Khác Jimmy Carvewood và Những Ngày Thơ Thẩn

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
163,629
0
0
398167206-256-k125886.jpg

Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Tác giả: Detective-Boy
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kệ cái ảnh đi, nhét giữ chỗ thôi.

Các câu chuyện độc lập, có thể đọc riêng.

Ko phải drama trăm chap đâu lười vl.

1.

Jimmy Hollow và Định Mệnh Lưỡng Cực.

2.

Jimmy Cardfield và Chiến Đội Khẩn Cấp.

3.

Jimmy Lumeton và Kì Thi Phép Thuật.

4.

Jimmy Carvewood và Những Ngày Thơ Thẩn
(dự kiến) Còn nghĩ ra tên là còn chuyện
5.

Jimmy Tillingfair và Kị Sĩ Mặt Nạ

đây là 1 thế giới hư cấu rộng lớn vs nhiều nước: Lavilia, Hanzil, Solaria, Karilia, Taigaly, Hexaral, Amburgar, Orangedia, Vitalia, Tomadi,...



ảo-tưởng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • NT(2565)_Ta dựa vào kiểm rác rưởi thành luyện đan...
  • PART 24【ách địch 】【 PhaiDei 】 AO3 Đại lục văn Tập hợp
  • P1-Chọc Vào Hào Môn :Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con -Cận Niên
  • [Chaelice] Nhân Vật Phụ
  • [BL/Full] Mục sư và lưu manh
  • [PN] KTKĐTCCTCCCPS (Trình Bằng x Giang Vân Gian)
  • Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    SEASON 1: Eastside


    Nhiều năm trước ở miền đông nước Cộng hòa Lavilia, một người đàn ông 30 tuổi sinh được một người con trai đặt tên là Jacob.

    Là con thứ 3 trong số 5 người con, Jacob Jacoby thuở thiếu thời có một cuộc sống khổ cực, đường đời không mấy suôn sẻ.

    Sau này lớn lên, anh ta cưới một cô gái có số phận truân chuyên.

    Suốt cuộc đời trường thọ của mình anh chỉ có thể sống một cuộc sống bình thường mà thôi.

    Duy có người chồng là ý thức được số mệnh của mình, còn vợ anh thì không biết.

    Lá số tử vi của anh chồng báo rõ ràng rằng: ''Năm 30 tuổi sẽ sinh được một đứa con trai, đứa bé sinh vào năm này sẽ rất tốt và sau này sẽ rất khá''.

    Năm 30 tuổi, Jacob quả thực sinh được một đứa con trai.

    Nhưng vào thời khắc cậu bé được sinh ra, giữa một chùm sao tốt, một vì sao rất xấu đã chiếu mệnh cậu.

    Cậu cũng là người con giữa giống như bố, là anh thứ 2 trong 3 anh em.

    Sau khi cậu bé sinh ra, bố cậu ngồi uống chè, thưa chuyện với ông trẻ:

    "Thằng bé này nhà cháu nó lại sinh vào cái giờ đấy, giờ đấy là giờ rất độc.

    Phải sống qua 13 tuổi thì mới tạm ổn được, nhưng vẫn chưa biết chắc được điều gì."

    Ban đầu, bố là người đặt tên cho cậu bé.

    Nhưng ngày bé cậu liên tục bị ốm, ho rất nặng, mẹ cậu nghĩ rằng có lẽ cái tên kia đã mạo phạm thần linh nên con mới hay bị quấy khóc như vậy.

    Cuối cùng mẹ cậu lên Văn Phòng Quận đổi một cái tên khác: ''Đặt tên là James đi ạ''.

    Cán bộ hộ tịch hỏi: "James Jacoby.

    Có đặt tên lót không ?''

    Mẹ Jacoby: "Có.

    Nhưng em chả biết đệm gì".

    Cán bộ hộ tịch: "Anh nó là John Johnny Jacoby.

    Vậy đặt tên nó là James Jimmy Jacoby đi".

    Mẹ Jacoby: "Vâng.

    James Jimmy Jacoby."

    Tuy vậy, cái tên cũ thi thoảng vẫn được bố gọi cậu khi ở nhà.

    Những năm đầu khi James 1-2 tuổi, cậu rất hay ốm vặt, thậm chí có cơn trở nặng, ho sặc sụa, tưởng chừng James sẽ không qua khỏi dù đã được đổi tên.

    Bố mẹ đưa cậu đến phòng khám của một vị y sĩ nọ, James mới khỏi bệnh.

    Năm 3 tuổi, nhà đang xây, cầu thang xoắn ốc chưa lắp lan can, James không may bị ngã xuống đất toạc đầu phải đi bệnh viện khâu lại, phía trên lông mày phải của James vẫn còn một vết nhăn khi cậu trố mắt, đó là vết tích của tai nạn đó.

    Năm 4 tuổi, James nhìn nhầm người nên đuổi theo bố sang bên kia đường và bị xe tay ga cán vào chân, bố lại đưa cậu đi viện, hóa ra ông không hề sang đường mà đứng sau lưng James.

    Từ năm này, anh trai John đã dạy James học bảng chữ cái.

    Năm 5 tuổi, ông nội Jacoby mất, nhà có tang, người lớn dặn trẻ con hãy đi đâu đó chơi đã rồi hẵng về nhà, James rửa chân ở bờ ao bị tai nạn đuối nước, cậu nói có cái gì đó kéo chân xuống mà cậu không thể rút lên.

    Cũng trong năm này, James biết đọc, cậu đã đọc các sách giáo khoa ngữ văn lớp 2, 3, 4, 5 của anh trai.

    Năm 6 tuổi, James mắc bệnh sỏi Amidan, bố lại đưa cậu đi viện.

    Y sĩ nhét bông vào miệng và dặn James không được nói, nhưng ngày bé cậu là đứa trẻ nói nhiều, nên khi lấy ra cục bông vẫn đỏ đọc.

    Năm 7 tuổi, James đi xe đạp đến trường, cậu đi ngang qua một người bạn nhưng người đó tưởng sắp bị đâm nên đẩy xe làm James bị ngã gãy tay, bố phải đưa cậu đi bó bột thạch cao, làm cậu đau mất mấy tuần.

    Trong lúc gãy tay, một buổi trưa nọ khi cả nhà đi ngủ, James xem ti vi, một chương trình dạy về sức khỏe cậu hay xem nói về cách để nhớ lâu.

    Nhưng Jame khi này tay phải đang bó bột, không thể làm được, cậu thề với lòng rằng khi tháo bột sẽ thực hành bí quyết đó, và còn thực hành trong những năm sau đó nữa, nhờ vậy mà James có một trí nhớ khác hẳn mọi người.

    Năm 8 tuổi, James bị bệnh thủy đậu, bố bôi thuốc xanh methylen khắp người cậu.

    Bọn trẻ trong xóm đi qua nhà thấy James trần truồng còn cười nhạo cậu.

    Năm 9 tuổi, cậu mới bắt đầu làm thân với cô gái đã gặp từ 4 tuổi.

    Cuối năm học, cô nói sang năm sẽ không học ở đây nữa mà theo gia đình chuyển đi xa.

    Bố James tiết lộ cô bé đó thực ra là chị họ trong phạm vi ba đời của James, ngăn chặn mọi suy nghĩ yêu đương vớ vẩn của cậu.

    Năm 10 tuổi, James làm quen với ba người bạn, hợp thành Bộ Tứ Siêu Quậy, nhưng họ lại bị cô giáo chủ nhiệm vùi dập, phạt họ trực nhật rất nhiều và nặng.

    Tuy vậy cậu vẫn thấy năm lớp 5 học khá vui.

    Năm 11 tuổi, cô chủ nhiệm mời cậu là người đầu tiên giới thiệu trước lớp, James Jimmy Jacoby đã nói dối cậu muốn làm thương nhân, thực lúc đó cậu không biết mình muốn làm nghề gì.

    Năm 12 tuổi, cậu làm quen với bạn cùng bàn Daniel Dujardin, từ đó trở nên thân thiết.

    Sau đó James nhận ra hóa ra họ đã gặp nhau từ lúc 4 tuổi rồi.

    Cậu cho Dan xem những game mình làm, rủ Dan thiết kế nhân vật và màn chơi cho game của mình vì nhận thấy tài năng vẽ đẹp của bạn.

    Năm 13 tuổi, James ngồi bàn cuối với Maurice Morrison.

    Jame gọi cậu ta là Morris và cũng rủ cậu tham gia vào thiết kế vài màn chơi cho game của mình.

    Ngồi phía trước James là Moona Otava, người mà cả James, Dan, Morris đều coi là chị đại của nhóm bàn cuối.

    Morris đã nghe James kể chuyện cậu sinh vào giờ độc và phải sống qua 13 tuổi mới tạm ổn.

    Sinh nhật 13 tuổi của James rơi đúng vào cơn đại dịch viêm phổi nên mọi người phải ở nhà cách ly, trường học đóng cửa, chỉ có Morris là người nhắn tin chúc mừng cậu.

    Từ đó, mỗi năm James đều nhắn tin chúc mừng sinh nhật bạn.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    Jimmy Hollow và Định Mệnh Lưỡng Cực


    Một lần, thấy James ngủ há miệng, bố cậu nói rằng đó là tướng yểu mệnh.

    Anh cả John xem nhân tướng học cũng nói James tuy thông minh nhưng mà yểu mạng.

    Năm 14 tuổi, James học lớp 9A tại trường Cấp 2 Anpha, một hôm cậu tò mò xem tử vi của bố, rồi xem tử vi của mình, tra nghĩa của từ yểu mệnh nhưng cậu không dám tin.

    Lá số của ông Jacob Jacoby nói năm 45 tuổi, ông sẽ có con thi đỗ.

    Sang năm sau, Jim 15 tuổi, thi đỗ vào lớp 10 khi bố cậu tuổi 45.

    Nghỉ hè James làm game từ những ý tưởng đã tích lũy từ trong năm học, lúc đó cậu bận ôn thi nên không làm game được, số chap trong game đã lên đến 50.

    Năm 15 tuổi, James giơ tay xung phong vào đội tuyển Sử lớp 10.

    Vì John đi thi được giải Nhất tỉnh môn Sử nên cậu cũng muốn noi gương anh.

    Nhưng James bị loại vì điểm bài kiểm tra 15 phút điểm thấp hơn các bạn khác.

    Một bạn điểm cao được cô giáo chọn vào đội nhưng về sau cũng xin rời.

    James đoán bài kiểm tra đó có người gian lận nhưng không chứng minh được.

    Tóm lại năm lớp 10 của James ở trường Cấp 3 Anluck chỉ có chơi và nằm nhà xem ti vi, nên James chả có tí kiến thức học thuật gì cả, kiến thức vụn vặt xem từ ti vi thì có nhiều.

    Tàn dư của đại dịch viêm phổi khiến Jim không may bị dương tính và phải cách ly tại nhà mất 2 tuần.

    Họng nóng như thiêu như đốt, James tưởng sắp tàn, nằm nhắn với Morris: "Yo.

    Tao F0 rồi, không tức ngực, không liệt vị giác, khứu giác, mỗi nhức đầu thôi.

    Nếu có kiếp sau vẫn muốn làm Rival!".

    Từ đó, trí nhớ của James bị mắc chứng chọn lọc, cậu thi thoảng bị mù mặt và mù tên với một số người, nhất là bạn cấp 3, các bạn cấp 1, 2 thì James vẫn nhớ.

    Bài kiểm tra Toán cuối cùng, cậu và cô gái cùng bàn đều không nhớ số báo danh.

    James chẳng biết làm, ngồi không mãi cũng chán, xin ra ngoài đi vệ sinh, rồi nhớ ra đi xem số báo danh ở bảng tin.

    Mỗi số báo danh có 6 chữ số, James còn xem luôn cho cả bạn ngồi cạnh.

    Nhưng cậu không mang bút theo nên không thể ghi lại được, James đành phải tự nhớ dãy 12 chữ số đó đi từ ngoài sân vào đến phòng thi.

    Cậu viết số báo danh của bạn nữ xuống tờ nháp, ra hiệu cho đối phương biết, bạn đó cho cậu chép bài để đáp nghĩa.

    James nghĩ chỉ chép thêm vài câu để trên 5 điểm thôi, ai ngờ những câu cậu khoanh bừa trước đó cũng đúng, thế là James được 7 điểm toán, không bị loại khỏi lớp.

    James không hề biết rằng trí nhớ của mình vẫn nguyên vẹn, cái mù mặt đó là do cậu tự ảo tưởng ra mà thôi.

    Năm 16 tuổi, James vẫn được học ở lớp 11D.

    Một hôm, cô giáo Russian Dale nói: "Lớp mình có nhiều bạn tham gia đội tuyển Địa, tiếc là chẳng có ai vào đội Sử!"

    Cả lớp nhao nhao: Bạn James ạ!

    James, cô ơi ?

    James cũng giơ tay.

    Một bạn nữ nói: "Bạn ấy đọc hết Sử lớp 12 rồi cô ạ!"

    James giật mình: Uậy!

    Nhét chữ vào mồm người ta thế ?

    Cuối tiết học, cô Russian gọi James lên hỏi: "Em đã đọc trước sách 12 chưa ?"

    James: Em đọc được phân nửa rồi ạ.

    Cô Russian: Chiều nay đi học luôn nhé.

    Trưa về nhà, James lấy sách Sử 12 ra đọc đi đọc lại.

    Mẹ Waverly Jacoby hỏi: Thế là được vào đội tuyển rồi à ?

    James: Vâng ạ.

    Con nói dối để được vào ấy.

    Phét là đọc hết sách lớp 12 rồi nhưng đã có chữ nào đâu ?

    Nên giờ con phải đọc để biến từ dối thành thật nè.

    Chiều hôm đó, James đi học đội tuyển buổi đầu tiên, đẩy cửa phòng bước vào, ngại nên ngồi một mình một tổ, 4 bạn kia ngồi tổ ngoài.

    Họ đều là nữ hết, đang ngồi hướng mắt về cậu.

    Một bạn nữ đang đứng hỏi cô: "Cô ơi, cô lừa kiểu gì mà bạn tham gia đội tuyển mình đấy ?"

    Cô giáo cau mày, sau đó cô đi ra ngoài có việc, James ngồi hóng mấy người kia tán chuyện để xác định tên họ thay vì hỏi, nhưng cậu đoán trật lất, may mà họ không biết nên James không bị quê, đến cuối cùng cũng nhớ được đúng tên nhờ nghe cô Russian gọi tên từng người.

    Bạn nữ vừa đứng vừa nói vừa nãy tên là Quinn Fall, ban đầu James đoán ả tên là Lona.

    Một bạn nữ mắt nâu vui tính, hay tấu hài, tên Hazel Hall, James đoán đúng tên cô này.

    Bạn nữ thứ ba tên Lona Lisa Meyer, có giọng nói du dương nghe rất êm tai, James tưởng cô tên Lin.

    Bạn nữ cuối là Lynn Fanning, James ban đầu không nhìn thấy cô vì cô gần như không nói gì, nhưng cậu không thấy cô có ác khí.

    Các bạn đã ôn từ trước hè, còn James mới học từ trưa, chiều đã làm một đề 130 câu.

    James mới đầu chấm thấy sai rất nhiều, kết quả được 93/130 câu.

    Cô Russian nói với James như vậy là cũng được rồi.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    3


    Mọi buổi chiều được nghỉ đều phải học đội tuyển.

    Một hôm, đội tuyển Sử học tạm tại phòng trưng bày của trường, James ngắm thấy bao đồ lạ, nhưng lâu quá bị bụi bám đầy trắng xóa.

    Đang ngồi giải đề, Quinn nói chuyện với Cô Russian.

    Quinn: Cô ạ hôm trước em tìm được cái váy đỏ nhìn đẹp lắm, lung linh luôn.

    Nhưng mà em mặc không biết có đẹp không ?

    Hay lại xấu nữa.

    Hai bên nói qua nói lại mãi, James lẩm bẩm: Nhưng mà có đẹp đâu ?

    Quinn ngồi bên cạnh nên tất nhiên nghe thấy: Mẹ mày, tát cho phát bây giờ !

    James bất ngờ, sợ, không nói gì.

    Cô Russian cũng khựng lại, không nói gì.

    Từ đó James không dám chê bai gì Quinn nữa để bảo toàn mạng sống.

    Nhưng mà, Cô Russian lại rất hứng thú với sự xung khắc giữa họ, nên các bạn khác trong đội cũng a dua cùng Cô.

    Làm bao nhiêu đề Sử, James mãi vẫn không khá lên được, do cậu thiếu kiến thức nền và thời gian ôn không dài bằng các bạn, lúc nào cũng chỉ được 30-31/40 câu, 59-60/75 câu, cậu bắt đầu nản nhưng đề giao thì vẫn làm.

    Thi thử lần 1, James làm xong khá nhanh, Quinn cũng nhanh ngang ngửa cậu, thậm chí có nhanh hơn.

    Cả hai gục ra bàn đợi hết giờ thi.

    Buổi chiều tiếp theo, Cô chữa bài, James về thứ hai, đúng 51/75 câu, Quinn đúng 57/75 câu.

    James cũng không cay cú gì, sáng hôm sau, các bạn đội tuyển Ngoại Ngữ và Địa của lớp 11D hỏi chuyện James.

    Một bạn đội tuyển Địa tên Wai dặn James: "Mày học thật giỏi vào, loại hết bọn bên lớp E cho tao".

    James không quan tâm vì không ai trong số họ lúc đó là bạn cậu, cả lớp 11D và các bạn đội Sử lớp 11E không có quyền bắt cậu phải trung thành với bên nào.

    Những buổi học sau, cô Russian phát nhiều đề hơn, đề dày hơn.

    Quinn cạn động lực: "James ơi mày làm rồi đúng không ?"

    James: Ờ.

    Quinn: Mày làm hộ tao đi, chép lại đáp án của mày vào đề hộ tao đi, tao chán chả muốn làm rồi.

    Thế nhá, tao đi ngủ đây.

    Cô sắp đến rồi đấy.

    James khó hiểu, lấy đề của Quinn rồi chép lại đáp án của mình vào đó, cô Russian không phát hiện gì.

    Một lát sau, nghỉ giải lao, Hazel ngồi chơi game, Lona ngồi lướt mạng, Lynn xem lại các lỗi sai trong đề cũ, Quinn đắp áo lên đầu ngủ.

    James không có điện thoại, vẽ mấy nhân vật game của cậu lên phần giấy trắng của đề.

    Một buổi chiều, Cô Russian mua bánh kẹo, nhưng vắng Quinn Fall vì cô bị ngã xe.

    Chữa bài xong, họ ăn liên hoan.

    Cô Russian nghĩ ra việc chụp một bức ảnh họ đang liên hoan gửi cho Quinn.

    Đang ăn, Cô hỏi: "Ăn đi James ?"

    James: Em bị nhiệt miệng ạ!

    Cô Russian: Bị bệnh đấy là khổ lắm, chả ăn uống được gì.

    Sau đó, Cô Russian có việc bận phải về trước, các bạn ở lại liên hoan.

    Lona Mey: Sao năm lớp 10 tao lại không biết tí gì về mày nhỉ ?

    James: Lúc đấy ta ẩn mình mà.

    Lona: À sống ẩn dật, giấu mình à ?

    James không kể chuyện mình bị loại cho họ: Ừm.

    Hazel Hall: Mày thi vào lớp 10 được bao nhiêu điểm ?

    James: 37.

    Lona: Cao thế ?

    Sao ngay bên lớp D mà tao không bao giờ thấy mày nhỉ ?

    James: Tại tao mờ nhạt.

    Trong lớp còn mờ nhạt lại còn bên ngoài.

    Thế các bạn thi được bao điểm ?

    Hazel: 38.

    Lona: 38.

    Lynn: 38.

    James: Hiểu vì sao ở lớp E luôn.

    Cao vãi !

    Hazel: Ê, tao có thằng bạn lớp 9 ấy, nó thi hơn tao có nửa điểm thôi.

    Mà nó lên mặt với tao, cứ làm như là thành tựu gì vĩ đại lắm ?

    Mày biết tại sao bọn con trai hay bị thế không ?

    James: Kiểu kiêu ngạo á ?

    Hazel: Ờ đấy !

    James: Cái tôi ?

    Con trai tuổi đấy muốn chứng tỏ bản thân mà !

    Hazel: Nhưng tao thấy mày có giống bọn nó đâu ?

    James: Mỗi người mỗi khác.

    Đến 6 rưỡi rồi, Lona nhắc: Thôi tối rồi anh em dọn dẹp để về đi.

    Một buổi chiều học tại lớp 11E, Quinn, Hazel và Lynn bận về trước.

    Lona và James ngồi chữa bài.

    Lona nhớ mang máng là kinh tế hướng nội, còn James không có kiến thức, chỉ suy luận nhưng cứ khăng khăng là kinh tế hướng ngoại.

    Lona cũng không vững kiến thức, bị dao động nghe theo James.

    Tối hôm đó về đọc lại sách, James mới biết mình sai, xấu hổ và mong mau chóng gặp lại Lona để nói với cô.

    Thi thử lần cuối, lúc đứng đông đủ trước cửa phòng thi, James nhận lỗi: "Lona ạ, câu hôm qua phải là kinh tế hướng nội, ta bị nhầm thời gian, tối qua đọc lại sách mới biết."

    Lona đã nghe: Ừm.

    James nói với Lona, nhưng Quinn đứng cạnh đó không để ý, quát: "Mày nói cái gì đấy có ai hỏi đâu ?"

    James nhìn Quinn như mọi khi, có lẽ chỉ có Lona là biết ngữ cảnh, James nghĩ bụng: "Tao nói với mày à ?"

    Vào thi, James vẫn làm nhanh như mọi khi.

    Cả James và Quinn cùng ngủ gục nhưng chỉ có James bị giám thị nhắc nhở.

    Nhìn Quinn vẫn đang yên ổn, cậu thắc mắc: "Ơ mệ, tại sao lại thế nhỉ ?"

    Rồi cậu ngồi chống cằm, đợi hết giờ thi: "Chán quá !"

    Hôm sau chữa bài, Quinn đúng 52/75 câu, James xếp thứ nhất, được 56/75 câu, Lona 33/75.

    Cô Russian cảnh báo: "Đừng có mừng, các anh chị lớp 12 điểm cao lắm, mình chưa là gì đâu."

    Tháng 11, James bị Bí Thư chọn đi múa văn nghệ cho lớp.

    James không từ chối được, phải xoay xở giữa công việc lớp D và học đội tuyển.

    Các bạn lớp E không phải tham gia văn nghệ, càng có nhiều thời gian ôn hơn James.

    Không biết may hay rủi, cô Russian có một đợt ốm làm đội tuyển nghỉ tự học ở nhà, James có thể đi tập văn nghệ với lớp.

    Thật may nữa vì sau đó phần thi của lớp 11D thất bại ở vòng loại, nên buổi trình diễn cuối cùng James không phải tham gia, có thể toàn lực tập trung vào ôn luyện.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    4


    Một buổi chiều James đi tập văn nghệ ở trường, ngồi đợi lâu quá, Bí Thư mới nhắn tin báo hôm nay nghỉ tập.

    Cổng trường đã đóng, bác Bảo Vệ không cho ai ra ngoài, làm James phí cả buổi chiều không làm được gì.

    Tan trường James mới được về.

    5 giờ 30 chiều, James mới đọc tin nhắn trong nhóm, cô Russian: "Các bạn làm đề này, tra đáp án rồi báo lại cô trước 6h tối."

    James nhìn đề: Vãi lìn đề 75 câu làm 30 phút cả chữa cả chụp trước 6 giờ sao mà kịp ?

    James không làm, coi như không đọc tin nhắn.

    Một buổi chiều học đội tuyển, giờ giải lao, các bạn ngồi ăn kẹo.

    Quinn: James mày có ra ăn không ?

    James: Không.

    Quinn: Sao không ăn ?

    James: Bị nhiệt, không ăn cay.

    Cô Russian: Ra ăn với các bạn miếng hai miếng cho vui.

    James: Vâng.

    James ngồi xuống cùng các bạn nhưng không ăn miếng nào, chỉ nghe họ nói chuyện.

    Quinn: Cô ạ, người yêu em lại chia tay em rồi.

    Cô Russian: Nén nỗi đau mà ôn tập thôi.

    Quinn: Bây giờ em kiệt sức rồi, không muốn học nữa.

    Cô Russian: Con này, sắp thi đến nơi rồi mà cứ làm tụt hứng !

    James nghe nhưng không hiểu, không quan tâm lắm.

    Cô Russian: Sao mấy hôm Cô gửi đề không làm chụp báo lại ?

    James: Mấy hôm đấy em đi tập văn nghệ, về nhà thì muộn rồi không kịp làm ạ.

    Cô Russian: Muộn rồi thì cứ làm, chụp, gửi sau cũng được mà.

    James: Vâng ạ.

    Hai tuần cuối cùng trước khi thi, cô Russian xin cho họ vắng ở lớp, lên học trên phòng đội tuyển ở tòa B.

    James làm đề mãi mà vẫn không khá lên được: "Chẳng lẽ mình không thể nào khá lên sao ?"

    Một sáng Chủ Nhật trời mưa phùn, Quinn và Hazel học ở nhà.

    Lynn, Lona và James đến trường học để không bị làm phiền.

    Làm đề xong, các bạn ngồi tám chuyện.

    Lona: Ta thấy đến trường học vào hơn ạ.

    Lynn: Ở nhà đang học lại bị sai đi làm này làm kia.

    James: Đúng rồi, xóm tao thì ít người, yên tĩnh, nhưng ở nhà bị bảo là không làm hộ việc gì.

    Lona: James, hàng xóm nhà James có tốt không ?

    James: Xung quanh là nhà họ hàng, có vài nhà khác ít người lắm, toàn người già trẻ nhỏ thôi, có nhà còn bỏ hoang ạ.

    Lona: Hàng xóm cạnh nhà tao hãm lắm, để ống nước từ trên chảy xuống nhà tao, sang nhắc nhở nhà đấy còn nói lại nhà tao nữa, xong vẫn không sửa.

    James nghe nhưng không nói gì.

    Một buổi sáng, Hazel than thở: Sáng chưa ăn gì đói quá !

    Cô Russian: Phải ăn vào, sáng không được nhịn ăn đâu !

    James: Em nhịn sáng suốt đây ?

    Cô Russian: Nhịn ăn sáng bị đau dạ dày đấy.

    James: Thì em bị đau dạ dày mà.

    Cô Russian: Thế mới phải ăn sáng vào.

    James: Vâng.

    Giải lao, các bạn lại ăn kẹo, Quinn gọi: "James mày có ra ăn không ?"

    James: Không.

    Cô Russian: Ra đây ngồi với các bạn !

    Cứ ngồi một mình thế ?

    James định viện cớ mình bị nhiệt miệng thì Cô Russian đã nói: "À nhưng mà cái này cay, James nó lại bị dạ dày".

    Lona: James bị dạ dày á ?

    James: Ừm.

    Lona: Ngày trước tao cũng...

    à thôi, các bạn đang ăn, nói ra lại...

    James đoán là chuyện đi vệ sinh và tiêu hóa: Bị bệnh đường ruột à ?

    Lona cười, gật đầu: Ừm, lúc còn bé ạ.

    James: Giờ khỏi chưa ?

    Lona: Khỏi rồi.

    Một lúc sau, Lona nhớ ra: Cô ơi, mai tiết Toán bọn em phải về lớp làm bài kiểm tra ạ.

    Cô Russian: Ừm.

    Đêm hôm đó, James ngồi làm và chữa đề, vẫn chỉ được 31/40 câu.

    Cậu bắt đầu thấy nhói trong bụng vì áp lực: "Nếu mình thi trượt thì sao ?

    Bọn đội Anh với Địa sẽ cười mình."

    Ngồi học đến 1 giờ sáng, đột nhiên cô Russian nhắn: "Mai có ăn bánh mì không để cô mang ?"

    Jim lỡ ấn vào xem nên nhắn trả lời: Có ạ.

    Cô Russian: Mai cô mang bánh mì cho James nha, bọn kia ngủ rồi thì cho nhịn.

    Jim đọc tin nhắn thấy buồn cười nhưng không nhắn gì: Ơ kìa cô ?

    Sáng hôm sau, James ngồi học với các bạn trên phòng.

    Đến tiết Toán, các bạn lớp E về lớp làm bài kiểm tra.

    Một lúc sau, Cô Russian đến: "Bọn nó về lớp rồi à ?"

    James: Vâng.

    Cô Russian: James ăn ngô không ?

    Bánh mì cô để dưới xe rồi.

    James: Có ạ.

    Cô: Cái đề hôm qua tra chưa ?

    James: Rồi ạ, em được 31 câu.

    Cô: Cô để đề đây đoạn các bạn lên cùng làm nhá.

    James: Vâng.

    Ngoài cửa, có hai nữ sinh lớp 12 đi ngang qua, nhưng họ không nhìn thấy Cô Rus mà chỉ nhìn thấy James và ngô, cô này trêu cô kia, chỉ tay vào James: "Á thằng kia ăn ngô kìa, vào xin đi !"

    James không nói gì, Cô Rus chỉ nghe thấy tiếng, cười với James: "Ứm~!

    Vô duyên nhờ James nhờ ?"

    James: Vâng.

    Sau đó Cô Russian rời đi, James nhìn đề mới tá hỏa: Chết rồi, đề cũ chưa xong, đề mới lại tới.

    Phát đâu xong đấy mới kịp, nghỉ một cái là đề mới nó dồn lên cày ốm luôn.

    James ngồi một mình trong phòng làm đề, một lát sau, các bạn lên phòng nên cậu cũng thấy bớt cô đơn hơn.

    Đề nhiều quá, làm vẫn sai, James bắt đầu thả cửa suy nghĩ, liên tục than thở: Chán quá !

    Mệt vãi ò.

    Đề nhiều vãi lìn làm sao mà kịp ?

    Một hôm trời nắng, đội Sử lại ngồi chữa đề, Cô Russian hỏi: "James mới cắt tóc à ?"

    Mọi người theo phản xạ nhìn James làm cậu hoảng sợ, vì tự ti ngoại hình.

    Quinn: Nhìn thằng này mới cắt tóc xong trông ghét quá.

    Cô Russian: Cắt đi cho gọn gàng.

    Mà sao dạo này tóc nó cứ khô với xơ thế nhở ?

    James trả lời Cô với giọng đùa: Có thể là do neuron ?

    Tại suy nghĩ nhiều mà.

    Cô Russian: Nhưng mà sao nó lại thế ?

    James: Em không biết, em có phải đội tuyển Sinh đâu ?

    Quinn: Thế thì ngậm mồm vào !

    James nhìn Quinn, Cô Rus rất khoái bộ đôi này, cười: "Kiếp nạn James lại gặp phải Quinn."

    Các bạn cũng thấy buồn cười.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    5


    Hôm sau, cô Russian Dale lại phát thêm 7 đề mới.

    James nhụt chí: "Chán quá..."

    Cậu làm không xuể.

    Những ngày sau chỉ có làm với chữa đề, điểm vẫn thấp vì sai nhiều.

    Nội dung thi gồm kiến thức vượt cấp và các bài trọng điểm lớp 10, 11 nhưng James không có nền tảng về chúng.

    Thứ ba tuần sau là ngày thi, James phải chạy đua với thời gian nếu không sẽ không kịp.

    Thứ hai, các bạn dự định trưa nay sẽ ở lại trường.

    Ghép hai bàn lại thành một bàn hình vuông, ngồi theo thứ tự: Hazel, Lynn, Lona.

    Phía bên kia bàn tương ứng là Cô Russian, Quinn và...

    James.

    Ngồi cạnh Quinn làm James rất yên lặng, cậu ăn lấy lệ cho xong bữa.

    Dọn dẹp xong, các bạn đi ngủ, James vẫn ngồi đọc lại sách giáo khoa vì chưa thông thạo, Cô hỏi: "James không ngủ trưa à ?"

    James: Dạ không, em không bao giờ ngủ trưa, giờ em phải đọc lại cho nhớ.

    Cậu đọc lại từ đầu đến trang 99, gần hết phần kiến thức phải học, còn nhớ hay không thì cũng không chắc.

    Các bạn và Cô tỉnh dậy, vào giờ hành chính nên tiếp tục chữa bài.

    Cô dặn nếu làm không hết đề thì hãy bỏ mà đi ngủ sớm, chớ thức khuya ảnh hưởng đến ngày mai đi thi.

    Đêm đó James làm và chữa đề số 6, còn đề số 7 không làm kịp, mà có làm cũng không có đáp án để chữa.

    Cậu càng thêm sợ: "Lỡ mình không được giải thì sao ?

    Nhục nhã lắm !"

    Sáng hôm sau, họ đi thi ở một nơi khác, trường Cấp 3 Anlush, Hazel lai Quinn, James đi xe đạp nên Lona đề xuất cậu đi cùng xe với cô.

    Lona: James biết đi xe máy không ?

    James: Ít đi lắm.

    Lona: Đã đi bao giờ chưa ?

    James nói dối: Chưa.

    Lona: Lái đi tao chỉ cho.

    James chở Lona đi, cậu đi chậm thứ nhất là vì an toàn, thứ hai là gió đông... lạnh.

    Lona thấy Hazel phóng nhanh cứ giục: "Nhanh lên James."

    James phóng nhanh rồi, Lona vẫn giục nữa, cậu nghĩ thầm: "Nhưng mà ta lạnh."

    Sau đó Lona cầm lái.

    Đến trường Anlush, đội Sử đứng cùng đội Ngoại Ngữ và Địa vì cùng trường Anluck.

    Hiệu ứng phòng thi làm James căng thẳng, cậu lại tưởng mình đau dạ dày, ngồi xổm dưới gốc cây.

    Các bạn đội Ngoại Ngữ và Địa đứng vây quanh làm James thật nhỏ thó trong mắt họ, liên tục nhắm đến James:

    – Mày chết !

    Toán nhiều bài tập lắm !

    – Cô Dale hại đời mày rồi.

    – Thi xong cố mà cày lại toán.

    Không là mất gốc đấy.

    Wai khịa: Cố mà thi lấy cái giải về cho lớp !

    – Đúng rồi, khi nào học toán lên bảng bị mắng thì có cái mà đem ra nói lại cô.

    James thấy chướng tai quá, nhưng đang đau dạ dày nên đành bỏ qua họ, chọn tất tay vào bài thi.

    Quinn đứng cạnh nghe thấy, vốn không ưa hội này nên chặn luôn: "Việc nhà chúng mày à ?"

    Trước cửa phòng thi, giám thị đọc đến tên James.

    James: Có ạ !

    Giám thị: Căn cước đâu ?

    James: Đây ạ.

    Giám thị xem ảnh, so thông tin với phiếu, lẩm bẩm: Jacoby, 15 tháng 3, được rồi.

    James ngồi bàn cuối, gần đồng hồ treo tường nên dễ xem giờ.

    Trống đánh tính giờ làm bài, ánh mắt James chuyển sang chế độ nghiêm trọng, coi tất cả thi sinh khác là kẻ thù.

    Cậu làm từng câu, nhưng những câu lịch sử lớp 10 cậu không thuộc, kiến thức thuộc kì II lớp 11 ở nửa sau của sách James cũng chưa kịp đọc.

    James xoay xở đến một câu khác hỏi về thời gian, cậu đột nhiên quên mất, cố nhớ lại, nhưng lại nhớ được cả hai, từ không biết gì chuyển sang không biết chọn gì.

    James làm các câu khác trước, xong xuôi rồi quay lại câu đó, ngồi suy nghĩ, đắn đo mãi.

    Cuối cùng cậu khoanh C, với trí nhớ mơ hồ, suy luận phân loại và trực giác Song Ngư.

    Hết giờ thi, giám thị thu bài, James ngồi bàn cuối nên ra sau các bạn.

    Giám thị đứng tại bàn giáo viên tay cầm một tập giấy A4 trắng tinh giơ ra thì đúng lúc James từ cuối lớp bước đến, cô cho cậu luôn.

    James ngơ ngác quên cả nói cảm ơn cô, chỉ vô thức cúi đầu nhận.

    Cậu tự hỏi sao cô lại cho cậu, tại sao lại là mình mà không phải người khác, rồi quay lại câu hỏi vừa nãy, James lấy sách giáo khoa ra, đặt lên ban công, lật đến trang cần kiếm: "Tháng 10 đúng không ?

    Đúng rồi !"

    Từ dưới sân, Quinn và đồng đội ngước lên, cô hét: "Mẹ mày đừng có tra nữa được không ?"

    James cất vội vào cặp, chạy xuống tề tựu với đồng đội.

    Quinn vùng vằng như thể không làm được bài nhưng James không quan tâm.

    Trên đường về, Lona tâm sự: "Cái Jade Fey bạn tao ấy học đội tuyển Địa, nó học chăm lắm, chăm kinh khủng luôn nhưng thi điểm cứ thấp.

    Hôm thi thử lần cuối ấy nó hỏi thằng Wai mấy câu, thằng Wai biết nhưng lại giấu, bảo Jade là nó không biết.

    Cuối cùng Jade bị loại, nó buồn lắm, hôm nay nó có được đi thi đâu."

    James ngồi sau chỉ nghe.

    Lona: Cái thằng Wai này đểu vãi!

    Đội vượt cấp có phải tranh đấu gì với đội 12 đâu, thế mà nó còn loại cả đồng đội trong nhà.

    James vẫn im.

    Lona: Tao thấy mày kiểu...đáng tin á, nên là tao mới kể cho mày.

    James suy nghĩ về điều này: "Trông mình uy tín vậy hả ?"

    Lona có việc bận nên không đưa James về tận nhà mà dừng ở cổng làng Deep Hollow để cậu tự về.

    James đã bị những người bán hàng ở đó nhìn thấy làm cậu rất ngại.

    Chiều hôm đó, nhà trường tạo điều kiện cho các bạn đi thi có thể được nghỉ.

    Các bạn nữ lớp 11E đều xin phép cô Russian nghỉ học.

    James học lớp D nên ngại xin thầy chủ nhiệm, cậu cũng muốn đi học để gặp lại anh em sau hai tuần vắng lớp.

    Ngồi bàn cuối, James chép Văn trong tiết Ngoại Ngữ, dễ dàng đến mức trót lọt mà giáo viên không biết.

    Nhờ quan hệ của mình, cô Russian Dale có được tệp đáp án cho bài thi sớm hơn công bố.

    Nhưng James lại không biết điều đó, cũng không biết chuyện này là tuyệt mật, cậu chỉ đơn giản là tra đáp án.

    Đi học, các bạn lớp 11D vây quanh hỏi James có kết quả chưa.

    Cậu biết họ lân la hỏi chuyện không có ý tốt gì.

    Wai hỏi đểu: Có đáp án chưa ?

    Wai cũng đi thi học sinh giỏi vượt cấp môn Địa, hẳn phải biết điều đó, nhưng vẫn hỏi James, vì cậu ta chỉ muốn hỏi thôi, không quan trọng James trả lời gì.

    James nói dối: Chưa.

    Wai: Đoán xem được bao nhiêu điểm ?

    James: Không biết.

    Wai khịa: Phải giải Nhất chứ nhể ?

    Có được giải Nhất không ?

    James: Chịu.

    Wai được cô Russian mời vào đội tuyển Sử từ năm lớp 10, nhưng cậu từ chối và chọn học Địa.

    Tuy năm lớp 10 đi thi Wai không được giải nhưng cậu không có gì là xấu hổ cả.

    Và, các bạn nữ đội Sử bên lớp E rất ghét Wai.

    James không muốn trả lời.

    Vì ai cũng hỏi cậu có làm được bài không, không ai hỏi cậu ôn thi có mệt không.

    Sau đó, James ngồi nói chuyện với các bạn bàn cuối, bí mật kể cho David Ditko cậu bị sai 10 câu.

    Trưa tan học, James đứng đợi Dan ở lán xe.

    Gặp Tou Hihito đang đứng với người yêu, Hihito nói với James Kì thi học sinh giỏi lớp 11 sắp tới cậu ta sẽ vào đội tuyển Sử.

    James hào hứng ngay vì đội sẽ có thêm bạn nam.

    Tou Hihito cũng là bạn học cũ của James từ lớp 6 đến lớp 10, hiện giờ cậu đang học lớp 11F.

    Tuy nhiên James thấy bạn mình hơi đào hoa.

    Kết quả công bố, James đúng 65/75 câu, vừa vào giải Nhì, vẫn thua Quinn Fall.

    Quinn đúng 66/75 câu, cũng giải Nhì.

    Hazel được giải khuyến khích.

    James thấy hơi tiếc cho Lona.

    Lona mượn tờ đề của James để xem, cô thấy James có thể làm đúng những câu rất khó nhưng lại sai mấy câu đơn giản trong Sử lớp 10, 11.

    Cô biết bạn mình bị thiếu kiến thức nền, tiếc cho cậu, giá như James không sai những câu dễ đó thì điểm của cậu sẽ còn cao nữa, nhưng Lona không nói gì mà chỉ trả lại đề cho James, rồi James theo lời Cô Russian cho Hihitou tờ đề đó để cậu ta đem về nghiên cứu.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    Develop!


    Trong kì thi học sinh giỏi vượt cấp, đội tuyển Địa không có giải nào.

    Khi nghe tin báo James được giải Nhì môn Sử, giờ ra chơi các bạn lớp 11D lân la đến bàn cuối tổ ngoài vây quanh chúc mừng, hỏi chuyện cậu.

    James hiểu lòng tốt của bạn, nói đùa: "Bắt đầu ệ, lại bắt đầu ệ, từ đâu mà đông dữ vậy ?"

    Lớp Trưởng: Giờ mày hỏi cô Dale xem cô đã hối hận khi loại mày năm lớp 10 chưa đi.

    James không trả lời, nghĩ bụng: Ai lại làm thế !

    Wai ngồi một mình bàn cuối tổ trong, không có động thái gì.

    Cô Russian Dale nhắn tin riêng với James, những học sinh đạt giải Nhì trở lên được gắn kèm ảnh trong bài đăng trên trang của trường, nên Cô muốn James gửi ảnh của cậu cho Cô.

    Jame đau khổ, buồn bực, soi gương cậu còn muốn đập lại còn chụp ảnh tự sướng.

    Cậu không có bức ảnh tự sướng nào cả, nhờ bố mẹ chụp hai lần, tự chụp một lần, James vẫn thấy xấu: "Lại còn phải ảnh nữa!

    Đưa tiền luôn cho người ta đi lại còn bày vẽ."

    James gửi ảnh mình chụp cho Cô, Cô nhắn ngày mai Hazel sẽ chụp lại cho cả cậu và Quinn.

    James đã hiểu ý Cô rồi, xóa bức ảnh bị từ chối của mình ngay sau đó.

    Sáng hôm sau, Quinn trang điểm, tô son đỏ.

    James đùn đẩy cho cô chụp trước để tham khảo.

    Quinn cười, giơ ngón tay chữ V.

    James cũng làm tương tự, nhưng cậu không cười được, vì chẳng bao giờ cười nên không biết cười thế nào.

    Sau đó, một hôm Cô Russian dặn James giờ ra chơi nhớ sang lớp 11E.

    Cậu đến trước cửa lớp E, đứng đực mặt ra, đồng đội ở trong lớp không ai ra đón.

    Đúng lúc đó, Jade Fey đi ra gặp James nhưng cậu không biết cô là ai: "James được giải Nhì Sử à ?

    Chúc mừng nhá !"

    James ngơ ngác: Hả ?

    À, ừ. (Nghĩ thầm) Ai vậy trời ?

    Lona ngồi trong lớp đã nhìn thấy chuyện ngoài cửa, thấy buồn cười vì vẻ lúng túng của James.

    May là sau đó đồng đội kịp ra ứng cứu, Quinn hôm nay vắng mặt, sau đó Cô Russian cũng đến, James tưởng có nhiệm vụ gì, ai ngờ Cô Russian muốn chụp ảnh, đã vậy còn đứng trên bục giảng lớp 11E.

    Trước mắt là cả lớp 11E đang nhìn mình, James tất nhiên không cười được, chỉ giơ ngón cái cho xong.

    Thứ Hai ngày 19 tháng 12, sau những ngày tháng ăn chơi ngắn ngủi, James nghỉ còn chưa thấy đã, đã phải chuẩn bị cho kì thi học sinh giỏi Sử lớp 11 sắp tới.

    Buổi chiều đầu tiên không học hành gì nặng nhọc, Cô Russian mua bánh kẹo ăn liên hoan chào mừng các bạn mới.

    James không để ý có cả thảy mấy người, ngoài đồng đội ra cậu chỉ biết các bạn cũ đã quen, nhờ nghe ngóng Cô Russian giới thiệu cậu mới tỏ.

    Perla Fann, lớp 11A1, đeo kính, James đã gặp cô từ lúc lớp 5, khi ấy Perla sang lớp cậu học nhờ vài buổi.

    James lúc đó thấy cô bình thường, chả làm gì nhưng Perla vẫn có ấn tượng đầu tiên tốt với cậu.

    James không nhận ra điều này.

    Cô học cùng lớp với James suốt cấp 2.

    Tou Hihito, để tránh nhầm lẫn thì tên cậu ghi là 東日人, lớp 11F, cấp 2 học cùng lớp với Perla và James.

    Năm lớp 10 cậu và James định cùng nhau vào đội tuyển Sử, khi James bị loại và Wai gia nhập, Hihito chán nản xin rời đội tuyển.

    Caroline Jung, bạn nữ ngồi cạnh James ở lớp 11D.

    James và cô trước là bạn cùng lớp, sau là đồng đội đơn thuần, nhưng mọi người ở lớp cứ gán ghép cô với cậu.

    James tất nhiên không thích trò châm chọc này, cậu thấy không hợp.

    Anna Dunn, cô gái thứ 5 học lớp 11E, cách nói chuyện chậm rãi, giọng hơi trầm.

    James ban đầu không biết tên cô vì bỏ quên, nhưng ấn tượng với phong thái giống một người chị của Anna, cậu hay gọi cô là Ann tỷ hoặc Anna tỷ tỷ.

    Cô Russian: Các bạn lần lượt làm quen, giới thiệu bản thân đi !

    Đến lượt James: Perla với Hihito học cùng với em từ cấp 2 rồi nên khỏi cần giới thiệu ạ.

    Quinn rất ấn tượng với Perla, nhìn cô và hỏi Cô Russian: "Cô ơi cô, cô lừa kiểu gì mà thêm được bạn nữa đấy ?"

    Khác với James tự gia nhập, Perla và Jung được Cô Rus chiêu mộ vào đội.

    Vì Cô Russian thấy Perla tuy học ban Tự Nhiên nhưng rất giỏi các môn Xã Hội, và trong quá khứ Jung từng đi thi học sinh giỏi Sử lúc cấp 2.

    Sau đó, Cô Russian gọi đồ ăn.

    Quinn: Em trà tranh ạ,

    Hazel: Matcha cô ơi!

    Lona: Trà sữa ạ.

    Lần lượt từng bạn, đến James: À... em vị bạc hà ạ.

    Hihito: ...

    Thôi, em cũng bạc hà cô ạ.

    Cô Russian: Hai trà sữa bạc hà, bốn matcha, một trà chanh, nha đam, sô-cô-la...

    Ăn khoai lang kén nhá !

    Cả đội: Vâng !

    Ghép hai bàn lại thành một bàn hình chữ nhật lớn, một bên ngồi theo thứ tự: Hihito, James, Hazel, Lona, Lynn.

    Phía bên kia bàn ngồi theo chiều tương tự là Perla, Quinn, Cô Russian và Anna.

    James ngồi chủ yếu chẳng nói gì, nếu nói cũng chỉ nói với Hihito.

    Chợt Quinn kể chuyện với Cô Rus:

    – Cô ơi cô, hôm đi thi ấy đội Địa với Ngoại Ngữ bọn nó đứng vây quanh bắt nạt thằng James.

    Thằng Wai nó bảo thế này chứ: "Ôn kĩ thế rồi phải giải Nhất nhá."

    Moẹ cái thằng đấy ghét vãi !

    Thế là em đứng ra em bảo: "Ốc không mang nổi mình ố-"

    James chen ngang: ''Việc của tao tao không bực mày bực cái gì ?''

    Quinn: Nó bắt nạt đội tuyển tao tao không nhịn được.

    Cái đội tuyển này chỉ có tao mới được phép bắt nạt thôi !

    Các bạn ồ lên một tiếng.

    Cô Russian chen ngang: ''Ý cái Quinn là chỉ có nó mới được phép trêu James đấy !"

    Các bạn a dua: Đúng rồi đúng rồi.

    Quinn: Không phải~ !

    Bọn nó bắt nạt đội tuyển em nên em phải chửi lại thôi.

    James không nói gì.

    Ăn xong, học bài, James làm loáng cái xong, ngồi nói chuyện với Hihito, đến mức Cô phải nhắc: "Thằng James sao hôm nay nó nói lắm thế nhờ ?"

    James im lặng, gục ra bàn ngủ.

    Sau đó cậu bị Cô gọi dậy, chữa bài.

    Buổi học đầu tiên ''nhẹ nhàng'' đã kết thúc ''êm đẹp'' như thế.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    7


    Một thời gian dài sau không học đội tuyển, Cô Russian giao cho đội nhiệm vụ làm toàn bộ bài tập trong sách giáo khoa Lịch Sử 11 và chụp ảnh gửi kết quả cho Cô sau Tết.

    James vừa làm vừa bực vì quá dài, đến mức ghi hết một quyển vở cũ của cậu.

    Đến mùng 5 Tết, Cô nhắn vào nhóm Sử: "Mùng 5 rồi chơi Tết đã chưa ?"

    Tất cả học trò đều biết về thông báo tin nhắn đó, nhưng không ai trả lời.

    James đọc lướt qua bong bóng thông báo nhưng không thích dùng đồ công nghệ và điều kiện chụp rất tệ nên cậu không làm, định ra Tết sẽ nộp vở trực tiếp cho Cô.

    Nhưng chữ James xấu quá, lại còn viết kết hợp với Ngoại Ngữ và Hanzi, Cô chỉ lướt nhanh qua các đề mục vì không đọc được.

    Thứ Ba, Valentine Trắng, James ngồi làm đề như các bạn.

    Giờ giải lao, các bạn ngồi tổ ngoài Quinn, James, Perla, Hihito ngồi tụm lại tán chuyện.

    Hazel lấy điện thoại ra chơi game.

    Lona, Lynn và Anna ngồi ở tổ trong bị khuất không rõ đang làm gì.

    Ngồi tán chuyện, dần dần câu chuyện lái về phạm vi ba người James - Perla - Hihito vì những câu chuyện khác của Quinn về bạn cô James nghe không hiểu gì cả.

    James nhắc về hội Dan, Morris và Moona.

    Perla nói cô rất ghét Maurice, James không hiểu.

    Hihito nghe vậy nói ngay: Thằng Maurice á ?

    Tao không còn bạn bè gì với thằng đấy nữa rồi.

    Bán đứng anh em.

    Cái hôm Tết năm ngoái ấy cả đám đang trên đường đến nhà cô Lana chúc Tết thì nó đánh lẻ, bảo là có việc bận, bận gì cái loại nó.

    Nó bận dẫn người yêu Questa đi chơi.

    Nó còn lập nhóm với Winnie và Questa, ba đứa nói xấu nhóm bọn tao, nó cũng ở trong nhóm bọn tao song lại chụp ảnh tin nhắn lúc cả đám nói về bọn Winnie - Questa.

    Tóm lại tao không còn bạn bè gì với nó nữa, phải gọi nó là cựu bạn thân.

    Perla kể thêm: Thằng Maurice làm bạn của Hans mà lại giở trò với Hans.

    James: Giở trò ?

    Giở trò gì ?

    Perla: Lúc trước, cái lúc Hans còn thích Honora ấy, thằng Maurice biết rõ bạn mình thích người ta rồi vẫn nhắn tin trêu đùa kiểu "anh yêu", "em yêu" ấy.

    Thế là Hans mới thôi Honora để đến với Quilla đấy.

    James mới biết vụ này.

    Perla nói tiếp: Cả con Moona nữa, tao ghét cả hai đứa đấy.

    Những đứa nào chơi cùng nó tao cũng ghét luôn.

    James: Ơ ?

    Tao cũng chơi với bọn nó thế Perla cũng ghét tao mất.

    Perla: James thì làm sao mà ghét được ?

    Quinn và Hihito ồ lên, James ngạc nhiên, Perla giải thích: Những đứa làng Deep Hollow có mỗi mày là tao không ghét thôi, còn lại tao ghét tất.

    James: Cả những bọn khác từng học cùng á ?

    Sao lại ghét ?

    Perla: Không biết.

    Nhìn đã ghét rồi.

    Có mỗi mày không ghét thôi.

    James nghĩ bụng: Thật kì lạ.

    Giống như James vừa nãy ngồi ngơ ngác khi Quinn kể chuyện của cô, giờ đến lượt Quinn ngồi ngơ ngác khi nghe hội Perla kể chuyện bạn cũ.

    James tuy từng cùng lớp với họ nhưng cậu chẳng biết gì cả.

    Sau đó cô Russian vào đưa đề làm Hazel phải bỏ dở trận game.

    Phát đề xong, Cô đi khỏi, đội học tiếp, James và Perla ngồi cùng bàn đầu cạnh cửa.

    James: Sao người ta cứ kể cho tao những chuyện riêng tư thế ?

    Perla: Tại người ta tin mày á.

    James: Lúc nào cũng kể cho tao, tao là cái chỗ để người khác trút nỗi buồn lên à ?

    Thế còn chuyện của tao thì sao ?

    Người ta có chuyện người ta kể cho tao thế tao có chuyện tao kể cho ai ?

    Perla: Tại mày không chịu mở lòng ra chứ ?

    James thua nên im lặng, suy nghĩ về lời Perla, một lúc sau cậu nói: "Mai là sinh nhật ta đấy !"

    Perla: Mai á ?

    James: Ừm.

    Sáng hôm sau, mới 5 giờ sáng James đã dậy vì cậu bị mất ngủ kinh niên từ năm lớp 9, thấy Perla gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật rất dài từ lúc 4 rưỡi.

    James thả tim tin nhắn đó, chỉ biết nhắn lại: Đa tạ.

    Perla thả tim tin nhắn của James.

    Một hôm, đội tuyển làm bài yên tĩnh như thường lệ, nhưng đến khi chữa đề, cả đội đều làm sai rất nhiều.

    Cô Russian phải ngưng lại để giảng liên tục.

    Đến một câu có đáp án B, Quinn buột miệng: "Ơ câu này D mà Cô ?"

    Cô Russian: Câu này đáp án B.

    Các bạn khác cũng khoanh đáp án D: D hay B ạ ?

    Cô Rus: B!

    Sao lại khoanh D được ?

    Năm-

    Quinn đứng dậy: Chắc chắn D.

    Đây nhá, sau khi-

    Cô Rus: Đấy mày lên mà cãi.

    Quinn bước lên bục giảng: Ok hôm nay em phải cãi với Cô đến cùng.

    Cô Rus bước xuống: Mày lên giảng luôn cho chúng nó đi.

    Vẫn như mọi khi Quinn cãi Cô, James mệt mỏi, nghĩ bụng: Cái con này~!

    Quinn cầm phấn vẽ nhăng vẽ cuội gì đó James nhìn chẳng hiểu mô tê gì.

    Các bạn vẫn đang nhìn Quinn thao thao bất tuyệt, James xem lại đề bài và đáp án, cậu cũng khoanh D: "Sao mình lại sai nhỉ ?"

    James cắt ngang: Khoan!

    B đúng rồi.

    Các bạn quay ra nhìn James, im lặng.

    James nói tiếp: Đáp án D là "hệ thống được nối liền", nhưng theo thời gian trong đề bài thì lúc này đã nối liền đâu ?

    Phải đến nă-

    Cô Russian: Đúng rồi.

    Đến khi Nhân dân Hanzil Cộng hòa Quốc thành lập thì hệ thống mới được nối liền chứ !

    Cả đội: À!

    Quinn: Không, D chứ ?

    Đây để tao-

    Lona: Thôi, mày im.

    Mệt mày lắm.

    Hazel giơ tay: Đúng rồi, tao theo phe James.

    Ai phe James giơ tay !

    Mày nói vào cái mặt nó đi James.

    Các bạn buồn cười, giơ tay.

    Cô Russian, Quinn, James cũng buồn cười.

    Cậu không thể ưỡn mỏ lên xả vào mặt người khác như cái cách mà Quinn vẫn hay làm được.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    8


    Một hôm nào đó giữa tháng 3, James ngẫm lại mình: "Ô thế là mình 17 tuổi rồi à ?"

    Giọng xéo sắc của Quinn kéo James về hiện thực: "Thằng James kia mày có ra ăn không thì bảo đây ?"

    James ghét Quinn quá, nhưng vẫn: Không.

    Ta đang bị nhiệt.

    Quinn: Mịa cái thằng này tao ghét mày quá.

    Ra đây ăn đê !

    James lắc đầu.

    Hazel: À hay chơi Ma Sói đê !

    Quinn: Ờ, chơi đê.

    James không quan tâm họ, ngồi đọc tài liệu.

    Vài người đội chơi Ma Sói chơi mãi cũng chán nên rủ thêm người.

    Đến lượt James, cậu từ chối như mọi khi: "Không chơi".

    Quinn: Ra chơi đê.

    Tao không muốn thấy ai trong cái đội tuyển này học nữa.

    Không ai được phép học khi tao đang chơi !

    James nghĩ bụng: Sao mày không nhắm mắt lại để khỏi thấy.

    Nhưng ngoài miệng James lại: Tao không biết chơi.

    Quinn: Không biết chơi bọn tao dạy.

    James: Không.

    Học cái đấy tao thà học bài còn hơn.

    Quinn giật tờ đề trên bàn James, cậu giữ lại, cô giằng ra: Chơi xong đi đoạn tao giả đề.

    James bất lực, nghĩ bụng: Biết khi nào cái máu bài bạc mày xong ?

    Trước mắt họ phân công, Hazel đứng làm Quản Trò, còn 7 người ngồi thuận chiều bắt đầu từ hướng 11 giờ: Quinn, Anna, Jung, một bạn nam thuộc đội tuyển Tin học tên Harry Huysmans, James, Lynn, Hihito.

    Ván đầu tiên James làm bảo vệ và nhanh chóng bị giết vì không rõ luật, cứ liên tục hỏi Hazel vai trò của bảo vệ là gì, của các lá khác là gì, ngay lập tức đêm đó cậu bị Sói giết, không có gì đặc biệt.

    Ván hai, Hazel tiếp tục chia bài, đêm đầu tiên mỗi người mở mắt để Quản trò biết ai là ai: Quinn là dân làng, Anna là tiên tri, Jung là dân làng, Harry là thợ săn, Lynn là bảo vệ, Hihito là dân làng.

    James xem phim thần bài nên bắt chước, nhẹ nhàng lật lá bài lên, giật thót bụng khi đó là lá Sói.

    Lần đầu tiên cậu căng thẳng pha giữa phấn khích như vậy, James cảm thấy như một điệp viên tình báo, nhưng mà cậu vẫn muốn xong nhanh để quay lại làm đề như đã thỏa thuận.

    Đêm đầu tiên khi James mở mắt, Hazel biết cậu là Sói, từ đó cô cứ đứng bên phải, sau lưng, bên trái cậu.

    Đêm thứ hai, Quản trò: Tiên tri đêm nay muốn soi ai ?

    Tiên tri chỉ vào James, Hazel giơ ngón cái dấu hiệu ok nhưng Anna không hiểu hoặc không rõ luật chơi.

    Quản trò: "Mời cả làng đi ngủ.

    Đêm nay, Sói muốn giết ai ?"

    James lười nghĩ, thuận tay phải chỉ đại vào Harry cho xong, gật đầu.

    Bảo Vệ bảo vệ sai người, nên Quản trò: "Mời cả làng thức dậy.

    Đêm qua, có một người bị giết."

    Hazel thu bài của Harry.

    Mọi người bàn luận, Quinn: Là ai đấy ?

    Các bạn: Là ai nó lại để lộ ra à ?

    Quinn: Bây giờ vẫn chưa có manh mối gì.

    Thôi Skip đi.

    Các bạn đồng ý bỏ qua.

    Hazel: Mời cả nhà, à, cả làng đi ngủ.

    Các bạn: Cái gì đấy ?

    Hazel: Nhầm.

    Đi ngủ ê !

    Đêm nay, Sói muốn giết ai ?

    James lần này chỉ Lynn, cậu có thói quen giết người ngồi cạnh mình cho đỡ phải nghĩ nhiều, thậm chí còn muốn mình mau chóng bị lộ để nhanh kết thúc.

    Lynn không bảo vệ chính mình, nên cô bị cắn.

    Harry dù biết cũng chẳng thể làm gì.

    Hazel cố ra vẻ nghiêm túc lạnh lùng nhưng cái chất hài vẫn không tắt được: Mời cả làng dậy, đêm qua, người này bị giết.

    Rồi Hazel thu bài của Lynn trước sự ngỡ ngàng của cô.

    Cả làng thảo luận, Quinn nghi ngờ Hihito ngồi cạnh mình: Mày đúng không ?

    Nhìn mày khả nghi nhất đấy ?

    Hihito kịch liệt phản đối: Vãi cả tao, tao dân làng.

    Có mày ế !

    Quinn: Tao mới là dân làng.

    Có mày ạ con Sói này.

    Jung lấp lửng: Hay là James ?

    James chỉ cần nói: Không phải.

    Anna vẫn không biết: Chắc không phải đâu.

    Vẫn không tìm được ai, cả làng quyết định skip tiếp.

    James nghĩ bụng, sốt ruột: Sao lâu thế không biết ?

    Làng này hết người tài rồi à ?

    Đêm thứ ba, Quản Trò mời cả làng đi ngủ: Mời Sói dậy, đêm nay, Sói muốn cắn ai ?

    James nhẹ ngẩng đầu dậy, từ từ mở mắt ra trước sự không thể tin nổi của Harry và Lynn, cậu chỉ vào Hihito.

    Hazel thông báo: Đêm qua, người này bị giết.

    Tranh luận đê!

    Quinn suy luận, đầu tiên Harry bị Sói cắn, sau đó lại bỏ qua James và đến Lynn rồi Hihito, tức là Sói bỏ qua không cắn James, ván này chỉ có một Sói, có nghĩa là, người duy nhất tha được cho James là chính cậu.

    Quinn nói luôn: James là Sói nhá, vote nhanh không nó thắng bây giờ.

    Hihito đã thua nên phải im lặng, Quinn thấy Hihito bị cắn thì rất chắc chắn.

    Anna và Jung cùng vote treo cổ Sói.

    Quản trò: James mày có 30 giây để biện hộ.

    Các bạn nhìn James, giờ James đã biết phải giết ai để kết thúc, không phải cả làng, mà là: Giết tao đi.

    Quản trò lật bài James lên đập xuống bàn: Sói bị treo cổ, ván này Dân thắng.

    Quinn: Tao biết ngay mà.

    Anna: Tao là tiên tri, lúc đầu tao soi nó, nhưng Hazel giơ dấu tao không hiểu, tao lại tưởng phải giữ im lặng hay nó là Dân gì đấy, xong tao có nói gì đâu ?

    Hazel và Quinn kéo dài chữ: Vãi~!

    Biết mà không nói.

    Được nói mà.

    Giơ ngón cái lên là Sói, ngón cái xuống là Dân.

    James: Ok giờ tao làm đề tiếp nhá.

    Quinn: Không!

    Chơi ván nữa!

    Đoạn tao đưa đề.

    James cay quá nhưng mà: Ờ, chơi thì chơi.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    9


    Chơi được mấy ván liền, cũng có khi thắng, cũng có lúc thua, James trách móc Hazel:

    "Mày chia bài kiểu gì tao toàn làm Sói thế ?

    Lần sau chia tao lá nào role khác cho tao nhá!".

    Hazel làm mặt khó hiểu: Tao có quyết định được ai là Sói đâu ?

    Chia bừa mà ?

    James: Nhưng tao không muốn làm Sói.

    Ván sau, Hazel chia bài.

    James xem bài thở dài.

    Cả bọn chỉ ngay: Mày là Sói.

    Sói bị treo cổ và James thua trước cả khi game bắt đầu.

    Chơi thêm ván nữa rồi học tiếp, Cô Russian gửi đáp án trên điện thoại nên họ tự chữa đề với nhau.

    Quinn mồm to nên sẽ đọc đáp án từng câu để cả đội chữa.

    Lúc ra về, khi đang đi ở sân trường, Lynn nghe thấy James nói: "Nếu ta là Sói tao sẽ giết người ngồi cạnh mình."

    Một hôm khác, Cô Russian cùng đội chữa bài.

    Giải lao mấy phút, Cô Rus hỏi: "Giải Nhì lần trước có được xã khen thưởng gì không ?"

    James: Không ạ.

    Được đâu em đưa hết cho mẹ.

    Cô Russian: Không giữ mà tiêu à ?

    James: Em chả cần tiêu gì ạ.

    Cô Russian: Ừm.

    Thế cũng tốt.

    James này nhìn thế thôi chứ ai lấy được nó là tốt lắm đấy.

    James ngại, Lona nói nhưng mặt không biến sắc: À.

    Thế thì em phải đặt chỗ trước rồi.

    James nhìn Lona, nghĩ bụng: "Sao mỉa mai vậy ?"

    Cô Rus lại trêu Quinn:

    Sau này Quinn với James lại vớ phải nhau nhờ ?

    Hazel: Đúng rồi Cô ạ.

    Hihito: Quinn mà lấy thằng James, về nó đấm James suốt ngày.

    Quinn: Còn lâu.

    Tao sắp quay lại với người yêu rồi.

    Lona: Ai biết trước được tương lai đâu ?

    Biết đâu sau này lại cưới.

    James nhìn lần lượt và trừ điểm tất cả bọn họ, không nói gì.

    Đội tuyển lại tiếp tục chữa bài, một lúc sau, Cô Russian ra ngoài.

    Perla ngồi cạnh kể chuyện với James: "Mẹ tao làm ở bệnh viện thấy mấy đứa con gái đến phá thai xong về cứ cảnh báo tao, nói phải thế này thế nọ."

    James: Mẹ Perla làm gì trong bệnh viện ?

    Perla: Điều dưỡng.

    Có lắm bọn học sinh đến khám thai quá, về nhà cứ nói tao.

    James vẫn đang nghe thì Perla đã tiếp: "Ở làng tao có con bé đi chơi với một thằng trai hư xong có bầu.

    Con đấy học thì dốt, chẳng ra gì, giờ lại còn dính chửa."

    James chỉ biết nghe, nghĩ bụng: Mắc gì kể cho tao trời ?

    Perla: Tao có học giỏi Sinh đâu, nhưng mẹ tao cứ bắt học làm y sĩ.

    James gật đầu, vì cậu cũng không biết mình định làm nghề gì, cũng không thích ý định của bố mẹ, nên rất hiểu tình cảnh của Perla.

    Quinn kể chuyện với hội bạn kia làm James và Perla cùng quay ra nghe: "Có lần tao đi bệnh viện, ngồi ở hàng ghế chờ người ta cứ tưởng tao đi khám thai.

    Mệ, nhìn tao trông giống thế lắm à ?

    Xong vào phòng y sĩ còn hỏi tao có bao lâu rồi.

    Ủa gì vậy trời ?"

    Quinn còn nói nữa nhưng James không nghe, lẩm bẩm: Con này ở viện nhiều hơn ở nhà à ?

    Nó kể chuyện đi viện phải mấy lần rồi, mỗi lần một bệnh.

    Hihito hỏi James: Mày có nhận được thông báo sang xã gì đấy không ?

    James ảo não: Có, sang đăng ký nghĩa vụ quân sự tuổi 17.

    Cô Russian bước vào phòng, Quinn thưa: "Cô ơi, bọn thằng James sắp phải đăng ký nghĩa vụ quân sự rồi."

    Cô Russian: Thì đi thôi.

    Người ta khám mà đạt mới là tốt, bị trả về là... có bệnh đấy.

    James càng mệt mỏi, thở từng hơi ngắn: Hờ.

    Hờ.

    Hờ...

    Hôm sau, họ lại chơi Ma Sói.

    Perla ban đầu không muốn chơi, nhưng bị chèo kéo mãi cuối cùng cũng gia nhập.

    Mấy ván liền James làm Dân làng, đến một ván cậu được chia lá Sói.

    Ngồi theo chiều kim đồng hồ từ hướng 11 giờ là 7 người: Quinn, Anna, Perla, Hihito, James, Jung, Lynn.

    Lona chỉ ngồi quan sát.

    Quản trò mời cả làng đi ngủ đêm đầu tiên để nhận diện vai trò.

    Đêm thứ hai, James theo thói quen, cắn Jung ngồi cạnh.

    Quản trò mời cả làng dậy: Đêm qua, có một người bị giết.

    Cả làng thảo luận.

    Quinn: Là Hihito đúng không ?

    Hihito: Có mách ệ.

    Tao bảo vệ.

    Có mày thì có.

    Quinn: Tao thợ săn.

    Có Sói là mày ạ.

    Thằng trap boy, nói dối không chớp mắt.

    Hihito: Tao là bảo vệ.

    Người Anpha không nói dối.

    James ?

    Mày có phải Sói ko ?

    James là người xã Anpha, không trả lời: Hả ? ...

    Quinn: Hihito hỏi mày có phải Sói không ?

    James: Không.

    Hihito: Hay Anna ?

    Nãy giờ thấy im lắm.

    Anna: Tao dân làng.

    Lynn: Tớ cũng dân làng.

    Hihito: Thế chỉ có Perla thôi.

    Perla chưa nói gì cả.

    Mày là Sói đúng không ?

    Perla lắc đầu.

    Mọi người đều không nghĩ cô là Sói.

    Cả làng bỏ qua để đi ngủ.

    James thấy mệt tên Hihito này vì cứ lải nhải câu: "Người Anpha không nói dối."

    Quản trò mời cả làng đi ngủ: Mời Sói dậy, đêm nay, Sói muốn giết ai ?

    James chỉ vào Hihito.

    Cậu ta không bảo vệ mình, phù thủy cũng không cứu nên Hihito thua.

    Cả làng lại thảo luận.

    Hầu hết đều nhắm vào Lynn.

    Lynn chối: Tớ là dân làng thường.

    Vì Lynn quá im lặng nên không ai tin, cuối cùng họ vote cô, Lynn mệt mỏi, cô đúng là cầm lá Dân Làng.

    Đêm thứ tư, James định giết Quinn theo thứ tự, cũng là để đỡ phiền phức.

    Nhưng Phù thủy đã cứu Quinn nên cô vẫn sống.

    Sói đã tha Perla để giết Quinn, nhưng James không ngờ vì vậy mà gặp bất lợi.

    Quinn Trường Làng và Anna vote James, dù Perla có vote hay không cũng vậy, nhưng Perla đã vote.

    Quản trò: James có 30 giây để chối.

    James đột nhiên không thể nói dối trơn tru như trước, cậu bị thua.

    Quản trò: Ván này Dân thắng.

    Hazel lật lá bài Sói của James lên.

    Hihito: Ơ mọe cái thằng này ?

    Mày giết tao à ?

    James: Tại mày nói lắm vãi lìn, giết luôn cho bõ ghét.

    Cả bọn cười.

    Họ lật bài lên: Jung, Lynn là Dân làng, Quinn là Thợ Săn và Trưởng làng, Anna Dân Làng, Perla Phù Thủy, Hihito Bảo vệ.

    James: Tao mệt quá, thôi không chơi nữa đâu.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    10


    Một hôm, Cô Russian gửi tin nhắn trong nhóm: Các bạn gửi thông tin cá nhân cho Cô để làm danh sách thí sinh.

    Từng bạn gửi thông tin của mình cho Cô.

    Năm nay, đội tuyển học sinh giỏi Sử lớp 11 của trường Cấp 3 Anluck có 9 người.

    Quinn Fall, sinh ngày 21/12 cung Sagittarius, bộc trực, phóng khoáng, một thiên tài lười biếng, chỉ số AQ thất thường, có quãng giọng cao, tình trường bất ổn với các cô gái.

    James đặt biệt danh cho cô là Fallen Queen.

    Hazel Hall, sinh 29/5 cung Gemini, mắt màu nâu, hài hước, dễ tính, đôi khi mắc thói chậm hiểu và nói ít ai hiểu nên càng nói càng gây hài, chúa tể lạc quan, bà hoàng may mắn, luôn tin vào việc được tổ tiên phù hộ và thường tai qua nạn khỏi những lần như thế.

    Thích tiền, ăn, ngủ, chơi game, xem phim, anime, đọc truyện, ngắm người đẹp, màu đen và đỏ đậm.

    James lưu tên cô trong danh bạ là HaHa.

    Lona Lisa Meyer, sinh 19/4, có giọng nói ngọt ngào.

    James thấy khuôn mặt cô có nét giống mèo, môi trên mỏng hơn môi dưới và nhân trung cô cũng khá dài, cậu đoán Lona sẽ sống rất thọ.

    Lynn Fanning, sinh 01/12 cung Sagittarius, quê ở xã Wide Word, trầm tính ít nói, ít nhất là ở lớp thì cô như vậy.

    Con nhà gia giáo, công dung ngôn hạnh đủ cả.

    James đánh giá rất cao cô, dù họ hiếm khi, đúng hơn là gần như không bao giờ tương tác.

    James Jimmy Jacoby, sinh Ides of March, cung Pisces, lá bài tương ứng là The Moon, tính cách ENFP Ambivert-T, mưu cầu sự bình yên.

    James sống ở làng Deep Hollow, xã Anpha.

    Cậu thích sáng tạo và thưởng thức nghệ thuật, ghét chơi game dù làm game.

    James hay bị mẹ mắng là lười vì xem tivi nhiều, và bị giục tìm người yêu làm James thấy khó hiểu.

    Penelope Perla Fann, sinh 12/5 cung Taurus, đeo kính, tóc dài, sống ở làng Paddyham xã Anpha.

    Cô luôn giữ vẻ nghiêm túc, yêu ghét với người khác rõ ràng.

    Perla học cùng Hihito suốt cấp 1 và cấp 2, nhưng họ chỉ là bạn cùng lớp, và giờ trong đội tuyển Sử họ là đồng đội và người quen.

    Cô từng học đội tuyển Văn và Địa năm cấp 2.

    Tou Hihito (東日人), sinh 12/11 cung Scorpio, đẹp trai, đào hoa, quê ở làng Peacebook xã Anpha.

    Cậu từng học đội tuyển Sử năm lớp 8 nhưng đi thi không đạt giải.

    Ban đầu Hihito định cùng James vào đội Sử, nhưng cậu trúng còn James trượt nên cậu cũng xin rời.

    Về sau James lại là người vào đội Sử trước cậu và đợi cậu tham gia.

    Caroline Jung, sinh 12/01 cung Capricorn, luôn đeo kính và khẩu trang.

    Jung từng học đội tuyển Sử lúc cấp 2 nên bị Cô Russian "dụ" vào đội.

    Trong đội Sử, Jung chỉ đơn giản là làm tốt việc của mình.

    Jung coi James và Perla là OTP và đu đến cùng, mặc cho James bao lần từ chối.

    Cô Russian đôi khi gọi nhầm tên cô thành Carla Jung, và James rất thích cái tên này dù bị Jung cảnh cáo không được gọi.

    Anna Dunn, sinh 31/8 cung Virgo, có giọng nói trầm và chậm.

    Cô là thành viên thứ 5 trong đội tuyển Sử năm lớp 10, nhưng khi thi vượt cấp cô không tham gia và thay bằng James, giờ cô lại gia nhập.

    Cô học cùng cấp 2 với Quinn, Hazel, Lona và Wai nên hiểu ngữ cảnh hơn cả.

    Khi họ nói chuyện về thời cấp 2, James chẳng hiểu gì, cũng giống như khi hội James kể chuyện cũ bọn họ nghe cũng chẳng hiểu gì.

    Anna có nhiều thông tin về Wai và thường kể lại cho đội Sử.

    Bên kia chiến tuyến, dù không trực tiếp đối đầu nhau vì cùng trường, đội tuyển Địa cũng có vài cái tên nổi bật trong mắt đội tuyển Sử.

    Họ không ưa nhau nhưng không đối đầu công khai.

    Jade Fey, sinh 26/5, cung Song Tử, người duy nhất trong đội tuyển Địa học lớp 11E, thường bị thầy và các bạn cho ra rìa.

    Jade rất chăm chỉ trong đội tuyển, nhưng không có đồng minh trong đội, hay nói đúng hơn là có trí tuệ nhưng không có quan hệ.

    Cô là bạn thân của Lona Meyer.

    Seren Light, sinh 19/9 cung Xử nữ, học lớp 11D, hay cười to, đeo kính, bạn thân của Hihito dù cậu đã chuyển lớp.

    Seren có thực tài, không tham gia chế giễu James nên cậu cũng không có hiềm khích gì với cô.

    Lara Fant, sinh 29/7 cung Sư tử, học lớp 11D, xinh xắn, chăm chỉ, học giỏi và không liên quan đến drama đội tuyển.

    Ohari Wai (大針和意), sinh 09/3 cung Song ngư, lớp 11D, tuấn tú, bảnh bao, giọng to vang dõng dạc.

    Cậu ước mơ làm Sĩ quan Chính trị, rất ưu tú trong mắt giáo viên từ ngoại hình đến tố chất.

    Wai luôn tham gia vào các hoạt động ngoại khóa, văn nghệ, vẽ báo tường, câu lạc bộ...

    để làm bàn đạp.

    Khi còn học cấp 2, Wai là Lớp Trưởng, nhiều lần đâm sau lưng Hazel, như việc mách với giáo viên chuyển Hazel lên bàn đầu để thế Wai vào chỗ cô vì nơi đó đắc địa, Quinn làm chứng chuyện này.

    Các bạn học cùng cấp 2 với Wai đều biết con người cậu, nhưng dù không ưa họ vẫn bị liên quan đến cậu vì môi trường.

    Emilia Wolf, Alba Snow, Maiya Smith, Lunar Easton, Aurora Silver, Betty Gemma, những người lớp 11D này không có tài cán gì, chỉ thêm vào cho có, cốt để đủ người và ngăn cản sự tham gia của học sinh lớp 11E, bởi vậy nên đội Địa 10 người thì có tới 9 người lớp D.

    Họ cũng hay mỉa mai James nhưng cậu không quan tâm.

    Cả hai đội được dặn hết sức tập trung ôn tập để đại diện trường Anluck đi thi cùng với 13 trường Cấp 3 khác trong tỉnh Everbless.

    Nhưng đội Sử thì vẫn mải mê với những lá bài Ma Sói.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    Crisis


    Một tiết học Kỹ thuật trong lớp 11D, James ngồi bàn cuối tổ ngoài, lén đọc sách Sử và làm đề Sử vì lý thuyết môn Kỹ thuật cậu đã chép xong rồi.

    James chỉ chú ý Cô giáo để tránh bản thân bị phát hiện, không quan tâm thứ gì khác.

    Giờ ra chơi, một bạn nam tên Vonn Jobs đi xuống cuối lớp, nhìn hai bên bàn cuối: Ra chơi rồi mà đứa học Sử, đứa học Địa thế này ?

    James nghe vậy, nhìn sang thì đúng là Wai đang để sách Địa trên bàn.

    Vonn Jobs ngồi cạnh James lướt điện thoại, James ngồi dịch ra cho bạn ngồi.

    Trống đánh vào lớp, học tiết Ngoại Ngữ, James vẫn lén học hai môn cùng lúc, vừa chép bài đúng quy định vừa làm đề Sử.

    Đang làm dở, cậu quay sang nhìn Wai thì thấy cậu ta vẫn để sách Địa đang gấp để trên bàn, còn tay cầm ngang điện thoại chơi game ở dưới gầm bàn.

    James nghĩ bụng: Gấp sách lại thì để đấy làm gì ?

    Tưởng học nữa ?!

    Cậu sực nhớ ra, quay lại học tiếp, vì nếu tố cáo bạn thì cậu cũng bị bắt vì phạm tội làm việc riêng.

    Ra chơi, Wai lân la hỏi chuyện James: Học Sử kiểu gì mà giỏi thế ?

    James khó hiểu, nghĩ bụng: "Hỏi méo gì vậy ?"; nhưng cậu lại đáp: Đọc sách giáo khoa rồi làm đề.

    Wai: Tao cũng đọc nhưng làm mãi đếch được !?

    James nghĩ bụng: "Mày học Địa cơ mà ?", trả lời đại: Đọc đi đọc lại vào, rồi mới làm, làm trước là mất công sửa sai mệt lắm.

    Wai: Có cách nào để nhớ được Sử không ?

    James: Tao xem tivi.

    Wai: Đâu xem cái nào ?

    James lấy giấy bút, viết tên các kênh trên tivi cho Wai, vì cậu biết Wai sẽ chẳng bao giờ xem chúng, Wai hỏi vì cậu ta muốn hỏi thôi.

    Một buổi trưa, mẹ Waverly xâm củi, nấu nước vỏ bưởi để gội đầu.

    James ngồi trông bếp, kể chuyện với mẹ: "Con đi học đội tuyển được Cô giáo khen là ai lấy được con là có phúc, xong có đứa lại nói là phải nhanh chân để chiếm chỗ rồi.

    Nhưng mà nghe cứ giả giả ạ."

    Mẹ Waverly: Thì chúng nó cứ tán thế.

    Phải năng động tếu táo lên mới có người yêu.

    James kéo dài chữ: Vâng~!

    Người ta toàn khuyên con mình là đừng yêu để tập trung vào học, mẹ đi ngược toàn xui con kiếm người yêu là thế nào ?

    Mẹ Waverly: Chưa yêu thì cứ làm bạn, vừa chơi vừa tán.

    Sau này học xong, lớn rồi mới lấy nhau chứ.

    James tiếp tục: Vâng~!

    Mẹ có nấu với sả không ?

    Mẹ: Có mấy nhánh.

    Đoạn mầy gội đầu không ?

    James: Có~!

    Sao lại không nhể ?

    Mẹ gội xong đi con gội.

    Chiều hôm ấy James đi học đội tuyển cảm thấy không có gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là làm và chữa đề như một buổi học bình thường.

    Một hôm khác, cả đội làm xong đề Cô giao nên giải lao chơi Ma Sói.

    Hihito làm Quản trò.

    Vị trí ngồi vẫn bắt đầu từ Quinn hướng 11 giờ, rồi Anna, Lynn, Lona, Perla, James, Jung, Hazel.

    Họ xếp hai bàn lại thành một bàn hình vuông, tám người ngồi quanh còn một người đứng.

    Học lịch sử nhiều nên họ gọi đó là "Hội đồng bàn tròn" - một cái tên James thấy khá ngớ ngẩn, vì rõ ràng nó hình vuông.

    Quản trò chia bài, James có lá Dân Làng nên suốt các đêm cậu chỉ ngủ.

    Đêm thứ nhất Quản trò nhận diện vai trò từng người.

    Đêm thứ hai, Lona bị Sói cắn, quản trò thu lá của cô.

    James thấy tiếc cho Lona, nghĩ thầm: Sao ván nào cũng chết đầu tiên vậy ?

    Quinn nhận chức Trưởng làng từ Lona, cô nghi ngờ Jung, Hazel cũng nghĩ vậy nên đám đông hùa theo chỉ Jung làm cô bị loại.

    Quản trò: Mời cả làng đi ngủ.

    Cả bọn: Giết nhầm người rồi anh em ạ.

    Đêm thứ ba, Sói giết Perla rồi đẩy tội cho Anna.

    Hazel và đám đông cũng nghi ngờ và chọn cô nên Anna bị loại.

    Lona từ đầu đến giờ chứng kiến tất cả nhưng đã thua nên không thể nói gì.

    Quản trò: Mời cả làng tiếp tục đi ngủ.

    Cả làng hoảng loạn: Chết rồi.

    Vẫn chưa xong à ?

    Làng sắp hết người rồi.

    Đêm thứ tư, Sói qua cầu rút ván.

    Quản trò: Mời cả làng thức dậy.

    Đêm qua người này bị giết~!

    Rồi Hihito thu bài của Hazel làm James bất ngờ vì cậu đang nghi ngờ cô sau khi thấy cô vu cho hết người này đến người khác.

    Còn lại ba người Quinn, Lynn và James.

    James biết bản thân thiếu quyết đoán, cậu có tư thù với Quinn nhưng Lynn quá im lặng.

    Lynn: Tớ là Dân làng.

    Quinn: Tao là bảo vệ.

    Tao bảo vệ mày một đêm nên mày mới sống đến giờ đấy.

    James không tin miệng Quinn, cậu thấy Quinn quá gian xảo và lộ liễu, nhưng Lynn cũng quá khả nghi làm cậu không biết chọn ai.

    James nghĩ thầm: Tư thù hay không ?

    Quinn vốn đã chỉ vào Lynn, cô không chỉ James vì cô biết Lynn sẽ không nghi ngờ cậu mà chọn vote cô, nhưng Quinn có lá Trưởng làng nên không sợ.

    James bị dao động: Lynn đi.

    Lona đã thấy cả, bất lực: Sao lại vote Lynn~?

    Quản trò cười: Ván này Sói thắng.

    Hihito lật lá bài Sói của Quinn lên.

    Cả đội quay qua trách Hazel: Tất cả là tại mày.

    Cả Quinn và Hazel cùng cười.

    Hazel: Ai biết đâu ?

    Thấy nghi thì vote thôi.

    Quinn: Tao bảo rồi.

    Hazel nó chỉ là chính phủ bù nhìn cho tư bản ngầm đứng sau thao túng thôi.

    James không trách Hazel mà trách mình, cậu nhận ra ả Quinn này còn ghê gớm hơn mình tưởng tượng, càng thêm đề phòng cô: Ghê thật.

    Làm Sói thì bị nó treo cổ, làm Dân thì bị nó thao túng.

    Con này quá nguy hiểm.

    Các bạn chơi thêm ván nữa, James quay lại bàn đầu làm đề Sử.

    Đột ngột có tiếng mở cửa sổ, kéo rèm, tiếng một cô giáo vọng vào: Đội tuyển cô nào đây ?
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    12


    Cả đội giật mình, quay ra nhìn: Em chào cô ạ.

    James cũng nghé xem ai là ai, nhưng cậu ngồi khuất tầm nhìn cô nên im lặng không chào.

    Cô giáo đó nói tiếp: Đội tuyển lớp 11 à ?

    Quinn: Vâng ạ.

    Cô giáo đó: Học được thì học, nếu không học thì trả phòng cho các em !

    Cô giáo rời đi, Lona bảo Hazel: Ra đóng cửa sổ, kéo rèm lại.

    Quinn: Cô đấy dạy đội tuyển Địa lớp 10 à !?

    Anna: Ừ, hôm trước thấy mấy đứa con gái cứ lảng vảng ở hành lang, chắc không có phòng học.

    Quinn suy luận: Chết rồi.

    Có khi nào cô định báo Cô Rus không ?

    Cô mà báo lên ban giám hiệu soi camera là lộ hết đấy !

    Cả đội nhốn nháo: Soi cam á ?

    Camera kia hỏng chưa ?

    Hazel: Phải là còn bật hay tắt mới đúng.

    Lona: Tắt điện, kéo hết rèm đi để kiểm tra.

    Nếu phòng tối thì camera sẽ sáng đỏ.

    Lynn đóng hết cửa, kéo rèm.

    Anna: Chết rồi bọn mày ơi, cam đỏ lòm luôn.

    James nghỉ thầm: Là màu cam hay màu đỏ ?

    Lona: Có khi nào bọn mình bị phòng Hội Đồng check cam rồi không ?

    Tại đội Ngoại Ngữ nó học trên phòng đấy nó cũng mở camera lên xem nó cũng thấy anh em mình mà.

    James vẫn ngồi tại chỗ, tuy không thể hiện ra nhưng bên trong cậu cũng nhói ruột, vì nếu xem lại camera thì cậu cũng dính tội, nhưng ngoài mặt vẫn cố bình tĩnh như Lynn.

    Cô Russian gửi tối hậu thư: Tất cả các bạn lưu ý.

    Nhà trường xem camera thấy các bạn túm tụm lại không học.

    Các bạn xem lại mình giúp cô.

    Không học thì các bạn về lớp.

    Quinn xả một tràng: Thế là Cô chưa biết rồi.

    Nhưng mà cam kia nhà trường có thể xem lại, cái chính là cô đội Địa kia đi mách cấp trên để chiếm phòng mình kìa.

    Các đội khác ăn đầy ra đấy có sao đâu !?

    Thấy đội mình có phòng riêng còn đội của cô lông ba lông bông nên định đuổi để chiếm phòng à ?

    Hôm ấy tao bảo cô Rus xin chìa khóa bác bảo vệ phòng này, bốn đứa lên quét bở cả hơi tai, phòng mẹ gì bẩn như cái ổ lợn, lúc đấy thì chẳng đứa nào vào tranh.

    Giờ dọn cho sạch sang xịn mịn rồi định cướp à ?

    James nghĩ thầm: Ờ ha, mình là người thứ năm.

    Cả đội quay lại học đàng hoàng, tính ra họ chơi trong giờ giải lao mà vẫn bị bắt.

    Một lúc sau, Cô Russian lên, cả đội phối hợp như đã chuẩn bị, trừ James.

    Quinn: Vừa nãy bọn em chữa bài, em bảo thằng Hihito sai mà nó cứ cãi, thảo luận hơi to làm cô đấy nghe nhầm tưởng bọn em chơi bời Cô ạ.

    Cả đội: Đúng rồi cô ạ.

    Bọn em thảo luận bài học mà.

    Họ đã dặn Lynn nhớ hợp tác vì Cô Rus rất tin cô.

    James ngồi xem, chỉ biết cười thầm.

    Cô Russian cũng không muốn đội tuyển mình bị to chuyện nên bỏ qua, và cũng biết vụ đội Địa lớp 10 định chiếm phòng học đội mình.

    Một hôm, đội tuyển Sử vừa ăn kẹo giờ giải lao vừa nói chuyện.

    Jung hỏi James: Năm cấp 2 mày có học đội tuyển không ?

    James: Không.

    Jung: Thế có biết cái Honora không ?

    James: Có.

    Cùng lớp tao mà.

    Sao mày biết ?

    Jung: Lúc cấp 2 tao đi ôn thi trên trường cũng gặp nó.

    James: Nó đi thi được giải Ba, được cộng điểm thi vào lớp 10 đấy.

    Jung: Sao mày không tham gia ?

    James: Tao đợi giáo viên nhìn ra, nhưng mà chẳng có ai cả.

    Với lại tao ghét trường.

    Jung: ???

    James: Năm lớp 8 cu Hihito đi thi còn khoanh sai câu "Núi nào cao nhất thế giới ?" mà !

    Hihito: Ư ?

    Lúc nào ế ?

    James: Đúng rồi, tao nhớ rõ lắm.

    Không đi thi nhưng vẫn biết, lúc mày đi thi về bọn bạn kêu um lên mày khoanh sai câu đấy.

    Tao nhớ đến giờ luôn.

    Hihito chả nhớ nên cũng chả bắt bẻ được.

    James biết cậu có thể thao túng người khác với trí nhớ đặc biệt này, nhưng cậu hiếm khi làm thế.

    Hihito: Tao không nhớ luôn.

    James: Vãi !

    Lỗi sai của mình mà còn không nhớ.

    Hôm ấy Hans đi thi Lý quên mang máy tính còn hỏi mượn tao mà, tao không có nên Hans sang khối 9 mượn, không là không có máy tính đi thi luôn.

    Hihito đầu hàng: Ừm.

    Lona: Năm lớp 9 cái đợt học online ấy, căng thẳng kinh khủng, nghe tiếng thông báo tin nhắn phát sợ luôn.

    Anna: Ừ đúng, lúc đấy học hốt vãi.

    Còn lén tổ chức ra trường học nữa.

    James ngoảnh sang nhìn Perla và Hihito: Thế mà trường mình cô Lana lại sợ, để anh em học ở nhà buồn vãi nhái.

    Hihito: Bọn tao kệ cô giảng, treo máy đấy chơi game với nhau mà.

    James: Ơ ?

    Tao ngu vãi, tao cứ ngồi đấy học xong bị cô gọi.

    Bọn nó thì treo máy đi chơi, tao ngu cứ ngồi đấy học đến tận 11 rưỡi không kịp nấu cơm.

    Perla: Tao ghét cô Lana, dạy không hay.

    James: Sao lại ghét cô Lana ?

    Dạy được mà ?

    Perla: Không hay.

    Lại còn thiên vị bọn Maurice với Moona nữa.

    James nhớ lại David Ditko, Morris và Moona có hoàn cảnh tương tự: Thì chúng nó thiếu thốn tình thương mà.

    Perla: Còn nhiều cái khác nữa.

    James không nói gì nữa, vì cậu biết không thể thay đổi quan điểm của Perla.

    Cô Russian bước vào phòng, gọi Quinn và James lên bảng viết bài so sánh xu hướng cách mạng bạo động và xu hướng cải cách trong khuynh hướng cách mạng dân chủ tư sản.

    James lên bảng viết, đột nhiên quên, một lát sau mới nhớ lại.

    Cô Russian giảng chung cho các bạn nghe: "Phải phân biệt rõ khuynh hướng và xu hướng nhá.

    Khuynh hướng là cái bao quát, xu hướng là cái cụ thể.

    Khuynh hướng bao trùm xu hướng, xu hướng nằm trong khuynh hướng.

    Không là nhầm đấy."

    Cả đội: Vâng.

    Cô Russian: Vâng cái gì ?

    Ở trên bảng làm thì ở dưới cũng phải lấy nháp ra viết chứ, ngồi chơi thế à ?

    Cả đội ngồi chép, Cô Russian nhắc thêm: Phần lịch sử Lavilia dài và khó lắm.

    Ôn kĩ vào, nhất là mấy đoạn dễ nhầm ấy.

    Chiến thắng Sheetbridge lần một và lần hai.

    Các phong trào khởi nghĩa dưới lá cờ phong kiến và cuộc nổi loạn của nông dân.

    Hai xu hướng trong khuynh hướng tư sản.

    James và Quinn về chỗ ngồi.

    Nghe Cô dặn, cậu than thở: Mệt quá.

    Còn phần sử thế giới nữa.

    Cô Russian: Phần thế giới thì đọc các sự kiện gắn với thời gian cụ thể.

    Phần thế chiến nhớ để ý thời gian và địa điểm, các hiệp ước, hội nghị... nhớ nhá.

    Cả đội: Vâng.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    Faith and Hope


    Về đến nhà, James cất cặp, cởi áo quần, nằm ngay ra ghế dài.

    Mẹ cậu lại cằn nhằn: Về đến nhà là nó bật tivi.

    James mệt: Giờ mẹ muốn con làm gì ?

    Mẹ: Lấy ấm điện nấu nước đi.

    Hai phích hai ca hết nước rồi đây này.

    James: Vâng~!

    Nhưng phải bật nhạc cái đã.

    Mẹ: Không để nó ngơi nghỉ, xem suốt ngày thôi.

    James: Con vừa mới đi học về luôn ạ.

    Mới bật mẹ lại kêu là suốt ngày ?

    Mẹ: Thôi mầy đi tắm đi.

    Đi đi đi đi, tắt tivi đi mà đi tắm.

    James đặt ấm điện nấu nước, trong khi chờ nước sôi cậu đi tắm, nhưng vẫn không tắt tivi.

    Cậu vừa mới lấy quần áo thì có quảng cáo, lại đi ra ấn bỏ qua: Bực quá!

    Lúc nào cũng quảng cáo.

    Tắm và chắt nước vào phích xong, James đặt thêm hai ấm nữa để chắt vào phích và hai ca.

    Cuối cùng cũng có thể yên ổn xem tivi, James bật phim.

    Nhân vật trong tivi nói: "Tất cả mọi thứ đều đã xảy ra, nhưng không phải chuyện nào cũng được viết vào sử.

    Trên thế giới này, có rất nhiều người phải sống trong các khe tối mà chúng ta không thấy.

    Họ vẫn đang sống đây, thế nhưng sự tồn tại của họ dường như đã bị mọi người chối bỏ !"

    James Jimmy Jacoby ra đời sau khi Lavilia đã hòa bình được 11 năm.

    Nhân dân nước Cộng Hòa Lavilia đã đấu tranh gian khổ để con cháu họ có được nền hòa bình như ngày hôm nay, những con người bình thường của đất mẹ Lavilia đã viết lên những trang sử hùng tráng, mãi mãi ghi dấu son chói lọi cho hậu thế mãi về sau.

    James học lịch sử không chỉ để hiểu bối cảnh thế giới hiện tại, mà còn rút ra các bài học mà sách giáo khoa và giáo viên không nói.

    Đó là ảnh hưởng của nhân quả trong thời gian và sự tương tác trong không gian, mối quan hệ giữa hoàn cảnh khách quan và nhân tố chủ quan, thời cơ và chuẩn bị... những cái mà Hihito cũng biết nhưng không gọi tên được.

    Những khi trò chuyện ở nhà, anh cả Johnny luôn kể các câu chuyện lịch sử và giảng cách ứng dụng lịch sử vào cuộc sống cho Jimmy và em út Joseph Joe, nhưng chỉ có Jimmy là nghe và nhớ được, Joe không muốn nghe, có muốn nghe cu cậu cũng không hiểu, mà hiểu rồi cũng không nhớ được.

    James kể lại bí quyết nhớ lâu cho anh em nghe, anh Johnny thì học xong ra đi làm rồi nên James đặc biệt dặn nhóc Joe nhưng nó không tin, không ứng dụng.

    James định chỉ phô cho người thân, sau này cậu sẽ kể với vợ và dạy con mình bí quyết đó, tất nhiên cũng dặn họ giữ bí mật.

    Thời khắc James ra đời, ngôi sao chiếu mệnh cậu là sao Kiếp Sát.

    Bố cậu có ghi chép đầy đủ về hơn 100 vì sao trong tử vi, nhưng đến sao Kiếp Sát thì lại bỏ trống không viết.

    Quyển sổ đó được cất kĩ trong tủ khóa lại.

    James chỉ nghe bố nói rất mơ hồ về một vì tinh tú náo đó có chữ "Sát" và việc nó là một hung tinh, làm cậu dễ gặp tai họa và có nguy cơ chết sớm.

    Nhưng lời tiên tri cũng phán rằng số mệnh James rất tốt làm cậu càng khó hiểu.

    Cậu vừa mừng vừa sợ: Mình nên tin ?

    Hay không tin ?

    Phúc họa song hành.

    Nếu tin thì cũng phải chấp nhận lời nguyền, nếu từ thì cũng phải chối lời chúc phúc.

    Phải tin cả hai hoặc không tin bên nào.

    Tại sao những đứa bằng tuổi mình sinh 16/3 không bị ?

    Tại sao bao nhiêu kẻ lại là ta ?

    James muốn tin vào khoa học, những kiến thức ngụy khoa học nhưng hiệu nghiệm cậu cũng tin mặc cho mọi người phản đối và coi là mê tín.

    Nhưng khi chứng kiến trong cuộc sống xung quanh cậu những điều vô lý trong tử vi, nhân tướng học, chiêm tinh cứ dần dần ứng nghiệm, James tự hỏi chúng có đúng thật không.

    Nếu các yếu tố siêu nhiên có thể kiểm soát thế giới và con người thì những gì James làm là vì cậu tự làm hay vẫn nằm trong tính toán của định mệnh.

    Khi xem lá số tử vi cho mình, James đã bỏ qua không đọc một chi tiết, lá số tiên đoán rằng vấn đề tình cảm của cậu sẽ nhiều trắc trở.

    Cuộc đời cậu sẽ có 2 lần thay đổi về đường tình duyên.

    James từng đọc một cuốn sách của bố viết rằng, tuổi của cậu nếu lấy vợ bằng tuổi sẽ khó hòa hợp, cuộc sống chỉ ở mức trung bình, không bao giờ giàu có được.

    Cậu nên cưới người kém 1 tuổi, vì hai tuổi này đến với nhau khá tốt, cuộc sống thuận lợi.

    James ngẫm nghĩ, có nghĩa là tất cả những cô gái mình gặp ở lớp, dù họ có lý tưởng đến đâu, cậu cũng chẳng dám hy vọng.

    Nhưng cậu vẫn thích thầm trong đầu và vẽ lại người đó.

    James chỉ kể cho Dan và Morris về lời nguyền của mình, cậu hiếm khi kể cho người khác.

    Vì những khi cậu kể cho họ, họ đều nghĩ là đùa, những lần sau James kể lại y hệt thì họ bắt đầu nghi hoặc rằng liệu có thực.

    James liền sửa rằng cậu chỉ đùa thôi, nhưng họ không tin dù ban đầu họ nghĩ James đùa, nên cậu sinh ra ít kể chuyện cho người khác.

    Từ tháng 11 năm ngoái, James tìm được một bài nhạc có giọng nữ nghe rất dễ thương làm cậu liên tưởng đến giọng của Lona.

    Mỗi khi nghe nó cậu lại nghĩ về cô, nhưng dần dần James cố tránh không nghe nó, vì sợ nghe nhiều sẽ vô thức nhớ đến Lona.

    James nghĩ rằng: "Mai này đây, nếu có duyên, sẽ còn gặp lại, nếu có nợ, ắt sẽ thành đôi, nếu có nghiệp, thôi cũng đành chịu."

    Những câu chuyện ngồi lê đôi mách từ mấy bà hàng xóm kể cho mẹ Waverly lọt vào tai cậu làm James mất niềm tin vào tình yêu, nghĩ rằng tình yêu hiện đại không còn nguyên chất của nó nữa, và cậu nghi ngờ tất cả phụ nữ, trừ mẹ và bà.

    Tuy thế giới xung quanh thật méo mó và xấu xí trong mắt James, cậu lại không muốn nó như vậy, vẫn muốn yêu.

    Thời gian trôi, con người thay đổi, thế giới cũng đổi thay, Đảng Lavilia Thống Nhất (Lavilia United Party - 拉维利亚统一党) thay đổi chính sách, nhưng những quyết định cấp cao từ trung ương vẫn chưa được phổ biến xuống địa phương.

    Các giáo viên trong trường Cấp 3 Anluck nhận một nhiệm vụ từ cấp trên kéo dài hai năm.

    Họ phải quan sát, đánh giá các học sinh trong trường từ từ và cẩn thận.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    14


    Một hôm, đội sử ăn bánh kẹo giờ giải lao, Quinn kể với Cô Russian: Em với người yêu quay lại rồi Cô ạ.

    Cô Russian: Lại quay lại rồi à ?

    Quinn: Vâng.

    Bọn em sắp đi chơi rồi.

    Cô Russian: Lại cái xe đạp tiền triệu ấy á ?

    Quinn: Vâng.

    Hôm trước em lái nó vừa bị ngã xong.

    Mua nó làm em bị mẹ chửi phí tiền.

    Cô Russian: Đúng còn gì ?

    Quinn: Đấy là tiền thưởng của em mà.

    Còn nửa kia là tiền mẹ.

    Cô Russian: Thế lo chả bị mắng.

    James ăn đi !

    James: Em vẫn ăn mà.

    Quinn: Cô không phải lo.

    Bọn em sắp đồng hóa được nó rồi.

    Lúc đầu Lynn mới vào cũng thế sau cũng bị bọn em đồng hóa mà.

    Lynn không trả lời dù sự thật không phải vậy.

    James nghĩ bụng: Để xem được đến đâu ?

    Đang ăn thì chuông điện thoại reo, Quinn dặn cả đội: Trật tự, người yêu gọi.

    Rồi cô nói bằng một giọng mà James chưa nghe bao giờ: Dạ~!

    Vâng, em biết rồi.

    Bye bye.

    James thấy hơi lạ, nghĩ thầm: Có thật không vậy ?

    Cả đội tiếp tục nói.

    Cô Russian: Giọng nó nói với người yêu thì một trời một vực !?

    Cả đội cười, đùa theo: Đúng rồi.

    Đúng rồi.

    Nghe ngọt xớt ra.

    Quinn quay lại giọng cũ, cãi: Có đâu !?

    Cô Russian: Mày nói với Cô, với các bạn có thế đâu ?

    Nhất là thằng James ạ.

    James nghĩ bụng: Ủa mình có làm gì đâu mà lại bị lôi vào này ?

    Quinn: Tại thằng James nhìn ghét quá.

    Tao ghét mày.

    James bực nhưng không nói gì.

    Cô Russian: Cứ nói thế xong sau lại yêu nhau ạ !?

    Các bạn cười, Hihito: Đúng rồi, lúc nào cũng kêu ghét xong đoạn lại yêu ạ.

    Hazel: Đúng rồi, ghét của nào trời trao của nấy, ai biết được ?

    Quinn: Còn lâu.

    James nghĩ bụng: Không bao giờ.

    Một hôm khác, Quinn mang đi học hai bộ áo cosplay.

    Một áo haori caro đen và xanh ngọc bích, một cái áo khoác akatsuki màu đen có họa tiết mây đỏ.

    Các bạn đều chú ý đến Quinn với hai bộ áo.

    Cô Russian hỏi: Mua mấy cái đấy về làm gì ?

    Quinn: Em mặc, Cô ?

    Cô Russian: Bao nhiêu tiền đấy ?

    Quinn: Mỗi bộ ba trăm ạ.

    Cô Russian: Đốt tiền.

    Mua về mặc được mấy bận.

    James cũng nghĩ vậy.

    Quinn: Em có mặc như áo chống nắng để đi chợ mà.

    Lona: Người bán có bảo gì ko ?

    Quinn: Ai biết gì đâu mà hỏi.

    James bó tay.

    Sau đó cả đội làm đề, rồi chữa đề.

    Giờ giải lao, Cô Rus cử Quinn, Lona và Anna xuống lấy đồ ăn trong cốp xe Cô.

    Hihito đi vệ sinh, rủ James nhưng cậu không đi.

    Hazel ngắm nghía bộ áo akatsuki của Quinn, nảy ra một trò: Ê James ơi, mày mặc áo này của Quinn vào đi !

    James thấy ý tưởng đó hay, liền mặc thử dù cậu cũng chẳng biết mình đang cosplay nhân vật nào.

    Lynn, Perla, Jung không nói hay cười gì.

    Cô Russian nhìn James trong bộ áo cosplay thì hơi cười.

    Hazel bảo James đứng tạo dáng gần cửa để chụp ảnh cho sáng.

    James cũng nghe lời, Hazel bảo: Giơ tay tạo nhẫn thuật đi.

    James chả biết nhẫn thuật gì, cũng giơ tay tạo nhẫn pháp để Hazel chụp ảnh.

    Rồi cậu cởi áo ra trả lại chỗ cũ cho Quinn.

    Một lúc sau, ba người Quinn, Lona, Anna quay lại với túi đồ ăn.

    Cả đội và Cô Rus lại ngồi ăn liên hoan.

    Cô Russian kể chuyện: "Lần trước James thi vượt cấp vừa vào khung giải Nhì, sai một câu là xuống giải Ba."

    James bất ngờ, nghĩ thầm: Vãi !

    Sai 10 câu, 65/75 suýt thì giải Ba.

    Không nói không biết luôn.

    Cô Russian: Mà đấy là nó còn vào sau.

    Tháng 10 nó mới vào.

    Bọn này được ôn trước từ tháng 8 rồi.

    Nếu ôn được sớm, kĩ hơn thì điểm nó sẽ cao hơn.

    Lona kể lại: Lúc em mượn xem đề của James thấy đúng nhiều câu khó lắm, nhưng mấy câu về phong kiến lớp 10, 11 lại sai mà toàn câu dễ.

    Tại không có nền, mấy câu đấy mà đúng nữa thì điểm sẽ cao nữa.

    Quinn: Nhắc lại lại tức thằng Wai lúc sắp thi, nó bảo thế này chứ "Ôn chăm kĩ thế rồi chắc phải quyết tâm giải Nhất chứ nhể ?"

    Mẹ, nghe ghét vãi, em đứng đấy em mớ-

    James: Thôi~!

    Có mỗi cái đấy cứ nhắc đi nhắc lại mãi !

    Quinn: Nhưng mà tao tức.

    Nó dám xỉa xói đội tuyển tao.

    James không nói nữa.

    Cô Russian: Wai đấy nó học được mà.

    Năm lớp 10 cũng định mời nó vào đội.

    Hihito: Đợt đấy James bị loại, em đi học lại gặp cu Wai, chán quá em nghỉ luôn.

    Xong nó lại vào đội Địa.

    Quinn: Ờ !?

    Đợt đấy lớp 11D vào sử đông vãi, xong cuối cùng chạy hết.

    Cả mày nữa con Sói ạ.

    Đầu tiên vào học được mấy buổi xong nghỉ làm tốn bao nhiêu tiền in tài liệu ạ.

    Lona: Hôm đầu tiên nó đến học, mới gặp chưa quen biết gì, ngồi vào nói chuyện tự nhiên như thân lâu lắm rồi ạ.

    Hihito: Đâu ấy ?

    Lúc nào ?

    Có à ?

    Lona: Ờ.

    Chả liên quan gì cứ ngồi nói nói vào tai người ta.

    James nghe chuyện Hihito chỉ biết cười thầm.

    Cô Russian: Hihito nó học sử cũng tốt nè, lớp 10 điểm lần nào cũng cao.

    Lên 11 định kỳ I quan sát xem có xứng đáng không ?

    Quinn: Nó yêu bạn cùng bàn lớp đấy đệ cô ạ.

    Cô Russian: Thật à ?

    Đứa làm Lớp trưởng đấy á ?

    Hihito: Đâu ?

    Cô Russian: Thằng này, đẹp trai, đào hoa nhờ ?

    James: Nó thay như thay tất ạ, mỗi năm một cô.

    Hihito: Ư ?!

    James: Không phải à ?

    Hihito không trả lời.

    James biết thừa nhưng thôi.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    15


    Ở Lavilia, dân Lavilian phía đông gọi chị ruột hoặc chị họ của bố, chị ruột hoặc chị họ của mẹ, và vợ của anh ruột hoặc anh họ của bố là "Bá".

    Trong hệ thống xưng hô này, từ 'Bá' là dạng giống cái của "Bác"; chúng chỉ là hai cách đọc Lavilian khác nhau của cùng một chữ Hanzi "伯".

    Nó đồng nghĩa với từ "Bác Gái".

    Một hôm nào đó, không rõ hôm nào, cả đội im lặng làm đề, Cô Russian có việc đi ra ngoài nên họ lại bắt đầu nói chuyện.

    Anna: Anh em có biết vlogger người Solarian trên mạng nói tiếng nước mình đấy không ?

    Lona: Cái người mà nói tiếng Lavilian ngọng ngọng đấy á ?

    Anna: Ừ.

    Nó cố tình để câu khách vào xem đấy.

    Mà nhìn mặt thằng đấy dê vãi.

    Hazel: Người Solarian ai chả dê, mày ?

    Anna: Tao có họ hàng làm xuất khẩu lao động bên Solaria.

    Phòng trọ bên đấy hốt lắm, bá tao phơi quần áo cứ bị mấy thằng biến thái nó đến sờ rồi ngửi.

    Kinh vãi chưởng !

    Lona: Ừm đúng, bên đấy đầy bọn biến thái.

    Anna: Xong còn có kiểu truyền đạo, rồi giáo phái các thứ.

    Nó ấn chuông, mình ra mở cửa, nó đứng nó lải nhải tuyên truyền về giáo hội của bọn nó.

    Mình chối không được.

    Phải không mở cửa ngay từ đầu mới tránh được.

    Hazel: Nghe ghê thế ?

    Anna: À.

    Bá tao còn gặp ma Solaria nữa chúng mày ạ.

    Đêm ngủ thấy ma lởn vởn khắp phòng luôn.

    James: Đù, ma ngoại quốc à ? (ngẫm lại) À đâu mình mới là người ngoại quốc với nó chứ.

    Nước của nó mà.

    Quên.

    Lona, Hazel, Hihito và các bạn đều ngạc nhiên: Vãi.

    Xong thế nào nữa ?

    Anna: Bá tao lấy tỏi, dao với đôi đũa để ở đầu giường lúc ngủ ạ.

    Các bạn: Xong có hết không ?

    Anna: Có.

    Chắc nó sợ bùa Lavilia.

    Các bạn cười, James cũng buồn cười, nghĩ thầm: Vậy cũng được luôn ?

    Nói chuyện mãi, nói một hồi, Anna nói về lịch sử nước láng giềng.

    Anna: Nước Hanzil to nhờ ?

    Lịch sử của nó dài với nhiều cái vãi.

    Quinn: Ừ.

    Nó là một trong những nền văn minh vĩ đại của lịch sử cổ đại mà.

    Các phát mình, kiến thức đều từ nó hết.

    Anna: Còn văn hóa dày đặc nữa, chữ viết các thứ, ảnh hưởng sang các nước xung quanh mà.

    James nhận ra họ đang bị dẫn dắt vì chỉ học lịch sử trong sách giáo khoa, cậu biết sự thật không phải như vậy, nhưng đành im nghe họ kể với nhau.

    Quinn: Nó là một nền văn minh lớn, rực rỡ và kéo dài được sự vĩ đại đó cho đến tận bây giờ.

    Dù ghét nhưng phải công nhận bọn Hanzili này giỏi thật.

    James không chịu nổi, nghĩ lại: Vãi cả giỏi, bọn nó đốt sách ở xứ đô hộ, bắt nô lệ, nhân tài từ khắp nơi đến chứ giỏi gì, giỏi đánh nhau.

    Cậu đã từng xem trên tivi và biết rằng lịch sử thực tế rất khác.

    Lịch sử thế giới cổ đại chỉ có duy nhất một nền văn minh là trung tâm của thế giới và nó nằm chính giữa bản đồ địa cầu nếu được trải phẳng ra.

    Nó là văn minh đầu tiên, cách đây hơn 5000 năm.

    Những văn minh khác vẫn có, nhưng nó sinh ra nhờ sự giao lưu văn hóa giữa các khu vực.

    Văn minh Hanzil cổ đại thực tế sinh sau đẻ muộn hơn các văn minh khác rất nhiều, chỉ mới cách đây hơn 3000 năm và cũng tàn lụi như bao văn minh cổ đại khác.

    Một văn minh dù rực rỡ đến đâu, việc nó sụp đổ là rất bình thường.

    Nhưng người Hanzili không chấp nhận điều đó và viết sử rằng văn minh cổ đại của họ là một trong những văn minh đứng ngang với các văn minh lớn và vẫn duy trì liên tục đến tận bây giờ.

    James biết điều đó là không thể và thấy rõ lỗ hổng trong lập luận này, nhưng mọi người chẳng ai nhìn ra hoặc chấp nhận sự thật: "Sự thành lập Nhân dân Hanzil Cộng hòa Quốc đã đưa nhân dân Hanzili bước vào một kỷ nguyên mới, làm sụp đổ tàn dư văn hóa cũ.

    Họ đốt chùa đạp tượng, phá đền dỡ lăng.

    Vậy thì cái văn hóa liền mạch kia còn đến hôm nay không ?"

    Nhưng James hiểu những điều này chỉ số ít người biết, nếu giải thích cho bạn phải kể lại gần như toàn bộ lịch sử các văn minh lớn vì chúng gắn với nhau, rất mất thời gian và mệt mỏi.

    Nên James định im lặng như mọi khi.

    Nhưng rồi James không chịu được, vẫn lên tiếng: Lấy lịch sử cổ đại vùng phía bắc làm ví dụ đi.

    Vùng Trung Địa thời cổ từng sáng tạo nên một văn minh rực rỡ chói lọi.

    Nhưng đến một ngày, thế lực vùng Tiểu Địa ở phía đông nam tấn công và cướp về sách vở, nhân tài và các loại kỹ thuật tiến bộ.

    Nhưng không giống Hanzil, họ vẫn ghi nguồn, đúng hơn là công khai thừa nhận với thế giới rằng họ đã học hỏi từ kiến thức của giới tinh hoa Trung Địa.

    Và đến cuộc Thánh chiến giữa hai phe, người Trung Địa tiến vào kinh đô Tiểu Địa, đem về sách vở và các tài nguyên kiến thức.

    Họ nhận ra nguồn gốc của những kiến thức này là từ tổ tiên họ, những cải tiến của người Tiểu Địa cũng được họ học tập và nhờ đó phát triển mạnh mẽ.

    Hanzil thì khác, bọn nó vốn là man di, nhưng xấu hổ vì nguồn gốc mình.

    Lúc chiếm được đất thì đem hết sách vở, nhân tài, thợ giỏi, gái đẹp, sản vật về nước, còn cho đốt sách lịch sử, văn hóa của nước mình nữa.

    Những kiến thức người Lavilian mình tạo ra kia bị bọn Hanzil nhận là của nó rồi quay lại gọi mình là Lavian, là man di mọi rợ, còn hô hào với thế giới rằng lịch sử Hanzil, văn hóa của người Hanzili vĩ đại, rực rỡ lắm.

    Sự thật không phải thế.

    Lời nói dối lắm đến mức người ta quên mất sự thật như nào rồi.

    Quinn và Anna đứng hình.

    Cả đội im lặng khi thấy James mất kiểm soát và nói nhiều hơn thường lệ.

    James thấy không khí im lặng thì lại bắt đầu sợ.

    Hazel phá băng: Thôi tao chơi game đây.

    James nhìn vẻ bựa của Hazel thì bớt sợ.

    Các bạn cũng cười nhẹ.

    Hazel chơi game online thì liên tục lảm nhảm: Nào ?

    Ớ ?

    Mẹ cái bọn này bắn ngu vãi không biết trợ giúp đồng đội gì cả.

    Support ngu vãi, cứu tao, cứu tao Support ơi ?

    Mẹ cái thằng Support này đếu support đồng đội gì cả.

    Chơi game ngu thế thì xóa mẹ game đi.

    Quinn: Hazel ơi ?

    James: Cái mé gì ấy ?

    Con này vừa chơi game vừa tự bình luận trận đấu vừa chửi à ?

    Hihito: Hazel sau này định làm streamer bình luận cho viewer à ?

    Hazel cười: Sorry anh em.

    Sau đó Cô Russian vào chữa đề, quá trình đang trôi chảy trơn tru thì Hazel: Là sao Cô ?

    Cô Rus: Lại nữa à ?

    Tức là cả hai cùng nằm dưới chế độ phong kiến.

    Nhưng không phải ai cũng có ý thức hệ phong kiến.

    Phe nông dân chỉ đơn giản là nổi dậy để đánh đuổi giặc khi chúng đến nhà xâm phạm vào mảnh đất của họ thôi.

    Hazel: Là sao ?

    À.

    Tức là bên phong kiến thì có ý thức, còn phe nông dân thì vô học vô ý thức á ?

    Cả đội buồn cười, James dặn: Đừng để nó giải thích mất thời gian lắm.

    Hihito: Hazel nói ngôn ngữ một người dùng à ?

    Hazel cố gắng diễn đạt nhưng không thoát khỏi mác hài: Tức là nhá ?

    Em hiểu mà.

    Bên nông dân là não không có ý thức.

    Quinn: Thôi mày im đi.

    Phe triều đình phò Vua đúng không ?

    Nên ủng hộ chế độ phong kiến, tôn một người lên làm vua, vẫn những suy nghĩ cũ, nếu thành công thì họ sẽ là khai quốc công thần, tức là người góp phần sáng lập triều đại đó, thì con cháu họ sẽ được hưởng hoàng ân, lộc ban từ triều đình.

    Còn bên nông dân có ý thức, có ý thức mới vùng lên đánh đuổi giặc chứ ?

    Nhưng mà không có một ý thức hệ, một đường lối đấu tranh tiên tiến, khoa học, mà chỉ là sự bồng bột nhất thời thôi.

    Hiểu chưa ?

    Hazel: Ok, tóm lại khoanh D.

    Cả đội và Cô Rus bất lực: Con Hazel này nữa.

    Càng về cuối hạn, thời gian càng gấp và việc thì cứ nhiều dần.

    Chủ Nhật, ngày 02/4, James và Hihito xin nghỉ học đội tuyển để đến Ủy ban xã đăng ký nghĩa vụ quân sự tuổi 17.

    Ban đầu James cứ tưởng phải khám sức khỏe hay gì đó nên rất lo khi mãi Hihito không đến.

    Làm xong việc, cậu đành về trước.

    Chiều hôm đó, Cô Russian hỏi hai đứa có phải khám sức khỏe gì không.

    James đáp: Không ạ, lúc đầu em cứ tưởng phải khám xét gì chứ, làm lo đau xót hết cả ruột.

    Rồi quay sang hỏi Hihito: Lúc sáng mày có đến không ?

    Hihito: Có.

    James: Tao đợi mãi chẳng thấy mày đến.

    Cô Russian: Vào quân đội là phải rèn tính kỷ luật.

    Nghiêm khắc lắm đấy.

    James nghe vậy lại sợ.

    Cậu biết nói bậy là xấu, nhưng đôi khi cậu vẫn vô thức bất ngờ văng ra.

    James không chửi ai nhưng đôi lúc chửi thề hoặc nói bậy, nên cậu dằn lòng mình phải không được như vậy.

    Cậu nhớ bố mình từng nói: "Người quân tử không nên nói tục", và nhận ra mình vẫn chưa phải quân tử gì.

    Cả đội ngồi làm đề, Cô Russian có việc ra ngoài.

    James nói vu vơ: Nói tục chửi thề là bị phạt nặng à ?

    Quinn: Thằng James đang sợ đi lính à ?

    James bị nói trúng tim đen, không trả lời, nghĩ thầm: Không phải linh cảm, mình dự đoán sắp tới sẽ có chiến tranh, có khi nào mình sẽ hự không ?

    Hôm nay James cởi áo khoác đồng phục để ở bàn sau, vì mặc áo cộc nên ảo giác biến mất.

    Hazel thắc mắc: Sao hôm nay trông thằng James khác thế ?

    Quinn: Ờ, nhìn gầy nhờ ?

    James nghĩ bụng: Do không có áo khoác che đấy bạn ạ.

    Cả đội bàn bạc, quyết định trưa mai sẽ ở lại trường và chuẩn bị để ăn liên hoan.

    James nghe Lona nói vậy nghĩ thầm: Lại ăn lẩu trước ngày thi nữa à ?

    Họ thành lập "Hội đồng bàn tròn" để bàn bạc các vấn đề riêng mà không phụ thuộc vào Cô Russian.

    Thứ Hai, mùng 3/4, Hazel, Lona, Lynn phải đi học từ sớm và cất đồ kín trong cặp để không ai nhìn thấy.

    Các bạn như James, Perla, Hihito... góp tiền thay vì mang đồ ăn.

    Vào đến phòng an toàn, họ mừng lắm, đứng chụp ảnh với đồ ăn và cất vào một góc để khuất tầm nhìn nếu ai đó nhìn vào từ ngoài cửa.

    Cô Russian có tiết dạy ở lớp khác nên cả đội tự làm và chữa đề.

    Đến trưa, cả đội đợi nhưng Cô Rus bận không thể đến.

    Vì không có giáo viên nên họ nói chuyện tự do hơn.

    Hihito bật video kể chuyện ma trong khi ăn.

    James ngồi cạnh thật không hiểu nổi logic của bạn mình nhưng cũng chẳng bảo gì.

    Sau đó, Lona, Anna và Hihito mượn điện thoại và tài khoản của Hazel để vừa livestream mukbang vừa tấu hài.

    Hazel đứng quanh không tham gia, ba người kia bắt đầu thể hiện.

    Anna: Các bạn bình luận tiếp đi !

    Nhạt quá à!

    Lona: Xin chào 9 bạn đang xem nhá.

    Hihito: Xin chào Bella Cashier nhá.

    Anna quay sang hỏi Lona: Ê cái Bella lớp mình họ gì ấy ?

    Lona: Bella Carter.

    Carter.

    Mà nó có biết đâu ?

    Đây nick phụ Hazel mà.

    Anna: Nhỡ đâu mai bọn nó chụp màn hình livestream lại làm bằng chứng thì chết.

    Hihito dẻo miệng, giục mọi người chia sẻ: Bổ cho mình quả sẻ đi mình sẽ a... tặng mỗi bạn một con điện thoại đời 14.

    Anna bật cười.

    Lona: Mọi người ơi, tặng không những 14 mà tặng xe Super Hit nữa nhá.

    Hihito: Mình sẽ tặng cho mỗi bạn một co- à 14 câu chửi.

    Anna bật cười không nhịn được.

    Perla lén quay video bị Hihito phát hiện: Perla ê, Perla ê ?

    Perla tắt điện thoại.

    Sau đó họ lại livestream tiếp.

    Anna: Xin chào Mệt Mỏi nhá.

    Cảm ơn Mệt Mỏi đã tương tác.

    Mệt Mỏi ơi chia sẻ cho mình nha.

    Hihito: Mệt Mỏi ơi đọc tên Mệt Mỏi nghe Mệt Mỏi quá Mệt Mỏi ạ.

    Sao Mệt Mỏi lại tên Mệt Mỏi ấy ?

    Được hồi lâu ra mấy tràng cười, cuối cùng họ cũng tắt livestream.

    James ngồi xem họ tấu hài cũng buồn cười, nghĩ thầm: Quần què gì này ?

    Ăn đã no mà đồ ăn chưa hết, họ nghĩ ra một trò, bên này bàn là James, Hihito, Lynn, bên kia bàn tương ứng là Lona, Anna và Hazel, từng lượt cử một người ra oẳn tù tì với một người bên kia, ai thua phải ăn một miếng, chơi đến khi nào hết đồ ăn thì thôi.

    Perla đứng cạnh lén quay video lại.

    Jung ra một bàn nằm ngủ nhưng không được vì các bạn nói ồn quá.

    Quinn nằm ở một ghế khác, thi thoảng ngồi dậy theo dõi trò chơi.

    Có những lúc thắng, có những khi thua, nhưng về cuối James thua hơi nhiều, cậu lại bị đau dạ dày nên càng khó khăn.

    Quinn can: Chúng mày tha nó đi nó nôn ra đấy.

    Hazel: Thôi cho nó ăn mấy miếng đấy thôi.

    Hihito: Thôi cứ để đấy, để đấy.

    Anna: Cứ chồng ở đấy, ăn từ giờ đến cuối ơ... giờ chiều.

    Mọi người cười.

    Hihito: Chơi tiếp !

    Lona vừa cười vừa nói: Đưa bát James đây ?

    Một miếng !

    Một miếng ?

    James cúi, lắc đầu.

    Hihito cười, nhìn đội bạn: Nào !

    Đến lượt của Anna và Hihito: Xì.

    Hihito ra búa và thắng.

    Lona: Anna nó vẫn chưa nhai hết ạ !

    James phát hiện ra: Perla ?

    Perla ?

    Hihito: Perla vào ăn Perla

    Quinn: Tao với Perla vừa nãy nhai như bò rồi chúng mày không thấy à ?

    Tao với Perla vừa nãy phải xử lý gần như là... nửa đống kia rồi.

    Ăn xong dọn đồ, James và Hihito phải hộ tống Lona và Hazel xuống bồn rửa tay để rửa bát bí mật, phòng người khác phát hiện.

    Nam cầm nồi nước, cầm bát, cầm hộ cho nữ bớt gánh vác nhiều đồ.

    Ở trên lớp, Lynn và các bạn lau dọn bàn, phòng học.

    James vẫn không ngủ trưa mà đọc sách như lần trước.

    Lynn đặt ấm điện siêu tốc nấu nước để hỗ trợ dọn dẹp.

    James vừa ngồi đọc sách vừa canh giờ, đang đọc thì ấm nước sôi sùng sục, nhưng ngay lúc đó quên mất tên cô: Nước sủi rồi kìa...

    ấy ơi ?

    Lynn đến tắt ấm, rút phích, không nói gì.

    Sau đó Cô Russian cũng đến, họ làm và chữa những đề cuối cùng.

    Trước khi ra về, Cô Rus chúc các bạn làm bài thật tốt, nghỉ ngơi dưỡng sức để mai bình tĩnh, tự tin, tỉnh táo làm bài.

    Cô còn nghĩ ra một trò, viết một tờ giấy ghi "Phòng học đội tuyển Sử lớp 11" dán ở mép cánh cửa phải, rồi bật điện thoại quay video lại.

    James bước ra đầu tiên, búng tay cái "Tách".

    Sau đó Hihito tay điện thoại, tay áo khoác cười bước ra.

    Quinn đeo khẩu trang, tay cầm đồ, cúi đầu cười chạy ra.

    Perla và Jung cũng cúi đầu cười chạy.

    Lona, Anna và Hazel cùng đeo khẩu trang, vừa cười vừa giơ tay chào.

    Hazel định ngầu nhưng quên lại chạy vào tắt cầu dao vì Lynn ra sau bận mang đồ.

    Ngày mai họ được trường Anluck chuẩn bị xe đưa đón đi thi thay vì tự đi như lần trước.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    Compete


    Sáng thứ 3, mùng 4/4, Hihito chở James đến trường để chuẩn bị đi thi.

    Một lúc sau, đồng đội cũng đến.

    Hihito thân với Seren Light và Emilia Wolf nên đứng nói chuyện với họ làm James cũng phải đứng cùng Hihito.

    Đợi mãi không thấy bạn đâu khiến James thấy chán, cuối cùng Lona, Hazel đi cùng Quinn và các bạn cũng tới làm cậu mừng lắm.

    Hai đội đứng thành hai nhóm gần nhau với Hihito và James ở giữa hai nhóm người.

    Hazel đứng gần Lona, Wai hỏi chỉ vì muốn hỏi: Hazel ôn bài chưa ?

    Hazel hiểu rõ ý đồ đối phương, nghĩ thầm: Đến giờ phút này rồi vẫn còn hỏi ôn bài chưa ?

    Chịu ệ.

    Cô đáp: Rồi.

    Wai: Chăm học nhờ ?

    Ôn kĩ thế định lấy giải Nhất à ?

    Hazel không trả lời, nghĩ bụng: Mẹ mày, biến mẹ mày đi !

    James cũng thấy bực, rồi cậu cũng thành cái gối kim tiếp theo để Ohari Wai châm chọc: James lần trước giải Nhì rồi lần này cố gắng lấy giải Nhất chứ ?

    James: Ừm.

    Chắc thế.

    Lona: Anh em ơi ra đi xe đến rồi.

    James và các bạn thoát được tên Wai phiền phức.

    Lên xe, Đội Sử nói nhiều, chủ yếu bàn chuyện kiến thức lịch sử, một chút chuyện phiếm.

    Đội Địa cũng nói nhiều và nói to, Seren ngồi phía đầu xe nói qua nói lại với Hihito ở cuối xe làm James ngồi cạnh phát mệt.

    Cậu thấy đội Địa có vẻ đã chuẩn bị kĩ và đang đắc ý lắm.

    James ngẫm lại mình: Thật kỳ lạ, đêm qua cũng thế, mình chả thấy sợ gì cả ?

    Không như lần trước, sao mình không cảm thấy gì ?

    Có phải đang kiêu ngạo không ?

    Lona đùa với đồng đội: Anh em ơi lấy đề ra làm đê ?!

    James khó hiểu: Còn đề à ?

    Hihito: Ờ đúng, lấy sách ra đọc đê ?!

    Bây giờ học mới vào đấy.

    James lấy sách ra đọc thật.

    Còn Hihito chỉ mở sách ra thôi.

    Bác tài xế bật nhạc giật đùng đùng, James dựa vào ghế, nhìn ra ngoài cửa ngắm cảnh, cậu nghĩ có lẽ vì làm vậy mà mình không bao giờ bị say xe.

    Đội Địa nhảy và tận hưởng điệu nhạc.

    Đến điểm thi, lần này họ thi ở trường Cấp 3 Desdivai, James thi cùng phòng với Anna, Hazel, Jung, Alba Snow và Seren Light.

    Quinn thi cùng phòng với Lona, Lynn, Hihito, Perla, Wai, Lara Fant và các bạn đội địa khác.

    Chưa đến giờ thi, Đội Sử đứng ở ban công tầng hai, nhìn thấy một thầy ngồi trò chuyện với một cô giáo.

    Anna bảo: Có hai thầy cô đang ngồi ghế đá tâm sự kìa.

    James đùa: Tâm sự tuổi hồng à ?

    Hazel: Nhìn thanh xuân mà.

    James: Có mà tâm sự tuổi già thì có.

    Các bạn cười.

    Máu Pisces nổi lên, James lấy bút viết vào tờ nháp mấy chữ Hanzi: Thành Công, Tất Thắng, Toàn Lực...

    Anna: Ớ ?

    Mày học tiếng Hanzili à ?

    James: Không.

    Tao không học tiếng Hanzili.

    Tao học chữ Hanzi.

    Anna: Thế mày học kiểu gì ?

    James: Bố tao dạy.

    Seren: Bố mày học kiểu gì ?

    James: Bố tao xem phim có phụ đề xong tự học.

    Seren: Đỉnh vãi !

    James nghĩ bụng: Ai đỉnh ?

    Mình hay bố ?

    Seren và Alba Snow: Mày viết cho tao mấy chữ lấy may đi !

    James: Viết vào đâu ?

    Seren nhanh trí xòe lòng bàn tay ra.

    James thấy mình như ông đồ cho chữ vậy, cậu tặng các bạn mấy chữ Hanzi, viết lên tay Seren và Alba xong.

    Seren hỏi: Chữ gì đây ?

    James: Tất Thắng.

    Alba: Thế chữ này ?

    James: Toàn Lực.

    Anna: Viết cho tao nữa, viết tao nữa.

    James viết một chữ Hira, khác với hai bạn đội Địa.

    Anna thấy có ba chữ ngoằn ngoèo, hỏi: Chữ gì đấy ?

    James: Đây là tiếng Solaria.

    Su-su-me.

    Nghĩa là tiến lên.

    Vào thi, James làm bài bình thường.

    Nhưng đến một câu, cậu băn khoăn giữa hai đáp án B và D.

    James viết ra nháp để suy luận.

    Cậu chọn B, sau đó lại chọn D.

    Bỏ câu đó làm những câu khác trước, rồi khi quay lại James lại chọn B và chốt lại quyết định.

    Làm xong đề sớm, James ngồi xem lại bài, rồi lại sửa câu vừa nãy từ B thành D.

    Giám thị thông báo rằng năm nay sẽ thu lại đề sau khi thi, không cho thí sinh đem đề về.

    James thấy vậy, nghĩ ra cách viết lại toàn bộ ra tờ nháp.

    Hết giờ thi, giám thị thu bài.

    Ra khỏi phòng, James đi từ sảnh bên này sang sảnh bên kia tầng hai tìm các bạn thì gặp phải Wai.

    Wai hỏi James: Làm được ko ?

    James: Làm hết.

    Không bỏ câu nào.

    Sau đó cậu cũng hội ngộ đồng đội, đội Địa thì không thấy động thái gì.

    Trên chuyến xe trở về, đội Địa im hẳn so với họ lúc đi.

    Còn đội Sử thì tấu hài vì đã trút được gánh nặng.

    Anna lại mượn điện thoại Hazel vào tài khoản phụ livestream: Uầy lại Mệt Mỏi này anh em ơi ?

    Xin chào Mệt Mỏi nhá.

    Mệt Mỏi hôm này còn Mệt Mỏi không em ?

    Chia sẻ cho chị đi này.

    James bật cười: Ô lại Mệt Mỏi à ?

    Này chắc fan bự rồi.

    Hihito: Các bạn ơi, Mệt Mỏi ơi đẩy view cho mình đi.

    Anna: Hôm nay a... bọn mình đang đi thi, à vừa đi thi về.

    Các bạn có hóng không ?

    Cả đội bật cười, James cũng buông thả: Cái bọn này !?

    Về đến trường, các bạn vẫn bàn về đề năm nay khó, quy định oái oăm.

    Quinn gọi: Hazel !

    Đi về.

    Thôi chúng bay đừng có nói về bài thi nữa được không ?

    Tao đi về đây.

    Vẫn vẻ vùng vằng đó của Quinn, và Perla mang nét mặt sầu muộn, mọi người tưởng họ không làm được bài.

    Chiều hôm ấy, dưới sự chống lưng của nhà trường, hầu hết các bạn đội tuyển xin nghỉ học.

    James vẫn đi học vì muốn gặp các bạn, và cũng để chép lại lý thuyết các môn mà cậu đã nghỉ khi đi học đội tuyển.

    Một tiết học môn Pháp Luật, Cô Qiu mời Wai lên bảng kiểm tra miệng.

    Giọng Wai to vang dõng dạc, Cô Qiu rất ưng: Các bạn thấy không ?

    Bạn Wai có một chất giọng rất là đanh thép.

    Giọng này là mai sau có tố chất làm lãnh đạo này.

    James nghe vậy, khó hiểu: "Chỉ cần giọng là làm được lãnh đạo à ?"

    Vẫn như mọi khi, Cô Russian Dale nhờ quan hệ của mình đã có được đáp án sớm, nhắn tin vào nhóm dặn các trò không được rò rỉ ra ngoài.

    James sai 14 câu, đúng 66/80 câu, được 16.5/20 điểm.

    Nhưng James lại tưởng mình trượt: "Sai tận 14 câu, có khi nào mình trượt giải Nhì không ?

    Thậm chí đến mức Khuyến khích cũng tuột."

    James chán ngán.

    Một buổi sáng học Toán, cậu mệt quá, giữ thẳng lưng, cúi gập đầu ngủ gật ba lần thì cả ba lần đều bị cô Toán bắt được.

    Đến khi ra chơi thì lại hết buồn ngủ, Wai lại lân la đến hỏi: Có đáp án chưa ?

    James nói dối: Chưa.

    Địa có đáp án chưa ?

    Wai: Mãi chả thấy thầy bảo gì cả.

    Áng chừng thử được giải mấy ?

    James cũng thành thật: Không biết.

    Sai nhiều lắm, chắc giải bét hoặc tuột giải.

    Wai không nói gì, rời đi.

    James biết cậu ta đã nghe được điều cần nghe.

    Trưa hôm ấy tan học, James rười rượi đợi Dan ở lán xe.

    Dan ra sau, hỏi: Trông mặt mày buồn thế ?

    James: Khả năng tao đếu được giải rồi.

    Dan: Hans thi Lý cũng không được.

    James: Hans á ?

    Buồn vãi.

    Hans đi thi suốt từ cấp 2 đến giờ không năm nào được giải nhờ ?

    Bất công vãi.

    Dan: Lý khó mà.

    Đầy đứa trường chuyên giỏi.

    Như tao học mãi hiểu vẹo gì đâu ?

    James: Thôi đi về.

    Tao đợi mày hơi lâu rồi đấy.

    Dan: Tại thầy Lý lớp tao ệ.

    Hết giờ rồi vẫn bắt ở lại chữa bài cho cố.

    Rồi Dan chở James về.

    Một hôm, đang học Toán buổi chiều, Cô Toán đọc tin nhắn, báo với cả lớp 11D: Lớp mình có hai giải Nhì.

    Ba giải Ba.

    Chúc mừng đội tuyển lớp mình thành công mang thắng lợi về cho lớp.

    James đang lơ tơ mơ, chưa tin vào tai mình: ???

    Cô Toán: James với Hanna được giải Nhì Sử với Ngoại Ngữ.

    Cả lớp gào thét: Ô!!!!!!!!

    Nhớ khao nhá !

    James phán đối việc tản tiếng thơm cho lớp, nghĩ bụng: Còn lâu.

    Năm ngoái Lara đi thi được giải Ba nó có khao gì đâu.

    Cái gì mà thắng lợi cho lớp ?

    Ta làm là vì bản thân ta !

    Cô Toán: Ba giải Ba là Jung, Seren và Lara với môn Sử và Địa.

    James mừng vì bạn cùng bàn cũng được giải.

    Seren: Chữ mày cho có tác dụng James ơi ?

    Lần sau tao lại xin nhá.

    James cười, thấy nhí nhố quá.

    Cô Toán nói nốt: Aurora được giải khuyến khích Địa.

    James nghĩ bụng: Ui xùi...

    Không quan tâm !

    Một tiết học Sử, Cô Russian kể với cả lớp 11D: James này suýt được giải Nhất.

    Thêm một câu nữa thôi là lên giải Nhất rồi.

    James nghe vậy: A~!

    Có một câu em đắn đo mãi, sửa đi sửa lại.

    Khả năng câu đấy em sửa từ đúng thành sai Cô ạ.

    Cô Russian: Còn Jung thì vừa vào giải Ba, sai một câu là xuống Khuyến Khích.

    Hihito thì thiếu một câu là lên giải Ba.

    James sực nhớ ra, nói chuyện với Cô tự nhiên mặc kệ sự kì lạ của cả lớp: À Cô ơi, đội Địa lớp 10 của cô muốn giành phòng mình ấy có giải không ?

    Cô Rus: Cô nào ?

    James: Đội Địa lớp 10 của cái cô mà muốn chiếm phòng học đội mình ấy ?

    Cô Rus: Đội đấy không có giải.

    James bộc lộ sự hả hê: He!

    Cô Rus: Thế nào ?

    James: Dạ ?

    Đáng đời ạ.

    Cậu cảm thấy mình như nhân vật chính vậy, mà quên mất rằng mình suýt được giải Nhất.

    Về nhà, James báo tin mừng cho mẹ.

    Mẹ Waverly cũng mừng: Được.

    Giải Nhì là mừng rồi.

    Đập tay ?

    James thấy buồn cười, đập tay lại: "Bạp".
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    17


    Vẫn như lần thi vượt cấp trước, Cô Russian lại nhắn tin riêng báo James gửi một tấm ảnh tự chụp, để Cô gửi cho Quản Trị Viên đăng lên trang của trường.

    James mệt, nhắn lại: Dùng ảnh lần trước đi cô !?

    Cô Russian: Mất rồi.

    James không dễ bị lừa, lướt lên trên cuộc trò chuyện, lục lại đúng bức ảnh đó: Ảnh lần trước đây cô.

    Thế là cậu thoát được nhiệm vụ chụp ảnh.

    Vì dùng ảnh cũ nên trên trang của trường, các bạn thấy James mặc áo khoác giữa mùa hè.

    Đến hôm trao giải trước toàn trường, đội Địa lớp 10 đều không có giải, đội Địa 11 có hai giải Ba của Seren Light và Lara Fant và một giải Khuyến Khích của Aurora Silver.

    Đội Sử 11 tất cả thành viên đều có giải: ba giải Nhì là Quinn, James và Perla, một giải Ba của Jung, còn lại tất cả đều được giải Khuyến Khích.

    Quilla Wood, bạn gái của Hans, học đội tuyển Hóa cũng được giải Nhì.

    Đội Lý 11 không có giải.

    Đội Sinh có một bạn nữ được hai lần giải Nhất môn Sinh vượt cấp và lớp 11, tên là Lilia Sokolova.

    Cô Qiu giao cho lớp 11D chuẩn bị tiết mục văn nghệ cho Lễ Bế Giảng sắp đến.

    Bí Thư gọi James quay lại đội văn nghệ.

    Hồi học kì I James bận học đội tuyển, đã chối rồi mà không được.

    Giờ thi xong xuôi rồi lại càng khó chối, James đồng ý vì nhiệm vụ lớp.

    Mùng 08/5, kì thi khảo sát chất lượng cuối năm bắt đầu, lần này không còn Hanna chỉ bài như năm lớp 10, James học lệch nên điểm Toán rất thấp.

    Đến ngày có kết quả, cậu không bất ngờ lắm nhưng vẫn cay cú: Lại còn 19/50 câu ạ!

    Được 3.8/10 à ?

    Một câu nữa thôi là lên 4 rồi mà vẫn không được.

    Ơ nhưng 4 vẫn dưới 5 ?

    Kệ.

    Tại sao lại 19 câu, 3.8 ?

    Quả này banh xác rồi~!

    Seren nghe thế bật cười, nụ cười James đánh giá là không kín đáo nữ tính gì cả.

    Điểm Jung cũng thấp, họ định năm sau sẽ chuyển lớp vì học Toán không nổi.

    James lập luận rằng, nếu ở lại và lên lớp 12D, điểm Toán thấp sẽ làm cậu trượt kì thi Tốt Nghiệp, thay vào đó nếu cậu chuyển lớp và thi các môn Xã hội, cậu sẽ có khả năng đỗ và còn đạt điểm cao.

    Các bạn đội Sử lớp 11E một vài bạn cũng muốn năm sau chuyển lớp.

    Họ định sẽ vào chung một lớp và hợp hội bạn bè.

    Ohari Wai, với quan hệ của mình, cậu dễ dàng có được tờ mẫu in sẵn đơn xin chuyển lớp.

    James suy luận ra được điều đó.

    Nhưng đợi mãi vẫn không thấy mẫu in sẵn được gửi về lớp, Jung cũng sốt ruột, James bảo: Thôi xé vở tự viết mịa đi cho nhanh đợi nó đến bao giờ.

    Jung: Cho xin tờ giấy đi, vở tao không có trang đôi.

    James: Đây.

    Cậu linh cảm rằng khi họ đặt bút xuống thì Wai mới xuất hiện.

    Đúng như James dự đoán, Wai xuất hiện mới tờ mẫu khi họ đã viết được nửa trang.

    James bảo Wai: Thôi thôi, không cần nữa.

    Lớp 11D cũng có các bạn khác muốn chuyển lớp là chính Ohari Wai, Alba Snow và Gao Xiao Sheng (高小声) và một số người khác.

    Một hôm, đang học môn Pháp Luật, cô Du Qiu (杜秋) hỏi James: Em tên đầy đủ là gì ?

    James: Em tên là James Jimmy Jacoby ạ.

    Cô Qiu: Cho cô ngày sinh nào ?

    James: Em sinh 15 tháng 3 ạ.

    Cô Qiu: Cô ghi tên em và một bạn lớp mình nghỉ hè này đi lên trung tâm huyện Anluck học một khóa về lịch sử Đảng nhé.

    James chả hiểu gì nhưng cũng: Vâng ạ.

    Ngày 23/5, mẹ Waverly bị ốm, uống thuốc rồi mà vẫn không thuyên giảm, nằm liệt trên giường.

    Tối hôm 24/5 còn mưa bão mất điện, James mắc màn ở phòng khách nhưng không sao ngủ được.

    Sáng hôm sau, Bế giảng 25/5, lớp 11D trình diễn lại tiết mục mà trước đó họ bị loại lúc kì I.

    Vì là múa lại bài cũ nên James không gặp khó khăn khi nhớ động tác.

    Nhưng cậu múa như một bộ xương vô hồn.

    Còn Wai rất tươi vui năng động, dù cậu không nhớ động tác, vẻ đẹp trai vẫn làm lu mờ các khuyết điểm nhỏ đó.

    Các bạn đội Sử phía dưới nhìn lên, Quinn thấy: Nhìn mặt thằng James buồn cười vãi.

    Lúc về, bạn thân Daniel cũng hỏi: Sao mặt mày trông chán thế ?

    James: Mẹ tao đang ốm, mày bảo tao tươi cười kiểu gì ?

    Chiều hôm đó, bệnh tình càng nặng, ông Jacob phải đưa vợ đi viện.

    James được dặn ở nhà trông nhà và em Joseph.

    Các bạn đội Sử lại hẹn nhau 26/5 đi chơi ở quán Amelicafe.

    Thật may chiều hôm ấy James thu xếp được và đi với các bạn, bà nội sang nhà và Joseph chỉ ở nhà xem tivi.

    James chả đi chơi bao giờ nên cậu không biết quán Amelicafe gì đó nằm ở đâu.

    Perla đến rủ và chở cậu đến đó.

    Hội ngộ ở chỗ hẹn, các bạn bắt đầu đi.

    Perla: Hôm qua thấy mày múa trông mặt đơ như mất hồn ạ.

    James định không kể: Ừm.

    Nhưng lúc sau cậu lại: Tao kể nhưng Perla đừng kể cho ai nhá.

    Mấy hôm trước mẹ tao bị ốm.

    Chiều qua đi viện rồi.

    Làm sao tao có thể vui mà múa với chúng nó được ?

    Perla: Ừm.

    Đến quán Amelicafe, 10 người ngồi quanh một cái bàn chữ nhật, James ngồi góc dưới bên trái, bên phải là Quinn, Hihito, Perla.

    Bên trái James là Harry Huysmans, rồi Hazel, Anna, Lona và Lynn và Jung.

    Lona: Bọn mình đi chơi thế này đừng cho Cô biết nhá.

    Nhà trường cấm nên anh em mình mới phải đi chui ệ.

    Harry: Chúc mừng James được giải Nhì Sử nhá.

    James: Ừm.

    Quinn đánh vào vai phải James: Mẹ cái thằng này !

    Một câu nữa thôi là lên giải Nhất rồi mà không cố.

    Một câu nữa thôi, 0.25 điểm đáng giá 1 triệu 2 đấy ?

    James nhìn Quinn đang giận dữ, cúi đầu, cười kiểu cười thương hiệu bằng cách bật hơi nhẹ: Ừ hừm~!

    James định nói: Ờ-

    Quinn nói trước: Đội Đ-

    James ngừng lại.

    Quinn nhường: Đấy nói gì nói đi.

    James từ: Thôi nói trước đi.

    Quinn: Mày cứ nói đi.

    James: Thôi nói đi.

    Lona: Đấy đấy, nhìn hai vợ chồng nhà người ta nhường nhịn nhau kìa.

    James chán không muốn nói gì nữa, mặc kệ các bạn buôn chuyện.

    Quinn: Đội Địa ấy lúc đi thì cười đùa rõ là to, lúc về thì câm như hến ạ.

    Hazel: Thằng Wai trước đấy nó còn khịa tao là "Ôn chăm thế định lấy giải Nhất à ?"

    Mẹ nghe ghét vãi.

    Quinn: Đoạn về rẽ đi chơi mua ít đồ đi.

    James: Ơ nhưng mà...

    Perla ?

    Perla: Đoạn tao về luôn mà, tao không đi đâu.

    James: Ừm, nhờ Perla nha.

    Perla: Ừm.

    Quinn: Ê, tao thấy Perla với James nói chuyện rất hợp nhau nhá !

    Perla chối: Có mách ạ.

    Tao với nó cấp 2 cãi nhau như gì a.

    James thấy đúng, kệ Quinn, không nói gì.

    Từ lúc thi xong đội tuyển, James đã làm game.

    Cảm hứng trào dâng sau khi cậu xem một bộ anime về hải tặc.

    Chap 81 có chủ đề sa mạc và phiêu lưu trong kim tự tháp.

    Chap 82 là cuộc phiêu lưu ở thành phố có kiến trúc tường trắng hoa văn lượn sóng và mái nhà caro các màu xen trắng.

    Chap 83 có chủ đề thị trấn cối xay gió nhiều hoa và một thủ đô nổi trên nước với các ngôi nhà ven kênh san sát nhau.

    Chap 84 có chủ đề thành phố vàng, với những ngôi chùa, đền, tháp bằng vàng.

    Chap 85 miêu tả kiến trúc và các quán ăn Lavilia với tên gọi độc đáo.

    Từ chap 86 đến 90, James đặt tên nó là "Mini arc before Final Saga", kể về một phản diện có thể nâng cấp hình dạng.

    Nghỉ hè ở nhà, James làm game, cậu đã có ý tưởng về phản diện là một con mắt nhìn thấu vạn vật.

    Nó sẽ tiến hóa dần từ nhãn cầu, có mí và mi mắt rồi dạng cuối cùng là con mắt nằm trong một hình tam giác.

    Và 10 chap cuối cùng, James đặt tên là Final Saga, từ chap 91-100 với một loạt các ý tưởng tham vọng, tập hợp toàn bộ các phản diện cũ trong loạt game chống lại nhân vật chính.

    Các ý tưởng vẫn được lấy cảm hứng từ bộ anime hải tặc đó và một vài tựa game khác thể loại khác, James chỉ lấy cảm hứng rồi nghĩ tiếp.

    Lúc chưa làm cậu cứ nghĩ sẽ giống như game có sẵn, nhưng lúc vẽ vào game James mới nhận ra mình đã vẽ rất khác, gần như mới hoàn toàn, chả có chút liên quan gì đến game gốc.
     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    18


    Ở nhà, James làm game.

    Mỗi phần đấu từ 2 đến 3 tên phản diện.

    Chap 91 kể về thành phố dưới nước với các ngôi nhà có kiến trúc mái vỏ ốc, nhưng Dan và Morris lại nhìn ra bè phân chứ không phải vỏ ốc.

    James chỉ biết cười và làm tiếp.

    Chap 92 có chủ đề thảo nguyên với các lều trại và kẻ địch mặc trang phục du mục.

    Chap 93 là cuộc phiêu lưu ở thành phố Ngọt Ngào với chủ đề đồ ngọt như kẹo mút, kem ốc quế, cà phê, sông Chocola, kẹo que cong và các ngôi nhà làm bằng đồ ngọt.

    James không thích chapter này vì cậu ghét đồ ngọt và vẽ cũng rất lâu, cậu đã phải học về phối màu để làm phần game này.

    Chap 94, nhân vật chính bị Cỗ Máy Thời Tiết tạo lốc cuốn lên trời và bắt đầu cuộc phiêu lưu ở Vương Quốc Mây để tìm đường xuống.

    Chap 95 là trận chiến ở thành phố Kim Cương với các ngôi nhà nhọn hoắt lên nhiều sắc màu.

    Chap 96 là một khu rừng Kì Dị tập hợp các ý tưởng thú vị nhưng nhỏ lẻ vào với nhau như: nhà hình sâu đo, nhà hình chanh, cam, chanh vàng, bưởi đào, nhà nấm...

    Chap 97 là cuộc phiêu lưu ở thành phố tương lai, chủ đề khoa học viễn tưởng.

    Nhưng đang làm dở thì James phải lên trung tâm huyện Anluck học lớp lịch sử gì đó như cô Du Qiu đã giao phó.

    Cậu định sẽ tự đi xe đạp, nhưng Perla nhắn tin rủ cậu đi cùng.

    James đồng ý và thầm cảm ơn bạn.

    Quinn cũng được cử đi học và ba người họ ngồi cùng một bàn.

    Trên lớp, giảng viên trình bày lịch sử Đảng Lavilia Thống Nhất (LUP) và đặt câu hỏi.

    Những kiến thức đó ở hết trong sách giáo khoa Sử lớp 12.

    Perla chưa học vượt cấp nên ngồi im.

    Có Quinn và James là giơ tay trả lời.

    Cậu cứ nghĩ chỉ là buổi học bình thường để tuyên truyền, phổ biến kiến thức lịch sử cho mọi người thôi, nên giơ tay và trả lời vô tư.

    Nhưng các giảng viên đã nhận thấy rằng Quinn và James rất tiềm năng.

    Những buổi sau, James và Perla vẫn đi và về cùng xe.

    Một hôm, trên đường về, Perla chở James.

    Cô nói: Năm sau tao vào lớp D học cùng James đấy.

    James giật mình: Ớ ?

    Tao với Jung xin chuyển lớp rồi.

    Tưởng Cô Russian chuyển Perla vào lớp E mà ?

    Perla cố bình tĩnh: Ai biết được ?

    Tao tưởng Cô cho vào lớp E.

    Lớp D hay E đều được.

    Tao định vào đấy học Toán cùng James với Jung mà.

    James đau nhưng không biết đau ở đâu, cậu cũng không thể xin lỗi được, chỉ biết thầm có lỗi với bạn.

    Một lần khác đi chung xe về, Perla kể chuyện: Con em tao nó hư vãi.

    Ở nhà lớn to đầu rồi chả làm việc nhà gì.

    Tao về muộn nấu cơm muộn xong lại nghe chửi.

    James nghe: Thế Perla có bảo bố mẹ không ?

    Perla: Bố mẹ tao còn bao che nó ạ.

    Bảo là chị thì phải nhường em chứ.

    James: Thì mình tự dạy nó.

    Giao việc cho nó làm.

    Perla: Làm rồi.

    Chửi suốt nó có làm đâu.

    James: Thôi kệ nó.

    Cứ làm tốt việc của mình thôi.

    Perla không nói gì.

    James tiếp: Trên đời này, không ai có thể thay đổi ai, chỉ có người ta tự thay đổi chính mình thôi.

    Nhiều người cứ nói "Đấy, tao thuyết phục được mày rồi.", nhưng không phải, người ta đổi ý vẫn là do người ta tự muốn chứ, có phải vì lời nói bên ngoài mà thay đổi được đâu.

    Thuyết phục gãy lưỡi mà người ta không nghe vẫn phải chịu, vì quyền quyết định ở trong ta mà ?!

    Perla đã nghe, không nói gì.

    Một hôm khác, lúc ra về, mới ra đến cổng trung tâm huyện James đã hỏi Perla: Sao Cô giáo cứ gán ghép tao với con Quinn thế ?

    Perla: Tại chúng bay cứ cãi nhau như chó với mèo mà Cô lại chả thích.

    James: Cãi nhau bao giờ ?

    Toàn nó mạt sát tao thôi.

    Có nó đánh tao ạ.

    Toàn nó đánh tao chứ tao có đánh lại bao giờ đâu mà gọi là ''đánh nhau'' ?

    Perla: Mày càng im Cô với bọn nó càng trêu.

    James: Tao sợ con đấy vãi~!

    Perla: Biết đâu sau này lại lấy nhau ?

    James lại chán tiếp, đến cả Perla cũng nghĩ như vậy: Khắc nhau thì yêu kiểu gì ?

    Perla: Không nghe người ta bảo trái dấu sẽ hút nhau à ?

    James: Không hợp nhau thì sao yêu được ?

    Xe đang dừng đèn đỏ trước cổng chào có các hoa văn cổ của văn hóa Lavilia.

    James chỉ lên cổng bảo Perla: Tao có một tâm hồn một nghệ sĩ đấy.

    Sau này tao sẽ làm game có sử dụng các họa tiết đó.

    Perla nghe, không trả lời.

    Đến hôm làm bài thi, James làm bình thường nhưng chữ xấu nên chỉ được bằng Khá.

    Hôm Bế giảng trao bằng, Quinn bận không đến dự nên không nhận được bằng.

    Chuyện của Quinn với Đảng kết thúc ở đó, cô cũng chẳng tiếc gì.

    Xong xuôi nhiệm vụ cô Qiu giao, James làm tiếp chap game thứ 97.

    Chap này kết hợp ý tưởng từ bộ anime hải tặc và một tựa game chống zombie, nhưng khi James vẽ xong thấy chẳng có tí gì là tham chiếu đến các ý tưởng gốc: "Thế cũng không sao, đỡ bị tố đạo nhái, chỉ là lấy cảm hứng thôi mà."

    Chap 98 có chủ đề phép thuật với những ngôi nhà có mái là mũ phù thủy, treo các đèn lồng độc đáo và các họa tiết nền đất rực sáng dưới cỏ dị màu, nhân vật chính sẽ tái đấu với con mắt nhìn thấu vạn vật và đi tiếp.

    Chap 99 là các pháo đài hình sừng và các ngôi nhà mái vòm có sừng Viking, nhưng đang làm dở thì James bị đau mắt đỏ do đi bơi ở bể thiếu vệ sinh.

    Cậu phí mất 9 ngày trời chỉ nằm không làm gì cả, không thể xem tivi, vì không mở được mắt, chỉ có thể bật sách nói lên nghe.

    James đã nghe các sách về Tâm lý học, các câu chuyện, tự truyện và các sách về sức khỏe.

    Khỏi bệnh, còn hai ngày 29-30, cậu làm cấp tốc với dự định hạn cuối cho chap 100 phải xong trước tháng 8.

    Ngày 31/7, James đột nhiên cạn ý tưởng cho phần cuối cùng.

    Cậu không biết bấu víu vào đâu để lấy cảm hứng nữa, cũng không thể nghĩ ra ngay trong một chốc được.

    Trưa hôm ấy, từ 12h đến 12h05, James xem lại một tập trong bộ anime hải tặc và có lại ý tưởng.

    Cậu có sẵn câu lệnh rồi, nhanh chóng tạo màn chơi, vẽ cho xong.

    Chủ đề chap cuối sẽ là bom đạn rơi từ trên trời xuống nên nhân vật chính không thể bay nhảy trên cao, khói lửa, mây mù và cảnh vật hoang tàn đổ nát.

    Đến chiều, cậu phải hoãn việc để đi nấu cơm thật nhanh cho Joseph Joe.

    James cũng ăn thật nhanh để quay lại làm việc.

    Khoảng hơn hai tiếng bắt đầu từ đúng 7 giờ tối, James không vẽ concept art nữa, nhìn hình mẫu Tarantula và vẽ thẳng từng pixel lên máy và tô màu luôn.

    Sau đó chỉnh lại tần suất xả đạn và tốc độ đạn, vì làm lố nên game hơi khó, cậu phải thử đi thử lại để chắc chắn game có thể thắng được.

    Sau đó quay video quá trình chơi game lại, game vẫn khó nên cậu cứ thua, lại quay đi quay lại, rồi đăng video đó lên cho bạn thân Dan và Morris xem.

    Còn 5 phút nữa là hết tháng 7, James gấp rút tải game lên trang web trước deadline.

    Tải lên xong, nhìn đồng hồ đã qua ngày 01/8, James đi ngủ.

    Dan đã ngủ, James cứ nhắn trước mấy tin: Nguyên ngày hôm nay tao ngồi làm game.

    Giờ cái lưng tao đau quá.

    Hôm nào tao sang nhà mày chơi nha.

    James đi ngủ, loạt game 100 chap trong 5 năm trời từ năm lớp 7 đến hè lớp 11 cuối cùng cũng xong.

    Cậu làm theo hứng, đôi khi lên kế hoạch dài hơi chi tiết.

    James không ngủ được, cậu biết hormone hạnh phúc đang trào dâng ngùn ngụt.

    Cảm giác thỏa mãn này trong James rất dài và chất lượng, không ngắn hạn như khi chơi game.

    Nhưng James ăn từ sớm nên giờ cậu cũng đói, James nằm với cảm giác vui đói lẫn lộn:

    "Vậy là được rồi..."

     
    Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
    19


    Ngày đầu tháng 8, James dậy sớm, quyết tâm thay đổi.

    Vì làm game quá say mê đến mức rơi vào trạng thái dòng chảy mà cậu bỏ bê việc nhà, nên sau khi xong game, cậu thoát khỏi gánh nặng bó buộc, James định sẽ không bao giờ làm game nữa, tập trung vào làm việc nhà.

    Mẹ cậu cũng về nhà.

    Nhưng những tên không đáng danh y sĩ mổ sỏi thận cho bà Waverly đã không khâu cẩn thận, chúng còn nhũng nhiễu, mè nheo để ông Jacob xì tiền ra.

    Vết khâu không kín nên xảy ra hiện tượng rò niệu, nước bên trong thận rỉ ra, túi dẫn lưu cũng không được dán cố định vào da mà để bà Waverly tự tay cầm suốt thời gian dài.

    Túi dẫn lưu cũng chất lượng kém, bị rách nên khi nước dịch sắp đầy tràn ra ngoài, ông Jacob phải thay bằng một cái chai nhỏ có dung tích tương tự để chứa nước rỉ ra.

    James nhìn mẹ mình, hận chúng đến xương tủy.

    Một buổi tối, vết thương nhiễm trùng, bà Waverly sốt cao, co giật, liên tục nghiến răng và rên rỉ.

    Chỉ có chồng ở đó, ông Jacob giữ nguyên ống dẫn lưu, cẩn thận tháo nắp chai, chút bỏ dịch, rồi rửa sạch, lắp vào như cũ, dùng vải sạch lau quanh vết mổ và khắp người vợ để hạ nhiệt, cho vợ uống thuốc hạ sốt.

    Cả hai thở phào nhẹ nhõm vì qua khỏi.

    Sáng hôm sau, bà Waverly vẫn sống.

    Sau đó James mới biết chuyện mẹ suýt nguy kịch vì y sĩ cẩu thả.

    Cậu hận chúng đến tận xương tủy, thề sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng.

    Nghỉ hè chưa hết, Cô Russian đã thông báo các trò đi học đội tuyển, chuẩn bị cho kì thi học sinh giỏi Sử lớp 12.

    Một hôm, Cô dặn cả đội về viết sơ đồ tư duy bài Lịch sử Khoa học - Kỹ thuật Thế giới hôm sau nộp.

    James không hợp cách học này nên thấy hơi chán, phần cũng vì quên.

    Hôm sau, James và Hihito không có bài nộp, bị Cô Rus phạt chép lại bài đó 5 lần.

    Buổi học sau, đang ngồi nói chuyện trước khi vào lớp, James sực nhớ ra: Chết mệ, quên chưa chép phạt.

    Cậu ngoáy như điên, thời gian ngắn như vậy nhưng vẫn kịp, tất nhiên là chữ xấu.

    Cô Rus cũng chỉ xem James có làm hay không nên không trách chữ xấu.

    Đang học, Quinn kể chuyện về những thú chơi của cô như: xe đạp, đồ ăn, quần áo, du lịch, người yêu... làm James phát mệt.

    Cậu ngồi bàn đầu cạnh cửa, lẩm bẩm: Con này, học thì đếch học suốt ngày yêu với đương.

    Quinn ngồi bàn ba tổ giữa, vẫn nghe thấy, và trước mặt bao người, cô: Mả cha mày, tao...

    Cả đội im lặng.

    James không nghe rõ những lời Quinn nói sau đó nữa, im lặng nhìn Quinn rồi quay đi.

    Cô Russian cũng không chấp nhận được học trò.

    James nhớ lại lời bố dặn, về 7 tội lỗi mà 1 người phụ nữ Lavilia đúng nghĩa không được phạm phải: "Chỉ cần phạm một trong bảy tội lỗi đấy là không được lấy làm vợ."

    Cậu thề với lòng, thề sẽ không bao giờ tha thứ cho Quinn Fall, kẻ đã buông lời xúc phạm cha cậu trước mặt mọi người.

    James cho rằng, Quinn có thể nói cậu sao cũng được, dù bao lần James vẫn bỏ qua, nhưng không được phép báng bổ cha mẹ cậu.

    Cậu cũng thấy mình khá bình tĩnh khi không nổi bùng cơn điên lên, có lẽ là do có Cô giáo ở đây.

    Quay lại chữa bài, James chủ yếu nói chuyện với Hihito và Perla.

    Cậu mang ba cái kẹo nhưng đội có tới 9 người: Hihito, kẹo không ?

    Sau đó cậu đưa kẹo cho Perla mà không nói gì, Perla cũng im lặng nhận kẹo.

    Thời gian trôi, đầu tháng 9, nhà Jacoby bắt đầu sửa sang, xây mới lại nhà cửa đúng dịp khai giảng.

    James bận phụ giúp bố mẹ nên cũng thôi những chuyện xấu xí xưa.

    Để cân bằng, James đặt nguyên tắc: Ghét thì vẫn ghét, nhưng không nuôi cơn hận và làm trò tiểu nhân.

    Tuần đầu tháng 10, một hôm nào đó, như bao hôm nào, đội Sử đi học, chuyện riêng kể nhau...

    Quinn kể lể: Cô ơi, người yêu lại chia tay em rồi ạ.

    Cô Russian: Thôi thôi thôi mày đừng kể nữa. (Quay ra bảo các trò khác) Từ lúc học đội tuyển lớp 10 đến giờ con này nó chia tay phải 3-4 lần rồi.

    James buột miệng vu vơ: Lắm người yêu thế à ?

    Quinn vẫn nghe thấy: Có mỗi một đứa thôi.

    James nghĩ bụng: Thế là yêu đi yêu lại à ?

    Khổ cho thằng nào yêu phải mày.

    Mà cũng nể sức chịu đựng của nó.

    Quinn: Lúc đầu em với nó định cùng thi vào trường này, nếu trượt thì cũng cùng đi học trường nghề.

    Ai dè em đỗ, người yêu trượt.

    Em định học trường nghề cùng nhưng mẹ không cho.

    Thế là vào đây.

    Cô Russian: Xong là yêu xa ?

    Quinn: Vâng.

    Giờ nó bỏ em theo trai rồi Cô ạ.

    James: Úa ?

    Người yêu mày cong à ?

    Cô Russian chỉ Quinn: Có nó cong ạ.

    Người yêu nó mới thẳng.

    James: Ớ ?

    Là nào ?

    Cờ lờ gờ tờ ?

    Cần lời giải thích ?

    Cô Russian giấu việc Quinn Fall là một cô gái bisexual khỏi James để giữ cho cậu sự nguyên vẹn: Người yêu nó là nữ.

    James: Há ?

    Sao lại ?

    Nữ yêu nữ à ?

    Nữ làm sao với nữ được ?

    Cô Russian khuyên: Thôi thôi thôi mày cũng không cần hiểu đâu.

    Chuyện con này nghe mệt lắm.

    Quinn nhìn vẻ ngu ngơ lơ tơ mơ của James.

    Cô Russian: Thằng James đây thì không yêu ?

    Ngoan ngoãn.

    Ai lấy được nó là có phúc đấy!

    James nghĩ thầm: Cô nói cái gì đấy ?

    Cậu muốn đào cái hố chui xuống cho khỏi ngại.

    Quinn: Thằng James có những lúc trông ghét lắm.

    Em đánh nó mà nó chả phản ứng gì cả.

    Hihito: Ư ?

    Lúc nào mày chả ghét nó ?

    James khó hiểu, nghĩ bụng: Vậy tao phải lao đến tung chưởng mày mới chịu à ?

    Hazel: Càng ghét nhau càng có khả năng thành vợ chồng.

    James nghĩ bụng: Lại cái gì đấy ?

    Quinn: Còn lâu.

    Cô Russian: Bao giờ cho đến lúc bọn này cưới nhỉ ?

    James nghĩ bụng: Không bao giờ.
     
    Back
    Top Dưới