Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2240


Chương 2240:

Anh giơ ngón cái ra lau lệ trên mặt cô, cúi người hôn chỉ chít lên khuôn mặt nhỏ của cô.

Diệp Linh cũng thực sự yêu ớt, hai tay nhỏ bé siết vạt áo trước ngực anh, thân thể cô nho nhỏ gầy yếu, ngồi ở trong ngực anh thực sự giống như một cô gái nhỏ, cô vẫn còn đang bất mãn vặn vẹo, hai cái đùi mảnh khảnh cọ xát quần tây đắt tiền của anh, lưu lại nếp nhăn trên đó.

Dưới ánh đèn sáng ngời bọn họ ôm chặt lẫn nhau, trong đôi mắt đẹp long lanh ấy chứa lệ, là dáng vẻ cô gái yếu ớt, anh đau lòng vô cùng, ôm cô dỗ dành, hận không thể dâng hết nhu tình cho cô.

Diệp Linh dần dần dừng khóc, cô vùi trong ngực anh, một nửa là bị anh dỗ ngoan, phân nửa là do đã mệt nhoài.

Đâu mơ mơ màng màng, cô vươn hai tay ôm cổ người đàn ông: “Cố Dạ Găng”

Cô khe khẽ lưu luyến gọi tên anh.

Cố Dạ Cẩn cứng đờ, anh không biết tiếng “Cố Dạ Cẩn” này là vừa rồi do anh dạy cô, hay là đã thâm nhập cốt tủy cô.

“Ừ, anh ở đây.” Cố Dạ Cần dùng cánh tay trái nâng cơ thể nho nhỏ của cô lên, để cô thoải mái co trong ngực anh, tay phải múc canh, thổi thổi sau đưa tới bên môi cô: “Ngoan, ăn vài miếng nào.”

Diệp Linh đã mệt đến không mở mắt ra được, tâm bệnh lần này kéo sụp một nửa thân thể cô, ngay cả đầu đều là bảy phân hô đô ba phân thanh tỉnh.

Có lúc cô không phân rõ mình đang ở đâu.

“Ah.” Cô khéo léo há cái miệng nhỏ nhấp một miếng.

Ăn không ngon, nên cô chau đôi mày thanh tú.

Có Dạ Cần hôn cánh mũi thanh tú của cô, đại khái bởi vì mang thai, mùi hương trên người cô có chút vừa ngọt vừa nặng mùi bơ sữa, anh rất thích ngửi, mê luyến mùi hương trên người G19} “Vợ, ăn hai miếng nữa nào, vì bé con ăn hai miếng.” Anh dịu dàng dỗ cô.

Diệp Linh lân này ngoan, an tĩnh làm ô trong ngực anh, cô há miệng, để anh đút canh, lần này cô không tùy hứng nữa, ăn hết canh vào.

Trong mắt Cố Dạ Cẩn có vui mừng, thấy cô buồn ngủ, anh nhẹ nhàng lay động cô: “Vợ, lát nữa rồi hãng ngủ, anh đút em ăn chút cơm.”

Diệp Linh tìm được cổ anh, chôn thật sâu vào: “Em no rồi, ngày hôm nay không ăn cơm được không?”

Cố Dạ Cần cảm thấy trái tim vừa xốp vừa mềm vừa đau, mặt của cô chôn trong cổ anh, đôi môi đỏ cọ trên da thịt anh, anh đã cảm thấy vọt lên một tia điện, phóng khắp thân thể.

“Vợ ngoan, anh đút em ăn chút cơm, dù vài miếng cũng được, em bây giờ quá gầy, cần béo lên một chút.”

Cô nào có dáng vẻ phụ nữ mang thai, toàn thân không có chút thịt, lại ăn ít như vậy, ăn chút canh đó sao mà đủ phần cho cô và bé con?

Anh yêu thương cô biết bao nhiêu.

“Không muốn nha, em thực sự không muốn ăn…” Diệp Linh ôm cổ của anh kiên trì nói.

Cố Dạ Cẩn không thể miễn cưỡng cô nữa, được rồi, anh thừa nhận anh thỏa hiệp.

Lúc này Diệp Linh nhẹ giọng nói: “Cố Dạ Cần, anh nói, em thực sự có thể…

bình an sinh bé con… ra được không?”

“Suyt, đừng nói lung tung!” Cô Dạ Cân nghiêng mặt, tìm được đôi môi mềm mại của cô đỏ khẽ hôn lên: “Em nhất định có thể bình an sinh bé con ra, không có việc gì đâu, hết thảy đều có anh đây, chúng ta một nhà ba người sẽ vĩnh viễn ở cạnh nhau.”

“Dạ.” Diệp Linh gật đầu, cô nhắm mắt lại, thực sự ngủ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2241


Chương 2241:

Cố Dạ Cần ôm cô ngồi một hồi, sau đó đứng dậy, ôm cô lên lầu.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, đặt cô ở trên giường lớn mềm mại, lúc vươn tay đắp chăn cho cô, chỉ thấy khóe mắt cô có giọt lệ trong suốt chậm rãi chảy xuống.

Thời gian qua bình tĩnh lại an bình, Diệp Linh mỗi ngày vào đoàn phim, có lẽ là cô vẫn còn tình yêu mãnh liệt với sự nghiệp diễn xuất, cô vượt qua trắc trở quên thoạt, rốt cục đã hoàn thành viên mãn tất cả cảnh quay, Kiếp Phù Du) nhanh chóng quay xong.

Mấy ngày này cô mỗi ngày đều thấy người đàn ông Cố Dạ Cần kia, tuy anh mỗi ngày đều nói cho cô biết anh tên Cố Dạ Cần, thế nhưng ngày hôm sau cô sẽ quên, từng ngày từng ngày quên đi.

Hôm nay là lễ đóng máy, thế nhưng Cố Dạ Cần chưa tới.

Bình thường giờ này anh đã tới rồi, nhưng ngày hôm nay văng mặt.

Diệp Linh không hề rời đi, cô luôn cảm thấy hôm nay có một người còn chưa gặp, trong lòng vắng vẻ.

Cô cảm thấy buồn chán, cho nên đứng dậy đi bên ngoài đi một chút.

Lúc này chỉ thấy mấy cô gái xoay thành một vòng tròn, ở đó xem LCD.

Trong đó còn có một người quen, là Phạm Trình Trình.

Diệp Linh thuận mắt nhìn lại, chỉ thấy trên màn LCD xuất hiện một thân ảnh cô quen thuộc tận xương.

Cố Dạ Cẩn.

Hôm nay anh rât khác, khác hăn với bộ quần áo sạch sẽ thường ngày, hôm nay anh mặc một bộ âu phục lịch sự, áo sơ mi trắng, áo com lê công sở sọc xanh đậm quấn quanh dáng người tráng kiện, bên ngoài là bộ vest đen được may chỉnh chu. Anh đi trong sảnh hội nghị cao cấp tỏa sáng, giữa các ngón tay cầm một tập tài liệu, phía sau là một nhóm nhân viên ưu tú mặc vest và giày da.

Anh đi về phía trước, phía trước có người đi tới nắm tay với anh, hai người nói nhỏ vài câu, nét mặt anh anh tuần hiện lên ý cười nhàn nhạt.

Diệp Linh kinh ngạc nhìn người trên màn hình LCD, trong lòng dường như bị xúc động, anh…

Anh hình như… là người cô phải đợi kia.

Anh tên là gì nhỉ?

Diệp Linh suy nghĩ một chút, thực sự không nhớ nỗi anh tên là gì.

Đương lúc Diệp Linh mơ hồ, bên tai truyền đến tiếng la hét si mê của các cô gái: “Oa, Cố tổng thật là đẹp trai mà.”

“Đúng vậy, Cố tổng chẳng những dáng dấp anh tuấn, khí chất cũng ôn nhuận, cái gì mà trai Tây chân dài, cái gì mà tiểu thịt tươi, những người đó so với Cố tổng thực sự bé nhỏ vô cùng.”

Phạm Trình Trình không nói gì, ánh mắt của cô ta sỉ ngôc rơi trên người Cô Dạ Cần.

“Trình Trình, cậu sao vậy, chẳng lẽ cậu xuân tâm manh động với Cố tổng, thích Cố tổng rồi?”

“Trình Trình, Cố tổng là người đã có vợ rồi, mấy ngày này Cố tổng đối với Diệp Linh một tắc cũng không rời, ngoan ngoãn phục tùng, nâng ở lòng bàn tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan, nên cậu đừng có loại tâm tư đó nữa.”

Phạm Trình Trình đỏ ửng mặt, cô ta chu môi nói: “Các cậu đừng nói nhảm, tớ cũng không có ý đó… Với lại, người đàn ông hoàn mỹ như Cố tổng như thế, tớ cho dù có chút ngưỡng mộ cũng rất bình thường mà.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2242


Chương 2242:

“Ngưỡng mộ thuộc về ngưỡng mộ, cậu cũng đừng vượt quá bản phận, Cố tổng có vợ rồi, trên tay anh ấy vẫn mang nhẫn cưới.”

Phạm Trình Trình cười giỡn nói: “Có vợ thì thế nào, chẳng lẽ không thể ly hôn à? Trên đời này có mấy người đàn ông không thích nếm thức ăn tươi, chị Linh Linh đang mang thai, đây là giai đoạn đàn ông dễ dàng lạc lối nhất, người đàn ông càng có tiền có quyền thế càng muốn gái trẻ đẹp.”

Phạm Trình Trình còn nói cái gì Diệp Linh không biết, bởi vì cô rủ cái đầu nhỏ, đóng cửa ban công, hiện tại cô không muốn đi ra nữa.

Chỉ muôn ở một mình.

Diệp Linh lại ngây người trong phòng làm việc nửa giờ, cô cởi giày, toàn bộ thân thể ngồi co lại trên ghế sa lon, trên bàn trà đặt một túi khoai tây chiên vị dưa chuột, cô đang ăn.

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vững vàng, tiếng bước chân tuy nhẹ, nhưng tai cô thính, vẫn là nghe được trước tiên.

Cố Dạ Cần tới.

Diệp Linh giật mình.

Nhưng lúc này giọng Phạm Trình Trình đã vang lên: “Cô tông, anh tới rôi.”

Giọng Phạm Trình Trình nhiệt tình lại trong veo.

“Ờ.” Cố Dạ Cần lãnh đạm lên tiếng.

Diệp Linh trong nháy mắt không muốn động, cô miễn cưỡng co mình, bóc miếng khoai tây chiên, đặt ở trong miệng nhai.

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, mang theo cơn gió lạnh, dư quang trong mắt cô xuất hiện đôi giày da đen được cọ sáng, đi lên là quần tây dài đen, bên ngoài rét lạnh, anh mặc chiếc áo khoác đen dài, trong phòng làm việc có hệ thống sưởi ấm, anh vào xong liền giơ tay lên cởi áo khoác trên người.

Phạm Trình Trình cũng vào theo, đứng ở bên cạnh anh, đưa tay đón: “Cố tổng, em tới đây!”

Cố Dạ Cẩn không đưa, ánh mắt của anh rơi trên người Diệp Linh, cự tuyệt nói: “Không cần, cô đi ra ngoài đi.”

Anh thản nhiên nói một cái câu, ném áo khoác ngoài vào trên lưng sô pha bên kia.

Ánh mắt Phạm Trình Trình ngưỡng mộ lưu luyến trên bóng lưng người đàn ông, nhưng cô ta biết Cố Dạ Cần muốn ở cùng Diệp Linh, nên cô ta khéo léo lui ra ngoài.

Cửa phòng làm việc bị đóng lại.

Cô Dạ Cân liêc đên khoai tây chiên trên bàn trà, lại nghiêng mặt đĩa thức ăn để trên tủ sách, anh mỗi ngày đều chuẩn bị buổi xế cho cô, nhưng bánh kem trên bàn hình như chưa được động vào.

“Tại sao lại ăn khoai tây chiên? Khoai tây chiên không có dinh dưỡng, ăn ít một chút, lát nữa chúng ta về nhà, để bụng ăn cơm tối.”

Nghe anh nói, Diệp Linh ngắng đầu, anh thân cao chân dài đứng bên người cô, đang cởi cúc áo tây trang, cởi tây trang liền lộ ra áo may-ô mày lam đậm kẻ sọc, vóc người anh cao to, hai chân thẳng tắp thon dài, đứng yên giống như là người mẫu nam trong tạp chí thời trang đi ra.

Ao sơ mi trăng bao vây lây cô tay anh, trên cổ tay áo có một hạt cúc kim cương, dưới ngọn đèn rọi xuống rạng rỡ phát quang.

Diệp Linh cúi thấp cái đầu nhỏ.

Cố Dạ Cần thấy cô không nói một lời, dáng vẻ lại rầu rĩ không vui, anh đi lên, ở trước mặt cô ngồi xổm xuống, vươn tay xoa xoa mái tóc như tơ lụa ấy, anh khẽ hỏi: “Sao vậy, sao không vui?”

“Không có.” Diệp Linh nhỏ giọng đáp, vừa nhai khoai tây chiên vừa đưa tay bóc khoai tây chiên.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2243


Chương 2243:

Nhưng không bóc được.

Cô ngắng đầu, túi khoai tây chiên trên bàn trà đã bị anh dời đi, với cánh tay nhỏ của cô, không với tới.

Bỏ đi, không ăn nữa.

Ngược lại cô cũng ăn không ra vị mùi vị gì.

Cô khẽ động, dùng hai cánh tay chặt ôm chặt chính mình hơn, sau đó tựa cằm trên đầu gối, lặng lặng ngắn người.

Đôi con ngươi đen của Cố Dạ Cần bởi vì cô cũng nhanh chóng đong tràn dịu dàng và đau lòng như nước, anh nhớ tới lúc cô mang theo tâm bệnh trở về Hải Thành, cô có phải cũng như vậy, cô độc mà bắt lực?

Bây giờ Cố Dạ Cần không biết nên yêu cô như thế nào?

Bởi vì anh cảm thấy dù cho yêu cô như thế nào cũng không đủ.

Cố Dạ Cần tới gần cô, tay phải xuyên vào trong mái tóc như tơ lụa của cô, đoạn thời gian này cô có thể ăn uống, cũng không rụng tóc nhiều như trước, vốn mái tóc trà dày mượt lại rơi rụng dần đi, trống không trong lòng bàn tay anh, giông như thân thê nhỏ yêu của cô.

Cọ chóp mũi lên cánh mũi cô thanh tú, anh nhẹ nhàng cọ cọ: “Đến tột cùng làm sao vậy, có phải không vui hay không?”

Anh khẩn cấp muốn biết tất cả hỉ nộ ái ố của cô bây giờ, cô gái này ở bên anh đã cùng anh đi qua hơn mười năm thời gian, cô từng bước một ngây ngô lột xác, chậm rãi trưởng thành, trở thành người phụ nữ của anh, vợ của anh, mẹ của con anh.

Nhìn cô thế này trái tim anh rất đau, đau đến không thở được.

Diệp Linh ngắng đầu nhỏ lên, cô chậm rãi vươn tay, sờ lên gò má anh.

Cô mờ mịt hỏi: “Anh tên là gì?”

Vì sao cô không gọi ra tên của anh, lại cảm giác anh là người cô vẫn chờ đợi kia?

Cố Dạ Cẩn cầm tay cô, dán gò má mình vào lòng bàn tay nhỏ mềm của cô, mê luyến yêu thương cọ: “Anh tên Có Dạ Cần.”

“Ah, vậy anh tới đây làm gì?”

“Anh là tới tìm vợ anh.”

“Nhưng vợ anh không có ở đây.”

Cố Dạ Cần nhìn đôi mắt đẹp của cô, ngón cái vươn sờ lên môi cô, nhẹ nhàng vuôt phăng, ánh mặt của anh nóng bỏng sáng rực: “Em nói vợ anh không phải đang ở đây sao, vợ anh chính là em.”

Diệp Linh nghe không rõ anh đang nói cái gì, sự chú ý của cô đều bị ngón cái anh hấp dẫn, anh sờ môi cô, sau đó từng tấc từng tấc lấn đến gần, muốn hôn cô.

Lúc sắp hôn lên, Diệp Linh nhanh chóng vươn hai tay đẩy anh ra: “Không muốn!”

Sô pha vừa rộng vừa mềm, cô trốn được trong góc, không cho anh hôn.

Cố Dạ Cẩn bật cười vài tiếng thấp thuần, trong tiếng cười tất cả đều là cưng chiều.

Diệp Linh cảm thây khuôn mặt nhỏ của mìnhh càng lúc càng nóng.

Cố Dạ Cẩn ngồi ở bên cạnh cô, tay phải nắm thắt lưng mềm của cô, bàn tay to tự nhiên phủ lên trên bụng nhỏ của cô, qua lại v**t v*.

Diệp Linh dùng cùi chỏ đẩy anh, thế nhưng đầy không ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2244


Chương 2244:

“Ngày hôm nay anh hơi mệt…” Cố Dạ Cần mở miệng nói.

“Nơi nào mệt?”

“Chân mỏi, giúp anh bóp chân.”

Diệp Linh ngồi dậy, quỳ hai gối trên ghế

Máu dịch cả người Diệp Linh “oanh” một tiếng xông lên trên đầu, cô rất nhanh rút tay trở về, xấu hổ giận dữ nói: “Anh, anh…”

Trên đời này còn có ai hạ lưu hơn anh không?

Cố Dạ Cẩn chịu không nồi nhất là ánh mắt trong suốt của cô lúc này, trong hốc mắt dâng lên tia đỏ tươi, anh nhướng mày kiếm, mặt mày lộ ra phong tình của người đàn ông thành thục: “Anh khờ hay là em ngốc, anh bảo em bóp chân em liền bóp?”

Diệp Linh không biết nói cái gì cho phải, khuôn mặt nhỏ của cô không ngừng tỏa nhiệt, cô rất nóng.

“Qua đây.” Anh lười biêng dựa vào trên ghế salon, đưa tay phải về hướng cô.

Diệp Linh bất động.

Cố Dạ Cần dùng lực kéo eo cô, cô cả người đều nằm trên ngực anh.

Anh che chở cô, không để cô đụng vào, nhưng khuôn mặt nhỏ của cô vẫn như trước đập vào chiếc trâm ghim trên áo com lê của anh, xúc cảm lạnh cứng tản ra mị lực của người đàn ông, làm cô tê đại.

“Không muốn…” Cô đẩy anh.

Yết hầu Cố Dạ Cần lăn một cái, tay phải đi tới xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô, thật trơn mịn: “Không tệ, còn biệt anh muốn làm cái gì.”

Diệp Linh nỗ lực đứng dậy, nhưng không được, tay phải của anh xuyên vào sau gáy cô dùng sức đè lại, trực tiếp hôn cô.

Diệp Linh thở gấp, tay để trên ngực anh lung tung nắm, chỉ nắm được một viên cúc áo, cô hu hu muốn khóc ra thành tiếng, lại bị anh nhân cơ hội chặn đi.

Khuôn mặt nhỏ đã bị hâm đến đỏ hồng, ngay cả trên cánh mũi thanh tú cũng toát ra vài giọt mồ hôi, giống như giọt sương trên cánh hồng.

Bàn tay muốn đẩy anh chậm rãi co lại, gắt gao nắm lấy anh, trong lòng có một loại cảm giác muốn bạo phát ra, cô nhẹ nhàng căn anh, ngây ngô chủ động đáp lại anh.

Hai người lật cả người, anh không dám đè cô, chỉ dám chống tay chống ở giữa cô: “Diệp Linh, nói cho anh biết, anh là ai?”

Diệp Linh mơ mơ màng màng nhắm mắt, cô nỗ lực vùi khuôn mặt nhỏ vào trên ghế salon, mái tóc đen trà dài như tơ lụa dính trên khuôn mặt nhỏ, áo đã hở phân nửa, vài sợi tóc quấn ở xương quai xanh cô, cô c*n m** d*** đáp: “Cố Dạ Cẩn.”

Cố Dạ Cần chậm rãi nhếch môi: “Vợ thật ngoan”

Nửa giờ sau Diệp Linh vùi trên ghê salon ngủ say, trên người cô đắp tắm chăn ấm ấp, toàn bộ cơ thể nho nhỏ đều chui vào, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn.

Cố Dạ Cần mở cửa sổ, để cho mùi vị * l**n t*nh m* trong phòng làm việc tản tán, anh tựa ở bên cửa sổ châm một điều thuốc, hít vài hơi.

Thân thể anh vẫn không được, song cái này không gây trở ngại hai người thân thiết cùng nhau.

Anh đã thật lâu không chạm đến cô, cô như là cây thuốc phiện khiến người ta dễ dàng sinh nghiện.

Lúc này tiếng đập cửa vang lên, cửa phòng làm việc trực tiệp bị đây ra, Phạm Trình Trình nước mắt rưng rưng vọt vào: “Cố tổng…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2245


Chương 2245:

Thư ký riêng ở phía sau cố gắng ngăn cản Phạm trình trình, những không thành công, anh ta nhìn về phía người đàn ông bên cửa sổ: “Chủ tịch, tôi đã ngăn cản, thế nhưng Phạm tiểu thư cứ xông vào…”

Cố Dạ Cần hít một hơi thuốc, ngửa đầu chậm rãi phun ra, anh híp mắt một cái: “Cậu đi ra ngoài trước đi.”

“Vâng.” Thư ký riêng đóng cửa lại.

Phạm Trình Trình đi về phía trước hai bước, tâm tình cô ta rất kích động, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp đều là nước mắt, lê hoa đái vũ, điềm đạm đáng yêu: “Cô tông, vừa rôi bô em gọi điện thoại cho em, nói nguồn vốn của Phạm thị xuất hiện một vài vấn đề, là Cố tổng anh động thủ, anh bảo bố em bằng tốc độ nhanh nhất mang theo anh trai của em và em rời khỏi Hải Thành phải không? Có tổng, anh không muốn thấy em đến như vậy à?”

Tiếng “em” này vừa bật ra, chỉ thấy một ánh mắt của Cố Dạ Cần nhẹ nhàng quét qua đây, ánh mắt của anh không tính là lợi hại, vốn là người đàn ông nhã nhặn tuấn mỹ, nhưng ánh mắt đã tuyệt đối đủ băng giá, băng lạnh thấu xương, làm cô ta rùng mình.

“Tôi cho cô cơ hội đứng ở đây không phải để cô lớn tiếng đánh thức vợ tôi, không khống chế được tâm trạng của mình thì cút ngay ra ngoài.” Người đàn ông phát động môi mỏng, trong thanh tuyến thấp thuần đã không còn một chút nhiệt độ.

Phạm Trình Trình theo ánh mắt của anh thấy được Diệp Linh nằm trên ghế salon, trên người cô bọc chăn, nhưng khuôn mặt nhỏ như được ngâm trong mật ngâm ong, ửng đỏ mà mềm mại đáng yêu.

Bên kia ghế salon đặt áo khoác, áo lông của Diệp Linh… bên cạnh quần áo người phụ nữ đặt áo khoác ngoài, com lê đen của người đàn ông…

Phạm Trình Trình ngần ra, cô ta cũng đoán được vừa rồi nơi đây đã xảy ra chuyện gì, cô ta chậm rãi nhìn về phía Cố Dạ Cần, đèn trong phòng đã chỉnh xuống mờ tối, cách cánh cửa số xa xa, càng lộ ra vẻ tối tăm, người đàn ông chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần tây dài đen đứng bên cửa sô, bên ngoài có gió lạnh thổi vào, thổi phồng rung động áo Sơ mi của anh…

Anh một chút không cảm thấy lạnh, tay trái đút trong túi quần, hai ngón tay phải mang theo một điếu thuốc đứng lặng bên bệ cửa sổ, nút áo sơ mi lười biếng mở ba cúc, lộ ra anh một mảng lớn da thịt màu mạch khỏe mạnh, anh nhíu mày hút thuốc, sau đó ngửa đầu phun ra, lúc anh ngửa đầu yết hầu tinh xảo của và xương quai xanh của người đàn ông hiện ra vô cùng rõ ràng, chân mày anh chau chặt, không biết là vừa rồi đã thoả mãn hay vẫn chưa.

Phạm Trình Trình trong lúc nhất thời cứng đò tại chỗ, cô ta chưa từng nghĩ tới thấy được dáng vẻ này của người đàn ông, trong lười biếng hiện ra hết khí độ ph*ng đ*ng xa hoa.

Khuôn mặt nhỏ của cô ta vừa trắng vừa đỏ, trắng là bởi vì vừa rồi khóc, đỏ là bởi vì dáng vẻ này của Cố Dạ Cần làm sỉ mê.

Tư thế người đàn ông sau khi xong chuyện hút thuốc giống như rượu nồng độ cao vậy, khiến người ta mặt đỏ tới mang tai.

Lúc Phạm Trình Trình cứng đờ, người đàn ông tùy ý đánh mắt nhìn qua đây: “Tôi đã biểu đạt ý tứ rất rõ ràng rồi, cô không hiểu chỗ nào?”

Đại khái là sợ đánh thức Diệp Linh cho nên anh đặc biệt đè thấp giọng, cho dù là nói ra lời lạnh lùng như vậy nhưng ở trong miệng anh phun ra cũng ôn nhuận từ tính đên không chịu được, Phạm Trình Trình cắn chặt răng nói: “Em đều nghe hiểu, thế nhưng Có tổng, anh để em rời khỏi Hải Thành dù sao gì cũng phải cho em một lý do.”

Cố Dạ Cần hít một hơi thuốc, cụp mắt phun ra, anh chậm rãi nhếch môi: “Vậy cô cho tôi một lý do cô không muốn rời đi, cô tại sao phải nhất quyết ở Hải Thành, nơi đây đến tột cùng có vật gì hấp dẫn cô, hả?”

Phạm Trình Trình cảm thấy trên mặt như lửa đốt, cô ta biết anh đã sớm nhìn thấu cô ta.

Hải Thành có cái gì tốt, Phạm gia hiện tại là ông trùm tài chính, cô ta vẫn luôn sống ở đại đô thị quốc tế, cô ta không muốn rời đi, còn chẳng phải là bởi vì cô aaaaaaaaa xa ta động vài phân tâm tư chớ nên có với anh sao.

Hải Thành không có gì tốt, thế nhưng Hải Thành… có anh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2246


Chương 2246:

“Cố tổng, em thừa nhận… em thích anh, nếu như anh là bởi vì em thích anh khiến em rời đi, vậy có phải quá tàn nhẫn rồi hay không? Con gái ngưỡng mộ anh có thể xếp hàng từ Trường Giang đến Hoàng Hà, anh đều muốn giải quyết toàn bộ sao?”

Cố Dạ Cần im lặng vài giây, hút xong điếu thuốc cuối cùng, anh nhấc đôi chân dài, khom lưng dập tắt đầu thuốc lá trong cái gạt tàn trên bàn: “Chí ít tôi có thể bảo đảm những người đó không xuất hiện trước mặt vợ tôi, không chọc cô ấy giận chọc cô ấy không vui, quan trọng nhât là, người yêu thích tôi rât nhiều, nhưng bọn họ cũng không buồn nôn như cô.”

Cái gì?

Con ngươi Phạm Trình Trình co rụt lại, cô ta khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn anh, anh vậy mà nói cô ta… buồn nôn?

Cô ta thiên kim đại tiểu thư của Phạm gia cơ đấy, sinh ra đã ngậm thìa vàng, đám con trai thích và theo đuổi cô ta rất nhiều, phú nhị đại, thanh niên tuấn kiệt, trong đó cũng không thiếu những người đàn ông thành công giống như anh, tùy tiện để cô ta chọn.

Bọn họ đều cung phụng cô ta, Phạm Trình Trình cảm thấy anh không thích cô ta cũng được, thế nhưng, anh lại nhục nhã cô ta như vậy.

Anh chính là người đầu tiên nói cô ta…

buồn nôn.

Cố Dạ Cẩn nhìn sắc mặt trắng bệch của Phạm Trình Trình, buồn cười câu môi: “Lễ nào tôi nói không đúng sao, cô tuy là làm danh viện thiên kim, thế nhưng trong bản chất lộ ra đê hèn tâm cơ, tôi vẫn mang nhẫn cưới, mọi người đều biết tôi là người đã có vợ, thế nhưng cô không chút ngần ngại nào, tôi cũng không công nhận cô là chân ái vô địch cái gì, cô chắc là cảm thấy khiêu chiến khi chinh phục một người đàn ông đã có gia đình, càng đem đến cảm xúc mạnh mẽ và k*ch th*ch hơn, đồng thời thỏa mãn cảm giác hư vinh của cô, kỳ thực những thứ này tôi đều có thể hiểu, tôi không hiểu là, Linh Linh vẫn

“Phạm Trình Trình, kỳ thực chúng ta là cùng một loại người, cho nên, cô không cần thiết ở trước mặt tôi ngụy trang, tôi đã nhìn cô như đang tr*n tr**ng chạy trước mặt tôi rồi, nực cười lắm.”

Tay chân Phạm Trình Trình lạnh băng, cô ta lần đầu tiên bị người ta triệt đầu triệt đuôi làm nhục một trận như vậy.

Phạm Trình Trình nhìn bóng lưng anh tuần đó, không nghĩ tới người đàn ông bề ngoài nhã nhặn cao quý như thế, trong xương lại lạnh lùng bạc tình như Vậy.

Tất cả sự dịu dàng của anh chỉ trao cho riêng Diệp Linh.

Cô Dạ Cân đi tới bên người Diệp Linh, sau đó chậm rãi ngồi xổm người xuống, Phạm Trình Trình không biết anh đang suy nghĩ gì, anh cùng Diệp Linh đã quen biết nhiều năm như vậy, tình cảm của người ta đã sớm từ đậm chuyển sang nhạt, duy chỉ có anh dường như yêu không đủ người phụ nữ kia.

Phạm Trình Trình hít sâu một hơi: “Cố Dạ Cần, anh cứ nói em và anh là cùng một loại người, chị Linh Linh sẽ không nên để anh chạm vào, anh nên chơi với em, lẽ nào ngoại trừ chị Linh Linh, anh chưa từng có những người phụ nữ khác, vậy Trần Viên Viên là cái gì? Cô ta không phải đã vào miệng anh rồi sao, cho nên, giữa anh và Linh Linh chị gái vĩnh viễn là có tì vết, các người căn bản sẽ không hoàn mỹ được.”

Nói xong, Phạm Trình Trình xoay người rời đi.

Bên tai an tĩnh, Cố Dạ Cần giữ nguyên tư thế không hề động, anh nhìn gương mặt Diệp Linh lúc ngủ, anh không biết…

trong lòng Diệp Linh có chú ý đến sự tồn tại kia của Trần Viên Viên không, dù sao một màn kia là cô nhìn tận mắt.

Khi tuyết lở, không có một bông hoa tuyết nào là vô tội.

Anh không biết, anh đến tột cùng ở trong căn tâm bệnh này của Diệp Linh sắm vai gì.

Thì ra, anh tồi tệ đến như vậy.

Diệp Linh vẫn được chăm sóc rất kỹ càng, thế nhưng rất nhanh người đàn ông chăm sóc cô rốt cuộc cũng không chịu đựng được nữa, phát sốt rất cao.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2247


Chương 2247:

Cố Dạ Cẩn là người quanh năm sẽ không bị bệnh, nhưng vừa có bệnh cả người như núi đổ, anh nằm trên giường, toàn thân nóng hồi, không ngừng ra mồ hôi, mệt lả.

Diệp Linh không đến đoàn phim, cô đứng ở bên giường, vươn tay nhỏ sờ trán của anh, cô chau hàng mày thanh tú, vừa lo vừa sợ: “Á, nóng quá, không được, em đưa anh đi bệnh viện.”

Cô tới ôm anh.

Cô Dạ Cân miên cưỡng mở mắt ra, cô họng khô khốc đau rát, anh năm cánh tay nhỏ của cô, suy yếu vô lực nói: “Vợ, ngoan, ngày hôm nay không cho phép ra ngoài, nếu không anh sẽ tìm không được ngươi… không cần đi bệnh viện, anh uống thuốc, một lát thôi sẽ tốt…”

Không có anh, cô ra ngoài sẽ bị lạc mắt.

Diệp Linh thấy anh khó chịu, cô cũng liền khó chịu: “Dạ, em sẽ không ra khỏi cửa…”

Cô mềm mại nói, cúi người, ghé đầu nhỏ vào trên ngực anh, dáng vẻ rất ngoan.

Cô Dạ Cân hôn trán cô, lúc dậy sớm liền phát hiện thân thể không thích hợp, không nghĩ tới sốt cao tới nhanh như vậy, anh vốn định gọi điện thoại cho Lê Hương, Diệp Linh cần người chăm sóc, thế nhưng mí mắt quá nặng, anh mơ mơ màng màng chỉ muốn ngủ.

“Vợ, ngoan, đừng chạy lung tung… anh chẳng mắy chốc sẽ khỏe thôi… khỏe rồi sẽ dậy nấu cơm cho em… hiện tại cứ ở với anh…” Anh lắm bẩm lưu luyến hôn cô, ôm cô thật chặt.

Diệp Linh thực sự không hề di chuyển, cô nhắm mắt lại cùng anh ngủ chung, mãi đến khi nghe được tiếng hít thở của anh đều đều vang lên, cô mới ngồi dậy.

Cơ thể người đàn ông quá nóng, cô đi tới phòng tắm, cầm một khăn ướt ấm đi ra, đắp lên trên trán anh.

Ngồi một hồi Diệp Linh vẫn đứng dậy, cô cầm túi ra cửa biệt thự.

Đi tới trên đường cái Diệp Linh tìm một siêu thị đi vào, cô chọn mua đi một ít hoa quả và rau, chuẩn bị buổi trưa chưng lê hấp đường phèn cho anh, hầm thêm tô cháo nhỏ thanh đạm cho anh.

Trong khoảng thời gian này việc này đều là anh làm, ngày hôm nay cô làm.

Anh uống thuốc rồi sốt sẽ nhanh hạ thôi, nhưng thể lực sẽ không khôi phục nhanh như vậy, không ăn uống sao mà được?

Tuy cô nấu ăn không tốt, nhưng những thứ này đơn giản cô vẫn có thể ứng phó.

Đên quây thu tiên tính tiên, Diệp Linh mang theo túi ra khỏi siêu thị.

Muốn trở về nhà, nhưng Diệp Linh đi hai bước liền dừng lại, cô đứng tại chỗ mờ mịt bốn phía, cô đột nhiên không biết nên đi hướng nào.

Thử đi qua đèn xanh đèn đỏ phía trước, Diệp Linh không nhìn thấy kiến trúc quen thuộc, ven đường đứng có một cô gái gọi điện thoại, cô tiến lên hỏi: “Xin hỏi…”

Cô gái dừng gọi điện thoại,: “Chị gái, chị làm sao vậy, là lạc đường sao?”

Diệp Linh ngây người, cô là lạc đường sao?

Cô muôn đi đâu?

Cô ngay cả địa chỉ của biệt thự cũng không nói được.

“Chị ơi, sắc mặt chị sao tái nhợt như thế, thân thể khó chịu sao? Sao chị không cùng người nhà đi ra ngoài?

Điện thoại của chị đâu, có thể gọi điện thoại đó.”

Đúng vậy, được nhắc nhở Diệp Linh nhớ tới cô có thể gọi điện thoại.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2248


Chương 2248:

Cô mừng rỡ lục điện thoại trong túi, thế nhưng không có, cô không mang điện thoại di động.

“Chị ơi, chị không mang điện thoại sao?

Như vậy đi, chị nói số điện thoại cho em, em giúp chị gọi điện thoại.”

“Được.” Diệp Linh nghĩ cách này cũng được, không có điện thoại thế nhưng cô nhớ số điện thoại mà, mắp máy môi, lại chẳng nói ra được gì, bởi vì, cô không nhớ.

Cả người Diệp Linh đều ngơ ngần, cô đứng tại chỗ đi một vòng, trong tầm mắt người đến xe đi, thành thị phồn hoa, nhưng vì sao trái tim cô trống rỗng như thế?

Tựa như rất nhiều năm trước, cô đi đến một thành phố xa lạ, cô đã từng vài đêm dường như cũng như vậy dừng lại ở góc đường thành phố nhìn ra xa, cô muốn ở trong biển người tìm được khuôn mặt cô quen thuộc, cô muốn nhào vào trong ngực anh uất ức làm nũng, cô muôn nói cho anh biêt, cô nhớ anh biết bao.

Thời gian như cát mịn chảy qua khẽ tay, nháy mắt, cô lại trở về điểm ban đầu, mất đi người trong lòng, mất đi anh.

Cái túi trong tay rơi xuống đất, cô chậm rãi ngồi xỗm người xuống.

Cô nên đi đâu đây? Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

Anh của cô đâu?

Vì sao không thấy?

Cô muốn về nhà, cô sợ lắm.

Rất sợ rất sợ.

Cô gái gọi điện thoại sợ hãi, cô ây vội khom người an ủi: “Chị ơi, chị làm sao vậy, chị có chuyện gì cứ nói ra, em có thể giúp chị.”

Viền mắt Diệp Linh đỏ bừng, mấy năm nay thể xác dù đang ở cạnh Cố Dạ Cần, thế nhưng trong lòng lưu lạc, ngơ ngác bàng hoàng, chợt bắt đầu quen dựa vào một người.

Lúc này phía sau có thanh âm vang lên: “Diệp Linh?”

Diệp Linh chấn động, chậm rãi quay đầu.

Là Phạm Tư Minh.

“Phạm Tư Minh.” Cô chậm rãi đứng lên.

Phạm Tư Minh nhanh chóng tiến lên: “Diệp Linh, sao em lại ở chỗ này? Em khóc sao, đã xảy ra chuyện gì, Cố Dạ Cần bắt nạt em?”

Diệp Linh vươn tay lau khô lệ, trong mắt cô nghi hoặc: “Cố Dạ Cẩn? Cố Dạ Cần là ai?”

Phạm Tư Minh vừa nghe liền hiểu, cô còn chưa hồi phục, cô đã quên Cố Dạ Cần.

“Diệp Linh, vậy bây giờ em đang làm gì, tại sao lại khóc?”

“Bởi vì, em dường như… đã đánh mất một người, em… đã quên đường về nhà.”

Phạm Tư Minh chậm rãi lộ ra nụ cười tự giễu, tuy cô đã quên Cố Dạ Cẩn, nhưng Cố Dạ Cần vẫn sống trong lòng cô, chẳng bao giờ phai nhạt.

“Ừ,” Phạm Tư Minh gật đầu, anh ta cười nói: “Diệp Linh, em đã đã quên nhiều người như vậy, vì sao còn nhớ rõ anh?”

Diệp Linh câu môi, cô nghiêm túc nói: “Phạm Tư Minh, em vẫn nhớ anh là bạn tôt của em.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2249


Chương 2249:

Phạm Tư Minh đột nhiên bình thường trở lại, bố phải dẫn anh ta và em gái rời đi, đây là lần cuối cùng anh ta cùng Diệp Linh gặp mặt.

“Linh Linh, anh có thể ôm em một cái không?” Phạm Tư Minh vươn tay.

Diệp Linh nhìn anh, không nhúc nhích.

Phạm Tư Minh tự mình tiến lên, vươn hai cánh tay nhẹ nhàng ôm cô trong lòng, anh ta thật thấp cảm thán: “Linh Linh, rõ ràng là anh quen em trước, Cố Dạ Cẩn mới là người đến sau, thế nhưng, anh đã đến muộn, thì ra đến muộn chính là trọn đời, cho nên anh thua tâm phục khẩu phục.”

Diệp Linh nghe không hiệu anh ta đang nói cái gì, song cô đã cảm nhận được bi thương ly biệt của Phạm Tư Minh, nên cô vươn tay nhỏ vỗ vỗ lưng Phạm Tư Minh.

Lúc này bên tai vang lên một tiếng rống giận dữ mà lo lắng: “Diệp Linh”

Diệp Linh đáp lại rồi quay đầu.

Có Dạ Cần tới, anh tới có bao nhiêu vội vàng, từ đường cái đối diện vội vã chạy tới, anh còn mặc áo cổ V màu xám ở nhà, quần tây dài đen, trên chân một đôi dép vải màu lam đậm, trên tay anh cầm điện thoại, nhanh chóng chạy tới.

Anh đứng ở trước người cô, lồng ngực của anh vẫn còn thở gấp, trong mắt không biêt là bởi vì sôt cao hay là cuồng loạn mà dâng lên màu đỏ tươi, tóc mái theo làn gió khẽ rung động, anh ốm yếu càng hiện ra vài phần sạch sẽ mê gầy yếu, sắc mặt anh căng chặt.

“Diệp Linh!” Có Dạ Cần vươn tay giữ lại cánh tay cô, một tay kéo cô từ trong lòng Phạm Tư Minh về.

Diệp Linh không đứng vững, trực tiếp đụng vào trong ngực anh, nhìn sắc mặt anh xanh mét, Diệp Linh có hơi sợ, cô rụt rè nhìn anh: “Anh… anh đang quát em đấy à?”

Có Dạ Cần nỗ lực áp chế tính khí quát lên với cô, anh nhắm hai mắt, cuồng loạn hôn cái trán cô: “Vợ, anh không quát em, em đã đi đâu, anh tưởng đã tìm không được em có biết không, lần sau đừng như vậy nữa nhé? Anh sẽ chịu không nỗi, anh đã tưởng mình tìm không được em.”

Thực sự chịu không nỗi, vừa rồi anh suýt chút nữa điên mắt.

Trong nhà anh mở mắt ra, lại không có người, anh xuống lầu tìm cô, cô không thấy đâu, vì vậy anh vội vã đuổi ra ngoài.

Anh dọc theo đường tìm qua vài con phố, tìm gần một tiếng đồng hồ, trên đường nhiều người như vậy, lúc bắt đầu anh cảm thấy ai cũng không giống cô, dần dần, anh bắt đầu cảm thấy ai cũng giống cô.

Anh thực sự sắp điên rồi, nếu như anh tìm không được cô nên làm cái gì bây giờ?

Anh sẽ không sống được.

Anh sẽ chết mắt.

Diệp Linh nghe hơi thở sạch sẽ mà quen thuộc trên người anh, tay nhỏ chậm rãi vươn nắm lấy vạt áo nơi eo anh, thật tốt, cảm giác này thật tốt.

Vừa rồi lần đầu tiên cô nhìn thấy anh đã cảm thấy trong lòng tràn đầy, người đàn ông mà cô mong nhớ và yêu đến sâu đậm kia rốt cuộc đã tới.

“Xin lỗi, em về sau không dám nữa…”

Cô ở trong lòng anh ngoan ngoãn nhận sai.

“Em đi siêu thị mua chút đồ, muốn về nhà làm đồ cho anh ăn ngon, thế nhưng em ra cửa siêu thị liền không tìm được đường về nhà rồi, em sợ lắm, thiếu chút nữa đã khóc… em có phải ngốc lắm không?”

Diệp Linh ngắng cái đầu nhỏ, đôi mắt to trong suốt vô tội nhìn anh.

Hết thảy nôn nóng cuồng loạn của Cố Dạ Cần đều mấy lời nói này và đôi mắt uất ức ấy của cô vuốt xuống, trái tim như được một cây lông vũ xẹt qua, mềm đến tan chảy.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2250


Chương 2250:

Giơ ngón cái ra v**t v* khuôn mặt nhỏ của cô, anh mềm mại cười với cô: “Vợ không ngốc, không chút nào ngốc cả, nhưng với anh mà nói, vợ và con so với ăn ngon quan trọng hơn nhiều, cho nên về sau em đừng chạy loạn nữa, đừng rời bỏ anh.”

“Dạ!” Diệp Linh dùng sức gật đầu.

Cố Dạ Cần tự tay xách cái túi trên mặt đất trong bàn tay, một tay kia năm vai cô: “Vợ, chúng ta về nhà.”

Phạm Tư Minh nhìn bóng lưng Cố Dạ Cần, Có Dạ Cần cũng không liếc anh ta một cái, anh ta đã cảm thấy sự miệt thị đến từ chính Cố Dạ Cần, dù cho lúc nào, người đàn ông Cố Dạ Cần này cũng sẽ không hoà giải cùng tình địch của mình.

Thế nhưng người đàn ông Cố Dạ Cần này, cố chấp tận xương, anh đuổi đi mọi người, bá đạo câm cô Diệp Linh bên người mình.

Bọn họ đi xa, Phạm Tư Minh còn nghe được giọng nói của bọn họ, Diệp Linh hỏi: “Chúng ta đi đâu a?”

Cô luôn không ngừng quên chuyện quên người, người mới vừa rồi còn nói phải về nhà, hiện tại đã không biết nên đi nơi nào.

Cố Dạ Cẩn kiên trì mười phần, khàn khàn mang theo nhàn nhạt sung sướng cùng thỏa mãn: “Về nhà đó, không phải em đã nói chuẩn bị nấu ăn cho anh sao, anh hiện tại thực sự rất đói bụng.”

“Thật không? Vậy về nhà em nấu cho anh ăn.”

“Ư, vợ giỏi quá.”…

Phạm Tư Minh đứng tại chỗ, nhìn bọn anh rất lâu, anh ta đột nhiên đang suy nghĩ, nếu có một ngày Cố Dạ Cẩn buông tay Diệp Linh, anh sẽ đau đớn đến bao nhiêu.

Về đến nhà vẫn là Cố Dạ Cần xuống bếp, ăn cơm xong hai người vùi ở trên giường, hiện tại ngày xuân ánh nắng soi rọi vào, trong phòng ngủ kéo rèm cửa sổ ra, chỉ lưu lại một tầng thật mỏng lụa mỏng, ánh mặt trời rực rỡ từ trong lớp lụa mỏng nhảy nhót đến trên giường lớn, Diệp Linh ghé vào trên người Cố Dạ Cần, đi lấy nhiệt kế.

“37 độ, anh hạ sôt rôi nè.” Diệp Linh vui mừng.

“Ừ,” Cố Dạ Cần xách chăn đắp lại trên bụng của cô, tựa lưng ra đầu giường, ôm lấy cô thích ý híp mắt: “Anh nói rồi mà, uống thuốc sẽ rất nhanh hạ sốt thôi, anh phải chăm sóc cho em, sẽ không ngã bệnh.”

Trải qua đoạn nhạc đệm vừa mới đó, cơn sốt của anh lại tự dựng khỏi, đoán chừng đã bị mình hù chạy.

Diệp Linh cong cong môi, tay xoa xoa lên gò má anh anh tuấn, khẽ hôn lên cằm anh.

Thấy cô chủ động, Cố Dạ Cẩn xoay người một cái, muốn ngăn cô.

“Này!” Diệp Linh nhanh chóng che miệng anh, khanh khách cười hờn dỗi: “Anh đừng làm bậy…”

Cố Dạ Cần nhìn cô mặt cong mày cười, trong tròng mắt đen tràn ra mê luyến, anh không làm gì nữa, là bởi vì anh có một vấn đề rất nghiêm túc muốn hỏi cô: “Diệp Linh, em biết anh là ai không?”

Diệp Linh chớp hàng lông mi dài, mờ mịt lắc đầu.

Ánh mắt Cố Dạ Cần hơi trầm xuống, ngay từ đầu anh phát hiện cô có thể nhớ kỹ rất nhiều người, cho nên anh ôm may mắn, cho là cô cũng sẽ nhớ lại anh, thế nhưng anh phát hiện không được.

Ba chữ Cô Dạ Cân này đôi với cô mà nói thực sự quá khó khăn, cô luôn sẽ quên đi tên anh.

Trạng thái cô như vậy không biết sẽ kéo dài bao lâu, e rằng cả đời, kỳ thực cả đời thì cả đời, anh không sao cả, thế nhưng chuyện hôm nay đã báo động trước cho anh, anh không cần thận một chút cô sẽ đi ra ngoài, chạy ra ngoài cô không nhớ rõ anh, cô sẽ quên tên anh, dung mạo anh, quên phương thức liên lạc của anh…

Như vậy quá nguy hiểm, anh bắt cứ lúc nào cũng có thể sẽ mất đi cô.

Cố Dạ Cần xoa khuôn mặt trắng noãn của cô, cúi người mỗ môi cô: “Diệp Linh, anh tên Cố Dạ Cẩn, Cố Dạ Cẩn, em nhớ kỹ chưa?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2251


Chương 2251:

Cơ thể nhỏ mềm của Diệp Linh khẽ động, không biêt có phải hay không cái tên “Cố Dạ Cần” này cho cô áp lực, cô bất an đầy anh: “Tôi biết rồi.”

Cố Dạ Cần chậm rãi cầm tay cô, đặt trong trái tim mình: “Em nghe một chút đi, ở đây tràn đầy đều là tình yêu anh dành cho em, trái tim anh bởi vì em mà đập!”

Ánh mắt Diệp Linh đờ đẫn, khuôn mặt nhỏ phấn nhuận cũng hơi tái đi, tâm tình cô bắt đầu kích động, dùng cả tay chân đẩy anh ra, trong tròng mắt sợ hãi: “Anh đi ra, anh đi ra đi, em không thích nghe…”

Cô co mình ở góc nhỏ nơi mép giường, bởi vì tức giận, cô kéo chăn lên che kín mặt mình.

Dịu dàng đây áp trong mặt Cô Dạ Cân, cô như thế này, bảo anh làm thế nào ép GÓI?

Nguyên nhân của cô chính là ở chỗ này, lưng gánh tất cả áy náy, cô không thể chịu đựng tình yêu cô đối với anh, cho nên bây giờ, anh nên ép buộc cô nhớ anh là Cố Dạ Cẩn như thế nào được chứ.

Nhưng không ép có thể sao, anh sợ bản thân sẽ đánh mắt cô.

Cố Dạ Cần từ phía sau lưng ôm lấy cô, người phụ nữ vẫn còn giãy giụa, chu môi hừ hừ “đồ khốn”, anh cười, vươn tay gạt cái chăn trên mặt cô xuống: “Đắp chăn ngủ không ngạt thở sao, được rồi, anh không nói nữa, chỉ cần em vui vẻ là được rôi.”

Diệp Linh lúc này mới không giãy nữa, trở mình, ngoan ngoãn ghé vào trên ngực anh, mệt rã rời, nên cô liền nhắm lại ngủ.

Cô không biết là, người đàn ông lặng im đầu giường thật lâu không nhúc nhích, anh ôm cô, từng lần một hôn mái tóc cô, nỉ non tên cô.

Nên tàn nhẫn với cô thế nào đây?

Ngày hôm sau liền xảy ra chuyện.

Buổi sáng sau khi rời giường Diệp Linh không nhìn thấy Cố Dạ Cần, trong biệt thự xuất nhiều một người, người đại diện Hoa tỷ của cô.

Hoa tỷ dẫn cô đi ra ngoài giải sầu một chút, vì cô chuẩn bị cơm trưa, lại dẫn cô trở về biệt thự, Hoa tỷ làm tất cả chuyện Cố Dạ Cần đã từng làm cho cô.

Đây đối với Diệp Linh đang quên chuyện quên người lúc này mà nói sẽ không có gì khác biệt, cô cho tới bây giờ sẽ không chân chính trên ý nghĩa nhớ kỹ con người tên Cố Dạ Cần này, thế nhưng… cô cảm thấy lòng mình trống rỗng.

Cô bắt đầu đờ ra, trên mặt không chút ý cười, cô bắt đầu không vui vẻ, một người co trên ghế salon, một khi đã ngây người chính là cả ngày.

Cô không hề nở nụ cười, khuôn mặt nhỏ phân nhuận ngân ngân ra, ngay cả một đôi mắt đẹp cũng mắt đi hết thảy thần thái.

Cô không nói, Hoa tỷ nói chuyện với cô cô như không nghe thấy, có chút giống búp bê mất đi sinh khí.

Buổi tối là gian nan nhất, cô không yêu việc đi ngủ ở phòng mình nữa rồi, cô sẽ đi đến phòng ngủ dành cho khách bên cạnh, sau đó nằm trên giường lớn, cô sẽ chôn thật sâu khuôn mặt nhỏ của mình vào trong gối đầu ngửi ngửi, mấy ngày hôm trước cô còn có thể ngửi được mùi hương sạch sẽ mát lạnh mê người kia, mà bây giờ, mùi hương đó đã biến mắt.

Cô cả người như bị móc rỗng, mắt hồn lại chán nản.

Tôi hôm đó cô mơ mơ màng màng ngủ, đột nhiên nghe tiếng chớp đì đùng kéo đến, cô từ trong mộng tỉnh, ngồi pháắt dậy.

Ngoài cửa số có tia chớp đang vang lên, ánh sáng chói mắt chiếu sáng cả khuôn mặt nhỏ trắng hếu của cô, ngoài cửa sổ dưới bắt đầu tí tách đổ mưa nhỏ, trong căn phòng tối đen, cô chậm rãi co mình lại, vùi khuôn mặt nhỏ vào trong đầu gối, trong mắt có giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống.

Khóc một hồi, cô vén chăn lên, mang dép xuống giường.

Mở ra cổng biệt thự, cô đi ra ngoài.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2252


Chương 2252:

Bây giờ đã hơn một giò sáng, trời ại mưa, trên đường cái gần như không ai, đèn đường tỏa xuống ngọn đèn vàng ấm, cô mặc một thân đồ ngủ màu trắng bước đi lẻ loi.

Có một bác gái bung dù chạy tới: “Cô bé, hiện tại trời mưa, sao con lại đi dưới mưa thế này? Mau về nhà đi thôi, bằng không sẽ cảm lạnh đó.”

Diệp Linh ngoảnh mặt làm ngơ, cô ngơ ngác đi tiếp.

Bác gái thở dài một tiêng, đi xa.

Đi qua một con đường, không biết dưới chân vấp phải vật gì, chân phải của cô treo, đi không được nữa, cô ngồi ở bên cạnh bồn hoa ven đường, chậm rãi vươn hai tay nhỏ bé gắt gao bụm mặt lại, cô an tĩnh lại không có một tiếng động ch** n**c mắt.

Lúc này một chiếc dù đen che trên đỉnh đầu cô, có người đi tới trước mặt cô.

Cô thu tay, trong tầm mắt là chiếc quần tây dài đen, đi lên là áo sơ mi trắng sạch sẽ, đi lên nữa là khuôn mặt xa lạ lại quen thuộc tuần tú kia.

Anh tới rồi.

Cô Dạ Cân.

Diệp Linh nhỏ giọng khóc thành tiếng, toàn thân cô đều ướt đẫm, mái tóc tơ lụa dính bên má, trong cổ cô, bờ vai gây run rẩy, viền mắt đỏ bừng nhìn anh.

Cố Dạ Cẩn từ trên cao nhìn xuống người người phụ nữ này, đáng thương đã không đủ để hình dung dáng vẻ của cô, anh nghe tiếng trái tim mình đang rỉ máu.

“Anh là ai?” Anh cố chấp hỏi cô.

Diệp Linh nức nở, cô không chịu đáp.

Cố Dạ Cần im lặng vài giây, xoay người rời đi.

Không đi được, bởi vì ông quân anh bị một bàn tay nhỏ bé níu lại, cô nức nở nói: “Anh là Cố… Cố Dạ Cần…”

Cây dù trong tay Cố Dạ Cần rơi xuống trên mặt đất, xoay người, anh ngồi xỗm người trước mặt cô xuống, quỳ một chân xuống đất, hai tay đưa ra run rẫy nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên: “Xin lỗi… Xin lỗi…”

Diệp Linh liên tục đập quả đắm nhỏ vào bờ vai anh, dùng sức đẩy anh: “Hu hu…” Cô không nói lời nào, chỉ là không ngừng khóc.

Cố Dạ Cần mặc cô đập đánh, anh dùng lực chặn đôi môi đỏ mọng đang run rầy ấy, trong thoáng chốc không biết là lệ của anh hay là lệ của cô lệ, hòa lẫn nước mưa, cùng nhau rơi xuông bụi đất.

“Vợ ơi, xin lỗi em… anh không còn cách nào… em cũng không dạy anh nên làm như thế nào… anh thừa nhận ta là cố ý ép em, cố ý để em buồn bã khó chịu, nhưng em đau đón, tim anh cũng không khá hơn là bao… Vợ ơi, tha thứ cho anh, tha thứ cho anh được không…”

Diệp Linh khóc ngã vào trong ngực anh, bị anh gắt gao ôm vào trong lòng, vì khóc quá nhiều nên cô trong chốc lát thiếu oxi, cô liền ngất đi.

Lại mở mắt ra lúc đã ở trong phòng ngủ, trước mắt là một khuôn mặt anh tuân phóng đại, người nọ hướng vê phía cô lưu luyến cười: “Vợ, em tỉnh rồi, vừa rồi em mắc mưa, để không bị cảm, chúng ta đi tắm nước nóng trước đi, để anh ôm em đi.”

Anh xốc chăn mền trên người cô ra, ôm cô ngang lên.

Vừa rồi về nhà anh đã giúp cô c** q**n áo ẩm ướt rồi bọc cô vào trong chăn.

Diệp Linh nhắm chặt mắt, chôn vào trong ngực anh.

Giai đoạn này phụ nữ có thai không thích hợp tắm bồn, nên Cố Dạ Cần ôm cô tắm dưới vòi hoa sen, nước ấm được anh pha vô cùng thư thái, anh thổi thổi nước ấm trên da thịt của cô: “Nóng không em? Có muốn anh ôm em tăm không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2253


CHương 2253:

Không biết là hơi nóng chưng hay là thẹn thùng, khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Diệp Linh nhanh chóng đỏ bừng, cô từ trong ngực anh giùng giằng đi xuống, quay lưng lại, đứng ở dưới vòi hoa sen tăm.

Tay cô đang hứng nước rửa mặt, liền nghe thấy sau lưng vang lên tiếng động, thắt lưng kim loại rơi xuống đất, tiếng vải vóc đắt tiền xột xoạt, tiếng tháo đồng hồ trên cổ tay.

Một cánh tay duỗi tới, cầm chai dầu gội trên kệ lên, anh phủ bên tai cô thấp giọng nói: “Nhắm mắt lại nào, anh giúp em gội đầu trước. Gội một chút thôi, không thể tắm quá lâu.”

Hàng lông mi dài của Diệp Linh run lên, ngay lúc anh muốn đụng, cô đẩy tay anh ra.

“Làm sao vậy? Vợ.” Anh ở phía sau ôm lấy cô: “Quên anh là ai à? Anh là chồng em, giúp em tắm rất bình thường…”

“Ba” một tiếng, cô vẫn hắt tay anh ra.

Cố Dạ Cần ngắn người.

Diệp Linh chậm rãi lui đến trong góc tường, cách xa hơi nước nóng đến choáng váng kia, lặng yên nhìn anh.

Cố Dạ Cẩn nhìn đôi mắt đẹp của cô, không còn vẻ dại ra mờ mịt khi trước, mắt hạnh dịu dàng xinh đẹp, trong tròng mắt trong veo như nước ấy phản chiếu cái bóng của anh thời khắc này, tràn đầy đều là anh.

Anh sợ sệt, trong lồng ngực dâng lên niềm vui mừng to lớn, anh nóng bỏng nhìn cô chằm chằm, không dám chớp mi.

Anh sợ đây chỉ là một giâc mơ.

Anh biết, cô đã nhớ lại anh.

Cô nhớ lại từng câu chuyện giữa bọn họ.

Lúc này Diệp Linh đột nhiên xông tới.

Cố Dạ Cẩn liền vươn tay đón cô, ôm cô, lưng tựa trên gạch men sứ trắng hơi lạnh, môi đã bị cô hôn lên.

Cô đang hôn anh.

Cố Dạ Cần không nhắm mắt, cô cũng không nhắm mắt, giờ phút này anh đã cảm thấy mấy năm bọn họ bỏ lỡ không tính là gì, chí ít ở trong mắt bọn họ đều là dáng vẻ đẹp nhât trong sinh mệnh.

Anh đặt tay lên của cô xoay người, đặt cô trên vách tường, nâng khuôn mặt nhỏ của cô triền miên hôn lên.

Diệp Linh cũng sờ lên khuôn mặt tuần tú của anh, cô cảm giác được lòng bàn tay anh nóng hồi, nước mắt trong mắt anh dưới đầu ngón tay cô lăn ra rất nhanh.

“Vợ ơi, cám ơn em.”

Cảm ơn cô đã không buông bỏ anh…

“Cố Dạ Cần, em rất muốn… rất muốn quên anh, như vậy em sẽ không đau khổ… anh đừng ép em nhớ lại anh, anh đừng ép em…”

Cô Dạ Cân ôm cô thật chặt vào trong ngực: “Xin lỗi vợ, anh làm không được, anh không muốn để em quên anh…”

Diệp Linh chậm rãi giơ tay lên ôm lấy anh, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại: “Không sao đâu chồng.”

Đã lâu như vậy, cô mới gọi anh một tiếng “chồng”.

Cố Dạ Cần nhanh chóng chặn đôi môi đỏ mọng của cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2254


Chương 2254:

Diệp Linh thực sự khôi phục trí nhớ, cô không hề quên Cố Dạ Cần, mỗi ngày đều nhớ kỹ anh.

Cô Dạ Cân những tưởng hết thảy đêu là quá khứ, sương mù đã tan trong ánh mặt trời rực rỡ, thế nhưng rất nhanh tất cả đã bị đánh trở về nguyên hình.

Diệp Linh bắt đầu kén ăn, anh đút cô ăn cô rất nhanh sẽ nôn ra, ban đêm cô lại bắt đầu gặp ác mộng, trán chảy đầy mồ hôi lạnh, thống khổ cuộn người trên giường.

“Bố, mẹ, anh ơi… đừng bỏ con lại mà, mang con đi chung ởi… Bó, mẹ, anh ơi…” Cô không ngừng đau khổ nói mớ, không ngừng gọi bố mẹ và anh trai.

Cố Dạ Cẩn muốn gọi cô tỉnh: “Linh Linh, mau tỉnh lại!”

Diệp Linh không có cách nào từ trong cơn ác mộng tỉnh lại, rât nhanh cô liên cắn đầu lưỡi của mình.

Con ngươi màu đen Cố Dạ Cần đột nhiên co rụt lại, giờ khắc này dường như trái tim anh đã ngừng đập, cô vậy mà muốn cắn lưỡi.

Đây là lần đầu tiên Diệp Linh xuất hiện hành vi làm đau bản thân.

“Linh Linh, mau mở miệng!” Cố Dạ Cần dùng sức nắm mặt cô, để cô há miệng ra.

Diệp Linh còn muốn cắn bản thân, lúc này Cố Dạ Cần đưa cánh tay mình đến bên miệng cô.

Diệp Linh cắn một cái, mùi máu ngai ngái lan tràn trong cổ họng.

Cố Dạ Cần không hề động, cũng không hé răng, để Diệp Linh cắn như vậy.

Chỉ cần cô không làm tổn thương chính mình, anh sao cũng được.

Diệp Linh cắn rất lâu sau đó mới nới lỏng răng, tâm trạng được phát tiết rồi, cô từ trong ác mộng chậm rãi tỉnh lại, mở mắt ra.

Diệp Linh tỉnh.

“Anh bị thương rồi! Em cắn anh chảy máu rồi!” Diệp Linh nhìn vết thương cánh tay anh, là cô cắn ra một vòng dấu răng, cô cắn rất sâu, máu đã ứa ra, trái tim cô trong nháy mắt siết chặt.

Diệp Linh nhanh chóng vén chăn lên xuống giường: “Em lấy hòm thuốc giúp anh xử lý một chút.”

Diệp Linh đem hòm thuốc ra, cô dùng cồn giúp anh thận trọng xử lý vết thương: “Chồng ơi, có đau không?”

Cô ngước khuôn mặt nhỏ, mềm mại hỏi anh.

Cố Dạ Cần giơ tay lên xoa xoa đầu cô, khẽ gật đầu một cái: “Không đau, không đau chút nào.”

Anh nói đều là thật, không chút nào đau, anh một chút cũng không cảm giác đau đón.

“Em thỏi thổi cho anh.” Diệp Linh nhẹ nhàng thôi vê phía vêt thương của anh.

Cố Dạ Cần vươn tay, kéo cô vào trong ngực mình, ôm chặt.

“Ai, miệng vết thương của anh còn chưa xử lý tốt…” Diệp Linh kinh hô.

Cố Dạ Cẩn chôn khuôn mặt tuấn tú ở trong mái tóc dài của cô, nhẹ nhàng nhắm mắt lại: “Vợ ơi, đừng cử động, để anh ôm một cái.”

Diệp Linh ngoan ngoãn nghe lời bất động.

Hồi lâu sau, bên tai truyền đến tiếng nói khàn khàn của người đàn ông: “Vợ, vừa rồi… anh thực sự bị em hù chết…”

Viền mắt Diệp Linh đỏ lên: “Chồng, xin lỗi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2255


Chương 2255:

Thực sự xin lỗi anh.

Cố Dạ Cần gọi điện thoại cho Lê Hương, Lê Hương nói: “Cố tổng, Linh Linh đã nhớ lại anh, đúng không?”

“Đúng,” Cố Dạ Cần ngồi trên ghế làm việc ở thư phòng hút thuốc, khói lượn lờ mi tâm đang chau chặt của anh: “Trước đây tôi luôn cảm thấy tình huống tệ nhất thì Linh Linh quên mắt tôi, cho tới bây giờ tôi mới phát giác cô ấy nhớ lại tôi mới là bết bát nhất, cô ấy đã xuất hiện… hành vi tự làm đau bản thân rồi, tôi hiện tại không dám nhắm mắt, một giây cũng không dám rời khỏi cô ấy, tôi sợ tôi vừa rời đi cô ấy sẽ làm ra tôn thương gì mình hay tôn thương con.”

“Cố tổng, tôi từng nhắc nhở anh, quên anh, chưa chắc là bất hạnh, nhớ lại anh, cũng chưa hẳn là may mắn.”

“Quên anh, Linh Linh mới có cơ hội hít thở, một khi cậu ấy nhớ lại anh, theo trí nhớ hồi phục còn có ký ức về anh Diệp trai và toàn bộ Diệp gia, mấy năm nay, các người đã ghim sâu tận xương tủy Linh Linh rồi.”

“Các người, là nguồn gốc nỗi đau của Linh Linh.”

Cố Dạ Cần ở trong cái gạt tàn thuốc gõ điều thuốc lá, thật lâu nói không ra lời, trong lòng tràn ra một cảm giác tuyệt vọng bắt lực.

Ơ Diệp Linh nhớ lại anh, lúc cô gọi anh là chồng, anh đã mừng rỡ như điên, anh cho rằng tất cả đã kết thúc.

Nhưng bây giờ anh mới biết, đây chỉ mới là bắt đầu.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Mong cả nhà tải về đọc nhiều nhé!

Trong cuộc chiến chống lại căn tâm bệnh này của Diệp Linh, anh như là ngồi trên chiếc tàu lượn siêu tốc, bị ném đến giữa không trung, hiện tại lại bị đẩy vào vực còn sâu hơn đáy cốc.

E rằng, đây là sự trừng phạt của anh.

“Hiện tại, tôi nên làm cái gì bây giờ?”

Cố Dạ Cần khàn khàn lên tiếng.

Lê Hương im lặng chốc lát, chậm rãi nói: “Cô tông, tôi cho anh hai ông nghiệm, anh dùng một ống rồi, nói vậy anh cũng biết, hai ống nghiệm này có tên là… vong tình thủy, một khi dùng rồi, cậu ấy sẽ quên đi anh.”

“Anh đã cho Linh Linh dùng ống thứ nhất, Linh Linh quên mắt anh, đã trở nên tốt hơn, thế nhưng anh lại cưỡng chế ép Linh Linh nhớ lại.”

“Ống thứ hai này, thì nhìn Cố tổng lựa chọn, anh đã đến ngã ba lựa chọn rồi đây.

“Kỳ thực, tôi có thể cứu Linh Linh không, đương nhiên có thể, hai ống nghiệm này chính là thuốc tôi kê, thế nhưng bên cạnh Linh Linh có anh, cho nên, cậu ấy vĩnh viễn sẽ không tốt được.”

“Cố tổng, tôi biết để anh buông tay Linh Linh vô cùng khó, một khi đã dùng ống thứ ha , về sau cho dù anh và Linh Linh là khoảng cách gân nhât cũng khoảng cách xa nhất, tôi không thể đưa bắt kỳ lời khuyên nào từ góc độ làm bạn, tôi chỉ là đứng trên cương vị bác sĩ giao phó quyền lựa chọn đến tay anh.”

“Cố tổng, anh từng nghe câu này chưa, thích là tùy ý, yêu là khắc chế, đoạn đường tình dài này của anh và Linh Linh có lẽ đều đang dạy anh làm sao có thể khắc chế trong thế giới tùy ý của bản thân, thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau một con đường, buông tay chưa chắc là vực sâu, nó có lẽ là sự cứu rỗi sau cùng của anh đối với bản thân.”

“Trên đời này ái tình có trăm nghìn loại, chỉ có một loại tình yêu có thể đưa chúng ta đến thiên hoang địa lão, đó là ở trong tình yêu học được cách yêu bản thân, rôi sau đó, mới yêu người khác.”

“Căn tâm bệnh này không chỉ… là của Linh Linh, kỳ thực cũng bao gồm cả anh, anh cũng đang đau đớn giằng xé bản thân mình, thứ đầu tiên anh phải làm là thử chữa lành hết cho mình, bởi vì, Linh Linh đáng giá có được một anh tốt hơn, chỉ có anh đã tốt hơn mới có thể đi cùng Linh Linh.”

Cố Dạ Cần cúp điện thoại, anh hút rất nhiều thuốc, bất tri bất giác một gói thuốc lá đã trống rỗng.

Lê Hương quả thật thông tuệ vô song, cô đã sớm nhìn thấu anh, căn tâm bệnh này là hai chiều, anh và Diệp Linh đều bị bệnh.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2256


Chương 2256:

Anh b*nh h**n giam câm cô, còn dùng cách thức b*nh h**n đi chữa cho cô, tất cả đều vô cùng nực cười.

Chỉ trong đêm đó, khí lực cả người Cố Dạ Cần như là trong nháy mắt bị hút hết, anh vô lực lại tuyệt vọng mặc cho cơn thủy triều nhấn chìm mình.

Trừng phạt đến chậm của anh.

Lúc này gian phòng cách vách trong đột nhiên truyền đến tiếng người làm nữ thét chói tai: “A, thái thái!”

Diệp Linh làm sao?

Tay Cố Dạ Cần run một cái, ngọn lửa đỏ thắm rơi xuống trực tiếp đốt phỏng lòng bàn tay anh, thế nhưng anh không chút nào phát hiện, anh trực tiêp xông ra ngoài.

Đi tới phòng ngủ chính, Cố Dạ Cần liếc mắt liền thấy được Diệp Linh, con ngươi màu đen của anh mạnh mẽ co rụt lại, lập tức quên mất hô hấp.

Bởi vì hiện tại Diệp Linh ngồi trên bệ cửa sổ, hai cái chân nhỏ của cô đạp trên không trung, e rằng một giây kế tiếp liền có thể từ trên ban công ngã xuống.

Hiện tại cửa sổ mở toang, gió lạnh cắt da cắt thịt thổi vào, Diệp Linh một thân váy trắng, làn váy của cô được làn gió thổi phấp phới, cả người như thể là chiếc diều lung lay sắp bay mắt.

“Thái thái, cô mau trở lại đi! Nơi đó rất nguy hiêm, rât dê ngã xuông!” Người làm nữ nhìn một màn này hai chân đã mềm nhũn.

Thế nhưng Diệp Linh như không nghe được, cô ngồi ở chỗ kia, không quay đầu lại.

Cố Dạ Cẩn rất nhanh tiến lên, anh không nghĩ tới chỉ rời đi gọi một cuộc điện thoại, lúc vào cô đã ngồi trên ban công rồi.

Lúc anh đi cô vẫn còn ngủ say.

Có Dạ Cần khắc chế tâm tình tựa như bão hét mưa gào, tận lực áp mềm thanh âm, giống như sợ đánh thức bảo bối trong lúc ngủ mơ: “Linh Linh… Linh Linh…”

Diệp Linh không quay đâu.

“Linh Linh… Linh Linh…” Cố Dạ Cần lại gọi hai tiếng.

Lúc này Diệp Linh quay đầu lại, hai tròng mắt cô nhuộm nhập nhèm, dáng vẻ như mới tỉnh ngủ, cô mơ hồ nhìn anh: “Chồng.”

“Vợ, qua đây, nơi đó nguy hiểm.” Cố Dạ Cần nỗ lực vươn tay mình đưa cho cô.

“Ah.” Diệp Linh lên tiếng, xoay người tới đây.

Một giây kế tiếp, thân thể Diệp Linh trực tiếp từ trên ban công ngã xuống.

Người làm nữ thét chói tai.

Lúc Diệp Linh muốn đi qua, dây thần kinh đang căng của Cố Dạ Cần đã giãn xuống, không ngờ tới một giây kế tiếp Diệp Linh liền từ trên ban công rơi xuống.

Kèm theo tiếng thét của người làm nữ, Cố Dạ Cần đã phi cả người tới.

Anh một kéo lại cánh tay Diệp Linh.

Hiện tại thân thể Diệp Linh lắc lư trên không trung, cô triệt để tỉnh táo, khuôn mặt lớn chừng bàn tay trong nháy mắt trắng bệch, cô ngắng đầu nhìn người đàn ông đang nắm cô thật chặt: “Chồng… chồng ơi, em xin lỗi…”

Gân xanh trên trán Cố Dạ Cần đã nồi lên hêt, trời mới biêt vừa rôi anh đã trải qua cái gì, nếu như anh không bắt được cô… nếu như anh không bắt được cô…
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2257


Chương 2257:

Chỉ cần thoáng nghĩ qua khả năng này, trái tim Cố Dạ Cần đã vỡ ra.

“Không sao… không cần nói xin lỗi…

Nắm chặt anh… anh kéo em lên…” Cố Dạ Cần dùng sức kéo cô lên.

Không cần nói xin lỗi.

Cô mỗi ngày đều trong cơn ác mộng của mình sám hối, nói vô số lời xin lỗi, cô xin lỗi bố mẹ, xin lỗi anh trai, cho nên, không muốn lại để cô nói xin lỗi.

Không sao.

Với anh, hêt thảy đều không sao.

Rất nhanh, Cố Dạ Cần đã kéo Diệp Linh lên, cuối cùng cũng an toàn.

Cửa số được đóng lại, trong phòng bật hệ thống sưởi ấm, người làm nữ đều lui xuống phía dưới, Diệp Linh nhìn Cố Dạ Cần, nhỏ giọng giải thích: “Chồng ơi, em cũng không biết vừa rồi bị gì nữa, hình như em đang ngủ, sau đó tự mình đứng dậy xuống giường, ngồi trên ban công, em cũng không biết mình sao lại làm ra hành vi nguy hiểm như vậy.”

Cố Dạ Cần ôm ngang Diệp Linh đặt trên giường lớn mềm mại, giúp cô đắp chăn xong, anh cúi đầu hôn trán cô một cái: “Ừ, anh tin, anh tin em không phải cố ý, em sẽ không làm thương tổn mình và bé con.”

“Chồng ơi,” Diệp Linh sợ hãi nhìn anh: “Em cảm thấy được… em dường như dần dần không khống chế được mình, bệnh tình của em có phải đã nặng hơn rồi không?”

Gương mặt Diệp Linh mê man: “Em cũng không biết sẽ có lần tiếp hay không, lần tiếp em còn sẽ ngồi trên ban công, hay là làm ra chuyện càng nguy hiểm hơn hay không.”

Cố Dạ Cẩn nhìn vẻ sợ sệt cùng mê man trong mắt cô, hiện tại một chút ánh sáng trong mắt cô cũng đã vụt mắt.

Trái tim Cố Dạ Cần đột nhiên đau nhức, anh biết, mình bây giờ đã không chịu nổi một chút xíu chuyện tôi tệ nào nữa.

Lòng bàn tay anh vân gät gao túm chặt thứ gì đó, đột nhiên đã buông lỏng ra.

Thích là tùy ý.

Yêu là khắc chế.

Cố Dạ Cần cảm thấy… tuy anh còn chưa học được thế nào để yêu một người, nhưng, anh đã biết cái gì là gọi là yêu.

“Vợ, em bây giờ rất đau khổ, đúng không, không sao đâu, em nhằm mắt lại, ngủ một giấc, đợi ngày mai lúc mở mắt ra, hết thảy thống khổ sẽ biến mắt, em cùng bé con đều sẽ an lành.”

“Thật vậy chăng?” Diệp Linh không xác định.

Cố Dạ Cần lấy ra một… ống tiêm khác, viền mắt anh đỏ tươi, bên trong như thể sắp chảy ra huyết lệ.

Giờ khắc này, anh vẫn lựa chọn buông tay.

E rằng, cái tay này vừa buông xuống, chính là trọn đời.

Kỳ thực, anh rất sợ.

Anh đang… giằng xéo tâm can mình.

“Đương nhiên là thực, vợ, anh… tiêm cho em một mũi, tiêm xong thì sẽ tốt, em ráng chịu đau một chút…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2258


Chương 2258:

Giọng Cố Dạ Cần run run, đầu ngón tay đang run rây, bây giờ môi một phút môi một giây đều là giày vò, anh chậm rãi…

cầm ống tiêm trong tay đẩy tới trong cánh tay Diệp Linh.

Diệp Linh liền cảm thấy cơn buồn ngủ kéo tới, dường như có vật gì đang kéo cô đi, để cô không người rơi xuống dưới.

Thế nhưng, cô luyến tiếc nhắm mắt.

Cô luyến tiếc nhắm mắt lại.

Cô nhìn Cố Dạ Cần trước mặt, sau đó giơ tay lên, v**t v* gương mặt anh tuần ấy.

Lòng bàn tay cô dịu dàng v**t v* ngũ quan anh, mang theo sâu đậm quyến luyến.

Cố Dạ Cần dán khuôn mặt tuấn tú của mình trong lòng bàn tay mềm mại của cô, cọ xát giống như một con thú nhỏ, anh từ từ nhắm hai mắt: “Linh Linh, em biết anh hi vọng biết bao có thể quay ngược thời gian không. Vào năm em 18 kia, anh nhất định sẽ cho em một khởi đâu tôt đẹp. Nêu như thời gian có thê quay lại, không có Trần Viên Viên Lý Viên Viên gì gì đó nữa, không có bất kỳ người nào, anh nhất định sẽ cho em một thân thể sạch sẽ, để em là duy nhất đời này của anh. Nếu như thời gian có thể quay lại,… không phải, anh lại không dám để thời gian làm lại, bởi vì… thời gian em như thế này cũng sẽ lại tới, anh biết nếu như lại để cho em lựa chọn lần nữa, chuyện em cần làm có rất nhiều, em sẽ nghĩ cách để bố mẹ em không xảy ra tai nạn, em sẽ nghĩ cách để anh trai em xoay chuyển vận mệnh, em đại khái còn có thể tay xé bạch liên*, làm giàu, sống trọn đời cẩm tú, duy chỉ có… trong sự lựa chọn của em sẽ không còn có anh.”

*xé bạch liên: Ý chỉ diệt những cô gái giả vờ ngoan hiền, bên trong lại tâm cơ răn rêt.

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh run lên, đột nhiên nước mắt chảy xuống.

Cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, ừ, nếu như thời gian có thể quay trở lại, cô sẽ làm Cố gia biến mắt, cô cũng sẽ làm cho… người đàn ông Cố Dạ Cần này biến mất khỏi sinh mệnh cô.

Bởi vì, yêu anh… quá đau khổ rồi.

Cố Dạ Cần nhẹ nhàng hôn tới nước mắt cô, sau đó bàn tay anh phủ trên bụng Diệp Linh, ở trong cuộc sống chật vật này, cô đã mang thai mang thai hơn ba tháng rồi.

Vùng bụng vốn bằng phẳng đã hơi nhô, đã có dáng vẻ mang thai rồi.

“Bé con, vê sau con phải bâu bạn với mẹ con thật tốt, không được nghịch ngợm, lúc mẹ mang thai con rất khổ cực, con nhất định phải yêu mẹ, biết không?” Có Dạ Cần trầm giọng nỉ non.

Lúc này cái bụng Diệp Linh đột nhiên động, đá lên lòng bàn tay Cố Dạ Cần.

Cả người Cố Dạ Cẩn cứng đò, giật mình, vừa rồi anh cảm giác được cái gì?

Đây là… cử động của con?

Bé con đã động rồi!

Bé con đá anh một cái!

“Vợ, em cảm nhận được không, bé con động rồi, bé con động rồi!” Cố Dạ Cần mừng rỡ như điên nhìn về phía Diệp Linh.

Diệp Linh cũng là lần đầu tiên cảm giác được cử động của con, sinh mạng kỳ diệu và tuyệt vời khiến cô mừng rỡ không thôi: “Dạ, chồng, em cảm nhận được, bé con phản ứng lại với anh, bé con nhất định rất yêu rất yêu người bố là anh đó.”

Kỳ thực Diệp Linh vẫn không có nói cho Cố Dạ Cần, bé con trong bụng của cô là một bé gái.

Cố Dạ Cần có con gái!

Là Lê Hương nói, sẽ không sai, tiểu tình nhân kiếp trước của Cô Dạ Cân sắp đến với thế gian này rồi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2259


Chương 2259:

Đây là lần đầu tiên bé con cử động, còn là phản ứng với Cố Dạ Cần, quả nhiên tiểu tình nhân đúng là không chọc nỗi.

Cố Dạ Cẩn còn không biết những thứ này, anh chỉ rất vui, thật sự rất vui, anh in một dấu hôn thật đậm trên bụng Diệp Linh: “Bé con, bố cũng yêu con, rất yêu rất yêu con.”

Diệp Linh nhìn hai bố con giao tiếp với nhau, trái tim ngập tràn ấm áp, cô chậm rãi cong đôi môi đỏ mọng.

“Chồng ơi, em mệt rồi, muốn ngủ” Diệp Linh nhẹ nhàng nhắm nghiền hai mắt.

Cố Dạ Cần biết công hiệu của thuốc đã phát tác, thời khăc cô nhăm mắt đó, chính là thời điểm quên đi anh.

Cố Dạ Cần giữ thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay của mình, anh ghé vào bên tai cô, nhẹ giọng nói: “Vợ à, có phải cho tới nay anh chưa từng nói với em?”

“Cái gì cơ?” Diệp Linh mơ mơ màng màng hỏi.

“Vợ ơi, anh yêu em.”

Anh nói, vợ ơi, anh yêu em.

Đây là lần đầu tiên anh nói lời yêu với GÓI Diệp Linh câu đôi môi đỏ mọng, gật đầu: “Dạ, em biết.”

Cô biết anh yêu cô, rất yêu rất yêu.

Diệp Linh thực sự cảm thấy rất mệt, tất cả ý thức đều đã tiêu tán, cô phải ngủ rồi.

Lúc này bên tai chậm rãi truyền đến tiếng nói khàn khàn của người đàn ông: “Linh Linh, tuy là… anh biết đây là… hy vọng xa vời thế nhưng, mời… đừng thực sự quên anh đi, anh tên là… Cố Dạ Cần…”

Sáng sớm hôm sau, Diệp Linh mở mắt ra, cô mờ mịt nhìn một vòng trong phòng, không biết hiện tại mình đang ở đâu.

Lúc này cửa phòng bị đây ra, một giọng nói quen thuộc dễ nghe vang lên: “Linh Linh, cậu đang nghĩ gì đó?”

Diệp Linh xoay người, Lê Hương tới.

Mờ mịt trong lòng Diệp Linh trong nháy mắt nhanh chóng bị vuốt xuống, vô luận là khoảng thời gian gian nan cỡ nào, cô bạn thân Lê Hương đều ở bên cạnh cô.

“Lê Hương, sao cậu lại tới đây?”

Lê Hương đi tới, sau đó vươn tay, kéo ra rèm cửa sổ phòng, ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài chiếu đến, tỏa ấm cả căn phòng: “Linh Linh, tớ tới đón cậu, chúng ta đi thôi.”

“Đi? Đi đâu?”

“Linh Linh, cậu không phải muốn đến nơi có phong cảnh xinh đẹp, vừa không có người quen biết cậu, bắt đầu lại cuộc sống sao?”

Nhìn đôi mắt trong vắt của Lê Hương, Diệp Linh chậm rãi cong môi, đúng vậy, cô muốn bắt đầu lại.

Cả người Diệp Linh đắm chìm trong trong ánh mặt trời, cô chậm rãi hít thở sâu một hơi, trong lòng bỗng trào dâng niềm khao khát và dễ chịu chưa từng có, nhưng cô không chắc chắn: “Lê Hương, tớ thực sự có thể bắt đầu lại sao?”

Lê Hương dùng sức gật đâu: “Đương nhiên rồi Linh Linh, mỗi ngày trong tương lai sẽ là trái tim của anh hướng về, mây mù tản ra, một ngày nắng đẹp lại đến.”

Trong con ngươi nhợt nhạt kia của Diệp Linh từ từ nhuộm vào sắc màu, cô nhẹ giọng nói: “Ừ, tớ cũng tin vậy.”
 
Back
Top Dưới