Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2884


Chương 2884:

Đừng tới đây!

Đừng tới đây!

Mạc Họa không nghe được giọng Lâm Mặc, cô rât lo lăng, níu chặt điện thoại di động cô vội vàng kêu một tiêng: “Lâm Mặc! Lâm Mặc!”

Phía sau Lâm Mặc đã sắp đụng vào rôi, một cái đụng này khăng định sẽ máu đầy đường, không biết sẽ chết người nào, lúc này bên tai cậu liền truyền đến tiếng kêu gâp gáp của Mạc Họa Lâm Mặc!

Cô đang gọi cậu tên.

Cô đang gọi Lâm Mặc.

Đông tử sung huyệt của Lâm Mặc trong nháy mắt khôi phục lý trí, cậu nhanh chóng đánh tay lái, lốp xe Ferrari ma sát trên đường, sau đó đâm đầu vào rào chắn.

Lập tức tia lửa văng khắp nơi.

Động tĩnh lớn như vậy hấp dẫn Mạc Họa, Mạc Họa quay đâu nhìn vê phía sau, thê nhưng Dương Thanh Đê vừa lúc rẽ cua, Mạc Họa không thấy gì cả.

“Vừa rồi làm sao vậy, tôi nghe phía sau có tiêng gì đó?” Mạc Họa nghi ngờ hỏi.

Hai chân Dương Thanh Đề vẫn còn mềm, vừa rồi chiếc xe phía sau dường như sắp đụng vào, anh ta vì tránh né cho nên rẽ cua: “không…

không biết, vừa rồi phía sau có chiếc xe thiêu chút nữa liên va phải chúng ta, nhưng cuôi cùng tôi tránh được, còn anh †a thì đụng phải rào chắn.”

“Cái gì? Chiếc xe kia là ai lái?”

“Không biết, lái cứ như không muốn sống nữa ấy, quá điện cuồng, tôi đoán chừng là say rôi.’ Mạc Họa cảm thầy có lý, chỉ có người say mới có thể không muốn sống như vậy.

Trân quý sinh mệnh, đã uống rượu thì không nên lái xe.

Mạc Họa cầm điện thoại: ‘Lâm Mặc!

Lâm Mặc, cậu đang nghe sao?”

Lâm Mặc cảm thấy toàn thân không cảm giác rồi, tầm mắt đen khit, xe thể thao sang trọng trong cú va chạm kịch liệt va chạm thì phía trước toàn bộ phê đi.

Lâm Mặc!

Lâm Mặc!

Cô vẫn còn đang gọi cậu!

Nhắm rồi mở mắt, Lâm Mặc rốt cục tìm vê một chút tri giác, cậu động tác chậm rãi nhặt điện thoại lên, cánh tay cậu chảy máu, trên tay đều là máu tươi.

“Ừ.” Cậu tiếng nói khàn khàn trả li: “Họa Họa, tôi ở đây.”

Cậu luyến tiếc…

Cô nói dối lừa cậu, vừa rồi trong nháy mắt đó cậu thực sự muốn chết cùng với cô.

Thế nhưng nghe được thanh âm của cô, một tiêng Lâm Mặc” của cô, cậu liền tước vũ khí đầu hàng.

Cô rõ ràng cũng không có làm gì, hiện tại cô còn quá nhỏ sạch sẽ lại đơn thuần, ngây ngốc ngọt ngào, đối với cậu tâm tư kín đáo, thận trọng quả thực ngay cả hai chữ “đối thủ”

này cũng không đáng xưng.

Thê nhưng, cô dường như lại làm được, cô năm thật chặt trái tim cậu, làm cho cậu luyên tiệc thương tôn cô dù chỉ là chút mảy may.

Tiểu công chúa Mạc Họa của cậu.

Lâm Mặc nhắm mắt lại, cậu bắt đầu thấy bản thân xa lạ, cậu cũng không phải là kiểu người để cho mình một thân tổn thương mà trơ mắt nhìn cô và người đàn ông khác rời đi, chẳng lẽ không đúng sao?

Nhưng, cô làm cho cậu biến thành người như thế.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2885


Chương 2885:

Rốt cục nghe được giọng Lâm Mặc, Mạc Họa thở dài một hơi, cô mỉm cười, dung nhan khuynh thành của thiếu nữ mang theo ý cười yêu kiều, dưới màn đêm đặc biệt động nhân: “Lâm Mặc, cậu về nhà chưa, tôi có món quà muôn tặng cho cậu.”

Lâm Mặc dựa lưng vào ghé, trong lồng ngực tật cả ngai ngái lệ khí cùng xao động ‹ đều ở đây trong giọng nói cô lặng yên dẹp loạn, giọng cậu rất khàn: *Qùa gì vậy?”

“Tạm thời bảo mật.”

“Khi nào tặng tôi, tôi hiện tại liền muôn, lát nữa đên nhà em tìm em nhé?”

Hả?

Cậu muốn tới nhà cô à?

Đã trễ lắm rồi!…

“Làm sao, tôi không thể đi tìm em à, Họa Họa, em đang sợ cái gì, sợ tôi ăn em?”

Cậu ăn cô Mạc Họa hợp lý hoài nghỉ cậu đang giở trò lưu manh, cậu sao lại hư hỏng như vậy chứ?

“Vậy được rồi, lát nữa cậu đến tìm tôi đi”

Cô đồng ý.

Lâm Mặc cúp điện thoại, sau đó mở cửa xe, đi ra.

“Anh bị thương rôi, chúng ta đã báo cảnh sát, hiện tại có cân tôi đưa anh đến bệnh viện hay không?” Ì tHẠg qua đường tốt bụng đều vây quanh, quan tâm nhìn Lâm Mặc.

Lâm Mặc đầy đoàn người ra, đi ra ngoài, cậu gọi một số điện thoại khác: “Šai người qua xử lý chút.”

Xe thể thao của Dương Thanh Đề dừng ở dưới lầu, Mạc Họa xuống xe: “Đàn anh Dương, ngày hôm nay cám ơn anh, nhưng lát nữa bạn bè tôi sẽ đến tìm tôi, cho nên tối hôm nay tạm nghỉ một buổi phụ đạo nhé! Ngày mai rôi học nha.”

Vừa rôi Dương Thanh Đề ở trong xe đã nghe được cuộc trò chuyện giữa Mạc Họa và Lâm Mặc, cậu biệt “người bạn” này của Mạc Họa sắp tới: “người bạn” có thể để cho Mạc Họa đề ý như vậy, Dương I Thanh Đề thực sự rât muôn thầy một lần.

Hiện tại rất nhiều cô gái ánh mắt chọn bạn trai rất tệ, Dương Thanh Đề :. cậy tài khinh người, tràn đầy cảm giác ưu việt, trong lòng anh ta cán bản là coi thường ” người bạn” đó, cũng muôn hạ thâp ‘ ‘người bạn” đó để chữa khỏi đôi mắt kém của Mạc Họa.

“Được, vậy tối nay nghỉ!”

“Đàn anh Dương, tạm biệt.” Mạc Họa định rời đỉ.

“Mạc Họa,” Dương Thanh Đề đột nhiên gọi Mạc Họa lại: “Tôi có một quyền sách đặt ở chỗ em, chúng ta cùng lên đi, tôi đi lầy một chút, tôi hôm nay tôi sẽ dùng đến quyên sách này.”

Mạc Họa không có lý do cự tuyệt, cô gật đầu: “Được.”

Hai người về đến nhà, Cố Vũ đã sớm về nhà, cô bé vui vẻ ra đón: “chị Họa Họa, thầy Dương, hai người đã trở về?”

“Ừ, Vũ Vũ, đàn anh Dương lấy sách liền đi.”

Mạc Họa dẫn Dương Thanh Đề tới trong phòng mình, cô chỉ hướng bàn học: “Đàn anh Dương, anh muôn lấy quyền sách kia à?”

Dương Thanh Đề giả vờ liếc đống sách: “Cái này đây!”

Ki ám đàn anh Dương, tôi đưa anh Š.” Mạc Họa muôn mau chóng đưa BE Thanh Đề đi, bởi vì cô sợ Lâm Mặc lắt nữa đến sẽ gặp Dương Thanh Đề.

Thấy Mạc Họa gấp gáp muốn đuổi anh ta đi như vậy, Dương Thanh Đề đã không vui, thê nhưng anh ta không biểu hiện ra ngoài: “Mạc Họa, vậy chúng ta đi.”

“Được.” Mạc Họa đi ra ngoài.

Lúc này Dương Thanh Đề đột nhiên đưa chân, đây ngã Mạc Họa.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2886


Chương 2886:

Mạc Họa không có đứng vững: “a” một tiếng thét kinh hãi nhỏ nhắn mềm mại thân thể trực tiếp hướng trên thảm té tới.

“Mạc Họa, cần thận!” Dương Thanh Đề nhân cơ hội ôm Mạc Họa hông của, hai người song song ngã ở thủ công bản trên thảm.

Nghe được động tĩnh trong phòng, Cô Vũ phía ngoài vừa định đi qua: “Chị Họa Họa, hai người làm sao vậy?”

Lúc này “ding dong” một tiếng, chuông cửa vang lên, có người đang bâm chuông.

Người nào?

Có Vũ không thể làm gì khác hơn là dừng bước lại, xoay người đi mở cửa.

Ngoài cửa đứng nghiêm một thân ảnh tuân tú, Lâm Mặc tói.

Lâm Mặc đã thay quần áo dính máu, trên người bây giờ là áo sơ mi đen quân đen, áo sơmi không sơ vin vào trong quần, mà là tùy ý tản ra, tóc mái nhỏ vụn khuất khuôn mặt tuần tú của cậu, thiếu niên đẹp như đi ra từ trong bích hoạ.

“Anh rễ, sao ngưoi lại tới đây?” SỐ Vũ khiếp sợ không gì sánh nỗi nhìn Lâm Mặc.

Lâm Mặc lướt qua Có Vũ đầu nhìn về phía bên trong: “Mạc Họa đâu?”

“Chị Họa Họa ở trong phòng, anh rẻ, mời anhvào.” Cô Vũ nhường đường nói.

Lâm Mặc nhắc chân dài ra đi vào, thẳng đến phòng Mạc Họa.

Cửa phòng không đóng, cho nên Lâm Mặc đi đên cạnh của liên thấy một màn bên trong, Mạc Họa và Dương Thanh Đề song song ngã trên thảm, Dương Thanh Đề còn đè trên người Mạc Họa.

Lâm Mặc dừng bước chân lại, đôi mắt vừa mới sáng lại lần nữa dáy lên mưa rên gió dữ.

“Anh rễ, SaO anh không đi vào, chị Họa Họa… ” Cô Vũ ngừng nói, bởi vì cô bé cũng nhìn thây một màn trong phòng, cô bé khiếp sợ che kín miệng mình.

Mạc Họa và Dương Thanh Đề ngã xuông đất, trùng hợp là Dương Thanh Đê còn đè trên người cô, cô lúc này vươn tay đầy Dương Thanh Đề ra, lúc này liền nghe được giọng Có Vũ, anh rễ… Lễ nào Lâm Mặc tới sao?

Mạc Họa ngắng đầu, nhìn về phía cạnh cửa.

Một giây kế tiếp, cô liền đụng phải hai tròng mặt u ám đáng sợ của Lâm Mặc, cậu đứng lặng ở đó, đang từ trên cao liệc xuông bọn họ.

Àm.

Cái đầu nhỏ của Mạc Họa trực tiếp nổ tung, hoàn toàn sẽ không suy nghĩ gì nữa.

Lúc này Lâm Mặc phát động môi mỏng, cậu từ trong cô họng bật ra tiếng nói sâm nhiên: “Mạc Họa, em để tôi xem một màn này sao?”

Không phải…

Không phải…

Mạc Họa còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Mặc đã cất bước đi đến, tiên độ bình ổn kèm theo khí thế hung dữ, bàn tay to vươn qua kéo lại cỗ áo Dương Thanh Đề ung dung nhắc tới, sau đó dùng lực vung, âm một tiếng, cả người Dương Thanh Đề đụng vào trên vách tường lạnh như băng.

Phụt.

Dương Thanh Đề cảm giác Mạc phủ ngũ tạng đều sắp nhảy ra, anh ta hộc ra một ngụm máu.

Một màn này phát sinh quá nhanh, Mạc Họa nhanh chóng từ trên thảm bò dậy.

Hai bàn tay to xuôi ở bên người Lâm Mặc siết thành quyền, ánh mắt cậu âm lạh nhìn chăm chăm Dương Thanh Đề hộc máu, sau đó ép tới gần hướng Dương Thanh Đề.

Dương Thanh Đề xem như đã nhìn thây “người bạn” đó, thê nhưng Lâm Mặc đã khác xa ngoài dự liệu anh ta, trước mắt là thiếu niên tuần mỹ VÔ song, khí chất lạnh lẽo, thân thủ hung ác quả thực giỗng như Diêm La từ trong địa ngục bò ra, có thể lấy mạng anh ta.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2887


Chương 2887:

Vừa rồi nôn ra máu miệng anh ta còn ngai ngái, hiện tại thây Lâm Mặc áp sát tới, Dương Thanh Đề chỉ cảm thấy sởn gai óc, ngay từ đầu anh ta còn muốn hạ thấp Lâm Mặc, hiện tại kèn lệnh chiến tranh căn. bản không cần thổi, anh ta buồn khổ phát hiện mình hoàn toàn không phải là đối thủ của thiếu niên này.

Dương Thanh Đề sắc mặt trắng bệch: “Cậu… cậu làm cái gì, đừng tới, ng không… bằng không tôi kiện cậu..

Có Vũ cạnh cửa cũng là sợ ngây người, cô bé lần đầu tiên thấy Lâm Mặc đánh người, vị anh rễ này nhìn thật sự rất… đáng sợ.

“Lâm Mặc!” Mạc Họa nhanh chóng chạy tới, chắn trước mặt Lâm Mặc: “Cậu nghe tôi giải thích, tôi và đàn anh Dương không có quan hệ gì cả, vừa rôi là do tôi ngã, anh ây dìu tôi…”

Lâm Mặc cái gì cũng không muốn nghe, cậu âm trâm nhìn Mạc Họa, hộc ra hai chữ: “Tránh ral”

Mạc Họa nào dám tránh ra, cô biết thiệu niên này hung dữ bao nhiêu: “Đàn anh Dương, anh mau đi đi! Đi mau đi.”

Hai chân Dương Thanh Đề đã mềm nhũn, anh ta đứng dậy chạy: “Vậy…

tôi đi trước.”

Dương Thanh Đề bỏ chạy thục mạng.

Lâm Mặc muốn đuổi theo.

Thê nhưng Mạc Họa vươn tay ôm lây vòng hông lớn của cậu, ôm thật chặt: “Lâm Mặc, cậu thực sự hiệu lâm rôi, cậu đừng đánh nhau, tôi sẽ sợ.”

Lâm Mặc gắt gao siết nắm đấm. phát ra tiếng $ ‘cơm cớp”, khẽ nhắm rồi mở mắt, cậu nghiêng đầu: “Mạc Họa, em thật sự làm cho tôi quá thất vọng!”

Nói xong, cậu tự tay đẩy ngã Mạc Họa xuống chiếc giường lớn ở sau lưng.

Mạc Họa cảm thấy xây xẩm, cô vừa định muốn đứng dậy, thế nhưng trong tầm mắt tối sầm, Lâm Mặc đặt một gôi ở sườn giường, đã lần người đè lên.

Cậu làm cái gì thế?

Mạc Họa đỏ mặt, vội vã vươn tay đầy cậu ra: “Lâm Mặc, cậu có phải ‹ điên rồi hay không, Vũ Vũ! Vũ Vũ vẫn còn ở cửa thây thì sao!”

Lâm Mặc quay đầu, một ánh mắt lúc này bắn tới Cô Vũ ở ngoài cửa.

Có Vũ đã nhìn trợn mắt hốc mồm rồi, trời ạ, cô đang nhìn thấy cái gì, hình ảnh kinh điển bên trong mây bộ phim yêu đương nhảm nhí… Không đúng, là đè giường, vậy mà ở trước mặt cô diễn ra, anh rễ thật sự quá đẹp trai a, đẹp trai đến điên đảo luôn rồi.

Cô bây giờ. còn nhỏ như vậy, ở trước mặt cổ trình diễn một màn này thích hợp sao?

Cuối cùng là cô tuổi nhỏ thừa nhận tất cả mọi thứ.

Hiện tại Lâm Mặc liếc mắt tới, Có Vũ sợ đến lui về sau một bước, vội vàng dùng hai tay che hai mắt mình: “Em…

em không thấy gì cả, hai người cứ tiếp tục.”

Nói xong, Cố Vũ xoay người rời đi.

Mạc Họa còn trông cậy vào Lâm Mặc kiêng ky Cố Vũ tồn tại mà buông cô ra, không nghĩ tới Cô Vũ lại bỏ chạy trước, Mạc Họa: “… Vũ Vũ!”

Phảng phất nghe được tiếng kêu của cô, Cô Vũ đột nhiên ngừng lại, lại quay người trở về.

Mạc Họa hai mắt sáng ngời, cô cũng biết Vũ Vũ của cô sẽ không bỏ cô lại chạy như vậy.

Chỉ thấy Có Vũ đã trở về, cô bé vươn tay, trực tiếp đóng cửa phòng lại: “Chị Họa Họa, anh rẻ, để em giúp hai người bước cuối cùng, như vậy thì không có ai quây rồi hai người nữa, hihi.”

Khuôn mặt tươi cười của Có Vũ theo cửa phòng ng, lại cùng nhau biên mất, Lụo Họa: *…”

“Lâm Mặc, cậu đừng như vậy, cậu giận sao, cậu buông ra trước, tôi có thể giải, thích!” Mạc Họa giãy giụa, cô cảm thấy tư thế như vậy thật là lạ a.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2888


Chương 2888:

Lâm Mặc dùng máy ngón tay thon dài lỏng giữ cô hai cô tay trăng mảnh khánh của lại, đặt ở đỉnh đâu, cậu từ trên cao nhìn xuống cô: “Được, tôi hiện tại cho em cơ hội, em tốt nhất giải thích ổn thỏa cho tôi.”

Bllo):…

“Dương Thanh Đề kia là ai, vì sao em thân mật gọi hắn là đàn anh, Mạc Họa, tôi phát hiện đàn anh của em thật đúng l là nhiều, lúc đi học là hắn gửi tin nhắn cho em đúng không, vì sao em nói dối hắn là nữ, em củng hắn đi chơi cũng gạt tôi nói đã về nhà, hiện tại thê nào? Tốt lắm,em nói hắn là thầy phụ đạp cho em, em nói cho tôi biết, vì sao phụ đạo mà lại lăn lộn với nhau, nêu như tôi không tới, kế tiếp còn có thể phát sinh cái gì?”

Mạc Họa vốn là muốn giải thích, thế nhưng cậu trực tiếp thộ bạo cắt lời cô, còn lập tức nện XxuÔng ‹ đến nhiều vấn đề như vậy, cường thế mà sắc bén, Mạc Họa đột nhiên không biết nên nói gì.

“Mạc Họa, không phải em muôn cùng tôi giải thích sao, tại sao không nói chuyện, câm à? Mau nói chuyện!”

Lâm Mặc gào lên dữ tợn.

Mạc Họa sợ co rúm lại, Lâm Mặc như vậy cô chưa thấy qua, thật sự rất đáng sợ.

Trong con ngươi Lâm Mặc đêu nhuộm tia máu, nhìn lành lạnh mà âm lệ, lồ ng ngực cậu không ngừng N gấp, từ trên xuông dưới, giông như.

một con ngựa hoang mắt cương, sắp không không chế được mình.

Mạc Họa lần đầu tiên chứng kiến dáng vẻ cậu mát khống chế như thế.

“Lâm Mặc, tôi…”

Mạc Họa muốn nói chuyện, thế nhưng trong tầm mắt tối sằm, Lâm Mặc đột nhiên lần người xuông, trực tiếp hôn lên môi cô.

Cậu làm cái gì?

Đêm đó ở đầu hẻm Mạc Họa từng bị cưỡng hôn, bây giờ nhìn khí thê của cậu nhất định là muôn phạm lại tội xưa, Mạc Họa lúc này quay đầu ra, tránh khỏi nụ hôn của cậu.

Đôi môi mỏng của Lâm Mặc rơi vào trên mái tóc của cô, khẽ khép mi, cậu bắt đầu hôn tóc của cô.

Khuôn mặt lớn chừng bàn tay của Mạc Họa đỏ trắng đan xen, sao cậu lại hôn tóc cô, có phải bi3n thái không?

Trước đây cậu còn hôn ngón tay cô, hôn từng ngón từng ngón.

Hiện tại thân thể hai người dính sát vào nhau, cậu là kiểu người mặc quân áo lộ Vẻ gây, cởi quân áo có thịt, cảm giác bắp thịt mạnh mẽ toàn thân áp lên trên cô thật là nặng, Mạc Họa cảm thấy không thở được nữa.

“Lâm Mặc, buông ra, mau đứng lên, cậu nặng quá, đừng đè tôi!” Mạc Họa kháng nghị.

Lâm Mặc giữ cô cơ thê đang cựa quậy của cô dưới thân mình: “Tôi đè em, em thấy nặng, ban nãy tên Dương Thanh Đề đó đè em, sao em không cảm thấy nặng?”

Hiện tại trong đầu cậu chỉ toàn là hình ảnh Dương Thanh Đề đè cô, cậu còn luyên tiệc đè cô, đêm hôm đó cậu len lén năm trên nhưng rất nhanh liên rời đi.

Cậu thận trọng luyến tiếc, chạm vào cô, cũng không phải là để cho cô cùng người đàn ông khác ở chung với nhaul Hàng mi Mạc Họa khẽ run, vừa rồi Dương Thanh Đề đè cô chỉ có một giây, cô căn bản còn chưa kịp ngầm nghũ, nhưng cậu thì khác, cậu cứ đè cô như vậy, làm mặt cô càng ngày càng đỏ, không thể như vậy.

“Lâm Mặc, có phải cậu đang… ghen hay không?” Mạc Họa đột nhiên ý thức được cậu hình như đang ghen.

Ghen…

Chữ này làm cho Lâm Mặc cứng đò, cậu đột nhiên cũng ý thức được, mình quả thực đang ghen tị.

Lâm Mặc chưa ăn qua dấm chua, đây đại khái là lần đầu tiên, thì ra dấm chua sau khi ăn lại nồng như vậy, làm cho cậu không không chế được.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2889


Chương 2889:

Mạc Họa nâng đôi mắt to ươn ướt nhìn cậu: “Lâm Mặc, có đôi khi tôi phát hiện cậu thật xa lạ, lúc cậu tứC giận, lúc cậu đánh người, lúc nỗi máu ghen, còn lúc im lặng không nói chuyện, tôi đều không biết cậu đang nghĩ cái gì.”

Sặc mặt Lâm Mặc âm trâm gân như Sắp nặn ra nước, đúng vậy, cô căn bản không hiểu cậu, cô còn không hiểu cậu là một người như thế nào.

Cậu là tận lực tiếp cận của cô, cậu sẽ xem điện thoại của cô, sẽ định vị theo dõi vị trí của cô, trong lòng cậu âm u lại b3nh hoạn, có h@m muốn chiếm hữu cô mãnh liệt .

Vừa rồi lúc lái xe thể thao, cậu suýt chút đã va vào, sẽ đụng chêt cô.

Lâm Mặc nhấp đôi môi mỏng một cái, sau đó khàn khàn hỏi: “Mạc Họa, vậy em yêu dáng vẻ này của tôi không?”

Mạc Họa lắc đầu: “Không thích.”

Không thích.

Cô nói rất chắc chắn, cô không thích cậu như vậy.

Mạc Họa từ nhỏ đã là thiên chỉ kiêu nữ, lớn lên trong tình yêu thương, bên người vây quanh cũng đều là thiên chi kiêu tử xuất thân ưu việt, những người này ưu tú này cô còn không thích thì huỗng chỉ là kẻ có tâm địa âm u chứ?

Cô thích Lâm Mặc, là thích thiếu niên vì chị câm dao, lạnh bếo mà âm áp phong hoa.

Lâm Mặc biết cô nói là sự thật, nếu có một ngày cô biết bộ mặt thật của cậu, căn bản cũng không cần những người khác tới chia rẽ bọn họ, cô sẽ tự mình rời khỏi cậu.

Vừa nghĩ tới có một ngày cô sẽ rời khỏi mình, vùi đầu vào trong lòng người . đàn ông khác, đông tử Lâm Mặc liền ám trầm lại, giống như hai hồ vực sâu không lường.

Lâm Mặc chậm rãi buông lỏng cổ tay của cô ra.

Vừa được thoát, Mạc Họa liền ngồi dậy.

Thế nhưng, ngón tay của Lâm Mặc dời xuông, đột nhiên rơi vào trên cúc áo cô, bát đâu cởi quân áo cô.

“Lâm Mặc, cậu làm cái gì thế?” Con ngươi Mạc Họa co rụt lại, nhanh chóng che chắn chính mình.

Cô căn bản không biết Lâm Mặc đang làm gì, cũng không chuẩn bị tâm lý.

Lâm Mặc không có biểu cảm gì, nhìn đôi mắt ươn ướt kinh sợ như nai con lạc trong sương mù ấy, cậu chậm rãi nhếch môi thành đường vòng cung nguy hiểm: “Mạc Họa, như vậy… em sẽ không rời bỏ tôi nữa nhỉ!?”

Cậu!

Mạc Họa nhanh chóng đè tay cậu xuống, tức giận trừng mắt cậu một cái: “Lâm Mặc, cậu dám!”

Ngón tay Lâm Mặc khựng lại, thực sự là không dám, tuy là trong đầu cậu đã có ý niệm này.

Bầu không khí đình trệ vài giây, Lâm Mặc chậm rãi buông lỏng cô ra, sau đó đứng dậy xuống giường.

Mạc Họa ngội dậy, chỉ thây Lâm Mặc đi tới cửa số trong phòng, cậu một tay đút vào trong túi quân, từ trong túi lây ra một gói thuốc lá, sau đó dùng cái bật lửa châm lửa, cậu im lặng bắt đầu phả ra làn khói trăng.

Đây là lần đầu tiên Mạc Họa thấy Lâm Mặc hút thuốc, thiếu niên im lặng đứng lặng bên cửa sổ, áo sơmi đen quần đen tuần tú vô song, trong làn khói mù lượn lờ lại thêm cảm giác bí hiểm của núi mưa mông lung, còn có vẻ gợi cảm nhàn nhạt.

Mạc Họa đi tới, giật phắt điều thuốc trên tay cậu: “Làm Mặc, cậu bây giờ không thể hút thuốc!”

Lâm Mặc nâng cao cánh tay, không đề cho cô cướp được, không chỉ như thế, cậu còn cúi đầu, phun I một ngụm khói lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Ác liệt tột cùng.

Mạc Họa bị sặc, ho khan: “Lâm Mặc, cậu hơi quá đáng rôi đó!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2890


Chương 2890:

Viền mắt trắng nõn ho đến đỏ, nhìn động lòng người vô củng, nhưng lần này Lâm Mặc không lên tiêng an ủi, ánh mắt cậu thâm trầm nhìn cô: “Mạc Họa, tôi uống rượu hút thuốc đánh nhau, tính khí âm tình bắt định chưa bao giờ là một kẻ hiền lành, nếu như: cái này đã là quá đáng, tôi còn có thể làm những thứ quá đáng hơn, quá đáng vượt qua sức tưởng tượng của em, cho nên em nên nhận rõ tôi, tôi chính là người như vậy.”

Nói xong, Lâm Mặc nhắc chân dài rời đi.

Cậu đi?

Cậu cứ như vậy đi?

“Lâm Mặc, cậu không phải tới nhận quà sao, không nhận nữa à?” Mạc Họa hỏi.

Phía trước Lâm Mặc hơi dừng chân lại, cậu không quay đầu: “Ừ, nó: : Dáng người anh tuần nhanh chóng biên mất trong tâm mắt.

Rất nhanh bên ngoài truyền đến giọng Cố Vũ: “Anh rẻ, anh đi à?”

Cổng bị đóng lại.

Có Vũ bịch bịch chạy vào, gương mặt hiếu kỳ hóng chuyện: “Chị Họa Họa, anh rê sao lại đi nhanh như vậy? Anh rễ có phải. hiểu lầm anh và đàn anh Dương rồi hay không, ban nãy em thây sắc mặt anh rê rât kém!”

Mạc Họa biết sắc mặt cậu rất kém, hơn nữa cậu còn là lạ, nói không được lạ ở chỗ nào.

“Chị Họa Họa, không sao đâu, ngày mai đi học em sẽ tự mình giải thích với anh rễ một chút.”

Ngày mai…

Ngày mai sẽ là cuộc thi lập trình chữ SỐ.

Lúc đầu Lâm Mặc không thừa nhận đồng ý đi dự thi, chuyện bây giờ còn làm thành như Vậy, trong chóc lát tâm Mạc Họa loạn như ma.

Dương Thạnh Đề lúc đi ra hai chân vân còn mêm, Vừa nghĩ tới dáng vẻ Lâm Mặc toàn thân lệ khí, anh ta đều có một loại cảm giác sống sót sau tai nạn.

Dương Thanh Đề cầm chìa khóa xe, chuẩn bị lên xe, thế nhưng lúc này vài người áo đen xông ra, nhanh chóng ép tới gần anh ta.

“Các anh… Các anh là người nào?”

Dương Thanh Đề thằm nghĩ chết chắc rồi.

Người áo đen cầm đầu nhìn Dương Thanh Đề: “Anh đắc tội rồi người không nên đắc tội, biết không?”

Đắc tội người không nên đắc tội, là ai2 Trong ‹ đầu Dương Thanh Đề lập tức liên nồi lên khuôn mặt thiếu niên anh tuấn tràn ngập lệ khí của Lâm Mặc.

Là cậu sao?

“Các anh… các anh đừng làm xằng bậy, nêu như các anh dám đụng đên tôi, tôi liền kiện các anh… AI”

Ánh mắt Dương Thanh Đề tối sầm, bởi vì người áo đen trùm một túi nhựa vào đâu anh ta.

“Thả ra! Thả tôi ral”

Lúc giấy giụa Dương Thanh Đề cảm giác mình bị người nâng lên, một đường xóc nảy anh ta ngửi được. mùi âm ướt u ám, người áo đen thô lỗ ném anh ta vào trong một cái hẻm nhỏ, sau đó một trận đầm đá như mưa rên gió dữ tập kích tới.

“AI Cứu mạng, cứu tôi với!” Tiếng kêu Dương Thanh Đề thảm thiết vang lên.

Lúc này, ven đường chậm rãi lái tới một chiệc xe thương vụ đen phiên bản dài, cửa số xe phía sau trượt xuông, lộ ra khuôn mặt tuần tú kia của Lâm Mặc.

Người áo đen cầm đầu cung kính.

đứng ở bên cửa xe báo cáo: “Thiêu chủ, đã nghiêm khắc dạy dồ tên đó.”

Lâm Mặc nhẹ nhàng phát động mí mắt nhìn thoáng qua hướng trong ngõ hẻm, tiếng kêu thảm thiết của Dương Thanh Đề đã suy yếu.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2891


Chương 2891:

Lâm Mặc thu hồi ánh mắt, ho khan thật thấp một tiếng.

“Thiếu chủ, cánh tay của ngươi lại chảy máu!”

Vừa rôi tai nạn xe Lâm Mặc đã bị thương, cậu chỉ bảo bác sĩ tư nhân băng bó đơn giản rồi đi tìm Mạc Họa, hiện tại cánh tay cậu lại chảy máu, máu sắp thắm ướt một tảng lớn áo sơmi đen.

“Thiếu chủ, chúng ta tốt nhất đi bệnh viện làm kiệm tra toàn diện.” Người áo đen lo lắng khuyên nhủ.

Sắc mặt Lâm Mặc hơi tái nhọt, cậu lắc đầu: “Không cần, cơ thê của tôi tôi tự biết, tôi rất khỏe.”

“Thiếu chủ…” Người áo đen còn muôn khuyên.

Thế nhưng lúc này Lâm Mặc đột nhiên lên tiếng: “Xử lý một chút, sáng mai chúng ta liền rời khỏi nơi đây.”

Cái gì?

Người áo đen ngắn ra, không hiểu ý Lâm Mặc: “Thiêu chủ, chúng ta rời nơi này đi đâu?”

Lâm Mặc: “Về nhà.”

“Nhưng Thiếu chủ, nhiệm vụ của ngài còn chưa hoàn thành, Mạc Họa nơi QO 2 Người áo đen còn chưa nói hết, một chuôi chuông điện thoại du dương reo lên, điện thoại của Lâm Mặc.

Lâm Mặc ấn phím nhận, bên kia nhanh chóng truyền đến một giọng nói già nua: “A Mặc, con có ý gì, lẽ nào con đã quên nhiệm vụ chuyến này của con rôi ư?”

Gương mặt Lâm Mặc không có một chút sóng lớn, ánh đèn mờ hắt lên sườn mặt cậu, tạo ra một vết bóng: “Tôi không quên, nhiệm vụ chuyên này của tôi là Mạc Họa, thê nhưng, nhiệm vụ này tôi không còn cách nào hoàn thành, tôi tha cho Mạc Họa rồi.

“A Mặc, vì sao con lại tha cho Mạc Họa?”

“Bởi vì… cô ấy không thích tôi, không chiếm được trái tim cô ấy làm tôi rất khó khống ‹ chế cô ấy, nếu như dây.

dưa tiệp nữa, chỉ là lãng phí thời gian, tôi không muốn lãng phí thời gian trên người cô ây nữa.

“Nhưng là…”

“Muốn báo thù kỳ thực có rất nhiều đường có thể đi, từ trên người Mạc Họa hạ thủ không thể nghỉ ngờ là con đường ngu xuân nhất, tôi cũng không nguyện ý hạ thủ với phụ nữ,” Nói rôi, Lâm Mặc lười biếng, tựa vào trên ghế, cậu câu môi, sâu thẳm trong con ngươi tràn ra vài phần sắc bén như chỉm ưng: “Đối với tôi mà nói, không có Mạc Họa, tiến độ báo thù sẽ càng nhanh hơn.”

Bên kia im lặng vài giây: “A Mặc, con thực sự quyết định rôi ư, ngày mai sẽ rời đi?”

“Đúng vậy.”

“Tiểu Công Chúa Mạc Họa nơi đó…”

“Tôi và cô ấy vôn cũng không phải là người củng một con đường, cô ây chăng mây chốc sẽ quên tôi, đợi lúc ặp lại nhau lần nữa, cô ấy đã là Lan âu Công Chúa hoặc là đệ nhất Vương phi, mà tôi lại là Thiếu chủ Giao Nhân Quốc, tôi chưa từng tỉnh táo hơn lúc này, tôi hiểu trách nhiệm và sứ mạng của mình, lúc gặp lại nhau, cô ấy sẽ hiều tôi rốt cuộc. là người nào, tôi cũng sẽ không thủ hạ lưu tình với cô ây.’ Giọng Lâm Mặc rất nhạt, đêm nay sự xuât hiện của Dương Thanh Đề làm cho cậu triệt đê buông bỏ Mạc Họa.

Cậu và Mạc Họa là người ‹ của hai thế giới, cậu từ nhỏ đã biết cân bằng lợi hại, chọn lựa được mắt, lý trí đên mức chưa bao giờ phạm sai lầm, cậu biết rõ mình đã đầu tư quá nhiều trên người Mạc Họa, thật sự nêu không rút đao đoạn thủy, cậu cũng sẽ bị cô khống chề.

Đợi đến khi cô biết cậu là ai vậy, cô nhất định sẽ chán ghét cậu.

Mà cậu, cũng nhất định sẽ không thủ hạ lưu tình với cô.

Lan Lâu của cô, vị hôn phu của cô, chí thân của cô… Cậu một kẻ cũng sẽ không tha.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2892


Chương 2892:

Kỳ thực Lâm Mặc biết Dương Thanh Đệ cũng không làm gì, thê nhưng cậu đã có cảm giác nguy cơ và cảnh giác rất cao, cậu càng ngày càng điên cuồng quan tâm đên Mạc Họa, cậu không thể tập trung thời gian ở mồi quan hệ này nữa rồi, cậu phải rời đi.

“Được, A Mặc, chúng ta nghe theo tất cả quyết định của con, ngày mai thế lực cùng cơ sở ngâm của chúng ta sẽ toàn diện rút lui, còn nữa A Mặc, có.

một việc ta cần nói cho con biết, chỗ li Sâm Vương Tử đã đánh hơi được bất thường, La Sâm Vương Tử chẳng mây chốc sẽ tới đây.”

La Sâm Vương Tử sắp tới tìm Mạc Họa.

Lần trước Lâm Mặc động tay động chân với điện thoại di động của Mạc Họa, La Sâm Vương Tử nơi đó đã cảnh giác, hắn đã đang trên đường tới rôi.

Chung quy gì cũng phải tới, chỉ là sớm hơn so với Lâm Mặc tưởng tượng.

Cúp điện thoại, tất cả rơi vào im lặng, rất nhanh “đinh đỉnh đỉnh” vài tiếng, điện thoại Lâm Mặc tới mấy mẫu tin nhắn, đều là Mạc Họa gửi.

Lâm Mặc mở ra, Mạc Họa rất có kiên nhẫn giải thích chuyện đã xảy ra với cậu.

“Lâm Mặc, Dương Thanh Đề là thày giáo kèm toán mà Vũ Vũ tìm cho tôi, môn toán tôi không tốt, cho nên muốn len lén học tập đề theo kịp, cho cậu một cái ngạc nhiên.”

“Ngày hôm nay đi mua sách cũng vậy, tôi là mua quà cho cậu, gạt cậu cũng là muôn cho cậu một bât ngờ lớn.”

“Giữa tôi và Dương Thanh Đê thực sự không có gì xảy ra cả, nhưng tôi ngã một cái, anh ta giúp tôi, vừa lúc bị cậu thầy được, Lâm Mặc, cậu đừng tức giận có, được hay không, tôi thừa nhận nói dối là lỗi của tôi, tôi xin lỗi cậu.”

Lâm Mặc ngôi ở trong xe, lăng lặng, nhìn tin nhắn cô gởi tới, cậu nghĩ nêu như cô ở đây, nhật định sẽ ngước đôi mặt ươn ướt như nai con nhìn cậu mêm giọng giải thích.

Lâm Mặc tắt máy, nhẹ nhàng nhắm nghiên hai mất.

Ngày hôm sau.

Cuộc thi lập trình hôm nay chính thức khai mạc, Mạc Họa cùng Vưu Linh đi đến hiện trường.

Hiệu trưởng Dương vội vã chạy tới: “Mạc Họa, em có thây Lâm Mặc không, sao Lâm Mặc còn chưa tới?”

“Đúng vậy Họa Họa, tuyển thủ dự thi của những trường học khác đều đã tới, chỉ thiêu mỗi [âm Mặc thôi.” Vưu linh cũng có chút sốt ruột.

Mạc Họa nhìn về phía tuyển thủ dự thi, bọn họ mỗi người đều là thiếu niên hăm hở, đang chuẩn bị cho kì thi, thực sự chỉ còn thiêu mỗi Lâm Mặc.

Lâm Mặc chưa đến.

Đêm qua cô gửi rất nhiều tin nhắn cho cậu, cô biết cậu đã đọc, thế nhưng cậu… chỉ đọc mà không trả lời.

Mạc Họa nhẹ nhàng chau hàng mày thanh tú, trước đây cô đọc được một câu nói trong một quyên sách cách từ biệt tốt nhât của người trưởng thành không phải là block, mà là…

đọc không trả lời.

Trong lòng Mạc Họa có chút bắt an.

“Hiệu trưởng, Linh Linh, hai người chờ em một chút, em gọi điện thoại cho Lâm Mặc.”

“Ừ, nhanh nhanh nhé.”

Mạc Họa đi tới hành lang, lấy điện thoại ra bắm số Lâm Mặc.

Điện thoại đã thông, thế nhưng tiếng chuông du. dương cứ reo một lân lại một lần, vẫn không có người nghe.

Cậu không nhận điện thoại.

Lúc này giọng nữ lanh lẽo máy móc truyện đến Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không nhâc máy được, xin vui lòng gọi lại sau.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2893


Chương 2893:

Cậu đang làm gì?

Vì sao không nhận điện thoại?

“Mạc Họa.” Lúc này phía trước có người đi tới.

Mạc Họa ngắng đầu nhìn lên, là Dương Thanh Đè, thế nhưng hôm nay Dương Thanh Đề sưng mặt sưng mũi, nhìn là biết vừa bị người ta đánh cho một trận.

“Đàn anh Dương , anh làm sao vậy, sao lại bị thương?” Mạc Họa kinh ngạc, đêm qua lúc anh ta rời đi còn rât tôt mà.

Sắc mặt Dương Thanh Đề rất tệ: “Mạc Họa, tối hôm qua sau khi tôi rời khỏi chỗ em đã bị vài người áo đen dùng túi nhựa trùm lên đâu, bọn họ đã đánh tôi một trận.”

“Cái gì? Mấy người áo đen kia là ai?

Bọn họ tại sao muôn đánh anh?”

“Mạc Họa, lẽ nào em còn không nhìn ra được sao, bọn họ là người Lâm Mặc phái tới, là Lâm Mặc sai người.

đánh tôi một trận!” Dương Thanh Đề hết sức tức giận, vốn dĩ anh ta là ban giám khảo cuộc thi lập trình, sẽ phải lên sóng truyền hình, thế nhưng giờ mặt mũi anh ta sưng húp, trực tiệp bị thủ tiêu tư cách, anh ta thực sự hận chết Lâm Mặc.

Hàng mi Mạc Họa run lên, phủ nhận: “Không có khả năng! Lâm Mặc sẽ không làm loại chuyện như vậy!”

` “Mạc Họa, em không tin tôi? Em quen Lâm Mặc được bao lâu? Em thật sự hiểu rõ cậu ta là người như thế nào sao?”

Trong lòng Mạc Họa hơi loạn.

“Mạc Họa, tôi cho em biệt, Lâm Mặc tuyệt đôi không phải một người nhìn đơn giản như bễ ngoài, cậu ta cất giâu rất sâu, em ngàn vạn lần đừng bị vẻ bề ngoài của cậu ta lừa gạt!”

“Được rồi!” Mạc Họa trực tiếp cắt lời Dương Thanh Đề: “Tôi không muôn nghe những thứ này, Cuộc thí sắp bắt đâu rồi, tôi muôn vào.”

Mạc Họa ởi vào.

Hiệu trưởng Dương và Vưu Linh đồng thời vây quanh: “Họa Họa, thế nào, gọi được cho Lâm Mặc không?”

Mạc Họa nhìn về phía Dương hiệu trưởng, lắc đầu: “Hiệu trưởng, điện thoại của Lâm Mặc không gọi được.”

Hiệu trưởng Dương tựa hồ đã sớm chuẩn bị tâm lý, ông tiếc hận thở dài một cái: “Thôi bỏ đi, dưa hái xanh không ngọt, chúng ta ngồi xuống xem thi cũng được!”

Chỉ đành như vậy.

Lúc này MC đi lên đài: “Các vị, có một việc cân phải tuyên bố, vừa mới được biết tuyên thủ dự thi Lầm Mặc đến từ Nhất Trung lâm thời rút khỏi kì thi, chúng tôi vô cùng tiệc nuôi.”

Hả?

Tât cả mọi người bắt đâu xì xào bàn tán, trước đó không lâu Lâm Mặc, trong kì sát hạch ngoại trừ môn sô học không thi ra thì những môn khác đều đạt trọn điểm, nhất chiến thành danh, tất cả mọi người rất muốn chiêm ngưỡng nhân vật truyện kỳ này, còn muốn nhìn trình độ sô học của cậu, nhưng không nghĩ đến cậu bậy mà lại rút lui.

Lúc này MC loại bỏ bài dự thi của Lâm Mặc, Lâm Mặc chính thức rút lui khỏi kì thi.

Trong lòng Mạc Họa ảm đạm mắt mác vô cùng, cô rất muốn nhìn hình ảnh cậu đứng trên võ đài, cuối cùng lại tiếc nuối như vậy.

“Họa Họa, chúng ta ngồi đi.” Vưu Linh nói.

Mạc Họa vừa định ngồi xuống, thế có thể không thèm đề ý Nhâm Đống chết sống thê nào, để hán. chết ở trong tù, cũng tốt vô cùng.’ Lâm Bát Nhiễm run rây, hàng mi, đây chính là mánh lới mà hắn choi, tôn trọng quyết định của cô, nhưng, hắn căn bản không cho cô quyền lựa chọn.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2894


Chương 2894:

Tên ma quỷ này!

Lâm Bát Nhiễm nhẹ nhàng nhắm mắt lại, quên đi, lúc trên đường tới cô không phải đã hạ quyết tâm rôi sao?

Cô trốn không thoát.

Trương Hàn đá bay cửa phòng ngủ chính, bê Lâm Bát Nhiễm đi vào.

Dưới lầu, đám mỹ nhân đã sợ ngây người, bọn họ vừa hâm mộ vừa ghen ghét.

“Trời ạ, các cô xem, Hàn Vương thê mà lại ôm phụ nữ có chồng vào.

phòng mình kìa! Chúng ta đã đến phòng Hàn Vương bao giò chưa, chưa từng.”

“Bình thường đều là người khác dâng thẻ phòng chúng ta lên, đề Hàn Vương lật bài, buổi tối anh ấy sẽ tới phòng chúng ta, thế nhưng chúng ta chưa từng đền phòng Hàn Vương.”

“Không ngờ, người phụ nữ có chồng kia lại là người đầu tiên vào phòng Hàn Vương?”

“Người phụ nữ có chồng này rốt CuỘC là ai, vì sao Hàn Vương đôi xử khác biệt với cô ta như thê?”

Phòng ngủ chính, Lâm Bắt Nhiễm bị đặt ở trên giường lớn mêm mại, đây là phòng Trương Hàn, hắn ngủ giường lớn, Lâm Bắt Nhiễm đã ngửi được mùi đàn ông ngào ngạt trên người hắn, thời gian đã trôi những năm năm, cô vần không chạy thoát, cô vẫn trở về nơi này.

Lúc này Trương Hàn quỳ n một gối ở trên giường, Lâm Bất Nhiễm nhanh chóng nói: “Thả chồng tôi ra trước đã.”

“Nhiễm Nhiễm, sao em chẳng có chút tình thú nào thế hả? Nằm trên giường tôi lại nhắc đến chồng em?”

“Trương Hàn, tôi không tin anh, anh thả chông tôi ra trước.”

“Tôi sẽ thả chồng em ra, nhưng… là sau khi ở chúng ta làm xong chuyện tốt, nói cách khác, tôi muốn xem biểu hiện của em, em phải hầu hạ tôi thỏa mãn.

Lâm Bắt Nhiễm lạnh lùng trừng mắt Trương Hàn: “Vậy tôi muôn gọi cho chông một cuộc, xác định anh ây bây giờ vân an toàn.”

“Cái này có thể.” Trương Hàn lấy điện thoại ra bám một sô điện thoại, sau đó đưa cho Lâm Bắt Nhiễm.

Bên kia nhanh chóng truyền đến giọng nói quen thuộc của Nhâm Đông: “Alo.”

Lâm Bát Nhiễm siết chặc điện thoại, trái tim vẫn luôn siết chặt chậm rãi nới lỏng: “Nhâm Đống, là em, anh ở bên trong có khỏe không, có người làm khó dễ anh hay không?”

“Vợ, tại sao là em, sao em gọi điện thoại được tới đây 2”

Cái này…

Lâm Bát Nhiễm liếc Trương Hàn, chỉ thấy Trương Hàn híp mắt, tựa như xem kịch vui nhìn cô, phảng phất đang nói tôi liền trọn tròn mắt nhìn em nói sạo.

Lâm Bát Nhiễm dời mắt: “Em… em tìm chút quan hệ, Nhâm Đống, anh ở bên trong chăm sóc tốt chính mình, em sẽ nghĩ cách cứu anh ra.”

“Vợ, anh ở trong đây vẫn rất tốt, em không cân lo lăng, anh…

Nhâm Đống vẫn chưa nói hết, Trương Hàn đoạt lấy điện thoại, trực tiệp cúp máy: “Thời gian đã đến, Nhiễm Nhiễm, sự kiên nhẫn của tôi đã hao hết, em đừng đề cho tôi đợi quá lâu.”

Lâm Bát Nhiễm đơn giản nằm giang tay giang chân, dáng vẻ khuất nhục liệu chết: “Vậy thì không cần nói nhảm, anh trực tiếp tới đi!”

Trương Hàn kéo cô lên, cầm tay cô đặt trên cúc áo mình: “Giúp tôi cởi quân áo.”

Lâm Bát Nhiễm biết mình không thể từ chối, cô bắt đầu giúp hắn cởi cúc áo: “Trương Hàn, tôi có thể hỏi anh một vân đề sao?”

“Hỏi đi.”

“Dưới lầu này đều là thiếp thất của anh sao; anh mỗi tôi đều sủng hạnh họ?”

“Ghen à? Đám đó chỉ là giải trí điêu khiển, họ không thể so với em.”

“Tôi không phải ghen, tôi chỉ là tò mò, anh không sợ mình nhiễm bệnh à?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2895


Chương 2895:

Anh đi kiêm tra đi! Tôi không muôn nhiễm bệnh.”

Trương Hàn nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Đừng làm tôi tụt hứng!”

Lâm Bắt Nhiễm muốn tránh thoát không chê từ bàn tay hắn.

Thế nhưng Trương Hàn trực tiếp cúi đầu, hung hăng chặn môi cô.

Hắn hôn bá đạo lại thô bạo, chỉ toàn là xâm chiếm cùng cướp đoạt, tùy tâm sở dục phát ti3t dục hỏa trong lòng, mỗi lúc này Lâm Bất Nhiễm đều sẽ không gì sánh được rõ ràng biết mình là một món đồ chơi thê thân.

Lậm Bát Nhiễm há miệng, dùng sức cắn khóe môi hắn.

Shh.

Trương Hàn bị đau, hắn vươn tay lau khóe môi, đều đã chảy máu.

Nhưng mùi máu, sẽ chỉ làm hắn càng thêm hưng phần.

So với đám mỹ nhân dưới lâu kia, cô càng thêm châm sôi lửa chỉnh phục trong hắn, làm hắn có cảm giác thành công.

Trương Hàn vươn tay đây ngã cô trên giường: “Bảo em cởi qu@n áo chơi không vui, chúng ta đổi trò, hiện tại đến lượt tôi cởi qu@n áo em.”

Lâm Bắt Nhiễm còn chưa phản ứng kịp: “xoẹt” một tiêng, quân áo trên người cô đã bị Trương Hàn xé nát.

Tối nay nhất định là trốn không thoát, Lâm Bắt Nhiễm nhắm mắt, không phản kháng không phối hợp, mặc hắn lnn sao thì làm.

Trương Hàn thầy cô lại trưng ra dáng vẻ chờ chết, câu môi nói: “Nhiễm Nhiễm, tôi đã chán ngán cảm giác gian thi, em tốt nhất cho tôi một chút phản ứng.”

Lâm Bát Nhiễm mở mắt ra, mỉa mai nhìn hắn: “Nam nữ h0an ái, nếu như anh có kỹ thuật cao siêu, tôi tự nhiên sẽ có cảm giác, thế nhưng nêu như anh một chút kỹ xảo cũng không có, vậy gian thi cũng là thất bại của anh, hơn nữa còn là thất bại của đàn ông.”

Trương Hàn bị chọc tức, hắn suy nghĩ một chút, Lâm Bát Nhiễm từ lúc theo mình quả thật không có vui sướng của tình d*c nam nữ nào, cũng khó trách cô khinh thường hắn, dám khiêu khích hắn nhìn như vậy.

Những người phụ nữ trong hậu cung hắn kia, đừng nói muôn hãn chạm vào, chỉ cần hắn buổi tối lật thẻ, họ đã vội sa vào trong ngực hắn.

Nào có ai giống như cô, như bị lãnh cảm vậy.

“Nhiễm Nhiễm, vậy lúc em ngủ với chồng em thì thế nào, hắn có thể mang cho em vui sướng không?”

“Đương nhiên có thể, anh ấy có thể cho tôi vui sướng gấp trăm lần một nghìn lần!”

Trương Hàn đỉnh đầu lưỡi vào hàm phải, nguy hiểm cười nhẹ: “Được, Nhiễm Nhiễm, nếu như em dùng cách khích tướng tôi, vậy em đã thành công, tôi hôm nay tôi sẽ yêu thương em thật tốt, cam đoan đề cho em CÓ thể lĩnh hội một chút vui sướng của phụ nữ.”

“Anh muốn làm cái gì?”

Trương Hàn không đáp, trực tiếp dùng hành động tỏ rõ, hôn lên môi cô.

Lần này hắn hôn rật khác, hắn hôn dịu dàng không mất mạnh mẽ, cạy ra hàm răng của cô thưởng thức môi một tâc trong cô, ôm lây lưỡi cô vân vũ.

Bình thường hắn đều là đấu đá lung.

tung, bá đạo mạnh mẽ, chỉ lo phát ti3t cho bản thân, không hè bận tâm đ ến cảm nhận cô, hiện tại lại khác xa, hắn thế mà lại bắt đầu bỗ thí dịu dàng.

Trương Hàn vốn chính là đẹp trai nhiều tiền, tài đại khí thô, mái đầu định càng tôn lên vẻ. hoang dã trong hắn, cộng thêm quyền thế làm cho hắn vô hình trung tản ra một loại từ trường, đàn ông như vậy dịu dàng cũng sẽ làm cho người ta có ảo giác tình thâm, rất dễ dàng khiến người ta hãm sâu mê thất.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2896


Chương 2896:

Lâm Bất Nhiễm không hề quen với một hắn như vậy, cô tỉnh nguyện hắn giông như trước đây, chứ không phải như vậy dẳn vặt cô.

“Trương Hàn, anh muốn làm gì thì nhanh một chút đi, anh bần thân như vậy là không được đúng không?” Lâm Bất Nhiễm kích hắn.

Trương Hàn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên: “Nhiễm Nhiễm, gấp cái gì, đêm vừa mới bắt đầu.”

Lâm Bắt Nhiễm cũng không biết mấy giờ rồi, cô hỗn loạn, đã ngất vài lần, mà Trương Hàn vẫn không ngừng nghỉ đòi hỏi.

Sau trận đại chiến, Lâm Bắt Nhiễm cảm giác thân thẻ mình đã vỡ thành mảnh nhỏ, ngay cả khí lực mở mắt cũng không GÓI Thế nhưng cô cố nén đau nhức ngồi dậy, đứng dậy xuông giường.

Trên người Trương Hàn tất cả đều là mô hôi, cả người lười biếng tà mị, cánh tay hắn đặt trên eo nhỏ của cô, ôm cô muôn ngủ, hắn không nhắm mắt, chỉ là miễn cưỡng nói: “Đi đâu, còn sức à?”

“Tôi đi tắm rửa, sau đó về nhà.”

“Đêm nay đừng về, ngủ ở chỗ tôi.”

“Hàn Vương, chúng ta còn chưa phải là quan hệ có thê ôm ngủ, anh đê những mỹ nhân khác cùng anh ngủ, đi.” Lâm Bất Nhiễm lạnh lùng đầy hắn ra, sau đó đi vào phòng tắm.

Trên giường Trương Hàn chậm rãi mở mắt ra: “Nhiễm Nhiễm, em thật đúng. là kéo quân vô tình, vừa rồi thực sự nên chụp lại dáng vẻ em vui Sướng đề em thưởng thức một chút mới đúng.”

Lậm Bắt Nhiễm vào phòng tắm, trực tiếp khóa trái cửa, cô đứng ở dưới vòi hoa sen, bắt đầu tắm.

Cô dùng sức cọ rửa da thịt trên người, hiện tại trên người cô đều là dâu hôn của Trương Hàn lưu lại, chẳng những là trên người, cô cảm giác trong ngoài cơ thê đêu là mùi vị trên người hán, dường như khắc vào trong xương tủy cô.

Chẳng lẽ cô là một người phụ nữ d@m đãng ư?2 Đêm nay Trương Hàn ác liệt vô cùng, một mực dẫn vặt cô, hưởng thụ dáng vẻ cô chậm rãi mắt không chế, cô chưa bao giờ biết thì ra hai người không yêu nhau cũng có thể nếm được kh0ái cảm nam nữ h0an ái.

Lâm Bát Nhiễm vô cùng sỉ nhục bản thân, cô đã khinh thường chính mình, cô đã là một người phụ nữ có chồng.

Tình thế ép buộc cô phải ngoại tình, cô đã rất có lỗi với Nhâm Đồng toàn tâm toàn ý yêu cô.

Lâm Bát Nhiễm rất nhanh đã chà đỏ da thịt trên người, lúc này tiếng gõ cửa vang lên: “Nhiễm Nhiễm, đã lâu rôi, ra đi.”

Lâm Bất Nhiễm rửa mặt, không tính đề ý đến hắn.

“Ra đi, tôi hiện tại liền dẫn em đi gặp Nhâm Đống.”

Trương Hàn lười biêng dựa vào trên vách tường, mây giây sau “cạch” một tiếng, cửa phòng tấm liền mở ra, Lâm Bát Nhiễm vội vội vàng vàng đi ra, phòng bị nhìn hẳn: “Vừa rồi anh nói là thật sao, anh dẫn tôi đi gặp Nhâm Đồng, anh muốn thả anh ây ra rồi sao?”

“Đương nhiên,” Trương Hàn đưa tay Vuôt ve khuôn. mặt nhỏ nhắn Lâm Bất Nhiễm: “Chồng em Nhâm Đống hẳn là nên cảm ơn em, bởi vì em phục vụ tôi tốt, coi như thưởng, tôi đã thả hắn ra.

Lâm Bát Nhiễm tránh khỏi tay hắn: “Chúng ta đi nhanh lên, tôi muôn đi đón chỗng tôi.”

Lâm Bát Nhiễm muốn thay quần áo.

Lúc này Trương Hàn buồn bã nói: “Nhiễm Nhiễm, cho em thời gian, ly hôn với Nhâm Đồng đi.”

Lâm Bắt Nhiễm cứng đò: “Nếu như: tôi không ly hôn thì sao?”

Trương Hàn nhàn nhạt cười: “Nhiễm Nhiễm, em nhất định muốn lấy thân phận một người phụ nữ có chông chơi với tôi à? Vậy cũng được, em ngàn vạn lần đừng hối hận.”

Nhâm Đồng được thả ra, anh ta liếc mắt liền thầy được Lâm Bắt Nhiễm.

Lâm Bát Nhiễm đã chạy tới, lo lắng kéo tay anh ta: “Nhâm Đông, anh vân ồn chứ, có người làm khó dễ anh không, trên người có bị thương không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2897


Chương 2897:

“Không có vợ à, em đến tột cùng tìm đên ai, thậm chí ngay trong đêm đã thả anh ra rồi?” Nhâm Đống rất nghỉ ngờ.

Lâm Bát Nhiễm chắc chắn không thể nói nói thật, chỉ đành nói dôi: “Em tìm một người bạn của em thôi.”

“Bạn nào?”

“Anh không quen đâu, Nhâm Đống, chúng ta về nhà trước thôi! Vê sau em từ từ nói cho anh.”

“Được.”’Nhâm Đống vươn tay ôm vai Lâm Bát Nhiễm, hai người đi ra ngoài.

Rất nhanh Nhâm Đống ở phía đối diện thấy được một chiếc xe đen sang trọng, đó không phải là loại xe sang phô thông, là xe quân dụng loại chồng đạn cao cấp, phàm là ngồi ở bên trong đều là đại nhân vật.

Nhâm Đống không nhìn thấy bên trong, thê nhưng anh ta nhạy cảm nhận thấy được trong xe có một ánh mắt đang lắng lặng rơi vào trên người anh ta, mang theo vẻ bễ nghễ nắm chắc tắt cả.

Nhâm Đống nhíu mày, trong xe là ai, có phải có quan hệ với vợ anh ta hay không?

Chuyện của công ty Nhâm Đồng rất nhanh đã được xử lý, nhóm người nhà đột nhiên đồng ý giải quyết riêng, công ty bồi thường một sô tiên lớn liên hoàn mỹ kết án chuyện này.

Lâm Bát Nhiễm trải qua vài ngày bình tĩnh, Trương Hàn không tìm cô nữa.

Cô đang suy nghĩ, bên cạnh Trương Hàn có nhiêu người phụ nữ như vậy, hơn nữa đều là mỹ nhân phong tình vạn chủng, hắn chắc là đã sớm quên cô.

Lâm Bắt Nhiễm rất bội phục thể lực Trương Hàn, hắn mỗi tôi lật thẻ hậu cung, thế nhưng, lúc với cô còn có thể đòi hỏi vô độ, giông như uống thuốc bồi bổ vậy, như một con sói đói chục năm chưa chạm vào phụ nữ.

Bồ mẹ Nhâm Đồng muôn qua đây, bởi vì vài ngày trước Nhâm Đồng xảy ra chút chuyện, hơn nữa đại thọ 60 của bố Nhầm Đống 8p đến, cho nên bọn họ bạy tới, chuẩn bị ở đây đoàn viên rồi tỗ chức đại thọ.

Lậm Bắt Nhiễm làm con dâu đã sớm bắt đâu chuân bị, ông bà hiệm khi qua đây, cô phải làm tròn bản phận vấn bối.

“Nhâm Đống, ba mẹ anh thích ngủ giường cứng hay là giường mềm?”

Lâm Bất Nhiễm đang trải ga giường.

Nhâm Đống đi tới, từ phía sau ôm lấy cô: “Nhiễm Nhiễm, không cân bận rộn, em đã bận mây ngày nay, nêu như ba mẹ anh biết lòng hiệu thảo của em nhất định sẽ vô cùng cảm động, vốn dĩ ba mẹ anh cũng rất thích em.

Bó mẹ Nhâm Đống đều là phần tử trí thức cao, bọn họ rất thích Lâm Bất Nhiễm, rất hài lòng với cô con dâu này.

“Ba mẹ khó có được tới một lần, em nhất định phải. chuẩn bị thật tốt.” Lâm Bất Nhiễm cười nói.

Lúc này một chuỗi chuông du dương vang lên, điện thoại Lâm Bát Nhiễm tới.

Điện thoại đặt ở đầu giường, bởi vì Lâm Bắt Nhiễm cầm đồ trong tay, cho nên Nhâm Đống tự nhiên đi tới: “Nhiễm Nhiễm, điện thoại em đỗ chuông, ai gọi cho em này?”

Thê nhưng Nhâm Đồng còn chưa chạm tới điện thoại, một cái tay nhỏ liền nhanh chóng duỗi tới, đoạt lấy điện thoại.

Nhâm Đống kinh ngạc nhìn về phía.

Lâm Bát Nhiễm chạy tới, chỉ thây cô nhanh chóng cúp máy, còn đặt điện thoại ở trong túi xách của mình.

“Nhiễm Nhiễm, sao vậy, ai gọi cho em thê?”

Lâm Bât Nhiễm giơ tay lên dịch một lọn tóc bên quai hàm ra sau tai, che giầu nói: “À, một người đồng nghiệp của em, mây ngày nay em không đi làm, tất cả mọi người bắt đầu thúc dục.”

Nhâm Đống nhìn cô một chút, sau đó chậm rãi câu môi: “Khoảng thời gian này khổ cực em rồi, chờ ba mẹ anh rời đi em đi làm đi! Anh sẽ dốc toàn lực ủng hộ em.”

Lâm Bắt Nhiễm gật đầu: “Được, Nhâm Đống, cám ơn anh.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2898


Chương 2898:

“Không cần cảm ơn, chúng ta là vợ chồng, em mà nói cám ơn thì rất lạnh nhạt.” Nhâm Đống xao xoa mái tóc dài của cô.

Hai người về phòng chuẩn bị tắm ngủ, lúc này một chuỗi ¡ chuông lại vang lên, Lâm Bát Nhiễm lại có điện thoại.

Lâm Bắt Nhiễm nhìn về phía Nhâm Đống, Nhâm Đống cầm đồ ngủ mình cười cười: “Anh đi vào tắm, ngưoi nghe điện thoại al, Tôi sẽ không nghe lén.”

Nói xong Nhâm Đồng vào phòng tắm.

Sắc mặt Lâm Bất Nhiễm có chút tái nhọt, có lẽ Nhâm Đống tâm tư cần thận đã phát hiện ra cải gì, thế nhưng anh không hề hỏi gì, mà là tin tưởng cô vô điêu kiện và bao dung cô, và việc đó sẽ chỉ càng thêm đè nặng thêm cảm giác phản bội hồ thẹn trong Có) Điện thơại là Trương Hàn gọi, chỉ mói vài ngày yên tĩnh, hắn lại gọi tới.

Nếu như cô không nghe, chắc hắn vẫn sẽ gọi mãi.

Lâm Bắt Nhiễm đi tới ban công, ấn phím nhận nghe điện thoại, cô ẳn nhân giận dữ nói: “Trương Hàn, anh đến tột cùng muốn làm cải gì?”

“Nhiễm Nhiễm, sao hung quá vậy, tôi ở bên ngoài bận rộn vài ngày, em có nghĩ* đền tôi hay không?” jrương n quen thuộc thanh tuyên truyên ên *Nghĩ: ã từ này vừa có nghĩa là nhớ, vừa có nghĩa là nghĩ, muôn.

*Có muốn.”

“Thật vậy chăng?”

“Tôi muốn anh chết sớm một chút.”

“Phụ nữ đều là khẩu thị tâm phi, tôi không tin lời em đâu.”

“… Đừng gọi cho tôi nữa, bằng không tôi sẽ tắt điện thoại.”

“Ra ngoài đi, tôi chờ em ở ngoài.”

Cái gì?

Hắn đã đến ngoài cửa nhà cô?

Trái tim Lâm Bắt Nhiễm trong nháy mắt liền căng thẳng, cô nhỏ giọng nói: “Trương Hàn, đừng Ôn ào, tôi đang ở bên chồng tôi, nêu như bẩy giờ tôi đi ra ngoài, anh nghĩ anh ây sẽ nghĩ như thê nào, trong hậu cung anh có nhiều người phụ nữ như, vì sao anh cứ quân quít lây tôi không thả?”

“Đây là chuyện của tôi, không cần em quan tâm, cho em ba phút, nêu như tôi không thấy em thì tự gánh lầy hậu Hi. Trương Hàn trực tiệp cúp điện thoại.

Cái tên này!

Lâm Bắt Nhiễm tâm loạn nhự ma, một mặt là cảm giác tội lỗi hỗ thẹn với Nhâm Đống, một mặt lại bị Trương Hàn từng bước ép sát bức đến góc tường, cô sắp không thở được.

Cuối cùng, Lâm Bắt Nhiễm vẫn là thỏa hiệp với ma quỷ, thừa dịp Nhâm Đống vẫn còn tắm bên trong, cô nhanh chóng ra ngoài.

Quả nhiên, trên đường cái bên ngoài biệt thự đậu một chiệc xe đen, đó là xe của Trương Hàn.

Lâm Bát Nhiễm kéo ra cửa sau xe, ngôi xuông, Trương Hàn mặc áo khoác gió màu đen lười biếng tựa vào ghê ngôi đang. nhắm mắt nghỉ ngơi, hãn như là gió bụi mệt mỏi chạy tới, trông rất kiệt sức.

Lúc này Trương Hàn mở mắt ra, trong đôi con ngươi đen thẫm có chút tơ máu, hắn nhìn cô cười nói: “Nhiễm Nhiễm, em đã đến rồi?”

“Đúng vậy, tôi đã đến rồi, anh đã gặp tôi, tôi có thể đi được chưa?” Lâm Bát Nhiễm không nhịn được nói.

Tài xế phía trước kinh ngạc nhìn Lâm Bát Nhiễm, anh ta thấy người phụ nữ này ít nhiều có chút không biêt phải trái.

Hàn Vương bôn ba bên ngoài một hồi, trở về liền thắng đến nơi đây, cô một người đàn bà có chồng còn dám phách lôi như vậy, hoàn toàn không có vẻ dịu dàng giải hiểu chuyện hay nhiệt tình như lửa như máy mỹ nhần trong hậu cung, cũng không biết là ai cho cô lá gan đó.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2899


Chương 2899:

Trương Hàn tuyệt không tức giận, hắn áp sát mặt tới: “Tới đây, hôn tôi một cái.”

Tên thần kinh này!

Lâm Bắt Nhiễm nhìn một chút tài xế trước mặt, ý là có người, lân sau đi.

Trương Hàn trực tiếp nói với tài xé: “Cậu xuống phía dưới mua cho tôi gói thuốc lá.”

“Vâng.” Tài xế nhanh chóng xuống xe.

Trương Hàn lại áp khuôn mặt tuần tú lại gần một chút: “Bây giờ có thê hôn rồi chứ?”

“Hôn xong tôi có thể đi không?”

“Em hôn trước đã.”

Lâm Bát Nhiễm nhanh chóng hôn lên khuôn mặt tuần tú của hắn, thế nhưng lúc cô muốn lui xuống đã không còn kịp nữa, Trương Hàn vươn bàn tay to giữ chặt gáy cô, dùng sức hôn lên môi cô.

Ưm.

Lâm Bát Nhiễm nhanh chóng dùng tay chồng lên lồ ng ngực hắn, thế nhưng cô không thê thoát khỏi nụ hôn ây, nghiêng trời Liệch đất đều là hơi thở của hãn.

Ñ “Trương Hàn, anh đừng chạm vào tôi, tôi… mới vừa làm với chồng tôi, chưa tắm!” Lâm Bắt Nhiễm muôn dùng phép khích tướng đề Trương Hàn chán ghét mà vứt bỏ mình.

Trương Hàn hí mất nhìn cô, nhàn nhạt cười nói: “Nhỏ nói dối, em tưởng tôi sẽ vào Đẩy ‹ của em sao, em tuy là với ngủ với chòng em, thế nhưng hắn không chạm vào em.”

“Làm sao anh biết?” Trong lòng Lâm Bất Nhiễm rét lạnh, cô chỉ cảm thấy người đàn ông trước mắt quá kinh khủng: “Anh có phải vẫn luôn theo dõi tôi hay không, anh cài đặt cameras ở nhà tôi hay là ở trên người tôi lắp ráp máy theo dõi?”

“Nhiễm Nhiễm, em thừa nhận?”

Lâm Bắt Nhiễm cắn môi, không nói gì.

Lúc này Trương Hàn vươn tay ôm cô ngôi ở trên bặp đủi mình: “Nhiễm Nhiễm, em nên may mắn Nhâm Đống không chạm vào em, bằng không hắn đã không sông tới hồm nay, tôi chỉ là đặt em ở bên hắn để hắn chăm sóc em.

. Anh thả rạ, tội hôm nay tới tháng rồi, không thê hầu hạ anh.”

Tới tháng?

Trương Hàn nhanh chóng nhíu mày kiếm lại, hắn nghi ngờ nhìn cô: “Nhiễm Nhiễm, có phải em lại đang gạt tôi không?”

“Chuyện này tôi gạt được anh sao, không tin tự anh xem.”

Lâm Bắt Nhiễm thật sự tới tháng, đây là chuyện may mắn nhất của cô trong khoảng thời gian này, không cần hầu hạ hắn.

Khuôn mặt tuần tú của Trương Hàn lúc này lạnh xuống: “Nhóc lừa đảo, tôi không tin em, đề cho tôi kiểm tra một chút.”

Hắn vậy mà thật sự muốn kiểm tra.

Lâm Bắt Nhiễm chỉ cần nghĩ đến kì kinh của cô lại bị hắn giám thị, cô liền cảm thấy hít thở không thông, muôn chạy trồn, hơn nữa tác phong làm việc của hắn vừa cực đoan vừa bi3n thái, nhưng vì thoát không khỏi ma trảo, cộ không phản kháng, mà là tùy ý để hắn kiểm tra.

Rất nhanh Trương Hàn đã có kết luận, cô quả nhiên đã tới tháng rôi.

Sớm không tới, muộn không tới, lại tới ngay lúc này, ai cũng sẽ thầy mắt hứng, Trương Hàn trực tiếp biểu lộ hệt cảm xúc lên mặt.

Chứng kiến hắn kinh ngạc trong lòng Lâm Bất Nhiễm vẫn rất thoải mái: “Anh cũng kiểm tra xong rôi, tôi không lừa anhI Tôi tin anh sẽ không dục huyết phần chiến.”

Trương Hàn nhìn thầu tiểu tâm tư của cô: “Dục huyệt phân chiên? Câu này rất thú vị, Nhiễm Nhiễm, không bằng chúng ta liền thử một chút đil?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2900


Chương 2900:

Bi3n thái!

“Trương Hàn, anh có điên cũng đừng kéo tôi điên theo, tôi bây giờ đang tới tháng, nêu như anh ép buộc tôi tôi sẽ mặc bệnh phụ khoal”

“Nhiễm Nhiễm, tôi có thể không động vào em, Song, em trước hết trả lời tôi một vấn đề.”

“Vấn đề gì?”

“Chồng em Nhâm Đống trước đây từng chạm qua em chưa?”

Lậm Bát Nhiễm cũng ý thức được vấn đề này, tuy là hắn biết Nhâm Đống trong khoảng thời gian này không chạm vào cô, thế nhưng hắn cũng không biết chuyện trước kia.

“Nhiễm Nhiễm, tôi phái người đi điều tra qua, năm năm này cuộc sông riêng tư của em rất sạch sẽ, bên người cũng không có người khác phái nào, trừ Nhâm Đồng, các em kết hôn vào hai năm trước, trong hôn nhân, Nhâm Đống đã từng chạm vào em chưa?”

“Chạm rồi! Trương Hàn, anh đang nghĩ cái gì, tôi và Nhâm Đống là vợ chông, là vợ chồng. chân chính, chăng lẽ anh còn cảm thấy tôi vì anh thủ thân như ngọc, cùng Nhâm Đống là bù nhìn thôi sao? Mau đỉnh lại đi, đừng có năm mộng nữa.” Lâm Bát Nhiễm lạnh lùng nói.

Khuôn mặt tuần tú của Trương Hàn âm trầm xuống, ánh mắt hắn lành lạnh bén nhọn nhìn chằm chằm Lâm Bất Nhiễm: “Em nói thật?”

“Đương nhiên là thật!” Lâm Bất Nhiễm nói dối.

Trương Hàn nhập môi mỏng, sau đó từ trong túi quân rút ra một thứ: “Mẹ kiếp, dám đụng người phụ nữ của ông đây, ông đây bây giờ đập chết hằn!”

Lâm Bất Nhiễm không ngờ hăn lại đột nhiên rút súng ra, trong lòng cô cả kinh, nhanh chóng kích động nói với Trương Hàn: “Anh đừng đi!”

“Cút ngay! Lão tử đi đập. chết tên Nhâm Đông kia rồi trỏ về xử eml”

Trương Hàn măng.

“Trương Hàn, vừa rồi tôi nói đùa, Nhâm Đống chưa chạm vào tôi, anh ấy cho tới bây giờ chưa từng chạm vào tôi, anh đừng tổn thương anh ấy!

Trương Hàn ngừng lại, ánh mắt u ám: “Em nói thật, hăn không chạm vào em?”

“Không có không có, không riêng gì anh ây, năm năm này không có bất kỳ người đàn ông chạm vào tôi, anh đã hài lòng chưa?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Bất Nhiễm đã trắng bệch.

Ha.

Ha ha.

Trương Hàn đột nhiên bật Cười, hãn như ban thưởng dùng sức gặm một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Bát Nhiễm: “Không hỗ là người phụ nữ của tôi, tôi cũng biết em sẽ không căm sừng tôi!”

“Anh thu súng lại trước đã.”

“Em sợ à? Không phải sợ, trong này căn bản cũng không có đạn, tôi chỉ là hù dọa em một chút, ai biết em nhát gan như thế, lập tức mắc bẫy.”

Trương Hàn nhún vai.

Cái gì? ¬ Ở đây căn bản không có đạn, hắn chỉ là đang giốn với cô?

Trong lòng Lâm Bắt Nhiễm lạnh xung, cô giơ tay lên tát mạnh lên mặt Trương Hàn.

Chát.

Trương Hàn không tránh, bị cô tát một bạt tai.

Lâm Bát Nhiễm mở cửa sau xe muốn xuông phía dưới, cô một khắc cũng không muôn ở lâu, cô quá chán ghét tên ma quỷ này.

Thê nhưng Trương Hàn kéo lại cô tay mảnh khảnh của cô: “Làm sao, đánh xong liền bỏ đi, Nhiễm Nhiễm, tôi chiều em quá rồi đúng không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2901


Chương 2901:

“Thả ra!” Lâm Bất Nhiễm giãy giụa.

Trương Hàn ép cô ngồi. trên bắp đùi mình, sau đó kéo tay cô về thắt lưng của mình, VÕ võ: “Em nghe lời tôi sẽ tha cho em.”

Sắc mặt Lâm Bắt Nhiễm tái nhọt trở về phòng, Nhâm Đống đã tắm xong, đang đứng ở trước cửa SỐ.

Lâm Bắt Nhiễm khựng lại: “Nhâm Đống, anh tắm xong rôi?”

Nhâm Đống xoay người: “Nhiễm Nhiễm, em đã đi đâu?”

Lâm Bất Nhiễm vô thức che kín chiếc áo hở cổ trên người mình: “À, em gặp một người bạn, người bạn kia có Việc gấp tìm em, hiện tại đã xử lý xong, anh ta đi rôi.’ Nhâm Đống gật đầu: “Vậy em đi vào tăm trước đi.”

Lâm Bất Nhiễm vào toilet.

Nhâm Đống đứng ở phía trước cửa số, anh ta đã thây, ngoài đường đậu một chiếc xe đen, vừa rồi Lâm Bất Nhiễm đi ra từ trong chiếc xe này.

Nhâm Đống đi ra biệt thự, hắn cảm giác mình cân phải tới gặp người đàn ỗng trong xe nảy.

Đi tới trước xe, Nhâm Đống giơ ngón tay lên gõ cửa số phía sau xe.

Rất nhanh, cửa số liền chậm rãi trượt xuống, khuôn mặt tuần tú kia của Trương Hàn nhảy vào ánh mắt, kỳ.

thực hãn đang đợi Nhâm Đống, hắn biết Nhâm Đồng sẽ đến.

“Anh là ai? Anh có vợ quan hệ thế nào với tôi?” Nhâm Đông nhìn Trương Hàn.

Trương Hàn câu môi: “Câu này anh hỏi tôi không thích hợp, bởi vì Nhiễm Nhiễm không cho phép tôi nói cho anh biết, anh nên về hỏi vợ anh đi!”

“Nhiễm Nhiễm?”

“Đúng vậy, Lâm Bát Nhiễm, lẽ nào anh không biết tên họ thật của vợ mình?” Trương Hàn cười nhún vai.

Nhâm Đống chưa từng chủ động hỏi về quá khứ của Lâm Bất Nhiễm. bởi vì anh ta biết đó là vết sẹo trong lòng cô, nêu như cô muốn nói, cô sẽ nói cho anh ta biết.

Anh ta là lần đầu tiên nghe nói cái tên “Lâm Bắt Nhiễm” này.

“Nếu như anh cảm thấy. hứng thú với quá khứ vợ mình, có thể phái người điêu tra.”

“Không cần, đó cũng là chuyện đã qua, xin anh cách xa vợ tôi, chúng tôi bậy giờ rất hạnh phúc, không hy vọng bât luận Mộ nào chen chân vào.

Trương Hài nhướng mày kiếm, lộ ra vài phần tà khí: “Cái này phải xem Nhiễm Nhiễm lựa chọn thê nào, cô ây là lựa chọn tôi, hay là lựa chọn anh.”

Lúc này Trương Hàn đột nhiên nghĩ tới một việc: “Đúng rồi, mây năm này cám on anh đã chăm sóc Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm nói anh rất ga lăng săn sóc, cô ấy không muôn với ngủ với anh, anh vân không chạm vào cô ấy, bởi vì cô ây rất ngạo, cảm thấy có lỗi với anh, chúng tôi bây giờ vụng trộm cũng sẽ tồn thương tới anh, đối với lân này tôi cũng rất xin lỗi, thế nhưng tình yêu mà, ai cũng không không chế được, Nhâm tiên sinh, anh nói đúng không?”

Cô ngay cả chuyện vợ chồng bọn họ cũng nói cho người đàn ông này?

Nhâm Đồng biêt trong lòng cô ân sâu một người đàn ông, tử khi người đàn ông này xuất hiện ở trong tầm mắt anh ta, anh ta đã biết, hắn chính là người đàn ông trong lòng GIE Dù có là người đàn ông dịu dàng săn sóc, hiện tại săc mặt cũng biên thành rât khó xem.

“Nhâm tiên sinh, tôi còn có việc, đi trước, đúng rồi, Nhiễm Nhiễm đang kỳ kinh, làm phiền anh quan tâm Nhiễm Nhiễm, đối với lần này, tôi cũng sẽ báo đáp Nhâm tiên sinh.” Nói xong, chiếc xe phóng đi.

Nhâm Đống đứng tại chỗ, nhìn bóng xe Trương Hàn càng lúc càng xa, hai bàn tay xuôi ở bên người anh ta đã siết thành quyền.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2902


Chương 2902:

Trương Hàn tuyệt ‹ đối là một cao thủ, mấy cầu nói vừa rồi hắn dường như: không nói gì, nhưng kỳ thật đã nói tất cả.

Hắn chẳng những ám chỉ Nhâm Đống hắn là tình cảm chân thành trong lòng Lâm Bắt Nhiễm, càng ám chỉ với Nhâm Đống, Lâm Bất Nhiễm đã đều đề lộ quan hệ hôn nhân có tiếng mà không có miệng. của bọn họ ra ngoài rồi, một chiêu này đánh rất độc, trực tiếp đánh trúng chỗ đau của Nhâm Đồng.

Nhâm Đống về phòng, lúc này Lâm Bất Nhiễm vừa từ phòng tắm đi ra: “Anh còn chưa ngủ?”

“Ư, anh đi ra ngoài uống một ly nước, qua đây, anh giúp em sây tóc.” Nhâm Đông cảm máy sây, anh ta thường giúp Lâm Bất Nhiễm sây tóc.

Lâm Bắt Nhiễm đi qua ngồi: “Để eml Anh cũng mệt mỏi cả ngày, nghỉ ngơi sớm một chút đi!”

“Cứ để anh.” Nhâm Đồng bắt đầu sấy tóc cho Hân Bát Nhiễm.

Rất nón mí mắt Nhâm Đống khẽ động, bởi vì hiện tại anh ta đang đứng, cho nên góc độ của anh ta có thể chứng kiến cảnh sắc trong vạt áo Lâm Bát Nhiễm, trên da thịt mềm mại của cô có vết hôn chẳằng chịt.

Nhâm Đống ngắng đầu nhìn Lâm Bất Nhiễm trong gương, Lâm Bất Nhiễm cúi thấp đầu, dường như đang có tâm SỰ.

“Vợ, anh nhớ hình như em đang đến tháng đúng không!?”

“Dạ đúng rồi.” Lâm Bắt Nhiễm lúc này mới phát hiện Nhâm Đống đang nhìn mình, cô nhanh chóng che vạt áo, che khuất dấu hôn.

Vừa rồi ở trên xe Trương Hàn là cố ý, cô ý ở trên người cô lưu lại những dấu vết này, cô đã cọ rửa thật lâu, thế nhưng rửa không sạch những dấu vết này.

Hiện tại Nhâm Đống đã nhìn thấy rồi đúng không?

Anh ta sớm muộn gì đều sẽ thấy, Lâm Bất Nhiễm vẫn luôn do dự có nên nói cho anh ta biết chuyện Trương Hàn hay không.

Cô không muốn gạt anh ta, Trương Hàn như là ma quỷ dây dưa cô không dút, chuyện này không công băng với Nhâm Đồng.

“Nhâm Đồng, chúng ta trò chuyện một chút đi.” Lâm Bất Nhiễm mở miệng nói.

Sắc mặt Nhâm Đồng đã khó coi, kêt hôn hai năm qua cô vô cùng mâu thuẫn anh ta thân mật, anh ta hiểu cô, yêu thương cô, tôn trọng cô, vân không chạm vào cô, anh ta đang chờ ngày cô cam tâm tình nguyện.

Nhưng anh ta không đợi được gì cả, cô rõ ràng đã cùng gã trong xe chơi trò tro tàn lại cháy rồi, dù cho cô đang tới tháng hai người vẫn còn trước mặt anh ta ngoại tình, Nhâm Đống cảm giác trên đâu mình đã mọc cái sừng quá dài, tôn nghiêm tức thì bị vô tình giày xéo.

“Em muốn nói về cái gì?”

“Em muốn nói với anh về quá khứ của em, nói vệ một số người…”

Nhâm Đống trực tiếp thô bạo cắt ngang cô: “Đủ rồi, đừng nói gì nữa anh không muôn nghe những thứ ` này.”

Nói rồi Nhâm Đống g nặng nề ném máy sây lên trên bàn trang điệm: “Thời gian không còn sớm, ngủ trước đi.”

Anh ta bị sao vậy?

Nhâm Đống trong trí nhớ Lâm Bát Nhiễm vẫn là ôn nhuận như ngọc, đối với cô càng là săn sóc tỉ mỉ, cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy anh ta nóng nảy không nhịn được như thê.

Lâm Bắt Nhiễm đã trăm phần trăm xác định anh ta đã biết sự tồn tại của Trương Hàn, cũng biết cô đã ngoại tình.

Lâm Bắt Nhiễm đứng dậy, kéo lại ống tay áo Nhâm Đống: “Nhâm Đồng, em cảm thấy chúng ta cân phải ngôi.

xuống nói chuyện, em không muôn lừa gạt anh, cảng không muốn tôn thương anh…

“Đừng nói nữa, anh không muốn nghe gì cả!” Nhâm Đống phất tay, trực tiêp hất ngã Lâm Bắt Nhiễm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2903


CHương 2903:

A.

Lâm Bât Nhiệm ngã ngôi ở trên thảm, trán đụng phải góc nhọn giường lớn, nhất thời có một luồng máu nóng theo khuôn mặt nhỏ tái nhọt của cô chảy xuống.

Nhâm Đống biết mình mắt khống ché, vừa rồi anh ta không khống chế được lực đạo, dùng sức hát Lâm Bất Nhiễm ra, do đó làm thương tổn cô, anh ta liền tiền lên, áy náy lại đau lòng nhìn Lâm Bát Nhiễm: “Vợ, em không sao chứ, anh không phải CÔ ý, xin lỗi, anh không muốn thương tổn em.”

Nhìn dáng vẻ Nhâm Đống thống khổ tự trách Lâm Bất Nhiễm như nghẹn ở cô họng, cái gì đều không nói ra được, cô biết mình đã tạo thành tổn thương không thể bù đắp với anh ta.

“Không sao, một chút vết thương nhỏ mà thôi, em không hè đau.” Lâm Bắt Nhiễm dịu dàng an ủi.

Nhâm Đống vươn tay, một tay kéo Lâm Bát Nhiễm vào trong ngực mình: “Vợ ơi, em sẽ rời khỏi anh sao?”

Ánh mắt Lâm Bất Nhiễm có chút mờ mịt, cô cũng không biết.

“Vợ, đừng rời bỏ anh, anh thực sự yêu ngươi, chỉ cân em không ròi bỏ anh, vẫn ở bên cạnh anh, anh cái gì đều chịu được.”

Anh ta đã nói đến mức ấy.

Lâm Bắt Nhiễm nói không cảm động là giả, một người đàn ông yêu cô như vậy, đã đập nát tự tôn mình thành bụi.

“Được.” Lâm Bất Nhiễm vươn tay, ôm lầy Nhâm Đống.

Đã từng cô chọ rằng Nhâm Đống là.

ánh sáng cô năm trong tay, là cứu rồi duy nhật của cô, nhưng là giờ phút này cô mới phát hiện tât cả chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, cô căn bản cũng không xứng đáng có được người đàn ông tôt như vậy.

Chỉ cần anh không ngại cô bản, vậy cô sẽ luôn ở bên anh, vĩnh viên không rời đi.

Trong thư phòng.

Nhâm Đống click vào email, anh ta đã sai người điêu tra Trương Hàn, đã có kêt quả.

Nhâm Đông mở email ra, con ngươi anh ta đột nhiên co rút, giò khắc này anh ta mới biết được người đàn ông trong xe tối qua tại noi lại chính là Hàn 1H danh mãn nhất phương.

Nhâm Đồng cũng biết, hai mạng người trong công ty anh ta nhất định là do Trương Hàn làm ra, thì ra kẻ đứng sau tất cả chính là hắn.

Gã đàn ông đê tiện ác liệt này.

Nhâm Đông tuy hận nghiên răng, thê nhưng anh ta cũng đành chịu, bởi vì anh ta căn bản không có cách nào đối kháng với Trương Hàn, nơi này là địa bàn của hẳn, hắn là Vương, tật cả đều do hắn định đoạt.

Lúc này cửa thư phòng bị đầy ra, Lâm Bất Nhiễm đi đến: “Nhâm Đỗng, anh bận việc xong chưa, bố mẹ sắp tới, chúng ta mau đến sân bay đón bố mẹ thôi?”

Nhâm Đống đưa tay sờ miệng vết thương đã dán urgo của Lâm Bát Nhiễm: “Còn đau không em?”

“Không đau nữa.”

Nhâm Đống câu môi, sau đó giữ bàn tay nhỏ mêm như không xương của Lâm Bất Nhiễm trong lòng bàn tay của mình: “Chúng ta đi đồn bố mẹ.”

Hai người đến sân bay đón bó mẹ Nhâm, bô mẹ Nhâm lôi kéo Nhâm Đống, chưa tỉnh hồn: “Vừa rồi thị thực và hộ chiều của bố mẹ đột nhiên xảy ra chút vấn đề, nhân viên công tác bên trong suýt chút nữa bắt bồ mẹ lại rồi.

Nhâm Đống và Lâm Bất Nhiễm cả kinh: “Bồ mẹ, xảy ra chuyện gì thế ạ?

Đang yên lành tại sao có thể có vấn đê chứ?”
 
Back
Top Dưới