Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 120


Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 121


Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 122


Mạnh Đường chụp màn hình gửi cho Ngụy Xuyên.

Năm phút sau vẫn không thấy trả lời, cô biết cậu đã đi tập luyện rồi.

Mạnh Đường tắt màn hình điện thoại rồi mở máy tính lên.

Cuộc thi điêu khắc gỗ đã gần đến hồi kết, chỉ còn một tuần nữa là kết thúc bình chọn.

Mạnh Đường xem qua một chút rồi tắt trang web, lúc gập máy tính xuống cô vô tình chạm vào chiếc thẻ kẹp sách bằng lá hoàng liên treo trên đó.

Cô vô thức mở điện thoại lên, chụp ảnh chiếc thẻ kẹp sách, sau đó đăng lên vòng bạn bè.

Bạn bè của cô ngoài bạn cùng phòng thì đa số là bạn học, còn có bạn bè trong câu lạc bộ.

Phần lớn chỉ là quan hệ like dạo, nhưng bài đăng hôm nay vừa gửi đi, không ít người đã bình luận…

[Oa, quắn quéo rồi.]

[Đàn chị, chị cố ý đăng vòng bạn bè đúng không? Siêu cấp vô tình luôn nha.]

[Cái thẻ kẹp sách này làm thế nào vậy? Đẹp quá.]

[Chúc mừng chúc mừng, mặc dù em đã biết từ lâu rồi.]

[Khi nào rủ nam thần đến câu lạc bộ chúng ta chơi đi.]

[Đồng ý, hóng một buổi giao lưu giữa câu lạc bộ điêu khắc gỗ và câu lạc bộ bóng rổ.]

Mạnh Đường cười trả lời từng người một.

Nhìn lại ảnh nền, cô cũng không phải là vô tình đâu nhỉ?

Người ta có ảnh đại diện đôi các thứ, cô còn chưa yêu cầu Ngụy Xuyên đổi mà.

Mạnh Đường tắt điện thoại, nói với nhóm Tạ Linh Âm một tiếng rồi đi ngủ.

Mạnh Đường chụp màn hình gửi cho Ngụy Xuyên.

Năm phút sau vẫn không thấy trả lời, cô biết cậu đã đi tập luyện rồi.

Mạnh Đường tắt màn hình điện thoại rồi mở máy tính lên.

Cuộc thi điêu khắc gỗ đã gần đến hồi kết, chỉ còn một tuần nữa là kết thúc bình chọn.

Mạnh Đường xem qua một chút rồi tắt trang web, lúc gập máy tính xuống cô vô tình chạm vào chiếc thẻ kẹp sách bằng lá hoàng liên treo trên đó.

Cô vô thức mở điện thoại lên, chụp ảnh chiếc thẻ kẹp sách, sau đó đăng lên vòng bạn bè.

Bạn bè của cô ngoài bạn cùng phòng thì đa số là bạn học, còn có bạn bè trong câu lạc bộ.

Phần lớn chỉ là quan hệ like dạo, nhưng bài đăng hôm nay vừa gửi đi, không ít người đã bình luận…

[Oa, quắn quéo rồi.]

[Đàn chị, chị cố ý đăng vòng bạn bè đúng không? Siêu cấp vô tình luôn nha.]

[Cái thẻ kẹp sách này làm thế nào vậy? Đẹp quá.]

[Chúc mừng chúc mừng, mặc dù em đã biết từ lâu rồi.]

[Khi nào rủ nam thần đến câu lạc bộ chúng ta chơi đi.]

[Đồng ý, hóng một buổi giao lưu giữa câu lạc bộ điêu khắc gỗ và câu lạc bộ bóng rổ.]

Mạnh Đường cười trả lời từng người một.

Nhìn lại ảnh nền, cô cũng không phải là vô tình đâu nhỉ?

Người ta có ảnh đại diện đôi các thứ, cô còn chưa yêu cầu Ngụy Xuyên đổi mà.

Mạnh Đường tắt điện thoại, nói với nhóm Tạ Linh Âm một tiếng rồi đi ngủ.

Mạnh Đường chụp màn hình gửi cho Ngụy Xuyên.

Năm phút sau vẫn không thấy trả lời, cô biết cậu đã đi tập luyện rồi.

Mạnh Đường tắt màn hình điện thoại rồi mở máy tính lên.

Cuộc thi điêu khắc gỗ đã gần đến hồi kết, chỉ còn một tuần nữa là kết thúc bình chọn.

Mạnh Đường xem qua một chút rồi tắt trang web, lúc gập máy tính xuống cô vô tình chạm vào chiếc thẻ kẹp sách bằng lá hoàng liên treo trên đó.

Cô vô thức mở điện thoại lên, chụp ảnh chiếc thẻ kẹp sách, sau đó đăng lên vòng bạn bè.

Bạn bè của cô ngoài bạn cùng phòng thì đa số là bạn học, còn có bạn bè trong câu lạc bộ.

Phần lớn chỉ là quan hệ like dạo, nhưng bài đăng hôm nay vừa gửi đi, không ít người đã bình luận…

[Oa, quắn quéo rồi.]

[Đàn chị, chị cố ý đăng vòng bạn bè đúng không? Siêu cấp vô tình luôn nha.]

[Cái thẻ kẹp sách này làm thế nào vậy? Đẹp quá.]

[Chúc mừng chúc mừng, mặc dù em đã biết từ lâu rồi.]

[Khi nào rủ nam thần đến câu lạc bộ chúng ta chơi đi.]

[Đồng ý, hóng một buổi giao lưu giữa câu lạc bộ điêu khắc gỗ và câu lạc bộ bóng rổ.]

Mạnh Đường cười trả lời từng người một.

Nhìn lại ảnh nền, cô cũng không phải là vô tình đâu nhỉ?

Người ta có ảnh đại diện đôi các thứ, cô còn chưa yêu cầu Ngụy Xuyên đổi mà.

Mạnh Đường tắt điện thoại, nói với nhóm Tạ Linh Âm một tiếng rồi đi ngủ.

Mạnh Đường chụp màn hình gửi cho Ngụy Xuyên.

Năm phút sau vẫn không thấy trả lời, cô biết cậu đã đi tập luyện rồi.

Mạnh Đường tắt màn hình điện thoại rồi mở máy tính lên.

Cuộc thi điêu khắc gỗ đã gần đến hồi kết, chỉ còn một tuần nữa là kết thúc bình chọn.

Mạnh Đường xem qua một chút rồi tắt trang web, lúc gập máy tính xuống cô vô tình chạm vào chiếc thẻ kẹp sách bằng lá hoàng liên treo trên đó.

Cô vô thức mở điện thoại lên, chụp ảnh chiếc thẻ kẹp sách, sau đó đăng lên vòng bạn bè.

Bạn bè của cô ngoài bạn cùng phòng thì đa số là bạn học, còn có bạn bè trong câu lạc bộ.

Phần lớn chỉ là quan hệ like dạo, nhưng bài đăng hôm nay vừa gửi đi, không ít người đã bình luận…

[Oa, quắn quéo rồi.]

[Đàn chị, chị cố ý đăng vòng bạn bè đúng không? Siêu cấp vô tình luôn nha.]

[Cái thẻ kẹp sách này làm thế nào vậy? Đẹp quá.]

[Chúc mừng chúc mừng, mặc dù em đã biết từ lâu rồi.]

[Khi nào rủ nam thần đến câu lạc bộ chúng ta chơi đi.]

[Đồng ý, hóng một buổi giao lưu giữa câu lạc bộ điêu khắc gỗ và câu lạc bộ bóng rổ.]

Mạnh Đường cười trả lời từng người một.

Nhìn lại ảnh nền, cô cũng không phải là vô tình đâu nhỉ?

Người ta có ảnh đại diện đôi các thứ, cô còn chưa yêu cầu Ngụy Xuyên đổi mà.

Mạnh Đường tắt điện thoại, nói với nhóm Tạ Linh Âm một tiếng rồi đi ngủ.

Mạnh Đường chụp màn hình gửi cho Ngụy Xuyên.

Năm phút sau vẫn không thấy trả lời, cô biết cậu đã đi tập luyện rồi.

Mạnh Đường tắt màn hình điện thoại rồi mở máy tính lên.

Cuộc thi điêu khắc gỗ đã gần đến hồi kết, chỉ còn một tuần nữa là kết thúc bình chọn.

Mạnh Đường xem qua một chút rồi tắt trang web, lúc gập máy tính xuống cô vô tình chạm vào chiếc thẻ kẹp sách bằng lá hoàng liên treo trên đó.

Cô vô thức mở điện thoại lên, chụp ảnh chiếc thẻ kẹp sách, sau đó đăng lên vòng bạn bè.

Bạn bè của cô ngoài bạn cùng phòng thì đa số là bạn học, còn có bạn bè trong câu lạc bộ.

Phần lớn chỉ là quan hệ like dạo, nhưng bài đăng hôm nay vừa gửi đi, không ít người đã bình luận…

[Oa, quắn quéo rồi.]

[Đàn chị, chị cố ý đăng vòng bạn bè đúng không? Siêu cấp vô tình luôn nha.]

[Cái thẻ kẹp sách này làm thế nào vậy? Đẹp quá.]

[Chúc mừng chúc mừng, mặc dù em đã biết từ lâu rồi.]

[Khi nào rủ nam thần đến câu lạc bộ chúng ta chơi đi.]

[Đồng ý, hóng một buổi giao lưu giữa câu lạc bộ điêu khắc gỗ và câu lạc bộ bóng rổ.]

Mạnh Đường cười trả lời từng người một.

Nhìn lại ảnh nền, cô cũng không phải là vô tình đâu nhỉ?

Người ta có ảnh đại diện đôi các thứ, cô còn chưa yêu cầu Ngụy Xuyên đổi mà.

Mạnh Đường tắt điện thoại, nói với nhóm Tạ Linh Âm một tiếng rồi đi ngủ.

Mạnh Đường chụp màn hình gửi cho Ngụy Xuyên.

Năm phút sau vẫn không thấy trả lời, cô biết cậu đã đi tập luyện rồi.

Mạnh Đường tắt màn hình điện thoại rồi mở máy tính lên.

Cuộc thi điêu khắc gỗ đã gần đến hồi kết, chỉ còn một tuần nữa là kết thúc bình chọn.

Mạnh Đường xem qua một chút rồi tắt trang web, lúc gập máy tính xuống cô vô tình chạm vào chiếc thẻ kẹp sách bằng lá hoàng liên treo trên đó.

Cô vô thức mở điện thoại lên, chụp ảnh chiếc thẻ kẹp sách, sau đó đăng lên vòng bạn bè.

Bạn bè của cô ngoài bạn cùng phòng thì đa số là bạn học, còn có bạn bè trong câu lạc bộ.

Phần lớn chỉ là quan hệ like dạo, nhưng bài đăng hôm nay vừa gửi đi, không ít người đã bình luận…

[Oa, quắn quéo rồi.]

[Đàn chị, chị cố ý đăng vòng bạn bè đúng không? Siêu cấp vô tình luôn nha.]

[Cái thẻ kẹp sách này làm thế nào vậy? Đẹp quá.]

[Chúc mừng chúc mừng, mặc dù em đã biết từ lâu rồi.]

[Khi nào rủ nam thần đến câu lạc bộ chúng ta chơi đi.]

[Đồng ý, hóng một buổi giao lưu giữa câu lạc bộ điêu khắc gỗ và câu lạc bộ bóng rổ.]

Mạnh Đường cười trả lời từng người một.

Nhìn lại ảnh nền, cô cũng không phải là vô tình đâu nhỉ?

Người ta có ảnh đại diện đôi các thứ, cô còn chưa yêu cầu Ngụy Xuyên đổi mà.

Mạnh Đường tắt điện thoại, nói với nhóm Tạ Linh Âm một tiếng rồi đi ngủ.

Mạnh Đường chụp màn hình gửi cho Ngụy Xuyên.

Năm phút sau vẫn không thấy trả lời, cô biết cậu đã đi tập luyện rồi.

Mạnh Đường tắt màn hình điện thoại rồi mở máy tính lên.

Cuộc thi điêu khắc gỗ đã gần đến hồi kết, chỉ còn một tuần nữa là kết thúc bình chọn.

Mạnh Đường xem qua một chút rồi tắt trang web, lúc gập máy tính xuống cô vô tình chạm vào chiếc thẻ kẹp sách bằng lá hoàng liên treo trên đó.

Cô vô thức mở điện thoại lên, chụp ảnh chiếc thẻ kẹp sách, sau đó đăng lên vòng bạn bè.

Bạn bè của cô ngoài bạn cùng phòng thì đa số là bạn học, còn có bạn bè trong câu lạc bộ.

Phần lớn chỉ là quan hệ like dạo, nhưng bài đăng hôm nay vừa gửi đi, không ít người đã bình luận…

[Oa, quắn quéo rồi.]

[Đàn chị, chị cố ý đăng vòng bạn bè đúng không? Siêu cấp vô tình luôn nha.]

[Cái thẻ kẹp sách này làm thế nào vậy? Đẹp quá.]

[Chúc mừng chúc mừng, mặc dù em đã biết từ lâu rồi.]

[Khi nào rủ nam thần đến câu lạc bộ chúng ta chơi đi.]

[Đồng ý, hóng một buổi giao lưu giữa câu lạc bộ điêu khắc gỗ và câu lạc bộ bóng rổ.]

Mạnh Đường cười trả lời từng người một.

Nhìn lại ảnh nền, cô cũng không phải là vô tình đâu nhỉ?

Người ta có ảnh đại diện đôi các thứ, cô còn chưa yêu cầu Ngụy Xuyên đổi mà.

Mạnh Đường tắt điện thoại, nói với nhóm Tạ Linh Âm một tiếng rồi đi ngủ.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 123


Mạnh Đường đợi ở cửa phòng học bậc thang bảy phút, Ngụy Xuyên vẫn chưa đến.

Cô biết thời khóa biểu hôm nay của cậu, cũng là tiết lý thuyết.

Từ viện Thể thao sang viện Mỹ thuật, quãng đường không ngắn, cho dù cậu đi xe cân bằng cũng phải mất mười mấy phút.

“Mạnh Đường, vào lớp rồi.” Đàm Hi mở cửa sổ thò đầu ra, “Thầy giáo đến rồi.”

Mạnh Đường ngó nghiêng vài giây rồi quay đầu bước vào lớp.

Học được hơn mười phút, Mạnh Đường có chút lơ đễnh.

Trong điện thoại nghe giọng Ngụy Xuyên có vẻ gấp, cô sợ cậu có chuyện thật.

Vừa lấy điện thoại ra, cửa phòng học bậc thang bị ai đó gõ vang.

“Thưa thầy, em tìm Mạnh Đường một lát, có thể cho bạn ấy ra ngoài một chút được không ạ?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mạnh Đường, còn kèm theo tiếng hò reo hóng hớt.

Ngụy Xuyên là người nổi tiếng, các thầy cô đều biết, chuyện về cậu và Mạnh Đường ít nhiều cũng biết chút đỉnh.

Thầy giáo vẫy tay với Mạnh Đường: “Đi nhanh về nhanh.”

Mạnh Đường đợi ở cửa phòng học bậc thang bảy phút, Ngụy Xuyên vẫn chưa đến.

Cô biết thời khóa biểu hôm nay của cậu, cũng là tiết lý thuyết.

Từ viện Thể thao sang viện Mỹ thuật, quãng đường không ngắn, cho dù cậu đi xe cân bằng cũng phải mất mười mấy phút.

“Mạnh Đường, vào lớp rồi.” Đàm Hi mở cửa sổ thò đầu ra, “Thầy giáo đến rồi.”

Mạnh Đường ngó nghiêng vài giây rồi quay đầu bước vào lớp.

Học được hơn mười phút, Mạnh Đường có chút lơ đễnh.

Trong điện thoại nghe giọng Ngụy Xuyên có vẻ gấp, cô sợ cậu có chuyện thật.

Vừa lấy điện thoại ra, cửa phòng học bậc thang bị ai đó gõ vang.

“Thưa thầy, em tìm Mạnh Đường một lát, có thể cho bạn ấy ra ngoài một chút được không ạ?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mạnh Đường, còn kèm theo tiếng hò reo hóng hớt.

Ngụy Xuyên là người nổi tiếng, các thầy cô đều biết, chuyện về cậu và Mạnh Đường ít nhiều cũng biết chút đỉnh.

Thầy giáo vẫy tay với Mạnh Đường: “Đi nhanh về nhanh.”

Mạnh Đường đợi ở cửa phòng học bậc thang bảy phút, Ngụy Xuyên vẫn chưa đến.

Cô biết thời khóa biểu hôm nay của cậu, cũng là tiết lý thuyết.

Từ viện Thể thao sang viện Mỹ thuật, quãng đường không ngắn, cho dù cậu đi xe cân bằng cũng phải mất mười mấy phút.

“Mạnh Đường, vào lớp rồi.” Đàm Hi mở cửa sổ thò đầu ra, “Thầy giáo đến rồi.”

Mạnh Đường ngó nghiêng vài giây rồi quay đầu bước vào lớp.

Học được hơn mười phút, Mạnh Đường có chút lơ đễnh.

Trong điện thoại nghe giọng Ngụy Xuyên có vẻ gấp, cô sợ cậu có chuyện thật.

Vừa lấy điện thoại ra, cửa phòng học bậc thang bị ai đó gõ vang.

“Thưa thầy, em tìm Mạnh Đường một lát, có thể cho bạn ấy ra ngoài một chút được không ạ?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mạnh Đường, còn kèm theo tiếng hò reo hóng hớt.

Ngụy Xuyên là người nổi tiếng, các thầy cô đều biết, chuyện về cậu và Mạnh Đường ít nhiều cũng biết chút đỉnh.

Thầy giáo vẫy tay với Mạnh Đường: “Đi nhanh về nhanh.”

Mạnh Đường đợi ở cửa phòng học bậc thang bảy phút, Ngụy Xuyên vẫn chưa đến.

Cô biết thời khóa biểu hôm nay của cậu, cũng là tiết lý thuyết.

Từ viện Thể thao sang viện Mỹ thuật, quãng đường không ngắn, cho dù cậu đi xe cân bằng cũng phải mất mười mấy phút.

“Mạnh Đường, vào lớp rồi.” Đàm Hi mở cửa sổ thò đầu ra, “Thầy giáo đến rồi.”

Mạnh Đường ngó nghiêng vài giây rồi quay đầu bước vào lớp.

Học được hơn mười phút, Mạnh Đường có chút lơ đễnh.

Trong điện thoại nghe giọng Ngụy Xuyên có vẻ gấp, cô sợ cậu có chuyện thật.

Vừa lấy điện thoại ra, cửa phòng học bậc thang bị ai đó gõ vang.

“Thưa thầy, em tìm Mạnh Đường một lát, có thể cho bạn ấy ra ngoài một chút được không ạ?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mạnh Đường, còn kèm theo tiếng hò reo hóng hớt.

Ngụy Xuyên là người nổi tiếng, các thầy cô đều biết, chuyện về cậu và Mạnh Đường ít nhiều cũng biết chút đỉnh.

Thầy giáo vẫy tay với Mạnh Đường: “Đi nhanh về nhanh.”

Mạnh Đường đợi ở cửa phòng học bậc thang bảy phút, Ngụy Xuyên vẫn chưa đến.

Cô biết thời khóa biểu hôm nay của cậu, cũng là tiết lý thuyết.

Từ viện Thể thao sang viện Mỹ thuật, quãng đường không ngắn, cho dù cậu đi xe cân bằng cũng phải mất mười mấy phút.

“Mạnh Đường, vào lớp rồi.” Đàm Hi mở cửa sổ thò đầu ra, “Thầy giáo đến rồi.”

Mạnh Đường ngó nghiêng vài giây rồi quay đầu bước vào lớp.

Học được hơn mười phút, Mạnh Đường có chút lơ đễnh.

Trong điện thoại nghe giọng Ngụy Xuyên có vẻ gấp, cô sợ cậu có chuyện thật.

Vừa lấy điện thoại ra, cửa phòng học bậc thang bị ai đó gõ vang.

“Thưa thầy, em tìm Mạnh Đường một lát, có thể cho bạn ấy ra ngoài một chút được không ạ?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mạnh Đường, còn kèm theo tiếng hò reo hóng hớt.

Ngụy Xuyên là người nổi tiếng, các thầy cô đều biết, chuyện về cậu và Mạnh Đường ít nhiều cũng biết chút đỉnh.

Thầy giáo vẫy tay với Mạnh Đường: “Đi nhanh về nhanh.”

Mạnh Đường đợi ở cửa phòng học bậc thang bảy phút, Ngụy Xuyên vẫn chưa đến.

Cô biết thời khóa biểu hôm nay của cậu, cũng là tiết lý thuyết.

Từ viện Thể thao sang viện Mỹ thuật, quãng đường không ngắn, cho dù cậu đi xe cân bằng cũng phải mất mười mấy phút.

“Mạnh Đường, vào lớp rồi.” Đàm Hi mở cửa sổ thò đầu ra, “Thầy giáo đến rồi.”

Mạnh Đường ngó nghiêng vài giây rồi quay đầu bước vào lớp.

Học được hơn mười phút, Mạnh Đường có chút lơ đễnh.

Trong điện thoại nghe giọng Ngụy Xuyên có vẻ gấp, cô sợ cậu có chuyện thật.

Vừa lấy điện thoại ra, cửa phòng học bậc thang bị ai đó gõ vang.

“Thưa thầy, em tìm Mạnh Đường một lát, có thể cho bạn ấy ra ngoài một chút được không ạ?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mạnh Đường, còn kèm theo tiếng hò reo hóng hớt.

Ngụy Xuyên là người nổi tiếng, các thầy cô đều biết, chuyện về cậu và Mạnh Đường ít nhiều cũng biết chút đỉnh.

Thầy giáo vẫy tay với Mạnh Đường: “Đi nhanh về nhanh.”

Mạnh Đường đợi ở cửa phòng học bậc thang bảy phút, Ngụy Xuyên vẫn chưa đến.

Cô biết thời khóa biểu hôm nay của cậu, cũng là tiết lý thuyết.

Từ viện Thể thao sang viện Mỹ thuật, quãng đường không ngắn, cho dù cậu đi xe cân bằng cũng phải mất mười mấy phút.

“Mạnh Đường, vào lớp rồi.” Đàm Hi mở cửa sổ thò đầu ra, “Thầy giáo đến rồi.”

Mạnh Đường ngó nghiêng vài giây rồi quay đầu bước vào lớp.

Học được hơn mười phút, Mạnh Đường có chút lơ đễnh.

Trong điện thoại nghe giọng Ngụy Xuyên có vẻ gấp, cô sợ cậu có chuyện thật.

Vừa lấy điện thoại ra, cửa phòng học bậc thang bị ai đó gõ vang.

“Thưa thầy, em tìm Mạnh Đường một lát, có thể cho bạn ấy ra ngoài một chút được không ạ?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Mạnh Đường, còn kèm theo tiếng hò reo hóng hớt.

Ngụy Xuyên là người nổi tiếng, các thầy cô đều biết, chuyện về cậu và Mạnh Đường ít nhiều cũng biết chút đỉnh.

Thầy giáo vẫy tay với Mạnh Đường: “Đi nhanh về nhanh.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 124


Ảnh tìm được thì khá đẹp, cũng có các khách sạn nghỉ dưỡng và homestay liên quan.

“Hay là chọn chỗ này?” Mạnh Đường nói, “Tớ cũng không biết chọn thế nào nữa.”

Tạ Linh Âm nói: “Được thôi, giờ tớ bảo Hứa Hạc Thanh để anh ấy sắp xếp.”

Mạnh Đường cũng nhắn tin cho Ngụy Xuyên: [Cậu đến nơi chưa?]

Ngụy Xuyên: [Đang ăn cơm, vừa đến không lâu.]

Mạnh Đường: [Cậu đi đảo Loa Châu bao giờ chưa? Dương Khả bảo chỗ này khá vắng, cảnh cũng đẹp.]

Ngụy Xuyên: [Chưa đi bao giờ, các cậu đã chọn xong địa điểm rồi à?]

Mạnh Đường: [Chọn rồi, chỗ này tương đối ít người, nếu không 1/5 chẳng đi đâu được.]

Ngụy Xuyên: [Các cậu chọn xong là được, để Hứa Hạc Thanh sắp xếp là được.]

Mạnh Đường: [Biết rồi, tôi đi tắm đây, chúc cậu ngủ ngon trước nhé, tối tôi không chúc nữa.]

Ngụy Xuyên: [Được, nhưng tôi có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng nữa không?]

Mạnh Đường trố mắt, yêu cầu quá đáng gì?

Biết quá đáng còn đưa ra làm gì?

Ảnh tìm được thì khá đẹp, cũng có các khách sạn nghỉ dưỡng và homestay liên quan.

“Hay là chọn chỗ này?” Mạnh Đường nói, “Tớ cũng không biết chọn thế nào nữa.”

Tạ Linh Âm nói: “Được thôi, giờ tớ bảo Hứa Hạc Thanh để anh ấy sắp xếp.”

Mạnh Đường cũng nhắn tin cho Ngụy Xuyên: [Cậu đến nơi chưa?]

Ngụy Xuyên: [Đang ăn cơm, vừa đến không lâu.]

Mạnh Đường: [Cậu đi đảo Loa Châu bao giờ chưa? Dương Khả bảo chỗ này khá vắng, cảnh cũng đẹp.]

Ngụy Xuyên: [Chưa đi bao giờ, các cậu đã chọn xong địa điểm rồi à?]

Mạnh Đường: [Chọn rồi, chỗ này tương đối ít người, nếu không 1/5 chẳng đi đâu được.]

Ngụy Xuyên: [Các cậu chọn xong là được, để Hứa Hạc Thanh sắp xếp là được.]

Mạnh Đường: [Biết rồi, tôi đi tắm đây, chúc cậu ngủ ngon trước nhé, tối tôi không chúc nữa.]

Ngụy Xuyên: [Được, nhưng tôi có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng nữa không?]
shopee11_11.jpg.webp


Mạnh Đường trố mắt, yêu cầu quá đáng gì?

Biết quá đáng còn đưa ra làm gì?

Ảnh tìm được thì khá đẹp, cũng có các khách sạn nghỉ dưỡng và homestay liên quan.

“Hay là chọn chỗ này?” Mạnh Đường nói, “Tớ cũng không biết chọn thế nào nữa.”

Tạ Linh Âm nói: “Được thôi, giờ tớ bảo Hứa Hạc Thanh để anh ấy sắp xếp.”

Mạnh Đường cũng nhắn tin cho Ngụy Xuyên: [Cậu đến nơi chưa?]

Ngụy Xuyên: [Đang ăn cơm, vừa đến không lâu.]

Mạnh Đường: [Cậu đi đảo Loa Châu bao giờ chưa? Dương Khả bảo chỗ này khá vắng, cảnh cũng đẹp.]

Ngụy Xuyên: [Chưa đi bao giờ, các cậu đã chọn xong địa điểm rồi à?]

Mạnh Đường: [Chọn rồi, chỗ này tương đối ít người, nếu không 1/5 chẳng đi đâu được.]

Ngụy Xuyên: [Các cậu chọn xong là được, để Hứa Hạc Thanh sắp xếp là được.]

Mạnh Đường: [Biết rồi, tôi đi tắm đây, chúc cậu ngủ ngon trước nhé, tối tôi không chúc nữa.]

Ngụy Xuyên: [Được, nhưng tôi có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng nữa không?]

Mạnh Đường trố mắt, yêu cầu quá đáng gì?

Biết quá đáng còn đưa ra làm gì?

Ảnh tìm được thì khá đẹp, cũng có các khách sạn nghỉ dưỡng và homestay liên quan.

“Hay là chọn chỗ này?” Mạnh Đường nói, “Tớ cũng không biết chọn thế nào nữa.”

Tạ Linh Âm nói: “Được thôi, giờ tớ bảo Hứa Hạc Thanh để anh ấy sắp xếp.”

Mạnh Đường cũng nhắn tin cho Ngụy Xuyên: [Cậu đến nơi chưa?]

Ngụy Xuyên: [Đang ăn cơm, vừa đến không lâu.]

Mạnh Đường: [Cậu đi đảo Loa Châu bao giờ chưa? Dương Khả bảo chỗ này khá vắng, cảnh cũng đẹp.]

Ngụy Xuyên: [Chưa đi bao giờ, các cậu đã chọn xong địa điểm rồi à?]

Mạnh Đường: [Chọn rồi, chỗ này tương đối ít người, nếu không 1/5 chẳng đi đâu được.]

Ngụy Xuyên: [Các cậu chọn xong là được, để Hứa Hạc Thanh sắp xếp là được.]

Mạnh Đường: [Biết rồi, tôi đi tắm đây, chúc cậu ngủ ngon trước nhé, tối tôi không chúc nữa.]

Ngụy Xuyên: [Được, nhưng tôi có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng nữa không?]

Mạnh Đường trố mắt, yêu cầu quá đáng gì?

Biết quá đáng còn đưa ra làm gì?

Ảnh tìm được thì khá đẹp, cũng có các khách sạn nghỉ dưỡng và homestay liên quan.

“Hay là chọn chỗ này?” Mạnh Đường nói, “Tớ cũng không biết chọn thế nào nữa.”

Tạ Linh Âm nói: “Được thôi, giờ tớ bảo Hứa Hạc Thanh để anh ấy sắp xếp.”

Mạnh Đường cũng nhắn tin cho Ngụy Xuyên: [Cậu đến nơi chưa?]

Ngụy Xuyên: [Đang ăn cơm, vừa đến không lâu.]

Mạnh Đường: [Cậu đi đảo Loa Châu bao giờ chưa? Dương Khả bảo chỗ này khá vắng, cảnh cũng đẹp.]

Ngụy Xuyên: [Chưa đi bao giờ, các cậu đã chọn xong địa điểm rồi à?]

Mạnh Đường: [Chọn rồi, chỗ này tương đối ít người, nếu không 1/5 chẳng đi đâu được.]

Ngụy Xuyên: [Các cậu chọn xong là được, để Hứa Hạc Thanh sắp xếp là được.]

Mạnh Đường: [Biết rồi, tôi đi tắm đây, chúc cậu ngủ ngon trước nhé, tối tôi không chúc nữa.]

Ngụy Xuyên: [Được, nhưng tôi có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng nữa không?]

Mạnh Đường trố mắt, yêu cầu quá đáng gì?

Biết quá đáng còn đưa ra làm gì?

Ảnh tìm được thì khá đẹp, cũng có các khách sạn nghỉ dưỡng và homestay liên quan.

“Hay là chọn chỗ này?” Mạnh Đường nói, “Tớ cũng không biết chọn thế nào nữa.”

Tạ Linh Âm nói: “Được thôi, giờ tớ bảo Hứa Hạc Thanh để anh ấy sắp xếp.”

Mạnh Đường cũng nhắn tin cho Ngụy Xuyên: [Cậu đến nơi chưa?]

Ngụy Xuyên: [Đang ăn cơm, vừa đến không lâu.]

Mạnh Đường: [Cậu đi đảo Loa Châu bao giờ chưa? Dương Khả bảo chỗ này khá vắng, cảnh cũng đẹp.]

Ngụy Xuyên: [Chưa đi bao giờ, các cậu đã chọn xong địa điểm rồi à?]

Mạnh Đường: [Chọn rồi, chỗ này tương đối ít người, nếu không 1/5 chẳng đi đâu được.]

Ngụy Xuyên: [Các cậu chọn xong là được, để Hứa Hạc Thanh sắp xếp là được.]

Mạnh Đường: [Biết rồi, tôi đi tắm đây, chúc cậu ngủ ngon trước nhé, tối tôi không chúc nữa.]

Ngụy Xuyên: [Được, nhưng tôi có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng nữa không?]

Mạnh Đường trố mắt, yêu cầu quá đáng gì?

Biết quá đáng còn đưa ra làm gì?

Ảnh tìm được thì khá đẹp, cũng có các khách sạn nghỉ dưỡng và homestay liên quan.

“Hay là chọn chỗ này?” Mạnh Đường nói, “Tớ cũng không biết chọn thế nào nữa.”

Tạ Linh Âm nói: “Được thôi, giờ tớ bảo Hứa Hạc Thanh để anh ấy sắp xếp.”

Mạnh Đường cũng nhắn tin cho Ngụy Xuyên: [Cậu đến nơi chưa?]

Ngụy Xuyên: [Đang ăn cơm, vừa đến không lâu.]

Mạnh Đường: [Cậu đi đảo Loa Châu bao giờ chưa? Dương Khả bảo chỗ này khá vắng, cảnh cũng đẹp.]

Ngụy Xuyên: [Chưa đi bao giờ, các cậu đã chọn xong địa điểm rồi à?]

Mạnh Đường: [Chọn rồi, chỗ này tương đối ít người, nếu không 1/5 chẳng đi đâu được.]

Ngụy Xuyên: [Các cậu chọn xong là được, để Hứa Hạc Thanh sắp xếp là được.]

Mạnh Đường: [Biết rồi, tôi đi tắm đây, chúc cậu ngủ ngon trước nhé, tối tôi không chúc nữa.]

Ngụy Xuyên: [Được, nhưng tôi có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng nữa không?]

Mạnh Đường trố mắt, yêu cầu quá đáng gì?

Biết quá đáng còn đưa ra làm gì?
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 125


Từng phút từng giây của ba ngày cuối cùng đều rất khó khăn.

Không chỉ Mạnh Đường có cảm giác này, mọi người đều có một sự nôn nóng, bồn chồn không yên của kỳ nghỉ sắp đến, không sao kìm nén được.

Đi trên đường đâu đâu cũng thấy bàn tán nghỉ lễ đi đâu chơi.

Tâm không tịnh thì không thích hợp đến xưởng điêu khắc gỗ.

Mạnh Đường dứt khoát rủ rê trong nhóm, hỏi có ai đi dạo phố không.

Thạch Lam là người đầu tiên trả lời: [Mặt trời mọc đằng Tây rồi, cậu mà đòi đi dạo phố á?]

Mạnh Đường: [Đi chơi không có quần áo phù hợp nên muốn đi mua hai bộ.]

Dương Khả: [Cậu không nói tớ cũng quên, tớ cũng chẳng có đồ phù hợp, đồ năm ngoái lại không muốn mặc.]

Tạ Linh Âm: [Kem chống nắng của tớ dùng hết rồi, tiện đường đi mua cái túi đựng mỹ phẩm luôn.]

Mạnh Đường: [Đi không? Chiều nay tớ không có tiết.]

Tạ Linh Âm: [Đi.]

Thạch Lam: [Về ký túc xá trước đã, tớ phải về thay bộ quần áo, bộ này lúc vẽ bị bẩn rồi.]

Mạnh Đường: [Tớ ở ký túc rồi, mọi người về đi.]

Đợi 20 phút, nhóm Tạ Linh Âm về đến ký túc xá.

Bọn họ đi dạo phố đều có chỗ cố định, Mạnh Đường không thích mua sắm online lắm, mỗi lần thiếu gì thì đi mấy trung tâm thương mại dạo một vòng.

Tạ Linh Âm khoác tay Mạnh Đường, nói: “Sắp hè rồi, quần áo trong cửa hàng màu sắc tươi sáng hẳn lên.”

Mạnh Đường nhìn một loạt màu sắc rực rỡ, nói: “Đi biển cũng không hợp mặc đồ trầm, nếu không lên ảnh cũng không đẹp.”

“Thử cái này xem?” Tạ Linh Âm chỉ vào chiếc áo hai dây hoa nhí màu đỏ cách đó không xa, “Cậu mặc chắc đẹp lắm, da cậu trắng.”

Mạnh Đường nhìn màu sắc là muốn rút lui, ngược lại chỉ vào chiếc váy dài màu mực bên cạnh: “Hay là cái này đi?”

Tạ Linh Âm: “… Màu này hợp đi biển chỗ nào? Cậu không chọn màu đỏ thì cũng chọn màu xanh hoặc vàng nhạt chứ.”

Thạch Lam cũng khuyên cô: “Cậu cứ thử đi, tháng 5 ở biển thực ra vẫn lạnh đấy, cái áo hai dây này bên ngoài còn có áo len mỏng màu trắng, có thể mua cả bộ luôn.”

Dương Khả nói: “Cũng được đấy, quần áo chỉ nhìn không thì vô dụng, hay cậu thử xem?”

Mạnh Đường nhìn lại họ lần nữa: “Hợp với tớ thật à? Các cậu không phải đang lừa tớ đấy chứ?”

Từng phút từng giây của ba ngày cuối cùng đều rất khó khăn.

Không chỉ Mạnh Đường có cảm giác này, mọi người đều có một sự nôn nóng, bồn chồn không yên của kỳ nghỉ sắp đến, không sao kìm nén được.

Đi trên đường đâu đâu cũng thấy bàn tán nghỉ lễ đi đâu chơi.

Tâm không tịnh thì không thích hợp đến xưởng điêu khắc gỗ.

Mạnh Đường dứt khoát rủ rê trong nhóm, hỏi có ai đi dạo phố không.

Thạch Lam là người đầu tiên trả lời: [Mặt trời mọc đằng Tây rồi, cậu mà đòi đi dạo phố á?]

Mạnh Đường: [Đi chơi không có quần áo phù hợp nên muốn đi mua hai bộ.]

Dương Khả: [Cậu không nói tớ cũng quên, tớ cũng chẳng có đồ phù hợp, đồ năm ngoái lại không muốn mặc.]

Tạ Linh Âm: [Kem chống nắng của tớ dùng hết rồi, tiện đường đi mua cái túi đựng mỹ phẩm luôn.]

Mạnh Đường: [Đi không? Chiều nay tớ không có tiết.]

Tạ Linh Âm: [Đi.]

Thạch Lam: [Về ký túc xá trước đã, tớ phải về thay bộ quần áo, bộ này lúc vẽ bị bẩn rồi.]

Mạnh Đường: [Tớ ở ký túc rồi, mọi người về đi.]

Đợi 20 phút, nhóm Tạ Linh Âm về đến ký túc xá.

Bọn họ đi dạo phố đều có chỗ cố định, Mạnh Đường không thích mua sắm online lắm, mỗi lần thiếu gì thì đi mấy trung tâm thương mại dạo một vòng.

Tạ Linh Âm khoác tay Mạnh Đường, nói: “Sắp hè rồi, quần áo trong cửa hàng màu sắc tươi sáng hẳn lên.”

Mạnh Đường nhìn một loạt màu sắc rực rỡ, nói: “Đi biển cũng không hợp mặc đồ trầm, nếu không lên ảnh cũng không đẹp.”

“Thử cái này xem?” Tạ Linh Âm chỉ vào chiếc áo hai dây hoa nhí màu đỏ cách đó không xa, “Cậu mặc chắc đẹp lắm, da cậu trắng.”

Mạnh Đường nhìn màu sắc là muốn rút lui, ngược lại chỉ vào chiếc váy dài màu mực bên cạnh: “Hay là cái này đi?”

Tạ Linh Âm: “… Màu này hợp đi biển chỗ nào? Cậu không chọn màu đỏ thì cũng chọn màu xanh hoặc vàng nhạt chứ.”

Thạch Lam cũng khuyên cô: “Cậu cứ thử đi, tháng 5 ở biển thực ra vẫn lạnh đấy, cái áo hai dây này bên ngoài còn có áo len mỏng màu trắng, có thể mua cả bộ luôn.”

Dương Khả nói: “Cũng được đấy, quần áo chỉ nhìn không thì vô dụng, hay cậu thử xem?”

Mạnh Đường nhìn lại họ lần nữa: “Hợp với tớ thật à? Các cậu không phải đang lừa tớ đấy chứ?”

Từng phút từng giây của ba ngày cuối cùng đều rất khó khăn.

Không chỉ Mạnh Đường có cảm giác này, mọi người đều có một sự nôn nóng, bồn chồn không yên của kỳ nghỉ sắp đến, không sao kìm nén được.

Đi trên đường đâu đâu cũng thấy bàn tán nghỉ lễ đi đâu chơi.

Tâm không tịnh thì không thích hợp đến xưởng điêu khắc gỗ.

Mạnh Đường dứt khoát rủ rê trong nhóm, hỏi có ai đi dạo phố không.

Thạch Lam là người đầu tiên trả lời: [Mặt trời mọc đằng Tây rồi, cậu mà đòi đi dạo phố á?]

Mạnh Đường: [Đi chơi không có quần áo phù hợp nên muốn đi mua hai bộ.]

Dương Khả: [Cậu không nói tớ cũng quên, tớ cũng chẳng có đồ phù hợp, đồ năm ngoái lại không muốn mặc.]

Tạ Linh Âm: [Kem chống nắng của tớ dùng hết rồi, tiện đường đi mua cái túi đựng mỹ phẩm luôn.]

Mạnh Đường: [Đi không? Chiều nay tớ không có tiết.]

Tạ Linh Âm: [Đi.]

Thạch Lam: [Về ký túc xá trước đã, tớ phải về thay bộ quần áo, bộ này lúc vẽ bị bẩn rồi.]

Mạnh Đường: [Tớ ở ký túc rồi, mọi người về đi.]

Đợi 20 phút, nhóm Tạ Linh Âm về đến ký túc xá.

Bọn họ đi dạo phố đều có chỗ cố định, Mạnh Đường không thích mua sắm online lắm, mỗi lần thiếu gì thì đi mấy trung tâm thương mại dạo một vòng.

Tạ Linh Âm khoác tay Mạnh Đường, nói: “Sắp hè rồi, quần áo trong cửa hàng màu sắc tươi sáng hẳn lên.”

Mạnh Đường nhìn một loạt màu sắc rực rỡ, nói: “Đi biển cũng không hợp mặc đồ trầm, nếu không lên ảnh cũng không đẹp.”

“Thử cái này xem?” Tạ Linh Âm chỉ vào chiếc áo hai dây hoa nhí màu đỏ cách đó không xa, “Cậu mặc chắc đẹp lắm, da cậu trắng.”

Mạnh Đường nhìn màu sắc là muốn rút lui, ngược lại chỉ vào chiếc váy dài màu mực bên cạnh: “Hay là cái này đi?”

Tạ Linh Âm: “… Màu này hợp đi biển chỗ nào? Cậu không chọn màu đỏ thì cũng chọn màu xanh hoặc vàng nhạt chứ.”

Thạch Lam cũng khuyên cô: “Cậu cứ thử đi, tháng 5 ở biển thực ra vẫn lạnh đấy, cái áo hai dây này bên ngoài còn có áo len mỏng màu trắng, có thể mua cả bộ luôn.”

Dương Khả nói: “Cũng được đấy, quần áo chỉ nhìn không thì vô dụng, hay cậu thử xem?”

Mạnh Đường nhìn lại họ lần nữa: “Hợp với tớ thật à? Các cậu không phải đang lừa tớ đấy chứ?”

Từng phút từng giây của ba ngày cuối cùng đều rất khó khăn.

Không chỉ Mạnh Đường có cảm giác này, mọi người đều có một sự nôn nóng, bồn chồn không yên của kỳ nghỉ sắp đến, không sao kìm nén được.

Đi trên đường đâu đâu cũng thấy bàn tán nghỉ lễ đi đâu chơi.

Tâm không tịnh thì không thích hợp đến xưởng điêu khắc gỗ.

Mạnh Đường dứt khoát rủ rê trong nhóm, hỏi có ai đi dạo phố không.

Thạch Lam là người đầu tiên trả lời: [Mặt trời mọc đằng Tây rồi, cậu mà đòi đi dạo phố á?]

Mạnh Đường: [Đi chơi không có quần áo phù hợp nên muốn đi mua hai bộ.]

Dương Khả: [Cậu không nói tớ cũng quên, tớ cũng chẳng có đồ phù hợp, đồ năm ngoái lại không muốn mặc.]

Tạ Linh Âm: [Kem chống nắng của tớ dùng hết rồi, tiện đường đi mua cái túi đựng mỹ phẩm luôn.]

Mạnh Đường: [Đi không? Chiều nay tớ không có tiết.]

Tạ Linh Âm: [Đi.]

Thạch Lam: [Về ký túc xá trước đã, tớ phải về thay bộ quần áo, bộ này lúc vẽ bị bẩn rồi.]

Mạnh Đường: [Tớ ở ký túc rồi, mọi người về đi.]

Đợi 20 phút, nhóm Tạ Linh Âm về đến ký túc xá.

Bọn họ đi dạo phố đều có chỗ cố định, Mạnh Đường không thích mua sắm online lắm, mỗi lần thiếu gì thì đi mấy trung tâm thương mại dạo một vòng.

Tạ Linh Âm khoác tay Mạnh Đường, nói: “Sắp hè rồi, quần áo trong cửa hàng màu sắc tươi sáng hẳn lên.”

Mạnh Đường nhìn một loạt màu sắc rực rỡ, nói: “Đi biển cũng không hợp mặc đồ trầm, nếu không lên ảnh cũng không đẹp.”

“Thử cái này xem?” Tạ Linh Âm chỉ vào chiếc áo hai dây hoa nhí màu đỏ cách đó không xa, “Cậu mặc chắc đẹp lắm, da cậu trắng.”

Mạnh Đường nhìn màu sắc là muốn rút lui, ngược lại chỉ vào chiếc váy dài màu mực bên cạnh: “Hay là cái này đi?”

Tạ Linh Âm: “… Màu này hợp đi biển chỗ nào? Cậu không chọn màu đỏ thì cũng chọn màu xanh hoặc vàng nhạt chứ.”

Thạch Lam cũng khuyên cô: “Cậu cứ thử đi, tháng 5 ở biển thực ra vẫn lạnh đấy, cái áo hai dây này bên ngoài còn có áo len mỏng màu trắng, có thể mua cả bộ luôn.”

Dương Khả nói: “Cũng được đấy, quần áo chỉ nhìn không thì vô dụng, hay cậu thử xem?”

Mạnh Đường nhìn lại họ lần nữa: “Hợp với tớ thật à? Các cậu không phải đang lừa tớ đấy chứ?”

Từng phút từng giây của ba ngày cuối cùng đều rất khó khăn.

Không chỉ Mạnh Đường có cảm giác này, mọi người đều có một sự nôn nóng, bồn chồn không yên của kỳ nghỉ sắp đến, không sao kìm nén được.

Đi trên đường đâu đâu cũng thấy bàn tán nghỉ lễ đi đâu chơi.

Tâm không tịnh thì không thích hợp đến xưởng điêu khắc gỗ.

Mạnh Đường dứt khoát rủ rê trong nhóm, hỏi có ai đi dạo phố không.

Thạch Lam là người đầu tiên trả lời: [Mặt trời mọc đằng Tây rồi, cậu mà đòi đi dạo phố á?]

Mạnh Đường: [Đi chơi không có quần áo phù hợp nên muốn đi mua hai bộ.]

Dương Khả: [Cậu không nói tớ cũng quên, tớ cũng chẳng có đồ phù hợp, đồ năm ngoái lại không muốn mặc.]

Tạ Linh Âm: [Kem chống nắng của tớ dùng hết rồi, tiện đường đi mua cái túi đựng mỹ phẩm luôn.]

Mạnh Đường: [Đi không? Chiều nay tớ không có tiết.]

Tạ Linh Âm: [Đi.]

Thạch Lam: [Về ký túc xá trước đã, tớ phải về thay bộ quần áo, bộ này lúc vẽ bị bẩn rồi.]

Mạnh Đường: [Tớ ở ký túc rồi, mọi người về đi.]

Đợi 20 phút, nhóm Tạ Linh Âm về đến ký túc xá.

Bọn họ đi dạo phố đều có chỗ cố định, Mạnh Đường không thích mua sắm online lắm, mỗi lần thiếu gì thì đi mấy trung tâm thương mại dạo một vòng.

Tạ Linh Âm khoác tay Mạnh Đường, nói: “Sắp hè rồi, quần áo trong cửa hàng màu sắc tươi sáng hẳn lên.”

Mạnh Đường nhìn một loạt màu sắc rực rỡ, nói: “Đi biển cũng không hợp mặc đồ trầm, nếu không lên ảnh cũng không đẹp.”

“Thử cái này xem?” Tạ Linh Âm chỉ vào chiếc áo hai dây hoa nhí màu đỏ cách đó không xa, “Cậu mặc chắc đẹp lắm, da cậu trắng.”

Mạnh Đường nhìn màu sắc là muốn rút lui, ngược lại chỉ vào chiếc váy dài màu mực bên cạnh: “Hay là cái này đi?”

Tạ Linh Âm: “… Màu này hợp đi biển chỗ nào? Cậu không chọn màu đỏ thì cũng chọn màu xanh hoặc vàng nhạt chứ.”

Thạch Lam cũng khuyên cô: “Cậu cứ thử đi, tháng 5 ở biển thực ra vẫn lạnh đấy, cái áo hai dây này bên ngoài còn có áo len mỏng màu trắng, có thể mua cả bộ luôn.”

Dương Khả nói: “Cũng được đấy, quần áo chỉ nhìn không thì vô dụng, hay cậu thử xem?”

Mạnh Đường nhìn lại họ lần nữa: “Hợp với tớ thật à? Các cậu không phải đang lừa tớ đấy chứ?”

Từng phút từng giây của ba ngày cuối cùng đều rất khó khăn.

Không chỉ Mạnh Đường có cảm giác này, mọi người đều có một sự nôn nóng, bồn chồn không yên của kỳ nghỉ sắp đến, không sao kìm nén được.

Đi trên đường đâu đâu cũng thấy bàn tán nghỉ lễ đi đâu chơi.

Tâm không tịnh thì không thích hợp đến xưởng điêu khắc gỗ.

Mạnh Đường dứt khoát rủ rê trong nhóm, hỏi có ai đi dạo phố không.

Thạch Lam là người đầu tiên trả lời: [Mặt trời mọc đằng Tây rồi, cậu mà đòi đi dạo phố á?]

Mạnh Đường: [Đi chơi không có quần áo phù hợp nên muốn đi mua hai bộ.]

Dương Khả: [Cậu không nói tớ cũng quên, tớ cũng chẳng có đồ phù hợp, đồ năm ngoái lại không muốn mặc.]

Tạ Linh Âm: [Kem chống nắng của tớ dùng hết rồi, tiện đường đi mua cái túi đựng mỹ phẩm luôn.]

Mạnh Đường: [Đi không? Chiều nay tớ không có tiết.]

Tạ Linh Âm: [Đi.]

Thạch Lam: [Về ký túc xá trước đã, tớ phải về thay bộ quần áo, bộ này lúc vẽ bị bẩn rồi.]

Mạnh Đường: [Tớ ở ký túc rồi, mọi người về đi.]

Đợi 20 phút, nhóm Tạ Linh Âm về đến ký túc xá.

Bọn họ đi dạo phố đều có chỗ cố định, Mạnh Đường không thích mua sắm online lắm, mỗi lần thiếu gì thì đi mấy trung tâm thương mại dạo một vòng.

Tạ Linh Âm khoác tay Mạnh Đường, nói: “Sắp hè rồi, quần áo trong cửa hàng màu sắc tươi sáng hẳn lên.”

Mạnh Đường nhìn một loạt màu sắc rực rỡ, nói: “Đi biển cũng không hợp mặc đồ trầm, nếu không lên ảnh cũng không đẹp.”

“Thử cái này xem?” Tạ Linh Âm chỉ vào chiếc áo hai dây hoa nhí màu đỏ cách đó không xa, “Cậu mặc chắc đẹp lắm, da cậu trắng.”

Mạnh Đường nhìn màu sắc là muốn rút lui, ngược lại chỉ vào chiếc váy dài màu mực bên cạnh: “Hay là cái này đi?”

Tạ Linh Âm: “… Màu này hợp đi biển chỗ nào? Cậu không chọn màu đỏ thì cũng chọn màu xanh hoặc vàng nhạt chứ.”

Thạch Lam cũng khuyên cô: “Cậu cứ thử đi, tháng 5 ở biển thực ra vẫn lạnh đấy, cái áo hai dây này bên ngoài còn có áo len mỏng màu trắng, có thể mua cả bộ luôn.”

Dương Khả nói: “Cũng được đấy, quần áo chỉ nhìn không thì vô dụng, hay cậu thử xem?”

Mạnh Đường nhìn lại họ lần nữa: “Hợp với tớ thật à? Các cậu không phải đang lừa tớ đấy chứ?”

Từng phút từng giây của ba ngày cuối cùng đều rất khó khăn.

Không chỉ Mạnh Đường có cảm giác này, mọi người đều có một sự nôn nóng, bồn chồn không yên của kỳ nghỉ sắp đến, không sao kìm nén được.

Đi trên đường đâu đâu cũng thấy bàn tán nghỉ lễ đi đâu chơi.

Tâm không tịnh thì không thích hợp đến xưởng điêu khắc gỗ.

Mạnh Đường dứt khoát rủ rê trong nhóm, hỏi có ai đi dạo phố không.

Thạch Lam là người đầu tiên trả lời: [Mặt trời mọc đằng Tây rồi, cậu mà đòi đi dạo phố á?]

Mạnh Đường: [Đi chơi không có quần áo phù hợp nên muốn đi mua hai bộ.]

Dương Khả: [Cậu không nói tớ cũng quên, tớ cũng chẳng có đồ phù hợp, đồ năm ngoái lại không muốn mặc.]

Tạ Linh Âm: [Kem chống nắng của tớ dùng hết rồi, tiện đường đi mua cái túi đựng mỹ phẩm luôn.]

Mạnh Đường: [Đi không? Chiều nay tớ không có tiết.]

Tạ Linh Âm: [Đi.]

Thạch Lam: [Về ký túc xá trước đã, tớ phải về thay bộ quần áo, bộ này lúc vẽ bị bẩn rồi.]

Mạnh Đường: [Tớ ở ký túc rồi, mọi người về đi.]

Đợi 20 phút, nhóm Tạ Linh Âm về đến ký túc xá.

Bọn họ đi dạo phố đều có chỗ cố định, Mạnh Đường không thích mua sắm online lắm, mỗi lần thiếu gì thì đi mấy trung tâm thương mại dạo một vòng.

Tạ Linh Âm khoác tay Mạnh Đường, nói: “Sắp hè rồi, quần áo trong cửa hàng màu sắc tươi sáng hẳn lên.”

Mạnh Đường nhìn một loạt màu sắc rực rỡ, nói: “Đi biển cũng không hợp mặc đồ trầm, nếu không lên ảnh cũng không đẹp.”

“Thử cái này xem?” Tạ Linh Âm chỉ vào chiếc áo hai dây hoa nhí màu đỏ cách đó không xa, “Cậu mặc chắc đẹp lắm, da cậu trắng.”

Mạnh Đường nhìn màu sắc là muốn rút lui, ngược lại chỉ vào chiếc váy dài màu mực bên cạnh: “Hay là cái này đi?”

Tạ Linh Âm: “… Màu này hợp đi biển chỗ nào? Cậu không chọn màu đỏ thì cũng chọn màu xanh hoặc vàng nhạt chứ.”

Thạch Lam cũng khuyên cô: “Cậu cứ thử đi, tháng 5 ở biển thực ra vẫn lạnh đấy, cái áo hai dây này bên ngoài còn có áo len mỏng màu trắng, có thể mua cả bộ luôn.”

Dương Khả nói: “Cũng được đấy, quần áo chỉ nhìn không thì vô dụng, hay cậu thử xem?”

Mạnh Đường nhìn lại họ lần nữa: “Hợp với tớ thật à? Các cậu không phải đang lừa tớ đấy chứ?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 126


Mạnh Đường ném chuột máy tính, cầm điện thoại chạy ra ngoài.

Tạ Linh Âm gọi với theo: “Đi đâu đấy?”

“Ngụy Xuyên về rồi.” Mạnh Đường không quay đầu lại, “Tớ xuống dưới một lát.”

Tạ Linh Âm và Thạch Lam nhìn nhau cười, lại được “ăn đường” (chứng kiến cảnh ngọt ngào) rồi.

Cứ dăm bữa nửa tháng lại có đường để ăn, cuộc sống này cũng thật phong phú.

Ngụy Xuyên mặc bộ đồ thể thao màu đen, đội mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần trông như một Bking, thu hút ánh nhìn của người qua lại.

<i>(“Bking” là một từ lóng (xuất phát từ mạng xã hội Trung Quốc) dùng để chỉ một người cực kỳ ngầu, khí chất lạnh lùng, bá đạo và phong thái rất “chất”.)</i>

Cậu cụp mắt, nhìn hai cô gái lại đi qua trước mặt mình lần nữa, nói: “Hai cậu đi qua trước mặt tôi ba lần rồi đấy.”

Hai cô gái nghe vậy liền xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, đùn đẩy nhau chạy mất.

Đúng lúc này Mạnh Đường chạy tới, Bking trong một giây chuyển đổi thành cậu em trai ngọt ngào khổng lồ.

Mười ngày không gặp, đột nhiên gặp lại, cả hai đều có chút ngại ngùng và một chút xấu hổ không rõ lý do.

“Đi ăn cơm không?” Ngụy Xuyên gãi đầu.

“Bây giờ á?” Mạnh Đường ngạc nhiên, “Mới 4 giờ mà.”

Nói xong cô lập tức thấy hối hận.

Nếu Ngụy Xuyên đi mất, cô chạy xuống đây làm gì?

May mà Ngụy Xuyên mặt dày, cậu nắm chặt cổ tay Mạnh Đường như để thỏa mãn cơn nghiện: “Vậy đi dạo chút, lát nữa hẵng ăn.”

Nói xong cậu buông tay ra.

Mạnh Đường quay người đi về phía trước, cậu đi theo sánh bước bên cạnh, gần như dính sát vào cô.

Ngụy Xuyên cúi đầu hỏi: “Hôm qua sao không nhắn tin chúc ngủ ngon cho tôi?”

Bước chân Mạnh Đường khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi nhé, tôi quên mất.”

“Không sao.” Ngụy Xuyên cười cười, “Tôi còn tưởng cậu có chuyện gì, làm tôi tập luyện cũng không tập trung.”

May mà là ngày cuối cùng nên miễn cưỡng qua chuyện, không để lão Hạ phát hiện ra.

Mạnh Đường ném chuột máy tính, cầm điện thoại chạy ra ngoài.

Tạ Linh Âm gọi với theo: “Đi đâu đấy?”

“Ngụy Xuyên về rồi.” Mạnh Đường không quay đầu lại, “Tớ xuống dưới một lát.”

Tạ Linh Âm và Thạch Lam nhìn nhau cười, lại được “ăn đường” (chứng kiến cảnh ngọt ngào) rồi.

Cứ dăm bữa nửa tháng lại có đường để ăn, cuộc sống này cũng thật phong phú.

Ngụy Xuyên mặc bộ đồ thể thao màu đen, đội mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần trông như một Bking, thu hút ánh nhìn của người qua lại.

<i>(“Bking” là một từ lóng (xuất phát từ mạng xã hội Trung Quốc) dùng để chỉ một người cực kỳ ngầu, khí chất lạnh lùng, bá đạo và phong thái rất “chất”.)</i>

Cậu cụp mắt, nhìn hai cô gái lại đi qua trước mặt mình lần nữa, nói: “Hai cậu đi qua trước mặt tôi ba lần rồi đấy.”

Hai cô gái nghe vậy liền xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, đùn đẩy nhau chạy mất.

Đúng lúc này Mạnh Đường chạy tới, Bking trong một giây chuyển đổi thành cậu em trai ngọt ngào khổng lồ.

Mười ngày không gặp, đột nhiên gặp lại, cả hai đều có chút ngại ngùng và một chút xấu hổ không rõ lý do.

“Đi ăn cơm không?” Ngụy Xuyên gãi đầu.

“Bây giờ á?” Mạnh Đường ngạc nhiên, “Mới 4 giờ mà.”

Nói xong cô lập tức thấy hối hận.

Nếu Ngụy Xuyên đi mất, cô chạy xuống đây làm gì?

May mà Ngụy Xuyên mặt dày, cậu nắm chặt cổ tay Mạnh Đường như để thỏa mãn cơn nghiện: “Vậy đi dạo chút, lát nữa hẵng ăn.”

Nói xong cậu buông tay ra.

Mạnh Đường quay người đi về phía trước, cậu đi theo sánh bước bên cạnh, gần như dính sát vào cô.

Ngụy Xuyên cúi đầu hỏi: “Hôm qua sao không nhắn tin chúc ngủ ngon cho tôi?”

Bước chân Mạnh Đường khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi nhé, tôi quên mất.”

“Không sao.” Ngụy Xuyên cười cười, “Tôi còn tưởng cậu có chuyện gì, làm tôi tập luyện cũng không tập trung.”

May mà là ngày cuối cùng nên miễn cưỡng qua chuyện, không để lão Hạ phát hiện ra.

Mạnh Đường ném chuột máy tính, cầm điện thoại chạy ra ngoài.

Tạ Linh Âm gọi với theo: “Đi đâu đấy?”

“Ngụy Xuyên về rồi.” Mạnh Đường không quay đầu lại, “Tớ xuống dưới một lát.”

Tạ Linh Âm và Thạch Lam nhìn nhau cười, lại được “ăn đường” (chứng kiến cảnh ngọt ngào) rồi.

Cứ dăm bữa nửa tháng lại có đường để ăn, cuộc sống này cũng thật phong phú.

Ngụy Xuyên mặc bộ đồ thể thao màu đen, đội mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần trông như một Bking, thu hút ánh nhìn của người qua lại.

<i>(“Bking” là một từ lóng (xuất phát từ mạng xã hội Trung Quốc) dùng để chỉ một người cực kỳ ngầu, khí chất lạnh lùng, bá đạo và phong thái rất “chất”.)</i>

Cậu cụp mắt, nhìn hai cô gái lại đi qua trước mặt mình lần nữa, nói: “Hai cậu đi qua trước mặt tôi ba lần rồi đấy.”

Hai cô gái nghe vậy liền xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, đùn đẩy nhau chạy mất.

Đúng lúc này Mạnh Đường chạy tới, Bking trong một giây chuyển đổi thành cậu em trai ngọt ngào khổng lồ.

Mười ngày không gặp, đột nhiên gặp lại, cả hai đều có chút ngại ngùng và một chút xấu hổ không rõ lý do.

“Đi ăn cơm không?” Ngụy Xuyên gãi đầu.

“Bây giờ á?” Mạnh Đường ngạc nhiên, “Mới 4 giờ mà.”

Nói xong cô lập tức thấy hối hận.

Nếu Ngụy Xuyên đi mất, cô chạy xuống đây làm gì?

May mà Ngụy Xuyên mặt dày, cậu nắm chặt cổ tay Mạnh Đường như để thỏa mãn cơn nghiện: “Vậy đi dạo chút, lát nữa hẵng ăn.”

Nói xong cậu buông tay ra.

Mạnh Đường quay người đi về phía trước, cậu đi theo sánh bước bên cạnh, gần như dính sát vào cô.

Ngụy Xuyên cúi đầu hỏi: “Hôm qua sao không nhắn tin chúc ngủ ngon cho tôi?”

Bước chân Mạnh Đường khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi nhé, tôi quên mất.”

“Không sao.” Ngụy Xuyên cười cười, “Tôi còn tưởng cậu có chuyện gì, làm tôi tập luyện cũng không tập trung.”

May mà là ngày cuối cùng nên miễn cưỡng qua chuyện, không để lão Hạ phát hiện ra.

Mạnh Đường ném chuột máy tính, cầm điện thoại chạy ra ngoài.

Tạ Linh Âm gọi với theo: “Đi đâu đấy?”

“Ngụy Xuyên về rồi.” Mạnh Đường không quay đầu lại, “Tớ xuống dưới một lát.”

Tạ Linh Âm và Thạch Lam nhìn nhau cười, lại được “ăn đường” (chứng kiến cảnh ngọt ngào) rồi.

Cứ dăm bữa nửa tháng lại có đường để ăn, cuộc sống này cũng thật phong phú.

Ngụy Xuyên mặc bộ đồ thể thao màu đen, đội mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần trông như một Bking, thu hút ánh nhìn của người qua lại.

<i>(“Bking” là một từ lóng (xuất phát từ mạng xã hội Trung Quốc) dùng để chỉ một người cực kỳ ngầu, khí chất lạnh lùng, bá đạo và phong thái rất “chất”.)</i>

Cậu cụp mắt, nhìn hai cô gái lại đi qua trước mặt mình lần nữa, nói: “Hai cậu đi qua trước mặt tôi ba lần rồi đấy.”

Hai cô gái nghe vậy liền xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, đùn đẩy nhau chạy mất.

Đúng lúc này Mạnh Đường chạy tới, Bking trong một giây chuyển đổi thành cậu em trai ngọt ngào khổng lồ.

Mười ngày không gặp, đột nhiên gặp lại, cả hai đều có chút ngại ngùng và một chút xấu hổ không rõ lý do.

“Đi ăn cơm không?” Ngụy Xuyên gãi đầu.

“Bây giờ á?” Mạnh Đường ngạc nhiên, “Mới 4 giờ mà.”

Nói xong cô lập tức thấy hối hận.

Nếu Ngụy Xuyên đi mất, cô chạy xuống đây làm gì?

May mà Ngụy Xuyên mặt dày, cậu nắm chặt cổ tay Mạnh Đường như để thỏa mãn cơn nghiện: “Vậy đi dạo chút, lát nữa hẵng ăn.”

Nói xong cậu buông tay ra.

Mạnh Đường quay người đi về phía trước, cậu đi theo sánh bước bên cạnh, gần như dính sát vào cô.

Ngụy Xuyên cúi đầu hỏi: “Hôm qua sao không nhắn tin chúc ngủ ngon cho tôi?”

Bước chân Mạnh Đường khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi nhé, tôi quên mất.”

“Không sao.” Ngụy Xuyên cười cười, “Tôi còn tưởng cậu có chuyện gì, làm tôi tập luyện cũng không tập trung.”

May mà là ngày cuối cùng nên miễn cưỡng qua chuyện, không để lão Hạ phát hiện ra.

Mạnh Đường ném chuột máy tính, cầm điện thoại chạy ra ngoài.

Tạ Linh Âm gọi với theo: “Đi đâu đấy?”

“Ngụy Xuyên về rồi.” Mạnh Đường không quay đầu lại, “Tớ xuống dưới một lát.”

Tạ Linh Âm và Thạch Lam nhìn nhau cười, lại được “ăn đường” (chứng kiến cảnh ngọt ngào) rồi.

Cứ dăm bữa nửa tháng lại có đường để ăn, cuộc sống này cũng thật phong phú.

Ngụy Xuyên mặc bộ đồ thể thao màu đen, đội mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần trông như một Bking, thu hút ánh nhìn của người qua lại.

<i>(“Bking” là một từ lóng (xuất phát từ mạng xã hội Trung Quốc) dùng để chỉ một người cực kỳ ngầu, khí chất lạnh lùng, bá đạo và phong thái rất “chất”.)</i>

Cậu cụp mắt, nhìn hai cô gái lại đi qua trước mặt mình lần nữa, nói: “Hai cậu đi qua trước mặt tôi ba lần rồi đấy.”

Hai cô gái nghe vậy liền xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, đùn đẩy nhau chạy mất.

Đúng lúc này Mạnh Đường chạy tới, Bking trong một giây chuyển đổi thành cậu em trai ngọt ngào khổng lồ.

Mười ngày không gặp, đột nhiên gặp lại, cả hai đều có chút ngại ngùng và một chút xấu hổ không rõ lý do.

“Đi ăn cơm không?” Ngụy Xuyên gãi đầu.

“Bây giờ á?” Mạnh Đường ngạc nhiên, “Mới 4 giờ mà.”

Nói xong cô lập tức thấy hối hận.

Nếu Ngụy Xuyên đi mất, cô chạy xuống đây làm gì?

May mà Ngụy Xuyên mặt dày, cậu nắm chặt cổ tay Mạnh Đường như để thỏa mãn cơn nghiện: “Vậy đi dạo chút, lát nữa hẵng ăn.”

Nói xong cậu buông tay ra.

Mạnh Đường quay người đi về phía trước, cậu đi theo sánh bước bên cạnh, gần như dính sát vào cô.

Ngụy Xuyên cúi đầu hỏi: “Hôm qua sao không nhắn tin chúc ngủ ngon cho tôi?”

Bước chân Mạnh Đường khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi nhé, tôi quên mất.”

“Không sao.” Ngụy Xuyên cười cười, “Tôi còn tưởng cậu có chuyện gì, làm tôi tập luyện cũng không tập trung.”

May mà là ngày cuối cùng nên miễn cưỡng qua chuyện, không để lão Hạ phát hiện ra.

Mạnh Đường ném chuột máy tính, cầm điện thoại chạy ra ngoài.

Tạ Linh Âm gọi với theo: “Đi đâu đấy?”

“Ngụy Xuyên về rồi.” Mạnh Đường không quay đầu lại, “Tớ xuống dưới một lát.”

Tạ Linh Âm và Thạch Lam nhìn nhau cười, lại được “ăn đường” (chứng kiến cảnh ngọt ngào) rồi.

Cứ dăm bữa nửa tháng lại có đường để ăn, cuộc sống này cũng thật phong phú.

Ngụy Xuyên mặc bộ đồ thể thao màu đen, đội mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần trông như một Bking, thu hút ánh nhìn của người qua lại.

<i>(“Bking” là một từ lóng (xuất phát từ mạng xã hội Trung Quốc) dùng để chỉ một người cực kỳ ngầu, khí chất lạnh lùng, bá đạo và phong thái rất “chất”.)</i>

Cậu cụp mắt, nhìn hai cô gái lại đi qua trước mặt mình lần nữa, nói: “Hai cậu đi qua trước mặt tôi ba lần rồi đấy.”

Hai cô gái nghe vậy liền xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, đùn đẩy nhau chạy mất.

Đúng lúc này Mạnh Đường chạy tới, Bking trong một giây chuyển đổi thành cậu em trai ngọt ngào khổng lồ.

Mười ngày không gặp, đột nhiên gặp lại, cả hai đều có chút ngại ngùng và một chút xấu hổ không rõ lý do.

“Đi ăn cơm không?” Ngụy Xuyên gãi đầu.

“Bây giờ á?” Mạnh Đường ngạc nhiên, “Mới 4 giờ mà.”

Nói xong cô lập tức thấy hối hận.

Nếu Ngụy Xuyên đi mất, cô chạy xuống đây làm gì?

May mà Ngụy Xuyên mặt dày, cậu nắm chặt cổ tay Mạnh Đường như để thỏa mãn cơn nghiện: “Vậy đi dạo chút, lát nữa hẵng ăn.”

Nói xong cậu buông tay ra.

Mạnh Đường quay người đi về phía trước, cậu đi theo sánh bước bên cạnh, gần như dính sát vào cô.

Ngụy Xuyên cúi đầu hỏi: “Hôm qua sao không nhắn tin chúc ngủ ngon cho tôi?”

Bước chân Mạnh Đường khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi nhé, tôi quên mất.”

“Không sao.” Ngụy Xuyên cười cười, “Tôi còn tưởng cậu có chuyện gì, làm tôi tập luyện cũng không tập trung.”

May mà là ngày cuối cùng nên miễn cưỡng qua chuyện, không để lão Hạ phát hiện ra.

Mạnh Đường ném chuột máy tính, cầm điện thoại chạy ra ngoài.

Tạ Linh Âm gọi với theo: “Đi đâu đấy?”

“Ngụy Xuyên về rồi.” Mạnh Đường không quay đầu lại, “Tớ xuống dưới một lát.”

Tạ Linh Âm và Thạch Lam nhìn nhau cười, lại được “ăn đường” (chứng kiến cảnh ngọt ngào) rồi.

Cứ dăm bữa nửa tháng lại có đường để ăn, cuộc sống này cũng thật phong phú.

Ngụy Xuyên mặc bộ đồ thể thao màu đen, đội mũ lưỡi trai, hai tay đút túi quần trông như một Bking, thu hút ánh nhìn của người qua lại.

<i>(“Bking” là một từ lóng (xuất phát từ mạng xã hội Trung Quốc) dùng để chỉ một người cực kỳ ngầu, khí chất lạnh lùng, bá đạo và phong thái rất “chất”.)</i>

Cậu cụp mắt, nhìn hai cô gái lại đi qua trước mặt mình lần nữa, nói: “Hai cậu đi qua trước mặt tôi ba lần rồi đấy.”

Hai cô gái nghe vậy liền xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, đùn đẩy nhau chạy mất.

Đúng lúc này Mạnh Đường chạy tới, Bking trong một giây chuyển đổi thành cậu em trai ngọt ngào khổng lồ.

Mười ngày không gặp, đột nhiên gặp lại, cả hai đều có chút ngại ngùng và một chút xấu hổ không rõ lý do.

“Đi ăn cơm không?” Ngụy Xuyên gãi đầu.

“Bây giờ á?” Mạnh Đường ngạc nhiên, “Mới 4 giờ mà.”

Nói xong cô lập tức thấy hối hận.

Nếu Ngụy Xuyên đi mất, cô chạy xuống đây làm gì?

May mà Ngụy Xuyên mặt dày, cậu nắm chặt cổ tay Mạnh Đường như để thỏa mãn cơn nghiện: “Vậy đi dạo chút, lát nữa hẵng ăn.”

Nói xong cậu buông tay ra.

Mạnh Đường quay người đi về phía trước, cậu đi theo sánh bước bên cạnh, gần như dính sát vào cô.

Ngụy Xuyên cúi đầu hỏi: “Hôm qua sao không nhắn tin chúc ngủ ngon cho tôi?”

Bước chân Mạnh Đường khựng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Xin lỗi nhé, tôi quên mất.”

“Không sao.” Ngụy Xuyên cười cười, “Tôi còn tưởng cậu có chuyện gì, làm tôi tập luyện cũng không tập trung.”

May mà là ngày cuối cùng nên miễn cưỡng qua chuyện, không để lão Hạ phát hiện ra.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 127


Điện thoại của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên nhìn thấy gần như bắt máy ngay lập tức.

Cậu đoán Mạnh Đường đã nhìn thấy bài chia sẻ của mình, cười đắc ý, nhưng miệng vẫn tỏ ra dè dặt: “Gọi tôi có việc gì thế?”

Mạnh Đường hỏi: “Sao lại chia sẻ bài đăng của tôi? Còn nói không được xóa, có người muốn bịt miệng tôi à?”

“Đó là chắc chắn rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Hắt nước bẩn, làm chứng giả phản kích, thậm chí là công kích cá nhân đều có thể xảy ra.”

Mạnh Đường: “Vậy tôi đúng là đánh giá thấp giới hạn của những người này rồi.”

“Cho nên, tôi phải chống lưng cho cậu chứ.” Ngụy Xuyên cười nói, “Yên tâm đi, bọn họ không dám xóa bài đâu.”

“Ừm, biết rồi.” Mạnh Đường cạy cạy mép vở, “Cậu thu dọn hành lý xong chưa?”

Ngụy Xuyên nói: “Gần xong rồi, nhưng cứ cảm thấy quên cái gì đó.”

Mạnh Đường bật cười: “Hai ngày ba đêm, cũng không cần mang quá nhiều đồ đâu, quần áo và giấy tờ, còn sạc dự phòng nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ trán: “Tôi quên mang máy quay hành trình.”

“Cậu mang cái đó tự quay mình à?” Mạnh Đường cười một tiếng.

“Tôi quay cậu.” Ngụy Xuyên vừa thu dọn vừa tán gẫu, “Được không?”

Mạnh Đường nhớ lại những video từng lướt qua, hỏi: “Là vlog à?”

Ngụy Xuyên nói: “Không phải, quay chơi thôi.”

Mạnh Đường: “Bình thường cậu cũng đâu chơi cái này.”

Ngụy Xuyên: “Mua lâu rồi mà chưa dùng, lần này lôi ra thử xem, bạn gái Lý Trác đam mê nhiếp ảnh, cô ấy giúp bọn mình chụp ảnh suốt hành trình.”

“Văn Tâm Dư thích nhiếp ảnh à?” Mạnh Đường cũng biết tên bạn gái Lý Trác qua nhóm chat, “Tôi không để ý lắm.”

Ngụy Xuyên: “Trên trang cá nhân của cô ấy có nhiều ảnh lắm, cậu có thể vào xem thử.”

“Được.” Mạnh Đường nói, “Vậy tôi vào xem thử, cậu thu dọn hành lý đi, mai gặp.”

Điện thoại của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên nhìn thấy gần như bắt máy ngay lập tức.

Cậu đoán Mạnh Đường đã nhìn thấy bài chia sẻ của mình, cười đắc ý, nhưng miệng vẫn tỏ ra dè dặt: “Gọi tôi có việc gì thế?”

Mạnh Đường hỏi: “Sao lại chia sẻ bài đăng của tôi? Còn nói không được xóa, có người muốn bịt miệng tôi à?”

“Đó là chắc chắn rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Hắt nước bẩn, làm chứng giả phản kích, thậm chí là công kích cá nhân đều có thể xảy ra.”

Mạnh Đường: “Vậy tôi đúng là đánh giá thấp giới hạn của những người này rồi.”

“Cho nên, tôi phải chống lưng cho cậu chứ.” Ngụy Xuyên cười nói, “Yên tâm đi, bọn họ không dám xóa bài đâu.”

“Ừm, biết rồi.” Mạnh Đường cạy cạy mép vở, “Cậu thu dọn hành lý xong chưa?”

Ngụy Xuyên nói: “Gần xong rồi, nhưng cứ cảm thấy quên cái gì đó.”

Mạnh Đường bật cười: “Hai ngày ba đêm, cũng không cần mang quá nhiều đồ đâu, quần áo và giấy tờ, còn sạc dự phòng nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ trán: “Tôi quên mang máy quay hành trình.”

“Cậu mang cái đó tự quay mình à?” Mạnh Đường cười một tiếng.

“Tôi quay cậu.” Ngụy Xuyên vừa thu dọn vừa tán gẫu, “Được không?”

Mạnh Đường nhớ lại những video từng lướt qua, hỏi: “Là vlog à?”

Ngụy Xuyên nói: “Không phải, quay chơi thôi.”

Mạnh Đường: “Bình thường cậu cũng đâu chơi cái này.”

Ngụy Xuyên: “Mua lâu rồi mà chưa dùng, lần này lôi ra thử xem, bạn gái Lý Trác đam mê nhiếp ảnh, cô ấy giúp bọn mình chụp ảnh suốt hành trình.”

“Văn Tâm Dư thích nhiếp ảnh à?” Mạnh Đường cũng biết tên bạn gái Lý Trác qua nhóm chat, “Tôi không để ý lắm.”

Ngụy Xuyên: “Trên trang cá nhân của cô ấy có nhiều ảnh lắm, cậu có thể vào xem thử.”

“Được.” Mạnh Đường nói, “Vậy tôi vào xem thử, cậu thu dọn hành lý đi, mai gặp.”

Điện thoại của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên nhìn thấy gần như bắt máy ngay lập tức.

Cậu đoán Mạnh Đường đã nhìn thấy bài chia sẻ của mình, cười đắc ý, nhưng miệng vẫn tỏ ra dè dặt: “Gọi tôi có việc gì thế?”

Mạnh Đường hỏi: “Sao lại chia sẻ bài đăng của tôi? Còn nói không được xóa, có người muốn bịt miệng tôi à?”

“Đó là chắc chắn rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Hắt nước bẩn, làm chứng giả phản kích, thậm chí là công kích cá nhân đều có thể xảy ra.”

Mạnh Đường: “Vậy tôi đúng là đánh giá thấp giới hạn của những người này rồi.”

“Cho nên, tôi phải chống lưng cho cậu chứ.” Ngụy Xuyên cười nói, “Yên tâm đi, bọn họ không dám xóa bài đâu.”

“Ừm, biết rồi.” Mạnh Đường cạy cạy mép vở, “Cậu thu dọn hành lý xong chưa?”

Ngụy Xuyên nói: “Gần xong rồi, nhưng cứ cảm thấy quên cái gì đó.”

Mạnh Đường bật cười: “Hai ngày ba đêm, cũng không cần mang quá nhiều đồ đâu, quần áo và giấy tờ, còn sạc dự phòng nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ trán: “Tôi quên mang máy quay hành trình.”

“Cậu mang cái đó tự quay mình à?” Mạnh Đường cười một tiếng.

“Tôi quay cậu.” Ngụy Xuyên vừa thu dọn vừa tán gẫu, “Được không?”

Mạnh Đường nhớ lại những video từng lướt qua, hỏi: “Là vlog à?”

Ngụy Xuyên nói: “Không phải, quay chơi thôi.”

Mạnh Đường: “Bình thường cậu cũng đâu chơi cái này.”

Ngụy Xuyên: “Mua lâu rồi mà chưa dùng, lần này lôi ra thử xem, bạn gái Lý Trác đam mê nhiếp ảnh, cô ấy giúp bọn mình chụp ảnh suốt hành trình.”

“Văn Tâm Dư thích nhiếp ảnh à?” Mạnh Đường cũng biết tên bạn gái Lý Trác qua nhóm chat, “Tôi không để ý lắm.”

Ngụy Xuyên: “Trên trang cá nhân của cô ấy có nhiều ảnh lắm, cậu có thể vào xem thử.”

“Được.” Mạnh Đường nói, “Vậy tôi vào xem thử, cậu thu dọn hành lý đi, mai gặp.”

Điện thoại của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên nhìn thấy gần như bắt máy ngay lập tức.

Cậu đoán Mạnh Đường đã nhìn thấy bài chia sẻ của mình, cười đắc ý, nhưng miệng vẫn tỏ ra dè dặt: “Gọi tôi có việc gì thế?”

Mạnh Đường hỏi: “Sao lại chia sẻ bài đăng của tôi? Còn nói không được xóa, có người muốn bịt miệng tôi à?”

“Đó là chắc chắn rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Hắt nước bẩn, làm chứng giả phản kích, thậm chí là công kích cá nhân đều có thể xảy ra.”

Mạnh Đường: “Vậy tôi đúng là đánh giá thấp giới hạn của những người này rồi.”

“Cho nên, tôi phải chống lưng cho cậu chứ.” Ngụy Xuyên cười nói, “Yên tâm đi, bọn họ không dám xóa bài đâu.”

“Ừm, biết rồi.” Mạnh Đường cạy cạy mép vở, “Cậu thu dọn hành lý xong chưa?”

Ngụy Xuyên nói: “Gần xong rồi, nhưng cứ cảm thấy quên cái gì đó.”

Mạnh Đường bật cười: “Hai ngày ba đêm, cũng không cần mang quá nhiều đồ đâu, quần áo và giấy tờ, còn sạc dự phòng nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ trán: “Tôi quên mang máy quay hành trình.”

“Cậu mang cái đó tự quay mình à?” Mạnh Đường cười một tiếng.

“Tôi quay cậu.” Ngụy Xuyên vừa thu dọn vừa tán gẫu, “Được không?”

Mạnh Đường nhớ lại những video từng lướt qua, hỏi: “Là vlog à?”

Ngụy Xuyên nói: “Không phải, quay chơi thôi.”

Mạnh Đường: “Bình thường cậu cũng đâu chơi cái này.”

Ngụy Xuyên: “Mua lâu rồi mà chưa dùng, lần này lôi ra thử xem, bạn gái Lý Trác đam mê nhiếp ảnh, cô ấy giúp bọn mình chụp ảnh suốt hành trình.”

“Văn Tâm Dư thích nhiếp ảnh à?” Mạnh Đường cũng biết tên bạn gái Lý Trác qua nhóm chat, “Tôi không để ý lắm.”

Ngụy Xuyên: “Trên trang cá nhân của cô ấy có nhiều ảnh lắm, cậu có thể vào xem thử.”

“Được.” Mạnh Đường nói, “Vậy tôi vào xem thử, cậu thu dọn hành lý đi, mai gặp.”

Điện thoại của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên nhìn thấy gần như bắt máy ngay lập tức.

Cậu đoán Mạnh Đường đã nhìn thấy bài chia sẻ của mình, cười đắc ý, nhưng miệng vẫn tỏ ra dè dặt: “Gọi tôi có việc gì thế?”

Mạnh Đường hỏi: “Sao lại chia sẻ bài đăng của tôi? Còn nói không được xóa, có người muốn bịt miệng tôi à?”

“Đó là chắc chắn rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Hắt nước bẩn, làm chứng giả phản kích, thậm chí là công kích cá nhân đều có thể xảy ra.”

Mạnh Đường: “Vậy tôi đúng là đánh giá thấp giới hạn của những người này rồi.”

“Cho nên, tôi phải chống lưng cho cậu chứ.” Ngụy Xuyên cười nói, “Yên tâm đi, bọn họ không dám xóa bài đâu.”

“Ừm, biết rồi.” Mạnh Đường cạy cạy mép vở, “Cậu thu dọn hành lý xong chưa?”

Ngụy Xuyên nói: “Gần xong rồi, nhưng cứ cảm thấy quên cái gì đó.”

Mạnh Đường bật cười: “Hai ngày ba đêm, cũng không cần mang quá nhiều đồ đâu, quần áo và giấy tờ, còn sạc dự phòng nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ trán: “Tôi quên mang máy quay hành trình.”

“Cậu mang cái đó tự quay mình à?” Mạnh Đường cười một tiếng.

“Tôi quay cậu.” Ngụy Xuyên vừa thu dọn vừa tán gẫu, “Được không?”

Mạnh Đường nhớ lại những video từng lướt qua, hỏi: “Là vlog à?”

Ngụy Xuyên nói: “Không phải, quay chơi thôi.”

Mạnh Đường: “Bình thường cậu cũng đâu chơi cái này.”

Ngụy Xuyên: “Mua lâu rồi mà chưa dùng, lần này lôi ra thử xem, bạn gái Lý Trác đam mê nhiếp ảnh, cô ấy giúp bọn mình chụp ảnh suốt hành trình.”

“Văn Tâm Dư thích nhiếp ảnh à?” Mạnh Đường cũng biết tên bạn gái Lý Trác qua nhóm chat, “Tôi không để ý lắm.”

Ngụy Xuyên: “Trên trang cá nhân của cô ấy có nhiều ảnh lắm, cậu có thể vào xem thử.”

“Được.” Mạnh Đường nói, “Vậy tôi vào xem thử, cậu thu dọn hành lý đi, mai gặp.”

Điện thoại của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên nhìn thấy gần như bắt máy ngay lập tức.

Cậu đoán Mạnh Đường đã nhìn thấy bài chia sẻ của mình, cười đắc ý, nhưng miệng vẫn tỏ ra dè dặt: “Gọi tôi có việc gì thế?”

Mạnh Đường hỏi: “Sao lại chia sẻ bài đăng của tôi? Còn nói không được xóa, có người muốn bịt miệng tôi à?”

“Đó là chắc chắn rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Hắt nước bẩn, làm chứng giả phản kích, thậm chí là công kích cá nhân đều có thể xảy ra.”

Mạnh Đường: “Vậy tôi đúng là đánh giá thấp giới hạn của những người này rồi.”

“Cho nên, tôi phải chống lưng cho cậu chứ.” Ngụy Xuyên cười nói, “Yên tâm đi, bọn họ không dám xóa bài đâu.”

“Ừm, biết rồi.” Mạnh Đường cạy cạy mép vở, “Cậu thu dọn hành lý xong chưa?”

Ngụy Xuyên nói: “Gần xong rồi, nhưng cứ cảm thấy quên cái gì đó.”

Mạnh Đường bật cười: “Hai ngày ba đêm, cũng không cần mang quá nhiều đồ đâu, quần áo và giấy tờ, còn sạc dự phòng nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ trán: “Tôi quên mang máy quay hành trình.”

“Cậu mang cái đó tự quay mình à?” Mạnh Đường cười một tiếng.

“Tôi quay cậu.” Ngụy Xuyên vừa thu dọn vừa tán gẫu, “Được không?”

Mạnh Đường nhớ lại những video từng lướt qua, hỏi: “Là vlog à?”

Ngụy Xuyên nói: “Không phải, quay chơi thôi.”

Mạnh Đường: “Bình thường cậu cũng đâu chơi cái này.”

Ngụy Xuyên: “Mua lâu rồi mà chưa dùng, lần này lôi ra thử xem, bạn gái Lý Trác đam mê nhiếp ảnh, cô ấy giúp bọn mình chụp ảnh suốt hành trình.”

“Văn Tâm Dư thích nhiếp ảnh à?” Mạnh Đường cũng biết tên bạn gái Lý Trác qua nhóm chat, “Tôi không để ý lắm.”

Ngụy Xuyên: “Trên trang cá nhân của cô ấy có nhiều ảnh lắm, cậu có thể vào xem thử.”

“Được.” Mạnh Đường nói, “Vậy tôi vào xem thử, cậu thu dọn hành lý đi, mai gặp.”

Điện thoại của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên nhìn thấy gần như bắt máy ngay lập tức.

Cậu đoán Mạnh Đường đã nhìn thấy bài chia sẻ của mình, cười đắc ý, nhưng miệng vẫn tỏ ra dè dặt: “Gọi tôi có việc gì thế?”

Mạnh Đường hỏi: “Sao lại chia sẻ bài đăng của tôi? Còn nói không được xóa, có người muốn bịt miệng tôi à?”

“Đó là chắc chắn rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Hắt nước bẩn, làm chứng giả phản kích, thậm chí là công kích cá nhân đều có thể xảy ra.”

Mạnh Đường: “Vậy tôi đúng là đánh giá thấp giới hạn của những người này rồi.”

“Cho nên, tôi phải chống lưng cho cậu chứ.” Ngụy Xuyên cười nói, “Yên tâm đi, bọn họ không dám xóa bài đâu.”

“Ừm, biết rồi.” Mạnh Đường cạy cạy mép vở, “Cậu thu dọn hành lý xong chưa?”

Ngụy Xuyên nói: “Gần xong rồi, nhưng cứ cảm thấy quên cái gì đó.”

Mạnh Đường bật cười: “Hai ngày ba đêm, cũng không cần mang quá nhiều đồ đâu, quần áo và giấy tờ, còn sạc dự phòng nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ trán: “Tôi quên mang máy quay hành trình.”

“Cậu mang cái đó tự quay mình à?” Mạnh Đường cười một tiếng.

“Tôi quay cậu.” Ngụy Xuyên vừa thu dọn vừa tán gẫu, “Được không?”

Mạnh Đường nhớ lại những video từng lướt qua, hỏi: “Là vlog à?”

Ngụy Xuyên nói: “Không phải, quay chơi thôi.”

Mạnh Đường: “Bình thường cậu cũng đâu chơi cái này.”

Ngụy Xuyên: “Mua lâu rồi mà chưa dùng, lần này lôi ra thử xem, bạn gái Lý Trác đam mê nhiếp ảnh, cô ấy giúp bọn mình chụp ảnh suốt hành trình.”

“Văn Tâm Dư thích nhiếp ảnh à?” Mạnh Đường cũng biết tên bạn gái Lý Trác qua nhóm chat, “Tôi không để ý lắm.”

Ngụy Xuyên: “Trên trang cá nhân của cô ấy có nhiều ảnh lắm, cậu có thể vào xem thử.”

“Được.” Mạnh Đường nói, “Vậy tôi vào xem thử, cậu thu dọn hành lý đi, mai gặp.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 128


Vì là chuyến đi ngắn nên Mạnh Đường không vào khoang hành khách mà đi lên boong tàu.

Gió biển mang theo hơi nước mặn mòi phả vào mặt, phía chân trời xa xa hắt lên ráng chiều màu hồng tím.

Vừa nãy họ đã chụp không ít ảnh ở đây, Văn Tâm Dư bảo về sẽ chỉnh sửa ảnh rồi gửi vào nhóm.

Ngụy Xuyên đến bên cạnh cô, vịn vào lan can bên cạnh, hỏi: “Đứng đây ngẩn ngơ gì thế?”

Mạnh Đường tựa vào lan can cười với cậu: “Lâu lắm không ra ngoài rồi, bây giờ cảm giác ở trên biển thật tuyệt vời.”

Cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng.

Ngụy Xuyên xích lại gần cô hơn chút, nói nhỏ: “Nếu chúng ta… ý là sau này… cậu muốn đi đâu cũng được.”

Mạnh Đường hiểu ý cậu, hỏi: “Cậu đã đi những đâu rồi?”

Ngụy Xuyên nói: “Thực ra tôi không có hứng thú lắm với việc đi đâu, hồi nhỏ hay đi xem NBA trực tiếp. Sau này người nhà đi chơi cũng không lấy ý kiến của tôi làm chính, họ muốn đi đâu thì hỏi tôi có đi không, tôi đi thì mang theo, không đi thì vứt ở nhà.”

Mạnh Đường nhớ lại một tấm ảnh của cậu, là bảng xếp hạng trai đẹp CUBAL.

Tấm ảnh đó của Ngụy Xuyên, bối cảnh là cảng Victoria.

Mạnh Đường hỏi: “Cậu có hay đi Hong Kong không?”

“Từng đi vài lần, lần gần nhất là tốt nghiệp cấp ba.” Ngụy Xuyên nói, “Chị ba tôi thích đi, tôi chán thì đi theo chơi thôi, cậu cũng muốn đi à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Hồi nhỏ thích xem phim TVB, đến giờ vẫn chưa từng đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Chuyện này có gì khó, nghỉ hè đi là được.”

Mạnh Đường cười bất lực: “Tôi phải về nhà.”

“Nghỉ hè dài thế, về sớm làm gì, chẳng lẽ ông già còn ngăn cản cậu?” Ngụy Xuyên khuyên, “Tôi đi cùng cậu.”

“Vậy tạm thời coi như một lời hứa.” Mạnh Đường nhìn cậu, “Được không?”

Vì là chuyến đi ngắn nên Mạnh Đường không vào khoang hành khách mà đi lên boong tàu.

Gió biển mang theo hơi nước mặn mòi phả vào mặt, phía chân trời xa xa hắt lên ráng chiều màu hồng tím.

Vừa nãy họ đã chụp không ít ảnh ở đây, Văn Tâm Dư bảo về sẽ chỉnh sửa ảnh rồi gửi vào nhóm.

Ngụy Xuyên đến bên cạnh cô, vịn vào lan can bên cạnh, hỏi: “Đứng đây ngẩn ngơ gì thế?”

Mạnh Đường tựa vào lan can cười với cậu: “Lâu lắm không ra ngoài rồi, bây giờ cảm giác ở trên biển thật tuyệt vời.”

Cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng.

Ngụy Xuyên xích lại gần cô hơn chút, nói nhỏ: “Nếu chúng ta… ý là sau này… cậu muốn đi đâu cũng được.”

Mạnh Đường hiểu ý cậu, hỏi: “Cậu đã đi những đâu rồi?”

Ngụy Xuyên nói: “Thực ra tôi không có hứng thú lắm với việc đi đâu, hồi nhỏ hay đi xem NBA trực tiếp. Sau này người nhà đi chơi cũng không lấy ý kiến của tôi làm chính, họ muốn đi đâu thì hỏi tôi có đi không, tôi đi thì mang theo, không đi thì vứt ở nhà.”

Mạnh Đường nhớ lại một tấm ảnh của cậu, là bảng xếp hạng trai đẹp CUBAL.

Tấm ảnh đó của Ngụy Xuyên, bối cảnh là cảng Victoria.

Mạnh Đường hỏi: “Cậu có hay đi Hong Kong không?”

“Từng đi vài lần, lần gần nhất là tốt nghiệp cấp ba.” Ngụy Xuyên nói, “Chị ba tôi thích đi, tôi chán thì đi theo chơi thôi, cậu cũng muốn đi à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Hồi nhỏ thích xem phim TVB, đến giờ vẫn chưa từng đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Chuyện này có gì khó, nghỉ hè đi là được.”

Mạnh Đường cười bất lực: “Tôi phải về nhà.”

“Nghỉ hè dài thế, về sớm làm gì, chẳng lẽ ông già còn ngăn cản cậu?” Ngụy Xuyên khuyên, “Tôi đi cùng cậu.”

“Vậy tạm thời coi như một lời hứa.” Mạnh Đường nhìn cậu, “Được không?”

Vì là chuyến đi ngắn nên Mạnh Đường không vào khoang hành khách mà đi lên boong tàu.

Gió biển mang theo hơi nước mặn mòi phả vào mặt, phía chân trời xa xa hắt lên ráng chiều màu hồng tím.

Vừa nãy họ đã chụp không ít ảnh ở đây, Văn Tâm Dư bảo về sẽ chỉnh sửa ảnh rồi gửi vào nhóm.

Ngụy Xuyên đến bên cạnh cô, vịn vào lan can bên cạnh, hỏi: “Đứng đây ngẩn ngơ gì thế?”

Mạnh Đường tựa vào lan can cười với cậu: “Lâu lắm không ra ngoài rồi, bây giờ cảm giác ở trên biển thật tuyệt vời.”

Cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng.

Ngụy Xuyên xích lại gần cô hơn chút, nói nhỏ: “Nếu chúng ta… ý là sau này… cậu muốn đi đâu cũng được.”

Mạnh Đường hiểu ý cậu, hỏi: “Cậu đã đi những đâu rồi?”

Ngụy Xuyên nói: “Thực ra tôi không có hứng thú lắm với việc đi đâu, hồi nhỏ hay đi xem NBA trực tiếp. Sau này người nhà đi chơi cũng không lấy ý kiến của tôi làm chính, họ muốn đi đâu thì hỏi tôi có đi không, tôi đi thì mang theo, không đi thì vứt ở nhà.”

Mạnh Đường nhớ lại một tấm ảnh của cậu, là bảng xếp hạng trai đẹp CUBAL.

Tấm ảnh đó của Ngụy Xuyên, bối cảnh là cảng Victoria.

Mạnh Đường hỏi: “Cậu có hay đi Hong Kong không?”

“Từng đi vài lần, lần gần nhất là tốt nghiệp cấp ba.” Ngụy Xuyên nói, “Chị ba tôi thích đi, tôi chán thì đi theo chơi thôi, cậu cũng muốn đi à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Hồi nhỏ thích xem phim TVB, đến giờ vẫn chưa từng đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Chuyện này có gì khó, nghỉ hè đi là được.”

Mạnh Đường cười bất lực: “Tôi phải về nhà.”

“Nghỉ hè dài thế, về sớm làm gì, chẳng lẽ ông già còn ngăn cản cậu?” Ngụy Xuyên khuyên, “Tôi đi cùng cậu.”

“Vậy tạm thời coi như một lời hứa.” Mạnh Đường nhìn cậu, “Được không?”

Vì là chuyến đi ngắn nên Mạnh Đường không vào khoang hành khách mà đi lên boong tàu.

Gió biển mang theo hơi nước mặn mòi phả vào mặt, phía chân trời xa xa hắt lên ráng chiều màu hồng tím.

Vừa nãy họ đã chụp không ít ảnh ở đây, Văn Tâm Dư bảo về sẽ chỉnh sửa ảnh rồi gửi vào nhóm.

Ngụy Xuyên đến bên cạnh cô, vịn vào lan can bên cạnh, hỏi: “Đứng đây ngẩn ngơ gì thế?”

Mạnh Đường tựa vào lan can cười với cậu: “Lâu lắm không ra ngoài rồi, bây giờ cảm giác ở trên biển thật tuyệt vời.”

Cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng.

Ngụy Xuyên xích lại gần cô hơn chút, nói nhỏ: “Nếu chúng ta… ý là sau này… cậu muốn đi đâu cũng được.”

Mạnh Đường hiểu ý cậu, hỏi: “Cậu đã đi những đâu rồi?”

Ngụy Xuyên nói: “Thực ra tôi không có hứng thú lắm với việc đi đâu, hồi nhỏ hay đi xem NBA trực tiếp. Sau này người nhà đi chơi cũng không lấy ý kiến của tôi làm chính, họ muốn đi đâu thì hỏi tôi có đi không, tôi đi thì mang theo, không đi thì vứt ở nhà.”

Mạnh Đường nhớ lại một tấm ảnh của cậu, là bảng xếp hạng trai đẹp CUBAL.

Tấm ảnh đó của Ngụy Xuyên, bối cảnh là cảng Victoria.

Mạnh Đường hỏi: “Cậu có hay đi Hong Kong không?”

“Từng đi vài lần, lần gần nhất là tốt nghiệp cấp ba.” Ngụy Xuyên nói, “Chị ba tôi thích đi, tôi chán thì đi theo chơi thôi, cậu cũng muốn đi à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Hồi nhỏ thích xem phim TVB, đến giờ vẫn chưa từng đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Chuyện này có gì khó, nghỉ hè đi là được.”

Mạnh Đường cười bất lực: “Tôi phải về nhà.”

“Nghỉ hè dài thế, về sớm làm gì, chẳng lẽ ông già còn ngăn cản cậu?” Ngụy Xuyên khuyên, “Tôi đi cùng cậu.”

“Vậy tạm thời coi như một lời hứa.” Mạnh Đường nhìn cậu, “Được không?”

Vì là chuyến đi ngắn nên Mạnh Đường không vào khoang hành khách mà đi lên boong tàu.

Gió biển mang theo hơi nước mặn mòi phả vào mặt, phía chân trời xa xa hắt lên ráng chiều màu hồng tím.

Vừa nãy họ đã chụp không ít ảnh ở đây, Văn Tâm Dư bảo về sẽ chỉnh sửa ảnh rồi gửi vào nhóm.

Ngụy Xuyên đến bên cạnh cô, vịn vào lan can bên cạnh, hỏi: “Đứng đây ngẩn ngơ gì thế?”

Mạnh Đường tựa vào lan can cười với cậu: “Lâu lắm không ra ngoài rồi, bây giờ cảm giác ở trên biển thật tuyệt vời.”

Cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng.

Ngụy Xuyên xích lại gần cô hơn chút, nói nhỏ: “Nếu chúng ta… ý là sau này… cậu muốn đi đâu cũng được.”

Mạnh Đường hiểu ý cậu, hỏi: “Cậu đã đi những đâu rồi?”

Ngụy Xuyên nói: “Thực ra tôi không có hứng thú lắm với việc đi đâu, hồi nhỏ hay đi xem NBA trực tiếp. Sau này người nhà đi chơi cũng không lấy ý kiến của tôi làm chính, họ muốn đi đâu thì hỏi tôi có đi không, tôi đi thì mang theo, không đi thì vứt ở nhà.”

Mạnh Đường nhớ lại một tấm ảnh của cậu, là bảng xếp hạng trai đẹp CUBAL.

Tấm ảnh đó của Ngụy Xuyên, bối cảnh là cảng Victoria.

Mạnh Đường hỏi: “Cậu có hay đi Hong Kong không?”

“Từng đi vài lần, lần gần nhất là tốt nghiệp cấp ba.” Ngụy Xuyên nói, “Chị ba tôi thích đi, tôi chán thì đi theo chơi thôi, cậu cũng muốn đi à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Hồi nhỏ thích xem phim TVB, đến giờ vẫn chưa từng đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Chuyện này có gì khó, nghỉ hè đi là được.”

Mạnh Đường cười bất lực: “Tôi phải về nhà.”

“Nghỉ hè dài thế, về sớm làm gì, chẳng lẽ ông già còn ngăn cản cậu?” Ngụy Xuyên khuyên, “Tôi đi cùng cậu.”

“Vậy tạm thời coi như một lời hứa.” Mạnh Đường nhìn cậu, “Được không?”

Vì là chuyến đi ngắn nên Mạnh Đường không vào khoang hành khách mà đi lên boong tàu.

Gió biển mang theo hơi nước mặn mòi phả vào mặt, phía chân trời xa xa hắt lên ráng chiều màu hồng tím.

Vừa nãy họ đã chụp không ít ảnh ở đây, Văn Tâm Dư bảo về sẽ chỉnh sửa ảnh rồi gửi vào nhóm.

Ngụy Xuyên đến bên cạnh cô, vịn vào lan can bên cạnh, hỏi: “Đứng đây ngẩn ngơ gì thế?”

Mạnh Đường tựa vào lan can cười với cậu: “Lâu lắm không ra ngoài rồi, bây giờ cảm giác ở trên biển thật tuyệt vời.”

Cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng.

Ngụy Xuyên xích lại gần cô hơn chút, nói nhỏ: “Nếu chúng ta… ý là sau này… cậu muốn đi đâu cũng được.”

Mạnh Đường hiểu ý cậu, hỏi: “Cậu đã đi những đâu rồi?”

Ngụy Xuyên nói: “Thực ra tôi không có hứng thú lắm với việc đi đâu, hồi nhỏ hay đi xem NBA trực tiếp. Sau này người nhà đi chơi cũng không lấy ý kiến của tôi làm chính, họ muốn đi đâu thì hỏi tôi có đi không, tôi đi thì mang theo, không đi thì vứt ở nhà.”

Mạnh Đường nhớ lại một tấm ảnh của cậu, là bảng xếp hạng trai đẹp CUBAL.

Tấm ảnh đó của Ngụy Xuyên, bối cảnh là cảng Victoria.

Mạnh Đường hỏi: “Cậu có hay đi Hong Kong không?”

“Từng đi vài lần, lần gần nhất là tốt nghiệp cấp ba.” Ngụy Xuyên nói, “Chị ba tôi thích đi, tôi chán thì đi theo chơi thôi, cậu cũng muốn đi à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Hồi nhỏ thích xem phim TVB, đến giờ vẫn chưa từng đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Chuyện này có gì khó, nghỉ hè đi là được.”

Mạnh Đường cười bất lực: “Tôi phải về nhà.”

“Nghỉ hè dài thế, về sớm làm gì, chẳng lẽ ông già còn ngăn cản cậu?” Ngụy Xuyên khuyên, “Tôi đi cùng cậu.”

“Vậy tạm thời coi như một lời hứa.” Mạnh Đường nhìn cậu, “Được không?”

Vì là chuyến đi ngắn nên Mạnh Đường không vào khoang hành khách mà đi lên boong tàu.

Gió biển mang theo hơi nước mặn mòi phả vào mặt, phía chân trời xa xa hắt lên ráng chiều màu hồng tím.

Vừa nãy họ đã chụp không ít ảnh ở đây, Văn Tâm Dư bảo về sẽ chỉnh sửa ảnh rồi gửi vào nhóm.

Ngụy Xuyên đến bên cạnh cô, vịn vào lan can bên cạnh, hỏi: “Đứng đây ngẩn ngơ gì thế?”

Mạnh Đường tựa vào lan can cười với cậu: “Lâu lắm không ra ngoài rồi, bây giờ cảm giác ở trên biển thật tuyệt vời.”

Cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng.

Ngụy Xuyên xích lại gần cô hơn chút, nói nhỏ: “Nếu chúng ta… ý là sau này… cậu muốn đi đâu cũng được.”

Mạnh Đường hiểu ý cậu, hỏi: “Cậu đã đi những đâu rồi?”

Ngụy Xuyên nói: “Thực ra tôi không có hứng thú lắm với việc đi đâu, hồi nhỏ hay đi xem NBA trực tiếp. Sau này người nhà đi chơi cũng không lấy ý kiến của tôi làm chính, họ muốn đi đâu thì hỏi tôi có đi không, tôi đi thì mang theo, không đi thì vứt ở nhà.”

Mạnh Đường nhớ lại một tấm ảnh của cậu, là bảng xếp hạng trai đẹp CUBAL.

Tấm ảnh đó của Ngụy Xuyên, bối cảnh là cảng Victoria.

Mạnh Đường hỏi: “Cậu có hay đi Hong Kong không?”

“Từng đi vài lần, lần gần nhất là tốt nghiệp cấp ba.” Ngụy Xuyên nói, “Chị ba tôi thích đi, tôi chán thì đi theo chơi thôi, cậu cũng muốn đi à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Hồi nhỏ thích xem phim TVB, đến giờ vẫn chưa từng đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Chuyện này có gì khó, nghỉ hè đi là được.”

Mạnh Đường cười bất lực: “Tôi phải về nhà.”

“Nghỉ hè dài thế, về sớm làm gì, chẳng lẽ ông già còn ngăn cản cậu?” Ngụy Xuyên khuyên, “Tôi đi cùng cậu.”

“Vậy tạm thời coi như một lời hứa.” Mạnh Đường nhìn cậu, “Được không?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 129


Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 130


Lúc Ngụy Xuyên quay lại lấy cánh gà, kết quả trên vỉ nướng trống trơn.

Cậu hét lên với Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu?”

Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”

Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu à?”

Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường.”

“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.

Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”

Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không biết chơi.”

Ngụy Xuyên nói: “Mèo con câu cá cũng không biết à?”

Mạnh Đường: “… Cái này thì biết.”

“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, “Cậu đi trước.”

Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ trẻ con thật đấy.”

Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”

Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”

Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi.”

Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà được chưa.”

Thực ra phát hiện Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là ăn cơm với cô mấy lần mới nhận ra.

Khóe mắt Lý Trác thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi trả tiền.”

Lúc Ngụy Xuyên quay lại lấy cánh gà, kết quả trên vỉ nướng trống trơn.

Cậu hét lên với Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu?”

Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”

Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu à?”

Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường.”

“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.

Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”

Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không biết chơi.”

Ngụy Xuyên nói: “Mèo con câu cá cũng không biết à?”

Mạnh Đường: “… Cái này thì biết.”

“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, “Cậu đi trước.”

Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ trẻ con thật đấy.”

Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”

Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”

Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi.”

Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà được chưa.”

Thực ra phát hiện Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là ăn cơm với cô mấy lần mới nhận ra.

Khóe mắt Lý Trác thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi trả tiền.”

Lúc Ngụy Xuyên quay lại lấy cánh gà, kết quả trên vỉ nướng trống trơn.

Cậu hét lên với Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu?”

Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”

Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu à?”

Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường.”

“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.

Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”

Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không biết chơi.”

Ngụy Xuyên nói: “Mèo con câu cá cũng không biết à?”

Mạnh Đường: “… Cái này thì biết.”

“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, “Cậu đi trước.”

Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ trẻ con thật đấy.”

Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”

Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”

Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi.”

Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà được chưa.”

Thực ra phát hiện Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là ăn cơm với cô mấy lần mới nhận ra.

Khóe mắt Lý Trác thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi trả tiền.”

Lúc Ngụy Xuyên quay lại lấy cánh gà, kết quả trên vỉ nướng trống trơn.

Cậu hét lên với Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu?”

Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”

Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu à?”

Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường.”

“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.

Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”

Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không biết chơi.”

Ngụy Xuyên nói: “Mèo con câu cá cũng không biết à?”

Mạnh Đường: “… Cái này thì biết.”

“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, “Cậu đi trước.”

Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ trẻ con thật đấy.”

Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”

Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”

Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi.”

Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà được chưa.”

Thực ra phát hiện Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là ăn cơm với cô mấy lần mới nhận ra.

Khóe mắt Lý Trác thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi trả tiền.”

Lúc Ngụy Xuyên quay lại lấy cánh gà, kết quả trên vỉ nướng trống trơn.

Cậu hét lên với Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu?”

Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”

Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu à?”

Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường.”

“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.

Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”

Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không biết chơi.”

Ngụy Xuyên nói: “Mèo con câu cá cũng không biết à?”

Mạnh Đường: “… Cái này thì biết.”

“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, “Cậu đi trước.”

Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ trẻ con thật đấy.”

Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”

Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”

Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi.”

Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà được chưa.”

Thực ra phát hiện Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là ăn cơm với cô mấy lần mới nhận ra.

Khóe mắt Lý Trác thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi trả tiền.”

Lúc Ngụy Xuyên quay lại lấy cánh gà, kết quả trên vỉ nướng trống trơn.

Cậu hét lên với Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu?”

Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”

Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu à?”

Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường.”

“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.

Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”

Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không biết chơi.”

Ngụy Xuyên nói: “Mèo con câu cá cũng không biết à?”

Mạnh Đường: “… Cái này thì biết.”

“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, “Cậu đi trước.”

Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ trẻ con thật đấy.”

Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”

Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”

Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi.”

Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà được chưa.”

Thực ra phát hiện Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là ăn cơm với cô mấy lần mới nhận ra.

Khóe mắt Lý Trác thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi trả tiền.”

Lúc Ngụy Xuyên quay lại lấy cánh gà, kết quả trên vỉ nướng trống trơn.

Cậu hét lên với Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu?”

Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”

Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu à?”

Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường.”

“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.

Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”

Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không biết chơi.”

Ngụy Xuyên nói: “Mèo con câu cá cũng không biết à?”

Mạnh Đường: “… Cái này thì biết.”

“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, “Cậu đi trước.”

Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ trẻ con thật đấy.”

Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”

Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”

Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi.”

Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà được chưa.”

Thực ra phát hiện Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là ăn cơm với cô mấy lần mới nhận ra.

Khóe mắt Lý Trác thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa.”

Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi trả tiền.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 131


Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 132


Dương Khả mở cửa, phát hiện Mạnh Đường đang ngẩn người ở cửa, tò mò nhìn quanh hành lang một lượt, hỏi:

“Ngụy Xuyên không về cùng cậu à?”

“Về rồi.” Mạnh Đường không tự nhiên hắng giọng, “Các cậu đang làm gì đấy?”

“Thu dọn hành lý.” Dương Khả đóng cửa lại, “Sao tai cậu đỏ thế?”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Không có gì.”

Chỉ là bị ai đó “đánh úp” khiến cô ngơ ngác trong giây lát.

Mạnh Đường thấy Thạch Lam đang thu dọn quần áo bèn ngồi khoanh chân ở cuối giường, hỏi cô ấy và Dương Khả:

“Có phải các cậu đã biết trước hôm nay Ngụy Xuyên sẽ tỏ tình không?”

Thạch Lam dừng tay, gật đầu.

Dương Khả nói: “Bọn tớ có một nhóm chat, cậu không ở trong đó. Còn nữa, cậu tưởng Văn Tâm Dư đến đây làm gì?”

“Văn Tâm Dư cũng là do Ngụy Xuyên mời đến à?” Mạnh Đường có chút ngạc nhiên.

Thạch Lam: “Đúng thế, cậu ấy vừa khéo là bạn gái của Lý Trác, thân phận này có thể che giấu tốt hơn, video tỏ tình mà cậu xem chính là do cậu ấy làm đấy.”

Mạnh Đường chớp mắt: “Tớ thực sự hoàn toàn không biết gì, các cậu cũng giỏi quá rồi.”

Dương Khả cười hì hì: “Còn không phải do Ngụy Xuyên đánh lạc hướng cậu, làm cậu tưởng sẽ tỏ tình vào ngày sinh nhật cậu sao.”

Thạch Lam đóng vali lại, đẩy vào góc tường, sau đó cũng ngồi xuống giường, nói:

“Mạnh Đường, thật ra tớ có một câu hỏi, tớ rất tò mò, hai người lần này không phải là tái hợp sao, tại sao cậu ấy lại tỏ tình thêm lần nữa?”

Mạnh Đường không thể trả lời quá nhiều, nếu nói là giả làm người yêu thì nhất định sẽ bị truy hỏi tại sao phải giả? Như vậy lại phải lôi chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm ra.

Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Thực ra cũng không có gì, trước kia ở bên nhau có chút vội vàng.”

“Cũng đúng.” Dương Khả nói, “Qua cái tết là chia tay rồi, cho nên lần này hai người đã giao lưu sâu sắc rồi hả? Nhưng tuyệt đối đừng học Linh Âm và Hứa Hạc Thanh nhé, cứ dày vò qua lại mãi.”

Dương Khả mở cửa, phát hiện Mạnh Đường đang ngẩn người ở cửa, tò mò nhìn quanh hành lang một lượt, hỏi:

“Ngụy Xuyên không về cùng cậu à?”

“Về rồi.” Mạnh Đường không tự nhiên hắng giọng, “Các cậu đang làm gì đấy?”

“Thu dọn hành lý.” Dương Khả đóng cửa lại, “Sao tai cậu đỏ thế?”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Không có gì.”

Chỉ là bị ai đó “đánh úp” khiến cô ngơ ngác trong giây lát.

Mạnh Đường thấy Thạch Lam đang thu dọn quần áo bèn ngồi khoanh chân ở cuối giường, hỏi cô ấy và Dương Khả:

“Có phải các cậu đã biết trước hôm nay Ngụy Xuyên sẽ tỏ tình không?”

Thạch Lam dừng tay, gật đầu.

Dương Khả nói: “Bọn tớ có một nhóm chat, cậu không ở trong đó. Còn nữa, cậu tưởng Văn Tâm Dư đến đây làm gì?”

“Văn Tâm Dư cũng là do Ngụy Xuyên mời đến à?” Mạnh Đường có chút ngạc nhiên.

Thạch Lam: “Đúng thế, cậu ấy vừa khéo là bạn gái của Lý Trác, thân phận này có thể che giấu tốt hơn, video tỏ tình mà cậu xem chính là do cậu ấy làm đấy.”

Mạnh Đường chớp mắt: “Tớ thực sự hoàn toàn không biết gì, các cậu cũng giỏi quá rồi.”

Dương Khả cười hì hì: “Còn không phải do Ngụy Xuyên đánh lạc hướng cậu, làm cậu tưởng sẽ tỏ tình vào ngày sinh nhật cậu sao.”

Thạch Lam đóng vali lại, đẩy vào góc tường, sau đó cũng ngồi xuống giường, nói:

“Mạnh Đường, thật ra tớ có một câu hỏi, tớ rất tò mò, hai người lần này không phải là tái hợp sao, tại sao cậu ấy lại tỏ tình thêm lần nữa?”

Mạnh Đường không thể trả lời quá nhiều, nếu nói là giả làm người yêu thì nhất định sẽ bị truy hỏi tại sao phải giả? Như vậy lại phải lôi chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm ra.

Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Thực ra cũng không có gì, trước kia ở bên nhau có chút vội vàng.”

“Cũng đúng.” Dương Khả nói, “Qua cái tết là chia tay rồi, cho nên lần này hai người đã giao lưu sâu sắc rồi hả? Nhưng tuyệt đối đừng học Linh Âm và Hứa Hạc Thanh nhé, cứ dày vò qua lại mãi.”

Dương Khả mở cửa, phát hiện Mạnh Đường đang ngẩn người ở cửa, tò mò nhìn quanh hành lang một lượt, hỏi:

“Ngụy Xuyên không về cùng cậu à?”

“Về rồi.” Mạnh Đường không tự nhiên hắng giọng, “Các cậu đang làm gì đấy?”

“Thu dọn hành lý.” Dương Khả đóng cửa lại, “Sao tai cậu đỏ thế?”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Không có gì.”

Chỉ là bị ai đó “đánh úp” khiến cô ngơ ngác trong giây lát.

Mạnh Đường thấy Thạch Lam đang thu dọn quần áo bèn ngồi khoanh chân ở cuối giường, hỏi cô ấy và Dương Khả:

“Có phải các cậu đã biết trước hôm nay Ngụy Xuyên sẽ tỏ tình không?”

Thạch Lam dừng tay, gật đầu.

Dương Khả nói: “Bọn tớ có một nhóm chat, cậu không ở trong đó. Còn nữa, cậu tưởng Văn Tâm Dư đến đây làm gì?”

“Văn Tâm Dư cũng là do Ngụy Xuyên mời đến à?” Mạnh Đường có chút ngạc nhiên.

Thạch Lam: “Đúng thế, cậu ấy vừa khéo là bạn gái của Lý Trác, thân phận này có thể che giấu tốt hơn, video tỏ tình mà cậu xem chính là do cậu ấy làm đấy.”

Mạnh Đường chớp mắt: “Tớ thực sự hoàn toàn không biết gì, các cậu cũng giỏi quá rồi.”

Dương Khả cười hì hì: “Còn không phải do Ngụy Xuyên đánh lạc hướng cậu, làm cậu tưởng sẽ tỏ tình vào ngày sinh nhật cậu sao.”

Thạch Lam đóng vali lại, đẩy vào góc tường, sau đó cũng ngồi xuống giường, nói:

“Mạnh Đường, thật ra tớ có một câu hỏi, tớ rất tò mò, hai người lần này không phải là tái hợp sao, tại sao cậu ấy lại tỏ tình thêm lần nữa?”

Mạnh Đường không thể trả lời quá nhiều, nếu nói là giả làm người yêu thì nhất định sẽ bị truy hỏi tại sao phải giả? Như vậy lại phải lôi chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm ra.

Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Thực ra cũng không có gì, trước kia ở bên nhau có chút vội vàng.”

“Cũng đúng.” Dương Khả nói, “Qua cái tết là chia tay rồi, cho nên lần này hai người đã giao lưu sâu sắc rồi hả? Nhưng tuyệt đối đừng học Linh Âm và Hứa Hạc Thanh nhé, cứ dày vò qua lại mãi.”

Dương Khả mở cửa, phát hiện Mạnh Đường đang ngẩn người ở cửa, tò mò nhìn quanh hành lang một lượt, hỏi:

“Ngụy Xuyên không về cùng cậu à?”

“Về rồi.” Mạnh Đường không tự nhiên hắng giọng, “Các cậu đang làm gì đấy?”

“Thu dọn hành lý.” Dương Khả đóng cửa lại, “Sao tai cậu đỏ thế?”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Không có gì.”

Chỉ là bị ai đó “đánh úp” khiến cô ngơ ngác trong giây lát.

Mạnh Đường thấy Thạch Lam đang thu dọn quần áo bèn ngồi khoanh chân ở cuối giường, hỏi cô ấy và Dương Khả:

“Có phải các cậu đã biết trước hôm nay Ngụy Xuyên sẽ tỏ tình không?”

Thạch Lam dừng tay, gật đầu.

Dương Khả nói: “Bọn tớ có một nhóm chat, cậu không ở trong đó. Còn nữa, cậu tưởng Văn Tâm Dư đến đây làm gì?”

“Văn Tâm Dư cũng là do Ngụy Xuyên mời đến à?” Mạnh Đường có chút ngạc nhiên.

Thạch Lam: “Đúng thế, cậu ấy vừa khéo là bạn gái của Lý Trác, thân phận này có thể che giấu tốt hơn, video tỏ tình mà cậu xem chính là do cậu ấy làm đấy.”

Mạnh Đường chớp mắt: “Tớ thực sự hoàn toàn không biết gì, các cậu cũng giỏi quá rồi.”

Dương Khả cười hì hì: “Còn không phải do Ngụy Xuyên đánh lạc hướng cậu, làm cậu tưởng sẽ tỏ tình vào ngày sinh nhật cậu sao.”

Thạch Lam đóng vali lại, đẩy vào góc tường, sau đó cũng ngồi xuống giường, nói:

“Mạnh Đường, thật ra tớ có một câu hỏi, tớ rất tò mò, hai người lần này không phải là tái hợp sao, tại sao cậu ấy lại tỏ tình thêm lần nữa?”

Mạnh Đường không thể trả lời quá nhiều, nếu nói là giả làm người yêu thì nhất định sẽ bị truy hỏi tại sao phải giả? Như vậy lại phải lôi chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm ra.

Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Thực ra cũng không có gì, trước kia ở bên nhau có chút vội vàng.”

“Cũng đúng.” Dương Khả nói, “Qua cái tết là chia tay rồi, cho nên lần này hai người đã giao lưu sâu sắc rồi hả? Nhưng tuyệt đối đừng học Linh Âm và Hứa Hạc Thanh nhé, cứ dày vò qua lại mãi.”

Dương Khả mở cửa, phát hiện Mạnh Đường đang ngẩn người ở cửa, tò mò nhìn quanh hành lang một lượt, hỏi:

“Ngụy Xuyên không về cùng cậu à?”

“Về rồi.” Mạnh Đường không tự nhiên hắng giọng, “Các cậu đang làm gì đấy?”

“Thu dọn hành lý.” Dương Khả đóng cửa lại, “Sao tai cậu đỏ thế?”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Không có gì.”

Chỉ là bị ai đó “đánh úp” khiến cô ngơ ngác trong giây lát.

Mạnh Đường thấy Thạch Lam đang thu dọn quần áo bèn ngồi khoanh chân ở cuối giường, hỏi cô ấy và Dương Khả:

“Có phải các cậu đã biết trước hôm nay Ngụy Xuyên sẽ tỏ tình không?”

Thạch Lam dừng tay, gật đầu.

Dương Khả nói: “Bọn tớ có một nhóm chat, cậu không ở trong đó. Còn nữa, cậu tưởng Văn Tâm Dư đến đây làm gì?”

“Văn Tâm Dư cũng là do Ngụy Xuyên mời đến à?” Mạnh Đường có chút ngạc nhiên.

Thạch Lam: “Đúng thế, cậu ấy vừa khéo là bạn gái của Lý Trác, thân phận này có thể che giấu tốt hơn, video tỏ tình mà cậu xem chính là do cậu ấy làm đấy.”

Mạnh Đường chớp mắt: “Tớ thực sự hoàn toàn không biết gì, các cậu cũng giỏi quá rồi.”

Dương Khả cười hì hì: “Còn không phải do Ngụy Xuyên đánh lạc hướng cậu, làm cậu tưởng sẽ tỏ tình vào ngày sinh nhật cậu sao.”

Thạch Lam đóng vali lại, đẩy vào góc tường, sau đó cũng ngồi xuống giường, nói:

“Mạnh Đường, thật ra tớ có một câu hỏi, tớ rất tò mò, hai người lần này không phải là tái hợp sao, tại sao cậu ấy lại tỏ tình thêm lần nữa?”

Mạnh Đường không thể trả lời quá nhiều, nếu nói là giả làm người yêu thì nhất định sẽ bị truy hỏi tại sao phải giả? Như vậy lại phải lôi chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm ra.

Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Thực ra cũng không có gì, trước kia ở bên nhau có chút vội vàng.”

“Cũng đúng.” Dương Khả nói, “Qua cái tết là chia tay rồi, cho nên lần này hai người đã giao lưu sâu sắc rồi hả? Nhưng tuyệt đối đừng học Linh Âm và Hứa Hạc Thanh nhé, cứ dày vò qua lại mãi.”

Dương Khả mở cửa, phát hiện Mạnh Đường đang ngẩn người ở cửa, tò mò nhìn quanh hành lang một lượt, hỏi:

“Ngụy Xuyên không về cùng cậu à?”

“Về rồi.” Mạnh Đường không tự nhiên hắng giọng, “Các cậu đang làm gì đấy?”

“Thu dọn hành lý.” Dương Khả đóng cửa lại, “Sao tai cậu đỏ thế?”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Không có gì.”

Chỉ là bị ai đó “đánh úp” khiến cô ngơ ngác trong giây lát.

Mạnh Đường thấy Thạch Lam đang thu dọn quần áo bèn ngồi khoanh chân ở cuối giường, hỏi cô ấy và Dương Khả:

“Có phải các cậu đã biết trước hôm nay Ngụy Xuyên sẽ tỏ tình không?”

Thạch Lam dừng tay, gật đầu.

Dương Khả nói: “Bọn tớ có một nhóm chat, cậu không ở trong đó. Còn nữa, cậu tưởng Văn Tâm Dư đến đây làm gì?”

“Văn Tâm Dư cũng là do Ngụy Xuyên mời đến à?” Mạnh Đường có chút ngạc nhiên.

Thạch Lam: “Đúng thế, cậu ấy vừa khéo là bạn gái của Lý Trác, thân phận này có thể che giấu tốt hơn, video tỏ tình mà cậu xem chính là do cậu ấy làm đấy.”

Mạnh Đường chớp mắt: “Tớ thực sự hoàn toàn không biết gì, các cậu cũng giỏi quá rồi.”

Dương Khả cười hì hì: “Còn không phải do Ngụy Xuyên đánh lạc hướng cậu, làm cậu tưởng sẽ tỏ tình vào ngày sinh nhật cậu sao.”

Thạch Lam đóng vali lại, đẩy vào góc tường, sau đó cũng ngồi xuống giường, nói:

“Mạnh Đường, thật ra tớ có một câu hỏi, tớ rất tò mò, hai người lần này không phải là tái hợp sao, tại sao cậu ấy lại tỏ tình thêm lần nữa?”

Mạnh Đường không thể trả lời quá nhiều, nếu nói là giả làm người yêu thì nhất định sẽ bị truy hỏi tại sao phải giả? Như vậy lại phải lôi chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm ra.

Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Thực ra cũng không có gì, trước kia ở bên nhau có chút vội vàng.”

“Cũng đúng.” Dương Khả nói, “Qua cái tết là chia tay rồi, cho nên lần này hai người đã giao lưu sâu sắc rồi hả? Nhưng tuyệt đối đừng học Linh Âm và Hứa Hạc Thanh nhé, cứ dày vò qua lại mãi.”

Dương Khả mở cửa, phát hiện Mạnh Đường đang ngẩn người ở cửa, tò mò nhìn quanh hành lang một lượt, hỏi:

“Ngụy Xuyên không về cùng cậu à?”

“Về rồi.” Mạnh Đường không tự nhiên hắng giọng, “Các cậu đang làm gì đấy?”

“Thu dọn hành lý.” Dương Khả đóng cửa lại, “Sao tai cậu đỏ thế?”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Không có gì.”

Chỉ là bị ai đó “đánh úp” khiến cô ngơ ngác trong giây lát.

Mạnh Đường thấy Thạch Lam đang thu dọn quần áo bèn ngồi khoanh chân ở cuối giường, hỏi cô ấy và Dương Khả:

“Có phải các cậu đã biết trước hôm nay Ngụy Xuyên sẽ tỏ tình không?”

Thạch Lam dừng tay, gật đầu.

Dương Khả nói: “Bọn tớ có một nhóm chat, cậu không ở trong đó. Còn nữa, cậu tưởng Văn Tâm Dư đến đây làm gì?”

“Văn Tâm Dư cũng là do Ngụy Xuyên mời đến à?” Mạnh Đường có chút ngạc nhiên.

Thạch Lam: “Đúng thế, cậu ấy vừa khéo là bạn gái của Lý Trác, thân phận này có thể che giấu tốt hơn, video tỏ tình mà cậu xem chính là do cậu ấy làm đấy.”

Mạnh Đường chớp mắt: “Tớ thực sự hoàn toàn không biết gì, các cậu cũng giỏi quá rồi.”

Dương Khả cười hì hì: “Còn không phải do Ngụy Xuyên đánh lạc hướng cậu, làm cậu tưởng sẽ tỏ tình vào ngày sinh nhật cậu sao.”

Thạch Lam đóng vali lại, đẩy vào góc tường, sau đó cũng ngồi xuống giường, nói:

“Mạnh Đường, thật ra tớ có một câu hỏi, tớ rất tò mò, hai người lần này không phải là tái hợp sao, tại sao cậu ấy lại tỏ tình thêm lần nữa?”

Mạnh Đường không thể trả lời quá nhiều, nếu nói là giả làm người yêu thì nhất định sẽ bị truy hỏi tại sao phải giả? Như vậy lại phải lôi chuyện của Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm ra.

Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Thực ra cũng không có gì, trước kia ở bên nhau có chút vội vàng.”

“Cũng đúng.” Dương Khả nói, “Qua cái tết là chia tay rồi, cho nên lần này hai người đã giao lưu sâu sắc rồi hả? Nhưng tuyệt đối đừng học Linh Âm và Hứa Hạc Thanh nhé, cứ dày vò qua lại mãi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 133


Mạnh Đường nắm tay kéo vali, trong mắt toàn là sự mờ mịt.

Cô quên cái gì cơ?

Ngụy Xuyên vừa nhìn là biết không thể trông cậy vào cô được rồi, nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai bèn cúi xuống hôn chụt một cái.

Mạnh Đường bị anh hôn đến mức lảo đảo lùi về sau.

Ngụy Xuyên giữ cô đứng vững, cười khẽ một tiếng: “Đi đây.”

Mạnh Đường ngẩn người vài giây mới quay về phòng.

Tạ Linh Âm thấy cô về, nói: “Về rồi à, tối nay bọn mình ăn gì?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Tớ dọn hành lý trước đã, ở trạm dừng chân ăn chút đồ rồi, chẳng đói tí nào.”

Thạch Lam từ bên ngoài về, nhìn thấy Mạnh Đường thì sững lại, nói: “Tớ thấy Ngụy Xuyên ngồi xe đi rồi, không phải cậu ấy được nghỉ ba ngày sao?”

Mạnh Đường nói: “Về nhà rồi.”

“Tớ thấy cậu ấy đăng vòng bạn bè rồi.” Dương Khả dựa vào lưng ghế, cười nói, “Có phải vui lắm không?”

Mạnh Đường cười khẽ: “Quan trọng không phải là vòng bạn bè, quan trọng là cậu ấy không chặn người nhà.”

“Trời.” Thạch Lam kinh ngạc, “Thế là nói rồi hả?”

Tạ Linh Âm cũng ngạc nhiên một chút: “Tớ nghe Hứa Hạc Thanh nói, không khí gia đình cậu ấy rất tốt, Ngụy Xuyên đã thẳng thắn như vậy, cậu cũng đừng lo lắng quá.”

“Tớ cũng chẳng nghĩ nhiều.” Mạnh Đường dựng chiếc vali rỗng vào góc tường, trùm túi chống bụi lên, “Chỉ là lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau nghĩ lại, yêu đương thôi mà, đâu có liên quan đến gia đình.”

Tạ Linh Âm gật đầu: “Cũng đúng, mới năm hai, ai biết tốt nghiệp xong có đường ai nấy đi không.”

“Linh Âm, cậu bi quan quá đấy.” Dương Khả gặm quả đào, nói, “Lời này mà để Hứa Hạc Thanh nghe thấy, chắc chắn lại cãi nhau với cậu, cậu mà làm hư Mạnh Đường, Ngụy Xuyên sẽ không để yên cho cậu đâu.”

Tạ Linh Âm cười nói: “Yêu đương thì yêu đương nhưng vẫn phải giữ một dây thần kinh tỉnh táo chứ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mới yêu, đúng là cũng không thích hợp dính dáng đến gia đình, đó là chuyện kết hôn mới bàn đến, tớ thấy cậu ấy nói không sai.”

Mạnh Đường nắm tay kéo vali, trong mắt toàn là sự mờ mịt.

Cô quên cái gì cơ?

Ngụy Xuyên vừa nhìn là biết không thể trông cậy vào cô được rồi, nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai bèn cúi xuống hôn chụt một cái.

Mạnh Đường bị anh hôn đến mức lảo đảo lùi về sau.

Ngụy Xuyên giữ cô đứng vững, cười khẽ một tiếng: “Đi đây.”

Mạnh Đường ngẩn người vài giây mới quay về phòng.

Tạ Linh Âm thấy cô về, nói: “Về rồi à, tối nay bọn mình ăn gì?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Tớ dọn hành lý trước đã, ở trạm dừng chân ăn chút đồ rồi, chẳng đói tí nào.”

Thạch Lam từ bên ngoài về, nhìn thấy Mạnh Đường thì sững lại, nói: “Tớ thấy Ngụy Xuyên ngồi xe đi rồi, không phải cậu ấy được nghỉ ba ngày sao?”

Mạnh Đường nói: “Về nhà rồi.”

“Tớ thấy cậu ấy đăng vòng bạn bè rồi.” Dương Khả dựa vào lưng ghế, cười nói, “Có phải vui lắm không?”

Mạnh Đường cười khẽ: “Quan trọng không phải là vòng bạn bè, quan trọng là cậu ấy không chặn người nhà.”

“Trời.” Thạch Lam kinh ngạc, “Thế là nói rồi hả?”

Tạ Linh Âm cũng ngạc nhiên một chút: “Tớ nghe Hứa Hạc Thanh nói, không khí gia đình cậu ấy rất tốt, Ngụy Xuyên đã thẳng thắn như vậy, cậu cũng đừng lo lắng quá.”

“Tớ cũng chẳng nghĩ nhiều.” Mạnh Đường dựng chiếc vali rỗng vào góc tường, trùm túi chống bụi lên, “Chỉ là lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau nghĩ lại, yêu đương thôi mà, đâu có liên quan đến gia đình.”

Tạ Linh Âm gật đầu: “Cũng đúng, mới năm hai, ai biết tốt nghiệp xong có đường ai nấy đi không.”

“Linh Âm, cậu bi quan quá đấy.” Dương Khả gặm quả đào, nói, “Lời này mà để Hứa Hạc Thanh nghe thấy, chắc chắn lại cãi nhau với cậu, cậu mà làm hư Mạnh Đường, Ngụy Xuyên sẽ không để yên cho cậu đâu.”

Tạ Linh Âm cười nói: “Yêu đương thì yêu đương nhưng vẫn phải giữ một dây thần kinh tỉnh táo chứ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mới yêu, đúng là cũng không thích hợp dính dáng đến gia đình, đó là chuyện kết hôn mới bàn đến, tớ thấy cậu ấy nói không sai.”

Mạnh Đường nắm tay kéo vali, trong mắt toàn là sự mờ mịt.

Cô quên cái gì cơ?

Ngụy Xuyên vừa nhìn là biết không thể trông cậy vào cô được rồi, nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai bèn cúi xuống hôn chụt một cái.

Mạnh Đường bị anh hôn đến mức lảo đảo lùi về sau.

Ngụy Xuyên giữ cô đứng vững, cười khẽ một tiếng: “Đi đây.”

Mạnh Đường ngẩn người vài giây mới quay về phòng.

Tạ Linh Âm thấy cô về, nói: “Về rồi à, tối nay bọn mình ăn gì?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Tớ dọn hành lý trước đã, ở trạm dừng chân ăn chút đồ rồi, chẳng đói tí nào.”

Thạch Lam từ bên ngoài về, nhìn thấy Mạnh Đường thì sững lại, nói: “Tớ thấy Ngụy Xuyên ngồi xe đi rồi, không phải cậu ấy được nghỉ ba ngày sao?”

Mạnh Đường nói: “Về nhà rồi.”

“Tớ thấy cậu ấy đăng vòng bạn bè rồi.” Dương Khả dựa vào lưng ghế, cười nói, “Có phải vui lắm không?”

Mạnh Đường cười khẽ: “Quan trọng không phải là vòng bạn bè, quan trọng là cậu ấy không chặn người nhà.”

“Trời.” Thạch Lam kinh ngạc, “Thế là nói rồi hả?”

Tạ Linh Âm cũng ngạc nhiên một chút: “Tớ nghe Hứa Hạc Thanh nói, không khí gia đình cậu ấy rất tốt, Ngụy Xuyên đã thẳng thắn như vậy, cậu cũng đừng lo lắng quá.”

“Tớ cũng chẳng nghĩ nhiều.” Mạnh Đường dựng chiếc vali rỗng vào góc tường, trùm túi chống bụi lên, “Chỉ là lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau nghĩ lại, yêu đương thôi mà, đâu có liên quan đến gia đình.”

Tạ Linh Âm gật đầu: “Cũng đúng, mới năm hai, ai biết tốt nghiệp xong có đường ai nấy đi không.”

“Linh Âm, cậu bi quan quá đấy.” Dương Khả gặm quả đào, nói, “Lời này mà để Hứa Hạc Thanh nghe thấy, chắc chắn lại cãi nhau với cậu, cậu mà làm hư Mạnh Đường, Ngụy Xuyên sẽ không để yên cho cậu đâu.”

Tạ Linh Âm cười nói: “Yêu đương thì yêu đương nhưng vẫn phải giữ một dây thần kinh tỉnh táo chứ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mới yêu, đúng là cũng không thích hợp dính dáng đến gia đình, đó là chuyện kết hôn mới bàn đến, tớ thấy cậu ấy nói không sai.”

Mạnh Đường nắm tay kéo vali, trong mắt toàn là sự mờ mịt.

Cô quên cái gì cơ?

Ngụy Xuyên vừa nhìn là biết không thể trông cậy vào cô được rồi, nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai bèn cúi xuống hôn chụt một cái.

Mạnh Đường bị anh hôn đến mức lảo đảo lùi về sau.

Ngụy Xuyên giữ cô đứng vững, cười khẽ một tiếng: “Đi đây.”

Mạnh Đường ngẩn người vài giây mới quay về phòng.

Tạ Linh Âm thấy cô về, nói: “Về rồi à, tối nay bọn mình ăn gì?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Tớ dọn hành lý trước đã, ở trạm dừng chân ăn chút đồ rồi, chẳng đói tí nào.”

Thạch Lam từ bên ngoài về, nhìn thấy Mạnh Đường thì sững lại, nói: “Tớ thấy Ngụy Xuyên ngồi xe đi rồi, không phải cậu ấy được nghỉ ba ngày sao?”

Mạnh Đường nói: “Về nhà rồi.”

“Tớ thấy cậu ấy đăng vòng bạn bè rồi.” Dương Khả dựa vào lưng ghế, cười nói, “Có phải vui lắm không?”

Mạnh Đường cười khẽ: “Quan trọng không phải là vòng bạn bè, quan trọng là cậu ấy không chặn người nhà.”

“Trời.” Thạch Lam kinh ngạc, “Thế là nói rồi hả?”

Tạ Linh Âm cũng ngạc nhiên một chút: “Tớ nghe Hứa Hạc Thanh nói, không khí gia đình cậu ấy rất tốt, Ngụy Xuyên đã thẳng thắn như vậy, cậu cũng đừng lo lắng quá.”

“Tớ cũng chẳng nghĩ nhiều.” Mạnh Đường dựng chiếc vali rỗng vào góc tường, trùm túi chống bụi lên, “Chỉ là lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau nghĩ lại, yêu đương thôi mà, đâu có liên quan đến gia đình.”

Tạ Linh Âm gật đầu: “Cũng đúng, mới năm hai, ai biết tốt nghiệp xong có đường ai nấy đi không.”

“Linh Âm, cậu bi quan quá đấy.” Dương Khả gặm quả đào, nói, “Lời này mà để Hứa Hạc Thanh nghe thấy, chắc chắn lại cãi nhau với cậu, cậu mà làm hư Mạnh Đường, Ngụy Xuyên sẽ không để yên cho cậu đâu.”

Tạ Linh Âm cười nói: “Yêu đương thì yêu đương nhưng vẫn phải giữ một dây thần kinh tỉnh táo chứ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mới yêu, đúng là cũng không thích hợp dính dáng đến gia đình, đó là chuyện kết hôn mới bàn đến, tớ thấy cậu ấy nói không sai.”

Mạnh Đường nắm tay kéo vali, trong mắt toàn là sự mờ mịt.

Cô quên cái gì cơ?

Ngụy Xuyên vừa nhìn là biết không thể trông cậy vào cô được rồi, nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai bèn cúi xuống hôn chụt một cái.

Mạnh Đường bị anh hôn đến mức lảo đảo lùi về sau.

Ngụy Xuyên giữ cô đứng vững, cười khẽ một tiếng: “Đi đây.”

Mạnh Đường ngẩn người vài giây mới quay về phòng.

Tạ Linh Âm thấy cô về, nói: “Về rồi à, tối nay bọn mình ăn gì?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Tớ dọn hành lý trước đã, ở trạm dừng chân ăn chút đồ rồi, chẳng đói tí nào.”

Thạch Lam từ bên ngoài về, nhìn thấy Mạnh Đường thì sững lại, nói: “Tớ thấy Ngụy Xuyên ngồi xe đi rồi, không phải cậu ấy được nghỉ ba ngày sao?”

Mạnh Đường nói: “Về nhà rồi.”

“Tớ thấy cậu ấy đăng vòng bạn bè rồi.” Dương Khả dựa vào lưng ghế, cười nói, “Có phải vui lắm không?”

Mạnh Đường cười khẽ: “Quan trọng không phải là vòng bạn bè, quan trọng là cậu ấy không chặn người nhà.”

“Trời.” Thạch Lam kinh ngạc, “Thế là nói rồi hả?”

Tạ Linh Âm cũng ngạc nhiên một chút: “Tớ nghe Hứa Hạc Thanh nói, không khí gia đình cậu ấy rất tốt, Ngụy Xuyên đã thẳng thắn như vậy, cậu cũng đừng lo lắng quá.”

“Tớ cũng chẳng nghĩ nhiều.” Mạnh Đường dựng chiếc vali rỗng vào góc tường, trùm túi chống bụi lên, “Chỉ là lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau nghĩ lại, yêu đương thôi mà, đâu có liên quan đến gia đình.”

Tạ Linh Âm gật đầu: “Cũng đúng, mới năm hai, ai biết tốt nghiệp xong có đường ai nấy đi không.”

“Linh Âm, cậu bi quan quá đấy.” Dương Khả gặm quả đào, nói, “Lời này mà để Hứa Hạc Thanh nghe thấy, chắc chắn lại cãi nhau với cậu, cậu mà làm hư Mạnh Đường, Ngụy Xuyên sẽ không để yên cho cậu đâu.”

Tạ Linh Âm cười nói: “Yêu đương thì yêu đương nhưng vẫn phải giữ một dây thần kinh tỉnh táo chứ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mới yêu, đúng là cũng không thích hợp dính dáng đến gia đình, đó là chuyện kết hôn mới bàn đến, tớ thấy cậu ấy nói không sai.”

Mạnh Đường nắm tay kéo vali, trong mắt toàn là sự mờ mịt.

Cô quên cái gì cơ?

Ngụy Xuyên vừa nhìn là biết không thể trông cậy vào cô được rồi, nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai bèn cúi xuống hôn chụt một cái.

Mạnh Đường bị anh hôn đến mức lảo đảo lùi về sau.

Ngụy Xuyên giữ cô đứng vững, cười khẽ một tiếng: “Đi đây.”

Mạnh Đường ngẩn người vài giây mới quay về phòng.

Tạ Linh Âm thấy cô về, nói: “Về rồi à, tối nay bọn mình ăn gì?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Tớ dọn hành lý trước đã, ở trạm dừng chân ăn chút đồ rồi, chẳng đói tí nào.”

Thạch Lam từ bên ngoài về, nhìn thấy Mạnh Đường thì sững lại, nói: “Tớ thấy Ngụy Xuyên ngồi xe đi rồi, không phải cậu ấy được nghỉ ba ngày sao?”

Mạnh Đường nói: “Về nhà rồi.”

“Tớ thấy cậu ấy đăng vòng bạn bè rồi.” Dương Khả dựa vào lưng ghế, cười nói, “Có phải vui lắm không?”

Mạnh Đường cười khẽ: “Quan trọng không phải là vòng bạn bè, quan trọng là cậu ấy không chặn người nhà.”

“Trời.” Thạch Lam kinh ngạc, “Thế là nói rồi hả?”

Tạ Linh Âm cũng ngạc nhiên một chút: “Tớ nghe Hứa Hạc Thanh nói, không khí gia đình cậu ấy rất tốt, Ngụy Xuyên đã thẳng thắn như vậy, cậu cũng đừng lo lắng quá.”

“Tớ cũng chẳng nghĩ nhiều.” Mạnh Đường dựng chiếc vali rỗng vào góc tường, trùm túi chống bụi lên, “Chỉ là lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau nghĩ lại, yêu đương thôi mà, đâu có liên quan đến gia đình.”

Tạ Linh Âm gật đầu: “Cũng đúng, mới năm hai, ai biết tốt nghiệp xong có đường ai nấy đi không.”

“Linh Âm, cậu bi quan quá đấy.” Dương Khả gặm quả đào, nói, “Lời này mà để Hứa Hạc Thanh nghe thấy, chắc chắn lại cãi nhau với cậu, cậu mà làm hư Mạnh Đường, Ngụy Xuyên sẽ không để yên cho cậu đâu.”

Tạ Linh Âm cười nói: “Yêu đương thì yêu đương nhưng vẫn phải giữ một dây thần kinh tỉnh táo chứ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mới yêu, đúng là cũng không thích hợp dính dáng đến gia đình, đó là chuyện kết hôn mới bàn đến, tớ thấy cậu ấy nói không sai.”

Mạnh Đường nắm tay kéo vali, trong mắt toàn là sự mờ mịt.

Cô quên cái gì cơ?

Ngụy Xuyên vừa nhìn là biết không thể trông cậy vào cô được rồi, nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai bèn cúi xuống hôn chụt một cái.

Mạnh Đường bị anh hôn đến mức lảo đảo lùi về sau.

Ngụy Xuyên giữ cô đứng vững, cười khẽ một tiếng: “Đi đây.”

Mạnh Đường ngẩn người vài giây mới quay về phòng.

Tạ Linh Âm thấy cô về, nói: “Về rồi à, tối nay bọn mình ăn gì?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Tớ dọn hành lý trước đã, ở trạm dừng chân ăn chút đồ rồi, chẳng đói tí nào.”

Thạch Lam từ bên ngoài về, nhìn thấy Mạnh Đường thì sững lại, nói: “Tớ thấy Ngụy Xuyên ngồi xe đi rồi, không phải cậu ấy được nghỉ ba ngày sao?”

Mạnh Đường nói: “Về nhà rồi.”

“Tớ thấy cậu ấy đăng vòng bạn bè rồi.” Dương Khả dựa vào lưng ghế, cười nói, “Có phải vui lắm không?”

Mạnh Đường cười khẽ: “Quan trọng không phải là vòng bạn bè, quan trọng là cậu ấy không chặn người nhà.”

“Trời.” Thạch Lam kinh ngạc, “Thế là nói rồi hả?”

Tạ Linh Âm cũng ngạc nhiên một chút: “Tớ nghe Hứa Hạc Thanh nói, không khí gia đình cậu ấy rất tốt, Ngụy Xuyên đã thẳng thắn như vậy, cậu cũng đừng lo lắng quá.”

“Tớ cũng chẳng nghĩ nhiều.” Mạnh Đường dựng chiếc vali rỗng vào góc tường, trùm túi chống bụi lên, “Chỉ là lúc đầu hơi ngạc nhiên, sau nghĩ lại, yêu đương thôi mà, đâu có liên quan đến gia đình.”

Tạ Linh Âm gật đầu: “Cũng đúng, mới năm hai, ai biết tốt nghiệp xong có đường ai nấy đi không.”

“Linh Âm, cậu bi quan quá đấy.” Dương Khả gặm quả đào, nói, “Lời này mà để Hứa Hạc Thanh nghe thấy, chắc chắn lại cãi nhau với cậu, cậu mà làm hư Mạnh Đường, Ngụy Xuyên sẽ không để yên cho cậu đâu.”

Tạ Linh Âm cười nói: “Yêu đương thì yêu đương nhưng vẫn phải giữ một dây thần kinh tỉnh táo chứ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mới yêu, đúng là cũng không thích hợp dính dáng đến gia đình, đó là chuyện kết hôn mới bàn đến, tớ thấy cậu ấy nói không sai.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 134


Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 135


Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”

Một đám con trai đi ra khỏi căng tin, còn chưa đến gần Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng ồn ào cười đùa.

Cô lần theo tiếng động đi tới, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh dẫn đầu trêu chọc:

“Anh Xuyên, bạn gái anh đến rồi kìa.”

Ngụy Xuyên đi sau một bước đẩy Điền Duật ra, giơ tay phẩy một cái, ra hiệu cho bọn họ đi trước.

Đợi người đi hết anh mới vuốt tóc Mạnh Đường một cái: “Khá đẹp đấy, cảm giác dịu dàng hơn một chút.”

Mạnh Đường vén tóc, trêu chọc: “Lần này gội đầu cũng tiết kiệm nước hơn.”

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô, nói: “Vẫn còn chút thời gian, đi dạo không?”

“Được.”

Đi chưa được hai bước, Ngụy Xuyên chợt lắc tay cô: “Giờ này em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Mạnh Đường bước xuống bậc thang, “Xem phim xong là ăn rồi.”

Ngụy Xuyên giờ này gặp được người đã vui lắm rồi, cố tình đi chậm lại tán gẫu với cô, dù chỉ là vài câu chuyện thường ngày cũng đủ rồi.

Lúc đi ngang qua tiệm trà sữa, Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường qua: “Uống không?”

Biển hiệu đèn neon vô cùng bắt mắt, bên trong lác đác vài sinh viên đang ngồi.

Mạnh Đường gật đầu.

Hai người đến trước quầy gọi đồ, Ngụy Xuyên thấy cô do dự cũng không giục, mở WeChat quét mã chuẩn bị trả tiền.

Mạnh Đường quay đầu hỏi: “Anh uống gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Nước chanh là được.”

Mạnh Đường quay sang nói với nhân viên: “Một cốc nước chanh, một trà nho nhé.”

Nhân viên: “Tổng cộng 18 tệ.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 136


Mạnh Đường bước tới, gọi một tiếng: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy cô bạn gái lấm lem bụi bặm.

Anh bật cười thành tiếng: “Sao lại thành ra thế này rồi?”

Mạnh Đường nói: “Em đang trong giờ học mà, tay đầy bùn đất còn chưa kịp rửa sạch.”

Ngụy Xuyên vừa định nắm tay cô thì một giáo viên từ trong phòng đi ra gọi họ vào văn phòng nói chuyện.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi cạnh nhau, bên cạnh Ngụy Xuyên là huấn luyện viên Hạ.

Rèm lá sách khép hờ che bớt ánh nắng khiến căn phòng hơi tối.

HLV Hạ tính tình vốn nóng nảy, gõ thẳng xuống bàn: “Chuyện này đã rõ rành rành rồi, có người đánh cầu thủ của tôi, xem trường xử lý thế nào thôi, cũng không cần phí lời, Ngụy Xuyên của chúng tôi còn phải tập luyện, thời gian không đợi người.”

Ngụy Xuyên ngồi nghênh ngang, cánh tay gác lên lưng ghế sau lưng Mạnh Đường.

Huấn luyện viên Hạ đá đá chân anh dưới gầm bàn, ra hiệu cho anh nghiêm túc một chút.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng dậy, nhưng tay vẫn không bỏ ra.

Việc Lý Hàn Tân đến viện Mỹ thuật làm cố vấn có liên quan trực tiếp đến Trần Tuân Lễ.

Cho nên chuyện này thầy ấy phải có mặt để xử lý.

Thầy ấy ở giữa hai bên đều khó xử, vì chuyện Lý Hàn Tân đánh Ngụy Xuyên là sự thật, video đã lan truyền khắp nơi rồi.

Cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm thông báo trong nhóm sinh viên cấm lan truyền ra ngoài.

Nhưng trước mắt Ngụy Xuyên không chịu bỏ qua, có cảm giác hoang đường là nếu không đuổi việc Lý Hàn Tân thì Ngụy Xuyên sẽ không thi đấu.

Trần Tuân Lễ hỏi Mạnh Đường: “Lúc đó em có mặt ở đó, em nói thế nào?”

Mạnh Đường: “… Em có thể nói thế nào ạ? Trong video chẳng phải đã đánh rồi sao?”

Cho dù cô biết Ngụy Xuyên cố ý cũng không thể nói ra.

Mạnh Đường bước tới, gọi một tiếng: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy cô bạn gái lấm lem bụi bặm.

Anh bật cười thành tiếng: “Sao lại thành ra thế này rồi?”

Mạnh Đường nói: “Em đang trong giờ học mà, tay đầy bùn đất còn chưa kịp rửa sạch.”

Ngụy Xuyên vừa định nắm tay cô thì một giáo viên từ trong phòng đi ra gọi họ vào văn phòng nói chuyện.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi cạnh nhau, bên cạnh Ngụy Xuyên là huấn luyện viên Hạ.

Rèm lá sách khép hờ che bớt ánh nắng khiến căn phòng hơi tối.

HLV Hạ tính tình vốn nóng nảy, gõ thẳng xuống bàn: “Chuyện này đã rõ rành rành rồi, có người đánh cầu thủ của tôi, xem trường xử lý thế nào thôi, cũng không cần phí lời, Ngụy Xuyên của chúng tôi còn phải tập luyện, thời gian không đợi người.”

Ngụy Xuyên ngồi nghênh ngang, cánh tay gác lên lưng ghế sau lưng Mạnh Đường.

Huấn luyện viên Hạ đá đá chân anh dưới gầm bàn, ra hiệu cho anh nghiêm túc một chút.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng dậy, nhưng tay vẫn không bỏ ra.

Việc Lý Hàn Tân đến viện Mỹ thuật làm cố vấn có liên quan trực tiếp đến Trần Tuân Lễ.

Cho nên chuyện này thầy ấy phải có mặt để xử lý.

Thầy ấy ở giữa hai bên đều khó xử, vì chuyện Lý Hàn Tân đánh Ngụy Xuyên là sự thật, video đã lan truyền khắp nơi rồi.

Cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm thông báo trong nhóm sinh viên cấm lan truyền ra ngoài.

Nhưng trước mắt Ngụy Xuyên không chịu bỏ qua, có cảm giác hoang đường là nếu không đuổi việc Lý Hàn Tân thì Ngụy Xuyên sẽ không thi đấu.

Trần Tuân Lễ hỏi Mạnh Đường: “Lúc đó em có mặt ở đó, em nói thế nào?”

Mạnh Đường: “… Em có thể nói thế nào ạ? Trong video chẳng phải đã đánh rồi sao?”

Cho dù cô biết Ngụy Xuyên cố ý cũng không thể nói ra.

Mạnh Đường bước tới, gọi một tiếng: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy cô bạn gái lấm lem bụi bặm.

Anh bật cười thành tiếng: “Sao lại thành ra thế này rồi?”

Mạnh Đường nói: “Em đang trong giờ học mà, tay đầy bùn đất còn chưa kịp rửa sạch.”

Ngụy Xuyên vừa định nắm tay cô thì một giáo viên từ trong phòng đi ra gọi họ vào văn phòng nói chuyện.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi cạnh nhau, bên cạnh Ngụy Xuyên là huấn luyện viên Hạ.

Rèm lá sách khép hờ che bớt ánh nắng khiến căn phòng hơi tối.

HLV Hạ tính tình vốn nóng nảy, gõ thẳng xuống bàn: “Chuyện này đã rõ rành rành rồi, có người đánh cầu thủ của tôi, xem trường xử lý thế nào thôi, cũng không cần phí lời, Ngụy Xuyên của chúng tôi còn phải tập luyện, thời gian không đợi người.”

Ngụy Xuyên ngồi nghênh ngang, cánh tay gác lên lưng ghế sau lưng Mạnh Đường.

Huấn luyện viên Hạ đá đá chân anh dưới gầm bàn, ra hiệu cho anh nghiêm túc một chút.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng dậy, nhưng tay vẫn không bỏ ra.

Việc Lý Hàn Tân đến viện Mỹ thuật làm cố vấn có liên quan trực tiếp đến Trần Tuân Lễ.

Cho nên chuyện này thầy ấy phải có mặt để xử lý.

Thầy ấy ở giữa hai bên đều khó xử, vì chuyện Lý Hàn Tân đánh Ngụy Xuyên là sự thật, video đã lan truyền khắp nơi rồi.

Cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm thông báo trong nhóm sinh viên cấm lan truyền ra ngoài.

Nhưng trước mắt Ngụy Xuyên không chịu bỏ qua, có cảm giác hoang đường là nếu không đuổi việc Lý Hàn Tân thì Ngụy Xuyên sẽ không thi đấu.

Trần Tuân Lễ hỏi Mạnh Đường: “Lúc đó em có mặt ở đó, em nói thế nào?”

Mạnh Đường: “… Em có thể nói thế nào ạ? Trong video chẳng phải đã đánh rồi sao?”

Cho dù cô biết Ngụy Xuyên cố ý cũng không thể nói ra.

Mạnh Đường bước tới, gọi một tiếng: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy cô bạn gái lấm lem bụi bặm.

Anh bật cười thành tiếng: “Sao lại thành ra thế này rồi?”

Mạnh Đường nói: “Em đang trong giờ học mà, tay đầy bùn đất còn chưa kịp rửa sạch.”

Ngụy Xuyên vừa định nắm tay cô thì một giáo viên từ trong phòng đi ra gọi họ vào văn phòng nói chuyện.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi cạnh nhau, bên cạnh Ngụy Xuyên là huấn luyện viên Hạ.

Rèm lá sách khép hờ che bớt ánh nắng khiến căn phòng hơi tối.

HLV Hạ tính tình vốn nóng nảy, gõ thẳng xuống bàn: “Chuyện này đã rõ rành rành rồi, có người đánh cầu thủ của tôi, xem trường xử lý thế nào thôi, cũng không cần phí lời, Ngụy Xuyên của chúng tôi còn phải tập luyện, thời gian không đợi người.”

Ngụy Xuyên ngồi nghênh ngang, cánh tay gác lên lưng ghế sau lưng Mạnh Đường.

Huấn luyện viên Hạ đá đá chân anh dưới gầm bàn, ra hiệu cho anh nghiêm túc một chút.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng dậy, nhưng tay vẫn không bỏ ra.

Việc Lý Hàn Tân đến viện Mỹ thuật làm cố vấn có liên quan trực tiếp đến Trần Tuân Lễ.

Cho nên chuyện này thầy ấy phải có mặt để xử lý.

Thầy ấy ở giữa hai bên đều khó xử, vì chuyện Lý Hàn Tân đánh Ngụy Xuyên là sự thật, video đã lan truyền khắp nơi rồi.

Cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm thông báo trong nhóm sinh viên cấm lan truyền ra ngoài.

Nhưng trước mắt Ngụy Xuyên không chịu bỏ qua, có cảm giác hoang đường là nếu không đuổi việc Lý Hàn Tân thì Ngụy Xuyên sẽ không thi đấu.

Trần Tuân Lễ hỏi Mạnh Đường: “Lúc đó em có mặt ở đó, em nói thế nào?”

Mạnh Đường: “… Em có thể nói thế nào ạ? Trong video chẳng phải đã đánh rồi sao?”

Cho dù cô biết Ngụy Xuyên cố ý cũng không thể nói ra.

Mạnh Đường bước tới, gọi một tiếng: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy cô bạn gái lấm lem bụi bặm.

Anh bật cười thành tiếng: “Sao lại thành ra thế này rồi?”

Mạnh Đường nói: “Em đang trong giờ học mà, tay đầy bùn đất còn chưa kịp rửa sạch.”

Ngụy Xuyên vừa định nắm tay cô thì một giáo viên từ trong phòng đi ra gọi họ vào văn phòng nói chuyện.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi cạnh nhau, bên cạnh Ngụy Xuyên là huấn luyện viên Hạ.

Rèm lá sách khép hờ che bớt ánh nắng khiến căn phòng hơi tối.

HLV Hạ tính tình vốn nóng nảy, gõ thẳng xuống bàn: “Chuyện này đã rõ rành rành rồi, có người đánh cầu thủ của tôi, xem trường xử lý thế nào thôi, cũng không cần phí lời, Ngụy Xuyên của chúng tôi còn phải tập luyện, thời gian không đợi người.”

Ngụy Xuyên ngồi nghênh ngang, cánh tay gác lên lưng ghế sau lưng Mạnh Đường.

Huấn luyện viên Hạ đá đá chân anh dưới gầm bàn, ra hiệu cho anh nghiêm túc một chút.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng dậy, nhưng tay vẫn không bỏ ra.

Việc Lý Hàn Tân đến viện Mỹ thuật làm cố vấn có liên quan trực tiếp đến Trần Tuân Lễ.

Cho nên chuyện này thầy ấy phải có mặt để xử lý.

Thầy ấy ở giữa hai bên đều khó xử, vì chuyện Lý Hàn Tân đánh Ngụy Xuyên là sự thật, video đã lan truyền khắp nơi rồi.

Cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm thông báo trong nhóm sinh viên cấm lan truyền ra ngoài.

Nhưng trước mắt Ngụy Xuyên không chịu bỏ qua, có cảm giác hoang đường là nếu không đuổi việc Lý Hàn Tân thì Ngụy Xuyên sẽ không thi đấu.

Trần Tuân Lễ hỏi Mạnh Đường: “Lúc đó em có mặt ở đó, em nói thế nào?”

Mạnh Đường: “… Em có thể nói thế nào ạ? Trong video chẳng phải đã đánh rồi sao?”

Cho dù cô biết Ngụy Xuyên cố ý cũng không thể nói ra.

Mạnh Đường bước tới, gọi một tiếng: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy cô bạn gái lấm lem bụi bặm.

Anh bật cười thành tiếng: “Sao lại thành ra thế này rồi?”

Mạnh Đường nói: “Em đang trong giờ học mà, tay đầy bùn đất còn chưa kịp rửa sạch.”

Ngụy Xuyên vừa định nắm tay cô thì một giáo viên từ trong phòng đi ra gọi họ vào văn phòng nói chuyện.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi cạnh nhau, bên cạnh Ngụy Xuyên là huấn luyện viên Hạ.

Rèm lá sách khép hờ che bớt ánh nắng khiến căn phòng hơi tối.

HLV Hạ tính tình vốn nóng nảy, gõ thẳng xuống bàn: “Chuyện này đã rõ rành rành rồi, có người đánh cầu thủ của tôi, xem trường xử lý thế nào thôi, cũng không cần phí lời, Ngụy Xuyên của chúng tôi còn phải tập luyện, thời gian không đợi người.”

Ngụy Xuyên ngồi nghênh ngang, cánh tay gác lên lưng ghế sau lưng Mạnh Đường.

Huấn luyện viên Hạ đá đá chân anh dưới gầm bàn, ra hiệu cho anh nghiêm túc một chút.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng dậy, nhưng tay vẫn không bỏ ra.

Việc Lý Hàn Tân đến viện Mỹ thuật làm cố vấn có liên quan trực tiếp đến Trần Tuân Lễ.

Cho nên chuyện này thầy ấy phải có mặt để xử lý.

Thầy ấy ở giữa hai bên đều khó xử, vì chuyện Lý Hàn Tân đánh Ngụy Xuyên là sự thật, video đã lan truyền khắp nơi rồi.

Cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm thông báo trong nhóm sinh viên cấm lan truyền ra ngoài.

Nhưng trước mắt Ngụy Xuyên không chịu bỏ qua, có cảm giác hoang đường là nếu không đuổi việc Lý Hàn Tân thì Ngụy Xuyên sẽ không thi đấu.

Trần Tuân Lễ hỏi Mạnh Đường: “Lúc đó em có mặt ở đó, em nói thế nào?”

Mạnh Đường: “… Em có thể nói thế nào ạ? Trong video chẳng phải đã đánh rồi sao?”

Cho dù cô biết Ngụy Xuyên cố ý cũng không thể nói ra.

Mạnh Đường bước tới, gọi một tiếng: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy cô bạn gái lấm lem bụi bặm.

Anh bật cười thành tiếng: “Sao lại thành ra thế này rồi?”

Mạnh Đường nói: “Em đang trong giờ học mà, tay đầy bùn đất còn chưa kịp rửa sạch.”

Ngụy Xuyên vừa định nắm tay cô thì một giáo viên từ trong phòng đi ra gọi họ vào văn phòng nói chuyện.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi cạnh nhau, bên cạnh Ngụy Xuyên là huấn luyện viên Hạ.

Rèm lá sách khép hờ che bớt ánh nắng khiến căn phòng hơi tối.

HLV Hạ tính tình vốn nóng nảy, gõ thẳng xuống bàn: “Chuyện này đã rõ rành rành rồi, có người đánh cầu thủ của tôi, xem trường xử lý thế nào thôi, cũng không cần phí lời, Ngụy Xuyên của chúng tôi còn phải tập luyện, thời gian không đợi người.”

Ngụy Xuyên ngồi nghênh ngang, cánh tay gác lên lưng ghế sau lưng Mạnh Đường.

Huấn luyện viên Hạ đá đá chân anh dưới gầm bàn, ra hiệu cho anh nghiêm túc một chút.

Ngụy Xuyên ngồi thẳng dậy, nhưng tay vẫn không bỏ ra.

Việc Lý Hàn Tân đến viện Mỹ thuật làm cố vấn có liên quan trực tiếp đến Trần Tuân Lễ.

Cho nên chuyện này thầy ấy phải có mặt để xử lý.

Thầy ấy ở giữa hai bên đều khó xử, vì chuyện Lý Hàn Tân đánh Ngụy Xuyên là sự thật, video đã lan truyền khắp nơi rồi.

Cuối cùng vẫn là giáo viên chủ nhiệm thông báo trong nhóm sinh viên cấm lan truyền ra ngoài.

Nhưng trước mắt Ngụy Xuyên không chịu bỏ qua, có cảm giác hoang đường là nếu không đuổi việc Lý Hàn Tân thì Ngụy Xuyên sẽ không thi đấu.

Trần Tuân Lễ hỏi Mạnh Đường: “Lúc đó em có mặt ở đó, em nói thế nào?”

Mạnh Đường: “… Em có thể nói thế nào ạ? Trong video chẳng phải đã đánh rồi sao?”

Cho dù cô biết Ngụy Xuyên cố ý cũng không thể nói ra.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 137


Mạnh Đường đưa trà sữa cho Thạch Lam và Dương Khả, còn mình và Tạ Linh Âm lấy trà hoa quả.

Tạ Linh Âm nháy mắt với Dương Khả: “Khả, tắt đèn chút đi, chúng ta thắp nến, hát bài chúc mừng sinh nhật.”

“Ok luôn.” Dương Khả đứng dậy tắt đèn, Thạch Lam cắm nến lên, lấy bao diêm tặng kèm trong hộp bánh.

Tiếng “xoẹt” vang lên, một đốm sáng lung linh trong tầm mắt Mạnh Đường, làm ấm áp ánh nhìn.

Tạ Linh Âm nghiêng đầu, bắt nhịp hát chúc mừng sinh nhật cho Mạnh Đường, không hề e dè câu nệ, chỉ có sự chân thành.

Mạnh Đường nhìn ba người họ, đáy mắt trào dâng niềm cảm động không nói nên lời.

“Sinh nhật vui vẻ! Mạnh Đường.”

Mạnh Đường mím môi gật đầu: “Cảm ơn mọi người.”

Thạch Lam giục cô: “Mau ước đi, rồi thổi nến.”

Mạnh Đường chắp tay nhắm mắt lại, năm giây sau hạ xuống, vừa định thổi nến thì điện thoại reo.

“Chắc chắn là Ngụy Xuyên.” Tạ Linh Âm nói, “Cậu nghe trước đi.”

Dương Khả: “Đúng, bật loa ngoài cho bọn tớ hóng với.”

Mạnh Đường bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.

Trong loa truyền đến tiếng bóng rổ đập xuống sàn theo nhịp điệu nhỏ, bản thân Ngụy Xuyên cũng đang th* d*c, chắc là vừa tập xong.

Quả nhiên, anh nói trong điện thoại:

“Anh vừa tập xong, chuẩn bị đi ăn cơm, em tan học chưa?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Tan lâu rồi, về ký túc xá rồi.”

Ngụy Xuyên: “Ăn cơm chưa? Sao đã về ký túc xá rồi.”

Mạnh Đường nói: “Tối nay đón sinh nhật ở ký túc, mua ít đồ ăn rồi, không đi căng tin nữa.”

“Thế ăn bánh kem chưa?” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Còn quà nữa, mở chưa?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường đưa trà sữa cho Thạch Lam và Dương Khả, còn mình và Tạ Linh Âm lấy trà hoa quả.

Tạ Linh Âm nháy mắt với Dương Khả: “Khả, tắt đèn chút đi, chúng ta thắp nến, hát bài chúc mừng sinh nhật.”

“Ok luôn.” Dương Khả đứng dậy tắt đèn, Thạch Lam cắm nến lên, lấy bao diêm tặng kèm trong hộp bánh.

Tiếng “xoẹt” vang lên, một đốm sáng lung linh trong tầm mắt Mạnh Đường, làm ấm áp ánh nhìn.

Tạ Linh Âm nghiêng đầu, bắt nhịp hát chúc mừng sinh nhật cho Mạnh Đường, không hề e dè câu nệ, chỉ có sự chân thành.

Mạnh Đường nhìn ba người họ, đáy mắt trào dâng niềm cảm động không nói nên lời.

“Sinh nhật vui vẻ! Mạnh Đường.”

Mạnh Đường mím môi gật đầu: “Cảm ơn mọi người.”

Thạch Lam giục cô: “Mau ước đi, rồi thổi nến.”

Mạnh Đường chắp tay nhắm mắt lại, năm giây sau hạ xuống, vừa định thổi nến thì điện thoại reo.

“Chắc chắn là Ngụy Xuyên.” Tạ Linh Âm nói, “Cậu nghe trước đi.”

Dương Khả: “Đúng, bật loa ngoài cho bọn tớ hóng với.”

Mạnh Đường bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.

Trong loa truyền đến tiếng bóng rổ đập xuống sàn theo nhịp điệu nhỏ, bản thân Ngụy Xuyên cũng đang th* d*c, chắc là vừa tập xong.

Quả nhiên, anh nói trong điện thoại:

“Anh vừa tập xong, chuẩn bị đi ăn cơm, em tan học chưa?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Tan lâu rồi, về ký túc xá rồi.”

Ngụy Xuyên: “Ăn cơm chưa? Sao đã về ký túc xá rồi.”

Mạnh Đường nói: “Tối nay đón sinh nhật ở ký túc, mua ít đồ ăn rồi, không đi căng tin nữa.”

“Thế ăn bánh kem chưa?” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Còn quà nữa, mở chưa?”

Mạnh Đường đưa trà sữa cho Thạch Lam và Dương Khả, còn mình và Tạ Linh Âm lấy trà hoa quả.

Tạ Linh Âm nháy mắt với Dương Khả: “Khả, tắt đèn chút đi, chúng ta thắp nến, hát bài chúc mừng sinh nhật.”

“Ok luôn.” Dương Khả đứng dậy tắt đèn, Thạch Lam cắm nến lên, lấy bao diêm tặng kèm trong hộp bánh.

Tiếng “xoẹt” vang lên, một đốm sáng lung linh trong tầm mắt Mạnh Đường, làm ấm áp ánh nhìn.

Tạ Linh Âm nghiêng đầu, bắt nhịp hát chúc mừng sinh nhật cho Mạnh Đường, không hề e dè câu nệ, chỉ có sự chân thành.

Mạnh Đường nhìn ba người họ, đáy mắt trào dâng niềm cảm động không nói nên lời.

“Sinh nhật vui vẻ! Mạnh Đường.”

Mạnh Đường mím môi gật đầu: “Cảm ơn mọi người.”

Thạch Lam giục cô: “Mau ước đi, rồi thổi nến.”

Mạnh Đường chắp tay nhắm mắt lại, năm giây sau hạ xuống, vừa định thổi nến thì điện thoại reo.

“Chắc chắn là Ngụy Xuyên.” Tạ Linh Âm nói, “Cậu nghe trước đi.”

Dương Khả: “Đúng, bật loa ngoài cho bọn tớ hóng với.”

Mạnh Đường bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.

Trong loa truyền đến tiếng bóng rổ đập xuống sàn theo nhịp điệu nhỏ, bản thân Ngụy Xuyên cũng đang th* d*c, chắc là vừa tập xong.

Quả nhiên, anh nói trong điện thoại:

“Anh vừa tập xong, chuẩn bị đi ăn cơm, em tan học chưa?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Tan lâu rồi, về ký túc xá rồi.”

Ngụy Xuyên: “Ăn cơm chưa? Sao đã về ký túc xá rồi.”

Mạnh Đường nói: “Tối nay đón sinh nhật ở ký túc, mua ít đồ ăn rồi, không đi căng tin nữa.”

“Thế ăn bánh kem chưa?” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Còn quà nữa, mở chưa?”

Mạnh Đường đưa trà sữa cho Thạch Lam và Dương Khả, còn mình và Tạ Linh Âm lấy trà hoa quả.

Tạ Linh Âm nháy mắt với Dương Khả: “Khả, tắt đèn chút đi, chúng ta thắp nến, hát bài chúc mừng sinh nhật.”

“Ok luôn.” Dương Khả đứng dậy tắt đèn, Thạch Lam cắm nến lên, lấy bao diêm tặng kèm trong hộp bánh.

Tiếng “xoẹt” vang lên, một đốm sáng lung linh trong tầm mắt Mạnh Đường, làm ấm áp ánh nhìn.

Tạ Linh Âm nghiêng đầu, bắt nhịp hát chúc mừng sinh nhật cho Mạnh Đường, không hề e dè câu nệ, chỉ có sự chân thành.

Mạnh Đường nhìn ba người họ, đáy mắt trào dâng niềm cảm động không nói nên lời.

“Sinh nhật vui vẻ! Mạnh Đường.”

Mạnh Đường mím môi gật đầu: “Cảm ơn mọi người.”

Thạch Lam giục cô: “Mau ước đi, rồi thổi nến.”

Mạnh Đường chắp tay nhắm mắt lại, năm giây sau hạ xuống, vừa định thổi nến thì điện thoại reo.

“Chắc chắn là Ngụy Xuyên.” Tạ Linh Âm nói, “Cậu nghe trước đi.”

Dương Khả: “Đúng, bật loa ngoài cho bọn tớ hóng với.”

Mạnh Đường bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.

Trong loa truyền đến tiếng bóng rổ đập xuống sàn theo nhịp điệu nhỏ, bản thân Ngụy Xuyên cũng đang th* d*c, chắc là vừa tập xong.

Quả nhiên, anh nói trong điện thoại:

“Anh vừa tập xong, chuẩn bị đi ăn cơm, em tan học chưa?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Tan lâu rồi, về ký túc xá rồi.”

Ngụy Xuyên: “Ăn cơm chưa? Sao đã về ký túc xá rồi.”

Mạnh Đường nói: “Tối nay đón sinh nhật ở ký túc, mua ít đồ ăn rồi, không đi căng tin nữa.”

“Thế ăn bánh kem chưa?” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Còn quà nữa, mở chưa?”

Mạnh Đường đưa trà sữa cho Thạch Lam và Dương Khả, còn mình và Tạ Linh Âm lấy trà hoa quả.

Tạ Linh Âm nháy mắt với Dương Khả: “Khả, tắt đèn chút đi, chúng ta thắp nến, hát bài chúc mừng sinh nhật.”

“Ok luôn.” Dương Khả đứng dậy tắt đèn, Thạch Lam cắm nến lên, lấy bao diêm tặng kèm trong hộp bánh.

Tiếng “xoẹt” vang lên, một đốm sáng lung linh trong tầm mắt Mạnh Đường, làm ấm áp ánh nhìn.

Tạ Linh Âm nghiêng đầu, bắt nhịp hát chúc mừng sinh nhật cho Mạnh Đường, không hề e dè câu nệ, chỉ có sự chân thành.

Mạnh Đường nhìn ba người họ, đáy mắt trào dâng niềm cảm động không nói nên lời.

“Sinh nhật vui vẻ! Mạnh Đường.”

Mạnh Đường mím môi gật đầu: “Cảm ơn mọi người.”

Thạch Lam giục cô: “Mau ước đi, rồi thổi nến.”

Mạnh Đường chắp tay nhắm mắt lại, năm giây sau hạ xuống, vừa định thổi nến thì điện thoại reo.

“Chắc chắn là Ngụy Xuyên.” Tạ Linh Âm nói, “Cậu nghe trước đi.”

Dương Khả: “Đúng, bật loa ngoài cho bọn tớ hóng với.”

Mạnh Đường bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.

Trong loa truyền đến tiếng bóng rổ đập xuống sàn theo nhịp điệu nhỏ, bản thân Ngụy Xuyên cũng đang th* d*c, chắc là vừa tập xong.

Quả nhiên, anh nói trong điện thoại:

“Anh vừa tập xong, chuẩn bị đi ăn cơm, em tan học chưa?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Tan lâu rồi, về ký túc xá rồi.”

Ngụy Xuyên: “Ăn cơm chưa? Sao đã về ký túc xá rồi.”

Mạnh Đường nói: “Tối nay đón sinh nhật ở ký túc, mua ít đồ ăn rồi, không đi căng tin nữa.”

“Thế ăn bánh kem chưa?” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Còn quà nữa, mở chưa?”

Mạnh Đường đưa trà sữa cho Thạch Lam và Dương Khả, còn mình và Tạ Linh Âm lấy trà hoa quả.

Tạ Linh Âm nháy mắt với Dương Khả: “Khả, tắt đèn chút đi, chúng ta thắp nến, hát bài chúc mừng sinh nhật.”

“Ok luôn.” Dương Khả đứng dậy tắt đèn, Thạch Lam cắm nến lên, lấy bao diêm tặng kèm trong hộp bánh.

Tiếng “xoẹt” vang lên, một đốm sáng lung linh trong tầm mắt Mạnh Đường, làm ấm áp ánh nhìn.

Tạ Linh Âm nghiêng đầu, bắt nhịp hát chúc mừng sinh nhật cho Mạnh Đường, không hề e dè câu nệ, chỉ có sự chân thành.

Mạnh Đường nhìn ba người họ, đáy mắt trào dâng niềm cảm động không nói nên lời.

“Sinh nhật vui vẻ! Mạnh Đường.”

Mạnh Đường mím môi gật đầu: “Cảm ơn mọi người.”

Thạch Lam giục cô: “Mau ước đi, rồi thổi nến.”

Mạnh Đường chắp tay nhắm mắt lại, năm giây sau hạ xuống, vừa định thổi nến thì điện thoại reo.

“Chắc chắn là Ngụy Xuyên.” Tạ Linh Âm nói, “Cậu nghe trước đi.”

Dương Khả: “Đúng, bật loa ngoài cho bọn tớ hóng với.”

Mạnh Đường bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.

Trong loa truyền đến tiếng bóng rổ đập xuống sàn theo nhịp điệu nhỏ, bản thân Ngụy Xuyên cũng đang th* d*c, chắc là vừa tập xong.

Quả nhiên, anh nói trong điện thoại:

“Anh vừa tập xong, chuẩn bị đi ăn cơm, em tan học chưa?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Tan lâu rồi, về ký túc xá rồi.”

Ngụy Xuyên: “Ăn cơm chưa? Sao đã về ký túc xá rồi.”

Mạnh Đường nói: “Tối nay đón sinh nhật ở ký túc, mua ít đồ ăn rồi, không đi căng tin nữa.”

“Thế ăn bánh kem chưa?” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Còn quà nữa, mở chưa?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 138


Gió đêm thổi tung mái tóc mái trước trán Ngụy Xuyên, để lộ vầng trán cao và sáng sủa.

Anh vừa chạy vừa phải để ý chiếc bánh kem nhỏ trên tay.

Chạy từ nhà thi đấu đến sân vận động, anh ngơ ngác trước một màn đêm đen kịt trước mắt.

“Chết tiệt, đèn đâu?”

Sân vận động to thế này, đèn sáng thế kia đâu rồi?

Câu nói này của anh chọc cười hai cô gái đang ngồi dưới đất nghịch điện thoại.

Ngụy Xuyên ngượng ngùng bước tới, hỏi: “Hai bạn có biết tôi không?”

Hai cô gái soi đèn điện thoại lên nhìn, ngạc nhiên nói: “Ngụy Xuyên?”

“Phải phải phải, là tôi.” Ngụy Xuyên vội nói, “Hai bạn có nhìn thấy Mạnh Đường không, bạn gái tôi ấy.”

“Không thấy, sao cậu lại đến đây tìm cô ấy?”

“Điện thoại tôi hết pin rồi, cô ấy bảo đợi tôi ở sân vận động, giờ tôi không tìm thấy cô ấy.”

Cô gái đưa điện thoại của mình cho anh: “Cậu gọi cho cô ấy đi.”

“Cảm ơn.” Ngụy Xuyên phấn khích nhận lấy, nhưng lúc nhập số thì nghĩ mãi không ra dãy số chính xác.

Chỉ có lúc đầu anh và Mạnh Đường trao đổi số điện thoại, sau đó chủ yếu là gọi điện và video qua Wechat.

“…”

Anh thực sự muốn chửi thề.

Hai cô gái cười gượng: “Hay là bọn tôi tìm cùng cậu?”

“Không cần đâu, cảm ơn!” Ngụy Xuyên vội vàng từ chối khéo.

Anh xách bánh kem, chạy chậm một vòng quanh sân vận động, thế mà lại không thấy Mạnh Đường đâu, cuối cùng bị ép đến mức hết cách, chỉ đành vừa đi vừa gọi:

“Mạnh Đường… Mạnh Đường…”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng, cô ấy là Mạnh Đường khoa Điêu khắc năm hai.”

“Có ai quen cô ấy không?”

“Có ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Gió đêm thổi tung mái tóc mái trước trán Ngụy Xuyên, để lộ vầng trán cao và sáng sủa.

Anh vừa chạy vừa phải để ý chiếc bánh kem nhỏ trên tay.

Chạy từ nhà thi đấu đến sân vận động, anh ngơ ngác trước một màn đêm đen kịt trước mắt.

“Chết tiệt, đèn đâu?”

Sân vận động to thế này, đèn sáng thế kia đâu rồi?

Câu nói này của anh chọc cười hai cô gái đang ngồi dưới đất nghịch điện thoại.

Ngụy Xuyên ngượng ngùng bước tới, hỏi: “Hai bạn có biết tôi không?”

Hai cô gái soi đèn điện thoại lên nhìn, ngạc nhiên nói: “Ngụy Xuyên?”

“Phải phải phải, là tôi.” Ngụy Xuyên vội nói, “Hai bạn có nhìn thấy Mạnh Đường không, bạn gái tôi ấy.”

“Không thấy, sao cậu lại đến đây tìm cô ấy?”

“Điện thoại tôi hết pin rồi, cô ấy bảo đợi tôi ở sân vận động, giờ tôi không tìm thấy cô ấy.”

Cô gái đưa điện thoại của mình cho anh: “Cậu gọi cho cô ấy đi.”

“Cảm ơn.” Ngụy Xuyên phấn khích nhận lấy, nhưng lúc nhập số thì nghĩ mãi không ra dãy số chính xác.

Chỉ có lúc đầu anh và Mạnh Đường trao đổi số điện thoại, sau đó chủ yếu là gọi điện và video qua Wechat.

“…”

Anh thực sự muốn chửi thề.

Hai cô gái cười gượng: “Hay là bọn tôi tìm cùng cậu?”

“Không cần đâu, cảm ơn!” Ngụy Xuyên vội vàng từ chối khéo.

Anh xách bánh kem, chạy chậm một vòng quanh sân vận động, thế mà lại không thấy Mạnh Đường đâu, cuối cùng bị ép đến mức hết cách, chỉ đành vừa đi vừa gọi:

“Mạnh Đường… Mạnh Đường…”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng, cô ấy là Mạnh Đường khoa Điêu khắc năm hai.”

“Có ai quen cô ấy không?”

“Có ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

Gió đêm thổi tung mái tóc mái trước trán Ngụy Xuyên, để lộ vầng trán cao và sáng sủa.

Anh vừa chạy vừa phải để ý chiếc bánh kem nhỏ trên tay.

Chạy từ nhà thi đấu đến sân vận động, anh ngơ ngác trước một màn đêm đen kịt trước mắt.

“Chết tiệt, đèn đâu?”

Sân vận động to thế này, đèn sáng thế kia đâu rồi?

Câu nói này của anh chọc cười hai cô gái đang ngồi dưới đất nghịch điện thoại.

Ngụy Xuyên ngượng ngùng bước tới, hỏi: “Hai bạn có biết tôi không?”

Hai cô gái soi đèn điện thoại lên nhìn, ngạc nhiên nói: “Ngụy Xuyên?”

“Phải phải phải, là tôi.” Ngụy Xuyên vội nói, “Hai bạn có nhìn thấy Mạnh Đường không, bạn gái tôi ấy.”

“Không thấy, sao cậu lại đến đây tìm cô ấy?”

“Điện thoại tôi hết pin rồi, cô ấy bảo đợi tôi ở sân vận động, giờ tôi không tìm thấy cô ấy.”

Cô gái đưa điện thoại của mình cho anh: “Cậu gọi cho cô ấy đi.”

“Cảm ơn.” Ngụy Xuyên phấn khích nhận lấy, nhưng lúc nhập số thì nghĩ mãi không ra dãy số chính xác.

Chỉ có lúc đầu anh và Mạnh Đường trao đổi số điện thoại, sau đó chủ yếu là gọi điện và video qua Wechat.

“…”

Anh thực sự muốn chửi thề.

Hai cô gái cười gượng: “Hay là bọn tôi tìm cùng cậu?”

“Không cần đâu, cảm ơn!” Ngụy Xuyên vội vàng từ chối khéo.

Anh xách bánh kem, chạy chậm một vòng quanh sân vận động, thế mà lại không thấy Mạnh Đường đâu, cuối cùng bị ép đến mức hết cách, chỉ đành vừa đi vừa gọi:

“Mạnh Đường… Mạnh Đường…”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng, cô ấy là Mạnh Đường khoa Điêu khắc năm hai.”

“Có ai quen cô ấy không?”

“Có ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

Gió đêm thổi tung mái tóc mái trước trán Ngụy Xuyên, để lộ vầng trán cao và sáng sủa.

Anh vừa chạy vừa phải để ý chiếc bánh kem nhỏ trên tay.

Chạy từ nhà thi đấu đến sân vận động, anh ngơ ngác trước một màn đêm đen kịt trước mắt.

“Chết tiệt, đèn đâu?”

Sân vận động to thế này, đèn sáng thế kia đâu rồi?

Câu nói này của anh chọc cười hai cô gái đang ngồi dưới đất nghịch điện thoại.

Ngụy Xuyên ngượng ngùng bước tới, hỏi: “Hai bạn có biết tôi không?”

Hai cô gái soi đèn điện thoại lên nhìn, ngạc nhiên nói: “Ngụy Xuyên?”

“Phải phải phải, là tôi.” Ngụy Xuyên vội nói, “Hai bạn có nhìn thấy Mạnh Đường không, bạn gái tôi ấy.”

“Không thấy, sao cậu lại đến đây tìm cô ấy?”

“Điện thoại tôi hết pin rồi, cô ấy bảo đợi tôi ở sân vận động, giờ tôi không tìm thấy cô ấy.”

Cô gái đưa điện thoại của mình cho anh: “Cậu gọi cho cô ấy đi.”

“Cảm ơn.” Ngụy Xuyên phấn khích nhận lấy, nhưng lúc nhập số thì nghĩ mãi không ra dãy số chính xác.

Chỉ có lúc đầu anh và Mạnh Đường trao đổi số điện thoại, sau đó chủ yếu là gọi điện và video qua Wechat.

“…”

Anh thực sự muốn chửi thề.

Hai cô gái cười gượng: “Hay là bọn tôi tìm cùng cậu?”

“Không cần đâu, cảm ơn!” Ngụy Xuyên vội vàng từ chối khéo.

Anh xách bánh kem, chạy chậm một vòng quanh sân vận động, thế mà lại không thấy Mạnh Đường đâu, cuối cùng bị ép đến mức hết cách, chỉ đành vừa đi vừa gọi:

“Mạnh Đường… Mạnh Đường…”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng, cô ấy là Mạnh Đường khoa Điêu khắc năm hai.”

“Có ai quen cô ấy không?”

“Có ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

Gió đêm thổi tung mái tóc mái trước trán Ngụy Xuyên, để lộ vầng trán cao và sáng sủa.

Anh vừa chạy vừa phải để ý chiếc bánh kem nhỏ trên tay.

Chạy từ nhà thi đấu đến sân vận động, anh ngơ ngác trước một màn đêm đen kịt trước mắt.

“Chết tiệt, đèn đâu?”

Sân vận động to thế này, đèn sáng thế kia đâu rồi?

Câu nói này của anh chọc cười hai cô gái đang ngồi dưới đất nghịch điện thoại.

Ngụy Xuyên ngượng ngùng bước tới, hỏi: “Hai bạn có biết tôi không?”

Hai cô gái soi đèn điện thoại lên nhìn, ngạc nhiên nói: “Ngụy Xuyên?”

“Phải phải phải, là tôi.” Ngụy Xuyên vội nói, “Hai bạn có nhìn thấy Mạnh Đường không, bạn gái tôi ấy.”

“Không thấy, sao cậu lại đến đây tìm cô ấy?”

“Điện thoại tôi hết pin rồi, cô ấy bảo đợi tôi ở sân vận động, giờ tôi không tìm thấy cô ấy.”

Cô gái đưa điện thoại của mình cho anh: “Cậu gọi cho cô ấy đi.”

“Cảm ơn.” Ngụy Xuyên phấn khích nhận lấy, nhưng lúc nhập số thì nghĩ mãi không ra dãy số chính xác.

Chỉ có lúc đầu anh và Mạnh Đường trao đổi số điện thoại, sau đó chủ yếu là gọi điện và video qua Wechat.

“…”

Anh thực sự muốn chửi thề.

Hai cô gái cười gượng: “Hay là bọn tôi tìm cùng cậu?”

“Không cần đâu, cảm ơn!” Ngụy Xuyên vội vàng từ chối khéo.

Anh xách bánh kem, chạy chậm một vòng quanh sân vận động, thế mà lại không thấy Mạnh Đường đâu, cuối cùng bị ép đến mức hết cách, chỉ đành vừa đi vừa gọi:

“Mạnh Đường… Mạnh Đường…”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng, cô ấy là Mạnh Đường khoa Điêu khắc năm hai.”

“Có ai quen cô ấy không?”

“Có ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

Gió đêm thổi tung mái tóc mái trước trán Ngụy Xuyên, để lộ vầng trán cao và sáng sủa.

Anh vừa chạy vừa phải để ý chiếc bánh kem nhỏ trên tay.

Chạy từ nhà thi đấu đến sân vận động, anh ngơ ngác trước một màn đêm đen kịt trước mắt.

“Chết tiệt, đèn đâu?”

Sân vận động to thế này, đèn sáng thế kia đâu rồi?

Câu nói này của anh chọc cười hai cô gái đang ngồi dưới đất nghịch điện thoại.

Ngụy Xuyên ngượng ngùng bước tới, hỏi: “Hai bạn có biết tôi không?”

Hai cô gái soi đèn điện thoại lên nhìn, ngạc nhiên nói: “Ngụy Xuyên?”

“Phải phải phải, là tôi.” Ngụy Xuyên vội nói, “Hai bạn có nhìn thấy Mạnh Đường không, bạn gái tôi ấy.”

“Không thấy, sao cậu lại đến đây tìm cô ấy?”

“Điện thoại tôi hết pin rồi, cô ấy bảo đợi tôi ở sân vận động, giờ tôi không tìm thấy cô ấy.”

Cô gái đưa điện thoại của mình cho anh: “Cậu gọi cho cô ấy đi.”

“Cảm ơn.” Ngụy Xuyên phấn khích nhận lấy, nhưng lúc nhập số thì nghĩ mãi không ra dãy số chính xác.

Chỉ có lúc đầu anh và Mạnh Đường trao đổi số điện thoại, sau đó chủ yếu là gọi điện và video qua Wechat.

“…”

Anh thực sự muốn chửi thề.

Hai cô gái cười gượng: “Hay là bọn tôi tìm cùng cậu?”

“Không cần đâu, cảm ơn!” Ngụy Xuyên vội vàng từ chối khéo.

Anh xách bánh kem, chạy chậm một vòng quanh sân vận động, thế mà lại không thấy Mạnh Đường đâu, cuối cùng bị ép đến mức hết cách, chỉ đành vừa đi vừa gọi:

“Mạnh Đường… Mạnh Đường…”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng, cô ấy là Mạnh Đường khoa Điêu khắc năm hai.”

“Có ai quen cô ấy không?”

“Có ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 139


Cảnh tượng Ngụy Xuyên tìm Mạnh Đường trên sân vận động đã bị mọi người ở đó bắt gặp, chụp ảnh và đăng lên Wechat.

Vốn dĩ mọi người chỉ thấy vui vẻ, thêm chút chuyện phiếm cho khuôn viên trường yên bình, ai ngờ lại có người ghép nối đầu đuôi câu chuyện thành một video.

Sau đó lan truyền chóng mặt trong các nhóm chat và Wechat của sinh viên Đại học Z.

Mạnh Đường thực sự bái phục kỹ thuật cắt ghép này, tái hiện hoàn hảo quỹ đạo Ngụy Xuyên như con ruồi không đầu tìm cô trên sân vận động.

Buồn cười hơn nữa là dòng tiêu đề, đủ các kiểu giật gân—

“Chuyện tìm người yêu trên sân vận động tối đen, xem nhật ký yêu đương của nam thần Thể thao Ngụy Xuyên sau giờ tập.”

“Đêm đen như mực tìm vợ.”

“Nhan sắc nam chính phim thần tượng cũng không sánh bằng, kết quả lại có hành động khó hiểu trên sân vận động.”

“Bảo bối, em ở đâu? Mười giờ tối nay trình chiếu!”

“Chàng trai si tình khổ sở tìm bạn gái, chất vấn Đại học Z: Trời! Đèn đâu?”

“Màn ‘anh đuổi em trốn’ giữa cô em mỹ thuật và anh chàng thể thao.”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng! Ới một tiếng à ới một tiếng.”

“Mạnh Đường!!!”

“Ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

“Vợ tôi to thế này, đi đâu mất rồi?”

Mạnh Đường tê liệt rồi, tê liệt đến mất não.

Cô ôm chặt lấy thanh chắn giường, xấu hổ che mặt, phát ra tiếng kêu ai oán không còn gì luyến tiếc.

Đây là nhân tài phương nào vậy.

“Ha ha ha…”

Tạ Linh Âm cười ngặt nghẽo, Thạch Lam và Dương Khả cũng không ngoại lệ.

“Trời ơi, cười chết tớ rồi.” Thạch Lam vỗ vỗ mặt, “Mỏi cả mồm, không khép lại được.”

Dương Khả cười hỏi Mạnh Đường: “Hôm nay đèn sân vận động hỏng à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Cái này rốt cuộc là ai làm vậy?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Cảnh tượng Ngụy Xuyên tìm Mạnh Đường trên sân vận động đã bị mọi người ở đó bắt gặp, chụp ảnh và đăng lên Wechat.

Vốn dĩ mọi người chỉ thấy vui vẻ, thêm chút chuyện phiếm cho khuôn viên trường yên bình, ai ngờ lại có người ghép nối đầu đuôi câu chuyện thành một video.

Sau đó lan truyền chóng mặt trong các nhóm chat và Wechat của sinh viên Đại học Z.

Mạnh Đường thực sự bái phục kỹ thuật cắt ghép này, tái hiện hoàn hảo quỹ đạo Ngụy Xuyên như con ruồi không đầu tìm cô trên sân vận động.

Buồn cười hơn nữa là dòng tiêu đề, đủ các kiểu giật gân—

“Chuyện tìm người yêu trên sân vận động tối đen, xem nhật ký yêu đương của nam thần Thể thao Ngụy Xuyên sau giờ tập.”

“Đêm đen như mực tìm vợ.”

“Nhan sắc nam chính phim thần tượng cũng không sánh bằng, kết quả lại có hành động khó hiểu trên sân vận động.”

“Bảo bối, em ở đâu? Mười giờ tối nay trình chiếu!”

“Chàng trai si tình khổ sở tìm bạn gái, chất vấn Đại học Z: Trời! Đèn đâu?”

“Màn ‘anh đuổi em trốn’ giữa cô em mỹ thuật và anh chàng thể thao.”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng! Ới một tiếng à ới một tiếng.”

“Mạnh Đường!!!”

“Ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

“Vợ tôi to thế này, đi đâu mất rồi?”

Mạnh Đường tê liệt rồi, tê liệt đến mất não.

Cô ôm chặt lấy thanh chắn giường, xấu hổ che mặt, phát ra tiếng kêu ai oán không còn gì luyến tiếc.

Đây là nhân tài phương nào vậy.

“Ha ha ha…”

Tạ Linh Âm cười ngặt nghẽo, Thạch Lam và Dương Khả cũng không ngoại lệ.

“Trời ơi, cười chết tớ rồi.” Thạch Lam vỗ vỗ mặt, “Mỏi cả mồm, không khép lại được.”

Dương Khả cười hỏi Mạnh Đường: “Hôm nay đèn sân vận động hỏng à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Cái này rốt cuộc là ai làm vậy?”

Cảnh tượng Ngụy Xuyên tìm Mạnh Đường trên sân vận động đã bị mọi người ở đó bắt gặp, chụp ảnh và đăng lên Wechat.

Vốn dĩ mọi người chỉ thấy vui vẻ, thêm chút chuyện phiếm cho khuôn viên trường yên bình, ai ngờ lại có người ghép nối đầu đuôi câu chuyện thành một video.

Sau đó lan truyền chóng mặt trong các nhóm chat và Wechat của sinh viên Đại học Z.

Mạnh Đường thực sự bái phục kỹ thuật cắt ghép này, tái hiện hoàn hảo quỹ đạo Ngụy Xuyên như con ruồi không đầu tìm cô trên sân vận động.

Buồn cười hơn nữa là dòng tiêu đề, đủ các kiểu giật gân—

“Chuyện tìm người yêu trên sân vận động tối đen, xem nhật ký yêu đương của nam thần Thể thao Ngụy Xuyên sau giờ tập.”

“Đêm đen như mực tìm vợ.”

“Nhan sắc nam chính phim thần tượng cũng không sánh bằng, kết quả lại có hành động khó hiểu trên sân vận động.”

“Bảo bối, em ở đâu? Mười giờ tối nay trình chiếu!”

“Chàng trai si tình khổ sở tìm bạn gái, chất vấn Đại học Z: Trời! Đèn đâu?”

“Màn ‘anh đuổi em trốn’ giữa cô em mỹ thuật và anh chàng thể thao.”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng! Ới một tiếng à ới một tiếng.”

“Mạnh Đường!!!”

“Ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

“Vợ tôi to thế này, đi đâu mất rồi?”

Mạnh Đường tê liệt rồi, tê liệt đến mất não.

Cô ôm chặt lấy thanh chắn giường, xấu hổ che mặt, phát ra tiếng kêu ai oán không còn gì luyến tiếc.

Đây là nhân tài phương nào vậy.

“Ha ha ha…”

Tạ Linh Âm cười ngặt nghẽo, Thạch Lam và Dương Khả cũng không ngoại lệ.

“Trời ơi, cười chết tớ rồi.” Thạch Lam vỗ vỗ mặt, “Mỏi cả mồm, không khép lại được.”

Dương Khả cười hỏi Mạnh Đường: “Hôm nay đèn sân vận động hỏng à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Cái này rốt cuộc là ai làm vậy?”

Cảnh tượng Ngụy Xuyên tìm Mạnh Đường trên sân vận động đã bị mọi người ở đó bắt gặp, chụp ảnh và đăng lên Wechat.

Vốn dĩ mọi người chỉ thấy vui vẻ, thêm chút chuyện phiếm cho khuôn viên trường yên bình, ai ngờ lại có người ghép nối đầu đuôi câu chuyện thành một video.

Sau đó lan truyền chóng mặt trong các nhóm chat và Wechat của sinh viên Đại học Z.

Mạnh Đường thực sự bái phục kỹ thuật cắt ghép này, tái hiện hoàn hảo quỹ đạo Ngụy Xuyên như con ruồi không đầu tìm cô trên sân vận động.

Buồn cười hơn nữa là dòng tiêu đề, đủ các kiểu giật gân—

“Chuyện tìm người yêu trên sân vận động tối đen, xem nhật ký yêu đương của nam thần Thể thao Ngụy Xuyên sau giờ tập.”

“Đêm đen như mực tìm vợ.”

“Nhan sắc nam chính phim thần tượng cũng không sánh bằng, kết quả lại có hành động khó hiểu trên sân vận động.”

“Bảo bối, em ở đâu? Mười giờ tối nay trình chiếu!”

“Chàng trai si tình khổ sở tìm bạn gái, chất vấn Đại học Z: Trời! Đèn đâu?”

“Màn ‘anh đuổi em trốn’ giữa cô em mỹ thuật và anh chàng thể thao.”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng! Ới một tiếng à ới một tiếng.”

“Mạnh Đường!!!”

“Ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

“Vợ tôi to thế này, đi đâu mất rồi?”

Mạnh Đường tê liệt rồi, tê liệt đến mất não.

Cô ôm chặt lấy thanh chắn giường, xấu hổ che mặt, phát ra tiếng kêu ai oán không còn gì luyến tiếc.

Đây là nhân tài phương nào vậy.

“Ha ha ha…”

Tạ Linh Âm cười ngặt nghẽo, Thạch Lam và Dương Khả cũng không ngoại lệ.

“Trời ơi, cười chết tớ rồi.” Thạch Lam vỗ vỗ mặt, “Mỏi cả mồm, không khép lại được.”

Dương Khả cười hỏi Mạnh Đường: “Hôm nay đèn sân vận động hỏng à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Cái này rốt cuộc là ai làm vậy?”

Cảnh tượng Ngụy Xuyên tìm Mạnh Đường trên sân vận động đã bị mọi người ở đó bắt gặp, chụp ảnh và đăng lên Wechat.

Vốn dĩ mọi người chỉ thấy vui vẻ, thêm chút chuyện phiếm cho khuôn viên trường yên bình, ai ngờ lại có người ghép nối đầu đuôi câu chuyện thành một video.

Sau đó lan truyền chóng mặt trong các nhóm chat và Wechat của sinh viên Đại học Z.

Mạnh Đường thực sự bái phục kỹ thuật cắt ghép này, tái hiện hoàn hảo quỹ đạo Ngụy Xuyên như con ruồi không đầu tìm cô trên sân vận động.

Buồn cười hơn nữa là dòng tiêu đề, đủ các kiểu giật gân—

“Chuyện tìm người yêu trên sân vận động tối đen, xem nhật ký yêu đương của nam thần Thể thao Ngụy Xuyên sau giờ tập.”

“Đêm đen như mực tìm vợ.”

“Nhan sắc nam chính phim thần tượng cũng không sánh bằng, kết quả lại có hành động khó hiểu trên sân vận động.”

“Bảo bối, em ở đâu? Mười giờ tối nay trình chiếu!”

“Chàng trai si tình khổ sở tìm bạn gái, chất vấn Đại học Z: Trời! Đèn đâu?”

“Màn ‘anh đuổi em trốn’ giữa cô em mỹ thuật và anh chàng thể thao.”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng! Ới một tiếng à ới một tiếng.”

“Mạnh Đường!!!”

“Ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

“Vợ tôi to thế này, đi đâu mất rồi?”

Mạnh Đường tê liệt rồi, tê liệt đến mất não.

Cô ôm chặt lấy thanh chắn giường, xấu hổ che mặt, phát ra tiếng kêu ai oán không còn gì luyến tiếc.

Đây là nhân tài phương nào vậy.

“Ha ha ha…”

Tạ Linh Âm cười ngặt nghẽo, Thạch Lam và Dương Khả cũng không ngoại lệ.

“Trời ơi, cười chết tớ rồi.” Thạch Lam vỗ vỗ mặt, “Mỏi cả mồm, không khép lại được.”

Dương Khả cười hỏi Mạnh Đường: “Hôm nay đèn sân vận động hỏng à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Cái này rốt cuộc là ai làm vậy?”

Cảnh tượng Ngụy Xuyên tìm Mạnh Đường trên sân vận động đã bị mọi người ở đó bắt gặp, chụp ảnh và đăng lên Wechat.

Vốn dĩ mọi người chỉ thấy vui vẻ, thêm chút chuyện phiếm cho khuôn viên trường yên bình, ai ngờ lại có người ghép nối đầu đuôi câu chuyện thành một video.

Sau đó lan truyền chóng mặt trong các nhóm chat và Wechat của sinh viên Đại học Z.

Mạnh Đường thực sự bái phục kỹ thuật cắt ghép này, tái hiện hoàn hảo quỹ đạo Ngụy Xuyên như con ruồi không đầu tìm cô trên sân vận động.

Buồn cười hơn nữa là dòng tiêu đề, đủ các kiểu giật gân—

“Chuyện tìm người yêu trên sân vận động tối đen, xem nhật ký yêu đương của nam thần Thể thao Ngụy Xuyên sau giờ tập.”

“Đêm đen như mực tìm vợ.”

“Nhan sắc nam chính phim thần tượng cũng không sánh bằng, kết quả lại có hành động khó hiểu trên sân vận động.”

“Bảo bối, em ở đâu? Mười giờ tối nay trình chiếu!”

“Chàng trai si tình khổ sở tìm bạn gái, chất vấn Đại học Z: Trời! Đèn đâu?”

“Màn ‘anh đuổi em trốn’ giữa cô em mỹ thuật và anh chàng thể thao.”

“Ai nhìn thấy bạn gái tôi thì ới một tiếng! Ới một tiếng à ới một tiếng.”

“Mạnh Đường!!!”

“Ai nhìn thấy Mạnh Đường không?”

“Vợ tôi to thế này, đi đâu mất rồi?”

Mạnh Đường tê liệt rồi, tê liệt đến mất não.

Cô ôm chặt lấy thanh chắn giường, xấu hổ che mặt, phát ra tiếng kêu ai oán không còn gì luyến tiếc.

Đây là nhân tài phương nào vậy.

“Ha ha ha…”

Tạ Linh Âm cười ngặt nghẽo, Thạch Lam và Dương Khả cũng không ngoại lệ.

“Trời ơi, cười chết tớ rồi.” Thạch Lam vỗ vỗ mặt, “Mỏi cả mồm, không khép lại được.”

Dương Khả cười hỏi Mạnh Đường: “Hôm nay đèn sân vận động hỏng à?”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Cái này rốt cuộc là ai làm vậy?”
 
Back
Top Bottom