Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 100


Dương Khả hơi lo lắng, thấy hai người mãi không quay lại bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung cô ấy lại rụt chân về ngay lập tức.

Cô ấy rùng mình nổi da gà: “Tình tứ quá đi.”

Thôi về ăn lẩu của mình thì hơn.

Mạnh Đường vỗ vào cánh tay Ngụy Xuyên: “Xong chưa?”

Chỉ thấy hơi đỏ, Ngụy Xuyên đoán cô bây giờ hơi đau rát nhưng có thể chịu đựng được.

Đuôi mắt đầu mày cậu đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng cúi người thổi nhẹ một cái, Mạnh Đường giật mình, cả người lùi về phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.

Đau!

Cô khom người ôm lấy cổ tay, trong khoảnh khắc, lục phũ ngũ tạng đều run lên vì đau.

“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên sắp tức chết rồi, “Tôi là ôn thần à? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được sao?”

“Cậu dùng từ cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy.”

Còn có tâm trí sửa lưng cậu từ “chia tay”, Ngụy Xuyên tức cười:

“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè thích cậu có thể sẽ không kìm lòng được!”

Dương Khả hơi lo lắng, thấy hai người mãi không quay lại bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung cô ấy lại rụt chân về ngay lập tức.

Cô ấy rùng mình nổi da gà: “Tình tứ quá đi.”

Thôi về ăn lẩu của mình thì hơn.

Mạnh Đường vỗ vào cánh tay Ngụy Xuyên: “Xong chưa?”

Chỉ thấy hơi đỏ, Ngụy Xuyên đoán cô bây giờ hơi đau rát nhưng có thể chịu đựng được.

Đuôi mắt đầu mày cậu đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng cúi người thổi nhẹ một cái, Mạnh Đường giật mình, cả người lùi về phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.

Đau!

Cô khom người ôm lấy cổ tay, trong khoảnh khắc, lục phũ ngũ tạng đều run lên vì đau.

“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên sắp tức chết rồi, “Tôi là ôn thần à? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được sao?”

“Cậu dùng từ cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy.”

Còn có tâm trí sửa lưng cậu từ “chia tay”, Ngụy Xuyên tức cười:

“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè thích cậu có thể sẽ không kìm lòng được!”

Dương Khả hơi lo lắng, thấy hai người mãi không quay lại bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung cô ấy lại rụt chân về ngay lập tức.

Cô ấy rùng mình nổi da gà: “Tình tứ quá đi.”

Thôi về ăn lẩu của mình thì hơn.

Mạnh Đường vỗ vào cánh tay Ngụy Xuyên: “Xong chưa?”

Chỉ thấy hơi đỏ, Ngụy Xuyên đoán cô bây giờ hơi đau rát nhưng có thể chịu đựng được.

Đuôi mắt đầu mày cậu đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng cúi người thổi nhẹ một cái, Mạnh Đường giật mình, cả người lùi về phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.

Đau!

Cô khom người ôm lấy cổ tay, trong khoảnh khắc, lục phũ ngũ tạng đều run lên vì đau.

“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên sắp tức chết rồi, “Tôi là ôn thần à? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được sao?”

“Cậu dùng từ cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy.”

Còn có tâm trí sửa lưng cậu từ “chia tay”, Ngụy Xuyên tức cười:

“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè thích cậu có thể sẽ không kìm lòng được!”

Dương Khả hơi lo lắng, thấy hai người mãi không quay lại bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung cô ấy lại rụt chân về ngay lập tức.

Cô ấy rùng mình nổi da gà: “Tình tứ quá đi.”

Thôi về ăn lẩu của mình thì hơn.

Mạnh Đường vỗ vào cánh tay Ngụy Xuyên: “Xong chưa?”

Chỉ thấy hơi đỏ, Ngụy Xuyên đoán cô bây giờ hơi đau rát nhưng có thể chịu đựng được.

Đuôi mắt đầu mày cậu đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng cúi người thổi nhẹ một cái, Mạnh Đường giật mình, cả người lùi về phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.

Đau!

Cô khom người ôm lấy cổ tay, trong khoảnh khắc, lục phũ ngũ tạng đều run lên vì đau.

“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên sắp tức chết rồi, “Tôi là ôn thần à? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được sao?”

“Cậu dùng từ cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy.”

Còn có tâm trí sửa lưng cậu từ “chia tay”, Ngụy Xuyên tức cười:

“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè thích cậu có thể sẽ không kìm lòng được!”

Dương Khả hơi lo lắng, thấy hai người mãi không quay lại bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung cô ấy lại rụt chân về ngay lập tức.

Cô ấy rùng mình nổi da gà: “Tình tứ quá đi.”

Thôi về ăn lẩu của mình thì hơn.

Mạnh Đường vỗ vào cánh tay Ngụy Xuyên: “Xong chưa?”

Chỉ thấy hơi đỏ, Ngụy Xuyên đoán cô bây giờ hơi đau rát nhưng có thể chịu đựng được.

Đuôi mắt đầu mày cậu đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng cúi người thổi nhẹ một cái, Mạnh Đường giật mình, cả người lùi về phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.

Đau!

Cô khom người ôm lấy cổ tay, trong khoảnh khắc, lục phũ ngũ tạng đều run lên vì đau.

“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên sắp tức chết rồi, “Tôi là ôn thần à? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được sao?”

“Cậu dùng từ cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy.”

Còn có tâm trí sửa lưng cậu từ “chia tay”, Ngụy Xuyên tức cười:

“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè thích cậu có thể sẽ không kìm lòng được!”

Dương Khả hơi lo lắng, thấy hai người mãi không quay lại bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung cô ấy lại rụt chân về ngay lập tức.

Cô ấy rùng mình nổi da gà: “Tình tứ quá đi.”

Thôi về ăn lẩu của mình thì hơn.

Mạnh Đường vỗ vào cánh tay Ngụy Xuyên: “Xong chưa?”

Chỉ thấy hơi đỏ, Ngụy Xuyên đoán cô bây giờ hơi đau rát nhưng có thể chịu đựng được.

Đuôi mắt đầu mày cậu đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng cúi người thổi nhẹ một cái, Mạnh Đường giật mình, cả người lùi về phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.

Đau!

Cô khom người ôm lấy cổ tay, trong khoảnh khắc, lục phũ ngũ tạng đều run lên vì đau.

“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên sắp tức chết rồi, “Tôi là ôn thần à? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được sao?”

“Cậu dùng từ cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy.”

Còn có tâm trí sửa lưng cậu từ “chia tay”, Ngụy Xuyên tức cười:

“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè thích cậu có thể sẽ không kìm lòng được!”

Dương Khả hơi lo lắng, thấy hai người mãi không quay lại bèn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung cô ấy lại rụt chân về ngay lập tức.

Cô ấy rùng mình nổi da gà: “Tình tứ quá đi.”

Thôi về ăn lẩu của mình thì hơn.

Mạnh Đường vỗ vào cánh tay Ngụy Xuyên: “Xong chưa?”

Chỉ thấy hơi đỏ, Ngụy Xuyên đoán cô bây giờ hơi đau rát nhưng có thể chịu đựng được.

Đuôi mắt đầu mày cậu đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng cúi người thổi nhẹ một cái, Mạnh Đường giật mình, cả người lùi về phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.

Đau!

Cô khom người ôm lấy cổ tay, trong khoảnh khắc, lục phũ ngũ tạng đều run lên vì đau.

“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên sắp tức chết rồi, “Tôi là ôn thần à? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được sao?”

“Cậu dùng từ cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy.”

Còn có tâm trí sửa lưng cậu từ “chia tay”, Ngụy Xuyên tức cười:

“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè thích cậu có thể sẽ không kìm lòng được!”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 101


Mạnh Đường tắm xong, vừa lau tóc vừa vào phòng ngủ.

Dương Khả nhìn chằm chằm cô một lúc, bất ngờ véo eo cô một cái: “Dáng người vẫn đẹp như thế, hời cho Ngụy Xuyên rồi.”

Eo thon mông cong, đường cong mềm mại, mùa hè nhìn rõ hơn, mùa đông mặc quần áo dày che kín chẳng nhìn ra được gì.

Mạnh Đường sợ nhột, liền run bắn người, cong eo né tránh Dương Khả.

“Cậu cũng quá đáng vừa thôi,” Dương Khả cười nhạo cô, thuận miệng hóng hớt, “Ngụy Xuyên ôm cậu cậu cũng thế này à?”

Mạnh Đường thẳng lưng, cố nén sự xấu hổ, nói: “Chưa ôm bao giờ.”

Dương Khả há hốc mồm: “Cậu ta yếu sinh lý à?”

“… Tớ đi sấy tóc đây.” Mạnh Đường không tiếp được lời này, xoay người bỏ chạy, “Cậu ngủ trước đi.”

Dương Khả là đại hiệp cú đêm, sao có thể ngủ trước được.

Đợi Mạnh Đường về phòng ngủ cô ấy vẫn đang chơi điện thoại say sưa.

Mạnh Đường chui vào chăn, xoay người nằm nghiêng đưa lưng về phía cô ấy.

Cũng không nghịch điện thoại, ngẩn ngơ nhìn hoa văn trên rèm cửa, trong đầu toàn là những lời Ngụy Xuyên quay lại nói.

Sáng sớm đã qua đợi rồi, ít nhất đợi bốn tiếng đồng hồ.

Mạnh Đường tắm xong, vừa lau tóc vừa vào phòng ngủ.

Dương Khả nhìn chằm chằm cô một lúc, bất ngờ véo eo cô một cái: “Dáng người vẫn đẹp như thế, hời cho Ngụy Xuyên rồi.”

Eo thon mông cong, đường cong mềm mại, mùa hè nhìn rõ hơn, mùa đông mặc quần áo dày che kín chẳng nhìn ra được gì.

Mạnh Đường sợ nhột, liền run bắn người, cong eo né tránh Dương Khả.

“Cậu cũng quá đáng vừa thôi,” Dương Khả cười nhạo cô, thuận miệng hóng hớt, “Ngụy Xuyên ôm cậu cậu cũng thế này à?”

Mạnh Đường thẳng lưng, cố nén sự xấu hổ, nói: “Chưa ôm bao giờ.”

Dương Khả há hốc mồm: “Cậu ta yếu sinh lý à?”

“… Tớ đi sấy tóc đây.” Mạnh Đường không tiếp được lời này, xoay người bỏ chạy, “Cậu ngủ trước đi.”

Dương Khả là đại hiệp cú đêm, sao có thể ngủ trước được.

Đợi Mạnh Đường về phòng ngủ cô ấy vẫn đang chơi điện thoại say sưa.

Mạnh Đường chui vào chăn, xoay người nằm nghiêng đưa lưng về phía cô ấy.

Cũng không nghịch điện thoại, ngẩn ngơ nhìn hoa văn trên rèm cửa, trong đầu toàn là những lời Ngụy Xuyên quay lại nói.

Sáng sớm đã qua đợi rồi, ít nhất đợi bốn tiếng đồng hồ.

Mạnh Đường tắm xong, vừa lau tóc vừa vào phòng ngủ.

Dương Khả nhìn chằm chằm cô một lúc, bất ngờ véo eo cô một cái: “Dáng người vẫn đẹp như thế, hời cho Ngụy Xuyên rồi.”

Eo thon mông cong, đường cong mềm mại, mùa hè nhìn rõ hơn, mùa đông mặc quần áo dày che kín chẳng nhìn ra được gì.

Mạnh Đường sợ nhột, liền run bắn người, cong eo né tránh Dương Khả.

“Cậu cũng quá đáng vừa thôi,” Dương Khả cười nhạo cô, thuận miệng hóng hớt, “Ngụy Xuyên ôm cậu cậu cũng thế này à?”

Mạnh Đường thẳng lưng, cố nén sự xấu hổ, nói: “Chưa ôm bao giờ.”

Dương Khả há hốc mồm: “Cậu ta yếu sinh lý à?”

“… Tớ đi sấy tóc đây.” Mạnh Đường không tiếp được lời này, xoay người bỏ chạy, “Cậu ngủ trước đi.”

Dương Khả là đại hiệp cú đêm, sao có thể ngủ trước được.

Đợi Mạnh Đường về phòng ngủ cô ấy vẫn đang chơi điện thoại say sưa.

Mạnh Đường chui vào chăn, xoay người nằm nghiêng đưa lưng về phía cô ấy.

Cũng không nghịch điện thoại, ngẩn ngơ nhìn hoa văn trên rèm cửa, trong đầu toàn là những lời Ngụy Xuyên quay lại nói.

Sáng sớm đã qua đợi rồi, ít nhất đợi bốn tiếng đồng hồ.

Mạnh Đường tắm xong, vừa lau tóc vừa vào phòng ngủ.

Dương Khả nhìn chằm chằm cô một lúc, bất ngờ véo eo cô một cái: “Dáng người vẫn đẹp như thế, hời cho Ngụy Xuyên rồi.”

Eo thon mông cong, đường cong mềm mại, mùa hè nhìn rõ hơn, mùa đông mặc quần áo dày che kín chẳng nhìn ra được gì.

Mạnh Đường sợ nhột, liền run bắn người, cong eo né tránh Dương Khả.

“Cậu cũng quá đáng vừa thôi,” Dương Khả cười nhạo cô, thuận miệng hóng hớt, “Ngụy Xuyên ôm cậu cậu cũng thế này à?”

Mạnh Đường thẳng lưng, cố nén sự xấu hổ, nói: “Chưa ôm bao giờ.”

Dương Khả há hốc mồm: “Cậu ta yếu sinh lý à?”

“… Tớ đi sấy tóc đây.” Mạnh Đường không tiếp được lời này, xoay người bỏ chạy, “Cậu ngủ trước đi.”

Dương Khả là đại hiệp cú đêm, sao có thể ngủ trước được.

Đợi Mạnh Đường về phòng ngủ cô ấy vẫn đang chơi điện thoại say sưa.

Mạnh Đường chui vào chăn, xoay người nằm nghiêng đưa lưng về phía cô ấy.

Cũng không nghịch điện thoại, ngẩn ngơ nhìn hoa văn trên rèm cửa, trong đầu toàn là những lời Ngụy Xuyên quay lại nói.

Sáng sớm đã qua đợi rồi, ít nhất đợi bốn tiếng đồng hồ.

Mạnh Đường tắm xong, vừa lau tóc vừa vào phòng ngủ.

Dương Khả nhìn chằm chằm cô một lúc, bất ngờ véo eo cô một cái: “Dáng người vẫn đẹp như thế, hời cho Ngụy Xuyên rồi.”

Eo thon mông cong, đường cong mềm mại, mùa hè nhìn rõ hơn, mùa đông mặc quần áo dày che kín chẳng nhìn ra được gì.

Mạnh Đường sợ nhột, liền run bắn người, cong eo né tránh Dương Khả.

“Cậu cũng quá đáng vừa thôi,” Dương Khả cười nhạo cô, thuận miệng hóng hớt, “Ngụy Xuyên ôm cậu cậu cũng thế này à?”

Mạnh Đường thẳng lưng, cố nén sự xấu hổ, nói: “Chưa ôm bao giờ.”

Dương Khả há hốc mồm: “Cậu ta yếu sinh lý à?”

“… Tớ đi sấy tóc đây.” Mạnh Đường không tiếp được lời này, xoay người bỏ chạy, “Cậu ngủ trước đi.”

Dương Khả là đại hiệp cú đêm, sao có thể ngủ trước được.

Đợi Mạnh Đường về phòng ngủ cô ấy vẫn đang chơi điện thoại say sưa.

Mạnh Đường chui vào chăn, xoay người nằm nghiêng đưa lưng về phía cô ấy.

Cũng không nghịch điện thoại, ngẩn ngơ nhìn hoa văn trên rèm cửa, trong đầu toàn là những lời Ngụy Xuyên quay lại nói.

Sáng sớm đã qua đợi rồi, ít nhất đợi bốn tiếng đồng hồ.

Mạnh Đường tắm xong, vừa lau tóc vừa vào phòng ngủ.

Dương Khả nhìn chằm chằm cô một lúc, bất ngờ véo eo cô một cái: “Dáng người vẫn đẹp như thế, hời cho Ngụy Xuyên rồi.”

Eo thon mông cong, đường cong mềm mại, mùa hè nhìn rõ hơn, mùa đông mặc quần áo dày che kín chẳng nhìn ra được gì.

Mạnh Đường sợ nhột, liền run bắn người, cong eo né tránh Dương Khả.

“Cậu cũng quá đáng vừa thôi,” Dương Khả cười nhạo cô, thuận miệng hóng hớt, “Ngụy Xuyên ôm cậu cậu cũng thế này à?”

Mạnh Đường thẳng lưng, cố nén sự xấu hổ, nói: “Chưa ôm bao giờ.”

Dương Khả há hốc mồm: “Cậu ta yếu sinh lý à?”

“… Tớ đi sấy tóc đây.” Mạnh Đường không tiếp được lời này, xoay người bỏ chạy, “Cậu ngủ trước đi.”

Dương Khả là đại hiệp cú đêm, sao có thể ngủ trước được.

Đợi Mạnh Đường về phòng ngủ cô ấy vẫn đang chơi điện thoại say sưa.

Mạnh Đường chui vào chăn, xoay người nằm nghiêng đưa lưng về phía cô ấy.

Cũng không nghịch điện thoại, ngẩn ngơ nhìn hoa văn trên rèm cửa, trong đầu toàn là những lời Ngụy Xuyên quay lại nói.

Sáng sớm đã qua đợi rồi, ít nhất đợi bốn tiếng đồng hồ.

Mạnh Đường tắm xong, vừa lau tóc vừa vào phòng ngủ.

Dương Khả nhìn chằm chằm cô một lúc, bất ngờ véo eo cô một cái: “Dáng người vẫn đẹp như thế, hời cho Ngụy Xuyên rồi.”

Eo thon mông cong, đường cong mềm mại, mùa hè nhìn rõ hơn, mùa đông mặc quần áo dày che kín chẳng nhìn ra được gì.

Mạnh Đường sợ nhột, liền run bắn người, cong eo né tránh Dương Khả.

“Cậu cũng quá đáng vừa thôi,” Dương Khả cười nhạo cô, thuận miệng hóng hớt, “Ngụy Xuyên ôm cậu cậu cũng thế này à?”

Mạnh Đường thẳng lưng, cố nén sự xấu hổ, nói: “Chưa ôm bao giờ.”

Dương Khả há hốc mồm: “Cậu ta yếu sinh lý à?”

“… Tớ đi sấy tóc đây.” Mạnh Đường không tiếp được lời này, xoay người bỏ chạy, “Cậu ngủ trước đi.”

Dương Khả là đại hiệp cú đêm, sao có thể ngủ trước được.

Đợi Mạnh Đường về phòng ngủ cô ấy vẫn đang chơi điện thoại say sưa.

Mạnh Đường chui vào chăn, xoay người nằm nghiêng đưa lưng về phía cô ấy.

Cũng không nghịch điện thoại, ngẩn ngơ nhìn hoa văn trên rèm cửa, trong đầu toàn là những lời Ngụy Xuyên quay lại nói.

Sáng sớm đã qua đợi rồi, ít nhất đợi bốn tiếng đồng hồ.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 102


Tiếng hét của Tạ Linh Âm khiến sinh viên trong căng tin đều quay sang nhìn.

Thấy Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên mọi người càng thêm xì xào bàn tán, ánh mắt đều tò mò hóng hớt.

Hứa Hạc Thanh giật mình, quay sang nhìn Ngụy Xuyên: “Cậu đắc tội cô ấy à?”

Ngụy Xuyên mím môi: “Qua đó xem sao.”

Ở bàn nữ sinh, Dương Khả hoàn toàn ngây người, cô ấy huých nhẹ Mạnh Đường: “Các cậu chia tay từ bao giờ thế?”

Mạnh Đường cười gượng gạo: “Trước tết.”

Dương Khả: “… Nhưng lúc cậu đến thành phố Z, chẳng phải cậu ấy vẫn đi đón cậu sao?”

“Có đón.” Đó là sự thật, Mạnh Đường đương nhiên phải thừa nhận, “Chia tay rồi chắc vẫn làm bạn được chứ nhỉ.”

Dương Khả nghiêng đầu, vẻ mặt “cậu đang đùa tớ à”.

Ngụy Xuyên lo lắng cho cô không ít, hơn nữa cậu cũng chẳng giống kiểu người chia tay vẫn có thể làm bạn, trừ phi còn yêu.

Hứa Hạc Thanh tự giác ngồi xuống cạnh Tạ Linh Âm, còn Ngụy Xuyên ngồi đối diện Mạnh Đường.

Tiếng hét của Tạ Linh Âm khiến sinh viên trong căng tin đều quay sang nhìn.

Thấy Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên mọi người càng thêm xì xào bàn tán, ánh mắt đều tò mò hóng hớt.

Hứa Hạc Thanh giật mình, quay sang nhìn Ngụy Xuyên: “Cậu đắc tội cô ấy à?”

Ngụy Xuyên mím môi: “Qua đó xem sao.”

Ở bàn nữ sinh, Dương Khả hoàn toàn ngây người, cô ấy huých nhẹ Mạnh Đường: “Các cậu chia tay từ bao giờ thế?”

Mạnh Đường cười gượng gạo: “Trước tết.”

Dương Khả: “… Nhưng lúc cậu đến thành phố Z, chẳng phải cậu ấy vẫn đi đón cậu sao?”

“Có đón.” Đó là sự thật, Mạnh Đường đương nhiên phải thừa nhận, “Chia tay rồi chắc vẫn làm bạn được chứ nhỉ.”

Dương Khả nghiêng đầu, vẻ mặt “cậu đang đùa tớ à”.

Ngụy Xuyên lo lắng cho cô không ít, hơn nữa cậu cũng chẳng giống kiểu người chia tay vẫn có thể làm bạn, trừ phi còn yêu.

Hứa Hạc Thanh tự giác ngồi xuống cạnh Tạ Linh Âm, còn Ngụy Xuyên ngồi đối diện Mạnh Đường.

Tiếng hét của Tạ Linh Âm khiến sinh viên trong căng tin đều quay sang nhìn.

Thấy Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên mọi người càng thêm xì xào bàn tán, ánh mắt đều tò mò hóng hớt.

Hứa Hạc Thanh giật mình, quay sang nhìn Ngụy Xuyên: “Cậu đắc tội cô ấy à?”

Ngụy Xuyên mím môi: “Qua đó xem sao.”

Ở bàn nữ sinh, Dương Khả hoàn toàn ngây người, cô ấy huých nhẹ Mạnh Đường: “Các cậu chia tay từ bao giờ thế?”

Mạnh Đường cười gượng gạo: “Trước tết.”

Dương Khả: “… Nhưng lúc cậu đến thành phố Z, chẳng phải cậu ấy vẫn đi đón cậu sao?”

“Có đón.” Đó là sự thật, Mạnh Đường đương nhiên phải thừa nhận, “Chia tay rồi chắc vẫn làm bạn được chứ nhỉ.”

Dương Khả nghiêng đầu, vẻ mặt “cậu đang đùa tớ à”.

Ngụy Xuyên lo lắng cho cô không ít, hơn nữa cậu cũng chẳng giống kiểu người chia tay vẫn có thể làm bạn, trừ phi còn yêu.

Hứa Hạc Thanh tự giác ngồi xuống cạnh Tạ Linh Âm, còn Ngụy Xuyên ngồi đối diện Mạnh Đường.

Tiếng hét của Tạ Linh Âm khiến sinh viên trong căng tin đều quay sang nhìn.

Thấy Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên mọi người càng thêm xì xào bàn tán, ánh mắt đều tò mò hóng hớt.

Hứa Hạc Thanh giật mình, quay sang nhìn Ngụy Xuyên: “Cậu đắc tội cô ấy à?”

Ngụy Xuyên mím môi: “Qua đó xem sao.”

Ở bàn nữ sinh, Dương Khả hoàn toàn ngây người, cô ấy huých nhẹ Mạnh Đường: “Các cậu chia tay từ bao giờ thế?”

Mạnh Đường cười gượng gạo: “Trước tết.”

Dương Khả: “… Nhưng lúc cậu đến thành phố Z, chẳng phải cậu ấy vẫn đi đón cậu sao?”

“Có đón.” Đó là sự thật, Mạnh Đường đương nhiên phải thừa nhận, “Chia tay rồi chắc vẫn làm bạn được chứ nhỉ.”

Dương Khả nghiêng đầu, vẻ mặt “cậu đang đùa tớ à”.

Ngụy Xuyên lo lắng cho cô không ít, hơn nữa cậu cũng chẳng giống kiểu người chia tay vẫn có thể làm bạn, trừ phi còn yêu.

Hứa Hạc Thanh tự giác ngồi xuống cạnh Tạ Linh Âm, còn Ngụy Xuyên ngồi đối diện Mạnh Đường.

Tiếng hét của Tạ Linh Âm khiến sinh viên trong căng tin đều quay sang nhìn.

Thấy Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên mọi người càng thêm xì xào bàn tán, ánh mắt đều tò mò hóng hớt.

Hứa Hạc Thanh giật mình, quay sang nhìn Ngụy Xuyên: “Cậu đắc tội cô ấy à?”

Ngụy Xuyên mím môi: “Qua đó xem sao.”

Ở bàn nữ sinh, Dương Khả hoàn toàn ngây người, cô ấy huých nhẹ Mạnh Đường: “Các cậu chia tay từ bao giờ thế?”

Mạnh Đường cười gượng gạo: “Trước tết.”

Dương Khả: “… Nhưng lúc cậu đến thành phố Z, chẳng phải cậu ấy vẫn đi đón cậu sao?”

“Có đón.” Đó là sự thật, Mạnh Đường đương nhiên phải thừa nhận, “Chia tay rồi chắc vẫn làm bạn được chứ nhỉ.”

Dương Khả nghiêng đầu, vẻ mặt “cậu đang đùa tớ à”.

Ngụy Xuyên lo lắng cho cô không ít, hơn nữa cậu cũng chẳng giống kiểu người chia tay vẫn có thể làm bạn, trừ phi còn yêu.

Hứa Hạc Thanh tự giác ngồi xuống cạnh Tạ Linh Âm, còn Ngụy Xuyên ngồi đối diện Mạnh Đường.

Tiếng hét của Tạ Linh Âm khiến sinh viên trong căng tin đều quay sang nhìn.

Thấy Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên mọi người càng thêm xì xào bàn tán, ánh mắt đều tò mò hóng hớt.

Hứa Hạc Thanh giật mình, quay sang nhìn Ngụy Xuyên: “Cậu đắc tội cô ấy à?”

Ngụy Xuyên mím môi: “Qua đó xem sao.”

Ở bàn nữ sinh, Dương Khả hoàn toàn ngây người, cô ấy huých nhẹ Mạnh Đường: “Các cậu chia tay từ bao giờ thế?”

Mạnh Đường cười gượng gạo: “Trước tết.”

Dương Khả: “… Nhưng lúc cậu đến thành phố Z, chẳng phải cậu ấy vẫn đi đón cậu sao?”

“Có đón.” Đó là sự thật, Mạnh Đường đương nhiên phải thừa nhận, “Chia tay rồi chắc vẫn làm bạn được chứ nhỉ.”

Dương Khả nghiêng đầu, vẻ mặt “cậu đang đùa tớ à”.

Ngụy Xuyên lo lắng cho cô không ít, hơn nữa cậu cũng chẳng giống kiểu người chia tay vẫn có thể làm bạn, trừ phi còn yêu.

Hứa Hạc Thanh tự giác ngồi xuống cạnh Tạ Linh Âm, còn Ngụy Xuyên ngồi đối diện Mạnh Đường.

Tiếng hét của Tạ Linh Âm khiến sinh viên trong căng tin đều quay sang nhìn.

Thấy Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên mọi người càng thêm xì xào bàn tán, ánh mắt đều tò mò hóng hớt.

Hứa Hạc Thanh giật mình, quay sang nhìn Ngụy Xuyên: “Cậu đắc tội cô ấy à?”

Ngụy Xuyên mím môi: “Qua đó xem sao.”

Ở bàn nữ sinh, Dương Khả hoàn toàn ngây người, cô ấy huých nhẹ Mạnh Đường: “Các cậu chia tay từ bao giờ thế?”

Mạnh Đường cười gượng gạo: “Trước tết.”

Dương Khả: “… Nhưng lúc cậu đến thành phố Z, chẳng phải cậu ấy vẫn đi đón cậu sao?”

“Có đón.” Đó là sự thật, Mạnh Đường đương nhiên phải thừa nhận, “Chia tay rồi chắc vẫn làm bạn được chứ nhỉ.”

Dương Khả nghiêng đầu, vẻ mặt “cậu đang đùa tớ à”.

Ngụy Xuyên lo lắng cho cô không ít, hơn nữa cậu cũng chẳng giống kiểu người chia tay vẫn có thể làm bạn, trừ phi còn yêu.

Hứa Hạc Thanh tự giác ngồi xuống cạnh Tạ Linh Âm, còn Ngụy Xuyên ngồi đối diện Mạnh Đường.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 103


Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.

Mạnh Đường hất tay Ngụy Xuyên ra: “Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”

Ngụy Xuyên lại túm lấy cô: “Nói gì cũng được…”

“Ây da, làm gì thế này?”

Giọng nói cợt nhả đầy vẻ trêu chọc vang lên, Mạnh Đường nhìn theo hướng âm thanh, thấy là Tần Uyên bèn đẩy Ngụy Xuyên ra rồi bỏ đi.

“Mạnh Đường!”

“Đừng đuổi theo nữa,” Tần Uyên tặc lưỡi, “Người ta rõ ràng không ưa mày mà, lúc đang giận mà càng sán lại gần thì càng khiến người ta phiền thôi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại: “Mày sớm không đến muộn không đến, cứ phải đến lúc này, cố ý đúng không?”

“Vãi.” Tần Uyên nhận ra cậu đang bực bội, đưa cho cậu một điếu thuốc, “Không phải mày bảo tao đến à?”

Ngụy Xuyên gạt tay cậu ta ra: “Không hút.”

“Thế tao hút một mình.” Tần Uyên châm thuốc, “Nói đi, sao thế?”

Trong lòng Ngụy Xuyên quả thực chứa rất nhiều tâm sự nhưng lại không tiện nói với bạn cùng phòng.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 104


Phòng họp dần trống người, Ngụy Xuyên vẫn im lặng hồi lâu, cũng không nhường đường cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cuối cùng như không chịu nổi nữa, ngước mắt hỏi: “Cậu không đi à?”

“Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với tôi rồi?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Tưởng là định không thèm để ý đến tôi mãi chứ.”

Mạnh Đường nói: “Vẫn phải để ý chứ, nếu không công việc tuyên truyền sắp tới khó mà tiến hành.”

“…” Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Cậu kéo ghế ra, đi đến trước mặt Mạnh Đường, nói: “Tôi bận tập luyện, chỉ có thể tranh thủ thời gian nhắn tin cho cậu, nhưng cậu đều không trả lời.”

Mạnh Đường tránh ánh mắt cậu: “Tôi cũng bận.”

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu.” Ngụy Xuyên nghiêng người về phía trước, “Câu nói hôm đó của cậu tôi đã nghĩ rất lâu nhưng không hiểu ý cậu, cậu có thể nói rõ cho tôi biết không?”

Sự bốc đồng lúc đó khiến Mạnh Đường hối hận mất hai ngày.

Bắt cô tự phân tích bản thân… còn khó hơn lên trời.

“Cậu cứ coi như không nghe thấy đi.”

“Nhưng tôi nghe thấy rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Đừng để tôi đoán nữa, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn biết đêm đó cậu muốn bày tỏ điều gì.”

Phòng họp dần trống người, Ngụy Xuyên vẫn im lặng hồi lâu, cũng không nhường đường cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cuối cùng như không chịu nổi nữa, ngước mắt hỏi: “Cậu không đi à?”

“Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với tôi rồi?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Tưởng là định không thèm để ý đến tôi mãi chứ.”

Mạnh Đường nói: “Vẫn phải để ý chứ, nếu không công việc tuyên truyền sắp tới khó mà tiến hành.”

“…” Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Cậu kéo ghế ra, đi đến trước mặt Mạnh Đường, nói: “Tôi bận tập luyện, chỉ có thể tranh thủ thời gian nhắn tin cho cậu, nhưng cậu đều không trả lời.”

Mạnh Đường tránh ánh mắt cậu: “Tôi cũng bận.”

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu.” Ngụy Xuyên nghiêng người về phía trước, “Câu nói hôm đó của cậu tôi đã nghĩ rất lâu nhưng không hiểu ý cậu, cậu có thể nói rõ cho tôi biết không?”

Sự bốc đồng lúc đó khiến Mạnh Đường hối hận mất hai ngày.

Bắt cô tự phân tích bản thân… còn khó hơn lên trời.

“Cậu cứ coi như không nghe thấy đi.”

“Nhưng tôi nghe thấy rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Đừng để tôi đoán nữa, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn biết đêm đó cậu muốn bày tỏ điều gì.”

Phòng họp dần trống người, Ngụy Xuyên vẫn im lặng hồi lâu, cũng không nhường đường cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cuối cùng như không chịu nổi nữa, ngước mắt hỏi: “Cậu không đi à?”

“Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với tôi rồi?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Tưởng là định không thèm để ý đến tôi mãi chứ.”

Mạnh Đường nói: “Vẫn phải để ý chứ, nếu không công việc tuyên truyền sắp tới khó mà tiến hành.”

“…” Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Cậu kéo ghế ra, đi đến trước mặt Mạnh Đường, nói: “Tôi bận tập luyện, chỉ có thể tranh thủ thời gian nhắn tin cho cậu, nhưng cậu đều không trả lời.”

Mạnh Đường tránh ánh mắt cậu: “Tôi cũng bận.”

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu.” Ngụy Xuyên nghiêng người về phía trước, “Câu nói hôm đó của cậu tôi đã nghĩ rất lâu nhưng không hiểu ý cậu, cậu có thể nói rõ cho tôi biết không?”

Sự bốc đồng lúc đó khiến Mạnh Đường hối hận mất hai ngày.

Bắt cô tự phân tích bản thân… còn khó hơn lên trời.

“Cậu cứ coi như không nghe thấy đi.”

“Nhưng tôi nghe thấy rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Đừng để tôi đoán nữa, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn biết đêm đó cậu muốn bày tỏ điều gì.”

Phòng họp dần trống người, Ngụy Xuyên vẫn im lặng hồi lâu, cũng không nhường đường cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cuối cùng như không chịu nổi nữa, ngước mắt hỏi: “Cậu không đi à?”

“Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với tôi rồi?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Tưởng là định không thèm để ý đến tôi mãi chứ.”

Mạnh Đường nói: “Vẫn phải để ý chứ, nếu không công việc tuyên truyền sắp tới khó mà tiến hành.”

“…” Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Cậu kéo ghế ra, đi đến trước mặt Mạnh Đường, nói: “Tôi bận tập luyện, chỉ có thể tranh thủ thời gian nhắn tin cho cậu, nhưng cậu đều không trả lời.”

Mạnh Đường tránh ánh mắt cậu: “Tôi cũng bận.”

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu.” Ngụy Xuyên nghiêng người về phía trước, “Câu nói hôm đó của cậu tôi đã nghĩ rất lâu nhưng không hiểu ý cậu, cậu có thể nói rõ cho tôi biết không?”

Sự bốc đồng lúc đó khiến Mạnh Đường hối hận mất hai ngày.

Bắt cô tự phân tích bản thân… còn khó hơn lên trời.

“Cậu cứ coi như không nghe thấy đi.”

“Nhưng tôi nghe thấy rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Đừng để tôi đoán nữa, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn biết đêm đó cậu muốn bày tỏ điều gì.”

Phòng họp dần trống người, Ngụy Xuyên vẫn im lặng hồi lâu, cũng không nhường đường cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cuối cùng như không chịu nổi nữa, ngước mắt hỏi: “Cậu không đi à?”

“Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với tôi rồi?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Tưởng là định không thèm để ý đến tôi mãi chứ.”

Mạnh Đường nói: “Vẫn phải để ý chứ, nếu không công việc tuyên truyền sắp tới khó mà tiến hành.”

“…” Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Cậu kéo ghế ra, đi đến trước mặt Mạnh Đường, nói: “Tôi bận tập luyện, chỉ có thể tranh thủ thời gian nhắn tin cho cậu, nhưng cậu đều không trả lời.”

Mạnh Đường tránh ánh mắt cậu: “Tôi cũng bận.”

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu.” Ngụy Xuyên nghiêng người về phía trước, “Câu nói hôm đó của cậu tôi đã nghĩ rất lâu nhưng không hiểu ý cậu, cậu có thể nói rõ cho tôi biết không?”

Sự bốc đồng lúc đó khiến Mạnh Đường hối hận mất hai ngày.

Bắt cô tự phân tích bản thân… còn khó hơn lên trời.

“Cậu cứ coi như không nghe thấy đi.”

“Nhưng tôi nghe thấy rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Đừng để tôi đoán nữa, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn biết đêm đó cậu muốn bày tỏ điều gì.”

Phòng họp dần trống người, Ngụy Xuyên vẫn im lặng hồi lâu, cũng không nhường đường cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cuối cùng như không chịu nổi nữa, ngước mắt hỏi: “Cậu không đi à?”

“Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với tôi rồi?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Tưởng là định không thèm để ý đến tôi mãi chứ.”

Mạnh Đường nói: “Vẫn phải để ý chứ, nếu không công việc tuyên truyền sắp tới khó mà tiến hành.”

“…” Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Cậu kéo ghế ra, đi đến trước mặt Mạnh Đường, nói: “Tôi bận tập luyện, chỉ có thể tranh thủ thời gian nhắn tin cho cậu, nhưng cậu đều không trả lời.”

Mạnh Đường tránh ánh mắt cậu: “Tôi cũng bận.”

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu.” Ngụy Xuyên nghiêng người về phía trước, “Câu nói hôm đó của cậu tôi đã nghĩ rất lâu nhưng không hiểu ý cậu, cậu có thể nói rõ cho tôi biết không?”

Sự bốc đồng lúc đó khiến Mạnh Đường hối hận mất hai ngày.

Bắt cô tự phân tích bản thân… còn khó hơn lên trời.

“Cậu cứ coi như không nghe thấy đi.”

“Nhưng tôi nghe thấy rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Đừng để tôi đoán nữa, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn biết đêm đó cậu muốn bày tỏ điều gì.”

Phòng họp dần trống người, Ngụy Xuyên vẫn im lặng hồi lâu, cũng không nhường đường cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường cuối cùng như không chịu nổi nữa, ngước mắt hỏi: “Cậu không đi à?”

“Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với tôi rồi?” Ngụy Xuyên cười khẽ, “Tưởng là định không thèm để ý đến tôi mãi chứ.”

Mạnh Đường nói: “Vẫn phải để ý chứ, nếu không công việc tuyên truyền sắp tới khó mà tiến hành.”

“…” Ngụy Xuyên nghẹn lời.

Cậu kéo ghế ra, đi đến trước mặt Mạnh Đường, nói: “Tôi bận tập luyện, chỉ có thể tranh thủ thời gian nhắn tin cho cậu, nhưng cậu đều không trả lời.”

Mạnh Đường tránh ánh mắt cậu: “Tôi cũng bận.”

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu.” Ngụy Xuyên nghiêng người về phía trước, “Câu nói hôm đó của cậu tôi đã nghĩ rất lâu nhưng không hiểu ý cậu, cậu có thể nói rõ cho tôi biết không?”

Sự bốc đồng lúc đó khiến Mạnh Đường hối hận mất hai ngày.

Bắt cô tự phân tích bản thân… còn khó hơn lên trời.

“Cậu cứ coi như không nghe thấy đi.”

“Nhưng tôi nghe thấy rồi.” Ngụy Xuyên nói, “Đừng để tôi đoán nữa, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ muốn biết đêm đó cậu muốn bày tỏ điều gì.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 105


Trong phòng thay đồ không một bóng người, ánh đèn tỏa ra vẻ lạnh lẽo của kim loại, khí chất của Ngụy Xuyên gần như hòa làm một với nơi này, còn Mạnh Đường lại có vẻ lạc lõng.

Cô dán sát vào cửa, tay hơi nâng lên, là một tư thế phòng thủ.

“Căng thẳng thế làm gì? Chẳng lẽ tôi lại làm gì cậu?” Ngụy Xuyên cười một tiếng rồi buông cô ra.

Mạnh Đường hạ tay xuống, không lên tiếng.

“Qua đây ngồi đi.” Ngụy Xuyên nghiêng đầu, “Đứng mãi không mỏi à?”

Mạnh Đường chỉ ra phía sau: “Lát nữa là về rồi, cậu đưa tôi đến đây làm gì?”

“Đến lúc đó tự khắc có người đến gọi.” Ngụy Xuyên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, ngồi đi.”

Vì sắp đến ngày thi đấu nên việc học tập và sinh hoạt của các thành viên hiện tại đều được sắp xếp kín mít không một kẽ hở.

Trong khoảng thời gian cuối cùng này họ sẽ không tập luyện cường độ cao nữa, tránh bị chấn thương.

Nhưng thể lực và chiến thuật cần hoàn thành mỗi ngày là không thể thiếu, một khu vực thi đấu có 36 đội, đội nam 20 đội, tính cạnh tranh vẫn rất lớn.

Trong phòng thay đồ không một bóng người, ánh đèn tỏa ra vẻ lạnh lẽo của kim loại, khí chất của Ngụy Xuyên gần như hòa làm một với nơi này, còn Mạnh Đường lại có vẻ lạc lõng.

Cô dán sát vào cửa, tay hơi nâng lên, là một tư thế phòng thủ.

“Căng thẳng thế làm gì? Chẳng lẽ tôi lại làm gì cậu?” Ngụy Xuyên cười một tiếng rồi buông cô ra.

Mạnh Đường hạ tay xuống, không lên tiếng.

“Qua đây ngồi đi.” Ngụy Xuyên nghiêng đầu, “Đứng mãi không mỏi à?”

Mạnh Đường chỉ ra phía sau: “Lát nữa là về rồi, cậu đưa tôi đến đây làm gì?”

“Đến lúc đó tự khắc có người đến gọi.” Ngụy Xuyên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, ngồi đi.”

Vì sắp đến ngày thi đấu nên việc học tập và sinh hoạt của các thành viên hiện tại đều được sắp xếp kín mít không một kẽ hở.

Trong khoảng thời gian cuối cùng này họ sẽ không tập luyện cường độ cao nữa, tránh bị chấn thương.

Nhưng thể lực và chiến thuật cần hoàn thành mỗi ngày là không thể thiếu, một khu vực thi đấu có 36 đội, đội nam 20 đội, tính cạnh tranh vẫn rất lớn.

Trong phòng thay đồ không một bóng người, ánh đèn tỏa ra vẻ lạnh lẽo của kim loại, khí chất của Ngụy Xuyên gần như hòa làm một với nơi này, còn Mạnh Đường lại có vẻ lạc lõng.

Cô dán sát vào cửa, tay hơi nâng lên, là một tư thế phòng thủ.

“Căng thẳng thế làm gì? Chẳng lẽ tôi lại làm gì cậu?” Ngụy Xuyên cười một tiếng rồi buông cô ra.

Mạnh Đường hạ tay xuống, không lên tiếng.

“Qua đây ngồi đi.” Ngụy Xuyên nghiêng đầu, “Đứng mãi không mỏi à?”

Mạnh Đường chỉ ra phía sau: “Lát nữa là về rồi, cậu đưa tôi đến đây làm gì?”

“Đến lúc đó tự khắc có người đến gọi.” Ngụy Xuyên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, ngồi đi.”

Vì sắp đến ngày thi đấu nên việc học tập và sinh hoạt của các thành viên hiện tại đều được sắp xếp kín mít không một kẽ hở.

Trong khoảng thời gian cuối cùng này họ sẽ không tập luyện cường độ cao nữa, tránh bị chấn thương.

Nhưng thể lực và chiến thuật cần hoàn thành mỗi ngày là không thể thiếu, một khu vực thi đấu có 36 đội, đội nam 20 đội, tính cạnh tranh vẫn rất lớn.

Trong phòng thay đồ không một bóng người, ánh đèn tỏa ra vẻ lạnh lẽo của kim loại, khí chất của Ngụy Xuyên gần như hòa làm một với nơi này, còn Mạnh Đường lại có vẻ lạc lõng.

Cô dán sát vào cửa, tay hơi nâng lên, là một tư thế phòng thủ.

“Căng thẳng thế làm gì? Chẳng lẽ tôi lại làm gì cậu?” Ngụy Xuyên cười một tiếng rồi buông cô ra.

Mạnh Đường hạ tay xuống, không lên tiếng.

“Qua đây ngồi đi.” Ngụy Xuyên nghiêng đầu, “Đứng mãi không mỏi à?”

Mạnh Đường chỉ ra phía sau: “Lát nữa là về rồi, cậu đưa tôi đến đây làm gì?”

“Đến lúc đó tự khắc có người đến gọi.” Ngụy Xuyên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, ngồi đi.”

Vì sắp đến ngày thi đấu nên việc học tập và sinh hoạt của các thành viên hiện tại đều được sắp xếp kín mít không một kẽ hở.

Trong khoảng thời gian cuối cùng này họ sẽ không tập luyện cường độ cao nữa, tránh bị chấn thương.

Nhưng thể lực và chiến thuật cần hoàn thành mỗi ngày là không thể thiếu, một khu vực thi đấu có 36 đội, đội nam 20 đội, tính cạnh tranh vẫn rất lớn.

Trong phòng thay đồ không một bóng người, ánh đèn tỏa ra vẻ lạnh lẽo của kim loại, khí chất của Ngụy Xuyên gần như hòa làm một với nơi này, còn Mạnh Đường lại có vẻ lạc lõng.

Cô dán sát vào cửa, tay hơi nâng lên, là một tư thế phòng thủ.

“Căng thẳng thế làm gì? Chẳng lẽ tôi lại làm gì cậu?” Ngụy Xuyên cười một tiếng rồi buông cô ra.

Mạnh Đường hạ tay xuống, không lên tiếng.

“Qua đây ngồi đi.” Ngụy Xuyên nghiêng đầu, “Đứng mãi không mỏi à?”

Mạnh Đường chỉ ra phía sau: “Lát nữa là về rồi, cậu đưa tôi đến đây làm gì?”

“Đến lúc đó tự khắc có người đến gọi.” Ngụy Xuyên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, ngồi đi.”

Vì sắp đến ngày thi đấu nên việc học tập và sinh hoạt của các thành viên hiện tại đều được sắp xếp kín mít không một kẽ hở.

Trong khoảng thời gian cuối cùng này họ sẽ không tập luyện cường độ cao nữa, tránh bị chấn thương.

Nhưng thể lực và chiến thuật cần hoàn thành mỗi ngày là không thể thiếu, một khu vực thi đấu có 36 đội, đội nam 20 đội, tính cạnh tranh vẫn rất lớn.

Trong phòng thay đồ không một bóng người, ánh đèn tỏa ra vẻ lạnh lẽo của kim loại, khí chất của Ngụy Xuyên gần như hòa làm một với nơi này, còn Mạnh Đường lại có vẻ lạc lõng.

Cô dán sát vào cửa, tay hơi nâng lên, là một tư thế phòng thủ.

“Căng thẳng thế làm gì? Chẳng lẽ tôi lại làm gì cậu?” Ngụy Xuyên cười một tiếng rồi buông cô ra.

Mạnh Đường hạ tay xuống, không lên tiếng.

“Qua đây ngồi đi.” Ngụy Xuyên nghiêng đầu, “Đứng mãi không mỏi à?”

Mạnh Đường chỉ ra phía sau: “Lát nữa là về rồi, cậu đưa tôi đến đây làm gì?”

“Đến lúc đó tự khắc có người đến gọi.” Ngụy Xuyên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, ngồi đi.”

Vì sắp đến ngày thi đấu nên việc học tập và sinh hoạt của các thành viên hiện tại đều được sắp xếp kín mít không một kẽ hở.

Trong khoảng thời gian cuối cùng này họ sẽ không tập luyện cường độ cao nữa, tránh bị chấn thương.

Nhưng thể lực và chiến thuật cần hoàn thành mỗi ngày là không thể thiếu, một khu vực thi đấu có 36 đội, đội nam 20 đội, tính cạnh tranh vẫn rất lớn.

Trong phòng thay đồ không một bóng người, ánh đèn tỏa ra vẻ lạnh lẽo của kim loại, khí chất của Ngụy Xuyên gần như hòa làm một với nơi này, còn Mạnh Đường lại có vẻ lạc lõng.

Cô dán sát vào cửa, tay hơi nâng lên, là một tư thế phòng thủ.

“Căng thẳng thế làm gì? Chẳng lẽ tôi lại làm gì cậu?” Ngụy Xuyên cười một tiếng rồi buông cô ra.

Mạnh Đường hạ tay xuống, không lên tiếng.

“Qua đây ngồi đi.” Ngụy Xuyên nghiêng đầu, “Đứng mãi không mỏi à?”

Mạnh Đường chỉ ra phía sau: “Lát nữa là về rồi, cậu đưa tôi đến đây làm gì?”

“Đến lúc đó tự khắc có người đến gọi.” Ngụy Xuyên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, ngồi đi.”

Vì sắp đến ngày thi đấu nên việc học tập và sinh hoạt của các thành viên hiện tại đều được sắp xếp kín mít không một kẽ hở.

Trong khoảng thời gian cuối cùng này họ sẽ không tập luyện cường độ cao nữa, tránh bị chấn thương.

Nhưng thể lực và chiến thuật cần hoàn thành mỗi ngày là không thể thiếu, một khu vực thi đấu có 36 đội, đội nam 20 đội, tính cạnh tranh vẫn rất lớn.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 106


“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 107


Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 108


Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 109


Dưới tòa nhà điêu khắc người qua kẻ lại, Mạnh Đường có linh cảm nói chuyện với Ninh Hinh sẽ chẳng có gì hay ho, cô đi dọc theo con đường về phía Tây vài bước.

Khi quay đầu lại, Ninh Hinh đã đi theo sau.

Đúng là đến tìm cô thật, Mạnh Đường nhìn cô ta, nói thẳng: “Chị tìm tôi?”

Ninh Hinh nhếch môi nhưng không có ý cười, cô ta đánh giá Mạnh Đường từ trên xuống dưới một lượt, biết rõ còn hỏi: “Cô là bạn gái của Ngụy Xuyên?”

Né tránh những mối quan hệ xã giao vô nghĩa không có nghĩa là cô không có giới hạn.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Mạnh Đường đã không thích Ninh Hinh, bây giờ càng không thích hơn.

Cô hỏi ngược lại: “Liên quan đến chị?”

“Đương nhiên có chút liên quan đến tôi.” Ninh Hinh ngẩng cao đầu, “Tôi tạm thời phụ trách hậu cần và ghi chép số liệu huấn luyện của đội, phát hiện số liệu của Ngụy Xuyên giảm 5%.”

“Cho nên…” Mạnh Đường nhấn mạnh, “Chị cảm thấy là do tôi?”

“Chứ còn gì nữa?” Ninh Hinh cười khẩy, cực kỳ lạnh lùng, “Cậu ấy chỉ cần rảnh rỗi là ôm điện thoại nhắn tin cho cô. Đội bóng không cấm yêu đương nhưng không thể để yêu đương ảnh hưởng đến tập luyện, mong cô hiểu cho.”

“Tôi hiểu.” Mạnh Đường lấy điện thoại ra, “Tôi gọi cho Ngụy Xuyên ngay đây.”

“Đợi đã.” Ninh Hinh nhất thời không hiểu nổi mạch não của Mạnh Đường, “Cô gọi cho cậu ấy làm gì?”

“Chia tay chứ sao.” Vẻ mặt Mạnh Đường vô tội, “Chị đã bảo tôi hiểu cho rồi, tôi cũng không tiện làm lỡ việc của chị, càng không tiện làm lỡ việc tập luyện của cậu ấy.”

“…”

Ninh Hinh ngẩn người, cô ta hoàn toàn không có ý này!

Cho dù có ý này thì cũng không thể để Mạnh Đường gọi điện cho Ngụy Xuyên, nếu không cô ta sẽ bị lộ tẩy mất.

Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Xem ra tình cảm cô dành cho cậu ấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Dưới tòa nhà điêu khắc người qua kẻ lại, Mạnh Đường có linh cảm nói chuyện với Ninh Hinh sẽ chẳng có gì hay ho, cô đi dọc theo con đường về phía Tây vài bước.

Khi quay đầu lại, Ninh Hinh đã đi theo sau.

Đúng là đến tìm cô thật, Mạnh Đường nhìn cô ta, nói thẳng: “Chị tìm tôi?”

Ninh Hinh nhếch môi nhưng không có ý cười, cô ta đánh giá Mạnh Đường từ trên xuống dưới một lượt, biết rõ còn hỏi: “Cô là bạn gái của Ngụy Xuyên?”

Né tránh những mối quan hệ xã giao vô nghĩa không có nghĩa là cô không có giới hạn.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Mạnh Đường đã không thích Ninh Hinh, bây giờ càng không thích hơn.

Cô hỏi ngược lại: “Liên quan đến chị?”

“Đương nhiên có chút liên quan đến tôi.” Ninh Hinh ngẩng cao đầu, “Tôi tạm thời phụ trách hậu cần và ghi chép số liệu huấn luyện của đội, phát hiện số liệu của Ngụy Xuyên giảm 5%.”

“Cho nên…” Mạnh Đường nhấn mạnh, “Chị cảm thấy là do tôi?”

“Chứ còn gì nữa?” Ninh Hinh cười khẩy, cực kỳ lạnh lùng, “Cậu ấy chỉ cần rảnh rỗi là ôm điện thoại nhắn tin cho cô. Đội bóng không cấm yêu đương nhưng không thể để yêu đương ảnh hưởng đến tập luyện, mong cô hiểu cho.”

“Tôi hiểu.” Mạnh Đường lấy điện thoại ra, “Tôi gọi cho Ngụy Xuyên ngay đây.”

“Đợi đã.” Ninh Hinh nhất thời không hiểu nổi mạch não của Mạnh Đường, “Cô gọi cho cậu ấy làm gì?”

“Chia tay chứ sao.” Vẻ mặt Mạnh Đường vô tội, “Chị đã bảo tôi hiểu cho rồi, tôi cũng không tiện làm lỡ việc của chị, càng không tiện làm lỡ việc tập luyện của cậu ấy.”

“…”

Ninh Hinh ngẩn người, cô ta hoàn toàn không có ý này!

Cho dù có ý này thì cũng không thể để Mạnh Đường gọi điện cho Ngụy Xuyên, nếu không cô ta sẽ bị lộ tẩy mất.

Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Xem ra tình cảm cô dành cho cậu ấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Dưới tòa nhà điêu khắc người qua kẻ lại, Mạnh Đường có linh cảm nói chuyện với Ninh Hinh sẽ chẳng có gì hay ho, cô đi dọc theo con đường về phía Tây vài bước.

Khi quay đầu lại, Ninh Hinh đã đi theo sau.

Đúng là đến tìm cô thật, Mạnh Đường nhìn cô ta, nói thẳng: “Chị tìm tôi?”

Ninh Hinh nhếch môi nhưng không có ý cười, cô ta đánh giá Mạnh Đường từ trên xuống dưới một lượt, biết rõ còn hỏi: “Cô là bạn gái của Ngụy Xuyên?”

Né tránh những mối quan hệ xã giao vô nghĩa không có nghĩa là cô không có giới hạn.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Mạnh Đường đã không thích Ninh Hinh, bây giờ càng không thích hơn.

Cô hỏi ngược lại: “Liên quan đến chị?”

“Đương nhiên có chút liên quan đến tôi.” Ninh Hinh ngẩng cao đầu, “Tôi tạm thời phụ trách hậu cần và ghi chép số liệu huấn luyện của đội, phát hiện số liệu của Ngụy Xuyên giảm 5%.”

“Cho nên…” Mạnh Đường nhấn mạnh, “Chị cảm thấy là do tôi?”

“Chứ còn gì nữa?” Ninh Hinh cười khẩy, cực kỳ lạnh lùng, “Cậu ấy chỉ cần rảnh rỗi là ôm điện thoại nhắn tin cho cô. Đội bóng không cấm yêu đương nhưng không thể để yêu đương ảnh hưởng đến tập luyện, mong cô hiểu cho.”

“Tôi hiểu.” Mạnh Đường lấy điện thoại ra, “Tôi gọi cho Ngụy Xuyên ngay đây.”

“Đợi đã.” Ninh Hinh nhất thời không hiểu nổi mạch não của Mạnh Đường, “Cô gọi cho cậu ấy làm gì?”

“Chia tay chứ sao.” Vẻ mặt Mạnh Đường vô tội, “Chị đã bảo tôi hiểu cho rồi, tôi cũng không tiện làm lỡ việc của chị, càng không tiện làm lỡ việc tập luyện của cậu ấy.”

“…”

Ninh Hinh ngẩn người, cô ta hoàn toàn không có ý này!

Cho dù có ý này thì cũng không thể để Mạnh Đường gọi điện cho Ngụy Xuyên, nếu không cô ta sẽ bị lộ tẩy mất.

Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Xem ra tình cảm cô dành cho cậu ấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Dưới tòa nhà điêu khắc người qua kẻ lại, Mạnh Đường có linh cảm nói chuyện với Ninh Hinh sẽ chẳng có gì hay ho, cô đi dọc theo con đường về phía Tây vài bước.

Khi quay đầu lại, Ninh Hinh đã đi theo sau.

Đúng là đến tìm cô thật, Mạnh Đường nhìn cô ta, nói thẳng: “Chị tìm tôi?”

Ninh Hinh nhếch môi nhưng không có ý cười, cô ta đánh giá Mạnh Đường từ trên xuống dưới một lượt, biết rõ còn hỏi: “Cô là bạn gái của Ngụy Xuyên?”

Né tránh những mối quan hệ xã giao vô nghĩa không có nghĩa là cô không có giới hạn.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Mạnh Đường đã không thích Ninh Hinh, bây giờ càng không thích hơn.

Cô hỏi ngược lại: “Liên quan đến chị?”

“Đương nhiên có chút liên quan đến tôi.” Ninh Hinh ngẩng cao đầu, “Tôi tạm thời phụ trách hậu cần và ghi chép số liệu huấn luyện của đội, phát hiện số liệu của Ngụy Xuyên giảm 5%.”

“Cho nên…” Mạnh Đường nhấn mạnh, “Chị cảm thấy là do tôi?”

“Chứ còn gì nữa?” Ninh Hinh cười khẩy, cực kỳ lạnh lùng, “Cậu ấy chỉ cần rảnh rỗi là ôm điện thoại nhắn tin cho cô. Đội bóng không cấm yêu đương nhưng không thể để yêu đương ảnh hưởng đến tập luyện, mong cô hiểu cho.”

“Tôi hiểu.” Mạnh Đường lấy điện thoại ra, “Tôi gọi cho Ngụy Xuyên ngay đây.”

“Đợi đã.” Ninh Hinh nhất thời không hiểu nổi mạch não của Mạnh Đường, “Cô gọi cho cậu ấy làm gì?”

“Chia tay chứ sao.” Vẻ mặt Mạnh Đường vô tội, “Chị đã bảo tôi hiểu cho rồi, tôi cũng không tiện làm lỡ việc của chị, càng không tiện làm lỡ việc tập luyện của cậu ấy.”

“…”

Ninh Hinh ngẩn người, cô ta hoàn toàn không có ý này!

Cho dù có ý này thì cũng không thể để Mạnh Đường gọi điện cho Ngụy Xuyên, nếu không cô ta sẽ bị lộ tẩy mất.

Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Xem ra tình cảm cô dành cho cậu ấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Dưới tòa nhà điêu khắc người qua kẻ lại, Mạnh Đường có linh cảm nói chuyện với Ninh Hinh sẽ chẳng có gì hay ho, cô đi dọc theo con đường về phía Tây vài bước.

Khi quay đầu lại, Ninh Hinh đã đi theo sau.

Đúng là đến tìm cô thật, Mạnh Đường nhìn cô ta, nói thẳng: “Chị tìm tôi?”

Ninh Hinh nhếch môi nhưng không có ý cười, cô ta đánh giá Mạnh Đường từ trên xuống dưới một lượt, biết rõ còn hỏi: “Cô là bạn gái của Ngụy Xuyên?”

Né tránh những mối quan hệ xã giao vô nghĩa không có nghĩa là cô không có giới hạn.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Mạnh Đường đã không thích Ninh Hinh, bây giờ càng không thích hơn.

Cô hỏi ngược lại: “Liên quan đến chị?”

“Đương nhiên có chút liên quan đến tôi.” Ninh Hinh ngẩng cao đầu, “Tôi tạm thời phụ trách hậu cần và ghi chép số liệu huấn luyện của đội, phát hiện số liệu của Ngụy Xuyên giảm 5%.”

“Cho nên…” Mạnh Đường nhấn mạnh, “Chị cảm thấy là do tôi?”

“Chứ còn gì nữa?” Ninh Hinh cười khẩy, cực kỳ lạnh lùng, “Cậu ấy chỉ cần rảnh rỗi là ôm điện thoại nhắn tin cho cô. Đội bóng không cấm yêu đương nhưng không thể để yêu đương ảnh hưởng đến tập luyện, mong cô hiểu cho.”

“Tôi hiểu.” Mạnh Đường lấy điện thoại ra, “Tôi gọi cho Ngụy Xuyên ngay đây.”

“Đợi đã.” Ninh Hinh nhất thời không hiểu nổi mạch não của Mạnh Đường, “Cô gọi cho cậu ấy làm gì?”

“Chia tay chứ sao.” Vẻ mặt Mạnh Đường vô tội, “Chị đã bảo tôi hiểu cho rồi, tôi cũng không tiện làm lỡ việc của chị, càng không tiện làm lỡ việc tập luyện của cậu ấy.”

“…”

Ninh Hinh ngẩn người, cô ta hoàn toàn không có ý này!

Cho dù có ý này thì cũng không thể để Mạnh Đường gọi điện cho Ngụy Xuyên, nếu không cô ta sẽ bị lộ tẩy mất.

Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Xem ra tình cảm cô dành cho cậu ấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Dưới tòa nhà điêu khắc người qua kẻ lại, Mạnh Đường có linh cảm nói chuyện với Ninh Hinh sẽ chẳng có gì hay ho, cô đi dọc theo con đường về phía Tây vài bước.

Khi quay đầu lại, Ninh Hinh đã đi theo sau.

Đúng là đến tìm cô thật, Mạnh Đường nhìn cô ta, nói thẳng: “Chị tìm tôi?”

Ninh Hinh nhếch môi nhưng không có ý cười, cô ta đánh giá Mạnh Đường từ trên xuống dưới một lượt, biết rõ còn hỏi: “Cô là bạn gái của Ngụy Xuyên?”

Né tránh những mối quan hệ xã giao vô nghĩa không có nghĩa là cô không có giới hạn.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Mạnh Đường đã không thích Ninh Hinh, bây giờ càng không thích hơn.

Cô hỏi ngược lại: “Liên quan đến chị?”

“Đương nhiên có chút liên quan đến tôi.” Ninh Hinh ngẩng cao đầu, “Tôi tạm thời phụ trách hậu cần và ghi chép số liệu huấn luyện của đội, phát hiện số liệu của Ngụy Xuyên giảm 5%.”

“Cho nên…” Mạnh Đường nhấn mạnh, “Chị cảm thấy là do tôi?”

“Chứ còn gì nữa?” Ninh Hinh cười khẩy, cực kỳ lạnh lùng, “Cậu ấy chỉ cần rảnh rỗi là ôm điện thoại nhắn tin cho cô. Đội bóng không cấm yêu đương nhưng không thể để yêu đương ảnh hưởng đến tập luyện, mong cô hiểu cho.”

“Tôi hiểu.” Mạnh Đường lấy điện thoại ra, “Tôi gọi cho Ngụy Xuyên ngay đây.”

“Đợi đã.” Ninh Hinh nhất thời không hiểu nổi mạch não của Mạnh Đường, “Cô gọi cho cậu ấy làm gì?”

“Chia tay chứ sao.” Vẻ mặt Mạnh Đường vô tội, “Chị đã bảo tôi hiểu cho rồi, tôi cũng không tiện làm lỡ việc của chị, càng không tiện làm lỡ việc tập luyện của cậu ấy.”

“…”

Ninh Hinh ngẩn người, cô ta hoàn toàn không có ý này!

Cho dù có ý này thì cũng không thể để Mạnh Đường gọi điện cho Ngụy Xuyên, nếu không cô ta sẽ bị lộ tẩy mất.

Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Xem ra tình cảm cô dành cho cậu ấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Dưới tòa nhà điêu khắc người qua kẻ lại, Mạnh Đường có linh cảm nói chuyện với Ninh Hinh sẽ chẳng có gì hay ho, cô đi dọc theo con đường về phía Tây vài bước.

Khi quay đầu lại, Ninh Hinh đã đi theo sau.

Đúng là đến tìm cô thật, Mạnh Đường nhìn cô ta, nói thẳng: “Chị tìm tôi?”

Ninh Hinh nhếch môi nhưng không có ý cười, cô ta đánh giá Mạnh Đường từ trên xuống dưới một lượt, biết rõ còn hỏi: “Cô là bạn gái của Ngụy Xuyên?”

Né tránh những mối quan hệ xã giao vô nghĩa không có nghĩa là cô không có giới hạn.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Mạnh Đường đã không thích Ninh Hinh, bây giờ càng không thích hơn.

Cô hỏi ngược lại: “Liên quan đến chị?”

“Đương nhiên có chút liên quan đến tôi.” Ninh Hinh ngẩng cao đầu, “Tôi tạm thời phụ trách hậu cần và ghi chép số liệu huấn luyện của đội, phát hiện số liệu của Ngụy Xuyên giảm 5%.”

“Cho nên…” Mạnh Đường nhấn mạnh, “Chị cảm thấy là do tôi?”

“Chứ còn gì nữa?” Ninh Hinh cười khẩy, cực kỳ lạnh lùng, “Cậu ấy chỉ cần rảnh rỗi là ôm điện thoại nhắn tin cho cô. Đội bóng không cấm yêu đương nhưng không thể để yêu đương ảnh hưởng đến tập luyện, mong cô hiểu cho.”

“Tôi hiểu.” Mạnh Đường lấy điện thoại ra, “Tôi gọi cho Ngụy Xuyên ngay đây.”

“Đợi đã.” Ninh Hinh nhất thời không hiểu nổi mạch não của Mạnh Đường, “Cô gọi cho cậu ấy làm gì?”

“Chia tay chứ sao.” Vẻ mặt Mạnh Đường vô tội, “Chị đã bảo tôi hiểu cho rồi, tôi cũng không tiện làm lỡ việc của chị, càng không tiện làm lỡ việc tập luyện của cậu ấy.”

“…”

Ninh Hinh ngẩn người, cô ta hoàn toàn không có ý này!

Cho dù có ý này thì cũng không thể để Mạnh Đường gọi điện cho Ngụy Xuyên, nếu không cô ta sẽ bị lộ tẩy mất.

Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Xem ra tình cảm cô dành cho cậu ấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 110


Khán đài như vỡ òa.

Huấn luyện viên Hạ chỉ vào Ngụy Xuyên: “Đừng có làm màu.”

Ngụy Xuyên phồng má, lén lút liếc nhìn Mạnh Đường thêm mấy lần, cả hai mắt đều lệch hẳn sang một bên.

Người xem livestream cũng phát điên—

“Trời ơi, đạo diễn hình dám chuyển ống kính một cái không, “Ngụy ngọt” đang nhìn ai thế?”

“Là bạn gái anh ấy à? Trước đây chẳng phải bảo là có chủ rồi sao?”

“Tôi cũng nghi ngờ đấy, vì mấy tháng trôi qua hai người họ chẳng có tí tương tác nào trên mạng xã hội.”

“Chẳng lẽ là anh Xuyên nói bừa để chặn đào hoa?”

“Sao có thể, trước đó có người nói xấu bạn gái anh ấy, bạn cùng phòng của cô ấy đã đứng ra thanh minh, anh Xuyên còn like đấy thây.”

“Tôi cũng nhớ, hai người đó kẻ tung người hứng dập tắt cả đám.”

“Đáng ghét thật, anh Xuyên ngọt thế này, đẹp trai thế này, tôi chỉ muốn xem đối tượng của anh ấy thế nào thôi mà? (Ngửa mặt lên trời gào khóc) Đối tượng của anh ấy có phải kín tiếng quá rồi không.”

“Tin tốt: Ống kính chuyển rồi. Tin xấu: Một đám người.”

“Có đại thần nào phân tích chút không.”

“Đen kịt một đám người, có ma mới phân tích ra được.”

Sở Nhân và Ngụy Lập Phong ngồi trên ghế sofa phòng khách cũng đang xem livestream lễ khai mạc của Ngụy Xuyên.

Thấy rất nhiều bình luận nhắc đến chữ “bạn gái”, bà quay sang nói với Ngụy Tư Gia:

“Em trai con trước kia chẳng phải bảo là vì chắn hoa đào nên mới bịa chuyện có người yêu sao? Sao trên này nói cứ như thật thế?”

Ngụy Lập Phong cau mày: “Chỉ là tin đồn nhảm thôi, con trai em mà em không biết à? Nếu nó yêu đương thật thì tối hôm trước xác nhận quan hệ, chưa đợi đến ngày hôm sau đã phải thông báo cho cả nhà rồi.”

Khán đài như vỡ òa.

Huấn luyện viên Hạ chỉ vào Ngụy Xuyên: “Đừng có làm màu.”

Ngụy Xuyên phồng má, lén lút liếc nhìn Mạnh Đường thêm mấy lần, cả hai mắt đều lệch hẳn sang một bên.

Người xem livestream cũng phát điên—

“Trời ơi, đạo diễn hình dám chuyển ống kính một cái không, “Ngụy ngọt” đang nhìn ai thế?”

“Là bạn gái anh ấy à? Trước đây chẳng phải bảo là có chủ rồi sao?”

“Tôi cũng nghi ngờ đấy, vì mấy tháng trôi qua hai người họ chẳng có tí tương tác nào trên mạng xã hội.”

“Chẳng lẽ là anh Xuyên nói bừa để chặn đào hoa?”

“Sao có thể, trước đó có người nói xấu bạn gái anh ấy, bạn cùng phòng của cô ấy đã đứng ra thanh minh, anh Xuyên còn like đấy thây.”

“Tôi cũng nhớ, hai người đó kẻ tung người hứng dập tắt cả đám.”

“Đáng ghét thật, anh Xuyên ngọt thế này, đẹp trai thế này, tôi chỉ muốn xem đối tượng của anh ấy thế nào thôi mà? (Ngửa mặt lên trời gào khóc) Đối tượng của anh ấy có phải kín tiếng quá rồi không.”

“Tin tốt: Ống kính chuyển rồi. Tin xấu: Một đám người.”

“Có đại thần nào phân tích chút không.”

“Đen kịt một đám người, có ma mới phân tích ra được.”

Sở Nhân và Ngụy Lập Phong ngồi trên ghế sofa phòng khách cũng đang xem livestream lễ khai mạc của Ngụy Xuyên.

Thấy rất nhiều bình luận nhắc đến chữ “bạn gái”, bà quay sang nói với Ngụy Tư Gia:

“Em trai con trước kia chẳng phải bảo là vì chắn hoa đào nên mới bịa chuyện có người yêu sao? Sao trên này nói cứ như thật thế?”

Ngụy Lập Phong cau mày: “Chỉ là tin đồn nhảm thôi, con trai em mà em không biết à? Nếu nó yêu đương thật thì tối hôm trước xác nhận quan hệ, chưa đợi đến ngày hôm sau đã phải thông báo cho cả nhà rồi.”

Khán đài như vỡ òa.

Huấn luyện viên Hạ chỉ vào Ngụy Xuyên: “Đừng có làm màu.”

Ngụy Xuyên phồng má, lén lút liếc nhìn Mạnh Đường thêm mấy lần, cả hai mắt đều lệch hẳn sang một bên.

Người xem livestream cũng phát điên—

“Trời ơi, đạo diễn hình dám chuyển ống kính một cái không, “Ngụy ngọt” đang nhìn ai thế?”

“Là bạn gái anh ấy à? Trước đây chẳng phải bảo là có chủ rồi sao?”

“Tôi cũng nghi ngờ đấy, vì mấy tháng trôi qua hai người họ chẳng có tí tương tác nào trên mạng xã hội.”

“Chẳng lẽ là anh Xuyên nói bừa để chặn đào hoa?”

“Sao có thể, trước đó có người nói xấu bạn gái anh ấy, bạn cùng phòng của cô ấy đã đứng ra thanh minh, anh Xuyên còn like đấy thây.”

“Tôi cũng nhớ, hai người đó kẻ tung người hứng dập tắt cả đám.”

“Đáng ghét thật, anh Xuyên ngọt thế này, đẹp trai thế này, tôi chỉ muốn xem đối tượng của anh ấy thế nào thôi mà? (Ngửa mặt lên trời gào khóc) Đối tượng của anh ấy có phải kín tiếng quá rồi không.”

“Tin tốt: Ống kính chuyển rồi. Tin xấu: Một đám người.”

“Có đại thần nào phân tích chút không.”

“Đen kịt một đám người, có ma mới phân tích ra được.”

Sở Nhân và Ngụy Lập Phong ngồi trên ghế sofa phòng khách cũng đang xem livestream lễ khai mạc của Ngụy Xuyên.

Thấy rất nhiều bình luận nhắc đến chữ “bạn gái”, bà quay sang nói với Ngụy Tư Gia:

“Em trai con trước kia chẳng phải bảo là vì chắn hoa đào nên mới bịa chuyện có người yêu sao? Sao trên này nói cứ như thật thế?”

Ngụy Lập Phong cau mày: “Chỉ là tin đồn nhảm thôi, con trai em mà em không biết à? Nếu nó yêu đương thật thì tối hôm trước xác nhận quan hệ, chưa đợi đến ngày hôm sau đã phải thông báo cho cả nhà rồi.”

Khán đài như vỡ òa.

Huấn luyện viên Hạ chỉ vào Ngụy Xuyên: “Đừng có làm màu.”

Ngụy Xuyên phồng má, lén lút liếc nhìn Mạnh Đường thêm mấy lần, cả hai mắt đều lệch hẳn sang một bên.

Người xem livestream cũng phát điên—

“Trời ơi, đạo diễn hình dám chuyển ống kính một cái không, “Ngụy ngọt” đang nhìn ai thế?”

“Là bạn gái anh ấy à? Trước đây chẳng phải bảo là có chủ rồi sao?”

“Tôi cũng nghi ngờ đấy, vì mấy tháng trôi qua hai người họ chẳng có tí tương tác nào trên mạng xã hội.”

“Chẳng lẽ là anh Xuyên nói bừa để chặn đào hoa?”

“Sao có thể, trước đó có người nói xấu bạn gái anh ấy, bạn cùng phòng của cô ấy đã đứng ra thanh minh, anh Xuyên còn like đấy thây.”

“Tôi cũng nhớ, hai người đó kẻ tung người hứng dập tắt cả đám.”

“Đáng ghét thật, anh Xuyên ngọt thế này, đẹp trai thế này, tôi chỉ muốn xem đối tượng của anh ấy thế nào thôi mà? (Ngửa mặt lên trời gào khóc) Đối tượng của anh ấy có phải kín tiếng quá rồi không.”

“Tin tốt: Ống kính chuyển rồi. Tin xấu: Một đám người.”

“Có đại thần nào phân tích chút không.”

“Đen kịt một đám người, có ma mới phân tích ra được.”

Sở Nhân và Ngụy Lập Phong ngồi trên ghế sofa phòng khách cũng đang xem livestream lễ khai mạc của Ngụy Xuyên.

Thấy rất nhiều bình luận nhắc đến chữ “bạn gái”, bà quay sang nói với Ngụy Tư Gia:

“Em trai con trước kia chẳng phải bảo là vì chắn hoa đào nên mới bịa chuyện có người yêu sao? Sao trên này nói cứ như thật thế?”

Ngụy Lập Phong cau mày: “Chỉ là tin đồn nhảm thôi, con trai em mà em không biết à? Nếu nó yêu đương thật thì tối hôm trước xác nhận quan hệ, chưa đợi đến ngày hôm sau đã phải thông báo cho cả nhà rồi.”

Khán đài như vỡ òa.

Huấn luyện viên Hạ chỉ vào Ngụy Xuyên: “Đừng có làm màu.”

Ngụy Xuyên phồng má, lén lút liếc nhìn Mạnh Đường thêm mấy lần, cả hai mắt đều lệch hẳn sang một bên.

Người xem livestream cũng phát điên—

“Trời ơi, đạo diễn hình dám chuyển ống kính một cái không, “Ngụy ngọt” đang nhìn ai thế?”

“Là bạn gái anh ấy à? Trước đây chẳng phải bảo là có chủ rồi sao?”

“Tôi cũng nghi ngờ đấy, vì mấy tháng trôi qua hai người họ chẳng có tí tương tác nào trên mạng xã hội.”

“Chẳng lẽ là anh Xuyên nói bừa để chặn đào hoa?”

“Sao có thể, trước đó có người nói xấu bạn gái anh ấy, bạn cùng phòng của cô ấy đã đứng ra thanh minh, anh Xuyên còn like đấy thây.”

“Tôi cũng nhớ, hai người đó kẻ tung người hứng dập tắt cả đám.”

“Đáng ghét thật, anh Xuyên ngọt thế này, đẹp trai thế này, tôi chỉ muốn xem đối tượng của anh ấy thế nào thôi mà? (Ngửa mặt lên trời gào khóc) Đối tượng của anh ấy có phải kín tiếng quá rồi không.”

“Tin tốt: Ống kính chuyển rồi. Tin xấu: Một đám người.”

“Có đại thần nào phân tích chút không.”

“Đen kịt một đám người, có ma mới phân tích ra được.”

Sở Nhân và Ngụy Lập Phong ngồi trên ghế sofa phòng khách cũng đang xem livestream lễ khai mạc của Ngụy Xuyên.

Thấy rất nhiều bình luận nhắc đến chữ “bạn gái”, bà quay sang nói với Ngụy Tư Gia:

“Em trai con trước kia chẳng phải bảo là vì chắn hoa đào nên mới bịa chuyện có người yêu sao? Sao trên này nói cứ như thật thế?”

Ngụy Lập Phong cau mày: “Chỉ là tin đồn nhảm thôi, con trai em mà em không biết à? Nếu nó yêu đương thật thì tối hôm trước xác nhận quan hệ, chưa đợi đến ngày hôm sau đã phải thông báo cho cả nhà rồi.”

Khán đài như vỡ òa.

Huấn luyện viên Hạ chỉ vào Ngụy Xuyên: “Đừng có làm màu.”

Ngụy Xuyên phồng má, lén lút liếc nhìn Mạnh Đường thêm mấy lần, cả hai mắt đều lệch hẳn sang một bên.

Người xem livestream cũng phát điên—

“Trời ơi, đạo diễn hình dám chuyển ống kính một cái không, “Ngụy ngọt” đang nhìn ai thế?”

“Là bạn gái anh ấy à? Trước đây chẳng phải bảo là có chủ rồi sao?”

“Tôi cũng nghi ngờ đấy, vì mấy tháng trôi qua hai người họ chẳng có tí tương tác nào trên mạng xã hội.”

“Chẳng lẽ là anh Xuyên nói bừa để chặn đào hoa?”

“Sao có thể, trước đó có người nói xấu bạn gái anh ấy, bạn cùng phòng của cô ấy đã đứng ra thanh minh, anh Xuyên còn like đấy thây.”

“Tôi cũng nhớ, hai người đó kẻ tung người hứng dập tắt cả đám.”

“Đáng ghét thật, anh Xuyên ngọt thế này, đẹp trai thế này, tôi chỉ muốn xem đối tượng của anh ấy thế nào thôi mà? (Ngửa mặt lên trời gào khóc) Đối tượng của anh ấy có phải kín tiếng quá rồi không.”

“Tin tốt: Ống kính chuyển rồi. Tin xấu: Một đám người.”

“Có đại thần nào phân tích chút không.”

“Đen kịt một đám người, có ma mới phân tích ra được.”

Sở Nhân và Ngụy Lập Phong ngồi trên ghế sofa phòng khách cũng đang xem livestream lễ khai mạc của Ngụy Xuyên.

Thấy rất nhiều bình luận nhắc đến chữ “bạn gái”, bà quay sang nói với Ngụy Tư Gia:

“Em trai con trước kia chẳng phải bảo là vì chắn hoa đào nên mới bịa chuyện có người yêu sao? Sao trên này nói cứ như thật thế?”

Ngụy Lập Phong cau mày: “Chỉ là tin đồn nhảm thôi, con trai em mà em không biết à? Nếu nó yêu đương thật thì tối hôm trước xác nhận quan hệ, chưa đợi đến ngày hôm sau đã phải thông báo cho cả nhà rồi.”

Khán đài như vỡ òa.

Huấn luyện viên Hạ chỉ vào Ngụy Xuyên: “Đừng có làm màu.”

Ngụy Xuyên phồng má, lén lút liếc nhìn Mạnh Đường thêm mấy lần, cả hai mắt đều lệch hẳn sang một bên.

Người xem livestream cũng phát điên—

“Trời ơi, đạo diễn hình dám chuyển ống kính một cái không, “Ngụy ngọt” đang nhìn ai thế?”

“Là bạn gái anh ấy à? Trước đây chẳng phải bảo là có chủ rồi sao?”

“Tôi cũng nghi ngờ đấy, vì mấy tháng trôi qua hai người họ chẳng có tí tương tác nào trên mạng xã hội.”

“Chẳng lẽ là anh Xuyên nói bừa để chặn đào hoa?”

“Sao có thể, trước đó có người nói xấu bạn gái anh ấy, bạn cùng phòng của cô ấy đã đứng ra thanh minh, anh Xuyên còn like đấy thây.”

“Tôi cũng nhớ, hai người đó kẻ tung người hứng dập tắt cả đám.”

“Đáng ghét thật, anh Xuyên ngọt thế này, đẹp trai thế này, tôi chỉ muốn xem đối tượng của anh ấy thế nào thôi mà? (Ngửa mặt lên trời gào khóc) Đối tượng của anh ấy có phải kín tiếng quá rồi không.”

“Tin tốt: Ống kính chuyển rồi. Tin xấu: Một đám người.”

“Có đại thần nào phân tích chút không.”

“Đen kịt một đám người, có ma mới phân tích ra được.”

Sở Nhân và Ngụy Lập Phong ngồi trên ghế sofa phòng khách cũng đang xem livestream lễ khai mạc của Ngụy Xuyên.

Thấy rất nhiều bình luận nhắc đến chữ “bạn gái”, bà quay sang nói với Ngụy Tư Gia:

“Em trai con trước kia chẳng phải bảo là vì chắn hoa đào nên mới bịa chuyện có người yêu sao? Sao trên này nói cứ như thật thế?”

Ngụy Lập Phong cau mày: “Chỉ là tin đồn nhảm thôi, con trai em mà em không biết à? Nếu nó yêu đương thật thì tối hôm trước xác nhận quan hệ, chưa đợi đến ngày hôm sau đã phải thông báo cho cả nhà rồi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 111


Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 112


Ngụy Xuyên nổi tiếng khắp nơi.

Nguyên nhân có ba, một là hiệp đấu sạch lưới, hai là nụ cười xấu xa kia; ba là ngoại hình quá đỉnh!

Trực tiếp leo lên top 10 hot search.

Trang chính thức của CUBAL đã cắt ghép một phiên bản tổng hợp cá nhân của cậu, lượng like vượt quá 1.5 triệu, phá vỡ kỷ lục like lịch sử của CUBAL.

Mạnh Đường và các bạn cùng phòng vây quanh bàn đọc bình luận—

“Vãi, đây là giải đấu sinh viên cấp một á? Đừng có lừa tôi nhé?”

<i>(CUBAL không chỉ có một giải duy nhất mà chia làm 3 cấp độ (hạng đấu) rõ rệt, giống như hệ thống NCAA của Mỹ:
Cấp 1: Đây là giải đấu bạn thường thấy trên truyền thông, nơi có các trường nổi tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh tranh tài.
Cấp 2: Dành cho sinh viên đại học hệ chính quy bình thường (không phải VĐV chuyên nghiệp hay tuyển thẳng thể thao).
Cấp 3: Dành cho các trường Cao đẳng nghề và Cao đẳng (Cao chức cao chuyên).)</i>

“Cái này cũng là đánh đỏ cả mắt rồi, Bách khoa Trung Lục quả thực không có giới hạn gì, đánh không lại thì chơi chiêu.”

“A a a a a, sinh viên bây giờ đều cao to đẹp trai thế này sao?”

“Cháy cái gì chứ, tôi thấy đánh cũng bình thường.”

“Tùy tiện xem một cái, đào được kho báu rồi, giải đấu sinh viên bình thường ít nhiều cũng có chút không quy chuẩn, cậu Ngụy Xuyên này đánh cho tôi phục sát đất rồi.”

“Tôi cũng thấy thế, phòng thủ hoàn toàn là cấp độ sách giáo khoa, vừa gọn gàng vừa dứt khoát.”

“Tôi tuyên bố, CUBAL có đội nhà rồi, tôi nguyện cả đời theo dõi đội nào có Ngụy Xuyên.”

“A a a… Các bà không ai để ý nụ cười xấu xa lúc kết thúc trận đấu sao? Tôi xỉu ngang luôn rồi.”

“Tôi tôi tôi, sao có thể đẹp trai đến mức này chứ?”

“Cậu ấy có bạn gái chưa? Chưa thì tôi theo đuổi đấy nhé.”

“Nghe nói có rồi.”

“Tôi đã đi khảo cổ rồi, phải nói là, thơm thật đấy.”

Ngụy Xuyên nổi tiếng khắp nơi.

Nguyên nhân có ba, một là hiệp đấu sạch lưới, hai là nụ cười xấu xa kia; ba là ngoại hình quá đỉnh!

Trực tiếp leo lên top 10 hot search.

Trang chính thức của CUBAL đã cắt ghép một phiên bản tổng hợp cá nhân của cậu, lượng like vượt quá 1.5 triệu, phá vỡ kỷ lục like lịch sử của CUBAL.

Mạnh Đường và các bạn cùng phòng vây quanh bàn đọc bình luận—

“Vãi, đây là giải đấu sinh viên cấp một á? Đừng có lừa tôi nhé?”

<i>(CUBAL không chỉ có một giải duy nhất mà chia làm 3 cấp độ (hạng đấu) rõ rệt, giống như hệ thống NCAA của Mỹ:
Cấp 1: Đây là giải đấu bạn thường thấy trên truyền thông, nơi có các trường nổi tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh tranh tài.
Cấp 2: Dành cho sinh viên đại học hệ chính quy bình thường (không phải VĐV chuyên nghiệp hay tuyển thẳng thể thao).
Cấp 3: Dành cho các trường Cao đẳng nghề và Cao đẳng (Cao chức cao chuyên).)</i>

“Cái này cũng là đánh đỏ cả mắt rồi, Bách khoa Trung Lục quả thực không có giới hạn gì, đánh không lại thì chơi chiêu.”

“A a a a a, sinh viên bây giờ đều cao to đẹp trai thế này sao?”

“Cháy cái gì chứ, tôi thấy đánh cũng bình thường.”

“Tùy tiện xem một cái, đào được kho báu rồi, giải đấu sinh viên bình thường ít nhiều cũng có chút không quy chuẩn, cậu Ngụy Xuyên này đánh cho tôi phục sát đất rồi.”

“Tôi cũng thấy thế, phòng thủ hoàn toàn là cấp độ sách giáo khoa, vừa gọn gàng vừa dứt khoát.”

“Tôi tuyên bố, CUBAL có đội nhà rồi, tôi nguyện cả đời theo dõi đội nào có Ngụy Xuyên.”

“A a a… Các bà không ai để ý nụ cười xấu xa lúc kết thúc trận đấu sao? Tôi xỉu ngang luôn rồi.”

“Tôi tôi tôi, sao có thể đẹp trai đến mức này chứ?”

“Cậu ấy có bạn gái chưa? Chưa thì tôi theo đuổi đấy nhé.”

“Nghe nói có rồi.”

“Tôi đã đi khảo cổ rồi, phải nói là, thơm thật đấy.”

Ngụy Xuyên nổi tiếng khắp nơi.

Nguyên nhân có ba, một là hiệp đấu sạch lưới, hai là nụ cười xấu xa kia; ba là ngoại hình quá đỉnh!

Trực tiếp leo lên top 10 hot search.

Trang chính thức của CUBAL đã cắt ghép một phiên bản tổng hợp cá nhân của cậu, lượng like vượt quá 1.5 triệu, phá vỡ kỷ lục like lịch sử của CUBAL.

Mạnh Đường và các bạn cùng phòng vây quanh bàn đọc bình luận—

“Vãi, đây là giải đấu sinh viên cấp một á? Đừng có lừa tôi nhé?”

<i>(CUBAL không chỉ có một giải duy nhất mà chia làm 3 cấp độ (hạng đấu) rõ rệt, giống như hệ thống NCAA của Mỹ:
Cấp 1: Đây là giải đấu bạn thường thấy trên truyền thông, nơi có các trường nổi tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh tranh tài.
Cấp 2: Dành cho sinh viên đại học hệ chính quy bình thường (không phải VĐV chuyên nghiệp hay tuyển thẳng thể thao).
Cấp 3: Dành cho các trường Cao đẳng nghề và Cao đẳng (Cao chức cao chuyên).)</i>

“Cái này cũng là đánh đỏ cả mắt rồi, Bách khoa Trung Lục quả thực không có giới hạn gì, đánh không lại thì chơi chiêu.”

“A a a a a, sinh viên bây giờ đều cao to đẹp trai thế này sao?”

“Cháy cái gì chứ, tôi thấy đánh cũng bình thường.”

“Tùy tiện xem một cái, đào được kho báu rồi, giải đấu sinh viên bình thường ít nhiều cũng có chút không quy chuẩn, cậu Ngụy Xuyên này đánh cho tôi phục sát đất rồi.”

“Tôi cũng thấy thế, phòng thủ hoàn toàn là cấp độ sách giáo khoa, vừa gọn gàng vừa dứt khoát.”

“Tôi tuyên bố, CUBAL có đội nhà rồi, tôi nguyện cả đời theo dõi đội nào có Ngụy Xuyên.”

“A a a… Các bà không ai để ý nụ cười xấu xa lúc kết thúc trận đấu sao? Tôi xỉu ngang luôn rồi.”

“Tôi tôi tôi, sao có thể đẹp trai đến mức này chứ?”

“Cậu ấy có bạn gái chưa? Chưa thì tôi theo đuổi đấy nhé.”

“Nghe nói có rồi.”

“Tôi đã đi khảo cổ rồi, phải nói là, thơm thật đấy.”

Ngụy Xuyên nổi tiếng khắp nơi.

Nguyên nhân có ba, một là hiệp đấu sạch lưới, hai là nụ cười xấu xa kia; ba là ngoại hình quá đỉnh!

Trực tiếp leo lên top 10 hot search.

Trang chính thức của CUBAL đã cắt ghép một phiên bản tổng hợp cá nhân của cậu, lượng like vượt quá 1.5 triệu, phá vỡ kỷ lục like lịch sử của CUBAL.

Mạnh Đường và các bạn cùng phòng vây quanh bàn đọc bình luận—

“Vãi, đây là giải đấu sinh viên cấp một á? Đừng có lừa tôi nhé?”

<i>(CUBAL không chỉ có một giải duy nhất mà chia làm 3 cấp độ (hạng đấu) rõ rệt, giống như hệ thống NCAA của Mỹ:
Cấp 1: Đây là giải đấu bạn thường thấy trên truyền thông, nơi có các trường nổi tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh tranh tài.
Cấp 2: Dành cho sinh viên đại học hệ chính quy bình thường (không phải VĐV chuyên nghiệp hay tuyển thẳng thể thao).
Cấp 3: Dành cho các trường Cao đẳng nghề và Cao đẳng (Cao chức cao chuyên).)</i>

“Cái này cũng là đánh đỏ cả mắt rồi, Bách khoa Trung Lục quả thực không có giới hạn gì, đánh không lại thì chơi chiêu.”

“A a a a a, sinh viên bây giờ đều cao to đẹp trai thế này sao?”

“Cháy cái gì chứ, tôi thấy đánh cũng bình thường.”

“Tùy tiện xem một cái, đào được kho báu rồi, giải đấu sinh viên bình thường ít nhiều cũng có chút không quy chuẩn, cậu Ngụy Xuyên này đánh cho tôi phục sát đất rồi.”

“Tôi cũng thấy thế, phòng thủ hoàn toàn là cấp độ sách giáo khoa, vừa gọn gàng vừa dứt khoát.”

“Tôi tuyên bố, CUBAL có đội nhà rồi, tôi nguyện cả đời theo dõi đội nào có Ngụy Xuyên.”

“A a a… Các bà không ai để ý nụ cười xấu xa lúc kết thúc trận đấu sao? Tôi xỉu ngang luôn rồi.”

“Tôi tôi tôi, sao có thể đẹp trai đến mức này chứ?”

“Cậu ấy có bạn gái chưa? Chưa thì tôi theo đuổi đấy nhé.”

“Nghe nói có rồi.”

“Tôi đã đi khảo cổ rồi, phải nói là, thơm thật đấy.”

Ngụy Xuyên nổi tiếng khắp nơi.

Nguyên nhân có ba, một là hiệp đấu sạch lưới, hai là nụ cười xấu xa kia; ba là ngoại hình quá đỉnh!

Trực tiếp leo lên top 10 hot search.

Trang chính thức của CUBAL đã cắt ghép một phiên bản tổng hợp cá nhân của cậu, lượng like vượt quá 1.5 triệu, phá vỡ kỷ lục like lịch sử của CUBAL.

Mạnh Đường và các bạn cùng phòng vây quanh bàn đọc bình luận—

“Vãi, đây là giải đấu sinh viên cấp một á? Đừng có lừa tôi nhé?”

<i>(CUBAL không chỉ có một giải duy nhất mà chia làm 3 cấp độ (hạng đấu) rõ rệt, giống như hệ thống NCAA của Mỹ:
Cấp 1: Đây là giải đấu bạn thường thấy trên truyền thông, nơi có các trường nổi tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh tranh tài.
Cấp 2: Dành cho sinh viên đại học hệ chính quy bình thường (không phải VĐV chuyên nghiệp hay tuyển thẳng thể thao).
Cấp 3: Dành cho các trường Cao đẳng nghề và Cao đẳng (Cao chức cao chuyên).)</i>

“Cái này cũng là đánh đỏ cả mắt rồi, Bách khoa Trung Lục quả thực không có giới hạn gì, đánh không lại thì chơi chiêu.”

“A a a a a, sinh viên bây giờ đều cao to đẹp trai thế này sao?”

“Cháy cái gì chứ, tôi thấy đánh cũng bình thường.”

“Tùy tiện xem một cái, đào được kho báu rồi, giải đấu sinh viên bình thường ít nhiều cũng có chút không quy chuẩn, cậu Ngụy Xuyên này đánh cho tôi phục sát đất rồi.”

“Tôi cũng thấy thế, phòng thủ hoàn toàn là cấp độ sách giáo khoa, vừa gọn gàng vừa dứt khoát.”

“Tôi tuyên bố, CUBAL có đội nhà rồi, tôi nguyện cả đời theo dõi đội nào có Ngụy Xuyên.”

“A a a… Các bà không ai để ý nụ cười xấu xa lúc kết thúc trận đấu sao? Tôi xỉu ngang luôn rồi.”

“Tôi tôi tôi, sao có thể đẹp trai đến mức này chứ?”

“Cậu ấy có bạn gái chưa? Chưa thì tôi theo đuổi đấy nhé.”

“Nghe nói có rồi.”

“Tôi đã đi khảo cổ rồi, phải nói là, thơm thật đấy.”

Ngụy Xuyên nổi tiếng khắp nơi.

Nguyên nhân có ba, một là hiệp đấu sạch lưới, hai là nụ cười xấu xa kia; ba là ngoại hình quá đỉnh!

Trực tiếp leo lên top 10 hot search.

Trang chính thức của CUBAL đã cắt ghép một phiên bản tổng hợp cá nhân của cậu, lượng like vượt quá 1.5 triệu, phá vỡ kỷ lục like lịch sử của CUBAL.

Mạnh Đường và các bạn cùng phòng vây quanh bàn đọc bình luận—

“Vãi, đây là giải đấu sinh viên cấp một á? Đừng có lừa tôi nhé?”

<i>(CUBAL không chỉ có một giải duy nhất mà chia làm 3 cấp độ (hạng đấu) rõ rệt, giống như hệ thống NCAA của Mỹ:
Cấp 1: Đây là giải đấu bạn thường thấy trên truyền thông, nơi có các trường nổi tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh tranh tài.
Cấp 2: Dành cho sinh viên đại học hệ chính quy bình thường (không phải VĐV chuyên nghiệp hay tuyển thẳng thể thao).
Cấp 3: Dành cho các trường Cao đẳng nghề và Cao đẳng (Cao chức cao chuyên).)</i>

“Cái này cũng là đánh đỏ cả mắt rồi, Bách khoa Trung Lục quả thực không có giới hạn gì, đánh không lại thì chơi chiêu.”

“A a a a a, sinh viên bây giờ đều cao to đẹp trai thế này sao?”

“Cháy cái gì chứ, tôi thấy đánh cũng bình thường.”

“Tùy tiện xem một cái, đào được kho báu rồi, giải đấu sinh viên bình thường ít nhiều cũng có chút không quy chuẩn, cậu Ngụy Xuyên này đánh cho tôi phục sát đất rồi.”

“Tôi cũng thấy thế, phòng thủ hoàn toàn là cấp độ sách giáo khoa, vừa gọn gàng vừa dứt khoát.”

“Tôi tuyên bố, CUBAL có đội nhà rồi, tôi nguyện cả đời theo dõi đội nào có Ngụy Xuyên.”

“A a a… Các bà không ai để ý nụ cười xấu xa lúc kết thúc trận đấu sao? Tôi xỉu ngang luôn rồi.”

“Tôi tôi tôi, sao có thể đẹp trai đến mức này chứ?”

“Cậu ấy có bạn gái chưa? Chưa thì tôi theo đuổi đấy nhé.”

“Nghe nói có rồi.”

“Tôi đã đi khảo cổ rồi, phải nói là, thơm thật đấy.”

Ngụy Xuyên nổi tiếng khắp nơi.

Nguyên nhân có ba, một là hiệp đấu sạch lưới, hai là nụ cười xấu xa kia; ba là ngoại hình quá đỉnh!

Trực tiếp leo lên top 10 hot search.

Trang chính thức của CUBAL đã cắt ghép một phiên bản tổng hợp cá nhân của cậu, lượng like vượt quá 1.5 triệu, phá vỡ kỷ lục like lịch sử của CUBAL.

Mạnh Đường và các bạn cùng phòng vây quanh bàn đọc bình luận—

“Vãi, đây là giải đấu sinh viên cấp một á? Đừng có lừa tôi nhé?”

<i>(CUBAL không chỉ có một giải duy nhất mà chia làm 3 cấp độ (hạng đấu) rõ rệt, giống như hệ thống NCAA của Mỹ:
Cấp 1: Đây là giải đấu bạn thường thấy trên truyền thông, nơi có các trường nổi tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh tranh tài.
Cấp 2: Dành cho sinh viên đại học hệ chính quy bình thường (không phải VĐV chuyên nghiệp hay tuyển thẳng thể thao).
Cấp 3: Dành cho các trường Cao đẳng nghề và Cao đẳng (Cao chức cao chuyên).)</i>

“Cái này cũng là đánh đỏ cả mắt rồi, Bách khoa Trung Lục quả thực không có giới hạn gì, đánh không lại thì chơi chiêu.”

“A a a a a, sinh viên bây giờ đều cao to đẹp trai thế này sao?”

“Cháy cái gì chứ, tôi thấy đánh cũng bình thường.”

“Tùy tiện xem một cái, đào được kho báu rồi, giải đấu sinh viên bình thường ít nhiều cũng có chút không quy chuẩn, cậu Ngụy Xuyên này đánh cho tôi phục sát đất rồi.”

“Tôi cũng thấy thế, phòng thủ hoàn toàn là cấp độ sách giáo khoa, vừa gọn gàng vừa dứt khoát.”

“Tôi tuyên bố, CUBAL có đội nhà rồi, tôi nguyện cả đời theo dõi đội nào có Ngụy Xuyên.”

“A a a… Các bà không ai để ý nụ cười xấu xa lúc kết thúc trận đấu sao? Tôi xỉu ngang luôn rồi.”

“Tôi tôi tôi, sao có thể đẹp trai đến mức này chứ?”

“Cậu ấy có bạn gái chưa? Chưa thì tôi theo đuổi đấy nhé.”

“Nghe nói có rồi.”

“Tôi đã đi khảo cổ rồi, phải nói là, thơm thật đấy.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 113


Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 114


Tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng Mạnh Đường lại chẳng nghe thấy gì cả.

Dưới lòng bàn tay cô là mồ hôi dính nhớp trên cổ Ngụy Xuyên, bên toàn là tiếng th* d*c như muốn xé toang lồng ngực của cậu.

“A a a…”

Hiện trường hoàn toàn phát điên.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, sắc mặt Mạnh Đường tái đi vài phần.

Ống kính đẩy tới gần, Ngụy Xuyên buông Mạnh Đường ra, che mặt cho cô, cười lắc lắc đầu.

“Lát nữa tôi còn phải phỏng vấn và giao lưu với người hâm mộ.” Ngụy Xuyên ghé sát tai Mạnh Đường thì thầm, “Đông người quá, cậu đi trước đi, tôi xong việc sẽ đi tìm cậu.”

Mạnh Đường đâu dám đi bây giờ, nếu không chắc chắn sẽ có cả đống người rút điện thoại ra chụp cô.

Cô lặng lẽ kéo cao cổ áo che đi nửa khuôn mặt, nói: “Đợi cậu nhận giải xong tôi mới đi.”

Chỉ lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, thực sự đáng yêu, lòng bàn tay Ngụy Xuyên phủ lên gáy cô, không kìm được xoa nhẹ một cái.

Người ở hiện trường quắn quéo hết cả lên, còn cả những người đang xem trực tiếp nữa—

“Vãi chưởng vãi chưởng, tôi hóng được rồi.”

“Chênh lệch chiều cao a a a a… Anh ấy một tay nhấc bổng cô ấy ra, ai hiểu cho tôi a a a…”

“Tôi hiểu, bát cơm chó này ngon quá!”

“Đây là bạn gái Xuyên tử hả? Sao không giống lắm với tin đồn mấy hôm trước trên mạng?”

“Vậy thì vẫn là người này đi, tuy nhìn không rõ nhưng cái dáng vẻ trốn ống kính đáng yêu quá.”

“Tôi chụp màn hình rồi, tuy hơi mờ nhưng nhìn đường nét thì biết, xinh lắm.”

“Ngụy Xuyên này đúng là không giấu được tí nào, cười tít cả mắt.”

“Thảo nào hôm nay cứ như con công xòe đuôi, hóa ra bạn gái ở hiện trường.”

Tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng Mạnh Đường lại chẳng nghe thấy gì cả.

Dưới lòng bàn tay cô là mồ hôi dính nhớp trên cổ Ngụy Xuyên, bên toàn là tiếng th* d*c như muốn xé toang lồng ngực của cậu.

“A a a…”

Hiện trường hoàn toàn phát điên.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, sắc mặt Mạnh Đường tái đi vài phần.

Ống kính đẩy tới gần, Ngụy Xuyên buông Mạnh Đường ra, che mặt cho cô, cười lắc lắc đầu.

“Lát nữa tôi còn phải phỏng vấn và giao lưu với người hâm mộ.” Ngụy Xuyên ghé sát tai Mạnh Đường thì thầm, “Đông người quá, cậu đi trước đi, tôi xong việc sẽ đi tìm cậu.”

Mạnh Đường đâu dám đi bây giờ, nếu không chắc chắn sẽ có cả đống người rút điện thoại ra chụp cô.

Cô lặng lẽ kéo cao cổ áo che đi nửa khuôn mặt, nói: “Đợi cậu nhận giải xong tôi mới đi.”

Chỉ lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, thực sự đáng yêu, lòng bàn tay Ngụy Xuyên phủ lên gáy cô, không kìm được xoa nhẹ một cái.

Người ở hiện trường quắn quéo hết cả lên, còn cả những người đang xem trực tiếp nữa—

“Vãi chưởng vãi chưởng, tôi hóng được rồi.”

“Chênh lệch chiều cao a a a a… Anh ấy một tay nhấc bổng cô ấy ra, ai hiểu cho tôi a a a…”

“Tôi hiểu, bát cơm chó này ngon quá!”

“Đây là bạn gái Xuyên tử hả? Sao không giống lắm với tin đồn mấy hôm trước trên mạng?”

“Vậy thì vẫn là người này đi, tuy nhìn không rõ nhưng cái dáng vẻ trốn ống kính đáng yêu quá.”

“Tôi chụp màn hình rồi, tuy hơi mờ nhưng nhìn đường nét thì biết, xinh lắm.”

“Ngụy Xuyên này đúng là không giấu được tí nào, cười tít cả mắt.”

“Thảo nào hôm nay cứ như con công xòe đuôi, hóa ra bạn gái ở hiện trường.”

Tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng Mạnh Đường lại chẳng nghe thấy gì cả.

Dưới lòng bàn tay cô là mồ hôi dính nhớp trên cổ Ngụy Xuyên, bên toàn là tiếng th* d*c như muốn xé toang lồng ngực của cậu.

“A a a…”

Hiện trường hoàn toàn phát điên.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, sắc mặt Mạnh Đường tái đi vài phần.

Ống kính đẩy tới gần, Ngụy Xuyên buông Mạnh Đường ra, che mặt cho cô, cười lắc lắc đầu.

“Lát nữa tôi còn phải phỏng vấn và giao lưu với người hâm mộ.” Ngụy Xuyên ghé sát tai Mạnh Đường thì thầm, “Đông người quá, cậu đi trước đi, tôi xong việc sẽ đi tìm cậu.”

Mạnh Đường đâu dám đi bây giờ, nếu không chắc chắn sẽ có cả đống người rút điện thoại ra chụp cô.

Cô lặng lẽ kéo cao cổ áo che đi nửa khuôn mặt, nói: “Đợi cậu nhận giải xong tôi mới đi.”

Chỉ lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, thực sự đáng yêu, lòng bàn tay Ngụy Xuyên phủ lên gáy cô, không kìm được xoa nhẹ một cái.

Người ở hiện trường quắn quéo hết cả lên, còn cả những người đang xem trực tiếp nữa—

“Vãi chưởng vãi chưởng, tôi hóng được rồi.”

“Chênh lệch chiều cao a a a a… Anh ấy một tay nhấc bổng cô ấy ra, ai hiểu cho tôi a a a…”

“Tôi hiểu, bát cơm chó này ngon quá!”

“Đây là bạn gái Xuyên tử hả? Sao không giống lắm với tin đồn mấy hôm trước trên mạng?”

“Vậy thì vẫn là người này đi, tuy nhìn không rõ nhưng cái dáng vẻ trốn ống kính đáng yêu quá.”

“Tôi chụp màn hình rồi, tuy hơi mờ nhưng nhìn đường nét thì biết, xinh lắm.”

“Ngụy Xuyên này đúng là không giấu được tí nào, cười tít cả mắt.”

“Thảo nào hôm nay cứ như con công xòe đuôi, hóa ra bạn gái ở hiện trường.”

Tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng Mạnh Đường lại chẳng nghe thấy gì cả.

Dưới lòng bàn tay cô là mồ hôi dính nhớp trên cổ Ngụy Xuyên, bên toàn là tiếng th* d*c như muốn xé toang lồng ngực của cậu.

“A a a…”

Hiện trường hoàn toàn phát điên.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, sắc mặt Mạnh Đường tái đi vài phần.

Ống kính đẩy tới gần, Ngụy Xuyên buông Mạnh Đường ra, che mặt cho cô, cười lắc lắc đầu.

“Lát nữa tôi còn phải phỏng vấn và giao lưu với người hâm mộ.” Ngụy Xuyên ghé sát tai Mạnh Đường thì thầm, “Đông người quá, cậu đi trước đi, tôi xong việc sẽ đi tìm cậu.”

Mạnh Đường đâu dám đi bây giờ, nếu không chắc chắn sẽ có cả đống người rút điện thoại ra chụp cô.

Cô lặng lẽ kéo cao cổ áo che đi nửa khuôn mặt, nói: “Đợi cậu nhận giải xong tôi mới đi.”

Chỉ lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, thực sự đáng yêu, lòng bàn tay Ngụy Xuyên phủ lên gáy cô, không kìm được xoa nhẹ một cái.

Người ở hiện trường quắn quéo hết cả lên, còn cả những người đang xem trực tiếp nữa—

“Vãi chưởng vãi chưởng, tôi hóng được rồi.”

“Chênh lệch chiều cao a a a a… Anh ấy một tay nhấc bổng cô ấy ra, ai hiểu cho tôi a a a…”

“Tôi hiểu, bát cơm chó này ngon quá!”

“Đây là bạn gái Xuyên tử hả? Sao không giống lắm với tin đồn mấy hôm trước trên mạng?”

“Vậy thì vẫn là người này đi, tuy nhìn không rõ nhưng cái dáng vẻ trốn ống kính đáng yêu quá.”

“Tôi chụp màn hình rồi, tuy hơi mờ nhưng nhìn đường nét thì biết, xinh lắm.”

“Ngụy Xuyên này đúng là không giấu được tí nào, cười tít cả mắt.”

“Thảo nào hôm nay cứ như con công xòe đuôi, hóa ra bạn gái ở hiện trường.”

Tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng Mạnh Đường lại chẳng nghe thấy gì cả.

Dưới lòng bàn tay cô là mồ hôi dính nhớp trên cổ Ngụy Xuyên, bên toàn là tiếng th* d*c như muốn xé toang lồng ngực của cậu.

“A a a…”

Hiện trường hoàn toàn phát điên.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, sắc mặt Mạnh Đường tái đi vài phần.

Ống kính đẩy tới gần, Ngụy Xuyên buông Mạnh Đường ra, che mặt cho cô, cười lắc lắc đầu.

“Lát nữa tôi còn phải phỏng vấn và giao lưu với người hâm mộ.” Ngụy Xuyên ghé sát tai Mạnh Đường thì thầm, “Đông người quá, cậu đi trước đi, tôi xong việc sẽ đi tìm cậu.”

Mạnh Đường đâu dám đi bây giờ, nếu không chắc chắn sẽ có cả đống người rút điện thoại ra chụp cô.

Cô lặng lẽ kéo cao cổ áo che đi nửa khuôn mặt, nói: “Đợi cậu nhận giải xong tôi mới đi.”

Chỉ lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, thực sự đáng yêu, lòng bàn tay Ngụy Xuyên phủ lên gáy cô, không kìm được xoa nhẹ một cái.

Người ở hiện trường quắn quéo hết cả lên, còn cả những người đang xem trực tiếp nữa—

“Vãi chưởng vãi chưởng, tôi hóng được rồi.”

“Chênh lệch chiều cao a a a a… Anh ấy một tay nhấc bổng cô ấy ra, ai hiểu cho tôi a a a…”

“Tôi hiểu, bát cơm chó này ngon quá!”

“Đây là bạn gái Xuyên tử hả? Sao không giống lắm với tin đồn mấy hôm trước trên mạng?”

“Vậy thì vẫn là người này đi, tuy nhìn không rõ nhưng cái dáng vẻ trốn ống kính đáng yêu quá.”

“Tôi chụp màn hình rồi, tuy hơi mờ nhưng nhìn đường nét thì biết, xinh lắm.”

“Ngụy Xuyên này đúng là không giấu được tí nào, cười tít cả mắt.”

“Thảo nào hôm nay cứ như con công xòe đuôi, hóa ra bạn gái ở hiện trường.”

Tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng Mạnh Đường lại chẳng nghe thấy gì cả.

Dưới lòng bàn tay cô là mồ hôi dính nhớp trên cổ Ngụy Xuyên, bên toàn là tiếng th* d*c như muốn xé toang lồng ngực của cậu.

“A a a…”

Hiện trường hoàn toàn phát điên.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, sắc mặt Mạnh Đường tái đi vài phần.

Ống kính đẩy tới gần, Ngụy Xuyên buông Mạnh Đường ra, che mặt cho cô, cười lắc lắc đầu.

“Lát nữa tôi còn phải phỏng vấn và giao lưu với người hâm mộ.” Ngụy Xuyên ghé sát tai Mạnh Đường thì thầm, “Đông người quá, cậu đi trước đi, tôi xong việc sẽ đi tìm cậu.”

Mạnh Đường đâu dám đi bây giờ, nếu không chắc chắn sẽ có cả đống người rút điện thoại ra chụp cô.

Cô lặng lẽ kéo cao cổ áo che đi nửa khuôn mặt, nói: “Đợi cậu nhận giải xong tôi mới đi.”

Chỉ lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, thực sự đáng yêu, lòng bàn tay Ngụy Xuyên phủ lên gáy cô, không kìm được xoa nhẹ một cái.

Người ở hiện trường quắn quéo hết cả lên, còn cả những người đang xem trực tiếp nữa—

“Vãi chưởng vãi chưởng, tôi hóng được rồi.”

“Chênh lệch chiều cao a a a a… Anh ấy một tay nhấc bổng cô ấy ra, ai hiểu cho tôi a a a…”

“Tôi hiểu, bát cơm chó này ngon quá!”

“Đây là bạn gái Xuyên tử hả? Sao không giống lắm với tin đồn mấy hôm trước trên mạng?”

“Vậy thì vẫn là người này đi, tuy nhìn không rõ nhưng cái dáng vẻ trốn ống kính đáng yêu quá.”

“Tôi chụp màn hình rồi, tuy hơi mờ nhưng nhìn đường nét thì biết, xinh lắm.”

“Ngụy Xuyên này đúng là không giấu được tí nào, cười tít cả mắt.”

“Thảo nào hôm nay cứ như con công xòe đuôi, hóa ra bạn gái ở hiện trường.”

Tiếng người ồn ào náo nhiệt nhưng Mạnh Đường lại chẳng nghe thấy gì cả.

Dưới lòng bàn tay cô là mồ hôi dính nhớp trên cổ Ngụy Xuyên, bên toàn là tiếng th* d*c như muốn xé toang lồng ngực của cậu.

“A a a…”

Hiện trường hoàn toàn phát điên.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, sắc mặt Mạnh Đường tái đi vài phần.

Ống kính đẩy tới gần, Ngụy Xuyên buông Mạnh Đường ra, che mặt cho cô, cười lắc lắc đầu.

“Lát nữa tôi còn phải phỏng vấn và giao lưu với người hâm mộ.” Ngụy Xuyên ghé sát tai Mạnh Đường thì thầm, “Đông người quá, cậu đi trước đi, tôi xong việc sẽ đi tìm cậu.”

Mạnh Đường đâu dám đi bây giờ, nếu không chắc chắn sẽ có cả đống người rút điện thoại ra chụp cô.

Cô lặng lẽ kéo cao cổ áo che đi nửa khuôn mặt, nói: “Đợi cậu nhận giải xong tôi mới đi.”

Chỉ lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, thực sự đáng yêu, lòng bàn tay Ngụy Xuyên phủ lên gáy cô, không kìm được xoa nhẹ một cái.

Người ở hiện trường quắn quéo hết cả lên, còn cả những người đang xem trực tiếp nữa—

“Vãi chưởng vãi chưởng, tôi hóng được rồi.”

“Chênh lệch chiều cao a a a a… Anh ấy một tay nhấc bổng cô ấy ra, ai hiểu cho tôi a a a…”

“Tôi hiểu, bát cơm chó này ngon quá!”

“Đây là bạn gái Xuyên tử hả? Sao không giống lắm với tin đồn mấy hôm trước trên mạng?”

“Vậy thì vẫn là người này đi, tuy nhìn không rõ nhưng cái dáng vẻ trốn ống kính đáng yêu quá.”

“Tôi chụp màn hình rồi, tuy hơi mờ nhưng nhìn đường nét thì biết, xinh lắm.”

“Ngụy Xuyên này đúng là không giấu được tí nào, cười tít cả mắt.”

“Thảo nào hôm nay cứ như con công xòe đuôi, hóa ra bạn gái ở hiện trường.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 115


Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 116


Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 117


Giọng Ngụy Xuyên hơi lớn, xung quanh đều là sinh viên.

Mạnh Đường không muốn bị người ta xem trò cười, liền bưng khay cơm đi ra ngoài.

Ngụy Xuyên vội vàng đuổi theo.

Ra khỏi căng tin, Mạnh Đường rẽ về phía Nam vào con đường nhỏ.

Cô dường như biết Ngụy Xuyên sẽ đuổi theo nên đi được nửa đường thì dừng lại.

Chưa đợi Ngụy Xuyên mở miệng, Mạnh Đường đã quay người lại, cau mày hỏi: “Câu vừa rồi của cậu là ý gì?”

Ngụy Xuyên định nắm lấy vai Mạnh Đường nhưng bị cô né tránh.

“Cậu nói trước đi, Lý Hàn Tân thích tôi là ý gì? Anh ta nói với cậu à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Anh ta thích cậu từ rất lâu về trước rồi.”

“Rất lâu về trước?” Mạnh Đường ngơ ngác.

Sự giao thoa giữa cô và Lý Hàn Tân đều là trước năm 16 tuổi, chẳng lẽ anh ta…

Mạnh Đường quả thực không dám nghĩ tới, lúc đó cô mới 16 tuổi, sao Lý Hàn Tân có thể thích cô được?

Những chuyện quá khứ như những bông tuyết lả tả hiện ra trước mắt, Mạnh Đường im lặng một lát, đã hiểu nguyên nhân Lý Hàn Tân bị đuổi khỏi sư môn.

Cũng hiểu tại sao ông nội không cho cô và Lý Hàn Tân nhắc lại giao tình cũ.

Chuyện này đối với Mạnh Đường có chút chấn động, cô nói với Ngụy Xuyên: “Tôi về ký túc xá trước đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên chặn người lại, thẳng thắn nói, “Tôi không có ý không yên tâm về cậu, nhưng bất kỳ người đàn ông nào có ý đồ vây quanh cậu tôi đều khó chịu.”

Mạnh Đường nói: “Nhưng tôi sẽ không vì sự khó chịu của cậu mà không đi.”

Giọng Ngụy Xuyên hơi lớn, xung quanh đều là sinh viên.

Mạnh Đường không muốn bị người ta xem trò cười, liền bưng khay cơm đi ra ngoài.

Ngụy Xuyên vội vàng đuổi theo.

Ra khỏi căng tin, Mạnh Đường rẽ về phía Nam vào con đường nhỏ.

Cô dường như biết Ngụy Xuyên sẽ đuổi theo nên đi được nửa đường thì dừng lại.

Chưa đợi Ngụy Xuyên mở miệng, Mạnh Đường đã quay người lại, cau mày hỏi: “Câu vừa rồi của cậu là ý gì?”

Ngụy Xuyên định nắm lấy vai Mạnh Đường nhưng bị cô né tránh.

“Cậu nói trước đi, Lý Hàn Tân thích tôi là ý gì? Anh ta nói với cậu à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Anh ta thích cậu từ rất lâu về trước rồi.”

“Rất lâu về trước?” Mạnh Đường ngơ ngác.

Sự giao thoa giữa cô và Lý Hàn Tân đều là trước năm 16 tuổi, chẳng lẽ anh ta…

Mạnh Đường quả thực không dám nghĩ tới, lúc đó cô mới 16 tuổi, sao Lý Hàn Tân có thể thích cô được?

Những chuyện quá khứ như những bông tuyết lả tả hiện ra trước mắt, Mạnh Đường im lặng một lát, đã hiểu nguyên nhân Lý Hàn Tân bị đuổi khỏi sư môn.

Cũng hiểu tại sao ông nội không cho cô và Lý Hàn Tân nhắc lại giao tình cũ.

Chuyện này đối với Mạnh Đường có chút chấn động, cô nói với Ngụy Xuyên: “Tôi về ký túc xá trước đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên chặn người lại, thẳng thắn nói, “Tôi không có ý không yên tâm về cậu, nhưng bất kỳ người đàn ông nào có ý đồ vây quanh cậu tôi đều khó chịu.”

Mạnh Đường nói: “Nhưng tôi sẽ không vì sự khó chịu của cậu mà không đi.”

Giọng Ngụy Xuyên hơi lớn, xung quanh đều là sinh viên.

Mạnh Đường không muốn bị người ta xem trò cười, liền bưng khay cơm đi ra ngoài.

Ngụy Xuyên vội vàng đuổi theo.

Ra khỏi căng tin, Mạnh Đường rẽ về phía Nam vào con đường nhỏ.

Cô dường như biết Ngụy Xuyên sẽ đuổi theo nên đi được nửa đường thì dừng lại.

Chưa đợi Ngụy Xuyên mở miệng, Mạnh Đường đã quay người lại, cau mày hỏi: “Câu vừa rồi của cậu là ý gì?”

Ngụy Xuyên định nắm lấy vai Mạnh Đường nhưng bị cô né tránh.

“Cậu nói trước đi, Lý Hàn Tân thích tôi là ý gì? Anh ta nói với cậu à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Anh ta thích cậu từ rất lâu về trước rồi.”

“Rất lâu về trước?” Mạnh Đường ngơ ngác.

Sự giao thoa giữa cô và Lý Hàn Tân đều là trước năm 16 tuổi, chẳng lẽ anh ta…

Mạnh Đường quả thực không dám nghĩ tới, lúc đó cô mới 16 tuổi, sao Lý Hàn Tân có thể thích cô được?

Những chuyện quá khứ như những bông tuyết lả tả hiện ra trước mắt, Mạnh Đường im lặng một lát, đã hiểu nguyên nhân Lý Hàn Tân bị đuổi khỏi sư môn.

Cũng hiểu tại sao ông nội không cho cô và Lý Hàn Tân nhắc lại giao tình cũ.

Chuyện này đối với Mạnh Đường có chút chấn động, cô nói với Ngụy Xuyên: “Tôi về ký túc xá trước đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên chặn người lại, thẳng thắn nói, “Tôi không có ý không yên tâm về cậu, nhưng bất kỳ người đàn ông nào có ý đồ vây quanh cậu tôi đều khó chịu.”

Mạnh Đường nói: “Nhưng tôi sẽ không vì sự khó chịu của cậu mà không đi.”

Giọng Ngụy Xuyên hơi lớn, xung quanh đều là sinh viên.

Mạnh Đường không muốn bị người ta xem trò cười, liền bưng khay cơm đi ra ngoài.

Ngụy Xuyên vội vàng đuổi theo.

Ra khỏi căng tin, Mạnh Đường rẽ về phía Nam vào con đường nhỏ.

Cô dường như biết Ngụy Xuyên sẽ đuổi theo nên đi được nửa đường thì dừng lại.

Chưa đợi Ngụy Xuyên mở miệng, Mạnh Đường đã quay người lại, cau mày hỏi: “Câu vừa rồi của cậu là ý gì?”

Ngụy Xuyên định nắm lấy vai Mạnh Đường nhưng bị cô né tránh.

“Cậu nói trước đi, Lý Hàn Tân thích tôi là ý gì? Anh ta nói với cậu à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Anh ta thích cậu từ rất lâu về trước rồi.”

“Rất lâu về trước?” Mạnh Đường ngơ ngác.

Sự giao thoa giữa cô và Lý Hàn Tân đều là trước năm 16 tuổi, chẳng lẽ anh ta…

Mạnh Đường quả thực không dám nghĩ tới, lúc đó cô mới 16 tuổi, sao Lý Hàn Tân có thể thích cô được?

Những chuyện quá khứ như những bông tuyết lả tả hiện ra trước mắt, Mạnh Đường im lặng một lát, đã hiểu nguyên nhân Lý Hàn Tân bị đuổi khỏi sư môn.

Cũng hiểu tại sao ông nội không cho cô và Lý Hàn Tân nhắc lại giao tình cũ.

Chuyện này đối với Mạnh Đường có chút chấn động, cô nói với Ngụy Xuyên: “Tôi về ký túc xá trước đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên chặn người lại, thẳng thắn nói, “Tôi không có ý không yên tâm về cậu, nhưng bất kỳ người đàn ông nào có ý đồ vây quanh cậu tôi đều khó chịu.”

Mạnh Đường nói: “Nhưng tôi sẽ không vì sự khó chịu của cậu mà không đi.”

Giọng Ngụy Xuyên hơi lớn, xung quanh đều là sinh viên.

Mạnh Đường không muốn bị người ta xem trò cười, liền bưng khay cơm đi ra ngoài.

Ngụy Xuyên vội vàng đuổi theo.

Ra khỏi căng tin, Mạnh Đường rẽ về phía Nam vào con đường nhỏ.

Cô dường như biết Ngụy Xuyên sẽ đuổi theo nên đi được nửa đường thì dừng lại.

Chưa đợi Ngụy Xuyên mở miệng, Mạnh Đường đã quay người lại, cau mày hỏi: “Câu vừa rồi của cậu là ý gì?”

Ngụy Xuyên định nắm lấy vai Mạnh Đường nhưng bị cô né tránh.

“Cậu nói trước đi, Lý Hàn Tân thích tôi là ý gì? Anh ta nói với cậu à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Anh ta thích cậu từ rất lâu về trước rồi.”

“Rất lâu về trước?” Mạnh Đường ngơ ngác.

Sự giao thoa giữa cô và Lý Hàn Tân đều là trước năm 16 tuổi, chẳng lẽ anh ta…

Mạnh Đường quả thực không dám nghĩ tới, lúc đó cô mới 16 tuổi, sao Lý Hàn Tân có thể thích cô được?

Những chuyện quá khứ như những bông tuyết lả tả hiện ra trước mắt, Mạnh Đường im lặng một lát, đã hiểu nguyên nhân Lý Hàn Tân bị đuổi khỏi sư môn.

Cũng hiểu tại sao ông nội không cho cô và Lý Hàn Tân nhắc lại giao tình cũ.

Chuyện này đối với Mạnh Đường có chút chấn động, cô nói với Ngụy Xuyên: “Tôi về ký túc xá trước đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên chặn người lại, thẳng thắn nói, “Tôi không có ý không yên tâm về cậu, nhưng bất kỳ người đàn ông nào có ý đồ vây quanh cậu tôi đều khó chịu.”

Mạnh Đường nói: “Nhưng tôi sẽ không vì sự khó chịu của cậu mà không đi.”

Giọng Ngụy Xuyên hơi lớn, xung quanh đều là sinh viên.

Mạnh Đường không muốn bị người ta xem trò cười, liền bưng khay cơm đi ra ngoài.

Ngụy Xuyên vội vàng đuổi theo.

Ra khỏi căng tin, Mạnh Đường rẽ về phía Nam vào con đường nhỏ.

Cô dường như biết Ngụy Xuyên sẽ đuổi theo nên đi được nửa đường thì dừng lại.

Chưa đợi Ngụy Xuyên mở miệng, Mạnh Đường đã quay người lại, cau mày hỏi: “Câu vừa rồi của cậu là ý gì?”

Ngụy Xuyên định nắm lấy vai Mạnh Đường nhưng bị cô né tránh.

“Cậu nói trước đi, Lý Hàn Tân thích tôi là ý gì? Anh ta nói với cậu à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Anh ta thích cậu từ rất lâu về trước rồi.”

“Rất lâu về trước?” Mạnh Đường ngơ ngác.

Sự giao thoa giữa cô và Lý Hàn Tân đều là trước năm 16 tuổi, chẳng lẽ anh ta…

Mạnh Đường quả thực không dám nghĩ tới, lúc đó cô mới 16 tuổi, sao Lý Hàn Tân có thể thích cô được?

Những chuyện quá khứ như những bông tuyết lả tả hiện ra trước mắt, Mạnh Đường im lặng một lát, đã hiểu nguyên nhân Lý Hàn Tân bị đuổi khỏi sư môn.

Cũng hiểu tại sao ông nội không cho cô và Lý Hàn Tân nhắc lại giao tình cũ.

Chuyện này đối với Mạnh Đường có chút chấn động, cô nói với Ngụy Xuyên: “Tôi về ký túc xá trước đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên chặn người lại, thẳng thắn nói, “Tôi không có ý không yên tâm về cậu, nhưng bất kỳ người đàn ông nào có ý đồ vây quanh cậu tôi đều khó chịu.”

Mạnh Đường nói: “Nhưng tôi sẽ không vì sự khó chịu của cậu mà không đi.”

Giọng Ngụy Xuyên hơi lớn, xung quanh đều là sinh viên.

Mạnh Đường không muốn bị người ta xem trò cười, liền bưng khay cơm đi ra ngoài.

Ngụy Xuyên vội vàng đuổi theo.

Ra khỏi căng tin, Mạnh Đường rẽ về phía Nam vào con đường nhỏ.

Cô dường như biết Ngụy Xuyên sẽ đuổi theo nên đi được nửa đường thì dừng lại.

Chưa đợi Ngụy Xuyên mở miệng, Mạnh Đường đã quay người lại, cau mày hỏi: “Câu vừa rồi của cậu là ý gì?”

Ngụy Xuyên định nắm lấy vai Mạnh Đường nhưng bị cô né tránh.

“Cậu nói trước đi, Lý Hàn Tân thích tôi là ý gì? Anh ta nói với cậu à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Anh ta thích cậu từ rất lâu về trước rồi.”

“Rất lâu về trước?” Mạnh Đường ngơ ngác.

Sự giao thoa giữa cô và Lý Hàn Tân đều là trước năm 16 tuổi, chẳng lẽ anh ta…

Mạnh Đường quả thực không dám nghĩ tới, lúc đó cô mới 16 tuổi, sao Lý Hàn Tân có thể thích cô được?

Những chuyện quá khứ như những bông tuyết lả tả hiện ra trước mắt, Mạnh Đường im lặng một lát, đã hiểu nguyên nhân Lý Hàn Tân bị đuổi khỏi sư môn.

Cũng hiểu tại sao ông nội không cho cô và Lý Hàn Tân nhắc lại giao tình cũ.

Chuyện này đối với Mạnh Đường có chút chấn động, cô nói với Ngụy Xuyên: “Tôi về ký túc xá trước đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên chặn người lại, thẳng thắn nói, “Tôi không có ý không yên tâm về cậu, nhưng bất kỳ người đàn ông nào có ý đồ vây quanh cậu tôi đều khó chịu.”

Mạnh Đường nói: “Nhưng tôi sẽ không vì sự khó chịu của cậu mà không đi.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 118


Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 119


“Vào đi chứ.”

Mạnh Đường thấy cậu ngẩn ra, bèn chỉ vào trong.

Ngụy Xuyên vẫn chưa phản ứng kịp, hỏi: “Tôi ở đây à?”

“Chứ còn sao nữa?” Mạnh Đường ngẩng đầu nhìn cậu, “Đây là phòng tốt nhất rồi.”

“Ý tôi là, hai chúng ta.” Ngón tay Ngụy Xuyên di chuyển qua lại giữa hai người, “Ở chung trong một căn phòng này à?”

“Ai ở chung phòng với cậu.” Mạnh Đường lườm cậu, “Đây là phòng suite, có hai phòng ngủ, phòng của tôi nhỏ hơn chút, phòng cậu lớn hơn.”

Ngụy Xuyên cau mày: “Sao cậu lại ở phòng nhỏ?”

“Tôi đủ ngủ là được.” Mạnh Đường nói, “Giường phòng lớn là mét tám, miễn cưỡng đủ cho cậu nằm, giường phòng nhỏ bé hơn, cậu không ngủ được đâu.”

Cô ngủ một mình là vừa vặn.

Ngụy Xuyên không tìm được lời nào để nói, chỉ gật đầu.

Mạnh Đường chỉ vào phòng cậu: “Cậu cất túi vào đi, tôi mua đồ ăn rồi, ra ăn đi.”

Ngụy Xuyên cực kỳ nghe lời, ném túi vào phòng xong thì cầm điện thoại ra phòng khách.

Mạnh Đường đưa đũa cho cậu: “Tôi ăn rồi, cậu tự ăn đi, tôi còn chút tài liệu phải xem.”

Nói rồi cô cầm máy tính bảng ngồi xuống đối diện Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên đói lả nhưng tướng ăn vẫn rất đẹp.

Chốc chốc cậu lại nhìn Mạnh Đường, vẫn chưa thể hoàn hồn sau việc Mạnh Đường bỏ số tiền lớn thuê phòng suite.

Tại sao cô lại thuê phòng suite?

Theo quan hệ hiện tại của hai người, có thể ở chung trong một phòng sao?

Cô không sợ cậu làm gì cô à? Hay là… cô tin tưởng cậu đến thế?

“Vào đi chứ.”

Mạnh Đường thấy cậu ngẩn ra, bèn chỉ vào trong.

Ngụy Xuyên vẫn chưa phản ứng kịp, hỏi: “Tôi ở đây à?”

“Chứ còn sao nữa?” Mạnh Đường ngẩng đầu nhìn cậu, “Đây là phòng tốt nhất rồi.”

“Ý tôi là, hai chúng ta.” Ngón tay Ngụy Xuyên di chuyển qua lại giữa hai người, “Ở chung trong một căn phòng này à?”

“Ai ở chung phòng với cậu.” Mạnh Đường lườm cậu, “Đây là phòng suite, có hai phòng ngủ, phòng của tôi nhỏ hơn chút, phòng cậu lớn hơn.”

Ngụy Xuyên cau mày: “Sao cậu lại ở phòng nhỏ?”

“Tôi đủ ngủ là được.” Mạnh Đường nói, “Giường phòng lớn là mét tám, miễn cưỡng đủ cho cậu nằm, giường phòng nhỏ bé hơn, cậu không ngủ được đâu.”

Cô ngủ một mình là vừa vặn.

Ngụy Xuyên không tìm được lời nào để nói, chỉ gật đầu.

Mạnh Đường chỉ vào phòng cậu: “Cậu cất túi vào đi, tôi mua đồ ăn rồi, ra ăn đi.”

Ngụy Xuyên cực kỳ nghe lời, ném túi vào phòng xong thì cầm điện thoại ra phòng khách.

Mạnh Đường đưa đũa cho cậu: “Tôi ăn rồi, cậu tự ăn đi, tôi còn chút tài liệu phải xem.”

Nói rồi cô cầm máy tính bảng ngồi xuống đối diện Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên đói lả nhưng tướng ăn vẫn rất đẹp.

Chốc chốc cậu lại nhìn Mạnh Đường, vẫn chưa thể hoàn hồn sau việc Mạnh Đường bỏ số tiền lớn thuê phòng suite.

Tại sao cô lại thuê phòng suite?

Theo quan hệ hiện tại của hai người, có thể ở chung trong một phòng sao?

Cô không sợ cậu làm gì cô à? Hay là… cô tin tưởng cậu đến thế?

“Vào đi chứ.”

Mạnh Đường thấy cậu ngẩn ra, bèn chỉ vào trong.

Ngụy Xuyên vẫn chưa phản ứng kịp, hỏi: “Tôi ở đây à?”

“Chứ còn sao nữa?” Mạnh Đường ngẩng đầu nhìn cậu, “Đây là phòng tốt nhất rồi.”

“Ý tôi là, hai chúng ta.” Ngón tay Ngụy Xuyên di chuyển qua lại giữa hai người, “Ở chung trong một căn phòng này à?”

“Ai ở chung phòng với cậu.” Mạnh Đường lườm cậu, “Đây là phòng suite, có hai phòng ngủ, phòng của tôi nhỏ hơn chút, phòng cậu lớn hơn.”

Ngụy Xuyên cau mày: “Sao cậu lại ở phòng nhỏ?”

“Tôi đủ ngủ là được.” Mạnh Đường nói, “Giường phòng lớn là mét tám, miễn cưỡng đủ cho cậu nằm, giường phòng nhỏ bé hơn, cậu không ngủ được đâu.”

Cô ngủ một mình là vừa vặn.

Ngụy Xuyên không tìm được lời nào để nói, chỉ gật đầu.

Mạnh Đường chỉ vào phòng cậu: “Cậu cất túi vào đi, tôi mua đồ ăn rồi, ra ăn đi.”

Ngụy Xuyên cực kỳ nghe lời, ném túi vào phòng xong thì cầm điện thoại ra phòng khách.

Mạnh Đường đưa đũa cho cậu: “Tôi ăn rồi, cậu tự ăn đi, tôi còn chút tài liệu phải xem.”

Nói rồi cô cầm máy tính bảng ngồi xuống đối diện Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên đói lả nhưng tướng ăn vẫn rất đẹp.

Chốc chốc cậu lại nhìn Mạnh Đường, vẫn chưa thể hoàn hồn sau việc Mạnh Đường bỏ số tiền lớn thuê phòng suite.

Tại sao cô lại thuê phòng suite?

Theo quan hệ hiện tại của hai người, có thể ở chung trong một phòng sao?

Cô không sợ cậu làm gì cô à? Hay là… cô tin tưởng cậu đến thế?

“Vào đi chứ.”

Mạnh Đường thấy cậu ngẩn ra, bèn chỉ vào trong.

Ngụy Xuyên vẫn chưa phản ứng kịp, hỏi: “Tôi ở đây à?”

“Chứ còn sao nữa?” Mạnh Đường ngẩng đầu nhìn cậu, “Đây là phòng tốt nhất rồi.”

“Ý tôi là, hai chúng ta.” Ngón tay Ngụy Xuyên di chuyển qua lại giữa hai người, “Ở chung trong một căn phòng này à?”

“Ai ở chung phòng với cậu.” Mạnh Đường lườm cậu, “Đây là phòng suite, có hai phòng ngủ, phòng của tôi nhỏ hơn chút, phòng cậu lớn hơn.”

Ngụy Xuyên cau mày: “Sao cậu lại ở phòng nhỏ?”

“Tôi đủ ngủ là được.” Mạnh Đường nói, “Giường phòng lớn là mét tám, miễn cưỡng đủ cho cậu nằm, giường phòng nhỏ bé hơn, cậu không ngủ được đâu.”

Cô ngủ một mình là vừa vặn.

Ngụy Xuyên không tìm được lời nào để nói, chỉ gật đầu.

Mạnh Đường chỉ vào phòng cậu: “Cậu cất túi vào đi, tôi mua đồ ăn rồi, ra ăn đi.”

Ngụy Xuyên cực kỳ nghe lời, ném túi vào phòng xong thì cầm điện thoại ra phòng khách.

Mạnh Đường đưa đũa cho cậu: “Tôi ăn rồi, cậu tự ăn đi, tôi còn chút tài liệu phải xem.”

Nói rồi cô cầm máy tính bảng ngồi xuống đối diện Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên đói lả nhưng tướng ăn vẫn rất đẹp.

Chốc chốc cậu lại nhìn Mạnh Đường, vẫn chưa thể hoàn hồn sau việc Mạnh Đường bỏ số tiền lớn thuê phòng suite.

Tại sao cô lại thuê phòng suite?

Theo quan hệ hiện tại của hai người, có thể ở chung trong một phòng sao?

Cô không sợ cậu làm gì cô à? Hay là… cô tin tưởng cậu đến thế?

“Vào đi chứ.”

Mạnh Đường thấy cậu ngẩn ra, bèn chỉ vào trong.

Ngụy Xuyên vẫn chưa phản ứng kịp, hỏi: “Tôi ở đây à?”

“Chứ còn sao nữa?” Mạnh Đường ngẩng đầu nhìn cậu, “Đây là phòng tốt nhất rồi.”

“Ý tôi là, hai chúng ta.” Ngón tay Ngụy Xuyên di chuyển qua lại giữa hai người, “Ở chung trong một căn phòng này à?”

“Ai ở chung phòng với cậu.” Mạnh Đường lườm cậu, “Đây là phòng suite, có hai phòng ngủ, phòng của tôi nhỏ hơn chút, phòng cậu lớn hơn.”

Ngụy Xuyên cau mày: “Sao cậu lại ở phòng nhỏ?”

“Tôi đủ ngủ là được.” Mạnh Đường nói, “Giường phòng lớn là mét tám, miễn cưỡng đủ cho cậu nằm, giường phòng nhỏ bé hơn, cậu không ngủ được đâu.”

Cô ngủ một mình là vừa vặn.

Ngụy Xuyên không tìm được lời nào để nói, chỉ gật đầu.

Mạnh Đường chỉ vào phòng cậu: “Cậu cất túi vào đi, tôi mua đồ ăn rồi, ra ăn đi.”

Ngụy Xuyên cực kỳ nghe lời, ném túi vào phòng xong thì cầm điện thoại ra phòng khách.

Mạnh Đường đưa đũa cho cậu: “Tôi ăn rồi, cậu tự ăn đi, tôi còn chút tài liệu phải xem.”

Nói rồi cô cầm máy tính bảng ngồi xuống đối diện Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên đói lả nhưng tướng ăn vẫn rất đẹp.

Chốc chốc cậu lại nhìn Mạnh Đường, vẫn chưa thể hoàn hồn sau việc Mạnh Đường bỏ số tiền lớn thuê phòng suite.

Tại sao cô lại thuê phòng suite?

Theo quan hệ hiện tại của hai người, có thể ở chung trong một phòng sao?

Cô không sợ cậu làm gì cô à? Hay là… cô tin tưởng cậu đến thế?

“Vào đi chứ.”

Mạnh Đường thấy cậu ngẩn ra, bèn chỉ vào trong.

Ngụy Xuyên vẫn chưa phản ứng kịp, hỏi: “Tôi ở đây à?”

“Chứ còn sao nữa?” Mạnh Đường ngẩng đầu nhìn cậu, “Đây là phòng tốt nhất rồi.”

“Ý tôi là, hai chúng ta.” Ngón tay Ngụy Xuyên di chuyển qua lại giữa hai người, “Ở chung trong một căn phòng này à?”

“Ai ở chung phòng với cậu.” Mạnh Đường lườm cậu, “Đây là phòng suite, có hai phòng ngủ, phòng của tôi nhỏ hơn chút, phòng cậu lớn hơn.”

Ngụy Xuyên cau mày: “Sao cậu lại ở phòng nhỏ?”

“Tôi đủ ngủ là được.” Mạnh Đường nói, “Giường phòng lớn là mét tám, miễn cưỡng đủ cho cậu nằm, giường phòng nhỏ bé hơn, cậu không ngủ được đâu.”

Cô ngủ một mình là vừa vặn.

Ngụy Xuyên không tìm được lời nào để nói, chỉ gật đầu.

Mạnh Đường chỉ vào phòng cậu: “Cậu cất túi vào đi, tôi mua đồ ăn rồi, ra ăn đi.”

Ngụy Xuyên cực kỳ nghe lời, ném túi vào phòng xong thì cầm điện thoại ra phòng khách.

Mạnh Đường đưa đũa cho cậu: “Tôi ăn rồi, cậu tự ăn đi, tôi còn chút tài liệu phải xem.”

Nói rồi cô cầm máy tính bảng ngồi xuống đối diện Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên đói lả nhưng tướng ăn vẫn rất đẹp.

Chốc chốc cậu lại nhìn Mạnh Đường, vẫn chưa thể hoàn hồn sau việc Mạnh Đường bỏ số tiền lớn thuê phòng suite.

Tại sao cô lại thuê phòng suite?

Theo quan hệ hiện tại của hai người, có thể ở chung trong một phòng sao?

Cô không sợ cậu làm gì cô à? Hay là… cô tin tưởng cậu đến thế?

“Vào đi chứ.”

Mạnh Đường thấy cậu ngẩn ra, bèn chỉ vào trong.

Ngụy Xuyên vẫn chưa phản ứng kịp, hỏi: “Tôi ở đây à?”

“Chứ còn sao nữa?” Mạnh Đường ngẩng đầu nhìn cậu, “Đây là phòng tốt nhất rồi.”

“Ý tôi là, hai chúng ta.” Ngón tay Ngụy Xuyên di chuyển qua lại giữa hai người, “Ở chung trong một căn phòng này à?”

“Ai ở chung phòng với cậu.” Mạnh Đường lườm cậu, “Đây là phòng suite, có hai phòng ngủ, phòng của tôi nhỏ hơn chút, phòng cậu lớn hơn.”

Ngụy Xuyên cau mày: “Sao cậu lại ở phòng nhỏ?”

“Tôi đủ ngủ là được.” Mạnh Đường nói, “Giường phòng lớn là mét tám, miễn cưỡng đủ cho cậu nằm, giường phòng nhỏ bé hơn, cậu không ngủ được đâu.”

Cô ngủ một mình là vừa vặn.

Ngụy Xuyên không tìm được lời nào để nói, chỉ gật đầu.

Mạnh Đường chỉ vào phòng cậu: “Cậu cất túi vào đi, tôi mua đồ ăn rồi, ra ăn đi.”

Ngụy Xuyên cực kỳ nghe lời, ném túi vào phòng xong thì cầm điện thoại ra phòng khách.

Mạnh Đường đưa đũa cho cậu: “Tôi ăn rồi, cậu tự ăn đi, tôi còn chút tài liệu phải xem.”

Nói rồi cô cầm máy tính bảng ngồi xuống đối diện Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên đói lả nhưng tướng ăn vẫn rất đẹp.

Chốc chốc cậu lại nhìn Mạnh Đường, vẫn chưa thể hoàn hồn sau việc Mạnh Đường bỏ số tiền lớn thuê phòng suite.

Tại sao cô lại thuê phòng suite?

Theo quan hệ hiện tại của hai người, có thể ở chung trong một phòng sao?

Cô không sợ cậu làm gì cô à? Hay là… cô tin tưởng cậu đến thế?
 
Back
Top Bottom