Ngôn Tình Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2200


CHương 2200:

Diệp Linh nhìn Lê Hương, trong nụ cười nhạt của Lê Hương lộ ra vẻ lanh lợi thông tuệ còn có mấy phần thâm ý, càng nhiều hơn còn có một loại… Thưởng thức, Diệp Linh nhìn ra được, Lê Hương rất thưởng thức “cô bé” kia.

Cô bé kia là.. cô gái tên Tô Tiểu Đường kia sao?

Trong óc Diệp Linh hiện ra khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng của Tô Tiểu Đường, cô gái 19 tuổi đã tuyệt lệ, qua mắy năm nữa tất nhiên là một mỹ nhân lạnh lùng thanh danh lan xa.

Nhưng, Tô Tiểu Đường vẫn còn quá nhỏ, chờ thêm mấy năm cô trưởng thành, anh trai cũng đã đầu bốn rồi, cái tuổi này quá…

Diệp Linh đột nhiên lại vì hạnh phúc chung thân của anh trai mà bắt đầu lo lắng.

Lúc này tiếng đập cửa vang lên, Diệp Linh ngẳắng đầu, cửa ban công bị đẩy ra, thân thể cao to kia của Cố Dạ Cần đi đến.

Có Dạ Cần tới.

“Cố tổng, anh đã đến rồi, đồ đạc của Linh Linh đã dọn xong rồi, anh có thể mang cô ấy về nhà, sau này cũng mong Cô tông chăm sóc Cô thái thái của mình thật tốt.” Lê Hương rất có nghi thức làm công việc bàn giao.

Cố Dạ Cẩn nhàn nhạt liếc Lê Hương, ý kia là — cái này còn cần cô nói à?

“Muốn ăn loại hồ lô nào?” Cố Dạ Cẩn thấp giọng hỏi hướng Diệp Linh.

Diệp Linh: “Có loại nào?”

“Có dâu tây, việt quất, cà chua bỉ… còn có quả sơn tra truyền thống.”

Ờm… Anh lại mua nguyên cái chợ hồ lô về nữa rồi.

“Em muốn ăn sơn tra.” Diệp Linh hiện tại đặc biệt thích chua, sơn tra là chua nhât.

Cố Dạ Cần đối với sự lựa chọn này của cô không hề bất ngờ, anh lấy kẹo sơn tra ra, tự tay lột vỏ bọc đường phía ngoài ra đưa tới trong tay cô.

Diệp Linh cắn một cái, chua chua ngọt ngọt, mùi vị này ngon chết đi được.

Cố Dạ Cần một tay xách đồ đạc, một bàn tay to khác giữ thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay mình: “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Cố Dạ Cần dẫn Diệp Linh về nhà.

Trong biệt thự.

Diệp Linh vê tới phòng ngủ chính, Cô Dạ Cần từ phía sau ôm lấy cô, môi mỏng rơi vào trên khuôn mặt cô hôn một cái, giọng khàn khàn: “Cơm tối muốn ăn cái gì, anh tự mình xuống bếp.

Diệp Linh thả mềm người dán trong ngực anh: “Cố tổng từ lúc nào biến thành đầu bếp rồi?”

“Còn không phải cái miệng nhỏ này của em càng ngày càng rộng rồi, đành phải nuôi em thôi.” Bàn tay to của Cố Dạ Cần đi xuống, rơi vào trên bụng bằng phẳng của cô.

Diệp Linh cũng không chú ý tới động tác này của anh, anh bình thường không có việc gì cũng thích sờ bụng cô, sợ cô đau bụng, cô suy nghĩ một chút: “Đầu bếp Cố login em còn có lựa chọn sao, anh biết làm cái gì thì em liền ăn cái đói”

Cố tổng đầu tất mặt tối, mặc dù có tâm làm đầu bếp, thế nhưng không có tay nghề của đầu bếp, tạm thời không mở thông công năng được chọn món ăn.

“Ừm.” Cố Dạ Cần lên tiếng, không buông cô ra, mà là chôn khuôn mặt tuấn tú trong cổ cô hôn một cái: “Cố thái thái, hôm nay em gặp người nào, hửm?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2201


Chương 2101:

Cố Dạ Cẩn đột nhiên hỏi một câu như vậy, Diệp Linh liền cứng đờ, cả người đều cảnh giác: “Anh… anh sao lại hỏi như vậy, em có thể gặp ai chứ?”

“Ah, vậy sao em đột nhiên xuất viện?”

Cố Dạ Cần câu môi: “Cố thái thái, em chắc sẽ không giấu giếm anh chuyện gì chứ!?”

Hàng mi như lông vũ của Diệp Linh run rẫy, cô đúng là che giấu chuyện anh trai, chưa nói cho anh biết.

Thân phận của anh trai, càng ít người biết càng tốt, huống hồ cô đã nói rõ ràng với anh trai rồi, anh trai chắc rất nhanh sẽ rời khỏi đây, trước đó, cô không hy vọng sẽ xảy ra nhiều rắc rối.

Diệp Linh suy nghĩ một chút, vân không thẳng thắn chuyện anh trai, cô che đậy nói: “Cố tổng, tại sao anh lại nghi thần nghi quỷ rồi, giữa vợ chồng quan trọng nhất là tín nhiệm!”

Tín nhiệm…

Cố Dạ Cần lập lại hai chữ này, đáy mắt xẹt qua một ý giễu cọt, anh đã cho cô cơ hội thẳng thắn, chỉ cần cô hiện tại thẳng thắn, cô nói cái gì anh đều tin, nhưng, cô vẫn nói dối, cô vẫn lừa anh.

Cố Dạ Cần chậm rãi buông lỏng tay ra.

Diệp Linh xoay người, kinh ngạc nhìn anh: “Anh làm sao vậy?”

Cô đã đã nhận ra dị thường của anh.

Cố Dạ Cần là đứng ngược sáng, phủ lên gương mặt ấy một tầng bóng: “Diệp Minh có phải đã trở lại hay không?”

Anh nói cái gì?

Diệp Linh hít vào một ngụm khí lạnh, khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn anh, anh… anh làm sao mà biết được?

“Không có, anh trai em chưa trở Về Diệp Linh phủ nhận.

“Ah.” Cố Dạ Cần từ trong cổ họng bật ra tiếng cười khàn khàn, trực tiếp cắt dứt lời cô: “Anh hôm nay ở trong bệnh viện nhìn thấy anh ấy rồi, đã đối mặt với anh ấy.”

“,” Ở trong trí nhớ của Diệp Linh, trước đây chưa có thời điểm nào anh trai và Cố Dạ Cần cùng xuất hiện, bởi vì anh trai rất sớm đã ra khỏi nhà, một người đi tòng quân, một người đi vào thương giới, xem như là hai thế giới.

Hiện tại anh trai càng hóa thân thành Tiêu Thành, khuôn mặt kia cũng thay đổi, cô em gái ruột có thể liếc mắt nhận ra anh trai, Cố Dạ Cần làm sao có thể nhận ra?

Không thẻ.

Diệp Linh không tin.

Cô cảm thấy Cố Dạ Cần đây là đang lừa cô.

“Làm sao có thê? Được, anh nói anh gặp được anh trai em, vậy anh trai em bây giờ đang ở đâu?”

Thấy cô liều chết không nhận, cặp con ngươi đen kia của Cố Dạ Cần đã từng chút lạnh đi, anh đóng mở đôi môi mỏng, phun ra hai chữ: “Tiêu Thành…

chẳng lẽ không phải là anh trai Diệp Minh của em?”

“„” Mặt Diệp Linh trắng bệch, anh không lừa cô, anh thực sự đã biết.

Ánh mắt Cố Dạ Cần rơi trên khuôn mặt nhỏ chưa tỉnh hồn của cô, thanh tuyến bằng trắc không chút phập phồng nào: “Kỳ thực ngay từ đầu ta cũng không nghĩ tới con nuôi của Tiêu gia Tiêu Thành này sẽ là anh trai Diệp Minh của em, dù sao Diệp Minh trước kia là nhân vật phong hoa bực nào, anh ấy làm sao bây giờ có thể biến thành Thành hai giới hắc bạch đều anh, mãi đến khi…

anh ở dưới lầu thấy được anh ấy, anh chỉ liếc mắt, đã biết rõ đó là anh trai em, anh trai em đã trở về.”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2202


CHương 2202:

Anh đã biết…

Anh đều đã biết…

“Em…” Diệp Linh không biết nên nói cái gì.

Cố Dạ Cần cúi đầu nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Em sẽ đi cùng anh trai em sao?”

“Cái gì?”

Nhìn dáng vẻ cô u mê, Cố Dạ Cần buồn cười câu môi, song ý cười chưa đạt đến đáy mắt, có vẻ phá lệ sắc bén lạnh lẽo, anh đưa tắm vé máy bay kia ra, đưa tới trước mắt Diệp Linh: “Tắm vé máy bay này không phải anh trai em đưa cho em? Lẽ nào anh trai em lần này trở về không phải mang em đi?”

Trái tim Diệp Linh trong nháy mắt chìm vào đáy cốc, cô đã biết, Cố Dạ Cần hiệu lâm.

“Anh hiểu lầm rồi, anh hãy nghe em nói, em thừa nhận anh trai em đã trở về, tấm vé máy bay này cũng là anh trai đưa cho em, thế nhưng ngày hôm nay em đi tìm anh trai em, em nói với anh ấy em muốn ở lại cùng anh, em sẽ không đi, em đã nói rõ ràng với anh em rồi.” Diệp Linh giải thích.

Cố Dạ Cần nhìn cô, khóe môi móc ra một nụ cười châm chọc: “Phải không?”

Tay chân Diệp Linh lạnh lẽo, rất rõ ràng… Cố Dạ Cần không tin cô.

“Có thái thái,” Cố Dạ Cần tiến lên hai bước, vươn tay cầm bờ vai oánh nhuận của em: “Em có muốn đi cùng anh em không, cái này cũng không quan trọng, quan trọng là… em không đi được, Tiêu Tứ kia là đối thủ một mất một còn với anh trai em nhỉ! Em nói nếu như thân phận anh trai em bị lộ…”

“Cố Dạ Cảẳn!” Diệp Linh nhanh chóng cắt ngang anh, gọi ra cả họ tên của anh, con ngươi phân rõ trắng đen của cô không ngừng co rút lại phóng đại, vài giây sau đó mới chậm rãi chật vật phun ra vài câu: “Anh làm sao có thể…

nói ra lời như vậy? Anh tại sao có thê…

dùng anh trai em tới uy h**p em?”

Cô khiếp sợ nhìn anh chằm chằm, lập tức quên mắt hô hắp của mình.

Cố Dạ Cẩn dùng sức nắm vai cô, đường vòng cung châm chọc nơi khóe môi càng sâu: “Em gạt anh, chẳng lẽ không phải đang đề phòng anh, em chăng lẽ không sợ anh thương tôn anh trai em sao? Diệp Linh, em cho tới bây giờ chưa từng tin tưởng anhl”

Dây thần kinh mẫn cảm của Diệp Linh lúc này bị chạm vào, cô ngắng đầu, viền mắt đỏ bừng nhìn anh chằm chằm: “Mười mấy năm trước, anh trai em bởi vì Cố gia anh đã chết một lần, là các anh thay đổi cả cuộc đời anh trai em, mười mấy năm sau, em không hy vọng anh trai em lại bởi vì các anh mà chết một lần nào nữa!”

Cô rốt cục nói ra lời thật, cô không tin anh, cũng không dám tin.

Trong lòng cô chưa từng có buông xuống ngăn cách , quá khứ hai nhà tCố Diệp hủy chung như một cái hố sâu vắt ngang giữa anh và cô.

Cô Dạ Cân mím môi thành đường thẳng trắng bệch lạnh lẽo, sau đó anh chậm rãi buông lỏng tay của mình ra.

Thế nhưng Diệp Linh lại vươn tay, kéo lại ống tay áo anh: “Cố Dạ Cần, thân phận anh trai em không thể bị lộ ra, anh đừng thương tổn anh trai eml”

Cố Dạ Cần nhìn cô: “Diệp Linh, miệng em luôn nói anh đừng thương tổn anh trai em, ở trong lòng em anh trai ngươi đã yếu ớt tới mức này à, cần đứa em gái như em để xin tha, hay là nói, trong lòng em một chút không có chút vị trí nào cho anh? Cho dù có, cũng không quan trọng như anh trai em, em sẽ không lo lắng anh sẽ bị anh ấy làm thương tổn?”

Diệp Linh lắc đâu, trong hôc mặt đã dâng lên lệ, cô nức nở nói: “Không giống nhau mà, Diệp gia chúng em chưa từng làm qua chuyện thương tổn của các anh, anh trai thương em, bởi vì anh là người em yêu, cho nên anh trai tuyệt đối sẽ không thương tổn em, nhưng, anh không giống… anh chưa từng bởi vì em mà nhân từ nương tay, anh sẽ tổn thương anh trai ta…”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2203


Chương 2203:

Câu “anh là người em yêu” của cô chung quy làm cho mi tâm âm trầm của Cố Dạ Cẩn mềm mại xuống, anh vươn tay ôm lấy Diệp Linh, hôn lên giọt nước mắt treo trên gò má cô: “Chỉ cần em ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh, anh sẽ không làm gì cả.”

Anh không còn cách nào vì cô mà nhân từ nương tay, cho dù là anh trai ruột của cô Diệp Minh đi chăng nữa. Anh thừa nhận lúc chứng kiến tắm vé máy bay kia, anh đã có suy nghĩ muốn làm Diệp Minh biến mắt trong đầu.

Suy nghĩ đó, cho đến bây giờ cũng chưa bỏ đi.

Anh thừa nhận anh thực sự rất xấu.

Trên đời này có ngàn vạn khả năng, anh không thể gánh đi một phần vạn khả năng có thể đánh mắt cô.

Thế nhưng, chỉ cần cô ở lại bên cạnh anh, anh có thể dịu dàng với cả thế giới.

Diệp Linh cũng quá hieur người đàn ông Cố Dạ Cần này rồi, anh ngoan tà đã thẩm thấu từ trong xương, đối đãi địch thủ phải nhổ cỏ tận gốc, vẻ không thích của anh đối với anh trai cô cũng công khai viết lên mặt, điều này làm cô sợ hãi và bất an sâu đậm.

Hai bàn tay nhỏ bé xuôi ở bên người tùy ý để anh ôm, cặp con ngươi kia của Diệp Linh có chút tan rả: “Cố Dạ Cẩn, em ở trên đời này đã không còn người thân, anh trai là em mất mà có lại, em tuyệt đối không thể lại mất đi anh trai một lần nào nữa, bởi vì lần sống sót trước đã xài hết tất cả vận may của anh trai, lần này nhất định là tử biệt, nếu như anh trai gặp chuyện không may, em sẽ… hóa điên, em nhất định sẽ hóa điên Cô Dạ Cân.”

Cố Dạ Cần buột chặt cánh tay, không tiếc làm đau cô, anh rất muốn hỏi một câu, cô yêu anh trai cô như thế, vậy anh là gì?

Anh thực sự rất ghét Diệp Minh, trong lòng bây giờ đã sắp không khắc chế nổi tâm ma nhảy ra, nếu như trên thế giới này không có Diệp Minh thì tốt rồi.

Nhiều năm như vậy, trong thế giới của anh chỉ có cô, trong thế giới của cô cũng chỉ có anh, nhưng bây giờ trong thế giới của cô đột nhiên nhảy ra một kẻ thứ ba.

Mà kẻ thứ ba này còn là người cô yêu nhất, làm cho anh phạt không được, chửi không xong, sâu đậm kiêng ky.

Loại tư vị này thật sự không dê chịu, làm cho anh khoét tâm cào phổi, lại không dám phát tác.

Lặng lặng ôm cô một hồi, Có Dạ Cần vươn tay ôm ngang cô lên, nhẹ nhàng đặt ở trên giường lớn, bàn tay của anh dời xuống, phủ lên trên vùng bụng bằng phẳng của cô: “Cố thái thái, anh hỏi em thêm một câu, em còn chuyện nào muốn thẳng thắn với anh không?”

Diệp Linh thấy gương mặt tuần mỹ đó đã mềm mại xuống, một đôi đồng tử đen sáng rạng rỡ lại cực kỳ mong đợi nhìn cô chằm chằm, trong lòng cô nhanh chóng lộp bộp giật mình, biết anh là chỉ cái gì.

Anh đã biêt chuyện cô mang thai.

“Cố Dạ Cần,” Diệp Linh nhẹ nhàng đặt lên bàn tay anh: “Em mang thai rồi, nơi này có cục cưng của anh đó, anh sắp làm bố rồi.”

Kỳ thực Cố Dạ Cần cũng không chắc lắm, anh không chắc cô có mang thai hay không.

Cô năm 18 tuổi đã sảy thai, bác sĩ nói cô từ đó về sau không thể mang thai nữa.

Anh đã chuẩn bị xong, không có con cũng rất tốt, anh và cô vẫn hai người, ngược lại đòi này em gái là cô, tình nhân là cô, vợ cũng là cô, con gái cũng là cô, toàn bộ cưng chiều của anh đều cho cô.

Thế nhưng, Mạc Tuân nói khẩu vị cô thay đổi rất có thể đã mang thai, khả năng này nhuwe một viên đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời, làm cho anh không chắc chắn như thế.

Hiện tại, cô nhìn anh, chính miệng nói cho anh biết — Cố Dạ Cần, em mang thai rồi, anh sắp làm bố rồi.

Anh sắp làm bố rồi!
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2204


Chương 2204:

Cố Dạ Cần vẫn quảng cáo rùm beng mình không thích con cái, thế nhưng ánh mắt của anh rơi trên bụng Diệp Linh, liền thật lâu không dời đi nữa, anh luyến tiếc dời mắt đi.

Nơi đây thật sự có… con của anh rồi ư?

Đứa con của anh và cô.

Cố Dạ Cần đột nhiên cảm thấy sinh mệnh là một việc kỳ diệu như vậy, hóa ra đây chính là máu mủ ruột rà, anh cảm giác trong lồng ngực mình đang cuồn cuộn cái gì, sóng lớn ngập trời, sôi trào mãnh liệt, nhưng cuối cùng tất cả lại quay về tĩnh lặng, anh chậm rãi, quỳ một gối bên người Diệp Linh, gần như thành tín tiến lên trước, đặt khuôn mặt tuấn tú của mình trên vùng bụng còn bằng phẳng của Diệp Linh.

Con còn nhỏ, để cử động đạp vào bụng còn rất lâu, anh cũng không biết mình đang nghe cái gì.

Thế nhưng, nơi đây cho anh tất cả cảm giác an toàn.

Tuy anh không lên tiếng, nhưng Diệp Linh đã cảm thấy anh cực kỳ vui mừng, Diệp Linh có một loại trực giác, tương lai anh sẽ là một người bố tốt.

Diệp Linh giơ tay lên, xuyên lòng bàn tay mềm mại vào trong mái tóc ngắn của anh, cô câu đôi môi đỏ mọng, nhẹ giọng nói: “Cố Dạ Cẩn, chúng ta cứ như vậy đi, được không? Em và con sẽ vẫn ở bên cạnh anh, chúng ta có thể là một gia đình rất hạnh phúc, em sẽ là một người mẹ tốt, anh là một người bố tốt, cả đời này, lui tới ngược xuôi rồi dừng chân nghỉ ngơi, yêu thương rồi tổn thương, nhưng không có tiếc nuối, cùng người sống quãng đời còn lại, con cháu đầy đàn.”

Trái tim Cố Dạ Cần được lắp đầy, đầy đến sắp tràn ra, mấy năm nay ở Cố gia anh luôn lênh đênh, bây giờ đã neo đậu bên cô, bên cô và con, anh cảm giác mình đã có tất cả.

Cô và con, chính là toàn bộ của anh.

Cố Dạ Cần hiện tại đã không còn sức để nghĩ cô có muốn mang theo con anh cùng với anh trai cô rời đi nữa rồi, không sao nữa, tựa như cô nói, như vậy rất tốt, cô cho anh hạnh phúc, anh để anh trai cô rời đi.

Cố Dạ Cần nhẹ nhàng nhắm mắt lại, nụ hôn của anh rơi trên bụng Diệp Linh: t’ĐƯƠG – Diệp Linh đang ngủ, Cố Dạ Cần đi đến thư phòng, sau đó quay người trở về phòng ngủ.

Trong tay của anh câm điện thoại, đang gọi với thư ký riêng của mình, thư ký riêng thấp giọng báo cáo: “Rất xin lỗi chủ tịch, tạm thời còn chưa tra được phương thức liên lạc với Tiêu Thành.”

Cố Dạ Cần đẩy ra cửa phòng ngủ, rất nhanh bước chân anh bị kiềm hãm, bén nhạy đã nhận ra cái gì, con ngươi đen thanh bần như chim ưng quét vào bên trong, anh ở giường nhìn thấy một người.

Tiêu Thành tới.

Tiêu Thành toàn thân áo đen ngồi ở bên giường, anh cúi đầu nhìn Diệp Linh đang ngủ say, bàn tay to vươn tới, thương yêu vén mái tóc dài của Diệp Linh.

Anh mặt Cô Dạ Cân rơi trên người Tiêu Thành, nói với thư ký riêng: “Không cần tra nữa.”

Anh trực tiếp cúp điện thoại, đi vào.

Trong phòng vắng vẻ không tiếng động, Có Dạ Cần nhìn Tiêu Thành, đạm mạc mở miệng: “Diệp thiếu, đây chính là tu dưỡng của anh, vào phòng của người khác cũng không biết gõ cửa?”

Tiêu Thành ngắng đầu, đưa mắt nhìn qua: “Tôi vào phòng em gái tôi chưa bao giờ phải gõ của.”

Cố Dạ Cần nhanh chóng nhíu mày, nghiêm nghị không vui: “Diệp thiếu tâm lý vặn vẹo đấy à, lẽ nào anh chỉ biết huynh muội tình thâm, không biêt nam nữ hữu biệt?”

Chậc chậc, Tiêu Thành cảm thấy thằng nhóc này ghen quá lớn, đến tột cùng kẻ nào tâm lý vặn vẹo, nói ra chắc tất cả mọi người đều có câu trả lời!

“Tôi chỉ biết trên đời này người đàn ông đầu tiên ôm Linh Linh, là tôi, người đàn ông đầu tiên hôn Linh Linh, cũng là tôi.”

Lời này vừa rơi xuống, Cố Dạ Cần đột nhiên nheo lại cặp mắt sắc lạnh, cả người lạnh lẽo mà nguy hiểm.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2205


Chương 2205:

Tiêu Thành khiêu khích nhìn sang, mày kiếm hơi nhướng: “Chúng tôi khi đó, còn không chơi với cậu, cho nên, cậu là từ góc nào chui ra?”

Cô Dạ Cân không nói chuyện, ánh mặt sang 5 của anh rơi trên tay Tiêu Thành, sau đó từ trong cổ họng bật ra vài câu: “Anh có thể lấy bàn tay bản thỉu của anh từ trên mặt Có thái thái tôi ra rồi đấy, tôi không thích người đàn ông khác chạm vào người phụ nữ của tôi, tôi từ góc nào chui ra không quan trọng, mắấu chốt là tôi hiện tại cảm thấy anh rất chướng mắt, thông thường người khiến tôi thấy chướng mắt sẽ biến mắt ở trước mắt tôi.”

“,.” Tiêu Thành vũng nhịn không được nhìn Cố Dạ Cần với cặp mắt khác xưa, anh chắc chắn là thằng em rẻ láo toét nhất lịch sử rồi, dám nói anh vợ như Vậy.

Song Tiêu Thành vẫn thu tay về, bởi vì anh cảm thây Cô Dạ Cân đã đên cực hạn rồi, ánh mắt kia sắp sửa ghim rất nhiều lỗ máu trên tay anh rồi: “Cậu tên là gì, Có Dạ Cẩn?”

Có Dạ Cần nhìn Tiêu Thành, không lên tiếng.

Tiêu Thành đứng lên, hai tay đút trong túi quần, anh dùng một ánh mắt từ trên cao nhìn xuống quan sát Cố Dạ Cẩn một lần: “Tôi nhớ ra cậu, rất nhiều năm trước, tôi từng ở ngoài cửa Diệp gia gặp qua cậu.”

“Lúc đó cậu chỉ mới là thiếu niên mười mấy tuồi, ánh năng bên ngoài tươi sáng rực rỡ, cậu lại một mình đứng trong góc tối u ám, khi đó tôi nhìn cậu nhiều hơn đôi chút, liền biết cậu thiếu niên đó há là vật trong ao.”

“Rất nhanh Linh Linh và bọn nhỏ trong đại viện tan học trở về, tôi thấy ánh mắt của cậu rơi vào Linh Linh đang đắm chìm trong ánh mặt trời thật lâu, gần như tham lam nhìn lên, từ một khắc kia trở đi, tôi đã không thích cậu.”

“Người giống như cậu, tôi đã thấy qua, ở trong ao đầm bản thỉu Cố gia kia, cậu quá cô độc, lại quá khát vọng những thứ tốt đẹp, cậu sẽ không kiềm hãm được bị những thứ tốt đẹp hấp dẫn, nhưng dòng máu đen tối trong nội tâm cậu lại thôi thúc cậu sinh ra d*c v*ng chà đạp và phá hủy, cậu muốn lôi kéo những thứ tốt đẹp ấy cùng nhau xuống địa ngục.”

“Linh Linh là hòn ngọc quý trên tay Diệp gia, bố tôi lúc còn sống cũng nhắc qua cậu, tôi và bố giống nhau, cũng không muốn đề cậu và Linh Linh ở cạnh nhau.

Chúng tôi không phải là vì xuất thân của cậu, người như cậu sẽ không kém xuất thân, mười năm hai mươi năm sau trong đám con nít ở đại viện, tất cả đều sẽ bị cậu quảng về phía sau, chúng tôi chẳng qua là cảm thấy, cậu và Linh Linh là người của hai thế giới, Linh Linh cần một người đàn ông sạch sẽ thuần túy.”

Cố Dạ Cẩn lặng lặng nghe, anh cũng không biết năm đó anh ở cửa Diệp gia nhìn lên Diệp Linh kia đồng thời đã bị hai bố con Diệp Thanh Đề và Diệp Minh thu hết vào đáy mắt, đương nhiên anh cũng không hề bất ngờ, bố con Diệp gia đều không thích anh, cho là anh không phải chồng của Diệp Linh.

Nếu như Diệp gia không ngã ngựa, đôi bố con Diệp gia còn ở đó, anh không có khả năng có được Diệp Linh.

Anh vân luôn biết, Diệp Linh là anh trộm mà có được.

Đoạn đường Diệp Minh đi qua này, gặp gỡ rất nhiều người, ánh mắt rất độc, những lời này của anh đã rõ ràng phân tích nhân tính của Cố Dạ Cần.

Cố Dạ Cần không có biểu cảm nào, chỉ nhàn nhạt câu đôi môi mỏng: “Vậy thì thật xin lỗi, làm hai người thất vọng rồi, nhiều năm như vậy người đàn ông sạch sẽ thuần túy một gã tôi lại chẳng gặp được, có tôi trần ở chỗ này, bọn họ liền vào không được, hiện tại cô ấy là của tôi, chỉ thuộc về một mình tôi, các người nói cũng không tính.”

Nghe giọng điệu kiêu ngạo điên cuồng của anh, Tiêu Thành nhướng mày, trong mặt mày lộ ra vài phần cảm khái bất đắc dĩ: “Hiện tại Linh Linh đã là vợ cậu, trong bụng còn đứa con của cậu, đương nhiên là không tính.”

Cố Dạ Cần nhìn Tiêu Thành: “Tôi sẽ không trước bắt kỳ ai tiết lộ thân phận của anh thế nhưng, anh phải biến mắt ở trước mắt tôi, biến mắt càng xa càng tôt.”

Tiêu Thành cảm thấy Cố Dạ Cần thật đúng là trời sinh người bạc bẽo: “Vậy được rồi, tôi đây đi theo trình tự, cuối cùng hỏi một câu, cậu yêu Linh Linh không?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2206


Chương 2206:

Trên gương mặt tuấn mỹ của Cố Dạ Cần không có bất kỳ sóng lớn, anh lãnh đạm phát động môi mỏng: “Tôi không biêt cái gì gọi là người đàn ông sạch sẽ thuần túy, trong mắt của tôi, người đàn ông sạch sẽ thuần túy chẳng qua là bởi vì chưa va chạm với xã hội, chưa ra ngoài tiếp xúc với cảnh đời nhiều. Rất nhiều người đều sẽ thay đổi, nếu như Linh Linh cùng loại đàn ông này ở cùng nhau, một năm, hai năm… mười năm, Linh Linh dùng mười năm thanh xuân tươi đẹp đi bồi một thằng đàn ông trưởng thành, mà chẳng hay khi đến bước đường phồn hoa đầy cám dỗ, người đàn ông sạch sẽ thuần túy kia có còn ở đó hay không, Linh Linh có thể vẫn như cũ là tiểu công chúa được người cưng chiều trong lòng bàn tay hay là, có cô gái khác càng thêm non nớt trẻ đẹp thay thế vị trí của cô ấy, sống thành một cô khác.”

Mi tâm Tiêu Thành khẽ động, ánh mắt rơi trên khuôn mặt tuân tú của Cô Dạ Cần.

“Người giống tôi, các người đều nói không tốt, kỳ thực cũng không có cái gì không tốt, mấy năm nay, tôi vẫn trông chừng cô ấy, tôi thay thế các người làm bố làm anh trai, ngày qua ngày tôi nuôi lớn cô ấy, cái liếc mắt nhiều năm trước đã kinh niên bất diệt, chung tình là thuộc tính duy nhất mà tôi thuộc về, dù cho thân ở địa ngục tôi cũng không muốn kéo cô cùng xuống địa ngục, tất cả những gì tốt đẹp, dịu dàng nhất lúc tôi còn sống, tôi đều cho cô ấy, để cô ấy vẫn sạch sẽ thuần túy như cũ sống dưới ánh mặt trời, đã ngần ấy năm trôi qua, cô ấy là sự cứu rỗi duy nhất của tôi, tôi đã quen thành kính nhìn lên.”

“Nếu như anh hỏi tôi có yêu cô ấy hay không. Yêu, sao có thê không yêu, ngoại trừ cô ấy, trong mắt trong lòng tôi, chưa từng có bắt luận kẻ nào.”

Anh yêu cô.

Rất nhiều năm trước Cố Dạ Cẩn cũng không ngờ bản thân có thể yêu một người như vậy, Cố gia không có gen si tình, ông nội anh, bố anh, có kẻ nào là không có tình nhân khắp nơi, nhưng đến anh, hình như đã đột biến gen rồi.

Từ góc độ thương nhân mà nói, e rằng anh đã đầu tư quá nhiều trên người Diệp Linh, mười năm, anh từ thiếu nam biến thành người đàn ông, rồi đến người chồng, người bó, tất cả giai đoạn một người đàn ông phải trải qua anh đều hoàn thành trên người cô, đây là một thói quen rất đáng sợ, thâm nhập trong xương tủy anh, như dây mơ rê má điên cuồng sinh trưởng trong huyết dịch anh.

Có đôi lúc anh cảm thấy, Diệp Linh là tình kiếp của anh.

Tiêu Thành không còn gì để nói, ánh mắt của anh từ trên khuôn mặt tuần tú của Cố Dạ Cần chậm rãi chuyển qua Diệp Linh đang ngủ say, nếu như bố còn sống, cũng sẽ hài lòng vui mừng, bởi vì người đàn ông có thể tiếp nhận tay của bọn họ, bồi Diệp Linh đi hết cả đời rốt cuộc đã tới.

Tiêu Thành vươn tay dịch góc chăn cho Diệp Linh, sau đó nhấc đôi chân dài rời đi, đến lúc đi tới bên người Có Dạ Cẩn, anh thấp giọng nói một câu: “Đối tốt với Linh Linh một chút, nhà mẹ đẻ của Linh Linh vẫn còn có người đấy.”

Bóng hình Tiêu Thành nhanh chóng biến mắt trong đêm tối.

Cô Dạ Cân tiên lên, ngôi ở bên giường, anh vươn tay v**t v* khuôn mặt nhỏ của Diệp Linh.

Trong lúc ngủ mơ Diệp Linh dường như cảm giác được sự hiện hữu của anh, cô khế động, cọ khuôn mặt nhỏ trên ngón tay anh, giống như chú mèo con nũng nịu.

Trái tim Cố Dạ Cần rốt cục cũng buông xuống, anh từ từ mở ra lòng bàn tay của mình, trong lòng bàn tay của anh đã chảy một lớp mồ hôi mỏng.

Vừa rồi, anh lo lắng.

Đời anh luôn thản nhiên, vậy mà lúc đối mặt với anh trai cô, lại lo lắng đến đổ cả mồ hôi.

Anh vân sợ.

Sợ bản thân không vượt qua được cửa ải anh trai của cô.

Sợ anh cô sẽ mang cô đi.

Sợ mình sẽ nhịn không được giương cung bạt kiếm với anh trai cô.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2207


Chương 2207:

Môi Cố Dạ Cẩn rơi trên trán Diệp Linh, từng lần một hôn, anh nhẹ giọng than thở nói: “Linh Linh, tất cả mọi thứ ở hiện tại quá tốt đẹp, lại khiến anh… sinh lòng khiếp đảm, bắt đầu không còn cách nào tiếp thu biến cố, bắt đầu không thích lênh đênh phiêu dật, anh đã cảm giác bản thân đã không giống mình nữa rồi.”

Diệp Linh đang say giấc đã định trước không cách nào cho anh bắt kỳ đáp lại.

Lúc này tiếng đập cửa đột nhiên vang ên, ngoài cửa truyền đến tiếng người làm nữ: “Tiên sinh, có khách tới.”

Đã trễ thế này, sau khi Tiêu Thành đến, ại có người tới.

Cố Dạ Cẩn ngắng đầu, con ngươi đen hanh bần nhìn sang: “Người nào?”

“Tứ ca”

Tiêu Tứ tới rồi!

Tiêu Thành ra khỏi biệt thự, nhanh chóng lên chiếc xe bảo mẫu màu đen, xe sang trọng vội vã phóng đi.

Lúc này ven đường có một người, là…

Ôn Lam ngồi trên xe lăn!

Ôn Lam khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn hướng chiếc xe kia biến mất phương, thật lâu chưa hồi hồn.

“Phu nhân, bà sao vậy?” Thủ hạ sau lưng hỏi.

Tay Ôn Lam run lên, toàn thân đều run rẫy, một lúc lâu bà ta mới nói ra một câu đầy đủ: “Nó đã trở về… người Diệp gia đã trở về… Diệp Minh đã trở về…”

Ôn Lam đã nhìn ra, người đàn ông ban nãy kia chính là Diệp Minh.

Ôn Lam cả đời này đối với người Diệp gia đều nhớ mãi không quên, Diệp gia là ác mộng bao nhiêu năm bà ta nửa đêm tỉnh mộng, là ma chướng trong lòng bà ta, nên dù Diệp Minh mang một khuôn mặt xa lạ xuất hiện, bà ta vẫn giống với Diệp Linh, vẫn là ánh mắt đầu tiên liền nhận ra anh.

Trời ơi.

Diệp Minh đã trở về.

Nó… không phải đã chết rồi sao?

Vì sao nó lại trở về?

Có phải trở về báo thù hay không?

Con ngươi Ôn Lam không ngừng co rút lại phóng đại, khiếp sợ, bất an…

Không được, bà ta không thể để cho Diệp Minh trở về, Cố gia đã cửa nát nhà tan rồi, bà ta không thể lại để cho Diệp Minh sông lại!

Biệt thự, trong phòng khách.

Tiêu Tứ ngồi trên ghế sa lon, đang uống trà.

Lúc này người làm nữ cung kính nói: “Tiên sinh.”

Cố Dạ Cần xuống lầu.

Tiêu Tứ nhanh chóng ngảng đầu, Cố Dạ Cần áo sơ mi trắng quần tây đen từ trên lầu đi xuống, giữa mi tâm tuần mỹ lộ ra vẻ bạc tình thờ ơ.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2208


Chương 2208:

“Cố tổng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hạnh ngộ hạnh ngộ.” Tiêu Tứ đứng lên, chủ động vươn tay, muôn bắt tay với Có Dạ Cẩn.

Cố Dạ Cần đi tới, nhưng không cùng Tiêu Tứ bắt tay, mà là ngồi ở chủ vị ghế salon, anh thản nhiên liếc Tiêu Tứ: “Ngồi đi.”

Tay Tiêu Tứ cứ như vậy cứng đờ ở giữa không trung, rất xấu hỗ.

Thủ hạ phách lối của Tiêu Tứ lúc này tiến lên chỉ trích: “Mày sao không biết thức thời như thế, mày biết Tứ ca bọn tao là ai không, Tứ ca nắm tay với mày là vinh hạnh của mày đói”

Cố Dạ Cần lười biếng tựa lưng trên ghế sa lon, đôi chân dài ưu nhã vắt chéo, anh đốt một điếu thuốc, hút một hơi, sau đó mới chậm rãi ngước mắt, đôi con ngươi đen thanh bân kia xuyên qua làn khói mù lượn quanh nhàn nhạt rơi vào trên mặt tên thủ hạ.

Thủ hạ nhìn Cố Dạ Cần, ánh mắt người đàn ông trong ngọn lửa đỏ tươi đang nhảy múa không thấy rõ, song khiến người ta không hiểu sao sợ hãi.

Da đầu thủ hạ tê rần.

Lúc này Tiêu Tứ tát thủ hạ một cái, mắng to: “Thằng chó, ai cho mày ra ngoài là cắn bậy người, nơi này là Hải Thành, là địa bàn của Cố tổng, mày ăn gan hùm mật gấu àI”

Nói rồi Tiêu Tứ cười nói: “Cố tổng, anh đừng tức giận với thằng chó này, tôi sẽ dạy dỗ nó thật tốt.”

Cô Dạ Cân không có biêu cảm gì, anh ở trong cái gạt tàn thuốc gõ gõ điếu thuốc: “Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”

Tiêu Tứ ngồi xuống: “Cố tổng, anh có nghe nói qua… Diệp gia không?”

Cố Dạ Cẩn nhướng mày: “Người nào của Diệp gia?”

“Chính là Diệp Minh thiên chỉ kiêu tử của Diệp gia trâm anh, nổi bật trong giới chính trị đã trở thành cú hích hồi đó. Sau đó Diệp gia ra gặp biến có, tiếc là, Diệp Minh đã chết.” Tiêu Tứ vừa nói vừa đánh giá sắc mặt Cố Dạ Cần, hắn rất muốn từ nơi Cố Dạ Cần nhìn ra gì đó.

Song rất đáng tiếc, Cố Dạ Cẩn không có chút rung động nào, anh thờ ơ lại hút một hơi thuốc: “Anh qua đây chính là kể chuyện xưa cho tôi?”

Tiêu Tứ đột nhiên “ha ha” phá lên cười: “Cố tổng, tôi không có ác ý gì cả, tôi chỉ là nghe nói năm đó hai nhà Cố Diệp rất thân thiết, nói vậy Cố tổng cũng rất quen thuộc với Diệp Minh, nếu như Cố tổng đã biết dấu vết của Diệp Minh, nhất định phải nói cho tôi biết, chúng ta có thể làm bạn bè.”

Cố Dạ Cần nhìn về phía Tiêu Tứ, môi mỏng nhếch ra đường vòng cung nhàn nhạt: “Tôi đúng là có biết dấu vết của Diệp Minh.”

Cái gì?

Trong lòng Tiêu Tứ khẽ động, hai mắt đều sáng: “Cố tổng, hắn ta ở đâu?”

“Vừa rồi anh cũng nói Diệp Minh đã chết, vậy bây giờ Diệp Minh nhất định là ở… âm tào địa phủ nhỉ, ah, không đúng, cũng có khả năng đã chuyển thế đầu thai rồi.” Cố Dạ Cần sâu kín cười nói.

Ánh sáng trong mắt Tiêu Tứ trong nháy mắt tắt đi, kẻ ngu cỹng nghe ra Cố Dạ Cân đang đùa giỡn hăn!

Song hắnbây giờ đang ở trong địa bàn của người ta, Cố Dạ Cần là thủ phủ Hải Thành ở chỗ này có thể nói một tay che trời, hô mưa gọi gió, Tiêu Tứ cũng không muốn gây ra phiền toái gì cho mình.

“Đã như vậy, vậy tôi cáo từ trước, nhưng Cố tổng có thể suy nghĩ kĩ một chút, nếu như nhớ ra rồi, có thể gọi cho tôi bắt cứ lúc nào.” Tiêu Tứ đặt một tắm danh thiếp ở trên bàn trà, sau đó mang theo thủ hạ rời đi.

Cả tòa biệt thự đều khôi phục an tĩnh, Cố Dạ Cần ngồi trên ghế salon hút hết điều thuốc, sau đó anh ném danh thiếp trên bàn trà vào trong thùng rác.

Lúc Diệp Linh tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau rồi, có lẽ do mang thai, cộng thêm điều trị của Lê Hương, cô bắt đầu thích ngủ, chất lượng giấc ngủ cũng tốt, một đêm không mộng mị.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2209


Chương 2209:

Song Diệp Linh vẫn có chút lo lắng, nếu như không đoán sai, ngày hôm nay anh trai sẽ mang theo Tô Tiểu Đường rời khỏi nơi này.

Mắt phải của cô cứ nhảy mãi, năm đó lúc bố mẹ xảy ra tai nạn xe, mắt phải của cô cũng nhảy như vậy.

Cô có một dự cảm rất xấu.

Diệp Linh rất muốn gọi cho anh trai, nhưng cô lại không dám, sợ lại gây răc rôi.

Lúc này chuông điện thoại di động của cô vang lên, điện thoại tới, là Cố Dạ Cần gọi.

Cố Dạ Cần sáng sớm đã phải đến công ty.

Diệp Linh ấn phím nhận, tiếng nói thấp thuần từ tính của Cố Dạ Cẩn nhanh chóng truyền tới: “Cố thái thái, tỉnh ngủ rồi?”

Nghe được giọng anh, Diệp Linh không hiểu sao thêm mấy phần an lòng, cô gật đầu: “Dạ.”

“Trước khi anh đến công ty đã nấu cháo cho em rồi đó, còn rán một cái trứng chân, mau xuông lâu ăn đi, đừng để con trai anh bị đói.”

Xem ra chủ tịch đại nhân bận tối mặt tối mũi thật sự muốn gác kiếm nấu ăn rồi, trong lòng Diệp Linh ngọt ngào, song cô chu môi bắt mãn nói: “Làm sao anh biết đây là con trai, Cố tổng, anh có phải trọng nam khinh nữ hay không?”

“Suy nghĩ nhiều rồi, anh đang hạ kỳ vọng đấy, anh thích con gái, nhưng anh sợ em không sinh được con gái, không muốn gây áp lực cho em.”

“… Vậy cũng không được, Cố tổng, anh trọng nữ khinh nam.”

Cố tổng: “.. Dù sao anh nói cái gì cũng sai.”

“Cô thái thái, ngoan nào, nêu như là con trai, hai bố con anh sẽ bảo vệ em, nếu như là con gái, anh bảo vệ hai mẹ con em.” Cố tổng cho ra một đáp án chính thức.

Diệp Linh lúc này mới thôi: “Vậy được, em bỏ qua cho anh, Cố tổng cố gắng làm việc nha, em xuống lầu ăn cơm.”

Cuộc nói chuyện sến rện của hai người kết thúc, Diệp Linh mở cửa phòng, đi xuống lầu.

Thế nhưng rất nhanh bước chân cô liền cứng đờ, bởi vì trong phòng khách thêm một người, là Ôn Lam.

Ôn Lam tới.

On Lam vân ngôi trên xe lăn, trạng thái tinh thần bà ta có cái gì rất không đúng, trong một bàn tay không biết gắt gao lôi cái gì, tay kia cầm điện thoại, đang gửi tin nhắn.

Sau khi tin nhắn gửi đi thành công, Ôn Lam cả người đều ngồi phịch ở xe lăn, rất nhanh bà ta còn bật cười: “Ha, ha ha, ha ha ha.”

Diệp Linh chau hàng mày thanh tú, ởi tới: “Cố phu nhân, sao bà lại tới đây?”

Ôn Lam nhanh chóng ngắng đầu, nhìn về phía Diệp Linh, bà ta còn cười, cười đắc ý lại điên cuồng.

Bất an vừa dịu xuống của Diệp Linh lại cuốn tới, cô nhìn Ôn Lam: “Bà đang cười cái gì?”

Ôn Lam miễn cưỡng ngưng ý ười: “Diệp Linh, anh trai Diệp Minh của mày có phải là đã trở lại hay không? Nó căn bản chưa chết, đúng không?”

Con ngươi Diệp Linh co rụt lại, cô tuyệt đối không ngờ rằng Ôn Lam lại biết anh trai của cô đã trở về, cô liền phòng bị phủ nhận: “Bà đang nói bậy cái gì thế!”

“Diệp Linh, đã đến bây giờ mày lại vẫn không thừa nhận ha ha, đêm qua tao đã thấy được, người đàn ông kia chính là anh trai mày!”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2210


Chương 2210:

Cái gì?

Đêm qua anh trai đã tới đây?

Diệp Linh không biết, là thật sự không biết, anh trai tới nơi này nhất định là tìm Cố Dạ Cần, anh trai lo lắng hạnh phúc chung thân của cô, cho nên đến tìm Cố Dạ Cần xác định, nhất định là như vậy.

Diệp Linh lập tức tâm loạn như ma.

“Diệp Linh, anh trai mày trở về muốn làm cái gì, Cố gia chúng tao đã bị mày làm thành như vậy, anh trai mày có phải nhắm về phía con tao, nó có phải muốn thương tổn con tao, có phải muốn triệt để hủy diệt Cố gia không?”

“Tao biết, năm đó thủ đoạn bản thỉu của Cô gia đêu bị bô mày biêt, bô mày năm trong tay một phần văn kiện cơ mật, phần văn kiện cơ mật này bây giờ đang trong tay anh trai mày, chỉ cần anh trai mày tung ra, toàn bộ tập đoàn Có thị sẽ sụp đổ, giang sơn mấy đời của Cố gia sẽ vụn vỡ, tất cả tâm huyết đều uỗổng phí!”

Diệp Linh hoàn toàn không biết Ôn Lam bây giờ đang nói cái gì, cái gì mà văn kiện cơ mật, anh trai chưa từng nói với cô.

“Cố phu nhân, tôi thấy tâm trạng của bà vô cùng không ổn định, bà đừng ở đây xảy ra chuyện gì, bằng không tôi nhảy vào Hoàng Hà cũng không tẩy sạch, tôi gọi bác sĩ mang bà đi.” Diệp Linh không muốn ở lâu dù chỉ một giây với Ôn Lam, dù chỉ một giây cô cũng thấy hít thở không thông, cô liên lây ra điện thoại, chuẩn bị gọi điện thoại.

Ôn Lam hiện tại rất kích động: “Diệp Linh, mày đừng phủ nhận, âm mưu quỷ kế của chúng mày tao đã biết hết, anh trai mày ngày hôm nay gửi cho mày một cái bọc, bên trong cái bọc kia nhất định là phần văn kiện cơ mật kia.”

“Tao không thể để cho phần văn kiện cơ mật kia lộ ra, tao không thể để cho chúng mày hủy hoại chúng tao, cho nên tao nhất định phải ra tay trước.”

Diệp Linh lộp bộp giật mình, thật giống như cảm giác bất an này rốt cục đã rơi xuống đất, cô nhìn Ôn Lam: “Bà làm cái gì? Bà đã làm cái gì?”

Ha.

Ha ha ha ha.

Nhìn dáng vẻ khẩn trương của Diệp Linh, Ôn Lam ném thứ gắt gao túm trong bàn tay ra, đây là danh thiếp tối hôm qua Tiêu Tứ lưu lại, tuy đã bị Cố Dạ Cẩn ném vào trong thùng rác, nhưng đã bị Ôn Lam nhặt lên.

“Ngay mới vừa rồi, tao gửi tin nhắn cho Tiêu Tứ, tin nhắn rất đơn giản, chỉ năm chữ — Tiêu Thành là Diệp Minhl”

Tiêu Thành là Diệp Minh.

Năm chữ này nỗ tung bên tai Diệp Linh, cô trong nháy mắt hít một hơi lạnh, thân phận của anh trai đã bị Ôn Lam làm lộ rồi!

Anh trail Diệp Linh lui về phía sau ngả hai bước, cô đột nhiên cảm thấy cái bụng đau quá.

“Thái thái, cô làm sao vậy?” Người làm nữ thấy tình trạng của Diệp Linh không đúng, nhanh chóng tiến lên khẩn trương hỏi.

Ôn Lam vui sướng nghiến răng: “Ha ha Diệp Linh, đây là báo ứng của mày, mày làm con trai tao bị thương, khiến tao đời này không ôm được cháu, để Cố gia chúng tao tuyệt hậ, hiện tại ta cũng muốn để cho mày nếm thử tư vị mắt đi người thân!”

Sắc mặt Diệp Linh trăng bệch, nơi bụng truyền đến cảm giác căng đau, trán cô túa ra mồ hôi lạnh chẳng chịt, cô dùng sức đầy ra người làm nữ, xoay người chạy ra ngoài.

Cô muốn đi tìm anh trail Cô sẽ không để cho anh trai xảy ra chuyện!

“Thái thái! Thái thái!” Người làm nữ đã mơ hồ cảm giác được đã xảy ra chuyện: “Nhanh, mau gọi điện thoại thông báo cho tiên sinhl”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2211


Chương 2211:

Tập đoàn Cố thị, trong phòng làm việc của chủ tịch.

Cô Dạ Cân đang phê duyệt văn kiện, trong tay anh cầm bút máy, ở dưới văn kiện “xoát xoát” ký vào tên mình.

Rất nhanh anh liền bỏ xuống bút máy, đẩy văn kiện sang một bên, khép mắt, anh giơ tay xoa xoa mi tâm.

“Chủ tịch, ngài làm sao vậy, tôi cảm thấy ngài ngày hôm nay có chút tâm thần không yên.” Thư ký riêng thấp giọng nói.

Cố Dạ Cần không đáp, anh cũng không biết mình bị sao nữa, anh mơ hồ cảm giác có chuyện gì sắp xảy ra.

“Hủy bỏ tất cả lịch trình hôm nay, tôi về nhà trước.” Cố Dạ Cẩn đứng dậy, cầm áo khoác ngoài đi ra bên ngoài.

Anh hiện tại chỉ muốn gặp Diệp Linh.

Rất muốn rất muốn gặp cô.

Lúc này một chuỗi chuông điện thoại du dương vang lên, là máy bàn trong biệt thự gọi đến.

Cố Dạ Cẩn dừng bước chân lại, nhanh chóng nhận nghe điện thoại, một giây kế tiếp thanh âm thất kinh của người làm nữ liên truyện đên: “Alo, tiên sinh, không xong, thái thái đã xảy ra chuyện, cậu mau trở về đi!!”

Diệp Linh chạy ra ngoài, cô lấy điện thoại ra bắm số anh trai.

Tiếng chuông chờ đang vang lên, nhưng không ai nghe.

Anh trai sao không nghe điện thoại?

Anh trai có phải đã xảy ra chuyện rồi không?

Diệp Linh ngắng đầu mờ mịt nhìn đường cái, cô cảm giác cả thế giới đều điên đảo xoay tròn, viền mắt trắng nõn hồng hồng, chừng một giây kế tiếp sẽ đồ lệ.

Anh ơi.

Van cầu anh nghe điện thoại đi.

Lúc này bên kia điện thoại được nối thông, giọng nói quen thuộc trầm thấp của Tiêu Thành truyền tới: “Alo, em gái.”

Là anh trail Giọt lệ trong hốc mắt Diệp Linh lập tức chảy ra, hai chân run rầy như nhữn ra, thân thể nhỏ mềm khuyu xuống, chậm rãi dừng ở trên đường cái, chỉ cô mới biết trong vài phút chờ đợi này, cô như đã dạo chơi một vòng ở địa ngục, kinh sợ tận tim.

“Em gái, em sao vậy, sao không nói chuyện?”

Diệp Linh giơ tay lên che miệng mình, nức nở: “Anh… anh ơi, bây giờ anh đang ở đâu?”

“Anh ở sân bay, chuẩn bị về, em làm sao vậy, đang khóc à, Cố Dạ Cần đâu rồi?”

Mũi Diệp Linh đỏ bừng hít hít một cái: “Anh ơi, anh đừng về nữa được không, em rất muốn gặp anh, em hiện tại chỉ muốn gặp anh.”

“Được, bây giờ em ở đâu, nói cho anh biết, anh đi tìm em, em đứng ở đó không được đi lung tung biết chưa, em đang mang thai đó.” Tiêu Thành không yên lòng dặn dò.

Diệp Linh nhanh chóng báo địa chỉ của mình, Tiêu Thành cúp điện thoại.

Diệp Linh nghe lời không đi loạn, cô phải ở chỗ này đợi anh trai.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2212


Chương 2212:

Nhưng, bụng cô đau quá.

Thật sự rất đau.

Diệp Linh lấy điện thoại ra, lướt đến số điện thoại của Cố Dạ Cần, cô muốn gọi cho Có Dạ Cần trước tiên.

Thế nhưng ngón tay của cô khựng lại, hàng mi như lông vũ rung động, cú điện thoại này cuối cùng chưa thể gọi được.

Cô lại lướt đến số Lê Hương, bắm gọi.

Rất nhanh điện thoại liền thông, giọng nói ung dung của Lê Hương truyền đến: “Alo, Linh Linh, sao lại gọi điện thoại cho tớ vậy?”

Nghe giọng cô bạn thân, giọt nước mắt trong mắt Diệp Linh rơi càng dữ, có đôi khi cô cũng hy vọng mình có thể kiên cường một chút, nhưng bây giờ cô rất sợ, cô thút thít nói: “Lê Hương, tớ…

bụng tó đau quá…”

“Cái gì, Linh Linh cậu làm sao vậy?”

Tâm tình ẩn nhẫn của Diệp Linh lập tức liền bạo phát, cô thất thanh khóc rồng: “Tớ cũng không biết làm sao nữa, chỉ là bụng đau quá…”

“Linh Linh, cậu trước tiên đừng khóc nữa, cũng không cần sợ, thân thể của cậu vẫn luôn được tớ điều trị, đau bụng cũng không thể nói rõ cái gì, cậu đứng yên đừng nhúc nhích, tớ sẽ đi tìm cậu ngay bây giò, được chứ?” Lê Hương nỗ lực ổn định cảm xúc của Diệp Linh.

Diệp Linh dùng sức gật đầu: “Được được, Lê Hương, tớ đều nghe lời cậu.”

Lê Hương cúp điện thoại, Diệp Linh đứng ở ven đường đợi, cô đang đợi anh trai và Lê Hương, lúc này cô phải kiên cường bình tĩnh, cô phải bảo vệ tốt bé con trong bụng.

Diệp Linh giơ bàn tay nhỏ bé lạnh như băng lên đặt trên vùng bụng bằng phẳng của mình, bé con này thật sự là cùng với cô trải qua 99 81 kiếp nạn rồi.

Lúc này một chuỗi chuông du dương vang lên, điện thoại tới.

Là Cố Dạ Cần gọi.

Cố Dạ Cần gọi điện thoại cho cô rồi.

Diệp Linh rủ mắt nhìn cái tên đang hiển thị trên màn hình, tiếng chuông du dương reo một lần lại một lần, thế nhưng cô không nhận.

Cô không muốn nhận.

Rất rõ ràng cô không nhận, Có Dạ Cần vân gọi, rât nhanh điện thoại đã hiên thị ang 2 mười mấy cuộc gọi nhỡ.

Lúc này bên tai truyền đến một tiếng thắng xe bén nhọn, Diệp Linh ngẳắng đầu, chỉ thấy đối diện đường cái ngừng một chiếc xe màu đen sang trọng, Tiêu Thành lái xe tới.

Anh trai tớiI Hai mắt Diệp Linh đều sáng, tất cả hoang mang bất an vừa rồi vào thời khắc này đều được dịu xuống, anh trai vẫn bình an, anh trai tới rồi!

Lúc này xe cửa xe được mở ra, thân thể cao ngất của Tiêu Thành xông vào ánh mắt, anh ngắng đầu nhìn qua đây.

“Anh ơi!” Diệp Linh vui vẻ hô một tiếng.

“Em gái.” Tiêu Thành ra khỏi xe, nhâc chân dài hướng nơi đây đi tới.

Diệp Linh vui vẻ giơ giơ tay lên, cô ngoan ngoãn đứng ở chỗ này, chờ anh trai băng qua đường mà đến.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2213


Chương 2213:

Một giây kế tiếp, oanh một tiếng.

Tiếng vang ầm ầm đinh tai nhức óc, xe Tiêu Thành trong nháy mắt đột nhiên nỗ tung, ánh lửa bùng lên ngất trời, trong chớp mắt đã nuốt chửng Tiêu Thành.

Aaaaaaaal Bên tai truyền đến tiếng thét chói tai, người qua đường bịt lấy lỗ tai điên cuồng chạy trốn, hiện trường hỗn loạn.

Tay Diệp Linh cứng lại ở giữa không trung, tiếng nỗ đó vang chắn hai lỗ tai cô đều tê dại, vụ nổ chỉ xảy ra trong chớp mắt, toàn bộ được cô thu vào đáy mắt.

Hiện tại lửa mạnh dấy lên giống như một con rồng lửa, đánh tới hướng cô, con ngươi phân rõ đen trắng ấy không ngừng phóng đại, lại phóng đại thêm nữa, mã đến khi tia máu bên trong tràn ngập toàn bộ tròng mắt, dường như muốn nứt ra.

Anh trai đâu rồi?

Rõ ràng mới một giây trước còn đứng ở trước mặt cô, anh trai đi đâu mất rồi?

Anh trai không thây nữa rồi!

Anh trai chìm trong biển lửa rồi!

Không!

Cô muốn tìm anh trail Diệp Linh lảo đảo nhắc chân, chạy tới lối đi bộ, hiện tại trên đường cực độ hỗn loạn, xe cộ trốn chạy.

Két.

Tiếng thắng xe bén nhọn vang lên, chủ xe riêng hạ kính xe xuống mắng to hướng về phía Diệp Linh: “Cô có mắt không đấy, muốn xe tông à!”

“Trời ạ!” Có người chỉ vào Diệp Linh kinh hô: “Các người mau nhìn, cô ây…

trên váy cô ấy tất cả đều là máu!”

Cố Dạ Cần chạy đến, anh mở cửa xe đi xuống, ánh mắt đầu tiên liền thấy được Diệp Linh đang ở trên đường cái giữa mênh mông biên người.

Hôm nay Diệp Linh mặc váy trắng, mái tóc quăn màu trà rối tung đầu vai, hiện tại cô đi trên đường cái, mỗi một bước đi, vẽ ra một vết máu.

Máu tươi nóng hỗi từ bên trong váy cô chảy xuôi xuống, nhiễm đỏ chiếc váy trắng trên người.

Thế nhưng cô hoàn toàn không biết, cô nỗ lực đi đến biển lửa kia.

Ha.

Ha ha.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng cười điên cuồng, là Ôn Lam thúc xe đẩy đi tới.

Ôn Lam thưởng thức biển lửa kia, đây tuyệt đối là ánh lửa đẹp nhất trong đời bà ta từng thấy qua, bà ta điên cuồng mà vặn vẹo cười to: “Diệp Minh chết rồi, ha ha, Diệp Minh rốt cục đã chết rồi!

Diệp Linh hiện tại nhất định cực kỳ đau lòng! Tao chính là muốn cho nó tận mắt nhìn anh trai của nó ở trước mặt nó chết, đây là trừng phạt với nó!”

Trong biệt thự người làm nữ đã chạy ra, các bà nhìn Diệp Linh liên hít vào một ngụm: “Trời ơi, thái thái chảy máu rồi!”

Chảy máu?

Nghe nói như vậy, Ôn Lam lúc này mới chú ý tới Diệp Linh chảy máu, hơn nữa còn chảy rất nhiều máu.

Cô sao lại chảy máu?

Trong hai mắt Ôn Lam lóe lên vài phần hoang mang.

Lúc này chợt nghe người làm nữ bên cạnh nói: “Thái thái… thái thái chẳng lẽ… sảy thai rồi!?
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2214


Chương 2214:

Sảy thai?

Ôn Lam nhanh chóng cứng đờ, bà ta lúc này vươn tay bắt lấy một người làm nữ, mặt dữ tợn hỏi: “Sảy thai? Cái gì mà sảy thai? Diệp Linh sao lại sảy thai?”

Bây giờ Ôn Lam điên cuồng lại vặn vẹo, trông như kẻ tâm thần, người làm nữ bị bà ta làm đau, vô cùng sợ: “Phu nhân, bà còn không biết sao, thái thái…

thái thái cô ấy mang thai rồi!”

Cái gì?

Diệp Linh mang thai?

Làm sao có thể?

Diệp Linh đã bị bác sĩ chân đoán không có thể mang thai nữa mà, ả làm sao có thể mang thai?

“Không phải, chúng mày nhất định đang lừa tao, Diệp Linh căn bản không mang thai được! Tao biết rồi, chúng mày đều là người của Diệp Linh, chúng mày bây giờ đang bịa đặt gạt tao, đúng không?”

“Phu nhân, chúng tôi không lừa bà, thái thái thực sự mang thai, song nhìn tình hình này, con của thái thái nhất định không giữ được nữa rồi, thái thái đã sảy thai.”

Ôn Lam chậm rãi buông lỏng tay ra, bà ta khiếp sợ không gì sánh nổi nhìn Diệp Linh phía trước, bà ta cho tới bây giờ chưa từng nghĩ Diệp Linh sẽ mang thai.

Bà ta cho là mình sẽ không ôm được cháu nữa, dù sao thân thể Có Dạ Cần đã bị thương, không thể có con, bà ta cho rằng Cố gia sẽ tuyệt hậu rồi, thế nhưng ai ngờ…

Diệp Linh lại mang thail Máu.

Đều là máu.

Ôn Lam là một người từng trải, bà ta không khó nhìn ra Diệp Linh bây giờ đang sảy thai.

Bà ta vẫn không cách nào tiếp thu sự thật này: “Không phải, đây không phải là thật, chúng mày đều đang gạt tao, chúng mày đều là kẻ lừa đảo!”

Cố Dạ Cần nhanh chóng nhắc đôi chân dài, chạy tới giữa đường, anh vươn tay, từ phía sau ôm lấy Diệp Linh lung lay sắp đổ: “Linh Linh!”

Anh chôn khuôn mặt tuấn tú trong mái tóc dài của cô, thế giới hỗn loạn đều cách anh đi xa, anh chỉ nghe được tiếng hít thở liên tiếp của mình.

Da thịt Diệp Linh lạnh lẽo không có chút nhiệt độ nào, giống như khối băng, cô máy móc giật giật, muốn tránh thoát cầm cố: “Buông… buông ra…”

Đuôi mắt Cố Dạ Cần đỏ tươi, máu dịch không ngừng thiêu đốt, sôi trào, đốt cháy ngũ tạng lục phủ của anh, đau đớn tột độ.

Anh chưa bao giờ biêt thì ra có thê đau đến như vậy.

“Linh Linh… đừng đi qua mà…” Anh khàn khàn nỉ non ở bên tai cô, chỉ có anh nghe được lời cầu xin run rẩy và yếu ớt của mình.

Diệp Linh nỗ lực mở to mắt, dù cho ánh lửa ngất trời đốt nóng hai mắt của cô, rất nhanh bên trong đã có từng giọt nước mắt lớn rơi xuống.

Hai tay nhỏ bé xuôi ở bên người siết thật chặt thành quyền, móng tay bóp vào trong lòng bàn tay cũng không cảm thấy đau nhức, cô toàn thân run rẩy, cuối cùng chậm rãi cong người, như con thú nhỏ thống khổ bạo phát ra tiếng gào thét sau cùng: “Aaaa–l”

Cố Dạ Cần nhìn cô như vậy, trái tim trực tiếp ngã vào trong vực sâu, anh biết, hạnh phúc có thể chạm tay đến cuối cùng vẫn như bọt biển, vỡ tan.

“Linh Linh…” Chính anh xốc xếch cũng không biết nên nói cái gì.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2215


Chương 2215:

Lúc này thân thể Diệp Linh mềm nhũn, trực tiếp ngất xỉu.

Trong bệnh viện.

Cố Dạ Cần ôm Diệp Linh, lúc này trên người của anh đều là máu, váy Diệp Linh đã bị máu thắm ướt, lúc này tuyệt đối là thời khắc chật vật luống cuống nhất trong cuộc đời của người đàn ông tôn quý nhất Hải Thành, bước chân của anh cũng bắt đầu mát trật tự.

Bên ngoài phòng giải phẫu, Lê Hương vươn tay: “Cố tổng, mau giao Linh Linh cho tôi.”

Cố Dạ Cần nhẹ nhàng đặt Diệp Linh ở trên băng ca, Lê Hương đeo khẩu trang, phân phó nói: “Lập tức tiến hành phẫu thuật.”

“Vâng, Prof. Hạ.”

Cửa phòng giải phẫu bị đẩy ra, bác sĩ y tá đã sẵn sàng chạy vào.

Lê Hương cũng định đi vào, thế nhưng ống tay áo của cô bị kéo lại.

Ngón tay rõ ràng khớp xương Cố Dạ Cần lôi lên, đầu ngón tay anh dính máu, sắc mặt âm u như đông lại một tầng sương lạnh, môi mỏng mắp máy, anh mới từ trong cổ họng bật ra vài câu khàn khàn: “Cô ấy sẽ không sao, đúng không?”

Anh không chắc chắn, nên muốn xác nhận một chút.

Lê Hương: “Cố tổng, tôi sẽ có hết sức có thê.”

“Ừ.” Cố Dạ Cần gật đầu, anh giảm thấp tiếng nói: “Tôi không thể mất đi cô ấy, nhờ cô.”

Trong tròng mắt sáng kia của Lê Hương lóe lên tia kinh ngạc, Cố Dạ Cần là ai, anh chính là… một kẻ cao ngạo, anh vậy mà cũng sẽ dùng chữ “nhò”.

“Được.” Lê Hương nhanh chóng vào phòng giải phẫu.

“Âm” một tiếng, cửa phòng giải phẩu đóng lại, đèn đỏ bên trong sáng lên.

Cố Dạ Cần đứng trong hành lang đợi, rất nhanh thân thể cao to theo tường tuột xuống, vị thủ phủ Hải Thành này ngồi phệt trên mặt đất, đầu dựa tường, anh ngâng đâu, hai mắt trông rông nhìn chằm chằm trần nhà trên hành lang bệnh viện.

Lúc này Ôn Lam đầy xe lăn tới, Ôn Lam nhìn đèn đỏ trong phòng giải phẫu, run giọng hỏi: “A Cần, Diệp… Diệp Linh thực sự mang thai?”

Cố Dạ Cần vẫn duy trì tư thế như vậy không hề động, anh nhẹ giọng đáp: “Đúng vậy, song, hiện tại con mắt rồi, mẹ, mẹ vui rồi chứ.”

“Mẹ… mẹ không biết Diệp Linh mang thai, sao nó lại mang thai…”

“Ngược lại bây giờ thân thể con cũng không có con được nữa, có lẽ đây chính là… mệnh số của Cố gial, Các người làm chuyện ác quá nhiều, trời cao cũng phải trừng phạt Cô gia đoạn tử tuyệt tôn.”

Cố Dạ Cần như vậy rất an tĩnh, an tĩnh khiến người ta sợ hãi, Ôn Lam hối hận vô cùng: “A Cần, mẹ… mẹ không phải cố ý, đó cũng là cháu mẹ, mẹ… mẹ…”

Cố Dạ Cẩn khẽ động, con ngươi đen rơi trên mặt Ôn Lam, anh gọi một tiếng: “Mẹ”

“Ừ.” Ôn Lam nhanh chóng đáp.

“Trước đây, tại sao mẹ muốn sinh con?

Nếu như con không phải con cháu Cố gia, thật là tốt biết bao.”

Ôn Lam triệt để cứng đờ: “Cái… cái gì?”
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2216


Chương 2216:

Cố Dạ Cần nhẹ nhàng thở dài một cái, trong tròng mặt đen kia tràn ra tràn đây tia máu: “Nhiều năm như vậy, con ở Cố gia từng bước gian nan trưởng thành, sau đó con gặp Diệp Linh, cô ấy vươn tay về phía con, muốn kéo con ra khỏi địa ngục, mỗi một lần khi con sắp trốn thoát được, các người lại vươn tay, một lần nữa túm con trở về địa ngục.”

“Đêm qua Diệp Linh và bé con còn nằm trong lòng con, con có thể làm chồng, làm bố rồi, con đang nghĩ trong xương con vẫn không di truyền gen đê hèn của Cố gia, bởi con rất chung tình, con cũng rất yêu rất yêu con của con, Diệp Linh và con, chính là mệnh của con.”

“Nhưng bây giờ cái gì cũng không còn nữa, con mất đi tất cả.”

Trong hốc mắt Cố Dạ Cần tràn đầy cái gì, anh cảm thây ánh mắt đã mờ nhạt, trong lòng đau quá, đau đến độ anh không thở được.

Anh không rõ, sao chuyện lại thế đi tới bước đường này?

Đến tột cùng sai ở đâu?

Anh lại đã làm sai điều gì?

Hốc mắt rất nóng rất nóng, một giây kế tiếp, hai giọt lệ liền từ trong mắt không tiếng động rơi xuống.

Anh khóc.

Có Dạ Cần khóc!

Ôn Lam sợ hãi, dù cho khi còn bé, bà ta chưa từng thấy qua đứa con trai này khóc: “A Cần, xin… xin lỗi, đều là mẹ không tốt, mẹ biết sai rồi… mẹ chỉ là muốn trả thù Diệp Linh, mẹ cũng không muốn hại cháu mình, hiện tại cháu không còn nữa nên làm cái gì bây giờ…”

Ôn Lam muốn đứng lên, thế nhưng hai chân bà ta đã phế, giãy người một cái trực tiếp từ xe lăn chật vật ngã xuống.

“A Cần, xin lỗi, tha thứ cho mẹ đi!…” Ôn Lam bò trên mặt , muốn bò đến bên người Cố Dạ Cần.

Lúc này “rầm” một tiếng, cửa phòng giải phẩu đột nhiên bị kéo ra, ánh sáng bên trong chiếu đến, Lê Hương đi ra.

Cố Dạ Cần liền đứng lên: “Linh Linh đâu? Linh Linh thế nào rồi?”

Lê Hương tháo xuống khẩu trang trên mặt, trong đôi mắt sáng lóe ra vài phần vui vẻ: “Cố tổng, Linh Linh không sảy thai, con vẫn còn.”

Cái gì?

Con ngươi Cố Dạ Cần co rụt lại: “Con vẫn còn?”

Nhưng, Diệp Linh vừa rồi chảy nhiều máu như vậy, anh cũng không dám nghĩ con lại vẫn còn.

Lê Hương khẳng định gật đầu: “Đứa bé này chưa sinh ra đã theo hai người trải qua nhiều đau khổ như vậy, sức sống của bé rất ngoan cường, nó không có rời bỏ hai người, nó vẫn còn hai người”.

Đương nhiên, cái này cũng không thể phủ nhận y thuật tự thân của Lê Hương, Diệp Linh bị tai nạn xong rồi mang thai vân là Lê Hương tự tay điều trị, sẽ không dễ dàng sảy đi như Vậy.

Trái tim giằng xé vừa rồi của Cố Dạ Cần nhanh chóng rót vào một dòng nước ấm, từ nơi sâu xa anh đã cảm thấy kỳ tích và sự vĩ đại của máu mủ ruột rà, đứa bé này chính là một kỳ tích.

“Song, bây giờ cơ thể Linh Linh rất suy yếu, cộng thêm… anh Diệp gặp chuyện không may, cho nên tình huống không mấy lạc quan.” Lê Hương chau mày ngưng trọng nói.

“Tôi biết rồi.” Cố Dạ Cần gật đầu.

Lúc này y tá đẩy Diệp Linh ra ngoài, Cố Dạ Cần nhanh chóng tiến lên, Diệp Linh vẫn còn đang hôn mê, khuôn mặt lớn chừng bàn tay trăng hêu như: trang giấy, cả người không chút sức sống.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2217


Chương 2217:

Cố Dạ Cần nhẹ nhàng xoa khuôn mặt nhỏ của cô, môi mỏng rơi trên trán cô.

Ôn Lam còn quỳ rạp trên mặt đất, bà ta biết được Diệp Linh không sảy thai thực sự là vừa mừng vừa sợ, nhiều năm như vậy vật vẫn luôn bị cô gắt gao túm trong bàn tay dường như đột nhiên biến mắt, bà ta buông lỏng tay ra, nhất thời lệ rơi đầy mặt.

Diệp Linh hôn mê trọn ba ngày, sau đó tỉnh.

Song trạng thái tinh thần của cô rất tệ, cả người trầm mặc, hầu hết thời gian cô đêu rât an tĩnh, không hê nói chuyện với bất kỳ ai.

Trong TV và trên báo chí đều đưa tin về vụ nổ đó, phía chính phủ đóng dấu — hiện trường không còn người sống.

Diệp Linh ngồi trên giường bệnh, co hai gối, ôm lấy chính mình, ánh mắt rơi vào vài chữ to “hiện trường không còn người sống” trên màn hình, kinh ngạc đờ ra, không ai biết cô đang suy nghĩ gì, có thể ngay cả chính cô cũng không biết mình đang nghĩ cái gì.

Cố Dạ Cần lúc tiến vào liền thấy dáng vẻ tái nhợt trống rỗng đó, môi mỏng khẽ mím, anh cầm điều khiển từ xa trực tiếp tắt TV.

“Linh Linh, em đã chừng mấy ngày không ăn rôi, hớp chút cháo nhỏ đi!” Cô Dạ Cần đút cháo tới bên môi Diệp Linh.

Diệp Linh không há miệng, cô nói câu đầu tiên từ khi tỉnh tới giờ: “Anh trai em… có phải đã… chết hay không?”

Cô hỏi, anh trai có phải đã chết không?

Cố Dạ Cẩn khép mi, cả người chìm trong bóng tối: “Hiện trường không lục soát ra người, song có rất nhiều vết máu, so với vết máu DNA, có thể xác định đó là… anh trai em.”

Ah.

Cô đã biết, anh trai đã chết.

“Linh Linh, anh sẽ tiếp tục tìm kiếm dấu vết của anh em, em ăn một chút gì trước đi đã, cho dù em không muốn ăn, bé con phải ăn, bé con kiên cường như vậy, dù cho ở trong tuyệt cảnh cũng không buông bỏ bản thân, cho nên, em cũng sẽ không buông bỏ bé con, đúng không?”

Sắc mặt Diệp Linh rất yếu ớt, mơ hồ có thể thấy được đường gân xanh thật nhỏ dưới da thịt cô, cô thủy chung rất an tĩnh, còn an tĩnh há miệng ra, ăn cháo Cố Dạ Cần đút tới.

Ăn nửa chén nhỏ, Diệp Linh lắc đầu: “Em no rồi, không muốn ăn nữa.”

Cố Dạ Cẩn cầm khăn tay giúp cô lau khóe môi: “Được, vậy em nằm xuống nghỉ ngơi một chút đi.”

“Anh trai em trước khi đi có phải đã gửi vật gì cho em?” Diệp Linh đột nhiên hỏi.

On Lam nói anh trai năm trong tay có một phần văn kiện cơ mật của Cố gia Cố Dạ Cần mấy ngày nay đều ở trong bệnh viện, không biết việc này, song nếu Diệp Linh đã hỏi anh liền lấy điện thoại ra: “Anh gọi hỏi một chút.”

Điện thoại gọi đến trong biệt thự, người làm nữ bắt máy: “Tiên sinh, không có chuyển phát nhanh gửi cho thái thái, nhưng hôm nay chúng tôi nhận được một chuyển phát nhanh, là gửi cho tiên sinh cậu đó.”

Anh trai không gửi cho Diệp Linh, mà là gửi cho Cố Dạ Cần.

Cố Dạ Cần nhìn Diệp Linh liếc mắt: “Hiện tại đưa chuyên phát nhanh tới đây”

“Vâng, tiên sinh.”

Rất nhanh người làm nữ liền chạy tới, đưa chuyển phát nhanh lên: “Tiên sinh, đây là đồ cậu muốn.”

Cố Dạ Cần trực tiếp mở ra chuyển phát nhanh, lấy ra đồ vật bên trong.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2218


Chương 2218:

Bên trong là một hồ sơ được niêm phong, còn có một tờ giấy, trên tờ giấy là nét chữ rồng bay phượng múa của Tiêu Thành.

“Anh trai em viết cái gì?” Ánh mắt Diệp Linh rơi trên tờ giấy kia.

Cố Dạ Cần rủ tuần mỹ mí mắt đọc một lát, sau đó vươn tay, đưa tờ giây cho Diệp Linh.

Diệp Linh nhận, cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên tờ giấy viết — Ân oán giữa Diệp Cố đã thanh toán xong, đồ cưới của Diệp gia gửi đến, đổi lấy một đời thịnh sủng của cậu với Linh Linh.

Diệp Linh tới tới lui lui đọc hàng chữ này rất nhiều lần, luyến tiếc buông tay, rất nhanh tách, tách, tách, nước mắt rơi trên tờ giấy, chậm rãi mơ hồ ánh mắt.

Ôn Lam nói không sai, anh trai có một phần văn kiện cơ mật của Có gia trong tay, thế nhưng phần văn kiện cơ mật này không gửi cho cô, không để lộ ra cho người đời biết, mà là gửi cho Cố Dạ Cần, ở trong túi hồ sơ niêm phong này.

Anh trai lây văn kiện cơ mật làm một phần đồ cưới, cho phép con gái Diệp gia làm vợ Cố gia, đổi lấy cô một đời thịnh sủng.

Diệp Linh siết tờ giấy này thật chặt, sau đó cô cuộn hai đầu gối, vùi khuôn mặt nhỏ đầy lệ vào trong đầu gối, giờ khắc này bờ vai gầy ấy rung động, thất thanh khóc rống.

Cố Dạ Cần đứng lặng ở trước giường bệnh, anh nhìn Diệp Linh thời khắc này, rất muốn đi lên trước nhẹ ôm cô vào lòng, thấp giọng trấn an, thế nhưng, anh không nhúc nhích được.

Anh biết, mấy bước này đã thành cái hố sâu giữa anh và cô, sợ rằng cả đời Sau này, đêu không thê vượt qua.

Diệp Linh theo Cố Dạ Cần về tới biệt thự, Cố Dạ Cần giảm thiểu rất nhiều công việc, bắt đầu phụ trách làm bạn với Diệp Linh và bé con.

Diệp Linh vẫn nằm trên giường tĩnh dưỡng làm chủ, Cố Dạ Cần mua rất nhiều sách, sổ tay huấn luyện đầu bếp, 365 ngày thành Trù Thần, mỹ thực Trung Hoa, hương vị mà bà xã yêu thích… những tựa sách này cái gì cần có đều có, anh bắt đầu tự mình xuống bếp.

Người làm nữ đi đến: “Thái thái, có thể xuống lầu ăn cơm rồi, hoạt động một chút đối với phụ nữ có thai mà nói rất cân thiêt, ngày hôm nay tiên sinh đã ở trong phòng bếp bận rộn nửa ngày, chuẩn bị bữa cơm cho cô đó.”

Người làm nữ tràn đầy hâm mộ, dù sao người đàn ông có thân phận quyền thế địa vị như Cố Dạ Cần như còn vì vợ tự mình xuống bếp thực sự hiếm thấy, là động vật hi hữu, xưng là quốc bảo cũng không quá đáng.

Diệp Linh gật đầu: “Được, lát nữa tôi xuống ngay.”

Diệp Linh đứng dậy xuống giường, đi vào phòng tắm, cô mở vòi sen, xối nước lạnh.

Lúc này cửa sổ phòng tắm đột nhiên mở ra, một trận gió lạnh kéo tới.

Diệp Linh đứng thẳng thân, ngắng đầu, bên ngoài gió lạnh phả vào, đã đến thời điểm lạnh nhất nhất trong một năm rồi.

Diệp Linh chậm rãi nhấc chân, từng bước từng bước ởi tới phía trước cửa số, cô nhớ… tất cả ly biệt đều phát sinh ở thời điểm như vậy.

Lại một mùa trôi qua.

Diệp Linh giơ tay lên, muốn đón cơn gió lạnh khẽ thổi ngoài cửa số , thế nhưng cô mới vừa giơ tay lên, leng keng một tiếng nhẹ vang lên, có cái gì rớt trên nền đá cẩm thạch.

Diệp Linh ngắn ra, cô đưa mắt nhìn một chút tay phải của mình, hiện tại chiếc nhẫn cưới trên ngón giữa tay phải lại vô cớ rơi xuống, rớt trên mặt đắt.

Chiếc nhẫn cưới này là Cố Dạ Cần đeo vào ngón tay cô, anh từng nói qua, chiếc nhẫn cưới này dùng kỹ thuật đặc biệt, một khi đã đeo sẽ không tháo xuống được.
 
Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2219


Chương 2219:

Cô cũng đã từng đã dùng thử rất nhiều cách, thê nhưng vân không thê thành công tháo chiếc nhẫn cưới này xuống.

Hiện tại, trong giây phút cô giơ tay lên, nhẫn cưới lại tự động rơi xuống.

Diệp Linh giật mình mù mịt nhìn một chút ngón tay trống không của mình, sau đó nhìn về phía chiếc nhẫn cưới trên mặt đất.

Nhẫn cưới lặng lặng nằm ở nơi đó, rạng rỡ tỏa sáng.

Diệp Linh đi tới, cúi người, vươn tay nhặt.

Một giây kế tiếp, ngón tay cô khựng lại, cả người cứng đờ.

Bởi vì cô thấy trong vách nhẫn cưới được người khắc vài chữ cái rât nhỏ, chữ cái quá nhỏ, thế cho nên cô trước đây cũng không phát giác.

Hiện tại cô đã nhìn thấy rõ ràng, J–L.

Cố Dạ Cần yêu Diệp Linh.

Mấy chữ này được khắc xiêu xiêu vẹo vẹo, chắc là Cố Dạ Cần tự tay khắc lên, tình yêu sâu đậm bị mai táng giữa những ân oán của thế hệ trước, anh dùng cách khắc ghi trên chiếc nhẫn cưới này, biến tình yêu thành vĩnh hằng.

Cố Dạ Cần yêu Diệp Linh.

Đây là lần đầu tiên anh nói yêu với cô, anh nói anh yêu cô.

Ngón tay Diệp Linh cuộn lại, sau đó nhặt chiếc nhẫn cưới này đặt trong lòng bàn tay, cô rốt cuộc đã biết, cô yêu anh.

Cố Dạ Cần đang nấu ăn, ngay lúc anh đang bận rộn đột nhiên có hai bàn tay nhỏ bé từ phía sau ôm lấy, ôm lấy vòng hông to lớn của anh.

Cố Dạ Cần cứng đờ, bởi vì anh không cần quay đầu lại cũng biết phía sau là Diệp Linh.

Diệp Linh dùng sức ôm anh.

Sau khi Diệp Minh gặp chuyện không may, anh cùng của cô mỗi một ngày đều là lo lắng, anh cho tới bây giờ không dám nghĩ đên cô còn có thê chủ động tới ôm anh.

Lúc này phía sau truyền đến tiếng nói mềm mại của Diệp Linh: “Đầu bếp Có, anh đang làm món ngon nào thế?”

Cố Dạ Cẩn quay đầu, chỉ thấy Diệp Linh ngẳắng khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay, mặt mày cong cong nhìn anh.

Cô cười với anh.

Cố Dạ Cần giật mình, không biết nên phản ứng thế nào.

“Đầu bếp Cố, anh bận đến váng đầu à.”

Diệp Linh giơ tay lên quan tâm sờ sờ trán của anh.

Cố Dạ Cần thực sự được yêu thương mà kinh sợ, anh nhanh chóng băt được tay Diệp Linh “Linh Linh, em khỏe rồi?”

Diệp Linh ngoẹo đầu nhỏ, nghi hoặc nhìn anh: “Cái gì mà em khỏe rồi, lẽ nào em không khỏe sao?”

Trong lồng ngực to lớn của Cố Dạ Cẩn xông tới một hồi vui mừng, anh cảm thấy Diệp Linh thật sự đã khỏe rồi.
 
Back
Top Dưới