[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,249
- 0
- 0
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 60: "Em không khóc đâu."
Chương 60: "Em không khóc đâu."
Minh Phong đến đón Hạ Vy về chỗ cậu ở.
Thời gian hai người ở cùng nhau không còn nhiều.
Khoảng thời gian ở bên nhau giờ đây trở nên mong manh, đếm được bằng từng nhịp thở, từng ánh nhìn lặng lẽ.
Cậu sắp sang Anh, còn cô ở lại Việt Nam, giữa họ không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là những múi giờ lệch nhau.
Có lẽ sau này, những cuộc gọi sẽ thay cho cái nắm tay, những tin nhắn sẽ thay cho cái ôm ấm áp.
Vừa vào nhà, Minh Phong đặt chìa khóa xe xuống bàn.
"Anh đặt một chút đồ ăn khuya rồi."
"Anh đi tắm chút."
Cậu quay sang đưa điện thoại cho Hạ Vy.
"Lát nữa nếu có điện thoại gọi giao đồ ăn em nghe giúp anh nhé.
Anh trả tiền rồi."
"Vâng."
Hạ Vy nhận lấy.
Cô ngồi nghịch điện thoại của Minh Phong một chút.
Một lúc sau thì điện thoại cô rung lên, cuộc gọi video từ nhóm bạn cấp 3.
Hạ Vy nhấn nhận, màn hình hiện lên những gương mặt quen thuộc.
"Các cậu khi nào đi học?"
"Tớ vừa lên rồi, ngày kia đi học."
"Tớ tuần sau mới đi."
Những câu chuyện nhỏ, những tiếng cười quen thuộc.
Khiến lòng cô thoải mái hơn một chút.
Đúng lúc đó, Minh Phong bước ra từ phòng cậu.
Vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt.
"Em nhận đồ ăn rồi à?"
Cậu thấy túi đồ ăn trên bàn, hỏi cô.
Giọng cậu vang lên rõ ràng và lọt thẳng vào cuộc gọi.
Phía bên kia lập tức im lặng một giây.
"Giọng của ai vậy?"
"Vy đang ở cùng Minh Phong à?"
Hạ Vy khựng lại.
Cô ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Minh Phong cũng dừng lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau, một chút bối rối.
"Phải không vậy?"
Hạ Vy cắn nhẹ môi rồi gật đầu.
"Ừ."
Cô thừa nhận nhưng ánh mắt vẫn chưa rời khỏi Minh Phong.
Cậu tiến đến cầm túi đồ ăn ở trên bàn mang vào bếp ăn.
Đi thẳng vào bếp như để tránh làm cô khó xử.
Phía bên kia bắt đầu xôn xao.
"Ô, vậy thôi nói chuyện sau nhé!"
"Bye!"
"Bye!"
Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng.
Không khí trở lại yên tĩnh.
Hạ Vy đứng dậy cầm điện thoại của cậu.
Đi về phía bếp.
"Em nói chuyện xong rồi à?"
"Vâng."
Minh Phong gật đầu, cậu đang mở túi sắp xếp đồ ăn.
Hạ Vy tiến lại gần.
"Để em làm cho."
Cô mở túi đồ ăn, lấy từng hộp ra sắp xếp lên bàn.
Động tác chậm rãi, nhẹ nhàng.
Minh Phong đứng dựa vào bàn bếp nhìn cô.
Ánh mắt rất sâu như muốn ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ nhất.
Đột nhiên cậu bước tới, đứng phía sau cô, vòng tay qua eo, cằm tựa nhẹ lên vai cô.
Hạ Vy giật mình, cơ thể hơi cứng lại.
"Anh làm em giật mình..."
"Nếu có người con trai khác tiếp cận em thì sao?"
Hạ Vy khựng lại.
"Hả?
Làm gì có ai chứ..."
"Nếu có thì sao?
Nếu anh không ở đây sẽ có người khác tỏ tình với em thì sao?"
"Em cũng đâu có thích họ."
Một câu trả lời đơn giản nhưng rất chắc chắn.
Minh Phong bật cười.
"Còn anh thì sao?"
Hạ Vy không quay lại, tay vẫn đang lấy đồ ăn ra.
"Anh cũng vậy."
Minh Phong im lặng một lúc rồi nói.
"Anh sẽ về sớm."
"Nếu có thời gian anh sẽ về."
Không khí bỗng trầm xuống, một khoảng lặng rất dài.
Hạ Vy cúi đầu.
"Ừm..."
Chỉ một tiếng nhưng nặng.
Mắt cô bắt đầu đỏ dần nhưng cậu đứng phía sau không thể thấy.
"Chờ anh nhé."
Hạ Vy không nói, chỉ gật đầu.
Nếu lúc này mở miệng, có lẽ cô sẽ không kìm được nước mắt.
Lúc sau cô mới bảo cậu buông cô ra, hai người ngồi xuống bàn ăn.
Sau đó họ ra phòng khách mở một bộ phim.
Nhưng không ai thật sự xem.
Họ nói chuyện, những điều vụn vặt, những điều không liên quan đến ngày mai.
Thời gian trôi, kim đồng hồ chạm 12 giờ.
Đêm đó, có người thức rất lâu.
Sáng hôm sau, hơn 7 giờ.
Minh Phong đã dậy.
Cậu bước nhẹ vào phòng.
Hạ Vy vẫn đang ngủ, mái tóc xõa trên gối, khuôn mặt yên bình.
Cậu ngồi xuống đưa tay chạm nhẹ vào má cô.
Hạ Vy hơi động đậy nhưng không tỉnh.
"Anh đi gặp bố mẹ một lúc."
Cậu ghé vào tai cô nói nhỏ.
"Lát nữa anh quay lại."
"Em cứ ngủ đi.
Anh về sẽ gọi em dậy."
Hạ Vy nghe lờ mờ.
"Ừm..."
Một tiếng đáp rất nhẹ.
Cô vẫn còn buồn ngủ.
Minh Phong đứng dậy rời khỏi phòng.
Cậu lái xe đến chỗ bố mẹ.
"Con ăn sáng chưa?"
"Vào ăn cùng bố mẹ đi."
Minh Phong lắc đầu.
"Con qua chào bố mẹ rồi về.
Không ở lại đâu ạ."
Cậu biết có người đang chờ mình ở nhà.
Cậu định sẽ mua đồ ăn sáng về rồi cùng ăn với Hạ Vy.
"Ăn uống đầy đủ.
Ở bên đó không có ai chăm con, nhớ giữ gìn sức khỏe."
"Khi nào con về tiếp?"
"Nếu có dịp nghỉ dài con sẽ về."
"11h30 bay phải không?"
"Vâng.
10h con ra sân bay."
"Sang đó thì gọi cho bố mẹ."
"Vâng.
Bố mẹ giữ gìn sức khỏe.
Con về đây ạ."
"Ừ.
Tạm biệt con."
Bố cậu vỗ vai, một cái vỗ rất nhẹ nhưng đủ để cậu hiểu.
Khoảng một tiếng sau, Minh Phong quay về, Hạ Vy đã dậy.
Thực ra, sau khi cậu ra ngoài thì khoảng nửa tiếng sau cô đã dậy.
Đêm qua cô ngủ rất muộn.
Cô ngồi viết một bức thư, những dòng chữ không thể nói thành lời.
Sáng nay khi cậu rời đi.
Cô lặng lẽ vào phòng mở balo của cậu tìm một ngăn nhỏ nhét bức thư vào đó như cất giấu một phần trái tim mình.
Minh Phong đặt đồ ăn sáng xuống bàn.
"Em qua đây ăn sáng đi."
___________
Khoảng 10h, Minh Phong đặt xe ra sân bay, Hạ Vy đi cùng cậu.
Suốt quãng đường không ai nói gì.
Hạ Vy nghiêng đầu nhìn ra cửa kính.
Những tòa nhà, những con đường trôi qua chậm rãi như thể thời gian cũng đang chậm lại.
Minh Phong nắm tay cô rất chặt.
Cậu nhìn cô nhưng không biết cô đang nghĩ gì.
Đây là quãng thời gian cuối cùng trước khi họ không còn ở cùng một thành phố.
Và kỳ lạ thay, chiếc xe dường như cũng đi chậm hơn.
Gió bên ngoài, ánh nắng nhẹ.
Tất cả đều trở nên mờ nhạt.
Đến sân bay vẫn còn sớm.
Họ vào phòng chờ ngồi cạnh nhau.
Gần đến giờ, Minh Phong đứng dậy.
Hạ Vy cũng đi theo cậu đến khi không thể đi cùng cậu được nữa.
Hai người dừng lại, tay vẫn nắm, không ai buông.
Minh Phong cúi xuống hôn cô, một nụ hôn rất lâu cậu mới buông
"Em yêu anh."
Lần đầu tiên cô nói ba từ này với cậu mà trước giờ cô chưa từng nói.
Minh Phong nhìn cô.
"Anh cũng yêu em."
"Anh sẽ về sớm."
Mắt Hạ Vy đỏ lên nhưng cô không khóc.
"Anh đi nhé."
"Ừm."
"Đừng khóc đấy nhé."
Một tay cậu chạm nhẹ vào gương mặt cô.
"Anh sẽ không đi lâu."
Hạ Vy lắc đầu.
"Em không khóc đâu."
Nhưng giọng cô đã bắt đầu vỡ, cuối cùng vẫn phải buông tay nhau.
"Em về cẩn thận."
"Anh cũng đi cẩn thận.
Sang đó báo cho em nhé."
"Ừ."
Hạ Vy quay đi.
Ngay khoảnh khắc đó, nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má cô, không để cậu nhìn thấy.
Mùa hạ năm mười tám tuổi, họ đã lạc mất nhau giữa những ngã rẽ của thanh xuân.
Nhưng chính mùa hạ năm ấy đã giữ lại một người, giữ lại dáng hình của một chàng trai chưa từng phai nhạt.
Và mùa hạ năm nay, họ lại đứng cạnh nhau, như thể mọi chia xa chỉ là một đoạn đường vòng.
Khi mỗi người âm thầm ôm ấp giấc mơ của riêng mình, vững lòng bước trên con đường đã chọn, chẳng cần vội vàng trước nhịp chảy của thời gian.
Bởi chúng ta hiểu rằng, mọi chờ đợi đều có ý nghĩa của nó.
Để đến một ngày gặp lại, ta không còn là những đứa trẻ của năm tháng cũ, mà là phiên bản trưởng thành, rực rỡ của chính mình.
Và khi ấy, cái nắm tay sẽ vững vàng hơn, ánh mắt cũng dịu dàng mà kiên định hơn bao giờ hết.
Dẫu muộn một nhịp, bất kể Đông Tây, qua bao mùa xuân hạ thu đông, chỉ nguyện một điều, ngày trùng phùng sẽ đến, sớm hơn cả nỗi nhớ kịp gọi tên.
End.
❀❀❀❀❀❀
Gửi đến bạn - những người đã lặng lẽ đi cùng câu chuyện này.
Khi viết câu chuyện này, mình nhận ra rằng mỗi câu chữ trong truyện không chỉ là tưởng tượng, mà còn là những mảnh cảm xúc rất thật mình đã đặt vào câu chuyện.
Và có những chi tiết mình đã gửi gắm cả tuổi trẻ của mình vào trong đó.
Có thể câu chuyện này không hoàn hảo, có những điều chưa trọn vẹn, hy vọng rằng ở đâu đó, giữa những trang truyện, bạn đã tìm thấy một chút đồng cảm, hoặc đơn giản là một nơi để nghỉ chân, để thả lỏng cảm xúc của mình.
Có thể ở đâu đó trong câu chuyện này, bạn đã từng thấy chính mình, trong một ánh mắt, một nỗi nhớ, hay một khoảnh khắc lặng im.
Cảm ơn bạn vì đã ở lại đến tận đây.
Giữa vô vàn câu chuyện ngoài kia, việc bạn chọn đọc và đồng hành cùng nhân vật chính là một điều vô cùng đặc biệt và mình biết ơn vì điều đó.
Có thể khi đọc đến chương cuối cùng, có thể sẽ có người thắc mắc sao lại có cái kết như vậy.
Vì vốn dĩ mình đã viết phần 2 cho câu chuyện này (giai đoạn nửa sau cuộc sống đại học và trưởng thành sau này) nhưng phần 1 lại chưa được nhiều người biết đến (Nói chính xác hơn là "flop" ☹).
Mình cũng không biết rằng mọi người có mong chờ phần 2 hay không, có thể mình sẽ đăng tải phần 2 vào một ngày nào đó khi câu chuyện này được nhiều người biết đến hơn hoặc khi một ngày đẹp trời nào đó mình có hứng thú đăng tải tiếp ^◡^.
Cũng có thể mãi mãi nó chỉ dừng lại ở phần 1.
Nhưng mình cũng hy vọng các bạn có thể chia sẻ và tương tác với câu chuyện này nhiều hơn.
Và hơn nữa, phần 1 sẽ có ngoại truyện, tiết lộ những chi tiết, những mẩu chuyện chưa từng xuất hiện (như chiếc đàn piano, hình xăm, gia đình của Minh Phong, mối quan hệ của Minh Phong với Yến Chi vì sao sau này không nhắc đến, thời gian Minh Phong ở bên Anh hay thời gian Hạ Vy ở nhà Minh Phong vào dịp hè...).
Nếu bạn tò mò, hãy chờ đón Ngoại truyện nhé! (Ngoại truyện mình sẽ đăng tải trên nền tảng Rookies trước, sau đó sẽ đăng tải trên Wattpad.)
Một ngày nào đó bạn nhớ lại câu chuyện này, mình mong đó sẽ là một ký ức nhẹ nhàng.
Nếu câu chuyện này có thể khiến bạn mỉm cười, hay chợt rung động trong một giây nào đó thì với mình như vậy là đủ.
Hẹn gặp lại bạn ở phần 2 hoặc trong một câu chuyện khác, vào một ngày mà chúng ta vẫn còn tin vào những điều đẹp đẽ.
Cảm ơn các bạn đã dành thời gian cho câu chuyện này.
Chúc các bạn trên hành trình của riêng mình sẽ luôn có đủ dũng cảm để yêu, và đủ bình yên để buông bỏ những thứ không thuộc về mình.
Chúc bạn một ngày nào đó sẽ chạm tới tương lai mà mình hằng mong đợi, rực rỡ, dịu dàng, và đúng với tất cả những gì trái tim bạn đã từng tin tưởng.
Tác giả
Mắt nhỏ
(Đôi mắt nhỏ đi ngắm nhìn bầu trời rộng lớn)
Truyện mình đăng tải trên 2 nền tảng duy nhất:
Rookies: https://rookies.vn/truyen/mua-ha-van-giu-mot-nguoi
Wattpad: https://www.wattpad.com/story/407894955-mùa-hạ-vẫn-giữ-một-người
Acc tiktok của mình để PR truyện: https://www.tiktok.com/@matnhoo?_r=1&_t=ZS-959QiDkxVbu