Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 120


Nói xong cô liền ngồi xuống một bên, lấy dụng cụ ra bắt đầu khử trùng.

Ông cụ Tần nhìn bộ dạng chăm chú của cô, sự tán thưởng của ông không cần nói ra vẫn thấy rõ.

Nhìn thấy ông cụ nhìn Giang Nguyễn Nguyễn như vậy, trong lòng Phó Vi Trữ lại không vui, cô ta mỉm cười đi tới trước mặt ông cụ, giả vờ như vô ý chặn đường nhìn của ông cụ, ngoan ngoãn chào hỏi: “Ông nội Tần.”

Lúc này ông cụ Tần mới chú ý tới sự hiện diện của cô ta, ông hồi hồn lại rồi nhẹ nhàng gật đầu: “Vi Trữ cũng tới à.”

Phó Vi Trữ thân mật ngồi xuống bên cạnh ông cụ: “Đáng lẽ nghe tin ông đã tỉnh, con nên đến sớm hơn mới đúng, nhưng dạo gần đây công ty con thật sự rất bận, đến ngày hôm nay con mới có ít thời gian, nên đã vội vàng đến đây thăm ông.”

Nói xong, Phó Vi Trữ lại bình tĩnh liếc nhìn Giang Nguyễn Nguyễn bên cạnh, nói: “Vốn dĩ là Bạc Thâm cũng muốn đến đây nhưng mà mấy ngày nay anh ấy cũng bận đến choáng váng, anh ấy nhờ con thay mặt mình gửi lời hỏi thăm ông nội. Thấy sức khỏe của ông nội đã khá hơn chúng con cũng yên lòng.”

Mặt mũi ông cụ Tần tràn ngập vẻ vui mừng: “Con và Bạc Thâm đều là những đứa trẻ ngoan. Cảm ơn thời gian qua con vẫn luôn lo lắng cho ông, công việc bận rộn như vậy mà con còn nghĩ đến việc tìm bác sĩ khắp nơi đến chữa cho ông nữa.”

Phó Vi Trữ nhíu mày oán trách: “Tại sao ông lại khách sáo với con như vậy chứ? Con và Bạc Thâm vẫn luôn coi ông như ông nội của mình mà.”

Vừa xong ánh mắt của Phó Vi Trữ vừa rơi vào người Giang Nguyễn Nguyễn, trong mắt ngập tràn sự khoe khoang.

Nghe được cuộc trò chuyện của họ, cô đã hoàn toàn nghĩ Phó Vi Trữ và Lệ Bạc Thâm đã là người một nhà. Lý trí của Giang Nguyễn Nguyễn nói với cô rằng bọn họ có quan hệ gì cũng không liên quan đến cô, nhưng trong lòng cô vẫn xẹt qua một cảm giác khác thường không thể giải thích được.

Sau khi khử trùng dụng cụ xong, Giang Nguyễn Nguyễn cụp mắt xuống giấu đi cảm xúc trong mắt, cô đứng dậy bình tĩnh đi về phía hai người: “Làm phiền cô Phó nhường đường, tôi muốn bắt đầu trị liệu.”

Phó Vi Trữ còn đang trò chuyện với ông cụ, trên khuôn mặt vẫn chưa hết hả hê.

Vừa nghe thấy giọng nói của Giang Nguyễn Nguyễn, sự chú ý của ông cụ liền bị cô hấp dẫn.

Thấy vậy Phó Vi Trữ mới chậm rãi thu lại nụ cười lại, nghiến răng nghiến lợi lùi lại cách đó không xa.

Lúc cô chữa trị xong, Tần Vũ Phi cũng vừa mới từ bên ngoài trở về.

Nghe quản gia nói Giang Nguyễn Nguyễn đang trị liệu cho ông nội, cô ta liền đi thẳng lên phòng ông.

“Ông nội, ông thấy thế nào rồi?” Tần Ngọc Phỉ vừa bước vào cửa liền ân cần thăm hỏi.

Ông cụ khẽ gật đầu nói: “Khá hơn nhiều rồi.”

Ông sống lâu như vậy, đương nhiên cũng có một chút hiểu biết về các phương pháp chữa bệnh của trung y, đồng thời cũng đã gặp qua vô số danh y.

Nhưng bác sĩ Giang này thực sự làm ông cụ ngạc nhiên từ tận đáy lòng.

Sau mỗi lần thi châm, ông cụ có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang dần chuyển biến tốt hơn.

Năng lực này, cho dù là những bác sĩ trung y nổi tiếng cũng chưa chắc có thể đạt được.

Tần Vũ Phỉ tiến lên xác nhận xong mỉm cười gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Nói xong, cô ta quay đầu lại nhìn Phó Vi Trữ bên cạnh: “Chị Vi Trữ cũng tới thăm ông nội sao? Em xem thời gian cũng không còn sớm, chi bằng buổi tối chị ở lại dùng cơm với em luôn được không?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 121


Đương nhiên Phó Vi Trữ sẽ không từ chối, cô ta mỉm cười nói với ông cụ: “Ông nội, vậy con sẽ ở lại làm phiền ông.”

Ông cụ cũng mỉm cười gật đầu.

Nhìn thấy Tần Vũ Phỉ trở về, Giang Nguyễn Nguyễn vội vàng thu dọn dụng cụ, không muốn dây dưa với bọn họ quá nhiều.

Nhưng mà lúc này ông cụ Tần lại mỉm cười nhìn về phía cô: “Bác sĩ Giang cũng ở lại dùng cơm với tôi đi, đúng lúc tôi có thể mượn cơ hội này cảm ơn cô.”

Nghe vậy, động tác của Giang Nguyễn Nguyễn hơi khựng lại, đang nghĩ cách nào để từ chối thì giọng nói của ông cụ lại tiếp tục vang lên, nói: “Cũng gọi Bạc Thâm tới đây đi, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm thật náo nhiệt. Coi như là để chúc mừng cơ thể ông có chuyển biến tốt, cũng đã lâu rồi ông không tham gia mấy chuyện náo nhiệt như vậy.”

Thấy ông cụ đã nói vậy, đương nhiên Tần Vũ Trì sẽ đồng ý đi gọi cho Lệ Bạc Thâm.

Trái tim Giang Nguyễn Nguyễn thắt chặt, cô lập tức cất đồ vào hòm thuốc, nhanh chóng đứng dậy nói lời tạm biệt: “Đã là tiệc gia đình, tôi còn nán lại nữa thì không hay lắm. Nếu ông cụ thật sự muốn cảm ơn tôi thì để khi khác cũng được mà.”

Mặc dù sau khi trở về nước, cô đã gặp Lệ Bạc Thâm rất nhiều lần, đồng thời cũng biết quan hệ giữa Lệ Bạc Thâm và Phó Vi Trữ ra sao.

Nhưng cô thực sự không muốn nhìn thấy cả hai cùng nhau xuất hiện trước mặt mình

Vừa nghĩ đến hình ảnh hai người bọn họ ngồi cùng nhau, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức cảm thấy trong lòng không hề thoải mái.

Cũng vì thế mà bước chân rời đi của Giang Nguyễn Nguyễn có vẻ hơi vội vàng.

Thấy rõ ràng cô không muốn ở lại lâu, trong lòng Tần Vũ Phỉ chợt lóe lên một suy đoán, sau đó lập tức nhếch môi nở một nụ cười đạo đức giả: “Bác sĩ Giang là ân nhân cứu mạng của ông nội, nói tiệc gia đình thì quá khách sáo rồi, dù sao đây cũng là tâm ý của ông nội, nếu cô có thời gian thì cứ ở lại ăn cùng chúng tôi đi.”

Lông mày Giang Nguyễn Nguyễn khẽ nhíu lại, cô đã cảm nhận được ý đồ xấu xa của Tần Vũ Phỉ.

Tần Dư Trì vừa gọi điện thoại trở về đã nghe được lời nói của Tần Vũ Phỉ, lúc này anh ta chỉ nghĩ em gái mình thật sự nhiệt tình muốn giữ khách lại cho nên anh ta cũng lên tiếng nói theo: “Lát nữa anh Thâm sẽ đến, lần trước hai người có gặp nhau, cũng đúng lúc anh ấy rất quan tâm đ ến quá trình hồi phục của ông nội, lát nữa anh ấy đến muốn hỏi chuyện gì, có cô ở lại cũng tiện giải thích hơn.”

Thấy anh ta đã nói đến mức này, Giang Nguyễn Nguyễn cũng không còn lý do nào để từ chối nữa, cuối cùng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Thấy Giang Nguyễn Nguyễn thật sự dám ở lại, Tần Vũ Phỉ bước lên phía trước, thân mật nắm lấy cánh tay Phó Vi Trữ, dùng ánh đầy mắt mỉa mai nhìn thẳng vào Giang Nguyễn Nguyễn.

Cô ta giữ Giang Nguyễn Nguyễn ở lại là vì vừa nghe ông cụ nói sẽ gọi Lệ Bạc Thâm đ ến, cô ta muốn xem phản ứng của Giang Nguyễn Nguyễn thế nào.

Theo như mối quan hệ giữa Giang Nguyễn Nguyễn và Lệ Bạc Thâm, không biết bây giờ nhìn thấy Lệ Bạc Thâm đi cùng với người phụ nữ khác, thì cô sẽ phản ứng như thế nào đây.

Cô ta thật sự rất mong chờ.

Khi đi xuống tầng, ông cụ hỏi Giang Nguyễn Nguyễn, với tình hình hiện tại của ông có thể xuống giường hay không, sau khi được cho phép, ông cụ nhờ Tần Vũ Trì và quản gia giúp đỡ rồi cùng nhau xuống tầng.

Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn lạnh nhạt ngồi bên cạnh bàn ăn, cô cố gắng hạn chế tối đa sự hiện diện của mình.

Tần Vũ Phỉ ở bên cạnh dường như cố ý, thỉnh thoảng sẽ khơi gợi một số vấn đề, đầu tiên hỏi Phó Vi Trữ sau đó lại hỏi cô.

Bởi vì có ông cụ ở đây nên Giang Nguyễn Nguyễn cũng đáp lại từng câu một.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 122


Một lúc sau, tiếng chào hỏi của quản gia vang lên từ cửa ra vào.

“Cậu Lệ.”

Ngay sau đó là câu trả lời trầm thấp ngắn gọn của Lệ Bạc Thâm.

Một lúc sau, bóng dáng cao lớn của người đàn ông xuất hiện trước mặt mọi người.

“Ông nội Tần.” Sau khi Lệ Bạc Thâm chào hỏi ông cụ Tần xong, ánh mắt hắn nhìn quanh bàn ăn, khi nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn thì dừng lại một chút.

Nhìn thấy ánh mắt của hắn, Giang Nguyễn Nguyễn âm thầm nhéo lòng bàn tay mình, bình tĩnh gật đầu với hắn coi như là chào hỏi.

Thấy vậy, Lệ Bạc Thâm khẽ nhướng mày, môi dưới giật giật như đáp lại.

“Anh Thâm, mau ngồi xuống đi. Chị Vi Trữ chờ anh rất lâu rồi.”

Tần Vũ Phỉ chào hỏi hắn rất nồng nhiệt, ý bảo Lệ Bạc Thâm ngồi xuống bên cạnh Phó Vi Trữ.

Vừa rồi, cô ta mượn danh nghĩa của ông cụ muốn cảm ơn Giang Nguyễn Nguyễn, để cho Giang Nguyễn Nguyễn ngồi trước mặt ông cụ. Cô ta và Tần Vũ Trì thì ngồi bên cạnh Giang Nguyễn Nguyễn.

Lúc này, khi Lệ Bạc Thâm đ ến chỉ còn lại chỗ ngồi bên cạnh Phó Vi Trữ.

Thấy Lệ Bạc Thâm đ ến, Phó Vi Trữ tự biết quan hệ của mình và ông cụ không thân thiết bằng Lệ Bạc Thâm nên cô ta đứng dậy để nhường chỗ bên cạnh ông cụ cho hắn.

Cứ như vậy, Lệ Bạc Thâm ngồi đối mặt với Giang Nguyễn Nguyễn.

Nhìn thấy người đàn ông đối diện mình, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn xiết chặt lại, yên lặng cụp mắt xuống.

Trong bữa cơm, cô chỉ lặng lẽ ăn phần cơm của mình, chỉ khi ông cụ Tần nói chuyện với cô, cô mới nhỏ giọng đáp lại.

Phó Vi Trữ lo ngại thái độ của Lệ Bạc Thâm đối với Giang Nguyễn Nguyễn, cô ta vừa niềm nở gắp thức ăn cho ông cụ Tần vừa chú ý đến ánh mắt của Lệ Bạc Thâm, sợ hắn thật sự sẽ chú ý quá nhiều đến Giang Nguyễn Nguyễn, thỉnh thoảng sẽ nói gì đó với Lệ Bạc Thâm.

Giang Nguyễn Nguyễn không biết cô ta đang nghĩ gì, khi nghe bọn họ nói chuyện, cô chỉ cảm thấy họ thật sự là một gia đình, mơ hồ cảm thấy có gì đó khác thường.

Tần Vũ Phỉ liếc mắt nhìn Giang Nguyễn Nguyễn, thấy cô bình tĩnh như vậy, cô ta cố ý làm nũng với Phó Vi Trữ: “Tình cảm của chị Vi Trữ và và anh Thâm thật tốt, hai người quyết định khi nào tổ chức hôn sự vậy? Em còn đang chờ làm phù dâu đây này!”

Lời vừa dứt, Giang Nguyễn Nguyễn ngạc nhiên, động tác dừng lại.

Lời này là có ý gì.

Lệ Bạc Thâm và Phó Vi Trữ vẫn chưa kết hôn?

Nụ cười trên mặt Phó Vi Trữ cũng cứng đờ, không ngờ Tần Vũ Phỉ nói chuyện này trước mặt nhiều người như vậy, cô ta đang nghĩ nên mở miệng chuyển chủ đề này như thế nào. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Vì Anh Yêu Em
2. Trưởng Công Chúa
3. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn
4. Mưa Hoàng Tước
=====================================

Ông cụ cũng quan tâm nhìn qua: “Đúng vậy, hai đứa đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, Tinh Tinh cũng đã lớn như vậy rồi, cũng nên quyết định đi.”

“Nói đến chuyện này, hai người nên giải quyết từ lâu rồi, không biết tại sao lại trì hoãn đến tận bây giờ.” Tần Vũ Trì mỉm cười trêu đùa.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều dồn về phía Lệ Bạc Thâm, chờ đợi câu trả lời của hắn.

Nhưng Lệ Bạc Thâm không trả lời ngay, hắn thản nhiên liếc mắt nhìn người phụ nữ đối diện.

Mặc dù ánh mắt hắn chỉ khẽ liếc qua nhưng khiến người nào đó có thể bỏ qua.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 123


Giang Nguyễn Nguyễn bấm véo lòng bàn tay, đè nén sự nghi ngờ trong lòng, ngước mắt lên dửng dưng nhìn vào mắt hắn.

Ánh mắt hai người giao nhau trong giây lát, khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của người phụ nữ, Lệ Bạc Thâm hơi nhíu mày, trong lòng hiện lên một tia không vui.

Phó Vi Trữ luôn chú ý đến sắc mặt của Lệ Bạc Thâm, khi nghe đến chủ đề này, hắn vô thức nhìn về phía người phụ nữ kia, trong lòng cô ta dâng lên một cảm giác ghen tị.

“Việc này không cần phải vội.” Ánh mắt Lệ Bạc Thâm khóa chặt trên khuôn mặt người đối diện.

Hắn muốn xem khi nghe được đáp án như vậy, người phụ nữ kia còn có thể giữ bình tĩnh như vậy hay không!

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn vốn đang sững sờ, sau đó cô nhanh chóng thở phào nhẹ nhõm.

Đúng vậy, tuy bọn họ chưa kết hôn,

dù họ chưa kết hôn nhưng đây cũng chỉ là chuyện sớm muộn cũng sẽ xảy ra, nên cô cũng không kinh ngạc lắm.

Ý thức được điều này, ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn lại rủ xuống, giơ đũa ra như không có việc gì, giống như cuộc đối đầu vừa rồi không liên quan gì đến cô.

Phó Vi Trữ nghe được đáp án ngoài ý muốn như vậy, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái.

Lần trước khi cô ta nói chuyện hôn sự với Lệ Bạc Thâm, rõ ràng thái độ của người đàn ông này như một, đột nhiên bây giờ lại có sự thay đổi.

Ông cụ Tần đương nhiên không hài lòng lắm với câu trả lời của Lệ Bạc Thâm, ông cụ nhíu mày muốn hối thúc hắn lần nữa.

Thấy vậy, Phó Vi Trữ nhanh chóng mở miệng: “Đúng vậy, tóm lại cháu cũng không chạy trốn. Ông nội Tần cũng đừng thúc giục nữa, hiện tại bọn cháu đang rất tốt, hơn nữa, không dễ dàng gì Bạc Thâm mới thu xếp thời gian đến thăm ông, hôm nay đừng nói đến chuyện của bọn cháu nữa, nói chút chuyện khiến ông vui vẻ đi.”

Nếu nói thêm gì nữa, cô ta sợ Lệ Bạc Thâm lại đổi chủ đề, nói rằng hắn muốn giải trừ hôn ước với cô ta.

Vẫn còn đang ở trước mặt Giang Nguyễn Nguyễn.

Vậy cô ta đâu còn thể diện nữa!

Tần Vũ Trì thấy cô ta không muốn nói tiếp về chủ đề này nữa, anh ta mỉm cười tiếp lời: “Anh Thâm vẫn luôn đam mê công việc như vậy. Ông nội không cần phải quản, tất nhiên anh Thâm có ý định của riêng mình!”

Ông cụ Tần nhíu mày: “Công việc quan trọng nhưng chuyện hôn sự cũng không thể trì hoãn mãi như vậy được. Tinh Tinh đã lớn như vậy rồi mà vẫn chưa có mẹ chăm sóc, mấy người không đau lòng nhưng tôi cảm thấy đau lòng!”

Phó Vi Trữ vội vàng úp mở trả lời.

Giang Nguyễn Nguyễn nghĩ đến cô bé kia, cô cũng cảm thấy không đành lòng.

Khó trách, cô bé luôn chạy đến chỗ của cô.

Hóa ra ở nhà không có mẹ chăm sóc.

Ngay lúc cô đang thất thần, cô đột nhiên nghe thấy tên mình trong miệng ông cụ.

“Bác sĩ Giang thì sao? Cô đã kết hôn chưa?”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn khôi phục lại tinh thần, sửng sốt một chút rồi nói: “Vẫn chưa.”

Ông cụ Tần hài lòng quan sát cô một lượt, mỉm cười đề nghị: “Cô thấy Vũ Trì nhà tôi thế nào? Có muốn cân nhắc một chút hay không?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 124


Sau mấy lần điều trị xong, ông cụ rất tán thưởng Giang Nguyễn Nguyễn, nếu ông cụ có thể nhận cô về làm con dâu thì tốt biết bao.

Nghe được lời này, Giang Nguyễn Nguyễn không kịp chuẩn bị, mở miệng không biết trả lời như thế nào.

Tần Vũ Phỉ ở bên cạnh ghét bỏ liếc nhìn cô: “Ông nội, ông đừng ghép uyên ương quá mức, cho dù bác sĩ Giang có ưu tú đến đâu thì cô ấy cũng đã có con rồi, đứa bé cũng không còn nhỏ nữa. Với điều kiện của anh hai, ông đồng ý để anh ấy lấy một người đã kết hôn và có con nhưng con không đồng ý đâu!”

Ông cụ kinh ngạc: “Vậy sao? Ông cũng không biết chuyện đó.”

Giang Nguyễn Nguyễn thản nhiên thừa nhận: “Trước đây cháu đã từng ly hôn, cho nên sẽ không trèo cao đến anh Tần đâu ạ.”

Thấy cô nói như vậy, ông cụ không đồng tình nhíu mày: “Đã ly hôn thì có làm sao? Cô ưu tú như vậy, tôi nghĩ cô nhất định không thiếu người theo đuổi, không có gì gọi là trèo cao hết, nếu hai đứa thật sự có tình cảm, ông nội như tôi nhất định sẽ chấp nhận!”

Giang Nguyễn Nguyễn cảm động mỉm cười: “Cảm ơn ông đã coi trọng, nhưng anh Tần thật sự không thích hợp, tôi sẽ tìm người khác.”

Ông cụ gật đầu: “Là phụ nữ nuôi con một mình thật sự rất vất vả, tìm được người phù hợp thì phải cưới lập tức.”

Giang Nguyễn Nguyễn ngoan ngoãn gật đầu.

Lệ Bạc Thâm ngồi ở phía đối diện, nghe cô nói chuyện với ông cụ, ánh mắt hắn dần tối sầm lại.

Ăn cơm tối xong, ông cụ liền lên lầu nghỉ ngơi.

Giang Nguyễn Nguyễn đi theo lên rồi lại kiểm tra sức khoẻ cho ông cụ, sau khi xuống lầu thì tạm biệt mọi người.

Tần Vũ Trì mở miệng: “Đã trễ rồi, tôi đưa cô về.”

Giang Nguyễn Nguyễn cười từ chối: “Không cần, còn có khách ở đây, anh nên chiêu đãi bọn họ đi.”

Tần Vũ Trì nghe vậy cũng không kiên trì mà chỉ nói: “Nếu vậy thì cô đi đường cẩn thận, hơn nữa cô đừng để những lời ông nội của tôi vừa nói trong lòng, tuổi ông cao nên thích nhọc lòng những chuyện không đâu đó.”

Giang Nguyễn Nguyễn cười cười rồi quay người rời đi.

“Thời gian không còn sớm, công việc của tôi còn chưa xử lý xong nên không ở lâu thêm.” Lệ Bạc Thâm nhìn Giang Nguyễn Nguyễn đi ra khỏi biệt thự thì trầm giọng mở miệng.

Phó Vi Trữ cảm thấy cảnh giác, vội tạm biệt muốn đi theo: “Trùng hợp em cũng phải đi, chúng ta cùng đi đi.”

Lệ Bạc Thâm lạnh nhạt từ chối: “Không được, chúng ta không cùng đường, tôi đi trước.”

Nói xong, hắn không cho cô ta cơ hội mở miệng mà quay người đi thẳng.

Nhìn thấy bóng lưng hờ hững của hắn, Phó Vi Trữ kinh ngạc đứng tại chỗ với vẻ mặt cứng đờ.

Tần Vũ Trì không khỏi cau mày.

Không biết tại sao bắt đầu từ lúc ăn cơm vừa rồi anh ta đã cảm thấy bầu không khí giữa Lệ Bạc Thâm và hai người phụ nữ kia có gì đó không đúng, nhưng lại không nghĩ ra nguyên nhân.

“Chị Vi Trữ?” Tần Vũ Phỉ thấy Phó Vi Trữ sững sờ đứng đó thì khó hiểu mà kêu một tiếng.

Nghe thấy giọng cô ta, Phó Vi Trữ bỗng lấy lại tinh thần, miễn cưỡng lộ ra chút ý cười: “Chị cũng còn chút chuyện cần xử lý, không quấy rầy mọi người nữa.”

Tần Vũ Trì và Tần Vũ Phỉ nhìn ra sự khác thường của cô ta, nhưng cũng không hỏi tới mà nói chuyện hai câu rồi tiễn cô ta rời đi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 125


Sau khi trở lại biệt thự, Tần Vũ Trì nhịn không được hỏi em gái nhà mình: “Sao em biết bác sĩ Giang có con?”

Tần Vũ Phỉ nhếch miệng: “Lần trước em từng gặp lúc đi ra ngoài ăn cơm với chị Vi Trữ. Hơn nữa em còn biết cô ta là vợ cũ của Thâm Ca, thật không biết tại sao cô ta còn dám trở về!”

Nghe thế, Tần Vũ Trì không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, sau đó lại từ từ phản ứng lại.

Khó trách anh ta cứ cảm thấy Thâm Ca và bác sĩ Giang có gì đó kỳ quái.

Thì ra bác sĩ Giang chính là người phụ nữ sáu năm trước!

Sau khi đi ra từ biệt thự và ngồi lên xe, Giang Nguyễn Nguyễn liền nghĩ đến cuộc đối thoại vừa rồi của mọi người trên bàn ăn thì tâm tình hơi xao động.

Cô ngồi trong xe một lát cố lấy lại bình tĩnh rồi mới chậm rãi đề máy.

Đột nhiên, cửa sổ xe bị người ta gõ hai cái.

Giang Nguyễn Nguyễn khó hiểu quay đầu nhìn thoáng qua.

Nhưng khi cô nhìn thấy bóng dáng đứng bên ngoài thì lập tức dời mắt đi, chỉ muốn coi như không nghe thấy.

Người ngoài cửa sổ lại không bỏ cuộc mà gõ thêm hai lần, thậm chí cúi người nhìn vào trong xe.

Mặc dù biết người bên ngoài không nhìn thấy mình, nhưng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn không khỏi căng thẳng trong lòng, chần chờ hạ cửa sổ xe xuống: “Có chuyện gì sao?”

Lệ Bạc Thâm đứng hiên ngang bên cạnh xe, nghe vậy thì thản nhiên nhướng mày: “Tôi không lái xe tới, tiện đường chở tôi đi một đoạn được chứ?”

Nói xong, hắn đưa tay muốn mở cửa xe.

Giang Nguyễn Nguyễn nhất thời chưa kịp phản ứng liền nhìn thấy hắn mở cửa ngồi vào vị trí ghế phụ.

“Đi thôi.” Lệ Bạc Thâm rất thản nhiên mà buộc dây an toàn lại, ung dung mở miệng.

Lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới tỉnh táo lại, bất mãn mà gặn hỏi: “Tài xế của anh đâu?”

Lệ Bạc Thâm lạnh nhạt đáp lại: “Muộn như vậy rồi, nếu có xe thuận đường thì tại sao còn phải làm phiền tài xế tới?”

Giang Nguyễn Nguyễn yên lặng, một lúc sau mới mở miệng: “Tôi nhớ không lầm thì Phó tiểu thư còn chưa đi, có lẽ cô ta rất sẵn sàng chở anh đấy.”

Tiếng nói vừa dứt, trong xe rơi vào một khoảng trầm mặc ngắn ngủi.

Giang Nguyễn Nguyễn chợt nhận ra mình vừa nói cái gì, cảm thấy rất hối hận nên rũ mắt xuống không nói lời nào nữa.

Lệ Bạc Thâm nặng nề mà nhìn bên mặt của cô, cảm xúc dưới đáy mắt ảm đạm bất định.

Người phụ nữ này kháng cự hắn như thế sao? Vì thế mới nói thẳng muốn đẩy hắn đến bên cạnh Phó Vi Trữ như vậy?

Một lúc sau Lệ Bạc Thâm mới lạnh lẽo mở miệng trả lời: “Cô ta còn có việc, tạm thời không có ý định rời đi.”

Giang Nguyễn Nguyễn tức giận nắm chặt tay lái.

Phó Vi Trữ có việc không thể chở hắn, vậy chẳng lẽ cô có nghĩa vụ này sao?

Nhưng người bên cạnh ngồi vững như bàn thạch, mặc kệ cô nói cái gì cũng không chịu xuống xe.

Giang Nguyễn Nguyễn chỉ có thể đề máy lần nữa rồi chạy khỏi biệt thự nhà họ Tần.

Cùng lúc đó, Phó Vi Trữ cũng bước nhanh đi ra khỏi cửa biệt thự, cô ta trông thấy hình bóng của Lệ Bạc Thâm từ kính chiếu hậu thì sắc mặt lập tức tái xanh.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 126


Nhìn thấy xe Giang Nguyễn Nguyễn đi xa, cô ta vội vàng lái xe đi theo.

Sau khi chạy vào quốc lộ, Giang Nguyễn Nguyễn mới nhớ phải hỏi một câu: “Anh đi đâu?”

Lệ Bạc Thâm đã làm việc cả ngày, sau đó lại tới ăn cơm với ông cụ nên lúc này im lặng một cách hiếm hoi, cảm giác mệt mỏi chậm rãi dâng lên.

Nghe Giang Nguyễn Nguyễn hỏi vậy, hắn đưa tay nhấn nhấn huyệt Thái Dương, cố vực dậy tinh thần mà nói: “Đến công ty, tôi nhớ cô có đi ngang qua.”

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, quay đầu nhìn hắn một cái: “Trễ vậy rồi mà anh còn muốn tăng ca?”

Lệ Bạc Thâm khẽ đáp lại một tiếng ừ, hơi uể oải nên không muốn nói nhiều.

Hắn không biết tại sao mình lại bất giác trầm tĩnh lại khi ở bên cạnh người phụ nữ này.

Thấy hắn không có muốn lên tiếng nữa, Giang Nguyễn Nguyễn cũng im lặng lái xe. Nhưng có hắn ngồi bên cạnh nên trong đầu cô không khống chế được xuất hiện rất nhiều nghi vấn.

Cô nhớ lúc trước khi họ còn chưa ly hôn, Lệ Bạc Thâm đã từng nói chỉ có Phó Vi Trữ mới có tư cách gả cho hắn. Nhưng sự xuất hiện của cô đã làm trở ngại hôn sự của họ.

Chuyện này đã từng là cái gai trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn.

Về sau cuối cùng cô cũng nghĩ thông suốt, trả tự do lại cho người đàn ông này.

Vốn cho rằng sau khi cô rời đi thì hắn sẽ lập tức cưới Phó Vi Trữ vào nhà như mong ước, không ngờ chớp mắt một cái đã qua sáu năm mà bọn họ còn chưa định ra ngày cưới.

Trong khoảng thời gian đó đã ra chuyện gì?

Giang Nguyễn Nguyễn nghĩ đến đây thì vô thức nhìn người đàn ông bên cạnh, sắp nhịn không được lên tiếng hỏi rồi lại bị cô đè nén xuống.

Dù sao đó cũng là việc riêng của họ, người ngoài như mình có tư cách gì xen vào.

Mặc kệ trong đó xảy ra chuyện gì thì cũng không liên quan đến cô.

Đôi mắt đen nhánh của Lệ Bạc Thâm hơi khép lại, tâm trí thả lỏng một cách hiếm hoi, những suy nghĩ lung tung rối loạn cứ tuôn trào ra.

Hắn cũng không biết mình suy nghĩ cái gì, lúc ra khỏi biệt thự rõ ràng tài xế đang chờ ngay bên ngoài, nhưng nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn lên xe thì hắn lại quỷ thần xui khiến thế nào mà đi theo.

Chờ hắn kịp phản ứng thì đã đối diện với ánh mắt của người phụ nữ này cách cửa sổ xe.

Sau đó hắn liền thản nhiên lên xe.

Có lẽ là vì nghe thấy cuộc đối thoại giữa cô và ông cụ trên bàn ăn.

Nghĩ đến cô sẽ gả cho người đàn ông khác, Lệ Bạc Thâm cảm thấy cực kỳ bực bội.

Đột nhiên, một tiếng chuông đánh vỡ sự tĩnh mịch trong xe.

Lệ Bạc Thâm lập tức ngừng suy nghĩ, đưa mắt nhìn màn hình điện thoại, sắc mặt hơi trầm xuống.

“Thiếu gia, khi nào ngài trở về? Tiểu tiểu thư hơi sốt…” Giọng nói của thím Trương tràn đầy lo lắng.

Lệ Bạc Thâm run lên, trầm giọng đáp lại: “Biết rồi, tôi lập tức trở về.”

Sau khi cúp điện thoại, hắn nhìn về phía Giang Nguyễn Nguyễn: “Làm phiền đưa tôi về trang viên, Tiểu Tinh Tinh không thoải mái, tôi phải trở về xem con bé thế nào.”

Giang Nguyễn Nguyễn mơ hồ nghe thấy lời nói của thím Trương trong điện thoại, biết Tiểu Tinh Tinh không thoải mái nên cũng cảm thấy hơi lo lắng.

Nghe Lệ Bạc Thâm nói thế, cô lập tức quay đầu xe rồi gia tốc chạy về hướng trang viên nhà họ Lệ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 127


Sau hai mươi phút, xe của họ chậm rãi dừng lại ngoài sân của nhà họ Lệ.

Giang Nguyễn Nguyễn nghĩ đến cô bé bị bệnh nên không yên lòng nói với người đàn ông bên cạnh: “Nhớ chăm sóc kỹ cho Tiểu Tinh Tinh, nếu có gì cần đến tôi thì có thể liên lạc ngay.”

Lệ Bạc Thâm mang đầy thâm ý mà nhìn vào mắt cô: “Nếu cô lo lắng như thế thì không bằng đi vào thăm đi. Hơn nữa Tinh Tinh bám cô như vậy, nếu lúc sinh bệnh được gặp cô thì tâm tình sẽ khá lên một chút.”

Hắn nói xong liền mở cửa xe đi xuống, trực tiếp bước vào cửa biệt thự, cứ như đang nói cho rằng cô muốn vào thì vào, muốn đi thì đi, hắn không miễn cưỡng.

Nhìn theo bóng lưng hắn, Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại.

Tiểu Tinh Tinh sinh bệnh không tìm mẹ của con bé tới xem một chút sao? Phó Vi Trữ bận rộn đến mấy cũng không bỏ mặc con mình như vậy.

Nhưng nghĩ đến cô bé đang bị bệnh nằm trên giường, cuối cùng cô vẫn không đành lòng nên xuống xe đi theo Lệ Bạc Thâm bước vào biệt thự.

Lệ Bạc Thâm vừa vào cửa thì thím Trương đã ôm lấy Tiểu Tinh Tinh đi ra đón.

“Thiếu gia, ngài đã về rồi, tiểu tiểu thư bệnh thành như vậy, tôi muốn con bé nằm lên giường mà nó nhất quyết phải đợi ngài trở về, tôi chỉ có thể bế con bé chờ ở chỗ này.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Tinh Tinh đỏ rực lên, trên trán có dán một miếng băng hạ sốt, trông có vẻ rất suy yếu.

Nhìn thấy cha trở về, cô bé lập tức đưa tay ra muốn hắn ôm.

Lệ Bạc Thâm ôm con mình vào lòng, sờ thử thân nhiệt của con bé rồi cau mày lại: “Đang khoẻ mà sao đột nhiên phát sốt thế này?” . Truyện Dị Năng

Thím Trương lo lắng mà nhìn tiểu tiểu thư trong lòng hắn: “Ban đêm con bé trở về từ nhà trẻ đã không có tinh thần lắm, cơm cũng không ăn được bao nhiêu, tôi tưởng là buồn ngủ nên dẫn con bé đi tắm, lúc đó mới phát hiện hơi sốt, tôi đã gọi bác sĩ gia đình tới kê vài viên thuốc và uống rồi, nhưng tiểu tiểu thư cứ quấy muốn chờ ngài trở về mới chịu đi ngủ.”

Lệ Bạc Thâm gật đầu, vỗ nhẹ lên lưng Tiểu Tinh Tinh mà ân cần nói: “Còn khó chịu không con?”

Tiểu Tinh Tinh vươn hai cánh tay ôm cổ cha, chôn đầu vào vai hắn mà tội nghiệp gật gật đầu.

Lệ Bạc Thâm trấn an sờ sờ đầu cô bé.

“Thiếu gia, nếu ngài đã trở về thì mau đưa tiểu tiểu thư đi lên nghỉ ngơi đi.” Thím Trương thúc giục.

Lệ Bạc Thâm nghe thế thì chần chờ một lát: “Chờ một chút.”

Thím Trương không hiểu nổi mà nhìn hắn, không biết hắn còn muốn đợi cái gì.

Trong lúc bà đang sốt ruột thì chỉ nghe ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.

Có thể nghe ra là một người phụ nữ.

Ba người không hẹn mà cùng nhìn ra phía cửa.

Khi nhìn thấy người tới là ai, đáy mắt Lệ Bạc Thâm hiện ra chút dịu dàng.

Thím Trương lại sững sờ ngay tại chỗ, không dám tin vào đôi mắt của mình.

Giang Nguyễn Nguyễn vừa vào cửa liền đối diện với ba ánh mắt khác nhau, cô không khỏi dừng bước.

Nhìn thấy trang trí trong biệt thự không có gì thay đổi, tâm tình cô càng phức tạp.

Sáu năm trước nơi này cũng được coi là nhà của cô.

Trong mấy năm sống ở đây, mặc dù Lệ Bạc Thâm vẫn luôn lạnh nhạt không ngó ngàng đến cô, nhưng ngoài phương diện tình cảm thì hắn luôn mở một mắt nhắm một mắt với những chuyện khác.

Trong mấy năm đó, cách bài trí trong biệt thự này hoặc nhiều hoặc ít đều có bàn tay cô nhúng vào.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 128


Cô vốn cho rằng sau khi mình rời đi thì người đàn ông này sẽ lập tức bỏ hết, không ngờ sáu năm sau lúc bước vào nơi này lần nữa, những vật đó vẫn không thay đổi gì.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn lướt qua dò xét một vòng rồi chậm rãi thu tầm mắt lại, cảm thấy hơi tự giễu.

Nhìn thấy những vật xưa kia, cô lại cảm thấy trong lòng hơi xúc động. Nhưng sao cô không nghĩ rằng có lẽ là vì Lệ Bạc Thâm chưa từng chú ý tới những thứ này nên mới không thay đổi kia chứ.

Sau khi tỉnh táo lại, Giang Nguyễn Nguyễn đè nèn khác thường trong lòng xuống rồi đi đến bên cạnh ba người.

Mặc dù Tiểu Tinh Tinh đang phát sốt, nhưng thấy cô đến thì cô bé lập tức trông mong nhìn chằm chằm cô với đôi mắt bừng sáng long lanh.

Giang Nguyễn Nguyễn lo lắng nhìn cô bé một cái.

Tiểu Tinh Tinh lập tức đưa tay muốn cô ôm.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy thế thì vô thức liếc nhìn Lệ Bạc Thâm.

Cô bé này… Bị bệnh, không ở bên cạnh cha mà lại muốn một người xa lạ là cô ôm.

Không biết Lệ Bạc Thâm có cảm tưởng như thế nào.

Người đàn ông lại lạnh nhạt đưa cô bé qua cho cô.

Giang Nguyễn Nguyễn do dự giây lát rồi đưa tay nhận lấy con bé.

Vừa ôm đứa nhỏ vào ngực, cô đã cảm nhận được thân nhiệt của con bé như cái bếp lò.

Giang Nguyễn Nguyễn không nghĩ nhiều mà đưa má chạm chạm vào mặt cô bé để dò xét như thói quen ở nhà.

Được mặt dán mặt với dì xinh đẹp, Tiểu Tinh Tinh cảm thấy mát lạnh nên thoải mái nheo mắt lại.

“Sốt hơi cao đấy.” Giang Nguyễn Nguyễn ôm chặt thêm đứa nhỏ một chút, dịu dàng nói: “Có phải Tiểu Tinh Tinh rất khó chịu không?”

Tiểu Tinh Tinh gật gật đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy cô bé sốt đến đôi mắt hơi đỏ lên thì rất đau lòng, lập tức quay đầu hỏi thím Trương: “Bà cho con bé uống thuốc chưa?”

Lúc này thím Trương mới tỉnh táo lại, vội vàng khẽ gật đầu: “Uống rồi ạ.”

Nói xong, bà lại cẩn thận mà nhìn Giang Nguyễn Nguyễn: “Thiếu phu nhân, ngài trở về từ khi nào vậy?”

Bà đã làm ở nhà họ Lệ thời gian được khá lâu, lúc Giang Nguyễn Nguyễn vào cửa thì bà cũng từng phục vụ cô một thời gian, lúc ấy bà rất tôn kính vị thiếu phu nhân này.

Lúc biết thiếu phu nhân không từ mà biệt, bà còn rất kinh ngạc.

Không ngờ lúc này cô lại trở về.

Giang Nguyễn Nguyễn nghe thấy xưng hô của bà thì hơi sửng sốt, sau đó mở miệng cười: “Trở về một thời gian rồi, mà bà đừng gọi tôi như thế, tôi đã rời khỏi nhà họ Lệ được sáu năm.”

Thím Trương giật mình, cảm khái nói: “Ngài không thay đổi chút nào cả, tôi còn tưởng rằng… Được rồi, về sau tôi sẽ chú ý.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu.

“Ngài là… Đến thăm tiểu tiểu thư sao?” Thím Trương lại hỏi.

Giang Nguyễn Nguyễn giải thích: “Chúng tôi trùng hợp gặp mặt ở nhà một bệnh nhân, nghe nói Tiểu Tinh Tinh không thoải mái nên tôi tới thăm một chút.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 129


Thím Trương nghe vậy thì cảm thấy chua xót, lầm bầm cảm khái: “Cũng tốt, có ngài ở bên cạnh thì tiểu tiểu thư sẽ khoẻ lại nhanh thôi.”

Giang Nguyễn Nguyễn hoàn toàn không biết suy nghĩ của bà, chỉ cho là thím Trương nghĩ cô là bác sĩ nên biết chữa bệnh, nếu được cô chăm sóc thì Tiểu Tinh Tinh sẽ nhanh khoẻ lên, vì thế cô gật đầu cười: “Bà yên tâm, Tiểu Tinh Tinh có gì cần đến tôi thì tôi sẽ hỗ trợ.”

Thím Trương nghe thế thì cảm thấy hơi kỳ quái, cứ cảm thấy lời này của thiếu phu nhân có chút khách sáo.

Tiểu tiểu thư là con gái ruột của cô, hiện tại tiểu tiểu thư sinh bệnh, thiếu phu nhân ở bên cạnh chăm sóc không phải là chuyện hiển nhiên sao?

Hơn nữa có người mẹ là cô ở bên cạnh, tâm tình của tiểu tiểu thư sẽ tốt lên. Ngoài ra bà cũng biết y thuật của thiếu phu nhân, năm đó bà có đau đầu xây xẩm gì cũng tìm cô chữa bệnh.

Hiện giờ bệnh sốt của tiểu tiểu thư chắc chắn không phải vấn đề gì lớn đối với thiếu phu nhân.

Nhớ lại khoảng thời gian thiếu phu nhân còn ở đây, thím Trương nhịn không được cảm thấy tiếc nuối.

Thiếu phu nhân xinh đẹp lại giỏi giang, xưa nay không làm ra vẻ trịnh thượng với đám người làm bọn họ, luôn coi họ như người nhà.

Bây giờ những lúc thiếu gia không có mặt, vị Phó tiểu thư kia thường tới đây và coi mình là nữ chủ nhân của cái nhà này, bày ra dáng vẻ cao ngạo vênh mặt hất hàm sai khiến bọn họ, căn bản không coi họ là người.

Cũng không biết thiếu gia coi trọng cô ta cái gì…

Lệ Bạc Thâm nghe xưng hô của thím Trương cũng hoảng hốt trong chớp mắt.

Nhưng sau đó lại nghe Giang Nguyễn Nguyễn uốn nắn lời nói của thím Trương, tâm tình hắn trở nên hơi phức tạp.

Nhìn thấy ba người Giang Nguyễn Nguyễn đứng chung một chỗ, thím Trương càng hoài niệm khoảng thời gian năm đó, bà ôm suy nghĩ để họ đơn độc ở với nhau nên sau khi nói vài câu liền lặng lẽ lui ra. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Trưởng Công Chúa
2. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn
3. Mưa Hoàng Tước
4. Ải Tình: Vị Đắng Trên Đầu Môi
=====================================

Trong nhất thời, trong phòng khách chỉ còn lại ba người bọn họ.

Lệ Bạc Thâm nhìn hai người trước mặt với đôi mắt thâm trầm.

Phát giác ánh mắt của hắn, Giang Nguyễn Nguyễn nghiêng người qua ôm lấy Tiểu Tinh Tinh đi đến bên cạnh ghế sô pha, muốn buông cô bé xuống.

Tiểu Tinh Tinh phát giác ý đồ của cô, trong đôi mắt to tròn tràn đầy kháng cự, bàn tay nhỏ nắm lấy bờ vai cô không buông.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy thế thì trấn an ôm lấy cô bé và ngồi xuống ghế sa lon, dịu dàng nói: “Tinh Tinh ngoan, con bị bệnh nên phải nghỉ ngơi sớm một chút, dì dỗ con ngủ được không?”

Tiểu Tinh Tinh chôn đầu vào cổ cô, im lặng lắc đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày hỏi: “Con không muốn ngủ sao?”

Đứa nhỏ gật gật đầu, xoay người trong lòng cô rồi duỗi tay về phía quyển vở trên bàn.

Giang Nguyễn Nguyễn thò người qua lấy quyển vở rồi đặt vào tay cô bé, xem cô bé viết chữ trên đó.

“Nếu con ngủ thì dì sẽ đi, con không muốn dì đi.”

Tiểu Tinh Tinh viết nắn nót từng chữ, bĩu môi bày ra vẻ mặt không muốn.

Nhìn hàng chữ trên quyển vở, trong mắt Giang Nguyễn Nguyễn hiện lên một tia kinh ngạc.

Sao con bé này lại bám dính cô như thế?

Lệ Bạc Thâm đứng bên cạnh nhìn thấy hàng chữ cô bé viết thì liếc nhìn Giang Nguyễn Nguyễn một cái, trầm giọng nói: “Dì còn phải về nhà, con ngoan ngoãn đi ngủ đi.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 130


Tiểu Tinh Tinh nghe thế thì mếu máo, quay đầu xác nhận với Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu.

Hai đứa nhỏ trong nhà còn đang chờ cô, mặc dù còn có thím Lý đang chăm tụi nhỏ, nhưng cô vẫn không yên lòng.

Hơn nữa cô cũng không biết nên mang tâm trạng thế nào khi qua đêm trong căn nhà cô từng sống mấy năm trước.

Thấy cô ngầm thừa nhận, Tiểu Tinh Tinh khổ sở rũ mắt xuống, đôi tay nhỏ ghì chặt lấy vạt áo Giang Nguyễn Nguyễn, sắp vo vạt áo cô thành một cục.

Nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của con bé, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy không đành lòng.

Một lúc sau, Tiểu Tinh Tinh mới buông áo cô ra.

Giang Nguyễn Nguyễn nghĩ Tiểu Tinh Tinh đã chịu ngoan ngoãn đi ngủ, nhưng lại thấy cô bé cầm lấy quyển vở lên.

“Để cha đón các anh tới, dì đừng có đi.”

Tiểu Tinh Tinh viết xong thì quay người lại tội nghiệp ôm lấy cổ Giang Nguyễn Nguyễn không buông tay.

Thân nhiệt nóng rực của đứa nhỏ làm Giang Nguyễn Nguyễn nói không ra được câu từ chối.

Một lúc sau, Giang Nguyễn Nguyễn thầm thở dài trong lòng rồi chịu thua: “Được rồi, dì không đi, con an tâm ngủ đi.”

Cô bé nghe thế mới ngẩng đầu lên, trong đôi mắt long lanh như nước còn có chút hoài nghi.

Giang Nguyễn Nguyễn sờ sờ đầu cô bé: “Dì ở đây với con, mau ngủ đi.”

Lúc này Tiểu Tinh Tinh mới chui ra khỏi ngực Giang Nguyễn Nguyễn rồi tựa vào vai cô ngủ thiếp đi, đến cả lúc ngủ mà bàn tay nhỏ đó còn siết chặt áo của cô, sợ cô lén bỏ đi.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn đứa nhỏ trong ngực, cảm thấy trong lòng mềm nhũn ra.

Nhìn thấy hai người ngồi trên ghế sa lon, ánh mắt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống, hắn tiến lên ngồi ở bên cạnh Giang Nguyễn Nguyễn rồi sai quản gia rót hai ly trà cho họ, sau đó cầm điện thoại lên xử lý công việc từ xa.

Vừa rồi hắn nói phải tăng ca không phải giả vờ, khoảng thời gian này thật sự bận bịu đến đầu óc choáng váng.

Trong nhất thời, trong phòng khách lại rơi vào một mảnh tĩnh mịch.

Nghe thấy tiếng thở đều đều của cô bé trong lòng, Giang Nguyễn Nguyễn nhỏ giọng bảo quản gia lấy ra một tấm thảm nhỏ rồi trùm kín đứa nhỏ lại.

Cô bé đang ngủ mơ cảm thấy hơi nóng nên trở mình trong ngực cô.

Giang Nguyễn Nguyễn cẩn thận lau mồ hôi cho cô bé, đáy mắt tràn đầy dịu dàng.

Trong lúc cô đang chăm sóc Tiểu Tinh Tinh thì điện thoại di động trong túi xách bỗng nhiên reo lên.

Giang Nguyễn Nguyễn sợ đánh thức Tiểu Tinh Tinh nên vô thức bịt tai cô bé lại, đang định đứng dậy lấy túi xách thì lại thấy người đàn ông đó đã đứng dậy, cầm lấy điện thoại di động đưa tới trước mặt cô.

“Cám ơn.”

Giang Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng nói lời cảm ơn, nhìn ID người gọi, trong lòng có chút xót xa.

Cô chỉ quan tâm đ ến đứa nhỏ trong tay mà quên mất việc chăm sóc hai đứa con ở nhà.

“Mẹ!” Vừa kết nối xong, giọng nói của hai đứa nhỏ liền vang lên: “Khi nào mẹ mới về?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 131


Giang Nguyễn Nguyễn hạ giọng: “Tối nay mẹ có chút việc bận, khả năng cao sẽ về muộn, các con ăn cơm chưa?”

Giọng nói của hai đứa nhỏ rất ân cần: “Chúng con ăn cơm rồi, còn mẹ? Đừng chỉ nghĩ đến công việc thôi, mẹ cũng nên quan tâm chăm sóc thân thể của mình nữa!”

Nghe vậy, trong lúc Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm động, cười nói: “Mẹ biết rồi, mẹ cũng ăn rồi, đừng đợi mẹ nữa, mau đi ngủ sớm đi.”

“Con biết rồi, mẹ trở về đừng muộn quá, cũng đừng quá mệt quá!” Hai đứa nhỏ đồng ý với giọng điệu ngọt ngào.

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười, nói lời quan tâm, mới cúp điện thoại.

Lệ Bạc Thâm ở một bên mơ hồ nghe được tiếng của hai đứa nhỏ, liền buông công việc trên tay xuống, nhìn Giang Nguyễn Nguyễn, muốn hỏi cô có cần trở về chăm sóc hai đứa nhỏ không, lại nhìn thấy lông mày cô dần mềm mại, khi mở miệng nói, hắn lại chuyển chủ đề.

“Bình thường nếu như cô bận rộn, thì hai đứa nhỏ phải làm thế nào? Cô về nhà hay là tìm người đến chăm sóc bọn nhỏ?”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu: “Bạn của tôi sẽ đến giúp chăm sóc bọn nhóc, hiện tại thì có thím Lý.”

Lệ Bạc Thâm hỏi: “Còn lúc ở nước ngoài thì sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn không biết tại sao hắn vì cái gì mà cứ cố chấp hỏi vấn đề này, nhưng cô vẫn vô thức mà trả lời: “Tôi cũng sẽ tìm người đến giúp đỡ chăm sóc hoặc là tôi sẽ dẫn bọn nhỏ đến chỗ làm. Đồng nghiệp của tôi rất thích bọn nhỏ.”

Lời vừa dứt, phòng khách lại rơi vào khoảng im lặng.

Giang Nguyễn Nguyễn cụp mắt xuống, tiếp tục chú ý tới tình hình của cô bé.

“Hiện tại hai đứa nhỏ đã lớn như vậy việc chăm sóc cũng trở nên dễ dàng hơn. Còn bé chắc chắn không dễ dàng như vậy nhỉ.” Lệ Bạc Thâm đột nhiên lên tiếng, ánh mắt nặng trĩu nhìn cô, hắn hỏi như thể vô tình hỏi: “Năm nay hai đứa nhỏ bao nhiêu tuổi rồi? Tôi nghĩ bọn nhỏ cao gần bằng Tinh Tinh, chắc cũng bằng tuổi nhau nhỉ.”

Đột nhiên nghe thấy câu hỏi này, làm trái tim Giang Nguyễn Nguyễn chợt thắt lại.

Mỗi lần Lệ Bạc Thâm ở cùng hai đứa nhỏ, cô đều lo lắng hắn sẽ phát hiện ra cái gì, chính vì lẽ này, cô luôn dặn dò hai đứa nhỏ rất nhiều lần.

Nhưng cô không ngờ rằng người này sẽ trực tiếp hỏi cô câu hỏi này.

Cụp mắt xuống, bình tĩnh lại một lúc, Giang Nguyễn Nguyễn lạnh nhạt mở miệng nói: “Bọn nhỏ đã hơn bốn tuổi rồi, con trai lớn nhanh hơn con gái là chuyện bình thường.”

Đây là câu trả lời mà trước đó cô đã thảo luận với Triều Triều và Mộ Mộ, vì để tránh Lệ Bạc Thâm căn cứ vào tuổi của hai đứa nhỏ mà liên tưởng đến cái đêm sáu năm về trước.

Nói xong, cô có chút lo lắng chờ đợi phản ứng của người đàn ông.

Một lúc lâu sau, cô mới nghe thấy người đàn ông đó “ừm” một tiếng thật sâu.

Thấy hắn không hỏi thêm gì nữa, Giang Nguyễn Nguyễn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lệ Bạc Thâm nheo mắt nhìn email công việc trên điện thoại, nhưng lại không thể tập trung nổi.

Hai đứa nhỏ đều hơn bốn tuổi, chỉ nhỏ hơn Tiểu Tinh Tinh một tuổi.

Nói cách khác, ngay khi người phụ nữ này sinh ra Tiểu Tinh Tinh, cô ấy đã đi cặp kè với một người đàn ông khác và sinh ra hai cậu bé.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi ngưng đọng, trong lòng có chút không ngờ.

Ngay lúc hai người có tâm tư khác nhau, Tiểu Tinh Tinh trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn đột nhiên động đậy.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 132


Giang Nguyễn Nguyễn lập tức cụp mắt xuống, nhìn sang.

Chỉ nhìn thấy đôi mày thanh tú của cô bé khẽ cau lại, sau đó cô bé bắt đầu khóc nức nở một cách đáng thương, khuôn mặt nhỏ nhắn đã nhăn nhó thành một mảng.

Nghe được tiếng nức nở của đứa nhỏ, Lệ Bạc Thâm ngước mắt nhìn sang.

Giang Nguyễn Nguyễn vỗ vào nhẹ lưng cô bé mà trấn an, nhưng tiếng nức nở của Tiểu Tinh Tinh càng lúc càng lớn, cô bé lao ra khỏi chăn, vừa khóc vừa bò vào lòng Giang Nguyễn Nguyễn, dùng hai bàn tay nhỏ ôm chặt lấy cô.

Vừa khóc, cô bé vừa mở hai mắt đẫm lệ ra, nước mắt lưng tròng mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Giang Nguyễn Nguyễn.

Cuối cùng khi xác nhận được Giang Nguyễn Nguyễn vẫn còn ở đó, tiếng nức nở lại lần nữa lắng xuống.

Nhìn khuôn mặt cô bé vì khóc mà đỏ bừng lên, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy đau lòng không thôi, giống như từ cô bé, mà cô có thể nhìn thấy hai đứa nhỏ đang ở nhà.

“Tinh Tinh không sao, dì vẫn ở đây. Đừng khóc nữa, nếu khóc nữa, con sẽ biến thành một con mèo nhỏ đó.” Giang Nguyễn Nguyễn dịu dàng xoa dịu, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô bé.

Tiểu Tinh Tinh có chút khóc không ngừng được, nước mắt không ngừng tuôn rơi, cô bé túm lấy quần áo cô không chịu buông ra.

Quần áo trên bả vai Giang Nguyễn Nguyễn bị mồ hôi từ lòng bàn tay cô bé làm ướt đẫm, hoàn toàn biến thành một cục nhàu nát, nhưng cô không nói gì, chỉ kiên nhẫn an ủi cô bé.

Một lúc sau, cô bé khóc nức nở rồi lại ngủ, trong lúc ngủ mơ vẫn cựa quậy.

Giang Nguyễn Nguyễn cẩn thận lấy chiếc chăn nhỏ bộc cô bé lại, chỉ chừa hai tay thò ra, nắm chặt quần áo của cô.

Nhìn thấy hai người thân thiết như vậy, ánh mắt Lệ Bạc Thâm tối sầm lại, cuối cùng chỉ trầm mặc không nói gì.

Thím Trương lo lắng cho tiểu tiểu thư, đi tới nhìn xem, thấy tiểu tiểu thư đang ngủ ngon lành trong vòng tay thiếu phu nhân, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng: “Quả nhiên, tiểu tiểu thư vẫn phải ở bên cạnh thiếu phu nhân, mới có thể ngủ yên giấc, bình thường khi tiểu tiểu thư bị bệnh sẽ làm ầm ĩ lên, không ai có thể dỗ dành được, đôi khi thiếu gia cũng không làm gì được tiểu thư.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sốt một chút.

Cô muốn hỏi, Phó Vi Trữ đâu? Thân là mẹ của Tiểu Tinh Tinh, chẳng lẽ cô ta cũng không thể dỗ dành đứa con của mình sao?

Hơn nữa, lần này Tiểu Tinh Tinh lâm bệnh, sao lâu như vậy vẫn không thấy hình dáng Phó Vi Trữ.

Chẳng lẽ cô đối với con gái mình, cũng không hề quan tâm đ ến?

Ngay lúc cô định mở miệng hỏi thì giọng nói của Lệ Bạc Thâm lại vang lên.

“Đêm nay có lẽ con bé có thể tỉnh giấc, cô có thể ôm con bé lên phòng dành cho khách nghỉ ngơi, cô ngủ một lát đi.”

Thím Trương cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, đã muộn như vậy rồi, thiếu phu nhân vừa xong công việc liền cùng thiếu gia đến đây, chắc cô cũng mệt rồi, đi lên ngủ với tiểu tiểu thư một lát đi.”

Giang Nguyễn Nguyễn nuốt xuống câu hỏi trên môi, lưỡng lự liếc nhìn lên lầu. Mọi chuyện xảy ra sáu năm trước đều hiện lên trong đầu, trong lòng có chút chua xót, lắc đầu từ chối: “Không cần, tôi ở đây nghỉ ngơi một lát là được rồi, Tiểu Tinh Tinh cuối cùng cũng ngủ rồi, tôi sợ đánh thức cô bé.”

Nghe xong lý do này, hai người họ không thể nói gì khác.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 133


Thím Trương tỏ ra lo lắng cho cô thêm vài câu rồi lui xuống.

Chỉ còn lại ba người trong phòng khách.

Bởi vì vừa rồi đột nhiên Lệ Bạc Thâm nhắc tới tuổi tác của Triều Triều và Mộ Mộ, bây giờ Giang Nguyễn Nguyễn vẫn có chút cảnh giác, rũ mắt nhìn về phía cô bé trong ngực, cố gắng tránh nhìn vào ánh mắt của hắn.

Một lúc sau, không còn nghe thấy giọng nói của người đàn ông đó nữa.

Giang Nguyễn Nguyễn dần dần thả lỏng thần kinh.

Hôm nay cô có một ngày thật bận rộn, buổi chiều dành nhiều thời gian để chữa trị cho ông cụ, hiện tại quả thực có chút mệt mỏi.

Cộng thêm việc Tiểu Tinh Tinh trong ngực cô đang tỏa nhiệt như một chiếc lò sưởi nhỏ, hơi thở đều đều vang vọng bên tai, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy một cỗ mệt mỏi chậm rãi dâng lên.

Dù cố gắng tỉnh táo nhưng cô vẫn chìm vào giấc ngủ.

Một lúc lâu sau, trong phòng khách vẫn không có động tĩnh gì.

Lệ Bạc Thâm ngước mắt lên chỉ nhìn thấy, người phụ nữ đang ôm Tiểu Tinh Tinh đã dựa lưng vào ghế sofa mà ngủ thiếp đi.

Bởi vì đang ôm Tiểu Tinh Tinh trong ngực nên tư thế của cô không được tự nhiên, ngủ cũng không thoải mái. Vậy mà mỗi lần nửa thoáng tỉnh lại, cô đều vô thức siết chặt vòng tay.

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Lệ Bạc Thâm khẽ rung động.

Thím Trương lại đi đến kiểm tra tình hình của tiểu tiểu thư, vừa bước tới chỗ ghế sô pha liền nhìn thấy thiếu gia ra hiệu cho mình im lặng.

Thấy thế, thím Trương thả chậm bước lại, thận trọng bước tới gần nhìn hai người họ, đến lúc nhìn thấy khuôn mặt đang say ngủ của hai người thì trên mặt bà không khỏi lộ ra nét vui vẻ.

Quả nhiên, sợi dây liên kết mẹ con giữa thiếu phu nhân và tiểu tiểu thư không bao giờ có thể cắt đứt được.

Mặc dù đã nhiều năm không gặp, nhưng tiểu tiểu thư vẫn theo bản năng thân thiết với thiếu phu nhân, hơn nữa thiếu phu nhân cũng rất yêu thương tiểu tiểu thư.

Nhìn thấy hai người đắp chung chiếc chăn nhỏ, thím Trương hơi nhíu mày rồi nhẹ nhàng lui lại. Một lúc sau, bà quay lại đưa một chiếc chăn bông lớn cho Lệ Bạc Thâm.

Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày do dự, nhưng cuối cùng vẫn đứng dậy cầm lấy chiếc chăn, cúi người cẩn thận đắp lên cho hai người, sau đó còn cẩn thận nhét góc chăn dưới người Giang Nguyễn Nguyễn.

Làm xong một loạt hành động này, lúc chuẩn bị đứng dậy thì ánh mắt hắn thoáng xẹt qua khuôn mặt đang ngủ say của Giang Nguyễn Nguyễn.

Lệ Bạc Thâm không nhịn được mà dừng động tác lại, dùng ánh mắt đảo quanh khuôn mặt cô ngay khoảng cách cực kì mập mờ.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn người phụ nữ này ở khoảng cách gần như vậy.

Có vẻ cô ngủ không mấy an ổn, hàng mi cong vút thỉnh thoảng lại run run, giống như có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào.

Lệ Bạc Thâm nhịn được mà thử đoán xem bao giờ cô sẽ tỉnh lại.

Người phụ nữ đang say giấc bỗng trở người, từ từ trượt khỏi ghế sofa.

Thấy cả người cô sắp sửa rơi xuống, Lệ Bạc Thâm theo bản năng vươn tay bảo vệ đầu cô, gần như đã ôm trọn người Giang Nguyễn Nguyễn vào lòng.

Đôi má mềm mại của cô áp vào lòng bàn tay hắn, một cảm giác nhẹ nhàng, êm ái truyền thẳng từ bàn tay đến ngực hắn.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 134


Đôi mắt sâu thẳm của Lệ Bạc Thâm tối sầm lại, vì sợ đánh thức người trong lòng nên hắn vẫn giữ nguyên tư thế này không hề nhúc nhích.

Ở bên cạnh, thím Trương nhìn thấy thiếu gia ôm thiếu phu nhân mà trong ngực thiếu phu nhân còn đang ôm tiểu tiểu thư, trong lòng bà chợt lóe lên một ý nghĩ.

Mặc dù thiếu phu nhân đã rời đi sáu năm, nhưng nếu cô ấy muốn quay trở lại cũng không phải là không thể.

Nghĩ đến đây, ánh mắt thím Trương thoáng hiện lên nét vui vẻ.

“Thiếu gia, cậu đưa thiếu phu nhân và tiểu tiểu thư lên nghỉ ngơi đi, để hai người nằm vậy suốt đêm, ngày mai thức dậy chắc chắn thiếu phu nhân sẽ bị đau lưng, cô ấy vẫn còn phải đi làm mà.”

Lệ Bạc Thâm nhăn mày, nhìn khuôn mặt đang ngủ say trong vòng tay, đắn đo một lúc, sau đó hắn mới khẽ gật đầu.

Thấy hắn đồng ý, thím Trương bước lên phía trước bế Tiểu Tinh Tinh khỏi tay Giang Nguyễn Nguyễn, cũng may là Tiểu Tinh Tinh ngủ say, lúc bị thím Trương bế lên cũng chỉ hơi nghiêng đầu đi chứ không tỉnh lại.

Thím Trương ôm tiểu thư lên xong thì mở miệng cười nói: “Thiếu phu nhân làm phiền cô rồi.”

Nói xong bà ấy lại đứng sang một bên chờ Lệ Bạc Thâm hành động.

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm hơi do dự.

Qua hồi lâu sau, hắn mới thận trọng nghiêng người, ôm lấy Giang Nguyễn Nguyễn.

Người phụ nữ đó lập tức nằm trọn trong vòng tay của hắn, vô thức nghiêng đầu tựa đầu vào vai hắn, mãi đến lúc hắn đứng dậy cô vẫn không tỉnh dậy.

Lệ Bạc Thâm nhìn người trong tay, lông mày khẽ cau lại, đáy mắt có chút không vui.

Người phụ nữ này, như thể cô ấy không có trọng lượng mà nằm gọn trong vòng tay hắn, rốt cục mấy năm quay cô đã chăm sóc bản thân như thế nào vậy?

Thím Trương nhìn thiếu gia ôm thiếu phu nhân vào lòng, trong mắt tràn đầy vẻ vui mừng.

Nhìn như thế nào cũng thấy thiếu gia và thiếu phu nhân xứng vô cùng!

Quả thật Giang Nguyễn Nguyễn đã rất mệt mỏi, bình thường cô ngủ rất nông nhưng hôm nay lại ngủ say đến mức bị ôm đến tận phòng trên lầu cũng không hay biết.

Lệ Bạc Thâm đi đến bên giường, cẩn thận cúi người đặt cô lên giường, sau đó chỉnh chỉnh gối nằm lại cho cô rồi mới đứng dậy.

Nãy giờ thím Trương vẫn luôn đi theo phía sau bọn họ, lúc này thấy hắn chăm sóc Giang Nguyễn Nguyễn như vậy thì nét vui vẻ trong mắt càng nhiều hơn, bước tới đặt Tiểu Tinh Tinh lên bên cạnh Giang Nguyễn Nguyễn, đắp chăn bông cho hai người bọn họ sau đó lại đứng dậy bước sang một bên.

Thấy ánh mắt thiếu gia vẫn còn dừng lại trên mặt thiếu phu nhân, thím Trương quan tâm nói: “Thiếu gia, ngài cũng đi nghỉ ngơi đi bên này có tôi trông chừng là được rồi, không phải ngày mai cậu còn phải đi làm sao?”

Lời vừa dứt, chỉ thấy đôi mày của thiếu gia hơi nhăn lại, hắn lắc đầu: “Không cần, tôi không mệt. Tôi còn lo chuyện Tinh Tinh bị bệnh, dì cứ đi nghỉ ngơi đi.”

Nghe vậy, ánh mắt thím Trương hiện lên chút trêu chọc.

Thiếu gia nói lo cho tiểu tiểu thư mà ánh mắt cứ dán chặt vào mặt thiếu phu nhân.

Nhưng mà để nhà ba người của bọn họ ở riêng với nhau cũng tốt, có thể bồi dưỡng chút tình cảm.

Nghĩ vậy thím Trương cũng không khăng kiên trì nữa, yên lặng lui ra ngoài.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 135


Trong phòng chỉ có một chiếc đèn ngủ lờ mờ.

Lệ Bạc Thâm bật đèn lên âm thầm đánh giá khuôn mặt Giang Nguyễn Nguyễn.

Rõ ràng sáu năm đã trôi qua đi nhưng khuôn mặt đó vẫn không chút thay đổi, nhưng mà khi đôi mắt kia mở ra, ánh mắt bên trong lại vô cùng khác biệt với sáu năm trước.

Thậm chí là càng hấp dẫn ánh mắt của hắn hơn sáu năm trước.

Không biết người phụ nữ này đã trải qua sáu năm vừa rồi như thế nào.

Hắn nhìn được một lúc thì chợt phát hiện đôi mày của người phụ nữ nhỏ đột nhiên cau mày.

Lệ Bạc Thâm cũng không khỏi nhíu mày, không biết người phụ nữ này mơ thấy cái gì mà có thể khiến cô ấy khó chịu như vậy trong giấcngủ.

Trong lúc Giang Nguyễn Nguyễn mơ hồ cảm giác như bản thân đã trở về sáu năm trước, trước mặt là khuôn mặt cực kỳ tuấn tú của Lệ Bạc Thâm, khuôn mặt yêu nghiệt đó tràn đầy chán ghét.

Mặc dù hắn còn chưa lên tiếng nhưng Giang Nguyễn Nguyễn dường như có thể đoán được lời hắn định nói, tuyệt vọng lui mạnh về phía sau, đưa tay lên che lỗ tai lại, có vẻ cô rất kháng cự những gì hắn sắp nói. . Truyện Nữ Cường

Thế nhưng bất chấp điều này, giọng nói tàn nhẫn của người đàn ông vẫn vang vọng trong đầu cô.

“Có chết tôi cũng sẽ không thích cô!”

Câu nói này lập tức vang vọng khắp không gian.

Giang Nguyễn Nguyễn chỉ cảm thấy bản thân chợt hít thở không thông, đau đớn giãy giụa một lúc lâu mới bất ngờ tỉnh dậy.

Vừa mở mắt ra cô chỉ thấy bốn phía xung quanh lờ mờ tối như thể cô vẫn còn trong giấc mơ.

Thấy vậy, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm thấy có chút nặng nề.

“Có chuyện gì vậy, gặp ác mộng sao?” Giọng nói trầm ấm của Lệ Bạc Thâm bỗng vang lên bên tai cô.

Giọng nói hoàn toàn trùng khớp với giọng nói trong giấc mơ.

Trái tim Giang Nguyễn Nguyễn lại thắt lại, theo bản năng ngước mắt lên nhìn biểu cảm của hắn.

Người đàn ông đứng trong bóng tối, biểu cảm trên mặt có hơi mờ đi. Không đợi được câu trả lời của cô, hắn nhíu mày tiến lên một bước.

Giang Nguyễn Nguyễn vẫn còn đắm chìm trong giấc mơ, lúc nhìn thấy hành động của hắn, trên mặt lóe lên một chút hoảng sợ, sau đó vô thức vịn giường lui về phía sau.

Đôi mày của Lệ Bạc Thâm càng nhíu chặt hơn, hắn đã dừng bước, còn giọng nói cũng thoáng hòa hoãn hơn vừa rồi: “Cô mơ thấy gì vậy?”

Bước chân vừa rồi đã mang hắn bước khỏi bóng tối, sự lo lắng trên mặt hắn cũng hiện rõ trong mắt Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn chớp mắt sững sờ, kinh ngạc nhìn hắn vài giây rồi mới thật sự thoát khỏi giấc mộng vừa rồi, cô hạ mắt xuống thôi thúc bản thân nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lạnh nhạt đáp: “Không có gì, chỉ là ác mộng mà thôi.”

Nói xong cô quay đầu nhìn về phía cô bé đang ngủ bên cạnh mình, kế tiếp cô đưa tay ra kiểm tra nhiệt độ cơ thể cô bé.

Nhiệt độ đã ổn hơn lúc nãy, có lẽ ngủ một giấc tỉnh dậy, cô bé sẽ khỏe lại.

Giang Nguyễn Nguyễn rút tay về rồi từ từ rời giường thu dọn quần áo, cô nhẹ giọng nói: “Tiểu Tinh Tinh tỉnh lại sẽ khỏe hơn, anh cẩn thận một chút, đừng để con bé bị cảm lạnh, tôi nên trở về rồi. ”

Nói xong cô liền đi về phía cửa.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 136


Nhưng mà vừa mới đi được hai bước, cổ tay đã bị một bàn tay to lớn nắm lấy.

Giang Nguyễn Nguyễn dừng bươc, bối rối quay đầu nhìn lại.

Lệ Bạc Thâm cau mày thật sau: “Bây giờ đã bốn giờ sáng rồi, cô mới ngủ được một lát thôi, tôi không dám để cô cứ lái xe về như vậy. Hơn nữa, nếu cô rời đi rồi, tôi không biết phải giải thích với Tiểu Tinh Tinh như thế nào, cô đã tự mình hứa với con bé là cô sẽ không rời đi, nếu ngày mai con bé thức dậy mà không tìm thấy cô, nhất định con bé sẽ quấy phá nữa, nói không chừng sẽ trực tiếp chạy thẳng đến nhà cô. Thân thể con bé còn chưa hoàn toàn hồi phục nữa, lỡ làm nó tái bệnh lại thì phải làm sao?”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau mày, bởi vì giấc mơ vừa rồi nên cô mới không muốn ở lại với người đàn ông này.

Nhưng vừa rồi cô đã hứa với cô bé là sẽ không rời đi…

Nhìn thấy bộ dạng khó xử của cô, sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống, giọng điệu cũng lạnh lùng hơn: “Đừng lo lắng, tôi Tiểu Tinh Tinh chỉ tạm thời gây rắc rối cho cô thôi, nếu không có chuyện gì, sau này tôi sẽ không để con bé quấy rầy cuộc sống của cô nữa.”

Nói xong hắn liền thả bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô ra.

Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy lời nói của hắn có chút kỳ quái, gai góc không thể giải thích được, nghe xong làm cô có chút khó chịu.

Trên giường, dường như Tiểu Tinh Tinh đã cảm nhận bên người đang trống rỗng, cô bé vô thức trở người sờ sờ chỗ trống bên cạnh, miệng phát ra vài tiếng rầm rì.

Nghe thấy động tĩnh, hai người không hẹn mà cùng nhìn sang.

Giang Nguyễn Nguyễn vẫn không thể đối xử tàn nhẫn với cô bé này được, cô do dự vài giây rồi nói: “Tôi sẽ ở lại cùng Tiểu Tinh Tinh, nhưng anh Lệ, với mối quan hệ giữa chúng ta, tôi ngủ rồi mà anh vẫn đứng lại trong phòng hình như có chút không thích hợp lắm.” . Truyện Hài Hước

Đây rõ ràng là muốn đuổi hắn đi.

Ánh mắt Lệ Bạc Thâm tối sầm, mấy giây sau mới lạnh lùng đáp: “Được, Tinh Tinh đã làm phiền cô rồi.”

Nói xong hắn liền xoay người rời đi.

Nhìn thấy cửa phòng đóng lại, Giang Nguyễn Nguyễn mới thở phào nhẹ nhõm, xoay người nằm xuống bên cạnh Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh làm như đang tìm hơi ấm, mò mẫm nhích lại gần cô.

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn dịu lại, đưa tay ôm lấy cô bé vào lòng.

Tiểu Tinh Tinh thoải mái rúc vào lòng cô, trên môi cũng mang nụ cười nhàn nhạt.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy lòng mình như tan chảy, cảm giác bất an do cơn ác mộng vừa rồi mang đến đã biến mất, cô lại chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Tinh Tinh tỉnh dậy trong vòng tay Giang Nguyễn Nguyễn.

Vừa mở mắt ra, cô bé đã nhìn thấy người dì xinh đẹp trước mặt, con ngươi lập tức trở nên sáng long lanh, trong lòng cũng tràn ngập niềm vui.

Rất hạnh phúc! Dì xinh đẹp thực sự không rời đi, thậm chí còn ngủ với mình nữa! Giá như ngày nào cũng được như thế này!

Giang Nguyễn Nguyễn mơ mơ màng màng cảm nhận được ánh mắt như tia laze của cô bé cho nên cô cũng tỉnh dậy theo, vừa cúi đầu xuống đã chạm phải đôi mắt sáng ngời của Tiểu Tinh Tinh, không khỏi mỉm cười: “Chào buổi sáng, con còn cảm thấy khó chịu không?”

Tiểu Tinh Tinh lắc đầu.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 137


Giang Nguyễn Nguyễn cười trấn an: “Vậy là tốt rồi, giờ nên rời giường rồi.”

Vừa dứt lời, cô đã đứng dậy rời giường.

Thím Trương gõ cửa đi vào, trên tay còn mang theo quần áo đến cho Tiểu Tinh Tinh, Giang Nguyễn Nguyễn giúp cô bé thay đồ.

Thay quần áo xong, dì Trương đang định bế Tiểu Tinh Tinh đi rửa mặt nhưng Tiểu Tinh Tinh cứ khư khư giữ hai tay mình sau lưng không cho bà ấy ôm.

“Thiếu phu nhân, có thể làm phiền cô dẫn tiểu tiểu thư đi rửa mặt không?” Thím Trương đọc được suy nghĩ của tiểu tiểu thư, đem cô bé gửi gắm cho Giang Nguyễn Nguyễn.

Ngày thường, cô cũng thường chăm sóc hai đứa nhỏ nên cô rất giỏi những việc này, cô lên tiếng đáp lại rồi bế Tiểu Tinh Tinh vào phòng tắm.

Rửa mặt xong, cô lại tết tóc cho cô bé.

Vừa chải tóc được nửa đường, hai mắt của Tiểu Tinh Tinh lại sáng lên, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn chằm chằm vào gương, ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế nhỏ.

Trước cửa phòng tắm, Lệ Bạc Thâm mặc áo sơ mi và quần tây, áo sơ mi còn chưa cài cúc, hình như cũng vừa mới tắm rửa xong, hắn lặng lẽ nhìn người phụ nữ đang tết tóc cho Tiểu Tinh Tinh.

Giang Nguyễn Nguyễn tết tóc cho Tiểu Tinh Tinh rồi bế cô bé ra ngoài.

Vừa quay người lại đã nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở cửa.

Đôi mắt tối sầm của hắn hơi tối sầm lại, mọi sự ấm áp trong mắt hắn đều thu hồi lại, trở nên khách sáo xa cách: “Bữa sáng đã sẵn sàng, xuống ăn đi.”

Nói xong, hắn quay người đi về phía trước.

Giang Nguyễn Nguyễn hơi sửng sốt một lát.

Dường như vừa rồi cô mới nhìn thấy vẻ mặt của người đàn ông rất khác so với trước kia, nhưng mà dáng vẻ đó chỉ tồn tại trong chốc lát, không biết có phải là do cô tưởng tượng hay không.

Sau khi tỉnh táo trở lại, Giang Nguyễn Nguyễn dẫn Tiểu Tinh Tinh xuống lầu ăn sáng

Trong lúc ăn, tất nhiên Tiểu Tinh Tinh sẽ ngồi xuống bên cạnh Lệ Bạc Thâm.

Giang Nguyễn Nguyễn đang định đi về phía đối diện của hai người thì bị cô bé túm lấy tay ống tay áo, vì thế mà cô cũng bị buộc phải dừng bước.

“Thiếu phu nhân, cô ngồi cạnh tiểu tiểu thư đi.” Thím Trương nhìn ra ý đồ của tiểu tiểu thư, bà mỉm cười kéo ghế bên cạnh Tiểu Tinh Tinh ra.

Tiểu Tinh Tinh gật đầu đồng ý, dùng vẻ mặt chờ mong mà nhìn Giang Nguyễn Nguyễn.

Thấy vậy, Giang Nguyễn Nguyễn vô thức liếc nhìn người đàn ông bên cạnh Tiêu Tinh Tinh.

Vẻ mặt Lệ Bạc Thâm có chút cứng ngắc, khi bắt gặp ánh mắt của cô, hắn lại quay đầu đi không nói lời nào, dường như không hắn hề quan tâm cô sẽ ngồi ở đâu.

Tiểu Tinh Tinh siết chặt tay.

Giang Nguyễn Nguyễn do dự vài giây rồi cũng ngồi xuống bên cạnh Tiểu Tinh Tinh.

Xuyên suốt bữa ăn, Giang Nguyễn Nguyễn theo bản năng mà chăm sóc cho cô bé ngồi bên cạnh, Lệ Bạc Thâm ở bên kia cũng theo thói quen mà gắp đồ ăn cho cô bé.

Tiểu Tinh Tinh được dì xinh đẹp và cha cùng chăm sóc làm cô bé mỉm cười hết sức vui vẻ, ngoan ngoãn ăn đồ hết ăn do hai người gắp cho.

Ăn sáng xong, Giang Nguyễn Nguyễn nhìn đồng hồ, thấy đã đến giờ đi làm nên cô đã đứng dậy rời đi.

Tiểu Tinh Tinh buồn bã vò vò góc áo của mình.

“Ngoan nào, dì phải đi làm rồi, để hôm khác dì lại đến thăm con nhé, được không?” Giang Nguyễn Nguyễn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng an ủi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 138


Nghe tin dì sắp đi làm, tuy Tiểu Tinh Tinh vẫn chưa nỡ để cô rời đi nhưng cô bé vẫn hiểu chuyển mà buông tay ra, sau đó vẫy tay chào dì xinh đẹp.

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười sờ đầu cô rồi xoay người rời đi.

Trước khi đi làm cô còn phải về nhà thay quần áo, hơn nữa cô cũng có chút lo lắng cho hai đứa nhỏ ở nhà nên muốn quay về xem sao.

Vừa vào cửa đã thấy hai đứa nhỏ lao tới: “Mẹ ơi! Sao giờ mẹ mới về? Tối qua đã xảy ra chuyện gì sao?”

Thím Lý ở bên cạnh mỉm cười nhìn ba mẹ con họ rồi giải thích: “Hai vị tiểu thiếu gia lo lắng cho cô, nên sáng nay đã dậy rất sớm.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu, do dự một chút cuối cùng vẫn nói chuyện ngày hôm qua mình ở lại chăm sóc Tiểu Tinh Tinh cho hai đứa nhỏ biết.

Nghe tin em gái mình bị bệnh, hai cậu bé lo lắng hỏi: “Em gái thế nào rồi? Bệnh nặng lắm hả mẹ? Chúng com có thể đến thăm em ấy được không?”

Giang Nguyễn Nguyễn ngập ngừng trấn an: “Chỉ là sốt nhẹ thôi, ngủ một giấc đã đỡ hơn nhiều rồi. Bọn con có thể gặp em ấy ở trường mẫu giáo mà. ”

Hai cậu bé muốn đến thăm người bạn thân đang bị bệnh của mình. Theo như bình thường thì cô sẽ đồng ý ngay, nhưng vì chuyện của Lệ Bạc Thâm nên cô cũng không muốn bọn nhỏ tiếp xúc nhiều quá với hắn.

Hai đứa nhỏ cũng không nài nỉ nữa, ngoan ngoãn gật đầu.

Bên kia, sau khi Phó Vi Trữ đi theo xe của Giang Nguyễn Nguyễn, nhìn thấy cô chạy thẳng về phía trang viên nhà họ Lệ, lúc trở về liền tức giận đến mức cả đêm không ngủ được, ra lệnh cho người phải chú ý đến Giang Nguyễn Nguyễn, khi cô ấy rời đi.

Sáng sớm tỉnh dậy, đang ăn sáng thì nhận được điện thoại của thủ hạ gọi tới, cô ta mới biết đến lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới rời đi!

“Con khốn!”

Phó Vi Trữ nghiến răng nghiến lợi cúp điện thoại, sắc mặt tức giận đến tím tái: “Vừa về nước đã vội vàng giành lấy lại!”

Nói xong, trong lòng cô ta lại có chút hoảng sợ.

Không ngờ người phụ nữ đó lại qua đêm ở nhà họ Lệ!

Suốt mấy năm qua, cô ta nhiều nhất cũng chỉ có thể ở lại ăn tối, vừa ăn xong đã hạ lệnh rời đi!

Từ góc độ này nhìn ra, thái độ của Lệ Bạc Thâm đối với người phụ nữ kia…

Phó Vi Trữ càng nghĩ càng thấy bất an.

Đối diện là mẹ của Phó Vi Trữ, Trịnh Lâm, nhìn thấy bộ dạng của con gái mình thì âm cần hỏi han: “Có chuyện gì vậy? Mới sáng sớm mà đã tức giận như vậy rồi?”

Phó Vi Trữ nghiến răng nghiến lợi: “Con khốn Giang Nguyễn Nguyễn đó đêm qua đã qua đêm ở trang viên nhà họ Lệ! Nếu cứ tiếp tục như vậy, Bạc Thâm rất có thể sẽ tái hôn với cô ta!”

Nghe vậy, Sắc màu của Trịnh Lâm thoáng ngưng trọng lại, lãnh đạm nói: “Rất lâu rồi mẹ không gặp dì Tống con, buổi chiều mời bà ấy đến uống trà chiều đi, sẵn tiện nói chuyện này với bà ấy luôn.”

Buổi chiều cùng ngày, hai mẹ con Phó Vi Trữ hẹn Tống Viện gặp mặt tại quán cà phê.

Lúc Tống Viện đến, hai người đã đợi sẵn bên cửa sổ.

“Có lỗi quá, để hai người đợi lâu.” Tống Viện thản nhiên ngồi xuống đối diện hai người.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 139


Phó Vi Trữ mỉm cười ngoan ngoãn: “Bọn con cũng vừa mới đến thôi, dì mau ngồi xuống con có gọi vài món tráng miệng, không biết có hợp khẩu vị của dì không, dì nếm thử một chút nhé.”

Nói xong, cô ta lập tức vẫy tay gọi người phục vụ đưa thức ăn lên.

Chỉ chốc lát sau, vài món tráng miệng nhỏ trang trí xinh đẹp đã được đặt trước mặt ba người họ.

Tống Viện vui vẻ mỉm cười: “Vẫn là Vi Trữ quan tâm đ ến dì nhất, biết dì thích đồ ngọt, Bạc Thâm còn lâu mới để ý chuyện này.”

Ba người bọn họ tán gẫu mấy câu rồi, Trịnh Lâm lại bắt đầu vô ý nhắc tới chuyện Giang Nguyễn Nguyễn.

“Đúng rồi, hai ngày trước Vi Trữ có đến thăm ông cụ Tần, con bé đã gặp người phụ nữ đã ly hôn với Bạc Thâm vào sáu năm trước, cô ta về nước lúc nào vậy, bà có biết không?”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Tống Viện dần dần biến mất: “Giang Nguyễn Nguyễn sao, cô ta còn dám trở về à? Nếu hôm nay bà không nhắc tới, tôi cũng không biết chuyện này đâu!”

Năm xưa, người phụ nữ đó chỉ để lại một đơn ly hôn rồi không từ mà biệt, một năm sau, Tiểu Tinh Tinh lại được gửi tới chỗ bọn họ bởi vì không có người giám hộ.

Vừa nghĩ đến những chuyện này Tống Viện liền tức giận, bây giờ người phụ nữ kia còn mặt mũi trở về nước sao?

Trịnh Lâm giả vờ ngạc nhiên: “Bà không biết sao? Hôm đó không những có Vi Trữ mà còn có Bạc Thâm ở đó nữa, quan hệ giữa hai người đó có vẻ khá tốt cho nên tôi còn tưởng rằng bà định để cô ta trở về chăm sóc Tiểu Tinh Tinh chứ!”

Tống Viện nhăn mày không vui: “Cô ta lấy đâu ra mặt mũi chăm sóc Tiểu Tinh Tinh chứ? Nếu tôi biết chuyện này sớm hơn, nói không chừng tôi còn không cho cô ta gặp mặt Tiểu Tinh Tinh nữa!”

Lúc trước, người phụ nữ kia dứt khoát bỏ đi, thậm chí con mình sinh ra cũng nhẫn tâm bỏ lại, một người phụ nữ tàn nhẫn như vậy, làm sao bà dám để cô ta lại gần Tiểu Tinh Tinh một lần nữa chứ!

Phản ứng của Tống Viện cũng đã nằm trong dự tính của hai người họ.

Nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của bà, Phó Vi Trữ cười dịu dàng: “Dì, trước tiên dì đừng tức giận, Bạc Thâm anh ấy… nói không chừng anh ấy cũng không có ý định đó đâu.”

Nói xong, cô ta ra vẻ thất vọng hạ mắt xuống, nụ cười trên mặt cũng hiện rõ vẻ miễn cưỡng.

Nhìn thấy dáng vẻ của cô ta, Tống Viện càng thêm bực bội: “Có chuyện gì sao?”

Phó Vi Trữ muốn nói lại thôi, im lặng nhìn mẹ mình.

Trịnh Lâm kịp thời lên tiếng giải thích cho con gái: “Không giấu gì bà, lần trước chúng ta ăn tối cùng nhau, thấy Bạc Thâm không tham dự nên tôi đã nhờ Vi Trữ gọi điện thoại cho nó, nhưng mà, nó lại nói nó muốn giải trừ hôn ước với Vi Trữ. Vậy mà đứa nhỏ ngốc này cũng không dám nói cho chúng ta biết, nếu không phải tôi thấy tâm trạng nó không tốt, đuổi theo chất vấn mấy ngày thì có lẽ đến lúc này nó còn dấu diếm đấy!”

Nói xong, bà ta lại quay đầu đưa ánh mắt trách cứ nhìn về phía Phó Vi Trữ, kế tiếp lại quay đầu nhìn Tống Viện: “Cho nên, hôm nay tôi hẹn bà tới cũng là để xác nhận lại chuyện này, nếu bà định để người phụ nữ đó trở về nhà họ Lệ thì tôi sẽ làm đứa nhỏ ngốc nhà mình hết hy vọng càng sớm càng tốt.”

Phó Vi Trữ rũ mắt không lên tiếng, trông rất là buồn bã.

Đây là lần đầu tiên Tống Viện nghe thấy lời này, sắc mặt bà trầm xuống: “Bạc Thâm còn nói mấy lời này sao?”

Hai mẹ con Phó Vi Trữ không nói lời nào, xem như là ngầm đồng ý.

“Tôi hiểu rồi.” Tống Viện đứng dậy xách túi xách: “Vi Trữ, đừng lo lắng, vì hai nhà chúng ta đã sớm nói xong chuyện này rồi, con dâu nhà họ Lệ chỉ có thể là con, đổi lại thành người khác, dì sẽ là người đầu tiên không đồng ý! Hơn nữa dì sẽ không thể nào cho Giang Nguyễn Nguyễn bước vào cửa nhà mình một lần nữa được!”

Phó Vi Trữ ngước mắt lên, trong ánh mắt tràn đầy bất an.
 
Back
Top Dưới