Khác Jimmy Carvewood và Những Ngày Thơ Thẩn

Jimmy Carvewood Và Những Ngày Thơ Thẩn
100. Bye


Chủ Nhật, 26/10/2025, Jim rủ người yêu Elle đi chơi ở Trung tâm thương mại Lopa.

Cậu chở cô đến xem lễ hội cosplay và mua cho cô một cốc Passion Soda.

Jim đứng ngay sau lưng Elle khi họ đi thang cuốn lên tầng hai.

Vừa đi vừa xem các bạn cosplay, họ vừa nói chuyện.

Jim: Elle-chan, em học ở trường đấy có mệt không?

Elle: Em học vẫn tốt, lúc rảnh thì rảnh thối luôn, lúc bận thì mệt muốn siêu thoát ạ.

Jim nhìn vào mắt Elle: Elle...

Elle: Dạ?

À!

Anh chỉ muốn gọi tên em thôi đúng không?

Jim mỉm cười, gật đầu: !!!

Elle: Thế anh thì sao?

Anh học có mệt không?

Jim: Có.

Nhưng anh khác trước rồi.

Xưa lười vã ò toàn ngồi bàn cuối để ngủ gật giờ đi học anh luôn ngồi bàn đầu để dễ nói chuyện với giảng viên.

Elle: Em ngồi bàn giữa vì không thích gần giảng viên.

Jim: Em có bao giờ để bài tập sát deadline không?

Elle: Thi thoảng, ít lắm tại sợ trượt.

Có lần làm xong đêm hôm trước, sáng hôm sau đi in rồi nộp luôn.

Jim: Chậc!

Em thấy lần đấy thế nào?

Elle: Nguy hiểm.

Sợ quá xót hết cả dạ dày ạ.

Không bao giờ làm thế nữa.

Jim: Ừm.

Anh chưa bao giờ để bài tập đến cuối mới làm.

Tại cũng sợ.

Elle: Anh kể đi.

Jim: Thì lúc nào cũng làm bài sau khi về trọ.

Đêm có ngủ được đâu, toàn nghe nhạc làm bài tập suốt mấy tiếng.

Anh luôn phải xong bài trước hạn một tuần đến vài ngày.

Nếu còn phải sửa thì sửa đến tận hôm nộp.

Vẫn hơn là mấy đứa bạn anh để đến hôm nộp bài mới làm.

Elle: Anh học IT có hợp không?

Có hối hận không?

Jim: Chả biết nữa.

Chắc cũng hợp.

Hối hận cũng có mà không cũng có.

Tại mình thích mà trường làm mình ghét.

Elle: Nhưng mà tưởng anh mơ mộng sao lại học môn logic này nhờ?

Jim: Sao đâu?

Anh sẽ làm những tựa game đầy chất thơ với cốt truyện sâu sắc là được mà!?

Elle: À.

Họ đi lên tầng ba, tầng bốn rồi lại xuống sảnh tầng một.

Elle kể chuyện:

– Bố mẹ em dạo này hay tiếp một người bằng tuổi bọn mình từ xã khác đến chơi nhà.

Em ít ở nhà nên nghe bố mẹ kể lại là người đấy đến định hỏi cưới em ạ.

Jim: Vãi cả lìn chim én.

Bố mẹ có ưng nó không?

Hắn tên gì?

Elle: Tên hắn là Pahir Thakur, 19 tuổi, quê ở xã Sandhole.

Hắn cũng được cái mồm mép, đến chơi nói chuyện với bằng hết người trong nhà em mà ai cũng khen nó ạ.

Jim: Ơ moẹ?

Pahir ngày xưa học lớp 12A mà.

Elle: Em không biết nó là ai luôn.

Jim: Có thích nó không?

Elle: Em còn chưa gặp mặt với nói chuyện với nó bao giờ ạ.

Bố mẹ em gặp nó nhiều nên dần ưng thôi.

Jim: Ơ moẹ cái thằng này cay thế nhờ!

Làm nào giờ?

Elle: Từ từ.

Câu anh hay nói đâu rồi?

Jim: Câu "Save game time, my friend!"

á?

Elle: Không.

Lúc anh suy nghĩ ấy!

Jim: À.

Suy nghĩ suy nghĩ suy nghĩ...

Chịu.

Có gì anh có mà nó không có nhỉ?

Chắc gì đã nhiều tiền bằng nó?

Elle: Nghe mẹ em kể là hắn đẹp trai, nhà cũng giàu, lẻo mép.

Nếu lấy hắn thì đời em sẽ không lo về tiền.

Giờ em bày cho cách này.

Bố em thích sự mới lạ, anh làm gì cho bố em thấy thú vị là được.

Kiểu như nịnh thần nghĩ trò tiêu khiển cho vua ấy.

Jim: Làm thơ được không?

Elle: Được.

Bố em nghe chắc chả hiểu nhưng mà thấy hay thì vẫn thích.

Jim: Ủa gì kì?

Elle: Mẹ em thì không thích em lấy chồng xa.

Mình cùng làng là anh có lợi thế rồi.

Jim: Hợp lý.

Nhưng mà dạo này hơi bận, đợi hôm nào nghỉ lễ mình cùng về quê anh sẽ đến nhà em.

Elle: Ok.

Ganbare yo!

Một thời gian sau...

Chiều thứ Sáu, ngày 02/01/2026, Jim đến nhà Elle chơi:

– Cháu chào cô chú ạ.

Mẹ Elle: Jimmy đấy à?

Dạo này học hành thế nào rồi?

Jimmy: Cháu học bình thường ạ.

Cô chú khoẻ không ạ?

Bố Elle: Cô chú khoẻ.

Đến chơi với Elle à?

Jimmy: Vâng ạ.

Cháu đến xin phép cô chú cho cháu tìm hiểu Elle nhà mình ạ.

Mẹ Elle: Ừm.

Hai chú cháu ngồi nói chuyện nhá cô ra đồng cắt cỏ bờ tí.

Jimmy: Vâng.

Một lúc sau, Pahir đứng ngoài cửa hét to:

– Con chào bác.

Em Elle có nhà không ạ?

Elle ở trên tầng nói thầm xuống:

– Không bố ơi.

Bố Elle nói vọng ra cổng:

– Không.

Pahir Thakur đi vào nhà.

Jim nhìn cậu ta, nghĩ thầm: "Chưa vào nhà đã nghe tiếng chào rồi."

Pahir hỏi bố Elle: Bác ơi đây là... ai ạ?

Jim: Tôi là-

Pahir: Tôi hỏi bác mà.

Jim nhìn Pahir: ...

Bố Elle: Đây là Jimmy.

Bạn học với Elle từ bé.

Jimmy: Hôm nay cháu đến là muốn tìm hiểu Elle ạ.

Pahir: Ơ?

Ông cũng đến tìm hiểu Elle à?

Jimmy: Không phải "cũng".

Tôi với Elle hẹn hò lâu rồi.

Pahir: Thưa bác hôm nay con đến chơi lại có quà cho bác đây.

Tăng tăng tăng tằng!

Một chiếc?

Gọi là đồng hồ cát được chế tác thủ công siêu tinh xảo với những hạt bụi màu vàng lấp lánh.

Jimmy nghĩ thầm: Bụi màu vàng hay bụi vàng?

Bố Elle: Mua cái này làm gì cho tốn kém cháu ơi?

Pahir: Không bác ơi?

Ý con là, đồng hồ, điện thoại giờ có rồi, cái đồng hồ cát vàng này là để trang trí, làm đẹp hơn, cái phòng khách này.

Đấy bác thấy không?

Có nó cái gian phòng khách này sang trọng hẳn.

Jimmy nghĩ thầm: Không xem giờ mà chỉ trang trí thôi à?

Ơ thế mua làm mẹ gì cho tốn kém?

Jim lấy trong túi ra một chiếc thắt lưng da:

– Cháu có món quà nhỏ này biếu chú ạ.

Bố Elle: Ừm.

Chú xin.

Bố mẹ cháu vẫn khoẻ chứ?

Jimmy: Bố mẹ cháu vẫn khoẻ ạ.

Pahir: Bác ơi, khi nào thì Elle về ạ?

Để con dẫn em Elle đi chơi.

Jimmy: Tôi nói lại cho ông biết nhá Elle là người yêu của tôi rồi.

Pahir: Ai bảo ông thế?

Jimmy: Elle đồng ý rồi.

Pahir: Thật không bác?

Bác đồng ý chưa?

Bố Elle: Khó nhờ?

Hai đứa cùng đến tìm hiểu Elle.

Giờ thi đi!

Chú ra đề, ai làm được thì cộng điểm qua vòng.

Thi không?

Jimmy: Vâng.

Pahir: Bác ra đề đi, mấy cái thi thố này anh chơi được.

Bố Elle: Hả?

Jimmy: Cờ lờ gờ tờ?

Pahir: À ý con là, bác cứ ra đề đi.

Mấy cái đề này so với Jimmy thì phải gọi cháu bằng anh.

Bố Elle: Thi gì cũng được đúng không?

Bác ra đề nào là cả hai phải chấp nhận nhá?

Pahir: Ừ gì cũng được!

Jimmy nghĩ thầm: Ơ kè phải gọi dạ bảo vâng, đi thưa đứng bẩm về trình chứ sao lại ừ?

Mà hỏi về thơ đi, chứ hỏi cái khác là mình thua mất!

Elle ở trên tầng nói thầm vọng xuống: Thơ!

Pahir chưa nghe giọng Elle bao giờ: Tiếng ai đấy bác?

Bố Elle đã nghe thấy: Đâu tiếng gì?

Bác nghe thấy gì đâu?

Jimmy cũng nghe thấy tiếng người yêu: Có tiếng gì đâu?

Hay ông bị ảo giác?

Pahir: Tôi không nói chuyện với ông.

Bố Elle: Thế cháu thi trước hay thi sau?

Pahir: Con thi trước đi.

Bố Elle: Cháu làm một bài thơ chứng minh tình yêu của mình với Elle nhà bác đi.

Pahir: Dễ.

Để cháu.

"Anh yêu em, Elle, anh yêu em

Yêu lắm rồi anh yêu lắm rồi

Em cao em trắng trong như ngọc

Anh nhớ về em mất mấy đêm."

Jimmy nghĩ bụng: Moẹ thơ kiểu méo gì ấy?

Đếu vần!

Bố Elle: Bác thì không hay chữ nhưng sao nghe nó cứ kiểu gì ợ.

Nghe... không lọt.

Pahir Thakur: Để cháu làm bài khác ạ.

Bố Elle: Cho thi lại một lần thôi đấy nhá!

Pahir: Vâng.

"Elle ơi em đẹp nhất trần gian,

Anh dâng muôn bạc với ngàn vàng.

Tình sâu như biển, cao như núi,

Yêu em đến chết cũng không phai."

Jimmy nghĩ bụng: Vờ lờ may quá!

Nó vẫn ngu.

Lẽ ra câu cuối phải là "Yêu em vượt hết khó gian nan".

Nhưng mà ba câu trước vẫn không hay.

Bố Elle: Ba câu đầu đang đẹp.

Tự nhiên câu cuối lại không vần.

Quả này, bác không thiên vị được rồi.

Pahir đẹp trai đã không đạt.

Giờ đến lân Jimmy.

Jimmy: Lượt cháu ạ?

Vâng.

Cháu sẽ kể lại một kỉ niệm với Elle.

"Buổi cuối ta gặp trước chia li

Em sợ rằng anh sẽ quên đi

Nên nhờ anh ký lời yêu dấu:

"Tô đậm trái tim hơn nữa đi!"

Anh biết tình em tỏ rồi đây

Chân thời không vững bần bật tay

Thẹn thùng em trách: "sao không viết

Lại để người ta đợi thế này?"

Bốn bề chăng áo anh kí đây

Em chịu để yên tay chạm tay

Anh liền cơ hội vươn ra nắm

Kì diệu cơn run cứ thế bay?

Rồi anh họa một trái tim hồng

Trái tim thật lớn như em mong

Tô thật đậm trái tim yêu dấu

Em để làm tin cất trong lòng.

Rồi em lưu bút trên áo anh

Anh cúi mân mê lọn tóc xanh

Nhẹ nhàng nhéo má xinh một cái

Mặc kệ người đông đang đứng quanh.

Ký xong rồi em họa cho rành

Trái tim hồng chỗ trái tim anh

Em cười tay cứ vò vạt áo

Anh hiểu lòng em trong ý thanh."

Bố Elle: Được.

Jim này làm bài thơ đạt!

Pahir thua có phục không?

Pahir: Cho con cơ hội làm bài khác đi.

Bố Elle: Không tả người thì tả cảnh đi.

Pahir: Vậy con sẽ làm thơ tả quê.

Elle trên tầng bước xuống:

– Thôi không cần đâu.

Nếu thơ về quê hương thì Jim đã làm vô số rồi.

Bố ạ, con với Jim đã tìm hiểu nhau từ lâu rồi, anh Pahir này đến khi nào con còn chả biết.

Chưa nói được với nhau câu nào thì biết gì mà làm thơ về con?

Pahir: Chưa biết thì giờ anh mới muốn tìm hiểu em để cho biết.

Elle: Jimmy đọc bài thơ tả quê hơn 50 câu cho Pahir nghe đi.

Jimmy: Hơn 50 câu đấy.

Dài lắm.

Chú và em muốn nghe không?

Pahir: Ông đọc đi tôi xem nào.

Jimmy mở điện thoại ra, đọc lại thơ của mình:

"Trời ơi điên mất nhớ quê

Nhớ cha mẹ trước, nhớ về em sau

Nhớ con đầm bích hàng cau

Nhớ ao sâu nhỏ bèo đâu lấp đầy

Nhớ con đường nhựa phủ dày

Nhớ ngôi đình giữa làng ngay cạnh chùa

Nhớ hương thơm lúa ngày mùa

Nhớ mưa giông đánh te tua mặt mày

Bưu điện đó đến dốc này

Là đường trục chính đi ngày về đêm

Vào sâu trong nhức nhối thêm

Đường tên không nổi lên trên bản đồ

Làng quê thanh lặng như tờ

Gần nghe chim hót xa xe cộ gầm

Ngày xuân chơi Tết chợ hầm

Đèn hoa câu đối cỗ mâm đủ đầy

Bánh chưng đỗ mỏng thịt dày

Giao thừa đêm đến trời đầy pháo hoa

Đầu làng là bãi tha ma

Giữa làng là xóm liên gia nhiều tiền

Cuối làng là xóm bình yên

Thanh niên đi học kiếm tiền khắp nơi

Ngoài ao bói cá xanh cười

Trong ao cá quẫy thấy người lặn tăm

Trẻ con đi học cũng làm

Người già còn sức làm ham hơn nhiều

Sớm tinh mơ đến tối chiều

Làm như vậy chẳng bao nhiêu vẫn vầy

Tập trung tạp hóa phía tây

Đua nhau thợ mộc ra đây bán hàng

Cây xăng bên dốc phía nam

Phía đông đang có đường làm bụi tung

Ngày xưa hay có cây sung

Rủ nhau khi quả nở bung rụng đầu

Còn roi xoài nhãn ổi cau

Giờ đây chặt hết về sau hết loài

Muốn ăn lại phải mua ngoài

Gà cùng một mẹ vẫn hoài đá nhau

Bố đi hái thuốc tối lâu

Mẹ đi làm mãi ở đâu chưa về

Con mau cắp sách nặng nề

Làm đôi ba việc bộn bề cho xong

Chặt rửa đem sắc thuốc xong

Bố đưa mẹ uống trông mong bệnh tình

Ngày nao cũng một quy trình

Máy bơm bơm nước xả bình nấu cơm

Trên tum giặt nức mùi thơm

Vài cây hoa nhỏ bông đơm ngát phòng

Sách hay bố cất những chồng

Thời gian đâu đọc đành trông nghe đài

Rảnh nghe sách nói truyện hay

Tiện thêm bao việc nhà thay sách thường

Ngày rằm mùng một thắp hương

Kẹo thơm quả lộc bà nhường cháu con

Phồn hoa xa lạ tiếng ồn

Ở lâu cũng thấy ổn hơn lúc đầu

Thị thành đô phố tất giàu

Ngẩng xem trăng sáng cúi đầu nhớ quê."

Pahir lắc đầu: Thôi...

Con xin phép bác con có việc... về trước ạ.

Bố Elle: Ngồi uống nước đã.

Pahir Thakur: Thôi con có việc bận xin phép về trước ạ.

Bố Elle nói với Jimmy: Được.

Chú ưng mày đấy.

Vừa học công nghệ vừa giỏi làm thơ.

Jimmy: Vâng ạ.

Cháu xin phép chú là từ nay cho cháu với Elle là yêu nhau, hai nhà giờ có đi lại ạ.

Bố Elle: Elle đồng ý không?

Elle: Con nghe lời bố mẹ ạ.

Bố Elle: Ừm.

Hai đứa mày học xong đi, lớn rồi xem ngày làm đám cưới.

Jimmy: Vâng ạ.

Elle cười.

James ngồi uống nước rồi sau đó cậu cũng phải về.

Elle tiễn người yêu ra cổng:

– Anh về nhá!

James quay lại nhìn, mỉm cười mãn nguyện:

– Bye bye!
 
Back
Top Dưới