Khác Jimmy Carvewood và Những Ngày Thơ Thẩn

Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
80. Owari


Ở toa 3 lúc 7 giờ 08 phút, James bẻ khớp ngón tay trong khi vẫn còn đau vì nhận sát thương của Jim:

"Save game time, my friend!"

Alf Wonka giơ bút lên trước mặt:

"Yes Sir~!

Lần này nghiêm túc nhá!"

James nheo mắt, chuẩn bị nén nước ở đầu ngón tay để bắn.

Cậu nhìn thấy Alf đang từ từ hạ tay phải xuống thắt lưng, ở đó có một khẩu súng lục.

James hoảng giơ kiếm chỉ bắn ngay.

"Phứt!"

"Đoàng đoàng!!"

Alf lùi lại và bị trúng vào vai trái.

James nhảy sang trái và bị đạn bắn vào mạn sườn phải và hõm khuỷu tay phải.

Máu cả hai chảy ra.

James xòe bàn tay phải buông thõng của mình tỏa ra làn sương mù dày đặc.

Alf dùng tay trái vẽ ra một cục vôi sống ném thẳng vào người James rồi làm thế hai lần nữa trước khi sương kịp bay đến chỗ cậu.

Vôi sống bị tôi tỏa nhiệt dữ dội, làm bỏng rát người James và hút hết nước cậu tiết ra.

James nhảy lên chạy ra sau:

"A~!

Ạ!

Nó vẽ sẵn khẩu súng lục từ nãy à?

Làm sao khắc chế nó đây?

Suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ..."

Olna ở thế giới thực nghĩ thầm: "Không được phép trợ giúp đấu thủ.

Jim ơi hóa cơ thể thành nước giống như ta tự bốc cháy bản thân đi!"

Seren cổ vũ: Cố lên Alf ơi!

James nhìn ba hòn vôi đang tôi dưới sàn, cậu ngẩng lên, giơ tay trái tạo một cơn mưa trên đầu Alf và giáng những giọt nước xuống đầu cậu ta với một lực khủng khiếp.

Alf chỉ kịp vẽ một chiếc mũ chống đạn ngay trên đầu và các giọt mưa đạn bắn khắp người cậu ta.

"Uaaaaa!"

James sốc khi nhìn Alf vẫn đang quỳ một gối trên sàn:

"Vãi cả lìn bắn lỗ chỗ như đài sen thế rồi vẫn trụ được à?"

Nhìn máu chảy khắp người Alf, James thấy đau ở hố khuỷu tay phải nên lấy trong túi quần ra chiếc khăn mùi xoa của người yêu Linka, thắt chặt chiếc khăn quanh cánh tay với hy vọng cầm máu vết thương.

Alf nhìn James tự sơ cứu:

"Không được đâu!

Khăn mùi xoa nhỏ và mỏng như thế không thể cứu được.

Chả mấy mà thấm đẫm máu thôi!"

James nhìn chữ ký "Linka Kanishka":

"Méo mó có hơn không!

Mày có không?"

Alf bị đạn nước bắn xuyên qua nên máu chảy rất nhiều, cậu ta vẽ một dải băng y tế dài quấn quanh cơ thể:

"Có!"

Alf vẽ ra một bức tường rồi nấp sau đó giơ súng lên:

"Xem khẩu Dân Chủ của tao nè!"

"Đoàng!"

"Đoàng đoàng đoàng!"

James bị bắn một phát vào vai trái, cậu tạo một khối băng nén dày 1 mét cản toàn bộ đạn rồi giơ tay trái điểu khiển tảng băng va vào bức tường.

Alf cảm nhận được lực va nên không ngoi lên nữa mà giơ tay khỏi bức tường sấy đạn liên tục:

"Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!!!"

James đang ngồi dựa lưng vào tường ngay cạnh tảng băng nên chả trúng phát đạn nào.

Cậu trèo lên khối băng, nhảy qua bức tường giơ kiếm chỉ tay trái bắn đạn nước vào đầu Alf nhưng viên đạn không xuyên qua được chiếc mũ.

James chảy thêm máu khi tiếp đất:

"Má!

Không thuận tay trái bắn như hạch ạ!"

Alf không kịp nạp đạn cho khẩu Dân Chủ nên ném nó vào mắt James làm cậu bị đơ mất mấy giây.

Alf vẽ ra một chiếc bola, ném vào người James trói chặt cậu.

Giờ Alf không thể di chuyển linh hoạt nữa nên chỉ ngồi dựa vào tường nhìn James đang giãy giụa.

Cậu ta lấy bút trong túi áo sơ mi ra, tập trung năng lượng phép thuật để viết chữ "Bại" ngược.

James mới nhìn thấy chữ "Bại" được viết xuôi ở góc nhìn ở mình, cậu giấu tay trái sau mông, thi triển phép làm tan khối băng bên kia thành nước rồi bay qua bức tường bao quanh đầu Alf.

Cậu ta không thở được, phẩy tay cho chữ Bại phép thuật bay về phía James.

James nhắm chặt mắt lại, tiết thật nhiều nước qua lỗ chân lông bao phủ khắp người và đông lại thành băng để cản bớt sát thương của đòn phép thuật.

Cậu bị ngã ra sàn.

Alf vẽ một chiếc bình thở mini rồi ngậm nó.

James làm tan băng quanh mình thành nước và hấp thụ toàn bộ nước đang có trong toa tàu vào cơ thể mình.

Từng làn nước bắt đầu di chuyển, băng tan thấm vào người James, nước bay khỏi người Alf, hơi nước trong không khí cũng ngưng tụ lại và đóng băng thành một con dao sắc.

James điều khiển nó bay đến cắt dây bola cho mình.

Cậu thấy lạ vì hõm khuỷu tay mình không chảy nhiều máu nữa dù nó chỉ là khăn mùi xoa.

Alf nhìn James đang xoay xở: "Khăn của mày là khăn phép thuật à ?

Tại sao máu không chảy?"

James nhớ về Linka:

"Ờ!

Ma tao còn gặp thì mấy cái này đã là gì!"

Trong khi James đứng trơ ra đó, Alf vẽ hàng loạt các mũi tên phép thuật màu vàng phát sáng, điều khiển chúng lao vút vào người James.

James bị một mũi tên đâm trúng tim làm máu rỉ ra đỏ áo.

"Hự!"

Mắt cậu mở trừng trừng, giơ tay trái hút hết bằng nước trong người Alf ra khỏi lỗ chân lông khiến cậu ta hoa mắt choáng váng.

Da Alf nhăn nhúm lại, cơ bắp teo tóp, chỉ còn da bọc xương.

Cả hai sắp gục ngã.

James hấp thụ hết lượng nước thoát ra từ Alf, từ từ giơ kiếm chỉ tay trái lên.

Cậu phóng ra tia nước với áp lực khủng khiếp của máy cắt công nghiệp xuyên qua người Alf:

"Hư aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!"

Lưỡi dao nước cắt ngọt cơ thể Alf từ phổi phải sang tim cậu ta, bắn lủng cả bức tường phía sau.

Alf thua.

James cũng gục ngã sau khi bắn.

Lúc 7 giờ 15 phút,Cô giáo Dẫn Đoàn thông báo trên loa: "James Jimmy Jacoby của đội Chiêm Tinh và Alf Wonka của đội Phong Thủy đều gục ngã.

Cả hai hòa."

Họ bị dịch chuyển về thế giới thật với vết thương được chữa khỏi.

Cô Giáo Dẫn Đoàn đọc kết quả:

"Mỗi chiến thắng được tính một điểm.

Kết quả các trận như sau, ở toa 1 Hilda thắng 1-0.

Toa 2 Faye thắng 1-1.

Toa 3 đặc biệt có hai trận riêng, Bản Sao Jim của James thắng hình vẽ Wonka White của Alf 2-1 và James hòa Alf 3-2.

Toa 4 Luna và Victoria cũng hòa 4-3.

Toa 5 Ran thắng 4-4.

Kết quả hai đội Chiêm Tinh và Phong Thủy hòa nhau."

Tàu dừng, họ đến trường Phép Thuật Cấp 3 Sorcerside để thi đội tuyển học sinh giỏi trong trạng thái tỉnh táo, tự tin nhất.

Kết quả thi sau đó được báo về trường Godard.

Đội Chiêm Tinh có 2 giải Nhất, 3 giải Nhì: Hilda và Olna giải Nhất, Victoria, James và Avery giải Nhì.

Đội Phong Thủy có 3 giải Nhì, 2 giải Ba: Ran, Seren và Faye giải Nhì, Luna và Alf giải Ba.

Bế Giảng, ngày 25/5, trường Phép Thuật Cấp 3 Godard trao giấy khen và tiền thưởng cho các học sinh.

James đem giấy khen về cho bố mẹ đóng khung treo lên tường phòng khách.

Bố Charlie chỉnh lại chiếc khung cho ngay ngắn rồi đi tắm.

James ngắm tờ giấy khen trong khung kính:

"Ok xong!"

________________________________________________________________________________

Jimmy Lumeton's Profile:

Tên: James Jimmy Jacoby

Sinh ra và lớn lên: làng Lumeton, xã Rosawa, huyện Godard, tỉnh Kalamana, miền Nam Lavilia.

Sinh nhật: 15/3. (17 tuổi)

Cao: 1m67

Nặng: 50kg

Mắt: đen.

Tính cách: INTP-T

Cửu hình đồ: Loại 2 cánh 3

IQ: 124

EQ: 100

AQ: Người dựng lều.

Hoàng Đạo: Song Ngư.

Hỏa Tinh: Song Tử

Thói quen: Nghe nhạc, làm việc nhà, xem tivi, tưới cây và chơi với chó, nói chuyện tào lao với Quả Cầu Tiết Lộ

Thích:

– Màu: nâu, vì mặc màu nâu hợp với cậu.

– Ăn: Sủi Cảo

– Uống: Nước mật ong.

– Mặc: áo len mùa đông và áo có cổ mùa hè, quần gấu dài đủ, giày lười và mũ beret.

– Hoạt động: nằm xem mọi thứ qua tivi, nhảy nhót theo nhạc, nấu ăn

– Phim: Django Unchained, Dragon Forever, Armour of God, Happy Together và Shaolin Soccer

– Nhạc: Rock and Roll.

– Sách: Danshari.

– Manga: Mashle

– Mẫu bạn gái: Có cá tính, cũng hay làm trò khùng giống cậu.

– Thú cưng: Zeb.

Chó giống Maltipoo lông vàng.

Ghét:

– Màu: lam, vì mặc màu đó làm da cậu vàng hơn.

– Ăn: Đậu phụ. (ăn nhiều nên ghét, vẫn ăn được, nhưng ko thích) Ớt chuông.

– Uống: nước khế chua pha đường.

– Mặc: áo quá chật, quần baggy, giày dây hầm hố.

– Hoạt động: đánh nhau, cãi nhau, học toán

– Phim: Có nhân vật ngu ngốc.

– Nhạc: Heavy Metal Rock.

Nhạc tiếng mẹ đẻ Lavilian.

– Sách: Đắc Nhân Tâm.

– Manga: Ecchi.

– Mẫu bạn gái: Nhạt nhẽo, vô vị, a dua xu hướng

– Thú cưng: Vẹt của Faye, nó hay cãi cậu

Năng lực: Nước, Phân Thân, Điều khiển đồ vật.

Sợ: Người thân bị bệnh, muối, kim loại kiềm thổ và gói hút ẩm.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
SEASON 4: Northside


"Năm 1995, nước Cộng Hòa Lavilia bước vào nền hòa bình thực sự sau bao nhiêu năm chiến tranh gian khổ với một loạt các nước xâm lược như Hexaral, Amburga, Orangedia và Hanzil.

Quan hệ ngoại giao với các nước được bình thường hóa, Lavilia mở cửa nền kinh tế, hội nhập với thị trường thế giới nên các thành phố cảng biển ở phía nam như Galeport, Dawndock, Kalamana và Anchorwatt... phát triển kinh tế mạnh mẽ và hấp thu văn hóa từ bên ngoài như nhạc Rock and Roll, phim hành động, manga, comic và sách báo nước ngoài, tạo nên đời sống đa sắc màu và đầy sự cởi mở.

Dù nơi đây đôi khi phải chịu thiên tai bão lũ, họ vẫn trồng được rất nhiều lạc, dưa hấu, điều, dừa và bông cũng như đánh bắt và nuôi trồng thủy hải sản.

Trái ngược với sự thuận lợi cho giao thương ở miền nam, địa hình miền bắc Lavilia là một dãy núi dài xẻ dọc đất nước thành hai nửa đông tây chạy từ tỉnh Felicity xuống tỉnh Norstar.

Dãy núi huyền thoại Meridio Range chạy dọc trung tâm miền và hai bên sườn là dải đồng bằng, trung du rất rộng trồng được rất nhiều ngô và lúa.

Người dân chủ yếu sống ở đồng bằng, trung du với hoạt động kinh tế là canh tác nông nghiệp và phát triển các ngành công nghiệp nặng và nhẹ..."

James nằm bò ra bàn, lẩm bẩm:

"Chán quá!

Bao giờ cho hết tiết?!

Thầy giảng lúc thì thều thào lúc thì ồm ồm nghe buồn ngủ vờ cờ lờ lờ."

Thầy Địa Lý tưởng James ngủ gật:

"Jacoby!

Đứng dậy trả lời câu hỏi?"

James đứng phắt dậy: "Dạ!"

Thầy Địa Lý: Ngủ gật à?

James: Dạ không ạ.

Em thức mà!

Thầy: Thức mà nằm ra bàn à?

James: Em vẫn nghe giảng đầy đủ ạ.

Thầy: Thế trả lời câu hỏi của thầy đi?

James: Vâng...

Thầy: Sao còn chưa trả lời?

James: Thầy hỏi rồi ạ?

Thầy: Thầy hỏi vừa nãy đấy!?

James: Dạ em thưa thầy là...

để em suy nghĩ tí ạ.

Thầy: Ơ?

Làng quê mình có di sản gì, đặc sản gì mà cũng không biết à?

James mỉm cười:

"Có phải nói về mình và quê mình không ạ?"

Thầy: Có chứ!

Phải nói mới biết em đến từ đâu chứ!

James thở phào:

"Em tên là James Jimmy Jacoby, đến từ làng Carvewood, xã Chivalria, huyện Calmore, tỉnh Felicity.

Làng em trồng lúa theo mùa.

Trồng ngô không thích hợp nên mua ngoài...

Làng em truyền thống kéo dài.

Từ xưa nghề mộc nay mai vẫn làm.

Đặc sản thì có chè lam.

Mật ong, măng trúc đồ phàm thôn quê...

Hết rồi ạ."

Cả lớp 11D vỗ tay.

James quay đi quay lại, cau mày:

"Ủa có gì mà vỗ tay trời?"

Bí Thư ngồi phía trước quay lại nói với James:

"Mày đọc như thơ ạ, không biết à?"

James ngẫm lại: "Ừ thôi kệ đi!"

Thầy Địa Lý: Tốt.

Nhưng mà ngồi trong giờ không được gục ra bàn đâu.

Em chuyển chỗ lên bàn đầu đi.

Không ngồi bàn cuối nữa.

Claudia Cloud ngồi bàn đầu:

"Thưa thầy em bị cận ạ nên ngồi cuối em không nhìn rõ."

Haibara Ichiko ((灰原 一子) ngồi bàn hai: Em cũng bị cận ạ.

Thầy: James lên bàn ba ngồi đi.

James đảo mắt, cầm cặp sách lên bàn ba ngồi cạnh cửa sổ.

Trống đánh hết tiết học, James ngồi nhìn ra ngoài cánh đồng lúa xanh ngát:

"Mình trả lời được mà sao vẫn bị?

Đen quá!"

Cậu quay sang nhìn bạn cùng bàn:

"Bạn tên là gì đấy?"

"Tôi là Victorio Armstrong.

Gọi Victor cho gọn."

Bạn nam kia quay sang trả lời.

James lẩm bẩm: Victorio...

Victor à?

Tôi còn gọi là Vic cho vắn hơn nữa ạ!

Victor: Ok.

Ngồi trên này đừng có ngủ gật nữa.

James: Tôi có ngủ đâu?!

Có nghe giảng mà~!?

Victor: Thế có hiểu không?

James: Hiểu mới đối đáp được đấy!

Thế ông hiểu không?

Victor: Tôi chỉ nghe thôi.

James: Chứ không lắng nghe à.

Victor: Nghe cũng chẳng hiểu, hiểu cũng chẳng nhớ được, nhớ cũng chẳng dùng cho việc gì.

James: Hợp lý!

Tôi đi ngủ.

Victor: Ơ kìa?

Thầy gọi Lavilia Crusher đứng dậy đọc tiếp bài.

Rồi thầy ra ngoài có việc bận, Lavilia cất giọng:

"Em thưa thầy em đọc ạ.

Phạm vi lãnh thổ Lavilia được xác định bởi điểm cực Bắc ở khoảng vĩ độ 25°02′B tại xã Farend, huyện Empitia, tỉnh Norpol; điểm cực Nam ở khoảng vĩ độ 9°5′B tại xã Crimston, huyện Godard, tỉnh Kalamana; điểm cực Tây ở khoảng kinh độ 94°17'Đ tại xã Rockfield, huyện Valorburg, tỉnh Warmatch; điểm cực Đông ở khoảng kinh độ 110°47′Đ tại xã Soft Silk, huyện Serene, tỉnh Everich.

Trên vùng biển, phạm vi lãnh thổ của nước ta còn xuống tới khoảng vĩ độ 6°36′B và từ khoảng kinh độ 99°Đ tới trên 116°55′Đ tại Biển Coralpoint Sea...

Trong lúc Lavilia đang đọc, James đang gối đầu lên trái, lẩm bẩm:

"Người đâu vừa xinh vừa dịu dàng lại chăm chỉ nữa."

Victor: Hả?

Jimmy bảo gì á?

James: Không.

Victor: À!?

James: Đúng rồi đấy.

Tôi đang nói về nội dung bài học.

Victor: Nó đang nói về gì ấy?

James: Ờ nhờ?

Chả hiểu gì cả!

Tóm lại là tọa độ Lavilia mà không ai quan tâm.

Victor: Đúng!

Giờ không ai nhớ đâu.

Về nhà học lại sau.

James: Lại còn để về nhà nữa?

Học luôn ở đây đi cho tiết kiệm thời gian!

Victor: Thế về nhà ông làm gì?

James: Tôi a... tôi xem tivi.

Victor: Tiết kiệm thời gian dữ chưa?

James: Hơi nhầm!?

Tôi bật tivi xong đi làm việc khác chứ có ngồi xem đâu?

Victor: Không dùng điện thoại à?

James: Ít lắm.

Vì mình phải cầm và xem nó nên không đi làm việc khác được.

Tôi sẽ không để bất cứ thứ gì giam cầm bản thân mình hết!

Tôi là 1 người tự do.

Victor: Ai mà chả tự do?

Giờ còn ai nô lệ nữa đâu?

James: Ý tôi là tôi tự quyết định làm việc nhà và nhiều thứ mà không cần để ai nhắc ấy.

Tự do có hai nghĩa mà.

Mình cũng có quyền chọn không dùng điện thoại chứ!

Victor: Tự theo ý muốn à?

Ông vừa nằm bò ra bàn ngủ gật kìa?

James: Vừa nãy tôi không ngủ mà!

Victor: Không phải vừa nãy dưới bàn cuối.

Ông vẫn đang gối đầu lên tay kìa.

James: Sorry, my bad.

Mà đấy là do tôi tự chọn mà?

Tôi làm thế vì tôi muốn.

Nãy giờ mải nói có ngủ được tí nào đâu?

Victor: Ok ngủ đi.

James: Thôi.

Giọng nghe như mật ạ, chả muốn ngủ nữa.

Ichiko quay xuống nhìn James và Victor:

"Jimmy, mày crush Crusher đúng không?"

James: Không.

Tao không crush Crusher.

Ichiko nheo mắt nhìn James, nghiêm nghị:

"James...

Do you have a crush on her?"

James: Crusher?

Crush...

Her...?

No, I don't.

Ichiko: Real?

James: Tao có người đang đợi rồi.

Không phải hỏi.

Mà mày quay lên!

Đâu đâu quay ra quăng câu linh ta linh tinh.

Ghét!

Ichiko: He he he he!

James quay sang nhìn Victor:

"Con này nó bị tưng tửng à?"

Victor: Chịu!

James nhìn ra ngoài cửa sổ:

"Ô ời ơi đói quá.

Trưa chưa mà mãi chả được về thế?"

Đang nói thì trống đánh tan học, James búng tay cái "Tách!":

"Ngon.

Được về rồi.

Về về về!"

James đi qua cửa lớp 11C, đúng lúc Elle Mulberry đi ra đến cửa chào cậu:

"Jim đợi tớ à?"

James mỉm cười: "Ừm.

Đợi trống đánh để về!"

Họ đi xuống cầu thang và ra lán xe, Elle kể:

"Mùa đông rồi tớ định trồng cà chua thử xem được không.

Jim nghĩ ok không?"

Jim dùng tay phải vuốt mũi:

"Vụ Đông Xuân à?

Trồng được, miền bắc mình lạnh mà.

Tính ra là do làng mình chỉ trồng mỗi lúa chứ không phải không trồng được thứ khác.

Các làng khác vẫn trồng ngô, bưởi, cà chua, dưa chuột các thứ kia!?

Elle cứ trồng cà chua đi.

Đầu năm sau là chín rồi."
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Jimmy Carvewood và Những Ngày Thơ Thẩn


Trên đường đi đến lán xe, James và Elle thấy từ xa một bạn nam đứng ở lán đang liên tục vận động các bạn gia nhập câu lạc bộ Khảo Cổ, James thốt ra:

– Điên!

Elle: Sao Jim?

Jim: Nếu câu lạc bộ thật sự chất lượng thì người ta phải tranh nhau xin vào rồi đâu cần đi chào hàng như thế?!

Elle gật gù: Jim có thích vào câu lạc bộ gì đó không?

Jim: Không.

Thời gian đâu mà chạy lung tung.

Người ta gọi là "Moving around" á!

Elle: Điểm Sử bọn mình cao thể nào đến kia cũng bị chặn lại chào hàng.

Jim: Điểm Sử 8 với 9 thì ai chả có?

Đầy đứa điểm Sử cao mà!?

Elle: Mong là không bị làm phiền.

Jim: Ok đi.

Cả hai đi đến lán.

Bỗng bạn nam kia đi đến trước mặt họ:

"Chào hai bạn, mình là Emporio, chủ nhiệm câu lạc bộ Khảo Cổ.

Mình thấy hai bạn có điểm thi khảo sát môn Sử rất ấn tượng.

Câu lạc bộ mình đang tìm kiếm những người có năng lực và phong cách như các bạn.

Mình muốn mời bạn tham gia câu lạc bộ, bạn có muốn thử sức không?"

James nghĩ bụng: "Nói gì mà nhiều vãi ò!

Đói hoa hết cả mắt, ù hết cả tai mà cứ lèm bà lèm bèm về quần què gì ai quan tâm đâu trời?"

Elle: Có.

Ghi tên cho James Jimmy Jacoby.

Jim: Không!

Không thu xếp được thời gian.

Elle: Cứ vào đi.

Jim giỏi Sử với Địa mà?!

Jim: Học giỏi đâu có nghĩa là sẽ thích môn đó?

Emporio nói với Elle: Bạn có muốn tham gia không?

Elle: Mình không.

Jim thì có.

Jim với Emporio ăn kẹo không?

Jim: Tớ bảo có bao giờ?

Kẹo à?

Có!

Emporio: Có à?

Vậy mình ghi tên James vào nha.

Jim ngậm kẹo: Ngon đấy!

Emporio: Cảm ơn hai bạn.

Câu lạc bộ mình sinh hoạt một buổi mỗi tuần vào chiều thứ sáu ở phòng 10 lớp 11E sau giờ học ấy.

Chiều mai nhớ đến ha!

Trong khi Emporio lải nhải, James nghĩ bụng: "Nói dài vãi ò, bao nhiêu thông tin ai mà nhớ được?"

Elle giơ tay chào Emporio: Ok.

Chào bạn nha.

Chiều mai Jim nhớ đến lớp 11E sau giờ học sinh hoạt câu lạc bộ nhá!

Jim: Ơ cái đếu gì đấy?

Tưởng Elle vào?

Elle: Đâu?!

Ghi danh James Jimmy Jacoby mà?

Jim: Nay ngày bao nhiêu?

Elle: Thứ Năm ngày 13/10/2022.

Được chưa?

Jim: Không phải thứ Sáu ngày 13 mà sao đen thế!

Sáng thì bị chuyển chỗ từ bàn cuối lên bàn ba.

Trưa thì bị dụ dỗ vào câu lạc bộ.

Thôi đi về!

Đói rồi!

Elle: Về đê!

Chiều hôm ấy được nghỉ học, James đến nhà Elle Mulberry chơi.

Họ ra vườn gieo hạt cà chua bi.

Elle hỏi James:

– Có được không đấy?

Nhỡ không được thì sao?

Jim: Trồng được!

Lúc trước tớ đạp xe cùng Daniel đi chơi ở mấy làng ngoài bãi bồi thấy người ta trồng được cà chua mà?!

Elle: Đấy là ở ngoài đê, hướng tây nam gần sông nên đất được bồi đắp mới tốt thế.

Mình ở bên trong đê đất có tốt được như thế không?

Jim: Được.

Mà phải thử mới biết chứ?

Cà chua mua à?

Elle: Ừm.

Ăn rồi, để lại hạt trồng thử xem được không.

Elle lấy hạt cà chua gieo xuống đất rồi lấp lại.

Jim nhìn đôi bướm trắng đuổi bắt nhau quanh những lùm hoa:

"Tự nhiên Elle đăng kí cái câu lạc bộ kia làm gì?"

Elle: Đi mà học hỏi, kết thêm bạn bè.

Jim: Tốn thời gian.

Nhiều bạn làm gì?

Mà môn Sử cũng có thích đâu mà phải học cố?

Elle: Đi đi.

Tớ chọn là chỉ có đúng thôi.

Jim: Nhưng mà không thích~!

Elle: Không thích thì thôi!

Uổng công người ta làm chuyện vô ích rồi.

Jim: À không.

Bình thường.

Vào thì vào, nhưng nếu có gì thì lúc đấy xin ra không được giận nhá!

Elle: Ok.

Không hợp thì xin ra, ai buồn gì đâu?!

Jim: Chắc tuần sau là nảy mầm.

Nếu rét thì phủ rơm lên thôi.

Elle: Còn lâu đã rét.

Có lúc đến tận tháng 11, 12 vẫn còn nắng ấm cơ mà!

Jim: Ừm đúng.

Đấy là dặn thế!

Bón phân bón tro là ok.

Elle rửa tay rồi vẩy vẩy: Xong!

Jim: Đến nhà tớ đi!

Elle: Đi!

Đến nhà James, cậu bật tivi, mở bài hát "Cà Phê nhưng rất Si Tình" trong khi Elle đang chơi với con chó Maltipoo lông vàng ở sân.

Cô vuốt ve nó rồi gọi James:

– Jim không chải lông cho Zeb à?

Jim: Em tớ vẫn tắm cho nó mà.

Nhưng Joseph nó cắt lông luôn chứ ít khi chải chuốt nên con Zeb nhìn nó mới hèn như thế.

Elle: Cho mượn cái lược.

Jim: Đây, dùng cái này.

Mấy cái kia của người.

Elle chải lông cho chó Zeb còn James đi pha trà.

Elle: O, con Zeb chải xong nhìn như cục bông di động ấy!

Trông ghét quá!

Bắt tay nào?

Zeb nằm ngửa ra cho Elle vuốt bụng.

Cô hỏi Jim:

– Ở đầu làng mới mở một quán nước tên Kafkafei.

Hôm nào mình đến đấy không?

Jim: Ok.

Uống trà đê!

Elle: Yeah~!

Jim: Rửa tay đi!

Để bật nhạc Jazz nghe cho dễ nhập vai.

Elle: Rửa rồi nhá!

Quán Kafkafei đấy trông thơ mộng lắm, nhiều dây leo với chậu cây xanh um tùm luôn.

Jim: Trang trí theo phong cách điền viên à?

Elle: Kiểu thế, không biết diễn tả.

Điện thoại James thông báo, cậu đã được thêm vào trong nhóm nhắn tin của câu lạc bộ Khảo Cổ.

James ấn xem tên các thành viên:

"Trước mình có 6 người rồi à?

Emporio Emperor.

Đù, ông này có quả họ nghe vương giả thế!

Quinette McQueen.

Harriet Bishop.

Philip Knight.

Alon Castle.

Ủa nữ à?

Không nhìn ảnh đại diện suýt nhầm.

Paulyn Payne.

Ok lần này chắc chắn là nữ."

Elle: Alon là tên trung tính mà sao biết ngay được?

Jim: Kệ nó đi.

Mình uống trà ê!

Họ nhâm nhi trà, nhìn con chó Zeb nằm ở sân.

Bài nhạc trên tivi đã hết, tự chuyển sang bài hát "Merry-Go-Round of Life".

Jim ngắm Elle đang uống trà.

Cô uống xong, quay sang nhìn Jim cậu liền quay ra nhìn chó Zeb đang nằm ở sân nhìn mình, cậu lẩm bẩm:

"Tự nhiên đang thảnh thơi mai lại phải đến cái chỗ chết tiệt kia!

Tất cả là tại cái đồ đáng yêu đáng ghét hết ệ!"

Elle: Nói ai đấy?

Jim: Hỏi Zeb ạ.

Nó biết ai đấy.

Elle: Ai?

Jim: Đố biết?!

Elle: Tớ biết ệ.

Nãy nghe hết rồi.

Jim: Biết rồi còn hỏi?

Elle: Hỏi Zeb chứ hỏi Jim đâu?

Jim: Hỏi đi!

Elle: Zeb biết đồ đáng yêu đáng ghét Jim nói là ai không?

Zeb nhìn họ, ngơ ngác: ...

Jim: Nó bảo không biết.

Elle: Nó nói chính là nó.

Jim cười, uống một ngụm trà.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
83


Sáng hôm sau ở lớp 11D, James ngồi nghe giảng và chép bài trong tiết Hóa Học khi Cô giáo đã ra ngoài:

– Ơ ờ ơi đói quá!

Victor: Sáng không ăn à?

James: Tôi nhầm.

Chán quá!

Victor: Chán gì?

James: Chiều nay tôi sẽ làm một chuyện lớn.

Dự là sẽ hay lắm đây!

Victor: ???

Ok!

James: Ê trên bảng ghi cái gì đấy?

Chả hiểu gì cả.

Victor: Đừng hỏi tôi Hóa.

Hỏi người khác đi.

James: Mà lớp mình làm méo gì có ai giỏi Hóa đâu?

Thôi kệ đi.

Cứ chép cho đủ bài là được.

Lúc nào sắp thi thì ôn sau.

Victor: Cô thả tự do cho mà chép còn không biết làm nữa mà.

James: Oh shit.

Uầy tối qua tôi xem tivi, có một video nói về triết học ẩm thực hay cực.

Victor: Ông mỗi xem tivi thôi à?

James: Tôi còn nghe sách nói nữa.

Một câu chuyện ngụ ngôn về bọn ngựa lừa hay phết.

Giờ ra chơi, James cầm bút gõ lên bàn thành nhịp, vừa gõ bút vừa hát:

"Móa.

Mấy bài nhạc Lavilian tôi chả thuộc nổi.

Mỗi bài thuộc được vài câu."

Cậu hát một câu vu vơ trong trí nhớ:

"Anh ngẩn ngơ cứ ngỡ.

Đó chỉ là giấc mơ~.

Anh ngẩn ngơ cứ ngỡ"

Victor hát tiếp vào: "Như đang ngất ngây trong giấc mơ."

James gõ bút tiếp để cho Victor hát hết bài.

Chiều hôm ấy, tan học, James sang lớp 11E bên cạnh.

Mở cửa bước vào, cậu được Emporio mời ngồi ghế.

James nói luôn:

– Tôi đến để báo với các bạn.

Tôi xin rút khỏi câu lạc bộ vì không hợp.

Emporio: Nếu bạn nói không thích thì mới phải chịu, chứ nói không hợp là sai nha.

Bạn rất hợp mấy môn Sử học, Khảo Cổ này.

James bắt bẻ luôn: Đúng rồi.

Tôi không thích mấy môn đấy, cũng không thích câu lạc bộ.

Tôi xin ra.

Emporio: Khoan đã.

Chắc bạn không có khả năng nên mới sợ, xin rút chứ gì?

James: Ờ.

Tôi sợ, không có khả năng.

Emporio nghĩ thầm: "Cái ông này khó thuyết phục thế nhở?"

Emporio túng kế, đành nói tiếp: Để ra khỏi câu lạc bộ, bạn phải đấu trí với tất cả bọn tôi, thắng quá bán mới được rút.

James: Đấu như nào?

Các bạn ra đề à?

Emporio: Ừm.

Đấu với từng người ở lĩnh vực giỏi nhất của họ.

Bạn dám không?

James: Chơi đê!

Vì một cuộc sống tự do.

Emporio: Tôi sẽ làm trọng tài.

Công tâm.

Không phải lo.

James: Các bạn ỷ đông ép ít như tôi thì mới phải lo chứ.

Emporio: Thế để tôi gọi Cô Văn với Cô Toán đến làm trọng tài.

James: Cô Minamoto Haruka với Miyamoto Haruka á?

Emporio: Ừm.

Một lúc sau, Cô Minamoto Haruka (源 春香) dạy văn và Miyamoto Haruka (宮本 晴香) dạy toán đến phòng lớp 11E.

James: Tôi có được thách đấu các bạn ở lĩnh vực tôi giỏi không?

Emporio quay lại hỏi các bạn: Ok không?

Họ gật đầu.

James: Nói thế chứ tôi lười lắm.

Không thích đấu đá đâu.

Ra đề đi!

Paulyn Payne đứng dậy:

"Chủ đề ẩm thực.

Hãy nói về 4 đặc trưng của ẩm thực vùng biển Coralpoint Sea?"

James: Một là thay đổi nhiệt độ như nấu chín, sử dụng lửa hoặc đông lạnh, phơi nắng, nổi tiếng nhất là xào mọi thứ trong chảo trên lửa lớn.

Hai là lên men như dưa muối, pho mát.

Ba là thay đổi kích thước, dùng dao thái nhỏ, cắt cá, đồ hải sản tươi sống, đại loại thế.

Bốn là làm gia vị, một đặc trưng của ẩm thực Lavilia, ăn cùng các loại rau tươi, chú trọng sự tươi ngon và vị hài hòa..

Paulyn ngoảnh ra nhìn Emporio: Đúng rồi.

Cô Minamoto: Nghe đồn James giỏi làm thơ lắm à?

Em thử tóm gọn các kiến thức kia trong một đoạn có vần đi.

James: Em có biết làm thơ đâu?

Đôi khi em nói nó có vần thôi.

Cô Minamoto hỏi James: Em muốn cho các bạn biết lĩnh vực mình giỏi không?

Không phải đấu với các bạn, mà Cô muốn thử tài thôi.

James: Có ạ.

Cô đợi em tí.

James đứng đó xin mấy phút để ghi ra giấy rồi đọc cho họ nghe:

"Đao pháp thần thông luyện rèn dao

Lửa lớn thơm hơi vị chảo xào

Men đường dưa muối lưu tay vị

Rau sống cùng gia vị chấm nhau."

Cô Minamoto: James trả lời được nên thắng.

Có ai phản đối không?

Cả đội Emporio: Không ạ.

Cô chấm thế nào cũng được ạ.

Emporio: Alon lên đi.

Alon Castle đứng dậy:

"Chủ đề kể chuyện.

Tôi và bạn, mỗi người sẽ kể một câu chuyện để các bạn đánh giá.

Ok không?"

James: Kể đi.

Kể từ từ thôi để tôi còn kịp nghĩ.

Alon kể:

"Có một chàng trai tên thích một cô gái.

Cô gái cũng có vẻ thích cậu nhưng không ai chịu nói ra.

Vì cô gái nghĩ rằng con gái không được tỏ tình trước, sợ mất giá.

Còn chàng trai đang đợi đến khi trưởng thành, có sự nghiệp sẽ trở lại cưới cô.

Về sau, họ có gặp lại.

Anh chàng vui vẻ về kể cho mẹ thì được mẹ và bà nội kể lại câu chuyện về mối thù từ quá khứ.

Ngày trước, có một chàng trai trong họ lấy một cô gái ở xã đó, và cô ta đã làm cho gia tộc khánh kiệt.

Từ đó các cụ trong họ đã ra một lời răn kín đáo rằng, cấm con cháu trong họ lấy người xã đó.

Chỉ những người trong họ mới được dạy và tuân theo lời răn này, nên ở xã đó chỉ có duy nhất họ nhà này không kết hôn với người xã kia.

Anh chàng nghe bà nội và mẹ kể vậy thì buồn lắm, hỏi rằng có thể cưới cô gái kia không vì cụ đã mất rồi.

Bà và mẹ đều làm ngơ như thể tạo điều kiện cho họ cưới.

Nhưng cô gái kia cuối cùng đã đổi ý, cưới một chàng trai nhà giàu có tên y hệt anh ta.

Hết."

James ghi xong câu chuyện thơ của mình ra giấy từ nãy, gật gù vì buồn ngủ: Hớ cái gì đấy?

Xong rồi à?

Kể hơi lâu ệ.

Đến tôi nha.

Chuyện về con lừa A xấu xí và ngốc nghếch, con lừa B tốt bụng và thông minh.

"Một con lừa trên lưng bao muối

Lúc qua cầu vụng ngã xuống sông

Muối tan lừa nhẹ bớt khỏi gồng

Con lừa thoát cười cao đắc thắng.

Con lừa nay mới chở hàng bông

Cố tình sơ sẩy ngã xuống sông

Con lừa đắc ý chờ lưng trống

Bông thấm chìm toi mất mấy đồng.

Nay lừa chở hàng xa với bạn

Ranh ma lừa cho bạn lầm than

"Một mình mi kéo đủ xe hàng!"

Đêm lò đốt lừa ta bị bán.

Bạn lừa không may rơi giếng cạn

Ông chủ đành đổ đất lấp san

Lừa rung rũ bỏ đất dâng tràn

Lên miệng giếng nhảy cao lừa thoát.

Chàng kị sĩ gầy cao đơn độc

Gặp con lừa nhớn nhác lông bông

Tiểu thư họ cứu khỏi hang rồng

Đôi trẻ cưới, lừa vinh hiển sống."

Cô Minamoto: Lừa A ở khổ 1 đến 3, lừa B ở khổ 3 đến 5.

Các bạn thấy chuyện của ai hay hơn?

Nhóm Khảo Cổ: Cả hai ạ.

Cô Minamoto: Chuyện của Alon rất hay nhưng lại bị lãng phí, có hạt nhân tốt nhưng chưa được khai thác.

Chuyện của James cũng chưa phải xuất sắc, nhưng được tổ chức đơn giản và dễ hiểu hơn nhiều.

Mỗi khổ là một chuyện độc lập nhưng đọc cùng nhau sẽ tạo ra một câu chuyện dài về hai con lừa chung một bối cảnh.

Cô thấy hình thức thơ cũng công phu hơn.

Jim thắng nhưng chỉ suýt soát thôi.

Emporio và các bạn nhìn nhau, gật gù.

Hai Cô Haruka đứng dậy vì trời đã tối.

Emporio cảm ơn hai cô và hẹn gặp hai Cô vào tuần tới.

James: Thôi, tôi phải về đây.

Thứ Sáu tuần sau tôi lại đến chơi tiếp.

Tôi phải ra khỏi nơi này cho bằng được!

Emporio: Nhớ đến nha.

Hội này còn nhiều trò chơi lắm.

James: Chơi ít thôi.

Save game time, my friend!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
84. Friday Night


Tối hôm ấy, James nhắn tin với Elle:

– Nay là thứ sáu.

Nên giờ là chuyên mục gửi nhạc, nghe thử bài Friday Night đi.

Elle: Hôm nay đến câu lạc bộ có gì vui không?

James: Bình thường.

À, tớ làm thơ này.

Hay lắm.

Muốn đọc không?

Elle: Có.

Đâu?

James gửi thơ:

"Em sáng bừng lên sức sống xanh

Em đến đời anh hóa tốt lành

Em hiền chu đáo, khi ranh mãnh

Em cất lời trong như yến thanh."

Elle: Hay lắm Jim ạ.

Làm thêm nhiều vào nhá.

Jim: Ừm.

Từ giờ làm thơ sẽ cho Elle đọc trước.

Từ giờ chuyên mục Friday Night sẽ gửi thơ nha.

Elle: Ok nha.

Chiều Thứ Sáu tiếp theo, ngày 21/10/2022, tan học James đến lớp 11E thách đấu nhóm Khảo Cổ:

– Nay các Cô không đến à?

Giờ tôi đấu với ai?

Nhanh để còn rời chứ mệt quá rồi.

Harriet Bishop đứng ra thách đố:

"Từ từ.

Cô Toán đứng ở cửa kìa.

Thôi tao đọc câu hỏi luôn.

Chủ đề Điện ảnh.

Nhưng mày giỏi thơ nên phải tả lại quy trình làm phim bằng thơ.

Làm được không?"

Cô Miyamoto bước vào lớp, các bạn chào cô.

James mặc cả:

– Lại thơ à?

Thôi trả lời bình thường được không?

Harriet: Không!

Tao biết mày biết mấy cái này mà.

Xem tivi nhiều lắm đúng không?

Giờ phải làm thành thơ mới khó.

James: Em thưa Cô cho em suy nghĩ ạ.

Cậu ngồi nghĩ mãi, 30 phút vẫn chưa ra:

"Từ từ để suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ.

Mình từng xem một video kể về quá trình sản xuất phim In the Mood for Love rồi.

Bình tĩnh bình tĩnh.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, rồi sẽ ổn thôi.

Má méo ổn gì cả!

Có nghĩ được cái mịa gì đâu!?

Đầu tiên quay phim phải...

à đây rồi."

James viết ra giấy rồi đứng dậy đọc cho Cô Toán và các bạn nghe:

"Kêu gọi đầu tư nhắm diễn viên

Dựng cảnh phục trang điểm phối nền

Sẵn sàng ăn ý chuyên tâm: "Diễn!"

Thiên biến nhập vai diễn tự biên.

Kịch bản tự dưng đổi lúc quay

Biên lại giờ đây đã trở dày

Xấu trời điện mất đêm quay lại

Quyết xóa, bổ sung những cảnh hay.

Ánh sáng âm thanh góc máy căn

Tiêu cự mờ xa nét ở gần

Mắt vàng ưng ý hô vang: "Cắt!"

Tinh túy từ tâm các nghệ nhân.

Hậu kì ăn ngủ với phòng thâu

Ngâm rửa chờ phim tráng chuẩn màu

Giọng lồng hiệu ứng âm thanh nhạc

Kết cảnh đề tên tiếp thị sau.

Công chiếu thử nghe ý phản hồi

Tựa đề thay mới hợp thì thôi

Bản quyền đăng ký thi tham dự

Phân phát hành lưu trữ để đời."

Cô Miyamoto nghe xong, muốn chấm điểm trên tờ giấy của James, Cô gạch chân các ý trong thơ của cậu và tích điểm.

Đội Khảo Cổ xì xào bàn bạc.

Harriet: Cô Haruka từng kể cho lớp 11E bọn tao nghe bao nhiêu phim hay ạ.

Còn giới thiệu nhiều phim cũ ngày xưa nữa.

Với kiến thức điện ảnh như thế tao đoán Cô sẽ chấm công tâm.

Emporio hỏi lại: Thật à?

Philip: Chịu.

Tao có ở lớp E đâu?

Quinette, Alon và Paulin xác nhận: Đúng rồi.

Cô kể toàn phim đỉnh thôi.

Harriet: Mà tao nghe James nó đọc thế thấy cũng tài tài rồi đấy.

Cô Miyamoto: James trả lời đúng, nhưng chưa đủ, về cơ bản thì kể được các giai đoạn trong quá trình làm phim.

Vẫn đáng khen.

Các bạn có đồng ý James thắng không?

Đội Khảo Cổ: Có ạ.

Philip Knight đứng ra: Giờ đến lượt em ạ.

Cô Miyamoto: Nhanh lên cả Cô bận lắm.

Trời sắp tối rồi.

Philip suy nghĩ: Đánh bại ông này thật nhanh à?

Phải tận dụng trí thông minh vận động của mình thôi.

Philip thách: Ra ngoài sân tâng cầu lông không?

Mỗi người thi xem ai tâng được nhiều hơn là thắng.

James: Thôi tôi thua.

Khỏi phải đấu.

Em chào Cô chào các bạn em về ạ.

Cô Miyamoto: Ok.

Cô về nhá.

Tối hôm đó, Jim nhắn tin với Elle:

– Elle biết làm thơ không?

Thử làm đi.

Elle: Không học sao mà làm được?

James: Bố tớ cũng nói y thế.

Thông minh nhưng không biết luật chơi cũng thua thôi.

Muốn học làm thơ không?

Elle: Có chứ!

James: Ok.

Để tớ dạy luật thơ cho.

Elle: Chủ Nhật tới đi chơi ở quán Kafkafei đi!

James: Ok.

Chủ Nhật tuần đó, James và Elle đến quán Kafkafei.

Chị Chủ Quán đến đưa thực đơn.

James: Gì giờ?

Lemon tea đi!

Elle: Cho em Chocolate Parfait ạ.

Jim: Quán này trang trí nhiều cỏ cây thơ mộng thật.

Đến chả muốn về.

Elle: Đẹp nhờ?

Sau này xây nhà tớ cũng muốn nhiều cây xanh như này.

Jim: Đúng rồi.

Phải tiện nghi.

Không biết mình có lười hay không nhưng phòng mà trông bừa bộn quá là ngứa mắt lại phải lao vào dọn.

Elle: Thế mà lúc nào cũng kể bị mẹ mắng với chê?

Jim: Lúc nào chả thế?

Ngày nào chả thế?

Buồn cười cực.

Kiểu mẹ đi làm đến tối mới về, chưa được nói chuyện với con.

Mà phụ nữ một ngày trung bình nói khoảng 2 vạn từ.

Thế là mấy anh em đành im cho mẹ xả giận.

Thấy hài chứ không thấy bực.

Elle: Mẹ tớ hay mắng tớ hơn, còn em trai thì hợp lắm.

Jim: Ừm.

Mẹ hay hợp con trai hơn!

Đúng.

Nhà tớ cũng thế mà.

Không thì cãi nhau to rồi.

Càng nghĩ càng thấy hài.

Một lúc sau, họ đang ngồi thưởng thức thì Haibara Ichiko (灰原 一子) bước vào quán cùng bạn Kaku Kikuko (佳久 菊子):

– Kikuko gọi nước đi.

Tao bao.

James nhận ra giọng nói này, cậu quay mặt đi, lấy một cuốn sách trên kệ, mở ra để che mặt lại, gọi thầm Elle:

– Elle, kia là hai đứa con gái học cùng lớp tớ.

Ichiko nó tọc mạch lắm.

Cứ hỏi dò tớ thích ai rồi gán ghép lung tung.

Giờ mình đổi tên đi!

Nó mà biết là mai đi học cả lớp đồn ầm lên đấy.

Elle: Tớ là Moskva Pushkaya.

Jim đặt là gì?

Jim: Jeremy Jerry.

Moskva: Không phải lo.

Ichiko ngồi quay lưng về phía mình mà.

Nó có rảnh đâu mà ngoảnh lại soi mình.

Mình ngồi xa mà?

Jeremy: À ờ nhờ?

Mình cũng dịch ghế ra đầu bàn đề quay lưng về phía nó.

Nhưng mà thôi cứ chơi trò giả tên tiếp đi!

Moskva: Ok.

Thế cất sách đi!

Che mặt làm gì nữa?

Jeremy: À ừm.

Bỏ sách.

Moskva tiếp tục thưởng thức, Jeremy đứng dậy.

Cô hỏi:

– Jeremy đi đâu đấy?

Jeremy: Vệ sinh.

Chị Chủ Quán đến bàn Moskva hỏi:

– Các em dùng hết rồi à?

Có muốn gọi thêm đồ gì không?

Moskva: Em vẫn đang ăn ạ.

Còn Jeremy đang đi vệ sinh chưa ra.

Jeremy trở lại bàn, nhìn thấy Chị Chủ Quán đang cầm thực đơn:

– Gì đấy Moskva?

Gọi thêm nước ạ?

Dạ không ạ.

Em uống đủ rồi.

Em về bây giờ ạ.

Chị Chủ Quán: Ok.

Moskva ăn nốt ly Chocolate Parfait, họ trả tiền cho Chị rồi đi về.

Jeremy vừa đi vừa cúi nấp sau Moskva, tránh ánh mắt của Ichiko làm Moskva buồn cười:

– Cái gì đấy Jeremy ơi?

Ichiko ngoảnh ra nhìn thì họ đã rời khỏi quán.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
85 Ok


Thứ Sáu tuần sau, ngày 28/10/2022, tan học James đến lớp 11E thách đấu câu lạc bộ Khảo Cổ để xin rời khỏi nhóm.

James: Giờ tôi đấu với ai nữa?

Tôi thắng 3 người rồi thì phải đấu nữa không?

Emporio: Bạn phải thắng quá bán, tức là phải hơn 3/6 người ở đây.

Nhưng bọn tôi sẽ không để thế đâu.

James: Ok.

Giờ tôi đấu với ai?

Quinette McQueen: Đấu với tao đi.

James nghĩ bụng: "Má!

Giọng nghe đanh đá cá cày vậy?"

Quinette: Chủ Đề Hóa Học.

Cho 3 lọ mất nhãn, hã-

James: Thôi tao thua.

Xin mày.

Mày để dành 3 lọ mất nhãn đấy mà uống mình mày đi.

Quinette: Đấy là chất độc mà uống cái gì hả thằng lìn này?

Cô Minamoto: Cái con Quin này!

Ăn với nói.

James: Không phải việc của tao.

Lăn ra chỗ khác!

Thua 2 rồi.

Thắng 4/6 là được ra khỏi đây đúng không?

Lên đi Emporio.

Emporio Emperor đứng dậy nói với các bạn và Cô Văn:

– Bây giờ mà thách James ở môn bạn không giỏi nữa thì sẽ chả có cuộc đấu nào nữa cả.

Cái quan trọng là sự tận hưởng quá trình.

Không phải thắng thua.

Nếu James thắng và rời câu lạc bộ thì cũng không sao, vì chỉ với 3 buổi sinh hoạt bạn đã thay đổi không khí nhóm mình rồi.

Nên là thưa Cô, em chọn Chủ đề Văn Thơ để cùng lĩnh vực với James ạ.

Cô Minamoto Haruka: Ok.

James: Ớ hôm nay Cô Miyamoto bận à?

Emporio: Ừm.

Bây giờ mỗi người làm một bài thơ.

Và bạn phải làm giống như tôi thách.

Bắt đầu nhá.

James: Tôi chỉ cần thời gian nghĩ là sẽ ra.

Nên là chơi đi!

Emporio: Một bài thơ toàn chữ Đ.

"Đông đốt đèn đêm đọc đến điên

Đang đọc đổ đèn đóm đui đen

Đàng đi đèn điện đường đương đến

Đằng đẵng đêm đen đọc đáp đền."

James ngẫm bụng: "Thơ kiểu méo gì á nhờ?"

Cậu xin mọi người cho thời gian suy nghĩ:

"Mọe, ảo như chó.

Có biết làm méo đâu?

À không mình làm được.

Chỉ là cần nhiều thời gian tra cứu thôi.

Để xem nào?

Vào vườn vương vãi vải vụn...

Không được.

Giờ đầu mình chữ V chỉ nghĩ đến vãi cả đé thôi.

Xem nào?

Chiều chiều chú chó chạy...

Cũng không được.

Trời ơi!

Elle...

Elle...

Elle ơi...

Bao giờ cho đến được ngày mai?

Ủa nhầm.

Đang làm thơ theo chủ đề mà nhớ nhung gì?

Ơ khoan.

Nhung nhớ nhiều nhưng...

Đây đây đây đây!

Có rồi."

James ngồi vắt óc nghĩ thêm một lúc nữa, cậu vừa vò tóc vừa viết câu trước để ý tưởng tuôn trào cho câu sau.

Sau một hồi cấu tóc đến mức dựng ngược lên như tổ quạ, cậu đứng dậy với tờ giấy trên tay:

– Em thưa Cô em đọc ạ.

Bài thơ toàn chữ N.

"Nhung nhớ nhiều nhưng nhát nhóm nhen

Nao nức nằm nung nấu nỗi niềm

Ngọt ngào ngoan ngoãn ngây ngơ ngắm

Nhanh nói nàng ngay nhỡ nguyện nên."

Cô Minamoto ngồi ngẫm nghĩ trước khi công bố kết quả.

Emporio nói:

– Khoan.

Em vẫn làm tiếp Cô ạ.

Trận này dài lắm.

Em không thể thua được.

James nghĩ bụng, lắc đầu, đảo mắt: Oh hell no!

Nhanh lên mày ơi.

Nghĩ nhiều não tao mỏi giờ bụng nó đói meo rồi đây này.

Tao còn có người đang đợi nữa.

Emporio đọc tiếp:

"Anh có biết không, có nhớ mong?

Thích lắm từ lâu một tấm chồng

Em làm bao thứ mong anh ngóng

Không kéo dài lâu sự đoái trông."

Cô Văn nghĩ thầm:

"Bài thơ này có bốn chữ đầu ghép lại thành một lời tỏ tình à?"

James nhẩm lại, buột miệng: "Anh thích em không?"

Ê tôi không gay nha.

Emporio: Thơ thôi ai yêu bạn làm gì?

Đây là thơ giọng nữ.

Giỏi đối lại đi.

James lại lấy giấy bút: Từ từ tôi phải mất thời gian mới ra chữ được.

Tôi không uống rượu như người xưa nên hơi lâu.

Có ai có điện thoại không?

Mở bài "Merry-Go-Round of Life" đi

Alon: Đây để ta mở cho.

James nghe nhạc, nghĩ thầm: "Elle...

Elle..."

Cậu viết xong và đứng dậy đọc:

"Anh áp lực bao giông tố vây

Yêu nén chặt gom để cất đây

Em tầng mây trắng nhìn khôn thấy

Lắm buổi mộng mơ bị xiết đày."

Emporio vừa nghe vừa gật gù: Ừm.

"Anh yêu em lắm."

Đúng rồi.

James: Thôi đừng có nói nữa.

Kết thúc chưa?

Cô Minamoto: Xong chưa để chấm nào?

Kịch tính rồi đấy!

Emporio: Từ từ Cô ơi để em nghĩ thêm ạ.

James: Bí ý tưởng rồi à?

Chịu thua đi để tôi còn về.

Đói quá rồi.

Emporio: Hơi bí tí thôi.

Tôi không thể thua ở đây được.

Tôi tìm bao nhiêu người mới được một kẻ lập dị như bạn nên không thể để đi dễ dàng thế được.

Để tôi nghĩ.

Cô Văn: Ơ?

Chủ nhà mà thua bên thách đấu à?

Emporio: Dạ?

Em vẫn còn.

Đây là bài thơ đầy chữ Nhớ.

"Anh nhớ ngày đêm nỗi nhớ em

Nhớ cười nhớ mắt nhớ tay êm

Nhớ môi nhớ mùi hương nhớ giọng

Nhớ kẹo nhớ trang chữ nhớ thèm."

James: Đùa à?

À à, cái nhớ này tôi làm được.

Bọn mình giống nhau đấy!

Đúng là những người giống nhau sẽ thu hút nhau.

Cậu viết bài thơ tiếp theo chỉ trong mấy phút:

– Em thưa Cô, một bài thơ khác đầy chữ Nhớ.

"Anh nhớ nàng ta nhớ người xa

Nhớ hình nhớ giọng nhớ hương hoa

Nhớ em giây nào anh cũng nhớ

Anh nhớ nhiều hơn chữ nói ra."

Emporio đọc tiếp:

"Nhẹ nhàng lộng lẫy tựa nàng thơ

Áo trắng dài nơi nước lững lờ

Hoa hồng cúi trước môi thắm đỏ

Tâm hỗn tạp đôi mắt mờ đơ."

Cô Minamoto: James nhận thua à?

James: Dạ không ạ.

Cô đợi em tí em làm lại bài y hệt cho.

Cậu ngồi vò đầu bứt tóc:

– Alon ơi, bật cho ta bài "Quizas, Quizas, Quizas" đi.

Alon: Không biết gõ đúng chính tả Jimmy ạ?!

James: Để ta gõ cho.

Cậu nghe nhạc, nhẩm lại bài thơ vừa rồi của Emporio:

"Sao trong bài không có xưng hô anh em gì hết vậy?"

Cậu nghĩ mất mươi phút, viết xong, đọc cho mọi người nghe:

"Một chút dịu dàng một chút thơ

Xiêm trắng dài em đứng cạnh hồ

Hoa nhường môi thắm em căng mọng

Anh mắt mờ mơ ngớ ngẩn ngơ."

Emporio: Thôi.

Dừng được rồi.

Tôi cạn ý tưởng rồi.

Cô Minamoto nhìn màn hình điện thoại:

– Thôi cũng muộn rồi, Cô mà phân tích thơ của hai đứa thì tối mất.

Cô nhận xét nhanh nha.

Thơ Emporio thiên về kĩ thuật, nhưng cảm xúc hơi ít.

Hay nhất là bài Nhớ.

Thơ của James thiên về cảm xúc, các bài thơ rất có hồn, như thể em đang có nỗi lòng với cô gái đó vậy.

Bài thơ Áo dài của James gần gũi hơn so với sự xa cách của Emporio.

Cô thấy James thắng sát nút.

Hai bạn ngang tài ngang sức, nhưng James phải chịu áp lực thời gian và Emporio cũng nói đã cạn ý tưởng.

Có ai có ý khác không?

Cả câu lạc bộ đồng ý với Cô, Emporio cũng nhận thua.

Cô giáo Văn đứng dậy ra về.

James: Em cảm ơn Cô ạ.

Emporio ngồi xuống ghế, cười:

– Đúng là... những người thông minh chơi với nhau là vui nhất.

James: Theo tôi là, những người hiểu nhau chơi với nhau là vui nhất.

Emporio: Sang năm lớp 12, Quinette, Harriet, Alon với Paulyn sẽ vào đội tuyển Sử đấy.

Bạn định vào không?

James: Tôi chưa biết.

Đến lúc đấy khác biết.

Emporio: Bạn thử sức đi, có tiềm năng mà.

James: Ok.

Bye.

Elle Mulberry đang ở trong thư viện nhìn thấy Jim, liền chạy ra để về cùng cậu.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
86


Trên đường đi học về, James than thở:

– Mệt quá.

Nghĩ nhiều mệt hết cả đầu.

Elle: Đâu?

Nghĩ mà cũng mệt á?

James: Suy nghĩ cũng hao tốn năng lượng nha.

Elle: Có một nghiên cứu bảo là năng lượng ý chí là vô hạn mà?

James: Thế hở?

Ê đến xe bán bánh mì kia làm cái đi đói quá.

Elle: Ok.

Họ mua rồi ngồi ghế ăn Bánh Mì, James kể:

– Tớ xin ra khỏi câu lạc bộ rồi.

Elle: Sao lại xin ra?

Sinh hoạt 3 buổi rồi vẫn chưa quen à?

James: Không thích thì ra thôi.

Từ đầu đã không muốn vào rồi.

Elle: Thế sao không ra ngay từ buổi đầu?

James: Nói rồi.

Nhưng cái ông Emperor kia bảo là phải đấu thắng từng người ở lĩnh vực họ giỏi nhất.

May quá ra được.

Elle: Đấu những gì?

James: Chủ đề ẩm thực, kể chuyện, điện ảnh, thơ ca.

Elle: Đố toàn mấy môn nghệ thuật bảo sao Jim chả thắng.

James: May ệ.

Có hai môn tâng cầu với hóa học khó quá bỏ luôn, nhận thua cho nhanh.

Elle: Ăn xong rồi à?

Thôi đi về đi.

Họ đi ngang qua trường Cấp 2 Chivalria, có mấy em gái nhìn James rồi chỉ trỏ, túm tụm lại bàn tán:

– Á anh kia có phải là James Jacoby không nhở?

Cái anh mà đấu thơ thắng anh Emperor ấy!

Elle gọi: Jeremy ơi, tháng tới có định vào đội văn nghệ múa cho lớp ngày Nhà Giáo không?

Jeremy: Chắc có.

Không muốn vào nhưng chắc gì ả Bí Thư tha cho?!

Moskva có vào không?

Moskva: Có.

Việc của lớp mà.

Các nữ sinh trường Cấp 2 Chivalria: À nhầm, không phải.

Tối hôm ấy, James và Elle nhắn tin với nhau như mọi khi.

James: Ok, chuyên mục Friday Night.

Elle nghe thử bài Silent Night phiên bản guitar này đi.

Elle: Đây để bật.

Mà Jim không gửi thơ à?

Jim: Não đang mệt.

Thôi làm 1 bài vu vơ chơi chơi thôi nha.

Elle: Ok.

Jim gửi một bài thơ không vần:

– Bài này không có vần Elle ạ.

"Đội công nhân môi trường đang quét lá

Lá rụng trời đông rơi lắm rơi hoài

Xin lá thôi xin lá đừng rơi nữa

Phải tội những người quét lá mãi rơi."

Elle thả tim tin nhắn đó:

– Tớ cũng dần biết làm thơ đấy.

Đọc không?

Không được cười nhá.

Jim: Ok, hứa không cười.

Gửi đi.

Elle gửi bài thơ:

"Ai nghĩ về ai đó rất xa

Dáng hình gương mặt giọng làn da

Nghĩ ngày đêm đến ai mơ gặp

Ai có vậy hay liệu mỗi ta?"

Jim: Hay lắm.

Sau này viết thư chèn thêm thơ vào hay phải biết!

Elle: Ừ ha.

Sang hôm sau, trường Cấp 3 Calmore lại tổ chức dạy và học.

Vì hôm nay thứ Bảy nên James không có tâm trí học bài, ngồi trong giờ Toán lớp 11D lúc nào cậu cũng:

– Đói quá~!

Sao lâu hết tiết thế?

Ichiko bàn trên quay xuống:

– Sao lúc nào cũng đói thế?

James: À đâu không phải.

Là gì ấy nhể?

Victor: Chán quá?

James: À ờ đúng rồi.

Chán quá~!

Ghét Toán quá.

Bao giờ cho hết tiết.

Victor: Vừa mới vào tiết mà?

James: Thì thế mới kêu lâu.

Cô Miyamoto Haruka (宮本 晴香) gọi James lên bảng làm bài tập.

James ngồi dưới cầu cứu các bạn:

– Đừ hựa!

Rồi chớt luôn.

Anh em ai làm câu này chưa cứu tao?

Lớp Phó làm chưa?

Lớp Phó: Đây.

James cầm tờ đề của Lớp Phó lên bục, chép đáp án của cô ra bảng và về chỗ.

Cô Toán chỉ chữa bài và không nói gì.

Lớp Phó ngồi cùng bàn ba với James và Victor, cô mỉm cười, hai tay chống cằm, xích lại gần cậu, mắt nở to:

– Sao Jimmy đáng yêu thế?!

James chộp quyển nháp lên che nửa mặt, chỉ lộ đôi mắt phía trên.

Lớp Phó cười:

– Đã ai nói Jimmy là Jimmy đáng yêu chưa?

James: ...

Chưa...

Có mỗi mẹ ta khen thôi.

Lớp Phó: Ơ?

Đẹp trai mà nhờ?

Jimmy mà là em tao thì ta-

James: Thôi xin chị...

Đúng là duyên không thoát được!

Victor và Lớp Phó nhìn James, cậu kể tiếp:

"Lúc thi vào lớp 10 ấy, ta với Lớp Phó cùng thi phòng 5.

Ngày đấy có cái trò lập nhóm chat những người thi cùng phòng.

Tự nhiên ta bị một bên thứ ba thêm vào nhóm chat những người thi phòng 5.

Rồi có một cô gái gửi lời mời kết bạn cho ta.

Lướt qua trang cá nhân thấy mặt rồi nhưng không chấp nhận vì nghĩ chỉ thi cùng phòng rồi thôi thì kết bạn làm gì đúng không?

Xong vào đây học thì mình học lớp 10D, Lớp Phó học lớp 10A.

Đôi khi đi ở sân trường vẫn thấy nhưng không quan tâm.

Ai ngờ giờ lại cùng bàn.

Đúng là duyên không thoát được."

Lớp Phó: Đúng là có duyên đấy.

Trống đánh ra chơi, Victor ngồi chơi game trên điện thoại bên trái, James ngủ gật ra bàn, Lớp Phó ngồi bên phải đang lướt video ngắn.

Bỗng Victor dựa vào vai James, cậu vẫn để yên, Lớp Phó thấy vậy cũng dựa vào vai James làm cậu thấy buồn cười:

– Nào mấy cái người này?

Họ vẫn dựa vào James và cậu ngồi thẳng dậy, tay trái chống cằm, vẫn để cho họ dựa.

Bí Thư từ dưới cuối lớp đi lên bàn James:

– Jimmy, vào đội múa văn nghệ nhá!

Sắp đến ngày Nhà Giáo rồi, lớp mình phải có tiết mục múa ệ.

Jimmy: Gọi đứa con trai khác đi.

Còn ai chưa đi không?

Bí Thư: Ai cũng nhận việc rồi.

Còn mày chưa đi thôi.

Jimmy: Ok.

Bí Thư trở về bàn áp cuối ngồi.

James thì thầm hát:

– Hôm nay là Thứ Bảy?

Thứ Bảy mình đi đâu ta?

Lớp Phó: Đi chơi.

James: Hợp lý.

Mai đi chơi.

Victor: Tưởng hôm nay?

James: Nay thứ Bảy.

Mai Chủ Nhật 30/10.

Cuối tháng 10 là 31 à?

Victor: Yes nhưng nó là đầu tuần.

Trưa tan học, James đi ra cửa lớp thì Elle đã đứng đó từ bao giờ.

Cậu mỉm cười:

– Tóc đẹp đấy!

Elle cười, đong đa đong đưa mình:

– Xinh không?

James: Xinh!

Ê mai đi thư viện không?

Mấy môn Sử, Địa còn đầy đề chưa làm nè.

Elle: Sáng mai đang định ra sông Alluv chơi, ờ đi thư viện đi.

Sáng hôm sau, họ đến thư viện xã Chivalria.

Trong đây chẳng có người, Elle đang ngồi quay bút đợi James đến.

James mở cửa bước vào, đi qua ngang qua bàn một anh chàng thấy màn hình laptop với dòng chữ "chương 6" và vài dòng đầu tiên.

Cậu nhìn lướt qua và lắc đầu:

– Quạc!

Rồi rời đi để lại anh chàng kia chớp chớp mắt, nhìn cậu bằng ánh mắt ngơ ngác: "???"

James và Elle ngồi làm đề Sử trước, làm xong họ chuyển sang đề Địa.

Sau đó James lật tờ đề tiếp theo thì:

– Úa?

Sao mấy đề sau mình làm hết rồi?

Từ lúc nào nhờ?

À, hôm trước giờ ra chơi chán quá ngồi giải đề giết thời gian.

Elle: Xong rồi thì đi về đê.

Chiều nay ra bờ sông Alluv không?

James: Elle không làm bài nữa à?

Elle: Bài tập có mỗi hai đề này thôi.

Vừa làm xong đây.

James: Ok.

Ra đây vày vài trò cho vui.

Elle: Ra bờ hóng gió nhìn mây.

James: Có cơn gió thổi hôn ngay má hồng?

Elle: Thơ ít thôi!

Đùa ệ.

Hay lắm.

Thôi về đi.

Cả hai vừa ra khỏi cửa thì họ nghe thấy anh chàng bên trong thư viện reo lên:

– Ok!

Xong chương 6!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
87


Buổi chiều, Jim và Elle ra bờ sông Alluv ngồi hóng gió dưới một gốc cây.

Họ ngắm nhìn những con sóng gợn lăn tăn, những làn mây trắng lững lờ, những cành cây đung đưa chao nhẹ và những rặng tre ngả nghiêng trong gió tạo những tiếng rì rào, đôi khi Jim nghe thấy lũy tre phát ra tiếng của gỗ và mô tả chúng trực tiếp là những tiếng kẽo kẹt cọt cạch.

Jim: A...

An yên quá.

Elle: Quê mình đẹp nhờ?

Như tranh ạ.

Để thử vẽ lại.

Cô đứng dậy, ra giỏ xe lấy cuốn sổ và bút chì, ngồi xuống cạnh Jim bắt đầu phác.

Jim ngắm Elle đang cúi đầu cặm cụi vẽ, cậu mỉm cười.

Elle quay sang nhìn Jim thấy cậu đang ưỡn môi dưới ra:

– Cười gì Jim?

Jim lắc đầu: Cứ vẽ tiếp đi.

Elle: Vẽ được thế này thôi.

Không giống y hệt được.

Jim: Không sao.

Người xưa dạy là không cần vẽ hết mọi thứ mà, có thể chọn vẽ cái gì, bỏ cái gì, vẽ không phải là vẽ cảnh, mà là vẽ tình.

Thưởng tranh cũng không phải xem tranh có vẽ đẹp không, mà là xem tâm hồn của người vẽ tranh có đẹp không.

Nói cách khác là mượn vẽ tranh để phơi nỗi lòng ra cho thiên hạ thấy đấy.

Elle: À.

Giống như thơ đấy á?

Jim: Kiểu thế.

Elle: Jim làm một bài thơ để đề vào góc tranh đi!

Như tranh thư họa ngày xưa ấy.

Jim: Chữ tớ xấu lắm.

Elle: Jim làm thơ tớ chép lại.

Chữ tớ đẹp mà.

Jim: Ok.

Đợi tí để tức cảnh làm thơ...

"Bên bãi phù sa gió thoảng qua

Sông dòng nước nán mải nhìn hoa

Trời trên nghiêng xuống nhòm em họa

Rẽ nửa hàng mây lọt ánh tà."

Elle cười, gật đầu nhìn Jim:

– "Em" ở đây là ai đấy?

Jim ngoảnh đi chỗ khác.

Elle gặng hỏi:

– Jim, Em trong bài thơ là ai?

Jim cau mày.

Elle nắm vai Jim lay người cậu:

– Đừng cau mày~!

Jim quay lại, trố mắt:

– Sao không cho cau mày?

Elle: Cau mày nhanh già.

Jim: Nhìn mặt xem còn chưa đủ già sao mà còn sợ già nữa?

Elle: Đừng đánh trống lảng!

"Em" là tớ đúng không?

Jim thở dốc.

Elle: Phải thì nói phải.

Có hậu quả gì đâu?

Jim nín thở, rồi vài giây sau bật hơi ra thở dài...

Cậu nhìn cô:

– "EM" là viết tắt của tên Elle Mulberry đấy.

Elle: Thế bài thơ bốn chữ "Em" lần trước Jim làm là tả tớ à?

Jim thở dài: Elle thích sau này tớ làm thơ cho Elle tiếp không?

Elle: Có chứ.

Tớ thích thơ của Jim lắm.

Jim: Tớ tự hỏi mình là người yêu yên bình, thích ở nhà hay là kẻ mê mạo hiểm, máu phiêu lưu nữa.

Sống như này cũng tốt, nhưng nếu viết nhật kí kể lại ngày hôm nay có gì, thì nó chả có gì cả.

Ngày nào cũng giống hệt nhau.

Elle: Có thể dung hòa hai thứ mà.

Ở nhà đọc sách, xem tivi, nghe đài để biết về thế giới.

Jim: Ừ ha.

Elle hát bài gì đi.

Elle: Không thuộc~!

Tớ bị khó thuộc lời bài hát mà.

Chỉ thích nghe nhạc thôi chứ hát thì khó vì không thuộc nổi.

Jim: Thì nhìn phần lời trong điện thoại là được mà?

Elle: Ừ ha.

Hát bài gì đây?

Jim: Shyness Boy?

Elle: Ok, my shyness boy!

Jim: Há?

Elle cười: Không.

Cô hát một đoạn theo phong cách tự do.

Jim búng lần lượt cả hai tay để tạo nhịp cho Elle hát.

Jim lắc lư, lắc lư người theo điệu hát của cô.

Hát xong, Elle nhìn hai cánh tay mình:

– Oa, hát xong thấy người cứ có cảm giác râm ran ạ.

Jim: Thế thì hát nhiều vào.

Hát hay thế mà chả thấy hát.

Elle: Nhưng mà không thuộc~!

Phải có lời để đọc mới hát được.

Jim: Không sao.

Hát hay là được.

Elle: Jim kể chuyện gì kì ảo mà vẫn thực tế đi.

Jim: Chuyện mà hiện thực huyền ảo á?

Từ từ để nghĩ.

À có rồi.

Jim: Xưa xửa xừa xưa, lâu lẩu lầu lâu, có một thứ gì đó bên trong các tế bào của sinh vật.

Nó nhận ra nếu sinh vật chủ sinh sản, thì con cháu của nó cũng có thể được sinh sản theo và tiếp tục ngụ bên trong tế bào của con cháu vật chủ nó.

Elle: Kí sinh à?

Jim: Kể tiếp đã.

Không hạn ở thực vật hay động vật, chúng thao túng cảm giác vật chủ để khiến sinh vật ám ảnh với việc sinh sản.

Cây cố tạo quả ngon để dụ chim ăn và gieo hạt.

Con người thì cố làm giàu, học giỏi, làm đẹp để tìm kiếm bạn tình- à nhầm bạn đời.

Elle: Nói cái gì đấy Jim ơi?

Jim: Đại loại là bản năng và tập tính sinh vật bị chúng định hình qua hàng triệu năm tiến hóa.

Ví dụ cảm giác ham muốn, cảm giác sợ hãi, vân vân, để giữ cho vật chủ sống sót và sinh sản ra thế hệ sau...

Elle: Cái gì mà thao túng sinh vật ghê thế?

Jim: À không, người ta gọi nó là Gen ấy mà.

Elle: Jim cũng hay suy diễn nhờ?

Jim: Há?

Sao lại suy diễn?

Elle: Ý là diễn giải, suy tưởng, từ cái này qua cái khác ấy.

Jim: Nói suy diễn làm hú hồn.

Thích chơi trò thám tử lắm mà dốt mấy môn tự nhiên.

Học Toán Lý Hóa dốt đặc cán mai thì suy luận kiểu quái gì.

Elle: À!

Tuần sau là các lớp bắt đầu tập văn nghệ để chào mừng ngày Nhà Giáo rồi đấy.

Nên chả được đi chơi nữa đâu.

Jim: Không đi thì thôi.

Đến giữa tháng 2 năm 2023, sáng Chủ Nhật ngày 12, Elle đến nhà James chơi:

– Jim ơi, tặng Jim ít cà chua lần trước trồng nè.

Jim nhận: Ra bao nhiêu quả đấy?

Elle: Khoảng hơn 30 quả gì đấy.

Vừa ăn vừa đếm sao nhớ được?

Jim: Xin nha.

Vào đây chơi.

Uống cà phê không?

Elle gật đầu.

Jim mở tivi, bật phim Flirting Scholar rồi đi pha cà phê.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
88 Cozy Mystery


Sáng thứ Tư, ngày 15/3/2023, lớp 11C đang học thể dục ngoài sân trường Calmore.

Elle Mulberry đang đá cầu với bạn cùng bàn Akota Blond.

Họ vừa chuyền quả cầu qua lại vừa nói chuyện, Elle hỏi Akota:

– Ako mệt chưa?

Ta mệt quá.

Akota: Chưa.

Elle: Sao khỏe thế?

Akota: Phải khỏe thì mới thi được ngành thể dục thể thao chứ.

Elle: Thế thì Ako đỗ được đấy.

Vừa khỏe vừa khéo.

Akota: Chưa.

Còn nhiều người giỏi hơn nhiều.

Vẫn đang cố đây.

Elle: Cố lên.

Akota: Elle định thi ngành gì?

Elle: Chuyên ngành Kế toán, hoặc Kĩ thuật chế biến món ăn ở NIU.

Akota: NIU?

Đại Học gì ở Norstar à?

Elle: Norstar Industrial University.

Đại học Công nghiệp Norstar.

Akota: Sao hai môn chả liên quan gì đến nhau cả.

Elle: Ta thích làm đầu bếp, nhưng bố mẹ muốn con làm kế toán.

May bố mẹ cũng dễ tính bảo chọn cái nào cũng được.

Akota: Còn bạn trai định thi trường nào?

Elle: Chuyên ngành Manga ở Seika Seika Daigaku (青花精華大学)

Akota: "Đại học Tinh hoa Thanh Hoa" à?

Elle: Ừ.

Jeremy ghét tên đấy.

Người ta cũng chỉ gọi nó là Đại học Seika.

Akota: Ớ?

Jeremy nào?

Không phải ông thần Jimmy bên lớp D à?

Elle: Jeremy nào?

Đâu ai biết gì đâu?

Ai nói gì đâu?

Đá cầu tiếp nè.

Akota: Thôi.

Mệt rồi, nghỉ tí đi.

Hết tiết Thể Dục, lớp 11C đi lên phòng.

Yelina Starr kêu lên:

– Ơ?

Tiền để đây đâu rồi?

Yelina lục lọi túi áo, tìm đi tìm lại cả trong cặp sách vẫn không thấy.

Các bạn cũng cúi xuống ngó nghiêng gầm bàn và sàn lớp tìm hộ.

Yelina đặt áo lên bàn:

– Không thể là đánh rơi được.

Vì trước khi xuống sân học tao có mở ra xem lại rồi.

Tiền vẫn có trong túi áo.

Hay là có ai lấy mất nhờ?

Akota: Ai vào lớp mình lấy á?

Đang trong giờ học mà?

Elle: Lớp mình khóa cửa mà ai vào lấy được?

Akota: Nói thế khác nào bảo kẻ cắp trong lớp mình à?

Elle: Ai cầm chìa khóa lớp?

Nữ Lớp Trưởng: Tao cầm.

Nhưng nãy Aolani mượn chìa khóa để lên lớp làm gì ạ.

Aolani: Tao lên cất áo với tiện thể đem sổ đầu bài xuống cho thầy.

Elle: Aolani là người cuối cùng ra vào lớp và cũng là người khóa cửa à?

Lớp Trưởng: Ừ.

Có gì à?

Elle: Không.

Lớp Trưởng: Thế mà tưởng có sáng kiến gì chứ?

Đoạn cô giáo đến cô sẽ giải quyết.

Ở trên có các thế lực cấp cao theo dõi an ninh mà, giờ chỉ cần nhờ Cô trích xuất camera là ra.

Yelina: Bao giờ Cô giáo đến?

Lớp Trưởng: Tao vừa nhắn tin cho Cô rồi.

Tí nữa Cô mới đến được.

Elle thấy Aolani rời đi trước, mọi người về chỗ mình.

Elle và Akota ngồi xuống bàn bốn, cô nói thầm:

– Ako, ta đoán là Aolani là người lấy tiền của Yelina.

Akota: Sao biết?

Có bằng chứng không?

Elle: Trừ phi nó bị rơi trong lớp đến mức không ai tìm thấy.

Nhưng làm gì có chuyện như thế.

Có người trong lớp đã lấy nó.

Akota: Aolani là người cuối cùng ở trong lớp.

Tức là Elle bảo Aolani lấy tiền của Yelina?

Elle: Chưa có bằng chứng.

Đợi cô giáo đến xử đã.

Quan sát Aolani đi.

Họ ngồi bàn bốn soi gương chải tóc, nhìn lên Aolani ngồi bàn đầu cứ thấp thỏm, nhấp nhổm, quay xuống nhìn Yelina ngồi bàn hai rồi lại quay lên.

Mấy lên quay đi quay lại như thế, bỗng Aolani lỡ nhìn vào mắt Elle và Akota.

Cô quay lên ngồi ngay ngắn, không quay xuống nữa.

Elle cầm cái gương, bảo Akota giả vờ quay đi chỗ khác:

– Akota ê bọn bàn cuối có cái gì hay lắm nè.

Akota đứng lên, quay xuống phía cuối lớp, nói to:

– Đâu đâu?

Aolani quay xuống thấy Elle và Akota đang ngoảnh mặt đi, Yelina cũng hiếu kì quay lại xem cuối lớp có gì hay.

Elle liền mở một video meme cho họ xem và nhóm bạn nam bàn cuối cười giòn khành khạch.

Aolani vươn tay đến gần Yelina, rồi vỗ vai cô nhắc hãy tìm lại trong cặp sách.

Yelina làm theo và reo lên:

– Thấy tiền rồi.

Hóa ra tao để quên trong cặp chứ không phải trong túi áo.

Mà thật ra cất ở đâu cũng được, miễn là thấy tiền rồi.

Cô giáo Chủ Nhiệm bước vào lớp 11C:

– Đâu ai bị mất cắp?

Yelina: Dạ không ạ.

Em nhớ nhầm, để tiền trong cặp nhưng cứ tìm túi áo xong tưởng ai lấy mất.

Cô Chủ Nhiệm: Làm hết hồn.

Lần sau giữ tiền cẩn thận nhá.

Cô nhắc chung cả lớp phải nhớ ệ.

Sau khi cô giáo rời đi, Elle nói thầm với Akota:

– Không phải Yelina nhớ nhầm đâu.

Đúng là Aolani lấy cắp đấy.

Akota: Sao lại thế?

Bằng chứng đâu?

Elle: Lúc mà bọn mình giả vờ quay xuống bàn cuối xem video hài ấy.

Ta có nhìn qua gương chiếu hậu thấy Aolani nhân lúc Yelina cũng quay xuống hóng chuyện đã vươn tay xuống bàn hai.

Nhìn qua gương không thấy hết được nhưng ta đoán nó đã nhanh tay thả tờ tiền vào trong cặp Yelina.

Đúng lúc đấy Yelina quay người lại, Aolani chưa rụt tay về kịp, đành vỗ vào vai để trông không mờ ám, khuyên Yelina tìm lại trong cặp sách.

Akota: Nhưng sao lúc đầu Aolani lại làm thế?

Sao sau đó lại phải làm thế?

Elle: Chắc do nông nổi thôi.

Về sau hối hận.

Soi camera lộ ra là mệt đấy.

Akota: Giờ sao?

Có nên tố cáo Aolani không?

Elle: Thôi.

Tiền tìm thấy rồi.

Aolani cũng có ý muốn trả lại.

Coi như không có gì xảy ra đi.

Akota: Hợp lý.

Giờ học Toán nè.

Tiết sau học môn Pháp Luật à?

Elle: Ớ?

Tiết sau học môn Pháp Luật á?

Akota: Tiết sau.

Ừ.

Sao?

Elle: Hình như ta không mang sách giao khoa Pháp Luật ạ.

Chưa vào lớp đúng không?

Akota: Ừm.

Nhưng cũng sắp vào lớp rồi.

Elle chạy sang cửa lớp 11D tìm James.

Haibara Ichiko chọc James:

– Kìa Jimmy, bạn gái sang tìm kìa?

James hất tóc cô:

– Im mồm ê!

Elle: Có mang sách Pháp Luật không?

Tớ quên mang ạ.

Tiết sau học rồi.

Jim: Từ từ.

Bình tĩnh.

Tớ không mang.

Để tìm cách.

Elle: Nhanh sắp vào lớp rồi.

Jim: Đùng cuống.

Suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ...

A!

Trống đánh vào lớp, James trấn an:

– Có cách rồi, cứ về lớp đi.

Đoạn tớ mang sách đến tận lớp cho.

Elle: Cảm ơn Jim nha.

Hết tiết học, James chạy lên tầng ba, đến tìm bạn thân Daniel Dujardin lớp 11A:

– Dan ê, lớp mày hôm nay có học môn Pháp Luật không?

Dan: Có.

Vừa học xong tiết này nè.

Sao em?

James: Không đùa đâu mày ơi.

Cho mượn sách giáo khoa đi.

Đoạn tao trả.

Dan: Ok.

James nhận sách của Dan, lao xuống tầng hai, mỗi lần bước xuống cậu nhảy ba bậc cầu thang.

Đến cửa lớp 11C, James đưa sách cho Elle, thở không ra hơi:

– Đây... học xong...

đưa tớ...

để trả lại.

À, đây là sách mượn nên đừng có vẽ bậy linh tinh nhá.

Elle: Ok.

Cảm ơn Jim nha.

Cô ngồi xuống, Akota buôn chuyện:

– Nãy Elle đi vệ sinh ấy, ta có nghe Yelina kể là Aolani xin lỗi nó ấy.

Lúc đấy cái áo của Yelina trong ngăn bàn rơi xuống đất, tờ tiền rơi ra ngoài.

Aolani nhặt tiền và cất cái áo vào ngăn rồi rời khỏi lớp.

Aolani kể là, không hiểu vì sao lúc đấy bản thân lại làm thế rồi xin lỗi các thứ.

Hai đứa nói riêng với nhau xong Yelina kể lại cho ta, dặn là đừng để lớp biết.

Elle: Ok.

Tối hôm ấy, Elle vẫn còn mệt do hoạt động nhiều trong tiết Thể Dục buổi sáng.

Cô đi ngủ sớm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô xé tờ lịch treo tường:

– Hôm qua 15 tháng 3 à?

Chợt nhớ ra, Elle nhắn tin vội với Jim:

– Trời ơi quên mất hôm qua sinh thần Jim.

Cho tớ chúc mừng sinh nhật muộn được không?

James nhắn đáp: Không sao.

Quan trọng gì đâu.

Đừng lo nghĩ quá.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
89


Một hôm nào đó, không rõ hôm nào, James đang chuẩn bị nấu bữa tối ngoài sân thì con chó Zeb Maltipoo chạy thục mạng từ bên nhà bà nội về vì nghe thấy tiếng bước chân cậu.

James bật tivi, mở bài hát "Things In Life" rồi ra ngồi ghế gỗ lùn vặt rau.

Cậu vừa nhặt rau vừa trút bớt chút chuyện lên Zeb:

– Nhìn ghét!

Mày thích nhìn không?

Zeb đang nằm nhìn mặt sân, ngước lên nhìn James.

– Béo!

Chạy như mót ẻ thế mà vẫn béo thế nhở?

– A...

Trời ơi người ta đáng yêu quá~!

Không chỉ đáng yêu mà còn đáng để yêu ạ.

Zeb lại nằm sấp cằm xuống sân.

– Mình có nên làm cái gì khác ngoài văn hoạ thơ phú không nhể?

Mà thôi, nấu ăn thì không giỏi, thời trang lại không rành, chụp ảnh cũng tệ.

Thôi bỏ đi nghĩ nhiều mệt quá.

Zeb vẫn nằm ệt ra đó và mặt nó có vẻ buông thả.

– Má cái con Zeb này nằm ườn ra như khối mỡ ạ.

Đẩy cho cái cứ rung ra rung rinh như thạch.

– Không biết sau này có cưới được người ta không nữa.

Hự a~!

Trời ơi sao cute thế không biết?!

Zeb quay lại nhìn James, cậu bật cười:

– Không phải nói mày đâu cái đồ mông to ạ.

Tối đó, sau khi ăn xong, James đang nằm ở ghế dài phòng khách xem tivi thì cháu gái cậu - Suzie Su Jacoby - đến chơi.

Su: Chú Jimmy ơi cho cháu mượn điện thoại?

Jimmy: Đây.

À từ từ để tắt ứng dụng này đã.

Su chỉ kịp thấy thoáng qua hình một cô gái trong điện thoại trước khi James tắt, cô bé hỏi:

– Ơ cô đấy là ai đấy chú?

Jimmy: Ờ... một cô gái cute nào đó.

Mà ở đấy có cả đống ảnh với bao cô gái mày hỏi thế chú biết cô nào với cô nào?

Thôi chơi game đi!

Su: Cháu xin!

Sáng Chủ Nhật hôm sau, James cùng con chó Zeb đi dạo quanh xóm làng.

Cậu đang đi qua con ngõ quen thuộc thì nghe tiếng gọi:

– Jim ơi!

Cậu ngoảnh sang phải, thấy ở ban công Elle đang ngồi xổm trên ghế và giơ nắm tay dụi dụi má và vẫy vẫy như mèo thần tài vậy.

Jim cứ đứng đờ ra nhìn Elle:

– ???...

Hả?

Elle cười khi thấy Jim ngẩn tò te ra như vậy:

– A!

Zeb!

Elle chạy xuống nhà, đón lấy Zeb:

– Jim đi đâu đấy?

Jim: Đang đi dạo cho vui thôi.

Elle đi cùng không?

Elle: Giờ phải ở nhà trông nhà.

Jim: Sao không khoá cửa lại?

Elle: Vì phải đợi người về, khoá cửa rồi chìa đâu mà mở?

Jim: Cứ chơi với con Zeb đi nhá.

Tớ đi chơi tiếp đây.

Elle: Ok.

Cô bế Zeb vào nhà, ngồi ở hè vuốt vụng cho nó trong khi đang nghe bài hát "Sunset Road":

– Chủ mày lười quá Zeb ạ, để lông mày bết lại rồi nè, còn thành cục nữa.

Nằm im đấy để tao cắt cho ha!

Vừa cắt lông cho Zeb, cô vừa trêu nó:

– Ơ?

Jim bảo lông mày là do em trai cắt mà nhỉ?

Rồi từ bữa ăn, tắm, đến nhốt thả cái gì cũng em trai thế Jimmy làm cái gì?

Zeb nhổm đầu dậy, cố cắn vào tay Elle làm cô rụt lại:

– Á!

Nào nằm im tao cắt lông cho.

– Nói thế chứ Jim cũng dễ tính mà.

Thích tự do nên cũng để người khác tự do.

Bao giờ cho có dịp cố hết sức để biết giới hạn chứ lúc nào cũng chỉ lo chơi thế này...

– Có tài văn thơ mà chẳng dùng thì uổng lắm.

Không biết còn được nhận thơ của Jim đến bao giờ nhờ?

Zeb lật phắt dậy, Elle nhìn theo Zeb nghe thấy James bước vào cửa.

Elle: Kìa chàng lười về rồi kìa Zeb.

Jim: Nói gì đấy?

Elle: Nói xấu Jim với Zeb.

Jim: Ò.

Ok!

Elle: Jim không tức à?

Jim: Ở nhà cu Joe cũng từng hỏi tớ câu này.

Nó hỏi tớ không bao giờ tức giận à.

Tớ bảo, ờ...

ợ, không.

Tức giận không tốt nên không nên tức giận.

Elle: Điêu!

Làm gì có ai mà không tức giận bao giờ?

Jim: Có thể, nhưng phải chờ đến một ngưỡng nào đó.

Elle: Nếu tớ làm Jim tức giận được thì sao?

Jim cau mày khó hiểu:

– Cái méo gì ấy?

Tự nhiên bị gì ấy?

Bình yên không muốn lại muốn chọc nhau tức xì khói mới vui à?

Elle: Tại Jim bảo không bao giờ tức giận mà.

Dám thử không?

Hay Jim sợ không cho Elle kiểm chứng?

Jim: Chơi luôn.

Nhưng khi nào thì kết thúc?

Elle: Khi nào Jim tức giận thì thua.

Jim: Ư?

Nếu không thì sao?

Cứ chơi mãi à?

Elle: Khi nào tớ bỏ cuộc thì Jim thắng.

Jim: Thế được và mất gì?

Elle: Nếu tớ thắng, hình phạt là Jim phải làm thơ cho tớ vào mỗi tối thứ Sáu mãi mãi.

Ok không?

Còn Jim thắng thì phạt ngược lại tớ.

Jim: A đù!

Từ từ suy nghĩ có nên chơi không đã.

Elle: Còn phải suy nghĩ lại à?

Thua thì phải làm cho người thắng cái gì đó suốt đời.

Jim: Lý do vô lý vãi nhái.

Có hôm nghĩ ra có hôm không, có phải tuần nào cũng có thơ để gửi đâu?

Elle: Thế mới gọi là hình phạt.

Sợ rồi đúng không?

Jim: Lý do vô lý vãi lúa.

Elle: Jim cũng có thể nghĩ hình phạt oái oăm mà.

Jim: Lười nghĩ quá!

Thôi, nếu tớ thắng Elle cũng phải làm thơ cho tớ vào mỗi tối thứ Sáu hàng tuần mãi mãi.

Ok?

Elle: Ok.

James: Ok về đây.

À, nhạc hay đấy!

Một hôm khác, James rủ Elle đi chơi ở quán Kafkafei.

Elle gọi một cốc kem, Jim chọn Lemon Tea.

Elle chỉ và vỗ vỗ ngón trỏ trái lên má trái mình:

– Má Jim dính gì kìa?

Jim: Không lừa được anh đâu em.

Uống trà chanh thì dính gì được?

Elle: Không.

Bị dính nhọ gì á!

Má bên trái.

Jim vội lấy giấy lau.

Elle nhổm dậy giơ ngón trỏ phải dính kem bôi vào má trái Jim:

– Chưa hết đâu.

Đây nè thấy kem chưa?

Jim cắn môi dưới nhìn Elle, cậu hít sâu rồi thở dài trong khi Elle cười:

– Ăn đi đừng có vày.

Bày trò hoài.

Emporio Emperor bước vào quán, đi qua lưng James.

Elle nhìn theo cậu ta và buột miệng:

– Ớ Emperor kìa?

James quay sang phải nhìn và ngay lập tức quay ra ngoài cửa, đưa tay phải lên che mặt:

– Suỵt!

Đừng để ông đấy thấy.

Chúa tể phiền phức đấy.

Elle vẫn đang nhìn theo Emporio: Không.

Emperor đang đi về phía- Ớ?

Emperor đi đến bàn ngồi với Akota kìa?

James lấy cuốn sách ở kệ che nửa khuôn mặt và quay lại nhìn:

– Akota bạn Elle á?

Elle: Ừm.

Akota ơi!

Jim: Đừng!

Akota: Ơi?

Elle à?

Emporio: James Jacoby?

James: Rồi xong.

Lộ luôn cả lũ.

Chị Chủ Quán đến đưa thực đơn cho Emporio và Akota.

Emporio hỏi Akota:

– Ako chưa gọi đồ à?

Akota: Chưa.

Emporio: Thế mình sang ngồi cùng bàn với James - Elle đi.

Akota: Elle ơi bọn ta sang ngồi được không?

Elle: Được.

Ako sang đây!?

Akota nói với Chị Chủ Quán: Chị ơi bọn em ngồi sang bên này với bạn ạ.

James: Giết ta đi.

Không muốn sống nữa.

Phiền phức sắp kéo đến rồi.

Emporio ngồi xuống cạnh James làm cậu đứng phắt dậy:

– Khoan!

Ông với Akota ngồi bên đây.

Tôi ngồi bên kia.

Emporio và Akota mỉm cười.

Emporio: Bọn tôi biết rồi nhá.

James cất quyển sách lên kệ:

– Biết vừa thôi.

Emporio: Bạn tên là gì ấy?

Lần trước gặp vẫn chưa biết tên.

Elle: Mình tên Elle Mulberry.

Emporio: Mulberry với James hay đến đây chơi à?

Elle: Gọi là Elle thôi.

James: Đến đây chơi thì đúng nhưng thường xuyên thì không.

Akota: Không thường xuyên nhưng mà đi cùng nhau lắm lắm.

James: Giết ta đi.

Akota: Jimmy ngại à?

Thích Elle đúng không?

James: Ta không muốn trả lời.

Akota: Elle thì sao?

Elle cười, giơ hai lòng bàn tay lên:

– À...

đây là một câu hỏi khó.

Thế Emperor và Ako thì sao?

Emporio: Sao Elle biết họ của mình?

Elle: Nghe Jim kể, Jim bào Emporio của cái họ vương giả hoàng gia.

Emporio: À...

Mình với Ako cũng đi chơi như các bạn đi chơi thôi.

James: Á à.

Akota: Sao?

Ông thần Jimmy có sáng kiến gì à?

Jimmy: Dạ không chị Akota.

Em không có ý kiến.

Akota: Gọi là Ako thôi cho nhẹ nhàng.

James: Bà mà nhẹ nhàng cái gì?

Akota: Cho nói lại đấy!

James nhìn Emporio:

– Đấy thấy chưa?

Bằng chứng sinh động luôn!

Elle: Đến lượt bọn mình.

Emperor thích Ako đúng không?

Emperor: Gọi Emporio thôi cho đỡ nghi lễ.

Cứ Emperor emperor nghe phong kiến quá!

James: Trả lời đi.

Nãy làm khó người ta cơ mà?

Emperor: Chuyện này chúng ta nên giữ bí mật.

Bạn giữ bí mật cho tôi và tôi cũng giữ bí mật cho bạn.

James: Tôi làm gì có bí mật gì?

Akota: À thế à?

Ta biết James đang thích ai đấy.

Có cần ta nói ra không?

James: Thôi em xin chị.

Cái bà này nguy hiểm quá!

Ờ thì có một bí mật được chưa?

Emporio: Nếu bây giờ bí mật lộ ra thì bạn có sợ không?

James: Sao lại hỏi thế?

Emporio ngoảnh sang nhìn Akota rồi quay lại nhìn James - Elle:

– Nếu tôi bị lộ ra là thích ai đó thì chắc chẳng ai tin đâu.

Tôi sẽ nói đó là tin đồn và mọi người sẽ tin vì uy tín của tôi.

Họ làm gì có bằng chứng mà kết luận.

James: Tôi ghét tin đồn, kể cả không có bằng chứng tôi vẫn ghét những người nhiều chuyện.

Nhưng mà bí mật của ông thì khả năng tôi chứng minh được.

Emporio: Ai ya?!

Tôi cũng chứng minh được bí mật của bạn.

James: Tôi biết nên tôi mới giữ đấy.

Tôi làm thế là vì bản thân tôi.

Elle: Hay cả hai thử vạch trần nhau đi?

Chứng minh bí mật của nhau không phải là tin đồn.

Akota: Ngay bây giờ á?

Làm gì có đủ bằng chứng?

Elle: Thì chơi thời gian dài.

Emporio: James thử không?

James: Không.

Emporio: Bạn sợ à?

James: Ừ.

Tôi sợ.

Elle: Jim lại sợ thua à?

Hay là Jim không muốn thừa nhận với người ta?

James: Không phải trò đùa đâu!

Tôi không có yêu đương vớ vẩn cho vui đâu.

Elle: Jim cứ đấu với Emporio đi.

Người ta của Jim không giận đâu.

James: Sao biết?

Akota: Ừ đúng.

Crush Jimmy không giận đâu.

Emporio nhìn Elle: Tôi cũng có linh cảm là người bạn thầm thương sẽ không từ chối khi bạn tỏ tình đâu.

James cắn môi dưới:

– Cay lắm ồi ệ!

Chơi thì chơi.

Nhưng chỉ 4 người mình biết thôi nhá.

Loan tin ra người ta đồn lên ta không thích đâu.

Akota: Ok.

Ta làm trọng tài, à nhân chứng chứ.

Emporio và James sẽ cố tìm và chứng minh đối phương đang thích ai.

Ai làm được là thắng, ai không làm được thì thua, cả hai cùng làm được thì hoà.

Không có phần thưởng hay hình phạt gì đâu nhá.

Emporio: Ok.

James: Hài xự!

Ok.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
90 Detective Elle


Chị Chủ Quán đưa một cốc trà đào cho Emporio và trà vải cho Akota.

Emporio bóc túi đựng ống hút rồi cắm ống hút vào cốc trà vải, khuấy lên rồi đưa cho Akota.

Akota cầm cốc trà vải lên uống.

James: Giờ ta không muốn nói gì cả.

Emporio: Thì đừng nói nữa.

James: Ok.

Elle: Jim ơi?

Jim thở dài:...

Akota: Chắc Jimmy ghét Elle rồi.

Elle: Jim ghét tớ rồi à?

Jim mặt lờ đờ gật đầu.

Elle nắm vai Jim lắc lắc người cậu:

– Ơ?

Sao lại ghét người ta?

Jim hét: Thôi!

Elle: Jim tức à?

Jim: Không.

Aaaa!

Muốn kí cái đầu toàn tóc này quá!

Elle: Đánh đi!

Jim: Không.

Emporio: Sao không đánh?

James: Tôi không đánh người.

Tôi không thích đánh nhau.

Akota: Nghe ok đấy!

Sau này đỡ được cảnh đánh vợ.

James: Có mà ta bị vợ cắn xé ngấu nghiến ạ.

Emporio: Sợ vợ có gì mà xấu?

Bình thường mà.

James: Yes boss.

Tôi cũng nghĩ thế.

Mình thương mình mới để yên chứ không yêu... khéo đấm nhau suốt ngày.

Akota: À, ta kể chuyện này xem các bạn nghĩ thế nào nhá?

Emporio: Sao?

Akota: Nhớ vụ hội chợ xuân tháng 2 đấy không?

Mà tin lớp 11C bị lỗ với biển thủ tiền quỹ ấy.

James: Nghe rồi nhưng không quan tâm.

Không phải việc của ta- Ay ya!

Elle đánh vào vai phải Jim: Không quan tâm thì ngồi ngoan đi.

Jim giơ tay cao rồi hất tóc sau gáy Elle.

Emporio: Thôi cái đôi này im để nghe kể nào.

Elle: Mình biết vụ này rồi.

Chuyện lớp mình mà.

Akota: Cô Chủ Nhiệm 11C đưa lớp phó Sandy 500.000 Su để chuẩn bị cho hội chợ.

Xong không biết vì sao mà đến hôm hội chợ không có gì để bán cả.

Mà tiền thì vẫn hết.

Cuối cùng tiền đi đâu?

Elle: Cô xử lỗi tại Sandy nhưng có nhiều lỗ hổng không điều tra hết.

Nhưng tại Sandy là con dê tế hoàn hảo để gánh tội thay tất cả.

Akota: Là sao Elle?

Có gì chưa tiết lộ à?

Elle: Có đầy.

Trước khi kết luận để ta kể hết đã.

Ở lớp mình ngoài lớp phó Sandy nhận tiền từ Cô còn chia tiền cho các bên khác để lo hội chợ mà.

Akota: Có Bí Thư hào nhoáng Allan Landa, Wennie khả nghi, Lớp Trưởng vô năng lực, nhóm bạn nam dựng trại và năm là nhóm bạn nữ sắp mâm cỗ để đi thi.

Elle: Cái hôm sinh hoạt lớp Cô đã xử rồi mà.

Wennie khả nghi trước đi, cô này năm lớp 10 có tai tiếng vì thủ quỹ mà ăn hết tiền của lớp đến lúc cần tiêu mới biết là quỹ hết rồi.

Nhưng nó có biên lai mua hàng trùng khớp với số tiền nhận từ Sandy và đúng với giá hàng nên vô tội.

Akota: Còn tên Lớp Trưởng ăn hại?

Elle: Lớp Trưởng tấu hề cũng có hoá đơn và biên lai như Wennie khả nghi.

Một khoản thừa sau khi mua hàng, Lớp Trưởng chuyển tiền cho Allan và có ghi lại.

Allan nhận tiền cũng ghi lại vào sổ nên Lớp Trưởng vẫn vô tội.

Akota: Còn gì nữa?

Nếu ai cũng vô tội thì sao lại gọi Sandy là con dê tế thần?

Elle: Nhóm bạn nam dựng trại thì tất cả lớp, và Cô giáo cũng đồng ý là họ không đụng đến tiền quỹ và nếu có thì cũng tốn rất ít.

Chủ yếu là chặt tre mọc đầy bên bờ sông với lá cọ mọc hoang nè.

Mang dao với búa từ nhà đến, mua đinh thì chỉ tốt ít thôi.

Đáng lẽ mình còn phải chi thêm tiền để mua kem với nước cho các bạn uống lúc nghỉ giải lao ạ.

Bọn nó tự bỏ tiền ra mua ệ.

Akota: Nhóm bạn nữ sắp cỗ thì vô tội rồi, có hoá đơn với biên lai đàng hoàng.

Elle: Bí Thư đẹp mã Allan Landa có rất nhiều câu chuyện không được kể.

Akota: Kể đi!

Elle: Ako biết mà đúng không?

Allan là thành viên của Câu Lạc Bộ Thiện Nguyện do Cô Chủ Nhiệm sáng lập ra.

Allan cũng thân thiết với Cô nữa nên hẳn phải biết nhà Cô bán tạp hoá.

Cả lớp mình ai cũng biết mà.

Chính Cô nói với cả lớp 1 lần rồi.

Emporio: À, có.

Có biết.

Akota: Ờ, chuyện nhà Cô Kazuko bán tạp hoá ai chả biết.

Chính Allan còn có lần nói với ta điều đấy mà.

Elle: Các hoạt động gây quỹ, tái chế bảo vệ môi trường của câu lạc bộ Cô đều dùng bìa cứng còn thừa ở quán mình.

Allan ở trong câu lạc bộ nó chắn chắn phải biết điều đấy!

Akota: Thì sao?

Elle: Thế mà, nó lại đi mua bìa các tông ạ.

Hiểu không?

Chính Cô Kazuko cũng nói mà.

Nhà cô thì thừa mứa bìa cứng ra.

Học sinh thì tốn tiền đi mua bìa cứng.

James: Nhưng mua bìa cứng làm gì?

Akota: Để cắt, dán, ghép thành hình cả một con rồng gắn lên cổng trại lớp ta.

Ta có ngồi làm cái con rồng rắn đấy mà.

Mắc mệt xong cuối cùng gắn không kĩ nó tuột khỏi một bên cổng trại may không rơi.

Emporio: Cứ cho là nó không biết hoặc quên đi.

Kiểu đi mua đồ thì tiện thể mua luôn bìa ấy.

Elle: Vẫn còn.

Hội Chợ Xuân các lớp đều tập trung vào trang trí trại cho đẹp và chuẩn bị đồ ăn ngon để bán.

Nhưng mà ta không hiểu tại sao ban cán sự lớp mình lại nghĩ ra cái trò mua đồ trang trí trên lớp.

Mua cành đào, mua đèn nháy, giấy màu, băng dính, rất nhiều keo nến và mua cả kéo ạ?

Không mang kéo từ nhà đến được à?

Kì lạ là không ai trong ban cán sự nhìn ra và phản đối ý tưởng tốn tiền này.

Akota: Ừ đúng.

Bọn nó mua về mang lên lớp bắt đầu trang trí bọn mình mới biết.

Lúc đấy thì mua xong mất rồi.

Mà trang trí lớp cho đẹp xong chả để làm gì.

Elle: Tiền đổ vào trang trí lớp còn nhiều hơn tiền chuẩn bị đồ ăn và dựng trại ạ.

Mà các lớp khác người ta đến trại lớp mình mua hàng chứ ai lên ngắm lớp mình đẹp đâu đúng không?

James: Xong chưa?

Elle: Chưa.

Sau khi hội chợ kết thúc.

Toàn bộ chỗ keo nến và đèn nháy đều về túi Allan.

Nó đem về nhà hết nên đến lúc lớp cần để dùng lại không có.

May có cuộn băng dính để trong ngăn bàn giáo viên.

Ta mới nói là giá như để lại một ít thì lớp có cái dùng, đem về hết nên giờ lớp chẳng còn gì.

Cái Aolani lại nói ta là nghĩ hay thế sao không bảo nó ngay lúc đấy đi, để bây giờ mới kêu.

Akota: Nó lấy mấy cái đấy lúc nào đấy?

Elle: Ai biết?

Lạ là Cô giáo không hỏi những đồ thừa đi đâu.

Cô chỉ hỏi tiền mua đồ tiêu như nào thôi.

Với cả ban cán sự lớp mình là bạn nhau mà, chắc trừ Sandy ra.

Vây cánh thế làm sao mình ý kiến thắng được.

James: Dân chủ quá nhờ?

Emporio: Kể tiếp đi.

Chỉ vì Sandy là người quản tiền mà phải gánh hết tội à?

Elle: Lớp Phó Sandy tự mua dây buộc mình, không cứu được.

Akota: Đúng.

Hoá đơn biên lai không có.

Lúc thì khai là mua chân gà để ngăn đá xong quên bỏ ra.

Lúc thì khai là chân gà nấu bị cháy, hay bị hỏng gì đấy.

Lúc thì khai là mua 5 cân thịt, ai cũng biết là mua 5 cân thịt xong đến hôm bán lại còn có tí, chắc được 1 cân.

Tóm lại là lo phần đồ ăn nhưng đến lúc bán thì chả thấy đồ ăn đâu, khai thì linh ta linh tinh nên gánh tội là đúng.

Elle: Đúng.

Phải đền tiền cho lớp.

Còn Bí Thư Allan Landa chả bị gì cả.

Emporio: Ako biết mấy cái Elle nói không?

Akota: Chỉ biết lúc Cô điều tra những người liên quan trong tiết Sinh Hoạt thôi.

Còn những cái về Allan nếu Elle không nói ta cũng không biết luôn.

Sao Elle biết đấy?

Elle: Ghép các mảnh chuyện lại.

Đến khi bọn nó mua đồ trang trí lớp mình mới biết nè, đến khi Cô mắng vụ mua bìa cứng mình cũng mới biết xuất xứ đống bìa nè, đến lúc hỏi keo nến đèn nháy đi đâu Aolani nói ta mới biết nè.

Mình toàn đến muộn thôi, thông tin lúc nào cũng biết sau cùng nhưng chuyện ai cũng biết là Allan có trong câu lạc bộ của Cô Kazuko, chuyện Wennie khả nghi biển thủ tiền quỹ năm lớp 10, chuyện Lớp Trưởng vô dụng.

Quá nhiều điều gây nhiễu giúp phân tán sự chú ý vào Allan.

Emporio: Năm sau James vào đội tuyển Sử không?

James: Đang suy nghĩ, mà phần trăm cao là không.

Akota: Ờ đúng.

Vào đi Jimmy, mày học giỏi Sử mà.

Emporio: Vào đi, cô Margarita khoái bạn lắm đấy.

James: Cô Margarita nào?

Elle chỉ vào James: Đi học không bao giờ nhớ tên giáo viên nhá!

Emporio: Cô Margarita Minska Combe.

James: Cô Sử á?

Akota: Mày ở đâu đến đấy?

Chứ nãy giờ đang nói về gì?

Emporio: Thử ê.

Cô Combe quý Jimmy mà.

James: Cứ đợi đi.

Akota: Thôi đi về đi.

Elle: Ok về đi.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
91


Sang tháng 5, một hôm ngồi trong lớp 11D, James nhìn xuống cổ tay không có đồng hồ:

– Sao lâu thế?

Bao giờ cho ra chơi?

À ok.

Trống đánh giải lao, Lớp Phó ra ngoài chơi, Victorio ngồi bên phải giáp với tường đang chơi game trên điện thoại, James dựa vào vai trái Victor xem cậu ta chơi.

James kể cho Vic:

– Ông có thuộc bài hát nào không?

Victor: Có.

James: Ông có bị khó thuộc lời bài hát không?

Victor: Bình thường.

Bài nào khó thì học lâu hơn tí.

James: Man!

Tôi không thuộc nổi bài nào Lavilian cả.

Nếu thuộc thì mỗi bài chắc được vài câu.

Cả bé kia cũng thế.

Victor: Ai?

James: Elle, crush tôi, ông không biết là ai đâu.

Đại loại là Elle cũng bị khó thuộc lời bài hát.

Hát thì hay nhưng phải đọc lời mới hát được, không có giấy hay điện thoại là khỏi hát luôn, chỉ có ngân nga thôi.

Victor: Thuộc giai điệu là hát karaoke được rồi.

James: Karaoke thì được.

Nhưng lên sân khấu thì không.

Lớp Phó đi vào lớp, ngồi xuống và dựa vào vai trái James, xem điện thoại.

James: Lại cái gì nữa?

Domino à?

Lớp Phó dựa rồi ta dựa vào Vic nặng.

Victor: Không tôi dựa vào tường mà.

James: Ok.

Ê Lớp Phó biết đan len không?

Lớp Phó: Không.

James: Crush ta biết đan len đấy, khéo tay cực.

Lớp Phó biết gọt vỏ lê thành một sợi dài liền mạch không đứt không?

Lớp Phó: Không.

Crush Jimmy là ai?

Jimmy: Đang ở một nơi nào đó.

Có kể tên ra Lớp Phó cũng không biết là ai đâu.

Lớp Phó: Tao đi ra đây tí có người gọi.

James: Ok, bà đi phát nhẹ hẳn.

Ông thấy Lớp Phó thế nào?

Victor: Zendy á?

Bình thường.

Sandy xinh hơn.

James: Sandy nào?

Victor: Sandy là chị gái sinh đôi của Zendy.

James: ...Ok!

Chiều hôm ấy, lớp 11C của Elle được nghỉ, James ngồi trong lớp gõ bút trước giờ học, hát bài Miss My Ni nhưng đến một câu hơi bậy thì cậu lại chữa:

– I... really miss my- ...crusher?

Ichiko ngồi đằng trước quay lại:

– Á à, Jimmy đang rất nhớ Crusher kia.

Jimmy: Không phải.

Tao chỉ hát vu vơ thôi.

Đấy là một tai nạn.

Ichiko: Đúng rồi.

Tai nạn mới lỡ lời lộ ra là crush Crusher chứ.

Jimmy: Sự thật là những điều được nói ra hay là những điều im lặng?

Ichiko: Tao biết rồi Jimmy cứ im cũng được mà, cãi cố làm gì cho mệt?

Lớp Phó vào lớp ngồi cạnh James.

James nhìn Lớp Phó rồi nhớ lại trò cũ:

– Crush tao là một người khác.

Không phải Lavilia Crusher.

Ichiko: Ai?

James: Không phô.

Ichiko: Jimmy?

Mày crush ai?

Phô đi!

Jimmy: Không.

Ichiko: Mày nói thế để có cớ chối việc crush Lavilia đúng không?

Jimmy: Không.

Crush tao lắm tài nhưng cũng nhiều tật.

Hay để ý xung quanh, khéo tay nhưng không thể thuộc lời bài hát, lúc hát phải cầm kịch bản.

Và... cái chính là không quen ai trong các bạn.

Có nói tên thì các bạn cũng không biết đâu.

Lớp Phó nhìn James rồi nhìn vào trong cặp sách, lấy sách vở ra.

James chớp chớp mắt nhìn Lớp Phó.

Cô Minamoto Haruka (源 春香) vào lớp bắt đầu tiết Văn:

– Lớp Trưởng báo sĩ số lớp nào?

Lớp Phó đứng dậy: Em thưa cô sĩ số lớp chiều nay là 43/44 vắng Lớp Trưởng ạ.

James nghĩ thầm: "Sao giọng Lớp Phó nghe lạ thế nhờ?"

Cậu quay sang hỏi Victor:

– Ông có nghe thấy... lạ không?

Victor: Nghe vẫn bình thường mà.

Có nhiều tông giọng với nhiều người là bình thường.

James: Ờ...ok!

Trong giờ học, cậu nhận ra Lớp Phó không chép bài gì cả, nhưng cô cũng không dùng điện thoại trong giờ mà chỉ ngồi im trật tự.

James: Bút hết mực à?

Lớp Phó: Không.

James: Sao không chép bài?

Lớp Phó: Đang mệt.

Đoạn về chép.

Nghe giảng thôi.

James: Mệt á?

Có học được không để xin Cô Văn cho về sớm?

Lớp Phó: Không cần xin đâu.

James nhìn vào bìa sách và vở Lớp Phó, thấy tên trên nhãn vở đúng là Zendy Cass Sanders.

James quay sang hỏi Victorio:

– Ông nói là Sandy gì đó đúng không?

Victor: Ừm.

James: Tên đủ là gì?

Nói nhỏ thôi.

Victor: Sandy Alex Sanders.

James: Ông thấy Lớp Phó có đúng là Lớp Phó không?

Victor: Là Lớp Phó đấy.

James quay lại nhìn vở, nói lớn cho Lớp Phó cũng nghe thấy:

– Ừ.

Đúng là Lớp Phó thật.

Lớp Phó: Đúng cái gì?

James: Tôi bảo là Sandy chịu khó, mệt mà vẫn ở lại học.

Lớp Phó Sandy thấy đúng không?

Lớp Phó mỉm cười: Ừ hừm.

James quay lại nói với Victor:

– Chiều nay Zendy nghỉ, kia đúng là cô chị rồi.

Má giống nhau tôi không nhận ra được.

Đến giờ ra chơi, James thấy trong điện thoại Ichiko đang lướt có một bài viết của Lớp Phó Zendy.

Cô vừa đăng ảnh chụp đi chơi với dòng trạng thái: "Chúc mừng sinh nhật 17".

James quay sang nhìn Sandy:

– Lớp Phó ơi, chiều nay lớp 11C được nghỉ à?

Lớp Phó: Ừ.

James: Nay mùng 5/5 à?

Chúc mừng sinh nhật Sandy ha!

Sandy nhìn James, cười:

– Ta hiểu vì sao ả đó lại khoái James rồi.

James: Bảo ả là ả chưa lớn đâu.

Về nhớ dạy thêm kẻo hư đấy.

Sandy: Ok.

Đến tiết Toán của cô Miyamoto Haruka (宮本 晴香), James ngồi học cùng Sandy và tận hưởng một buổi chiều hiếm có với cô Lớp Phó khác lạ này.

Tối hôm đó, James nhắn tin với Elle:

– Friday Night rồi.

Hôm nay Elle có bài hát nào gửi cho tớ không?

Elle: Jim nghe bài One In A Million chưa?

Jim: Chưa.

Đây để bật nghe thử.

Elle: Tuần này Jim có ngâm thơ không?

Jim: Nah, tuần này nghe nhạc thôi.

Nay đi học hơi mệt, à đây tớ kể vụ này.

Elle: Kể đi Jim.

Jim: Sandy Alex Sanders là Lớp Phó lớp 11C.

Zendy Cass Sanders là em gái sinh đôi của Sandy, lớp phó lớp 11D.

Chiều nay lớp Elle được nghỉ, còn lớp tớ đi học, tớ thấy Lớp Phó cứ lạ lạ, không giống lúc sáng, giọng khác hơn, tính nết khác vì Zendy rất vô tư, cũng không chép bài hộ vì nét chữ khác nhau, chỉ đến để điểm danh thôi vậy.

Tớ lúc đầu vẫn nhầm là Zendy, sau đó gọi tên Sandy để thử.

Và, Sandy không biết cố ý hay vô tình, không phản bác khi tớ gọi tên Sandy.

Còn em gái Zendy á?

Nó trốn học đi chơi chụp ảnh check in để chị đi học thay mình đúng ngày sinh nhật.

Đúng là chị ngã em nâng.

Dung túng nhau đến thế thì chịu ồi.

Elle: Thế Jim có tố cáo Zendy gian lận không?

Jim: Không.

Lười.

Lúc biết hôm nay thứ Sáu chỉ muốn về nhắn tin với Elle thôi.

Elle: Eo ơi mồm mép.

Jim: À, hôm trước Dan kể nhìn thấy một fishgirl ở hồ Luli Lake đấy.

Elle: Ò.

Nghe bảo trên núi có nhiều mà.

Ma Trơi, Merfolk, Fishman, quỷ quyến rũ các thứ...

Jim: Nghỉ hè tớ định lên núi xem thử.

Elle đi không?

Elle: Nghỉ hè tớ bận đến nhà họ hàng rồi.

Hết hè mới quay lại.

Jim: Ok.

Chiều tối thứ Năm, ngày 25/5/2023, James ngồi đun nước bằng bếp củi trong khi mẹ Wanda đang rửa vỏ bưởi, cỏ mần trầu và bồ kết ở sân giếng.

Bố Jake đang tưới nước cho vài chậu cây treo trên tường trước khi đi tắm.

Mẹ Wanda: Sáng nay Bế giảng rồi à?

Jimmy: Vâng.

Nhưng mà giấy khen nhận từ hôm qua rồi.

Mẹ: Giấy khen gì?

Jimmy: Con thì chỉ học sinh Khá thôi.

Mẹ: Sang năm vẫn ở lớp đấy à?

Jimmy: Vâng.

Nếu không bị chuyển đi thì vẫn là lớp 12D.

Mẹ: Học cố vào sang năm lớp 12 khó lắm đấy.

Jimmy: Vâng.

À, sao mẹ lại đặt tên ba anh em là John, James với Joseph đấy?

Mẹ Wanda: John là tên ông nội đặt theo thư bố dặn.

Ban đầu bố mầy đặt tên là Jeremy, nhưng mẹ đổi thành James cho dễ gọi.

Tên James hay mà?

Jimmy: Cái đấy con biết rồi.

Thế còn cu Joe?

Bố Jake: Tên John là ngày đấy bố viết thư về dặn ông đặt tên cháu theo các tên ghi sẵn.

Jimmy: À.

Thế mà anh John kể là ông nội đặt tên theo một cửa hàng ở Centar.

Bố: Đâu!?

Ta viết thư dặn ông chọn một cái trong danh sách tên ghi sẵn đấy mà.

Jimmy: Thế sao con lại có tên Jeremy?

Bố: Ngày trước đi lính bố khai tên là Jeromy "Jerry'' Jacoby.

Đẻ mầy định đặt là Jeremy Jerry Jacoby nhưng mẹ mầy lại đổi mất.

Tên là James nhưng có ai gọi James đâu?

Toàn gọi Jim với Jimmy chứ có thấy James bao giờ.

Con thằng Joe đặt là Joseph vì nó là đứa đẻ thêm.

Mẹ Wanda: Đặt thế chả hay à?

Jimmy: Không sao.

Tên James hay Jeremy cũng được.

Họ hàng ở xa về chơi vẫn gọi con là Jeremy đấy thây!

Bố:

Sau này đẻ con, thằng cả tên John Johnny đẻ con cháu đặt các tên có âm đọc tương tự như Jon, ví dụ Johan, Jone, Jonah... lập thành chi trưởng.

Chi thứ thì đặt tên để dễ rút gọn thành Jerry như Jerald, Jermaine...

Jimmy: Tên "Jer" khó lắm bố ơi?

Bố: Thế mới dễ nhận diện.

Cứ truyền nối bao nhiêu đời nó thành cái dòng rồi, người ta nhìn vào là biết đấy là một nhánh của cái họ đấy.

Sau này nhỡ có chiến tranh loạn lạc anh em họ hàng còn có cái mà nhận biết, tìm thấy nhau.

Jimmy: Thế thằng Joe?

Bố: Đặt các tên kiểu Joe như Jordan, Jolyon...

Jimmy: Nếu hết tên để đặt thì sao ạ?

Bố: Thì đặt tên đệm là John, James với Joe là được.

Jimmy: Sao lại James?

Con là nhánh Jerry mà?

Bố: Ờ, ví dụ như Jeffrey Jerry với Jody Joe Jacoby ấy.

Jimmy: Mẹ ơi mai con đi leo núi với Daniel bạn con nhá!

Bố: Leo ở đâu?

Jimmy: Núi Chocoret ở phía tây kia.

Mẹ: Được.

Đi đi.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Nơi giấc mơ cuộc phiêu lưu bắt đầu


Sáng sớm thứ Sáu, James và bạn thân Daniel gặp nhau ở dưới chân núi Chocoret.

James: Dan ê, hôm nay đi for fun hay để tìm Tiên Cá?

Daniel: Đi chơi vui thôi.

Hiếm lắm mới thấy được Người Cá.

Jim: Úa?

Lần trước mày thấy Tiên Cá hay Người Cá?

Dan: Lần trước tao thấy Người Cá, là Fishmen.

Jim: Từ từ giải thích lại đi.

Chưa phân biệt được?

Dan: Cái này dễ mà?

Merfolk là Tiên Cá.

Fishmen là Người Cá.

Jim: Moẹ é.

Mày biết thừa tao bị khó phân biệt mấy thứ giống nhau mà.

Cá với Cá gì méo hiểu.

Dan: Merfolk là người hình cá.

Fishmen là cá hình người.

Jim: Ok đi.

Đi được một lúc, họ thấy một ngôi nhà nhỏ và ngoài sân là một ông già râu tóc bạc phơ ngồi ở bàn gỗ đang sửa đèn lồng.

Dan và Jim đi qua chào ông lão.

Dan: Cháu chào Ông ạ, ông có bộ râu trắng nhìn đẹp.

Jim: Đúng.

Nhìn râu dài trông như bụt ạ.

Ông Già Râu Bạc: Cháu thay hộ ông cái bấc đèn với.

Jim: Đèn bão à?

Dan làm đi!

Mày giỏi mấy cái này mà.

Dan: Đây xong rồi ông ạ.

Ông Già Râu Bạc cầm cái đèn bão đi ra cái cột ngoài cổng.

James nhìn dáng lưng ông còng thấy quen quen:

– Nhìn ông râu bạc lưng còng cầm cái đèn như lá bài Hermit ạ.

Dan thấy giống không?

Dan: Ờ đúng, giống thật.

Ông Già Râu Bạc: Sao cháu biết?

Tên ông là Harrison Oldman.

Tất cả những ai sống trên núi này đều là bạn ông, một số chuyển thành kẻ thù, đều được ông chỉ dạy nhiều thứ nên họ đều gọi trêu ông là Harry "Wise" Oldman.

Jim: À, vì lá bài Tarot The Hermit cũng có ông già còng cầm đèn lồng như thế nên cháu thấy giống thôi.

Dan: Ông để cháu treo đèn hộ cho.

Harrison Oldman: Nhờ cháu nhá.

Ông sẽ bói cho hai đứa một quẻ làm quà nhá.

Dan: Ông biết bói toán à?

Jim lùi người lại: Bói á?

Thấy mặt James đột nhiên thất thần, Harrison Oldman hỏi:

– Cháu có điều gì à?

James: Bố cháu bảo số mệnh cháu không được tốt.

Cuộc đời cháu sẽ hay gặp xui xẻo.

Cháu chả muốn tin tí nào.

Harrison Oldman: Cuộc sống ai mà chả xui xẻo?

Cuộc đời ai chả có lúc không tốt?

Sinh vật nào cũng đen đủi hết.

Quan trọng là dù tốt hay không cuối cùng nó cũng sẽ qua thôi.

Cháu đã thấy tai qua chưa?

James: Vâng.

Có tai qua nạn khỏi nhưng hoạn nạn nhiều cháu bị mệt thôi.

Harrison Oldman: Có qua là tốt rồi.

Miễn còn sống, không bỏ cuộc thi chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi.

James: Vâng.

Nghe hợp lý ông ạ.

Harrison Oldman vào nhà lấy cuốn Tử Vi Đẩu Số ra.

Ông lão, Jim và Dan ngồi ở bàn xem ông lật sách.

Ông nhìn vào Daniel:

– Cháu tên là Daniel Dujardin, sinh 28/7 nè, năm nay cháu học hành suôn sẻ nhưng kết quả chỉ ở mức vừa phải thôi.

Dan: Ơ ông biết tên cháu ạ?

Bọn cháu quên chưa nói tên.

Hôm qua bế giảng đúng là cháu chỉ nhận giấy khen học sinh Khá thôi.

Harrison Oldman: Ngày hôm nay của cháu bình an vô sự, không có chuyện gì lớn ập đến nên cứ vô tư mà đi chơi.

Dan: Vâng.

Harrison Oldman: Còn cháu tên là Jeremy Jerry Jacoby, sinh 15/3, năm nay cũng học sinh Khá.

Đang bị nhiệt và hư thận dương, mắt đang dần cận.

Sắp tới sẽ có thay đổi về con đường thi cử.

James: Vâng.

Daniel: Ủa?

Đúng là Jeremy rồi nhưng mà đấy là tên cũ mà?

Phải là James chứ Jimmy?

James: Không.

Ông bói đúng rồi.

James hay Jeremy đều đúng cả.

Harrison Oldman: Bố cháu lúc cúng mụ đặt tên cháu là Jeremy Jerry mà.

James: Sao ông biết?

Lúc cháu đầy tháng bố cháu cúng đặt tên là Jeremy nhưng mẹ cháu lại đổi thành James.

Harrison Oldman: Hôm nay cháu phải cẩn thận khi leo núi đấy.

Cháu sẽ gặp The Wise Old Man, The Trickster, The Innocent Child, The Devil Temptress, The Sophia, The Caregiver và The Hero.

Ông báo để cháu biết mà tiên liệu.

James: Vâng ạ.

Mà ông là Hairy Wise Old Man rồi mà?

Harry "Wise" Oldman: Ừ đấy.

Quẻ bói nói là hôm nay cháu sẽ gặp những người như thế.

Cháu vừa gặp ông đấy thây!

James: Vâng.

Số phận thế nào cháu cũng sẽ chấp nhận.

Cháu chào ông ạ.

Dan: Thôi chúng cháu đi đây ạ.

Họ đi tiếp.

James hỏi Daniel:

– Ê Dan nãy Hairy Wise Old Man kể các tên mày có nghe kịp và hiểu gì không?

Dan: Nhớ được ít.

Mày lại không nhớ đúng không?

Jim: Sao biết?

Ông Bụt nói một tràng thế sao tao nhớ được?

Từ từ để nhớ lại.

Có Ông Già Thông Thái nè, Kẻ Lừa Lọc, Nhóc Ngây Thơ, Quỷ Quyến Rũ, Nàng Minh Triết, Người Chăm Sóc và Anh Hùng.

Còn gì nữa không?

Chắc còn nhưng tao nhớ được có đến thế thôi.

Dan: Sao ông Bụt bói đúng được về bọn mình nhờ?

Jim: Tao cũng muốn học cách xem tử vi mà bố tao không dạy.

Mà xem trên mạng thì không có.

Mà có có cũng không đúng vì tao xem rồi, tử vi trên mạng toàn thầy dởm.

Cái tử vi này nó kiểu kiến thức know-how á, bí quyết với mẹo này khó dạy lại vãi lìn.

Dan: Học đi xong xem cho tao.

Jim: Ok em.

Có một giọng nói đâu đó: Ok em.

Ok em.

Họ nghe thấy tiếng nhưng chưa biết từ đâu, một tiếng cười chói tai làm họ quay đầu lại nhìn.

Trên cành cây là một con Vẹt đang cười khoái chá:

– Á há há há há!

James nhìn con Vẹt: Cờ lờ gờ tờ?

Daniel nhìn James: Cờ lờ gờ tờ?

Con Vẹt trên cành: Cờ lờ gờ tờ?

James: Mẻ nó!

Đi, kệ nó đi.

Daniel: Ở đâu ra con vẹt ấy?

James: Con này nó bị khùng mà lơ nó đi.

Vẹt: Ê!

A!

Ai?

Ai?

Họ đi tiếp, con Vẹt bay theo.

Mỗi lần nó đậu ở cành cây phía trước James và Daniel nó lại trêu:

– Á há há há há!

Lêu lêu lêu.

Lu li lu li.

James không nhịn được, bật cười:

– Má con lồng này, nhìn mặt ngáo đét!

Daniel cũng cười: Chắc sáng nhá phải bả.

James: Bả gì?

Daniel: Bả trắng.

Làm tí bột trắng xong phê cứ loăng qua loăng quăng như ngáo đá ạ.

Vẹt: Ngáo đét.

Ngáo đét!

James: Tao nghi lắm.

Khéo con mặt thộn này là The Trickster như ông Wise Oldman nói cũng nên.

Đúng mày không Vẹt ơi?

Vẹt: Wise Oldman.

Wise Oldman.

Nó bay xuống đậu lên đầu cậu, James giơ tay phải lên cho nó nhảy vào ngón trỏ mình rồi đưa xuống vai phải.

Daniel: Cẩn thận cái mồm nó ệ.

Nó nói nhiều đến lúc lại gặp hoạ thì toi.

James: Ok.

Vẹt ê.

Suỵt!

Vẹt: Không!

James: Chịu ồi.

Daniel: Có cách rồi.

Nếu nó nhại lại mình thì giờ đừng nói gì nữa.

James: Ơ kìa?

Đi chơi mà giờ lại không được nói gì.

Daniel: Ok nói tiếp đi.

Còn hơn là nghe cái điệu cười khả ố của nó.

Họ đi tiếp trong khi con Vẹt đậu trên vai James thi thoảng lại quấy phá rồi cười há há.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
93


Từ đằng xa, họ thấy một đứa bé 2 tuổi đang chạy lại.

Nó lao đến ôm chầm đến James.

Cậu bế nó lên:

– Ơ, bé tí sao lại đi chơi ở chốn này?

Đứa bé cười toe toét, đưa tay ra sờ con Vẹt làm nó nghiêng đầu đi tránh né:

– Á!

Bỏ ra!

Đứa bé lại cười toe toét.

James: Không sợ anh bắt cóc bán sang Hanzil à?

Đứa bé vẫn cười rất tươi.

James: Đứa nhóc này, ngây thơ quá.

Daniel: Ê!

Nhóc Ngây Thơ?

James: Khả năng nó là The Innocent Child.

Đúng không Vẹt?

Vẹt: Kid.

Kid.

James: Thôi bỏ đi, con Vẹt này méo giúp được gì rồi.

James ẵm đứa bé bên hông phải đi tiếp.

Nó cứ nghịch lông con Vẹt làm James hơi nhức đầu vì tiếng kêu chói tai.

– Bỏ ra!

Con Vẹt bay lên đậu bên vai trái James.

Cậu than thở:

– Má.

Vướng quá.

Vẹt ơi mày bay theo bọn tao như vừa nãy đi.

Đậu ở cành cây vẫn nói chuyện được mà.

Vẹt bay sang đậu vào đầu Daniel: Mắc mệt!

Daniel: Vẹt ơi tên mày là gì?

Vẹt: Con người vô danh mới cần bản sắc.

Vẹt đầy màu sắc nên không cần đặt tên.

James: Khét đấy!

Mày biết nhiều phết nhề?

Nhìn sặc mùi ngáo đá mà đạo lý y chang thầy Thể Dục ở trường.

Daniel cười: Vờ lờ bro!?

James: Sự thật khó nghe mà.

Đứa bé áp mặt vào vai James, cậu nhìn lên trời:

– Nắng à?

James tháo mũ baker boy của mình đội cho đứa bé:

– Xời!

Nhìn đẹp đấy!

Daniel: Sao đứa bé lại chơi ở chỗ như này nhờ?

Người lớn đâu?

James: Ờ ha.

Sao nhóc lại chơi ở chỗ này?

Đứa bé: Em đi cùng mẹ.

Mẹ em đằng kia kìa?

James: Đâu?

Thấy đâu?

Đứa bé bắt đầu khóc: Mẹ ơi...

Daniel: The Innocent Child tên nó là gì đấy?

James: À ừ nhờ?

Nãy giờ quên hỏi tên.

Em tên là gì?

Đứa bé: Mẹ ơi...

James: Shimatta!

Ừ ừ ừ, đây anh dẫn về với mẹ cho.

Đằng kia đúng không?

Ok đi nhá.

Vẹt: Jess Kidd.

Jess Kidd.

Daniel: Jim nghe con Vẹt nói không?

Chắc tên nó là Jess Kidd.

James: Ok Kid.

Nào xuống để anh cài lại thắt lưng cái, nãy giờ mày tì vào miếng sắt hằn cả vào bụng rồi đây nè đau quá!

Nhịn không nổi.

Sau đó cậu cõng đứa bé đi tiếp.

James: Em tên Jess à, Kid?

Jess Kidd: Vâng.

Vẹt: Đúng là Chú Bé Đần và Nhóc Ngây Thơ.

James: Nói méo gì ý cu?

Vẹt: Chả thế?

Bảo The Fool lại rồ lên.

James: Còn lâu nha em.

Anh không bao giờ tức giận.

Đi được một đoạn, James sực nhớ ra:

– À, nãy con Vẹt bảo chúng mày đầy bản sắc nên không cần tên.

Thế chúng mày gọi nhau kiểu gì?

Phân biệt và gọi nhau giữa một đàn kiểu gì?

Vẹt: Vẹt có tiếng gọi liên lạc mà.

Mỗi con vẹt có một đoạn âm thanh độc nhất, muốn gọi con nào thì nhại lại âm thanh của con đó.

James: Thế thì khác méo gì con người gọi tên nhau đâu?

Daniel: Nhưng mà con người bị trùng tên.

Nên mới phải đặt tên dài ra đấy.

Vẹt: Âm thanh độc đáo của Vẹt nhiều vô tận, không bao giờ trùng lặp nên không cần đặt tên.

Mỗi con đều là duy nhất nên nó biết chính xác mình là ai.

Không như con người.

James: Ừm.

Mình mấy cái tên vẫn chả biết mình là ai.

Vì vẫn bị trùng tên, vẫn phải chứng minh mình độc nhất.

Daniel: Trùng hợp là bình thường.

Đừng để bên ngoài định nghĩa mình là được.

James: Vờ lờ tên người đặt ra toàn cho người khác gọi chứ mình có dùng mấy đâu!

Daniel: Ờm, tự gọi mình rồi nhắc người ta gọi đúng là được.

James: Ờ ha.

Trong lúc đó, Emporio đang lái xe máy chở Akota vào thị trấn Paxville chơi:

– Ako ơi, ta biết bí mật của James rồi.

Akota: Có bằng chứng rồi à?

Emporio: Ừm.

Nhưng vẫn đang theo dõi thêm.

Akota: Có một lần Jimmy từng kể là nó thích con gái nữ tính, dịu dàng.

Xong hỏi có thấy Elle dịu dàng không thì lại im không đáp.

Emporio: Ủa?

Nghe khác với một nguồn tin ta biết.

Jimmy lúc bị bạn gán ghép với một bạn nữ đã chối là nó thích con gái tinh nghịch, nhí nhảnh.

Akota: Thì Elle cũng tinh nghịch nhí nhảnh mà.

Emporio: À!

Jimmy có một điểm là với từng người khác nhau sẽ kể các phần khác nhau của cùng một câu chuyện.

Và những người đấy lại không có cơ hội ngồi lại với nhau để ghép các mảnh ghép thành một bức tranh lớn.

Không chỉ chuyện tình yêu tình báo mà chuyện gì nó cũng kể kiểu thế.

Tức là, nếu có một ai nào đó đủ rảnh rỗi sinh nông nổi đi soi mói đời tư của Jimmy thì nó không thể giấu được.

Trừ phi nó sửa các cái kết khác nhau cho từng người khác nhau.

Akota: Biết ai rảnh rỗi sinh nông nổi không?

Emporio: Anh đây còn ai nữa?

Akota: Sao lúc nào cũng nghĩ đến Jimmy thế?

Quan tâm à?

Emporio: Vớ vẩn.

Quan tâm Jimmy làm gì?

Akota: Thế mà lúc nào cũng để ý nó.

Emporio: Nếu mà não có cùng bước sóng với ông đấy là nói chuyện vui lắm.

Thông minh rồi nhưng còn phải cùng tần số với ông đấy nữa.

Ghen à?

Akota: Vớ vẩn.

Emporio: Đây để ý người khác chứ để ý Jimmy làm gì?

Akota: Ai?

Emporio: Một cô gái có biệt danh trong tin nhắn là Ako Tagawa.

Akota: Nói luôn là người ta đi lại còn vòng vèo.

Bị lây Jimmy à?

Emporio: Ừ.

Akota: Há?

Bị lây Jimmy thật à?

Emporio: Không phải lây.

Ừ câu trước ạ, nói luôn là Ako đấy, được chưa?

Akota: Chưa.

Emporio: Muốn gì nữa?

Akota: Hết rồi.

Họ dừng lại ở quầy ăn nhanh Starlight Express, mua hai chiếc Bánh Mì và hai cốc Passion Soda, vừa đứng ăn vừa nói tiếp.

Akota: À, thế Emporio có định để Jimmy điều tra bí mật mình không?

Emporio: Biết gì không?

Jimmy nó kể các góc khác nhau của một chuyện cho bạn khác nhau.

Ta chả kể gì cho ai cả.

Nên Jimmy phải kè kè bên cạnh quan sát hành vi mình thôi, nhưng ông đấy tránh mình như tránh tà ạ.

Không bao giờ có chuyện nó đến gần mình, khả năng bị lộ bằng không.

Nhưng mà cũng hên xui vì ông này kiểu, cái ông này cứ lập dị kiểu gì ạ.

Nó sẽ đi một cái nước gì đấy mà chiếu hết mịa nó bàn cờ luôn.

Nguyên cái Câu Lạc Bộ Khảo Cổ bị nó đấu thắng quá bán luôn mà.

Akota: Bàn cờ á?

Emporio: Ừm.

Akota: Ê, đi chụp ảnh photo booth đi!

Emporio: Bốt chụp ảnh lấy ngay á?

Ở đâu?

Akota: Quầy chụp ảnh Photo Noir, số 226, đường Emily, thị trấn Paxville này thôi.

Emporio: Ok đoạn đi.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
94


James vẫn cõng Jess Kidd đi cùng Daniel còn con Vẹt thì bay đằng trước thi thoảng đậu ở cành cây lảm nhảm mấy câu vô nghĩa:

– Sau đây là bản tin thời sự 12 giờ trên kênh LTV của đài truyền hình Lavilia.

Mua ha ha ha ha ha!

Daniel: Nhức đầu quá.

Nó còn làm biên tập viên thời sự nữa.

James: Bó tay.

Hết thuốc rồi.

Vẹt lại luyên thuyên: "Starlight Express là tập đoàn nhà nước đa ngành hàng đầu Lavilia, sở hữu hàng loạt công ty con hoạt động trong các lĩnh vực vận tải đường sắt cao tốc, hàng không nội địa và logistics.

Đơn vị này còn khai thác dịch vụ chuyển phát nhanh, vận hành chuỗi quầy ăn nhanh tại các điểm trung chuyển đô thị, cùng một tờ nhật báo uy tín luôn cập nhật tin tức nhanh nhất."

James: Im đi Vẹt ơi.

Tao chúa ghét quảng cáo.

Daniel: Hết biên tập viên thời sự đến chuyên viên quảng cáo, con này đa tài nhưng mà nhức đầu quá.

James: Tại nó biết bắt chước mà- à có rồi, nhờ nó làm đài phát.

Daniel: Vẹt ơi mày biết hát không?

Vẹt: Có.

James: Hát bài "From Me To You" đi!

Vẹt: Không thuộc.

James: Vờ lờ cu?

Biết bài "Hotel California" không?

Vẹt: Không.

James: Ơ?

Khó thuộc bài hát à?

Lại giống cái đồ đáng yêu kia.

Jess Kidd: Ai đáng yêu á anh?

James: Một cô gái anh quen, tên là Elle Mulberry.

Jess Kidd: Anh thích chị ấy à?

James: Oh come on Kid!

Có, rồi sao?

Jess Kidd: Thế chị có thích anh không?

James: Không biết, chắc có, hoặc không.

Vẹt: Lu li lu li.

Daniel: Vẹt ơi mày beatbox đi.

Vẹt: Ok.

Bụp chát, bụp chát...

James: Ok nghe đỡ hơn rồi đấy.

Ê Kid, thế nhóc đi nhà trẻ có thích ai không?

Jess Kidd: Có.

Em thích Ashley.

James: Dữ dằn!

Sao thích Ashley?

Jess Kidd: Ashley hay cho em kẹo.

James bật cười: Nghe cute nhờ.

Daniel: Có chắc yêu là đây?

James: Kid, có chắc đấy là yêu không?

Jess Kidd: Bạn Ashley bảo sau này cưới em.

James: Wow.

Jess Kidd: Thế anh nói với chị chưa?

James: Hỏi gì đấy em ê?

Chưa.

Jess Kidd: Yêu thì phải nói ra chứ.

Còn hơn là chả có gì.

James: Ok hay lắm Kid, nhỡ người ta từ chối mình mất luôn cả bạn à?

Jess Kidd: Anh yêu mỗi một người thôi à?

Vẹt: Không yêu cô này thì yêu cô khác.

Daniel: Đúng.

James: Bạn thì kinh rồi.

Daniel: Khen nhiều anh ngại!

Việc gì phải cố bám víu vào người không yêu mình.

James: Tim mà nghe lời của não thì nhân loại đã không khổ vì yêu.

Jess Kidd: Yêu mà cũng khổ á?

Em tưởng người ta yêu nhau phải vui chứ!

James: Lúc mất nhau mới buồn, không biết cả hai hai chỉ mỗi ai.

Con Vẹt bay về phía trước và lượn đi mất:

– Bye bye!

Thank you ne!

James đưa mắt nhìn theo nó.

Bỗng họ nhìn thấy một cô gái từ đằng xa đang ngồi dưới gốc cây.

Mắt nhoè nên phải đến gần, James mới nhận ra đó là Lavilia Crusher:

– Lavilia, bị sao đấy?

Lavilia: Nãy đang đi bị trẹo chân, may chỉ bị nhẹ nên ngồi đây nghỉ lúc.

Daniel: Jim ê, bạn mày à?

Jim: Ừm.

Học cùng lớp.

Lavilia: Jim cõng ai đấy?

Jim: À, nhóc này bị lạc mẹ.

Nó mỏi chân nên cõng theo.

Đúng không Kid?

Jess Kidd: Vâng.

Lavilia: Nãy tớ có gặp mẹ nó đấy.

Cô đi về đằng kia tìm rồi.

Jess Kidd tụt xuống: Để em về với mẹ.

James: Ơ?

Có sao không?

Kidd!

Cần anh đi cùng không?

Ơ còn Lavilia.

Daniel: Để tao đi cùng Kidd cho.

Mày ngồi đây nghỉ đợi tao.

James: Nếu không gặp tao thì cứ đi tiếp nhá.

Vẫn đường đi đến hồ thôi.

Daniel: Ok.

James: Lavilia cũng đi leo núi à?

Lavilia: Ừm.

Tớ đi hái nấm.

Jim đi chơi à?

Jim: Sao biết?

Lavilia: Nãy Jim bảo bạn là nếu không thấy thì đến hồ tìm.

Định đi xem Tiên Cá à?

Jim: Ừm.

Nếu không hái nấm thì hôm nay Lav định làm gì?

Lav: Ở nhà thôi.

Jim: Ở nhà thôi à?

Lav: Làm bánh ngọt.

Jim thích bánh ngọt không?

Jim: Đồ ngọt á?

Có thì ăn, không cuồng lắm.

Lav: Jim đã được ai làm món gì tặng chưa?

Jim: Chưa.

Sao lại hỏi thế?

Lav: Chưa nhận quà bao giờ á?

Sinh nhật cũng không có à?

Jim: Chưa bao giờ tổ chức sinh nhật.

Lav: Có dịp sẽ cho Jim thử bánh tớ làm.

Jim: ...Mong là có dịp.

Lav: Ở nhà tớ hay nấu bánh cho ông bà bố mẹ, được khen ngon đấy.

Jim: Nữ công gia chánh ha!

Lav: Hì hì.

Không.

Có lần nhá, nấu bánh bị cháy đen luôn.

Thế là phải tự ăn hết cả phí.

Jim: Ok rút lại câu vừa nãy.

Lav ăn mặc trông thời trang nhờ?

Lav: Đẹp không?

Áo hiệu SOSI đấy.

Jim: SOSI là hãng nào?

Lav: Không biết công ti bán lẻ thời trang SOSI à?

SOSI là viết tắt của Soft Silk, nó bán đủ thứ từ áo quần, giày dép, phụ kiện giá bình dân đấy!

Jim: Chắc là mặc rồi mà không biết ệ.

Toàn mẹ mua chứ có tự chọn bao giờ đâu mà để ý thương hiệu.

Cứ mặc không rách, không chật là được.

Lav: Rách áo ai khâu?

Jim: Mẹ khâu.

Mẹ bận thì tự khâu.

Lav: Jim biết may vá à?

Jim: Biết ít.

Ngày xưa học lớp 6 có môn dạy khâu mà.

Khâu vụng lắm chỉ biết cơ bản thôi.

Lav: Tớ hơi bị khéo tay đấy.

Jim: Lav giỏi thêu thùa à?

Lav: Khéo tay chứ có nói là giỏi thêu đâu.

Jim: Ò.

Mà ảo lắm nhá.

Mắt tớ kiểu có dấu hiệu bị cận rồi.

Nhìn đôi khi hơi mờ nhoè.

Mẹ nhờ xâu kim thì may vẫn luồn qua được.

Lúc mắt còn sáng thì không biết ngắm nhìn, giờ mắt nhoè mới kịp thấy thế giới đẹp.

Lav: Quê mình đẹp nhờ?

Jim: Ừm.

Như tranh ạ.

Lav: À!

Xem thử tớ tháo kính ra trông có khác khi đeo không?

Jim: Vẫn xinh!

Lav: Vẫn chỉ thế thôi à?

Jim: Chứ muốn gì nữa?

Muốn nói là trông khác nhau à?

Lav: Không muốn nói chữ "vẫn".

Jim: Muốn nói xinh hơn đúng không?

Ý là, đeo kính hay không đều xinh.

Xinh rồi!

Khổ lắm.

Lav: Oke.

Jim từng đối thơ thắng Chủ nhiệm Câu Lạc Bộ Khảo Cổ à?

Jim: Nhắc đến lại ngại.

Có.

Đấu với Emporio.

Lav: Jim làm một bài thơ thử đi.

Jim: Từ từ để nghĩ.

Chân đau à?

"Cứ trôi đi rồi sẽ qua thôi

Ổn hay không thì cũng qua rồi

Để nó là.

Ngày mai sẽ tới

Biết chờ mưa trời sẽ nắng thôi."

Lav: Hay Jim ạ.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
95 Lav U


Phương ngữ miền bắc Lavilia có một từ là "hón".

Hón là từ vừa tích cực vừa tiêu cực, nó có thể mang nghĩa là dỗ dành, vỗ về, cũng có thể là dụ dỗ, nịnh đầm, nói ngon nói ngọt.

James đã thử tra từ điển tiếng Lavilian và nhận ra có rất nhiều từ mọi người quê cậu dùng mà từ điển không có.

Nghe Lavilia Crusher khen vậy, Jim chỉ biết ngồi im tại đó, ngắm Lav lâu thật lâu, rồi cúi đầu bật điệu cười quen thuộc bằng luồng hơi ngắn: "Ừ hừm~"

Lav dùng ngón tay trỏ quấn lọn tóc mai đang đung đưa trước má:

– Jim làm thơ tiếp đi.

Thử làm về tớ đi xem nào.

Jim ngắm kĩ cô, thấy Lavilia Crusher vẫn gọn gàng như mọi khi với áo sơ mi hồng sọc kẻ dọc trắng xắn tay, quần màu lam, cô vuốt lại làn tóc mái bay, đeo kính bo góc gọng trong suốt.

Cậu ngưng lại ở mắt cô, ngắm nghía cặp kính và cái mũi hếch thon gọn do đeo kính:

– À có rồi.

Nhưng mà thơ này...

Lav: Sao?

Đọc đi Jim.

Để tớ đợi thế à?

Jim: Thôi được rồi.

"Em hỏi rằng buông cặp kính này

Mắt em vẫn thế hay sao đây?

Anh nhìn em thấy xinh vẫn vậy

Má đỏ hồng môi tóc mái bay!"

Lav: Jim ơi làm tiếp đi!

Sao Jim giỏi thế?

Jim: Hỏi thế thì biết trả lời thế nào?

Tay trái Lav vén tóc ra sau vai, cô cười, nhìn cậu:

– Jim thấy tớ thế nào?

Jim: Hỏi thế lại càng khó.

Lav: Có khó bằng làm thơ tình không?

Jim: Không.

Thơ tình tốn trí hơn.

Lav: Thế trả lời câu dễ của tớ đi.

Jim: Xinh.

Lav quay người đi: Vẫn chỉ xinh thôi à?

Dỗi!

Jim hón: Không phải không phải.

Hay làm bài thơ khác nhá?

Lav: Làm đi.

Jim đọc bài thơ khác:

"Hỏi anh em tháo kính xem này

Anh ngắm hộ em trông khác hay?

Anh thấy vẻ nàng hơn trước đấy

Môi mỉm cười duyên tóc mái bay!"

Lav: Từ giờ Jim làm thơ cho tớ thôi nha.

Đừng làm cho ai khác nữa.

Jim: Đùa à?

Lav: Jim thấy tớ xinh đúng không?

Jim: ...

Lav: Thấy tớ đảm đang tháo vát không?

Jim: Nãy vừa không dám nhận là nữ công gia chánh mà?

Lav: Ừ ha.

Hưm hừm hừm hừm.

Jim có thích tớ không?

Jim: Hỏi cái gì đấy?

Lav: Jim thích tớ không?

Jim: Sao Dan lâu về thế nhờ?

Lav: Đừng tìm quanh bụi.

Thích tớ không?

Jim: Đừng hỏi nữa đau tim quá.

Lav: Jim thích người ta đúng không?

Nếu không sao không từ chối?

Jim: Đừng, đừng đừng đừng.

Lav: Đừng dối lòng nữa.

Jim định né tránh sự thật đến bao giờ?

Jim: Sự thật à?

Hờ hự hờ hự.

Lav chạm tay vào tay Jim, cô nghe rõ cả tiếng thở dốc của cậu:

– Giờ mình chơi trò đối thơ không?

Jim: Giờ đâu ra tâm trí mà chơi nữa.

Lav: Nếu tớ ra đề mà Jim không đối được là thua nhá.

Lời đáp phải là lời yêu chứ không được chối đâu.

"Em sốt ruột anh đâu có hay

Mon men mò mẫm nhẹ nhàng tay"

Jim: Thua.

Lav: Jim đối được mà?

Sao không đối?

Jim: Tớ mà đối tớ sợ sẽ yêu mất.

Lav: Sao phải sợ?

Cứ chơi thôi.

Jim: Chơi à?

Thế thì ok.

Nối tiếp hai câu kia nhá.

"Tay anh run rẩy em nhìn thấy

Khẽ chạm tay nhau thích lắm này."

Lav: Jim có người yêu chưa?

Jim: Có người yêu á?

Lav: Jim có người yêu nào chưa?

Jim: Chưa.

Lav: Thế vướng mắc gì mà sợ yêu tớ?

Jim: Tớ thấy có gì đó không đúng nhá.

Có gì đó không ổn nhưng không biết giải thích sao.

Lav: Jim ngồi im.

Có gì ạ.

Jim ngồi im, mặt cậu đỏ bừng như con tôm luộc khi thấy Lav đang nghiêng người dần về phía mình, cậu trộm nghĩ: "Trời ơi cô ấy xinh quá!

Mình yêu mất rồi.

Lavilia Crus...her."

Jim đê mê nhắm mắt ngửi mùi hương trên người Lavilia Crusher.

Lavilia ôm chầm lấy cậu, giọng cô đẩy cao thầm thì trong ngọt:

– Jimu, anh có yêu em không?

Jimu ôm lại cô, hạ giọng thật trầm ấm:

– Có.

Anh có yêu.

Anh yêu em lắm.

Anh nhớ em.

Lav: Sao lại nhớ em?

Em đang ở đây mà.

Jimu: Anh giống một nhà thơ thế kỷ trước.

Ôm người yêu vào lòng rồi mà vẫn nhớ.

Ổng còn muốn hoà làm một với người yêu cơ.

Lav: Iu!

Jimu: Nghe cấn thật.

Kiểu.

Ew!

Có một nữ nhà thơ khác nói rằng yêu là nhớ, nhớ là yêu.

Nên anh thường nói nhớ chứ ít khi nói yêu.

Thế em có nhớ anh không?

Lav: Em cũng nhớ.

Anh không được nhớ ai ngoài em nhớ chưa?

Jimu: Nhìn cái môi tươi chúm chím muốn hôn quá!

Lav: Nói U đi.

Jimu: U?

Lav chu môi.

Jim lắc đầu:

– Không được đâu.

Đang trẻ con sao làm được?

Lav: Yêu mà cứ chờ như Jim nhỡ người ta có người khác thì sao?

Jim: Vì nghĩ cho người ta nên những người như thế bị chê cười là ngu ngốc.

Còn việc ăn cơm trước kẻng ăn kem trước cổng, bầu trước cưới giờ lại được coi là bình thường.

Anh chịu.

Lav: Anh nhớ lần đầu mình gặp nhau ko?

Jim: Có.

Lúc đấy em không để ý đâu.

Lúc đấy chưa vào giờ học, anh ngồi bàn cuối.

Em bước vào lớp, đeo kính và khẩu trang che hết mặt.

Chỉ thấy mỗi mắt nhưng không hiểu sao anh có cảm giác rất thân thuộc.

Mãi mới có lần nói chuyện khi anh mượn bút xoá lúc em ngồi bàn áp cuối tổ bên, sau đấy có lần em còn nhờ anh vẽ tranh minh hoạ hộ trong tiết Văn nữa.

Lav: Sao anh nhớ được hay vậy?

Jim: Nghe hơi ba hoa nhưng anh có trí nhớ siêu phàm đấy.

Có thể nhớ được những chi tiết nếu não thấy ấn tượng.

Lav: Anh nhớ mỗi em hay ai cũng thế?

Jim: Không phải trọng nữ khinh nam nhưng mọi điều anh nhớ được toàn là về con gái.

Anh có thể nhớ mọi cô gái anh thấy ấn tượng.

Lav: Không~!

Anh chỉ được nhớ mỗi em thôi.

Jim: Ư~!

Rồi, anh sẽ nhớ mỗi em.

Lav: Anh thề suốt đời không rời xa em đi.

Anh ở đâu, làm gì, với ai cũng phải báo em biết nghe chưa?

Jim: Yandere à?

Lav: Anh không yêu em à?

Jim: Venus Bảo Bình của anh yêu kiểu tự do, nên em chiếm hữu thế anh thấy hơi ngộp.

Lav hờn cho Jim hón: !!!

Jim hón Lav đang hờn: ???

Thôi nào~?

Mặt phịu ra như con mèo ạ.

Ki ri ki ri ki ri...

Lav cười: 🙂))

Con Vẹt từ đâu bay về đậu trên cành cây chào to với cái giọng chí choé:

– Hello The Fool.

Hi The Devil Temptress!

James mở mắt, vội đẩy The Devil Temptress ra:

– Devil Temptress!?

Quỷ Quyến Rũ à?

Sao lại là Lavilia?

The Devil Temptress: Tên ta là Lavinia Krusch.

Bọn mày đã nghe cảnh báo từ lão Harry "Wise" Oldman à?

James: Mày sao chép ngoại hình Lavilia à?

Quỷ Quyến Rũ hiện nguyên hình khiến James càng thêm kinh ngạc.

Lavinia Krusch là một nữ quỷ 17 tuổi đeo kính gọng trong suốt, cô có làn da trắng hồng, tóc mái bay màu tím tối bồng bềnh, môi son màu đỏ cam, lông mày mảnh, mặc đồng phục học sinh kiểu thuỷ thủ màu trắng váy xếp ly màu hải quân, ngoại hình giống y hệt Lavilia Crusher.

James: Sao bà phải làm thế?

Lavinia: Vì yêu đấy!

Mày phải làm nô lệ tình yêu suốt đời cho tao!

Vẹt: Đừng để nó cắn.

Đồ ngu!

James: Há?

Lavinia lao đến, há miệng định cắn Jim.

Cậu chộp hai tay nữ quỷ, gạt ra làm cô chúi người ngã ra đất.

James nhân cơ hội chạy trốn.

Lavinia Krusch ngoảnh lại, không đuổi theo mà tàng hình biến mất.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
96


James đi tiếp đến Luli Lake, ngồi xuống bờ hồ.

Nhìn thấy bên cạnh là những viên sỏi, James nhìn xuống mặt hồ rồi nhặt một viên sỏi giơ cao tay nhưng cuối cùng chỉ thả viên sỏi rơi tõm xuống nước.

"Tủm!"

Ở bệnh viện Tổng Hợp Calmore, Elle đang gọt lê cho bà ngoại ngồi trên giường bệnh:

– Bà ơi, nếu một chàng trai sáng tác thơ đều đặn cho một cô gái nghĩa là gì ạ?

Bà Ngoại: Có thể anh thích cô gái kia.

Elle: Nếu chàng trai làm thơ về cô gái thì sao?

Bà: Thì cô gái là nàng thơ của anh đấy!

Elle: The Muse à...

Cháu đi học ở trường toàn bọn con trai hút thuốc trong nhà vệ sinh, đua xe ngoài cổng trường, nhuộm tóc với quần áo rách bươm, nhưng có một bạn nam không thế, lúc nào cũng chỉ học, không dùng điện thoại bao giờ.

Bà: Được đấy.

Không phá phách là được rồi.

Elle cười: À còn làm cả thơ cho cháu nữa.

Bà: Đọc bà nghe bài xem nào.

Elle: Hoi ngại lắm.

Thơ tình người ta tặng cháu mà.

Bà: Bà có nói thơ tình đâu?

Chỉ nói đọc bà nghe thử thơ bạn làm thôi mà.

Tự khai nhá!

Elle: Cháu đọc bài không phải thơ tình nhá.

"Quê tôi đất thánh địa bình yên

Nắng nhẹ mưa thanh dịu gió hiền

Đất thiếu dân thừa hơi lắm chuyện

Gần trêu xa nhớ gặp cười duyên."

Bà cười: Hay đấy.

Elle: Thật ra ban đầu có một bài thơ khác.

Cháu thấy Jeremy nói một câu khá đúng là cảnh vật không thể tự vui buồn, nó như thế nào là do người hoạ sĩ vẽ.

Ban đầu thơ như này.

"Xem kìa bao phước lộc bình an

Nắng hạn mưa giông gió dã man

Đất cỗi dân cằn bao hoạn nạn

Mong cầu vĩnh phú chớ suy tàn."

Bà: Cu này cũng nhiều tâm tư đấy.

Elle: Cháu thấy không hay nên bảo bạn ý đổi lại cho sáng hơn.

Bà bảo cái nào là thật?

Bà: Cả hai.

Đến làm thơ mà còn nói dối thì biết tìm chỗ nào để mà nói thật nữa?

Elle: Tức là thơ tình kia-?

Bà: Đọc thử một bài thơ tình đi.

Berry.

Elle: Nhưng bạn ý chỉ làm rồi gửi cháu đọc thôi.

Chưa bao giờ nói thẳng là yêu cháu.

Bà: Ừm.

Cũng ngại chứ.

Đọc thử bà xem thơ người ta gửi cháu bà đi.

Elle: Bà phải giữ bí mật nha.

Bà: Ừm.

Elle: Bài này tên là "Do you want to know a secret?"

Nghĩa là bạn muốn biết một bí mật không.

Nhưng nó chả nói bí mật là gì.

"Em muốn được nghe bí mật không?

Lại ghé vào tai thủ thỉ lòng

Hứa là không nói cho ai nhé!

Anh nói điều em luôn ngóng trông."

Bà: Bí mật là chàng trai mến cô gái đó đấy.

Elle: Anh thì là Jeremy tự xưng rồi.

Nhưng hỏi Em là ai thì bạn chỉ nói EM là viết tắt của tên cháu, Elle Mulberry.

Bà: Tức là bạn thích cháu đấy.

Cứ đọc Em thành Elle Mulberry là ra.

Elle: Đổi Em thành tên cháu à.

"Em dáng lùn sao trông dễ thương

Giọng lúc chua ngoa lúc ngọt đường

Em ngầy anh cáu sao quên được

Em có cùng anh nỗi vấn vương?"

Bà: Đổi lại sẽ là Elle Mulberry dáng lùn.

Cháu có thích bạn không?

Elle: Bà hỏi gì đấy?

Cháu a...

Bà: Bà biết rồi.

Elle: Bà ăn lê đi.

Bên hồ Luli, James nghe thấy tiếng quẫy nước.

Nhìn lên thì thấy một cô gái tầm tuổi cậu, mặc áo cộc cam quá cỡ ngoi lên khỏi mặt nước.

Cô giơ điện thoại ngang trước mặt bằng hai tay.

James tưởng cô chụp ảnh tự sướng nhưng thấy đèn pin vẫn đang bật cậu mới nói:

– Quên tắt flash kìa.

Cô gái nghe vậy tắt đèn pin, quay về phía James, lúc đó cậu mới biết hoá ra nãy giờ cô đang chụp phong cảnh chứ không phải tự sướng.

Cô gái chụp James nhưng cậu không buồn phản ứng gì.

Thấy vẻ mặt James, cô gái đó quay ra hướng khác chụp ảnh mây trời, cây cỏ... rồi lặn mất.

Nhìn cái đuôi cá của cô James phải dụi mắt, bây giờ cậu mới biết mình vừa gặp Tiên Cá:

– Dữ dằn!

Rồi sao?

Chán quá!

Nữ tiên cá nghe vậy, ngoi lên, bơi đến gần bờ hỏi James:

– Sao chán?

– Bị lừa.

– Lừa gì?

– Lừa tình.

– Kể đi.

– Lười lắm.

– Lúc đi có gặp Harry "Wise" Oldman không?

– Hairy Wise Old Man á?

Có.

– Có được ông dặn tránh xa Devil Temptress không?

– Có, nhưng có nhận ra đâu.

– Bạn tên là gì?

– Tôi là J- Khoan!

Thế bạn là gì với Hairy Old Man?

– Tôi là Sophia Softley, loài Merfolk, người quen của ông Harry, ông coi tôi là cháu gái á không phải kẻ thù đâu mà lo.

– Tôi là- lắm tên quá chả biết tên nào nữa.

Thôi chả cần tên nữa.

– Sao lại không nhận ra nhờ?

– Người ta cải trang thành người quen của tôi rồi quyến rũ tôi.

– Ông phải thích người kia thì người ta mới quyến rũ được chứ.

– Đến đây để trách móc bóc mẽ người ta à?

– Không.

Kể về người Lavinia Krusch giả dạng đi.

– Lavilia Crusher sinh mùng 7/5, cung Kim Ngưu, giọng nhẹ nhàng, áo gọn gàng, nết dịu dàng, à... mê trai đẹp vì tôi nhớ có lần bả nán lại sau giờ học để xem một trận bóng đá dù không quen cầu thủ nào, về sau tôi mới biết hoá ra có một người trong đó đẹp trai nên Lavilia ở lại ngắm.

Moá nó nữa.

– Nhớ gì về người ta mà kĩ thế?

– Tại trí nhớ tôi nó cứ bị ấn tượng với mấy cái đấy.

Bài vở thì không nhớ được.

– Giờ bạn phiền lòng điều gì?

– Giờ tôi muốn biết là tình yêu có thật không?

– Ông Wise từng nói điều này, dù chính tôi cũng không tin, rằng tình yêu kiểu cũ của nhân loại chết lâu rồi.

Giờ mạng xã hội làm người ta yêu kiểu khác, nó vẫn có thật ở một góc nào đấy.

– Ở những người không dùng nó chứ gì?

Cuối cùng là ông bảo có thật hay không?

– Nếu yêu kiểu ngày xưa thì không.

Còn bây giờ người ta vẫn yêu nhau ầm ầm đấy thôi.

– Thôi không sao.

Lavilia thật không bị sao là may rồi.

Đằng nào mình cũng a... chưa thích người ta đến mức đấy.

– Thế thì tôi đoán bạn bị mê hoặc là do mùi hương, cử chỉ điệu bộ của Krusch.

Chứ bạn không hẳn là thích Lavilia.

– Là sao?

Tức là khả năng riêng của Devil Temtress á?

– Ừm.

Nếu không phải Lavilia mà là một cô gái bất kì nào đó thì Krusch cũng sẽ biến hình và quyến rũ được bạn thôi.

– À.

Nó biết tôi crush Crusher nên nó mới thử lòng xem tôi có vượt qua không á?

Nếu tôi thích cô ả Quinette chua ngoa thì nó cũng giả dạng lừa tôi à.

Vã ò nguy hiểm.

Tính ra mọi tội lỗi là do con Devil Temptress này hết.

Hoặc là tại tôi vì tôi non.

– Đúng rồi.

Bạn khờ quá nên mới bị nó tán gục.

– Buồn quá.

– Sao buồn?

– Giờ có quá nhiều câu hỏi.

Mà còn không biết phải hỏi gì.

– Để tôi đoán nhá.

Bạn chỉ lỡ có suy nghĩ crush Crusher thôi đúng không?

– Ừm.

Chứ tôi thích một cô gái khác rồi, cu-te lắm.

– À.

Thế là thấy tội lỗi à.

Nhưng mà người kia có phải Lavilia đâu, nó giả Lavilia để lừa bạn mà.

Thế thì sao bạn lại nghĩ mình đã từng có một người yêu?

– Ờ đúng.

Câu hỏi là, thế nào là tình đầu?

Người đầu tiên mình yêu hay người đầu tiên là người yêu mình?

– Tuỳ góc nhìn.

Thường là người đầu tiên mình thấy muốn yêu.

Nhưng bạn đang nghĩ mình vừa nhận làm người yêu với Lavilia đúng không?

– Ừm, tôi nói yêu Lavilia.

– Nhưng đó là Lavinia Krusch mà.

Nó giống như bạn đang nói yêu một cô gái cho một người khác giống khuôn mặt vậy.

– Vấn đề là tôi tưởng đó là Lavilia thật.

– Thì coi như đó là tình đầu rồi quên cô ta đi.

Chia tay rồi mà sợ gì?

– Lằng nhằng quá.

Người đến sau lại là người yêu trước à?

– Đến thứ mấy không quan trọng.

Quan trọng lại ai đến cuối cùng.

– ...

Cảm ơn bạn nha.

– Không có chi.

– Tên Sophia Softley nghe hay đấy.

Ngược hẳn với Lavilia Crusher.

– Bai bai nha.

– À.

Tên tôi là James Jimmy Jacoby.

Gọi Jim cho gọn.

– Ok Jim.

Sau nhớ đến đây chơi nha.

– Ok.

Jim ngồi đó, ngẩng lên nhìn bầu trời:

– Hự aaa.

Sorry Lavilia nhá.

Cậu ngồi đó hóng gió thêm một lúc.

Rồi Dan quay trở lại, Jim đứng dậy cùng bạn thân đi vòng quanh hồ lần nữa:

– Vẫn ok chứ?

Dan: Vẫn ok.

Jim: Ok let's skedaddle!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
97


Đoạn đường tiếp theo họ thấy khá yên bình, Jim hỏi:

– Dan ê mày định thi trường gì?

Dan: Tao đi Solaria du học.

Jim: Damnnn!

Khét.

Học tiếng Solarian đi xong dạy tao.

Dan: Mày còn giỏi học tiếng hơn tao ạ, tao dạy mày kiểu gì?

Jim: Tao giỏi viết chứ có giỏi nói méo đâu?

Biết viết chữ Hanzi, Kanji, Hira, Kata nhưng có biết ngữ pháp với nói méo đâu?

Dan: Tao cũng méo giỏi.

Học mãi vẫn ngu đây.

Jim: Quan trọng là phải có người để nói chuyện.

Toàn người Lavilian với nhau thì nói ngoại ngữ làm gì đúng không?

Dan: !!!

Đúng.

Ê nhìn kìa, Người Cá kìa!

Jim ngoảnh theo: ...

Họ rón rén đến nấp sau bụi cây, thấy một nữ Người Cá 17 tuổi tóc đen, hai bên má có các khe mang, trên đầu có 2 vây nhỏ, cô mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, đi giày màu lam dây trắng đang lúi húi nhặt các chai nhựa bỏ vào thùng rác.

Jim nói nhỏ: Ê cũng xinh đấy nhờ?

Dan: Con Vẹt đâu?

Đây là người nào, thứ mấy rồi?

Giờ không có nó sao biết ai là ai?

Jim: Từ từ để tôi suy nghĩ, suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ.

Nãy tôi gặp một Tiên Cá tên Sophia là The Sophia rồi nè.

Vậy bạn nữ kia sẽ là The Caregiver?

Chắc thế.

Dù chưa cả biết tên.

Dan: Ra hỏi.

Ông Harrison bảo là mày sẽ gặp, chứ không phải là nhìn từ xa.

Jim: Tao mệt quá rồi.

Hằng ngày ta gặp biết bao nhiêu người, có người để lại cuộc nói chuyện tốt, có người thì thành bạn thân.

Có phải nhiệm vụ hay phước nghiệp gì đâu mà sao cứ phải cố để gặp càng nhiều người càng tốt?

Dan: Tao tưởng ban đầu mày đi leo núi vì muốn gặp Người Cá?

Jim: Ờ ha.

Giờ gặp được rồi tao lại không muốn nói chuyện nữa.

Thôi đi về đi.

Dan: Ơ?

The Hero chắc cũng chẳng cần tìm nữa à?

Jim: Kệ mẻ nó!

Tao là The Poet chứ cần gì làm anh hùng?

Có một vụ lớp tao nhá, hôm đấy tao đi sớm trực nhật, thấy Patrick giấu giày của Martin treo lên biển trước cửa lớp.

Đến lúc thầy Phó Đốc xuống lớp tao mắng và hỏi ai làm, tự nhiên Patrick ngu vãi nói câu gì cãi vặn lại thầy ạ.

Thầy bảo nó: "Anh câm cái miệng anh lại đi!".

Martin lấy lại được giày, Patrick bị thầy mắng vì cãi ngu không phải vì tội treo giày bạn lên biển lớp.

Tao mà là anh hùng quân tử chả nhẽ tao lại đứng dậy chỉ điểm Patrick để nó bị phạt.

Không phải việc của tao.

Dan: Những vụ của mày toàn là công lý tự đến, nếu nó không đến mày có ra tay không?

Jim: Trong tầm có thể.

Đầy người tốt, nhưng không có sức mạnh thì làm kiểu méo gì?

Con Vẹt từ đâu quay lại đậu lên đầu Jim, hét lớn:

– Hello Hero!

Jim: Cái lựu!

Á nó mổ.

Đau con điên này.

Jim ngã ra khỏi bụi cây làm cô gái Người Cá quay lại nhìn cậu.

Dan cũng đi ra khỏi bụi và cô nhìn sang Dan.

Ba người sáu mắt nhìn nhau, Jim gãi đầu làm con Vẹt bay lên:

– À... hờ hờ hờ.

Hello The Caregiver.

The Caregiver: Bạn gặp Harry "Wise" Oldman rồi à?

Tôi tên là Angela Fish.

Cứ gọi Angela.

Con Vẹt bay đến đậu trên đầu Angela:

– Xong rồi đấy.

Xong rồi đấy.

Fish Girl

Jim: Moẹ cái con Vẹt này!

Làm ta bị lộ.

À.

Angela à, tôi là James, nhưng gọi Jim thôi.

À... tôi chỉ muốn hỏi là Fishmen ăn những gì?

Dan đứng đằng sau: Hỏi cái gì đấy cu ơi?

Jim: Tao cũng không biết.

Tự nhiên nó loé lên câu đấy muốn hỏi.

Angela: Người Cá ăn cây cỏ, rau củ trên bờ với rong rêu, thuỷ tảo, thực vật thuỷ sinh...

ăn động vật nhuyễn thể, ăn trứng gia cầm trên cạn thôi.

Jim: Ok.

Thật sự bây giờ tôi không biết phải nói gì cả.

Để tôi nhặt rác cùng bạn được không?

Angela: Được.

Người ta đến đây du lịch xong vứt rác thế này đây.

Chả ai nhặt làm tôi lại phải nhặt.

Dan: Tôi nhặt với.

Jim: Ê ta có một thắc mắc, kiểu hơi mơ hồ.

Nhiều cặp nói là hẹn hò, nhiều cặp đã là người yêu, nhưng đi chơi thì cặp hẹn hò nắm tay ôm hôn, còn cặp người yêu thì thế quái nào không nắm tay, không âu yếm, không gì cả, xa cách lạnh nhạt nhìn chẳng giống người yêu tí nào luôn.

Thế hẹn hò với người yêu khác gì nhau?

Dan: Hỏi Angela.

Angela: Jim chưa có người yêu bao giờ à?

Jim: Chưa.

Vẫn trẻ con nên không yêu được.

Giải ngố cho chú bé đần đi.

Angela: Hẹn hò là khi hai người gặp nhau để tìm hiểu tình cảm.

Người yêu là bước vào mối quan hệ, kiểu có cam kết á, không được thả thính người khác nữa kẻo bị ghen.

Jim: À.

Sao có người có người yêu rồi mà vẫn thả thính người khác là thế nào nhờ?

Dan: Thích lập dàn harem.

Jim: Tư tưởng hậu cung à.

Chịu ồi.

Tưởng họ phải bỏ công sức ra để có được người yêu thì phải quý người ta chứ.

Angela: Đạt được rồi nên mới chán đấy.

Jim: Sợ quá, không biết khi có rồi mình có chán không nhờ?

Angela: Jim có người thương rồi à?

Jim: Ừm.

Tên người đó là Elle Mulberry, cu-te lắm, mỗi tội hay vày, toàn canh đúng lúc tôi cần tập trung để lảm nhảm lải nhải quanh tai thôi.

Angela: Mới ở mức ba thế khi nào định tiến thêm?

Jim: Không biết.

Chưa chắc lúc nào nhưng chắc chắn sẽ đến.

Angela: Tôi có một ông bạn crush một cô quỷ nhưng không dám nói vì nhát, đẹp trai, có tài nhưng không dám nói thì cũng mất.

Bà quỷ kia có người khác.

Cuối cùng giờ ông đấy cũng có người yêu mới rồi.

Jim: Oh shiet.

Dan: Bạn Angela là Người Cá thế ổng yêu ai, ý là loài nào?

Jim: Đúng rồi, cu Dan hỏi đúng câu tao định hỏi.

Mãi là anh em!

Chàng Fish Boy đấy yêu ai?

Angela: Một Mermaid.

Jim: Ok.

May quá.

Tưởng lại yêu quỷ nữa.

Bờ hồ đã được dọn sạch rác.

Nhặt xong, Dan và Jim chào tạm biệt Angela Fish rồi xuống núi về nhà.

Tối hôm đó, Jim nhắn tin với Elle Mulberry:

– Elle elle chan~, hôm nay thứ Sáu nên giờ là chuyên mục Friday Night.

Nghe thử bài "Pasilyo" đi.

Tớ sẽ gửi một bài thơ nha.

Elle: Ok..

Jim đọc tin nhắn liền nghĩ: "Ơ!

Sao lại lạnh nhạt thế nhờ?

Nhưng giờ mình cũng chẳng thể làm gì vì hết hè Elle mới quay lại."

Jim gửi bài thơ:

"Dạo này khôn ứng khẩu thành thơ

Có lẽ phai mơ đã nhạt mờ

Cảnh cằn hứng cạn không gian nhớ

Tâm trí giờ đem để đó trơ."

Elle: Hay.

Cậu nhắn: Sao hôm nay cụt ngủn vậy?

Elle có muộn phiền gì à?

Elle: Không.

Bà tớ đang nằm viện nhưng khoẻ hơn rồi.

Đang trông bà nên không thể nhắn dài thôi.

Jim: Bà khoẻ hơn rồi à?

Elle: Ừm.

Bà tớ khen thơ Jim hay đấy.

Jim: Ựa, ngại vờ lờ.

Biết thế nãy làm bài khác.

Kiểu dạo này không có hứng làm thơ ấy.

Cậu đặt điện thoại xuống, tự nhủ:

– Hay là không có Elle mình không muốn làm nhờ?

Elle: Chắc do thiếu The Muse đấy.

Jim: Elle có muốn làm The Muse của tớ không?

Elle: Được chứ.

Giờ thì gửi sang đây bài thơ đáng lẽ phải làm đi.

He he.

Jim gửi bài hai:

"Có những ngày mây quên mất trôi

Lúc đứng yên thôi lúc lại ngồi

Mây nào biết đến mây đang vội

Mây khóc rồi mây phản sáng thôi."

Elle: Jim...

Jim: Sao???

Elle: À không.

Tớ chỉ muốn gọi tên Jim thôi.

Jim: 🙂))) Tớ hiểu rồi.

Elle: Jim có nhớ tớ không?

Jim: Có.

Lúc nào cũng nhớ.

Elle: Điêu.

Làm sao thấy được?

Jim: Đúng Elle là nàng thơ mà, có rồi chờ tí.

Cậu gửi bài ba:

"Làm sao thấy được nỗi nhớ nhung?

Nỗi nhớ bừng lên lửa bập bùng

Lửa tình trong sáng không ghi bóng

Hơi nhớ còn đây đủ ấm không?"

Elle: Ấm rồi.

Bye Jim nha để tớ chăm bà.

Jim: Thôi không còn gì nữa Elle nghỉ đi.

Bye.

Những ngày nghỉ hè ở nhà, James làm việc nhà trong khi nghe nhạc ngoại, nhưng không giây nào não tha cho cậu đến mức cậu phải tự tách đôi bản ngã để nói chuyện với hồn mình trong đầu:

– Elle...

Elle chan.

– Mày thôi đừng có nghĩ đến người ta nữa được không?

Rồi người ta sẽ về mà việc gì phải bám dính thế?

– Bám dính méo đâu cu?

Chỉ là tao thích gọi tên Elle thôi, nếu Elle ở đây tao cũng chỉ muốn gọi tên Elle mà không cần phải nói gì cả, chỉ muốn gọi thôi.

– Đồ khùng.

– Mày nhớ cô Văn từng giảng không?

– Nhớ nhưng mà nhớ gì?

– Cô Minamoto bảo mấy ai bình thường khi yêu.

Khùng tí thì đã làm sao?

– Nghĩ nhiều thế liệu người ta có nhớ đến mày không?

– Elle đang có việc bận.

Moẹ mày!

Phải biết cái gì là ưu tiên chứ nhớ tao lúc này để làm quái quần què gì?

– Tóm lại đừng nhớ đến Elle nữa!

– Nhưng mày có công nhận là Elle rất "đáng Elle" không?

– "Đáng eo", à có đáng yêu.

– Có mắt nhìn đấy.

– Thì tao là mày mà.

– Dẹp đi.

Quay lại đây.

Cậu tỉnh lại, đến tivi bật bài "Smiley o Sagashite" rồi cầm cây lau nhà lau phòng khách, vừa lau vừa "khiêu vũ" với nó.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
98 Elle


Vào năm học mới, Elle xin rời 12C để vào lớp 12D học toán cùng James.

Ngày nhận lớp cô chọn ngồi cạnh James nhưng bị cô chủ nhiệm chuyển lên ngồi phía trước cậu, Ichiko ngồi sang bên cạnh ngay trước Victor.

Một hôm, giáo viên Ngoại Ngữ nghỉ nên có một cô giáo đến dạy thay, nhưng cô này rất khó tính.

James quan sát nhận thấy nét hung ác hiện rõ trên khuôn mặt cô, mắt cô rất sắc khiến cậu thấy ớn lạnh.

Cô dạy thay: Tất cả lớp lấy vở ra ghi lại lý thuyết trong sách giáo khoa và làm hai bài trang 22, 23 cuối giờ tôi sẽ gọi ngẫu nhiên lên đây kiểm tra.

Elle quay xuống hỏi James: Jim, tớ quên mang sách vở rồi sao giờ?

Jim: Đây dùng sách tớ đi.

Elle: Còn vở?

Jim: Đây.

Elle: Thế Jim thì sao?

Jim: Đưa vở kia của Elle đây.

Elle đưa quyển nháp của mình cho cậu:

– Mấy bài này làm kiểu gì?

Jim: Cái này là viết lại theo thì tương lai hoàn thành.

Kiểu, đến tháng 6/2024 thì tôi đã tốt nghiệp, đây viết như này.

Cậu viết ra sách giáo khoa Ngoại Ngữ của mình rồi Elle nhìn chép lại vào vở.

Elle vẫn sợ:

– Nhưng nhỡ cô gọi lên thấy tên Jim ở bìa thì sao?

Jim: Gạch tên tớ đi, bôi đen kín vào rồi ghi tên Elle Mulberry ở chỗ khác.

Elle: Sao làm thế được?

Jim: Từ từ, suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ.

Cậu quay sang hỏi Victor:

– Vic ê, ông có nhãn vở không?

Victor: Không.

Chắc Zendy có.

Jim: Lớp Phó có nhãn vở không?

Lớp Phó: Có.

Jim: Cho ta xin một cái được ko?

Lớp Phó: Đây.

Elle: Cảm ơn Sandy nha.

Victor: Zendy mà?

Elle: À nhầm, Zendy.

Tại sinh đôi lại tưởng là bà chị Sandy.

Zendy: Nếu gặp chị tao có nhầm thành tên tao không?

Elle: Không.

Tao gặp Sandy nhiều hơn mà.

Jim: Còn ta thì có.

Nếu gặp lớp phó lớp 12C chắc ta vẫn tưởng là Lớp Phó mất.

Zendy: Giống nhau thế à?

Jim: Sinh đôi cùng trứng lại hỏi giống nhau à chịu ồi.

Elle: Jim ơi dán nhãn vở đến lúc bóc ra bị nó bị rách mất bìa đấy.

Jim: Đây làm như này.

Đưa tớ làm luôn cho.

Dán vào quần trước rồi mới dán vào bìa vở.

Khi bóc ra sẽ không quá dính, không bị rách.

Elle: Ok.

Cuối cùng, buổi học kết thúc, cô dạy thêm kiểm tra vở của Patrick, Claudia, A Fú, Alba Snow và Lớp Trưởng.

Elle thở phào nhẹ nhõm, nhìn Jim đắm đuối:

– Cảm ơn Jim nha!

Jim: Thật may.

Moá ngồi trong giờ run cầm cập.

Sợ vã ò.

Elle bóc nhãn vở ra:

– A!

Không dính thật này.

Sao Jim biết đấy?

Jim: Xem tivi.

Mấy tay hoạ sĩ dán băng dính vào quần trước khi dán giấy lên khung tranh.

Elle: Tớ cũng biết 1 mẹo đấy.

Victor: Đừng có mẹo "mày bé" nhá.

Jim: Mẹo gì Elle?

Elle: Nếu tẩy bị nhọ, bám chì thì tẩy trước vào quần rồi tẩy lên giấy sẽ không bị lem.

Jim: Nghe ok á.

Một lúc sau, Elle quay xuống nhìn Jim:

– Jim!

Jim: Hở?

Elle: Không.

Jim: Ơ cái con này?

Elle: He he hè hè.

Jim: Ơ!?

Jim: Elle?

Elle quay lại: ???

Jim: Quay lên!

Elle: Thế gọi người ta quay xuống làm gì?

Jim: Trả thù vụ vừa nãy.

Elle: He he hè hè.

Jim: Đúng là cái đồ...

Elle: Cái đồ làm sao?

Jim: Quay lên.

Elle dùng ngón trỏ phải chạm xuống mặt bàn Jim rồi kêu:

– I i i i...

Jim: Cái gì đấy?

Nói thì chả nói gì mà cười cứ toe toét thế?

Elle: Không.

Rồi cô quay lên.

Chiều thứ Ba, ngày 05/12/2023, tan học Jim và Elle đi chơi ở quán Kafkafei thì gặp Emporio và Akota đã ngồi sẵn ở một bàn khác.

Akota: A!

Elle đến đây ngồi luôn đi.

Elle và Jim ngồi cạnh nhau, đối diện là Akota và Emporio.

James: Emporio sáng nay đi thi mệt không?

Đội Khảo Cổ thi được không?

Emporio: Thi học sinh giỏi á?

Tôi sai ngu 8 câu rồi.

Đội Sử làm cũng ổn.

Chị Chủ Quán đến đưa thực đơn, Elle chọn Trà Vải, Jim cũng chọn theo Elle.

Emporio: Tôi, đã chứng minh được Jimmy thích ai.

Jim: Ai?

Emporio: Elle.

Jim: Tôi muốn nghe luận cứ.

Elle cười, ngồi chống cằm xem kịch.

Emporio: Tôi đã thu thập được.

Bạn có một trí nhớ siêu phàm, ý thức được việc phân phối thông tin cho ai để giữ bí mật.

Giờ tôi sẽ kể lần lượt.

Jim: Oh shiet!

Emporio: Có lần bạn kể với bạn cùng bàn... tên là Victorio Armstrong à, là bạn crush Elle.

Jim: Sao ông biết vụ nà-

Emporio: Không quan trọng sao tôi lại biết.

Quan trọng là bạn nói như thế, Elle bị khó thuộc lời bài hát.

Jim: Victor kể cho ông à?

Moá phản bộ-

Emporio: Không.

Từ từ tôi kể nốt cho.

Sau đó bạn nói với Ichiko là crush một người nào đó khó thuộc lời bài hát, không nói tên.

Lúc bạn kể về Elle với Victor trong lớp, Ichiko ở trong lớp đã nghe thấy nhưng không biết Elle là ai.

Tôi đã hỏi bà đấy thay vì Victor.

Tôi còn thấy bạn ngồi trong lớp hay vuốt tóc Elle từ phía sau nữa.

Jim: How?

Sao lại biết?

Emporio: À cái vụ thấy này thì tôi nhìn qua cửa sổ, đi qua hành lang là thấy mà.

Bạn thích Elle đúng không?

Jim nhìn Emporio, Akota rồi nhìn vào mắt Elle, thở dốc, tay run bần bật, nói ấp a ấp úng:

– Đúng... tôi... tôi a... tôi có thích Elle.

Elle vén tóc ra sau tai, mắt nhìn xuống đất, mặt ửng hồng cười nhẹ, cô nghĩ thầm:

"Jim... cuối cùng cậu cũng nói ra rồi.

Tim tớ đập mạnh quá...

Nhưng cậu chỉ nói 'thích' thôi, không phải 'yêu'... tớ phải trả lời gì đây?"

Tim Jim đập thật mạnh, rồi cậu cũng buông xuôi, cậu nghĩ thầm: "Mình đã nói rồi, mình nói mất rồi.

Liệu rằng Elle có từ không?

Nếu không được thì sao?

Nhưng... hờ!

Dạo này mình can đảm hơn trước rồi.

Thật kì lạ, sao nãy lo lắm mà giờ nói ra rồi thấy cũng bình thường nhở?

Giờ thì mình hết đường lui rồi."

Elle quay người đi, đung đưa nhõng nhẽo: Chỉ thích không thôi à?

Jim: Elle...

Elle chan, hẹn hò với tớ... nha.

Elle ngẩng lên nhìn Jim, rồi gật đầu: Ưm.

Jim mỉm cười, mạnh đến mức lộ rõ rền rệt hai má lúm đồng tiền, chưa bao giờ Jim cười như thế.

Rồi cậu ngoảnh lại nhìn Emporio:

– Giờ tới lượt tôi.

Ông thích Akota đúng không?

Emporio: Bạn định chứng minh kiểu gì?

Jim: Ông có dám nói mình không thích Ako không?

Nói đi.

Emporio: Tôi a... tôi, tôi cũng thích Akota.

Bọn tôi biết từ trước rồi.

Được chưa?

Jim: Nói thế chịu ồi.

Akota: Ê tao lại hóng được chuyện này hay lắm.

Để tao kể ha!

Jim: Ok chị.

Cậu mon men ngón tay bước từng bước đến tay Elle đang đặt dưới ghế.

Elle mỉm cười, để yên cho Jim chạm.

Tim Jim đập rộn ràng, cậu nắm tay Elle.

Jim và Elle nắm tay nhau dưới gầm bàn, ngồi nghe Akota lảm nhảm.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
99 Kyu juu kyu


Một năm sau...

Jim đang loay hoay với ngành Công nghệ thông tin tại Đại học Công nghệ Centar (Centar University of Technology).

Còn Elle hiện tại đang học chuyên ngành Ngôn Ngữ Solarian ở Đại Học Công Nghiệp Centar, cô trọ ở khu phố Faraday và tranh thủ làm thêm ở quầy nước Yokohi (ヨコヒ) gần đó.

Một hôm có một anh chàng đến gọi một cốc cà phê mang đi.

Cậu ta thi thoảng đến nhưng vẫn có thói quen ngắm nhìn mọi thứ bên trong, thấy Elle đội một chiếc mũ ca lô màu trắng và đeo tạp dề màu cam đất.

Elle đưa cốc cà phê cho anh ta.

Anh ta đứng tựa vào tủ nhôm kính nhưng không uống cà phê.

Elle hỏi:

– Anh không uống à?

Anh chàng đó quay ra nhìn cô:

– À không, không phải anh gì đâu.

Mình chắc bằng tuổi bạn mà.

Elle: Bạn bao nhiêu tuổi?

À bạn tên gì?

Anh chàng đó: Mình tên Rex, vừa qua sinh nhật nên 18 tuổi.

Elle: À bằng tuổi.

Sao gọi cà phê mà không uống?

Rex: Đang đợi người yêu.

Người yêu mình hay mua đồ ở đây.

Elle: Khách quen à?

Tên bạn ấy là gì?

Rex: Karo.

Lúc nào cũng gọi một cốc Pepsi chanh.

Elle: À nhớ rồi.

Đừng đợi ở đây, phải tự đi tìm tận nơi mà giải thích chứ.

Rex: Karo sẽ đến đây mua nữa mà, sẽ có duyên gặp.

Elle: Duyên không phải do trời định đâu, phải tạo ra duyên ệ.

Đi tìm người ta đi.

Rex: Duyên là do mình định à.

Nhỡ người ta tránh mặt mình thì sao?

Elle: Vẫn phải đi tìm chứ.

Nếu tránh mặt thì còn biết là chia tay.

Nếu họ còn yêu, đang đợi bạn đến hón thì cơ hội đấy.

Rex: Ok.

Cảm ơn bạn nha.

Bạn tên gì ấy?

Elle: Elle.

Rex rời đi.

Elle bật nhạc bài "Welcome to Fantasy Land" ở chiếc loa mini của quán rồi lấy cây lau sàn vừa lau vừa nhảy nhót.

Cô lau giật lùi từng viên gạch, rồi lấy giẻ lau mặt tủ nhôm kính, lau máy pha cà phê, lau bàn inox, lau tủ lạnh:

– Sao bụi thế nhờ?

Bà chủ quán Yokohi tên Ishida Akiko (石田 昭子) ở trong bếp nói vọng ra:

– Bật nhạc nhỏ thôi Eru ơi?

Elle: Vânggg!

Elle vặn cái núm trên loa cho tiếng nhỏ lại rồi tiếp tục nhún nhảy, lắc lư đầu trong khi lau bàn ghế.

Lau gần xong thì cô thấy ngoài cửa có một nhóm bạn trẻ đi vào làm cô phải thốt lên:

– Ôi mẹ ơi đến cùng lúc à?

Một cô gái sành sỏi nhất đám đến trước:

– Bạn ơi cho mình gọi món.

Bọn mình đi theo nhóm ngồi cùng một bàn ạ.

Elle nghe vậy thấy bớt mệt hơn:

– Mời các bạn chọn đồ ạ.

Họ chọn xong, Elle hỏi thêm:

– Các bạn có gọi kèm đồ ăn gì không ạ?

Một cô gái đang lướt điện thoại nói:

– Hướng dương đi.

Trong lúc Elle đang tất bật pha chế, nhóm bạn 7 người kia ngồi chơi bài Uno.

Một lúc sau Elle mang nước và hướng dương ra cho họ.

Cô lại quay vào lấy giẻ lau vòi, bàn, giặt giẻ lau rồi lau lại sàn chỗ pha chế.

Vì giọng nhóm kia quá to nên Elle vô tình nghe được tên và câu chuyện của bọn họ.

Cô gái sành sỏi tên Hilda, người lướt điện thoại tên Victoria, người luôn chơi thua tên Olna.

Một anh chàng trông rất giống người yêu cô được họ gọi là Jimmy nhưng anh ta đang học khoa Báo Chí tại Học viện Báo Chí Lavilia nên Elle biết chỉ là người giống người.

Anh chàng ngồi cạnh Jimmy tên Elio.

Rồi đến những người khác tên Avary, Bijou, Faye...

Elle ngồi nghỉ ở ghế, lôi điện thoại ra xem giờ, thấy tin nhắn của mẹ:

– Hết tiền chưa, có cần mẹ chuyển cho không?

Elle nhắn lại: Con còn, vẫn chưa cần mẹ ạ.

Vài giây sau Elle thấy bố đã chuyển tiền vào tài khoản cô.

Elle nhắn cho mẹ:

– Con đã bảo chưa cần mà.

Mẹ Elle: Mầy nhắn quá chậm, bố mầy chuyển xong rồi.

Elle: Thế con xin.

Thôi con đang bận, nhắn mẹ sau ạ.

Anh chàng Jimmy kia đi ra hỏi Elle với xấp bài trên tay:

– Bạn ơi nhà vệ sinh ở đâu ạ?

Elle: Bạn đi thẳng vào bên trong kia, tay phải ạ.

Jimmy: Cảm ơn ạ.

Elle nghĩ thầm: Mắc gì cầm bài theo trời?

Một lúc sau Jimmy đi ra, Elle thấy xấp bài đã nằm trong túi áo sơ mi trước ngực cậu ta.

Jimmy đang đi thì ngừng lại, nhìn xuống thấy quần bị bẩn, cậu ta cúi rạp xuống chùi làm các lá bài rơi ra hết.

Elle thấy có mấy quân bài Draw two và Skip.

Cô chưa kịp lao đến nhặt giúp thì Jimmy đã đứng thẳng dậy và mấy lá bài tự bay lên nằm gọn trong tay phải cậu.

Elle trố mắt nhìn.

Jimmy nhìn cô rồi chỉ nói:

– Magic!

Elle nheo mắt, lẩm bẩm: Maji da ka?

Jimmy vẫn nghe thấy, đáp: Majikku desu!

Elle: Bạn tên là Jimmy à?

Jimmy: Ừm.

Elle: Bạn trông rất giống một người mình quen.

Bạn quê ở đâu đấy?

Jimmy: Tớ quê ở Kalamana.

Ở lớp còn lấy tên làng để phân biệt, thế là thêm tên Jimmy Lumeton.

Elle: À.

Người miền nam à.

Jimmy của mình miền bắc, nếu làm như bạn sẽ là Jimmy Carvewood.

Jimmy Lumeton: Mong là có duyên gặp.

Elle: Ừm.

Hội Jimmy ngồi chơi Uno thêm một lúc rồi về.

Elle lại đến mở loa, bật lại bài Welcome to Fantasy Land rồi lau dọn bàn ghế hội Jimmy vừa ngồi.

Đang dọn dở dang thì có một anh chàng tên Andy Cook đến quán đứng ở ngoài tủ kính nhôm gọi:

– Chị gái ở cho em gọi món nào!

Elle bỏ việc chạy ra chào:

– Chào anh ạ, anh muốn gọi đồ uống gì ạ?

Andy Cook: Anh à?

Ừ chào em.

Ở đây có những món gì?

Có loại nào nhanh nhanh không?

Elle: Có ạ.

Có loại cà phê mang đi siêu nhanh ạ.

Anh có lấy không?

Andy Cook: Có.

Lấy cho anh loại mang đi mà siêu nhanh ấy nhá.

Nhanh vào.

Elle: Đây của anh đấy ạ.

Andy Cook: Anh gửi tiền.

Elle: Em xin ạ.

Andy bước vào quán.

Elle nhìn theo: "Ủa?"

Andy Cook: Anh lại muốn ngồi rồi.

Elle: Vâng ạ. (Cô nghĩ thầm) Thế ông phải vội vậy làm gì?

Andy: À.

Thật ra tớ bằng tuổi cậu đấy.

Elle: Dạ không sao ạ.

Anh xưng thế nào cũng được ạ. (nghĩ thầm) Ta biết lâu rồi.

Andy: Ok em.

Anh ngồi đây nhá?

Elle: Anh ngồi bàn khác đi ạ.

Bàn này vừa có khách cũ ngồi em chưa dọn xong.

Andy: Nhưng anh thích ngồi bàn này này!

Elle: Vậy để em dọn đã ạ.

Andy: Anh mỏi chân rồi muốn ngồi luôn.

Elle: Dạ vâng ạ. (nghĩ thầm) Không thích ngồi bàn sạch à?

Mà thôi kệ, cầm tiền rồi.

Andy nhìn quán: Quán này ế nhờ?

Chả có ma nào.

Elle: Dạ vừa có khách ra thì anh vào ạ.

Andy: Ừm.

Thế là tốt đấy?

Elle nhìn Andy: ??? (nghĩ thầm) Có duyên ghê.

Ông là con ma đang ám quán thì có ấy.

Andy: Cà phê ngon đấy.

Sau này anh lại đến làm khách quen.

Elle: Vâng, mời anh ghé ủng hộ quán ạ. (nghĩ thầm) Trời ơi cứu tui.

Sau đó Andy rời đi.

Elle lấy máy lửa bật rồi hơ vội quanh người:

– Trời ơi cái vía ông này hãm quá!

Rồi cô quay lại cầm giẻ lau bàn inox trong khi nghe bài "Shyness Boy".
 
Back
Top Dưới