Ngôn Tình Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp

Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 80


Lệ Bạc Thâm có thể đoán được cô nhóc này định viết cái gì, lông mày hắn khẽ nhíu lại.

Chỉ chốc lát sau Tiểu Tinh Tinh đã giơ quyển sổ lên.

“Con vẫn chưa muốn trở về đâu.”

Quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn.

Đôi mày của Lệ Bạc Thâm càng nhíu lại chặt hơn, giọng điệu cũng gay gắt hơn hẳn: “Lệ Tinh Tình, con không nói tiếng nào đã tự tiện trốn nhà đi, con không định giải thích với cha câu hết nào sao? Đây là lần thứ hai trong tháng này rồi đó, rốt cục là tại sao con lại bỏ nhà đi như vậy hả?”

Tiểu Tinh Tinh bướng bỉnh nhìn hắn, sau đó cúi đầu viết vào quyển sổ: “Con thích dì cùng với hai anh trai nhỏ, con muốn kết bạn với bọn họ!”

Nhìn thấy câu trả lời của cô bé, trong lòng Lệ Bạc Thâm thoáng nổi lên một chút mỉa mai, hắn liếc nhìn hai đứa trẻ kia một cái rồi trầm giọng nói: “Con thích bọn họ, nhưng con có từng hỏi bọn họ có thích con không hay chưa? Con cứ tự ý chạy đến nhà người khác như vậy là là đang làm phiền họ đấy, không hề lễ phép chút nào cả.”

Tiểu Tinh Tinh mím môi, thận trọng nhìn hai anh trai bên cạnh.

Cô bé cũng biết mới sáng sớm mà mình đột ngột chạy đến như vậy sẽ làm phiền bọn họ.

Nhưng mà cô bé thực sự rất thích họ, không hiểu sao cha lại không cho phép cô chơi với hai người nữa…

Hơn nữa, cô và mấy anh cũng đã trao đổi quà tặng rồi, mấy anh còn mời cô cùng chơi Lego với nhau nữa, chắc là họ cũng thích cô mà?

Đối diện với ánh mắt cầu cứu của em gái, Mộ Mộ không khỏi mềm lòng, nhóc đặt Lego trong tay xuống rồi nghiêm túc nói: “Em ấy không có làm phiền bọn con! Nãy giờ em ấy còn chơi lego với bọn con nữa mà! Bọn con đang chơi chung với nhau rất vui vẻ!”

Thấy anh trai đứng ra nói đỡ cho mình, trên mặt Tiểu Tinh Tinh lộ rõ nét vui vẻ, quay đầu bướng bỉnh nhìn cha mình.

Vẻ mặt Lệ Bạc Thâm lộ ra chút phức tạp.

Sắc mặt Triều Triều đứng bên cạnh cũng hơi trầm xuống, cậu tiến lại gần em trai mình rồi khều nhẹ một cái.

Mộ Mộ vừa khó hiểu quay đầu lại đã đụng ngay ánh mắt cảnh cáo của anh trai mình, lúc này cậu bé mới kịp phản ứng lại.

Đúng rồi! Dù hai người họ rất thích em gái nhưng mà bọn họ không thể thể hiện cho người này biết được!

Nhận ra chuyện này, Mộ Mộ lập tức ngậm miệng, sau đó lại dùng ánh mắt biểu đạt sự bất mãn của mình.

Lệ Bạc Thâm đã nhìn thấy động tác của hai người.

Lệ Bạc Thâm không biết hai đứa nhỏ này đang nghĩ gì, hắn chỉ đoán là do mình đã dọa bọn nhóc sợ. Nhíu mày im lặng một lát, sắc mặt của hắn mới thoáng dịu lại.

Mặc dù hai đứa nhỏ này là con của người phụ nữ đó và người đàn ông khác, nhưng chúng vẫn là trẻ con, dù hắn có bất mãn thế nào cũng không nên thể hiện ra trước mặt trẻ con như vậy.

“Dù sao thì, Tiểu Tinh Tinh đột nhiên đến thăm nhà người khác như vậy chắc chắn đã gây ra cho bọn con không ít phiền phức, cảm ơn các con đã chơi với con bé.” Lệ Bạc Thâm cố lấy lại bình tĩnh sau đó mở miệng nói.

Hai đứa nhỏ hờ hững gật đầu đáp lại.

Sau đó cả phòng khách lập tức lâm vào im lặng.

Một lúc sau, Lệ Bạc Thâm bất đắc dĩ đưa tay lên xoa đầu lông mày, trầm giọng nói: “Mẹ của hai đứa đâu?”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 81


Dù trong nhà có Tiểu Tinh Tinh nhưng hắn vẫn không thể nào am hiểu cách giao tiếp với trẻ con…

Nghe hắn nhắc đến mẹ mình, hai đứa nhỏ lập tức cảnh giác.

“Chú tìm mẹ con làm gì!” Triều Triều cảnh giác nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng cách đó không xa, bộ dáng hệt như một chú chó nhỏ sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

Rõ ràng là không có một chút lực công kích nào nhưng cậu bé vẫn cố bày ra vẻ dữ tợn.

Lệ Bạc Thâm nhận ra địch ý của cậu nhóc, nhưng mà lúc nhìn thấy bộ dáng cảnh giác này hắn lại cảm thấy vô cùng buồn cười. Lệ Bạc Thâm cũng không thèm để ý chuyện này làm gì, hắn đáp: “Cả hai lần Tiểu Tinh Tinh trốn đi đều may mắn có các người chăm sóc, dù thế nào thì chú vẫn phải đích thân nói lời cảm ơn với cô ấy.”

Nghe vậy, trong lòng Triều Triều đã thoáng thở phào nhẹ nhõm nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn chưa vơi nét căng thẳng: “Không cần, mẹ con đang bận nói chuyện điện thoại, hơn nữa bà ấy cũng không cần chú cảm ơn.”

Nói xong cậu bé kéo Mộ Mộ trở lại chỗ thảm, cúi đầu nói với Tiểu Tinh Tinh: “Nếu cha em đã đến đón thì em cũng nhanh chóng trở về với ông ấy đi, lát nữa mẹ anh còn phải ra ngoài làm việc nữa, không có thời gian trông chừng em.”

Tiểu Tinh Tinh vẫn còn đắm chìm trong niềm vui sướng khi thấy anh trai đứng ra nói đỡ cho mình, nghe đến đây, cô bé mới từ từ tỉnh táo lại, tuy cô bé không muốn nhưng khi nghe dì xinh đẹp còn phải làm việc, cô bé lại ngoan ngoãn gật đầu.

Kể từ khi nghe người đàn ông kia chủ động nhắc đến mẹ mình, Triều Triều đã bắt đầu cảnh giác với hắn, đồng thời cũng không muốn để hắn nhìn thấy mẹ mình.

Lúc này nghe em gái đã đồng ý trở về với người đàn ông kia, Triều Triều nhanh chóng kéo Mộ Mộ ngồi xổm xuống thu dọn Lego.

Lệ Bạc Thâm thấy Tiểu Tinh Tinh đã hứa sẽ trở về với mình thì hắn cũng không thúc giục gì nữa, im lặng để ba đứa nhỏ dọn dẹp.

Có điều đứng được một lúc hắn lại cảm thấy có gì đó lạ lạ.

Lúc ba đứa nhỏ ngồi xổm cùng một chỗ, trông chiều cao của chúng không khác biệt gì cả.

Lại nghĩ đến chuyện ba đứa nhỏ này còn học cùng một lớp.

Nói cách khác, tuổi tác của chúng không hơn kém nhau nhiều lắm.

Có điều tính theo thời gian thì từ lúc người phụ nữ kia sinh Tiểu Tinh Tinh xong rồi lại tái hôn, sau đó mới mang thai rồi sinh ra cặp song sinh này, đáng lẽ giữa ba đứa nhỏ này không nên có chênh lệch chiều cao ít như vậy được.

Chẳng lẽ.. Là do con trai phát triển nhanh hơn con gái sao?

Thế nhưng làm sao Giang Nguyễn Nguyễn có thể đưa bọn họ vào cùng lớp với Tiểu Tinh Tinh được, chẳng lẽ đây cũng là chuyện trùng hợp sao?

Trong lòng Lệ Bạc Thâm bắt đầu tràn đầy những thắc mắc.

Nghĩ cả nửa ngày trời hắn vẫn chưa nghĩ ra đáp án, Lệ Bạc Thâm chậm rãi thu hồi ánh mắt khỏi người ba đứa nhỏ, chán nản nhìn sang khung cảnh trước mắt.

Dù đây chỉ là nhà thuê để ở tạm nhưng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn dốc sức trang trí.

Giờ phút này, thứ đập vào mắt Lệ Bạc Thâm chính là khung cảnh vừa ấm áp lại ngăn nắp, nhìn kỹ có thể thấy nơi nào cũng có khung ảnh gia đình.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 82


Ánh mắt Lệ Bạc Thâm từ từ bị những khung ảnh kia thu hút, hắn đi đến bên cạnh khung ảnh rồi cẩn thận nhìn xem.

Sau khi nhìn một hồi, lông mày Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu lại.

Toàn bộ khung ảnh ở đây, chỉ có ảnh của Giang Nguyễn Nguyễn và hai đứa trẻ.

Mặc dù ba người họ cười rất ấm áp, nhưng Lệ Bạc Thâm vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Trong mấy bức ảnh này, hoàn toàn không có bóng dáng cha của hai đứa trẻ kia.

Hay là vì… người đàn ông đó là người chụp những bức ảnh này?

Thế nhưng cũng không đến mức người đàn ông đó hoàn toàn không xuất hiện như vậy chứ?

Ngay lúc Lệ Bạc Thâm đang hoang mang, từ trên cầu thang đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Lệ Bạc Thâm chợt hoàn hồn lại, đặt khung ảnh trong tay xuống, xoay người đi về chỗ cũ, làm như chưa có chuyện gì xảy ra.

Trên cầu thang, Giang Nguyễn Nguyễn đang bước đi hết sức vội vàng, chạy thẳng một đường từ trên lầu xuống với vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ.

Vừa rồi Giang Nguyễn Nguyễn chỉ muốn gọi điện thoại báo cho viện nghiên cứu biết là cô sẽ đến muộn.

Nhưng mà tình cờ người nghe lại là Cố Vân Xuyên, cô còn chưa kịp lên tiếng, Cố Vân Xuyên đã kể cho cô nghe về chuyện dự án đang tiến hành hai ngày qua, trong đó có một nhóm dữ liệu anh không biết phải xử lý thế nào.

Thế là Giang Nguyễn Nguyễn đã bắt đầu thảo luận với anh.

Không ngờ vừa nói đến chuyện công việc là cô liền quên hết thời gian.

Tới lúc nhớ đến chuyện phải cúp điện thoại, cô mới mơ hồ nghe thấy giọng của Lệ Bạc Thâm vang lên ở dưới lầu.

Cuối cùng, Giang Nguyễn Nguyễn vội vàng nói lời tạm biệt rồi nhanh chóng cúp điện thoại, sau đó chạy thẳng xuống lầu.

Suýt nữa là cô đã quên chuyện Lệ Bạc Thâm sẽ đến đây.

Hai đứa nhỏ vẫn còn ngồi dưới đó với Tiểu Tinh Tinh.

Nếu bọn nhỏ gặp được Lệ Bạc Thâm…

Vừa nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra, Giang Nguyễn Nguyễn lập tức hoảng sợ.

Nhưng mà lúc này cô mới định bước xuống ngăn họ gặp nhau đã quá muộn rồi.

Giang Nguyễn Nguyễn vừa đi vòng qua góc cầu thang liền nhìn thấy người đàn ông kia đã đứng bên cạnh tấm thảm, trước mặt hắn là ba đứa nhỏ đang vùi đầu dọn dẹp đám Lego, hơn nữa bọn họ cũng đã dọn dẹp gần xong rồi.

Có vẻ người đàn ông đó đã nghe thấy tiếng cô bước xuống, hắn lập tức quay sang nhìn cô với vẻ mặt thờ ơ.

Bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cứng đờ lại, cô phải tự bấu mạnh vào lòng bàn tay mình mới miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, thản nhiên chào hỏi người đàn ông: “Anh đã đến rồi à.”

Lệ Bạc Thâm lạnh lùng gật đầu, ánh mắt vẫn dừng trên người cô, cảm xúc nơi đáy mắt âm u không rõ.

Giang Nguyễn Nguyễn vẫn đang lo chuyện hai đứa nhỏ sẽ bị vạch trần trước mặt Lệ Bạc Thâm, trong lòng không khỏi cảm thấy chột dạ: “Cái kia… bây giờ anh đưa Tiểu Tinh Tinh về luôn chưa, hay là…”

Cô chỉ sợ Lệ Bạc Thâm sẽ phát hiện ra lai lịch của hai đứa nhỏ, khi muốn ngồi lại nói chuyện với mình.

Lệ Bạc Thâm cho rằng cô đang đuổi khéo hắn, lạnh lùng đáp: “Chúng tôi về ngay đây, cô yên tâm, tôi sẽ không ở lại nhà cô quá lâu đâu.”

Nói xong hắn liền quay đầu đi, còn Tiểu Tinh Tinh vẫn đang chậm rãi thu dọn Lego: “Dọn xong chưa? Đã đến lúc phải về rồi.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 83


Vốn dĩ Tiểu Tinh Tinh đã không muốn trở về cho nên động tác dọn dẹp vô cùng chậm rãi, thế nhưng động tác của Triều Triều và Mộ Mộ lại rất nhanh, lúc này bọn họ đã dọn dẹp gần xong số lego trên thảm.

Nghe thấy tiếng thúc giục của cha, Tiểu Tinh Tinh miễn cưỡng đứng dậy, dùng đôi mắt ngấn nước đầy vẻ không muốn mà nhìn Giang Nguyễn Nguyễn đứng cách đó không xa.

Đối diện với ánh mắt của cô bé, lòng Giang Nguyễn Nguyễn lại mềm nhũn ra, nhưng có Lệ Bạc Thâm ở đây, với lại trong lòng vẫn đang canh cánh chuyện xảy ra ngày hôm qua cho nên cô cũng không lên tiếng an ủi.

“Nói cảm ơn dì rồi trở về với cha.” Giọng điệu của Lệ Bạc Thâm vô cùng cứng rắn.

Nghe vậy, vẻ mặt Tiểu Tinh Tinh mới thoáng dịu lại, cô bé dùng ánh mắt trông mông nhìn Giang Nguyễn Nguyễn, hy vọng dì xinh đẹp sẽ mời cô bé lần sau lại đến chơi tiếp.

Vậy mà chờ đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy Giang Nguyễn Nguyễn nói gì.

Tiểu Tinh Tinh thất vọng cụp mắt xuống.

“Dì ấy còn phải đi làm, chúng ta không nên quấy rầy dì ấy nữa.” Lệ Bạc Thâm lại lên tiếng thúc giục.

Lúc này Tiểu Tinh Tinh mới chậm rãi cầm quyển sổ lên viết chữ.

Chỉ một câu “cảm ơn” nhưng cô bé vẫn viết thật lâu.

Đợi mãi mới thấy cô bé viết xong, không ngờ bé lại giơ sổ về phía Lệ Bạc Thâm.

“Cha, sau này con có thể đến chơi với dì và mấy anh nữa được không? Con muốn làm bạn với mấy anh.”

Tất cả mọi người đều nhìn thấy dòng chữ này.

Trong mắt Giang Nguyễn Nguyễn và hai đứa nhỏ lại xẹt lên vẻ không đành lòng, nhưng bởi vì đang có Lệ Bạc Thâm ở đây cho nên cuối cùng vẫn không có người nào mở miệng nói chuyện.

Lệ Bạc Thâm liếc nhìn phản ứng của bọn họ, sau đó lại nhìn đến bộ dáng ỷ vào bọn họ của con gái mình, hắn nghiến răng nghiến lợi đáp: “Không được.”

Lời nói vừa dứt, sắc mặt Tiểu Tinh Tinh lập tức suy sụp, khóe mắt đỏ hoe, miệng mím chặt, im lặng khóc thút thít trông vô cùng đáng thương.

Lệ Bạc Thâm không có kinh nghiệm dỗ dành trẻ con. Trước kia mỗi lần Tiểu Tinh Tinh cáu kỉnh với hắn, hắn đều nhờ dì Trương tới dỗ dành cô bé thay mình.

Nhìn thấy con gái khóc lóc trước mặt Giang Nguyễn Nguyễn, trong lòng Lệ Bạc Thâm lóe lên vẻ bối rối, cuối cùng chỉ biết khô khốc ra lệnh: “Không được khóc.”

Hắn cho rằng câu này không có cảm xúc gì đặc biệt.

Nhưng vào tới tai Tiểu Tinh Tinh, câu nói đó nghe vô cùng dữ dằn.

Hắn vừa dứt lời, Tiểu Tinh Tinh càng khóc dữ dội hơn trước, nước mắt nối đuôi nhau rơi xuống không ngớt, cô bé đầu cúi đầu nghẹn ngào, khóc đến mức thở không ra hơi.

Đôi mày của Lệ Bạc Thâm càng nhíu chặt hơn nữa, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào.

Nhìn thấy cô bé đã khóc như vậy mà người làm cha như Lệ Bạc Thâm vẫn phản ứng hết sức lạnh lùng làm Giang Nguyễn Nguyễn không nhịn được nữa.

“Anh đối xử như vậy với trẻ con đấy hả? Con bé đã khóc thành như vậy mà anh còn dùng giọng điệu đó nói chuyện với nó? Anh không thể nói năng dịu dàng hơn sao?”

Lệ Bạc Thâm đột nhiên bị cô khiển trách, không khỏi sững sờ.

Lúc này Giang Nguyễn Nguyễn đã sải bước đến bên cạnh Tiểu Tinh Tinh, cô ngồi xổm xuống ôm cô bé vào lòng, dịu giọng nói: “Tiểu Tinh Tinh ngoan đừng khóc nữa, nếu con thích, lúc nào con cũng có thể đến chơi với dì và mấy anh, dì sẽ đưa thông tin liên lạc cho con, lúc nào con đến cứ gọi nói cho dì biết một tiếng. Đừng khóc nữa, con khóc như thế khuôn mặt sẽ biến thành mặt mèo luôn đó, không đẹp chút nào.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 84


Triều Triều và Mộ Mộ đứng bên cạnh đã cầm lấy khăn giấy trên tay.

Giang Nguyễn Nguyễn vừa dỗ dành, vừa rút khăn giấy lau nước mắt cho cô bé.

Tiểu Tinh Tinh được cô dỗ dành cũng từ từ ngừng khóc, thút thít chui vào vòng tay cô.

Giang Nguyễn Nguyễn ôm chặt lấy đứa nhỏ gặp nạn, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô.

Triều Triều và Mộ Mộ thấy em gái nhỏ khóc nức nở như vậy cũng có chút tức giận, hai cặp mắt to tròn nhìn thẳng vào người đàn ông đứng cách đó không xa, ánh mắt vô cùng khó chịu.

“Tại sao chú không cho em ấy làm bạn với bọn con?” Triều Triều không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Bọn con cũng đâu có tỏ thái độ gì với em ấy? Em ấy bỏ nhà đi hai lần đều nhờ mẹ con chăm sóc, con và em trai chơi cùng. Em ấy chơi với bọn con rất vui vẻ, rất thích bám lấy bọn con, hơn nữa bọn con cũng không phải là người xấu, tại sao em ấy không thể làm bạn với bọn con chứ?”

Lệ Bạc Thâm không ngờ nhóc con này lại dám dạy đời hắn như vậy, cho nên hắn chỉ im lặng không biết nên phản ứng thế nào.

Hắn không muốn Tiểu Tinh Tinh làm bạn với hai đứa nhóc này hoàn toàn vì một lý do khác, không ngờ nhóc con này còn có thể nói năng hùng hồn như vậy…

“Vốn dĩ lúc ở trường mẫu giáo, em ấy đã không có bạn bè gì, chỉ có con và anh trai không chê em ấy, cho em ấy chơi chung. Lúc trước em ấy bị mấy bạn học ở trường bắt nạt cũng nhờ có con và anh trai giúp đỡ em ấy. Giờ chú không cho em ấy làm bạn với bon con, không lẽ chú muốn em ấy lại bị cô lập ở trường nữa sao?” Mộ Mộ cũng tức giận hỏi thêm.

Bị hai đứa nhỏ liên tiếp chất vấn.

Trong lòng Lệ Bạc Thâm vô cùng phức tạp.

Thấy hắn vẫn không lên tiếng, hai đứa nhỏ còn tưởng mình đã đoán được suy nghĩ của hắn, tâm trạng lại càng thêm khó chịu.

Triều Triều nhẫn nhịn cả buổi, cuối cùng vẫn nói ra lời trong lòng: “Bọn con bảo vệ em ấy, chơi chung với em ấy như thế nhưng chú vẫn đề phòng bọn con như vậy, rốt cục chú nghĩ bọn con là người như thế nào chứ?”

Nghe anh trai nói như vậy, Mộ Mộ cũng gật đầu thật mạnh, hai đứa nhỏ tức giận đồng loạt nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, trong lòng lại vô cùng khổ sở.

Người đàn ông này là cha của họ đấy.

Thế nhưng từ lúc bọn họ chưa ra đời, ông ta đã bỏ rơi mẹ của họ.

Thậm chí là bây giờ ông ta cũng không thích bọn họ, không cho phép con gái mình làm bạn với họ…

Lệ Bạc Thâm giật mình nhìn hai đứa nhóc đang phẫn nộ đứng trước mặt, lông mày hơi nhíu lại.

Rõ ràng hai đứa nhỏ này đang chỉ trích hắn.

Nhưng không biết vì sao nhìn hai đứa nhỏ như vậy, trong lòng hắn có chút khó chịu, thậm chí còn có vài phần chút áy náy khó hiểu.

Giang Nguyễn Nguyễn ôm Tiểu Tinh Tinh trong tay, nghe hai đứa nhỏ nhà mình nói vậy, lúc đầu cô còn cảm thấy ngạc nhiên, nhưng càng nghe trái tim cô càng không ngừng đau nhói.

May là hai đứa không biết người trước mặt chính là cha ruột của mình.

Nếu để bọn chúng biết, chỉ sợ là chúng sẽ càng khổ sở hơn nữa…

Lệ Bạc Thâm im lặng một lúc lâu, sau đó áy náy mà dời mắt khỏi người hai đứa nhỏ: “Thật xin lỗi, chú không có coi bọn con là người xấu, chẳng qua là chú cảm thấy… dù sao các con cũng đã có cuộc sống của riêng mình, nếu cứ qua lại với chồng cũ như vậy, để cha của các con biết được chắc chắn sẽ cảm thấy không thoải mái.”

Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn và hai cậu nhóc đều sửng sốt.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 85


Hai cậu bé đều ngạc nhiên mà liếc nhìn nhau, cuối cùng cũng nhận ra cha vẫn chưa biết gì về mối quan hệ giữa họ.

Mộ Mộ thẳng thừng phủ nhận: “Không có sao, bọn con không có cha!”

Giang Nguyễn Nguyễn liên tiếp bị lời nói của một lớn một nhỏ này dọa sợ, nghe con mình nói vậy, cô không khỏi giật mình, định lên tiếng ngăn cản nhưng đã quá muộn rồi.

Kế tiếp chỉ có thể hồi hộp chờ đợi phản ứng của Lệ Bạc Thâm.

Trong mắt người đàn ông đối diện dần hiện lên vẻ nghi ngờ, liên hệ những lời nói của nhóc con này với mấy bức ảnh hắn vừa nhìn thấy, dù nghĩ thế nào cũng thấy có chỗ kỳ lạ.

“Cha của các con đâu? Con nói không có cha là có ý gì?” Rốt cục hắn cũng nhịn không được mà lên tiếng hỏi.

Mộ Mộ nhìn vẻ mặt khó hiểu của người đàn ông trước mắt rồi nói: “Cha không cần bọn con nữa, ông ấy đã bỏ rơi mẹ con, cũng không yêu thích bọn con cho nên trước giờ bọn con và mẹ vẫn luôn sống nương tựa lẫn nhau, chưa từng nhìn thấy mặt ông ấy bao giờ.”

Nghe được câu trả lời của cậu nhóc, lông mày Lệ Bạc Thâm chợt nhíu lại, con ngươi yên lặng nhìn về phía Giang Nguyễn Nguyễn, cảm xúc dưới đáy mắt chợt dâng trào.

Rõ ràng là mấy năm nay người phụ nữ này vẫn luôn một mình nuôi hai đứa con.

Hắn thật sự không cách nào tưởng tượng được, mấy năm qua bọn họ đã sống như thế nào.

Hơn nữa, lý lịch của người phụ nữ này ở nước ngoài lại ưu tú như vậy.

Rốt cục cô ấy đã bỏ ra bao nhiêu công sức mới có thể đạt đến trình độ đó chứ?

Đã vậy mà người đàn ông kia còn dám bỏ rơi mẹ con họ! Thật là đáng chết!

Giang Nguyễn Nguyễn nhận ra cảm xúc mãnh liệt trong mắt người đàn ông, thậm chí còn đoán được hắn sẽ nói gì tiếp theo.

Không đợi hắn mở miệng, Giang Nguyễn Nguyễn đã cụp mắt xuống, che khuất hết cảm xúc dưới đáy mắt rồi giả vờ như không có việc gì mà cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ: “Được rồi, Tiểu Tinh Tinh đã ngừng khóc, hai người có thể có thể trở về rồi, tôi cũng đến lúc phải đi làm rồi.”

Nói xong, cô lại buông cô bé trong lòng ra, sờ sờ đầu bé, cô nhẹ nhàng nói: “Ngoan ngoãn trở về với cha đi, lần sau con lại đến tìm các anh chơi nữa.”

Tiểu Tinh Tinh nhận được lời hứa của cô, trên khuôn mặt nhỏ vừa mới khóc nức nở đã hiện lên nét vui vẻ. Cô bé ngoan ngoãn gật đầu rồi quay người đi về phía cha mình.

Đôi mắt Lệ Bạc Thâm tối sầm lại, hắn có thể nhìn ra cô không muốn đề cập đến đề tài vừa rồi, cho nên hắn cũng không hỏi thêm câu nào nữa.

Nhìn Tiểu Tinh Tinh mang đôi mắt đỏ hoe đi về phía mình, hắn im lặng vuốt v e đỉnh đầu của cô bé, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều: “Tạm biệt dì đi con.”

Tiểu Tinh Tinh giơ cánh tay nhỏ lên vẫy tay chào Giang Nguyễn Nguyễn và hai cậu nhóc.

Ba người họ cũng vẫy tay đáp lại.

Cuối cùng, Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu với Giang Nguyễn Nguyễn: “Tôi mang con bé về trước. ”

Không đợi Giang Nguyễn Nguyễn kịp phản ứng, hắn đã xoay người rời đi với Tiểu Tinh Tinh.

Mãi đến khi nhìn thấy xe của Lệ Bạc Thâm biến mất khỏi tầm mắt, Giang Nguyễn Nguyễn mới kéo hai đứa nhóc đi vào biệt thự, thành thật ngồi xổm xuống trước mặt tụi nhỏ.

Hai đứa nhóc biết mẹ có lời muốn nói với mình nên ngoan ngoãn nhìn cô.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 86


“Triều Triều, Mộ Mộ, các con nghe kỹ này, về sau mặc kệ gặp phải người nào, các con cũng không được tùy tiện nói với người ta chuyện trong nhà chúng ta, nhất là… Là chuyện các con không có cha!” Giang Nguyễn Nguyễn nghĩ đến tình huống vừa rồi đã cảm thấy đau đầu.

Nếu không phải cô kịp thời cắt ngang thì người thông minh như Lệ Bạc Thâm nhất định sẽ hoài nghi!

Triều Triều và Mộ Mộ không hiểu nổi mà nhìn cô: “Tại sao? Tụi con thật sự không có cha mà!”

Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy rất nhức đầu.

Cô cũng không thể nói với hai đứa nhỏ là vì sợ cha ruột của tụi nó tìm tới cửa.

Sau khi im lặng một lúc, Giang Nguyễn Nguyễn tìm bừa một lý do: “Bởi vì người xấu thích nhất là mấy đứa nhỏ không có cha, họ biết chưa chắc mẹ đánh thắng được họ, lỡ họ bắt các con đi thì làm sao đây?”

Nghe vậy, hai cậu nhóc thông minh liếc nhau, biết lý do mẹ nói ra quá vô lý, nhưng vẫn bất đắc dĩ giả vờ tin tưởng: “Dạ tụi con biết rồi ạ.”

Lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy cầm túi xách rồi dẫn tụi nhỏ đi về hướng sở nghiên cứu.



Sau khi rời khỏi nhà Giang Nguyễn Nguyễn, mặc dù Tiểu Tinh Tinh không khóc nữa, nhưng rõ ràng vẫn đang giận dỗi, trên đường đi cô bé luôn bĩu môi nhìn ra ngoài cửa sổ, cứ như Lệ Bạc Thâm không hề tồn tại.

Từ trước đến nay Lệ Bạc Thâm luôn hết cách với cô bé, thấy thế thì thầm thở dài rồi trầm giọng mà nói: “Còn tức giận với cha sao? Cha xin lỗi con, trước đó là cha không đúng, không nên ngăn cản con quen bạn. Nhưng về sau dù xảy ra chuyện gì cũng không thể hở một chút là bỏ nhà đi, phải trao đổi với cha, được không?”

Tiểu Tinh Tinh quay đầu nhìn hắn một cái, không ngó ra ngoài cửa sổ nữa mà chỉ im lặng cúi đầu nhìn bàn chân nhỏ của mình.

Đáy mắt Lệ Bạc Thâm lóe lên chút bất đắc dĩ, hắn đưa tay sờ lên đầu cô bé: “Về sau có chuyện gì thì phải học cách nói ra, không thể luôn viết chữ, đôi khi viết chữ không thể truyền đạt chính xác tâm tình của con, cũng rất dễ làm người khác hiểu lầm.”

Tiểu Tinh Tinh lắc đầu rồi hất tay hắn khỏi đầu mình, trên mặt lộ ra vẻ không vui, còn ôm chặt cái ba lô có chứa quyển vở của mình.

Nhìn dáng vẻ này của con gái, Lệ Bạc Thâm hơi cau mày lại, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.

Những năm qua bên ngoài đồn đãi rằng tiểu công chúa của nhà họ Lệ là một đứa bé câm điếc.

Lệ Bạc Thâm cũng chưa từng giải thích với bên ngoài.

Tiểu Tinh Tinh chưa bao giờ bị câm điếc, thậm chí còn mở miệng nói chuyện sớm hơn mấy đứa trẻ bình thường khác rất nhiều.

Chỉ là về sau cô bé mắc bệnh tự kỷ, dần dần không chịu mở miệng nữa, hầu như luôn dùng giấy bút để truyền đạt suy nghĩ của mình.

Cho dù là ở trước mặt hắn, con bé cũng không chịu nói chuyện.

Sau một thời gian dài, mặc dù Lệ Bạc Thâm rất bất đắc dĩ nhưng cũng chỉ có thể chậm rãi chấp nhận, trong lòng vẫn hi vọng bé con nhà mình có thể sống cuộc đời của một người bình thường.

Vừa rồi hai đứa nhóc nói Tiểu Tinh Tinh không có bạn bè ở nhà trẻ, chắc hẳn cũng liên quan đến chuyện con bé không chịu mở miệng nói chuyện…

Trên đường về không ai nói gì nữa.

Khi trở lại trang viên, Tiểu Tinh Tinh vẫn cắm đầu đi ở phía trước.

Lệ Bạc Thâm dung túng thả chậm bước chân đi theo phía sau cô bé, một trước một sau tiến vào trang viên biệt thự.

“Ôi cháu của bà về rồi à!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 87


Vừa vào cửa liền nghe thấy giọng mẹ mình, Lệ Bạc Thâm kinh ngạc nhìn vào phòng khách.

Chỉ thấy cha mẹ và Phó Vi Trữ đang mang vẻ mặt mừng rỡ vây quanh Tiểu Tinh Tinh.

“Cha mẹ, sao cha mẹ lại đến đây?” Lệ Bạc Thâm cau mày hỏi một câu.

Nghe vậy, mẹ Lệ – Tống Viện vừa lo lắng kiểm tra cháu gái có bị thương không, vừa oán trách: “Sáng sớm đã nghe nói cục cưng của mẹ mất tích, hỏi sao mẹ không lo cho được? Mẹ sợ đến mức phải kéo cha con tới xem thử. Con cũng vậy, xảy ra chuyện lớn như thế mà cũng không chịu nói cho cha mẹ biết!”

Lệ Bạc Thâm không nói gì.

“Tiểu Tinh Tinh, nói cho bà nội nghe con chạy đến đâu vậy?” Tống Viện xác nhận cô bé không bị thương xong thì thân mật ôm cô vào lòng, quan tâm nói: “Con còn nhỏ như thế, sao lại chạy ra ngoài một mình như vậy? Đừng dọa bà nội sợ, về sau đừng làm như thế nữa biết không?”

Phó Vi Trữ cũng phụ họa theo: “Có gì không vui có thể nói với dì chứ đừng im lặng không nói câu nào đã chạy đi như vậy, ông nội bà nội sẽ rất lo lắng, dì cũng thế, mọi người đang chuẩn bị ra ngoài tìm con này, cũng may con đã trở về!”

Tiểu Tinh Tinh được bà nội ôm vào lòng mà vẫn vẻ mặt rất lạnh nhạt, nghe mấy câu này cũng không có phản ứng gì.

Lệ Bạc Thâm biết cô bé không thích bầu không khí này nên làm như không có việc gì mà tiến lên ôm lấy con bé khỏi mẹ mình rồi thản nhiên nói: “Con bé rất thông minh, không chạy bao xa, mọi người không cần lo lắng.”

Tiểu Tinh Tinh trở tay ôm lấy cổ cha, vùi đầu vào bả vai hắn.

Tống Viện nhìn cháu gái mà đau lòng không thôi, quay đầu lại phàn nàn với con trai: “Mẹ thấy là do con bận làm việc cả ngày nên xem nhẹ Tiểu Tinh Tinh nhà chúng ta, nếu con sớm kết hôn, có thêm người chăm sóc thì Tiểu Tinh Tinh sẽ không cô đơn, cũng không đến mức luôn muốn bỏ nhà đi như vậy!”

Nghe thế, Lệ Bạc Thâm hơi cau mày lại, biết mẹ mình lại muốn giục cưới nên lập tức cam kết: “Về sau cuối tuần con cố gắng không đi ra ngoài mà ở nhà với con bé. Hôm nay lúc đầu cũng không có ý định đến công ty, nhưng do có chuyện khẩn cấp nên con không thể không đi.”

Tống Viện không đạt được mục đích nên dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: “Đừng có giả ngu với mẹ, mẹ hỏi con định khi nào kết hôn với Vi Trữ? Vi Trữ là con gái, nó đã chờ con tận sáu năm, một người con gái có được bao nhiêu cái sáu năm? Con không biết thương tiếc cho nó sao?”

Phó Vi Trữ đứng bên cạnh săn sóc kéo cánh tay Tống Viện, trên mặt hiện ra nụ cười yếu ớt, trong ánh mắt nhìn về hướng Lệ Bạc Thâm ẩn chứa chút chờ mong.

Để có được một câu trả lời khẳng định của Lệ Bạc Thâm, cô ta cố ý đi tìm cha Lệ mẹ Lệ đến đây giục cưới.

Cô ta không tin Lệ Bạc Thâm còn có thể từ chối.

Nhưng một giây sau, câu trả lời của Lệ Bạc Thâm lại đánh vỡ sự chờ mong của cô ta lần nữa.

“Mẹ, gần đây con bề bộn nhiều việc, hơn nữa mẹ cũng nhìn thấy tình trạng của Tinh Tinh, trong khoảng thời gian này con bé luôn tìm cách bỏ nhà đi, cảm xúc không ổn định, tạm thời con không có ý định suy xét chuyện kết hôn.”

Tống Viện cau mày lại, tận tình khuyên bảo: “Cũng vì như vậy mới cần tranh thủ kết hôn, đến lúc đó Vi Trữ giúp con cùng chăm sóc Tiểu Tinh Tinh không tốt sao? Những năm qua con bé cũng luôn coi Tiểu Tinh Tinh như con ruột…”

“Mẹ!” Lệ Bạc Thâm trầm giọng cắt ngang lời Tống Viện nói, kiên quyết đáp lại: “Con nói là tạm thời không có ý định suy xét, hơn nữa con sẽ ưu tiên mong muốn của Tiểu Tinh Tinh, mẹ không cần khuyên nữa!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 88


Thấy Lệ Bạc Thâm đã hơi mất kiên nhẫn, Phó Vi Trữ biến sắc, vội cười hoà giải: “Dì, không sao đâu ạ, con bằng lòng đợi thêm một thời gian, chờ đến khi Tiểu Tinh Tinh h0àn toàn tiếp nhận con.”

Nghe vậy, trong mắt Tống Viện đầy vẻ cảm động, đau lòng vỗ nhẹ lên tay Phó Vi Trữ.

Tìm đâu ra đứa con gái vừa thâm tình vừa dịu dàng như vậy, đáng tiếc con trai bà cứ kéo dài mãi không chịu cưới về nhà…

Tiểu Tinh Tinh nghe cuộc đối thoại của người lớn thì hơi nhíu đôi mày xinh xắn lại.

Cô bé không muốn người phụ nữ xấu xa này làm mẹ của mình!

Giữa trưa, cha Lệ mẹ Lệ ăn cơm ở trang viên, Phó Vi Trữ cũng viện lý do để ở lại.

Trên bàn cơm, Phó Vi Trữ làm ra vẻ rất săn sóc, thỉnh thoảng cứ múc canh, gắp thức ăn cho cha Lệ mẹ Lệ, còn không quên lột tôm cho Tiểu Tinh Tinh, bản thân cô ta lại không ăn được bao nhiêu.

“Đến đây, dì nhớ Tinh Tinh thích ăn tôm nên cố ý lột cho con này.”

Phó Vi Trữ đẩy phần tôm đã lột xong đến trước mặt Tiểu Tinh Tinh.

Tiểu Tinh Tinh chỉ ngẩng đầu liếc nhìn một cái rồi cúi xuống tiếp tục ăn trong chén của mình, cứ như không nhìn thấy vậy.

Tay Phó Vi Trữ còn đặt trên dĩa, nụ cười trên mặt hơi cứng đờ.

Một lúc sau cô ta vẫn không thấy Tiểu Tinh Tinh chạm vào dĩa tôm đã bóc vỏ kia.

Tống Viện trách mắng: “Tiểu Tinh Tinh, dì cố ý lột tôm cho con, sao con lại không ăn? Còn không chịu cảm ơn dì?”

Tiểu Tinh Tinh cứ làm ngơ vùi đầu ăn cơm.

Thấy thế, Tống Viện cau mày lại, giọng nói cũng nghiêm khắc lên vài phần: “Tiểu Tinh Tinh, như vậy là không lễ phép.”

Tiểu Tinh Tinh hơi khựng lại rồi ngẩng đầu lên nhìn, đáy mắt đầy vẻ bướng bỉnh.

Cô bé không muốn ăn đồ của dì xấu xa này!

Phó Vi Trữ thấy Tống Viện nói chuyện cho mình thì vội vàng bày ra dáng vẻ quan tâm hiểu chuyện, lên tiếng khuyên lơn: “Dì, dì đừng nóng giận, có lẽ Tiểu Tinh Tinh ăn no rồi mới không ăn món này. Hơn nữa bây giờ cảm xúc của Tiểu Tinh Tinh không ổn định, dì nói vậy sẽ làm con bé sợ.”

Tống Viện vui mừng nói: “Vẫn là con hiểu chuyện, về sau có con chăm sóc Tiểu Tinh Tinh thì dì cũng yên tâm hơn.”

Phó Vi Trữ cẩn thận nhìn Lệ Bạc Thâm, nụ cười trên mặt hơi miễn cưỡng.

Tống Viện cũng nhìn về phía con mình, đáy mắt tràn đầy trách cứ.

Đối diện với ánh mắt của hai người, mặt Lệ Bạc Thâm hơi đanh lại, trầm giọng nói với Phó Vi Trữ: “Tiểu Tinh Tinh không ăn đồ của người ngoài đưa, cô không phí tâm tư.”

Nghe thế, trên mặt Phó Vi Trữ hiện lên vẻ tổn thương, ngượng ngùng cầm dĩa tôm thịt về.

Tống Viện cố ý điều hòa quan hệ của hai người, thấy Phó Vi Trữ tổn thương liền quay đầu trách con trai: “Đều là bệnh vặt do con chiều hư.”

Lệ Bạc Thâm từ chối cho ý kiến: “Con nít vốn nên có ý thức an toàn, ít nhất khi đi ra ngoài sẽ không ăn bậy đồ người lạ đưa cho.”

Tống Viện còn muốn nói cái gì thì cha Lệ – Lệ Chính Đình đã ho khan một tiếng: “Bạc Thâm nói đúng, hai ngày này Tinh Tinh vốn thích chạy ra ngoài, nếu ăn cái gì không nên ăn thì ai chịu nổi trách nhiệm này.”

Lúc này Tống Viện mới chịu im lặng.

Ăn cơm trưa xong, Lệ Bạc Thâm còn phải xử lý công việc nên hỏi họ định làm gì.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 89


Tống Viện trìu mến nhìn cháu gái: “Đã lâu không dẫn Tiểu Tinh Tinh đi mua quần áo, Tiểu Tinh Tinh, bà nội dẫn con đi mua váy đẹp nhé!”

Tuy bất mãn đối với hôn sự của con trai, nhưng Tống Viện vẫn thật lòng thích đứa cháu gái này, bà ta biết con mình dù gì cũng là đàn ông nên khó tránh khỏi sẽ sơ sẩy ở phương diện này, vì thế mỗi lần gặp Tiểu Tinh Tinh, bà ta sẽ dẫn cô bé đi mua một đống đồ con gái thích.

Tiểu Tinh Tinh đang muốn đồng ý thì nhìn thấy Phó Vi Trữ cũng bu đến: “Dì, con đi với dì, cũng đi xem Tiểu Tinh Tinh thích cái gì luôn.”

“Được.” Tống Viện cười đáp.

Nói xong bà ta liền đưa tay muốn nắm tay Tiểu Tinh Tinh, nhưng lại bắt hụt.

Tiểu Tinh Tinh lắc đầu với bà nội rồi viết lên quyển vở: “Hôm nay con không muốn ra ngoài, muốn ở nhà luyện thư pháp.”

Cô bé không muốn ở chung với dì xấu xa này!

Tống Viện cũng không ép con bé.

Lệ Chính Đình nắm tay cháu gái ngồi xuống sa lon: “Đến đây, ông nội dạy con, nói cho ông nội biết hôm nay muốn luyện chữ gì nào?”

Tiểu Tinh Tinh nhớ đến tên của hai anh trai trên quyển sách mình nhìn thấy ở nhà trẻ thì lập tức viết hai chữ “Triều” và “Mộ” nguệch ngoạc xiêu vẹo lên quyển vở.

Lệ Chính Đình không hiểu: “Sao đột nhiên muốn luyện hai chữ này?”

Hai chữ này không phải chữ thường dùng, ông nhất thời không nghĩ ra có ý nghĩa đặc thù gì.

Tiểu Tinh Tinh lắc đầu, giật giật tay áo ông nội rồi ra hiệu bảo ông dạy mình.

Lệ Chính Đình không hỏi nữa, cháu gái muốn học thì ông cứ dạy thôi.

Hai ông cháu trực tiếp bảo người làm cầm bút đến rồi luyện chữ ngay trên bàn ăn.

Lệ Bạc Thâm thấy có cha mình trông Tiểu Tinh Tinh nên lên tiếng chào hỏi họ rồi đi lên phòng sách.

Phó Vi Trữ tức giận đến nghiến răng.

Sao cô ta có thể không nhìn ra nhỏ con hoang này muốn tránh xa mình nên mới ba lần bốn lượt từ chối trước mặt người nhà họ Lệ!

Tiếp tục như vậy thì hai cụ nhất định sẽ phát hiện ra vấn đề!

Không được, cô ta nhất định phải tìm cơ hội dạy cho đứa con hoang này một bài học, để nó chịu ngoan ngoãn một chút!



Bởi vì Tiểu Tinh Tinh đột nhiên tới cửa nên lúc Giang Nguyễn Nguyễn dẫn hai đứa nhóc đến sở nghiên cứu thì đã đến gần mười giờ.

Sắp xếp cho hai đứa nhóc ở phòng làm việc của mình xong, Giang Nguyễn Nguyễn liền bắt tay vào làm việc.

Những số liệu Cố Vân Xuyên đưa ra còn chưa được xử lý xong, anh biết cô đến nên trực tiếp tìm tới cửa.

Hai người lập tức vùi đầu vào làm việc.

Mãi đến chạng vạng tối lúc tan việc, họ mới miễn cưỡng nghiên cứu ra một kết luận.

Giang Nguyễn Nguyễn duỗi lưng một cái, nhìn thấy hai đứa nhỏ bên cạnh cũng đang ôm máy tính không biết đang nghiên cứu cái gì, cô nhẹ giọng gọi một câu: “Triều Triều, Mộ Mộ, có thể về nhà rồi.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 90


Nghe vậy, hai đứa nhóc ngước mắt lên khỏi máy tính, ngoan ngoãn khẽ gật đầu rồi buông máy tính nhảy xuống ghế salon.

Cố Vân Xuyên nhìn đồng hồ, cười đề nghị: “Đúng lúc đã đến giờ cơm, hôm nay cô giúp tôi việc lớn như thế, không bằng tôi mời cô và bọn nhỏ cùng đi ăn một bữa cơm?”

Giang Nguyễn Nguyễn hơi sửng sốt, sau đó quay đầu nhìn hai đứa nhóc để trưng cầu ý kiến của tụi nó.

Triều Triều và Mộ Mộ liếc nhau, đều hiểu rõ là chuyện gì.

Hình như chú Cố muốn theo đuổi mẹ.

Tụi nhỏ đã quan sát cả ngày và cảm thấy chú Cố rất ưu tú, tối thiểu là rất ăn rơ với mẹ ở phương diện nghề nghiệp, vẻ ngoài cũng đạt tiêu chuẩn.

Nhưng không biết tại sao, vừa nghĩ tới nếu bên cạnh mẹ xuất hiện người đàn ông thì trong đầu tụi nhỏ chỉ hiện lên bóng dáng của cha.

Thật là kỳ quái, rõ ràng họ chưa từng nhìn thấy mẹ và cha đứng bên cạnh nhau, nhưng đã vô thức cảm thấy chỉ có cha mới xứng với mẹ.

Cho nên… Họ nên giữ một khoảng cách với chú Cố thì tốt hơn!

“Cảm ơn chú Cố, nhưng đêm nay mẹ con đã có hẹn, cho nên không đi được ạ.” Triều Triều lễ phép từ chối.

Cố Vân Xuyên khó hiểu nhìn về phía Giang Nguyễn Nguyễn.

Cả ngày hôm nay anh đâu có nghe cô nhắc đến tối nay có hẹn.

Giang Nguyễn Nguyễn liếc nhìn hai đứa nhóc, mặc dù không biết tại sao tụi nhỏ nói dối, nhưng cô vẫn thuận theo ý tụi nó: “Đêm nay tôi có hẹn bạn cùng ăn cơm, hôm nào đi.”

Cố Vân Xuyên dịu dàng cười cười: “Thật là bận bịu quá nên quên béng mất phải hỏi cô xem lát nữa có rảnh không. Nếu vậy thì tôi sẽ không quấy rầy mọi người.”

Nói xong, anh lại lên tiếng chào hỏi hai đứa nhóc rồi quay người đi ra ngoài.

Khi đi ra khỏi sở nghiên cứu, Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, nhìn hai đứa nhóc với vẻ mặt khó hiểu: “Vừa rồi tại sao tụi con lại nói dối? Không thích chú Cố sao?”

Hai đứa nhóc nghiêm trang lắc đầu: “Tụi con đang giúp mẹ cản đào hoa!”

Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm trang của tụi nhỏ, Giang Nguyễn Nguyễn dở khóc dở cười: “Mặc kệ là vì cái gì, về sau không được tùy tiện nói dối.”

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

Mộ Mộ cười hì hì tiến đến bên cạnh cô: “Tụi con cảm thấy chú Cố cũng không tệ, nhưng mẹ còn có thể chọn kỹ một chút, đừng gấp quá, dù sao con với anh hai cũng không sốt ruột muốn có cha.”

Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi bật cười: “Chọn kỹ một chút cái gì? Các con nghĩ là chọn bó rau ngoài chợ à?”

Giang Nguyễn Nguyễn còn chưa rành những nhà hàng lân cận nên cố ý bảo Tịch Mộ Vi đề cử một nơi rồi trực tiếp dẫn hai đứa nhóc đi qua.

Lúc ăn cơm, Tần Vũ Trì gửi tin nhắn hỏi: “Bác sĩ Giang, đêm nay có cần trị liệu không?”

Lúc này Giang Nguyễn Nguyễn mới nhớ tới mình chưa nói rõ quá trình trị liệu, vì thế cô trả lời: “Sức khỏe của ông cụ vẫn còn suy yếu nên không thể trị liệu liên tục được, trước đó đã tiến hành hai ngày liền rồi, để ông cụ nghỉ ngơi một ngày đi, ngày mai tôi đi qua. Xin lỗi, quên nói với anh.”

“Được, tôi chờ cô.” Tần Vũ Trì đáp lại rất nhanh.

Hai đứa nhóc thấy mẹ đang ăn cơm mà vẫn nhắn tin thì tò mò hỏi thăm: “Mẹ, có chuyện gì sao?”

Giang Nguyễn Nguyễn cười kẹp đồ ăn cho hai đứa nhóc: “Không có gì, bệnh nhân trước đó hỏi mẹ có đi qua đó không.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 91


Nghe vậy, tụi nhỏ hiểu chuyện gật đầu rồi mỗi đứa gắp cho mẹ một đũa đồ ăn: “Mẹ vất vả rồi, phải ăn nhiều một chút.”

Nhìn thấy hai đứa nhóc hiểu chuyện như thế, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy rất ấm áp.

Bữa cơm này ăn rất vui sướng.

Ăn xong cơm tối, Giang Nguyễn Nguyễn liền dẫn hai đứa nhóc đi ra ngoài tính tiền.

Họ vừa tới quầy thì nhìn thấy hai người đi tới từ hướng đối diện.

Phó Vi Trữ và Tần Vũ Phỉ thân mật kéo tay nhau, vừa nói vừa cười đi vào nhà hàng.

Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi thả chậm bước chân, nhìn lướt qua hoàn cảnh xung quanh rồi muốn lách vào đám người một chút để tránh đi.

Dù sao hai người này luôn châm chọc đối đầu với cô.

Phó Vi Trữ và cô có thù oán đã lâu, thậm chí không tiếc liên hợp với đông đảo nhà cung cấp dược liệu của Hải Thành để chống lại sở nghiên cứu của cô.

Còn Tần Vũ Phỉ, mặc dù cô ta chỉ chướng mắt y thuật của cô và nhiều lần trào phúng, nhưng nhìn dáng vẻ của hai người này thì hiển nhiên quan hệ của họ rất tốt.

Giang Nguyễn Nguyễn không hoài nghi Tần Vũ Phỉ sẽ đứng chung chiến tuyến với Phó Vi Trữ.

Đổi lại là bình thường, có lẽ Giang Nguyễn Nguyễn sẽ coi họ như không tồn tại mà trực tiếp đi ngang qua.

Nhưng bây giờ cô còn dẫn theo hai đứa nhóc, cô không muốn tranh chấp với người ta trước mặt con mình.

Khi cô chuẩn bị dẫn hai đứa nhóc đi vòng qua thì nơi xa vang lên tiếng nói móc mỉa của Tần Vũ Phỉ: “Ôi chao, bác sĩ Giang, sao trùng hợp thế này, cô cũng đến đây ăn cơm à?”

Giang Nguyễn Nguyễn cau mày lại, không muốn để ý tới.

Hai đứa nhóc lại nghĩ là mẹ không nghe thấy nên giật giật tay áo của cô: “Mẹ, có người gọi mẹ kìa.”

Giang Nguyễn Nguyễn chỉ có thể dừng bước, quay người lạnh nhạt nghênh đón ánh mắt của Tần Vũ Phỉ: “Đúng là trùng hợp, nhưng tôi đã ăn xong, sẽ không quấy rầy các người, đi trước.”

Nói xong, cô định dẫn hai đứa nhóc đi ngang qua họ để tính tiền.

Phó Vi Trữ cau mày lại rồi hỏi Tần Vũ Phỉ: “Hai người quen biết?”

Tần Vũ Phỉ gật gật đầu, nhín lướt qua người sắp đi đến bên cạnh họ, khinh thường nói: “Đừng nói như vậy, em không với tới nổi đâu, y thuật của bác sĩ Giang cao cấp lắm, bao nhiêu người phải bó tay trước bệnh tình của ông nội em mà bác sĩ Giang chỉ đâm mấy châm là ông nội tỉnh lại ngay. Hiện tại bác sĩ Giang là khách quý trong mắt anh của em, địa vị cao hơn em nhiều.”

Nghe thế, Phó Vi Trữ hơi biến sắc: “Em nói cái gì? Tại sao lại mời cô ta đi chữa bệnh cho ông nội Tần?”

Tần Vũ Phỉ mỉa mai: “Cũng không phải nhà em mời, là người ta tự tìm tới cửa. Còn nguyên nhân thì em nghĩ là do coi trọng dược liệu nhà tụi em. Dù sao ông nội vừa tỉnh thì anh hai đã ký xong hợp đồng với người ta rồi.”

Nói xong, cô ta lại không vui trừng Giang Nguyễn Nguyễn một cái: “Cũng không nhìn xem mình được mấy cân mấy lượng, anh tôi chỉ nói khách sáo thôi mà cô đã chịu liền. Hiện tại hợp đồng cũng ký, nếu sau này ông nội của tôi có bất trắc gì thì cô lãnh đủ.

Nghe Tần Vũ Phỉ nói như vậy, dưới đáy mắt Phó Vi Trữ chợt hiện lên một cảm xúc âm u khó hiểu.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 92


Bởi vì trước đó cô ta đã bị Lệ Bạc Thâm từ chối, hơn nữa còn đột nhiên biết được người phụ nữ kia đã về nước cho nên cô ta không dám chờ đợi thêm nữa, trong khoảng thời gian này, nhất định phải tìm mọi cách giành được vị trí bên cạnh Lệ Bạc Thâm.

Sáng sớm hôm nay, cô ta đặc biệt mời hai vị trưởng bối nhà họ Lệ làm người thuyết khách*, vốn nghĩ rằng Lệ Bạc Thâm sẽ nghe lời trưởng bối mà thay đổi chủ ý.

(*Dùng tài ăn nói để thuyết phục làm cho người ta tin theo, nghe theo)

Không ngờ vẫn bị từ chối như trước, đã vậy suốt cả buổi sáng đó còn phải xem xét sắc mặt của đứa con hoang kia.

Đã vậy còn vì có mặt hai trưởng bối ở đó cho nên cô ta cũng không dám tỏ ra tức giận.

Nhịn mãi đến cuối ngày, Phó Vi Trữ đành đem bụng tức đi tìm Tần Vũ Phỉ dạo phố cho nguôi giận.

Nhưng không ngờ lại nghe được tin tức này.

Bệnh tình của ông cụ Tần đã khiến rất nhiều bác sĩ bó tay vậy mà lại bị Giang Nguyễn Nguyễn trị hết!

Hơn nữa, Tần Vũ Trì còn đồng ý ký hợp đồng cung cấp dược liệu cho viện nghiên cứu của Giang Nguyễn Nguyễn với giá chỉ bằng một nửa giá thị trường!

Cho nên chẳng phải việc lúc trước cô ta yêu cầu những người bán thuốc ở Hải Thành đồng loạt tẩy chay viện nghiên cứu của Giang Nguyễn Nguyễn là vô ích rồi sao?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Phó Vi Trữ có chút lạnh lùng: “Không phải chị đã bố trí đội ngũ y tế đến chữa trị cho ông nội Tần rồi à? Bọn họ làm việc không có tác dụng gì hả? Tại sao em lại để cô ta chữa bệnh cho của ông nội Tần?”

Nói xong, Phó Vi Trữ lạnh lùng quét mắt liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh, trong mắt tràn đầy tức giận.

Cô ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức rồi cuối cùng lại để cho người phụ nữ kia thành công tìm được nhà cung cấp dược liệu ở Hải Thành!

Nói không chừng lúc này người phụ nữ đó đang cười nhạo sau lưng mình đây!

Tần Vũ Phỉ hơi sửng sốt một chút, sau đó ngập ngừng đáp: “Không phải vậy… đội ngũ y tế mà chị tìm tới chắc chắn là có hiệu quả. Nhưng mà người phụ nữ kia đã tự mình tìm đến cửa rồi thuyết phục anh trai em. Hơn nữa sau khi cô ta điều trị xong, bệnh tình của ông nôi cũng chuyển biến tốt hơn cho nên anh trai em mới quyết định giao việc trị liệu cho cô ta hết.”

Sự việc cũng đã đến nước này, cô ta có nói gì nữa cũng vô ích.

Phó Vi Trữ hừ lạnh một tiếng, nhưng trên mặt vẫn mang theo vẻ khách sáo nói với Giang Nguyễn Nguyễn: “Nhìn không ra, cô Giang còn có năng lực này nữa đấy, tỉnh ra ngay cả đội ngũ y tế chuyên nghiệp cũng kém hơn một mình cô.”

Giang Nguyễn Nguyễn vuốt vuốt màn hình điện thoại, lạnh nhạt trả lời: “Chuyện cô không biết còn rất nhiều. Làm sao, biết tôi đã ký kết hợp đồng nhà họ Tần đã ký kết hợp đồng, cô Phó định giở thủ đoạn gì nữa sao?”

Giọng nói vừa dứt, ánh mắt Phó Vi Trữ đột nhiên tối sầm lại, giọng điệu như người vô tội: “Cô nói vậy là có ý gì? Nếu cô có thể chữa khỏi bệnh cho ông nội Tần, tôi cảm ơn còn không kịp, làm sao tôi có thể giở thủ đoạn gì với cô chứ?”

Giang Nguyễn Nguyễn cũng lười diễn kịch với cô ta nên đã thẳng thừng nói: “Tôi có ý gì? Chắc hẳn trong lòng cô đã rõ. Hơn nữa, cô có giở thủ đoạn gì nữa tôi cũng không thèm quan tâm.”

Nghe vậy, sắc mặt Phó Vi Trữ càng khó coi hơn, không lên tiếp đáp lời.

Tần Vũ Phỉ ở bên cạnh nhìn thấy hai người căng thẳng như vậy thì thận trọng xen vào: “Chị Vi Trữ, các người.. Có quen biết nhau à?”

Phó Vi Trữ cười lạnh một tiếng, không còn che giấu thái độ thù địch của mình đối với Giang Nguyễn Nguyễn nữa: “Không chỉ là quen biết bình thường, thậm chí có thể nói là chúng tôi rất có duyên.”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 93


Nói xong, cô ta quay đầu nhìn về phía Giang Nguyễn Nguyễn, khiêu khích hỏi: “Cô nói xem có phải vậy không, cô Giang?”

Giang Nguyễn Nguyễn vừa thanh toán xong hóa đơn thì nghe cô ta câu này, ngẩng đầu dùng ánh mắt xa cách nhìn hai người trước mặt, cô nhếch môi nói: “Lời của cô Phó làm tôi thật sự không dám nhận bừa. Tôi với cô không có thân thuộc như vậy đâu, làm phiền cô Phó sau này đừng nói những lời như vậy nữa, tôi cảm thấy rất phiền phức đó.”

Sắc mặt của Phó Vi Trữ cứng đờ lại, trong mắt tràn ngập lửa giận.

“Thời gian không còn sớm, hai vị nhanh thủ thời gian vào dùng cơm đi, tôi không quấy rầy hai người nữa.”

Giang Nguyễn Nguyễn lạnh nhạt gật đầu với bọn họ một cái sau đó lại dắt tay hai đứa nhỏ đi ngang qua người bọn họ, không thèm quay đầu lại nữa mà đi thẳng ra khỏi nhà hàng.

Nhìn bóng dáng Giang Nguyễn Nguyễn biến mất ở cửa, hai người mới đi vào trong ngồi xuống một chiếc bàn bên cạnh cửa sổ.

“Chị Vi Trữ, cuối cùng chị và bác sĩ Giang đó đã xảy ra chuyện gì vậy? Em thấy hình như hai người có quen nhau, nhưng quan hệ không được tốt cho lắm?”

Tần Vũ Phỉ nhìn người đối diện, cẩn thận hỏi một câu.

Phó Vi Trữ tức giận nghiến răng nghiến lợi nói: “Làm sao mà quan hệ có thể tốt được? Giang Nguyễn Nguyễn là vợ cũ của Bạc Thâm!”

Nếu không có Giang Nguyễn Nguyễn, thì hôn sự giữa cô và Lệ Bạc Thâm đã hoàn thành từ lâu rồi!

Nghe vậy, Tần Vũ Phỉ cảm thấy vô cùng kinh ngạc: “Người đó… là vợ cũ của anh Thâm?”

Sáu năm trước Lệ Bạc Thâm đã từng kết hôn, chuyện này cũng không phải là chuyện bí mật cả.

Nhất là đối với những người lớn lên cùng với Lệ Bạc Thâm. . 𝖳ì𝑚 tr𝙪yệ𝐧 hay tại { 𝖳rU𝑚tr𝙪y ệ𝐧.𝖵N }

Nhưng mà, lúc đó bọn họ vẫn luôn cho rằng Phó Vi Trữ mới là vợ tương lai của Lệ Bạc Thâm.

Không Lệ Bạc Thâm lại bất chợt kết hôn như thế.

Mà nữ chính trong mối hôn nhân đó chưa từng xuất hiện trước mặt họ bao giờ, Lệ Bạc Thâm cũng hiếm khi nhắc tới chuyện này này với người ngoài.

Đến nỗi cho đến khi hai người họ ly hôn, vẫn chưa có người nào biết được người phụ nữ đó là ai.

Không ngờ, người đó lại là người phụ nữ như vậy…

Trong đầu Tần Vũ Phỉ chợt nhớ đến tình cảnh hôm Lệ Bạc Thâm gặp Giang Nguyễn Nguyễn.

Lúc ấy, cô ta chỉ đơn thuần cảm thấy Lệ Bạc Thâm thật kỳ lạ, đúng ra hắn mới là người vô duyên vô cớ nhắm vào người phụ nữ đó trước, vậy mà cuối cùng hắn lại yêu cầu cô ta phải xin lỗi người phụ nữ đó.

Thì ra giữa hai người họ còn có kiểu quan hệ này.

Nghĩ đến đây, Tần Vũ Phỉ bất tri bất giác cảm thán một câu: “Chẳng trách ngày đó anh Thâm lại bảo vệ cô ta.”

Phó Vi Trữ vừa nghe được câu này thì lạnh lùng hỏi: “Em đang nói cái gì? Bạc Thâm bảo vệ cô ta? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tần Vũ Phỉ nhớ lại chuyện xảy ra đêm đó, trên mặt cũng tràn đầy vẻ bất mãn, phàn nàn với cô ta: “Là cái hôm mà cô ta tự mình tìm đến để chữa bệnh cho ông nội đó, em có thắc mắc mấy câu, dù sao thì trông cô ta trẻ như vậy, ai biết được cô ta có năng lực thực sự hay không. Kết quả là cả anh Thâm và Tiểu Tinh đều yêu cầu em xin lỗi cô ấy!”

Sau khi nghe lời này, trái tim của Phó Vi Trữ đột nhiên thắt lại.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 94


Cô ta đã làm đủ cách phòng tránh Lệ Bạc Thâm gặp lại Giang Nguyễn Nguyễn.

Cũng vì chuyện này mà cô ta còn tìm mọi cách để khiến Lệ Bạc Thâm thay đổi ý định của mình, đồng ý kết hôn cùng với cô ta.

Cuối cùng không ngờ, hai người bọn họ đã gặp nhau mà cô ta không hề hay biết gì cả!

Thậm chí ngay cả Tiểu Tinh cũng biết người phụ nữ đó, hơn nữa còn lên tiếng thay người phụ nữ đó!

Mà với tính cách của Lệ Bạc Thâm, nếu hắn đã đứng ra bảo vệ Giang Nguyễn Nguyễn như vậy có nghĩa là hắn không hề chán ghét Giang Nguyễn Nguyễn!

Vừa nghĩ đến chuyện này Phó Vi Trữ lập tức hoảng sợ.

Không được, sáu năm trước Giang Nguyễn Nguyễn đột nhiên xuất hiện rồi cướp mất Lệ Bạc Thâm của cô ta.

Lần này, cô ta sẽ tuyệt đối không cho phép Giang Nguyễn Nguyễn lại làm hỏng kế hoạch của mình nữa!



Sau khi rời khỏi nhà hàng, Giang Nguyễn Nguyễn trực tiếp ôm hai đứa nhỏ lên xe, lái thẳng một mạch về nhà.

Triều Triều và Mộ Mộ vẫn đang suy nghĩ về việc mẹ bị hai người họ nhắm vào.

Tuy lời nói của hai người dì đó nghe như không có vấn đề gì nhưng mà bọn họ có thể cảm nhận được hai người đó rõ ràng có địch ý với mẹ.

Hơn nữa, hình như mẹ cũng tức giận rồi.

Hai đứa nhỏ liếc nhìn nhau một cái, cả hai đứa cũng chút tức giận.

“Mẹ ơi, hai người vừa rồi là ai vậy ạ?” Triều Triều ũ rũ hỏi Giang Nguyễn Nguyễn một câu.

Giang Nguyễn Nguyễn nói: “Một người là người nhà bệnh nhân của mẹ, còn người kia có lẽ là… mẹ của Tiểu Tinh Tinh.”

Nói xong, trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn bất chợt xuất hiện một cảm xúc rất lạ.

Hai đứa nhỏ bĩu môi chán ghét.

Thì ra là vì người phụ nữ đó mà cha mới bỏ rơi mẹ, đồng thời cũng không cần bọn họ nữa.

Người phụ nữ kia có chỗ nào hơn mẹ chứ?

Hai đứa nhỏ lấy Phó Vi Trữ ra so sánh với mẹ từ đầu đến chân, cuối cùng vẫn là cảm thấy, người phụ nữ này hoàn toàn không thể so sánh được với mẹ mình.

Vậy mà cha lại vì người phụ nữ đó mà vứt bỏ mẹ mình, thật sự là không có mắt nhìn mà!

Cảm thán xong, Triều Triều chợt nhớ đến cuộc trò chuyện trong nhà hàng, thế là cậu lại tiến lại gần hỏi Giang Nguyễn Nguyễn: “Mẹ ơi, vừa rồi mẹ nói dì đó giở thủ đoạn là sao ạ? Có phải lúc trước dì ấy đã bắt nạt mẹ không?”

Giang Nguyễn Nguyễn không muốn làm ảnh hưởng đến hai đứa nhỏ cho nên cô đã bình tĩnh phủ nhận: “Không có việc gì, chỉ là chuyện công việc mà thôi, mẹ đã xử lý rồi.”

Lời vừa dứt, bên tai cô liền vang lên giọng nói kiên quyết của Triều Triều.

“Vậy tức là có rồi!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Triều Triều chợt căng thẳng hơn, cau mày nói: “Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì vậy mẹ? Mẹ mau nói cho bọn con biết đi!”

Mộ Mộ cũng hùa theo mà truy hỏi cô: “Mẹ ơi, không phải chúng ta đã nói rồi sao? Giữa ba người chúng ta không thể có bí mật gì cả, mẹ không thể lừa gạt trẻ con được!”

Giang Nguyễn Nguyễn bất đắc dĩ cau mày.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 95


Suýt nữa cô đã quên mất hai đứa nhỏ nhà mình khác với những đứa trẻ khác, bọn chúng có chỉ số thông minh cao lạ thường.

Dưới cái nhìn dò hỏi của hai cậu bé, Giang Nguyễn Nguyễn cuối cùng cũng kể lại chuyện Phó Vi Trữ liên hợp với những công ty bán dược liệu ở Hải Thành tẩy chay viện nghiên cứu của cô.

Nghe người phụ nữ kia thực sự đã bắt nạt mẹ, hai đứa nhỏ tức giận siết chặt nắm tay: “Người phụ nữ đó thật xấu xa!”

Giang Nguyễn Nguyễn dặn dò: “Chuyện này đã kết thúc rồi, hai người các con không được làm chuyện xằng bậy gì đó.”

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng tức giận. . Truyện Kiếm Hiệp

Về đến nhà, thừa dịp Giang Nguyễn Nguyễn đi tắm, hai đứa nhỏ đã lén lút lẻn vào thư phòng.

Triều Triều âm thầm nói nhỏ vào tai em trai mình, một lúc sau, hai mắt Mộ Mộ lập tức sáng lên. Kế tiếp cậu nhóc bật máy tính lên, ngón tay lướt như bay trên bàn phím, chỉ chốc lát đã xâm nhập vào hệ thống của Phó thị.

Chờ Giang Nguyễn Nguyễn tắm xong đi ra, hai đứa nhỏ đã ngoan ngoãn nằm trong ổ chăn, dùng cặp mắt sáng long lanh đòi cô kể chuyện trước khi ngủ.

Sáng sớm hôm sau.

Phó Vi Trữ bị tiếng chuông điện thoại đánh thức cho nên vẻ mặt vô cùng bất mãn.

Vì hôm qua vừa biết chuyện Lệ Bạc Thâm đã gặp Giang Nguyễn Nguyễn cho nên cô ta đi ngủ rất muộn, sáng sớm hôm nay lại bị đánh thức như vậy làm trong lòng cô ta tràn đầy tức giận.

“Có chuyện gì!” Vừa nhấc máy, Phó Vi Trữ đã mất kiên nhẫn lên tiếng.

Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Lâm Thành vang lên vô cùng vội vàng: “Tổng giám đốc Phó, cô mau đến công ty đi, hệ thống của công ty gặp vấn đề lớn rồi!”

Nghe vậy Phó Vi Trữ đột nhiên tỉnh táo lại, đứng dậy vệ sinh cá nhân xong liền vội vã đi đến công ty.

Lúc đến công ty mới thấy toàn bộ hệ thống của công ty đã bị tê liệt, cả đám nhân viên đã đứng sang một bên nhường chỗ cho nhân viên của bộ phận kỹ thuật tiến hành sửa chữa.

Không biết virus này từ đâu ra, mặc kệ bọn họ có sử dụng phương pháp gì cũng không cách nào giải quyết được.

Lúc Phó Vi Trữ xuất hiện, các nhân viên công tác đứng bên cạnh lập tức cúi đầu xuống như thể đang che giấu điều gì đó.

Các nhân viên của bộ phận kỹ thuật thì càng lộ ra vẻ sầu khổ.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy hả? Đã tốn bao nhiêu thời gian rồi mà các người vẫn chưa sửa được, tôi thuê các người về có ích lợi gì nữa chứ!”

Phó Vi Trữ sải bước đến bên máy tính, lúc nhìn thấy hình ảnh trên màn hình, sắc mặt cô ta lập tức tái nhợt.

Lúc này trên màn hình là hình ảnh hai nhân vật hoạt hình đang chiến đấu.

Nói chính xác là một nhân vật đang đánh nhân vật còn lại tơi bời.

Nhân vật bị đánh có khắc tên Phó Vi Trữ trên mặt, trên quần áo thì viết dòng chữ “người đàn bà xấu”.

Bên cạnh nhân vật đánh người là một bong bóng thoại có dòng chữ “Đánh người đàn bà xấu!”

Rõ ràng, người đứng sau con virus này đang nhắm đến cô ta!

Phó Vi Trữ ngước mắt lên quét một vòng lập tức nhìn thấy toàn bộ màn hình máy tính trước mặt cô ta đều đang hiện cùng một hình ảnh này.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 96


Nhìn thấy cảnh này, cơ thể Phó Vi Trữ lại run lên vì tức giận.

Mấy nhân viên thấy cô ta đã nhìn thấy hình ảnh trên màn hình thì càng thận trọng hơn lúc nãy, không dám hó hé lời nào.

Có người tò mò muốn xem phản ứng của Phó Vi Trữ, nhưng khi bắt gặp ánh mắt tức giận của cô ta cũng nhanh chóng thu hồi ánh mắt.

Ánh mắt Phó Vi Trữ lần lượt quét qua khuôn mặt của các nhân viên, nghiến răng nghiến lợi chỉ ra vài người rồi yêu cầu Lâm Thành lập tức sa thải hết, kế tiếp cô ta lại quay đầu mắng các nhân viên của bộ phận kỹ thuật.

“Các người làm ăn kiểu gì vậy hả? Hệ thống của công ty mà để người ta tùy ý muốn hack thì hack vậy sao! Hơn nữa, đã tốn bao nhiêu thời gian rồi mà các người vẫn chưa giải quyết được? Tôi bỏ tiền ra thuê các người là để các người làm chuyện mất mặt vậy sao? Không giải quyết được thì các người lập tức cút hết cho tôi!”

Các nhân viên đã sớm biết tính tình của Phó Vi Trữ tệ cỡ nào, đồng thời cũng đã chuẩn bị tâm lý nghe cô ta mắng.

Nghe cô ta nói vậy, bọn họ cũng giận mà không dám nói gì.

Người phụ trách bộ phận kỹ thuật kiên trì bước ra giải thích: “Tổng giám đốc Phó, con virus này thực sự rất lợi hại, chắc chắn là do các hacker hàng đầu tạo ra, chúng tôi… có lẽ phải cần thêm một chút thời gian nữa mới xử lý được.”

Phó Vi Trữ tức giận trừng mắt nhìn anh ta: “Các người giải quyết nhanh lên cho tôi! Nếu không, anh cứ cuốn gói đi cùng với đám người kia đi!”

Người phụ trách vội vàng gật đầu sau đó lại đi thúc giục các nhân viên kỹ thuật đẩy nhanh tiến độ.

Các nhân viên thật sự khổ không sao tả hết.

Lúc này sắc mặt Phó Vi Trữ đã cực kì tái nhợt, nhìn hai nhân vật trên màn hình mà âm thầm siết chặt nắm đấm. . Truyện Gia Đấu

Là kẻ nào dám làm nhục cô thế này!

Tốt nhất là đừng để cô tra ra là kẻ nào đã làm chuyện này! Nếu không, cô nhất định sẽ cho kẻ đó biết thế nào là sống không bằng chết!

……

Sáng sớm, Giang Nguyễn Nguyễn đang chuẩn bị cho hai đứa nhỏ đến trường thì nhìn thấy Mộ Mộ vừa ôm bụng vừa bước ra khỏi phòng.

“Làm sao vậy?” Giang Nguyễn Nguyễn lo lắng bước lên phía trước kiểm tra.

Mộ Mộ ôm bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại: “Mẹ ơi bụng con đau quá, hôm nay con không đi học được không?”

Lời vừa dứt, Triều Triều cũng từ từ bước ra khỏi phòng, ngước mắt lên nói với Giang Nguyễn Nguyễn: “Mẹ ơi, bụng con cũng có chút khó chịu.”

Thấy vậy, lông mày Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau lại: “Chắc là đêm qua ăn không tiêu rồi, con đi nghỉ ngơi trước đi, mẹ sẽ gọi điện thoại báo cho giáo viên.”

Hai đứa nhỏ đồng loạt gật đầu.

Mẹ vừa quay đầu đi, trong mắt hai nhóc lập tức xẹt qua một tia gian xảo.

Giang Nguyễn Nguyễn không hề nghi ngờ hai đứa nhỏ nhà mình.

Dù sao thì trước giờ hai đứa vẫn rất hiểu chuyện, chưa từng tỏ vẻ không thích đi học bao giờ, chắc chắn sẽ không giả bệnh để trốn học.

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Giang Nguyễn Nguyễn rót cho hai đứa nhỏ hai ly nước ấm, đồng thời còn lấy một ít thuốc hỗ trợ tiêu hóa cho chúng uống.

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn làm theo.

Vốn dĩ Giang Nguyễn Nguyễn còn muốn đến viện nghiên cứu nhưng vì hai đứa nhỏ không thoải mái nên cô quyết định hôm nay sẽ làm việc ở nhà.

Sau khi giải quyết xong chuyện của hai đứa nhỏ, Giang Nguyễn Nguyễn đứng dậy đi vào phòng làm việc.

Vừa nghe thấy tiếng cửa thư phòng đóng lại, hai đứa nhỏ vốn đang yếu ớt uể oải lập tức tràn đầy sức sống trở lại.

Mộ Mộ cầm laptop lên thấy virus của mình vẫn chưa bị xử lý thì cậu nhóc lại tỏ vẻ hết sức hả hê.

“Có lẽ bây giờ người phụ nữ xấu xa đó đã đến công ty rồi!” Triều Triều liếc nhìn thời gian rồi khẳng định.

Mộ Mộ khịt mũi đắc thắng: “Vậy thì chắc chắn bà ta cũng đã nhìn thấy bộ phim hoạt hình của em rồi, có lẽ giờ bà ta đang phát điên lên rồi!”
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 97


Nghĩ đến cảnh người phụ nữ xấu xa đó tức đến giơ tay múa chân thì hai đứa nhóc lại cảm thấy thoải mái không thôi.

“Người bắt nạt mẹ nhất định sẽ phải trả giá!” Triều Triều cười lạnh một tiếng.

Mộ Mộ gật đầu thật mạnh, ngón tay lại gõ lướt như bay trên bàn phím.

Thấy vậy, Triều Triều có chút khó hiểu: “Em đang làm gì vậy?”

Mộ Mộ hào hứng nói: “Kỹ thuật viên của bọn họ thật sự quá vô dụng, virus của em đơn giản như vậy mà họ còn chưa xử lý được, đã vậy để em tăng thêm độ khó một chút, làm người phụ nữ xấu xa kia tức chết luôn!”

Nghe vậy, Triều Triều cũng gật đầu tán thành: “Làm bọn họ không thể xử lý được thì càng tốt, làm nhiều người hơn nữa đến xem trò cười của bà ta, để xem đến lúc đó bà ta có dám bắt nạt mẹ mình nữa không!”

Hai đứa nhỏ lại tập trung hết tinh thần vào laptop.

Đột nhiên, trước cửa lại vang lên tiếng bước chân.

Triều Triều nhạy bén vừa nghe thấy tiếng động bên ngoài thì lập tức nhắc nhở Mộ Mộ.

Mộ Mộ vội vã hoàn thành hết dòng code cuối cùng rồi nhét laptop vào tay anh trai.

Lúc Giang Nguyễn Nguyễn bước vào cửa đã nhìn thấy Triều Triều đang cầm laptop trên tay, còn Mộ Mộ thì nằm bên cạnh tò mò nhìn.

“Không phải các con không thoải mái sao? Tại sao không nghỉ ngơi cho tốt đi mà còn lấy laptop ra xem nữa?” Đôi mày của Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau lại.

Vừa nói, cô vừa ngồi xuống bên cạnh hai đứa nhỏ: “Lại đây, để mẹ kiểm tra cho hai con nào.”

Nghe vậy, trái tim hai đứa nhóc lập tức thắt lại.

Mẹ lợi hại như vậy, nếu để mẹ kiểm tra chắc chắn sẽ bị lộ! Đến lúc đó chuyện họ đang làm cũng không giấu được nữa!

Giang Nguyễn Nguyễn vươn tay định nắm lấy cổ tay Mộ Mộ, nhưng cậu bé đã vội vàng né đi.

“Làm sao vậy?” Giang Nguyễn Nguyễn khó hiểu nhìn cậu.

Mộ Mộ cảnh giác ôm lấy tay mình, cậu bé thật sự không biết nên phản ứng thế nào nên đã đưa ánh mắt cầu cứu nhìn sang Triều Triều.

Triều Triều bình tĩnh hơn rất nhiều, cậu tự nhiên duỗi tay về phía Giang Nguyễn Nguyễn: “Mẹ, thật ra sau khi con uống thuốc xong đã thấy đỡ hơn rồi, nhưng nếu mẹ lo lắng thì có thể kiểm tra lại một chút.”

Lực chú ý của Giang Nguyễn Nguyễn lại bị cậu thu hút đi, nắm lấy cổ tay của cậu kiểm tra một chút, sau khi chắc chắn không có gì bất thường thì cô lại đưa ánh nhìn về phía Mộ Mộ.

Cô nhớ vừa rồi triệu chứng của Mộ Mộ nghiêm trọng hơn anh trai.

Mộ Mộ đã thấy biện pháp của anh trai hiệu quả cho nên cậu lại cười hì hì tiến đến chỗ mẹ: “Mẹ ơi, con cũng đỡ hơn nhiều rồi, thuốc mẹ cho rất hiệu nghiệm! Mẹ là bác sĩ giỏi nhất thế giới! Con và anh hai thật sự rất ngưỡng mộ mẹ! Bọn con thích mẹ nhất trên đời.”

Giang Nguyễn Nguyễn buồn cười lắc đầu, sau khi kiểm tra xong thì phát hiện cả hai đứa nhỏ đều không sao cho nên cũng thở phào nhẹ nhõm, có điều lúc này cô lại đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

“Nhưng mà con thật sự vẫn còn hơi khó chịu.” Mộ Mộ nghiêm túc nói.

Nghe vậy trái tim Giang Nguyễn Nguyễn lại căng thẳng hơn, đưa ánh mắt lo lắng nhìn cậu nhóc.

Không ngờ kế tiếp lại nghe giọng nói ngọt ngào của cậu bé vang lên: “Mẹ phải ôm con một cái mới đỡ hơn được.”

Vừa dứt lời, cả cơ thể mềm mại núc ních của cậu nhóc lập tức nhào vào lòng cô.

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười ôm đứa nhỏ vào lòng, chút nghi ngờ trong lòng cũng biến mất. Vừa ôm lấy cậu nhóc, cô vừa nhìn vào màn hình laptop: “Triều Triều, con đang làm gì đó?”

Vừa rồi thừa dịp sự chú ý của mẹ đang đặt trên người Mộ Mộ, Triều Triều đã nhanh tay chuyển sang trang web khác, cậu bé làm như không có việc gì mà ngước mắt lên nhìn mẹ: “Con đang xem xu hướng của thị trường chứng khoán hôm nay, hạng mục mà con đầu tư ở nước ngoài đã kiếm được một chút tiền lời rồi.”

“Anh hai kiếm được hơn 50 triệu đó mẹ!” Mộ Mộ trông còn tự hào hơn cả Triều Triều.

Vừa nghe thấy con số này, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi cảm thấy ngạc nhiên: “Nhiều vậy sao? Triều Triều giỏi quá!”

Mộ Mộ khẽ hỏi: “Con nữa, con nữa!”

Giang Nguyễn Nguyễn mỉm cười: “Kỹ thuật máy tính của Mộ Mộ cũng rất tốt, cả hai con đều giỏi hết, mẹ yêu các con rất nhiều đó!”

Nói xong, cô mỉm cười hôn lên trán hai đứa nhỏ.

Hai đứa nhỏ cũng mỉm cười thỏa mãn.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 98


Tập đoàn Phó Thị.

Vì dính virus mà công ty gần như rơi vào tình trạng tạm dừng cho tới trưa.

Phó Vi Trữ vẫn luôn ở lại bộ phận kỹ thuật, cứ cách một hồi lại mắng chửi một trận. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Trưởng Công Chúa
2. Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn
3. Mưa Hoàng Tước
4. Ải Tình: Vị Đắng Trên Đầu Môi
=====================================

“Phó đổng sự.” Giọng của Lâm Thành vang lên bên tai cô ta.

Nghe vậy, Phó Vi Trữ vội vàng điều chỉnh nét mặt của mình, đưa mắt nhìn người đi vào cửa mà chào hỏi: “Cha, sao cha lại tới đây?”

Trên gương mặt hình chữ Quốc của Phó Hoành Tín đầy vẻ nghiêm túc: “Thế nào? Bây giờ còn chưa xử lý xong con virus kia?”

Người phụ trách bộ phận kỹ thuật bị Phó Vi Trữ mắng tới trưa, lúc này trên đầu đã đầy mồ hôi lạnh, anh ta cúi đầu khom lưng xin lỗi: “Phó đổng sự, chúng tôi thật sự đã cố hết sức, nhưng con virus này quá lợi hại, mỗi lần chúng tôi sắp phá giải được thì nó lại xuất hiện vấn đề mới, quả thực như vòng lặp vô hạn…”

“Nói cách khác các người đã hết cách?” Phó Hoành Tín chau mày gặn hỏi.

Người phụ trách chột dạ khẽ gật đầu.

“Ăn hại!” Phó Hoành Tín giận dữ mắng mỏ một tiếng, sau đó quay lại nhìn con gái: “Nếu vậy thì chỉ có thể mau chóng liên lạc với phía Bạc Thâm, xem họ có cách nào không.”

Lệ Thị có rất nhiều nhân tài cao cấp, còn là công ty hàng đầu toàn cầu trong lĩnh vực hệ thống internet, hơn nữa họ còn có một thiên tài IT đứng thứ hai thế giới.

Nếu cả họ cũng không giải quyết được phiền phức hiện giờ của Phó Thị thì thật sự không còn cách nào khác.

“Không được!” Phó Vi Trữ lập tức lên tiếng phản đối.

Nói xong, cô ta nhìn những hình ảnh trên màn hình máy tính với vẻ mặt khó chịu.

Nếu tìm người của Lệ Thị đến giải quyết thì Lệ Bạc Thâm nhất định sẽ nhìn thấy những thứ này.

Đến lúc đó, mặt mũi của cô ta biết để ở chỗ nào…

Phó Hoành Tín lạnh giọng răn dạy: “Con biết mất mặt mà còn trêu chọc những người không rõ lai lịch ở bên ngoài, còn bị người ta trả thù! Nếu không giải quyết được thì con biết công ty sẽ tổn thất bao lớn không? Là mặt mũi con quan trọng hay là công ty quan trọng!”

Phó Vi Trữ khó chịu cắn chặt môi dưới, cuối cùng không kiên trì nữa.

Phó Hoành Tín trừng cô ta một cái rồi trực tiếp gọi điện thoại cho Lệ Bạc Thâm, nhờ hắn phái một người tới giúp ông ta giải quyết phiền phức.

Đầu bên kia, Lệ Bạc Thâm biết được tin này thì chỉ kêu Lộ Khiêm đến bộ phận kỹ thuật tùy tiện phái một người đến Phó Thị.

So với các nhân viên Phó Thị thì rõ ràng người được Lệ Bạc Thâm phái tới lợi hại hơn rất nhiều.

Người kia chỉ nhìn thoáng qua con virus mà đám người này xử lý tới trưa vẫn không được rồi bắt đầu gõ bàn phím.

Người trong nghề đều nhìn ra con virus này đã có xu thế bị phá giải dưới thao tác của anh ta.

Cùng lúc đó, sau khi xác nhận hai đứa nhóc không có vấn đề gì, Giang Nguyễn Nguyễn trở về phòng sách.

Triều Triều cũng ôm lấy máy tính xem xét thị trường chứng khoán.

Nhìn một lát thì trên màn hình của cậu bé đột nhiên nhảy ra một đoạn code.

“Mộ Mộ, em xem nè!” Triều Triều lập tức gọi Mộ Mộ tới.
 
Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp
Chương 99


Nhìn thấy đoạn code chớp nháy trên màn hình, đôi mắt Mộ Mộ hơi sáng lên.

Đây là chương trình cậu bé đã thiết lập sẵn, nếu có người phá giải đến dữ liệu trung tâm của virus thì màn hình này sẽ tự động bắ n ra.

Cậu bé còn tưởng rằng con virus này sẽ không bị phá giải trong hôm nay nữa chứ!

Xem ra bên kia cũng có cao thủ!

Ý thức được chuyện này, Mộ Mộ không khỏi hào hứng nhận lấy máy tính từ ngực Triều Triều, ngón tay tung bay trên bàn phím, lập tức đọ sức với người bên kia.

Nửa giờ sau, Mộ Mộ chậm rãi dừng lại.

“Sao rồi?” Triều Triều không hiểu hỏi một câu.

Mộ Mộ cười rất hăng hái: “Bị phá giải.”

Nghe vậy, Triều Triều kỳ quái liếc nhìn em trai: “Vậy sao em lại cười vui như thế?”

Mộ Mộ từ chối cho ý kiến mà gật đầu: “Người kia thật sự rất lợi hại, đánh với anh ta rất thú vị. Nhưng em có thể khẳng định anh ta không phải người của Phó Thị, anh ta mạnh hơn đám vô dụng kia nhiều!”

Mặc dù Triều Triều không tinh thông kỹ thuật máy tính giống như Mộ Mộ, nhưng cũng có chút hiểu biết.

Trước đó rõ ràng Phó Thị xử lý tới trưa vẫn không có tiến triển gì, hiện tại đột nhiên có động tĩnh, thậm chí còn làm Mộ Mộ thua trận.

Người bên kia nhất định không đơn giản, hơn nữa không phải người của Phó Thị.

Đã đến trưa nên Phó Thị cũng đủ thời gian đi mời người bên ngoài giúp đỡ.

“Có là… Là người của Lệ Thị.” Triều Triều chỉ có thể nghĩ đến khả năng này.

Đoàn đội kỹ thuật của Lệ Thị có tiếng là lợi hại.

Còn nữa, nếu như người phụ nữ kia thật sự là mẹ của Tiểu Tinh Tinh thì Phó Thị không có lý do gì không xin Lệ Thị giúp đỡ.

Nghe câu nói này, Mộ Mộ nhíu mày, tức giận bĩu môi.

Mặc dù cậu bé cũng biết người phụ nữ kia là mẹ của Tiểu Tinh Tinh, nhưng cô ta quá xấu xa dám ăn h**p mẹ cậu, thế mà cha còn giúp cô ta!

Không được, cậu nhất định phải cho họ một bài học!

Nghĩ đến đây, Mộ Mộ lại ôm lấy máy tính, ngón tay tung bay trên bàn phím, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nghiêm túc.

Cùng lúc đó, Phó Thị.

Các nhân viên trong bộ phận kỹ thuật đều đứng ở chỗ ngồi của quản lý dán mắt nhìn lom lom thao tác của đại thần.

Chỉ thấy trên màn hình không ngừng chạy code, rất nhanh nhân vật hoạt họa trên máy tính công ty đều dần dần biến mất.

“Giải quyết xong rồi?” Phó Vi Trữ ngạc nhiên đứng dậy, vừa định nói cảm ơn người kia thì lại nhìn thấy vẻ mặt anh ta đột nhiên căng thẳng.

Trong nhất thời, lòng Phó Vi Trữ cũng nặng trĩu.

“Theo lý thuyết là như vậy. Nhưng…” Người kia cau mày, lại nhìn thấy trên màn hình bắt đầu tự động nhảy ra đoạn code mới.

So với con virus vừa rồi thì chuỗi code này đơn giản hơn nhiều.

Khi đoạn code được hoàn thiện, trên màn hình nhảy ra một hàng chữ: “Anh là người của Lệ Thị?”
 
Back
Top Dưới