Khác Mùa hạ vẫn giữ một người

Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 60: "Em không khóc đâu."


Minh Phong đến đón Hạ Vy về chỗ cậu ở.

Thời gian hai người ở cùng nhau không còn nhiều.

Khoảng thời gian ở bên nhau giờ đây trở nên mong manh, đếm được bằng từng nhịp thở, từng ánh nhìn lặng lẽ.

Cậu sắp sang Anh, còn cô ở lại Việt Nam, giữa họ không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là những múi giờ lệch nhau.

Có lẽ sau này, những cuộc gọi sẽ thay cho cái nắm tay, những tin nhắn sẽ thay cho cái ôm ấm áp.

Vừa vào nhà, Minh Phong đặt chìa khóa xe xuống bàn.

"Anh đặt một chút đồ ăn khuya rồi."

"Anh đi tắm chút."

Cậu quay sang đưa điện thoại cho Hạ Vy.

"Lát nữa nếu có điện thoại gọi giao đồ ăn em nghe giúp anh nhé.

Anh trả tiền rồi."

"Vâng."

Hạ Vy nhận lấy.

Cô ngồi nghịch điện thoại của Minh Phong một chút.

Một lúc sau thì điện thoại cô rung lên, cuộc gọi video từ nhóm bạn cấp 3.

Hạ Vy nhấn nhận, màn hình hiện lên những gương mặt quen thuộc.

"Các cậu khi nào đi học?"

"Tớ vừa lên rồi, ngày kia đi học."

"Tớ tuần sau mới đi."

Những câu chuyện nhỏ, những tiếng cười quen thuộc.

Khiến lòng cô thoải mái hơn một chút.

Đúng lúc đó, Minh Phong bước ra từ phòng cậu.

Vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt.

"Em nhận đồ ăn rồi à?"

Cậu thấy túi đồ ăn trên bàn, hỏi cô.

Giọng cậu vang lên rõ ràng và lọt thẳng vào cuộc gọi.

Phía bên kia lập tức im lặng một giây.

"Giọng của ai vậy?"

"Vy đang ở cùng Minh Phong à?"

Hạ Vy khựng lại.

Cô ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Minh Phong cũng dừng lại.

Ánh mắt hai người chạm nhau, một chút bối rối.

"Phải không vậy?"

Hạ Vy cắn nhẹ môi rồi gật đầu.

"Ừ."

Cô thừa nhận nhưng ánh mắt vẫn chưa rời khỏi Minh Phong.

Cậu tiến đến cầm túi đồ ăn ở trên bàn mang vào bếp ăn.

Đi thẳng vào bếp như để tránh làm cô khó xử.

Phía bên kia bắt đầu xôn xao.

"Ô, vậy thôi nói chuyện sau nhé!"

"Bye!"

"Bye!"

Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng.

Không khí trở lại yên tĩnh.

Hạ Vy đứng dậy cầm điện thoại của cậu.

Đi về phía bếp.

"Em nói chuyện xong rồi à?"

"Vâng."

Minh Phong gật đầu, cậu đang mở túi sắp xếp đồ ăn.

Hạ Vy tiến lại gần.

"Để em làm cho."

Cô mở túi đồ ăn, lấy từng hộp ra sắp xếp lên bàn.

Động tác chậm rãi, nhẹ nhàng.

Minh Phong đứng dựa vào bàn bếp nhìn cô.

Ánh mắt rất sâu như muốn ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ nhất.

Đột nhiên cậu bước tới, đứng phía sau cô, vòng tay qua eo, cằm tựa nhẹ lên vai cô.

Hạ Vy giật mình, cơ thể hơi cứng lại.

"Anh làm em giật mình..."

"Nếu có người con trai khác tiếp cận em thì sao?"

Hạ Vy khựng lại.

"Hả?

Làm gì có ai chứ..."

"Nếu có thì sao?

Nếu anh không ở đây sẽ có người khác tỏ tình với em thì sao?"

"Em cũng đâu có thích họ."

Một câu trả lời đơn giản nhưng rất chắc chắn.

Minh Phong bật cười.

"Còn anh thì sao?"

Hạ Vy không quay lại, tay vẫn đang lấy đồ ăn ra.

"Anh cũng vậy."

Minh Phong im lặng một lúc rồi nói.

"Anh sẽ về sớm."

"Nếu có thời gian anh sẽ về."

Không khí bỗng trầm xuống, một khoảng lặng rất dài.

Hạ Vy cúi đầu.

"Ừm..."

Chỉ một tiếng nhưng nặng.

Mắt cô bắt đầu đỏ dần nhưng cậu đứng phía sau không thể thấy.

"Chờ anh nhé."

Hạ Vy không nói, chỉ gật đầu.

Nếu lúc này mở miệng, có lẽ cô sẽ không kìm được nước mắt.

Lúc sau cô mới bảo cậu buông cô ra, hai người ngồi xuống bàn ăn.

Sau đó họ ra phòng khách mở một bộ phim.

Nhưng không ai thật sự xem.

Họ nói chuyện, những điều vụn vặt, những điều không liên quan đến ngày mai.

Thời gian trôi, kim đồng hồ chạm 12 giờ.

Đêm đó, có người thức rất lâu.

Sáng hôm sau, hơn 7 giờ.

Minh Phong đã dậy.

Cậu bước nhẹ vào phòng.

Hạ Vy vẫn đang ngủ, mái tóc xõa trên gối, khuôn mặt yên bình.

Cậu ngồi xuống đưa tay chạm nhẹ vào má cô.

Hạ Vy hơi động đậy nhưng không tỉnh.

"Anh đi gặp bố mẹ một lúc."

Cậu ghé vào tai cô nói nhỏ.

"Lát nữa anh quay lại."

"Em cứ ngủ đi.

Anh về sẽ gọi em dậy."

Hạ Vy nghe lờ mờ.

"Ừm..."

Một tiếng đáp rất nhẹ.

Cô vẫn còn buồn ngủ.

Minh Phong đứng dậy rời khỏi phòng.

Cậu lái xe đến chỗ bố mẹ.

"Con ăn sáng chưa?"

"Vào ăn cùng bố mẹ đi."

Minh Phong lắc đầu.

"Con qua chào bố mẹ rồi về.

Không ở lại đâu ạ."

Cậu biết có người đang chờ mình ở nhà.

Cậu định sẽ mua đồ ăn sáng về rồi cùng ăn với Hạ Vy.

"Ăn uống đầy đủ.

Ở bên đó không có ai chăm con, nhớ giữ gìn sức khỏe."

"Khi nào con về tiếp?"

"Nếu có dịp nghỉ dài con sẽ về."

"11h30 bay phải không?"

"Vâng.

10h con ra sân bay."

"Sang đó thì gọi cho bố mẹ."

"Vâng.

Bố mẹ giữ gìn sức khỏe.

Con về đây ạ."

"Ừ.

Tạm biệt con."

Bố cậu vỗ vai, một cái vỗ rất nhẹ nhưng đủ để cậu hiểu.

Khoảng một tiếng sau, Minh Phong quay về, Hạ Vy đã dậy.

Thực ra, sau khi cậu ra ngoài thì khoảng nửa tiếng sau cô đã dậy.

Đêm qua cô ngủ rất muộn.

Cô ngồi viết một bức thư, những dòng chữ không thể nói thành lời.

Sáng nay khi cậu rời đi.

Cô lặng lẽ vào phòng mở balo của cậu tìm một ngăn nhỏ nhét bức thư vào đó như cất giấu một phần trái tim mình.

Minh Phong đặt đồ ăn sáng xuống bàn.

"Em qua đây ăn sáng đi."

___________

Khoảng 10h, Minh Phong đặt xe ra sân bay, Hạ Vy đi cùng cậu.

Suốt quãng đường không ai nói gì.

Hạ Vy nghiêng đầu nhìn ra cửa kính.

Những tòa nhà, những con đường trôi qua chậm rãi như thể thời gian cũng đang chậm lại.

Minh Phong nắm tay cô rất chặt.

Cậu nhìn cô nhưng không biết cô đang nghĩ gì.

Đây là quãng thời gian cuối cùng trước khi họ không còn ở cùng một thành phố.

Và kỳ lạ thay, chiếc xe dường như cũng đi chậm hơn.

Gió bên ngoài, ánh nắng nhẹ.

Tất cả đều trở nên mờ nhạt.

Đến sân bay vẫn còn sớm.

Họ vào phòng chờ ngồi cạnh nhau.

Gần đến giờ, Minh Phong đứng dậy.

Hạ Vy cũng đi theo cậu đến khi không thể đi cùng cậu được nữa.

Hai người dừng lại, tay vẫn nắm, không ai buông.

Minh Phong cúi xuống hôn cô, một nụ hôn rất lâu cậu mới buông

"Em yêu anh."

Lần đầu tiên cô nói ba từ này với cậu mà trước giờ cô chưa từng nói.

Minh Phong nhìn cô.

"Anh cũng yêu em."

"Anh sẽ về sớm."

Mắt Hạ Vy đỏ lên nhưng cô không khóc.

"Anh đi nhé."

"Ừm."

"Đừng khóc đấy nhé."

Một tay cậu chạm nhẹ vào gương mặt cô.

"Anh sẽ không đi lâu."

Hạ Vy lắc đầu.

"Em không khóc đâu."

Nhưng giọng cô đã bắt đầu vỡ, cuối cùng vẫn phải buông tay nhau.

"Em về cẩn thận."

"Anh cũng đi cẩn thận.

Sang đó báo cho em nhé."

"Ừ."

Hạ Vy quay đi.

Ngay khoảnh khắc đó, nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má cô, không để cậu nhìn thấy.

Mùa hạ năm mười tám tuổi, họ đã lạc mất nhau giữa những ngã rẽ của thanh xuân.

Nhưng chính mùa hạ năm ấy đã giữ lại một người, giữ lại dáng hình của một chàng trai chưa từng phai nhạt.

Và mùa hạ năm nay, họ lại đứng cạnh nhau, như thể mọi chia xa chỉ là một đoạn đường vòng.

Khi mỗi người âm thầm ôm ấp giấc mơ của riêng mình, vững lòng bước trên con đường đã chọn, chẳng cần vội vàng trước nhịp chảy của thời gian.

Bởi chúng ta hiểu rằng, mọi chờ đợi đều có ý nghĩa của nó.

Để đến một ngày gặp lại, ta không còn là những đứa trẻ của năm tháng cũ, mà là phiên bản trưởng thành, rực rỡ của chính mình.

Và khi ấy, cái nắm tay sẽ vững vàng hơn, ánh mắt cũng dịu dàng mà kiên định hơn bao giờ hết.

Dẫu muộn một nhịp, bất kể Đông Tây, qua bao mùa xuân hạ thu đông, chỉ nguyện một điều, ngày trùng phùng sẽ đến, sớm hơn cả nỗi nhớ kịp gọi tên.

End.

❀❀❀❀❀❀

Gửi đến bạn - những người đã lặng lẽ đi cùng câu chuyện này.

Khi viết câu chuyện này, mình nhận ra rằng mỗi câu chữ trong truyện không chỉ là tưởng tượng, mà còn là những mảnh cảm xúc rất thật mình đã đặt vào câu chuyện.

Và có những chi tiết mình đã gửi gắm cả tuổi trẻ của mình vào trong đó.

Có thể câu chuyện này không hoàn hảo, có những điều chưa trọn vẹn, hy vọng rằng ở đâu đó, giữa những trang truyện, bạn đã tìm thấy một chút đồng cảm, hoặc đơn giản là một nơi để nghỉ chân, để thả lỏng cảm xúc của mình.

Có thể ở đâu đó trong câu chuyện này, bạn đã từng thấy chính mình, trong một ánh mắt, một nỗi nhớ, hay một khoảnh khắc lặng im.

Cảm ơn bạn vì đã ở lại đến tận đây.

Giữa vô vàn câu chuyện ngoài kia, việc bạn chọn đọc và đồng hành cùng nhân vật chính là một điều vô cùng đặc biệt và mình biết ơn vì điều đó.

Có thể khi đọc đến chương cuối cùng, có thể sẽ có người thắc mắc sao lại có cái kết như vậy.

Vì vốn dĩ mình đã viết phần 2 cho câu chuyện này (giai đoạn nửa sau cuộc sống đại học và trưởng thành sau này) nhưng phần 1 lại chưa được nhiều người biết đến (Nói chính xác hơn là "flop" ☹).

Mình cũng không biết rằng mọi người có mong chờ phần 2 hay không, có thể mình sẽ đăng tải phần 2 vào một ngày nào đó khi câu chuyện này được nhiều người biết đến hơn hoặc khi một ngày đẹp trời nào đó mình có hứng thú đăng tải tiếp ^◡^.

Cũng có thể mãi mãi nó chỉ dừng lại ở phần 1.

Nhưng mình cũng hy vọng các bạn có thể chia sẻ và tương tác với câu chuyện này nhiều hơn.

Và hơn nữa, phần 1 sẽ có ngoại truyện, tiết lộ những chi tiết, những mẩu chuyện chưa từng xuất hiện (như chiếc đàn piano, hình xăm, gia đình của Minh Phong, mối quan hệ của Minh Phong với Yến Chi vì sao sau này không nhắc đến, thời gian Minh Phong ở bên Anh hay thời gian Hạ Vy ở nhà Minh Phong vào dịp hè...).

Nếu bạn tò mò, hãy chờ đón Ngoại truyện nhé! (Ngoại truyện mình sẽ đăng tải trên nền tảng Rookies trước, sau đó sẽ đăng tải trên Wattpad.)

Một ngày nào đó bạn nhớ lại câu chuyện này, mình mong đó sẽ là một ký ức nhẹ nhàng.

Nếu câu chuyện này có thể khiến bạn mỉm cười, hay chợt rung động trong một giây nào đó thì với mình như vậy là đủ.

Hẹn gặp lại bạn ở phần 2 hoặc trong một câu chuyện khác, vào một ngày mà chúng ta vẫn còn tin vào những điều đẹp đẽ.

Cảm ơn các bạn đã dành thời gian cho câu chuyện này.

Chúc các bạn trên hành trình của riêng mình sẽ luôn có đủ dũng cảm để yêu, và đủ bình yên để buông bỏ những thứ không thuộc về mình.

Chúc bạn một ngày nào đó sẽ chạm tới tương lai mà mình hằng mong đợi, rực rỡ, dịu dàng, và đúng với tất cả những gì trái tim bạn đã từng tin tưởng.

Tác giả

Mắt nhỏ

(Đôi mắt nhỏ đi ngắm nhìn bầu trời rộng lớn)

Truyện mình đăng tải trên 2 nền tảng duy nhất:

Rookies: https://rookies.vn/truyen/mua-ha-van-giu-mot-nguoi

Wattpad: https://www.wattpad.com/story/407894955-mùa-hạ-vẫn-giữ-một-người

Acc tiktok của mình để PR truyện: https://www.tiktok.com/@matnhoo?_r=1&_t=ZS-959QiDkxVbu
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
NT1: Thời điểm Mqh Minh Phong & Hạ Vy kết thúc


1.

Thời điểm sau khi Minh Phong và Hạ Vy dừng lại, Minh Phong cùng Hoàng Duy đang đi trên hành lang giữa dòng người qua lại, cậu bỗng khựng lại.

Một cậu em khối dưới đang đứng trước mặt Hạ Vy, ngập ngừng xin thông tin liên lạc.

Minh Phong không nói gì, chỉ đứng đó.

Ánh mắt cậu lặng lẽ dừng lại trước cảnh tượng đó, sâu đến mức khiến người ta không đoán được cậu đang nghĩ gì.

Hoàng Duy đứng bên cạnh cũng đã nhìn thấy, nhưng không lên tiếng.

Chiều hôm đó, hai người đi ra quán nước ngoài cổng trường ngồi.

Tiếng xe cộ ồn ào, tiếng ly đá va vào nhau lanh canh và thật trùng hợp, cậu em khối dưới kia cũng đang ngồi ở đó.

Minh Phong nhìn thấy, không chần chừ, cậu bước thẳng tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện.

Khoảng cách giữa hai người không xa, nhưng áp lực lại nặng nề đến mức khiến cậu em kia bất giác ngồi thẳng lưng, tay chân có phần lúng túng.

Minh Phong không nói một lời, chỉ im lặng nhìn.

Ánh mắt cậu sắc lạnh, trầm xuống, như thể đang dồn hết những cảm xúc vào đó.

Bầu không khí căng đến nghẹt thở.

Lúc này, Hoàng Duy mới thong thả lên tiếng, giọng điệu có phần đùa cợt nhưng lại mang theo chút cảnh cáo.

"Em trai à, em có nhớ lúc nãy em xin infor của ai không?"

Cậu em khối dưới sững lại một nhịp, rồi như hiểu ra điều gì đó.

Ánh mắt liếc qua Minh Phong, trong lòng lập tức có đáp án.

"Em... em xin lỗi ạ.

Em không biết chị ấy là bạn gái anh."

Hoàng Duy bật cười khẽ, lắc đầu.

"Em cũng ưa nhìn đấy, nhưng mà kiếm người cùng tuổi hoặc nhỏ hơn sẽ hợp hơn."

"Vâng, vâng... em có việc phải đi trước ạ."

Cậu em vội vàng đứng dậy, gần như là "chạy trốn" khỏi ánh nhìn kia.

Đợi người đi khuất, Hoàng Duy mới quay sang Minh Phong, nhếch môi.

"Mặt mày đằm đằm sát khí thế kia, không dọa người ta mới lạ."

Cậu dừng một chút, rồi hỏi tiếp, giọng chậm lại.

"Sao tưởng dừng lại rồi mà vẫn để ý thế?"

Minh Phong không đáp.

Hoàng Duy nhìn cậu, trong lòng không khỏi có những tò mò.

Chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cậu thấy Minh Phong để tâm đến một người con gái đến vậy.

Mà người đó lại chỉ là một cô gái mới chuyển trường vào năm cuối cấp.

Chính Hoàng Duy cũng cảm thấy bất ngờ vì không nghĩ một cô gái mới chuyển trường đến không lâu có điều gì khiến Minh Phong để ý đến như vậy.

2.

Những ngày sau khi chia tay, cuộc sống của Hạ Vy dường như bị kéo vào một khoảng lặng khó gọi tên.

Đám bạn bên cạnh hiểu rõ điều đó, nên luôn tìm cách lấp đầy khoảng trống trong cô bằng những buổi tụ tập, những cuộc vui tưởng chừng ồn ào mà vô tư.

Họ kéo cô ra khỏi lớp, xuống sân trường, rồi lại rủ nhau xuống căn tin như thể chỉ cần cười nhiều thêm một chút, thì nỗi buồn kia sẽ tự nhiên tan biến.

Có hôm, Hạ Vy cùng đám bạn bước vào căn tin.

Nhóm bạn cô đã ngồi trước ở đó, cố gắng hòa vào câu chuyện của mọi người, cố gắng để mình trông giống như vẫn ổn.

Không lâu sau, Yến Chi và nhóm bạn của cô ta cũng đi xuống.

Họ chọn ngay bàn bên cạnh.

Khoảng cách rất gần.

Gần đến mức từng câu nói, từng tiếng cười đều lọt rõ vào tai.

Nhưng cô ngồi quay lưng về phía họ nên họ không nhận ra cô đã ngồi ở đó.

Những lời xì xào tưởng như vô tình, lại giống từng mũi kim nhỏ, chậm rãi đâm vào lòng người.

Hạ Vy ngồi im.

Tay cô đặt trên bàn, siết nhẹ.

Ánh mắt dần trống rỗng, rồi đỏ lên lúc nào không hay.

Cô không quay lại, cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nghe từng câu từng chữ như thể không còn cách nào để trốn tránh.

Cuối cùng, cô khẽ hít một hơi, đứng dậy.

"Tớ về trước nhé."

Giọng cô nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.

Đám bạn còn chưa kịp phản ứng, cô đã quay người bước đi.

Cũng chính lúc ấy, nhóm của Yến Chi nhận ra người họ vừa bàn tán nãy giờ vẫn ngồi gần bọn họ.

Ở một góc không xa, Minh Phong vẫn đang ngồi đó.

Từ lúc Hạ Vy bước vào, cậu đã nhìn thấy.

Và khi cô đứng dậy, ánh mắt cậu cũng vô thức dõi theo.

Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để cậu nhìn rõ đôi mắt đỏ hoe của cô.

Tim cậu khẽ thắt lại.

Trong khoảnh khắc ấy, Minh Phong gần như muốn đứng lên, muốn bước tới, muốn kéo cô lại nhưng rồi, cậu đã không đứng lên.

Giữa không gian đông người này, bất kỳ hành động nào cũng có thể biến thành ánh nhìn soi mói.

Nếu cậu bước tới, có lẽ người khó xử nhất vẫn là cô.

Rõ ràng chính cậu đã từng lạnh lùng nói với cô rằng đừng xuất hiện trước mặt mình nữa.

Thế nhưng mỗi lần nhìn thấy cô, cậu vẫn không thể không để ý.

Giống như một thói quen đã ăn sâu.

Ở phía bên kia, Yến Chi cũng nhận ra ánh mắt của Minh Phong.

Cô ta lặng lẽ nhìn theo hướng cậu đang nhìn nơi bóng lưng Hạ Vy dần khuất sau cánh cửa căn tin.

Một cảm giác khó chịu mơ hồ len vào lòng.

Yến Chi biết rất rõ từ đầu đến cuối, Minh Phong chưa từng thật sự đặt cô vào trong mắt.

Nhưng cô vẫn không chịu buông.

Cô vẫn cố chấp tin rằng, chỉ cần đủ lâu, đủ kiên nhẫn thì một ngày nào đó, trái tim cậu rồi cũng sẽ thay đổi.

Dù cho sự thật trước mắt, đã rõ ràng đến mức không cần nói thành lời.

3.

Một hôm, Hạ Vy từ nhà vệ sinh bước ra.

Cô vừa đi được vài bước thì thấy Yến Chi cùng nhóm bạn đang tiến lại gần.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, không khí như khẽ khựng lại.

Hạ Vy đã nói lời kết thúc với Minh Phong.

Mọi thứ lẽ ra nên dừng lại từ đó.

Nhưng có vẻ mọi chuyện liên quan cái tam giác Hạ Vy - Minh Phong - Yến Chi vẫn không lọt khỏi những lời xì xào.

Có lẽ vì thế, cuộc nói chuyện này là điều sớm muộn cũng phải xảy ra.

Yến Chi bước lên một bước, nhìn thẳng vào cô.

"Tớ nói chuyện với cậu một chút được không?"

Hạ Vy im lặng một giây.

Cô từng nghĩ, mình không còn liên quan đến họ nữa.

Nhưng có những chuyện, nếu không nói rõ, sẽ mãi mắc kẹt ở đó.

"Ừ."

Hai người cùng đi về phía cuối hành lang, nơi ít người qua lại, chỉ còn tiếng gió lùa qua và những tán cây xào xạc ngoài sân.

Không vòng vo.

Yến Chi lên tiếng trước.

"Cậu thích Minh Phong, đúng không?"

Câu hỏi thẳng thắn đến mức khiến không khí như nặng xuống.

Hạ Vy khẽ siết tay, rồi đáp, giọng bình tĩnh hơn cô tưởng.

"Bọn tớ đã dừng lại rồi.

Giữa tớ và cậu ấy... không còn chuyện gì để nói nữa."

Yến Chi nhìn cô, ánh mắt không giấu được sự sắc lạnh.

"Dù bây giờ hai người có là một đôi thì sau này cũng không thể đi xa hơn."

Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp, từng chữ rõ ràng.

"Chắc cậu cũng nghe qua về gia đình cậu ấy rồi.

Cậu và Minh Phong không thể có kết quả.

Cậu hiểu mà phải không?"

Lời nói ấy rơi xuống, như một nhát cắt thẳng thừng.

Cô không nghĩ Yến Chi sẽ nói thẳng đến vậy.

Không phải vì cô không hiểu, mà vì có những sự thật, khi bị người khác nói ra lại khiến người ta khó chấp nhận hơn gấp nhiều lần.

Khoảnh khắc ấy, chút thiện cảm cuối cùng trong cô với Yến Chi cũng lặng lẽ biến mất.

Nhưng rồi, Hạ Vy lại nhận ra những gì Yến Chi nói, không phải không có lý.

Chính vì vậy, cô không phản bác.

Chỉ là trong lòng, có gì đó có chút khó chịu.

Một lúc sau, cô mới lên tiếng.

"Cậu và Minh Phong rất hợp nhau."

Hạ Vy tiếp tục, ánh mắt bình thản.

"Cậu thích cậu ấy nhưng việc cậu ấy có để tâm đến cậu hay không, không phải điều tớ có thể kiểm soát.

Tớ cũng không thể bảo cậu ấy nên dành tình cảm cho ai.

Đó là lựa chọn của cậu ấy."

Cô dừng lại, rồi nói thêm, như thể đang tự buông xuống điều gì đó trong lòng.

"Nhưng tớ thật lòng mong hai người có thể ở bên nhau."

Nói xong, Hạ Vy không đợi phản ứng.

Cô quay người rời đi.

Bóng lưng nhỏ dần nơi cuối hành lang, không ngoảnh lại một lần nào.

Còn Yến Chi đứng đó, lặng im.

Bởi cô chợt nhận ra, người vừa nói những lời kia, dường như đã thật sự buông xuống rồi.

Còn cô, dù vẫn đứng ở đây lại chẳng biết mình đã nắm được điều gì trong tay.

4.

Kỳ thi học kì II vừa khép lại, bầu trời như trút xuống một cơn mưa rào.

Từng hạt mưa nặng hạt đập xuống, vỡ tan trên nền sân trường, tạo thành một màn nước mờ ảo.

Đứng trên hành lang tầng hai, Minh Phong khẽ tựa vào lan can, ánh mắt lặng lẽ hướng xuống phía dưới.

Giữa làn mưa trắng xóa ấy, cậu vẫn nhận ra cô.

Hạ Vy được đám bạn cô kéo chạy ra sân tắm mưa.

Cô cùng đám bạn cười đùa, để mặc những giọt mưa thấm ướt tóc, ướt vai áo.

Nụ cười của cô ngay cả cơn mưa dày đặc kia cũng không thể che khuất.

Minh Phong nhìn rất lâu.

Ánh mắt cậu dừng lại nơi cô, như thể giữa cả thế giới mờ nhòe ấy, chỉ còn lại một mình cô là rõ ràng nhất.

Cậu chợt nghĩ giá như nụ cười ấy cũng từng thuộc về mình.

Nhưng rồi ý nghĩ ấy nhanh chóng tan đi, giống như những giọt mưa rơi xuống rồi vỡ vụn.

Bây giờ, đến cả việc mong cô cười như thế với mình cũng trở thành một điều xa xỉ.

Cơn mưa vẫn rơi.

Không chỉ làm ướt mái tóc, ướt áo, mà còn như âm thầm dội xuống những rung động đầu đời còn non nớt.

Cô gái dưới sân, đang chập chững bước qua những năm tháng trưởng thành, lại phải học cách giấu đi những cảm xúc mà chỉ chính cô mới hiểu.

Tiếng cười dần nhỏ lại.

Cuối cùng, đám bạn cũng kéo cô chạy vào mái hiên trú mưa.

Bóng dáng ấy khuất dần sau làn nước trắng xóa.

Minh Phong vẫn đứng đó cho đến khi không còn nhìn thấy cô nữa cậu mới khẽ cụp mắt xuống.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
NT 2: Thời điểm Minh Phong ở Anh


1.

Hình xăm mà Hạ Vy đã từng hỏi cậu, chính là hình xăm có liên quan đến cô.

Cậu đã xăm hình đó sau khi đặt chân đến Anh không lâu nhưng không phải là quyết định vội vàng.

Hình xăm có biểu tượng vô cực, đan xen giữa hai dãy số 2407 và 2501, ngày sinh của Hạ Vy và của chính cậu.

Có một trái tim nhỏ và nhịp tim.

Cậu đã từng nghĩ, nếu một ngày nào đó, thời gian tàn nhẫn đến mức khiến cậu quên đi gương mặt của cô, quên cả giọng nói, ánh mắt... thì ít nhất, những con số này vẫn còn ở đây, nhớ đến một thứ gì đó đã từng tồn tại trong kí ức của cậu.

Trái tim tượng trưng cho tình cảm của 2 người, còn nhịp đập là tượng trung cho việc nếu trái tim cậu còn đập thì cậu sẽ còn nhớ đến cô. (Có hình ảnh về hình xăm ở chương 54.

Nếu chưa hình dung được, mọi người có thể quay lại đó xem)

Đôi khi, Minh Phong cũng từng tự hỏi, nếu một ngày nào đó, cậu kết hôn với một người khác, không phải Hạ Vy.

Có thể là Yến Chi, cũng có thể là một cô gái nào đó mà tương lai cậu vẫn chưa biết.

Nếu người đó hỏi về ý nghĩa của hình xăm này, cậu sẽ thành thật trả lời, không giấu diếm.

Nếu cô ấy chấp nhận, họ có thể tiếp tục bước đi cùng nhau.

Còn nếu không thì dừng lại ở đó cũng không phải là điều quá khó hiểu.

Chỉ là, nghĩ đến việc có một người con gái yêu cậu, nhưng cậu lại có một hình xăm liên quan đến một người con gái khác thì sẽ thật đáng thương cho cô gái ấy.

Và cậu cũng cảm thấy áy náy nếu cô ấy lại trao tình cảm cho một người như mình.

2.

Sau một thời gian học ở Anh, Minh Phong không thiếu những ánh nhìn dừng lại nơi mình.

Trong số đó, có một cô gái du học sinh người Trung Quốc, xinh đẹp, nổi bật và dường như chưa từng quen với việc bị từ chối.

Cô ấy bắt đầu bằng những lần "tình cờ" xuất hiện trước cổng trường.

Cô tìm cách hỏi bạn bè của cậu, xin số điện thoại, thậm chí chủ động gọi cho cậu không ít lần.

Sự kiên trì của cô, nếu đặt vào một hoàn cảnh khác, có lẽ sẽ khiến người ta cảm động.

Nhưng với Minh Phong thì không.

Sau quá nhiều như vậy, cuối cùng cậu cũng đồng ý gặp cô.

Có lẽ, với cô, đó là một tín hiệu của cơ hội.Cô gái ấy có lẽ cũng đã nghĩ như vậy.

Nhưng Minh Phong thì không.

Cậu nhìn cô, giọng điềm tĩnh nhưng không hề do dự.

"Cậu là một cô gái rất xinh đẹp, gia đình lại có điều kiện.

Cậu có rất nhiều lựa chọn không cần phải cố chấp với một người như tôi."

Cậu không cần hỏi cũng biết, ở nơi này, phần lớn du học sinh đều xuất thân từ những gia đình khá giả.

Cô ấy lại càng rõ ràng hơn thế, từ quần áo, túi xách cho đến những món phụ kiện tinh tế mà đắt đỏ, tất cả đều nói lên một cuộc sống đủ đầy mà không phải ai cũng có.

Minh Phong khẽ dừng lại một chút, rồi nói tiếp, như thể đang tự buộc mình phải rõ ràng hơn nữa.

"Tôi sẽ không yêu cậu đâu.

Tôi đã có người mà mình cần để tâm rồi.

Cô ấy đang ở Việt Nam.

Dù bây giờ chúng tôi không ở bên nhau, nhưng tôi chỉ yêu một mình cô ấy thôi."

"Cậu là người thông minh.

Tôi nói vậy cậu hiểu chứ?

Tôi hy vọng cậu sẽ gặp được một người có thể dành trọn tâm tư cho cậu."

Nói xong, cậu đứng dậy rời đi, không quay đầu lại.

Cũng không cho mình cơ hội ngồi thêm một giây nào nữa trong bầu không khí ấy.

Buổi chiều hôm đó khép lại, nhẹ tênh mà dứt khoát.

Về sau, cô gái ấy thật sự không còn xuất hiện nữa.

Không còn những lần chờ đợi trước cổng trường, không còn những cuộc gọi bất chợt.

Mọi thứ trở lại yên tĩnh như chưa từng bắt đầu.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
NT 3: Thời điểm nghỉ hè


1.

Kỳ nghỉ hè, dường như từng ngày đều trôi qua trong cái nắng dịu nhẹ và những lời nói dối rất đỗi ngọt ngào.

Hạ Vy ở nhà Minh Phong, đi chơi với cậu, hay gặp một số bạn bè của cậu gần như suốt cả kỳ nghỉ.

Mỗi lần mẹ hỏi, cô đều nhẹ nhàng đáp, giọng điệu bình thản đến mức chính cô cũng suýt tin đó là sự thật:

"An Nhiên nhờ con dạy kèm Tiếng Anh, nên con đến nhà kèm một thời gian."

"An Nhiên cần học tiếng Anh gấp nên bảo con dạy bạn ấy nhiều một chút."

Những lý do nghe qua thật hợp tình hợp lý, đủ để người lớn yên tâm, cũng đủ để che giấu một bí mật nho nhỏ mà chỉ riêng cô hiểu rõ.

Thế là cả mùa hè ấy, thời gian của Hạ Vy gần như đều gắn liền với Minh Phong, từng buổi sáng lười biếng, từng buổi chiều nắng trải dài qua ô cửa, và cả những tối yên ả.

Trước đó, cô đã nhận lời dạy gia sư cho một học sinh.

Mọi thứ vốn dĩ đã được sắp xếp ổn thỏa.

Nhưng rồi Minh Phong đã nói với cô rằng cậu muốn được ở bên cô lâu hơn một chút vì hai người không có nhiều thời gian bên cạnh nhau.

Cuối cùng, Hạ Vy vẫn chọn cách xin lỗi phụ huynh, viện một lý do để hủy lớp dạy.

Khi hủy lớp cô đã cảm thấy áy náy nhưng dù vậy, cô vẫn không thay đổi quyết định.

Bởi vì vào mùa hạ năm ấy, có những điều đối với cô quan trọng hơn tất cả là được ở bên một người.

2.

Có một lần, khi hoàng hôn vừa chạm xuống những dãy nhà trong khu Tân Cảnh, ánh đèn đường bắt đầu sáng lên từng ngọn, Minh Phong đưa Hạ Vy về.

Chiếc xe lăn bánh trong nội khu yên tĩnh thì hôm đó mẹ cậu về nhà và tình cờ lướt ngang qua xe cậu.

Chỉ một ánh nhìn thoáng qua, mẹ Minh Phong đã nhận ra chiếc xe quen thuộc của con trai.

Điện thoại Minh Phong lập tức vang lên.

Cậu liếc màn hình, rồi bình thản bắt máy, thậm chí còn mở loa ngoài.

"Con đi đâu vậy?

Mẹ vừa thấy xe con."

Giọng nói từ đầu dây bên kia truyền đến, rõ ràng đến mức khiến tim Hạ Vy giật mình.

"Con chở bạn về, sẽ về nhà ngay thôi ạ."

"Hôm nay mẹ về nhà.

Con về sớm nhé."

"Vâng."

Câu trả lời của cậu nhẹ tênh, như không có gì đáng bận tâm.

Nhưng bên cạnh, Hạ Vy lại lặng lẽ siết nhẹ tay áo mình, lòng dấy lên một cảm giác lo lắng mơ hồ.

Cô khẽ nghiêng đầu, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

"Liệu mẹ anh có nhìn thấy em không?"

Minh Phong thoáng quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo chút trêu chọc.

"Em sợ bị phát hiện à?

Hạ Vy mím môi, không trả lời ngay, rồi bất ngờ hỏi ngược lại.

"Vậy anh có sợ không?"

"Không."

Câu trả lời dứt khoát đến mức khiến cô khựng lại một chút.

Hạ Vy bĩu môi, cố tỏ ra bình thản, giọng cũng theo đó mà cứng cỏi hơn.

"Em cũng không."

Dù trong lòng, cô vẫn có một chút run run rất nhẹ hơi chút lo lắng.

Minh Phong nhìn sang cô lần nữa, gương mặt ấy, cái cách cô cố tỏ ra bình tĩnh.

Cậu biết cô lo lắng sợ mẹ cậu biết.

Cậu khẽ bật cười.

"Mẹ anh biết cũng không sao đâu.

Mẹ anh mà biết em có khi còn nhận em làm con gái không chừng."

3.

Lần đầu tiên Minh Phong nhìn thấy Hạ Vy, là vào một buổi sáng đầu thu, ngày đầu tiên cô đặt chân đến cổng trường THPT Lam Hà.

Gió khi ấy thổi nhẹ làm tung bay mái tóc cô.

Cô đứng trước cổng trường nhưng lại khiến ánh nhìn của cậu vô thức dừng lại.

Nếu phải thừa nhận, thì ngay khoảnh khắc ấy, tim cậu đã khẽ lệch đi một nhịp.

Sau này, Hạ Vy từng hỏi cậu, giọng nửa đùa nửa thật:

"Anh thích em từ khi nào?"

Minh Phong khi ấy chỉ khẽ cười, rồi đáp lại rất chậm:

"Ngày đầu tiên của năm lớp 12, lúc em đứng trước cổng trường, khi đó anh đã thấy em."

Cậu dừng một chút, như đang nhớ lại khoảnh khắc ấy.

"Nhưng lúc đó chưa phải là thích.

Chỉ là anh phải thừa nhận, anh đã rung động vì vẻ ngoài của em."

(Chính vì vậy mà sau này, trong buổi liên hoan câu lạc bộ ở đại học, khi có người nói rằng Hạ Vy giống như "hoa khôi của khoa", không chỉ con trai, mà ngay cả những cô gái khác cũng công nhận vẻ đẹp của Hạ Vy)

Hạ Vy nghe xong thì bĩu môi, tỏ vẻ không phục.

Minh Phong lại tiếp tục, giọng mang theo chút hồi tưởng.

"Lúc đó anh còn tưởng em là học sinh khối dưới.

Hai năm học trước, anh chưa từng thấy em trong cùng khối."

"Hôm đó đến lớp, anh mới nghe nói lớp bên cạnh có học sinh chuyển đến, lúc đó mới biết là em."

"Mỗi lần thi thử, anh đều thấy tổng điểm của em xếp thứ hai, ngay sau anh.

Anh cũng nhớ rõ lần em tụt hạng.

Lần duy nhất em không đứng thứ hai.

Anh xin lỗi vì lần đó cũng là lỗi do anh nên em mới bị tụt hạng."

"Nhưng sau đó em lại lấy lại vị trí đó.

Lúc ấy anh mới nghĩ em không hề yếu đuối như vẻ ngoài."

Hạ Vy, trong mắt mọi người, là một cô gái dịu dàng, nữ tính như một cơn gió nhẹ không bao giờ làm ai khó chịu, nhưng chỉ cần liên quan đến mối quan hệ với Minh Phong thì lại đều trở thành đề tài bàn tán.

Nhưng Minh Phong lại nhìn thấy một điều khác.

Một sự kiên định. một chút ngang bướng và cả sự mạnh mẽ được giấu kín sau vẻ ngoài mềm mại ấy.

Một người chuyển trường vào năm lớp 12 vậy mà vẫn có thể đứng vững, thậm chí luôn giữ vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng điểm số.

Thậm chí là vượt qua cả Yến Chi, người vốn luôn được xem là đối thủ xứng tầm nhất.

Có lẽ cũng chính vì thế mà giữa rất nhiều người, Minh Phong lại bị cô thu hút.

Không phải vì tò mò nhất thời, cũng không phải vì một mục đích nào khác.

Chỉ là trong một khoảnh khắc rất bình thường của tuổi trẻ, cậu đã nhìn thấy cô và từ đó, không thể làm ngơ thêm được nữa.

"Bây giờ anh yêu em rồi, không phải thích nữa."

Minh Phong cũng phải thừa nhận về tình cảm của mình.

4.

Về việc thi Đại học, cô Bích Hà - mẹ Hạ Vy đã từng hỏi hỏi ý định của cô như nào, có muốn theo ngành Sư phạm không.

Nhưng lần Hạ Vy lắc đầu và nói với mẹ về nguyện vọng của mình.

"Con muốn học Ngôn ngữ Anh."

Cô nói rất bình tĩnh, như thể đã suy nghĩ về điều này từ rất lâu.

Niềm yêu thích ấy không phải đến một cách bất chợt.

Ngày còn học ở Phan Châu, trước khi chuyển trường, Hạ Vy đã được dì của mình, em gái của mẹ kèm cặp.

Dì cô từng học Ngôn ngữ Anh ở HANU, là thủ khoa đầu ra của ngành.

Dì cô hơn cô 17 tuổi.

Khi cô còn là một đứa trẻ chưa hiểu hết thế giới rộng lớn ngoài kia, dì đã kiên nhẫn dạy cô học tiếng Anh.

Có lẽ cũng từ đó, càng lớn lên, niềm yêu thích ấy càng trở nên rõ ràng hơn, không còn là sự hứng thú nhất thời, mà dần trở thành một lựa chọn nghiêm túc.

Một lần khác, khi Hạ Vy ở nhà Minh Phong, cậu cũng từng hỏi cô về chuyện này.

"Em thật sự thích ngành đó à?"

Trong suy nghĩ của Minh Phong, cậu nghĩ rằng Hạ Vy sẽ theo ngành Sư phạm giống mẹ cô.

Có lúc, cậu còn thoáng nghĩ liệu có phải vì những lời bàn tán trước đây, rằng cô là con của giáo viên, nên cô mới muốn tránh đi con đường ấy.

Nhưng Hạ Vy chưa từng nghĩ như vậy.

Cô chưa từng cảm thấy ngại ngùng hay muốn trốn tránh.

Ngược lại, cô luôn tự hào về mẹ, về nghề mà mẹ đã tâm huyết bao năm qua.

Chỉ là cô có con đường riêng của mình.

"Em thích Ngôn ngữ Anh."

Cô đã nói như thế, rất nhẹ, nhưng cũng rất chắc chắn.

Và Hạ Vy cũng nghĩ rằng nếu bén duyên với việc giảng dạy theo một cách nào đó thì cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

5.

Nhà Hoàng Duy nằm ngay sát cạnh nhà Minh Phong, gần đến mức chỉ cần đứng ở ban công cũng có thể nhìn thấy ánh đèn bên kia mỗi tối.

Mẹ của hai người là bạn thân.

Sau khi chuyển về khu Tân Cảnh một thời gian, mẹ Minh Phong còn rủ mẹ Hoàng Duy mua luôn căn nhà bên cạnh.

Hai gia đình vì thế mà càng thêm thân thiết, qua lại như người một nhà.

Sau này bố mẹ Hoàng Duy chủ yếu làm việc ở thành phố H nên cậu thường ở nhà một mình và có người giúp việc nên mẹ Minh Phong coi Duy như con trai nhà mình.

Hoàng Duy cũng hay sang nhà Minh Phong ăn cơm.

Cũng bởi vậy, giữa Minh Phong và Hoàng Duy chưa bao giờ tồn tại cái gọi là giữ ý, lời nói, hành động đều thẳng thắn đến mức đôi khi có phần không nể nang.

Những ngày gần đây, Hoàng Duy không ít lần nhìn thấy Hạ Vy ra vào nhà Minh Phong.

Chỉ là cô lại không hề biết rằng cậu sống ngay sát bên cạnh.

Một buổi sáng mới 8 giờ, Hoàng Duy đã quen đường quen lối mò sang nhà Minh Phong.

Thật ra cũng chẳng có việc gì quan trọng, chỉ là định sang ăn ké bữa sáng, tiện thể rủ cậu chiều đi bơi.

Cậu cứ thế đi thẳng lên tầng hai, như thể đó là nhà mình.

Vừa thấy Minh Phong đang ngồi ngoài sofa phòng khách, cậu liền tiến lại ngồi xuống.

Đúng lúc đó cửa phòng Minh Phong mở.

Hạ Vy đứng bên trong, dường như đang định bước ra ngoài, cô đã bắt gặp Hoàng Duy đang ngồi ngay đó.

Cùng lúc, Minh Phong và Hoàng Duy cũng quay đầu lại vì tiếng động mở cửa.

Bốn ánh mắt nhìn về phía Hạ Vy, không khí như đông cứng lại.

Hạ Vy sững người một giây, rồi vội vàng đóng sầm cửa lại, quay trở vào phòng, úp mặt xuống giường như muốn trốn đi cả thế giới.

Tim cô đập loạn lên.

Một lúc sau, cô vội vàng cầm điện thoại, nhắn cho Minh Phong:

"Sao cậu ấy lại ở đây vậy???"

Ở ngoài phòng khách, Minh Phong vừa nhìn thấy tin nhắn đã khẽ bật cười.

Cậu gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt bối rối của cô lúc này, chắc hẳn đang đỏ bừng cả lên, giống như vừa bị bắt quả tang điều gì đó.

"Cậu ấy sang mà không nói với anh trước."

Tin nhắn trả lời vừa gửi đi, Hạ Vy lại càng thấy ngại hơn.

Trong đầu cô lúc này chỉ toàn là suy nghĩ liệu Hoàng Duy có hiểu lầm gì không.

Bên ngoài, Hoàng Duy nhìn Minh Phong, nhướng mày:

"Tao không nhìn nhầm đấy chứ?

Không phải hoa mắt phải không?"

Minh Phong không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn điện thoại.

"Thật sự là đến mức này rồi à?"

Đến lúc này, cậu mới lên tiếng, giọng bình thản.

"Đừng nói linh tinh.

Vy ngủ phòng của tao, tao ngủ phòng khác."

Hoàng Duy bật cười, lắc đầu.

"Ai mà biết được.

Cái phòng quý giá của mày mà cũng nhường cho người khác, chắc chỉ có mỗi Hạ Vy."

Minh Phong không buồn phản ứng, chỉ tiếp tục nhắn tin.

"Em ra ngoài đi.

Xuống dưới ăn sáng thôi."

Nhưng đợi một lúc vẫn không thấy trả lời.

Cuối cùng, cậu đứng dậy, mở cửa phòng bước vào.

Hạ Vy vẫn nằm úp mặt trên giường, như thể chưa từng có ý định bước ra ngoài.

Nghe thấy tiếng cửa mở, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt còn vương chút ngại ngùng:

"Cậu ấy đi chưa ạ?"

"Chưa.

Nhà cậu ta ở ngay bên cạnh."

"Ở bên cạnh nhà anh á?"

"Ừ."

Hạ Vy khựng lại một chút, rồi hỏi tiếp, giọng nhỏ dần:

"Vậy là cậu ấy cũng biết em đến đây à?"

"Ừ."

Nghe xong, cô lại úp mặt xuống giường, khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy bất lực.

Minh Phong nhìn cô, không nhịn được mà bật cười.

"Không sao đâu.

Xuống ăn sáng thôi."

Cậu nhẹ nhàng kéo cô dậy.

Cuối cùng, Hạ Vy cũng miễn cưỡng đứng lên, theo cậu xuống tầng.

Dưới phòng ăn, Hoàng Duy đã ngồi sẵn ở đó, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Thấy Hạ Vy bước xuống, cậu chủ động lên tiếng trước, giọng thoải mái:

"Hi."

"Chào cậu."

Hạ Vy đáp lại, cố giữ vẻ mặt tự nhiên nhất có thể, như thể tất cả vừa rồi chỉ là một hiểu lầm nhỏ.

Hoàng Duy cười cười, chống tay lên bàn.

"Tớ chỉ sang ăn ké bữa sáng thôi."

Một câu nói đơn giản, nhưng lại đủ để xóa tan phần nào bầu không khí ngượng ngùng còn sót lại.

6.

Minh Phong đã từng nói sẽ dạy cô lái xe.

Trong khoảng thời gian ấy, Minh Phong bắt đầu dạy Hạ Vy lái xe.

Nhưng có lần cô đã làm va quệt xước xe của cậu.

Cô nhìn vết xước trên thân xe, cô cũng thấy xót cho chiếc xe.

Đó là chiếc xe Minh Phong thường xuyên lái nên cô nghĩ đó là chiếc xe yêu thích của cậu.

Cậu không trách cô thậm chí còn bình thản đến mức như chuyện đó không đáng để bận tâm.

Chỉ nói sẽ mang xe đi sửa.

Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến Hạ Vy càng thấy áy náy.

Cô biết cậu không nói, không có nghĩa là không xót.

Một chiếc xe mà cậu yêu thích, dù là ai, chắc chắn cũng sẽ tiếc.

Cô im lặng một lúc, rồi khẽ hỏi, giọng mang theo chút do dự.

"Sửa sẽ hết khoảng bao nhiêu vậy anh?"

Minh Phong lắc đầu.

"Anh cũng chưa biết, mang đi xem người ta mới báo giá."

"Vậy sửa xong hết bao nhiêu em sẽ trả.

Nhưng mà bây giờ em chưa có tiền, em trả dần được không?"

Với Minh Phong, có lẽ đó chỉ là một khoản không đáng kể.

Nhưng với cô, lại là một con số đủ khiến cô phải cân nhắc rất lâu mới dám nói ra.

Minh Phong nhìn cô, thoáng hiểu ra điều cô đang lo lắng.

Cậu khẽ cười, giọng nhẹ đi.

"Anh có người quen bên chỗ sửa xe, không tốn nhiều đâu.

Với lại người không sao là được rồi.

Xe không quan trọng."

Sau lần đó, Hạ Vy cũng không dám tập xe nữa.

Mỗi lần cậu nhắc đến, cô đều lắc đầu, viện cớ sau này tập sau cũng chưa muộn vì cô sợ lại làm hỏng xe của cậu.

Nhưng Minh Phong thì không chấp nhận.

Cậu vẫn kiên trì kéo cô quay lại ghế lái và dạy cô tập lái.

Dần dần, Hạ Vy cũng quen hơn và chưa thật sự vững.

Minh Phong cũng nói với cô vì cậu không thể ở đây lâu nên cô tập thêm và thi lấy bằng sớm.

7.

Nhà Minh Phong bàn bida trên tầng 3.

Nơi ấy, Minh Phong và Hoàng Duy mỗi lần chơi đều không thiếu những màn cá cược nho nhỏ, thắng thua đôi khi không quan trọng, quan trọng là cái cảm giác hơn thua rất "con trai" giữa hai người.

Hôm đó, sau khi đi chơi bóng bên ngoài, cả hai lại quay về nhà Minh Phong kéo nhau vào chơi bida.

Buổi chiều hôm ấy, Hạ Vy cũng ra ngoài với bạn.

Đến tối, cô ghé qua nhà cậu thấy hai người họ đang chơi bida với nhau.

Cô không nói gì, chỉ ngồi xuống sofa, vừa xem họ chơi, vừa nghịch điện thoại của Minh Phong một cách tự nhiên như thể đã quen từ rất lâu.

Hoàng Duy hôm đó thua thảm.

Cuối cùng, cậu buông cơ, chán nản đứng dậy.

"Thôi, không chơi nữa."

Nói rồi cứ thế đi về, để lại không gian bỗng trở nên yên tĩnh hơn hẳn.

Hạ Vy nhìn theo một lúc, rồi ánh mắt lại quay về phía bàn bida.

Không hiểu sao, trong lòng bỗng dấy lên một chút hứng thú rất lạ, lần đầu tiên, cô muốn thử một thứ mà Minh Phong thích.

"Em muốn chơi."

Cô nói, giọng không lớn, nhưng lại mang theo chút quyết tâm nho nhỏ.

Minh Phong hơi ngạc nhiên, rồi khẽ cong môi.

"Em đã từng chơi chưa?"

Hạ Vy lắc đầu.

"Lại đây, anh dạy."

Cậu bước đến phía sau cô, nhẹ nhàng ôm lấy người cô từ phía sau, đặt cây cơ vào tay cô, chỉnh lại tư thế.

Khoảnh khắc ấy gần đến mức, Hạ Vy có thể cảm nhận rõ hơi thở của cậu bên tai.

Cô nghiêng đầu, giọng nhỏ đi.

"Anh đã từng dạy ai chưa?"

"Em là người đầu tiên."

Giọng Minh Phong trầm thấp, gần như chỉ đủ để cô nghe thấy.

Mặt cậu khẽ nghiêng, kề sát bên tai cô.

Hạ Vy khẽ cười, nửa đùa nửa thật.

"Vậy đây là vinh dự của em nhỉ?"

"Đúng vậy."

Minh Phong nhẹ nhàng xoay mặt cô lại, để cô tập trung vào bàn bida.

"Anh dạy em vài bước cơ bản."

Tay cậu nắm lấy tay cô, điều chỉnh từng chút một, tư thế đứng, cách cầm cơ, góc đánh.

Giọng nói trầm ổn vang lên bên tai, từng lời chỉ dẫn rõ ràng.

"Luyện từ từ, rồi sẽ chơi được."

Hạ Vy ngoan ngoãn gật đầu, ở yên trong vòng tay cậu, làm theo từng bước.

Đến cả Minh Phong cũng phải thừa nhận cô học rất nhanh, tiếp thu mọi thứ gần như chỉ sau vài lần thử.

Nửa tiếng sau, khi cô đã bắt được nhịp, cậu buông tay.

"Em tự chơi đi."

Nói xong, cậu quay người đi tắm, trước khi đi còn để lại một câu.

"Những gì anh dạy đừng có bỏ phí.

Sau này anh sẽ kiểm tra."

Hạ Vy bĩu môi, nhưng vẫn cúi xuống, tập trung đánh từng đường cơ một.

Từ hôm đó trở đi, mỗi lần đến nhà Minh Phong, cô đều ghé vào phòng bida. có khi chơi một chút, có khi chơi rất lâu với Minh Phong.

Thậm chí, cô còn chơi cùng cả Hoàng Duy.

Cậu ta vẫn thường xuyên sang nhà Minh Phong, đôi khi còn kéo theo cả An Nhiên, khiến căn phòng nhỏ ấy lúc nào cũng có tiếng cười nói rộn ràng.

Dần dần, từ những cú đánh còn vụng về, Hạ Vy bắt đầu quen tay hơn.

8.

Lần đi xem Minh Phong chơi bóng rổ hôm ấy, Hạ Vy nhận ra cậu dường như cao hơn trước.

Cho đến một ngày ở nhà Minh Phong, cô kéo cậu lại, nhất quyết đòi đo chiều cao.

Kết quả là Minh Phong cao 1m87, hơn trước 2cm.

Còn Hạ Vy vẫn là 1m64, không thay đổi.

Cô nhìn con số của cậu, rồi lại nhìn mình, bĩu môi không cam lòng.

"Anh cao thêm 2cm rồi, sao anh cao lên mà em vẫn vậy chứ?"

Minh Phong cúi xuống nhìn cô.

"Em thế là cao rồi mà."

Hạ Vy lắc đầu, giọng có chút bướng bỉnh.

"Không, em vẫn muốn cao hơn."

Minh Phong giả vờ suy nghĩ một chút, rồi chậm rãi nói, giọng mang theo ý cười:

"Tiếc là anh không thể cho em chiều cao của anh.

Nhưng mà con của em thì anh cho được."

Hạ Vy sững lại một giây, rồi lập tức đỏ mặt, giơ tay đánh cậu một cái.

"Ai cưới anh chứ!"

Minh Phong không né, chỉ cười, rồi nghiêng đầu nhìn cô.

"Em không cưới anh à?"

Hạ Vy quay mặt đi, không trả lời.

"Không cưới thật sao?"

Cậu vẫn không buông tha, cứ lải nhải bên tai cô, giọng nói mang theo chút trêu chọc, lại có chút gì đó rất nghiêm túc ẩn sâu bên trong.

Cuối cùng, Hạ Vy không chịu nổi, khẽ đáp.

"Em sẽ suy nghĩ."

Minh Phong bật cười, ánh mắt dịu lại.

"Đừng suy nghĩ lâu quá nhé."

9.

Mùa nắng nóng, những buổi trưa dài như được kéo giãn ra trong cái nắng lười biếng.

Ở nhà, Minh Phong vốn quen kiểu con trai, cứ nóng là tiện tay cởi áo, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Hôm đó, Hạ Vy đang ngồi trong phòng cậu.

Minh Phong vừa đưa tay định kéo áo lên, còn chưa kịp làm gì thì cô đã nhanh chóng nhận ra.

"Đừng cởi trần."

Giọng cô vang lên rất dứt khoát.

"Nếu anh cởi em sẽ không ở đây nữa đâu."

"Không được cởi à?

Nhưng mà nóng lắm."

Hạ Vy nhìn cậu, ánh mắt bình tĩnh.

"Nhà anh có nóng đâu."

Quả thật, trong nhà bật điều hòa, không khí mát mẻ dễ chịu.

Chỉ là thói quen của cậu, mùa hè là cứ thích thoải mái như vậy.

"Anh cởi một lúc thôi."

Cậu vẫn chưa chịu bỏ ý định.

Hạ Vy không nói thêm gì, chỉ đứng dậy.

"Anh muốn cởi đúng không?

Vậy em về."

Cô nói là làm, vừa dứt lời đã thật sự quay người định đi.

Minh Phong thấy vậy liền vội vàng kéo tay cô lại, giọng mang theo chút bất đắc dĩ.

"Anh mặc, anh mặc mà."

Từ đó trở đi, mỗi lần Hạ Vy có mặt, Minh Phong không còn dám tùy tiện như trước nữa.

Dù trong lòng vẫn thấy hơi oan uổng, nhưng cậu cũng hiểu cô không phải kiểu người nói cho có.

Hoặc là cậu sẽ bị cô đập vài cái không thương tiếc, hoặc là cô sẽ thật sự quay lưng rời đi.

Ở cái tuổi mười tám, mười chín, mọi cảm xúc đều rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Những rung động, những xao xuyến, cả những cảm giác gần gũi vô tình cũng dễ khiến người ta chao đảo.

Ở cái tuổi sự bùng nổ thể chất và giới tính, nhu cầu sinh lý cao.

Hormone phát triển mạnh, dẫn đến các ham muốn thể xác tự nhiên hay có suy nghĩ về tình dục và dễ bị thu hút bởi giới tính khác.

Nếu chẳng may không tự chủ được thì cũng dễ bị phát sinh.

Minh Phong đôi khi vẫn hay bất ngờ ôm cô, hôn cô.

Cô nhận thức được điều đó nên cũng cảnh giác là điều dễ hiểu.

Cậu biết chứ nên cậu cũng hiểu suy nghĩ của cô nhưng vẫn trêu chọc cô.

Còn Hạ Vy, cô hiểu rất rõ ranh giới của mình.

Không phải là lạnh lùng, chỉ là cô biết cách giữ lại cho cả hai một khoảng cách vừa đủ để mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, trong trẻo như chính tuổi trẻ của họ.

Dù thỉnh thoảng, cậu vẫn không nhịn được mà trêu cô.

"Anh kiềm chế được mà.

Anh đâu phải động vật suy nghĩ bằng thân dưới đâu.

Câu nói vừa dứt, đáp lại là mấy cái đánh không hề nương tay của Hạ Vy.

Cậu chỉ cười, không né.

10.

Có lần Minh Phong đang say sưa chơi game, cá cược gì đó với bạn trên điện thoại.

Hạ Vy cũng đang ở đó, cô đang xem vừa đi đi lại lại loẹt quẹt đôi dép đọc tờ giấy gì đó..

Minh Phong thấy mắt cứ muốn dõi theo cô, khiến cậu chẳng thể tập trung hoàn toàn vào trò chơi, kết quả là thua.

Cậu thở dài, lòng vừa ấm ức vừa tiếc nuối vì thua cược.

Hạ Vy tò mò nhìn cậu, hỏi nhẹ nhàng.

"Anh thua à?"

Ngay lúc đó, từ điện thoại vang lên giọng của bạn cậu:

"Tao chờ cái máy chơi game 20 triệu của mày đấy."

Hạ Vy sững người, mới biết hóa ra bọn họ đã cược hẳn cái máy chơi game 20 triệu.

Minh Phong tắt điện thoại, bây giờ trả lời cô, giọng nửa thật, nửa trêu:

"Do em cứ lởn vởn trước mặt anh."

Hạ Vy nhíu mày.

"Sao lại do em?"

Cậu mỉm cười, bước từ ghế lười đến gần, thì thầm vào tai cô:

"Anh không rời mắt được vì dáng em thật sự quá tuyệt."

Hạ Vy không kìm được, đánh vài cái thật đau vào tay cậu.

Minh Phong vừa xoa chỗ bị đánh, vừa nheo mắt cười

"Đau thật đó."

Cô hơi trách móc nhưng ánh mắt lại lấp lánh:

"Em không ngờ anh lại không đứng đắn như vậy.

Mẹ em trước kia còn khen anh học giỏi, ngoan ngoãn... hóa ra là chỉ diễn cho người lớn xem à?

Minh Phong hơi ngạc nhiên.

"Mẹ em khen anh à?"

Hạ Vy lặng lẽ không trả lời.

Cậu cười cười, nháy mắt:

"Vậy là đủ tiêu chuẩn làm con rể của mẹ em rồi phải không?"

Cô bật cười, lắc đầu, giọng cảnh cáo.

"Anh nghĩ xa quá rồi đấy."

11.

Một hôm buổi tối, Minh Phong đang ngồi trên sofa, nhắn tin với bạn trong nhóm chat.

Hạ Vy có hỏi gì đó, nhưng cậu không hề nghe thấy.

Lúc đó cậu hoàn toàn chú tâm vào màn hình, chẳng hay cô đã tiến lại gần, rồi ngồi lên đùi cậu, tay luồn vào tóc cậu một cách vô tư.

Cậu mới rời mắt khỏi điện thoại, nhìn thẳng vào Hạ Vy.

Ánh mắt cô chăm chú, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy tự tin.

"Gương mặt này đúng là đẹp trai thật đấy."

Thật ra hôm nay là lần đầu tiên cô ngắm kỹ khuôn mặt cậu như vậy.

Minh Phong cười.

"Được người đẹp công nhận, đúng là nghe sướng lỗ tai."

Hạ Vy nhíu mày, ánh mắt tinh nghịch.

"Gương mặt này anh đã dùng nó tán tỉnh bao nhiêu người rồi?"

Cậu cười mỉm hỏi ngược lại.

"Em nghĩ là bao nhiêu người?"

"Em không đếm được..."

"Rất ít."

Cô bĩu môi, chẳng tin nổi.

"Ít là bao nhiêu?"

"Nếu anh nói là một người thì em có tin không?"

"Một người?

Không tin lắm."

"Vậy sao em còn hỏi."

Hạ Vy im lặng, ánh mắt lấp lánh nghi ngờ.

Thực ra Minh Phong nói hoàn toàn là sự thật.

Cậu chưa từng chủ động tán tỉnh ai trước đó.

Tất cả các cô gái khác đều cố tình tiếp cận, còn cậu thì thản nhiên chẳng bận tâm.

Chỉ duy nhất một người, chính là Hạ Vy, người cậu lo lắng từng chút, cố gắng từng chút để được gần.

Cậu đã định ôm eo cô, môi cậu chuẩn bị tiến đến hôn cô, nhưng Hạ Vy tinh nhanh nhận ra ý định ấy nên nhanh chóng xuống khỏi đùi cậu.

Minh Phong bật cười trước phản ứng nhanh nhẹn của cô.

"Sao em có cảm giác mình đang bị dụ vậy?"

Ý cô là cậu cố tình làm như không nghe để cô tự tiến đến ngồi lên đùi, rồi mới chú ý đến cô.

"Vậy em có thấy mình bị dụ không?"

Hạ Vy liếc mắt nhìn cậu, cười khẽ.

"Có chút."

"Có chút là tốt rồi."

(Nói chung là cả cái kì nghỉ hè đó thì cũng chẳng "chấm mút" được cái gì cả.

Mà nhỏ này nó cũng không cho đâu, tỉnh lắm, hihi)
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Ngoại truyện 4: Quan điểm gia đình của Minh Phong.


1.

Thực ra, mẹ Minh Phong đã sớm biết có một cô gái đã vào ở nhà mình.

Lần cậu trở lại Anh học, mẹ cậu đã về nhà ở Tân Cảnh và dọn dẹp lại căn phòng cả cậu.

Phải nói, căn phòng lúc ấy sạch sẽ, gọn gàng, đến mức cứ như có bàn tay phụ nữ sắp xếp cẩn thận.

Quần áo, mỹ phẩm... mọi thứ đều chứng tỏ dấu ấn của một cô gái.

Và tất nhiên, mẹ cậu nhận ra tất cả.

Ai đến nhà, mẹ đều biết; dù không ai nói ra, bà vẫn có thể đoán được mọi thứ.

Về thái độ của bố mẹ Minh Phong đối với chuyện tình cảm của cậu: nếu cậu bên Yến Chi, đó là chuyện tốt; nếu không thành, cũng chẳng sao.

Dù có chơi bời hay trải qua mối quan hệ nào đi nữa, đừng để chuyện riêng khiến gia đình phải can thiệp, phải "dọn dẹp" hậu quả.

Mọi chuyện của bản thân, cậu phải tự mình giải quyết.

Một khi gia đình phải nhúng tay, sau này tiếng nói của cậu sẽ chẳng còn nữa.

Cả chiếc đàn Piano ở tầng hai nhà Minh Phong cũng không qua mắt mẹ cậu.

Chiếc đàn mà cậu mua tặng Hạ Vy nhân dịp sinh nhật, nhưng cô lại bảo sẽ để nó ở đó.

Mẹ cậu cũng nhanh chóng đoán ra lý do.

Minh Phong vốn không biết chơi đàn, cũng chẳng phải kiểu người thích mua những món đồ như vậy chỉ để trưng cho đẹp hay gì.

Nuôi một cậu con trai bao nhiêu năm trời, đương nhiên mẹ phải hiểu con mình từng li từng tí.

Những dấu vết nhỏ nhất trong nhà cậu, với mẹ, đều không còn gì là lạ nữa.

2.

Còn Yến Chi, khi sang Anh, cô ấy đã quen vài người ăn chơi ở đó.

Tuần nào cũng đi bar vài lần, say khướt.

Có lần say quá, cô đăng một video lên story, nhanh chóng bị bạn bè và gia đình phát hiện, rồi phải xoá đi.

Cô ấy thực sự đã "lạc đường."

Mọi người thường chỉ biết về mối quan hệ thân thiết giữa gia đình Minh Phong và Yến Chi.

Nhưng họ đâu biết, gia đình Yến Chi làm ăn thua lỗ, đã nhờ gia đình Minh Phong giúp đỡ.

Mẹ Yến Chi quen biết mẹ Minh Phong, mối quan hệ cũng chẳng thể nói thân thiết, nên đã nhờ mẹ cậu nói chuyện với bố cậu.

Công ty nhà cô vốn không đủ điều kiện vay, nhưng bố cậu, với danh nghĩa cá nhân, đã hỗ trợ nhà cô.

Tất nhiên, làm ăn là làm ăn, phải dựa trên lợi ích, nên giữa người lớn đã có một thoả thuận ngầm nào đó.

Từ đó, mẹ Yến Chi luôn dùng lời nói ngọt ngào để tác động đến mối quan hệ này.

Mẹ Minh Phong, trải qua bao năm lăn lộn trong giới làm ăn, tất nhiên nhìn thấu chút nịnh bợ đó.

Còn Yến Chi, cô ấy khéo léo trong cách ăn nói, biết cách lấy lòng bố mẹ cậu.

Vì vậy, mẹ cậu cũng có chút thiện cảm với cô ta.

Nhờ sự hỗ trợ của gia đình Minh Phong, việc làm ăn của nhà Yến Chi thuận lợi hơn.

Nhưng cuối cùng, gia đình cô ấy vẫn phải tự gánh vác mọi thứ.

Cách giáo dục của bố cậu cũng đặc biệt, giống như kiểu "lấy lòng người yêu", bố cậu rất chiều mẹ cậu.

Mọi việc ăn mặc, đi lại, chi tiêu lớn nhỏ đều do bố lo.

Minh Phong từ bé đã biết tiêu, nhưng cũng biết kiếm tiền.

Mẹ cậu thì hào phóng, nhưng quan tâm nhiều đến việc học, chưa muốn cậu tiếp xúc quá sớm với xã hội.

Lúc học cấp 2, cấp 3, Minh Phong được bố dẫn đi nhiều tiệc rượu, nhưng bố biết chừng mực, không để cậu uống.

Khi đủ tuổi, cậu tự thử tất cả, và từ đó thành người sành sỏi.

Mẹ cậu cũng dần không thể quản cậu nữa, giờ chỉ có thể quản con dâu tương lai.

Mẹ cậu khá hài lòng với Yến Chi.

Sau này, Minh Phong mới hiểu rõ "thoả thuận" giữa hai gia đình.

Nhưng trên hết, mọi chuyện vẫn là vì lợi ích đôi bên.

Thực tế, Minh Phong và Yến Chi không thân thiết như vẻ ngoài mọi người từng thấy.

Minh Phong là kiểu người nghịch ngầm, ăn chơi tinh tế nhưng biết chừng mực, không sa đọa, không động đến chất cấm, không dính dáng gái gú.

Cậu biết mẹ mình có tiếng nói trong nhà, và hơn hết, cậu hiểu mẹ quan trọng hơn hết vì bà rất tâm lý, quan tâm từng li từng tí đến sinh hoạt và vấn đề của con cái.

Nên cậu hiểu hơn hết, người cần phải lấy lòng chính là mẹ mình.
 
Back
Top Dưới