[BOT] Dịch
Quản Trị Viên
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 220
Chương 220
Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.
Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.
Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.
Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).
Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”
Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.
Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.
Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”
Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.
Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.
Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”
Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”
“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”
Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”
Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”
“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”
“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.
Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.
Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.
Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).
Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”
Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.
Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.
Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”
Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.
Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.
Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”
Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”
“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”
Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”
Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”
“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”
“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”
Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.
Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.
Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.
Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).
Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”
Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.
Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.
Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”
Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.
Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.
Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”
Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”
“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”
Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”
Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”
“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”
“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”
Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.
Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.
Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.
Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).
Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”
Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.
Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.
Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”
Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.
Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.
Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”
Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”
“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”
Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”
Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”
“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”
“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”
Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.
Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.
Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.
Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).
Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”
Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.
Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.
Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”
Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.
Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.
Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”
Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”
“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”
Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”
Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”
“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”
“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”
Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chụp ảnh cưới trong trường, tuy đã cố tình chọn khung giờ lên lớp nhưng kiểu gì cũng có người không có tiết.
Ảnh cưới lan truyền chóng mặt trên vòng bạn bè cũng là chuyện bình thường, dù sao Ngụy Xuyên vẫn còn hoạt động trong giới bóng rổ, bản thân lúc ở trường đã nổi tiếng rồi.
Mạnh Đường lấy điện thoại ra, còn chưa vào vòng bạn bè đã thấy nhóm chat chuyên ngành điêu khắc cũng đang thảo luận chuyện này, cố vấn học tập còn gửi lời chúc phúc.
Có cố vấn dẫn đầu, những người khác cũng thi nhau gia nhập đại quân chúc phúc “99” (trường cửu).
Tay Ngụy Xuyên đặt lên ghế sau lưng Mạnh Đường, nghiêng người thì thầm: “Nhiều người chúc phúc thế này, còn không mau phát lì xì.”
Giới hạn lì xì là 200, Mạnh Đường dựa theo sĩ số 56 người, phát cho mỗi người 199, cái này là học theo Ngụy Xuyên.
Lì xì vừa phát ra, cả nhóm sôi sục, đúng là lộc trời cho.
Màn hình bị spam sticker đến mức không nhìn nổi, Mạnh Đường cười một tiếng, quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Ăn cơm thôi.”
Buổi trưa còn nói chuyện được đôi câu, giờ ai nấy đều đói rồi, trên bàn tiệc chỉ còn tiếng bát đũa va chạm.
Ăn uống cũng hòm hòm rồi, Ngụy Xuyên hỏi Hứa Hạc Thanh có muốn đổi chỗ đi chơi không.
Hứa Hạc Thanh vội lắc đầu: “Cậu còn chưa mệt à?”
Ngụy Xuyên cười: “Tớ cũng không thể vừa ăn xong đã đuổi các cậu đi chứ?”
“Cậu không đuổi bọn tớ, bọn tớ cũng phải đi rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Hôm nay Mạnh Đường mệt nhất, cậu đưa cậu ấy về nghỉ ngơi đi thì hơn.”
Mạnh Đường quay đầu hỏi Tạ Linh Âm: “Bây giờ các cậu ở đâu?”
Tạ Linh Âm: “Thuê căn hộ bên đường Trung tâm, bố mẹ Hứa Hạc Thanh mua nhà cho anh ấy rồi nhưng chưa sửa xong, thời gian này đang sửa sang.”
“Còn cậu?” Mạnh Đường nhìn Thạch Lam, “Tối nay cậu ở đâu? Hay là về cùng tớ.”
“Tớ đi với Dương Khả.” Thạch Lam nói, “Cậu ấy thuê nhà một mình bên ngoài, tớ đến chỗ cậu ấy tự do hơn.”