuyện bố mẹ em, chuyện anh trai em, anh rất xin lỗi, anh muốn trả lại, một mạng đền ba mạng, nhưng là, anh luyến tiếc mạng mình…

anh hiện tại đã có vợ, có con rồi, anh thật vất vả có một mái ấm, rõ ràng có thể vươn tay chạm tới hạnh phúc, anh thực sự luyến tiếc mạng mình…”

“Vợ, anh cũng luyến tiếc mạng của em, luyến tiếc mạng con trai chúng ta, chúng ta một nhà ba người là máu mạch ruột rà, thiếu ai cũng không được… anh biết bản thân thực sự vô cùng ích kỷ, anh ngoại trừ xin lỗi không biết còn có thể làm những gì…”

Diệp Linh chôn khuôn mặt nhỏ trong cổ anh, trên mặt có giọt lệ nóng bỏng rơi nhanh xuống, cô nhỏ giọng nghẹn ngào: “Chồng ơi, xin lỗi, em hiện tại…thực sự rất thống khổ rất thống khổ…”

“Ừ, anh biết anh biết…”

Anh sao lại thế không biết nỗi thống khổ của cô, cô ở trong mơ từng lần một kêu khóc gọi bố mẹ, cô van xin bố mẹ đừng bỏ cô lại, cô van xin bố mẹ mang GÓI GI Cô sống ở trên đời này thống khổ như vậy, cô muôn giải thoát.

Mấy ngày này trên người cô không có chút thịt nào, gầy lợi hại, trước mang thai cô đã 45kg, sáng sớm hôm nay anh ôm cô đi cân, cô chỉ còn 40kg.

Vừa rồi cô chân trần đứng trên tắm trải sàn, một thân đồ ngủ màu trắng, đồ ngủ rộng thùng thình khoác trên người cô, cô gầy yếu như thể một trận gió sẽ cuốn bay đi, ngay cả trên cánh tay mịn màng cũng là lỗ kim xanh xanh tím tím.

Trên người cô tất cả đều là lỗ kim, không thẻ không ghim kim, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn cô chịu dằn vặt, nhìn cô giãy giụa.

“Vợ, để anh ích kỷ lần này được không em? Em muốn giải thoát, nhưng anh không thê đê cho em giải thoát, anh biết anh nắm em thật chặt sẽ khiến em rất đau khổ, nhưng…”

“Nhưng, nhưng dù đau khổ đi nữa anh cũng không thể buông tay em ra, tay em anh đã từng buông một lần, không muốn buông thêm lần nào nữa…”

Bờ vai Diệp Linh đang run rẩy, cô che mặt thút thít: “Chồng ơi, xin lỗi, thực sự xin lỗi… em thật sự thống khổ, thật sự khó chịu, em cảm thấy bản thân sắp không chịu đựng nỗi rồi.”

“Vợ,” Cố Dạ Cẩn hôn liên tục vào khuôn mặt nhỏ của cô: “Vợ, kiên trì thêm vì anh và con được chứ? Con của chúng ta rất khỏe mạnh, thằng bé vẫn luôn ở đây, em sờ sờ nó đi, được không?”

Cố Dạ Cần nắm tay cô đặt trên bụng cô.

Đầu ngón tay của anh xuyên vào, cùng cô mười ngón tay đan chặt, dẫn cô dịu dàng xoa xoa một vòng cái bụng nhỏ của cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2229


Chương 2229:

Diệp Linh trong nháy mắt rơi lệ.

Cố Dạ Cần cúi người hôn nước mắt cô, vừa hôn vừa nỉ non: “Cảm nhận không vợ, con của chúng ta muốn sinh ra, nó muốn đến thế giới này… Anh cũng muốn làm bố, về sau anh nhất định sẽ là một người bố tốt, yêu thương con thật tốt…”

“Mấy ngày này em đau anh cũng đau, mỗi ngày em ăn không ngon, anh cũng ăn không trôi… mỗi đêm em ngủ không tốt, anh cũng liền ngủ không được…

Lúc em khô sở, anh cũng sẽ cảm giác mình một giây kế tiếp sẽ đau khổ đến chết… Mấy năm nay anh chưa từng cảm thấy cuộc sống sẽ khó khăn như vậy, kế cận tuyệt vọng…”

“Nhưng, chúng ta vẫn như cũ mà… cho nên vợ, em đừng từ bỏ chúng ta, anh và con, đều cần em… hai bố con không thể không có em…”

Diệp Linh nấc lên nghẹn ngào, cô không biết nói cái gì cho phải.

Cô có tội, cô hẳn đi về phía bố mẹ và anh trai bồi tội, nhưng, cô luyến tiếc.

Cô đi rồi, cô để lại Cố Dạ Cẩn cô độc trên cuộc đời này, anh sẽ ra sao?

Bé con trong bụng cô sẽ ra sao?

Lúc gặp ác mộng cô đã từng siêt quả đắm đập về phía bụng mình, không cần đứa bé này nữa, cô cũng từng vươn tay đẩy anh ra, không cần anh, cô ngay cả mình cũng không cứu rỗi được, làm Sao còn có năng lực cứu chuộc người khác.

Cố Dạ Cần dùng hai tay nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, hiện tại mặt cô đã nhỏ đến đáng thương, không đủ để anh nắm trong lòng bàn tay: “Vợ ơi, đừng khóc nhé? Anh coi như em đã đồng ý với anh rồi. Anh đi làm tô mì cho em, em cố gắng ăn vài miếng nhé, có được không?”

Diệp Linh nhìn đôi mắt dịu dàng kia, mắy ngày này anh đã kiệt sức rồi, trong hôc mắt tât cả đêu là tia máu đỏ, nơi mắt có quằng thâm bầm đen, anh như vậy khiến cô tan nát cõi lòng.

“Dạ.” Diệp Linh gật đầu.

Tô mỳ ngon miệng rất nhanh đã có, Diệp Linh ngồi trên giường, Cố Dạ Cần lót một cái gối mềm cho cô phía sau lưng.

Anh dùng chiếc đũa gắp vài sợi mỳ, bởi vì nóng, anh rủ mắt thổi thổi, sau đó đưa tới bên miệng cô.

Diệp Linh ăn vào, chằm chậm nhai.

“Ngon không?” Người đàn ông hỏi.

Diệp Linh câu khóe môi, dịu dàng như nước cười: “Dạ, ăn ngon ạ.”

Cô nuốt xuống.

Mấy giây sau, cô liền chau hàng mày thanh tú, bàn tay nhỏ sờ lên lồng ngực mình, đây là dấu hiệu cô muốn nôn.

Cô khom lưng muốn nôn, nhưng lúc này cơ thể mềm mại bị người đàn ông ôm vào trong ngực, môi cô bị chặn lại, là anh hôn cô.

Hai tay Diệp Linh siết chặt vạt áo anh, lúc anh hôn khí tức sạch sẽ mát lạnh mê người liền tràn vào, buồn nôn trong ngực được ép xuống, cô từ từ nhắm hai mắt mặc anh hôn một hồi.

“Khá hơn chút nào chưa em?” Anh hỏi.

“Dạ.” Cô gật đầu.

Sau đó anh cũng không dùng đũa đút nữa, cắn chút mỳ trong miệng mình, sau đó mớm đút tới miệng cô, đợi cô nuốt xuống không ói ra mới rời đi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2230


Chương 2230:

Diệp Linh thả lỏng, miễn cưỡng tựa ở đầu giường, đôi mắt buồn ngủ không mở ra được, cô mơ mơ màng màng mặc anh vừa đút vừa hôn, lúc mở mắt ra lần nữa đã là sáng ngày hôm sau.

Tình hình của Diệp Linh bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, cô bắt đầu ăn cơm, không nôn nữa, sau đó cô bắt đầu xuống giường, kéo màn cửa số ra phơi chút ánh mặt trời chói mắt.

Trong nửa tháng cơ thể cô khôi phục cũng không tệ lắm, thằng nhóc kia lại một lần nữa đạp bụng cô, nhưng cô không khôi phục trí nhớ, cô vẫn quên chuyện quên người như trước.

Sáng sớm hôm nọ.

Cố Dạ Cần ở phòng bếp chuẩn bị xong bữa sáng, anh lên cầu thang, chuẩn bị đi gọi Diệp Linh.

Đi được nửa đường, cửa phòng ngủ mở ra, Diệp Linh xách túi đi ra.

Trên gương mặt anh tuấn của Cố Dạ Cần lúc này lộ ra nụ cười: “V…”

Tiếng “vợ” này không có kêu thành tiêng, lại đôi một tiêng thét chói tai của Diệp Linh: “A, anh là ai, vì sao xuất hiện ở trong nhà tôi?”

Thân thể cao lớn của Cố Dạ Cần chấn động, anh biết ngày này cuối cùng đã tới, Diệp Linh quên mắt anh.

Cô đã không biết anh là ai.

Diệp Linh quá sợ hãi, khi cô tỉnh lại, bảy giờ rưỡi, cô nhớ cô phải đến đoàn phim quay diễn, ai ngờ vừa mới mở ra cửa liền gặp người xa lạ này.

Cô che túi ở trước người, đôi mắt yêu mị phòng bị nhìn anh chằm chằm.

Cố Dạ Cẩn nghiêm túc nhìn cô, trong mắt cô tất cả đều là xa lạ, ngày hôm nay, cô rốt cục vẫn phải quên anh.

Cô Dạ Cân không có biêu cảm gì, anh xoay người, từ từ đi xuống lầu, anh đi vào nhà bếp, dịu dàng nói: “Qua đây ăn sáng.”

Diệp Linh đi cùng: “Anh rốt cuộc là ai?”

“Anh là… người thuê nhà chung với Giả: Thuê nhà chung?

Diệp Linh liền nhướng chân mày lá liễu: “Tôi là một nữ minh tỉnh đang nổi lại luân lạc tới mức phải cùng người khác thuê nhà chung? Lẽ nào tôi không nổi sao?”

Diệp Linh cảm thấy người đàn ông này hêt sức kỳ quái, cô thây mình không nên ở lâu ở đâu, dù sao cô xinh đẹp như vậy, là một người đàn ông thấy cô đều sẽ sinh ra suy nghĩ gì đó, vì lý do an toàn, cô nhanh chóng ra khỏi nhà.

Lúc đi khỏi nhà đến đường cái, Diệp Linh giật mình, cô lắc lắc cái đầu nhỏ nhìn bốn phương tám hướng, cô muốn đi đâu nhỉ?

Cô đã quên nên đi đâ rồi, đã quên phải đi làm cái gì.

Lúc này trên đường chậm rãi chạy lên một chiếc Maybach màu bạc, Cố Dạ Cẩn xuyên qua cửa sổ xe nhìn về người phụ nữ nhỏ phía trước mắt, trong ngày đông, cô mặc chiếc áo len nhỏ màu trăng, phía dưới là chiêc váy đen bó sát, trên vai một cái túi lớn, sạch sẽ dịu dàng.

Nửa tháng này cô được anh nuôi không tệ lắm, khôi phục được một ít khí sắc.

Song cái bụng của cô vẫn nhỏ như thường, cũng không lộ ra đang mang thai.

Anh ngược lại không lo lắng quần trên người cô quá chặt, quần áo bên trong tủ đồ đều là đích thân anh chuẩn bị, có điều chỉnh số đo vòng eo rồi.

Chỉ là anh nhìn dáng vẻ hiện tại của cô, trái tim vẫn là hung hăng bị chọc vào, cô có bao nhiêu mê man, ngây người tại chỗ, rủ cái đầu nhỏ, thời khắc này cô giống như cô gái nhỏ bị ném lại trên đường cái, không biêt nơi nào là đường mình nên đi.

Cố Dạ Cần đánh tay lái, chậm rãi dừng xe lại ở trước mặt cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2231


Chương 2231:

Cửa số xe trợt xuống, anh nói: “Lên xe.”

Nghe được tiếng nói, Diệp Linh ngắng đầu, cô nhìn Cố Dạ Cẩn, trong mắt tất cả đều là trống rỗng cùng khó hiểu: “Anh là ai? Anh đang nói chuyện với tôi?”

Cả trái tim Cố Dạ Cần đều trầm xuống, mười phút trước ở trong nhà cô đã gặp anh, hiện tại cô liền quên mắt.

Cố Dạ Cần im lặng vài giây, sau đó mở miệng: “Không phải muốn đến đoàn phim sao? Anh đưa em đi.”

Vừa nghe hai chữ “đoàn phim” này Diệp Linh liền võ đầu mấy cái, đúng vậy, cô muốn đến đoàn phim mà, sao quên vậy ta?

Diệp Linh vươn tay mở ra cửa Xe, ngồi xuống: “Tiên sinh, cảm ơn anh nha.”

Cố Dạ Cẩn không đáp, đạp chân ga, chiếc xe sang trọng vững vàng lái đi.

Diệp Linh ngồi ở phía sau, dựa vào cửa sổ, đột nhiên cô nghe tiếng bụng mình kêu lên, thì ra cô đói bụng.

Tay nhỏ sờ lên bụng, cô nghĩ mình nên ăn chút gì đó, lúc này cô phát hiện bên người mình đặt một cái hộp giữ ấm.

Hai mắt cô liền sáng lên.

Lúc này bên tai vang lên một giọng nói trâm thâp từ tính, mang theo vài ý cười: “Muốn ăn?”

“Ừm.” Cô gật đầu.

“Vậy em ăn đi.”

“Thật không? Vậy cảm ơn nhiều.” Diệp Linh cầm lấy hộp giữ ấm, mở ra, bên trong là một phần sandwich, có cả trứng gà và thịt bò thái mỏng, một túi bánh kem còn nóng hồi, hai phần sushi, còn có vài quả cà chua bi cùng nửa trái cam vàng.

Vô cùng phong phú.

Diệp Linh cầm lấy sandwich cắn một cái, hình như là khẩu vị cô thích, hình như đều là đồ cô thích ăn…

Cô Dạ Cân xuyên qua kính chiêu hậu nhìn cô ăn sáng, cô ăn đặc biệt duyên dáng, không phát ra âm thanh, bàn tay nhỏ cầm bánh sandwich cắn lấy, có nước sốt chảy ra lòng bàn tay, cô vươn lưỡi l**m hết, giống như con mèo nhỏ.

Trên gương mặt anh tuấn của Cố Dạ Cần đầy tràn cưng chiều, hầu kết khẽ động, anh mở miệng: “Ăn đồ của người lạ, không sợ anh hạ độc em à?”

Diệp Linh lập tức kinh hãi, cô ngước mắt, nhìn Cố Dạ Cần ngồi chỗ tài xé.

Ngày hôm nay anh mặc áo len cao cổ đen, bên ngoài là chiếc áo khoác màu lam đậm, màu sắc đơn giản khiêm tốn phối hợp càng tôn lên một thân tuần mỹ nhã nhặn và khí tức cắm dục của anh.

Diệp Linh cảm giác ánh mặt mình bị anh mê hoặc, lúc này ánh mắt người đàn ông từ kính chiếu hậu đưa tới, không vội cũng không chậm, anh nhếch môi, miễn cưỡng nói: “Đàn ông bỏ thuốc phụ nữ, không hiểu sao? Cái xe này, là loại đàn ông yêu nhất, mà em, lại xinh đẹp như vậy.”

Lúc anh nói “xinh đẹp”, ám chỉ quét mắt sang dáng người cô.

Máu dịch cả người Diệp Linh “oanh”

một tiếng nổ tung: “Anh, anh, anh muốn làm cái gì? Tôi, tôi, tôi…”

Cô cứ “anh anh tôi tôi” nửa ngày cũng không biết nên nói cái gì.

“Ăn phần của em đi! Chỉ đùa với em một chút thôi” Cố Dạ Cẩn vui vẻ, nhướng mày kiếm cười nói.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2232


Chương 2232:

Diệp Linh thở dài một hơi: “Tiên sinh, về sau đừng tùy tiện đùa như vậy, vì tôi rất lo lắng có một ngày anh sẽ đùa đến vào đốn cảnh sát luôn đó!”

Nói xong Diệp Linh quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, không để ý tới anh.

Nửa giờ sau, xe dừng ngoài cổng đoàn phim, Cố Dạ Cần xuống xe, ga lăng kéo ra cửa sau xe.

Diệp Linh đi ra, cô ở trong túi lấy ra hai tờ tiền đưa cho Cố Dạ Cần: “Này, một tờ là tiên xe,còn một tờ là cảm ơn bữa sáng của anh đó.”

*…” Cố Dạ Gần tròng mắt nhìn lướt qua hai tờ tiền của cô: “Em xem anh thành tài xế rồi?”

Diệp Linh nhìn anh: “Chứ không thì sao?”

“Em thấy qua tài xế nào lái Maybach chưa?”

“Kẻ có tiền lái Maybach tới trải nghiệm cuộc sống, tôi cũng không phải chưa thấy qua.” Nói rồi Diệp Linh cuốn hai tờ bác Mao lại nhét vào trong túi áo khoác ngoài của Cố Dạ Cần, còn lắm bẩm: “Bây giờ kẻ có tiền thực sự quá rảnh rồi.”

Lúc này Hoa tỷ đã chạy đi ra, kích động hoa chân múa tay vui sướng: “Linh Linh! Linh Linh, em là mối lái của em Hoa tỷ đây, em có nhớ chị không?”

Diệp Linh gật đầu: “Hoa tỷ, em đương nhiên nhớ chị rồi, chúng ta vào đoàn phim thôi! Em nhớ được ta còn phải quay Kiếp Phù Du} .”

“Được được, chúng ta bây giờ liền đi vào.” Hoa tỷ mang Diệp Linh vào đoàn phim.

Trong đoàn phim.

Cố Dạ Cần cũng đi theo, anh hiện tại 24 giờ đồng hồ không thể rời Diệp Linh nửa bước.

Diệp Linh ở bên trong cùng đạo diễn Vương thử diễn thử, anh ngồi trên ghế salon ở phía ngoài đợi.

Anh cảm thấy buồn ngủ, nhắm mắt rồi ngủ mắt.

Lúc này có người đi tới: “Phạm tiêu thư, sao cô lại tới đây?”

Phạm Trình Trình nhanh chóng làm một dấu “suyt”, để người khác im lặng.

Phạm Trình Trình tới.

Phạm Trình Trình nhìn Cố Dạ Cần ngủ Say, sau đó cầm cái chăn qua, nhẹ nhàng đắp lên trên người anh.

Phạm Trình Trình khom người, đến gần Có Dạ Cần.

Cô ta biết anh, Cố Dạ Cần, thủ phủ Hải Thành.

Dáng dắp anh thật anh tuấn, giống hệt ánh mắt đầu tiên cô ta ở ngoài cửa Phạm gia thây anh, tuy là ngũ quan anh so với hai tháng trước gầy đi rất nhiều, nhưng chính vì vậy góc cạnh ngũ quan càng thêm sắc bén thâm thúy, mày kiếm kéo sâu vào bên mai, sống mũi như đỉnh núi, khiến người ta không dời mắt ni.

Đoán chừng anh rất mệt, trong khoảng thời gian này nhất định rất mệt! Dưới mắt có quằng thâm nhàn nhạt, anh lúc ngủ cũng không ngáy to giống người đàn ông khác mà hít thở nhẹ nhàng, na hai hàng lông mi như bàn chải an tĩnh đóng lại, nhã nhặn thâm sâu.

Hôm nay anh mặc áo khoác ngoài màu xanh đậm mỏng, phía dưới quần tây dài đen, lúc ngủ đôi chân dài vắt chéo vào nhau, từ mặt bên của chiếc quần tây cắt như dao vẽ ra một độ cung bén nhọn xinh đẹp, trên chân là đôi giày da màu đen thủ công, xỏ tất đen.

Đây là một người đàn ông theo đuổi cuộc sống có phẩm vị cao, anh giống như là một khối ngọc thô thượng đẳng chưa mài dũa, trong tuấn tú ôn nhuận lộ ra vẻ rực rỡ khiến phụ nữ si mê.

Phạm Trình Trình cảm thấy tim đập rộn lên, cô ta nhẹ nhàng đắp chăn lên trên vai anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2233


Chương 2233:

Cô ta muốn rụt tay về, nhưng người đàn ông đã tỉnh: “Vợ ơi…” Anh vươn tay nắm cổ tay cô ta.

Phạm Trình Trình cứng đờ: “Cố… Cố tổng…”

Cố Dạ Cần mở mắt ra, anh tưởng Diệp Linh, nên trong tròng mặt đen đây tràn nhu tình, đợi thấy rõ là cô ta, Cố Dạ Cần nhanh chóng hát tay cô ra, mềm mại và nhiệt độ trong tròng mắt cũng theo đó cùng nhau biến mắt, môi mỏng phát động, anh đạm mạc nói: “Sorry, tôi tưởng vợ tôi.”

Phạm Trình Trình đứng thẳng thân, lui về phía sau vài bước: “Không, không sao, Cố tổng, tôi nghe nói chị Linh Linh đi chụp diễn rồi, nên tôi qua đây để xem chị Linh Linh.”

Phạm Trình Trình đã đỏ mặt.

Cổ tay bị anh nắm qua còn có nhiệt độ trên người anh, sạch sẽ ấm áp.

Cố Dạ Cần đứng lên, tay phải đút trong túi quần: “Linh Linh vẫn còn ở bên trong?”

“Đúng vậy, chị Linh Linh hình như quên thoại rồi, vừa rồi đạo diễn Vương hô cut rất nhiều lần.”

Nói xong ánh mắt Phạm Trình Trình liền rơi vào tay trái của Cố Dạ Cần, ngón áp út tay trái Cố Dạ Cần đeo một chiếc nhẫn cưới.

Là kiểu kinh điển, bên trong nạm một viên kim cương nhỏ sáng chói, trong khiêm tốn lộ ra xa hoa.

Phạm Trình Trình biết Cố Dạ Cần và Diệp Linh đã kết hôn rồi, bên tai cô ta bắt đầu vang vọng tiếng “vợ” kia, thật khó tưởng tượng người đàn ông như anh mà cưng chiều vợ sẽ như thế nào?

Vợ anh chăc hạnh phúc lãm.

Không nghĩ tới thủ phủ Hải Thành Cố Dạ Cẩn hiện tại thành đã là người chồng ba tốt rồi.

Lúc này Diệp Linh đi ra, cô nhìn thấy Phạm Trình Trình: “Trình Trình, sao em lại ở chỗ này?”

“Chị Linh Linh, em tới nhìn chị đó.”

Phạm Trình Trình cười ngọt ngào nói.

Cố Dạ Cần nhanh chóng nhíu mày, có chút không vui.

Cố Dạ Cần không biết đây là cái quỷ gì, hiện tại trí nhớ Diệp Linh lúc tốt lúc kém, cô nhớ Hoa tỷ, còn nhớ rõ Phạm Trình Trình, nên tính là đang chuyền tốt, thế nhưng, cô không ngừng quên đi anh.

Dù cho một giây trước đã gặp qua, một giây kế tiếp cô đã quên.

Lúc này ánh mắt Diệp Linh rơi trên người Cố Dạ Cần, bởi vì Cố Dạ Cần đứng chung một chỗ với Phạm Trình Trình, nên Diệp Linh hỏi một cách tự nhiê: “Trình Trình, vị kia là… bạn trai của em?”

Phạm Trình Trình đỏ mặt lên, cô ta đi tới bên người Cố Dạ Cần nhỏ giọng nói: “Cô tông, không băng… cứ nói anh là bạn trai của em, như vậy anh cũng có cơ hội tiếp xúc được chị Linh Linh đó.”

Cố Dạ Cần nhìn Diệp Linh, cũng không cho Phạm Trình Trình một con mắt.

Phạm Trình Trình cho là anh đồng ý, cô ta giơ tay lên móc lên cánh tay Cố Dạ Cần.

Thế nhưng, không móc đến, Cố Dạ Cần dù không hề động, thế nhưng anh thấp mắt, nhìn thoáng qua ống tay áo của mình, sau đó ngắng đầu, ánh mắt rơi trên mặt Phạm Trình Trình, đại khái là – cô thử đụng tôi xem.

Phạm Trình Trình trực tiếp cứng đờ: “Cố tổng, em…”

“Đây chính là giáo dưỡng của Phạm gia các người, tùy tiện một cái đã tiếp xúc chân tay với đàn ông đã có vợ?” Cố Dạ Cần lạnh nhạt bạc tình hỏi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2234


Chương 2234:

Phạm Trình Trình “xoát” một cái trắng phau.

Diệp Linh nghi hoặc nhìn một màn này, vừa rồi cô thực sự tưởng Cố Dạ Cần là bạn trai của Phạm Trình Trình, nhưng là bây giờ người đàn ông này nói anh đã có vợ?

Vậy anh thật đúng là một người đàn ông tốt.

Lúc này Diệp Linh thấy được nhẫn cưới trên ngón áp út tay trái của anh, anh vân mang nhân.

Cái nhẫn này… hình như rất quen thuộc.

Diệp Linh đột nhiên cảm thấy thân thể khó chịu, loại quen thuộc này làm cô bài xích, làm cô khổ sở.

“Em sao vậy?” Nhận ra Diệp Linh khác thường đầu tiên, Cố Dạ Cần liền nhắc chân dài đi tới khẩn trương hỏi.

“Tôi không sao…”

Diệp Linh vẫn chưa nói hết, bàn tay to của Cố Dạ Cần liền vươn đến sờ trên trán cô: “Có phải cơ thể khó chịu hay không?”

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh run lên, lui vê phía sau hai bước, tách ra bàn tay của anh, cô chau mày nói: “Anh không phải nói anh đã có vợ sao, vậy xin anh tự trọng!”

Vừa rồi anh cự tuyệt Phạm Trình Trình, cô còn tưởng rằng anh là một người đàn ông tốt.

Ai ngờ anh trực tiếp chạy tới sờ trán cô, như thể hai người rất thân thuộc, Diệp Linh đã cảm thấy, anh không phải người đàn ông tốt.

Cố Dạ Cần nhìn cô không vui, câu môi nói: “Anh đã có vợ, vợ anh chính là…

em đól”

Cái gì?

Diệp Linh lập tức ngây ngắn cả người: Cô là vợ anh?

Nằm mơ đi!

Cô là đại minh tỉnh Diệp Linh, anh muốn làm chồng của Diệp Linh? Anh điên rồi all Đúng là bệnh không nhẹ.

Cố Dạ Cần nhìn dáng vẻ cô ngây ngốc, nửa tháng này cô đang chuyển biến tốt đẹp, khuôn mặt đã từng nhỏ đến đáng thương được anh nuôi ra chút phấn nhuận, ánh mắt của cô là xinh đẹp nhất, trắng đen phân rõ thanh thuần như vậy.

Hiện tại anh nói câu đầu tiên đã hù dọa cô rôi.

Anh không muốn đợi.

Cô quên anh cũng được, anh sẽ để cô một lần nữa quen biết anh.

Cô quên một lần, anh dạy một lần.

Quên một lần, anh sẽ dạy một lần.

Một ngày nào đó cô sẽ nhớ lại anh!

Diệp Linh không biết anh đang suy nghĩ gì, cô chỉ cảm thấy mặt mình hơi nóng, cô ho khan một cái, xấu hỗ cười nói: “Tiên sinh, anh thật biết nói đùa, tôi tên Diệp Linh, tôi không phải vợ anh mà…”

Cô còn không chưa nói xong, Cố Dạ Cần đột nhiên đi tới hướng cô, anh…anh muốn làm gì?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2235


Chương 2235:

Diệp Linh liền lui về phía sau, rất nhanh đã đụng tới bên tường, lúc này Cố Dạ Cần “bốp” một tiếng chống bàn tay trên vách tường bên người cô, bá đạo giam giữ cô trong lòng mình, giọng nói thấp thuần vang lên trên đỉnh đầu, mang theo ý cười: “Em quên em là vợ anh?

Tốt lắm, bây giờ anh sẽ giúp em nhớ lại một chút…”

Có ý gì?

Cố Dạ Cẩn đè người xuống: “Anh có thể nói hết tất cả lần đầu tiên giữa chúng ta cho em, tỷ như lần đầu tiên chúng ta năm tay, lân đâu tiên ôm nhau, lần đầu tiên hôn môi, lần đầu tiên ngủ cùng nhau, còn có lần đầu tiên…”

“Được rồi, đừng nói nữa!” Diệp Linh cảm thấy bên tai đều nóng, cô đầy anh ra một chút: “Tôi thấy anh bệnh không nhẹ, bị bệnh thì nên uống thuốc, anh mau đi uống thuốc đil!”

Cố Dạ Cần nhướng mày kiếm một cái: *“Ò, được thôi.”

Anh giữ bàn tay nhỏ của cô trong lòng bàn tay của mình, nắm cô kéo đi.

Diệp Linh sợ hãi: “Anh, anh làm cái gì, buông tay!”

Người đàn ông phía trước không quay đầu, giọng nói lộ rõ ý cười hiển thị tâm tình sung sướng của anh lúc này: “Em không phải bảo anh uống thuốc sao, em chính là thuốc của anh, anh trở về để ăn… em.”

Diệp Linh: “…”

“Vị tiên sinh này, tôi lặp lại lần nữa anh mau chóng buông tay, anh như vậy là quấy rầy, nghiêm trọng uy h**p đến sự an toàn của tôi, ta hoàn toàn có thể báo cảnh sát bắt…”

Tiếng “anh” này chưa kịp nói ra, cô “oanh” một tiếng tiến đụng vào trong ngực người đàn ông, nguyên nhân là anh đột nhiên dừng bước, mà cô tránh không kịp.

Chiếc cằm xinh xắn bị hai ngón tay người đàn ông nhắc lên, ngũ quan tuấn mỹ của Cô Dạ Cân không ngừng phóng đại trong tầm mắt của cô: “Vợ à, anh đã nói em là vợ của anh, mà em không tin, em có dám theo anh về nhà xem một chút em đến cùng có phải là vợ anh, em dám không?

Khuôn mặt nhỏ mềm mịn của Diệp Linh dần dần nóng lên, không biết là cằm bị anh chạm vào sinh ra điện lưu, hay là vẻ nhu tình trên mặt khi anh cất tiếng “vợ” kia.

Anh vậy mà gọi cô là… vợ Ngay lúc trong lòng Diệp Linh hơi rối loạn, đột nhiên nghe được giọng Lê Hương: “Linh Linh.”

Lê Hương tới, bên người còn có bóng người cao ngất Mạc Tuân.

Vợ chông Mạc thị đều tới.

Diệp Linh đẩy Cố Dạ Cần ra, chạy tới bên người Lê Hương: “Lê Hương, cậu tới rồi?”

“Ừ.” Lê Hương nắm tay Diệp Linh: “Linh Linh, đi thôi, tớ kiểm tra sức khoẻ cho cậu.”

tÚ Diệp Linh đi theo Lê Hương.

Lê Hương làm kiểm tra xong, Cố Dạ Cần đã đứng đợi cô rồi.

“Linh Linh thế nào?” Cố Dạ Cần hỏi.

Lê Hương gật đâu: “Nửa tháng này trạng thái của Linh Linh và bé con trong bụng rất tốt.”

Cố Dạ Cẩn thở dài một hơi thật dài: “Vậy là tốt rồi, lát nữa giúp tôi một việc, ở chỗ Linh Linh chứng thực thân phận tôi là chồng cô ấy một chút.”

Có đôi khi Cố Dạ Cẩn thực sự quá ghen tyh với Lê Hương, bởi vì Diệp Linh chưa từng quên qua cô bạn tốt Lê Hương này, hiện tại thân phận của anh cũng nhất định phải cần Lê Hương hỗ trợ chứng thực.

Lê Hương im lặng, sau đó chậm rãi chau mày: “Cố tổng, anh thật sự muốn Linh Linh nhớ lại anh sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2236


Chương 2236:

“Có ý gì?”

“Anh có nghĩ tới vì sao Linh Linh đột nhiên trở nên tốt hơn hay không, có lẽ là bởi vì… Linh Linh quên mất anh, cho nên mới tốt hơn.”

Cố Dạ Cần đột nhiên cứng đờ.

“Bởi vì Linh Linh quên mất anh, cho nên mới có thể hít thở, một khi Linh Linh nhớ lại anh, tâm bệnh của cô ấy sợ rằng sẽ lần thứ hai cuốn tới, Cố tổng, anh đã thành bệnh của Linh Linh.”

Cố Dạ Cần trực mím chặt môi lạnh lẽo, anh lặng im đến đáng sợ.

“Cố tổng, anh bây giờ muốn buông tay không?” Lê Hương hỏi.

Tât cả câu hỏi lại trở vê nơi bắt đâu, quanh đi quân lại vẫn là muốn anh buông tay.

Cố Dạ Cẩn chậm rãi lắc đầu, sau đó phun ra hai chữ: “Không buông.”

Cố Dạ Cẩn thấp giọng nói: “Không buông, mặc kệ mấy người ai nói với tôi, dù cho tất cả mọi người trên toàn thế giới nói với tôi, tôi đều sẽ không buông tay.”

Lê Hương gật đầu: “Được, tôi sẽ nói với Linh Linh anh là chồng cậu ấy.”

Nói xong, Lê Hương rời đi.

Lê Hương vừa đi, Mạc Tuân tới.

Cố Dạ Cần ngắng đầu nhìn Mạc Tuân: “Có tung tích của Diệp Minh không?”

“Người của chúng ta vẫn luôn điều tra tung tích của Diệp Minh, bây giờ còn chưa có tin tức, tuy nhiên…”

“Tuy nhiên sao?”

“Tuy nhiên, Diệp Minh chắc vẫn chưa chết, bởi vì Tô Tiểu Đường đã mắt tích cùng anh ta.”

Ngày ấy Tiêu Thành lái xe trở về tìm Diệp Linh, sau đó xảy ra vụ nổ, theo sát đó Tô Tiểu Đường cũng biến mắt.

Mạc Tuân nhìn dáng vẻ trầm mặc của Cố Dạ Cẩn, tiến lên vỗ vai anh một cái: “Lần này mẹ cậu hại Diệp Minh một mạng, cho dù Diệp Minh may mắn còn sống, những lời Tiêu Thành là Diệp Minh này đã mang đến cho Diệp Minh một hồi gió tanh mưa máu rồi. Người của Tiêu gia ở Hồng Kông đã điều động toàn bộ rồi, dù cho chết cũng phải tìm được xương côt của anh ta, hiện tại khắp nơi đều là tiếng gió hạc lệ, Diệp Minh cho dù sống sót cũng không biết có thể tuyệt địa phản kích được hay không, cho nên… Diệp Linh hận cậu, là có lý.”

Cố Dạ Cần im lặng chốc lát: “Vậy rút hết người của chúng ta toàn bộ về đi.”

Mạc Tuân suy nghĩ một chút: “Ý của cậu là?”

“Nếu như Diệp Minh còn sống, anh ta sẽ nghĩ cách liên hệ chúng ta trước tiên, Linh Linh là em gái của anh ta, anh ta hiện tại nhất định lo lắng an nguy của Linh Linh hơn bắt kỳ ai, nếu như anh ta không liên hệ chúng ta, vậy nói rõ anh ta đã chết, hoặc là anh ta căn bản là không thể liên hệ chúng ta, vậy chúng ta cũng không cân làm cho anh ta loạn thêm, năm đó Diệp Minh kinh tài tuyệt luân đã có thể tuyệt địa phản kích, điều duy nhất chúng ta phải làm chính là – đợi.”

Mạc Tuân liếc Cố Dạ Cần, Cố Dạ Cần vẫn am hiểu tấn công bây giờ lại học được chờ đợi: “Đợi cũng được thôi, thế nhưng, cậu đợi được à?”

Cố Dạ Cẩn gật đầu: “Được, tớ nhất định sẽ đợi đến khi Diệp Minh trở về.”

Mạc Tuân đi, Cố Dạ Cần đứng tại chỗ một hồi, anh muốn hút thuốc, thế nhưng sau khi Diệp Linh mang thai anh đã cai thuốc rồi.

Lúc này Diệp Linh đi tới, đứng ở phía trước, đôi mắt yêu mị nghi ngờ đánh giá anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2237


Chương 2237:

Cố Dạ Cần nhanh chóng chỉnh lại tất cả tâm tình sau đó đi lên trước, anh câu môi, dịu dàng cười nói: “Nhìn anh như vậy làm gì?”

“Lê Hương nói tôi mang thai, bé con trong bụng này là của anh, anh là chồng tôi.” Diệp Linh đặt tay lên trên bụng mình.

Cố Dạ Cần cũng biết, anh nói một vạn câu cũng không bằng Lê Hương nói với cô một câu!

Anh hừ một cái tiếng: “Anh đã sớm nói em là vợ anh rồi, em xem anh không có lừa em mài”

“Nhưng… tôi đối với anh một chút ấn tượng cũng không có, như vậy đi, anh dẫn tôi về thăm nhà một chút đi! Xem tôi có thể nhớ được cái gì hay không.”

“Được, chúng ta về nhà.” Cố Dạ Cần dắt tay cô, dẫn cô về nhà.

Sau một tiếng, chiếc Maybach dừng trên sân cỏ ở bên ngoài biệt thự, hai người đến nhà.

Cố Dạ Cẩn đứng trước cổng biệt thự, đưa vân tay vào mở cửa, Diệp Linh lại lặng lẽ lui về phía sau một chút, cô đột nhiên thay đổi chủ ý, cô không muốn cùng anh về nhà nữa.

Cô xoay người bỏ chạy.

Nhưng không có chạy mát, bởi vì trên bụng cô phủ tới một bàn tay, cả người cô bị ôm về phía sau, có thanh âm vang vọng ở bên tai cô: “Muốn chạy? Đã tới cửa rồi, em nghĩ anh sẽ để em chạy mắt?”

Diệp Linh giãy giụa: “Tôi, tôi đột nhiên thay đổi chủ ý rồi, ngày hôm nay thực Sự quá muộn, chúng ta cô nam quả nữ ở cùng một chỗ không an toàn, không bằng ban ngày ngày mai tôi sẽ trở lại.”

Cố Dạ Cần không nghe, anh nửa đẩy nửa ôm đưa cô vào biệt thự, môi mỏng rơi trên vành tai cô bắt đầu hôn: “Em mang thai còn chưa đầy ba tháng, yên tâm, anh không thê đụng vào em.”

Nguyên khuôn mặt nhỏ của Diệp Linh bạo nổ, cô tránh anh hôn, dùng sức đầy anh ra.

Thế nhưng Cố Dạ Cần sau lưng buông lỏng cô ra trước một bước, anh đi lên trước, từ trên kệ giày lấy ra một đôi dép màu hồng, sau đó chậm rãi ngồi xổm người xuống: “Đồi giày.”

Diệp Linh tròng mắt nhìn người đàn ông đang ngồi, hàng mi như lông vũ khẽ run.

Lúc này mắt cá chân phải của cô bị anh bọc vào trong lòng bàn tay, hôm nay cô mặc đôi giày thể thao màu trắng, anh thông thạo cởi ra giày cô, sau đó giúp cô cởi giày, cuối cùng nâng gan bàn HH «ẶG chân xinh xăn dịu dàng bỏ vào chiêc dép lông mao ấm áp.

Giúp cô thay giày xong, anh lại tự mình thay giày, đưa cánh tay nắm cả bờ vai thơm của cô, anh mang cô vào trong phòng khách.

Đèn tường trong phòng khách sáng sủa được anh bật lên, anh dịu dàng nói: “Em nằm trên ghế salon đi, anh nấu cơm đã, đừng chạy loạn, có việc cứ gọi anh.”

Anh hôn một cái cái trán cô, đến phòng bếp.

Diệp Linh đứng tại chỗ ngây ngắn một hồi, cô mờ mịt nhìn căn biệt thự này, rất xa lạ, thế nhưng trong lòng lại có một loại cảm giác rất quen thuộc.

Tròng mất đôi dép trên chân mình, trong đầu hiện ra hình ảnh vừa nãy, đèn trong phòng khách không bật, chỉ có một ngọn đèn vàng ở chỗ huyền quan, ngọn đèn mờ ảo hắt vào trên người anh, anh ngồi xổm người xuống, đổi cô giày cho cô.

Trong phòng bếp có động tĩnh, cô nhắc chân đi tới, len lén vươn đầu nhỏ, vừa rồi ở trong phòng khách anh đã cởi áo khoác ngoài màu lam đậm ra rồi, hiện tại chỉ mặc áo len trắng mỏng, thân thể cao to như tùng ấy đứng để bên đài rửa, đang rửa rau.

Diệp Linh không biết trong lòng mình đang nghĩ gì, cô đã cảm thấy trái tim rất đau rất đau, vì anh không nỡ.

Lúc này Cô Dạ Cân quay đâu thây được cô, anh cong khóe môi: “Ngắn người ở đó làm cái gì, qua đây.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2238


Chương 2238:

Anh vẫy tay với cô.

“Ah.” Diệp Linh gật đầu, nhắc chân đi tới.

Lúc đi tới bên cạnh anh anh một vươn cánh tay dài ra, trực tiếp hộ tống cô đến trước người anh, hai tay anh từ hai bên người cô xuyên qua rửa rau, lại miễn cưỡng cọ chiếc hàm kiên nghị trên vai cô, thanh âm của anh rất nhẹ nhàng, êm tai dễ nghe: “Biết anh tên gì không?”

Diệp Linh lắc đầu: “Không biết.”

“Cô Dạ Cân, tên của anh, nhớ kỹ.”

Có Dạ Cẩn…

Diệp Linh ở trong lòng đọc thầm ba chữ này.

Lúc này Cố Dạ Cần lại gần, hôn một cái lên mặt cô.

Sao anh lại thích hôn cô như thế?

Diệp Linh nhanh chóng dùng cùi chỏ đẩy hông anh một cái, giận trách: “Anh làm cái gì đó, sao cứ động tay động chân hoài vậy?”

Vừa dứt lời, phía sau truyền đến một tiếng rên thống khổ.

Diệp Linh lại càng hoảng sợ, nhanh chóng xoay người: “Này, Cố Dạ Cẩn, vừa rồi tôi căn bản không dùng sức, anh sẽ không yếu đuối như thế chứ!?”

Cô vươn hai tay sờ hông anh.

Lúc này trên đỉnh đầu đã vang lên tiếng cười vui vẻ: “Huề nhau nhé.”

“Cái gì?” Diệp Linh ngắng đầu, đôi mắt đẹp viết đầy ngây thơ.

Cố Dạ Cần nửa híp mắt, trên mắt tràn đầy nồng tình, còn có ý cười cưng chiều: “Anh động tay động chân với em, em bây giờ đã động tay chân với anh lại rồi, như vậy không phải đã huề nhau rồi sao?”

Diệp Linh ý thức được hai tay mình nhỏ bé còn sờ trên hông to lớn của anh: “…”

Cô đã biết, người đàn ông này chính là một con hồ ly phúc hắc.

“Anh chơi xấu, hứ, tôi giận đó!” Diệp Linh lúc này sử dụng quyền lợi của con gái, xụ mặt nhỏ xuống tỏ vẻ mình vô cùng tức giận.

Cố Dạ Cần nhìn cô, bởi vì giận đôi má tinh xảo của cô cũng hơi gồ lên, đôi mắt to phân rõ trắng đen kia vừa có vẻ lên án lại yêu kiều.

Anh thích cô thời khắc này vô cùng.

“Ừ, anh chơi xấu, anh xin lỗi em, vợ ơi, xin bót giận, tha thứ cho anh đi.” Anh xoay người cô qua, ôm cô tiếp tục rửa rau.

Diệp Linh còn cáu kỉnh bắt mãn, người đàn ông này muốn đùa cô liền đùa, quả thực xem cô như một đứa bé.

Đây quả thực vũ nhục chỉ số thông minh của cô.

Cô chớp hàng lông mi dài như quạt hương muốn nói chuyện, lúc này trên tay phải người đàn ông xuất hiện trái măng cụt, môi anh như vô ý cọ đến trên cổ cô: “Muốn ăn không?”

Diệp Linh theo bản năng rụt bả vai một cái, anh không rửa rau nữa, hai tay vòng trên vai cô, đưa một múi măng cụt lớn tới bên miệng cô.

Len lén liếc múi măng cụt, cái này hình như là cô thích ăn!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2239


Chương 2239:

Chua chua ngọt ngọt.

“Ưm… ăn.” Diệp Linh miễn cưỡng nói.

Cố Dạ Cẩn thông thạo đẩy ra lớp vỏ măng cụt màu tím đậm, lộ ra thịt quả trắng mọng bên trong, hai ngón tay anh gắp một miếng thịt quả ra, đưa tới miệng cô bên: “Ăn đi.”

“Cảm ơn.” Cô há miệng ăn.

“Ngon không?” Anh hỏi.

“Ừm, ăn ngon.” Cô đại khái thích ăn măng cụt nhất đó! Mùi vị của măng cụt ngọt ngọt chua chua, mát mẻ sướng miệng, rất thích hợp với khẩu vị của phụ nữ có thai như cô.

Cô ăn một miếng, nước miếng trong miệng đã cuộn trào.

lưu như thê.

Diệp Linh cảm giác mình cũng thật là kỳ quái, ngày thường đổi thành người đàn ông khác dám nói bậy với cô như vậy, cô đoán chừng sẽ ném giày cao gót tới rồi, thế nhưng người đàn ông này lại khiến cô không còn cách nào.

“Tôi không ăn nữa, buông ra.” Cô dùng sức giấy giụa ra khỏi ngực anh, hung dữ trợn mắt nhìn anh, trực tiếp đi ra.

Cố Dạ Cần nhìn bóng lưng nho nhỏ của cô, chậm rãi câu khóe môi, anh cười nói: “Măng cụt và hoa quả khác đều ở trong phòng khách, tự mình ăn đi.”

Diệp Linh nhìn đĩa trái cây để trên bàn trà phòng khách: “…”

Người đàn ông này là cô ý!

Diệp Linh ăn một cái măng cụt xong rồi cũng không ăn nữa, mang thai xong cô cũng không quá thèm ăn, loại hoa quả tính hàn này cô ăn một cái đễ đỡ thèm thôi.

Kỳ thực cô rất hiểu chuyện đó nha.

Ngồi ở trong phòng khách xem TV một chút, lúc đang say mê bỗng salon bên người cô sụp xuống phân nửa, Cố Dạ Cần tới, trong tay anh bưng một bát hoa sứ tỉnh xảo, trong bát múc canh: “Lát rồi xem, ăn canh trước đã.”

Diệp Linh tròng mắt, cô chau mày: “Có thịt, tôi không muốn ăn.”

Sau khi mang thai cô không thể thấy thịt luôn đấy chứ đừng nhắc tới ăn.

Lúc này điều khiển từ xa trong tay cô bị đoạt đi, màn hình “phụt” cái thành đen, TV bị anh tắt đi.

Anh vươn cánh tay qua vòng cái bụng nhỏ đang nhô ra của cô, ung dung ôm cô ngôi trên bắp đùi anh: “Ngoan, ăn chút canh thịt, không thể quá kén ăn, dinh dưỡng sẽ không cân đối, em không ăn nhưng con phải ăn.”

Lửa giận trong lòng Diệp Linh bùng lên, cô không thể coi TV à?

Cặp đùi mảnh khảnh bất mãn quơ quàng trên không trung, cô giơ quả đắm nhỏ đập vào bả vai anh tuấn của anh, cái miệng nhỏ như anh đào chu lên, nũng nịu lên án: “Tôi không ăn tôi không ăn, tôi muốn xem mà… Lê Hương còn nói anh là chồng của tôi, tôi thấy anh chẳng tốt đối với tôi chút nào GA…

Trong khoảng thời gian này cô được anh cưng chiều đến không chịu được chút xíu uất ức, hiện tại liền cao giọng lên án, trên gò má mêm đã đọng vài giọt nước mắt.

Cũng không phải thật sự muốn khóc, nhưng lại đã khóc lên.

Cố Dạ Cẩn cũng thực sự chịu thua dáng vẻ này của cô, chịu thua vẻ làm nũng ấy, anh đặt bát trên bàn trà trước người, ôm cô vừa hôn vừa dỗ: “Vợ ơi, đừng khóc nữa nhé? Em vừa khóc chồng liền đau lòng… bảo em ăn canh là để tốt cho em và con trai trong bụng, chồng tự tay chưng canh thịt, bên trong có chút đậu phụ cánh hoa… chỉ ăn vài hớp canh, không ăn thịt, vợ ngoan nha…”
 
Back
Top Dưới