Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 180


Con trai thay quần áo là một chuyện rất nhanh chóng, Mạnh Đường vừa đánh xong lớp nền, Ngụy Xuyên vừa chỉnh lại cổ tay áo sơ mi trắng vừa đi tới.

Khóe mắt liếc thấy, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Dáng người Ngụy Xuyên vốn đã cao lớn, áo sơ mi đều là loại may đo riêng, không quá cứng nhắc, cũng không tỏ ra rộng thùng thình, bao bọc hoàn hảo thân hình cường tráng của anh.

Vạt áo sơ vin trong quần tây xám, từ eo đến chân, đường nét gọn gàng sạch sẽ, đặc biệt là eo, tạo cho người ta cảm giác đầy sức mạnh.

Thợ trang điểm nhỏ giọng khen một câu: Trời ơi, chân này cũng dài quá đi.”

Ngụy Xuyên nhướng mày với Mạnh Đường: “Thế nào?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

Cúc áo phía trên sơ mi của anh để lỏng, yết hầu lộ rõ trước mắt, khi cười khẽ mày mắt dịu dàng, như một hồ nước trong vắt.

Nhưng dù sao tuổi tác vẫn còn đó, bộ này tuy có vẻ hơi chững chạc cũng không che được khí chất nam sinh đại học sảng khoái.

Mạnh Đường chưa từng trang điểm lâu như vậy, một lớp trang điểm trong veo như ngọc thế mà làm mất hai tiếng đồng hồ.

Ngụy Xuyên khoác áo vest, từ phòng để đồ lấy đồng hồ và một đôi khuyên tai.

Dây chuyền ngọc trai hơi chói, chỉ sợ Mạnh Đường không muốn đeo, khuyên tai điểm xuyết một chút là vừa đẹp.

Thợ trang điểm hoàn thành nhiệm vụ rời đi, Mạnh Đường đứng dậy khỏi trước gương, vừa quay đầu đã thấy Ngụy Xuyên mặc vest.

Rất kỳ diệu, khí chất sảng khoái của nam sinh đại học bỗng chốc giảm đi nhiều, cảm giác trưởng thành tăng lên rõ rệt.

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nhìn một chút, nói: “Đeo khuyên tai cho em, chẳng có chút trang sức nào, trống quá.”

Mạnh Đường có lỗ tai, cô tự nhận lấy rồi đeo lên.

Ngụy Xuyên cúi người hôn lên tai cô một cái, nói: “Đi thôi, bà nội anh muốn gặp em.”

“Đợi chút.” Mạnh Đường quay đầu ra tủ đầu giường lấy hộp gấm, “Quà không thể quên được.”

Đây là món quà cô nhờ Mạnh Ngộ Xuân gửi tới sau khi xác định bà cụ làm lễ mừng thọ.

Khi Mạnh Ngộ Xuân gửi ống bút “Tùng hạc diên niên” tới, trong lòng đã biết, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đã giải quyết xong chuyện gia đình bên đó.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Con trai thay quần áo là một chuyện rất nhanh chóng, Mạnh Đường vừa đánh xong lớp nền, Ngụy Xuyên vừa chỉnh lại cổ tay áo sơ mi trắng vừa đi tới.

Khóe mắt liếc thấy, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Dáng người Ngụy Xuyên vốn đã cao lớn, áo sơ mi đều là loại may đo riêng, không quá cứng nhắc, cũng không tỏ ra rộng thùng thình, bao bọc hoàn hảo thân hình cường tráng của anh.

Vạt áo sơ vin trong quần tây xám, từ eo đến chân, đường nét gọn gàng sạch sẽ, đặc biệt là eo, tạo cho người ta cảm giác đầy sức mạnh.

Thợ trang điểm nhỏ giọng khen một câu: Trời ơi, chân này cũng dài quá đi.”

Ngụy Xuyên nhướng mày với Mạnh Đường: “Thế nào?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

Cúc áo phía trên sơ mi của anh để lỏng, yết hầu lộ rõ trước mắt, khi cười khẽ mày mắt dịu dàng, như một hồ nước trong vắt.

Nhưng dù sao tuổi tác vẫn còn đó, bộ này tuy có vẻ hơi chững chạc cũng không che được khí chất nam sinh đại học sảng khoái.

Mạnh Đường chưa từng trang điểm lâu như vậy, một lớp trang điểm trong veo như ngọc thế mà làm mất hai tiếng đồng hồ.

Ngụy Xuyên khoác áo vest, từ phòng để đồ lấy đồng hồ và một đôi khuyên tai.

Dây chuyền ngọc trai hơi chói, chỉ sợ Mạnh Đường không muốn đeo, khuyên tai điểm xuyết một chút là vừa đẹp.

Thợ trang điểm hoàn thành nhiệm vụ rời đi, Mạnh Đường đứng dậy khỏi trước gương, vừa quay đầu đã thấy Ngụy Xuyên mặc vest.

Rất kỳ diệu, khí chất sảng khoái của nam sinh đại học bỗng chốc giảm đi nhiều, cảm giác trưởng thành tăng lên rõ rệt.

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nhìn một chút, nói: “Đeo khuyên tai cho em, chẳng có chút trang sức nào, trống quá.”

Mạnh Đường có lỗ tai, cô tự nhận lấy rồi đeo lên.

Ngụy Xuyên cúi người hôn lên tai cô một cái, nói: “Đi thôi, bà nội anh muốn gặp em.”

“Đợi chút.” Mạnh Đường quay đầu ra tủ đầu giường lấy hộp gấm, “Quà không thể quên được.”

Đây là món quà cô nhờ Mạnh Ngộ Xuân gửi tới sau khi xác định bà cụ làm lễ mừng thọ.

Khi Mạnh Ngộ Xuân gửi ống bút “Tùng hạc diên niên” tới, trong lòng đã biết, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đã giải quyết xong chuyện gia đình bên đó.

Con trai thay quần áo là một chuyện rất nhanh chóng, Mạnh Đường vừa đánh xong lớp nền, Ngụy Xuyên vừa chỉnh lại cổ tay áo sơ mi trắng vừa đi tới.

Khóe mắt liếc thấy, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Dáng người Ngụy Xuyên vốn đã cao lớn, áo sơ mi đều là loại may đo riêng, không quá cứng nhắc, cũng không tỏ ra rộng thùng thình, bao bọc hoàn hảo thân hình cường tráng của anh.

Vạt áo sơ vin trong quần tây xám, từ eo đến chân, đường nét gọn gàng sạch sẽ, đặc biệt là eo, tạo cho người ta cảm giác đầy sức mạnh.

Thợ trang điểm nhỏ giọng khen một câu: Trời ơi, chân này cũng dài quá đi.”

Ngụy Xuyên nhướng mày với Mạnh Đường: “Thế nào?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

Cúc áo phía trên sơ mi của anh để lỏng, yết hầu lộ rõ trước mắt, khi cười khẽ mày mắt dịu dàng, như một hồ nước trong vắt.

Nhưng dù sao tuổi tác vẫn còn đó, bộ này tuy có vẻ hơi chững chạc cũng không che được khí chất nam sinh đại học sảng khoái.

Mạnh Đường chưa từng trang điểm lâu như vậy, một lớp trang điểm trong veo như ngọc thế mà làm mất hai tiếng đồng hồ.

Ngụy Xuyên khoác áo vest, từ phòng để đồ lấy đồng hồ và một đôi khuyên tai.

Dây chuyền ngọc trai hơi chói, chỉ sợ Mạnh Đường không muốn đeo, khuyên tai điểm xuyết một chút là vừa đẹp.

Thợ trang điểm hoàn thành nhiệm vụ rời đi, Mạnh Đường đứng dậy khỏi trước gương, vừa quay đầu đã thấy Ngụy Xuyên mặc vest.

Rất kỳ diệu, khí chất sảng khoái của nam sinh đại học bỗng chốc giảm đi nhiều, cảm giác trưởng thành tăng lên rõ rệt.

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nhìn một chút, nói: “Đeo khuyên tai cho em, chẳng có chút trang sức nào, trống quá.”

Mạnh Đường có lỗ tai, cô tự nhận lấy rồi đeo lên.

Ngụy Xuyên cúi người hôn lên tai cô một cái, nói: “Đi thôi, bà nội anh muốn gặp em.”

“Đợi chút.” Mạnh Đường quay đầu ra tủ đầu giường lấy hộp gấm, “Quà không thể quên được.”

Đây là món quà cô nhờ Mạnh Ngộ Xuân gửi tới sau khi xác định bà cụ làm lễ mừng thọ.

Khi Mạnh Ngộ Xuân gửi ống bút “Tùng hạc diên niên” tới, trong lòng đã biết, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đã giải quyết xong chuyện gia đình bên đó.

Con trai thay quần áo là một chuyện rất nhanh chóng, Mạnh Đường vừa đánh xong lớp nền, Ngụy Xuyên vừa chỉnh lại cổ tay áo sơ mi trắng vừa đi tới.

Khóe mắt liếc thấy, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Dáng người Ngụy Xuyên vốn đã cao lớn, áo sơ mi đều là loại may đo riêng, không quá cứng nhắc, cũng không tỏ ra rộng thùng thình, bao bọc hoàn hảo thân hình cường tráng của anh.

Vạt áo sơ vin trong quần tây xám, từ eo đến chân, đường nét gọn gàng sạch sẽ, đặc biệt là eo, tạo cho người ta cảm giác đầy sức mạnh.

Thợ trang điểm nhỏ giọng khen một câu: Trời ơi, chân này cũng dài quá đi.”

Ngụy Xuyên nhướng mày với Mạnh Đường: “Thế nào?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

Cúc áo phía trên sơ mi của anh để lỏng, yết hầu lộ rõ trước mắt, khi cười khẽ mày mắt dịu dàng, như một hồ nước trong vắt.

Nhưng dù sao tuổi tác vẫn còn đó, bộ này tuy có vẻ hơi chững chạc cũng không che được khí chất nam sinh đại học sảng khoái.

Mạnh Đường chưa từng trang điểm lâu như vậy, một lớp trang điểm trong veo như ngọc thế mà làm mất hai tiếng đồng hồ.

Ngụy Xuyên khoác áo vest, từ phòng để đồ lấy đồng hồ và một đôi khuyên tai.

Dây chuyền ngọc trai hơi chói, chỉ sợ Mạnh Đường không muốn đeo, khuyên tai điểm xuyết một chút là vừa đẹp.

Thợ trang điểm hoàn thành nhiệm vụ rời đi, Mạnh Đường đứng dậy khỏi trước gương, vừa quay đầu đã thấy Ngụy Xuyên mặc vest.

Rất kỳ diệu, khí chất sảng khoái của nam sinh đại học bỗng chốc giảm đi nhiều, cảm giác trưởng thành tăng lên rõ rệt.

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nhìn một chút, nói: “Đeo khuyên tai cho em, chẳng có chút trang sức nào, trống quá.”

Mạnh Đường có lỗ tai, cô tự nhận lấy rồi đeo lên.

Ngụy Xuyên cúi người hôn lên tai cô một cái, nói: “Đi thôi, bà nội anh muốn gặp em.”

“Đợi chút.” Mạnh Đường quay đầu ra tủ đầu giường lấy hộp gấm, “Quà không thể quên được.”

Đây là món quà cô nhờ Mạnh Ngộ Xuân gửi tới sau khi xác định bà cụ làm lễ mừng thọ.

Khi Mạnh Ngộ Xuân gửi ống bút “Tùng hạc diên niên” tới, trong lòng đã biết, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đã giải quyết xong chuyện gia đình bên đó.

Con trai thay quần áo là một chuyện rất nhanh chóng, Mạnh Đường vừa đánh xong lớp nền, Ngụy Xuyên vừa chỉnh lại cổ tay áo sơ mi trắng vừa đi tới.

Khóe mắt liếc thấy, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Dáng người Ngụy Xuyên vốn đã cao lớn, áo sơ mi đều là loại may đo riêng, không quá cứng nhắc, cũng không tỏ ra rộng thùng thình, bao bọc hoàn hảo thân hình cường tráng của anh.

Vạt áo sơ vin trong quần tây xám, từ eo đến chân, đường nét gọn gàng sạch sẽ, đặc biệt là eo, tạo cho người ta cảm giác đầy sức mạnh.

Thợ trang điểm nhỏ giọng khen một câu: Trời ơi, chân này cũng dài quá đi.”

Ngụy Xuyên nhướng mày với Mạnh Đường: “Thế nào?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

Cúc áo phía trên sơ mi của anh để lỏng, yết hầu lộ rõ trước mắt, khi cười khẽ mày mắt dịu dàng, như một hồ nước trong vắt.

Nhưng dù sao tuổi tác vẫn còn đó, bộ này tuy có vẻ hơi chững chạc cũng không che được khí chất nam sinh đại học sảng khoái.

Mạnh Đường chưa từng trang điểm lâu như vậy, một lớp trang điểm trong veo như ngọc thế mà làm mất hai tiếng đồng hồ.

Ngụy Xuyên khoác áo vest, từ phòng để đồ lấy đồng hồ và một đôi khuyên tai.

Dây chuyền ngọc trai hơi chói, chỉ sợ Mạnh Đường không muốn đeo, khuyên tai điểm xuyết một chút là vừa đẹp.

Thợ trang điểm hoàn thành nhiệm vụ rời đi, Mạnh Đường đứng dậy khỏi trước gương, vừa quay đầu đã thấy Ngụy Xuyên mặc vest.

Rất kỳ diệu, khí chất sảng khoái của nam sinh đại học bỗng chốc giảm đi nhiều, cảm giác trưởng thành tăng lên rõ rệt.

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nhìn một chút, nói: “Đeo khuyên tai cho em, chẳng có chút trang sức nào, trống quá.”

Mạnh Đường có lỗ tai, cô tự nhận lấy rồi đeo lên.

Ngụy Xuyên cúi người hôn lên tai cô một cái, nói: “Đi thôi, bà nội anh muốn gặp em.”

“Đợi chút.” Mạnh Đường quay đầu ra tủ đầu giường lấy hộp gấm, “Quà không thể quên được.”

Đây là món quà cô nhờ Mạnh Ngộ Xuân gửi tới sau khi xác định bà cụ làm lễ mừng thọ.

Khi Mạnh Ngộ Xuân gửi ống bút “Tùng hạc diên niên” tới, trong lòng đã biết, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đã giải quyết xong chuyện gia đình bên đó.

Con trai thay quần áo là một chuyện rất nhanh chóng, Mạnh Đường vừa đánh xong lớp nền, Ngụy Xuyên vừa chỉnh lại cổ tay áo sơ mi trắng vừa đi tới.

Khóe mắt liếc thấy, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Dáng người Ngụy Xuyên vốn đã cao lớn, áo sơ mi đều là loại may đo riêng, không quá cứng nhắc, cũng không tỏ ra rộng thùng thình, bao bọc hoàn hảo thân hình cường tráng của anh.

Vạt áo sơ vin trong quần tây xám, từ eo đến chân, đường nét gọn gàng sạch sẽ, đặc biệt là eo, tạo cho người ta cảm giác đầy sức mạnh.

Thợ trang điểm nhỏ giọng khen một câu: Trời ơi, chân này cũng dài quá đi.”

Ngụy Xuyên nhướng mày với Mạnh Đường: “Thế nào?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

Cúc áo phía trên sơ mi của anh để lỏng, yết hầu lộ rõ trước mắt, khi cười khẽ mày mắt dịu dàng, như một hồ nước trong vắt.

Nhưng dù sao tuổi tác vẫn còn đó, bộ này tuy có vẻ hơi chững chạc cũng không che được khí chất nam sinh đại học sảng khoái.

Mạnh Đường chưa từng trang điểm lâu như vậy, một lớp trang điểm trong veo như ngọc thế mà làm mất hai tiếng đồng hồ.

Ngụy Xuyên khoác áo vest, từ phòng để đồ lấy đồng hồ và một đôi khuyên tai.

Dây chuyền ngọc trai hơi chói, chỉ sợ Mạnh Đường không muốn đeo, khuyên tai điểm xuyết một chút là vừa đẹp.

Thợ trang điểm hoàn thành nhiệm vụ rời đi, Mạnh Đường đứng dậy khỏi trước gương, vừa quay đầu đã thấy Ngụy Xuyên mặc vest.

Rất kỳ diệu, khí chất sảng khoái của nam sinh đại học bỗng chốc giảm đi nhiều, cảm giác trưởng thành tăng lên rõ rệt.

Ngụy Xuyên nghiêng đầu nhìn một chút, nói: “Đeo khuyên tai cho em, chẳng có chút trang sức nào, trống quá.”

Mạnh Đường có lỗ tai, cô tự nhận lấy rồi đeo lên.

Ngụy Xuyên cúi người hôn lên tai cô một cái, nói: “Đi thôi, bà nội anh muốn gặp em.”

“Đợi chút.” Mạnh Đường quay đầu ra tủ đầu giường lấy hộp gấm, “Quà không thể quên được.”

Đây là món quà cô nhờ Mạnh Ngộ Xuân gửi tới sau khi xác định bà cụ làm lễ mừng thọ.

Khi Mạnh Ngộ Xuân gửi ống bút “Tùng hạc diên niên” tới, trong lòng đã biết, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường đã giải quyết xong chuyện gia đình bên đó.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 181


Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”

Một người đàn ông trung niên trạc tuổi Ngụy Lập Phong, vẻ mặt nịnh nọt bước tới trước mặt bà cụ.

“Cô, cháu đưa cả nhà lớn bé đến chúc thọ cô đây ạ.”

Hôm nay tổ chức lớn, người có máu mặt cũng nhiều, bà cụ cũng không thể trở mặt với người ta, khẽ gật đầu: “Vào ngồi đi.”

“Không vội, mấy năm không gặp, cháu có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ạ.”

Ngụy Lập Phong đi tới, nói: “Tiệc sắp bắt đầu rồi, hôm nay khách khứa đến không ít, có chuyện gì ăn cơm xong hẵng nói.”

Đối phương nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ bối rối khó xử, lập tức thu lại vẻ mặt, giả vờ nghe không hiểu, quay đầu ra hiệu cho người khiêng tượng gỗ phía sau.

Mạnh Đường cau mày, một bức tượng gỗ cỡ trung khoảng 40cm mà phải hai người khiêng.

Hoặc là quý giá thật, hoặc là cố tình làm màu.

Quả nhiên, ông cậu họ lại lên tiếng: “Cô, đây là món đồ ông cụ nhà cháu mấy năm trước đấu giá được từ một buổi đấu giá, hôm nay tặng cô, chúc cô luôn vui vẻ.”

“Đây là đồ cổ đấy ạ, tuy có sửa lại một phần điêu khắc nhưng cũng là tác phẩm của bậc thầy thời cuối nhà Thanh, tay nghề tuyệt đỉnh.”

Mạnh Đường cúi đầu, đưa tay lên mũi, ho khan một tiếng.

Ngụy Xuyên ôm lấy cô, hỏi: “Sao thế? Họng khó chịu à?”

Mạnh Đường lắc đầu, thì thầm vào tai anh: “Vừa rồi bác đã nói vào tiệc, là nhắc nhở đúng không?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Gia đình sa sút rồi, có việc cầu cạnh nên mới đến, cầu người làm việc, đương nhiên phải mang đồ gia bảo ra.”

“Vậy bà nội có thái độ thế nào?” Mạnh Đường hỏi, “Có giúp không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Không, nhưng trong dịp như hôm nay cũng không tiện đuổi người, quà họ mang đến cũng chưa được ghi vào sổ sách.”

Mạnh Đường hiểu rồi, cô kéo cánh tay Ngụy Xuyên, nói: “Nghe ý anh… là có thể trực tiếp trở mặt trước đám đông sao?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 182


Ông cậu họ có chút hoảng rồi, ông ta “hừ” một tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa, hay là mọi người vào tiệc trước đi.”

“Xin chờ một chút.” Triệu Hành Diễn mạo muội chen vào, “Hay là cứ để cô bé nói hết đi, lời nói một nửa, chặn họng khó chịu lắm.”

“Đúng đấy.” Có người bên cạnh hùa theo, “Đã chậm trễ một lúc rồi, cũng chẳng ngại đợi thêm vài phút.”

Cậu họ vừa định phản bác, bà cụ cười vui vẻ: “Nghe cũng thú vị đấy, nếu mọi người chưa đói thì cứ xem nốt màn kịch vui này đi.”

Trời lớn đất lớn, người có sinh nhật là lớn nhất, người lớn tuổi nhất ở đây đã lên tiếng, lại là tiệc của người ta, ai còn dám nói gì.

Mạnh Đường xoay người, khẽ gật đầu chào bà cụ.

Lòng bàn tay Ngụy Xuyên đẩy nhẹ vào thắt lưng cô, nói: “Không sao, em cứ nói của em đi.”

Mạnh Đường hắng giọng, tiếp tục nói: “Lớp patina (lớp vỏ bóng tự nhiên do thời gian) của gỗ Hoàng Dương già được hình thành qua năm tháng dài đằng đẵng, sờ vào giống như ngọc ấm, nghiêng một góc độ nhất định có thể nhìn thấy một lớp hào quang màu hổ phách nhàn nhạt.”

“Nhưng món đồ đang bày ở đây là được quét sơn trong suốt, sơn chưa khô hẳn đã bị người ta xoa đi xoa lại, hình thành lớp patina nhân tạo, nên không có dấu vết của thời gian đi qua.”

Mạnh Đường sờ lên một chỗ lồi của tượng gỗ, nói: “Thông thường trong trường hợp này, lớp patina ở chỗ lồi sẽ dày hơn chỗ lõm xuống.”

“Cô nói dày là dày à.” Cậu họ thực sự có chút hoảng loạn.

Con nhóc này đúng là có chút bản lĩnh.

Người không trong nghề sờ cũng không ra, huống hồ còn đeo găng tay.

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, chỉ vào mỏ của con hạc tiên: “Nghệ nhân đời Thanh chú trọng ‘thiết bút sinh hoa’ (bút sắt nở hoa), sẽ thuận theo thớ gỗ mà hạ dao, chỗ này là dao xiên cắt vào nhưng cố ý bắt chước một nhát dao định hình của nghệ nhân thời đó, có dấu vết cắt đứt vân gỗ không quá rõ ràng, nếu có kính lúp thì chắc chắn có thể nhìn rõ.”

Sau đó Mạnh Đường lần lượt chỉ ra vài chi tiết, khiến người ta không thể phản bác.

Muốn phản bác cũng không phản bác được, vì chẳng ai hiểu, nhưng kỳ lạ thay, họ lại đều tin Mạnh Đường.

Những thuật ngữ chuyên ngành này, có học thuộc lòng ngay tại trận cũng không thuộc nổi.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ông cậu họ có chút hoảng rồi, ông ta “hừ” một tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa, hay là mọi người vào tiệc trước đi.”

“Xin chờ một chút.” Triệu Hành Diễn mạo muội chen vào, “Hay là cứ để cô bé nói hết đi, lời nói một nửa, chặn họng khó chịu lắm.”

“Đúng đấy.” Có người bên cạnh hùa theo, “Đã chậm trễ một lúc rồi, cũng chẳng ngại đợi thêm vài phút.”

Cậu họ vừa định phản bác, bà cụ cười vui vẻ: “Nghe cũng thú vị đấy, nếu mọi người chưa đói thì cứ xem nốt màn kịch vui này đi.”

Trời lớn đất lớn, người có sinh nhật là lớn nhất, người lớn tuổi nhất ở đây đã lên tiếng, lại là tiệc của người ta, ai còn dám nói gì.

Mạnh Đường xoay người, khẽ gật đầu chào bà cụ.

Lòng bàn tay Ngụy Xuyên đẩy nhẹ vào thắt lưng cô, nói: “Không sao, em cứ nói của em đi.”

Mạnh Đường hắng giọng, tiếp tục nói: “Lớp patina (lớp vỏ bóng tự nhiên do thời gian) của gỗ Hoàng Dương già được hình thành qua năm tháng dài đằng đẵng, sờ vào giống như ngọc ấm, nghiêng một góc độ nhất định có thể nhìn thấy một lớp hào quang màu hổ phách nhàn nhạt.”

“Nhưng món đồ đang bày ở đây là được quét sơn trong suốt, sơn chưa khô hẳn đã bị người ta xoa đi xoa lại, hình thành lớp patina nhân tạo, nên không có dấu vết của thời gian đi qua.”

Mạnh Đường sờ lên một chỗ lồi của tượng gỗ, nói: “Thông thường trong trường hợp này, lớp patina ở chỗ lồi sẽ dày hơn chỗ lõm xuống.”

“Cô nói dày là dày à.” Cậu họ thực sự có chút hoảng loạn.

Con nhóc này đúng là có chút bản lĩnh.

Người không trong nghề sờ cũng không ra, huống hồ còn đeo găng tay.

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, chỉ vào mỏ của con hạc tiên: “Nghệ nhân đời Thanh chú trọng ‘thiết bút sinh hoa’ (bút sắt nở hoa), sẽ thuận theo thớ gỗ mà hạ dao, chỗ này là dao xiên cắt vào nhưng cố ý bắt chước một nhát dao định hình của nghệ nhân thời đó, có dấu vết cắt đứt vân gỗ không quá rõ ràng, nếu có kính lúp thì chắc chắn có thể nhìn rõ.”

Sau đó Mạnh Đường lần lượt chỉ ra vài chi tiết, khiến người ta không thể phản bác.

Muốn phản bác cũng không phản bác được, vì chẳng ai hiểu, nhưng kỳ lạ thay, họ lại đều tin Mạnh Đường.

Những thuật ngữ chuyên ngành này, có học thuộc lòng ngay tại trận cũng không thuộc nổi.

Ông cậu họ có chút hoảng rồi, ông ta “hừ” một tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa, hay là mọi người vào tiệc trước đi.”

“Xin chờ một chút.” Triệu Hành Diễn mạo muội chen vào, “Hay là cứ để cô bé nói hết đi, lời nói một nửa, chặn họng khó chịu lắm.”

“Đúng đấy.” Có người bên cạnh hùa theo, “Đã chậm trễ một lúc rồi, cũng chẳng ngại đợi thêm vài phút.”

Cậu họ vừa định phản bác, bà cụ cười vui vẻ: “Nghe cũng thú vị đấy, nếu mọi người chưa đói thì cứ xem nốt màn kịch vui này đi.”

Trời lớn đất lớn, người có sinh nhật là lớn nhất, người lớn tuổi nhất ở đây đã lên tiếng, lại là tiệc của người ta, ai còn dám nói gì.

Mạnh Đường xoay người, khẽ gật đầu chào bà cụ.

Lòng bàn tay Ngụy Xuyên đẩy nhẹ vào thắt lưng cô, nói: “Không sao, em cứ nói của em đi.”

Mạnh Đường hắng giọng, tiếp tục nói: “Lớp patina (lớp vỏ bóng tự nhiên do thời gian) của gỗ Hoàng Dương già được hình thành qua năm tháng dài đằng đẵng, sờ vào giống như ngọc ấm, nghiêng một góc độ nhất định có thể nhìn thấy một lớp hào quang màu hổ phách nhàn nhạt.”

“Nhưng món đồ đang bày ở đây là được quét sơn trong suốt, sơn chưa khô hẳn đã bị người ta xoa đi xoa lại, hình thành lớp patina nhân tạo, nên không có dấu vết của thời gian đi qua.”

Mạnh Đường sờ lên một chỗ lồi của tượng gỗ, nói: “Thông thường trong trường hợp này, lớp patina ở chỗ lồi sẽ dày hơn chỗ lõm xuống.”

“Cô nói dày là dày à.” Cậu họ thực sự có chút hoảng loạn.

Con nhóc này đúng là có chút bản lĩnh.

Người không trong nghề sờ cũng không ra, huống hồ còn đeo găng tay.

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, chỉ vào mỏ của con hạc tiên: “Nghệ nhân đời Thanh chú trọng ‘thiết bút sinh hoa’ (bút sắt nở hoa), sẽ thuận theo thớ gỗ mà hạ dao, chỗ này là dao xiên cắt vào nhưng cố ý bắt chước một nhát dao định hình của nghệ nhân thời đó, có dấu vết cắt đứt vân gỗ không quá rõ ràng, nếu có kính lúp thì chắc chắn có thể nhìn rõ.”

Sau đó Mạnh Đường lần lượt chỉ ra vài chi tiết, khiến người ta không thể phản bác.

Muốn phản bác cũng không phản bác được, vì chẳng ai hiểu, nhưng kỳ lạ thay, họ lại đều tin Mạnh Đường.

Những thuật ngữ chuyên ngành này, có học thuộc lòng ngay tại trận cũng không thuộc nổi.

Ông cậu họ có chút hoảng rồi, ông ta “hừ” một tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa, hay là mọi người vào tiệc trước đi.”

“Xin chờ một chút.” Triệu Hành Diễn mạo muội chen vào, “Hay là cứ để cô bé nói hết đi, lời nói một nửa, chặn họng khó chịu lắm.”

“Đúng đấy.” Có người bên cạnh hùa theo, “Đã chậm trễ một lúc rồi, cũng chẳng ngại đợi thêm vài phút.”

Cậu họ vừa định phản bác, bà cụ cười vui vẻ: “Nghe cũng thú vị đấy, nếu mọi người chưa đói thì cứ xem nốt màn kịch vui này đi.”

Trời lớn đất lớn, người có sinh nhật là lớn nhất, người lớn tuổi nhất ở đây đã lên tiếng, lại là tiệc của người ta, ai còn dám nói gì.

Mạnh Đường xoay người, khẽ gật đầu chào bà cụ.

Lòng bàn tay Ngụy Xuyên đẩy nhẹ vào thắt lưng cô, nói: “Không sao, em cứ nói của em đi.”

Mạnh Đường hắng giọng, tiếp tục nói: “Lớp patina (lớp vỏ bóng tự nhiên do thời gian) của gỗ Hoàng Dương già được hình thành qua năm tháng dài đằng đẵng, sờ vào giống như ngọc ấm, nghiêng một góc độ nhất định có thể nhìn thấy một lớp hào quang màu hổ phách nhàn nhạt.”

“Nhưng món đồ đang bày ở đây là được quét sơn trong suốt, sơn chưa khô hẳn đã bị người ta xoa đi xoa lại, hình thành lớp patina nhân tạo, nên không có dấu vết của thời gian đi qua.”

Mạnh Đường sờ lên một chỗ lồi của tượng gỗ, nói: “Thông thường trong trường hợp này, lớp patina ở chỗ lồi sẽ dày hơn chỗ lõm xuống.”

“Cô nói dày là dày à.” Cậu họ thực sự có chút hoảng loạn.

Con nhóc này đúng là có chút bản lĩnh.

Người không trong nghề sờ cũng không ra, huống hồ còn đeo găng tay.

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, chỉ vào mỏ của con hạc tiên: “Nghệ nhân đời Thanh chú trọng ‘thiết bút sinh hoa’ (bút sắt nở hoa), sẽ thuận theo thớ gỗ mà hạ dao, chỗ này là dao xiên cắt vào nhưng cố ý bắt chước một nhát dao định hình của nghệ nhân thời đó, có dấu vết cắt đứt vân gỗ không quá rõ ràng, nếu có kính lúp thì chắc chắn có thể nhìn rõ.”

Sau đó Mạnh Đường lần lượt chỉ ra vài chi tiết, khiến người ta không thể phản bác.

Muốn phản bác cũng không phản bác được, vì chẳng ai hiểu, nhưng kỳ lạ thay, họ lại đều tin Mạnh Đường.

Những thuật ngữ chuyên ngành này, có học thuộc lòng ngay tại trận cũng không thuộc nổi.

Ông cậu họ có chút hoảng rồi, ông ta “hừ” một tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa, hay là mọi người vào tiệc trước đi.”

“Xin chờ một chút.” Triệu Hành Diễn mạo muội chen vào, “Hay là cứ để cô bé nói hết đi, lời nói một nửa, chặn họng khó chịu lắm.”

“Đúng đấy.” Có người bên cạnh hùa theo, “Đã chậm trễ một lúc rồi, cũng chẳng ngại đợi thêm vài phút.”

Cậu họ vừa định phản bác, bà cụ cười vui vẻ: “Nghe cũng thú vị đấy, nếu mọi người chưa đói thì cứ xem nốt màn kịch vui này đi.”

Trời lớn đất lớn, người có sinh nhật là lớn nhất, người lớn tuổi nhất ở đây đã lên tiếng, lại là tiệc của người ta, ai còn dám nói gì.

Mạnh Đường xoay người, khẽ gật đầu chào bà cụ.

Lòng bàn tay Ngụy Xuyên đẩy nhẹ vào thắt lưng cô, nói: “Không sao, em cứ nói của em đi.”

Mạnh Đường hắng giọng, tiếp tục nói: “Lớp patina (lớp vỏ bóng tự nhiên do thời gian) của gỗ Hoàng Dương già được hình thành qua năm tháng dài đằng đẵng, sờ vào giống như ngọc ấm, nghiêng một góc độ nhất định có thể nhìn thấy một lớp hào quang màu hổ phách nhàn nhạt.”

“Nhưng món đồ đang bày ở đây là được quét sơn trong suốt, sơn chưa khô hẳn đã bị người ta xoa đi xoa lại, hình thành lớp patina nhân tạo, nên không có dấu vết của thời gian đi qua.”

Mạnh Đường sờ lên một chỗ lồi của tượng gỗ, nói: “Thông thường trong trường hợp này, lớp patina ở chỗ lồi sẽ dày hơn chỗ lõm xuống.”

“Cô nói dày là dày à.” Cậu họ thực sự có chút hoảng loạn.

Con nhóc này đúng là có chút bản lĩnh.

Người không trong nghề sờ cũng không ra, huống hồ còn đeo găng tay.

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, chỉ vào mỏ của con hạc tiên: “Nghệ nhân đời Thanh chú trọng ‘thiết bút sinh hoa’ (bút sắt nở hoa), sẽ thuận theo thớ gỗ mà hạ dao, chỗ này là dao xiên cắt vào nhưng cố ý bắt chước một nhát dao định hình của nghệ nhân thời đó, có dấu vết cắt đứt vân gỗ không quá rõ ràng, nếu có kính lúp thì chắc chắn có thể nhìn rõ.”

Sau đó Mạnh Đường lần lượt chỉ ra vài chi tiết, khiến người ta không thể phản bác.

Muốn phản bác cũng không phản bác được, vì chẳng ai hiểu, nhưng kỳ lạ thay, họ lại đều tin Mạnh Đường.

Những thuật ngữ chuyên ngành này, có học thuộc lòng ngay tại trận cũng không thuộc nổi.

Ông cậu họ có chút hoảng rồi, ông ta “hừ” một tiếng: “Thời gian không còn sớm nữa, hay là mọi người vào tiệc trước đi.”

“Xin chờ một chút.” Triệu Hành Diễn mạo muội chen vào, “Hay là cứ để cô bé nói hết đi, lời nói một nửa, chặn họng khó chịu lắm.”

“Đúng đấy.” Có người bên cạnh hùa theo, “Đã chậm trễ một lúc rồi, cũng chẳng ngại đợi thêm vài phút.”

Cậu họ vừa định phản bác, bà cụ cười vui vẻ: “Nghe cũng thú vị đấy, nếu mọi người chưa đói thì cứ xem nốt màn kịch vui này đi.”

Trời lớn đất lớn, người có sinh nhật là lớn nhất, người lớn tuổi nhất ở đây đã lên tiếng, lại là tiệc của người ta, ai còn dám nói gì.

Mạnh Đường xoay người, khẽ gật đầu chào bà cụ.

Lòng bàn tay Ngụy Xuyên đẩy nhẹ vào thắt lưng cô, nói: “Không sao, em cứ nói của em đi.”

Mạnh Đường hắng giọng, tiếp tục nói: “Lớp patina (lớp vỏ bóng tự nhiên do thời gian) của gỗ Hoàng Dương già được hình thành qua năm tháng dài đằng đẵng, sờ vào giống như ngọc ấm, nghiêng một góc độ nhất định có thể nhìn thấy một lớp hào quang màu hổ phách nhàn nhạt.”

“Nhưng món đồ đang bày ở đây là được quét sơn trong suốt, sơn chưa khô hẳn đã bị người ta xoa đi xoa lại, hình thành lớp patina nhân tạo, nên không có dấu vết của thời gian đi qua.”

Mạnh Đường sờ lên một chỗ lồi của tượng gỗ, nói: “Thông thường trong trường hợp này, lớp patina ở chỗ lồi sẽ dày hơn chỗ lõm xuống.”

“Cô nói dày là dày à.” Cậu họ thực sự có chút hoảng loạn.

Con nhóc này đúng là có chút bản lĩnh.

Người không trong nghề sờ cũng không ra, huống hồ còn đeo găng tay.

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, chỉ vào mỏ của con hạc tiên: “Nghệ nhân đời Thanh chú trọng ‘thiết bút sinh hoa’ (bút sắt nở hoa), sẽ thuận theo thớ gỗ mà hạ dao, chỗ này là dao xiên cắt vào nhưng cố ý bắt chước một nhát dao định hình của nghệ nhân thời đó, có dấu vết cắt đứt vân gỗ không quá rõ ràng, nếu có kính lúp thì chắc chắn có thể nhìn rõ.”

Sau đó Mạnh Đường lần lượt chỉ ra vài chi tiết, khiến người ta không thể phản bác.

Muốn phản bác cũng không phản bác được, vì chẳng ai hiểu, nhưng kỳ lạ thay, họ lại đều tin Mạnh Đường.

Những thuật ngữ chuyên ngành này, có học thuộc lòng ngay tại trận cũng không thuộc nổi.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 183


Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”

“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”

“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”

Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”

Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”

“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”

Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.

“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”

“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”

“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”

Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.

Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”

“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”

Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”

Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.

Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”

Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”

“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”

“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”

Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”

Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”

“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”

Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.

“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”

“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”

“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”

Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.

Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”

“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”

Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”

Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.

Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”

Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.

Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”

“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”

“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”

Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”

Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”

“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”

Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.

“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”

“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”

“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”

Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.

Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”

“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”

Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”

Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.

Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”

Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.

Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”

“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”

“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”

Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”

Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”

“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”

Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.

“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”

“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”

“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”

Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.

Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”

“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”

Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”

Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.

Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”

Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.

Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”

“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”

“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”

Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”

Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”

“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”

Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.

“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”

“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”

“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”

Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.

Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”

“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”

Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”

Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.

Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”

Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.

Ngụy Xuyên cúi đầu, chạm mũi với Mạnh Đường: “Đội vẫn cho nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh đi cùng em về.”

“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”

“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vạch mí mắt cô ra, “Sắp đến giờ cơm rồi, giờ ngủ đêm dễ bị đói tỉnh.”

Mạnh Đường vỗ tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại cái phim tài liệu nào đó xem.”

Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác cày phim hoặc xem show giải trí, em thì hay rồi, xem phim tài liệu.”

“Hồi bé xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn nghiêm ngặt mà.”

Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.

“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”

“Cũng?” Ngụy Xuyên bắt được trọng điểm, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”

“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, ở cũng là phòng cũ của anh.”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh thời trung học của mình, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao thế này nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”

Phim tài liệu đang làm nhạc nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, mi tâm hơi nhíu như đang suy nghĩ.

Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”

“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên áp theo khuôn mẫu của mình, “Trêu chó chọc mèo chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không ngứa tay thì cũng ngứa mồm.”

Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Ngứa tay hay ngứa mồm?”

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, xoa đi xoa lại trong lòng bàn tay, nói: “Anh cái nào cũng không ngứa, vì ngứa tay ngứa mồm đều là do có người mình thích mới thế.”

Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.

Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như dán sát vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”

Ngụy Xuyên bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng, cánh tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường vào trong lòng, đặt ngồi trên đùi.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 184


Mạnh Ngộ Xuân từ xa đã nghe thấy tiếng Ngụy Xuyên kêu gào, liếc mắt nhìn dì Phương: “Cô nhìn nó xem, chẳng có lớn nhỏ gì cả.”

Dì Phương bắc nồi chân giò hầm đậu nành cuối cùng ra, cười một tiếng: “Cháu thấy ông vui lắm mà.”

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Ai vui chứ, đợi nó vào đây xem tôi có mắng cho nó một trận không.”

Vừa dứt lời, Ngụy Xuyên đã vào sân, giơ giơ quà cáp trên tay: “Cháu thế này rồi mà còn mắng cháu à?”

Mạnh Ngộ Xuân nghẹn lời trong giây lát: “Mua nhiều đồ thế làm gì? Trà mua lần trước còn chưa uống hết.”

“Bố mẹ cháu chuẩn bị đấy ạ.” Ngụy Xuyên ngồi xổm trước mặt ông cụ, “Cái này cũng không cần ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng: “Mang vào đi.”

“Được ạ.” Ngụy Xuyên nháy mắt với Mạnh Đường, “Cùng anh mang đồ vào nhà.”

Cái miệng này ngọt thật đấy, Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên vào nhà, phân loại tất cả quà cáp Sở Nhân gửi đến rồi đưa đến phòng ông cụ và dì Phương.

Còn những thứ như tổ yến, Ngụy Xuyên để riêng ra: “Mấy cái này muốn ăn phải bảo quản, bên trên đều có cách bảo quản, anh đi đưa cho dì Phương.”

Dì Phương những năm đầu ở nhà họ Mạnh cũng là người có hiểu biết, sau khi Ngụy Xuyên đưa đồ, dì Phương đã phân loại cất giữ.

“Sáng mai hầm cho cậu và Tiểu Đường.” Dì Phương vui vẻ nói.

“Thôi đừng hầm cho cháu, cháu không ăn cái này đâu.” Vẻ mặt Ngụy Xuyên ghét bỏ.

Dì Phương bật cười: “Sao nói y hệt ông cụ thế.”

Ngụy Xuyên cười hừ: “’Không phải người một nhà không vào một cửa’ mà, đã vậy, hầm cho dì và Mạnh Đường, hai người đàn ông bọn cháu thì thôi, thật sự không thích ăn.”

Dì Phương nhìn ra được, đồ Ngụy Xuyên mang về đều là đồ tốt, cười nói: “Vậy hầm cho Tiểu Đường đi, dạo này ở trường học làm đồ lớn, gầy đi rồi.”

“Không sao, có cháu đây rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Chỗ mang về này là biếu dì và Mạnh Đường, cô ấy ở nhà cũng chẳng được mấy ngày, dì không ăn thì phí lắm.”

Trong lòng dì Phương vô cùng an ủi, bà ở nhà họ Mạnh nhiều năm, Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân coi bà như người nhà là bình thường, nhưng Ngụy Xuyên có thể làm đến mức này, chứng tỏ là thật lòng yêu Mạnh Đường.

Bà chăm sóc Mạnh Đường từ nhỏ đến lớn, coi như con gái ruột, nói một câu “mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng ưng” cũng không quá đáng.

Mạnh Đường từ trong phòng đi ra, cười nói: “Mọi người nói gì thế?”

“Nói ăn cơm thôi.” Dì Phương ra hiệu cho cô đi gọi ông cụ, “Tiểu Ngụy vào bưng thức ăn phụ nhé.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Ngộ Xuân từ xa đã nghe thấy tiếng Ngụy Xuyên kêu gào, liếc mắt nhìn dì Phương: “Cô nhìn nó xem, chẳng có lớn nhỏ gì cả.”

Dì Phương bắc nồi chân giò hầm đậu nành cuối cùng ra, cười một tiếng: “Cháu thấy ông vui lắm mà.”

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Ai vui chứ, đợi nó vào đây xem tôi có mắng cho nó một trận không.”

Vừa dứt lời, Ngụy Xuyên đã vào sân, giơ giơ quà cáp trên tay: “Cháu thế này rồi mà còn mắng cháu à?”

Mạnh Ngộ Xuân nghẹn lời trong giây lát: “Mua nhiều đồ thế làm gì? Trà mua lần trước còn chưa uống hết.”

“Bố mẹ cháu chuẩn bị đấy ạ.” Ngụy Xuyên ngồi xổm trước mặt ông cụ, “Cái này cũng không cần ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng: “Mang vào đi.”

“Được ạ.” Ngụy Xuyên nháy mắt với Mạnh Đường, “Cùng anh mang đồ vào nhà.”

Cái miệng này ngọt thật đấy, Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên vào nhà, phân loại tất cả quà cáp Sở Nhân gửi đến rồi đưa đến phòng ông cụ và dì Phương.

Còn những thứ như tổ yến, Ngụy Xuyên để riêng ra: “Mấy cái này muốn ăn phải bảo quản, bên trên đều có cách bảo quản, anh đi đưa cho dì Phương.”

Dì Phương những năm đầu ở nhà họ Mạnh cũng là người có hiểu biết, sau khi Ngụy Xuyên đưa đồ, dì Phương đã phân loại cất giữ.

“Sáng mai hầm cho cậu và Tiểu Đường.” Dì Phương vui vẻ nói.

“Thôi đừng hầm cho cháu, cháu không ăn cái này đâu.” Vẻ mặt Ngụy Xuyên ghét bỏ.

Dì Phương bật cười: “Sao nói y hệt ông cụ thế.”

Ngụy Xuyên cười hừ: “’Không phải người một nhà không vào một cửa’ mà, đã vậy, hầm cho dì và Mạnh Đường, hai người đàn ông bọn cháu thì thôi, thật sự không thích ăn.”

Dì Phương nhìn ra được, đồ Ngụy Xuyên mang về đều là đồ tốt, cười nói: “Vậy hầm cho Tiểu Đường đi, dạo này ở trường học làm đồ lớn, gầy đi rồi.”

“Không sao, có cháu đây rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Chỗ mang về này là biếu dì và Mạnh Đường, cô ấy ở nhà cũng chẳng được mấy ngày, dì không ăn thì phí lắm.”

Trong lòng dì Phương vô cùng an ủi, bà ở nhà họ Mạnh nhiều năm, Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân coi bà như người nhà là bình thường, nhưng Ngụy Xuyên có thể làm đến mức này, chứng tỏ là thật lòng yêu Mạnh Đường.

Bà chăm sóc Mạnh Đường từ nhỏ đến lớn, coi như con gái ruột, nói một câu “mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng ưng” cũng không quá đáng.

Mạnh Đường từ trong phòng đi ra, cười nói: “Mọi người nói gì thế?”

“Nói ăn cơm thôi.” Dì Phương ra hiệu cho cô đi gọi ông cụ, “Tiểu Ngụy vào bưng thức ăn phụ nhé.”

Mạnh Ngộ Xuân từ xa đã nghe thấy tiếng Ngụy Xuyên kêu gào, liếc mắt nhìn dì Phương: “Cô nhìn nó xem, chẳng có lớn nhỏ gì cả.”

Dì Phương bắc nồi chân giò hầm đậu nành cuối cùng ra, cười một tiếng: “Cháu thấy ông vui lắm mà.”

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Ai vui chứ, đợi nó vào đây xem tôi có mắng cho nó một trận không.”

Vừa dứt lời, Ngụy Xuyên đã vào sân, giơ giơ quà cáp trên tay: “Cháu thế này rồi mà còn mắng cháu à?”

Mạnh Ngộ Xuân nghẹn lời trong giây lát: “Mua nhiều đồ thế làm gì? Trà mua lần trước còn chưa uống hết.”

“Bố mẹ cháu chuẩn bị đấy ạ.” Ngụy Xuyên ngồi xổm trước mặt ông cụ, “Cái này cũng không cần ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng: “Mang vào đi.”

“Được ạ.” Ngụy Xuyên nháy mắt với Mạnh Đường, “Cùng anh mang đồ vào nhà.”

Cái miệng này ngọt thật đấy, Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên vào nhà, phân loại tất cả quà cáp Sở Nhân gửi đến rồi đưa đến phòng ông cụ và dì Phương.

Còn những thứ như tổ yến, Ngụy Xuyên để riêng ra: “Mấy cái này muốn ăn phải bảo quản, bên trên đều có cách bảo quản, anh đi đưa cho dì Phương.”

Dì Phương những năm đầu ở nhà họ Mạnh cũng là người có hiểu biết, sau khi Ngụy Xuyên đưa đồ, dì Phương đã phân loại cất giữ.

“Sáng mai hầm cho cậu và Tiểu Đường.” Dì Phương vui vẻ nói.

“Thôi đừng hầm cho cháu, cháu không ăn cái này đâu.” Vẻ mặt Ngụy Xuyên ghét bỏ.

Dì Phương bật cười: “Sao nói y hệt ông cụ thế.”

Ngụy Xuyên cười hừ: “’Không phải người một nhà không vào một cửa’ mà, đã vậy, hầm cho dì và Mạnh Đường, hai người đàn ông bọn cháu thì thôi, thật sự không thích ăn.”

Dì Phương nhìn ra được, đồ Ngụy Xuyên mang về đều là đồ tốt, cười nói: “Vậy hầm cho Tiểu Đường đi, dạo này ở trường học làm đồ lớn, gầy đi rồi.”

“Không sao, có cháu đây rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Chỗ mang về này là biếu dì và Mạnh Đường, cô ấy ở nhà cũng chẳng được mấy ngày, dì không ăn thì phí lắm.”

Trong lòng dì Phương vô cùng an ủi, bà ở nhà họ Mạnh nhiều năm, Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân coi bà như người nhà là bình thường, nhưng Ngụy Xuyên có thể làm đến mức này, chứng tỏ là thật lòng yêu Mạnh Đường.

Bà chăm sóc Mạnh Đường từ nhỏ đến lớn, coi như con gái ruột, nói một câu “mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng ưng” cũng không quá đáng.

Mạnh Đường từ trong phòng đi ra, cười nói: “Mọi người nói gì thế?”

“Nói ăn cơm thôi.” Dì Phương ra hiệu cho cô đi gọi ông cụ, “Tiểu Ngụy vào bưng thức ăn phụ nhé.”

Mạnh Ngộ Xuân từ xa đã nghe thấy tiếng Ngụy Xuyên kêu gào, liếc mắt nhìn dì Phương: “Cô nhìn nó xem, chẳng có lớn nhỏ gì cả.”

Dì Phương bắc nồi chân giò hầm đậu nành cuối cùng ra, cười một tiếng: “Cháu thấy ông vui lắm mà.”

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Ai vui chứ, đợi nó vào đây xem tôi có mắng cho nó một trận không.”

Vừa dứt lời, Ngụy Xuyên đã vào sân, giơ giơ quà cáp trên tay: “Cháu thế này rồi mà còn mắng cháu à?”

Mạnh Ngộ Xuân nghẹn lời trong giây lát: “Mua nhiều đồ thế làm gì? Trà mua lần trước còn chưa uống hết.”

“Bố mẹ cháu chuẩn bị đấy ạ.” Ngụy Xuyên ngồi xổm trước mặt ông cụ, “Cái này cũng không cần ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng: “Mang vào đi.”

“Được ạ.” Ngụy Xuyên nháy mắt với Mạnh Đường, “Cùng anh mang đồ vào nhà.”

Cái miệng này ngọt thật đấy, Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên vào nhà, phân loại tất cả quà cáp Sở Nhân gửi đến rồi đưa đến phòng ông cụ và dì Phương.

Còn những thứ như tổ yến, Ngụy Xuyên để riêng ra: “Mấy cái này muốn ăn phải bảo quản, bên trên đều có cách bảo quản, anh đi đưa cho dì Phương.”

Dì Phương những năm đầu ở nhà họ Mạnh cũng là người có hiểu biết, sau khi Ngụy Xuyên đưa đồ, dì Phương đã phân loại cất giữ.

“Sáng mai hầm cho cậu và Tiểu Đường.” Dì Phương vui vẻ nói.

“Thôi đừng hầm cho cháu, cháu không ăn cái này đâu.” Vẻ mặt Ngụy Xuyên ghét bỏ.

Dì Phương bật cười: “Sao nói y hệt ông cụ thế.”

Ngụy Xuyên cười hừ: “’Không phải người một nhà không vào một cửa’ mà, đã vậy, hầm cho dì và Mạnh Đường, hai người đàn ông bọn cháu thì thôi, thật sự không thích ăn.”

Dì Phương nhìn ra được, đồ Ngụy Xuyên mang về đều là đồ tốt, cười nói: “Vậy hầm cho Tiểu Đường đi, dạo này ở trường học làm đồ lớn, gầy đi rồi.”

“Không sao, có cháu đây rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Chỗ mang về này là biếu dì và Mạnh Đường, cô ấy ở nhà cũng chẳng được mấy ngày, dì không ăn thì phí lắm.”

Trong lòng dì Phương vô cùng an ủi, bà ở nhà họ Mạnh nhiều năm, Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân coi bà như người nhà là bình thường, nhưng Ngụy Xuyên có thể làm đến mức này, chứng tỏ là thật lòng yêu Mạnh Đường.

Bà chăm sóc Mạnh Đường từ nhỏ đến lớn, coi như con gái ruột, nói một câu “mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng ưng” cũng không quá đáng.

Mạnh Đường từ trong phòng đi ra, cười nói: “Mọi người nói gì thế?”

“Nói ăn cơm thôi.” Dì Phương ra hiệu cho cô đi gọi ông cụ, “Tiểu Ngụy vào bưng thức ăn phụ nhé.”

Mạnh Ngộ Xuân từ xa đã nghe thấy tiếng Ngụy Xuyên kêu gào, liếc mắt nhìn dì Phương: “Cô nhìn nó xem, chẳng có lớn nhỏ gì cả.”

Dì Phương bắc nồi chân giò hầm đậu nành cuối cùng ra, cười một tiếng: “Cháu thấy ông vui lắm mà.”

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Ai vui chứ, đợi nó vào đây xem tôi có mắng cho nó một trận không.”

Vừa dứt lời, Ngụy Xuyên đã vào sân, giơ giơ quà cáp trên tay: “Cháu thế này rồi mà còn mắng cháu à?”

Mạnh Ngộ Xuân nghẹn lời trong giây lát: “Mua nhiều đồ thế làm gì? Trà mua lần trước còn chưa uống hết.”

“Bố mẹ cháu chuẩn bị đấy ạ.” Ngụy Xuyên ngồi xổm trước mặt ông cụ, “Cái này cũng không cần ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng: “Mang vào đi.”

“Được ạ.” Ngụy Xuyên nháy mắt với Mạnh Đường, “Cùng anh mang đồ vào nhà.”

Cái miệng này ngọt thật đấy, Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên vào nhà, phân loại tất cả quà cáp Sở Nhân gửi đến rồi đưa đến phòng ông cụ và dì Phương.

Còn những thứ như tổ yến, Ngụy Xuyên để riêng ra: “Mấy cái này muốn ăn phải bảo quản, bên trên đều có cách bảo quản, anh đi đưa cho dì Phương.”

Dì Phương những năm đầu ở nhà họ Mạnh cũng là người có hiểu biết, sau khi Ngụy Xuyên đưa đồ, dì Phương đã phân loại cất giữ.

“Sáng mai hầm cho cậu và Tiểu Đường.” Dì Phương vui vẻ nói.

“Thôi đừng hầm cho cháu, cháu không ăn cái này đâu.” Vẻ mặt Ngụy Xuyên ghét bỏ.

Dì Phương bật cười: “Sao nói y hệt ông cụ thế.”

Ngụy Xuyên cười hừ: “’Không phải người một nhà không vào một cửa’ mà, đã vậy, hầm cho dì và Mạnh Đường, hai người đàn ông bọn cháu thì thôi, thật sự không thích ăn.”

Dì Phương nhìn ra được, đồ Ngụy Xuyên mang về đều là đồ tốt, cười nói: “Vậy hầm cho Tiểu Đường đi, dạo này ở trường học làm đồ lớn, gầy đi rồi.”

“Không sao, có cháu đây rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Chỗ mang về này là biếu dì và Mạnh Đường, cô ấy ở nhà cũng chẳng được mấy ngày, dì không ăn thì phí lắm.”

Trong lòng dì Phương vô cùng an ủi, bà ở nhà họ Mạnh nhiều năm, Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân coi bà như người nhà là bình thường, nhưng Ngụy Xuyên có thể làm đến mức này, chứng tỏ là thật lòng yêu Mạnh Đường.

Bà chăm sóc Mạnh Đường từ nhỏ đến lớn, coi như con gái ruột, nói một câu “mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng ưng” cũng không quá đáng.

Mạnh Đường từ trong phòng đi ra, cười nói: “Mọi người nói gì thế?”

“Nói ăn cơm thôi.” Dì Phương ra hiệu cho cô đi gọi ông cụ, “Tiểu Ngụy vào bưng thức ăn phụ nhé.”

Mạnh Ngộ Xuân từ xa đã nghe thấy tiếng Ngụy Xuyên kêu gào, liếc mắt nhìn dì Phương: “Cô nhìn nó xem, chẳng có lớn nhỏ gì cả.”

Dì Phương bắc nồi chân giò hầm đậu nành cuối cùng ra, cười một tiếng: “Cháu thấy ông vui lắm mà.”

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Ai vui chứ, đợi nó vào đây xem tôi có mắng cho nó một trận không.”

Vừa dứt lời, Ngụy Xuyên đã vào sân, giơ giơ quà cáp trên tay: “Cháu thế này rồi mà còn mắng cháu à?”

Mạnh Ngộ Xuân nghẹn lời trong giây lát: “Mua nhiều đồ thế làm gì? Trà mua lần trước còn chưa uống hết.”

“Bố mẹ cháu chuẩn bị đấy ạ.” Ngụy Xuyên ngồi xổm trước mặt ông cụ, “Cái này cũng không cần ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân cười một tiếng: “Mang vào đi.”

“Được ạ.” Ngụy Xuyên nháy mắt với Mạnh Đường, “Cùng anh mang đồ vào nhà.”

Cái miệng này ngọt thật đấy, Mạnh Đường theo Ngụy Xuyên vào nhà, phân loại tất cả quà cáp Sở Nhân gửi đến rồi đưa đến phòng ông cụ và dì Phương.

Còn những thứ như tổ yến, Ngụy Xuyên để riêng ra: “Mấy cái này muốn ăn phải bảo quản, bên trên đều có cách bảo quản, anh đi đưa cho dì Phương.”

Dì Phương những năm đầu ở nhà họ Mạnh cũng là người có hiểu biết, sau khi Ngụy Xuyên đưa đồ, dì Phương đã phân loại cất giữ.

“Sáng mai hầm cho cậu và Tiểu Đường.” Dì Phương vui vẻ nói.

“Thôi đừng hầm cho cháu, cháu không ăn cái này đâu.” Vẻ mặt Ngụy Xuyên ghét bỏ.

Dì Phương bật cười: “Sao nói y hệt ông cụ thế.”

Ngụy Xuyên cười hừ: “’Không phải người một nhà không vào một cửa’ mà, đã vậy, hầm cho dì và Mạnh Đường, hai người đàn ông bọn cháu thì thôi, thật sự không thích ăn.”

Dì Phương nhìn ra được, đồ Ngụy Xuyên mang về đều là đồ tốt, cười nói: “Vậy hầm cho Tiểu Đường đi, dạo này ở trường học làm đồ lớn, gầy đi rồi.”

“Không sao, có cháu đây rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Chỗ mang về này là biếu dì và Mạnh Đường, cô ấy ở nhà cũng chẳng được mấy ngày, dì không ăn thì phí lắm.”

Trong lòng dì Phương vô cùng an ủi, bà ở nhà họ Mạnh nhiều năm, Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân coi bà như người nhà là bình thường, nhưng Ngụy Xuyên có thể làm đến mức này, chứng tỏ là thật lòng yêu Mạnh Đường.

Bà chăm sóc Mạnh Đường từ nhỏ đến lớn, coi như con gái ruột, nói một câu “mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng ưng” cũng không quá đáng.

Mạnh Đường từ trong phòng đi ra, cười nói: “Mọi người nói gì thế?”

“Nói ăn cơm thôi.” Dì Phương ra hiệu cho cô đi gọi ông cụ, “Tiểu Ngụy vào bưng thức ăn phụ nhé.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 185


Ngụy Xuyên chỉ ở Nhạn Thanh ba ngày rồi đi, cuộc sống của Mạnh Đường vẫn như cũ, theo Mạnh Ngộ Xuân cả ngày rúc trong xưởng.

Xưởng làm việc để bảo vệ gỗ, nhiệt độ và độ ẩm đều rất quan trọng.

Nhà cổ kiểu như nhà họ Mạnh không phụ thuộc vào điều hòa mà điều tiết nhiệt độ thông qua cấu trúc kiến trúc.

Ông cụ cũng không thích máy điều tiết nhiệt độ độ ẩm hiện đại, cơ bản đều dựa vào phương pháp cũ để duy trì.

Bốn mùa trong năm đều có phương pháp tương ứng, mùa hè nóng ẩm mưa nhiều, độ ẩm sẽ khá cao, sẽ dùng vôi sống và than củi hút ẩm.

Nhưng điều kiện vẫn gian khổ, đặc biệt là những năm trước, mùa đông bị cước, mùa hè mọc rôm sảy…

Bây giờ là tháng mười, nhiệt độ cũng tàm tạm, nhưng bắt tay vào làm mồ hôi cũng vã ra từng đợt.

Một ngày trôi qua, Mạnh Đường mệt rũ người, may mà có dì Phương chăm sóc.

Sau Quốc khánh về trường, Ngụy Xuyên không ở trường, anh cùng đội bóng ra ngoài tham gia hoạt động công ích.

Mạnh Đường gặp Thạch Lam ở cửa ký túc xá nữ, hai người cùng lên lầu.

“Mang cái gì thế?” Thạch Lam liếc xuống.

“Càng cua ngâm rượu.” Mạnh Đường nói, “Dì nhà tớ tự làm đấy, làm nhiều lắm, mang cho các cậu nếm thử.”

Tháng mười cũng là mùa ăn cua, Thạch Lam đúng là chưa từng ăn món này, giúp Mạnh Đường xách đồ về phòng.

Vừa vào cửa không khí đã không đúng lắm, mắt Tạ Linh Âm hơi đỏ, Dương Khả đứng bên cạnh cô ấy, nghe thấy tiếng động liền nhìn ra cửa.

“Sao lại khóc rồi?” Thạch Lam hỏi, “Hứa Hạc Thanh bắt nạt cậu à?”

Tạ Linh Âm lắc đầu: “Dự án trao đổi sinh viên tớ chuẩn bị từ năm hai nhưng gia đình không đồng ý cho tớ đi, cãi nhau rồi.”

“Trời.” Thạch Lam bất bình thay cô ấy, “Thằng em trai phế vật của cậu thì được, cậu thì không được chứ gì?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên chỉ ở Nhạn Thanh ba ngày rồi đi, cuộc sống của Mạnh Đường vẫn như cũ, theo Mạnh Ngộ Xuân cả ngày rúc trong xưởng.

Xưởng làm việc để bảo vệ gỗ, nhiệt độ và độ ẩm đều rất quan trọng.

Nhà cổ kiểu như nhà họ Mạnh không phụ thuộc vào điều hòa mà điều tiết nhiệt độ thông qua cấu trúc kiến trúc.

Ông cụ cũng không thích máy điều tiết nhiệt độ độ ẩm hiện đại, cơ bản đều dựa vào phương pháp cũ để duy trì.

Bốn mùa trong năm đều có phương pháp tương ứng, mùa hè nóng ẩm mưa nhiều, độ ẩm sẽ khá cao, sẽ dùng vôi sống và than củi hút ẩm.

Nhưng điều kiện vẫn gian khổ, đặc biệt là những năm trước, mùa đông bị cước, mùa hè mọc rôm sảy…

Bây giờ là tháng mười, nhiệt độ cũng tàm tạm, nhưng bắt tay vào làm mồ hôi cũng vã ra từng đợt.

Một ngày trôi qua, Mạnh Đường mệt rũ người, may mà có dì Phương chăm sóc.

Sau Quốc khánh về trường, Ngụy Xuyên không ở trường, anh cùng đội bóng ra ngoài tham gia hoạt động công ích.

Mạnh Đường gặp Thạch Lam ở cửa ký túc xá nữ, hai người cùng lên lầu.

“Mang cái gì thế?” Thạch Lam liếc xuống.

“Càng cua ngâm rượu.” Mạnh Đường nói, “Dì nhà tớ tự làm đấy, làm nhiều lắm, mang cho các cậu nếm thử.”

Tháng mười cũng là mùa ăn cua, Thạch Lam đúng là chưa từng ăn món này, giúp Mạnh Đường xách đồ về phòng.

Vừa vào cửa không khí đã không đúng lắm, mắt Tạ Linh Âm hơi đỏ, Dương Khả đứng bên cạnh cô ấy, nghe thấy tiếng động liền nhìn ra cửa.

“Sao lại khóc rồi?” Thạch Lam hỏi, “Hứa Hạc Thanh bắt nạt cậu à?”

Tạ Linh Âm lắc đầu: “Dự án trao đổi sinh viên tớ chuẩn bị từ năm hai nhưng gia đình không đồng ý cho tớ đi, cãi nhau rồi.”

“Trời.” Thạch Lam bất bình thay cô ấy, “Thằng em trai phế vật của cậu thì được, cậu thì không được chứ gì?”

Ngụy Xuyên chỉ ở Nhạn Thanh ba ngày rồi đi, cuộc sống của Mạnh Đường vẫn như cũ, theo Mạnh Ngộ Xuân cả ngày rúc trong xưởng.

Xưởng làm việc để bảo vệ gỗ, nhiệt độ và độ ẩm đều rất quan trọng.

Nhà cổ kiểu như nhà họ Mạnh không phụ thuộc vào điều hòa mà điều tiết nhiệt độ thông qua cấu trúc kiến trúc.

Ông cụ cũng không thích máy điều tiết nhiệt độ độ ẩm hiện đại, cơ bản đều dựa vào phương pháp cũ để duy trì.

Bốn mùa trong năm đều có phương pháp tương ứng, mùa hè nóng ẩm mưa nhiều, độ ẩm sẽ khá cao, sẽ dùng vôi sống và than củi hút ẩm.

Nhưng điều kiện vẫn gian khổ, đặc biệt là những năm trước, mùa đông bị cước, mùa hè mọc rôm sảy…

Bây giờ là tháng mười, nhiệt độ cũng tàm tạm, nhưng bắt tay vào làm mồ hôi cũng vã ra từng đợt.

Một ngày trôi qua, Mạnh Đường mệt rũ người, may mà có dì Phương chăm sóc.

Sau Quốc khánh về trường, Ngụy Xuyên không ở trường, anh cùng đội bóng ra ngoài tham gia hoạt động công ích.

Mạnh Đường gặp Thạch Lam ở cửa ký túc xá nữ, hai người cùng lên lầu.

“Mang cái gì thế?” Thạch Lam liếc xuống.

“Càng cua ngâm rượu.” Mạnh Đường nói, “Dì nhà tớ tự làm đấy, làm nhiều lắm, mang cho các cậu nếm thử.”

Tháng mười cũng là mùa ăn cua, Thạch Lam đúng là chưa từng ăn món này, giúp Mạnh Đường xách đồ về phòng.

Vừa vào cửa không khí đã không đúng lắm, mắt Tạ Linh Âm hơi đỏ, Dương Khả đứng bên cạnh cô ấy, nghe thấy tiếng động liền nhìn ra cửa.

“Sao lại khóc rồi?” Thạch Lam hỏi, “Hứa Hạc Thanh bắt nạt cậu à?”

Tạ Linh Âm lắc đầu: “Dự án trao đổi sinh viên tớ chuẩn bị từ năm hai nhưng gia đình không đồng ý cho tớ đi, cãi nhau rồi.”

“Trời.” Thạch Lam bất bình thay cô ấy, “Thằng em trai phế vật của cậu thì được, cậu thì không được chứ gì?”

Ngụy Xuyên chỉ ở Nhạn Thanh ba ngày rồi đi, cuộc sống của Mạnh Đường vẫn như cũ, theo Mạnh Ngộ Xuân cả ngày rúc trong xưởng.

Xưởng làm việc để bảo vệ gỗ, nhiệt độ và độ ẩm đều rất quan trọng.

Nhà cổ kiểu như nhà họ Mạnh không phụ thuộc vào điều hòa mà điều tiết nhiệt độ thông qua cấu trúc kiến trúc.

Ông cụ cũng không thích máy điều tiết nhiệt độ độ ẩm hiện đại, cơ bản đều dựa vào phương pháp cũ để duy trì.

Bốn mùa trong năm đều có phương pháp tương ứng, mùa hè nóng ẩm mưa nhiều, độ ẩm sẽ khá cao, sẽ dùng vôi sống và than củi hút ẩm.

Nhưng điều kiện vẫn gian khổ, đặc biệt là những năm trước, mùa đông bị cước, mùa hè mọc rôm sảy…

Bây giờ là tháng mười, nhiệt độ cũng tàm tạm, nhưng bắt tay vào làm mồ hôi cũng vã ra từng đợt.

Một ngày trôi qua, Mạnh Đường mệt rũ người, may mà có dì Phương chăm sóc.

Sau Quốc khánh về trường, Ngụy Xuyên không ở trường, anh cùng đội bóng ra ngoài tham gia hoạt động công ích.

Mạnh Đường gặp Thạch Lam ở cửa ký túc xá nữ, hai người cùng lên lầu.

“Mang cái gì thế?” Thạch Lam liếc xuống.

“Càng cua ngâm rượu.” Mạnh Đường nói, “Dì nhà tớ tự làm đấy, làm nhiều lắm, mang cho các cậu nếm thử.”

Tháng mười cũng là mùa ăn cua, Thạch Lam đúng là chưa từng ăn món này, giúp Mạnh Đường xách đồ về phòng.

Vừa vào cửa không khí đã không đúng lắm, mắt Tạ Linh Âm hơi đỏ, Dương Khả đứng bên cạnh cô ấy, nghe thấy tiếng động liền nhìn ra cửa.

“Sao lại khóc rồi?” Thạch Lam hỏi, “Hứa Hạc Thanh bắt nạt cậu à?”

Tạ Linh Âm lắc đầu: “Dự án trao đổi sinh viên tớ chuẩn bị từ năm hai nhưng gia đình không đồng ý cho tớ đi, cãi nhau rồi.”

“Trời.” Thạch Lam bất bình thay cô ấy, “Thằng em trai phế vật của cậu thì được, cậu thì không được chứ gì?”

Ngụy Xuyên chỉ ở Nhạn Thanh ba ngày rồi đi, cuộc sống của Mạnh Đường vẫn như cũ, theo Mạnh Ngộ Xuân cả ngày rúc trong xưởng.

Xưởng làm việc để bảo vệ gỗ, nhiệt độ và độ ẩm đều rất quan trọng.

Nhà cổ kiểu như nhà họ Mạnh không phụ thuộc vào điều hòa mà điều tiết nhiệt độ thông qua cấu trúc kiến trúc.

Ông cụ cũng không thích máy điều tiết nhiệt độ độ ẩm hiện đại, cơ bản đều dựa vào phương pháp cũ để duy trì.

Bốn mùa trong năm đều có phương pháp tương ứng, mùa hè nóng ẩm mưa nhiều, độ ẩm sẽ khá cao, sẽ dùng vôi sống và than củi hút ẩm.

Nhưng điều kiện vẫn gian khổ, đặc biệt là những năm trước, mùa đông bị cước, mùa hè mọc rôm sảy…

Bây giờ là tháng mười, nhiệt độ cũng tàm tạm, nhưng bắt tay vào làm mồ hôi cũng vã ra từng đợt.

Một ngày trôi qua, Mạnh Đường mệt rũ người, may mà có dì Phương chăm sóc.

Sau Quốc khánh về trường, Ngụy Xuyên không ở trường, anh cùng đội bóng ra ngoài tham gia hoạt động công ích.

Mạnh Đường gặp Thạch Lam ở cửa ký túc xá nữ, hai người cùng lên lầu.

“Mang cái gì thế?” Thạch Lam liếc xuống.

“Càng cua ngâm rượu.” Mạnh Đường nói, “Dì nhà tớ tự làm đấy, làm nhiều lắm, mang cho các cậu nếm thử.”

Tháng mười cũng là mùa ăn cua, Thạch Lam đúng là chưa từng ăn món này, giúp Mạnh Đường xách đồ về phòng.

Vừa vào cửa không khí đã không đúng lắm, mắt Tạ Linh Âm hơi đỏ, Dương Khả đứng bên cạnh cô ấy, nghe thấy tiếng động liền nhìn ra cửa.

“Sao lại khóc rồi?” Thạch Lam hỏi, “Hứa Hạc Thanh bắt nạt cậu à?”

Tạ Linh Âm lắc đầu: “Dự án trao đổi sinh viên tớ chuẩn bị từ năm hai nhưng gia đình không đồng ý cho tớ đi, cãi nhau rồi.”

“Trời.” Thạch Lam bất bình thay cô ấy, “Thằng em trai phế vật của cậu thì được, cậu thì không được chứ gì?”

Ngụy Xuyên chỉ ở Nhạn Thanh ba ngày rồi đi, cuộc sống của Mạnh Đường vẫn như cũ, theo Mạnh Ngộ Xuân cả ngày rúc trong xưởng.

Xưởng làm việc để bảo vệ gỗ, nhiệt độ và độ ẩm đều rất quan trọng.

Nhà cổ kiểu như nhà họ Mạnh không phụ thuộc vào điều hòa mà điều tiết nhiệt độ thông qua cấu trúc kiến trúc.

Ông cụ cũng không thích máy điều tiết nhiệt độ độ ẩm hiện đại, cơ bản đều dựa vào phương pháp cũ để duy trì.

Bốn mùa trong năm đều có phương pháp tương ứng, mùa hè nóng ẩm mưa nhiều, độ ẩm sẽ khá cao, sẽ dùng vôi sống và than củi hút ẩm.

Nhưng điều kiện vẫn gian khổ, đặc biệt là những năm trước, mùa đông bị cước, mùa hè mọc rôm sảy…

Bây giờ là tháng mười, nhiệt độ cũng tàm tạm, nhưng bắt tay vào làm mồ hôi cũng vã ra từng đợt.

Một ngày trôi qua, Mạnh Đường mệt rũ người, may mà có dì Phương chăm sóc.

Sau Quốc khánh về trường, Ngụy Xuyên không ở trường, anh cùng đội bóng ra ngoài tham gia hoạt động công ích.

Mạnh Đường gặp Thạch Lam ở cửa ký túc xá nữ, hai người cùng lên lầu.

“Mang cái gì thế?” Thạch Lam liếc xuống.

“Càng cua ngâm rượu.” Mạnh Đường nói, “Dì nhà tớ tự làm đấy, làm nhiều lắm, mang cho các cậu nếm thử.”

Tháng mười cũng là mùa ăn cua, Thạch Lam đúng là chưa từng ăn món này, giúp Mạnh Đường xách đồ về phòng.

Vừa vào cửa không khí đã không đúng lắm, mắt Tạ Linh Âm hơi đỏ, Dương Khả đứng bên cạnh cô ấy, nghe thấy tiếng động liền nhìn ra cửa.

“Sao lại khóc rồi?” Thạch Lam hỏi, “Hứa Hạc Thanh bắt nạt cậu à?”

Tạ Linh Âm lắc đầu: “Dự án trao đổi sinh viên tớ chuẩn bị từ năm hai nhưng gia đình không đồng ý cho tớ đi, cãi nhau rồi.”

“Trời.” Thạch Lam bất bình thay cô ấy, “Thằng em trai phế vật của cậu thì được, cậu thì không được chứ gì?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 186


Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 187


Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.

Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…

Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.

Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.

Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.

Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.

Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”

“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”

Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”

Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”

“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”

“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”

Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.

Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.

Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”

“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”

Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.

Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.

Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.

Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…

Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.

Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.

Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.

Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.

Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”

“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”

Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”

Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”

“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”

“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”

Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.

Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.

Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”

“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”

Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.

Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.

Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.

Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.

Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…

Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.

Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.

Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.

Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.

Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”

“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”

Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”

Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”

“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”

“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”

Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.

Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.

Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”

“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”

Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.

Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.

Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.

Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.

Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…

Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.

Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.

Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.

Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.

Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”

“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”

Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”

Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”

“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”

“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”

Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.

Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.

Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”

“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”

Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.

Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.

Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.

Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.

Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…

Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.

Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.

Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.

Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.

Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”

“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”

Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”

Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”

“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”

“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”

Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.

Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.

Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”

“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”

Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.

Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.

Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.

Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.

Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…

Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.

Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.

Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.

Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.

Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”

“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”

Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”

Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”

“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”

“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”

Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.

Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.

Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”

“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”

Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.

Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.

Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 188


Ăn xong, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tiễn Sở Nhân xuống lầu.

Sau khi Sở Nhân lên xe, bà vẫy tay với Mạnh Đường: “Mau lên đi, đã bảo không cần tiễn rồi mà.”

Mạnh Đường cười: “Ở trong nhà cả ngày hơi bí, cháu muốn đi dạo quanh hồ một lát.”

Sở Nhân cạn lời trong giây lát: “Người ốm còn đòi đi dạo quanh hồ, không sợ sốt lại à?”

Nói xong, bà trừng mắt nhìn Ngụy Xuyên: “Mau đưa con bé lên đi, đứng ngây ra đó làm gì?”

“A… Vâng vâng.” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, kéo cô quay lại, “Mẹ chúng ta nói rồi, không được ra gió, về thôi.”

Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại, thấy Sở Nhân đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Vào thang máy, cô đấm nhẹ vào cằm Ngụy Xuyên: “Mẹ chúng ta? Thế sao anh cứ gọi ông nội ở Nhạn Thanh là ‘ông già’ thế?”

“Hầy, lần sau anh nhất định gọi là ông nội.” Ngụy Xuyên cười nịnh nọt, “Chủ yếu là ông nói chuyện với anh lúc nào cũng ra vẻ già cả mà không đứng đắn, anh quen miệng rồi.”

Mạnh Đường hừ một tiếng, đẩy anh ra: “Đứng nghiêm chỉnh vào, trong thang máy có camera đấy.”

Ngụy Xuyên đứng thì đứng nghiêm chỉnh, nhưng tay vẫn nắm chặt tay Mạnh Đường.

Trong lòng Mạnh Đường khẽ động, quay đầu nói: “Mấy món tối nay là do bác gái làm đúng không?”

Ra khỏi thang máy, vào huyền quan, Ngụy Xuyên đặt dép lê dưới chân cô.

Mạnh Đường thay giày, đẩy vai Ngụy Xuyên: “Anh trả lời em đi.”

“Là mẹ làm đấy.” Ngụy Xuyên cười bất lực, “Mẹ anh nấu ăn ngon lắm, chắc chắn là thấy em ốm, cảm thấy không tự tay làm mang đến thì không yên tâm.”

Mạnh Đường im lặng một lát.

Ngụy Xuyên nâng cằm cô lên: “Sao thế? Cảm động à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Bác ấy yêu mọi người thật đấy.”

“Sau này cũng yêu em mà.” Ngụy Xuyên nâng mặt cô, “Em xem tối nay bà ấy quên luôn cả con trai ruột rồi kìa.”

Mạnh Đường cong miệng cười: “Bác gái thích gì, đợi sinh nhật bác ấy em mua tặng.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ăn xong, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tiễn Sở Nhân xuống lầu.

Sau khi Sở Nhân lên xe, bà vẫy tay với Mạnh Đường: “Mau lên đi, đã bảo không cần tiễn rồi mà.”

Mạnh Đường cười: “Ở trong nhà cả ngày hơi bí, cháu muốn đi dạo quanh hồ một lát.”

Sở Nhân cạn lời trong giây lát: “Người ốm còn đòi đi dạo quanh hồ, không sợ sốt lại à?”

Nói xong, bà trừng mắt nhìn Ngụy Xuyên: “Mau đưa con bé lên đi, đứng ngây ra đó làm gì?”

“A… Vâng vâng.” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, kéo cô quay lại, “Mẹ chúng ta nói rồi, không được ra gió, về thôi.”

Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại, thấy Sở Nhân đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Vào thang máy, cô đấm nhẹ vào cằm Ngụy Xuyên: “Mẹ chúng ta? Thế sao anh cứ gọi ông nội ở Nhạn Thanh là ‘ông già’ thế?”

“Hầy, lần sau anh nhất định gọi là ông nội.” Ngụy Xuyên cười nịnh nọt, “Chủ yếu là ông nói chuyện với anh lúc nào cũng ra vẻ già cả mà không đứng đắn, anh quen miệng rồi.”

Mạnh Đường hừ một tiếng, đẩy anh ra: “Đứng nghiêm chỉnh vào, trong thang máy có camera đấy.”

Ngụy Xuyên đứng thì đứng nghiêm chỉnh, nhưng tay vẫn nắm chặt tay Mạnh Đường.

Trong lòng Mạnh Đường khẽ động, quay đầu nói: “Mấy món tối nay là do bác gái làm đúng không?”

Ra khỏi thang máy, vào huyền quan, Ngụy Xuyên đặt dép lê dưới chân cô.

Mạnh Đường thay giày, đẩy vai Ngụy Xuyên: “Anh trả lời em đi.”

“Là mẹ làm đấy.” Ngụy Xuyên cười bất lực, “Mẹ anh nấu ăn ngon lắm, chắc chắn là thấy em ốm, cảm thấy không tự tay làm mang đến thì không yên tâm.”

Mạnh Đường im lặng một lát.

Ngụy Xuyên nâng cằm cô lên: “Sao thế? Cảm động à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Bác ấy yêu mọi người thật đấy.”

“Sau này cũng yêu em mà.” Ngụy Xuyên nâng mặt cô, “Em xem tối nay bà ấy quên luôn cả con trai ruột rồi kìa.”

Mạnh Đường cong miệng cười: “Bác gái thích gì, đợi sinh nhật bác ấy em mua tặng.”

Ăn xong, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tiễn Sở Nhân xuống lầu.

Sau khi Sở Nhân lên xe, bà vẫy tay với Mạnh Đường: “Mau lên đi, đã bảo không cần tiễn rồi mà.”

Mạnh Đường cười: “Ở trong nhà cả ngày hơi bí, cháu muốn đi dạo quanh hồ một lát.”

Sở Nhân cạn lời trong giây lát: “Người ốm còn đòi đi dạo quanh hồ, không sợ sốt lại à?”

Nói xong, bà trừng mắt nhìn Ngụy Xuyên: “Mau đưa con bé lên đi, đứng ngây ra đó làm gì?”

“A… Vâng vâng.” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, kéo cô quay lại, “Mẹ chúng ta nói rồi, không được ra gió, về thôi.”

Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại, thấy Sở Nhân đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Vào thang máy, cô đấm nhẹ vào cằm Ngụy Xuyên: “Mẹ chúng ta? Thế sao anh cứ gọi ông nội ở Nhạn Thanh là ‘ông già’ thế?”

“Hầy, lần sau anh nhất định gọi là ông nội.” Ngụy Xuyên cười nịnh nọt, “Chủ yếu là ông nói chuyện với anh lúc nào cũng ra vẻ già cả mà không đứng đắn, anh quen miệng rồi.”

Mạnh Đường hừ một tiếng, đẩy anh ra: “Đứng nghiêm chỉnh vào, trong thang máy có camera đấy.”

Ngụy Xuyên đứng thì đứng nghiêm chỉnh, nhưng tay vẫn nắm chặt tay Mạnh Đường.

Trong lòng Mạnh Đường khẽ động, quay đầu nói: “Mấy món tối nay là do bác gái làm đúng không?”

Ra khỏi thang máy, vào huyền quan, Ngụy Xuyên đặt dép lê dưới chân cô.

Mạnh Đường thay giày, đẩy vai Ngụy Xuyên: “Anh trả lời em đi.”

“Là mẹ làm đấy.” Ngụy Xuyên cười bất lực, “Mẹ anh nấu ăn ngon lắm, chắc chắn là thấy em ốm, cảm thấy không tự tay làm mang đến thì không yên tâm.”

Mạnh Đường im lặng một lát.

Ngụy Xuyên nâng cằm cô lên: “Sao thế? Cảm động à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Bác ấy yêu mọi người thật đấy.”

“Sau này cũng yêu em mà.” Ngụy Xuyên nâng mặt cô, “Em xem tối nay bà ấy quên luôn cả con trai ruột rồi kìa.”

Mạnh Đường cong miệng cười: “Bác gái thích gì, đợi sinh nhật bác ấy em mua tặng.”

Ăn xong, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tiễn Sở Nhân xuống lầu.

Sau khi Sở Nhân lên xe, bà vẫy tay với Mạnh Đường: “Mau lên đi, đã bảo không cần tiễn rồi mà.”

Mạnh Đường cười: “Ở trong nhà cả ngày hơi bí, cháu muốn đi dạo quanh hồ một lát.”

Sở Nhân cạn lời trong giây lát: “Người ốm còn đòi đi dạo quanh hồ, không sợ sốt lại à?”

Nói xong, bà trừng mắt nhìn Ngụy Xuyên: “Mau đưa con bé lên đi, đứng ngây ra đó làm gì?”

“A… Vâng vâng.” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, kéo cô quay lại, “Mẹ chúng ta nói rồi, không được ra gió, về thôi.”

Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại, thấy Sở Nhân đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Vào thang máy, cô đấm nhẹ vào cằm Ngụy Xuyên: “Mẹ chúng ta? Thế sao anh cứ gọi ông nội ở Nhạn Thanh là ‘ông già’ thế?”

“Hầy, lần sau anh nhất định gọi là ông nội.” Ngụy Xuyên cười nịnh nọt, “Chủ yếu là ông nói chuyện với anh lúc nào cũng ra vẻ già cả mà không đứng đắn, anh quen miệng rồi.”

Mạnh Đường hừ một tiếng, đẩy anh ra: “Đứng nghiêm chỉnh vào, trong thang máy có camera đấy.”

Ngụy Xuyên đứng thì đứng nghiêm chỉnh, nhưng tay vẫn nắm chặt tay Mạnh Đường.

Trong lòng Mạnh Đường khẽ động, quay đầu nói: “Mấy món tối nay là do bác gái làm đúng không?”

Ra khỏi thang máy, vào huyền quan, Ngụy Xuyên đặt dép lê dưới chân cô.

Mạnh Đường thay giày, đẩy vai Ngụy Xuyên: “Anh trả lời em đi.”

“Là mẹ làm đấy.” Ngụy Xuyên cười bất lực, “Mẹ anh nấu ăn ngon lắm, chắc chắn là thấy em ốm, cảm thấy không tự tay làm mang đến thì không yên tâm.”

Mạnh Đường im lặng một lát.

Ngụy Xuyên nâng cằm cô lên: “Sao thế? Cảm động à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Bác ấy yêu mọi người thật đấy.”

“Sau này cũng yêu em mà.” Ngụy Xuyên nâng mặt cô, “Em xem tối nay bà ấy quên luôn cả con trai ruột rồi kìa.”

Mạnh Đường cong miệng cười: “Bác gái thích gì, đợi sinh nhật bác ấy em mua tặng.”

Ăn xong, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tiễn Sở Nhân xuống lầu.

Sau khi Sở Nhân lên xe, bà vẫy tay với Mạnh Đường: “Mau lên đi, đã bảo không cần tiễn rồi mà.”

Mạnh Đường cười: “Ở trong nhà cả ngày hơi bí, cháu muốn đi dạo quanh hồ một lát.”

Sở Nhân cạn lời trong giây lát: “Người ốm còn đòi đi dạo quanh hồ, không sợ sốt lại à?”

Nói xong, bà trừng mắt nhìn Ngụy Xuyên: “Mau đưa con bé lên đi, đứng ngây ra đó làm gì?”

“A… Vâng vâng.” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, kéo cô quay lại, “Mẹ chúng ta nói rồi, không được ra gió, về thôi.”

Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại, thấy Sở Nhân đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Vào thang máy, cô đấm nhẹ vào cằm Ngụy Xuyên: “Mẹ chúng ta? Thế sao anh cứ gọi ông nội ở Nhạn Thanh là ‘ông già’ thế?”

“Hầy, lần sau anh nhất định gọi là ông nội.” Ngụy Xuyên cười nịnh nọt, “Chủ yếu là ông nói chuyện với anh lúc nào cũng ra vẻ già cả mà không đứng đắn, anh quen miệng rồi.”

Mạnh Đường hừ một tiếng, đẩy anh ra: “Đứng nghiêm chỉnh vào, trong thang máy có camera đấy.”

Ngụy Xuyên đứng thì đứng nghiêm chỉnh, nhưng tay vẫn nắm chặt tay Mạnh Đường.

Trong lòng Mạnh Đường khẽ động, quay đầu nói: “Mấy món tối nay là do bác gái làm đúng không?”

Ra khỏi thang máy, vào huyền quan, Ngụy Xuyên đặt dép lê dưới chân cô.

Mạnh Đường thay giày, đẩy vai Ngụy Xuyên: “Anh trả lời em đi.”

“Là mẹ làm đấy.” Ngụy Xuyên cười bất lực, “Mẹ anh nấu ăn ngon lắm, chắc chắn là thấy em ốm, cảm thấy không tự tay làm mang đến thì không yên tâm.”

Mạnh Đường im lặng một lát.

Ngụy Xuyên nâng cằm cô lên: “Sao thế? Cảm động à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Bác ấy yêu mọi người thật đấy.”

“Sau này cũng yêu em mà.” Ngụy Xuyên nâng mặt cô, “Em xem tối nay bà ấy quên luôn cả con trai ruột rồi kìa.”

Mạnh Đường cong miệng cười: “Bác gái thích gì, đợi sinh nhật bác ấy em mua tặng.”

Ăn xong, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tiễn Sở Nhân xuống lầu.

Sau khi Sở Nhân lên xe, bà vẫy tay với Mạnh Đường: “Mau lên đi, đã bảo không cần tiễn rồi mà.”

Mạnh Đường cười: “Ở trong nhà cả ngày hơi bí, cháu muốn đi dạo quanh hồ một lát.”

Sở Nhân cạn lời trong giây lát: “Người ốm còn đòi đi dạo quanh hồ, không sợ sốt lại à?”

Nói xong, bà trừng mắt nhìn Ngụy Xuyên: “Mau đưa con bé lên đi, đứng ngây ra đó làm gì?”

“A… Vâng vâng.” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, kéo cô quay lại, “Mẹ chúng ta nói rồi, không được ra gió, về thôi.”

Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại, thấy Sở Nhân đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Vào thang máy, cô đấm nhẹ vào cằm Ngụy Xuyên: “Mẹ chúng ta? Thế sao anh cứ gọi ông nội ở Nhạn Thanh là ‘ông già’ thế?”

“Hầy, lần sau anh nhất định gọi là ông nội.” Ngụy Xuyên cười nịnh nọt, “Chủ yếu là ông nói chuyện với anh lúc nào cũng ra vẻ già cả mà không đứng đắn, anh quen miệng rồi.”

Mạnh Đường hừ một tiếng, đẩy anh ra: “Đứng nghiêm chỉnh vào, trong thang máy có camera đấy.”

Ngụy Xuyên đứng thì đứng nghiêm chỉnh, nhưng tay vẫn nắm chặt tay Mạnh Đường.

Trong lòng Mạnh Đường khẽ động, quay đầu nói: “Mấy món tối nay là do bác gái làm đúng không?”

Ra khỏi thang máy, vào huyền quan, Ngụy Xuyên đặt dép lê dưới chân cô.

Mạnh Đường thay giày, đẩy vai Ngụy Xuyên: “Anh trả lời em đi.”

“Là mẹ làm đấy.” Ngụy Xuyên cười bất lực, “Mẹ anh nấu ăn ngon lắm, chắc chắn là thấy em ốm, cảm thấy không tự tay làm mang đến thì không yên tâm.”

Mạnh Đường im lặng một lát.

Ngụy Xuyên nâng cằm cô lên: “Sao thế? Cảm động à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Bác ấy yêu mọi người thật đấy.”

“Sau này cũng yêu em mà.” Ngụy Xuyên nâng mặt cô, “Em xem tối nay bà ấy quên luôn cả con trai ruột rồi kìa.”

Mạnh Đường cong miệng cười: “Bác gái thích gì, đợi sinh nhật bác ấy em mua tặng.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 189


Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 190


Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.

Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.

Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.

Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.

Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.

Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.

Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.

Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.

Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.

Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.

Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.

Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.

“Mạnh Đường?”

Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.

Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.

“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”

Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.

Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.

Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.

Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.

Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.

Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.

Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.

Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.

Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.

Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.

Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.

Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.

Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.

Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.

“Mạnh Đường?”

Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.

Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.

“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”

Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.

Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.

Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.

Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.

Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.

Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.

Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.

Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.

Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.

Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.

Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.

Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.

Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.

Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.

Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.

“Mạnh Đường?”

Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.

Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.

“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”

Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.

Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.

Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.

Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.

Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.

Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.

Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.

Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.

Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.

Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.

Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.

Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.

Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.

Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.

Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.

“Mạnh Đường?”

Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.

Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.

“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”

Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.

Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.

Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.

Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.

Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.

Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.

Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.

Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.

Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.

Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.

Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.

Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.

Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.

Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.

Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.

“Mạnh Đường?”

Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.

Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.

“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”

Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.

Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.

Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.

Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.

Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.

Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.

Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.

Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.

Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.

Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.

Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.

Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.

Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.

Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.

Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.

“Mạnh Đường?”

Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.

Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.

“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”

Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.

Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.

Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 191


Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.

Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.

Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”

Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”

“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”

“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”

Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.

Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.

“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”

Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.

Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.

Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”

Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”

Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.

Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”

Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.

Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”

Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”

“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”

Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”

Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.

Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.

Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”

Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”

“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”

“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”

Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.

Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.

“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”

Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.

Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.

Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”

Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”

Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.

Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”

Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.

Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”

Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”

“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”

Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”

Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.

Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.

Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.

Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”

Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”

“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”

“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”

Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.

Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.

“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”

Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.

Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.

Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”

Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”

Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.

Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”

Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.

Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”

Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”

“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”

Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”

Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.

Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.

Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.

Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”

Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”

“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”

“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”

Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.

Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.

“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”

Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.

Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.

Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”

Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”

Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.

Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”

Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.

Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”

Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”

“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”

Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”

Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.

Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.

Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.

Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”

Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”

“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”

“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”

Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.

Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.

“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”

Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.

Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.

Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”

Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”

Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.

Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”

Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.

Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”

Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”

“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”

Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”

Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.

Mạnh Đường bị vạch trần một cách phũ phàng, cô không thương tiếc mà đá Ngụy Xuyên một cái dưới lớp chăn.

Ngụy Xuyên giả vờ nhe răng trợn mắt đau đớn, tạo bậc thang cho cô bước xuống.

Anh ôm Mạnh Đường vào lòng, nâng mặt cô lên hỏi: “Đói không?”

Mạnh Đường gật đầu, giọng nói có chút khàn khàn: “Mấy giờ rồi?”

“Sắp 10 giờ rồi.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Bây giờ dậy chưa?”

“10 giờ rồi?” Mạnh Đường sửng sốt, “10 giờ rồi sao anh còn chưa đi?”

Cô đến xưởng điêu khắc gỗ thì đi lúc nào cũng được, bên phía Mạnh Ngộ Xuân chủ yếu nương theo thời gian của cô.

Nhưng Ngụy Xuyên phải đi huấn luyện, cái này là bắt buộc phải đi.

“Anh xin nghỉ rồi.” Ngón tay Ngụy Xuyên theo thói quen cọ cọ vào tóc mai của Mạnh Đường, “Cũng không thể để em vừa ngủ dậy đã không thấy người đâu chứ.”

Mạnh Đường nép vào, cọ cọ vào hõm cổ anh.

Mọi cô gái đều sẽ để ý đến điều này, và cô cũng không ngoại lệ.

Ngụy Xuyên vỗ vỗ lưng Mạnh Đường, nói: “Dậy ăn cơm đi, em còn chưa đưa quà cho anh đấy.”

Mạnh Đường ngẩng phắt đầu lên khỏi ngực Ngụy Xuyên: “Thảo nào em cứ cảm thấy mình quên mất cái gì.”

Hóa ra là chưa tặng quà sinh nhật.

Ngụy Xuyên chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Tối qua chỉ mải nghĩ cách làm sao để ‘hạ gục’ anh thôi phải không?”

Mạnh Đường có thể chấp nhận chuyện nước chảy thành sông giữa những người yêu nhau, nhưng đối mặt với lời trêu chọc cô vẫn thấy xấu hổ.

Cô đẩy mặt Ngụy Xuyên ra: “Xích ra, em muốn dậy.”

Ngụy Xuyên xốc chăn xuống giường, sau đó đưa tay về phía cô: “Em đi rửa mặt trước đi, anh đi gọi đồ ăn.”

“Trong tủ lạnh chẳng phải còn bánh kem thừa tối qua sao?” Đắt như vậy, Mạnh Đường không muốn lãng phí, “Ăn cái đó đi.”

Ngụy Xuyên hiểu ý cô, nói: “Cái đó để anh ăn, gọi món khác cho em.”

Chút bánh kem đó không đủ cho anh nhét kẽ răng.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 192


Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”

“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.

Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.

Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.

“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”

Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.

Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.

“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”

“Ơ…”

“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”

“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”

“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”

Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.

“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”

Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”

Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.

“Ra phòng khách.”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”

“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.

Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.

Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.

“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”

Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.

Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.

“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”

“Ơ…”

“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”

“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”

“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”

Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.

“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”

Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”

Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.

“Ra phòng khách.”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.

Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”

“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.

Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.

Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.

“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”

Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.

Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.

“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”

“Ơ…”

“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”

“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”

“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”

Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.

“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”

Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”

Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.

“Ra phòng khách.”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.

Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”

“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.

Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.

Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.

“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”

Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.

Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.

“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”

“Ơ…”

“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”

“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”

“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”

Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.

“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”

Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”

Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.

“Ra phòng khách.”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.

Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”

“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.

Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.

Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.

“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”

Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.

Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.

“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”

“Ơ…”

“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”

“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”

“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”

Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.

“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”

Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”

Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.

“Ra phòng khách.”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.

Sở Nhân vẫy tay với Mạnh Đường: “Lại đây ngồi đi, bác trai còn phải một lúc nữa mới về, con với Ngụy Xuyên ăn chút gì trước đi.”

“Cảm ơn bác gái ạ.” Mạnh Đường ngồi xuống, đưa cho Ngụy Xuyên một phần bánh khoai mỡ tím.

Sở Nhân nhìn thấy, cười khẽ rồi lui ra khỏi phòng ăn.

Một lát sau Ngụy Tư Gia từ bên ngoài trở về, phía sau còn có Ngụy Tư Nguyên ăn mặc lòe loẹt đi theo.

“Chị, thật sự không thể mượn văn phòng chị quay phim chút sao?”

Mạnh Đường ăn xong, bước ra, vừa vặn nghe thấy câu này của Ngụy Tư Nguyên.

Sau khi chạm mắt cô chào hỏi hai người.

“Đường Đường, em đến rồi.” Ngụy Tư Nguyên đi tới, ôm lấy cánh tay cô, “Phân xử cho chị với, bộ phim nữ chính đầu tiên của chị, tuy nói là phim chiếu mạng nhưng cũng là nữ chính mà, chị mượn văn phòng của chị cả quay hai cảnh, chị ấy cũng không cho mượn, em nói xem có phải chị ấy không ủng hộ chị không?”

“Ơ…”

“Đường Đường sẽ rất khó xử.” Ngụy Xuyên từ phía sau tách hai người ra, “Đừng có chia rẽ quan hệ giữa bạn gái em và chị cả.”

“Ngụy Xuyên!” Ngụy Tư Nguyên túm lấy mũ áo hoodie của Ngụy Xuyên, “Chị đang nói chuyện với Mạnh Đường, em chen mồm vào làm gì?”

“Trời ạ.” Cổ Ngụy Xuyên bị siết lại, cả người ngửa ra sau, “Ngụy Tư Nguyên, mau buông ra cho em.”

Ngụy Tư Nguyên buông anh ra, lườm anh một cái.

“Em nói sai chỗ nào.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, “Chị cả cả ngày bận tối mắt tối mũi như thế, chị còn đòi mượn văn phòng quay phim? Không biết bên trong có rất nhiều tài liệu mật à.”

Ngụy Tư Nguyên “xì” một tiếng: “Em thì hiểu cái gì, tài liệu mật đều có tủ bảo mật chuyên dụng.”

Ngụy Tư Gia bất lực lắc đầu: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa, lên ba à?”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thời quay đầu, lại cùng lúc khoác tay Mạnh Đường.

“Ra phòng khách.”

Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Nguyên đồng thanh, cùng dùng sức kéo Mạnh Đường.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 193


Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.

Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.

Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”

Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.

Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.

Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”

“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”

“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”

“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.

Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.

Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.

Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…

Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.

Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.

Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.

Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.

Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.

Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.

Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.

Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.

Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”

Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.

Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.

Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”

“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”

“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”

“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.

Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.

Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.

Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…

Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.

Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.

Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.

Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.

Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.

Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.

Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.

Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.

Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.

Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”

Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.

Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.

Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”

“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”

“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”

“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.

Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.

Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.

Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…

Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.

Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.

Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.

Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.

Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.

Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.

Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.

Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.

Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.

Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”

Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.

Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.

Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”

“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”

“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”

“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.

Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.

Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.

Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…

Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.

Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.

Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.

Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.

Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.

Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.

Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.

Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.

Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.

Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”

Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.

Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.

Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”

“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”

“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”

“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.

Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.

Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.

Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…

Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.

Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.

Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.

Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.

Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.

Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.

Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.

Đêm giao thừa đi Nhạn Thanh chỉ là một ý tưởng tạm thời.

Chưa chắc chắn nên Ngụy Xuyên không nói với Mạnh Đường, tránh cho cô hy vọng rồi lại thất vọng.

Ngụy Xuyên tiếp tục nói: “Chắc đến lúc nghỉ cũng không có thời gian gặp em mấy, hôm nay tập luyện trong đội loạn cào cào cả lên, trước đây bọn anh nổi tiếng vì phối hợp ăn ý, lần này đổi người cũng không biết có đạt được hiệu quả như trước không.”

Nhìn như nói chuyện phiếm, thực ra từng câu từng chữ đều đang giải thích lý do mình không thể ở bên cạnh Mạnh Đường.

Ngoài nhiệm vụ huấn luyện bọn họ cũng phải đối phó với tất cả các bài thi cuối kỳ.

Mạnh Đường sao có thể không hiểu, nói: “Vậy anh tập luyện cho tốt, ăn uống đàng hoàng, em sẽ nhắn tin cho anh, có thời gian thì trả lời là được.”

“Em còn nhắn tin cho anh á.” Ngụy Xuyên trêu cô, “Lần nào cũng chào buổi sáng chúc ngủ ngon, chẳng có một câu nào khác.”

“Em cũng chỉ rảnh sáng tối thôi mà.” Mạnh Đường cười khẽ dỗ dành anh, “Hai chúng ta đều bận, đừng so đo nữa nhé.”

“Không so đo.” Ngụy Xuyên nương theo lời Mạnh Đường cũng dặn dò vài câu sau đó chúc “ngủ ngon”.

Mạnh Đường tạm dừng điêu khắc tác phẩm lớn vì phải chuẩn bị bài tập cuối kỳ.

Bài tập môn chuyên ngành là nộp tác phẩm thực tế và bảo vệ trực tiếp.

Vật liệu thì không giới hạn, kim loại, tượng đất sét hay gỗ…

Mạnh Đường không đi theo hướng sáng tạo gì đó, vẫn chọn điêu khắc gỗ.

Năm nào bài tập của cô cũng bị nhận xét là không đủ sáng tạo, nhưng tổ bộ môn chấm điểm tập thể lại khen ngợi tác phẩm của cô hết lời.

Đi theo con đường truyền thống không có nghĩa là không thể sáng tạo, nhưng Mạnh Đường học là kỹ pháp truyền thống và hệ thống thẩm mỹ thuần túy.

Nghệ thuật truyền thống cũng có thể thông qua đề tài để ẩn dụ các vấn đề xã hội hiện nay, hùa theo quá mức cũng không thích hợp.

Giáo viên môn điêu khắc gỗ của cô từng nói một câu, rằng Mạnh Đường ở mảng điêu khắc gỗ có sự kiên trì phi phàm và sự thanh cao từ trong xương tủy.

Đương nhiên, câu này không phải nghĩa xấu, mà là sự châm biếm đối với việc theo đuổi sự sáng tạo quá mức của nghệ thuật hiện đại.

Triển lãm tốt nghiệp của viện Mỹ thuật hàng năm, người ngoài nghề xem không hiểu, thì lại có một đống người trong nghề phán một câu “Cậu thì hiểu cái gì”.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 194


Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 195


Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”

Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.

“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”

Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”

“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”

“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”

Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”

“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”

Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”

Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”

“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”

“Tốt quá rồi.”

Anh sắp đói xỉu rồi.

Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.

Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.

Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”

Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”

Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?

Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”

Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.

“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”

Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”

“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”

“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”

Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”

“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”

Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”

Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”

“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”

“Tốt quá rồi.”

Anh sắp đói xỉu rồi.

Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.

Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.

Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”

Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”

Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?

Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:

Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”

Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.

“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”

Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”

“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”

“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”

Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”

“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”

Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”

Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”

“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”

“Tốt quá rồi.”

Anh sắp đói xỉu rồi.

Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.

Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.

Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”

Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”

Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?

Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:

Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”

Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.

“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”

Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”

“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”

“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”

Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”

“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”

Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”

Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”

“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”

“Tốt quá rồi.”

Anh sắp đói xỉu rồi.

Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.

Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.

Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”

Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”

Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?

Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:

Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”

Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.

“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”

Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”

“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”

“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”

Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”

“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”

Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”

Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”

“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”

“Tốt quá rồi.”

Anh sắp đói xỉu rồi.

Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.

Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.

Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”

Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”

Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?

Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:

Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”

Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.

“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”

Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”

“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”

“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”

Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”

“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”

Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”

Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”

“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”

“Tốt quá rồi.”

Anh sắp đói xỉu rồi.

Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.

Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.

Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”

Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”

Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?

Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 196


Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 197


Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”

Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”

“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”

Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”

“Đang treo trong tủ ấy.”

Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.

Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.

Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”

Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”

Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?

Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”

Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”

“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”

“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.

Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.

Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”

Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”

Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.

Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”

“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”

Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”

“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”

Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”

“Đang treo trong tủ ấy.”

Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.

Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.

Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”

Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”

Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?

Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”

Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”

“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”

“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.

Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.

Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”

Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”

Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.

Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”

“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”

Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”

Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”

“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”

Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”

“Đang treo trong tủ ấy.”

Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.

Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.

Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”

Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”

Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?

Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”

Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”

“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”

“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.

Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.

Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”

Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”

Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.

Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”

“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”

Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”

Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”

“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”

Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”

“Đang treo trong tủ ấy.”

Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.

Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.

Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”

Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”

Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?

Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”

Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”

“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”

“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.

Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.

Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”

Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”

Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.

Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”

“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”

Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”

Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”

“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”

Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”

“Đang treo trong tủ ấy.”

Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.

Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.

Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”

Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”

Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?

Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”

Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”

“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”

“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.

Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.

Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”

Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”

Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.

Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”

“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”

Mạnh Đường mỉm cười, đưa tay về phía Ngụy Xuyên: “Năm mới vui vẻ.”

Ngụy Xuyên cúi người ôm cô lên, vỗ vỗ vào lưng cô trong lòng mình: “Năm mới vui vẻ, dậy ăn sáng thôi.”

“Em cũng đang định dậy rồi.” Mạnh Đường dụi đầu vào hõm cổ anh, “Em nghe thấy dì Phương và ông nội đang nói chuyện bên ngoài.”

Ngụy Xuyên cười: “Hai người họ đang chúc nhau buổi sáng năm mới đấy, quần áo em để đâu rồi, anh đi lấy cho.”

“Đang treo trong tủ ấy.”

Ngụy Xuyên buông cô ra, mở tủ quần áo của cô.

Một dãy trang phục kiểu Trung Quốc do thợ may già làm, khác hẳn với những bộ cô thường mặc ở trường.

Mạnh Đường chỉ tay: “Cái màu đỏ có viền lông trắng ấy, mới may lúc nghỉ lễ về đấy.”

Ngụy Xuyên chưa thấy Mạnh Đường mặc màu đỏ bao giờ, đưa bộ đồ cho cô: “Em thay trong này luôn đi, anh thả rèm xuống.”

Mạnh Đường vô thức cắn môi, anh không ra ngoài à?

Thấy cô không động đậy, Ngụy Xuyên giục: “Mặc đi chứ, cái gì anh chưa nhìn thấy đâu? Đã thả rèm cho em rồi mà.”

Mạnh Đường kéo rèm lại: “Anh đừng có vào đấy nhé.”

“Không vào.” Ngụy Xuyên bất lực nói, “Anh lại có thể làm bậy với em trên giường vào sáng mùng 1 Tết sao?”

“Anh im đi.” Mạnh Đường không muốn mắng anh vào ngày đầu năm, lặng lẽ c** đ* ngủ, thay quần áo.

Thay xong, Mạnh Đường vén rèm định xuống giường.

Mắt Ngụy Xuyên sáng lên, nói: “Em đứng lên xem nào.”

Mạnh Đường đứng dậy khỏi giường, Ngụy Xuyên ôm eo cô, nói: “Mặc màu đỏ đẹp thật đấy.”

Quan trọng là không hề cảm thấy lòe loẹt, chỉ thấy khí chất thanh tao thoát tục, đúng là kỳ lạ.

Mạnh Đường cúi đầu xoa mái tóc ngắn của anh: “Đã rửa mặt chưa?”

“Anh rửa từ sớm rồi.” Ngụy Xuyên buông cô ra để cô đi giày, “Anh ra ngoài trước đây, em nhanh ra ăn sáng nhé.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 198


Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.

Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.

Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”

Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.

Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.

Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.

Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”

Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”

Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.

Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”

“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.

Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”

Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.

Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.

Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”

Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.

Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.

Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.

Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”

Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.

Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.

Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.

Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”

Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”

Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.

Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”

“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.

Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”

Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.

Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.

Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”

Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.

Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.

Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.

Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.

Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”

Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.

Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.

Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.

Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”

Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”

Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.

Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”

“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.

Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”

Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.

Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.

Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”

Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.

Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.

Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.

Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.

Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”

Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.

Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.

Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.

Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”

Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”

Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.

Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”

“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.

Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”

Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.

Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.

Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”

Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.

Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.

Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.

Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.

Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”

Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.

Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.

Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.

Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”

Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”

Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.

Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”

“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.

Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”

Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.

Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.

Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”

Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.

Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.

Dịp Tết, phòng chiếu phim nào cũng chật kín người.

Ngụy Xuyên mua vé ở hàng thứ bảy, hai người ngồi giữa, lúc chiếu phim chắc chắn hai bên đều có người ngồi.

Ngụy Xuyên gạt tay vịn ở giữa lên, đưa bỏng ngô cho Mạnh Đường: “Ăn đi, anh nếm thử một cái rồi, cũng được đấy.”

Mạnh Đường tranh thủ lúc phim chưa chiếu, ăn rau ráu.

Cô không thích uống coca nên Ngụy Xuyên mua trà sữa cho cô.

Họ vào khá sớm, người mới đến một nửa, Mạnh Đường ăn một lúc rồi đẩy bỏng ngô sang cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên biết cô không ăn nữa, một mình lặng lẽ ăn hết trước khi phim bắt đầu.

Mạnh Đường đưa cho anh một tờ khăn ướt: “Lau tay đi.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, hất cằm: “Cho anh uống một ngụm.”

Mạnh Đường đưa trà sữa đến bên môi anh, Ngụy Xuyên né tránh: “Không uống cái này, đưa coca cho anh.”

Mạnh Đường mới nhận ra mình theo thói quen đưa trà sữa qua, cái này cũng thuận tay quá rồi.

Cô lấy lại coca đưa lên môi anh, Ngụy Xuyên cụp mắt ngậm ống hút, uống nửa cốc, cuối cùng cũng nén được vị ngọt ngấy của bỏng ngô xuống.

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm: “Lần sau xem phim, đánh chết anh cũng không mua bỏng ngô nữa, lần nào em cũng không ăn hết, chỉ ăn lớp trên cùng.”

“Biết sao được, có người cứ đòi mua, bảo là không khí rạp phim mà.” Mạnh Đường cà khịa một câu.

Ngụy Xuyên cười: “Ăn ô mai không?”

Mạnh Đường gật đầu, bóc một viên ra, trong phòng chiếu bắt đầu lục tục có người vào.

Hai bên trái phải của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều có người ngồi xuống, bên trái Ngụy Xuyên là con gái, bên phải Mạnh Đường là con trai.

Ngụy Xuyên vẫy tay với Mạnh Đường: “Đổi chỗ đi.”

Mạnh Đường đổi chỗ với anh, tay vịn giữa hai người được gạt lên, tự nhiên dựa vào nhau.

Cánh tay dài của Ngụy Xuyên vòng qua sau gáy Mạnh Đường, nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thuần túy là biểu hiện của sự buồn chán.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 199


Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.

Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”

Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.

Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.

Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.

“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.

Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:

“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”

Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”

“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”

“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.

Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”

“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”

“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.

Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.

Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.

Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.

Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”

Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.

Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.

Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.

“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.

Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:

“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”

Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”

“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”

“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.

Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”

“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”

“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.

Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.

Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.

Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”

Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.

Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”

Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.

Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.

Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.

“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.

Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:

“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”

Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”

“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”

“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.

Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”

“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”

“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.

Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.

Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.

Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”

Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.

Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”

Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.

Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.

Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.

“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.

Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:

“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”

Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”

“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”

“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.

Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”

“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”

“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.

Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.

Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.

Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”

Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.

Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”

Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.

Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.

Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.

“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.

Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:

“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”

Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”

“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”

“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.

Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”

“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”

“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.

Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.

Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.

Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”

Dì Phương vừa vặn còn món cuối cùng chưa bưng lên bàn, Ngụy Xuyên đi theo Mạnh Đường đến bên lu nước.

Mạnh Đường rửa việt quất trong tay, Ngụy Xuyên giật lấy: “Để anh rửa cho, nước lạnh lắm.”

Mạnh Đường không giành lại được, đành lùi lại hai bước.

Ngụy Xuyên rửa xong việt quất, cầm một quả đưa đến bên môi Mạnh Đường.

Mạnh Đường cụp mắt, ăn mất.

“Đi theo anh.” Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, kéo người vào trong nhà.

Phòng khách nhỏ của Mạnh Đường nằm ngay bên trái cửa vào, Ngụy Xuyên kéo cô ngồi xuống ghế sofa gỗ, nắm lấy hai tay cô, đầu ngón tay cọ nhẹ lên mu bàn tay, nói:

“Ông nội bảo em không vui, đang không vui chuyện gì thế?”

Mạnh Đường khẩu thị tâm phi: “Không có không vui.”

“Còn nói dối.” Ngụy Xuyên bóp tay cô, “Có chuyện thì nói, chuyện gì anh không giải quyết được cho em? Muốn đánh muốn mắng muốn anh dỗ, đều được.”

“Ai thèm đánh anh mắng anh.” Mạnh Đường buồn bực nói một câu.

Ngụy Xuyên khẽ cười, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Thế là muốn anh dỗ rồi?”

“Ai cần anh dỗ, em có giận đâu.”

“Anh thích dỗ được chưa?” Ngụy Xuyên ôm cô lắc lắc, “Có phải chuyện ở rạp chiếu phim làm em không vui không?”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Vốn tưởng sẽ được khen, không ngờ lại bị mắng.

Cảm thấy mất mặt nên dứt khoát không nói chuyện, anh chưa nhận ra thì càng nghĩ càng bực.

Từ khi yêu đương Mạnh Đường cũng nhận thấy mình hơi nhõng nhẽo, nếu là trước đây, chút cảm xúc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.

Về nhà cô cố ý vào phòng sách nhưng chẳng viết được chữ nào.

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên, hơi chu môi: “Anh hung dữ với em.”
 
Back
Top Bottom