[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,249
- 0
- 0
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 40: Buổi học cuối cùng
Chương 40: Buổi học cuối cùng
Sau bài phát biểu của Hạ Vy là phần tặng hoa tri ân thầy cô và phụ huynh.
Sân trường như vỡ òa trong cảm xúc: những vòng tay ôm, những lời cảm ơn nghẹn ngào, những ánh mắt đỏ hoe nhưng lại cố nở nụ cười.
Mùa hè năm ấy, tất cả đều thơm mùi nắng, chỉ riêng lòng người lại đậm vị chia ly.
Những bó hoa hướng dương rực rỡ được trao đi, như gửi gắm niềm tin, hy vọng vào một thế hệ trưởng thành.
Những lời dặn dò của thầy cô vang lên qua micro, đôi khi bị ngắt quãng vì xúc động.
Sau đó là nghi thức thả bóng bay bắt đầu.
Học sinh khối 12 được phát mỗi người một quả bóng xanh dương.
Hạ Vy cầm quả bóng của mình, đầu dây buộc quanh cổ tay mảnh mai.
Mỗi học sinh khối 12 gửi vào đó tất cả hy vọng, ước mơ và những khát khao rực cháy của mùa hè tuổi mười tám.
Đó không chỉ là một nghi thức, mà là khoảnh khắc tuổi trẻ trao lại bầu trời cho những dự định của tương lai.
Tiếng MC vang lên: "3...
2...
1... thả bóng!"
Một loạt bóng bay đồng loạt được thả lên bầu trời, nhẹ nhàng tách khỏi những bàn tay còn vương chút lưu luyến.
Mỗi quả bóng chọn một hướng riêng, cũng giống như từ khoảnh khắc này, mỗi học sinh sẽ bước tiếp trên con đường của riêng mình,
Khi buổi lễ khép lại, học sinh vẫn nán lại bên nhau, lưu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi mười tám bằng vài bức ảnh kỷ niệm, những nụ cười, những cái ôm, và cả những ánh mắt còn chưa muốn rời xa.
Sau đó, đám bạn của Hạ Vy kéo nhau ra cổng trường ăn kem.
Dù ai cũng mắt sưng, mệt lử, nhưng vẫn cố đùa để xua tan cảm xúc quá tải.
Tất cả cùng ngồi ở bàn phía ngoài vỉa hè.
An Nhiên vừa ăn vừa nói: "Này, bài tri ân của cậu xúc động thật đấy.
Tớ khóc nức nở ở dưới luôn."
Phương Linh gật gù: "Chuẩn.
Giải nhất Văn có khác nha."
Hạ Vy cười: "Lời tớ nói đều là thật lòng."
Cô quay sang đám bạn, nói chậm rãi: "Tớ cũng muốn nói điều này với các cậu.
Tuy tớ chỉ đến đây khi học lớp 12 thôi.
Tớ quen với An Nhiên trước đó rồi nhưng còn hai cậu thì mới biết khi học lớp 12 nhưng cảm ơn các cậu đã giúp tớ hoà nhập, giúp tớ trong học tập, hay những lúc tớ tâm trạng không tốt.
Tớ thật sự rất biết ơn.
Tớ chỉ tiếc, là chỉ mới quen được có một năm."
Phương Linh khịt mũi: "Nè, tự nhiên nói gì sướt mướt vậy."
An Nhiên ôm vai cô: "Muốn khóc thật đấy.
Nhưng này, sau này về Lam Hà vẫn phải gặp nhau, không đứa nào được im im rồi lặn mất đâu đấy."
"Tất nhiên rồi."
Hạ Vy mỉm cười, ánh mắt dịu lại.
Sau buổi lễ, học sinh khối 12 vẫn tiếp tục ôn thi tại trường.
Khối 12 bước vào lần thi thử thứ 3, cũng là lần thi thử cuối cùng trước khi bước vào kỳ thi thật.
Cả trường chìm trong tiếng bấm máy tính, tiếng lật sách, tiếng thở dài.
Vài ngày sau bảng điểm lại được dán lên ở bảng thông báo.
Cả hành lang như vỡ ào đi xem điểm.
"Minh Phong lại đứng nhất!"
"Hạ Vy đứng thứ 2 kìa!"
"Ghê thật!
Hai người đó đúng là áp sát nhau luôn."
Hạ Vy đứng trong đám đông, nhìn vào bảng điểm.
Cái tên Nguyễn Ngọc Hạ Vy - Hạng 2 nổi rõ trước mắt.
Không đứng nhất, nhưng cô đã nỗ lực rất nhiều để quay lại vị trí này.
Cái tên đứng ở vị trí quen thuộc phía trên cô: Minh Phong.
Không phải vì cậu đi du học mà bỏ bê, cũng không phải vì cô tiến bộ mà rút ngắn được khoảng cách.
Chỉ đơn giản, vị trí đó thuộc về cậu.
Và cô biết rõ hơn ai hết, sự cố gắng của cậu chưa từng ngừng lại.
Phương Linh đập vào vai cô: "Đứng top 2 rồi đó nha!
Đỉnh thật sự!"
"Còn cậu ấy thì vẫn đứng nhất."
An Nhiên liếc sang vị trí tên Minh Phong.
______
Những ngày hè tháng 6 nắng gắt đến mức chỉ cần đứng dưới sân trường vài phút thôi cũng đủ khiến da bỏng rát.
Vậy mà học sinh vẫn cố lết thân đến trường, bước đi nặng nề như mang cả cơn buồn ngủ của một đêm thức ôn bài theo cùng.
Tiếng ve cứ rền rĩ suốt buổi sáng, như tiếng đồng hồ đếm ngược đến lúc chia tay.
Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau, nhưng không ai nói ra, càng gần ngày cuối, mọi thứ càng trở nên quý giá.
Sân trường Lam Hà như lặng hơn so với thường lệ.
Chỉ còn lại tiếng dép chạm vào nền gạch và tiếng bút lách cách.
Tất cả đều đang làm nốt những ngày nghĩa vụ cuối cùng của cuộc đời học sinh.
Ngày 15/6, buổi học cuối cùng của khối 12.
Ngay từ sáng, ai cũng cảm nhận được cảm giác khác lạ trong không khí.
Không ồn ào, không náo nhiệt.
Những ánh mắt nhìn nhau đều chứa một điều gì đó khó gọi tên.
Hôm nay chẳng ai có tâm trạng để học nữa.
Sách vở mở ra chỉ để đó.
Họ ngồi, họ nhìn, họ mỉm cười với nhau như để khảm sâu vào trí nhớ những khoảnh khắc cuối cùng được gọi nhau bằng hai chữ bạn cùng lớp.
Ánh nắng trưa xuyên qua khung cửa sổ, đổ dài xuống nền lớp, vàng đến mức chói mắt.
Mây trời xanh thẫm, đẹp một cách lạ lùng.
Bầu trời xanh thẫm, trong trẻo một cách lạ lùng, như thể đã được ai đó tô thêm vài tầng sắc để trở nên đẹp hơn thường ngày.
Có lẽ, bầu trời luôn trở nên đẹp nhất vào những ngày ta sắp phải rời xa, như một món quà cuối cùng của tuổi trẻ, trước khi mỗi người bước tiếp về phía hành trình của riêng mình.
Thầy chủ nhiệm bước vào lớp, tiếng xôn xao vụt tắt.
Thầy nhìn từng đứa học trò bằng ánh mắt vừa bao dung vừa xa xăm.
Thầy nói chậm rãi: "Hôm nay là buổi học cuối cùng của các em dưới mái trường này."
Cả lớp im phăng phắc.
Giọng thầy không to, nhưng từng chữ một đều rơi xuống lòng người nghe như giọt nước chắt ra từ trái tim đầy yêu thương.
"Từ ngày mai sẽ không còn thầy cô kèm cặp từng bước như trước nữa, mà là sự tự giác và bản lĩnh của chính các em."
Ai đó phía cuối lớp cúi xuống bàn, không dám ngẩng lên.
Có lẽ người ấy sợ khi ngẩng lên sẽ không còn kìm được nước mắt.
"Thầy mong các em giữ gìn sức khỏe, sắp xếp thời gian ôn tập thật khoa học và đừng để áp lực làm mình chùn bước.
Hãy tin vào những gì mình đã nỗ lực suốt ba năm qua, vì không có cố gắng nào là vô nghĩa."
Một cơn gió nhẹ lướt qua làm rèm cửa khẽ động.
Hàng cây phượng ngoài sân cũng rụng thêm vài cánh, rơi xuống như mưa đỏ rải trên nền gạch.
"Những ngày thi thầy sẽ không thể gặp các em.
Chúc các em sắp tới bước vào kỳ thi với tâm thế vững vàng, bình tĩnh và tự tin nhất.
Và thầy tin rằng, khi cánh cổng phòng thi khép lại, một cánh cửa tương lai tốt đẹp hơn sẽ mở ra."
Thầy vẫn đứng đó, dáng người quen thuộc, chiếc áo sơ mi cũ được ủi phẳng phiu, mắt nhìn chúng tôi đầy tự hào xen lẫn lo lắng.
Rồi thấy mỉm cười nói tiếp: "Một câu cuối cùng thầy muốn nói: Giữa hàng ngàn người ngoài kia, cảm ơn vì chúng ta đã gặp được nhau."
Cả lớp lặng đi.
Không ai đứng lên vỗ tay, không ai cười lớn, bởi điều đó sẽ quá nhẹ trước những lời thầy vừa gửi gắm.
Họ chỉ im lặng, để trái tim tự vỗ tay trong sự nghẹn ngào.
Hôm đó, chẳng ai muốn về.
Ai cũng thu dọn sách vở chậm hơn, ngồi nán lại thêm chút nữa.
Nắng chiều hắt vào lớp, vàng óng như trải một lớp kỷ niệm lên từng chiếc bàn gỗ.
Hạ Vy cũng thu dọn đồ, nhưng đôi tay cô cứ chậm chạp một cách kỳ lạ.
Những người bạn thân từ bàn bên sang gọi.
"Vy ơi, về thôi!"
Cô mỉm cười, đứng dậy.
Khi bước ra khỏi lớp, cô nhìn thấy Minh Phong đang đi phía trước cùng nhóm bạn thân của cậu.
Dáng người cao, vai áo hơi dính ánh nắng.
Cô lặng lẽ đi theo sau bóng lưng ấy, từng bước một.
Cô mong cậu đừng quay lại.
Mà vì cô muốn được nhìn cậu thêm chút nữa... dù chỉ là bóng lưng.
Họ cứ vậy bước từ dãy lớp học đến tận cổng trường.
Minh Phong lên xe trước, cửa xe đóng lại.
Cô đứng yên vài giây.
Vài người bạn vẫy tay chào cô.
Rồi cô chậm rãi đi về phía trạm xe buýt cách cổng trường khoảng hai mươi, ba mươi mét.
Mỗi bước chân như nặng hơn.
Cô không biết rằng phía sau một ánh mắt vẫn đang dõi theo.
Minh Phong ngồi trên xe, cậu nhìn qua phía cửa kính khi xe bắt đầu chạy.
Bóng lưng Hạ Vy, mảnh mai, tóc buông nhẹ, lay theo gió.
Hai cái tên cuối cùng rồi cũng khép lại ở mùa hè rực nắng, để lại một khoảng trống dịu dàng mà nhói buốt trong những trang cuối của thanh xuân.
Sau ngày hôm nay, khối 12 trở về nhà, bắt đầu hai tuần ôn tập cuối cùng trước kỳ thi tốt nghiệp.
Các nhóm chat lớp vốn náo nhiệt cũng im lìm như rơi vào trạng thái đóng băng.
Mọi người đều quay cuồng trong việc ôn tập, học - ăn - ngủ.
Lặp lại như một chiếc máy.
Nhiều hôm 12 giờ đêm, phòng vẫn sáng ánh đèn, tiếng lật sách còn vang trong phòng.
Đây là chặng đường mà ai cũng muốn xuất hiện với phiên bản tốt nhất của mình.
__________
Ngày 25/6 học sinh đến trường làm thủ tục dự thi.
Không khí thi cử nặng nề như bao phủ cả cổng trường.
Ai cũng lo lắng, ai cũng căng thẳng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.
Hạ Vy cũng xuất hiện trong sân trường, tay cầm tờ giấy báo dự thi.
Dáng vẻ trông trưởng thành hơn, nhưng mắt vẫn phảng phất khoảng lặng không dễ nhìn ra.
Cô gặp bạn bè, cười nhẹ, nói chuyện đôi câu.
Không ai nhắc đến nỗi sợ hay áp lực, nhưng trong ánh mắt của mỗi người đều có sự quyết tâm.
Tối trước ngày thi, các nhóm chat hoạt động trở lại sau nhiều ngày yên ắng.
"Mai thi tốt nhé các cậu."
"Cố mà làm cho hết bài."
"Chúc mọi người đỗ nguyện vọng 1 nha!"
Những lời chúc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khiến tim nhiều người mềm đi vì xúc động.
Điện thoại Hạ Vy cũng sáng lên liên tục.
Cô mỉm cười khi đọc từng tin nhắn.
Nhưng trong những cái tên nhắn tin, không có tin nhắn từ Minh Phong.
Cô biết điều ấy vì hai người đã không còn nhắn tin từ lâu rồi.
Có những người, dù không nói lời tạm biệt thì khoảnh khắc xa nhau cũng đã là một lời từ biệt rồi.