Khác Mùa hạ vẫn giữ một người

Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 40: Buổi học cuối cùng


Sau bài phát biểu của Hạ Vy là phần tặng hoa tri ân thầy cô và phụ huynh.

Sân trường như vỡ òa trong cảm xúc: những vòng tay ôm, những lời cảm ơn nghẹn ngào, những ánh mắt đỏ hoe nhưng lại cố nở nụ cười.

Mùa hè năm ấy, tất cả đều thơm mùi nắng, chỉ riêng lòng người lại đậm vị chia ly.

Những bó hoa hướng dương rực rỡ được trao đi, như gửi gắm niềm tin, hy vọng vào một thế hệ trưởng thành.

Những lời dặn dò của thầy cô vang lên qua micro, đôi khi bị ngắt quãng vì xúc động.

Sau đó là nghi thức thả bóng bay bắt đầu.

Học sinh khối 12 được phát mỗi người một quả bóng xanh dương.

Hạ Vy cầm quả bóng của mình, đầu dây buộc quanh cổ tay mảnh mai.

Mỗi học sinh khối 12 gửi vào đó tất cả hy vọng, ước mơ và những khát khao rực cháy của mùa hè tuổi mười tám.

Đó không chỉ là một nghi thức, mà là khoảnh khắc tuổi trẻ trao lại bầu trời cho những dự định của tương lai.

Tiếng MC vang lên: "3...

2...

1... thả bóng!"

Một loạt bóng bay đồng loạt được thả lên bầu trời, nhẹ nhàng tách khỏi những bàn tay còn vương chút lưu luyến.

Mỗi quả bóng chọn một hướng riêng, cũng giống như từ khoảnh khắc này, mỗi học sinh sẽ bước tiếp trên con đường của riêng mình,

Khi buổi lễ khép lại, học sinh vẫn nán lại bên nhau, lưu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi mười tám bằng vài bức ảnh kỷ niệm, những nụ cười, những cái ôm, và cả những ánh mắt còn chưa muốn rời xa.

Sau đó, đám bạn của Hạ Vy kéo nhau ra cổng trường ăn kem.

Dù ai cũng mắt sưng, mệt lử, nhưng vẫn cố đùa để xua tan cảm xúc quá tải.

Tất cả cùng ngồi ở bàn phía ngoài vỉa hè.

An Nhiên vừa ăn vừa nói: "Này, bài tri ân của cậu xúc động thật đấy.

Tớ khóc nức nở ở dưới luôn."

Phương Linh gật gù: "Chuẩn.

Giải nhất Văn có khác nha."

Hạ Vy cười: "Lời tớ nói đều là thật lòng."

Cô quay sang đám bạn, nói chậm rãi: "Tớ cũng muốn nói điều này với các cậu.

Tuy tớ chỉ đến đây khi học lớp 12 thôi.

Tớ quen với An Nhiên trước đó rồi nhưng còn hai cậu thì mới biết khi học lớp 12 nhưng cảm ơn các cậu đã giúp tớ hoà nhập, giúp tớ trong học tập, hay những lúc tớ tâm trạng không tốt.

Tớ thật sự rất biết ơn.

Tớ chỉ tiếc, là chỉ mới quen được có một năm."

Phương Linh khịt mũi: "Nè, tự nhiên nói gì sướt mướt vậy."

An Nhiên ôm vai cô: "Muốn khóc thật đấy.

Nhưng này, sau này về Lam Hà vẫn phải gặp nhau, không đứa nào được im im rồi lặn mất đâu đấy."

"Tất nhiên rồi."

Hạ Vy mỉm cười, ánh mắt dịu lại.

Sau buổi lễ, học sinh khối 12 vẫn tiếp tục ôn thi tại trường.

Khối 12 bước vào lần thi thử thứ 3, cũng là lần thi thử cuối cùng trước khi bước vào kỳ thi thật.

Cả trường chìm trong tiếng bấm máy tính, tiếng lật sách, tiếng thở dài.

Vài ngày sau bảng điểm lại được dán lên ở bảng thông báo.

Cả hành lang như vỡ ào đi xem điểm.

"Minh Phong lại đứng nhất!"

"Hạ Vy đứng thứ 2 kìa!"

"Ghê thật!

Hai người đó đúng là áp sát nhau luôn."

Hạ Vy đứng trong đám đông, nhìn vào bảng điểm.

Cái tên Nguyễn Ngọc Hạ Vy - Hạng 2 nổi rõ trước mắt.

Không đứng nhất, nhưng cô đã nỗ lực rất nhiều để quay lại vị trí này.

Cái tên đứng ở vị trí quen thuộc phía trên cô: Minh Phong.

Không phải vì cậu đi du học mà bỏ bê, cũng không phải vì cô tiến bộ mà rút ngắn được khoảng cách.

Chỉ đơn giản, vị trí đó thuộc về cậu.

Và cô biết rõ hơn ai hết, sự cố gắng của cậu chưa từng ngừng lại.

Phương Linh đập vào vai cô: "Đứng top 2 rồi đó nha!

Đỉnh thật sự!"

"Còn cậu ấy thì vẫn đứng nhất."

An Nhiên liếc sang vị trí tên Minh Phong.

______

Những ngày hè tháng 6 nắng gắt đến mức chỉ cần đứng dưới sân trường vài phút thôi cũng đủ khiến da bỏng rát.

Vậy mà học sinh vẫn cố lết thân đến trường, bước đi nặng nề như mang cả cơn buồn ngủ của một đêm thức ôn bài theo cùng.

Tiếng ve cứ rền rĩ suốt buổi sáng, như tiếng đồng hồ đếm ngược đến lúc chia tay.

Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau, nhưng không ai nói ra, càng gần ngày cuối, mọi thứ càng trở nên quý giá.

Sân trường Lam Hà như lặng hơn so với thường lệ.

Chỉ còn lại tiếng dép chạm vào nền gạch và tiếng bút lách cách.

Tất cả đều đang làm nốt những ngày nghĩa vụ cuối cùng của cuộc đời học sinh.

Ngày 15/6, buổi học cuối cùng của khối 12.

Ngay từ sáng, ai cũng cảm nhận được cảm giác khác lạ trong không khí.

Không ồn ào, không náo nhiệt.

Những ánh mắt nhìn nhau đều chứa một điều gì đó khó gọi tên.

Hôm nay chẳng ai có tâm trạng để học nữa.

Sách vở mở ra chỉ để đó.

Họ ngồi, họ nhìn, họ mỉm cười với nhau như để khảm sâu vào trí nhớ những khoảnh khắc cuối cùng được gọi nhau bằng hai chữ bạn cùng lớp.

Ánh nắng trưa xuyên qua khung cửa sổ, đổ dài xuống nền lớp, vàng đến mức chói mắt.

Mây trời xanh thẫm, đẹp một cách lạ lùng.

Bầu trời xanh thẫm, trong trẻo một cách lạ lùng, như thể đã được ai đó tô thêm vài tầng sắc để trở nên đẹp hơn thường ngày.

Có lẽ, bầu trời luôn trở nên đẹp nhất vào những ngày ta sắp phải rời xa, như một món quà cuối cùng của tuổi trẻ, trước khi mỗi người bước tiếp về phía hành trình của riêng mình.

Thầy chủ nhiệm bước vào lớp, tiếng xôn xao vụt tắt.

Thầy nhìn từng đứa học trò bằng ánh mắt vừa bao dung vừa xa xăm.

Thầy nói chậm rãi: "Hôm nay là buổi học cuối cùng của các em dưới mái trường này."

Cả lớp im phăng phắc.

Giọng thầy không to, nhưng từng chữ một đều rơi xuống lòng người nghe như giọt nước chắt ra từ trái tim đầy yêu thương.

"Từ ngày mai sẽ không còn thầy cô kèm cặp từng bước như trước nữa, mà là sự tự giác và bản lĩnh của chính các em."

Ai đó phía cuối lớp cúi xuống bàn, không dám ngẩng lên.

Có lẽ người ấy sợ khi ngẩng lên sẽ không còn kìm được nước mắt.

"Thầy mong các em giữ gìn sức khỏe, sắp xếp thời gian ôn tập thật khoa học và đừng để áp lực làm mình chùn bước.

Hãy tin vào những gì mình đã nỗ lực suốt ba năm qua, vì không có cố gắng nào là vô nghĩa."

Một cơn gió nhẹ lướt qua làm rèm cửa khẽ động.

Hàng cây phượng ngoài sân cũng rụng thêm vài cánh, rơi xuống như mưa đỏ rải trên nền gạch.

"Những ngày thi thầy sẽ không thể gặp các em.

Chúc các em sắp tới bước vào kỳ thi với tâm thế vững vàng, bình tĩnh và tự tin nhất.

Và thầy tin rằng, khi cánh cổng phòng thi khép lại, một cánh cửa tương lai tốt đẹp hơn sẽ mở ra."

Thầy vẫn đứng đó, dáng người quen thuộc, chiếc áo sơ mi cũ được ủi phẳng phiu, mắt nhìn chúng tôi đầy tự hào xen lẫn lo lắng.

Rồi thấy mỉm cười nói tiếp: "Một câu cuối cùng thầy muốn nói: Giữa hàng ngàn người ngoài kia, cảm ơn vì chúng ta đã gặp được nhau."

Cả lớp lặng đi.

Không ai đứng lên vỗ tay, không ai cười lớn, bởi điều đó sẽ quá nhẹ trước những lời thầy vừa gửi gắm.

Họ chỉ im lặng, để trái tim tự vỗ tay trong sự nghẹn ngào.

Hôm đó, chẳng ai muốn về.

Ai cũng thu dọn sách vở chậm hơn, ngồi nán lại thêm chút nữa.

Nắng chiều hắt vào lớp, vàng óng như trải một lớp kỷ niệm lên từng chiếc bàn gỗ.

Hạ Vy cũng thu dọn đồ, nhưng đôi tay cô cứ chậm chạp một cách kỳ lạ.

Những người bạn thân từ bàn bên sang gọi.

"Vy ơi, về thôi!"

Cô mỉm cười, đứng dậy.

Khi bước ra khỏi lớp, cô nhìn thấy Minh Phong đang đi phía trước cùng nhóm bạn thân của cậu.

Dáng người cao, vai áo hơi dính ánh nắng.

Cô lặng lẽ đi theo sau bóng lưng ấy, từng bước một.

Cô mong cậu đừng quay lại.

Mà vì cô muốn được nhìn cậu thêm chút nữa... dù chỉ là bóng lưng.

Họ cứ vậy bước từ dãy lớp học đến tận cổng trường.

Minh Phong lên xe trước, cửa xe đóng lại.

Cô đứng yên vài giây.

Vài người bạn vẫy tay chào cô.

Rồi cô chậm rãi đi về phía trạm xe buýt cách cổng trường khoảng hai mươi, ba mươi mét.

Mỗi bước chân như nặng hơn.

Cô không biết rằng phía sau một ánh mắt vẫn đang dõi theo.

Minh Phong ngồi trên xe, cậu nhìn qua phía cửa kính khi xe bắt đầu chạy.

Bóng lưng Hạ Vy, mảnh mai, tóc buông nhẹ, lay theo gió.

Hai cái tên cuối cùng rồi cũng khép lại ở mùa hè rực nắng, để lại một khoảng trống dịu dàng mà nhói buốt trong những trang cuối của thanh xuân.

Sau ngày hôm nay, khối 12 trở về nhà, bắt đầu hai tuần ôn tập cuối cùng trước kỳ thi tốt nghiệp.

Các nhóm chat lớp vốn náo nhiệt cũng im lìm như rơi vào trạng thái đóng băng.

Mọi người đều quay cuồng trong việc ôn tập, học - ăn - ngủ.

Lặp lại như một chiếc máy.

Nhiều hôm 12 giờ đêm, phòng vẫn sáng ánh đèn, tiếng lật sách còn vang trong phòng.

Đây là chặng đường mà ai cũng muốn xuất hiện với phiên bản tốt nhất của mình.

__________

Ngày 25/6 học sinh đến trường làm thủ tục dự thi.

Không khí thi cử nặng nề như bao phủ cả cổng trường.

Ai cũng lo lắng, ai cũng căng thẳng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.

Hạ Vy cũng xuất hiện trong sân trường, tay cầm tờ giấy báo dự thi.

Dáng vẻ trông trưởng thành hơn, nhưng mắt vẫn phảng phất khoảng lặng không dễ nhìn ra.

Cô gặp bạn bè, cười nhẹ, nói chuyện đôi câu.

Không ai nhắc đến nỗi sợ hay áp lực, nhưng trong ánh mắt của mỗi người đều có sự quyết tâm.

Tối trước ngày thi, các nhóm chat hoạt động trở lại sau nhiều ngày yên ắng.

"Mai thi tốt nhé các cậu."

"Cố mà làm cho hết bài."

"Chúc mọi người đỗ nguyện vọng 1 nha!"

Những lời chúc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khiến tim nhiều người mềm đi vì xúc động.

Điện thoại Hạ Vy cũng sáng lên liên tục.

Cô mỉm cười khi đọc từng tin nhắn.

Nhưng trong những cái tên nhắn tin, không có tin nhắn từ Minh Phong.

Cô biết điều ấy vì hai người đã không còn nhắn tin từ lâu rồi.

Có những người, dù không nói lời tạm biệt thì khoảnh khắc xa nhau cũng đã là một lời từ biệt rồi.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 41: Kì thi cuối cùng thời học sinh


Sáng ngày thi đầu tiên, chuông báo thức vang lên khi trời còn chưa sáng hẳn.

Cô ngồi dậy, ngẩn người vài giây, rồi hít một hơi thật dài.

Hôm nay ngày mà suốt ba năm qua luôn được nhắc đến như một cột mốc đáng sợ lẫn đáng mong đợi.

Cô bước xuống giường, chỉnh lại rèm cửa.

Ánh nắng mới của buổi sáng len qua khe cửa, sáng trong và dịu nhẹ, khác hẳn cái nắng gay gắt những ngày đầu hè.

Hạ Vy soi mình trong gương, buộc lại tóc gọn gàng.

Cô chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng: giấy báo dự thi, thẻ căn cước, bút, bút chì, tẩy...

Tất cả được xếp ngay ngắn trong túi.

Cô không muốn ngày trọng đại này xảy ra bất cứ sai sót nào.

Dưới bếp, mẹ cô đã dậy từ rất sớm.

"Con ăn sáng đi.

Còn nhiều thời gian, đừng vội vàng quá."

Mẹ nói khi thấy cô bước vào.

"Vâng ạ."

Bữa sáng hôm nay là một món đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng.

Mẹ luôn như vậy, luôn lo lắng từng chút nhỏ nhặt mà không bao giờ nói ra.

Mẹ chở cô đến trường thi.

Con đường buổi sớm hôm nay không còn yên ả như mọi ngày.

Xe cộ đông đúc.

Các phụ huynh đứng kín cả cổng trường, gương mặt lo lắng hiện rõ trong ánh mắt dõi theo từng bước chân con cái mình.

Hạ Vy xuống xe, chỉnh lại quai ba lô.

Mẹ cô đứng sau, dặn một câu quen thuộc.

"Đi đi con.

Bình tĩnh.

Thi tốt nhé."

"Vâng ạ."

Cô nhìn mẹ vài giây trước khi quay đi.

Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra rằng mẹ cũng đang hồi hộp không kém như bao phụ huynh khác, không còn là người cô giáo trong trang phục đến trường như mọi lần.

Từ bây giờ, không ai có thể giúp cô nữa.

Cô bước qua cánh cổng trường với cảm giác như bước qua một ranh giới khác của cuộc đời.

Buổi sáng ngày đầu tiên thi môn Văn.

Hạ Vy tìm được phòng thi của mình theo bảng danh sách.

Cô không thấy bạn bè cùng lớp nào cả.

Các phòng thi được sắp theo thứ tự tên nên bạn bè đều tản ra khắp nơi.

Cô ngồi xuống bàn, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi.

Khi đề thi được phát xuống, những tiếng sột soạt vang lên.

Cô hít sâu, mở đề.

Và bắt đầu viết.

Từng câu từng chữ chảy ra từ ngòi bút, như trút hết những gì đã tích lũy suốt những tháng vất vả vừa qua.

Đề không quá khó, chỉ cần bình tĩnh là có thể hoàn thành tốt.

Khi giám thị báo còn 15 phút, cô xem lại bài lần cuối.

Trống điểm thời gian vang lên, kết thúc môn thi đầu tiên.

Buổi chiều thi môn Toán.

Nắng buổi chiều gay gắt hơn.

Hành lang nóng đến mức ánh nắng hắt lại khiến ai cũng khẽ nheo mắt.

Môn Toán khiến không khí càng trở nên căng thẳng hơn.

Dù là môn bắt buộc, nhưng số phận của rất nhiều học sinh phụ thuộc vào nó.

Trong phòng thi, Hạ Vy cảm thấy tim mình đập hơi nhanh.

Đề vừa phát xuống, cả phòng im phăng phắc.

Hạ Vy bắt tay vào làm.

Những câu đầu khá ổn.

Đến câu khó, cô hơi nhọc nhằn một chút.

Thời gian trôi nhanh một cách vô tình.

Khi giám thị nhắc "Còn 5 phút", cô cảm thấy lòng mình như treo lơ lửng.

Trống hết giờ vang lên.

Cuối cùng đã kết thúc ngày thi đầu tiên.

Tối hôm ấy, các nhóm lớp trở nên náo nhiệt.

- Làm được bài không tụi mày?

- Tớ làm lỗi mấy câu đáng tiếc quá

- Văn ok, Toán hơi toang.

- Đề năm nay khó ghê.

____________

Ngày thi thứ hai cũng là ngày cuối cùng.

Hạ Vy đã đăng kí thi môn Hoá và Anh.

Thời gian thi ngắn hơn, nhưng không kém áp lực.

Môn Hoá không phải là môn cô thực sự giỏi nhưng làm bài khá được.

Buổi chiều, thi môn Anh, môn sở trường của cô.

Đề năm nay dài, nhưng không quá đánh đố.

Cô làm khá nhanh và dành thời gian kiểm tra lại.

Khi giám thị nói: "Hết giờ, các em dừng bút."

Một tiếng thở phào tập thể vang lên.

Cả phòng thi như vỡ òa.

Bao căng thẳng tích trữ suốt thời gian qua như được tháo gỡ.

Hạ Vy đứng dậy, nhìn quanh.

Mọi người đều cười, dù mệt, nhưng là nụ cười nhẹ nhõm.

Kết thúc thật rồi.

Kỳ thi của đời học sinh, cuối cùng cũng kết thúc.

Bên ngoài, học sinh ùa ra, nhốn nháo tìm bạn.

Không khí bỗng trở nên vui vẻ lạ kỳ.

Tiếng cười giòn hơn mọi ngày.

Hạ Vy tìm được nhóm bạn thân của mình.

"Cậu làm được bài không?"

"Cũng ổn."

"Giờ chỉ biết chờ điểm thôi."

"Mong các cụ gánh con được điểm cao."

Cả nhóm cười ngặt nghẽo.

Đã lâu rồi chưa cười thoải mái như vậy.

Khi bước ra cổng trường, hàng dài phụ huynh đứng đợi.

Ánh mắt họ dõi theo từng gương mặt, lo lắng xen lẫn hy vọng.

Hạ Vy đảo mắt tìm mẹ.

Mãi mới thấy mẹ đứng giữa đám đông, nở nụ cười nhẹ khi thấy cô bước ra.

"Về thôi con.

Con vất vả rồi."

Chỉ bấy nhiêu.

Mẹ không hỏi có làm được không, không hỏi đề khó hay dễ, không hỏi cô có làm sai câu nào không.

Bởi mẹ hiểu những tháng qua, cô đã chịu đủ áp lực rồi.

Bây giờ chỉ cần một câu "con vất vả rồi" là đủ để khiến trái tim nhẹ tênh.

Trên đường về, xe đi qua con đường quen thuộc dẫn về nhà.

Gió chiều thổi qua mang hơi nóng.Còn Minh Phong, cậu bước ra cổng trường, vẫn là chú tài xế đến đón cậu.

Minh Phong dựa đầu vào cửa kính khi xe chạy hướng về Tân Cảnh.

Cậu nhìn mọi thứ lùi lại phía sau cửa kính, chợt cảm thấy lòng mình trống rỗng.

Những điều cậu đang nhìn thấy hôm nay, sắp tới thôi, có lẽ cậu sẽ chẳng còn gặp lại nhiều nữa.

Chỉ hơn một tháng nữa thôi, cậu sẽ rời Việt Nam đến Anh, nơi xa lạ nhưng sẽ gắn bó với cậu suốt bốn năm.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 42: Kì nghỉ hè


Sau khi kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc, không khí ở nhà Minh Phong bỗng trở nên bận rộn theo một cách rất khác.

Cậu không còn là cậu học sinh ngày ngày đến trường học nữa.

Ba mẹ cậu bắt đầu đưa cậu theo đến những buổi tiệc lớn nhỏ, những sự kiện giao lưu, gặp gỡ, hay đúng hơn là những "vòng tròn xã giao" mà sau này cậu sẽ phải bước vào.

Những bữa tiệc ấy xa hoa, hào nhoáng và đầy bóng loáng ánh đèn.

Trong tiếng cụng ly rộn ràng, những tràng cười xã giao và những lời hứa hẹn hợp tác, Minh Phong đứng cạnh ba, trầm tĩnh và kiệm lời.

Cậu học nhanh cách chào hỏi từng người, nở nụ cười đúng lúc, bắt tay đúng lực, giữ ánh mắt lịch sự vừa đủ.

Cậu biết, đây là thế giới mà ba mẹ muốn cậu bước vào.

Một thế giới đã được chuẩn bị sẵn.

Một con đường rộng mở.

Trong thời gian chờ điểm thi, rồi đếm ngược đến trước khi sang Anh, cậu vẫn tụ tập cùng bạn bè, chơi bóng rổ cùng đám bạn.

Còn Hạ Vy, cô gái đã rời Lam Hà sớm hơn cậu một bước, mùa hè này lại chọn một nhịp sống hoàn toàn khác.

Ngày cuối cùng trước khi về thành phố V, cô ngồi cùng nhóm bạn thân ở một quán trà sữa quen thuộc.

Bọn họ cười nhiều hơn, nói nhiều hơn, như thể muốn dùng hết những khoảnh khắc cuối của thời cấp ba.

"Các cậu nghỉ hè có đi chơi đâu không vậy?"

An Nhiên hỏi.

"Tớ định đi Phú Quốc.

Phải xả stress một trận."

"Chuẩn.

Bù cho mấy tháng học như trâu."

"Tớ thì về thành phố V với ông bà nội."

Hạ Vy đáp.

"Cũng hay mà.

Sau này lên thành phố H học thì còn ít được về hơn."

"Hy vọng tất cả chúng ta đỗ nguyện vọng 1 để lên thành phố H gặp nhau thường xuyên hơn."

Khi câu chuyện tưởng như rất vui đó sắp kết thúc, Hạ Vy chợt nói: "Tạm thời tớ sẽ không dùng Facebook nữa.

Nếu có nhắn gì thì liên lạc qua Zalo hoặc IG nhé."

Bọn bạn đồng loạt la lên.

"Này, cậu định biến mất luôn hả?"

"Không.

Tớ chỉ là tạm thời không dùng nữa thôi."

Dù họ không hỏi thêm, ai cũng hiểu rằng có thứ gì đó đã khiến Hạ Vy cần một khoảng lặng.

___________

Hạ Vy đã quyết định nói với bố mẹ rằng mùa hè này cô sẽ về ở với ông bà.

Dù gắn bó với Lam Hà chưa lâu, nơi ấy lại chất đầy những điều khiến cô không thể ngừng nhớ, những kỷ niệm như thể đã chiếm hết dung lượng trái tim.

Có lẽ, cô cần tìm cho mình một khoảng trời khác, nơi mà tâm hồn có thể thở ra một hơi thật dài và nhẹ nhõm hơn.

Đầu tháng 7, Hạ Vy trở về thành phố V.

Cô hy vọng nơi này, với những con đường thân thuộc và nhịp sống dịu dàng sẽ có thể vá lại vết xước, xoa dịu những ngày cô lặng lẽ chìm trong nỗi nhớ về một người đã đi xa khỏi cuộc đời mình.

Buổi chiều hôm sau, cô đã hẹn gặp lại bạn bè cũ ở trường Phan Châu, cùng nhau trò chuyện chút sau vài tháng chưa gặp nhau.

Sau khi trời hơi sẩm tối, Hạ Vy đã trở về nhà, vừa mở cửa bước vào, cô đứng lại ở phòng khách lâu hơn một chút.

Cây đàn piano màu trắng đặt sát bức tường vẫn ở đó.

Cây đàn đã cùng cô luyện tập từ những năm tiểu học.

Bà nội trước kia là một giáo viên dạy piano nên cô đã được bà dạy đàn từ khi cô bắt đầu vào học lớp 1.

Nhưng năm lớp 10 cô đã dừng lại, không chơi piano thường xuyên do bị Hội chứng ống cổ tay nhẹ.

Cô đưa tay chạm nhẹ lên mặt đàn.

Bụi mỏng phủ lên phím đàn, nhưng cảm giác quen thuộc vẫn khiến tim cô run nhẹ.

Nhưng hôm nay, trái tim cô muốn thử lại.

Hạ Vy hít một hơi thật sâu và đặt những ngón tay lên phím đàn.

Cô đánh bài "Phép màu".

Giai điệu dìu dặt trôi ra, từng nốt nhạc như chạm đến những phần sâu nhất trong ký ức.

Liệu người có còn ở đây với tôi thật lâu

Ngày rộng tháng dài sợ mai không còn thấy nhau

Ngày em đến áng mây xanh thêm

Ngày em đi nắng vương cuối thềm

Thiếu em tôi sợ bơ vơ vắng em như tàn cơn mơ

Chẳng phải phép màu vậy sao chúng ta gặp nhau

Một người khẽ cười người kia cũng dịu nỗi đau

Gọi tôi thức giấc cơn ngủ mê

Dìu tôi đi lúc quên lối về

Quãng đời mai sau luôn cạnh nhau

Khi nốt cuối cùng rơi xuống, cô cúi đầu chạm trán vào bàn phím đàn.

Cô không biết rằng phía sau, bà nội đã đứng nghe từ đầu đến cuối.

Khi thấy Hạ Vy cúi đầu thật lâu, bà mới cất tiếng: "Con mệt à?"

Hạ Vy vội ngẩng lên, khẽ cười: "Con không sao ạ.

Chỉ là con nhớ một vài chuyện ở Lam Hà thôi ạ."

Bà bước đến, xoa vai cô:

"Con để ý đến ai à?"

Câu hỏi ấy khiến tim cô lệch đi nửa nhịp.

Cô mím môi, khẽ cúi đầu, không biết phải trả lời thế nào.

"Dạ..."

"Cậu ấy rất toả sáng, học rất giỏi, đứng ở một nơi rất cao.

Sau này, có thể con cũng không bao giờ gặp lại."

Bà nội nhẹ nhàng đáp: "Không phải cậu ấy quá cao đâu.

Là vì con đã đặt tình cảm của mình lên cao quá nên mới nghĩ như vậy.

Con đừng tự ti trước sự xuất sắc của ai đó.

Ai cũng có một vùng trời để tỏa sáng theo cách của riêng mình.

Con cứ đi con đường của con.

Biết đâu một ngày nào đó, ở một ngã rẽ nào đó, con sẽ gặp lại cậu ấy và cả hai sẽ mỉm cười với nhau."

"Đừng nghĩ nhiều nữa, vào bếp nấu cơm với bà đi."

"Vâng ạ."

Nhưng trong lòng Hạ Vy, mọi cảm xúc vẫn như một dòng nước chưa kịp lắng.

_____________

Hai tuần trôi qua.

Đã được 2 tuần cô ở thành phố V.

Và ngày mai, 16/7 là ngày công bố điểm thi tốt nghiệp.

Nhóm chat Zalo bắt đầu "dậy sóng" ngay từ tối hôm trước.

Đến sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, điện thoại cô đã rung liên tục.

Ai cũng hồi hộp, ai cũng lo lắng.

8h sáng, điểm thi được công bố.

Hạ Vy ngồi trước máy tính, tay run nhẹ khi nhập số báo danh.

Khi trỏ chuột chạm vào nút "Tra cứu", cô nhắm mắt lại.

Cô nín thở, rồi mở mắt.

Toán 9,2; Văn 9,5; Hóa 8,75; Anh 9,5.

Tin nhắn nhóm lập tức nổ tung.

- Các cậu được bao nhiêu điểm???

- Tớ Toán 9, Anh 9, Văn 8,75, Sử 8,75

- Tớ Toán 9, Anh 9, Văn 8,5, Lý 8,75

- Tớ Toán 9, Anh 8,75, Văn 9, Lý 9

- Còn cậu, Vy???

Hạ Vy gõ chậm rãi.

- Tớ Toán 9,2 Văn 9,5 Hóa 8,75 Anh 9,75.

Cả nhóm im lặng 2 giây.

- Uầy!!!

Cao thật sự!!!

- Hy vọng đỗ hết nguyện vọng 1!!!

Ngay sau đó, Hạ Vy gọi cho bố mẹ để báo điểm.

Vì ở thành phố V nên không thể trực tiếp nói với bố mẹ nên Hạ Vy cũng nhanh chóng báo cho bố mẹ để hai người đỡ lo lắng.

___________

Ở Tân Cảnh, Minh Phong cũng vừa tra điểm xong.

Với cậu, điểm chỉ là một bước nhỏ trong chuỗi kế hoạch lớn hơn.

Điểm cậu cao nhất lớp.

Có lẽ cũng cao nhất khối.

Nhóm chat bạn thân lại nổ tung.

- Anh em điểm thế nào?

- Điểm cũng ổn.

- Thằng Phong thì sao?

- Thằng Phong điểm lúc nào chẳng cao.

- Nó sắp sang Anh rồi.

Điểm với nó tầm này chỉ cần qua liệt là được rồi.

- Điểm nó chắc cao nhất trường.

- Này @Minh Phong sắp sang Anh rồi tổ chức tiệc chia tay gì không?

Minh Phong chỉ trả lời khi mọi người tag tên cậu liên tục.

- Có.

Cuối tháng này.

Minh Phong sẽ còn ở Lam Hà chừng nửa tháng nữa.

Đầu tháng 8, cậu sẽ sang Anh.

Dù tháng Chín mới chính thức nhập học, gia đình cậu và gia đình Yến Chi đã thống nhất đi sớm để làm quen với cuộc sống và môi trường bên đó.

___________

Thời gian sau công bố điểm là khoảng thời gian học sinh cả nước bắt đầu đăng ký và điều chỉnh nguyện vọng.

Ai cũng đắn đo tính toán.

Với Hạ Vy, cô vẫn chọn trường cũ theo dự định.

Cô không thay đổi gì.

Ngày 24/7, sinh nhật Hạ Vy.

Đã gần một tháng cô rời Lam Hà.

Buổi tối, ông bà nội đã chuẩn bị sẵn một chiếc bánh kem nhỏ, đặt ngay ngắn trên bàn ăn.

"Ăn tối xong rồi thổi nến sinh nhật con nhé."

Bà nói, giọng vui mừng.

Zalo lại thông báo liên tục chúc mừng sinh nhật Hạ Vy.

Bạn bè cũ ở Phan Châu, bạn bè ở Lam Hà.

Ai cũng gửi những lời chúc tốt đẹp.

Tối đến, bố mẹ cô gọi video call chúc mừng sinh nhật cô.

Nhưng khi nằm xuống giường, bật đèn ngủ màu vàng ấm, cô lại nhìn lên trần nhà thật lâu.

Trong đầu cô hiện lên một hình ảnh quen thuộc, khuôn mặt Minh Phong hôm sinh nhật cậu, khi cô đưa chiếc bánh kem cho cậu trong buổi tối lạnh hôm đó.

Ngày hôm ấy cậu ấy đã hỏi về ngày sinh nhật cô.

Hoá ra từ ngày đó đến bây giờ cũng đã khoảng 6 tháng.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 43: Mỗi người một phương trời


Còn khoảng 1 tuần nữa, Minh Phong sẽ rời Việt Nam.

Cậu không phải kiểu người bừa bộn, càng không phải kiểu người chuẩn bị mọi thứ qua loa.

Nhưng căn phòng của cậu hôm nay bừa bộn hơn mọi khi.

Mở tủ, kéo từng ngăn, chọn từng bộ quần áo, sắp xếp từng thứ cần mang đi.

Ba mẹ cậu đã đưa một danh sách những vật dụng nhất định phải chuẩn bị, còn Minh Phong thì lặng lẽ phân loại chúng vào những chiếc vali lớn.

Cậu làm mọi thứ như một cái máy.

Không nhanh nhưng cũng chẳng hề chậm.

Một sự trầm tĩnh đến kỳ lạ.

Khi kéo ngăn tủ cuối cùng, tay cậu chạm phải một chiếc hộp nhỏ.

Minh Phong dừng tay.

Cậu nhìn chiếc hộp rất lâu trước khi mở nó ra.

Bên trong là chiếc máy nghe nhạc cậu đã tỉ mỉ chuẩn bị từ rất lâu trước đó, một món quà sinh nhật dành cho Hạ Vy.

Cậu cầm chiếc máy lên và nhớ ra hôm nay chính là sinh nhật Hạ Vy.

Cậu đang nhớ lại, như thể đang nhắc lại một lời hẹn không bao giờ thành hiện thực.

Cậu bật máy lên.

Trong danh sách có 1 file tên: Happy Birthday.

Tay cậu run nhẹ khi nhấn nút phát.

Giọng của chính cậu vang lên, hơi khàn nhưng chân thành:

"Chúc mừng sinh nhật cậu.

Tớ thích nụ cười của cậu.

Hãy cười nhiều lên nhé.

Mong những điều tốt đẹp sẽ đến với cuộc đời cậu.

Tớ cũng hy vọng mình là một trong nhiều điều tốt đẹp đó."

Giọng nói ấy, Minh Phong đã thu vào đêm giao thừa muộn.

Cậu đã luyện tập đến mấy chục lần để thu lại.

Vậy mà bây giờ, chính cậu nghe lại mà lòng đau nhói.

"Một trong những điều tốt đẹp sao..."

Cậu mím môi.

"Cuối cùng, sinh nhật tuổi 18 của cô ấy, mình chẳng có mặt.

Và cũng chẳng phải điều tốt đẹp gì nữa."

Món quà này cậu từng đặt nhiều hy vọng.

Nhưng bây giờ, cậu đặt nó lại vào hộp, rồi để xuống ngăn tủ đóng lại.

Có những món quà không được trao đi bởi vì người nhận đã bước ra khỏi thế giới người tặng.

___________

Ở thành phố V, buối tối muộn Hạ Vy đang ngồi bên cửa sổ, gió mát nhẹ nhàng lùa vào.

Điện thoại cô rung lên.

Nhóm chat lớp gửi vào một file Excel tổng hợp điểm thi của toàn khối 12.

Cô mở file mà lòng hồi hộp không hiểu vì sao.

Mắt lướt qua từng cái tên rồi dừng lại ở dòng quen thuộc.

Minh Phong: Toán 10, Lý 10, Hóa 9.5, Văn 8.5

Sau đó lướt trang page của trường đăng bài chúc mừng cậu đạt 29.5 - khối A00 cao nhất trường, và đứng thứ 3 toàn Tỉnh.

Cô kéo xuống dòng bình luận, biết bao người khen ngợi, biết bao ánh mắt ngưỡng mộ.

Còn Hạ Vy, 28,45 khối D01 cao nhất toàn Trường.

Rồi Hạ Vy chỉ lặng lẽ tắt màn hình.

___________

Hai tuần điều chỉnh nguyện vọng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.

Khi tất cả đã gần hoàn tất, Minh Phong quyết định tổ chức một bữa tiệc chia tay ngay tại biệt thự nhà mình.

Bạn bè cấp ba, bạn trong đội bóng, bạn ở cùng khu, bạn mới quen qua các bữa tiệc giao lưu.

Không ai nghĩ bữa tiệc lại hoành tráng đến vậy.

Sân vườn nhà cậu sáng rực đèn.

Dàn DJ được thuê, âm nhạc sôi động đập vào không khí.

Mọi người nhảy, hò hét, uống, cười.

Đến mức cả khu phố đều nghe tiếng bass rung nảy.

"Phong!

Mày sang Anh đừng quên bọn tao đấy!"

"Mày với Yến Chi sang đó là kiểu gì cũng thành 1 đôi."

"Nếu không thì kiếm em nào bên đó cũng được!"

Tiếng trêu chọc ầm lên như sóng.

Minh Phong chỉ cười nhạt, không đáp.

Không ai biết nụ cười ấy nhạt đến thế nào.

Bữa tiệc kéo dài đến gần 1 giờ sáng hôm sau mới tàn.

Bạn bè say khướt.

Tiếng cười nói còn đọng lại trong sân.

Nhưng riêng cậu, cậu chẳng thấy vui.

Mọi thứ náo nhiệt ấy không lấp nổi khoảng trống trong lòng.

Chiều hôm đó, đúng 16 giờ, gia đình Minh Phong và gia đình Yến Chi cùng nhau ra sân bay.

Hai đứa trẻ lớn lên bên nhau, cùng sang Anh, ai nhìn vào cũng nghĩ đó là tương lai đẹp đẽ được sắp đặt từ trước.

Minh Phong ngồi xuống hàng ghế chờ, hai tay đan vào nhau.

Ánh mắt trống rỗng.

Yến Chi ngồi bên cạnh, nhìn cậu: "Hôm qua các cậu tan muộn hả?"

Không tiếng trả lời.

Một lúc sau, Yến Chi nói tiếp: "Chuyến bay dài lắm.

Lên máy bay cậu có thể ngủ."

Minh Phong vẫn im lặng.

Cô khẽ cau mày.

Cậu luôn kiệm lời, nhưng không phải kiểu im lặng nặng nề thế này.

Bởi vì trực giác mách bảo: Lúc này, lòng cậu đang đặt ở nơi rất xa.

Một nơi không phải ở sân bay này.

Tối hôm đó, ở thành phố V, nhóm chat của Hạ Vy bất ngờ gửi đến một video từ An Nhiên.

- Video bữa tiệc chia tay Minh Phong kìa!!!

Hoàng Duy đăng lên story.

- Tớ nghe nói hôm nay Minh Phong với Yến Chi bay sang Anh.

- Bay sớm vậy á?

- Nghe nói để làm quen môi trường mới.

Hình như học University College London."

Hạ Vy đọc tin nhắn sau vài phút im lặng.

Cô bấm mở video.

Ánh đèn sân vườn sáng rực.

Minh Phong đứng giữa đám đông.

Ánh mắt lạnh nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi.

Hóa ra hôm nay cậu ấy đã rời đi.

Thời gian trôi nhanh đến mức chẳng ai kịp chuẩn bị điều gì.

Rốt cuộc, cậu ấy cũng bước sang một miền trời khác, nơi không còn dấu chân của những ngày họ từng song hành.

Mong London và những cung đường xa lạ nơi đó sẽ không khiến cậu buồn thêm một chút nào.

Ở phía trước đoạn đường cậu đi, rồi sẽ có ai đó khiến cậu tình nguyện nắm tay đi trên những cung đường lạ ấy.

Cô đặt điện thoại lên bàn.

Nhắm mắt.

Tựa lưng vào ghế gỗ.

"Mình đã từng mong ước nhiều điều nhưng bây giờ mình mong trái tim không thêm có vết xước nào, cả cậu và tớ."

Gió đêm thổi nhẹ qua ô cửa.

Trong từng nhịp thở, cô nghe lòng mình dịu lại.

Rồi một ngày, giữa những vết thương đã ngủ yên, mỗi chúng ta sẽ lại tìm thấy một hạnh phúc trọn vẹn hơn cả những gì từng đánh mất.

Mong trong sâu thẳm mỗi trái tim đều có một đóa hoa kịp nở, mang theo hương bình yên và những dịu dàng mà ai cũng xứng đáng được nhận.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 44: Cuộc sống Đại học


Từ ngày 20/8, các trường đại học bắt đầu công bố danh sách trúng tuyển.

Nhóm chat của lớp, nhóm chat riêng cũng lại náo loạn một phen.

Nhóm chat của Hạ Vy lập tức trở nên náo nhiệt.

- Aaaaa, tớ đậu NEU nguyện vọng 1 rồi!!!

- Trời ơi tớ cũng NEU nguyện vọng 1!

- AJC nguyện vọng 1 nha mọi người!

- Tớ ULIS nguyện vọng 1 luôn rồi!

- Wow, chúc mừng tất cả bọn mình!

Những dòng tin nhắn nối tiếp nhau, biểu tượng cảm xúc nhảy múa khắp màn hình.

Niềm vui của tuổi mười tám luôn đơn giản như vậy, chỉ cần một dòng chữ "trúng tuyển" cũng đủ khiến trái tim rộn ràng cả ngày.

Cuối cùng, sau tất cả những ngày tháng nắng gắt và chờ đợi, những cái tên của mùa hè năm ấy cũng xuất hiện trên tờ giấy báo trúng tuyển.

Một lúc sau, Phương Linh nhắn thêm.

- Hạ Vy khi nào lên Lam Hà vậy?

Gặp nhau ăn mừng đi.

Hạ Vy nhìn màn hình điện thoại, khẽ mỉm cười.

- Cuối tháng này tớ sẽ lên.

- Oke.

Khi nào lên ăn một bữa nhé.

- Chắc chắn rồi.

Cô tắt điện thoại, dựa lưng vào ghế.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng cuối hạ chiếu xuống con phố quen thuộc của thành phố V.

Nhóm bạn của cô, ai cũng đã đạt được ước nguyện của mình.

Thanh xuân cấp ba cuối cùng cũng khép lại bằng một cái kết trọn vẹn.

_________

Hai tháng ở thành phố V, cuối cùng cô đã trở về Lam Hà.

Cô tưởng rằng ở xa Lam Hà sẽ khiến nỗi nhớ dịu đi.

Thế nhưng càng xa, ký ức về nơi đó lại càng rõ ràng hơn.

Có những ký ức tưởng chừng rất bình thường khi đang sống trong đó.

Nhưng khi rời xa rồi, mới phát hiện ra chúng lại trở nên quý giá đến vậy.

Căn nhà ở Lam Hà quen thuộc vẫn vậy.

Mẹ cô bước ra từ trong phòng, vừa nhìn thấy cô đã cười.

"Con chào mẹ ạ."

"Mẹ tưởng khoảng chừng nửa tiếng nữa con mới về đến nhà.

Ôi, mẹ thấy con có da có thịt hơn rồi đó.

Hồi trước con hơi gầy."

Mẹ cô vừa nói vừa nhìn cô từ đầu tới chân.

"Đúng là ông bà nội chăm con kỹ thật đấy."

Hạ Vy bật cười.

"Khi nào mẹ đi dạy lại ạ?"

"Sắp rồi.

Đầu tháng 9 là vào năm học mới."

Câu nói ấy khiến Hạ Vy lại nhớ tới những ngày đầu đến học tại Lam Hà.

Năm trước, đầu tháng 9 cô khoác lên mình bộ đồng phục Lam Hà, bước vào ngôi trường mới.

Nhưng năm nay, mọi thứ đã khác.

Cô không còn là học sinh của Lam Hà nữa.

Thế giới vẫn tiếp tục quay.

Trường học vẫn khai giảng.

Những lớp học mới lại đầy tiếng cười.

Chỉ có cô đã bước ra khỏi vòng quay ấy.

"10/9 con lên thành phố H nhập học phải không?"

Mẹ hỏi.

"Vâng ạ."

"Mẹ sẽ chuẩn bị một số đồ dùng cần thiết cho con.

Con cần gì thì liệt kê ra rồi gửi mẹ mua nhé."

"Vâng ạ."

Những câu chuyện giản dị của hai mẹ con diễn ra trong phòng khách nhỏ.

Hạ Vy nhìn mẹ một lúc lâu.Cô chợt nhận ra, cuộc sống của người lớn vẫn tiếp tục như vậy.

Còn cô, cũng đã bắt đầu bước vào hành trình của riêng mình.

____________

Sáng sớm ngày 10/9, bố Hạ Vy đưa cô lên thành phố H để nhập học.

Trên đường cao tốc, hai bên là những hàng cây đang chuyển màu.

Bầu trời đầu thu cao và trong hơn hẳn những ngày hè.

Trong lòng cô vừa hồi hộp vừa lo lắng.

Đại học, hai chữ ấy nghe thật lớn.

Khuôn viên ULIS rộng hơn cô tưởng.

Những tòa nhà cao tầng, sân trường rộng, sinh viên đi lại đông đúc.

Hạ Vy đã đăng ký ký túc xá từ trước.

May mắn là cô vẫn được sắp xếp chỗ.

Cô nghĩ ở KTX sẽ thuận tiện cho việc học và đi lại.

Những người bạn cùng phòng xa lạ, đến từ những nơi khác.

Những chiếc giường tầng, bàn học nhỏ, tủ đồ chung.

Hạ Vy sắp xếp hành lý, không gian nhỏ khiến cô phải cân nhắc từng món đồ.

Ở nhà, cô có thể bày sách vở khắp bàn.

Ở đây, mọi thứ phải gọn gàng và ngăn nắp.

Một bạn cùng phòng cười nói.

"Cậu học ngôn ngữ Anh à?"

"Ừ."

"Tớ học ngôn ngữ Nhật."

Không khí ban đầu có chút ngại ngùng.

Nhưng rồi mọi người dần trò chuyện nhiều hơn.

Hạ Vy nhận ra mình lại một lần nữa bắt đầu từ con số không.

Một môi trường mới.

Những con người mới.

An Nhiên thì học ở AJC, nhưng đã thuê phòng trọ bên ngoài.

AJC và ULIS khá gần nhau nếu có việc hẹn nhau 2 người có thể dễ dàng gặp mặt.

Phương Linh và Lan Anh học NEU, cùng trường nhưng khác ngành.

Dù mỗi người một nơi, họ vẫn giữ liên lạc trong nhóm chat.

Một buổi tối, nhóm chat lại nhắn tin.

- Mai gặp nhau nhé các cậu.

- Gặp ở đâu đây?

- Hay gặp gần trường Hạ Vy đi.

- Ừ được.

- Tiện thể cho bọn tớ tham quan trường luôn.

Hạ Vy gửi icon cười vào nhóm.

- Oke, mai các cậu cứ gọi cho tớ nhé.

Thật ra cô mới tới ULIS được vài ngày.

Mọi thứ vẫn chưa quen thuộc.

Bạn bè muốn tham quan trường, coi như cô cũng tham quan cùng luôn.

__________

Ngày hôm sau, bọn họ gặp nhau trước cổng trường.

Sau hai tháng kể từ khi rời khỏi cấp 3 Lam Hà, ai cũng thay đổi một chút.

Phương Linh nhuộm tóc nâu nhạt.

Lan Anh cắt tóc ngắn.

An Nhiên thì vẫn vậy, nhưng ánh mắt có vẻ trưởng thành hơn.

Cả nhóm đi dạo một vòng quanh trường.

"Trời ơi, mới vào tớ suýt lạc đường luôn đó."

"ULIS rộng ghê."

"Các cậu quen chưa?"

"Chưa đâu.

Chắc phải lâu lâu mới hòa nhập được."

Lan Anh thở dài.

"Thật sự tớ muốn quay lại thời cấp 3.

Xa nhà vài hôm đã thấy nhớ rồi."

Mọi người bật cười.

Nhưng trong lòng ai cũng hiểu, câu nói đó không hoàn toàn là đùa.

Sau khi đi dạo một vòng, họ tìm một quán nước gần trường.

Ngồi xuống ghế, ly trà sữa đặt trước mặt.

Không khí bỗng chậm lại.

Những câu chuyện xoay quanh cuộc sống đại học.

Rồi bất chợt, An Nhiên nói:

- Hôm qua t thấy Yến Chi lớp A1 đăng story.

Cô ấy đã đi học ở Anh rồi."

- Thật à?

- Ừ, thấy đăng nhiều ảnh lắm.

Lan Anh tò mò.

- Thế còn Minh Phong?

An Nhiên hơi khựng lại.

- Nghe nói cậu ấy hòa nhập nhanh lắm, cũng đi chơi bóng rổ bên đó rồi.

- Này, sao cậu biết nhiều vậy?

- Ờ... nghe người khác kể thôi.

An Nhiên hơi chột dạ.

Thực ra gần đây cô thường nhắn tin với Hoàng Duy, bạn thân của Minh Phong.

Cậu đang học RMIT, tháng 10 mới nhập học.

Hạ Vy ngồi im lặng.

Cô cúi xuống hút một ngụm nước.

Nhưng trong đầu cô lại ghi nhớ từng chút một.

Cô không nói gì.

Nhưng các bạn của cô đều nhận ra.

An Nhiên nhìn Hạ Vy một lúc.

An Nhiên biết hai người họ đã không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Nhưng có lẽ cô cũng muốn biết chút tin tức gì đó về Minh Phong, dù chỉ là một chút.

Chiều muộn, cả nhóm đứng dậy ra về.

"Thôi muộn rồi."

"Khi nào rảnh gặp nhau sau nhé."

"Có gì nhắn trong nhóm."

"Bye nhé!"

Hạ Vy nhìn theo bóng bạn bè rời đi.

Con đường trước cổng ULIS đông đúc sinh viên qua lại.

_____________

Tuần học đầu tiên bắt đầu.

Hạ Vy bắt đầu làm quen với bạn học mới.

Các môn năm nhất chủ yếu là đại cương, chưa có gì thật sự là bận rộn.

Hạ Vy cũng bắt đầu tìm hiểu các câu lạc bộ liên quan đến ngôn ngữ Anh.

Cô muốn giao lưu nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn.

Giảng đường đại học hoàn toàn khác cấp 3.

Nếu ở cấp 3, lớp học chỉ có bốn mươi người.

Thì ở đây có những giảng đường hàng trăm sinh viên.

Mọi thứ rộng hơn, tự do hơn.

Không ai nhắc bạn học bài.

Không ai kiểm tra bài cũ.

Nhưng nếu không học bạn sẽ phải trả giá trong kỳ thi.

Lịch học thì "bất ổn", hôm nay học 7 giờ sáng, ngày mai 1 giờ chiều, có hôm chỉ một tiết nhưng cũng có hôm học từ sáng đến tối.

Bạn bè thì vô cùng đa dạng.

Có người chăm chỉ, có người thích tiệc tùng, có người học rất giỏi, có người gần như chẳng quan tâm điểm số.

Trong giảng đường rộng lớn ấy, mỗi người đều sống theo cách của riêng mình.

Có người chăm chú ghi chép, có người ngủ gật, có người chơi game.

Không ai quan tâm bạn đang làm gì.

Đại học cho bạn sự tự do lớn nhất.

Và cũng là nơi bạn phải tự chịu trách nhiệm cho mọi lựa chọn của mình.

Một buổi chiều, Hạ Vy ngồi ở thư viện.

Ánh nắng thu rơi xuống trang sách.

Cô khẽ thở ra.

Ở một nơi cách đây hơn 9.000 km, có lẽ Minh Phong cũng đang ngồi trong một giảng đường nào đó.

Hai người từng học chung một ngôi trường.

Nhưng bây giờ một người ở thành phố H, một người ở London.

Hai cuộc sống hoàn toàn khác nhau.

Cô không dùng Facebook nữa.

Cũng không biết Minh Phong có đăng gì trên mạng xã hội hay không.

Ngày trước, họ chỉ liên lạc qua Facebook.

Bây giờ khi không còn dùng nó nữa, hai người gần như mất hẳn mọi kết nối.

Nhưng có lẽ như vậy cũng tốt.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 45: Về Việt Nam


Chớp mắt một cái, mùa đông đã gõ cửa.

Những cơn gió lạnh bắt đầu tràn về Lam Hà.

Hàng cây ven đường trụi bớt lá, chỉ còn lại những cành khẳng khiu đung đưa trong gió.

Trên bàn học của Hạ Vy, cuốn lịch cũng đã lật đến những ngày cuối cùng của tháng mười hai.

Kết thúc một năm.

Cũng là kết thúc nửa năm cuộc sống đại học.

Hạ Vy đã trở về Lam Hà.

Kỳ nghỉ Tết Dương lịch vào thứ 6 nên cô được nghỉ cả hai ngày cuối tuần.

Sáng hôm đó, khi cô xuống bếp, mẹ cô đang nấu ăn.

"Con dậy rồi à?"

Mẹ quay đầu lại hỏi.

"Vâng ạ."

"Lâu rồi mới thấy con ngủ muộn như vậy."

Hạ Vy cười nhẹ.

Ở ký túc xá khiến cô gần như không còn thời gian để ngủ nướng.

Chỉ khi trở về nhà, cô mới có cảm giác thư thả như trước.

_______

Buổi chiều, nhóm bạn của cô lại hẹn nhau tụ tập quán quen gần trường Lam Hà.

Nhóm chat lập tức nhảy tin nhắn.

- Tối nay 7h30 nhé.

- Oke.

Một lúc sau An Nhiên mới nhắn vào trong nhóm.

- Các cậu tới trước đi nhé, lát tớ tới sau.

Quán cà phê nhỏ vẫn giống hệt hồi cấp ba.

Những chiếc bàn gỗ cũ.

Ánh đèn vàng ấm áp.

Cửa kính nhìn thẳng ra con đường dẫn tới trường Lam Hà.

Hạ Vy, Phương Linh và Lan Anh tới trước khoảng mười lăm phút.

"Lâu rồi mới quay lại đây."

Phương Linh nói.

Lan Anh nhìn quanh quán.

"Ngày trước tụi mình hay tới đây tám chuyện lắm nè."

"Nhớ thật."

Hạ Vy chỉ cười.

Khoảng mười phút sau.

"Hello các cậu!"

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Cả ba người cùng quay đầu nhìn.

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt họ đều nhìn về phía một người.

Bởi vì bên cạnh An Nhiên còn có Hoàng Duy.

Cả ba người đều ngạc nhiên.

Lan Anh là người phản ứng đầu tiên.

"Ơ... sao cậu ấy lại đi cùng cậu?"

An Nhiên đặt túi xuống ghế, cười gượng.

"Các cậu từ từ, tớ sẽ giải thích."

Hoàng Duy cũng gật đầu chào: "Chào các cậu."

Ba cô gái nhìn nhau.

Không khí trong vài giây bỗng trở nên rất thú vị.

Phương Linh nhướng mày.

"Rồi, nói đi."

An Nhiên khẽ ho một tiếng.

"Thật ra bọn tớ đang tìm hiểu nhau."

Lan Anh tròn mắt.

"Thật á?"

An Nhiên vội nói tiếp: "Thì cứ đòi đi theo tớ nên tớ cho đi cùng."

Hoàng Duy lập tức phản bác: "Cái gì mà tìm hiểu?

Không phải em đồng ý làm bạn gái anh rồi à?"

Không khí lập tức im lặng.

Ba đôi mắt đồng loạt nhìn về phía An Nhiên.

An Nhiên cảm thấy da đầu tê rần.

"Ờ thì... nói chung là vậy đó."

Lan Anh bật cười.

"Trời ơi, hai người giấu kỹ ghê."

Phương Linh tò mò: "Thế hai người quen nhau kiểu gì vậy?"

An Nhiên thở dài.

"Các cậu còn nhớ hồi cấp ba không?

Cái hồi anh ấy cứ lân la dò hỏi tớ chuyện Vy với Minh Phong ấy."

Hạ Vy đang uống nước đột nhiên cũng dừng lại nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.

An Nhiên tiếp tục: "Thật ra tớ cũng chẳng biết gì đâu.

Nhưng anh ấy cứ hỏi suốt."

Lan Anh cười lớn.

"Thế là hỏi riết rồi... quen luôn à?"

An Nhiên ôm đầu.

"Thật sự là sao tớ lại quen với bạn của cái tên Minh Phong kia chứ."

Hoàng Duy cảm thấy như bị rơi vào thế nguy hiểm.

"Này này, em đừng nói vậy chứ.

Đừng có bỏ anh đấy."

Cả bàn bật cười.

Ba cô gái ngồi xem hai người trước mặt như một đôi chim ri.

Một lúc sau, An Nhiên nói: "Hay anh giới thiệu bạn anh cho mấy người bạn này của em đi.

Không phải cái người bên Anh kia là được."

Hoàng Duy bật cười.

"Sao cậu ta lại không được?

Cậu ta là bạn tốt nhất của anh rồi."

An Nhiên lắc đầu.

"Không được là không được."

Hoàng Duy nhún vai.

"Cậu ta sắp về rồi.

Ăn Tết Nguyên Đán."

An Nhiên lập tức quay sang.

"Có ai hỏi đâu?

Sao anh nhắc cậu ta làm gì?"

Cả bàn bỗng im lặng.

Hạ Vy vẫn cúi xuống khuấy ly nước.

Nhưng trong lòng cô vừa khẽ rung lên.

Hóa ra đã 5 tháng rồi, cậu ấy mới trở về Việt Nam.

Cô không ngẩng đầu.

Chỉ lặng lẽ nghe những câu chuyện tiếp tục trôi đi.

Lan Anh nói sang chuyện khác.

"Hôm qua tớ thấy lớp trưởng lớp mình đăng story có người yêu."

"Ừ tớ cũng xem rồi."

"Người yêu xinh phết."

Phương Linh cười.

"Lớp mình giờ nhiều người có người yêu ghê."

Hoàng Duy ngồi bên cạnh chỉ lặng lẽ lướt điện thoại.

Vẻ mặt bất lực khi mấy cô gái tám chuyện.

___________

Một tuần sau, Minh Phong trở về Việt Nam.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Nội Bài vào một buổi chiều lạnh.

Sau khi rời Anh gần nửa năm, không khí quê nhà khiến cậu cảm thấy quen thuộc đến lạ.

Cậu về Tân Cảnh.

Sau khi cậu đi du học, bố mẹ cậu đã chuyển hẳn lên thành phố H để thuận tiện công việc.

Nhưng căn nhà ở Tân Cảnh vẫn được giữ lại, thỉnh thoảng họ vẫn về đây, cô giúp việc vẫn thường xuyên tới dọn dẹp.

Khi về tới nơi, Minh Phong ghé sang nhà ông bà nội trước.

Một lúc sau, cậu mới trở về nhà mình.

Bố mẹ cậu hôm nay cũng đã về Tân Cảnh.

"Con về rồi à?"

Mẹ cậu hỏi.

"Vâng ạ."

"Lúc nãy con qua nhà ông bà nội rồi."

Mẹ cậu gật đầu.

"Yến Chi có về cùng con không?"

"Không ạ."

"Được rồi, con nên phòng nghỉ ngơi đi."

"Lát nữa xuống ăn cơm với bố mẹ."

"Vâng."

Căn nhà vẫn vậy.

Nhưng có lẽ vì cậu đã rời đi một thời gian, nên mọi thứ dường như xa lạ hơn một chút.

____________

Tối hôm đó.

Nhóm chat của Minh Phong lại sôi động.

- Thằng Phong về rồi đấy.

- @Phong lên thành phố H đi.

Tụ tập với bọn này.

- Phải có buổi chào đón thằng Phong trở về chứ nhỉ?

Một người nhắn thêm.

- Này sinh nhật mày tháng 1 mà.

- Nhưng sát Tết quá.

Hay tổ chức sớm luôn đi.

Minh Phong trả lời.

- Để tao xem.

Rồi sẽ báo chúng mày.

__________

Sau ba ngày ở Tân Cảnh.

Minh Phong bắt đầu cảm thấy hơi chán.

Bạn bè của cậu người thì đi du học.

Người thì đang học đại học ở thành phố H.

Cuối cùng, cậu quyết định lên thành phố H.

Vì căn hộ bố mẹ ở thành phố H không chuẩn bị chỗ cho cậu ở lâu.

Nên Minh Phong quyết định ở nhờ căn hộ của Hoàng Duy.

Hai người đi tụ tập với bạn bè, trên đường về, Hoàng Duy bỗng nhớ ra:

"Chết rồi.

Tao quên mất phải đi đón An Nhiên."

Cậu quay sang Minh Phong.

"Đi cùng tao luôn đi.

Xong rồi tao với mày cùng về."

Minh Phong gật đầu.

Cậu đã biết Hoàng Duy và An Nhiên đang yêu nhau.

Hoàng Duy thỉnh thoảng vẫn kể về bạn gái.

Chiếc xe dừng lại trước cổng trường.

An Nhiên bước ra.

Khi mở cửa xe, cô hơi ngạc nhiên.

"Ơ... cậu về rồi à?"

Minh Phong ngồi ở ghế sau.

"Ừ."

Hoàng Duy liền nói luôn: "Phong về được mấy ngày rồi.

Đang ở cùng anh."

An Nhiên gật đầu.

Sau đó Hoàng Duy quay sang An Nhiên.

"Mai em có đi đâu không?"

"Chiều mai em đi chơi với Hạ Vy, Lan Anh với Phương Linh."

Hoàng Duy giả vờ thở dài.

"Em dành thời gian cho bạn bè nhiều quá đấy.

Bỏ rơi cả anh."

An Nhiên tròn mắt.

"Gì chứ?

Tuần gặp mấy lần mà bảo em bỏ rơi?"

Hai người tiếp tục cãi nhau vui vẻ.

Nhưng ở ghế sau Minh Phong đã nghe được cái tên Hạ Vy

Cái tên ấy vang lên trong xe, trái tim cậu bỗng rung nhẹ.

Trong suốt những tháng ở Anh, cậu chỉ nghe thấy cái tên ấy qua lời Hoàng Duy.

Nhưng khi về Việt Nam, khi nghe thấy cái tên đó ở ngay gần mình.

Cảm giác lại chân thật hơn gấp hàng vạn lần.

Cậu biết Hạ Vy đang học ở ULIS.

Cũng là do Hoàng Duy "vô tình" nhắc đến khi nói chuyện.

Có lẽ không hẳn là vô tình.

Có lẽ cậu ta cố ý.

Minh Phong nhìn ra cửa kính.

Những con phố của thành phố H lướt qua trong ánh đèn.

Ở đâu đó trong thành phố này Hạ Vy cũng đang sống cùng một bầu trời, cùng một mùa đông.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 46: Tụ tập sinh nhật


Hôm sau, nhóm bạn của Hạ Vy hẹn nhau đi xem phim ở trung tâm thương mại.

Những ngày cuối năm, không khí ở thành phố dường như náo nhiệt hơn thường lệ.

Trên các con phố lớn, đèn trang trí đã bắt đầu treo lên, những tấm biển đỏ treo trước cửa hàng, những bản nhạc Tết vang lên khe khẽ từ các quầy bán đồ.

Mùa đông chưa qua hẳn, nhưng trong gió đã có mùi vị của mùa xuân.

Hạ Vy đến khá sớm.

Cô đứng đợi ở sảnh trung tâm thương mại nhìn dòng người qua lại.

"Vy!"

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Hạ Vy quay đầu lại, thấy An Nhiên cùng mấy người bạn đang đi tới.

"Đợi lâu chưa?"

An Nhiên hỏi.

"Không lâu đâu."

"Phim sắp chiếu rồi, vào thôi."

Sau khi phim kết thúc, cả nhóm cùng đi xuống tầng dưới tìm quán ăn.

Cuối cùng, họ chọn một quán đồ Hàn.

Quán khá đông, tiếng nói chuyện rộn ràng, mùi thịt nướng lan tỏa khắp không gian.

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện.

"Các cậu khi nào được nghỉ Tết vậy?"

"Tầm mười ngày nữa là trường tớ nghỉ rồi."

An Nhiên nói.

"Tớ cũng vậy."

Hạ Vy nói.

"Thế là cũng sắp rồi nhỉ."

"Khi nào các cậu về Lam Hà?"

"Tớ sẽ về cùng Duy."

An Nhiên vừa gắp đồ ăn vừa nói.

"Dạo này toàn thấy đi chơi với hội bạn của anh ấy."

An Nhiên nói thêm một câu rất bình thường.

"Minh Phong về Việt Nam mấy ngày rồi."

"Ồ, về rồi à."

Câu nói ấy giống như một viên đá nhỏ ném xuống mặt hồ tưởng chừng đã yên tĩnh.

Mặt nước vẫn phẳng lặng.

Nhưng sâu dưới đáy, gợn sóng đã lan ra.

Hạ Vy vẫn đang cúi đầu gắp đồ ăn.

Cô không ngẩng lên.

Từ ngày Minh Phong rời đi đến nay, những tin tức về cậu, cô gần như đều nghe qua người khác.

Không còn tin nhắn.

Không còn những cuộc trò chuyện.

Không còn những lần vô tình gặp nhau.

Nhưng cái tên ấy, vẫn luôn tồn tại ở đâu đó trong cuộc sống của cô.

Hạ vãn, thu tàn, đông đến rồi xuân sang.

Kể từ cái ngày dừng lại ấy, bốn mùa đều mang theo nỗi nhớ nhung.

Nắng lên, mưa rơi, chỉ có chính bản thân cô, dường như chẳng còn vẹn nguyên như ban đầu.

Hóa ra, từ ngày cô chấp nhận rời đi, những ngày tháng trôi qua đều là đang học cách chịu đựng nỗi nhớ.

__________

Cuối tuần tới, câu lạc bộ của Hạ Vy tổ chức một buổi liên hoan nhỏ trước khi mọi người về nghỉ Tết.

Quán lẩu nằm trên một con phố khá nhộn nhịp gần trường.

Buổi tối trời lạnh, nên quán lẩu đông nghịt người.

Mọi người ngồi thành ba bàn lớn.

"Nâng ly cái nhỉ mọi người?" một anh khóa trên nói.

"Được đấy!"

"Nâng ly thôi!"

Tiếng ly chạm nhau vang lên.

Hạ Vy ngồi cùng bàn với vài người cùng khóa và mấy chị khóa trên.

Ăn được một lúc, một chị trong nhóm bỗng nói: "Này, có vẻ Phó chủ nhiệm CLB thích Vy đấy?"

Hạ Vy hơi ngẩng đầu.

"Tớ cũng thấy vậy."

Một người khác cười.

"Anh ấy hay nói chuyện với cậu, lại còn hay giúp cậu nữa."

"Chắc chắn là thích rồi."

Hạ Vy vội lắc đầu.

"Không phải đâu.

Anh ấy tính cách thoải mái thôi.

Với lại anh ấy cũng hay giúp những người khác mà."

Mấy người nhìn nhau cười.

"Làm gì có chuyện đó.

Anh ấy đối xử với em rất khác."

"Đúng đó."

"Hạ Vy cũng nhiều người theo đuổi phết đó."

"Ở trường nhiều người ngoái nhìn lắm."

"Còn có người xin in4 trong nhóm trường nữa kìa."

Một chị khóa trên cười nói: "Nói không phải tâng bốc chứ, Vy như hoa khôi của khoa mình vậy."

Hạ Vy nghe vậy chỉ cười nhẹ.

Trong đầu cô bỗng hiện lên một suy nghĩ rất rõ ràng.

Nếu trái tim chưa từng quên một người, thì rất khó có chỗ dành cho ai khác.

Có những người sau khi rời đi, dường như đã mang theo một phần trái tim của ai đó.

Để lại một khoảng trống mà không ai có thể dễ dàng lấp đầy.

Hạ Vy khẽ nhìn xuống ly nước trước mặt.

Cô thầm nghĩ: "

Sau này, có lẽ mình sẽ rất khó bước vào trái tim người khác.

Và người khác cũng rất khó bước vào trái tim mình."

Nhưng cô cũng từng nghĩ: "Nếu cậu ấy mở lời muốn quay lại, mình sẽ đồng ý.

Nhưng nếu mình có cơ hội sống một cuộc đời mà chưa từng gặp cậu ấy, mình cũng sẽ đồng ý."

___________

Chủ nhật, Hạ Vy dậy khá sớm.

Phòng ký túc xá của cô có 6 người.

Có người đã về nhà từ hôm trước.

Hôm nay, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Gấp gọn những cuốn sách cần thiết để chiều nay mang về.

Tối chủ nhật, ở một nơi khác trong thành phố H.

Minh Phong tổ chức tiệc sinh nhật sớm cùng bạn bè tại một quán bar nổi tiếng.

Con phố trước quán bar hôm nay đặc biệt náo nhiệt.

Những chiếc xe sang lần lượt dừng lại trước cửa.

Tiếng động cơ vang lên khiến nhiều người đi ngang cũng phải liếc nhìn.

Bạn bè của Minh Phong phần lớn đều là những cậu ấm trong giới giàu có của thành phố.

Người bước xuống xe trong những bộ đồ đắt tiền, có người dẫn theo bạn gái, có người dẫn theo những cô gái mới quen.

Không khí bên trong quán bar cực kỳ sôi động, âm nhạc dồn dập, ánh đèn nhấp nháy liên tục.

"Này Phong." một người vỗ vai cậu.

"Mày về bao lâu?"

"Ăn Tết xong thì đi."

Minh Phong nói ngắn gọn.

"Sang Anh có tán được em nào không vậy?"

"Chắc nó đầy gái theo ấy chứ."

Mấy người xung quanh cười ầm lên.

Nhưng Minh Phong không trả lời.

Cậu chỉ nhấp một ngụm rượu.

Trong khoảnh khắc ồn ào ấy, ánh mắt cậu lại lặng lẽ trùng xuống, như thể đang nhớ về một người đã ở lại đâu đó rất xa trong những năm tháng trước đây.

Hoàng Duy ngồi bên cạnh nhìn cậu rồi bật cười.

"Nhìn cái mặt này chắc chẳng thể yêu được ai nữa."

Câu nói ấy khiến vài người quay sang.

"Thiếu gia nhà ngân hàng T thì thiếu gì người theo."

"Đúng đó."

Trong nhóm những cô gái được dẫn tới, cũng có người nghe thấy câu nói này.

Họ khẽ liếc nhìn Minh Phong.

Ánh đèn lướt qua gương mặt cậu, vẻ ngoài điển trai, khí chất trầm lặng.

Trong đám đông náo nhiệt, cậu vẫn có một cảm giác rất khác biệt.

Ánh mắt vài cô gái thỉnh thoảng lại nhìn về phía cậu, e ấp, tò mò.

Sau một lúc, mọi người bắt đầu kéo nhau ra sàn nhảy.

Âm nhạc của DJ càng lúc càng sôi động.

Chỉ còn vài người ngồi lại bàn, trong đó có một cô gái.

Cô ta liếc nhìn Minh Phong vài lần.

Sau đó đứng dậy, cầm ly rượu ngồi lại gần cậu.

Khoảng cách rất gần.

Minh Phong liếc nhìn cô ta một lần.

Giọng cậu bình tĩnh.

"Đừng cố tình tiếp cận tôi.

Tôi không động vào người của bạn bè, càng không nhặt lại thứ từng thuộc về người khác.

Những cô gái mà anh em tôi dẫn đến đây, tôi chẳng bận tâm.

Nếu có, đó sẽ chỉ là người do chính tay tôi đưa tới, không phải ai khác."

Compa có thể xoay tròn qua bao hướng, nhưng tâm điểm vẫn chỉ một.

Ánh mắt có thể lướt qua muôn người, nhưng trái tim chỉ thuộc về một người.

Cô gái nghe vậy hơi đỏ mặt, một lúc sau lặng lẽ đứng dậy rời đi.

Hoàng Duy gửi một đoạn video quay ở buổi tiệc sinh nhật cho An Nhiên.

Chỉ là kiểu gửi cho vui, giống như báo cáo tình hình.

Nhưng trong đoạn video, có một khoảnh khắc rất ngắn quay trúng cảnh cô gái vừa ngồi cạnh Minh Phong.

An Nhiên xem xong.

Sau đó gửi đoạn video vào nhóm chat của mấy người bạn.

"Video Duy gửi cho tớ."

"Cậu để người yêu cậu đi bar thế này hả?"

"Sinh nhật sớm Minh Phong."

"À ra vậy."

Tin nhắn hiện lên trong nhóm.

Hạ Vy cũng đang online.

Cô bấm vào xem video.

Màn hình điện thoại hiện lên khung cảnh quán bar.

Ánh đèn tối, đèn nhấp nháy liên tục, âm nhạc ồn ào, rất đông người.

Những gương mặt trong video phần lớn cô đều không biết.

Có lẽ đều là bạn của Minh Phong.

Nhưng rồi cô vô thức phóng to màn hình.

Ở phía xa, có một dáng người quen thuộc.

Dù ánh sáng rất tối, video rung nhẹ nhưng cô vẫn nhận ra đó là Minh Phong.

Bên cạnh cậu, hình như có một cô gái.

Cô gái ấy đang ngồi rất gần, dường như đang nói chuyện với cậu.

Hạ Vy dừng video lại.

Cô nhìn màn hình vài giây trong lòng bỗng nhiên trống rỗng.

Có lẽ cô gái ấy là bạn gái của cậu.

Ý nghĩ ấy xuất hiện rất tự nhiên, cũng rất hợp lý.

Minh Phong vốn dĩ có cuộc sống khác cô.

Sớm hay muộn, cậu rồi cũng sẽ gặp những người mới, đem lòng yêu một người mới.

Mọi thứ chỉ là vấn đề của thời gian mà thôi.

Hạ Vy đặt điện thoại xuống bàn.

Trong lòng cô bỗng nhiên thấy rất đau.

Không phải kiểu đau dữ dội Mà là cảm giác nhói lên rất khẽ.

Nhưng kéo dài giống như một vết nứt nhỏ trên mặt kính từ từ lan ra.

Hóa ra...

Cậu ấy đã có thể yêu một người khác.

Trong khi cô thậm chí còn không dám rung động với ai.

Hạ Vy biết rồi đến một ngày, Minh Phong sẽ nắm tay một người khác.

Nhưng nếu một ngày khi tận mắt nhìn thấy khả năng ấy có lẽ trái tim cô vẫn vụn vỡ.

Khóe mắt Hạ Vy bỗng nhiên cay lên.

Mưa to đến đâu rồi cũng sẽ ngừng.

Những người biết tìm chỗ trú mưa sẽ bớt lạnh hơn.

Còn những người cứ đứng dưới mưa chờ trời nắng, thường là người lạnh nhất.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 47: Thời gian lặng lẽ trôi


Đại học được nghỉ Tết sớm hơn khi còn là học sinh cấp ba.

Mẹ cô vẫn đi dạy như thường lệ, bố vẫn đi làm

Gió lạnh của mùa đông mang theo mùi hương quen thuộc của quê nhà.

Có đôi khi người ta đi rất xa, nhưng chỉ cần quay về nơi cũ, những cảm giác đã ngủ yên trong lòng lại trở nên rõ ràng.

Lam Hà những ngày cận Tết bắt đầu đông vui hơn.

Những người bạn cấp ba của cô cũng lần lượt trở về.

Một buổi chiều cận Tết, group chat nhóm bạn Hạ Vy lại nhộn nhịp.

- Đi uống nước không?

- Trước khi Vy về thành phố V ăn Tết nữa.

Hạ Vy nhìn tin nhắn rồi trả lời

- Ok nè.

Quán nước họ chọn vẫn là quán quen gần trường cấp ba cũ.

"Tớ thấy mọi các cậu cũng thay đổi nhiều thật đó."

"Lên đại học đúng là khác hẳn."

Hạ Vy cười nhẹ.

Từ khi bước chân vào cánh cổng đại học, cô thật sự đã thay đổi rất nhiều.

Không còn là cô gái ít nói như trước.

Cô tham gia câu lạc bộ, tham gia hoạt động của khoa, thậm chí còn đứng trên sân khấu làm MC cho những chương trình của khoa.

Phong cách ăn mặc của cô cũng thay đổi, tóc cũng đã dài hơn

Trong ánh mắt của bạn bè, cô giống như đã bước sang một phiên bản khác của chính mình.

Nhưng chỉ có cô mới biết, có một thứ vẫn chưa từng thay đổi.

Đó là ký ức về một người.

__________

Sau Tết, Hạ Vy quay lại thành phố H.

Thành phố lúc này vẫn còn dư âm của những ngày đầu năm.

Trên nhiều con phố, những dây đèn trang trí vẫn chưa được tháo xuống.

Khi học kỳ mới bắt đầu, khoa của Hạ Vy chuẩn bị tổ chức buổi lễ kỷ niệm.

Một chương trình khá lớn.

Các câu lạc bộ sinh viên đều tham gia chuẩn bị.

Hạ Vy được phân công làm MC của chương trình.

Người dẫn cùng cô là một anh khóa trên, Phó chủ nhiệm của câu lạc bộ.

Cũng chính là người đang được mọi người bàn tán là thích Hạ Vy.

Ngày diễn ra chương trình, phía dưới khán đài rộn ràng tiếng nói chuyện.

"Đẹp đôi thật."

"Đẩy thuyền thôi."

"Chuẩn couple luôn."

Những câu nói nửa đùa nửa thật lan khắp nhóm sinh viên của khoa.

Nhiều người trong khoa bắt đầu ghép đôi hai người họ.

"Nhìn hai người đứng cạnh nhau hợp ghê."

"Đúng là đẹp đôi."

Những lời trêu chọc vẫn tiếp tục.

Nhưng khi đứng trên sân khấu, Hạ Vy dường như không nghe thấy.

Cô chỉ tập trung vào chương trình.

Cũng giống như những buổi thuyết trình trên lớp.

Từ ngày vào đại học, cô luôn cố gắng cho mình nhiều cơ hội trải nghiệm.

Nếu trước đây cô từng sợ hãi khi phải đứng trước đám đông thì bây giờ, cô đã học được cách bước lên phía trước.

_________

Chủ nhật sau khi chương trình kết thúc, Hạ Vy cùng một người bạn đại học hẹn nhau đi uống nước.

Hạ Vy đã kết thân được một người bạn đại học - Ngân Hà, có thể nói là thân nhất trong số những người Hạ Vy quen từ khi lên đại học.

Còn những người khác cũng chỉ là mối quan hệ ở mức vừa phải.

Quán họ chọn khá đặc biệt.

Không gian yên tĩnh, ánh đèn vàng dịu nhẹ.

Ở góc quán đặt một chiếc đàn piano.

Chủ quán cho phép khách nếu biết chơi thì có thể lên đánh.

Một người bạn nhìn thấy liền quay sang Hạ Vy.

Nhìn thấy đàn Piano ở đó, Hạ Vy cũng muốn đánh thử.

Cuối cùng cô cũng bước đến chiếc đàn, những ngón tay đặt lên phím đàn.

Một giai điệu quen thuộc vang lên.

Đó là bài "Sometimes Love Just Ain't Enough."

Bản nhạc nhẹ nhàng lan khắp quán.

Hạ Vy chỉ đánh một đoạn, sau đó quay lại ngồi cùng Ngân Hà.

"Cậu hợp đánh Piano lắm đó.

Cậu chơi Piano lâu chưa?"

"Tớ chơi Piano lúc học tiểu học.

Khoảng giữa năm lớp 10 thì không chơi nhiều nữa.

Thỉnh thoảng mới có dịp chơi thôi."

Ít ai biết rằng, ở một góc khác, có một người khách đã quay lại đoạn video đó.

Sau khi video được đăng lên TikTok, chỉ sau một ngày đã có hàng chục nghìn lượt xem.

Những bình luận liên tục xuất hiện.

"Cô gái này xinh quá."

"Đánh piano hay thật."

"Cảm giác như nữ chính thanh xuân vậy."

Video nhanh chóng lan ra.

Phương Linh tình cờ lướt được video đó, đương nhiên cô nhận ra người bạn của mình nên đã lập tức gửi link vào nhóm chat.

- Cậu còn biết chơi piano nữa à?

- Sao đỉnh vậy.

- Hay thật đấy.

- Trời ơi cái góc quay này xuất sắc luôn.

Hạ Vy nhìn điện thoại rồi bật cười.

- Hôm đó tớ đi chơi với mấy bạn đại học.

Trong quán có đàn nên tớ đánh thử thôi.

- Khi nào đánh cho bọn tớ nghe đi.

- Nếu có dịp thì tớ sẽ đánh cho các cậu nghe.

_________

Tối hôm đó, An Nhiên gửi link video cho Hoàng Duy.

- Video Hạ Vy đánh piano nè anh.

- Nếu mà yêu được Hạ Vy, chắc em yêu cậu ấy rồi.

Hoàng Duy lập tức nhắn lại.

- Này, em không thể yêu Hạ Vy được đâu.

- Có người khác yêu rồi, không đến lượt em.

An Nhiên thấy Duy nhắn vậy nhưng cũng thật sự không nghĩ đến ai nên nhắn lại hỏi.

- Ai?

- Thằng Phong.

- Biến đi.

An Nhiên bật cười.

Một lúc sau, Hoàng Duy gửi link video đó cho Minh Phong.

Hoàng Duy chỉ gửi link qua mà không thèm nhắn thêm gì cả.

Ở London lúc này đang là chiều.

Minh Phong đang ở trên giảng đường chờ tiết học tiếp theo.

Minh Phong nhắn lại.

- Gì vậy?

Nhưng không thấy trả lời.

Cậu bấm vào link, video hiện ra.

Cậu đương nhiên biết đó là ai, Hạ Vy đang ngồi đánh đàn piano.

Đã gần một năm kể từ ngày đó.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô rõ ràng như vậy dù chỉ là qua video.

Vẻ đẹp trong trẻo của cô vẫn vậy nhưng đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Minh Phong nhìn màn hình.

Rồi cậu nhận ra bài nhạc cô đang đánh.

Chính là bài mà ngày trước hai người từng nghe chung một chiếc tai nghe trong thư viện, "Sometimes Love Just Ain't Enough."

Nếu hiểu ý nghĩa bài hát này, người ta sẽ biết.

Chỉ tình yêu thôi đôi khi không đủ để giữ một mối quan hệ.

Có những khoảng cách, có những tổn thương, có những khác biệt quá lớn, khiến hai người dù còn yêu vẫn phải dừng lại.

Tình cảm vẫn còn nhưng mối quan hệ đã đi đến giới hạn.

Minh Phong khẽ tựa lưng vào ghế.

Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh hai người năm 17, 18 tuổi.

Ở cái tuổi đó, hai con người còn quá trẻ, quá vụng về.

Họ không biết cách bảo vệ một mối quan hệ, cũng không biết cách giữ lấy nhau.

______

Cuộc sống ở Anh của Minh Phong thực ra khá đơn giản.

Đi học, thỉnh thoảng đi chơi với bạn.

Mọi thứ cứ lặng lẽ trôi qua.

Tin tức về Hạ Vy, phần lớn cậu đều nghe từ Hoàng Duy.

Ít ra cậu vẫn biết một chút gì đó về Hạ Vy, đủ để cậu biết cô vẫn ổn.

Nhưng hôm nay, nhìn thấy video này, cậu bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ đi một chút.

Ít nhất cậu đã nhìn thấy cô sau gần một năm.

Minh Phong nhìn màn hình thêm vài giây rồi khẽ tắt điện thoại.

Tựa như hơi thở mòn dần.

Thời gian lặng lẽ trôi đi, để lại vài tháng dài đằng đẵng mà lòng vẫn chưa học được cách quên.

________

Mùa hạ đến, nắng gắt ở thành phố H gần như cắt da cắt thịt.

Cuối tháng sáu, Hạ Vy hoàn thành kỳ thi cuối kỳ.

Nhiều sinh viên đã về quê nhưng cô vẫn ở lại trường, tham gia một vài hoạt động hè của câu lạc bộ.

Một buổi chiều hè, Hạ Vy ngồi ở một chiếc ghế nào đó trong sân trường, gió mùa hè thổi nhẹ.

Ở một nơi rất xa, có một người cũng đang sống những ngày tháng của mình.

Cách cô hàng nghìn cây số nhưng vẫn tồn tại trong ký ức.

Giống như một bản nhạc đã dừng lại nhưng dư âm của nó vẫn còn vang mãi.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 48: Kì nghỉ hè năm nhất


Giữa tháng 7, nắng mùa hạ trải dài khắp những con đường như một lớp ánh sáng mỏng.

Không khí oi ả khiến người ta chỉ muốn trốn vào những khoảng bóng râm, nhưng với Minh Phong, mùa hè năm nay lại mang một ý nghĩa khác.

Cuối cùng Minh Phong cũng có kì nghỉ hè dài trở về Việt Nam.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Nội Bài vào một buổi chiều muộn.

Khi bước ra khỏi cửa ga quốc tế, Minh Phong hít một hơi thật sâu.

Không khí nóng ẩm quen thuộc lập tức bao phủ lấy cậu.

Cảm giác đó rất khác với London.

London có những ngày mưa dài, những con phố cổ xám màu đá, và bầu trời lúc nào cũng như phủ một lớp sương mỏng.

Còn Việt Nam là nắng, là gió, là cái nóng rực rỡ của mùa hè.

Minh Phong về khu Tân Cảnh thăm ông bà trước, sau đó mới về nhà.

Ông bà thấy cậu về thì mừng lắm.

Ba ngày ở Tân Cảnh trôi qua chậm rãi.

Những ngày bình yên đến mức Minh Phong gần như quên mất nhịp sống vội vã của London.

Hoàng Duy gọi điện cho cậu.

"Phong, mày lên thành phố H đi."

"Làm gì?"

"Trường tao có trận giao lưu bóng rổ với CLB trường khác.

Đến xem cho vui."

"Ừ."

...

Lần này về Việt Nam lâu hơn những lần trước, nên Minh Phong đã mua một căn hộ ở thành phố H.

Không phải vì cậu muốn sống lâu dài ở đây.

Chỉ là cậu biết những năm sau, nếu quay về Việt Nam, cậu cũng cần một nơi để ở.

Minh Phong lái xe lên thành phố H.

Con đường cao tốc quen thuộc chạy dài dưới bánh xe.

Thành phố H luôn ồn ào, đông đúc, cũng đầy sức sống.

Buổi chiều hôm đó, Minh Phong đến nhà thi đấu theo địa chỉ Hoàng Duy gửi.

Trận giao lưu bóng rổ của CLB RMIT với một đội khác đang chuẩn bị bắt đầu.

Nhà thi đấu khá đông.

Người đến xem ngồi kín khán đài, tiếng nói chuyện và tiếng cổ vũ vang lên rộn ràng.

Minh Phong đến khá sớm.

Cậu chọn một chỗ ngồi ở hàng đầu của khán đài.

Từ vị trí đó, có thể nhìn rõ toàn bộ sân bóng.

Khoảng gần giờ thi đấu, An Nhiên và Hạ Vy mới đến.

An Nhiên rủ mấy người bạn cấp đi cùng nhưng chỉ có Hạ Vy rảnh.

Hai người vội vàng chạy vào khán đài.

"May quá chưa bắt đầu lâu."

An Nhiên thở phào.

Hạ Vy cười nhẹ rồi ngồi xuống.

Cô không để ý xung quanh.

Ánh mắt cô chỉ nhìn về phía sân bóng.

Những pha tranh bóng, tiếng cổ vũ vang lên từng đợt.

Không hiểu vì sao, nhìn trận bóng hôm nay, Hạ Vy lại nhớ đến một hình ảnh ngày trước.

Nhà thi đấu bóng rổ gần trường cấp ba.

Chàng trai mặc áo số 25 đang bật cao ném bóng.

Và cô ngồi trên khán đài.

Lúc đó cô chưa từng nghĩ, rồi sẽ có một ngày, họ ngồi ở hai nơi khác nhau.

Trận đấu kết thúc lúc chín giờ tối.

Đội của Hoàng Duy thắng, khán đài vang lên tiếng vỗ tay và reo hò.

Hoàng Duy vẫy An Nhiên xuống dưới sân.

An Nhiên lập tức đứng dậy.

"Tớ xuống chụp ảnh với Duy."

Hạ Vy gật đầu.

"Ừ."

Cô không quen ai trong đội bóng nên không xuống theo.

Hạ Vy ngồi lại trên khán đài, nhìn xuống sân.

Các cầu thủ đang tụ lại nói chuyện, vài người chụp ảnh kỷ niệm.

Không khí náo nhiệt nhưng lại khiến cô cảm thấy hơi lạc lõng.

Đúng lúc đó, có một chàng trai bước tới ngồi gần cô.

"Cậu đến xem cùng bạn à?"

Hạ Vy hơi giật mình.

Cô quay sang trông thấy một chàng trai trông khá cao.

"Ừ."

Cô trả lời ngắn gọn.

"Tớ là Tú, học RMIT."

Anh ta cười thân thiện.

"Đến cổ vũ đội bóng của CLB."

Hạ Vy gật đầu lịch sự.

"Cậu cũng học RMIT à?"

Tú tiếp tục hỏi cô.

"Không.

Tớ học ULIS."

Tú gật gù.

"Cậu học năm mấy?"

Hạ Vy hơi không vui vẻ lắm khi có một người lạ bắt chuyện với cô ở một nơi như này.

Nhưng cô vẫn trả lời lịch sự.

"Năm nhất."

"Năm nhất à?"

Tú cười.

"Vậy ít tuổi hơn.

Anh học năm 2."

Hạ Vy chỉ khẽ gật đầu.

Cô bắt đầu thấy cuộc trò chuyện này hơi dài.

Nhưng Tú vẫn tiếp tục.

Cậu ta nhìn cô một lúc rồi nói thẳng:

"Anh thấy em rất xinh.

Nếu không phiền, em có thể cho anh xin số điện thoại hoặc Facebook không?"

Nói xong, Tú đã lấy điện thoại ra.

Hạ Vy lúng túng.

Cô vốn không quen bị người lạ xin liên lạc trực tiếp như vậy.

"Tớ..."

Cô đang định từ chối thì bỗng có một bóng người đứng trước mặt.

Một giọng nói trầm quen thuộc vang lên.

Minh Phong cầm lấy điện thoại của Tú.

Trước khi ai kịp phản ứng, cậu đã nhập một dãy số.

"Có thể liên lạc số này."

Rồi cậu trả lại điện thoại.

Tú nhìn cậu chằm chằm rồi lại quay sang hỏi Hạ Vy.

"Người quen của em à"

Minh Phong bình thản đáp: "Cô ấy là bạn gái tôi."

Cậu quay sang Hạ Vy, giọng trầm xuống một chút: "Xin lỗi vì để em chờ một mình ở đây."

Tú lập tức quay sang nhìn Hạ Vy.

Ánh mắt như muốn xác nhận.

Hạ Vy sững người vài giây rồi cô khẽ gật đầu.

"Đúng vậy."

Tú im lặng một lúc, cuối cùng đứng dậy.

"Xin lỗi."

Nhưng cậu ta không đi xa, chỉ ngồi xuống vài hàng ghế phía sau, thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn.

Minh Phong lúc này mới ngồi xuống bên cạnh Hạ Vy.

Khoảng cách giữa hai người rất gần nhưng lại có một khoảng im lặng rất dài.

Hạ Vy nhìn xuống sân bóng một lúc, rồi hỏi khẽ.

"Cậu... mới về à?"

Minh Phong nghiêng đầu.

"Muốn để cậu ta nghe được à?"

Hạ Vy hiểu ngay ý Minh Phong nói.

Cô nhìn ra phía sau.

Tú vẫn đang ngồi đó, thỉnh thoảng lại liếc về phía họ.

Hạ Vy khẽ thở ra.

"Anh... mới về à?"

Minh Phong đáp:

"Về được ba ngày.

Hoàng Duy rủ nên anh đến xem."

Hai người lại im lặng.

Một khoảng im lặng vừa quen vừa lạ như thể họ đã từng rất thân.

Nhưng bây giờ lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Một lúc sau Minh Phong đứng dậy.

"Về thôi."

Hạ Vy ngẩng lên.

"Em sẽ về cùng An Nhiên."

"An Nhiên sẽ đi cùng Duy.

Anh đưa em về."

Cậu nói rất tự nhiên.

Rồi Minh Phong quay người đi.

Hạ Vy nhìn theo vài giây, cuối cùng vẫn đứng dậy đi theo.

Bãi xe dưới nhà thi đấu khá vắng.

Minh Phong mở cửa xe cho cô.

Hạ Vy ngồi vào ghế phụ.

"Vậy phiền cậu...

đưa tớ về ký túc xá Đại học Ngoại ngữ."

Chiếc xe lăn bánh.

Bên ngoài cửa kính là những con đường đêm của thành phố H.

Đèn đường nối dài thành những vệt sáng vàng, trong xe lại rất yên tĩnh.

Bầu không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.

Minh Phong đưa tay bật nhạc nhưng bật lên lại đang phát bài "Sometimes just love ain't enough".

Hạ Vy nghe được vài giây lập tức đưa tay tắt đi.

Minh Phong quay sang nhìn cô.

"Sao em lại tắt?"

Hạ Vy nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một lúc sau cô mới nói khẽ.

"Không thích bài hát đó."

Minh Phong hơi nhíu mày.

Cậu nhớ rất rõ.

Trong video trên TikTok, cô đã chơi piano chính bài hát này.

Cậu từng nghĩ có lẽ cô thích nó.

Nhưng bây giờ cô lại nói không thích nhưng Minh Phong không hỏi gì thêm.

Chiếc xe tiếp tục chạy trong im lặng.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 49: Muốn ở cùng nhau lâu một chút


Chiếc xe vẫn chạy chậm trên con đường đêm của thành phố H.

Sau khi Hạ Vy tắt bài hát, trong xe lại rơi vào một khoảng im lặng rất dài.

Hạ Vy nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bóng cây, biển quảng cáo, dòng xe thưa thớt của thành phố lúc tối.

Đột nhiên cô nhớ ra một chuyện.

Từ nãy đến giờ, Minh Phong vẫn xưng hô "anh - em."

Một lúc sau, Hạ Vy lên tiếng: "Với lại, bây giờ không cần xưng hô anh - em nữa."

Cô nói chậm rãi: "Mối quan hệ của chúng ta, cùng lắm cũng chỉ ở mức bạn bè."

Trong xe bỗng yên lặng, một vài giây trôi qua, Minh Phong khẽ cười nhạt.

"Anh không muốn làm bạn bè."

Cậu dừng lại một chút rồi nói tiếp.

"Với người khác thì có thể.

Còn với em thì không.

Dù sao thì anh cũng sinh trước mấy tháng."

Cô quay sang nhìn cậu.

Nhưng Minh Phong vẫn nhìn thẳng về phía trước, tay đặt hờ trên vô lăng.

Hạ Vy im lặng.

Nghe cậu nói vậy thì cô nghĩ rằng bọn họ thật ra cũng chẳng thể làm bạn bè.

Nhưng không hiểu sao lại khiến lòng cô hơi nhói lên.

Rồi cô lại thầm nghĩ: "Sinh trước mấy tháng thì có thể xưng anh - em sao?"

Nếu đã không còn quan hệ gì nữa thì một cách xưng hô thân mật như vậy, thật ra cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng cô không nói ra chỉ quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe dừng lại trước một quán ăn vẫn còn mở đến tối muộn.

Minh Phong bỗng nói:

"Xuống ăn một chút gì đi."

Hạ Vy hơi ngạc nhiên.

"Anh vẫn chưa ăn gì."

Chiếc xe dừng lại trước một quán bún phở vẫn còn mở cửa.

Hai người bước vào.

Chủ quán nhìn họ, rồi quay sang nhìn Minh phong trước hỏi.

"Hai cháu ăn gì?"

Minh Phong nói: "Cháu 1 bát bún ngan."

Rồi chủ quán lại quay sang nhìn Hạ Vy hỏi cô ăn gì.

Hạ Vy định nói mình không đói nhưng nếu không gọi đồ mà ngồi nhìn cậu ăn thì sẽ khiến không khí nên đành gọi một bát giống cậu.

Bát bún được mang ra rất nhanh.

Hạ Vy nhìn xuống bát của mình rồi khẽ thở dài.

Nghe tiếng thở dài của cô làm Minh Phong chú ý.

Trong bát có rất nhiều hành lá, cô quên không dặn chủ quán không cho hành.

Hạ Vy vốn không thích ăn hành.

Cô cầm đũa, bắt đầu cặm cụi gắp từng cọng hành ra để sang một bên.

Minh Phong nhìn thấy, nhưng không nói gì.

Bây giờ cậu mới nhận ra hóa ra là không thích hành nên cô mới thở dài.

Thật ra Minh Phong cũng không đói, nhưng cậu muốn ở cùng cô lâu thêm một chút, một chút thôi cũng được.

Hạ Vy vẫn đang lặng lẽ gắp hành.

Cô ăn rất chậm.

Khi Minh Phong ăn xong, bát của cô vẫn còn gần như một nửa.

Cậu không giục, chỉ ngồi dựa lưng vào ghế, bấm điện thoại.

Thực ra là đang đợi cô, để cô ăn từ từ, không cần vội vàng.

Một lúc sau, Hạ Vy mới ăn hết.

Minh Phong nhìn đồng hồ.

"Ký túc xá của em mấy giờ đóng cửa?"

"22h30."

Cậu liếc đồng hồ trên tay, 22h10.

Minh Phong khẽ nói: "Bây giờ về không kịp."

Cô cũng nhìn điện thoại.

Đúng là không kịp thật.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy đưa em về chỗ của An Nhiên cũng được."

Minh Phong trả lời ngay: "Cậu ấy đi liên hoan với Hoàng Duy rồi."

Hạ Vy nghe vậy thì cũng không phản bác lại, đội bóng của Hoàng Duy vừa thắng trận.

Có lẽ họ sẽ đi ăn mừng, nghe cũng hợp lý.

Cô khẽ gật đầu.

Hai người đứng dậy ra ngoài.

Đêm đã muộn hơn.

Gió đêm thổi nhẹ qua con phố.

Hạ Vy nói: "Nếu cậu ấy chưa về em đợi ở ngoài một chút."

Minh Phong không muốn cô đợi ở ngoài vì giờ đã muộn, lại là con gái.

Minh Phong nói tiếp: "Bây giờ muộn rồi.

Về chỗ anh đi."

Cô lập tức lắc đầu.

"Không được."

Minh Phong quay sang nhìn cô.

Ánh mắt cậu có chút khó hiểu.

"Vì sao lại không được?

Vậy em muốn ở đâu?"

Hạ Vy do dự một chút rồi nói,

"Dù sao cũng không được.

Anh có bạn gái rồi, em cũng không thể đến..."

Câu nói chưa kịp hết thì Minh Phong đã nhíu mày.

"Bạn gái?"

Giọng cậu như có rất nhiều thứ muốn hỏi vì sao lại bảo cậu có bạn gái, nghe từ ai.

"Lúc sinh nhật anh..."

Hạ Vy nói nhỏ.

Minh Phong im lặng vài giây.

Cậu cố nhớ lại.

Sinh nhật năm nay...

Hôm đó có rất nhiều người.

Bạn bè, bạn của bạn bè.

Rồi đột nhiên cậu nhớ ra, có một cô gái đã chủ động bắt chuyện với cậu, chỉ vậy thôi.

Minh Phong bật cười khẽ.

"Đó không phải bạn gái anh."

Hạ Vy ngẩng lên.

"Cô ấy đi theo mấy người bạn của anh đến.

Anh còn không biết tên."

Hạ Vy lúc này cảm thấy hỏi hối hận khi nói ra điều đó.

Thì ra cô đã hiểu lầm.

Cuối cùng Minh Phong vẫn đưa cô về căn hộ của cậu.

Tòa nhà nằm ở khu trung tâm.

Một tòa chung cư cao tầng với sảnh lớn và ánh đèn sáng rực.

Hai người bước vào thang máy.

Không gian kín khiến khoảng cách giữa họ càng trở nên rõ ràng.

Cậu mở cửa.

Đèn trong căn hộ bật lên.

Không gian khá rộng, nhưng đồ đạc vẫn còn rất ít.

Minh Phong nói.

"Anh ở một mình.

Vì mới vào ở nên vẫn hơi trống."

Hạ Vy nhìn quanh.

"Sao anh không ở cùng bố mẹ?"

Minh Phong đáp bình thản.

"Ở đó không có chỗ cho anh.

Lần này ở lại lâu hơn nên anh mua ở đây."

Hạ Vy nhìn quanh căn hộ.

Cô hơi tò mò hỏi.

"Anh mua?"

"Ừ.

Tiền anh vay của bố để đầu tư có chút lãi nên mua."

Hạ Vy khẽ nói nhỏ.

"Đúng là con nhà nòi..."

Minh Phong nghe thấy.

Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt tò mò khi nghe cô nói vậy.

"Nói vậy là sao?"

Hạ Vy hơi chột dạ, cảm thấy thật ngu ngốc khi bây giờ lại nói nhiều như vậy.

Cô tưởng cậu không nghe thấy.

"Em... nghe nói bố anh làm về tài chính."

Minh Phong nhướn mày.

"Em nghe được không ít nhỉ?"

Hạ Vy vội giải thích.

"Mấy người bạn của em nói.

Là họ nói, em không hỏi."

Cô nói xong thì tự thấy mình hơi lúng túng.

Không hiểu sao trước mặt Minh Phong, cô luôn dễ mất bình tĩnh như vậy.

Đúng là hồi đó, ở trường cấp 3 Lam Hà, ai mà chẳng biết về cậu, không biết nhiều thì cũng biết ít.

Lúc đó cô cũng nghe được một vài thông tin về cậu qua những lần tám chuyện với mấy người bạn.

Minh Phong không nói gì thêm.

Cậu chỉ tay về phía một căn phòng.

"Em ở phòng này, anh ở phòng kia.

Anh đi tắm, có gì thì hỏi anh."

Hạ Vy gật đầu.

"Vâng."

Trước khi cậu đi vào phòng, cô nói thêm:

"Ngày mai em có việc ở trường.

Em sẽ đi sớm.

Khoảng 6h30.

Phiền anh mở cửa giúp em."

"Anh không dậy được sớm.

Mật khẩu là 2407.

Mai em tự mở đi."

Hạ Vy lập tức nói.

"Không cần đưa mật khẩu cho em đâu.

Vậy sau khi em đi thì anh đổi mật khẩu đi."

Minh Phong nghe vậy nhưng cũng không để tâm, rồi đi vào phòng.

Hạ Vy cũng vào phòng mà Minh Phong chỉ cho cô.

Cô ngồi xuống giường, mở điện thoại.

Tin nhắn của An Nhiên gửi từ 10 phút trước hỏi cô đã về chưa.

Hạ Vy trả lời lại.

- Tớ về rồi.

Một lúc sau tin nhắn tiếp theo đến.

- Phong đưa cậu về à?

Cô nhìn màn hình vài giây.

- Ừ.

Sau đó đặt điện thoại xuống.

Đêm đó Hạ Vy không ngủ được, chiếc giường lạ, không gian lạ.

Nhưng điều khiến cô thao thức không phải vì những thứ đó.

Đã hơn một năm, cuối cùng cô họ cũng gặp lại nhau trực tiếp trong tình huống như này.

Ngày 20/11 - Ngày nhà giáo Việt Nam năm ngoái, Hạ Vy cũng từng về trường.

Hôm đó Hạ Vy cũng thỉnh thoảng nhìn về phía lớp 12A1, có một nhóm học sinh cũ về thăm trường nhưng lần đó Minh Phong không thể về.

Rất lâu sau cô mới dần chìm vào giấc ngủ.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 50: Hình xăm


Sáng hôm sau, Hạ Vy tỉnh dậy khá sớm.

Đêm qua cô mãi mới ngủ được nhưng sáng nay vẫn vô thức thức dậy trước giờ báo thức.

Cô nằm thêm vài phút rồi ngồi dậy.

Đồng hồ trên điện thoại hiện 6 giờ sáng.

Cô dự định 6h30 sẽ rời đi, nên dậy để chuẩn bị.

Căn phòng yên tĩnh.

Ngoài cửa sổ là bầu trời trong vắt của buổi sáng mùa hè.

Hạ Vy vệ sinh cá nhân, sửa soạn, đồ buộc tóc gọn gàng, rồi thu dọn lại giường một chút.

Cô không muốn để căn phòng trở nên bừa bộn.

Sau khi chuẩn bị xong, cô mở cửa đi ra phòng khách.

Vừa bước ra ngoài, cô đã khựng lại.

Minh Phong đang ngồi ở ghế sofa phòng khách.

Hạ Vy hơi bất ngờ.

Cô cứ nghĩ giờ này cậu vẫn còn ngủ.

Nghe thấy tiếng động, Minh Phong ngước lên nhìn.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong vài giây.

Cậu nói bình thản nói.

"Anh có việc ra ngoài.

Tiện đường đưa em về trường."

"Không cần đâu.

Em tự gọi xe được."

Minh Phong chỉ nói hai chữ.

"Tiện đường."

Giọng nói rất ngắn gọn.

Nhưng lại không cho cô cơ hội từ chối thêm.

Hạ Vy nhìn cậu vài giây.

Cuối cùng cũng không nói gì nữa.

Chiếc xe rời khỏi bãi đỗ của tòa nhà.

Buổi sáng thành phố H vẫn chưa quá đông đúc.

Nắng nhẹ trải xuống mặt đường, gió sớm thổi qua hàng cây hai bên phố.

Trong xe lại là khoảng im lặng quen thuộc.

Hai người ngồi cạnh nhau, nhưng không ai nói gì.

Hạ Vy nhìn ra ngoài cửa kính một lúc, rồi vô thức quay sang.

Hạ Vy vẫn nhìn về phía trước, đọt nhiên lại quay sang nhìn cậu, ánh mắt lại vô tình nhìn thấy một hình xăm.

Cô chưa từng thấy Minh Phong có hình xăm trước đây.

Hình xăm không lớn Là một biểu tượng như hình vô cực.

Trên đường viền của hình vô cực đó, có hai dãy số rất nhỏ: 2407 và 2501

Hạ Vy nhìn vài giây.

Cô không hiểu ý nghĩa của hai con số đó, cũng không nghĩa gì nhiều.

Chiếc xe dừng lại ở gần cổng trường.

Trường ULIS vào mùa hè khá vắng, nhưng vẫn có vài sinh viên đi lại.

Chiếc Porsche Panamera đỗ bên lề đường.

Loại xe này chỉ cần nhìn qua cũng biết không hề rẻ.

Hạ Vy nhìn ra ngoài rồi vô thức ngó nghiêng trước sau.

Cô nhớ lại lần trước có nghe mấy người bạn đại học đồn ở bên khoa khác có một cô gái xuống từ xe sang của một người con trai.

Từ đó bao nhiêu tiếng đồn, đủ loại câu chuyện được thêu dệt.

Hạ Vy ngồi trong xe ngó nghiêng trước sau xem có nhiều người không.

Nhưng may là nghỉ hè nên không có nhiều sinh viên.

Minh Phong thấy cô cứ ngó nghiêng liền hỏi.

"Em ngoại tình à mà cứ ngó nghiêng lén la lén lút vậy?

Cô quay phắt lại nhìn cậu chằm chằm.

"Hả?"

Em đã kết hôn đâu mà gọi là ngoại tình?

Hay là anh kết hôn rồi?"

Một giây sau, cậu bật cười khẽ.

Miệng lưỡi của cô đúng là nhanh nhẹn hơn trước rất nhiều.

Hạ Vy mở cửa xe.

Trước khi xuống cô nói: "Cảm ơn."

Cô vừa đi được vài bước thì nghe thấy có người gọi.

"Hạ Vy."

Cô quay lại.

Là phó chủ nhiệm CLB của cô, anh khóa trên.

"Em đến sớm vậy?"

"Dạ em về kí túc xá sau đã.

Tí nữa mới lên trường."

Hai người đứng nói chuyện vài câu.

Sau đó cùng đi vào trong cổng trường.

Trong xe, Minh Phong vẫn chưa lái đi.

Cậu nhìn qua cửa kính xe, thấy hai người đang nói chuyện.

Ánh mắt của chàng trai kia khi nhìn Hạ Vy.

Minh Phong nhận ra ngay.

Cậu là con trai, cậu hiểu ánh mắt đó.

Đó không phải ánh mắt của một người bạn bình thường.

Minh Phong nhìn họ đi dần vào trong khuôn viên trường.

Cho đến khi hai bóng người khuất hẳn mới lái xe đi.

______________

Buổi chiều hôm đó Minh Phong có hẹn với vài người bạn.

Họ gặp nhau ở một nhà hàng trên phố.

Tiếng cười nói rộn ràng, bàn ăn đầy đồ ăn và bia.

Hoàng Duy uống khá nhiều.

Sau khi ăn xong, Hoàng Duy đã hơi say.

Minh Phong đành lái xe đưa cậu về căn hộ của mình.

Cậu kéo Hoàng Duy vào căn phòng hôm qua Hạ Vy ngủ.

Rồi ném cậu lên giường.

"Ngủ đi."

Hoàng Duy lẩm bẩm gì đó rồi ngủ luôn.

____________

Sáng hôm sau.

Hoàng Duy tỉnh dậy với cơn đau đầu.

Cậu loạng choạng đi vào nhà vệ sinh.

Vừa mở cửa, cậu đã nhìn thấy trên bệ rửa mặt có một cây son và một tuýp kem chống nắng.

Hoàng Duy cầm lên, nhìn vài giây rồi mang ra phòng khách.

Minh Phong đang ngồi xem điện thoại.

Hoàng Duy đặt hai món đồ xuống bàn.

"Này, cái này của ai vậy?"

Hoàng Duy nhướn mày.

"Của Hạ Vy à?"

"Hay mày mang gái về vậy?"

Minh Phong liếc cậu.

Hoàng Duy cười cười.

____________

Một lúc sau Minh Phong mở điện thoại.

Cậu thử tìm tên Hạ Vy trên Facebook nhưng không thấy.

Cậu nhíu mày.

"Mày có số điện thoại của Hạ Vy không?"

Hoàng Duy đang uống nước, nghe vậy liền nói: "Để tao hỏi người yêu tao."

Rồi Hoàng Duy lại hỏi: "Đến số điện thoại của Hạ Vy mà mày cũng không có à?"

Minh Phong không trả lời.

Đúng vậy, cậu không có số của cô.

Ngày trước hai người chỉ nhắn tin qua Messenger, chưa từng lưu số.

Sau này khi họ không còn liên lạc nữa, tin nhắn Messenger cũng dần trôi xuống rất sâu.

Mà cậu cũng không tìm thấy Facebook của cô.

Hạ Vy đã rời thành phố H.

Cô về Lam Hà nghỉ hè một thời gian.

Những người bạn cấp ba của cô cũng lần lượt trở về.

Thành phố H trở nên xa dần, cuộc sống lại quay về với nhịp điệu quen thuộc.

Trong những ngày đó, Minh Phong vẫn ở thành phố H.

Nhưng hai người không liên lạc gì với nhau.

Giống như buổi tối gặp lại ở sân bóng, chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Rồi mỗi người lại quay về cuộc sống riêng của mình.

____________

Một buổi sáng, Minh Phong nhìn thấy cây son và tuýp kem chống nắng vẫn đặt trên bàn.

Cậu cầm điện thoại lên.

Nhìn dãy số mà Hoàng Duy vừa xin được từ An Nhiên.

Cậu do dự vài giây rồi ấn gọi.

Điện thoại đổ chuông.

Một hồi chuông, hai hồi chuông, ba hồi chuông.

Cuối cùng có người nghe máy.

Giọng Hạ Vy vang lên từ đầu dây bên kia.

"Alo?"

Minh Phong không nói.

Cậu bỗng nhiên không biết phải nói gì.

Hạ Vy lại hỏi.

"Ai vậy?"

Lúc này Minh Phong mới lên tiếng.

"Em để quên son với kem chống nắng ở nhà anh."

Ở đầu dây bên kia, Hạ Vy hơi sững lại.

Cô nhận ra giọng nói Minh Phong.

Sau khi về nhà, lúc sắp xếp đồ cô cũng nhận ra mình thiếu vài món mỹ phẩm.

Nhưng cô nghĩ có lẽ để quên ở ký túc xá, không ngờ lại ở nhà cậu.

"Em ở ký túc xá à?Anh mang đến cho em."

Minh Phong hỏi.

"Không.

Em về Lam Hà rồi."

Hạ Vy đáp.

Minh Phong im lặng vài giây.

Hạ Vy nói tiếp: "Son với kem chống nắng anh cứ bỏ đi cũng được.

Không cần đưa lại cho em đâu."

Cô nói rất nhẹ nhàng.

Giống như đang nói về những món đồ không quan trọng.

Thật ra cô nghĩ họ sẽ không gặp lại nữa.

"Nếu không còn việc gì nữa thì em tắt đây."

Rồi cô cúp máy.

Cuộc gọi kết thúc.

Hạ Vy đặt điện thoại xuống bàn.

Cô ngồi yên một lúc, mọi thứ rất bình yên nhưng trong lòng cô lại có một cảm giác rất lạ.

Khi gặp lại mới nhận ra giữa hai người không còn điều gì để nói nữa.



Ở thành phố H, Minh Phong vẫn cầm điện thoại trong tay, màn hình đã tắt.

Căn phòng rất yên tĩnh.

Cậu nhìn cây son và tuýp kem chống nắng trên bàn.

Một lúc lâu, Minh Phong đứng dậy, cầm chìa khóa xe.

Xuống bãi đỗ lái xe đi thẳng về Lam Hà.

Con đường dài hơn hai tiếng đồng hồ.

Nhưng Minh Phong vẫn lái đi.

Có những hành động, người ta làm trước khi kịp suy nghĩ.

Bởi vì nếu suy nghĩ quá lâu có lẽ họ sẽ không còn dũng khí để làm nữa.

Chiếc xe lao đi trên cao tốc.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 51: "Quay lại đi, với anh"


Minh Phong lái xe suốt quãng đường.

Ngoài cửa kính, cao tốc kéo dài thẳng tắp, nắng càng ngày càng gắt hơn.

Sau cuộc điện thoại ngắn ngủi đó, cậu chỉ biết rằng mình không muốn bỏ đi hai món đồ nhỏ bé kia, cũng không muốn cứ thế mà kết thúc thêm một lần nữa.

Về tới Lam Hà đã gần trưa.

Minh Phong lái thẳng đến ngõ Xuân Hòa.

Chiếc Porsche dừng lại bên đường.

Cậu nhìn vào con ngõ nhỏ trước mặt.

Nơi này cậu đã từng đến vài lần.

Còn bây giờ, mọi thứ dường như đã xa xôi hơn rất nhiều.

Minh Phong lấy điện thoại ra.

Nhấn vào dãy số vừa lưu sáng nay.

Hạ Vy đang ở trong phòng của cô.

Điện thoại trên bàn rung lên.

Màn hình hiển thị một dãy số quen quen.

Đó chính là số điện thoại đã gọi cho cô hơn hai tiếng trước.

Hạ Vy nhìn màn hình, chuông vẫn reo.

Cô phân vân không biết có nên nghe hay không.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn đưa tay ấn nhận cuộc gọi.

"Alo?"

Ở đầu dây bên kia, giọng Minh Phong vang lên rất bình tĩnh.

"Anh đang đầu ngõ."

"Đầu ngõ?

Nhà em á?"

"Ừm.

Anh đến đưa đồ."

Hạ Vy ngồi im vài giây.

Trong đầu cô chợt tính toán.

Hơn hai tiếng trước, chẳng lẽ cậu đã lái xe từ thành phố H về đây?

Cô đứng dậy.

"Đợi em một chút."

Hạ Vy đi ra đầu ngõ Xuân Hòa thấy chiếc Porsche đỗ bên lề đường.

Cô nhận ra ngay.

Hạ Vy bước đến, gõ nhẹ lên cửa kính.

Minh Phong hạ kính xuống.

Hạ Vy nói: "Đưa cho em đi."

Nhưng Minh Phong không đưa đồ ra.

Cậu chỉ nói ngắn gọn.

"Lên xe đi."

"Không cần đâu.

Anh đưa qua cửa kính cũng được."

Nhưng Minh Phong vẫn không mở cửa.

Chỉ im lặng nhìn cô.

Cuối cùng, Hạ Vy thở nhẹ một cái.

Cô mở cửa xe rồi ngồi lên ghế phụ.

Ngay khi cô vừa ngồi xuống, Minh Phong khởi động xe, chiếc xe lăn bánh.

Hạ Vy quay sang nhìn cậu.

"Đi đâu vậy?"

"Nhờ em một việc."

Xe chạy khoảng mười phút, sau đó rẽ vào khu Tân Cảnh.

Đây là khu biệt thự nổi tiếng ở Lam Hà.

Những ngôi nhà lớn nằm san sát, cổng cao, vườn rộng.

Chiếc xe dừng trước một căn nhà rất lớn.

Hạ Vy nhìn qua cửa kính.

Căn nhà này thật sự rất xa hoa.

"Nhà ông bà anh.

Em vào không?"

Hạ Vy lắc đầu ngay lập tức.

"Không."

Minh Phong gật đầu.

"Vậy ở trong xe đợi anh một chút."

Vài phút sau.

Minh Phong bước ra ngoài.

Nhưng lần này, trong tay cậu ôm một con mèo, một tay xách chiếc lồng.

Cậu mở cửa xe, đặt con mèo vào lòng Hạ Vy.

Hạ Vy nhìn con mèo, rồi nhìn Minh Phong, ánh mắt như đang hỏi: "Tại sao lại đưa mèo cho em?"

"Mèo anh nuôi.

Từ lúc sang Anh thì gửi ông bà nuôi hộ.

Bây giờ đón về nhà anh."

Con mèo nằm ngoan ngoãn trong lòng Hạ Vy.

Nó dụi đầu vào tay cô.

Hạ Vy bất giác mỉm cười.

Chiếc xe rời khỏi nhà ông bà Minh Phong.

Đi thêm vài dãy nữa.

Cuối cùng dừng lại trước một biệt thự khác.

Căn nhà này còn lớn hơn cả căn nhà lúc nãy.

Sân rộng, vườn cây được cắt tỉa gọn gàng.

Nhưng cửa nhà đóng im lìm Có vẻ như không có ai ở.

Minh Phong xuống xe.

Cậu mở cửa ghế phụ.

"Bế nó lên lầu giúp anh."

Cậu nói rất tự nhiên.

Trên tay cậu lúc này đang cầm lồng mèo và túi đồ ăn của nó.

Hạ Vy đành bế con mèo xuống xe.

Cô đi theo Minh Phong vào nhà.

Bên trong nhà rất rộng.

Phòng khách lớn đến mức khiến người ta có cảm giác hơi trống trải.

Hai người đi lên tầng hai.

Minh Phong mở cửa một căn phòng.

Phòng của Minh Phong còn rộng hơn cả phòng khách nhà cô.

Một chiếc giường lớn, một bàn dài, một kệ đồ cao gần chạm trần, cửa sổ kính lớn sát sàn nhìn ra bên ngoài.

Minh Phong đặt lồng mèo xuống.

"Để nó ở đây là được rồi."

Hạ Vy đặt con mèo xuống.

Nó lập tức chạy quanh phòng như đang khám phá.

Minh Phong liếc đồng hồ, đã gần 11 giờ rưỡi trưa.

"Xuống nhà ăn cơm đi."

Hạ Vy lập tức lắc đầu.

"Không cần đâu.

Đưa đồ cho em đi, em về luôn."

Nhưng Minh Phong không trả lời, cậu chỉ quay người đi ra khỏi phòng.

Hạ Vy đứng vài giây.

Cuối cùng vẫn đi theo cậu, cô không thể ở lại một mình trong phòng cậu.

____________

Trước khi về Lam Hà, Minh Phong đã gọi cho cô giúp việc.

Thỉnh thoảng khi không có ai ở nhà, cô vẫn đến dọn dẹp.

Cô giúp việc đã nhắn cho Minh Phong rằng đã nấu sẵn đồ ăn, nếu muốn ăn thì chỉ cần hâm lại.

Minh Phong đi vào bếp.

Cậu mở lò vi sóng lấy vài món ăn ra hâm lại.

Căn bếp rất lớn nhưng lúc này chỉ có hai người.

Hạ Vy đứng cạnh bàn ăn.

Cô thật sự không muốn ở lại lâu.

Cô chỉ muốn lấy đồ rồi về nhà.

Minh Phong đặt bát đũa xuống bàn.

"Ngồi đi.

Ăn xong anh đưa cho em."

Cậu đưa bát cho cô.

Hạ Vy ngồi xuống nhưng không ai nói gì.

Không khí yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

Hạ Vy vô thức liếc nhìn tay trái của Minh Phong.

Hình xăm đó, 2407 không biết có phải ngày sinh của cô hay không hay chỉ là sự trùng hợp.

Nhưng cô cũng không dám nghĩ nhiều.

Ăn xong, Minh Phong đứng dậy thu dọn.

Sau đó quay sang nói: "Lên tầng đi, đồ ở phòng anh."

Hạ Vy đứng dậy, lại lẽo đẽo đi theo cậu lên tầng hai.

Minh Phong đưa đồ cho Hạ Vy.

"Cảm ơn anh.

Em về đây."

Cô nói xong rồi quay người định đi.

Nhưng ngay lúc đó, Minh Phong nắm lấy tay cô.

Cô quay đầu nhìn cậu, ánh mắt hai người chạm nhau.

Minh Phong nói rất khẽ.

"Quay lại đi."

Hạ Vy nhìn cậu.

Mắt cô bắt đầu đỏ lên.

Chỉ một câu nói thôi nhưng dường như đã chạm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng cô.

Minh Phong kéo cô lại, ôm cô vào lòng.

Giọng cậu trầm xuống.

"Quay lại đi, với anh."

Nước mắt Hạ Vy bắt đầu rơi, rơi xuống vai áo cậu.

Cô chợt nhớ đến ngày hôm đó.

Ngày cô nói với cậu rằng họ nên dừng lại.

Hạ Vy nhắc lại lời hôm đó cậu đã nói:

"Anh bảo em đừng xuất hiện trước mặt anh."

"Tại lúc đó anh bị khờ.

Nên mới chấp nhận dừng lại."

Hạ Vy khóc.

Tiếng sụt sịt rất nhỏ.

Minh Phong hơi đẩy người cô ra, cúi xuống nhìn.

"Em khóc đấy à?"

Thấy đôi mắt cô đã ướt đầy nước.

Minh Phong lại kéo cô vào lòng.

"Anh xin lỗi."

Một lúc sau cậu vẫn hỏi lại.

"Nhưng mà em vẫn chưa trả lời.

Em có đồng ý quay lại với anh không?"

Hạ Vy khóc đến mức giọng không rõ.

Cô khẽ gật đầu.

"Ừm..."

Một tiếng rất nhỏ nhưng đủ để Minh Phong nghe thấy.

Cậu đưa tay lau nước mắt cho cô.

Hai tay cậu nâng mặt cô lên rồi hôn nhẹ lên môi cô.

Một cái hôn rất ngắn, rất nhẹ.

Cậu khẽ nói: "Đừng khóc."

Buổi chiều hôm đó, Minh Phong lái xe đưa Hạ Vy về nhà.

Hai người ngồi cạnh nhau, không còn im lặng như trước nữa.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 52: "Rất xứng với anh."


Buổi sáng hôm sau, ánh nắng mùa hạ len qua khe rèm.

Không khí yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng quạt quay đều đều và nhịp thở còn lười biếng của cô.

Điện thoại đặt trên bàn bỗng rung lên.

Hạ Vy khẽ cau mày, đưa tay mò mẫm trong vô thức.

Cô thậm chí còn chưa mở mắt, cũng không nhìn xem là ai gọi, chỉ theo thói quen ấn nghe.

"Alo..."

Giọng cô vẫn còn ngái ngủ.

Đầu dây bên kia, giọng Minh Phong trầm thấp, mang theo một chút ý cười.

"Em chưa dậy à?"

Lúc này Hạ Vy mới mở mắt ra một chút, nhìn trần nhà.

"Em chuẩn bị dậy rồi."

Khi nhận ra là cậu, giọng cô bất giác mềm hơn.

Minh Phong khẽ cười.

"Nắng lên đỉnh đầu em rồi đấy."

Hạ Vy quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Ánh nắng thật sự đã rất cao.

"Hôm qua em ngủ hơi muộn nên bây giờ vẫn còn buồn ngủ."

Ở đầu dây bên kia, Minh Phong không nói gì trong vài giây.

Sau đó, cậu chậm rãi nói.

"Trưa anh tới đón em nhé, qua nhà anh ăn cơm.

Chiều anh đi chơi bóng rổ gần trường Lam Hà, đi cùng anh nhé?"

Hạ Vy im lặng một chút.

Cô xoay người nằm nghiêng, ôm gối.

"Anh đi chơi bóng rổ với ai vậy?"

"Bạn cũ CLB bóng rổ cấp 3 với cả mấy người trường khác."

Hạ Vy nghe xong thì hơi do dự.

"Bạn cấp 3 ạ..."

Cô dừng lại một chút.

"...như vậy thì không hay lắm."

Cô không nói rõ, nhưng Minh Phong hiểu.

Những tin đồn năm đó, những bài đăng trên Confession.

Những ánh mắt tò mò, những lời thì thầm không mấy thiện cảm.

Cậu nói rất bình tĩnh.

"Sớm muộn gì họ cũng sẽ biết.

Em cũng không cần quan tâm họ làm gì cả."

Giọng cậu không lớn nhưng đủ chắc chắn.

Hạ Vy khẽ cắn môi.

"Vâng."

Dù đã đồng ý, nhưng trong lòng cô vẫn còn một chút bất an.

Gần trưa, Minh Phong lái xe đến đầu ngõ Xuân Hòa.

Chiếc xe dừng lại dưới bóng cây, ánh nắng lấp lánh phản chiếu trên thân xe.

Hạ Vy đi từ ngõ ra.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy đơn giản màu trắng, tóc buộc nhẹ phía sau.

Vừa nhìn thấy cô, Minh Phong đã mở cửa xe.

Cô bước lên.

"Bố mẹ anh không ở đây à?"

Minh Phong khởi động xe.

"Từ lúc anh sang Anh.

Bố mẹ anh đã chuyển lên thành phố H.

Thỉnh thoảng mới về."

Xe lăn bánh đi vào khu Tân Cảnh, dừng trước nhà Minh Phong.

Hôm nay Hạ Vy mới có dịp nhìn kỹ hơn.

Gara rộng, rất nhiều xe.

Không chỉ là xe bình thường mà là những chiếc xe sang, thậm chí có cả siêu xe.

Cô hơi ngạc nhiên.

"Nhà anh có mấy người?"

"Ba người.

Sao vậy?"

Hạ Vy nhìn sang phía gara.

"Sao có nhiều xe vậy?"

Minh Phong nói như một điều rất bình thường.

"Xe bố tặng anh.

Với lại có xe được người ta tặng."

Hạ Vy không nói gì thêm.

Chỉ khẽ "ừm" một tiếng.

Cô không quen với những thứ như vậy.

Minh Phong liếc nhìn cô.

"Em biết lái ô tô chưa?"

Hạ Vy lắc đầu.

"Chưa ạ."

"Khi nào anh sẽ dạy em lái."

Cô cười nhẹ.

"Không cần đâu.

Em cũng chẳng có tiền mua xe, học làm gì chứ.

Nếu khi nào đủ tiền mua thì lúc đấy học cũng được."

Minh Phong không trả lời.

Nhưng trong đầu cậu, đã có câu trả lời.

Có những thứ, không phải vì em cần... mà là vì anh muốn em có.

_____________

Bốn giờ chiều, Minh Phong chở Hạ Vy tới nhà thi đấu bóng rổ gần trường Lam Hà.

Vừa xuống xe, họ đã gặp Hoàng Duy ở bãi đỗ.

Hạ Vy chủ động lên tiếng.

"Chào cậu."

Hoàng Duy nhìn hai người.

Ánh mắt cậu ta có chút tò mò, rồi hỏi thẳng.

"Hai người là sao?

Quay lại hay chưa?"

Minh Phong nhếch môi.

"Mày nghĩ sao?"

Nói xong, cậu nắm tay Hạ Vy.

Không giải thích, không giấu giếm.

Chỉ đơn giản là nắm tay cô đi vào trong.

Hạ Vy ngồi trên khán đài.

Từ trên cao nhìn xuống, Minh Phong ở dưới sân.

Quần áo thể thao, mái tóc hơi ướt vì mồ hôi.

Có một điều mà Hạ Vy không thể phủ nhận: Minh Phong luôn nổi bật.



Ở phía khán đài bên cạnh cô không xa.

Có vài cô gái cũng đi cùng những người trong đội.

Họ nhìn xuống sân rồi thì thầm với nhau.

"Nghe nói cậu ta vẫn chưa có người yêu thì phải?"

"Ừ, tôi cũng nghe vậy."

Hạ Vy ngồi đó nghe thấy.

Không phải cố ý nhưng những lời như vậy vẫn lọt vào tai.

Dưới sân, sau khi trận đấu kết thúc.

Hoàng Duy đang đứng uống nước.

Lúc này, một cậu bạn tiến lại.

Là Việt, người từng xin thông tin của Hạ Vy hồi cấp 3.

Việt nhìn về phía khán đài.

Ánh mắt dừng lại ở chỗ Hạ Vy.

"Cô ấy học cùng trường cấp 3 với mày phải không?"

Hoàng Duy bật cười.

"Mày thích à?"

Rồi cậu ta nói thẳng.

"Nhưng không đến lượt đâu.

Hoa có chủ rồi, của thằng Phong."

"Bạn gái thằng Phong à?

Đúng là có mắt nhìn."

Minh Phong đi lên khán đài, ngồi xuống cạnh Hạ Vy.

"Em biết chơi bóng rổ không?"

"Không ạ."

Cậu nắm tay cô đứng dậy.

"Xuống sân đi.

Anh dạy em."

Hạ Vy chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo xuống.

Đứng trên sân ở khoảng cách gần như vậy.

Hạ Vy mới nhận ra Minh Phong thật sự rất cao.

Cô ngẩng đầu lên nhìn cậu.

"Anh cao bao nhiêu vậy?"

"Hồi cấp 3 là 1m85."

"Hình như anh cao hơn rồi."

Minh Phong cười.

"Sao em biết?"

"Em đoán.

Thấy anh cao hơn em nhiều lắm."

"Em cao bao nhiêu?"

"1m64."

Minh Phong nhướng mày.

"Rất xứng với anh."

Hạ Vy tròn mắt.

"Anh nói thật đấy à?"

"Thật."

Câu trả lời ngắn gọn.

Nhưng ánh mắt cậu lại không hề đùa.

Minh Phong hướng dẫn cô ném bóng.

Ánh mắt mấy bạn nữ ở trên khán đài lúc này nhìn họ không rời mắt, lại bắt đầu thì thầm.

"Hóa ra có người yêu rồi à?"

"Lúc này bọn mình nói chuyện không biết cô ấy có nghe thấy không?"

Minh Phong dạy Hạ Vy một lúc thấy cô có vẻ mệt.

Minh Phong nhìn cô, mồ hôi dính nhẹ trên trán cô.

Cậu khẽ nói.

"Về nhé?"

"Vâng."

Lúc này đã 6 giờ 30, trời đã sẩm tối.

Minh Phong chở cô đi ăn.

Ăn xong đã là hơn 7h một chút, hai người lên xe.

Minh Phong không lái ngay.

Cậu nhìn cô.

"Tối nay ở nhà anh đi."

Hạ Vy mở to mắt nhìn cậu.

"Hả?"

"Em không mang quần áo.

Với lại em cũng có nhà."

Cô nói nhanh, có chút lúng túng.

Minh Phong bật cười.

Không ép, chỉ khởi động xe.

Xe dừng lại ở đầu ngõ Xuân Hòa.

Hạ Vy tháo dây an toàn.

"Em về nhé.

Tạm biệt anh."

Nhưng Minh Phong không nói gì.

Cậu chỉ nhìn cô.

Ánh mắt rất sâu.

Hạ Vy quay sang nhìn lại.

"Sao vậy?"

Minh Phong khẽ nói.

"Anh rất thích hôn em."

Cô đứng hình.

Cậu nói tiếp.

"Nhưng mà anh cũng thích em hôn anh."

Hạ Vy chưa kịp phản ứng thì Minh Phong đã nghiêng người, hôn cô.

Cậu nói vậy nhưng cũng không chờ cô hôn mình.

Một cái hôn bất ngờ nhưng không quá vội vàng.

Chỉ đủ để khiến tim cô lệch đi một nhịp.

Khi tách ra, Hạ Vy nhìn cậu không chớp mắt.

Vài giây sau.

Cô mới hoàn hồn.

"Vậy... em về nhé."

"Tạm biệt anh."

Cô mở cửa xe, bước xuống.

Trước khi đóng cửa.

Cô nghe thấy cậu nói.

"Yêu em."

Cô vẫy tay tạm biệt Minh Phong rồi đi về phía con ngõ nhỏ.

Minh Phong ngồi trong xe.

Nhìn theo bóng cô khuất dần trong ngõ.

Đến khi không còn thấy nữa cậu mới lái xe đi.



Tối hôm đó, trong căn nhà nhỏ ở ngõ Xuân Hòa.

Bố mẹ Hạ Vy đã chờ cơm, Hạ Vy quên mất báo với bố mẹ đã ăn bên ngoài nên đành ngồi xuống ăn một chút.

Sau bữa cơm, mẹ cô mang ra một chiếc bánh kem.

Hạ Vy hơi bất ngờ.

Mẹ cô cười.

"Mai mới sinh nhật con.

Nhưng mai bố mẹ có việc nên tổ chức hôm nay cho con."

Căn nhà nhỏ ánh đèn vàng ấm.

Chiếc bánh kem đơn giản, không cầu kỳ, không xa hoa nhưng lại đầy ắp yêu thương.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 53: Sinh nhật tuổi 19


Hôm nay mới là sinh nhật của Hạ Vy, 24/07.

Điện thoại rung lên.

Hạ Vy đang buộc tóc, cô nhìn qua màn hình.

Cô khẽ mím môi rồi nhấn nghe.

"Alo?"

"Hôm nay em có đi đâu không?"

Giọng cậu ở đầu dây bên kia nghe có chút vội, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh quen thuộc.

Hạ Vy tựa nhẹ vào bàn.

"Em đi ăn với mấy bạn cũ cấp 3."

"Em đi khi nào?"

Minh Phong hỏi tiếp.

"Tầm 6 giờ tối."

Cậu im lặng một chút suy nghĩ rồi rồi.

"Hôm nay anh phải lên thành phố H, có việc đi cùng bố mẹ."

"Tối anh gặp em sau nhé.

Khi nào em xong thì gọi anh."

Hạ Vy nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh nắng chiếu lên những tán cây, cô lại rơi suy nghĩ lời cậu nói.

Minh phong nói phải lên thành phố H, chắc là có việc quan trọng.

"Không biết khi nào em mới về nữa.

Về em sẽ nhắn cho anh."

"Ừm."

___________

Buổi chiều.

6 giờ tối.

Một quán lẩu quen thuộc trên đường Lam Hà.

Không gian đông người, náo nhiệt.

Hạ Vy, Phương Linh, Lan Anh đã đến trước.

Hoàng Duy cũng đi cùng An Nhiên.

An Nhiên liếc nhìn Hạ Vy, cười nửa miệng.

"Cái đuôi của tớ đấy."

Hoàng Duy giả vờ không nghe thấy, cúi xuống xem điện thoại.

Mọi người ngồi vào bàn, tiếng nói chuyện rộn ràng.

Không khí rất giống những năm cấp 3.

Chỉ là mỗi người đã trưởng thành hơn một chút.

Hoàng Duy lén chụp một bức ảnh gửi cho Minh Phong.

Kèm theo một tin nhắn

- Mày không đi à?

Hay là lại sao rồi?

Ý của Hoàng Duy, không cần nói cũng hiểu.

Sinh nhật Hạ Vy nhưng không thấy Minh Phong.



Trên đường về Lam Hà, Minh Phong đang dừng đèn đỏ.

Điện thoại rung lên.

Cậu mở ra xem nhìn thấy bức ảnh.

Trong ảnh là Hạ Vy đang cười, bên cạnh là bạn bè.

Cậu gõ nhanh một dòng.

- Gửi vị trí đi.

Vài giây sau, Hoàng Duy gửi vị trí quán lẩu.

Khoảng nửa tiếng sau, Minh Phong dừng xe trước quán lẩu.

Cậu bước vào, không khó để tìm thấy họ.

Họ ngồi ngay tầng 1, cười nói rất vui.

Minh Phong tiến lại, kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh Hạ Vy.

Không khí trong bàn khựng lại một nhịp.

Lan Anh và Phương Linh nhìn cậu, rồi nhìn Hạ Vy.

"Hai người...lò vi sóng à?"

An Nhiên lập tức chen vào.

"Nhìn vậy mà 2 cậu còn không biết à?"

Hạ Vy hơi ngại.

Cô quay sang Minh Phong.

"Anh vừa về à?"

"Ừ."

Chỉ một chữ.

Nhưng đủ để khiến Lan Anh và Phương Linh càng thêm bối rối.

Họ cúi đầu không dám nhìn thẳng vào cậu.

Hoàng Duy nhìn thấy cảnh đó, bật cười.

"Hai người sao vậy?

Cứ lấm la lấm lét như vừa làm chuyện xấu bị bắt quả tang vậy?"

An Nhiên nhún vai.

"Cái vẻ đó... cũng đúng thôi."

Rồi cô quay sang nhìn Minh Phong.

Giọng không còn đùa nữa.

"Hồi trước đấy, chuyện của hai người, Hạ Vy ngày nào cũng ỉu xìu.

Tâm trạng chẳng vui vẻ gì cả."

Không khí chùng xuống.

Không ai cắt lời.

An Nhiên tiếp tục.

"Cả khối 12... còn ai không biết nữa.

Bọn em chửi cậu sau lưng đấy."

Cô nói thẳng, không né tránh.

"Ai bảo chuyện đó làm Hạ Vy buồn.

Thi thử còn tuột hạng."

"Đáng bị ăn chửi.

Bị đá thì cũng đúng thôi."

Không khí như bị kéo căng.

Lan Anh và Phương Linh cúi đầu, không ai dám nói gì.

An Nhiên nhìn Minh Phong.

"Ai mà chắc được sau này cậu có bỏ Hạ Vy không."

Hoàng Duy chen vào.

"Thằng Phong nó chẳng bỏ được đâu."

An Nhiên quay sang.

"Anh chắc không?"

"Vậy phải hỏi nó."

Hoàng Duy nhún vai.

"Tao không bênh nổi đâu."

Lại nhìn về phía Minh Phong

Hạ Vy ngồi đó khi nghe An Nhiên nói ra hết mọi chuyện như vậy, cô sợ Minh Phong sẽ khó xử.

Cô quay sang nhìn cậu, ánh mắt có chút lo lắng.

Nhưng Minh Phong vẫn im lặng.

Cậu không phản bác, không biện minh.

Chỉ ngồi đó, nghe hết.

Bởi vì cậu biết.

Có những chuyện không cần giải thích.

Vì bản thân nó đã là sự thật.

Hạ Vy nhẹ giọng.

"Chuyện cũng lâu rồi.

Không cần nhắc lại nữa đâu."

Nhưng khi nói ra câu đó trong đầu cô lại hiện lên những ngày tháng năm ấy.

Những buổi tối học bài mà nước mắt rơi xuống vở.

Những lần bị thầy cô hỏi vì sao tụt hạng.

Những ánh mắt tò mò, những lời bàn tán.

Cô đã từng rất mệt.

Bữa ăn tiếp tục, không khí dần trở lại bình thường.

Khoảng 8 giờ tối, mọi người ăn xong.

Mấy bạn của cô lấy quà tặng cô.

"Sinh nhật vui vẻ nhé."

Hạ Vy nhận lấy, cười nhẹ.

"Cảm ơn các cậu."

Nhóm của cô đều như vậy.

Đến sinh nhật ai thì đều rủ nhau đi ăn, rồi chuẩn bị tặng quà cho nhau.

An Nhiên đột nhiên hỏi.

"Đi tăng 2 không?"

Mọi người nhìn nhau.

Hạ Vy quay sang nhìn Minh Phong.

Ánh mắt hỏi ý cậu.

Minh Phong nói.

"Bọn tớ có việc rồi.

Hẹn mọi người hôm khác."

An Nhiên nhún vai.

"Vậy thôi.

Lần sau đi.

Thanh toán rồi về nhé."

An Nhiên quay sang Hoàng Duy.

"Anh trả đi."

Hạ Vy vội nói.

"Để tớ trả."

Nhưng Minh Phong đã đứng lên trước.

"Để anh."

Lan Anh và Phương Linh vội xua tay.

"Chia bill đi."

Hạ Vy bình thản nói.

"Anh ấy có tiền.

Cứ để anh ấy trả."

An Nhiên cười.

"Đúng rồi.

Tiêu tiền của cậu ta đi.

Bù lại những trận buồn ngày xưa."

Lan Anh và Phương Linh gật gù.

Hoàng Duy bật cười.

"Wow.

Cao tay thật đấy."

Ra khỏi quán.

Không khí mát hơn.

Hạ Vy đứng cạnh Minh Phong.

Cô nhìn cậu.

Vừa rồi Minh Phong từ chối đi tăng hai nên cô nghĩ chắc cậu từ thành phố H về đây nên mệt không muốn đi.

Hạ Vy khẽ hỏi.

"Anh mệt không?"

Minh Phong nhìn cô.

"Không."

Mọi người chào tạm biệt, hẹn khi nào đầy đủ thì lại gặp nhau.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 54: Đáp án từ hình xăm


Buổi tối Lam Hà đã mát mẻ hơn.

Sau khi rời khỏi quán lẩu, Minh Phong không đưa Hạ Vy về nhà ngay.

Hạ Vy ngồi bên ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa kính, ánh đèn đường lướt qua từng nhịp.

Vừa đi được một đoạn Hạ Vy đã lên tiếng, giọng có chút áy náy.

"Lúc nãy xin lỗi anh nhé.

An Nhiên cậu ấy hơi thẳng tính thôi nhưng rất tốt bụng.

Cậu ấy cũng không cố ý nói vậy đâu."

Minh Phong khẽ cười.

"Anh khó mà quý hội đồng quản trị của em được vì họ ủng hộ em chia tay với anh."

Cậu nói, giọng nửa đùa nửa thật.

"Nhưng anh cũng không thể ghét vì họ đã giúp em rất nhiều."

Những ngày tháng cô buồn nhất, chính những người bạn đó đã kéo cô ra khỏi những khoảng tối.

Và Minh Phong hiểu điều đó.

Chẳng mấy chốc xe đã dừng trước nhà Minh Phong.

"Em lên phòng anh trước đi."

Hạ Vy gật đầu.

Cô bước lên tầng hai.

Căn phòng của Minh Phong rộng rãi, gọn gàng, có một mùi hương rất nhẹ.

Ở dưới tầng, Minh Phong đi vào bếp.

Trên bàn là chiếc hộp bánh kem mà cậu đã đặt từ trước, nhờ cô giúp việc nhận hộ.

Trên phòng, Hạ Vy đứng dậy.

Cô bước đến gần tủ quần áo, chiếc tủ kính trong suốt.

Bên trong là những bộ đồ được sắp xếp ngay ngắn, chỉ cần nhìn qua cũng biết đều là những món đồ đắt tiền.

Ở một góc khác, là những giấy chứng nhận, bằng khen từ thời cấp 2, cấp 3.

Hạ Vy xem được một vòng phòng cậu thì Minh Phong mới lên tầng.

Cửa phòng mở ra, Minh Phong bước vào, trên tay cậu là chiếc bánh, ánh nến nhỏ được thắp lên.

Hạ Vy đứng sững lại, nhìn Minh Phong.

Minh Phong tiến đến trước mặt Hạ Vy.

Hai người đứng đối diện nhau, ánh nến lay động.

"Bây giờ là cuối ngày rồi mới có thể tổ chức cho em dù hơi muộn một chút.

Chúc em sinh nhật vui vẻ."

"Em cầu nguyện đi."

Hạ Vy nhắm mắt lại, cô chắp tay nguyện cầu trong lòng.

"Chỉ mong những năm tháng về sau, người bên cạnh em vẫn là anh"

Hạ Vy mở mắt, thổi nến xong nhìn Minh Phong.

"Cảm ơn anh."

Hai người cứ đứng đó, nhìn nhau, không nói gì.

Đột nhiên, Hạ Vy nhớ lại câu nói tối qua của Minh Phong.

"Anh rất thích hôn em nhưng mà anh cũng thích em hôn anh."

Tim cô khẽ lệch nhịp.

Cô chưa từng chủ động, chưa từng một lần chủ động hôn Minh Phong.

Hạ Vy hít nhẹ một hơi rồi kiễng chân hôn lên môi cậu.

Một cái hôn rất nhẹ.

Nhưng rất nhanh, Minh Phong đã nắm bắt được khoảnh khắc mong manh ấy, kéo cô gần hơn một chút, còn tay kia đang cầm chiếc bánh đặt ngay xuống bàn bên cạnh.

Nụ hôn không còn là thoáng chạm vội vàng, mà dần trở nên chậm rãi, sâu hơn.

Hạ Vy thoáng run, tim đập rối loạn trong lồng ngực.

Cô vốn định rời đi ngay sau cái chạm môi ngắn ngủi ấy, nhưng lại bị giữ lại trong sự dịu dàng đầy kiên định của Minh Phong.

Đúng lúc đó, con mèo từ đâu chạy đến quấn vào chân cô làm cô giật mình.

Cái hôn cũng vì thế mà kết thúc sớm.

Hạ Vy khẽ cụp mắt, má nóng bừng.

Cô không đáp, chỉ khẽ nắm lấy vạt áo cậu.

Minh Phong nhìn cô khẽ cười.



Sau đó, Minh Phong đi đến tủ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho cô.

"Quà sinh nhật 18 tuổi."

Hạ Vy ngơ ngác.

"18 tuổi?"

"Ừ."

"Món quà của năm trước.

Còn một món nữa."

Cậu nắm tay cô kéo ra ngoài phòng khách cùng tầng.

Ở giữa phòng, là một chiếc đàn piano.

"Sao anh biết em biết chơi Piano?"

Minh Phong tựa vào cạnh đàn.

"Anh xem được video em chơi trên TikTok."

Hạ Vy nhớ lại lần video cô đánh đàn ở quán hồi đó đã viral trên Tiktok.

"Anh xem rồi à?"

"Ừ."

"Mai anh sẽ nhờ người mang về nhà em."

Hạ Vy vội lắc đầu.

"Đừng mang về nhà em, Nhà em không có chỗ."

"Với lại nếu bố mẹ hỏi thì..."

Cô dừng lại một chút rồi mới nói tiếp.

"Em cũng không biết trả lời thế nào."

Cô nhìn chiếc đàn, ánh mắt thoáng buồn.

"Bây giờ em cũng không chơi nhiều nữa.

Lâu lắm mới chơi một lần."

"Hay là để ở đây đi.

Khi nào em đến thì chơi."

Minh Phong nhìn cô.

"Sao em không chơi nữa?"

Hạ Vy im lặng một chút rồi nói khẽ.

"Hồi đó tay em có dấu hiệu hội chứng ống cổ tay."

"Mẹ bảo em dừng lại nếu không sẽ ảnh hưởng đến tay.

Sau này em cũng ít động vào."

Minh Phong khẽ nắm lấy tay cô.

Ánh mắt có chút lo lắng.

Hạ Vy vội nói.

"Bây giờ không sao nữa.

Thỉnh thoảng chơi vẫn ổn."

Minh Phong gật đầu.

"Vậy để ở đây."

Hai người quay lại phòng.

"Em muốn xem phim không?"

Cậu vừa hỏi vừa chọn phim.

Hạ Vy ngồi xuống cạnh cậu.

"Em muốn xem Endless Love."

Ánh sáng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt hai người.

Hạ Vy ngồi bên trái Minh Phong.

Cậu nắm tay cô, ngón tay đan vào nhau.

Một lúc sau, Hạ Vy nhìn xuống tay cậu.

Hình xăm đó, cô đã muốn hỏi từ khi thấy nó.

"Hình xăm này...anh xăm khi nào vậy?"

"Khi sang Anh."

Hạ Vy nhìn kỹ hơn.

"2407..."

Cô do dự.

"Có phải là sinh nhật em không?"

Minh Phong không né tránh.

"Đúng vậy."

"Còn 2501 là sinh nhật anh."

Tim cô đập nhanh.

Cô không ngờ cậu lại xăm ngày sinh của cô lên chính cơ thể mình.

Có những người có thể không nói yêu bạn mỗi ngày.

Nhưng lại dùng cách của riêng họ để ghi nhớ bạn cả đời.

Phim chiếu được hơn nửa.

Hạ Vy tựa đầu vào vai cậu rồi ngủ lúc nào không hay.

Cậu nhẹ nhàng bế cô lên đặt lên giường, kéo chăn đắp cho cô.

Đêm đó, Minh Phong không ngủ ở phòng mình, cậu sang phòng khác

___________

8 giờ sáng hôm sau, Minh Phong gõ cửa, không có tiếng trả lời.

Cậu mở cửa thấy Hạ Vy vẫn đang ngủ, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng.

Minh Phong đi đến cửa sổ sát đất, kéo một chút rèm, ánh nắng tràn vào phòng.

Hạ Vy khẽ động đậy vì ánh nắng khẽ chạm lên gương mặt cô.

Minh Phong ngồi xuống cạnh giường, chạm nhẹ vào má rồi cúi xuống hôn lên trán cô.

"8 giờ rồi."

"Em vẫn chưa muốn dậy à?"

Hạ Vy mất vài giây để nhận thức, uể oải mở mắt.

Đột nhiên, cô nhìn xung quanh, rồi nhìn cậu.

"Hôm qua anh ngủ ở đâu?"

Minh Phong trả lời ngay.

"Ngủ ở phòng anh."

Hạ Vy tròn mắt, mặt cô hơi đỏ

"Này!"

Cô đánh vào người cậu "bốp" một cái.

Minh Phong bật cười.

"Anh ngủ phòng khác."

"Anh đùa chút thôi.

Em đánh đau thật đấy."

Nghe thấy cậu nói vậy Hạ Vy cũng hơi áy náy vì đánh cậu hơi đau

"Em xin lỗi.

Đau lắm không?"

"Không sao, nhưng mà sau này nhẹ tay với anh một tí.

Cơ thể này còn để dành cho em đấy."

Hạ Vy liếc cậu, cảm thấy thật ra vừa nãy đánh cũng không đâu lắm.

Sau đó, cô vào vệ sinh cá nhân, rồi xuống ăn sáng cùng cậu.

Trên bàn ăn, hai người ngồi đối diện nhau.

Minh Phong hỏi.

"Em nghỉ đến khi nào?"

"Chắc khoảng đầu tháng 9.

Nhưng giữa tháng 8 em sẽ lên thành phố H, em có nhận dạy gia sư."

"Còn anh, khi nào quay lại Anh?"

Câu hỏi nhẹ mang theo chút buồn.

Minh Phong nhìn cô.

"Anh cũng đầu tháng 9."

Không khí hơi chùng xuống.

Hạ Vy cúi đầu ăn tiếp, không nói gì nhưng cô đang suy nghĩ rất nhiều điều.

Nếu tính đến đầu tháng 9 thì khoảng hơn 1 tháng nữa, 2 người họ lại xa nhau.

Vừa mới hàn gắn lại với nhau không lâu mà đã nghĩ đến lúc phải xa nhau, thật sự không đành lòng.

Minh Phong nhận ra tâm trạng cô hơi khác.

"Em không đi dạy được không?"

Hạ Vy ngẩng lên.

"Hả?"

"Đến khi anh đi rồi hãy lên thành phố H."

"Coi như anh mua thời gian của em."

"Để em xem đã."

Sau bữa sáng, Minh Phong chở cô về.

Hôm qua Hạ Vy đã lại nhà cậu nên cũng không thể tiếp tục ở lại đây được, sợ rằng bố mẹ sẽ lo lắng cho cô.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 55: Holiday Girlfriend


Những ngày sau đó trôi qua rất nhanh.

Nhanh đến mức, Hạ Vy đôi khi còn chưa kịp nhận ra mình đã quen với việc ở bên Minh Phong gần như mỗi ngày.

Phòng của Minh Phong cũng dần trở thành một nơi rất quen thuộc với cô.

Hạ Vy học ngành Ngôn ngữ Anh nên cần phải học một ngôn ngữ khác ngoài tiếng Anh.

Cô đã chọn bắt đầu từ sớm, khi không ở bên cạnh Minh Phong thì cô sẽ học.

Thời gian trôi qua, đã là giữa tháng 8.

Một buổi sáng, Minh Phong gọi cho cô.

"Tối nay anh lên thành phố H.

Đi với anh nhé."

Hạ Vy hơi bất ngờ.

"Có việc gì mà lên đó vậy ạ?"

"Sinh nhật một người bạn.

Khoảng 6h tối anh đến đón."

"Vâng."

____________

Tối hôm đó, Minh Phong lái xe đến đón cô.

Là một chiếc Ferrari màu đỏ dừng ở đầu ngõ Xuân Hòa thu hút sự chú ý của mọi người.

Cậu gọi điện.

"Anh đến rồi."

Vài phút sau Hạ Vy lên xe cậu.

Cô mặc một chiếc áo hai dây cánh tiên, tua rua nhẹ nhàng kết hợp với chân váy trắng ngắn.

Trang điểm nhẹ, không cầu kỳ nhưng lại rất ấn tượng vì cô có nét mặt rất đẹp, da sáng.

Minh Phong nhìn cô không rời mắt.

Hạ Vy hơi lúng túng.

"Sao vậy?"

"Mặc bộ này không hợp ạ?

Hay là em đi thay bộ khác nhé?"

"Không, rất đẹp."

Lời nói đó khiến tai cô hơi nóng lên.

____________

Thành phố H về đêm sáng rực.

Ánh đèn, tiếng xe, những con đường đông đúc.

Hàng loạt xe sang, siêu xe tới một quán bar nổi tiếng quen thuộc vào mỗi buổi tối.

Xe sang đỗ kín hai bên.

"Bạn anh tổ chức sinh nhật ở đây à?"

"Ừ."

Cô cúi xuống nhìn lại trang phục của mình một chút chần chừ.

"Biết vậy em đã mặc bộ khác."

Minh Phong nhìn cô.

"Không sao.

Em cứ mặc đồ em thích."

Cậu hơi nghiêng người về phía cô.

"Ngồi cạnh anh là được rồi."

Cậu hôn cô, một cái hôn sâu.

Hạ Vy giật mình, đẩy nhẹ cậu ra.

"Lem son của em."

Minh Phong bật cười.

Cô lấy son ra, nhìn gương nhỏ tô lại môi.

Xuống xe, Minh Phong nắm tay cô, dắt vào trong.

Không gian bên trong, âm nhạc dồn dập.

Ánh đèn chớp liên tục.

Mùi rượu, nước hoa hòa vào nhau.

Vừa bước vào, một loạt tiếng reo lên

"Ồ hôm nay dẫn người yêu đến kìa!"

"Này, người yêu xinh thật đấy!"



Hạ Vy khựng lại, bước chân chậm đi.

Cô chưa từng gặp họ.

Những ánh mắt xa lạ, những nụ cười mang theo sự tò mò.

Cô vô thức nép nhẹ sau Minh Phong, nắm chặt tay cậu.

Minh Phong cảm nhận được cái nắm tay đột nhiên chặt hơn.

"Lần đầu thấy đưa con gái tới đấy."

"Người con gái nào mà lọt được vào mắt thằng Phong vậy?"

Mọi lần tụ tập, Minh Phong chưa từng dắt cô gái nào đi cùng.

Còn những người con trai khác, mỗi lần tới lại dẫn theo một người con gái, có người thì vài tháng lại thấy có một cô gái khác.

Minh Phong biết đó chỉ là gặp dịp thì quen, chứ mấy người họ chưa từng nghiêm túc quen ai.

Nhưng cậu thì lại không thế.

Minh Phong không đáp, chỉ kéo cô ngồi xuống.

Trong không gian đó, không chỉ có họ.

Còn có rất nhiều cô gái khác, ăn mặc lộng lẫy, có thể họ đi cùng những chàng trai ở đây, cũng có thể họ là bạn bè.

Những ánh mắt bắt đầu hướng về phía Hạ Vy, đánh giá, so sánh, thì thầm.

"Người yêu thật sao?"

"Hay chỉ là chơi qua đường?"

"Xinh thì xinh thật đấy nhưng không biết có gì mà giữ được thiếu gia ngân hàng T nhỉ?"

Trong không gian ầm ĩ, Hạ Vy không nghe được những lời họ nói.

Minh Phong gọi cho cô một ly nước hoa quả, cậu cũng không gọi đồ uống có cồn.

Bạn cậu huých nhẹ.

"Này, uống vậy còn gì là bar?"

Minh Phong nhàn nhạt trả lời.

"Phải trả người về nguyên vẹn."

"Làm trai ngoan rồi à?"

Tiếng cười vang lên.

Không gian đó, Hạ Vy không quen, âm nhạc quá lớn, đèn quá chói, con người quá xa lạ.

Minh Phong thỉnh thoảng nói chuyện với bạn nhưng tay vẫn nắm tay cô không buông.

Một lúc sau, cậu đứng dậy.

"Anh đi vệ sinh một lát.

Em ngồi đây nhé."

Hạ Vy gật đầu.

Vài giây sau, những cô gái kia bắt đầu tiến lại gần.

"Cậu tên gì?"

"Tôi tên Hạ Vy."

"Ít tuổi hơn anh Phong à?"

"Tôi bằng tuổi anh ấy."

Một người khác hỏi.

"Quen nhau lâu chưa?"

Hạ Vy khựng lại vì câu hỏi đó.

"Bọn tôi... mới quen."

Hạ Vy cũng không biết nên trả lời thế nào, nên hơi ấp úng.

Vì thật ra cô và Minh Phong biết nhau khi học lớp 12.

Lúc đó quen nhau cũng chưa lâu, đã dừng lại hơn một năm.

Mới quay lại còn chưa tới 1 tháng.

Một ánh mắt trao đổi, một nụ cười mỉm.

"À... mới quen sao?"

Một cô gái khác chen vào.

"Cậu có biết... cái gọi là 'holiday girlfriend' không?"

Hạ Vy nhìn cô ấy, không nói gì.

"Du học sinh về nước nghỉ hè thường tìm một cô gái quen tạm thời.

Sau khi quay lại đó học thì chia tay."

"Thấy anh Đức Anh kia không?

Chính tai tôi nghe thấy anh ấy nói rằng nghỉ hè mấy tháng tìm người yêu cho vui thôi."

Đức Anh cũng là một thiếu gia con nhà giàu, gia đình cậu ta làm vễ lĩnh vực xây dựng, hôm nay cũng có mặt trong buổi sinh nhật cùng bọn họ.

Hạ Vy nghe từng chữ rõ ràng.

Cô hiểu họ đang nói gì.

Một cô gái khác ngồi cách cô một chút lên tiếng.

"Đừng để ý mấy lời đó.

Không phải ai cũng như vậy."

Hạ Vy nhìn cô ấy, ung dung và điềm tĩnh, toát lên vẻ kiêu kỳ rất đỗi tự nhiên.Từng cử chỉ, từng ánh nhìn đều mang theo nét tao nhã của một người được giáo dưỡng kỹ lưỡng, khí chất của một tiểu thư danh giá.

Gật đầu nhẹ.

"Vâng."

Nhưng những lời nói đó lại khiến cô rơi vào những suy nghĩ.

Chẳng mấy Minh Phong sẽ quay lại Anh.

Khoảng cách, thời gian và những câu chuyện như thế này, cô không muốn nghĩ nhưng không thể không nghĩ.

Minh Phong quay lại.

Từ xa, cậu đã thấy cô đang ngồi nói cùng mấy cô gái.

Khi cậu lại gần mấy cô gái lập tức im lặng như chưa từng nói gì.

Minh Phong ngồi xuống nhìn Hạ Vy, ánh mắt cô không còn giống lúc nãy.

Cậu ghé tai cô.

"Em mệt à?"

Hạ Vy khẽ gật.

"Một chút."

Minh Phong không hỏi thêm.

"Về thôi."

Cậu đứng dậy nắm tay cô.

"Phong, về à?"

"Ừ."

"Về sớm vậy?"

"Có mỹ nữ bên cạnh mà về sớm vậy?"

"Hôm nay không ở lại được lâu, để hôm khác."

Ra khỏi quán bar, không khí bên ngoài mát hơn, yên tĩnh hơn.

Hạ Vy hít một hơi như vừa thoát khỏi một nơi ngột ngạt.

Minh Phong mở cửa xe cho cô rồi khởi động xe.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 56: "Em nghĩ anh như vậy à?"


Sau khi lên xe, không gian trở nên im lặng.

Một kiểu im lặng rất khác, không phải vì không có gì để nói.

Mà là vì có quá nhiều thứ đang mắc lại trong lòng.

Hạ Vy ngồi bên ghế phụ, cô không quay sang nhìn Minh Phong, chỉ lặng lẽ nghiêng đầu về phía cửa kính xe.

Ánh đèn thành phố lướt qua gương mặt cô.

Minh Phong lái xe, cậu cảm nhận được rõ ràng tâm trạng cô không ổn.

Một lúc sau, cậu lên tiếng trước.

Giọng trầm, cố gắng nhẹ nhàng.

"Hơi muộn rồi, về căn hộ của anh ở đây nhé."

Không có câu trả lời.

Thay vào đó, Hạ Vy hỏi, giọng cô rất khẽ.

Nhưng lại khiến không khí trong xe chùng xuống ngay lập tức.

"Anh có từng nghe đến 'holiday girlfriend' không?"

Cô vẫn nhìn ra ngoài, không quay sang nhìn cậu.

Minh Phong siết nhẹ tay lái.

Cậu biết, đương nhiên cậu biết.

Chuyện đó không hề xa lạ trong giới du học sinh.

Nhưng quan trọng hơn, cậu biết lý do vì sao cô hỏi.

Khi cậu quay lại từ nhà vệ sinh ở trong quán bar lúc nãy, thấy ánh mắt cô đã khác.

Hạ vy không nhận được câu trả lời từ Minh Phong.

Ngược lại cậu lại trả lời bằng một câu hỏi.

"Em nghĩ anh như vậy à?"

Một khoảng lặng, Hạ Vy không trả lời ngay.

Cô do dự rất lâu.

Cuối cùng chỉ nói 3 chữ.

"Em không biết."

Minh Phong không nói thêm.

Nhưng trong lòng cậu có một cảm giác rất khó chịu.

Không phải giận mà là bất lực.

Có những lúc, điều khiến người ta đau không phải là bị hiểu lầm.

Mà là người mình quan tâm lại không đủ chắc chắn để tin mình.

___________

Xe lái đến căn hộ của Minh Phong ở thành phố H.

Hai người bước vào căn hộ, ánh đèn vàng ấm áp nhưng không khí lại có phần lạnh đi.

Minh Phong đứng đó một lúc, rồi thở nhẹ.

Cậu không chịu được kiểu im lặng này.

"Anh nghĩ mình cần nói chuyện."

Hạ Vy ngồi xuống sofa, ôm gối im lặng.

Cậu ngồi xuống bên cạnh cô.

Ánh mắt nghiêm túc.

"Anh không biết em đã nghe những gì lúc nãy."

Cậu dừng lại một chút, giọng chậm hơn.

"Nhưng đó là lỗi của anh."

Hạ Vy khẽ ngẩng đầu.

"Do anh nên em mới phải suy nghĩ như vậy.

Do anh nên em mới do dự."

Cậu nhìn vào mắt cô.

"Nhưng anh mong em tin anh.

Không cần phải tin ngay.

Chỉ mong theo thời gian, em sẽ dần thấy anh là người đáng để tin.

Chỉ cần ở lại đủ lâu để thấy anh thật lòng."

Không gian im lặng.

Hạ Vy ôm chặt chiếc gối, ngón tay cô siết nhẹ.

_____________

Cô không biết nên nói gì.

Cuối cùng chỉ là một tiếng rất nhỏ.

"Ừm."

Nhưng bên trong cô lại là một cơn sóng ngầm, đầy suy nghĩ.

Nếu không thật lòng thì xin đừng đối xử tốt với em như vậy.

Vì em... sẽ tưởng là thật.

Cũng đừng làm phiền cuộc sống đang từng tốt dần lên một chút của em bằng sự yêu thích nhất thời.

Điều buồn nhất không phải chưa từng gặp gỡ mà là đã gặp được nhưng rồi lại vội vã mất đi.

Cô không muốn điều đó xảy ra, cũng không muốn chuyện cô và Minh Phong lại kết thúc như vậy.

Khoảng thời gian mà họ không là gì của nhau.

Những ngày tháng đó, cô đã từng tự dằn vặt mình.

Từng đêm không ngủ, từng lần cầm điện thoại rồi lại đặt xuống.

Và cô lại đứng trước cùng một nỗi sợ, sợ rằng sẽ lại kết thúc.

Nếu lần này mọi thứ lại kết thúc, cô không biết mình sẽ còn lại gì, cô thật sự không biết cuộc đời mình rồi sẽ bị vẽ thành một hình dạng méo mó ra sao.

Nhưng Hạ Vy của năm 25, 26 tuổi nhất định sẽ nuối tiếc nếu Hạ Vy của năm 18, 19 tuổi đã từng không hết lòng vì tình yêu này.

Minh Phong nhìn cô, trong đầu cậu thật sự cũng đang có rất nhiều suy nghĩ.

Cậu biết, chẳng bao lâu nữa cậu sẽ quay lại Anh.

Yêu xa từ trước đến giờ chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

Trong khoảng thời gian ở Anh trước đó.

Có những đêm, cậu đã nhớ cô, thật sự rất nhớ.

Cậu sợ rằng, nếu không gặp lại, có phải một ngày nào đó, cậu sẽ không còn nhớ rõ khuôn mặt cô.

Có lần sau một buổi tụ tập cùng đám bạn du học sinh bên đó.

Cậu uống rượu không say hẳn nhưng đủ để không còn giữ được lý trí.

Cậu đã tìm Facebook của Hạ Vy gõ tên cô lặp lại nhiều lần nhưng không tìm thấy.

Cậu từng viết vào ghi chú trong điện thoại:

"Thành phố nơi anh đang sống đang có mưa.

Không biết nơi em có mưa không?

Anh rất muốn hỏi...

Những ngày mưa em có mang ô không?

Những ngày lạnh em có mặc đủ ấm không?"

Nhưng câu biết, dù có hỏi cậu cũng không thể làm gì.

Nếu cô nói: "Hôm nay em quên mang ô."

Cậu cũng không thể chạy đến đưa.

Nếu cô nói: "Hôm nay trời lạnh quá."

Cậu cũng không thể khoác áo cho cô.

Khoảng cách, không chỉ là địa lý.

Mà là những điều cậu muốn làm cho người đó nhưng không thể.

Minh Phong nhìn Hạ Vy, ánh mắt dịu lại.

Ngày cậu về Việt Nam lần đầu tiên sau khi đi du học, cậu đã hàng ngàn hàng vạn lần mong được gặp Hạ Vy.

Nhưng lần thứ nhất đó, họ chưa từng gặp lại.

Phải đến lần thứ 2 nghỉ hè về Việt Nam mới gặp lại.

Lúc ấy cậu mới thở phào vì nghĩ rằng duyên phận của cô và cậu vẫn chưa kết thúc.

Ngồi ở sofa phòng khách một lúc, Minh Phong lại lên tiếng.

"Muộn rồi.

Đi ngủ thôi."

Cậu nhìn cô.

"Em ngủ phòng anh đi.

Anh ngủ phòng kia."

Hạ Vy gật đầu.

Cô đứng dậy bước về phía phòng ngủ.

Nhưng khi gần đến cửa, bước chân cô chậm lại.

Cô quay đầu nhìn Minh Phong.

Minh Phong thấy cô quay lại nhìn cậu.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Minh Phong bước lại gần.

Cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô.

"Ngủ ngon nhé."

Giọng cậu rất nhẹ.

"Anh cũng ngủ ngon nhé."

____________

Sáng hôm sau, hai người thức dậy, tâm trạng không còn nặng nề như tối qua.

Minh Phong đưa cô đi ăn sáng.

Không ai nhắc lại chuyện tối qua.

Cách họ nhìn nhau đã có gì đó dịu lại.

Sau đó, cậu chở cô về lại Lam Hà.

Buổi tối, nhóm chat lớp 12A1 đột nhiên sôi nổi.

Tin nhắn liên tục.

- Mọi người vẫn đang nghỉ hè chứ?

- Ừ.

- Nghỉ hết tháng này mới đi học lại.

- Mai đi thăm cô Bích Hà đi.

- Đúng rồi, lâu lắm rồi chưa gặp cô.

20/11 năm ngoái nhiều người không về được.

- Mai Chủ nhật, đi luôn

- Ăn xong rồi vào nhà cô.

- Vote đi, ai đi được mai thì vote nhé.

Tin nhắn hiện lên dồn dập.

Cuối cùng, đa số đều chọn ngày mai.

Lớp trưởng nhắn chốt lịch.

- Chốt nhé, mai 18h tại quán X.

- Ăn xong thì vào thăm cô.

- Ok lớp trưởng.

- Nhất trí.

Tối muộn, Minh Phong gọi video cho Hạ Vy.

Màn hình hiện lên gương mặt hai người.

Hai người nói chuyện, những chuyện rất bình thường.

Nhưng lại khiến người ta thấy dễ chịu.

Trước khi tắt máy, Minh Phong nhìn cô.

"Mai gặp nhau nhé."

Hạ Vy gật đầu.

"Vâng."
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 57: "Sao giống mối tình vụng trộm vậy?"


Chiều hôm sau, lớp 12A1 năm ấy đã tụ tập ở quán lẩu trên đường Lam Hà.

Những con người từng ngồi chung một phòng học, từng cùng nhau trải qua những ngày tháng áp lực nhất của tuổi học trò đã tụ họp lại.

Tiếng cười nói vang lên không ngớt, hững câu chuyện cũ bị lôi ra.

Những cái tên quen thuộc được nhắc lại.

Những lần kiểm tra, những buổi trực nhật, những trò đùa ngốc nghếch.

"Hôm nay còn thiếu vài người là đông đủ rồi."

"Một năm rồi mới có buổi đông đủ như này."

Minh Phong ngồi ở một góc bàn.

Không quá nổi bật nhưng cũng không thể không chú ý.

Ăn xong đã gần 8 giờ tối.

Cả nhóm kéo nhau đến nhà cô Bích Hà.

Ngôi nhà không lớn nhưng ấm cúng.

Phòng khách nhanh chóng chật kín người.

Ghế không đủ, có người phải ngồi bệt xuống nền nhà.

Nhưng chẳng ai để ý.

Trong khi đó, Hạ Vy đã đi ra ngoài.

Vì vài món đồ mỹ phẩm đã hết nên cô đi bộ ra một cửa hàng mỹ phẩm ở bên ngoài mua chút đồ.

Cô xách vài túi nhỏ.

Những món đồ đơn giản, son, sữa rửa mặt, một vài thứ đã hết.

Cô bước về nhà, đến trước cửa cô khựng lại.

Rất nhiều dép, đặt lộn xộn.

Hạ Vy hơi ngạc nhiên, cô cúi xuống thay dép loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

"Phong về khi nào vậy?"

"Em về được 1 tháng rồi ạ."

"Yến Chi có về không?"

Cái tên đó, khiến tim cô khẽ chùng xuống.

"Em không liên lạc với Yến Chi nên không biết ạ."

Hạ Vy đứng im.

Một giây, hai giây.

Cô ngờ ngợ.

Có phải lớp 12A1 không?

Cô bước vào.

Không khí bên trong rộn ràng đông đúc.

Chỉ cần nhìn lướt qua cô đã nhận ra.

Đúng là họ.

Những gương mặt quen thuộc từ hành lang năm ấy.

Những người từng học cạnh lớp cô.

Ánh mắt cô lướt qua rồi dừng lại Hoàng Duy.

Và bên cạnh là Minh Phong.

Ánh mắt hai người chạm nhau chỉ trong một khoảnh khắc.

Nhưng đủ để cả hai nhận ra đối phương.

Hạ Vy không biểu lộ gì quá nhiều trên gương mặt.

Cô cúi đầu nhẹ, chào xã giao rồi bước thẳng lên tầng.

Minh Phong nhìn theo.

Ánh mắt cậu dõi theo bóng lưng cô cho đến khi cô khuất hẳn.

Cậu lấy điện thoại ra nhắn cho Hạ Vy.

- Em vừa đi đâu về vậy?

Ở trên tầng, điện thoại đang ở trong túi rung lên.

Hạ Vy mở ra.

- Em ra ngoài mua chút đồ.

- Em đang ở trên tầng à?

- Vâng.

Minh Phong nhìn màn hình vài giây rồi đứng dậy.

"Tao đi vệ sinh."

Cậu nói với mấy người bên cạnh.

Không ai nghi ngờ.

Cậu bước lên cầu thang khuất sau phòng phòng khách.

Mỗi bước chân, đều có chút vội vàng.

Trên tầng, Hạ Vy đang ngồi trên sofa thu dọn một số đang để bừa trên bàn.

Nghe thấy tiếng bước chân, cô quay lại, vẻ mặt đầy bất ngờ.

"Sao anh lại lên đây?"

"Anh nói là đi vệ sinh.

Lên đây một chút rồi anh xuống."

Hạ Vy hơi nhíu mày.

"Anh bảo hôm nay gặp em.

Hóa ra là gặp ở nhà em thế này à?"

Minh Phong khẽ cười.

Nụ cười lười biếng quen thuộc.

"Chỉ là đổi địa điểm gặp thôi."

"Một lúc nữa là bọn anh về rồi.

Tí nữa ra ngoài gặp anh một chút nhé.

Anh đợi ở đầu ngõ."

Hạ Vy gật đầu.

"Vâng."

Rồi cô khẽ nói.

"Anh xuống đi."

"Lên đây lâu quá... mọi người chờ."

Thực ra không phải vì mọi người chờ.

Mà là cô sợ mọi người phát hiện ra.

Minh Phong nhìn cô nhìn rất lâu, nhếch môi cười.

"Sao giống mối tình vụng trộm vậy?"

Cậu nói khẽ, giọng có chút trêu.

"Em sợ mọi người biết à?"

Hạ Vy không trả lời.

Chỉ lặp lại.

"Anh xuống đi."

Minh Phong thở nhẹ rồi bước lại gần, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.

"Vậy anh xuống đây."

Vừa xuống ngồi lại chỗ, Hoàng Duy lập tức huých tay cậu nói nhỏ

"Vừa đi gặp Hạ Vy phải không?"

Minh Phong không trả lời.

"Mày không nói tao cũng biết."

Cậu ta cười.

Minh Phong liếc nhẹ nhưng không phản ứng thêm.

Một lúc sau, mọi người đứng dậy, chào cô ra về.

Hẹn dịp khác sẽ đến thăm cô.

Không khí rộn ràng dần lắng xuống, từng người rời đi.

Minh Phong lấy điện thoại nhắn cho cô.

- Anh đợi em ở đầu ngõ.

Khoảng 10 phút sau Hạ Vy ra ngoài.

Ở đầu ngõ cô thấy xe của Minh Phong.

Cô mở cửa, ngồi vào.

Không khí bên trong xe yên tĩnh.

Một lúc sau, Hạ Vy lên tiếng.

"Lúc nãy...Em không thấy Yến Chi."

Cô dừng lại một chút.

"Cậu ấy không về à?"

Minh Phong nhìn phía trước.

"Anh không biết.

Lâu rồi anh không liên lạc."

Giọng cậu bình thản, không né tránh.

Hạ Vy gật đầu, cô không hỏi thêm.

Nhưng trong lòng vẫn có một vệt rất mỏng.

Ký ức cũ, cái tam giác năm đó, Hạ Vy - Minh Phong - Yến Chi.

Một thời gian dài là đề tài nóng trên confession Lam Hà, cô đã từng ở trong đó bị nhìn, bị bàn tán.

Cô không quên được nhưng cô cũng không muốn nhắc lại.

Xe dừng trước một quán nước trên đường Lam Hà.

Không quá ồn ào, không quá đông, chỉ có ánh đèn vàng dịu và gió đêm hơi lạnh.

Hai người ngồi xuống, Minh Phong gọi đồ uống.

Hạ Vy ra ngoài mặc mỗi chiếc áo thun nên cảm giác hơi lạnh

Minh Phong nhìn thấy.

Cậu cởi áo chiếc áo sơ mi ngoài đưa cho cô.

"Em mặc đi."

"Không cần đâu..."

"Mặc đi."

Giọng cậu nhẹ nhưng không cho từ chối.

Hạ Vy nhận lấy áo khoác còn hơi ấm khoác lên người.

Ngồi thêm một lúc, Minh Phong chở cô về nhà.
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 58: Giữ lại một cảm giác đã từng tồn tại.


Thời gian bắt đầu trôi đi theo một cách rất khác.

Không còn là những ngày dài vô tận như trước.

Mà là từng ngày, từng giờ đều mang theo một ý nghĩa rõ ràng, giống như một chiếc đồng hồ đang đếm ngược, mà mỗi lần kim giây dịch chuyển, đều nhắc họ rằng thời gian ở bên nhau đang ít dần đi.

Hạ Vy và Minh Phong đều hiểu điều đó nhưng không ai nói ra.

Những ngày ấy, họ hẹn hò như bao cặp đôi khác.

Đi cùng nhau trên phố, ngồi ăn những quán quen.

Nắm tay nhau qua những đoạn đường đông người.

Ngày 1/9, thành phố bắt đầu bước vào kỳ nghỉ lễ.

Hạ Vy cũng đã có lịch trở lại trường bắt đầu học năm hai.

Hai người cùng ăn sáng ở nhà Minh Phong.

Hạ Vy ngồi đối diện cậu.

Cô khuấy nhẹ ly sữa, tiếng muỗng va chạm vào thành cốc nghe thật lạc lõng.

Một lúc sau, mới lên tiếng.

"Ngày 3/9 em sẽ lên trường."

Minh Phong dừng động tác, ngẩng lên nhìn cô.

"Em dọn đồ và chuyển ra ngoài ở."

"Không ở ký túc xá nữa sao?"

"Vâng."

Cô gật đầu.

"Em sẽ ở cùng Ngân Hà, bạn của em ở đại học."

Minh Phong im lặng vài giây.

"Ừ."

"Năm 2 em cũng muốn đi làm thêm, ở ngoài sẽ tiện hơn."

Giọng cô nhẹ nhưng rất rõ ràng.

Minh Phong nhìn cô.

Cậu hiểu, cô đang bước tiếp, đang xây dựng cuộc sống của riêng mình, có lẽ sẽ thiếu vắng hình bóng của cậu trong trong một vài khoảnh khắc nào đó.

"Hay em chuyển vào căn hộ của anh đi."

"Ở đó không xa trường lắm, tiện nghi cũng đầy đủ hơn."

Hạ Vy nhìn cậu rồi lắc đầu.

"Em không muốn ở đó."

Câu trả lời rất nhanh.

Minh Phong khựng lại.

Hạ Vy nhìn xuống bàn như không dám nhìn vào ánh mắt cậu.

"Nếu không có anh ở đó..."

Cô dừng lại một chút.

"Em cũng không muốn đến đó ở."

Không khí đột nhiên chùng xuống.

Hạ Vy khẽ mỉm cười, một nụ cười mong manh nhưng trong ánh mắt lại có chút gì đó rất thật.

"Ở cùng Ngân Hà, có người nói chuyện cùng sẽ vui hơn."

Minh Phong gật đầu.

"Vậy cũng được."

Vốn dĩ cậu định đi ngày 3/9 nhưng Hạ Vy cũng lên trường ngày 3/9 nên cậu lui lại ngày 4/9 sẽ đi.

Dù ngày 5/9 cậu bắt đầu đi học lại ở bên Anh nhưng bay muộn một chút cũng không sao.

Không ai nói thêm.

Bữa sáng đột nhiên trở nên yên lặng.

Cả hai đều cảm nhận được họ sắp phải xa nhau.

_______

Buổi tối hôm đó, họ ra ngoài chơi.

Dòng người đổ về trung tâm thành phố.

Không khí náo nhiệt, ánh đèn rực rỡ.

Minh Phong và Hạ Vy cũng hòa vào dòng người ấy.

Họ đi dạo quanh trung tâm thương mại, ăn uống.

Rồi Hạ Vy kéo tay cậu.

"Đi chụp photobooth đi."

"Em muốn lưu lại những lúc như thế này.

Khi mình còn trẻ và đang ở bên nhau."

Minh Phong nhìn cô gật đầu.

Ảnh chụp không chỉ để giữ lại một hình hài, mà để giữ lại một cảm giác đã từng tồn tại.

Khoảnh khắc đó được giữ lại trong những tấm ảnh nhỏ.

Hạ Vy cầm lên nhìn rất lâu.

Cô khẽ cười.

"Thật sự anh rất đẹp.

Nhìn gương mặt này mãi không chán."

Minh Phong nhìn cô nhếch môi cười.

"Bố mẹ anh nặn mãi mới được gương mặt này.

Nhưng mà mỗi mặt đẹp thôi à?"

"Ừ."

Cô vô thức "ừ" một tiếng vì đang mải ngắm nhìn tấm ảnh vừa chụp.

"Vậy sau này em sẽ thấy còn nhiều chỗ khác cũng đẹp."

Cậu thì thầm vào tai cô.

Tai nóng lên, ánh mắt thoáng bối rối cô nhận ra, cậu vừa nói một câu chẳng hề đứng đắn chút nào.

Sau đó họ đi ăn lẩu, đi xem phim.

Những ngày đó, họ dần hiểu nhau hơn, biết vài thói quen của nhau.

Ngày 2/9, ngày nghỉ lễ chính.

Cả hai đều dành thời gian cho gia đình.

Buổi sáng, Hạ Vy dọn dẹp lại đồ đạc, từng thứ một.

Cô chuẩn bị cho việc chuẩn bị lên thành phố H.

Ở phía bên kia, Minh Phong cũng đang thu dọn hành lý.

Cậu quyết định ngày mai cũng lên thành phố H cùng Hạ Vy giúp cô sắp xếp chỗ ở mới và gặp bạn bè trước khi cậu đi.

Buổi tối, Minh Phong gọi video cho Hạ Vy.

Hai người nói chuyện, những chuyện nhỏ nhưng lại khiến lòng dịu lại.

"Mai anh chở em lên thành phố H nhé."

Hạ Vy lắc đầu.

"Không cần đưa em đâu.

Anh sắp đi rồi, nên ở cạnh gia đình nhiều hơn."

"Anh muốn đưa em đi."

"Đồ đạc anh đã sắp xếp xong rồi.

Mai anh cũng hẹn bạn bè gặp một chút trước khi đi."

Hạ Vy im lặng một chút rồi gật đầu.

"Vậy khoảng 9h em đi."

"Ừ.

Lúc đó anh đến đón."

"Vâng."

_____________

Sáng sớm hôm sau.

Minh Phong lái xe sang nhà ông bà.

"Bố mẹ con đi rồi à?"

"Vâng ạ."

"Con cũng lên đó rồi tạm biệt bố mẹ sau."

Ông bà nhìn cậu, ánh mắt lo lắng.

"Chú ý sức khỏe nhé.

Nếu có thời gian thì về."

Minh Phong gật đầu.

"Vâng.

Con đi đây ạ."

Cậu đã nói với gia đình sẽ tự ra sân bay, không cần tiễn cậu.

Cậu vốn là người ghét những cuộc chia ly, không thích những khoảnh khắc chia tay, không thích cảm giác có người đứng nhìn mình rời đi.

Nhưng lần này có một người lại khiến cậu băn khoăn không biết nên để người đó tiễn cậu hay không.

Cậu tự hỏi, nếu cô đứng ở sân bay nhìn theo bóng lưng cậu, liệu trái tim cô có đủ kiên cường để không vỡ vụn, hay chính cậu mới là người sẽ chần chừ chẳng nỡ bước qua cánh cửa san bay kia?
 
Mùa Hạ Vẫn Giữ Một Người
Chương 59: Lời nhờ vả


Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng dịu, gió nhẹ.

Thời tiết có lẽ đang chuyển mùa.

Cô ngồi ở ghế phụ, tay đặt nhẹ lên dây an toàn, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

Những hàng cây lùi dần về phía sau.

Minh Phong ngồi bên cạnh, hai tay vững vàng trên vô lăng.

Cậu không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô.

Xe dừng lại trước cổng ký túc xá.

"Anh đợi em ở đây nhé."

"Em vào lấy đồ sẽ ra nhanh thôi."

Minh Phong gật đầu.

"Cứ từ từ thôi."

Nhưng ánh mắt lại dõi theo cô rất lâu cho đến khi bóng dáng cô khuất sau cánh cổng.

Căn phòng ký túc xá vẫn như cũ, giường tầng, bàn học.

Tất cả đều quen thuộc.

Cô thu dọn đồ đạc vẫn còn để lại.

Có hai người bạn cùng phòng hôm nay không có ở đây.

"Lát nữa tớ sẽ đi luôn.

Lát nữa nếu 2 cậu ấy về thì nói giúp tớ một tiếng nhé."

"Tớ đi nhé.

Hẹn gặp lại các cậu."

Nhưng rồi, Hạ Vy dừng tay.

Cô lấy điện thoại mở nhóm chat chung gõ một tin nhắn.

"Hôm nay tớ chuyển ra ngoài ở rồi.

Không kịp chào hai cậu.

Sau này có có hội thì gặp nhau nhé."

Dù sao cũng là nơi cô đã từng ở suốt năm nhất, cũng đã chứng kiến một phần sự trưởng thành của cô.

Khoảng mười lăm phút sau.

Hạ Vy kéo vali ra khỏi ký túc xá.

Minh Phong đã đứng chờ sẵn bên xe.

Cậu bước tới, nhận lấy vali từ tay cô, hành động rất tự nhiên giống như đã quen với việc chăm sóc cô.

Xe tiếp tục lăn bánh, đi đến chỗ mới.

Một khu chung cư mini nhỏ, nằm trong con phố không quá đông đúc.

Ngân Hà đã đứng đợi dưới lầu.

Khi nhìn thấy Hạ Vy, cô lập tức vẫy tay.

"Vy!"

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt Ngân Hà dừng lại ở người con trai đứng bên cạnh.

Hạ Vy giới thiệu hai người với nhau.



"Đây là Ngân Hà, bạn đại học của em."

Ngân Hà mỉm cười.

"Chào cậu."

Hạ Vy quay sang Minh Phong.

"Còn đây là bạn..."

Cô dừng lại, hơi ngập ngừng.

Minh Phong nhìn cô, ánh mắt có chút tò mò.

Cậu không biết cô sẽ giới thiệu cậu là gì.

"Bạn trai tớ."

Giọng cô không lớn nhưng rất rõ ràng.

"Bằng tuổi bọn mình."

Lần đầu tiên cậu nghe cô giới thiệu mình như vậy với người khác.

Không né tránh, không mập mờ.

"Chào cậu."

Minh Phong gật đầu.

Rồi cậu nói thêm.

"

Sau này Hạ Vy ở đây... mong cậu giúp đỡ cô ấy."

Ngân Hà bật cười.

"Hạ Vy là bạn thân của tớ mà.

Đương nhiên là sẽ giúp rồi."

Một câu nói rất tự nhiên nhưng lại khiến Minh Phong thấy yên tâm hơn một chút.

Ba người cùng mang đồ lên nhưng Minh Phong không vào bên trong vì cũng nơi ở của 2 cô gái, nếu là chỗ ở của riêng Hạ Vy thì cậu có thể đã vào bên trong.

Đồng hồ đã gần 12 giờ trưa nên Hạ Vy đã đề xuất cùng đi ăn.

Minh Phong chở họ tới một quán quanh đây không quá đông.

Họ vừa ăn vừa nói chuyện, không khí khá thoải mái.

Ngân Hà là người hoạt bát, kể chuyện trên trường, kể về việc Hạ Vy và Ngân Hà đã trở thành bạn bè của nhau.

Những chuyện vụn vặt khiến không khí nhẹ nhàng hơn.

Ăn xong Hạ Vy đứng dậy.

"Em đi vệ sinh một chút."

"Ừ."

Cô rời đi.

Bàn ăn chỉ còn lại Minh Phong và Ngân Hà.

Một khoảng lặng ngắn, Minh Phong nhìn theo hướng Hạ Vy vừa đi.

Giọng cậu hạ thấp, có chút gấp gáp, mở lời nói chuyện với Ngân Hà.

"Ngày mai tớ sẽ bay sang Anh."

Ngân Hà hơi bất ngờ vì cậu mở đầu câu chuyện như vậy.

"Vì khoảng cách xa nên không thể gặp cô ấy thường xuyên."

Cậu dừng lại như đang suy nghĩ cách nói.

"Tớ có một chuyện... muốn nhờ cậu."

Ngân Hà nhìn cậu.

"Cậu cứ nói."

"Tớ muốn xin thông tin liên lạc của cậu.

Nếu ở Việt Nam, cô ấy có chuyện buồn hay gì đó mong cậu có thể nói cho tớ biết."

Ngân Hà im lặng.

Cậu tiếp tục.

"Không phải tớ muốn giám sát cô ấy.

Chỉ là cô ấy là kiểu người nếu có chuyện cũng sẽ không nói ra."

Ngân Hà nghe, không phản bác.

Vì cô biết điều đó là đúng.

"Bọn tớ không ở cạnh nhau nên tớ sẽ không biết lúc đó cô ấy như thế nào."

"Chỉ khi thật sự cần mong cậu nhắn cho tớ."

Giọng cậu chậm lại.

Ngân Hà suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

"Ừ.

Chuyện này được thôi."

"Cảm ơn cậu.

Xin lỗi vì đã làm phiền cậu."

"Không có gì đâu."

Lúc đó Ngân Hà cũng nghĩ rằng, chuyện yêu xa thực sự sẽ rất khó khăn nên đã chấp nhận lời nhả vờ của cậu ấy.

Chẳng bao lậu, Hạ Vy quay lại.

Sau bữa ăn, Minh Phong chở hai người về, xe dừng bên dưới.

Ngân Hà biết ý nên đã đi lên trước.

"Tớ lên trước nhé."

Cô bước nhanh vào trong để lại không gian riêng cho hai người.

Trong xe chỉ còn lại Minh Phong và Hạ Vy.

"Tối nay anh đi gặp bạn bè một lúc.

Em có muốn đi không?"

"Ở đâu ạ?"

"Ở chỗ cũ."

Một câu trả lời ngắn nhưng đủ để cô biết đó là ở đâu.

Hạ Vy lắc đầu.

"Em không đi đâu."

Minh Phong không hỏi thêm.

Cậu hiểu cô không thích những nơi như vậy.

"Vậy chắc anh đón em hơi muộn một chút."

"Vâng."

Minh Phong nghiêng người hôn nhẹ lên môi cô.

"Em lên đi."

"Anh đi cẩn thận nhé."

"Ừ."

_________

Quán bar quen thuộc, bạn bè tụ tập, không khí náo nhiệt.

"Mai đi lúc nào?"

"Buổi trưa."

"Cô gái hôm nọ đâu?

Không tới cùng à?"

"Tiệc chia tay mà không đến sao?"

Minh Phong ngồi dựa lưng vào ghế.

"Cô ấy bận."

Mọi người vẫn cười nói, rót rượu, nâng ly.

"Sao hôm nay mày chán vậy?"

"Uống đi chứ."

"Có bạn gái cái là không dính tí cồn nào à?"

Tiếng cười vang lên.

"Lát có việc."

Cậu nói, không nhiều lời, không giải thích.

Ly rượu đặt trước mặt nhưng không chạm.

Sau hơn một tiếng, Minh Phong đứng dậy.

"Tao đi trước."

"Ơ?

Sớm vậy?"

"Đi đón người."

Cậu nói rồi rời đi, không ngoảnh lại.

Đêm thành phố, đèn đường kéo dài thành những vệt sáng.

Chiếc xe lăn bánh hướng về nơi Hạ Vy đang ở.
 
Back
Top Dưới