Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 140


Mạnh Đường bước vào phòng bệnh, thấy ông nội đã tỉnh, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống một nửa.

“Ông nội.”

Sắc mặt Mạnh Ngộ Xuân vẫn ổn, chỉ là đôi mắt từng trải qua bao thăng trầm cuộc đời có chút thất thần.

“Đừng lo, không sao đâu.”

Mạnh Đường nắm lấy bàn tay gầy guộc như cành khô, giọng hơi nghẹn ngào: “Lúc làm phẫu thuật sao không báo cho cháu?”

Mạnh Ngộ Xuân: “Bố cháu làm chủ, cháu đến thì có ích gì, lo lắng vô ích.”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Sau này cháu có chuyện gì cũng không nói với mọi người nữa, bây giờ trong lòng cháu chỉ có một chuyện thôi.”

“Giận dỗi cái gì.” Mạnh Ngộ Xuân thấy cô đáng yêu nhưng cố nhịn cười, “Chuyện của đám con gái các cháu ông cũng không muốn biết.”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Mạnh Hoài Chương đẩy cửa phòng bệnh, thấy Mạnh Đường liền cười: “Con đến rồi à.”

Mạnh Đường nhìn quanh phòng bệnh, nói: “Phòng bệnh sắp xếp cũng được.”

Mạnh Hoài Chương nói: “Gia đình bạn trai con sắp xếp đấy.”

Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân đồng thời sững sờ, rồi đồng thời cau mày: “Bố/Anh nói cái gì?”

Mạnh Hoài Chương ho một tiếng: “Đây là phòng đơn do người nhà bạn trai con sắp xếp, bác sĩ phẫu thuật cũng là người họ tìm.”

Mạnh Ngộ Xuân ngẩn người hồi lâu, không hỏi chuyện Mạnh Đường yêu đương, ngược lại chất vấn Mạnh Hoài Chương: “Mạnh Hoài Chương, anh ngu thật hay giả ngu đấy?”

Mạnh Đường mím môi không nói gì.

“Con làm sao?” Mạnh Hoài Chương có chút không phục, “Con cũng là vì sức khỏe của bố, phẫu thuật đều có rủi ro, bố mà xảy ra chuyện gì thì Mạnh Đường phải làm sao?”

Mạnh Đường thấy ngực Mạnh Ngộ Xuân phập phồng vì tức giận, vội cúi người vỗ về: “Ông nội, ông vừa phẫu thuật xong, để cháu nói chuyện với bố.”

Mạnh Ngộ Xuân bình tĩnh lại nhưng nằm như trên đống kim.

Nhưng bây giờ chuyển sang phòng thường cũng không thích hợp.

Mạnh Đường quay người lại hỏi Mạnh Hoài Chương: “Bố nghĩ cái gì mà đi tìm người nhà Ngụy Xuyên? Phẫu thuật dẫn lưu máu tụ dưới màng cứng mạn tính là phẫu thuật cơ bản của khoa ngoại thần kinh, bất cứ bác sĩ chuyên khoa nào cũng làm được.”

Mạnh Hoài Chương vẫn câu nói đó: “Phẫu thuật nào cũng có rủi ro.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường bước vào phòng bệnh, thấy ông nội đã tỉnh, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống một nửa.

“Ông nội.”

Sắc mặt Mạnh Ngộ Xuân vẫn ổn, chỉ là đôi mắt từng trải qua bao thăng trầm cuộc đời có chút thất thần.

“Đừng lo, không sao đâu.”

Mạnh Đường nắm lấy bàn tay gầy guộc như cành khô, giọng hơi nghẹn ngào: “Lúc làm phẫu thuật sao không báo cho cháu?”

Mạnh Ngộ Xuân: “Bố cháu làm chủ, cháu đến thì có ích gì, lo lắng vô ích.”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Sau này cháu có chuyện gì cũng không nói với mọi người nữa, bây giờ trong lòng cháu chỉ có một chuyện thôi.”

“Giận dỗi cái gì.” Mạnh Ngộ Xuân thấy cô đáng yêu nhưng cố nhịn cười, “Chuyện của đám con gái các cháu ông cũng không muốn biết.”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Mạnh Hoài Chương đẩy cửa phòng bệnh, thấy Mạnh Đường liền cười: “Con đến rồi à.”

Mạnh Đường nhìn quanh phòng bệnh, nói: “Phòng bệnh sắp xếp cũng được.”

Mạnh Hoài Chương nói: “Gia đình bạn trai con sắp xếp đấy.”

Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân đồng thời sững sờ, rồi đồng thời cau mày: “Bố/Anh nói cái gì?”

Mạnh Hoài Chương ho một tiếng: “Đây là phòng đơn do người nhà bạn trai con sắp xếp, bác sĩ phẫu thuật cũng là người họ tìm.”

Mạnh Ngộ Xuân ngẩn người hồi lâu, không hỏi chuyện Mạnh Đường yêu đương, ngược lại chất vấn Mạnh Hoài Chương: “Mạnh Hoài Chương, anh ngu thật hay giả ngu đấy?”

Mạnh Đường mím môi không nói gì.

“Con làm sao?” Mạnh Hoài Chương có chút không phục, “Con cũng là vì sức khỏe của bố, phẫu thuật đều có rủi ro, bố mà xảy ra chuyện gì thì Mạnh Đường phải làm sao?”

Mạnh Đường thấy ngực Mạnh Ngộ Xuân phập phồng vì tức giận, vội cúi người vỗ về: “Ông nội, ông vừa phẫu thuật xong, để cháu nói chuyện với bố.”

Mạnh Ngộ Xuân bình tĩnh lại nhưng nằm như trên đống kim.

Nhưng bây giờ chuyển sang phòng thường cũng không thích hợp.

Mạnh Đường quay người lại hỏi Mạnh Hoài Chương: “Bố nghĩ cái gì mà đi tìm người nhà Ngụy Xuyên? Phẫu thuật dẫn lưu máu tụ dưới màng cứng mạn tính là phẫu thuật cơ bản của khoa ngoại thần kinh, bất cứ bác sĩ chuyên khoa nào cũng làm được.”

Mạnh Hoài Chương vẫn câu nói đó: “Phẫu thuật nào cũng có rủi ro.”

Mạnh Đường bước vào phòng bệnh, thấy ông nội đã tỉnh, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống một nửa.

“Ông nội.”

Sắc mặt Mạnh Ngộ Xuân vẫn ổn, chỉ là đôi mắt từng trải qua bao thăng trầm cuộc đời có chút thất thần.

“Đừng lo, không sao đâu.”

Mạnh Đường nắm lấy bàn tay gầy guộc như cành khô, giọng hơi nghẹn ngào: “Lúc làm phẫu thuật sao không báo cho cháu?”

Mạnh Ngộ Xuân: “Bố cháu làm chủ, cháu đến thì có ích gì, lo lắng vô ích.”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Sau này cháu có chuyện gì cũng không nói với mọi người nữa, bây giờ trong lòng cháu chỉ có một chuyện thôi.”

“Giận dỗi cái gì.” Mạnh Ngộ Xuân thấy cô đáng yêu nhưng cố nhịn cười, “Chuyện của đám con gái các cháu ông cũng không muốn biết.”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Mạnh Hoài Chương đẩy cửa phòng bệnh, thấy Mạnh Đường liền cười: “Con đến rồi à.”

Mạnh Đường nhìn quanh phòng bệnh, nói: “Phòng bệnh sắp xếp cũng được.”

Mạnh Hoài Chương nói: “Gia đình bạn trai con sắp xếp đấy.”

Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân đồng thời sững sờ, rồi đồng thời cau mày: “Bố/Anh nói cái gì?”

Mạnh Hoài Chương ho một tiếng: “Đây là phòng đơn do người nhà bạn trai con sắp xếp, bác sĩ phẫu thuật cũng là người họ tìm.”

Mạnh Ngộ Xuân ngẩn người hồi lâu, không hỏi chuyện Mạnh Đường yêu đương, ngược lại chất vấn Mạnh Hoài Chương: “Mạnh Hoài Chương, anh ngu thật hay giả ngu đấy?”

Mạnh Đường mím môi không nói gì.

“Con làm sao?” Mạnh Hoài Chương có chút không phục, “Con cũng là vì sức khỏe của bố, phẫu thuật đều có rủi ro, bố mà xảy ra chuyện gì thì Mạnh Đường phải làm sao?”

Mạnh Đường thấy ngực Mạnh Ngộ Xuân phập phồng vì tức giận, vội cúi người vỗ về: “Ông nội, ông vừa phẫu thuật xong, để cháu nói chuyện với bố.”

Mạnh Ngộ Xuân bình tĩnh lại nhưng nằm như trên đống kim.

Nhưng bây giờ chuyển sang phòng thường cũng không thích hợp.

Mạnh Đường quay người lại hỏi Mạnh Hoài Chương: “Bố nghĩ cái gì mà đi tìm người nhà Ngụy Xuyên? Phẫu thuật dẫn lưu máu tụ dưới màng cứng mạn tính là phẫu thuật cơ bản của khoa ngoại thần kinh, bất cứ bác sĩ chuyên khoa nào cũng làm được.”

Mạnh Hoài Chương vẫn câu nói đó: “Phẫu thuật nào cũng có rủi ro.”

Mạnh Đường bước vào phòng bệnh, thấy ông nội đã tỉnh, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống một nửa.

“Ông nội.”

Sắc mặt Mạnh Ngộ Xuân vẫn ổn, chỉ là đôi mắt từng trải qua bao thăng trầm cuộc đời có chút thất thần.

“Đừng lo, không sao đâu.”

Mạnh Đường nắm lấy bàn tay gầy guộc như cành khô, giọng hơi nghẹn ngào: “Lúc làm phẫu thuật sao không báo cho cháu?”

Mạnh Ngộ Xuân: “Bố cháu làm chủ, cháu đến thì có ích gì, lo lắng vô ích.”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Sau này cháu có chuyện gì cũng không nói với mọi người nữa, bây giờ trong lòng cháu chỉ có một chuyện thôi.”

“Giận dỗi cái gì.” Mạnh Ngộ Xuân thấy cô đáng yêu nhưng cố nhịn cười, “Chuyện của đám con gái các cháu ông cũng không muốn biết.”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Mạnh Hoài Chương đẩy cửa phòng bệnh, thấy Mạnh Đường liền cười: “Con đến rồi à.”

Mạnh Đường nhìn quanh phòng bệnh, nói: “Phòng bệnh sắp xếp cũng được.”

Mạnh Hoài Chương nói: “Gia đình bạn trai con sắp xếp đấy.”

Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân đồng thời sững sờ, rồi đồng thời cau mày: “Bố/Anh nói cái gì?”

Mạnh Hoài Chương ho một tiếng: “Đây là phòng đơn do người nhà bạn trai con sắp xếp, bác sĩ phẫu thuật cũng là người họ tìm.”

Mạnh Ngộ Xuân ngẩn người hồi lâu, không hỏi chuyện Mạnh Đường yêu đương, ngược lại chất vấn Mạnh Hoài Chương: “Mạnh Hoài Chương, anh ngu thật hay giả ngu đấy?”

Mạnh Đường mím môi không nói gì.

“Con làm sao?” Mạnh Hoài Chương có chút không phục, “Con cũng là vì sức khỏe của bố, phẫu thuật đều có rủi ro, bố mà xảy ra chuyện gì thì Mạnh Đường phải làm sao?”

Mạnh Đường thấy ngực Mạnh Ngộ Xuân phập phồng vì tức giận, vội cúi người vỗ về: “Ông nội, ông vừa phẫu thuật xong, để cháu nói chuyện với bố.”

Mạnh Ngộ Xuân bình tĩnh lại nhưng nằm như trên đống kim.

Nhưng bây giờ chuyển sang phòng thường cũng không thích hợp.

Mạnh Đường quay người lại hỏi Mạnh Hoài Chương: “Bố nghĩ cái gì mà đi tìm người nhà Ngụy Xuyên? Phẫu thuật dẫn lưu máu tụ dưới màng cứng mạn tính là phẫu thuật cơ bản của khoa ngoại thần kinh, bất cứ bác sĩ chuyên khoa nào cũng làm được.”

Mạnh Hoài Chương vẫn câu nói đó: “Phẫu thuật nào cũng có rủi ro.”

Mạnh Đường bước vào phòng bệnh, thấy ông nội đã tỉnh, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống một nửa.

“Ông nội.”

Sắc mặt Mạnh Ngộ Xuân vẫn ổn, chỉ là đôi mắt từng trải qua bao thăng trầm cuộc đời có chút thất thần.

“Đừng lo, không sao đâu.”

Mạnh Đường nắm lấy bàn tay gầy guộc như cành khô, giọng hơi nghẹn ngào: “Lúc làm phẫu thuật sao không báo cho cháu?”

Mạnh Ngộ Xuân: “Bố cháu làm chủ, cháu đến thì có ích gì, lo lắng vô ích.”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Sau này cháu có chuyện gì cũng không nói với mọi người nữa, bây giờ trong lòng cháu chỉ có một chuyện thôi.”

“Giận dỗi cái gì.” Mạnh Ngộ Xuân thấy cô đáng yêu nhưng cố nhịn cười, “Chuyện của đám con gái các cháu ông cũng không muốn biết.”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Mạnh Hoài Chương đẩy cửa phòng bệnh, thấy Mạnh Đường liền cười: “Con đến rồi à.”

Mạnh Đường nhìn quanh phòng bệnh, nói: “Phòng bệnh sắp xếp cũng được.”

Mạnh Hoài Chương nói: “Gia đình bạn trai con sắp xếp đấy.”

Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân đồng thời sững sờ, rồi đồng thời cau mày: “Bố/Anh nói cái gì?”

Mạnh Hoài Chương ho một tiếng: “Đây là phòng đơn do người nhà bạn trai con sắp xếp, bác sĩ phẫu thuật cũng là người họ tìm.”

Mạnh Ngộ Xuân ngẩn người hồi lâu, không hỏi chuyện Mạnh Đường yêu đương, ngược lại chất vấn Mạnh Hoài Chương: “Mạnh Hoài Chương, anh ngu thật hay giả ngu đấy?”

Mạnh Đường mím môi không nói gì.

“Con làm sao?” Mạnh Hoài Chương có chút không phục, “Con cũng là vì sức khỏe của bố, phẫu thuật đều có rủi ro, bố mà xảy ra chuyện gì thì Mạnh Đường phải làm sao?”

Mạnh Đường thấy ngực Mạnh Ngộ Xuân phập phồng vì tức giận, vội cúi người vỗ về: “Ông nội, ông vừa phẫu thuật xong, để cháu nói chuyện với bố.”

Mạnh Ngộ Xuân bình tĩnh lại nhưng nằm như trên đống kim.

Nhưng bây giờ chuyển sang phòng thường cũng không thích hợp.

Mạnh Đường quay người lại hỏi Mạnh Hoài Chương: “Bố nghĩ cái gì mà đi tìm người nhà Ngụy Xuyên? Phẫu thuật dẫn lưu máu tụ dưới màng cứng mạn tính là phẫu thuật cơ bản của khoa ngoại thần kinh, bất cứ bác sĩ chuyên khoa nào cũng làm được.”

Mạnh Hoài Chương vẫn câu nói đó: “Phẫu thuật nào cũng có rủi ro.”

Mạnh Đường bước vào phòng bệnh, thấy ông nội đã tỉnh, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống một nửa.

“Ông nội.”

Sắc mặt Mạnh Ngộ Xuân vẫn ổn, chỉ là đôi mắt từng trải qua bao thăng trầm cuộc đời có chút thất thần.

“Đừng lo, không sao đâu.”

Mạnh Đường nắm lấy bàn tay gầy guộc như cành khô, giọng hơi nghẹn ngào: “Lúc làm phẫu thuật sao không báo cho cháu?”

Mạnh Ngộ Xuân: “Bố cháu làm chủ, cháu đến thì có ích gì, lo lắng vô ích.”

Mạnh Đường quay mặt đi: “Sau này cháu có chuyện gì cũng không nói với mọi người nữa, bây giờ trong lòng cháu chỉ có một chuyện thôi.”

“Giận dỗi cái gì.” Mạnh Ngộ Xuân thấy cô đáng yêu nhưng cố nhịn cười, “Chuyện của đám con gái các cháu ông cũng không muốn biết.”

Mạnh Đường hừ một tiếng.

Mạnh Hoài Chương đẩy cửa phòng bệnh, thấy Mạnh Đường liền cười: “Con đến rồi à.”

Mạnh Đường nhìn quanh phòng bệnh, nói: “Phòng bệnh sắp xếp cũng được.”

Mạnh Hoài Chương nói: “Gia đình bạn trai con sắp xếp đấy.”

Mạnh Đường và Mạnh Ngộ Xuân đồng thời sững sờ, rồi đồng thời cau mày: “Bố/Anh nói cái gì?”

Mạnh Hoài Chương ho một tiếng: “Đây là phòng đơn do người nhà bạn trai con sắp xếp, bác sĩ phẫu thuật cũng là người họ tìm.”

Mạnh Ngộ Xuân ngẩn người hồi lâu, không hỏi chuyện Mạnh Đường yêu đương, ngược lại chất vấn Mạnh Hoài Chương: “Mạnh Hoài Chương, anh ngu thật hay giả ngu đấy?”

Mạnh Đường mím môi không nói gì.

“Con làm sao?” Mạnh Hoài Chương có chút không phục, “Con cũng là vì sức khỏe của bố, phẫu thuật đều có rủi ro, bố mà xảy ra chuyện gì thì Mạnh Đường phải làm sao?”

Mạnh Đường thấy ngực Mạnh Ngộ Xuân phập phồng vì tức giận, vội cúi người vỗ về: “Ông nội, ông vừa phẫu thuật xong, để cháu nói chuyện với bố.”

Mạnh Ngộ Xuân bình tĩnh lại nhưng nằm như trên đống kim.

Nhưng bây giờ chuyển sang phòng thường cũng không thích hợp.

Mạnh Đường quay người lại hỏi Mạnh Hoài Chương: “Bố nghĩ cái gì mà đi tìm người nhà Ngụy Xuyên? Phẫu thuật dẫn lưu máu tụ dưới màng cứng mạn tính là phẫu thuật cơ bản của khoa ngoại thần kinh, bất cứ bác sĩ chuyên khoa nào cũng làm được.”

Mạnh Hoài Chương vẫn câu nói đó: “Phẫu thuật nào cũng có rủi ro.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 141


Mạnh Đường khóc không thành tiếng, Ngụy Xuyên không nhìn thấy nhưng chiếc áo phông trước ngực đã thấm ướt một mảng.

Ruột gan như vỡ ra thành từng mảnh, Ngụy Xuyên nâng khuôn mặt Mạnh Đường lên, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cô.

“Đừng khóc nữa, chuyện nhỏ thôi mà.”

Mạnh Đường gật đầu, đưa tay quệt vệt nước mắt nơi cằm.

Cô hơi hé môi, khẽ thở ra những cảm xúc dồn nén trong lòng.

Trên mặt vệt nước mắt chưa khô, chóp mũi đỏ hồng, Ngụy Xuyên nhìn mà mềm lòng, mềm nhũn như một vũng nước.

Coi như anh đã hiểu thế nào là uy lực của bốn chữ “lấy nhu khắc cương”.

“Lần sau có tâm sự gì thì đừng giữ trong lòng.” Ngụy Xuyên vẫn giữ tay ở má cô, ngón tay theo bản năng v**t v* an ủi, “Nếu anh không phát hiện ra, chẳng phải em cứ thế chạy lên lầu rồi sao?”

Mạnh Đường rũ mắt, bĩu môi: “Không phải anh phải đi tập luyện à?”

“Vẫn kịp.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này anh sẽ giải quyết, đừng suy nghĩ lung tung, em cứ đi học, ăn uống như bình thường đi.”

Mạnh Đường không lên tiếng.

Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển xuống dưới, ôm lấy eo cô lắc lắc: “Nghe thấy chưa?”

Mạnh Đường ngẩng đầu: “Anh cả ngày ở trong đội, giải quyết kiểu gì?”

Vốn dĩ cô cũng không định nói với anh, cho dù có nói thì cũng tuyệt đối không phải trong thời gian tập huấn.

Nhưng điều khiến Mạnh Đường không ngờ tới là Ngụy Tư Gia lại chủ động gọi điện cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên không nói hai lời, xin nghỉ trưa để đến tìm cô.

Ngụy Xuyên nói: “Tối nay anh về nhà, sáng mai lại qua đây. Trước đó nói dối em chuyện đã gọi điện về nhà là vì muốn trấn an cảm xúc của em trước đã.”

Anh biết hoàn cảnh gia đình mỗi người mỗi khác, anh và Mạnh Đường lại mới bắt đầu yêu đương, còn chứa đựng rất nhiều yếu tố không ổn định.

Anh cũng không thích hành động này của Mạnh Hoài Chương, nhưng không phải vì ông ấy nhờ bố anh tìm bác sĩ.

Mà là vì Mạnh Hoài Chương rõ ràng là người đứng giữa sự việc, bản thân không có phán đoán rõ ràng về bệnh tình của ông già lại mạo muội đẩy Mạnh Đường đến trước mặt bố mẹ anh.

Việc là do Mạnh Hoài Chương làm nhưng hậu quả lại để Mạnh Đường gánh chịu, đây mới là chỗ khiến anh phản cảm.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường khóc không thành tiếng, Ngụy Xuyên không nhìn thấy nhưng chiếc áo phông trước ngực đã thấm ướt một mảng.

Ruột gan như vỡ ra thành từng mảnh, Ngụy Xuyên nâng khuôn mặt Mạnh Đường lên, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cô.

“Đừng khóc nữa, chuyện nhỏ thôi mà.”

Mạnh Đường gật đầu, đưa tay quệt vệt nước mắt nơi cằm.

Cô hơi hé môi, khẽ thở ra những cảm xúc dồn nén trong lòng.

Trên mặt vệt nước mắt chưa khô, chóp mũi đỏ hồng, Ngụy Xuyên nhìn mà mềm lòng, mềm nhũn như một vũng nước.

Coi như anh đã hiểu thế nào là uy lực của bốn chữ “lấy nhu khắc cương”.

“Lần sau có tâm sự gì thì đừng giữ trong lòng.” Ngụy Xuyên vẫn giữ tay ở má cô, ngón tay theo bản năng v**t v* an ủi, “Nếu anh không phát hiện ra, chẳng phải em cứ thế chạy lên lầu rồi sao?”

Mạnh Đường rũ mắt, bĩu môi: “Không phải anh phải đi tập luyện à?”

“Vẫn kịp.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này anh sẽ giải quyết, đừng suy nghĩ lung tung, em cứ đi học, ăn uống như bình thường đi.”

Mạnh Đường không lên tiếng.

Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển xuống dưới, ôm lấy eo cô lắc lắc: “Nghe thấy chưa?”

Mạnh Đường ngẩng đầu: “Anh cả ngày ở trong đội, giải quyết kiểu gì?”

Vốn dĩ cô cũng không định nói với anh, cho dù có nói thì cũng tuyệt đối không phải trong thời gian tập huấn.

Nhưng điều khiến Mạnh Đường không ngờ tới là Ngụy Tư Gia lại chủ động gọi điện cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên không nói hai lời, xin nghỉ trưa để đến tìm cô.

Ngụy Xuyên nói: “Tối nay anh về nhà, sáng mai lại qua đây. Trước đó nói dối em chuyện đã gọi điện về nhà là vì muốn trấn an cảm xúc của em trước đã.”

Anh biết hoàn cảnh gia đình mỗi người mỗi khác, anh và Mạnh Đường lại mới bắt đầu yêu đương, còn chứa đựng rất nhiều yếu tố không ổn định.

Anh cũng không thích hành động này của Mạnh Hoài Chương, nhưng không phải vì ông ấy nhờ bố anh tìm bác sĩ.

Mà là vì Mạnh Hoài Chương rõ ràng là người đứng giữa sự việc, bản thân không có phán đoán rõ ràng về bệnh tình của ông già lại mạo muội đẩy Mạnh Đường đến trước mặt bố mẹ anh.

Việc là do Mạnh Hoài Chương làm nhưng hậu quả lại để Mạnh Đường gánh chịu, đây mới là chỗ khiến anh phản cảm.

Mạnh Đường khóc không thành tiếng, Ngụy Xuyên không nhìn thấy nhưng chiếc áo phông trước ngực đã thấm ướt một mảng.

Ruột gan như vỡ ra thành từng mảnh, Ngụy Xuyên nâng khuôn mặt Mạnh Đường lên, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cô.

“Đừng khóc nữa, chuyện nhỏ thôi mà.”

Mạnh Đường gật đầu, đưa tay quệt vệt nước mắt nơi cằm.

Cô hơi hé môi, khẽ thở ra những cảm xúc dồn nén trong lòng.

Trên mặt vệt nước mắt chưa khô, chóp mũi đỏ hồng, Ngụy Xuyên nhìn mà mềm lòng, mềm nhũn như một vũng nước.

Coi như anh đã hiểu thế nào là uy lực của bốn chữ “lấy nhu khắc cương”.

“Lần sau có tâm sự gì thì đừng giữ trong lòng.” Ngụy Xuyên vẫn giữ tay ở má cô, ngón tay theo bản năng v**t v* an ủi, “Nếu anh không phát hiện ra, chẳng phải em cứ thế chạy lên lầu rồi sao?”

Mạnh Đường rũ mắt, bĩu môi: “Không phải anh phải đi tập luyện à?”

“Vẫn kịp.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này anh sẽ giải quyết, đừng suy nghĩ lung tung, em cứ đi học, ăn uống như bình thường đi.”

Mạnh Đường không lên tiếng.

Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển xuống dưới, ôm lấy eo cô lắc lắc: “Nghe thấy chưa?”

Mạnh Đường ngẩng đầu: “Anh cả ngày ở trong đội, giải quyết kiểu gì?”

Vốn dĩ cô cũng không định nói với anh, cho dù có nói thì cũng tuyệt đối không phải trong thời gian tập huấn.

Nhưng điều khiến Mạnh Đường không ngờ tới là Ngụy Tư Gia lại chủ động gọi điện cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên không nói hai lời, xin nghỉ trưa để đến tìm cô.

Ngụy Xuyên nói: “Tối nay anh về nhà, sáng mai lại qua đây. Trước đó nói dối em chuyện đã gọi điện về nhà là vì muốn trấn an cảm xúc của em trước đã.”

Anh biết hoàn cảnh gia đình mỗi người mỗi khác, anh và Mạnh Đường lại mới bắt đầu yêu đương, còn chứa đựng rất nhiều yếu tố không ổn định.

Anh cũng không thích hành động này của Mạnh Hoài Chương, nhưng không phải vì ông ấy nhờ bố anh tìm bác sĩ.

Mà là vì Mạnh Hoài Chương rõ ràng là người đứng giữa sự việc, bản thân không có phán đoán rõ ràng về bệnh tình của ông già lại mạo muội đẩy Mạnh Đường đến trước mặt bố mẹ anh.

Việc là do Mạnh Hoài Chương làm nhưng hậu quả lại để Mạnh Đường gánh chịu, đây mới là chỗ khiến anh phản cảm.

Mạnh Đường khóc không thành tiếng, Ngụy Xuyên không nhìn thấy nhưng chiếc áo phông trước ngực đã thấm ướt một mảng.

Ruột gan như vỡ ra thành từng mảnh, Ngụy Xuyên nâng khuôn mặt Mạnh Đường lên, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cô.

“Đừng khóc nữa, chuyện nhỏ thôi mà.”

Mạnh Đường gật đầu, đưa tay quệt vệt nước mắt nơi cằm.

Cô hơi hé môi, khẽ thở ra những cảm xúc dồn nén trong lòng.

Trên mặt vệt nước mắt chưa khô, chóp mũi đỏ hồng, Ngụy Xuyên nhìn mà mềm lòng, mềm nhũn như một vũng nước.

Coi như anh đã hiểu thế nào là uy lực của bốn chữ “lấy nhu khắc cương”.

“Lần sau có tâm sự gì thì đừng giữ trong lòng.” Ngụy Xuyên vẫn giữ tay ở má cô, ngón tay theo bản năng v**t v* an ủi, “Nếu anh không phát hiện ra, chẳng phải em cứ thế chạy lên lầu rồi sao?”

Mạnh Đường rũ mắt, bĩu môi: “Không phải anh phải đi tập luyện à?”

“Vẫn kịp.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này anh sẽ giải quyết, đừng suy nghĩ lung tung, em cứ đi học, ăn uống như bình thường đi.”

Mạnh Đường không lên tiếng.

Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển xuống dưới, ôm lấy eo cô lắc lắc: “Nghe thấy chưa?”

Mạnh Đường ngẩng đầu: “Anh cả ngày ở trong đội, giải quyết kiểu gì?”

Vốn dĩ cô cũng không định nói với anh, cho dù có nói thì cũng tuyệt đối không phải trong thời gian tập huấn.

Nhưng điều khiến Mạnh Đường không ngờ tới là Ngụy Tư Gia lại chủ động gọi điện cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên không nói hai lời, xin nghỉ trưa để đến tìm cô.

Ngụy Xuyên nói: “Tối nay anh về nhà, sáng mai lại qua đây. Trước đó nói dối em chuyện đã gọi điện về nhà là vì muốn trấn an cảm xúc của em trước đã.”

Anh biết hoàn cảnh gia đình mỗi người mỗi khác, anh và Mạnh Đường lại mới bắt đầu yêu đương, còn chứa đựng rất nhiều yếu tố không ổn định.

Anh cũng không thích hành động này của Mạnh Hoài Chương, nhưng không phải vì ông ấy nhờ bố anh tìm bác sĩ.

Mà là vì Mạnh Hoài Chương rõ ràng là người đứng giữa sự việc, bản thân không có phán đoán rõ ràng về bệnh tình của ông già lại mạo muội đẩy Mạnh Đường đến trước mặt bố mẹ anh.

Việc là do Mạnh Hoài Chương làm nhưng hậu quả lại để Mạnh Đường gánh chịu, đây mới là chỗ khiến anh phản cảm.

Mạnh Đường khóc không thành tiếng, Ngụy Xuyên không nhìn thấy nhưng chiếc áo phông trước ngực đã thấm ướt một mảng.

Ruột gan như vỡ ra thành từng mảnh, Ngụy Xuyên nâng khuôn mặt Mạnh Đường lên, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cô.

“Đừng khóc nữa, chuyện nhỏ thôi mà.”

Mạnh Đường gật đầu, đưa tay quệt vệt nước mắt nơi cằm.

Cô hơi hé môi, khẽ thở ra những cảm xúc dồn nén trong lòng.

Trên mặt vệt nước mắt chưa khô, chóp mũi đỏ hồng, Ngụy Xuyên nhìn mà mềm lòng, mềm nhũn như một vũng nước.

Coi như anh đã hiểu thế nào là uy lực của bốn chữ “lấy nhu khắc cương”.

“Lần sau có tâm sự gì thì đừng giữ trong lòng.” Ngụy Xuyên vẫn giữ tay ở má cô, ngón tay theo bản năng v**t v* an ủi, “Nếu anh không phát hiện ra, chẳng phải em cứ thế chạy lên lầu rồi sao?”

Mạnh Đường rũ mắt, bĩu môi: “Không phải anh phải đi tập luyện à?”

“Vẫn kịp.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này anh sẽ giải quyết, đừng suy nghĩ lung tung, em cứ đi học, ăn uống như bình thường đi.”

Mạnh Đường không lên tiếng.

Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển xuống dưới, ôm lấy eo cô lắc lắc: “Nghe thấy chưa?”

Mạnh Đường ngẩng đầu: “Anh cả ngày ở trong đội, giải quyết kiểu gì?”

Vốn dĩ cô cũng không định nói với anh, cho dù có nói thì cũng tuyệt đối không phải trong thời gian tập huấn.

Nhưng điều khiến Mạnh Đường không ngờ tới là Ngụy Tư Gia lại chủ động gọi điện cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên không nói hai lời, xin nghỉ trưa để đến tìm cô.

Ngụy Xuyên nói: “Tối nay anh về nhà, sáng mai lại qua đây. Trước đó nói dối em chuyện đã gọi điện về nhà là vì muốn trấn an cảm xúc của em trước đã.”

Anh biết hoàn cảnh gia đình mỗi người mỗi khác, anh và Mạnh Đường lại mới bắt đầu yêu đương, còn chứa đựng rất nhiều yếu tố không ổn định.

Anh cũng không thích hành động này của Mạnh Hoài Chương, nhưng không phải vì ông ấy nhờ bố anh tìm bác sĩ.

Mà là vì Mạnh Hoài Chương rõ ràng là người đứng giữa sự việc, bản thân không có phán đoán rõ ràng về bệnh tình của ông già lại mạo muội đẩy Mạnh Đường đến trước mặt bố mẹ anh.

Việc là do Mạnh Hoài Chương làm nhưng hậu quả lại để Mạnh Đường gánh chịu, đây mới là chỗ khiến anh phản cảm.

Mạnh Đường khóc không thành tiếng, Ngụy Xuyên không nhìn thấy nhưng chiếc áo phông trước ngực đã thấm ướt một mảng.

Ruột gan như vỡ ra thành từng mảnh, Ngụy Xuyên nâng khuôn mặt Mạnh Đường lên, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cô.

“Đừng khóc nữa, chuyện nhỏ thôi mà.”

Mạnh Đường gật đầu, đưa tay quệt vệt nước mắt nơi cằm.

Cô hơi hé môi, khẽ thở ra những cảm xúc dồn nén trong lòng.

Trên mặt vệt nước mắt chưa khô, chóp mũi đỏ hồng, Ngụy Xuyên nhìn mà mềm lòng, mềm nhũn như một vũng nước.

Coi như anh đã hiểu thế nào là uy lực của bốn chữ “lấy nhu khắc cương”.

“Lần sau có tâm sự gì thì đừng giữ trong lòng.” Ngụy Xuyên vẫn giữ tay ở má cô, ngón tay theo bản năng v**t v* an ủi, “Nếu anh không phát hiện ra, chẳng phải em cứ thế chạy lên lầu rồi sao?”

Mạnh Đường rũ mắt, bĩu môi: “Không phải anh phải đi tập luyện à?”

“Vẫn kịp.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này anh sẽ giải quyết, đừng suy nghĩ lung tung, em cứ đi học, ăn uống như bình thường đi.”

Mạnh Đường không lên tiếng.

Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển xuống dưới, ôm lấy eo cô lắc lắc: “Nghe thấy chưa?”

Mạnh Đường ngẩng đầu: “Anh cả ngày ở trong đội, giải quyết kiểu gì?”

Vốn dĩ cô cũng không định nói với anh, cho dù có nói thì cũng tuyệt đối không phải trong thời gian tập huấn.

Nhưng điều khiến Mạnh Đường không ngờ tới là Ngụy Tư Gia lại chủ động gọi điện cho Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên không nói hai lời, xin nghỉ trưa để đến tìm cô.

Ngụy Xuyên nói: “Tối nay anh về nhà, sáng mai lại qua đây. Trước đó nói dối em chuyện đã gọi điện về nhà là vì muốn trấn an cảm xúc của em trước đã.”

Anh biết hoàn cảnh gia đình mỗi người mỗi khác, anh và Mạnh Đường lại mới bắt đầu yêu đương, còn chứa đựng rất nhiều yếu tố không ổn định.

Anh cũng không thích hành động này của Mạnh Hoài Chương, nhưng không phải vì ông ấy nhờ bố anh tìm bác sĩ.

Mà là vì Mạnh Hoài Chương rõ ràng là người đứng giữa sự việc, bản thân không có phán đoán rõ ràng về bệnh tình của ông già lại mạo muội đẩy Mạnh Đường đến trước mặt bố mẹ anh.Việc là do Mạnh Hoài Chương làm nhưng hậu quả lại để Mạnh Đường gánh chịu, đây mới là chỗ khiến anh phản cảm.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 142


Ngụy Xuyên không đi theo ngay, anh dựa vào cửa xe, nhìn xuyên qua hàng rào về phía hai người bên ngoài cổng Bắc.

Răng hơi ngứa, anh chỉ có thể nghiến chặt.

Cái tên Lý Hàn Tân này, không biết đang giở trò quỷ gì.

Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, rõ ràng là tư thế phòng bị.

Nơi cô và Lý Hàn Tân đứng là một con dốc thoải, tầm mắt cô gần như ngang bằng với Lý Hàn Tân.

Mạnh Đường lạnh lùng chất vấn Lý Hàn Tân: “Tại sao lại làm như vậy?”

Lý Hàn Tân nhướng mày: “Ý em là gì?”

Mạnh Đường: “Chuyện ông nội nằm viện phẫu thuật, là anh bảo bố tôi đi tìm người nhà Ngụy Xuyên đúng không?”

Lý Hàn Tân gật đầu: “Đúng là anh, nhưng anh cũng chỉ nhắc một câu, không bảo ông ấy đi tìm.”

Mạnh Đường cạn lời: “Có gì khác nhau không?”

“Sao thế? Người nhà cậu ta có ý kiến với em à?” Lý Hàn Tân nhìn cô, “Chút chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp sao?”

“Tôi không muốn nói bất kỳ đạo lý nào với anh cả, Lý Hàn Tân, tôi không thích anh, anh cũng chẳng là gì của tôi, phiền anh sau này đừng chỉ tay năm ngón vào chuyện nhà tôi, đừng tự ý quyết định.”

“Anh không hề tự ý quyết định.” Ánh mắt thâm sâu của Lý Hàn Tân khóa chặt lấy Mạnh Đường, “Hai năm trước xưởng điêu khắc của bọn anh có một chị, chỉ một ca phẫu thuật nhỏ mà mất mạng. Ông cụ cũng là sư phụ của anh, chẳng lẽ anh lại hại ông ấy?”

“Anh không hại ông nội là thật, nhưng hại tôi cũng là thật.” Mạnh Đường thẳng thắn không chút nể nang. “Xác suất thương vong trong phẫu thuật cơ bản cực kỳ thấp, anh không thể lấy cái cá biệt để đánh đồng cho tất cả.”

Mạnh Hoài Chương lúc còn phong độ cũng chỉ là một thiếu gia tiêu tiền như nước.

Sau đó cờ bạc vào tù, tán gia bại sản, cách ly với xã hội chín năm.

Cái đầu vốn đã rỗng tuếch của ông ấy làm sao chịu được sự dẫn dắt của Lý Hàn Tân.

So với Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường rõ ràng càng ghét hành vi của Lý Hàn Tân hơn.

“Anh có đánh đồng thế nào cũng không xóa bỏ được câu nói bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro.” Lý Hàn Tân gầm lên, “Em cũng không thể nghi ngờ sự quan tâm của anh đối với sư phụ.”

“Anh không thể buông tha cho tôi sao? Chúng ta nước sông không phạm nước giếng không tốt à?” Mạnh Đường cũng gắt lại, “Tôi không thích anh, cho dù anh có phá hoại tôi và Ngụy Xuyên, tôi cũng tuyệt đối sẽ không thích anh.”

Sắc mặt Lý Hàn Tân trầm xuống, tiến lên từng bước, Mạnh Đường bị ép phải lùi lại.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên không đi theo ngay, anh dựa vào cửa xe, nhìn xuyên qua hàng rào về phía hai người bên ngoài cổng Bắc.

Răng hơi ngứa, anh chỉ có thể nghiến chặt.

Cái tên Lý Hàn Tân này, không biết đang giở trò quỷ gì.

Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, rõ ràng là tư thế phòng bị.

Nơi cô và Lý Hàn Tân đứng là một con dốc thoải, tầm mắt cô gần như ngang bằng với Lý Hàn Tân.

Mạnh Đường lạnh lùng chất vấn Lý Hàn Tân: “Tại sao lại làm như vậy?”

Lý Hàn Tân nhướng mày: “Ý em là gì?”

Mạnh Đường: “Chuyện ông nội nằm viện phẫu thuật, là anh bảo bố tôi đi tìm người nhà Ngụy Xuyên đúng không?”

Lý Hàn Tân gật đầu: “Đúng là anh, nhưng anh cũng chỉ nhắc một câu, không bảo ông ấy đi tìm.”

Mạnh Đường cạn lời: “Có gì khác nhau không?”

“Sao thế? Người nhà cậu ta có ý kiến với em à?” Lý Hàn Tân nhìn cô, “Chút chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp sao?”

“Tôi không muốn nói bất kỳ đạo lý nào với anh cả, Lý Hàn Tân, tôi không thích anh, anh cũng chẳng là gì của tôi, phiền anh sau này đừng chỉ tay năm ngón vào chuyện nhà tôi, đừng tự ý quyết định.”

“Anh không hề tự ý quyết định.” Ánh mắt thâm sâu của Lý Hàn Tân khóa chặt lấy Mạnh Đường, “Hai năm trước xưởng điêu khắc của bọn anh có một chị, chỉ một ca phẫu thuật nhỏ mà mất mạng. Ông cụ cũng là sư phụ của anh, chẳng lẽ anh lại hại ông ấy?”

“Anh không hại ông nội là thật, nhưng hại tôi cũng là thật.” Mạnh Đường thẳng thắn không chút nể nang. “Xác suất thương vong trong phẫu thuật cơ bản cực kỳ thấp, anh không thể lấy cái cá biệt để đánh đồng cho tất cả.”

Mạnh Hoài Chương lúc còn phong độ cũng chỉ là một thiếu gia tiêu tiền như nước.

Sau đó cờ bạc vào tù, tán gia bại sản, cách ly với xã hội chín năm.

Cái đầu vốn đã rỗng tuếch của ông ấy làm sao chịu được sự dẫn dắt của Lý Hàn Tân.

So với Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường rõ ràng càng ghét hành vi của Lý Hàn Tân hơn.

“Anh có đánh đồng thế nào cũng không xóa bỏ được câu nói bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro.” Lý Hàn Tân gầm lên, “Em cũng không thể nghi ngờ sự quan tâm của anh đối với sư phụ.”

“Anh không thể buông tha cho tôi sao? Chúng ta nước sông không phạm nước giếng không tốt à?” Mạnh Đường cũng gắt lại, “Tôi không thích anh, cho dù anh có phá hoại tôi và Ngụy Xuyên, tôi cũng tuyệt đối sẽ không thích anh.”

Sắc mặt Lý Hàn Tân trầm xuống, tiến lên từng bước, Mạnh Đường bị ép phải lùi lại.

Ngụy Xuyên không đi theo ngay, anh dựa vào cửa xe, nhìn xuyên qua hàng rào về phía hai người bên ngoài cổng Bắc.

Răng hơi ngứa, anh chỉ có thể nghiến chặt.

Cái tên Lý Hàn Tân này, không biết đang giở trò quỷ gì.

Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, rõ ràng là tư thế phòng bị.

Nơi cô và Lý Hàn Tân đứng là một con dốc thoải, tầm mắt cô gần như ngang bằng với Lý Hàn Tân.

Mạnh Đường lạnh lùng chất vấn Lý Hàn Tân: “Tại sao lại làm như vậy?”

Lý Hàn Tân nhướng mày: “Ý em là gì?”

Mạnh Đường: “Chuyện ông nội nằm viện phẫu thuật, là anh bảo bố tôi đi tìm người nhà Ngụy Xuyên đúng không?”

Lý Hàn Tân gật đầu: “Đúng là anh, nhưng anh cũng chỉ nhắc một câu, không bảo ông ấy đi tìm.”

Mạnh Đường cạn lời: “Có gì khác nhau không?”

“Sao thế? Người nhà cậu ta có ý kiến với em à?” Lý Hàn Tân nhìn cô, “Chút chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp sao?”

“Tôi không muốn nói bất kỳ đạo lý nào với anh cả, Lý Hàn Tân, tôi không thích anh, anh cũng chẳng là gì của tôi, phiền anh sau này đừng chỉ tay năm ngón vào chuyện nhà tôi, đừng tự ý quyết định.”

“Anh không hề tự ý quyết định.” Ánh mắt thâm sâu của Lý Hàn Tân khóa chặt lấy Mạnh Đường, “Hai năm trước xưởng điêu khắc của bọn anh có một chị, chỉ một ca phẫu thuật nhỏ mà mất mạng. Ông cụ cũng là sư phụ của anh, chẳng lẽ anh lại hại ông ấy?”

“Anh không hại ông nội là thật, nhưng hại tôi cũng là thật.” Mạnh Đường thẳng thắn không chút nể nang. “Xác suất thương vong trong phẫu thuật cơ bản cực kỳ thấp, anh không thể lấy cái cá biệt để đánh đồng cho tất cả.”

Mạnh Hoài Chương lúc còn phong độ cũng chỉ là một thiếu gia tiêu tiền như nước.

Sau đó cờ bạc vào tù, tán gia bại sản, cách ly với xã hội chín năm.

Cái đầu vốn đã rỗng tuếch của ông ấy làm sao chịu được sự dẫn dắt của Lý Hàn Tân.

So với Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường rõ ràng càng ghét hành vi của Lý Hàn Tân hơn.

“Anh có đánh đồng thế nào cũng không xóa bỏ được câu nói bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro.” Lý Hàn Tân gầm lên, “Em cũng không thể nghi ngờ sự quan tâm của anh đối với sư phụ.”

“Anh không thể buông tha cho tôi sao? Chúng ta nước sông không phạm nước giếng không tốt à?” Mạnh Đường cũng gắt lại, “Tôi không thích anh, cho dù anh có phá hoại tôi và Ngụy Xuyên, tôi cũng tuyệt đối sẽ không thích anh.”

Sắc mặt Lý Hàn Tân trầm xuống, tiến lên từng bước, Mạnh Đường bị ép phải lùi lại.

Ngụy Xuyên không đi theo ngay, anh dựa vào cửa xe, nhìn xuyên qua hàng rào về phía hai người bên ngoài cổng Bắc.

Răng hơi ngứa, anh chỉ có thể nghiến chặt.

Cái tên Lý Hàn Tân này, không biết đang giở trò quỷ gì.

Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, rõ ràng là tư thế phòng bị.

Nơi cô và Lý Hàn Tân đứng là một con dốc thoải, tầm mắt cô gần như ngang bằng với Lý Hàn Tân.

Mạnh Đường lạnh lùng chất vấn Lý Hàn Tân: “Tại sao lại làm như vậy?”

Lý Hàn Tân nhướng mày: “Ý em là gì?”

Mạnh Đường: “Chuyện ông nội nằm viện phẫu thuật, là anh bảo bố tôi đi tìm người nhà Ngụy Xuyên đúng không?”

Lý Hàn Tân gật đầu: “Đúng là anh, nhưng anh cũng chỉ nhắc một câu, không bảo ông ấy đi tìm.”

Mạnh Đường cạn lời: “Có gì khác nhau không?”

“Sao thế? Người nhà cậu ta có ý kiến với em à?” Lý Hàn Tân nhìn cô, “Chút chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp sao?”

“Tôi không muốn nói bất kỳ đạo lý nào với anh cả, Lý Hàn Tân, tôi không thích anh, anh cũng chẳng là gì của tôi, phiền anh sau này đừng chỉ tay năm ngón vào chuyện nhà tôi, đừng tự ý quyết định.”

“Anh không hề tự ý quyết định.” Ánh mắt thâm sâu của Lý Hàn Tân khóa chặt lấy Mạnh Đường, “Hai năm trước xưởng điêu khắc của bọn anh có một chị, chỉ một ca phẫu thuật nhỏ mà mất mạng. Ông cụ cũng là sư phụ của anh, chẳng lẽ anh lại hại ông ấy?”

“Anh không hại ông nội là thật, nhưng hại tôi cũng là thật.” Mạnh Đường thẳng thắn không chút nể nang. “Xác suất thương vong trong phẫu thuật cơ bản cực kỳ thấp, anh không thể lấy cái cá biệt để đánh đồng cho tất cả.”

Mạnh Hoài Chương lúc còn phong độ cũng chỉ là một thiếu gia tiêu tiền như nước.

Sau đó cờ bạc vào tù, tán gia bại sản, cách ly với xã hội chín năm.

Cái đầu vốn đã rỗng tuếch của ông ấy làm sao chịu được sự dẫn dắt của Lý Hàn Tân.

So với Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường rõ ràng càng ghét hành vi của Lý Hàn Tân hơn.

“Anh có đánh đồng thế nào cũng không xóa bỏ được câu nói bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro.” Lý Hàn Tân gầm lên, “Em cũng không thể nghi ngờ sự quan tâm của anh đối với sư phụ.”

“Anh không thể buông tha cho tôi sao? Chúng ta nước sông không phạm nước giếng không tốt à?” Mạnh Đường cũng gắt lại, “Tôi không thích anh, cho dù anh có phá hoại tôi và Ngụy Xuyên, tôi cũng tuyệt đối sẽ không thích anh.”

Sắc mặt Lý Hàn Tân trầm xuống, tiến lên từng bước, Mạnh Đường bị ép phải lùi lại.

Ngụy Xuyên không đi theo ngay, anh dựa vào cửa xe, nhìn xuyên qua hàng rào về phía hai người bên ngoài cổng Bắc.

Răng hơi ngứa, anh chỉ có thể nghiến chặt.

Cái tên Lý Hàn Tân này, không biết đang giở trò quỷ gì.

Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, rõ ràng là tư thế phòng bị.

Nơi cô và Lý Hàn Tân đứng là một con dốc thoải, tầm mắt cô gần như ngang bằng với Lý Hàn Tân.

Mạnh Đường lạnh lùng chất vấn Lý Hàn Tân: “Tại sao lại làm như vậy?”

Lý Hàn Tân nhướng mày: “Ý em là gì?”

Mạnh Đường: “Chuyện ông nội nằm viện phẫu thuật, là anh bảo bố tôi đi tìm người nhà Ngụy Xuyên đúng không?”

Lý Hàn Tân gật đầu: “Đúng là anh, nhưng anh cũng chỉ nhắc một câu, không bảo ông ấy đi tìm.”

Mạnh Đường cạn lời: “Có gì khác nhau không?”

“Sao thế? Người nhà cậu ta có ý kiến với em à?” Lý Hàn Tân nhìn cô, “Chút chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp sao?”

“Tôi không muốn nói bất kỳ đạo lý nào với anh cả, Lý Hàn Tân, tôi không thích anh, anh cũng chẳng là gì của tôi, phiền anh sau này đừng chỉ tay năm ngón vào chuyện nhà tôi, đừng tự ý quyết định.”

“Anh không hề tự ý quyết định.” Ánh mắt thâm sâu của Lý Hàn Tân khóa chặt lấy Mạnh Đường, “Hai năm trước xưởng điêu khắc của bọn anh có một chị, chỉ một ca phẫu thuật nhỏ mà mất mạng. Ông cụ cũng là sư phụ của anh, chẳng lẽ anh lại hại ông ấy?”

“Anh không hại ông nội là thật, nhưng hại tôi cũng là thật.” Mạnh Đường thẳng thắn không chút nể nang. “Xác suất thương vong trong phẫu thuật cơ bản cực kỳ thấp, anh không thể lấy cái cá biệt để đánh đồng cho tất cả.”

Mạnh Hoài Chương lúc còn phong độ cũng chỉ là một thiếu gia tiêu tiền như nước.

Sau đó cờ bạc vào tù, tán gia bại sản, cách ly với xã hội chín năm.

Cái đầu vốn đã rỗng tuếch của ông ấy làm sao chịu được sự dẫn dắt của Lý Hàn Tân.

So với Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường rõ ràng càng ghét hành vi của Lý Hàn Tân hơn.

“Anh có đánh đồng thế nào cũng không xóa bỏ được câu nói bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro.” Lý Hàn Tân gầm lên, “Em cũng không thể nghi ngờ sự quan tâm của anh đối với sư phụ.”

“Anh không thể buông tha cho tôi sao? Chúng ta nước sông không phạm nước giếng không tốt à?” Mạnh Đường cũng gắt lại, “Tôi không thích anh, cho dù anh có phá hoại tôi và Ngụy Xuyên, tôi cũng tuyệt đối sẽ không thích anh.”

Sắc mặt Lý Hàn Tân trầm xuống, tiến lên từng bước, Mạnh Đường bị ép phải lùi lại.

Ngụy Xuyên không đi theo ngay, anh dựa vào cửa xe, nhìn xuyên qua hàng rào về phía hai người bên ngoài cổng Bắc.

Răng hơi ngứa, anh chỉ có thể nghiến chặt.

Cái tên Lý Hàn Tân này, không biết đang giở trò quỷ gì.

Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, rõ ràng là tư thế phòng bị.

Nơi cô và Lý Hàn Tân đứng là một con dốc thoải, tầm mắt cô gần như ngang bằng với Lý Hàn Tân.

Mạnh Đường lạnh lùng chất vấn Lý Hàn Tân: “Tại sao lại làm như vậy?”

Lý Hàn Tân nhướng mày: “Ý em là gì?”

Mạnh Đường: “Chuyện ông nội nằm viện phẫu thuật, là anh bảo bố tôi đi tìm người nhà Ngụy Xuyên đúng không?”

Lý Hàn Tân gật đầu: “Đúng là anh, nhưng anh cũng chỉ nhắc một câu, không bảo ông ấy đi tìm.”

Mạnh Đường cạn lời: “Có gì khác nhau không?”

“Sao thế? Người nhà cậu ta có ý kiến với em à?” Lý Hàn Tân nhìn cô, “Chút chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp sao?”

“Tôi không muốn nói bất kỳ đạo lý nào với anh cả, Lý Hàn Tân, tôi không thích anh, anh cũng chẳng là gì của tôi, phiền anh sau này đừng chỉ tay năm ngón vào chuyện nhà tôi, đừng tự ý quyết định.”

“Anh không hề tự ý quyết định.” Ánh mắt thâm sâu của Lý Hàn Tân khóa chặt lấy Mạnh Đường, “Hai năm trước xưởng điêu khắc của bọn anh có một chị, chỉ một ca phẫu thuật nhỏ mà mất mạng. Ông cụ cũng là sư phụ của anh, chẳng lẽ anh lại hại ông ấy?”

“Anh không hại ông nội là thật, nhưng hại tôi cũng là thật.” Mạnh Đường thẳng thắn không chút nể nang. “Xác suất thương vong trong phẫu thuật cơ bản cực kỳ thấp, anh không thể lấy cái cá biệt để đánh đồng cho tất cả.”

Mạnh Hoài Chương lúc còn phong độ cũng chỉ là một thiếu gia tiêu tiền như nước.

Sau đó cờ bạc vào tù, tán gia bại sản, cách ly với xã hội chín năm.

Cái đầu vốn đã rỗng tuếch của ông ấy làm sao chịu được sự dẫn dắt của Lý Hàn Tân.

So với Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường rõ ràng càng ghét hành vi của Lý Hàn Tân hơn.

“Anh có đánh đồng thế nào cũng không xóa bỏ được câu nói bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro.” Lý Hàn Tân gầm lên, “Em cũng không thể nghi ngờ sự quan tâm của anh đối với sư phụ.”

“Anh không thể buông tha cho tôi sao? Chúng ta nước sông không phạm nước giếng không tốt à?” Mạnh Đường cũng gắt lại, “Tôi không thích anh, cho dù anh có phá hoại tôi và Ngụy Xuyên, tôi cũng tuyệt đối sẽ không thích anh.”

Sắc mặt Lý Hàn Tân trầm xuống, tiến lên từng bước, Mạnh Đường bị ép phải lùi lại.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 143


Chính Mạnh Đường cũng không ngờ, vừa mới yêu đương đã cùng Ngụy Xuyên bắt đầu chủ đề sâu sắc như vậy.

Hai người tìm một chiếc ghế dài ngoài trời bên lối nhỏ cạnh hồ nhân tạo, ngồi sát vào nhau.

Mạnh Đường nghiêng đầu nhìn Ngụy Xuyên, nói: “Anh biết tại sao em nhất định phải về Nhạn Thanh không?”

“Kế thừa?” Ngụy Xuyên quay mặt sang, chạm mắt với cô.

Mạnh Đường lắc đầu: “Chuyện kế thừa, ở đâu cũng có thể làm được, anh xem Lý Hàn Tân kìa, em không đánh giá con người anh ta, nhưng mấy năm nay anh ta quả thực đang quảng bá điêu khắc gỗ Hoàng Dương.”

“Sở dĩ em quay về, nguyên nhân thứ nhất là ông nội, ông lớn tuổi rồi, em chắc chắn phải ở bên cạnh làm tròn chữ hiếu.”

“Anh có biết nghệ nhân ngày xưa nhận đồ đệ, là chuyện ăn uống ngủ nghỉ đều phải đích thân lo liệu không?”

Mạnh Ngộ Xuân vừa là ông nội vừa là sư phụ, trách nhiệm này cô phải gánh vác, nếu rời khỏi Nhạn Thanh, Mạnh Đường không thể làm tròn trách nhiệm của cháu gái và đồ đệ, Mạnh Ngộ Xuân cũng sẽ không rời khỏi Nhạn Thanh.

Ngụy Xuyên có dự cảm chẳng lành, theo bản năng nắm chặt tay cô đặt lên đùi mình.

“Nguyên nhân thứ hai thì sao?” Anh dè dặt thăm dò.

“Nguyên nhân thứ hai là sự ràng buộc về thân phận người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể, chính sách quy định, người thừa kế phải thường trú tại nơi đăng ký, nếu không sẽ bị hủy bỏ trợ cấp và tư cách.”

“Hơn nữa gỗ phải hợp thổ nhưỡng, Nhạn Thanh là nơi khai sinh của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, có tính đặc thù vùng miền của việc kế thừa kỹ nghệ, độ ẩm trung bình năm cũng thích hợp nhất để bảo quản gỗ. Mỗi lần em mang gỗ từ nhà đến trường đều phải qua xử lý, nếu không thì ba ngày là nứt.”

Lý do cô không thể rời khỏi Nhạn Thanh nằm ở chỗ đó.

Trước đây cô cũng chưa từng nghĩ sẽ tìm người ở nơi khác, lúc đầu có thiện cảm với Hứa Hạc Thanh, cũng chỉ là chút thiện cảm đó thôi.

Nhưng Ngụy Xuyên đối với cô mà nói, là sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.

Ngụy Xuyên hỏi: “Cho nên em nói những điều này, chỉ là đang nói với anh sự thật là sau khi tốt nghiệp em sẽ ở lại Nhạn Thanh?”

“Ừm.” Mạnh Đường gật đầu, “Vừa nãy anh nói tốt nghiệp kết hôn, em đột nhiên không biết phải trả lời anh thế nào.”

“Còn hai năm nữa mới tốt nghiệp mà.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, “Em nghĩ xa thế, làm anh giật cả mình.”

Mạnh Đường: “Nhưng thời gian trôi nhanh lắm, đến lúc đó mới nói về chủ đề này, có thể sẽ kết thúc trong bi kịch.”

“Hai đứa mình chỉ có HE (Happy Ending).” Ngụy Xuyên nói, “Tuyệt đối không BE (Bad Ending).”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Chính Mạnh Đường cũng không ngờ, vừa mới yêu đương đã cùng Ngụy Xuyên bắt đầu chủ đề sâu sắc như vậy.

Hai người tìm một chiếc ghế dài ngoài trời bên lối nhỏ cạnh hồ nhân tạo, ngồi sát vào nhau.

Mạnh Đường nghiêng đầu nhìn Ngụy Xuyên, nói: “Anh biết tại sao em nhất định phải về Nhạn Thanh không?”

“Kế thừa?” Ngụy Xuyên quay mặt sang, chạm mắt với cô.

Mạnh Đường lắc đầu: “Chuyện kế thừa, ở đâu cũng có thể làm được, anh xem Lý Hàn Tân kìa, em không đánh giá con người anh ta, nhưng mấy năm nay anh ta quả thực đang quảng bá điêu khắc gỗ Hoàng Dương.”

“Sở dĩ em quay về, nguyên nhân thứ nhất là ông nội, ông lớn tuổi rồi, em chắc chắn phải ở bên cạnh làm tròn chữ hiếu.”

“Anh có biết nghệ nhân ngày xưa nhận đồ đệ, là chuyện ăn uống ngủ nghỉ đều phải đích thân lo liệu không?”

Mạnh Ngộ Xuân vừa là ông nội vừa là sư phụ, trách nhiệm này cô phải gánh vác, nếu rời khỏi Nhạn Thanh, Mạnh Đường không thể làm tròn trách nhiệm của cháu gái và đồ đệ, Mạnh Ngộ Xuân cũng sẽ không rời khỏi Nhạn Thanh.

Ngụy Xuyên có dự cảm chẳng lành, theo bản năng nắm chặt tay cô đặt lên đùi mình.

“Nguyên nhân thứ hai thì sao?” Anh dè dặt thăm dò.

“Nguyên nhân thứ hai là sự ràng buộc về thân phận người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể, chính sách quy định, người thừa kế phải thường trú tại nơi đăng ký, nếu không sẽ bị hủy bỏ trợ cấp và tư cách.”

“Hơn nữa gỗ phải hợp thổ nhưỡng, Nhạn Thanh là nơi khai sinh của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, có tính đặc thù vùng miền của việc kế thừa kỹ nghệ, độ ẩm trung bình năm cũng thích hợp nhất để bảo quản gỗ. Mỗi lần em mang gỗ từ nhà đến trường đều phải qua xử lý, nếu không thì ba ngày là nứt.”

Lý do cô không thể rời khỏi Nhạn Thanh nằm ở chỗ đó.

Trước đây cô cũng chưa từng nghĩ sẽ tìm người ở nơi khác, lúc đầu có thiện cảm với Hứa Hạc Thanh, cũng chỉ là chút thiện cảm đó thôi.

Nhưng Ngụy Xuyên đối với cô mà nói, là sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.

Ngụy Xuyên hỏi: “Cho nên em nói những điều này, chỉ là đang nói với anh sự thật là sau khi tốt nghiệp em sẽ ở lại Nhạn Thanh?”

“Ừm.” Mạnh Đường gật đầu, “Vừa nãy anh nói tốt nghiệp kết hôn, em đột nhiên không biết phải trả lời anh thế nào.”

“Còn hai năm nữa mới tốt nghiệp mà.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, “Em nghĩ xa thế, làm anh giật cả mình.”

Mạnh Đường: “Nhưng thời gian trôi nhanh lắm, đến lúc đó mới nói về chủ đề này, có thể sẽ kết thúc trong bi kịch.”

“Hai đứa mình chỉ có HE (Happy Ending).” Ngụy Xuyên nói, “Tuyệt đối không BE (Bad Ending).”

Chính Mạnh Đường cũng không ngờ, vừa mới yêu đương đã cùng Ngụy Xuyên bắt đầu chủ đề sâu sắc như vậy.

Hai người tìm một chiếc ghế dài ngoài trời bên lối nhỏ cạnh hồ nhân tạo, ngồi sát vào nhau.

Mạnh Đường nghiêng đầu nhìn Ngụy Xuyên, nói: “Anh biết tại sao em nhất định phải về Nhạn Thanh không?”

“Kế thừa?” Ngụy Xuyên quay mặt sang, chạm mắt với cô.

Mạnh Đường lắc đầu: “Chuyện kế thừa, ở đâu cũng có thể làm được, anh xem Lý Hàn Tân kìa, em không đánh giá con người anh ta, nhưng mấy năm nay anh ta quả thực đang quảng bá điêu khắc gỗ Hoàng Dương.”

“Sở dĩ em quay về, nguyên nhân thứ nhất là ông nội, ông lớn tuổi rồi, em chắc chắn phải ở bên cạnh làm tròn chữ hiếu.”

“Anh có biết nghệ nhân ngày xưa nhận đồ đệ, là chuyện ăn uống ngủ nghỉ đều phải đích thân lo liệu không?”

Mạnh Ngộ Xuân vừa là ông nội vừa là sư phụ, trách nhiệm này cô phải gánh vác, nếu rời khỏi Nhạn Thanh, Mạnh Đường không thể làm tròn trách nhiệm của cháu gái và đồ đệ, Mạnh Ngộ Xuân cũng sẽ không rời khỏi Nhạn Thanh.

Ngụy Xuyên có dự cảm chẳng lành, theo bản năng nắm chặt tay cô đặt lên đùi mình.

“Nguyên nhân thứ hai thì sao?” Anh dè dặt thăm dò.

“Nguyên nhân thứ hai là sự ràng buộc về thân phận người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể, chính sách quy định, người thừa kế phải thường trú tại nơi đăng ký, nếu không sẽ bị hủy bỏ trợ cấp và tư cách.”

“Hơn nữa gỗ phải hợp thổ nhưỡng, Nhạn Thanh là nơi khai sinh của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, có tính đặc thù vùng miền của việc kế thừa kỹ nghệ, độ ẩm trung bình năm cũng thích hợp nhất để bảo quản gỗ. Mỗi lần em mang gỗ từ nhà đến trường đều phải qua xử lý, nếu không thì ba ngày là nứt.”

Lý do cô không thể rời khỏi Nhạn Thanh nằm ở chỗ đó.

Trước đây cô cũng chưa từng nghĩ sẽ tìm người ở nơi khác, lúc đầu có thiện cảm với Hứa Hạc Thanh, cũng chỉ là chút thiện cảm đó thôi.

Nhưng Ngụy Xuyên đối với cô mà nói, là sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.

Ngụy Xuyên hỏi: “Cho nên em nói những điều này, chỉ là đang nói với anh sự thật là sau khi tốt nghiệp em sẽ ở lại Nhạn Thanh?”

“Ừm.” Mạnh Đường gật đầu, “Vừa nãy anh nói tốt nghiệp kết hôn, em đột nhiên không biết phải trả lời anh thế nào.”

“Còn hai năm nữa mới tốt nghiệp mà.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, “Em nghĩ xa thế, làm anh giật cả mình.”

Mạnh Đường: “Nhưng thời gian trôi nhanh lắm, đến lúc đó mới nói về chủ đề này, có thể sẽ kết thúc trong bi kịch.”

“Hai đứa mình chỉ có HE (Happy Ending).” Ngụy Xuyên nói, “Tuyệt đối không BE (Bad Ending).”

Chính Mạnh Đường cũng không ngờ, vừa mới yêu đương đã cùng Ngụy Xuyên bắt đầu chủ đề sâu sắc như vậy.

Hai người tìm một chiếc ghế dài ngoài trời bên lối nhỏ cạnh hồ nhân tạo, ngồi sát vào nhau.

Mạnh Đường nghiêng đầu nhìn Ngụy Xuyên, nói: “Anh biết tại sao em nhất định phải về Nhạn Thanh không?”

“Kế thừa?” Ngụy Xuyên quay mặt sang, chạm mắt với cô.

Mạnh Đường lắc đầu: “Chuyện kế thừa, ở đâu cũng có thể làm được, anh xem Lý Hàn Tân kìa, em không đánh giá con người anh ta, nhưng mấy năm nay anh ta quả thực đang quảng bá điêu khắc gỗ Hoàng Dương.”

“Sở dĩ em quay về, nguyên nhân thứ nhất là ông nội, ông lớn tuổi rồi, em chắc chắn phải ở bên cạnh làm tròn chữ hiếu.”

“Anh có biết nghệ nhân ngày xưa nhận đồ đệ, là chuyện ăn uống ngủ nghỉ đều phải đích thân lo liệu không?”

Mạnh Ngộ Xuân vừa là ông nội vừa là sư phụ, trách nhiệm này cô phải gánh vác, nếu rời khỏi Nhạn Thanh, Mạnh Đường không thể làm tròn trách nhiệm của cháu gái và đồ đệ, Mạnh Ngộ Xuân cũng sẽ không rời khỏi Nhạn Thanh.

Ngụy Xuyên có dự cảm chẳng lành, theo bản năng nắm chặt tay cô đặt lên đùi mình.

“Nguyên nhân thứ hai thì sao?” Anh dè dặt thăm dò.

“Nguyên nhân thứ hai là sự ràng buộc về thân phận người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể, chính sách quy định, người thừa kế phải thường trú tại nơi đăng ký, nếu không sẽ bị hủy bỏ trợ cấp và tư cách.”

“Hơn nữa gỗ phải hợp thổ nhưỡng, Nhạn Thanh là nơi khai sinh của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, có tính đặc thù vùng miền của việc kế thừa kỹ nghệ, độ ẩm trung bình năm cũng thích hợp nhất để bảo quản gỗ. Mỗi lần em mang gỗ từ nhà đến trường đều phải qua xử lý, nếu không thì ba ngày là nứt.”

Lý do cô không thể rời khỏi Nhạn Thanh nằm ở chỗ đó.

Trước đây cô cũng chưa từng nghĩ sẽ tìm người ở nơi khác, lúc đầu có thiện cảm với Hứa Hạc Thanh, cũng chỉ là chút thiện cảm đó thôi.

Nhưng Ngụy Xuyên đối với cô mà nói, là sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.

Ngụy Xuyên hỏi: “Cho nên em nói những điều này, chỉ là đang nói với anh sự thật là sau khi tốt nghiệp em sẽ ở lại Nhạn Thanh?”

“Ừm.” Mạnh Đường gật đầu, “Vừa nãy anh nói tốt nghiệp kết hôn, em đột nhiên không biết phải trả lời anh thế nào.”

“Còn hai năm nữa mới tốt nghiệp mà.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, “Em nghĩ xa thế, làm anh giật cả mình.”

Mạnh Đường: “Nhưng thời gian trôi nhanh lắm, đến lúc đó mới nói về chủ đề này, có thể sẽ kết thúc trong bi kịch.”

“Hai đứa mình chỉ có HE (Happy Ending).” Ngụy Xuyên nói, “Tuyệt đối không BE (Bad Ending).”

Chính Mạnh Đường cũng không ngờ, vừa mới yêu đương đã cùng Ngụy Xuyên bắt đầu chủ đề sâu sắc như vậy.

Hai người tìm một chiếc ghế dài ngoài trời bên lối nhỏ cạnh hồ nhân tạo, ngồi sát vào nhau.

Mạnh Đường nghiêng đầu nhìn Ngụy Xuyên, nói: “Anh biết tại sao em nhất định phải về Nhạn Thanh không?”

“Kế thừa?” Ngụy Xuyên quay mặt sang, chạm mắt với cô.

Mạnh Đường lắc đầu: “Chuyện kế thừa, ở đâu cũng có thể làm được, anh xem Lý Hàn Tân kìa, em không đánh giá con người anh ta, nhưng mấy năm nay anh ta quả thực đang quảng bá điêu khắc gỗ Hoàng Dương.”

“Sở dĩ em quay về, nguyên nhân thứ nhất là ông nội, ông lớn tuổi rồi, em chắc chắn phải ở bên cạnh làm tròn chữ hiếu.”

“Anh có biết nghệ nhân ngày xưa nhận đồ đệ, là chuyện ăn uống ngủ nghỉ đều phải đích thân lo liệu không?”

Mạnh Ngộ Xuân vừa là ông nội vừa là sư phụ, trách nhiệm này cô phải gánh vác, nếu rời khỏi Nhạn Thanh, Mạnh Đường không thể làm tròn trách nhiệm của cháu gái và đồ đệ, Mạnh Ngộ Xuân cũng sẽ không rời khỏi Nhạn Thanh.

Ngụy Xuyên có dự cảm chẳng lành, theo bản năng nắm chặt tay cô đặt lên đùi mình.

“Nguyên nhân thứ hai thì sao?” Anh dè dặt thăm dò.

“Nguyên nhân thứ hai là sự ràng buộc về thân phận người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể, chính sách quy định, người thừa kế phải thường trú tại nơi đăng ký, nếu không sẽ bị hủy bỏ trợ cấp và tư cách.”

“Hơn nữa gỗ phải hợp thổ nhưỡng, Nhạn Thanh là nơi khai sinh của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, có tính đặc thù vùng miền của việc kế thừa kỹ nghệ, độ ẩm trung bình năm cũng thích hợp nhất để bảo quản gỗ. Mỗi lần em mang gỗ từ nhà đến trường đều phải qua xử lý, nếu không thì ba ngày là nứt.”

Lý do cô không thể rời khỏi Nhạn Thanh nằm ở chỗ đó.

Trước đây cô cũng chưa từng nghĩ sẽ tìm người ở nơi khác, lúc đầu có thiện cảm với Hứa Hạc Thanh, cũng chỉ là chút thiện cảm đó thôi.

Nhưng Ngụy Xuyên đối với cô mà nói, là sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.

Ngụy Xuyên hỏi: “Cho nên em nói những điều này, chỉ là đang nói với anh sự thật là sau khi tốt nghiệp em sẽ ở lại Nhạn Thanh?”

“Ừm.” Mạnh Đường gật đầu, “Vừa nãy anh nói tốt nghiệp kết hôn, em đột nhiên không biết phải trả lời anh thế nào.”

“Còn hai năm nữa mới tốt nghiệp mà.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, “Em nghĩ xa thế, làm anh giật cả mình.”

Mạnh Đường: “Nhưng thời gian trôi nhanh lắm, đến lúc đó mới nói về chủ đề này, có thể sẽ kết thúc trong bi kịch.”

“Hai đứa mình chỉ có HE (Happy Ending).” Ngụy Xuyên nói, “Tuyệt đối không BE (Bad Ending).”

Chính Mạnh Đường cũng không ngờ, vừa mới yêu đương đã cùng Ngụy Xuyên bắt đầu chủ đề sâu sắc như vậy.

Hai người tìm một chiếc ghế dài ngoài trời bên lối nhỏ cạnh hồ nhân tạo, ngồi sát vào nhau.

Mạnh Đường nghiêng đầu nhìn Ngụy Xuyên, nói: “Anh biết tại sao em nhất định phải về Nhạn Thanh không?”

“Kế thừa?” Ngụy Xuyên quay mặt sang, chạm mắt với cô.

Mạnh Đường lắc đầu: “Chuyện kế thừa, ở đâu cũng có thể làm được, anh xem Lý Hàn Tân kìa, em không đánh giá con người anh ta, nhưng mấy năm nay anh ta quả thực đang quảng bá điêu khắc gỗ Hoàng Dương.”

“Sở dĩ em quay về, nguyên nhân thứ nhất là ông nội, ông lớn tuổi rồi, em chắc chắn phải ở bên cạnh làm tròn chữ hiếu.”

“Anh có biết nghệ nhân ngày xưa nhận đồ đệ, là chuyện ăn uống ngủ nghỉ đều phải đích thân lo liệu không?”

Mạnh Ngộ Xuân vừa là ông nội vừa là sư phụ, trách nhiệm này cô phải gánh vác, nếu rời khỏi Nhạn Thanh, Mạnh Đường không thể làm tròn trách nhiệm của cháu gái và đồ đệ, Mạnh Ngộ Xuân cũng sẽ không rời khỏi Nhạn Thanh.

Ngụy Xuyên có dự cảm chẳng lành, theo bản năng nắm chặt tay cô đặt lên đùi mình.

“Nguyên nhân thứ hai thì sao?” Anh dè dặt thăm dò.

“Nguyên nhân thứ hai là sự ràng buộc về thân phận người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể, chính sách quy định, người thừa kế phải thường trú tại nơi đăng ký, nếu không sẽ bị hủy bỏ trợ cấp và tư cách.”

“Hơn nữa gỗ phải hợp thổ nhưỡng, Nhạn Thanh là nơi khai sinh của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, có tính đặc thù vùng miền của việc kế thừa kỹ nghệ, độ ẩm trung bình năm cũng thích hợp nhất để bảo quản gỗ. Mỗi lần em mang gỗ từ nhà đến trường đều phải qua xử lý, nếu không thì ba ngày là nứt.”

Lý do cô không thể rời khỏi Nhạn Thanh nằm ở chỗ đó.

Trước đây cô cũng chưa từng nghĩ sẽ tìm người ở nơi khác, lúc đầu có thiện cảm với Hứa Hạc Thanh, cũng chỉ là chút thiện cảm đó thôi.

Nhưng Ngụy Xuyên đối với cô mà nói, là sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.

Ngụy Xuyên hỏi: “Cho nên em nói những điều này, chỉ là đang nói với anh sự thật là sau khi tốt nghiệp em sẽ ở lại Nhạn Thanh?”

“Ừm.” Mạnh Đường gật đầu, “Vừa nãy anh nói tốt nghiệp kết hôn, em đột nhiên không biết phải trả lời anh thế nào.”

“Còn hai năm nữa mới tốt nghiệp mà.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, “Em nghĩ xa thế, làm anh giật cả mình.”

Mạnh Đường: “Nhưng thời gian trôi nhanh lắm, đến lúc đó mới nói về chủ đề này, có thể sẽ kết thúc trong bi kịch.”

“Hai đứa mình chỉ có HE (Happy Ending).” Ngụy Xuyên nói, “Tuyệt đối không BE (Bad Ending).”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 144


Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 145


Gió đêm dịu dàng, người cũng đáng yêu.

Ngụy Xuyên đâu nỡ đi, anh nâng gáy Mạnh Đường, x** n*n an ủi: “Ở thêm năm phút nữa.”

Mắt Mạnh Đường nở rộ như hoa tháng 3, tươi sáng ngọt ngào, cô cười ôm lấy eo Ngụy Xuyên, dựa vào ngực anh cọ cọ.

Vài phút cũng tốt, ôm được một giây hay một giây.

Xem ra đúng là nhớ anh rồi, Ngụy Xuyên cong môi, không có đắc ý, chỉ có đau lòng.

Anh thở dài, lặng lẽ ôm chặt người trong lòng.

Anh và Mạnh Đường mới yêu nhau thôi, cũng tủi thân cho cô cứ luôn phải một mình.

Bạn trai người ta cả ngày cùng đi học tan học, ăn cơm dạo phố, Mạnh Đường yêu vào mà cứ như không yêu.

“Em cứ một mình đến phòng điêu khắc, nhớ ăn cơm đúng giờ.” Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển lên trên, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, “Anh phải cài “nội gián” trong phòng em để giám sát em, không được qua loa cho có đâu đấy.”

Anh sớm đã phát hiện ra rồi, Mạnh Đường đôi khi rất lười, một khi lỡ giờ cơm là không ăn luôn.

Thỉnh thoảng thì được, lâu dài không tốt cho sức khỏe.

“Còn có nội gián á?” Mạnh Đường ngẩng đầu khỏi lòng anh, “Ai thế?”

“Chính anh cũng không biết là ai.” Ngụy Xuyên cười nói, “Anh còn chưa nói với bạn cùng phòng của em, dù sao anh cũng có WeChat của họ, đến lúc đó nói sau.”

Mạnh Đường: “Em đoán người anh muốn tìm là Dương Khả.”

Ngụy Xuyên búng trán cô, cố tình úp mở: “Không nói cho em biết.”

Mạnh Đường khẽ c*n m** d***, đôi mắt đảo quanh bốn phía.

Ngụy Xuyên nhướng mày, đây là muốn làm gì?

Bốn bề vắng lặng, thích hợp làm chuyện xấu, hai tay Mạnh Đường vòng qua cổ Ngụy Xuyên, kéo cả người anh thấp xuống.

Ngụy Xuyên chỉ có thể phối hợp cúi đầu khom lưng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Gió đêm dịu dàng, người cũng đáng yêu.

Ngụy Xuyên đâu nỡ đi, anh nâng gáy Mạnh Đường, x** n*n an ủi: “Ở thêm năm phút nữa.”

Mắt Mạnh Đường nở rộ như hoa tháng 3, tươi sáng ngọt ngào, cô cười ôm lấy eo Ngụy Xuyên, dựa vào ngực anh cọ cọ.

Vài phút cũng tốt, ôm được một giây hay một giây.

Xem ra đúng là nhớ anh rồi, Ngụy Xuyên cong môi, không có đắc ý, chỉ có đau lòng.

Anh thở dài, lặng lẽ ôm chặt người trong lòng.

Anh và Mạnh Đường mới yêu nhau thôi, cũng tủi thân cho cô cứ luôn phải một mình.

Bạn trai người ta cả ngày cùng đi học tan học, ăn cơm dạo phố, Mạnh Đường yêu vào mà cứ như không yêu.

“Em cứ một mình đến phòng điêu khắc, nhớ ăn cơm đúng giờ.” Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển lên trên, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, “Anh phải cài “nội gián” trong phòng em để giám sát em, không được qua loa cho có đâu đấy.”

Anh sớm đã phát hiện ra rồi, Mạnh Đường đôi khi rất lười, một khi lỡ giờ cơm là không ăn luôn.

Thỉnh thoảng thì được, lâu dài không tốt cho sức khỏe.

“Còn có nội gián á?” Mạnh Đường ngẩng đầu khỏi lòng anh, “Ai thế?”

“Chính anh cũng không biết là ai.” Ngụy Xuyên cười nói, “Anh còn chưa nói với bạn cùng phòng của em, dù sao anh cũng có WeChat của họ, đến lúc đó nói sau.”

Mạnh Đường: “Em đoán người anh muốn tìm là Dương Khả.”

Ngụy Xuyên búng trán cô, cố tình úp mở: “Không nói cho em biết.”

Mạnh Đường khẽ c*n m** d***, đôi mắt đảo quanh bốn phía.

Ngụy Xuyên nhướng mày, đây là muốn làm gì?

Bốn bề vắng lặng, thích hợp làm chuyện xấu, hai tay Mạnh Đường vòng qua cổ Ngụy Xuyên, kéo cả người anh thấp xuống.

Ngụy Xuyên chỉ có thể phối hợp cúi đầu khom lưng.

Gió đêm dịu dàng, người cũng đáng yêu.

Ngụy Xuyên đâu nỡ đi, anh nâng gáy Mạnh Đường, x** n*n an ủi: “Ở thêm năm phút nữa.”

Mắt Mạnh Đường nở rộ như hoa tháng 3, tươi sáng ngọt ngào, cô cười ôm lấy eo Ngụy Xuyên, dựa vào ngực anh cọ cọ.

Vài phút cũng tốt, ôm được một giây hay một giây.

Xem ra đúng là nhớ anh rồi, Ngụy Xuyên cong môi, không có đắc ý, chỉ có đau lòng.

Anh thở dài, lặng lẽ ôm chặt người trong lòng.

Anh và Mạnh Đường mới yêu nhau thôi, cũng tủi thân cho cô cứ luôn phải một mình.

Bạn trai người ta cả ngày cùng đi học tan học, ăn cơm dạo phố, Mạnh Đường yêu vào mà cứ như không yêu.

“Em cứ một mình đến phòng điêu khắc, nhớ ăn cơm đúng giờ.” Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển lên trên, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, “Anh phải cài “nội gián” trong phòng em để giám sát em, không được qua loa cho có đâu đấy.”

Anh sớm đã phát hiện ra rồi, Mạnh Đường đôi khi rất lười, một khi lỡ giờ cơm là không ăn luôn.

Thỉnh thoảng thì được, lâu dài không tốt cho sức khỏe.

“Còn có nội gián á?” Mạnh Đường ngẩng đầu khỏi lòng anh, “Ai thế?”

“Chính anh cũng không biết là ai.” Ngụy Xuyên cười nói, “Anh còn chưa nói với bạn cùng phòng của em, dù sao anh cũng có WeChat của họ, đến lúc đó nói sau.”

Mạnh Đường: “Em đoán người anh muốn tìm là Dương Khả.”

Ngụy Xuyên búng trán cô, cố tình úp mở: “Không nói cho em biết.”

Mạnh Đường khẽ c*n m** d***, đôi mắt đảo quanh bốn phía.

Ngụy Xuyên nhướng mày, đây là muốn làm gì?

Bốn bề vắng lặng, thích hợp làm chuyện xấu, hai tay Mạnh Đường vòng qua cổ Ngụy Xuyên, kéo cả người anh thấp xuống.

Ngụy Xuyên chỉ có thể phối hợp cúi đầu khom lưng.

Gió đêm dịu dàng, người cũng đáng yêu.

Ngụy Xuyên đâu nỡ đi, anh nâng gáy Mạnh Đường, x** n*n an ủi: “Ở thêm năm phút nữa.”

Mắt Mạnh Đường nở rộ như hoa tháng 3, tươi sáng ngọt ngào, cô cười ôm lấy eo Ngụy Xuyên, dựa vào ngực anh cọ cọ.

Vài phút cũng tốt, ôm được một giây hay một giây.

Xem ra đúng là nhớ anh rồi, Ngụy Xuyên cong môi, không có đắc ý, chỉ có đau lòng.

Anh thở dài, lặng lẽ ôm chặt người trong lòng.

Anh và Mạnh Đường mới yêu nhau thôi, cũng tủi thân cho cô cứ luôn phải một mình.

Bạn trai người ta cả ngày cùng đi học tan học, ăn cơm dạo phố, Mạnh Đường yêu vào mà cứ như không yêu.

“Em cứ một mình đến phòng điêu khắc, nhớ ăn cơm đúng giờ.” Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển lên trên, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, “Anh phải cài “nội gián” trong phòng em để giám sát em, không được qua loa cho có đâu đấy.”

Anh sớm đã phát hiện ra rồi, Mạnh Đường đôi khi rất lười, một khi lỡ giờ cơm là không ăn luôn.

Thỉnh thoảng thì được, lâu dài không tốt cho sức khỏe.

“Còn có nội gián á?” Mạnh Đường ngẩng đầu khỏi lòng anh, “Ai thế?”

“Chính anh cũng không biết là ai.” Ngụy Xuyên cười nói, “Anh còn chưa nói với bạn cùng phòng của em, dù sao anh cũng có WeChat của họ, đến lúc đó nói sau.”

Mạnh Đường: “Em đoán người anh muốn tìm là Dương Khả.”

Ngụy Xuyên búng trán cô, cố tình úp mở: “Không nói cho em biết.”

Mạnh Đường khẽ c*n m** d***, đôi mắt đảo quanh bốn phía.

Ngụy Xuyên nhướng mày, đây là muốn làm gì?

Bốn bề vắng lặng, thích hợp làm chuyện xấu, hai tay Mạnh Đường vòng qua cổ Ngụy Xuyên, kéo cả người anh thấp xuống.

Ngụy Xuyên chỉ có thể phối hợp cúi đầu khom lưng.

Gió đêm dịu dàng, người cũng đáng yêu.

Ngụy Xuyên đâu nỡ đi, anh nâng gáy Mạnh Đường, x** n*n an ủi: “Ở thêm năm phút nữa.”

Mắt Mạnh Đường nở rộ như hoa tháng 3, tươi sáng ngọt ngào, cô cười ôm lấy eo Ngụy Xuyên, dựa vào ngực anh cọ cọ.

Vài phút cũng tốt, ôm được một giây hay một giây.

Xem ra đúng là nhớ anh rồi, Ngụy Xuyên cong môi, không có đắc ý, chỉ có đau lòng.

Anh thở dài, lặng lẽ ôm chặt người trong lòng.

Anh và Mạnh Đường mới yêu nhau thôi, cũng tủi thân cho cô cứ luôn phải một mình.

Bạn trai người ta cả ngày cùng đi học tan học, ăn cơm dạo phố, Mạnh Đường yêu vào mà cứ như không yêu.

“Em cứ một mình đến phòng điêu khắc, nhớ ăn cơm đúng giờ.” Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển lên trên, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, “Anh phải cài “nội gián” trong phòng em để giám sát em, không được qua loa cho có đâu đấy.”

Anh sớm đã phát hiện ra rồi, Mạnh Đường đôi khi rất lười, một khi lỡ giờ cơm là không ăn luôn.

Thỉnh thoảng thì được, lâu dài không tốt cho sức khỏe.

“Còn có nội gián á?” Mạnh Đường ngẩng đầu khỏi lòng anh, “Ai thế?”

“Chính anh cũng không biết là ai.” Ngụy Xuyên cười nói, “Anh còn chưa nói với bạn cùng phòng của em, dù sao anh cũng có WeChat của họ, đến lúc đó nói sau.”

Mạnh Đường: “Em đoán người anh muốn tìm là Dương Khả.”

Ngụy Xuyên búng trán cô, cố tình úp mở: “Không nói cho em biết.”

Mạnh Đường khẽ c*n m** d***, đôi mắt đảo quanh bốn phía.

Ngụy Xuyên nhướng mày, đây là muốn làm gì?

Bốn bề vắng lặng, thích hợp làm chuyện xấu, hai tay Mạnh Đường vòng qua cổ Ngụy Xuyên, kéo cả người anh thấp xuống.

Ngụy Xuyên chỉ có thể phối hợp cúi đầu khom lưng.

Gió đêm dịu dàng, người cũng đáng yêu.

Ngụy Xuyên đâu nỡ đi, anh nâng gáy Mạnh Đường, x** n*n an ủi: “Ở thêm năm phút nữa.”

Mắt Mạnh Đường nở rộ như hoa tháng 3, tươi sáng ngọt ngào, cô cười ôm lấy eo Ngụy Xuyên, dựa vào ngực anh cọ cọ.

Vài phút cũng tốt, ôm được một giây hay một giây.

Xem ra đúng là nhớ anh rồi, Ngụy Xuyên cong môi, không có đắc ý, chỉ có đau lòng.

Anh thở dài, lặng lẽ ôm chặt người trong lòng.

Anh và Mạnh Đường mới yêu nhau thôi, cũng tủi thân cho cô cứ luôn phải một mình.

Bạn trai người ta cả ngày cùng đi học tan học, ăn cơm dạo phố, Mạnh Đường yêu vào mà cứ như không yêu.

“Em cứ một mình đến phòng điêu khắc, nhớ ăn cơm đúng giờ.” Bàn tay Ngụy Xuyên di chuyển lên trên, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, “Anh phải cài “nội gián” trong phòng em để giám sát em, không được qua loa cho có đâu đấy.”

Anh sớm đã phát hiện ra rồi, Mạnh Đường đôi khi rất lười, một khi lỡ giờ cơm là không ăn luôn.

Thỉnh thoảng thì được, lâu dài không tốt cho sức khỏe.

“Còn có nội gián á?” Mạnh Đường ngẩng đầu khỏi lòng anh, “Ai thế?”

“Chính anh cũng không biết là ai.” Ngụy Xuyên cười nói, “Anh còn chưa nói với bạn cùng phòng của em, dù sao anh cũng có WeChat của họ, đến lúc đó nói sau.”

Mạnh Đường: “Em đoán người anh muốn tìm là Dương Khả.”

Ngụy Xuyên búng trán cô, cố tình úp mở: “Không nói cho em biết.”

Mạnh Đường khẽ c*n m** d***, đôi mắt đảo quanh bốn phía.

Ngụy Xuyên nhướng mày, đây là muốn làm gì?

Bốn bề vắng lặng, thích hợp làm chuyện xấu, hai tay Mạnh Đường vòng qua cổ Ngụy Xuyên, kéo cả người anh thấp xuống.

Ngụy Xuyên chỉ có thể phối hợp cúi đầu khom lưng.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 146


Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.

Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”

“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”

Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”

“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”

Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:

“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”

Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.

“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”

Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:

“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”

Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”

Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.

Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”

Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”

“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”

Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”

Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.

Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.

Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”

“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”

Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”

“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”

Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:

“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”

Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.

“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”

Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:

“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”

Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”

Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.

Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”

Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”

“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”

Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”

Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.

Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.

Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.

Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”

“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”

Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”

“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”

Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:

“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”

Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.

“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”

Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:

“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”

Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”

Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.

Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”

Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”

“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”

Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”

Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.

Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.

Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.

Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”

“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”

Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”

“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”

Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:

“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”

Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.

“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”

Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:

“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”

Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”

Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.

Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”

Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”

“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”

Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”

Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.

Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.

Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.

Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”

“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”

Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”

“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”

Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:

“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”

Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.

“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”

Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:

“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”

Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”

Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.

Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”

Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”

“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”

Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”

Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.

Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.

Mạnh Đường vừa nằm lên giường thì điện thoại reo vang.

Là nhạc chuông dành riêng cho Ngụy Xuyên, mắt Mạnh Đường sáng lên, cô quẹt nút nghe: “A lô.”

“Bắt máy nhanh thế?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Nhớ anh rồi à?”

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Nhớ anh làm gì? Nhớ anh đi trêu hoa ghẹo nguyệt chắc?”

Biết cô đang ám chỉ điều gì, Ngụy Xuyên ung dung xin tha: “Anh oan uổng quá đi mất, chuyện trên mạng anh cũng mới biết thôi, em giận rồi à?”

“Anh cứ thích thể hiện, đi vứt rác thôi mà cũng làm màu, làm màu cho ai xem chứ?”

Chưa từng nghe Mạnh Đường dùng giọng điệu đanh đá, dỗi hờn thế này bao giờ, Ngụy Xuyên nín cười, dỗ dành:

“Đúng đúng đúng, là anh thích thể hiện, lần sau anh không dám nữa, tha lỗi cho anh đi mà, nhé?”

Mạnh Đường hừ nhẹ một tiếng.

“Chẳng phải em đã tuyên bố chủ quyền rồi sao, anh là của em, ai cũng không cướp được. Anh đã đeo cái dây buộc tóc rõ rành rành thế kia rồi mà.”

Nhắc đến dây buộc tóc, Mạnh Đường bỗng nhiên nghĩ ra một điểm, cô ngồi bật dậy trên giường, hỏi:

“Lúc anh đi, tại sao lại lấy dây buộc tóc của em?”

Ngụy Xuyên nói: “Anh thấy bọn Điền Duật trước đây yêu đương đều sẽ đeo dây buộc tóc của bạn gái, có điều là màu đen, cổ tay Điền Duật bị thít lằn cả vệt đỏ cũng không chịu tháo.”

Mạnh Đường nhớ đến thân hình của Điền Duật, đeo cái dây thun nhỏ xíu chẳng khác nào gấu lớn đeo nơ, bất giác cảm thấy có chút dễ thương.

Cô cười một tiếng, nói: “Em đoán còn có nguyên nhân khác nữa.”

Ngụy Xuyên nhướng mày: “Nguyên nhân gì?”

“Chặn hoa đào chứ gì.” Mạnh Đường cười, “Em đoán đúng không?”

Ngụy Xuyên cười: “Em đoán đúng thật rồi.”

Sân thi đấu vòng loại bình thường có thể chứa gần ba ngàn người, đa số là sinh viên.

Rất nhiều nữ sinh đến hoàn toàn là để ngắm trai đẹp, lần nào thi đấu xong Ngụy Xuyên cũng bị một đám con gái vây quanh xin phương thức liên lạc.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 147


Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

<i>(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)</i>

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

<i>(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)</i>

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

<i>(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)</i>

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

<i>(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)</i>

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

<i>(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)</i>

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”

Mạnh Đường đến khách sạn, gọi đồ ăn ngoài.

Lúc tắm xong, đồ ăn đã được robot đưa đến cửa phòng.

Cô xách đến cái bàn tròn bên cửa sổ, tùy ý tìm một bộ phim tài liệu xem.

Chuyện cô vừa ăn cơm vừa xem phim tài liệu hay bị bạn cùng phòng trêu chọc là quá “sang chảnh”.

Thực ra là cô không xem show giải trí, vì minh tinh gì đó cô chẳng biết ai cả.

Cơm ăn được một nửa thì Tạ Linh Âm gọi video đến.

Mạnh Đường bắt máy, dựng điện thoại dựa vào bình giữ nhiệt.

Tạ Linh Âm vừa nhìn thấy bối cảnh không đúng liền hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.” Mạnh Đường nói, “Tớ đến Hoa Thành rồi.”

Tạ Linh Âm sững sờ: “Cậu đi xem bán kết à?”

Mạnh Đường gật đầu: “Ừ, vé ngồi tít trên đỉnh.”

“Trời, thế thì chỉ xem được màn hình lớn thôi.” Tạ Linh Âm kêu ca, “Cậu tính làm gì thế?”

Mạnh Đường nói: “Ở nhà không tĩnh tâm được, cũng chẳng làm được việc gì, chi bằng bay qua đây xem thi đấu.”

“Không phải, cậu xem thi đấu thì cứ xem, cậu mua cái vé xa tít tắp thế làm gì?” Tạ Linh Âm rất khó hiểu.

Mạnh Đường nói: “Không muốn để anh ấy biết tớ đến đây, tớ sợ làm phiền anh ấy.”

Ngụy Xuyên có chuyện gì cũng chẳng giấu được, Mạnh Đường sợ lúc anh ấy đánh bóng còn phải tốn công tìm bóng dáng cô trên khán đài.

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái về phía cô: “Tớ cứ tưởng cậu xây dựng hình tượng ‘nhân đạm như cúc’, hóa ra yêu vào cũng bất chấp tất cả nhỉ.”

<i>(Nhân đạm như cúc: ý chỉ người sống đơn giản, thanh tao, nhẹ nhàng và kiên định giữa dòng đời biến động.)</i>

“Thôi, đừng trêu tớ nữa.” Mạnh Đường nói, “Muộn thế này cậu gọi video cho tớ có việc gì không?”

Tạ Linh Âm nói: “Chẳng phải chung kết tổ chức ở thủ đô sao, tớ với Hứa Hạc Thanh và mấy người nữa quyết định đến đó trước hai ngày để đi chơi, muốn rủ cậu đi cùng.”

“Mấy người nữa? Còn có ai nữa?”

“Lý Trác và Văn Tâm Dư đi du lịch về rồi, rủ cả Lương Hành nữa, định lên Bắc Kinh ủng hộ anh em.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 148


Mạnh Đường hoàn toàn ngẩn người, những khán giả khác cũng ngẩn người.

Vừa nghe nói là bạn gái của Ngụy Xuyên, tất cả đều không bước nổi chân nữa, trong đó, nữ sinh chiếm đa số.

“Trời ơi, bạn gái Ngụy Xuyên đến rồi?” Cô gái bên cạnh Mạnh Đường kinh ngạc nói, “Nhưng tại sao cô ấy lại mua vé khu vực trên đỉnh, sợ Ngụy Xuyên không tìm thấy mình à?”

Có người nói: “Chắc là muốn tạo bất ngờ thôi.”

Mạnh Đường: “……”

Cô không định tạo bất ngờ, thông báo trên loa cuối cùng lại trở thành sự kinh hãi của cô.

Loa phát thanh lại lặp lại hai lần, Mạnh Đường chỉ đành kiên trì đi xuống dưới.

Các trận đấu khu vực trước đó quy mô không lớn thế này, lúc Ngụy Xuyên ôm cô đã che chắn ống kính.

Hôm nay nếu cô đi qua đó tương đương với việc công khai chuyện tình cảm trước mặt người dân cả nước.

Nhưng các fan nữ cứ một câu “chồng ơi” hai câu “chồng ơi”, tim cô cũng chịu không nổi.

Càng nghĩ, bước chân Mạnh Đường càng kiên định.

Cô cố gắng phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh để tìm kiếm Ngụy Xuyên.

Đợi khi cô sắp đến khu vực trước sân, Ngụy Xuyên phát hiện ra cô, anh đẩy các đồng đội đang ăn mừng chiến thắng ra, vòng qua lan can phía trước đi vào lối đi.

Đạo diễn hình ảnh tại hiện trường cũng rất tinh ý, Ngụy Xuyên với tư cách là một trong những cầu thủ có nhan sắc đỉnh nhất lịch sử CUBAL, ống kính cũng cực kỳ ưu ái anh.

Hơn nữa ở giai đoạn hiện tại, anh là cầu thủ có lượng fan đông nhất CUBAL, có thể mang lại hiệu quả tuyên truyền tốt nhất.

Và đạo diễn trước trận đấu cũng đã nhận được tờ giấy nhỏ, bảo ống kính quay Ngụy Xuyên nhiều chút, vì nhà tài trợ thích.

Một trong những nhà tài trợ cũng họ Ngụy, tên là Ngụy Lập Phong.

Trong mắt Ngụy Xuyên căn bản không nhìn thấy người khác, còn cách ba bốn bậc thang anh đã đưa tay về phía Mạnh Đường:

“Anh nói em là đồ ngốc, sao lại mua vé ngồi tít trên đỉnh thế?”

Mạnh Đường cười một tiếng, nắm lấy tay anh: “Em quyết định đến đây vào phút chót.”

Hiện trường sôi sục, tất cả đều đang hò reo trêu chọc.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường hoàn toàn ngẩn người, những khán giả khác cũng ngẩn người.

Vừa nghe nói là bạn gái của Ngụy Xuyên, tất cả đều không bước nổi chân nữa, trong đó, nữ sinh chiếm đa số.

“Trời ơi, bạn gái Ngụy Xuyên đến rồi?” Cô gái bên cạnh Mạnh Đường kinh ngạc nói, “Nhưng tại sao cô ấy lại mua vé khu vực trên đỉnh, sợ Ngụy Xuyên không tìm thấy mình à?”

Có người nói: “Chắc là muốn tạo bất ngờ thôi.”

Mạnh Đường: “……”

Cô không định tạo bất ngờ, thông báo trên loa cuối cùng lại trở thành sự kinh hãi của cô.

Loa phát thanh lại lặp lại hai lần, Mạnh Đường chỉ đành kiên trì đi xuống dưới.

Các trận đấu khu vực trước đó quy mô không lớn thế này, lúc Ngụy Xuyên ôm cô đã che chắn ống kính.

Hôm nay nếu cô đi qua đó tương đương với việc công khai chuyện tình cảm trước mặt người dân cả nước.

Nhưng các fan nữ cứ một câu “chồng ơi” hai câu “chồng ơi”, tim cô cũng chịu không nổi.

Càng nghĩ, bước chân Mạnh Đường càng kiên định.

Cô cố gắng phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh để tìm kiếm Ngụy Xuyên.

Đợi khi cô sắp đến khu vực trước sân, Ngụy Xuyên phát hiện ra cô, anh đẩy các đồng đội đang ăn mừng chiến thắng ra, vòng qua lan can phía trước đi vào lối đi.

Đạo diễn hình ảnh tại hiện trường cũng rất tinh ý, Ngụy Xuyên với tư cách là một trong những cầu thủ có nhan sắc đỉnh nhất lịch sử CUBAL, ống kính cũng cực kỳ ưu ái anh.

Hơn nữa ở giai đoạn hiện tại, anh là cầu thủ có lượng fan đông nhất CUBAL, có thể mang lại hiệu quả tuyên truyền tốt nhất.

Và đạo diễn trước trận đấu cũng đã nhận được tờ giấy nhỏ, bảo ống kính quay Ngụy Xuyên nhiều chút, vì nhà tài trợ thích.

Một trong những nhà tài trợ cũng họ Ngụy, tên là Ngụy Lập Phong.

Trong mắt Ngụy Xuyên căn bản không nhìn thấy người khác, còn cách ba bốn bậc thang anh đã đưa tay về phía Mạnh Đường:

“Anh nói em là đồ ngốc, sao lại mua vé ngồi tít trên đỉnh thế?”

Mạnh Đường cười một tiếng, nắm lấy tay anh: “Em quyết định đến đây vào phút chót.”

Hiện trường sôi sục, tất cả đều đang hò reo trêu chọc.

Mạnh Đường hoàn toàn ngẩn người, những khán giả khác cũng ngẩn người.

Vừa nghe nói là bạn gái của Ngụy Xuyên, tất cả đều không bước nổi chân nữa, trong đó, nữ sinh chiếm đa số.

“Trời ơi, bạn gái Ngụy Xuyên đến rồi?” Cô gái bên cạnh Mạnh Đường kinh ngạc nói, “Nhưng tại sao cô ấy lại mua vé khu vực trên đỉnh, sợ Ngụy Xuyên không tìm thấy mình à?”

Có người nói: “Chắc là muốn tạo bất ngờ thôi.”

Mạnh Đường: “……”

Cô không định tạo bất ngờ, thông báo trên loa cuối cùng lại trở thành sự kinh hãi của cô.

Loa phát thanh lại lặp lại hai lần, Mạnh Đường chỉ đành kiên trì đi xuống dưới.

Các trận đấu khu vực trước đó quy mô không lớn thế này, lúc Ngụy Xuyên ôm cô đã che chắn ống kính.

Hôm nay nếu cô đi qua đó tương đương với việc công khai chuyện tình cảm trước mặt người dân cả nước.

Nhưng các fan nữ cứ một câu “chồng ơi” hai câu “chồng ơi”, tim cô cũng chịu không nổi.

Càng nghĩ, bước chân Mạnh Đường càng kiên định.

Cô cố gắng phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh để tìm kiếm Ngụy Xuyên.

Đợi khi cô sắp đến khu vực trước sân, Ngụy Xuyên phát hiện ra cô, anh đẩy các đồng đội đang ăn mừng chiến thắng ra, vòng qua lan can phía trước đi vào lối đi.

Đạo diễn hình ảnh tại hiện trường cũng rất tinh ý, Ngụy Xuyên với tư cách là một trong những cầu thủ có nhan sắc đỉnh nhất lịch sử CUBAL, ống kính cũng cực kỳ ưu ái anh.

Hơn nữa ở giai đoạn hiện tại, anh là cầu thủ có lượng fan đông nhất CUBAL, có thể mang lại hiệu quả tuyên truyền tốt nhất.

Và đạo diễn trước trận đấu cũng đã nhận được tờ giấy nhỏ, bảo ống kính quay Ngụy Xuyên nhiều chút, vì nhà tài trợ thích.

Một trong những nhà tài trợ cũng họ Ngụy, tên là Ngụy Lập Phong.

Trong mắt Ngụy Xuyên căn bản không nhìn thấy người khác, còn cách ba bốn bậc thang anh đã đưa tay về phía Mạnh Đường:

“Anh nói em là đồ ngốc, sao lại mua vé ngồi tít trên đỉnh thế?”

Mạnh Đường cười một tiếng, nắm lấy tay anh: “Em quyết định đến đây vào phút chót.”

Hiện trường sôi sục, tất cả đều đang hò reo trêu chọc.

Mạnh Đường hoàn toàn ngẩn người, những khán giả khác cũng ngẩn người.

Vừa nghe nói là bạn gái của Ngụy Xuyên, tất cả đều không bước nổi chân nữa, trong đó, nữ sinh chiếm đa số.

“Trời ơi, bạn gái Ngụy Xuyên đến rồi?” Cô gái bên cạnh Mạnh Đường kinh ngạc nói, “Nhưng tại sao cô ấy lại mua vé khu vực trên đỉnh, sợ Ngụy Xuyên không tìm thấy mình à?”

Có người nói: “Chắc là muốn tạo bất ngờ thôi.”

Mạnh Đường: “……”

Cô không định tạo bất ngờ, thông báo trên loa cuối cùng lại trở thành sự kinh hãi của cô.

Loa phát thanh lại lặp lại hai lần, Mạnh Đường chỉ đành kiên trì đi xuống dưới.

Các trận đấu khu vực trước đó quy mô không lớn thế này, lúc Ngụy Xuyên ôm cô đã che chắn ống kính.

Hôm nay nếu cô đi qua đó tương đương với việc công khai chuyện tình cảm trước mặt người dân cả nước.

Nhưng các fan nữ cứ một câu “chồng ơi” hai câu “chồng ơi”, tim cô cũng chịu không nổi.

Càng nghĩ, bước chân Mạnh Đường càng kiên định.

Cô cố gắng phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh để tìm kiếm Ngụy Xuyên.

Đợi khi cô sắp đến khu vực trước sân, Ngụy Xuyên phát hiện ra cô, anh đẩy các đồng đội đang ăn mừng chiến thắng ra, vòng qua lan can phía trước đi vào lối đi.

Đạo diễn hình ảnh tại hiện trường cũng rất tinh ý, Ngụy Xuyên với tư cách là một trong những cầu thủ có nhan sắc đỉnh nhất lịch sử CUBAL, ống kính cũng cực kỳ ưu ái anh.

Hơn nữa ở giai đoạn hiện tại, anh là cầu thủ có lượng fan đông nhất CUBAL, có thể mang lại hiệu quả tuyên truyền tốt nhất.

Và đạo diễn trước trận đấu cũng đã nhận được tờ giấy nhỏ, bảo ống kính quay Ngụy Xuyên nhiều chút, vì nhà tài trợ thích.

Một trong những nhà tài trợ cũng họ Ngụy, tên là Ngụy Lập Phong.

Trong mắt Ngụy Xuyên căn bản không nhìn thấy người khác, còn cách ba bốn bậc thang anh đã đưa tay về phía Mạnh Đường:

“Anh nói em là đồ ngốc, sao lại mua vé ngồi tít trên đỉnh thế?”

Mạnh Đường cười một tiếng, nắm lấy tay anh: “Em quyết định đến đây vào phút chót.”

Hiện trường sôi sục, tất cả đều đang hò reo trêu chọc.

Mạnh Đường hoàn toàn ngẩn người, những khán giả khác cũng ngẩn người.

Vừa nghe nói là bạn gái của Ngụy Xuyên, tất cả đều không bước nổi chân nữa, trong đó, nữ sinh chiếm đa số.

“Trời ơi, bạn gái Ngụy Xuyên đến rồi?” Cô gái bên cạnh Mạnh Đường kinh ngạc nói, “Nhưng tại sao cô ấy lại mua vé khu vực trên đỉnh, sợ Ngụy Xuyên không tìm thấy mình à?”

Có người nói: “Chắc là muốn tạo bất ngờ thôi.”

Mạnh Đường: “……”

Cô không định tạo bất ngờ, thông báo trên loa cuối cùng lại trở thành sự kinh hãi của cô.

Loa phát thanh lại lặp lại hai lần, Mạnh Đường chỉ đành kiên trì đi xuống dưới.

Các trận đấu khu vực trước đó quy mô không lớn thế này, lúc Ngụy Xuyên ôm cô đã che chắn ống kính.

Hôm nay nếu cô đi qua đó tương đương với việc công khai chuyện tình cảm trước mặt người dân cả nước.

Nhưng các fan nữ cứ một câu “chồng ơi” hai câu “chồng ơi”, tim cô cũng chịu không nổi.

Càng nghĩ, bước chân Mạnh Đường càng kiên định.

Cô cố gắng phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh để tìm kiếm Ngụy Xuyên.

Đợi khi cô sắp đến khu vực trước sân, Ngụy Xuyên phát hiện ra cô, anh đẩy các đồng đội đang ăn mừng chiến thắng ra, vòng qua lan can phía trước đi vào lối đi.

Đạo diễn hình ảnh tại hiện trường cũng rất tinh ý, Ngụy Xuyên với tư cách là một trong những cầu thủ có nhan sắc đỉnh nhất lịch sử CUBAL, ống kính cũng cực kỳ ưu ái anh.

Hơn nữa ở giai đoạn hiện tại, anh là cầu thủ có lượng fan đông nhất CUBAL, có thể mang lại hiệu quả tuyên truyền tốt nhất.

Và đạo diễn trước trận đấu cũng đã nhận được tờ giấy nhỏ, bảo ống kính quay Ngụy Xuyên nhiều chút, vì nhà tài trợ thích.

Một trong những nhà tài trợ cũng họ Ngụy, tên là Ngụy Lập Phong.

Trong mắt Ngụy Xuyên căn bản không nhìn thấy người khác, còn cách ba bốn bậc thang anh đã đưa tay về phía Mạnh Đường:

“Anh nói em là đồ ngốc, sao lại mua vé ngồi tít trên đỉnh thế?”

Mạnh Đường cười một tiếng, nắm lấy tay anh: “Em quyết định đến đây vào phút chót.”

Hiện trường sôi sục, tất cả đều đang hò reo trêu chọc.

Mạnh Đường hoàn toàn ngẩn người, những khán giả khác cũng ngẩn người.

Vừa nghe nói là bạn gái của Ngụy Xuyên, tất cả đều không bước nổi chân nữa, trong đó, nữ sinh chiếm đa số.

“Trời ơi, bạn gái Ngụy Xuyên đến rồi?” Cô gái bên cạnh Mạnh Đường kinh ngạc nói, “Nhưng tại sao cô ấy lại mua vé khu vực trên đỉnh, sợ Ngụy Xuyên không tìm thấy mình à?”

Có người nói: “Chắc là muốn tạo bất ngờ thôi.”

Mạnh Đường: “……”

Cô không định tạo bất ngờ, thông báo trên loa cuối cùng lại trở thành sự kinh hãi của cô.

Loa phát thanh lại lặp lại hai lần, Mạnh Đường chỉ đành kiên trì đi xuống dưới.

Các trận đấu khu vực trước đó quy mô không lớn thế này, lúc Ngụy Xuyên ôm cô đã che chắn ống kính.

Hôm nay nếu cô đi qua đó tương đương với việc công khai chuyện tình cảm trước mặt người dân cả nước.

Nhưng các fan nữ cứ một câu “chồng ơi” hai câu “chồng ơi”, tim cô cũng chịu không nổi.

Càng nghĩ, bước chân Mạnh Đường càng kiên định.

Cô cố gắng phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh để tìm kiếm Ngụy Xuyên.

Đợi khi cô sắp đến khu vực trước sân, Ngụy Xuyên phát hiện ra cô, anh đẩy các đồng đội đang ăn mừng chiến thắng ra, vòng qua lan can phía trước đi vào lối đi.

Đạo diễn hình ảnh tại hiện trường cũng rất tinh ý, Ngụy Xuyên với tư cách là một trong những cầu thủ có nhan sắc đỉnh nhất lịch sử CUBAL, ống kính cũng cực kỳ ưu ái anh.

Hơn nữa ở giai đoạn hiện tại, anh là cầu thủ có lượng fan đông nhất CUBAL, có thể mang lại hiệu quả tuyên truyền tốt nhất.

Và đạo diễn trước trận đấu cũng đã nhận được tờ giấy nhỏ, bảo ống kính quay Ngụy Xuyên nhiều chút, vì nhà tài trợ thích.

Một trong những nhà tài trợ cũng họ Ngụy, tên là Ngụy Lập Phong.

Trong mắt Ngụy Xuyên căn bản không nhìn thấy người khác, còn cách ba bốn bậc thang anh đã đưa tay về phía Mạnh Đường:

“Anh nói em là đồ ngốc, sao lại mua vé ngồi tít trên đỉnh thế?”

Mạnh Đường cười một tiếng, nắm lấy tay anh: “Em quyết định đến đây vào phút chót.”

Hiện trường sôi sục, tất cả đều đang hò reo trêu chọc.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 149


Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”

Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”

“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”

Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”

“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”

“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.

Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.

Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.

Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”

Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.

Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.

Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.

Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.

Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”

Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.

Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.

Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”

Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”

“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”

Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”

“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”

“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.

Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.

Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.

Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”

Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.

Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.

Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.

Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.

Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”

Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.

Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.

Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.

Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”

Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”

“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”

Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”

“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”

“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.

Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.

Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.

Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”

Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.

Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.

Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.

Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.

Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”

Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.

Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.

Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.

Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”

Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”

“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”

Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”

“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”

“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.

Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.

Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.

Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”

Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.

Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.

Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.

Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.

Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”

Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.

Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.

Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.

Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”

Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”

“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”

Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”

“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”

“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.

Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.

Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.

Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”

Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.

Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.

Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.

Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.

Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”

Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.

Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.

Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.

Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”

Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”

“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”

Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”

“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”

“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.

Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.

Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.

Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”

Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.

Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”

Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.

Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.

Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.

Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”

Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.

Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.

Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.

Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 150


Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 151


Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 152


Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”

“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”

“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”

“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”

Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”

“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”

Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”

Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”

Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”

Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”

Mạnh Đường: “…”

Chị ấy định chạy trốn đây mà.

Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?

“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”

Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.

Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.

“Trai đẹp, uống một ly không?”

Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”

Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”

“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”

“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”

“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”

Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”

“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”

Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”

Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”

Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”

Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”

Mạnh Đường: “…”

Chị ấy định chạy trốn đây mà.

Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?

“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”

Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.

Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.

“Trai đẹp, uống một ly không?”

Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”

Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.

Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”

“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”

“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”

“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”

Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”

“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”

Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”

Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”

Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”

Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”

Mạnh Đường: “…”

Chị ấy định chạy trốn đây mà.

Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?

“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”

Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.

Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.

“Trai đẹp, uống một ly không?”

Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”

Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.

Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”

“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”

“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”

“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”

Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”

“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”

Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”

Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”

Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”

Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”

Mạnh Đường: “…”

Chị ấy định chạy trốn đây mà.

Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?

“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”

Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.

Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.

“Trai đẹp, uống một ly không?”

Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”

Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.

Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”

“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”

“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”

“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”

Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”

“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”

Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”

Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”

Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”

Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”

Mạnh Đường: “…”

Chị ấy định chạy trốn đây mà.

Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?

“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”

Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.

Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.

“Trai đẹp, uống một ly không?”

Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”

Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.

Mạnh Đường nhìn chiếc điện thoại đã cúp máy ngẩn người nửa phút, Ngụy Tư Nguyên liếc mắt qua, hỏi cô: “Điện thoại của ai?”

“Ngụy Xuyên.” Mạnh Đường nhìn cô ấy, “Anh ấy bảo đến đón em.”

“Chết tiệt!” Ngụy Tư Nguyên hoảng hốt, “Không phải mai nó mới về sao?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em cũng không biết sao tối nay lại về rồi.”

“Làm sao bây giờ?” Ngụy Tư Nguyên hơi hoảng, “Tiểu Xuyên không thích đến quán bar, cũng không cho chị đến, chị còn dẫn cả em đến, nó sẽ giết chị mất?”

Bạn của Ngụy Tư Nguyên cười: “Tiểu Xuyên làm gì đáng sợ thế, bọn này chẳng phải đều ở đây sao? Sẽ nói đỡ cho cậu.”

“Ây da, nó là em trai tớ, tớ còn không biết cái tính chó của nó à.” Ngụy Tư Nguyên cuống lên, “Nó mà nổi giận, cả nhà cũng không trị được, bố tớ đến cũng vô dụng.”

Mạnh Đường miễn cưỡng trấn tĩnh lại, nói: “Chắc không đâu nhỉ? Chúng ta cũng đâu làm gì.”

Ngụy Tư Nguyên khựng lại, đột nhiên hỏi Mạnh Đường: “Bây giờ em có chóng mặt không?”

Mạnh Đường thành thật gật đầu: “Hơi hơi.”

Ngụy Tư Nguyên ôm vai cô, nói: “Lát nữa em cứ giả say, ăn vạ cho qua chuyện, tối nay chị không về cùng hai người đâu, chị sang nhà bạn ngủ một đêm.”

Mạnh Đường: “…”

Chị ấy định chạy trốn đây mà.

Chẳng lẽ cô có dũng khí đối mặt với Ngụy Xuyên chắc?

“Em nghe chị không sai đâu.” Ngụy Tư Nguyên chép miệng, “Làm nũng một cái là qua chuyện ấy mà, vất vả cho em rồi.”

Mạnh Đường thấp thỏm chờ đợi Ngụy Xuyên, chốc chốc lại nhìn điện thoại.

Nửa tiếng sau, Ngụy Xuyên mặc áo thun trắng quần jean giày trắng bước vào quán bar, bộ dạng nam sinh viên thanh xuân này lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Điều kiện ngoại hình ưu việt khiến anh đi chưa được mấy bước đã bị người ta chặn đường.

“Trai đẹp, uống một ly không?”

Ngụy Xuyên nhíu mày giơ tay, lạnh lùng nói: “Tôi tìm người, tránh ra.”

Cô gái “xì” một tiếng, ngượng ngùng nhường đường.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 153


Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.

Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.

Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.

Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.

Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.

Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.

Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”

Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.

Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.

Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.

Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.

Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”

Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”

Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”

“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”

Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.

Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”

Mạnh Đường chợt quay mặt lại.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.

Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.

Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.

Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.

Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.

Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.

Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”

Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.

Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.

Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.

Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.

Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”

Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”

Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”

“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”

Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.

Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”

Mạnh Đường chợt quay mặt lại.

Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.

Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.

Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.

Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.

Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.

Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.

Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”

Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.

Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.

Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.

Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.

Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”

Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”

Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”

“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”

Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.

Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”

Mạnh Đường chợt quay mặt lại.

Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.

Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.

Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.

Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.

Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.

Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.

Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”

Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.

Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.

Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.

Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.

Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”

Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”

Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”

“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”

Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.

Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”

Mạnh Đường chợt quay mặt lại.

Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.

Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.

Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.

Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.

Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.

Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.

Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”

Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.

Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.

Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.

Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.

Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”

Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”

Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”

“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”

Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.

Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”

Mạnh Đường chợt quay mặt lại.

Ngụy Xuyên nắm tay Mạnh Đường, đi ra khỏi sân bay bằng lối đi riêng VVIP.

Ở cửa lối ra có một chiếc Phantom màu đen mờ đang đậu, là xe khách sạn cử đến đón.

Ra khỏi nhà ga sân bay mát lạnh, luồng khí nóng mang theo gió biển ẩm ướt ập vào mặt.

Tài xế mở cửa sau cho hai người, cửa xe vừa đóng lại, giống như bước vào khoang cách âm.

Ngụy Xuyên cắm ống hút vào trái dừa ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn trên tay vịn rồi đẩy sang cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cúi đầu ngậm ống hút, vị ngọt mát lạnh thanh khiết lập tức tràn ngập khoang miệng.

Không có vị ngọt ngấy của đường công nghiệp, chỉ có vị ngọt thanh như mía, còn mang theo chút vị chát của cỏ cây.

Mạnh Đường dùng ống hút khuấy đá, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ngon quá.”

Ngụy Xuyên cầm trái dừa ướp lạnh của mình lên, chậm rãi uống cạn.

Khoảng bốn mươi phút sau, trong tầm mắt Mạnh Đường xuất hiện hành lang vòm cột La Mã của khách sạn.

Loại phòng Ngụy Xuyên đặt là phòng suite view toàn cảnh cảng Victoria, đi qua đại sảnh trần cao lộng lẫy vàng son, hai người vào thang máy lên thẳng tầng 26.

Mạnh Đường đẩy vali đến cuối giường, không kìm được mà đi tới trước cửa sổ kính sát đất toàn cảnh.

Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, Mạnh Đường quay đầu nói với Ngụy Xuyên: “Nhìn cũng bình thường.”

Ngụy Xuyên đi tới ôm eo cô, gần như áp sát mặt nói: “Cảnh đêm đẹp lắm.”

Mạnh Đường: “Vậy đợi cảnh đêm, phòng anh có nhìn thấy không?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Đây là phòng ngủ chính của em, phòng ngủ phụ rất nhỏ, view thiên về cảnh đêm thành phố hơn.”

“Giường cũng nhỏ à?” Mạnh Đường sợ anh cao 1m9 không duỗi được chân, cũng sợ anh không nhìn thấy cảnh đêm cảng Victoria, “Hay là em đổi với anh nhé.”

Ngụy Xuyên nghiêng đầu, cọ vào má cô: “Em lần đầu đến, đương nhiên ưu tiên em, anh không quan trọng.”

Mạnh Đường hơi ngẩn người, cô cũng ngại chiếm trọn cảnh đẹp một mình.

Ngụy Xuyên cười khẽ một tiếng, để lộ ý đồ thực sự bên tai cô: “Hay là tối nay anh ngủ cùng em?”

Mạnh Đường chợt quay mặt lại.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 154


Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.

Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”

Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”

Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”

Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”

Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.

Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.

“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”

Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”

Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.

Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.

Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.

Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.

Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.

Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.

Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.

Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.

Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”

Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”

Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”

Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”

Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.

Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.

“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”

Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”

Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.

Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.

Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.

Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.

Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.

Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.

Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.

Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.

Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.

Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”

Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”

Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”

Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”

Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.

Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.

“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”

Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”

Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.

Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.

Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.

Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.

Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.

Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.

Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.

Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.

Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.

Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”

Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”

Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”

Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”

Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.

Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.

“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”

Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”

Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.

Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.

Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.

Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.

Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.

Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.

Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.

Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.

Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.

Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”

Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”

Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”

Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”

Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.

Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.

“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”

Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”

Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.

Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.

Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.

Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.

Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.

Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.

Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.

Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.

Mạnh Đường nghe thấy hai chữ “đi ngủ” thì rùng mình, dáng đi cũng trở nên cứng nhắc hơn nhiều.

Cô đi về phía sập ngắm cảnh, cười gượng gạo: “Em ngắm cảnh đêm thêm chút nữa.”

Ngụy Xuyên đi theo ngồi xuống, chỉ ra ngoài cửa sổ sát đất: “Thấy du thuyền chưa?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thấy rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Tối mai chúng ta đi, năm ngoái anh đến Hồng Kông tham gia giải bóng rổ từ thiện của giới nghệ sĩ, quen được mấy người bạn, họ mời chúng ta tham gia một bữa tiệc nhỏ.”

Mạnh Đường quay đầu lại: “Sao anh không nói với em?”

Ngụy Xuyên vuốt tóc cô: “Chỉ là mấy công tử nhà giàu, trong đó có một người từng theo đuổi Ngụy Tư Nguyên, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chính là anh ta hẹn anh, chắc chắn muốn thăm dò tin tức của Ngụy Tư Nguyên từ anh, nhưng anh cũng chưa nhận lời ngay, xem ý em thế nào, em muốn đi thì đi.”

Đã đến đây một chuyến, đương nhiên lên du thuyền trải nghiệm một chút mới tốt.

Hơn nữa Ngụy Xuyên nói là bạn, bạn bè mời, từ chối làm người ta mất mặt.

“Vậy đi đi.” Mạnh Đường nói, “Dù sao cũng đi cùng anh.”

Ngụy Xuyên vỗ đầu cô: “Muộn lắm rồi, mai còn phải đi chơi, ngủ trước đi.”

Miệng thì nói vậy nhưng thực ra trong lòng anh cũng có chút căng thẳng vi diệu.

Mạnh Đường khẽ “được” một tiếng, khi thấy Ngụy Xuyên dùng điều khiển đóng rèm cửa sổ, cô bỗng nhẹ nhàng thở ra.

Trong không gian cách biệt, một mảng yên lặng.

Ngụy Xuyên vén chăn lên giường, Mạnh Đường chợt xoay người cầm lấy điện thoại.

Cô ấn bừa vào vòng bạn bè WeChat, theo thói quen lướt xuống dưới rồi bỗng nhiên khựng lại.

Một tiếng trước Ngụy Xuyên đăng một dòng trạng thái, tổng cộng bốn tấm ảnh, khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn vào phải khó chịu chết mất.

Tấm ảnh đầu tiên là dịp Quốc khánh năm ngoái, chụp bóng lưng cô ở đình Quan Bộc chùa Thủy Nguyệt; tấm thứ hai là sinh nhật anh, chụp góc nghiêng cô ngửa đầu ngắm tuyết từ phía sau; tấm thứ ba là đêm chuyện tình cảm của Tạ Linh Âm và Hứa Hạc Thanh bị lộ, lúc hai người đến nhà hàng chụp dáng vẻ cô rũ mắt; tấm thứ tư chính là ảnh chụp chung ở nhà hàng tối nay.

Caption đơn giản ba chữ: Bạn gái tôi.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 155


Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”

Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”

“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”

Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.

Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.

Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.

Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”

Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”

Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”

“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.

“Chưa có.” Vivian lắc đầu.

Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”

Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.

Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.

Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”

Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.

“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”

Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”

Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.

Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”

Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”

“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”

Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.

Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.

Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.

Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”

Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”

Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”

“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.

“Chưa có.” Vivian lắc đầu.

Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”

Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.

Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.

Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”

Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.

“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”

Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”

Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.

Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.

Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”

Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”

“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”

Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.

Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.

Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.

Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”

Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”

Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”

“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.

“Chưa có.” Vivian lắc đầu.

Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”

Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.

Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.

Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”

Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.

“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”

Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”

Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.

Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.

Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”

Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”

“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”

Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.

Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.

Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.

Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”

Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”

Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”

“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.

“Chưa có.” Vivian lắc đầu.

Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”

Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.

Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.

Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”

Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.

“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”

Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”

Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.

Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.

Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”

Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”

“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”

Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.

Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.

Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.

Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”

Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”

Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”

“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.

“Chưa có.” Vivian lắc đầu.

Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”

Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.

Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.

Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”

Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.

“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”

Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”

Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.

Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.

Mạnh Đường ngẩn người hai giây, mỉm cười với Vivian, tự nhiên đáp lại một câu: “Cảm ơn.”

Vivian cũng cười một tiếng: “Cô sẽ không cảm thấy lời tôi nói là khiêu khích chứ?”

“Không đâu.” Mạnh Đường nói thật lòng, “Cô chỉ đang trần thuật sự thật là cô thích Ngụy Xuyên thôi.”

Mạnh Đường vẫn luôn biết, con gái thích Ngụy Xuyên rất nhiều, trong trường có, trong fan hâm mộ cũng có.

Cô chẳng có gì phải tức giận, sự yêu thích của người khác không làm phiền đến cô, cũng không làm phiền tình cảm của cô và Ngụy Xuyên.

Nhưng Vivian quả thực rất xinh đẹp! Giống như một viên minh châu của cảng Victoria.

Vivian nhún vai: “Là một kiểu thích rất ngưỡng mộ, cậu ấy rất chân thành, con người bây giờ ít nhiều đều đeo mặt nạ.”

Mạnh Đường liếc mắt nhìn Ngụy Xuyên, hỏi cô ấy: “Cô từng tỏ tình với anh ấy chưa?”

Vivian gật đầu: “Năm cậu ấy học năm nhất cùng gia đình đến Hồng Kông, tôi từng đề cập với cậu ấy nhưng cậu ấy từ chối rồi.”

“Vậy bây giờ cô có bạn trai chưa?” Mạnh Đường hỏi điều muốn hỏi.

“Chưa có.” Vivian lắc đầu.

Mạnh Đường im lặng một lát rồi đột nhiên nói một câu: “Tiếng phổ thông của cô tốt thật đấy.”

Vivian chỉ cười khiêm tốn, không trả lời cụ thể.

Nhưng Mạnh Đường lại đoán được, tiếng phổ thông của cô ấy tám phần mười là học vì Ngụy Xuyên.

Vivian nâng ly sâm panh, chạm vào ly của Mạnh Đường: “Bữa tiệc tối nay thực ra tôi không phải vì cậu ấy mà đến, là vì cô.”

Cô ấy nhìn thấy vòng bạn bè của Ngụy Xuyên nên muốn đích thân gặp Mạnh Đường một lần.

“Vì tôi?” Mạnh Đường có chút bất ngờ, “Tại sao?”

Vivian: “Muốn xem cô gái cậu ấy thích trông như thế nào, nói thật, tôi thấy cô không đẹp bằng tôi, nhưng khí chất thực sự đặc biệt.”

Thảo nào vừa lên cô đã cảm thấy Vivian cứ đánh giá mình, hóa ra là vì lý do này.

Vivian cũng quan sát hồi lâu mới lên chào hỏi.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 156


Mạnh Đường nhìn người trước mặt, theo bản năng kéo tấm chăn lên cao.

Ngụy Xuyên liếc nhìn, cười một tiếng: “Nằm dịch vào trong, nhường cho anh một chỗ.”

Mạnh Đường vừa lùi lại vừa lẩm bẩm: “Đi một vòng lớn, lại còn bắt em nhường chỗ, sao anh không leo lên từ bên trái?”

“Anh thích thế.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, cố ý trêu chọc cô, làm trái ý cô.

Mạnh Đường cũng hừ một tiếng, quay đầu định đưa lưng về phía anh nhưng bị Ngụy Xuyên chặn lại: “Trêu em thôi, quay lại đây.”

Mạnh Đường không vui: “Em muốn ngủ.”

“Đừng tưởng anh không biết em hoàn toàn không ngủ được.” Ngụy Xuyên xoay người cô lại, “Anh cũng không ngủ được, nói chuyện với em chút.”

“Sao lại còn ép người ta nói chuyện thế?” Mạnh Đường đảo mắt, “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

“Vậy em ngủ đi.” Ngụy Xuyên kéo rèm cửa, bật dải đèn đầu giường, “Chỉ cần trong vòng nửa tiếng em ngủ được anh sẽ không làm phiền em.”

Mạnh Đường nhắm mắt lại: “Cố ý đúng không? Cái đèn này lúc nằm xuống hơi chói mắt, bật lên làm gì?”

Ngụy Xuyên nằm nghiêng nhìn cô, một lúc sau mới nói: “Chuyện ở phòng khách lúc nãy…”

“Đừng nói nữa.” Ngón tay Mạnh Đường hờ hững chặn miệng anh, “Ngày mai chẳng phải còn phải đi chơi sao.”

Ý là thực sự nên ngủ rồi, chuyện xấu hổ cũng đừng nhắc lại nữa.

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, đặt xuống, nói: “Anh không thể không nói. Anh không phải nhân lúc em uống rượu để chiếm tiện nghi, là vì nhất thời hưng phấn không dừng lại được.”

“Em phải biết con trai và con gái không giống nhau. Đa số con trai khi yêu đương, tính xấu chính là quan tâm đến d*c v*ng phía sau sự ngọt ngào.”

“Con gái thì thiên về tình yêu thuần khiết hơn. Anh chỉ muốn nói là, anh thích em, nên cả hai thứ đó anh đều có.”

“Anh cũng chưa đến mức mụ mị đầu óc, chỉ là vì thích em nên mới có d*c v*ng.”

Chàng trai hơn hai mươi tuổi là sự tồn tại tràn trề năng lượng, chưa kể Ngụy Xuyên từ nhỏ đã là người có tinh lực dồi dào.

“Em biết.” Mạnh Đường nhướng mi mắt, “Không phải em không tin anh.”

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Dọa chết anh rồi, chưa nghe anh giải thích em đã chạy.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường nhìn người trước mặt, theo bản năng kéo tấm chăn lên cao.

Ngụy Xuyên liếc nhìn, cười một tiếng: “Nằm dịch vào trong, nhường cho anh một chỗ.”

Mạnh Đường vừa lùi lại vừa lẩm bẩm: “Đi một vòng lớn, lại còn bắt em nhường chỗ, sao anh không leo lên từ bên trái?”

“Anh thích thế.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, cố ý trêu chọc cô, làm trái ý cô.

Mạnh Đường cũng hừ một tiếng, quay đầu định đưa lưng về phía anh nhưng bị Ngụy Xuyên chặn lại: “Trêu em thôi, quay lại đây.”

Mạnh Đường không vui: “Em muốn ngủ.”

“Đừng tưởng anh không biết em hoàn toàn không ngủ được.” Ngụy Xuyên xoay người cô lại, “Anh cũng không ngủ được, nói chuyện với em chút.”

“Sao lại còn ép người ta nói chuyện thế?” Mạnh Đường đảo mắt, “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

“Vậy em ngủ đi.” Ngụy Xuyên kéo rèm cửa, bật dải đèn đầu giường, “Chỉ cần trong vòng nửa tiếng em ngủ được anh sẽ không làm phiền em.”

Mạnh Đường nhắm mắt lại: “Cố ý đúng không? Cái đèn này lúc nằm xuống hơi chói mắt, bật lên làm gì?”

Ngụy Xuyên nằm nghiêng nhìn cô, một lúc sau mới nói: “Chuyện ở phòng khách lúc nãy…”

“Đừng nói nữa.” Ngón tay Mạnh Đường hờ hững chặn miệng anh, “Ngày mai chẳng phải còn phải đi chơi sao.”

Ý là thực sự nên ngủ rồi, chuyện xấu hổ cũng đừng nhắc lại nữa.

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, đặt xuống, nói: “Anh không thể không nói. Anh không phải nhân lúc em uống rượu để chiếm tiện nghi, là vì nhất thời hưng phấn không dừng lại được.”

“Em phải biết con trai và con gái không giống nhau. Đa số con trai khi yêu đương, tính xấu chính là quan tâm đến d*c v*ng phía sau sự ngọt ngào.”

“Con gái thì thiên về tình yêu thuần khiết hơn. Anh chỉ muốn nói là, anh thích em, nên cả hai thứ đó anh đều có.”

“Anh cũng chưa đến mức mụ mị đầu óc, chỉ là vì thích em nên mới có d*c v*ng.”

Chàng trai hơn hai mươi tuổi là sự tồn tại tràn trề năng lượng, chưa kể Ngụy Xuyên từ nhỏ đã là người có tinh lực dồi dào.

“Em biết.” Mạnh Đường nhướng mi mắt, “Không phải em không tin anh.”

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Dọa chết anh rồi, chưa nghe anh giải thích em đã chạy.”

Mạnh Đường nhìn người trước mặt, theo bản năng kéo tấm chăn lên cao.

Ngụy Xuyên liếc nhìn, cười một tiếng: “Nằm dịch vào trong, nhường cho anh một chỗ.”

Mạnh Đường vừa lùi lại vừa lẩm bẩm: “Đi một vòng lớn, lại còn bắt em nhường chỗ, sao anh không leo lên từ bên trái?”

“Anh thích thế.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, cố ý trêu chọc cô, làm trái ý cô.

Mạnh Đường cũng hừ một tiếng, quay đầu định đưa lưng về phía anh nhưng bị Ngụy Xuyên chặn lại: “Trêu em thôi, quay lại đây.”

Mạnh Đường không vui: “Em muốn ngủ.”

“Đừng tưởng anh không biết em hoàn toàn không ngủ được.” Ngụy Xuyên xoay người cô lại, “Anh cũng không ngủ được, nói chuyện với em chút.”

“Sao lại còn ép người ta nói chuyện thế?” Mạnh Đường đảo mắt, “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

“Vậy em ngủ đi.” Ngụy Xuyên kéo rèm cửa, bật dải đèn đầu giường, “Chỉ cần trong vòng nửa tiếng em ngủ được anh sẽ không làm phiền em.”

Mạnh Đường nhắm mắt lại: “Cố ý đúng không? Cái đèn này lúc nằm xuống hơi chói mắt, bật lên làm gì?”

Ngụy Xuyên nằm nghiêng nhìn cô, một lúc sau mới nói: “Chuyện ở phòng khách lúc nãy…”

“Đừng nói nữa.” Ngón tay Mạnh Đường hờ hững chặn miệng anh, “Ngày mai chẳng phải còn phải đi chơi sao.”

Ý là thực sự nên ngủ rồi, chuyện xấu hổ cũng đừng nhắc lại nữa.

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, đặt xuống, nói: “Anh không thể không nói. Anh không phải nhân lúc em uống rượu để chiếm tiện nghi, là vì nhất thời hưng phấn không dừng lại được.”

“Em phải biết con trai và con gái không giống nhau. Đa số con trai khi yêu đương, tính xấu chính là quan tâm đến d*c v*ng phía sau sự ngọt ngào.”

“Con gái thì thiên về tình yêu thuần khiết hơn. Anh chỉ muốn nói là, anh thích em, nên cả hai thứ đó anh đều có.”

“Anh cũng chưa đến mức mụ mị đầu óc, chỉ là vì thích em nên mới có d*c v*ng.”

Chàng trai hơn hai mươi tuổi là sự tồn tại tràn trề năng lượng, chưa kể Ngụy Xuyên từ nhỏ đã là người có tinh lực dồi dào.

“Em biết.” Mạnh Đường nhướng mi mắt, “Không phải em không tin anh.”

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Dọa chết anh rồi, chưa nghe anh giải thích em đã chạy.”

Mạnh Đường nhìn người trước mặt, theo bản năng kéo tấm chăn lên cao.

Ngụy Xuyên liếc nhìn, cười một tiếng: “Nằm dịch vào trong, nhường cho anh một chỗ.”

Mạnh Đường vừa lùi lại vừa lẩm bẩm: “Đi một vòng lớn, lại còn bắt em nhường chỗ, sao anh không leo lên từ bên trái?”

“Anh thích thế.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, cố ý trêu chọc cô, làm trái ý cô.

Mạnh Đường cũng hừ một tiếng, quay đầu định đưa lưng về phía anh nhưng bị Ngụy Xuyên chặn lại: “Trêu em thôi, quay lại đây.”

Mạnh Đường không vui: “Em muốn ngủ.”

“Đừng tưởng anh không biết em hoàn toàn không ngủ được.” Ngụy Xuyên xoay người cô lại, “Anh cũng không ngủ được, nói chuyện với em chút.”

“Sao lại còn ép người ta nói chuyện thế?” Mạnh Đường đảo mắt, “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

“Vậy em ngủ đi.” Ngụy Xuyên kéo rèm cửa, bật dải đèn đầu giường, “Chỉ cần trong vòng nửa tiếng em ngủ được anh sẽ không làm phiền em.”

Mạnh Đường nhắm mắt lại: “Cố ý đúng không? Cái đèn này lúc nằm xuống hơi chói mắt, bật lên làm gì?”

Ngụy Xuyên nằm nghiêng nhìn cô, một lúc sau mới nói: “Chuyện ở phòng khách lúc nãy…”

“Đừng nói nữa.” Ngón tay Mạnh Đường hờ hững chặn miệng anh, “Ngày mai chẳng phải còn phải đi chơi sao.”

Ý là thực sự nên ngủ rồi, chuyện xấu hổ cũng đừng nhắc lại nữa.

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, đặt xuống, nói: “Anh không thể không nói. Anh không phải nhân lúc em uống rượu để chiếm tiện nghi, là vì nhất thời hưng phấn không dừng lại được.”

“Em phải biết con trai và con gái không giống nhau. Đa số con trai khi yêu đương, tính xấu chính là quan tâm đến d*c v*ng phía sau sự ngọt ngào.”

“Con gái thì thiên về tình yêu thuần khiết hơn. Anh chỉ muốn nói là, anh thích em, nên cả hai thứ đó anh đều có.”

“Anh cũng chưa đến mức mụ mị đầu óc, chỉ là vì thích em nên mới có d*c v*ng.”

Chàng trai hơn hai mươi tuổi là sự tồn tại tràn trề năng lượng, chưa kể Ngụy Xuyên từ nhỏ đã là người có tinh lực dồi dào.

“Em biết.” Mạnh Đường nhướng mi mắt, “Không phải em không tin anh.”

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Dọa chết anh rồi, chưa nghe anh giải thích em đã chạy.”

Mạnh Đường nhìn người trước mặt, theo bản năng kéo tấm chăn lên cao.

Ngụy Xuyên liếc nhìn, cười một tiếng: “Nằm dịch vào trong, nhường cho anh một chỗ.”

Mạnh Đường vừa lùi lại vừa lẩm bẩm: “Đi một vòng lớn, lại còn bắt em nhường chỗ, sao anh không leo lên từ bên trái?”

“Anh thích thế.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, cố ý trêu chọc cô, làm trái ý cô.

Mạnh Đường cũng hừ một tiếng, quay đầu định đưa lưng về phía anh nhưng bị Ngụy Xuyên chặn lại: “Trêu em thôi, quay lại đây.”

Mạnh Đường không vui: “Em muốn ngủ.”

“Đừng tưởng anh không biết em hoàn toàn không ngủ được.” Ngụy Xuyên xoay người cô lại, “Anh cũng không ngủ được, nói chuyện với em chút.”

“Sao lại còn ép người ta nói chuyện thế?” Mạnh Đường đảo mắt, “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

“Vậy em ngủ đi.” Ngụy Xuyên kéo rèm cửa, bật dải đèn đầu giường, “Chỉ cần trong vòng nửa tiếng em ngủ được anh sẽ không làm phiền em.”

Mạnh Đường nhắm mắt lại: “Cố ý đúng không? Cái đèn này lúc nằm xuống hơi chói mắt, bật lên làm gì?”

Ngụy Xuyên nằm nghiêng nhìn cô, một lúc sau mới nói: “Chuyện ở phòng khách lúc nãy…”

“Đừng nói nữa.” Ngón tay Mạnh Đường hờ hững chặn miệng anh, “Ngày mai chẳng phải còn phải đi chơi sao.”

Ý là thực sự nên ngủ rồi, chuyện xấu hổ cũng đừng nhắc lại nữa.

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, đặt xuống, nói: “Anh không thể không nói. Anh không phải nhân lúc em uống rượu để chiếm tiện nghi, là vì nhất thời hưng phấn không dừng lại được.”

“Em phải biết con trai và con gái không giống nhau. Đa số con trai khi yêu đương, tính xấu chính là quan tâm đến d*c v*ng phía sau sự ngọt ngào.”

“Con gái thì thiên về tình yêu thuần khiết hơn. Anh chỉ muốn nói là, anh thích em, nên cả hai thứ đó anh đều có.”

“Anh cũng chưa đến mức mụ mị đầu óc, chỉ là vì thích em nên mới có d*c v*ng.”

Chàng trai hơn hai mươi tuổi là sự tồn tại tràn trề năng lượng, chưa kể Ngụy Xuyên từ nhỏ đã là người có tinh lực dồi dào.

“Em biết.” Mạnh Đường nhướng mi mắt, “Không phải em không tin anh.”

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Dọa chết anh rồi, chưa nghe anh giải thích em đã chạy.”

Mạnh Đường nhìn người trước mặt, theo bản năng kéo tấm chăn lên cao.

Ngụy Xuyên liếc nhìn, cười một tiếng: “Nằm dịch vào trong, nhường cho anh một chỗ.”

Mạnh Đường vừa lùi lại vừa lẩm bẩm: “Đi một vòng lớn, lại còn bắt em nhường chỗ, sao anh không leo lên từ bên trái?”

“Anh thích thế.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, cố ý trêu chọc cô, làm trái ý cô.

Mạnh Đường cũng hừ một tiếng, quay đầu định đưa lưng về phía anh nhưng bị Ngụy Xuyên chặn lại: “Trêu em thôi, quay lại đây.”

Mạnh Đường không vui: “Em muốn ngủ.”

“Đừng tưởng anh không biết em hoàn toàn không ngủ được.” Ngụy Xuyên xoay người cô lại, “Anh cũng không ngủ được, nói chuyện với em chút.”

“Sao lại còn ép người ta nói chuyện thế?” Mạnh Đường đảo mắt, “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

“Vậy em ngủ đi.” Ngụy Xuyên kéo rèm cửa, bật dải đèn đầu giường, “Chỉ cần trong vòng nửa tiếng em ngủ được anh sẽ không làm phiền em.”

Mạnh Đường nhắm mắt lại: “Cố ý đúng không? Cái đèn này lúc nằm xuống hơi chói mắt, bật lên làm gì?”

Ngụy Xuyên nằm nghiêng nhìn cô, một lúc sau mới nói: “Chuyện ở phòng khách lúc nãy…”

“Đừng nói nữa.” Ngón tay Mạnh Đường hờ hững chặn miệng anh, “Ngày mai chẳng phải còn phải đi chơi sao.”

Ý là thực sự nên ngủ rồi, chuyện xấu hổ cũng đừng nhắc lại nữa.

Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, đặt xuống, nói: “Anh không thể không nói. Anh không phải nhân lúc em uống rượu để chiếm tiện nghi, là vì nhất thời hưng phấn không dừng lại được.”

“Em phải biết con trai và con gái không giống nhau. Đa số con trai khi yêu đương, tính xấu chính là quan tâm đến d*c v*ng phía sau sự ngọt ngào.”

“Con gái thì thiên về tình yêu thuần khiết hơn. Anh chỉ muốn nói là, anh thích em, nên cả hai thứ đó anh đều có.”

“Anh cũng chưa đến mức mụ mị đầu óc, chỉ là vì thích em nên mới có d*c v*ng.”

Chàng trai hơn hai mươi tuổi là sự tồn tại tràn trề năng lượng, chưa kể Ngụy Xuyên từ nhỏ đã là người có tinh lực dồi dào.

“Em biết.” Mạnh Đường nhướng mi mắt, “Không phải em không tin anh.”

Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Dọa chết anh rồi, chưa nghe anh giải thích em đã chạy.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 157


Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.

Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”

“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”

Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.

Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”

“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.

Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”

Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”

“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”

Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”

Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”

“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”

Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”

Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.

Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.

Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”

Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”

“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.

Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”

“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”

Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.

Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”

“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.

Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”

Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”

“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”

Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”

Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”

“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”

Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”

Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.

Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.

Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”

Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”

“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”

Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.

Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”

“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”

Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.

Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”

“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.

Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”

Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”

“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”

Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”

Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”

“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”

Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”

Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.

Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.

Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”

Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”

“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”

Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.

Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”

“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”

Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.

Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”

“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.

Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”

Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”

“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”

Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”

Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”

“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”

Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”

Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.

Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.

Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”

Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”

“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”

Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.

Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”

“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”

Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.

Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”

“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.

Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”

Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”

“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”

Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”

Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”

“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”

Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”

Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.

Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.

Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”

Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”

“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”

Mạnh Ngộ Xuân ngồi dậy từ ghế nằm, ném cho Mạnh Đường một ánh mắt kiểu “Cháu xem kìa”.

Mạnh Đường bước tới, nắm lấy cánh tay Ngụy Xuyên: “Đừng quậy nữa, mau ra bến xe đi.”

“Ai quậy với em.” Ngụy Xuyên cười với dì Phương đang đi từ vườn rau ra, “Dì Phương, cháu có thể ở lại không?”

Dì Phương đã biết chuyện hai người yêu nhau rồi, hơn nữa dì cũng thật lòng yêu quý chàng trai to con khéo miệng này.

Dì Phương lướt qua Mạnh Đường, nói: “Phòng bên cạnh Tiểu Đường tôi đã dọn dẹp xong cho cậu rồi.”

“Cảm ơn dì Phương.” Ngụy Xuyên cười híp cả mắt.

Mạnh Đường không thể tin nổi quay mặt lại: “Dì Phương, dì dọn lúc nào thế?”

Dì Phương chỉ vào Mạnh Ngộ Xuân: “Ông cụ bảo dọn đấy.”

“Mọi người đều hùa theo anh ấy làm loạn.” Mạnh Đường bó tay rồi, “Mùng 5 anh ấy còn phải về trường tập huấn nữa.”

Dì Phương kêu lên một tiếng: “Hôm nay mới 30, để cậu ấy chơi hai ngày đi.”

Ngụy Xuyên đắc ý cười: “Đúng thế, dì Phương, cháu đi cất hành lý trước, lát nữa ra nhặt rau giúp dì nhé.”

“Đi đi đi.” Dì Phương xua tay như đuổi ruồi, “Muốn được ăn cơm đúng giờ thì đừng có qua đây làm loạn.”

Ngụy Xuyên đáp một tiếng rồi xách vali về phòng, dáng vẻ quen cửa quen nẻo khiến Mạnh Đường nhìn đến ngây người.

Mạnh Ngộ Xuân cười khẩy: “Coi như nhà mình thật đấy à.”

Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dung túng và cưng chiều.

Mạnh Đường cũng biết, ông nội thích kiểu tính cách hướng ngoại, không chút e dè như Ngụy Xuyên.

Mạnh Hoài Chương thu hết mọi chuyện vào đáy mắt, ông ngồi xổm bên cạnh ông cụ, hỏi: “Một công tử bột như thế, thật sự có thể chấp nhận sống trong căn nhà cũ kỹ này sao?”

Mạnh Ngộ Xuân nhìn ông: “Anh muốn nói cái gì?”

“Con cứ cảm thấy nhà mình trèo cao không tới.” Mạnh Hoài Chương nói, “Thực lực nhà cậu ta ở thành phố Z e là bố vẫn chưa biết đâu.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 158


Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”

“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”

Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.

Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.

Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.

Quang minh lỗi lạc, khá lắm.

Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”

Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”

“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.

Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”

Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.

Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.

Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”

“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”

“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”

Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”

“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”

“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”

Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”

“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”

Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.

Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.

Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.

Quang minh lỗi lạc, khá lắm.

Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”

Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”

“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.

Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”

Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.

Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.

Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”

“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”

“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”

Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”

“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”

“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”

Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”

Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”

“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”

Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.

Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.

Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.

Quang minh lỗi lạc, khá lắm.

Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”

Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”

“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.

Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”

Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.

Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.

Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”

“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”

“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”

Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”

“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”

“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”

Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”

Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”

“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”

Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.

Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.

Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.

Quang minh lỗi lạc, khá lắm.

Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”

Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”

“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.

Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”

Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.

Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.

Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”

“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”

“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”

Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”

“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”

“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”

Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”

Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”

“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”

Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.

Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.

Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.

Quang minh lỗi lạc, khá lắm.

Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”

Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”

“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.

Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”

Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.

Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.

Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”

“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”

“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”

Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”

“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”

“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”

Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”

Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”

“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”

Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.

Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.

Bây giờ sở dĩ hỏi như vậy cũng là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.

Quang minh lỗi lạc, khá lắm.

Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”

Nói đến chủ đề chính, sắc mặt Ngụy Xuyên nghiêm túc trong giây lát, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng là thái độ của cháu.”

“Cái ta muốn hỏi là cách nhìn của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.

Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”

Dù trước đó đã tìm bà nội để bảo đảm, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.

Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.

Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Không nói lời hay để lừa ông, Mạnh Ngộ Xuân vẫn có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa mới năm hai, cứ yêu đi đã.”

“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi cuống, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cảm giác như bọn cháu yêu đến khi tốt nghiệp là có thể chia tay vậy.”

“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không khiến tổn thương lan rộng, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”

Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”

“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”

“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Tính cách cậu được nuôi dưỡng tốt thế này, chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương họ.”

Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Đạo lý này đương nhiên cháu hiểu, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 159


Đèn dưới đất như đom đóm, tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, chỉ đủ chiếu sáng mặt đất quanh đó.

Trong bóng tối, hai hơi thở chạm nhau, chóp mũi Ngụy Xuyên gần như chạm vào chóp mũi Mạnh Đường, như cố ý, anh húc nhẹ về phía trước.

Mạnh Đường nghiêng đầu né tránh, yết hầu Ngụy Xuyên chuyển động, hôn lên môi cô.

Bàn tay anh trượt dọc theo sống lưng cô lên đến gáy, kìm chặt lấy người đang theo bản năng muốn trốn về phía sau.

Lúc hôn, tay Ngụy Xuyên cũng không thành thật, đầu ngón tay cố ý trượt nhẹ bên cổ dưới tai Mạnh Đường, khiến cơ thể Mạnh Đường khẽ run lên.

Phát hiện nhỏ này khiến Ngụy Xuyên cười khẽ, ngón cái hơi dùng lực, buộc Mạnh Đường phải hé miệng.

Sự ám muội tăng nhiệt, thẳng tiến vào trong.

Tim Mạnh Đường đập như trống bỏi, chỉ cầu mong Ngụy Xuyên sớm buông tha cho mình.

Rõ ràng, Ngụy Xuyên hoàn toàn không muốn buông.

Mỗi nhịp thở dồn dập của anh đều đang nhắc nhở sâu sắc cho nhau biết, anh thích hôn môi đến nhường nào.

Mang theo chút kiềm chế, nụ hôn tràn ngập sự dịu dàng.

Không biết qua bao lâu, Ngụy Xuyên hơi lùi lại, nói: “Chiều cao này rất thích hợp để hôn.”

Đứng thì anh phải cúi đầu, Mạnh Đường phải kiễng chân.

Tay Mạnh Đường vòng qua cổ anh siết chặt: “Về chưa? Em bị muỗi đốt mấy nốt rồi.”

Ngụy Xuyên vừa nghe lập tức lấy điện thoại bật đèn: “Bị đốt ở đâu?”

“Bắp chân và mắt cá chân.” Mạnh Đường đưa tay gãi gãi, “Nhưng không sao đâu, cứ đến mùa hè là dì Phương làm một ít thuốc mỡ dự trữ, trong phòng em có.”

Ngụy Xuyên tắt đèn điện thoại, thuận thế ôm lấy Mạnh Đường, nói: “Đi, về nhà trước đã.”

Cẳng tay hai người dán chặt, mười ngón đan xen.

Ngụy Xuyên không còn tâm trí ngắm cảnh hồ ban đêm, mấy nốt đỏ trên bắp chân Mạnh Đường trở thành chuyện lớn trong lòng anh.

Cũng trách anh da dày thịt béo, không chia sẻ được chút “hỏa lực” nào cho cô.

Về đến nhà, trong sân tối đen, Mạnh Đường nhìn giờ, nói với Ngụy Xuyên: “Mọi người lớn tuổi rồi, đã ngủ cả rồi, anh nhẹ tay chút, khóa cổng lại, em đi tắm trước đây, anh cũng đi ngủ đi.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Đèn dưới đất như đom đóm, tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, chỉ đủ chiếu sáng mặt đất quanh đó.

Trong bóng tối, hai hơi thở chạm nhau, chóp mũi Ngụy Xuyên gần như chạm vào chóp mũi Mạnh Đường, như cố ý, anh húc nhẹ về phía trước.

Mạnh Đường nghiêng đầu né tránh, yết hầu Ngụy Xuyên chuyển động, hôn lên môi cô.

Bàn tay anh trượt dọc theo sống lưng cô lên đến gáy, kìm chặt lấy người đang theo bản năng muốn trốn về phía sau.

Lúc hôn, tay Ngụy Xuyên cũng không thành thật, đầu ngón tay cố ý trượt nhẹ bên cổ dưới tai Mạnh Đường, khiến cơ thể Mạnh Đường khẽ run lên.

Phát hiện nhỏ này khiến Ngụy Xuyên cười khẽ, ngón cái hơi dùng lực, buộc Mạnh Đường phải hé miệng.

Sự ám muội tăng nhiệt, thẳng tiến vào trong.

Tim Mạnh Đường đập như trống bỏi, chỉ cầu mong Ngụy Xuyên sớm buông tha cho mình.

Rõ ràng, Ngụy Xuyên hoàn toàn không muốn buông.

Mỗi nhịp thở dồn dập của anh đều đang nhắc nhở sâu sắc cho nhau biết, anh thích hôn môi đến nhường nào.

Mang theo chút kiềm chế, nụ hôn tràn ngập sự dịu dàng.

Không biết qua bao lâu, Ngụy Xuyên hơi lùi lại, nói: “Chiều cao này rất thích hợp để hôn.”

Đứng thì anh phải cúi đầu, Mạnh Đường phải kiễng chân.

Tay Mạnh Đường vòng qua cổ anh siết chặt: “Về chưa? Em bị muỗi đốt mấy nốt rồi.”

Ngụy Xuyên vừa nghe lập tức lấy điện thoại bật đèn: “Bị đốt ở đâu?”

“Bắp chân và mắt cá chân.” Mạnh Đường đưa tay gãi gãi, “Nhưng không sao đâu, cứ đến mùa hè là dì Phương làm một ít thuốc mỡ dự trữ, trong phòng em có.”

Ngụy Xuyên tắt đèn điện thoại, thuận thế ôm lấy Mạnh Đường, nói: “Đi, về nhà trước đã.”

Cẳng tay hai người dán chặt, mười ngón đan xen.

Ngụy Xuyên không còn tâm trí ngắm cảnh hồ ban đêm, mấy nốt đỏ trên bắp chân Mạnh Đường trở thành chuyện lớn trong lòng anh.

Cũng trách anh da dày thịt béo, không chia sẻ được chút “hỏa lực” nào cho cô.

Về đến nhà, trong sân tối đen, Mạnh Đường nhìn giờ, nói với Ngụy Xuyên: “Mọi người lớn tuổi rồi, đã ngủ cả rồi, anh nhẹ tay chút, khóa cổng lại, em đi tắm trước đây, anh cũng đi ngủ đi.”

Đèn dưới đất như đom đóm, tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, chỉ đủ chiếu sáng mặt đất quanh đó.

Trong bóng tối, hai hơi thở chạm nhau, chóp mũi Ngụy Xuyên gần như chạm vào chóp mũi Mạnh Đường, như cố ý, anh húc nhẹ về phía trước.

Mạnh Đường nghiêng đầu né tránh, yết hầu Ngụy Xuyên chuyển động, hôn lên môi cô.

Bàn tay anh trượt dọc theo sống lưng cô lên đến gáy, kìm chặt lấy người đang theo bản năng muốn trốn về phía sau.

Lúc hôn, tay Ngụy Xuyên cũng không thành thật, đầu ngón tay cố ý trượt nhẹ bên cổ dưới tai Mạnh Đường, khiến cơ thể Mạnh Đường khẽ run lên.

Phát hiện nhỏ này khiến Ngụy Xuyên cười khẽ, ngón cái hơi dùng lực, buộc Mạnh Đường phải hé miệng.

Sự ám muội tăng nhiệt, thẳng tiến vào trong.

Tim Mạnh Đường đập như trống bỏi, chỉ cầu mong Ngụy Xuyên sớm buông tha cho mình.

Rõ ràng, Ngụy Xuyên hoàn toàn không muốn buông.

Mỗi nhịp thở dồn dập của anh đều đang nhắc nhở sâu sắc cho nhau biết, anh thích hôn môi đến nhường nào.

Mang theo chút kiềm chế, nụ hôn tràn ngập sự dịu dàng.

Không biết qua bao lâu, Ngụy Xuyên hơi lùi lại, nói: “Chiều cao này rất thích hợp để hôn.”

Đứng thì anh phải cúi đầu, Mạnh Đường phải kiễng chân.

Tay Mạnh Đường vòng qua cổ anh siết chặt: “Về chưa? Em bị muỗi đốt mấy nốt rồi.”

Ngụy Xuyên vừa nghe lập tức lấy điện thoại bật đèn: “Bị đốt ở đâu?”

“Bắp chân và mắt cá chân.” Mạnh Đường đưa tay gãi gãi, “Nhưng không sao đâu, cứ đến mùa hè là dì Phương làm một ít thuốc mỡ dự trữ, trong phòng em có.”

Ngụy Xuyên tắt đèn điện thoại, thuận thế ôm lấy Mạnh Đường, nói: “Đi, về nhà trước đã.”

Cẳng tay hai người dán chặt, mười ngón đan xen.

Ngụy Xuyên không còn tâm trí ngắm cảnh hồ ban đêm, mấy nốt đỏ trên bắp chân Mạnh Đường trở thành chuyện lớn trong lòng anh.

Cũng trách anh da dày thịt béo, không chia sẻ được chút “hỏa lực” nào cho cô.

Về đến nhà, trong sân tối đen, Mạnh Đường nhìn giờ, nói với Ngụy Xuyên: “Mọi người lớn tuổi rồi, đã ngủ cả rồi, anh nhẹ tay chút, khóa cổng lại, em đi tắm trước đây, anh cũng đi ngủ đi.”

Đèn dưới đất như đom đóm, tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, chỉ đủ chiếu sáng mặt đất quanh đó.

Trong bóng tối, hai hơi thở chạm nhau, chóp mũi Ngụy Xuyên gần như chạm vào chóp mũi Mạnh Đường, như cố ý, anh húc nhẹ về phía trước.

Mạnh Đường nghiêng đầu né tránh, yết hầu Ngụy Xuyên chuyển động, hôn lên môi cô.

Bàn tay anh trượt dọc theo sống lưng cô lên đến gáy, kìm chặt lấy người đang theo bản năng muốn trốn về phía sau.

Lúc hôn, tay Ngụy Xuyên cũng không thành thật, đầu ngón tay cố ý trượt nhẹ bên cổ dưới tai Mạnh Đường, khiến cơ thể Mạnh Đường khẽ run lên.

Phát hiện nhỏ này khiến Ngụy Xuyên cười khẽ, ngón cái hơi dùng lực, buộc Mạnh Đường phải hé miệng.

Sự ám muội tăng nhiệt, thẳng tiến vào trong.

Tim Mạnh Đường đập như trống bỏi, chỉ cầu mong Ngụy Xuyên sớm buông tha cho mình.

Rõ ràng, Ngụy Xuyên hoàn toàn không muốn buông.

Mỗi nhịp thở dồn dập của anh đều đang nhắc nhở sâu sắc cho nhau biết, anh thích hôn môi đến nhường nào.

Mang theo chút kiềm chế, nụ hôn tràn ngập sự dịu dàng.

Không biết qua bao lâu, Ngụy Xuyên hơi lùi lại, nói: “Chiều cao này rất thích hợp để hôn.”

Đứng thì anh phải cúi đầu, Mạnh Đường phải kiễng chân.

Tay Mạnh Đường vòng qua cổ anh siết chặt: “Về chưa? Em bị muỗi đốt mấy nốt rồi.”

Ngụy Xuyên vừa nghe lập tức lấy điện thoại bật đèn: “Bị đốt ở đâu?”

“Bắp chân và mắt cá chân.” Mạnh Đường đưa tay gãi gãi, “Nhưng không sao đâu, cứ đến mùa hè là dì Phương làm một ít thuốc mỡ dự trữ, trong phòng em có.”

Ngụy Xuyên tắt đèn điện thoại, thuận thế ôm lấy Mạnh Đường, nói: “Đi, về nhà trước đã.”

Cẳng tay hai người dán chặt, mười ngón đan xen.

Ngụy Xuyên không còn tâm trí ngắm cảnh hồ ban đêm, mấy nốt đỏ trên bắp chân Mạnh Đường trở thành chuyện lớn trong lòng anh.

Cũng trách anh da dày thịt béo, không chia sẻ được chút “hỏa lực” nào cho cô.

Về đến nhà, trong sân tối đen, Mạnh Đường nhìn giờ, nói với Ngụy Xuyên: “Mọi người lớn tuổi rồi, đã ngủ cả rồi, anh nhẹ tay chút, khóa cổng lại, em đi tắm trước đây, anh cũng đi ngủ đi.”

Đèn dưới đất như đom đóm, tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, chỉ đủ chiếu sáng mặt đất quanh đó.

Trong bóng tối, hai hơi thở chạm nhau, chóp mũi Ngụy Xuyên gần như chạm vào chóp mũi Mạnh Đường, như cố ý, anh húc nhẹ về phía trước.

Mạnh Đường nghiêng đầu né tránh, yết hầu Ngụy Xuyên chuyển động, hôn lên môi cô.

Bàn tay anh trượt dọc theo sống lưng cô lên đến gáy, kìm chặt lấy người đang theo bản năng muốn trốn về phía sau.

Lúc hôn, tay Ngụy Xuyên cũng không thành thật, đầu ngón tay cố ý trượt nhẹ bên cổ dưới tai Mạnh Đường, khiến cơ thể Mạnh Đường khẽ run lên.

Phát hiện nhỏ này khiến Ngụy Xuyên cười khẽ, ngón cái hơi dùng lực, buộc Mạnh Đường phải hé miệng.

Sự ám muội tăng nhiệt, thẳng tiến vào trong.

Tim Mạnh Đường đập như trống bỏi, chỉ cầu mong Ngụy Xuyên sớm buông tha cho mình.

Rõ ràng, Ngụy Xuyên hoàn toàn không muốn buông.

Mỗi nhịp thở dồn dập của anh đều đang nhắc nhở sâu sắc cho nhau biết, anh thích hôn môi đến nhường nào.

Mang theo chút kiềm chế, nụ hôn tràn ngập sự dịu dàng.

Không biết qua bao lâu, Ngụy Xuyên hơi lùi lại, nói: “Chiều cao này rất thích hợp để hôn.”

Đứng thì anh phải cúi đầu, Mạnh Đường phải kiễng chân.

Tay Mạnh Đường vòng qua cổ anh siết chặt: “Về chưa? Em bị muỗi đốt mấy nốt rồi.”

Ngụy Xuyên vừa nghe lập tức lấy điện thoại bật đèn: “Bị đốt ở đâu?”

“Bắp chân và mắt cá chân.” Mạnh Đường đưa tay gãi gãi, “Nhưng không sao đâu, cứ đến mùa hè là dì Phương làm một ít thuốc mỡ dự trữ, trong phòng em có.”

Ngụy Xuyên tắt đèn điện thoại, thuận thế ôm lấy Mạnh Đường, nói: “Đi, về nhà trước đã.”

Cẳng tay hai người dán chặt, mười ngón đan xen.

Ngụy Xuyên không còn tâm trí ngắm cảnh hồ ban đêm, mấy nốt đỏ trên bắp chân Mạnh Đường trở thành chuyện lớn trong lòng anh.

Cũng trách anh da dày thịt béo, không chia sẻ được chút “hỏa lực” nào cho cô.

Về đến nhà, trong sân tối đen, Mạnh Đường nhìn giờ, nói với Ngụy Xuyên: “Mọi người lớn tuổi rồi, đã ngủ cả rồi, anh nhẹ tay chút, khóa cổng lại, em đi tắm trước đây, anh cũng đi ngủ đi.”

Đèn dưới đất như đom đóm, tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, chỉ đủ chiếu sáng mặt đất quanh đó.

Trong bóng tối, hai hơi thở chạm nhau, chóp mũi Ngụy Xuyên gần như chạm vào chóp mũi Mạnh Đường, như cố ý, anh húc nhẹ về phía trước.

Mạnh Đường nghiêng đầu né tránh, yết hầu Ngụy Xuyên chuyển động, hôn lên môi cô.

Bàn tay anh trượt dọc theo sống lưng cô lên đến gáy, kìm chặt lấy người đang theo bản năng muốn trốn về phía sau.

Lúc hôn, tay Ngụy Xuyên cũng không thành thật, đầu ngón tay cố ý trượt nhẹ bên cổ dưới tai Mạnh Đường, khiến cơ thể Mạnh Đường khẽ run lên.

Phát hiện nhỏ này khiến Ngụy Xuyên cười khẽ, ngón cái hơi dùng lực, buộc Mạnh Đường phải hé miệng.

Sự ám muội tăng nhiệt, thẳng tiến vào trong.

Tim Mạnh Đường đập như trống bỏi, chỉ cầu mong Ngụy Xuyên sớm buông tha cho mình.

Rõ ràng, Ngụy Xuyên hoàn toàn không muốn buông.

Mỗi nhịp thở dồn dập của anh đều đang nhắc nhở sâu sắc cho nhau biết, anh thích hôn môi đến nhường nào.

Mang theo chút kiềm chế, nụ hôn tràn ngập sự dịu dàng.

Không biết qua bao lâu, Ngụy Xuyên hơi lùi lại, nói: “Chiều cao này rất thích hợp để hôn.”

Đứng thì anh phải cúi đầu, Mạnh Đường phải kiễng chân.

Tay Mạnh Đường vòng qua cổ anh siết chặt: “Về chưa? Em bị muỗi đốt mấy nốt rồi.”

Ngụy Xuyên vừa nghe lập tức lấy điện thoại bật đèn: “Bị đốt ở đâu?”

“Bắp chân và mắt cá chân.” Mạnh Đường đưa tay gãi gãi, “Nhưng không sao đâu, cứ đến mùa hè là dì Phương làm một ít thuốc mỡ dự trữ, trong phòng em có.”

Ngụy Xuyên tắt đèn điện thoại, thuận thế ôm lấy Mạnh Đường, nói: “Đi, về nhà trước đã.”

Cẳng tay hai người dán chặt, mười ngón đan xen.

Ngụy Xuyên không còn tâm trí ngắm cảnh hồ ban đêm, mấy nốt đỏ trên bắp chân Mạnh Đường trở thành chuyện lớn trong lòng anh.

Cũng trách anh da dày thịt béo, không chia sẻ được chút “hỏa lực” nào cho cô.

Về đến nhà, trong sân tối đen, Mạnh Đường nhìn giờ, nói với Ngụy Xuyên: “Mọi người lớn tuổi rồi, đã ngủ cả rồi, anh nhẹ tay chút, khóa cổng lại, em đi tắm trước đây, anh cũng đi ngủ đi.”
 
Back
Top Bottom