Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 140


Tống Viện lại đau lòng một hồi: “Đừng sợ, lát dì trở về sẽ giải quyết chuyện này.”

Trên đường trở về từ quán cà phê, Tống Viện càng lúc càng cảm thấy khó chịu, đợi đến thời gian Lệ Chính tan làm liền gọi điện thoại kêu ông cùng đến trang viên mình.

Sau khi Lệ Bạc Thâm tan làm thì trực tiếp đi đón Tiểu Tinh Tinh, hai người vừa mới bước vào cửa liền nhìn thấy hai vị phụ huynh của nhà họ Lệ đang nghiêm mặt ngồi trên ghế sofa, rõ ràng là có chuyện muốn nói.

“Cha, mẹ, sao ai người đến mà không nói cho con biết một tiếng? Có chuyện gì sao?” Lệ Bạc Thâm khó hiểu hỏi.

Lời vừa dứt, Tống Viện đã trầm mặt xuống gật đầu: “Mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của mẹ, lông mày hắn khẽ nhíu sau đó quay đầu đưa Tiểu Tinh Tinh cho thím Trương, bảo bà ấy đưa con bé lên lầu trước.

Thím Trương đồng ý, Tiểu Tinh Tinh cũng ngoan ngoãn chào hỏi ông bà nội rồi mới đi theo thím Trương lên lầu.

Lệ Bạc Thâm ngồi xuống ghế sofa đơn bên cạnh cha mẹ: “Có chuyện gì mà đã muộn rồi mà hai người còn phải tới đây?”

“Có phải Giang Nguyễn Nguyễn đã trở lại không?” Tống Viện đi thẳng vào vấn đề.

Nghe vậy, đôi mắt sâu thẳm của Lệ Bạc Thâm hơi tối sầm lại, hắn bình tĩnh thừa nhận: “Đúng vậy, bọn con đã gặp nhau.”

Tống Viện không chút ngạc nhiên, bà hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục hỏi: “Sao con không nói cho cha mẹ biết, đừng nói với mẹ là con vẫn muốn quay lại với cô ta nhé!”

Đôi mày của Lệ Bạc Thâm càng lúc càng nhíu sâu hơn, hắn cũng không có đáp lời ngay.

Tống Viện thấy hắn im lặng thì trái tim hơi thắt lại: “Mặc kệ con nghĩ thế nào, dù sao thì mẹ cũng không bao giờ đồng ý cho người phụ nữ đó bước vào nhà chúng ta! Năm đó cô ta không từ mà biệt, đến con mình cũng nhẫn tâm bỏ lại. Bây giờ cô ta có muốn quay lại, mẹ tuyệt đối không cho phép! Nếu con dám thật sự để cô ta trở về, nếu chuyện đó lại xảy ra lần nữa thì sao? Có thể chấp nhận được không, Tiểu Tinh Tinh đã lớn rồi, con bé có chịu đựng được không?”

Nói xong, bà hơi dừng một lúc, nhưng mà đợi lúc lâu vẫn không thấy con trai mình tỏ thái độ gì.

Sắc mặt Tống Viện chợt thay đổi, bà lại dùng tên của Tiểu Tinh Tinh để tận tình khuyên bảo.

“Con nhớ lại xem, Tiểu Tinh Tinh đã trải qua mấy năm vừa rồi như thế nào. Đứa bé đó từ nhỏ đã yếu ớt như vậy là vì cái gì? Nếu người phụ nữ kia sinh con bé có giành chút thời gian để chăm sóc nó rồi mới đưa về đây thì mẹ cũng không nói, vậy mà rõ ràng là cô ta đã vứt bỏ con bé, làm hại thân thể của Tiểu Tinh Tinh mãi không tốt lên được, may là nhà chúng ta có điều kiện, bỏ ra rất nhiều công sức mới điều dưỡng thân thể Tiểu Tinh Tinh tốt lên một chút.

Kết quả thì sao, Tiểu Tinh Tinh bị tự kỷ và tự kỷ, người ngoài còn mắng con bé là con hoang không có mẹ, con nghĩ chuyện này sẽ không làm chứng tự kỷ của con bé trở nên tồi tệ hơn sao? Tất cả chuyện này đều do người phụ nữ đó gây ra! Nếu con cứ khăng khăng muốn cho cô ta trở về thì mẹ sẽ đem Tiểu Tinh Tinh đến chỗ cha mẹ ở! Dù sao thế nào thì mẹ cũng cũng sẽ không bao giờ giao Tiểu Tinh Tinh vào tay cô ta!”

Nói xong vẫn thấy con trai vẫn không phản ứng, Tống Viện lo lắng nhìn sang chồng.

Bà còn cố ý kéo Lệ Chính vào, bởi vì làm như vậy lời nói của bà mới có hiệu quả hơn.

Lệ Chính cũng cảm thấy đau lòng cho cháu gái, nghe vợ mình nói vậy, ông cũng nghiêm túc nói theo: “Mẹ con nói đúng, những chuyện khác cha không quan tâm, nhưng nếu con muốn để người phụ nữ đó trở về chăm sóc Tiểu Tinh Tinh, thì vẫn nên nghĩ kĩ lại một chút.”

Nghe được lời nói của cha, Lệ Bạc Thâm cuối cùng cũng có chút phản ứng, vừa ngước mắt lên liền bắt gặp ánh mắt của hai người họ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 141


Tống Viện nghĩ có lẽ hắn đã nghe lọt tai những lời mình nói, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhớ tới vẻ mặt oán giận của Phó Vi Trữ, bà ấy lại không nhịn được nhắc nhở: “Mấy năm qua, may mà có Vi Trữ trông coi bên cạnh con, giúp con chăm sóc Tiểu Tinh Tinh, hơn nữa còn vô cùng tận tâm với cha mẹ, chu đáo y như con gái ruột vậy. Đã như vậy thì Vi Trữ có chỗ nào không tốt hơn Giang Nguyễn Nguyễn chứ? Thanh xuân của phụ nữ có hạn, con không thể để con bé tiếp tục chờ như vậy được.”

Lệ Bạc Thâm vẫn luôn im lặng.

Đợi hai người họ nói xong, hắn mới bình tĩnh đáp: “Hai người suy nghĩ quá nhiều rồi, con không có ý định quay lại với Giang Nguyễn Nguyễn.”

Ít nhất thì không phải bây giờ.

Vừa rồi trong lúc cha mẹ hắn nói chuyện, Lệ Bạc Thâm đang suy nghĩ về những lần hắn gặp Giang Nguyễn Nguyễn trong khoảng thời gian này. Cuối cùng đã rút ra một kết luận, phần lớn thời gian bọn họ gặp nhau đều bắt nguồn từ Tiểu Tinh Tinh.

Nghĩ tới đây, không hiểu sao Lệ Bạc Thâm lại cảm thấy có chút châm chọc.

Đánh giá thái độ của Giang Nguyễn Nguyễn trong lần đầu gặp nhau, nếu không có Tiểu Tinh Tinh ở đó, chắc chắn người phụ nữ này sẽ tránh mặt hắn.

Điều mà hiện tại cha mẹ hắn đang lo lắng lại càng không có khả năng xảy ra.

Nghe được hắn nói như vậy, sắc mặt Tống Viện có hơi dịu xuống một chút: “Vậy thì tốt, còn Vi Trữ thì sao, con tính khi nào mới quyết định? Nếu con quyết định sớm thì Tiểu Tinh Tinh cũng sẽ sớm có người chăm sóc.”

Lệ Bạc Thâm cau mày từ chối: “So với Giang Nguyễn Nguyễn, con càng không yên lòng hơn khi giao Tinh Tinh cho Phó Vi Trữ. Tinh Tinh luôn một mực tỏ thái độ bài xích với cô ấy, vì vậy, chuyện hôn sự giữa con với cô ấy, con cần có thời gian suy nghĩ kỹ.”

Tống Viện không quan tâm: “Tiểu Tinh Tinh bài xích con bé, chứ không phải là con một mực không muốn tiếp nhận con bé sao? Nếu con kết hôn với Vi Trữ sớm hơn, thì con bé cũng đã có nhiều thời gian ở bên cạnh Tinh Tinh, lâu ngày nảy sinh tình cảm. Hơn nữa, những năm gần đây Vi Trữ đã hết lòng hết dạ chăm sóc cho Tinh Tinh, tất cả chúng ta đều nhìn thấy mà.”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm có chút mất kiên nhẫn mà hơi cau mày: “Chuyện này để nói sau đi, con mệt rồi.”

Trong mấy năm này, mặc dù Phó Vi Trữ vẫn luôn cư xử vô hại ở trước mặt mọi người, đối xử với Tiểu Tinh Tinh cũng không tệ.

Nhưng mà Lệ Bạc Thâm không nghĩ Tiểu Tinh Tinh sẽ vô duyên vô cớ bài xích cô ta, hơn nữa hắn cũng không có bất kỳ tình cảm nào với Phó Vi Trữ.

Giờ đây việc mẹ hắn nhắc đi nhắc lại về người đó chỉ khiến hắn cảm thấy chán ghét thêm.

Tống Viện còn muốn nói nữa nhưng đã bị hắn chặn lại, cuối cùng chỉ có thể thở dài nói: “Cha mẹ sẽ không ép buộc con nữa. Tóm lại, con nên suy nghĩ kỹ càng hơn đi. Trước hết, hãy giao Tiểu Tinh Tinh cho cha mẹ chăm sóc.”

Nói xong, bà ấy cất cao giọng bảo thím Trương dẫn Tiểu Tinh Tinh xuống lầu, sau đó mỉm cười vươn tay về phía Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh không biết gì về chuyện tranh cãi của người lớn, cô bé ngoan ngoãn lao vào vòng tay bà nội.

“Tinh Tinh ngoan, con muốn đến nhà ông bà nội chơi vài ngày không?” Tống Viện âu yếm nhéo khuôn mặt mũm mĩm của Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh ngơ ngác chớp mắt, vô thức mà nhìn phía cha mình.

Sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi ngưng trọng: “Mẹ, Tinh Tinh đang sống ở nhà rất tốt, con có thể chăm sóc tốt cho con bé.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 142


Tống Viện bất mãn: “Con biết rõ tại sao mẹ muốn mang Tinh Tinh đi kia mà! Hơn nữa, mẹ với ba con cũng rất nhớ Tinh Tinh, để con bé ở với chúng ta vài ngày có sao đâu?”

Lệ Chính Đình trầm giọng dàn xếp: “Nghe nói Tinh Tinh vừa mới bị bệnh, mà trong khoảng thời gian này con cũng rất bận, để việc chăm sóc con bé cho cha mẹ đi.”

Nghe thấy cha mình mở miệng nói vậy, Lệ Bạc Thâm không khỏi cảm thấy hơi đau đầu.

Hắn đương nhiên biết ý định của mẹ mình, rõ ràng là bà ấy không muốn Tinh Tinh tiếp xúc quá nhiều với Giang Nguyễn Nguyễn.

Nhưng cha hắn đã nói vậy, hắn cũng không có cách nào phản bác lại cả.

Trong lúc hắn đang trầm mặc, Tống Viện trực tiếp đứng dậy ôm Tiểu Tinh Tinh rồi thản nhiên rời đi.

Đến cuối Lệ Bạc Thâm vẫn không nói gì, giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng hết hai ngày này để đón con bé về.

Tiểu Tinh Tinh ở với ông bà nội rất ngoan, ăn tối xong liền ngoan ngoãn đi ngủ.

Đêm đến, Tống Viện lại gọi điện cho Phó Vi Trữ, bảo sáng mai cô ta đến đây đưa Tiểu Tinh Tinh đến trường mẫu giáo.

Bà ta luôn cảm thấy Tiểu Tinh Tinh không thích Phó Vi Trữ là bởi vì thời gian họ bên cạnh nhau quá ít.

Sáng sớm hôm sau, Phó Vi Trữ đã đến từ rất sớm, chào hỏi hai vị phụ huynh xong, kế tiếp liền đưa tay ra muốn ôm Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh vừa mới ăn sáng xong, nhìn thấy Phó Vi Trữ đi tới thì sắc mặt lập tức trầm xuống, nhìn thấy bàn tay đưa về phía mình, cô bé tức khắc co rụt người lại tỏ vẻ chống cự.

“Tinh Tinh ngoan, nghe lời, dì Vi Trữ đến để đưa con đến trường mẫu giáo, nếu con không đi sẽ bị muộn đó.” Tống Viện nhẫn nại khuyên nhủ một hồi.

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh hơi chần chừ một chút, nghĩ đến việc sắp được gặp hai anh trai ở trường mẫu giáo, nên mới lề mề bước lên xe.

Trên đường đến trường mẫu giáo, Tiểu Tinh Tinh ôm cặp sách ngồi ở ghế sau, đôi mắt cụp xuống, cả người thoạt nhìn ỉu xìu ủ rũ.

Phó Vi Trữ cũng có suy nghĩ sẽ tạo quan hệ tốt với cô bé, ít nhất là ngoài mặt phải vui vẻ mới được.

Thông qua gương chiếu hậu, cô ta quan sát Tiểu Tinh Tinh một lúc rồi giả vờ quan tâm: “Con khó chịu ở đâu à? Có muốn dì đưa con đến bệnh viện không?”

Tiểu Tinh Tinh nghe thấy giọng nói của cô ta nhưng không thèm ngẩng đầu lên.

Phó Vi Trữ cau mày, tiếp tục ôn nhu quan tâm: “Nếu không dì sẽ xin phép cho con nghỉ một ngày, chúng ta về nghỉ ngơi một ngày thì sao?”

Cô ta nói xong vẫn không có phản hồi gì.

Chờ mấy giây nữa Phó Vi Trữ lập tức trở nên mất kiên nhẫn: “Lệ Tinh Tình, dì đang hỏi con đó! Con bày ra sắc mặt gì vậy hả? Giờ nói chuyện đàng hoàng với con cũng không được đúng không?”

Nghe được giọng điệu không vui của cô ta, Tiểu Tinh Tinh không khỏi co rúm người lại, ôm cặp sách chặt hơn.

Phó Vi Trữ nhìn thấy rõ ràng thái độ kháng cự của Tiểu Tinh Tinh, sau đó lại nhớ tới đêm qua Tống Viện có kể lý do Lệ Bạc Thâm không muốn với kết hôn cô ta, càng nghĩ càng cảm thấy tức.

Nếu không phải vì thái độ của đứa nhỏ này thì làm sao bây giờ Giang Nguyễn Nguyễn có thể ở bên cạnh Bạc Thâm chứ? Cô ta cũng không cần lo lắng khi Giang Nguyễn Nguyễn trở về nước như vậy!

Suy nghĩ một lúc, trong lòng Phó Vi Trữ càng khó chịu, cô ta lái xe sang bên đường rồi phanh gấp.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 143


Tiểu Tinh Tinh không kịp chuẩn bị, mất thăng bằng lảo đảo ngã về phía trước, cô bé mím môi ngước mắt lên nhìn thì thấy đôi mắt rực lửa của Phó Vi Trữ thông qua gương chiếu hậu.

Ánh mắt hai người gặp nhau, Tiểu Tinh Tinh nheo mắt lại, hoảng sợ nhìn xung quanh.

Mỗi lần dì xấu tính này muốn ra tay đều bày ra ánh mắt như thế này.

Nhưng bây giờ cô bé không còn cách nào để cầu cứu…

Phó Vi Trữ nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Tiểu Tinh Tinh thì càng tức giận hơn, cô ta mở cửa xe rồi ngồi vào ghế sau, kế tiếp là đóng sầm cửa lại.

Tiểu Tinh Tinh vội vàng tránh xa cô ta ra nhưng chưa gì đã bị cô ta thô bạo tóm lấy cánh tay.

“Con câm, ý mày là gì? Mày cố ý tỏ ra rất ghét tao cho cha mày thấy đúng không?” Phó Vi Trữ dùng vẻ mặt dữ tợn nhìn cô bé, sức lực trên tay càng ngày càng mạnh hơn: “Suốt mấy năm qua tao đối xử với mày không tốt sao? Chỉ thiếu điều xem mày là tổ tiên mà cung phụng rồi, vậy mà mày lại trả ơn tao như vậy hả? Mày thực sự nghĩ tao không dám làm gì mày đúng không?”

Đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh đã đỏ hoe nhưng cô bé vẫn cắn chặt miệng để không phát ra bất kì âm thanh, mi mắt hạ xuống không dám nhìn vào cô ta.

Phó Vi Trữ không đợi cô bé phản ứng, càng nghĩ càng tức giận, cô ta kéo cô bé vào lòng, không nói lời nào mà mạnh tay tát vào mông Tiểu Tinh Tinh: “Đồ câm, nếu không phải mày ở bên cạnh Bạc Thâm thì mày nghĩ tao có đời nào tao cần phải tươi cười đối xử tốt với mày chứ? Còn mày? Mày là thứ nể mặt rồi còn không biết xấu hổ. Mày không báo đáp tao, tao còn chưa tính. Nghĩ sao mày lại dám vẫy đuôi với con khốn Giang Nguyễn Nguyễn đó chứ! Đúng là đồ Bạch Nhãn Lang*! Tao nói cho mày biết, giữa tao với cha mày có hôn sự, cho dù mày không muốn cũng phải chấp nhận cuộc hôn nhân của cha mày! Nếu không, đừng trách sao tao không khách khí!”

(*được dùng để miêu tả những người vô ơn, đốt cầu qua sông, lấy hận thù báo đáp lòng tốt.)

Tiếng tát đánh giòn giã vang vọng toàn bộ chiếc xe, thỉnh thoảng còn xen lẫn những lời chửi rủa độc ác của Phó Vi Trữ.

Đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh đỏ hoe, nước mắt trong hốc mắt không ứa ra thế nhưng cô bé vẫn cắn chặt miệng kìm lại, không muốn khóc trước mặt cô ta.

“Mày còn bướng bỉnh nữa không!” Phó Vi Trữ thấy cô bé vẫn im lặng thì dùng sức nhéo mạnh vào đùi trong của cô bé: “Để tao xem mày có thể chịu đựng được đến mức nào!”

Tiểu Tinh Tinh đau đớn đá vào chân cô ta một cái, nước mắt cứ rơi không kiểm soát được, vừa khóc vừa cố gắng giãy dụa thoát khỏi người cô ta.

Lệ Bạc Thâm vẫn luôn im lặng.

Đợi hai người họ nói xong, hắn mới bình tĩnh đáp: “Hai người suy nghĩ quá nhiều rồi, con không có ý định quay lại với Giang Nguyễn Nguyễn.”

Ít nhất thì không phải bây giờ.

Vừa rồi trong lúc cha mẹ hắn nói chuyện, Lệ Bạc Thâm đang suy nghĩ về những lần hắn gặp Giang Nguyễn Nguyễn trong khoảng thời gian này. Cuối cùng đã rút ra một kết luận, phần lớn thời gian bọn họ gặp nhau đều bắt nguồn từ Tiểu Tinh Tinh.

Nghĩ tới đây, không hiểu sao Lệ Bạc Thâm lại cảm thấy có chút châm chọc.

Đánh giá thái độ của Giang Nguyễn Nguyễn trong lần đầu gặp nhau, nếu không có Tiểu Tinh Tinh ở đó, chắc chắn người phụ nữ này sẽ tránh mặt hắn.

Điều mà hiện tại cha mẹ hắn đang lo lắng lại càng không có khả năng xảy ra.

Nghe được hắn nói như vậy, sắc mặt Tống Viện có hơi dịu xuống một chút: “Vậy thì tốt, còn Vi Trữ thì sao, con tính khi nào mới quyết định? Nếu con quyết định sớm thì Tiểu Tinh Tinh cũng sẽ sớm có người chăm sóc.”

Lệ Bạc Thâm cau mày từ chối: “So với Giang Nguyễn Nguyễn, con càng không yên lòng hơn khi giao Tinh Tinh cho Phó Vi Trữ. Tinh Tinh luôn một mực tỏ thái độ bài xích với cô ấy, vì vậy, chuyện hôn sự giữa con với cô ấy, con cần có thời gian suy nghĩ kỹ.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 144


Tống Viện không quan tâm: “Tiểu Tinh Tinh bài xích con bé, chứ không phải là con một mực không muốn tiếp nhận con bé sao? Nếu con kết hôn với Vi Trữ sớm hơn, thì con bé cũng đã có nhiều thời gian ở bên cạnh Tinh Tinh, lâu ngày nảy sinh tình cảm. Hơn nữa, những năm gần đây Vi Trữ đã hết lòng hết dạ chăm sóc cho Tinh Tinh, tất cả chúng ta đều nhìn thấy mà.”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm có chút mất kiên nhẫn mà hơi cau mày: “Chuyện này để nói sau đi, con mệt rồi.”

Trong mấy năm này, mặc dù Phó Vi Trữ vẫn luôn cư xử vô hại ở trước mặt mọi người, đối xử với Tiểu Tinh Tinh cũng không tệ.

Nhưng mà Lệ Bạc Thâm không nghĩ Tiểu Tinh Tinh sẽ vô duyên vô cớ bài xích cô ta, hơn nữa hắn cũng không có bất kỳ tình cảm nào với Phó Vi Trữ.

Giờ đây việc mẹ hắn nhắc đi nhắc lại về người đó chỉ khiến hắn cảm thấy chán ghét thêm.

Tống Viện còn muốn nói nữa nhưng đã bị hắn chặn lại, cuối cùng chỉ có thể thở dài nói: “Cha mẹ sẽ không ép buộc con nữa. Tóm lại, con nên suy nghĩ kỹ càng hơn đi. Trước hết, hãy giao Tiểu Tinh Tinh cho cha mẹ chăm sóc.”

Nói xong, bà ấy cất cao giọng bảo thím Trương dẫn Tiểu Tinh Tinh xuống lầu, sau đó mỉm cười vươn tay về phía Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh không biết gì về chuyện tranh cãi của người lớn, cô bé ngoan ngoãn lao vào vòng tay bà nội.

“Tinh Tinh ngoan, con muốn đến nhà ông bà nội chơi vài ngày không?” Tống Viện âu yếm nhéo khuôn mặt mũm mĩm của Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh ngơ ngác chớp mắt, vô thức mà nhìn phía cha mình.

Sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi ngưng trọng: “Mẹ, Tinh Tinh đang sống ở nhà rất tốt, con có thể chăm sóc tốt cho con bé.”

Tống Viện bất mãn: “Con biết rõ tại sao mẹ muốn mang Tinh Tinh đi kia mà! Hơn nữa, mẹ với ba con cũng rất nhớ Tinh Tinh, để con bé ở với chúng ta vài ngày có sao đâu?”

Lệ Chính Đình trầm giọng dàn xếp: “Nghe nói Tinh Tinh vừa mới bị bệnh, mà trong khoảng thời gian này con cũng rất bận, để việc chăm sóc con bé cho cha mẹ đi.”

Nghe thấy cha mình mở miệng nói vậy, Lệ Bạc Thâm không khỏi cảm thấy hơi đau đầu.

Hắn đương nhiên biết ý định của mẹ mình, rõ ràng là bà ấy không muốn Tinh Tinh tiếp xúc quá nhiều với Giang Nguyễn Nguyễn.

Nhưng cha hắn đã nói vậy, hắn cũng không có cách nào phản bác lại cả.

Trong lúc hắn đang trầm mặc, Tống Viện trực tiếp đứng dậy ôm Tiểu Tinh Tinh rồi thản nhiên rời đi.

Đến cuối Lệ Bạc Thâm vẫn không nói gì, giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng hết hai ngày này để đón con bé về.

Tiểu Tinh Tinh ở với ông bà nội rất ngoan, ăn tối xong liền ngoan ngoãn đi ngủ.

Đêm đến, Tống Viện lại gọi điện cho Phó Vi Trữ, bảo sáng mai cô ta đến đây đưa Tiểu Tinh Tinh đến trường mẫu giáo.

Bà ta luôn cảm thấy Tiểu Tinh Tinh không thích Phó Vi Trữ là bởi vì thời gian họ bên cạnh nhau quá ít.

Sáng sớm hôm sau, Phó Vi Trữ đã đến từ rất sớm, chào hỏi hai vị phụ huynh xong, kế tiếp liền đưa tay ra muốn ôm Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh vừa mới ăn sáng xong, nhìn thấy Phó Vi Trữ đi tới thì sắc mặt lập tức trầm xuống, nhìn thấy bàn tay đưa về phía mình, cô bé tức khắc co rụt người lại tỏ vẻ chống cự.

“Tinh Tinh ngoan, nghe lời, dì Vi Trữ đến để đưa con đến trường mẫu giáo, nếu con không đi sẽ bị muộn đó.” Tống Viện nhẫn nại khuyên nhủ một hồi.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 145


Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh hơi chần chừ một chút, nghĩ đến việc sắp được gặp hai anh trai ở trường mẫu giáo, nên mới lề mề bước lên xe.

Trên đường đến trường mẫu giáo, Tiểu Tinh Tinh ôm cặp sách ngồi ở ghế sau, đôi mắt cụp xuống, cả người thoạt nhìn ỉu xìu ủ rũ.

Phó Vi Trữ cũng có suy nghĩ sẽ tạo quan hệ tốt với cô bé, ít nhất là ngoài mặt phải vui vẻ mới được.

Thông qua gương chiếu hậu, cô ta quan sát Tiểu Tinh Tinh một lúc rồi giả vờ quan tâm: “Con khó chịu ở đâu à? Có muốn dì đưa con đến bệnh viện không?”

Tiểu Tinh Tinh nghe thấy giọng nói của cô ta nhưng không thèm ngẩng đầu lên.

Phó Vi Trữ cau mày, tiếp tục ôn nhu quan tâm: “Nếu không dì sẽ xin phép cho con nghỉ một ngày, chúng ta về nghỉ ngơi một ngày thì sao?”

Cô ta nói xong vẫn không có phản hồi gì.

Chờ mấy giây nữa Phó Vi Trữ lập tức trở nên mất kiên nhẫn: “Lệ Tinh Tình, dì đang hỏi con đó! Con bày ra sắc mặt gì vậy hả? Giờ nói chuyện đàng hoàng với con cũng không được đúng không?”

Nghe được giọng điệu không vui của cô ta, Tiểu Tinh Tinh không khỏi co rúm người lại, ôm cặp sách chặt hơn.

Phó Vi Trữ nhìn thấy rõ ràng thái độ kháng cự của Tiểu Tinh Tinh, sau đó lại nhớ tới đêm qua Tống Viện có kể lý do Lệ Bạc Thâm không muốn với kết hôn cô ta, càng nghĩ càng cảm thấy tức.

Nếu không phải vì thái độ của đứa nhỏ này thì làm sao bây giờ Giang Nguyễn Nguyễn có thể ở bên cạnh Bạc Thâm chứ? Cô ta cũng không cần lo lắng khi Giang Nguyễn Nguyễn trở về nước như vậy!

Suy nghĩ một lúc, trong lòng Phó Vi Trữ càng khó chịu, cô ta lái xe sang bên đường rồi phanh gấp.

Tiểu Tinh Tinh không kịp chuẩn bị, mất thăng bằng lảo đảo ngã về phía trước, cô bé mím môi ngước mắt lên nhìn thì thấy đôi mắt rực lửa của Phó Vi Trữ thông qua gương chiếu hậu.

Ánh mắt hai người gặp nhau, Tiểu Tinh Tinh nheo mắt lại, hoảng sợ nhìn xung quanh.

Mỗi lần dì xấu tính này muốn ra tay đều bày ra ánh mắt như thế này.

Nhưng bây giờ cô bé không còn cách nào để cầu cứu…

Phó Vi Trữ nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Tiểu Tinh Tinh thì càng tức giận hơn, cô ta mở cửa xe rồi ngồi vào ghế sau, kế tiếp là đóng sầm cửa lại.

Tiểu Tinh Tinh vội vàng tránh xa cô ta ra nhưng chưa gì đã bị cô ta thô bạo tóm lấy cánh tay.

“Con câm, ý mày là gì? Mày cố ý tỏ ra rất ghét tao cho cha mày thấy đúng không?” Phó Vi Trữ dùng vẻ mặt dữ tợn nhìn cô bé, sức lực trên tay càng ngày càng mạnh hơn: “Suốt mấy năm qua tao đối xử với mày không tốt sao? Chỉ thiếu điều xem mày là tổ tiên mà cung phụng rồi, vậy mà mày lại trả ơn tao như vậy hả? Mày thực sự nghĩ tao không dám làm gì mày đúng không?”

Đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh đã đỏ hoe nhưng cô bé vẫn cắn chặt miệng để không phát ra bất kì âm thanh, mi mắt hạ xuống không dám nhìn vào cô ta.

Phó Vi Trữ không đợi cô bé phản ứng, càng nghĩ càng tức giận, cô ta kéo cô bé vào lòng, không nói lời nào mà mạnh tay tát vào mông Tiểu Tinh Tinh: “Đồ câm, nếu không phải mày ở bên cạnh Bạc Thâm thì mày nghĩ tao có đời nào tao cần phải tươi cười đối xử tốt với mày chứ? Còn mày? Mày là thứ nể mặt rồi còn không biết xấu hổ. Mày không báo đáp tao, tao còn chưa tính. Nghĩ sao mày lại dám vẫy đuôi với con khốn Giang Nguyễn Nguyễn đó chứ! Đúng là đồ Bạch Nhãn Lang*! Tao nói cho mày biết, giữa tao với cha mày có hôn sự, cho dù mày không muốn cũng phải chấp nhận cuộc hôn nhân của cha mày! Nếu không, đừng trách sao tao không khách khí!”

(*được dùng để miêu tả những người vô ơn, đốt cầu qua sông, lấy hận thù báo đáp lòng tốt.)

Tiếng tát đánh giòn giã vang vọng toàn bộ chiếc xe, thỉnh thoảng còn xen lẫn những lời chửi rủa độc ác của Phó Vi Trữ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 146


Đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh đỏ hoe, nước mắt trong hốc mắt không ứa ra thế nhưng cô bé vẫn cắn chặt miệng kìm lại, không muốn khóc trước mặt cô ta.

“Mày còn bướng bỉnh nữa không!” Phó Vi Trữ thấy cô bé vẫn im lặng thì dùng sức nhéo mạnh vào đùi trong của cô bé: “Để tao xem mày có thể chịu đựng được đến mức nào!”

Tiểu Tinh Tinh đau đớn đá vào chân cô ta một cái, nước mắt cứ rơi không kiểm soát được, vừa khóc vừa cố gắng giãy dụa thoát khỏi người cô ta.

Lệ Bạc Thâm vẫn luôn im lặng.

Đợi hai người họ nói xong, hắn mới bình tĩnh đáp: “Hai người suy nghĩ quá nhiều rồi, con không có ý định quay lại với Giang Nguyễn Nguyễn.”

Ít nhất thì không phải bây giờ.

Vừa rồi trong lúc cha mẹ hắn nói chuyện, Lệ Bạc Thâm đang suy nghĩ về những lần hắn gặp Giang Nguyễn Nguyễn trong khoảng thời gian này. Cuối cùng đã rút ra một kết luận, phần lớn thời gian bọn họ gặp nhau đều bắt nguồn từ Tiểu Tinh Tinh.

Nghĩ tới đây, không hiểu sao Lệ Bạc Thâm lại cảm thấy có chút châm chọc.

Đánh giá thái độ của Giang Nguyễn Nguyễn trong lần đầu gặp nhau, nếu không có Tiểu Tinh Tinh ở đó, chắc chắn người phụ nữ này sẽ tránh mặt hắn.

Điều mà hiện tại cha mẹ hắn đang lo lắng lại càng không có khả năng xảy ra.

Nghe được hắn nói như vậy, sắc mặt Tống Viện có hơi dịu xuống một chút: “Vậy thì tốt, còn Vi Trữ thì sao, con tính khi nào mới quyết định? Nếu con quyết định sớm thì Tiểu Tinh Tinh cũng sẽ sớm có người chăm sóc.”

Lệ Bạc Thâm cau mày từ chối: “So với Giang Nguyễn Nguyễn, con càng không yên lòng hơn khi giao Tinh Tinh cho Phó Vi Trữ. Tinh Tinh luôn một mực tỏ thái độ bài xích với cô ấy, vì vậy, chuyện hôn sự giữa con với cô ấy, con cần có thời gian suy nghĩ kỹ.”

Tống Viện không quan tâm: “Tiểu Tinh Tinh bài xích con bé, chứ không phải là con một mực không muốn tiếp nhận con bé sao? Nếu con kết hôn với Vi Trữ sớm hơn, thì con bé cũng đã có nhiều thời gian ở bên cạnh Tinh Tinh, lâu ngày nảy sinh tình cảm. Hơn nữa, những năm gần đây Vi Trữ đã hết lòng hết dạ chăm sóc cho Tinh Tinh, tất cả chúng ta đều nhìn thấy mà.”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm có chút mất kiên nhẫn mà hơi cau mày: “Chuyện này để nói sau đi, con mệt rồi.”

Trong mấy năm này, mặc dù Phó Vi Trữ vẫn luôn cư xử vô hại ở trước mặt mọi người, đối xử với Tiểu Tinh Tinh cũng không tệ.

Nhưng mà Lệ Bạc Thâm không nghĩ Tiểu Tinh Tinh sẽ vô duyên vô cớ bài xích cô ta, hơn nữa hắn cũng không có bất kỳ tình cảm nào với Phó Vi Trữ.

Giờ đây việc mẹ hắn nhắc đi nhắc lại về người đó chỉ khiến hắn cảm thấy chán ghét thêm.

Tống Viện còn muốn nói nữa nhưng đã bị hắn chặn lại, cuối cùng chỉ có thể thở dài nói: “Cha mẹ sẽ không ép buộc con nữa. Tóm lại, con nên suy nghĩ kỹ càng hơn đi. Trước hết, hãy giao Tiểu Tinh Tinh cho cha mẹ chăm sóc.”

Nói xong, bà ấy cất cao giọng bảo thím Trương dẫn Tiểu Tinh Tinh xuống lầu, sau đó mỉm cười vươn tay về phía Tiểu Tinh Tinh. . Chương‎ mới‎ nhấ𝒕‎ 𝒕ại‎ [‎ 𝒕rùm𝒕‎ ruyện.𝘷n‎ ]

Tiểu Tinh Tinh không biết gì về chuyện tranh cãi của người lớn, cô bé ngoan ngoãn lao vào vòng tay bà nội.

“Tinh Tinh ngoan, con muốn đến nhà ông bà nội chơi vài ngày không?” Tống Viện âu yếm nhéo khuôn mặt mũm mĩm của Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh ngơ ngác chớp mắt, vô thức mà nhìn phía cha mình.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 147


Sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi ngưng trọng: “Mẹ, Tinh Tinh đang sống ở nhà rất tốt, con có thể chăm sóc tốt cho con bé.”

Tống Viện bất mãn: “Con biết rõ tại sao mẹ muốn mang Tinh Tinh đi kia mà! Hơn nữa, mẹ với ba con cũng rất nhớ Tinh Tinh, để con bé ở với chúng ta vài ngày có sao đâu?”

Lệ Chính Đình trầm giọng dàn xếp: “Nghe nói Tinh Tinh vừa mới bị bệnh, mà trong khoảng thời gian này con cũng rất bận, để việc chăm sóc con bé cho cha mẹ đi.”

Nghe thấy cha mình mở miệng nói vậy, Lệ Bạc Thâm không khỏi cảm thấy hơi đau đầu.

Hắn đương nhiên biết ý định của mẹ mình, rõ ràng là bà ấy không muốn Tinh Tinh tiếp xúc quá nhiều với Giang Nguyễn Nguyễn.

Nhưng cha hắn đã nói vậy, hắn cũng không có cách nào phản bác lại cả.

Trong lúc hắn đang trầm mặc, Tống Viện trực tiếp đứng dậy ôm Tiểu Tinh Tinh rồi thản nhiên rời đi.

Đến cuối Lệ Bạc Thâm vẫn không nói gì, giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng hết hai ngày này để đón con bé về.

Tiểu Tinh Tinh ở với ông bà nội rất ngoan, ăn tối xong liền ngoan ngoãn đi ngủ.

Đêm đến, Tống Viện lại gọi điện cho Phó Vi Trữ, bảo sáng mai cô ta đến đây đưa Tiểu Tinh Tinh đến trường mẫu giáo.

Bà ta luôn cảm thấy Tiểu Tinh Tinh không thích Phó Vi Trữ là bởi vì thời gian họ bên cạnh nhau quá ít.

Sáng sớm hôm sau, Phó Vi Trữ đã đến từ rất sớm, chào hỏi hai vị phụ huynh xong, kế tiếp liền đưa tay ra muốn ôm Tiểu Tinh Tinh. .

||||| Truyện đề cử: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân |||||

Tiểu Tinh Tinh vừa mới ăn sáng xong, nhìn thấy Phó Vi Trữ đi tới thì sắc mặt lập tức trầm xuống, nhìn thấy bàn tay đưa về phía mình, cô bé tức khắc co rụt người lại tỏ vẻ chống cự.

“Tinh Tinh ngoan, nghe lời, dì Vi Trữ đến để đưa con đến trường mẫu giáo, nếu con không đi sẽ bị muộn đó.” Tống Viện nhẫn nại khuyên nhủ một hồi.

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh hơi chần chừ một chút, nghĩ đến việc sắp được gặp hai anh trai ở trường mẫu giáo, nên mới lề mề bước lên xe.

Trên đường đến trường mẫu giáo, Tiểu Tinh Tinh ôm cặp sách ngồi ở ghế sau, đôi mắt cụp xuống, cả người thoạt nhìn ỉu xìu ủ rũ.

Phó Vi Trữ cũng có suy nghĩ sẽ tạo quan hệ tốt với cô bé, ít nhất là ngoài mặt phải vui vẻ mới được.

Thông qua gương chiếu hậu, cô ta quan sát Tiểu Tinh Tinh một lúc rồi giả vờ quan tâm: “Con khó chịu ở đâu à? Có muốn dì đưa con đến bệnh viện không?”

Tiểu Tinh Tinh nghe thấy giọng nói của cô ta nhưng không thèm ngẩng đầu lên.

Phó Vi Trữ cau mày, tiếp tục ôn nhu quan tâm: “Nếu không dì sẽ xin phép cho con nghỉ một ngày, chúng ta về nghỉ ngơi một ngày thì sao?”

Cô ta nói xong vẫn không có phản hồi gì.

Chờ mấy giây nữa Phó Vi Trữ lập tức trở nên mất kiên nhẫn: “Lệ Tinh Tình, dì đang hỏi con đó! Con bày ra sắc mặt gì vậy hả? Giờ nói chuyện đàng hoàng với con cũng không được đúng không?”

Nghe được giọng điệu không vui của cô ta, Tiểu Tinh Tinh không khỏi co rúm người lại, ôm cặp sách chặt hơn.

Phó Vi Trữ nhìn thấy rõ ràng thái độ kháng cự của Tiểu Tinh Tinh, sau đó lại nhớ tới đêm qua Tống Viện có kể lý do Lệ Bạc Thâm không muốn với kết hôn cô ta, càng nghĩ càng cảm thấy tức.

Nếu không phải vì thái độ của đứa nhỏ này thì làm sao bây giờ Giang Nguyễn Nguyễn có thể ở bên cạnh Bạc Thâm chứ? Cô ta cũng không cần lo lắng khi Giang Nguyễn Nguyễn trở về nước như vậy!

Suy nghĩ một lúc, trong lòng Phó Vi Trữ càng khó chịu, cô ta lái xe sang bên đường rồi phanh gấp.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 148


Tiểu Tinh Tinh không kịp chuẩn bị, mất thăng bằng lảo đảo ngã về phía trước, cô bé mím môi ngước mắt lên nhìn thì thấy đôi mắt rực lửa của Phó Vi Trữ thông qua gương chiếu hậu.

Ánh mắt hai người gặp nhau, Tiểu Tinh Tinh nheo mắt lại, hoảng sợ nhìn xung quanh.

Mỗi lần dì xấu tính này muốn ra tay đều bày ra ánh mắt như thế này.

Nhưng bây giờ cô bé không còn cách nào để cầu cứu…

Phó Vi Trữ nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Tiểu Tinh Tinh thì càng tức giận hơn, cô ta mở cửa xe rồi ngồi vào ghế sau, kế tiếp là đóng sầm cửa lại.

Tiểu Tinh Tinh vội vàng tránh xa cô ta ra nhưng chưa gì đã bị cô ta thô bạo tóm lấy cánh tay.

“Con câm, ý mày là gì? Mày cố ý tỏ ra rất ghét tao cho cha mày thấy đúng không?” Phó Vi Trữ dùng vẻ mặt dữ tợn nhìn cô bé, sức lực trên tay càng ngày càng mạnh hơn: “Suốt mấy năm qua tao đối xử với mày không tốt sao? Chỉ thiếu điều xem mày là tổ tiên mà cung phụng rồi, vậy mà mày lại trả ơn tao như vậy hả? Mày thực sự nghĩ tao không dám làm gì mày đúng không?”

Đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh đã đỏ hoe nhưng cô bé vẫn cắn chặt miệng để không phát ra bất kì âm thanh, mi mắt hạ xuống không dám nhìn vào cô ta.

Phó Vi Trữ không đợi cô bé phản ứng, càng nghĩ càng tức giận, cô ta kéo cô bé vào lòng, không nói lời nào mà mạnh tay tát vào mông Tiểu Tinh Tinh: “Đồ câm, nếu không phải mày ở bên cạnh Bạc Thâm thì mày nghĩ tao có đời nào tao cần phải tươi cười đối xử tốt với mày chứ? Còn mày? Mày là thứ nể mặt rồi còn không biết xấu hổ. Mày không báo đáp tao, tao còn chưa tính. Nghĩ sao mày lại dám vẫy đuôi với con khốn Giang Nguyễn Nguyễn đó chứ! Đúng là đồ Bạch Nhãn Lang*! Tao nói cho mày biết, giữa tao với cha mày có hôn sự, cho dù mày không muốn cũng phải chấp nhận cuộc hôn nhân của cha mày! Nếu không, đừng trách sao tao không khách khí!”

(*được dùng để miêu tả những người vô ơn, đốt cầu qua sông, lấy hận thù báo đáp lòng tốt.) . Truyện Xuyên Không

Tiếng tát đánh giòn giã vang vọng toàn bộ chiếc xe, thỉnh thoảng còn xen lẫn những lời chửi rủa độc ác của Phó Vi Trữ.

Đôi mắt của Tiểu Tinh Tinh đỏ hoe, nước mắt trong hốc mắt không ứa ra thế nhưng cô bé vẫn cắn chặt miệng kìm lại, không muốn khóc trước mặt cô ta.

“Mày còn bướng bỉnh nữa không!” Phó Vi Trữ thấy cô bé vẫn im lặng thì dùng sức nhéo mạnh vào đùi trong của cô bé: “Để tao xem mày có thể chịu đựng được đến mức nào!”

Tiểu Tinh Tinh đau đớn đá vào chân cô ta một cái, nước mắt cứ rơi không kiểm soát được, vừa khóc vừa cố gắng giãy dụa thoát khỏi người cô ta.

Nghe thấy Tiểu Tinh Tinh khóc không đến mức thở không ra hơi, Phó Vi Trữ mới hài lòng dừng lại, để tự cô bé bò khỏi người mình.

Sau khi Tiểu Tinh Tinh trèo xuống khỏi người cô ta, cô bé lập tức nhịn đau bò đến bên cửa sổ hướng đối diện, ôm lấy cặp học vào lòng, cả người co rúm lại núp phía sau chiếc cặp, không ngừng khóc nức nở.

“Mày biết đau là tốt rồi.” Phó Vi Trữ mỉa mai nói: “Nếu mày dám nói chuyện ngày hôm nay cho người khác biết, tao hứa chắc chắn mày sẽ không bao giờ gặp lại người phụ nữ đó nữa!”

Nói xong cuối cùng cô ta cũng rời khỏi ghế sau, trở về vị trí lái, lái xe đưa Tiểu Tinh Tinh đến trường mẫu giáo.

“Đến rồi, mau lau nước mắt trên mặt đi!” Đỗ xe trước cổng trường mẫu giáo, Phó Vi Trữ lạnh lùng ra lệnh.

Vì vừa rồi bị cô ta hăm dọa, Tiểu Tinh Tinh sợ sẽ không bao giờ gặp lại dì xinh đẹp của mình nữa cho nên lúc này cũng vội vàng giơ tay lên lau nước mắt trên mặt.

Phó Vi Trữ liếc mắt nhìn sang, cảm thấy dáng vẻ của cô bé đã ổn rồi mới mở cửa bước ra khỏi xe, nắm lấy tay Tiểu Tinh Tinh, thấp giọng cảnh cáo: “Đừng có bày vẻ mặt buồn bã như vậy, nếu làm mọi người nhìn ra, mày cẩn thận có trái cây ngon để ăn đấy!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 149


Lời vừa dứt cũng là lúc cô ta lại ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt đã bày ra nụ cười ấm áp.

Tiểu Tinh Tinh siết chặt nắm đấm nhỏ bé, cố gắng kìm nén tiếng nức nở, ngoan ngoãn để cô ta dẫn đến chỗ cô giáo, kế tiếp hơi cúi người chào cô giáo.

“Tinh Tinh đến rồi!” Giáo viên đang mỉm cười chào hỏi thì bất ngờ nhìn thấy dấu vết vừa khóc trên mặt Tiểu Tinh Tinh, cô ấy lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Sao em lại khóc?”

Vẻ mặt của Phó Vi Trữ khẽ biến sắc, nhưng mà cô ta cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh: “Không biết vì chuyện gì mà sáng nay con bé đột nhiên cáu kỉnh với chúng tôi, hơn nữa còn không chịu đến trường làm chúng tôi dỗ dành thật lâu mới đưa đi được.”

Nghe vậy, cô giáo cau mày bối rối: “Vậy sao? Rõ ràng trước giờ Tiểu Tinh Tinh đâu có ghét chuyện đi học, sao hôm nay lạ vậy nhỉ?”

Trong lòng Phó Vi Trữ có chút bất mãn, không muốn nói chuyện với cô giáo nữa, cho nên cô ta chỉ đáp lại thật qua loa: “Có lẽ là do con bé cảm thấy không khỏe, dù sao cũng vừa mới bệnh xong, hôm nay làm phiền cô chăm sóc rồi, nếu có vấn đề gì, cô có thể thoải mái liên hệ với tôi.”

Giáo viên không nghĩ gì nhiều mà mỉm cười đồng ý.

Phó Vi Trữ giao người cho giáo viên xong thì giả vờ dặn dò vài câu nữa rồi mới xoay người rời đi.

Ngay khi cô ta vừa lên xe lại nhìn thấy một chiếc Mercedes-Benz quen thuộc chạy tới lối ra vào của trường mẫu giáo.

Vài giây sau, Giang Nguyễn Nguyễn cùng với hai con bước ra khỏi xe.

Bên kia, Tiểu Tinh Tinh nhìn thấy ba người bọn họ xuất hiện thì sắc mặt rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều.

Sắc mặt Phó Vi Trữ lập tức trầm xuống.

Nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn trò chuyện mấy câu với cô giáo, giao hai đứa nhỏ cho cô giáo sau đó mới lên xe rời đi, sắc mặt Phó Vi Trữ càng khó coi hơn nữa.

Mãi cho đến khi chiếc Mercedes đó biến mất ở ngã tư, cô ta mới từ từ thu hồi ánh mắt.

Nếu cô ta nhớ không lầm, trường mẫu giáo này là trường do nhà họ Lệ đầu tư.

Nghĩ đến đây, trong lòng Phó Vi Trữ tràn đầy kinh ngạc.

Lúc trước Lệ Bạc Thâm vẫn luôn đưa đón Tiểu Tinh Tinh, chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc chạm mặt Giang Nguyễn Nguyễn ở đây! Hơn nữa, thân là một nhà đầu tư, hắn tuyệt đối không thể không biết chuyện con cái của Giang Nguyễn Nguyễn đang theo học ở đây!

Hơn nữa con câm vừa rồi còn tỏ vẻ yêu thích người phụ nữ đó!

Không ngờ ở nơi cô ta không biết, hai bọn họ đã qua lại nhiều đến mức này!

Phó Vi Trữ càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, thấy cô giáo vẫn còn đứng ở cửa thì cô ta dứt khoát bước ra khỏi xe.

“Làm sao vậy tiểu thư, có chuyện gì sao?” Thấy cô ta quay lại, cô giáo mỉm cười hỏi.

Phó Vi Trữ cúi đầu: “Xin chào, để tôi tự giới thiệu, tôi là tiểu thư của tập đoàn Phó thị, tôi muốn tặng một số phương tiện vui chơi giải trí cho trẻ em của trường mẫu giáo của cô, cô có thể giúp tôi giới thiệu với hiệu trưởng được không?”

Nghe tin cô ta sẽ tặng đồ cho trường mẫu giáo, cô giáo mỉm cười đồng ý, sau đó nhấc máy gọi cho hiệu trưởng.

Vừa gọi xong cô giáo liền dẫn cô ta đến văn phòng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng đã đợi trong văn phòng từ lâu, vừa thấy bọn họ đi vào, ông ta lập tức rót trà mời Phó Vi Trữ rồi cười nói: “Cô Phó, mời ngồi.”

Phó Vi Trữ cũng lễ phép nhận lấy tách trà rồi ngồi xuống đối diện ông: “Chắc là ông cũng biết lí do tôi đến đây rồi.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 150


Hiệu trưởng liên tục gật đầu: “Nghe nói cô sẵn sàng tặng một số thiết bị mới cho trường, tôi thay mặt các em cảm ơn cô.”

Ông vừa dứt lời thì đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt của người đối diện dường như không thân thiện lắm.

Phó Vi Trữ nhấp một ngụm trà sau đó bày ra vẻ mặt lạnh lùng, giọng điệu cũng lạnh như băng: “Chưa hết, tôi còn có thể quyên tặng năm triệu cho nhà trường, số tiền này ông có thể tiêu dùng tùy thích, nhưng tôi có một yêu cầu.”

Hiệu trưởng khó hiểu nhìn cô: “Yêu cầu của cô là…”

“Cách đây một thời gian, hình như nhà trường vừa nhận hai đứa con của Giang Nguyễn Nguyễn, tôi hy vọng ông có thể đuổi chúng ra khỏi trường mẫu giáo.” Phó Vi Trữ nheo mắt lại, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.

Nghe vậy, hiệu trưởng và giáo viên liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đầy vẻ bối rối.

Trước đây Lệ Bạc Thâm cũng đã đích thân đề cập đến chuyện này, nhưng mà sau đó hắn cũng nhanh chóng thu hồi ý định.

Bây giờ lại đến lượt cô Phó này nhắc tới nữa rồi.

“Cô Phó, cho tôi hỏi một câu, cô với cô Giang có xích mích gì sao?” Hiệu trưởng thận trọng hỏi.

Phó Vi Trữ không vui liếc mắt nhìn ông ta: “Ông không cần biết nhiều như vậy, ông chỉ cần biết tôi không muốn con cái của cô ta đi học với con cái nhà họ Lệ. Hẳn là ông cũng biết chuyện hôn sự giữa nhà họ Phó và nhà họ Lệ mà đúng không.”

Hiệu trưởng vội vàng gật đầu: “Tôi biết.”

“Tôi có vài tranh chấp riêng với Giang Nguyễn Nguyễn, sau này Tiểu Tinh Tinh sẽ gọi tôi là mẹ, nếu con gái tôi bị con trai của cô ta bắt nạt, lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì ông có gánh nổi trách nhiệm không?” Phó Vi Trữ nhẹ giọng đe dọa.

Nói đến nhà họ Lệ, hiệu trưởng lại nghĩ đến chuyện hai ngày trước, Lệ Bạc Thâm đã đích thân nói không cần đuổi học hai đứa trẻ đó nữa, vậy ngụ ý là hắn muốn bọn họ ở lại đúng không?

Nhưng mà, bây giờ Lệ phu nhân tương lai lại đưa ra yêu cầu như vậy.

Hiệu trưởng nhất thời không thể đưa ra quyết định được, không biết có nên đồng ý hay không.

Phó Vi Trữ nhìn thấy sự do dự của ông, cô ta bất mãn đặt tách trà xuống làm phát ra một tiếng động không tính là nhỏ.

Hiệu trưởng bị thân phận của cô ta đe dọa, trái tim ông ta bắt đầu căng thẳng. . Ngôn Tình Trọng Sinh

“Trường mẫu giáo này cũng có phần đầu tư của nhà họ Lệ, dùng thân phận của tôi, chỉ cần tôi tùy tiện nói một lời với Tổng giám đốc Lệ thì sau này các người đừng hòng trông cậy vào sự đầu tư của nhà họ Lệ nữa.” Phó Vi Trữ lại thêm một mồi lửa.

Hiệu trưởng vốn đã toát mồ hôi lạnh vì không biết nên quyết định thế nào, lúc này lại nghe Phó Vi Trữ nhắc đến tên Lệ Bạc Thâm thì ông ta càng không dám không nghe lời, do dự một lúc lâu, rốt cục ông ta cũng đã đó đồng ý: “Tôi biết rồi, tôi sẽ đuổi học bọn chúng.”

Phó Vi Trữ hài lòng cong môi: “Chỉ cần tối nay, tôi nghe thấy tin hai đứa trẻ đó bị đuổi học, năm triệu kia sẽ được chuyển vào tài khoản của nhà trường như đã hứa.”

Hiệu trưởng lúc này chỉ biết liên tục đáp ứng lời cô ta nói.

“Nếu vấn đề đã thỏa thuận xong thì tôi cũng không ở lại đây nữa.” Phó Vi Trữ thản nhiên đứng dậy.

Hiệu trưởng và cô giáo tiễn cô ta ra cửa.

Trước khi rời đi, Phó Vi Trữ lại nhớ tới chuyện gì đó, cô ta quay đầu lại cười lạnh cảnh cáo: “Suýt chút nữa tôi quên mất, chuyện hôm nay tôi đến tìm ông, hy vọng ông có thể giấu giếm thật tốt, đừng để cho người nào biết, tôi không muốn sau này Giang Nguyễn Nguyễn đến tìm tôi gây rối đâu.”

Cô ta sợ Lệ Bạc Thâm biết chuyện cô ta tự ý làm vậy, nhưng mà cô cũng sợ hiệu trưởng sẽ nhận ra điều bất thường cho nên đã dứt khoát lấy Giang Nguyễn Nguyễn ra làm lá chắn.

Hiệu trưởng gật đầu đồng ý.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 151


Buổi tối hôm đó, sau khi Giang Nguyễn Nguyễn tan làm, cô lại tới đón hai đứa nhỏ.

Cổng ra vào trường mẫu giáo chỉ còn hai người bọn họ, được giáo viên bên cạnh chăm sóc.

“Xin lỗi, tôi lại đến muộn.” Giang Nguyễn Nguyễn cười xin lỗi, định bước tới đón hai đứa nhỏ về.

Cô giáo bảo vệ hai đứa nhỏ, xấu hổ cười với cô: “Để tôi giúp cô trông chừng thêm một lát, hiệu trưởng có chuyện muốn nói với cô, đang đợi cô ở phòng làm việc.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn có chút khó hiểu nhưng vẫn quay người đi lên lầu, gõ cửa phòng hiệu trưởng.

Không biết vì cái gì, mà sắc mặt hiệu trưởng có chút kỳ quái.

“Thầy Lý, ngài muốn cùng tôi nói chuyện, có chuyện gì sao?” Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu hỏi một câu.

Hiệu trưởng lại nở nụ cười công thức, chậm rãi nói: “Chính là như này, tôi đã quan sát hai ngày, cảm thấy hai đứa con nhà cô không phù hợp với trường mẫu giáo của chúng tôi, cô xem, có thể cân nhắc thoáng một phát, để bọn nhóc thay đổi môi trường khác không?”

Ý của ông ta là đang muốn đuổi học Triều Triều và Mộ Mộ!

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày, nhưng thái độ vẫn khách sáo: “Bọn trẻ đã gây họa gì cho trường mẫu giáo sao? Nếu đúng vậy thì khi về tôi sẽ dạy dỗ chúng lại thật tốt. Ngài yên tâm, sau này chúng sẽ….”

Còn chưa kịp nói xong lời đảm bảo, liền bị hiệu trưởng cắt ngang lời: “Hai đứa nhỏ biểu hiện rất tốt, nhưng tôi vẫn không hy vọng bọn nhóc vẫn ở lại trường mẫu giáo của chúng tôi. Học phí lúc trước, sẽ trả lại hoàn toàn.”

Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy khó hiểu: “Đây không phải là vấn đề tiền bạc. Nếu như hai đứa nhỏ nhà tôi đều biểu hiện

rất tốt, tại sao lại bị đuổi học? Dù sao ông phải cho tôi một lý do thích đáng, nếu không tôi sẽ gặp khó khăn khi giải thích cho bọn trẻ.”

Hiệu trưởng cau mày nói: “Không có lý do gì cả.” .

||||| Truyện đề cử: Tuyệt Phẩm Thiên Y |||||

Khi nói lời này, ông cũng cảm thấy rất áy náy.

Hai đứa trẻ đó ở trường mẫu giáo biểu hiện xác thực rất tốt, so với các bạn cùng trang lứa thì giống như hai tiểu người lớn hơn, tuyệt không dùng hết sự quan tâm của giáo viên, đồng thời còn giúp giáo viên chăm sóc những bạn học khác.

Nói một cách logic, trường mẫu giáo hoàn toàn không có lý do gì để đuổi học bọn nhóc.

Nhưng đây là yêu cầu của nhà tài trợ và ông ta không làm không được.

Nói xong, thậm chí hiệu trưởng không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn đè nén cơn tức giận xuống, cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng nói chuyện đàng hoàng với hiệu trưởng: “Lúc đầu vì tôi tin tưởng ngài, mới chọn giao hai đứa nhỏ cho bên ông, nhưng hành vi hiện tại của ngài khiến tôi rất thất vọng, vô cớ đuổi học học sinh, tôi có thể báo cáo lên bộ Giáo dục.”

Hiệu trưởng cảm thấy vô cùng áy náy nhưng vẫn dũng cảm đáp: “Vậy thì cứ báo cáo đi, tôi sẽ không đổi ý!”

Có Phó thị và Lệ thị làm chỗ dựa, bộ Giáo dục chắc không làm gì ông ta đâu.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn ông ta một lát, thái độ lạnh xuống: “Chuyện này nếu truyền ra ngoài, nhà trường sẽ chịu xử phạt tạm thời không đề cập đến, nếu cha mẹ của những đứa trẻ khác biết ngài vô duyên vô cớ đuổi học hai đứa trẻ, có sinh ra hoài nghi với ngài hay không? Có muốn chuyển con mình sang trường khác không? Đến lúc đó, tôi sợ trường mẫu giáo này sẽ không thể hoạt động được. ”

Nghe vậy, hiệu trưởng hoảng sợ và bất lực nhìn cô: “Giang tiểu thư, dựa vào điều kiện của cô, tìm một trường mẫu giáo khác cho hai đứa nhỏ cũng không khó, hà tất gì ở chỗ này làm khó tôi chứ?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 152


Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn chợt lóe lên một tia nghi ngờ.

Đánh giá vẻ ngoài của hiệu trưởng, chuyện này nhất định có người đứng sau, địa vị của người đó khẳng định không thấp.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn trầm giọng nói: “Được, tôi không làm khó ngài nữa, nhưng ngài phải nói cho tôi biết, ai đã ra lệnh cho ngài làm việc này?”

Hiệu trưởng nhớ tới lời cảnh cáo của Phó Vi Trữ trước khi rời đi, nên vẫn giữ im lặng.

“Là nhà họ Lệ sao?” Giang Nguyễn Nguyễn chỉ có thể nghĩ tới khả năng này.

Hiệu trưởng do dự một lát rồi gật đầu một cách ngập ngừng.

Dù sao Phó Vi Trữ sớm muộn cũng là thiếu phu nhân của nhà họ Lệ, nói cô là người nhà họ Lệ cũng không sai, hơn nữa cô cũng nhiều lần nói thay lời của Lệ Bạc Thâm, nhất định đây cũng là ý của hắn.

Nhìn thấy ông ta gật đầu, sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn trở nên có chút khó coi.

Lệ Bạc Thâm, rốt cuộc là hắn có ý gì!

Từ phòng hiệu trưởng đi ra, Giang Nguyễn Nguyễn đón hai cậu nhóc từ tay giáo viên.

“Lát nữa mẹ có chút việc, các con đi tìm mẹ đỡ đầu chơi có được không?” Trên đường trở về, Giang Nguyễn Nguyễn đè nén cơn tức giận xuống, cười hỏi hai đứa nhỏ như không có chuyện gì xảy ra.

Hai đứa nhỏ cũng không suy nghĩ nhiều, cho rằng mẹ bận đi làm nên ngoan ngoãn gật đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn giao chúng cho Tịch Mộ Vi liền quay trở lại xe, sắc mặt lại trở nên khó coi, lái xe đến trang viên nhà họ Lệ.

“Thiếu phu nhân…” Thím Trương mở cửa, đang định chào hỏi, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt khó coi của Giang Nguyễn Nguyễn, bà lại nuốt lời những muốn nói tiếp theo xuống.

Giang Nguyễn Nguyễn chỉ gật đầu với bà rồi nhìn về phía phòng khách: “Lệ Bạc Thâm có ở đây không? Tôi có chuyện muốn nói với anh ta.”

Nghe vậy, dì Trương vội vàng gật đầu: “Tôi lên lầu gọi thiếu gia.”

Rất nhanh, hai người một trước một sau bước đi xuống, Tiểu Tinh Tinh hấp tấp đi theo phía sau hắn.

Đến cuối cùng, Lệ Bạc Thâm vẫn không yên lòng khi giao Tiểu Tinh Tinh cho cha mẹ chăm sóc nên buổi tối từ rất sớm đã đến cổng trường mẫu giáo đón cô bé.

Cô bé Tinh Tinh bây giờ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều vì không phải đối mặt với người dì xấu xa đó, bây giờ cô nhìn thấy người cô xinh đẹp đi tới, ánh mắt to tròn càng sáng hơn, cô bé mỉm cười muốn lao tới ôm cô.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh, liền mềm lòng sờ đầu cô bé: “Dì có việc muốn nói chuyện với cha con, lát nữa cùng con chơi có được không?”

Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu, ôm búp bê ngồi xuống tấm thảm cạnh ghế sofa.

Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày: “Có chuyện gì?”

Nghe được giọng nói của hắn, cơn tức giận vốn đã bị đè nén của Giang Nguyễn Nguyễn lại bộc phát: “Lệ Bạc Thâm, nếu anh có ý kiến gì với tôi, hoàn toàn có thể tới tìm tôi, hà cớ gì lại ra tay với Triều Triều và Mộ Mộ chứ? Bọn nhỏ đã làm gì sai sao? Cho đến tận bây giờ, bọn nhỏ luôn rất tôn trọng anh, còn chăm sóc tốt cho con gái anh. Ngay cả vì lợi ích của Tiểu Tinh Tinh đi chăng nữa, thì anh cũng chẳng có lý do gì mà bắt nạt hai đứa nhỏ cả.”

Lệ Bạc Thâm không nghĩ tới cô lại đột nhiên đến thăm, càng không nghĩ tới cô lại tức giận như vậy, nghe vậy, lông mày hắn càng lúc càng vặn vẹo: “Nói rõ cho tôi, tại sao tôi lại gây sự với hai đứa nhỏ chứ?”

Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của hắn, Giang Nguyễn Nguyễn nhếch môi mỉa mai: “Anh thật sự không biết sao? Ngoại trừ anh ra, Còn ai có quyền yêu cầu trường mẫu giáo đuổi học hai đứa nhỏ chứ? Chính anh đã làm, sao bây giờ còn giả bộ như vô tội nữa?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 153


Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm không khỏi sửng sốt, vô thức mà mở miệng giải thích: “Đúng là, tôi từng nói chuyện này với hiệu trưởng, nhưng mà đã….”

Hắn chưa kịp nói những lời tiếp theo, giọng nói tức giận của Giang Nguyễn Nguyễn lại vang lên: “Lệ Bạc Thâm, anh không thấy mình quá đáng sao? Dù trước kia chúng ta có chuyện gì đi nữa thì là cũng chuyện giữa hai chúng ta. Có thủ đoạn gì cứ hướng lên người tôi là được, tôi cam đoan không nói hai lời. Bọn trẻ vô tội, chúng không biết gì cả, tại sao anh lại làm như vậy!”

Nói xong, Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức nhéo lòng bàn tay của mình, cố gắng làm cho giọng điệu của mình bình tĩnh hơn: “Đúng, là năm đó tôi không biết xấu hổ mới làm chuyện như vậy với anh, anh muốn trả thù tôi thế nào cũng được, nhưng mà, anh có thể nào giơ cao đánh khẽ có được không, buông tha hai đứa con của tôi đi được không?”

Vừa dứt lời, Giang Nguyễn Nguyễn mím môi, cụp mắt nhìn đi chỗ khác, trong mắt hiện lên tia đỏ nhạt.

Hiệu trưởng nói đúng, dựa vào điều kiện của cô, muốn đổi trường mẫu giáo cho Triều Triều và Mộ Mộ là chuyện không khó.

Nhưng đây là điều kiện tiên quyết, Lệ Bạc Thâm sẽ không can thiệp.

Nếu Lệ Bạc Thâm không chịu buông tha hai đứa nhỏ, cho dù cô có năng lực đến mấy cũng có ích gì?

Nghĩ tới đây, Giang Nguyễn Nguyễn nhếch môi tự giễu cợt.

Cô còn tưởng rằng trong khoảng thời gian này dù gặp nhau không thấy thoải mái nhưng mà vẫn thân thiện, cô tưởng rằng mọi chuyện trước đây đã bị xóa sạch.

Nhưng cô không ngờ rằng đây chỉ là mơ tưởng của cô, trong mắt Lệ Bạc Thâm, cô vẫn là một tồn tại chướng mắt…

Nhìn thấy người trước mặt bướng bỉnh cố chấp còn mang theo một chút ủy khuất, Lệ Bạc Thâm cảm thấy có chút đau đớn trong lòng. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Vì Anh Yêu Em
2. Trưởng Công Chúa
3. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn
4. Mưa Hoàng Tước
=====================================

Trong lúc nhất thời, không biết phải trả lời thế nào.

Thậm chí hắn còn bắt đầu hối hận vì trước đây bản thân đã đưa ra yêu cầu như vậy với hiệu trưởng.

Buổi tối hôm đó, sau khi Giang Nguyễn Nguyễn tan làm, cô lại tới đón hai đứa nhỏ.

Cổng ra vào trường mẫu giáo chỉ còn hai người bọn họ, được giáo viên bên cạnh chăm sóc.

“Xin lỗi, tôi lại đến muộn.” Giang Nguyễn Nguyễn cười xin lỗi, định bước tới đón hai đứa nhỏ về.

Cô giáo bảo vệ hai đứa nhỏ, xấu hổ cười với cô: “Để tôi giúp cô trông chừng thêm một lát, hiệu trưởng có chuyện muốn nói với cô, đang đợi cô ở phòng làm việc.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn có chút khó hiểu nhưng vẫn quay người đi lên lầu, gõ cửa phòng hiệu trưởng.

Không biết vì cái gì, mà sắc mặt hiệu trưởng có chút kỳ quái.

“Thầy Lý, ngài muốn cùng tôi nói chuyện, có chuyện gì sao?” Giang Nguyễn Nguyễn không hiểu hỏi một câu.

Hiệu trưởng lại nở nụ cười công thức, chậm rãi nói: “Chính là như này, tôi đã quan sát hai ngày, cảm thấy hai đứa con nhà cô không phù hợp với trường mẫu giáo của chúng tôi, cô xem, có thể cân nhắc thoáng một phát, để bọn nhóc thay đổi môi trường khác không?”

Ý của ông ta là đang muốn đuổi học Triều Triều và Mộ Mộ!

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày, nhưng thái độ vẫn khách sáo: “Bọn trẻ đã gây họa gì cho trường mẫu giáo sao? Nếu đúng vậy thì khi về tôi sẽ dạy dỗ chúng lại thật tốt. Ngài yên tâm, sau này chúng sẽ….”

Còn chưa kịp nói xong lời đảm bảo, liền bị hiệu trưởng cắt ngang lời: “Hai đứa nhỏ biểu hiện rất tốt, nhưng tôi vẫn không hy vọng bọn nhóc vẫn ở lại trường mẫu giáo của chúng tôi. Học phí lúc trước, sẽ trả lại hoàn toàn.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 154


Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy khó hiểu: “Đây không phải là vấn đề tiền bạc. Nếu như hai đứa nhỏ nhà tôi đều biểu hiện

rất tốt, tại sao lại bị đuổi học? Dù sao ông phải cho tôi một lý do thích đáng, nếu không tôi sẽ gặp khó khăn khi giải thích cho bọn trẻ.”

Hiệu trưởng cau mày nói: “Không có lý do gì cả.”

Khi nói lời này, ông cũng cảm thấy rất áy náy.

Hai đứa trẻ đó ở trường mẫu giáo biểu hiện xác thực rất tốt, so với các bạn cùng trang lứa thì giống như hai tiểu người lớn hơn, tuyệt không dùng hết sự quan tâm của giáo viên, đồng thời còn giúp giáo viên chăm sóc những bạn học khác.

Nói một cách logic, trường mẫu giáo hoàn toàn không có lý do gì để đuổi học bọn nhóc.

Nhưng đây là yêu cầu của nhà tài trợ và ông ta không làm không được.

Nói xong, thậm chí hiệu trưởng không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Nguyễn Nguyễn.

Giang Nguyễn Nguyễn đè nén cơn tức giận xuống, cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng nói chuyện đàng hoàng với hiệu trưởng: “Lúc đầu vì tôi tin tưởng ngài, mới chọn giao hai đứa nhỏ cho bên ông, nhưng hành vi hiện tại của ngài khiến tôi rất thất vọng, vô cớ đuổi học học sinh, tôi có thể báo cáo lên bộ Giáo dục.”

Hiệu trưởng cảm thấy vô cùng áy náy nhưng vẫn dũng cảm đáp: “Vậy thì cứ báo cáo đi, tôi sẽ không đổi ý!”

Có Phó thị và Lệ thị làm chỗ dựa, bộ Giáo dục chắc không làm gì ông ta đâu.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn ông ta một lát, thái độ lạnh xuống: “Chuyện này nếu truyền ra ngoài, nhà trường sẽ chịu xử phạt tạm thời không đề cập đến, nếu cha mẹ của những đứa trẻ khác biết ngài vô duyên vô cớ đuổi học hai đứa trẻ, có sinh ra hoài nghi với ngài hay không? Có muốn chuyển con mình sang trường khác không? Đến lúc đó, tôi sợ trường mẫu giáo này sẽ không thể hoạt động được. ”

Nghe vậy, hiệu trưởng hoảng sợ và bất lực nhìn cô: “Giang tiểu thư, dựa vào điều kiện của cô, tìm một trường mẫu giáo khác cho hai đứa nhỏ cũng không khó, hà tất gì ở chỗ này làm khó tôi chứ?”

Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn chợt lóe lên một tia nghi ngờ.

Đánh giá vẻ ngoài của hiệu trưởng, chuyện này nhất định có người đứng sau, địa vị của người đó khẳng định không thấp.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn trầm giọng nói: “Được, tôi không làm khó ngài nữa, nhưng ngài phải nói cho tôi biết, ai đã ra lệnh cho ngài làm việc này?”

Hiệu trưởng nhớ tới lời cảnh cáo của Phó Vi Trữ trước khi rời đi, nên vẫn giữ im lặng.

“Là nhà họ Lệ sao?” Giang Nguyễn Nguyễn chỉ có thể nghĩ tới khả năng này.

Hiệu trưởng do dự một lát rồi gật đầu một cách ngập ngừng.

Dù sao Phó Vi Trữ sớm muộn cũng là thiếu phu nhân của nhà họ Lệ, nói cô là người nhà họ Lệ cũng không sai, hơn nữa cô cũng nhiều lần nói thay lời của Lệ Bạc Thâm, nhất định đây cũng là ý của hắn.

Nhìn thấy ông ta gật đầu, sắc mặt Giang Nguyễn Nguyễn trở nên có chút khó coi.

Lệ Bạc Thâm, rốt cuộc là hắn có ý gì!

Từ phòng hiệu trưởng đi ra, Giang Nguyễn Nguyễn đón hai cậu nhóc từ tay giáo viên.

“Lát nữa mẹ có chút việc, các con đi tìm mẹ đỡ đầu chơi có được không?” Trên đường trở về, Giang Nguyễn Nguyễn đè nén cơn tức giận xuống, cười hỏi hai đứa nhỏ như không có chuyện gì xảy ra.

Hai đứa nhỏ cũng không suy nghĩ nhiều, cho rằng mẹ bận đi làm nên ngoan ngoãn gật đầu.

Giang Nguyễn Nguyễn giao chúng cho Tịch Mộ Vi liền quay trở lại xe, sắc mặt lại trở nên khó coi, lái xe đến trang viên nhà họ Lệ.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 155


“Thiếu phu nhân…” Thím Trương mở cửa, đang định chào hỏi, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt khó coi của Giang Nguyễn Nguyễn, bà lại nuốt lời những muốn nói tiếp theo xuống.

Giang Nguyễn Nguyễn chỉ gật đầu với bà rồi nhìn về phía phòng khách: “Lệ Bạc Thâm có ở đây không? Tôi có chuyện muốn nói với anh ta.”

Nghe vậy, dì Trương vội vàng gật đầu: “Tôi lên lầu gọi thiếu gia.”

Rất nhanh, hai người một trước một sau bước đi xuống, Tiểu Tinh Tinh hấp tấp đi theo phía sau hắn.

Đến cuối cùng, Lệ Bạc Thâm vẫn không yên lòng khi giao Tiểu Tinh Tinh cho cha mẹ chăm sóc nên buổi tối từ rất sớm đã đến cổng trường mẫu giáo đón cô bé.

Cô bé Tinh Tinh bây giờ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều vì không phải đối mặt với người dì xấu xa đó, bây giờ cô nhìn thấy người cô xinh đẹp đi tới, ánh mắt to tròn càng sáng hơn, cô bé mỉm cười muốn lao tới ôm cô.

Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh, liền mềm lòng sờ đầu cô bé: “Dì có việc muốn nói chuyện với cha con, lát nữa cùng con chơi có được không?”

Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu, ôm búp bê ngồi xuống tấm thảm cạnh ghế sofa.

Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày: “Có chuyện gì?”

Nghe được giọng nói của hắn, cơn tức giận vốn đã bị đè nén của Giang Nguyễn Nguyễn lại bộc phát: “Lệ Bạc Thâm, nếu anh có ý kiến gì với tôi, hoàn toàn có thể tới tìm tôi, hà cớ gì lại ra tay với Triều Triều và Mộ Mộ chứ? Bọn nhỏ đã làm gì sai sao? Cho đến tận bây giờ, bọn nhỏ luôn rất tôn trọng anh, còn chăm sóc tốt cho con gái anh. Ngay cả vì lợi ích của Tiểu Tinh Tinh đi chăng nữa, thì anh cũng chẳng có lý do gì mà bắt nạt hai đứa nhỏ cả.”

Lệ Bạc Thâm không nghĩ tới cô lại đột nhiên đến thăm, càng không nghĩ tới cô lại tức giận như vậy, nghe vậy, lông mày hắn càng lúc càng vặn vẹo: “Nói rõ cho tôi, tại sao tôi lại gây sự với hai đứa nhỏ chứ?”

Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của hắn, Giang Nguyễn Nguyễn nhếch môi mỉa mai: “Anh thật sự không biết sao? Ngoại trừ anh ra, Còn ai có quyền yêu cầu trường mẫu giáo đuổi học hai đứa nhỏ chứ? Chính anh đã làm, sao bây giờ còn giả bộ như vô tội nữa?”

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm không khỏi sửng sốt, vô thức mà mở miệng giải thích: “Đúng là, tôi từng nói chuyện này với hiệu trưởng, nhưng mà đã….”

Hắn chưa kịp nói những lời tiếp theo, giọng nói tức giận của Giang Nguyễn Nguyễn lại vang lên: “Lệ Bạc Thâm, anh không thấy mình quá đáng sao? Dù trước kia chúng ta có chuyện gì đi nữa thì là cũng chuyện giữa hai chúng ta. Có thủ đoạn gì cứ hướng lên người tôi là được, tôi cam đoan không nói hai lời. Bọn trẻ vô tội, chúng không biết gì cả, tại sao anh lại làm như vậy!”

Nói xong, Giang Nguyễn Nguyễn dùng sức nhéo lòng bàn tay của mình, cố gắng làm cho giọng điệu của mình bình tĩnh hơn: “Đúng, là năm đó tôi không biết xấu hổ mới làm chuyện như vậy với anh, anh muốn trả thù tôi thế nào cũng được, nhưng mà, anh có thể nào giơ cao đánh khẽ có được không, buông tha hai đứa con của tôi đi được không?”

Vừa dứt lời, Giang Nguyễn Nguyễn mím môi, cụp mắt nhìn đi chỗ khác, trong mắt hiện lên tia đỏ nhạt.

Hiệu trưởng nói đúng, dựa vào điều kiện của cô, muốn đổi trường mẫu giáo cho Triều Triều và Mộ Mộ là chuyện không khó.

Nhưng đây là điều kiện tiên quyết, Lệ Bạc Thâm sẽ không can thiệp.

Nếu Lệ Bạc Thâm không chịu buông tha hai đứa nhỏ, cho dù cô có năng lực đến mấy cũng có ích gì?

Nghĩ tới đây, Giang Nguyễn Nguyễn nhếch môi tự giễu cợt.

Cô còn tưởng rằng trong khoảng thời gian này dù gặp nhau không thấy thoải mái nhưng mà vẫn thân thiện, cô tưởng rằng mọi chuyện trước đây đã bị xóa sạch.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 156


Nhưng cô không ngờ rằng đây chỉ là mơ tưởng của cô, trong mắt Lệ Bạc Thâm, cô vẫn là một tồn tại chướng mắt…

Nhìn thấy người trước mặt bướng bỉnh cố chấp còn mang theo một chút ủy khuất, Lệ Bạc Thâm cảm thấy có chút đau đớn trong lòng.

Trong lúc nhất thời, không biết phải trả lời thế nào.

Thậm chí hắn còn bắt đầu hối hận vì trước đây bản thân đã đưa ra yêu cầu như vậy với hiệu trưởng.

Ở bên cạnh, Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn ngồi chơi đùa với búp bê nhưng thỉnh thoảng vẫn không nhịn được mà chú ý đến dì xinh đẹp.

Cô bé cũng đã nghe rõ cuộc trò chuyện của hai người.

Lúc nghe dì xinh đẹp chất vấn cha tại sao lại đuổi học hai anh trai, Tiểu Tinh Tinh còn cảm thấy kỳ lạ, cô bé nghĩ rằng mình sẽ nghe lời giải thích của cha, nói ông ấy không làm vậy.

Thế nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy cha mở miệng.

Tiểu Tinh Tinh tức giận mím môi.

Cha là kẻ lừa đảo, là người xấu! Rõ ràng ông ấy đã hứa với cô bé là không đuổi học hai anh trai nữa, không ngờ cuối cùng ông vẫn làm!

Nghĩ đến đây, Tiểu Tinh Tinh tức giận buông đồ chơi trong tay xuống, sau đó chạy lên lầu không thèm nhìn lại.

Cô bé sẽ không còn tin tưởng cha nữa!

Nhìn theo bóng lưng của cô bé, Lệ Bạc Thâm không khỏi cảm thấy đau đầu.

Không cần nghĩ cũng biết, con bé vừa nghe bọn họ nói chuyện xong lại hiểu lầm, giờ lại bắt đầu cáu kỉnh với hắn rồi.

Nếu hắn không giải thích, chỉ sợ con bé sẽ quậy dữ hơn nữa.

Lệ Bạc Thâm nhíu chặt lông mày, trầm giọng nói: “Tôi đã nói vậy với hiệu trưởng, nhưng sau khi thấy Tiểu Tinh Tinh cáu kỉnh, tôi đã nói ông ta rằng không cần đuổi học Triều Triều và Mộ Mộ nữa, cho nên, tôi thực sự không hiểu cô đang nói gì cả, nếu cô cần, tôi có thể hỏi thăm giúp cô.”

Giang Nguyễn Nguyễn chỉ cảm thấy hắn đang làm bộ làm tịch cho nên đã lạnh lùng đáp lại: “Anh cảm thấy tôi nên dựa vào cái gì để tinh tưởng anh đây? Chuyện đã xảy ra rồi, hiệu trưởng lại là người của anh, đương nhiên sẽ đứng về phía anh, anh muốn nói cái gì thì tức là cái đó, Lệ Bạc Thâm, tới lúc này rồi mà anh vẫn muốn xem tôi là kẻ ngốc mà đùa giỡn sao?”

Cô nói vậy cũng không phải không có lý.

Lệ Bạc Thâm càng lúc càng đau đầu hơn, đang định giải thích thêm thì người trước mặt đã đứng dậy rồi.

“Lệ Bạc Thâm, tôi thật sự hy vọng cả đời này tôi chưa từng quen biết anh đấy!” Giọng nói của Giang Nguyễn Nguyễn rất bình tĩnh, sau khi bỏ lại câu này thì xoay người sải bước rời đi.

Nghe vậy, sắc mặt Lệ Bạc Thâm đột nhiên trầm xuống, ánh mắt bắn thẳng vào bóng lưng cô rời đi, nhìn chằm chằm như thể muốn khoét hẳn một cái hố trên người cô.

Nhìn thấy bóng dáng Giang Nguyễn Nguyễn đã biến mất khỏi tầm mắt, Lệ Bạc Thâm lấy điện thoại di động ra, vẻ mặt nghiêm túc ấn máy gọi điện cho Lộ Khiêm.

“Đi tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra ở trường mẫu giáo, tại sao họ không làm theo mệnh lệnh của tôi!”

Bên kia đầu dây, Lộ Khiêm nghe ra sự tức giận trong lời nói của hắn, lập tức đồng ý.

……

Ra khỏi nhà họ Lệ, Giang Nguyễn Nguyễn lái xe đi được một đoạn thì cảm thấy vô cùng mệt mỏi, đưa mắt nhìn xung quanh, cô tìm một chỗ hơi mờ tối để đỗ xe rồi ngồi đó sững sờ.

Rốt cục tại sao Lệ Bạc Thâm lại làm như vậy? Nếu hắn biết mình đang nhắm vào con trai mình, không biết hắn sẽ cảm thấy thế nào.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 157


Còn hai đứa nhỏ, nếu sau khi lớn lên, chúng biết được mình bị cha ruột ghét bỏ…

Giang Nguyễn Nguyễn thật sự không dám tưởng tượng lúc đó tâm trạng của hai người sẽ như thế nào.

Hơn nữa có Lệ Bạc Thâm ngăn cản, cô thực sự không biết đi đâu để tìm một trường mẫu giáo mới cho hai đứa trẻ.

Cô sợ, sợ các trường mẫu giáo đó sẽ dùng lý do tương tự để từ chối mình.

Nghĩ đến chuyện có thể xảy ra sau này, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn tràn đầy áy náy với Triều Triều và Mộ Mộ, hai mắt cô càng ngày càng đỏ, nước mắt trong mắt gần như không thể khống chế được mà lăn dài trên má.

Giang Nguyễn Nguyễn hít sâu hai hơi, ép bản thân bình tĩnh lại.

Lần này cô đã hoàn toàn hiểu được, Lệ Bạc Thâm không hề nhận ra hai đứa nhỏ là con hắn.

Bây giờ Triều Triều và Mộ Mộ chỉ có một mình cô là mẹ, cô phải mạnh mẽ.

Chỉ là bọn họ không thể đến trường mà thôi, cô có thể nhân cơ hội này phân rõ giới hạn với Lệ Bạc Thâm.

Từ nay về sau, bọn họ sẽ không còn dây dưa gì nữa.

Sau khi nghĩ thông suốt, Giang Nguyễn Nguyễn lái xe thẳng về nhà.

Hai đứa nhỏ đã ăn cơm xong, Tịch Mộ Vi đang ngồi xem kênh khoa học cùng với bọn họ.

Thấy cô bước vào cửa, ba người lập tức đứng dậy chào đón.

Hai đứa nhỏ nhạy cảm nhận ra cảm xúc của mẹ không đúng lắm liền chia ra một trái một phải ôm lấy hai chân Giang Nguyễn Nguyễn, đưa ánh mắt lo lắng nhìn mẹ: “Mẹ, có chuyện gì xảy ra vậy mẹ?” Trông mẹ mệt mỏi quá.”

Nghe bọn nhỏ quan tâm, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn hơi nóng lên, cô miễn cưỡng nhếch môi cười một cái rồi khẽ sờ sờ đầu bọn họ: “Không có gì, chỉ là công việc của mẹ gặp chút rắc rối, giải quyết hơi phiền phức một xíu thôi.”

Hai đứa nhỏ cũng biết công việc của mẹ rất khó, nghe cô nói vậy cũng không nghi ngờ gì nhiều, an ủi: “Mẹ lợi hại như vậy nhất định sẽ có thể giải quyết được vấn đề đó!”

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười gật đầu, đưa mắt liếc nhìn thời gian rồi thúc giục bọn nhỏ đi ngủ.

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn lên lầu nghỉ ngơi.

Trong phòng khách chỉ còn lại Giang Nguyễn Nguyễn và Tịch Mộ Vi.

Đương nhiên Tịch Mộ Vi cũng nhận thấy bạn thân có gì đó là lạ, cô ấy nghi ngờ hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Đừng hòng lừa tớ, tớ biết vừa rồi cậu nói dối mà.”

Giang Nguyễn Nguyễn hơi do dự vài giây, nhưng cuối cùng vẫn nói ra sự thật.

Nghe được chuyện Lệ Bạc Thâm ra tay với hai đứa nhỏ, Tịch Mộ Vi tức giận mắng: “Hắn còn là đàn ông không vậy? Mấy chuyện nhằm vào trẻ em như vậy cũng dám làm! Không được, hắn dám bắt nạt con nuôi của tớ, tới phải tìm hắn tính sổ mới được!”

Vừa nói, cô ấy vừa tức giận định bước ra ngoài.

Giang Nguyễn Nguyễn vội vàng ngăn người lại rồi đỡ ngồi xuống ghế sofa, sau đó nở nụ cười thoải mái: “Không cần đâu, tớ đã đi tìm hắn nói chuyện rồi. Hơn nữa tớ cũng đã nghĩ thông suốt, nhân cơ hội lần này, tớ và bọn nhỏ cũng có thể phủi sạch quan hệ với hắn, không cần lo chuyện hắn cướp con của tớ nữa.”

Tịch Mộ Vi vẫn cảm thấy khó chịu: “Vậy cậu định giải thích thế nào với Triều Triều và Mộ Mộ?”

Giang Nguyễn Nguyễn cũng đang đau đầu vì câu hỏi này, nghe cô ấy hỏi như vậy, cô do dự rồi trả lời: “Tớ sẽ lựa lời giải thích với chúng sau.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 158


Hai người ngồi hàn huyên trong chốc lát, thấy thời gian không còn sớm nữa, Tịch Mộ Vi nói lời tạm biệt rồi trở về.

Sáng sớm ngày hôm sau, hai đứa nhỏ theo thói quen dậy sớm, ăn sáng rồi chờ mẹ đưa đến trường mẫu giáo.

Giang Nguyễn Nguyễn gần như đã thức trắng đêm để nghĩ ra lý do, nhìn thấy hai đứa nhỏ ngoan ngoãn ngồi chờ là cô lại không đành lòng. Nhưng mà cuối cùng cô vẫn nói ra lý do cô vừa nghĩ ra đêm qua: “Mẹ đã suy nghĩ kĩ rồi, các con có tài năng như vậy đến trường mẫu giáo cũng hơi lãng phí, từ nay về sau cho các con cứ đến lớp nào mà các con thích nhé, được không?”

Hai đứa nhỏ không phản ứng ngay lập tức.

Giang Nguyễn Nguyễn làm như không có việc gì mà cười nói: “Không phải Mộ Mộ thích máy tính sao? Mẹ đăng ký cho con vào học lớp tìm hiểu máy tính nha? Hay con muốn học tài chính? Hai đứa con muốn học một cái gì đó khác không?”

Nghe vậy, hai đứa nhỏ mới chậm chạp phản ứng lại, chúng khó hiểu nhìn mẹ: “Mẹ, tại sao đột nhiên không đến trường nữa? Bọn con còn chưa nói lời tạm biệt với em gái nữa, nếu em ấy không nhìn thấy bọn con ở trường mẫu giáo thì em ấy sẽ khóc nữa đấy.”

Giang Nguyễn Nguyễn nhớ đến chuyện xảy ra lần trước, trong lòng chợt dâng lên một chút mỉa mai.

Lần trước, Lệ Bạc Thâm đích thân mang Tiểu Tinh Tinh đến đây ở chung với hai đứa nhỏ một đêm, bầu không khí lúc đó cũng khá hài hòa.

Hơn nữa lúc đó cô còn lo lắng không biết có bị Lệ Bạc Thâm phát hiện hay không.

Vậy mà không ngờ chỉ mới vài ngày sau đã gặp phải chuyện này.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn không muốn suy nghĩ tiếp nữa, cô nói với hai đứa nhỏ: “Mẹ sẽ giúp hai con gửi lời tạm biệt với em gái, giờ các con đi chuẩn bị một chút đi, mẹ đi làm thủ tục thôi học cho các con một lát rồi về.”

Hai đứa nhỏ vẫn còn khó hiểu, nhưng có vẻ là mẹ đã quyết định như vậy, bọn họ cũng chỉ có thể đồng ý thôi.

Đợi Giang Nguyễn Nguyễn rời đi, hai đứa nhỏ vội vàng chạy sang gõ cửa nhà bên cạnh.

Tịch Mộ Vi vừa mở cửa ra thì nhìn thấy hai đứa nhỏ đứng trước cửa, nhớ đến lời Giang Nguyễn Nguyễn nói tối qua, trong lòng cô ấy vừa có chút chột dạ lại không đành lòng.

Bị hai đứa nhỏ ép hỏi, cô ấy không kiên trì được bao lâu đã kể ra toàn bộ câu chuyện.

Nghe được chuyện cha ruột đã đuổi bọn họ ra khỏi trường học, ánh sáng trong mắt hai đứa lập tức tối đi, vẻ mặt tràn đầy mất mát.

Sau khi biết được sự thật, hai đứa nhỏ nói lời tạm biệt với Tịch Mộ Vi xong liền ỉu xìu ủ rũ trở về nhà.

Tịch Mộ Vi không ngờ rằng cô ấy lại bất cẩn đến mức nói ra sự thật như vậy, thấy hai đứa nhỏ buồn bã, cô ấy vội vàng xin nghỉ và đi cùng với bọn nhóc.

Lúc này Triều Triều và Mộ Mộ vô cùng thất vọng.

Ở bên nhau được một khoảng thời gian, bọn họ nghĩ rằng có lẽ cha đã không còn ghét bọn họ mình nữa.

Vậy mà, cha thực sự đã yêu cầu trường mẫu giáo đuổi học bọn họ

Xem ra, bọn họ đã suy nghĩ sai rồi, cha vẫn ghét họ.

Gặp cú sốc bất ngờ, đôi mắt của Mộ Mộ không khỏi đỏ lên, cậu bé dùng đôi tay nhỏ bé nắm lấy vỏ sofa, miệng mím lại thành một đường thẳng vì ủy khuất.

Triều Triều cũng buồn bã không kém, nhưng so với em trai mình thì cậu bé có vẻ điềm tĩnh hơn.

Nhìn thấy Mộ Mộ buồn đến mức sắp khóc, cậu bé cũng cố nghiêm mặt an ủi: “Đừng buồn vì người đàn ông đó, ông ấy không thích chúng ta, chúng ta cũng không thích ông ấy. Hơn nữa, có vẻ như mẹ không muốn chúng ta biết chuyện này nên chúng ta hãy giả vờ như chưa biết gì đi, đừng để cho mẹ lo lắng.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 159


Mộ Mộ khịt mũi một cái, lặng lẽ gật đầu.

Cùng lúc đó, Giang Nguyễn Nguyễn đã xong xuôi thủ tục thôi học cho hai cậu bé, mới vừa đi ra khỏi trường mẫu giáo thì tình cờ lại gặp Lệ Bạc Thâm đang đưa Tiểu Tinh Tinh đến trường.

Nhìn qua thấy vẻ mặt Tiểu Tinh Tinh rất không vui, bĩu môi tùy ý người đàn ông dẫn về phía này.

Bắt gặp ánh mắt của cô, đôi mắt của cô bé sáng lên, dường như đang mong đợi điều gì đó.

Lòng Giang Nguyễn Nguyễn thoáng dịu lại, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông bên cạnh thì lập tức lại trầm xuống.

Hai người rất nhanh chóng đi đến trước mặt Giang Nguyễn Nguyễn.

Tiểu Tinh Tinh đáng thương nắm lấy vạt váy của Giang Nguyễn Nguyễn, háo hức ngước mắt nhìn cô, như đang chờ đợi cô nói gì đó.

Giang Nguyễn Nguyễn im lặng vài giây, vẫn là giật lại vạt váy từ trong tay cô bé, lùi lại hai bước, mở rộng khoảng cách giữa hai người: “Về sau, Triều Triều và Mộ Mộ sẽ không đến đây nữa, sau này con… ở một mình phải biết chăm sóc bản thân, hòa hợp với những đứa trẻ khác nha.”

Nói xong, nhìn ánh sáng trong mắt cô bé dần dần biến mất, Giang Nguyễn Nguyễn không đành lòng mà dời ánh mắt đi, bình tĩnh nói: “Dì phải đi làm, dì đi trước nhé.”

Vừa nói xong, cô đã đi ngang qua họ.

Nhưng lúc đi đến bên cạnh người đàn ông, cổ tay cô đã bị một bàn tay to lớn tóm lấy.

Giang Nguyễn Nguyễn đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía người đàn ông với vẻ mặt vô cảm: “Lệ tổng, còn có chuyện gì sao?”

Lệ Bạc Thâm cau mày thật sâu: “Việc đuổi học hai đứa nhỏ, không phải ý của tôi, quả thực cô đã hiểu lầm rồi.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn mỉa mai nói: “Chuyện đã đến nước này rồi, Lệ tổng vẫn muốn bào chữa cho mình, nên tôi đây không ngại nghe anh viện ra những lý do khác. Lệ tổng đây muốn đem chuyện này đổ lên đâu ai khác nữa sao?”

Lệ Bạc Thâm không chú ý đến giọng điệu của cô, trầm giọng trả lời: “Tôi đã nhờ Lộ Khiêm kiểm tra, chuyện này là do Phó Vi Trữ tự tiện đưa ra quyết định, bởi vì mệnh lệnh trước đó của tôi, nên hiệu trưởng đã nhầm lẫn tưởng rằng tôi đã đồng ý. Mới…”

Nói đến đây, Lệ Bạc Thâm cảm thấy có chút hối hận.

Tối hôm qua khi biết được chuyện này, hắn càng cảm thấy hối hận về suy nghĩ trước đây của mình, nếu không phải lúc trước hắn nói lời kia, hiệu trưởng đã không hiểu lầm.

Hắn muốn chuộc lỗi nên buổi sáng hôm hắn cố ý đến đây để kiểm tra tình hình.

Không nghĩ tới lại gặp được người phụ nữ này ở đây.

Nghe được lời giải thích của hắn, vẻ mặt Giang Nguyễn Nguyễn càng thêm mỉa mai: “Là ý của Phó Vi Trữ? Đó không phải ý của anh sao? Ở Hải Thành này còn ai mà không biết chuyện hôn sự giữa nhà họ Phó và nhà họ Lệ? Hiện tại anh muốn muốn phủi sạch quan hệ với Phó Vi Trữ? Không sợ sau này cô ta phát hiện ra sẽ đau lòng sao?”

Nói xong lời này, Giang Nguyễn Nguyễn rút tay lại, lạnh lùng nói: ” Anh Lệ yên tâm, tôi tuyệt đối không phải loại người không biết xấu hổ, sẽ không quấy rầy anh nữa, anh không cần phải giải thích với tôi như vậy.”

Thế là cô bỏ đi mà không thèm ngoảnh lại.

Nhìn thấy bóng lưng của cô, sắc mặt Lệ Bạc Thâm chợt tối sầm lại.

Tiểu Tinh Tinh sửng sốt vài giây, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi, cô bé lo lắng mà hất tay cha mình, chạy theo xe của Giang Nguyễn Nguyễn.
 
Back
Top Dưới