Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2032


Chương 2032

Tiết Doãn vốn dĩ không tin chuyện quỷ quái này, anh ta bỏ độc ở đâu chính anh ta không biết hay sao?

Tiết Doãn ăn từng miếng từng miếng, còn vừa ăn vừa nói: “Ừm, hương vị thật không tệ, rất ngon, món thịt bò luộc Tứ Xuyên này đúng là mềm dai.”

Người xung quanh thấy dáng vẻ anh ta thích thú ăn thì đều thở phào nhẹ nhõm, thoạt nhìn món thịt bò luộc Tứ Xuyên này không có độc.

Chiếu theo chuyện này thì chẳng khác nào hai người Giang Nghĩa và Tiết Doãn bất phân thắng bại.

Không ai bị mất mặt cải!

Ngay khi tất cả mọi người cho rằng sự việc sẽ trôi qua như vậy thì chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra, gương mặt của Tiết Doãn đột nhiên vặn vẹo, dữ tợn, sau đó anh ta phun ra một họng máu tươi, nhuộm đỏ cả cái bàn trước mặt.

Người xung quanh đều sợ hãi, cả đám lùi về phía sau mấy bước.

Đồ ăn có độc!

Tiết Doãn đưa tay ôm cổ, đau đớn tới mức không nói nổi một câu. Anh ta ngã cái bịch xuống đất, co giật một lát rồi bất động.

Nhìn dáng vẻ như vậy chẳng khác gì đã chết.

“Tiết Doãn!”

Nguyễn Bình Phàm sợ hãi kêu lên một tiếng rồi lập tức đi tới xem xét, Tiết Doãn vân còn thở nhưng hơi thở đã rất yếu ớt.

““Rốt cuộc chuyện này là sao?” Nguyễn Bình Phàm không hiểu.

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Tôi bảo rồi, món thịt bò luộc Tứ Xuyên này có độc, anh ta không tin.”

Không nghe lời người lớn, thiệt hại ở trước mặt.

Tiết Doãn không nghe lời Giang Nghĩa, kết quả đã nhanh chóng chịu thiệt, món thịt bò luộc Tứ Xuyên kia ngon thì ngon thật, nhưng bên trong có độc, sau khi anh ta ăn xong thì toàn thân rã rời.

“Tới bệnh viện, mau tới bệnh viện!”

“Mau, mau gọi 115”

Ngay khi mọi người vội vã chuẩn bị gọi 115 đưa Tiết Doãn vào bệnh viện thì Giang Nghĩa đã đi tới, anh đưa tay lấy ra một cây kim bạc mảnh từ trong ngực, nhắm ngay một huyệt đạo ở gáy Tiết Doãn, dùng sức ghim xuống.

Tiếp theo liền thấy máu đen tụ lại huyệt đạo ở gáy rồi từ từ chảy ra.

Sau đó, Giang Nghĩa rút kim bạc ra, máu ngừng chảy.

Tiết Doãn lập tức khôi phục hô hấp, không còn co giật nữa, cả người sảng khoái tỉnh thần.

Tất cả mọi người lập tức bị kỹ thuật của Giang Nghĩa làm cho chấn động, năng lực của người này thật sự là nghe thấy điều chưa từng nghe thấy, nhìn thấy điều chưa từng nhìn thấy, y thuật tốt đến mức khiến người ta nhìn mà thán phục.

Lần này, chính Tiết Doãn cũng phục rồi.

Dưới sự nâng đỡ của người khác, Tiết Doãn đứng dậy, thở hổn hển nói: “Anh Giang, cảm ơn ân cứu mạng của anh, chỉ là tôi thật sự không hiểu vì sao món thịt bò luộc Tứ Xuyên này lại có độc? Rõ ràng tôi đã bỏ thuốc độc vào trong đậu phụ Ma Bà mà”

Giang Nghĩa nở nụ cười.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2033


Chương 2033

Anh vừa thu hồi kim bạc vừa trả lời: ‘Đúng vậy, anh đã bỏ độc vào trong đậu phụ Ma Bà, nhưng sau đó tôi cũng bỏ thuốc giải vào trong đậu phụ Ma Bà, mà tôi lại hạ độc vào trong thịt bò luộc Tứ Xuyên, vì vậy anh mới trúng độc.”

Nói cách khác, sở dĩ Tiết Doãn trúng độc không phải là vì anh ta ăn trúng thuốc độc của mình, mà là ăn trúng thuốc độc của Giang Nghĩa! Chuyện này có chút lúng túng.

Vốn dĩ anh ta muốn khoe khoang trước mặt Giang Nghĩa, khiến người ta nhìn thấy anh ta lợi hại bao nhiêu, kết quả Giang Nghĩa lại hạ độc, bỏ thuốc giải ngay trước mặt anh ta, anh ta lại không hề hay biết.

Ai mạnh ai yếu, vừa nhìn là hiểu ngay.

Tiết Doãn không phục cũng phải phục, anh ta thở dài, hai tay ôm quyền nói: “Y thuật của anh Giang thật sự mạnh hơn tôi, tôi thua tâm phục khẩu phục!”

Lần này không ai còn dám nghi ngờ chất vấn Giang Nghĩa nữa.

Tất cả mọi người ở đây đều bội phục Giang Nghĩa, cũng đều cho rằng Giang Nghĩa ngồi lên chiếc ghế chủ tiệc là là vô cùng xứng đáng.

Giang Nghĩa, dùng thực lực chinh phục đối thủ.

Bữa cơm này ăn hơn một tiếng mới xong, thay vì nói ăn cơm, chỉ bằng nói là trò chuyện.

Những lúc ăn thật thì không có bao nhiêu, hầu hết thời gian đều là tâng bốc lẫn nhau: Giang Nghĩa không thích bầu không khí như vậy, nhưng để không làm Nguyễn Bình Phàm mất mặt nên anh vẫn kiên trì ngồi tới cuối cùng.

Tiệc rượu tan, Nguyễn Bình Phàm một mình gọi Giang Nghĩa vào một căn phòng nhỏ.

Đóng cửa lại, chỉ có hai người bọn họ.

Nguyên Bình Phàm nhẹ giọng nói: “Cậu Giang, tôi biết tập đoàn Đinh Thị các cậu đã gia nhập Giang Sơn Ấn, chiến đấu trực diện với tập đoàn Hoa Thượng.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Đúng vậy.”

“Ừm, vậy cậu Giang, cậu đã chuẩn bị sẽ chiến đấu thế nào chưa?”

Giang Nghĩa nói ra tám chữ: “Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.”

Nguyễn Bình Phàm cười ha ha một tiếng, nói: “Như vậy sẽ cực kỳ bị động, đâu đâu cũng bị người ta quản thúc, thứ cho tôi nói thẳng, đây không phải lựa chọn gì tốt.”

Đương nhiên Giang Nghĩa biết lựa chọn này không tốt, chỉ là vô duyên vô cớ, Giang Nghĩa cũng không thể lấy toàn bộ bệ đỡ của mình ra để đỡ đúng không?

Nguyễn Bình Phàm tiếp tục nói: “Theo ý tôi, tử thủ không bằng chủ động tấn công, tìm ra sơ hở của tập đoàn Hoa Thượng, đánh bại trong một cúi!”

Lời này không phải tùy tiện nói lung tung.

Giang Nghĩa không biết Nguyên Bình Phàm có ý gì, bèn hỏi: “Quận trưởng Nguyên, ông nói vậy nghĩa là sao?”

Nguyễn Bình Phàm ghé vào tai Giang Nghĩa, nhỏ giọng nói: “Ba ngày sau, mười một giờ tối, bến tàu Hắc Thủy.”

Rồi ông ấy không nói gì thêm nữa.

Thời gian và địa điểm đều đã có, đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì, Giang Nghĩa tự đi xem sẽ rõ.

Giang Nghĩa nhìn Nguyễn Bình Phàm, trong lòng xuất hiện một chút nghi hoặc.

Anh hỏi: “Quận trưởng Nguyễn, chẳng lẽ ông vân luôn nhìn chằm chằm vào tập đoàn Hoa Thượng?”

Nguyễn Bình Phàm gật đầu: “Không muốn nhìn chằm chăm cũng không được, năm nay tập đoàn Hoa Thượng dấy lên gió tanh mưa máu ở quận Giang Nam, mở rộng trắng trợn, mà phía chính phủ của chúng tôi lại không hiểu về lai lịch của bọn họ chút vào. Trong quá trình điều tra liên tục cuối cùng cũng có một chút phát hiện. Cậu Giang, ba ngày sau tự cậu sẽ thấy rõ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2034


Chương 2034

“Tôi biết rồi.

Hai người bọn họ nhìn nhau, không cần nói gì nữa, bọn họ đều năm chắc đại khái đối phương đang nghĩ gì.

Ngoài miệng không nói hợp tác, nhưng hành động thực tế của bọn họ chính là hợp tác.

Tập đoàn Đinh Thị, hay nói cách khác là Giang Sơn Ấn, hợp tác với chính phủ, cùng nhau chống lại con quái vật khổng lồ là tập đoàn Hoa Thượng! Coi như đã cho nó rất nhiều mặt mũi rồi.

Sau đó hai người rời khỏi phòng nhỏ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Sau khi khách sáo một phen, Giang Nghĩa rời khỏi khách sạn.

Trước khi đi anh còn đặc biệt nhấn mạnh hai ngày nữa hãy thả nhân viên phục vụ đang bị nhốt trong trại giam ra, cho anh ta một bài học là được rồi, không cần phải nhốt anh ta tám đến mười năm thật.

Giang Nghĩa lái xe về nhà.

Một trận chiến vô hình sắp diễn ra; đêm khuya ba ngày sau, bến tàu Hắc Thủy sẽ xảy ra chuyện gì, Giang Nghĩa vô cùng chờ mong.

Sau khi về đến nhà, người nhà ai cũng xúm lại hỏi Giang Nghĩa về tình hình bữa cơm.

“Yên tâm, tôi không sao.” Giang Nghĩa bình tĩnh đáp.

Đinh Thu Huyền đi lên phía trước nói: “Không sao là tốt rồi. Đúng rồi, chúng ta nên nhập hộ khẩu cho con thôi. Chuyện này không thể trì hoãn được nữa.

Giang Nghĩa gật đầu.

Thế là anh lại lái xe đưa vợ con tới đồn công an gần nhất để nhập hộ khẩu cho con.

Sau khi đến nơi, Giang Nghĩa dừng xe lại và bật ô lên, để Đinh Thu Huyền ôm con đi vào đồn công an.

“Chúng tôi muốn nhập hộ khẩu cho con.

Giang Nghĩa nói với nữ cảnh sát đang làm nhiệm vụ.

Nữ cảnh sát kia cũng không phải nhân viên biên chế chính thức mà chỉ làm việc thời vụ thôi. Cô ta vừa sơn móng tay vừa trả lời: “À, vậy điền giấy tờ đi.”

Cô ta chỉ nói mà không làm, bảo điền giấy tờ nhưng lại không đưa giấy tờ cho Giang Nghĩa điền.

Giang Nghĩa đứng trước ô cửa sổ kia như một tên ngốc. Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng anh chờ hết nổi, tức giận nói: “Cô có thể cất lọ sơn móng tay đi không? Đưa giấy cho tôi thì tôi mới điền được chứ.”

Người làm thời vụ kia nhíu mày lại, hơi nâng mí mắt lên nhìn Giang Nghĩa rồi nói bằng giọng điệu không thân thiện: “Anh gào gì mà gào? Không nhìn lại thử xem đây là nơi nào. Anh tưởng đây là chỗ mà anh có thể ra oai à? Còn gào nữa tôi sẽ giam anh lại đấy!”

Bây giờ người làm thời vụ cũng thật nóng nảy.

Giang Nghĩa siết chặt hai nắm đấm, nhịn không được nữa muốn nổi đoá.

Đỉnh Thu Huyền phát hiện tình hình không đúng lắm, biết Giang Nghĩa nóng tính, nếu để mặc cho anh tiếp tục thì chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Thế là cô nhanh chóng đi lên giảng hoà.

Cô ôm con, kéo kéo ống tay áo Giang Nghĩa rồi nói với người làm thời vụ kia: “Xin lỗi, vừa rồi thái độ của chúng tôi không tốt, mong cô thứ lỗi. Còn nữa, cô có thể đưa văn bản giấy tờ cho chúng tôi để chúng tôi điền được không?”

Thái độ và giọng điệu như vậy đã là cực kỳ nhường nhịn rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2035


Chương 2035

Còn thiếu mỗi quỳ xuống cầu xin người làm thời vụ kia nữa thôi.

Nhưng dù là vậy thì cái người làm thời vụ kia vấn không nhúc nhích, cô ta vẫn ngồi sơn móng tay cho mình, cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Chờ đị!”

Thái độ và giọng điệu cực kỳ tệ.

Người như vậy xuất hiện ở cửa sổ thì muốn người khác làm việc kiểu gì đây?

Đặc biệt là bây giờ vần còn mưa nên gió lạnh bên ngoài thổi vù vù vào đây. Đinh Thu Huyền đã cóng đến nỗi hơi run lên.

Cô ôm con thật chặt, rất sợ khiến con lạnh cóng.

Nhìn vợ và con mình bị lạnh nhưng người làm thời vụ kia vẫn ung dung thoải mái ngồi sơn móng tay bên trong, là đàn ông thì chẳng ai chịu nổi, nói gì đến Giang Nghĩa.

Anh vỗ mạnh lên trên quầy rồi giận dữ hét lên: “Thái độ của cô là gì đấy?! Bây giờ đang là thời gian làm việc, có người tới làm việc nhưng cô lại ở đây sơn móng tay. Cô như vậy mà xứng mặc đồng phục công an, vì dân phục vụ à?!”

Lần này xem như là hoàn toàn châm mồi dân lửa.

Nữ nhân viên thời vụ kia không vui.

Cô ta ngẩng đầu lên, chỉ về phía cửa rồi phun ra một chữ: “Cút.

Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn cô ta, không nhúc nhích.

Nữ nhân viên thời vụ trợn mắt lên: “Không cút đúng không? Vậy anh cứ đứng đây đi.

Hôm nay nhà các người đừng có mơ nhập được hộ khẩu cho con. Mà đừng tưởng chỉ môi hôm nay, sau này con nhà các người cũng đừng mơ được vào hộ khẩu! Tôi nói rồi đấy!”

Một nhân viên thời vụ nho nhỏ mà lại có thể mở miệng phun ra những lời ngông cuồng như vậy, có thể thấy được cô ta kiêu căng phách lối đến nhường nào.

Chẳng lẽ quận Giang Nam này thật sự đã đến thời kỳ đen tối rồi sao?

“Lời lẽ ngông cuồng!” Giang Nghĩa quát lớn một tiếng.

Một tiếng này giống như hổ dữ xuống núi, tiếng gầm chấn động cả núi rừng.

Mấy tên cảnh sát mặc thường phục đang nghỉ ngơi trong phòng cũng bị giật mình.

Trong đó có một tên đàn ông trung niên mở cửa phòng đi ra dò hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Ai kêu la om sòm ở đây thế?”

Thái độ kiêu căng của nữ nhân viên thời vụ kia lập tức biến mất. Cô ta bày ra dáng vẻ đáng thương rồi khóc lóc kể lể: “Đội trưởng, người đàn ông này bắt nạt tôi.”

Ồ?

“Có người bắt nạt cô ngay trong đồn công an, chống lại anh ta đi!”

Đội trưởng nhìn về phía Giang Nghĩa chất vấn: “Là anh kêu la om sòm ở đây sao?”

Giang Nghĩa không hề khiếp sợ chút nào.

Anh trả lời bằng giọng lạnh như băng: “Không phải tôi kêu la om sòm mà là nhân viên văn của các ông không có tố chất.”

Vừa nói, anh vừa chỉ lên lọ sơn móng tay trên bàn: “Rõ ràng là đang trong thời gian làm việc nhưng cô ta lại rảnh rỗi ngồi sơn móng tay. Khi không có người thì thôi, nhắm một mắt mở một mắt coi như cho qua. Vấn đề là bây giờ có người tới làm việc, thế mà cô ta lại bắt người ta chờ. À à, đồn công an của các ông vì dân phục vụ như thế này sao?”

Những lời này câu nào cũng có lý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2036


Chương 2036

Nữ nhân viên thời vụ kia mặt đỏ bừng lên, nói bằng cái giọng ỏn à ỏn ẻn: “Đội trưởng, anh đừng nghe anh ta nói bậy bạ, tôi không hề…”

Đội trưởng nhìn lọ sơn móng tay trên bàn một cái rồi à à cười một tiếng.

Ông ta cực kỳ khinh thường nói: “Sơn móng tay trong giờ làm việc quả thật là không đúng, nhưng cũng đâu đến nỗi phải phê bình. Dù sao thì có cô gái nào không thích làm đẹp đâu? Còn anh cũng thế, chờ một hai phút thì sao nào? Rớt mất miếng thịt nào à? Lại còn gào rống trong đồn công an nữa chứ, anh đang khinh thường chúng tôi đấy à!”

Đã từng thấy người không biết xấu hổ rồi nhưng chưa từng thấy kẻ nào không biết xấu hổ đến vậy.

Bao che nuông chiều thật đúng là rất thuận tay.

Giang Nghĩa tức đến nối bật cười, nói: “Vậy ông định làm gì?”

Đội trưởng chắp hai tay sau lưng rồi ngước đầu lên nói: “Anh khinh thường chúng tôi, tất nhiên là phải bị trừng phạt rồi. Không phạt anh một chút thì sau này e là chó chó mèo mèo gì cũng dám chạy tới đồn công anh chúng tôi gây chuyện mất. Cũng không nhiều nhặn gì đâu, chỉ giam anh năm ngày thôi. Tạm giam hành chính một chút, không có ý kiến gì chứ?”

Bản lĩnh trả đũa cũng thật ghê gớm đấy.

Đinh Thu Huyền đứng bên cạnh thấy sốt ruột.

Không phải chỉ là tới nhập hộ khẩu cho con ¡ thôi sao. Chỉ là một chuyện đơn giản mà sao bây giờ lại trở thành vấn đề nghiêm trọng thế này?

Cô vội nói: “Tôi thấy chưa cần thiết phải vậy đâu. Chúng tôi hơi lớn tiếng chút thì xin lỗi là được rồi mà? Không cần phải nghiêm trọng đến nôi tạm giam hành chính năm ngày vậy chứ?”

Đội trưởng cười.

Cái mà ông ta muốn chính là hiệu quả như này.

“Muốn xin lõi sao? Được thôi.” Đội trưởng chỉ chỉ nữ nhân viên thời vụ kia rồi nói: “Vậy xin lỗi cô ấy đi. Chỉ cần thái độ của các người chân thành thì tôi có thể tùy tình hình mà xử lý.”

Nữ nhân viên thời vụ đứng thẳng lưng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu.

Muốn đấu với cô ta sao? Anh xứng à!

Nữ nhân viên thời vụ không hề coi Giang Nghĩa ra gì cả. Dù sao thì cô ta cũng có chỗ dựa, muốn làm bậy kiểu gì cũng được hết.

Bây giờ cuối cùng thì Giang Nghĩa cũng biết tại sao một nhân viên thời vụ nho nhỏ cũng có thể ngông cuồng to gan như vậy rồi. Hoá ra là phía sau có người chống lưng.

Anh lạnh lùng nhìn đối phương, trong mắt chứa đầy sự tức giận.

Đinh Thu Huyền biết tính khí của Giang Nghĩa nên vội vàng kéo kéo ống tay áo anh, nhỏ giọng nói: “Đàn ông làm việc lớn có thể co có thể giãn. Dù sao thì nói xin lôi cũng tốt hơn tạm giam năm ngày mà?

Chúng ta còn phải đăng ký hộ khẩu cho con nữa. Anh đừng chậm trễ, mau lên đi.”

Đúng, đàn ông làm việc lớn có thể co có thể giãn.

Nhưng có một số việc kiên quyết không thể nói xin lỗi được!

Giống như chuyện ngày hôm nay vậy. Đây là vấn đề nguyên tắc!

Giang Nghĩa lạnh như băng nói: “Muốn tôi nói lời xin lỗi với một kẻ vô liêm sỉ kiêu căng ngạo mạn, trong lòng không hề có dân chúng sao? Mơ à!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2037


Chương 2037

Vẻ mặt nữ nhân viên thời vụ kia thay đổi ngay lập tức.

Cô ta kéo tay đội trưởng rồi nói: “Đội trưởng xem kìa, anh ta không hề muốn nói xin lỗi!”

Đội trưởng cũng tức giận: “Được đấy, anh cũng to gan đấy, lại dám làm nhục cảnh sát của chúng tôi ngay trước mặt mọi người luôn à? Người đâu, bắt kẻ trong mắt không có pháp luật này lại!”

Rồng bơi bãi cạn bị tôm giều, hổ rơi bình địa bị chó khinh.

Giang Nghĩa không thể nào ngờ được rằng sẽ có ngày mình gặp phải chuyện như vậy ở một đồn công an nho nhỏ. Đường đường là chiến thần Tu La, một sự tồn tại cao ngất trời thế mà lại bị một nhân viên thời vụ làm nhục.

A a, quận Giang Nam của bây giờ đúng là ngày càng u ám.

Từ sau khi Giang Nghĩa từ chức, quận Giang Nam như rồng mất đầu, tất cả yêu ma quỷ quái cũng chạy tới, không hề có chút sợ hãi nào.

Anh thật sự nổi giận rồi.

Lúc một viên cảnh sát chạy tới chuẩn bị bắt Giang Nghĩa thì bỗng nhiên có một chiếc xe dừng ở cửa.

Xe của Cục thành phố.

Tất cả cảnh sát đều ngẩn ra. Tại sao lại có xe của Cục thành phố lái tới đây thế này?

Cửa xe bật mở, một người đàn ông trung niên bước ra.

Tất cả mọi người đều nhận ra người này tên là Dương Minh Tuyên, thư ký của quận trưởng Nguyên Bình Phàm, được quận trưởng Nguyễn cực kỳ yêu thích và tin tưởng.

Các cảnh sát đều ngẩn người. Tại sao thư ký Dương lại đến một đồn công an nho nhỏ thế này?

Không còn ai đoái hoài tới Giang Nghĩa nưa.

Đặc biệt là đội trưởng. Ông ta nhanh chóng chạy chậm ra cửa cười vui nói: “Ôi chao thư ký Dương à, ngọn gió nào thổi ngài tới đây thế này? Gần đây cụ quận trưởng Nguyễn vấn khỏe chứ?”

Mặt Dương Minh Tuyên lạnh tanh, khá tức giận đáp: ‘Sức khỏe quận trưởng Nguyễn vân tốt. Nhưng ông lại đang chọc cho quận trưởng Nguyễn đang sống sờ sờ mà tức chết đấy.”

Hả?

Đội trưởng suýt nữa thì bị doạ ngồi bệt xuống đất. Cho ông ta mười lá gan ông ta cũng không dám chọc giận Nguyễn Bình Phàm.

Đội trưởng cười lúng túng hỏi: “Ôi chao, thư ký Dương à, ngài đang nói gì vậy? Tôi có ăn gan hùm mật gấu cũng không dám làm như vậy đâu.”

“Ông không dám ư?” Dương Minh Tuyên chỉ tay về phía Giang Nghĩa: “Vậy tôi hỏi ông, có phải ông bắt anh Giang lại không?”

Anh Giang u?

Đội trưởng nhìn Giang Nghĩa một cái rồi nhíu mày đáp: “Đúng vậy, tôi đang chuẩn bị bắt anh ta lại. Bởi vì anh ta khinh thường chúng tôi, kêu la om sòm ở đây, thậm chí còn muốn đánh cảnh sát nữa!”

Đội trưởng cố ý định tội cho Giang Nghĩa nặng một chút, thuận tiện chối bỏ trách nhiệm của bản thân.

Nào ngờ Dương Minh Tuyên lại không chịu cái dáng vẻ này của ông ta.

Ông ta cười lạnh hỏi: “Thế ông biết anh ta là ai không?”

Đội trưởng lắc đầu.

Dương Minh Tuyên nói tiếp: “Anh ta là Giang Nghĩa, là người kéo quận trưởng Nguyễn về từ bên bờ vực tử vong! Cũng là anh ta giúp quận trưởng Nguyễn khôi phục sức khoẻ. Ông bắt anh Giang chẳng phải là cắt đứt đường sống của quận trưởng Nguyễn, muốn ép quận trưởng Nguyễn vào đường chết à?!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2038


Chương 2038

Lời này nghe khá nghiêm trọng.

Đội trưởng không thể ngờ được rằng người đàn ông trước mắt này lại là Giang Nghĩa, là thần y chữa khỏi cho quận trưởng Nguyên.

Ông ta nuốt nước miếng một cái, bị dọa sợ không nhẹ.

“Cái này…

“Cái đó…

Đội trưởng ấp úng mãi không nói nổi một câu đầy đủ.

Còn nói gì được nữa đây?

Ông ta bao che cho cấp dưới, còn muốn đổ oan cho Giang Nghĩa nữa. Ông ta tưởng răng Giang Nghĩa là một nhân vật nhỏ bé không có bối cảnh gì nên có thể tùy tiện n*n b*p. Nào ngờ người ta lại là người có ơn cứu mạng của quận trưởng Nguyễn.

Lần này có thể nói là ông ta đá phải tảng sắt rồi!

Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy nhức đầu.

Ài!

Bây giờ đội trưởng không nói nổi câu nào nữa, thậm chí cũng không biết phải đối mặt với Giang Nghĩa như thế nào mới phải.

Dương Minh Tuyên nói với giọng điệu lạnh như băng: “Bây giờ ông định làm gì đấy?

Tiếp tục bắt anh Giang à?”

Còn bắt ư?

Dù có cho ông ta thêm một lá gan nữa ông ta cũng không dám làm vậy!

Đội trưởng khóc lóc: “Ôi chao ôi giám đốc Dương à, ngài nói cái gì vậy? Tôi đã sai một lần rồi sao còn có thể sai tiếp được nữa? Anh Giang đây chính là người có ơn cứu mạng của quận trưởng Nguyễn, nói gì tôi cũng không thể để anh ta chịu chút tổn thương nào được.”

Con người ấy mà, luôn sẽ bị tình thế đè cho không ngóc đầu lên được.

Đừng thấy vừa rồi đội trưởng dữ dằn như vậy, bây giờ cũng đã biến thành con rùa rụt đầu rồi đấy thôi.

Ông ta cười ha ha nói với Giang Nghĩa: “Cái đó, anh Giang à, vừa rồi thật sự rất xin lõi anh. Tôi không nên nói chuyện với anh như vậy. Thật ra thì chuyện này đều là do nhân viên thời vụ kia sai hết. Cô ta sơn móng tay trong giờ làm việc, quá tệ hại!”

Ai cũng đang cười.

Mới vừa rồi còn đang thiên vị nhân viên thời vụ kia như vậy mà bây giờ đã trở nên vô cùng chính nghĩa rồi. Tốc độ lật mặt còn nhanh hơn lật sách, cũng thật sự là bất lực.

Đinh Thu Huyền tăng hắng một cái rồi lên tiếng: “Vậy vấn đề nhập hộ khẩu cho con chúng tôi thì sao?”

“Giải quyết, chúng tôi giải quyết cho ngài ngay đây!” Đội trưởng kéo nhân viên thời vụ kia ra rồi tự mình ngồi xuống xử lý vấn đề cho Đinh Thu Huyền. Thái độ làm việc không hề qua loa chút nào.

Nếu ngay từ đầu đã có thái độ này không phải là tốt rồi sao? Sẽ không bày ra nhiều chuyện như thế.

Lúc Đinh Thu Huyền đăng ký hộ khẩu cho con, Dương Minh Tuyên nháy mắt với Giang Nghĩa một cái. Giang Nghĩa hiểu ý.

Hai người bèn đi qua một góc.

Dương Minh Tuyên lén lút nói nhỏ: “Quận trưởng Nguyễn bảo tôi đưa thứ này đến cho ngài.

Ông ta lặng lẽ đưa cho Giang Nghĩa một cái túi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2039


Chương 2039

Giang Nghĩa cầm trong tay, chưa mở ra nhìn cũng biết bên trong chứa cái gì rồi.

Bởi vì đồ bên trong là thứ mà anh không thể quen hơn được nữa, một khẩu súng lục!

Dương Minh Tuyên nói: “Quận trưởng Nguyễn sợ ngài gặp nguy hiểm nên đặc biệt xin cho ngài đấy. Hy vọng tốt nhất là ngài không cần dùng tới.”

Giang Nghĩa yên lặng cất khẩu súng lục đi.

Có thể khiến Nguyễn Bình Phàm căng thẳng như vậy đã nói rõ lên mức độ khó khăn của vấn đề mà Giang Nghĩa cần phải đối mặt sắp tới rồi. Vô cùng khó để gặp được nhau.

Rốt cuộc ba ngày nữa sẽ xảy ra cái gì ở bến tàu Hắc Thuỷ đây?

Đáng để nghĩ ngợi sâu xa đấy.

“Thay mặt tôi cảm ơn quận trưởng Nguyên.” Giang Nghĩa nói.

“Vâng, nhất định tôi sẽ chuyển lời.”

Sau đó Dương Minh Tuyên rời khỏi đồn công an. Một đám người đứng vây chào phía sau. Dáng vẻ khách khí kia khỏi phải nói có bao nhiêu đề tiện.

Bên này, Đinh Thu Huyền cũng đã xử lý xong chuyện hộ khẩu rồi.

Ngay sau đó, cô và Giang Nghĩa cùng rời khỏi đồn công an, lái xe về nhà.

Trên đường, Đinh Thu Huyền tò mò hỏi: “Vừa rồi Dương Minh Tuyên nói gì với anh vậy?”

Giang Nghĩa giải thích: “Cũng không nói chuyện gì cụ thể, chỉ bảo anh chú ý giữ gìn sức khỏe nhiều hơn thôi. Nếu có người bắt nạt anh thì quận trưởng Nguyễn sẽ ra mặt đòi công bằng cho.

Đinh Thu Huyền rất hài lòng đáp: “Quá tốt rồi. Nhắc đến đây mới nhớ, chuyện ngày hôm nay phải cảm ơn quận trưởng Nguyễn đàng hoàng mới được. Nếu không có quận trưởng Nguyễn thì có lẽ bây giờ anh đã bị bắt lại rồi.”

Bắt lại ư?

Chỉ cần Giang Nghĩa muốn thì đại quân sẽ tới luôn ngay lập tức thôi.

Chẳng qua bây giờ chưa phải lúc anh để lộ thực lực. Anh phải chọn cách khiêm tốn nhấn nhịn để đối địch với tập đoàn Hoa Thượng.

Chuẩn bị tốt là chìa khóa của thành công!

Anh lặng lẽ sờ khẩu súng lục trong ngực một cái, sự lạnh lẽo loé lên trong mắt. Tập đoàn Hoa Thượng, chúng ta chưa xong đâu!

Giờ phút này, bên trong tòa nhà của tập đoàn Hoa Thượng, phòng giám đốc.

Phó giám đốc công ty đang ngồi trên ghế, anh ta là anh trai của Thân Hào, con trưởng của gia chủ, chuyên phụ trách khu vực Giang Nam.

Có thể nói, tập đoàn Hoa Thượng có được những thành tích hiện tại, tất cả đều nhờ có sự bành trướng của Thân Lâm.

Lúc này, Thân Lâm vừa gọt táo vừa ra vẻ hững hờ nói: “Em ba, gần đây em hành động có chút lỗ mấãng rồi đó, mang đến không ít ảnh hướng trái chiều cho tập đoàn Hoa Thượng đâu.”

Cái anh ta nói đến, chính là chuyện Thân Hào đối đầu với Giang Nghĩa dạo gần đây.

Thân Hào lạnh lùng nói: “Em l* m*ng chỗ nào? Không phải là do thằng khốn Giang Nghĩa kia chủ động khiêu khích em sao?

Thân là thành viên trong ban giám đốc của tập đoàn Hoa Thượng mà lại bị một thằng nhấãi con khiêu khích, nếu như em lựa chọn nhân nhịn, anh không cảm thấy mất mặt thay tập đoàn Hoa Thượng à?”

Anh ta nói có lý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2040


Chương 2040

Thân Lâm nói: “Giang Nghĩa khiêu khích em, em lựa chọn đáp trả chẳng có gì sai.

Nhưng vấn đề là, em lại đáp trả thua! Tập đoàn Hoa Thượng chúng ta thế mà lại thua ở Giang Nam, vấn đề này không nhỏ đâu.”

Thân Hào hừ lạnh một tiếng, không còn gì để nói.

Bại bởi Giang Nghĩa, là một trở ngại trong lòng mà anh ta không thể vượt qua.

Thân Lâm tiếp tục nói: “Khoảng thời gian này em không cần làm gì cả, tỉnh táo một chút, ba ngày sau có một lô hàng lớn đến, anh không hy vọng xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn. Cho nên, hiện tại em nhất định phải giữ tỉnh táo, đừng có gây phiền phức cho anh.

“Sau khi tất cả những lô hàng này được xử lý xong, anh cả tự nhiên sẽ giúp em xử lý vấn đề, giải quyết Giang Nghĩa.

Thân Hào hơi sửng sốt, sau đó hỏi: “Anh cả, anh nói sắp tới sẽ có một lô hàng lớn đến? Vậy tập đoàn Hoa Thượng chúng ta lại kiếm bộn tiền rồi!”

Kiếm tiền, chắc chắn phải kiếm ra tiền.

Thân Lâm nói: “Nhưng số tiền kia không dễ kiếm như vậy đâu, bất kể là Giang Sơn Ấn hay quan chức, đều đang để mắt tới chúng ta. Khu vườn đẹp đế sau Giang Nam này lúc nào cũng có thể sụp đổ.”

Thân Hào cười: “Làm sao mà sụp được? Ở quận Giang Nam, chúng ta chính là trời! Ai dám đấu với chúng ta chứ?”

Thân Lâm cười ha hả: “Chẳng phải có Giang Nghĩa dám đấy ư?”

Chuyện này…

Thân Hào không còn gì để nói, quả thật Giang Nghĩa đã chèn ép anh ta vô cùng thê thảm, hết lần này tới lần khác, Thân Hào lại chẳng có cách nào đáp trả.

“Hừ!”

“Cứ để Giang Nghĩa đắc ý thêm ba ngày nữa, qua ba ngày, em sẽ hung hăng dạy cho nó một bài học.”

Nói xong, Thân Hào đứng dậy đi ra ngoài.

Nhìn đứa em trai vô dụng của mình, Thân Lâm bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài nói: ‘Đã lớn như vậy rồi mà vẫn hành xử như trẻ con.”

Sau đó, anh ta mở máy tính, mở một bức ảnh của Giang Nghĩa, tự nhủ: “Giang Nghĩa, đã từng là Tổng phụ trách của quận Giang Nam, bây giờ chỉ là một người bình thường. Mày, thật sự là người bình thường sao?”

Thân Lâm vô cùng nghịch ngợm đặt ảnh của Giang Nghĩa vào PS, sau đó ghép đầu anh lên người một con lợn.

“Ừm, như vậy thích hợp hơn nhiều.”

“Mày chính là một con lợn”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Đối đầu trực diện với tập đoàn Hoa Thượng chúng tao, nói mày là lợn đã là t†âng bốc lắm rồi.”

Trong đầu Thân Lâm đã có sẵn mấy phương án đối phó với Giang Nghĩa, nhưng tất cả những phương án này đều phải chờ đến khi ba ngày sau, lúc lô hàng kia an toàn về đến nơi mới có thể thực hiện.

Nhưng Thân Lâm nào biết, hiện tại không chỉ có mình đám người anh ta để mắt tới lô hàng kia.

Đôi mắt của Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm cũng đã sớm dán chặt vào đói Gió thổi báo hiệu giông bão sắp đến.

Ba ngày tiếp theo, quận Giang Nam mưa dầm liên miên, môi ngày đều đổ mưa tí tách, người đi đường cầm ô che, không thể nhìn thấy bầu trời u ám.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2041


Chương 2041

Thần kỳ chính là, ba ngày này cũng là ba ngày yên tĩnh nhất ở quận Giang Nam.

Không có gì nghiêm trọng xảy ra, không phát sinh bất kỳ hoạt động phạm pháp nào, giống như thiên đường chốn nhân gian vậy.

Nhưng loại yên tĩnh này lại khiến cho người †a cảm thấy sợ hãi.

Bởi vì quận Giang Nam không phải thiên đường, nó có tội ác của nó nhưng lại không thể nhìn thấy, cũng không có nglĩa là nó đã biến mất, mà là bọn nó đang ẩn nấp, chờ đợi thời cơ bùng phát.

Tội ác tày trời, sắp đến rồi.

Ba ngày sau.

Mười giờ đêm.

Giang Nghĩa mặc một thân đồ đen, kẹp khẩu súng lục bên hông, anh bước ra khỏi nhà, xuyên qua màn mưa tí tách rồi ngồi lên xe.

Anh hít một hơi thật sâu, châm lửa rời đi.

Trong phòng.

Đinh Thu Huyền ngồi trên ghế sô pha, mặc dù mắt đang nhìn chằm chằm TV nhưng suy nghĩ đã sớm đi theo Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa nói với cô là anh muốn ra ngoài gặp một người bạn cũ nhưng cũng không nói người bạn cũ ấy là ai.

Rốt cuộc anh muốn gặp ai?

Hay anh muốn đi làm chuyện gì nguy hiểm?

Trong lòng Đinh Thu Huyền lo sợ bất an, sợ Giang Nghĩa gặp nguy hiểm ở bên ngoài.

Cô thở dài, cố gắng không lo nghĩ lung tung, muốn khiến mình đắm chìm trong phim truyền hình, nhưng làm kiểu gì cũng không thể thoát khỏi nỗi lo lắng về Giang Nghĩa.

Cô thật sự rất hoảng.

Trên đường.

Một mình Giang Nghĩa lái xe trên con đường nhựa tối om, nước mưa không ngừng rơi xuống, đập vào cửa sổ xe.

Anh bật cần gạt nước, lắc qua lắc lại rất đều đặn.

Bến tàu Hắc Thủy cách đó không xa.

Lái xe hơn hai mươi phút, Giang Nghĩa mới đến bến tàu này.

Đây là bến tàu chuyên dùng để bốc dỡ hàng hóa, trung tâm trung chuyển hàng hóa giữa các thành phố lớn trong cả nước, nhìn qua không có gì lạ, cũng chẳng có chỗ nào chỗ đặc biệt.

Nhưng khiến Nguyễn Bình Phàm phải phái Giang Nghĩa tới đây thì nhất định có vấn đề.

Anh dừng hẳn xe, lặng lẽ đi xuống, cầm một chiếc ô màu đen, đi dưới màn đêm đen kịt. Người bình thường nếu không nhìn kỹ, căn bản sẽ không phát hiện ra sự tồn †ại của anh.

Anh cũng không biết mình muốn nhìn cái gì, thế là tùy ý đi dọc theo bến tàu, nhìn mấy người khuân vác đáng thương đang khổ cực dỡ hàng giữa nửa đêm mưa gió.

Ai cũng mệt lử nhưng vì kiếm tiền không thể không làm.

Những người này rất đáng thương.

Thời gian châm chậm trôi qua, cuối cùng cũng đến mười một giờ, cũng chính là lúc Nguyên Bình Phàm bảo Giang Nghĩa đến.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2042


Chương 2042

Chuyện gì sẽ xảy ra vào khoảng thời gian này?

Lúc này, anh nghe thấy một tiếng huýt dài, Giang Nghĩa nhìn về hướng phát ra tiếng còi, phát hiện có một con tàu kín đáo đang đậu ở bến tàu.

Cầu tàu được hạ xuống, không ngừng có người khuân vác đi lên tàu dỡ hàng.

Con tàu này cập bến lúc mười một giờ.

Nhìn qua không có bất cứ vấn đề gì.

Nhưng Giang Nghĩa nhạy cảm phát hiện ra một điều, đó là trên mũi con tàu này có một biểu tượng không dễ thấy, mà biểu tượng đó chính là logo của tập đoàn Hoa Thượng.

Con tàu này là của tập đoàn Hoa Thượng!

Phải biết rằng, công ty của tập đoàn Hoa Thượng đứng đầu quận Giang Nam, thậm chí có thể nói là công ty lớn mạnh nhất, nhưng bây giờ hàng hóa của bọn họ lại phải dùng một con tàu kín đáo đưa tới.

Không phải khiêm tốn quá rồi sao?

Trong ấn tượng của Giang Nghĩa, tập đoàn Hoa Thượng không phải là một công ty tâm thường như vậy.

Thế là anh đi tới, đứng trên bến tàu quan sát.

Một chuyện kỳ lạ hơn lại xuất hiện, Giang Nghĩa nhìn chưa tới ba phút đồng hồ thì bỗng có một người đàn ông lực lưỡng c ởi trần đi tới, dùng tay võ vào bả vai anh, lớn tiếng nói: “Anh bạn, nhìn cái gì đấy?”

Tay người đàn ông kia dùng lực rất mạnh, lúc võ mấy phát vào vai Giang Nghĩa cũng dùng sức không hề nhỏ.

Nếu là người bình thường, khi chịu đựng mấy cái võ này có lẽ đã nằm rạp trên mặt đất.

Nhưng Giang Nghĩa không phải người bình thường.

Mấy cái võ của tên đàn ông vạm vỡ kia rơi lên người anh chẳng khác nào gãi ngứa, hoàn toàn chẳng có chút cảm giác nào.

Khoảnh khắc này khiến gã đàn ông hơi chấn động.

Giang Nghĩa cũng không nhìn gã, chỉ nhìn con tàu nhỏ kia, thản nhiên nói: “Tôi đang xem tập đoàn Hoa Thượng dỡ hàng như thế nào.”

Tên đàn ông thoáng sửng sốt.

“Dỡ hàng thì có gì đáng xem?”

“Đương nhiên là đáng xem chứ.” Giang Nghĩa nói: ‘Công ty của tập đoàn Hoa Thượng lớn như vậy, thế mà phải dùng con tàu nhỏ như kia vận chuyển hàng hóa, bọn họ biết khiêm tốn từ khi nào thế?”

Đột nhiên, Giang Nghĩa lại hỏi: “Anh có biết rốt cuộc lô hàng này của tập đoàn Hoa Thượng là thứ gì không?”

Người đàn ông lực lưỡng nhíu mày, không nói chuyện.

Giang Nghĩa tiếp tục quan sát.

Toàn bộ lô hàng kia được đựng trong những cái thùng hình lập phương dài khoảng một mét, hai người khuân vác khiêng một thùng xuống dỡ hàng, nhìn qua có vẻ rất nặng, cũng không biết bên trong rốt cuộc chứa cái gì.

Sắc mặt tên đàn ông to lớn trở nên âm u, gã mở miệng nói: “Nhìn đủ rồi chứ? Có thể đi được chưa?”

Giang Nghĩa trả lời: “Tôi rất muốn biết trong cái thùng kia rốt cuộc chứa những thứ gì.”

“Là cái gì cũng không liên quan đến mày!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2043


Chương 2043

Biến!”

Người đàn ông vạm vỡ kia không thể để Giang Nghĩa tiếp tục xem nữa, gã có cảm giác Giang Nghĩa không phải người tốt lành gì, chưa biết chừng lại phá hỏng ngay tại chỗ.

Vì thế gã nắm lấy bả vai Giang Nghĩa, muốn kéo anh đi.

Nhưng cảnh tượng xấu hổ đã xảy ra.

Giang Nghĩa đứng yên ở đó bất động như một tảng đái Người đàn ông kéo mấy lần cũng không kéo được Giang Nghĩa, sức của gã không hề nhỏ, sao lại không kéo nổi một người bình thường chứ?

Người đàn ông quýnh lên.

Gã đưa hai tay ra kéo Giang Nghĩa nhưng lại bị Giang Nghĩa dùng một tay dễ dàng hất ra.

Khoảng cách thực lực giữa hai người thực sự quá lớn.

Lúc này một điều bất ngờ hơn nữa đã xảy ra, hai nhân viên khuân vác không biết vì mệt quá hay vì trời mưa trơn trượt mà mất thăng bằng ngã dúi xuống đất, chiếc thùng đang vận chuyển cũng rơi xuống, lăn hai Vòng.

Khi chiếc thùng lăn đi, có tiếng hét “a” vang lên bên trong.

Là tiếng hét của một bé gái!

Lần này tất cả mọi người đang có mặt đều sững sờ.

Mấy nhân viên khuân vác nhìn chằm chằm chiếc thùng rơi trên đất, rồi lại nhìn chiếc thùng trên tay mình, sợ hãi không dám nhúc nhích.

Chẳng lẽ bên trong đều là người sống?

Tập đoàn Hoa Thượng vận chuyển người sống ư?!

Cảnh tượng này các nhân viên chưa từng gặp bao giờ, dù họ có to gan hơn nữa cũng chẳng dám vận chuyển người sống.

Người cầm đầu đoàn vận chuyển hơi nhíu mày, biết tình hình không ổn rồi.

Vì vậy anh ta lớn tiếng quát: “Còn ngây ra đó làm gì? Mau chuyển hàng đi!”

Một nhân viên khuân vác nói: ‘Hình như trong chiếc thùng đó có chứa người?”

Người cầm đầu cười: “Nói nhảm gì đấy?

Bên trong toàn là rượu đắt tiền, vừa nấy rơi xuống đất chắc là vỡ rồi, các cậu nghe nhầm thôi.”

Chỉ có kẻ ngốc mới nghe nhầm!

Người cầm đầu tiếp tục nói: ‘Mau chuyển hàng đi, nếu tốc độ nhanh thì lần này tôi sẽ chuyển cho các cậu gấp đôi tiền công.”

Có tiền có thể sai khiến cả quỷ thần.

Vừa nghe thấy ‘gấp đôi tiền công”, tất cả nhân viên đều không quan tâm thứ khác nữa.

Trong thùng có gì không quan trọng.

Quan trọng là tiền!

Chỉ cần đưa cho họ tiền thì bảo họ làm gì cũng được, bởi vì sống trên đời này không có tiền không được.

Lúc này Giang Nghĩa bước tới.

Người khác bị tiền sai khiến nhưng anh thì không. Người khác vì sợ mà không dám lại gần, anh thì không. Người khác nhắm một mắt mở một mắt, anh thì không.

Dưới con mắt theo dõi của mọi người, Giang Nghĩa đến bên chiếc thùng, một tay cầm ô, một tay ấn vào chiếc thùng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2044


Chương 2044

Hai nhân viên nhìn nhau, đều không hiểu anh làm vậy là có ý gì.

“Anh bạn làm gì đấy? Đừng ảnh hưởng chúng tôi làm việc.”

Giang Nghĩa hờ hững nói: “Các anh không nghe thấy à? Bên trong có một bé gái đang kêu, trong này là người!”

“Người? Không thể nào, anh nghe nhầm rồi.

Hai nhân viên khuân vác định tiến lên chuyển chiếc thùng đi, nhưng tay Giang Nghĩa đã đặt trên đó, người khác không thể di chuyển được.

Lúc này người cầm đầu đi tới quát mắng: “Anh là ai? Chăn ở đây làm gì? Mau cút đi cho tôi! Nếu không…”

Anh ta búng tay một cái, lập tức có một nhóm người vạm vỡ xông ra.

Vừa rồi một người vạm vỡ không đối phó được với Giang Nghĩa, bây giờ có một nhóm đông, bọn họ không tin vẫn không đối phó được.

Giang Nghĩa không hề nao núng.

Anh lặng lẽ đặt tay bên hông, sau đó rút súng ra bắn một phát lên trời.

Păng!!!

Tiếng súng vang lên, tất cả mọi người đều kinh hãi nằm rạp xuống đất, sợ bị bắn trúng.

Người này là ai?

Sao trên người lại có súng?

Giang Nghĩa không nói lời nào với họ, chĩa súng vào ổ khóa của thùng, băn thêm hai phát nữa.

Ổ khóa đã mở.

Giang Nghĩa mở chiếc thùng ra, sau đó ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía anh.

Bên trong thùng thực sự có một bé gái!

Đó là một bé gái chừng mười tuổi, mặc quần áo mỏng manh, nằm cuộn tròn bên trong chiếc thùng, trông rất đáng thương.

Điều kỳ lạ là cô bé này không hoàn toàn giống người bình thường.

Trên cơ thể cô bé có rất nhiều hoa.

Đúng thế, là hoa.

Ban đầu Giang Nghĩa còn tưởng những bông hoa này là hàng hoá trong hộp, nhưng sau khi nhìn kỹ anh phát hiện những bông hoa này lại mọc ra từ người cô bé!

Thân của những bông hoa này lặn trong cơ thể cô bé.

Thực vật và người sống phát triển cùng nhau, trông như quái vật trong phim khoa học viên tưởng.

Mọi người vẫn luôn nói là người thực vật, hôm nay Giang Nghĩa đã được thấy thế nào là người thực vật thật sự!

Cô bé này có còn là người không?

Trên người cô bé từ trên xuống dưới mọc ra mấy chục bông hoa, tuy vần chưa nở, mới chỉ có nụ nhưng có thể nhìn ra được những bông hoa ấy rất rực rỡ.

Đồng thời Giang Nghĩa còn phát hiện ra một chuyện, trong mắt cô bé tràn đầy sợ hãi.

Đó không phải nỗi sợ bình thường.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2045


Chương 2045

Là nỗi sợ giữa các chủng tộc, dường như con người trong mắt cô bé là vô cùng đáng Sợ, giống như thỏ con nhìn thấy sói xám.

Đây là nỗi sợ hãi khi nhìn thấy kẻ thù không đội trời chung.

Chẳng lẽ cô bé này thật sự không phải loài người, mà là một chủng loại chưa rõ nào đó?

Có khả năng này không?

Trong lòng Giang Nghĩa có vô vàn thắc mặc.

Rốt cuộc đằng sau tập đoàn Hoa Thượng cất giấu bí mật gì?!

Sự xuất hiện của bé gái trước mắt khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh hãi, đặc biệt là khi phát hiện trên bê mặt cơ thể của cô bé còn mọc ra thực vật. Các nhân viên khuân vác sợ hãi, ai nấy đều trốn trong góc, sợ bị quái vật này làm hại.

Thật ra họ cũng không nghĩ thử xem, nếu như quái vật này thật sự lợi hại thì sẽ không bị nhốt trong chiếc thùng một cách đơn giản và bị con người coi như hàng hoá mà vận chuyển như thế.

Giang Nghĩa cầm ô đứng dưới mưa, nhìn thẳng vào mắt bé gái trong thùng, trong lòng cảm thấy vô cùng thương xót.

Anh cũng có con, cũng là con gái.

Nếu có người coi con gái của anh là hàng hoá vận chuyển tới vận chuyển lui thì chắc chắn anh sẽ băm kẻ đó thành từng mảnh.

Giang Nghĩa vươn tay về phía bé gái, muốn đưa bé đi.

Nhưng cô bé lại không dám ra khỏi thùng, tựa như con khỉ đã được thuần hoá, bất kỳ hành động nào cũng sẽ khiến cô bé sợ hãi.

Cô bé cuộn tròn trong góc chiếc thùng, đôi mắt chớp chớp đầy sợ hãi.

Lúc này một nhóm người tiến lên bao vây, hơn nữa trên tay ai cũng đều cầm súng.

Nhiều súng như vậy, dù là Giang Nghĩa cũng không thể an toàn rút lui.

Đám đông tránh ra, một người đàn ông bước tới, chính là người phụ trách tập đoàn Hoa Thượng ở quận Giang Nam, phó giám đốc Thân Lâm!

Anh ta đứng ở phía trước, lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa.

Anh ta cứ tưởng phải đợi đến tối nay mới phải đối đầu trực diện với Giang Nghĩa, không ngờ lại tới sớm hơn, Giang Nghĩa một mình chạy đến bến tàu Hắc Thuỷ tự †ìm cái chết.

Thân Lâm hỏi: “Giang Nghĩa, nói cho tôi biết, vì sao anh lại đến đây?”

Vì sao?

Giang Nghĩa chỉ vào cô bé trong thùng, nói: “Đây là lý do tôi đến bến tàu Hắc Thuỷ”

Tối nay anh đến vì những điều này.

Thân Lâm cau mày: “Anh biết những gì rồi?”

Thực ra Giang Nghĩa chưa biết gì cả.

Nhưng anh cố ý nói: “Tôi biết gì hay không biết gì cần phải báo cáo với anh à?”

Thân Lâm ngẩn ra, sau đó nhún vai: “Không sao cả, dù anh không báo cáo với tôi thì tôi cũng sẽ không để anh được sống sót rời khỏi nơi này đâu.”

Anh ta giơ tay, lập tức, tất cả các khẩu súng đều nhắm vào Giang Nghĩa.

Chỉ cần Thân Lâm phất tay là mấy chục khẩu súng sẽ đồng loạt bắn và Giang Nghĩa sẽ chết chắc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2046


Chương 2046

Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, tiếng còi báo động lần lượt vang lên, hàng chục chiếc xe cảnh sát bao vây hiện trường, tất cả mọi người đều bị vây ở bên trong.

Thân Lâm cau mày, lập tức ra hiệu cho mọi người cất súng.

Sau đó cảnh sát lần lượt xuống xe, bao vây hiện trường, không ai có thể rời đi.

Quận trưởng Nguyễn Bình Phàm bước ra, bên cạnh còn có người che ô cho ông ấy.

“Phó giám đốc Thân, muộn thế này rồi cậu còn ở đây làm gì thế? Tụ tập nhiều người thế này, định đóng phim Hồng Kông à?”

Trong lời nói của Nguyễn Bình Phàm có mang theo sát khí.

Thân Lâm không hề sợ hãi, bình tĩnh thản nhiên nói: “Tôi nghe nói có người mạo danh tàu của tập đoàn Hoa Thượng đến đây giao hàng, vì vậy đã dẫn người đến đây xem, kẻo ảnh hưởng xấu đến hình tượng của công ty.”

“Ồ? Có chuyện này à?” Nguyễn Bình Phàm nhìn về phía chiếc tàu nhỏ, quả nhiên có logo của tập đoàn Hoa Thượng, vì thế ông ấy nói: ‘Đúng thế, đúng là có logo của tập đoàn Hoa Thượng.”

Thân Lâm nói: “Tuy là logo của tập đoàn Hoa Thượng nhưng con tàu này không liên quan gì đến chúng tôi. Quận trưởng Nguyễn, ông đừng để bọn lưu manh lừa gạt: “Yên tâm, không đâu.” Nguyễn Bình Phàm tiếp tục nói: “Nếu không phải tàu của tập đoàn Hoa Thượng thì tôi phải đưa về điều tra kỹ càng. Phó giám đốc Thân, như vậy có được không?”

Khóe miệng Thân Lâm giật giật, hiển nhiên anh ta khá bất mãn với kết quả này.

Nhưng anh có thể nói ‘không” sao?

Trong mỗi chiếc thùng đều có “người thực vật”, nếu chuyện này điều tra tới tập đoàn Hoa Thượng thì sau này sẽ khó mà sống dễ dàng.

Dù rằng hiện giờ cũng không dễ dàng.

Thân Lâm hít sâu vài lần rồi nói: ‘Những hàng hoá này nguồn gốc không rõ ràng, vốn nên giao cho cảnh sát, hơn nữa cũng không phải hàng của tập đoàn Hoa Thượng chúng tôi, cũng không tới lượt tôi lên tiếng mà đúng không? Quận trưởng Nguyễn muốn làm thế nào thì cứ tự nhiên.”

Nguyễn Bình Phàm gật đầu: “Nếu vậy thì tôi không khách sáo nữa nhé.”

Ông ấy phất tay, cảnh sát phong tỏa hiện trường, thu giữ toàn bộ thùng hàng và bắt giữ người cầm đầu phụ trách vận chuyển cùng với tất cả nhân viên khuân vác.

Còn phía Thân Lâm thì tới từ đâu, đi về đó.

Bây giờ vân chưa phải lúc tính sổ với tập đoàn Hoa Thượng, thứ Nguyễn Bình Phàm muốn chỉ là lô hàng này mà thôi.

Trên mặt Thân Lâm lập tức đầy vẻ phẫn nộ.

Lô hàng này ảnh hưởng đến xu thế của tập đoàn Hoa Thượng ở quận Giang Nam sau này, không được xảy ra bất kỳ chuyện gì, thế nhưng lại bị Nguyễn Bình Phàm thu giữ toàn bộ.

Còn cả Giang Nghĩa nữa, anh xuất hiện quá đột ngột.

Nếu Giang Nghĩa không xuất hiện thì Thân Lâm sẽ không dẫn người ra bao vây, cũng sẽ không bị Nguyễn Bình Phàm bao vây ngược lại.

Cảm giác này giống như dụ rắn ra khỏi hang vậy.

Thân Lâm bị Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm cùng nhau gài bấy, cảm giác này không dễ chịu chút nào!

Bên kia, Nguyễn Bình Phàm đi đến trước mặt Giang Nghĩa, nói một câu chân thành: “Xin lỗi cậu Giang, để cậu phải làm mồi nhử lần này.”

Giang Nghĩa không để bụng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2047


Chương 2047

Anh chỉ nhìn cô bé trong chiếc thùng, nhẹ nhàng hỏi: ‘Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?”

Nguyễn Bình Phàm cũng trở nên nghiêm túc.

Ông ấy cũng nhìn vào bé gái, nhíu mày nói: “Tôi cũng không biết. Tôi chỉ biết đơn hàng tối nay vô cùng quan trọng với tập đoàn Hoa Thượng, mời cậu Giang tới đây là muốn rút dây động rừng, xem lô hàng này là gì rồi tôi mới có thể dẫn người tới hành động được.”

“Nhưng tôi không thể ngờ được rằng lô hàng này lại là người! Không đúng, thứ bên trong thùng này có thể coi là người không?”

Nhìn những bông hoa mọc ra từ bề mặt cơ thể cô bé, nói dễ nghe thì là nàng tiên hoa, nói khó nghe thì chẳng phải quái vật sao?

Cô bé này và những “người thực vật” bị nhốt trong những thùng khác đều có giá trị nghiên cứu rất lớn.

Có lẽ nghiên cứu rõ những điều này là có thể tìm hiểu được bí mật đằng sau tập đoàn Hoa Thượng.

Giang Nghĩa rất nghiêm túc nói: ‘Quận trưởng Nguyễn, tôi mạo hiểm tính mạng làm mồi nhử cho ông một lần, ông phải đền bù cho tôi.”

“Đền bù, nhất định sẽ đền bù!” Nguyễn Bình Phàm hỏi: “Vậy không biết cậu Giang muốn đền bù thế nào? Tiền thưởng hay thứ gì khác?”

Tiền thưởng?

Giang Nghĩa không hề thiếu tiền.

Anh chỉ vào cô bé trong thùng rồi nói: “Tôi muốn cô bé.”

Điều này…

Nguyễn Bình Phàm vô cùng khó xử.

Cô bé này là một sản phẩm nghiên cứu rất quan trọng, là manh mối và bằng chứng quan trọng để tấn công tập đoàn Hoa Thượng, sao có thể dễ dàng giao cho người khác?

Nhưng nghĩ lại, người có tài năng y học giỏi nhất cả quận Giang Nam này chẳng phải Giang Nghĩa sao?

Có lẽ Giang Nghĩa có thể dựa vào cô bé này để tìm ra bước đột phá, biết đâu lại tìm ra được bí mật của tập đoàn Hoa Thượng.

Sau khi nghĩ thông suốt điều này, Nguyễn Bình Phàm thuận nước đẩy thuyền bảo: “Được, không thành vấn đề, cô bé này sẽ giao cho cậu Giang. Nhưng có một điều tôi phải nói rõ trước, giao cô bé cho cậu cũng được, có điều tôi cần cô bé bình an vô sự, tuyệt đối không được xảy ra bất kỳ chuyện gì!”

Giang Nghĩa tự tin trả lời: “Điều này là đương nhiên.”

“Ừm.” Nguyễn Bình Phàm nhìn cô bé rồi nói: “Vậy đặt cho cô bé biệt danh “nàng tiên hoa” đi, tạm thời giao cho cậu Giang giải quyết nhé. Ngoài ra thi thoảng tôi sẽ sắp xếp cảnh sát tới xác nhận an toàn, đây là thủ tục cần thiết, cậu đừng để ý.”

“ừm.”

Sau khi hai người thương lượng xong thì mở hết các thùng còn lại ra, quả nhiên bên trong đều là người.

Hơn nữa mỗi người đều giống như bé gái kia, trên thân mình cũng mọc ra hoa.

Những “người thực vật” khác đều bị cảnh sát đưa đi, chỉ có nàng tiên hoa được Giang Nghĩa đưa đi.

Giang Nghĩa dặn Bảo Bình đưa nàng tiên hoa đến y quán nhân trị, giao cho Tân Tử Dân, đặc biệt dặn dò phải bảo vệ cô bé thật cẩn thận, không được để xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.

Đương nhiên Bảo Bình không dám lơ là, suốt chặng đường đều vô cùng cẩn thận.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2048


Chương 2048

Sau khi đưa nàng tiên hoa đi, còn tăng cường công tác an ninh, bố trí một lượng lớn nhân viên an ninh gần y quán nhân trị.

Không chỉ thế, anh còn sắp xếp Thiên Yết và Ma Kết trong mười hai cung Hoàng Kim thay phiên nhau canh giữ để đảm bảo không xảy ra chuyện gì.

Còn Giang Nghĩa, anh không có động thái gì, tối hôm đó anh về nhà như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trên mặt không nhìn ra bất kỳ sự thay đổi nào.

“Anh về rồi à?” Đinh Thu Huyền lập tức đi tới, giúp Giang Nghĩa cầm ô, đặt lên kệ.

Trời đã gần sáng nhưng Đinh Thu Huyền vẫn chưa ngủ.

Không phải cô không muốn ngủ, mà là lo lắng không ngủ được.

Giang Nghĩa vuốt v e khuôn mặt Đinh Thu Huyền, cảm thấy rất xót xa và ấm áp, nếu đời này có thể có một người con gái yêu mình sâu đậm thế này thì cũng coi như không sống uổng.

“Nghỉ ngơi đi.”

“Vâng.

Hai người tắm rửa xong rồi cũng đi ngủ.

Đinh Thu Huyền ôm Giang Nghĩa thật chặt, sợ anh tuột mất khỏi tay mình, cảm giác sợ mất ấy dâng lên trong lòng cô rất mãnh liệt.

Giang Nghĩa ngủ thẳng đến hơn một giờ chiều mới dậy, anh nhẹ nhàng rời giường, không làm ồn đến Đinh Thu Huyền.

Sau khi mặc quần áo xong, anh hôn nhẹ lên trán cô.

Sau đó anh rời khỏi nhà, không nói một lời.

Vẫn còn rất nhiều việc cần Giang Nghĩa giải quyết, rốt cuộc nàng tiên hoa cất giấu bí mật gì? Anh nhất định phải tìm ra.

Giang Nghĩa nổ máy, lái xe đi đến y quán nhân trị.

Không lâu sau, anh đã đến địa điểm, mặc dù ở cửa không có ai nhưng anh có thể cảm nhận được y quán nhân trị đang được bảo vệ nghiêm ngặt.

Nói lên rằng Bảo Bình làm rất tốt.

Giang Nghĩa bước vào, vừa đi vào đã thấy Tân Tử Dân hào hứng đi đi lại lại trong phòng, giống như Columbus khám phá ra đại lục mới, phấn khích đến độ không biết nên nói gì mới phải.

Nhìn thấy Giang Nghĩa đi tới, Tân Tử Dân hét to: “Giang Nghĩa, cuối cùng con cũng đến. Con, con, con có tin trên đời có Chúa tôn tại không? Dù con có tin hay không nhưng chắc chắn thầy tin!”

Thôi rồi, hoàn toàn điên rồi.

Tân Uẩn đi ra từ trong phòng, lạnh lùng nói: “Ba, ba đừng nói linh tỉnh nữa được không?

Như vậy là rất không tôn trọng người khác.”

Tân Tử Dân lúng túng ho khan một tiếng: “Ba biết rồi, biết rồi, ba sẽ chú ý.”

Sau đó Tân Tử Dân kéo tay Giang Nghĩa đi vào, vừa đi vừa nói: “Cô bé tối qua con đưa đến thật sự rất thần kỳ, chuyện xảy ra với cô bé sẽ nằm ngoài sức tưởng tượng của con đấy. Nào, thầy đưa con đi xem.”

Dưới sự dẫn đường của Tân Tử Dân, Giang Nghĩa đến một phòng nghiên cứu.

Đây là nơi Tân Tử Dân thường nghiên cứu các loại thuốc, bây giờ được dọn dẹp lại, còn kê thêm một chiếc giường để nàng tiên hoa năm trên đó, tiến hành nghiên cứu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2049


Chương 2049

Lúc này nàng tiên hoa đang nhắm mắt tựa như đã ngủ.

Điều khác với tối qua là trên mặt nàng tiên hoa đã có thêm huyết sắc, trông rất khoẻ mạnh, tốt hơn nhiều so với sắc mặt tái nhợt tối qua.

Có thể thấy trong vòng bảy tám tiếng này Tân Tử Dân đã cố gắng rất nhiều.

“Cô bé ngủ rồi ạ?” Giang Nghĩa hỏi.

“Ừm!” Tân Tử Dân vẫy tay với Giang Nghĩa bảo anh lại gần nhìn kỹ.

Hôm nay Giang Nghĩa cách nàng tiên hoa một khoảng nhất định, trời lại tối nên không nhìn rõ lắm. Bây giờ quan sát kỹ ở cự li gần, lại có ánh đèn phẫu thuật soi sáng, anh có thể nhìn thấy rõ từng bộ phận trên cơ thể nàng tiên hoa.

Có thể thấy thân rễ của những bông hoa mọc trên người nàng tiên hoa đã lặn sâu vào da thịt của cô bé, tựa như mọc trong đất.

“Ông Dân, những bông hoa này là thật à?”

Giang Nghĩa vấn ôm chút ảo tưởng, cho rằng có thể là nghệ thuật gì đó, chỉ là giả thôi.

Nhưng Tân Tử Dân lại xua tan ý nghĩ này của anh.

Tân Tử Dân nói: “Những bông hoa này đều là thật, không phải giả. Hơn nữa thầy đã kiểm tra rồi, thân rễ của những bông hoa này đã nối liền với các đường gân của cô bé.”

“Rất thần kỳ phải không? Con người và thân rễ của thực vật nối liền với nhau.”

“Những bông hoa này cùng tồn tại với cơ thể của cô bé, thầy không biết là trời sinh đã như vậy, hay là do con người tạo thành.

Nếu là do con người tạo thành, để có thể giữ được hoa và người cùng tồn tại thì thủ thuật phải xuất sắc nhường nào.”

“Giống như là… cấy ghép!”

Vấn đề là cấy ghép chỉ có thể cấy vào thực vật, chứ chưa bao giờ nghe nói cấy thực vật vào cơ thể con người.

Dùng máu người và dinh dưỡng cơ thể để nuôi dưỡng những bông hoa này.

Giang Nghĩa nói: “Nói cách khác những bông hoa này bây giờ là một phần của cơ thể cô bé, giống như tay chân của cô bé.”

Tân Tử Dân gật đầu: “Đúng vậy! Đây đã không còn là chuyện mà con người có thể làm được nữa. Đây là kỳ tích thần kỳ, chỉ có Chúa mới có thể làm được! Trời ơi, vậy mà thầy lại có thể được nhìn thấy cảnh này trong đời, thật sự rất bất ngờ.”

Giang Nghĩa cũng rất bất ngờ.

Mặc dù anh là chiến thần Tu La, có điều gì mà anh chưa từng thấy? Nhưng nói từ lương tâm thì anh thật sự chưa thấy điều này bao giờ.

Anh đứng trước bàn phẫu thuật, quan sát nàng tiên hoa thật kỹ, giống như chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật tỉnh xảo.

Sau đó anh lại có rất nhiều câu hỏi.

Nàng tiên hoa trở thành như thế này là do trời sinh đã vậy hay bị chiết cành? Nếu như bị chiết cành thì người ra tay là ai?

Tập đoàn Hoa Thượng có mục đích gì?

Đưa một người “kỳ quái” như thế đến quận Giang Nam như một món hàng, rốt cuộc tập đoàn Hoa Thượng muốn lấy được thứ gì từ trên người bọn họ?

Điểm này, Giang Nghĩa nghĩ mãi không ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2050


Chương 2050

Anh hỏi: “Ông Tân, theo ý thầy, cô bé này có giá trị gì đặc biệt hay không?”

Tân Tử Dân vuốt râu, trả lời: “Tạm thời vân chưa nhìn ra giá trị đặc biệt là gì, suy cho cùng ngoại trừ thần kỳ ra cũng không có chỗ nào đặc biệt. Nhưng mà…

Tân Tử Dân chỉ vào những nụ hoa trên người nàng tiên hoa, nói tiếp: “Thầy cứ có cảm giác những nụ hoa này mới có giá trị nhất, chỉ cần chúng nở rộ, chắc chắn sẽ lấy được rất nhiều bí mật.

Thật không?

Giang Nghĩa nhìn những nụ hoa ấy, cũng đang chờ thời khắc chúng nở rộ.

Chắc chắn họ sẽ lấy được đáp án cho những bí mật phía sau tập đoàn Hoa Thượng trên người nàng tiên hoa!

Lúc này Tân Uẩn bước đến, nói với giọng vô cùng giận dữ: “Hai người đã nhìn đủ chưa? Có thể ra ngoài được chưa?”

Giang Nghĩa và Tân Tử Dân đồng loạt sững sờ, sau đó mới phản ứng lại.

Tuy nói cô bé này vô cùng thần kỳ, nhưng dù sao vấn là một cô bé, thậm chí có thể còn là con người. Cô bé cũng biết vui buồn, giận hờn, sao có thể xem cô bé như đồ vật tùy tiện nghiên cứu chứ?

Hai người đàn ông to xác cứ nhìn chằm chăm một cô bé như vậy thì không hay cho lắm nhỉ?

Tân Uẩn là phụ nữ nên tinh tế hơn nhiều, vì vậy sẽ nghĩ đến những việc mà cả Tân Tử Dân và Giang Nghĩa đều không nghĩ đến, đó là tư duy cảm tính của phụ nữ.

Cô ta vừa rửa mặt cho nàng tiên hoa vừa thương xót nói: “Sau khi quan sát mấy tiếng đồng hồ thì thấy có lẽ nàng tiên hoa có trí thông minh bằng đứa bé ba tuổi. Cô bé có tình cảm, biết sợ hãi, nhưng cô bé không thể sử dụng ngôn ngữ, hay nói đúng hơn là cô bé không biết nói chuyện. Giống như từ lúc còn rất nhỏ, cô bé đã trở thành vật thí nghiệm, bị tiến hành “chiết cành” vậy.

Giang Nghĩa nuốt nước bọt.

Nếu thật sự như thế, nàng tiên hoa này đúng là đáng thương.

Không chỉ nàng tiên hoa, còn có rất rất nhiều người giống như nàng tiên hoa, từ nhỏ đã bị biến thành vật thí nghiệm, tiến hành chiết cành.

Đây là hành vi cực kỳ thất đức.

Có thể nói, tập đoàn Hoa Thượng làm như vậy chẳng bằng heo chó.

Đến tận lúc này, Tân Tử Dân mới đổi cách nói: “Ôi thầy sai rồi, trên đời này làm gì có Thượng đế. Sự xuất hiện của nàng tiên hoa không phải kiệt tác của Thượng đế, mà là tác phẩm của ác ma! Địa ngục trống rỗng, ác ma đã đến nhân gian.

Giang Nghĩa thở dài, xoay người rời đi.

Vừa đến cửa, anh đã nhìn ra ngoài, hôm nay thời tiết vẫn xấu như trước, bầu trời vấn tối tăm mù mịt, không biết khi nào sẽ đổ mưa.

Anh tự lẩm bẩm: “Tập đoàn Hoa Thượng, cuối cùng các người đang bày trò gì vậy?”

Giang Nghĩa đã từng có vô số đối thủ, trong đó không thiếu những người mưu kế tài tình, ví dụ như gia chủ nhà họ Đàm – Đàm Vĩnh Thắng, lão cáo già cực kỳ cao siêu.

Nhưng chưa từng có bất kỳ đối thủ nào khiến Giang Nghĩa cảm thấy kh ủng bố một cách quái dị như thế.

Cảm giác này giống như khi xem phim kinh dị lúc còn bé.

Giống như Sadako bò ra từ TV, giống như Kayako chậm rãi bò lên trên cầu thang, âm thanh kẽo kẹt khiến toàn thân người ta phải run rẩy khi nghe thấy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2051


Chương 2051

Giang Nghĩa không sợ đối thủ, chỉ sợ lòng người xấu xa mà thôi.

Rốt cuộc tập đoàn Hoa Thượng vì lợi ích gì mới có thể làm ra việc tán tận lương tâm như thế?

Anh siết chặt tay.

Bất kể thế nào, anh cũng phải phá hủy tập đoàn Hoa Thượng tận gốc, tiêu diệt hoàn toàn!

Tạm thời bỏ qua chuyện nàng tiên hoa, Giang Nghĩa về đến nhà.

Vừa tới nơi thì đã thấy một chiếc xe đậu trước cổng, cửa xe mở ra, hai người đàn ông cao to khiêng một cái rương, theo sau còn có một bác gái trung niên hơn năm mươi tuổi.

“Tiểu Cầm, hàng đến rồi.” Bác gái vừa đi vừa nói.

Tô Cầm nghe thấy thì lập tức đứng dậy, vội vàng bước đến, bảo hai người đàn ông cao to cất chiếc rương cẩn thận, sau đó trả phí vận chuyển rồi bảo họ rời đi.

Ba người Đinh Thu Huyền, Đinh Nhị Tiến và Giang Nghĩa nhìn nhau, không biết Tô Cầm muốn làm gì.

“Bà xã à, em làm gì thế?” Đinh Nhị Tiến hỏi thẳng.

Tô Cầm chỉ vào bác gái trung niên rồi giới thiệu: “Giới thiệu với mọi người, đây là Phó chủ nhiệm của công ty chúng tôi – Từ Mẫn (9Ì Tô Cầm là một giáo viên Ngữ văn ở một trường trung học, Từ Mần Chi là cấp trên của bà, quan hệ của hai người rất tốt.

Bà ngừng một lát mới chỉ vào cái rương rồi nói tiếp: “Nửa tháng trước, chủ nhiệm Từ phát hiện ra một cơ hội làm ăn rất lớn, một cửa hàng kim khí vừa phá sản nên đã bán rất nhiều trang sức và châu báu. Những món đồ có giá gốc từ mấy chục triệu đến mấy trăm triệu, hiện giờ đều đã được giảm giá, chỉ mất có vài chục triệu là đã mua được.

“Em với chủ nhiệm Từ đã bàn bạc, chỉ tiền và mua số lượng châu báu khá lớn.

“Bây giờ cuối cùng hàng đã đến, đợi bọn em bán sang tay thì có thể sẽ kiếm được rất nhiều lợi nhuận! Một lần mua vào bán ra cũng lời ít nhất hơn mấy tỷ!”

Giang Nghĩa nghe vậy bèn nhíu mày.

Trên đời này nào có bữa cơm nào miễn phí, sao việc này nghe cứ như một âm mưu thế.

Vì vậy Giang Nghĩa bèn hỏi: “Mẹ, mẹ chắc chắn những trang sức và châu báu này đều là hàng thật sao? Cẩn thận bị lừa đấy ạ.

Tô Cầm nghe vậy thì lập tức nổi giận.

Bà chỉ vào Giang Nghĩa rồi nói: “Hừ, cậu nói gì vậy? Cho rằng tôi là đồ ngu, rất dễ bị gạt đúng không? Đích thân tôi và chủ nhiệm Từ đã kiểm chứng những món châu báu đó, mua ngay tại chỗ, niêm phong vào rương, không thể làm giả được!”

Giang Nghĩa vấn khăng khăng nói: “Mẹ vân nên xem lại thì hơn, mấy kẻ lừa đảo bây giờ rất thích nhắm vào mấy người già ham món hời nhỏ, khó mà đề phòng được.”

Tô Cầm càng nghe càng không vui.

“Có biết nói chuyện hay không vậy? Không biết thì câm miệng đi!”

“Cái gì gọi là ham món hời nhỏ? Đây gọi là cơ hội kinh doanh, cậu thì biết cái gì?”

“Nhìn dáng vẻ ngu ngốc của cậu kìa, đúng là đồ rác rưởi, vô dụng.”

Lời này thật sự quá đáng.

“Mẹ!” Định Thu Huyền tỏ vẻ không vui.

Tô Cầm khoát tay: “Được được được, tôi không phí lời với những người không hiểu công việc này nữa. Chủ nhiệm Từ, chúng ta phải bán những món hàng này như thế nào?”
 
Back
Top Dưới