Khác Jimmy Carvewood và Những Ngày Thơ Thẩn

Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
12 Angry Alien-ding


Trên tàu vũ trụ CHI, Kyu Mew số 9 chạy ra khỏi phòng Henry.

Alfred Waily phòng bên cạnh nghe thấy tiếng gì đó mà "Mày phản chủ à?" rồi tiếng "Đùng".

Lavender Spade đi ngang qua cửa phòng, nhìn thấy xác Kyu Mew số 8 đang đè lên xác Chief Henry Ivolien, hét lên:

– Aaaa~!

Sếp và Kyu Mew chết rồi!

Hai nhân viên bảo vệ bảo vệ nghe vậy, gô cổ Kyu Mew số 9 đang chạy lại.

Một phiên tòa chóng vánh được lập ra để xét xử Kyu Mew tội giết người.

Họ chọn luôn 12 nhân viên của CHI làm 12 bồi thẩm đoàn viên.

Trong phòng họp, Ace Glass ngồi ghế chống cằm, nghĩ về tương lai của công ti, đứng dậy:

– Đợi 5 phút nữa chúng ta thảo luận nhá!

Tsuchida đang đứng cạnh cửa sổ, nhìn xuống Địa Cầu, nghĩ thầm:

– Bây giờ thì không thể sử dụng hình thức thực dân kiểu mới nữa rồi!

Chúng đã biết về ý đồ xâm lược của ta.

Giờ chỉ có công khai tuyên chiến thôi!

Ace gọi mọi người: Thôi, hết 5 phút rồi!

Tập trung vào việc đi!

Ngồi theo số ghế như cũ nhá!

Mọi người ổn định chỗ ngồi.

Ace hỏi: Giờ chúng ta thảo luận trước rồi biểu quyết hay biểu quyết để biết tình hình đang ở đâu?

Số 7: Biểu quyết đi!

Ace: Số 1?

À là tôi đây!

Phạm tội!

Pasokolo ghế số 2: À...

ừm.

Phạm tội.

Số 3 cho đến số 11: Phạm tội.

Số 12 Tsuchida: Vô tội.

Mọi người còn lại: Ơ!

Số 7: Sao lại vô tội?

Anh nghĩ cái méo gì đấy?

Số 12: Tất cả các anh bỏ phiếu phạm tội.

Tôi thấy có sự vội vàng.

Các anh đưa ra một quyết định quan trọng liên quan đến tính mạng của kẻ khác một cách nhanh chóng vậy à?

Số 5: Ý anh là bọn tôi hời hợt chứ gì?

Chúng tôi thực sự tin rằng nó phạm tội!

Số 12: Đừng chóng vánh như thế!

Chúng ta có mất gì đâu mà phải làm vội làm vàng như thế!

Tôi có ở đây những nghi ngờ.

Số 11: Giờ mình làm gì?

Số 12: Mổ xẻ vấn đề thôi!

Số 3: Anh đi mà mổ xẻ!

Xác của Sếp và người mèo đó đã bị nổ tan tành, đè lên nhau rồi kìa!

Số 1: Thôi!

Nghe 12 nói đi nào các anh.

Số 5: Chẳng có gì để nghe cả!

Người mèo đó rõ ràng phản chủ, ẩu đả với Sếp rồi giết ông ta sau đó cũng bị Sếp kịp chống trả rồi cả hai cùng chết!

Chính nhân viên phòng bên cạnh đã nghe thấy tận tai cơ mà!

Số 7: Thư ký đi ở hành lang cũng khai tận mắt nhìn thấy Kyu Mew chạy ra khỏi cửa mà!

Số 12: Nhỡ họ sai thì sao?

Tiếng đùng đó được nhân viên kia miêu tả là tiếng gì?

Và có được ai khác nghe thấy không?

Mấy người biết không thể lấy lời khai gì từ một con mèo mà!

Số 5: Anh ta mô tả là tiếng nổ rất to giống như bắn súng vậy!

Có thể ai đó đã bắn.

Số 12: Có thể?

Ai đó?

Lời khai kiểu gì vậy?

Số 4: Anh ta chỉ đưa ra lời khai theo suy đoán thôi mà!

Số 12: Lời khai trong một vụ án hình sự mà được phép mang tính suy đoán à?

Không được phép "có thể", phải là "chắc chắn"; không được phép "ai đó", phải là "ai đấy"!

Số 7: Nhưng anh ta đang ở phòng bên, không nhìn thấy, chỉ nghe thấy thôi!

Chính xác là giọng của Sếp!

Số 12: Nhưng ai là người giết ai khi mà cả hai cùng chết?

Chỉ vì Kyu Mew còn sống mà nó là thủ phạm sao?

Số 5: Sao tôi biết?

Tôi có ở đấy đâu?

Số 12: Anh không ở đấy sao anh chắc chắn vậy?

Số 8: Vì anh nhân viên kia đã khai vậy trước tòa.

Số 12: Lời khai đó chỉ là nghe thấy giọng Sếp: "Mày phản chủ à?", rồi tiếng đùng.

Và thậm chí anh ta không biết đó là tiếng gì, chỉ biết nó nổ rất to.

Một lời khai rất mơ hồ mang áo cụ thể.

Số 9: Thì anh ta đã khai đúng những gì cụ thể, và đưa thêm chút suy đoán thôi mà!

Số 12: Anh ta là nhân chứng.

Việc của anh ta là cung cấp lời khai chứ không phải suy luận.

Đó là chuyên môn của thám tử.

Thậm chí ta còn không thể hỏi cung một con mèo cơ mà!

Số 2: Nó là người mèo!

Đến từ hành tinh Catchikyu đó!

Số 12: Ờ thì người mèo.

Theo cách gọi của người Địa Cầu là Quái nhân Người Mèo.

Số 10: Anh còn ý tưởng nào khác không?

Tất cả chúng tôi vẫn kiên định.

Số 4: Đúng.

Hành động của nó đã đủ nói lên rồi.

Giống như là lên cơn dại rồi quay về cắn chủ vậy.

Số 12 nhìn ra ngoài cửa sổ xa xăm, thở dài: Hờ!

Thôi được rồi.

Chúng ta biểu quyết lần cuối đi!

Số 1: Để cho nhanh thì giơ tay nhá!

Ai biểu quyết người mèo phạm tội? (giơ ngón trỏ đếm từng người) 1, 2, 3...

10!

Ok.

Số 2: Ê?

Anh không đếm cả mình à?

Số 1: Giờ đến ai biểu quyết vô tội?

Số 1 giơ tay: Vô tội.

Tôi là 1 nè.

Số 11 và 12 giơ tay.

Số 1: Ok, 9 bầu phạm tội, 3 vô tội.

Số 12 nghĩ ra: Trừ phòng vệ sinh, tất cả các phòng và hành lang đều lắp camera đúng không?

Số 6: Đúng.

Thì đã làm sao?

Anh định làm trọng tài bóng đá đòi check var à?

Số 12: Là nó đấy!

Số 1?

Tôi có thể xem camera không?

Số 1 ra cửa phòng, nhờ bảo vệ: Chúng tôi muốn xem lại đoạn ghi hình từ camera.

Lắp thẻ nhớ vào, máy chiếu lên màn hình lớn, đoạn phim cho thấy Kyu Mew đang ôm chân CHI, dập đầu liên tục, cửa phòng đang đóng.

Sếp Henry giãy lên, đạp Kyu Mew liên tục nhưng không được: Bỏ ra!

Cút ra con ngu này!

Mày phản chủ à?

Rồi cả hai phát nổ lúc 3 giờ ngày 26/5/2023.

Số 12: Các anh thấy chưa?

Lời khai của anh nhân viên bị khuyết, anh ta thực sự đã nghe đúng.

Nhưng đó chỉ là một nửa sự thật.

Vòng cổ của người mèo phát ánh đèn đỏ và phát tiếng liên tục, sau đó nổ.

Số 10: Thì sao?

Có nghĩa là ai đó đã gắn bom lên vòng cổ của nó để kiểm soát à?

Số 12: Chứ còn gì nữa!

Và người có thể gắn bom lên vòng cổ rồi đeo cho nó mà nó không chút nghi ngờ là ai?

Số 2: Là ai?

Số 10: Còn ai vào đây ngoài chủ nó nữa?

Anh đã thử đến gần chó hoặc mèo của người là mà được nó để yên chưa?

Nhất là bọn mèo ấy!

Số 2: Thì sao chứ!

Kể cả nó biết đấy là chủ làm thì nó cũng đã quay lại tấn công và nổ chết chủ nó.

Số 11: Việc cúi rạp xuống ôm chân người khác không phải là một cách hiệu quả để tấn công.

Vì làm thế rất dễ bị chủ nhân đạp vào mặt.

Và thực tế là Sếp đã giãy lên được.

Số 3: Hãy nghĩ như này!

Việc biết mình có bom sắp nổ trên người mà vẫn còn đến gần người khác, ôm chân chủ nhân như vậy, nó có ý thức được điều đó, nhưng vẫn làm, không khác gì cố ý giết người.

Nếu bản thân biết mình bị bệnh truyền nhiễm, ta nên ở yên một chỗ, cách ly mọi người hay đến gần người khác để lây cho họ?

Số 4: Đúng!

Nó cố tình đến gần để lây bệnh, à không, phát nổ để giết chủ nhân.

Đừng có mang tấm lòng thương hại động vật vào đây nữa!

Nó đã giết Sếp của chúng ta đấy!

Số 12: Các anh khoan đã!

Không phải tự nhiên mà tòa lại chọn 12 người chúng ta và bồi thẩm đoàn.

Họ tin rằng chúng ta sẽ không để tình cảm lấn át lý trí, buộc tội nhanh gọn để trả thù cho Sếp.

Số 5: Tôi đã bảo Sếp đừng có nuôi mèo mà lại.

Mèo chỉ mang đến xui xẻo thôi.

Chó mới đem đến may mắn.

Nhưng Henry đã bị mị lực của con mồm lèo này quyến rũ.

Ông ta đúng là ngu si.

Những kẻ nuôi mèo thật là lũ óc phẳng.

Số 9: Đừng có nói với cái giọng như thế!

Tôi đang nuôi một con mèo đây!

Mọi người ai cũng thích nó!

Nuôi mèo chẳng liên quan gì đến việc ai đó khôn hay ngu cả!

Số 10: Đúng.

Người ta nói rằng, khi mèo rên rừ rừ, nó phát ra một tần số rung động chữa lành vết thương.

Mèo không hề đem lại xui xẻo nha!

Số 12: Trong đoạn phim, người mèo cúi dập đầu mấy cái trước chủ nhân, như thể đang cầu xin vậy.

Nếu nó định tấn công thì đã không làm thế.

Có nghĩa là nó biết mình bị ông chủ gắn bom, quay về khẩn cầu Sếp tháo bỏ.

Nhưng ông ta tưởng Kyu Mew về ôm bom cảm tử để giết mình, nên đã chửi rủa và đạp vào mặt nó!

Số 6: Sao anh biết như thế?

Anh có phải là con mèo hay ông chủ đâu?

Số 12: Tôi chỉ đang nghi ngờ!

Nếu anh là con mèo bị gắn bom, anh có quỳ dập đầu để tấn công ai đó trước khi chết không?

Số 6: Anh định giao giảng đạo lý gì?

Số 12: Ý tôi là Sếp Henry là người gắn bom vào cổ con mèo rồi kích hoạt để giết nó.

Nó quay về cầu xin chủ nhân tháo ra nhưng không kịp và cả hai phát nổ.

Số 7: Chuyện đó là không thể?

Số 12: Tại sao lại không thể?

Vậy chuyện nó bị Sếp gắn bom rồi quay lại trả thù bằng cách cúi dập đầu để Sếp đạp vào mặt là có thể?

Số 7: Nó đã ôm bom cảm tử!

Số 12: Anh thấy ai ôm bom cảm tử mà quỳ trước người khác chưa?

Số 9: Anh Quản Đốc?

Tôi muốn đổi thành phiếu Vô tội.

Số 10: Tôi nữa.

Số 1: 7 Phạm tội, 5 vô tội.

Số 5: Mọe bọn này bị ngáo hết rồi à!?

Số 1: Đề nghị anh cẩn thận lời nói!

Số 3: Ok, giờ như này!

Đoạn phim từ camera mô tả rõ ràng.

Thế tại sao Luật sư lại bào chữa cho con mèo là nó có tội, xin tòa xem xét, khoan hồng, giảm bớt các hình phạt cho nó!

Số 12: Vì con mèo này là thú cưng của nạn nhân.

Chủ nó là người nuôi nó mà!

Nó rõ ràng không có nhiều tiền, thậm chí không có tiền để trả cho một vụ án như vậy.

Nên hời hợt cũng phải thôi!

Số 3: Thế tại sao anh phải quyết liệt vậy?

Số 12: Tại vì chúng ta được tòa tin tưởng giao phó nhiệm vụ đi tìm sự thật!

Số 8: Trong đoạn phim, quả tim của Kyu Mew đập lại rồi thịt, cơ bắp, xương hồi phục, bao quanh nó.

Nó đứng dậy rồi mở cửa chạy ra ngoài.

Một lúc sau, ta mới thấy cô thư ký đi qua và hét lên.

Nhưng cô ta khai đã tận mắt nhìn thấy con mèo chạy ra khỏi cửa cơ mà?

Số 6: "Khỏi cửa"?

Tức là chạy từ trong phòng ra ngoài hành lang.

Có thể lúc cô nhìn thấy thì con mèo đã và đang chạy ở hành lang rồi!

Số 8: Và thấy con mèo đang chạy, xác của con mèo 9 mạng nằm đè lên xác Sếp nên cô ta, và các nhân viên bảo vệ nghĩ rằng đó là hung thủ giết người và bắt chứ gì?

Số 12: Tức là lời khai của cô thư ký cũng sai đấy.

Cô ta chỉ nhìn thấy hậu quả của sự việc, chứ không phải quá trình của sự việc.

Số 1: Chúng ta biểu quyết thôi!

Số 5: Khoan đã!

Tôi vẫn muốn nói!

Số 1: Anh vẫn có quyền nói sau khi biểu quyết xong.

Chúng ta chỉ cập nhật tình hình thôi mà!

Số 5: Sao anh không đợi thêm chút?

Độc đoán vậy làm gì?

Số 1: Độc đoán á?

Anh tưởng tôi thích ngồi ghế này à?

Kể cả ở công ti lẫn bồi thẩm đoàn, anh nghĩ tôi được lợi lộc gì ở vị trí này à!

Gọi là số 1 đến số 12 thôi nhưng mà lương vẫn y chang vậy, có chăng chỉ là thứ tự được hỏi và phát biểu ý kiến thôi, chứ 12 ghế này thật ra cùng hạng đấy!

Chả ai hơn chức nhau đâu!

Tại sao tôi phải làm nhiều việc hơn mà lương vẫn y hệt những người khác để giờ bị kêu là độc đoán?

Số 5 im lặng.

Số 12: Thôi.

Anh ngồi xuống uống cốc nước đi cho hạ hỏa.

Biểu quyết có tội: 2, 3, 4, 5, 6, 7 giơ tay.

Biểu quyết vô tội: 1, 8, 9, 10, 11, 12.

Số 2: Mệt quá!

Bao giờ cho xong!

Số 3: Nhưng tại sao Sếp Henry phải làm thế?

Sao con mèo phải làm thế?

Số 4: Động cơ à?

Số 12: Tôi nghĩ thế này.

Con mèo đó vốn là một con mèo đực hoang được Sếp nhặt về.

Ai ở đây cũng biết mà đúng không?

Nhưng có một chuyện ít ai biết, ông chủ cũng nhặt được một con mèo cái khác về.

Hai con mèo đã có 3 đứa con nhỏ.

Số 6: Nó có cả vợ con cơ à?

Số 8: Có mà!

Tại ít xuất hiện thôi.

Số 7: Tôi còn chẳng thấy nó xuất hiện bao giờ ấy mà ít hay nhiều.

Số 5: Tốt nhất là nhốt vào cũi cho nó an yên.

Tôi bị dị ứng mèo nên không có nhu cầu thấy mặt bọn chúng.

Số 9: Anh có vẻ xui xẻo nhỉ?

Mèo dễ thương vậy mà.

Thật may là tôi không bị.

Số 5: Lúc nhỏ tôi có nuôi.

Nhưng một lần tôi bị mèo cào, tôi cũng nghĩ là không sao.

Đến một lần nó cắn tôi và phải đi tiêm phòng dại.

Nó cắn dứt lông ra khỏi người, làm lông bay tứ tung.

Nó còn làm một bãi vào bát ngũ cốc của tôi rồi lấy đĩa đậy lại nữa!

Số 9: ...

Con mèo của tôi không như vậy.

Không phải cứ mèo thì sẽ đem lại vận rủi.

Nó còn hay tìm đồ hộ tôi nữa, chui xuống gầm giường và đá cái Kendama ra cho con trai tôi.

Số 1: Tập trung vào việc chính đi!

Số 12: Lúc nào ta cũng chỉ thấy con mèo bố đó.

Vậy vợ con nó ở đâu?

Số 3: Có thể bị nhốt trong lồng?

Số 4: Có thể bị bệnh được đem đi chữa?

Số 5: Khéo có khi chết ngắc rồi!

Số 6: Dù là gì thì cũng liên quan gì đến vụ án đâu?

Chúng ta phải thần thánh mà can thiệp được đời nó.

Số 12: Tôi nghĩ như này, đa số mèo đực không nuôi con.

Nhưng đây là mèo hoang đã được nuôi trong nhà, có thể nó vẫn không có bản năng chăm con.

Nhưng dù nó nuôi hay không thì chúng vẫn cùng là thú cưng của Sếp.

Mèo bố bị Sếp đeo bom.

Vậy có gì đảm bảo mèo mẹ và mèo con không bị không?

Một, có thể nó van xin chủ chỉ để cứu bản thân nó sống vì nghĩ rằng nếu nó tái đấu lập công, ông chủ sẽ vui lòng; hoặc hai là nó nghĩ đến gia đình, trước mắt vẫn để cứu bản thân, làm hài lòng chủ, thêm là Sếp có thể không đe dọa đến gia đình nó.

Còn tại sao Sếp lại làm vậy thì...

ông ta vốn gia trưởng, bạo lực từ trước đến nay mà, chúng ta là nhân viên còn lạ gì nữa!

Số 6: Tôi muốn đổi thành phiếu Vô tội.

Số 1: Tỉ số 7 vô tội - 5 phạm tội.

Số 2, 3, 4: Cả tôi nữa.

Vô tội!

Số 1: 10 vô tội - 2 có tội!

Số 5: Tôi chả hiểu các anh đang nghĩ cái vẹo gì nữa!

Sự thật nó rõ rành rành ra như thế!

Ờ thì có cho là Sếp mình là một tên gia trưởng khốn nạn, lắp bom lên thú cưng để tiêu diệt chúng khi bực mình đi!

Nhưng con mèo hoang đó nó hẳn phải biết ai là người gắn bom, vì Sếp đeo vòng cổ cho nó mà!

Nó đã dịch chuyển tức thời về để giết Sếp, để đồng quy vu tận, trước là để bảo vệ vợ con, bất kể nó có ý thức chăm lo gia đình hay không.

Có thể gia đình nó còn sống và được bảo vệ sau khi Sếp chết, cũng có thể gia đình nó đã chết từ tám hoánh rồi và đó là cách nó trả thù!

Loại mèo hoang đầu đường xó chợ suốt ngày chỉ biết đánh nhau như nó thì biết gì về lòng trung như chúng ta?

Loại súc vật như nó làm gì có cảm xúc mà biết ơn người đã cưu mang mình?

Bọn nó chỉ biết ăn vụng, bới rác, ỉa rồi lấp lại, lây bệnh dại... chả có gì tốt đẹp cả!

Loại như nó, có chết ngàn lần cũng chả có có gì đáng tiếc!

Số 9 đập bàn đứng dậy, đi ra khỏi bàn.

Số 1: Thôi!

Số 5!

Những lời nói của anh đang phơi bày con người anh đấy!

Tôi không hiều sao anh có thể nói ra những lời lẽ đáng quan ngại như vậy!

Số 5 thẫn thờ ngồi xuống.

Số 12: Tôi biết anh có những trải nghiệm tồi tệ với mèo.

Nhưng ở đây chúng ta nên nhìn nhận khách quan.

Con mèo đó bị chủ nhân gắn bom và kích nổ, nó quay về cầu xin và nổ chết cả hai.

Tôi chưa bao giờ nghĩ có một vụ trớ trêu như này.

Số 1: Tôi nghĩ ra rồi!

Ta chỉ cần tra hồ sơ dân sự là ra mà!

Số 1 ra cửa phòng, được anh nhân viên đưa cho một quyển sổ:

– Vợ và con nó vẫn còn sống, nhưng khi người ta đến thông báo về tin tức vụ án thì thấy gia đình nó đang bị nhốt trong lồng sắt chật hẹp.

Người ta cũng thấy trên cổ vợ con nó đeo vòng gắn bom, nhưng không phát ánh đèn đỏ hay kêu tiếng gì vì Sếp đã chết rồi.

Số 12: Đã đủ chưa?

Số 7: Đủ rồi.

Vô tội.

Số 12: Anh còn ý kiến nào nữa không?

Số 5: Vô tội.

Một thời gian sau đó, trong buồng giam, Kyu Mew ngồi suy ngẫm về mạng cuối cùng của mình.

Vì nó không nói tiếng người, nên tôi ở đây để phiên dịch.

Nó đã nghĩ: Quả này mình toi rồi!

Mình còn chưa có cơ hội thực hiện ước mơ nữa!

Quản giáo đến mở cửa thả nó ra.

Kyu Mew bước đi thất thểu.

Nó nói rằng: Giờ mình hết sạch bản dùng thử rồi, có thể bị mất mạng bất cứ lúc nào.

Làm gì với cuộc sống này đây?

Gặp Tsuchida, nó kêu tiếng mèo: Nheo nheo, nha!

Tsuchida: Tao có chốn này cho mày dung thân đây!

Tsuchida đưa nó vào buồng máy dịch chuyển, đưa cho nó một tấm danh thiếp ghi tên mình Tsuchida "Two" Cheetah:

– Tao có một người bạn làm chủ quán Sushi ở hành tinh Catchikyu.

Mày đến đấy đưa cái này cho bạn tao.

Ông ấy sẽ nhận nuôi mày và dạy mày làm đầu bếp.

Ok không?

Kyu Mew gật đầu.

Tsuchida ấn nút dịch chuyển.

"Dựt!"

Ace Glass được đa số nhân viên bầu làm Sếp mới của Công ti tàn phá vũ trụ.

Bây giờ người ta gọi hắn là Chief Ace Glass (viết tắt là CAG).

Tsuchida lên ngồi ghế số 1, ngay bên tay phải CAG.

Trong buổi tiệc nhậm chức, mọi người uống Cocktail, chỉ Ace uống sữa.

Sếp CAG nâng ly sữa trắng lên:

– Công ti ta suốt một năm vừa qua đã làm ăn thua lỗ.

Báo cáo tài chính cho thấy lợi nhuận bằng không, còn tổn thất thì ngày càng lớn, thậm chí có có nguy cơ nợ.

Để giữ cho công ti tiếp tục tồn tại, tôi muốn thay đổi đường lối kinh doanh.

Bỏ chính sách cũ của Sếp CHI, chuyển sang chủ nghĩa tư bản phúc lợi.

Các bạn muốn vực dậy công ti cùng tôi không?

Mọi người nâng ly: Có!

Ace: Tôi nghĩ cuộc xâm lược Địa Cầu này quá tốn kém và phi nghĩa.

Chúng ta đang ở trong một công ti, chúng ta cần lợi nhuận.

Tiền mới là quan trọng, lợi nhuận mới là ưu tiên, chứ không phải việc giết được bao nhiêu người hay phá được bao nhiêu nhà cửa.

Giờ tôi nghĩ chúng ta nên rời khỏi cái hành tinh nghèo nàn này.

Tsuchida: Đúng rồi Sếp ạ.

Em nghĩ ta nên đến một hành tinh nào đó giàu có, thịnh vượng hơn, hợp tác làm ăn với họ.

Hơn là lao vào đánh nhau như này.

Ace: Có ai có ý kiến khác không?

Cứ thoải mái phát biểu!

Mọi người nhìn nhau, đều đồng ý với ý kiến của Tsuchida.

Tàu vũ trụ CHI bay khỏi Địa Cầu.

Ở dưới Địa Cầu, Cô Valley nhận được thông báo từ Phòng Quan sát thiên văn.

Cô báo cho đội Urgent Ranger:

– Tàu vũ trụ lơ lửng trên kia đã bay khỏi Địa Cầu rồi.

James: Là bọn nó bỏ cuộc à Cô?

– Chắc vậy!

Cô không biết.

Chỉ biết tàu bọn chúng bay đi xa lắm rồi.

Nola: Giờ sao Cô?

Bọn em vẫn phải đeo cái Urgent Changer này à?

– LAB đã nghiên cứu cách tháo nó ra rồi.

Nhưng sức khỏe các em vẫn sẽ giữ như vậy.

Karo: Cô, vậy là đội mình giải tán à?

– Đừng nói thế!

Về mặt hình thức thì đội Urgent Rangers giải thể.

Chứ các em vẫn làm bạn và gặp nhau bình thường được mà!

Các bạn vẫn đây chứ có mất đi đâu mà sợ?

Jory: Vậy còn tổ chức LAB thì sao Cô?

– Mấy cái đứa này cứ hỏi gì lạ thế?

LAB không còn đội chiến đấu nữa thì vẫn làm các công việc trước giờ thôi: Bảo vệ an ninh, nghiên cứu và phát triển các dự án khoa học, vũ khí, điện tử viễn thông, dược phẩm... hợp tác với Tập đoàn thương mại Lopa như thường mà.

Rex: May quá!

Em còn tưởng tuyên bố ngừng hoạt động nữa!

– Khi cần LAB vẫn có thể chiêu mộ các bạn trẻ từ các trường mà.

Nhiều học viên ở Trung tâm huấn luyện Lopa có học lực và hạnh kiểm tốt lắm.

James thở phào: Hờ!

Cô tháo Urgent Changer ra cho bọn em đi!

– Đây đi theo Cô.

Dr.

French sẽ tháo cho.

Tháo xong, 5 bạn trẻ ra về.

Những bước chân bước xuống bậc cầu thang thật nhẹ nhõm.

Về nhà, James bật nhạc lên nghe.

Đến cuối bài hát, có đoạn:

"Mezasu wa Medetashi.

Don to Happy End!"

________________________________________________________________________________

Jimmy Cardfield's Profile:

Tên: James Jimmy Jacoby

Sinh ra và lớn lên: làng Cardfield, xã Richwell, huyện Magishire, tỉnh Canebank, miền Tây Lavilia.

Sinh nhật: 15/3. (17 tuổi)

Cao: 1m69~

Nặng: 51kg

Mắt: đen.

Tính cách: ENFP-T

Cửu hình đồ: Loại 1 cánh 9

IQ: 112

EQ: 108

AQ: Người dựng lều.

Hoàng Đạo: Song Ngư.

Lá bài Tarot phù hợp: The Sun.

Thói quen: Nghe nhạc, hát, gõ bút, gấp Origami, DIY, chế tạo đồ cũ linh tinh.

Thích:

– Màu: trắng, vì đa dụng, dễ mặc, hợp mọi cảnh.

– Ăn: Bánh Mì.

– Uống: Pepsi Cola.

– Mặc: áo cỡ rộng, quần dài no break, giày lười.

– Hoạt động: đạp xe đi lung tung, lộn ngang chống tay, xem và học mọi thứ qua tivi.

– Phim: One Week, Rush Hour Trilogy, Flirting Scholar, The Pink Panther, Police Story Trilogy.

– Nhạc: Có giai điệu, tiết tấu vui tươi, ví dụ Obladi Oblada.

– Sách: Không bao giờ đọc sách.

– Manga: JoJo's Bizarre Adventure.

– Mẫu bạn gái: Nhí nhảnh dịu dàng.

– Thú cưng: Mèo, vì cute. (nhưng không nuôi)

Ghét:

– Màu: đỏ, vì chói mắt.

– Ăn: Đậu phụ. (ăn nhiều nên ghét, vẫn ăn được, nhưng ko thích)

– Uống: Trà sữa trân châu đường đen.

– Mặc: áo nhiều họa tiết, quần cộc ngắn đến mức nhìn như quần lót, giày dây.

– Hoạt động: đi muộn, đợi chờ, chơi game.

– Phim: Cliffhanger.

– Nhạc: Buồn.

– Sách: Không có vì không đọc bao giờ.

– Manga: Shounen Action.

– Mẫu bạn gái: Vụng về, kiêu kì, thô lỗ, độc hại.

– Thú cưng: Mèo, vì nó hay đẩy đồ rơi khỏi bàn.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
SEASON 3: Southside


Tại căn nhà nhỏ ở một xóm yên bình miền nam Lavilia, đồng hồ trên tường điểm 10 giờ 45 phút, James bật dậy khỏi ghế:

– Chết mịa quên nấu cơm, 11 giờ à?

Cậu phân thân ra 1 bản thể nữa:

– Giờ chia việc nè, tao đi phơi quần áo còn mày nấu cơm nhé.

Không mẹ về lại mắng cho to đầu.

Phân thân gật đầu.

Bản Sao đi vét cơm nguội ra bát loa.

James thật đi lên cầu thang nói vọng xuống:

– Ê mày ê, đoạn nồi nảy nút nhớ cho cơm nguội vào nấu nhá.

Rồi James chạy lên sân thượng phơi quần áo.

Bản sao đi vo gạo nấu cơm.

James phơi xong xuống nhà lấy rổ, nhặt rau.

Bản sao đun nước rồi bóc vỏ tỏi trong khi James rửa rau.

Bản sao đi vào quét nhà, James ở ngoài sân quét sân trong khi đợi nước sôi để luộc.

Nước sôi, Bản sao thấy vậy liền bỏ chổi chạy ra ngoài sân khêu nhỏ lửa, cho rau vào luộc.

James lấy gầu hót quét hết bụi trong nhà và ngoài sân đi đổ thùng rác.

Nghe tiếng mẹ đi xe máy về, James thu hồi phân thân, Bản sao biến thành linh hồn bay đến nhập lại vào xác James thật, rửa tay rồi vớt rau ra đĩa.

Mẹ vào cổng thấy James đang đứng luộc rau:

– Jum Jim, luộc rau à?

Mẹ mua đậu này rán đi!

– Lại đậu phụ?!

Rán ra mẹ ăn đi con không ăn đâu!

– Ờ, mầy không ăn mẹ ăn.

Ăn trưa xong, bố Charlie nằm ngủ để chiều đi làm, mẹ Marlowe giục:

– Jim đi rửa bát đi mà chiều học!

– Vâng~!

Đoạn con rửa.

– Rửa ngay chứ không được để đến chiều đâu!

– Vâng~!

Mẹ Marlowe cũng đi nằm nghỉ một chút.

James bưng mâm cơm ra sân giếng, xếp bát đũa vào chậu rồi đậy mâm lên.

Cậu đi vào nằm ghế xem tivi tiếp.

Đầu giờ chiều, bố mẹ đi làm ngay, không ai để ý đến chỗ bát James chưa rửa.

Đến 3 giờ, James phân thân ra làm hai.

Bản sao đi rửa bát, còn James bật bài California Dreamin' rồi lên sân thượng rút quần áo.

Cất quần áo xong, cậu giơ hai ngón tay trỏ và giữa hướng xuống các chậu cây của bố.

Những giọt nước được tạo ra tại đầu ngón tay chảy xuống tưới cho cây.

Bản sao rửa bát xong, đang úp bát thì tivi chuyển sang bài hát tiếng mẹ đẻ James không thích.

Bản sao chép miệng ngán ngẩm, bỏ dở việc, đi vào nhà lấy điều khiển chọn bài Help! mà James thích rồi ra úp bát tiếp.

James đang tưới nước vòng quanh sân, nghe thấy bài nhạc đó, nở nụ cười.

Cậu tưới xong, đi xuống nhà, phẩy tay điều khiển giày dép xếp ngay ngắn, sách vở gấp lại xếp thành chồng.

Bản sao biến thành linh hồn, nhập lại vào James thật, rồi nằm ềnh ra ghế xem tivi tiếp.

Cậu bật video: "Nam Lavilia - Vùng đất của phép thuật."

Điện thoại reo lên, có thông báo tin nhắn từ cô Margarita Dean: "Cô gửi tài liệu và đề cương, các em làm rồi báo cáo kết quả nhé".

James đảo mắt, thở dài.

Cậu nhấp vào xem tài liệu Cô gửi và lướt qua đề cương.

Trong lúc đó, video chủ đề địa lý trên tivi vẫn đang phát:

"Nhân dân vùng phía nam nước ta từ xưa đã nghiên cứu ra các loại phép thuật kì ảo, chúng được bảo tồn và truyền lại qua các thế hệ đến tận bây giờ.

Hiện nay, cư dân nơi đây đã kết hợp phép thuật với các thiết bị điện tử hiện đại, tạo cho vùng đất này một nếp văn hóa mới rất độc đáo, sáng tạo.

Miền nam Lavilia đã trở nên nổi tiếng với khách du lịch, tuy vậy họ chỉ có thể chứng kiến những điều kỳ diệu này từ dân địa phương chứ không thể sử dụng chúng.

Có lẽ chỉ có những người dân miền nam Lavilia mới biết dùng phép thuật, họ rất ít khi dạy cho người thiên hạ.

Cũng có những trường hợp ngoại lệ, nhưng tỉ lệ cực kì hiếm.

Nếu bạn vô tình nhìn thấy một người đang sử dụng phép thuật ở một nơi không phải miền nam thì khả năng cao người đó là người nam Lavilia".

James lướt điện thoại: "Thôi để tối làm".

Tối hôm đó, xem tivi xong, James lên tầng.

Mới mở cửa cậu đã búng tay từ xa để mở đèn học, vì cậu biết phích cắm vẫn ở ổ.

Cậu làm loáng cái là xong và báo cáo Cô Margarita kết quả 35/40 câu.

Chiều hôm sau, thứ Hai, James và các bạn Hilda, Victoria, Olna và Avary học tạm tại phòng trưng bày của trường, James ngắm thấy bao đồ lạ, nhưng lâu quá bị bụi bám đầy trắng xóa.

Cô Margarita dặn:

– Nghỉ 10 phút thôi rồi tự lấy đề ra làm nhá.

Cô đi có việc tí.

Đoạn về Cô đem khế với xoài cho.

Victoria: Cô có mang muối không ạ?

Cô Margarita: Cô không.

Khế với xoài này ngọt mà.

Victoria: Phải có muối mới ngon Cô ơi.

Avary: Tớ có mang muối nè.

Victoria: Ui cảm ơn Avery nhá.

Rồi Cô Margarita đi sang phòng giáo viên trong khi đội giải lao.

James đứng dậy, đi loanh quanh phòng trưng bày, ngắm nghía các thứ.

Đến một cái gương bám đầy bụi, cậu thổi phù cho bụi bay đi, bỗng nhìn thấy bóng một ai đó trong gương.

James tuôn ra một tràng dài:

– Ui ồ ôi cái đếu gì đấy con mệ vãi lợn, tao vừa thấy cái đếu gì ạ anh em ạ.

Có cái bóng ai ở trong gương ấy tao thề.

Vãi chưởng, đếu biết ở đâu ra, tao thổi bụi trên cái gương thôi mà đú má nó hiện ra như ma ạ làm tao sợ tí tách nửa hồn ra, mẹ nó nữa!

Hilda: Mày chết!

Có khi nào mày bị ma ám không?

James: Nói méo gì ấy?

Victoria: Có mà!

Tao nghe người ta bảo nếu soi gương sau 10 giờ tối là tăng khả năng gặp ma.

James: Dạ nhưng đây là buổi chiều ạ.

Nói thế ai tin được.

Victoria: Chuyện tâm linh không đùa được đâu.

James: Kể cả thế thì tại sao tao lại bị ám ạ!?

Đấy mới là cái quan trọng.

Victoria: Cần gì lý do?

Nó vớ được ai thì người đấy chịu thôi.

James: Ê đừng nói thế tao sợ nha, mày bớt bớt nói gở lại giùm.

Victoria: Ok, tao nói trước không đến lúc lại bảo tao là thấy bạn bị mà không khuyên.

James: Thôi em xin chị, ngậm lại em nhờ.

Victoria: Tao chả ngậm, mày làm gì tao?

James: Thế há ra?

Victoria: Há cái gì?

James: À thôi tao đi vệ sinh đây.

Olna: James ơi~!

Nói gì đấy?

James: Không, tao thôi rồi mà.

Bước ra khỏi cửa lớp, James đi qua cửa sổ, một bàn tay thò ra từ kính cửa sổ lôi cậu vào bên trong kính.

Các bạn khác mải xem điện thoại không để ý.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Jimmy Lumeton và Kì Thi Phép Thuật


James bị kéo vào một thế giới khác.

Vẫn hành lang đó, vẫn ngôi trường đó, cậu quay lại mở cửa lớp, gọi:

- Ê, tao vừa bị ma kéo tay anh em ạ.

Phòng này có ma.

Hilda, Victoria và Olna không ai phản ứng gì.

James gọi lại:

- Ê, có nghe gì không đấy?

Cẩn thận bị ma ám như tao bây giờ?

Các bạn vẫn ngồi lướt điện thoại như không có gì xảy ra.

James đóng cửa lớp lại, nhìn xung quanh.

Đột nhiên có con ma đứng sau lưng James:

- Không ai nghe thấy mày đâu!

Mày không nhớ bị tay tao kéo vào kính cửa sổ à?

James quay lại nhìn, giật mình:

- Ui ồ ôi!

M...m...ma thật à!?

Con ma:

- Tao sắp thành người rồi.

Mày bây giờ mới là ma trong gương ấy.

Tao chỉ cần ở đây đợi cho cơ thể mày hoàn toàn biến mất là xong, tao sẽ quay trở lại thế giới thực.

Nó bắn một tia bóng tối vào James, cơ thể cậu bị mờ dần ở phía thân dưới còn nó thì hiện hình rõ ràng hơn cùng chỗ đó.

James thảng thốt, cậu sờ vào mặt mình thì được, nhưng sờ xuống bụng thì tay đi xuyên qua cơ thể.

James nhìn qua cửa sổ, gọi các bạn:

- Anh em cứu tao!

Cứu tao không tao chết trong gương mất.

Con ma cười rồi cau mày:

- Mày bị cô lập rồi, đây là một thế giới khác.

Đã bị kéo vào đây rồi thì không ai thấy mày đâu.

James lùi lại:

- Kéo vào?

Trong thế giới gương à?

Ma Gương:

- Không chỉ gương đâu.

Chỉ cần có bề mặt thủy tinh là tao có thể ra vào tùy ý.

James chạy thục mạng đến chân cầu thang rồi chạy lên.

Ma Gương cười:

- Cứ chạy đi, không thoát được đâu, không ai cứu được mày đâu.

Nhưng rồi Ma Gương chột dạ, nó chạy về phía chân cầu thang.

Cơ thể vật lý phần thân dưới của nó chạy từng bước tạo tiếng vọng hành lang.

Nó chạy đến nơi, James đứng trên cầu thang, bấu vào lan can, nhoài người xuống, chĩa kiếm chỉ vào con ma.

Hơi nước trong không khí tập trung lại hai đầu ngón tay cậu.

James bắn viên đạn nước đi với tốc độ cực cao.

"Phứt.

Phứt phứt."

Một giọt vào đầu hắn nhưng bay xuyên qua vì thân trên vẫn còn ở dạng linh hồn.

Hai giọt sau James bắn vào hai đùi làm Ma Gương ngã khuỵu.

Nó kêu lên:

- Không thắng được đâu.

Mày chỉ cần đợi có ai đó tò mò đến soi gương rồi lôi họ vào như tao đã làm là được mà.

Kẻ đó sẽ bị nhốt trong gương để mày được ra ngoài.

James hỏi lại:

- Thế ai là kẻ đầu tiên ở đây?

Mày là ai, từ đâu đến?

Ma Gương dần dần hiện rõ cơ thể vật lý thay cho phần linh hồn ở thân trên:

- Ta lúc còn sống là một người lính nước Hanzil, hơn trăm năm trước, khi quân Hanzil sang đây xâm lược Lavilia, nơi này lúc đó là chiến trường ác liệt.

Ta vẫn nhớ khoảnh khắc cuối cùng đó, khói lửa mịt mù, ta bị tiếng pháo nổ làm điếc hai tai nên không nghe thấy lệnh nằm xuống.

Không chỉ trường Cấp 3 Godard này mà nhiều nơi khác cũng được xây dựng từ những nghĩa trang, những bãi tha ma, những nơi từng là chiến trường ngày trước.

Một nơi rất nổi tiếng là Bệnh viện Tổng hợp Huyện Godard và Bệnh viện Nhi tỉnh Kalamana này nè.

James đoán ra:

- Ông bị thua rồi thành hồn ma lang thang ám nơi đây từ đó tới giờ à?

Ma Gương bây giờ đã hoàn chỉnh là một cơ thể vật lý:

- Năm 1984, tức 39 năm trước, lúc trường này được xây dựng, những hồn ma khác đã bỏ đi hết sau khi họ mời thầy cúng về trấn yểm.

Nhưng ta vẫn ngoan cố ở lại quấy phá trường học nên họ mời thầy cúng đó đến một lần nữa.

Rồi ta bị nhốt vào đây.

Nhưng đã nhiều năm nên chẳng ai để ý đến cái gương đầy bụi cất ở xó này nữa.

Cho đến hôm nay.

James hiểu ra:

- Thì ra là mày à?

Chính mày, sống làm quân xâm lược, chết làm ma nhũng nhiễu.

Quấy phá trường tao bao nhiêu năm nay.

Giờ mày có cơ thể thật rồi, tao sẽ bắn lủng tim mày con ma già cướp nước!

Phân thân đâu!

James chĩa kiếm chỉ vào Ma Gương nhưng tay cậu đã bắt đầu trong suốt:

- Thôi chết rồi!

Giờ mình thành linh hồn rồi.

Mà phân thân của mình đâu?

Một phát nữa vào tim nó là xong rồi mà lại...

Ma Gương cười:

- Nếu, à không, phải gọi là chắc chắn.

Mày chết chắc rồi, và tao sẽ ra được khỏi thế giới thủy tinh này.

Cái vết thương này thì đi viện là khỏi thôi.

Tao mà thua thì mày sẽ trở lại thế giới thực, nhưng còn lâu nó mới xảy ra.

James gào thét:

- Phân thân?

Phân thân!

Phân thân đâu rồi!

Phân thân.

Ma Gương quay người, bước về phía phòng trưng bày, vừa đi vừa nói:

- Đã bảo rồi, không ai nghe thấy mày đâu.

Phân thân có ở trong đây đâu mà kêu cho tốn công khản cổ.

Chỉ có mỗi mày ở đây thôi.

James thầm nghĩ: "Không có ở đây?

Cũng không nghe thấy giống như các bạn à?"

- À!

Cậu chạy lên hành lang tầng 2 rồi đi xuống bằng cầu thang khác, tiến đến phòng trưng bày.

Cậu biết Bản Sao đang ở ngoài thế giới thực.

James thấy phân thân của mình đứng trước cửa lớp, ngoảnh lại thấy Ma Gương đang lê chân đằng xa:

- Con ma kia chân bị thương vẫn chưa lết đến à.

James chia sẻ suy nghĩ, Bản Sao bước vào lớp, lấy một chiếc giẻ lau sạch bề mặt gương.

Olna gọi:

- James ơi lại đây ăn khế với xoài nè.

Nãy Cô đến thì lại đi vệ sinh mất.

James đứng ngoài cửa canh chừng Ma Gương tiến lại, nghe thấy Olna nói vậy, cậu than thở:

- Giờ không phải lúc ăn đâu Olna ơi.

James giơ kiếm chỉ, ngắm bắn vào đầu Ma Gương nhưng nó né được:

- Má nó nữa.

Không thấy đầu ngón tay khó ngắm thật.

Hay bắn bừa vào bụng cho dễ trúng nhỉ?

Nhưng thế không tất sát.

Hilda bực:

- Thằng này nói không thèm trả lời luôn?

Khinh người à?

James nhìn vào trong phòng, Bản Sao ngồi xuống ghế, lắc đầu, James quay lại ngắm vào giữa trán Ma Gương.

Bắn liên tục các giọt nước áp lực cao với hy vọng sẽ trúng:

"Phứt phứt phứt.

Phứt phứt phứt phứt."

Ma Gương trúng đạn, gục xuống.

James đứng đó khá lâu để quan sát Ma Gương.

Bên trong lớp, cậu nghe các bạn kể chuyện.

Hilda: Hôm trước tao mơ thấy mình gặp ma ạ.

Xong dậy tao phải đi rải muối khắp phòng.

Victoria: Cần gì phải thế?

Để con dao ở đầu giường là được mà.

Olna: Nhưng mà để thế nguy hiểm, nhỡ có kẻ gian đột nhập nó dùng để uy hiếp mình thì sao?

Thay dao bằng tỏi cũng được.

Avary: Nhà tớ dán bùa.

James nhìn lại vào tay mình, thấy cơ thể đang dần hiện rõ trở lại, cậu thử nói trong khi Bản Sao nhép miệng:

- Anh em ê!

Không ai phản ứng gì, James lại hoảng hốt:

- Sao nó chết rồi mình vẫn không quay lại đời thực?

Xác Ma Gương lại mờ dần, nó biến thành linh hồn bay lên.

James bất lực:

- Ôi con mịa mày đùa tao à?

Ở đây làm méo gì có mấy thứ đấy?

Muối- à muối á?

Bản Sao nhép miệng trong khi James mở cửa ra nói:

- Ta mượn lọ muối tí.

Không làm gì ngu đâu.

Bản Sao quay lại chiếc gương, đặt nó ngửa ra, dốc một ít muối ra tay rắc lên bề mặt gương.

Rồi Bản Sao cúi thấp xuống soi gương, Ma Gương ở ngoài hành lang bay vào ô kính cửa sổ bên cạnh, dùng nó như một cổng dịch chuyển qua các bề mặt thủy tinh khác để đến chiếc gương kia.

Avary đang học bỗng thấy một bóng ai đó trong kính mình rồi biến mất.

Nó đã đến rất gần Bản Sao.

James chạy vào trong phòng, đứng cạnh chiếc gương.

Đúng như cậu đoán, Ma Gương mở cánh cửa là bề mặt gương ra, thò hai tay chộp lấy cổ Bản Sao.

James lập tức thu hồi Bản Sao, nhảy xuyên qua linh hồn Ma Gương trở về thế giới thật.

Con ma trở ra thì linh hồn nó bị muối làm bị thương:

- Hư aaaa!

James vội úp chiếc gương xuống bàn.

Victoria quay ra vì nghe thấy tiếng chân James đáp đất:

- Cái gì đấy?

James đánh trống lảng:

- À không.

Trả Avery lọ muối nè.

Avary: Ok.

James tìm thấy một cái gương khác trong phòng cỡ xêm xêm nhau, cậu đặt ngửa nó ra, lấy chiếc gương ma ám đặt úp lên cho hai bề mặt gương soi vào nhau.

Rồi lấy một tấm giẻ dài quấn nó lại, dựa vào góc tường.

Cậu nghĩ thầm:

- Giờ thì tha hồ mà phản chiếu trong vòng lặp vô tận nhá!

Rồi cậu ngồi xuống làm bài tập, Hilda hỏi:

- Ơ thằng này không ăn miếng nào à?

James lắc đầu:

- Không.

Nãy tao đã bảo không rồi mà?

Hilda: Mày có bảo gì đâu?

Câm như hến mà.

James: À ừ.

Cậu lấy một miếng xoài rồi chấm muối, còn tay phải cầm bút làm bài.

Con Ma Gương ra khỏi bề mặt gương nhưng thấy mình vẫn ở trong thế giới gương, nó bối rối:

- Ơ?

Mình ra khỏi thế giới gương thì phải xuất hiện ở thế giới thực chứ?

Sao linh hồn mình vẫn ở trong gương?

Nó ra khỏi cánh cổng rồi vào lại, dịch chuyển mấy lần nhưng hai tấm gương đặt song song tạo thành một vòng lặp phản chiếu vô hạn.

Các hình ảnh lặp lại trong thế giới gương vô hạn lần, Ma Gương không tìm được đường ra.

Nó bị lạc trong vô lượng kiếp, phải sống đi sống lại và mắc kẹt trong vòng lặp vô tận của các thế giới mà nó dịch chuyển.

James chống cằm, thở dài:

- Hờ!

Dùng phép nhiều mệt quá!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
63


Sáng Thứ Ba, James vẫn nằm lì trên giường.

Mẹ Marlowe gọi mãi:

– Jim mầy có dậy đi học không?

– Con có!

Bố Charlie chỉ ngón tay về phía đồng hồ, vẽ một vòng tròn để vặn kim phút quay đi mấy vòng rồi đi làm.

Mẹ cậu gọi lại lần cuối:

– Jim ơi muộn giờ học rồi kìa?

Tự lo liệu nhá, mẹ đi làm đây!

Bà phẩy tay mở cửa tủ, quần Âu đen và áo đồng phục trắng của James bay ra rơi xuống ghế, rồi rời khỏi nhà.

James ngồi dậy, đi xuống cầu thang xem đồng hồ:

– Chết bẹ gần 7 giờ rồi~!

Cậu chạy xuống cầu thang, giơ tay hút quần áo lại.

Chiếc áo đồng phục tự duỗi ống tay áo ra cho James mặc.

Cậu phân thân ra, mình vào nhà tắm đánh răng rửa mặt còn Bản Sao đi mặc quần Âu và kiểm tra sách vở theo thời khóa biểu.

Đi tiểu xong, James thu hồi Bản Sao đã mặc quần lại để hoàn chỉnh trang phục, đeo cặp rồi lấy xe đạp đến trường.

Trước khi đi, James quay lại nhìn cánh cổng, giơ tay điều khiển ổ và chìa bay đến khóa cổng lại.

Chìa khóa bay qua cửa nhà bà nội bên cạnh và rơi xuống bàn, James gọi to:

– Bà ơi, cháu gửi nhá!

Bà hiểu ra:

– Ờ!

Lại ngủ dậy muộn à?

James đạp xe đi:

– Dạ không ạ!

Cháu dậy kịp.

James đến trường, nhìn sân trường vẫn không có mấy người:

– Ớ?

Tưởng muộn giờ cơ mà?

James lấy điện thoại ra xem:

– Ủa, 6 giờ 55 à?

Ngon!

Thấy Victorio Armstrong đi đằng trước, cậu chạy đến nơi:

– Yo!

Victor: Sup man!

Hôm qua đi học chán nhờ?

James: À ờ.

Chiều qua đi học đen vãi.

Mong hôm nay không xui như hôm qua.

Một giọt sương trên lá cây rơi xuống trúng má James:

– Cái lịt... pẹ.

Vừa mới kêu xong!

Sức mạnh điều khiển nước mà bị nước tấn công như này chịu ồi!

Victor và James vào lớp 11D, cậu đang ngồi trong lớp mở sách ra xem lại bài thì bạn cùng lớp Alf Wonka đi qua hỏi:

– Chăm thế?

Định xuất dương du học à?

James nhìn lên:

– Xuất méo đâu?

Vừa mới mở sách ra còn chưa kịp đọc chữ nào đã bị nhét đầy một mồm chữ rồi?

Alf nhìn xuống:

– Gì mà nóng thế?

Tao chỉ hỏi thôi mà.

James gấp sách lại:

– Thôi bỏ đi.

Alf: Tí nữa Cô kiểm tra Toán đấy.

James: Ui vãi lợn.

Chết rồi, tao chưa làm một bài nào môn này.

Đâu rồi tờ đề đâu rồi?

Hay lại để quên ở nhà?

Sao không thấy?

Chết rồi chết rồi!

Alf mỉm cười bước ra cửa:

– Hôm nay nắng dịu đẹp thật.

James ngồi trong lớp tìm lại tờ đề Toán:

– Hôm nay nắng gắt như con cạ.

Lavilia Crusher ngồi ghế sau, vỗ vào lưng James:

– James ghét Wonka à?

James: Không có thời gian.

Tại nó cứ đến khịa tao chứ tao rảnh đâu mà đi ghét nó.

Lavilia: Nó nói bình thường mà có gì mà khịa?

James: Tao biết nó có ý khích bác ẩn dưới lời hỏi thăm mà.

Lavilia: James là thám tử à?

Sao đoán được người ta nghĩ gì?

James: Thám tử gì đâu!

Những người giống nhau sẽ dễ nhận ra nhau thôi.

Lavilia: ???

Thế James giống Wonka à ?

Giống chỗ nào?

James: Ở chỗ...

Khốn nạn như nhau?

Lavilia: Khốn nạn á?

James có đáng ghét đâu?

James: Có mà.

Lavilia: Đâu?

James: Không biết.

Tao có hỏi bọn nó đâu mà biết.

Lavilia: Sao James không đoán?

James: Không phải việc của tao.

Lavilia: James mà cứ sống thế là càng nhiều kẻ thù đấy!

James: Lavilia có ghét tao không?

Lavilia: Bình thường.

Đang đợi đến lúc để ghét.

James: Cứ đợi đi.

À Lavily làm bài tập Toán chưa?

Lavilia: Rồi.

James: Cho mượn đi để chép.

Lavilia: Đáng ghét!

James: Ok.

Lavilia: Đây.

Nhưng mà James có mang đề không?

James: Có đây.

Nãy tìm mãi không thấy, vừa tìm lại được rồi.

Cu Alf nghe thế chắc nó sướng lắm, còn khen hôm nay nắng đẹp cơ mà.

Lavilia: Hôm nay nắng đẹp thật mà?

James: Ừ, nhưng nó không dịu!

Mình ở phía bắc bán cầu đúng không?

Đợt gió mùa lạnh vừa bay hết nên hôm nay và mấy ngày tới đón gió Tín Phong.

Trời khô vãi cả chưởng ra ạ!

Vừa ít mây vừa nắng gắt không mang mũ là nghẹt mũi chết mịa luôn!

Lavilia: Sao da James không bị nứt nẻ như môi ấy?

James: Ờ...

Nước.

Hấp thụ hơi nước bay trong không khí để giữ ẩm da.

Hoặc chỉ cần uống là được rồi.

Giúp không khô da, giúp khỏe tóc.

Môi nứt nẻ là do tao quen tay hay bóc nó ra.

Lavilia cười: À.

Con trai đơn giản hơn nhỉ?

James: ???

Con gái dùng thêm mỹ phẩm đúng không?

Lavilia không trả lời, cười gật đầu.

Trống đánh vào lớp, James cuống lên:

– Thôi chết rồi, vẫn chưa chép xong.

Lavilia: Toán học tiết 2 mà.

Tiết đầu học Công nghệ kỹ thuật điện.

James: Ok ok.

Chép Toán trong tiết đầu này là xong rồi.

Lavilia: Cẩn thận bị Cô bắt quả tang đấy!

James: Cô giáo không biết đâu.

Chiều hôm đó, trống đánh tan học, James nhìn màn hình điện thoại:

– 4 giờ 30 à, các bạn sang tòa B chưa nhỉ?

Cậu thu dọn đồ đạc, cất sách vở bút thước vào trong cặp:

– Ơ kìa?

Các bạn đi nhanh thế?

Mọi người trong lớp 11D rời đi hết, Alf đi qua công tắc đã tắt đèn rồi đi khỏi.

James cau mày nhìn Alf, rồi cau mày nhìn mẩu giấy bị vo tròn dưới đất.

Cậu để cặp sách trên bàn, nhặt quả bóng giấy lên, đi đến góc lớp để vứt sọt rác.

Một cánh tay từ trong góc tường hiện ra túm lấy James, lôi cậu vào góc.

Cơ thể James bị cứng lại, không nhúc nhích được.

Cậu hoảng sợ:

– Điện thoại... trong cặp...

James nhìn ra phía cửa, gào lên:

– Cứu~!

Có ai không?

Cứu với~!

Có ai ở đây không?

Cánh cửa tự nhiên đóng sầm lại.

"Kình!"
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
64


Ngoài cửa lớp 11D, một kẻ nào đó bỗng biến cơ thể thành những đường nét, chui lọt qua khe cửa rồi trở lại hình dạng người.

Trong phòng tối nên James không nhìn ra có sự thay đổi.

Kẻ đó nhẹ nhàng nhảy lên, dùng bàn tay miết vào mặt camera, để lại đó một mảng mực đen.

Kẻ đó cười thầm.

Cùng lúc đó, Alf Wonka đang ngồi học môn Phong Thủy trong phòng đội tuyển bên tòa B, nói thầm:

– Tốt.

Giờ thì camera bị che mắt rồi.

Không ai thấy được nữa.

Tự chuốc tự chịu!

Chửi tao à?!

Kẻ đó trong lớp 11D lại biến thành đường nét, chui qua khe cửa ra ngoài, biến thành vẻ ngoài giống hệt James.

Kẻ đó đi sang tòa B, đến phòng học đội tuyển môn Chiêm Tinh, mở cửa ra.

Victoria nghe cửa mở liền nhìn ra hỏi:

– James đến kìa!

Mày làm gì mà đi muộn thế?

Tao thấy lớp mày tan học từ nãy rồi mà.

Kẻ giả dạng James đó hỏi:

– Cô Dean đến chưa?

Hilda: Cô phát đề xong đi rồi.

Kẻ giả dạng James thở phào:

– Nếu Cô Dean quay lại thì bảo tao đi vệ sinh tí nhá!

Olna quay sang nhìn Avary:

– Sao James lại gọi Cô Margarita bằng họ nhỉ?

– Ừm.

Lạ thật.

Hắn rời đi, trở lại hình dạng cũ rồi đến trước cửa phòng Phong Thủy, Alf Wonka đang cầm bút, nhìn thấy kẻ đó từ xa.

Cậu ta mỉm cười, xoay ngược đầu bút, bắn tia phép thuật vào kẻ đó làm nó biến mất.

Tại góc lớp 11D, James giãy giụa, cậu nhìn xuống thấy hai cánh tay tàng hình đang ôm mình từ từ hiện ra.

Rồi nó hiện nguyên hình là một con ma màu đen đứng tại góc phòng học.

James vùng vẫy và thoát ra được, mới chạy được vài bước thì bị đuổi theo, đẩy cậu về phía góc bên kia cuối lớp.

James kịp giơ tay lên đỡ trán và mặt để không gãy răng khi đập vào tường.

"Thụp!"

Cậu dùng tay cố đẩy người ra xa tường để nói:

"Mày là đồ khốn nạn nào?

Xưng tên tuổi đi đồ mất dạy!"

Con ma túm chặt người James, nó xoay thân 90 độ sang phải, đẩy James lao đến va vào góc tường đối diện cửa lớp.

James chỉ kịp giơ một tay đỡ mũi và miệng.

Trán cậu đập vào tường làm một mảng nhỏ sơn trên tường cũ tróc ra dính vào trán cậu.

Con ma thấy James bị thua thì cười:

"Đằng nào mày cũng chết, thôi tao cũng nói luôn.

Tao là con ma trú ngụ ở xó lớp suốt 39 năm nay mà bọn học sinh vẫn đồn đại đây!"

James bị đè mặt vào tay nên chỉ chửi được lí nhí trong miệng:

"Trốn trong xó lớp à?

Sao hèn thế hở con lợn Ma Xó này?"

Ma Xó lại giữ chặt James, xoay sang phải góc 90 độ, đẩy James đi lao về góc phòng cạnh cửa.

Khi đang lao vút đi, tay phải James giơ kiếm chỉ ra, bắn tia nước áp lực cao từ hai đầu ngón tay về phía cửa làm nó bật ra mở toang.

Cánh cửa đập vào tường.

"Kình!"

Vì bận bắn nên James không còn tay đỡ mặt, cậu xoay đầu sang phải khiến mặt trái va vào tường bị xước má, huyết tương rỉ ra.

Ma Xó túm tay trái James đằng sau lưng, còn tay phải nó vòng ra phía trước bóp cổ James:

"Giờ mày chết đứng tại xó này thì cũng hóa thành con ma mà mày nói là hèn như tao thôi.

Mày nghĩ mày trong sạch lắm à thằng khốn nạn?"

Tay phải James giằng tay phải Ma Xó ra nhưng không nổi, cậu vươn tay ra ngoài cửa, vẫy tay để cầu cứu:

"Ặc, cứu...

ặc ặc..."

Không có ai ở hành lang tầng 2, tòa A bây giờ chỉ còn vài học sinh đang đi về ở hàng lang tầng 1.

James chợt nghĩ ra, vòng tay ra sau, huơ huơ mò mẫn rồi ấn nút bật công tắc đèn.

Phòng sáng, con Ma Xó lùi lại, giơ tay trái che mặt vì quáng.

James xoay người lại, tay trái tóm chặt tay phải Ma, tay phải giơ kiếm chỉ bắn đạn nước vào đầu nó nhưng tay trái Ma Xó kịp gạt sang bên phải làm James bắn trượt vào góc lớp.

Nó lôi cậu ra khỏi góc tường để tựa vào xó, tay phải nhanh ấn tắt bóng đèn, đẩy James lao đến góc tường có sọt rác...

Cánh cửa lại đóng lại.

"Kình!"

James lần này đã kịp dùng tay đỡ mặt và trán, cậu cười đắc ý:

"Để tao nói đôi điều trước khi mày thua nhá Ma Xó!"

Ma Xó chen ngang: "Có mày thua ạ!

Tao mới là kẻ-"

James bực, nói một tràng dài và nhanh:

"Con mẹ mày nữa tao đang nói cơ mà mày thích nhảy vào mồm người khác không?

Ở nhà mẹ mày dạy phải lanh chanh cướp lời người khác à con lợn này?"

Ma Xó hai tay đang giữ James úp mặt vào tường, thả lỏng ra cho James cơ hội:

"Mày chửi tao hơi nhiều rồi đấy!

Nói!"

James tương kế tựu kế trong khi lảm nhảm:

"Tao định cho mày biết lý do thua nhưng dỗi rồi, tự ái đếu nói nữa!"

Ma Xó: Nói!

Ai thua?

Không nói tao giết mày ngay bây giờ!

James: Ok ok, em nói.

Bình tĩnh.

Mà mày không giết được đâu.

Để tao trình bày dần dần.

Ma Xó: Câu tiếp theo vô nghĩa nữa là mày chết!

James: Để em thở lại bình thường đã.

Trong lúc đó cậu ngẫm lại: "Khi mình lại gần, bị nó lôi vào góc, ôm chặt làm mình bất động.

Để di chuyển, nó luôn đứng sát góc tường nên mới lôi mình ra để dựa vào góc, xoay thân một góc là bội của 90 độ trước khi lao dọc theo bờ tường rồi dừng tại các góc phòng."

James thôi cợt nhả, nói dõng dạc hơn hẳn:

"Con Ma trốn ở xó mày là linh hồn ẩn náu trong không gian kín, di chuyển bằng cách xoay thân theo các hướng vuông góc như 90, 180, hoặc 270 độ và luôn dừng chân tại các góc vuông 90 độ tạo bởi hai bề mặt đứng."

Ma Xó: Mày nói dài đấy!

Giờ mày định làm gì tao?

Cậu nhanh giơ tay tạo hai dòng nước bay đến góc đối diện và góc phòng cạnh cửa lớp.

Nước tạo thành một mặt phẳng dần đóng băng từ trần xuống sàn.

Ma Xó vội gạt hai tay James xuống, tóm nó lại vặn ra sau lưng.

Nó cười:

"Tao không biết mày định giở trò gì?

Nhưng tiếc cho mày là không kịp với góc còn lại rồi ha!"

James thở phào nhẹ nhõm: Không cần bắn đủ các xó đâu.

Vì mày không thể đi theo hướng 45 độ, nên chỉ cần hai góc nơi mày có thể đến là đủ.

Cần gì bắn góc đối đỉnh nữa?

Ba góc 90 độ là đủ chứng minh tứ giác vuông góc rồi.

Ma Xó: Mày nói đếu gì tao chả hiểu?

James: Cái loại đứng xó nghe giảng trộm suốt 39 năm như mày đây mà vẫn không hiểu được thì chịu ệ!

Chưa cần đấu đã biết mày thua rồi!

Nếu không phải tao mà là kẻ khác cũng thế thôi.

Ma Xó tức giận, lôi James ra khỏi xó, nó dựa vào góc rồi xoay thân 180 độ, đẩy James lao về phía góc tường cạnh cửa.

Lượng nước James bắn ra ở hai góc bây giờ đã tạo thành một bức tường băng xen giữa góc tường tạo thành hai góc 45 độ.

James va mặt vào băng ướt nên trôi đi và không đau lắm.

Cậu mừng rỡ kêu lên:

"Đây ồi!"

Cậu vùng vẫy, tóm chặt lấy Ma Xó, xoay thân mình ra rồi đẩy ngược con ma vào trong góc:

"Chắc mày chả biết đường phân giác đâu!

Vì mày chỉ tồn tại được ở góc 90 độ, nên là chết đi nhá!"

Rồi James đạp tung cánh cửa ra, ánh hoàng hôn chiếu vào.

Con Ma Xó hét lên rồi tiêu biến: "Aaaaaa".

Cậu lấy cặp sách và sang tòa nhà B để gặp Cô Margarita cùng các bạn Hilda, Victoria, Olna và Avary:

"Giờ 5 giờ à?

Mất toi nửa tiếng của tao.

Vừa tốn phép vừa nói nhiều làm đói sôi cả bụng!

Mất nước làm da mình như đất hạn hán rồi nè giời ạ!"

Vào phòng đội tuyển, Cô Margarita chất vấn James:

– La cà ở đâu mà đến muộn thế?

James ấp úng:

– À em a, em, em đi vệ sinh ạ!

Victoria nhớ lại:

– Đúng rồi Cô ạ, nãy James nó bảo nó đi vệ sinh.

Lúc đấy Cô không ở đây.

Cô Margarita không hỏi cố:

– Thôi lấy sách vở ra học đi.

Sao mặt bị xước kia?

James ngồi xuống:

– Vâng ạ.

Nãy em đi vội bị ngã ạ.

Cô Margarita phẩy tay một cái và vết xước trên má James lành lại.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
65


Còn một tuần nữa là đến ngày thi, tối đó James thức đêm ôn bài:

– Mẹ nó nữa!

Cứ mất thời gian với mấy con chết hoang mà giờ bài vở độn lên làm méo kịp rồi!

Làm xong đề, James nhìn màn hình điện thoại:

– Mùng 4/4 thứ mấy?

Một tuần nữa ạ vãi lìn.

Kệ mẹ đời ta đi ngủ.

Sáng Thứ Tư, ngày 29/3/2023, James tỉnh dậy, nhìn vào gương:

– Cái đệt.

Hôm qua va vào tường nay miệng bị nhiệt con mịa nó rồi.

Cậu pha một cốc nước mật ong nóng, ăn nửa mẩu bánh mì không rồi đạp xe đi học.

Alf Wonka đi học thật sớm, cậu ta quay ngược đầu bút, chĩa vào camera làm biến mất mảng mực hôm qua.

Mọi người đến sau không ai phát hiện ra.

Chiều hôm ấy, tan học, James đến tòa B học cùng đồng đội.

Cô Margarita đưa tiền cho Victoria đi mua kẹo ngoài cổng trường.

Victoria và Hilda cùng đi nhưng quán đóng cửa nên họ lấy xe máy đi mua ở cửa hàng xa hơn.

Cô Margarita có việc bận về trước, để lại tập đề cho học trò.

Trong phòng đội Chiêm Tinh, Olna đang ngồi đọc sách giáo khoa.

Avary và James làm đề.

Đột nhiên James nhớ ra:

– Hình như trường mình từng có một con Ma-nơ-canh đúng không?

Để làm giáo cụ trực quan môn Sinh Học ấy!?

Olna: Nghe nhiều người bảo là có.

Avary: Có nhưng giờ mất rồi.

James: Ơ?

Ta tưởng có người thấy nó ở trong nhà vệ sinh nam?

Avary: Không biết.

Chắc ai giở trò thôi.

Olna: Tớ cũng nghe bảo là Ma-nơ-canh bị bỏ vào trong đấy.

Đến lúc người ta tìm ra thấy nó đang bê bết máu ạ.

James: Nhưng nó là búp bê bằng nhựa mà?

Olna: Không biết.

Người ta kể thế mà.

Avary: Nó là Ma-nơ-canh mà?

James: Ma-nơ-canh cũng là một loại búp bê đấy.

Chỉ là không phải đồ chơi thôi.

Olna: Nhưng sao lại bê bết máu?

James: Ok dừng chuyện này tại đây.

Ta mệt mỏi với đám này rồi.

Olna: Dạo này James gặp ma à?

James: Ừm.

Nó còn muốn đoạt mạng ta ạ.

Olna: James đi đứng cẩn thận nhá.

Nhớ mang nhiều vật phòng thân vào.

James: Ờ ha.

Mọi lần ta chẳng mang gì cả.

Hôm trước học đội tuyển bên phòng trưng bày đấy bị ma trêu giữa phòng học mà các bạn không biết.

Olna: Ôi vãi, thật á?

Phòng đấy có ma à?

James: Ừm.

Đừng đến gần bất kì cái gương nào trong phòng là được.

Olna: James mang theo tỏi đi cho an toàn.

Nhiều loại ma sợ tỏi mà.

Avary: Có Ma Cà Rồng sợ tỏi nè.

Olna: Ừm.

Có nơi người ta cũng dùng tỏi và thảo mộc để xua đuổi tạm thời dơi hút máu đấy.

James: Đang bị nhiệt miệng.

Lúc khác ăn.

Olna: Cần gì phải ăn?

Mang bên người cũng được mà?

James: Lúc nào cũng mang kè kè bên người à?

Củ tỏi tròn đút phồng túi áo túi quần vướng víu lắm.

Olna: James không biết truy cập không gian phụ à?

James: Sao nghe giống như lưu trữ tệp trên đám mây vậy?

Olna: Kiểu thế.

James cất tỏi ở đấy!

James: Ờ hờm... ta không biết phép đấy.

Olna: Vậy đeo bùa, dây chuyền ngọc bội ở cổ cho dễ.

James: Ok!

Một lúc nào đó.

Avary: Các bạn ở lại học nhé.

Nhà tớ có việc bận, phải về trước, đề tớ làm xong rồi.

Olna: Avery bận lắm không?

Đợi Hilda với Victoria mua kẹo về ăn miếng đã?

Avary: Thôi, để lúc khác tớ ăn với các bạn sau.

James: Ok.

Sau khi Avary đi khỏi, Olna chuyển sang làm đề.

James làm xong đề, đi vệ sinh.

Alf Wonka và Seren Light từ phòng đội tuyển Phong Thủy đi ra hành lang.

Alf bàn với Seren:

– Light, giờ chỉ còn Olna Olive thôi.

Dùng năng lực Plastic của mày quấy phá đội kia đi!

Seren cúi xuống, meo theo hành lang để không bị nhìn thấy qua cửa sổ, đến cửa phòng.

Cô ta làm cây bút dính chặt vào tay Olna nhưng cô không phát hiện ra vì vẫn mải làm đề.

Đến khi Olna muốn buông bút ra để dùng bút chì thì cây bút cứ dính mãi ở đó.

Cô duỗi thẳng bàn tay ra, bất ngờ khi không gỡ được.

Hết cách, Olna mặc kệ nó dính ở đó mà cầm bút chì làm bài luôn.

Mở cửa nhà vệ sinh, James giật mình khi nhìn thấy Ma-nơ-canh bị dựng ở phía trong cửa:

– Ui con mẹ mày.

Đứa nào thông minh thế để Ma-nơ-canh ở đây chưa kịp đi đã ướt mẹ quần rồi.

Buổi tối mà nhìn con này là hốt đếu dám đến luôn ạ.

Làm hú hồn con chồn.

James đi vệ sinh, ngoảnh sang phải vẫn thấy nó ở đó, tiểu xong, ngoảnh lại nhìn không thấy Ma-nơ-canh đâu:

– Ủa?

Chết rồi!

Tao không muốn nữa đâu.

Tao chỉ muốn cuộc sống bình yên thôi mà má nó nữa!

Sao không chỉ ma mà đến cả đồ vật cũng muốn dọa tao là thế đếu nào?

James đi vội về phòng học.

Seren quay về cửa phòng đội mình kể lại cho Alf.

Olna làm sai một câu, lấy cục tẩy xóa bỏ vết bút chì.

Nhưng cục tẩy cũng dính chặt vào ba ngón tay cô làm Olna không thể gỡ được.

Cô biết có điều gì đó không ổn nên không dùng tay trái để gỡ mà giữ nó tránh đụng vào đồ vật nào khác để được tự do và nghĩ cách giải quyết.

James vào phòng, thấy Olna vậy liền đến bàn cô.

Olna: Cẩn thận James ơi, không lại bị dính đấy!

Hình như ta bị ma ám hay bị ai trêu rồi ạ.

James tạo một quả cầu nước lơ lửng giữa không trung:

– Olna thò tay vào nước rửa xem trôi không?

Olna: Không James ạ.

James tăng nhiệt độ quả cầu nước nhưng cũng không được:

– Ở đây không có xà phòng ạ.

Không biết ta có bị ám không nhờ?

Để ta thử đóng băng chỗ dính rồi Olna gỡ từ từ nhé.

Olna: Nhưng ta đang chịu hiệu ứng dính nếu chạm vào chúng mà.

James: Thế để ta gỡ cho.

Có thể ta không phải mục tiêu.

Olna: Ừm.

Cô ngửa bàn tay lên.

James đóng băng chỗ dính rồi dùng tay phải mình gỡ cây bút ra khỏi lòng bàn tay Olna.

Olna: Từ từ thôi James, đóng băng lan sang làm da giòn rồi.

Cẩn thận cả rách ra chảy máu mất.

James: Đây ta sẽ từ từ.

James kéo mãi không được.

Olna lại kêu:

– Nhanh lên James ơi, buốt tay quá.

James thu hồi năng lực làm băng tan thành nước rồi biến mất.

Cậu định buông tay ra nhưng giờ cậu lại là người tiếp theo chịu hiệu ứng dính.

Tay phải James dính vào cây bút trên tay phải Olna.

James nhìn đồng hồ treo tường:

– Bọn Hilda với Victoria này đi mua kẹo kiểu gì 15 phút đồng hồ rồi chưa về.

Giờ Olna phải dùng bút chì bằng tay trái thôi.

Ta làm xong từ nãy rồi.

Seren Light ra ngoài hành lang, đứng ngoài cửa sổ ngó vào trong phòng Chiêm Tinh rồi quay về phòng Phong Thủy báo cho Alf Wonka:

– Alf, tên Jacoby cũng bị dính vào tay phải rồi.

Alf cau mày nhìn đồng hồ trên điện thoại:

– Giờ 4h45 rồi à?

Hai tay phải dính vào nhau thì vẫn có thể làm bài bằng tay trái dù chậm.

Tao muốn đội nó phải chật vật, không làm ăn được gì cơ.

Đội Phong Thủy mình đi thi nhất định phải nhiều giải hơn đội Chiêm Tinh chúng nó.

Phải phá không cho chúng nó học, ok không?

Seren và các bạn đội Phong Thủy khác gật gù.

Alf Wonka sử dụng năng lực Vẽ, cậu ta cầm bút vẽ lên không khí hai con muỗi.

Chúng bay sang phòng Chiêm Tinh.

Đột nhiên cánh cửa mở làm Ma-nơ-canh đang dựa vào cánh đổ ụp xuống sàn làm James và Olna giật bắn mình.

Olna: Sao nó lại ở đây?

James: Đừng đùa tao nữa, cái lùm mía!

Ma-nơ-canh từ từ đứng dậy, quay đầu sang nhìn hai người, tay phải giơ về phía công tắc.

"Tách!"

Đèn tắt, James và Olna rợn tóc gáy.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
66 Olna


Alf quay sang hỏi thầm Seren:

– Light?

Bọn muỗi nhìn thấy con Ma-nơ-canh tự chuyển động.

Mày điều khiển nó tắt bóng đèn à?

– Không?

Nó là nhựa nhưng tao chỉ làm hai đứa kia dính tay vào nhau thôi.

Tao không liên quan đến con Ma-nơ-canh đấy nha.

Luna Moon thắc mắc:

– Nếu thế thì con Ma-nơ-canh kia là sao?

Alf nhìn ra ngoài cửa sổ:

– Có thể nó bị Ma ám rồi.

Có nhiều con búp bê cũng bị ma ám rồi giết người mà.

Seren: Mình chỉ đùa thôi mà giờ chúng nó lại gặp cảnh này.

Có nên cứu không?

Alf: Ma nào?

Đâu ai biết gì đâu?

Học đi mà còn về.

Sắp thi rồi đấy.

Alf Wonka cầm bút vẽ lên không trung một hình người:

– White, đi thám thính đi.

Kẻ Đó gật đầu:

– White à, ok.

White đi đến cửa phòng Truyền Thống, nó chuyển đổi màu sắc trên cơ thể để hòa lẫn với cảnh quan nên James và Olna không nhìn thấy được.

White từ từ đóng cửa.

"Két... kình kình!".

Ở đội tuyển Phong Thủy có một người tên Jade Faye Evergreen là bạn thân của Olna.

Faye ngồi xa nhưng vẫn nghe lén được cuộc trò chuyện của Alf với Seren và Luna, cô gửi cho Olna tin nhắn: "Năng lực Plastic của Seren đội tao là điều khiển nhựa tổng hợp.

Nó là đứa làm tay mày bị dính đấy.

Còn con Ma-nơ-canh là bị Ma ám thật."

Faye không thể đi cứu bạn được vì cô đang bận làm đống bài tập.

Cô cũng cần ở đây để nghe ngóng thêm thông tin từ hội Alf và thông báo cho Olna.

Olna dùng tay trái chạm vuốt màn hình điện thoại đặt trên bàn chứ không cầm nó lên:

– James ơi, Seren bên đội Phong Thủy làm mình bị dính như này.

Nó biết thao túng nhựa.

James đứng bật dậy, kéo Olna chạy xuống cuối lớp:

– Thế con búp bê bằng nhựa kia cũng là nó điều khiển à?

Olna: Không!

Nó bị Ma ám rồi.

James: Ma Búp Bê à?

Ta sẽ gọi nó là Ma Búp Bê.

Mấy giờ rồi?

Tối quá.

Olna: Không đợi Hilda với Victoria được đâu.

Ma-nơ-canh lâu ngày không sử dụng nên các khớp của nó không còn trơn tru nữa.

Nó chật vật đi lên bục giảng, đến bàn giáo viên lấy cây thước nhôm.

Bước xuống sàn, nó chậm chạp đuổi theo hai người.

James và Olna chạy vòng quanh dãy bàn ghế.

Ma Búp Bê giơ cây thước nhôm lên.

James nhắc Olna:

– Cúi xuống!

Ma-nơ-canh phi cây thước về phía họ và trượt.

Nó nhìn quanh không thấy James - Olna đâu vì họ trốn dưới gầm bàn.

Ma Búp Bê lê lết đi vòng quanh dãy bàn ghế tìm.

Một con muỗi bay đến đốt vào gót chân James:

– Ay!

Ma Búp Bê cúi xuống gầm bàn, James - Olna chui khỏi gầm bàn.

Ma Búp Bê vẫn kịp chọc cây thước nhôm vào lưng James.

– Au!

Vãi lìn ạ!

Cậu quay lại giơ kiếm chỉ tay trái lên bắn đạn nước nhưng trượt hết, tức quá cậu xả liên tục:

"Phứt phứt phứt phứt, phứt phứt phứt ha..."

Ma-nơ-canh bị trúng một phát đạn nước xuyên qua vai trái, nó nổi điên lên, các khớp chuyển sang linh hoạt lạ kỳ.

Nó nhoài người ra bàn, vươn tay vụt thước nhôm liên tục:

"Đầm đầm đầm đầm!"

James và Olna bỏ chạy thoát nên thước nhôm gõ trượt xuống bàn.

Hai người chạy lên bục giảng trốn sau bàn giáo viên.

Olna bị con muỗi kia đốt nhưng kịp ngưng kêu:

– Ách-.

James nói thầm với Olna:

– Con Ma Búp Bê này hình như không thông minh lắm.

Nếu thấy xung quanh im lặng quá lâu là nó quên luôn ạ.

Olna: Nhưng mình vẫn cần giải quyết phiền phức này.

James: Ta có ý này.

James tạo một làn hơi nước giữa không gian, rồi chúng ngưng tụ rơi thật mạnh xuống sàn từng giọt ở lối ra cửa để dụ Ma Búp Bê.

"Túc túc... túc túc... túc..."

Nghe tiếng giọt nước, Ma Búp Bê đi theo ra đến cửa.

Nó ra khỏi đó, đóng cửa lại.

James nói thầm: Có vẻ thoát rồi.

Nghe tiếng vo ve của muỗi, Olna xua tay trái, đập vào tường.

"Uỳnh!"

James: Cái gì đấy Olna?

Olna: Có con muỗi nó cứ vo ve quanh tai ạ.

Ma Búp Bê nghe tiếng động, đạp cửa quay lại.

James và Olna hoảng hồn, chạy ra giữa lớp.

James giơ kiếm chỉ lên bắn:

– Trời ạ, tao bắn tay chiêu không được.

Một viên đạn nước bắn trúng ngực Ma Búp Bê làm nó văng ra, ngã vào giữa đống bàn ghế.

James hỏi:

– Năng lực của Olna là gì?

Olna: Lửa.

Nhưng hoàn cảnh này vô dụng rồi.

Tận dụng thời cơ Ma Búp Bê đang ngã gục, James - Olna chạy đến phía cửa, cậu đạp cánh cửa nhưng không được.

"Kình, kình kình!"

James: Ơ sao không được?

White ở ngoài đang chặn cửa lại.

Olna giơ tay trái, toát ra một luồng khí nóng xuyên qua khe cửa.

Olna cũng đạp cùng James:

– James ơi, ở đây kẻ địch có đến hai tên.

Luồng khí của ta bị phân chia và chảy quanh vật cản.

Có ai đó ngoài kia đang chặn cửa.

James bật công tắc đèn lên, Olna ngay lập tức đập chết con muỗi đang bay quanh đầu cậu.

"Báp!"

Mặt James đỏ bừng lên dấu bàn tay trái của Olna.

Olna xòe lòng bàn tay ra:

– Chết con muỗi rồi James ạ.

– Đau Olna ạ, cảm ơn nha.

Ma Búp Bê ném cây thước nhôm về phía cửa, James - Olna lùi xa cánh cửa tránh đòn.

Nó lảo đảo tiến đến phía bọn họ.

Olna hỏi:

– Nó có nguy hiểm không đấy?

James sờ lên mặt vì đau:

– Để nó bắt được khác biết.

Mong không bị móc mắt.

Olna tạo một viên than hồng, ném trúng ngực Ma Búp Bê.

Nó ngã ngửa ra sàn.

James giơ tay phải cả hai lên:

– Ta đã quá mệt mỏi rồi.

Con Búp Bê này bị nhà trường vứt bỏ rồi đúng không?

Olna: Ừm.

Vứt lâu rồi.

James: Thế thì không bị phạt vì phá hoại cơ sở vật chất nhà trường rồi.

James lại bị muỗi làm phiền, tay trái cậu cố chụp lấy con muỗi bay giữa không trung:

– Má!

Không thuận tay trái méo bắt được.

Olna với tay nhưng con muỗi bay ra xa.

James giơ tay trái ra:

– Kệ nó đi Olna.

Đoạn tách tay ra ta đập nát nó sau.

Cậu tạo ra một lượng nước lớn và đóng băng chúng lại thành những nhũ băng cực bền chắc và nhọn hoắt ở phía trên Ma Búp Bê.

Cậu phất tay, giáng dải nhũ băng xuống đập tan con Ma-nơ-canh.

Vật chủ vỡ vụn nên con Ma Búp Bê tan biến luôn dưới ánh sáng đèn.

James reo lên:

– Chết bẹ mày đê!

Đã không muốn đánh rồi cứ đuổi cùng giết tận.

Olna: Sao không giết nó ngay?

James nhìn tay phải mình:

– Muốn giết con Ma đấy từ nãy rồi nhưng vướng con búp bê kia kìa.

Olna: Ok, giờ mình vẫn bị dính tay vào bị nhốt bởi kẻ thứ hai ngoài kia.

James: Không.

Mình chỉ còn việc gỡ tay ra thôi.

Kẻ ngoài kia để Hilda với Victoria lo.

Giờ ta khát nước quá.

Con muỗi đốt vào cổ tay trái James làm cậu không đập nó được, đành phải phẩy tay để đuổi nó đi.

Nhưng con muỗi này vẫn lì lợm bám trụ để hút máu.

James nhăn nhó:

– Hự ạ, nãy giờ nó hút nhiều máu quá no luôn rồi kìa.

Alf bên phòng Phong Thủy kể cho Seren:

– Bọn nó giết được một con muỗi rồi.

Con muỗi kia nhìn thấy con Ma-nơ-canh cũng tan thành bụi.

Giờ không đùa nữa, mình dứt điểm bọn nó đi.

Gây thương tích là đủ rồi.

Seren: Ok.

Seren điều khiển cây bút và cục tẩy tách ra khỏi tay Olna.

Cây bút rơi xuống đất, Olna buông tay ra khỏi cục tẩy làm nó cũng rơi theo.

Con muỗi kia bay qua tai phải James, cậu lùi lại:

– Đây ồi con mẹ mày!

"Báp!"

Hai tay James vỗ chết con muỗi đang bay ở trước mắt phải.

Các cây bút trong phòng học bay lên.

Olna đứng ra nhưng James cản:

– Thôi cả nóng chảy bút!

James tạo một tấm khiên băng chặn lại các mũi tên bút nhựa lao về phía hai người.

Cậu làm tan nó rồi đông lại một thanh kiếm băng, đâm xuyên qua khe cửa làm hình vẽ White giật mình lùi lại.

Alf Wonka cảm nhận thông qua hình vẽ White, cậu ta đi ra hành lang, quay ngược đầu bút bắn phép thuật vào hình vẽ để xóa nó.

Cậu quay lại phòng và đóng cửa lại:

– Phí cả nửa tiếng mà không làm gì được bọn nó.

Thôi ít ra chúng nó cũng không học được trong nửa tiếng.

Jade Faye Evergreen nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, nhắn với Olna: "Đội Truyền Thống nhớ cẩn thận đội Phong Thủy chơi bẩn đấy!"

Olna đọc tin nhắn, bảo James:

– James ạ, đội Phong Thủy này chơi ác vãi.

Bọn nó chủ mưu hại mình đấy.

May có Faye bạn tao báo cho.

Từ giờ cẩn thận đấy.

James ra đạp tung cửa.

Từ xa, Victoria và Hilda đi mua kẹo nửa tiếng mới quay lại, họ thấy lạ khi James với Olna ăn như bị bỏ đói vậy.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
67


Hilda Autumn và Victoria Tinney không nhận thấy điều gì lạ vì James đã làm tan băng và bốc hơi chúng.

Phần cát bụi từ con Ma-nơ-canh được phi tang, quét dọn gọn gàng.

Chiều hôm sau, thứ Năm ngày 30, học sinh toàn trường Phép Thuật Cấp 3 Godard được nghỉ.

Chỉ có các đội tuyển đi học.

Đội Chiêm Tinh Phép Thuật và đội Phong Thủy được thầy cô giao đề cương cho ôn luyện.

Trong phòng giáo viên, Cô Margarita và thầy Gregory Atlas dạy đội Phong Thủy ngồi đầu bàn đang xem lại tờ giấy ghi lý lịch học trò trước khi thi.

Trong phòng Chiêm Tinh, Olna hỏi cả đội:

– Đội Địa Phong Thủy bày trò hãm hại mình rồi mình có trả thù không?

James:

– Lười lắm, không có thời gian đâu, cứ làm tốt việc của mình thôi rồi để số phận định đoạt nó.

Hilda: Đếu!

Tao đầy thời gian.

Nếu đợi nó bị trừng phạt bởi nhân quả thì tao sẽ là nhân quả để trừng phạt nó.

Victoria: Nhưng mày định làm gì?

Olna: Từ từ Hilda ơi, mình có biết gì về bọn nó đâu mà hấp tấp trả thù?

James: Hôm qua, bạn Olna bảo Seren lớp tao có năng lực Plastic, sức mạnh điều khiển nhựa tổng hợp.

Nhưng năng lực của Wonka thì Faye không báo.

Olna: Đúng rồi.

Nó thao túng đồ nhựa, dính bút, tẩy, thước, không gỡ được.

James: Gỡ cho nhau còn bị dính hai tay vào mà, vướng vãi cả lúa.

Hilda: Vãi!

Hôm qua tao lại không ở đây!

Năng lực Xà Phòng của tao có thể hóa giải kết dính, còn làm cho nó trơn không cầm nổi thứ gì cơ!

James: Real?

Hilda: Cầm thử cái gì đi!

Gì cũng được không chỉ nhựa hay không.

James định cầm điện thoại nhưng chuyển qua cầm bút:

– Cầm điện thoại mà rơi thì mất đống tiền!

Hilda búng tay.

Cây bút trên James trơn thuồi luồi khỏi tay cậu, rơi xuống đất.

James nhặt cây bút lên:

– Tao nghĩ Xà Phòng của mày sẽ khắc chế được năng lực Plastic của Seren đấy.

Hilda: Không phải ngạo mạn nhưng cũng đơn giản thôi.

Victoria: Mình đi kiếm chúng nó hay đợi nó tấn công?

James: Tao nghĩ có dịp thì tỉ thí, không thì thôi.

Đến lúc đi thi về khác biết trình độ.

Hilda: Không!

Đi kiếm chúng nó đi!

James: Xin người!

Rõ ràng mày thắng rồi, đấu làm gì nữa.

Giờ học đi để thi.

Hilda: Học làm đếu gì?

James: Làm xong đề rồi à?

Hilda: Chưa.

James: Úa?

Hilda: Cũng như mày nói đấy, biết hết rồi thì làm làm gì nữa?

James: Ok, I'm fine.

Trong lúc đó, Jade Faye Evergreen ở phòng Phong Thủy đang học.

Hôm nay cô mang ruy băng buộc tóc màu lục, mặc áo màu trắng bên trong với áo khoác ngoài màu đen.

Con Quạ Đen đang đậu trên đầu Faye cúi xuống nhìn cô chủ giải đề.

Giờ ra chơi, Faye cởi áo khoác đen rồi đi ra ngoài.

Khi đang đi ở hành lang, con Quạ đậu vào ngón tay trỏ phải của cô.

Faye hạ tay xuống, con Quạ Đen bay đi.

Faye huýt sáo theo giai điệu bài hát Ob-La-Di, Ob-La-Da.

Một con Vẹt Trắng bay đến đậu vào vai cô, nó nhại lại: "Brah!"

Faye mở cửa, bước vào phòng Chiêm Tinh thăm các bạn.

Faye hỏi: "Đội các bạn có nhiều đề cương để ôn tập không?"

Olna: Có.

James nhíu mày lẩm bẩm: Thế đội Phong Thủy ôn được nhiều không?

Faye: Thầy Gregory chả giao đề cương hay tài liệu gì cả.

Toàn kêu học sinh tự học trong sách giáo khoa thôi.

James: Thật kì lạ.

Phong Thủy mà chỉ đọc sách giáo khoa thì đố ai điểm cao được?

Hilda: Con Vẹt kia có làm lộ cuộc trò chuyện này không đấy?

Victoria: Mình có nói gì nghiêm trọng đâu mà sợ?

Hilda: Nãy Faye nói thầy Gregory dạy tệ còn gì?

Nếu đến tai thầy hoặc ban giám hiệu là mệt đấy!

Faye: Cả đội tao đều thấy thế mà.

Tao nghĩ thầy cũng biết điều đó, chính thầy nói với bọn tao như vậy.

Olna: Hôm trước ngoài Seren còn có một kẻ nữa phá bĩnh bọn tao Faye ạ.

Kẻ đó chặn cửa không cho bọn tao chạy khi con Ma-nơ-canh tấn công.

Faye: Kẻ Đó?

À, Wonka đạo diễn vụ đấy.

Nó có năng lực Vẽ, hôm qua nó vẽ ra 2 con muỗi và một hình vẽ người làm công tác tình báo.

Tao cũng có khả năng đấy nên may nghe kịp, thính giác của Cú Nâu đậu trên cành cây ngoài cửa sổ đã giúp tao nghe ngóng được.

Nhưng... quên báo là có cả Wonka, tại Seren với con Ma ám kia cấp bách hơn.

Victoria: Năng lực gì ấy?

Faye: Năng lực Chim Chóc.

James: Tao chỉ muốn học trong yên bình thôi mà!

Không muốn dính đến rắc rối đâu!

Avary: Nhưng nó háo thắng thì biết sao giờ.

Trống đánh vào lớp, Faye rời phòng Chiêm Tinh, con Vẹt Trắng bay đi: "Thank you ne!"

Con Quạ Đen từ đâu bay đến đậu lên đầu Faye: "Hello Faye!"

– Hello!

Đội Phong Thủy có gì mới không?

Quạ Đen đậu xuống ngón trỏ phải đang giơ của Faye: "No!"

Faye vào phòng Phong Thủy và mặc áo khoác đen vào, học tiếp.

James đang học bỗng thấy chữ trên tờ đề rất nhòe, đầu óc choáng váng, quay cuồng như bị say vậy:

– Khát quá!

James uống nước, một lúc sau cậu càng chóng mặt:

– Sao bài tiết nhanh thế?

Cậu uống nước và đi vệ sinh vài lần nữa.

Đến 6 giờ tối, James đi tiểu xong, đang trên đường về lớp thì nhìn thấy một ngọn lửa màu xanh lơ lửng giữa không trung.

James khi này đã say xỉn, hoa hết cả mắt:

– Olna?

Thắp lửa chỉ đường cho tớ à?

Cảm... cảm ơn nha!

Một hồn ma bay sau lưng James biết cậu đã say, nó cười nói thầm vào tai cậu:

– Đúng rồi.

Là Olna Olive đấy.

Nghe lời Ma Men này mà đi theo đi!

James lú lẫn nghe luôn:

– Ok Ma Men!

Cậu đi theo Ma Trơi cái ao nước cạnh trường.

Ma Trơi vụt tắt, Ma Men cũng dừng lại ở bờ kệ cho James tự bước tiếp.

Cậu bừng tỉnh lại nhưng đã không kịp, khi chân James vừa chạm xuống nước, một bàn tay dưới ao ngoi lên tóm cổ chân James lôi cậu chìm xuống đáy.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
68


Bừng tỉnh nhưng vẫn bị rơi xuống nước, James kinh hãi trước kẻ trước mặt mình.

Đó là một hồn ma phụ nữ có làn da xanh lục tối, mái tóc dài được trang điểm bằng những chiếc lá bèo cái, bên tai trái cô ta cài một bông hoa bèo lục bình.

James biết đó là Ma Da, nhưng cậu thấy thật lạ khi phần thân dưới của cô ta lại là đuôi cá.

Cậu giằng tay Ma Da ra, bơi lên mặt nước vừa lấy được hơi thì lại bị Ma Da kéo xuống.

Cô điều khiển những lọn tóc dài buộc vào các cổ tay, cổ chân James.

Cậu thở ra thán khí.

Các bong bóng bay lên mặt nước vỡ tan.

James vùng vẫy, giơ hai kiếm chỉ bắn đạn nước loạn xạ, có vài viên đạn bay lên khỏi mặt nước trúng cành cây làm con chim Bói Cá Lam thấy động bay đi.

Nó hót lên than vãn.

Con Cú Nâu đậu trên cành cây xà cừ giữa sân trường gần cái ao đó, Faye thông qua Cú Nâu đã nghe được tiếng kêu có Bói Cá Lam.

Cô suy luận: "Sao lại có những tia nước bắn đi với tốc độ cao từ dưới ao lên nhỉ?"

Faye nhắn tin hỏi: "Olna, James đâu?"

Olna: "Không biết, chắc đi vệ sinh gì đấy!"

Faye: "Hình như James đang gặp nguy hiểm ạ.

Con bói cá cạnh ao nói là có thứ gì bắn đạn nước từ dưới ao lên.

Tao chắc chắn không phải Cá Cung Thủ.

Bắn với tốc độ cao như đạn chỉ có thể là James thôi.

Nó bị ngã xuống ao rồi."

Olna: Ok.

Olna chạy đến cái ao cạnh trường.

James dần đuối hơi vì thiếu dưỡng khí.

Cậu đóng băng nước ở các cổ tay, cổ chân lan sang lọn tóc của Ma Da.

James không đóng băng bản thân mà điều khiển băng lan dần theo mái tóc Ma Da định tiến đến đóng băng cô.

Ma Da nhận ra, cô dùng móng tay sắc nhọn cắt đứt mái tóc trước khi băng lan tới đầu mình.

James lùi lại, cậu hóa giải năng lực làm tan băng ở tứ chi, điều khiển nước trong ao rẽ ra, tạo thành một quả cầu không khí bao quanh thân trên mình để hít thở thông qua cái lỗ tiếp tuyến với vùng không khí trên mặt nước.

Chân cậu vẫn ở trong nước để có thể di chuyển.

Ma Da rẽ nước lao đến dùng móng tay cào James, cậu giơ hai tay lên đỡ và bị chảy máu.

Ma Men thấy tiếng chân ai đó nên hắn tạm lánh đi, mặc kệ Ma Trơi ở đó.

Olna đến bờ ao thì gặp Ma Trơi.

Nó bay lướt qua Olna, cô kịp né được nhưng da vẫn cảm thấy sức nóng.

Nó tắt lửa, rồi lại bật, cứ lập lòe bay qua bay lại Olna.

Cô bắt đầu thấy mệt mỏi vì hít phải luồng khí xung quanh Ma Trơi.

Đột nhiên Ma Trơi dừng lại trước mặt Olna, tách ra làm hai, lập lòe bay qua lại quanh cô.

Dưới nước, James hít một hơi dài, giải trừ quả cầu không khí làm nước tràn vào.

Cậu dùng hai tay bịt chặt lên vết thương ở cổ tay kia nhưng máu vẫn rỉ ra đỏ cả nước.

James đau đớn điều khiển máu bay đến bao quanh mắt Ma Da.

Cô ta không thấy gì ngoài màu đỏ, James đóng băng một lượng nước nhỏ tạo thành cây kiếm băng, lao thẳng đến định đâm Ma Da.

Cô ta cảm nhận được sự thay đổi dòng nước, mở miệng hút sạch chỗ máu của James, liếm môi rồi áp hai tay không bắt kiếm, hướng ra ngoài.

James mất đà, chúi người lại gần Ma Da.

Cô ta cắn vào vai trái James.

Trên bờ, Olna tạo ra những hòn lửa ném vào hai ngọn Ma Trơi.

Có một ngọn bị trúng đòn tấn công nhưng cháy bùng mạnh hơn rồi tắt ngúm.

Olna chùn bước: Thôi chết!?

Nó- ủa?

Tắt à?

Lửa giúp nó cháy hết?

Còn lại một ngọn Ma Trơi đang lơ lửng, Ma Men lén đi ra sau lưng Olna, thấy thời cơ đã đến.

Nó chạm tay vào hai vai Olna làm cô thấy hoa mắt, chóng mặt.

Ma Men: Tao đã truyền cồn vào cơ thể nó rồi Trơi ạ.

Tận dụng lúc nó đang say mà giết nó bằng khí độc đi!

Ma Trơi bay lên hạ xuống liên tục như gật đầu đồng ý.

Nó lao đến Olna.

Dưới nước, James nén cơn đau, tóm hai tay của Ma Da và đóng băng cả bốn bàn tay.

Ngoại trừ hai tay James, băng đang lan dần khắp cơ thể Ma Da.

Cô ta vẫn đang hút máu từ vai James làm mắt cậu tối sầm lại.

James gồng cơ bắp, dùng toàn bộ năng lực điều khiển nước trong ao tạo thành một đợt sóng mạnh đánh cả hai bay lên bờ.

Ma Da ngã đè lên James, cậu hét:

– Con mẹ nó nữa lên được bờ rồi còn bị đè!

Olna trố mắt nhìn James và Ma Da, bị Ma Trơi bay ngang qua làm da cô bị nóng rát.

Ma Da biến phần thân dưới từ đuôi cá thành đôi chân.

Cô ta đè hai tay James xuống, co chân lại, ngồi lên người James.

James bối rối nhìn xuống bụng cô ta:

– Ây đừng chị ơi, ngồi sai chỗ rồi!

Tránh tránh tránh.

Ma Da đứng dậy, đè chân phải vào ngực James:

– Tao phải giết thằng nhóc mày mới đi đầu thai được!

James nhìn sang thấy Ma Men sau lưng Olna, cậu giơ hai kiếm chỉ, tay phải bắn đạn nước về phía Ma Men, tay trái giơ lên bắn Ma Da.

Ma Da dễ dàng né được, Ma Men cố chấp đứng sau lưng Olna nên bị trúng đạn nhưng nó không sao.

Ma Men cười: Ngu vãi.

Pha nước vào rượu có làm mất cồn đâu!

Ma Da: Ma Men mày vờn chúng nó ít thôi!

Làm nó say đến chết đi!

Ma Men: Tao định để nó chết bằng khí độc của Ma Trơi.

Bọn này hết sức phản kháng rồi mà!

James hét lên: Olna!

Làm Ma Men chết cháy đi!

Cô nghe lời luôn: Ok, Jim!

Ma Men vẫn đang chạm vào vai Olna, cô làm hai tay hắn bốc cháy.

James: Đúng rồi!

Cơ thể nó có cồn và dùng cồn để làm say người khác đấy!

Ma Trơi cháy bùng lên lao về phía Olna.

James ngưng tụ hơi nước trong không khí lại thành những giọt nước, nhưng năng lực đã vơi cạn vì vừa nãy cậu điều khiển toàn bộ nước ao tạo sóng lớn.

Những giọt mưa giáng xuống với tốc độ chậm như mưa thường không gió rồi mau chóng bay hơi.

Ma Trơi không bị hại gì, Ma Da chuyển sang đè chân vào cổ James.

Olna tỉnh lại sau khi Ma Men chết, cô giơ kiếm chỉ trước miệng:

– Cồn à?

Cô thắp lửa trên hai đầu ngón tay rồi thổi một luồng lửa về phía Ma Da như nghệ sĩ xiếc ngậm cồn phun lửa, nhưng vì khoảng cách xa nên ngọn lửa không tới.

Ma Da cười: Mày định tạo ánh sáng mạnh để Ma Trơi không thể tồn tại đúng không?

Nhưng mà vô dụng kìa!

Olna: Không?!

Tao giúp nó hồi quang phản chiếu thôi mà!

Cháy bùng cho đến hết đi!

Ma Da ngoảnh ra nhìn, Ma Trơi bắt lửa của Olna cháy bùng lên mạnh mẽ rồi chợt tắt.

Cô ta nhìn xuống James, cậu xòe tay bắt một nắm đất cát lên ném vào mặt Ma Da.

Nó không nhìn được, định giơ cao chân giẫm gãy cổ James.

James lăn sang bên trái, thò tay xuống ao hấp thụ nước qua da, và đóng băng nước ao lại thành một lưỡi đao bọc quanh tay phải:

– Người tao hết nước rồi.

Nhưng ao đây thì khối!

Ma Da không nhìn thấy James ở đâu nên chỉ biết cào loạn xạ, nó cố dụi mắt để lấy lại thị lực.

Khi Ma Da mở mắt ra thì James lao đến.

"Suỵch!"

Lưỡi đao băng nhọn đâm vào tim Ma Da.

"Aaa!"

Nó tan biến.

James nhìn Olna:

– Lần này là ma thật.

Không phải do bọn Wonka làm đâu!

Olna: Ta biết mà.

Faye báo tin nên mới biết để đi cứu đấy!

– Cảm ơn Olna nha!

– Ừm!

Olna tạo luồng nhiệt nóng sấy khô quần áo cho James:

– Làm thế này cũng giúp hóa giải hàn khí từ vết Ma Da cắn đấy!

– Thanks.

Rồi họ vào học tiếp 10 phút và về lúc 6 rưỡi tối.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
69


Sáng thứ Sáu, James và các bạn đang ngồi học trong phòng đội tuyển ở tòa B.

Cậu nhìn đồng hồ treo tường:

– 9 giờ rồi à?

Uống được rồi.

Cậu bóc một viên uống bổ sung sắt khỏi vỉ thuốc, đến bình chắt một cốc nước để uống thuốc.

Uống xong, James ngủ gục ra bàn.

James Jimmy Jacoby, sinh ngày 15/3, cậu lớn lên trong một gia đình nông dân hiếu học ở làng Lumeton, xã Rosawa, huyện Godard, tỉnh Kalamana, miền nam Lavilia.

Cậu có rất nhiều thời gian rảnh và thường nghe nhạc nước ngoài trong khi làm việc nhà.

James bình sinh rất lười, lười trong mọi thứ, từ suy nghĩ đến hành động.

Khi Ma Gương vô tình được James giải thoát, trong lúc cậu bị kẹt trong thế giới gương vì đổi chỗ với nó, nó đã kịp di chuyển qua lại giữa thế giới và về thế giới thực, đánh động đồng minh khiến một loạt các điềm gở bủa vây cậu mà chính cậu cũng không biết.

Năng lực phép thuật của người dân miền nam Lavilia không giới hạn ở chủ đề hoặc lĩnh vực.

Họ có thể thi triển được rất nhiều phép như phân thân, tàng hình, đi trên tường, thậm chí dịch chuyển tức thời...

Quan trọng là họ có học được không, và có đủ năng lượng để thực hiện tất cả chúng không.

James lười nên khi chiến đấu, cậu chọn cho mình năng lực chính là khả năng tầm thường nhất với cái tên tầm thường nhất, chỉ một chữ: Nước.

Victoria đang lướt điện thoại giải lao:

– Anh em có ai hay thức khuya không?

Hilda: Có!

Toàn thức đêm cày phim.

Victoria: Theo văn hóa Lavilia mình thì người ta gọi những ai hay thức khuya là Fallen Angels, thiên thần sa ngã đấy!

Olna nhìn Victoria chằm chằm: ???

Victoria: Thì làm những hoạt động ban ngày vào buổi đêm mà!

Là một nạn nhân của tư bản, tao nghĩ nên gọi là Fallen Workers.

Con Vẹt Trắng đậu trên cành cây xà cừ ngoài cửa sổ:

– Fallen Angels!

Fallen Angels!

Olna mở cửa sổ, huýt sáo bài Ob-La-Di, Ob-La-Da.

Vẹt Trắng bay đến đậu vào ngón trỏ phải cô:

– Hello Olna, Victoria, Hilda, Avery!

James nghe tiếng léo nhéo của con vẹt, tỉnh giấc:

– Hở?

Cờ lờ gờ tờ?

Cần lời giải thích?

Olna: Vẹt của Faye bạn ta.

Con vẹt bay đến đậu vào đầu James:

– Olna, ai đây?

Olna: Jame-, Jim!

Vẹt Trắng: Jim Jim!

Jim Jim!

James đảo mắt: Thế mày là ai?

Vẹt Trắng: Vẹt Trắng!

Jim Jim!

James: Thôi Vẹt Trắng ơi, mày im mồm hộ tao cái.

Vẹt Trắng bay đến đậu lên đầu Olna, quay lại phía James:

– Đáng ghét!

James nghe chữ "Đáng ghét" liền buột miệng:

– Lavilia?

Hilda: Mày ở đây thế chủ mày đâu?

Vẹt Trắng: Chịu!

James: Vãi!

Nghe nó nói năng kìa?

Cô Margarita mở cửa, con vẹt liền bay ra ngoài.

Cô dặn:

– Cô mang tập đề lên, các bạn giải đề xong thì tra đáp án, nhớ ghi lại các câu sai và học lại kiến thức phần đó nhá!

Cả đội: Vâng.

Cô Margarita xong việc liền rời đi vì bận.

Con Vẹt Trắng bay đi, nó nghe hết lời cô Margarita Dean nói, bay về phòng đội tuyển Phong Thủy, nó lặp lại:

– Giải đề!

Giải đề!

Luna Moon: Biết rồi, nói ít thôi!

Có đề mới đâu mà làm!

Faye: Sao đội mình không có đề cương mới nhỉ?

Đội Chiêm Tinh lại có kìa?

Alf: Chắc thầy bận.

Vẹt Trắng lải nhải: Giải đề!

Giải đề!

Jade Faye lấy bánh mì trong túi véo cho nó một mẩu nhỏ, cô hiểu tình hình đội Olna rồi:

– Ăn đi Vẹt!

Vẹt Trắng ăn mẩu bánh mì rồi bay đi.

Faye cũng cho Quạ Đen trên đầu ăn một chút.

Quạ Đen ăn xong rồi bay ra ngoài để cô chủ học, nó đậu ngoài cành cây gần phòng in, thấy thầy Gregory Atlas in xong một tập đề cương đủ cho học sinh, để nó ngay ngắn ở bàn.

Thầy nhắn tin cho Alf Wonka đến tòa C lấy.

Sau đó thầy Gregory rời đi có việc bận.

Wonka đến phòng in ở tòa C, cậu lấy tập đề nhưng chừa lại một bản ở bàn rồi về phòng chia cho các bạn:

– Ơ hết rồi?

Tao cầm tập đề từ đó đến đây có làm rơi đâu?

Hay thầy in thiếu?

Faye thông qua đôi mắt của Quạ Đen đã nhìn thấy tập đề trên bàn và hiểu ra mọi thứ.

Quạ Đen đợi cho Wonka đi khỏi mới sà xuống cắp tập đề bay về thả ở phòng Chiêm Tinh gửi Olna giữ hộ.

Olna nhắn tin cho bạn thân: "Faye, Quạ Đen thả một tập đề cương môn Phong Thủy ở phòng tao nè!"

Faye nhắn lại: "Mày cứ giữ hộ tao đi.

Trưa tan học tao lấy sau.

Giờ tao vẫn đang giải đề cũ.

Tên đi lấy đề nhưng cố tình bỏ lại để làm khó tao ệ."

Olna: "Ok.

Cẩn thận nó đấy!"

Chiều hôm ấy, các đội tuyển ở lại học tiếp sau khi tan trường.

Đội Phong Thủy về lúc 5 rưỡi chiều.

Victoria và Olna của đội Chiêm Tinh về lúc 6 giờ tối.

Các bạn đi khỏi được một lúc, Hilda ra khỏi phòng đi vệ sinh.

Trên đường về tòa C, khi đang đi qua một cây bàng ở sân trường, Hilda bị một kẻ ở trên cây ném bola trói chặt cô lại, kéo cô lên trên cây làm Hilda giật mình hét toáng lên.

"Á~!"

Cùng lúc đó, Avary và James nghe thấy tiếng hét, tách ra đi tìm nhưng gọi mãi không thấy tiếng đáp nào nữa.

James bị một con dơi lao đến cắn vào vai trái hút máu làm cậu ngất gục ra đất.

Con Dơi vỗ cánh liên tục, nhổ một giọt máu vừa hút lên mặt James:

– Đồ xương xẩu mày thiếu máu à?

Chả bõ súc miệng!

Thôi bỏ đi!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
70


Con Dơi bỏ James lại rồi bay đi.

Trên cành cây bàng, Kẻ Đó đang bịt miệng Hilda từ phía sau và trời cũng nhập nhoạng nên cô không nhìn rõ mặt Kẻ Đó.

Avary chạy đi tìm Hilda, cuối cùng lại tìm được James đang nằm trên đất.

Cô đỡ James ngồi dậy, James hét ngay:

– Đừng!

Cẩn thận có con Dơi rình rập hút máu đấy!

Avary nhìn xung quanh:

– Tối quá làm sao thấy bây giờ?

James gắng dậy, nói nốt câu cuối rồi nằm xuống thở dài:

– Giờ ta không khác gì phế nhân rồi!

Avery phải tự cứu mình thôi!

Avary: Năng lực Xenlulozo thì làm được gì?

James: Chịu!

Thử lay động các cành cây xem!

Nó sẽ không còn chỗ đậu nữa!

Con Dơi bay khỏi cành cây.

Kẻ Đó trên cây đang bịt miệng Hilda nhưng trượt tay vì cô kích hoạt năng lực Xà Phòng để biến bản thân thành trở nên trơn như xà bông.

Cô hét lên:

– Mày là đứa đếu nào dám chơi bẩn đánh lén tao?

Có ai không?

Có thằng biến thái bắt tôi lên cây này!

James và Avary đều nghe thấy, cậu bảo cô:

– Avery đến chỗ Queen đi!

Nhanh kẻo nó thành Fallen Queen mất!

Avary lại đỡ James dậy:

– Không cần phải đến tận nơi đâu, ngay trong sân trường mình mà!

Qua sự rung động của những quần thể thực vật khắp sân trường, Avary đã biết Hilda ở cây nào, cô uốn cành cây Hilda và Kẻ Đó đang đứng cong xuống.

Kẻ Đó thấy vậy hốt hoảng:

– Thôi chết rồi!

Alf đang ngồi học ở nhà, cảm nhận được qua thần giao cách cảm:

– Bình tĩnh White!

Đủ thấp rồi!

Đạp nó ngã đi không gãy chân đâu!

White đạp Hilda ngã khỏi cành cây nhưng cô vẫn kịp giữ thăng bằng.

Hilda vẫn đang bị bola trói, cô chĩa kiếm chỉ vào hai chân.

Dung dịch xà phòng tiết liên tục tại đế giày, cô đạp vào thân cây để lướt đi như vận động viên trượt băng.

Con Dơi bay đến đậu vào xương quai xanh Hilda, cắn vào vai trước cô bất chấp làn da đang trơn bởi Xà Phòng.

Cô ngã ra sân.

White không ngờ trước điều này, nó nhảy xuống đất vì cành cây trơn phủ đầy nước xà phòng:

– Vãi chưởng?

Ma Cà Rồng kìa?

Giờ làm sao đây?

Alf ở nhà, cau mày suy tính:

– Ma Cà Rồng à?

Lại có sự cố!

Cẩn thận giết nó đi rồi rút lui cẩn thận kẻo bị lộ!

White búng tay nhưng không có gì xảy ra:

– Dùng hình vẽ thì có phải tiện không?

Dùng đồ thật làm mất hết chiến thuật!

White giơ ngón trỏ, vẽ lên không khí một chiếc mặt nạ và một con dao.

Nó đeo mặt nạ rồi cầm dao lao đến cắt dây bola.

Con Dơi thấy động liền bay lên cao.

Avary đang dìu James đi, nhìn thấy Hilda bị ngã ở sân:

– James!

Hilda kìa, sao ai cũng ngã nằm ra sân vậy?

Ê có ai nhảy xuống từ cây kìa!

James gỡ tay Avary ra:

– Avery đến cứu Queen ngay đi!

Con Dơi hút máu vừa nãy có thể là Ma Cà Rồng đấy!

Avary vẫn dìu James đi:

– Chưa thấy con Dơi đâu!

Chắc nó lấp đâu đó rồi!

White cắt dây bola xong, cầm dao đuổi theo con Dơi, chém loạn xạ, phi con dao về phía con Dơi nhưng nó né được nhờ cảm nhận được tiếng động.

Avary nhặt một cành cây dưới đất, ném nó lên.

Cành cây lơ lửng giữa không trung, bong tróc các hạt gỗ ra, vót thành đầu mũi tên nhọn hoắt, lao vút đi về phía con Dơi.

Nó bay lên thật cao, trốn vào trong tán cây.

White ngoảnh ra thấy Avary và James:

– Mẹ nó!

Thôi đành phắn vậy!

Tự lo đi nhá!

Alf búng tay để thu hồi hình vẽ.

James hoa mắt nhưng cố hình dung:

– Lại là một kẻ khác như hôm thứ Tư.

Hình vẽ của tên Alf đấy!

Nó chạy rồi thì thôi.

Lo Queen đã!

Avary nhìn lên tán cây, điều khiển những chiếc lá bòn rút xenlulozo từ cành cây khiến chúng cứng cáp hơn, bứt khỏi cành bay xung quanh làm phân tâm con Dơi.

Các tán cây rung lắc cực mạnh làm nó bị nhiễu loạn cảm nhận âm thanh.

Con Dơi bị trúng vài đòn, rơi xuống đất, hóa thành Ma Cà Rồng đứng nhìn Avary trừng trừng:

– Khốn thật!

Sắp hút hết con bé kia rồi mà lại.

Còn mày nữa, cần nhiều máu nữa!

Ma Cà Rồng lao về phía Avary.

Cô bẻ gãy một cành ở tận trên cao, hất tay giáng mạnh nó xuống chỗ Ma Cà Rồng làm hắn ngã gục.

James giằng tay Avery ra, cậu lảo đảo đến chỗ Hilda, vỗ vỗ mặt cô:

– Con ả háo thắng này cũng có lúc thất thế!

Cố lên!

Dậy được không?

Nó nói là chưa hút hết mày mà?

Hilda tỉnh dậy:

– Làm cái gì tao đấy thằng này?

Buông tay khỏi má tao ra!

James: Mày bị Ma Cà Rồng hút máu suýt hết.

Giờ Avery đang đấu với nó kìa!

Tao cũng bị rút cạn máu rồi!

Hilda ngoảnh sang nhìn tên Ma Ca Rồng đang gượng dậy.

Cô tuyên bố:

– Không một ai ở gần tao được phép đứng vững nếu tao không muốn!

Cô xòe tay, hướng tia phép thuật về phía Ma Cà Rồng.

Một làn nước xà phòng phủ khắp người tên Ma Cà Rồng, chảy lênh láng quanh hắn.

Ma Cà Rồng mất hết ma sát, đứng dậy không nổi.

James nhặt con dao dưới đất lên:

– Ủa sao có con dao nè?

Hilda: Nãy có một kẻ lén trói chặt tao bằng bola lôi lên cây bàng, xong cũng hắn cắt dây cho tao.

Chạy mất rồi à?

James: Nó là hình vẽ của tên Alf đấy!

Năng lực của nó là Vẽ mà.

Dù để quên hay cố tình cũng xin nhá, dao làm bằng bạc à?

James lảo đảo bước đến chỗ Avary:

– Avery kết liễu nó đi!

Avary chần chừ:

– James còn đủ sức làm được không?

James sờ lên trán:

– Thôi được rồi!

Thật may là có Avery ở đây.

Cậu định tiến đến nhưng nhìn thấy vũng nước xà phòng.

James lùi lại, cậu giơ tay hấp thụ hơi nước trong không khí, sinh ra một làn nước quanh bàn tay, biến thành hình trụ dài và bám vào chuôi dao đóng băng lại thành cái cán.

James cầm nó như ngọn giáo để giữ khoảng cách, đâm vào giữa lưng Ma Cà Rồng đang nằm sấp làm hắn bị tiêu diệt.

Avary giơ tay, làm phép hóa cành cây vừa đè tên Ma Cà Rồng thành vụn gỗ.

Chúng bay đi theo gió.

James: Cái xác tên này giờ xử lý sao?

Hilda: Kệ xác nó!

Cứ nằm đấy sáng mai nắng sẽ mang nó đi.

James: "Đi" xa à?

Hilda: Ờ.

Giờ đi về!

Mai kể cô Margarita.

Mất thời gian quá!

Avary: Ok.

Ở nhà, Alf búng tay, khi này con dao bằng bạc mới biến mất:

– Chậc, chỉ định trói nó mấy phút cho đến khi có người cứu thôi mà lại bị phá đám!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Thứ Bảy


Giờ ra chơi sáng thứ Bảy, ngày Cá tháng 4 năm 2023, James ngồi bàn đầu trong lớp 11D, chống cằm nhìn cây ngoài cửa:

– Ơ hờ ơi đói quá~!

Lavilia Crusher ngồi bàn dưới nghe vậy liền hỏi:

– James không ăn sáng à?

James quay xuống nhìn cô, đành phải nói dối:

– Ăn rồi.

Nhưng đói giữa buổi.

Lavilia: Ra cổng trường mua gì mà ăn.

James: Làm gì có tiền?!

Lavilia: Không có tiền tiêu vặt à?

James: Tiền tiêu vặt là gì?

Lavilia: ???

Thế James có hay mua đồ gì không?

James: Mua theo kiểu nào?

Mua hộ mẹ hay mua cho mình?

Lavilia: Cho mình.

James: Không!

Ta chả bao giờ mua gì cả.

Không bao giờ đặt đồ trên mạng luôn.

Lavilia quay sang nói với bạn Ichimonji Eiko (一文字 映子):

– Ê, sao không bao giờ mua gì nhỉ?

Eiko cười, lắc đầu.

James biết mình thật là lạc hậu.

Cậu lại bắt đầu thói nói nhiều để hợp lý hóa:

– Ài, làm ơn!

Chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa tiêu dùng trong xã hội hiện đại đang hủy hoại tinh thần con người đấy.

Bây giờ người ta toàn làm đồ tệ thôi, nhất là thực phẩm.

Từ xúc xích, đồ hộp, mắm sốt, kẹo... không thể tin được.

Cứ mua là thua.

Tâm lý sợ bỏ lỡ và so sánh của xã hội hiện đại nữa!

Ta không muốn dùng mạng xã hội, nhưng hoàn cảnh đẩy đưa khiến ta không thể không dùng.

Người ta đăng toàn những thứ hay ho đẹp đẽ lên mạng xã hội, nhưng ta chỉ thấy nó làm mọi thứ xung quanh xấu xí hơn thôi.

Lavilia: Có tiền nhưng chọn không mua vẫn khác với không có tiền để mua chứ?

James: Ờ, có khi ta ghét văn hóa tiêu dùng vì ta không có tiền ạ.

Chứ có tiền khéo ta mua hết cả quán mất!

Lavilia cười: James sắp thi môn Chiêm Tinh chưa?

James: Sắp rồi.

Tuần sau.

Eiko: Cố lên nhá!

Rồi về chỉ bọn tao bí quyết học Chiêm Tinh.

James: Ừm.

Mà năng lực của các bạn là gì đấy?

Eiko cười: Hỏi làm gì?

Lavilia: Năng lực ai mà chả có!

Quan trọng là có đến lúc dùng hay không thôi.

James: Ta nghĩ vui nhất là có cuộc sống bình yên không rắc rối.

Các bạn may đấy.

Lavilia: James không may à?

James: Mấy hôm nay toàn gặp chuyện xúi quẩy thôi.

Hết Ma này đến Ma khác.

Lavilia: Thì trường này nhiều ma ám mà!

Eiko: Trường Brickmore còn nhiều hơn ạ.

Ngày phải chục vụ như thế.

Ma bay qua lại giữa sân trường luôn mà!

Học sinh với giáo viên nhìn thấy cũng coi như không.

James: Nhưng mà Ma trường người ta hiền.

Ma trường mình láo vãi!

Cứ gặp là nó ám quẻ mình như mình mắc nợ nó ạ.

Victorio Armstrong đi vào lớp:

– James ôn bài ok không?

Sắp thi chưa?

James: Bài thì ok mà người thì không.

Victor: Học mệt à?

James: Đập nhau với Ma nhiều nên cạn sức.

Victor: Ăn kẹo không?

James: Tôi xin.

Victor: Kẹo này tôi được cho mà.

Đây lấy nhiều vào.

Nói xong, Victorio đi về chỗ mình.

James: Tôi xin.

Cảm ơn ông nhá.

Ê Lavily, Eiko ăn không?

Eiko: Có!

Lavilia: A vị nho nè!

James: Các bạn có ước mơ gì sau này?

Eiko: Ta muốn làm họa sĩ.

James: Thế là năng lực Vẽ à?

Eiko: Không phải năng lực, cũng không phải năng khiếu.

Ta thích và giỏi thì học thôi.

James: Suôn sẻ nhờ?

Lavily thì sao?

Lavilia: Học ngành Ngôn Ngữ Hanzil, làm phiên dịch viên và đi du lịch Hanzil.

James: Có định lấy chồng người Hanzili không?

Lavilia: Không biết.

Nhưng đu thần tượng thì có.

James: Tự học được mấy chữ Hanzi rồi?

Lavilia: Đã học gì đâu?

Sau này mới học.

James: À.

Lavilia: Thế James ước mơ gì?

James: Nếu có thể thì làm phim, hoặc là kinh doanh cái gì đó nhỏ nhỏ vui vui như quán cà phê nè.

Quan trọng là sự bình yên.

Lavilia: Có ước ao gì về tình yêu không?

James: ...

Lavilia: ...

Eiko: ...

James: Có được mơ mộng quá không hay phải bám vào hiện thực?

Lavilia: Mơ mộng thì sao mà hiện thực thì sao?

James cau mày:

– Hỏi méo gì khó thế?

Mơ mộng thì ước gì ta không túng thiếu quá, cô gái đó nên có cá tính, hay người ta gọi là chất riêng.

Nam hay nữ đều nên thế.

Nhạt nhẽo thì ai mà vui đúng không?

Còn hiện thực à, nếu có một cô gái thích ta thì ta chỉ ước cô ta hãy chung thủy.

Ý là đừng có nản lòng bỏ cuộc ạ, ta sẽ cố để tốt lên.

Eiko: Ồ.

James: Nói thì nói thế chứ ta là ai mà có quyền đòi người ta phải thế này thế nọ.

Làm sao thay đổi người khác được?

Ta thấy mình vô duyên vãi lìn.

Cứ gặp ai là quen chỉ được một đoạn ạ.

Kiểu duyên chỉ đến thế thôi.

Lavilia: Học cùng nhau thì chơi, học xong thì thôi đúng không?

James: Ừm, kiểu chức năng ạ.

Vì hoàn cảnh nên mới gặp nhau, lấy lợi ích từ nhau, xong là thôi.

Ta chưa quen cô gái nào quá lâu cả.

Lavilia đi ra ngoài một lát.

James nói vu vơ:

– Hỏi toàn câu gì khó vậy trời?

Eiko nghe thấy, đáp:

– Năm ngoái lớp 10, Lavilia thích một bạn nam nhưng kết quá chóng vánh.

Người ấy cũng tên là James.

James trố mắt: Vãi!

Eiko: Đùa đấy!

Nay ngày nói dối mà.

James nhanh nhảu: Thì ta cũng giả bộ bất ngờ thôi.

Nãy giờ ta nói có câu nào là thật đâu.

Lavilia đi vào lớp, nghe thấy:

– Tưởng James đói?

Hóa ra là lừa à?

James: Cái nào thật, cái nào giả không còn quan trọng nữa.

Quan trọng là, ăn kẹo đi!

Chiều hôm ấy, James ngồi trong giờ Toán, than thở:

– Chán quá...

Sao lâu hết giờ thế?

Cô Toán hỏi lại:

– Các bạn đã hiểu chưa?

James ngồi bàn đầu nên nói lí nhí trong miệng:

– Chưa ạ...

Cô Toán không nghe thấy:

– Chưa hiểu chỗ nào nói để Cô giảng lại cho.

James nói thầm:

– Cô giảng lại toàn bộ đi ạ!

Cô Toán: Hiểu rồi à?

Vậy cả lớp làm bài đi lát Cô gọi lên bảng.

James nói vu vơ:

– Rồi xong luôn, có hiểu con quạc gì đâu mà làm trời?

Ra về đi, ra về đi, ra về đi!

Sắp hết giờ rồi mà sao lâu về thế?

Giờ chán rồi chả buồn chăm nữa, cứ siêng năng ở lại học xong lại gặp Ma thế này thì ta về xem tivi còn hơn.

Cố lên cố lên cố lên, nếu nhiều chuyện xúi quẩy như vậy xảy ra quanh mình mà mình vẫn tai qua nạn khỏi thì khả năng mình là nhân vật chính đấy.

May mắn thế cơ mà.

Chắc là ngồi yên bất động thì sẽ ổn thôi...

Eiko đảo mắt, quay sang nói thầm với Lavilia:

– Ông thần này nói nhiều vãi ò!

Lavilia cười: Ừm.

Nói không ngậm được mồm ạ.

Cô Toán nhìn lớp một lượt:

– James!

Sao ngồi im thế?

Không làm bài à?

James nói dối:

– Em vẫn đang nghĩ ạ.

Cô Toán cầm đề của mình lên xem:

– Nghĩ câu nào?

James nhìn xuống tờ đề, đọc đại một bài:

– Câu 35 ạ.

Cô Toán: Câu 35 này nó chỉ hơi khó tí thôi, nhưng vẫn làm được.

Nghiên cứu đi đoạn James lên làm câu này nhá!

James: Vâng ạ...

James quay xuống cầu cứu Lavilia và Eiko:

– Ừ hự ạ, nhân vật chính này hơi đen rồi, cứu cứu cứu!

Chết ta rồi!

Lavily, Eiko, làm câu 35 chưa?

Lavilia: Làm rồi.

James: Cho ta mượn chép tí lên bảng làm không cô hành ta chết mất.

Lavilia: Đây.

Câu 36 ở dưới dễ hơn thì không chọn.

James: Ai biết đâu?

Chọn bừa mà.

Câu 35 hay 36 thì cũng có biết làm đâu?

Eiko: Nhưng câu 36 ngắn hơn nhiều.

James: Thôi được rồi, cảm ơn Lavily nha.

Cậu chép vào đề của mình xong, đứng dậy định lên bảng thì trống đánh hết giờ.

James nở một nụ cười nham hiểm, quay qua nhìn Lavilia: "Ngon!"

Lavilia nhìn mặt cậu liền bật cười.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
72


Tan học, James về nhà luôn.

Hôm nay cậu muốn tự học ở nhà chứ không ở lại học với đội nữa.

Cậu định như vậy nhưng lại bật tivi và nằm xem cả tối, để Bản Sao nấu cơm và làm việc nhà.

Đến 6 rưỡi tối, mẹ Marlowe đưa tiền cho James đi mua hoa quả.

Cậu đạp xe đến cửa hàng phân phối của Công ti Trái cây Kennedy (Kennedy Fruit Company - KFC).

Trời lộng những cơn gió thổi từ biển vào.

Vừa trả tiền xong thì cậu gặp Victoria Tinney và Faye:

– Ớ!

Toria?

Đi đâu ấy?

Victoria: Cũng đi mua hoa quả.

Faye: Hello Victoria, James.

Victoria: Hello Faye.

James: À ừm.

Faye: Các bạn không ở lại học à?

Victoria: Không.

Ta có việc ở nhà.

James: Mệt.

Victoria: Trường tối toàn ma ở lại làm gì?

Bỗng có giọng nói từ đâu phát lên: "Sương buổi tối đang rơi nhiều".

James: Ủa cái gì kêu ấy?

Victoria: Điện thoại tao.

Biết Quả Cầu Tiết Lộ không?

Faye: Có.

Nhà ta có nè.

James: Ờ nhà ta cũng có.

Mày mang theo quả cầu pha lê đấy đi bên người à?

Victoria: Không.

Điện thoại tao nó tích hợp chức năng của Quả Cầu Tiết Lộ mà!

Điện thoại tao làm được nhiều trò nữa lắm.

James: Điện thoại xịn thế!

Năng lực của mày là gì?

Victoria: Phonecast.

Ngoài dùng phép thuật bình thường ra thì ta còn gắn nó với điện thoại nữa.

Faye: Tiện ích mở rộng à?

James cười: Ờ nhờ!?

Victoria: Thôi để tao mua xoài.

James: Thôi tao về trước nhá.

Mẹ tao đang đợi.

Faye: Bye bye.

James: Bai!

James đi khỏi.

Luna Moon tình cờ đi qua gần đó, nhắn tin cho Alf Wonka:

– Wonka, tao thấy bọn Victoria của đội Chiêm Tinh với Faye đội mình ở trước cửa hàng hoa quả Kennedy.

Có cần quấy phá chúng nó một chốc như mày dặn không?

Alf Wonka: Làm đi.

Cẩn thận Faye kẻo nó phát hiện thân phận.

Để tao gửi hình vẽ White đến.

Luna Moon nhắn lại: Đợi hình vẽ của mày đến thì bọn nó về rồi.

Alf Wonka: Đây từ từ!

Alf vẽ một đường tròn giữa không trung, rồi không gian ở trong hình tròn bị thủng tạo thành một cánh cổng không gian.

Alf thò tay qua cái lỗ.

Luna ngoảnh ra thấy một bàn tay giữa không trung:

– Ui rồi ôi!

Giật mình.

À tao hiểu rồi.

Alf vẽ một hình người:

– Đấy.

Dùng năng lực Nén của mày đi.

Có gì thì nhờ White giúp cho.

Luna Moon: Ok ok, nhanh không bọn kia nó về mất.

Luna Moon kéo White vào nấp sau bụi cây, cô giơ bàn tay phải ra rồi nắm lại.

Victoria đột nhiên bị tê bì đôi chân.

Hai bàn chân cứng đờ và trở nên nặng trịch khiến cô không bước đi được.

Luna đang nói một mình rồi quay sang nhìn White:

– Mình đã tích tụ máu của nó xuống bàn chân và nén chặt mọi thứ làm nó nặng hơn rồi.

Ê mày là hình vẽ thì có biết nói không đấy?

White: Cần gì thì bảo!

Luna: A có gió kìa.

Tiếp tao sẽ tận dụng cơn gió và nén cát bụi tập trung lại với mật độ dày đặc.

Bụi mịt sẽ bay vào mắt mũi chúng nó.

Ơ mà chiêu này hơi yếu nhỉ?

White: Cứ làm đi.

Làm được gì thì làm.

Faye hỏi han Victoria:

– Có đi được không?

Sao tự nhiên lại bị?

Victoria: Không biết.

Mà nó còn đột ngột chứ không phải do giữ lâu tư thế nhá.

Bụi từ con gió tập trung lại chỉ bay đến chỗ Victoria và Faye.

Faye bị bụi bay vào mắt, Victoria nhảy mũi hắt xì hơi:

– Có gì không đúng Faye ạ, mình đứng bên lề đường mà bụi chỉ bay về đúng bên mình.

Faye, Faye ơi?

Faye đứng như trời trồng, nhắm chặt mắt lại.

Victoria vẫn tê chân không bước đi được:

– A a tê, bụi vào mắt à?

Faye: Nãy thì là bụi.

Nhưng giờ ta thấy nóng với nhức đầu quá.

Luna quay sang nói với White:

– Đấy nhá.

Tao đã nén máu tích tụ lại đầu Faye rồi.

Nhưng như thế có ác quá không?

Nhỡ nó nguy kịch thì sao?

White: Làm trong chốc lát thôi chứ ai giết người đâu mà sợ?

Mày với Seren cứ lo xa như nhau.

Luna: Ê mày hình vẽ mà nói năng với tao thế hả?

Tao là bạn chủ nhân mày đấy.

White: Quan sát đi.

Faye: Victoria, ta đoán mình đang bị tấn công.

Giờ đầu ta cũng bị nặng ạ.

Victoria: Ta cũng đoán thế.

Nhưng chỉ là suy đoán vô căn cứ thôi.

Làm sao biết được?

Ay dạ.

Nhỡ chỉ là trùng hợp thì sao?

Faye: Để ta thử.

Faye nhắm mắt lại, cô dùng thần giao cách cảm gọi những con chim bồ câu ở công viên gần đó bay đến.

Cô trấn an Victoria:

– Chim bồ câu có thể cảm nhận từ trường nên trời tối nó vẫn sẽ tìm được hộ mình.

Một con chim bồ câu bay qua bụi cây, phát hiện ra Luna Moon và White.

Faye mở mắt:

– Thấy rồi.

Victoria, trong bụi cây có hai kẻ đang trốn, chúng nhìn về phía mình.

Victoria: Thôi Faye nghỉ ngơi dưỡng sức đi.

Nhìn năng lực Phonecast của ta nè.

Cô lấy điện thoại thông minh ra, dùng ngón trỏ lướt một đường trên màn hình.

Một tia phép thuật màu cam bắn về phía bụi cây nhưng không trúng và hai người kia.

Victoria dùng ngón cái lướt liên tiếp mấy đường nữa như đang lướt nội dung ngắn vậy, các tia phép thuật cam bắn ra vẫn không trúng họ.

Trong bụi cây, Luna Moon phát hiện ra:

– Thôi chết rồi!

Mình bị phát hiện rồi.

Làm sao đây làm sao đây?

White: Thì đánh trả hoặc bỏ chạy.

Đứng im làm gì?

Luna giơ tay hóa phép làm bụi cây bị nén chặt cứng lại, cản trở tốc độ của tia phép thuật giúp họ né đòn dễ hơn.

Faye: Hay là bảo đàn bồ câu lao vào trong bụi làm bọn chúng chạy ra ngoài nhỉ?

Victoria: Bọn nó làm cách nào ạ, giờ bụi cây rắn chắc lắm.

Để ta thử thu nhỏ diện tích điểm tiếp xúc xem có tăng lực đẩy không.

Cô chụm ngón tay lại vào màn hình để thu nhỏ và tập trung các tia phép thuật cam tụ lại với nhau thành một mũi tên nhọn, rồi vuốt màn hình để phóng nó đi.

Mũi tên lao vút đến, đâm vào bụi và dần xuyên qua.

White nhận thấy liền lao ra đỡ cho Luna:

– Không sao chứ?

Luna: Có mày mới sao ấy.

Mày đỡ cho tao mà.

Mày là hình vẽ thì có sao không?

White: Cẩn... thận.

Nó sắp tấn công nữa đấy.

Không đỡ được nữa đâu.

Victoria: Xuyên qua rồi Faye ạ.

Vẫn tê chân quá.

Giờ ta sẽ bắn hạ chúng nó để xem mặt mũi là ai rồi báo công an.

Cô mở hai đầu ngón tay ra ở màn hình để phóng to, các tia phép thuật cam nở to thể tích rồi tách xa ra, quay xung quanh tia trục chuẩn bị bắn.

Victoria vuốt màn hình, hàng loạt tia phép thuật phóng túi bụi vào lùm cây.

White liền giơ ngón trỏ vẽ vội một đường tròn biến thành chiếc khiên phép thuật che chắn cho cả hai:

– Thôi.

Thoát được rồi.

Con mẹ nhà nó!

White giơ ngón trỏ vẽ thêm lá để bụi cây cao hơn đủ che khi họ đứng dậy, vẽ tiếp một hình chữ nhật biến thành cánh cửa không gian:

– Chạy đi!

Vừa dứt lời, White bị loạt đạn phép thuật tiếp theo của Victoria bắn thủng khắp người.

Luna quay lại nhìn thì chiếc khiên năng lượng cũng đã bị bắn lỗ chỗ.

Cô bước qua và cánh cửa, chiếc khiên, hình người White cùng những ngọn lá biến mất do Wonka thu hồi năng lực.

Victoria và Faye trở lại bình thường.

Victoria không tìm thấy ai trong bụi đành ra về:

– Bye bye Faye nhá!

Faye: Bye Toria!

Cô bước khỏi cửa hàng thì nhớ ra:

– Ơ quên vẫn chưa mua táo!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
73


Chủ Nhật, James ngủ trương thây đến 9 giờ sáng vẫn còn chưa thỏa.

Em trai Joe gọi um lên:

"Anh JIM!!!

Dậy ăn Bánh Mì nè!"

James đạp chăn ra, hét cùng âm lượng:

"Cứ để đấy!"

Nằm tiếp 5 phút sau, James mới dậy.

Cậu bật tivi, mở bài hát "Happy Together" lên rồi đi quét nhà, quét sân, lau bếp và bồn rửa bát.

Con chó Zeb lông vàng nhạt giống Maltipoo cứ nhảy nhô nhảy nhào, bám theo cậu từ đầu đến cuối sân.

James nhìn đồng hồ:

- Joe ê phơi quần áo chưa?

Joe đang nằm ở ghế dài phòng khách xem điện thoại:

"Quần áo mẹ phơi rồi."

James: Ok, 10 giờ rồi à?

Cậu đi nấu cơm rồi ngồi xổm ở sân giếng đặt 3 cái rổ ra vặt rau.

Con Zeb sau một hồi tăng động đến nằm cạnh James xem cậu nhặt rau.

James trêu nó: Goăng goăng, àu rau.

Zeb ngẩng lên nhìn James: Hứ?

James: Đùa nãy giờ như bị điên nên mệt rồi à?

Zeb lại nằm xuống.

James: Trời ơi tao sắp thi rồi.

Lo quá!

Mày có hiểu tao nói gì không đấy cu?

Zeb vẫn nằm im: ...

James: Mày mà biết nói tiếng người là tao kể cho mày cả đống chuyện rồi.

Chứ kể cho Quả Cầu Tiết Lộ nó đáp vô cảm vờ lờ.

Nhạc hết, James bảo Joe:

- Béo béo béo, mày bật bài "Cà Phê nhưng rất Si Tình" đi!

Joe: Ok đây.

James bắc nồi nước đặt lên bếp ga để luộc rau, rửa rau xong, cậu đứng đó đợi nước sôi.

Nhún nhảy theo điệu nhạc, nghe đến giữa bài hát, James bất giác nhớ đến Olna:

- Oa, giọng ca sĩ này dễ thương vãi!

Olna giọng cũng ngọt y như thế!

Cậu quay lại nhìn nồi nước đang sôi:

- Oh shit sủi rồi!

James thả rau vào nồi rồi quay ra huýt sáo: "Hiu huýt~!"

Zeb nghe tiếng sáo quen thuộc liền nằm phơi bụng ra nhưng James chỉ cúi xuống nói:

- Đếu được, tao đang nấu cơm, sờ vào mày bẩn lắm.

Đợi tí nữa xong tao vuốt cho.

Zeb liền đứng dậy, cứ lon ton chạy theo chân cậu.

James vớt rau ra đĩa.

Cậu lấy chảo, thớt rồi thái thịt lợn đã rửa, bóc vỏ rồi băm nhỏ tỏi, hành tím để ướp và để phi.

Trong lúc đợi gia vị ngấm, James bưng nồi canh và đĩa rau vào trong nhà.

Thấy Joe đang nằm trên tường, James la:

- Sắp mâm để chuẩn bị ăn cơm nào cái thằng béo này!

Trưa rồi không lo mà làm đi để đoạn bố mẹ về lại mắng cho còn nằm trên tường thế à?

Tắt điện thoại đê!

Joe: Đây!

Joe tắt điện thoại, thả ở bàn rồi đi trên tường vào bếp trong nhà lấy bát đũa sắp mâm.

James ra bếp ngoài sân kho thịt, ngoảnh vào trong nhà dặn Joe:

- Mày không thấy đói à mà dùng phép lắm thế?

Joe hét lên: Có!

James hét luôn: Thế sao không làm?

Joe không đáp: ...

James: Nó là cái loại lười!

Joe vẫn đi trên tường từ trong bếp ra với bát đũa và mâm bay xung quanh.

Chúng dần hạ xuống ngay ngắn, Joe ngẩng cao đầu nhìn James rồi chuyển về mặt đất, nằm xuống ghế dài xem điện thoại.

James nhìn em trai, chỉ biết buồn cười:

- Má thằng này hất hàm thế nhờ?

Lại còn đi kiểu catwalk nữa!

Joe vừa xem điện thoại vừa nói vọng ra:

- Thì em tuổi mèo mà!

James: Mày làm phép gì siêu hơn tao xem nào?

Lại hét lên bằng cái họng phi phàm đấy à?

Joe: Ờ.

HÁ~!

James: Thôi cả điếc tai.

Má cái thanh đới của mày.

Nhớ cái lúc vô tình ghi âm được điệu cười đinh tai nhức óc của mày đấy không?

Joe: Có.

Lúc đấy em bao tuổi nhờ?

James: Lúc đấy mày 3 tuổi.

Vừa cười vừa hét: "Bỏ RÁ, ừ HÁ HA HA HA HẠ HẠ~!"

Nghe hài vờ lờ.

Joe: Không biết đoạn ghi âm đấy còn không ạ?

James: Điện thoại cũ của bố còn.

Nhưng nó hỏng rồi không có cách nào khôi phục được.

Năng lực Siêu Âm của mày như thế, sau này mày làm ca sĩ đi.

Joe: Không.

Em sẽ làm một Rapper.

James: Giỏi làm 1 bài Rap Love đi xem nào.

Cậu khêu nhỏ lửa để om nồi thịt.

Joe: Ngay bây giờ thì không được.

Viết phải nghĩ lâu mới ra, lúc nào viết được em khác cho anh xem.

James: Đù, mày mới bé tí mà đã...

Mà tao bận lắm, mày cứ viết rap ra xong cho Quả Cầu Tiết Lộ đọc là được mà!

Joe: Ok.

James bưng nồi thịt vào nhà.

Cậu đến trụ cầu thang, tháo cái mũ beret của mình ra khỏi Quả Cầu Tiết Lộ, áp hai tay vào để tùy chỉnh nó theo sở thích cá nhân.

Quả cầu nằm gọn trên trụ cầu thang được James dùng như chỗ để cài mũ khi đi học về.

Cậu nghĩ ra ý tưởng đó vì thấy nó tròn tròn, hình cầu nên đội cái mũ beret của mình và và để nó lên trụ cầu thang như nhiều nhà hay xây như vậy.

Quả cầu chuyển thành màu lục.

James hỏi nó:

- Hôm nay, Chủ nhật mùng 2 tháng 4 là ngày bao nhiêu âm lịch?

Quả Cầu Tiết Lộ trả lời không chút độ trễ:

- Ngày 02 tháng 04 năm 2023 dương lịch tương ứng với ngày 12 tháng 02 nhuận năm 2023 âm lịch.

Đây là ngày Canh Dần, tháng Ất Mão, năm Quý Mão.

James thốt lên: Trời ơi~!

Sắp thi rồi.

Hai ngày nữa.

Thứ Ba thi rồi!

Ở nhà Wonka, Alf đang ngồi trước Quả Cầu Tiết Lộ, cậu đặt hai bàn tay áp vào quả pha lê nằm trên gối:

- Hê!

Đổi thành màu tím đi.

Ta thích màu tím.

Nước bên trong quả cầu biến từ trong suốt thành tím.

- Tìm cho tôi các mẫu áo và kiểu tóc nam đang thịnh hành nhất!

Quả Cầu Tiết Lộ trả lời:

- Chào bạn.

Sau đây là tổng hợp các mẫu áo và kiểu tóc nam đang nổi nhất hiện nay, dựa trên xu hướng phong cách phổ biến trên mạng và trong các bài báo chuyên ngành thời trang.

Các hình ảnh liên quan được hiện bên trong quả cầu pha lê, Alf hài lòng lắm:

- Ok chọn được rồi.

Ta sắp đi thi, nên dùng loại nước hoa cho nam nào?

Quả Cầu Tiết Lộ đáp:

- Đây là các gợi ý nước hoa nam phù hợp cho ngày đi thi hoặc sử dụng hằng ngày, tức là mùi hương nhẹ, tinh tế, không quá nồng nhưng vẫn tạo ấn tượng lịch sự và dễ chịu, đặc biệt khi ở phòng thi, hội trường, hoặc môi trường nhiều người.

Các hình ảnh gợi ý lại hiện lên trong Quả Cầu Tiết Lộ.

Alf sau một hồi đã nhìn thấy loại mình ưng ý.

Cậu ta lại hỏi quả pha lê:

- Dạng sống ngoài hành tinh có thật không?

Quả Cầu Tiết Lộ vẫn bình tĩnh nói:

- Đây là một trong những câu hỏi lớn nhất của nhân loại, và câu trả lời ngắn gọn là: Về mặt khoa học, chúng ta chưa có bằng chứng xác thực, nhưng về mặt xác suất, khả năng họ tồn tại là cực kỳ cao.

Alf: Ok.

James đang nghe nhạc thì phát bực vì có quảng cáo không thể bỏ qua.

Cậu cầm điều khiển tivi và đứng chờ:

- Ui con mé, quảng cáo nhiều vái lòng mà không cho bỏ qua!

Mẹ nó, bọn tư bản chết tiết này!

Cậu ấn thoát video đó luôn, chuyển sang bật bài "Fun Fun Fun" rồi ngồi ở hè đợi bố mẹ về:

- Hiu huýt~!

Zeb đâu!

Zeb đang chơi ngoài cổng nghe tiếng sáo liền chạy thục mạng lại chỗ James, nằm ngửa ra:

- Áu.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
74


Sáng thứ Hai, James lại dậy muộn.

Cậu lại đạp xe đến trường sát giờ học.

Cô Margarita Dean xin phép các thầy cô chủ nhiệm cho phép đội Chiêm Tinh được học trên phòng đội tuyển.

Buổi học cuối cùng trước khi thi nên họ chỉ học nhẹ nhàng, giải ít đề cương cho thư giãn đầu óc.

Trưa hôm ấy, họ quyết định ăn liên hoan ở trường.

Trong bữa lẩu Nhiệt Đới đó, Cô Margarita nói chuyện mấy câu chuyện tầm phào với Hilda, Victoria và Olna.

Avery Avary chỉ ngồi nghe Cô các bạn nói.

Hilda: Cô ơi, hôm nào bế giảng cô trò mình làm kiểu ảnh áo dài đi?

Victoria: Lại đi thuê à?

Cô Margarita: Thôi để lớp 12 đi.

Lúc đấy cho tiện.

Olna: Nhưng bế giảng Cô vẫn phải chụp nha.

Cô: Ờ.

James ngồi đầu bàn bên này:

– Có ai biết vì sao chỉ miền nam mình có phép thuật không?

Avary lắc đầu.

James bắt đầu luyên thuyên:

"Ta từng xem một video giải thích rồi.

Chuyện kể là ngày xưa ở vùng đất này, sau khi nước Rabiria thành lập ấy, có một anh chàng có sức khỏe phi phàm ở miền đông phải tạm biệt người yêu để vào nam để chống giặc biển Haman.

Thì, cái chiến trường mà anh đến đấy là lại một cái nơi ba mặt là núi không thể qua được, chỉ có một mặt giáp biển.

Muốn đến nơi ấy phải đi qua một cái hầm tự nhiên, kiểu núi nó lại chừa ra một lối để đi ạ.

Địa thế thế đánh nhau mới hiểm..."

Avary vừa ăn vừa nghe.

Các bạn khác lúc nghe lúc không vì họ vẫn nói chuyện vu vơ với Cô giáo.

James không quan tâm có ai nghe hay không, kể:

"Đánh đuổi giặc Haman xong, anh cùng các binh sĩ được, hoặc là bị tướng quân cấp đất, dặn là ở lại đó lập làng luôn.

Anh này anh nhớ người yêu điên lên được.

Vài năm sau khi đã ổn định, anh quyết định về miền đông tìm người yêu.

Chưa kịp đi thì có một trận giông, kiểu miền nam giáp biển nên hay có bão mà.

Phong ba bão táp lớn quá phá tan tất cả, sấm đánh sập cả con đường duy nhất ra khỏi thị trấn đó.

Anh liền ra sức đào, đào mãi nhưng đá thì cứng, đường thì xa.

Anh liền lập đàn tế lễ cầu trời hãy phù hộ, xin hãy ban cho anh sức thần để đào xuyên qua núi.

Thế là trời thương cho phép thật, nhưng anh vẫn chưa phát hiện ra."

James ăn một miếng xúc xích đã rồi mới kể tiếp:

"Sáng hôm sau ngủ dậy, anh lại cầm cuốc chim đi đào núi.

Đột nhiên anh khỏe lạ kì, đập được cả tảng to tổ chảng, năng suất hơn nên anh ngồi nghỉ.

Lúc cúi xuống nhặt cuốc chim thì nó tự bay đến khi tay anh lại gần.

Thế là anh mới thử giơ hai tay về phía phần đất đá bị đổ sụp, đưa hai tay sang ngang như tập thể dục ấy.

Từ từ tạm dừng đã."

James ăn tiếp mấy miếng thịt.

Victoria: Xong ông ấy trở thành thần đúng không?

James vừa nuốt xong:

"Từ từ.

Người yêu anh này ở miền đông cũng nhớ quá nên lên đường vào nam tìm.

Khi đi đến một ngọn núi, chính là ngọn núi dựng đứng mà có cái hầm để để vào trong thị trấn ấy, cô đi men theo núi.

Đến chỗ cửa hầm thì nó lại bị đất đá đổ sập che lấp nên cô tưởng chỉ là núi đá bình thường và đi qua đó.

Cô này cứ đi mãi, đi mãi, buổi chiều tối đến một dòng sông thì hết đường.

Cô chắp tay xin trời phù hộ cho người yêu, phù hộ cho mình tìm được người yêu.

Thế là trời cũng thương, cho phép thật.

Mặt trăng lên, rút nước làm lòng sông lộ ra, cô đi đến đâu là nước rút đến đấy.

Hay nói là thủy triều cũng được, tóm lại cô này đi bộ qua sông.

Anh kia cuối cùng cũng đào xong hầm, đi men theo núi tìm người yêu."

Olna: Thế có tìm được nhau không?

James: "Cô kia càng đi thì anh càng không tìm được.

Tại càng đi càng xa mà.

Uầy, cái video ấy hay vãi.

Xem mà bùng nổ kiến thức!

Người làm video nói là anh mặt trời, em mặt trăng thì làm sao gặp nhau được, chỉ có gặp lúc chạng vạng thôi.

Hai người may quá cũng gặp được nhau lúc hoàng hôn, kiểu đi cùng một con đường mà anh đuổi nhanh thì chả gặp à?

Nhưng mà, duyên phận hẩm hiu.

Họ ở với nhau được một năm, con trai vừa một tuổi thì người vợ chết bệnh.

Chồng đau đớn quá, định là cứ ở thế nuôi con nhưng không lâu sau đột nhiên chết khi đang chài lưới.

Anh chắc bị đột quỵ, ngã xuống sông.

Xác người vợ phân rã phép thuật vào đất, xác người chồng phân rã phép thuật vào nước."

Hilda đảo mắt, nghĩ thầm:

"Thằng này nói nhiều vãi ò!"

James vẫn kể tiếp, nói liên tục không giây ngơi nghỉ:

"Người con mồ côi.

Không có họ hàng tại bố mẹ là di dân mà.

Sống một mình nên người xung quanh thương, bảo là số nó khổ các thứ, nào là ông trời ăn ở bất công.

Người con trai chữa lại, nói là đấy là tự nhiên, không trách trời được, còn phải cảm ơn trời vì cho bố mẹ nó gặp được nhau thì nó mới được sinh ra trên đời này.

Ông trời nghe thế liền báo mộng cho người con trai, rằng cha mẹ nó khi chết đã lan tỏa phép thuật ra vùng đất này.

Người con trai tỉnh dậy, kể cho mọi người là vùng đất này đã được ban phước.

Ban đầu người ta nghi ngờ cho đến khi một người nhảy thật cao và bay được.

Thế là ai nấy sướng hú lên.

Từ đấy miền nam có phép thuật."

Victoria: Kể dài quá.

James: Đấy là tao còn rút bớt rồi đấy.

Chứ video tao xem nó dài lắm.

Ví dụ như là con sông đó về sau được gọi là Kinship River.

Hilda: Lại bắt đầu đấy?

Mày nói có bao giờ mệt không đấy?

James: Từ từ người ta nói nốt đã.

Còn ngọn núi nhỏ dựng đứng ở thị trấn kia được người ta gọi là Parting Crag.

Hay không?

Cô Margarita: Hay.

Ăn đi.

James uống một ngụm nước: Vâng ạ.

Victoria: Ớ, phép thuật tan vào nước và đất ở vùng này.

Mình ăn bao nhiêu cơm gạo, rau củ quả và thịt thà nuôi trồng ở đây nên có phép thuật.

Thế dân miền khác di dân đến đây sống thì sao?

Cô Margarita giải thích:

"Còn tùy.

Nếu sống ở đây đủ lâu, phải mấy chục năm hoặc mấy trăm năm để phép thuật ngấm vào người thì may ra có cơ hội dùng được phép thuật.

Rồi di truyền sang con cháu.

Cái đấy nó ngấm vào máu rồi giống như lợi thế sinh học ấy!

Ở một số nơi người ta còn không thể ngồi xổm mà."

Hilda: Đúng rồi.

Nếu đến du lịch, sống ngắn ngày, hay tạm trú mấy năm thì không đủ lâu đâu.

Dân mình cũng không dạy người ngoài.

Mà có được dạy cho thì chắc gì đã học được?

Victoria: Thế nếu lấy vợ, lấy chồng ở miền khác thì sao?

Olna: Quan trọng là sống ở đâu.

Chứ con đẻ ra có tiềm năng dùng phép thuật mà sống ở nơi khác thì cũng mất gốc thôi.

Cô Margarita: Đúng rồi.

Ví dụ có một người nam Lavilia lấy vợ miền khác, thì phải xét nơi họ ở.

Nếu sống ở nam Lavilia đủ lâu thì có thể người vợ sẽ dần có phép thuật, và đứa con thừa hưởng dòng máu của bố nó cũng sẽ phát huy năng lực khi lớn lên ở đây.

Nếu sống ở nơi khác thì chỉ có người chồng là có phép thuật thôi, vợ không có và đứa con có tiềm năng có thể sẽ chẳng bao giờ dùng thuần thục được phép thuật.

Victoria: Vâng.

James: Mấy video này hay mà.

Kiểu học đội tuyển Chiêm Tinh nên cũng hay xem về nó.

Năng lực phép thuật này nhá, là từ trời ban cho chồng, trăng ban cho vợ.

Chả là năng lượng chiêm tinh à?

Avary gật đầu.

James: Ơ cái gói gia vị lẩu đấy tên gì đấy?

Olna: Lẩu Nhiệt Đới.

James: Cái lẩu Nhiệt Đới này ngon Hilda ạ.

Hilda: Chuyện!

Tao chọn mà lị.

Victoria: Ơ tao tưởng mày bị nhiệt mà?

James: À ừ nhờ?

Tôm chua cay?

A~!
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
I Luv U


Ăn xong, họ dọn dẹp rồi ngủ trưa.

James đẩy hai chiếc bàn lại gần nhau rồi nằm lên đó.

Cậu có một giấc mơ...

James buồn tiểu nên tỉnh dậy để đi vệ sinh, thấy một cô gái đi trước mình đang xuống cầu thang.

Nhưng khi cậu xuống đến sảnh thì chả thấy ai cả.

Đột nhiên cô gái kia xuất hiện từ phía sau ôm chặt James, bịt miệng cậu.

Cậu giãy giụa, một làn khói từ cơ thể James bay ra từ cơ thể hóa thành Bản Sao:

– Đi gọi Cô nhanh lên!

Bản Sao chạy lên cầu thang.

James túm tay cô vặn ra sau lưng, khống chế ngược lại cô:

– Ở đâu ra làm trò quần què gì ấy?

Bị dở người à?

Cô gái đó xin lỗi.

James cũng tha thứ nên Bản Sao đứng ở ban công hóng gió ngắm lá cây rung động.

James đi vệ sinh xong, khi trở ra không thể mở cửa.

Cậu liền ra lệnh cho Bản Sao đến cửa nhà vệ sinh.

Cô gái kia đột ngột xuất hiện ngay cạnh James.

Cậu ngoảnh sang:

– Ui dồi ôi con mọe lại là bà à?

Đây là nhà vệ sinh nam mà sao lại vào đây?

Mà vào đây từ lúc nào đấy?

Không phải lúc đùa đâu cửa hỏng con mịa nó luôn rồi đây nè.

Cô gái cười đưa tình:

– Thì tớ làm nó hỏng mà?

James quay sang nhìn cô:

– Hả?

Cô lại túm tay James vặn ra sau lưng.

Chiếc khăn mùi xoa của cô tự bay đến bịt miệng James.

Bản Sao của James đến trước cửa nhà vệ sinh, mở mãi không được, đẩy cũng không nổi.

James thấy Bản Sao không làm được thì đổi chiến thuật từ Phân Thân sang Nước, nhưng cậu nhìn sang bồn rửa tay ở quá xa.

Cô Margarita dậy đi vệ sinh, đến trước cửa nhà vệ sinh thì gặp Bản Sao của Jame:

– James dậy rồi à?

Cô hỏi rồi đi vào trong nhà vệ sinh nữ luôn.

Khi ra ngoài, Cô lại hỏi:

– Đi vệ sinh chưa?

Đi thì đi đi không thì về lớp sao cứ đứng đấy thế?

James ở trong nhà vệ sinh cố kêu nhưng không được, cứ ú ớ.

Cô gái giơ ngón trỏ trước miệng:

"Sùy~!"

Bản Sao đẩy cánh cửa hỏng cho Cô xem.

Cô đến mở thử thì cửa lại mở:

– Đây mở được đây chốc?

Bản Sao bị đứng hình, cười trừ.

Cô Margarita rời đi ngay sau đó.

Bản Sao định đi vào thì cảnh cửa lại đóng sầm lại.

"Kình!"

Bản Sao lại đập cửa liên tục.

James không hiểu sao mình là con trai mà không thể thoát khỏi cô gái này, cậu không thể dùng năng lực Nước vì phải vặn vòi thì mới có nước để dùng, đành kêu lên yếu ớt: "Ưm ưm ưm~!"

Cô gái kia lại ra hiệu im lặng:

"Suỵt~!"

"Giải trừ năng lực Phân Thân đi rồi tớ kể cho."

Một làn khói bay qua khe cửa, nhập vào James.

Cô gái buông tay ra, đi ra trước mặt James nhưng tay cậu vẫn bị khóa chặt sau lưng:

"Tớ dùng phép khóa tay cậu rồi nên đừng giãy.

Không được hét, tớ không làm gì đâu."

Cô rút chiếc khăn ra khỏi miệng James.

James hỏi liền:

– Mày là đứa đếu nào ấy?

Không quen không biết gì tự nhiên kiếm chuyện.

Cô gái: Nói năng thế à?

Người ta xưng tớ cậu lịch sự thế mà!?

James nguôi lại:

"Thì cũng phải giới thiệu tên họ chứ.

Muốn gì nơi anh?

Đừng vày nữa đú má mai tao thi rồi đấy xin ệ!"

Cô gái đi vài bước trước mặt James.

James nhìn theo, kinh ngạc:

"Ớ?

Sao cậu không có ảnh ảo trong gương?

Người hay ma vậy?"

Cô gái làm tàng hình bàn tay phải và đút xuyên qua gương:

"Tớ là Linh Nữ.

Tớ có thể cho phép người khác nhìn thấy tớ, chạm vào nhưng không thể chụp ảnh với tớ được."

James há hốc mồm:

"Linh Nữ?

Cậu là trinh nữ chết oan à?

Muốn gì ở tớ?"

Linh Nữ kể lại:

"Hôm cuối cùng tớ còn sống là một ngày Chủ Nhật gió lạnh.

Tình đầu nhắn tin hẹn tớ buổi tối đi chơi.

Nhưng anh ta không đón mà để tớ tự đến chỗ hẹn.

Tớ đã đứng đợi trước cửa bưu điện xã rất lâu.

Nhưng hắn không bao giờ đến, cũng không nhắn tin báo tin gì.

Thế là tớ lạnh quá, bị trúng gió."

James đã nghe:

"Đấy là đột quỵ.

Hình như trước tớ cũng nghe mấy bà hàng xóm kể cho mẹ là có nữ sinh nằm trước cửa bưu điện Rosawa Post.

Giờ cậu không siêu thoát được à?"

Linh Nữ: Tớ chết mà chưa kịp cả hẹn hò lần đầu.

Cậu hẹn hò với tớ nha!

James: Há?

Nhưng mà...

Tớ còn phải học nữa, mai thi rồi.

Linh Nữ: Thì dùng Bản Sao học hộ cho.

James: Ờ ha!

Nhưng mà Bản Sao của tớ nó không biết nói, dễ bị lộ lắm.

Hay để khi nào thi xong được không?

Linh Nữ: Diêm Vương nói sẽ cho tớ một ngày để thực hiện di nguyện trước khi siêu thoát.

Nên tớ đến trường cũ và hiện giờ chỉ còn cậu là con trai ở trong trường thôi.

James: Cái định mệnh quái gì thế này?

Chả có logic gì cả!?

Từ từ để tớ suy nghĩ.

Mọi người hỏi tại sao James không nói, thì mình sẽ... cho họ xem nốt nhiệt trong miệng mình!

Ôi logic vãi!

Linh Nữ: Tên là James à?

Được rồi thì đi chơi với tớ nha.

James: Từ từ để Phân Thân.

Bản Sao mở cửa ra, đi về lớp học.

James thò đầu ra ngoài, ngó nghiêng xem có ai không:

– Được rồi, ra ngoài đi cậu ê.

Có người nhìn thấy một nam một nữ ở chung trong nhà vệ sinh là giải thích mệt lắm ệ.

Linh Nữ: Không phải lo.

Tớ có thể cho phép người cụ thể nhìn thấy mình mà, còn lại không thấy được đâu.

James và Linh Nữ đi ra ngoài.

Cậu lục lọi các túi, mở ví ra xem lén lén lút lút.

Linh Nữ thấy thế nói:

– Không phải tốn tiền đâu.

Mình đi hẹn hò dưới Địa Ngục đi.

Cho kì bí.

James há hốc mồm:

– Hẹn hò dưới Địa Ngục á?

Đi kiểu gì?

Linh Nữ: Nhưng giờ cậu phải tìm một chỗ để có thể ngủ từ giờ đến chiều tối cơ.

Hồn bay đi xác ở lại mà.

James: Trời ạ rắc rối thế.

May là chiều nay trường mình được nghỉ học đấy nhá, không thì mệt lắm.

Cậu đến thư viện, lấy một quyển sách đội lên đầu rồi ngủ gật ra bàn.

Linh Nữ nắm tay James, lôi linh hồn cậu ra khỏi xác.

Hồn cậu bị hút vào một cái lỗ gì đó giữa hư không rồi biến mất.

James đột ngột xuất hiện ở một nơi đầy bóng tối, xung quanh có mấy đốm sáng lập lòe, lấp la lấp lánh, bay đi bay lại.

Cậu đứng đực ra nhìn quang cảnh xung quanh.

Linh Nữ đột nhiên xuất hiện bên cạnh.

Cả hai đi qua một khu vườn hoa đào với những ngọn Ma Trơi vàng, đỏ, trắng đang đậu xung quanh nom rất thích mắt.

James: Đây là chắc là chỗ đẹp nhất của Địa Ngục rồi đúng không?

Linh Nữ: Ừm.

Chỗ của các quan lại dưới này mà: Diêm Vương, Quỷ Sứ, Quỷ Cấm Quân, Âm Binh... phải đẹp đẽ thoải mái chứ.

Đến một nơi phía dưới là vực thẳm, James nhìn xung quanh:

''Hư vô à?

Chẳng còn gì nữa, đường đâu mà đi?''

Hai viên Quỷ Sứ từ đâu hiện ra làm phép, ở dưới hiện lên màu vàng óng ánh của nước.

Họ băng qua Suối Vàng bằng một cây cầu dài cong vồng lên từ từ hiện ra.

Gió âm ti cắt lạnh thấu xương.

Mùi hôi thối từ các tầng địa ngục phía dưới bốc lên nồng nặc.

Hai bên cầu là bọn Quỷ mắt xanh mỏ đỏ, nanh dài tai nhọn, máu rơi dãi rỏ, ngoại hình hung ác.

James bước nhanh qua chúng:

"Ê cậu ơi đến chỗ này hết đẹp rồi."

Linh Nữ: Thì mình đang qua cầu mà.

Đi hết cây cầu, họ đến một khu chợ sầm uất treo đầy đèn lồng đỏ treo cao.

Những Âm Binh, Vong Hồn, Ma Quỷ bay lượn tấp nập.

Kẻ mua ma bán kì kèo nhau đến khi được giá.

James: Ô chỗ này đẹp phết nè.

Chụp kiểu ảnh làm kỉ niệm đi chơi ở Địa Ngục đê!

Linh Nữ: Không chụp được đâu.

James: Thế không có cách nào để lưu lại dấu vết mình đã đi chơi à?

Linh Nữ: James tên đầy đủ là gì?

James: James Jimmy Jacoby, sinh 15/3, Mars nằm ở Song Tử nên nói nhiều.

Linh Nữ lấy cây bút trong túi áo sơ mi trắng sọc lam ra.

Phẩy phẩy chiếc khăn mùi xoa để làm sạch nó bằng phép, cô viết lên chiếc khăn: "From Hell with Love to James."

Rồi cô ký tên: "Linka Kanishka".

James nhận chiếc khăn từ Linka, cất vào túi quần.

Linka dẫn cậu đến một xe đẩy ven đường với tấm cờ hiệu ghi chữ "Lạp Miện":

– Cho cháu hai bát mì ạ.

James thấy áy náy:

– Trời ơi, đi hẹn hò mà để con gái trả tiền thấy xấu hổ quá!

Linka lôi ra một xấp tiền:

– Thế James có tiền mặt âm phủ không?

James: Ờ ha!

Sao buổi đi chơi này vai của tớ giống con gái hơn ạ!?

Linka: Thì tớ mời James đi mà.

Vui lên đi, được phú bà bao nuôi không thích à?

James bật cười: Yes, Madam!

Linka: Thật ra ở dưới này Ngân Hàng Địa Phủ có phát hành tiền loại gọn nhẹ thông minh rồi.

Nhưng mà chợ người ta vẫn thích tiền mặt hơn.

James xem chiếc khăn: À.

Linka muốn nghe chuyện không?

Linka: Có.

James biết vì Linka là một Linh Nữ nên cậu cũng không có rủi ro, liền trở nên táo bạo lạ kì:

– Có hai câu chuyện, một ngắn, một dài.

Link muốn nghe chuyện nào?

Linka: Cả hai.

Dài trước đi.

James: Câu chuyện dài thì kể cả đời mới hết.

Linka: Thế chuyện ngắn?

James: Chuyện ngắn là I love U!

Linka: Oa~!

Thế nếu tớ bảo chuyện ngắn trước thì sao?

James: Thì tớ vẫn kể là I love U, còn kể dài ra thì phải mất cả đời.

Linka: Dẻo mỏ.

Không ngờ James là con người như vậy.

James: Chứ Link nghĩ tớ là con người như nào?

Linka: Thấy Jim hơi khờ, ngu ngơ lơ tơ mơ.

Nếu làm người yêu thì đem ra trêu vui lắm.

James: Tớ thấy mình nhạt cơ.

Toàn ở nhà nghe nhạc ngoại làm việc nhà.

Linka: Ui gu tui gu tui!

Con trai làm việc nhà, nghe nhạc ngoại, không chơi game.

James: Ờ tớ không chơi game nè.

Nhưng mà trông không đẹp trai~!

Nên chẳng ma nào thích.

Linka: Có Ma này thích nè!

James: Vì sao mà thích?

Tớ lười lắm, lười cả yêu nữa.

Chỉ muốn tìm một người tương hợp rồi một lòng một dạ yêu hết đời thôi.

Linka: Đấy gọi là chung thủy đấy!

James có gì mà xấu trai?

Quan trọng là cái thần.

Chỉ cần tự tin là trông sẽ rạng rỡ ngay.

James: Thật may, thật may vì gặp được Link.

Nhưng cũng thật xui, vì gặp trong tình cảnh này.

Linka lau miệng: Tình cảnh này thì làm sao?

Này cảnh tình mà!

James cũng lau theo: Ừm.

Hai tình cảnh trong một cảnh tình.

Linka uống nước: Mình về trần thế ha!

James cũng uống theo: Ừm.

Linka nắm tay James, linh hồn cả hai bay vào cái lỗ giữa không gian đến bờ Suối Vàng.

Linka hỏi James:

– Hay là mình đi thuyền đi!

Nước Suối Vàng óng ánh như dát vàng đẹp mà.

James: Link thích thì đi.

Linka trả tiền cho Thần Chết.

Death chèo thuyền đưa họ qua suối.

Linka: James dễ tính nhờ?

Bảo gì cũng nghe.

James: Con trai khác.

Con gái toàn nói "sao cũng được".

Con trai chỉ có có hay không thôi.

Linka: James thấy tớ có giống những bạn nữ khác không?

James: Không.

Link phú bà là người tốt bụng nhất thế giới.

Linka: Dẻo mỏ.

James: Nói hơi quá nhưng khác ở chỗ là trước giờ có mỗi Linka thích tớ thôi.

Linka: Người đầu tiên à?

Vinh dự á!

Cô quay mặt đi đưa tay phải lên chạm vào môi.

Rồi quay phắt lại hôn vào môi James.

Cậu ngỡ ngàng.

Linka cười: Bất động luôn rồi à?

Đáng yêu quá.

Sắp đến bờ, cô nắm chặt tay James làm đầu óc cậu quay cuồng đê mê...

Cô Margarita gọi: James ơi?

Dậy đi để học.

James tỉnh dậy, thấy mình đang ở trong phòng đội tuyển, cậu nghĩ thầm:

– Ủa?

Sao lại ở đây?

Đáng lẽ mình phải trong thư viện với quyển sách đội trên đầu chứ?

Victoria: Mơ gì à mà ngơ ngác thế?

Hilda: Chắc mơ thấy gái rồi.

Đúng không?

James: Không!

À có!

Chắc là mơ rồi.

James thò tay vào túi quần, thấy gì đó, lấy ra một chiếc khăn mùi xoa có ghi chữ, cậu đọc lên:

– Ớ?

"Gửi James tình yêu nơi Địa Ngục.

Linka Kanishka."
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
76. Starlight Express


Linka Kanishka mỉm cười, linh hồn cô hóa thành những đốm sáng bay lên cao rồi biến mất.

James nhìn chiếc khăn mùi xoa, cậu nhớ lại buổi đi chơi rồi mỉm cười với đôi mắt rũ.

Sáng thứ Ba, các học sinh đội tuyển trường Phép Thuật Cấp 3 Godard lên đường đi thi.

Họ đến thi ở trường Phép Thuật Cấp 3 Sorcerside trứ danh, tọa lạc tại trung tâm quận Sorcerside bằng tàu điện Starlight Express.

Tàu hôm nay được trường Godard thuê riêng nên rất vắng và tiền vé tàu của học sinh được nhà trường chi trả.

Bởi vậy trên tàu có thể chở tối đa 1200 người cả ngồi và đứng nhưng chỉ có hơn 400 học sinh trên tàu.

Tàu điện Starlight Express có 5 toa và tổng chiều dài 100 mét.

Các thành viên đội tuyển Chiêm Tinh và Phong Thủy đều ngồi ngẫu nhiên ở các toa khác nhau.

Hilda Autumn và Seren Light ngồi ở toa đầu.

Olna Olive và bạn thân Jade Faye Evergreen ngồi cạnh nhau ở toa 2.

James Jimmy Jacoby ngồi cạnh cửa sổ bên phải để tiện ngắm cảnh.

Alf Wonka ngồi cạnh cửa sổ bên trái ở hàng ghế ngay phía sau cùng toa 3.

Victoria Tinney và Luna Moon ngồi ở toa 4.

Avery Avary và Tamaki Ran (玉木 蘭) ngồi ở toa cuối.

James ngồi một bạn nam tên Jeremy Jenner đội tuyển Sử:

– Bạn học đội Sử 11 à?

Jeremy: Ừm.

Bạn đội nào ấy?

James: Tôi đội tuyển Chiêm Tinh.

Đồng đội bạn đâu?

Jeremy chỉ sang hàng ghế đối diện:

"Đây.

''Tứ đại mỹ nhân'' đội Sử tôi đây.

Quenby Lemon chua ngoa, Halia Hayes tôi hay gọi là Haha hài.

Maia Olan, giọng du dương lúc ngoa lúc ngọt.

Và Evelyn Fleming gia giáo.

Còn đồng đội bạn đâu?"

James: Ngồi ở các toa khác rồi.

Năng lực của bạn là gì ấy?

Jeremy gãi đầu: Nhảy Cao thôi.

Tôi không hay dùng phép thuật lắm, tại lười.

James: Ô giống tôi nè.

Tôi cũng lười nên hay đi đường tắt.

Bố tôi hay dặn tôi tưới cây nên tôi chọn năng lực Nước để tưới cây, dùng lâu quá điêu luyện luôn.

Sao bạn vào đội Sử ấy?

Jeremy: Tôi phải xin vào ệ.

Năm lớp 10 tôi bị loại nên năm nay phải cố xin vào lần nữa.

Còn bạn?

James: Tôi có ý định gì đâu!?

Tự nhiên Cô Margarita chọn tôi vào.

Cô bảo là thấy trong tôi cái gì tiềm ẩn tiềm tàng quần què gì đó tôi cũng chả hiểu.

Tóm lại tôi bị chọn vào và bố mẹ động viên nên không xin rút lui được.

Bạn thích Sử à?

Jeremy: Không thích lắm, nhưng nó hữu ích.

James: Hữu ích như nào?

Jeremy: Tôi đang học cách nhìn thế giới và rèn khả năng thao túng tai họa.

Học Lịch Sử sẽ hiểu vì sao thế giới hiện tại lại vận hành như thế và có thể dự đoán tương lai theo một khuôn khổ quy luật nào đó.

Còn thao túng vận may không phải mê tín mà là sự chuẩn bị một loạt các yếu tố có lợi tưởng chừng ngẫu nhiên vào một khung không thời gian nhất định, nghe khoa học mà đúng không?

James: Nghe ngầu đấy.

Cụ thể hơn cho tôi nghe tí được không?

Jeremy: Để một cuộc cách mạng thắng lợi cần hội tụ yếu tố quyết định nằm bên trong tổ chức đó, yếu tố quan trọng chính là các lợi thế bên ngoài ví dụ như thời cơ.

Thì ứng dụng vào cuộc sống, để thành công cần yếu tố nội lực là bản thân phải chăm chỉ, có tài, vân vân, yếu tố bên ngoài là tận dụng quan hệ, thời gian, tài nguyên có sẵn.

Nếu nhà giàu không lo thiếu tiền, có gia nhân không lo việc nhà, bố mẹ giúp đỡ không bị đơn độc mà không chịu cố gắng thì giời cứu.

James: Đúng.

Jeremy: Bạn biết không?

Chính việc bọn mình quen nhau thế này cũng là một dạng tài nguyên đấy.

Nó gọi là mối quan hệ.

Như thầy Đốc nói, toàn bộ học sinh trên chuyến tàu này đều là những con người tài năng nhất của trường Godard.

Nếu mình kết bạn với 10 người thì có 10 mối quan hệ rồi.

Không nhất thiết phải thân thiết, nhưng nó chất lượng và có thể dùng để cứu cánh mình những lúc gian nan.

À tất nhiên phải đôi bên có lợi nhá, mình cũng giúp người ta để cả hai cùng thắng.

James: Cùng thắng?

Win-win?

Jeremy: Yes.

James: Bạn thì đầy nhưng kết thì khó.

Đội Chiêm Tinh bọn tôi hay bị đội Phong Thủy đá đểu lắm, kiểu nó coi thường mình ạ.

Suốt ngày đi qua giễu cợt: "Ui học chăm thế?

Giỏi thế!

Chịu khó như này chắc định kiếm điểm 10 dễ như bỡn chứ nhể?"

Nghe mà chả muốn giả nhời.

Tôi luyện đề cụt cả bút chì mới được 9.5/10 mà nó nói dễ như bỡn.

Jeremy: Đội Sử tôi cũng bị đội Địa khịa mà.

Nhất là tên Wong Kar-wai (王家卫) ạ.

James: Bạn sinh cung nào?

Jeremy: Cung Aquarius 16/2.

James: Ok.

Thảo nào thấy bạn dị dị.

Ê bạn có biết tích hợp chức năng của Quả Cầu Tiết Lộ vào điện thoại không?

Tôi low-tech nên chả biết cài.

Jeremy: Có.

Đưa điện thoại đây tôi cài đặt cho.

Tôi cũng ít dùng đồ công nghệ mà.

Nhưng cái này tự tìm hiểu được.

James: Nhờ bạn.

Cô giáo Dẫn Đoàn thông báo:

"Chuyến tàu hôm nay có một chương trình thư giãn trước giờ thi đây các bạn.

Mỗi toa hãy cử ra một bạn bốc thăm phiếu may mắn trong chiếc hòm phép thuật này.

Nội dung ghi trong lá phiếu sẽ quyết định nội dung chương trình.

Vì chương trình đã được lên rất nhiều kịch bản nên chọn cái nào cũng sẽ vui nha.

Nào mời các bạn!

Trò chơi vui thôi."

Ở toa đầu, một bạn nữ tên Lilia Sokolova được mọi người cử lên.

Lá phiếu trúng thưởng ghi: "Trò chơi trên cả tàu là các trận đấu đơn."

Seren nhìn sang Hilda đang ngồi hàng ghế đối diện:

"Tỉ thí à?"

Hilda nghe thấy, đáp Seren: "Ờ.

Một chọi một."

Ở toa 2, Cô giáo Dẫn Đoàn dừng lại ngẫu nhiên ở Faye.

Cô nhúp đại một lá phiếu ghi: "Cả chuyến tàu đều có thêm một mạng."

Olna nắm vai Faye, lắc người cô:

"Thêm một mạng phụ.

Tay thơm quá Faye ơi."

Ở toa 3, Jeremy và đội Sử khuyến khích Halia lên bốc thăm.

Halia đứng dậy cười, bắt đầu tấu hài:

"È hé, anh em để tao.

Nhìn người được ông bà phù hộ đây."

Jeremy cười làm James cũng bật cười.

Lá phiếu ghi: "Trận đấu diễn ra trên tàu trong một không gian phụ."

Jeremy phân tích:

"Từ huyện Godard đến quận Sorcerside là tầm hơn 13 cây.

Tàu điện đi 35km/h mất khoảng 25-30 phút.

Tức là 5 trận đấu lần lượt hay đấu cùng lúc nhể?"

Cô giáo Dẫn Đoàn giải thích:

"Đấu 5 trận ở 5 toa khác nhau thì cần gì phải đợi.

Đấu cùng lúc luôn cho tiện, mỗi toa sẽ được xem một trận đấu khác nhau.

Vào thi lúc 8 giờ, 7 giờ 30 có mặt mà mình đi lúc 6 giờ 45 nên vô tư.

Có máy quay ghi lại trận đấu để xem sau mà không phải lo."

James: Ai thích thì đấu chứ em không chơi đâu.

Em muốn ngắm cảnh ngoài cửa sổ.

Cô Dẫn Đoàn: Thì em sẽ cổ vũ các bạn.

James: Vâng.

Ở toa 4, Victoria xung phong lên bốc thăm.

Lá phiếu ghi: "Con tàu miễn nhiễm với hư hại và khán giả không dính sát thương.

Nhưng không ai được giúp đỡ hay làm hại người chơi."

Luna: Đằng nào thì đấu trong không gian phụ cũng bị tách biệt với thế giới thực mà cần gì phải vậy?

Nhưng mà cái luật không được giúp đỡ kia gắt thật.

Đang đấu mà muốn nghỉ tay xin bạn cái bánh cũng không được luôn?

Cô giáo Dẫn Đoàn: Không được.

Nếu bánh của mình cất trong cặp sách cũng phải tự đến lấy.

Không có chuyện bạn ném chiếc cặp bay đến tay đâu!

Nhưng cũng không lo bị người khác hãm hại.

Ở toa cuối, một chàng trai tên Harry Huysmans đội tuyển Tin học lên nhúp một lá phiếu ghi: "Cả tàu sẽ được hồi phục sức khỏe sau trận đấu."

Ở toa 1, Hilda đứng dậy thách đấu Seren:

"Seren, có dám đấu với tao không?"

Seren cười gật đầu.

Ở toa 2 không có ai muốn đấu nên họ đồng ý để Cô giáo Dẫn Đoàn chọn bừa:

"Thôi được rồi.

Để Cô chọn theo xác suất ngẫu nhiên nha."

Một chiếc lồng xổ số phép thuật hiện ra, lơ lửng giữa không trung, quay vòng rồi cho ra hai quả bóng.

Cô đọc lên:

"Số báo danh 011804 và 012605".

Đó lần lượt là số báo danh của Olna Olive và Jade Faye Evergreen.

Ở toa 3, Alf đứng dậy chỉ vào James, nói với Cô Dẫn Đoàn:

"Em đấu với James ạ."

James: Ơ em không đấu đâu Cô ơi.

Cô Dẫn Đoàn nói với Alf: "Bạn không muốn đấu em ạ.

Chọn bạn khác đi."

Alf: James sợ ta à?

Chưa đấu đã thua rồi.

James biết thừa Alf đang khích tướng, cậu đứng dậy:

"Ok."

Ở toa 4, Victoria năng nổ xung phong:

"Em em, em cô ơi.

Chơi tí để đoạn vào thi cho nó thoải mái đầu óc."

Thấy Victoria xung phong nên Luna đứng dậy đăng ký: "Em nữa ạ."

Ở toa 5, Cô giáo Dẫn Đoàn nhìn xung quanh:

"Toa này nhiều con trái thế?

Giơ tay nhiều quá.

Cô chọn bạn không giơ tay nha.

Chắc các bạn ấy hiền không thích đám đông.

Phải cho các bạn cơ hội tham gia để luyện sự tự tin chứ.

Ran với...

Avery Avary nhá.

Avery tên đặc biệt quá!"

Cả 10 người họ bị dịch chuyển vào không gian phụ.

Vẫn ở các toa tàu đó, bạn bè vẫn xung quanh cổ vũ nhưng họ đã bị tách biệt vào một thế giới khác.

Hilda nhìn Seren:

"Tao biết đội mày quấy phá đội tao khá lâu rồi.

Nay mới có dịp."

Seren: Đâu ai biết gì đâu?

Mày nói gì tao chả hiểu.

Tiếng Cô Dẫn Đoàn hô:

"Bắt đầu!"
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Sebun Sebun


Thấy các bạn đứng đờ ra chần chừ, James hỏi vu vơ:

"Giờ làm gì?

Đấu đến nỗi tiêu diệt nhau luôn à?"

Cô Giáo Dẫn Đoàn xoa dịu:

"Không phải sợ.

Các em đã được thêm một mạng phụ rồi.

Nếu bị hạ gục sẽ dịch chuyển trở lại không gian thật.

Có mất mạng thật đâu!"

Ở toa 1 lúc 6 giờ 55 phút, Seren rút trong túi áo ra hai cây bút, phi về phía Hilda.

Hilda dễ dàng né được.

Hai cây bút đang bay thì đổi hướng quay lại lao về Hilda.

Hilda kịp gạt đi một cây bút còn cây kia đâm vào bả vai trái cô.

Hilda rút cây bút ra, cầm chặt trong tay.

Cô giơ tay phải đang phủ đầy nước xà phòng lên, làm biểu tượng ok rồi thổi ra một loạt bong bóng xà phòng bay kín toa tàu.

Seren không thấy Hilda đâu cả, liền chỉ tay về cặp sách của mình mở khóa kéo bằng nhựa ra để tiện sử dụng dụng cụ.

Hilda tiết dung dịch xà phòng khắp đế giày rồi lướt đi, cô giơ tay bút lên định đâm Seren thì Seren giơ tay phải lên đỡ, khiến cây bút đâm xuyên lòng bàn tay cô.

Hilda lướt ra xa, Seren xòe rộng bàn tay trái ra khiến dây giày của Hilda tháo rời.

Hilda đang trượt đi thì giẫm vào dây giày và ngã.

Chiếc bút còn lại lao vút về phía cô.

Hilda lăn đi tránh đòn nhưng cây bút đã được Seren điều khiển để đuổi theo mục tiêu nên cô lại bị trúng đòn vào vai sau bên phải.

Hilda tháo giày vì không kịp buộc, rút tiếp cây bút sau lưng ra.

Hilda đứng dậy:

"Bút nhọn đâm vào da trơn à?"

Cô vung tay tạo nước xà phòng chảy lênh láng trên sàn, tình cờ phát hiện ra hai cây bút đã dính chặt vào lòng bàn tay mình:

"Vô lý!

Đâm thì có thể chứ sao nó dính vào da phủ xà phòng của mình được?"

Seren đứng từ xa cười:

"Nó có dính đâu?

Bình thường tao sẽ làm thế nhưng kia là nó đang di chuyển theo tay mày."

Hilda kệ vì nó chả ảnh hưởng đến năng lực của cô, tiếp tục tạo một làn nước xà phòng cực lớn từ tay tràn đến chân Seren.

Seren nhảy lên ghế.

Hilda khép bàn tay lại, tạo từng quả cầu nước xà phòng ném về hai dãy ghế trống.

Seren hết chỗ tránh liền ngã vì trơn trượt.

Seren giơ tay hút dây giày của Hilda tuột khỏi giày bay đến thắt vào cổ cô.

Hilda nhìn thấy cặp Hilda gần đó, chạy lại lục lọi thấy một chiếc kéo.

Cô cố gắng gượng dùng kéo cắt được dây giày.

Cô cất dây giày vào túi áo sơ mi và cài lại bằng khuy gỗ để tránh Seren tái sử dụng.

Hilda định cầm kéo phi vào Seren nhưng Seren giơ tay làm phép đẩy cán kéo làm bằng nhựa vào cổ Hilda.

Hilda dùng hai tay đẩy ra.

Seren cố đẩy cây kéo vào, Hilda liền tiết từ bàn tay ra thật nhiều dung dịch xà phòng và điều khiển chúng bao quanh cây kéo rồi cô đặc chúng lại thành bánh xà phòng.

Nhưng cổ Hilda vẫn phải chịu áp lực khiến cô buồn nôn.

Cô liền chạy lại, đá một chiếc giày vào mặt Seren.

Seren trúng đòn, nằm ngửa ra, bị đơ mất mấy giây.

Hilda cuối cùng cũng gỡ được cây kéo ra xa cổ, cô cất nó vẫn trong trạng thái bị bao phủ bởi bánh xà phòng vào cặp Seren và kéo khóa lại.

Seren nằm đó nãy giờ, cố đứng dậy nhưng không nổi:

"Trời ơi mình bị say tàu rồi.

Quần áo của nó không làm bằng sợi tổng hợp ạ."

Hilda vỗ tay rồi xòe hai tay tạo ra một loạt bong bóng bay khắp toa tàu.

Seren điều khiển khóa kéo trên cặp sách cô tự mở bằng tâm trí.

Một chiếc thước nhựa 20cm bay ra xoay vòng vòng bay khắp toa tàu làm vỡ hết bong bóng.

Khi bong bóng vỡ hết cũng là lúc Hilda lướt đến, cô vẩy nước xà phòng vào mặt Seren.

Seren bị cay mắt, cố điều khiển chiếc thước bay về phía Hilda.

Hilda nhìn vậy, tạo một tấm khiên bằng bánh xà phòng.

Cái thước lao vút đến, xuyên qua tấm khiên và bị chậm lại.

Hilda bắt được nó, bẻ gãy rồi cất vào túi áo sơ mi, đóng khuy gỗ lại: "Làm thế làm gì?"

Cô nhìn máu chảy trên vai trái và sau vai phải của mình:

"Ai xự!

Đau quá.

Mẹ cái con ả này nữa!"

Cô giơ xòe hai bàn tay ra, tạo thật nhiều dung dịch xà phòng bắn xối xả vào Seren với áp lực cao khiên Seren trôi về cuối toa và va vào tường.

Cuối cùng, Hilda điều khiển toàn bộ lượng nước xà phòng đang lênh láng trên sàn bay đến bao quanh Seren và đông lại thành một khối bánh xà phòng trong suốt hình hộp chữ nhật.

Seren Light của đội Phong Thủy bị giam trong bánh xà phòng.

Lúc 7 giờ 10 phút, Cô giáo Dẫn Đoàn thông báo trên loa: "Hilda Autumn của đội Chiêm Tinh chiến thắng!"

Hilda và Seren bị dịch chuyển về thế giới thật với vết thương được chữa khỏi.

Bút, thước, kéo của Seren và giày của Hilda trở về nguyên trạng.

Hilda đến toa 3 xem trận đấu của James.

Ở toa 2 lúc 6 giờ 55 phút, Olna đứng nhìn Faye:

"Bây giờ bên trong tàu, lại còn ở không gian phụ, Faye không gọi chim được.

Lửa của tao thì quá mạnh đến mức tao chả mấy khi dùng.

Giờ mà đấu thì thiệt cho Faye quá!"

Faye: Không sao.

Cứ chơi thôi.

Vui là được.

Olna không được nhường đâu.

Phải đấu hết sức mình ệ!

Năng lực Chim Chóc của tao cũng hơi bị mạnh đấy!

Chỉ là tao chưa bao giờ tung hết sức thôi.

Olna: Ok.

Đấu hữu nghị nha!

Olna đứng đợi cho bạn thân Faye tấn công trước.

Faye biến đôi tay và chân thành cánh và chân chim với móng vuốt sắc nhọn, lao đến dùng vuốt cặp vào vai Olna bay đến cuối toa đẩy cô va vào tường:

– Olna!

Không đánh trả à?

Không muốn cho tao thấy Lửa làm được gì à?

Olna: Nhưng mà nó bị mạnh quá ấy!

Tao sợ thiêu chín mày thành chim quay mất!

Faye: Kệ.

Thua thì thôi chứ mình có hận thù nhau đau mà ngại?

Olna: Ok.

Olna bốc cháy bản thân làm Faye phải buông ra.

Trong toa tàu khá chật làm Faye không bay lượn tự do được nên cô phải chỉ bay là là dưới thấp rồi tiếp đất.

Olna giơ kiếm chỉ lên miệng, ngón tay cô bốc lửa.

Olna thổi vào ngọn lửa phun ra một luồng lửa dài.

Faye bị dính lửa liền biến thành dạng người, cô dập lửa rồi biến thành một con chim Cắt Lớn.

Con chim cắt lao vút đến dùng vuốt quắp xuyên qua áo, kéo rách da tay Olna.

Olna xòe rộng bàn tay phải, tạo ra một luồng nhiệt cực lớn nung nóng cả toa tàu.

Faye lao đến, nắm chặt các ngón chân lại như một nắm đấm va mạnh vào làm gãy ngón tay Olna, khiến nhiệt độ xung quanh giảm trở lại.

Chim Cắt lại bay đến dùng mỏ răng cưa mổ liên tục vào đầu Olna.

Olna liền bốc cháy tóc của mình và điều khiển ngọn lửa cho tóc mình dựng đứng lên.

Một vài lọn tóc rủ xuống trước mặt cô giúp Olna thổi một luồng lửa từ chúng đi xa hơn.

Faye bay lượn tránh đòn.

Olna kết hợp vừa phun lửa từ miệng vừa giơ kiếm chỉ lên tạo những giọt dung nham và bắn chúng đi với tốc độ cao.

Faye không né hết được, bị trúng một đòn đạn dung nham, rơi xuống biến thành người để cởi bỏ áo khoác đen.

Cô biến thành dạng nửa người nửa chim, bay đến đạp vào Olna nhưng bị bỏng do Olna đã đốt cháy xung quanh bản thân.

Faye lùi lại, biến cánh chim phải thành tay, rút những chiếc lông vũ cứng nhọn ra phi vào Olna.

Olna tạo thật nhiều dung nham rồi làm nguội chúng thành nham thạch che chắn phi tiêu lông vũ.

Cô tạo tiếp luồng khí nóng ra khắp toa tàu.

Faye lắc đầu:

"Olna đúng là mạnh thật.

Chẳng nhẽ không có cách nào để thắng à?"

Olna: Đã bảo rồi.

Nhưng mà hiền nên ít dùng thôi, toàn để nấu nướng là chính.

Có thể dùng nước hoặc cát mà.

Faye: Nhưng ở đây thì lấy đâu ra nướ- à có.

Faye giơ tay, hút bình nước về phía mình, uống một ngụm.

Olna dậm chân:

"Không phải~!

Có bảo uống đâu!"

Faye uống xong, mở nắp bình rồi hất nước vào người Olna.

Cô hóa thân thành Đà Điểu, lao đến trong khi Olna đang bị ướt không kịp thắp lửa ở bàn tay hay bất cứ đâu.

Faye đạp Olna văng vào tường:

"Ậy!

Olna có sao không?"

Olna: Không.

À có.

Không thở được.

Lúc 7 giờ 5 phút, Cô giáo Dẫn Đoàn thông báo trên loa: "Olna Olive của đội Chiêm Tinh không thể đấu tiếp.

Jade Faye Evergreen của đội Phong Thủy chiến thắng!"

Olna và Faye bị dịch chuyển về thế giới thật với vết thương được chữa khỏi.

Họ đến toa 3 xem trận đấu của James.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
Bikku Toria


Ở toa 3 lúc 6 giờ 55 phút, Alf lấy cây bút ở túi áo đồng phục trắng, tập trung phép thuật vào đầu ngòi bút ký ngược tên mình lên không khí rồi phẩy tay đẩy chữ "Alf Wonka" đang phát sáng đó bay về phía James.

James né sang phải, giơ kiếm chỉ bắn ba phát đạn nước.

Alf vẽ ba chữ X phát sáng rồi phẩy cho các đòn phép thuật bay vào đạn nước nổ tung.

Alf vẽ tiếp một khẩu Súng Bài, bắn liên tiếp các lá bài sắc cạnh về phía James.

"T-rựt-s.

T-rựt-s.

T-rựt-s."

James bị một lá bài sượt qua má, cậu giơ tay lên che mặt thì bị một lá găm vào lòng bàn tay.

James bắn đạn nước túi bụi không cần biết có trúng Alf hay không.

Alf vẽ một chiếc khiên chống bạo động hợp kim nhôm đỡ đòn.

James chuyển sang tạo ra các khối băng hình chóp nhỏ ở đầu ngón tay và bắn đi như đạn.

Các loạt đạn băng làm lõm khiên của Alf nhưng cậu ta vẫn an toàn.

Trong lúc Alf đang nấp sau lá chắn.

James cũng tạo một chiếc khiên băng cầm bên tay trái để phòng thủ dù buốt tay.

Alf vừa che khiên vừa bắn.

Hai bên cứ bắn qua bắn lại như vậy.

Sau một hồi thấy không ổn, Alf tung khẩu Súng Bài lên và nó biến mất.

Cậu ta thấy lười dùng bút quá nên cài vào túi áo, vẽ trực tiếp bằng đầu ngón trỏ phải cho nhanh.

Hai con gián được vẽ ra.

Chúng bò đến chỗ James.

Kích thước nhỏ và bay nhanh nên cậu bắn đạn nước không trúng được.

"Ư ư á gián!

Đấu kiểu đếu gì đấy- Ớ?!"

James nhảy lùi ra sau và bị trúng một mũi tên vàng do Alf vẽ.

Từ phía xa văng đến một chiếc lưới phép thuật do Alf vẽ ra rơi vào người James.

"Chú ý vào đây này!"

Alf hạ chiếc khiên xuống.

"Gián mà cũng sợ à kém thế?"

Trong khi Alf đang nói, James xòe rộng hai bàn tay trái ra, tỏa ra một làn hơi nước đậm đặc bay khắp toa tàu.

James điều khiển cho chúng bay lại một chỗ, bao quanh cả cơ thể Alf và thăng hoa ngược chúng tạo thành những tinh thể băng.

Lúc Alf nhận ra thì James điều khiển tất cả bông tuyết bay đến đắp khắp người cậu ta.

Alf liền bỏ chạy ra đầu toa, vừa chạy vừa vẽ ra hình người White.

Vừa vẽ xong Kẻ Đó thì Alf cũng chạy đến chân tường, toàn bộ bông tuyết bay đến đắp khắp người cậu ta và nén chặt lại như bê tông khiến Alf không thể cử động dù là một ngón tay.

"Một hình vẽ người giống hệt Alf Wonka?"

James bất ngờ.

Ở toa 4 lúc 6 giờ 55, Victoria Tinney sau khi nghe bắt đầu liền lấy điện thoại ra.

Cô lướt ngón trỏ trên màn hình bắn ra các tia phép thuật cam từ điện thoại.

Luna lùi lại:

"Tia phép thuật cam à?

Thì ra..."

Luna hóa cứng quần áo lại thành một bộ giáp bảo vệ và nén da mu bàn tay lại tạo ra các gai nhỏ li ti làm chúng trông sần sùi như giấy nhám để đấm đỡ đau tay rồi chạy đến phía Victoria.

Victoria không kịp lướt màn hình nữa, cô cầm điện thoại chặt trong tay rồi chĩa về Luna, tập trung năng lượng phép thuật trực tiếp vào điện thoại bắn ra các tia phép thuật cam.

Luna vừa chạy vừa nghiêng người né đòn, cô nhảy, cúi người rồi đến gần Victoria.

Luna nén cứng mật độ xương và cơ bắp, đấm thật mạnh vào bụng Victoria.

Victoria ngã ra sàn, cố thở lại làm Luna kinh ngạc.

Luna đang từ từ tiến đến trong khi Victoria vẫn chưa kịp đứng dậy.

Bật đèn pin điện thoại, Victoria soi đèn vào Luna và năng lực Phonecast khuếch đại chùm sáng lên làm Luna chói mắt.

Victoria bắn tia phép thuật cam đi nhưng chỉ làm rát người Luna do quần áo cứng đã giảm sát thương.

Luna nén không khí xung quanh bàn tay phải lại thành một quả cầu nhỏ, phẩy tay cho nó từ từ bay đến chỗ Victoria.

Qua ánh sáng đèn pin, Victoria nhìn thấy ánh sáng bị bẻ cong, cô lướt màn hình bắn tia phép thuật từ điện thoại làm nó nổ tung.

Sóng xung kích nhỏ từ vụ nổ lan đến làm Victoria bị rát bỏng.

Victoria mở hai đầu ngón tay ra ở màn hình để phóng to, các tia phép thuật cam nở to thể tích rồi tách xa ra.

Cô vuốt màn hình, hàng loạt tia phép thuật phóng theo các hướng khác nhau ra khắp toa rồi dừng lại thành những quả cầu phép thuật màu cam giữa không trung khi Victoria chạm vào màn hình.

Luna đứng yên giữa bẫy đạn lơ lửng.

Victoria hỏi điện thoại:

"Quả Cầu Tiết Lộ, sao bắn đạn chả xi nhê gì hết vậy?

Năng lực của nó là gì?"

Điện thoại phát giọng trả lời:

"Đối thủ đã tăng mật độ vật chất các đồ vật khiến chúng trở nên cứng cáp và bền chắc hơn.

Một cách ngắn gọn, có thể gọi nó là năng lực Nén.

Nó rất nguy hiểm nếu được dùng đúng cách, hoặc là sai cách."

Luna liều chạy qua làn đạn lơ lửng, Victoria đứng dậy, soi đèn pin sáng chói vào Luna.

Luna nhắm mắt chạy liều, Victoria tránh ra chỗ khác và nhìn Luna chạy đâm đầu vào lõm cả tường.

Luna không chảy máu nhưng hơi choáng váng, quay người lại, giơ tay làm phép.

Không khí xung quanh Victoria từ từ bị nén lại thành một vùng chân không khiến Victoria khó thở.

Victoria liền lấy một hơi dài để nín thở, cô trộm nghĩ: "Ả này mạnh thật.

Chẳng lẽ phải chịu nó à?"

Victoria chạy ra chỗ thông thoáng để thở.

Luna tiếp tục làm phép, nắm chặt tay lại khiến máu dồn về trên cánh tay cầm điện thoại của Victoria nén chặt lại gây tắc nghẽn.

Luna thấy mình đã thắng nên không nén thêm nữa, loạng choạng trở về ghế ngồi đợi Victoria thua.

Victoria thấy tay không còn nặng nữa nhưng da tay cô đã hồng rực lên và tê như kiến bò, cô đổi tay kia cầm điện thoại, nói thầm để Luna không nghe thấy:

"Quả Cầu Tiết Lộ, phát tần số hồi phục đi!"

Victoria đặt điện thoại lên chỗ bị tê ở cánh tay.

Năng lực Phonecast khuếch đại âm thanh tạo ra sóng siêu âm đánh tan lượng máu ứ đọng.

Cô vẫn ngồi đó nhìn chằm chằm Luna.

Luna cũng lườm cô, đợi cô ngã gục do tắc nghẽn mạch máu.

"Nếu vẫn không thua thì tao sẽ dùng chiêu độc nhất.

Chiêu này quá ác nên chỉ trường hợp cuối cùng tao mới phải dùng thôi."

Luna Moon nghĩ bụng.

"Mình phải bắn trộm nó chứ con ả này mạnh quá không thắng được.

Nhanh hơn và kết liễu trước là được" Victoria Tinney nghĩ kế.

Victoria lướt màn hình bắn tia phép thuật từ điện thoại.

Luna thấy thế cũng giơ tay kích hoạt năng lực Nén.

Tia phép thuật màu cam bắn giữa trán Luna nhưng Luna cũng kịp nén dịch não tủy gây ra áp lực nội sọ làm Victoria gục ngã hai giây sau.

Lúc 7 giờ 10 phút, Cô giáo Dẫn Đoàn thông báo trên loa: "Victoria Tinney của đội Chiêm Tinh và Luna Moon của đội Phong Thủy gục ngã không thể đấu tiếp.

Cả hai hòa."

Họ bị dịch chuyển về thế giới thật với vết thương được chữa khỏi.

Victoria đến toa 3 xem trận đấu của James.
 
Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
79. White


Ở toa 3 lúc 7 giờ 01 phút, James bất ngờ khi thấy Alf Wonka vẽ ra một người giống hệt cậu ta.

Cậu vẫn đang bị mắc trong lưới phép thuật nên phân thân cơ thể để Bản Sao lo liệu Kẻ Đó.

Một làn khói bốc ra từ cơ thể James, bay ra ngoài rồi linh hồn biến thành Bản Sao của cậu.

James chỉ dẫn Bản Sao:

"Tấn công tên Alf kia đi.

Tao tự gỡ lưới được."

Kẻ Đó đang nhặt cây bút do Alf làm rơi lên:

"Không phải Alf Wonka mà là White.

Một hình người được Alf vẽ ra.

Wonka's White."

James hỏi lại:

"Há?

Wong Kar-wai?"

White: Điếc à?

Là White!

Wonka White!

White cầm bút vẽ một thanh kiếm, lao về chỗ James.

Bản Sao đứng ra phía trước James, đối mặt với Wonka White, nhanh chóng tiết nước từ bàn tay phải tạo ra một thanh kiếm băng nén chặt lại giơ lên đỡ đòn chém của White.

"Keng!"

James lúc này cũng tạo một con dao băng để cắt lưới phép thuật:

"Cố lên tôi ơi- à James chứ!

Thôi gọi Jim đi.

Đợi tao cắt xong khác biết tay tao!"

Jim đẩy lưỡi kiếm của White ra, đâm trực diện nhưng White kịp lùi lại.

Jim chém ngang thân White, White ngả người ra xoay và chống kiếm xuống đất.

Jim giơ kiếm chỉ tay trái bắn một phát đạn nước vào kiếm là White ngã ngửa.

Jim lao đến định đâm White nhưng White phi thanh kiếm đi khiến Jim phải lùi mình để né.

White bật dậy, chạy đến đầu toa, vẽ ra một chiếc xẻng cứu hộ tuyết, đâm lưỡi xẻng vào thân người tuyết bao quanh Alf:

"Chết mịa!

Để lạnh quá 15 phút là thăng hồn ngửi hương mất!"

James ở trong lưới vẫn đang cắt lưới phép thuật.

Những cái lỗ hình vuông có cạnh 2cm bền chắc làm cậu vừa cắt vừa chửi:

"Má nó!

Mỗi mình dùng phép thì ngon rồi.

Chia sẻ năng lực Nước cho Jim làm mỗi đứa chỉ còn phân nửa sức mạnh.

Dao băng lại tan rồi cái lùm mía nãy giờ tạo không biết mấy con rồi cứ tan mãi thế này biết bao giờ mới ra được ngoài?"

Jim đổi tay cầm kiếm vì buốt, quay lại cắt lưới cùng James.

"Không tấn công White à?

Bây giờ đánh lén là đẹp lắm đấy!"

James nói to lên, vừa cắt vừa nghé ra nhìn White.

Jim lắc đầu.

James hiểu chính mình nên cười: "Đúng rồi!

Mình phải chơi xấu chứ đúng không?

Nó cứu chủ nó thì ta cứu chính ta.

Chứ cu Alf ra ngoài áp đảo Jim tao thì sao đỡ được!?

Muốn cân để còn hai đấu hai chứ!"

White vẫn đang xúc tuyết quanh bụng người tuyết:

"Cái thằng này nói nhiều vãi ò!"

Alf thọc được tay phải ra khỏi tuyết, chỉ lên mặt.

White xúc tuyết ở phần cổ xuống ngực và cạy phần tuyết trên mặt ra.

Alf dùng tay phải gỡ tuyết bên tay trái và ra lệnh:

"Ok rồi.

Đi giết Bản Sao của nó đi White!"

White đào tiếp tuyết ở chân cho Alf rồi cầm xẻng chạy đến chỗ Bản Sao của James.

Jimi quay lại, chạy đến chỗ White.

White phi cái xẻng vào James rồi vẽ ra một khẩu súng bắn bài khác.

Jim giơ kiếm chém cái xẻng bay xuống sàn.

White giơ Súng Bài lên bắn liên tiếp các lá bài.

"T-rựt-s, t-rựt-s, t-rựt-s..."

Jim rút hết sức mạnh của James, bắn ra các viên đạn băng nén hình khối chóp ở đầu ngón tay vào các lá bài.

Bắn một hồi thấy không trúng, cả hai đổi chiến thuật.

White bắn loạn xạ một cơn mưa lá bài găm khắp toa tàu.

Jim đứng tập trung ngắm vào đầu White nên bị các lá bài bay qua cắt vào da thịt.

Có một lá bài găm trúng ngón tay phải cầm súng của Jim, Jim mở to mắt, nghiêng đầu sang trái tránh một lá bài bay thẳng đến thì một lá bài khác đâm trúng vào mắt trái cậu.

Dù kịp nhắm mắt, Jim vẫn bị chảy máu do lá bài găm vào cung mày và mắt cậu bắt đầu chảy nước.

Jim đứng trước James che chắn cho mình.

Các lá bài bắn đến như mưa găm kín người Jim như con nhím chảy đầy máu.

James thoát khỏi lưới, nấp sau lưng Jim, nheo mắt phải lại ngắm kĩ đầu White rồi bắn một phát đạn băng nén xuyên qua ấn đường của nó.

Kẻ Đó gục ngã.

Alf đang ngồi ở ghế nhìn White tan biến.

Jim quỵ xuống, chống hai tay xuống đất.

James ra đằng trước hỏi:

"Đừng cố nữa.

Quay về thôi."

Jim lắc đầu, cậu gỡ những lá bài cắm trên người ra làm Alf ngạc nhiên:

"Vãi!

Đánh cho quỳ cả ra thế rồi vẫn trụ được à?"

Cô giáo Dẫn Đoàn thông báo trên loa: "Hình vẽ người Wonka White của Alf Wonka đã bị hạ gục.

Phân thân Jim của James Jimmy Jacoby chiến thắng!

Nhưng hai bạn vẫn chưa phân thắng bại."

"Úa?

Trận vừa rồi cũng tính à Cô?"

James bối rối.

Cô Dẫn Đoàn: Coi như có đi!

Bất ngờ xảy ra nên bất ngờ cập nhật.

Có hai người đấu với nhau sòng phẳng thì nên tính riêng chứ!?

Alf: Vâng.

Giờ mới bắt đầu nè.

Cậu ta nghỉ ngơi nãy giờ cũng tạm hồi phục lại thể trạng sau khi ra khỏi người tuyết.

James thu hồi Bản Sao.

Jim biến thành một làn khói, bay đến nhập vào người James truyền lại cho cậu mọi đau đớn lúc trước.

"A~ ạ!

Xự~!

Con mệ~!"

Alf đứng trước mặt James, cậu ta nhìn đồng hồ trên cổ tay:

"Hờ, 7 giờ 08 rồi à?"

James bẻ khớp ngón tay kêu rắc rắc:

"Save game time, my friend!"

Ở toa 5, lúc 6 giờ 55, Tamaki Ran (玉木 蘭) và Avery Avary đều không muốn đấu.

Họ cứ đứng đó nhìn nhau.

Ran vặn mình tập thể dục làm Avery thấy khó hiểu.

Không hiểu sao Avery thấy mí mắt mình nặng trĩu, cô ngồi xuống ghế và gật gù buồn ngủ.

Ran đến ngồi cạnh:

"Bạn buồn ngủ à?

Dựa vào vai mình mà ngủ nè."

Avary: Mình ngủ thì đội mình thua mất, nhưng cũng không muốn đấu.

Ran: Mình cũng ghét đấu đá.

Chỉ muốn đi thi đội tuyển thôi.

Nhưng không thể để đội thua được.

Avary: Thế không ngủ nữa.

Đấu đi!

Ran: Bạn muốn ngủ thì chỉ cần chịu thua thôi là được mà!?

Avary: Sắp thi rồi.

Không thể buồn ngủ được.

Avary dùng hai ngón tay cái ấn mạnh và miết dọc theo cung mày từ trong ra ngoài kích thích tuần hoàn máu quanh mắt.

Cô thấy bớt mỏi mắt hơn, đứng dậy lùi ra xa:

"Ran đi trước đi!

Quân trắng đi trước!"

Ran nhìn xuống thấy mình đang mặc đồng phục trắng còn Avary mặc áo khoác màu nâu bên ngoài đồng phục trường và áo cộc tay bên trong.

Ran cứ đứng đó chờ.

Avary ngửi mùi kim loại nồng trên tàu thấy chóng mặt:

"Ui dạ.

Mùi hắc quá!

Say tàu mất rồi."

Ran đon đả:

"Say tàu rồi à?

Thế thì bạn nghỉ đi.

Đang bị thế đấu cái gì?

Ngồi nghỉ đi đoạn còn vào thi nữa."

Avary thấy có gì đó không đúng, cô đoán Ran đã giở trò:

"Đấu xong đã rồi nghỉ!

Mải nói chuyện mất oan 5 phút rồi."

Avary giơ tay làm phép kích hoạt năng lực Xenlulozo, một tờ giấy nháp trong cặp sách đã mở khóa của cô bay ra ngoài.

Nó lơ lửng giữa không khí và tự xé, gấp siêu nhanh thành một chiếc thủ lí kiếm.

Avery thao túng xenlulozo trong giấy nén lại khiến nó cứng cáp hơn và phi thật mạnh vào Ran.

Ran nhảy lên tường để đứng, cô chạy trên tường ra xa khỏi Avery.

Ran xòe hai tay ra và tiết lộ năng lực, tay phải tiết ra phân tử mùi cam bay xung quanh mình, tay trái tiết ra một làn khói bay khắp toa tàu.

Avary lấy chai nước ở cặp sách đổ vào cổ tay áo trái rồi che lên mũi miệng.

Nhưng cô vẫn bị cay mắt và nhắm nghiền mắt lại.

Trên tường, Ran từ từ đi lại gần để khói không đột ngột tràn vào vùng không khí mùi cam của cô:

"Thật ra trận đấu bắt đầu từ lúc đến đây rồi.

Không giây nào bị phí cả!"

Avery giơ tay hút cái phi tiêu đang cắm trên tường ra, bay lại đâm vào lưng Ran.

Ran rút chiếc thủ lí kiếm ra, máu chảy đỏ lưng áo cô.

Ran giơ chiếc phi tiêu lên trước mặt cho Avery xem:

"Không phải thuốc lá nhưng năng lực của mình là kẻ thù của phổi đấy!"

Nói đoạn, chiếc thủ lí kiếm trên tay Ran bốc cháy rồi biến mất.

Avery ngửi thấy mùi tỏi:

"Kẻ thù của hô hấp?

Hít thở?

Mùi khói thuốc?

Tóm lại là liên quan đến mũi và mùi à?

Ạ... chả nhìn thấy gì cả!"

Cô đang đứng cùng hướng tàu chạy nên quay mặt lại chạy đến cuối toa, nằm sấp xuống, chạm tay vào sàn.

Một mạng lưới các sợi Xenlulozo siêu bền chắc sinh ra từ mười đầu ngón tay cô, chúng đan cài lại và bám vào các góc của toa tàu như mạng nhện.

Ran đang đi trên tường bị vướng vào mạng lưới dây nên rung động truyền đến Avery giúp cô xác định vị trí.

Toàn bộ các sợi dây lao đến trói Ran lại.

Ran xoa mỗi bàn tay mình tạo ra mùi bể bơi làm giòn các sợi Xenlulozo và cô chỉ cần vùng vẫy để chúng vỡ vụn.

Ran giơ tay tạo ra mùi bơ ôi khiến Avery buồn nôn.

Avery đã chắc chắn về năng lực của Tamaki Ran:

"Năng lực của bạn có thể tạo ra và điều khiển mùi hương.

Mình nói có đúng không?

Nói tên nó ra đi!"

Ran: Đúng.

Năng lực của mình là Hương Khí.

Ai ở cạnh Ran là sẽ ngửi thấy mùi lan.

Hệ thống thông gió trên tàu dần hút hết khói ra ngoài, Avery đứng dậy hỏi lại:

"Mùi hoa lan hay mùi lan tỏa?"

Ran: Cả hai!?

Nên mình không cần phải cận chiến.

Avery giơ tay hút năm tờ giấy trong cặp sách ra, chúng vừa bay vừa tự gấp thành năm móng vuốt lắp vào bàn tay phải cô.

Tập trung xenlulozo lại làm giấy cứng cáp và sắc nhọn.

Avery nhảy lên tường, chạy trên tường đến để cào vào mặt Ran.

Ran búng tay trái sinh ra mùi trứng thối, đưa tay phải lên trước miệng tạo ra mùi bạc hà dành riêng cho cô.

Các phân tử mùi trứng thối tập trung lại và bay đến chỗ Avery.

Cô giơ cổ tay trái lên bịt mũi, nghĩ thầm: "Cơ thể mình tệ quá!

Vừa buồn ngủ vừa buồn nôn.

Hay nín thở vài giây nhỉ?"

Avery nín thở, chạy đến cào vào hai tay rồi cào vào mặt Ran.

Ran xòe tay trái đẩy vào vai phải Avery.

Avery lại ngửi thấy mùi tỏi và thấy nóng rát.

Nhìn xuống vai áo cô đang bùng cháy, Avery dập lửa bằng cổ tay áo đang ướt.

Ran búng tay trái làm mùi tỏi xuất hiện, tất cả các móng vuốt bốc cháy làm Avery phải điều khiển chúng bay ra khỏi tay.

Ran vỗ thật mạnh hai tay vào nhau, một làn gió mùi hạnh nhân đắng bay đến quanh Avery.

Avery nín thở bỏ chạy, giơ tay hút ba tờ giấy trong cặp sách ra, chúng vừa bay vừa tự xé và gấp thành một con dao bay về phía Ran.

Ran đơn giản chỉ cần nhảy khỏi tường là né được con dao giấy.

Avery không nhịn thở nổi, cũng không thể thở qua cổ tay áo ướt vì vừa chạy xong đang thiếu dưỡng khí.

Cô hít phải mùi hạnh nhân đắng rồi gục ngã.

Lúc 7 giờ 10 phút, Cô giáo Dẫn Đoàn thông báo trên loa: "Avery Avary của đội Chiêm Tinh đã gục ngã.

Tamaki Ran của đội Phong Thủy chiến thắng."

Họ bị dịch chuyển về thế giới thật với vết thương được chữa khỏi và đến toa 3 xem trận đấu của James.

Avery hỏi Ran:

"Bạn kể tên các mùi vừa nãy tạo ra đi!"

Ran: Năng lực Hương Khí có thể tạo ra và điều khiển các phân tử mùi.

Các loại khí có mùi để giết người thì nhiều lắm.

Hương Khí của mình sẽ tăng nồng độ của khí lên là xong.

Vừa nãy bạn buồn ngủ là do mùi hoa oải hương.

Bị say tàu do nhiều mùi lắm, nói chung là mùi trên tàu.

Dễ thấy nhất vừa nãy là mình giơ hai tay ra, mùi khói bay đến chỗ bạn, mùi cam bay đến chỗ mình để tỉnh táo.

Mùi tỏi là khí phosphine, bốc cháy ấy, cái mà làm cơ thể cho bọn Ma Trơi ạ.

Mùi bể bơi là Clo còn mùi bơ ôi là chất gì ạ, à là Butyric acid.

Mình không giỏi Hóa Học lắm, chỉ học bình thường thôi nên ít nhớ tên, toàn gọi tắt.

Lúc đánh trên tường là có mùi trứng thối H2S, mùi bạc hà ở tay phải nè.

Mình thuận tay phải nên để tay phải có mùi thơm để lỡ có quên đưa lên che miệng thì ngửi được mùi thảo dược.

Mùi hạnh nhân đắng là khí Hydro Xyanua.

Avery: Nguy hiểm quá!

Mình thua thật rồi, vì chả biết gì về năng lực của bạn cả.

Ran: Tớ toàn dùng nó để lan tỏa hương thơm khắp nhà với xịt lên quần áo thôi.

Họ bước vào cửa toa 3, thấy James và Alf đang đấu với nhau trong không gian phụ, xung quanh là các bạn đang hò reo cổ vũ nhưng hai bạn kia chẳng nghe thấy gì.
 
Back
Top Dưới