Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 160


Mạnh Đường thấy Ngụy Xuyên không động đậy liền kéo cánh tay anh, hỏi: “Anh nhìn gì thế?”

Cuối cùng Ngụy Xuyên cũng hoàn hồn: “Không nhìn gì cả.”

Mạnh Đường buông anh ra, nói: “Trường học qua rồi.”

“Không sao, lúc về lại ngắm.” Ngụy Xuyên nói, “Đến nơi rồi chúng ta ăn gì?”

Mạnh Đường nói: “Phía bắc Nhạn Thanh dân cư tập trung, có một thôn trung tâm, bên trong đồ ăn thức uống gì cũng có, anh muốn ăn gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Gì cũng được.”

Còn phải đi mấy trạm nữa, Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, hỏi cô: “Trước đây em đều một mình đi xe buýt đi học à?”

Mạnh Đường do dự hai giây, nói: “Cũng không thể tính là một mình, vì có rất nhiều bạn học.”

“Bạn nam hay bạn nữ thế?” Ngụy Xuyên dùng ngón tay cọ cọ mặt cô.

Mạnh Đường ngả người ra sau, quay đầu nói: “Đương nhiên là có cả nam cả nữ rồi.”

Ngụy Xuyên vòng tay qua gáy cô, kéo người lại gần: “Vậy có nam sinh nào theo đuổi em không?”

Mạnh Đường không giỏi nói dối, hắng giọng, chuyển chủ đề: “Sắp đến bến rồi.”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Xem ra là có rồi.”

Bây giờ anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Mạnh Đường mặc đồng phục cấp ba, ngoan ngoãn, khuôn mặt trắng trẻo, buộc tóc đuôi ngựa cao.

Vừa nghĩ, trong lòng đã thấy chua.

“Có phải rất nhiều người theo đuổi em không?” Ngụy Xuyên truy hỏi, “Mấy người thế?”

“Không có mấy người đâu, chỉ là…” Mạnh Đường bỗng nhiên im bặt, “Hỏi mấy cái này làm gì, em có yêu đương gì với họ đâu.”

Ngụy Xuyên ngả đầu lên vai Mạnh Đường: “Nếu anh gặp em từ cấp ba thì tốt biết bao, để ‘nhất kiến chung tình’ luôn.”

Mạnh Đường đẩy đầu anh: “Còn ‘nhất kiến chung tình’, năm nhất anh xách vali giúp em cũng chẳng thấy anh nhìn em thêm hai lần.”

“Đó là vì anh ngại.” Ngụy Xuyên ngẩng đầu, “Anh chưa từng làm chuyện xấu hổ như thế bao giờ, ngay cả mặt em anh cũng không dám nhìn.”

Nếu không phải cái vali kia không chịu hợp tác, anh cũng không đến mức không có ấn tượng gì với Mạnh Đường, nếu không cũng không đến mức để đàn chị đền vali cho cô là xong chuyện, cũng sẽ không có chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường thấy Ngụy Xuyên không động đậy liền kéo cánh tay anh, hỏi: “Anh nhìn gì thế?”

Cuối cùng Ngụy Xuyên cũng hoàn hồn: “Không nhìn gì cả.”

Mạnh Đường buông anh ra, nói: “Trường học qua rồi.”

“Không sao, lúc về lại ngắm.” Ngụy Xuyên nói, “Đến nơi rồi chúng ta ăn gì?”

Mạnh Đường nói: “Phía bắc Nhạn Thanh dân cư tập trung, có một thôn trung tâm, bên trong đồ ăn thức uống gì cũng có, anh muốn ăn gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Gì cũng được.”

Còn phải đi mấy trạm nữa, Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, hỏi cô: “Trước đây em đều một mình đi xe buýt đi học à?”

Mạnh Đường do dự hai giây, nói: “Cũng không thể tính là một mình, vì có rất nhiều bạn học.”

“Bạn nam hay bạn nữ thế?” Ngụy Xuyên dùng ngón tay cọ cọ mặt cô.

Mạnh Đường ngả người ra sau, quay đầu nói: “Đương nhiên là có cả nam cả nữ rồi.”

Ngụy Xuyên vòng tay qua gáy cô, kéo người lại gần: “Vậy có nam sinh nào theo đuổi em không?”

Mạnh Đường không giỏi nói dối, hắng giọng, chuyển chủ đề: “Sắp đến bến rồi.”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Xem ra là có rồi.”

Bây giờ anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Mạnh Đường mặc đồng phục cấp ba, ngoan ngoãn, khuôn mặt trắng trẻo, buộc tóc đuôi ngựa cao.

Vừa nghĩ, trong lòng đã thấy chua.

“Có phải rất nhiều người theo đuổi em không?” Ngụy Xuyên truy hỏi, “Mấy người thế?”

“Không có mấy người đâu, chỉ là…” Mạnh Đường bỗng nhiên im bặt, “Hỏi mấy cái này làm gì, em có yêu đương gì với họ đâu.”

Ngụy Xuyên ngả đầu lên vai Mạnh Đường: “Nếu anh gặp em từ cấp ba thì tốt biết bao, để ‘nhất kiến chung tình’ luôn.”

Mạnh Đường đẩy đầu anh: “Còn ‘nhất kiến chung tình’, năm nhất anh xách vali giúp em cũng chẳng thấy anh nhìn em thêm hai lần.”

“Đó là vì anh ngại.” Ngụy Xuyên ngẩng đầu, “Anh chưa từng làm chuyện xấu hổ như thế bao giờ, ngay cả mặt em anh cũng không dám nhìn.”

Nếu không phải cái vali kia không chịu hợp tác, anh cũng không đến mức không có ấn tượng gì với Mạnh Đường, nếu không cũng không đến mức để đàn chị đền vali cho cô là xong chuyện, cũng sẽ không có chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm.

Mạnh Đường thấy Ngụy Xuyên không động đậy liền kéo cánh tay anh, hỏi: “Anh nhìn gì thế?”

Cuối cùng Ngụy Xuyên cũng hoàn hồn: “Không nhìn gì cả.”

Mạnh Đường buông anh ra, nói: “Trường học qua rồi.”

“Không sao, lúc về lại ngắm.” Ngụy Xuyên nói, “Đến nơi rồi chúng ta ăn gì?”

Mạnh Đường nói: “Phía bắc Nhạn Thanh dân cư tập trung, có một thôn trung tâm, bên trong đồ ăn thức uống gì cũng có, anh muốn ăn gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Gì cũng được.”

Còn phải đi mấy trạm nữa, Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, hỏi cô: “Trước đây em đều một mình đi xe buýt đi học à?”

Mạnh Đường do dự hai giây, nói: “Cũng không thể tính là một mình, vì có rất nhiều bạn học.”

“Bạn nam hay bạn nữ thế?” Ngụy Xuyên dùng ngón tay cọ cọ mặt cô.

Mạnh Đường ngả người ra sau, quay đầu nói: “Đương nhiên là có cả nam cả nữ rồi.”

Ngụy Xuyên vòng tay qua gáy cô, kéo người lại gần: “Vậy có nam sinh nào theo đuổi em không?”

Mạnh Đường không giỏi nói dối, hắng giọng, chuyển chủ đề: “Sắp đến bến rồi.”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Xem ra là có rồi.”

Bây giờ anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Mạnh Đường mặc đồng phục cấp ba, ngoan ngoãn, khuôn mặt trắng trẻo, buộc tóc đuôi ngựa cao.

Vừa nghĩ, trong lòng đã thấy chua.

“Có phải rất nhiều người theo đuổi em không?” Ngụy Xuyên truy hỏi, “Mấy người thế?”

“Không có mấy người đâu, chỉ là…” Mạnh Đường bỗng nhiên im bặt, “Hỏi mấy cái này làm gì, em có yêu đương gì với họ đâu.”

Ngụy Xuyên ngả đầu lên vai Mạnh Đường: “Nếu anh gặp em từ cấp ba thì tốt biết bao, để ‘nhất kiến chung tình’ luôn.”

Mạnh Đường đẩy đầu anh: “Còn ‘nhất kiến chung tình’, năm nhất anh xách vali giúp em cũng chẳng thấy anh nhìn em thêm hai lần.”

“Đó là vì anh ngại.” Ngụy Xuyên ngẩng đầu, “Anh chưa từng làm chuyện xấu hổ như thế bao giờ, ngay cả mặt em anh cũng không dám nhìn.”

Nếu không phải cái vali kia không chịu hợp tác, anh cũng không đến mức không có ấn tượng gì với Mạnh Đường, nếu không cũng không đến mức để đàn chị đền vali cho cô là xong chuyện, cũng sẽ không có chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm.

Mạnh Đường thấy Ngụy Xuyên không động đậy liền kéo cánh tay anh, hỏi: “Anh nhìn gì thế?”

Cuối cùng Ngụy Xuyên cũng hoàn hồn: “Không nhìn gì cả.”

Mạnh Đường buông anh ra, nói: “Trường học qua rồi.”

“Không sao, lúc về lại ngắm.” Ngụy Xuyên nói, “Đến nơi rồi chúng ta ăn gì?”

Mạnh Đường nói: “Phía bắc Nhạn Thanh dân cư tập trung, có một thôn trung tâm, bên trong đồ ăn thức uống gì cũng có, anh muốn ăn gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Gì cũng được.”

Còn phải đi mấy trạm nữa, Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, hỏi cô: “Trước đây em đều một mình đi xe buýt đi học à?”

Mạnh Đường do dự hai giây, nói: “Cũng không thể tính là một mình, vì có rất nhiều bạn học.”

“Bạn nam hay bạn nữ thế?” Ngụy Xuyên dùng ngón tay cọ cọ mặt cô.

Mạnh Đường ngả người ra sau, quay đầu nói: “Đương nhiên là có cả nam cả nữ rồi.”

Ngụy Xuyên vòng tay qua gáy cô, kéo người lại gần: “Vậy có nam sinh nào theo đuổi em không?”

Mạnh Đường không giỏi nói dối, hắng giọng, chuyển chủ đề: “Sắp đến bến rồi.”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Xem ra là có rồi.”

Bây giờ anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Mạnh Đường mặc đồng phục cấp ba, ngoan ngoãn, khuôn mặt trắng trẻo, buộc tóc đuôi ngựa cao.

Vừa nghĩ, trong lòng đã thấy chua.

“Có phải rất nhiều người theo đuổi em không?” Ngụy Xuyên truy hỏi, “Mấy người thế?”

“Không có mấy người đâu, chỉ là…” Mạnh Đường bỗng nhiên im bặt, “Hỏi mấy cái này làm gì, em có yêu đương gì với họ đâu.”

Ngụy Xuyên ngả đầu lên vai Mạnh Đường: “Nếu anh gặp em từ cấp ba thì tốt biết bao, để ‘nhất kiến chung tình’ luôn.”

Mạnh Đường đẩy đầu anh: “Còn ‘nhất kiến chung tình’, năm nhất anh xách vali giúp em cũng chẳng thấy anh nhìn em thêm hai lần.”

“Đó là vì anh ngại.” Ngụy Xuyên ngẩng đầu, “Anh chưa từng làm chuyện xấu hổ như thế bao giờ, ngay cả mặt em anh cũng không dám nhìn.”

Nếu không phải cái vali kia không chịu hợp tác, anh cũng không đến mức không có ấn tượng gì với Mạnh Đường, nếu không cũng không đến mức để đàn chị đền vali cho cô là xong chuyện, cũng sẽ không có chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm.

Mạnh Đường thấy Ngụy Xuyên không động đậy liền kéo cánh tay anh, hỏi: “Anh nhìn gì thế?”

Cuối cùng Ngụy Xuyên cũng hoàn hồn: “Không nhìn gì cả.”

Mạnh Đường buông anh ra, nói: “Trường học qua rồi.”

“Không sao, lúc về lại ngắm.” Ngụy Xuyên nói, “Đến nơi rồi chúng ta ăn gì?”

Mạnh Đường nói: “Phía bắc Nhạn Thanh dân cư tập trung, có một thôn trung tâm, bên trong đồ ăn thức uống gì cũng có, anh muốn ăn gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Gì cũng được.”

Còn phải đi mấy trạm nữa, Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, hỏi cô: “Trước đây em đều một mình đi xe buýt đi học à?”

Mạnh Đường do dự hai giây, nói: “Cũng không thể tính là một mình, vì có rất nhiều bạn học.”

“Bạn nam hay bạn nữ thế?” Ngụy Xuyên dùng ngón tay cọ cọ mặt cô.

Mạnh Đường ngả người ra sau, quay đầu nói: “Đương nhiên là có cả nam cả nữ rồi.”

Ngụy Xuyên vòng tay qua gáy cô, kéo người lại gần: “Vậy có nam sinh nào theo đuổi em không?”

Mạnh Đường không giỏi nói dối, hắng giọng, chuyển chủ đề: “Sắp đến bến rồi.”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Xem ra là có rồi.”

Bây giờ anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Mạnh Đường mặc đồng phục cấp ba, ngoan ngoãn, khuôn mặt trắng trẻo, buộc tóc đuôi ngựa cao.

Vừa nghĩ, trong lòng đã thấy chua.

“Có phải rất nhiều người theo đuổi em không?” Ngụy Xuyên truy hỏi, “Mấy người thế?”

“Không có mấy người đâu, chỉ là…” Mạnh Đường bỗng nhiên im bặt, “Hỏi mấy cái này làm gì, em có yêu đương gì với họ đâu.”

Ngụy Xuyên ngả đầu lên vai Mạnh Đường: “Nếu anh gặp em từ cấp ba thì tốt biết bao, để ‘nhất kiến chung tình’ luôn.”

Mạnh Đường đẩy đầu anh: “Còn ‘nhất kiến chung tình’, năm nhất anh xách vali giúp em cũng chẳng thấy anh nhìn em thêm hai lần.”

“Đó là vì anh ngại.” Ngụy Xuyên ngẩng đầu, “Anh chưa từng làm chuyện xấu hổ như thế bao giờ, ngay cả mặt em anh cũng không dám nhìn.”

Nếu không phải cái vali kia không chịu hợp tác, anh cũng không đến mức không có ấn tượng gì với Mạnh Đường, nếu không cũng không đến mức để đàn chị đền vali cho cô là xong chuyện, cũng sẽ không có chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm.

Mạnh Đường thấy Ngụy Xuyên không động đậy liền kéo cánh tay anh, hỏi: “Anh nhìn gì thế?”

Cuối cùng Ngụy Xuyên cũng hoàn hồn: “Không nhìn gì cả.”

Mạnh Đường buông anh ra, nói: “Trường học qua rồi.”

“Không sao, lúc về lại ngắm.” Ngụy Xuyên nói, “Đến nơi rồi chúng ta ăn gì?”

Mạnh Đường nói: “Phía bắc Nhạn Thanh dân cư tập trung, có một thôn trung tâm, bên trong đồ ăn thức uống gì cũng có, anh muốn ăn gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Gì cũng được.”

Còn phải đi mấy trạm nữa, Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, hỏi cô: “Trước đây em đều một mình đi xe buýt đi học à?”

Mạnh Đường do dự hai giây, nói: “Cũng không thể tính là một mình, vì có rất nhiều bạn học.”

“Bạn nam hay bạn nữ thế?” Ngụy Xuyên dùng ngón tay cọ cọ mặt cô.

Mạnh Đường ngả người ra sau, quay đầu nói: “Đương nhiên là có cả nam cả nữ rồi.”

Ngụy Xuyên vòng tay qua gáy cô, kéo người lại gần: “Vậy có nam sinh nào theo đuổi em không?”

Mạnh Đường không giỏi nói dối, hắng giọng, chuyển chủ đề: “Sắp đến bến rồi.”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Xem ra là có rồi.”

Bây giờ anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Mạnh Đường mặc đồng phục cấp ba, ngoan ngoãn, khuôn mặt trắng trẻo, buộc tóc đuôi ngựa cao.

Vừa nghĩ, trong lòng đã thấy chua.

“Có phải rất nhiều người theo đuổi em không?” Ngụy Xuyên truy hỏi, “Mấy người thế?”

“Không có mấy người đâu, chỉ là…” Mạnh Đường bỗng nhiên im bặt, “Hỏi mấy cái này làm gì, em có yêu đương gì với họ đâu.”

Ngụy Xuyên ngả đầu lên vai Mạnh Đường: “Nếu anh gặp em từ cấp ba thì tốt biết bao, để ‘nhất kiến chung tình’ luôn.”

Mạnh Đường đẩy đầu anh: “Còn ‘nhất kiến chung tình’, năm nhất anh xách vali giúp em cũng chẳng thấy anh nhìn em thêm hai lần.”

“Đó là vì anh ngại.” Ngụy Xuyên ngẩng đầu, “Anh chưa từng làm chuyện xấu hổ như thế bao giờ, ngay cả mặt em anh cũng không dám nhìn.”

Nếu không phải cái vali kia không chịu hợp tác, anh cũng không đến mức không có ấn tượng gì với Mạnh Đường, nếu không cũng không đến mức để đàn chị đền vali cho cô là xong chuyện, cũng sẽ không có chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 161


Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.

Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”

Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”

Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”

Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.

Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”

“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”

Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”

“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”

Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”

Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”

Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”

Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”

Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”

“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”

Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.

Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.

Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.

Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.

Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”

Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”

Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”

Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.

Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”

“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”

Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”

“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”

Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”

Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”

Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”

Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”

Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”

“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”

Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.

Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.

Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.

Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.

Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.

Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”

Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”

Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”

Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.

Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”

“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”

Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”

“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”

Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”

Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”

Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”

Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”

Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”

“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”

Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.

Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.

Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.

Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.

Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.

Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”

Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”

Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”

Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.

Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”

“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”

Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”

“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”

Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”

Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”

Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”

Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”

Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”

“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”

Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.

Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.

Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.

Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.

Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.

Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”

Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”

Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”

Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.

Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”

“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”

Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”

“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”

Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”

Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”

Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”

Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”

Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”

“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”

Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.

Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.

Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.

Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.

Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.

Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”

Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”

Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”

Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.

Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”

“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”

Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”

Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”

“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”

Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”

Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”

Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”

Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”

Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”

“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”

Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.

Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.

Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.

Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 162


Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

<i>(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)</i>

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

<i>(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)</i>

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

<i>(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)</i>

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

<i>(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)</i>

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

<i>(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)</i>

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

<i>(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)</i>

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 163


Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.

Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”

“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.

Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.

Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.

Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]

Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]

Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]

Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]

Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]

Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]

Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.

Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”

Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”

Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”

“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”

Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”

Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.

Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”

“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.

Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.

Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.

Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]

Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]

Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]

Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]

Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]

Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]

Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.

Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”

Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”

Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”

“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”

Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”

Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”

Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.

Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”

“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.

Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.

Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.

Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]

Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]

Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]

Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]

Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]

Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]

Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.

Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”

Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”

Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”

“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”

Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”

Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”

Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.

Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”

“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.

Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.

Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.

Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]

Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]

Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]

Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]

Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]

Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]

Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.

Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”

Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”

Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”

“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”

Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”

Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”

Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.

Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”

“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.

Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.

Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.

Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]

Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]

Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]

Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]

Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]

Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]

Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.

Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”

Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”

Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”

“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”

Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”

Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”

Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.

Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”

“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.

Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.

Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.

Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]

Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]

Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]

Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]

Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]

Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]

Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.

Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”

Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”

Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”

“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”

Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”

Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 164


Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 165


Dưới ánh sáng ban ngày, Mạnh Hoài Chương cố sống cố chết che giấu sự chột dạ.

“Vừa rồi gặp con chó hoang, hơi dữ.” Ông cố trấn tĩnh bản thân, nhìn Ngụy Xuyên, “Tiểu Ngụy đến bao giờ thế?”

“Vừa đến không lâu ạ.” Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm Mạnh Hoài Chương, “Chú, chú sợ chó ạ?”

Mạnh Hoài Chương gật đầu, “Ừ” một tiếng.

Dì Phương bảo ông về phòng nghỉ ngơi, Mạnh Hoài Chương bước chân lảo đảo, về đến phòng thì hoàn toàn mềm nhũn.

Làm sao bây giờ? Tiền lão Liêu cho ông vay đều đổ sông đổ bể hết rồi.

Mười vạn tuy không nhiều, ông cụ cũng có thể lấy ra được.

Nhưng ông không mở miệng được, vốn dĩ định kiếm chút tiền, biết đâu ông cụ và Mạnh Đường cũng có thể vui vẻ hơn chút.

Sao lại lỗ rồi chứ? Mạnh Hoài Chương hèn nhát đấm xuống giường.

Điện thoại vang lên, thấy là lão Liêu, đáy mắt Mạnh Hoài Chương phức tạp, có trốn tránh cũng có oán hận.

Hồi lâu, ông nghe máy, lão Liêu trong điện thoại hét lên: “Lão Mạnh, mau đến cứu anh em của ông đi, chị dâu ông sắp lột da tôi rồi.”

Mạnh Hoài Chương vội vàng đứng dậy đi về phía nhà họ Liêu.

Ngụy Xuyên đang đút nho cho Mạnh Đường thì bên cạnh thoáng qua một bóng người.

Anh nhìn theo, lẩm bẩm một câu: “Sao cứ hốt ha hốt hoảng thế nhỉ?”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, ngũ quan tinh xảo đều nhăn lại: “Chua.”

Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay ra: “Nhả ra.”

Mạnh Đường sững sờ.

“Ngẩn ra đó làm gì?” Ngụy Xuyên bóp cằm cô, “Nhả ra đi.”

Mạnh Đường ngửa đầu ra sau, tránh tay anh, nói: “Không sao đâu, nhả vào tay không bẩn à?”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Mua ở đâu đấy? Đừng ăn nữa.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Dưới ánh sáng ban ngày, Mạnh Hoài Chương cố sống cố chết che giấu sự chột dạ.

“Vừa rồi gặp con chó hoang, hơi dữ.” Ông cố trấn tĩnh bản thân, nhìn Ngụy Xuyên, “Tiểu Ngụy đến bao giờ thế?”

“Vừa đến không lâu ạ.” Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm Mạnh Hoài Chương, “Chú, chú sợ chó ạ?”

Mạnh Hoài Chương gật đầu, “Ừ” một tiếng.

Dì Phương bảo ông về phòng nghỉ ngơi, Mạnh Hoài Chương bước chân lảo đảo, về đến phòng thì hoàn toàn mềm nhũn.

Làm sao bây giờ? Tiền lão Liêu cho ông vay đều đổ sông đổ bể hết rồi.

Mười vạn tuy không nhiều, ông cụ cũng có thể lấy ra được.

Nhưng ông không mở miệng được, vốn dĩ định kiếm chút tiền, biết đâu ông cụ và Mạnh Đường cũng có thể vui vẻ hơn chút.

Sao lại lỗ rồi chứ? Mạnh Hoài Chương hèn nhát đấm xuống giường.

Điện thoại vang lên, thấy là lão Liêu, đáy mắt Mạnh Hoài Chương phức tạp, có trốn tránh cũng có oán hận.

Hồi lâu, ông nghe máy, lão Liêu trong điện thoại hét lên: “Lão Mạnh, mau đến cứu anh em của ông đi, chị dâu ông sắp lột da tôi rồi.”

Mạnh Hoài Chương vội vàng đứng dậy đi về phía nhà họ Liêu.

Ngụy Xuyên đang đút nho cho Mạnh Đường thì bên cạnh thoáng qua một bóng người.

Anh nhìn theo, lẩm bẩm một câu: “Sao cứ hốt ha hốt hoảng thế nhỉ?”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, ngũ quan tinh xảo đều nhăn lại: “Chua.”

Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay ra: “Nhả ra.”

Mạnh Đường sững sờ.

“Ngẩn ra đó làm gì?” Ngụy Xuyên bóp cằm cô, “Nhả ra đi.”

Mạnh Đường ngửa đầu ra sau, tránh tay anh, nói: “Không sao đâu, nhả vào tay không bẩn à?”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Mua ở đâu đấy? Đừng ăn nữa.”

Dưới ánh sáng ban ngày, Mạnh Hoài Chương cố sống cố chết che giấu sự chột dạ.

“Vừa rồi gặp con chó hoang, hơi dữ.” Ông cố trấn tĩnh bản thân, nhìn Ngụy Xuyên, “Tiểu Ngụy đến bao giờ thế?”

“Vừa đến không lâu ạ.” Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm Mạnh Hoài Chương, “Chú, chú sợ chó ạ?”

Mạnh Hoài Chương gật đầu, “Ừ” một tiếng.

Dì Phương bảo ông về phòng nghỉ ngơi, Mạnh Hoài Chương bước chân lảo đảo, về đến phòng thì hoàn toàn mềm nhũn.

Làm sao bây giờ? Tiền lão Liêu cho ông vay đều đổ sông đổ bể hết rồi.

Mười vạn tuy không nhiều, ông cụ cũng có thể lấy ra được.

Nhưng ông không mở miệng được, vốn dĩ định kiếm chút tiền, biết đâu ông cụ và Mạnh Đường cũng có thể vui vẻ hơn chút.

Sao lại lỗ rồi chứ? Mạnh Hoài Chương hèn nhát đấm xuống giường.

Điện thoại vang lên, thấy là lão Liêu, đáy mắt Mạnh Hoài Chương phức tạp, có trốn tránh cũng có oán hận.

Hồi lâu, ông nghe máy, lão Liêu trong điện thoại hét lên: “Lão Mạnh, mau đến cứu anh em của ông đi, chị dâu ông sắp lột da tôi rồi.”

Mạnh Hoài Chương vội vàng đứng dậy đi về phía nhà họ Liêu.

Ngụy Xuyên đang đút nho cho Mạnh Đường thì bên cạnh thoáng qua một bóng người.

Anh nhìn theo, lẩm bẩm một câu: “Sao cứ hốt ha hốt hoảng thế nhỉ?”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, ngũ quan tinh xảo đều nhăn lại: “Chua.”

Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay ra: “Nhả ra.”

Mạnh Đường sững sờ.

“Ngẩn ra đó làm gì?” Ngụy Xuyên bóp cằm cô, “Nhả ra đi.”

Mạnh Đường ngửa đầu ra sau, tránh tay anh, nói: “Không sao đâu, nhả vào tay không bẩn à?”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Mua ở đâu đấy? Đừng ăn nữa.”

Dưới ánh sáng ban ngày, Mạnh Hoài Chương cố sống cố chết che giấu sự chột dạ.

“Vừa rồi gặp con chó hoang, hơi dữ.” Ông cố trấn tĩnh bản thân, nhìn Ngụy Xuyên, “Tiểu Ngụy đến bao giờ thế?”

“Vừa đến không lâu ạ.” Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm Mạnh Hoài Chương, “Chú, chú sợ chó ạ?”

Mạnh Hoài Chương gật đầu, “Ừ” một tiếng.

Dì Phương bảo ông về phòng nghỉ ngơi, Mạnh Hoài Chương bước chân lảo đảo, về đến phòng thì hoàn toàn mềm nhũn.

Làm sao bây giờ? Tiền lão Liêu cho ông vay đều đổ sông đổ bể hết rồi.

Mười vạn tuy không nhiều, ông cụ cũng có thể lấy ra được.

Nhưng ông không mở miệng được, vốn dĩ định kiếm chút tiền, biết đâu ông cụ và Mạnh Đường cũng có thể vui vẻ hơn chút.

Sao lại lỗ rồi chứ? Mạnh Hoài Chương hèn nhát đấm xuống giường.

Điện thoại vang lên, thấy là lão Liêu, đáy mắt Mạnh Hoài Chương phức tạp, có trốn tránh cũng có oán hận.

Hồi lâu, ông nghe máy, lão Liêu trong điện thoại hét lên: “Lão Mạnh, mau đến cứu anh em của ông đi, chị dâu ông sắp lột da tôi rồi.”

Mạnh Hoài Chương vội vàng đứng dậy đi về phía nhà họ Liêu.

Ngụy Xuyên đang đút nho cho Mạnh Đường thì bên cạnh thoáng qua một bóng người.

Anh nhìn theo, lẩm bẩm một câu: “Sao cứ hốt ha hốt hoảng thế nhỉ?”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, ngũ quan tinh xảo đều nhăn lại: “Chua.”

Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay ra: “Nhả ra.”

Mạnh Đường sững sờ.

“Ngẩn ra đó làm gì?” Ngụy Xuyên bóp cằm cô, “Nhả ra đi.”

Mạnh Đường ngửa đầu ra sau, tránh tay anh, nói: “Không sao đâu, nhả vào tay không bẩn à?”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Mua ở đâu đấy? Đừng ăn nữa.”

Dưới ánh sáng ban ngày, Mạnh Hoài Chương cố sống cố chết che giấu sự chột dạ.

“Vừa rồi gặp con chó hoang, hơi dữ.” Ông cố trấn tĩnh bản thân, nhìn Ngụy Xuyên, “Tiểu Ngụy đến bao giờ thế?”

“Vừa đến không lâu ạ.” Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm Mạnh Hoài Chương, “Chú, chú sợ chó ạ?”

Mạnh Hoài Chương gật đầu, “Ừ” một tiếng.

Dì Phương bảo ông về phòng nghỉ ngơi, Mạnh Hoài Chương bước chân lảo đảo, về đến phòng thì hoàn toàn mềm nhũn.

Làm sao bây giờ? Tiền lão Liêu cho ông vay đều đổ sông đổ bể hết rồi.

Mười vạn tuy không nhiều, ông cụ cũng có thể lấy ra được.

Nhưng ông không mở miệng được, vốn dĩ định kiếm chút tiền, biết đâu ông cụ và Mạnh Đường cũng có thể vui vẻ hơn chút.

Sao lại lỗ rồi chứ? Mạnh Hoài Chương hèn nhát đấm xuống giường.

Điện thoại vang lên, thấy là lão Liêu, đáy mắt Mạnh Hoài Chương phức tạp, có trốn tránh cũng có oán hận.

Hồi lâu, ông nghe máy, lão Liêu trong điện thoại hét lên: “Lão Mạnh, mau đến cứu anh em của ông đi, chị dâu ông sắp lột da tôi rồi.”

Mạnh Hoài Chương vội vàng đứng dậy đi về phía nhà họ Liêu.

Ngụy Xuyên đang đút nho cho Mạnh Đường thì bên cạnh thoáng qua một bóng người.

Anh nhìn theo, lẩm bẩm một câu: “Sao cứ hốt ha hốt hoảng thế nhỉ?”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, ngũ quan tinh xảo đều nhăn lại: “Chua.”

Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay ra: “Nhả ra.”

Mạnh Đường sững sờ.

“Ngẩn ra đó làm gì?” Ngụy Xuyên bóp cằm cô, “Nhả ra đi.”

Mạnh Đường ngửa đầu ra sau, tránh tay anh, nói: “Không sao đâu, nhả vào tay không bẩn à?”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Mua ở đâu đấy? Đừng ăn nữa.”

Dưới ánh sáng ban ngày, Mạnh Hoài Chương cố sống cố chết che giấu sự chột dạ.

“Vừa rồi gặp con chó hoang, hơi dữ.” Ông cố trấn tĩnh bản thân, nhìn Ngụy Xuyên, “Tiểu Ngụy đến bao giờ thế?”

“Vừa đến không lâu ạ.” Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm Mạnh Hoài Chương, “Chú, chú sợ chó ạ?”

Mạnh Hoài Chương gật đầu, “Ừ” một tiếng.

Dì Phương bảo ông về phòng nghỉ ngơi, Mạnh Hoài Chương bước chân lảo đảo, về đến phòng thì hoàn toàn mềm nhũn.

Làm sao bây giờ? Tiền lão Liêu cho ông vay đều đổ sông đổ bể hết rồi.

Mười vạn tuy không nhiều, ông cụ cũng có thể lấy ra được.

Nhưng ông không mở miệng được, vốn dĩ định kiếm chút tiền, biết đâu ông cụ và Mạnh Đường cũng có thể vui vẻ hơn chút.

Sao lại lỗ rồi chứ? Mạnh Hoài Chương hèn nhát đấm xuống giường.

Điện thoại vang lên, thấy là lão Liêu, đáy mắt Mạnh Hoài Chương phức tạp, có trốn tránh cũng có oán hận.

Hồi lâu, ông nghe máy, lão Liêu trong điện thoại hét lên: “Lão Mạnh, mau đến cứu anh em của ông đi, chị dâu ông sắp lột da tôi rồi.”

Mạnh Hoài Chương vội vàng đứng dậy đi về phía nhà họ Liêu.

Ngụy Xuyên đang đút nho cho Mạnh Đường thì bên cạnh thoáng qua một bóng người.

Anh nhìn theo, lẩm bẩm một câu: “Sao cứ hốt ha hốt hoảng thế nhỉ?”

Mạnh Đường hơi nhíu mày, ngũ quan tinh xảo đều nhăn lại: “Chua.”

Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay ra: “Nhả ra.”

Mạnh Đường sững sờ.

“Ngẩn ra đó làm gì?” Ngụy Xuyên bóp cằm cô, “Nhả ra đi.”

Mạnh Đường ngửa đầu ra sau, tránh tay anh, nói: “Không sao đâu, nhả vào tay không bẩn à?”

Ngụy Xuyên nhíu mày: “Mua ở đâu đấy? Đừng ăn nữa.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 166


Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 167


Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 168


Ngụy Xuyên lái xe về nhà, vừa bước vào phòng khách đã bị không khí ảm đạm bao trùm bên trong làm cho ngẩn ngơ.

Trừ chị hai anh ra, cả nhà đều có mặt, ngay cả bà nội cũng đã về.

Ngụy Xuyên cười đi tới, ôm lấy vai bà nội: “Bà về lúc nào thế ạ?”

“Về lúc trưa.”

Ngụy Xuyên vừa định nói thêm vài câu với bà, Sở Nhân đã gọi tên anh, nói:

“Tiểu Xuyên, con với Mạnh Đường chia tay đi.”

Ngụy Xuyên sững sờ, nụ cười cứng lại trên khóe môi, một lúc lâu sau anh mới tìm lại được giọng nói của mình: “Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?”

Vẻ mặt Sở Nhân tiều tụy: “Hỏi bố con đi.”

Ngụy Xuyên nhìn về phía Ngụy Lập Phong.

Ngụy Lập Phong cũng nhìn lại anh, nói: “Bố Mạnh Đường nợ nần, từ năm mươi vạn nợ lên đến gần một trăm vạn, người đòi nợ không đến đòi ông ta, ngược lại chạy đến nhà họ Ngụy.”

“Nợ nần?” Ngụy Xuyên nhíu mày dữ dội, “Tại sao lại nợ nần? Những người đòi nợ đâu?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đánh bạc.”

Lòng Ngụy Xuyên trùng xuống, lại là đánh bạc.

Chết tiệt! Anh hận bây giờ không thể bay về Nhạn Thanh lôi Mạnh Hoài Chương ra đánh cho một trận.

Đúng là không chịu yên phận!

“Con không chia tay.” Ngụy Xuyên kiên định nói, “Chuyện này không liên quan đến Mạnh Đường, ngày mai con sẽ đi Nhạn Thanh.”

Ngày mai và ngày kia là ngày nhập học, không có tiết, anh hoàn toàn có thời gian.

“Con đi Nhạn Thanh làm gì?” Sở Nhân trừng mắt nhìn anh dữ dội, đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ, “Con đi trả 100 vạn cho ông ta à? Lần sau thì sao? Một ngàn vạn con cũng trả?”

Ngụy Xuyên tức giận: “Con đi đánh ông ta! Một lần gây chuyện chưa đủ, còn làm liên lụy đến Mạnh Đường.”

Ngụy Tư Gia nghe thấy lời này của anh lại có chút muốn cười.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên lái xe về nhà, vừa bước vào phòng khách đã bị không khí ảm đạm bao trùm bên trong làm cho ngẩn ngơ.

Trừ chị hai anh ra, cả nhà đều có mặt, ngay cả bà nội cũng đã về.

Ngụy Xuyên cười đi tới, ôm lấy vai bà nội: “Bà về lúc nào thế ạ?”

“Về lúc trưa.”

Ngụy Xuyên vừa định nói thêm vài câu với bà, Sở Nhân đã gọi tên anh, nói:

“Tiểu Xuyên, con với Mạnh Đường chia tay đi.”

Ngụy Xuyên sững sờ, nụ cười cứng lại trên khóe môi, một lúc lâu sau anh mới tìm lại được giọng nói của mình: “Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?”

Vẻ mặt Sở Nhân tiều tụy: “Hỏi bố con đi.”

Ngụy Xuyên nhìn về phía Ngụy Lập Phong.

Ngụy Lập Phong cũng nhìn lại anh, nói: “Bố Mạnh Đường nợ nần, từ năm mươi vạn nợ lên đến gần một trăm vạn, người đòi nợ không đến đòi ông ta, ngược lại chạy đến nhà họ Ngụy.”

“Nợ nần?” Ngụy Xuyên nhíu mày dữ dội, “Tại sao lại nợ nần? Những người đòi nợ đâu?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đánh bạc.”

Lòng Ngụy Xuyên trùng xuống, lại là đánh bạc.

Chết tiệt! Anh hận bây giờ không thể bay về Nhạn Thanh lôi Mạnh Hoài Chương ra đánh cho một trận.

Đúng là không chịu yên phận!

“Con không chia tay.” Ngụy Xuyên kiên định nói, “Chuyện này không liên quan đến Mạnh Đường, ngày mai con sẽ đi Nhạn Thanh.”

Ngày mai và ngày kia là ngày nhập học, không có tiết, anh hoàn toàn có thời gian.

“Con đi Nhạn Thanh làm gì?” Sở Nhân trừng mắt nhìn anh dữ dội, đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ, “Con đi trả 100 vạn cho ông ta à? Lần sau thì sao? Một ngàn vạn con cũng trả?”

Ngụy Xuyên tức giận: “Con đi đánh ông ta! Một lần gây chuyện chưa đủ, còn làm liên lụy đến Mạnh Đường.”

Ngụy Tư Gia nghe thấy lời này của anh lại có chút muốn cười.

Ngụy Xuyên lái xe về nhà, vừa bước vào phòng khách đã bị không khí ảm đạm bao trùm bên trong làm cho ngẩn ngơ.

Trừ chị hai anh ra, cả nhà đều có mặt, ngay cả bà nội cũng đã về.

Ngụy Xuyên cười đi tới, ôm lấy vai bà nội: “Bà về lúc nào thế ạ?”

“Về lúc trưa.”

Ngụy Xuyên vừa định nói thêm vài câu với bà, Sở Nhân đã gọi tên anh, nói:

“Tiểu Xuyên, con với Mạnh Đường chia tay đi.”

Ngụy Xuyên sững sờ, nụ cười cứng lại trên khóe môi, một lúc lâu sau anh mới tìm lại được giọng nói của mình: “Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?”

Vẻ mặt Sở Nhân tiều tụy: “Hỏi bố con đi.”

Ngụy Xuyên nhìn về phía Ngụy Lập Phong.

Ngụy Lập Phong cũng nhìn lại anh, nói: “Bố Mạnh Đường nợ nần, từ năm mươi vạn nợ lên đến gần một trăm vạn, người đòi nợ không đến đòi ông ta, ngược lại chạy đến nhà họ Ngụy.”

“Nợ nần?” Ngụy Xuyên nhíu mày dữ dội, “Tại sao lại nợ nần? Những người đòi nợ đâu?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đánh bạc.”

Lòng Ngụy Xuyên trùng xuống, lại là đánh bạc.

Chết tiệt! Anh hận bây giờ không thể bay về Nhạn Thanh lôi Mạnh Hoài Chương ra đánh cho một trận.

Đúng là không chịu yên phận!

“Con không chia tay.” Ngụy Xuyên kiên định nói, “Chuyện này không liên quan đến Mạnh Đường, ngày mai con sẽ đi Nhạn Thanh.”

Ngày mai và ngày kia là ngày nhập học, không có tiết, anh hoàn toàn có thời gian.

“Con đi Nhạn Thanh làm gì?” Sở Nhân trừng mắt nhìn anh dữ dội, đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ, “Con đi trả 100 vạn cho ông ta à? Lần sau thì sao? Một ngàn vạn con cũng trả?”

Ngụy Xuyên tức giận: “Con đi đánh ông ta! Một lần gây chuyện chưa đủ, còn làm liên lụy đến Mạnh Đường.”

Ngụy Tư Gia nghe thấy lời này của anh lại có chút muốn cười.

Ngụy Xuyên lái xe về nhà, vừa bước vào phòng khách đã bị không khí ảm đạm bao trùm bên trong làm cho ngẩn ngơ.

Trừ chị hai anh ra, cả nhà đều có mặt, ngay cả bà nội cũng đã về.

Ngụy Xuyên cười đi tới, ôm lấy vai bà nội: “Bà về lúc nào thế ạ?”

“Về lúc trưa.”

Ngụy Xuyên vừa định nói thêm vài câu với bà, Sở Nhân đã gọi tên anh, nói:

“Tiểu Xuyên, con với Mạnh Đường chia tay đi.”

Ngụy Xuyên sững sờ, nụ cười cứng lại trên khóe môi, một lúc lâu sau anh mới tìm lại được giọng nói của mình: “Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?”

Vẻ mặt Sở Nhân tiều tụy: “Hỏi bố con đi.”

Ngụy Xuyên nhìn về phía Ngụy Lập Phong.

Ngụy Lập Phong cũng nhìn lại anh, nói: “Bố Mạnh Đường nợ nần, từ năm mươi vạn nợ lên đến gần một trăm vạn, người đòi nợ không đến đòi ông ta, ngược lại chạy đến nhà họ Ngụy.”

“Nợ nần?” Ngụy Xuyên nhíu mày dữ dội, “Tại sao lại nợ nần? Những người đòi nợ đâu?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đánh bạc.”

Lòng Ngụy Xuyên trùng xuống, lại là đánh bạc.

Chết tiệt! Anh hận bây giờ không thể bay về Nhạn Thanh lôi Mạnh Hoài Chương ra đánh cho một trận.

Đúng là không chịu yên phận!

“Con không chia tay.” Ngụy Xuyên kiên định nói, “Chuyện này không liên quan đến Mạnh Đường, ngày mai con sẽ đi Nhạn Thanh.”

Ngày mai và ngày kia là ngày nhập học, không có tiết, anh hoàn toàn có thời gian.

“Con đi Nhạn Thanh làm gì?” Sở Nhân trừng mắt nhìn anh dữ dội, đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ, “Con đi trả 100 vạn cho ông ta à? Lần sau thì sao? Một ngàn vạn con cũng trả?”

Ngụy Xuyên tức giận: “Con đi đánh ông ta! Một lần gây chuyện chưa đủ, còn làm liên lụy đến Mạnh Đường.”

Ngụy Tư Gia nghe thấy lời này của anh lại có chút muốn cười.

Ngụy Xuyên lái xe về nhà, vừa bước vào phòng khách đã bị không khí ảm đạm bao trùm bên trong làm cho ngẩn ngơ.

Trừ chị hai anh ra, cả nhà đều có mặt, ngay cả bà nội cũng đã về.

Ngụy Xuyên cười đi tới, ôm lấy vai bà nội: “Bà về lúc nào thế ạ?”

“Về lúc trưa.”

Ngụy Xuyên vừa định nói thêm vài câu với bà, Sở Nhân đã gọi tên anh, nói:

“Tiểu Xuyên, con với Mạnh Đường chia tay đi.”

Ngụy Xuyên sững sờ, nụ cười cứng lại trên khóe môi, một lúc lâu sau anh mới tìm lại được giọng nói của mình: “Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?”

Vẻ mặt Sở Nhân tiều tụy: “Hỏi bố con đi.”

Ngụy Xuyên nhìn về phía Ngụy Lập Phong.

Ngụy Lập Phong cũng nhìn lại anh, nói: “Bố Mạnh Đường nợ nần, từ năm mươi vạn nợ lên đến gần một trăm vạn, người đòi nợ không đến đòi ông ta, ngược lại chạy đến nhà họ Ngụy.”

“Nợ nần?” Ngụy Xuyên nhíu mày dữ dội, “Tại sao lại nợ nần? Những người đòi nợ đâu?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đánh bạc.”

Lòng Ngụy Xuyên trùng xuống, lại là đánh bạc.

Chết tiệt! Anh hận bây giờ không thể bay về Nhạn Thanh lôi Mạnh Hoài Chương ra đánh cho một trận.

Đúng là không chịu yên phận!

“Con không chia tay.” Ngụy Xuyên kiên định nói, “Chuyện này không liên quan đến Mạnh Đường, ngày mai con sẽ đi Nhạn Thanh.”

Ngày mai và ngày kia là ngày nhập học, không có tiết, anh hoàn toàn có thời gian.

“Con đi Nhạn Thanh làm gì?” Sở Nhân trừng mắt nhìn anh dữ dội, đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ, “Con đi trả 100 vạn cho ông ta à? Lần sau thì sao? Một ngàn vạn con cũng trả?”

Ngụy Xuyên tức giận: “Con đi đánh ông ta! Một lần gây chuyện chưa đủ, còn làm liên lụy đến Mạnh Đường.”

Ngụy Tư Gia nghe thấy lời này của anh lại có chút muốn cười.

Ngụy Xuyên lái xe về nhà, vừa bước vào phòng khách đã bị không khí ảm đạm bao trùm bên trong làm cho ngẩn ngơ.

Trừ chị hai anh ra, cả nhà đều có mặt, ngay cả bà nội cũng đã về.

Ngụy Xuyên cười đi tới, ôm lấy vai bà nội: “Bà về lúc nào thế ạ?”

“Về lúc trưa.”

Ngụy Xuyên vừa định nói thêm vài câu với bà, Sở Nhân đã gọi tên anh, nói:

“Tiểu Xuyên, con với Mạnh Đường chia tay đi.”

Ngụy Xuyên sững sờ, nụ cười cứng lại trên khóe môi, một lúc lâu sau anh mới tìm lại được giọng nói của mình: “Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?”

Vẻ mặt Sở Nhân tiều tụy: “Hỏi bố con đi.”

Ngụy Xuyên nhìn về phía Ngụy Lập Phong.

Ngụy Lập Phong cũng nhìn lại anh, nói: “Bố Mạnh Đường nợ nần, từ năm mươi vạn nợ lên đến gần một trăm vạn, người đòi nợ không đến đòi ông ta, ngược lại chạy đến nhà họ Ngụy.”

“Nợ nần?” Ngụy Xuyên nhíu mày dữ dội, “Tại sao lại nợ nần? Những người đòi nợ đâu?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đánh bạc.”

Lòng Ngụy Xuyên trùng xuống, lại là đánh bạc.

Chết tiệt! Anh hận bây giờ không thể bay về Nhạn Thanh lôi Mạnh Hoài Chương ra đánh cho một trận.

Đúng là không chịu yên phận!

“Con không chia tay.” Ngụy Xuyên kiên định nói, “Chuyện này không liên quan đến Mạnh Đường, ngày mai con sẽ đi Nhạn Thanh.”

Ngày mai và ngày kia là ngày nhập học, không có tiết, anh hoàn toàn có thời gian.

“Con đi Nhạn Thanh làm gì?” Sở Nhân trừng mắt nhìn anh dữ dội, đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ, “Con đi trả 100 vạn cho ông ta à? Lần sau thì sao? Một ngàn vạn con cũng trả?”

Ngụy Xuyên tức giận: “Con đi đánh ông ta! Một lần gây chuyện chưa đủ, còn làm liên lụy đến Mạnh Đường.”

Ngụy Tư Gia nghe thấy lời này của anh lại có chút muốn cười.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 169


Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 170


Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

“Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ.”

“Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước.”

“Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn.”

Đám đông nổ tung, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: “Ông đừng có nói bậy.”

“Tao nói bậy cái gì?” Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, “Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau.”

“Hôm nay tao chết ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến.”

“Lão Mạnh ông đừng kích động.” Trong nhà có người khuyên, “Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?”

“Tao không lên được nữa.” Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, “Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà.”

“Tao nói cho bọn mày biết, người chết nợ hết, hôm nay tao chết ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm.”

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: “Đừng có trải.”

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: “Mạnh Hoài Chương!”

Mạnh Hoài Chương sững sờ: “Sao con lại tới đây?”

“Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?” Mạnh Đường hét lên, “Ông tưởng ông chết rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?”

“Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, chết luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở chết, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút.” Lão Liêu cười gượng gạo.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

“Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ.”

“Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước.”

“Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn.”

Đám đông nổ tung, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: “Ông đừng có nói bậy.”

“Tao nói bậy cái gì?” Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, “Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau.”

“Hôm nay tao chết ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến.”

“Lão Mạnh ông đừng kích động.” Trong nhà có người khuyên, “Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?”

“Tao không lên được nữa.” Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, “Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà.”

“Tao nói cho bọn mày biết, người chết nợ hết, hôm nay tao chết ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm.”

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: “Đừng có trải.”

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: “Mạnh Hoài Chương!”

Mạnh Hoài Chương sững sờ: “Sao con lại tới đây?”

“Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?” Mạnh Đường hét lên, “Ông tưởng ông chết rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?”

“Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, chết luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở chết, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút.” Lão Liêu cười gượng gạo.

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

“Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ.”

“Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước.”

“Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn.”

Đám đông nổ tung, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: “Ông đừng có nói bậy.”

“Tao nói bậy cái gì?” Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, “Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau.”

“Hôm nay tao chết ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến.”

“Lão Mạnh ông đừng kích động.” Trong nhà có người khuyên, “Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?”

“Tao không lên được nữa.” Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, “Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà.”

“Tao nói cho bọn mày biết, người chết nợ hết, hôm nay tao chết ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm.”

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: “Đừng có trải.”

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: “Mạnh Hoài Chương!”

Mạnh Hoài Chương sững sờ: “Sao con lại tới đây?”

“Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?” Mạnh Đường hét lên, “Ông tưởng ông chết rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?”

“Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, chết luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở chết, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút.” Lão Liêu cười gượng gạo.

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

“Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ.”

“Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước.”

“Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn.”

Đám đông nổ tung, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: “Ông đừng có nói bậy.”

“Tao nói bậy cái gì?” Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, “Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau.”

“Hôm nay tao chết ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến.”

“Lão Mạnh ông đừng kích động.” Trong nhà có người khuyên, “Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?”

“Tao không lên được nữa.” Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, “Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà.”

“Tao nói cho bọn mày biết, người chết nợ hết, hôm nay tao chết ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm.”

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: “Đừng có trải.”

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: “Mạnh Hoài Chương!”

Mạnh Hoài Chương sững sờ: “Sao con lại tới đây?”

“Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?” Mạnh Đường hét lên, “Ông tưởng ông chết rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?”

“Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, chết luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở chết, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút.” Lão Liêu cười gượng gạo.

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

“Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ.”

“Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước.”

“Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn.”

Đám đông nổ tung, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: “Ông đừng có nói bậy.”

“Tao nói bậy cái gì?” Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, “Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau.”

“Hôm nay tao chết ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến.”

“Lão Mạnh ông đừng kích động.” Trong nhà có người khuyên, “Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?”

“Tao không lên được nữa.” Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, “Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà.”

“Tao nói cho bọn mày biết, người chết nợ hết, hôm nay tao chết ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm.”

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: “Đừng có trải.”

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: “Mạnh Hoài Chương!”

Mạnh Hoài Chương sững sờ: “Sao con lại tới đây?”

“Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?” Mạnh Đường hét lên, “Ông tưởng ông chết rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?”

“Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, chết luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở chết, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút.” Lão Liêu cười gượng gạo.

Quán mạt chược nhà lão Liêu rất lớn, cả tầng ba đều là nhà ông ta.

Mạnh Hoài Chương lúc này đang ngồi xổm co ro trên cục nóng điều hòa cũ kỹ, tay bám vào thanh phơi đồ phía trên.

“Liêu Phong Dân, tao biết là mày gài bẫy, đến giờ mày vẫn còn giả vờ.”

“Tao hiểu hết rồi, chính là mày kéo tao xuống nước.”

“Tất cả bọn mày đánh bài ở nhà nó đều phải cẩn thận, tao bị Liêu Phong Dân lừa đến mức lãi mẹ đẻ lãi con, thế mà bắt tao trả một trăm vạn.”

Đám đông nổ tung, một trăm vạn? Đây là con số lớn đến mức nào, bọn họ bình thường cũng chỉ đánh mạt chược nhỏ thôi.

Mặt lão Liêu tái mét chỉ vào ông ta: “Ông đừng có nói bậy.”

“Tao nói bậy cái gì?” Tinh thần Mạnh Hoài Chương kích động, “Là mày lừa tao đi đầu tư, cũng là mày đưa tao mười vạn tệ, là mày uống rượu với tao, cũng là mày đưa tao đi đánh bạc, tại sao tao thua nhiều như thế mà mày lại trùng hợp thua có mấy vạn, đều là mày, bọn mày thông đồng với nhau.”

“Hôm nay tao chết ở dưới lầu nhà mày, tao xem ai còn dám đến đánh bài, không sợ bị con ma là tao ám thì cứ việc đến.”

“Lão Mạnh ông đừng kích động.” Trong nhà có người khuyên, “Có gì từ từ nói, lên đây trước được không?”

“Tao không lên được nữa.” Mạnh Hoài Chương trừng mắt nhìn người đó dữ dội, “Nó muốn tao khuynh gia bại sản mà.”

“Tao nói cho bọn mày biết, người chết nợ hết, hôm nay tao chết ở nhà Liêu Phong Dân mày, mày tự liệu mà làm.”

Tiếng xe cứu hỏa rú còi inh ỏi lao tới, bọn họ vừa giải tán đám đông không cho vây xem vừa lấy ra đệm khí, dây an toàn và các thiết bị cứu hộ khác.

Đội cứu hỏa bây giờ phải thiết lập kênh giao tiếp với Mạnh Hoài Chương, cử chuyên gia lên lầu.

Mạnh Hoài Chương nhìn thấy tất cả, giơ tay ngăn cản: “Đừng có trải.”

Lúc này Mạnh Đường chạy tới, nhìn thấy người đang ngồi xổm trên lầu, tim treo lên tận cổ họng: “Mạnh Hoài Chương!”

Mạnh Hoài Chương sững sờ: “Sao con lại tới đây?”

“Rốt cuộc ông đang làm loạn cái gì?” Mạnh Đường hét lên, “Ông tưởng ông chết rồi thì món nợ ông nợ sẽ được xóa bỏ sao?”

“Đúng đấy lão Mạnh, con gái ông nói đúng đấy, người còn thì còn hy vọng, ông mà nhảy xuống, chết luôn cho xong thì còn đỡ, chỉ sợ dở sống dở chết, ông thế này không phải là làm liên lụy đến con cái sao, bình tĩnh một chút.” Lão Liêu cười gượng gạo.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 171


Tại phòng khách chính nhà họ Mạnh, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn từng trang tài liệu mà trợ lý Từ điều tra được, xem xét kỹ lưỡng từ đầu đến cuối.

Trợ lý Từ nói: “Đối với vị Lý tiên sinh này mà nói, chúng ta ở trong tối, nên việc điều tra rất thuận lợi.”

Nhạn Thanh là nơi nhỏ bé, các vòng tròn quan hệ xã hội chồng chéo lên nhau rất nhiều.

Anh ta dẫn theo hai người và luật sư, tìm hiểu, bới móc suốt một ngày trời.

Mạnh Ngộ Xuân lười đọc những dòng chữ chi chít đó, trực tiếp hỏi: “Là Lý Hàn Tân làm sao?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Cơ bản xác định kẻ chủ mưu phía sau chính là anh ta, dựa theo tài liệu chúng tôi tra được, hẳn là anh ta đã lên kế hoạch ngay từ khi trở về Nhạn Thanh.”

“Sau khi ông Mạnh ra tù, chỉ có Lý Hàn Tân chịu giao du với ông ấy.”

“Sau đó Liêu Phong Dân đột nhiên tìm đến ông Mạnh, hai người qua lại thường xuyên vì tình nghĩa thuở nhỏ.”

“Nhưng theo tôi điều tra được thì ban đầu Liêu Phong Dân không hề muốn nối lại tình xưa với ông Mạnh, trong chuyện này là do đã nhận được lợi ích từ Lý Hàn Tân.”

“Lòng người dài như sông mà chẳng trong như nước.” Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, “Cô Phương, đi gọi Lý Hàn Tân đến đây cho tôi.”

Dì Phương đáp lời, cởi tạp dề đi ra khỏi cổng.

Ngụy Xuyên hỏi: “Vậy mọi chuyện sau đó đều là cái bẫy do Lý Hàn Tân dựng lên?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Số tiền mười vạn ông Mạnh lấy đi cũng là anh ta đưa, Liêu Phong Dân thấy tiền sáng mắt, cái gì cũng khai hết rồi. Lúc giúp Lý Hàn Tân bày trò, ông ta đã nhận của người ta hai vạn tệ.”

“Tất cả bằng chứng tôi đã lưu lại, cũng đã chào hỏi bên công an, chỉ cần Lý Hàn Tân thừa nhận, mọi việc sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.”

Mạnh Đường thu lại cảm xúc, nói: “Vậy thì đợi Lý Hàn Tân đến đi.”

Lý Hàn Tân còn tưởng Mạnh Ngộ Xuân tìm mình để nhờ giúp đỡ chuyện của Mạnh Hoài Chương, trong lòng nhất thời có chút đắc ý.

Nhưng khi bước vào phòng khách chính anh ta liền nhận ra bầu không khí không đúng lắm.

Đặc biệt là hai người đàn ông lạ mặt ngồi đối diện Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Ngộ Xuân đứng dậy, nói với Lý Hàn Tân: “Đi theo tôi.”

Hai người ra hậu viện, trước hương án, Mạnh Ngộ Xuân bắt Lý Hàn Tân quỳ xuống.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Tại phòng khách chính nhà họ Mạnh, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn từng trang tài liệu mà trợ lý Từ điều tra được, xem xét kỹ lưỡng từ đầu đến cuối.

Trợ lý Từ nói: “Đối với vị Lý tiên sinh này mà nói, chúng ta ở trong tối, nên việc điều tra rất thuận lợi.”

Nhạn Thanh là nơi nhỏ bé, các vòng tròn quan hệ xã hội chồng chéo lên nhau rất nhiều.

Anh ta dẫn theo hai người và luật sư, tìm hiểu, bới móc suốt một ngày trời.

Mạnh Ngộ Xuân lười đọc những dòng chữ chi chít đó, trực tiếp hỏi: “Là Lý Hàn Tân làm sao?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Cơ bản xác định kẻ chủ mưu phía sau chính là anh ta, dựa theo tài liệu chúng tôi tra được, hẳn là anh ta đã lên kế hoạch ngay từ khi trở về Nhạn Thanh.”

“Sau khi ông Mạnh ra tù, chỉ có Lý Hàn Tân chịu giao du với ông ấy.”

“Sau đó Liêu Phong Dân đột nhiên tìm đến ông Mạnh, hai người qua lại thường xuyên vì tình nghĩa thuở nhỏ.”

“Nhưng theo tôi điều tra được thì ban đầu Liêu Phong Dân không hề muốn nối lại tình xưa với ông Mạnh, trong chuyện này là do đã nhận được lợi ích từ Lý Hàn Tân.”

“Lòng người dài như sông mà chẳng trong như nước.” Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, “Cô Phương, đi gọi Lý Hàn Tân đến đây cho tôi.”

Dì Phương đáp lời, cởi tạp dề đi ra khỏi cổng.

Ngụy Xuyên hỏi: “Vậy mọi chuyện sau đó đều là cái bẫy do Lý Hàn Tân dựng lên?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Số tiền mười vạn ông Mạnh lấy đi cũng là anh ta đưa, Liêu Phong Dân thấy tiền sáng mắt, cái gì cũng khai hết rồi. Lúc giúp Lý Hàn Tân bày trò, ông ta đã nhận của người ta hai vạn tệ.”

“Tất cả bằng chứng tôi đã lưu lại, cũng đã chào hỏi bên công an, chỉ cần Lý Hàn Tân thừa nhận, mọi việc sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.”

Mạnh Đường thu lại cảm xúc, nói: “Vậy thì đợi Lý Hàn Tân đến đi.”

Lý Hàn Tân còn tưởng Mạnh Ngộ Xuân tìm mình để nhờ giúp đỡ chuyện của Mạnh Hoài Chương, trong lòng nhất thời có chút đắc ý.

Nhưng khi bước vào phòng khách chính anh ta liền nhận ra bầu không khí không đúng lắm.

Đặc biệt là hai người đàn ông lạ mặt ngồi đối diện Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Ngộ Xuân đứng dậy, nói với Lý Hàn Tân: “Đi theo tôi.”

Hai người ra hậu viện, trước hương án, Mạnh Ngộ Xuân bắt Lý Hàn Tân quỳ xuống.

Tại phòng khách chính nhà họ Mạnh, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn từng trang tài liệu mà trợ lý Từ điều tra được, xem xét kỹ lưỡng từ đầu đến cuối.

Trợ lý Từ nói: “Đối với vị Lý tiên sinh này mà nói, chúng ta ở trong tối, nên việc điều tra rất thuận lợi.”

Nhạn Thanh là nơi nhỏ bé, các vòng tròn quan hệ xã hội chồng chéo lên nhau rất nhiều.

Anh ta dẫn theo hai người và luật sư, tìm hiểu, bới móc suốt một ngày trời.

Mạnh Ngộ Xuân lười đọc những dòng chữ chi chít đó, trực tiếp hỏi: “Là Lý Hàn Tân làm sao?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Cơ bản xác định kẻ chủ mưu phía sau chính là anh ta, dựa theo tài liệu chúng tôi tra được, hẳn là anh ta đã lên kế hoạch ngay từ khi trở về Nhạn Thanh.”

“Sau khi ông Mạnh ra tù, chỉ có Lý Hàn Tân chịu giao du với ông ấy.”

“Sau đó Liêu Phong Dân đột nhiên tìm đến ông Mạnh, hai người qua lại thường xuyên vì tình nghĩa thuở nhỏ.”

“Nhưng theo tôi điều tra được thì ban đầu Liêu Phong Dân không hề muốn nối lại tình xưa với ông Mạnh, trong chuyện này là do đã nhận được lợi ích từ Lý Hàn Tân.”

“Lòng người dài như sông mà chẳng trong như nước.” Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, “Cô Phương, đi gọi Lý Hàn Tân đến đây cho tôi.”

Dì Phương đáp lời, cởi tạp dề đi ra khỏi cổng.

Ngụy Xuyên hỏi: “Vậy mọi chuyện sau đó đều là cái bẫy do Lý Hàn Tân dựng lên?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Số tiền mười vạn ông Mạnh lấy đi cũng là anh ta đưa, Liêu Phong Dân thấy tiền sáng mắt, cái gì cũng khai hết rồi. Lúc giúp Lý Hàn Tân bày trò, ông ta đã nhận của người ta hai vạn tệ.”

“Tất cả bằng chứng tôi đã lưu lại, cũng đã chào hỏi bên công an, chỉ cần Lý Hàn Tân thừa nhận, mọi việc sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.”

Mạnh Đường thu lại cảm xúc, nói: “Vậy thì đợi Lý Hàn Tân đến đi.”

Lý Hàn Tân còn tưởng Mạnh Ngộ Xuân tìm mình để nhờ giúp đỡ chuyện của Mạnh Hoài Chương, trong lòng nhất thời có chút đắc ý.

Nhưng khi bước vào phòng khách chính anh ta liền nhận ra bầu không khí không đúng lắm.

Đặc biệt là hai người đàn ông lạ mặt ngồi đối diện Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Ngộ Xuân đứng dậy, nói với Lý Hàn Tân: “Đi theo tôi.”

Hai người ra hậu viện, trước hương án, Mạnh Ngộ Xuân bắt Lý Hàn Tân quỳ xuống.

Tại phòng khách chính nhà họ Mạnh, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn từng trang tài liệu mà trợ lý Từ điều tra được, xem xét kỹ lưỡng từ đầu đến cuối.

Trợ lý Từ nói: “Đối với vị Lý tiên sinh này mà nói, chúng ta ở trong tối, nên việc điều tra rất thuận lợi.”

Nhạn Thanh là nơi nhỏ bé, các vòng tròn quan hệ xã hội chồng chéo lên nhau rất nhiều.

Anh ta dẫn theo hai người và luật sư, tìm hiểu, bới móc suốt một ngày trời.

Mạnh Ngộ Xuân lười đọc những dòng chữ chi chít đó, trực tiếp hỏi: “Là Lý Hàn Tân làm sao?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Cơ bản xác định kẻ chủ mưu phía sau chính là anh ta, dựa theo tài liệu chúng tôi tra được, hẳn là anh ta đã lên kế hoạch ngay từ khi trở về Nhạn Thanh.”

“Sau khi ông Mạnh ra tù, chỉ có Lý Hàn Tân chịu giao du với ông ấy.”

“Sau đó Liêu Phong Dân đột nhiên tìm đến ông Mạnh, hai người qua lại thường xuyên vì tình nghĩa thuở nhỏ.”

“Nhưng theo tôi điều tra được thì ban đầu Liêu Phong Dân không hề muốn nối lại tình xưa với ông Mạnh, trong chuyện này là do đã nhận được lợi ích từ Lý Hàn Tân.”

“Lòng người dài như sông mà chẳng trong như nước.” Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, “Cô Phương, đi gọi Lý Hàn Tân đến đây cho tôi.”

Dì Phương đáp lời, cởi tạp dề đi ra khỏi cổng.

Ngụy Xuyên hỏi: “Vậy mọi chuyện sau đó đều là cái bẫy do Lý Hàn Tân dựng lên?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Số tiền mười vạn ông Mạnh lấy đi cũng là anh ta đưa, Liêu Phong Dân thấy tiền sáng mắt, cái gì cũng khai hết rồi. Lúc giúp Lý Hàn Tân bày trò, ông ta đã nhận của người ta hai vạn tệ.”

“Tất cả bằng chứng tôi đã lưu lại, cũng đã chào hỏi bên công an, chỉ cần Lý Hàn Tân thừa nhận, mọi việc sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.”

Mạnh Đường thu lại cảm xúc, nói: “Vậy thì đợi Lý Hàn Tân đến đi.”

Lý Hàn Tân còn tưởng Mạnh Ngộ Xuân tìm mình để nhờ giúp đỡ chuyện của Mạnh Hoài Chương, trong lòng nhất thời có chút đắc ý.

Nhưng khi bước vào phòng khách chính anh ta liền nhận ra bầu không khí không đúng lắm.

Đặc biệt là hai người đàn ông lạ mặt ngồi đối diện Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Ngộ Xuân đứng dậy, nói với Lý Hàn Tân: “Đi theo tôi.”

Hai người ra hậu viện, trước hương án, Mạnh Ngộ Xuân bắt Lý Hàn Tân quỳ xuống.

Tại phòng khách chính nhà họ Mạnh, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn từng trang tài liệu mà trợ lý Từ điều tra được, xem xét kỹ lưỡng từ đầu đến cuối.

Trợ lý Từ nói: “Đối với vị Lý tiên sinh này mà nói, chúng ta ở trong tối, nên việc điều tra rất thuận lợi.”

Nhạn Thanh là nơi nhỏ bé, các vòng tròn quan hệ xã hội chồng chéo lên nhau rất nhiều.

Anh ta dẫn theo hai người và luật sư, tìm hiểu, bới móc suốt một ngày trời.

Mạnh Ngộ Xuân lười đọc những dòng chữ chi chít đó, trực tiếp hỏi: “Là Lý Hàn Tân làm sao?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Cơ bản xác định kẻ chủ mưu phía sau chính là anh ta, dựa theo tài liệu chúng tôi tra được, hẳn là anh ta đã lên kế hoạch ngay từ khi trở về Nhạn Thanh.”

“Sau khi ông Mạnh ra tù, chỉ có Lý Hàn Tân chịu giao du với ông ấy.”

“Sau đó Liêu Phong Dân đột nhiên tìm đến ông Mạnh, hai người qua lại thường xuyên vì tình nghĩa thuở nhỏ.”

“Nhưng theo tôi điều tra được thì ban đầu Liêu Phong Dân không hề muốn nối lại tình xưa với ông Mạnh, trong chuyện này là do đã nhận được lợi ích từ Lý Hàn Tân.”

“Lòng người dài như sông mà chẳng trong như nước.” Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, “Cô Phương, đi gọi Lý Hàn Tân đến đây cho tôi.”

Dì Phương đáp lời, cởi tạp dề đi ra khỏi cổng.

Ngụy Xuyên hỏi: “Vậy mọi chuyện sau đó đều là cái bẫy do Lý Hàn Tân dựng lên?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Số tiền mười vạn ông Mạnh lấy đi cũng là anh ta đưa, Liêu Phong Dân thấy tiền sáng mắt, cái gì cũng khai hết rồi. Lúc giúp Lý Hàn Tân bày trò, ông ta đã nhận của người ta hai vạn tệ.”

“Tất cả bằng chứng tôi đã lưu lại, cũng đã chào hỏi bên công an, chỉ cần Lý Hàn Tân thừa nhận, mọi việc sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.”

Mạnh Đường thu lại cảm xúc, nói: “Vậy thì đợi Lý Hàn Tân đến đi.”

Lý Hàn Tân còn tưởng Mạnh Ngộ Xuân tìm mình để nhờ giúp đỡ chuyện của Mạnh Hoài Chương, trong lòng nhất thời có chút đắc ý.

Nhưng khi bước vào phòng khách chính anh ta liền nhận ra bầu không khí không đúng lắm.

Đặc biệt là hai người đàn ông lạ mặt ngồi đối diện Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Ngộ Xuân đứng dậy, nói với Lý Hàn Tân: “Đi theo tôi.”

Hai người ra hậu viện, trước hương án, Mạnh Ngộ Xuân bắt Lý Hàn Tân quỳ xuống.

Tại phòng khách chính nhà họ Mạnh, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn từng trang tài liệu mà trợ lý Từ điều tra được, xem xét kỹ lưỡng từ đầu đến cuối.

Trợ lý Từ nói: “Đối với vị Lý tiên sinh này mà nói, chúng ta ở trong tối, nên việc điều tra rất thuận lợi.”

Nhạn Thanh là nơi nhỏ bé, các vòng tròn quan hệ xã hội chồng chéo lên nhau rất nhiều.

Anh ta dẫn theo hai người và luật sư, tìm hiểu, bới móc suốt một ngày trời.

Mạnh Ngộ Xuân lười đọc những dòng chữ chi chít đó, trực tiếp hỏi: “Là Lý Hàn Tân làm sao?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Cơ bản xác định kẻ chủ mưu phía sau chính là anh ta, dựa theo tài liệu chúng tôi tra được, hẳn là anh ta đã lên kế hoạch ngay từ khi trở về Nhạn Thanh.”

“Sau khi ông Mạnh ra tù, chỉ có Lý Hàn Tân chịu giao du với ông ấy.”

“Sau đó Liêu Phong Dân đột nhiên tìm đến ông Mạnh, hai người qua lại thường xuyên vì tình nghĩa thuở nhỏ.”

“Nhưng theo tôi điều tra được thì ban đầu Liêu Phong Dân không hề muốn nối lại tình xưa với ông Mạnh, trong chuyện này là do đã nhận được lợi ích từ Lý Hàn Tân.”

“Lòng người dài như sông mà chẳng trong như nước.” Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, “Cô Phương, đi gọi Lý Hàn Tân đến đây cho tôi.”

Dì Phương đáp lời, cởi tạp dề đi ra khỏi cổng.

Ngụy Xuyên hỏi: “Vậy mọi chuyện sau đó đều là cái bẫy do Lý Hàn Tân dựng lên?”

Trợ lý Từ gật đầu: “Số tiền mười vạn ông Mạnh lấy đi cũng là anh ta đưa, Liêu Phong Dân thấy tiền sáng mắt, cái gì cũng khai hết rồi. Lúc giúp Lý Hàn Tân bày trò, ông ta đã nhận của người ta hai vạn tệ.”

“Tất cả bằng chứng tôi đã lưu lại, cũng đã chào hỏi bên công an, chỉ cần Lý Hàn Tân thừa nhận, mọi việc sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.”

Mạnh Đường thu lại cảm xúc, nói: “Vậy thì đợi Lý Hàn Tân đến đi.”

Lý Hàn Tân còn tưởng Mạnh Ngộ Xuân tìm mình để nhờ giúp đỡ chuyện của Mạnh Hoài Chương, trong lòng nhất thời có chút đắc ý.

Nhưng khi bước vào phòng khách chính anh ta liền nhận ra bầu không khí không đúng lắm.

Đặc biệt là hai người đàn ông lạ mặt ngồi đối diện Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Ngộ Xuân đứng dậy, nói với Lý Hàn Tân: “Đi theo tôi.”

Hai người ra hậu viện, trước hương án, Mạnh Ngộ Xuân bắt Lý Hàn Tân quỳ xuống.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 172


Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 173


Sau khi đóng cửa lại, việc đầu tiên Ngụy Xuyên làm là nhắn tin cho Mạnh Đường: [Ngủ chưa?]

Mạnh Đường chưa ngủ, nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu rồi trả lời: [Chưa ngủ.]

Cô vẫn luôn suy nghĩ về tương lai của cô và Ngụy Xuyên sẽ đi về đâu, ép bản thân cả buổi mà không ngủ được.

Bởi vì cô có linh cảm, Ngụy Xuyên sẽ nhắn tin cho cô, và tin nhắn đã đến.

Ngụy Xuyên trả lời: [Có thể gọi thoại hoặc gọi điện không? Anh muốn nói chuyện với em.]

[Chờ chút.]

Mạnh Đường rón rén xuống giường, tùy tiện lấy một chiếc chăn mỏng khoác lên người rồi đẩy cửa ra ban công.

Sau đó cô gọi thoại cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên vui mừng, lập tức nghe máy: “Bạn cùng phòng của em ngủ hết rồi à?”

Mạnh Đường “ừm” một tiếng: “Muộn thế này rồi, anh muốn nói gì với em?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ anh đang ở nhà, không ở trường.”

Cô đương nhiên biết, Mạnh Đường cười khổ không thành tiếng, nhưng miệng vẫn phối hợp, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Sao lại ở nhà thế?”

Ngụy Xuyên nói: “Bố anh gọi anh về, có một số chuyện, có phải em đã đoán được rồi không?”

Thực ra sau khi bóp nát ly rượu, mọi cảm xúc tức giận đều vì máu ở lòng bàn tay mà tan đi vài phần.

Sau khi đầu óc bình tĩnh lại anh mới muộn màng nhận ra biểu hiện của Mạnh Đường tối qua không bình thường.

“Đoán được rồi.” Mạnh Đường quấn chặt chiếc chăn mỏng trên người, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

Quả nhiên, cô ở trên xe căn bản không hề ngủ, còn cả nụ hôn chủ động nhiệt tình trước khi chia tay nữa.

Cô là đang tạm biệt anh sao?

Tim Ngụy Xuyên nhói đau, không vạch trần cô, nói: “Anh bị bố giữ ở nhà rồi, bà nội bày kế cho anh, bảo anh tạm thời cứ chiều theo ý mẹ, rồi dùng Vivian để k*ch th*ch em một chút.”

“Vivian?” Mạnh Đường nghi hoặc, “Liên quan gì đến người ta?”

Ngụy Xuyên nói: “Bà nội anh sắp mừng thọ, người nhà họ Chu sẽ qua.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sau khi đóng cửa lại, việc đầu tiên Ngụy Xuyên làm là nhắn tin cho Mạnh Đường: [Ngủ chưa?]

Mạnh Đường chưa ngủ, nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu rồi trả lời: [Chưa ngủ.]

Cô vẫn luôn suy nghĩ về tương lai của cô và Ngụy Xuyên sẽ đi về đâu, ép bản thân cả buổi mà không ngủ được.

Bởi vì cô có linh cảm, Ngụy Xuyên sẽ nhắn tin cho cô, và tin nhắn đã đến.

Ngụy Xuyên trả lời: [Có thể gọi thoại hoặc gọi điện không? Anh muốn nói chuyện với em.]

[Chờ chút.]

Mạnh Đường rón rén xuống giường, tùy tiện lấy một chiếc chăn mỏng khoác lên người rồi đẩy cửa ra ban công.

Sau đó cô gọi thoại cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên vui mừng, lập tức nghe máy: “Bạn cùng phòng của em ngủ hết rồi à?”

Mạnh Đường “ừm” một tiếng: “Muộn thế này rồi, anh muốn nói gì với em?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ anh đang ở nhà, không ở trường.”

Cô đương nhiên biết, Mạnh Đường cười khổ không thành tiếng, nhưng miệng vẫn phối hợp, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Sao lại ở nhà thế?”

Ngụy Xuyên nói: “Bố anh gọi anh về, có một số chuyện, có phải em đã đoán được rồi không?”

Thực ra sau khi bóp nát ly rượu, mọi cảm xúc tức giận đều vì máu ở lòng bàn tay mà tan đi vài phần.

Sau khi đầu óc bình tĩnh lại anh mới muộn màng nhận ra biểu hiện của Mạnh Đường tối qua không bình thường.

“Đoán được rồi.” Mạnh Đường quấn chặt chiếc chăn mỏng trên người, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

Quả nhiên, cô ở trên xe căn bản không hề ngủ, còn cả nụ hôn chủ động nhiệt tình trước khi chia tay nữa.

Cô là đang tạm biệt anh sao?

Tim Ngụy Xuyên nhói đau, không vạch trần cô, nói: “Anh bị bố giữ ở nhà rồi, bà nội bày kế cho anh, bảo anh tạm thời cứ chiều theo ý mẹ, rồi dùng Vivian để k*ch th*ch em một chút.”

“Vivian?” Mạnh Đường nghi hoặc, “Liên quan gì đến người ta?”

Ngụy Xuyên nói: “Bà nội anh sắp mừng thọ, người nhà họ Chu sẽ qua.”

Sau khi đóng cửa lại, việc đầu tiên Ngụy Xuyên làm là nhắn tin cho Mạnh Đường: [Ngủ chưa?]

Mạnh Đường chưa ngủ, nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu rồi trả lời: [Chưa ngủ.]

Cô vẫn luôn suy nghĩ về tương lai của cô và Ngụy Xuyên sẽ đi về đâu, ép bản thân cả buổi mà không ngủ được.

Bởi vì cô có linh cảm, Ngụy Xuyên sẽ nhắn tin cho cô, và tin nhắn đã đến.

Ngụy Xuyên trả lời: [Có thể gọi thoại hoặc gọi điện không? Anh muốn nói chuyện với em.]

[Chờ chút.]

Mạnh Đường rón rén xuống giường, tùy tiện lấy một chiếc chăn mỏng khoác lên người rồi đẩy cửa ra ban công.

Sau đó cô gọi thoại cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên vui mừng, lập tức nghe máy: “Bạn cùng phòng của em ngủ hết rồi à?”

Mạnh Đường “ừm” một tiếng: “Muộn thế này rồi, anh muốn nói gì với em?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ anh đang ở nhà, không ở trường.”

Cô đương nhiên biết, Mạnh Đường cười khổ không thành tiếng, nhưng miệng vẫn phối hợp, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Sao lại ở nhà thế?”

Ngụy Xuyên nói: “Bố anh gọi anh về, có một số chuyện, có phải em đã đoán được rồi không?”

Thực ra sau khi bóp nát ly rượu, mọi cảm xúc tức giận đều vì máu ở lòng bàn tay mà tan đi vài phần.

Sau khi đầu óc bình tĩnh lại anh mới muộn màng nhận ra biểu hiện của Mạnh Đường tối qua không bình thường.

“Đoán được rồi.” Mạnh Đường quấn chặt chiếc chăn mỏng trên người, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

Quả nhiên, cô ở trên xe căn bản không hề ngủ, còn cả nụ hôn chủ động nhiệt tình trước khi chia tay nữa.

Cô là đang tạm biệt anh sao?

Tim Ngụy Xuyên nhói đau, không vạch trần cô, nói: “Anh bị bố giữ ở nhà rồi, bà nội bày kế cho anh, bảo anh tạm thời cứ chiều theo ý mẹ, rồi dùng Vivian để k*ch th*ch em một chút.”

“Vivian?” Mạnh Đường nghi hoặc, “Liên quan gì đến người ta?”

Ngụy Xuyên nói: “Bà nội anh sắp mừng thọ, người nhà họ Chu sẽ qua.”

Sau khi đóng cửa lại, việc đầu tiên Ngụy Xuyên làm là nhắn tin cho Mạnh Đường: [Ngủ chưa?]

Mạnh Đường chưa ngủ, nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu rồi trả lời: [Chưa ngủ.]

Cô vẫn luôn suy nghĩ về tương lai của cô và Ngụy Xuyên sẽ đi về đâu, ép bản thân cả buổi mà không ngủ được.

Bởi vì cô có linh cảm, Ngụy Xuyên sẽ nhắn tin cho cô, và tin nhắn đã đến.

Ngụy Xuyên trả lời: [Có thể gọi thoại hoặc gọi điện không? Anh muốn nói chuyện với em.]

[Chờ chút.]

Mạnh Đường rón rén xuống giường, tùy tiện lấy một chiếc chăn mỏng khoác lên người rồi đẩy cửa ra ban công.

Sau đó cô gọi thoại cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên vui mừng, lập tức nghe máy: “Bạn cùng phòng của em ngủ hết rồi à?”

Mạnh Đường “ừm” một tiếng: “Muộn thế này rồi, anh muốn nói gì với em?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ anh đang ở nhà, không ở trường.”

Cô đương nhiên biết, Mạnh Đường cười khổ không thành tiếng, nhưng miệng vẫn phối hợp, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Sao lại ở nhà thế?”

Ngụy Xuyên nói: “Bố anh gọi anh về, có một số chuyện, có phải em đã đoán được rồi không?”

Thực ra sau khi bóp nát ly rượu, mọi cảm xúc tức giận đều vì máu ở lòng bàn tay mà tan đi vài phần.

Sau khi đầu óc bình tĩnh lại anh mới muộn màng nhận ra biểu hiện của Mạnh Đường tối qua không bình thường.

“Đoán được rồi.” Mạnh Đường quấn chặt chiếc chăn mỏng trên người, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

Quả nhiên, cô ở trên xe căn bản không hề ngủ, còn cả nụ hôn chủ động nhiệt tình trước khi chia tay nữa.

Cô là đang tạm biệt anh sao?

Tim Ngụy Xuyên nhói đau, không vạch trần cô, nói: “Anh bị bố giữ ở nhà rồi, bà nội bày kế cho anh, bảo anh tạm thời cứ chiều theo ý mẹ, rồi dùng Vivian để k*ch th*ch em một chút.”

“Vivian?” Mạnh Đường nghi hoặc, “Liên quan gì đến người ta?”

Ngụy Xuyên nói: “Bà nội anh sắp mừng thọ, người nhà họ Chu sẽ qua.”

Sau khi đóng cửa lại, việc đầu tiên Ngụy Xuyên làm là nhắn tin cho Mạnh Đường: [Ngủ chưa?]

Mạnh Đường chưa ngủ, nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu rồi trả lời: [Chưa ngủ.]

Cô vẫn luôn suy nghĩ về tương lai của cô và Ngụy Xuyên sẽ đi về đâu, ép bản thân cả buổi mà không ngủ được.

Bởi vì cô có linh cảm, Ngụy Xuyên sẽ nhắn tin cho cô, và tin nhắn đã đến.

Ngụy Xuyên trả lời: [Có thể gọi thoại hoặc gọi điện không? Anh muốn nói chuyện với em.]

[Chờ chút.]

Mạnh Đường rón rén xuống giường, tùy tiện lấy một chiếc chăn mỏng khoác lên người rồi đẩy cửa ra ban công.

Sau đó cô gọi thoại cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên vui mừng, lập tức nghe máy: “Bạn cùng phòng của em ngủ hết rồi à?”

Mạnh Đường “ừm” một tiếng: “Muộn thế này rồi, anh muốn nói gì với em?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ anh đang ở nhà, không ở trường.”

Cô đương nhiên biết, Mạnh Đường cười khổ không thành tiếng, nhưng miệng vẫn phối hợp, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Sao lại ở nhà thế?”

Ngụy Xuyên nói: “Bố anh gọi anh về, có một số chuyện, có phải em đã đoán được rồi không?”

Thực ra sau khi bóp nát ly rượu, mọi cảm xúc tức giận đều vì máu ở lòng bàn tay mà tan đi vài phần.

Sau khi đầu óc bình tĩnh lại anh mới muộn màng nhận ra biểu hiện của Mạnh Đường tối qua không bình thường.

“Đoán được rồi.” Mạnh Đường quấn chặt chiếc chăn mỏng trên người, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

Quả nhiên, cô ở trên xe căn bản không hề ngủ, còn cả nụ hôn chủ động nhiệt tình trước khi chia tay nữa.

Cô là đang tạm biệt anh sao?

Tim Ngụy Xuyên nhói đau, không vạch trần cô, nói: “Anh bị bố giữ ở nhà rồi, bà nội bày kế cho anh, bảo anh tạm thời cứ chiều theo ý mẹ, rồi dùng Vivian để k*ch th*ch em một chút.”

“Vivian?” Mạnh Đường nghi hoặc, “Liên quan gì đến người ta?”

Ngụy Xuyên nói: “Bà nội anh sắp mừng thọ, người nhà họ Chu sẽ qua.”

Sau khi đóng cửa lại, việc đầu tiên Ngụy Xuyên làm là nhắn tin cho Mạnh Đường: [Ngủ chưa?]

Mạnh Đường chưa ngủ, nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu rồi trả lời: [Chưa ngủ.]

Cô vẫn luôn suy nghĩ về tương lai của cô và Ngụy Xuyên sẽ đi về đâu, ép bản thân cả buổi mà không ngủ được.

Bởi vì cô có linh cảm, Ngụy Xuyên sẽ nhắn tin cho cô, và tin nhắn đã đến.

Ngụy Xuyên trả lời: [Có thể gọi thoại hoặc gọi điện không? Anh muốn nói chuyện với em.]

[Chờ chút.]

Mạnh Đường rón rén xuống giường, tùy tiện lấy một chiếc chăn mỏng khoác lên người rồi đẩy cửa ra ban công.

Sau đó cô gọi thoại cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên vui mừng, lập tức nghe máy: “Bạn cùng phòng của em ngủ hết rồi à?”

Mạnh Đường “ừm” một tiếng: “Muộn thế này rồi, anh muốn nói gì với em?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ anh đang ở nhà, không ở trường.”

Cô đương nhiên biết, Mạnh Đường cười khổ không thành tiếng, nhưng miệng vẫn phối hợp, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Sao lại ở nhà thế?”

Ngụy Xuyên nói: “Bố anh gọi anh về, có một số chuyện, có phải em đã đoán được rồi không?”

Thực ra sau khi bóp nát ly rượu, mọi cảm xúc tức giận đều vì máu ở lòng bàn tay mà tan đi vài phần.

Sau khi đầu óc bình tĩnh lại anh mới muộn màng nhận ra biểu hiện của Mạnh Đường tối qua không bình thường.

“Đoán được rồi.” Mạnh Đường quấn chặt chiếc chăn mỏng trên người, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

Quả nhiên, cô ở trên xe căn bản không hề ngủ, còn cả nụ hôn chủ động nhiệt tình trước khi chia tay nữa.

Cô là đang tạm biệt anh sao?

Tim Ngụy Xuyên nhói đau, không vạch trần cô, nói: “Anh bị bố giữ ở nhà rồi, bà nội bày kế cho anh, bảo anh tạm thời cứ chiều theo ý mẹ, rồi dùng Vivian để k*ch th*ch em một chút.”

“Vivian?” Mạnh Đường nghi hoặc, “Liên quan gì đến người ta?”

Ngụy Xuyên nói: “Bà nội anh sắp mừng thọ, người nhà họ Chu sẽ qua.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 174


“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 175


Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 176


Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 177


Trong căng tin, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn nhau, đôi đũa trong tay không hẹn mà cùng khựng lại.

Mạnh Đường chớp mắt: “Là… ý gì vậy?”

Cô nói cũng hơi lắp bắp, trong giọng điệu tràn đầy sự thăm dò và mong đợi.

“Chết tiệt!” Ngụy Xuyên nhìn Mạnh Đường, “Mẹ anh thế là đồng ý rồi sao?”

“Đừng hỏi em.” Mạnh Đường cũng rất nghi ngờ vừa rồi mình có nghe nhầm không.

“Chắc chắn là ý đồng ý rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Dù sao bà nội mừng thọ cũng không phải chuyện nhỏ, hôm đó sẽ có rất nhiều người đến.”

Từ đối tác làm ăn đến bạn bè thân thiết, cả khách sạn đều được bao trọn.

Mạnh Đường chẳng còn tâm trí ăn cơm, hỏi anh: “Bao giờ thế?”

“Thứ 7 tuần sau.” Ngụy Xuyên nói, “Ngày cũng đẹp, chúng ta lại được nghỉ, anh đưa em về gặp bà nội.”

Mạnh Đường ho một tiếng: “Hôm đó… có phải sẽ có rất nhiều người không?”

Cô đã có thể tưởng tượng ra cái khung cảnh ngạt thở đó.

“Ờ…” Ngụy Xuyên không thể phản bác, “Người đúng là khá đông, còn có nhiều họ hàng bạn bè, em là bạn gái anh, cũng không thể trốn mãi được, nhưng có anh đi cùng em mà, yên tâm đi.”

“Cũng không phải là sợ.” Mạnh Đường cười với anh, “Chỉ là cảm thấy chỗ đông người, ở không tự nhiên.”

Cô lại là lần đầu tiên gặp mặt họ hàng thân thích nhà Ngụy Xuyên, chắc chắn sẽ bị bàn tán.

Ngụy Xuyên nói: “Chào hỏi một tiếng là được, không ai dám làm khó dễ em đâu.”

“Hôm đó có trang trọng lắm không?” Mạnh Đường nhìn bản thân, “Có phải em cần chuẩn bị quần áo không?”

Ngụy Xuyên còn chưa trả lời thì Ngụy Tư Gia đã gọi điện tới.

“Đợi chút, anh nghe điện thoại.” Ngụy Xuyên cười với Mạnh Đường, bắt máy Ngụy Tư Gia, “Alo, chị cả.”

Ngụy Tư Gia nói: “Gửi đến căn hộ của em một lô lễ phục cho tiệc mừng thọ, không kịp đo số đo cho Mạnh Đường, đều là đồ may sẵn, em bảo con bé đến thử đi.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trong căng tin, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn nhau, đôi đũa trong tay không hẹn mà cùng khựng lại.

Mạnh Đường chớp mắt: “Là… ý gì vậy?”

Cô nói cũng hơi lắp bắp, trong giọng điệu tràn đầy sự thăm dò và mong đợi.

“Chết tiệt!” Ngụy Xuyên nhìn Mạnh Đường, “Mẹ anh thế là đồng ý rồi sao?”

“Đừng hỏi em.” Mạnh Đường cũng rất nghi ngờ vừa rồi mình có nghe nhầm không.

“Chắc chắn là ý đồng ý rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Dù sao bà nội mừng thọ cũng không phải chuyện nhỏ, hôm đó sẽ có rất nhiều người đến.”

Từ đối tác làm ăn đến bạn bè thân thiết, cả khách sạn đều được bao trọn.

Mạnh Đường chẳng còn tâm trí ăn cơm, hỏi anh: “Bao giờ thế?”

“Thứ 7 tuần sau.” Ngụy Xuyên nói, “Ngày cũng đẹp, chúng ta lại được nghỉ, anh đưa em về gặp bà nội.”

Mạnh Đường ho một tiếng: “Hôm đó… có phải sẽ có rất nhiều người không?”

Cô đã có thể tưởng tượng ra cái khung cảnh ngạt thở đó.

“Ờ…” Ngụy Xuyên không thể phản bác, “Người đúng là khá đông, còn có nhiều họ hàng bạn bè, em là bạn gái anh, cũng không thể trốn mãi được, nhưng có anh đi cùng em mà, yên tâm đi.”

“Cũng không phải là sợ.” Mạnh Đường cười với anh, “Chỉ là cảm thấy chỗ đông người, ở không tự nhiên.”

Cô lại là lần đầu tiên gặp mặt họ hàng thân thích nhà Ngụy Xuyên, chắc chắn sẽ bị bàn tán.

Ngụy Xuyên nói: “Chào hỏi một tiếng là được, không ai dám làm khó dễ em đâu.”

“Hôm đó có trang trọng lắm không?” Mạnh Đường nhìn bản thân, “Có phải em cần chuẩn bị quần áo không?”

Ngụy Xuyên còn chưa trả lời thì Ngụy Tư Gia đã gọi điện tới.

“Đợi chút, anh nghe điện thoại.” Ngụy Xuyên cười với Mạnh Đường, bắt máy Ngụy Tư Gia, “Alo, chị cả.”

Ngụy Tư Gia nói: “Gửi đến căn hộ của em một lô lễ phục cho tiệc mừng thọ, không kịp đo số đo cho Mạnh Đường, đều là đồ may sẵn, em bảo con bé đến thử đi.”

Trong căng tin, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn nhau, đôi đũa trong tay không hẹn mà cùng khựng lại.

Mạnh Đường chớp mắt: “Là… ý gì vậy?”

Cô nói cũng hơi lắp bắp, trong giọng điệu tràn đầy sự thăm dò và mong đợi.

“Chết tiệt!” Ngụy Xuyên nhìn Mạnh Đường, “Mẹ anh thế là đồng ý rồi sao?”

“Đừng hỏi em.” Mạnh Đường cũng rất nghi ngờ vừa rồi mình có nghe nhầm không.

“Chắc chắn là ý đồng ý rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Dù sao bà nội mừng thọ cũng không phải chuyện nhỏ, hôm đó sẽ có rất nhiều người đến.”

Từ đối tác làm ăn đến bạn bè thân thiết, cả khách sạn đều được bao trọn.

Mạnh Đường chẳng còn tâm trí ăn cơm, hỏi anh: “Bao giờ thế?”

“Thứ 7 tuần sau.” Ngụy Xuyên nói, “Ngày cũng đẹp, chúng ta lại được nghỉ, anh đưa em về gặp bà nội.”

Mạnh Đường ho một tiếng: “Hôm đó… có phải sẽ có rất nhiều người không?”

Cô đã có thể tưởng tượng ra cái khung cảnh ngạt thở đó.

“Ờ…” Ngụy Xuyên không thể phản bác, “Người đúng là khá đông, còn có nhiều họ hàng bạn bè, em là bạn gái anh, cũng không thể trốn mãi được, nhưng có anh đi cùng em mà, yên tâm đi.”

“Cũng không phải là sợ.” Mạnh Đường cười với anh, “Chỉ là cảm thấy chỗ đông người, ở không tự nhiên.”

Cô lại là lần đầu tiên gặp mặt họ hàng thân thích nhà Ngụy Xuyên, chắc chắn sẽ bị bàn tán.

Ngụy Xuyên nói: “Chào hỏi một tiếng là được, không ai dám làm khó dễ em đâu.”

“Hôm đó có trang trọng lắm không?” Mạnh Đường nhìn bản thân, “Có phải em cần chuẩn bị quần áo không?”

Ngụy Xuyên còn chưa trả lời thì Ngụy Tư Gia đã gọi điện tới.

“Đợi chút, anh nghe điện thoại.” Ngụy Xuyên cười với Mạnh Đường, bắt máy Ngụy Tư Gia, “Alo, chị cả.”

Ngụy Tư Gia nói: “Gửi đến căn hộ của em một lô lễ phục cho tiệc mừng thọ, không kịp đo số đo cho Mạnh Đường, đều là đồ may sẵn, em bảo con bé đến thử đi.”

Trong căng tin, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn nhau, đôi đũa trong tay không hẹn mà cùng khựng lại.

Mạnh Đường chớp mắt: “Là… ý gì vậy?”

Cô nói cũng hơi lắp bắp, trong giọng điệu tràn đầy sự thăm dò và mong đợi.

“Chết tiệt!” Ngụy Xuyên nhìn Mạnh Đường, “Mẹ anh thế là đồng ý rồi sao?”

“Đừng hỏi em.” Mạnh Đường cũng rất nghi ngờ vừa rồi mình có nghe nhầm không.

“Chắc chắn là ý đồng ý rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Dù sao bà nội mừng thọ cũng không phải chuyện nhỏ, hôm đó sẽ có rất nhiều người đến.”

Từ đối tác làm ăn đến bạn bè thân thiết, cả khách sạn đều được bao trọn.

Mạnh Đường chẳng còn tâm trí ăn cơm, hỏi anh: “Bao giờ thế?”

“Thứ 7 tuần sau.” Ngụy Xuyên nói, “Ngày cũng đẹp, chúng ta lại được nghỉ, anh đưa em về gặp bà nội.”

Mạnh Đường ho một tiếng: “Hôm đó… có phải sẽ có rất nhiều người không?”

Cô đã có thể tưởng tượng ra cái khung cảnh ngạt thở đó.

“Ờ…” Ngụy Xuyên không thể phản bác, “Người đúng là khá đông, còn có nhiều họ hàng bạn bè, em là bạn gái anh, cũng không thể trốn mãi được, nhưng có anh đi cùng em mà, yên tâm đi.”

“Cũng không phải là sợ.” Mạnh Đường cười với anh, “Chỉ là cảm thấy chỗ đông người, ở không tự nhiên.”

Cô lại là lần đầu tiên gặp mặt họ hàng thân thích nhà Ngụy Xuyên, chắc chắn sẽ bị bàn tán.

Ngụy Xuyên nói: “Chào hỏi một tiếng là được, không ai dám làm khó dễ em đâu.”

“Hôm đó có trang trọng lắm không?” Mạnh Đường nhìn bản thân, “Có phải em cần chuẩn bị quần áo không?”

Ngụy Xuyên còn chưa trả lời thì Ngụy Tư Gia đã gọi điện tới.

“Đợi chút, anh nghe điện thoại.” Ngụy Xuyên cười với Mạnh Đường, bắt máy Ngụy Tư Gia, “Alo, chị cả.”

Ngụy Tư Gia nói: “Gửi đến căn hộ của em một lô lễ phục cho tiệc mừng thọ, không kịp đo số đo cho Mạnh Đường, đều là đồ may sẵn, em bảo con bé đến thử đi.”

Trong căng tin, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn nhau, đôi đũa trong tay không hẹn mà cùng khựng lại.

Mạnh Đường chớp mắt: “Là… ý gì vậy?”

Cô nói cũng hơi lắp bắp, trong giọng điệu tràn đầy sự thăm dò và mong đợi.

“Chết tiệt!” Ngụy Xuyên nhìn Mạnh Đường, “Mẹ anh thế là đồng ý rồi sao?”

“Đừng hỏi em.” Mạnh Đường cũng rất nghi ngờ vừa rồi mình có nghe nhầm không.

“Chắc chắn là ý đồng ý rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Dù sao bà nội mừng thọ cũng không phải chuyện nhỏ, hôm đó sẽ có rất nhiều người đến.”

Từ đối tác làm ăn đến bạn bè thân thiết, cả khách sạn đều được bao trọn.

Mạnh Đường chẳng còn tâm trí ăn cơm, hỏi anh: “Bao giờ thế?”

“Thứ 7 tuần sau.” Ngụy Xuyên nói, “Ngày cũng đẹp, chúng ta lại được nghỉ, anh đưa em về gặp bà nội.”

Mạnh Đường ho một tiếng: “Hôm đó… có phải sẽ có rất nhiều người không?”

Cô đã có thể tưởng tượng ra cái khung cảnh ngạt thở đó.

“Ờ…” Ngụy Xuyên không thể phản bác, “Người đúng là khá đông, còn có nhiều họ hàng bạn bè, em là bạn gái anh, cũng không thể trốn mãi được, nhưng có anh đi cùng em mà, yên tâm đi.”

“Cũng không phải là sợ.” Mạnh Đường cười với anh, “Chỉ là cảm thấy chỗ đông người, ở không tự nhiên.”

Cô lại là lần đầu tiên gặp mặt họ hàng thân thích nhà Ngụy Xuyên, chắc chắn sẽ bị bàn tán.

Ngụy Xuyên nói: “Chào hỏi một tiếng là được, không ai dám làm khó dễ em đâu.”

“Hôm đó có trang trọng lắm không?” Mạnh Đường nhìn bản thân, “Có phải em cần chuẩn bị quần áo không?”

Ngụy Xuyên còn chưa trả lời thì Ngụy Tư Gia đã gọi điện tới.

“Đợi chút, anh nghe điện thoại.” Ngụy Xuyên cười với Mạnh Đường, bắt máy Ngụy Tư Gia, “Alo, chị cả.”

Ngụy Tư Gia nói: “Gửi đến căn hộ của em một lô lễ phục cho tiệc mừng thọ, không kịp đo số đo cho Mạnh Đường, đều là đồ may sẵn, em bảo con bé đến thử đi.”

Trong căng tin, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên nhìn nhau, đôi đũa trong tay không hẹn mà cùng khựng lại.

Mạnh Đường chớp mắt: “Là… ý gì vậy?”

Cô nói cũng hơi lắp bắp, trong giọng điệu tràn đầy sự thăm dò và mong đợi.

“Chết tiệt!” Ngụy Xuyên nhìn Mạnh Đường, “Mẹ anh thế là đồng ý rồi sao?”

“Đừng hỏi em.” Mạnh Đường cũng rất nghi ngờ vừa rồi mình có nghe nhầm không.

“Chắc chắn là ý đồng ý rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Dù sao bà nội mừng thọ cũng không phải chuyện nhỏ, hôm đó sẽ có rất nhiều người đến.”

Từ đối tác làm ăn đến bạn bè thân thiết, cả khách sạn đều được bao trọn.

Mạnh Đường chẳng còn tâm trí ăn cơm, hỏi anh: “Bao giờ thế?”

“Thứ 7 tuần sau.” Ngụy Xuyên nói, “Ngày cũng đẹp, chúng ta lại được nghỉ, anh đưa em về gặp bà nội.”

Mạnh Đường ho một tiếng: “Hôm đó… có phải sẽ có rất nhiều người không?”

Cô đã có thể tưởng tượng ra cái khung cảnh ngạt thở đó.

“Ờ…” Ngụy Xuyên không thể phản bác, “Người đúng là khá đông, còn có nhiều họ hàng bạn bè, em là bạn gái anh, cũng không thể trốn mãi được, nhưng có anh đi cùng em mà, yên tâm đi.”

“Cũng không phải là sợ.” Mạnh Đường cười với anh, “Chỉ là cảm thấy chỗ đông người, ở không tự nhiên.”

Cô lại là lần đầu tiên gặp mặt họ hàng thân thích nhà Ngụy Xuyên, chắc chắn sẽ bị bàn tán.

Ngụy Xuyên nói: “Chào hỏi một tiếng là được, không ai dám làm khó dễ em đâu.”

“Hôm đó có trang trọng lắm không?” Mạnh Đường nhìn bản thân, “Có phải em cần chuẩn bị quần áo không?”

Ngụy Xuyên còn chưa trả lời thì Ngụy Tư Gia đã gọi điện tới.

“Đợi chút, anh nghe điện thoại.” Ngụy Xuyên cười với Mạnh Đường, bắt máy Ngụy Tư Gia, “Alo, chị cả.”

Ngụy Tư Gia nói: “Gửi đến căn hộ của em một lô lễ phục cho tiệc mừng thọ, không kịp đo số đo cho Mạnh Đường, đều là đồ may sẵn, em bảo con bé đến thử đi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 178


Hơi thở nóng hổi phả bên tai, Mạnh Đường gần như không dám nhìn vào mắt Ngụy Xuyên.

Hai người triền miên hồi lâu, nóng đến mức trán Mạnh Đường toát một lớp mồ hôi mịn.

Cô đẩy Ngụy Xuyên, lầm bầm: “Anh xuống trước đi, nóng chết đi được.”

Ngụy Xuyên không những không xuống, ngược lại còn vùi vào hõm cổ cô cọ cọ, khiến Mạnh Đường run rẩy một trận.

“Bảo bối, giúp một chút nhé?” Ngụy Xuyên ghé vào tai Mạnh Đường cười khẽ, “Cầu xin em đấy?”

Trong nháy mắt, tai Mạnh Đường trở nên đỏ bừng và nóng rực.

Cái này giúp kiểu gì?

Ngụy Xuyên nghiến răng, tung chăn trùm kín cả hai người.

Mạnh Đường giật mình, giây tiếp theo đã bị chặn môi lưỡi.

Bắp chân cô bị nắm lấy, sau khi co lại, đầm ngủ trơn trượt trôi xuống thắt lưng.

Dù sao cũng chưa tiếp xúc sâu hơn, buổi tối đi ngủ Mạnh Đường mặc quần áo chỉnh tề ngăn nắp, không giống như ở ký túc xá tùy ý.

Lưng chạm vào một lòng bàn tay ấm áp, tai cô bị đôi môi mềm mại chạm vào, giọng nói dịu dàng mang theo chút cầu xin: “Cởi ra nhé?”

Mạnh Đường sững sờ, đèn lớn trong phòng chưa tắt, cho dù ở trong chăn hai người cũng có thể nhìn thấy nhau rõ ràng, chỉ là có chút mờ ảo.

Mạnh Đường tưởng anh muốn làm chuyện ấy, ấp úng nửa ngày, nói: “Thế anh tắt đèn đi.”

Ngụy Xuyên lại dùng giọng nói điều khiển tắt đèn, hai người hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cái chăn đang phồng lên xẹp xuống, Ngụy Xuyên mang theo chút kích động hôn lấy Mạnh Đường.

Đàn ông trên thế giới này khi hôn, tay chân đều sẽ không quá thành thật, Ngụy Xuyên cũng không ngoại lệ.

Bên giường sột soạt rơi xuống vài món quần áo, có lớn có nhỏ.

Mạnh Đường ở bên trong toát cả mồ hôi đầu nhưng vẫn bị nhiệt độ cơ thể như đang phát sốt của Ngụy Xuyên dọa giật mình.

“Anh sao thế?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Hơi thở nóng hổi phả bên tai, Mạnh Đường gần như không dám nhìn vào mắt Ngụy Xuyên.

Hai người triền miên hồi lâu, nóng đến mức trán Mạnh Đường toát một lớp mồ hôi mịn.

Cô đẩy Ngụy Xuyên, lầm bầm: “Anh xuống trước đi, nóng chết đi được.”

Ngụy Xuyên không những không xuống, ngược lại còn vùi vào hõm cổ cô cọ cọ, khiến Mạnh Đường run rẩy một trận.

“Bảo bối, giúp một chút nhé?” Ngụy Xuyên ghé vào tai Mạnh Đường cười khẽ, “Cầu xin em đấy?”

Trong nháy mắt, tai Mạnh Đường trở nên đỏ bừng và nóng rực.

Cái này giúp kiểu gì?

Ngụy Xuyên nghiến răng, tung chăn trùm kín cả hai người.

Mạnh Đường giật mình, giây tiếp theo đã bị chặn môi lưỡi.

Bắp chân cô bị nắm lấy, sau khi co lại, đầm ngủ trơn trượt trôi xuống thắt lưng.

Dù sao cũng chưa tiếp xúc sâu hơn, buổi tối đi ngủ Mạnh Đường mặc quần áo chỉnh tề ngăn nắp, không giống như ở ký túc xá tùy ý.

Lưng chạm vào một lòng bàn tay ấm áp, tai cô bị đôi môi mềm mại chạm vào, giọng nói dịu dàng mang theo chút cầu xin: “Cởi ra nhé?”

Mạnh Đường sững sờ, đèn lớn trong phòng chưa tắt, cho dù ở trong chăn hai người cũng có thể nhìn thấy nhau rõ ràng, chỉ là có chút mờ ảo.

Mạnh Đường tưởng anh muốn làm chuyện ấy, ấp úng nửa ngày, nói: “Thế anh tắt đèn đi.”

Ngụy Xuyên lại dùng giọng nói điều khiển tắt đèn, hai người hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cái chăn đang phồng lên xẹp xuống, Ngụy Xuyên mang theo chút kích động hôn lấy Mạnh Đường.

Đàn ông trên thế giới này khi hôn, tay chân đều sẽ không quá thành thật, Ngụy Xuyên cũng không ngoại lệ.

Bên giường sột soạt rơi xuống vài món quần áo, có lớn có nhỏ.

Mạnh Đường ở bên trong toát cả mồ hôi đầu nhưng vẫn bị nhiệt độ cơ thể như đang phát sốt của Ngụy Xuyên dọa giật mình.

“Anh sao thế?”

Hơi thở nóng hổi phả bên tai, Mạnh Đường gần như không dám nhìn vào mắt Ngụy Xuyên.

Hai người triền miên hồi lâu, nóng đến mức trán Mạnh Đường toát một lớp mồ hôi mịn.

Cô đẩy Ngụy Xuyên, lầm bầm: “Anh xuống trước đi, nóng chết đi được.”

Ngụy Xuyên không những không xuống, ngược lại còn vùi vào hõm cổ cô cọ cọ, khiến Mạnh Đường run rẩy một trận.

“Bảo bối, giúp một chút nhé?” Ngụy Xuyên ghé vào tai Mạnh Đường cười khẽ, “Cầu xin em đấy?”

Trong nháy mắt, tai Mạnh Đường trở nên đỏ bừng và nóng rực.

Cái này giúp kiểu gì?

Ngụy Xuyên nghiến răng, tung chăn trùm kín cả hai người.

Mạnh Đường giật mình, giây tiếp theo đã bị chặn môi lưỡi.

Bắp chân cô bị nắm lấy, sau khi co lại, đầm ngủ trơn trượt trôi xuống thắt lưng.

Dù sao cũng chưa tiếp xúc sâu hơn, buổi tối đi ngủ Mạnh Đường mặc quần áo chỉnh tề ngăn nắp, không giống như ở ký túc xá tùy ý.

Lưng chạm vào một lòng bàn tay ấm áp, tai cô bị đôi môi mềm mại chạm vào, giọng nói dịu dàng mang theo chút cầu xin: “Cởi ra nhé?”

Mạnh Đường sững sờ, đèn lớn trong phòng chưa tắt, cho dù ở trong chăn hai người cũng có thể nhìn thấy nhau rõ ràng, chỉ là có chút mờ ảo.

Mạnh Đường tưởng anh muốn làm chuyện ấy, ấp úng nửa ngày, nói: “Thế anh tắt đèn đi.”

Ngụy Xuyên lại dùng giọng nói điều khiển tắt đèn, hai người hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cái chăn đang phồng lên xẹp xuống, Ngụy Xuyên mang theo chút kích động hôn lấy Mạnh Đường.

Đàn ông trên thế giới này khi hôn, tay chân đều sẽ không quá thành thật, Ngụy Xuyên cũng không ngoại lệ.

Bên giường sột soạt rơi xuống vài món quần áo, có lớn có nhỏ.

Mạnh Đường ở bên trong toát cả mồ hôi đầu nhưng vẫn bị nhiệt độ cơ thể như đang phát sốt của Ngụy Xuyên dọa giật mình.

“Anh sao thế?”

Hơi thở nóng hổi phả bên tai, Mạnh Đường gần như không dám nhìn vào mắt Ngụy Xuyên.

Hai người triền miên hồi lâu, nóng đến mức trán Mạnh Đường toát một lớp mồ hôi mịn.

Cô đẩy Ngụy Xuyên, lầm bầm: “Anh xuống trước đi, nóng chết đi được.”

Ngụy Xuyên không những không xuống, ngược lại còn vùi vào hõm cổ cô cọ cọ, khiến Mạnh Đường run rẩy một trận.

“Bảo bối, giúp một chút nhé?” Ngụy Xuyên ghé vào tai Mạnh Đường cười khẽ, “Cầu xin em đấy?”

Trong nháy mắt, tai Mạnh Đường trở nên đỏ bừng và nóng rực.

Cái này giúp kiểu gì?

Ngụy Xuyên nghiến răng, tung chăn trùm kín cả hai người.

Mạnh Đường giật mình, giây tiếp theo đã bị chặn môi lưỡi.

Bắp chân cô bị nắm lấy, sau khi co lại, đầm ngủ trơn trượt trôi xuống thắt lưng.

Dù sao cũng chưa tiếp xúc sâu hơn, buổi tối đi ngủ Mạnh Đường mặc quần áo chỉnh tề ngăn nắp, không giống như ở ký túc xá tùy ý.

Lưng chạm vào một lòng bàn tay ấm áp, tai cô bị đôi môi mềm mại chạm vào, giọng nói dịu dàng mang theo chút cầu xin: “Cởi ra nhé?”

Mạnh Đường sững sờ, đèn lớn trong phòng chưa tắt, cho dù ở trong chăn hai người cũng có thể nhìn thấy nhau rõ ràng, chỉ là có chút mờ ảo.

Mạnh Đường tưởng anh muốn làm chuyện ấy, ấp úng nửa ngày, nói: “Thế anh tắt đèn đi.”

Ngụy Xuyên lại dùng giọng nói điều khiển tắt đèn, hai người hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cái chăn đang phồng lên xẹp xuống, Ngụy Xuyên mang theo chút kích động hôn lấy Mạnh Đường.

Đàn ông trên thế giới này khi hôn, tay chân đều sẽ không quá thành thật, Ngụy Xuyên cũng không ngoại lệ.

Bên giường sột soạt rơi xuống vài món quần áo, có lớn có nhỏ.

Mạnh Đường ở bên trong toát cả mồ hôi đầu nhưng vẫn bị nhiệt độ cơ thể như đang phát sốt của Ngụy Xuyên dọa giật mình.

“Anh sao thế?”

Hơi thở nóng hổi phả bên tai, Mạnh Đường gần như không dám nhìn vào mắt Ngụy Xuyên.

Hai người triền miên hồi lâu, nóng đến mức trán Mạnh Đường toát một lớp mồ hôi mịn.

Cô đẩy Ngụy Xuyên, lầm bầm: “Anh xuống trước đi, nóng chết đi được.”

Ngụy Xuyên không những không xuống, ngược lại còn vùi vào hõm cổ cô cọ cọ, khiến Mạnh Đường run rẩy một trận.

“Bảo bối, giúp một chút nhé?” Ngụy Xuyên ghé vào tai Mạnh Đường cười khẽ, “Cầu xin em đấy?”

Trong nháy mắt, tai Mạnh Đường trở nên đỏ bừng và nóng rực.

Cái này giúp kiểu gì?

Ngụy Xuyên nghiến răng, tung chăn trùm kín cả hai người.

Mạnh Đường giật mình, giây tiếp theo đã bị chặn môi lưỡi.

Bắp chân cô bị nắm lấy, sau khi co lại, đầm ngủ trơn trượt trôi xuống thắt lưng.

Dù sao cũng chưa tiếp xúc sâu hơn, buổi tối đi ngủ Mạnh Đường mặc quần áo chỉnh tề ngăn nắp, không giống như ở ký túc xá tùy ý.

Lưng chạm vào một lòng bàn tay ấm áp, tai cô bị đôi môi mềm mại chạm vào, giọng nói dịu dàng mang theo chút cầu xin: “Cởi ra nhé?”

Mạnh Đường sững sờ, đèn lớn trong phòng chưa tắt, cho dù ở trong chăn hai người cũng có thể nhìn thấy nhau rõ ràng, chỉ là có chút mờ ảo.

Mạnh Đường tưởng anh muốn làm chuyện ấy, ấp úng nửa ngày, nói: “Thế anh tắt đèn đi.”

Ngụy Xuyên lại dùng giọng nói điều khiển tắt đèn, hai người hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cái chăn đang phồng lên xẹp xuống, Ngụy Xuyên mang theo chút kích động hôn lấy Mạnh Đường.

Đàn ông trên thế giới này khi hôn, tay chân đều sẽ không quá thành thật, Ngụy Xuyên cũng không ngoại lệ.

Bên giường sột soạt rơi xuống vài món quần áo, có lớn có nhỏ.

Mạnh Đường ở bên trong toát cả mồ hôi đầu nhưng vẫn bị nhiệt độ cơ thể như đang phát sốt của Ngụy Xuyên dọa giật mình.

“Anh sao thế?”

Hơi thở nóng hổi phả bên tai, Mạnh Đường gần như không dám nhìn vào mắt Ngụy Xuyên.

Hai người triền miên hồi lâu, nóng đến mức trán Mạnh Đường toát một lớp mồ hôi mịn.

Cô đẩy Ngụy Xuyên, lầm bầm: “Anh xuống trước đi, nóng chết đi được.”

Ngụy Xuyên không những không xuống, ngược lại còn vùi vào hõm cổ cô cọ cọ, khiến Mạnh Đường run rẩy một trận.

“Bảo bối, giúp một chút nhé?” Ngụy Xuyên ghé vào tai Mạnh Đường cười khẽ, “Cầu xin em đấy?”

Trong nháy mắt, tai Mạnh Đường trở nên đỏ bừng và nóng rực.

Cái này giúp kiểu gì?

Ngụy Xuyên nghiến răng, tung chăn trùm kín cả hai người.

Mạnh Đường giật mình, giây tiếp theo đã bị chặn môi lưỡi.

Bắp chân cô bị nắm lấy, sau khi co lại, đầm ngủ trơn trượt trôi xuống thắt lưng.

Dù sao cũng chưa tiếp xúc sâu hơn, buổi tối đi ngủ Mạnh Đường mặc quần áo chỉnh tề ngăn nắp, không giống như ở ký túc xá tùy ý.

Lưng chạm vào một lòng bàn tay ấm áp, tai cô bị đôi môi mềm mại chạm vào, giọng nói dịu dàng mang theo chút cầu xin: “Cởi ra nhé?”

Mạnh Đường sững sờ, đèn lớn trong phòng chưa tắt, cho dù ở trong chăn hai người cũng có thể nhìn thấy nhau rõ ràng, chỉ là có chút mờ ảo.

Mạnh Đường tưởng anh muốn làm chuyện ấy, ấp úng nửa ngày, nói: “Thế anh tắt đèn đi.”

Ngụy Xuyên lại dùng giọng nói điều khiển tắt đèn, hai người hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cái chăn đang phồng lên xẹp xuống, Ngụy Xuyên mang theo chút kích động hôn lấy Mạnh Đường.

Đàn ông trên thế giới này khi hôn, tay chân đều sẽ không quá thành thật, Ngụy Xuyên cũng không ngoại lệ.

Bên giường sột soạt rơi xuống vài món quần áo, có lớn có nhỏ.

Mạnh Đường ở bên trong toát cả mồ hôi đầu nhưng vẫn bị nhiệt độ cơ thể như đang phát sốt của Ngụy Xuyên dọa giật mình.

“Anh sao thế?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 179


Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.

“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”

Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”

Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.

Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.

“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…

Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?

Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”

Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.

Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”

Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.

Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.

Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.

Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”

“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”

Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”

Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”

Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.

Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.

Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.

“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”

Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”

Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.

Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.

“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…

Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?

Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”

Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.

Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”

Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.

Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.

Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.

Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”

“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”

Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”

Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”

Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.

Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.

Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”

Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.

“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”

Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”

Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.

Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.

“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…

Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?

Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”

Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.

Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”

Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.

Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.

Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.

Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”

“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”

Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”

Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”

Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.

Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.

Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”

Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.

“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”

Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”

Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.

Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.

“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…

Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?

Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”

Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.

Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”

Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.

Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.

Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.

Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”

“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”

Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”

Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”

Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.

Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.

Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”

Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.

“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”

Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”

Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.

Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.

“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…

Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?

Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”

Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.

Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”

Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.

Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.

Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.

Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”

“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”

Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”

Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”

Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.

Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.

Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”

Mạnh Đường từ trên lầu đi xuống, vừa ra khỏi cổng lớn đã bị Ngụy Xuyên chặn đường.

“Nhắm mắt lại.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường ngoan ngoãn nhắm lại: “Bất ngờ gì vậy? Sao em thấy hơi hồi hộp thế này?”

Ngụy Xuyên bật cười, vòng ra sau che mắt cô, nói bên tai cô: “Đi về phía trước.”

Mạnh Đường rất tin tưởng Ngụy Xuyên, anh bảo đi thẳng thì đi thẳng.

Đi khoảng hơn hai mươi bước, Ngụy Xuyên dừng lại.

“Mở mắt ra đi.” Ngụy Xuyên nói.

Mạnh Đường mở mắt, bị một màu hồng trước mắt làm cho ngơ ra — trên giỏ xe treo một con gấu bông, mặt sau gương chiếu hậu là hai cái nơ bướm, máy thổi bong bóng kẹp chặt vào tay lái, thảm để chân là hình hoa tulip màu hồng xanh…

Mấy cái khác còn tạm chấp nhận được, cái máy thổi bong bóng kia… thật sự sẽ không ăn cơm xong lại ăn thêm một miệng bọt xà phòng chứ?

Mạnh Đường máy móc quay đầu lại: “Anh điên rồi à? Xe này lái ra đường được không đấy?”

Để ở đó không quá nửa tiếng là bị tháo sạch, Dương Khả đâu phải chưa từng bị.

Ngụy Xuyên đẩy đẩy cô, bảo cô đi thử: “Đẹp không?”

Mạnh Đường bị anh chọc cười, cứ thế ngồi lên, làm dấu tay chữ V với anh.

Ngụy Xuyên lấy điện thoại chụp cho cô một tấm, chẳng cần filter gì, ném thẳng lên vòng bạn bè.

Mạnh Đường vặn chìa khóa, từ từ khởi động xe điện, đi qua đi lại hai vòng, cuối cùng dừng lại trước mặt Ngụy Xuyên.

Cô ngước mắt hỏi: “Mua bao nhiêu tiền vậy?”

“Hơn hai nghìn.” Ngụy Xuyên bước tới, “Hai đứa mình mà ngồi lên chắc không đến mức không chạy nổi đâu nhỉ?”

Mạnh Đường đưa xe cho anh: “Anh lái đi, em ngồi sau.”

Ngụy Xuyên nhận xe, nói: “Đi, đưa em đến căng tin ăn cơm, lượn một vòng, đảm bảo được chụp ảnh rồi khen một câu ‘kim đồng ngọc nữ’.”

Mạnh Đường véo eo anh, tự luyến thật.

Tuy nhiên, Ngụy Xuyên nói không sai, hai người đi suốt dọc đường, tỷ lệ quay đầu nhìn rất cao, không ít người chụp ảnh.

Vào căng tin, Ngụy Xuyên hỏi Mạnh Đường: “Ăn gì?”
 
Back
Top Bottom