Khác Jimmy Carvewood và Những Ngày Thơ Thẩn

Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
End.


Những ngày đầu học ở SPC, James vẫn đến sớm như khi học Cấp 3.

Cậu vào thư viện thì thấy một cô bạn học cùng lớp Ngoại Ngữ đã ngồi ở đó rồi.

James vẫn chưa biết tên cô là Li Lili (李丽丽).

Lili luôn đeo khẩu trang nên James chỉ thấy cô có đôi mắt rất giống Quinn.

James đến bàn đó:

– Ta ngồi ở đây được không?

Lili gật đầu.

Những hôm sau, James đến thư viện thật sớm ngồi học Ngoại Ngữ.

Lili đến sau và tự động đến ngồi cùng bàn với James.

Cậu nhận ra tình huống này là một dạng duyên, rằng "Những người giống nhau sẽ thu hút nhau.

Vì đến sớm nên có ít người, nên những người cũng đến sớm sẽ gặp nhau thay vì một đám đông có sẵn nào đó".

James đã nghe qua rồi, nhưng lại lầm tên cô: Ơ?

Tên là Lilith à?

Lili: Không.

Tao là Li Lili.

James: Lily á?

Y hay i?

Lili viết ra nháp: Viết như này Li Lili (李丽丽).

James: Vậy ta gọi liền Lilili nha.

Lili: Ừm.

Cũng nhiều người hay gọi tao là Lilili mà.

Họ ngồi cùng bàn đầu trong lớp Ngoại Ngữ, James ngỡ ngàng khi cô tháo khẩu trang ra.

Mặt Lili trông rất giống Quinn Fall.

Nên James bị e sợ, nhưng dần nhận ra Li Lili chỉ giống Quinn về dung mạo thôi, còn tính cách thì khác một trời một vực.

Lili có giọng hiền hơn, vui tính hơn, và cùng một kiểu khuôn mặt với Quinn nhưng James lại thấy Lili xinh hơn.

Họ hợp tác ăn ý trong lớp Ngoại Ngữ, và khi lớp Ngoại Ngữ kết thúc, mỗi người theo đuổi ngành học riêng của mình.

Lili học ngành Tiếp thị, James nghĩ với sự chăm chỉ đó rồi cô nhất định sẽ thành công.

Hết tháng 12, qua năm mới, một hôm James đi học sớm như mọi ngày.

Cậu ngồi ghế trước cửa lớp, chép bài thi Viết vào một quyển sổ tay, đợi phòng học mở cửa.

Có một bạn nam đeo khẩu trang ngồi xuống ghế, James chỉ chú tâm vào việc của mình.

Anh chàng kia lần lượt hỏi James:

– Bạn đang học gì đấy?

– Writing.

– Bạn học ở phòng 106 này à?

– Ừm.

– Bạn học giỏi thế.

Tôi mới ở bậc 2.

– Ừm.

– Tôi học ở tầng 2 cơ.

Làm sao để giỏi phần nghe bây giờ?

– Tôi nghĩ là nghe thật nhiều.

Cách của tôi thôi nhá, là tôi hay xem mấy video tôi thích bằng tiếng nước ngoài.

Mà thật ra mấy cái tôi thích xem cũng chỉ có người nước ngoài làm chứ người Lavilian có ai làm đâu!?

– Bạn xem những gì?

– Tôi xem phân tích điện ảnh nè, phân tích manga, comic, thời trang, phim nước ngoài có phụ đề tiếng Lavilian.

Không phải tôi sính ngoại, mà là những cái đấy tôi muốn tìm video người Lavilian làm cũng không có.

Thế là phải nghe thôi.

Và vô thức tôi đang Listening rồi đấy.

– À.

Bạn giống một người bạn thân của tôi.

Cũng mọt sách, lập dị, học bá kiểu vậy.

– Tôi không phải học bá.

Tôi chỉ chăm chỉ thôi.

Chẳng hơn người khác là mấy.

– Thôi đến giờ vào học rồi, tôi đi đây.

Jaa, ganbatte!

– Ganbare yo!

Đến mùng 8 tháng 2, họ gặp lại nhau sau vài lần chạm mặt trò chuyện ở ghế trước phòng 106 và trong thư viện.

Anh chàng kia hỏi James:

– Tài khoản mạng xã hội của bạn là gì để tôi thêm bạn?

– James Jacoby.

Tôi chẳng dùng mạng xã hội bao giờ, chỉ dùng cho việc học thôi.

– James nào?

Có một loạt James nè?

– Avatar là một hình trên giấy tôi tự vẽ.

Đó!

Cái này.

– Sao có 13 bạn thế này?

– Thì có dùng để chơi đâu mà nhiều bạn?

Mà thôi, để tôi kết bạn cho.

Tài khoản bạn tên gì?

– Kai Truman.

À đấy!

Quen nhau bao lâu rồi quên không giới thiệu.

Bây giờ mới biết tên nhau.

– Tôi tên là James, gọi Jimmy cũng được.

– Tôi tên Kai.

Thôi tôi lại phải lên tầng học rồi.

– Bai bai.

Thứ Bảy, ngày 15/3, James sinh nhật 19 tuổi, cậu quyết định hôm nay sẽ không đăng gì lên mạng xã hội cả.

Lúc 8h08, bạn thân Daniel, giờ đang du học Solaria, nhắn tin cho James: Happy Birthday.

Vui vẻ nha cu.

Jim nhắn lại: Arigatou Gozaimasu.

Tối hôm ấy, bạn cùng phòng đi ăn ngoài với bạn, James tắt điện, bật phim Fallen Angels lên rồi nằm giường xem một mình.

Một lúc sau cậu mặc kệ Laptop sáng màn hình, nằm nhìn hư vô, thì thầm: "Happy Birthday to me..."

Đang xem phim, nhân vật trong phim ngây thơ quá làm Jim bật cười chua chát.

Lúc 8h37 tối, Kai nhắn tin:

– Ui chà.

Happy Birthday.

James nhắn lại: Cảm ơn (^^).

Kai: Nãy vừa vào ứng dụng mới biết nên thành ra chúc muộn quá.

Jimmy: Không sao.

Không muộn.

Mới là người thứ hai thôi.

Thật ra hôm trước tôi bốc phét đó.

Tôi chưa có người yêu đâu.

Đang nằm xem phim một mình nè.

Kai: Thế ai là người thứ một?

Phét mà cảm xúc như thật.

Thế gu xem phim của ông thế nào?

Xem có giống tôi không.

Jimmy: Bạn thân đang sống bên Solaria.

Phim đẹp và nội dung hay.

Kai: Thử ngôn tình chứ?

Jimmy: Tôi đang sầu, không có chỗ cho yêu đương.

Kai: Sầu vì một mình xem phim à?

Jimmy: Kiểu thế, một phần do phim cũng buồn nữa.

Sắp nửa đêm, James nằm canh đồng hồ điện thoại.

Khi đồng hồ 11h59 chuyển sang 00h00, ngày 16/3, James đi ngủ.

Mùng 9-10 tháng 4 là hai ngày nộp bài cuối kỳ.

Nhưng James được LUP giao nhiệm vụ đi học một khóa Chính trị ngắn ngày bắt đầu từ mùng 9/4.

Nên ba ngày liền, mùng 4-5-6, cậu làm bài thật nhanh, nộp trước hạn vào Chủ Nhật mùng 6/4 rồi xin nghỉ học.

Ngày mùng 10, James vô tình biết được, vì Perla đã nhắn tin trước kể cho James rằng mai cô sẽ xuất dương du học: Mai tao đi.

James: Không báo cho các bạn à?

Đi mà không tạm biệt.

Perla lỡ làm vậy luôn?

Perla: Đi rồi sẽ về mà.

James: Đến lúc các bạn hỏi Perla đi lúc nào, sao không phô bọn nó thì tao biết phải làm sao?

Perla: Xóa đoạn kí ức này đi.

Bảo là không biết.

James: Trí nhớ tao tốt lắm.

Ngày 11/4, Perla lên chuyến bay của Lavilia Airline sang Solaria du học.

James tự đi học lớp chính trị một mình, hoàn thành khóa học với giấy chứng nhận loại Khá.

Ngay sau đó cũng kết thúc kì học ở trường nên James được nghỉ, vừa hay lại có một khóa Chính trị khác được khai giảng nên James tận dụng thời cơ đi học luôn và hoàn thành khóa với giấy chứng nhận loại Giỏi.

Ngày đầu tháng 5, đã được 8 tháng kể từ khi James bắt đầu mewing, đường thở thông thoáng hơn, James không còn bị sổ mũi, nghẹt mũi hay cúm vặt nữa.

James soi gương thấy gương mặt có sự thay đổi, cằm trông gọn hơn, đường hàm rõ hơn.

Không gặp khó khăn khi thở nên James cũng không ngủ há miệng, tướng ngủ bị phán là yểu mệnh nữa.

Bữa tối hôm ấy, James hỏi bố: Bố nhìn mặt xem tướng con có còn yểu mệnh không?

Bố Jacob ngắm nghía dung mạo con: Không.

James nghĩ thầm: Yes! (hỏi bố) Nếu một người phẫu thuật thẩm mỹ thì nhân tướng học thay đổi, số mệnh người đấy có thay đổi không bố?

Bố: Có.

Chắc thế.

James lại nghĩ theo hướng tâm lý học hiện đại, rằng khi một người đẹp lên và mọi người nhìn người đó với sự tích cực, cuộc sống xung quanh tự dưng sẽ có cảm giác đẹp lên và người đó tưởng như vận mệnh đã thay đổi, cũng tự tin hơn.

Dù sao cậu cũng không còn ám ảnh nhân tướng học nữa, đây là lần cuối cùng cậu nghĩ về tướng mạo của mình.

Một lúc sau, cậu lại hỏi: Bố, bố nói lại về cái chiêm tinh của con đi.

Có một vì sao tên Kiếp Sát siêu độc à?

Bố: Không phải một ngôi sao mà làm nên chuyện đâu.

Nó nhiều cái phức tạp lắm.

Ví dụ vào giờ phút ấy, có vài ngôi sao tốt nhưng lại có một ngôi sao xấu, có lúc lại một ngôi sao tốt giữa nhiều ngôi sao xấu.

Nên số mệnh của người có lúc thăng lúc trầm, lúc lên lúc xuống.

James: Tức là ngoài sao Kiếp Sát ra, con còn được những vì sao tốt khác chiếu mệnh à?

Lúc con được sinh ra ấy.

Bố: Ừ?

Xung quanh còn đầy ngôi sao khác tỏa sáng vào cái giờ đấy chứ có phải mỗi ngôi sao kia đâu!

James: Vâng.

Nhiều ngôi xung quanh rực sáng à? (nghĩ thầm) Thế thì mình cũng chỉ bình thường như bao người thôi.

Ơ mịa?

Nếu thế thì cái gọi là định mệnh cũng chẳng có thật!

Tối thứ Sáu, ngày 02/5, đội tuyển Sử hẹn nhau đi chơi ở quán Amelicafe.

Hihito có hẹn đi chơi với người yêu vào đúng hôm đó nên vắng mà không thông báo.

Cả thảy 8 người: North và James ngồi ở một đầu bàn, bên phải James là Jung, Xiao Shi, Hazel, Lona, Anna rồi Quinn.

Ai ngồi gần ai thì nói chuyện với người đó.

Quinn: Có hôm tao đi date với một em kém hai tuổi.

Nó bảo bố mẹ đi xe con chở cả tao đến quán ạ.

Mày ơi lúc đấy tao quê vãi chưởng, tao còn đang mặc áo khoác đồng phục của LUL nữa.

Trên xe ấy, tao ngồi im.

Mẹ nó hỏi cháu học trường nào, hỏi tao các thứ ạ.

Xong thả hai đứa tao ở đấy rồi phóng xe đi.

Tao có khác gì đứa trông trẻ không?

Anna: Thế lúc về thì sao?

Quinn: Nó gọi bố mẹ đi xe con đến chở hai đứa về.

Hôm ấy tao như một đứa trông trẻ bán thời gian luôn.

James cười: Kém hai tuổi à?

Thế là nhỏ hơn North, Shi à?

Sao con này mày lại.

Nó còn thua cả hai em tao.

Quinn: Tao còn đang tán một chị trên mạng xinh lắm nhưng mà người ta không thích tao.

James: Úa?

Mày thích cả trai lẫn gái à?

Tao tưởng Lesbian?

Quinn: Ủa?

Tao là Bi mà.

James: Bi gì?

Jung: Bi là Bisexual ấy.

Song tính.

James: À!

Chịu rồi.

Hẹn hò ngay quả mama's boy.

North: Em cũng đang tìm hiểu một anh học trườn-

James: Lại cái gì nữa vậy?

Quinn: Thôi mày không cần hiểu đâu.

Xiao Shi: Chị Perla đi lúc nào chả bảo để làm bữa cơm chia tay.

Lona: Ừ.

Đi mà không nói cho ai luôn.

Không ai biết.

James: Có ta biết nè.

Perla nhắn với tao ngay trước ngày đi luôn.

Hazel: Thế mà không phô cho anh em.

James nghĩ: Ta biết ngay sẽ thế này mà.

Jung nói với James: Ê tao thấy mày với Perla rất hợp nhau nhá!

James: Tao với Perla không có gì.

Khổ quá!

Jung: Nhưng mày đối với Perla cứ có cái kiểu gì ý?

James nói hơi to: Tao không thích Perla!

Jung: Cách hai đứa nói chuyện rất khác với các bạn khác trong đội nhá!

James: Cái này tao kể rồi mà.

Tao với Perla, Hihito học cùng nhau từ năm cấp 2 rồi, cùng lớp luôn.

Biết nhau từ trước rồi thì nói chuyện nó phải khác chứ!

Jung: À.

Tao không biết luôn.

James: What?

Tao kể cái này rồi mà.

Jung: Tao có nhớ đâu?

James kể thêm: Tao gặp Perla từ năm lớp 5 cơ, còn cu Hihito là lên lớp 6 mới chung lớp.

Lúc đấy lớp 5A có việc gì ạ, chia lớp làm 3, gửi các học sinh học nhờ từng lớp vài ngày.

Perla vào lớp 5D của tao.

Tao không nghĩ Perla lại có ấn tượng tốt về tao trong khi tao chẳng làm gì.

Tao thấy Perla đeo kính, tóc dài, da nâu, y như bây giờ ấy.

Perla học lớp tao cho đến khi quay lại lớp 5A.

Xong lên cấp 2 thì tao thi vào lớp 6A, học cùng Perla và Hihito.

Jung: À.

Thế bây giờ mày đang học ở đâu?

James: Centar.

Jung: Ý tao là học trường nào ấy?

James: Không phô.

Jung: Phô đi?

James: Học ở quận Southonor.

Jung: Trường nào?

James: Biết làm gì?

Jung nhún nảy người: Người ta tò mò.

James ngoảnh sang trái thấy Quinn đang cười và nhìn hai người họ, cậu quay lại bảo Jung: Tò mò không tốt.

Không nên tò mò.

Jung: Mày học Polytechnic à?

James: Không.

Jung: Thế học ở đâu?

James nói một câu cố ý: Sao tao học ở Eastar University of Technology mà không gặp đứa nào trường Anluck mình nhỉ?

Jung không nghe thấy, hoặc không hiểu: Mày học ở đâu nói đi!

Hazel: Không hỏi được đâu.

Trước tao cũng nhắn tin hỏi để tham khảo cho đứa em tao mà nó có chịu phô đâu.

Jung: Nào phô đi!

James: Khổ quá!

Người ta đã thi trượt rồi còn cứ hỏi.

Học ở một trường nào đó quận Southonor, Centar.

Được chưa?

Jung: Ok.

James nhìn ánh mắt và miệng cười của Quinn, chợt nghĩ liệu mình có lại bị gán ghép với Jung không.

Sau đó James ngồi nghe các bạn kể những câu chuyện tầm phào.

Từ tháng 7 năm trước, James Jimmy Jacoby đã viết thơ rồi nhưng không có bút danh, đến tháng 7, khi đã 19 tuổi công lịch, 20 tuổi âm lịch, James lại làm thơ.

Cậu lấy bút danh là tên cũ khi xưa bố đã đặt.

Một hôm giữa tháng 8, James viết thơ lên cuốn sổ nhỏ rồi để mở trang, đặt tại giá sách chỗ bố hay lui tới, trang đó ghi:

"Sốt nắng cảm mưa ai có hay

Bay búa gạch xi măng thước dây

Cát lệ rơi mồ hôi cay mắt

Công trả thợ xây được nhõn này."

– Jeremy James.

Cuối tháng 8, Jeremy được nghỉ ở nhà.

Một buổi sáng cậu dậy muộn, phim chiếu từ 7 giờ nhưng 7 rưỡi cậu mới dậy.

Jeremy vội bật tivi lên thì màn hình chỉ có chữ:

"Hết!"

________________________________________________________________________________

Jim's Profile:

Tên: James Jimmy Jacoby

Tên cũ/Bút danh: Jeremy Jacoby (bố đặt nhưng bị mẹ đổi, sau này thành bút danh)

Sinh nhật: 15/3. (19 tuổi)

Sinh ra và lớn lên: Làng Deep Hollow, xã Anpha, huyện Anluck, tỉnh Everbless, miền đông Lavilia.

Quốc tịch: Lavilian.

Cao: 1m67~

Nặng: Dao động từ 44 đến 51kg

Mắt: Loạn thị (nhưng không đeo kính)

Tóc: Đen.

Sẹo: Sau gáy có 1 vết nhỏ không mọc tóc và có 1 nếp nhăn phía trên lông mày phải (ngã cầu thang năm 3 tuổi), bỏng ngón trỏ phải (do keo nến rớt vào)

Tính cách: ENFP Ambivert-T

Kiểu gắn bó: An toàn (bản chất bị ẩn đi), Tránh né học được.

Thần số học: 8.

Cửu hình đồ: Loại 4 cánh 5.

Ngôn ngữ yêu: Hành động, lời yêu, tặng quà, thời gian và đặc biệt yêu chạm

Tự giám sát: Cao.

Nguyên mẫu: Người Tìm kiếm và Người Tình

Anima: Dịu dàng, tử tế và đồng cảm.

Mặt nạ xã hội: Người khôn ngoan tinh tế

Bóng tối: Kẻ sợ thất bại

Cái tôi toàn thể: Jeremy Hoàn thiện, Người Tìm kiếm

IQ: 112

EQ: 110

AQ: Người dựng lều.

Hoàng Đạo: Song Ngư.

Cung mọc: Bảo Bình.

Mặt trăng: Xử Nữ.

Nhà: 1, 4, 7, 10.

Lá bài Tarot phù hợp: The Moon.

Thói quen: Mát xa đầu, nằm xem tivi, nghe nhạc, bẻ khớp, vẽ linh tinh, làm thơ, viết truyện, nằm võng trên sân thượng hóng gió.

Thích:

– Màu: lục.

– Ăn: dứa, trứng xào cà chua, rau củ xào

– Uống: chanh dây đóng lon, Pepsi, viên vitamin C sủi vị chanh dây, nước mật ong, trà đào.

– Mặc: áo màu trơn, quần Âu tối màu, giày lười.

– Hoạt động: làm việc nhà khi đang nghe nhạc, bật tivi cho có tiếng ồn, nhào lộn, múa võ Kungfu.

– Phim: City Lights, The Kid, Chungking Express, In the Mood for Love, The Grand Budapest Hotel, 12 Angry Men, The Pursuit of Happyness, Rush Hour, Pulp Fiction, Flirting Scholar...

– Nhạc: Có giai điệu, tiết tấu.

Merry-Go-Round of Life.

City Pop, Michael Jackson, Rock, The Beatles, Natori...

– Sách: The Moon and Sixpence, Man's Search for Meaning, The Alchemist, To Kill a Mockingbird, One Hundred Years of Solitude...

– Manga: Touch.

– Mẫu bạn gái: Dịu dàng.

Vì mẹ cậu như vậy nên James bị thu hút.

– Thú cưng: Chó Maltipoo, dù cậu không nuôi nó, chó của em Joe nhưng Zeb luôn nằm cạnh khi cậu nấu ăn.

Ghét:

– Màu: đen, vì mặc quần áo làm dáng gầy hơn, và đen không phải màu sắc, nó là quang độ.

– Ăn: đậu phụ

– Uống: rượu.

– Mặc: áo lòe loẹt, quần bò rách, giày dây.

– Hoạt động: tham gia giao thông ở Centar, rửa bát, mua sắm

– Phim: kinh dị.

– Nhạc: dồn dập, mạnh, giật tóc móc mắt.

– Sách: Self-help, loại sách vô dụng nhất thế giới.

– Manga: Isekai.

– Mẫu bạn gái: Quinn, không giải thích.

– Thú cưng: Vẹt, nó nói quá nhiều.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
SEASON 2: Westside


Giờ ra chơi, trong lớp chẳng có người, gió quạt trần thổi làm lật các trang trong quyển sách Lịch Sử 11 trên bàn, đến một trang thì dừng lại, trang đó viết:

"Ở một vùng đất nọ, phía bắc có một ngọn núi dài, dân phía đông trồng lúa, dân phía tây trồng mía, hai bên cùng một tiếng nói nhưng nước sông không phạm nước giếng.

Dân miền đông chăm chỉ trồng lúa, họ nhìn thấy hạt lúa khi chín sẽ rủ xuống và khi thu hoạch cũng trong thế cúi người, nên họ tự xưng mình là bộ tộc Cúi, với ý nghĩa còn có lúa để cúi gặt là còn có ăn, chứ không phải luồn cúi đê hèn nhu nhược.

Dân miền tây cần mẫn chăm mía, họ nhìn thấy ngọn mía cao hơn đầu mình và khi chăm sóc thường phải ngẩng lên, nên họ tự xưng mình là bộ tộc Ngẩng, với ý muốn những cây mía sẽ thật cao để bội thu, và cũng răn dạy phải vươn mình như cây mía.

Một năm nọ, lúa miền đông bị mất mùa do sâu đục thân.

Bộ tộc Cúi rơi vào cảnh hỗn loạn, cầu cứu bộ tộc Ngẩng.

Những người tộc Ngẩng đã không giúp, và đem quân sang xâm chiếm đất bộ tộc Cúi.

Dân miền đông kiên quyết chống trả, đẩy lùi quân miền tây.

Thế rồi, những cánh đồng mía của vùng phía tây cũng gặp nạn sâu đục thân và thất thu.

Hai bộ tộc vẫn đang nuôi mối thù, chưa kịp ổn định lại sức mạnh để chiến tranh thì một cơn bão ập đến, phá tan mọi sản nghiệp của hai bên.

Hai bộ tộc chẳng còn gì để đánh đấm, đành giảng hòa.

Nước mưa lớn đến mức tạo ra một cái hồ ở giữa hai miền, thiên nhiên nơi đây trù phú, hai bộ tộc dọn nhà đến hai bờ hồ, phát triển thêm các kĩ thuật canh tác mới.

Đến một ngày, vùng đất bất hạnh bị ngoại bang Haman tấn công.

Dân miền đông chống giặc biển ở phía nam và dân miền tây chống giặc núi ở phía bắc.

Vùng đất thiêng đang trong tình thế lưỡng đầu thọ địch, bộ tộc Ngẩng và bộ tộc Cúi hợp nhất thành một nhà nước mới, gọi là Rabiria, thành công đánh đuổi quân xâm lược.

Về sau, chữ Rabiria được đọc trại thành Lavilia."

Hơn chục năm trước tại miền tây nước Cộng hòa Lavilia, một cậu bé được sinh ra tại Bệnh viện Tổng hợp Magishire.

Gia đình cậu sinh sống tại làng Cardfield, xã Richwell, huyện Magishire, tỉnh Canebank.

Mẹ đặt tên cậu là James.

Theo lời mẹ Marina kể lại, thì ngày bé cậu là đứa trẻ ít quấy khóc, 9 tháng tuổi biết đi, 2 tuổi biết nói hoàn chỉnh.

Nhưng James lại mắc hai căn bệnh rất tréo ngoe là lạnh thận và nóng gan.

Để ấm thận, bố cậu sắc thuốc có tính ôn cho James uống thì cậu lại nóng gan.

Để mát gan, bố Charles sắc thuốc có tính lương cho con uống thì cậu lại lạnh thận.

Về sau, bằng cách nào đó thận của James tự động khỏi, còn gan thì cứ mãi là viên than nóng trong lòng cậu.

Ngày đầu năm học, Cô giáo gọi các bạn đứng dậy giới thiệu bản thân bằng ngoại ngữ.

James ngồi tại chỗ, vò đầu ngán ngẩm, lẩm bẩm: Lại còn phải giới thiệu nữa trời ạ!

Cô Ngoại Ngữ: Now.

James!

James đứng dậy, gãi đầu, vuốt mũi một cái, ấp a ấp úng nói ngoại ngữ: "À, tôi là James Jimmy Jacoby, gọi Jimmy thôi.

Tôi học lớp 11D trường Cấp 3 Magishire.

Ờ, Tôi là người thích nói chuyện, thường tôi nói rất nhiều, à nhưng đôi khi lại gặp khó khi nói.

Vậy nên có người nhầm tôi là anh chàng kiệm lời, dù bản thân tôi không hề thế.

Tôi học... (quên từ vựng) ờ... kém trong môn Ngoại Ngữ.

Mic drop."

Cô Ngoại Ngữ: Ok.

So amazing.

Giờ ra chơi, bạn Chloe Clover bên lớp 11C sang 11D chơi với James, họ ngồi cùng ghế.

Chloe than thở: Chán quá !

James nhìn vào mắt Chloe: ???

Chloe: Vừa chia tay, chóng vánh vãi nhái!

Yêu cũng lẹ mà chia tay cũng lẹ.

James nhìn xuống cổ tay không đeo đồng hồ của mình, dùng ngón trỏ vỗ vỗ vào xương cổ tay.

Chloe: Bao lâu á?

Hai tháng.

Từ lúc yêu đến lúc chia tay vừa hết nghỉ hè.

Chán quá!

James ngồi chống cằm, nhìn Chloe: ???

Chloe: Tao chỉ muốn có một tình yêu duy nhất thôi mà !

Yêu từ lúc học sinh đến khi cưới mà cũng không được.

Tại sao ông trời lại đối xử như thế với tao?

Xui vãi chưởng, đen như đít nồi ạ, gặp ngay phải cái thằng...

đẹp trai nhưng mà chưa lớn, chỉ to xác thôi.

James thở dài.

Chloe dựa vào vai James: A~!

Tao muốn nhưng mà không có ?

Bực quá~!

James trố mắt khi Chloe dựa vào mình: ???

Chloe: Ngó cái gì ?

Gầy quá không trụ được à ?

James lắc đầu: ??? (nghĩ) Đau!

Chloe: Hay tao va mạnh quá ?

James gật đầu: !!!

Chloe: Sao mày chả nói gì thế ?

À quên tao nói hết phần mày rồi còn đâu !

James há miệng ra cho Chloe xem.

Chloe: Vãi !

Bị nhiệt miệng ghê thế, uống thuốc chưa ?

James gật đầu: !!! (nghĩ) Tao mà nói được mày khác biết tay tao.

Chloe: Ò!

Ơ mà tao đang nói đến đâu rồi nhỉ ?

James làm mặt nhăn nhó, tay ôm tim, nghĩ: Đang thất tình chị ạ!

Chloe: À ờ đấy, đến đoạn thất tình, mà lý do chia tay có phải chuyện gì to tát đâu?

Bị bạn thân khác giới của nó xúi giục ạ.

Nó nói xấu tao để thằng kia chia tay.

James cau mày: ??? (nghĩ) Thế thì việc gì phải tiếc kẻ như thế?

Chloe: Tao đoán bọn nó không đơn thuần chỉ là bạn thân khác giới đâu !

James giơ ngón cái, nghĩ thầm: Làm gì có cái gọi là bạn thân khác giới.

Khéo chúng nó yêu nhau cũng nên.

Chloe: Ế?

James cũng nghĩ giống tao à ?

James ngửa hai lòng bàn tay ra, mu tay trên vỗ vỗ xuống lòng bàn tay dưới kêu bộp bộp bộp, nghĩ: Tất nhiên rồi.

Khéo tên kia bỏ mày theo cô đó rồi.

Chloe: Đúng rồi !

Tức là thằng kia nói dối tao !

Bạn thân khác giới làm gì có thật !

James gật gù, ngẫm lại lời Chloe, chợt nhận ra, đẩy côi xa ra.

Chloe: Gì ?

James xua tay, xua Chloe ngồi xê ra: Hừm !

Chloe: James bảo tao xinh không ?

James gật đầu lia lịa.

Chloe: Có à ?

Thế mà số tao vẫn hẩm hiu đây.

Đáng lẽ những thứ giống nhau phải thu hút nhau chứ ?

James chỉ vào chính mình: ??? (nghĩ) Thế tao là cái thể loại gì?

Chloe: Hả ?

James làm sao ?

James lắc đầu, nghĩ: Tao có giống mày đâu sao vẫn gặp đây!?

Chloe: A~!

Mệt quá !

Mệt cả người cả ngợm đây mà không có ai cho dựa vào.

James thở dài bất lực, vỗ vỗ vào vai cho Chloe biết mà dựa vào, nghĩ: Ai cứu tao- à nhầm cứu con này với.

Chứ ta mệt quá.

Chloe: Tại sao ?

Tao muốn có một tình yêu đẹp như trong truyện mà sao lại khó thế ?

Tất cả là tại con tiểu tam kia!

Ơ nhưng mà nếu không có con điên đấy thì có chia tay không ?

Thằng kia cũng trẻ con vờ lờ ra !

Mà cũng tại mình, bồng bột, bày đặt tình yêu sét đánh, yêu từ cái nhìn đầu tiên đồ.

A~!

Ghét quá !

James có nghe tao nói gì không ?

Có hiểu gì không ?

Tao nói có nhiều không ?

Có đáng ghét không ?

Ai cũng ghét tao mà !

James cũng ghét tao đúng không ?

Tao biết James ghét tao mà !

Tao cũng ghét mình lắm !

Chính tao còn không yêu tao mà !

James gật gà gật gù liên tục, lắc đầu ngay khi Chloe hỏi có ghét cô không, làu bàu: Hừ~!

Chloe: Đấy !

Tao biết James ghét tao mạ-.

James bịt miệng cô.

Chloe gạt ra, cô òa lên nhưng không có nước mắt.

Các bạn lớp 11D quay ra nhìn.

James quay vòng nhìn xung quanh, cúi đầu gần Chloe, giơ ngón trỏ trước miệng: ''Suỵt~!'' (nghĩ bụng) Ngậm mồm giùm em.

Cái đồ nước mắt cá sấu, gào thì to mà lệ chả có giọt nào.

James đưa Chloe một chiếc kẹo, Chloe vùng vằng: Không thèm!

James đứng bật dậy, Chloe ngước lên nhìn James.

James nhìn theo góc từ trên xuống nên thấy Chloe thật nhỏ bé với đôi mắt to long lanh, vẫn không có nước mắt, cậu thấy buồn cười, ngồi xuống, bóc kẹo đưa Chloe.

Chloe ngậm kẹo nên James có thể yên tĩnh thêm một lúc.

Cậu đi uống nước, rồi chắt một cốc nước đưa Chloe: Uống đi mà lấy sức nói tiếp.

Chloe đang uống nước.

James bây giờ mới nói được: Mày phải biết là không nên để bản thân buồn khổ chỉ vì một thằng tệ bạc như thế chứ!

Chloe uống xong, James đi cất cốc rồi quay lại bàn: Nó tốt lắm à?

Chloe: Không!

Nó tệ-

James cắt lời: Thế buồn làm lựu gì?

Chloe đánh vào vai James cái bộp: Ờ ha!

Sao lại phải tiếc thương cái loại không ra gì như thế nhở?

Ok cảm ơn Jam-

Trống đánh vào lớp, James vỗ vỗ vào vai Chloe, hất tay ra phía cửa: Xùy xùy xùy.

Hết chuyện.

Chloe đứng dậy: Lại phải vào học.

Bye bye!

James giơ tay chào tạm biệt Chloe Clover: Bye.

Save game time, my friend!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Jimmy Cardfield và Chiến Đội Khẩn Cấp


Vào giờ Khoa học, James chỉ chép bài mà chẳng hiểu gì.

Nola Rosa Hart ngồi cùng bàn lơ đãng làm James phải liên tục nhắc cô chép bài.

Giờ ra chơi, James ngồi chống cằm xem Rosa lướt mạng trên điện thoại của cô.

Đột nhiên điện thoại Rosa chuyển sang một màn hình có máy xèng đang quay, James than thở: Lại quảng cáo à?

Rosa: Chắc thế.

Rosa đợi để ấn tắt quảng cáo, máy xèng đã trúng cả ba số 7.

James nghé sang: Jackpot à?

Rồi màn hình máy xèng ấy biến mất, Rosa kêu: Ơ?

Quảng cáo làm phiền thật ạ.

Tiết cuối học Thể Dục, Rosa ngồi ghế đá sau khi nhảy dây đến rã cả chân.

James cũng vừa bật xa xong, nhức hết chân, đến ghế đá ngồi.

Rosa: Có tin nhắn bảo mình trúng thưởng một món quà nè.

James: Quà gì?

Nó có nói trúng gì không?

Rosa: Không.

Khả năng là lừa đảo.

James: Trúng thưởng?

Jackpot?

Hay là cái màn hình Slot Machine vừa nãy?

Rosa: Tưởng đấy là video quảng cáo?

James: Cứ thận trọng vẫn hơn.

Rosa: Ok.

Trưa hôm ấy ở nhà, Rosa vừa rửa bát xong thì có một anh bưu tá của công ty Starlight Express đến giao một hộp bưu phẩm.

Trên chiếc hộp có dòng chữ ghi bên gửi là Cơ sở Báo động Lavilia (Lavilia Alert Base - LAB).

Rosa mở hộp ra.

Bên trong là một thiết bị đeo tay với các nút bấm.

Chiều hôm ấy, Rosa mang theo thiết bị lạ đi học cho bạn cùng bàn xem và kể cho cậu nghe về người gửi tên Cơ sở Báo động Lavilia.

James thấy tên thật kì lạ:

– Chưa nghe bao giờ. (cầm lên xem thử) Đây là món quà trúng thưởng đó á?

Nhìn đẹp phết nhờ?

Tớ đeo thử nha.

Rosa: Nhìn cứ trẻ con kiểu gì ạ.

Jim đeo thử xem trông có ngầu không?

James: Nola thấy thế nào?

Rosa: Bình thường.

James: Ngầu mà.

Mặc dù chả biết nó làm được cái vẹo gì.

Rosa: Cô vào lớp kìa!

Trật tự.

Tan học, lúc thu dọn sách vở, James vừa tháo thiết bị lạ vừa nói: Nola, trả cái này nè.

Rosa: Jim cứ cầm đi.

Tớ không thích đeo nên cầm nó cũng chẳng để làm gì.

James chưa tháo xong, nghe vậy cũng thôi: Ok.

Tối hôm ấy, Rosa lại nhận được một tin nhắn khác từ người gửi tên LAB:

"Lúc 9 giờ sáng mai, Chủ Nhật, hãy có mặt ở Cửa hàng Bách hóa Lopa cùng với thiết bị Urgent Changer.

Một lúc sau, người của Cơ sở Báo động Lavilia sẽ đến, cô gái đó tóc tomboy, đội mũ Fedora, mặc đồ màu vàng.

Hãy đi theo cô gái tên Karo Diamond đó."

Rosa nhắn cho James: Jim, tớ lại nhận được một tin nhắn nè.

Bảo sáng mai lúc 9 giờ đến Cửa hàng Bách hóa Lopa đợi một cô đồ màu vàng.

Phải cầm theo thiết bị đeo tay đó.

Nó tên là Urgent Changer.

James nhắn lại: Tớ đang đeo nó mất rồi.

Rosa: Vậy mai cậu đi cùng tớ đi.

Không phải hẹn hò.

Tớ sợ bị lừa đảo, bắt cóc thôi.

James: Thì ai bảo gì đâu?

Ok đi thì đi.

Sáng Chủ Nhật, 9 giờ 15 phút, James ngồi xổm trước cửa hàng Bách hóa Lopa, ngáp: Oáp!

Rosa vực James dậy: Giờ này còn buồn ngủ!?

"Ọe!

Nhẹ thôi.

Kéo đột ngột thế!

A~!

Ghét phải đợi chờ quá.

Đây tớ tháo ra đoạn cậu đưa cho người ta nhá."

- James tháo Urgent Changer ra nhưng không được.

Rosa: Thế nào đấy?

James: Không cởi được nè.

Sao lại thế?

Cô gái tóc tomboy, đội mũ Fedora, mặc đồ màu vàng đến, nhìn tay trái của Rosa trống trơn: Ủa?

Thiết bị Urgent Changer của bạn đâu?

James giơ tay trái: Là cái này ạ?

Cô gái tomboy ngán ngẩm: Ợt tờ!

Tôi là Yellow Karo Diamond, người của Cơ sở Báo động Lavilia.

Hai bạn, bạn nào là người được Starlight Express gửi bưu phẩm?

Rosa giơ tay.

James làm mặt mếu: Hu hu.

Em ạ.

Có cách nào tháo ra không bạn?

Karo: Không tháo được đâu.

Urgent Changer được phát triển bởi Cơ sở Báo động Lavilia.

Nó chỉ chấp nhận một người dùng thôi.

Người đầu tiên đeo Urgent Changer sẽ được nó quét DNA, nhận dạng thông tin sinh học và cường hóa thể chất.

Rồi sau đó thiết bị sẽ khóa lại, không thể tháo.

Nếu tháo được thì người thứ hai cũng không dùng được.

James: Nhưng mà quét, ghi nhận, cường hóa thể chất với khóa để làm gì?

Rosa: Nó được gửi cho tớ nhưng bọn tớ không biết.

James lỡ đeo mất rồi.

Karo: Mời hai bạn đến căn cứ chi nhánh phía tây. (giơ tay về phía xe con) Lên xe?

Trên đường đi, James hỏi: Bạn Karo bao nhiêu tuổi ạ?

Karo: Bằng tuổi các bạn, 16.

Rosa: Thảo nào bạn không cầm lái.

James: Nãy bạn nói có chi nhánh phía tây, vậy còn chi nhánh khác à?

Karo: Đúng rồi.

Lavilia Alert Base có nhiều chi nhánh.

Trụ sở nằm ở Thủ đô Centar.

James: Ò.

Một đoạn đường vắng người, đột nhiên có một tên quái nhân hình chuột túi chặn đầu xe, hắn đập vỡ đầu xe.

Anh nhân viên LAB và Karo mở cửa xe chạy ra ngoài.

James chưa kịp hiểu tình hình.

Karo hét: Rosa James!

Ra ngoài đi!

James mở cửa cho Rosa, rồi mở cửa cho mình.

Cả hai vừa thoát ra ngoài thì Quái nhân Chuột Túi đấm vỡ kính chắn gió, mảnh kính văng tứ tung.

Hắn đang tiến về phía Rosa.

Karo chột dạ: Chết rồi!

Rosa chưa có máy biến thân!

Anh nhân viên LAB rút súng:

"Đoàng đoàng đoàng !"

Karo: Không được rồi.

Đạn thường không thắng được.

Cô nhảy lên, ấn nút trung tâm trên thiết bị đeo tay: Urgent Changer!

Karo chuyển thân thành một nữ chiến binh với bộ giáp vàng, rút kiếm Urgent Sword từ bên trái thắt lưng ra chém vào lưng hắn: "Keng!"

Quái nhân Chuột túi bị tấn công bất ngờ, quay mặt lại, bật nhảy lên rồi dùng đuôi chống xuống đất, tung song cước vào Karo.

Cô giơ ngang kiếm ra đỡ.

Anh nhân viên LAB đưa Rosa ra chỗ an toàn, quay lại thấy Karo ngã: Yellow?

Karo: James!

Biến thân khẩn cấp đi!

Nhấn nút chính giữa trên Urgent Changer!

Cậu đã có sức mạnh rồi.

James vẫn chưa hoàn hồn giống Rosa: Chuột túi?

Xe?

Rook?

Đồ khốn nạn Kangarook này!

Xem anh mày đây.

Urgent Changer!

James chuyển thân thành một chiến binh với bộ giáp đỏ, rút súng Urgent Buster bên hông phải ra bắn: "Chiu chiu chiu!"

Kangarook lần này đã bị thương vì trúng đạn năng lượng.

James hí hửng: Giờ mày chết!

Dám động vào Nola- à nhầm, Jim tao à?

"Chiu chiu chiu!"

Kangarook nhảy lên cao né được, đạp một cước vào James làm cậu ngã lăn mấy vòng.

James vẫn lì lợm, giơ súng ra bắt trả dù đang lăn: "Chiu chiu!"

Kangarook lúc này không kịp né, bị dính đạn vì vừa hạ cánh.

Karo đứng ngoài nãy giờ, đã nạp đủ sức mạnh cho kiếm Urgent Sword: Đợi lâu thế này thì không còn khẩn cấp nữa rồi!

James!

Kangarook nghe tiếng Karo, ngoảnh ra nhìn, tiến lại phía cô.

James loạng choạng, cố đứng vững, bắn loạn xạ theo phán đoán: Kangarook, trên không, dưới đất, Kangarook và trên không.

Kanrarook nhảy lung tung, chỉ lo tránh đạn, khi quay lại thì Karo đã không ở đó nữa.

Karo vung lưỡi kiếm đã nạp năng lượng, chém vào ngực Kangarook: "Dẹt !"

Karo tiếp đất, Kangarook rơi xuống nổ tung: "Đùng !"

James vẫn chả hiểu gì: Ê cái gì vừa xảy ra đấy?

Cậu soi mình trong gương chiếu hậu xe: Ơ sao lại là màu đỏ?

Ta ghét màu này.

Karo: Ban đầu Urgent Changer được gửi cho Rosa mà?

Đỏ là màu hoa hồng đấy.

James: Oh, sorry my bad.

Tiếng xe kêu, anh nhân viên LAB nhẹ nhõm: May thật, xe bị đập móp, vỡ kính chắn gió nhưng khởi động vẫn được.

Sau đó bốn người họ lên xe tiến đến căn cứ Cơ sở Báo động Lavilia.

James hỏi Karo:

– Karo, cái này giúp mình trở thành anh hùng à?

Karo: Giúp mình có siêu sức mạnh.

Anh hùng là đức tính mà?

Chắc gì kẻ mạnh đã là anh hùng.

James: À.

Ok my bad.

Chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
LAB


Đến căn cứ LAB, James và Rosa bị choáng ngợp bởi tòa nhà trụ sở cao ngất.

Anh nhân viên dẫn họ vào thang máy, ấn nút.

James buột miệng: Ủa?

Sao lại tầng -10?

Karo: Xuống phòng thí nghiệm.

Có cả tầng ở dưới lòng đất nữa.

Rosa: Ở trên thì sao?

Sao không phải trên kia?

Anh nhân viên LAB: Trên đó là các bộ phận khác của LAB, ví dụ hành chính, nhân sự, y tế, phòng nghiên cứu và phát triển, đài thiên văn, vân vân.

James: Vậy là nghiên cứu ở trên cao xong lại xuống dưới đất để thử nghiệm?

Karo: Không thế thì tai nạn sập nhà à?

James: Wow.

Cái gì cũng biết!

Anh nhân viên LAB: Người ta vào đây trước mà lị?

James: À vâng.

My bad.

Xuống tầng -10, họ gặp chỉ huy Margarita Valley.

Karo: Ms Valley, em đã đưa các bạn cùng Urgent Changer về rồi ạ.

Ms Valley: Các bạn?

Karo: À... người được chọn không chọn, một người phàm lại vô tình có được ạ.

James: Người phàm?

Ê nói gì ấ-

Rosa bịt miệng James: Im Jim.

Người ta đang nói mà.

Ms Valley: Cậu là James Jimmy?

Còn em là Nola Rosa à?

Cả hai: Vâng.

Ms Valley nhìn cổ tay Rosa và thiết bị Urgent Changer trên tay James, ngán ngẩm: Chậc!

Rồi chỉ huy ra chỗ khác làm gì đó.

James quay sang Rosa, cau mày, ngửa hai bàn tay.

Rosa hỏi: Sao?

Bất mãn à?

James: Có một sự bập bênh ở đây?

Tớ vừa đánh nhau với quái nhân để rồi như này à?

Ms Valley quay lại với một thiết bị Urgent Changer khác: Không phải tôi coi khinh cậu.

Vòng tay UC cậu đang đeo đáng lẽ là của Nola Rosa.

Cái này mới là dành cho cậu.

James: Oh my.

Nhưng em đeo của Nola mất rồi.

Nếu em đeo cái kia thì sẽ mang sắc phục gì ạ?

Ms Valley: Màu trắng.

James: A~!

Đúng màu mình thích.

Ê Nola đổi lại không?

Đỏ là màu của Rosa mà?

Rosa: Karo bảo nó đã khóa người dùng rồi mà?

Tớ làm sao dùng lại được?

Ms Valley: Đúng rồi.

Nola Rosa lẽ ra đã là chiến binh đỏ, nhưng James lại dùng mất nên giờ em sẽ dùng cái này để biến thân thành chiến binh trắng.

James: Nhưng tạo ra cái này để làm gì?

Ms Valley: Tôi đang định kể đây.

Anh nhân viên LAB rời đi, James và Rosa ngồi cùng Karo nghe chuyện Ms Valley kể:

– Bộ phận theo dõi không gian đã nhận được một tín hiệu lạ, Vệ tinh gửi về những bức ảnh chụp một con tàu vũ trụ đang lơ lửng.

Nó đã đứng yên đó khá lâu rồi, nhưng không phải rác vũ trụ.

Bên trong con tàu có những cái bóng di chuyển.

Cần phải cảnh giác với mọi mối đe dọa từ không gian.

Nên Cơ sở Báo động Lavilia được thành lập để phục vụ công tác bảo vệ hòa bình, chế tạo những thiết bị biến hình và chọn người phù hợp để đào tạo các kĩ thuật chiến đấu.

Phòng khi bọn chúng đột ngột tấn công.

James: Sao LAB lại chọn Nola ạ?

Bọn em mới 16 tuổi mà?

Ms Valley: Rosa và Karo có phẩm chất đạo đức.

Nếu được cường hóa sức mạnh sẽ là những chiến binh ưu tú.

James cúi đầu: Oh shi.

Mình đúng là người thay thế mà.

Ms Valley: Không sao.

Cậu cũng có tiềm năng đấy.

Nhưng phải chỉnh đốn rất nhiều.

James: Cách nói chuyện của em ạ?

Ms Valley: Không phải cái đấy.

Kĩ năng chiến đấu và bồi dưỡng thêm về lý tưởng.

James: Vâng.

Rosa: Nhưng khi nào thì bọn quái vật sẽ tấn công ạ?

Ms Valley: Thường chúng sẽ hành động mạnh vào mùa ấm.

Nghỉ hè vừa rồi, Karo đã chiến đấu với vài tên đó.

Rosa quay sang Karo: Karo ngầu vậy.

James: Quái vật mà cũng hoạt động theo mùa à?

Ms Valley: Các loài động vật cũng ngủ đông hoặc di cư tránh rét mà.

James: Vâng.

Karo: Kangarook vừa nãy có lẽ là tên cuối cùng trong năm rồi đấy.

Hè năm sau chúng sẽ trỗi dậy.

James: Cứ năm nào cũng đến tấn công thế thì còn yên ổn gì?

Ms Valley: Vậy nên mới cần các em, hãy đánh bại chúng, bảo vệ cuộc sống người dân.

Nola Rosa, em đồng ý làm nữ chiến binh trắng chứ?

James: Đừng, Nola!

Nguy hiểm lắm.

Không ổn đâu.

Rosa: Nếu ai cũng muốn an toàn thì ai sẽ chịu nguy hiểm?

James: Nola không hợp nguy hiểm.

Ms Valley: James!

Để cho bạn tự quyết.

James: Vâng.

Rosa: Em xin ạ.

Cứ đặt vào cổ tay thôi à Cô?

Ms Valley: Ừm.

Nó sẽ tự động lắp vào tay em.

Rosa đặt vào cổ tay trái, một tiếng "Tựt-sk" kêu lên, Urgent Changer đã ôm vừa vặn lấy cổ tay cô.

Nola Rosa Hart đã được Urgent Changer quét DNA, nhận diện người dùng, cường hóa sức mạnh và khóa bảo vệ lại.

Ms Valley: Từ giờ, mỗi Chủ Nhật, các em phải đến Trung tâm Huấn luyện Lopa (Lopa Training Center - LTC) để tập luyện các kỹ năng như võ thuật, nhào lộn, kiếm thuật, thiện xạ, xiếc... nhé.

James: Sao lại có cả xiếc ạ?

Ms Valley: Sự khéo léo là yếu tố rất quan trọng trong chiến đấu.

Hậu đậu không chỉ làm hại bản thân, mà còn lan sang người khác.

Ngoài ra các em còn phải học lái Cơ khí và người máy khổng lồ nữa.

James: Vâng.

Nghe mệt quá.

Ms Valley: Karo dẫn hai bạn đi tham quan bên trong trụ sở đi.

Karo: Vâng.

Ba người ở trong thang máy đang lên.

Rosa: Sao Jim không muốn tớ tham gia chiến đấu?

James: Nola không thấy vừa nãy đấy à?

Người lớn còn chưa chắc đánh được con quái đấy.

Mình trẻ con sao làm được?

Rosa: Thì thế mới phải tập luyện.

Đến khi lớn là có sức mạnh lẫn kỹ năng rồi.

James: Ờ!

Rosa: À~!

Jim lo cho tớ đúng không?

James: Đói quá.

Karo cười.

Lên tầng trệt, Karo dẫn James và Rosa đi một vòng:

– Đây là Phòng Y tế Báo động Lavi (Lavi Alert Infirmary - LAI)

– Văn phòng nhân sự, đây là phòng Hành chính để họp.

– Phòng Nghiên cứu và Phát triển Lavi (Lavi Research and Development Room - LRDR)

– Phòng Quan sát Không gian Lavi (Lavi Space Observation Room - LSOR)

James: Thế phòng ăn đâu?

Karo: Phòng ăn uống Lopa (Lopa Food Bay - LFB) đằng kia.

Đến đó đi.

James: Ok.

Chứ khát quá, bị nhiệt lại còn nói nhiều nên xót nữa.

Rosa: Ủa?

Nãy thì đứng đợi ở Cửa hàng Bách hóa Lopa, rồi Trung tâm Huấn luyện Lopa, giờ lại nhà ăn Lopa.

Karo: À, Tập đoàn Thương mại Lopa kinh doanh nhiều lĩnh vực mà.

James: Lopa là gì?

Thấy suốt mà chả bao giờ biết nghĩa luôn.

Rosa: Lopa là Love Paradise.

Karo: Ừm.

Lopa Trading Corporation (LTC) là tập đoàn đa ngành với nhiều hoạt động nghiên cứu, sản xuất, mua bán và cung cấp dịch vụ.

Có mối quan hệ hợp tác với LAB.

James: Ok.

Nãy ở Bách hóa Lopa định mua rồi.

Ở đây có Bánh Mì không?

Rosa: Ở đâu chả có bánh mì?

James: Không phải bánh mì, là Bánh Mì.

Kẹp đủ thứ ấy.

Rosa: Lấy hai cái đi.

Karo: Ok. (nói với nhân viên LFB) Cho bọn em ba Bánh Mì.

Ăn xong, Anh nhân viên LAB vừa nãy lái xe đưa James và Rosa về.

James ngồi trên xe: Nola có nhớ hết tên các phòng, ban nãy giờ mình nghe không?

Rosa: Nhiều thế nhớ hết thế nào được?

Chỉ cần biết LAB và mỗi Chủ Nhật đến LTC để học võ thôi.

James: Ok.

Khi nào đi nhớ rủ tớ nhá.

Sợ tớ lại mải chơi quên mất.

Rosa: Ok.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
44


Đầu tháng 10, trường Cấp 3 Magishire sẽ tổ chức cuộc thi Học Sinh Thanh Lịch.

Lớp 11D cần một cặp đôi để đi thi.

Giờ ra chơi tiết hai, cô giáo vào bàn với cả lớp.

Các bạn nam không ai chịu đi, James lại đang bận đi giặt giẻ lau bảng.

Thấy vậy họ bèn nghĩ ra một trò:

– Thưa cô là bạn James ạ !

Bạn ấy xin đi ạ !

– Vậy cô sẽ chốt bạn James nha !

Đúng lúc đó, James quay lại lớp: ''Em chào Cô ạ !''

Cả lớp vỗ tay đôm đốp, James chả hiểu gì, thấy mọi người vỗ tay cũng hùa theo vỗ tay.

Cả lớp lại càng cười to, James đứng đực mặt ra ngơ ngác.

Cô giáo chủ nhiệm hỏi:

– Em tên đầy đủ là gì ?

– Dạ, em là James Jimmy Jacoby ạ !

– Ok.

James đi thi Học Sinh Thanh Lịch nhé !

– Ơ cái gì vậy Cô ?

Sao lại ghi tên em ?

– Nãy cô đọc tên em trước lớp, chính em cũng đồng ý vỗ tay còn gì?

– Tại vừa nãy em tưởn-

Không cãi được, James hết cách đành phải tham gia.

Sau đó Cô định chọn một bạn nữ xinh xắn nhưng cô gái xinh nhất lớp là Lavilia Crusher hôm nay lại nghỉ học, các bạn nữ khác cũng không muốn đi.

Cô giáo nhìn quanh lớp, đúng lúc đó Rosa vô tình lại nhìn thẳng vào mắt Cô, Cô chọn Rosa luôn: ''Rosa ngồi cạnh James đi thi cùng bạn luôn nhé !

Em làm được không ?''

Rosa không biết mình có làm được không, nhưng cũng không nỡ từ chối, đành nhận: ''Dạ vâng ạ!

Em sẽ cố.''

Hôm cuộc thi diễn ra, nhiều cặp đôi đã bị loại, Rosa chả hiểu sao họ vượt qua được hết các vòng để đến với vòng chung kết.

Hôm mùng 8/10, bài đăng của cặp đôi lớp 11D trên mạng xã hội được rất nhiều lượt bình chọn và bình luận.

Giờ ra chơi, Rosa lướt mạng thấy toàn những bình luận khen ''trai xinh gái đẹp'', cô giơ điện thoại cho James xem.

Cậu thở dài:

– Bình thường thì chả má nào để ý.

Mặc có cái áo đẹp mà được khen thành người khác luôn.

Đúng là...!

– Mặc đẹp người ta mới khen chứ !

– Thế là nó khen quần áo đẹp rồi !

Nếu là đứa khác mặc thì nó vẫn nói thế thôi !

– Nói bé thôi!

– Thôi không sao !

Đi thi vì lớp thôi chứ chả hy vọng giải thưởng gì đâu !

Đến hôm chung kết 10/10, bộ đôi thi ứng xử như bao cặp khác.

Bạn Dẫn chương trình công bố kết quả, họ giành giải Nhất với nhiều lượt bình chọn trên mạng xã hội.

Về lớp, James ngồi vào chỗ, lẩm bẩm: ''Hữu danh vô thực.

Tất cả mọi người đều hướng mắt vào những người đẹp.

Vậy những người xấu xí thì sao?

Họ đâu có muốn bị như thế?

Xấu là cái tội à?''

Rosa ngồi vào chỗ: Giờ nổi tiếng rồi, được các em lớp dưới để ý nhá !

James đáp lại nhưng giọng hơi lớn: Tao đi thi vì lớp chứ có phải vì yêu đương gái gú đâu!

Cả lớp nghe thấy, vỗ tay, các bạn nam khen: ''Được !

Đấy thấy chưa ?

Giải Nhất nó phải thế!

Hero đấy!''

James hiểu tình huống này, đứng dậy: Không phải.

Ý tao là tao bị Cô chọn chứ có phải xung phong đi thi đâu?

Chính bọn bay lừa tao làm ta-

Cả lớp: Thôi không phải khiêm tốn đâu.

Khen thì cứ nhận đi.

James hết cách, chỉ biết cười: Lại còn "Hi-rồ" nữa.

Chúng bay chỉ muốn thấy cái mình muốn thấy thôi à?

Rosa: Thôi, ngồi xuống đi Jim.

James cau mày khó hiểu: Này bình thường mà ?

Sao bọn này nó tâng bốc tớ dữ vậy ?

Rosa: Chấp nhận đi !

James: Tớ chỉ nói sự thật thôi mà !

Rosa: Ai biết được bọn nó đùa hay thật ?

James: Giải Nhất lượt bầu trên mạng xã hội mà cũng khoe!

Méo hiểu ?

Rosa: Cái đấy thì đúng là vớ vẩn thật !

Một hôm, James cất áo đồng phục Cấp 3 Magishire trong cặp, mặc áo phông đến trường.

Vào đến lớp cậu mới mặc thêm áo đồng phục.

Lớp 11D đang học môn Toán, Cô chủ nhiệm bước vào hỏi:

– Hôm nay lớp mình có bạn nào không mặc đồng phục ?

Cả lớp khi này đều mặc đầy đủ đồng phục, Cô cũng mừng vì không có ai vi phạm:

– Nãy có người thấy học sinh lớp mình không mặc đồng phục, báo lại cho Cô.

Lớp Trưởng đứng dậy: Các bạn mặc đủ Cô ạ.

– Cô mà tìm ra bạn nào vi phạm thì lớp mất gì ?

James buột miệng: Mất trật tự ạ!

Cậu nói rất nhỏ nhưng cả lớp vẫn nghe thấy, cười ồ lên.

Cô chủ nhiệm không nghe rõ:

– Cái gì đấy ?

James: Dạ không ạ !

Em mặc đồng phục mà !

Cô giáo: Ừm.

Lớp nhớ làm theo quy định nhá !

Rồi cô rời đi, lớp 11D học tiếp.

James thắc mắc: ''Bọn này có thế cũng cười !''

Tháng 11, để chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ của lớp, các bạn lớp 11D chọn bài biểu diễn có cả nam lẫn nữ, nên lập danh sách nhóm múa.

Bí Thư lớp hỏi ý kiến các bạn:

– James, Rosa, ''bộ đôi thanh lịch'' đi múa nhá !

James: Không !

Rosa: Thôi, tao không múa được đâu !

Bí Thư: Lớp mình chọn gần đủ rồi, các bạn tham gia hết rồi còn mỗi hai đứa thôi đấy !

James: Bảo đứa con trai khác đi !?

Bí Thư: Chọn hết rồi !

James: Tao thấy mấy đứa không đi cơ mà ?

Bí Thư: Bọn nó đi học đội tuyển với chọn vẽ báo tường !

James: Thế tao vào đội báo tường !

Bí Thư: Đội báo tường đủ người rồi !

Đi múa đê !

James: Má !

Thôi được rồi !

Ghi đê !

Bí Thư: James Jamey Jacoby à ?

James: Là Jimmy.

Đầu năm tao giới thiệu rồi mà?

Tên tao đủ là James Jimmy Jacoby!

Bí Thư: Tao tưởng là Jamey chứ ?

Chắc nghe vội.

Ok, Jimmy.

Rosa: Có cái tên bị réo hoài !

James: Gọi là Jimmy nha.

Bí Thư: Rosa cũng đi nhá !

Việc của lớp thôi, cố đi !

Rosa: Ừm.

Bí Thư: Nhưng mà...

Rosa tên đầy đủ là gì ?

Rosa: Nola Rosa Hart!

James: Heart?

Chất trong bộ bài à?

Bí Thư: Im người ta viết xem nào !

Rối là ghi nhầm đấy !

James: Ok chị !

Thế là họ trở thành thành viên đội múa.

Đến hôm biểu diễn, lớp 11D dù bị loại vẫn đạt Nhì.

Hôm sau, James ngồi trong lớp xem lại buổi biểu diễn trong điện thoại Rosa:

– Má, tớ múa như thiên nga giãy chết thế mà lớp vẫn được giải Nhì.

Ảo vãi chưởng.

Rosa: Đẹp mà !?

James: Áo đẹp.

Rosa: Người cũng đẹp!?

James: Nola lo chả đẹp?

Còn đây thì không.

Rosa: Nói thế?

Jim mà nghỉ thì vị trí đấy ai nhận?

James: Tớ vào chỉ tổ phá đội hình chứ đẹp gì?

Rosa: Hơi gầy nhưng thế là được rồi, không thấp quá.

Vẫn được.

James: Thôi được rồi.

We agree to disagree!

Rosa: Đồ khó bảo.

James: Bảo gì?

Rosa: Jim từng giới thiệu là mình kém Ngoại Ngữ?

James: À.

Câu kia là xem tivi biết được.

Biết mỗi câu đấy.

Còn đi thi điểm Ngoại Ngữ vẫn trung bình 6 mà?

Thế không là kém à?

Nola thi toàn 7-8 điểm mà chẳng thấy nói câu nào.

Rosa: Thôi được rồi.

We agree to disagree!

James: Ok.

Clever Girl of Hearts.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
45


Một Chủ Nhật, James và Rosa đến Trung tâm Huấn Luyện Lopa (LTC) để học kĩ năng các chiến đấu như mọi khi.

James chỉ nhẹ 45kg nên cậu thích chiến đấu tầm xa và tận dụng sự linh hoạt.

James gọi Rosa: Nola, nhìn tớ nhào lộn nè.

Cậu lộn ngang chống tay nhẹ như không.

Rosa cười, Karo bảo:

– Đừng vội mừng.

Phải lộn không chống tay mới là giỏi.

James: Ok.

Để tôi tập.

Hây!

Ọe.

Không được.

May có đệm không thì vỡ mồm rồi.

Karo: Chiến đấu không chỉ có bắn trộm hay nhảy né đòn đâu.

Có khi phải đánh giáp lá cà và vật lộn với kẻ địch đấy.

Không được bỏ môn khó, thích môn dễ đâu!

Đến môn bắn súng, Rosa bắn súng trúng hồng tâm lần nữa, James vỗ tay:

– Có thù với hồng tâm à mà bắn nó chi chít thế kia?

Karo: Thế James thì sao?

James: Có trúng tâm, vòng bên ngoài tâm cũng trúng.

Karo: Chỉ huy Valley nói đúng mà.

Rosa: Bảo sao lúc đánh với Kangarook toàn bắn loạn xạ mà cũng trúng.

James: Ư?

Loạn xạ là vị trí thôi, còn bắn đâu phải ngắm đấy chứ?

Bắn bừa mỏi tay ệ.

Urgent Changer ở tay Karo đổ chuông: "Tít ti tì tít.

Tít ti tì tít..."

Karo ấn "Tít": Hallo?

Chỉ huy Valley: Em đi đón thêm hai bạn khác nhé.

Trang phục như cũ, địa điểm ở trước Bệnh viện Đại học Peka.

Karo: Vâng.

James: Cái gì ấy?

Ms Valley: James với Rosa cũng ở đó à?

Vậy ba đứa đi chung đi.

Rosa: Vâng ạ.

James: Lần này còn quái nhân như vụ trước không vậy?

Karo lại ấn Urgent Changer để gọi Anh nhân viên LAB: Anh ơi, có hai người cần được đón về căn cứ.

James: À nhưng mà, xe bốn chỗ đúng không?

Anh LAB với Karo, hai đứa mình nữa, nhưng lại đón hai người nữa.

Cậu lùi bước: Thôi tôi với Nola khôn- Ựa!

Karo lôi áo cậu đi: Lần này xe 6 chỗ.

Không thoát được đâu bro.

James nói vội: Ok bro bỏ tay ra nghẹt thở!

Xe lăn bánh, đến nơi, họ đứng đợi.

James ngồi xổm đợi, nhìn đồng hồ trên Urgent Changer: 9 rưỡi rồi mà còn chưa đến.

Còn tệ hơn cả mình nữa.

Karo: Lần này có hai người cùng lúc nên không phải đi nhiều nữa, đỡ mệt.

James: Là hai cô gái à?

Sướng rồi.

Rosa vực James dậy.

"Ọe!

Lại cái gì nữa?"

Rosa: Thế mà bảo đi thi Thanh Lịch không vì gái gú.

James: Tớ đang giả định nếu là 2 cô gái nữa thì- Ờ từ từ.

Karo?

Sao đội toàn con gái thế?

Karo: Đâu?

Lần này là hai bạn nam mà.

James: Oh.

Má quê thật. (quay sang Rosa) Đấy thấy chưa?

Hai nam kìa?

Hai bạn nam kia đến, nhìn quần áo Karo rồi xem lại điện thoại.

Karo tiến lại gần, Rosa lôi James đi theo.

Karo nhìn cổ tay họ có đeo thiết bị UC: Tôi là Yellow Karo Diamond, người của Cơ sở Báo động Lavilia.

Hai bạn đã được Starlight Express gửi bưu phẩm đúng không?

Hai người kia gật đầu: Vâng.

Karo: Bạn là Tee Rex Kingsman?

Rex: Vâng.

Gọi tôi là Rex.

Karo: Còn đây là George Jory Black?

Jory: Vâng.

Jory.

Karo: Đây là Nola Rosa Hart và James Jimmy Jacoby.

Rosa cúi chào: Tôi là Rosa ạ. (lôi James lại) Bạn này là Jimmy.

James: Wassup, bros!

Rex và Jory gật đầu: Ok bro!

Karo: Mời các bạn lên xe đi với chúng tôi.

Ta vừa đi vừa nói chuyện.

James ngồi ghế cạnh Rosa nhưng toàn quay xuống hỏi hai bạn mới:

– Hai bạn học trường nào?

Rex: Bọn tôi học cùng lớp 11A trường Enerland.

James quay sang nhìn Rosa, cô nhắc: Trường Cấp 3 Enerland ở huyện Enerland bên cạnh.

James: Ok.

Hai bạn học cùng lớp luôn?

Trùng hợp vậy?

Rex: Bọn tôi còn ngồi cùng bàn luôn mà.

Anh em học cùng nhau từ lớp 1 đến giờ.

James: Wow~!

Còn "anh em" của tôi là cô gái mặt mèo này.

Rosa: Ngồi yên xem nào.

James: Để tôi suy luận nhá.

Chỉ có tôi với Nola là sai màu thôi-

Jory: Nola ?

James: Rosa!

Tôi gọi là Nola.

Mà kệ đi.

Rosa đáng ra màu đỏ, nhưng bị tôi dùng mất Urgent Changer nên giờ phải dùng cái khác màu trắng.

Còn tôi thích màu trắng lại bị ấn định màu đỏ.

Nên tôi đoán là, nếu không có sai sót thì Jory sẽ mang màu đen.

Đúng không?

Jory: Đúng.

Rex: Thế còn tôi?

Bro biết tôi màu gì không?

James: Tôi nghĩ là màu lam hay gì đó, không biết.

Karo: Đúng rồi.

Rex màu lam.

Nếu biến thân sẽ mang sắc phục lam.

Jory mang sắc phục đen.

James: Thế bây giờ lại về căn cứ nghe Ms Valley kể chuyện à?

Karo: Không.

Về Trung tâm Huấn Luyện Lopa học luôn.

James: Ủa?

Karo: Lần trước là ông lỡ đeo cái Urgent Changer của Rosa nên mới phải về căn cứ để cho Rosa cái mới.

Lần này không cần, vì Rex và Jory đã được LAB kể hết qua tin nhắn rồi.

Về Trung tâm Huấn luyện Lopa, James tập nhảy dây để khỏe chân, Rex và Jory tập đấm bao cát, Rosa tập đi lại trên thanh thăng bằng, Karo tập luyện kiếm thuật.

Một lúc sau, James mệt, ngồi duỗi thẳng chân: Mệt quá!

Đã cường hóa sức mạnh rồi mà vẫn phải tập là thế bất nào?

Karo: Có sức khỏe mà không có kĩ thuật thì chiến đấu kiểu gì?

James: Thì cứ đánh thôi.

Đằng nào mình cũng có sức mạnh mà.

Karo: Kẻ địch là quái nhân, cũng có sức mạnh, còn biết cả chiến đấu nữa.

Nếu nó dùng võ mà mình không biết thì định đánh thế nào?

James thử lộn người không chống tay đi!

James: Ok.

Coi ta nè.

Hây!

Ựa.

May có đệm không thì vỡ mồm rồi.

Rosa: Jim ơi~!

Nói lắm quá!

Khỏi nhiệt miệng rồi à mà nói lắm thế?

James: Ờ ha.

Nhiệt miệng đau quá~!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
CHI


Con tàu vũ trụ lơ lửng ngoài không gian kia là căn cứ của Công ti Tàn phá Vũ trụ (Cosmic Havoc Inc.

- CHI).

Bên trong tàu, trên ngai vàng là Chief Henry Ivolien đang ngồi uống sữa:

– Anh em!

Anh có việc cho các em đây.

Có ai xung phong không?

Dưới bàn dài là 12 nhân viên cấp cao đang ngồi dùng bữa, uống rượu, nghe thấy sếp nói vậy thì khựng lại.

Ai nào ai nấy im bặt.

Sếp CHI chỉ đại kẻ gần nhất:

– Tinh thần xung phong hôm nay sôi nổi nhờ?

Em!

Là em đấy, đi mua cho anh một phần Star Burger, một Coke, một cục phát sóng, một đèn livestream loại có giá đỡ, một micro cài áo không dây.

Đi đi.

À khoan.

Nhân viên ghế số 12 đó: Dạ?

Sếp cần gì nữa?

CHI: Tiền đây.

Nhớ bắt người bán trả lại tiền thừa rồi mua cái máy tính mới cho mình mà nâng cấp hình dạng.

Nhân viên số 12: Vâng.

CHI: Khoan!

Nhân viên 12: Dạ?

CHI: Cái tàu chiến vẫn đang hỏng, lấy tạm cái tàu con mà đi, hơi chậm nhưng an toàn, lái Fighter nhỡ nó nổ.

Số 12: Vâng.

CHI: Đi đi?

Ớ?

12: Em đợi Sếp dặn nốt ạ.

CHI: Hết rồi Pasokolo ạ.

Đi mua đi.

Pasokolo: Vâng.

Cả bữa tiệc cười to, Sếp CHI hét: Cười đé gì?

Bảo đi thì không đứa nào nhận!

Cả bàn lại im bặt.

Sếp CHI nói với nhân viên ghế số 2: Em~?

Cười to nhất.

Anh giáng chức em xuống ghế 12, để số 12 lên ngồi ghế 2 nhá?

Số 2: Ơ nhưng mà-

"Đầm!"

- Sếp đập bàn làm tất cả im lặng: Có ai có ý kiến gì không?

Số 3 giơ tay, Sếp không thèm nhìn, gạt tay số 3 xuống: Bỏ tay xuống đi em!

Mắt Sếp vẫn nhìn ra xa nơi các ghế 6, 7, 8: Không ai có ý kiến gì à?

Ok, từ giờ phút này Tsuchida sẽ xuống chức ghế 12.

Còn Pasokolo ngồi ghế số 2.

Thế nhá!

Một lúc sau, Pasokolo đi mua đồ về: Ủa?

Sao Tsuchida lại ngồi ghế của em?

Sếp CHI: Từ giờ em được thăng chức, ngồi ghế số 2 trống đằng kia.

Pasokolo đến ngồi ghế số 2: Vâng ạ.

Tsuchida ngồi ghế số 12, nghĩ thầm: Thằng Sếp hãm lìn này nữa!

Bao nhiêu thằng không bắt lại bắt mình tao?

Lại còn chọn cái thằng vô danh tiểu tốt lên ngồi ghế số 2 nữa.

Lãnh đạo công ti thế này kiểu gì chả có ngày đổ sụp!

Pasokolo cầm ly lên, gọi Tsuchida: Rót rượu cho anh nào.

Tsuchida cầm chai rót rượu cho Pasokolo, nghĩ bụng: Thằng số 2 lìn này nữa!

Sẽ có ngày tao hạ mày!

Ranh con không biết soi gương!

Tại Trung tâm Huấn luyện Lopa, James cầm cốc Cola lên uống trong giờ giải lao.

Chỉ huy Valley gọi điện vào Urgent Changer của 5 người: "Tít ti tì tít.

Tít ti tì tít..."

Họ bấm nút nghe máy, Ms Valley báo: Phòng Nghiên cứu và Phát triển vừa thử nghiệm thành công tính năng tạm dịch chuyển tức thời cho Urgent Changer.

Các em có thể dịch chuyển tức thời đến chiến trường và chiến đấu trong 15 phút trước khi bị dịch chuyển lại chỗ cũ.

Rex: Chỉ 15 phút thôi à?

Có quá ngắn không ạ?

Ms Valley: Tính năng này chỉ mang tính dự phòng trong trường hợp khẩn cấp thôi.

Và không thể sử dụng liên tục.

James: Bấm nút nào ạ?

Ms Valley: Bấm nút bên trái nút trung tâm.

Karo: Vâng ạ.

Ms Valley: Hết rồi.

Các em tập tiếp đi nhá.

Jory: Cô Valley bận thế à?

Chẳng bao giờ thấy mặt Cô luôn ấy.

Karo: Cô đang cùng nghiên cứu để chế tạo cơ khí cá nhân, hợp thể thành siêu người máy gì đấy.

Đến lúc cần Cô sẽ thông báo sau.

Rosa: Thôi tập tiếp đi.

James đứng dậy, nhảy lên tung đòn đá xoay: Hây ạ!

Uây!

Tôi yêu cước pháp.

Hòa chá, hòa chá!

Rex: Bro tập bụng dưới đi.

Giúp di chuyển linh hoạt hơn đấy.

Kết hợp với cước pháp và khả năng nhào lộn của bro nữa thì chiến đấu cứ phải gọi là đỉnh.

James: Ok bro.

À nhưng tập kiểu gì?

Rex: Nằm ngửa, lưng sát sàn, nâng chân thẳng lên rồi hạ xuống.

Tập xong còn khỏe cả cơ trung tâm nữa.

James: Sao bro biết?

Rex: À~!

Đừng bao giờ hỏi vì sao tôi biết.

Câu trả lời là học, dù ý thức hay vô thức.

James: Bro có sức bền phi phàm đấy.

Rex gãi đầu: À, từ lúc 5 tuổi tôi đã được bố dạy bơi rồi.

Lên lớp 2 là bắt đầu đi thi bơi.

Tôi thi thể thao cấp quốc gia còn được giải Nhất với giải Ba môn bơi lội mà!

James há hốc mồm: Wow!

Rex cười: Có hai loại huy chương rồi tôi còn đi thi thêm mấy lần nữa để kiếm huy chương Bạc nhưng không được.

Toàn giải Nhất hoặc Ba nên cứ Vàng với Đồng.

James cười: Sưu tập à?

Rex: Ừm.

James: Ok tập đây.

Karo đang dạy Rosa kiếm thuật, còn Jory tập sút bóng trúng đích.

Một lúc sau, James hạ chân xuống cái "Độp": Hờ!

Mệt quá!

Sao bụng với hông, chậu đau thế?

Rex: Bro vẫn chưa đau đâu.

Ngủ dậy mới biết, quặn bụng đau không dám ho luôn mà.

James lắc đầu: Oh shit!

I wanna die!

Rosa cười.

Hôm sau, thứ Hai đầu tuần, giờ ra chơi, James ngồi trong lớp, Rosa đang ngoài sân trường, Chloe sang lớp 11D chơi với James: James khỏi nhiệt chưa?

James lắc đầu, bây giờ đến nghĩ cậu cũng không thèm nữa.

Chloe: Bình thường thì nói rõ lắm.

Những lúc mặt xị ra như này nhìn cứ buồn cười ạ.

James thở: Hừ!

Chloe: Hôm trước thi Hóa tao được có 4 điểm ạ.

James nhìn Chloe, chớp chớp mắt.

Chloe: Có làm đúng, nhưng những câu sai cũng bị trừ điểm nên được có 4, biết thế không cố khoanh bừa.

James vỗ tay bộp bộp bộp.

Chloe: Ý gì đây?

Thấy bạn sai mà vui thế à? (xô người James)

James nhăn mặt: Ự!

Chloe khựng lại: Sao đấy?

Mạnh quá à?

James lắc đầu, rồi lại gật đầu.

Chloe: Bị đau bụng à?

James co duỗi cánh tay rồi chỉ vào bụng.

Chloe: À tập cơ bụng.

A em Sorry!

Đây tao dựa nhẹ nhàng cho.

James giơ biểu tượng tay ok.

Chloe nhẹ nhàng dựa vào James, cậu lấy bút viết vào tờ nháp: "Tao thi Hóa được -1.2/10 đây này".

Chloe đọc: Trời.

Tính ra tao chưa phải đứa khổ nhất.

Học kiểu gì mà âm cả điểm thế?

James chỉ vào tai, khum tay đặt cạnh tai rồi xoay vòng ngón trỏ quanh tai, lắc đầu.

Chloe: Nghe giảng không hiểu à?

Tao cũng thế.

Nên mới dưới trung bình nè.

James cúi đầu, cười, cầm tờ nháp lên.

Chloe nhìn thấy: À.

James còn khổ hơn.

Điểm dưới cả 0.

Cô lấy tờ nháp đó từ tay James, gấp thành hình con cóc, giơ lên: Đẹp không?

James giơ ngón cái, lắc lắc hai tay, rồi cậu cầm con cóc giấy ngắm nghía, lắc đầu.

James gỡ con cóc ra, tận dụng các nếp gấp cũ của Chloe để lại, gấp thành hình con bướm, giơ lên, ngửa bàn tay phải hướng về con bướm giấy, lắc lắc tay.

Chloe: Wow!

Cô lấy bút nhớ dòng hồng của Rosa trên bàn tô vào con bướm giấy, James nhìn thấy: Ư?

Chloe: Sao?

James lắc đầu, Chloe tiếp tục tô, rồi giơ lên cho James xong: Đẹp không?

James vỗ tay liên tục: "Bộp bộp bộp".

Sau đó trống đánh, Chloe về lớp C và Rosa trở lại lớp.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
47


Chủ Nhật đầu tháng, mùng 4/12, James cùng Rosa và các bạn Rex, Jory đến LTC để tập lái xe.

James than thở: Học lái xe mấy buổi rồi mà vẫn chưa xong!

Karo: Chưa hết đâu.

Còn nhiều!

Phải học lái cơ khí cá nhân, cách để cùng hợp thể và lái siêu người máy nữa.

James: Mệt quá!

Karo: Học đi!

Than thở mãi.

Phải như Rex và Jory kia kìa.

James: Rex với Jory giỏi sẵn rồi mà.

Rex: Không phải đâu.

Tôi cũng tệ bước đầu lắm.

Chẳng qua không kêu lên thôi.

James: Sao không kêu lên?

Rex: ...

Quên!

Lúc ngẫm lại thấy cực nhọc thì trôi qua mất rồi nên chả muốn kêu nữa.

James: Jory cũng mệt nhưng quên kêu à?

Jory: Tôi không quên.

Tôi không bao giờ than thở.

Tôi chỉ thở chứ không than.

James: Wow.

Sao có mỗi mình tệ lậu thế nhở?

Rosa: Tập đi.

Trên tàu vũ trụ của CHI, Sếp CHI ngồi trên ngai vàng, ở dưới là bàn dài có 12 nhân sự cùng họp.

Sếp CHI: Ai có kế sách gì để thâu tóm Địa Cầu không?

Số 2 Pasokolo: Em nghĩ ta cứ chiến tranh trực diện thôi ạ.

Tổng lực tấn công trong một lượt cho nhanh.

Mình mạnh mà.

CHI: Hợp lý.

Còn ai ý kiến nữa không?

Đám đông thấy Sếp kêu hợp lý nên im lặng, số 1 Ace Glass giơ tay:

– Không được đâu Sếp.

Toàn lực tấn công trong một lần rất rủi ro.

Lỡ ta thua thì sao?

Không quân dự bị, không phương án dự phòng, thế thì khác gì tự bắn vào chân mình?

Em nghĩ nên tấn công theo từng đợt để thăm dò tình hình đến khi thời cơ gõ cửa.

CHI đang uống sữa: Hả?

À ờ, nghe cũng ok đấy?

Anyone else?

Ý kiến khác?

Số 12 Tsuchida: Tại sao lại phải hao binh tổn tướng đi đánh nhau thay vì thao túng truyền thông và ký các hợp đồng, hiệp ước bất bình đẳng bằng lợi thế quân sự nhở?

Em đề xuất hình thức thực dân kiểu mới, để kẻ bị bóc lột không biết mình bị bóc lột.

CHI ngáp: Oáp!

Ok.

Giơ tay biểu quyết thay cho phiếu.

Ai đồng ý tấn công toàn lực ?

Pasokolo: Em!

CHI: Mày nghĩ ra mà mày không giơ tay nữa thì ai dám tin mày?

Ok.

Được 1/13 phiếu.

Ai đồng ý tấn công từng đợt?

Sếp CHI và Ace Glass giơ tay, thấy vậy 9 người từ số 3 đến số 11 giơ tay theo.

Tsuchida không giơ.

CHI: Ok, có 11/13 phiếu.

Pasokolo: Dạ 12 ạ.

Em nữa.

CHI: Anh tưởng mày muốn tất tay?

Pasokolo: Sau khi suy ngẫm thì em đổi ý ạ.

Tsuchida nghĩ bụng: Đồ ba phải mày.

Cả 9 người kia nữa.

Não có bộ xử lý sâu đâu mà suy với ngẫm.

Toàn đám nông cạn, thiếu chiều sâu.

Kế hoạch của tao mới là đỉnh nhất.

Mẹ nó nữa!

CHI: Ok.

Ta chốt phương án xâm lược từ từ nhá.

Đi ăn trưa đi.

Pasokolo, đi mua cho anh thêm sữa và Star Burger đi.

Tiền thừa nhớ đưa cho Tsuchida để sửa tàu chiến.

Pasokolo: Vâng.

Em tưởng anh lại cho em để mua đồ nâng cấp hình dạng nữa.

CHI: Dẹp!

Sửa Fighter quan trọng hơn.

Số 12 ăn trưa xong, nhận tiền của Pasokolo rồi đi sửa Fighter nhá.

Tsuchida: Em là Tsuchida ạ.

CHI: Ok.

Nhớ nhá 12.

Pasokolo đi mua đồ ăn cho CHI, tiền thừa bỏ túi riêng, quay về bảo Sếp:

– Sếp ơi, dạo này vật giá leo thang, cái gì cũng tăng giá nên không có tiền thừa ạ.

CHI: Thôi được rồi.

Không có tiền thừa cũng được.

Kệ nó đi.

Pasokolo: Vâng.

Rồi Pasokolo đến phòng thí nghiệm gặp Tsuchida:

– Sếp đổi ý rồi, không cấp tiền thừa nữa.

Tsuchida: Nếu không có tiền thì sửa kiểu gì?

Pasokolo: Không có tiền thừa thì bỏ tiền túi.

Muốn làm gì thì làm, miễn sao xong việc là được.

Ghi âm giọng Sếp đây.

Đoạn ghi âm phát lên: "Không có tiền thừa cũng được.

Kệ nó đi."

Tsuchida ngồi xuống ghế: Ok.

Pasokolo rời đi với tiếng cười nhẹ.

Tsuchida định ngồi dựa lưng vào ghế nhưng mất thăng bằng suýt ngã, may mà vẫn trụ được.

Hóa ra cái ghế hắn đang ngồi không có lưng ghế:

– Công ti gì như cặn!

Một hôm, James và các bạn được đến căn cứ LAB để học lái cơ khí.

Chỉ huy Ms Valley nói với cả đội:

– Bây giờ các em sẽ tập lái cơ khí cá nhân.

Phần này học cũng nhanh thôi.

Công đoạn hợp thể mới là khó, vì đòi hỏi phải phối hợp ăn ý, lắp ráp kịp thời.

Nếu không sẽ bị kẻ địch tấn công và thất bại.

Năm người đồng thanh: Vâng.

Ms Valley: Năm cơ khí này đều có cả chế độ xe và chế độ bay.

Mọi thông tin về quy trình khởi động, cất cánh, hạ cánh, các nút bấm, cần gạt, chân phanh, chân ga, đòn tấn công, hợp thể, chế độ chiến đấu, vũ khí đều ở trong "Cẩm nang lái cơ khí" này.

Các em về nhà học tập.

Còn bây giờ thì trên lớp Cô sẽ giảng giải nguyên lý, chứ chỉ học vẹt trong quyển kia thì không hiểu gì đâu.

Năm người đồng thanh: Vâng.

Ms Valley đi ra ngoài lấy mô hình các cơ khí mấy phút.

Karo: Tôi chỉ học trước các bạn kĩ năng chiến đấu thôi.

Đến giai đoạn lái cơ khí này thì tất cả cùng vạch xuất phát rồi.

James: Chết rồi, tôi sợ tôi không học được ạ.

Học ở trường đã ngu rồi lại còn lái mấy cái phức tạp này.

Có khi tôi vụn cả đôi đường mất.

Dốt đều cả ở trường lẫn ở đây cũng nên.

Karo: Tôi cũng sợ.

Cái vụ học lý thuyết với lái cơ khí rồi hợp thể người máy này lần đầu hết mà.

Jory: Thế mình phải lái cơ khí thật à?

Rex: Tao đoán mình sẽ tập lái trong buồng mô phỏng trước.

James: Sao ông biết?

Rex: Tôi đang đoán.

Tôi có nói mình biết đâu? (cười) Đừng bao giờ hỏi vì sao tôi biết.

James: Oh, sorry my bad.

Ms Valley bước vào: Nào, học thôi.

James: Cô ơi em sợ em học không nổi thì sao ạ?

Ms Valley nhìn James: ... (thở) Vậy nên từ ban đầu LAB mới chọn những người có phẩm chất ưu tú, từ đạo đức đến trí tuệ để tham gia chiến đấu.

Đây không phải chỗ chơi.

Chuyện mất mạng khi đang bay tập là hoàn toàn có thể.

Bây giờ James chỉ có thể cố gắng hết mình thôi.

Em muốn ngày mai bản thân em là một James khác hơn hay mãi mãi chỉ là James như những ngày xưa cũ?

James: Vâng.

Em sẽ làm được ạ.

Ms Valley: Ừm, cô sẽ đợi. (nói với cả đội) Ok!

Các bạn giở sách ra học bài đầu tiên.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Biển số 48


Thứ Tư, ngày 15/3, sinh thần James vẫn như mọi năm.

Tối hôm ấy ở phòng khách, cậu nằm ghế dài, bật tivi, xem hài kịch một mình.

Đột nhiên có quảng cáo, James nghĩ về thời gian gia nhập LAB: Từ tháng 12 năm ngoái học lái cơ khí rồi người máy hợp thể đến tháng 6 năm nay là được 7 tháng.

Ơ?

Nếu tính từ tháng 9 lúc gia nhập đến tháng 6 là 10 tháng à?

Liệu đám người ngoài hành tinh kia có thật không vậy?

Quảng cáo hiện nút bỏ qua, James ấn tiếp tục xem kịch.

Cậu kiểm tra tin nhắn điện thoại liên tục, rồi cũng đến lúc tắt màn hình rồi để nó ở một chỗ khác xa hơn.

Vì James biết chẳng có ai nhắn tin cho cậu hôm nay.

Trên tàu vũ trụ CHI, Tsuchida bí mật thả một quả bom xuống Địa Cầu.

Quả bom đó kích thước nhỏ và tàng hình trên radar của vệ tinh.

Nó được Tsuchida định sẽ gửi xuống Thủ Đô Centar, hẹn giờ rồi cho nổ tung.

Tsuchida đang hí hửng thì cỗ máy dịch chuyển bị trục trặc:

– Ủa?

Liệt à?

Lại phải sửa.

Việc gì cũng đến tay tao!

Trong lúc Tsuchida đang sửa máy dịch chuyển đồ vật, Địa Cầu quay từ tây sang đông.

Ống ngắm vẫn giữ nguyên vị trí nên trên tâm ngắm dần đần trôi từ Centar, Westar, huyện Magishire rồi dừng lại ở huyện Enerland của tỉnh Canebank.

Tsuchida sửa xong máy dịch chuyển, cho bom vào buồng rồi ấn nút gửi luôn.

Xong việc, hắn mới chợt nhớ ra:

– Thôi chết bẹ, quên chưa đổi tọa độ rồi!

Mà không sao.

Chỗ đó cũng đông dân cư.

Nổ công ti, xí nghiệp hay bệnh viện trường học cũng được mà!

Quả bom xuất hiện tức thời trong kho hàng của công ti chuyển phát nhanh Starlight Express.

Một anh nhân viên gói hàng thuần thục, mắt còn chẳng thèm nhìn, tưởng quả bom là đồ chơi mô hình nên cứ thế đặt vào hộp bìa cứng rồi thoăn thoắt gói lại.

Thứ Năm, trưa ngày 16/3, Ms Valley gọi vào Urgent Changer của Karo và Rex:

– Có một vật thể lạ đột ngột xuất hiện ở huyện Enerland, Karo và Rex đi điều tra về nó đi.

Nhớ phải ngay lập tức biến thân khi có nguy hiểm nghe chưa?

Karo và Rex: Vâng.

Rex lái xe máy đi luôn, gọi cho Karo trên UC: Giờ tìm vật thể lạ ở đâu?

Karo: Theo vị trí Chỉ huy Valley gửi thì xung quanh Bệnh viện Đại học Peka.

Rex: Ok.

Cũng may chiều nay được nghỉ học.

Karo: Cô biết bọn mình được nghỉ nên mới gọi đấy.

Rex: Sao không gọi Jory nhể?

Nó cùng lớp với tôi mà.

Karo: Cô Valley có quyết định của mình mà.

Biết đâu tí nữa Jory đến thì sao?

Rex: Ok.

Rex đón Karo rồi cả hai đến trước cổng Bệnh viện Đại học Peka, tìm loanh quanh một hồi.

Karo đứng nhìn đám đông qua lại, Urgent Changer bất ngờ đổ chuông: "Tít ti tì tít.

Tít ti tì tít..."

Ms Valley: Cập nhật.

Vật thể lạ đó là một quả bom.

Nó đã di chuyển khỏi Bệnh viện Đại học Peka rồi.

Đi về hướng tây!

Karo nhìn xung quanh: Hướng tây?

Có một anh Shipper vừa nổ máy đi về hướng đó.

Ngoài ra không còn ai khác.

Ms Valley: Đuổi theo!

Karo nhảy lên xe, Rex phóng đuổi theo.

Anh Shipper đã quen nghề nên đường thông lối thạo, vượt qua các xe khác rất điêu luyện.

Rex theo sau phải né tránh hết xe này đến xe khác.

Anh Shipper vừa phóng qua vạch kẻ thì đèn tín hiệu chuyển đỏ làm Rex và Karo phải dừng lại.

Karo nghe cuộc gọi trên UC, nhảy khỏi xe, trả mũ Rex rồi chạy đi.

Đèn tín hiệu chuyển xanh, Rex phóng xe đuổi theo, gọi: Anh Shipper ơi?

Rất nhiều người nghiêng đầu nhìn vào gương chiếu hậu, Rex gọi lại: Anh Shipper áo lục ơi?

Loại được kha khá người nhưng cũng có rất nhiều người mặc áo lục nhìn gương chiếu hậu.

Rex suy nghĩ: Làm sao đây?

– Anh Shipper biển 48 ơi?

Dừng lại chút ạ.

Anh Shipper kia dừng lại.

Rex đến trình bày: Anh ơi, trong giỏ của anh có lẫn một gói hàng chứa bom hẹn giờ ạ.

Anh Shipper: Này anh không có thời gian để chơi đâu nhá!

Không phải trò trẻ con đâu mà đùa.

Karo xuất hiện: Không phải đùa đâu anh ạ.

Radar đã phát hiện đúng là chiếc xe anh rồi.

Cô giơ tay trái lên cho Chỉ huy Valley nói qua Urgent Changer: Cơ sở Báo động Lavilia phát hiện ra một quả bom bị lẫn trong gói hàng của anh và đã thông báo cho Công ti Starlight Express rồi.

Anh có thể gọi điện để xác nhận lại.

Anh Shipper: Vâng vâng. (bấm gọi điện thoại về công ti) Hallo?

Sếp à, có người của bên LAB gọi bảo hàng có lẫn bom.

Sếp Starlight Express: Đúng rồi em ạ.

Anh vừa cho xem lại camera thì đúng là có một vật nhìn như quả bom bị lẫn trong đống hàng.

Nhân viên gói nhầm mất.

Đưa cho họ xử lý quả bom đi.

Mã trên hộp bưu phẩm là BH-02-663.

Anh Shipper: Vâng. (tìm gói hàng rồi đưa cho Rex) Đây em.

Rex: Vâng em xin ạ.

Anh Shipper: Ừm. (phóng xe đi)

Rex chở Karo đi, hỏi cô: Nãy chạy đi đâu đấy?

Karo: Tôi nhìn đồng phục anh Shipper kia nên điện cho Cô Valley báo tin anh là nhân viên của công ti Starlight Express.

Cô Valley gọi cho công ti họ trình bày tình hình và được họ hợp tác.

Thế thôi.

Rex: Nếu nó rơi ở một chỗ khác, ý tôi là một huyện khác, tỉnh khác thì sao?

Karo: Thì chi nhánh LAB ở thành phố đó sẽ cử nhân viên đi thu hồi.

Như ở Cardfield này thì cử bạn với tôi đi nè, cùng trong huyện Enerland nên không mất thời gian.

Rex: Ủa?

Bạn cũng ở huyện này à?

Karo gật đầu: Tôi cũng học trường Cấp 3 Enerland mà.

Rex: Lớp nào ấy?

Karo: Lớp 11E.

Rex: Sao tôi chưa bao giờ gặp bạn nhở?

Karo: Ở cuối hành lang nên không bao giờ gặp là đúng rồi.

Đi hai cầu thang khác nhau thì gặp kiểu gì?

Rex: Sao hôm đầu gặp bạn không nói mình học cùng trường ?

Karo: Có ai hỏi đâu mà phô?

Không ai hỏi mà tự nói à?

Rex: Jimmy có hỏi mà?

Karo: Jimmy hỏi các bạn chứ có hỏi tôi đâu?

Ms Valley lại gọi: Các em đến quán Starlight Date Coffee, tìm gặp ông chủ Jackson, báo cho anh ấy về căn cứ để gỡ bom.

Anh ấy thực ra là một nhân viên của LAB, hiện đang làm ông chủ ở quán SDC để làm vỏ bọc.

Quán đó chỉ là bình phong thôi.

Karo: Cô đã gọi điện cho anh ấy chưa ạ?

Ms Valley: Rồi.

Jackson rất ít khi ở quán nên Cô đã điện thông báo rồi.

Các em cứ đến điểm hẹn là sẽ gặp được.

Karo: Vâng.

Cả hai đến quán cà phê hẹn hò Starlight, bước vào cửa, một chị nhân viên tiến đến hỏi:

– Dạ xin lỗi hai anh, quán chúng em chỉ phục vụ các cặp đôi thôi ạ.

Rex: Hai anh?

Anh nào nữa?

Karo à?

Karo nhận ra mình để tóc tomboy: À... chị ơi, em là nữ ạ.

Chị nhân viên SDC: Dạ em xin lỗi ạ.

Nhưng hai anh chị có phải cặp đôi không ạ?

Quán chỉ phục vụ các cặp đôi hẹn hò ạ.

Rex: Ơ?

Karo khoác tay Rex: Có ạ!

Bọn em là người yêu.

Em tên là Koraline Diamond ạ.

Người yêu em tên Desmond King ạ.

Chị nhân viên nhìn Rex: ???

Rex thở dài: Phù! ...

Bọn em là người yêu ạ.

Em tên là King, bạn trai của Diamond...

King of Diamonds! (vuốt tóc Diamond, dù cô vốn ít tóc)

Chị nhân viên cười: Có tin được không đây?

Karo kiễng chân thơm vào má Rex: Moa!

Rex trố mắt.

Chị nhân viên: Dạ mời anh chị ngồi và chọn đồ uống ạ.

Diamond: Lychee Tea ạ.

Rex vẫn đực mặt ra chưa hiểu gì, Diamond gọi: Tee!

King: Hả?

Tea?

À, em uống Lemon Tea ạ.

Diamond: Chị ơi cho bọn em gặp anh Jackson chủ quán ạ.

Chị bảo là có em gái cô Valley đến tìm.

Chị nhân viên: Ok đợi chị tí.

Một lát sau, Jackson xuất hiện.

Karo nói luôn: Anh ơi, về căn cứ gấp ạ.

Jackson: Ừm.

Anh nghe chỉ huy Valley kể rồi.

Đi!

Chị nhân viên mang ra hai cốc trà: Anh chị King of Diamonds ơi đồ gọi vừa pha xong ạ.

Karo: Chị gói lại cho em ạ.

Jackson bảo nhân viên: Hai cốc của bạn này tôi trả nhé. (quay ra Karo) Rồi đi!

Jackson đi xe hơi mang quả bom về căn cứ LAB.

Rex và Karo đi xe máy theo sau, cậu nhìn xuống thấy tay Karo đang ôm mình, nghĩ thầm: Cô ấy vẫn chưa nói chấm dứt lời yêu vừa nãy.

Mà thôi kệ đi!

Karo: Anh Jackson giàu nhờ?

Trả tiền trà cho bọn mình luôn.

Rex: Thì quán đấy là bình phong thôi mà.

Lập nên cho vui chứ có LAB chống lưng, lo tiền nong gì?!

Jackson mang quả bom xuống tầng -10 và gỡ thành công.

Cô Valley cảm ơn Jackson và hai học trò.

Karo và Rex đi ra khỏi căn cứ LAB.

Rex hỏi:

– Giờ sao?

Rồi mình làm gì?

Karo: Hết việc rồi.

Đi chơi thôi.

Rex: Chơi ở đâu?

Karo: Quay lại quán Starlight đi.

Ở đấy trang trí đẹp thật.

Rex: Lại "King of Diamonds" à?

Karo: King đi không?

King: Diamond đi không mới đúng?

Cậu ngồi xe tớ mà!

Diamond: Đi!

King chở Diamond thẳng tiến đến quán cà phê hẹn hò Starlight.

Đến quán, một chị nhân viên khác tiến lại chào: Hai anh ơi, quán chúng em chỉ phục vụ các cặp đôi yêu nhau thôi ạ.

Rex kéo Karo lại: Đây là bạn gái của em ạ.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Jory


Trong một trường, lịch học của mỗi lớp khác nhau.

Lịch học của các trường cũng khác nhau.

Nên có những buổi chiều James và Rosa được nghỉ học, họ đến LTC tập với nhau.

Jory và Rex cũng tương tự, những buổi chiều họ được nghỉ thì các bạn lại bận học nên chỉ có hai người tự đến Trung tâm.

James đang tập tung hứng những ngọn đuốc sau khi đã chán tung hứng bóng nảy: Nola?

Nhìn nè!

Siêu không siêu không?

Rosa vỗ tay: Hoan hô!

Rosa tung quả bóng hơi lên, bắt đầu tâng, rồi dùng mu bàn chân để giữ yên quả bóng:

– Jim làm được không?

James: Làm được nhưng không giỏi.

Uây!

Ông Jory sút bóng trúng đích đỉnh vãi.

Ngày ổng đá chắc phải mấy trăm quả.

Rosa: Thế luyện được bài lộn không chống tay chưa?

James nhảy lộn ngược cho Rosa xem: Hây a!

Ngầu không em?

Rosa: Không!

James: Ơ kè?

Sao lại không?

Lộn trước cho xem nè.

Hây!

Rosa: Jim nghĩ đề Văn sắp tới thi vào bài nào?

James: Bài nào chả được?

Đằng nào tớ cũng có học méo đâu?

Rosa: Phét!

James: Học hết rồi.

Vào bài nào chả được?

Đằng nào điểm cũng có cao méo đâu?

Rosa: Tớ nghĩ vào bài đầu tiên.

Ba bài có mỗi nó đáng viết, hai tác phẩm kia viết cho phí mực ra.

James: Ờ đúng.

Exactly the same!

Nên vào bài đầu tiên.

Cùng lúc đó, ở lớp 11A trường Cấp 3 Enerland, Rex đang ngồi học, kể với Jory:

– Ông ê, bạn Karo Diamond ấy học trường mình đấy, ở lớp 11E cuối hành lang ạ.

Jory nhìn đồng hồ treo tường: Sao lâu hết tiết thế nhở?

Ra chơi đi!

Để còn đi trả lời cuộc gọi của thiên nhiên cái nào!

Rex: Đang đổ chuông à?

Jory: Ừ.

Rex: Từ chối cuộc gọi được không?

Jory: Không bắt máy là chết đấy!

Không ai muốn có cuộc gọi nhỡ từ mẹ thiên nhiên đâu.

Rex: "Túc túc" hay "tỏm"?

Hay "bàng"?

Jory: May chỉ là "túc túc".

Thôi không sao?

Sắp ra chơi rồi.

Trống đánh tùng tùng.

Rex kêu: Kìa ra chơi rồi kìa!

Jory: Ok.

Jory đến nhà vệ sinh đi tiểu, khi trở ra gặp Karo định bước vào nhà vệ sinh nữ:

– Ủa?

Sao lại vào đấy?

Karo: Đi vệ sinh?

Jory: Bên đấy cho nữ mà.

Karo: Thì sao?

Jory: Bên này mới là của nam.

Karo: Biết bên nào của ai rồi.

Thì sao?

Jory: Sao Karo lại định vào đấy?

Karo: Thì người ta là nữ mà!

Jory: Ủa?

Àu. (cười quê) Ta... ta quên.

Cho tôi xin lỗi.

Karo: Không sao đâu bro.

Jory: Ok bro.

Về lớp, Jory kể ngay với Rex: Tee Rex?

Nãy tôi quê vãi!

Gặp Karo định vào nhà vệ sinh nữ, tôi hỏi sao con trai lại vào đấy.

Má quê vãi, quả đấy muốn độn thổ luôn.

Rex: Trước tôi cũng gặp hai ca như thế rồi.

Đi vào quán, nhân viên cứ chào hai anh.

Kora phải đính chính lại là nữ.

Jory: Wait a second?

Sao lại Kora?

Karo mà?

Sao ông lại vào quán nước với Karo?

Đi chơi riêng à?

Rex: Hôm ấy chiều thứ năm, tôi với Karo được Cô Valley giao nhiệm vụ thu hồi một quả bom.

Jory: Tôi đang hỏi sao lại vào quán nước cơ mà?

Và sao lại gọi Karo là Kora?

Rex: Người ta bị liệu.

Khổ quá!

Nói nhầm thành Kora thôi mà bắt bẻ.

Nhiệm vụ là đến quán cà phê hẹn hò Starlight mời anh Jackson về căn cứ gỡ bom.

Ok chưa bro?

Không tin có thể hỏi Cô Valley.

Jory: Khoan!

Đến mời anh Jackson gì đó là được rồi.

Ok.

Nhưng nãy ông kể là gặp hai lần Karo bị gọi là nam.

Lần hai là lúc nào?

Mà lại còn quán cà phê hẹn hò?

Tôi cần một sự thành thật.

Rex: Bro muốn dồn tôi tới vách núi à?

Lần thứ hai là bọn tôi quay lại sau khi xong nhiệm vụ.

Và Kor- nhầm, Karo lại bị một chị nhân viên khác nhầm là nam tiếp.

Jory: Tôi hơi bị thông minh đấy!

Quán cà phê hẹn hò, lần đầu có thể cho qua vì nhiệm vụ.

Xong nhiệm vụ rồi thì quay lại đó với tư cách gì?

Rex: Khách quen?

Người ta biết mình từng tới quán mà.

Jory: Tức là cặp đôi khách quen?

Ông thích Karo à?

Rex: Tôi được dặn là không nên trả lời!

Jory: Nên trả lời.

Tôi có làm gì với thông tin này đâu mà ông sợ?

Thân tôi mới hỏi chứ?

Rex: Không.

Jory: Ai dặn ông không trả lời?

Rex: Tôi.

Jory: Thế là không bị đe dọa rồi.

Phô anh em đê!

Ông không du di tí được à?

Rex: Nguyên tắc rồi.

Bạn thân đâu có nghĩa là phải biết hết?

Ai cũng có bí mật mà.

Jory: Ok.

Một lúc nào đó, tôi sẽ hỏi Karo xem hai bạn là gì của nhau.

Rex: Một lúc nào đó?

Không nên tò mò.

Tò mò không tốt.

Jory: Một lúc nào đó!

Ông nên nhớ là tôi không những "nhớ đã" mà còn "nhớ để" nữa.

Rex: Con lận Jory này nữa!

Ông quá nguy hiểm để làm kẻ thù.

Hợp đồng làm bạn nè, ký đi!

Jory: Thời hạn bao lâu đây?

Tôi có được gì không?

Rex: Một vạn năm.

Ông được là bạn tôi.

Jory: Bạn gì tận vạn năm?

Lúc đấy chết mịa rồi.

Làm bạn ông ở cõi khác à?

Rex: Tôi thấy Kora cute.

Được chưa?

Chỉ có thế thôi.

Jory cầm bút: Ok ký thì ký.

Rex cầm tờ nháp đó lên xé rách rồi vứt sọt rác: Tôi phô rồi nên không cần nó nữa.

Không cần phải chứng nhận bạn bè.

Jory: Ok bro.

Đầu tháng 4, James, Rosa và các đồng đội học nhảy dù, đu dây, và tiếp tục lái tập cơ khí thật.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
50 Nola


Chiều thứ Bảy, ngày 06/5, Nola Rosa Hart và Chỉ huy Margarita Valley đang trên xe đến Bệnh viện Đại học Peka.

Rosa: Cô ơi, Peka chắc cũng giống Lopa đúng không?

Nó nghĩa là gì ạ?

Ms Valley: Peka là viết tắt của Persistence Kaizen.

Nên gọi đủ sẽ là Bệnh viện Đại học Kiên trì cải tiến.

Nhưng nhiều người không còn nhớ tên gốc nữa, toàn gọi là Bệnh viện PK.

Rosa: Wow.

Hôm nay bọn em đến khám sức khỏe ạ?

Ms Valley: Khám sức khỏe hôm khác.

Giờ chúng ta đến đó để chiêu mộ Y sĩ Francis French về căn cứ LAB.

Rosa: Vâng.

Đến nơi, Rosa theo Cô Valley vào phòng nói chuyện với Francis.

Dr, French hỏi: Cô bé đây bị bệnh gì?

Rosa: Dạ không ạ.

Cháu không bị bệnh.

À-

Ms Valley: Chào Dr.

French, tôi là Margarita Valley, người của Cơ sở Báo động Lavilia.

Cơ sở chúng tôi muốn mời anh về làm việc tại căn cứ LAB.

Dr.

French: Tại sao LAB lại tuyển dụng tôi?

Ms Valley: LAB đang triển khai một dự án nghiên cứu dược phẩm và anh là người tài năng mà chúng tôi đang tìm kiếm.

Chúng tôi rất mong anh sẽ tham gia vào tổ chức.

Rosa: Em xin phép ra ngoài chút ạ.

Rosa đi vệ sinh xong, đang trở lại căn phòng thì một sợi dây leo từ đâu quấn lấy cổ chân cô.

Cô bị bất ngờ, cúi xuống gỡ nhưng dây leo rối tung nên không được.

Rosa cởi tất và giày ra để thoát chân, chưa kịp chạy thì một sợi dây khác đuổi đến quấn chặt bên chân trần của cô.

Dây leo kéo ngã Rosa: "Ay dạ!".

Cô bị nó lôi sền sệt dọc hành lang đến một phòng kho.

Cô bấu vào cửa, dây kéo mạnh hơn thít chặt cổ chân cô: "A ạ!"

Dây leo từ từ quấn lại với nhau, cao dần lên thành hình một tên quái nhân trước sự ngỡ ngàng của Rosa.

Cô định bấm nút biến thân: Urgent Cha-

Quái nhân Dây leo phóng dây từ bàn tay, trói người Rosa lại, kéo từ từ bên này qua bên kia.

Rosa va vào tường: A! (nghĩ kế) Mình thử tận dụng tường để ấn nút xem sao.

Sắp va lại vào tường, cô xoay cổ tay ra để nhờ tường ấn hộ vào nút biến thân.

"Huỵch!"

– Hự ạ ạ!

Nó phẳng.

Làm nào bây giờ?

- Rosa nhìn vào một góc bàn.

Cô tiếp tục giãy giụa, Quái nhân Dây leo phi những chiếc lá sắc như dao về phía cô.

Rosa nhắm mắt để giữ thị lực, cô bị xước mặt và cánh tay, vai.

Những chiếc lá sắc cũng vô tình cắt đứt vài đoạn dây nên tên Quái nhân không dùng chiêu đó nữa.

Hắn kéo mạnh Rosa một lần nữa va vào tủ thuốc có bánh xe.

Cô xoay cổ tay, hướng cho mặt nút trung tâm của Urgent Changer đối diện với góc tủ, nhờ góc tủ ấn vào: Urgent Changer!

Chuyển thân thành chiến binh giáp trắng, Rosa dang tay, đủ sức làm đứt dây leo.

Cô thấy trong phòng có nhiều vật tư y tế, nên sẽ thận trọng bắn thật chuẩn xác, rút súng Urgent Busters ra.

Nhưng không kịp, Quái nhân Dây leo phi lá vào tay phải Rosa, làm rơi khẩu súng xuống đất.

Hắn phóng dây quấn quanh cổ cô lại.

"Ặc.

Ạ ự!"

Rosa rút kiếm Urgent Sword chém đứt dây leo, chạy đến tên Quái nhân thì một sợi dây khác quấn chân kéo cô ngã sấp: "Ao!"

Quái nhân Dây leo lao đến giẫm Rosa nhưng cô lăn thoát được.

Cô đứng dậy, chém Quái nhân nhưng hắn né được.

Cô xoay người né đòn đấm của hắn làm tủ kính vỡ toang.

Rosa nhào mình cuộn tròn ra chỗ khẩu súng, nhặt Urgent Buster lên bắn vào bụng Quái nhân ở cự ly gần: "Chiu chiu chiu!"

Quái nhân trúng đạn, lùi lại, hắn dùng dây leo quấn nhiều lớp lại thành một chiếc khiên.

Rosa vẫn đang bắn: "Chiu chiu chiu!"

Chiếc khiên tổn hại nhưng hắn vẫn không sao.

Tên Quái nhân phi lá trúng người Rosa: "Phiu phiu phiu!"

"Hự!"

- Rosa ngã ra phía tủ thuốc, cô nhìn lên thấy các chai cồn y tế 72 và 90 độ.

Tên Quái nhân phóng dây leo lần nữa nhưng Rosa kịp chém đứt nó.

Dây leo tiếp tục mọc dài, Rosa tiếp tục chém, đến mức nó bị chảy nhựa.

Rosa nhìn ra vết thương ở bụng hắn do trúng đạn cũng chảy nhựa.

Cô rút súng Urgent Buster, bắn vào vết thương trên bụng hắn.

Nhựa từ vết thương chảy càng nhiều nhưng hắn vẫn chưa gục.

Dây leo suy yếu, hắn lao đến Rosa.

Cô mở chai cồn y tế 90 độ, té vào người hắn.

Quái nhân hét lên: A~!

Hắn dụi dụi mắt, cồn chảy xuống vết thương vừa nãy làm rát: Hư aaa~!

Rosa bắn súng một tay: "Chiu!"

Tia lửa bùng lên đốt rụi tên quái vật.

Giải trừ biến thân, Rosa lấy chổi và gàu, quét dọn đống tro đổ vào sọt rác rồi quay lại phòng Dr.

French: Em chào Cô, chào Y sĩ ạ.

Ms Valley: Sao mặt mũi xây xát thế kia?

Còn chảy máu nữa.

Có chuyện gì vậy?

Rosa: Y sĩ ơi, giờ cháu có bệnh rồi?

Chữa cho cháu. (ngồi phịch xuống ghế)

Trong lúc Dr.

French chữa thương cho Rosa, cô kể chuyện:

– Nãy có một tên quái nhân dây leo tấn công em ở hành lang.

Nó kéo em vào phòng kho, bị em tiêu diệt rồi.

Không ai bị thương cả, trừ em.

À nhưng mà nó cũng phá vỡ tủ kính, một ít thuốc rơi vãi rồi cồn chảy ra sàn ạ.

Dr.

French: Cồn trong chai đóng nắp kín mà sao chảy được?

Ms Valley hiểu ra: Mọi thiệt hại vật chất sẽ được LAB bồi thường.

Anh có muốn gia nhập với chúng tôi không?

Dr.

French: Tôi đồng ý.

Xong rồi Rosa ạ.

Sau đó, hai cô trò về căn cứ LAB.

James soi Rosa: Đâu Nola bị thương những đâu?

Băng bó rồi à?

Có đau không?

Con quái nó như nào?

Có mệt không?

Kể đi cả sốt ruột!

Rosa: Có để cho người ta nói không?

James: Sorry my bad.

Rosa: Nó ban đầu là một dây leo màu xanh lục, rồi quấn lại thành hình quái nhân.

Tấn công bằng dây leo và phi tiêu lá, khi bị thương thì chảy nhựa.

James: Nola không sao là tốt rồi.

Còn tên Ivy Ives kia kệ xác nó!

Rosa: A!

Ta mệt quá. (dựa vào James)

James hít thở dài: Hừm!

Rex, Karo và Jorry nghe câu chuyện, nhìn hai bạn dựa nhau rồi suy nghĩ về cuộc chiến sắp tới.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
51 Soapery


Sáng Chủ Nhật, ngày 07/5, James, Rosa và các bạn đến căn cứ LAB khám sức khỏe.

James hỏi Chỉ huy Valley: Cô ơi, LAB có nhiều chi nhánh ở các vùng để sẵn sàng đối phó.

Thế nếu bọn người ngoài hành tinh tấn công xuống nước khác như Hanzil, Solaria, Karilia hay Taigaly thì sao ạ?

Cô Valley: Cô nghĩ nước họ sẽ có các tổ chức tương tự thôi.

Có thể họ sẽ huy động lực lượng quân đội hùng hậu và vũ khí chiến tranh tối tân chỉ để áp đảo một vài con quái, nhưng cô nghĩ không cần phải làm thế.

Một đội chiến đấu được trang bị áo giáp vũ khí như Urgent Rangers là đủ rồi.

James: Vâng.

Jory: Ủa?

Thế là Urgent Rangers à?

Em còn tưởng đội mình không có tên nữa.

Cô Valley: Có nha!

LAB còn có sơ yếu lý lịch từng người các em nè.

James: Đâu cho em đọc đi.

Cô Valley bật máy tính lên.

James: Ủa em đâu?

Cô Valley: Muốn xem theo màu sắc, thứ tự gia nhập, trình độ hay mật mã?

James: Là sao ạ?

Cô Valley: Nếu theo màu sắc sẽ là: Đỏ, Lam, Vàng, Đen, Trắng.

Nếu theo thứ tự gia nhập là: Vàng, Đỏ là em đấy, Trắng và Xanh, Đen.

Trình độ là Karo, rồi Rex, Jory, Rosa một nhóm, em xếp chót.

Rex: Mật mã là sao ạ?

Cô Valley: Chỉ là tình cờ, nhưng LAB nhận ra trong các em đều gắn với một nhóm biểu tượng:

– Yellow Karo Diamond có tên Karo và họ Diamond, gắn với chất Rô.

– Tee Rex Kingsman có tên Tee Rex nghe như T-rex, và cả Rex lẫn Kingsman đều nghĩa là vua, gợi đến quân bài K.

– Nola Rosa Hart, gợi đến màu đỏ và chất Cơ.

– George Jory Black là quân Joker đen.

James: Thế còn em?

Cô Valley: Em là một trường hợp vô tình.

Tên em không có yếu tố nào gợi nhắc đến bộ bài cả.

James lẩm bẩm: Người thừa à?

Cô Valley: Không phải lo.

Tờ giấy trắng để bút viết vào.

Cái gì vô nghĩa thì mình gán nghĩa thôi.

James: Dạ?

Giấy trắng gì Cô?

Rosa: Giờ Jim tự chọn quân bài cho mình đi.

James lập luận: Ok luôn.

Từ từ để em nghĩ đã, anh Jackson là quân bài J, Cô là quân bài Q-

Rosa nhắc: Nói lung tung gì đấy?

Cô bào chọn lá bài cho mình cơ mà?

Cô Valley: Sao James biết cô là quân Q?

James: Em nghĩ thế!

Vì Cô là người phụ nữ quyền lực, gợi đến quân bài Q.

Em suy đoán bừa thôi.

Cô Valley: Vô tình trúng đấy!

Cô tên thật là Margarita Quinn Valley.

Khi cần tên giả cô hay đặt là Rita "Queen" Vale, rồi LAB ghi vào sơ yếu lý lịch luôn.

James: Em lấy mất màu đỏ của Nola, nếu không em sẽ là màu trắng, đối lại màu đen của Jory.

Vậy em sẽ chọn quân bài Joker đỏ.

Cô Valley nhập vào máy: Ok, Joker đỏ.

Trên màn hình lớn lần lượt hiện theo thứ tự màu sắc:

– James Jimmy Jacoby, sinh 15/3, sắc phục đỏ, thạo mọi môn ở trình độ B, phong cách chiến đấu chủ đạo là thiện xạ, nhào lộn, cước pháp và nói nhiều.

Biểu tượng: quân Joker đỏ.

James: Nói nhiều mà là một khả năng chiến đấu à?

Tính ra lúc chiến đấu em còn chẳng nói gì luôn ạ.

Cô Valley: Ít ai nhìn đúng bản thân mình lắm.

Trật tự đi.

Màn hình hiện tiếp cho các bạn đọc:

– Tee Rex Kingsman, sinh 05/11, sắc phục lam, thành thạo mọi môn ở trình độ A, phong cách chủ đạo là cận chiến với siêu sức mạnh và siêu sức bền.

Biểu tượng: quân Già Rô.

Bí danh: Desmond King.

– Yellow Karo Diamond, sinh 01/8, sắc phục vàng, thành thạo trình độ A+, phong cách chiến đấu: tốt toàn diện, chủ yếu dùng kiếm Urgent Sword.

Biểu tượng: chất Rô.

Bí danh: Koraline Diamond.

– George Jory Black, sinh 28/7, sắc phục đen, thành thạo trình độ A, phong cách chiến đấu: siêu tốc độ, siêu chính xác, khả năng suy luận và trí nhớ bẩm sinh.

Biểu tượng: quân Joker đen.

James: Wow!

Rosa vỗ nhẹ vai James: Im nào!

Các bạn quay ra nhìn cô, Rosa ngại: À... không có gì đâu.

Hơ hơ hơ.

Màn hình hiện nốt thông tin Rosa:

– Nola Rosa Hart, sinh 21/6, sắc phục trắng, thành thạo trình độ A, phong cách chiến đấu: thiện xạ, dẻo dai, khéo léo và quan sát.

Biểu tượng: chất Cơ.

James: Ơ sao vài người không có bí danh ạ?

Cô Valley: Các bạn chưa đặt thì chưa có thôi.

James: Vâng.

Rosa: Cô ơi, chiều nay em với Jim xin nghỉ tập ở LTC để đến trường ạ.

Rex: Bọn em cũng thế Cô ạ.

Sáng nay lớp 10 thi rồi, chiều lớp 11 bọn em thi ạ.

James: Sao thi muộn thế?

Bọn tôi vừa thi xong mấy hôm trước.

Karo: Mỗi trường mỗi khác mà.

Cô cho bọn em nghỉ nha.

Cô Valley: Thôi được rồi.

Đằng nào thì chiều nay cơ khí cũng đến kỳ bảo dưỡng, chưa tập được.

Rex: Nếu có việc đột xuất mà bọn em không đến được thì sao ạ?

Ví dụ ốm hay gì đó ấy?

Cô Valley: LAB sẽ cử các nhân viên đi chiến đấu tạm thời, sơ tán người dân trong tầm có thể.

Họ cũng được LAB trang bị súng Urgent Buster mà, chỉ là không có máy biến thân thôi.

Họ chủ yếu ở trong căn cứ LAB phụ trách vấn đề kĩ thuật như cơ khí, người máy, vũ khí, giáp, nghiên cứu và phát triển các phát minh mới, ví dụ như dược phẩm nè.

Các em mới là những người được trang bị tốt và chiến đấu giỏi hơn.

Rex: Vâng.

Jory: Ủa?

Vậy ra nó được gọi là Urgent Sword và Urgent Buster à?

Thấy hình rồi mà chẳng biết gọi sao.

Toàn gọi suông là kiếm với súng.

James: Ờ, tôi cũng không để ý đấy.

Tại những lúc dùng nó toàn tình huống nguy hiểm nên chả quan tâm nó tên gì.

Karo: Tôi biết nhưng quên phô cho các bạn. (lè lưỡi) He he.

Rosa: Thôi em chào Cô.

Em với Jim xin về trước ạ. (lôi cổ áo James đi) Đi Jim!

James: Ọe!

Em chào Cô ạ!

James và Rosa đến trường Magishire để tập văn nghệ, chuẩn bị biểu diễn cho Lễ bế giảng.

Còn Rex, Jorry và Karo đang trong giờ thi khảo sát cuối năm.

James dặn Bí Thư: Nếu mà bọn tao ốm vắng hay đến muộn thì Bí thư cứ cho các bạn khác tập phần của họ thuần thục đi nhá.

Bí Thư: Thế đến phần tất cả cùng tập duyệt thì sao?

Cố gắng đến tập cho lớp đi.

James: Lớp này có cái vẹo gì mà lúc nào cũng phải cho nó?

Chị được thưởng riêng vì năng nổ à?

Bí Thư: Thế để việc của lớp hỏng thì ai chịu trách nhiệm?

Rosa đẩy James: Đi ra! (nói với Bí Thư) Không phải bọn tao trốn.

Jim nó đang giả định là có khi bọn tao bận vắng hoặc đến hơi muộn thì Bí Thư cứ cho các bạn tập trước đi, đừng đợi cả ảnh hưởng đến việc của lớp.

Bí Thư: Ok.

Tập văn nghệ được một lúc, các bạn ngồi ghế đá giải lao, Bí Thư đưa tiền quỹ lớp cho Alf White đi mua kem.

James ngồi ở một ghế đá khác.

Bỗng Urgent Changer của cậu đổ chuông: "Tít ti tì tít.

Tít ti tì tít..."

James ấn nút nghe và gọi: Nola ra đây!

Cô Valley: Ở Công viên Enerland có một tên quái nhân đang tấn công mọi người.

Mau dịch chuyển tức thời đến đó nhanh.

James và Rosa: Vâng ạ!

James lẻn trốn ra nhà vệ sinh, Rosa nói với Bí Thư: Tao đi vệ sinh tí nhá.

Bí Thư: Ok.

Giải lao dài mà, chill đi!

James và Rosa chỉ đi đến cửa nhà vệ sinh là dừng, ấn nút tổ hợp nút: Urgent Changer!

Đến Công viên Enerland, tên Quái nhân đang phun một dung dịch gì đó vào mọi người làm họ bị trượt ngã.

Không nói nhiều, James rút súng Urgent Buster bắn vắn lia lịa vào lưng hắn: "Chiu chiu chiu chiu..."

Tên Quái nhân bị ngã và trôi một quãng rất xa.

James không hiểu: Hắn phun nước có mạnh gì đâu mà mọi người ngã nhỉ?

Rosa nhìn quãng đường hắn trôi đi: Ma sát?

Hắn phun nước gì đó làm mất ma sát nên mọi người mới bị ngã do trơn trượt.

James bắn tiếp: "Chiu chiu chiu chiu..."

Tên Quái nhân dùng chân đạp vào một chiếc ghế, đẩy hắn trôi đi tránh đạn, rồi đạp vào bồn hoa, trôi qua trôi lại né đạn.

James bắn mãi không trúng.

Cơ thể hắn ngưng tiết dung dịch đó rồi đứng dậy.

Rosa: Lao đến cận chiến thôi chứ sao giờ?

James: Không Nola!

Mình chỉ có 15 phút thôi, tính năng dịch chuyển hết hạn là bị trả về chỗ cũ đấy.

Rosa: Giờ sao?

James: Cứ bắn thôi.

Mình có hai người mà.

"Chiu chiu chiu!"

Tên quái nhân chạy lấy đà rồi lao mình sấp xuống, lướt đi như chim cánh cụt trên băng, tránh đạn, trôi ra sau hai người, phun dung dịch đó vào James và Rosa làm họ trượt ngã.

James: Rồi xong luôn.

Uể?

Là nước xà phòng à?

Rosa: Giờ thì 15 phút cũng không đủ diệt tên này đâu.

Tên Quái nhân nhấc cái thùng rác cạnh đó lên, ném vào đầu Rosa làm cô choáng váng.

– Ạch!

A!

– Con mặt lợn Xà Bông mày nữa!

- James cố đứng dậy nhưng mất hết ma sát nên lại ngã.

Quái nhân Xà Bông không đùa nữa, vặn nút trên khẩu súng gắn ở tay hắn, phun nước xà phòng áp lực cao vào hai Urgent Rangers.

James bị trúng đòn, rồi trôi đi va vào bồn hoa: Ừ ựa!...

Hự!

Rosa: Mất ma sát rồi.

Trơn vậy sao bám được?

James bị tia nước bắn mạnh vào ngực, khó thở: Hự!

Trong lúc James đang bị tấn công, Rosa nhớ ra: Dân xứ lạnh Taigaly dùng giày đinh và gậy nhọn để di chuyển trên băng.

Cô rút kiếm Urgent Sword ra, đâm xuống mặt đất.

Kiếm US đủ bền chắc để cô chống và đứng dậy.

Nhưng chỉ có một thanh kiếm nên cô chưa di chuyển được, James nhìn Rosa, hiểu ra, ném kiếm của mình cho bạn.

Kiếm của James đâm xuống đất cạnh chỗ Rosa, giờ cô có hai thanh kiếm.

Rosa dùng hai kiếm US như hai gậy trượt tuyết, đẩy cơ thể trượt đi.

Urgent Changer thông báo: Còn 5 phút.

Rosa: Chết rồi!

Liệu có kịp không đây?

Quái nhân Xà Phòng chuyển sang bắn Rosa.

Cô trượt né tia nước, đến gần dùng kiếm chém làm hắn bị thương.

Hắn quay lại, bắn tiếp nước xà phòng vào Rosa.

Cô vòng lại giơ kiếm đỡ đòn, tia nước bắn tung tóe làm mất tầm nhìn và áp lực cũng đẩy cô trôi lùi lại.

Hắn chạy ra chỗ cái thùng rác bị đổ vừa nãy, sút nó trôi vào chân vào Rosa làm cô ngã dập mông, đập đầu xuống đất.

"Ạ!"

Cô rút súng UB, bắn liên tục nhưng hắn dùng súng bắn ra một loạt bong bóng xà phòng làm cô không nhìn được.

Quái nhân Xà bông đang tiến lại gần, Rosa vẫn cố bắn, nghĩ kế:

– Tên Xà Bông này dùng địa hình còn giỏi hơn mình ạ.

Có ma sát rồi nhưng làm sao đây? (gọi) Jim ơi?

James nãy giờ lê lết, lăn lộn, luồn lách ra khỏi chỗ cũ, càng trôi bụi đất càng bám, ma sát dần có lại: Uây?

Giáp mình bám đầy đất nè?

Kệ, bám được là được.

Cậu cố trườn đến một bãi cát gần đó, lăn mình cho dính đầy cát rồi đứng dậy, bắn túi bụi vào lưng Quái nhân Xà bông: Chết bẹ mày đi!

Soapery!

Hắn trúng đạn, gục ngã.

James đạp cho cát văng vào cả Soapery và Rosa: Để neo bám không chỉ có mỗi "đâm vào" đâu!

Cậu vẫn đang bắn liên tục từng lượt đạn vào Soapery: "Chiu chiu chiu, chiu chiu..."

Mặt đất bây giờ cũng phủ cát, Rosa có thể đứng dậy: Jim ơi, bắn vào khẩu súng gắn ở tay nó ạ!

James nhắm bắn: Save game time, my friend!

"Chiu!"

"Đoàng!"

- Khẩu súng gắn tay của Soapery bị nổ.

Rosa chạy đến, song kiếm đâm vào Soapery: "Đâm vào" cũng được mà!

Cô rút kiếm ra, chạy: Jim ơi nó sắp nổ rồi!

James chạy vội đến, nhấc tên Soapery lên, vứt xuống đài phun nước: Hai, ba nè!

"Tùm~!"

- Hắn rơi xuống làm nước bắn văng tung tóe, rửa sạch cát trên bộ đồ hai người.

Cả hai chạy khỏi đó, Soapery nổ tung trong nước.

James nhìn đồng hồ trên Urgent Changer:

– Bây giờ là mấ-

Hai người bị giải trừ biến thân và dịch chuyển trở lại trước cửa nhà vệ sinh khi đồng hồ chuyển sang phút thứ 16.

Bí Thư: Đi vệ sinh gì lâu thế?

James: Đâu?

Tao đi bộ lung tung mà.

Bí Thư: Tao hỏi Rosa mà?

Rosa: Tao đi xong lâu rồi.

Nãy giờ tao ngồi ở ghế đằng kia mày mải xem điện thoại nên không thấy thôi.

Alf White: Ờ, nãy giờ chả làm cái mẹ gì ngoài lướt mạng.

Lavilia Crusher: Đúng.

Bí Thư: Thôi vào tập tiếp đi.

James: Tao mệt quá!

Rosa: Ừm.

Chiều hôm ấy thi xong, Rex và Karo đi chơi ở công viên Enerland thì thấy đài phun nước còn sót lại ít bọt xà phòng trên mặt nước, xung quanh là cát văng tung tóe.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
52: Kyu Mew Saga


Bế giảng các trường đều tổ chức vào 25/5, ở trường Cấp 3 Magishire, tiết mục múa của lớp 11D thành công tốt đẹp, James vẫn không hiểu tại sao mọi người lại tung hô dù cậu múa như bộ xương di động.

Trên tàu vũ trụ CHI, Chief Henry Ivolien ngồi trên ngai vàng uống sữa, hỏi hội đồng 12 nhân sự:

– Súng phóng to đã sửa xong chưa?

Bao nhiêu nhân viên đã ngã xuống vì thiếu trang bị công nghệ rồi?

Lũ ăn hại này nữa!

Tsuchida nghĩ thầm: Có ông ăn hại ạ!

Chả làm được cái mẹ gì mà suốt ngày chửi mắng.

Pasokolo: Sắp sửa xong rồi Sếp ạ.

Sếp CHI: Kyu Mew đâu?

Mèo cưng chảnh chó của ta đâu rồi?

Ki ri ki ri ki ri?

Kyu Mew đến chỗ CHI: Nhẻo nhe ne nhè!

Ngoe!

CHI: Mày xuống Địa Cầu phá nát nó cho tao nhá!

Về tao cho ăn xúc xích vị cá.

Hỏng việc tao đốt than quay mày!

Kyu Mew lườm CHI: Nhèo!

È hừm!

CHI cười: Con mồm lèo cute này.

Thôi đi đi.

Tsuchida: Khoan đã Sếp!

CHI: Sao nữa 12?

Tsuchida: Hai nhân viên gần đây đều bị đánh bại bởi một đội thiếu niên biến hình màu mè.

Ta cần tiêu diệt chúng trước.

Có như vậy việc xâm chiếm Địa Cầu mới suôn sẻ ạ.

CHI: Ok em.

Đi đi Kyu Mew!

Lúc 2 giờ chiều ngày 26/5, Kyu Mew xuất hiện đột ngột ở một đại lộ phía bắc tỉnh Canebank, bắn nổ một tòa nhà đang xây dựng, bên trong công trình không có ai nhưng nó thấy ngứa mắt nên bắn.

Chỉ huy Valley thông báo: Một quái nhân hình mèo ở đại lộ số 3!

Jory đang đi dạo ở một con đường khác gần đó: Vâng!

Urgent Changer!

Cậu dùng siêu tốc độ chạy đến nơi.

Kyu Mew đang đuổi theo mọi người, giơ bộ móng sắc tấn công họ.

Jory rút súng Urgent Buster bắn ba phát.

Kyu Mew quay lại, tung ra hai nhát chém năng lượng vào Jory: "Xoeng xoeng!"

"Đừ hựa!"

- Jory ngã nhưng nhanh chóng bật dậy, nhảy lên rút kiếm Urgent Sword chém nhưng Kyu Mew cũng rất nhanh né được.

Jory di chuyển siêu tốc, chém Kyu Mew: "Keng keng keng!"

Kyu Mew dính đòn, loạng choạng sắp ngã ngửa ra sau nhưng cơ thể dẻo dai nên hắn kịp giơ tay phải chống xuống đất và đứng dậy cào luôn vào ngực Jory khi lần tới cậu lao đến.

Kyu Mew cũng di chuyển với tốc độ cao, giơ bộ móng sắc chém vào kiếm US của Jory tóe lửa.

Jory không muốn liên lụy đến mọi người:

– Ê!

Mồm lèo?

Vừa đua vừa đánh không?

– Nho!

– Con mồm lèo mày chảnh chó à?

Hay là bạn sợ?

– Nhá!

Ngoao!

Jory chả hiểu nó nói gì: Muốn đua thì chạy theo anh!

Cậu chạy ra khỏi vùng đông dân để đến bãi đất trống, ngoảnh lại: Ngoan lắm Mew ơi!

Kyu Mew đang đuổi theo, tung nhát chém năng lượng vào Jory.

Cậu bật lộn trước để né đòn, rút súng UB bắn trả: "Chiu chiu chiu!"

Kyu Mew nhảy lên né đạn: "Ngoao!"

Nó chém nổ một chiếc xe đỗ bên đường: "Đoàng!"

Jory: Ê con mồm lèo!

Tao ở đây cơ mà.

"Chiu chiu chiu!"

Kyu Mew bị trúng đạn, cay cú đuổi theo.

Jory nghĩ thầm: Đấy phải thế chứ!

Cậu chạy gần đến bãi đất trống thì chậm lại.

Kyu Mew xù lông lên, đuổi thật nhanh đến chỗ Jory, lao đến đạp vào lưng cậu.

"Ui mẹ ơi!

Nó đuổi kịp ạ!"

- Jory bị Kyu Mew giẫm liên tục vào lưng.

Cậu lăn ra để thoát lần giẫm tiếp theo, giơ kiếm US lên đâm xuyên qua chân Kyu Mew:

– Rosa bạn tao từng bị giẫm rồi nhá!

Tao hơi bị thông minh đấy!

– Ngóa!

Ga~!

Jory đạp nó ngã ra, nhưng Kyu Mew dù tập tễnh vẫn không bỏ cuộc.

Nó tung tiếp mấy nhát chém năng lượng vào Jory.

Cậu xoay mình né đòn và ngắm thật chuẩn xác, bắn một viên đạn vào móng bên tay trái nó.

Kyu Mew điên loạn, chém nhiều hơn.

Jory vừa xoay mình xong chưa kịp né tiếp nên trúng đòn: "Đừ hựa!"

Jory điên máu, rút kiếm US ra chém liên tiếp những đòn năng lượng tiếp theo.

Kyu Mew giờ chỉ có thể đứng yên tấn công tầm xa, nếu Jory lại gần thì nó sẽ dùng móng để cận chiến.

Jory chém mãi cũng mệt, cậu cuộn mình lăn ra chỗ khác, nghĩ kế: Trong toán học có điều kiện cần và điều kiện đủ.

Để ra đòn chắc chắn tiêu diệt, phải triệt tiêu hết mới được.

À đây ồi ok!

Cậu rút súng Urgent Buster, nhắm bắn: "Chiu chiu!"

Đạn bắn trúng hai mắt Kyu Mew nhưng cậu cũng bị trúng hai đòn chém năng lượng.

"Mẹ nó, mất hai mắt, một bên móng, một chân rồi mà sao vẫn lì lợm thế nhờ?"

- Jory cất súng, rút kiếm ra chạy đến chỗ nó, nạp năng lượng để kết liễu Kyu Mew.

"Dẹt!"

"Đoàng!"

- Kyu Mew gục xuống nổ tung.

Cậu lại bị cào vào lưng, quay lại nhìn, hoảng hồn khi Kyu Mew thứ hai: Há?

Đừ hựa!

Jory bị trúng đòn cào cận chiến giữa ngực: Ạ~!

Con thứ hai còn nguyên tay chân mắt à?

Đáng thì thắng rồi!

Jory lăn ra, bị Kyu Mew giẫm đạp: Hực, hự, hự, hựa, ạ!

Cậu tóm lấy chân Kyu Mew, kéo ngã hắn rồi bật lên cuộn người vừa đủ lộn ra chỗ khác, lấy súng bắn xuống đất cho bụi mù mịt lên, chạy ra xa rồi gọi Chỉ huy Valley:

– Cô ơi, cơ khí bảo dưỡng xong chưa ạ?

Em muốn dùng!

– Urgent Machine xong rồi em.

– Vâng Cô.

Em thắng rồi nhưng lại có một tên khác y hệt.

– Các bạn cũng đang đấu với bốn quái nhân hình mèo ở bốn chỗ khác đó.

Xử lý nó nhanh lên.

– Con khác ở nơi khác?

Vâng ạ!

Có thể hợp thể thành người máy không ạ?

– Urgent Robo cần đủ người, nhưng dùng để câu giờ thì được.

– Vâng.

Không có nhiều thời gian nên em sẽ làm nhanh để đến giúp các bạn.

– Ok.

Cậu ấn nút trên Urgent Changer: Urgent Machine đâu!?

Jory ấn tiếp nút hợp thể, rồi nhảy vào buồng lái: Đây rồi!

Urgent Robo, lên!

Bụi đất dần biến mất, người máy khổng lồ giơ chân giẫm bẹp tên Kyu Mew.

Jory thở phào trong đau đớn: Thế cho nó nhanh!

Đánh tiếp thì lại dùng bài cũ à?

Lúc 2 giờ 10 phút, ở phía nam tỉnh Canebank, Rex đã kịp có mặt chiến đấu với một quái nhân hình mèo khác cũng tên Kyu Mew ở cạnh hồ Dailake.

Trên Urgent Changer của mọi người phát giọng của Jory:

– Các bạn cũng gặp một quái nhân hình mèo à?

Tôi gặp hai con đây này!

Nhưng dùng Urgent Robo giẫm chết hết rồi!

Rex bắn Kyu Mew ngã lăn mấy vòng: James đặt tên nó đi.

James đang lộn ngược chống tay: Không có thời gian.

Rosa: Nó tên là Kyu Mew.

Ở cổ nó có một tấm thẻ ghi tên mà!

Karo: Bạn lái Robo ra đây giẫm nó hộ các bạn đi.

Jory: Ok!

Ay dạ!

Lại nó nữ-

Karo: Hallo?

Hallo?

Jory?

Một tên Kyu Mew khác đột nhập vào buồng lái, đánh lén Jory.

Cậu rút kiếm Urgent Sword, nhìn kẻ địch:

– Lần thứ ba rồi, tóm lại bao giờ mày chết?
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Saga chapter 2


Kyu Mew dùng móng cào Jory, cậu giơ ngang kiếm ra đỡ, đạp vào bụng nó: "Thụp!"

"Uỳnh!"

- Kyu Mew ngã xuống sàn.

Jory định dùng kiếm đâm nó thì Urgent Robo rung lắc dữ dội làm cậu ngã.

Pasokolo bắn súng phóng to vào phần xác còn sót lại của Kyu Mew thứ hai làm nó hóa khổng lồ và tấn công Urgent Robo rồi hắn quay về tàu vũ trụ.

Jory ngoảnh ra nhìn:

– Vãi cả lường ạ!

Ay!

Kyu Mew thứ ba bật dậy, đạp ngã Jory.

Cậu dùng chiêu cũ, lấy kiếm chém vào chân nó rồi lăn ra chỗ khác, đứng dậy.

Kyu Mew ngã khuỵu một chân, Jory lấy kiếm chém luôn vào mắt nó cho nhanh.

Kyu Mew khổng lồ cào vào Urgent Robo tóe lửa.

Jory bị ngã do Robo rung lắc, cậu sút Kyu Mew ra xa, bắn bồi thêm mấy phát vào bụng nó: "Chiu chiu chiu!"

Quay lại ghế chính, Jory lái Robo, ấn nút chọn vũ khí.

Urgent Robo rút từ hông một thanh đao khổng lồ, chém tới tấp vào Kyu Mew: "Keng keng!"

Đao va chạm với móng của Kyu Mew tóe lửa.

Jory chọn vũ khí khác là thần công gắn tay, Urgent Robo khai hỏa nổ tung vai trái của Kyu Mew:

"Hí~!

Thồng!"

"Đoàng!"

"Nhia~!"

- Kyu Mew vẫn chưa ngã, nó lao đến Urgent Robo.

Jory: Đùa tao à?

Ạ-

Cậu bị Kyu Mew số 3 kẹp cổ từ sau ghế.

Jory kéo hắn lộn về phía trước, Kyu Mew ngã vào bảng điều khiển làm các nút bấm bị ấn loạn xạ.

Urgent Robo tung hai cú đấm vào thái dương Kyu Mew số 2 làm nó choáng váng.

Kyu Mew số 3 nhe răng cắn định cắn Jory, Kyu Mew số 2 sắp gục ngã nó vẫn kịp va vào chân Urgent Robo làm cả Jory và Kyu Mew đều ngã.

Jory ở vị trí dưới nên dùng chân đạp vào bụng Kyu Mew đá văng hắn qua đầu mình.

Kyu Mew đang trôi trên sàn, Jory đứng từ xa nhắm vào gốc đuôi nó: "Chiu!"

Nhưng đã trượt, Kyu Mew số 2 nằm đè lên Urgent Robo đã ngã, cắn vào phần đầu Robo.

Răng hắn đã làm nứt phần kính chắn gió, Jory quay lại lái Robo gỡ đầu Kyu Mew ra, đấm liên tục vào mồm nó: "Thùm thùm thùm!"

Urgent Robo đạp nó ngã ngửa ra, Jory hét lên: Đây rồi!

Tư thế tổn thương!

Urgent Robo dùng đao đâm nó nhưng Kyu Mew dùng tay phải đẩy mình lăn đi cùng với đuôi chống vào mặt đất trợ lực.

Urgent Robo dùng kiếm quét một đường vòng cung trên mặt đất nhưng Kyu Mew rất khỏe, nó dùng đuôi quấn lấy chân Robo, kéo ngã người máy:

"Ao~!

Mẹ nó, con này lì vãi!"

- Jory chọn vũ khí khiên cho Urgent Robo để câu giờ, đồng thời nạp năng lượng vào súng Urgent Buster.

Kyu Mew số 2 cào, cắn, giẫm đạp đều không ăn thua.

Jory quay lại thấy Kyu Mew đang lê lết về phía mình với hàm răng đang nhe.

Jory giương súng: Cút!

"Thù ù!"

- Kyu Mew số 3 bị tiêu diệt.

Kyu Mew số 2 đánh mãi không được, chán, bỏ vào thành phố.

Jory lái Robo quỳ dậy: Ây, đi đâu đấy?

Tao ở đây cơ mà!

Để không lặp lại cảnh Kyu Mew số 3 hóa khổng lồ, Urgent Robo dùng tay đào một cái hố khổng lồ ở bãi đất trống.

Jory ấn nút mở kính chắn gió, vận sức, sút văng xác Kyu Mew số 3 ra khỏi buồng lái.

Xác nó rơi xuống cái huyệt đã đào, Urgent Robo lấp đất lại.

Jory lái Robo bắn súng thần công vào lưng Kyu Mew số 2 khi nó đang đi về phía thành phố:

– Tao ở đây!

Lúc Jory bị Kyu Mew số 3 kẹp cổ từ phía sau ghế, James đang đấu với một Kyu Mew khác, nói chuyện qua Urgent Changer: Có ai liên lạc được với Jory chưa?

Rex: Chưa!

Karo bắn Kyu Mew ba phát: Để tôi gọi Chỉ huy.

Cô ơi, Jory sao rồi ạ?

Ms Valley: Jory đang chiến đấu với hai tên Kyu Mew một lúc.

Có một tên khổng lồ.

Rosa: Nãy bạn nói là giẫm hết rồi cơ mà?

Ms Valley: Một tên đã được kẻ nào đó phóng to lên.

Kyu Mew kia là kẻ tấn công Jory trong buồng lái làm mất liên lạc.

Giờ Jory đang lưỡng đầu thọ địch.

Các em giải quyết xong chưa?

Karo: Bọn em sắp xong rồi ạ.

Ms Valley: Cẩn thận!

Lúc 2 giờ 10 chiều ngày 26/5, Rex đến hồ Dailake: Urgent Changer!

Rút súng UB ra bắn Kyu Mew làm nó ngã lăn mấy vòng, sau khi nghe giọng Jory trên UC: James đặt tên nó đi.

James: Không có thời gian.

Rex nhảy lên cao, vặn mình, tung cước vào Kyu Mew nhưng nó kịp đứng dậy, bật nảy lên cao, cũng tung cước vào cậu.

Cả hai trúng đòn và rơi xuống.

Rex: Mày cũng biết nhảy cao à?

Cậu rút súng UB bắn nó: "Chiu chiu chiu!"

Kyu Mew bật nhảy lên cao, tung nhát chém năng lượng vào tay phải Rex làm rơi mất súng.

Nó bứt tốc lao đến, Rex giật mình nhưng cũng kịp bật nhảy cao lên.

Kyu Mew ngẩng lên, đồng tử co lại, bật nhảy đúng tầm, cào vào ngực cậu, cắn vào vai phải Rex.

"A!

Xự~!

A!"

- Rex bóp cổ nó: A!

Sao không được?

Rơi xuống đất, Kyu Mew vẫn cắn vai Rex, cậu giằng không được, bóp liên tục vào cổ nó, thử các vị trí khác nhau dưới cổ Kyu Mew.

Nó bị nhột khi Rex vuốt cằm, cắn lỏng hơn, Rex thấy Kyu Mew thả ra thì vuốt tiếp: "Phù!"

Kyu Mew tỉnh lại, cào vào ngực Rex tóe tia lửa.

Cậu ngã ra, nhặt khẩu súng UB lên, bắn Kyu Mew: "Chiu chiu chiu!"

Kyu Mew bị trúng đạn.

Nó nhảy lên cao, Rex cất súng, rút kiếm US, cũng nhảy lên cao.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
54


Rex chém Kyu Mew nhưng nó dùng móng đỡ được, tay kia cào tiếp vào ngực cậu.

Rex rơi xuống đất, lăn lộn mấy vòng: "Au chự!"

Cậu rút súng Urgent Buster ra bắn Kyu Mew: "Chiu chiu!"

Kyu Mew trúng đòn, cũng ngã lăn ra nhưng ngay lập tức sấp người, đúng dậy.

Rex cũng bật dậy, nghĩ kế:

"Ôi rồi ôi!

Nó chém Urgent Suit tàn tạ như này à?

Để xem mày có gì mà tao không có?"

Cậu nhảy lên, Kyu Mew cũng nhảy lên, Rex xoay người tung đòn đá tạt nhưng bị đuôi Kyu Mew tóm được, nó định cắn cậu nhưng Rex tiện tay cầm súng đút UB vào mồm Kyu Mew để đỡ.

Rơi xuống đất, Rex đứng một chân nên ngã và kéo cả Kyu Mew theo.

Tay trái Rex giữ tay phải Kyu Mew, tay trái Kyu Mew giằng tay phải cầm súng của Rex ra, giằng co làm Rex bóp cò, bắn đạn loạn xạ.

Súng Urgent Buster nóng lên làm bỏng mồm Kyu Mew nhưng nó vẫn không gỡ được.

Đuôi Kyu Mew thả chân phải Rex ra, cù cậu làm Rex nhột và rụt tay lại.

Kyu Mew lăn ra ngoài, đứng dậy.

Rex cũng bật dậy, xoa xoa sườn: Má nó cũng biết làm mình buồn ạ!

Huề nhau nha!

Kyu Mew lao đến định cào cậu, Rex rút kiếm Urgent Sword: Đổi bài đi!

Cậu chém gãy móng tay trái của nó, Kyu Mew đạp vào tay Rex làm kiếm US văng lên cao, nó nhảy lên bắt lấy kiếm.

Rex đứng dưới giơ súng bắn rụng Kyu Mew:

– Mày không đổi bài thì tao đổi!

Để xem ai lì hơn ai!

Kyu Mew vừa rơi xuống đất nhưng không ngã, đứng chưa vững, Rex chạy đến đạp nó bay xuống hồ Dailake, đánh rơi kiếm trên bờ.

Cậu quay mặt đi nhặt kiếm: Bye bye em!

Đột nhiên từ hư không xuất hiện thêm một tên Kyu Mew nữa, nó đạp Rex văng xuống hồ:

"Ựa!

Cái méo gì vậy?

Một con Kyu Mew khác à?

Rốt cuộc có bao nhiêu con vậy?"

Kyu Mew trên bờ bước lùi rồi biến mất.

Kyu Mew dưới nước cào Rex nhưng lực cản của nước làm sát thương không đáng kể.

Rex cũng dùng kiếm đâm lại nhưng Kyu Mew né mình ra chỗ khác.

Rex bơi theo để đâm chém nhưng bị nước cản lại, nghĩ bụng: Tưởng mèo ghét nước cơ mà!

Sao con mập này nhanh vậy?

Cả hai chìm xuống, chạm vào đáy hồ.

Rex đứng từ xa bắn Kyu Mew: Chiu chiu chiu!

Kyu Mew bơi né đạn.

Rex cất súng, cầm kiếm bơi đến cận chiến.

Kyu Mew tung nhát chém năng lượng từ móng tay phải.

Rex né không kịp: Ặc ạ!

Kyu Mew lao đến quấn cổ Rex bằng đuôi, bơi đi để kéo cho Rex ngạt thở.

Cậu nghĩ kế: Urgent Suit có cung cấp nhưng không vô hạn dưỡng khí.

Mình thì bơi được, nhưng lực cản của nước và con mèo nhây này cứ câu giờ.

Lại còn thêm vụ kẹp cổ này nữa.

Làm sao đây?

Kyu Mew vẫn đang bơi, nó cua đổi dòng vì đến góc hồ.

Chân Rex chạm vào thành hồ, cậu đạp vào tường để lại cần Kyu Mew hơn, lực kéo từ việc lôi bị giảm và Rex đến gần gốc đuôi hơn.

Cậu vung kiếm chém đứt gốc đuôi nó, gỡ đuôi khỏi thế quấn cổ.

Kyu Mew quay lại, vồ Rex, cậu chém bay hai nanh của nó.

Kyu Mew vung nhát chém năng lượng vào Rex.

Cậu trúng đòn, trôi ra xa, rút súng bắn lên phía mặt nước ngăn nó bơi lên.

Cả hai đều thở ra thán khí, Rex nhìn Kyu Mew, chỉ tay lên trên rồi giơ hai nắm đấm vào nhau.

Kyu Mew vung nhát chém năng lượng vào Rex, cậu bơi đi né đòn, nghĩ bụng: Tại mày không chịu thôi.

Rex bơi lên, Kyu Mew bơi đuổi đến chỗ cậu, hai tay ôm kéo Rex xuống đáy hồ.

Urgent Suit sắp hết dưỡng khí: Chết rồi!

Mình không giữ được bao lâu nữa!

Ơ khoan?

Thế nó giữ được bao lâu nữa?

Rex cất kiếm, một tay bóp cổ Kyu Mew, tay kia bịt mũi nó.

Kyu Mew thở ra rất nhiều thán khí, nó bơi thật nhanh lên mặt nước, Rex cũng bị kéo theo.

Cả hai bay lên khỏi mặt nước, Rex cuộn mình lộn một vòng đáp đất.

Kyu Mew đang quỳ thở lấy lại sức.

Rex rút súng ra, nạp năng lượng kết liễu: Giờ tao không biết phải nói gì đâu!

"Thù ù!"

Rex bật Urgent Changer gọi các bạn: Hallo?

Jory thế nào rồi?

Karo: Vẫn đang lái Robo đánh Kyu Mew lớn.

Rex chạy về phía bắc: Các bạn thì sao?

Kora sắp xong chưa?

Karo: Gần xong rồi.

James: Tôi với Nola vừa xong.

Ông xong chưa?

Rex: Tôi vừa xong.

Giờ dịch chuyển đến Robo hay tự đi?

James: Dịch chuyển là sau 15 phút bị trả về chỗ cũ đấy.

Rex: Ok, để tôi đến chỗ Jory.

Lúc 2 giờ 5 phút chiều ngày 26/5, Rosa đang chiến đấu với một Kyu Mew khác ở một con phố.

Mọi người đã vào giờ hành chính nên đường rất vắng.

Rosa rút súng UB bắn nó ba phát.

Cô vừa đứng xa bắn Kyu Mew vừa gọi James qua UC:

– Jim ơi?

Một quái nhân hình mèo ở đại lộ số 3!

Jim: Nghe Cô nói rồi.

Nhưng đang trên đường đến thì thấy nó ở một nơi khác rồi.

Nola: Nó đang ở đường Pemberton phía đông mà?

Trên cổ có thẻ ghi Kyu Mew.

Tớ đang bắn nó nè.

Jim: Tớ đang ở đường Bradham phía tây cơ!

Nó cũng có thẻ tên Kyu Mew.

Nếu Jory cũng đang đấu với con ở đường số 3 phía bắc thì khả năng con này có 9 mạng.

Nola: Cửu mệnh quái miêu à?

Jim: Nola thông minh đấy!

Nhớ bảo trọng nha.

Nola: Jim cũng thế nhá!

Cô rút kiếm US chạy đến chém Kyu Mew, nó thu hẹp đồng tử, nhẹ nhàng né đòn, đạp Rosa văng đi.

Lúc 2 giờ 15 phút, Karo mới đến quảng trường trung tâm thành phố Canebank ngăn chặn một Kyu Mew khác.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
James


James nghe thấy tiếng động trong Urgent Changer: Nola!

Nola?

Nola bị đạp văng bởi Kyu Mew thứ 5, không trả lời.

Cậu tắt cuộc gọi, đạp Kyu Mew nhưng nó dùng tay đỡ được, James lộn ngược và đạp chân kia vào nó, rồi đáp đất, lộn tiếp một vòng chống tay ra sau.

Kyu Mew ngã ngửa nhưng lộn sau chống tay và vẫn đứng vững.

Giọng của Rex trong UC: James đặt tên nó đi.

James: Không có thời gian. (nghĩ thầm) Mà nó tên Kyu Mew rồi còn gì?

Rosa: Nó tên là Kyu Mew.

Ở cổ nó có một tấm thẻ ghi tên mà!

James tập trung vào trận chiến, nhìn Kyu Mew: Á à~!

Nhào lộn à?

Lộn đi!

Cậu giơ súng Urgent Buster bắn liên tục: "Chiu chiu chiu!"

Kyu Mew nhào lộn né được hết, nó lộn đến gần, đá quét vào chân James làm cậu ngã.

James cúi ngã, lộn người xuống, kịp chống hai tay nên chưa ngã.

Kyu Mew dùng đuôi cuốn quanh tay James lôi làm cậu ngã thật.

Nó đứng dậy, dùng móng vuốt cào liên tục vào giáp cậu tóe lửa.

"Tẹt tẹt tẹt!"

James rút kiếm Urgent Sword lên đỡ, đạp vào bụng Kyu Mew làm nó lùi lại vài bước.

Cậu đút UB vào bao, lao đến dùng kiếm chém Kyu Mew.

James chém vào vai phải Kyu Mew nhưng nó đỡ được, định cắn cậu.

James đấm vào cằm nó đến mức Kyu Mew rụng cả răng.

Nó buông kiếm US ra, James đâm thẳng vào bụng nó nhưng Kyu Mew vẫn nắm lấy lưỡi kiếm được.

Cậu dùng tay trái đẩy chuôi kiếm làm kiếm lao đi sâu hơn, đâm vào bụng Kyu Mew làm nó bị thương.

Kyu Mew trợn mắt, miệng há ra, bóp cổ James.

"Ặc" - Cậu đẩy kiếm vào sâu hơn.

Kyu Mew dùng tay trái gạt tay James xuống, rút kiếm US ra, ném đi chỗ khác.

James cũng bóp cổ Kyu Mew.

Nhưng cổ của mèo có vẻ chịu đựng tốt hơn, James trộm nghĩ: "Khinh địch quá!

Quả này mình chết thật rồi!"

Rồi ngay lập tức, James lại nghĩ trong đầu: "Lose-lose.

Tao có chết cũng phải có 1 kill".

Cậu rút súng Urgent Buster, giơ ra đằng sau để Kyu Mew không với tới được, nạp năng lượng cho phát bắn kết liễu, nghĩ thầm: Giờ mày dùng tay để bóp cổ tao hay buông ra để chặn đòn tất sát đây?

Tay trái Kyu Mew với không tới, nó chỉ có thể chạm đến vai phải của James là cùng, thấy vậy liền bóp chặt cổ James hơn ở tay phải.

James thiếu dưỡng khí dần, đã hy vọng nhưng không nổi, cậu đâm mạnh ngòi súng vào cái lỗ mà kiếm US vừa đâm, để nếu Kyu Mew có giằng ra cũng phải chịu thêm lực cản.

Kyu Mew bị đâm vào vết thương cũ, đau đớn gào lên, túm tay James giật ra.

Cậu cố giữ cho ngòi súng ở trong cái lỗ cũ.

James nấc lên một tiếng, tưởng lá bài Death đã được chia đến chỗ mình, cậu vội đi nước đi tiếp theo kẻo không kịp.

Cậu khai hỏa đòn kết liễu.

"Thù ù!"

Kyu Mew ngã văng ra xa.

James thở phì phò như bễ: Hờ hự, hờ hự. (ngó nghé) Ủa?

Vẫn chưa chết à?

Cậu nạp năng lượng vào súng UB lần nữa để kết liễu.

Kyu Mew tung đòn chém năng lượng vào tay James làm khẩu súng bay mất.

Nó đứng dậy, nắm hai tay lại đấm vào nhau.

"Độp độp độp!"

James nhìn lại mình, nghĩ thầm: Ờ mình cũng rơi hết vũ khí rồi.

Cước pháp à?

Kyu Mew giơ tay lên cao định lao đến cào.

Cậu lao đến, đá chân phải vào sườn trái Kyu Mew rồi nhanh thân xoay mình đá tiếp đòn đá tạt vào sườn phải nó.

Kyu Mew lùi lại lấy khoảng cách, dùng đòn chém năng lượng màu tím.

James bật lộn sau, bay giữa không trung, cậu nhìn các vũ khí của mình nằm lăn lóc trên đất.

Kyu Mew tiếp tục tung nhát chém năng lượng liên hoàn.

James lộn trước, rồi lộn ngang chống tay tránh đòn.

Cậu nhào lộn vòng xung quanh để Kyu Mew phải xoay mình rồi chóng mặt, rồi bắt chước Rex, James nhảy lên cao, cuộn mình đạp vào đầu Kyu Mew.

Nó tung nhiều nhát chém năng lượng về phía cậu.

James trúng đòn, rơi xuống, cuộn tròn mình đáp đất, đến chỗ kiếm Urgent Sword, cậu nhặt lên: "Trời ạ!

Ta cần súng cơ mà.

Có giỏi kiếm méo đâu!"

James đút lại kiếm US vào bao.

Lần này đến lượt Kyu Mew nhào lộn xung quanh cậu.

James đứng chôn chân ở giữa, nhìn Kyu Mew, nghĩ bụng: Cái đuôi kia phiền phức thật, như một cánh tay thứ ba vậy.

Cậu căng mắt, căn đến khi Kyu Mew đến đủ gần liền lao lên chém đứt đuôi nó.

"Xoeng!"

Mất đuôi, Kyu Mew di chuyển khó hơn, nhưng không đến mức không thể.

James nhìn nó chao đảo: Hình như mày vụng về đi thì phải.

Mà kệ.

Cậu chạy đến nhặt súng UB lên: Giờ thì mày chạy không khỏi tầm ngắm bắn rồi.

Súng Urgent Buster nạp năng lượng, James nhìn đồng hồ trên Urgent Changer, nhớ đến Nola: Tên Kyu Mew à?

Bóp cổ hơi lâu đấy!

Save game time, my friend!

"Thù ù!"

- Kyu Mew thứ 6 bị trúng đòn, nổ tung.

Lúc này là 2 giờ 25 phút chiều ngày 26/5, còn 5 mạng nữa của Kyu Mew chưa bị tiêu diệt là:

– Số 2, đang đấu với Jory lái Urgent Robo ở phía bắc.

– Số 5, đang đấu với Rosa ở phố Pemberton phía đông.

– Số 7, đang đấu với Karo ở trung tâm thành phố Canebank.

– Số 8 và 9, hai phân thân này chưa rõ tung tích.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
56


Rosa ngã lăn mấy vòng rồi đứng dậy, nhảy lên tung cước.

Kyu Mew uốn đuôi lại thành lò xo bật nảy lên cao, cào vào cô.

Rosa rơi xuống, rút súng Urgent Buster bắn lên trời nhưng trượt cả, tiếp đất cái huỵch: "Hạ ạ!"

Kyu Mew tung nhát chém năng lượng tím vào Rosa, cô lăn đi tránh đòn.

Đứng dậy, Rosa nhìn, nghĩ mưu: "Mèo khi an toàn sẽ nằm phơi bụng vì nó nghĩ xung quanh an toàn.

Tức là nếu nguy hiểm nó sẽ luôn đứng để kịp phản ứng, nằm ngửa vậy dễ bị tấn công.

Nhưng làm sao tấn công bụng nó đây?

Giờ nó phơi ra kia còn không đánh được!

À."

Rosa giơ súng, ngắm thật chuẩn, bắn vào bụng Kyu Mew.

Nó nhảy lên cao né đòn, uốn đuôi thành lò xo tiếp đất và cứ nảy tưng tưng như vậy, tung nhát chém năng lượng vào cô.

Rosa cúi người tránh, cô nhận ra: "À, nó đang nảy nên không cúi được."

Cô bắn vào phần ngực nó.

Kyu Mew ngửa người ra.

"Yes!

Dễ hơn mình tưởng."

Kyu Mew vẫn chưa ngã hẳn, lưng nó không chạm đất.

Rosa nhìn lại thì thấy Kyu Mew đang dùng đuôi như lò xo đỡ cho nó ngã nghiêng người ra như vậy.

Cô trộm nghĩ: "Thế là mình bắn trật à?"

Kyu Mew dùng đuôi bật dậy, phi đến đá tung súng UB văng ra xa, đạp vào bụng Rosa.

Cô lùi ra thật xa, rút kiếm Urgent Sword giơ lên, nhìn Kyu Mew, nhìn xung quanh: "May là đường vắng.

Nhưng cũng xui là đường quá vắng.

Làm nào bây giờ?"

Rosa nghĩ Kyu Mew sẽ đuổi theo mình vì ở đây không có người nào, không có gì để phá:

– Kyu Mew, có giỏi thì đuổi mà đánh này!

Cô bỏ chạy.

Kyu Mew tung hàng loạt các nhát chém năng lượng về phía Rosa, cô chạy thoát được.

Các đòn loạn xạ trúng vào tường, trụ nước cứu hỏa, cột đèn...

Nước trong trụ cứu hỏa phun lên tung tóe.

Rosa ngoảnh lại không thấy Kyu Mew đuổi theo, than thở thầm: "Không được rồi.

Súng mình rơi đâu rồi nhở?"

Cô nhìn thấy, chạy lại nhặt súng UB lên, bắn trúng Kyu Mew.

"Chiu chiu!

Chiu!"

Kyu Mew đuổi theo, cô chạy xung quanh để giữ khoảng cách và bắn liên tục: "Có vẻ mình sắp thắng rồi!"

"Chiu chiu, chiu chiu chiu chiu!"

Rosa bắn trúng nhiều quá làm Kyu Mew trợn mắt, nó tung loạn xạ các nhát chém năng lượng tím, làm một số cột trụ cứu hỏa bị nổ.

Nước trong trụ cứu hỏa lại trào lên tung tóe.

Một đòn năng lượng trúng Rosa.

"Ạ hự ạ!"

- Cô vẫn cố chạy xung quanh.

Cả hai chạy qua chạy lại vài lần như vậy nãy giờ.

Rosa để ý: "Khoan đã!

Sao mỗi lần chạy qua một cột cứu hỏa là nó lại vuốt mặt vậy?

À mình đội mũ bảo hộ có kính râm nên không ướt.

À!"

Lần tiếp theo, khi Kyu Mew chạy qua một trụ nước cứu hỏa.

Nước bắn tung tóe làm nó bị ướt, Rosa chạy qua lại, hình ảnh của cô xuất hiện trong làn nước phun lên, thoắt ẩn thoắt hiện trong làn nước.

Kyu Mew nhìn lúc thì thấy Rosa thật, lúc thì thấy hình ảnh qua làn nước, nó dụi mắt vì nước chảy xuống.

Khi mở mắt ra thì Rosa đã lao đến, dùng kiếm US đã nạp năng lượng chém vào đầu Kyu Mew.

"Dẹt!"

Nó nghiêng đầu né nên Rosa chỉ chém được mấy sợi ria dài của nó.

Rosa chém tiếp ở trạng thái kiếm thường.

Kyu Mew bị thương vùng bụng, vẫn cố dùng đuôi quấn lấy chân, kéo ngã và sút vào người cô.

Rosa văng ra, không thở được trong vài giây, sau đó thở được và gào: "À~ hự!

Hờ~!"

Cô đứng dậy, tập tễnh bước đi, cô thấy Kyu Mew cũng bước đi loạng choạng, nhưng cô cũng chẳng chạy nhanh được.

Kyu Mew đến, cào, giơ chân đạp ở khoảng cách khá xa.

Rosa không bị trúng đòn, nghĩ lại: "Mình chỉ chém được ria nó thôi mà?

Ăng ten?

À, trong sách nói rằng ria mép mèo nối với cơ bắp cho phép nó di chuyển linh hoạt."

Cô cúi mình lao đến, đâm kiếm xuyên vào chân Kyu Mew cắm chặt vào mặt đường rồi cuộn tròn mình ra đằng sau nó.

Đứng đủ xa khỏi tầm tấn công của đuôi Kyu Mew, giờ Rosa chỉ thong thả nạp năng lượng vào súng Urgent Buster: "Đến lúc lưu game rồi bạn ạ!"

"Thù ù!"

Lúc 2 giờ 30 phút, Kyu Mew số 5 ở đường Pemberton: đã bị Rosa hạ.

Cô ấn UC gọi cho James: Jim thắng chưa?

James: Vừa xong cách đây 5 phút.

Nola thắng chưa?

Rosa: Rồi.

Rex vừa kết liễu Kyu Mew số 4, gọi qua Urgent Changer: Các bạn thì sao?

Kora sắp xong chưa?

Karo: Gần xong rồi.

James: Tôi với Nola vừa xong.

Ông xong chưa?

Rex: Tôi vừa xong.

Giờ dịch chuyển đến Robo hay tự đi?

James: Dịch chuyển là sau 15 phút bị trả về chỗ cũ đấy.

Rex: Ok, để tôi đến chỗ Jory.

James: Nola, mình đến quảng trường đi!

Rosa: Ừm.

Giúp Karo cho nhanh để giúp Jory.

James: Không phải, mình đến phía bắc gặp Jory mà.

Ông ấy đang một mình lái Urgent Robo kìa.

Rosa: Thế sao không đi thẳng đến đó ?

James: Bay được thì đã đi đường chim bay rồi.

Đến đó phải đi qua trung tâm thành phố mà!

Rex cũng phải đi qua đó mới đến chỗ Jory được chứ.

Tiện thể tụ hội luôn.

Rosa: Còn Karo?

James: Không phải lo xa.

Khéo chị bỏ hết vũ khí đấm tay bo vẫn còn nhanh hơn mình ạ.

Rosa: Ok.

Lúc 2 giờ 30 phút ở trung tâm thành phố Canebank, Karo vẫn đang đấu với Kyu Mew số 7.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
57


Lúc 2 giờ 15 phút, Karo đã đến quảng trường thành phố Canebank.

Kyu Mew đang tung loạn xạ các đòn chém năng lượng.

Mọi người đã rời đi hết sau khi nghe lệnh sơ tán trên loa phát thanh.

Khi này đã biến hình, chưa bị Kyu Mew nhìn thấy vì cô đứng từ xa, nạp năng lượng vào súng Urgent Buster để bắn lén Kyu Mew từ sau lưng...

Kyu Mew vung một nhát chém năng lượng tím về phía cột cờ.

Karo nhìn lên quốc kỳ:

– Chết rồi!

"Thù ù!"

"Đùng~!"

- Đòn năng lượng tím va chạm với viên đạn, nổ tung.

Kyu Mew quay ra nhìn xung quanh thì thấy Karo đang giơ thẳng tay với khẩu súng.

Cô nhìn nó, đổi sang cầm súng tay trái, rút kiếm Urgent Sword bằng tay thuận.

Kyu Mew réo lên: "Nhéo~!"

Cả hai lao vào chiến đấu.

Karo chém vào sườn trái Kyu Mew tóe lửa, Kyu Mew tát mạnh vào đầu cô làm Karo ngã ra xa, bị choáng váng mấy giây dù có mũ bảo hộ.

Cô vẫn đang nằm, giơ súng bắn loạn xạ để Kyu Mew không kịp đến gần cho đến khi cô đứng dậy.

Kyu Mew lộn sau chống tay để giữ khoảng cách, vung ba đòn chém năng lượng tím.

Karo tỉnh lại, bật dậy, bắn vào một đòn làm nó nổ tung từ xa, ngả người ra sau né đòn thứ hai, giơ kiếm đỡ đòn thứ ba.

Cô đỡ trúng nó, nhưng đòn năng lượng phát nổ làm cô bị văng ra xa, ngã ngửa đập lưng xuống đất: "Ạ!"

Cô chống kiếm xuống đất, đứng dậy.

Kyu Mew lao đến cô, nhảy lên tung đòn đạp.

Karo vứt súng, giơ ngang kiếm ra đỡ được.

Nó vào mặt mũ bảo hiểm cô tạo bốn vết xước ở kính mắt.

Karo dùng tay trái giữ chân nó lại, chân phải đá thấp vào chân trái Kyu Mew.

Nó ngã ngửa, cô cầm kiếm đâm luôn vào ngực nó nhưng Kyu Mew dùng hai tay nắm chặt lưỡi kiếm.

Máu chảy trên tay nó từ từ nhỏ giọt xuống mặt.

Karo đứng bên phải bụng Kyu Mew, cúi người, ghì kiếm xuống, quyết tâm tiêu diệt đối thủ.

Kyu Mew sắp thua, nó nhớ lại lời đe dọa của chủ, vung chân trái đá vào đầu cô.

Karo nghiêng người đi là lúc Kyu Mew đẩy chệch lưỡi kiếm ra, nó nhanh lăn ra chỗ khác, đầu kiếm đâm xuống đất.

Kyu Mew quỳ dậy ngay, vung nhát chém năng lượng tím.

Karo không kịp rút kiếm, phải bỏ lại để nhào lộn né đòn.

Cô lộn trước đến chỗ Kyu Mew, lên gối định thúc một đòn vào bụng nó nhưng Kyu Mew vẫn đang quỳ, chưa kịp đứng dậy nên Quái nhân Mèo ăn trọn một đòn lên gối vào cằm, bật ngửa ra, choáng váng, không di chuyển nữa.

Karo chạy vội ra rút phăng cây kiếm lên, chạy lại thì Kyu Mew đã tỉnh.

Cô chém kiếm xuống ngực nó, Kyu Mew giơ cả hai bên móng đỡ đòn.

Karo ấn nút nạp năng lượng trên kiếm Urgent Sword, móng của Kyu Mew nứt dần.

Karo chém phứt đi, móng của Kyu Mew đã gãy.

Nó nghiêng đầu sang cắn vào cổ chân phải cô.

Karo theo phản xạ rụt chân lại, nó túm tay phải cô đang cầm kiếm, giằng co mãi.

Kyu Mew dùng đuôi quấn lấy lưỡi kiếm, chấp nhận bị chảy máu để giật kiếm theo chiều ngón tay cái làm nó dễ dàng tuột khỏi tay Karo và ném đi thật xa...

Mất hết vũ khí, Karo chịu đau, dùng chân phải làm trụ, đứng vững giơ cao chân trái giẫm mạnh vào đầu Quái nhân Mèo.

Nó lại bị choáng váng.

Cô lùi lại, nhảy lên dùng cùi chỏ lao xuống giáng mạnh vào giữa lồng ngực Kyu Mew.

Nó không động đậy nữa.

Karo quay lại nhặt súng và kiếm, nhìn Urgent Changer: 2 giờ 35 rồi à?

Bỗng cô nghe tiếng phát ra từ Kyu Mew: Kyu Mew!

Mày chưa chết được đâu!

Sao mày nằm quay cu đơ ra thế kia?

Đứng dậy chiến đấu nhanh!

Nếu không tao sẽ nấu vợ và con mày thành xúc xích!

Kyu Mew số 7 cố gắng bật dậy, chậm chạm, lừ đừ.

Karo hoảng hồn: Ai nói vậy?

Giọng của ai từ đâu vậy?

Giọng nói phát ra từ Kyu Mew: Bọn dưới thấp như chúng bay làm sao thấy được người ngồi ngai cao như tao này!

Karo: Vị trí cao mà văn hóa lại thấp!

Giọng nói kia tự ái: Kệ cả họ nhà tao!

Karo bật cười thầm vì người kia ngu quá, cô nhận ra âm thanh phát ra từ thẻ tên của Kyu Mew, tức là Kyu Mew đang bị xiềng xích: Mày bị khống chế à?

Giọng nói đó: Tao đang nói đây chứ không có ai khống chế cả.

Kyu Mew!

Giết hết bọn màu mè đó đi cho tao!

Karo buột miệng: Bọn?

Ở đây có mỗi mình mà?

Đằng sau, Rex, James và Rosa đến nơi, họ cùng thấy Kyu Mew đang hấp hối.

Chief Henry Ivolien ngồi trước micro: Chết đi nhá!

Rồi tao thống trị địa cầu.

Karo: Các bạn có nghe thấy không?

Có một giọng ai đó vừa nói đấy!

Rosa: Đâu?

Giọng nói kia biến mất.

Rex ngắm nghía Kora: Kora bị thương nhiều quá kìa!

Có chiến đấu tiếp được không?

Kora: Không sao đâu.

Con Kyu Mew kia bị một kẻ nào đó cưỡng bức chiến đấu.

Giọng hắn phát ra từ chiếc thẻ tên.

James: Giờ sao?

Karo: Không nên giết nó.

Bắt sống về để thẩm vấn.

James: À!

Con này có 9 mạng tất cả đấy.

Nếu xuất hiện ở nhiều nơi cùng lúc thì khả năng nó có nhiều phân thân.

Mỗi bản thể là 1 mạng.

Rex: Có nghĩa là giết bản thể này thì nó vẫn chưa chết được đúng không?

Karo: Bản nào cũng được!

Phải bắt sống về để còn hỏi cung.

Rosa: Nhưng nó có nói gì đâu?

Toàn tiếng mèo mà!

James: Ờ ha!

Giờ sao?

Karo: Kể cả không nói được, nó vẫn là bị hại.

Kẻ chủ mưu đe dọa nếu nó không chiến đấu sẽ giết gia đình nó.

James: Vãi!

Vậy nó bị bắt sống hay chết trận cũng đâu có ý nghĩa gì?

Vì thua thì gia đình vẫn bị xử mà!?

Rosa: Đằng nào nó cũng vẫn mất gia đình, thế sao phải giết nó?

Nó bị ép chiến đấu mà!

Karo: Đúng rồi.

Ai cũng đáng được sống chứ!

James: Ok em nghe chị!

Giờ sao?

Rex: Để tôi.

James: Ok bro.

Các bạn mải nói chuyện không để ý Kyu Mew đứng như trời trồng ở đó nãy giờ, tích tụ năng lượng tím bao bọc quanh cẳng tay.

James ngoảnh ra nhìn:

– ÂY!

Chạy!

Cậu đẩy Rosa ngã ra, còn mình lộn sau chống tay.

Kyu Mew giơ cao hai tay, vung xuống, đập mạnh vỡ cả mặt đường, dòng năng lượng tím chạy đến đâu làm đường nứt ra đến đó, đòn tấn công đuổi đến.

Rex và Karo bị trúng đòn, bộ giáp cả hai tóe cả lửa.

Mũ bảo hiểm của Karo bị toác vùng trán, kính bảo hộ của Rex bị vỡ hết.

Rosa chạy lại đỡ Karo: Phải gọi cho Cô thôi.

James cùng đỡ Karo đi ra xa chiến trường: Đừng có lúc nào cũng trông chờ thế.

Cô Valley cũng đang bận việc mà.

Nếu không đã gọi điện tham mưu cho mình rồi.

Rosa: Thế giờ sao?

James: Nola trông Karo.

Để tớ lo.

Karo tỉnh lại: Đừng để Rex giết Kyu Mew.

James, Rosa và Karo quan sát trận chiến.

Rex bị thương, nứt mũ bảo hiểm, nhìn thấy Kora bị thương, mắt cậu mở trừng trừng: Mày có biết Kyu Mew đọc hơi giống Kill Me không?

Rex lao lên, đấm mặt nó túi bụi: Hư-aaaaaa!!!

"Thụp thụp thụp thụp thụp thụp!!!"

Rosa hét lớn: Rex!

Đừng giết nó!

Kyu Mew nằm im.

Rex từ từ ngoảnh lại nhìn.

James: Thôi chết!

Trong mắt không có "Lương tâm" rồi!

Karo hét lên: Desmond!

Đừng giết nó!

Rex tỉnh lại: Giờ bắt nó kiểu gì?

Nó bất tỉnh rồi!

Chưa chết đâu!

Ba người kia thở phào: Không sao rồi.

May quá!

Rosa: Để tớ gọi cho Cô Valley.

Rosa vừa dứt câu, Pasokolo xuất hiện từ một cách cổng không gian giống như cách một vài con Kyu Mew xuất hiện đột ngột từ hư không.

Hắn giương súng.

Rex bỏ chạy thật nhanh.

"Đoàng!"

- Kyu Mew 7 nổ tung.

Rex đứng gần thấy như tiếng súng thần công, mũ bị nứt nên nghe rát cả tai, cậu ngã nhào ra.

James cau mày, nghiến răng trèo trẹo, rút súng UB bắn vào Pasokolo nhưng hắn không hề hấn gì: Mày là thằng lùn nào?

Pasokolo bước đến cánh cổng không gian, không thèm ngoảnh mặt lại: Pasokolo Iscario!

Karo: Mi là kẻ uy hiếp Kyu Mew chiến đấu đúng không?

Hắn đi vào cổng, cánh cổng biến mất.

Jory chiến đấu từ lúc 2 giờ, diệt Kyu Mew đầu tiên và thứ hai lúc 2 giờ 10 phút, diệt Kyu Mew thứ ba lúc 2 giờ rưỡi, đến hiện tại vẫn đang chiến đấu với Kyu Mew số 2 hóa khổng lồ.

Rex chiến đấu từ 2 giờ 10 phút đến 2 giờ 30 phút với Kyu Mew thứ tư.

Rosa chiến đấu từ 2 giờ 5 phút đến 2 giờ 30 phút với Kyu Mew thứ năm.

James chiến đấu từ 2 giờ 5 phút đến 2 giờ 25 phút với Kyu Mew thứ sáu.

Karo chiến đấu từ 2 giờ 15 phút đến 2 giờ 35 phút với Kyu Mew thứ bảy.

Sau đó Kyu Mew 7 bị đồng minh sát hại.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Urgent Machine


Lúc 2 giờ 30 phút, Jory lái Robo bắn súng thần công vào lưng Kyu Mew số 2 khi nó đang đi về phía thành phố:

– Tao ở đây!

Kyu Mew 2 ngã sấp mặt làm rung cả mặt đất.

"Ù ỳ uỳnh uỳnh~!"

Jory ấn nút chuyển vũ khí: "Đây rồi!"

Urgent Robo rút thanh đại đao ra, nạp năng lượng chuẩn bị kết liễu.

Kyu Mew hét lên: Nho!!!!!!

Nó dùng đuôi quấn lấy chân Robo, kéo ngã làm chệch hướng đòn kết liễu.

Nó lồm cồm dậy, lao đến vồ lấy Urgent Robo, tay chân quặp chặt khóa cứng cỗ máy làm Jory không đẩy cần điều khiển được.

Jory không nói gì nữa.

Urgent Robo tóe lửa tia lửa điện ở khớp vai trái, hông phải, đầu gối trái.

Cỗ máy đang từ từ, từng phút nóng lên...

Jory thở, nghĩ hài: Màu mình đen như than ạ. (nói một mình) Giờ thì hay rồi.

Cậu nhìn đồng hồ trên Urgent Changer: Đã 2 giờ 40 rồi à?

Đúng lúc đó, James, Rex, Karo và Rosa đang chạy như bay đến bãi đất trống phía bắc tỉnh Canebank.

Ở trên tàu CHI, Pasokolo nằm trên giường lông mèo, nói vu vơ:

– Hình như có gì thiếu thiếu ạ!

Hắn xem ở máy quan sát, nhận ra Kyu Mew 2 sắp thắng: Được đấy!

Nhưng tàn tạ quá!

Không còn nhiều hạn nữa rồi.

Pasokolo dùng cánh cổng không gian dịch chuyển đến quảng trường Canebank, bắn súng phóng to vào mảnh xác còn vương lại trên mặt đất.

Mảnh xác bay về phía bãi đất trống hướng bắc, Pasokolo cười:

– Ra đấy tháo rỡ mẫu đồ chơi đó ra nha!

Rồi hắn biến mất.

Nhóm bốn người James thấy mảnh xác bay vút qua đầu mình, hóa thành Kyu Mew 7 khổng lồ ngay phía trước mặt.

James: Đùa à ?

Một Robo làm sao cân hai con được?

Rex thở dài mệt mỏi, định nói gì đó nhưng nghĩ về Karo và Jory: Thôi than thở sau, lên đi!

Rex nhảy vào buồng lái.

Karo và Rosa cùng nhảy theo.

James ấn nút gọi Cô Valley trên Urgent Changer: Cô ơi, cử người đi thu dọn hiện trường đi ạ!

Những mảnh xác còn lại có thể bị dùng để hóa to ạ.

Chỉ huy Valley: Ok.

Cậu nhảy lên buồng lái, thấy Jory ngồi ghế giữa: Yo!

Giờ tôi ngồi đâu?

Rosa: Ngồi đâu cũng được.

James ngồi bên trái Jory, bên cạnh Rosa.

Karo: Giờ thì có đủ 5 người rồi.

Bây giờ mới vùng hết sức mạnh của Urgent Robo được.

Jory: Sắp hỏng rồi.

Đầu gối trái, vai trái với hông phải đang nóng lên.

Cứ lái cố nó nhưng cứng không di chuyển được.

Sắp đoản mạch rồi!

Karo: Thì mình chiều ý nó!

Tách ra thành 5 Urgent Machine chế độ bay đi!

Tháo tại các khớp ấy!

Cả 5 người ấn nút, Urgent Robo tách ra và rơi xuống đất.

Kyu Mew 2 không ôm hết được.

Kyu Mew 7 phát điên, tiến đến tấn công cả 5 Urgent Machine lẫn Kyu Mew 2.

Năm cỗ máy vừa bay vừa bắn Kyu Mew số 2 và số 7.

Hai Kyu Mew cũng đáp trả bằng các đòn chém năng lượng tím tầm xa.

Cô Valley gọi cho 5 học trò: Sử dụng chế độ chiến cơ, bay xung quanh và không kích sẽ hiệu quả hơn.

Cẩn thận khi chúng nhảy lên!

Rex: Vâng ạ.

Nó nhảy cao lắm.

Rosa: Còn uốn đuôi thành lò xo để bật nảy nữa.

Cô Valley: James à?

LAB đã cử người đi dọn dẹp các mảnh xác của Kyu Mew rồi.

Jory: Đúng rồi Cô ạ.

Có một kẻ người ngoài hành tinh bắn súng vào mảnh xác, hồi sinh và hóa khổng lồ con Quái.

James: Xuất hiện từ hư không à?

Jory: Ừ!

Cầm khẩu súng to đùng!

James suy nghĩ: Tên nó Pasokolo Iscario!

Karo: Kyu Mew bị ép bức chiến đấu bởi một kẻ bí ẩn, nếu không sẽ giết hết gia đình nó.

Cô Valley: Nhưng giờ cả hai con đều khổng lồ và đang tàn phá thành phố, không còn cách nào khác, các em phả-

Mất tín hiệu liên lạc.

Jory: Sao lại mất sóng nhỉ?

Nãy Cô nói là cử người đi làm việc rồi à?

James: Ừ!

Jory: Tức là giờ ở căn cứ không đủ người như mọi khi đúng không?

Mất kết nối đột ngột?

Hay là...?

James: Ờ!

Tôi cũng lo thế!

Rosa: Nạp năng lượng kết liễu con số 2 đi!

Jory: Còn có nhiều vết thương hơn là con số 2 nhá.

Nó đánh với tôi nãy giờ nên nhiều sẹo hơn!

Năm phát bắn chính xác vào con Kyu Mew số 2 làm nó nổ tung.

Lúc 2 giờ 50 phút, Kyu Mew số 2 bị tiêu diệt sau 40 phút chiến đấu.

Jory: Hợp thể lại đi.

Giờ đánh quy ước, chơi sòng phẳng luôn.

Karo: Năm người phải căn thời gian và vị trí đấy nhá!

Rex: Ok!

4...3, 2, 1 nè!

Ok!

Ghế của James di chuyển tự động theo thang máy lên buồng lái: Ủa mình ngồi ghế giữa à?

Urgent Robo!

Lên!

Rosa ngồi bên phải cậu, rồi đến Jory, Karo bên trái rồi đến Rex.

James ấn nút chọn vũ khí.

Urgent Robo rút đại đao ra chém một đòn chéo từ vai trái xuống hông phải Kyu Mew 7.

Có lệnh sơ tán trên loa thành phố, Jory nhìn Urgent Changer:

– Không được rồi!

Suy luận ra rồi mà còn...

Định làm nhanh mà không kịp!

Các bạn cố lên.

Tôi đi có việc.

Jory ấn nút dịch chuyển tức thời.

Cậu xuất hiện ở trong căn cứ LAB, thấy Cô Valley đang chiến đấu với một Kyu Mew khác.

Jory rút súng bắn vào lưng Kyu Mew làm nó ngã: "Chiu chiu chiu!"

– Cô có bị sao không?

Căn cứ có sao không?

Chỉ huy Valley: Cô không sao.

Căn cứ bị hư hại nhẹ thôi.

Jory bắn tiếp vào ngực nó nhưng Kyu Mew hứng hết mà không sao.

Jory và Chỉ huy Valley lùi lại, lùi lại.

Jory: Ơ!?

Mình đấu 3 nè, Rex 4, Rosa 5, James 6, Karo là con khổng lồ số 7 kia.

Mày là Kyu Mew số 8 à!?

Cô Valley: Phải bắt sống nó.

Nếu nó chết lần 8 này thì sau đó chết là chết hẳn đấy!

"Bíp bíp bíp bíp..."

Jory: Tiếng gì vậy?

Tiếng máy trong căn cứ đang vận hành à Cô?

Chỉ huy Valley: Không!

Nó tấn công làm căn cứ tạm dừng rồi.

Jory: Chết rồi!

Em chỉ có 15 phút ở đây thôi, tính năng dịch chuyển tạm thời này bất lợi quá!

Kyu Mew 7 đang xù lông lao đến.

Kyu Mew 8 đang từ từ bước đến.

"Bíp bíp bíp bíp...!"
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Urgent Robo


Jory nghe tiếng bíp bíp mỗi lúc một rõ, cậu đưa súng Urgent Buster của mình cho Cô Valley:

– Cô cầm thêm súng của em này.

Hai tay hai súng cho an toàn.

Rồi cậu lao vào cầm kiếm chém Kyu Mew 8, nó giơ móng ra đỡ: "Keng!"

"Bíp bíp bíp!"

- Tiếng kêu ở sát Jory.

Jory nhận ra, nói với Cô Valley:

– Cô ơi, tiếng bíp bíp đấy phát ra từ cái vòng cổ của nó.

Có thể đấy là 1 quả bom.

– Cô cũng nghĩ như thế!

Kẻ chủ mưu hắn định dùng Kyu Mew như vật hiến tế để nổ tung căn cứ này!

Jory: Không được rồi.

Cô chịu khó tí nhé!

Cậu cầm kiếm, cào từ từ vào cái bảng đen gần đó.

Cô Valley giơ hai tay đang cầm súng lên bịt tai.

Tiếng cọ xát "Két, két" rất nhức tai với Kyu Mew siêu thính giác.

Nó che hai tai lại.

Jory dừng tay.

Chỉ huy Valley giơ hai súng lên, không hề nao núng: "Chiu chiu chiu chiu!

Chiu chiu chiu chiu!"

Kyu Mew bay ra ngoài cửa sổ, kính vỡ văng tung tóe.

Jory: Oa!

Cô bắn kiểu gì hay vậy?

Cô Valley: Kiểu của Chỉ huy!

Kyu Mew ngã xuống đất, nằm yên tại trận ở ngoài căn cứ LAB.

Chỉ huy Valley và Jory chạy ra ngoài:

– Cô ở lại đi!

Em có giáp bảo vệ rồi.

– Em cẩn thận đấy!

Urgent Suit không chịu được sát thương lớn đâu!

– Vâng!

Jory bước lại nhẹ nhàng, cầm kiếm định cắt bỏ dây đeo cổ của Kyu Mew, nhưng chưa kịp thì Kyu Mew tỉnh lại.

Jory nhẹ giọng: Từ từ!

Vòng cổ mày bị kẻ đó gắn bom rồi.

Nằm yên tao gỡ ra cho!

Kyu Mew 8 nằm im.

"Bíp bíp bíp bíp!"

Cô Valley: Jory chạy đi!

Kẻ đó đặt bẫy rồi!

Vòng cổ Kyu Mew kêu liên tục, phát ánh đèn đỏ: "Bíp bíp bíp bíp bíp..."

Kyu Mew đạp Jory ngã ra xa.

Nó dịch chuyển tức thời về căn cứ CHI, chạy đến ôm vào hai chân Henry Ivolien, dập đầu liên tục.

Sếp Henry giãy lên, đạp Kyu Mew liên tục nhưng không được: Bỏ ra!

Cút ra con ngu này!

Mày phản chủ à?

"Đùng~!"

Kyu Mew số 8 và Chief Henry Ivolien nổ tung, chết lúc 3 giờ chiều ngày 26/5/2023.

Jory ngã đập đầu xuống đất, cậu lồm cồm bò dậy, ngồi ở bậc tam cấp:

– Nó mất mạng thứ 8 rồi!

Từ giờ nếu bị tiêu diệt là nó sẽ chết thật!

Con thứ 7 mất trí kia cũng không thể tha hay giam giữ nó được. (ngẩng đầu nhìn trời thở dài) Hờ!

Cô Valley bước xuống cầu thang, đưa súng cho Jory:

– Cầm lấy!

Kẻo đến lúc cần bắn lại không có Urgent Buster!

Cô có súng riêng đây rồi!

– Vâng!

Em ngồi đây nghỉ tí!

Đợi nếu có Kyu Mew cuối cùng đến thì bắt sống nó, nếu không thì hết 5 phút nữa lại dịch chuyển về buồng lái Robo.

Vừa hôm qua bế giảng mà hôm nay đã đánh địch rồi!

Chưa kịp nghỉ ngơi chơi hè gì!

Cô Valley giơ khẩu Urgent Buster của mình ra:

– Nếu nhấn giữ cò súng hơn 3 giây thì nó sẽ chuyển sang chế độ bắn liên tục, xả đạn nhiều kiểu như súng máy 6 nòng Gatling ấy.

Nhưng nó mất vài giây để bắn được như thế, mà thời gian khi chiến đấu thì cực kỳ quan trọng, nên không phải lúc nào cũng dùng dễ dàng được!

– Vâng!

Em bắn kiểu chuẩn xác nên chắc cũng ít cần xả đạn như thế!

Nhấn giữ cò sợ súng còn bắn nhầm người khác ạ!

– Đúng!

Thành thạo rồi mà cô vẫn còn phải cẩn thận mà!

– Không biết bao giờ Kyu Mew số 9 mới đến nhở?

Mọi người chưa về, căn cứ có mỗi mình Cô liệu có được khô-

Jory bị dịch chuyển trở lại buồng lái Urgent Robo: Como estas?

James: Bien!

Jory quan sát: Kính chắn gió nứt còn hơn vừa nãy mà kêu ổn là sao bro?

James: Ý tôi là, ông về là tốt rồi!

Vì giờ có đủ 5 người để nạp năng lượng kết liễu.

James chọn vũ khí khẩu thần công gắn tay, cả 5 người đẩy cần gạt.

James nhìn Kyu Mew đang hấp hối: Đây là...?

Chiêu này tên gì thôi kệ đi.

Save game time, our friend!

Thần công khai hỏa: "Hí~!

Thồng!"

Kyu Mew gục xuống, nổ tung: "Đò àng~!"

Sau 25 phút chiến đấu, Kyu Mew số 7 khổng lồ bị Urgent Robo tiêu diệt lúc 3 giờ 05 phút.

Jory ngồi ngả lưng vào ghế trong buồng lái, thở phào nhẹ nhõm: Hà!

Nãy tôi đấu với Kyu Mew số 8.

Nó bị kẻ chủ mưu gắn bom vào vòng cổ, hoặc cái vòng cổ đó thực ra là 1 quả bom, dù sao thì hắn cũng định cho nổ chết nó để phá hủy căn cứ LAB.

Nhưng mà tôi ngăn chặn được rồi.

Rosa: Thế Kyu Mew 8 đó giờ sao rồi?

Jory: Nó dịch chuyển đi lúc sắp nổ.

Tôi đoán là nó quay về chỗ kẻ kia: 1 là nó van nài hắn tháo vòng cổ, cầu xin hắn cho nó thêm cơ hội lập công, thì gia đình nó không phải chết; 2 là vẫn ôm bom cảm tử, nhưng thay vì nổ căn cứ LAB thì nó nổ chết tên kia.

Nếu gia đình nó chết rồi thì ít ra nó cũng báo thù được, nếu chưa chết thì nó đã bảo vệ được gia đình mình.

James: Bro suy luận như thám tử ạ!

Rex: Thì Jory nó là thám tử mà!

Nhưng mà vô danh không ai thuê, chứ thằng này nó nguy hiểm thì cũng không ai bằng!

Jory: Tôi còn đạo đức nhá!

Karo: Bạn nghĩ Kyu Mew số 9 có bao giờ xuất hiện nữa không?

Jory: Tôi nghĩ là không!

Nó chết 8 lần rồi, giờ chỉ còn 1 mạng cuối cùng, nó sẽ không dám liều lĩnh nữa đâu!

Mà nó tiêu diệt được kẻ đe dọa rồi thì chiến đấu làm gì nữa đúng không?

James: Giờ giải trừ hợp thể thôi chứ nhể?

Urgent Robo tách ra thành 5 Urgent Machine chế độ xe, quay về căn cứ LAB.

Đến 5 giờ chiều, căn cứ mở tiệc ăn mừng, Cô Valley ngồi uống nước cam, ăn bánh ngọt.

James gục đầu xuống bàn ngủ, Rosa dựa đầu vào vai James và lướt điện thoại.

Karo ngồi ngắm Rosa, cười cười.

Rex hỏi Kora: Cười gì mà cười nãy giờ thế?

Kora: Rosa với James nhìn đẹp nhờ?

Rex cười: Ừm.

Rosa: Các bạn biết gì không?

Tên tớ là Nola, đệm là Rosa.

Nhưng mọi người hầu như không bao giờ gọi Nola, toàn gọi Rosa thôi.

Có mỗi gia đình với Jim gọi đúng tên.

Jory: Thì Rosa nghe quen thuộc hơn mà.

Tôi cũng thế cơ mà ngược lại, rõ ràng tên George quen thuộc hơn nhưng ai cũng gọi Jory.

Nhưng tôi thấy Jory nghe độc đáo hơn nên ok.

Rosa: Đúng!

Tớ cũng thích độc đáo.

Từ giờ các bạn gọi tớ là Nola nhá!

Karo: Ok!

Jory: Thế Cô Valley thì sao?

Cô Valley: Cô gọi cả cụm Nola Rosa mà!

Nola đúng không?

Cô ok nha!

Nola: Vâng.

Cô Valley: Mà thằng James nó ngủ rồi à?

Nola: Vâng.

Rex: James ngủ rồi thì thôi vậy.

Rex và Jory nâng cốc Coke lên cụng:

"Kinh!"

– Dô~!
 
Back
Top Dưới