Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 180


Giang Nguyễn Nguyễn cũng không khách sáo với hắn, chỉ đơn giản chào hỏi một tiếng rồi đứng ở cửa đợi giáo viên dẫn bọn họ ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, bọn trẻ đã xếp hàng bước ra ngoài.

Triều Triều và Mộ Mộ vẫn bảo vệ Tiểu Tinh Tinh như bảo vệ cô công chúa nhỏ.

Mấy người bọn họ lên xe của Lệ Bạc Thâm.

Mộ Mộ cười hì hì mà kéo tay áo mẹ.

Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu nhìn qua, chỉ nhìn thấy cậu bé cười đến mặt mày cong cong, không biết tại sao bé lại vui mừng như vậy.

“Mẹ ơi, buổi trưa hôm nay sau khi ngủ trưa xong, em gái không biết có phải gặp ác mộng hay không, thức dậy liền khóc, giáo viên và các bạn có dỗ dành như thế nào cũng vô ích. Cuối cùng, vẫn là con và anh trai đã dỗ dành em ấy. Mẹ nói xem có phải em ấy đã nhận ra bọn con không?”

Lúc sáng Giang Nguyễn Nguyễn cũng cảm thấy như vậy, vừa nghe cậu bé nói vậy, trái tim cô liền mềm nhũn, cô mỉm cười đáp lại: “Có lẽ là vậy đó, nhờ có con chăm sóc em gái nên mẹ mới yên tâm hơn nhiều đó.”

Mộ Mộ tự vỗ vỗ lồ ng ngực nhỏ, rồi dùng giọng nói non nớt của mình thề thốt: “Mẹ ơi, mẹ đừng lo lắng, con và anh trai sẽ tiếp tục chăm sóc em gái thật tốt!”

Giang Nguyễn Nguyễn không nhịn được mà bật cười.

Nghe thấy lời hứa của cậu nhóc cùng với tiếng cười nhẹ nhàng của Giang Nguyễn Nguyễn, Lệ Bạc Thâm không khỏi đưa mắt liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy không khí đầm ấm giữa bọn họ, ánh mắt cũng tràn đầy ấm áp.

Phải nói là cô ấy dạy dỗ hai nhóc con này rất tốt, so với mấy đứa trẻ cùng trang lứa, hai người bọn họ thật sự rất giống hai ông cụ non.

Lúc về đến nhà cô, Lệ Bạc Thâm định lái xe rời đi luôn, dù sao hắn cũng đã thấy Giang Nguyễn Nguyễn chăm sóc Tiểu Tinh Tinh rất tốt, ngay cả hai đứa nhóc kia cũng xem Tiểu Tinh Tinh như em gái của mình, hắn không cần ở lại làm gì khiến bọn họ không thoải mái.

Giang Nguyễn Nguyễn vừa dẫn ba đứa nhỏ xuống xe, nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh bị gia đình mình vây vào giữa thì do dự một lát, nhưng cuối cùng vẫn nhìn Lệ Bạc Thâm: “Cùng nhau ăn cơm tối đi, có mặt anh, Tiểu Tinh Tinh sẽ vui vẻ hơn.”

Một chút ngạc nhiên lướt qua mắt Lệ Bạc Thâm, hắn im lặng vài giây rồi mới trầm giọng nói: “Cảm ơn, tôi lại sẽ ở lại làm phiền cô.”

Giang Nguyễn Nguyễn không lên tiếng, xoay người dẫn ba đứa nhỏ vào cửa.

Lệ Bạc Thâm đóng cửa xe lại rồi cũng sải bước đi vào.

Sau khi bước vào cửa, Giang Nguyễn Nguyễn rửa tay rồi vào bếp nấu ăn, còn Triều Triều và Mộ Mộ thì mang Tiểu Tinh Tinh lên thảm chơi Lego.

Lệ Bạc Thâm hơi do dự ở cửa, nhưng cuối cùng vẫn đi đến đứng bên thảm, chờ giúp bọn nhỏ một tay.

Đám Lego vốn dĩ nằm rải rác đầy thảm, đưa vào tay bọn nhỏ rất nhanh đã hóa thành một bộ phận nào đó.

Sau khi ghép xong Triều Triều mới ngẩng đầu nhìn hắn, tay cầm bộ phận ráp xong, vẻ mặt có chút do dự.

Lệ Bạc Thâm bình tĩnh duỗi tay ra, cậu bé cũng ngoan ngoãn đưa Lego cho hắn, nhưng nhìn hắn ráp xong cậu cũng không nói lời cảm ơn mà chỉ mím miệng cúi đầu xuống.

Tiểu Tinh Tinh ngồi trên thảm quan sát động tác của bọn họ, quan sát một hồi thì cô bé, đột nhiên vươn tay lấy một mảnh Lego.

Nhìn thấy cảnh này, Triều Triều và Mộ Mộ hơi nhích người tới, đôi mắt tỏa sáng ánh lên một chút mong đợi.

Chỉ một lát sau, Tiểu Tinh Tinh đã bắt tay vào lắp ráp, tốc độ ráp cũng không thua gì họ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 181


Hai cậu bé liếc nhìn nhau, trong mắt tràn đầy vui mừng, có lẽ em gái đã nhớ lại thời gian bọn họ cùng nhau xây dựng Lego.

Lệ Bạc Thâm cũng nhìn thấy cảnh này, trong lòng đầu tiên là chấn động, sau đó lại hóa thành cảm thán.

Xem ra Tiểu Tinh Tinh rất thích bọn họ.

Giang Nguyễn Nguyễn đã nấu cơm xong, nhìn thấy mấy người bọn họ chăm chú chơi Lego, cô cũng không quấy rầy bọn họ mà tự mình đi ra ngoài.

Nhưng mà ngay khi cô vừa bước ra khỏi bếp, cánh tay chợt vô tình chạm vào khung cửa, làm nồi súp trong tay tôi rơi xuống đất, “ào” một tiếng, nước súp bên trong tràn ra khắp sàn nhà.

Nghe vậy, mấy người trong phòng khách lần lượt nhìn qua.

Lệ Bạc Thâm là người đầu tiên phản ứng lại, sải bước đến bên cạnh cô: “Cô có bị thương không?”

Vừa nói, hắn vừa cẩn thận quan sát cô, rõ ràng nhìn thấy được cánh tay trắng nõn của cô đã đỏ bừng lên.

Không đợi cô lên tiếng, Lệ Bạc Thâm đã cẩn thận nắm lấy chỗ không bị thương trên tay cô, đưa cô vào xả nước.

Triều Triều và Mộ Mộ cũng lo lắng, nhưng họ không thể giúp được gì cho nên chỉ đành tìm đồ dọn dẹp sàn nhà.

Giang Nguyễn Nguyễn chịu đựng đau đớn nói vọng ra: “Đừng nhúc nhích, đừng để bị bỏng, hai con đưa em gái ra ngoài đi.”

Hai đứa nhỏ do dự một lúc, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đồng ý, nắm lấy tay Tiểu Tinh Tinh đưa ra ngoài.

Nhưng mà lúc này Tiểu Tinh Tinh lại giằng co với họ, cứ đứng sững ở đó không chịu đi ra ngoài.

Hai đứa nhỏ không biết phải sao.

Vừa định lên tiếng cầu cứu mẹ thì bên tai đột nhiên vang lên tiếng nức nở.

Cả bốn người đều sững sờ, sau đó kinh ngạc nhìn Tiểu Tinh Tinh ở cửa.

Chỉ thấy lúc này đôi mắt của cô bé đã đỏ hoe, khuôn mặt tràn đầy nước mắt, không ngừng khóc nức nở.

Nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh rơi nước mắt, Triều Triều và Mộ Mộ sửng sốt, cũng không biết có nên an ủi cô bé hay không.

Suy cho cùng thì hình như vì mẹ bị thương nên em gái mới khóc, coi như là có phản ứng với thế giới bên ngoài, chuyện này đối với họ mà nói cũng là một tin vui lớn.

Nhưng mà nhìn thấy bộ dạng đẫm nước mắt của Tiểu Tinh Tinh bọn họ lại cảm thấy rất đau lòng, quay đầu định gọi mẹ, nhưng lại thấy mẹ khẽ cau mày, cố chịu đựng đau đớn mà xả nước.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Triều Triều và Mộ Mộ đều im lặng, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người mẹ và em gái. .

||||| Truyện đề cử: Hổ Tế |||||

Một lúc sau, Lệ Bạc Thâm nhìn cô rồi nắm lấy cánh tay cô, cầm bàn tay cô từ dòng nước rút ra.

Giang Nguyễn Nguyễn cụp mắt xuống, liếc nhìn chỗ bị thương, mặc dù vẫn đỏ bừng nhưng cơn đau đã không còn dữ dội như trước nữa.

“Như thế nào? Còn đau không?” Lệ Bạc Thâm chú ý tới hành động nhỏ của cô, cau mày hỏi một câu, trong mắt ẩn chứa nỗi lo lắng.

Giang Nguyễn Nguyễn sửng sốt một chút rồi lắc đầu: “Tốt hơn nhiều rồi, tôi đi ra phía trước lấy thuốc bôi, có lẽ sẽ không sao đâu.”

Nói xong, cô đẩy tay Lệ Bạc Thâm ra, quay người đi về phía cửa

Vừa mới đi qua, đã bắt gặp ánh mắt cầu cứu của hai đứa nhỏ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 182


Giang Nguyễn Nguyễn khó hiểu nhìn theo ánh mắt của bọn họ thì nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh đang nghẹn ngào khóc lóc, thân thể nhỏ bé co giật nhưng lại không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Đây là lần đầu tiên Giang Nguyễn Nguyễn tận mắt nhìn thấy cô bé khóc kể từ khi chứng bệnh tự kỷ tái phát đến nay, hơn nữa cô bé còn khóc lóc dữ dội như vậy làm cô không khỏi lo lắng: “Sao con lại khóc? Con bị dọa sợ à?”

Nói xong, cô ngồi xổm trước mặt Tiểu Tinh Tinh, tiếp theo đó cô giơ tay lau nước mắt cho cô bé.

Tiểu Tinh Tinh khóc nhào vào lòng cô, nhìn chằm chằm vào cánh tay bị thương của cô, mà nức nở không ngừng.

Nhìn thấy cô bé chủ động lao vào trong ngực mình, Giang Nguyễn Nguyễn có chút kinh hãi, sau đó lại vui mừng khôn xiết.

Hành động này của cô bé giống hệt như trước đây nhìn thấy cô bé, sẽ chủ động lao vào vòng tay của cô.

Mặc dù đang khóc nhưng xem ra đã có phản ứng.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn giơ cánh tay không bị thương lên, nhẹ nhàng ôm cô bé vào lòng, thận trọng hỏi: “Tinh Tinh, có phải con đã bình phục lại không? Con có biết dì là ai không?”

Trong ngực cô bé khẽ gật đầu, nhưng vẫn đang nức nở.

Nhìn thấy vậy, hai mắt Triều Triều và Mộ Mộ liền sáng lên, đi tới trước mặt em gái, chỉ vào mặt mình hỏi: “Có nghĩa là em cũng biết chúng ta là ai đúng không?”

Ánh mắt của Tiểu Tinh Tinh h0àn toàn dán vào cánh tay bị thương của Giang Nguyễn Nguyễn, thậm chí cô bé còn không nhìn họ lấy một cái.

Hai đứa nhỏ có chút thất vọng.

Giang Nguyễn Nguyễn phát hiện tâm tình của hai người bọn họ, giơ tay sờ đầu Tiểu Tinh Tinh, nhẹ giọng nói: “Các anh trai cũng ở đây, con có thấy không? Hai ngày nay là hai anh trai vẫn luôn chăm sóc con đó.”

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh từ trong ngực chậm rãi ngẩng đầu liếc nhìn hai anh trai đứng trước mặt, khẽ gật đầu một cái, rồi nhanh chóng đưa ánh mắt quay lại nhìn Giang Nguyễn Nguyễn.

“Mẹ ơi, em gái nhìn thấy mẹ bị thương, rất lo lắng cho mẹ.” Triều Triều ở bên cạnh giải thích.

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sửng sốt, sau đó liếc nhìn theo tầm mắt của Tiểu Tinh Tinh, quả nhiên, cô bé đang nhìn chằm chằm vào bàn tay bị thương của cô.

Nhận ra điều này, làm trái tim Giang Nguyễn Nguyễn tan chảy, cô vốn tưởng rằng để cô bé khôi phục lại sẽ phải mất rất nhiều thời gian để cố gắng, nhưng không ngờ vì cô bị thương mà cô bé lại tức tốc bước khỏi thế giới của riêng mình như vậy.

“Dì không sao đâu, con đừng lo lắng.” Giang Nguyễn Nguyễn giơ cánh tay bị thương ra trước mặt Tiểu Tinh Tinh để cho cô bé xem.

Tiểu Tinh Tinh nhìn chằm chằm vào nó trong vài giây rồi cẩn thận thổi thổi vết thương.

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn càng mềm mại hơn, cô sờ sờ đầu cô bé, cười nói: “Cám ơn Tinh Tinh, bây giờ dì không còn thấy đau nữa rồi.”

Lúc này, tiếng nức nở của Tiểu Tinh Tinh bắt đầu chậm lại.

“Dì là bác sĩ, dì rất mạnh mẽ, vết thương này không tính vào đâu cả, để dì đi ra phía trước lấy chút thuốc bôi là sẽ khỏi, con có muốn đi cùng dì không?” Giang Nguyễn Nguyễn đứng lên.

Nghe được lời của cô, cô bé vội vàng gật đầu, nắm lấy vạt áo của cô rồi đi theo cô ra phía trước.

Giang Nguyễn Nguyễn bế cô bé ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, hai đứa nhỏ nhanh chóng mang hộp thuốc đến cho mẹ rồi ngồi sang bên cạnh đưa ánh mắt trông chờ mẹ tự bôi thuốc cho mình.

Giang Nguyễn Nguyễn nhận lấy hộp thuốc, nói cảm ơn hai đứa nhỏ rồi mới lấy thuốc ra bôi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 183


Kết quả là, vì cô bị thương ngay tay phải nên rất khó cử động.

“Mẹ, con sẽ giúp mẹ!” Triều Triều hiểu chuyện duỗi tay ra muốn giúp mẹ.

Bản thân Giang Nguyễn Nguyễn cũng tự thấy có chút bất tiện nên cũng gật đầu, đang định đưa lọ thuốc cho Triều Triều thì đột nhiên có một bàn tay to lớn vươn ra nhận lấy lọ thuốc.

Hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn lên.

“Để tôi làm cho.” Đôi mày sâu thẳm của Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu lại, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Giang Nguyễn Nguyễn.

Triều Triều mím môi huých Mộ Mộ một cái, hai người ăn ý nhích sang một bên, để Lệ Bạc Thâm đ ến ngồi bên cạnh mẹ.

Bàn tay Giang Nguyễn Nguyễn bị người đàn ông nhẹ nhàng nắm lấy, trong mắt cô chợt xẹt qua một vệt sáng, cô hạ mắt xuống nói lời cảm ơn: “Phiền anh rồi.”

Nghe thấy cô khách sáo như vậy, đôi mày của Lệ Bạc Thâm càng nhíu càng sâu, không trả lời.

Ở bên cạnh, Tiểu Tinh Tinh đang lo lắng nắm lấy vạt áo của Giang Nguyễn Nguyễn, cô bé nhìn chằm chằm vào động tác của cha, như thể sợ cha sẽ làm cô đau.

Giang Nguyễn Nguyễn cảm nhận được sự lo lắng của cô bé, cô quay đầu lại mỉm cười an ủi cô bé: “Không đau chút nào cả.”

Đôi mắt Tiểu Tinh Tinh hơi sáng lên nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tay cô.

Triều Triều ngồi gần Lệ Bạc Thâm, mặc dù cậu bé cũng lo lắng cho mẹ, nhưng cậu không nói ra.

Bên kia, Mộ Mộ nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào tay mẹ, nói: “Hình như vết thương này rất nghiêm trọng, có khi nào nó sẽ phồng rộp lên không? Mẹ là bác sĩ, tay rất quan trọng, đừng để xảy ra chuyện gì đó!”

Nghe thấy cậu bé lo lắng cho mình, Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười: “Không có đâu, con không biết mẹ là một bác sĩ rất lợi hại sao? Cái này là thuốc mẹ đã lựa chọn rất cẩn thận, trị bỏng rất hay, lúc nhỏ con cũng hay dùng đó.”

Mộ Mộ ngoan ngoãn gật đầu, im lặng vài giây sau đó lo lắng hỏi: “Vậy có để lại sẹo không? Bàn tay của mẹ rất đẹp, đừng để bị sẹo!”

Giang Nguyễn Nguyễn lắc đầu: “Không, con đừng lo lắng.”

Dù đang nói chuyện với cậu nhóc nhưng cô vẫn không thể nào bỏ qua sự tồn tại của người đàn ông bên cạnh.

Chỉ mới vài phút trôi qua nhưng nó dài như cả thế kỷ vậy.

“Như vậy được chưa, cô xem xem.”

Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên bên tai, Giang Nguyễn Nguyễn hạ mắt xuống, vội vàng liếc mắt nhìn hắn một cái rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, thu tay lại: “Được rồi, cảm ơn anh.”

Bàn tay Lệ Bạc Thâm cứng đờ một lát, sau đó cũng chậm rãi thu lại, im lặng đứng dậy không lời nào.

Tiểu Tinh Tinh bên cạnh kéo kéo vạt áo cô, Giang Nguyễn Nguyễn hoàn hồn lại, quay đầu đưa bàn tay đã bôi thuốc cho cô bé xem.

Tiểu Tinh Tinh nhìn chằm chằm vào đó một lúc rồi mới ngẩng đầu lên mỉm cười với cô.

Thấy cô bé đã cười Giang Nguyễn Nguyễn hơi sửng sốt, khẩn trương lên tiếng hỏi cô bé: “Dì đã bôi thuốc xong rồi, bây giờ con đã yên tâm chưa?”

Cô muốn chắc chắn rằng cô bé thực sự đang hồi phục.

Giây tiếp theo, cô đã thấy Tiểu Tinh Tinh mỉm cười gật đầu, bên khóe miệng khóe miệng còn hiện lên một lúm đồng tiền nho nhỏ.

“Mẹ, em gái cười rồi!” Mộ Mộ ngạc nhiên nhảy khỏi ghế dài.

Đương nhiên Giang Nguyễn Nguyễn cũng nhìn thấy, cô cũng rất vui nhưng không biết nên phản ứng như thế nào.

Tới lúc tỉnh táo lại, đôi mắt của cô đã có chút ẩm ướt, cô ôm chằm cô bé vào lòng: “Khỏe hơn là được rồi, sau này đừng dọa dì như vậy nữa nhé! Hai anh trai cũng đã trở lại trường mẫu giáo rồi, sau này hai anh sẽ chơi con, có chuyện gì con nhất phải nói cho chúng ta biết đó, được không?”

Tiểu Tinh Tinh trong tay cô ngoan ngoãn gật đầu.

Nhận được câu trả lời của cô bé, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn tràn ngập ấm áp, hai mắt đỏ hoe nhưng trên mặt lại tràn đầy ý cười.

Nhìn thấy ánh mắt của hai người họ, đáy mắt Lệ Bạc Thâm cũng ửng lên vài phần ấm áp, sau khi hắn lấy lại bình tĩnh, mới trầm giọng mở miệng nói: “Chúng ta ăn cơm trước đi.”

Lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới buông cô bé trong lòng mình ra, chớp chớp mắt cố kìm nước mắt, cô mỉm cười đồng ý: “Ừ, ăn cơm trước đi.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 184


Nói xong, lại nhớ tới đống bừa bộn ở trước cửa bếp liền đứng dậy muốn đi dọn dẹp.

Nhìn ra ý định của cô, hắn trầm giọng ngăn cô lại: “Tôi đã bảo thím Trương đến đây rồi, hai ngày tới thím ấy sẽ ở lại chăm sóc cô, ngồi xuống ăn cơm trước đi.”

Giang Nguyễn Nguyễn dừng bước lại, quay người lại hướng về người đàn ông mà cảm ơn: “Cảm ơn.”

Vì Tiểu Tinh Tinh nên cô không cần khách sáo với Lệ Bạc Thâm nữa, cô thản nhiên tiếp nhận những thứ ân huệ nhỏ này.

Lệ Bạc Thâm gật đầu thật sâu.

Giang Nguyễn Nguyễn đi ngược về phía các mấy đứa nhỏ nói: “Đi thôi, có lẽ các con cũng đói rồi. Thừa dịp đồ ăn còn nóng mau tranh thủ ăn thôi.”

Đúng là mấy nhóc cũng đã đói bụng, vừa nghe cô nói như thế, cả đám lập tức nhảy khỏi ghế sofa, nối đuôi nhau đi đến bàn ăn.

Giang Nguyễn Nguyễn bị bọn họ kẹp ngồi ở giữa, theo thói quen chăm sóc bọn nhỏ, định gắp đồ ăn cho chúng thì khi giơ tay lên, cô mới nhớ ra tay mình còn bị thương nên đành phải dùng tay trái làm động tác của cô có vẻ hơi vụng về.

Nhìn thấy bộ dạng chậm chạp của mẹ, Triều Triều và Mộ Mộ dùng giọng điệu ngọt ngào nói: “Mẹ ơi, mẹ không cần chăm sóc chúng con nữa! Thay vào đó chúng con sẽ chăm sóc mẹ!”

Vừa nói xong bọn nhóc đứng dậy, mỗi người lần lượt gắp món rau mà Giang Nguyễn Nguyễn yêu thích.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy mấy đứa nhỏ hiểu chuyện như vậy thì ánh mắt chợt hiện lên một mảnh mềm mại, giọng nói đầy cảm xúc: “Cảm ơn các bảo bối.”

Tiểu Tinh Tinh ở một bên nhìn hai anh trai gắp rau cho dì, cô bé cũng bắt chước theo gắp món rau yêu thích của mình cho Giang Nguyễn Nguyễn.

Gắp rau vào bát của Giang Nguyễn Nguyễn, mắt cô bé lóe sáng lên mà nhìn Giang Nguyễn Nguyễn, muốn nhìn cô ăn hết.

Thấy thế, Giang Nguyễn Nguyễn cũng rất phối hợp gắp lên bỏ vào miệng, mỉm cười sờ sờ đầu Tiểu Tinh Tinh: “Cám ơn Tiểu Tinh Tinh, ăn ngon thật!”

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh cười híp mắt, càng ân cần mà gắp thức ăn cho Giang Nguyễn Nguyễn.

Trong lúc nhất thời, ba đứa nhỏ giống như thi đấu vậy, không ngừng gắp rau vào bát Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn đã có chú ít ăn không nổi nữa, nhưng nghĩ đây là lòng tốt của đám nhóc, chỉ có thể ép bản thân mình từ từ nhét vào.

“Dừng lại được rồi, ba người các con tự ăn đi.” Lệ Bạc Thâm nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, có chút dở khóc dở cười.

Không biết nên khen ba đứa nhỏ hiểu chuyện, hay trách Giang Nguyễn Nguyễn quá mềm yếu.

Giang Nguyễn Nguyễn đã ăn no đến mức không thể dựng thẳng eo nữa, vừa nghe vậy thì ngước mắt lên cảm kích nhìn hắn một cái.

Cũng may lời nói của Lệ Bạc Thâm rất có uy lực đối với bọn nhỏ cho nên thức ăn trong bát của cô cũng không tăng thêm nữa.

Sau bữa tối, thím Trương cũng đến.

Giang Nguyễn Nguyễn vừa giúp đỡ thu dọn bàn ăn xong còn định giúp tiếp đã bị thím Trương ngăn lại bảo ra ngoài: “Thiếu phu nhân, cô còn đang bị thương, đừng làm việc nữa, cô ra ngoài với bọn trẻ đi!”

Giang Nguyễn Nguyễn không có lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý và ra phòng khách để chơi cùng với bọn nhóc.

Vừa đến phòng khách đã nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh và Lệ Bạc Thâm đang đứng ở cửa ra vào, người đàn ông đã mặc xong áo khoác, xem bộ dạng dường như đang có ý định rời đi.

Giang Nguyễn Nguyễn khó hiểu bước tới.

“Cha đi trước, con ở lại với dì và các anh trai nhớ ngoan ngoãn, không được gây thêm phiền toái cho dì. Mấy ngày nữa thím Trương sẽ ở lại đây chăm sóc cho các con.” Lệ Bạc Thâm dùng giọng điệu ấm áp dặn dò Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu.

Dù không nỡ xa cha nhưng cô bé cũng thích sống ở nhà người dì xinh đẹp.

Nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn đi tới, Lệ Bạc Thâm đứng thẳng người nhìn cô: “Công ty còn có chút việc nên tôi đành rời đi trước, Tinh Tinh vừa mới hồi phục, tình hình còn chưa ổn định, tôi nghĩ nên để con bé ở lại với cô thêm hai ngày nữa. Thím Trương sẽ ở lại chăm sóc con bé. Nếu cô cảm thấy phiền toái cũng có thể nhờ thím Trương dọn dẹp đồ đạc đưa con bé về.”

Giang Nguyễn Nguyễn sửng sốt một chút, sờ sờ đầu với cô bé: “Không sao đâu, cứ để con bé ở lại đây.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 185


Buổi tối, Giang Nguyễn Nguyễn bảo Triều Triều và Mộ Mộ đi nghỉ trước, kế tiếp cô lại trở về phòng chăm sóc cho Tiểu Tinh Tinh.

Thím Trương biết cô bé đã hồi phục cho nên rất muốn được ở bên cạnh Tiểu Tinh Tinh.

Tới giờ tắm, hai người họ cũng cùng nhau tắm cho Tiểu Tinh Tinh.

Nhìn thấy những vết bầm tím trên mông Tiểu Tinh Tinh, thím Trương đau lòng đến mức không nhịn được mà phàn nàn: “Là người nào ra tay nặng như vậy chứ, sức khỏe của con bé vốn đã, đến thiếu gia cũng ngại nặng lời với con bé nữa…”

Lúc Tiểu Tinh Tinh nghe thấy lời thím Trương nói thì đôi mắt to tròn của cô bé khẽ chớp chớp hai lần, nhưng nhớ đến lời cảnh cáo của Phó Vi Trữ nên cô bé quyết định vẫn ngậm chặt miệng.

Giang Nguyễn Nguyễn đột nhiên nhớ tới những gì Lệ Bạc Thâm nói lúc ở nhà ma.

Những nghi ngờ về mẹ ruột của Tiểu Tinh Tinh lại đảo quanh trong tâm trí cô.

Nghĩ đến việc thím Trương đã ở nhà họ Lệ nhiều năm như vậy, cô nghĩ chắc hẳn thím ấy sẽ biết điều gì đó nên cô đã nhẹ nhàng cất tiếng hỏi: “Thím Trương, lần này bệnh của Tiểu Tinh Tinh nghiêm trọng như vậy sao không thấy mẹ của con bé đến thăm? Cô ấy còn bận việc gì sao?”

Nghe thấy câu hỏi của cô, thím Trương sững sờ một lát sau đó kinh ngạc ngước lên nhìn cô.

Bà ấy vẫn luôn cho rằng thiếu phu nhân biết Tiểu Tinh là con của mình, dù sao thì con bé cũng là đứa trẻ chui từ bụng cô ra mà.

Không ngờ cô lại hỏi ra câu hỏi bất ngờ như vậy.

Không ngờ thiếu phu nhân lại quay ngược lại hỏi bà mẹ ruột của Tiểu Tinh Tinh là ai?

Bà nên trả lời câu hỏi này thế nào đây……

Sau khi im lặng một lúc lâu, thím Trương hơi do dự hỏi lại: “Chuyện này… Thiếu phu nhân có hỏi Thiếu gia chưa?”

Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy phản ứng của bà ấy có chút kỳ lạ nhưng cô không biết kỳ lạ ở chỗ nào cho nên cô nói: “Hắn chỉ nói mẹ ruột của Tiểu Tinh Tinh không phải là Phó Vi Trữ.”

Vậy là, Thiếu gia cũng biết chuyện này và ngài ấy đã không nói thật với thiếu phu nhân.

Nhận ra điều này, thím Trương thở phào nhẹ nhõm rồi mỉm cười nói: “Có phải cô vẫn luôn nghĩ mẹ con bé là cô Phó không? Rõ ràng Tinh Tinh không giống cô ấy chút nào cả, tại sao cô lại có ảo giác này vậy chứ.”

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười: “Vậy thím có thể nói cho tôi biết, mẹ ruột của Tiểu Tinh là ai không?”

Thím Trương lắc đầu: “Đây là chuyện riêng tư của thiếu gia, tôi không dám nói, tốt nhất là cô nên chờ thiếu gia nói cho ngài biết.”

Nói xong, bà ấy lập tức tập trung vào công việc, không dám nói thêm với Giang Nguyễn Nguyễn câu nào vì sợ mình sẽ làm lộ chuyện gì đó.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy thím Trương từ chối tiếp tục đề tài này thì không hỏi thêm nữa.

Chỉ là trong lòng cô vẫn còn chút nghi ngờ.

Dù sao năm đó, Lệ Bạc Thâm cũng rất chấp niệm với Phó Vi Trữ.

Hơn nữa người đàn ông đó còn từng tuyên bố chỉ cố một mình Phó Vi Trữ xứng đáng làm vợ hắn.

Nhưng tại sao hắn lại có con với người phụ nữ khác?

Rốt cục quan hệ giữa hắn và Phó Vi Trữ là gì? Hay là sau năm trôi qua, tình cảm của bọn họ cũng đã từ từ vơi hết rồi?
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 186


Giang Nguyễn Nguyễn nghĩ một lúc lâu vẫn không nghĩ ra được đáp án, nhưng lại khiến bản thân buồn bực.

Sau khi tắm xong cho Tiểu Tinh Tinh, Giang Nguyễn Nguyễn bế đứa nhỏ nằm xuống giường rồi, trong lòng vẫn còn nghi ngờ.

Thấy có vẻ cô đang suy nghĩ chuyện gì đó, Tiểu Tinh Tinh chậm rãi chui vào vòng tay cô, đưa ánh mắt đầy lo lắng nhìn cô.

Đối diện với đôi mắt trong veo của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn chậm rãi gạt bỏ suy nghĩ của mình, giơ tay ôm chằm lấy cô bé.

Cảm nhận cơ thể nhỏ bé mềm mại trong vòng tay mình, trái tim cô càng lúc càng mềm mại hơn, cuối cùng cô đã giải quyết được vấn đề đang vướng mắc trong lòng.

Mặc kệ mẹ ruột của Tiểu Tinh Tinh là ai, mặc kệ hiện tại Lệ Bạc Thâm và Phó Vi Trữ có quan hệ gì.

Những chuyện này đều không liên quan gì đến cô.

Lẽ ra cô và Lệ Bạc Thâm vốn dĩ là người xa lạ, nhưng vì Tiểu Tinh Tinh bọn họ mới dính líu đến nhau, chỉ vậy thôi.

Suy nghĩ quá nhiều cũng chỉ mang lại thêm rắc rối cho mình thôi.

Cùng lúc đó, tại biệt thự nhà họ Lệ.

Tống Viện và Lệ Chính Đình vốn đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa nên đã vội vàng chạy tới mở cửa.

Vừa mới mở cửa ra đã nhìn thấy khuôn mặt hối lỗi của Phó Hồng Tín và Trịnh Lâm ở cửa ra vào, còn có Phó Vi Trữ với đôi mắt đỏ hoe đứng ở đằng sau họ. .

||||| Truyện đề cử: Hổ Tế |||||

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Nhìn thấy bộ dạng của ba người bọn họ, Tống Viện nghi ngờ hỏi.

Trịnh Lâm quay người lại trừng mắt nhìn Phó Vi Trữ.

Đôi mắt Phó Vi Trữ đỏ hoe, trên mặt tràn đầy hối hận, giọng nói có chút khàn khàn: “Dì, con là đến xin lỗi.”

Nghe vậy, Tống Viện cảm thấy càng khó hiểu hơn, kế tiếp liền dẫn ba người tới ngồi xuống bên ghế sofa, bảo giúp việc rót trà cho họ, sau đó nói: “Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao con phải đến xin lỗi?”

Phó Vi Trữ cúi đầu không dám nhìn bà: “Sáng hôm qua, lúc dì đưa Tinh Tinh lên xe con, con còn cho rằng Tiểu Tinh Tinh sẽ ngoan ngoãn để con đưa đến trường mẫu giáo nhưng không ngờ, trên đường đi, Tinh Tinh lại làm ầm ĩ đòi xuống xe, thậm chí còn muốn mở cửa xe mà không quan tâm đ ến sự an toàn của bản thân, con đã cố gắng thuyết phục con bé nhiều lần nhưng con bé vẫn không chịu nghe, cuối cùng, con thực sự có chút nóng nảy nên đã dừng xe lại và đánh con bé vài cái.”

Sau khi nghe thấy cô ta đã ra tay với Tiểu Tinh Tinh, vẻ mặt của Tống Viện và Lệ Chính Đình lập tức tối sầm lại.

Kế tiếp, Phó Vi Trữ lại bày vẻ khóc lóc giải thích: “Con thực sự không cố ý làm như vậy, ngàn sai vạn sai đều là con sai, lẽ ra con không nên làm vậy với con bé. Tiểu Tinh Tinh đáng yêu như vậy mà con lại nhất thời nóng giận ra tay với con bé, bây giờ nghĩ lại con chỉ hận không thể tự tát mình hai cái. Ước gì lúc đó bản thân con kiên nhẫn hơn một chút nữa là tốt rồi.”

Nhìn thấy cô ta hối hận như vậy, vẻ mặt Tống Viện có vẻ dịu đi một chút: “Nếu con đã biết sai rồi thì tới tìm chúng ta cũng vô dụng thôi, con nên đi xin lỗi Tiểu Tinh Tinh. Sau này tuyệt đối đừng tái phạm nữa!”

Trên mặt Phó Vi Trữ hiện lên một vẻ khó xử: “Dì, con cũng nghĩ vậy, nhưng Bạc Thâm đã phát hiện ra chuyện này và Bạc Thâm rất tức giận……”

“Bạc Thâm tức giận là đúng. Con nên nói chuyện đàng hoàng nó.” Tống Viện khẽ cau mày và cảm thấy Phó Vi Trữ làm như vậy là đã đi quá xa.

Lời vừa dứt, bà lại nhìn thấy vẻ mặt Phó Vi Trữ càng thống khổ hơn trước.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 187


“Nếu Bạc Thâm có thể tha thứ cho con, anh ấy muốn con làm gì cũng được, thế nhưng mà…” Phó Vi Trữ ngập ngừng nói.

Ở bên cạnh, Trịnh Lâm đau lòng mở miệng nói: “Tống Viện, bà không biết đâu Bạc Thâm thực sự rất tức giận. Đêm qua Bạc Thâm giống như phát điên vậy, thậm chí còn động tay động chân với Vi Trữ, bà nhìn xem.”

Sau đó, bà ta đưa tay vén mái tóc dài của Phó Vi Trữ ra sau lưng, để lộ ra vết hằn trên cổ cô ta.

Nhìn thấy vết bầm trên cổ cô ta, Tống Viện và Lệ Chính Đình đều giật mình, không ngờ Lệ Bạc Thâm lại đối xử tàn nhẫn với cô ta như vậy!

Tống Viện hoàn hồn lại lập tức quan tâm hỏi: “Vết thương này…….là thế nào? Con có sao không?”

Phó Vi Trữ mím môi lắc đầu: “Không sao đâu, chỉ cần Bạc Thâm có thể tha thứ cho con, vết thương này không đáng là gì cả.”

Nhìn thấy Phó Vi Trữ hối lỗi, hơn nữa còn bị thương nặng như vậy, phần lớn bất mãn trong lòng Tống Viện đối với cô ta đã bị đánh tan mất phân nửa.

Dù sao thì mấy năm qua bọn họ đã quan sát hết những việc làm của Phó Vi Trữ.

Quả thật Tiểu Tinh Tinh có chút quái gở, tính tình cũng bướng bỉnh, người ngoài chăm sóc cô bé sẽ rất đau đầu.

Cho nên nghĩ đến nguyên nhân Phó Vi Trữ ra tay với Tinh Tinh, Tống Viện cũng cảm thấy có thể hiểu được.

“Cũng do Bạc Thâm quá tức giận. Chú và dì thay mặt nó gửi lời xin lỗi đến con. Con đừng để trong lòng nha.” Tống Viện xin lỗi Phó Vi Trữ.

Tuy nhiên Phó Vi Trữ vẫn rơi nước mắt: “Con không sao, chẳng qua là… con có thể không thể ở bên Bạc Thâm được nữa. Ngay cả việc chăm sóc Tiểu Tinh Tinh mà con cũng không làm được, là con đã phụ lòng tín nhiệm của dì dành cho con rồi. Nếu như, nếu như Bạc Thâm vẫn chọn Giang Nguyễn Nguyễn, con đây nhất định sẽ chúc phúc cho hai người họ.”

Nghe cô ta nói như thế, sắc mặt của Tống Viện lại thay đổi: “Vi Trữ, con đang nói cái gì vậy? Bạc Thâm và người phụ nữ đó từ lâu đã không thể nào quay lại. Dì cũng đã hỏi qua chuyện này, Bạc Thâm nói nó không có ý định như vậy. Con không nên suy nghĩ nhiều!”

Phó Vi Trữ vẫn cúi đầu nức nở: “Thế nhưng bây giờ Tinh Tinh mỗi ngày đều ở cùng với Giang Nguyễn Nguyễn. Thậm chí mấy ngày nay con bé còn sống trong nhà của Giang Nguyễn Nguyễn nữa. Tiểu Tinh Tinh rất thích cô ấy. Nếu Bạc Thâm thật sự không có ý định kia thì làm sao anh ấy lại để Tiểu Tinh Tinh cho cô ấy chăm sóc chứ …”

Mặc dùđã bị Lệ Bạc Thâm dạy dỗ một trận, nhưng cô ta vẫn cử người theo dõi động tĩnh của Giang Nguyễn Nguyễn.

Biết Tiểu Tinh Tinh đang ở nhà Giang Nguyễn Nguyễn, Phó Vi Trữ lo lắng kể lại mọi chuyện cho cha mẹ biết, sau khi bị mắng một trận, Phó Vi Trữ được trưởng bối đưa đến đây xin lỗi.

Nhìn thấy Tống Viện đã tha thứ cho mình, cô ta lại nhịn không được mà cáo trạng Giang Nguyễn Nguyễn.

Tống Viện không ngờ Tiểu Tinh Tinh lại bị Lệ Bạc Thâm giao cho người phụ nữ kia, bà ta tức giận nói: “Hồ Đồ! Ai cho nó làm như vậy chứ!”

Nói xong, bà ta đè nén tức giận, an ủi Phó Vi Trữ: “Con yên tâm, hai người bọn nó tuyệt đối không có khả năng, cho dù Bạc Thâm có ý nghĩ này, dì cũng sẽ không cho phép người phụ nữ kia quay lại!”

Phó Vi Trữ đáng thương ngẩng đầu nhìn Tống Viện, thầm xác nhận lời nói của bà ta.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 188


Vẻ mặt Tống Viện cực kì nghiêm túc: “Lúc trước người phụ nữ đó chủ động bỏ rơi Tinh Tinh, dì sẽ không bao giờ giao Tinh Tinh cho cô ta chăm sóc nữa!”

Sau khi nhận được câu nói khẳng định của bà ta, Phó Vi Trữ cảm thấy có chút tự tin.

Mấy người họ lại trò chuyện thêm một lúc nữa Trịnh Lâm mới mang theo Phó Vi Trữ rời đi.

Đã có lời của Tống Viện, mục đích hôm nay bọn họ tới đây coi như đã đạt được.

Phó Vi Trữ chỉ cần rơi hai hàng nước mắt, Tống Viện chẳng những không trách cô ta đánh đứa nhỏ nữa mà ngược lại còn cảm thấy có lỗi với Phó Vi Trữ, thậm chí còn hứa sẽ không cho Giang Nguyễn Nguyễn bước vào cửa!

Có thể nói một hòn đá trúng ba con chim!

Vì lời nói hoa lê đái vũ của Phó Vi Trữ mà gần như cả đêm Tống Viện không tài nào ngủ được.

Tống Viện nói sẽ không cho Giang Nguyễn Nguyễn vào cửa không chỉ để an ủi Phó Vi Trữ mà còn bộc lộ vẻ kháng cự từ tận đáy lòng mình, bà ta cực kì không thích người phụ nữ độc ác đó!

Người phụ nữ đó có thể bỏ rơi Bạc Thâm và Tiểu Tinh Tinh một lần, không có gì có thể đảm bảo cô ta sẽ không làm vậy lần thứ hai!

Không biết rốt cuộc con trai của bà đang nghĩ gì mà lại dám cho cô ta vào cửa nhà mình lần nữa!

Tống Viện càng nghĩ càng tức giận, ngay trong đêm đó, bà ta đã nhờ người dò la địa chỉ nhà Giang Nguyễn Nguyễn, dự định ngày hôm sau sẽ đích thân đến đó.

Sáng sớm hôm sau, khi Giang Nguyễn Nguyễn thức dậy, thím Trương đã chuẩn bị xong bữa sáng, cô cùng ba đứa con nhỏ đang ăn sáng thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa.

Giang Nguyễn Nguyễn nhờ thím Trương trông bọn nhỏ ăn cơm rồi đứng dậy mở cửa.

Cô còn tưởng là Lệ Bạc Thâm đ ến đưa mấy đứa nhỏ đi học, nhưng vừa mở cửa ra, nhìn thấy người ở cửa thì cô nhất thời không kịp phản ứng.

“Như thế nào, không nhận ra tôi à?” Tống Viện trong bộ quần áo lộng lẫy, đầy cao quý đứng ở cửa, nhìn cô từ trên xuống dưới, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng, sau đó ngước mắt lên quét một lượt căn phòng, muốn tìm xem Tiểu Tinh Tinh thực sự có đây hay không.

Giang Nguyễn Nguyễn định thần lại, tuy không biết mục đích bà ta đến đây là gì nhưng cô cảm nhận rõ ràng người trước mặt có ý đồ không tốt, dù sinh lòng cảnh giác nhưng cô vẫn lễ phép chào hỏi: “Lệ phu nhân.”

Tống Viện có vẻ trịch thượng gật đầu, sau đó không hài lòng trừng mắt nhìn cô: “Cô được giáo dục như vậy sao? Cứ để khách đứng ở cửa à?”

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau mày, đè nén cảm xúc trong lòng, nghiêng người nhường đường đi vào: “Mời bà vào.”

Tống Viễn khịt mũi, nhàn nhã bước vào rồi ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn bà ta ngồi xuống ghế sofa, xoay người đóng cửa lại, cô ngồi xuống ghế sofa đơn phía đối diện, nhìn người trước mặt không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo: “Sáng sớm Lệ phu nhân đã đến đây có chuyện gì không?”

Tống Viện đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay tôi đặc biệt đến đây để nói cho cô biết, cô nên cách xa Bạc Thâm ra, hơn nữa cô đừng hòng âm mưu gì với Tiểu Tinh Tinh, con bé không liên quan gì đến cô. Vì cô đã tự ý chọn ly hôn rồi không từ mà biệt đến giờ, cô không còn cơ hội nào để quay lại đâu.”

Nghe thấy lời nói của bà ta, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm thấy có chút nực cười, cô thờ ơ đáp lại: “Dì đừng lo lắng, từ lúc tôi lựa chọn rời đi, tôi đã không nghĩ tới việc trở về rồi.”

“Thật sao?” Tống Viện giễu cợt: “Vậy thì cô giải thích chuyện cô gặp gỡ Bạc Thâm thế nào? Hơn nữa, tại sao Tinh Tinh lại ở đây với cô?”

Nói xong, Tống Viện lại đưa ánh mắt khinh thường nhìn người phụ nữ trước mặt.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 189


Ngoài miệng thì nói không quay trở lại nhưng làm thì toàn là chuyện lấy lòng bọn họ, đúng là đồ ăn ở hai lòng! (* miệng nói một đằng tay làm một nẻo)

Lông mày Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau lại, thái độ càng ngày càng cứng rắn: “Có lẽ dì đã hiểu lầm gì rồi, chuyện tôi gặp Lệ Bạc Thâm chỉ là chuyện trùng hợp, lần đó là lúc tôi đang chữa trị cho ông cụ Tần vô tình gặp được Lệ Bạc Thâm đ ến thăm bệnh. Ngoài ra, Tiểu Tinh Tinh và con tôi học cùng trường mẫu giáo, bọn chúng chơi với nhau rất tốt nên con bé mới thường xuyên đến đây chơi với chúng. ”

Về chuyện bệnh của Tiểu Tinh Tinh rất ýt lại vào mình, Giang Nguyễn Nguyễn không giải thích.

Nhìn thái độ thù địch của Tống Viện đối với cô, cô sợ rằng nếu cô nói ra không chừng, Tống Viện sẽ cảm thấy cô đang tự tưởng tượng.

Không ngờ, cô đã giải thích rõ ràng như vậy, cố hết sức làm sáng tỏ quan hệ với cha con Lệ Bạc Thâm, nhưng Tống Viện vẫn cắn cô thật chặt.

“Chẳng lẽ có chuyện trùng hợp dữ vậy? Với thân phận hiện tại của cô, muốn kiểm tra lai lịch của một trường mẫu giáo cũng không khó, tại sao cô lại chọn cái do nhà họ Lệ đầu tư?” Tống Viện hung hăng hỏi.

Nhất thời, Giang Nguyễn Nguyễn cũng không biết giải thích thế nào.

Trường mẫu giáo này là trường do Tịch Mộ Vi giới thiệu cho cô nên đương nhiên cô cũng không suy nghĩ nhiều làm gì, huống chi là điều tra lai lịch.

Nếu cô có điều tra thì có lẽ cô đã không gửi hai đứa con của mình đến đó.

Thấy cô không trả lời được, Tống Viện cho rằng mình đã dụng trúng điểm yếu của cô, bà ta khịt mũi lạnh lùng: “Tôi nói cho cô biết, mặc kệ cô làm gì, tôi cũng tuyệt đối sẽ không cho cô vào cửa nhà tôi, cô mau từ bỏ cái suy nghĩ này di!”

Giang Nguyễn Nguyễn cúi đầu: “DÌ đừng lo lắng, trước giờ con vẫn chưa nghĩ tới việc trở về.”

“Tốt nhất là cô nên nhớ rõ những gì mình nói!” Tống Viện lạnh lùng cảnh cáo.

Ba đứa nhỏ đã dùng bữa xong, lúc nhìn thấy Tống Viện ngồi trên ghế sofa thì Triều Triều và Mộ Mộ hơi bối rối một chút nhưng vừa nhận ra người này không tử tế với mẹ chút nào, bọn họ lập tức nhấc đôi chân ngắn ngủn chạy đến chỗ mẹ trên đôi chân ngắn ngủi, muốn bảo vệ mẹ.

Còn Tiểu Tinh Tinh nhận ra bà nội nên đã đi đến chỗ bà, giương đôi mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bà.

Tống Viện nhìn thấy cháu gái thì cũng đưa tay ra sờ sờ cái đầu nhỏ của cô bé: “Tinh Tinh, con ngoan ngoãn trở về với bà nội nha?”

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh không chút do dự lắc đầu, xoay người muốn trở về bên cạnh Giang Nguyễn Nguyễn.

Tống Viện nhìn ra ý đồ của cô bé nên đã trực tiếp vươn tay nắm lấy cánh tay của bé.

Tiểu Tinh Tinh chật vật né ra vài lần nhưng không thể làm được gì, khuôn mặt nhỏ nhắn vội vàng đỏ lên.

“Ngoan ngoãn trở về với bà nội!” Giọng điệu của Tống Viện càng ngày càng nghiêm khắc, sức lực trên tay cũng vô thức trở nên mạnh hơn một chút.

Tiểu Tinh Tinh đau đớn, nhưng vẫn không muốn rời khỏi Giang Nguyễn Nguyễn nên cô bé lập tức bĩu môi, đứng khóc tại chỗ.

Thấy cháu gái khóc, Tống Viện nhận ra mình đã hơi quá đáng nên cuối cùng bà cũng buông tay ra, nhíu chặt lông mày vặn vẹo, nhưng Tiểu Tinh Tinh vẫn không nhịn được khóc.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 190


Thím Trương thấy tiểu tiểu thư khóc lóc như vậy thì vội vàng bước lên phía trước thuyết phục: “Phu nhân, hai ngày nay tiểu tiểu thư mới phát bệnh, cộng với việc bị cô Phó đánh, đến hôm nay mới cải thiện được đôi chút, tình hình vẫn chưa ổn định, ngài đừng dọa con bé.”

Suốt đêm qua thím Trương đã nghĩ mãi chuyện này, bà đã đại khái đoán được là ai đã ra tay với tiểu tiểu thư, lúc này vì cố thuyết phục phu nhân nên bà đã nói ra suy nghĩ của mình.

Tống Viện lại không nghĩ vậy: “Vi Trữ đã nói với tôi chuyện này rồi, tất cả là do Tiểu Tinh Tinh không nghe lời, Vi Trữ đã đến xin lỗi tôi rồi, nó chỉ muốn dạy cho con bé một bài học thôi. Mà lỗi cũng tại Tinh Tinh, dù gì thì Vi Trữ cũng sắp trở thành mẹ kế của con bé rồi, vậy mà con bé còn quậy phá không biết nghe lời như vậy.”

Nghe bà cụ nói như vậy, thím Trương cũng không biết nói gì thêm, bà đau lòng nhìn sang Tiểu Tinh Tinh.

Con bé chỉ mới bước ra khỏi thế giới của riêng mình mà bây giờ còn gặp phải k1ch thích như vậy, bà sợ nó sẽ rơi vào trạng thái ngày hôm qua nữa.

Triều Triều và Mộ Mộ nghe thấy cuộc trò chuyện của họ cũng đoán được đây là bà của Tiểu Tinh Tinh, nhưng mà bọn họ không quan tâm thân phận của bà, hai người lập tức bước lên vặn lại: “Em gái không có quậy phá! Người phụ nữ xấu xa đó ra tay với trẻ em như vậy là không đúng! Tại sao bà lại tin lời nói của người ngoài rồi quay về mắng em ấy như vậy chứ? Bà biết em ấy bị đánh như vậy mà không đau lòng sao? Nếu không phải có mẹ con chăm sóc em ấy thật tốt, tình trạng của em ấy sẽ không ổn như bây giờ đâu!”

Tống Viện bị hai đứa nhỏ nói vậy thì bất mãn đáp: “Mấy đứa bây biết cái gì chứ? Chuyện của người lớn, trẻ con đừng có xen mồm!”

Nói xong bà ta lại nắm lấy cánh tay Tiểu Tinh Tinh: “Nhìn cả nhà bọn họ đi, không có một chút giáo dưỡng nào cả, nếu còn ở đây nữa sẽ hư mất, mau, đi về với bà nội!”

Tiểu Tinh Tinh đứng im tại chỗ, cánh tay bị kéo truyền đến cảm giác đau đớn, nước mắt cô bé lại nối đuôi nhau xuống, ánh mắt đầy vẻ kháng cự.

Vì cuộc nói chuyện vừa rồi, vốn dĩ Giang Nguyễn Nguyễn cũng không muốn xen vào chuyện của Tiểu Tinh Tinh nữa, nhưng khi nhìn thấy con bé khóc lóc như vậy, cô không khỏi nghĩ đến tình trạng ngày hôm qua của con bé, cô nhíu mày nói: “Lệ phu nhân, tôi nghe nói ngày thường bà rất yêu chiều Tiểu Tinh Tinh, nhưng mà đây là cái yêu chiều của bà đó sao? Làm con bé khóc đến cỡ này mà bà còn không chịu nghĩ đến cảm nghĩ của con bé.”

Tống Viện liếc nhìn cô: “Ai biết cô có dùng bùa mê thuốc lú gì cho cháu tôi uống không!”

Ngay khi không khí đang căng thẳng thì chuông cửa chợt vang lên.

Triều Triều biết chắc chắn là cha đến nên cậu bé lập tức chạy tới mở cửa.

Lệ Bạc Thâm nhìn thấy cậu bé ra mở cửa thì hơi sững sờ một lúc, sau đó lại chú ý tới biểu cảm trên mặt của cậu dường như có chút tức giận.

Hắn vừa ngước mắt lên nhìn liền thấy mẹ mình đang đứng trong phòng khách, hơn nữa bà còn đang nắm chặt lấy cánh tay Tiểu Tinh Tinh còn Tiểu Tinh Tinh thì đang khóc nức nở.

Thấy vậy, lông mày Lệ Bạc Thâm hơi vặn lại hắn sải bước đi vào, vươn tay gỡ tay mẹ ra: “Mẹ ở đây làm gì?”

Sắc mặt Tống Viện càng trở nên lạnh hơn: “Nếu con còn không đến nữa nói không chừng, cháu của bà sẽ trả thành cháu của người khác đó”

Nói xong, bà ta lại dừng vẻ mặt không hài lòng liếc nhìn con trai mình.

Để cháu gái cho người ngoài chăm sóc bà ta không yên lòng chút nào, chưa kể người đó còn là Giang Nguyễn Nguyễn!

Nghe vậy, ánh mắt Lệ Bạc Thâm khẽ quét qua Giang Nguyễn Nguyễn.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 191


Sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn vô cùng lạnh lùng.

Bầu không khí trong phòng khách có chút cứng nhắc.

Thấy vậy, Lệ Bạc Thâm lại nhìn mẹ mình, trầm giọng nói: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”

Giọng nói vừa dứt, hắn đã xoay người bước ra khỏi cửa biệt thự.

Tống Viện nghi ngờ nhìn bóng lưng con trai, bà ta do dự vài giây rồi cũng đứng dậy đi theo.

Vừa bước ra tới ngoài, bà lập tức bày tỏ thái độ của mình với con trai: “Để mẹ nói trước đã, mặc kệ hôm nay con có nói gì với mẹ thì mẹ cũng nhất định phải đưa Tinh Tinh đi!”

Sau khi nghe những lời của mẹ mình, Lệ Bạc Thâm gật đầu từ chối cho ý kiến.

Tống Viện tưởng hắn đã đồng ý, đang định quay người ôm cháu gái đi thì nghe thấy giọng nói của Lệ Bạc Thâm vang lên phía sau.

“Có thể mẹ không biết, hai ngày nay Tiểu Tinh Tinh trông thế nào.”

Nghe vậy, Tống Viện dừng bước chân lại, bà ta vừa nghe thím Trương nói hai ngày nay cháu gái của bà lại tái phát chứng tự kỷ, nhưng tình trạng cụ thể là gì thì bà thật sự không rõ lắm.

“Tình trạng tự kỷ của Tinh Tinh đã nghiêm trọng hơn trước đây rất nhiều, ngay cả Cảnh Ngự cũng bất lực. Chỉ có ở bên Giang Nguyễn Nguyễn, Tinh Tinh mới như một đứa trẻ bình thường, và còn vì Giang Nguyễn Nguyễn mà mấy hôm trước Tinh Tinh còn mở miệng nói chuyện. Đổi lại là trước kia mẹ thấy tình trạng này bao giờ chưa?” Lệ Bạc Thâm trầm giọng hỏi.

Tiểu Tinh Tinh nói chuyện!

Tống Viện cảm thấy tràn ngập khiếp sợ.

Bà ta đã chuẩn bị tinh thần về việc cháu gái của bà sẽ không bao giờ mở miệng nói chuyện, nhưng bà ta không bao giờ ngờ rằng Tiểu Tinh Tinh lại nguyện ý nói chuyện vì người phụ nữ đó!

Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của mẹ mình, Lệ Bạc Thâm mím môi: “Con cũng rất ngạc nhiên, nhưng đây là sự thật.

Thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn không biết Giang Nguyễn Nguyễn là mẹ ruột của mình nhưng con bé vẫn không thể sống thiếu cô ấy. Cho dù mẹ không thừa nhận thì quan hệ máu mủ giữa Tinh Tinh và Giang Nguyễn Nguyễn cũng sẽ không có cách nào xóa nhòa được.”

Tống Viện bất đắc dĩ cau mày.

Nhưng dù bà ta không muốn thừa nhận, thì những gì con trai bà nói quả thực là sự thật.

Trong lúc nhất thời bà ta không biết phản bác thế nào.

“Mẹ, mấy năm qua để chữa khỏi bệnh cho Tinh Tinh, chúng ta đã thử vô số cách, nhưng đều không có tác dụng, hiện tại cuối cùng chúng ta cũng có hy vọng. Cho dù mẹ không chấp nhận Giang Nguyễn Nguyễn thì con vẫn sẽ chấp nhận, con chỉ cần Tinh Tinh có thể khỏi bệnh là được.”

Giọng nói của Lệ Bạc Thâm vừa trầm thấp lại nhẹ nhàng, rất có sức thuyết phục: “Mấy năm nay, mẹ cũng rất thương Tinh Tinh. Con tin mẹ cũng muốn tình trạng của con bé sẽ tốt hơn, cho nên, con hy vọng mẹ đừng quấy rầy cuộc sống của họ nữa. Tinh Tinh không thể chịu được k1ch thích nào nữa đâu.”

Tống Viện nghĩ đến chứng tự kỷ của Tinh Tinh lại cảm thấy đau lòng, nhưng bà ta vẫn không thể nào vượt qua khúc mắc trong lòng mình, bà giận dữ hỏi: “Cho dù năm xưa cô ta có đối xử như vậy với con, con vẫn nguyện ý chấp nhận cô ta?”

Lệ Bạc Thâm hờ hững trả lời: “Đây là chuyện giữa con và cô ấy, con sẽ tự giải quyết.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 192


Tống Viện hỏi: “Còn Tinh Tinh thì sao? Nếu con cứ để con bé có mối quan hệ tốt với Giang Nguyễn Nguyễn thì sau này lỡ con bé biết được bản thân từng bị Giang Nguyễn Nguyễn bỏ rơi, con có nghĩ con bé sẽ cảm thấy như thế nào không? Tinh Tinh có thể chấp nhận được không?”

Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày.

Chuyện này có thể có hiểu lầm, nhưng sự thật cuối cùng là thế nào thì hắn vẫn chưa tìm ra, tạm thời cũng không có ý định giải thích, chỉ nói: “Mẹ không cần lo lắng, những gì Tiểu Tinh Tinh cần biết con sẽ không giấu diếm.”

Ngụ ý là, hắn vẫn sẽ để cho Tiểu Tinh Tinh tiếp xúc với Giang Nguyễn Nguyễn, hắn vẫn muốn tiếp tục dây dưa với Giang Nguyễn Nguyễn.

Tống Viện biết tính tình con trai mình, có nói gì cũng vô ích, nhưng bà ta vẫn không nhịn được nhắc tới Phó Vi Trữ: “Vậy còn Vi Trữ thì sao? Con muốn con bé làm sao? Con bé đã ở bên cạnh con chờ đợi nhiều năm như vậy, đối với chúng ta cũng móc tim móc phổi ra mà đối xử, con định cứ thế mà từ bỏ con bé sao?”

Nghĩ đến người phụ nữ đó, trong mắt Lệ Bạc Thâm tràn đầy vẻ chán ghét: “Mẹ có biết tại sao Tinh Tinh lại bài xích cô ấy không?”

Tống Viện sửng sốt một lúc, rồi lập tức giải thích: “Là vì Vi Trữ đã ra tay với Tiểu Tinh Tinh sao? Chuyện này Vi Trữ đã giải thích với mẹ rồi, do con bé không cố ý, chẳng qua là vì lo lắng cho sự an toàn của Tinh Tinh, dưới tình huống cấp bách mới ra tay như vậy, Vi Trữ rất hối hận nên đã cố ý đến gặp chúng ta xin lỗi rồi.”

Nói xong, bà lại đổi chủ đề: “Nhưng mà, trong khoảng thời gian này, cách cư xử của con đối với con bé đã đi quá xa rồi!”

Ý của Tống Viện rất rõ ràng, bà ta vẫn hy vọng hắn có thể ở bên cạnh Phó Vi Trữ.

Suốt sáu năm qua, hắn đã nghe rất nhiều lời thúc giục như vầy.

Lệ Bạc Thâm mất kiên nhẫn nhíu mày: “Con sẽ xem xét chuyện này, mẹ đừng xen vào.”

Tống Viện vẫn không hài lòng: “Con sẽ xem xét? Không lẽ con thật sự định hủy hôn với Vi Trữ sao?”

Nói xong Tống Viện đợi một lúc nữa vẫn không thấy Lệ Bạc Thâm trả lời, sắc mặt bà ta lập tức trầm xuống, giọng điệu lập tức trở nên lạnh lùng và cứng rắn: “Nói thế nào thì chuyện hôn ước này cũng là do con chính miệng đồng ý, hiện tại mẹ không cho con dễ dàng hủy bỏ như vậy. Vi Trữ đã đợi con nhiều năm rồi, con không thể làm con bé thất vọng. Nói tóm lại là mẹ không cho phép con hủy hôn, từ nay về sau con không được nhắc đến chuyện này nữa!”

Nói xong, Tống Viện nhìn thoáng qua vẻ mặt bình tĩnh của con trai rồi vừa rời đi vừa ngoái lại nhìn chằm chằm vào cổng biệt thự, tựa như có thể nhìn xuyên qua cánh cổng nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn.

Nhìn bóng dáng của mẹ đang biến mất khỏi tầm mắt, Lệ Bạc Thâm điều chỉnh lại biểu cảm trước khi sải bước vào biệt thự.

Lúc này Tiểu Tinh Tinh đang được Giang Nguyễn Nguyễn ôm vào lòng, cô bé đã ngừng khóc, có vẻ Tinh Tinh không bị ảnh hưởng gì nhiều. Ngay khi nhìn thấy hắn đi vào, cô bé lập tức nhảy xuống khỏi vòng tay của Giang Nguyễn Nguyễn, chạy tới ôm lấy đùi hắn. Tiểu Tinh Tinh dùng đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào hắn, đuôi mắt và chóp mũi cô bé vẫn còn hơi đỏ.

Lệ Bạc Thâm nhẹ nhàng xoa đầu bé, hắn ngước mắt lên nhìn Giang Nguyễn Nguyễn ở phía đối diện: “Xin lỗi, mẹ tôi làm phiền cô rồi, tôi cũng không ngờ bà lại đột nhiên chạy tới như vậy.”

Giang Nguyễn Nguyễn cũng đã lấy lại bình tĩnh, vừa nghe hắn nói vậy, cô nhẹ nhàng gật đầu một cái: “Không có gì, bà ấy có thái độ như vậy cũng không có gì bất ngờ. Dù sao thì lúc tôi rời khỏi nhà họ Lệ cũng không chẳng vui vẻ gì, hơn nữa ngay từ đầu bà ấy đã không coi trọng cuộc hôn nhân của chúng ta, rốt cục sự thật chứng minh bà ấy đã đúng.”

Lúc trước cô bất chấp sự ngăn cản của Tống Viện, quyết tâm kết hôn với Lệ Bạc Thâm, thế nhưng kết quả cuối cùng cũng chỉ là tra tấn lẫn nhau.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 193


Sau khi về nước cô đã nghĩ đến chuyện gặp lại người họ Lệ sẽ rất khó xử, nhưng mà vốn dĩ cô đã không hề nghĩ đến chuyện sẽ vướng vào Lệ Bạc Thâm nữa, chứ đừng nói gì đến chuyện sẽ gặp lại Tống Viện như thế này.

Nghe được câu trả lời của cô, đôi mày của Lệ Bạc Thâm lại cau chặt, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Suy cho cùng thì những gì Giang Nguyễn Nguyễn nói đều là sự thật.

Cho tới bây giờ thành kiến của mẹ anh hắn đối với Giang Nguyễn Nguyễn vẫn không giảm bớt.

Nhất thời, bầu không khí trong phòng khách lại rơi vào im lặng.

“Thiếu phu nhân, thiếu gia.” Thím Trương thận trọng nói: “Đã đến lúc đưa bọn trẻ đi học rồi.”

Nghe thấy lời này, cả hai lập tức tỉnh táo lại.

Giang Nguyễn Nguyễn dẫn theo hai đứa nhỏ, hơi do dự một lát xong cô vẫn mở lời hỏi Lệ Bạc Thâm: “Tinh Tinh… Anh định đưa nó đi hay để lại cho tôi tiếp tục chăm sóc?”

Những lời Tống Viện vừa nói như một hồi chuông cảnh tỉnh đối với cô, việc Tinh Tinh ở lại đây với cô cũng không phải chuyện hay.

Lệ Bạc Thâm đang định lên tiếng thì đứa bé dưới chân đã tức tốc buông chân hắn ra, chạy nhanh đến bên người Giang Nguyễn Nguyễn rồi túm lấy vạt váy của cô.

Thấy vậy, cả hai đều sững sờ.

Sáng giờ Tiểu Tinh Tinh đã nghe thấy chuyện mình phải rời khỏi dì xinh đẹp hai lần rồi, đôi mắt đỏ hoe của cô bé lại trở ướt đẫm, cô bé dùng ánh mắt đáng thương nhìn chằm chằm Lệ Bạc Thâm, nếu Lệ Bạc Thâm đưa bé đi, chắc chắn bé sẽ tiếp tục bật khóc.

Lệ Bạc Thâm vốn không định đưa Tinh Tinh đi, hắn nói: “Tình hình của Tinh Tinh vẫn chưa ổn định, trong khoảng thời gian phải làm phiền cô rồi, nếu không tiện cô có thể bảo thím Trương đưa con bé về bất cứ lúc nào.”

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô bé, khẽ gật đầu.

Thấy cô đã đồng ý, vẻ đáng thương trên mặt Tiểu Tinh Tinh lập tức rút lại, khóe miệng nhếch lên, vẻ mặt tràn đầy vui mừng.

(*Muốn nhanh chóng đạt thành quả mà nóng vội sẽ không đạt được thành công, hay nói cách khác là đốt cháy giai đoạn sẽ dẫn đến thất bại. Từ “dục tốc” ám chỉ sự vội vàng, không kiên nhẫn, còn “bất đạt” thể hiện sự không thành công, thất bại.)

Sau khi Tống Viện rời khỏi nhà Giang Nguyễn Nguyễn, trên đường trở về, bà ta nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn chọn gọi điện cho Phó Vi Trữ.

Ở đầu bên kia, Phó Vi Trữ nhìn thấy mới sáng sớm mà bà đã gọi đến thì trong lòng lại có chút khó hiểu.

“Vi Trữ, dì đã nói chuyện với Bạc Thâm rồi, chuyện lúc trước Bạc Thâm nói muốn giải trừ hôn ước đó, sau này nó sẽ không nhắc đến nữa.” Tuy đây chỉ là yêu cầu đơn phương của bà ta nhưng rõ ràng con trai bà ta cũng không từ chối nên Tống Viện đã tức tốc gọi điện báo cho Phó Vi Trữ biết.

Nghe vậy, Phó Vi Trữ vui mừng khôn xiết: “Thật không dì?”

Nói xong, cô ta lại giả vờ ủy khuất, hỏi: “Nhưng còn Giang Nguyễn Nguyễn thì sao ạ? Hình như cô ấy có quan hệ rất thân thiết với Bạc Thâm. Tinh Tinh cũng rất thích cô ấy nữa.”

” …”

Nhắc đến Giang Nguyễn Nguyễn, giọng điệu của Tống Viện trầm xuống: “Con không cần lo lắng vì cô ta, vợ tương lai của Bạc Thâm chỉ có thể là con! Hơn nữa, Tinh Tinh chỉ là một đứa trẻ, con phải kiên nhẫn đối xử với con bé một chút. Chuyện lần này coi như bỏ qua, về sau nhất định không được tái phạm nữa.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 194


Phó Vi Trữ ngoan ngoãn đồng ý: “Dì, đừng lo lắng, con nhất định sẽ coi Tinh Tinh như con gái ruột của mình, tuyệt đối không động vào cô bé dù chỉ một ngón tay.”

Lời nói vừa dứt, nhớ đến chuyện hai ngày nay Tiểu Tinh Tinh vẫn luôn ở nhà Giang Nguyễn Nguyễn, Phó Vi Trữ lại cảm thấy có chút bất an, hỏi: “Nhân tiện, bây giờ Tinh Tinh về nhà chưa? Con nghĩ mình nên dành chút thời gian đến xin lỗi con be.”

Giọng nói của Tống Viễn có chút lãnh đạm: “Vẫn chưa, dì cũng muốn đưa con bé về, nhưng tình hình hiện tại của Tinh Tinh vẫn chưa ổn định, việc con bé nguyện ý ở lại cùng Giang Nguyễn Nguyễn cũng sẽ có lợi cho việc hồi phục của con bé, đợi con bé tốt lên một chút rồi dì đưa Tinh Tinh về cũng không muộn.”

Nghe đến đây, trong mắt Phó Vi Trữ thoáng xẹt qua một tia lạnh lùng.

Cái con nghiệt chủng đó vẫn còn muốn ở cùng Giang Nguyễn Nguyễn!

Lúc trước bởi vì nghiệt chủng đó không thích cô nên Lệ Bạc Thâm mới chậm chạp không kết hôn cùng cô như vậy, bây giờ nghiệt chủng đó càng ngày càng thân thiết với Giang Nguyễn Nguyễn hơn, không có gì bảo đảm Lệ Bạc Thâm sẽ không vì nghiệp chủng đó mà dẫn Giang Nguyễn Nguyễn trở về.

Phó Vi Trữ càng nghĩ càng thấy không vui, nhưng bây giờ cô ta chỉ có thể trông cậy vào Tống Viện, lúc nói chuyện với bà ta, giọng điệu cũng đặc biệt trở nên ngọt ngào: “Dạ vâng, mọi chuyện phải đặt sức khỏe của Tinh Tinh lên đầu.”

Nghe được lời nói ân cần của cô ta, Tống Viện thoáng cảm thấy đau lòng, sau khi ủi cô ta một lúc bà ta lại nói bắt đầu giảng đạo lí: “Vi Trữ, nếu đã muốn lấy được thứ gì đó, ít nhất con cũng nên có một chút kiên nhẫn. Con hiểu ý dì mà phải không?”

Phó Vi Trữ kiên nhẫn trả lời: “Con hiểu rồi, dì yên tâm.”

Tống Viện hài lòng gật đầu: “Ngày mai này dì sẽ đến gặp cha mẹ con để giải quyết chuyện hôn sự của con càng sớm càng tốt. Nhưng mà con đừng có gấp, dục tốc bất đạt.”

Đôi mắt Phó Vi Trữ sáng lên, phiền muộn trong lòng lập tức bị quét sạch, sau đó cô ta mỉm cười đồng ý.



Buổi tối, Giang Nguyễn Nguyễn đến nhà trẻ đón ba đứa nhỏ tan trường, khi đến nơi, Lệ Bạc Thâm đã ó mặt ở đó.

Giang Nguyễn Nguyễn vốn tưởng hắn sẽ ăn tối ở nhà cô rồi mới rời đi như tối qua, nhưng hôm nay Lệ Bạc Thâm chỉ đưa họ đến cửa rồi nói với cô có việc phải làm rồi trực tiếp rời đi.

Vừa vào cửa, thím Trương đã chuẩn bị xong thức ăn, Giang Nguyễn Nguyễn dẫn ba đứa nhỏ đi ăn tối xong lại chơi cùng chúng một lúc rồi mới giục chúng lên lầu ngủ.

Sau khi thu xếp xong Triều Triều và Mộ Mộ, Giang Nguyễn Nguyễn mới trở về phòng. Lúc này thím Trương đã tắm cho Tiểu Tinh Tinh xong, hôm nay cô bé mặc bộ đồ ngủ hình con thỏ, im lặng ngồi trên giường hệt như một món đồ chơi nhồi bông, háo hức chờ đợi cô trở về.

Vừa thấy cô bước vào, cô bé lập tức mỉm cười ngọt ngào rồi dang tay ra cho cô ôm.

Giang Nguyễn Nguyễn bước tới ôm cô bé vào lòng, cô bé cũng ngoan ngoãn ôm lấy cổ cô, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại áp vào bên cạnh cô, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy lòng mình lại mềm nhũn ra.

Sáng sớm hôm sau, Lệ Bạc Thâm không đến, Giang Nguyễn Nguyễn tự mình dẫn ba đứa nhỏ đến trường mẫu giáo.

Cô giáo Lý đang đợi ở cửa, khi thấy cô đến một mình thì cô ấy có hơi ngạc nhiên: “Mẹ Triều Triều à, sao hôm nay cô lại đến một mình?”

Nghe được lời này, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi sững sờ trong chốc lát.

Hai hôm trước Lệ Bạc Thâm đích thân đưa bọn nhỏ đi học đã bị cô giáo để ý thấy, nên hôm nay cô ấy mới cố ý hỏi thăm như vậy.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ quan hệ của cô và Lệ Bạc Thâm rất thân thiết.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 195


Nhất thời, Giang Nguyễn Nguyễn cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Tiểu Tinh Tinh lấy ra quyển sổ nhỏ của mình ra rồi viết câu trả lời lên đó: “Bây giờ con đang sống ở nhà dì ấy!”

Cô bé đưa tay giơ quyển sổ lên cao, trên mặt còn không quên nở nụ cười hạnh phúc.

Cô giáo Lý còn nhớ mới hai ngày trước cô bé này vừa mất hồn mất vía thế nào, nên lúc này nhìn thấy con bé vui vẻ như vậy, cô ấy cũng không nhịn được mà nở nụ cười, cô vươn tay sờ sờ đầu Tiểu Tinh Tinh: “Thì ra là thế!”

Nói xong, cô ấy lại ngước mắt lên nhìn Giang Nguyễn Nguyễn trước mặt, trong lòng thầm cảm thán, Tiểu Tinh Tinh thật sự rất thích cả nhà cô Giang!

Giang Nguyễn Nguyễn thấy Tiểu Tinh Tinh đã trả lời thay mình thì trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, giao ba đứa nhỏ cho cô giáo Lý: “Bọn nhỏ làm phiền cô rồi.”

Sau khi tạm biệt cô giáo, cô lại nói lời tạm biệt với mấy đứa nhỏ rồi mới lái xe rời đi.

Bởi vì hai ngày qua cô phải bận rộn chăm sóc Tiểu Tinh Tinh nên bên viện nghiên cứu đã tồn đọng lại một số vấn đề chưa giải quyết, hơn nữa đã hai ngày rồi cô không qua chỗ ông cụ Tần, theo lý mà nói, cô đã có thể bắt đầu đợt trị liệu tiếp theo.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn đã gọi một cuộc điện thoại cho Tần Vũ Trì, sau khi xác nhận hiện tại mình có thể đi qua, cô liền xoay đầu xe chạy thẳng đến nhà họ Tần.

Lúc này Tần Vũ Trì đã đợi sẵn ở nhà.

Ngay khi Giang Nguyễn Nguyễn bước vào cửa, Tần Vũ Trì liền mỉm cười chào hỏi: “Bác sĩ Giang, nếu hôm nay cô không liên lạc lại với tôi có lẽ tôi đã gọi điện cho cô rồi đấy.”

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười xin lỗi: “Hai ngày nay tôi có vài chuyện cần giải quyết, sức khỏe của ông cụ thế nào rồi?”

Tần Vũ Trì chỉ đơn giản chào hỏi như vậy, không hề có ý trách cứ gì, nhưng nghe cô trả lời như vậy thì ánh mắt của anh ta thoáng hiện tia khâm phục: “Nhờ có trình độ y thuật xuất sắc của cô, hai ngày nay ông nội tôi đã khỏe hơn rất nhiều, nếu không nhờ như vậy thì tôi đã gọi điện thoại cho cô từ lâu rồi.”

Nghe nói sức khỏe của ông lão cụ đã tốt hơn, Giang Nguyễn Nguyễn thở phào nhẹ nhõm rồi cầm lấy hộp thuốc đi lên lầu.

Tần Vũ Trì lùi lại phía sau một bước, lúc lên lầu thì vô tình nhìn thoáng qua cánh tay đang đang cầm hộp thuốc của cô, anh khẽ nhíu mày: “Tay cô bị thương sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn cũng không mấy quan tâm: “Tôi vô tình làm đổ canh nên bị bỏng thôi, không có vấn đề gì lớn.”

Đáp xong cô lại góp thêm một câu: “Anh đừng lo, cái này sẽ không ảnh hưởng đến việc điều trị cho ông cụ.”

Hai người lần lượt bước vào phòng ngủ của ông cụ.

Ông cụ đã biết trước chuyện cô sẽ đến nên ông đã ngồi tựa vào đầu giường chờ hai người họ lên.

Giang Nguyễn Nguyễn cung kính chào hỏi ông cụ rồi ngồi xuống cạnh đầu giường bắt đầu điều trị.

Mặc dù vết thương trên tay cô trông có hơi kinh khủng, nhưng thuốc cô dùng cũng rất hiệu quả, đã một ngày trôi qua, bây giờ cô còn không cảm thấy gì nữa, lúc cô thi châm cho ông cụ cũng vững vàng như bình thường.

Điều trị xong, lúc Giang Nguyễn Nguyễn đang chuẩn bị thu dọn dụng cụ thì Tần Vũ Trì đã bước lên trước giúp đỡ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 196


Biết là anh ta đang lo lắng cho vết thương của mình nên Giang Nguyễn Nguyễn chỉ sững sờ một lát rồi vẫn không lên tiếng ngăn cản.

Từ trên lầu đi xuống, Giang Nguyễn Nguyễn định đi thẳng về luôn thì Tần Vũ Trì bất ngờ bước lên ngăn cô lại: “Bác sĩ Giang, cô chờ một chút.”

Bước chân Giang Nguyễn Nguyễn thoáng khựng lại một chút, lúc cô đưa ánh mắt khó hiểu nhìn anh ta thì nhìn thấy anh đã chạy đi lấy thứ gì đó trong ngăn kéo, rồi đưa tới trước mặt mình: “Đây là thuốc trị bỏng tốt nhất của nhà tôi, cô là bác sĩ, bị thương ở tay là chuyện lớn, cô phải cẩn thận nhiều hơn mới được.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn đang định mở miệng cảm ơn thì bất ngờ nghe thấy giọng nói âm dương quái khí* của Tần Vũ Phỉ vang lên.

(*Tính tình cổ quái, làm cho người ta không biết đâu mà đoán định.)

“Anh hai, anh đừng rải lòng tốt lung tung như vậy, đừng để sau này bị người phiền phức bám theo!”

Lời cảm ơn đã đến bên miệng nhưng cuối cùng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn không thốt ra được.

Tần Vũ Trì cũng sửng sốt, sau đó cau mày nhìn em gái mình, lạnh lùng mắng cô ta: “Vũ Phỉ, em đang nói hưu nói vượn cái gì vậy?”

Tần Vũ Phỉ nhún vai, lạnh lùng nói: “Em không nói hưu nói vượn, em chỉ đang nói sự thật thôi. Rõ ràng năm đó có người đã rời khỏi anh Bạc Thâm, à, đúng rồi, còn là kiểu rời đi không lời từ biệt mà bây giờ, vẫn dám quấy rầy anh Bạc Thâm một cách trơ trẽn như vậy. Chẳng lẽ người đó không biết Vi Trữ đã ở bên anh Bạc Thâm rồi sao? Thật không biết loại hành vi này có khác gì tiểu tam chứ?”

Nói xong, cô ta lại liếc nhìn Giang Nguyễn Nguyễn với vẻ khinh thường.

Cô ta thật sự không quen nhìn loại người phụ nữ này.

Cho dù người phụ nữ này có chữa khỏi bệnh cho ông nội thì cô ta vẫn chướng mắt với người phụ nữ này!

Tuy lời nói không chỉ đích danh Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng rõ ràng là cô ta đang nói đến Giang Nguyễn Nguyễn.

Sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn chậm rãi tối sầm lại, mặt không thay đổi nhìn Tần Vũ Phỉ, lạnh lùng nói: “Tần tiểu thư, nếu cô có thời gian rảnh ở đây châm chọc thì tôi khuyên cô tốt hơn hết nên đi học lại phép lịch sự đi, sau đó hãy dạy người khác cách làm người!”

Nghe vậy, sắc mặt Tần Vũ Phỉ liền biến sắc, không hài lòng trừng mắt nhìn cô: “Sao cô dám nói tôi không có giáo dục!”

Giang Nguyễn Nguyễn mặt không đổi sắc mà nghênh tiếp ánh mắt của cô ta: “Chuyện giữa tôi và Lệ Bạc Thâm thì có liên quan gì đến cô? Chuyện riêng của tôi, có lẽ không đến lượt cô xen vào nhỉ? Tần tiểu thư tốt xấu gì cũng là một tiểu thư, cô không thấy thích xen vào chuyện của người khác như vậy làm cô rất mất giá sao?”

Nghe thấy vậy, Tần Vũ Phỉ liền cứng họng không nói nên lời.

Cô sợ nói thêm một câu nữa lại bị nói mất giá.

Thấy thế, Giang Nguyễn Nguyễn hờ hững thu hồi ánh mắt rồi lên tiếng cảnh cáo: “Đối với tôi mà nói, cô chỉ là người xa lạ, cùng lắm cũng chỉ là người nhà của bệnh nhân cho nên cô tốt nhất đừng can thiệp vào việc riêng của tôi!”

Vừa dứt lời, Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh chào tạm biệt Tần Vũ Trì rồi không đợi anh ta trả lời đã tức tốc quay người rời đi.

Nhìn thấy cô bình thản rời đi, Tần Vũ Phỉ tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Suốt mấy năm qua, cô ta đã nhìn thấy cái cách mà Phó Vi Trữ ở bên cạnh Lệ Bạc Thâm.

Nếu năm đó không phải vì người phụ nữ này thì người kết hôn với Lệ Bạc Thâm đã là chị Vi Trữ rồi!
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 197


Bây giờ người phụ nữ này còn dám quay lại còn hấp dẫn sự chú ý của Lệ Bạc Thâm, hơn nữa còn dùng bộ dạng cao cao tại thượng như vậy, cô ta thật không biết cô có điểm gì ưu việt hơn người nữa!

Hơn nữa, những năm này Phó Vi Trữ vẫn luôn tận tâm tận lực vì ông nội, sao có thể không bằng Giang Nguyễn Nguyễn được chứ?

Cùng lắm chỉ là một cái tiểu tam mà dám nói cô là người không có giáo dục!

Nhìn thấy vẻ mặt tức giận của cô ta, Tần Vũ Trì trừng mắt với cô ta một cái rồi nhanh chóng đuổi theo Giang Nguyễn Nguyễn.

“Bác sĩ Giang!”

Nghe thấy giọng nói phía sau, Giang Nguyễn Nguyễn dừng lại, quay đầu nhìn Tần Vũ Trì đang bước nhanh về phía mình.

Giang Nguyễn Nguyễn khó hiểu nhìn anh ta: “Có chuyện gì vậy?”

Mặt mũi Tần Vũ Trì tràn đầy áy náy: “Tôi đến đây thay mặt em gái tôi xin lỗi cô. Không biết con bé bị cái gì mà nói chuyện như ăn phải thuốc súng vậy, những gì nó nói ra không được dễ nghe cho lắm. Mong cô đừng để bụng những lời nói đó.”

Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh mỉm cười nói: “Đừng lo lắng, tôi sẽ không để bụng đâu, mấy lời nói đó không ảnh hưởng gì đến việc tôi xem bệnh cho ông cụ.”

“Tôi không có ý đó…” Tần Vũ Trì cảm thấy có chút bất lực.

Chẳng qua là anh ta có chút ngưỡng mộ vị bác sĩ này, nghĩ rằng cô rất đáng để kết giao, nhưng không ngờ rằng dù anh ta có nói gì đi chăng nữa, Giang Nguyễn Nguyễn vẫn sẽ kéo về vấn đề chữa trị cho ông cụ.

“Còn có chuyện gì sao?” Giang Nguyễn Nguyễn không có tâm tình trò chuyện nên lễ phép hỏi một câu.

Tần Vũ Trì biết cô không muốn ở lại thì đành nói: “Không có việc gì, cô đi đường cẩn thận.”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu đáp ứng rồi quay người lên xe.

Nhìn xe của Giang Nguyễn Nguyễn rời đi, Tần Vũ Trì xoay người đi vào biệt thự.

Tần Vũ Phỉ đang ngồi trên ghế sofa uống trà với khuôn mặt trống rỗng, khi thấy anh ta đi vào, cô ta nâng mí mắt lên liếc nhìn một cái rồi lại thu hồi ánh mắt.

Nhìn thấy dáng vẻ của em gái, sắc mặt Tần Vũ Trì trầm xuống: “Em nhìn lại em đi. Rốt cục bác sĩ Giang đã đắc tội em lúc nào mà mỗi lần em nhìn thấy cô ấy đều phải giương cung bạt kiếm như vậy chứ? Cô ấy là ân nhân chữa bệnh cho ông nội đấy!”

Nghe vậy, Tần Vũ Phỉ nhìn anh trai mình một cách không tán thành: ” n nhân? Không phải chúng ta cũng đã cho cô ta lợi ích mà cô ta muốn rồi sao, chuyện này chỉ là trao đổi đồng giá mà thôi.”

Nói xong, cô ta lại bày vẻ mặt không vui chất vấn: “Anh hai, sao anh phải nói giúp cô ta chứ, không lẽ anh cũng bị cô ta lừa gạt rồi hả? Anh hỏi em cô ta đắc tội em lúc nào à, em cũng muốn hỏi ngược lại anh, cô ta đã cho anh uống bùa mê thuốc lú gì rồi đó?”

Tần Vũ Trì nghiêm mặt trừng mắt nhìn cô ta: “Em đừng nói nhảm! Chuyện giữa bác sĩ Giang và anh Thâm là chuyện riêng tư giữa hai người bọn họ, chúng ta không có quyền đào sâu vào, sau này em bớt nhắc lại chuyện đó đi!”

Tần Vũ Phỉ thấy anh trai tức giận nên mới miễn cưỡng ngậm miệng không nói nữa dù trong lòng vẫn không phục.

……

Giang Nguyễn Nguyễn thật sự không muốn để mấy lời nói của Tần Vũ Phỉ trong lòng, nhưng ít nhiều gì cô vẫn bị những lời này ảnh hưởng, mãi cho đến khi vào viện nghiên cứu, tâm trạng của cô vẫn có chút sa sút.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 198


Sau khi đi quanh viện nghiên cứu một vòng và thấy không có chuyện gì quan trọng, cô quyết định trở về nghỉ ngơi để điều chỉnh lại tâm trạng của mình.

Ngay khi cô thu dọn đồ đạc để về thì ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ cửa.

Giang Nguyễn Nguyễn đi tới mở cửa thì thấy ngoài cửa là một bác sĩ có chút danh tiếng trong viện.

“Bác sĩ Giang, may mà cô có mặt ở đây. Nghiên cứu của chúng ta có một công thức xảy ra vấn đề, mọi người nghiên cứu cả buổi sáng vẫn không tìm ra nguyên nhân, phiền cô đến giúp chúng tôi xem thử một chút!”

Nghe vậy, sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn lập tức trở nên nghiêm túc, cô vội vàng trở về thay quần áo thí nghiệm rồi đi theo người đó vào khu vực thí nghiệm.

Sau khi đi vào xem xét mới phát hiện quả thật vấn đề này có chút nghiêm trọng, hơn nữa nó còn nằm trong một dự án tương đối quan trọng của viện, vì thế mà Giang Nguyễn Nguyễn phải tức tốc lao vào nghiên cứu cách giải quyết.

Ai ngờ cuộc nghiên cứu này lại kéo dài đến lúc chạng vạng tối, ngay cả thời gian đón bọn trẻ cũng bị cô quên sạch.

“Bác sĩ Giang, hình như điện thoại của cô đang đổ chuông kìa.” Có người thận trọng nhắc nhở cô.

Nghe vậy Giang Nguyễn Nguyễn mới hoàn hồn lại, lấy điện thoại di động từ trong túi áo thí nghiệm ra nhìn, đến khi nhìn thấy cái tên trên màn hình thì đôi mày của cô không khỏi khẽ chau lại.

Kể từ khi bắt đầu chăm sóc Tiểu Tinh Tinh, cô đã đưa số điện thoại của Lệ Bạc Thâm ra khỏi danh sách đen.

Nhưng mà lúc này hắn gọi đến làm gì?

“Có chuyện gì sao?” Sau khi do dự một lát Giang Nguyễn Nguyễn mới chậm rãi trả lời điện thoại.

Ở đầu bên kia, Lệ Bạc Thâm liếc nhìn thời gian rồi trầm giọng hỏi: “Bây giờ cô đang ở đâu?”

Giang Nguyễn Nguyễn nói: “Trong viện nghiên cứu có một dự án gặp trục trặc, tôi vẫn đang nghiên cứu, có chuyện gì sao?”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm nhíu chặt lông mày: “Được rồi, trường mẫu giáo vừa gọi điện thoại báo cho tôi là họ không liên lạc được với cô, ba đứa nhỏ vẫn đang chờ người đến đón, nếu cô đang bận thì tôi sẽ đi qua đó.”

Đến đây Giang Nguyễn Nguyễn mới nhớ ra mấy đứa nhỏ vẫn còn ở trường.

Hai đứa nhỏ nhà mình thì không sao, vì chúng đã quen với công việc bận rộn của cô, thỉnh thoảng sẽ đến đón chúng muộn.

Vấn đề ở đây là Tiểu Tinh Tinh, con bé chỉ mới chuyển biến tốt thôi, cô sợ vì chuyện này mà con bé lại xảy ra chuyện nữa.

Nghĩ đến đây, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn thầm cảm thấy vô cùng áy náy: “Thật xin lỗi, vừa rồi tôi bận nghiên cứu nên không nghe thấy, hay là vẫn để tôi đến đón chúng đi?”

Lệ Bạc Thâm đã lấy áo khoác và bước vào thang máy: “Không cần, hai chúng ta ai đi cũng được, dù sao giờ cô cũng đang bận mà.”

Giang Nguyễn Nguyễn vẫn muốn nói gì đó, nhưng hắn đã cúp điện thoại.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn cuộc gọi đã tắt máy, do dự một chút rồi mới cất điện thoại đi, tiếp tục nghiên cứu.

Vừa hay việc nghiên cứu của cô cũng cần thêm một chút thời gian nữa, nếu Lệ Bạc Thâm có thể đến đón thì tốt.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 199


Trên sân chơi nhỏ của trường mẫu giáo, ba đứa nhỏ đang đeo cặp ngồi thành hàng trên ghế dài, từ lâu Triều Triều và Mộ Mộ đã quen với việc mẹ bận rộn việc nghiên cứu mà quên mất họ nên bọn chúng ngồi rất nghiêm chỉnh. Thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên trò chuyện với cô Lý.

Tiểu Tinh Tinh bị hai người họ kẹp ở giữa, lúc đầu cô bé có chút lo lắng, nhưng nhìn thấy hai anh trai cũng như thế này, lực chú ý cũng dần dần bị hấp dẫn lên trên người họ, cô bé ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của mình tập trung tinh thần lắng nghe cuộc trò chuyện của các anh trai một cách thích thú.

Thậm chí ngay cả lúc Lệ Bạc Thâm đ ến cũng chẳng có ai chú ý.

Lệ Bạc Thâm nhìn ba đứa nhỏ ngồi thành hàng, trong lòng cảm thấy có chút ấm áp, không tự chủ được mà tăng nhanh tốc độ bước tới.

“Lệ tổng.” Thấy hắn đến, cô Lý khách khí lên tiếng chào hỏi.

Lúc này ba đứa nhỏ mới ngước mắt nhìn sang, thấy người tới, ba đôi mắt nhỏ không hẹn mà cùng xẹt qua một vòng ghét bỏ.

Lệ Bạc Thâm nhìn thấy sự thay đổi cảm xúc trong mắt ba đứa nhỏ, lông mày cau lại không nói gì, chỉ nói với cô Lý: “Xin lỗi, công việc có hơi bận, tôi cũng đón cả Triều Triều và Mộ Mộ nữa.”

Cô giáo Lý biết hai ngày nay ba đứa nhỏ đã ở cùng nhau nên cũng không hỏi thêm gì nữa, liền giao mấy đứa nhỏ cho hắn, tạm biệt rồi rời đi.

Nhưng ba đứa nhỏ vẫn ngồi trên ghế mà không thèm nhúc nhích.

Lệ Bạc Thâm buồn cười nhìn bọn họ: “Các con còn muốn ngồi ở đây thêm một lát nữa sao?”

Mộ Mộ theo bản năng lắc đầu, cậu bé không muốn ngồi ở chỗ này nữa, trời lạnh, ghế lại còn cứng, còn đói bụng nữa, với lại cặp sách thì nặng trĩu…

Triều Triều nghiêm túc nhìn hắn: “Mẹ con đâu? Tại sao chú lại đến đón bọn con?”

Tiểu Tinh Tinh dùng đôi mắt trông mong mà chờ đợi câu trả lời từ cha mình.

“Cô ấy còn chưa làm xong công việc, bây giờ vẫn đang ở viện nghiên cứu, tới đây sẽ rất muộn, chú dẫn bọn con đi ăn tối trước.” Lệ Bạc Thâm dùng lời ít ý nhiều để giải thích: “Các con đã đói bụng chưa? Đi cùng chú nha.”

Nghe vậy, Triệu Triều vẫn còn chút do dự.

Mộ Mộ đã đói lả, hơn nữa hiếm khi mới được ở cùng cha nên cậu rất háo hức

Nhưng hồi lâu vẫn không nghe thấy câu trả lời từ anh trai, cậu bé vẫn trầm mặc không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt mong đợi nhìn anh trai để diễn tả ý nguyện của bản thân.

Tiểu Tinh Tinh cũng đã quen với việc ăn cơm với cha, khi nghe cha muốn dẫn bọn họ đi ăn, cô bé cũng không chống cự, chỉ muốn ở cùng với hai anh trai của mình, thấy bọn họ không nhúc nhích, cô bé yên tĩnh ngồi yên tại chỗ.

Triều Triều phát giác được ánh mắt mong chờ của em trai mình, cậu do dự một lúc mới đồng ý, dẫn đầu bước xuống ghế.

Mộ Mộ và Tiểu Tinh Tinh giống như hai cái đuôi, đi theo phía sau cậu

Tuy rằng không lên tiếng, nhưng Lệ Bạc Thâm cũng biết ba đứa nhỏ này đã đồng ý đi ăn tối với hắn, nên quay người dẫn đường.

Bốn người lên xe, Lệ Bạc Thâm tự mình lái xe, ba đứa nhỏ ngồi ở ghế sau một cách trật tự. . Chu𝐲ê𝙣 𝙩𝑟a𝙣g đọc 𝙩𝑟u𝐲ệ𝙣 ﹛ T 𝑟ùmT𝑟u𝐲ệ𝙣.𝘷𝙣 ﹜

“Chú không biết bọn con thích ăn cái gì, cho nên quyết định dẫn bọn con đi ăn ở nhà hàng mà trước đây Tiểu Tinh Tinh thích.” Lệ Bạc Thâm trực tiếp đưa ra quyết định.

Mộ Mộ không cần nghĩ ngợi mà trực tiếp trả lời: “Con sao cũng được!”
 
Back
Top Dưới