Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2180


Chương 2180:

Cô Dạ Cân đenes công ty đi làm, Diệp Linh đưa anh ra bệnh viện, mãi đến khi bóng xe anh biến mắt trong tầm mắt, cô còn đứng ở tại chỗ, thật lâu không hề rời đi.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng mấy người phụ nữ hóng chuyện.

“Vừa rồi là Cố tổng sao? Nói nhỏ cho các cô biết một bí mật động trời, Cố tổng bây giờ là kẻ bất lực đó, cũng chính là… thái giám!”

“Cái gì? Cô đang nói bậy cái gì thế, Cố tổng làm sao có thể?”

“Tin tức này vô cùng chính xác, tôi có bạn là bác sĩ, nghe nói phía dưới Cố tổng kéo cắt làm phế rồi, không có chức năng kia nữal”

“Trời ạ, sao có thể như vậy, thật là đáng tiếc mài Đây chính là Cố tổng đó, là tình nhân trong mộng của mọi thiên kim danh viện!”

Những thanh âm này rõ ràng truyền tới tai Diệp Linh, hai tay nhỏ bé xuôi ở bên người Diệp Linh nhanh chóng siết thành quyền, cô quay đầu, nhìn về phía đám phụ nữ nhiều chuyện kia: “Chuyện Cố tổng bất lực này là Cố tổng chính mồm nói cho các cô biết sao?”

Đám phụ nữ nhiều chuyện cứng đờ.

Diệp Linh cười nhạt: “Nếu không phải, như vậy là một lần cuối cùng, lần sau nếu như lại để tôi nghe đến các cô ở sau lưng bàn tán anh ấy, tôi liền kiện các cô tội phỉ báng.”

Nói xong, Diệp Linh xoay người rời đi.

Mấy người phụ nữ đó đã nhận ra Diệp Linh rồi, bọn họ rất không phục, lúc này âm dương quái khí giễu cợt nói.

“Chao ôi, đây không phải là đại mỹ nhân Diệp Linh sao, tôi thấy trên Weibo đồn cô ta bị hủy mặt, vốn không tin, hiện tại nhìn thấy liền tin rồi, đóa hồng đỏ đệ nhất ngày xưa vậy mà đã biến thành con ả xấu xí, ha ha.”

“Diệp Linh, chuyện của cô và Cố tổng đủ để viết một quyền tiểu thuyết rồi đấy, Cố tổng làm sao bị thương thế, anh ta sẽ không phải là cùng cô chơi một ít đạo cụ không cẩn thận làm mình bị thương đấy chứ! Dù sao ai cũng biết Cô tông có sở thích hơi biên thái mà.”

“Cố tổng thật đáng thương đó, có nhiều tiền hơn nữa thì có ích gì, cũng không phải là đàn ông ha ha ha.”

Đám phụ nữ vốn đố kị Diệp Linh, Diệp Linh là kẻ thù với tất cả cô gái, nhưng lại là người mà tất cả cô gái muốn sống thành, cô hiện tại hủy dung, Có Dạ Cần bị thương, trong lòng đám phụ nữ này rốt cuộc cũng thư thản, bắt được cơ hội này liền chanh chua cười nhạo một phen.

Diệp Linh dừng bước, cô ngoái đầu nhìn đám phụ nữ đó: “Các cô đang nói cái gì, có bản lĩnh lặp lại lần nữa xeml”

“Nói thì nói, ai sợ ail” Đám phụ nữ kia hết sức kiêu ngạo, cao giọng hét lớn: “Tất cả mọi người nghe đi, Cố Dạ Cần không phải đàn ông nữa, anh ta…”

Lời vẫn chưa nói hết, Diệp Linh trực tiêệp nhào tới, dùng sức tát người phụ nữ kia một cái.

Đám phụ nữ trợn tròn mắt, bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới đại minh tỉnh Diệp Linh hoang đến thế, còn nhào lên đánh đắm.

Bọn họ cũng không ngồi không, xắn tay áo lên vây Diệp Linh, có người kéo lại tóc Diệp Linh: “Mày dám đánh chúng ta, chúng ta bây giờ cho mày biết thế nào là lợi hại!”

Diệp Linh đánh nhau ầm ï với mấy người phụ nữ này, tình hình chiến đấu tương đối kịch liệt.

“AI Đánh người! Các người mau đến xem, nơi này có đánh nhaul” Đám người vây xem nhanh chóng chạy tới.

Lê Hương đang nghiên cứu phương án giải phẫu buổi chiều, lúc này y tá liền vội vội vàng vàng chạy vào: “Prof. Hạ, cô nhanh đi xem một chút đi, Diệp tiểu thư… Diệp tiểu thư cô 3V: / Lê Hương căng thẳng, tưởng Diệp Linh đã ra chuyện gì, cô nhanh chóng đứng dậy gấp gáp hỏi: “Diệp tiểu thư làm sao?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2181


Chương 2181:

“Diệp tiểu thư… Diệp tiểu thư và người khác đang đánh nhaul” Y tá nhỏ thở hồn hến nói.

Cái gì?

Linh Linh cùng… người khác… Đánh nhau?

Lê Hương liền chạy tới, đợi lúc cô đến hiện trường liền thấy một màn này, sức chiến đấu Diệp Linh bùng nỗ, đã hạ gục mấy người, nhưng cô cuối cùng là một khó địch đông, bây giờ bị hai người phụ nữ ấn ở trên mặt đất, những người phụ nữ kia vẫn ghen ty với gương mặt này của Diệp Linh, còn cố ý cào tới vết sẹo chưa khép lại kia của Diệp Linh, đã cào đến chảy máu.

Đôi mắt trong vắt của Lê Hương đột nhiên lạnh lẽo, cô nhìn về phía trợ lý cùng y tá sau lưng, trầm tĩnh lạnh lùng phân phó: “Gọi an ninh qua đây, lập tức sơ tán quần chúng, còn có lập tức gọi 110, nói có người đánh nhau: trong bệnh viện, có ý định gây chuyện!”

“Vâng, Prof. Hạ.” Y tá nhỏ nhanh chóng đi làm.

Lúc này Lê Hương giơ tay lên, cô cởi áo blouse trắng trên người ra.

Trợ lý giật mình mù mịt nhìn Lê Hương: “Prof. Hạ, cô đây là?”

Lê Hương ném áo blouse cho trợ lý của mình: “Tôi bây giờ không phải là Prof. Hạ rồi, tôi chỉ là bạn thân của Diệp Linhi”

Nói xong, Lê Hương chạy lên, cô vươn hai tay bắt lại người phụ nữ túm tóc Diệp Linh, dùng sức kéo về phía sau, người phụ nữ kia đau hét lên một tiếng, liền buông lỏng Diệp Linh ra.

Diệp Linh thừa cơ hội này nhanh chóng xoay người, dùng sức lật ngược trên người một người phụ nữ khác, còn muốn đè cô ả ở dưới thân.

Bởi vì Lê Hương mạnh mẽ gia nhập vào, hỏa lực của Diệp Linh toàn bộ khai hỏa, hai cô bạn thân liền thay đổi chiến CUỘC.

Hiện trường kêu gào ỏm tỏi, đúng là phụ nữ đánh nhau luôn là đặc sắc nhất.

Trợ lý ôm áo blouse hít vào một hơi lạnh, trợn tròn mắt: “…”

Cô ấy ngu người nhìn Prof. Hạ liều lĩnh gia nhập vào chiến cuộc, thì ra Prof. Hạ luôn luôn thông tuệ ung dung vậy mà…

hỗ báo đến thế. Ờm, trong lòng cô ấy có… hơi sợ, Prof. Hạ dường như là người rất khó trêu chọc nha.

Đợi bảo vệ và cảnh sát chạy đến, trận chiến giữa người phụ nữ xé này mới miễn cưỡng kết thúc, kế tiếp là phân đoạn thẩm vấn.

Lê Hương nhìn về phía Diệp Linh bên cạnh: “Linh Linh, cậu thế nào?”

Diệp Linh câu môi cười: “yên tâm, trải qua trận chiến này, bên ta đại hoạch toàn thắng, quân địch k** r*n khắp nơi.

Lúc này bên tai liền truyền đến tiếng khóc thét của đám phụ nữ: “Trời ơi, mặt tôi, mặt tôi trầy da rồi!”

“Tóc tôi, tóc tôi bị giật đứt một mảng lớn rồi!”

Nhân viên ghi chép ngắng đầu liếc mắt nhìn đám phụ nữ: “Các cô không phải nhiều người hơn à, sao lại bị đánh thảm như vậy?”

Đám phụ nữ cảm thây bị khinh bỉ trân trụi: “Bọn ả… bọn ả đó quá đanh đá, các ả ấn chúng tôi xuống đất đánh như vậy, đánh chúng tôi cũng không còn sức đánh trả, chúng tôi muốn kiện các ả, là các ả động thủ trước!”

Lê Hương và Diệp Linh cách đó không xa nhìn sang, ý kia là — kiện đi, ai sợ ail Giữa hai phe tràn ngập mùi thuốc súng, chiến hỏa thật vất vả mới dừng lại dường như lại muốn bùng lên nữa rồi.

Lúc này phía sau truyền đến một giọng nói trầm thấp giàu từ tính: “Ai muốn kiện, chúng tôi nhất định phụng bồi tới cùng.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2182


Chương 2182:

Hiện trường vừa mới hôn loạn không chịu nỗi liền yên phát, đến cây kim rơi trên mặt đất cũng nghe được rõ ràng, mọi người quay đầu, chỉ thấy phía trước hành lang đi tới một bóng người đồ sộ cao ngất, Mạc Tuân đã trở về.

Mạc Tuân mặc áo khoác đen, bên trong là tây trang cùng màu, trên tây trang cài cây châm lóe sáng, thời gian mài dũa trên người đàn ông này hết thảy sắc bén, làm anh càng ngày càng giống như bố mình Mạc Từ Tước, cả người cao quý phi phàm, lại thâm trầm dày nặng khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Mạc Tuân tới, Diệp Linh dĩ nhiên có thể đi, cô lấy điện thoại ra bắm số Cố Dạ Cần, hiện tại cô rất muốn gọi cho anh, nghe giọng anh một chút.

Tiếng nhạc chờ reo một lần, sau đó được tiếp rồi, song không phải Cố Dạ Cần, mà là thư ký riêng của anh: “Alo, thái thái, cô tìm chủ tịch sao, chủ tịch bây giờ đang ở trong bệnh viện, không tiện nghe điện thoại.”

Cố Dạ Cần ở trong bệnh viện.

Ngón tay Diệp Linh cuộn lại, nhanh chóng nắm chặt điện thoại: “Cố Dạ Cần anh ấy làm sao vậy, có phải cơ thể khó chịu hay không?”

“Thái thái, không cân lo lăng, không phải chủ tịch, mà là phu nhân, chủ tịch đến bệnh viện thăm phu nhân.”

Cố phu nhân Ôn Lam…

Mấy ngày nay Diệp Linh sắp quên bẫng đi cái tên này.

“Từ khi lão gia tử vào tù, trạng thái tinh thần của phu nhân vẫn không tốt, bây giờ còn đang trong bệnh viện….” Thư ký riêng nhỏ giọng xuống, e rằng đã nhận ra bầu không khí vi diệu.

Diệp Linh im lặng vài giây: “Cố phu nhân ở bệnh viện nào?”

Diệp Linh chạy tới bệnh viện Ôn Lam ở, đi tới cửa phòng bệnh của.

Mới vừa đứng ở cửa, bên trong liền truyền đến tiếng vang “loảng xoảng lang” thật lớn, giọng Ôn Lam kích động truyền ra: “Không ăn! Ta không ăn! Ta cái gì cũng không muốn ăn!”

Diệp Linh nhìn vào bên trong, chỉ thấy Ôn Lam ngồi trên giường bệnh, bà ta hất hết thức ăn xuống, bên trong một mảnh hỗn độn, hai y tá cao cấp không dám thở mạnh một tiếng cúi gằm đầu quét dọn, trong phòng bệnh còn có một bóng người cao to, Cố Dạ Cần đứng lặng bên giường, sắc mặt lạnh tanh.

“A Cần, con mau nghĩ cách đưa bố và ông nội con ra đi, lẽ nào con thật sự muôn nhìn Cô gia cửa nát nhà tan sao?”

“A Cần, mẹ đã nói rồi, Diệp Linh chính là một yêu tinh hại người, ả sẽ hại chết con, sẽ hại chết Cố gia, nhưng con không nghe, hiện tại thế nào, Cố gia bị ả làm cửa nát nhà tan, con cũng bị ả làm bị thương, về sau cũng không thể có con rồi, Cố gia chúng ta sẽ đoạn tử tuyệt tôn đói”

Ôn Lam cảm thấy vô cùng đau lòng, bà ta nện vào trong lòng mình, nước mắt chảy dài.

Trên ngũ quan tuần mỹ của Cố Dạ Cần không có tâm tình gì lớn, anh tiến lên, rút ra mấy tờ khăn giấy đưa cho Ôn Lam, nhẹ giọng nói: “Mẹ, mẹ có con, không phải đã được rồi sao?”

On Lam cứng đờ, bà ta khiệp sợ không gì sánh nổi nhìn Cố Dạ Cần, thật lâu nói không ra lời: “A… A Cần, ý của con là… con thấy chết không cứu, con muốn trơ mắt nhìn Cố gia… cửa nát nhà tan ư?”

“Mẹ, hôm qua gieo nhân nào hôm nay gặt quả đó, nếu như năm đó Cố gia không vì tham lam cùng d*c v*ng mà làm hại Diệp gia cửa nát nhà tan, thì cũng không có chuyện ngày hôm nay.”

Con ngươi Ôn Lam đột nhiên co rút, bà ta run rẫy đưa ngón tay ra, đau lòng lại trách cứ chỉ vào Cố Dạ Cẩn: “A Cẩn, tao thấy mày đúng là điên rồi, mày là con cháu Cố gia, trên người chảy xuôi máu Cố gia, thế nhưng mày đã bị Diệp Linh mê đến mắt hồn rồi, mày vì một Diệp Linh mà từ bỏ tât cả thân nhân, từ bỏ gia tộc của mình!”

Nói rồi Ôn Lam chỉ chỉ hướng cửa: “Mày đi đi, sau này đừng về nhìn ta, ông nội và bố mày đều vào tù, bà mẹ tàn phế là tao đây chỉ biết e ngại mày và Diệp Linh, về sau mày để tao tự sinh tự diệt đi! Tao cực khổ sinh ra mày, ở trong tuyệt cảnh nuôi lớn mày, lúc đầu mày là tất cả hy vọng của tao, nhưng bây giờ tao không cần mày nữa, tao coi như mình không có thằng con trai như mày!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2183


Chương 2183:

Ôn Lam là muốn đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với Cố Dạ Cần.

Cố Dạ Cần thủy chung không có biểu cảm gì, song trên gương mặt đã tối lại: “Mẹ, vậy mẹ nghỉ ngơi thật tốt, sau này con trở lại thăm mẹ.”

Cố Dạ Cần đi ra ngoài.

Rất nhanh, trong phòng bệnh. liền truyền đến tiếng gào khóc của Ôn Lam: “Số tôi khổ quá, con trai không nghe lời như thế, tôi không bằng chết đi cho xongl”

“Phu nhân!” Hai y tá cao cấp kinh ngạc thốt lên.

Trong phòng bệnh hỗn loạn.

Cố Dạ Cẩn không quay đầu lại, trong hành lang bệnh viện thật dài, một mình anh bước đi, từ đầu nơi này đi tới đầu kia, ngọn đèn kéo cái bóng của anh rất dài rất dài, cô tịch lại mệt mỏi.

Thư ký riêng chạy tới: “Chủ tịch, vừa rôi phu nhân muốn… muốn đập đầu vào tường, cũng may… đã kịp thời kéo lại.”

“Ừ,” Cố Dạ Cần nhàn nhạt ừ một tiếng: “Tăng thêm người, 24 giờ chăm sóc phu nhân, nếu như phu nhân có gì ngoài ý muốn, tự gánh lấy hậu quả.”

“Vâng.” Cả nhà tải app truyện hola đọc thêm nhé!

Cố Dạ Cẩn không đi thang máy, anh chọn đi thang bộ, từng bước một xuống thang.

Diệp Linh núp vào, hiện tại ở phía sau anh, tính cảnh giác củaanh vẫn rất cao, hẳn rất dễ dàng rất nhận ra cô, vậy mà anh không phát giác được, anh không biết cô ở sau anh.

Diệp Linh đứng trên bậc thang, nhìn anh dưới bậc thang, sau đó lấy điện thoại ra, bắm số điện thoại của anh.

Rất nhanh tiếng chuông du dương liền vang vọng trong hành lang, chỉ thấy Cố Dạ Cần dừng bước, đưa tay đút vào trong túi quần lấy điện thoại ra.

Diệp Linh từ góc độ này có thể thấy được nửa mặt anh, khi anh thấy trên màn hình điện thoại nhảy ra ba chữ IGÓ thái thái”, anh vươn tay vuốt mặt một cái, đường nét sắc bén lạnh nhạt lúc đầu chậm rãi hóa mềm, ấn phím nhận nghe, anh dịu dàng nói, mang theo nụ cười thản nhiên “Cố thái thái.”

Viền mắt Diệp Linh đột nhiên liền đỏ: “Cô tông, anh bây giờ ở đâu?”

“À, ở trong công ty.”

Diệp Linh chớp mắt, từng giọt lệ rơi xuống: “Cố tổng, muốn hỏi ai nói dối nhiều nhất, người đó chắc chắn là anh rồi, nói đến mặt không đỏ tim không run mà. Vừa rồi thư ký của anh đã nói cho em, anh đến bệnh viện thăm mẹ anh.”

Cố Dạ Cẩn nhấp môi mỏng một cái, sau đó mới chậm rãi nói: “Cố thái thái, nếu như anh nói cho em biết ta đến bệnh viện thăm mẹ anh, em sẽ không vui sao?”

Diệp Linh không nói gì.

Bầu không khí im lặng vài giây, tiếng nói nhàn nhạt mà trầm thấp của Cố Dạ Cần lại truyền tới: “Linh Linh, anh biết em biết không vui, hai nhà Cố Diệp vẫn để chắn ngang giữa chúng ta, em còn chưa tha thứ được.”

“Anh không hy vọng xa vời có một ngày em có thể chân chính buông xuống mọi chuyện, lại không dám mơ tưởng em tha thứ, cho tới hôm nay anh cũng không dám nói với em một câu… Nói một câu anh rất xin lỗi, anh không dám thừa nhận tội nghiệt của Cố gia, không dám ở trước mặt em sám hối, không dám nói cho em biết mắt đi đứa con kia anh cũng rất đau.”

“Có đôi khi anh cảm thấy giữa chúng ta càng chạy càng xa, Cố thái thái, em vĩnh viễn không biết anh có biết bao nỗ lực, anh nỗ lực nỗ lực muốn đến gần em một chút.”

“Có thể nhiều năm như vậy thứ anh cho em đều không muốn, nhưng, cũng là thứ tốt nhất mà anh có, anh chỉ muốn giữ thứ tốt nhất cho em.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2184


Chương 2184:

Diệp Linh cảm thấy trái tim rất đau rất đau, như trái tim tàn nhẫn xé rách thành hai nửa, lên án mạnh mẽ nội tâm, hiện tại người trên lâu kẻ dưới lâu, chính là khoảng cách giữa cô với anh.

Diệp Linh vươn tay lung tung lau nước mắt, sau đó nói: “Cố Dạ Cần, ngẳng đầu.”

Cố Dạ Cần, ngắng đầu.

Cố Dạ Cần dưới lầu cầm điện thoại di động nhanh chóng ngắng đầu, anh thấy được Diệp Linh, Diệp Linh xuống lầu, vội vội vàng vàng lảo chạy tới hướng anh.

Cố Dạ Cần ngắn ra, không ngờ cô sẽ đến.

Bỏ điện thoại di động vào trong túi quần, anh liền quay người, bước mạnh lên lầu.

Khoảng cách kẻ trên người dưới ban đầu là do Diệp Linh định tự mình đi đến, thế nhưng anh quay người đi tới hướng cô, tiến độ còn lớn như vậy, vài bậc thang đã đi lên, nhanh chóng đi tới trước mặt cô.

“Sao em lại tới đây?” Anh hỏi.

Diệp Linh từ bậc thang phía trên nhào Vào trong ngực anh.

Cố Dạ Cần vươn cánh tay ôm lấy cô, ôm cô đầy cõi lòng, bàn tay to rơi vào mái tóc quăn của cô khẽ xoa: “Bao lớn rồi mà vẫn liều lĩnh như thế, chạy ngã rồi thì làm sao?”

Diệp Linh cọ khuôn mặt nhỏ trong lòng anh, râu rĩ nói: “Cô Dạ Cân, em nhớ anh.”

Thân thể anh tuần của Cố Dạ Cần đột nhiên cứng đờ, cô nói cái gì, cô vậy mà nói — cô nhớ anh rồi!

Trái tim cứng rắn của Cố Dạ Cần vào thời khắc này mềm mại rối tinh rối mù, môi mỏng rơi trên trán của cô hôn một cái, anh thấp giọng cười nói: “Vậy em chỉ cần đứng tại chỗ, để anh đi tìm em là được rồi.”

Diệp Linh giơ tay lên, ôm lấy vòng hông lớn của anh, cô chậm rãi nhắm mắt lại — cứ như vậy đi, cứ như vậy thì tốt rồi.

Cô không biết mình có thể chân chính buông bỏ thứ ngăn cách giữa hai nhà hay không, anh kẹp ở giữa cô và Ôn Lam cũng phải chịu dày vò, cô có thê theo anh trai rời đi, buông tay lẫn nhau mới là cách tốt nhất, nhưng, như vậy cũng tốt.

Cứ như vậy, vẫn luôn ở bên cạnh anh.

Cố Dạ Cần như vậy, cô thực sự luyến tiếc.

Diệp Linh biết, cô đã đưa ra lựa chọn.

Cố Dạ Cẩn cảm thấy Diệp Linh mấy ngày nay rất khác thường, chẳng những buổi tối chủ động trêu chọc anh, còn ôm anh nũng nịu, cái này trước đây anh mơ cũng không dám mơ.

“Cố thái thái, em đến tột cùng làm sao vậy?” Cố Dạ Cần dùng bàn tay to bưng khuôn mặt nhỏ của cô lên. rang 6 Rất nhanh anh liền thấy vét sẹo trên má phải kia lại bị người khác cào nát rồi, con ngươi đen thanh bần đột nhiên híp lại, anh lúc này mím môi nói: “Mặt em sao vậy, có phải có người bắt nạt em không?”

Shhh.

Diệp Linh rên nhẹ một tiêng, trên người cô còn có vết thương.

Cố Dạ Cần liền thấy trong cổ cô còn có vết thương, như người khác dùng móng tay rất dài cào ra, trên gương mặt tuấn mỹ đã dâng lên tầng sương lạnh: “Cố thái thái, em đánh nhau với người khác đúng không?”

Diệp Linh không muốn nói mấy lời khó nghe kia cho anh, nên qua loa lấy lệ đáp: “Đúng vậy, ngày hôm nay em đánh nhau, song ta đánh thăng bọn họ, còn có Lê Hương đánh cùng nữa, bọn em đánh mấy cô ta đến khóc um về nhà tìm mẹ đó.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2185


Chương 2185:

Trong con ngươi Cố Dạ Cần lóe lên tia sắc bén như chim ưng, song anh không nói gì, mà ôm thắt lưng mêm của cô kéo cô vào trong lòng: “Chúng ta trở về thôi, anh bôi ít thuốc cho em.”

Hai người về tới trong bệnh viện, Cố Dạ Cần lấy điện thoại ra, bắm một số điện thoại.

Rất nhanh bên kia đã được tiếp thông, một giọng nói trầm thấp quen thuộc truyền đến: “Alo, Cố tổng.”

Là Mạc Tuân.

Cố Dạ Cần gọi cho Mạc Tuân.

Anh đối với Lê Hương vẫn là có mấy phần hiểu rõ, Lê Hương thông tuệ vô song, chuyện có thể dùng đầu giải quyêt tuyệt đôi sẽ không dùng lực, vậy mà cô và Diệp Linh cùng nhau đánh lộn, việc này nhất định không đơn giản.

“Mạc tổng, nghe nói hôm nay Mạc thái thái của cậu và Cố thái thái của tớ cùng nhau đi đánh lộn?” Cố Dạ Cần hỏi thẳng.

“Đúng vậy, các cô ấy cũng là vì cậu mà đánh nhau đó, Cố tổng, cậu có phải rất có cảm giác thành tựu?” Trong lời nói của Mạc Tuân lộ ra vài phần khó chịu.

BMII LƠ”

“Ừ, có mấy người đàn bà nhiều chuyện, chắc cũng là fan cậu đó, không chiếm được cậu cũng không thể thấy được cậu, nên ở trước mặt Cô thái thái của cậu nói cậu bất lực, châm chọc cậu không phải đàn ông, Cố thái thái của cậu nổi giận, xắn tay áo lên xông vào đánh đắm, nhưng hai khó địch bốn, Cố thái thái cậu bị người khác ấn xuống đất, Mạc thái thái nhà tớ không thể đứng yên nhìn, liền xông tới, đôi bạn thân liền hoàn mỹ giết ngược.” Mạc Tuân giải thích trận chiến kia cho Cố Dạ Cần nghe.

Khuôn mặt tuấn tú của Cố Dạ Cần một tấm “xoát” lạnh xuống, u ám, thảo nào trên người trên mặt cô đều là vết thương, thì ra thực sự là người khác cào.

“Tớ biết rồi.” Cố Dạ Cần định cúp điện thoại.

“Cô tông.” Mạc Tuân gọi anh lại.

Cố Dạ Cẩn: “Còn có việc gì?”

“Giáo sư y khoa nước ngoài rất nhanh sẽ đến, bởi vì vết thương của cậu khá đặc thù, Mạc thái thái nhà tớ không thể tự mình mổ chính cho cậu, song sẽ tham dự toàn bộ hành trình, cậu nhất định phải tích cực phối hợp trị liệu.”

Vết thương của Cố Dạ Cần rất mẫn cảm, Lê Hương chắc chắn không thể tự mình ra trận, nếu không… bốn người đều xấu hổ.

Vẻ mặt Cố Dạ Cẩn nhàn nhạt: “Để nói sau đi.”

“Cái gì mà để sau, Cố tổng, lẽ nào cậu yêu cái mác bât lực ây rôi à, tớ còn trông cậy vào cậu sinh ra một bé gái hứa hôn kết thông gia đấy nhé, giờ thì hay rồi, cậu lại không đẻ trứng được nữa.”

“Tút tút” hai tiếng, Cố Dạ Cần trực tiếp cúp điện thoại.

Đã không có tiếng lải nhải của Mạc Tuân, Cố Dạ Cần im lặng vài giây, sau đó bắm số thư ký riêng…

Có Mạc Tuân ra ngựa, đám phụ nữ kia đều không dám lên tiếng, chỉ có thể bưng khuôn mặt bị thương ai về nhà nấy, tìm mẹ mình.

Đám phụ nữ đó rất không phục: “Cái gì mà Nam Quán Bắc Linh, tôi thấy hai ả chính là một đôi đàn bà đanh đá, shhh, đánh đau quá đi.”

“Đúng vậy đó, tôi thực sự quá tức giận rồi, không được, tôi còn muốn kiện các ả, hung hăng ngoa đòi ả bồi thường, dù sao các ả cũng có tiền, một con có chồng là Mạc Tuân, một con có chồng là Cố Dạ Cần, đều là kẻ không thiếu tiền.”

Nhắc đến hai người đàn ông này, đám phụ nữ đó liên ghen ty đâm móng tay vào trong lòng bàn tay, đều nói phụ nữ phải độc lập tự chủ gì gì đó, thế nhưng gả cho Mạc Tuân hay Cố Dạ Cần đã đưa cuộc sống nhân sinh của các cô đến một đẳng cấp khác, có liều mạng cũng không với nỗi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2186


Chương 2186:

Lúc này một chiếc xe bảo mẫu đen lái tới, cửa xe mở ra, bên trong xuống một nhóm hộ vệ.

“Các anh… các anh là ai?” Nhìn những hộ vệ khí thế hung hãn này, đám phụ nữ kia sợ hãi, xoay người muốn chạy.

Thế nhưng bọn họ không chạy thoát được, những hộ vệ vóc người hung hãn đã sớm đã vây bọn họ lại: “Các cô đã nói vài lời không nên nói, đắc tội một vài người không nên đắc tội, cho nên có người bảo chúng tôi tới chăm sóc các cô thật tốt.”

Cái gì… Có ý gì?

Đám phụ nữ còn chưa kịp phản ứng, hộ vệ đã giơ tay lên, hung hăng tát xuống về phía mặt bọn họ.

Chan chát.

Tiếng tát tai liên hoàn nặng nè vang lên, hộ vệ tát rất mạnh, tát như thế đã làm những mặt đám phụ nữ kia rất nhanh đã sưng lên, khóe miệng còn tràn ra vết máu.

Bọn họ ngồi phịch trên mặt đất, liên mồm cầu xin tha thứ.

“Đây là dạy dỗ nho nhỏ cho các cô, tiếp theo đừng đụng đên trên họng súng nữa, đúng rồi, đây là tiền chữa bệnh cho các cô.”

Hộ vệ lấy ra một xấp tiền, thuận tay ném trong không trung, sau đó lái xe nghênh ngang rời đi.

Những tờ tiền đỏ chói lượn lờ phách lối trên không trung, sau đó rơi trên người bọn họ, đám phụ nữ này run lẫy bẩy nhìn bóng xe kiêu ngạo lại điên cuồng kia, đây quả thực là hành vi của… du côn lưu manh mà.

Bọn họ đoán được, nhất định là… Cố Dạ Cẳn!

Những kẻ này đều là người Cố Dạ Cần phái tới.

Bọn họ đánh lộn với Diệp Linh, cuôi cùng lại bị người đàn ông Cố Dạ Cần kia biết, so với phong cách cao quý đại lão của Mạc Tuân, Cố Dạ Cần tuyệt đối là lưu manh vô lại, những chuyện này đều là thứ anh có thể làm được.

Trong phòng bệnh.

Cố Dạ Cần một tay đút trong túi quần, anh nhận được điện thoại của thư ký riêng, đám phụ nữ đó đã được dạy dỗ.

Lúc này có hai cánh tay gầy từ phía sau vươn tới, ôm lấy vòng hông to lớn của anh: “Cố tổng, anh đang gọi cho ai đấy?”

Là Diệp Linh.

Cố Dạ Cần cất điện thoại, thản nhiên nói: “Trong công ty xảy ra chút chuyện, anh đã xử lý xong rồi.”

Anh không muốn để Diệp Linh biết những thứ này, mặt tối thấp hèn này anh cũng không muốn để cô nhìn thấy, cô chỉ cần đối mặt với ánh dương là được.

Diệp Linh bán tín bán nghỉ: “Thật không? Cố tổng, em phát hiện anh gần đây nói dối liền thích dùng công ty mượn cớ…”

Nói rồi tay cô liền dọc theo vòng hông của anh bò xuống, lại bắt đầu không an phận.

Cô Dạ Cân kéo lại tay cô, quay người sang: “Làm cái gì, hửm?”

Diệp Linh giơ hai tay lên chống đỡ lên lồng ngực của anh đẩylui về phía sau, trực tiếp đẩy anh tới trên vách tường, đôi mắt ươn ướt mềm mị nhìn anh: “Em muốn xác nhận một việc.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2187


Chương 2187:

Cố Dạ Cẩn nhìn cô, con ngươi đen sáng rực, môi mỏng nhéch lên, anh nói giọng khàn khàn: “Việc gì?”

Diệp Linh nhón chân lên, hai tay ôm lấy cổ anh: “Biết rõ còn hỏi.”

Cô ngọt ngào hôn lên đôi môi mỏng của anh.

Cố Dạ Cần ôm thắt lưng nhỏ mềm mại của cô, dẫn theo cô ấn vào trong ngực mình, anh cảm thấy đôi môi mềm ấy, tỏa hương thơm ngát.

Yết hầu của người đàn ông lăn trên dưới vài cái, anh chậm rãi khép mi.

Diệp Linh nhìn dáng vẻ anh mê say không dứt, nụ hôn êm ái đã làm khóe mắt anh thắm vào vài phần đỏ tươi, Diệp Linh buông lỏng cổ anh ra, tay lần thứ hai đi xuống.

Cố Dạ Cẩn vẫn đè cô xuống, anh mở mắt ra, nhìn cô không nói.

Diệp Linh tránh thoát anh cầm cố: “Cố Dạ Cần, em chỉ là xác định thử, anh sợ cái gì?”

Cố Dạ Cẩn im lặng vài giây, sau đó buông lỏng tay cô ra.

Tay Diệp Linh đi xuống…

Rất nhanh, cô có được kết quả, đêm hôm đó cô thật sự tổn thương anh, anh bị thương rất nặng.

Lúc này chiêc căm xinh xãn bị hai ngón tay thon dài nắm được, cô bị ép ngẳắng đầu, lập tức liền đụng phải cặp con ngươi đen u trầm của Cố Dạ Cần, anh nhìn cô, mang theo vài phần bễ nghễ cùng quan sát: “Hiện tại, em sợ rồi?”

Diệp Linh hiểu, thân thể không trọn vẹn đối với một người đàn ông mà nói là đả kích trí mạng, Cố Dạ Cẩn cùng những người đàn ông kia cũng không khác gì, thậm chí anh trước đây h*m m**n cao, càng mê muội những chuyện cá nước thân mật kia, anh luôn ngăn cản cô, cũng là bởi vì tự anh đã có đáp án, anh biết mình phương diện kia không được, anh không muốn bại lộ vẻ chật vật và khó chịu của mình trước mắt cô.

Hiện tại anh sắc bén nhìn cô chằm chăm, muôn nhìn thử trên mặt cô có hay không một tia miễn cưỡng.

Diệp Linh ngước khuôn mặt lớn chừng bàn tay nhìn anh, không chút nào lùi bước: “Chỉ cần anh không sợ, em còn Sợ cái gì?”

Anh không ngại vết sẹo trên mặt cô.

Cô cũng không quan tâm thân thể của anh không trọn vẹn.

Cũng không sợ.

Cố Dạ Cần nhướng mày kiếm anh khi, trên mặt nhộn nhạo vài phần vui mừng, cúi người xuống, hôn một cái lên đôi môi đỏ thơm mềm: “Đây là tự em nói, không cho phép hối hận.”

Cô sẽ không hôi hận.

Diệp Linh đỏ bừng mặt, chịu không nỗi bầu không khí ngọt ngào sến rện như vậy, cô muốn xoay người đi.

Thế nhưng Cố Dạ Cẩn ôm cô, không buông tay.

Diệp Linh nghi ngờ nhìn về phía anh, lúc này trong tầm mắt tối sầm, anh hôn lên.

Vừa rồi nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước là cô chủ động, hiện tại anh dịu dàng không mắt mạnh mẽ, rất nhanh đã đoạt đi hơi thở cô.

“Ưm… Cố Dạ Cần, sao anh bây giờ…thích… hôn đến thế…”

Cô Dạ Cân ôm ngang cô lên, đặt trên giường bệnh, tay trái chống bên người cô, tay phải thông thạo cởi ra cúc áo cô: “Anh trước đây thích, bây giờ cũng thích.”

*…” Diệp Linh rất muốn che lỗ tai mình, không nghe những thanh âm mê hoặc ấy, thực sự là cái gì cũng không ngăn cản được anh… b**n th**!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2188


CHương 2188:

Cô nhỏ giọng kháng nghị: “Anh chậm một chút, em còn mặc quần áo bệnh nhân, đừng kéo hỏng cúc áo em đó.”

“Kéo hỏng để cô bạn thân tốt bụng Lê Hương của em đưa bộ mới.”

..” Diệp Linh đột nhiên cảm thấy anh cô ý, anh đại khái thực sự xem Lê Hương thành tình địch của mình.

Cố tổng ghen tuông thực sự là không phân biệt nam nữ, chua đến người ta kinh sợ.

Hai người náo loạn một hồi, Diệp Linh đột nhiên nghĩ tới trong bụng mình còn có một bé con, cũng không thể mặc anh dính lấy mãi.

Cô vươn tay đẩy người đàn ông trên người một cái: “Cố Dạ Cần, anh nặng quá, đừng đè trên người em nữa, mau ngồi dậy đi.”

Cố Dạ Cần không chịu: “Sao lại yếu ớt như thế, trước đây cũng đâu thiếu đè, khi đó tại sao em không kêu?”

“.. Không giống nhau mà…” Khi đó cô không mang thai, hiện tại cô mang thai rồi, Diệp Linh đặt tay lên trên vùng bụng còn bằng phẳng của mình.

Cố Dạ Cần thấy cô sờ cái bụng liền chống tay nâng cao người lên: “Có phải bụng lại đau không?”

Bàn tay của anh phủ lên trên bụng nhỏ của cô, dịu dàng thương tiếc xoa xoa.

Diệp Linh hưởng thụ anh ân cần phục vụ, đang suy nghĩ có nên nói chuyện mang thai cho anh biết không.

Chuyện mang thai nhât định phải nói cho anh biết, song trước đó cô muốn gặp anh trai một lần.

Cô muốn nói cho anh trai, cô không thể đi cùng anh trai, cô muốn ở lại, ở cùng Cố Dạ Cần.

“Em đói bụng rồi.” Diệp Linh yếu ớt nói.

“Hửm?” Cố Dạ Cần nhìn cô một cái: “Anh nhớ em hình như mới ăn xong, Có thái thái, cần thận béo phì.”

“Em mặc kệ, em bây giờ muốn ăn…

kẹo hồ lô, anh đi ra ngoài mua cho em đi.”

Cố Dạ Cần nhướng mày: “Ô mai rồi lại đên kẹo hô lô? Cô thái thái, em gân đây sao thích ăn chua như thế?”

“Em cứ muốn ăn đó, Cố tổng, anh có mua cho em hay không!”

Cố Dạ Cần dùng sức hôn một cái lên mặt cô: “Mua, mua mua mua, em muốn cái gì đều mua cho em, anh sẽ đi ngay bây giờ.”

Cố Dạ Cần đứng dậy xuống giường.

“Thật ngoan” Diệp Linh mặt cong mày cười với anh.

Cố Dạ Cần cầm chìa khóa xe nhìn cô một cái, hiện tại cô nằm ở trên giường, quần áo xốc xếch, lộ ra nửa đầu vai oánh nhuận, cô da thịt trắng như tuyết, mới vừa rồi còn bị anh trồng ra rồi rất nhiêu ân ô mai, còn có vân tay, không một cái nào là không lộ ra dụ hoặc.

Cố Dạ Cẩn miễn cưỡng thu hồi ánh mắt, sau đó ra ngoài.

Cố Dạ Cần không lập tức rời đi, mà là đi tới khu hút thuốc ở cửa hành lang, đốt một điều thuốc rít mạnh một hơi.

Nếu như nói anh không ngại thân thể của mình, chắc chắn là giả.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2189


Chương 2189:

Anh rất chú ý, chỉ là vừa rồi lúc gần đi thấy một màn hương diễm đó, anh liền hận không thể đè cô, nghiêm khắc dạy dỗ vài lần.

Thế nhưng, anh không được.

Lúc này bên tai truyên đên một tiêng nói trầm thấp từ tính: “Cố tổng, tớ còn đang tìm cậu, cậu sao lại ở chỗ này hút thuốc một mình thế kia?”

Mạc Tuân tới.

Bọn họ là anh em tốt quấn chung tã lớn lên, đã rất lâu không gặp, Cố Dạ Cần phun ra một ngụm khói sau đó nhìn về phía Mạc Tuân: “Chuyên gia nước ngoài đến chưa?”

Mạc Tuân kinh ngạc liếc mắt nhìn anh, lần trước ở trong điện thoại còn thái độ hờ hững, không có chút nóng nảy nào, bây giò lại chủ động mở miệng thúc dục: “Cố tổng, xem ra cậu gần đây nội hỏa rất vượng ha.”

Cô Dạ Cân lại hút một hơi thuôc, sau đó dập tắt nửa đoạn thuốc lá trong gạt tàn: “Chuyện chuyên gia nước ngoài cậu theo dõi chút đi, tớ đi ra ngoài một chuyến.”

“Cậu đi đâu, việc gì gấp khiến cậu ngay cả thời gian hút điếu thuốc cũng không có?” Điều thuốc kia chỉ hút nửa đoạn đã dập tắt.

Cố Dạ Cẩn mang theo chìa khóa xe: “Linh Linh muốn ăn kẹo hồ lô, tớ mua cho cô ấy.”

“Kẹo hồ lô?”

“Chứ gì nữa, ngày hôm qua còn đòi ăn ô mai.” Cố Dạ Cần tràn ra vài phần ấm áp cưng chiêu, anh chạy ởi liên, rât rõ ràng bận đút cho Cố thái thái mình ăn, không có thời gian bồi anh em tốt nói chuyện phiếm.

“Dạ Cần.” Mạc Tuân đột nhiên gọi anh lại.

Cố Dạ Cần dừng bước lại: “Làm sao vậy?”

Mạc Tuân suy nghĩ một chút, nhún nhún vai: “Tớ đột nhiên nhớ tới trước đây Lê Hương cũng có lúc muốn ăn mắy thứ ô mai và kẹo hồ lô này , khi đó Lê Hương vừa vặn… mang thai…”

Khi đó Lê Hương vừa vặn mang thai…

Hai chữ “mang thai” cuối cùng này nhãn làm cho Cố Dạ Cần ngần ra, anh nhìn Mạc Tuân: “Cậu có ý gì?”

Mạc Tuân cũng không chắc chắn, dù sao đàn ông đối với mấy chuyện này cũng không có nghiên cứu: “Tớ chỉ là thuận miệng nói, cậu cũng có thể nghe cho vui thôi, song Lê Hương nhà tớ lúc mang thai cũng là đổi khẩu vị, đặc biệt nghiện chua, có câu gì đó thích chua sinh con trai cay là con gái…”

Mạc Tuân vẫn chưa nói hết, Cố Dạ Cần đã chạy ngay đi.

Mạc Tuân đột nhiên có chút bất an, anh cảm giác mình rât có thê… đã gây họa…

Dựa theo cơ thể Diệp Linh, khả năng mang thai rất nhỏ, chẳng qua nếu như Diệp Linh mang thai, vậy Lê Hương nhất định đã biết, Lê Hương và Diệp Linh đều gạt Cố Dạ Cần, bây giờ lại bị anh không cần thận vạch trần rồi… tối nay chỉ sợ là anh phải đi về quỳ sầu riêng rồi.

Mạc Tuân nhanh chóng hướng về bóng lưng Cố Dạ Cần hô một câu: “Áy Cố tổng, tớ chưa nói gì đấy nhé!”

Cậu đừng có bán đứng tớ đấy!

Cố Dạ Cần đi ra ngoài mua kẹo hồ lô, Diệp Linh cũng theo sát đi ra, cô nhât định phải gặp anh trai một lần.

Sát vách là phòng bệnh của Tô Tiểu, có một nhóm bảo vệ trông chừng, xem chiến trận này chắc là anh trai Tiêu Thành tới.

Diệp Linh đợi một hồi, lúc này “cạch”

một tiếng cửa phòng bệnh mở ra, thân thể cao ngất kia của Tiêu Thành đi ra.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2190


Chương 2190:

Tiêu Thành đi ra.

Diệp Linh căng thẳng, đưa mắt nhìn qua.

Lúc này Tiêu Thành ngắng đầu, cũng nhìn về phía cô, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt hai người chạm vào nhau trên không trung ngắn ngủi, rất nhanh Tiêu Thành liên dời đi ánh mất: “Chúng mày ở chỗ này coi chừng đi.”

“Thành gia, anh đi đâu vậy?”

“Đi vệ sinh, chúng mày có muốn đi theo không?” Tiêu Thành đạp mông một thủ hạ, sau đó hai tay đút trong túi quần, đi vào phòng vệ sinh nam.

Diệp Linh đi theo, bốn phía không có ai, cô đầy ra cửa phòng vệ sinh nam, cũng tiến vào.

Trong phòng vệ sinh nam, Tiêu Thành nửa dựa trên đài rửa mặt, thấy em gái tới, anh nhướng đôi mắt đào hoa kia, mở rộng hai cánh tay: “Em gái, nào, để anh trai ôm một cái.”

Viền mắt trắng nõn của Diệp Linh nhanh chóng đỏ lên, liên xông đên nhào vào trong lòng Tiêu Thành: “Anh trai, em rất nhớ anh.”

Tiêu Thành dùng sức ôm lấy Diệp Linh, bàn tay xoa xoa mái tóc quăn của cô: “Em gái, anh trai cũng rất nhớ em, anh trai đến muộn rồi.”

Diệp Linh lắc đầu, trong đôi mắt đẹp đã dâng lên hơi nước, cô biết mấy năm nay anh trai nhất định tìm được đường sống trong chỗ chết, lại sống dưới lưỡi dao mũi kiếm: “Chỉ cần anh còn sống là được, em đã từng một lần nghĩ đến anh đã chết.”

Mi tâm anh tuấn của Tiêu Thành sâu hơn vài phần, cặp mắt đào hoa cũng dính vào vài phần u nhiên lạnh lẽo, song anh cũng không có nói gì thêm, mà là cảnh giác nhìn thoáng qua ngoài cửa: “Em gái, vé máy bay nhận được chưa, hai ngày sau đi cùng anh, anh mang em rời khỏi nơi này.”

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh run lên, chậm rãi buông lỏng Tiêu Thành ra.

Tiêu Thành nhìn cô: “Em gái, em không muốn đi với anh? Là bởi vì đứa con kia của Cố gia… Cế Dạ Cẩn?”

Mấy năm nay Tiêu Thành mặc dù không trở lại, thế nhưng anh vẫn luôn nghe nói tin tức về Diệp Linh, nghe nói cô được Cố gia nhận nuôi, Cố Dạ Cần cưng chiều cô đã nổi tiếng khắp Tứ Cửu Thành.

Sau đó cô và Cố Dạ Cần lại xảy ra rất nhiều chuyện, rối loạn, dây dưa không ngớt.

Tiêu Thành liền nhớ lại rất nhiều năm trước ở ngoài cửa Diệp gia nhìn thấy người thiếu niên kia, Cố Dạ Cần thời thiếu niên.

“Anh trai, đúng vậy, em không thể cùng anh rời khỏi nơi này, em muốn ở lại, em muốn ở cùng Cố Dạ Cần.”

“Em yêu Cố Dạ Cần rồi?”

Diệp Linh gật đầu: “Dạ, yêu, vẫn luôn yêu.”

“Vậy cậu ta yêu em không?”

Cái này…

Diệp Linh ngắng đầu nhìn về phía Tiêu Thành.

Tiêu Thành nhanh chóng nhíu mày: “Em không xác định? Cậu ta cho tới bây giờ chưa nói yêu với em?”

Diệp Linh trong lòng không xác định, bởi vì cô và Cố Dạ Cần đã có một khởi đầu sai lầm, anh vẫn tưởng là Diệp gia hại Cố gia, mười năm cưng chiều song chỉ là dụ dỗ để cô yêu anh, sau đó phá hủy cô.

Thế nhưng, nếu như nói anh không yêu cô, cô cũng không tin.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2191


Chương 2191:

Thấy em gái mình do dự như vậy, Tiêu Thành cất giọng: “Hai ngày sau theo anh đi, nếu như cậu ta yêu em, cậu ta nhất định sẽ tìm được anh, cũng sẽ fìm được em.”

Diệp Linh biết trong lòng anh trai đối với Cố gia có ngăn cách sâu đậm, làm trưởng tử Diệp gia, anh trai sẽ không tha thứ Cố gia, điểm này cô cũng thế, nhưng… Cố gia có Cố Dạ Cẩn…

“Em à, bố mẹ cũng không ở nữa, anh trưởng như bố, nên việc chung thân đại sự của em anh trai nhất định phải vì em kiểm định, hòn ngọc quý trên tay Diệp gia chúng ta tuyệt không có thê ngây ngây ngốc ngốc để thằng nhóc Cố gia kia chiếm tiện nghi, hai ngày sau đi với anh, trước đó chúng ta đừng gặp mặt, tránh mang đến phiền toái cho em.” Nói rồi Tiêu Thành buông lỏng ra Diệp Linh, chuẩn bị rời đi.

“Anh trai.” Diệp Linh đột nhiên gọi Tiêu Thành lại.

Tiêu Thành quay đầu nhìn về phía Diệp Linh.

“Anh trai, em đã mang thai, em có đứa con của Cố Dạ Cẩn.” Diệp Linh chậm rãi nói.

Tiêu Thành biến sắc, ánh mắt rơi trên vùng bụng bằng phẳng của Diệp Linh.

Lúc này ngoài cửa đột nhiên truyên đên tiếng động, giọng Tiêu Tứ truyền đến: “Thành gia của chúng mày đâu? Thành gia chúng mày nói đi toilet sao đi lâu như vậy, sẽ không phải là hẹn hò mỹ nhân gì đó chứ! Tao vào xem.”

Nói rồi Tiêu Tứ tay liền đặt tay trêm chốt cửa, cửa phòng vệ sinh ở giây kế tiếp sẽ mở ra.

Diệp Linh trong nháy mắt nín thở, cô thật sự không ngờ Tiêu Tứ sẽ tìm tới.

Nếu để cho Tiêu Tứ thấy cô và anh trai ở cùng nhau, vậy thân phận Diệp Minh của anh trai chẳng máy chốc sẽ lộ ra.

Anh trai không phải một mình, anh trai là ánh sáng mà người khác ngưỡng vọng.

Diệp Linh vô cùng tự trách, lúc này cô quá bắt cần, anh trai đã là con nuôi của Tiêu gia, trước có Tiêu lão gia tử nghi ky thăm dò, sau có Tiêu Tứ quái gở ép sát, mỗi một bước của anh trai không thể đi nhầm, thế nhưng lần này cô vì ở cạnh Cố Dạ Cần mà mạo hiểm gặp mặt anh trai, nếu như anh trai có chuyện gì, tội cô thực sự là đáng chết vạn lần.

Ngay lúc đầu Diệp Linh hoảng loạn, Tiêu Thành vươn tay, đặt trên vai cô.

Diệp Linh ngắng đầu nhìn về phía Tiêu Thành.

Tiêu Thành nhẹ giọng nói: “Không sao, đừng sợ, trốn ở bên trong, đợt lát nữa xảy ra chuyện gì cũng đừng đi ra, chỉ là một Tiêu Tứ, anh còn không đề vào mắt.”

Giải quyết một Tiêu Tứ, rất dễ dàng, thế nhưng, sẽ chọc đến rất nhiều phiền phức.

Song, không còn lựa chọn nữa, thân phận của anh không thể lộ, một khi lộ, Diệp Linh là người chịu nguy hiểm nhất.

Nhìn thần sắc ung dung lạnh lùng của anh trai, Diệp Linh chỉ có thể đè xuống hốt hoảng trong lòng, loại tình huống này cô không giúp được gì, bảo vệ tốt mình mới sẽ không kéo chân anh trai, cho nên Diệp Linh nghe lời núp vào.

Thấy Diệp Linh núp xong, Tiêu Thành hai tay đút trong túi quần, đi tới cạnh cửa.

Bên ngoài Tiêu Tứ cũng đang chuân bị mở cửa.

Một giây kế tiếp, bên tai liền truyền đến tiếng kinh hô của thủ hạ: “Có người nhảy lầu chạy trốn, bắt được rồi! Chúng em bắt được ả rồi!”

Tiêu Tứ nghe thấy liền buông lỏng chốt cửa ra, xoay người chạy: “Mau đi cùng taol”

Mười phút trước.

Tiêu Thành rời khỏi phòng bệnh, Tô Tiểu Đường ngồi ở trong phòng bệnh đọc sách.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2192


Chương 2192:

Rất nhanh, dưới lầu truyền đến âm thanh không bình thường, Tô Tiểu Đường để sách trong tay xuống sau đó đứng dậy, cô đi tới phía trước cửa sổ nhìn xuống dưới lầu, Tiêu Tứ tới, hơn nữa mang theo rất nhiều thủ hạ.

“Chúng mày bao vây nơi đây hết cho tao, ngày hôm nay một con con ruồi cũng không cho bay ra ngoài, hiểu chưa?” Tiêu Tứ chỉ huy nói.

“Chúng mày đi theo tao.” Tiêu Tứ mang theo vài tâm phúc đi thẳng lên trên lầu.

Trên gương mặt trứng ngỗng nho nhỏ của Tô Tiểu Đường không có biểu cảm nào, nhìn hết sức trong trẻo lạnh lùng, cô mở cửa phòng bệnh ra, hỏi bảo vệ cạnh cửa: “Tiêu Thành đi chưa?”

Bảo vệ đối với Tô Tiểu Đường có chút cung kính: “Tô tiểu thư, Thành gia vẫn chưa đi, đến phòng vệ sinh rồi.”

Đến phòng vệ sinh…

Tô Tiểu Đường nhìn thời gian một chút, từ lúc Tiêu Thành rời đi đến bây giờ, đã khá lâu.

Lúc này Lê Hương mới từ trong phòng bệnh Diệp Linh đi ra, không thấy Diệp Linh đâu, Lê Hương không yên lòng hỏi y tá: “Diệp tiểu thư đâu?”

“Vừa rồi Diệp tiểu thư vẫn còn ở bên trong.” Y tá cũng kỳ quái nói.

Tô Tiểu Đường nhìn về phía Lê Hương, cô hiểu rồi, Tiêu Thành và Diệp Linh cùng nhau không thấy, suy đoán của cô đều đúng, Diệp Linh là người cũ của Tiêu Thành.

Tiêu Tứ nhất định là nghe được tiếng gió thổi cỏ động, cho nên ngăn chặn đi qua.

Mấy năm nay Tiêu lão gia tử vô cùng nễ trọng Tiêu Thành, trong lòng lại rất sợ hãi Tiêu Thành, một mặt quá khứ của Tiêu Thành đã được tẩy sạch, nhưng vẫn có rất nhiều điểm đáng ngờ, về mặt khác Tiêu Thành quá mạnh mẽ, Tiêu lão gia tử sợ chiếc cánh cứng rắn này sẽ có ngày vút bay, nên lại dùng Tiêu Tứ tới khống chế Tiêu Thành, điểm mấu chốt này nếu như phát sinh chút ngoài ý muốn, đó chính là rút dây động rừng, gió tanh mưa máu một trận.

Tô Tiểu Đường từ nhỏ lớn lên ở bên người bố, đối với mùi máu tươi có một loại khứu giác mẫn cảm tự nhiên.

Shh.

Lúc này Tô Tiểu Đường nhanh chóng giơ tay lên ấn xuống ngực mình một cái.

“Tô tiêu thư, cô sao vậy?” Thủ hạ nhanh chóng khẩn trương hỏi.

Hiện tại Tô Tiểu Đường là tân sủng của Tiêu Thành, rất được sủng ái, những thủ hạ này cũng không dám thờ ơ cô.

“Ngực tôi đau…” Tô Tiểu Đường yếu ớt nói.

“Bác sĩ đâu! Mau gọi bác sĩ đến!” Thủ hạ hô to.

Lê Hương đang ở phía trước, cô chạy tới trước tiên, đỡ Tô Tiểu Đường: “Cô sao vậy, mau mau nằm lên giường, tôi làm kiểm tra cho cô.”

Nói rồi Lê Hương liền đặt tay lên mạch đập của Tô Tiểu Đường.

Thê nhưng một giây kê tiêp Tô Tiêu Đường liền rút tay mình về, chậm rãi cầm ngược tay Lê Hương.

Lê Hương kinh ngạc ngước mắt, cô nhìn nửa mặt nghiêng của Tô Tiểu Đường, cô gái 19 tuổi rủ hàng mi nhỏ dài, an tĩnh lại trong trẻo lạnh lùng, cô bé không nhìn cô, chỉ là lấy giọng nói chỉ hai người các cô có thể nghe được nói: “Đã xảy ra chuyện.”

Lê Hương trong lòng căng thẳng, với thông tuệ của mình, cô lập tức liền đoán được Diệp Linh đã xảy ra chuyện.

Diệp Linh biến mắt một cách bí ẩn, nhất định đi gặp Tiêu Thành.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2193


Chương 2193:

Lê Hương là người bực nào, trong vòng mấy giây ngắn ngủi đã lợi hại đoán được hết các quan hệ đó được bảy tám phần.

Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn: “Tứ ca tới! Chúng mày mau vây quanh toàn bộ nơi đây, động tác nhanh lên một chút!”

Nhịp tim Lê Hương nhanh chóng đập lên “thình thịch”, cô đã dự cảm được sắp sửa xảy ra cái gì, cô xoay người muốn đi.

Thế nhưng Tô Tiểu Đường kéo cô, lúc Lê Hương ngoái đầu nhìn lại liền đụng phải đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu kia của Tô Tiểu Đường, cô bé ngước mắt nhìn cô, lại nói một câu: “Trong bệnh viện hêt thảy thông tin về Diệp Linh đều phải xóa đi, đây là chuyện cô nên làm ngay lập tức nhất.”

Lê Hương ngắn ra.

Lúc này Tô Tiểu Đường nhẹ buông tay, buông lỏng cô ra, xoay người chạy đến chỗ cửa sổ.

Lê Hương không biết Tô Tiểu Đường muốn làm cái gì, cô tiến lên hai BƯỨỚG: CÓ. ˆ “Rào rào” một tiếng, Tô Tiểu Đường tự tay kéo ra cửa sổ, hai tay cô chống bệ cửa số, nhanh nhạy nhảy lên, sau đó nhảy xuống, trực tiếp từ lầu ba nhảy xuống.

Trời ạt Con ngươi Lê Hương co rụt lại, cô tuyệt đối không ngờ rằng cô gái 19 tuổi này lại ở trước mắt cô, cũng không chào hỏi một câu liên từ lâu ba nhảy xuống.

Lê Hương gặp qua rất nhiều người, nhưng lần đầu tiên thấy người như Tô Tiểu Đường, dưới bề ngoài non nớt trong trẻo lạnh lùng của cô bé có sự quả quyết cùng trí tuệ không hợp cái tuổi này.

Lúc này dưới lầu liền truyền đến tiếng huyên náo: “Có người nhảy lầu chạy trốn! Chúng em bắt được ả rồi! Chúng em bắt được ả rồi!”

Lúc này Tiêu Tứ đứng ngoài cửa phòng vệ sinh nam buông tay, hắn bắt một thủ hạ tâm tình kích động hỏi: “Bắt được người rồi?”

“Đúng vậy, Tứ ca, chúng ta bắt được người rôi!”

Tiêu Tứ lúc này đắc ý cười ha ha, con mẹ nó, Tiêu Thành rốt cục lộ ra giấu đầu lòi đuôi, để hắn bắt được sơ hở rồi.

“Mau đi theo tao!” Tiêu Tứ mang theo thủ hạ ầm ầm đi xuống lầu.

Tiêu Thành trong phòng vệ sinh nghe được tiếng bước chân càng lúc càng xa, anh nhấp môi mỏng một cái, không biết Tiêu Tứ sao đột nhiên bỏ đi.

“Anh trai, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?” Lúc này Diệp Linh đi ra.

Diệp Linh trốn bên trong cũng nghe được tiếng tản đi bên ngoài, vừa rồi ột hồi máu tanh gần bùng nỗ cứ như vậy đã tản đi.

“Anh đi ra ngoài nhìn một chút, em gái, anh đi trước nhé, rồi em ra sau.” Tiêu Thành nói.

“Dạ.” Diệp Linh nghe lời gật đầu.

Tiêu Thành đi ra ngoài, lúc này thủ hạ của anh liền vội vã chạy tới: “Thành gia, không xong rồi, Tô tiểu thư cô ấy… cô ấy nhảy lầu chạy trốn!”

Tô Tiểu Đường?

Tiêu Thành nhanh chóng biết được gì đó, anh xoay người, trực tiếp xuống lầu.

Dưới lâu.

Tiêu Tứ mang người tay chạy tới, thế nhưng rất đáng tiếc hắn không thấy được Tiêu Thành, thủ hạ của hắn đang vây quanh một cô gái.

“Mày là ai?” Tiêu Tứ tiến lên hỏi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2194


Chương 2194:

Lúc này thủ hạ nhỏ giọng báo cáo: “Tứ ca, đây là tân sủng mà Thành gia kim Ốc tàng kiều, chính là người giấu ở trong phòng bệnh không cho anh xem đó.”

Ah?

Hai mắt Tiêu Tứ sáng ngời, mấy người phụ nữ trước kia của Tiêu Thành hắn đều gặp qua, duy chỉ có ả này được Tiêu Thành rât cưng chiêu, không cho người ta xem, kỳ thực lòng hắn đã sớm ngứa ngáy rồi, không nghĩ tới bây giờ rơi xuống trong lưới hắn.

Tiêu Tứ từ trên cao nhìn xuống Tô Tiểu Đường, cô từ lầu ba nhảy xuống tới, hai chân đã bị thương, có máu tươi từ trong quần áo bệnh nhân chảy ra ngoài.

Bởi vì cô cúi đầu, Tiêu Tứ thấy không rõ mặt cô, song có thể thấy được dáng người gầy yếu nhưng trổ mã trong lớp quần áo bệnh nhân, lộ ra một cảm giác cắm ky.

Tiêu Tứ câu môi, hắn nghe nói Tiêu Thành lần này tìm một tân sủng, thế nhưng hắn cũng không ngờ còn nhỏ như vậy, nhìn như một chưa thành niên, không thể không nói Tiêu Thành thật biêt chơi.

“Cô, ngắng đầu lên.” Tiêu Tứ nói rằng.

Tô Tiểu Đường không động.

Tiêu Tứ liền ngồi xổm người xuống, trực tiếp vươn tay nắm khuôn mặt nhỏ của Tô Tiểu Đường, ép cô ngắng đầu.

Khuôn mặt trứng ngỗng lớn chừng bàn tay của cô gái xông vào ánh mắt, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng ấy khẽ động, da thịt trắng mịn như mỡ dê, đôi môi anh đào nho nhỏ, mười phần tiểu mỹ nhân hại nước hại dân.

Tiêu Tứ liền lộ ra nụ cười tà ác: “Cô chính là tân sủng của Thành gia, trách không được Thành gia giấu giễm không cho người ta nhìn, Tiêu Tứ tôi còn chưa chơi qua tiểu mỹ nhân giống như cô đâu ha ha ha.”

Chỉ cần nghĩ đến Tô Tiểu Đường là người phụ nữ của Tiêu Thành, cũng đủ k*ch th*ch lòng chinh phục của Tiêu Tứ rồi, nếu như chơi người phụ nữ của Tiêu Thành, đây chẳng phải là… cắm sừng cho Tiêu Thành sao? Ha ha ha.

Con người Tiêu Tứ trời sinh hung tàn, không chuyện ác nào không làm, hắn còn cực kỳ háo sắc, hiện tại Tô Tiểu Đường dấy lên lòng hiếu kỳ của hắn, hắn đã quên sạch Tiêu Thành.

“Tiêu mỹ nhân, cô tên là gì” Tiêu Tứ dâm dê hỏi.

Lúc này thủ hạ nhỏ giọng nói: “Tứ ca, cô ta tên Tô Tiểu Đường, nghe nói cô ta đã nhiều lần muốn chạy trốn khỏi Thành gia, lần này nằm viện chính là do chạy trốn mà bị thương, hiện tại cô ta lại từ trên lầu nhảy xuống, chắc lại muốn chạy.”

Tiêu Tứ hai mắt sáng ngời, hắn chỉ gặp qua những người phụ nữ kia nhào vào người Tiêu Thành, đây là lần đầu tiên thấy kẻ muốn trốn chạy.

“Tô tiểu mỹ nhân, em không cần phải sợ, em nói cho Tứ ca vì sao em muốn chạy trốn, lẽ nào Thành gia đối với em không tôt, hoặc là… hăn không thê thỏa mãn em?”

“Như vậy đi, em đi theo Tứ ca nhé, theo anh, anh đảm bảo cho em ăn ngon mặc ấm, hơn nữa kỹ thuật của anh lại tốt hơn Thành gia nhiều, cam đoan có thể thỏa mãn em, còn khiến em dục tiên dục tử.”

Tiêu Tứ quảng cáo bản thân đến là hưng phấn, hắn không nhịn được xông về Tô Tiểu Đường.

Thế nhưng một giây kế tiếp bàn tay hắn đau nhức, thì ra Tô Tiểu Đường cúi đầu căn hắn một ngụm.

Shh.

Tiêu Tứ k** r*n, hắn không ngờ một cô gái nhìn yêu đuôi vô hại như thê lại dám cắn hắn, hơn nữa cô cắn đặc biệt ác, hắn cảm giác mình sắp bị cô cắn rách một miếng thịt.

“Tiểu tiện nhân, mày dám cắn tao àI”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2195


Chương 2195:

Tiêu Tứ một tay túm lấy Tô Tiểu Đường, sau đó giơ bàn tay lên hướng trên khuôn mặt nhỏ Tô Tiểu Đường tát xuống.

Hắn phải hung hăng dạy dỗ Tô Tiểu Đường.

Thế nhưng tay còn chưa rơi xuống, bởi vì cổ tay Tiêu Tứ trên không trung bị kéo lại, mấy ngón tay mạnh mẽ có lực đột nhiên thò đến, kéo lại hắn.

Đỉnh đầu truyền đến một tiếng nói trầm thấp mà hài hước: “Tiêu Tứ, người phụ nữ của tao mà mày cũng dám động thủ, có phải muốn tìm chết hay không?”

Tiêu Tứ liền ngắng đầu, Tiêu Thành tới.

Người đàn ông cao 1m9 đứng trước mặt hắn, Tiêu Tứ hiện tại đang ngồi, bị ép phải dùng tư thế ngưỡng đầu nhìn anh, khí thế kia trong nháy mắt thấp đi một đoạn, thật giống như hắn là em trai của Tiêu Thành vậy.

“Thành… Thành gia, mày hiểu lầm rồi, chuyện không phải như mày thấy…..

Tiêu Tứ cười nịnh nói.

Tiêu Thành một tay đút trong túi quần, một tay bắt lấy Tiêu Tứ, anh chậm rãi híp mắt, khóe môi móc ra đường vòng cung điên cuồng không kèm chế được: “Mày khinh tao điếc à, mới vừa rồi là ai nói tao không hàng to như mày?”

Nói rồi Tiêu Thành nhướng mày, ánh mắt liền rơi trên quần Tiêu Tứ: “Hiện tại nhiều người như vậy, Tiêu Tứ mày dám c** q**n ra so với tao một lần, xem kết quả thử ai là tiểu đệ đệ?”

Phụt.

Những thủ hạ ở đây nhịn không được, đều bật cười.

Tô Tiểu Đường vẫn ngồi trên mặt đất, cô liếc mắt nhìn Tiêu Thành, người đàn ông này ăn nói không chút kiêng ky, không hề có chừng mực gì cả, cái gì cũng dám nói, lại muốn lấy c** q**n so hàng, thực sự là… hạ lưul Bị nhiều người chê cười như vậy, Tsắc mặt iêu Tứ lúc này trở nên rât khó coi, hắn cũng không dám so với Tiêu Thành, thất bại rất xấu mặt.

“Thành gia, vừa rồi tao chỉ giỡn thôi, mày đừng cho là thật.” Tiêu Tứ tiếp tục cười làm lành.

Nụ cười trên mặt Tiêu Thành không thay đổi: “Vậy thì thật đúng dịp, tao cũng muốn giỡn với Tứ ca một chút, mày ngàn vạn lần cũng đừng cho là thật.”

Tiêu Thành muốn giỡn với hắn?

Giỡn cái gì cơ?

Tiêu Tứ thầm có dự cảm không lành, lúc này ngón tay Tiêu Thành khẽ động, chỉ nghe “răng rắc” một tiếng, cổ tay Tiêu Tứ liền truyền đến cảm giác đau đớn thấu xương.

Tiêu Thành đã bóp gãy cổ tay hắn.

AI Tiêu Tứ hét thảm một tiếng.

“Tứ cal” Bọn thủ hạ của hắn nhanh chóng vây lên trước.

Tiêu Thành buông Tiêu Tứ ra, anh mặt không thay đổi nhàn nhạt liếc Tiêu Tứ liêc, sau đó ánh mặt rơi vào mặt Tô Tiểu Đường, đưa tay của mình ra: “Đứng lên!”

Tô Tiểu Đường không đưa tay mình cho Tiêu Thành, mà là tự mình đứng lên.

Nhưng mới vừa đứng lên, cô đã cảm thấy trên đùi đau đớn, thân thể như nhữn ra sắp ngã nhào xuống đất.

Lúc này một cánh tay có lực đỡ lấy cô, nắm chặt eo cô dùng sức kéo, cô liền tiến vào lồng ngực to lớn của người đàn ông.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2196


Chương 2196:

Tô Tiểu Đường đau đến chau mày, cô không biết người đàn ông này là ăn cái gì lớn lên, bắp thịt cả người cứng như đá ấy, lúc cô đụng vào đã cảm thấy Xương mình sắp vụn thành mảnh nhỏ.

Tô Tiểu Đường rất chống cự tiếp xúc với cơ thể anh, cho nên vùng muốn tránh thoát cánh tay như sắt thép ấy.

Rất nhanh bên tai liền truyền đến tiếng uy h**p điên cuồng trầm thấp của anh: “Em thử nhúc nhích một cái thử xem, hôm qua sờ em sướng rồi, còn muốn sờ lần nữa đúng không?”

Anh đang nói cái gì thế hả?

Tô Tiểu Đường ngắng đầu, trừng mắt anh một cái.

Tiêu Thành chỉ thích tinh thần vừa mềm vừa cứng trong xương của cô, ngày hôm qua cô tát anh một bạt tai, ngày hôm nay lại cắn Tiêu Tứ một ngụm, rất hoang.

Tiêu Tứ đau đến mặt trắng bệch, trước mặt nhiều người như vậy, mặt mũi của hắn đã mất sạch, hắn tức giận nhìn Tiêu Thành: “Tiêu Thành, mày dám động thủ với tao, bình thường tao gọi mày một tiếng Thành gia mày liền thật sự coi mình là gia rồi à? Hai chúng ta là ngồi ngang hàng, hiện tại mày chủ động khơi mào chiến tranh, tao nhất định sẽ đi tố cáo mày trước mặt lão gia tử!

Tiêu Thành nhìn Tiêu Tứ: “Tiêu Tứ, mày bao nhiêu tuổi rồi, sao lại đi chơi cái trò mách lẻo thế kia, mày mách đi Tiếp theo lại đào góc nhà tao, tao thấy mày một lần đánh mày một lần, đánh mày tới khóc!”

Nói xong, Tiêu Thành ôm Tô Tiêu Đường kiêu ngạo rời đi ..” Tiêu Tứ tức muốn bốc khói, hắn nhớ tới mình hôm nay là tới ngăn chặn Tiêu Thành, vạch trần Tiêu Thành, ai nghĩ tới ăn trộm gà bắt thành còn còn mắt nắm gạo.

“Tiêu Thành, mày cứ thần thần bí bí đi, mày tốt nhất đừng để tao nắm được thóp, bằng không tao sẽ khiến mày chết không nơi táng thân!” Tiêu Tứ cắn răng nói.

Tiêu Thành không quay đầu, anh ôm Tô Tiểu Đường đi vào trong bệnh viện.

Lúc này cô gái trong ngực đột nhiên lên tiếng: “Tiêu Tứ muốn tóm lấy nhược điểm gì của anh vậy?”

Tiêu Thành cúi xuống, nhìn về phía Tô Tiểu Đường trong ngực.

“Tứ ca, đây là tất cả danh sách bệnh nhân vào ở trong bệnh viện, anh có thể tra kỹ từng người.” Lúc này thủ hạ sau lưng đưa danh sách bệnh viện cho Tiêu TỨ.

Mi tâm Tiêu Thành khẽ động, lúc này chợt nghe cô gái thản nhiên nói: “Đừng lo, tôi đã thông báo bác sỹ Hạ xóa sạch dữ liệu Diệp Linh nhập viện rồi, chỉ cần chỗ Diệp Linh không hề xảy ra vấn đè, anh, sẽ an toàn.”

Tiêu Thành nhìn nửa góc mặt của cô gái, Hà Tấn đã dạy dỗ cô con gái này vô cùng tốt, lực quan sát của cô bé cực độ nhạy cảm, đối với nguy hiểm đã khứu giác trời ban, cơ trí lại quyết đoán, dưới tình huống đột phát có thể thong dong đối mặt.

Từ lần đầu tiên anh và Diệp Linh gặp mặt, cô cũng đã bén nhạy nhận ra được gì đó.

Vừa rồi ở trong phòng bệnh nghe động tĩnh bên ngoài, cô cũng rất nhanh đoán được đại khái.

Anh gặp người bên ngoài mỗi một lần đều chu toàn, mỗi một lần tiếp xúc với Diệp Linh, cô biết, cô có thể dưới điều kiện cho phép lấy được tin tức lớn nhất.

Vừa rồi anh còn chưa kịp sai người xử lý danh sách của bệnh viện, cô cũng đã làm trước một bước.

Cô chỉ mới 19 tuổi, trông là cô gái yếu đuối vô hại, kỳ thực lại có một trái tim thông tuệ.

Tiêu Thành không tính che giấu, đương nhiên cũng sẽ không thẳng thắn, anh nhấp môi mỏng, không trả lời mà hỏi lại: “Em tại sao muốn giúp tôi?”

“Anh đã cứu tôi, lần này là trả lại anh, về sau hai chúng ta sạch nợ.” Tô Tiểu Đường lạnh lùng nói.

Tiêu Thành câu môi: “Vì cứu tôi, em lấy mình vì dụ môi, chủ động đưa đến trước mặt Tiêu Tứ, ngươi cảm thấy như vậy có lời à?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2197


Chương 2197:

Tô Tiểu Đường ngắng đầu, đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu rơi trên gương mặt quá đỗi điển trai kia, lộ ra chút giảo hoạt như hồ ly nhỏ: “Đây là biện pháp khẩn cấp, quả thực cứu anh khân cập, chăng lẽ không đúng sao?

Hơn nữa, tôi là người phụ nữ của Thành gia anh, mặc dù gã Tiêu Tứ có thèm khát thế nào, nhưng anh sẽ bảo vệ tốt tôi, đúng không?”

Tiêu Thành nghe được ý nhạo báng của cô, cô đang cười, đôi mắt xinh đẹp kia cong cong, giống như vằng trăng khuyết, đẹp đến quá đáng.

Ngoại trừ em gái Diệp Linh, Tiêu Thành phải thừa nhận Tô Tiểu Đường là cô gái xinh đẹp nhất anh từng gặp qua.

Mấu chốt là, Tô Tiểu Đường không chỉ xinh đẹp, mà còn rất thú vị.

Tiêu Thành mấy năm nay đã quen một mình, hiện tại bên người đột nhiên xuất hiện cô gái nhỏ, tuy dự định ban đầu của anh là bảo vệ con gái Hà gia, nhưng cô an tĩnh ở bên người anh lại từng bước một gỡ ra quá khứ của anh, còn có thể dưới tình huống đột phát cùng mình địch nổi, quả thật làm cho anh nhìn với cặp mắt khác xưa.

Tiêu Thành nhướng mày: “Nếu nói như vậy, tôi tuy là nhận ân tình của em, nhưng cuối cùng tôi phải tự xử lý, là ý này sao?”

Tô Tiểu Đường gật đầu: “Đúng vậy.

Được rồi Thành gia, đừng nói sang chuyện khác, chỉ nói vậy thôi, Tiêu Tứ muốn bắt lại nhược điểm nào của anh?”

Nói rồi Tô Tiểu Đường nghiêng cái đầu nhỏ, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp, mang theo ánh sáng trí tuệ: “Tôi lớn mật tới đoán một chút nhé, kỳ thực Tiêu lão gia tử và Tiêu Tứ vẫn luôn hoài nghi bối cảnh của ngươi, bố tôi ở Tiêu gia làm tài xế mấy chục năm, cuối cùng vẫn là một người nằm vùng, bọn họ đều sợ rồi, sợ lại có một kẻ như bố tôi, cho nên Tiêu Tứ nhìn chằm chằm vào anh, không ngoài dự liệu cạnh anh có người của Tiêu Tứ, bằng không lúc này Tiêu Tứ cũng sẽ không thính như mũi chó ngửi được chuyện của Diệp Linh, tới ngăn chặn anh.”

“Về bối cảnh và quá khứ của anh, khẳng định có liên quan với Diệp Linh, kỳ thực rất đơn giản, chỉ cần sai người tra Diệp Linh một chút, có thể theo con đường này đào ra anh.”

“Thành gia, tôi nói đúng không?” Tô Tiểu Đường ngắng đầu, ánh mắt lóe sáng nhìn Tiêu Thành.

Tiêu Thành đã không bất ngờ gì nữa, anh tán dương nhìn Tô Tiểu Đường, cười nói: “Em đã thông minh như vậy, nên hiểu cuộc nói chuyện của chúng ta đến đây nên dừng rồi, đừng hiếu kỳ với tôi, cũng không cần đi điều tra Diệp Linh, bởi vì sau chân tướng không nhất định là thứ em có thể gánh nổi.”

“Bố em dùng cuộc đời của mình để nói cho em biết đạo lý này, biết càng ít, en càng an toàn, tò mò hại chết một con mèo, e rằng phía sau chân tướng chính là vực sâu, không cẩn thận sẽ nuốt chửng em xuống dưới.”

Tô Tiểu Đường nhìn Tiêu Thành trước mắt, lại nữa rồi, anh lại lộ ra một mặt làm người ta không hiểu được, mặt này là vêt tích năm tháng ban cho anh, một người đàn ông 34 tuổi đã không thể dùng chữ trẻ tuổi để hình dung, mặt mày anh đột nhiên vắng lặng âm trầm xuống như một quyển sách được giấu kỹ, trong sách viết rất nhiều chuyện xưa, liên quan đến những chuyện vượt núi băng đèo, trèo hang lội sông kia.

Khoảnh khắc đó, Tô Tiểu Đường ở trên người Tiêu Thành thấy được cái bóng của bồ cô.

Cái nghề này của bố cô vẫn luôn cô độc, bọn họ hành tẫu một mình trong bóng đêm, không thể được thấu hiểu, tràn đầy chông gai và máu tanh.

Thế nhưng nghề nghiệp này của bố lại là vĩ đại nhất, bởi vì một đường của bọn họ đều truy đuổi tín ngưỡng của mình.

E rằng ý thức được ánh mắt của mình dừng lại quá lâu trên khuôn mặt tuấn tú ấy, Tô Tiểu Đường nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cúi đầu.

Lúc này Tiêu Thành giơ tay lên, xoa xoa đầu cô: “Tô Tiểu Đường, chỉ cần tôi an toàn, em cũng sẽ an toàn, nên em phải ngoan, phải nghe lời, em ở bên cạnh tôi chỉ là tạm thời, bởi vì tôi đã sai người liên lạc mẹ em.”

“Chỉ cần liên lạc được, tôi sẽ đổi thân phận cho em, xóa đi tất cả quá khứ của em, đưa đến chỗ mẹ em, em sẽ có một tiền đồ rạng rỡ, giống như mong đợi của bố em, là một cô gái bình thường, bình an khỏe mạnh lón lên.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2198


Chương 2198:

Tô Tiêu Đường cảm giác được bàn tay của anh xoa trên đầu mình, động tác này bố cô cũng hay làm.

Bố cô chỉ sống đến hơn 40 tuổi, nếu như còn sống đoán chừng là đã xưng anh gọi em với Tiêu Thành, dù sao tuổi anh cũng quá lớn, 34 tuổi, mà cô chỉ mới 19 tuổi.

Đột nhiên đi tới bên cạnh anh đối với anh và cô mà nói đều là một chuyện ngoài ý muốn, cũng đã định trước chỉ là đoạn nhạc đệm nhỏ trong cuộc đời, cô sẽ trở lại bên mẹ, bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới.

Tô Tiểu Đường ngắng đầu, nhìn Tiêu Thành: “Chúng ta quen lắm sao?”

Tiêu Thành sửng sôt: “Cái gì?”

Tô Tiểu Đường đầy bàn tay của anh ra: “Không quen thì sau này đừng động tay động chân với tôi!”

Tiêu Thành: “…”

Lúc này bên tai đột nhiên truyền đến tiếng của nhân viên y tế: “Cố tổng, anh đã trở về?”

Cố tổng…

Có Dạ Cẩn…

Nghe được cái tên này, Tiêu Thành ngắng đầu, nhìn về phía trước.

Chiếc Maybach màu bạc đang đậu, Cố Dạ Cân kéo ra cửa xe đi ra, trong tay anh mang theo một cái túi lón, bên trong đều là kẹo hồ lô mua cho Diệp Linh.

E rằng ý thức được ánh mắt nơi này, Cố Dạ Cần ngắng đầu, con ngươi đen thanh bần cũng nhìn lại.

Tiêu Thành và Cố Dạ Cẩn, trong khoảng thời gian ngắn, bốn mắt nhìn nhau.

Cố Dạ Cẩn không thay đổi biểu cảm, anh một thân tây trang màu đen được cắt tỉa hoàn hảo, trên khuôn mặt tuần mỹ treo cặp kiếng gọng vàng nhã nhặn sạch sẽ, nâng tay nhắc chân đều là khí chất tinh anh của giới thượng lưu.

Bốn mắt nhìn nhau, vài giây sau đó, Cố Dạ Cân liên nhàn nhạt dời đi ánh mát.

Anh dường như cũng không nhận ra Tiêu Thành, chỉ là bước chân trầm ổn đi vào bệnh viện.

Tiêu Thành nhìn bóng lưng Cố Dạ Cần, ánh mắt u trầm, nhìn không thấu anh đang suy nghĩ cái gì.

Tô Tiểu Đường đã nhạy cảm nhận thấy được khí tràng vi diệu giữa hai người đàn ông này, cô bé quay đầu, chỉ thấy ánh mắt Tiêu Tứ cũng rơi trên người Có Dạ Cần, thủ hạ thì thầm bên tai Tiêu Tứ, không biết đang nói cái gì.

Tô Tiểu Đường chau hàng mày thanh tú, lúc này cô ngửi được… mùi máu tươi, cô ngắng đầu nhìn Tiêu Thành: “Nơi đây không thích hợp ở lâu, ở lâu tât sinh biên cô, chúng ta ngày mai rời khỏi nơi này trở về Hồng Kông đi.”

Tiêu Thành nhìn Tô Tiểu Đường: “Em là đang dạy tôi làm việc?”

Tô Tiểu Đường: “Hoặc là đang cứu mạng anh.”

Nói rồi Tô Tiểu Đường liếc nhìn bóng lưng Cố Dạ Cẩn: “Đó là một người đàn ông rất nguy hiểm, không phải vô tình đến đáng sợ, thì là thâm tình đến đáng SƠ): Tiêu Thành nhướng mày, chẳng biết tại sao cách nhìn của cô bé này luôn không hẹn mà hợp với anh, loại vô hình trung ăn ý này tựa như một loại từ trường, anh “ừ” một cái tiếng: “Em không đi thi trường cảnh sát thì thật đáng tiếc.”

Tô Tiêu Đường nhìn anh: “Tôi thi đậu trường cảnh sát rồi, người đầu tiên bắt chính là anh.”

Tiêu Thành nhìn chân cô bị thương: “Dựa vào em?”

Tô Tiểu Đường lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi là quán quân leo núi nhảy dù đó, đừng nói là từ lầu ba nhảy xuống, cho dù từ vách núi nhảy xuống, tôi cũng sống được.”

Nói xong cô xoay người rời đi.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2199


Chương 2199:

Tiêu Thành vô cùng hứng thú nhìn bóng lưng cô bé biến mắt, con gái Hà gia thật thú vị.

Cố Dạ Cần lên lầu, lúc này điện thoại trong túi quần vang lên, điện thoại tới.

Là Diệp Linh gọi.

Cố Dạ Cần ấn phím nhận: “Alo, Cố thái thái, anh mang theo kẹo hồ lô em thích về rồi này.”

“Cố Dạ Cần, em bây giờ không ở trong phòng bệnh, anh cũng đừng về phòng bệnh nữa, em ở phòng làm việc của Lê Hương chờ anh, em đã khỏe hơn rồi, hôm nay chúng ta xuất viện thôi!”

Diệp Linh nói.

Cố Dạ Cần gật đầu: “Được.”

Cúp điện thoại, Cô Dạ Cân trực tiêp đi tới phòng làm việc của Lê Hương, anh trầm ổn bước đi, khuôn mặt tuần tú không có chút rung động nào.

Thế nhưng rất nhanh, đôi giày da màu đen cọ sáng đột nhiên dừng lại, Có Dạ Cần xoay người, đi hướng ngược lại, phương hướng này là đến phòng bệnh Diệp Linh.

Trong phòng bệnh đã được dọn dẹp qua, không chút vết tích bệnh nhân vào ở nào, tất cả ghi chép Diệp Linh nằm viện cũng bị lau sạch sẽ, Lê Hương tự mình xuất thủ.

Cố Dạ Cần đi vào, hiện tại trong phòng bệnh vắng ngắt, thanh âm gì cũng không có, ngũ quan tuần mỹ chìm trong mảnh tôi om, không hiều sao hiện ra vài phần cao thâm lạnh lẽo, con ngươi thanh bần kia ở trong phòng bệnh sắc bén quét một vòng, sau đó anh đi lên trước, kéo ra ngăn kéo tủ giường.

Anh tỉ mỉ mà nghiêm túc kiểm tra từng cái ngăn kéo, thế nhưng anh không có phát hiện bất kỳ vật gì.

Khi anh kéo ra ngăn kéo cuối cùng, ngón tay anh khựng lại, bởi vì trong ngăn kéo phía dưới cùng lặng lặng nằm một tắm vé máy bay.

Là vé máy bay Tiêu Thành đưa tới.

Trong phòng làm việc, Diệp Linh đang cầm ly nước nóng Lê Hương đưa tới, cô hiện tại còn rât bât an, luôn cảm thấy thân phận anh trai ở chỗ cô đã xuất hiện vết nứt, giác quan thứ sáu của người phụ nữ luôn chuẩn xác như vậy.

“Lê Hương, tớ rất sợ, tớ cảm thấy bản thân đã đưa ra quyết định sai lầm nhất, tớ không nên gặp mặt anh trai.”

Lê Hương cầm bàn tay nhỏ lạnh như băng của Diệp Linh: “Linh Linh, đây không phải là lỗi của cậu.”

“Nếu như lần này anh trai xảy ra điều gì ngoài ý muốn, tớ vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho mình mắt.” Sắc mặt Diệp Linh tái nhợt như trang giấy, bây giờ còn chưa hoàn hồn.

Lê Hương hiểu Diệp Linh, quan tâm sẽ bị loạn: “Linh Linh, hiện tại dưới cuộc sống yên tĩnh của anh Diệp kỳ thực nguy cơ tứ phía, lúc này trở về hoàn toàn là vì cậu mà đến, cậu đã lựa chọn ở lại cùng Cố Dạ Cần, vậy anh Diệp nên sớm rời khỏi nơi này, hai anh em cậu không thể gặp lại, đây là cách làm lý trí nhất bây giờ.”

Lê Hương nhanh chóng phân tích mặt lợi hại, Diệp Linh dùng sức gật đầu: “Ù “

Lê Hương không biết nghĩ tới điều gì, chậm rãi mỉm cười, đôi mắt tỏa sáng nói: “Linh Linh, không cần quá lo lắng, Diệp anh trai cái gì cũng không cần cậu làm, chỉ cần cậu có thể bảo vệ tốt chính mình, quan trọng là.., anh Diệp đã không còn một mình, có người đi tới bên cạnh anh ấy rồi.”

Người nào?

“Người này tuổi còn rất nhỏ, cũng rất hiểu anh ấy, cô bé hiểu được anh ấy từng bước thận trọng, và đang tiến nhanh trên con đường sánh đôi cùng anh ấy, cô bé càng hiểu được tín ngưỡng của anh ấy, chung quy sẽ có một ngày sẽ đứng bên người anh ấy, những thứ này đêu không phải là thứ mà Linh Linh cậu có thể mang cho anh Diệp, đó là đường anh Diệp đi, hiện tại bên cạnh anh Diệp trai xuất hiện cô bé đó.”
 
Back
Top Dưới