Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 200


Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.

Mạnh Đường đầu tóc rối bù đuổi ra khỏi cổng lớn: “Ngụy Xuyên.”

Ngụy Xuyên cười toét miệng, quay đầu chạy lại ôm chầm lấy cô: “Sao em lại ra đây?”

“Xin lỗi nhé.” Mạnh Đường có chút buồn bực, “Quên đặt báo thức.”

Ngụy Xuyên liếc nhìn dì Phương, dì Phương xua tay: “Tôi hiểu tôi hiểu, tôi đi đây.”

Ngụy Xuyên cười ngây ngô một tiếng, kéo Mạnh Đường lên xe.

Anh khởi động xe, chẳng mấy chốc bên trong ấm lên.

Mạnh Đường nắm lấy cánh tay anh, nói: “Tập luyện đừng để mệt quá, cũng đừng để bị thương.”

Lần nào cô cũng chỉ có hai câu này, Ngụy Xuyên cười: “Biết rồi, em ở nhà cũng thế, mệt thì nghỉ, anh thấy đồ lớn ông cụ khắc rồi, có thể cúi lưng đục đẽo một chỗ cả ngày trời.”

“Đừng có ngốc nghếch chỉ biết cắm mặt vào gỗ, cuối cùng người đau lòng chẳng phải là anh sao.”

Mạnh Đường cười: “Không sao đâu, quen là được.”

Ngụy Xuyên không đồng tình với lời cô, đưa tay nhéo d** tai cô: “Quen không tốt đâu, lâu ngày lưng sẽ hỏng, hối hận không kịp.”

Mạnh Đường bắt đầu chuyển chủ đề: “Được rồi, em biết rồi, tối qua anh ngủ lúc mấy giờ?”

Mạnh Đường cũng không ngờ tối qua mình xem xem rồi ngủ quên mất, có lẽ do game chán quá.

Ngụy Xuyên nói: “Em ngủ rồi anh về phòng luôn, khoảng 11 giờ.”

Mạnh Đường gật đầu: “Thế cũng được, về lái xe chú ý an toàn, đến nhà nhắn tin cho em.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên ôm lấy cô định hôn nhưng bị Mạnh Đường bịt miệng, “Chưa đánh răng.”

“Anh có chê em đâu.” Ngụy Xuyên nhíu mày.

Mạnh Đường không thể để anh hôn được, đẩy cửa xuống xe, đứng bên ngoài vẫy tay với anh.

Ngụy Xuyên cười bất lực, đành đánh vô lăng rời đi.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 201


Mạnh Đường sấy tóc đến khi còn hơi ẩm, quấn khăn tắm đi vào phòng để đồ thông với phòng ngủ.

Cô liếc nhìn thời gian ở đầu giường, vẫn còn kịp.

Mặc quần áo xong rồi gọi đồ ăn, Ngụy Xuyên chắc cũng sắp về tới nơi.

Mạnh Đường kiễng chân lấy bộ đồ ngủ, vừa định thay thì trong tầm mắt bên phải bỗng xuất hiện một bóng người đè xuống.

Cô giật mình lùi lại phía sau, trái tim như đang đi tàu lượn siêu tốc.

“Cẩn thận.” Ngụy Xuyên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, “Gan nhỏ thế à?”

Mạnh Đường ôm ngực, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh hãi, hồi lâu sau, cô chớp mắt, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói: “Sao anh đã về rồi?”

“Tập xong là về luôn.” Ánh mắt Ngụy Xuyên rơi trên xương quai xanh và bờ vai trắng ngần của cô, giọng nói bất giác trầm xuống.

Mạnh Đường lúc này mới nhận ra, vội kéo chặt khăn tắm, giơ tay đẩy ngực anh, có chút lắp bắp: “Anh ra ngoài trước đi, em thay quần áo đã.”

Ngụy Xuyên không nhúc nhích, mắt cũng không chớp lấy một cái.

“Anh ra ngoài trước đi mà.” Mạnh Đường có chút hoảng.

Ngụy Xuyên bước tới, chặn cô trước tủ quần áo, nhỏ giọng nói: “Anh tắm xong rồi mới về.”

“…”

Đã lâu không gần gũi, cơ thể Mạnh Đường cứng đờ, cô muốn ngẩng đầu nhìn Ngụy Xuyên nhưng lại hơi ngượng ngùng.

Thân hình cao lớn của Ngụy Xuyên gần như bao trùm lấy Mạnh Đường, cô theo bản năng lại lùi về sau một bước.

“Anh còn lấn nữa.” Giọng Mạnh Đường nhẹ nhàng, lại vừa đáng yêu, “Là em chui tọt vào trong tủ đấy.”

Ngụy Xuyên cười khẽ lùi lại nửa bước, nhưng tay lại như gắn định vị mà ôm chặt lấy eo Mạnh Đường.

“Giờ thì không chui vào tủ được nữa rồi.” Anh cười xấu xa, nhàn nhã trêu chọc cô, “Hoặc là, em muốn vào trong tủ cũng được.”

Mạnh Đường lập tức hiểu ý anh, mím môi véo vào eo anh một cái.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường sấy tóc đến khi còn hơi ẩm, quấn khăn tắm đi vào phòng để đồ thông với phòng ngủ.

Cô liếc nhìn thời gian ở đầu giường, vẫn còn kịp.

Mặc quần áo xong rồi gọi đồ ăn, Ngụy Xuyên chắc cũng sắp về tới nơi.

Mạnh Đường kiễng chân lấy bộ đồ ngủ, vừa định thay thì trong tầm mắt bên phải bỗng xuất hiện một bóng người đè xuống.

Cô giật mình lùi lại phía sau, trái tim như đang đi tàu lượn siêu tốc.

“Cẩn thận.” Ngụy Xuyên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, “Gan nhỏ thế à?”

Mạnh Đường ôm ngực, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh hãi, hồi lâu sau, cô chớp mắt, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói: “Sao anh đã về rồi?”

“Tập xong là về luôn.” Ánh mắt Ngụy Xuyên rơi trên xương quai xanh và bờ vai trắng ngần của cô, giọng nói bất giác trầm xuống.

Mạnh Đường lúc này mới nhận ra, vội kéo chặt khăn tắm, giơ tay đẩy ngực anh, có chút lắp bắp: “Anh ra ngoài trước đi, em thay quần áo đã.”

Ngụy Xuyên không nhúc nhích, mắt cũng không chớp lấy một cái.

“Anh ra ngoài trước đi mà.” Mạnh Đường có chút hoảng.

Ngụy Xuyên bước tới, chặn cô trước tủ quần áo, nhỏ giọng nói: “Anh tắm xong rồi mới về.”

“…”

Đã lâu không gần gũi, cơ thể Mạnh Đường cứng đờ, cô muốn ngẩng đầu nhìn Ngụy Xuyên nhưng lại hơi ngượng ngùng.

Thân hình cao lớn của Ngụy Xuyên gần như bao trùm lấy Mạnh Đường, cô theo bản năng lại lùi về sau một bước.

“Anh còn lấn nữa.” Giọng Mạnh Đường nhẹ nhàng, lại vừa đáng yêu, “Là em chui tọt vào trong tủ đấy.”

Ngụy Xuyên cười khẽ lùi lại nửa bước, nhưng tay lại như gắn định vị mà ôm chặt lấy eo Mạnh Đường.

“Giờ thì không chui vào tủ được nữa rồi.” Anh cười xấu xa, nhàn nhã trêu chọc cô, “Hoặc là, em muốn vào trong tủ cũng được.”

Mạnh Đường lập tức hiểu ý anh, mím môi véo vào eo anh một cái.

Mạnh Đường sấy tóc đến khi còn hơi ẩm, quấn khăn tắm đi vào phòng để đồ thông với phòng ngủ.

Cô liếc nhìn thời gian ở đầu giường, vẫn còn kịp.

Mặc quần áo xong rồi gọi đồ ăn, Ngụy Xuyên chắc cũng sắp về tới nơi.

Mạnh Đường kiễng chân lấy bộ đồ ngủ, vừa định thay thì trong tầm mắt bên phải bỗng xuất hiện một bóng người đè xuống.

Cô giật mình lùi lại phía sau, trái tim như đang đi tàu lượn siêu tốc.

“Cẩn thận.” Ngụy Xuyên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, “Gan nhỏ thế à?”

Mạnh Đường ôm ngực, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh hãi, hồi lâu sau, cô chớp mắt, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói: “Sao anh đã về rồi?”

“Tập xong là về luôn.” Ánh mắt Ngụy Xuyên rơi trên xương quai xanh và bờ vai trắng ngần của cô, giọng nói bất giác trầm xuống.

Mạnh Đường lúc này mới nhận ra, vội kéo chặt khăn tắm, giơ tay đẩy ngực anh, có chút lắp bắp: “Anh ra ngoài trước đi, em thay quần áo đã.”

Ngụy Xuyên không nhúc nhích, mắt cũng không chớp lấy một cái.

“Anh ra ngoài trước đi mà.” Mạnh Đường có chút hoảng.

Ngụy Xuyên bước tới, chặn cô trước tủ quần áo, nhỏ giọng nói: “Anh tắm xong rồi mới về.”

“…”

Đã lâu không gần gũi, cơ thể Mạnh Đường cứng đờ, cô muốn ngẩng đầu nhìn Ngụy Xuyên nhưng lại hơi ngượng ngùng.

Thân hình cao lớn của Ngụy Xuyên gần như bao trùm lấy Mạnh Đường, cô theo bản năng lại lùi về sau một bước.

“Anh còn lấn nữa.” Giọng Mạnh Đường nhẹ nhàng, lại vừa đáng yêu, “Là em chui tọt vào trong tủ đấy.”

Ngụy Xuyên cười khẽ lùi lại nửa bước, nhưng tay lại như gắn định vị mà ôm chặt lấy eo Mạnh Đường.

“Giờ thì không chui vào tủ được nữa rồi.” Anh cười xấu xa, nhàn nhã trêu chọc cô, “Hoặc là, em muốn vào trong tủ cũng được.”

Mạnh Đường lập tức hiểu ý anh, mím môi véo vào eo anh một cái.

Mạnh Đường sấy tóc đến khi còn hơi ẩm, quấn khăn tắm đi vào phòng để đồ thông với phòng ngủ.

Cô liếc nhìn thời gian ở đầu giường, vẫn còn kịp.

Mặc quần áo xong rồi gọi đồ ăn, Ngụy Xuyên chắc cũng sắp về tới nơi.

Mạnh Đường kiễng chân lấy bộ đồ ngủ, vừa định thay thì trong tầm mắt bên phải bỗng xuất hiện một bóng người đè xuống.

Cô giật mình lùi lại phía sau, trái tim như đang đi tàu lượn siêu tốc.

“Cẩn thận.” Ngụy Xuyên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, “Gan nhỏ thế à?”

Mạnh Đường ôm ngực, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh hãi, hồi lâu sau, cô chớp mắt, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói: “Sao anh đã về rồi?”

“Tập xong là về luôn.” Ánh mắt Ngụy Xuyên rơi trên xương quai xanh và bờ vai trắng ngần của cô, giọng nói bất giác trầm xuống.

Mạnh Đường lúc này mới nhận ra, vội kéo chặt khăn tắm, giơ tay đẩy ngực anh, có chút lắp bắp: “Anh ra ngoài trước đi, em thay quần áo đã.”

Ngụy Xuyên không nhúc nhích, mắt cũng không chớp lấy một cái.

“Anh ra ngoài trước đi mà.” Mạnh Đường có chút hoảng.

Ngụy Xuyên bước tới, chặn cô trước tủ quần áo, nhỏ giọng nói: “Anh tắm xong rồi mới về.”

“…”

Đã lâu không gần gũi, cơ thể Mạnh Đường cứng đờ, cô muốn ngẩng đầu nhìn Ngụy Xuyên nhưng lại hơi ngượng ngùng.

Thân hình cao lớn của Ngụy Xuyên gần như bao trùm lấy Mạnh Đường, cô theo bản năng lại lùi về sau một bước.

“Anh còn lấn nữa.” Giọng Mạnh Đường nhẹ nhàng, lại vừa đáng yêu, “Là em chui tọt vào trong tủ đấy.”

Ngụy Xuyên cười khẽ lùi lại nửa bước, nhưng tay lại như gắn định vị mà ôm chặt lấy eo Mạnh Đường.

“Giờ thì không chui vào tủ được nữa rồi.” Anh cười xấu xa, nhàn nhã trêu chọc cô, “Hoặc là, em muốn vào trong tủ cũng được.”

Mạnh Đường lập tức hiểu ý anh, mím môi véo vào eo anh một cái.

Mạnh Đường sấy tóc đến khi còn hơi ẩm, quấn khăn tắm đi vào phòng để đồ thông với phòng ngủ.

Cô liếc nhìn thời gian ở đầu giường, vẫn còn kịp.

Mặc quần áo xong rồi gọi đồ ăn, Ngụy Xuyên chắc cũng sắp về tới nơi.

Mạnh Đường kiễng chân lấy bộ đồ ngủ, vừa định thay thì trong tầm mắt bên phải bỗng xuất hiện một bóng người đè xuống.

Cô giật mình lùi lại phía sau, trái tim như đang đi tàu lượn siêu tốc.

“Cẩn thận.” Ngụy Xuyên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, “Gan nhỏ thế à?”

Mạnh Đường ôm ngực, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh hãi, hồi lâu sau, cô chớp mắt, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói: “Sao anh đã về rồi?”

“Tập xong là về luôn.” Ánh mắt Ngụy Xuyên rơi trên xương quai xanh và bờ vai trắng ngần của cô, giọng nói bất giác trầm xuống.

Mạnh Đường lúc này mới nhận ra, vội kéo chặt khăn tắm, giơ tay đẩy ngực anh, có chút lắp bắp: “Anh ra ngoài trước đi, em thay quần áo đã.”

Ngụy Xuyên không nhúc nhích, mắt cũng không chớp lấy một cái.

“Anh ra ngoài trước đi mà.” Mạnh Đường có chút hoảng.

Ngụy Xuyên bước tới, chặn cô trước tủ quần áo, nhỏ giọng nói: “Anh tắm xong rồi mới về.”

“…”

Đã lâu không gần gũi, cơ thể Mạnh Đường cứng đờ, cô muốn ngẩng đầu nhìn Ngụy Xuyên nhưng lại hơi ngượng ngùng.

Thân hình cao lớn của Ngụy Xuyên gần như bao trùm lấy Mạnh Đường, cô theo bản năng lại lùi về sau một bước.

“Anh còn lấn nữa.” Giọng Mạnh Đường nhẹ nhàng, lại vừa đáng yêu, “Là em chui tọt vào trong tủ đấy.”

Ngụy Xuyên cười khẽ lùi lại nửa bước, nhưng tay lại như gắn định vị mà ôm chặt lấy eo Mạnh Đường.

“Giờ thì không chui vào tủ được nữa rồi.” Anh cười xấu xa, nhàn nhã trêu chọc cô, “Hoặc là, em muốn vào trong tủ cũng được.”

Mạnh Đường lập tức hiểu ý anh, mím môi véo vào eo anh một cái.

Mạnh Đường sấy tóc đến khi còn hơi ẩm, quấn khăn tắm đi vào phòng để đồ thông với phòng ngủ.

Cô liếc nhìn thời gian ở đầu giường, vẫn còn kịp.

Mặc quần áo xong rồi gọi đồ ăn, Ngụy Xuyên chắc cũng sắp về tới nơi.

Mạnh Đường kiễng chân lấy bộ đồ ngủ, vừa định thay thì trong tầm mắt bên phải bỗng xuất hiện một bóng người đè xuống.

Cô giật mình lùi lại phía sau, trái tim như đang đi tàu lượn siêu tốc.

“Cẩn thận.” Ngụy Xuyên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, “Gan nhỏ thế à?”

Mạnh Đường ôm ngực, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh hãi, hồi lâu sau, cô chớp mắt, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói: “Sao anh đã về rồi?”

“Tập xong là về luôn.” Ánh mắt Ngụy Xuyên rơi trên xương quai xanh và bờ vai trắng ngần của cô, giọng nói bất giác trầm xuống.

Mạnh Đường lúc này mới nhận ra, vội kéo chặt khăn tắm, giơ tay đẩy ngực anh, có chút lắp bắp: “Anh ra ngoài trước đi, em thay quần áo đã.”

Ngụy Xuyên không nhúc nhích, mắt cũng không chớp lấy một cái.

“Anh ra ngoài trước đi mà.” Mạnh Đường có chút hoảng.

Ngụy Xuyên bước tới, chặn cô trước tủ quần áo, nhỏ giọng nói: “Anh tắm xong rồi mới về.”

“…”

Đã lâu không gần gũi, cơ thể Mạnh Đường cứng đờ, cô muốn ngẩng đầu nhìn Ngụy Xuyên nhưng lại hơi ngượng ngùng.

Thân hình cao lớn của Ngụy Xuyên gần như bao trùm lấy Mạnh Đường, cô theo bản năng lại lùi về sau một bước.

“Anh còn lấn nữa.” Giọng Mạnh Đường nhẹ nhàng, lại vừa đáng yêu, “Là em chui tọt vào trong tủ đấy.”

Ngụy Xuyên cười khẽ lùi lại nửa bước, nhưng tay lại như gắn định vị mà ôm chặt lấy eo Mạnh Đường.

“Giờ thì không chui vào tủ được nữa rồi.” Anh cười xấu xa, nhàn nhã trêu chọc cô, “Hoặc là, em muốn vào trong tủ cũng được.”

Mạnh Đường lập tức hiểu ý anh, mím môi véo vào eo anh một cái.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 202


Mặt trời lên cao ba sào, Mạnh Đường cuối cùng mới lơ mơ tỉnh dậy.

Ngũ tạng réo gọi, cô dùng sức đá Ngụy Xuyên một cái: “Dậy thôi.”

Ngụy Xuyên giật mình tỉnh giấc: “Sao thế?”

Vẻ mặt ngơ ngác, tóc tai bù xù, Mạnh Đường bật cười: “Em đói.”

“Ồ.” Ngụy Xuyên vẫn chưa tỉnh hẳn, nhắm mắt bước xuống giường.

Cũng không biết mấy giờ rồi, Ngụy Xuyên gọi đại đồ ăn, sau đó đi vào phòng tắm, cùng Mạnh Đường rửa mặt.

Trong gương, Mạnh Đường nhìn cổ mình mà cạn lời.

Ngụy Xuyên cười lấy lòng: “May mà trời lạnh, có thể mặc áo cổ lọ.”

“Sau này đừng có hôn lên chỗ đó.” Mạnh Đường nghiêm mặt dặn dò anh, “Bị nhìn thấy ngại lắm.”

Cô không thích xõa tóc, các môn học của khoa điêu khắc cũng không thích hợp để xõa tóc.

Mỗi dấu hôn anh m*t ra đều phải mất mấy ngày mới tan, lần đầu tiên bị Tạ Linh Âm phát hiện cô đã thấy khá xấu hổ rồi.

“Biết rồi.” Ngụy Xuyên thấy sắc mặt Mạnh Đường có vài phần giận dỗi, vội vàng xin lỗi, “Lần sau nhất định sẽ chú ý.”

Mạnh Đường nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng rồi đi ra phòng khách.

Người giao đồ ăn vừa vặn đến nơi, Ngụy Xuyên từ sau lưng cô ló ra, chỉ vào món trứng hấp trên xe đẩy: “Ăn cái đó trước đi, lót dạ đã.”

Mạnh Đường đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào, đi tới bưng bát trứng hấp.

Một bát xuống bụng, vậy mà cứ như chưa ăn gì.

Ngụy Xuyên vội vàng đưa đũa cho cô: “Sườn xào ô mai, món em thích ăn đấy.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu, cắm cúi ăn cơm, mười phút sau, tốc độ của cô chậm lại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thời tiết đẹp rồi, còn ra ngoài chơi bóng không?”

“Em có muốn ra ngoài không?” Đương nhiên Ngụy Xuyên lấy ý kiến của Mạnh Đường làm chủ.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mặt trời lên cao ba sào, Mạnh Đường cuối cùng mới lơ mơ tỉnh dậy.

Ngũ tạng réo gọi, cô dùng sức đá Ngụy Xuyên một cái: “Dậy thôi.”

Ngụy Xuyên giật mình tỉnh giấc: “Sao thế?”

Vẻ mặt ngơ ngác, tóc tai bù xù, Mạnh Đường bật cười: “Em đói.”

“Ồ.” Ngụy Xuyên vẫn chưa tỉnh hẳn, nhắm mắt bước xuống giường.

Cũng không biết mấy giờ rồi, Ngụy Xuyên gọi đại đồ ăn, sau đó đi vào phòng tắm, cùng Mạnh Đường rửa mặt.

Trong gương, Mạnh Đường nhìn cổ mình mà cạn lời.

Ngụy Xuyên cười lấy lòng: “May mà trời lạnh, có thể mặc áo cổ lọ.”

“Sau này đừng có hôn lên chỗ đó.” Mạnh Đường nghiêm mặt dặn dò anh, “Bị nhìn thấy ngại lắm.”

Cô không thích xõa tóc, các môn học của khoa điêu khắc cũng không thích hợp để xõa tóc.

Mỗi dấu hôn anh m*t ra đều phải mất mấy ngày mới tan, lần đầu tiên bị Tạ Linh Âm phát hiện cô đã thấy khá xấu hổ rồi.

“Biết rồi.” Ngụy Xuyên thấy sắc mặt Mạnh Đường có vài phần giận dỗi, vội vàng xin lỗi, “Lần sau nhất định sẽ chú ý.”

Mạnh Đường nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng rồi đi ra phòng khách.

Người giao đồ ăn vừa vặn đến nơi, Ngụy Xuyên từ sau lưng cô ló ra, chỉ vào món trứng hấp trên xe đẩy: “Ăn cái đó trước đi, lót dạ đã.”

Mạnh Đường đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào, đi tới bưng bát trứng hấp.

Một bát xuống bụng, vậy mà cứ như chưa ăn gì.

Ngụy Xuyên vội vàng đưa đũa cho cô: “Sườn xào ô mai, món em thích ăn đấy.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu, cắm cúi ăn cơm, mười phút sau, tốc độ của cô chậm lại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thời tiết đẹp rồi, còn ra ngoài chơi bóng không?”

“Em có muốn ra ngoài không?” Đương nhiên Ngụy Xuyên lấy ý kiến của Mạnh Đường làm chủ.

Mặt trời lên cao ba sào, Mạnh Đường cuối cùng mới lơ mơ tỉnh dậy.

Ngũ tạng réo gọi, cô dùng sức đá Ngụy Xuyên một cái: “Dậy thôi.”

Ngụy Xuyên giật mình tỉnh giấc: “Sao thế?”

Vẻ mặt ngơ ngác, tóc tai bù xù, Mạnh Đường bật cười: “Em đói.”

“Ồ.” Ngụy Xuyên vẫn chưa tỉnh hẳn, nhắm mắt bước xuống giường.

Cũng không biết mấy giờ rồi, Ngụy Xuyên gọi đại đồ ăn, sau đó đi vào phòng tắm, cùng Mạnh Đường rửa mặt.

Trong gương, Mạnh Đường nhìn cổ mình mà cạn lời.

Ngụy Xuyên cười lấy lòng: “May mà trời lạnh, có thể mặc áo cổ lọ.”

“Sau này đừng có hôn lên chỗ đó.” Mạnh Đường nghiêm mặt dặn dò anh, “Bị nhìn thấy ngại lắm.”

Cô không thích xõa tóc, các môn học của khoa điêu khắc cũng không thích hợp để xõa tóc.

Mỗi dấu hôn anh m*t ra đều phải mất mấy ngày mới tan, lần đầu tiên bị Tạ Linh Âm phát hiện cô đã thấy khá xấu hổ rồi.

“Biết rồi.” Ngụy Xuyên thấy sắc mặt Mạnh Đường có vài phần giận dỗi, vội vàng xin lỗi, “Lần sau nhất định sẽ chú ý.”

Mạnh Đường nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng rồi đi ra phòng khách.

Người giao đồ ăn vừa vặn đến nơi, Ngụy Xuyên từ sau lưng cô ló ra, chỉ vào món trứng hấp trên xe đẩy: “Ăn cái đó trước đi, lót dạ đã.”

Mạnh Đường đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào, đi tới bưng bát trứng hấp.

Một bát xuống bụng, vậy mà cứ như chưa ăn gì.

Ngụy Xuyên vội vàng đưa đũa cho cô: “Sườn xào ô mai, món em thích ăn đấy.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu, cắm cúi ăn cơm, mười phút sau, tốc độ của cô chậm lại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thời tiết đẹp rồi, còn ra ngoài chơi bóng không?”

“Em có muốn ra ngoài không?” Đương nhiên Ngụy Xuyên lấy ý kiến của Mạnh Đường làm chủ.

Mặt trời lên cao ba sào, Mạnh Đường cuối cùng mới lơ mơ tỉnh dậy.

Ngũ tạng réo gọi, cô dùng sức đá Ngụy Xuyên một cái: “Dậy thôi.”

Ngụy Xuyên giật mình tỉnh giấc: “Sao thế?”

Vẻ mặt ngơ ngác, tóc tai bù xù, Mạnh Đường bật cười: “Em đói.”

“Ồ.” Ngụy Xuyên vẫn chưa tỉnh hẳn, nhắm mắt bước xuống giường.

Cũng không biết mấy giờ rồi, Ngụy Xuyên gọi đại đồ ăn, sau đó đi vào phòng tắm, cùng Mạnh Đường rửa mặt.

Trong gương, Mạnh Đường nhìn cổ mình mà cạn lời.

Ngụy Xuyên cười lấy lòng: “May mà trời lạnh, có thể mặc áo cổ lọ.”

“Sau này đừng có hôn lên chỗ đó.” Mạnh Đường nghiêm mặt dặn dò anh, “Bị nhìn thấy ngại lắm.”

Cô không thích xõa tóc, các môn học của khoa điêu khắc cũng không thích hợp để xõa tóc.

Mỗi dấu hôn anh m*t ra đều phải mất mấy ngày mới tan, lần đầu tiên bị Tạ Linh Âm phát hiện cô đã thấy khá xấu hổ rồi.

“Biết rồi.” Ngụy Xuyên thấy sắc mặt Mạnh Đường có vài phần giận dỗi, vội vàng xin lỗi, “Lần sau nhất định sẽ chú ý.”

Mạnh Đường nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng rồi đi ra phòng khách.

Người giao đồ ăn vừa vặn đến nơi, Ngụy Xuyên từ sau lưng cô ló ra, chỉ vào món trứng hấp trên xe đẩy: “Ăn cái đó trước đi, lót dạ đã.”

Mạnh Đường đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào, đi tới bưng bát trứng hấp.

Một bát xuống bụng, vậy mà cứ như chưa ăn gì.

Ngụy Xuyên vội vàng đưa đũa cho cô: “Sườn xào ô mai, món em thích ăn đấy.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu, cắm cúi ăn cơm, mười phút sau, tốc độ của cô chậm lại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thời tiết đẹp rồi, còn ra ngoài chơi bóng không?”

“Em có muốn ra ngoài không?” Đương nhiên Ngụy Xuyên lấy ý kiến của Mạnh Đường làm chủ.

Mặt trời lên cao ba sào, Mạnh Đường cuối cùng mới lơ mơ tỉnh dậy.

Ngũ tạng réo gọi, cô dùng sức đá Ngụy Xuyên một cái: “Dậy thôi.”

Ngụy Xuyên giật mình tỉnh giấc: “Sao thế?”

Vẻ mặt ngơ ngác, tóc tai bù xù, Mạnh Đường bật cười: “Em đói.”

“Ồ.” Ngụy Xuyên vẫn chưa tỉnh hẳn, nhắm mắt bước xuống giường.

Cũng không biết mấy giờ rồi, Ngụy Xuyên gọi đại đồ ăn, sau đó đi vào phòng tắm, cùng Mạnh Đường rửa mặt.

Trong gương, Mạnh Đường nhìn cổ mình mà cạn lời.

Ngụy Xuyên cười lấy lòng: “May mà trời lạnh, có thể mặc áo cổ lọ.”

“Sau này đừng có hôn lên chỗ đó.” Mạnh Đường nghiêm mặt dặn dò anh, “Bị nhìn thấy ngại lắm.”

Cô không thích xõa tóc, các môn học của khoa điêu khắc cũng không thích hợp để xõa tóc.

Mỗi dấu hôn anh m*t ra đều phải mất mấy ngày mới tan, lần đầu tiên bị Tạ Linh Âm phát hiện cô đã thấy khá xấu hổ rồi.

“Biết rồi.” Ngụy Xuyên thấy sắc mặt Mạnh Đường có vài phần giận dỗi, vội vàng xin lỗi, “Lần sau nhất định sẽ chú ý.”

Mạnh Đường nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng rồi đi ra phòng khách.

Người giao đồ ăn vừa vặn đến nơi, Ngụy Xuyên từ sau lưng cô ló ra, chỉ vào món trứng hấp trên xe đẩy: “Ăn cái đó trước đi, lót dạ đã.”

Mạnh Đường đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào, đi tới bưng bát trứng hấp.

Một bát xuống bụng, vậy mà cứ như chưa ăn gì.

Ngụy Xuyên vội vàng đưa đũa cho cô: “Sườn xào ô mai, món em thích ăn đấy.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu, cắm cúi ăn cơm, mười phút sau, tốc độ của cô chậm lại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thời tiết đẹp rồi, còn ra ngoài chơi bóng không?”

“Em có muốn ra ngoài không?” Đương nhiên Ngụy Xuyên lấy ý kiến của Mạnh Đường làm chủ.

Mặt trời lên cao ba sào, Mạnh Đường cuối cùng mới lơ mơ tỉnh dậy.

Ngũ tạng réo gọi, cô dùng sức đá Ngụy Xuyên một cái: “Dậy thôi.”

Ngụy Xuyên giật mình tỉnh giấc: “Sao thế?”

Vẻ mặt ngơ ngác, tóc tai bù xù, Mạnh Đường bật cười: “Em đói.”

“Ồ.” Ngụy Xuyên vẫn chưa tỉnh hẳn, nhắm mắt bước xuống giường.

Cũng không biết mấy giờ rồi, Ngụy Xuyên gọi đại đồ ăn, sau đó đi vào phòng tắm, cùng Mạnh Đường rửa mặt.

Trong gương, Mạnh Đường nhìn cổ mình mà cạn lời.

Ngụy Xuyên cười lấy lòng: “May mà trời lạnh, có thể mặc áo cổ lọ.”

“Sau này đừng có hôn lên chỗ đó.” Mạnh Đường nghiêm mặt dặn dò anh, “Bị nhìn thấy ngại lắm.”

Cô không thích xõa tóc, các môn học của khoa điêu khắc cũng không thích hợp để xõa tóc.

Mỗi dấu hôn anh m*t ra đều phải mất mấy ngày mới tan, lần đầu tiên bị Tạ Linh Âm phát hiện cô đã thấy khá xấu hổ rồi.

“Biết rồi.” Ngụy Xuyên thấy sắc mặt Mạnh Đường có vài phần giận dỗi, vội vàng xin lỗi, “Lần sau nhất định sẽ chú ý.”

Mạnh Đường nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng rồi đi ra phòng khách.

Người giao đồ ăn vừa vặn đến nơi, Ngụy Xuyên từ sau lưng cô ló ra, chỉ vào món trứng hấp trên xe đẩy: “Ăn cái đó trước đi, lót dạ đã.”

Mạnh Đường đói đến mức chẳng còn chút sức lực nào, đi tới bưng bát trứng hấp.

Một bát xuống bụng, vậy mà cứ như chưa ăn gì.

Ngụy Xuyên vội vàng đưa đũa cho cô: “Sườn xào ô mai, món em thích ăn đấy.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu, cắm cúi ăn cơm, mười phút sau, tốc độ của cô chậm lại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thời tiết đẹp rồi, còn ra ngoài chơi bóng không?”

“Em có muốn ra ngoài không?” Đương nhiên Ngụy Xuyên lấy ý kiến của Mạnh Đường làm chủ.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 203


Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”

Người quen gặp nhau, tất nhiên phải ngồi ăn cùng nhau.

Ngụy Tư Nguyên không muốn đưa Ngụy Xuyên theo lắm, khổ nỗi Ngụy Xuyên lại rất hứng thú với chuyện bát quái của cô ấy, anh đẩy Mạnh Đường ra làm bia đỡ đạn, Ngụy Tư Nguyên cũng hết cách.

Mạnh Đường đi đến bên cạnh Vivian, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người là tình huống gì thế?”

“Ken thích cô Ngụy, hẹn riêng cô ấy không ra nên lôi tôi theo.”

Ken chính là Trịnh Đình Huy, một tay chơi bời, nhưng lại luôn nhớ mãi không quên Ngụy Tư Nguyên.

Vivian và Trịnh Đình Huy là anh em họ, lần này đến thành phố Z định ở lại lâu dài.

Sở Nhân biết chuyện, đương nhiên chăm sóc hai người họ rất nhiều, Ngụy Tư Nguyên là người rảnh rỗi nên bị sắp xếp công việc “hướng dẫn viên địa phương”.

Nếu chỉ có Trịnh Đình Huy thì Ngụy Tư Nguyên hoàn toàn không thèm để ý, nên anh ta mới lôi Vivian theo.

Ánh mắt Vivian liếc về phía Triệu Sơ Bạch: “Vị kia tôi không quen, nhưng tôi cảm giác anh ta và cô Ngụy có chút quan hệ.”

Mạnh Đường im lặng một lát, nói nhỏ: “Anh ấy là con trai của ông Triệu hôm mừng thọ bà cụ, Ngụy Xuyên gọi là anh Tiểu Bạch, xét theo tuổi tác, chắc cũng trạc tuổi chị Nguyên Nguyên.”

“Thanh mai trúc mã à.” Vivian kéo dài giọng.

“Chắc là vậy.”

Mạnh Đường vừa định nói tiếp thì bị Ngụy Xuyên kéo cánh tay lôi về phía mình.

“Nói chuyện gì đấy? Ăn cơm thôi.”

“Vivian hỏi em Triệu Sơ Bạch là ai, em trả lời thôi.”

Ngụy Xuyên rót cho cô cốc nước, thì thầm hóng hớt bên tai cô: “Hôm nay hơi bất thường, ánh mắt Trịnh Đình Huy nhìn Triệu Sơ Bạch có chút sát khí.”

Mạnh Đường ngước mắt, nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chẳng cảm thấy sát khí gì cả.

Ngược lại là Ngụy Tư Nguyên, ở giữa hai người đàn ông lại có vẻ lúng túng và ngượng ngùng hơn bình thường vài phần.

Mạnh Đường kéo vạt áo Ngụy Xuyên, thì thầm vào tai anh: “Sao em cảm thấy chị Nguyên Nguyên và Triệu Sơ Bạch có gì đó sai sai ấy?”

“Hai người họ có gì mà sai.” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Hai người họ là điển hình của thanh mai trúc mã, hẹn nhau ăn cơm cũng chẳng lạ, Trịnh Đình Huy chắc chắn coi Triệu Sơ Bạch là tình địch rồi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 204


Sau khi khai giảng, cả Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều bận rộn, giải đấu khu vực CUBAL sắp bắt đầu, Ngụy Xuyên bận đến mức không có một kẽ hở.

Cũng may Mạnh Đường không phải kiểu con gái nhỏ bé chỉ biết đợi sau lưng anh.

Ngoài các môn chuyên ngành và lớp điêu khắc gỗ, khoa lại giao cho cô một hoạt động đặc sắc về thủ công mỹ nghệ phi vật thể.

Mạnh Đường vốn không muốn nhận nhưng không chịu nổi sự kiên quyết của giáo viên.

Nói cô là truyền nhân của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, càng nên lấy mình làm gương, kế thừa kỹ nghệ.

Rõ ràng rất nhiều bạn học khác cũng có thể làm, cuối cùng Mạnh Đường vẫn cùng Đàm Hi đi làm.

Trong trường có xưởng làm việc về di sản phi vật thể, những người tham gia như họ phải điêu khắc một số thứ, ví dụ như thẻ kẹp sách, huy hiệu trường gì đó, cuối cùng mang ra chợ nghệ thuật bày sạp bán.

Chu kỳ của hoạt động này cũng khá dài, lấy Mạnh Đường và Đàm Hi làm người đứng đầu, mọi người quây quần lại cùng nhau lên kế hoạch hoạt động.

Sau khi chốt hoạt động, còn phải trải qua khâu quan trọng nhất là thiết kế, thiết kế xong thì phải thu mua vật liệu, tạo phôi, thời gian điêu khắc cốt lõi cũng mất hai ba tuần.

Mạnh Đường tính toán, thời gian cũng khá trùng hợp, chợ nghệ thuật có lẽ sẽ mở sau khi Ngụy Xuyên thi đấu xong.

Ngày tháng trôi qua không nhanh không chậm, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đã mười mấy ngày không liên lạc.

Nhưng trong album ảnh chung, mỗi ngày đều có một tấm ảnh anh tập luyện.

Cho dù đã thêm bộ lọc, Mạnh Đường cũng có thể nhìn ra sự mệt mỏi giữa hai hàng lông mày và chiếc áo đấu ướt đẫm mồ hôi của anh.

Mạnh Đường chẳng nói lời an ủi nào, ghép ảnh những việc mình làm mỗi ngày lại gửi lên, kèm theo hai câu hôm nay đã làm gì, Ngụy Xuyên lại như được tiêm máu gà.

Bình luận anh để lại cho cô đều là “hôn hôn”.

Dựa vào bí mật nhỏ trong album ảnh chung, đối với cặp đôi đang trong giai đoạn cuồng nhiệt như họ cũng không coi là quá khó khăn.

Mạnh Đường cùng Đàm Hi vào xưởng làm việc của hoạt động phi vật thể lần nữa, khá nhiều người đã đến rồi.

Mạnh Đường nhìn thấy có một nữ sinh đang điêu khắc khung tranh để bàn có chữ “bãi lạn” (mặc kệ đời) thì cười cười, đúng là sinh viên mới hiểu sinh viên.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sau khi khai giảng, cả Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều bận rộn, giải đấu khu vực CUBAL sắp bắt đầu, Ngụy Xuyên bận đến mức không có một kẽ hở.

Cũng may Mạnh Đường không phải kiểu con gái nhỏ bé chỉ biết đợi sau lưng anh.

Ngoài các môn chuyên ngành và lớp điêu khắc gỗ, khoa lại giao cho cô một hoạt động đặc sắc về thủ công mỹ nghệ phi vật thể.

Mạnh Đường vốn không muốn nhận nhưng không chịu nổi sự kiên quyết của giáo viên.

Nói cô là truyền nhân của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, càng nên lấy mình làm gương, kế thừa kỹ nghệ.

Rõ ràng rất nhiều bạn học khác cũng có thể làm, cuối cùng Mạnh Đường vẫn cùng Đàm Hi đi làm.

Trong trường có xưởng làm việc về di sản phi vật thể, những người tham gia như họ phải điêu khắc một số thứ, ví dụ như thẻ kẹp sách, huy hiệu trường gì đó, cuối cùng mang ra chợ nghệ thuật bày sạp bán.

Chu kỳ của hoạt động này cũng khá dài, lấy Mạnh Đường và Đàm Hi làm người đứng đầu, mọi người quây quần lại cùng nhau lên kế hoạch hoạt động.

Sau khi chốt hoạt động, còn phải trải qua khâu quan trọng nhất là thiết kế, thiết kế xong thì phải thu mua vật liệu, tạo phôi, thời gian điêu khắc cốt lõi cũng mất hai ba tuần.

Mạnh Đường tính toán, thời gian cũng khá trùng hợp, chợ nghệ thuật có lẽ sẽ mở sau khi Ngụy Xuyên thi đấu xong.

Ngày tháng trôi qua không nhanh không chậm, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đã mười mấy ngày không liên lạc.

Nhưng trong album ảnh chung, mỗi ngày đều có một tấm ảnh anh tập luyện.

Cho dù đã thêm bộ lọc, Mạnh Đường cũng có thể nhìn ra sự mệt mỏi giữa hai hàng lông mày và chiếc áo đấu ướt đẫm mồ hôi của anh.

Mạnh Đường chẳng nói lời an ủi nào, ghép ảnh những việc mình làm mỗi ngày lại gửi lên, kèm theo hai câu hôm nay đã làm gì, Ngụy Xuyên lại như được tiêm máu gà.

Bình luận anh để lại cho cô đều là “hôn hôn”.

Dựa vào bí mật nhỏ trong album ảnh chung, đối với cặp đôi đang trong giai đoạn cuồng nhiệt như họ cũng không coi là quá khó khăn.

Mạnh Đường cùng Đàm Hi vào xưởng làm việc của hoạt động phi vật thể lần nữa, khá nhiều người đã đến rồi.

Mạnh Đường nhìn thấy có một nữ sinh đang điêu khắc khung tranh để bàn có chữ “bãi lạn” (mặc kệ đời) thì cười cười, đúng là sinh viên mới hiểu sinh viên.

Sau khi khai giảng, cả Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều bận rộn, giải đấu khu vực CUBAL sắp bắt đầu, Ngụy Xuyên bận đến mức không có một kẽ hở.

Cũng may Mạnh Đường không phải kiểu con gái nhỏ bé chỉ biết đợi sau lưng anh.

Ngoài các môn chuyên ngành và lớp điêu khắc gỗ, khoa lại giao cho cô một hoạt động đặc sắc về thủ công mỹ nghệ phi vật thể.

Mạnh Đường vốn không muốn nhận nhưng không chịu nổi sự kiên quyết của giáo viên.

Nói cô là truyền nhân của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, càng nên lấy mình làm gương, kế thừa kỹ nghệ.

Rõ ràng rất nhiều bạn học khác cũng có thể làm, cuối cùng Mạnh Đường vẫn cùng Đàm Hi đi làm.

Trong trường có xưởng làm việc về di sản phi vật thể, những người tham gia như họ phải điêu khắc một số thứ, ví dụ như thẻ kẹp sách, huy hiệu trường gì đó, cuối cùng mang ra chợ nghệ thuật bày sạp bán.

Chu kỳ của hoạt động này cũng khá dài, lấy Mạnh Đường và Đàm Hi làm người đứng đầu, mọi người quây quần lại cùng nhau lên kế hoạch hoạt động.

Sau khi chốt hoạt động, còn phải trải qua khâu quan trọng nhất là thiết kế, thiết kế xong thì phải thu mua vật liệu, tạo phôi, thời gian điêu khắc cốt lõi cũng mất hai ba tuần.

Mạnh Đường tính toán, thời gian cũng khá trùng hợp, chợ nghệ thuật có lẽ sẽ mở sau khi Ngụy Xuyên thi đấu xong.

Ngày tháng trôi qua không nhanh không chậm, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đã mười mấy ngày không liên lạc.

Nhưng trong album ảnh chung, mỗi ngày đều có một tấm ảnh anh tập luyện.

Cho dù đã thêm bộ lọc, Mạnh Đường cũng có thể nhìn ra sự mệt mỏi giữa hai hàng lông mày và chiếc áo đấu ướt đẫm mồ hôi của anh.

Mạnh Đường chẳng nói lời an ủi nào, ghép ảnh những việc mình làm mỗi ngày lại gửi lên, kèm theo hai câu hôm nay đã làm gì, Ngụy Xuyên lại như được tiêm máu gà.

Bình luận anh để lại cho cô đều là “hôn hôn”.

Dựa vào bí mật nhỏ trong album ảnh chung, đối với cặp đôi đang trong giai đoạn cuồng nhiệt như họ cũng không coi là quá khó khăn.

Mạnh Đường cùng Đàm Hi vào xưởng làm việc của hoạt động phi vật thể lần nữa, khá nhiều người đã đến rồi.

Mạnh Đường nhìn thấy có một nữ sinh đang điêu khắc khung tranh để bàn có chữ “bãi lạn” (mặc kệ đời) thì cười cười, đúng là sinh viên mới hiểu sinh viên.

Sau khi khai giảng, cả Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều bận rộn, giải đấu khu vực CUBAL sắp bắt đầu, Ngụy Xuyên bận đến mức không có một kẽ hở.

Cũng may Mạnh Đường không phải kiểu con gái nhỏ bé chỉ biết đợi sau lưng anh.

Ngoài các môn chuyên ngành và lớp điêu khắc gỗ, khoa lại giao cho cô một hoạt động đặc sắc về thủ công mỹ nghệ phi vật thể.

Mạnh Đường vốn không muốn nhận nhưng không chịu nổi sự kiên quyết của giáo viên.

Nói cô là truyền nhân của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, càng nên lấy mình làm gương, kế thừa kỹ nghệ.

Rõ ràng rất nhiều bạn học khác cũng có thể làm, cuối cùng Mạnh Đường vẫn cùng Đàm Hi đi làm.

Trong trường có xưởng làm việc về di sản phi vật thể, những người tham gia như họ phải điêu khắc một số thứ, ví dụ như thẻ kẹp sách, huy hiệu trường gì đó, cuối cùng mang ra chợ nghệ thuật bày sạp bán.

Chu kỳ của hoạt động này cũng khá dài, lấy Mạnh Đường và Đàm Hi làm người đứng đầu, mọi người quây quần lại cùng nhau lên kế hoạch hoạt động.

Sau khi chốt hoạt động, còn phải trải qua khâu quan trọng nhất là thiết kế, thiết kế xong thì phải thu mua vật liệu, tạo phôi, thời gian điêu khắc cốt lõi cũng mất hai ba tuần.

Mạnh Đường tính toán, thời gian cũng khá trùng hợp, chợ nghệ thuật có lẽ sẽ mở sau khi Ngụy Xuyên thi đấu xong.

Ngày tháng trôi qua không nhanh không chậm, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đã mười mấy ngày không liên lạc.

Nhưng trong album ảnh chung, mỗi ngày đều có một tấm ảnh anh tập luyện.

Cho dù đã thêm bộ lọc, Mạnh Đường cũng có thể nhìn ra sự mệt mỏi giữa hai hàng lông mày và chiếc áo đấu ướt đẫm mồ hôi của anh.

Mạnh Đường chẳng nói lời an ủi nào, ghép ảnh những việc mình làm mỗi ngày lại gửi lên, kèm theo hai câu hôm nay đã làm gì, Ngụy Xuyên lại như được tiêm máu gà.

Bình luận anh để lại cho cô đều là “hôn hôn”.

Dựa vào bí mật nhỏ trong album ảnh chung, đối với cặp đôi đang trong giai đoạn cuồng nhiệt như họ cũng không coi là quá khó khăn.

Mạnh Đường cùng Đàm Hi vào xưởng làm việc của hoạt động phi vật thể lần nữa, khá nhiều người đã đến rồi.

Mạnh Đường nhìn thấy có một nữ sinh đang điêu khắc khung tranh để bàn có chữ “bãi lạn” (mặc kệ đời) thì cười cười, đúng là sinh viên mới hiểu sinh viên.

Sau khi khai giảng, cả Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều bận rộn, giải đấu khu vực CUBAL sắp bắt đầu, Ngụy Xuyên bận đến mức không có một kẽ hở.

Cũng may Mạnh Đường không phải kiểu con gái nhỏ bé chỉ biết đợi sau lưng anh.

Ngoài các môn chuyên ngành và lớp điêu khắc gỗ, khoa lại giao cho cô một hoạt động đặc sắc về thủ công mỹ nghệ phi vật thể.

Mạnh Đường vốn không muốn nhận nhưng không chịu nổi sự kiên quyết của giáo viên.

Nói cô là truyền nhân của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, càng nên lấy mình làm gương, kế thừa kỹ nghệ.

Rõ ràng rất nhiều bạn học khác cũng có thể làm, cuối cùng Mạnh Đường vẫn cùng Đàm Hi đi làm.

Trong trường có xưởng làm việc về di sản phi vật thể, những người tham gia như họ phải điêu khắc một số thứ, ví dụ như thẻ kẹp sách, huy hiệu trường gì đó, cuối cùng mang ra chợ nghệ thuật bày sạp bán.

Chu kỳ của hoạt động này cũng khá dài, lấy Mạnh Đường và Đàm Hi làm người đứng đầu, mọi người quây quần lại cùng nhau lên kế hoạch hoạt động.

Sau khi chốt hoạt động, còn phải trải qua khâu quan trọng nhất là thiết kế, thiết kế xong thì phải thu mua vật liệu, tạo phôi, thời gian điêu khắc cốt lõi cũng mất hai ba tuần.

Mạnh Đường tính toán, thời gian cũng khá trùng hợp, chợ nghệ thuật có lẽ sẽ mở sau khi Ngụy Xuyên thi đấu xong.

Ngày tháng trôi qua không nhanh không chậm, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đã mười mấy ngày không liên lạc.

Nhưng trong album ảnh chung, mỗi ngày đều có một tấm ảnh anh tập luyện.

Cho dù đã thêm bộ lọc, Mạnh Đường cũng có thể nhìn ra sự mệt mỏi giữa hai hàng lông mày và chiếc áo đấu ướt đẫm mồ hôi của anh.

Mạnh Đường chẳng nói lời an ủi nào, ghép ảnh những việc mình làm mỗi ngày lại gửi lên, kèm theo hai câu hôm nay đã làm gì, Ngụy Xuyên lại như được tiêm máu gà.

Bình luận anh để lại cho cô đều là “hôn hôn”.

Dựa vào bí mật nhỏ trong album ảnh chung, đối với cặp đôi đang trong giai đoạn cuồng nhiệt như họ cũng không coi là quá khó khăn.

Mạnh Đường cùng Đàm Hi vào xưởng làm việc của hoạt động phi vật thể lần nữa, khá nhiều người đã đến rồi.

Mạnh Đường nhìn thấy có một nữ sinh đang điêu khắc khung tranh để bàn có chữ “bãi lạn” (mặc kệ đời) thì cười cười, đúng là sinh viên mới hiểu sinh viên.

Sau khi khai giảng, cả Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đều bận rộn, giải đấu khu vực CUBAL sắp bắt đầu, Ngụy Xuyên bận đến mức không có một kẽ hở.

Cũng may Mạnh Đường không phải kiểu con gái nhỏ bé chỉ biết đợi sau lưng anh.

Ngoài các môn chuyên ngành và lớp điêu khắc gỗ, khoa lại giao cho cô một hoạt động đặc sắc về thủ công mỹ nghệ phi vật thể.

Mạnh Đường vốn không muốn nhận nhưng không chịu nổi sự kiên quyết của giáo viên.

Nói cô là truyền nhân của điêu khắc gỗ Hoàng Dương, càng nên lấy mình làm gương, kế thừa kỹ nghệ.

Rõ ràng rất nhiều bạn học khác cũng có thể làm, cuối cùng Mạnh Đường vẫn cùng Đàm Hi đi làm.

Trong trường có xưởng làm việc về di sản phi vật thể, những người tham gia như họ phải điêu khắc một số thứ, ví dụ như thẻ kẹp sách, huy hiệu trường gì đó, cuối cùng mang ra chợ nghệ thuật bày sạp bán.

Chu kỳ của hoạt động này cũng khá dài, lấy Mạnh Đường và Đàm Hi làm người đứng đầu, mọi người quây quần lại cùng nhau lên kế hoạch hoạt động.

Sau khi chốt hoạt động, còn phải trải qua khâu quan trọng nhất là thiết kế, thiết kế xong thì phải thu mua vật liệu, tạo phôi, thời gian điêu khắc cốt lõi cũng mất hai ba tuần.

Mạnh Đường tính toán, thời gian cũng khá trùng hợp, chợ nghệ thuật có lẽ sẽ mở sau khi Ngụy Xuyên thi đấu xong.

Ngày tháng trôi qua không nhanh không chậm, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đã mười mấy ngày không liên lạc.

Nhưng trong album ảnh chung, mỗi ngày đều có một tấm ảnh anh tập luyện.

Cho dù đã thêm bộ lọc, Mạnh Đường cũng có thể nhìn ra sự mệt mỏi giữa hai hàng lông mày và chiếc áo đấu ướt đẫm mồ hôi của anh.

Mạnh Đường chẳng nói lời an ủi nào, ghép ảnh những việc mình làm mỗi ngày lại gửi lên, kèm theo hai câu hôm nay đã làm gì, Ngụy Xuyên lại như được tiêm máu gà.

Bình luận anh để lại cho cô đều là “hôn hôn”.

Dựa vào bí mật nhỏ trong album ảnh chung, đối với cặp đôi đang trong giai đoạn cuồng nhiệt như họ cũng không coi là quá khó khăn.

Mạnh Đường cùng Đàm Hi vào xưởng làm việc của hoạt động phi vật thể lần nữa, khá nhiều người đã đến rồi.

Mạnh Đường nhìn thấy có một nữ sinh đang điêu khắc khung tranh để bàn có chữ “bãi lạn” (mặc kệ đời) thì cười cười, đúng là sinh viên mới hiểu sinh viên.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 205


Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.

Khoảnh khắc đội bóng rổ nam Đại học Z với chiều cao trung bình 1m90 xuất hiện tại quảng trường trung tâm, dòng người xung quanh bỗng nhiên khựng lại trong giây lát.

Một giây sau, đám đông bùng nổ tiếng reo hò kịch liệt.

Mạnh Đường giật mình, vươn cổ ra nhìn, cô đang ngồi, chỉ có thể nhìn thấy vô số đôi chân đang đi lại.

Đàm Hi kéo cô: “Không phải Ngụy Xuyên đến rồi đấy chứ? Giọng vừa nãy giống lắm.”

“Chắc là đến rồi.” Mạnh Đường nói, “Cổng trang trí của chợ cách chỗ chúng ta một đoạn.”

Yên lặng đợi một lát, Ngụy Xuyên trong tiếng người huyên náo đã đi đến sạp hàng của Mạnh Đường.

Sạp hàng không lớn, anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đường, cười hỏi: “Đồ bán thế nào đấy?”

Đã lâu không gặp, ánh mắt vừa chạm nhau, những cảm xúc ngượng ngùng và xấu hổ sau khi xa cách đều trồi lên.

Mạnh Đường chỉ vào bìa các tông, giọng điệu không giấu được vẻ thẹn thùng: “Tự xem đi.”

Ngụy Xuyên vừa định cầm thì Mạnh Đường vỗ tay anh một cái: “Cái này là để bán, anh đừng có phá rối.”

“Anh mua không được à?” Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra, “Anh mua hết, bán xong mau theo anh về nhà.”

Câu nói này của anh khiến xung quanh nhao nhao trêu chọc.

“Đừng phá rối nữa.” Mạnh Đường gạt tay anh ra, “Em khắc cho anh một cái cúp nhỏ rồi, mấy cái này để cho người khác mua.”

Ngụy Xuyên chìa tay về phía cô: “Cúp nhỏ đâu?”

Mạnh Đường lấy chiếc cúp 10cm từ trong túi ra đưa cho anh: “Cầm lấy chơi đi.”

Giọng điệu y hệt dỗ trẻ con.

“Thế này còn tạm được.” Ngụy Xuyên mãn nguyện rồi, đắc ý rồi, lắc lắc trước mặt bọn Điền Duật khoe khoang một phen.

Điền Duật thực sự không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống, đáng thương nhìn Mạnh Đường: “Bọn em không có à? Một mình anh ấy cũng đâu thắng được trận đấu.”

“Có.” Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Đàm Hi, “Đưa đồ cho họ đi.”

Ngụy Xuyên trơ mắt nhìn Đàm Hi lấy một túi cúp ra, y hệt cái của anh.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 206


Cửa vừa mở, Mạnh Đường còn chưa nhìn rõ người thì eo đã bị siết chặt.

Cô khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể xoay một vòng liền bị ép chặt lên cánh cửa, tất cả sự kinh ngạc đều bị một nụ hôn gấp gáp, triền miên chặn lại.

Hơi thở quen thuộc tràn ngập khoang miệng, cô buộc phải ngửa cổ lên.

Ngụy Xuyên thấy cô ngoan ngoãn để mặc mình bắt nạt, trong lòng mềm nhũn, buông cô ra, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi cô: “Tắm rồi à?”

Mạnh Đường mím môi: “Ừm.”

Ngụy Xuyên khẽ cười, ôm lấy cô định đi: “Anh cũng tắm rồi, đi, đi ngủ thôi.”

Mạnh Đường trừng mắt: “Ai ngủ với anh, mau về phòng của anh đi.”

Nói rồi, cô còn liếc nhìn ra cửa, sợ lúc này Sở Nhân đi lên.

“Đừng nhìn nữa, mẹ anh không dễ dàng lên đây đâu.” Ngụy Xuyên ôm cô, nửa đẩy nửa kéo đưa cô đến bên giường, “Đợi em ngủ xong anh tuyệt đối sẽ về phòng mình ngủ.”

Lời hứa của đàn ông chẳng là cái thá gì, Mạnh Đường biết rõ điều đó.

Nhưng cô không chịu nổi sức nặng của anh, loạng choạng ngã xuống giường.

Ngụy Xuyên cười xấu xa, kéo chăn trùm lên cả hai người, sau đó không kiêng nể gì mà hôn cô.

Hôn môi cũng gây nghiện, hôn đến lúc tình nồng sẽ giống như men rượu khiến người ta mê muội. Tay chân Mạnh Đường mềm nhũn, đôi môi sưng đỏ, nhìn càng khiến người ta mơ mộng viển vông.

Hôn nữa sẽ xảy ra chuyện, Ngụy Xuyên dựa vào ý chí kinh người buông cô ra, vỗ vỗ lưng cô: “Ngủ đi.”

Anh thực sự chỉ muốn ôm cô một cái, nhất là sau khi trải qua một trận đấu cường độ cao.

Mạnh Đường bị hôn đến ngơ ngác, theo bản năng nghe lời, nhắm mắt lại.

Lồng ngực Ngụy Xuyên rộng lớn lại ấm áp. Thời gian qua Mạnh Đường chạy đôn chạy đáo cho hoạt động di sản văn hóa phi vật thể trong trường, hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, coi như trút bỏ được một gánh nặng.

Cô vốn dễ ngủ, chẳng mấy chốc hô hấp đã dần đều đều.

“Đúng là biết dày vò người khác.” Ngụy Xuyên đặt một nụ hôn lên giữa trán cô rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Rón rén đóng cửa lại, vừa quay người suýt chút nữa bị Ngụy Tư Nguyên dọa cho hồn bay phách lạc.

Ngụy Xuyên sợ đánh thức Mạnh Đường, cứng rắn nuốt ngược câu chửi thề vào trong.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Cửa vừa mở, Mạnh Đường còn chưa nhìn rõ người thì eo đã bị siết chặt.

Cô khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể xoay một vòng liền bị ép chặt lên cánh cửa, tất cả sự kinh ngạc đều bị một nụ hôn gấp gáp, triền miên chặn lại.

Hơi thở quen thuộc tràn ngập khoang miệng, cô buộc phải ngửa cổ lên.

Ngụy Xuyên thấy cô ngoan ngoãn để mặc mình bắt nạt, trong lòng mềm nhũn, buông cô ra, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi cô: “Tắm rồi à?”

Mạnh Đường mím môi: “Ừm.”

Ngụy Xuyên khẽ cười, ôm lấy cô định đi: “Anh cũng tắm rồi, đi, đi ngủ thôi.”

Mạnh Đường trừng mắt: “Ai ngủ với anh, mau về phòng của anh đi.”

Nói rồi, cô còn liếc nhìn ra cửa, sợ lúc này Sở Nhân đi lên.

“Đừng nhìn nữa, mẹ anh không dễ dàng lên đây đâu.” Ngụy Xuyên ôm cô, nửa đẩy nửa kéo đưa cô đến bên giường, “Đợi em ngủ xong anh tuyệt đối sẽ về phòng mình ngủ.”

Lời hứa của đàn ông chẳng là cái thá gì, Mạnh Đường biết rõ điều đó.

Nhưng cô không chịu nổi sức nặng của anh, loạng choạng ngã xuống giường.

Ngụy Xuyên cười xấu xa, kéo chăn trùm lên cả hai người, sau đó không kiêng nể gì mà hôn cô.

Hôn môi cũng gây nghiện, hôn đến lúc tình nồng sẽ giống như men rượu khiến người ta mê muội. Tay chân Mạnh Đường mềm nhũn, đôi môi sưng đỏ, nhìn càng khiến người ta mơ mộng viển vông.

Hôn nữa sẽ xảy ra chuyện, Ngụy Xuyên dựa vào ý chí kinh người buông cô ra, vỗ vỗ lưng cô: “Ngủ đi.”

Anh thực sự chỉ muốn ôm cô một cái, nhất là sau khi trải qua một trận đấu cường độ cao.

Mạnh Đường bị hôn đến ngơ ngác, theo bản năng nghe lời, nhắm mắt lại.

Lồng ngực Ngụy Xuyên rộng lớn lại ấm áp. Thời gian qua Mạnh Đường chạy đôn chạy đáo cho hoạt động di sản văn hóa phi vật thể trong trường, hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, coi như trút bỏ được một gánh nặng.

Cô vốn dễ ngủ, chẳng mấy chốc hô hấp đã dần đều đều.

“Đúng là biết dày vò người khác.” Ngụy Xuyên đặt một nụ hôn lên giữa trán cô rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Rón rén đóng cửa lại, vừa quay người suýt chút nữa bị Ngụy Tư Nguyên dọa cho hồn bay phách lạc.

Ngụy Xuyên sợ đánh thức Mạnh Đường, cứng rắn nuốt ngược câu chửi thề vào trong.

Cửa vừa mở, Mạnh Đường còn chưa nhìn rõ người thì eo đã bị siết chặt.

Cô khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể xoay một vòng liền bị ép chặt lên cánh cửa, tất cả sự kinh ngạc đều bị một nụ hôn gấp gáp, triền miên chặn lại.

Hơi thở quen thuộc tràn ngập khoang miệng, cô buộc phải ngửa cổ lên.

Ngụy Xuyên thấy cô ngoan ngoãn để mặc mình bắt nạt, trong lòng mềm nhũn, buông cô ra, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi cô: “Tắm rồi à?”

Mạnh Đường mím môi: “Ừm.”

Ngụy Xuyên khẽ cười, ôm lấy cô định đi: “Anh cũng tắm rồi, đi, đi ngủ thôi.”

Mạnh Đường trừng mắt: “Ai ngủ với anh, mau về phòng của anh đi.”

Nói rồi, cô còn liếc nhìn ra cửa, sợ lúc này Sở Nhân đi lên.

“Đừng nhìn nữa, mẹ anh không dễ dàng lên đây đâu.” Ngụy Xuyên ôm cô, nửa đẩy nửa kéo đưa cô đến bên giường, “Đợi em ngủ xong anh tuyệt đối sẽ về phòng mình ngủ.”

Lời hứa của đàn ông chẳng là cái thá gì, Mạnh Đường biết rõ điều đó.

Nhưng cô không chịu nổi sức nặng của anh, loạng choạng ngã xuống giường.

Ngụy Xuyên cười xấu xa, kéo chăn trùm lên cả hai người, sau đó không kiêng nể gì mà hôn cô.

Hôn môi cũng gây nghiện, hôn đến lúc tình nồng sẽ giống như men rượu khiến người ta mê muội. Tay chân Mạnh Đường mềm nhũn, đôi môi sưng đỏ, nhìn càng khiến người ta mơ mộng viển vông.

Hôn nữa sẽ xảy ra chuyện, Ngụy Xuyên dựa vào ý chí kinh người buông cô ra, vỗ vỗ lưng cô: “Ngủ đi.”

Anh thực sự chỉ muốn ôm cô một cái, nhất là sau khi trải qua một trận đấu cường độ cao.

Mạnh Đường bị hôn đến ngơ ngác, theo bản năng nghe lời, nhắm mắt lại.

Lồng ngực Ngụy Xuyên rộng lớn lại ấm áp. Thời gian qua Mạnh Đường chạy đôn chạy đáo cho hoạt động di sản văn hóa phi vật thể trong trường, hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, coi như trút bỏ được một gánh nặng.

Cô vốn dễ ngủ, chẳng mấy chốc hô hấp đã dần đều đều.

“Đúng là biết dày vò người khác.” Ngụy Xuyên đặt một nụ hôn lên giữa trán cô rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Rón rén đóng cửa lại, vừa quay người suýt chút nữa bị Ngụy Tư Nguyên dọa cho hồn bay phách lạc.

Ngụy Xuyên sợ đánh thức Mạnh Đường, cứng rắn nuốt ngược câu chửi thề vào trong.

Cửa vừa mở, Mạnh Đường còn chưa nhìn rõ người thì eo đã bị siết chặt.

Cô khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể xoay một vòng liền bị ép chặt lên cánh cửa, tất cả sự kinh ngạc đều bị một nụ hôn gấp gáp, triền miên chặn lại.

Hơi thở quen thuộc tràn ngập khoang miệng, cô buộc phải ngửa cổ lên.

Ngụy Xuyên thấy cô ngoan ngoãn để mặc mình bắt nạt, trong lòng mềm nhũn, buông cô ra, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi cô: “Tắm rồi à?”

Mạnh Đường mím môi: “Ừm.”

Ngụy Xuyên khẽ cười, ôm lấy cô định đi: “Anh cũng tắm rồi, đi, đi ngủ thôi.”

Mạnh Đường trừng mắt: “Ai ngủ với anh, mau về phòng của anh đi.”

Nói rồi, cô còn liếc nhìn ra cửa, sợ lúc này Sở Nhân đi lên.

“Đừng nhìn nữa, mẹ anh không dễ dàng lên đây đâu.” Ngụy Xuyên ôm cô, nửa đẩy nửa kéo đưa cô đến bên giường, “Đợi em ngủ xong anh tuyệt đối sẽ về phòng mình ngủ.”

Lời hứa của đàn ông chẳng là cái thá gì, Mạnh Đường biết rõ điều đó.

Nhưng cô không chịu nổi sức nặng của anh, loạng choạng ngã xuống giường.

Ngụy Xuyên cười xấu xa, kéo chăn trùm lên cả hai người, sau đó không kiêng nể gì mà hôn cô.

Hôn môi cũng gây nghiện, hôn đến lúc tình nồng sẽ giống như men rượu khiến người ta mê muội. Tay chân Mạnh Đường mềm nhũn, đôi môi sưng đỏ, nhìn càng khiến người ta mơ mộng viển vông.

Hôn nữa sẽ xảy ra chuyện, Ngụy Xuyên dựa vào ý chí kinh người buông cô ra, vỗ vỗ lưng cô: “Ngủ đi.”

Anh thực sự chỉ muốn ôm cô một cái, nhất là sau khi trải qua một trận đấu cường độ cao.

Mạnh Đường bị hôn đến ngơ ngác, theo bản năng nghe lời, nhắm mắt lại.

Lồng ngực Ngụy Xuyên rộng lớn lại ấm áp. Thời gian qua Mạnh Đường chạy đôn chạy đáo cho hoạt động di sản văn hóa phi vật thể trong trường, hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, coi như trút bỏ được một gánh nặng.

Cô vốn dễ ngủ, chẳng mấy chốc hô hấp đã dần đều đều.

“Đúng là biết dày vò người khác.” Ngụy Xuyên đặt một nụ hôn lên giữa trán cô rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Rón rén đóng cửa lại, vừa quay người suýt chút nữa bị Ngụy Tư Nguyên dọa cho hồn bay phách lạc.

Ngụy Xuyên sợ đánh thức Mạnh Đường, cứng rắn nuốt ngược câu chửi thề vào trong.

Cửa vừa mở, Mạnh Đường còn chưa nhìn rõ người thì eo đã bị siết chặt.

Cô khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể xoay một vòng liền bị ép chặt lên cánh cửa, tất cả sự kinh ngạc đều bị một nụ hôn gấp gáp, triền miên chặn lại.

Hơi thở quen thuộc tràn ngập khoang miệng, cô buộc phải ngửa cổ lên.

Ngụy Xuyên thấy cô ngoan ngoãn để mặc mình bắt nạt, trong lòng mềm nhũn, buông cô ra, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi cô: “Tắm rồi à?”

Mạnh Đường mím môi: “Ừm.”

Ngụy Xuyên khẽ cười, ôm lấy cô định đi: “Anh cũng tắm rồi, đi, đi ngủ thôi.”

Mạnh Đường trừng mắt: “Ai ngủ với anh, mau về phòng của anh đi.”

Nói rồi, cô còn liếc nhìn ra cửa, sợ lúc này Sở Nhân đi lên.

“Đừng nhìn nữa, mẹ anh không dễ dàng lên đây đâu.” Ngụy Xuyên ôm cô, nửa đẩy nửa kéo đưa cô đến bên giường, “Đợi em ngủ xong anh tuyệt đối sẽ về phòng mình ngủ.”

Lời hứa của đàn ông chẳng là cái thá gì, Mạnh Đường biết rõ điều đó.

Nhưng cô không chịu nổi sức nặng của anh, loạng choạng ngã xuống giường.

Ngụy Xuyên cười xấu xa, kéo chăn trùm lên cả hai người, sau đó không kiêng nể gì mà hôn cô.

Hôn môi cũng gây nghiện, hôn đến lúc tình nồng sẽ giống như men rượu khiến người ta mê muội. Tay chân Mạnh Đường mềm nhũn, đôi môi sưng đỏ, nhìn càng khiến người ta mơ mộng viển vông.

Hôn nữa sẽ xảy ra chuyện, Ngụy Xuyên dựa vào ý chí kinh người buông cô ra, vỗ vỗ lưng cô: “Ngủ đi.”

Anh thực sự chỉ muốn ôm cô một cái, nhất là sau khi trải qua một trận đấu cường độ cao.

Mạnh Đường bị hôn đến ngơ ngác, theo bản năng nghe lời, nhắm mắt lại.

Lồng ngực Ngụy Xuyên rộng lớn lại ấm áp. Thời gian qua Mạnh Đường chạy đôn chạy đáo cho hoạt động di sản văn hóa phi vật thể trong trường, hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, coi như trút bỏ được một gánh nặng.

Cô vốn dễ ngủ, chẳng mấy chốc hô hấp đã dần đều đều.

“Đúng là biết dày vò người khác.” Ngụy Xuyên đặt một nụ hôn lên giữa trán cô rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Rón rén đóng cửa lại, vừa quay người suýt chút nữa bị Ngụy Tư Nguyên dọa cho hồn bay phách lạc.

Ngụy Xuyên sợ đánh thức Mạnh Đường, cứng rắn nuốt ngược câu chửi thề vào trong.

Cửa vừa mở, Mạnh Đường còn chưa nhìn rõ người thì eo đã bị siết chặt.

Cô khẽ kêu lên một tiếng, cơ thể xoay một vòng liền bị ép chặt lên cánh cửa, tất cả sự kinh ngạc đều bị một nụ hôn gấp gáp, triền miên chặn lại.

Hơi thở quen thuộc tràn ngập khoang miệng, cô buộc phải ngửa cổ lên.

Ngụy Xuyên thấy cô ngoan ngoãn để mặc mình bắt nạt, trong lòng mềm nhũn, buông cô ra, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi cô: “Tắm rồi à?”

Mạnh Đường mím môi: “Ừm.”

Ngụy Xuyên khẽ cười, ôm lấy cô định đi: “Anh cũng tắm rồi, đi, đi ngủ thôi.”

Mạnh Đường trừng mắt: “Ai ngủ với anh, mau về phòng của anh đi.”

Nói rồi, cô còn liếc nhìn ra cửa, sợ lúc này Sở Nhân đi lên.

“Đừng nhìn nữa, mẹ anh không dễ dàng lên đây đâu.” Ngụy Xuyên ôm cô, nửa đẩy nửa kéo đưa cô đến bên giường, “Đợi em ngủ xong anh tuyệt đối sẽ về phòng mình ngủ.”

Lời hứa của đàn ông chẳng là cái thá gì, Mạnh Đường biết rõ điều đó.

Nhưng cô không chịu nổi sức nặng của anh, loạng choạng ngã xuống giường.

Ngụy Xuyên cười xấu xa, kéo chăn trùm lên cả hai người, sau đó không kiêng nể gì mà hôn cô.

Hôn môi cũng gây nghiện, hôn đến lúc tình nồng sẽ giống như men rượu khiến người ta mê muội. Tay chân Mạnh Đường mềm nhũn, đôi môi sưng đỏ, nhìn càng khiến người ta mơ mộng viển vông.

Hôn nữa sẽ xảy ra chuyện, Ngụy Xuyên dựa vào ý chí kinh người buông cô ra, vỗ vỗ lưng cô: “Ngủ đi.”

Anh thực sự chỉ muốn ôm cô một cái, nhất là sau khi trải qua một trận đấu cường độ cao.

Mạnh Đường bị hôn đến ngơ ngác, theo bản năng nghe lời, nhắm mắt lại.

Lồng ngực Ngụy Xuyên rộng lớn lại ấm áp. Thời gian qua Mạnh Đường chạy đôn chạy đáo cho hoạt động di sản văn hóa phi vật thể trong trường, hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, coi như trút bỏ được một gánh nặng.

Cô vốn dễ ngủ, chẳng mấy chốc hô hấp đã dần đều đều.

“Đúng là biết dày vò người khác.” Ngụy Xuyên đặt một nụ hôn lên giữa trán cô rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Rón rén đóng cửa lại, vừa quay người suýt chút nữa bị Ngụy Tư Nguyên dọa cho hồn bay phách lạc.

Ngụy Xuyên sợ đánh thức Mạnh Đường, cứng rắn nuốt ngược câu chửi thề vào trong.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 207


Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 208


Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.

Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”

“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.

Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.

Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.

“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.

Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”

Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”

“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”

“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”

Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.

Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.

Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.

Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.

Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.

Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.

Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”

“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”

“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.

Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”

“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.

Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.

Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.

“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.

Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”

Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”

“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”

“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”

Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.

Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.

Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.

Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.

Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.

Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.

Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”

“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”

“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”

Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.

Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”

“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.

Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.

Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.

“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.

Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”

Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”

“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”

“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”

Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.

Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.

Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.

Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.

Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.

Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.

Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”

“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”

“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”

Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.

Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”

“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.

Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.

Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.

“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.

Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”

Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”

“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”

“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”

Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.

Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.

Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.

Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.

Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.

Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.

Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”

“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”

“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”

Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.

Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”

“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.

Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.

Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.

“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.

Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”

Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”

“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”

“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”

Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.

Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.

Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.

Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.

Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.

Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.

Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”

“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”

“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”

Mạnh Đường đỡ Mạnh Ngộ Xuân xuống bậc thang, nhìn thấy người không nói tiếng nào đã xuất hiện trước mắt thì sững sờ.

Mạnh Ngộ Xuân vỗ vỗ tay Mạnh Đường: “Ông đi trước với ông Hứa của cháu đây, ngày mai đến xưởng tìm bọn ông.”

“Vâng ạ.” Mạnh Đường đáp.

Ngụy Xuyên chào hỏi Mạnh Ngộ Xuân và mọi người, mãi cho đến khi xe rời đi anh mới cười với Mạnh Đường, một tay kéo người ôm vào trong lòng.

Khít khao không kẽ hở, ngôn ngữ cơ thể cũng bộc lộ nỗi nhớ Mạnh Đường của anh.

“Nhớ em muốn chết.” Trong lòng Ngụy Xuyên thấy đắng nghét.

Mạnh Đường vỗ vỗ lưng anh: “Chúc mừng anh!”

Ngụy Xuyên buông cô ra, hỏi: “Đặt khách sạn chưa?”

“Đặt rồi, về trước đi, em thấy sắc mặt anh hơi tiều tụy.”

“Áp lực lớn quá.” Ngụy Xuyên nói, “May mà thắng rồi.”

Mạnh Đường có chút đau lòng, anh luôn đảm nhiệm vị trí chủ lực quan trọng nhất.

Những lời này anh tuyệt đối không thể nói trước mặt đồng đội và huấn luyện viên.

Ba trận đầu luôn bị dẫn trước, anh không ngừng an ủi cảm xúc của cầu thủ, chấn hưng sĩ khí của đội.

Anh ở trên sân đấu, cho dù thua liên tục vẫn giữ được tinh thần phấn chấn.

Đâu giống như bây giờ, bộc lộ mọi cảm xúc yếu đuối trước mặt người khác, nhưng Mạnh Đường không phải người ngoài.

Trên đường về khách sạn Mạnh Đường mua chút đồ ăn mang vào phòng.

Bàn trong phòng bày biện đầy ắp, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Em và ông già thật sự phải ở đây đến giữa tháng 7 sao?”

Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian tạm định là thế, chưa biết chừng còn lâu hơn.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Ở đây làm gì?”

“Phải chuẩn bị đồ án tốt nghiệp rồi.” Mạnh Đường nói, “Gỗ Hoàng Dương chịu giới hạn sinh trưởng của vật liệu, đa phần chủ yếu làm đồ nhỏ.”

“Đông Lộc là quê hương của điêu khắc gỗ, đối với kỹ thuật xử lý gỗ lớn có một bộ môn học chuyên biệt.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 209


Cuối tháng 5, sau khi Mạnh Đường đón sinh nhật cuối cùng của thời đại học, khoa Điêu khắc bắt đầu bảo vệ đồ án.

Bảo vệ một ngày là xong, Mạnh Đường xếp ở tốp đầu, thời gian khá đẹp.

Phần bảo vệ của cô vô cùng ngắn gọn súc tích, lược bỏ một loạt những vấn đề vô nghĩa dài dòng khiến các thầy cô trong hội đồng bảo vệ đau đầu.

Bởi vì khuôn mẫu bảo vệ là như vậy, nhưng nếu ai cũng theo khuôn mẫu nói hết nội dung, quá trình của đề tài ra, các thầy cô cũng không nghe nổi, quá rườm rà.

Mạnh Đường mở đầu giới thiệu bản thân và giáo viên hướng dẫn xong liền trực tiếp đi vào bảo vệ từ nguyên nhân chọn đề tài, ý nghĩa, điểm mới và điểm khó.

Khoa Điêu khắc ai mà không biết Mạnh Đường chứ, hỏi hai câu hỏi, Mạnh Đường trả lời trôi chảy xong liền kết thúc phần bảo vệ.

Phần bảo vệ của khoa Sơn dầu vẫn chưa bắt đầu, cũng không phải hôm nay nên Mạnh Đường trực tiếp về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nhìn thấy cô liền hỏi một câu: “Thế nào rồi?”

Mạnh Đường gật đầu: “Cũng tàm tạm, không có gì khó.”

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái: “Cứng đấy.”

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, cảm nhận được điện thoại trong túi rung lên.

Giờ này, chắc là Ngụy Xuyên gọi tới.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, cười nghe máy: “Em vừa về đến ký túc xá thì anh gọi tới.”

“Bảo vệ thế nào?”

“Rất tốt, em về sửa lại luận văn chút, chốt bản cuối cùng.”

Ngụy Xuyên “Ừm” một tiếng: “Bao giờ bọn em chụp ảnh kỷ yếu?”

“Chắc trước hoặc sau lễ tốt nghiệp thôi.” Mạnh Đường nói, “Hình như là sau triển lãm tốt nghiệp.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Cuối tháng 5, sau khi Mạnh Đường đón sinh nhật cuối cùng của thời đại học, khoa Điêu khắc bắt đầu bảo vệ đồ án.

Bảo vệ một ngày là xong, Mạnh Đường xếp ở tốp đầu, thời gian khá đẹp.

Phần bảo vệ của cô vô cùng ngắn gọn súc tích, lược bỏ một loạt những vấn đề vô nghĩa dài dòng khiến các thầy cô trong hội đồng bảo vệ đau đầu.

Bởi vì khuôn mẫu bảo vệ là như vậy, nhưng nếu ai cũng theo khuôn mẫu nói hết nội dung, quá trình của đề tài ra, các thầy cô cũng không nghe nổi, quá rườm rà.

Mạnh Đường mở đầu giới thiệu bản thân và giáo viên hướng dẫn xong liền trực tiếp đi vào bảo vệ từ nguyên nhân chọn đề tài, ý nghĩa, điểm mới và điểm khó.

Khoa Điêu khắc ai mà không biết Mạnh Đường chứ, hỏi hai câu hỏi, Mạnh Đường trả lời trôi chảy xong liền kết thúc phần bảo vệ.

Phần bảo vệ của khoa Sơn dầu vẫn chưa bắt đầu, cũng không phải hôm nay nên Mạnh Đường trực tiếp về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nhìn thấy cô liền hỏi một câu: “Thế nào rồi?”

Mạnh Đường gật đầu: “Cũng tàm tạm, không có gì khó.”

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái: “Cứng đấy.”

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, cảm nhận được điện thoại trong túi rung lên.

Giờ này, chắc là Ngụy Xuyên gọi tới.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, cười nghe máy: “Em vừa về đến ký túc xá thì anh gọi tới.”

“Bảo vệ thế nào?”

“Rất tốt, em về sửa lại luận văn chút, chốt bản cuối cùng.”

Ngụy Xuyên “Ừm” một tiếng: “Bao giờ bọn em chụp ảnh kỷ yếu?”

“Chắc trước hoặc sau lễ tốt nghiệp thôi.” Mạnh Đường nói, “Hình như là sau triển lãm tốt nghiệp.”

Cuối tháng 5, sau khi Mạnh Đường đón sinh nhật cuối cùng của thời đại học, khoa Điêu khắc bắt đầu bảo vệ đồ án.

Bảo vệ một ngày là xong, Mạnh Đường xếp ở tốp đầu, thời gian khá đẹp.

Phần bảo vệ của cô vô cùng ngắn gọn súc tích, lược bỏ một loạt những vấn đề vô nghĩa dài dòng khiến các thầy cô trong hội đồng bảo vệ đau đầu.

Bởi vì khuôn mẫu bảo vệ là như vậy, nhưng nếu ai cũng theo khuôn mẫu nói hết nội dung, quá trình của đề tài ra, các thầy cô cũng không nghe nổi, quá rườm rà.

Mạnh Đường mở đầu giới thiệu bản thân và giáo viên hướng dẫn xong liền trực tiếp đi vào bảo vệ từ nguyên nhân chọn đề tài, ý nghĩa, điểm mới và điểm khó.

Khoa Điêu khắc ai mà không biết Mạnh Đường chứ, hỏi hai câu hỏi, Mạnh Đường trả lời trôi chảy xong liền kết thúc phần bảo vệ.

Phần bảo vệ của khoa Sơn dầu vẫn chưa bắt đầu, cũng không phải hôm nay nên Mạnh Đường trực tiếp về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nhìn thấy cô liền hỏi một câu: “Thế nào rồi?”

Mạnh Đường gật đầu: “Cũng tàm tạm, không có gì khó.”

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái: “Cứng đấy.”

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, cảm nhận được điện thoại trong túi rung lên.

Giờ này, chắc là Ngụy Xuyên gọi tới.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, cười nghe máy: “Em vừa về đến ký túc xá thì anh gọi tới.”

“Bảo vệ thế nào?”

“Rất tốt, em về sửa lại luận văn chút, chốt bản cuối cùng.”

Ngụy Xuyên “Ừm” một tiếng: “Bao giờ bọn em chụp ảnh kỷ yếu?”

“Chắc trước hoặc sau lễ tốt nghiệp thôi.” Mạnh Đường nói, “Hình như là sau triển lãm tốt nghiệp.”

Cuối tháng 5, sau khi Mạnh Đường đón sinh nhật cuối cùng của thời đại học, khoa Điêu khắc bắt đầu bảo vệ đồ án.

Bảo vệ một ngày là xong, Mạnh Đường xếp ở tốp đầu, thời gian khá đẹp.

Phần bảo vệ của cô vô cùng ngắn gọn súc tích, lược bỏ một loạt những vấn đề vô nghĩa dài dòng khiến các thầy cô trong hội đồng bảo vệ đau đầu.

Bởi vì khuôn mẫu bảo vệ là như vậy, nhưng nếu ai cũng theo khuôn mẫu nói hết nội dung, quá trình của đề tài ra, các thầy cô cũng không nghe nổi, quá rườm rà.

Mạnh Đường mở đầu giới thiệu bản thân và giáo viên hướng dẫn xong liền trực tiếp đi vào bảo vệ từ nguyên nhân chọn đề tài, ý nghĩa, điểm mới và điểm khó.

Khoa Điêu khắc ai mà không biết Mạnh Đường chứ, hỏi hai câu hỏi, Mạnh Đường trả lời trôi chảy xong liền kết thúc phần bảo vệ.

Phần bảo vệ của khoa Sơn dầu vẫn chưa bắt đầu, cũng không phải hôm nay nên Mạnh Đường trực tiếp về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nhìn thấy cô liền hỏi một câu: “Thế nào rồi?”

Mạnh Đường gật đầu: “Cũng tàm tạm, không có gì khó.”

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái: “Cứng đấy.”

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, cảm nhận được điện thoại trong túi rung lên.

Giờ này, chắc là Ngụy Xuyên gọi tới.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, cười nghe máy: “Em vừa về đến ký túc xá thì anh gọi tới.”

“Bảo vệ thế nào?”

“Rất tốt, em về sửa lại luận văn chút, chốt bản cuối cùng.”

Ngụy Xuyên “Ừm” một tiếng: “Bao giờ bọn em chụp ảnh kỷ yếu?”

“Chắc trước hoặc sau lễ tốt nghiệp thôi.” Mạnh Đường nói, “Hình như là sau triển lãm tốt nghiệp.”

Cuối tháng 5, sau khi Mạnh Đường đón sinh nhật cuối cùng của thời đại học, khoa Điêu khắc bắt đầu bảo vệ đồ án.

Bảo vệ một ngày là xong, Mạnh Đường xếp ở tốp đầu, thời gian khá đẹp.

Phần bảo vệ của cô vô cùng ngắn gọn súc tích, lược bỏ một loạt những vấn đề vô nghĩa dài dòng khiến các thầy cô trong hội đồng bảo vệ đau đầu.

Bởi vì khuôn mẫu bảo vệ là như vậy, nhưng nếu ai cũng theo khuôn mẫu nói hết nội dung, quá trình của đề tài ra, các thầy cô cũng không nghe nổi, quá rườm rà.

Mạnh Đường mở đầu giới thiệu bản thân và giáo viên hướng dẫn xong liền trực tiếp đi vào bảo vệ từ nguyên nhân chọn đề tài, ý nghĩa, điểm mới và điểm khó.

Khoa Điêu khắc ai mà không biết Mạnh Đường chứ, hỏi hai câu hỏi, Mạnh Đường trả lời trôi chảy xong liền kết thúc phần bảo vệ.

Phần bảo vệ của khoa Sơn dầu vẫn chưa bắt đầu, cũng không phải hôm nay nên Mạnh Đường trực tiếp về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nhìn thấy cô liền hỏi một câu: “Thế nào rồi?”

Mạnh Đường gật đầu: “Cũng tàm tạm, không có gì khó.”

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái: “Cứng đấy.”

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, cảm nhận được điện thoại trong túi rung lên.

Giờ này, chắc là Ngụy Xuyên gọi tới.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, cười nghe máy: “Em vừa về đến ký túc xá thì anh gọi tới.”

“Bảo vệ thế nào?”

“Rất tốt, em về sửa lại luận văn chút, chốt bản cuối cùng.”

Ngụy Xuyên “Ừm” một tiếng: “Bao giờ bọn em chụp ảnh kỷ yếu?”

“Chắc trước hoặc sau lễ tốt nghiệp thôi.” Mạnh Đường nói, “Hình như là sau triển lãm tốt nghiệp.”

Cuối tháng 5, sau khi Mạnh Đường đón sinh nhật cuối cùng của thời đại học, khoa Điêu khắc bắt đầu bảo vệ đồ án.

Bảo vệ một ngày là xong, Mạnh Đường xếp ở tốp đầu, thời gian khá đẹp.

Phần bảo vệ của cô vô cùng ngắn gọn súc tích, lược bỏ một loạt những vấn đề vô nghĩa dài dòng khiến các thầy cô trong hội đồng bảo vệ đau đầu.

Bởi vì khuôn mẫu bảo vệ là như vậy, nhưng nếu ai cũng theo khuôn mẫu nói hết nội dung, quá trình của đề tài ra, các thầy cô cũng không nghe nổi, quá rườm rà.

Mạnh Đường mở đầu giới thiệu bản thân và giáo viên hướng dẫn xong liền trực tiếp đi vào bảo vệ từ nguyên nhân chọn đề tài, ý nghĩa, điểm mới và điểm khó.

Khoa Điêu khắc ai mà không biết Mạnh Đường chứ, hỏi hai câu hỏi, Mạnh Đường trả lời trôi chảy xong liền kết thúc phần bảo vệ.

Phần bảo vệ của khoa Sơn dầu vẫn chưa bắt đầu, cũng không phải hôm nay nên Mạnh Đường trực tiếp về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nhìn thấy cô liền hỏi một câu: “Thế nào rồi?”

Mạnh Đường gật đầu: “Cũng tàm tạm, không có gì khó.”

Tạ Linh Âm giơ ngón tay cái: “Cứng đấy.”

Mạnh Đường khẽ cười một tiếng, cảm nhận được điện thoại trong túi rung lên.

Giờ này, chắc là Ngụy Xuyên gọi tới.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, cười nghe máy: “Em vừa về đến ký túc xá thì anh gọi tới.”

“Bảo vệ thế nào?”

“Rất tốt, em về sửa lại luận văn chút, chốt bản cuối cùng.”

Ngụy Xuyên “Ừm” một tiếng: “Bao giờ bọn em chụp ảnh kỷ yếu?”

“Chắc trước hoặc sau lễ tốt nghiệp thôi.” Mạnh Đường nói, “Hình như là sau triển lãm tốt nghiệp.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 210


Sở Nhân không ngờ suy nghĩ của mình bị Mạnh Đường nhìn thấu, vội vàng giải thích: “Bác không có ý giục giã, chỉ là hỏi chút thôi.”

Còn chẳng phải tại thằng con trời đánh nhà bà từng nhắc với bà chuyện tốt nghiệp xong là cưới sao, nếu hai đứa thật sự nghĩ vậy, bà phải chuẩn bị dần đi chứ.

Cho dù không kết hôn, đính hôn cũng phải chuẩn bị mà.

Phong tục hai nơi lại khác nhau, bà chẳng phải nên tìm hiểu trước xem cần chuẩn bị gì sao? Tiền bạc thì dễ chuẩn bị, chỉ sợ tấm lòng các thứ xảy ra sai sót.

“Cháu hiểu ạ.” Mạnh Đường nói, “Cháu và Ngụy Xuyên đều không bài xích chuyện đó.”

Sở Nhân vui mừng: “Thật hả? Nhưng cháu không thấy cháu còn trẻ sao?”

Ngụy Tư Gia bao nhiêu năm không kết hôn, Sở Nhân ngoài miệng không nói nhưng thực ra trong lòng rất sầu.

Con gái thứ hai cả ngày ở trong quân doanh không thấy mặt mũi đâu, càng sầu thêm sầu, Ngụy Tư Nguyên thì cả ngày không đứng đắn, cũng chẳng tính là tri kỷ. Nhưng Mạnh Đường thì khác, sẽ kiên nhẫn trò chuyện với bà, điểm này Sở Nhân rất thích, nên vô thức muốn nghĩ thay cho cô.

“Trẻ tuổi sức khỏe tốt, có con sớm chút không có hại gì ạ.” Mạnh Đường nói.

May mà Sở Nhân không đang ăn cơm, nếu không lúc này chắc sặc chết dở, thậm chí bà còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Bây giờ người trẻ nào chịu sinh con chứ? Cái con bé Mạnh Đường này, đừng có yêu Ngụy Xuyên quá đấy nhé.

“Bác biết tình cảm của hai đứa rất tốt, nhưng cưới xin là chuyện lớn, vẫn phải cẩn thận.” Sở Ân còn giúp khuyên một câu. Nếu Vệ Xuyên mà biết chắc lên cơn đau tim.

Mạnh Đường cười: “Cháu biết mà, bác. Muốn sinh con sớm là ý của cháu.”

“Tại sao?” Sở Ân thật sự không hiểu.

Mạnh Đường nói: “Cháu phải truyền nghề xuống, nghề này ngoài thiên phú ra, thời gian cũng cực kỳ quan trọng, không thể lãng phí một phút một giây nào.”

“Hả?” Sở Nhân có chút không tình nguyện, “Thế thì khổ quá.”

Để cháu nội của bà đi học điêu khắc gỗ? Thật tàn nhẫn mà!

Mạnh Đường thản nhiên nói: “Trước tiên phải có thiên phú mới có tư cách chịu khổ ạ.”

Thực sự không có thiên phú cô cũng không cưỡng cầu được, nhận đồ đệ là được.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sở Nhân không ngờ suy nghĩ của mình bị Mạnh Đường nhìn thấu, vội vàng giải thích: “Bác không có ý giục giã, chỉ là hỏi chút thôi.”

Còn chẳng phải tại thằng con trời đánh nhà bà từng nhắc với bà chuyện tốt nghiệp xong là cưới sao, nếu hai đứa thật sự nghĩ vậy, bà phải chuẩn bị dần đi chứ.

Cho dù không kết hôn, đính hôn cũng phải chuẩn bị mà.

Phong tục hai nơi lại khác nhau, bà chẳng phải nên tìm hiểu trước xem cần chuẩn bị gì sao? Tiền bạc thì dễ chuẩn bị, chỉ sợ tấm lòng các thứ xảy ra sai sót.

“Cháu hiểu ạ.” Mạnh Đường nói, “Cháu và Ngụy Xuyên đều không bài xích chuyện đó.”

Sở Nhân vui mừng: “Thật hả? Nhưng cháu không thấy cháu còn trẻ sao?”

Ngụy Tư Gia bao nhiêu năm không kết hôn, Sở Nhân ngoài miệng không nói nhưng thực ra trong lòng rất sầu.

Con gái thứ hai cả ngày ở trong quân doanh không thấy mặt mũi đâu, càng sầu thêm sầu, Ngụy Tư Nguyên thì cả ngày không đứng đắn, cũng chẳng tính là tri kỷ. Nhưng Mạnh Đường thì khác, sẽ kiên nhẫn trò chuyện với bà, điểm này Sở Nhân rất thích, nên vô thức muốn nghĩ thay cho cô.

“Trẻ tuổi sức khỏe tốt, có con sớm chút không có hại gì ạ.” Mạnh Đường nói.

May mà Sở Nhân không đang ăn cơm, nếu không lúc này chắc sặc chết dở, thậm chí bà còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Bây giờ người trẻ nào chịu sinh con chứ? Cái con bé Mạnh Đường này, đừng có yêu Ngụy Xuyên quá đấy nhé.

“Bác biết tình cảm của hai đứa rất tốt, nhưng cưới xin là chuyện lớn, vẫn phải cẩn thận.” Sở Ân còn giúp khuyên một câu. Nếu Vệ Xuyên mà biết chắc lên cơn đau tim.

Mạnh Đường cười: “Cháu biết mà, bác. Muốn sinh con sớm là ý của cháu.”

“Tại sao?” Sở Ân thật sự không hiểu.

Mạnh Đường nói: “Cháu phải truyền nghề xuống, nghề này ngoài thiên phú ra, thời gian cũng cực kỳ quan trọng, không thể lãng phí một phút một giây nào.”

“Hả?” Sở Nhân có chút không tình nguyện, “Thế thì khổ quá.”

Để cháu nội của bà đi học điêu khắc gỗ? Thật tàn nhẫn mà!

Mạnh Đường thản nhiên nói: “Trước tiên phải có thiên phú mới có tư cách chịu khổ ạ.”

Thực sự không có thiên phú cô cũng không cưỡng cầu được, nhận đồ đệ là được.

Sở Nhân không ngờ suy nghĩ của mình bị Mạnh Đường nhìn thấu, vội vàng giải thích: “Bác không có ý giục giã, chỉ là hỏi chút thôi.”

Còn chẳng phải tại thằng con trời đánh nhà bà từng nhắc với bà chuyện tốt nghiệp xong là cưới sao, nếu hai đứa thật sự nghĩ vậy, bà phải chuẩn bị dần đi chứ.

Cho dù không kết hôn, đính hôn cũng phải chuẩn bị mà.

Phong tục hai nơi lại khác nhau, bà chẳng phải nên tìm hiểu trước xem cần chuẩn bị gì sao? Tiền bạc thì dễ chuẩn bị, chỉ sợ tấm lòng các thứ xảy ra sai sót.

“Cháu hiểu ạ.” Mạnh Đường nói, “Cháu và Ngụy Xuyên đều không bài xích chuyện đó.”

Sở Nhân vui mừng: “Thật hả? Nhưng cháu không thấy cháu còn trẻ sao?”

Ngụy Tư Gia bao nhiêu năm không kết hôn, Sở Nhân ngoài miệng không nói nhưng thực ra trong lòng rất sầu.

Con gái thứ hai cả ngày ở trong quân doanh không thấy mặt mũi đâu, càng sầu thêm sầu, Ngụy Tư Nguyên thì cả ngày không đứng đắn, cũng chẳng tính là tri kỷ. Nhưng Mạnh Đường thì khác, sẽ kiên nhẫn trò chuyện với bà, điểm này Sở Nhân rất thích, nên vô thức muốn nghĩ thay cho cô.

“Trẻ tuổi sức khỏe tốt, có con sớm chút không có hại gì ạ.” Mạnh Đường nói.

May mà Sở Nhân không đang ăn cơm, nếu không lúc này chắc sặc chết dở, thậm chí bà còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Bây giờ người trẻ nào chịu sinh con chứ? Cái con bé Mạnh Đường này, đừng có yêu Ngụy Xuyên quá đấy nhé.

“Bác biết tình cảm của hai đứa rất tốt, nhưng cưới xin là chuyện lớn, vẫn phải cẩn thận.” Sở Ân còn giúp khuyên một câu. Nếu Vệ Xuyên mà biết chắc lên cơn đau tim.

Mạnh Đường cười: “Cháu biết mà, bác. Muốn sinh con sớm là ý của cháu.”

“Tại sao?” Sở Ân thật sự không hiểu.

Mạnh Đường nói: “Cháu phải truyền nghề xuống, nghề này ngoài thiên phú ra, thời gian cũng cực kỳ quan trọng, không thể lãng phí một phút một giây nào.”

“Hả?” Sở Nhân có chút không tình nguyện, “Thế thì khổ quá.”

Để cháu nội của bà đi học điêu khắc gỗ? Thật tàn nhẫn mà!

Mạnh Đường thản nhiên nói: “Trước tiên phải có thiên phú mới có tư cách chịu khổ ạ.”

Thực sự không có thiên phú cô cũng không cưỡng cầu được, nhận đồ đệ là được.

Sở Nhân không ngờ suy nghĩ của mình bị Mạnh Đường nhìn thấu, vội vàng giải thích: “Bác không có ý giục giã, chỉ là hỏi chút thôi.”

Còn chẳng phải tại thằng con trời đánh nhà bà từng nhắc với bà chuyện tốt nghiệp xong là cưới sao, nếu hai đứa thật sự nghĩ vậy, bà phải chuẩn bị dần đi chứ.

Cho dù không kết hôn, đính hôn cũng phải chuẩn bị mà.

Phong tục hai nơi lại khác nhau, bà chẳng phải nên tìm hiểu trước xem cần chuẩn bị gì sao? Tiền bạc thì dễ chuẩn bị, chỉ sợ tấm lòng các thứ xảy ra sai sót.

“Cháu hiểu ạ.” Mạnh Đường nói, “Cháu và Ngụy Xuyên đều không bài xích chuyện đó.”

Sở Nhân vui mừng: “Thật hả? Nhưng cháu không thấy cháu còn trẻ sao?”

Ngụy Tư Gia bao nhiêu năm không kết hôn, Sở Nhân ngoài miệng không nói nhưng thực ra trong lòng rất sầu.

Con gái thứ hai cả ngày ở trong quân doanh không thấy mặt mũi đâu, càng sầu thêm sầu, Ngụy Tư Nguyên thì cả ngày không đứng đắn, cũng chẳng tính là tri kỷ. Nhưng Mạnh Đường thì khác, sẽ kiên nhẫn trò chuyện với bà, điểm này Sở Nhân rất thích, nên vô thức muốn nghĩ thay cho cô.

“Trẻ tuổi sức khỏe tốt, có con sớm chút không có hại gì ạ.” Mạnh Đường nói.

May mà Sở Nhân không đang ăn cơm, nếu không lúc này chắc sặc chết dở, thậm chí bà còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Bây giờ người trẻ nào chịu sinh con chứ? Cái con bé Mạnh Đường này, đừng có yêu Ngụy Xuyên quá đấy nhé.

“Bác biết tình cảm của hai đứa rất tốt, nhưng cưới xin là chuyện lớn, vẫn phải cẩn thận.” Sở Ân còn giúp khuyên một câu. Nếu Vệ Xuyên mà biết chắc lên cơn đau tim.

Mạnh Đường cười: “Cháu biết mà, bác. Muốn sinh con sớm là ý của cháu.”

“Tại sao?” Sở Ân thật sự không hiểu.

Mạnh Đường nói: “Cháu phải truyền nghề xuống, nghề này ngoài thiên phú ra, thời gian cũng cực kỳ quan trọng, không thể lãng phí một phút một giây nào.”

“Hả?” Sở Nhân có chút không tình nguyện, “Thế thì khổ quá.”

Để cháu nội của bà đi học điêu khắc gỗ? Thật tàn nhẫn mà!

Mạnh Đường thản nhiên nói: “Trước tiên phải có thiên phú mới có tư cách chịu khổ ạ.”

Thực sự không có thiên phú cô cũng không cưỡng cầu được, nhận đồ đệ là được.

Sở Nhân không ngờ suy nghĩ của mình bị Mạnh Đường nhìn thấu, vội vàng giải thích: “Bác không có ý giục giã, chỉ là hỏi chút thôi.”

Còn chẳng phải tại thằng con trời đánh nhà bà từng nhắc với bà chuyện tốt nghiệp xong là cưới sao, nếu hai đứa thật sự nghĩ vậy, bà phải chuẩn bị dần đi chứ.

Cho dù không kết hôn, đính hôn cũng phải chuẩn bị mà.

Phong tục hai nơi lại khác nhau, bà chẳng phải nên tìm hiểu trước xem cần chuẩn bị gì sao? Tiền bạc thì dễ chuẩn bị, chỉ sợ tấm lòng các thứ xảy ra sai sót.

“Cháu hiểu ạ.” Mạnh Đường nói, “Cháu và Ngụy Xuyên đều không bài xích chuyện đó.”

Sở Nhân vui mừng: “Thật hả? Nhưng cháu không thấy cháu còn trẻ sao?”

Ngụy Tư Gia bao nhiêu năm không kết hôn, Sở Nhân ngoài miệng không nói nhưng thực ra trong lòng rất sầu.

Con gái thứ hai cả ngày ở trong quân doanh không thấy mặt mũi đâu, càng sầu thêm sầu, Ngụy Tư Nguyên thì cả ngày không đứng đắn, cũng chẳng tính là tri kỷ. Nhưng Mạnh Đường thì khác, sẽ kiên nhẫn trò chuyện với bà, điểm này Sở Nhân rất thích, nên vô thức muốn nghĩ thay cho cô.

“Trẻ tuổi sức khỏe tốt, có con sớm chút không có hại gì ạ.” Mạnh Đường nói.

May mà Sở Nhân không đang ăn cơm, nếu không lúc này chắc sặc chết dở, thậm chí bà còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Bây giờ người trẻ nào chịu sinh con chứ? Cái con bé Mạnh Đường này, đừng có yêu Ngụy Xuyên quá đấy nhé.

“Bác biết tình cảm của hai đứa rất tốt, nhưng cưới xin là chuyện lớn, vẫn phải cẩn thận.” Sở Ân còn giúp khuyên một câu. Nếu Vệ Xuyên mà biết chắc lên cơn đau tim.

Mạnh Đường cười: “Cháu biết mà, bác. Muốn sinh con sớm là ý của cháu.”

“Tại sao?” Sở Ân thật sự không hiểu.

Mạnh Đường nói: “Cháu phải truyền nghề xuống, nghề này ngoài thiên phú ra, thời gian cũng cực kỳ quan trọng, không thể lãng phí một phút một giây nào.”

“Hả?” Sở Nhân có chút không tình nguyện, “Thế thì khổ quá.”

Để cháu nội của bà đi học điêu khắc gỗ? Thật tàn nhẫn mà!

Mạnh Đường thản nhiên nói: “Trước tiên phải có thiên phú mới có tư cách chịu khổ ạ.”

Thực sự không có thiên phú cô cũng không cưỡng cầu được, nhận đồ đệ là được.

Sở Nhân không ngờ suy nghĩ của mình bị Mạnh Đường nhìn thấu, vội vàng giải thích: “Bác không có ý giục giã, chỉ là hỏi chút thôi.”

Còn chẳng phải tại thằng con trời đánh nhà bà từng nhắc với bà chuyện tốt nghiệp xong là cưới sao, nếu hai đứa thật sự nghĩ vậy, bà phải chuẩn bị dần đi chứ.

Cho dù không kết hôn, đính hôn cũng phải chuẩn bị mà.

Phong tục hai nơi lại khác nhau, bà chẳng phải nên tìm hiểu trước xem cần chuẩn bị gì sao? Tiền bạc thì dễ chuẩn bị, chỉ sợ tấm lòng các thứ xảy ra sai sót.

“Cháu hiểu ạ.” Mạnh Đường nói, “Cháu và Ngụy Xuyên đều không bài xích chuyện đó.”

Sở Nhân vui mừng: “Thật hả? Nhưng cháu không thấy cháu còn trẻ sao?”

Ngụy Tư Gia bao nhiêu năm không kết hôn, Sở Nhân ngoài miệng không nói nhưng thực ra trong lòng rất sầu.

Con gái thứ hai cả ngày ở trong quân doanh không thấy mặt mũi đâu, càng sầu thêm sầu, Ngụy Tư Nguyên thì cả ngày không đứng đắn, cũng chẳng tính là tri kỷ. Nhưng Mạnh Đường thì khác, sẽ kiên nhẫn trò chuyện với bà, điểm này Sở Nhân rất thích, nên vô thức muốn nghĩ thay cho cô.

“Trẻ tuổi sức khỏe tốt, có con sớm chút không có hại gì ạ.” Mạnh Đường nói.

May mà Sở Nhân không đang ăn cơm, nếu không lúc này chắc sặc chết dở, thậm chí bà còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Bây giờ người trẻ nào chịu sinh con chứ? Cái con bé Mạnh Đường này, đừng có yêu Ngụy Xuyên quá đấy nhé.

“Bác biết tình cảm của hai đứa rất tốt, nhưng cưới xin là chuyện lớn, vẫn phải cẩn thận.” Sở Ân còn giúp khuyên một câu. Nếu Vệ Xuyên mà biết chắc lên cơn đau tim.

Mạnh Đường cười: “Cháu biết mà, bác. Muốn sinh con sớm là ý của cháu.”

“Tại sao?” Sở Ân thật sự không hiểu.

Mạnh Đường nói: “Cháu phải truyền nghề xuống, nghề này ngoài thiên phú ra, thời gian cũng cực kỳ quan trọng, không thể lãng phí một phút một giây nào.”

“Hả?” Sở Nhân có chút không tình nguyện, “Thế thì khổ quá.”

Để cháu nội của bà đi học điêu khắc gỗ? Thật tàn nhẫn mà!

Mạnh Đường thản nhiên nói: “Trước tiên phải có thiên phú mới có tư cách chịu khổ ạ.”

Thực sự không có thiên phú cô cũng không cưỡng cầu được, nhận đồ đệ là được.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 211


Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

<i>(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)</i>

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

<i>(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)</i>

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

<i>(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)</i>

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

<i>(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)</i>

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

<i>(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)</i>

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

<i>(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)</i>

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 212


Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 213


Ngày thứ ba sau khi Ngụy Xuyên rời đi, Mạnh Đường đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể làm việc.

Thích nghi nửa tháng, cô cơ bản đã quen thân với mọi người trong viện, ai nấy đều làm tốt chức trách của mình, cùng chung một mục tiêu — để nghệ thuật điêu khắc gỗ Hoàng Dương có được một sân khấu lớn hơn.

Tám giờ rưỡi sáng, Mạnh Đường mặc bộ đồ làm việc bằng vải bông lanh trang nhã, đi vào lối đi dành cho nhân viên trong viện Nhạn Thanh.

Mùi gỗ cũ thoang thoảng nổi trôi trong không khí, yên tĩnh thanh nhã, tạo thành sự tương phản rõ rệt với thế giới ồn ào tiếng người và các loại phương tiện giao thông bên ngoài.

Phòng làm việc của Mạnh Đường ở vị trí gần cửa sổ trên tầng hai, trên xà cửa treo một tấm biển gỗ, là dòng chữ “Xưởng điêu khắc gỗ Hoàng Dương” do Mạnh Ngộ Xuân viết.

Phòng làm việc này không khép kín, là một cửa sổ trưng bày, du khách lên tầng hai có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình làm việc của Mạnh Đường qua bức tường kính.

Đã muốn kế thừa, đương nhiên phải tuyên truyền, thay vì tự mình nói, chi bằng để du khách đến xem.

Mỗi năm cũng có không ít blogger về thủ công mỹ nghệ truyền thống đến đây check-in.

Mạnh Đường cầm cây chổi lông gà treo trên tường, quét đi bụi bặm nhỏ li ti trong khu vực làm việc, lại dùng khăn mềm lau kỹ một lượt.

Ngày nào cũng các bước như vậy, Mạnh Đường không hề thấy nhàm chán, thậm chí còn vui vẻ với nó.

Đang là kỳ nghỉ hè, hôm nay có học sinh trường học đến trải nghiệm học tập, sau khi mọi thứ sẵn sàng, Mạnh Đường xếp hàng chục con dao khắc lớn nhỏ ngay ngắn, lấy khối phôi thô đã mài xong bắt đầu làm việc.

Viện Triển lãm Di sản phi vật thể thể đóng cửa cả ngày thứ 2, ngày này mọi người đều được nghỉ, thời gian còn lại và ngày lễ tết đều mở cửa.

Dù sao chỉ có khoảng thời gian này lượng người mới đông hơn một chút, từ thứ 3 đến chủ nhật là nghỉ luân phiên.

Sau khi mở cửa lúc 9 giờ 30, du khách lần lượt vào viện, phá vỡ sự yên tĩnh dưới lớp mùn cưa.

Mạnh Đường không phân tâm, tập trung vào công việc trong tay, mượn lực cổ tay đẩy dao.

Không ít người dừng lại ở sảnh tầng hai nhìn cô qua cửa sổ.

Ánh nắng ban mai bị che khuất quá nửa, Mạnh Đường ngước mắt, cười nhẹ với người bên ngoài cửa sổ.

Không ít người lấy điện thoại ra chụp cô, Mạnh Đường nhanh chóng hạ thấp tầm mắt, chỉ để họ chụp được đỉnh đầu mình.

Không phải là không cho chụp, chỉ là đối mặt trực tiếp với ống kính của người khác có chút ngại ngùng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngày thứ ba sau khi Ngụy Xuyên rời đi, Mạnh Đường đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể làm việc.

Thích nghi nửa tháng, cô cơ bản đã quen thân với mọi người trong viện, ai nấy đều làm tốt chức trách của mình, cùng chung một mục tiêu — để nghệ thuật điêu khắc gỗ Hoàng Dương có được một sân khấu lớn hơn.

Tám giờ rưỡi sáng, Mạnh Đường mặc bộ đồ làm việc bằng vải bông lanh trang nhã, đi vào lối đi dành cho nhân viên trong viện Nhạn Thanh.

Mùi gỗ cũ thoang thoảng nổi trôi trong không khí, yên tĩnh thanh nhã, tạo thành sự tương phản rõ rệt với thế giới ồn ào tiếng người và các loại phương tiện giao thông bên ngoài.

Phòng làm việc của Mạnh Đường ở vị trí gần cửa sổ trên tầng hai, trên xà cửa treo một tấm biển gỗ, là dòng chữ “Xưởng điêu khắc gỗ Hoàng Dương” do Mạnh Ngộ Xuân viết.

Phòng làm việc này không khép kín, là một cửa sổ trưng bày, du khách lên tầng hai có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình làm việc của Mạnh Đường qua bức tường kính.

Đã muốn kế thừa, đương nhiên phải tuyên truyền, thay vì tự mình nói, chi bằng để du khách đến xem.

Mỗi năm cũng có không ít blogger về thủ công mỹ nghệ truyền thống đến đây check-in.

Mạnh Đường cầm cây chổi lông gà treo trên tường, quét đi bụi bặm nhỏ li ti trong khu vực làm việc, lại dùng khăn mềm lau kỹ một lượt.

Ngày nào cũng các bước như vậy, Mạnh Đường không hề thấy nhàm chán, thậm chí còn vui vẻ với nó.

Đang là kỳ nghỉ hè, hôm nay có học sinh trường học đến trải nghiệm học tập, sau khi mọi thứ sẵn sàng, Mạnh Đường xếp hàng chục con dao khắc lớn nhỏ ngay ngắn, lấy khối phôi thô đã mài xong bắt đầu làm việc.

Viện Triển lãm Di sản phi vật thể thể đóng cửa cả ngày thứ 2, ngày này mọi người đều được nghỉ, thời gian còn lại và ngày lễ tết đều mở cửa.

Dù sao chỉ có khoảng thời gian này lượng người mới đông hơn một chút, từ thứ 3 đến chủ nhật là nghỉ luân phiên.

Sau khi mở cửa lúc 9 giờ 30, du khách lần lượt vào viện, phá vỡ sự yên tĩnh dưới lớp mùn cưa.

Mạnh Đường không phân tâm, tập trung vào công việc trong tay, mượn lực cổ tay đẩy dao.

Không ít người dừng lại ở sảnh tầng hai nhìn cô qua cửa sổ.

Ánh nắng ban mai bị che khuất quá nửa, Mạnh Đường ngước mắt, cười nhẹ với người bên ngoài cửa sổ.

Không ít người lấy điện thoại ra chụp cô, Mạnh Đường nhanh chóng hạ thấp tầm mắt, chỉ để họ chụp được đỉnh đầu mình.

Không phải là không cho chụp, chỉ là đối mặt trực tiếp với ống kính của người khác có chút ngại ngùng.

Ngày thứ ba sau khi Ngụy Xuyên rời đi, Mạnh Đường đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể làm việc.

Thích nghi nửa tháng, cô cơ bản đã quen thân với mọi người trong viện, ai nấy đều làm tốt chức trách của mình, cùng chung một mục tiêu — để nghệ thuật điêu khắc gỗ Hoàng Dương có được một sân khấu lớn hơn.

Tám giờ rưỡi sáng, Mạnh Đường mặc bộ đồ làm việc bằng vải bông lanh trang nhã, đi vào lối đi dành cho nhân viên trong viện Nhạn Thanh.

Mùi gỗ cũ thoang thoảng nổi trôi trong không khí, yên tĩnh thanh nhã, tạo thành sự tương phản rõ rệt với thế giới ồn ào tiếng người và các loại phương tiện giao thông bên ngoài.

Phòng làm việc của Mạnh Đường ở vị trí gần cửa sổ trên tầng hai, trên xà cửa treo một tấm biển gỗ, là dòng chữ “Xưởng điêu khắc gỗ Hoàng Dương” do Mạnh Ngộ Xuân viết.

Phòng làm việc này không khép kín, là một cửa sổ trưng bày, du khách lên tầng hai có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình làm việc của Mạnh Đường qua bức tường kính.

Đã muốn kế thừa, đương nhiên phải tuyên truyền, thay vì tự mình nói, chi bằng để du khách đến xem.

Mỗi năm cũng có không ít blogger về thủ công mỹ nghệ truyền thống đến đây check-in.

Mạnh Đường cầm cây chổi lông gà treo trên tường, quét đi bụi bặm nhỏ li ti trong khu vực làm việc, lại dùng khăn mềm lau kỹ một lượt.

Ngày nào cũng các bước như vậy, Mạnh Đường không hề thấy nhàm chán, thậm chí còn vui vẻ với nó.

Đang là kỳ nghỉ hè, hôm nay có học sinh trường học đến trải nghiệm học tập, sau khi mọi thứ sẵn sàng, Mạnh Đường xếp hàng chục con dao khắc lớn nhỏ ngay ngắn, lấy khối phôi thô đã mài xong bắt đầu làm việc.

Viện Triển lãm Di sản phi vật thể thể đóng cửa cả ngày thứ 2, ngày này mọi người đều được nghỉ, thời gian còn lại và ngày lễ tết đều mở cửa.

Dù sao chỉ có khoảng thời gian này lượng người mới đông hơn một chút, từ thứ 3 đến chủ nhật là nghỉ luân phiên.

Sau khi mở cửa lúc 9 giờ 30, du khách lần lượt vào viện, phá vỡ sự yên tĩnh dưới lớp mùn cưa.

Mạnh Đường không phân tâm, tập trung vào công việc trong tay, mượn lực cổ tay đẩy dao.

Không ít người dừng lại ở sảnh tầng hai nhìn cô qua cửa sổ.

Ánh nắng ban mai bị che khuất quá nửa, Mạnh Đường ngước mắt, cười nhẹ với người bên ngoài cửa sổ.

Không ít người lấy điện thoại ra chụp cô, Mạnh Đường nhanh chóng hạ thấp tầm mắt, chỉ để họ chụp được đỉnh đầu mình.

Không phải là không cho chụp, chỉ là đối mặt trực tiếp với ống kính của người khác có chút ngại ngùng.

Ngày thứ ba sau khi Ngụy Xuyên rời đi, Mạnh Đường đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể làm việc.

Thích nghi nửa tháng, cô cơ bản đã quen thân với mọi người trong viện, ai nấy đều làm tốt chức trách của mình, cùng chung một mục tiêu — để nghệ thuật điêu khắc gỗ Hoàng Dương có được một sân khấu lớn hơn.

Tám giờ rưỡi sáng, Mạnh Đường mặc bộ đồ làm việc bằng vải bông lanh trang nhã, đi vào lối đi dành cho nhân viên trong viện Nhạn Thanh.

Mùi gỗ cũ thoang thoảng nổi trôi trong không khí, yên tĩnh thanh nhã, tạo thành sự tương phản rõ rệt với thế giới ồn ào tiếng người và các loại phương tiện giao thông bên ngoài.

Phòng làm việc của Mạnh Đường ở vị trí gần cửa sổ trên tầng hai, trên xà cửa treo một tấm biển gỗ, là dòng chữ “Xưởng điêu khắc gỗ Hoàng Dương” do Mạnh Ngộ Xuân viết.

Phòng làm việc này không khép kín, là một cửa sổ trưng bày, du khách lên tầng hai có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình làm việc của Mạnh Đường qua bức tường kính.

Đã muốn kế thừa, đương nhiên phải tuyên truyền, thay vì tự mình nói, chi bằng để du khách đến xem.

Mỗi năm cũng có không ít blogger về thủ công mỹ nghệ truyền thống đến đây check-in.

Mạnh Đường cầm cây chổi lông gà treo trên tường, quét đi bụi bặm nhỏ li ti trong khu vực làm việc, lại dùng khăn mềm lau kỹ một lượt.

Ngày nào cũng các bước như vậy, Mạnh Đường không hề thấy nhàm chán, thậm chí còn vui vẻ với nó.

Đang là kỳ nghỉ hè, hôm nay có học sinh trường học đến trải nghiệm học tập, sau khi mọi thứ sẵn sàng, Mạnh Đường xếp hàng chục con dao khắc lớn nhỏ ngay ngắn, lấy khối phôi thô đã mài xong bắt đầu làm việc.

Viện Triển lãm Di sản phi vật thể thể đóng cửa cả ngày thứ 2, ngày này mọi người đều được nghỉ, thời gian còn lại và ngày lễ tết đều mở cửa.

Dù sao chỉ có khoảng thời gian này lượng người mới đông hơn một chút, từ thứ 3 đến chủ nhật là nghỉ luân phiên.

Sau khi mở cửa lúc 9 giờ 30, du khách lần lượt vào viện, phá vỡ sự yên tĩnh dưới lớp mùn cưa.

Mạnh Đường không phân tâm, tập trung vào công việc trong tay, mượn lực cổ tay đẩy dao.

Không ít người dừng lại ở sảnh tầng hai nhìn cô qua cửa sổ.

Ánh nắng ban mai bị che khuất quá nửa, Mạnh Đường ngước mắt, cười nhẹ với người bên ngoài cửa sổ.

Không ít người lấy điện thoại ra chụp cô, Mạnh Đường nhanh chóng hạ thấp tầm mắt, chỉ để họ chụp được đỉnh đầu mình.

Không phải là không cho chụp, chỉ là đối mặt trực tiếp với ống kính của người khác có chút ngại ngùng.

Ngày thứ ba sau khi Ngụy Xuyên rời đi, Mạnh Đường đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể làm việc.

Thích nghi nửa tháng, cô cơ bản đã quen thân với mọi người trong viện, ai nấy đều làm tốt chức trách của mình, cùng chung một mục tiêu — để nghệ thuật điêu khắc gỗ Hoàng Dương có được một sân khấu lớn hơn.

Tám giờ rưỡi sáng, Mạnh Đường mặc bộ đồ làm việc bằng vải bông lanh trang nhã, đi vào lối đi dành cho nhân viên trong viện Nhạn Thanh.

Mùi gỗ cũ thoang thoảng nổi trôi trong không khí, yên tĩnh thanh nhã, tạo thành sự tương phản rõ rệt với thế giới ồn ào tiếng người và các loại phương tiện giao thông bên ngoài.

Phòng làm việc của Mạnh Đường ở vị trí gần cửa sổ trên tầng hai, trên xà cửa treo một tấm biển gỗ, là dòng chữ “Xưởng điêu khắc gỗ Hoàng Dương” do Mạnh Ngộ Xuân viết.

Phòng làm việc này không khép kín, là một cửa sổ trưng bày, du khách lên tầng hai có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình làm việc của Mạnh Đường qua bức tường kính.

Đã muốn kế thừa, đương nhiên phải tuyên truyền, thay vì tự mình nói, chi bằng để du khách đến xem.

Mỗi năm cũng có không ít blogger về thủ công mỹ nghệ truyền thống đến đây check-in.

Mạnh Đường cầm cây chổi lông gà treo trên tường, quét đi bụi bặm nhỏ li ti trong khu vực làm việc, lại dùng khăn mềm lau kỹ một lượt.

Ngày nào cũng các bước như vậy, Mạnh Đường không hề thấy nhàm chán, thậm chí còn vui vẻ với nó.

Đang là kỳ nghỉ hè, hôm nay có học sinh trường học đến trải nghiệm học tập, sau khi mọi thứ sẵn sàng, Mạnh Đường xếp hàng chục con dao khắc lớn nhỏ ngay ngắn, lấy khối phôi thô đã mài xong bắt đầu làm việc.

Viện Triển lãm Di sản phi vật thể thể đóng cửa cả ngày thứ 2, ngày này mọi người đều được nghỉ, thời gian còn lại và ngày lễ tết đều mở cửa.

Dù sao chỉ có khoảng thời gian này lượng người mới đông hơn một chút, từ thứ 3 đến chủ nhật là nghỉ luân phiên.

Sau khi mở cửa lúc 9 giờ 30, du khách lần lượt vào viện, phá vỡ sự yên tĩnh dưới lớp mùn cưa.

Mạnh Đường không phân tâm, tập trung vào công việc trong tay, mượn lực cổ tay đẩy dao.

Không ít người dừng lại ở sảnh tầng hai nhìn cô qua cửa sổ.

Ánh nắng ban mai bị che khuất quá nửa, Mạnh Đường ngước mắt, cười nhẹ với người bên ngoài cửa sổ.

Không ít người lấy điện thoại ra chụp cô, Mạnh Đường nhanh chóng hạ thấp tầm mắt, chỉ để họ chụp được đỉnh đầu mình.

Không phải là không cho chụp, chỉ là đối mặt trực tiếp với ống kính của người khác có chút ngại ngùng.

Ngày thứ ba sau khi Ngụy Xuyên rời đi, Mạnh Đường đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể làm việc.

Thích nghi nửa tháng, cô cơ bản đã quen thân với mọi người trong viện, ai nấy đều làm tốt chức trách của mình, cùng chung một mục tiêu — để nghệ thuật điêu khắc gỗ Hoàng Dương có được một sân khấu lớn hơn.

Tám giờ rưỡi sáng, Mạnh Đường mặc bộ đồ làm việc bằng vải bông lanh trang nhã, đi vào lối đi dành cho nhân viên trong viện Nhạn Thanh.

Mùi gỗ cũ thoang thoảng nổi trôi trong không khí, yên tĩnh thanh nhã, tạo thành sự tương phản rõ rệt với thế giới ồn ào tiếng người và các loại phương tiện giao thông bên ngoài.

Phòng làm việc của Mạnh Đường ở vị trí gần cửa sổ trên tầng hai, trên xà cửa treo một tấm biển gỗ, là dòng chữ “Xưởng điêu khắc gỗ Hoàng Dương” do Mạnh Ngộ Xuân viết.

Phòng làm việc này không khép kín, là một cửa sổ trưng bày, du khách lên tầng hai có thể nhìn rõ toàn bộ quá trình làm việc của Mạnh Đường qua bức tường kính.

Đã muốn kế thừa, đương nhiên phải tuyên truyền, thay vì tự mình nói, chi bằng để du khách đến xem.

Mỗi năm cũng có không ít blogger về thủ công mỹ nghệ truyền thống đến đây check-in.

Mạnh Đường cầm cây chổi lông gà treo trên tường, quét đi bụi bặm nhỏ li ti trong khu vực làm việc, lại dùng khăn mềm lau kỹ một lượt.

Ngày nào cũng các bước như vậy, Mạnh Đường không hề thấy nhàm chán, thậm chí còn vui vẻ với nó.

Đang là kỳ nghỉ hè, hôm nay có học sinh trường học đến trải nghiệm học tập, sau khi mọi thứ sẵn sàng, Mạnh Đường xếp hàng chục con dao khắc lớn nhỏ ngay ngắn, lấy khối phôi thô đã mài xong bắt đầu làm việc.

Viện Triển lãm Di sản phi vật thể thể đóng cửa cả ngày thứ 2, ngày này mọi người đều được nghỉ, thời gian còn lại và ngày lễ tết đều mở cửa.

Dù sao chỉ có khoảng thời gian này lượng người mới đông hơn một chút, từ thứ 3 đến chủ nhật là nghỉ luân phiên.

Sau khi mở cửa lúc 9 giờ 30, du khách lần lượt vào viện, phá vỡ sự yên tĩnh dưới lớp mùn cưa.

Mạnh Đường không phân tâm, tập trung vào công việc trong tay, mượn lực cổ tay đẩy dao.

Không ít người dừng lại ở sảnh tầng hai nhìn cô qua cửa sổ.

Ánh nắng ban mai bị che khuất quá nửa, Mạnh Đường ngước mắt, cười nhẹ với người bên ngoài cửa sổ.

Không ít người lấy điện thoại ra chụp cô, Mạnh Đường nhanh chóng hạ thấp tầm mắt, chỉ để họ chụp được đỉnh đầu mình.

Không phải là không cho chụp, chỉ là đối mặt trực tiếp với ống kính của người khác có chút ngại ngùng.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 214


Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 215


Mạnh Đường chưa từng nhận được bức thư nào dài như thế, tròn hơn ba nghìn chữ.

Đương nhiên không phải cô thống kê, người nào đó đã ghi chú số chữ ở cuối trang đầu tiên, nhắc nhở cô toàn văn quá dài, từ từ mà đọc.

Đọc hết cả bài, Mạnh Đường chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.

Không có từ ngữ hoa mỹ, chỉ có những lời kể lể vụn vặt về chuyện yêu xa.

Lật từng trang từng trang, nét chữ lại ngày càng nắn nót.

Cảm nhận được thái độ vô cùng trân trọng của anh, Mạnh Đường cười khẽ, lật đến trang cuối cùng:

“Phía trước toàn là mấy lời linh tinh anh viết, đến đây anh đã hơi không chịu nổi rồi.

Anh muốn về Nhạn Thanh, anh rất nhớ em.

Đợi anh về!”

Trang cuối cùng chỉ có ba câu, lại là sự cô đọng của cả bức thư.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, soạn tin “Em cũng nhớ anh” gửi cho Ngụy Xuyên.

Buổi trưa, tại một khách sạn lớn nhất Nhạn Thanh, hai gia đình chính thức ăn bữa cơm đầu tiên.

Khó khăn lắm mới đến Nhạn Thanh một lần, Mạnh Ngộ Xuân đương nhiên muốn giữ người ở lại, nhưng bà cụ tuổi cao, Ngụy Lập Phong cũng khá bận rộn, cùng Sở Nhân, Ngụy Tư Gia về thành phố Z vào buổi chiều.

Ngụy Tư Lâm không đi, Ngụy Tư Nguyên bắt chước, cũng ở lại.

Lần này dì Phương vui lắm, nhà cổ này vốn đã rộng, lại yên tĩnh, người đông một chút mới náo nhiệt.

Ngụy Tư Lâm thấy Mạnh Ngộ Xuân ra sân sau bổ củi, trực tiếp giật lấy cái rìu của người ta: “Để cháu.”

Mạnh Ngộ Xuân bị cô ấy làm cho sững sờ: “Cháu không biết làm đâu.”

Ngụy Tư Lâm bổ một nhát rìu xuống, dăm gỗ bay tứ tung, tan tác.

Mạnh Ngộ Xuân lặng lẽ chắp tay sau lưng bỏ đi.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường chưa từng nhận được bức thư nào dài như thế, tròn hơn ba nghìn chữ.

Đương nhiên không phải cô thống kê, người nào đó đã ghi chú số chữ ở cuối trang đầu tiên, nhắc nhở cô toàn văn quá dài, từ từ mà đọc.

Đọc hết cả bài, Mạnh Đường chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.

Không có từ ngữ hoa mỹ, chỉ có những lời kể lể vụn vặt về chuyện yêu xa.

Lật từng trang từng trang, nét chữ lại ngày càng nắn nót.

Cảm nhận được thái độ vô cùng trân trọng của anh, Mạnh Đường cười khẽ, lật đến trang cuối cùng:

“Phía trước toàn là mấy lời linh tinh anh viết, đến đây anh đã hơi không chịu nổi rồi.

Anh muốn về Nhạn Thanh, anh rất nhớ em.

Đợi anh về!”

Trang cuối cùng chỉ có ba câu, lại là sự cô đọng của cả bức thư.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, soạn tin “Em cũng nhớ anh” gửi cho Ngụy Xuyên.

Buổi trưa, tại một khách sạn lớn nhất Nhạn Thanh, hai gia đình chính thức ăn bữa cơm đầu tiên.

Khó khăn lắm mới đến Nhạn Thanh một lần, Mạnh Ngộ Xuân đương nhiên muốn giữ người ở lại, nhưng bà cụ tuổi cao, Ngụy Lập Phong cũng khá bận rộn, cùng Sở Nhân, Ngụy Tư Gia về thành phố Z vào buổi chiều.

Ngụy Tư Lâm không đi, Ngụy Tư Nguyên bắt chước, cũng ở lại.

Lần này dì Phương vui lắm, nhà cổ này vốn đã rộng, lại yên tĩnh, người đông một chút mới náo nhiệt.

Ngụy Tư Lâm thấy Mạnh Ngộ Xuân ra sân sau bổ củi, trực tiếp giật lấy cái rìu của người ta: “Để cháu.”

Mạnh Ngộ Xuân bị cô ấy làm cho sững sờ: “Cháu không biết làm đâu.”

Ngụy Tư Lâm bổ một nhát rìu xuống, dăm gỗ bay tứ tung, tan tác.

Mạnh Ngộ Xuân lặng lẽ chắp tay sau lưng bỏ đi.

Mạnh Đường chưa từng nhận được bức thư nào dài như thế, tròn hơn ba nghìn chữ.

Đương nhiên không phải cô thống kê, người nào đó đã ghi chú số chữ ở cuối trang đầu tiên, nhắc nhở cô toàn văn quá dài, từ từ mà đọc.

Đọc hết cả bài, Mạnh Đường chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.

Không có từ ngữ hoa mỹ, chỉ có những lời kể lể vụn vặt về chuyện yêu xa.

Lật từng trang từng trang, nét chữ lại ngày càng nắn nót.

Cảm nhận được thái độ vô cùng trân trọng của anh, Mạnh Đường cười khẽ, lật đến trang cuối cùng:

“Phía trước toàn là mấy lời linh tinh anh viết, đến đây anh đã hơi không chịu nổi rồi.

Anh muốn về Nhạn Thanh, anh rất nhớ em.

Đợi anh về!”

Trang cuối cùng chỉ có ba câu, lại là sự cô đọng của cả bức thư.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, soạn tin “Em cũng nhớ anh” gửi cho Ngụy Xuyên.

Buổi trưa, tại một khách sạn lớn nhất Nhạn Thanh, hai gia đình chính thức ăn bữa cơm đầu tiên.

Khó khăn lắm mới đến Nhạn Thanh một lần, Mạnh Ngộ Xuân đương nhiên muốn giữ người ở lại, nhưng bà cụ tuổi cao, Ngụy Lập Phong cũng khá bận rộn, cùng Sở Nhân, Ngụy Tư Gia về thành phố Z vào buổi chiều.

Ngụy Tư Lâm không đi, Ngụy Tư Nguyên bắt chước, cũng ở lại.

Lần này dì Phương vui lắm, nhà cổ này vốn đã rộng, lại yên tĩnh, người đông một chút mới náo nhiệt.

Ngụy Tư Lâm thấy Mạnh Ngộ Xuân ra sân sau bổ củi, trực tiếp giật lấy cái rìu của người ta: “Để cháu.”

Mạnh Ngộ Xuân bị cô ấy làm cho sững sờ: “Cháu không biết làm đâu.”

Ngụy Tư Lâm bổ một nhát rìu xuống, dăm gỗ bay tứ tung, tan tác.

Mạnh Ngộ Xuân lặng lẽ chắp tay sau lưng bỏ đi.

Mạnh Đường chưa từng nhận được bức thư nào dài như thế, tròn hơn ba nghìn chữ.

Đương nhiên không phải cô thống kê, người nào đó đã ghi chú số chữ ở cuối trang đầu tiên, nhắc nhở cô toàn văn quá dài, từ từ mà đọc.

Đọc hết cả bài, Mạnh Đường chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.

Không có từ ngữ hoa mỹ, chỉ có những lời kể lể vụn vặt về chuyện yêu xa.

Lật từng trang từng trang, nét chữ lại ngày càng nắn nót.

Cảm nhận được thái độ vô cùng trân trọng của anh, Mạnh Đường cười khẽ, lật đến trang cuối cùng:

“Phía trước toàn là mấy lời linh tinh anh viết, đến đây anh đã hơi không chịu nổi rồi.

Anh muốn về Nhạn Thanh, anh rất nhớ em.

Đợi anh về!”

Trang cuối cùng chỉ có ba câu, lại là sự cô đọng của cả bức thư.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, soạn tin “Em cũng nhớ anh” gửi cho Ngụy Xuyên.

Buổi trưa, tại một khách sạn lớn nhất Nhạn Thanh, hai gia đình chính thức ăn bữa cơm đầu tiên.

Khó khăn lắm mới đến Nhạn Thanh một lần, Mạnh Ngộ Xuân đương nhiên muốn giữ người ở lại, nhưng bà cụ tuổi cao, Ngụy Lập Phong cũng khá bận rộn, cùng Sở Nhân, Ngụy Tư Gia về thành phố Z vào buổi chiều.

Ngụy Tư Lâm không đi, Ngụy Tư Nguyên bắt chước, cũng ở lại.

Lần này dì Phương vui lắm, nhà cổ này vốn đã rộng, lại yên tĩnh, người đông một chút mới náo nhiệt.

Ngụy Tư Lâm thấy Mạnh Ngộ Xuân ra sân sau bổ củi, trực tiếp giật lấy cái rìu của người ta: “Để cháu.”

Mạnh Ngộ Xuân bị cô ấy làm cho sững sờ: “Cháu không biết làm đâu.”

Ngụy Tư Lâm bổ một nhát rìu xuống, dăm gỗ bay tứ tung, tan tác.

Mạnh Ngộ Xuân lặng lẽ chắp tay sau lưng bỏ đi.

Mạnh Đường chưa từng nhận được bức thư nào dài như thế, tròn hơn ba nghìn chữ.

Đương nhiên không phải cô thống kê, người nào đó đã ghi chú số chữ ở cuối trang đầu tiên, nhắc nhở cô toàn văn quá dài, từ từ mà đọc.

Đọc hết cả bài, Mạnh Đường chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.

Không có từ ngữ hoa mỹ, chỉ có những lời kể lể vụn vặt về chuyện yêu xa.

Lật từng trang từng trang, nét chữ lại ngày càng nắn nót.

Cảm nhận được thái độ vô cùng trân trọng của anh, Mạnh Đường cười khẽ, lật đến trang cuối cùng:

“Phía trước toàn là mấy lời linh tinh anh viết, đến đây anh đã hơi không chịu nổi rồi.

Anh muốn về Nhạn Thanh, anh rất nhớ em.

Đợi anh về!”

Trang cuối cùng chỉ có ba câu, lại là sự cô đọng của cả bức thư.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, soạn tin “Em cũng nhớ anh” gửi cho Ngụy Xuyên.

Buổi trưa, tại một khách sạn lớn nhất Nhạn Thanh, hai gia đình chính thức ăn bữa cơm đầu tiên.

Khó khăn lắm mới đến Nhạn Thanh một lần, Mạnh Ngộ Xuân đương nhiên muốn giữ người ở lại, nhưng bà cụ tuổi cao, Ngụy Lập Phong cũng khá bận rộn, cùng Sở Nhân, Ngụy Tư Gia về thành phố Z vào buổi chiều.

Ngụy Tư Lâm không đi, Ngụy Tư Nguyên bắt chước, cũng ở lại.

Lần này dì Phương vui lắm, nhà cổ này vốn đã rộng, lại yên tĩnh, người đông một chút mới náo nhiệt.

Ngụy Tư Lâm thấy Mạnh Ngộ Xuân ra sân sau bổ củi, trực tiếp giật lấy cái rìu của người ta: “Để cháu.”

Mạnh Ngộ Xuân bị cô ấy làm cho sững sờ: “Cháu không biết làm đâu.”

Ngụy Tư Lâm bổ một nhát rìu xuống, dăm gỗ bay tứ tung, tan tác.

Mạnh Ngộ Xuân lặng lẽ chắp tay sau lưng bỏ đi.

Mạnh Đường chưa từng nhận được bức thư nào dài như thế, tròn hơn ba nghìn chữ.

Đương nhiên không phải cô thống kê, người nào đó đã ghi chú số chữ ở cuối trang đầu tiên, nhắc nhở cô toàn văn quá dài, từ từ mà đọc.

Đọc hết cả bài, Mạnh Đường chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.

Không có từ ngữ hoa mỹ, chỉ có những lời kể lể vụn vặt về chuyện yêu xa.

Lật từng trang từng trang, nét chữ lại ngày càng nắn nót.

Cảm nhận được thái độ vô cùng trân trọng của anh, Mạnh Đường cười khẽ, lật đến trang cuối cùng:

“Phía trước toàn là mấy lời linh tinh anh viết, đến đây anh đã hơi không chịu nổi rồi.

Anh muốn về Nhạn Thanh, anh rất nhớ em.

Đợi anh về!”

Trang cuối cùng chỉ có ba câu, lại là sự cô đọng của cả bức thư.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, soạn tin “Em cũng nhớ anh” gửi cho Ngụy Xuyên.

Buổi trưa, tại một khách sạn lớn nhất Nhạn Thanh, hai gia đình chính thức ăn bữa cơm đầu tiên.

Khó khăn lắm mới đến Nhạn Thanh một lần, Mạnh Ngộ Xuân đương nhiên muốn giữ người ở lại, nhưng bà cụ tuổi cao, Ngụy Lập Phong cũng khá bận rộn, cùng Sở Nhân, Ngụy Tư Gia về thành phố Z vào buổi chiều.

Ngụy Tư Lâm không đi, Ngụy Tư Nguyên bắt chước, cũng ở lại.

Lần này dì Phương vui lắm, nhà cổ này vốn đã rộng, lại yên tĩnh, người đông một chút mới náo nhiệt.

Ngụy Tư Lâm thấy Mạnh Ngộ Xuân ra sân sau bổ củi, trực tiếp giật lấy cái rìu của người ta: “Để cháu.”

Mạnh Ngộ Xuân bị cô ấy làm cho sững sờ: “Cháu không biết làm đâu.”

Ngụy Tư Lâm bổ một nhát rìu xuống, dăm gỗ bay tứ tung, tan tác.

Mạnh Ngộ Xuân lặng lẽ chắp tay sau lưng bỏ đi.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 216


Khoảnh khắc nghe thấy tiếng gõ cửa lớn, tim Mạnh Đường đập thình thịch.

Dì Phương đẩy cô một cái: “Mau ra mở cửa đi, tôi nghe thấy tiếng Tiểu Ngụy gọi ở bên ngoài rồi.”

Mạnh Đường ba chân bốn cẳng chạy ra, đón người trong tiếng gọi “Dì Phương ơi, mở cửa” của Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường, nở một nụ cười thật tươi, sau đó dang rộng hai tay về phía cô.

Mạnh Đường lao tới ôm chầm lấy cổ anh, dụi đôi mắt đỏ hoe vào làn da mát lạnh bên cổ anh.

Ngụy Xuyên đứng yên bất động, giữ lấy đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa, đặt một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên vành tai cô: “Nhớ anh rồi à?”

“Ừm.” Tay Mạnh Đường chẳng nỡ buông ra.

Dì Phương trong sân không ra đón, Ngụy Xuyên hiểu rõ trong lòng, bàn tay to lớn của anh bóp nhẹ gáy Mạnh Đường, ra hiệu cho cô ngẩng đầu lên.

Bốn mắt còn chưa kịp nhìn nhau anh đã hôn xuống.

Nửa năm xa cách giày vò chết người, tình yêu và nỗi nhớ quấn quýt, tan chảy trong nụ hôn ướt át nóng bỏng.

Có đứa trẻ đi ngang qua cười khúc khích, làm Mạnh Đường sợ hãi vội rụt vào trong “mai rùa”.

Ngụy Xuyên vỗ về an ủi cô: “Không sao, trẻ con thì biết gì.”

“Trẻ con bây giờ biết nhiều lắm đấy.” Mạnh Đường đẩy anh một cái, “Vào thôi, dì Phương để phần cơm cho anh đấy.”

Không nói thì thôi, vừa nói Ngụy Xuyên đã bắt đầu thấy thèm.

Hai người vào trong sân, Ngụy Xuyên chào hỏi dì Phương và ông nội.

“Ngồi xuống ăn cơm đi.” Mạnh Ngộ Xuân nói.

Ngụy Xuyên xấu hổ gãi đầu: “Cái đó… cháu đến vội quá, quên mang quà tết rồi.”

Dì Phương phì cười: “Không sao, mau ngồi xuống ăn cơm, một thời gian không gặp cậu, cảm giác gầy đi rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân: “Mau ngồi xuống ăn, ta thiếu chút quà tết đó của cháu chắc.”

“Vâng ạ.” Ngụy Xuyên cười hì hì, nhận lấy đôi đũa dì Phương đưa, cắm cúi lùa cơm.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng gõ cửa lớn, tim Mạnh Đường đập thình thịch.

Dì Phương đẩy cô một cái: “Mau ra mở cửa đi, tôi nghe thấy tiếng Tiểu Ngụy gọi ở bên ngoài rồi.”

Mạnh Đường ba chân bốn cẳng chạy ra, đón người trong tiếng gọi “Dì Phương ơi, mở cửa” của Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường, nở một nụ cười thật tươi, sau đó dang rộng hai tay về phía cô.

Mạnh Đường lao tới ôm chầm lấy cổ anh, dụi đôi mắt đỏ hoe vào làn da mát lạnh bên cổ anh.

Ngụy Xuyên đứng yên bất động, giữ lấy đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa, đặt một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên vành tai cô: “Nhớ anh rồi à?”

“Ừm.” Tay Mạnh Đường chẳng nỡ buông ra.

Dì Phương trong sân không ra đón, Ngụy Xuyên hiểu rõ trong lòng, bàn tay to lớn của anh bóp nhẹ gáy Mạnh Đường, ra hiệu cho cô ngẩng đầu lên.

Bốn mắt còn chưa kịp nhìn nhau anh đã hôn xuống.

Nửa năm xa cách giày vò chết người, tình yêu và nỗi nhớ quấn quýt, tan chảy trong nụ hôn ướt át nóng bỏng.

Có đứa trẻ đi ngang qua cười khúc khích, làm Mạnh Đường sợ hãi vội rụt vào trong “mai rùa”.

Ngụy Xuyên vỗ về an ủi cô: “Không sao, trẻ con thì biết gì.”

“Trẻ con bây giờ biết nhiều lắm đấy.” Mạnh Đường đẩy anh một cái, “Vào thôi, dì Phương để phần cơm cho anh đấy.”

Không nói thì thôi, vừa nói Ngụy Xuyên đã bắt đầu thấy thèm.

Hai người vào trong sân, Ngụy Xuyên chào hỏi dì Phương và ông nội.

“Ngồi xuống ăn cơm đi.” Mạnh Ngộ Xuân nói.

Ngụy Xuyên xấu hổ gãi đầu: “Cái đó… cháu đến vội quá, quên mang quà tết rồi.”

Dì Phương phì cười: “Không sao, mau ngồi xuống ăn cơm, một thời gian không gặp cậu, cảm giác gầy đi rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân: “Mau ngồi xuống ăn, ta thiếu chút quà tết đó của cháu chắc.”

“Vâng ạ.” Ngụy Xuyên cười hì hì, nhận lấy đôi đũa dì Phương đưa, cắm cúi lùa cơm.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng gõ cửa lớn, tim Mạnh Đường đập thình thịch.

Dì Phương đẩy cô một cái: “Mau ra mở cửa đi, tôi nghe thấy tiếng Tiểu Ngụy gọi ở bên ngoài rồi.”

Mạnh Đường ba chân bốn cẳng chạy ra, đón người trong tiếng gọi “Dì Phương ơi, mở cửa” của Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường, nở một nụ cười thật tươi, sau đó dang rộng hai tay về phía cô.

Mạnh Đường lao tới ôm chầm lấy cổ anh, dụi đôi mắt đỏ hoe vào làn da mát lạnh bên cổ anh.

Ngụy Xuyên đứng yên bất động, giữ lấy đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa, đặt một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên vành tai cô: “Nhớ anh rồi à?”

“Ừm.” Tay Mạnh Đường chẳng nỡ buông ra.

Dì Phương trong sân không ra đón, Ngụy Xuyên hiểu rõ trong lòng, bàn tay to lớn của anh bóp nhẹ gáy Mạnh Đường, ra hiệu cho cô ngẩng đầu lên.

Bốn mắt còn chưa kịp nhìn nhau anh đã hôn xuống.

Nửa năm xa cách giày vò chết người, tình yêu và nỗi nhớ quấn quýt, tan chảy trong nụ hôn ướt át nóng bỏng.

Có đứa trẻ đi ngang qua cười khúc khích, làm Mạnh Đường sợ hãi vội rụt vào trong “mai rùa”.

Ngụy Xuyên vỗ về an ủi cô: “Không sao, trẻ con thì biết gì.”

“Trẻ con bây giờ biết nhiều lắm đấy.” Mạnh Đường đẩy anh một cái, “Vào thôi, dì Phương để phần cơm cho anh đấy.”

Không nói thì thôi, vừa nói Ngụy Xuyên đã bắt đầu thấy thèm.

Hai người vào trong sân, Ngụy Xuyên chào hỏi dì Phương và ông nội.

“Ngồi xuống ăn cơm đi.” Mạnh Ngộ Xuân nói.

Ngụy Xuyên xấu hổ gãi đầu: “Cái đó… cháu đến vội quá, quên mang quà tết rồi.”

Dì Phương phì cười: “Không sao, mau ngồi xuống ăn cơm, một thời gian không gặp cậu, cảm giác gầy đi rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân: “Mau ngồi xuống ăn, ta thiếu chút quà tết đó của cháu chắc.”

“Vâng ạ.” Ngụy Xuyên cười hì hì, nhận lấy đôi đũa dì Phương đưa, cắm cúi lùa cơm.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng gõ cửa lớn, tim Mạnh Đường đập thình thịch.

Dì Phương đẩy cô một cái: “Mau ra mở cửa đi, tôi nghe thấy tiếng Tiểu Ngụy gọi ở bên ngoài rồi.”

Mạnh Đường ba chân bốn cẳng chạy ra, đón người trong tiếng gọi “Dì Phương ơi, mở cửa” của Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường, nở một nụ cười thật tươi, sau đó dang rộng hai tay về phía cô.

Mạnh Đường lao tới ôm chầm lấy cổ anh, dụi đôi mắt đỏ hoe vào làn da mát lạnh bên cổ anh.

Ngụy Xuyên đứng yên bất động, giữ lấy đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa, đặt một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên vành tai cô: “Nhớ anh rồi à?”

“Ừm.” Tay Mạnh Đường chẳng nỡ buông ra.

Dì Phương trong sân không ra đón, Ngụy Xuyên hiểu rõ trong lòng, bàn tay to lớn của anh bóp nhẹ gáy Mạnh Đường, ra hiệu cho cô ngẩng đầu lên.

Bốn mắt còn chưa kịp nhìn nhau anh đã hôn xuống.

Nửa năm xa cách giày vò chết người, tình yêu và nỗi nhớ quấn quýt, tan chảy trong nụ hôn ướt át nóng bỏng.

Có đứa trẻ đi ngang qua cười khúc khích, làm Mạnh Đường sợ hãi vội rụt vào trong “mai rùa”.

Ngụy Xuyên vỗ về an ủi cô: “Không sao, trẻ con thì biết gì.”

“Trẻ con bây giờ biết nhiều lắm đấy.” Mạnh Đường đẩy anh một cái, “Vào thôi, dì Phương để phần cơm cho anh đấy.”

Không nói thì thôi, vừa nói Ngụy Xuyên đã bắt đầu thấy thèm.

Hai người vào trong sân, Ngụy Xuyên chào hỏi dì Phương và ông nội.

“Ngồi xuống ăn cơm đi.” Mạnh Ngộ Xuân nói.

Ngụy Xuyên xấu hổ gãi đầu: “Cái đó… cháu đến vội quá, quên mang quà tết rồi.”

Dì Phương phì cười: “Không sao, mau ngồi xuống ăn cơm, một thời gian không gặp cậu, cảm giác gầy đi rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân: “Mau ngồi xuống ăn, ta thiếu chút quà tết đó của cháu chắc.”

“Vâng ạ.” Ngụy Xuyên cười hì hì, nhận lấy đôi đũa dì Phương đưa, cắm cúi lùa cơm.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng gõ cửa lớn, tim Mạnh Đường đập thình thịch.

Dì Phương đẩy cô một cái: “Mau ra mở cửa đi, tôi nghe thấy tiếng Tiểu Ngụy gọi ở bên ngoài rồi.”

Mạnh Đường ba chân bốn cẳng chạy ra, đón người trong tiếng gọi “Dì Phương ơi, mở cửa” của Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường, nở một nụ cười thật tươi, sau đó dang rộng hai tay về phía cô.

Mạnh Đường lao tới ôm chầm lấy cổ anh, dụi đôi mắt đỏ hoe vào làn da mát lạnh bên cổ anh.

Ngụy Xuyên đứng yên bất động, giữ lấy đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa, đặt một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên vành tai cô: “Nhớ anh rồi à?”

“Ừm.” Tay Mạnh Đường chẳng nỡ buông ra.

Dì Phương trong sân không ra đón, Ngụy Xuyên hiểu rõ trong lòng, bàn tay to lớn của anh bóp nhẹ gáy Mạnh Đường, ra hiệu cho cô ngẩng đầu lên.

Bốn mắt còn chưa kịp nhìn nhau anh đã hôn xuống.

Nửa năm xa cách giày vò chết người, tình yêu và nỗi nhớ quấn quýt, tan chảy trong nụ hôn ướt át nóng bỏng.

Có đứa trẻ đi ngang qua cười khúc khích, làm Mạnh Đường sợ hãi vội rụt vào trong “mai rùa”.

Ngụy Xuyên vỗ về an ủi cô: “Không sao, trẻ con thì biết gì.”

“Trẻ con bây giờ biết nhiều lắm đấy.” Mạnh Đường đẩy anh một cái, “Vào thôi, dì Phương để phần cơm cho anh đấy.”

Không nói thì thôi, vừa nói Ngụy Xuyên đã bắt đầu thấy thèm.

Hai người vào trong sân, Ngụy Xuyên chào hỏi dì Phương và ông nội.

“Ngồi xuống ăn cơm đi.” Mạnh Ngộ Xuân nói.

Ngụy Xuyên xấu hổ gãi đầu: “Cái đó… cháu đến vội quá, quên mang quà tết rồi.”

Dì Phương phì cười: “Không sao, mau ngồi xuống ăn cơm, một thời gian không gặp cậu, cảm giác gầy đi rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân: “Mau ngồi xuống ăn, ta thiếu chút quà tết đó của cháu chắc.”

“Vâng ạ.” Ngụy Xuyên cười hì hì, nhận lấy đôi đũa dì Phương đưa, cắm cúi lùa cơm.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng gõ cửa lớn, tim Mạnh Đường đập thình thịch.

Dì Phương đẩy cô một cái: “Mau ra mở cửa đi, tôi nghe thấy tiếng Tiểu Ngụy gọi ở bên ngoài rồi.”

Mạnh Đường ba chân bốn cẳng chạy ra, đón người trong tiếng gọi “Dì Phương ơi, mở cửa” của Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường, nở một nụ cười thật tươi, sau đó dang rộng hai tay về phía cô.

Mạnh Đường lao tới ôm chầm lấy cổ anh, dụi đôi mắt đỏ hoe vào làn da mát lạnh bên cổ anh.

Ngụy Xuyên đứng yên bất động, giữ lấy đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa, đặt một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên vành tai cô: “Nhớ anh rồi à?”

“Ừm.” Tay Mạnh Đường chẳng nỡ buông ra.

Dì Phương trong sân không ra đón, Ngụy Xuyên hiểu rõ trong lòng, bàn tay to lớn của anh bóp nhẹ gáy Mạnh Đường, ra hiệu cho cô ngẩng đầu lên.

Bốn mắt còn chưa kịp nhìn nhau anh đã hôn xuống.

Nửa năm xa cách giày vò chết người, tình yêu và nỗi nhớ quấn quýt, tan chảy trong nụ hôn ướt át nóng bỏng.

Có đứa trẻ đi ngang qua cười khúc khích, làm Mạnh Đường sợ hãi vội rụt vào trong “mai rùa”.

Ngụy Xuyên vỗ về an ủi cô: “Không sao, trẻ con thì biết gì.”

“Trẻ con bây giờ biết nhiều lắm đấy.” Mạnh Đường đẩy anh một cái, “Vào thôi, dì Phương để phần cơm cho anh đấy.”

Không nói thì thôi, vừa nói Ngụy Xuyên đã bắt đầu thấy thèm.

Hai người vào trong sân, Ngụy Xuyên chào hỏi dì Phương và ông nội.

“Ngồi xuống ăn cơm đi.” Mạnh Ngộ Xuân nói.

Ngụy Xuyên xấu hổ gãi đầu: “Cái đó… cháu đến vội quá, quên mang quà tết rồi.”

Dì Phương phì cười: “Không sao, mau ngồi xuống ăn cơm, một thời gian không gặp cậu, cảm giác gầy đi rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân: “Mau ngồi xuống ăn, ta thiếu chút quà tết đó của cháu chắc.”

“Vâng ạ.” Ngụy Xuyên cười hì hì, nhận lấy đôi đũa dì Phương đưa, cắm cúi lùa cơm.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 217


Bữa cơm tất niên thích hợp để ăn chậm rãi, ăn đến cuối cùng Mạnh Đường toát cả mồ hôi.

Cô nhìn Ngụy Xuyên nói: “Mở cửa sổ phía Nam ra một chút cho thoáng khí.”

Ngụy Xuyên nhìn dì Phương: “Liệu gió lạnh có lùa vào không ạ?”

Dì Phương: “Không sao, cậu mở đi, đúng là hơi nóng thật.”

Ngụy Xuyên đứng dậy đẩy cửa sổ lên một nửa, trong khoảng không gian nửa kín nửa hở, ánh đèn màu rực rỡ đập vào mắt.

Bên ngoài pháo hoa rợp trời, nhưng vì bị che khuất tầm nhìn nên chỉ nghe thấy tiếng nổ.

“Đã có người đốt pháo hoa rồi.” Mạnh Đường nói.

Mạnh Ngộ Xuân bảo: “Trẻ con ấy mà, không ngồi yên được.”

“Cháu cũng ra dưới cửa sổ đốt hai cái cho có không khí.” Ngụy Xuyên đứng dậy, lấy ba cây pháo hoa “Cây vàng” trên tủ.

Mạnh Đường gọi với theo: “Anh cẩn thận chút.”

“Yên tâm, nhỏ mà.” Ngụy Xuyên vào bếp lấy bật lửa, sau khi xếp pháo hoa xong, anh châm lửa từng cái một theo thứ tự.

Một tiếng “xèo” vang lên, một bông hoa bạc chói mắt vọt ra khỏi ống, chiếu sáng cả người Ngụy Xuyên.

Anh thò đầu qua cửa sổ: “Thế nào? Đẹp không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

“Ăn cơm.” Ngụy Xuyên nói, “Ăn xong chúng ta lại đốt tiếp.”

Pháo hoa sớm nở tối tàn, Ngụy Xuyên vừa ngồi xuống không lâu, sự rực rỡ đã trở về với bóng tối.

Khoảng nửa tiếng sau Mạnh Ngộ Xuân đặt đũa xuống, tiếp đó dì Phương và Mạnh Đường cũng buông đũa.

Sức ăn của Ngụy Xuyên lớn, đồ ăn dì Phương làm lại hợp khẩu vị, nên anh ăn lâu hơn mọi người hẳn hai mươi phút.

Ăn xong, anh xách pháo hoa ra chỗ đất trống trong sân.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Bữa cơm tất niên thích hợp để ăn chậm rãi, ăn đến cuối cùng Mạnh Đường toát cả mồ hôi.

Cô nhìn Ngụy Xuyên nói: “Mở cửa sổ phía Nam ra một chút cho thoáng khí.”

Ngụy Xuyên nhìn dì Phương: “Liệu gió lạnh có lùa vào không ạ?”

Dì Phương: “Không sao, cậu mở đi, đúng là hơi nóng thật.”

Ngụy Xuyên đứng dậy đẩy cửa sổ lên một nửa, trong khoảng không gian nửa kín nửa hở, ánh đèn màu rực rỡ đập vào mắt.

Bên ngoài pháo hoa rợp trời, nhưng vì bị che khuất tầm nhìn nên chỉ nghe thấy tiếng nổ.

“Đã có người đốt pháo hoa rồi.” Mạnh Đường nói.

Mạnh Ngộ Xuân bảo: “Trẻ con ấy mà, không ngồi yên được.”

“Cháu cũng ra dưới cửa sổ đốt hai cái cho có không khí.” Ngụy Xuyên đứng dậy, lấy ba cây pháo hoa “Cây vàng” trên tủ.

Mạnh Đường gọi với theo: “Anh cẩn thận chút.”

“Yên tâm, nhỏ mà.” Ngụy Xuyên vào bếp lấy bật lửa, sau khi xếp pháo hoa xong, anh châm lửa từng cái một theo thứ tự.

Một tiếng “xèo” vang lên, một bông hoa bạc chói mắt vọt ra khỏi ống, chiếu sáng cả người Ngụy Xuyên.

Anh thò đầu qua cửa sổ: “Thế nào? Đẹp không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

“Ăn cơm.” Ngụy Xuyên nói, “Ăn xong chúng ta lại đốt tiếp.”

Pháo hoa sớm nở tối tàn, Ngụy Xuyên vừa ngồi xuống không lâu, sự rực rỡ đã trở về với bóng tối.

Khoảng nửa tiếng sau Mạnh Ngộ Xuân đặt đũa xuống, tiếp đó dì Phương và Mạnh Đường cũng buông đũa.

Sức ăn của Ngụy Xuyên lớn, đồ ăn dì Phương làm lại hợp khẩu vị, nên anh ăn lâu hơn mọi người hẳn hai mươi phút.

Ăn xong, anh xách pháo hoa ra chỗ đất trống trong sân.

Bữa cơm tất niên thích hợp để ăn chậm rãi, ăn đến cuối cùng Mạnh Đường toát cả mồ hôi.

Cô nhìn Ngụy Xuyên nói: “Mở cửa sổ phía Nam ra một chút cho thoáng khí.”

Ngụy Xuyên nhìn dì Phương: “Liệu gió lạnh có lùa vào không ạ?”

Dì Phương: “Không sao, cậu mở đi, đúng là hơi nóng thật.”

Ngụy Xuyên đứng dậy đẩy cửa sổ lên một nửa, trong khoảng không gian nửa kín nửa hở, ánh đèn màu rực rỡ đập vào mắt.

Bên ngoài pháo hoa rợp trời, nhưng vì bị che khuất tầm nhìn nên chỉ nghe thấy tiếng nổ.

“Đã có người đốt pháo hoa rồi.” Mạnh Đường nói.

Mạnh Ngộ Xuân bảo: “Trẻ con ấy mà, không ngồi yên được.”

“Cháu cũng ra dưới cửa sổ đốt hai cái cho có không khí.” Ngụy Xuyên đứng dậy, lấy ba cây pháo hoa “Cây vàng” trên tủ.

Mạnh Đường gọi với theo: “Anh cẩn thận chút.”

“Yên tâm, nhỏ mà.” Ngụy Xuyên vào bếp lấy bật lửa, sau khi xếp pháo hoa xong, anh châm lửa từng cái một theo thứ tự.

Một tiếng “xèo” vang lên, một bông hoa bạc chói mắt vọt ra khỏi ống, chiếu sáng cả người Ngụy Xuyên.

Anh thò đầu qua cửa sổ: “Thế nào? Đẹp không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

“Ăn cơm.” Ngụy Xuyên nói, “Ăn xong chúng ta lại đốt tiếp.”

Pháo hoa sớm nở tối tàn, Ngụy Xuyên vừa ngồi xuống không lâu, sự rực rỡ đã trở về với bóng tối.

Khoảng nửa tiếng sau Mạnh Ngộ Xuân đặt đũa xuống, tiếp đó dì Phương và Mạnh Đường cũng buông đũa.

Sức ăn của Ngụy Xuyên lớn, đồ ăn dì Phương làm lại hợp khẩu vị, nên anh ăn lâu hơn mọi người hẳn hai mươi phút.

Ăn xong, anh xách pháo hoa ra chỗ đất trống trong sân.

Bữa cơm tất niên thích hợp để ăn chậm rãi, ăn đến cuối cùng Mạnh Đường toát cả mồ hôi.

Cô nhìn Ngụy Xuyên nói: “Mở cửa sổ phía Nam ra một chút cho thoáng khí.”

Ngụy Xuyên nhìn dì Phương: “Liệu gió lạnh có lùa vào không ạ?”

Dì Phương: “Không sao, cậu mở đi, đúng là hơi nóng thật.”

Ngụy Xuyên đứng dậy đẩy cửa sổ lên một nửa, trong khoảng không gian nửa kín nửa hở, ánh đèn màu rực rỡ đập vào mắt.

Bên ngoài pháo hoa rợp trời, nhưng vì bị che khuất tầm nhìn nên chỉ nghe thấy tiếng nổ.

“Đã có người đốt pháo hoa rồi.” Mạnh Đường nói.

Mạnh Ngộ Xuân bảo: “Trẻ con ấy mà, không ngồi yên được.”

“Cháu cũng ra dưới cửa sổ đốt hai cái cho có không khí.” Ngụy Xuyên đứng dậy, lấy ba cây pháo hoa “Cây vàng” trên tủ.

Mạnh Đường gọi với theo: “Anh cẩn thận chút.”

“Yên tâm, nhỏ mà.” Ngụy Xuyên vào bếp lấy bật lửa, sau khi xếp pháo hoa xong, anh châm lửa từng cái một theo thứ tự.

Một tiếng “xèo” vang lên, một bông hoa bạc chói mắt vọt ra khỏi ống, chiếu sáng cả người Ngụy Xuyên.

Anh thò đầu qua cửa sổ: “Thế nào? Đẹp không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

“Ăn cơm.” Ngụy Xuyên nói, “Ăn xong chúng ta lại đốt tiếp.”

Pháo hoa sớm nở tối tàn, Ngụy Xuyên vừa ngồi xuống không lâu, sự rực rỡ đã trở về với bóng tối.

Khoảng nửa tiếng sau Mạnh Ngộ Xuân đặt đũa xuống, tiếp đó dì Phương và Mạnh Đường cũng buông đũa.

Sức ăn của Ngụy Xuyên lớn, đồ ăn dì Phương làm lại hợp khẩu vị, nên anh ăn lâu hơn mọi người hẳn hai mươi phút.

Ăn xong, anh xách pháo hoa ra chỗ đất trống trong sân.

Bữa cơm tất niên thích hợp để ăn chậm rãi, ăn đến cuối cùng Mạnh Đường toát cả mồ hôi.

Cô nhìn Ngụy Xuyên nói: “Mở cửa sổ phía Nam ra một chút cho thoáng khí.”

Ngụy Xuyên nhìn dì Phương: “Liệu gió lạnh có lùa vào không ạ?”

Dì Phương: “Không sao, cậu mở đi, đúng là hơi nóng thật.”

Ngụy Xuyên đứng dậy đẩy cửa sổ lên một nửa, trong khoảng không gian nửa kín nửa hở, ánh đèn màu rực rỡ đập vào mắt.

Bên ngoài pháo hoa rợp trời, nhưng vì bị che khuất tầm nhìn nên chỉ nghe thấy tiếng nổ.

“Đã có người đốt pháo hoa rồi.” Mạnh Đường nói.

Mạnh Ngộ Xuân bảo: “Trẻ con ấy mà, không ngồi yên được.”

“Cháu cũng ra dưới cửa sổ đốt hai cái cho có không khí.” Ngụy Xuyên đứng dậy, lấy ba cây pháo hoa “Cây vàng” trên tủ.

Mạnh Đường gọi với theo: “Anh cẩn thận chút.”

“Yên tâm, nhỏ mà.” Ngụy Xuyên vào bếp lấy bật lửa, sau khi xếp pháo hoa xong, anh châm lửa từng cái một theo thứ tự.

Một tiếng “xèo” vang lên, một bông hoa bạc chói mắt vọt ra khỏi ống, chiếu sáng cả người Ngụy Xuyên.

Anh thò đầu qua cửa sổ: “Thế nào? Đẹp không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

“Ăn cơm.” Ngụy Xuyên nói, “Ăn xong chúng ta lại đốt tiếp.”

Pháo hoa sớm nở tối tàn, Ngụy Xuyên vừa ngồi xuống không lâu, sự rực rỡ đã trở về với bóng tối.

Khoảng nửa tiếng sau Mạnh Ngộ Xuân đặt đũa xuống, tiếp đó dì Phương và Mạnh Đường cũng buông đũa.

Sức ăn của Ngụy Xuyên lớn, đồ ăn dì Phương làm lại hợp khẩu vị, nên anh ăn lâu hơn mọi người hẳn hai mươi phút.

Ăn xong, anh xách pháo hoa ra chỗ đất trống trong sân.

Bữa cơm tất niên thích hợp để ăn chậm rãi, ăn đến cuối cùng Mạnh Đường toát cả mồ hôi.

Cô nhìn Ngụy Xuyên nói: “Mở cửa sổ phía Nam ra một chút cho thoáng khí.”

Ngụy Xuyên nhìn dì Phương: “Liệu gió lạnh có lùa vào không ạ?”

Dì Phương: “Không sao, cậu mở đi, đúng là hơi nóng thật.”

Ngụy Xuyên đứng dậy đẩy cửa sổ lên một nửa, trong khoảng không gian nửa kín nửa hở, ánh đèn màu rực rỡ đập vào mắt.

Bên ngoài pháo hoa rợp trời, nhưng vì bị che khuất tầm nhìn nên chỉ nghe thấy tiếng nổ.

“Đã có người đốt pháo hoa rồi.” Mạnh Đường nói.

Mạnh Ngộ Xuân bảo: “Trẻ con ấy mà, không ngồi yên được.”

“Cháu cũng ra dưới cửa sổ đốt hai cái cho có không khí.” Ngụy Xuyên đứng dậy, lấy ba cây pháo hoa “Cây vàng” trên tủ.

Mạnh Đường gọi với theo: “Anh cẩn thận chút.”

“Yên tâm, nhỏ mà.” Ngụy Xuyên vào bếp lấy bật lửa, sau khi xếp pháo hoa xong, anh châm lửa từng cái một theo thứ tự.

Một tiếng “xèo” vang lên, một bông hoa bạc chói mắt vọt ra khỏi ống, chiếu sáng cả người Ngụy Xuyên.

Anh thò đầu qua cửa sổ: “Thế nào? Đẹp không?”

Mạnh Đường gật đầu: “Đẹp.”

“Ăn cơm.” Ngụy Xuyên nói, “Ăn xong chúng ta lại đốt tiếp.”

Pháo hoa sớm nở tối tàn, Ngụy Xuyên vừa ngồi xuống không lâu, sự rực rỡ đã trở về với bóng tối.

Khoảng nửa tiếng sau Mạnh Ngộ Xuân đặt đũa xuống, tiếp đó dì Phương và Mạnh Đường cũng buông đũa.

Sức ăn của Ngụy Xuyên lớn, đồ ăn dì Phương làm lại hợp khẩu vị, nên anh ăn lâu hơn mọi người hẳn hai mươi phút.

Ăn xong, anh xách pháo hoa ra chỗ đất trống trong sân.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 218


Ngụy Xuyên được nghỉ liền đi thẳng về nhà.

Sở Nhân đã sớm nhận được tin anh được nghỉ, bảo dì giúp việc làm một bàn toàn món anh thích ăn.

Ăn xong, Sở Nhân bảo anh lên lầu nghỉ ngơi.

Ngụy Xuyên lắc đầu, kéo Sở Nhân ngồi xuống phòng khách, hỏi: “Đám cưới bọn con chuẩn bị đến đâu rồi ạ?”

“Con vội cái gì chứ?” Sở Nhân lườm anh, “Nếu không có đám cưới chắc con chẳng thèm bước chân vào cửa nhà nhỉ?”

“Mẹ…”

“Được rồi được rồi.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Con chỉ được cái mồm, có biết kết hôn cần chuẩn bị bao nhiêu việc không.”

“Địa điểm là hai đứa tự quyết định, ngay tại đảo Loa Châu, là đám cưới bãi biển. Mẹ đã sớm cùng người tổ chức đám cưới lên rất nhiều phương án, cuối cùng là Mạnh Đường chốt đấy.”

“Lễ phục váy cưới thì khỏi phải nói, trước khi con cầu hôn mẹ đã chuẩn bị rồi, ít nhất là trước 18 tháng.”

Ngụy Xuyên cầu hôn là sau khi từ trại tập huấn ở Mỹ trở về, Mạnh Đường đến thành phố Z thăm anh.

Hai người ở bên nhau ngắn ngủi nửa ngày, cuối cùng chẳng đi đâu cả, vào một tiệm trang sức chọn nhẫn đôi.

Sau khi ra ngoài, anh còn chưa nói gì Mạnh Đường đã hỏi anh: “Bao giờ thì có thể kết hôn?”

Ngụy Xuyên nhất thời ngẩn người tại chỗ, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Bây giờ anh bảo mẹ chuẩn bị luôn.”

Mạnh Đường đã tìm hiểu trước các quy trình đám cưới, nghe vậy thì gật đầu.

Kể từ hôm đó, Sở Nhân đến thời gian đánh mạt chược cũng không có, một lòng chìm đắm vào việc lên kế hoạch đám cưới.

“Việc chuẩn bị và mời khách cũng rất phiền phức, từ chủ đề đám cưới đến thực đơn tiệc, từng chi tiết nhỏ cũng không được sai sót.”

“Bây giờ việc duy nhất chưa làm là chụp ảnh cưới của con và Mạnh Đường, hiểu chưa?”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Bây giờ con đi Nhạn Thanh ngay đây.”

Họ có tổng cộng năm sáu phong cách chủ đề ảnh cưới, ở Nhạn Thanh chụp kiểu Trung Hoa, còn có một bộ ở Đại học Z, Đại học Z chụp kiểu đời thường, phong cách váy cưới chính còn lại thì đổi địa điểm khác.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên được nghỉ liền đi thẳng về nhà.

Sở Nhân đã sớm nhận được tin anh được nghỉ, bảo dì giúp việc làm một bàn toàn món anh thích ăn.

Ăn xong, Sở Nhân bảo anh lên lầu nghỉ ngơi.

Ngụy Xuyên lắc đầu, kéo Sở Nhân ngồi xuống phòng khách, hỏi: “Đám cưới bọn con chuẩn bị đến đâu rồi ạ?”

“Con vội cái gì chứ?” Sở Nhân lườm anh, “Nếu không có đám cưới chắc con chẳng thèm bước chân vào cửa nhà nhỉ?”

“Mẹ…”

“Được rồi được rồi.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Con chỉ được cái mồm, có biết kết hôn cần chuẩn bị bao nhiêu việc không.”

“Địa điểm là hai đứa tự quyết định, ngay tại đảo Loa Châu, là đám cưới bãi biển. Mẹ đã sớm cùng người tổ chức đám cưới lên rất nhiều phương án, cuối cùng là Mạnh Đường chốt đấy.”

“Lễ phục váy cưới thì khỏi phải nói, trước khi con cầu hôn mẹ đã chuẩn bị rồi, ít nhất là trước 18 tháng.”

Ngụy Xuyên cầu hôn là sau khi từ trại tập huấn ở Mỹ trở về, Mạnh Đường đến thành phố Z thăm anh.

Hai người ở bên nhau ngắn ngủi nửa ngày, cuối cùng chẳng đi đâu cả, vào một tiệm trang sức chọn nhẫn đôi.

Sau khi ra ngoài, anh còn chưa nói gì Mạnh Đường đã hỏi anh: “Bao giờ thì có thể kết hôn?”

Ngụy Xuyên nhất thời ngẩn người tại chỗ, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Bây giờ anh bảo mẹ chuẩn bị luôn.”

Mạnh Đường đã tìm hiểu trước các quy trình đám cưới, nghe vậy thì gật đầu.

Kể từ hôm đó, Sở Nhân đến thời gian đánh mạt chược cũng không có, một lòng chìm đắm vào việc lên kế hoạch đám cưới.

“Việc chuẩn bị và mời khách cũng rất phiền phức, từ chủ đề đám cưới đến thực đơn tiệc, từng chi tiết nhỏ cũng không được sai sót.”

“Bây giờ việc duy nhất chưa làm là chụp ảnh cưới của con và Mạnh Đường, hiểu chưa?”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Bây giờ con đi Nhạn Thanh ngay đây.”

Họ có tổng cộng năm sáu phong cách chủ đề ảnh cưới, ở Nhạn Thanh chụp kiểu Trung Hoa, còn có một bộ ở Đại học Z, Đại học Z chụp kiểu đời thường, phong cách váy cưới chính còn lại thì đổi địa điểm khác.

Ngụy Xuyên được nghỉ liền đi thẳng về nhà.

Sở Nhân đã sớm nhận được tin anh được nghỉ, bảo dì giúp việc làm một bàn toàn món anh thích ăn.

Ăn xong, Sở Nhân bảo anh lên lầu nghỉ ngơi.

Ngụy Xuyên lắc đầu, kéo Sở Nhân ngồi xuống phòng khách, hỏi: “Đám cưới bọn con chuẩn bị đến đâu rồi ạ?”

“Con vội cái gì chứ?” Sở Nhân lườm anh, “Nếu không có đám cưới chắc con chẳng thèm bước chân vào cửa nhà nhỉ?”

“Mẹ…”

“Được rồi được rồi.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Con chỉ được cái mồm, có biết kết hôn cần chuẩn bị bao nhiêu việc không.”

“Địa điểm là hai đứa tự quyết định, ngay tại đảo Loa Châu, là đám cưới bãi biển. Mẹ đã sớm cùng người tổ chức đám cưới lên rất nhiều phương án, cuối cùng là Mạnh Đường chốt đấy.”

“Lễ phục váy cưới thì khỏi phải nói, trước khi con cầu hôn mẹ đã chuẩn bị rồi, ít nhất là trước 18 tháng.”

Ngụy Xuyên cầu hôn là sau khi từ trại tập huấn ở Mỹ trở về, Mạnh Đường đến thành phố Z thăm anh.

Hai người ở bên nhau ngắn ngủi nửa ngày, cuối cùng chẳng đi đâu cả, vào một tiệm trang sức chọn nhẫn đôi.

Sau khi ra ngoài, anh còn chưa nói gì Mạnh Đường đã hỏi anh: “Bao giờ thì có thể kết hôn?”

Ngụy Xuyên nhất thời ngẩn người tại chỗ, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Bây giờ anh bảo mẹ chuẩn bị luôn.”

Mạnh Đường đã tìm hiểu trước các quy trình đám cưới, nghe vậy thì gật đầu.

Kể từ hôm đó, Sở Nhân đến thời gian đánh mạt chược cũng không có, một lòng chìm đắm vào việc lên kế hoạch đám cưới.

“Việc chuẩn bị và mời khách cũng rất phiền phức, từ chủ đề đám cưới đến thực đơn tiệc, từng chi tiết nhỏ cũng không được sai sót.”

“Bây giờ việc duy nhất chưa làm là chụp ảnh cưới của con và Mạnh Đường, hiểu chưa?”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Bây giờ con đi Nhạn Thanh ngay đây.”

Họ có tổng cộng năm sáu phong cách chủ đề ảnh cưới, ở Nhạn Thanh chụp kiểu Trung Hoa, còn có một bộ ở Đại học Z, Đại học Z chụp kiểu đời thường, phong cách váy cưới chính còn lại thì đổi địa điểm khác.

Ngụy Xuyên được nghỉ liền đi thẳng về nhà.

Sở Nhân đã sớm nhận được tin anh được nghỉ, bảo dì giúp việc làm một bàn toàn món anh thích ăn.

Ăn xong, Sở Nhân bảo anh lên lầu nghỉ ngơi.

Ngụy Xuyên lắc đầu, kéo Sở Nhân ngồi xuống phòng khách, hỏi: “Đám cưới bọn con chuẩn bị đến đâu rồi ạ?”

“Con vội cái gì chứ?” Sở Nhân lườm anh, “Nếu không có đám cưới chắc con chẳng thèm bước chân vào cửa nhà nhỉ?”

“Mẹ…”

“Được rồi được rồi.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Con chỉ được cái mồm, có biết kết hôn cần chuẩn bị bao nhiêu việc không.”

“Địa điểm là hai đứa tự quyết định, ngay tại đảo Loa Châu, là đám cưới bãi biển. Mẹ đã sớm cùng người tổ chức đám cưới lên rất nhiều phương án, cuối cùng là Mạnh Đường chốt đấy.”

“Lễ phục váy cưới thì khỏi phải nói, trước khi con cầu hôn mẹ đã chuẩn bị rồi, ít nhất là trước 18 tháng.”

Ngụy Xuyên cầu hôn là sau khi từ trại tập huấn ở Mỹ trở về, Mạnh Đường đến thành phố Z thăm anh.

Hai người ở bên nhau ngắn ngủi nửa ngày, cuối cùng chẳng đi đâu cả, vào một tiệm trang sức chọn nhẫn đôi.

Sau khi ra ngoài, anh còn chưa nói gì Mạnh Đường đã hỏi anh: “Bao giờ thì có thể kết hôn?”

Ngụy Xuyên nhất thời ngẩn người tại chỗ, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Bây giờ anh bảo mẹ chuẩn bị luôn.”

Mạnh Đường đã tìm hiểu trước các quy trình đám cưới, nghe vậy thì gật đầu.

Kể từ hôm đó, Sở Nhân đến thời gian đánh mạt chược cũng không có, một lòng chìm đắm vào việc lên kế hoạch đám cưới.

“Việc chuẩn bị và mời khách cũng rất phiền phức, từ chủ đề đám cưới đến thực đơn tiệc, từng chi tiết nhỏ cũng không được sai sót.”

“Bây giờ việc duy nhất chưa làm là chụp ảnh cưới của con và Mạnh Đường, hiểu chưa?”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Bây giờ con đi Nhạn Thanh ngay đây.”

Họ có tổng cộng năm sáu phong cách chủ đề ảnh cưới, ở Nhạn Thanh chụp kiểu Trung Hoa, còn có một bộ ở Đại học Z, Đại học Z chụp kiểu đời thường, phong cách váy cưới chính còn lại thì đổi địa điểm khác.

Ngụy Xuyên được nghỉ liền đi thẳng về nhà.

Sở Nhân đã sớm nhận được tin anh được nghỉ, bảo dì giúp việc làm một bàn toàn món anh thích ăn.

Ăn xong, Sở Nhân bảo anh lên lầu nghỉ ngơi.

Ngụy Xuyên lắc đầu, kéo Sở Nhân ngồi xuống phòng khách, hỏi: “Đám cưới bọn con chuẩn bị đến đâu rồi ạ?”

“Con vội cái gì chứ?” Sở Nhân lườm anh, “Nếu không có đám cưới chắc con chẳng thèm bước chân vào cửa nhà nhỉ?”

“Mẹ…”

“Được rồi được rồi.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Con chỉ được cái mồm, có biết kết hôn cần chuẩn bị bao nhiêu việc không.”

“Địa điểm là hai đứa tự quyết định, ngay tại đảo Loa Châu, là đám cưới bãi biển. Mẹ đã sớm cùng người tổ chức đám cưới lên rất nhiều phương án, cuối cùng là Mạnh Đường chốt đấy.”

“Lễ phục váy cưới thì khỏi phải nói, trước khi con cầu hôn mẹ đã chuẩn bị rồi, ít nhất là trước 18 tháng.”

Ngụy Xuyên cầu hôn là sau khi từ trại tập huấn ở Mỹ trở về, Mạnh Đường đến thành phố Z thăm anh.

Hai người ở bên nhau ngắn ngủi nửa ngày, cuối cùng chẳng đi đâu cả, vào một tiệm trang sức chọn nhẫn đôi.

Sau khi ra ngoài, anh còn chưa nói gì Mạnh Đường đã hỏi anh: “Bao giờ thì có thể kết hôn?”

Ngụy Xuyên nhất thời ngẩn người tại chỗ, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Bây giờ anh bảo mẹ chuẩn bị luôn.”

Mạnh Đường đã tìm hiểu trước các quy trình đám cưới, nghe vậy thì gật đầu.

Kể từ hôm đó, Sở Nhân đến thời gian đánh mạt chược cũng không có, một lòng chìm đắm vào việc lên kế hoạch đám cưới.

“Việc chuẩn bị và mời khách cũng rất phiền phức, từ chủ đề đám cưới đến thực đơn tiệc, từng chi tiết nhỏ cũng không được sai sót.”

“Bây giờ việc duy nhất chưa làm là chụp ảnh cưới của con và Mạnh Đường, hiểu chưa?”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Bây giờ con đi Nhạn Thanh ngay đây.”

Họ có tổng cộng năm sáu phong cách chủ đề ảnh cưới, ở Nhạn Thanh chụp kiểu Trung Hoa, còn có một bộ ở Đại học Z, Đại học Z chụp kiểu đời thường, phong cách váy cưới chính còn lại thì đổi địa điểm khác.

Ngụy Xuyên được nghỉ liền đi thẳng về nhà.

Sở Nhân đã sớm nhận được tin anh được nghỉ, bảo dì giúp việc làm một bàn toàn món anh thích ăn.

Ăn xong, Sở Nhân bảo anh lên lầu nghỉ ngơi.

Ngụy Xuyên lắc đầu, kéo Sở Nhân ngồi xuống phòng khách, hỏi: “Đám cưới bọn con chuẩn bị đến đâu rồi ạ?”

“Con vội cái gì chứ?” Sở Nhân lườm anh, “Nếu không có đám cưới chắc con chẳng thèm bước chân vào cửa nhà nhỉ?”

“Mẹ…”

“Được rồi được rồi.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Con chỉ được cái mồm, có biết kết hôn cần chuẩn bị bao nhiêu việc không.”

“Địa điểm là hai đứa tự quyết định, ngay tại đảo Loa Châu, là đám cưới bãi biển. Mẹ đã sớm cùng người tổ chức đám cưới lên rất nhiều phương án, cuối cùng là Mạnh Đường chốt đấy.”

“Lễ phục váy cưới thì khỏi phải nói, trước khi con cầu hôn mẹ đã chuẩn bị rồi, ít nhất là trước 18 tháng.”

Ngụy Xuyên cầu hôn là sau khi từ trại tập huấn ở Mỹ trở về, Mạnh Đường đến thành phố Z thăm anh.

Hai người ở bên nhau ngắn ngủi nửa ngày, cuối cùng chẳng đi đâu cả, vào một tiệm trang sức chọn nhẫn đôi.

Sau khi ra ngoài, anh còn chưa nói gì Mạnh Đường đã hỏi anh: “Bao giờ thì có thể kết hôn?”

Ngụy Xuyên nhất thời ngẩn người tại chỗ, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Bây giờ anh bảo mẹ chuẩn bị luôn.”

Mạnh Đường đã tìm hiểu trước các quy trình đám cưới, nghe vậy thì gật đầu.

Kể từ hôm đó, Sở Nhân đến thời gian đánh mạt chược cũng không có, một lòng chìm đắm vào việc lên kế hoạch đám cưới.

“Việc chuẩn bị và mời khách cũng rất phiền phức, từ chủ đề đám cưới đến thực đơn tiệc, từng chi tiết nhỏ cũng không được sai sót.”

“Bây giờ việc duy nhất chưa làm là chụp ảnh cưới của con và Mạnh Đường, hiểu chưa?”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Bây giờ con đi Nhạn Thanh ngay đây.”

Họ có tổng cộng năm sáu phong cách chủ đề ảnh cưới, ở Nhạn Thanh chụp kiểu Trung Hoa, còn có một bộ ở Đại học Z, Đại học Z chụp kiểu đời thường, phong cách váy cưới chính còn lại thì đổi địa điểm khác.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 219


Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.

Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.

“Mạnh Đường!”

Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.

Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”

“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”

Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.

Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.

“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.

“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”

“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”

Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”

“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”

Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.

Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.

8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.

Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.

Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.

Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.

“Mạnh Đường!”

Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.

Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”

“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”

Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.

Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.

“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.

“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”

“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”

Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”

“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”

Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.

Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.

8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.

Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.

Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.

Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.

Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.

“Mạnh Đường!”

Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.

Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”

“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”

Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.

Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.

“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.

“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”

“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”

Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”

“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”

Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.

Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.

8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.

Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.

Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.

Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.

Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.

“Mạnh Đường!”

Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.

Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”

“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”

Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.

Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.

“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.

“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”

“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”

Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”

“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”

Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.

Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.

8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.

Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.

Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.

Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.

Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.

“Mạnh Đường!”

Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.

Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”

“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”

Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.

Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.

“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.

“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”

“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”

Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”

“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”

Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.

Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.

8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.

Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.

Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.

Khoảng mười lăm phút sau, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đến cổng chính Đại học Z.

Cổng trường có chỗ đậu xe, sau khi tắt máy xuống xe, Mạnh Đường nhìn thấy hai chiếc taxi trước sau dừng lại.

“Mạnh Đường!”

Thạch Lam vừa đặt một chân xuống đất đã hét lớn về phía không xa.

Mạnh Đường nở nụ cười tươi rói, chạy chậm lại gần: “Thạch Lam.”

“Ha ha…” Thạch Lam ôm chầm lấy Mạnh Đường, “Mấy năm không gặp, sao lại xinh đẹp hơn rồi.”

Tạ Linh Âm cùng Dương Khả, Hứa Hạc Thanh đi tới từ phía sau.

Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đập tay nhau, anh em tốt không cần nói nhiều cũng hiểu.

“Linh Âm, Dương Khả.” Mạnh Đường buông Thạch Lam ra, chào hỏi hai người họ.

“Được đấy nhỉ.” Tạ Linh Âm dùng ngón tay nâng cằm Mạnh Đường, “Càng nuôi càng kiều diễm, xem ra Ngụy Xuyên đối xử với cậu không tồi.”

“Cái gì mà càng nuôi càng kiều diễm.” Mạnh Đường tặc lưỡi, “Cậu thì hướng ngoại hơn nhiều rồi đấy.”

Tạ Linh Âm nhướng mày: “Gió tự do nuôi dưỡng con người mà.”

“Tự do quá đà rồi.” Dương Khả cười, “Đi thôi, ngẩn ra đây làm gì, chẳng phải Mạnh Đường còn chụp ảnh sao?”

Trường học không tiện vào quá nhiều người, hôm nay lại gặp bạn cũ nên Ngụy Xuyên tạm thời đổi nhiếp ảnh gia.

Trong viện Mỹ thuật có đầy người chơi nhiếp ảnh, Ngụy Xuyên mời một đàn em năm tư có chút tiếng tăm.

8-9 giờ đúng lúc đang vào học, sinh viên đều ở trong lớp, khiến Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.

Trang phục đời thường mang theo hai ba bộ, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tách ra, đi vào nhà vệ sinh thay đồ.

Bộ đầu tiên Ngụy Xuyên mặc áo bóng rổ, Mạnh Đường mặc váy đơn giản, cơ hội hiếm có, Mạnh Đường còn chụp vài bộ với bạn cùng phòng.
 
Back
Top Bottom