[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đạo Mộ Bút Ký - Quyển 8
Chương 19: Bàn Tử Tỉnh Lại
Chương 19: Bàn Tử Tỉnh Lại
胖子第一次醒过来是在四个小时之后,小花已经把所有准备做好,我们都心急如焚地等待他能给我们什么提示,但他醒过来之后,只坚持了十分钟又就睡着了。期间他又醒了三次,都是意识呆滞的状态,根本无法交流。
Lần đầu tiên Bàn Tử tỉnh lại là vào bốn tiếng sau đó.
Chúng tôi cứ ngồi chờ anh ta, trong lòng nóng như lửa đốt, Tiểu Hoa đã chuẩn bị xong xuôi tất cả rồi.
Nhưng sau khi tỉnh lại, anh ta chỉ kiên trì được chừng mười mấy phút là lại ngủ.
Sau đó lại tỉnh thêm hai ba lần nữa, nhưng vẫn luôn trong trạng thái đờ đẫn, không thể nào nói chuyện gì được.
哑姐说他是身体极度虚脱,给他挂了一些蛋白质,在这段时间里,我们一直在研究他肚子上的"图"。我们根据伤口新旧的情况,判断出了大概的走向,这些刻痕,每一次转折应该都是一次岔口,从胖子肚子上的花纹程度来看,这下面的裂缝复杂程度,没有图是根本不可能记住的。
Chị Câm nói cơ thể anh ta đã kiệt sức quá độ, bèn tiêm cho anh ta thêm một ít protein.
Trong lúc chờ đợi, chúng tôi nghiên cứu tấm bản đồ vẽ trên bụng anh ta.
Dựa vào tình trạng vết thương cũ hay mới, chúng tôi đoán được đại khái hướng đi.
Những vết rạch này cứ mỗi lần ngoặt một cái là lại có mấy ngã rẽ, dựa vào độ phức tạp của hoa văn trên bụng Bàn Tử, có thể thấy hệ thống khe nứt bên dưới kia còn phức tạp hơn cả tưởng tượng của chúng tôi.
我非常心急,不知道我们这样的等待是否是在浪费时间,胖子让我们循图救人,应该靠着这一张图就能把人救出来,会不会还是太过于小心?如果下面的人因为我们的犹豫最后出事,我一定会后悔得一头撞死。
Tôi vô cùng sốt ruột, không biết liệu sự chờ đợi này của chúng tôi có phải là đang lãng phí thời gian hay không.
Bàn Tử bảo chúng tôi cứ theo bản đồ mà đi cứu người, lẽ ra chỉ cần dựa vào tấm bản đồ này là đã có thể cứu được người rồi, có phải chúng tôi đã quá đỗi cẩn thận rồi chăng?
Nếu những người dưới kia vì sự chần chừ của chúng tôi mà xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ hối hận đến mức đập đầu vào tường mà chết
小花是我们几个人里最冷静的,他觉得我们除了一张路线图,没有得到任何更有用的资料,现在下去的危险性很大,也许不仅救不出他们,反而把自己困进去。
Tiểu Hoa là người bình tĩnh nhất trong số chúng tôi, anh ấy cảm thấy ngoài một tấm bản đồ lộ trình, chúng tôi không có thêm bất kỳ thông tin hữu ích nào khác.
Việc đi xuống bây giờ rất nguy hiểm, có lẽ không những không cứu được họ mà còn tự đưa mình vào chỗ hiểm.
潘子之前提醒过我,我一直告诉自己,必须为所有人的生命负责,所以小花说的是对的,但是无论心里说多少遍,我脑子只有无比的焦躁。
Phan Tử lúc trước đã nhắc nhở tôi, phải chịu trách nhiệm với sinh mạng của tất cả mọi người, cho nên, Tiểu Hoa nói đúng.
Tôi cũng luôn luôn tự nhủ như thế, nhưng dù tôi có tự nhủ biết bao nhiêu lần, thì trong lòng tôi vẫn chỉ có sốt ruột.
又等了四个小时,胖子还是没有醒过来的迹象。这个时候小花才决定动一动。
Lại chờ thêm bốn tiếng nữa, Bàn Tử vẫn hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Lúc này, Tiểu Hoa mới quyết định hành động.
他和潘子先带人下去,摸一下这张路线图的情况,看看是否准确,我在上面,第一时间等胖子醒来。这是潘子之前的方案。
Cậu ta và Phan Tử dẫn người đi xuốn trước, mò mẫm đi theo tấm bản đồ lộ tuyến này, để xem có chính xác hay không.
Tôi ở phía trên, chờ Bàn Tử tỉnh lại trước.
Đây cũng là phương án lúc trước của Phan Tử.
我让他千万小心,他和潘子两个人。对于我太重要了,这盘棋靠我一个人是下不过来的。小花告诉我,一意识到有风险。他不会冒险,会找人把消息带出来。并在原地等我第二梯队的到来。
Tôi bảo cậu ta phải cực kỳ thận trọng, cậu ta với Phan Tử, hai người họ, đối với tôi quá quan trọng, ván cờ này một mình tôi không thể nào chơi xuể.
Tiểu Hoa nói với tôi rằng, chỉ cần nhận ra có rủi ro, cậu ta sẽ không mạo hiểm, mà sẽ tìm người mang tin tức ra ngoài, và đợi đội thứ hai của tôi đến tại chỗ cũ
他们离开之后,我就到胖子的帐篷去,把秀秀抓在身边照顾胖子,以防哑姐和我单独相处的时候对我发难。
Sau khi bọn họ rời đi, tôi liền đến lều của Bàn Tử, kéo Tú Tú đi cùng để chăm sóc Bàn Tử, để phòng ngừa ngộ nhỡ Á Tỷ thấy tôi ở một mình lại mò đến chất vấn tôi.
我原以为至多就是再两个小时,这死胖子也应该醒了,没有想到的是,等到胖子完全清醒,已经是第二天的傍晚。
Ban đầu tôi nghĩ nhiều nhất là thêm hai tiếng nữa, tên Bàn Tử chết tiệt kia cũng phải tỉnh rồi.
Nhưng không ngờ, phải đợi đến tận chiều tối ngày hôm sau, Bàn Tử mới hoàn toàn tỉnh lại.
小花他们下去之后。似乎比较顺利,并没有不好的消息传来,这勉强使我不那么焦虑。所以胖子醒来之后,我还比较有耐心等他复苏过来。
Sau khi Tiểu Hoa và những người khác đi xuống, dường như mọi việc khá thuận lợi, không có tin tức xấu nào truyền đến.
Điều này tạm thời khiến tôi bớt lo lắng.
Vì thế, sau khi Bàn Tử tỉnh lại, tôi vẫn còn đủ kiên nhẫn để chờ anh ấy hồi phục.
我第一次看到有人的苏醒是以他那样的状态。他先是睁开眼睛,看着帐篷的顶端,隔了十分钟眼珠子才动了一下,慢慢地扫向我们,扫完之后,他的眼睛又闭上了。
Lần đầu tiên tôi thấy có người mới tỉnh dậy lại có trạng thái như anh ta.
Đầu tiên anh ta mở mắt ra nhìn chóp lều, phải đến mười mấy phút sau đôi con ngươi anh ta mới động đậy, ánh mắt từ từ liếc về phía bọn tôi, liếc xong, lại nhắm mắt lại.
我们以为他要睡,我已经有点按捺不住。想用冷水去泼他了,没想到他又睁开了眼睛,开口说了一句话:"这个梦里有老爷们儿。那肯定不是梦了。"
Tôi tưởng anh ta lại ngủ nữa, bắt đầu có chút không thể chịu nổi nữa, định hắt nước lạnh vào mặt anh ta luôn, không ngờ anh ta lại mở mắt, mở miệng nói một câu: "Trong giấc mơ này mà lại có đực rựa, vậy không phải là mơ rồi."
哑姐问道:"你身上有什么不舒服的地方吗?"
Á Tỷ hỏi: "Trên người anh có chỗ nào khó chịu không?"
"有,我很想揉揉那地方,不过我说了你会骂我臭流氓。"胖子很缓慢地说道。
"Có, nhưng nói ra cô em lại chửi tôi lưu manh... tôi rất muốn xoa chỗ đó đó ấy."
Bàn Tử từ tốn trả lời.
哑姐看了我一眼,显然没见过这么不靠谱的人。
Á Tỷ liếc nhìn tôi một cái, rõ ràng là chưa từng thấy người nào không đáng tin cậy như vậy.
胖子眼睛又转了一圈:"三爷,你不是挂了吗?怎么,难道胖爷我也挂了,你来接我了?妈的,那个臭娘儿们到死都不肯来见我一面吗?"
Bàn Tử nhìn xung quanh một lượt: "Tam Gia, không phải ông tạch rồi à?
Sao nào, chẳng nhẽ Bàn gia đây cũng tạch rồi, ông tới đón tôi đấy à?
Mẹ, thế cái mụ đàn bà thúi đó đến chết rồi cũng không chịu gặp tôi một lần à?"
"少废话。"秀秀就道,"你行不行。行就快把情况说一下,我们得下去救人。"
"Bớt nói nhảm."
Tú Tú nói, "Anh có ổn hay không đấy, ổn rồi thì kể lại tình hình đi, chúng ta còn phải xuống cứu người."
说到这个。胖子目光呆滞了一下,很久才反应过来:"我操。我差点忘了,我出来几天了?"说完他似乎才回过神来,想坐起来。但睡太久了肌肉有些麻痹,一下没起来,哑姐就去拽他,在他背后塞入几只背包让他靠着。
Nói đến đây, ánh mắt Bàn Tử hơi đờ đẫn ra một chút, mãi lâu sau mới phản ứng lại được: "Ối mẹ ơi, tí nữa thì tôi quên tiệt mất.
Tôi ra ngoài được mấy ngày rồi?"
Nói xong, dường như bấy giờ anh ta mới lấy lại được tinh thần, định ngồi dậy, nhưng do ngủ quá lâu nên cơ bắp có hơi cứng ngắc, không ngồi dậy được.
Á Tỷ bèn tiến đến kéo anh ta lên, nhét mấy cái ba lô ra sau lưng anh ta để anh ta dựa vào.
他又有点呆滞,哑姐给胖子头上盖上一块毛巾,拉开了帐篷边上的窗口,让阳光照进来,刺激人的精神。
Ánh mắt anh ta lại có hơi đờ đẫn, Á Tỷ đắp lên trán anh ta một cái khăn mặt, rồi kéo cửa sổ trên lều vải ra, để ánh nắng chiếu vào, kích thích thần kinh anh ta.
秀秀把我们怎么发现他的情况、时间都和他大概说了一下。他望天似乎在默想,半晌才道:"那我离开那个地方已经十二天了。"说着转头,"天真呢,我好像之前听到过他的声音。"
Tú Tú kể lại sơ sơ tình hình lúc bọn tôi phát hiện ra anh ta.
Anh nhìn trời, như đang trầm ngâm suy nghĩ, hồi lâu sau mới nói: "Ta đã rời khỏi chỗ đó được mười hai ngày rồi."
Nói đoạn quay đầu lại, "Thiên Chân đâu?
Hình như lúc trước tôi từng nghe thấy giọng cậu ta."
"他已经下去了,你说让他循图救人,他和潘子都去了,快四十八个小时了。"我道。
"Nó xuống dưới rồi, anh bảo nó theo bức hình mà đi cứu người, nên nó đã đi với Phan Tử rồi, cũng sắp được bốn mươi tám tiếng."
胖子听了喃喃道:"他们下去了多少人?"
Bàn Tử nghe thế lẩm bẩm nói: "Bọn họ có mấy người xuống?"
"四个人。"秀秀道。
"Bốn người."
Tú Tú nói.
胖子想了想就道:"这样的话,我还有点时间,这小子总算得劲了一次。我还以为这次凶多吉少。三爷你是怎么回事,你怎么又出现了?"
Bàn Tử suy nghĩ một lát rồi nói: "Như thế thì, ta vẫn còn chút thời gian.
Thằng ranh này nói chung cũng phải ra sức một phen, ta còn tưởng lần này dữ nhiều lành ít rồi.
Này Tam Gia, thế ông làm sao thế, sao tự dưng ông lại xuất hiện?"
我干笑一声:"说来话长。你得告诉我们你们到底出了什么事情?"
Tôi cười khan một tiếng: "Nói ra dài dòng.
Anh cứ nói chuyện các anh gặp phải trước đi."
胖子做了个要喝东西的手势,皮包马上去泡了一杯咖啡,胖子就道:"我等下和你说,你先说你们还有多少人?"
Bàn Tử giơ tay ra hiệu xin nước uống, Tú Tú lập tức đi pha một tách cà phê mang tới.
Bàn Tử uống một ngụm rồi nói: "Để lát nói sau, ông cho tôi biết trước, các ông còn bao nhiêu người."
我告诉了胖子,胖子就道:"我们得在十二个小时内出发,我带路,你们还可能赶得上他们。"
Tôi nói số người cho Bàn Tử, Bàn Tử liền nói: "Chúng ta phải lên đường ngay trong vòng mười hai tiếng nữa, tôi dẫn đường, các ông còn có thể đuổi kịp bọn họ được."
"你还要进去?"
"Anh còn muốn đi vào?"
"这里面的情况很特别,我等下和你说了就知道,按着我的图走基本没有什么危险,天真应该能应付得过来。但是,最后那一关他们肯定过不了。"
"Tình hình trong đó đặc biệt lắm, lát nữa tôi kể cái là ông biết ngay, cứ theo bức vẽ của tôi mà đi, thì cơ bản cũng không có gì nguy hiểm cả, Thiên Chân chắc là có thể ứng phó được.
Nhưng mà, cửa ải cuối cùng kia chắc chắn bọn họ không thể vượt qua nổi."
我熟悉胖子,看他说这话的表情就知道他不是在开玩笑,于是给皮包打了个眼色,让他立即再去准备。
Tôi hiểu rõ Bàn Tử, nhìn vẻ mặt anh ta khi nói những lời này, tôi biết anh ta không hề nói đùa.
Tôi lập tức gọi Bao Da ở ngoài lều, bảo cậu ta đi chuẩn bị ngay lập tức.
胖子活动了一下手脚,还是有些迟钝,他的脸在阳光下更加清晰,脸非常水肿,显得更加疲惫。我问他要不要再睡,他摇头喝光超浓咖啡,便开始说话:"没太多时间,我得把我们遇到的事情立即告诉你。"
Bàn Tử hoạt động tay chân một chút, vẫn có một chút trì trệ.
Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt anh ta hiện lên cực kỳ rõ ràng, trông phù thũng hẳn lên, cũng nhiều vẻ mệt mỏi.
Tôi hỏi anh ta có muốn ngủ tiếp hay không, anh ta lắc đầu, một hơi uống sạch tách cà phê siêu đậm đặc, nói tiếp: "Không có nhiều thời gian nữa, tôi phải kể cho ông những chuyện chúng tôi đã gặp phải ngay."
我点头,他就叹了口气:"我操,三爷,我这次真的是大开眼界。想不到世界上还有那么奇怪的地方。
Tôi gật đầu.
Anh ta thở dài: "Mẹ kiếp, Tam Gia, lần này tôi thực sự là được mở rộng tầm mắt, không ngờ trên thế giới này lại có một nơi kỳ quái đến vậy."