Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 100


Hacker kia đột nhiên nói chuyện với anh ta.

Người đàn ông chần chờ giây lát rồi đáp lại một chữ “Đúng”.

Trên màn hình lại nhảy lên hàng chữ: “Dám giúp người phụ nữ xấu xa này! Tôi tức giận rồi!”

Ngay sau đó, cuộc đối thoại trên màn hình đã biến mất, thay vào đó là đợt công kích còn phức tạp hơn con virus vừa rồi rất nhiều.

“Chuyện gì vậy! Rốt cuộc là người nào!” Nhìn thấy cuộc đối thoại của bọn họ, Phó Vi Trữ tức giận đến mặt mày xanh lè.

Người đàn ông kia đột nhiên bị tấn công khi chưa kịp chuẩn bị, vì thế không đoái hoài tới cô ta mà vội vàng vùi đầu đọ sức với Hacker lần nữa.

Chỉ là cuộc đối thoại vừa rồi nhìn thế nào cũng làm anh ta cảm thấy không thích hợp.

Hacker đầu bên kia có kỹ thuật cao siêu như vậy, nhưng giọng điệu lại có chút ngây thơ…



Xế chiều hôm đó, Lộ Khiêm thấy người được phái đi còn chưa trở lại thì chần chờ đến xin chỉ thị của Lệ Bạc Thâm: “Cậu chủ, người mà chúng ta phái đến Phó Thị còn chưa trở lại, có cần cử thêm một người đi qua xem thử không?”

Lệ Bạc Thâm hờ hững từ chối: “Chờ Phó Thị mở miệng.”

Mỗi lần Phó Thị mở miệng cũng tương đương với nợ hắn một ân tình.

Lộ Khiêm thưa vâng rồi lại nói: “Còn mười phút nữa hội nghị cấp cao chiều nay sẽ bắt đầu, hiện tại ngài có đi qua đó luôn không?”

Lệ Bạc Thâm gật đầu, đứng dậy đi đến phòng họp.

Lộ Khiêm theo sát phía sau hắn.

Trên đường đi, thỉnh thoảng anh ta cứ thấy thiếu gia nhà mình lấy điện thoại ra xem. Thậm chí trong lúc tổ chức hội nghị, hắn còn để điện thoại trong tay, khóe mắt vẫn luôn liếc về hướng màn hình.

Lộ Khiêm cảm thấy rất khó hiểu.

“Thiếu gia, hôm nay có chuyện gì quan trọng sao?” Lộ Khiêm nhịn đến kết thúc hội nghị mới cẩn thận hỏi một câu.

Tiếng nói vừa dứt, chỉ thấy thiếu gia nhà mình cau mày lại, trông có vẻ rất bực bội.

“Không có gì.” Lệ Bạc Thâm lạnh giọng đáp lại.

Nói xong, hắn lại lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua, phát hiện vẫn không có ai gọi tới.

Lệ Bạc Thâm thấy thế lại mặt lạnh cất điện thoại đi, cảm thấy rất không vui.

Hắn bảo nhà trẻ đuổi học hai đứa bé kia, chắc hôm nay người phụ nữ ấy cũng đã biết tin, thế mà cô không có phản ứng gì cả!

Cứ chờ mãi đến chạng vạng tối vẫn không nhận được điện thoại của Giang Nguyễn Nguyễn, Lệ Bạc Thâm cố đè nén cảm xúc không vui trong lòng rồi đến nhà trẻ đón Tiểu Tinh Tinh.

Rốt cuộc là như thế nào thì đến nhà trẻ là hắn sẽ biết thôi.

Lúc đến nhà trẻ, bọn nhỏ đã đi về gần hết.

Lệ Bạc Thâm liếc một cái liền thấy con gái mình đứng trong góc.

Cô bé cúi đầu xuống, hai tay nắm lấy quai ba lô với vẻ mặt cau có ỉu xìu.

Thấy thế, Lệ Bạc Thâm cau mày tiến lên sờ sờ đầu cô bé: “Sao con lại không vui? Có phải vì cha tới muộn không? Cha xin lỗi…”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 101


Lời còn chưa nói hết, Tiểu Tinh Tinh đã mím môi hừ một tiếng, trực tiếp né tránh rồi đi lướt qua bên cạnh hắn.

Tay Lệ Bạc Thâm lơ lửng giữa không trung, tiếng nói im bặt đi, hắn bất đắc dĩ quay qua đưa mắt nhìn đứa con gái đã đi đến bên cạnh xe.

Nhìn thấy cô bé tự leo lên xe, hắn thu mắt lại rồi nhìn đảo qua những đứa bé còn lại một vòng.

Lệ Bạc Thâm không nhìn thấy bóng dáng hai đứa bé song sinh kia đâu.

“Lệ tổng…” Cô giáo thấy hắn như đang tìm người nào đó thì trái tim siết chặt lại, cô cẩn thận đến gần.

Lệ Bạc Thâm thu tầm mắt lại, mặt không cảm xúc nhìn người trước mặt: “Hai đứa bé kia đâu? Nghỉ học chưa?”

Nghe vậy, cô giáo chột dạ cúi đầu: “Còn chưa.. Lúc đầu tôi muốn đợi tụi nhỏ đi học rồi nhắn lại ý của ngài, nhưng buổi sáng mẹ Triều Triều gọi điện thoại cho tôi, nói hai đứa nhóc không khỏe, tôi còn chưa kịp nói…”

Lệ Bạc Thâm cau mày lại: “Biết rồi.”

Nói xong, hắn không cho cô giáo thời gian phản ứng liền trực tiếp quay người bước vào trong xe.

Tiểu Tinh Tinh ngồi trên xe cúi đầu ôm ba lô, rũ mắt không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thấy Lệ Bạc Thâm đi lên, cô bé không ngẩng đầu mà xê dịch cái mông qua bên cạnh, kéo ra khoảng cách với hắn.

Lệ Bạc Thâm ngồi xuống bên cạnh cô bé rồi bảo tài xế lái xe đi, sau đó lo lắng nhìn về phía con gái mình: “Nói cho cha nghe nào, sao lại tức giận vậy?”

Nghe thấy giọng nói của hắn, Tiểu Tinh Tinh lại quay phắt qua chỗ khác, dáng vẻ này như hoàn toàn từ chối trao đổi.

Lệ Bạc Thâm biết lần này đầu sỏ khiến con bé không vui lại là mình.

Còn nguyên nhân thì hắn có thể đoán được đại khái, chẳng qua hiện giờ hắn không tính giải quyết.

Trừ phi người phụ nữ kia đích thân liên lạc với hắn.

Hiển nhiên cô bé vẫn muốn hắn chủ động nhắc tới chuyện này nên trên đường đi thỉnh thoảng cứ phát ra chút âm thanh để hấp dẫn sự chú ý của hắn.

Lệ Bạc Thâm lại tạm thời coi như không biết.

Vừa về đến nhà, Tiểu Tinh Tinh đã đỏ mắt trừng hắn một cái, tức giận trở về phòng rồi rầm một tiếng đóng sầm cửa lại, sau đó còn khóa trái cửa.

Dưới lầu, thím Trương nhìn thấy hai cha con lại xảy ra mâu thuẫn thì lo lắng nhìn về phía thiếu gia nhà mình: “Thiếu gia, tiểu tiểu thư đây là…”

Lệ Bạc Thâm cau mày: “Kệ con bé đi, lát nữa sẽ nguôi giận.”

Thím Trương đành bỏ qua.

Nhưng chờ mãi đến giờ cơm vẫn không thấy tiểu tiểu thư đi xuống, thím Trương thấy thiếu gia ngồi ngay ngắn trước bàn ăn mà vẫn không động đũa, bà thở dài rồi vội đi lên lầu gọi tiểu tiểu thư.

Nhưng bà đi tới cửa gõ một hồi vẫn không ai đến mở cửa.

“Tiểu tiểu thư, xuống ăn một chút gì đi…”

Lời còn chưa nói hết thì bên trong đột nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn, tiếng động này giống như có cái gì bị nện xuống mặt đất.

Thím Trương cảm thấy căng thẳng, đang muốn quay đầu đi xuống lầu gọi thiếu gia lên thì phát hiện không biết khi nào Lệ Bạc Thâm đã đứng sau lưng bà.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 102


“Thiếu gia, ngài cũng biết tính tình của tiểu tiểu thư, con bé vốn quái gở, còn không biết nói, ngài phải kiên nhẫn một chút, gặp chuyện gì cũng phải trao đổi rõ ràng với nhau. Tiểu tiểu thư khác với những đứa bé khác, chẳng lẽ ngài không sợ bệnh của con bé nghiêm trọng hơn sao?”

Nghe thấy bên trong lại vang lên tiếng đập đồ, thím Trương lo lắng không thôi, nói xong câu cuối thì hốc mắt đã hơi ửng đỏ.

Lệ Bạc Thâm cau mày.

Hắn cũng không nghĩ đến con bé sẽ tức giận đến mức này.

Nghe thím Trương nói xong, Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu rồi tiến lên gõ cửa: “Tinh Tinh, mở cửa đi, cha muốn tâm sự với con.”

Tiếng nói vừa dứt thì trên cửa vang lên một tiếng ầm thật lớn.

Hiển nhiên cô bé đã trực tiếp chọi đồ lên cửa để thể hiện ý bất mãn của mình nhằm vào hắn. . Truyện Việt Nam

Lệ Bạc Thâm hơi khựng lại, sau đó lại lên tiếng với giọng nói càng dịu dàng: “Con muốn cha làm gì, mở cửa nói cho cha nghe, chúng ta thương lượng đi được không con?”

Trên cửa lại vang lên một tiếng ầm.

Đây là lần đầu tiên thím Trương nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh hành động như vậy, nghĩ tới tình trạng của tiểu tiểu thư, bà sợ cô bé có bất trắc gì bên trong nên vội vàng nói: “Thiếu gia, tôi thấy nên trực tiếp đi vào đi, bằng không tôi lo tiểu tiểu thư sẽ…”

Lệ Bạc Thâm chần chờ một lát rồi gật đầu đồng ý.

Rất nhanh, thím Trương đã lấy chìa khoá dự phòng ra, hai người mở cửa đi vào.

Vừa vào cửa, họ đã bị căn phòng bừa bộn này làm giật nảy mình.

Những con búp bê mà Tiểu Tinh Tinh luôn quý trọng rơi đầy mặt đất, ở cửa là mấy hộp âm nhạc tinh xảo, có hai cái đã xuất hiện vết nứt.

Hiển nhiên thứ vừa rồi đập lên cửa chính là hai cái hộp này.

Trong đống hỗn độn ngỗn ngang đó, Tiểu Tinh Tinh ôm chân ngồi co quắp trong một góc với ánh mắt vô hồn, nước mắt không khống chế được mà chảy xuống, bên cạnh cô bé có hai con búp bê hơi xấu xí mà họ chưa nhìn thấy bao giờ.

Nhìn thấy hai người tiến đến, cô bé vô thức co rúm lại, cúi đầu không chịu đối mặt với họ.

Lệ Bạc Thâm thấy con bé như thế thì rất đau lòng, hắn hối hận tiến lên muốn ôm con vào lòng trấn an.

Tiểu Tinh Tinh phát hiện hắn tới gần thì bỗng ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ kháng cự, hai cánh tay chống đất, bối rối co người về phía sau.

Lệ Bạc Thâm thấy thế thì dừng lại: “Con… Đừng sợ, cha biết sai rồi.”

Cô bé lại vờ như không nghe thấy, cuối cùng dán cả người lên tường, nghiêng đi né tránh ánh mắt hắn, cô bé ôm đầu gối cuộn thành một cục rồi chôn đầu thật sâu vào trong đó.

Họ không nhìn thấy nét mặt của cô bé, chỉ có thể nhìn thấy thân thể run run lúc cô nức nở.

Lệ Bạc Thâm lập tức im lặng.

Thím Trương đau lòng tiến lên: “Thiếu gia, để tôi thử xem.”

Nói xong, bà cẩn thận tới gần Tiểu Tinh Tinh rồi vươn tay về hướng con bé.

Lần này Tiểu Tinh Tinh không tiếp tục tránh né nữa.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 103


Thím Trương nhẹ nhàng thở ra, dịu dàng bế cô bé lên rồi vỗ lưng trấn an: “Tiểu tiểu thư làm sao vậy? Nói cho thím biết có được không? Có phải bị bạn ăn h**p ở trường không con?”

Cô bé trong lòng bà chỉ không ngừng khóc thút thít, không có chút phản ứng nào cả.

Thím Trương lập tức hết cách, chỉ có thể ôm cô bé dỗ dành.

“Là vì cặp song sinh kia không đến trường đúng không?” Lệ Bạc Thâm trầm giọng mở miệng.

Nghe thế, đôi mắt Tiểu Tinh Tinh mới hơi sáng lên rồi thút thít liếc nhìn hắn.

Thím Trương thấy tiểu tiểu thư có phản ứng thì vội vàng đưa mắt ám chỉ thiếu gia nhà mình, bảo hắn chiều theo ý cô bé đi.

Lệ Bạc Thâm thở dài, không nghĩ tới con bé lại ỷ lại hai đứa trẻ kia đến mức này.

Hay là vì ba đứa nhỏ cùng mẹ khác cha nên mới sinh ra liên hệ như vậy với nhau?

“Cha biết rồi, con không muốn tụi nó rời khỏi nhà trẻ.”

Lúc này Tiểu Tinh Tinh mới nhìn về phía hắn, cả khuôn mặt đầy vẻ tủi thân ấm ức.

Nhìn thấy con mình như vậy, Lệ Bạc Thâm chỉ có thể chịu thua: “Cha hứa với con là không đuổi học tụi nó nữa.”

Cô bé vẫn nhìn chằm chằm hắn, trong mắt tràn đầy lên án.

Lệ Bạc Thâm đọc hiểu ý của cô bé nên dịu dàng giải thích: “Hôm nay tụi nó không đến nhà trẻ là vì xin phép nghỉ thôi, cô giáo còn chưa nói chuyện đuổi học với họ.”

Tiểu Tinh Tinh trừng mắt nhìn, tần suất nức nở từ từ giảm xuống, nhưng vẫn trề môi ra không tin tưởng hắn.

Ngày đó chính tai cô bé nghe thấy cha và cô giáo nói chuyện với nhau, kết quả hôm nay hai anh trai liền không đến nhà trẻ.

Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được?

Lệ Bạc Thâm nhìn ra hoài nghi trong mắt cô bé, cảm thấy càng bất đắc dĩ: “Cha không cần lừa con chuyện này, hôm nay tụi nó không đến nhà trẻ là vì không được khỏe. Ngày mai con có thể nhìn thấy họ.”

Tiểu Tinh Tinh vẫn ấm ức mếu máo, trên mặt tràn ngập hoài nghi.

Lệ Bạc Thâm thấy thế cũng cảm thấy hết cách: “Con muốn thế nào mới chịu tin đây?”

Hắn không ngờ hai đứa nhóc kia lại có địa vị cao như thế trong lòng Tiểu Tinh Tinh, cao đến mức Tiểu Tinh Tinh không tin hắn vì tụi nó.

Tiểu Tinh Tinh do dự một lát, sau đó nửa tin nửa ngờ ra hiệu cho thím Trương buông mình xuống rồi moi quyển vở và bút ra từ đống bừa bộn dưới đất, tiếp đó thút thít viết hàng chữ xiêu vẹo nguệch ngoạc lên đó.

“Xác nhận!”

Cô bé muốn nhìn thấy các anh chính miệng nói với cô là họ không bị đuổi học, về sau còn có thể gặp nhau ở nhà trẻ!

Lệ Bạc Thâm hiểu ý của cô bé là muốn đến nhà Giang Nguyễn Nguyễn để xác nhận, hắn lập tức hơi đau đầu.

Tiểu Tinh Tinh thấy qua một hồi lâu mà hắn vẫn không trả lời thì lại mếu máo, có xu thế muốn khóc tiếp, hai bàn tay nhỏ còn siết chặt lấy quyển vở.

Lệ Bạc Thâm nhớ đến lúc nãy con bé đã khóc như thế nào thì bất đắc dĩ ấn tay lên trán, trầm giọng đáp: “Được rồi, cha lập tức dẫn con đi tìm họ.”

Tiểu Tinh Tinh lập tức ngừng khóc, chớp mắt xác nhận với hắn.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 104


Lệ Bạc Thâm gật đầu.

Tiểu Tinh Tinh thấy thế thì vội quay lại nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, đeo ba lô lên chủ động đi đến trước mặt hắn, bởi vì vừa rồi khóc quá dữ dội nên hiện tại còn hơi thút thít.

Lệ Bạc Thâm thấy con bé này thay đổi thái độ nhanh như thế thì càng bất đắc dĩ, hắn đành dẫn cô bé đi tìm Giang Nguyễn Nguyễn.



Giang Nguyễn Nguyễn đang cùng hai đứa nhóc ăn cơm tối thì đột nhiên nghe tiếng chuông cửa vang lên, tưởng rằng là Tịch Mộ Vi tới ăn chực nên cô trực tiếp đi qua mở cửa.

Nhìn thấy người đứng ở cửa, cô không khỏi sửng sốt.

“Các người… Tiểu Tinh Tinh đến tìm Triều Triều và Mộ Mộ chơi sao?”

Cô chỉ nghĩ ra được khả năng này.

Lệ Bạc Thâm đứng thẳng lưng ở ngoài cửa, trên người chỉ mặc một chiếc áo sơmi với tay áo hơi xoắn lên cao. Hắn đang nắm tay Tiểu Tinh Tinh đứng ở đó.

Tiểu Tinh Tinh ngẩng đầu, không biết bị gió thổi hay thế nào mà khóe mắt và cái mũi của cô bé đều đỏ bừng, trông rất đáng thương.

Nhìn thấy dì xinh đẹp nhìn mình, Tiểu Tinh Tinh chỉ cảm thấy những ấm ức cả đêm nay phải chịu dâng trào lên trong lòng, cô bé sụt sùi mếu máo, lại muốn khóc.

Lệ Bạc Thâm đã phát hiện dáng vẻ của con bé, hắn nhất thời không biết nói gì khi nhìn thấy vẻ mặt nghi ngờ của Giang Nguyễn Nguyễn.

Hắn có thể nói gì đây? Nói vì tôi bảo nhà trẻ đuổi học con của cô nên con gái tôi tức giận, hiện tại chết sống gì cũng muốn tới xác nhận tại sao tụi nó không đi học sao?

Nếu hắn đã bỏ qua suy nghĩ này thì cần gì phải nhắc đến?

Trong nhất thời, bầu không khí ngoài cửa hơi xấu hổ.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy một lớn một nhỏ trước mắt đều không có ý lên tiếng, cô hơi mờ mịt, chỉ có thể cúi đầu nhìn Tiểu Tinh Tinh: “Tiểu Tinh Tinh, muộn thế này rồi, bộ có chuyện gì sao con?”

Tiểu Tinh Tinh mếu máo khẽ gật đầu, sau đó dùng sức tránh khỏi tay cha.

Lệ Bạc Thâm chỉ có thể để con bé đi.

Một giây sau, cô bé lại ch ảy nước mắt, ấm ức đi hai bước về hướng Giang Nguyễn Nguyễn, vươn tay ra muốn được ôm một cái.

Nhìn thấy dáng vẻ của Tiểu Tinh Tinh, phản ứng đầu tiên của Giang Nguyễn Nguyễn là giật mình, sau đó đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên cảm giác đau đớn, cô vô thức ngồi xổm xuống ôm cô bé vào lòng, rồi vỗ nhẹ lưng lên lưng an ủi cô bé.

Tiểu Tinh Tinh dùng hai tay nắm chặt lấy vạt áo của cô, ủy khuất mà khóc thút thít không ngừng.

Lệ Bạc Thâm nhìn thấy cảnh này, trong mắt bất giác hiện lên vẻ bất lực.

Vừa rồi ở nhà, người làm cha như hắn giang tay ra ôm thì cô bé lại không nói lời nào mà chỉ biết trốn.

Bây giờ đối mặt với Giang Nguyễn Nguyễn, cô bé lại chủ động đưa đòi ôm.

Có lẽ là, ỷ lại vào mẹ là bản năng của trẻ con?
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 105


“Đừng khóc nữa, con nói cho dì biết có chuyện gì xảy ra đi?” Giang Nguyễn Nguyễn đau lòng mà dỗ dành cô bé.

Tất nhiên Tiểu Tinh Tinh sẽ không mở miệng nói chuyện.

Cuối cùng Lệ Bạc Thâm hắng giọng một cái rồi thản nhiên nói: “Hôm nay Tiểu Tinh Tinh đến trường, không thấy hai cậu con trai nhà cô đâu cho nên con bé tưởng chúng không đi học nữa, vừa về đến nhà đã khóc đến tận bây giờ. Nằng nặc đòi đến đây xem mới chịu.”

Nghe vậy, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn thầm thở dài, cô bé này thật sự rất dính hai đứa nhỏ nhà mình.

Ý thức được điểm này, giọng nói của Giang Nguyễn Nguyễn lại càng nhẹ nhàng hơn trước: “Con đừng khóc nữa, hôm nay hai anh trai bị đau bụng, dì chỉ xin cho hai đứa nó nghỉ một ngày, ngày mai hai đứa sẽ đến trường chơi với con.”

Nghe thấy dì xinh đẹp nói giống cha mình, lúc này Tiểu Tinh Tinh mới chịu tin tưởng, cô bé chậm rãi ngừng khóc, rời khỏi vòng tay Gianh Nguyễn Nguyễn rồi cẩn thận quan sát xung quanh căn phòng, cố gắng tìm kiếm bóng dáng hai anh trai nhỏ.

Rõ ràng là từ chỗ cửa ra vào không thể nào nhìn thấy được phòng ăn cho nên Tiểu Tinh Tinh cũng không thấy bóng dáng của hai anh trai đâu, vậy là cô bé lại bắt đầu cảm thấy bất an.

Nhìn thấy cô bé căng thẳng như vậy, Giang Nguyễn Nguyễn mềm lòng sờ đầu cô bé, nói: “Con muốn tìm hai anh trai nhỏ sao? Để dì dẫn con đi tìm bọn họ nhé.”

Nói xong, cô mỉm cười ôm lấy Tiểu Tinh Tinh, quay người đang định đi vào thì cô bé trong lòng đột nhiên xoay người nhìn lại phía sau.

Tới lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới chợt nhớ tới, trước cửa ra vào vẫn còn một vị Phật khổng lồ đang đứng.

Hơn nữa, nếu cô không chủ động mở lời, chưa chắc người đó sẽ theo vào.

Nghĩ đến đây, cô quay lại nhìn người ở cửa.

Gió đêm thổi qua, chiếc áo sơ mi mỏng đã gần như dính chặt vào người Lệ Bạc Thâm, mặt mày vô cảm nhìn hai người họ.

Nghĩ lại thì có lẽ là vội đưa Tiểu Tinh Tinh đến đây, cho nên hắn đã quên chuyện mặc áo khoác.

Bởi vì cô bé trong lòng, Giang Nguyễn Nguyễn cũng đối xử với hắn dịu dàng hơn rất nhiều, bình tĩnh nói: “Tổng giám đốc Lệ cũng vào ngồi một chút nhé.”

Cô vừa dứt lời, người đàn ông đứng ở cửa nhấc gót bước vào.

“Hai anh đang ăn tối, dì dẫn con qua gặp nhé.” Giang Nguyễn Nguyễn chậm rãi bước đi, vừa đi vừa an ủi Tiểu Tinh Tinh.

Ba người đi thẳng một đường đến phòng ăn.

Triều Triều và Mộ Mộ đang vùi đầu ăn uống, vừa thấy ba người đi vào liền nuốt hết thức ăn trong miệng xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn của cả hai đồng loạt hiện vẻ ngơ ngác: “Sao em gái lại ở đây?”

Giang Nguyễn Nguyễn đặt Tiểu Tinh Tinh xuống cạnh người hai người họ, dịu dàng nói: “Em gái thấy hai con không đến trường cho nên con bé đã rất lo lắng cho hai con, khóc nức nở đòi đến tìm hai con đó. Tụi con nhanh đến nói chuyện với em đi.”

Như để xác nhận lời nói của cô, Tiểu Tinh Tinh hai tay bối rối vân vê làn váy công chúa, đôi mắt to tròn không thèm chớp mà nhìn chằm chằm Triều Triều và Mộ Mộ, chóp mũi hồng hồng trông cực kỳ giống búp bê.

Nhìn thấy bộ dáng của em gái, hai đứa nhỏ đưa mắt nhìn nhau, vừa cảm thấy em gái mình thật đáng yêu vừa cảm thấy đau lòng.

“Sáng nay bọn anh không được khỏe nhưng bây giờ thì ổn rồi, em không cần lo lắng.” Triều Triều nghiêm túc trấn an cô.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 106


Mộ Mộ quay đầu lại, làm mặt quỷ với Tiểu Tinh Tinh: “Xem em dễ dọa đến cỡ nào kìa, bọn anh chỉ mới nghỉ một ngày, mà em đã không nỡ xa bọn anh đến vậy sao? Nhóc dính người!”

Tiểu Tinh Tinh nghe hai anh trai nói như vậy, cuối cùng cũng chịu yên lòng, nín khóc rồi mỉm cười.

Lệ Bạc Thâm đứng ở cửa phòng ăn cách đó không xa, nhìn cô bé cuối cùng cũng mỉm cười, dưới đáy mắt hắn chợt hiện lên một đống cảm xúc lộn xộn.

Không ngờ hắn dỗ dành lâu như vậy, vẫn không bằng mấy câu nói của ba mẹ con họ.

Tiểu Tinh Tinh không những ngừng khóc mà còn bắt đầu cười.

Đứng đó một lúc lâu, nhìn Tiểu Tinh Tinh bị hai đứa nhóc chọc cười không ngừng, cuối cùng Lệ Bạc Thâm cũng nhấc chân bước vào muốn ôm Tiểu Tinh Tinh về.

Hai người tới đây là bởi vì Tiểu Tinh Tinh muốn tận mắt tới xem thử, hiện tại bọn họ đã xác nhận xong, cũng nên đến lúc trở về rồi.

Có điều hắn vừa đi tới bên cạnh Tiểu Tinh Tinh liền nghe thấy tiếng bụng cô bé đánh trống.

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau mày: “Con chưa ăn tối à?”

Tiểu Tinh Tinh mím môi gật đầu.

Thấy thế Giang Nguyễn Nguyễn quay đầu nhìn về phía người đàn ông đang đứng, ánh mắt tỏ vẻ trách móc.

Mặt Lệ Bạc Thâm không chút biểu cảm, thản nhiên đáp lại ánh mắt của cô: “Tôi đã khuyên con bé đi ăn rồi nhưng nó cứ làm ầm ĩ lên, vừa về đến nhà đã nhốt mình vào phòng ngủ, không thèm ăn không uống gì cho nên tôi mới đáp ứng sẽ dẫn con bé qua đây để nó không gây sự nữa, chưa kịp ăn cơm.”

Giang Nguyễn Nguyễn liếc nhìn chiếc áo sơ mi mỏng manh của người đàn ông, bất lực quay mặt đi.

Triều Triều ở bên cạnh lo lắng nhìn em gái: “Đúng lúc bọn anh chỉ mới ăn thôi, em có muốn ăn cùng không?”

Hai mắt Tiểu Tinh Tinh sáng lên, gật đầu thật mạnh rồi mới chợt nhớ tới một chuyện, quay người xin cha đồng ý.

Lệ Bạc Thâm do dự mấy giây, nhìn Giang Nguyễn Nguyễn: “Nếu không phiền, cô có thể cho con bé ăn chút gì được không?”

“Con ngồi giữa hai anh nhé?” Giang Nguyễn Nguyễn trực tiếp đề nghị.

Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt của Tiểu Tinh Tinh.

Hai bạn nhỏ lập tức dịch ghế sang một bên để nhường chỗ cho em gái.

Lệ Bạc Thâm nhìn cô bé ngồi giữa cặp song sinh kia, vô thức cau mày.

Trông bọn họ mới đúng là một gia đình, còn mình chỉ là một người ngoài cuộc.

Giang Nguyễn Nguyễn đặt Tiểu Tinh Tinh lên ghế rồi bới cơm đưa cho cô bé, nhìn ba đứa nhỏ tụ tập ăn uống với nhau, trong mắt cô lại tràn đầy ý cười.

Có điều, cô cứ cảm thấy ánh mắt sắc bén của vị Phật lớn kia vẫn đang đâm vào lưng mình.

Giang Nguyễn Nguyễn thu hồi nụ cười, quay người nhìn về phía Lệ Bạc Thâm.

Bắt gặp ánh mắt của cô, Lệ Bạc Thâm cũng thu hồi cảm xúc, vẻ mặt lãnh đạm.

“Còn anh thì sao?” Giang Nguyễn Nguyễn đè nén sự kỳ lạ trong lòng xuống, bình tĩnh hỏi.

Nghe vậy Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày, trên mặt lộ ra vài phần khó hiểu.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 107


Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh quay mặt đi, liếc nhìn đồ ăn trên bàn: “Anh đã ăn gì chưa?”

Tiểu Tinh Tinh làm ầm ĩ không chịu ăn, có lẽ người này cũng bận dỗ dành cô bé con bé.

Lệ Bạc Thâm sửng sốt nhìn chằm chằm cô vài giây, sau đó mới lạnh lùng nhắm mắt lại, xa cách nói: “Tôi không sao, ở nhà đã chuẩn bị bữa tối rồi, chừng nào tôi về có thể hâm nóng lại ăn. Chẳng qua là Tiểu Tinh Tinh thích ở cùng hai đứa nhỏ này, nên mới làm phiền cô chuẩn bị bữa ăn cho nó. Giờ tôi sẽ ra phòng khách đợi, không quấy rầy các người ăn cơm nữa.”

Nói xong, hắn lại nhìn bộ dáng vui vẻ hoàn thuận của ba đứa nhỏ rồi quay người muốn đi ra ngoài.

Nghe vậy, Nguyễn Giang Giang biết người đàn ông này đang định nhịn đói bỏ đi, cô bĩu môi bất đắc dĩ nói: “Nhà tôi cũng không thiếu bát cho anh ăn đâu. Hơn nữa, Tiểu Tinh Tinh thấy cha không có ở đây chắc chắn cũng sẽ cảm thấy bất an.”

Cô vừa dứt lời, Tiểu Tinh Tinh đã ngẩng đầu lên nhìn, thấy cha chuẩn bị đi ra ngoài thì trong mắt cô bé cũng hiện lên vẻ lo lắng.

Giang Nguyễn Nguyễn không đợi hắn trả lời đã trực tiếp bới cơm cho hắn một bát cơm rồi đặt lên bàn: “Nếu anh không chê thì hãy ngồi xuống ăn với chúng tôi đi.”

Triều Triều nhìn thấy cảnh thì hơi cau mày nhưng cuối cùng vẫn không nói gì cả.

Còn Mộ Mộ lại bưng bát lên vừa ăn vừa lén nhìn người đàn ông cách đó không xa, trong lòng có chút mong đợi.

MTrước giờ vẫn luôn là ba người bọn họ ăn cơm với nhau, thỉnh thoảng còn có mẹ nuôi tới ăn cùng.

Đây là lần đầu tiên bọn họ ăn cơm với cha.

Lúc này tâm trạng của Triều Triều và Mộ Mộ thật sự rất khác nhau.

Lệ Bạc Thâm dừng bước, quay đầu đối diện với đôi mắt ướt đẫm của Tiểu Tinh Tinh, sau đó lại nhìn qua chỗ ngồi và bát đũa đã chuẩn bị xong bên cạnh bốn người họ, trong mắt hắn chợt hiện lên vẻ kỳ lạ.

Theo lý thì bốn người bọn họ thật sự là người một nhà.

Hắn ngồi vào đó có vẻ hơi lạc lõng.

Dù nghĩ vậy nhưng lúc hoàn hồn lại, hắn đã ngồi xuống bàn.

Không biết có phải là do sự có mặt của hắn hay không, mà bầu không khí vốn dĩ đang vui vẻ đột nhiên trở nên có chút trì trệ.

Triều Triều và Mộ Mộ rơi vào im lặng, chỉ cúi đầu chăm chú vào bát cơm của mình. . Truyện Mạt Thế

Không có mấy anh trai nói chuyện, Tiểu Tinh Tinh đột nhiên ăn không ngon như trước nữa, cầm bát ăn từng ngụm nhỏ thật nhỏ.

“Có món nào Tiểu Tinh Tinh không thích ăn sao?” Giang Nguyễn Nguyễn chú ý tới sự kỳ lạ của cô bé, nhẹ giọng lo lắng nói.

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh vội vàng lắc đầu.

Dì xinh đẹp nấu món nào cô bé cũng thích hết.

Chỉ là bây giờ cô không có tâm trạng…

Mộ Mộ biết em gái sẽ không nói chuyện cho nên mới dừng đũa lại trả lời hộ: “Em gái giống bọn con đó, không thích ăn cà rốt với ớt xanh, lúc ở trường, em ấy rất hay bỏ hai món này ra!”

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười: “Dì sẽ lựa ra giúp con nhé, được không?”

Tiểu Tinh Tinh lại mỉm cười, ngoan ngoãn gật đầu.

Thấy vậy, Giang Nguyễn Nguyễn đứng dậy đi về phía cô bé, gắp cà rốt và ớt xanh trong bát của cô bé ra xong thì đứng lại quan sát cô bé múc đồ ăn ăn.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 108


Tiểu Tinh Tinh chuẩn bị ăn tiếp, nhưng không ngờ đã động tới chỗ nào đó trên bàn tay làm cô bé đau đến ứa nước mắt, bàn tay lập tức dừng lại tại chỗ, bất đắc dĩ ngẩng đầu đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Giang Nguyễn Nguyễn.

Thấy vậy, Giang Nguyễn Nguyễn vội vàng đặt bát đ ĩa đũa trong tay xuống: “Có chuyện gì vậy?”

Tiểu Tinh c ắn môi dưới, cố gắng kìm nén nước mắt, xoay mu bàn tay ra cho cô kiểm tra.

Nhìn thấy mu bàn tay cô bé, mọi người đồng loạt sửng sốt.

Lúc này trên làn da trắng nõn của cô bé đang hiện lên mấy vệt đỏ trông vô cùng đáng sợ.

Giang Nguyễn Nguyễn nhíu chặt mày, đau lòng lên tiếng hỏi: “Chuyện này là sao vậy?”

Tiểu Tinh Tinh cắn môi không lên tiếng.

Giang Nguyễn Nguyễn lại nhìn sang Lệ Bạc Thâm bên cạnh.

Đối mặt với nghi vấn trong mắt cô, Lệ Bạc Thâm đột nhiên có chút chột dạ, nhưng mà ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh như cũ: “Có lẽ là con bé lúc con bé đập đồ bị cái gì đó dội lại làm bị thương.”

Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn càng thêm lo lắng: “Con bé đập cái gì?”

Lệ Bạc Thâm trầm giọng nói: “Tiểu Tinh Tinh không biết khống chế cảm xúc, lúc tức giận thỉnh thoảng sẽ đập phá đồ đạc để giải tỏa.”

Hắn không biết nên mở miệng nói ba chữ bệnh tự kỷ với Giang Nguyễn Nguyễn như thế nào.

Cũng không biết lúc cô biết chuyện sẽ phản ứng thế ra sao.

Ánh mắt Giang Nguyễn Nguyễn chợt lóe lên vẻ ngạc nhiên, sau đó quay đầu lại xác nhận với Tiểu Tinh Tinh: “Là con tự làm mình bị thương sao?”

Tiểu Tinh Tinh do dự vài giây rồi khẽ gật đầu.

Thấy cô bé thừa nhận, Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày: “Sao con không nói cho cha biết?”

Tiểu Tinh Tinh hơi rụt người lại, oan ức nghiêng người về phía bên cạnh Giang Nguyễn Nguyễn.

Nhìn thấy dáng vẻ của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn bất mãn liếc nhìn Lệ Bạc Thâm.

Con bé đã bị thương rồi mà người này vẫn dùng giọng điệu đó nói chuyện cho được.

“Con đau lắm phải không?” Thu hồi tầm mắt khỏi người đàn ông đó, Giang Nguyễn Nguyễn đau lòng nắm lấy bàn tay của cô bé, nhẹ nhàng xoa xoa mấy cái.

Tiểu Tinh Tinh mím môi gật đầu.

“Ngoan, dì sẽ bôi thuốc cho con, một lát nữa sẽ hết đau ngay.” Giang Nguyễn Nguyễn buông tay cô bé ra rồi dặn dò hai đứa nhỏ: “Hai con nói chuyện với em gái một lát đi, mẹ đi lấy hòm thuốc.”

Hai đứa nhỏ vội vàng gật đầu, ngồi bên cạnh kể mấy câu chuyện thú vị cho Tiểu Tinh Tinh nghe.

Rất nhanh, Giang Nguyễn Nguyễn đã cầm hòm thuốc quay lại bàn ăn, tỉ mỉ bôi thuốc lên cho Tiểu Tinh Tinh.

Toàn bộ quá trình bôi thuốc cho Tiểu Tinh Tinh rất nhẹ nhàng, lúc đau cũng chỉ là đau nhẹ mà co tay lại một chút lại nhanh chóng đưa tay ra lại.

Thấy vậy, trái tim của Giang Nguyễn Nguyễn càng mềm nhũn.

Sau khi bôi thuốc xong, Giang Nguyễn Nguyễn trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Tiểu Tinh Tinh.

Triều Triều hiểu chuyện nhường lại chỗ ngồi của mình, bưng chén qua ngồi bên cạnh Lệ Bạc Thâm.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 109


“Dì đút con ăn được không?” Giang Nguyễn Nguyễn hỏi ý kiến của Tiểu Tinh Tinh.

Đương nhiên là Tiểu Tinh Tinh không từ chối, lập tức dùng vẻ mặt chờ mong gật gật đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười, cầm bát lên đút cho cô bé ăn.

Được dì xinh đẹp đút cho ăn, khẩu vị của Tiểu Tinh Tinh đột nhiên trở nên rất tốt, đôi mắt chăm chú nhìn khuôn mặt của dì xinh đẹp, bất kể cô có đút gì, cô bé đều há to miệng ăn.

Thấy cô bé ăn ngon như vậy, mặt mày Giang Nguyễn Nguyễn càng ngày càng vui vẻ.

Lệ Bạc Thâm ngồi đối diện quan sát sự tương tác giữa hai người họ.

Mỗi khi khóe miệng Tiểu Tinh Tinh dính thức ăn, người phụ nữ đó sẽ nhanh chóng lau sạch cho cô bé, tốc độ đút ăn cũng vừa phải.

Tiểu Tinh Tinh vừa ăn vừa cười vui vẻ.

Đôi mắt đen láy của Lệ Bạc Thâm nhất thời trở nên có chút phức tạp.

Triều Triều và Mộ Mộ cũng nhìn thấy cảnh này nhưng bọn họ chỉ cảm thấy em gái thật ngoan ngoãn, hoàn toàn không hề ghen tị với em ấy.

Thu hồi tầm mắt khỏi hai người bọn họ, hai đứa nhỏ đồng loạt nhìn về phía Lệ Bạc Thâm.

Một giây sau, hai người họ lại thắc mắc mà quay sang nhìn nhau.

Nếu họ không nhầm thì hình như lúc nào cha cũng nhìn chằm chằm vào mẹ!

Hơn nữa, có vẻ như trong mắt ông ấy cũng không có vẻ khó chịu gì mà ngược lại còn có một chút… Dính.

Triều Triều cau mày đặt đũa xuống, rồi lại lấy đôi đũa chung bên cạnh lên gắp một ít rau cho Lệ Bạc Thâm, kế tiếp cậu lại dùng vẻ mặt ngây thơ mà nhìn người đàn ông: “Sao chú không ăn?”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm chợt hoàn hồn lại, vô thức nói cảm ơn cậu bé: “Cảm ơn.”

Vừa nói xong lại nhìn về phía rau trong bát, đôi mắt sâu thẳm của hắn hơi tối sầm lại.

Thật trùng hợp, không ngờ rau mà cậu bé này gắp cho hắn lại là cần tây.

Ngước mắt lên nhìn lướt qua thì rõ ràng là đ ĩa cần tây còn cách chỗ cậu nhóc này cả một khoảng, có vẻ là cậu đã cố tình gắp nó cho hắn.

Sau khi Triều Triều nói dứt lời liền vùi mặt vào bát, chốc chốc lại lén dùng khóe mắt liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.

Cậu nhớ theo như kết quả lúc trước cậu và Mộ Mộ điều tra ra, loại rau cha ghét nhất là cần tây.

Mặc dù cậu bé không biết tại sao cha bỏ rơi mẹ rồi nhưng bây giờ vẫn dùng ánh mắt như vậy nhìn bà ấy.

Nếu ông ấy đã bỏ rơi mẹ thì nhất định phải nhận lấy trừng phạt, số cần tây này chỉ mới là một chút trừng phạt nho nhỏ mà thôi!

Lệ Bạc Thâm cầm đũa, dùng ánh mắt đầy ẩn ý liếc nhìn cậu nhóc đã gắp rau cho mình.

Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Triều Triều lại ngẩng đầu lên, không chút sợ sệt mà thản nhiên đối diện với ánh mắt của hắn.

Lệ Bạc Thâm nhíu mày thật chặt, dường như hắn vừa đọc được một chút khiêu khích từ trong mắt của thằng nhóc này.

Nhất thời hắn vẫn không thể nào nghĩ ra được vẻ khiêu khích này từ đâu ra, nhưng mà hắn cũng không để chuyện này trong lòng.

“Chú không thích cần tây sao?”

Triều Triều ra vẻ vô tội nhìn thẳng vào người đàn ông, giọng điệu cũng có chút thúc giục.

Lệ Bạc Thâm nhếch môi: “Không có.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 110


Nói xong hắn gắp cần tây trong bát cho vào miệng, vẻ mặt không chút thay đổi.

Tại góc độ mà Triều Triều không thể nhìn thấy, đáy mắt Lệ Bạc Thâm thoáng lướt qua một chút ghê tởm nhưng hắn vẫn cố ép mình nuốt xuống.

Lúc Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy người đàn ông gắp cần tây bỏ vào miệng thì đã quá muộn, sự ghê tởm trong mắt người đàn ông cũng rơi vào mắt cô, chuyện này làm cô vô thức cảm thấy như mình đã trở về sáu năm trước.

“Nếu anh không muốn ăn thì không ăn cũng được.” Giang Nguyễn Nguyễn thu hồi tầm mắt, sau đó lại cụp mắt xuống che giấu sự khác thường trong lòng.

Giọng người đàn ông vẫn rất thản nhiên: “Không phải không muốn ăn.”

Cảm xúc dưới đáy mắt Giang Nguyễn Nguyễn chợt dâng trào lên, nhưng đến cuối cùng cô vẫn không nói gì.

Thấy cha đã ăn món anh hai gắp cho, hai mắt Mộ Mộ hơi sáng lên, cậu cũng thử gắp cho cha một đũa.

Cậu nhóc cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ đưa đũa gắp ngay đ ĩa rau trước mặt sau đó trông mong nhìn người đàn ông trước mặt.

Lệ Bạc Thâm nhìn thấy một nhóc khác lại động đũa, hắn còn tưởng cậu cũng muốn làm khó dễ mình nhưng mà nhìn thấy rau mà cậu nhóc gắp thì hơi sững sờ một lát, sau khi phản ứng lại hắn mới nhếch môi mỉm cười với cậu: “Cảm ơn, con cũng ăn nhiều một chút.”

Nói xong, hắn còn lấy đũa gắp cho cậu một đũa rau.

Hắn vẫn còn nhớ những món ăn mà cậu nhóc này vừa nói không thích ăn, sau đó cố ý tránh những món đó đi.

Hai mắt của Mộ Mộ ngạc nhiên mở to: “Cảm ơn chú!”

Cha gắp rau cho mình kìa!

Triều Triều ngồi bên cạnh quan sát thấy hành động của hai người thì bĩu môi khinh thường.

Mộ Mộ đúng là đồ ngốc, hành động lấy lòng rõ ràng vậy mà cũng không biết!

Còn cậu sẽ không bị lừa chỉ vì như vậy đâu!

Sau khi ăn tối trong bầu không khí kỳ lạ xong, Giang Nguyễn Nguyễn đứng dậy dọn dẹp bàn ăn.

Vì phép lịch sự nên Lệ Bạc Thâm cũng âm thầm đứng lên gom bát đũa lại một chỗ cho cô, làm xong hắn lại do dự không biết nên phải làm gì tiếp theo.

Theo lý thuyết thì ăn xong bữa tối, hắn nên mang Tiểu Tinh Tinh trở về.

Nhưng mà dù gì thì hai người cũng đã làm phiền bọn họ, cứ rời đi như vậy cũng không hay lắm.

“Tôi tự làm làm được rồi, làm phiền anh ra ngoài trông bọn nhỏ giúp tôi đi.” Giang Nguyễn Nguyễn cũng nhìn thấy sự bối rối của hắn, lạnh nhạt lên tiếng.

Lệ Bạc Thâm gật đầu sau đó xoay người đi đến phòng khách.

Tiểu Tinh Tinh đang ngồi chơi Lego với hai đứa nhỏ kia.

Ba đứa nhỏ đã ráp xong các bộ phận rời, chỗ cần nối lại hơi cao đối với bọn họ, theo như lúc trước thì Triều Triều và Mộ Mộ sẽ ráp các bộ phận nhỏ, sau đó Giang Nguyễn Nguyễn sẽ giúp bọn chúng lắp đặt nó lại với nhau.

Bây giờ Giang Nguyễn Nguyễn đang rửa bát, ba đứa nhỏ phải bắt đầu tìm cách khác.

Triều Triều đảo mắt nhìn xung quanh, dự định kéo một chiếc ghế đến đây.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 111


“Để chú cho.” Lệ Bạc Thâm vừa đi ra, nhìn thấy tình huống khó khăn của bọn nhỏ thì cố gắng làm dịu vẻ mặt, duỗi tay về phía Triều Triều, nói.

Triều Triều chần chừ vài giây, sau đó cũng đưa phần mà mình đã làm xong cho người đàn ông.

Lệ Bạc Thâm nhận lấy, dựa theo chỉ dẫn của cậu nhóc, đặt bộ phận trong tay vào đúng vị trí của nó.

“Cảm ơn.” Triều Triều nói lời cảm ơn hết sức gượng gạo.

Lệ Bạc Thâm hơi chau mày rồi khẽ gật đầu, đút một tay vào túi sau đó đứng sang một bên nhìn ba đứa nhỏ vui vẻ lắp ráp Lego, thỉnh thoảng lại ra tay giúp bọn chúng lắp ráp.

Trong phòng bếp, lúc này Giang Nguyễn Nguyễn đang rửa bát cũng không mấy yên lòng, lực chú ý của cô vẫn luôn đổ dồn về phía mấy người bên ngoài, thậm chí cô còn có chút hối hận vì đã để Lệ Bạc Thâm ở lại lâu như vậy, đáng lẽ ra lúc ăn xong cô nên mời bọn họ về ngay mới đúng.

Hai tên nhóc Triều Triều và Mộ Mộ này, lần trước gặp mặt chúng đã dám nói mấy lời đó cho Lệ Bạc Thâm nghe, bây giờ lại để bọn họ ở chung với nhau như vậy, Giang Nguyễn Nguyễn thật sự không yên lòng lắm.

Đặc biệt là khi nhìn thấy cảnh bọn họ hòa hợp như vậy.

Giang Nguyễn Nguyễn càng sợ hai đứa nhỏ sẽ nói ra lời gì đó không nên nói.

Nếu Lệ Bạc Thâm biết hai đứa nhỏ kia là con của hắn…

Trái tim Giang Nguyễn Nguyễn thoáng cảm thấy hoảng sợ.

Cô không dám cam đoan Lệ Bạc Thâm sẽ không trực tiếp cướp bọn nhỏ khỏi tay mình.

Với thân phận hiện tại của cô, Lệ Bạc Thâm thật sự rất dễ cướp mất hai đứa con của cô.

Cô không dám tưởng tượng lúc đó mình sẽ có tâm trạng như thế nào, hai đứa nhỏ rời đi rồi mình sẽ ra sao…

Giang Nguyễn Nguyễn càng nghĩ càng cảm thấy hoảng sợ.

Chiếc bát trong tay cô bất ngờ trượt xuống đất, tới lúc cô hoàn hồn lại đã nghe thấy âm thanh thủy tinh vỡ nát vang lên bên tai.

Bốn người trong phòng khách lập tức giật bắn mình, đồng loạt nhìn về phía phòng bếp.

Ba nhóc con liếc nhau, nhao nhao bỏ mấy khối lego trong tay xuống rồi đứng dậy chạy vào phòng bếp.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy?” Triều Triều và Mộ Mộ lo lắng mà nhìn mẹ mình.

Lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới tỉnh táo lại, nhìn hai đứa nhỏ trước mắt mà cảm thấy càng bất an, cô miễn cưỡng đè nén cảm xúc trong lòng xuống rồi cười lắc đầu với bọn nhỏ: “Không có gì, mẹ không cẩn thận trượt tay làm vỡ cái bát, các con đừng đi vào, trên mặt đất có miểng đó.”

Nói xong, cô làm như không có việc gì mà ngồi xổm xuống dọn đống bừa bộn trên đất, nhưng trong lòng vẫn rất rối ren, thậm chí lúc nhặt miểng còn mất tập trung.

Lệ Bạc Thâm đứng sau lưng ba nhóc con, nhìn người phụ nữ ngồi xổm dưới đất với ánh mắt thâm trầm.

Không biết có phải ảo giác không mà hắn cảm thấy người phụ nữ này có tâm sự gì đó.

Giang Nguyễn Nguyễn cúi đầu, mơ hồ cảm nhận được ánh mắt hắn đang tập trung lên người mình khiến sau lưng cô như có cái gai đâm vào, cảm thấy rất rối loạn. . ngôn tình ngược

Cô nhất thời bất cẩn lại trực tiếp nắm phải một mảnh vỡ sắc nhọn.

Một cơn đau nhói truyền đến từ đầu ngón tay.

Giang Nguyễn Nguyễn bỗng tỉnh táo lại, vô thức hít hà xuýt xoa một hơi.

“Mẹ!”

“Dì!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 112


Ba đứa nhỏ nhìn thấy đầu ngón tay Giang Nguyễn Nguyễn chảy máu thì sốt ruột kêu lên một tiếng.

Triều Triều và Mộ Mộ đang muốn đi vào thì đột nhiên có một bóng dáng cao lớn đi ngang qua bên người.

Một lát sau liền thấy cha mặt lạnh ngồi xổm xuống, vươn tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của mẹ.

Hai đứa nhỏ thấy thế thì không khỏi dừng bước.

“Cô đang suy nghĩ cái gì vậy!” Giọng của người đàn ông nghe có vẻ không được vui.

Giang Nguyễn Nguyễn ngơ ngác nhìn bàn tay lớn trên cổ tay mình, hơi ngơ ra không kịp phản ứng.

Một giây sau, bên hông cô lại bị ôm lấy rồi đỡ đứng thẳng dậy.

Đợi cô kịp phản ứng thì đã đứng bên cạnh bồn nước.

Người đàn ông trầm mặt mở vòi nước ra rồi kéo ngón tay bị thương của cô qua để dòng nước rửa sạch.

“Mấy đứa chờ ở bên ngoài, không được đi vào.” Lệ Bạc Thâm quay đầu căn dặn ba đứa nhỏ ngoài cửa.

Mặc dù đám nhỏ rất lo cho Giang Nguyễn Nguyễn, nhưng nhìn thấy có hắn chăm sóc thì cũng khẽ gật đầu.

Lúc này Lệ Bạc Thâm mới quay đầu lại, nhìn thấy vết máu trên tay cô đã được rửa sạch thì lấy ra một tờ giấy tay sạch sẽ từ trong túi rồi quấn lên ngón tay cô để cầm máu.

“Cảm ơn.” Giang Nguyễn Nguyễn tỉnh táo lại, muốn rút tay khỏi tay hắn: “Chuyện còn lại để tôi tự làm là được.”

Người đàn ông nhíu mày lại rồi tăng mạnh lực tay.

Giang Nguyễn Nguyễn giật một cái mà không rút tay ra được nên cảm thấy hơi tức giận.

Người đàn ông này đã sinh con với người phụ nữ khác, thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn đang đứng bên cạnh nhìn.

Cô thực sự không muốn đứng gần hắn như thế.

Huống chi người này chỉ hận cô thôi, cần gì phải quan tâm cô như vậy.

Nghĩ thế, Giang Nguyễn Nguyễn cau mày nhìn người trước mặt, trong mắt tràn đầy kháng cự.

Nhưng hiển nhiên hắn không có ý tránh né, cứ như không nhìn thấy vẻ kháng cự đó mà trầm giọng nói: “Tôi bôi thuốc giúp cô.”

Nói xong, hắn lại muốn dắt cô ra ngoài.

Giang Nguyễn Nguyễn cắn răng: “Không cần làm phiền anh, thời gian không còn sớm, anh dẫn Tiểu Tinh Tinh trở về đi, còn lại tự tôi làm được.”

Tiếng nói vừa dứt, người phía trước dừng bước.

Giang Nguyễn Nguyễn mơ hồ phát giác tâm tình hắn có vẻ không vui, nhưng một giây sau lại biến mất sạch.

“Cô bị thương bên tay phải, tự bôi thuốc thế nào?” Lệ Bạc Thâm đè nén cảm xúc tối tăm trong lòng xuống, không quay đầu lại lôi kéo cô đi ra ngoài. . Đọc 𝑡ru𝗒ệ𝓃 ha𝗒, 𝑡ru𝗒 cập 𝓃ga𝗒 [ 𝖳r𝗨 𝑚𝑡ru𝗒ệ𝓃.V𝓃 ]

Ba đứa nhỏ trông mong đứng bên cạnh họ.

Đối diện với ánh mắt ân cần của tụi nhỏ, cuối cùng Giang Nguyễn Nguyễn cũng không giãy giụa nữa, chỉ cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

Người đàn ông này không khỏi quá bá đạo.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 113


Giang Nguyễn Nguyễn bị kéo đi thẳng đến phòng khách rồi ấn ngồi ghế sa lon.

Ba đứa nhỏ như ba cái đuôi ngồi xuống sát bên cạnh Giang Nguyễn Nguyễn, lo lắng nhìn đầu ngón tay được băng bó của cô.

Lệ Bạc Thâm thì tìm kiếm hộp thuốc y tế trong phòng khách.

Cuối cùng vẫn là Triều Triều bước xuống ghế salon, lấy hộp y tế ra từ dưới tủ TV rồi đưa cho hắn.

Lệ Bạc Thâm sờ sờ đầu đứa nhỏ, xách hộp thuốc rồi đứng bên cạnh Giang Nguyễn Nguyễn.

Đám nhỏ đồng loạt tránh ra.

Người đàn ông mặt không đổi sắc ngồi xuống bên cạnh Giang Nguyễn Nguyễn, quanh người tràn ngập áp suất thấp, nhưng động tác vẫn khá dịu dàng.

Giang Nguyễn Nguyễn im lặng nhìn mấy giây rồi nhịn không được dời mắt đi, cố gắng bình tĩnh mà nhìn xuống mặt đất.

Nhìn nữa cô sợ mình sẽ sinh ra hiểu lầm không cần thiết.

Rõ ràng người đàn ông này chỉ hận cô, hiện tại tại sao lại quan tâm cô như thế…

Sau khi bôi thuốc xong, Lệ Bạc Thâm lại lấy ra một miếng băng keo cá nhân rồi dán lên vết thương của cô.

Giang Nguyễn Nguyễn phát hiện cuối cùng hắn cũng buông tay mình ra thì âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đứng dậy kéo khoảng cách giữa hai người rồi nhẹ nhàng nói cám ơn: “Làm phiền anh.”

Nghe vậy, người đàn ông cau mày lại, nhưng không nói gì nữa.

Giang Nguyễn Nguyễn quay đầu nhìn đống bừa bộn trên mặt đất trong bếp, đứng dậy muốn đi vào tiếp tục dọn dẹp.

“Cô muốn làm cái gì đó?” Giọng nói tức giận của Lệ Bạc Thâm vang lên bên tai cô.

Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi dừng bước rồi giải thích: “Đống trên đất còn chưa được thu dọn, tôi sợ bọn nhỏ đi vào dẫm phải.”

Tiếng nói vừa dứt, sắc mặt Lệ Bạc Thâm bỗng sầm xuống.

Hắn thực sự không ngờ lý lịch của người phụ nữ này đẹp mắt như vậy mà lại không tự chăm sóc bản thân mình được!

Nhìn thấy sắc mặt âm trầm của hắn, Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, không biết mình lại làm sai cái gì.

Hay là vì vừa rồi mình gây phiền phức cho hắn?

Giang Nguyễn Nguyễn ngẫm nghĩ, đang muốn mở miệng xin lỗi thì giọng của hắn lại vang lên: “Vết thương của cô vừa được bôi thuốc, không thể dính nước được, tôi tìm người giúp việc giúp cô.”

Nói xong, Lệ Bạc Thâm không cho cô cơ hội phản ứng mà trực tiếp bấm điện thoại của Lộ Khiêm.

Phía Lộ Khiêm vừa ăn cơm xong, đang chuẩn bị tắm rửa đi ngủ thì đột nhiên nhận được điện thoại của thiếu gia nhà mình, lập tức nơm nớp lo nghe máy.

“Tìm một người giúp việc, trong nửa giờ phải đến số 32 Đế Đình Phủ.”

Lộ Khiêm sững sờ, vừa định hỏi lại thì bên kia đã cúp điện thoại.

Nhìn màn hình điện thoại tối xuống, Lộ Khiêm không hiểu ra sao mà liên lạc với công ty giúp việc, sau đó đích thân dẫn người chạy tới địa chỉ thiếu gia đã báo.

“Ngồi đó chờ đi.” Lệ Bạc Thâm trầm giọng nói với Giang Nguyễn Nguyễn.

Thấy hắn đã tìm người giúp việc, Giang Nguyễn Nguyễn cũng không kiên trì nữa mà ngồi xuống ở vị trí cách xa hắn một khoảng cách.

Ba đứa nhỏ bị hai người lớn ngăn cách, anh nhìn em, em nhìn anh, ai cũng không mở miệng trước.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 114


Trong nhất thời, bầu không khí trong phòng khách hơi cứng đờ.

Sau gần hai mươi phút thì tiếng chuông cửa đã đánh vỡ không khí ngột ngạt trong phòng khách.

Giang Nguyễn Nguyễn đang muốn đứng dậy mở cửa thì hắn đã đi đến đó trước.

“Thiếu gia.” Lộ Khiêm dẫn theo một người phụ nữ trung niên tóc ngắn đứng trước cổng.

Lệ Bạc Thâm nghiêng người nhường đường.

Rất nhanh người giúp việc đã dọn dẹp sạch phòng bếp, trong quá trình đó còn nhiệt tình trò chuyện với ba đứa nhỏ.

Ba đứa nhỏ bị chọc cười không ngậm miệng lại được.

Nhìn thấy đám nhỏ thích bà như thế, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy hơi dao động nên lập tức chủ động mở miệng hỏi thăm: “Chào bà, tôi muốn hỏi bà có muốn làm việc dài hạn ở đây không, công việc chủ yếu là hỗ trợ chăm trẻ, cứ cách một thời gian làm vệ sinh một chút là được, tiền lương thì bà cứ đề nghị thẳng.”

Người phụ nữ vui vẻ đáp ứng: “Không thành vấn đề, vừa vặn tôi rất thích con nít, về sau cô cứ gọi tôi là thím Lý.”

Thấy thím Lý dứt khoát chấp nhận như thế, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Cô còn đang suy nghĩ nên đi đâu tìm một người giúp việc hợp ý, không ngờ lại dễ dàng gặp được như thế.

“Vậy sáng ngày mai bà đến đây đi, tôi sẽ soạn sẵn hợp đồng để bà xem, không có vấn đề liền ký tên.” Sau khi xác định sơ lược qua mức tiền lương, Giang Nguyễn Nguyễn đề nghị.

Thím Lý gật đầu đáp ứng, lên tiếng chào hỏi bọn họ rồi mang công cụ rời đi.

Trong phòng khách chỉ còn lại mấy người bọn họ.

Sau khi trò chuyện với thím Lý đôi câu, tâm tình Giang Nguyễn Nguyễn cũng bình tĩnh lại, cô lại khôi phục xa cách khi đối mặt với Lệ Bạc Thâm: “Tối hôm nay làm phiền anh, giúp tôi băng bó vết thương rồi còn tìm người giúp việc hộ tôi, coi như tôi nợ anh một lần.”

Nhìn thấy dáng vẻ bình thản của cô, đáy mắt Lệ Bạc Thâm xẹt qua một tia khác thường, nhưng rất nhanh lại đ è xuống rồi lạnh nhạt đáp lại: “Không cần, tính ra cũng là tôi và Tiểu Tinh Tinh làm phiền các người trước, những chuyện nhỏ nhặt này coi như báo đáp của tôi.”

Tiểu Tinh Tinh đứng bên cạnh nghe hiểu ý cha mình thì dùng sức gật đầu, còn chạy tới nắm lấy ngón tay bị thương của Giang Nguyễn Nguyễn rồi nhìn chăm chú hồi lâu.

Giang Nguyễn Nguyễn cười sờ sờ đầu cô bé: “Đã không có sao rồi, không đau đâu con, đừng lo lắng.”

Tiểu Tinh Tinh chớp chớp mắt, cẩn thận sờ sờ ngón tay cô, xác nhận không thành vấn đề rồi mới ngửa đầu lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Giang Nguyễn Nguyễn thấy thế cũng mềm lòng.

“Thời gian không còn sớm, chúng tôi không quấy rầy nữa.” Lệ Bạc Thâm lại mở miệng không đúng lúc, rũ mắt nói với Tiểu Tinh Tinh: “Tinh Tinh, tạm biệt dì và các anh đi con.”

Tiểu Tinh Tinh còn hơi lưu luyến, nhưng biết ngày mai có thể gặp các anh nên cũng ngoan ngoãn vẫy tay tạm biệt họ.

Hai đứa nhỏ cũng cười vẫy tay: “Ngày mai chờ tụi anh ở nhà trẻ!”

Tiểu Tinh Tinh nghe vậy thì dùng sức gật đầu.

Lệ Bạc Thâm nắm tay cô bé tạm biệt bọn họ, sau đó quay người rời đi.

Giang Nguyễn Nguyễn đưa mắt nhìn xe của hắn đi xa, cuối cùng cũng hoàn toàn trầm tĩnh lại.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 115


Hai đứa nhỏ có vẻ khá lưu luyến, cứ nhìn chằm chằm nơi xa không dời mắt đi.

Giang Nguyễn Nguyễn chỉ cho là tụi nhỏ không nỡ xa rời Tiểu Tinh Tinh nên dịu dàng nói: “Trở về đi, ngày mai là được gặp em gái ở nhà trẻ rồi.”

Lúc này hai đứa nhỏ mới từ từ dời mắt đi rồi đi theo cô trở vào biệt thự.

Giang Nguyễn Nguyễn đóng cửa lại rồi nghiêm trang ngồi xổm xuống, chân thành nhìn vào mắt hai đứa nhỏ: “Mẹ thương lượng một chuyện với hai con.”

Thấy được cô nghiêm túc như vậy thì trên mặt hai đứa nhỏ tràn đầy khó hiểu.

“Về sau nếu cha của Tiểu Tinh Tinh hỏi các con bao lớn thì hai con phải nói là mình nhỏ hơn Tiểu Tinh Tinh một tuổi, có được không?” Giang Nguyễn Nguyễn dịu dàng thương lượng với hai đứa nhỏ.

Triều Triều và Mộ Mộ nghe thế thì lập tức hiểu ra, nhưng vẫn làm ra vẻ khờ dại mà hỏi ngược lại một câu: “Tại sao ạ?”

Giang Nguyễn Nguyễn chần chờ một lát, nhất thời cũng không nghĩ ra phải viện lí do gì nên bất đắc dĩ thở dài: “Không tại sao cả, các con làm theo lời mẹ nói đi, có được không?”

Hai đứa nhỏ liếc nhau rồi chậm rãi khẽ gật đầu.

Trên mặt Triều Triều không lộ ra khác thường gì.

Mộ Mộ lại hơi nghi hoặc.

Bảo bọn họ nói với cha là mình nhỏ hơn em gái một tuổi, rõ ràng là để làm giả tuổi tác của họ, như vậy cha không có khả năng đoán ra thân thế thật sự của họ.

Rốt cuộc giữa mẹ và cha đã xảy ra chuyện gì?

Rõ ràng họ thấy cha có vẻ rất tốt với mẹ, nhưng mẹ lại quyết tâm không muốn để họ và cha nhận nhau…

Khi Lệ Bạc Thâm dẫn Tiểu Tinh Tinh trở về thì đã gần mười giờ.

Vừa xuống xe họ liền nhìn thấy quản gia đang chờ ở cổng.

“Thiếu gia, Phó tiểu thư đã đến và đang chờ trong phòng.”

Lệ Bạc Thâm cau mày lại, khẽ gật đầu rồi dẫn Tiểu Tinh Tinh đi vào.

“Mọi người trở về rồi!”

Phó Vi Trữ đang ngồi trên ghế sa lon, thấy bọn họ vào cửa thì lập tức đứng dậy nghênh đón, sau đó ngồi xổm xuống muốn sờ đầu Tiểu Tinh Tinh, nhưng lại bị cô bé né tránh.

Phó Vi Trữ thấy thế thì đáy mắt xẹt qua một tia không vui, nhưng rất nhanh đã bị cô ta che giấu, sau đó cười đứng lên.

“Có chuyện gì?” Lệ Bạc Thâm nhìn lướt qua cô ta rồi lạnh nhạt hỏi.

Phó Vi Trữ vờ vịt mà cười: “Hôm nay cũng nhờ anh cho tụi em mượn người, giúp đỡ tụi em một việc lớn, cha em bảo nhất định phải tới cám ơn anh.”

Nói xong, cô ta lại muốn nói cái gì thì bị Lệ Bạc Thâm cắt ngang: “Chuyện đó giải quyết rồi?”

Phó Vi Trữ yên lặng mấy giây mới miễn cưỡng gật đầu cười: “Vâng, bởi vì hơi phiền phức nên bận đến xế chiều, cũng không biết có làm trễ nải chuyện trong công ty anh không.”

Lệ Bạc Thâm gật đầu: “Ở Lệ Thị có rất nhiều Người cỡ đó, sẽ không ảnh hưởng công việc vì một người, không cần cảm ơn.”

Vừa dứt lời thì hắn đã nắm tay Tiểu Tinh Tinh đi ngang qua bên cạnh Phó Vi Trữ.

Nhìn thấy hai người đi lướt qua mình, gương mặt Phó Vi Trữ hơi vặn vẹo, nhưng chỉ lướt qua rồi lập tức khôi phục vẻ thân thiện.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 116


“Nói thế nào thì anh cũng giúp em giải quyết một phiền phức lớn, chẳng qua em không biết anh cần gì nên không mua quà cho anh, chỉ mua một món đồ chơi nhỏ cho Tiểu Tinh Tinh, cũng không đắt lắm, coi như chút tâm ý của em.”

Nói xong, cô ta lấy ra một con búp bê bản giới hạn được đóng gói rất tinh xảo từ cái túi trên ghế salon, hiển nhiên là cùng một bộ với những con trong phòng của Tiểu Tinh Tinh.

Lệ Bạc Thâm biết con gái mình thích những thứ đó nên cố ý dừng bước, xem cô bé có muốn nhận lấy hay không.

Không ngờ Tiểu Tinh Tinh lại không thèm nâng mắt lên nhìn một cái, chỉ nắm lấy tay hắn né qua một bên.

Lệ Bạc Thâm hiểu ý nên ngước nhìn từ chối món quà của Phó Vi Trữ: “Có lòng rồi, chẳng qua con bé có cái này rồi, hơn nữa vừa rồi nó còn giận lẫy với tôi nên hiện tại không muốn để ý ai cả.”

Vẻ mặt Phó Vi Trữ cứng lại, cố giữ nụ cười trên mặt mà cất quà đi, sau đó lo lắng liếc nhìn Tiểu Tinh Tinh: “Sao lại giận lẫy vậy?”

Bởi vì đã gặp trắc trở mấy lần từ Tiểu Tinh Tinh nên Phó Vi Trữ không tiếp tục mặt dày tiếp cận nữa, cũng sợ Lệ Bạc Thâm nhìn ra khác thường nên lời này là đang hỏi Lệ Bạc Thâm.

Câu trả lời của Lệ Bạc Thâm lời ít mà ý nhiều: “Một chút chuyện nhỏ thôi.”

Hắn nói xong liền dời mắt đi, hiển nhiên không có ý định nói cụ thể cho cô ta biết, hoặc căn bản không cảm thấy cô ta có tư cách biết.

Phó Vi Trữ siết chặt bàn tay cầm túi quà lại, đầu ngón tay đâm sâu vào da thịt, nhưng trên mặt vẫn cố giữ nụ cười: “Thật sao? Vậy hai người trở về muộn như thế có phải là dẫn con bé đi chơi cho đỡ buồn không?”

Lệ Bạc Thâm lạnh nhạt nhướng mày: “Thời gian không còn sớm, còn có việc gì không? Không có gì thì cô đi về trước đi, Tinh Tinh phải nghỉ ngơi.”

Phó Vi Trữ há to miệng, nhất thời cũng không nghĩ ra lý do gì nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Lệ Bạc Thâm dẫn Tiểu Tinh Tinh đi qua bên cạnh mình bước thẳng lên lầu.

Khi đi ra từ biệt thự, vẻ mặt của Phó Vi Trữ trông hơi dữ tợn.

Vệ sĩ lái xe thấy dáng vẻ này của cô ta thì hơi căng thẳng, vội cẩn thận hỏi: “Tiểu thư, bây giờ đi về nhà đúng không?”

Phó Vi Trữ hung tợn trừng anh ta một cái: “Đi thăm dò buổi tối hôm nay Lệ Bạc Thâm dẫn đứa con hoang kia đi đâu!” .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Vì Anh Yêu Em
2. Trưởng Công Chúa
3. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn
4. Mưa Hoàng Tước
=====================================

Vệ sĩ run lên rồi vội vàng thưa vâng.

Sáng sớm hôm sau Phó Vi Trữ đang ăn điểm tâm thì nhận được điện thoại của vệ sĩ.

“Tiểu thư, đã tra ra đêm qua Lệ tổng dẫn Tinh Tinh tiểu thư đi tìm một người phụ nữ họ Giang, ở lại chỗ cô ta gần ba tiếng mới trở về…”

Vệ sĩ còn chưa nói hết thì đã nghe thấy tiếng máy bận.

Người phụ nữ họ Giang, Giang Nguyễn Nguyễn!

Sắc mặt Phó Vi Trữ vô cùng khó coi, trong đầu hiện ra đủ loại hình ảnh Lệ Bạc Thâm và Giang Nguyễn Nguyễn chung đụng.

Ở với nhau hơn ba giờ, bọn họ đã làm cái gì? Còn dẫn theo Tiểu Tinh Tinh!

Phó Vi Trữ giận không kềm được mà đứng dậy rồi ném mạnh điện thoại trong tay ra ngoài, trong mắt tràn đầy điên cuồng.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 117


Phó Hoành Tín đang ngồi đối diện cô ta ăn cơm thì đột nhiên nghe thấy động tĩnh đó, lập tức nhướng mày nhìn lại.

Chỉ thấy con gái ông ta bày ra vẻ mặt dữ tợn đứng bên cạnh bàn, cách đó không xa là một cái điện thoại tan nát nằm trên mặt đất.

“Làm gì vậy?” Phó Hoành Tín để đũa xuống rồi nghiêm túc hỏi.

Đồng tử của Phó Vi Trữ run rẩy, nghênh đón ánh mắt cha mình mà nghiến răng nghiến lợi nói: “Giang Nguyễn Nguyễn trở về! Hình như Bạc Thâm có dự định làm lành với cô ta nên gần đây luôn xa lánh con!”

Nói đến câu sau, giọng cô ta lộ ra chút đáng thương.

Phó Hoành Tín nghe thế thì mặt sầm xuống: “Chú thím của con biết chưa?”

Theo ông ta biết thì năm đó người phụ nữ kia chỉ để lại một tờ giấy ly hôn rồi không từ mà biệt.

Bởi vì việc này, hai vị trưởng bối nhà họ Lệ có khúc mắc rất lớn đối với người phụ nữ kia.

Hiện tại cô còn có mặt mũi đi về, thậm chí còn trở lại bên cạnh Lệ Bạc Thâm, nếu để ông bà nhà họ Lệ biết chuyện này thì…

Nghe cha nói thế, Phó Vi Trữ hơi nhướng mày lên rồi lập tức nảy ra một ý tưởng.

Lời nói kế tiếp của Phó Hoành Tín trực tiếp khẳng định ý tưởng của cô ta: “Tìm một cơ hội tiết lộ chuyện người phụ nữ kia trở về cho chú thím của con đi, có lẽ bọn họ rất ghét cô ta đấy.”

Phó Vi Trữ gật đầu rồi chậm rãi ngồi về chỗ cũ.

Thấy cô ta tỉnh táo lại, Phó Hoành Tín cau mày mà nói thấm thía: “Người phụ nữ kia chỉ vừa trở về, chúng ta cũng không thể xác định được Bạc Thâm có tâm tư gì, con không được tự làm rối bản thân. Những năm qua con luôn ở bên cạnh Bạc Thâm, chú thím của con đều nhìn thấy và biết con đã bỏ công bỏ sức bao nhiêu, dù đối đầu với người phụ nữ kia thì họ cũng đứng về phe con, không có gì đáng sợ cả.”

Những lời này của cha làm Phó Vi Trữ yên lòng hẳn đi, trên mặt lại khôi phục bình tĩnh: “Dạ, con biết rồi ạ.”



Cùng lúc đó, Giang Nguyễn Nguyễn ăn xong điểm tâm thì đưa hai đứa nhỏ đến nhà trẻ rất sớm.

Cô giáo đứng chờ ở cổng, thấy cô dẫn hai đứa nhỏ xuất hiện thì trên mặt tràn đầy lo lắng: “Triều Triều và Mộ Mộ khoẻ rồi chưa?”

Giang Nguyễn Nguyễn cười gật đầu: “Đã khoẻ rồi, cảm ơn cô quan tâm.”

Hai đứa nhỏ đứng một bên ngoan ngoãn chào cô giáo: “Chào cô giáo, buổi sáng tốt lành!”

Cô giáo nhìn thấy dáng vẻ hiểu chuyện của bọn nhỏ thì trong mắt tràn đầy yêu thích.

Đang nói chuyện giữa chừng thì bên tai lại vang lên tiếng cửa xe khép mở, mọi người vô thức quay qua nhìn, chỉ thấy cách đó không xa có một chiếc Bentley nổi bật đậu ở ven đường.

Lệ Bạc Thâm đi xuống xe rồi ôm Tiểu Tinh Tinh bước xuống từ cửa sau.

Có lẽ hắn muốn trực tiếp ôm đứa nhỏ đi, nhưng Tiểu Tinh Tinh nhìn thấy người đứng ở cổng thì lập tức giãy giụa muốn đi xuống.

Lệ Bạc Thâm cũng không kiên trì mà thuận ý đặt cô bé xuống đất, đang muốn dắt tay Tiểu Tinh Tinh thì con bé đã lon ton chạy khỏi chỗ hắn.

Lệ Bạc Thâm thấy thế không khỏi sửng sốt, vô thức quay đầu nhìn ra hướng cổng.

Chỉ thấy đám người Giang Nguyễn Nguyễn đang mỉm cười nhìn con gái hắn, thậm chí Giang Nguyễn Nguyễn còn đi về hướng Tiểu Tinh Tinh mấy bước
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 118


Hiếm khi Tiểu Tinh Tinh vui vẻ chạy đi, vừa chạy vừa vẫy tay với dì xinh đẹp và hai anh trai gần đó.

Thấy cô bé chỉ tập trung vui vẻ mà không để ý đến tình hình giao thông xung quanh, Giang Nguyễn Nguyễn vội vàng đi nhanh tới ôm lấy cô bé, sau đó ngước mắt liếc nhìn người đàn ông đang đi chậm rãi cách đó không xa, trong lòng vô cùng bất lực.

Tiểu Tinh Tinh được dì xinh đẹp bế lên thì trên mặt tràn đầy vui vẻ, đợi đến lúc dừng bước, cô bé còn thân mật ôm lấy chân của dì xinh đẹp.

Hai cậu bé không hề ghen tị mà còn trưng ra bộ mặt tươi cười chào đón em gái.

Nhìn thấy Lệ Bạc Thâm đã đi tới nhưng chỉ đứng cách bọn không xa cũng không quá gần, Mộ Mộ mạnh dạn kéo vạt áo vest của người đàn ông xuống

Lệ Bạc Thâm không hiểu cúi đầu.

“Chào buổi sáng chú!” Mộ Mộ ngây thơ cười.

Thấy thế Lệ Bạc Thâm hơi nhướng mày, ánh mắt có chút kinh ngạc, sau đó lại hoàn toàn biến thành vẻ dịu dàng, nói: “Ừ, chúc con cũng có buổi sáng tốt lành.”

Sau khi nhận được câu trả lời của cha mình, Mộ Mộ mỉm cười sáng lạn.

Triều Triều mím môi nhẹ nhàng gật đầu chào hỏi người đàn ông như một người trưởng thành.

Lệ Bạc Thâm cũng gật đầu đáp lại.

Nhìn thấy bộ dạng quen thuộc giữa hai nhà, giáo viên không khỏi nói với Giang Nguyễn Nguyễn một câu: “Mẹ của Triều Triều, xem ra quan hệ của cô và bạn học Lệ Tinh Tình rất tốt nha, thật sự là hiếm thấy, tôi dạy con bé lâu rồi nhưng vẫn chưa thấy con bé bám lấy tôi như vậy đâu.”

Giang Nguyễn Nguyễn liếc nhìn cô bé bên chân mình rồi cười cười phủ nhận.

Tiểu Tinh Tinh không muốn rời khỏi người Giang Nguyễn Nguyễn, vừa hay hôm nay bọn họ đến sớm, vẫn còn rất nhiều bạn nhỏ khác chưa tới.

Giang Nguyễn Nguyễn dẫn theo mấy đứa nhỏ đứng ở cửa ra vào trò chuyện với giáo viên.

Bởi vì đêm qua Lệ Bạc Thâm đã cố ý gọi điện cho hiệu trưởng thông báo cho ông ta biết, chuyện đuổi học lần trước nói không cần làm nữa.

Mãi cho đến khi bọn họ rời đi, giáo viên cũng chưa bao giờ đề cập đến việc hai cậu bé suýt chút nữa đã bị đuổi học.

Giang Nguyễn Nguyễn bị giữ trong bóng tối*.

(*là ẩn dụ cho việc bị lừa dối và không biết gì về những vấn đề liên quan)

Nhìn ba đứa nhỏ nắm tay nhau đi vào trường rồi Giang Nguyễn Nguyễn mới xoay người định rời đi. Không ngờ vừa quay lại đã bắt gặp ánh mắt khó hiểu của người đàn ông kia, trong lòng cô chợt cảm thấy căng thẳng.

Lệ Bạc Thâm vẫn luôn im lặng đứng ở phía sau, đã vậy cô và giáo viên còn trò chuyện lâu như vậy, suýt chút nữa đã quên chuyện hắn vẫn còn ở đó.

“Tổng giám đốc Lệ, nếu không có chuyện gì thì tôi đi làm việc trước.” Nói xong, không đợi người đàn ông phản ứng, Giang Nguyễn Nguyễn đã rũ mắt bước đi.

Nhìn bóng dáng cô rời đi, đôi mắt sắc bén của hắn tối sầm lại.

Vừa rồi bộ dạng của người phụ nữ dắt tay ba đứa nhỏ trò chuyện với giáo viên khiến hắn có chút hoảng hốt, thật giống như, bọn họ là người một nhà vậy…

Mãi cho đến khi xe của Giang Nguyễn Nguyễn lướt qua trước mặt, Lệ Bạc Thâm mới thu hồi suy nghĩ lại, nhấc chân đi về phía chiếc Bentley đậu bên đường.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 119


Sau khi rời khỏi trường mẫu giáo, Giang Nguyễn Nguyễn trực tiếp đến viện nghiên cứu.

Nhờ nhà họ Tần cung cấp dược liệu mà việc nghiên cứu bị trì trệ trước đó đã trở lại quỹ đạo của nó, tiến độ nghiên cứu cuối cùng cũng ổn định lại.

Sau một buổi sáng bận rộn ở viện nghiên cứu, buổi trưa, Giang Nguyễn Nguyễn nhận được điện thoại của Tần Vũ Trì.

“Bác sĩ Giang, chiều nay khi nào cô tới? Tôi ở nhà đợi cô.”

Giang Nguyễn Nguyễn chợt nhớ tới buổi chiều mình còn phải tới chữa bệnh cho ông cụ Tần

Sáng nay cô thật sự rất bận, nếu không có Tần Vũ Trì gọi điện, cô suýt chút nữa cô đã quên mất một việc quan trọng như vậy…

Đợi cô tỉnh táo lại, Giang Nguyễn Nguyễn nhìn phần công việc còn lại rồi nói ra một thời gian cụ thể.

Buổi chiều, cô cố ý đi sớm một chút. .

||||| Truyện đề cử: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân |||||

Quản gia nhà họ Tần đã biết cô, đồng thời cũng biết sức khỏe của ông cụ được cải thiện nhờ sự điều trị của cô cho nên thái độ của ông ta đã thay đổi hoàn toàn, coi cô như khách quý, suốt dọc đường đi vào vẫn luôn giữ nguyên trạng thái cung kính.

Vừa vào cửa, nhìn thấy người ngồi trên sô pha, Giang Nguyễn Nguyễn hơi nhíu mày.

“Chúng ta lại gặp nhau rồi, cô Giang.”

Phó Vi Trữ nhàn nhã ngồi trên ghế sofa, khóe môi hơi nhếch lên nhưng trong mắt lại tràn đầy hàn ý.

Giang Nguyễn Nguyễn định thần lại, ánh mắt khẽ lướt qua người cô ta rồi nhìn sang Tần Vũ Trì đang ngồi ở một bên.

Tần Vũ Trì nhạy cảm nhận ra bầu không khí giữa hai người có gì đó không ổn, anh ta đứng dậy và đi về phía Giang Nguyễn Nguyễn, giả vờ vô ý đứng chắn tầm nhìn của Phó Vi Trữ.

“Bác sĩ Giang, ông nội tôi đang ở trên lầu chờ cô, bây giờ chúng ta đi lên luôn không?”

Giang Nguyễn Nguyễn gật đầu.

Tần Vũ Trì nói một tiếng với Phó Vi Trữ đang ngồi trên ghế sofa rồi dẫn cô lên lầu.

Hai người vừa đi tới cầu thang, giọng nói của Phó Vi Trữ lại nhàn nhã vang lên: “Nghe nói nhờ có sự điều trị của cô Giang mà sức khỏe của ông nội Tần đã tốt lên rất nhiều. Tôi cũng muốn đi lên thăm ông ấy một chút, đúng lúc nhìn xem cô Giang điều trị như thế nào.”

Kế đó cô ta thản nhiên đi theo phía sau bọn họ.

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau mày, nhưng thấy Tần Vũ Trì là chủ nhà còn chưa nói gì cho nên cô cũng chỉ có thể giả vờ như cô ta không hề tồn tại.

Dưới sự điều trị của cô, cơ thể của ông cụ đã hồi phục rất nhiều, lúc này ông cụ đã chuyển ra khỏi căn phòng ban đầu và trở về phòng ngủ của mình.

Khi họ lên đến nơi, ông cụ đang dựa người vào đầu giường, trông tinh thần có vẻ rất tốt.

“Ông nội, bác sĩ Giang đến rồi.” Tần Vũ Trì dẫn Giang Nguyễn Nguyễn đi đến bên giường.

Nghe vậy, ông cụ Tần nheo mắt, cẩn thận quan sát Giang Nguyễn Nguyễn, trên mặt lộ ra nụ cười cảm kích: “Bác sĩ Giang, lần này thật sự cảm ơn cô đã ra tay chữa trị, nếu không có cô, tôi sợ cái mạng già này đã mất đi từ lâu rồi.”

Qua mấy lần trị liệu trước, ông cụ cũng đã gặp Giang Nguyễn Nguyễn rồi, chẳng qua là lúc đó cơ thể ông thực sự rất yếu, muốn nói vài câu cũng không nói được, trải qua mấy ngày tịnh dưỡng, cuối cùng ông cụ cũng đã có một chút sức lực.

Giang Nguyễn Nguyễn mím môi, lễ phép cười nói: “Ông không cần khách sáo với tôi như vậy đâu, tôi là bác sĩ, ông là bệnh nhân, nhìn thấy thân thể ông dần hồi phục, tôi cũng có chút cảm giác thành tựu.”
 
Back
Top Dưới