[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,249
- 0
- 0
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 20: Điều muốn nói
Chương 20: Điều muốn nói
Ba ngày thi cuối cùng trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt đến mức chỉ cần thở mạnh cũng thấy như có ai đang bóp chặt lồng ngực.
Từng bước chân của học sinh khối 12 dường như nặng hơn thường ngày, như kéo theo cả hàng tá công thức, định lý, bài văn...
Hạ Vy cảm giác mỗi buổi sáng mở mắt đều như bật chế độ sống dựa bản năng: chỉ có ôn - thi -về - ngủ.
Tất cả diễn ra đều đặn đến mức nhàm chán, nhưng lại đủ căng để khiến chỉ một sai sót nhỏ cũng trở thành nỗi hoảng loạn.
Mỗi tiếng trống báo giờ phát đề vang lên là một lớp sóng nghèn nghẹn ập tới trong lòng từng đứa.
Áp lực vô hình như ngọn núi đè nặng lên vai, khiến từng hơi thở cũng trở nên cẩn trọng.
Không ai dám nói quá to, cười quá lớn.
Cũng chẳng ai muốn chỉ để một câu nói lỡ lời mà người khác mất tập trung trước đề thi.
Và giữa những khoảng lặng căng thẳng đó, có một điều vẫn không thay đổi, tin nhắn cuối cùng giữa Minh Phong và Hạ Vy đã trôi qua gần 2 tuần.
Tin nhắn mà Minh Phong gửi cho Hạ Vy tối hôm đó.
Tin nhắn mà Hạ Vy đã không trả lời, cảm xúc bị bỏ ngỏ.
Tin nhắn mà cô đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, cô sợ trả lời sẽ khiến mọi thứ rối bời đúng lúc thi cử quan trọng.
Và rồi im lặng cứ thế kéo dài, không ai lên tiếng trước.
Họ không chủ động né tránh nhau, nhưng cũng không tìm cách tiến thêm.
Cả hai cứ vậy mà tiếp tục cuộc sống của những học sinh lớp 12 trước kỳ thi, ai cũng vùi đầu trong bài vở, ai cũng lấy lý do bận để che đi những điều họ chưa sẵn sàng thừa nhận.
Ba ngày thi cuối cùng cũng xong, cho đến trưa hôm nay là kết thúc.
Khi giám thị tuyên bố: "Hết giờ, các em dừng bút.", cả phòng thi như bừng sống lại.
Âm thanh ghế kéo, tiếng bước chân, tiếng xì xào, tất cả rộn ràng hơn hẳn.
Ra khỏi phòng thi, từng khuôn mặt vốn căng thẳng mệt mỏi bỗng sáng rỡ như vừa được giải thoát khỏi cái kén ngột ngạt.
Dọc hành lang, những tiếng reo vui bật ra.
"Xong rồi!
Cuối cùng cũng thi xong!"
"Xuống canteen đi, phải xả stress thôi"
Hạ Vy, Phương Linh, Lan Anh, An Nhiên cũng tụm lại với nhau.
"Xuống canteen đi!
Tớ đói lắm rồi."
Linh kéo tay Hạ Vy.
"Đi, phải gọi ly trà đào với xiên que ăn đã!"
An Nhiên chen vào, giọng phấn khích.
Hạ Vy bật cười, để mặc cho lũ bạn lôi kéo.
Canteen hôm nay đông hơn hẳn mọi ngày, gần như kín chỗ.
Học sinh khối 12 chiếm phần lớn, ai cũng hớn hở như chim sổ lồng.
Mùi khoai chiên, xúc xích, mùi gà rán, mùi trà sữa hòa vào nhau.
Nhóm bạn vừa đến đã phải chia nhau xếp hàng, đứa mua nước, đứa mua đồ ăn.
Sau đó họ tìm một bàn rồi ngồi xuống cùng nhau trò chuyện.
Không khí thật sự dễ chịu.
Sự nhẹ nhõm lan khắp người cô, như thể cuối cùng cũng được thở bằng cả lồng ngực.
Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài chưa tới 5 phút thì thấy Minh Phong cùng nhóm bạn cậu cũng xuất hiện ở canteen.
Dù đứng trong đám đông ồn ào, dáng vẻ cậu vẫn nổi bật.
Không biết từ khi nào, cô đã quen với hình ảnh đó đến mức chỉ cần liếc qua một giây là nhận ra ngay.
Minh Phong nhìn quanh, rồi ánh mắt khựng lại khi tìm thấy Hạ Vy trong đám đông.
Cô vội cúi xuống cầm ly nước uống nhưng Minh Phong đã nhìn quá rõ.
"Ngồi bên này đi."
Mấy đứa bạn của Minh Phong đưa mắt tìm chỗ.
Nhưng Minh Phong nghe chẳng lọt tai.
Chân tự động bước đến dù đầu óc còn bối rối.
Hoàng Duy không thấy Minh Phong đâu liền lên tiếng: "Thằng Phong đâu rồi?"
Minh Phong dừng lại trước bàn Hạ Vy.
Tiếng ồn canteen đột nhiên như được vặn nhỏ lại.
Cả ba người bạn của Hạ Vy đều khựng tay, mắt mở to.
Minh Phong lên tiếng, giọng hơi thấp nhưng rõ ràng: "Lát nữa nói chuyện với tớ một chút được chứ?"
Câu hỏi bất ngờ đến mức Hạ Vy không biết phải phản ứng sao.
Bàn tay đang cầm ly nước của cô hơi siết lại.
Cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý cho tình huống này.
Hạ Vy ngẩng đầu, mắt cô chạm vào mắt cậu.
Cả hai chỉ nhìn nhau đúng một giây, nhưng đủ dài để những cảm xúc im lặng suốt hai tuần ùa về.
Tim cô đập nhanh hơn hẳn.
Một vài tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
Những bàn xung quanh bắt đầu liếc qua.
Những ánh mắt tò mò hướng hết về phía họ.
Hạ Vy thấy mặt mình nóng bừng.
Cô ghét cảm giác bị mọi người nhìn như đang xem phim.
Cô ghét sự bị động.
Cô ghét ánh mắt Minh Phong đang chờ đợi một câu trả lời mà cô không biết phải nói thế nào.
Hạ Vy vẫn chưa trả lời.
Minh Phong, thấy không khí càng lúc càng thu hút chú ý, lại lên tiếng, lần này nhẹ hơn nhưng cũng rõ ràng: "15 phút nữa... ra phía sau sân chạy nói chuyện được không?".
Giọng cậu bình tĩnh, pha chút ngập ngừng, chút hy vọng mong manh.
Hạ Vy nhìn xung quanh, cô không muốn thành tâm điểm.
Không muốn để mọi người đổ dồn ánh mắt vào.
Và càng không muốn Minh Phong đứng đây chờ câu trả lời giữa hàng trăm cái nhìn như vậy.
Hạ Vy cuối cùng khẽ đáp: "Ừ."
Minh Phong nói nhỏ: "Tớ đợi cậu."
Trong khi đó, Hạ Vy im lặng một lúc, cảm giác như mặt mình đang nóng bừng.
Cô không biết những người xung quanh đang nhìn mình với ánh mắt kiểu gì, chỉ cảm thấy mọi thứ trở nên ồn ào, náo nhiệt một cách ngột ngạt.
Linh liếc sang, ánh mắt lóe lên tinh thần hóng hớt đặc trưng nhưng cuối cùng cô lại nói: "Có gì mà xì xào chứ, mất hết hứng ăn."
Lan Anh cũng nhanh xen vào: "Ăn đi, ăn đi, đồ chiên nóng mới ngon."
Trong khi đó, bên phía Minh Phong, cậu ngồi với nhóm bạn, nhưng đầu óc hoàn toàn không ở đó.
Một thằng bạn huých vai: "Ê, hồi nãy thấy rồi, dữ dằn đấy."
"Cuối cùng cũng chịu nói chuyện à?"
Đứa khác tiếp lời.
"Lần này mà không tiến triển thì tao hết tin vào phép màu."
Nhưng thật ra cậu vốn chẳng để tâm.
Cậu đã nghĩ rất lâu về việc có nên nói chuyện với Hạ Vy hay không.
Quan trọng hơn hết là trái tim cô đang đập nhanh đến mức khó chịu.
Cô không biết Minh Phong muốn nói gì.
Cô sợ nhưng cũng mong đợi.
Hai cảm xúc trái ngược ấy cứ giằng co khiến lòng cô rối bời.
"Lúc im lặng thì trong lại khó chịu...
Lúc đối mặt thì lại muốn trốn."
Cô tự trách mình.
15 phút, chỉ 15 phút thôi mà dài như hàng giờ.
Cả hai người mỗi người đều đang đếm từng giây một cách sốt ruột.
Giữa sự chờ đợi ấy, bầu không khí vẫn náo nhiệt nhưng trong lòng họ lại hoàn toàn khác.
Mới chỉ 10 phút, Minh Phong đã đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi bàn.
Canteen ồn ào vẫn tiếp tục, nhưng đôi mắt của rất nhiều người khẽ liếc theo bóng lưng cậu.
Minh Phong đứng sau sân chạy, cậu nhìn đồng hồ, mỗi phút trôi qua đều nghe rõ nhịp tim mình.
Đúng 15 phút, Hạ Vy nói với mấy người bạn: "Tớ đi trước đây, lát các cậu về sau nhé.
Chúc các cậu mai nghỉ Tết vui vẻ.".
An Nhiên vội nói: "Nói chuyện xong thì về nhà cẩn thận đấy.
Mai nghỉ Tết vui vẻ nhé".
Mấy người bạn của Minh Phong lộ vẻ mặt tò mò: "Tao tò mò thật sự, rốt cuộc 2 người đó có mối quan hệ gì vậy?"
"Để tao đi dò hỏi."
Hoàng Duy vừa nói liền đứng dậy đi ra chỗ bàn nhóm bạn của Hạ Vy.
"Hi, tôi ngồi đây được chứ?"
Nhóm bạn hạ Vy chẳng nói gì.
"Tôi hỏi các cậu câu này được chứ?
Hạ Vy với Minh Phong, 2 người đó hẹn hò à?"
"Sao cậu không hỏi bạn cậu mà lại hỏi bọn tôi?
Sao bọn tôi biết được?"
"Haizz, có cậy miệng cậu ta cũng không hé nửa lời."
"Vậy bọn tôi cũng chẳng biết gì cả, đừng có dò hỏi bọn tôi."
Hạ Vy đứng dậy, bước chậm dần về phía sân sau.
Hạ Vy bước chậm, cảm giác như mỗi bước chân đều nghe được tiếng tim mình.
Từng hơi thở phập phồng, không rõ là lo lắng hay chờ đợi.
Con đường dẫn ra sân chạy chiều nay yên tĩnh đến lạ.
Khi cô đi đến gần khu vực sân chạy, Minh Phong đang ngồi trên chiếc ghế đá gần sân thể dục, đầu hơi cúi xuống, hai tay đan vào nhau.
Vừa ngẩng đầu lên, Minh Phong đã thấy Hạ Vy từ xa.
Hạ Vy tiến đến, ngồi xuống ghế đá, cách Minh Phong một khoảng vừa phải.
Khoảng cách đó không quá xa nhưng cũng chẳng đủ gần.
Minh Phong mở lời trước, giọng không lớn nhưng đủ rõ: "Cậu thi tốt chứ?"
Hạ Vy khẽ gật: "Cũng tạm ổn."
Một câu trả lời ngắn, nhưng đúng thật lòng.
Tâm trí cô gần hai tuần nay đâu tập trung được hoàn toàn mà bảo thi tốt.
Rồi cả hai lại rơi vào im lặng.
Im lặng đến mức chỉ nghe tiếng gió kéo qua những hàng cây.
Im lặng đến mức khiến cả nhịp tim cũng trở nên bất ổn.
Tim Hạ Vy đập nhanh, cổ họng hơi khô lại.
Cô tự hỏi không biết nên nói gì trước, nhưng rồi lại chọn cách im lặng.
Bởi trong lòng cô, mọi suy nghĩ đang rối tung như một mớ giấy nháp bị vò lại.
Minh Phong liếc nhìn cô một chút, trông như đang đấu tranh mãi rồi mới thở nhẹ ra và mở lời: "Tớ xin lỗi."
Cô nhẹ nhàng đáp: "Không phải lỗi của cậu.
Tớ thấy mọi người nói cũng không sai."
Cô tựa lưng vào ghế, giọng cô chậm rãi, trĩu nặng: "Cậu và tớ có sự khác biệt rất lớn.
Tớ cũng chẳng biết cảm xúc trong lòng mình bây giờ là gì.
Tớ cũng muốn ai đó hiểu được mình, hiểu được sự cố gắng của mình.
Đôi khi tớ nghi ngờ chính bản thân mình.
Có lúc tớ cũng tự hỏi: Liệu có phải mình đã rung động với một người mà mình không nên rung động?".
Nói xong, cô cụp mắt xuống, đôi tay vô thức siết lại.
Đó là điều cô đã giấu trong lòng suốt thời gian qua.
Minh Phong im lặng vài giây.
Cậu nhìn cô rất lâu, cho đến khi Hạ Vy cảm nhận được ánh mắt đó mà không dám ngẩng đầu.
Cuối cùng, cậu lên tiếng: "Tớ biết.
Tớ biết cậu đang đắn đo vì điều gì."
Cậu hít một hơi sâu, như đang cố sắp xếp lại những điều bản thân ấp ủ rất lâu.
"Có thể cậu nghe được rất nhiều thứ về tớ và cả những người xung quanh tớ, gia đình, các mối quan hệ,... tất cả những thứ đó cậu đều nghe rồi đúng không?
Và cả những điều người khác nói."
Hạ Vy không trả lời, nhưng im lặng chính là một sự thừa nhận.
Minh Phong tiếp tục: "Tớ biết những điều đó làm cậu chần chừ nhưng những gì mọi người thấy, những gì mọi người nói về tớ, những gì tớ có, với tớ đó đều là những thứ chẳng đáng quan trọng."
Gió nhẹ lướt qua, mái tóc Hạ Vy khẽ lay động.
Cậu nhìn cô, ánh mắt chân thành đến mức khiến cô không thể né tránh: "Có thể cậu không biết, từ ngày đầu cậu đứng trước cổng trường Lam Hà, tớ đã thấy cậu rồi."
Hạ Vy giật mình, ngẩng đầu nhìn cậu.
Một thoáng rung động xen lẫn bối rối dâng lên trong lòng Hạ Vy.
"Và cả những lần tớ đến thư viện, không phải tình cờ."
Lời nói ấy khiến tim Hạ Vy khựng lại.
Hai năm học tại Lam Hà, Minh Phong gần như chẳng bao giờ xuất hiện ở đó.
Còn năm nay, cậu đến thường xuyên đến mức ai cũng thắc mắc.
Ánh mắt cậu dịu xuống: "Tớ chỉ muốn nhờ cậu một điều."
Minh Phong nói, rõ ràng từng chữ: "Hãy để ý tớ thôi.
Mọi chuyện khác...
để tớ tự giải quyết."
Tim Hạ Vy đập chệch một nhịp.
Cậu nói tiếp: "Thật khó chịu khi mang tình cảm trong lòng mà không thể nói ra."
"Tớ thích cậu.
Tớ không muốn cậu cảm thấy khó xử hay thấy ngại nhưng tớ muốn chúng ta hẹn hò, nghiêm túc.
Nếu cậu cần thời gian, tớ sẽ chờ."
Những lời ấy rơi vào không gian yên tĩnh, khiến mọi thứ xung quanh như ngưng lại.
Hạ Vy bất động trong vài giây.
Cô không ngờ cậu lại chọn đúng lúc trái tim cô đang rối ren nhất để thổ lộ.
Trong lòng cô, cảm xúc dồn lên như sóng biển, vừa ấm vừa sợ, vừa muốn bước tới vừa muốn lùi lại.
Cuối cùng, Hạ Vy thở ra một hơi dài: "Tớ cần thời gian để sẽ suy nghĩ thêm."
Đó là lời thật.
Cô không thể trả lời ngay, không phải vì không thích mà lời cậu nói quá đường đột.
Minh Phong nhìn cô, không thất vọng cũng không buồn.
Ngược lại, cậu mỉm cười, rất nhẹ: "Tớ biết cậu là người hay suy nghĩ nhưng đừng suy nghĩ quá nhiều.
Hãy lo việc học của cậu trước."
Giọng cậu trở nên ấm áp: "Mai được nghỉ Tết Dương lịch, nghỉ Tết vui nhé.
Sắp thi học sinh giỏi rồi, tớ cũng mong cậu thi tốt.
"
Hạ Vy hơi ngạc nhiên.
Đây là lời chúc mà cậu chưa từng nói trong lúc họ im lặng gần 2 tuần qua.
Câu chúc mà cậu muốn nói từ lâu nhưng đã không thể nói trước kỳ thi kết thúc học kỳ I.
Cô khẽ mỉm cười: "Cậu biết không, ai cũng bảo cậu lạnh lùng, ít nói".
Cô nghiêng đầu nhìn cậu: "Nhưng mà bây giờ cậu nói rất nhiều."
Minh Phong nhìn cô, khoé môi nhếch lên thành một nụ cười rất hiền: "Tớ nói nhiều với mình cậu."
Im lặng lại phủ xuống nhưng lần này không phải im lặng căng thẳng như lúc đầu.
Mà là thứ im lặng ấm áp, dễ chịu.