Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1989


Chương 1989

Có thể nói, những lời này của Đinh Phong Thành cũng có đạo lý.

Trong khoảng thời gian qua, Đinh Phong Thành đã thật sự trưởng thành lên rất nhiều, không còn là chàng trai ngu ngốc thiếu não năm xưa.

Thế nhưng, nếu so sánh với những con cáo già có mặt trong cuộc họp, Đinh Phong Thành vẫn còn chênh lệch một chút.

Nhạc Huân xua tay, nói: “Gia chủ nhà họ Đỉnh à, cậu cũng không phải một đứa nhóc nữa, chắc là sẽ không tin mãi vào những lời nói rỗng tuếch đó nhỉ? Không sai, tôi đã từng nói có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, nhưng cũng phải xem “họa” đó là cái gì chứ?”

“Cậu nên xem lại mình đó, không biết trời cao đất rộng lại đi trêu chọc tới tập đoàn Hoa Thượng làm chỉ? Đó chính là tên khổng lồ của quận Giang Nam đấy, thực lực mạnh mẽ, chưa từng có đối thủ.”

“Cậu đắc tội với tập đoàn Hoa Thượng, không phải là đang chờ chết hay sao?”

“Tập đoàn Hoa Thượng người ta cũng đã : phát ra thông báo, bọn họ chỉ muốn giế t chết nhà họ Đinh, còn những người khác thì mặc kệ, dưới tình huống như thế mà còn muốn tôi bảo vệ cậu, vậy không phải là đang làm thất vọng những đồng minh khác à?”

“Vô duyên vô cớ lại bị cậu liên lụy khiến mọi người cùng chết, như thế cậu mới yên tâm?”

Những lời nói đó đều vô cùng chặt chẽ.

Dù sao mỗi người đều cố gắng hết sức để đứng trên nên tảng đạo đức, không ai chịu buông ra.

Nếu cứ tiếp tục nói như vậy thì không có ý nghĩa gì cả.

Lúc này, Giang Nghĩa tiến về trước một bước, thản nhiên nói: “Minh chủ Nhạc, anh quyết tâm muốn trục xuất nhà họ Đinh ra khỏi liên minh Đại Bàng sao?”

“Đương nhiên rồi. Nhạc Huân nói: ‘Nhưng xét thấy chúng ta đã từng là đồng minh, tôi sẽ bồi thường tài chính ở một khoản nhất định cho các người.”

Ý bảo là đưa chút tiền để anh ta cút đi.

Nhìn thấy ánh mắt của những người khác đều vô cùng tán đồng với cách làm đó, nói là liên minh Đại Bàng, thật ra cũng chỉ là một đám người tạp nham.

Thật sự làm bẩn từ “Bàng”.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Nhà họ Đinh, tập đoàn Đinh Thị là một xí nghiệp có tiềm năng vô cùng to lớn, tiền đồ vô hạn. Mất đi nhà họ Đinh là một tổn thất to lớn đối với liên minh Đại Bàng. Minh chủ Nhạc, tôi cảm thấy anh nên suy nghĩ kỹ lại, xem có nên từ bỏ nhà họ Đinh dễ dàng như thế không.”

“Bây giờ anh từ bỏ thì sao này tuyệt nhiên sẽ không còn khả năng liên lạc với nhà họ Đinh.”

Còn muốn quan hệ?

Ha ha, bây giờ mọi người đều muốn giữ một khoảng cách thật xa với nhà họ Đinh, sợ rằng sẽ bị tập đoàn Hoa Thượng giận chó đánh mèo.

Nói cái gì mà tiền đồ vô hạn, một công ty bị tập đoàn Hoa Thượng nhắm đến làm sao có thể tồn tại quá một tháng chứi Nhạc Huân cười lạnh nói: “Anh là Giang Nghĩa nhỉ? Anh còn không biết xấu hổ mà bảo tôi suy xét lại à, đêm qua sao anh không tự mình suy xét lại đi? Chỉ cần anh có chút đầu óc thì đã không đối nghịch với tập đoàn Hoa Thượng rồi”

“Tôi biết, anh từng là người tổng phụ trách của quận Giang Nam, thậm chí là chiến thân Tu La. Nhưng đó đều đã là quá khứ, bây giờ anh chỉ còn hai bàn tay trắng, đã sớm rớt xuống địa ngục rồi, sao vẫn xem trọng bản thân như thế?”

“Không buông bỏ được hình bóng cũ à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1990


Chương 1990

“Anh cũng không nghĩ xem, anh lấy cái gì đấu với tập đoàn Hoa Thượng chứ? Dựa vào cái gì mà bảo vệ nhà họ Định?”

“Giang Nghĩa, thời đại thuộc về anh đã trôi qua từ lâu rồi, bây giờ là thời đại của tập đoàn Hoa Thượng, quận Giang Nam là thiên hạ của nhà họ Thân, anh nên rời khỏi đi”

Bọn họ đều cho rằng Giang Nghĩa chỉ còn là một công dân bình thường, không tiền không quyền, thế nên mới có thể tùy ý dẫm đạp anh.

Lòng người dễ thay đổi, cũng chỉ đến thế thôi Chuyện đã tới nước này thì còn có thể nói gì được nữa, Giang Nghĩa gật đầu, nhìn sang những người khác có mặt ở đây, hỏi: “Các người cũng muốn phân rõ giới hạn với nhà họ Đinh đúng không? Nếu đúng thì cứ nói ra, bày tỏ thái độ đi; còn nếu vẫn muốn giữ liên hệ với nhà họ Đinh, nhà họ Đỉnh vẫn rất hoan nghênh.”

Mọi người cười thầm trong lòng.

Đã tới lúc này rồi, còn ai ngu ngốc mà giữ liên hệ với nhà họ Đỉnh chứ? Đấy không phải là nhảy vào hố lửa sao?

Không ai muốn bị kéo xuống nước cả.

Vì thế, lần lượt có người nhấc tay nói: “Công ty chúng tôi muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với nhà họ Đinh, từ này về sau không còn liên quan gì tới nhau.”

“Công ty chúng tôi cũng thế, không muốn có bất cứ liên lạc gì với nhà họ Đinh.”

“Nhà họ Đinh đã bị công ty chúng tôi đưa vào danh sách đen.”

Hết công ty này lại tới công ty khác đứng dậy, tất cả đều bày tỏ muốn cắt đứt liên lạc với nhà họ Đỉnh, sau này sẽ không có bất kỳ dính líu gì.

Xét từ điểm đó thì sau này nhà họ Đinh sẽ rất khó để lăn lộn ở quận Giang Nam.

Sắc mặt của Đinh Phong Thành bên cạnh tối sầm lại.

Đối với anh ta, nhà họ Đinh gần như đã đi tới kết thúc, cơ bản sẽ không có bất kỳ chuyển biến gì nữa.

Nếu Giang Nghĩa vẫn còn là chiến thần Tu La thì có lẽ sẽ có cách một chọi một với tập đoàn Hoa Thượng, còn bây giờ, e rằng Giang Nghĩa cũng bất lực.

Khuôn mặt Đinh Phong Thành đầy hiu quạnh và bi thương.

Ngay lúc đó, Giang Nghĩa nhún vai, lớn tiếng nói với mọi người: ‘Ok, tôi đã thấy được thái độ mà các người bày tỏ rồi, tất cả các công ty ở đây đều lựa chọn phân rõ giới hạn với nhà họ Đỉnh. Được, từ giờ trở đi, chúng ta chính là kẻ thù.”

Kẻ thù?

Nhạc Huân sửng sốt: ‘Anh có ý gì?”

Giang Nghĩa nói: ‘Con người tôi như động vật đơn bào vậy, không phải trắng thì là đen, các người không muốn hợp tác với chúng tôi, không muốn giữ liên lạc, vậy đó chính là muốn làm kẻ thù với nhà họ Đinh chúng tôi. Toàn bộ các người cũng vào sổ đen của nhà họ Đinh.”

Nghe thấy vậy, hiện trường yên tĩnh vài giây, sau đó phát ra những tiếng cười nhạo thật lớn.

Nhạc Huân không thể ngừng cười.

Anh ta uống mấy hớp trà, dùng sức kiềm lại rôi nói: “Tôi còn tưởng chiến thần Tu La là nhân vật lợi hại tới cỡ nào, thì ra cũng chỉ là một tên ngốc!”

“Giang Nghĩa, anh có hiểu rõ tình hình hiện tại ra sao không?”

“Nhà họ Đinh các người đã bị tập đoàn Hoa Thượng nhắm tới, có thể bay hơi bất cứ lúc nào. Vào thời điểm này rồi mà anh vẫn còn muốn gây thù chuốc oán khắp nơi, chống lại liên minh Đại Bàng của chúng tôi, đúng là lợn chết không sợ nước sôi, dù sao cũng là chết nên không sợ nữa phải không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1991


Chương 1991

Những gì anh ta nói cũng chính là suy nghĩ của mọi người ở đây.

Với tình hình hiện tại của nhà họ Đinh, có thể sống sót qua một tháng là đã không tệ rồi, làm sao có sức lực để chống lại liên minh Đại Bàng chứ?

Chưa kể còn bị tập đoàn Hoa Thượng nhắm tới.

Ngay cả khi không bị nhắm tới thì nhà họ Đinh cũng không có vốn liếng để chống lại nhiều công ty cùng một lúc như thế.

Giang Nghĩa đúng là điên rồi.

Không, anh là bị ngốc.

Thật ra trong lòng Đinh Phong Thành cũng nghĩ gần giống như thế, anh ta thật sự không hiểu Giang Nghĩa đang làm gì, vì sao lại muốn làm như vậy?

Trước khi đến đây còn nói sẽ không làm xăng làm bậy, kết quả thì sao? Lại xăng bậy rồi!

Về cơ bản thì mỗi một hành vi của Giang Nghĩa đều vượt quá dự kiến của Đinh Phong Thành.

Cả đời này Đinh Phong Thành đều không thể nào hiểu nổi Giang Nghĩa.

Trên ghế, Nhạc Huân ho khan một tiếng, đẩy tách trà sang một bên rồi cười mỉm nói: “Vốn dĩ tôi còn nghĩ tới mối quan hệ từng là đồng minh của chúng ta, dự định rằng cho dù có trục xuất các người ra thì cũng không cần làm cho quá xấu hổ.”

“Nhưng bây giờ thì hay rồi, các người đã chủ động xếp liên minh Đại Bàng chúng tôi vào phạm trù “kẻ thù”, vậy thì không thể trách chúng tôi.”

“Người đâu, mau bắt hai tên khốn này lại cho tôi!”

“Tôi muốn thay trời hành đạo, đưa hai tên rác rưởi cho tập đoàn Hoa Thượng, coi như là nhận lỗi, nói không chừng còn có thể được ban chút thưởng.”

Anh ta đang định dùng Giang Nghĩa và Đỉnh Phong Thành để đổi lấy sự hợp tác với tập đoàn Hoa Thượng.

Nghĩ cũng hay đấy, chỉ là, chiến thần Tu La là người mà anh ta có thể tùy tiện bắt lấy sao?

Cánh cửa bị đẩy ra, một nhóm bảo vệ xông vào, trên tay mỗi người đều đang cầm dùi cui điện múa may trông rất hùng hổ, nhiều bảo vệ như thế, xem ra muốn bắt hai người cũng không có vấn đề gì.

Nhưng mọi chuyện diễn ra lại vượt xa dự kiến của bọn họ.

Đối mặt với một đám người như vậy, Giang Nghĩa không chút sợ hãi, anh trực tiếp đi về phía những người đó, trước khi bảo vệ đầu tiên vung dùi cui điện tới, anh đã dùng chân đá vào mặt bảo vệ, Chỉ với một cú đá đã văng ra xa bảy tám mét.

Đùng!

Bảo vệ kia trực tiếp văng lên vách tường và ngất xỉu ngay tại chỗ.

Những bảo vệ khác đều sững sờ trong giây lát.

Trong thời gian ngây người đó, Giang Nghĩa đột nhiên lao tới, vung một cú đấm, chỉ với một giây đã hạ gục được năm tên bảo vệ.

Tốc độ cực nhanh, sức mạnh dữ dội đến mức chưa từng thấy.

Mãi cho tới hiện tại, mọi người mới ý thức được thực lực của chiến thần Tu La kh*ng b* tới cỡ nào.

“Cùng nhau lên!” Nhạc Huân hét lớn một tiếng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1992


Chương 1992

Tất cả mọi người xông tới, nhưng đối với Giang Nghĩa thì những người này thật sự không đủ để đặt vào mắt, so sánh với những kẻ địch mạnh mẽ trên chiến trường thì bọn họ giống như những đứa trẻ sơ sinh, quá yếu ớt, không một chút kinh nghiệm đánh đấm.

Lắc mình di chuyển, Giang Nghĩa lại hạ gục một lượt bảo vệ.

Chỉ trong một phút ngắn ngủi, hơn hai mươi người bảo vệ đều nằm gục dưới đất, không rõ sống chết.

Điều đó khiến tất cả mọi người không còn bình tĩnh nổi.

Con mẹ nó, đây là loại quái vật gì thế? Sao lại có thể mạnh mẽ đến mức đáng sợ như vậy?

Giang Nghĩa quay đầu nhìn về phía Nhạc Huân, trong ánh mắt lóe lên sự sắc bén. F Bộ dạng kh*ng b* đó khiến Nhạc Huân sợ tới mức nổi da gà, toát mồ hôi lạnh.

“Anh, anh muốn làm gì?”

Vèo một tiếng, Giang Nghĩa lao tới, chỉ trong một cú đã ấn đầu Nhạc Huân xuống sát mặt bàn.

Tất cả mọi người đều hoảng sợi Đây là tiết tấu muốn giết người đó!

Đỉnh Phong Thành sợ tới mức hét lên: “Giang Nghĩa, dừng tay lại, đừng manh động!”

Thế nhưng, Giang Nghĩa đã giơ tay cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, chém xuống đầu Nhạc Huân!

Giơ tay lên, hạ dao xuống!

Tất cả mọi người ở đây đều ngừng thở, sợ hãi mà run rẩy, đây là xã hội pháp trị đấy, có thể công khai giết người như vậy sao?

Cũng may Giang Nghĩa không thật sự ngu đến nỗi giết người trước mặt mọi người.

Một dao này của anh chỉ lướt qua, không chém đầu của Nhạc Huân mà chỉ cắt đứt một nhúm tóc của anh ta.

Giang Nghĩa cầm túm tóc kia trong tay, giơ lên giữa không trung rồi ném đi.

Tóc nhẹ nhàng rơi xuống.

Rơi đầy đất.

Giang Nghĩa nói: “Lần này tôi chỉ cắt tóc anh, nếu còn lần sau, dao của tôi sẽ không trượt nữa mà sẽ chặt đứt đầu của anh!”

Nhạc Huân đã sợ đến mức không còn ra hình người, thở hồng hộc, toàn thân run lẩy bẩy.

Thậm chí có người mũi thính còn ngửi thấy mùi khai, nhìn kỹ mới biết Nhạc Huân bị dọa sợ đái ra quần, làm ướt hết cả một cái ghế.

Mất mặt, quá mất mặt!Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Giang Nghĩa chém mạnh một dao, cắm dao gọt hoa quả lên bàn, sau đó xoay người rời đi.

Khí thế của chiến thần không giống người thường.

Lần này không còn có ai dám cản đường Giang Nghĩa, từng người đều tránh sang một bên, thậm chí có rất nhiều người còn không dám ngẩng đầu nhìn Giang Nghĩa, sợ bị liên lụy.

Đỉnh Phong Thành nhanh chóng chạy đến.

Hai người bọn họ nghênh ngang rời khỏi phòng họp liên minh Đại Bàng, tự do đi lại, không ai ngăn cản.

Mãi đến khi Giang Nghĩa rời đi, người trong phòng họp mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này bọn họ đều có chung một suy nghĩ: Tuyệt đối không được chạm vào cây đỉnh cứng Giang Nghĩa này.

Đùa chứ, người mà còn dám đánh cả Thân Hào, thì có chuyện gì không dám làm?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1993


Chương 1993

Vừa nãy nhiều bảo vệ như thế còn không ngăn cản được anh, đủ để nhìn ra được thực lực của Giang Nghĩa mạnh đến mức nào, tuy đã không còn thân phận chiến thần, nhưng năng lực vẫn còn đấy.

Hầu hết mọi người đều sợ chết.

Bọn họ tình nguyện xem hai con hổ Thân Hào và Giang Nghĩa đánh nhau, chứ không muốn tự cầm gậy gộc ra đánh hổ.

Trên chỗ ngồi.

Nhạc Huân chậm rãi ngồi thẳng người, hôm nay anh ta đã mất hết cả thể diện.

Phải biết rằng, trước kia anh ta rất có quyền uy ở liên minh, nhưng hôm nay Giang Nghĩa khiến anh ta mất hết mặt mũi, sợ đến mức đái ra quần.

Sau này còn quản lí cấp dưới như thế nào nữa?

Thủ này không báo, thề không làm người.

Nhạc Huân, cũng là người duy nhất trong liên minh Đại Bàng muốn liều mạng đến cùng với Giang Nghĩa, anh ta là minh chủ, có vai vế rất cao.

Từ giờ trở thì liên minh Đại Bàng trở thành một hòn đá ngáng chân Giang Nghĩa.

“Đi thôi.”

Nhạc Huân đứng dậy, rời khỏi phòng họp.

Anh ta không thể không đi.

Dù gì quân cũng ướt hết rồi, phòng đầy mùi nước tiểu, sao có thể tiếp tục ngồi ở đây được? Chẳng phải sẽ bị người ta cười chết sao?

Bên ngoài tòa nhà.

Đỉnh Phong Thành ngồi trên xe Giang Nghĩa, thở dài một hơi.

“Tiêu rồi, tiêu rồi, giờ tiêu thật rồi.”

“Thù với bên Thân Hào còn chưa tính toán rõ ràng, lại kết thù với liên minh Đại Bàng, Giang Nghĩa, không phải chú bảo sẽ không làm loạn sao?”

“Vậy chú nói cho tôi biết thế này có tính là làm xăng làm bậy không?”

Giang Nghĩa khẽ cười, nói: “Đương nhiên không tính là hành động cẩu thả.”

Đỉnh Phong Thành hỏi: ‘Hả? Đúng không?

Vậy anh Giang Nghĩa đáng kính, anh có thể cho tôi một lời giải thích, vì sao lại gây thù chuốc oán với liên minh Đại Bàng không?”

Giang Nghĩa trả lời rất đơn giản: “Để không bị chèn ép.”

“Hả?”

Đinh Phong Thành thật sự nghe không hiểu.

Giang Nghĩa giải thích: “Bây giờ nhà họ Đinh thật sự đơn độc, nếu không giết gà dọa khỉ, chỉ sợ ai cũng muốn đánh sập nhà họ Đinh để đến tranh công với Thân Hào!”

Những lời này cũng có lý.

Vừa nãy Giang Nghĩa làm như vậy, không nói nhiều, ít nhất mấy công ty bình thường sẽ hoàn toàn bỏ ý định với nhà họ Đinh.

Đắc tội liên minh Đại Bàng, lại dọa hơn một nửa số công ty ở quận Giang Nam.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1994


Chương 1994

Rất đáng giá.

Chỉ là lần này giết gà dọa khỉ có hơi tàn nhấn.

Hoàn toàn đắc tội Nhạc Huân, sợ là sau này sẽ không có trái ngon để ăn, Nhạc Huân kia cũng không phải loại tốt lành gì.

Đỉnh Phong Thành lại hỏi: “Bây giờ chúng †a làm gì đây? Bị Thân Hào nhăm đến, lại bị Nhạc Huân đá ra khỏi liên minh, nhà họ Đinh sẽ để mặc người ta xâu xé sao?”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Đương nhiên không phải, nhà họ Đinh cần tìm lại một chỗ dựa _ : vững vàng khác, sau đó lật đổ sự thống trị của tập đoàn Hoa Thượng.”

Đỉnh Phong Thành cười: “Ở quận Giang Nam còn có thế lực như vậy à?”

“Gó”

“Ai thế?”

“Giang Sơn Ấn!”

Vừa nghe thấy cái tên này, sắc mặt Đinh Phong Thành lập tức thay đổi, đây là một cái tên cực kì đặc biệt.

Giang Sơn Ấn là thế lực mới ở thủ đô — Chi nhánh của nhà họ Giang ở quận Giang Nam.

Ở thủ đô quyền thế của nhà họ Giang ngập trời.

Nhưng có đứng vững gót chân được ở quận Giang Nam không thì khó nói.

Đinh Phong Thành nói: “Ở thủ đô, chắc chăn nhà họ Giang mạnh hơn tập đoàn Hoa Thượng, nhưng ở quận Giang Nam, chưa chắn Giang Sơn Ấn đã hơn được tập đoàn Hoa Thượng. Giang Nghĩa, em lựa chọn tham gia vào Giang Sơn Ấn, có đáng †in không?”

Giang Nghĩa cười: “Vậy anh cảm thấy còn tôn tại cái gì có thể chống lại được tập đoàn Hoa Thượng sao?”

Thật sự không có.

“Nhưng…’ Định Phong Thành nói: ‘Vì sao Giang Sơn Ấn kia phải thu nhận chúng ta?

Bọn họ ăn no rửng mỡ, muốn đối đầu với tập đoàn Hoa Thượng à?”

Giang Nghĩa nói: ‘Một núi không thể có hai hổ, nếu Giang Sơn Ấn đã đến quận Giang Nam thì đó chính là muốn làm người đứng đầu. Thu nhận nhà họ Đinh cũng chính là bày tỏ lập trường, muốn đấu đến cùng với tập đoàn Hoa Thượng.”

“Chỉ cần Giang Sơn Ấn là một tập đoàn có chí hướng lớn, chắc chắn sẽ thu nhận nhà họ Đinh”

Đỉnh Phong Thành nhún vai: “Hy vọng tất cả sẽ như chú nói vậy.”

Kết quả là, sau đó Giang Nghĩa lái xe đưa Đỉnh Phong Thành đến trụ sở của Giang Sơn Ấn ở quận Giang Nam.

Dưới sự dẫn đường của tiếp tân, hai người đi đến văn phòng tổng giám đốc của công ty.

Đẩy cửa đi vào.

Lúc này tổng giám đốc Giang Sơn Ấn đang ngồi trên ghế chỉnh sửa tài liệu, tiện tay chỉ sô pha: “Mời hai người ngồi.”

Đỉnh Phong Thành nơm nớp lo sợ đi đến ngồi xuống.

Anh ta cẩn thận quan sát vị tổng giám đốc này.

Nhìn một hồi, đột nhiên anh ta lộ ra biểu cảm kinh ngạc, nói: “Anh… Anh không phải là tổng giám đốc của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, Tôn Tại Ngôn sao?’ Không sai, Tôn Tại Ngôn là tổng giám đốc của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, hiện giờ là tổng giám đốc Giang Sơn Ấn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1995-1996


Chương 1995

Anh ta hơi mỉm cười, nói: “Anh không biết khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng là một chi nhánh của Giang Sơn Ấn à? Hoặc có thể nói khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng là động lực bên trong của Giang Sơn Ấn.”

Đỉnh Phong Thành đần ra.

Thật ra, trước khi tập đoàn Hoa Thượng tiến vào quận Giang Nam, công ty lớn mạnh nhất chính là khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Nhưng kỳ lạ là sau khi tập đoàn Hoa Thượng tiến vào, mở rộng trên quy mô lớn, ngang nhiên chiếm dụng phân khúc, nhưng khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng lại chẳng làm gì, chỉ yên lặng giữ vững địa bàn.

Ai cũng tưởng khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng không có lý tưởng, tách biệt với thế giới.

Ai mà ngờ, dã tâm của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng không hề nhỏ, vậy mà lại là “động lực” bên trong Giang Sơn Ấn.

Thế này là có trò hay để xem rồi.

Đinh Phong Thành nuốt nước bọt, nói: “Cái – kia… Hôm nay tôi đến đây là để…”

Anh ta còn chưa nói xong, Tôn Tại Ngôn lập tức nói: “Tôi đồng ý.”

Đồng ý?

Đồng ý cái gì?

Vẻ mặt Đinh Phong Thành ngơ ngác, anh †a còn chưa kịp nói gì, sao đối phương đã đồng ý rồi?

Lại nghe thấy Tôn Tại Ngôn nói: “Hiện tại nhà họ Đỉnh của hai người đang bị tập đoàn Hoa Thượng nhắm đến, bọn họ còn truyền lời là muốn tiêu diệt hoàn toàn nhà họ Đinh. Nhà họ Đinh không có chỗ để di, bây giờ đến gia nhập vào Giang Sơn Ấn, không phải là chút chuyện này thôi sao?’ Đỉnh Phong Thành giơ ngón tay cái lên, không hổ là tổng giám đốc, liếc mắt đã nhìn ra vấn đề.

Anh ta hỏi: “Vậy sao anh lại đồng ý dễ dàng vậy?”

“Bởi vì tôi cần.”

“Cần?”

“Không sai, không giấu gì anh, Giang Sơn Ấn muốn khai chiến toàn diện với tập đoàn Hoa Thượng, cần một ngòi nổ. Nhà họ Đinh chẳng phải đã có sẵn ngòi nổ rồi sao?”

Đỉnh Thành Phong nổi da gà, trong lòng cảm thấy lo lắng, mấy công ty lớn này đúng là lắm mưu thật.

Nhà họ Đinh trở thành ngòi nổ, vậy rất có khả năng sau này sẽ trở thành bia đỡ đạn, như vậy thật sự ổn sao?

Tôn Tại Ngôn đoán được ý nghĩ của anh †a, nói: “Yên tâm, tôi không để nhà họ Đinh làm bia đỡ đạn đâu, mà sẽ là một thanh kiếm sắc bén của Giang Sơn Ấn.”

Đỉnh Thành Phong lau mồ hôi lạnh, suy nghĩ trong lòng mình, đối phương đều đoán được à?

Lợi hại quá vậy.

“Vậy cảm ơn tổng giám đốc Tôn”

“Đừng khách sáo.’ Tôn Tại Ngôn nói: ‘Tôi còn chút chuyện muốn nói với anh Giang, gia chủ Đinh, mời anh ra ngoài trước một lúc.

“Hả?”

Đỉnh Phong Thành ngẩn ra, sao thế, có chuyện gì mà chỉ nói được với Giang Nghĩa, không thể nói với anh ta?

Nếu người ta đã yêu cầu vậy rồi, anh ta cũng không tiện phản đối, chỉ đành tạm thời đi theo thư kí rời khỏi văn phòng.

Chờ anh ta rời đi, cửa văn phòng đóng lại.

Chương 1996

Nguồn thiếu chương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1997


Chương 1997

“Giang Sơn Ấn, trùm mới của thủ đô – thế lực rải rác của nhà họ Giang, thật sự thực lực kh*ng b* không cần phải nói, không yếu hơn tập đoàn Hoa Thượng bao nhiêu.”

“Họ thu nhận nhà họ Đinh chính là trực tiếp cùng Giang Sơn Ấn tuyên chiến.”

“Lợi hại.”

“Trò hay ở quận Giang Nam này ngày càng náo nhiệt rồi.”

Mọi người bàn tán giống như người ngoài cuộc, đúng là họ cũng không muốn tham dự vào.

Mặc kệ là Giang Sơn Ấn hay là tập đoàn Hoa Thượng, còn lâu họ mới có thể trêu vào con quái v*t t* l*n được.

Liên minh Đại Bàng nho nhỏ chỉ cần bảo vệ tốt một phần ba chỗ đứng thôi cũng đủ thỏa mãn.

Nhưng Nhạc Huân, minh chủ của liên minh lại không nghĩ như vậy.

Anh ta ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó dùng giọng nói thô cộc cằn nói: ‘Nhà họ Đinh đã gia nhập Giang Sơn Ấn rồi thì chúng ta đây càng không thể ngồi im chờ chết. Tôi quyết định lập tức gia nhập tập đoàn Hoa Thượng!”

What?

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Ngồi im xem kịch không được hay sao? Tại sao lại muốn tham gia vào cuộc chiến gió †anh mưa máu này? Không cẩn thận sẽ trở thành bia đỡ đạn.

Trước sự nghi ngờ của mọi người, Nhạc Huân nói: ‘Mọi người đã quên Giang Nghĩa đã làm bẽ mặt chúng ta như thế nào rồi sao?”

khẳng định là làm bẽ mặt “chúng ta”, chứ không phải là “tôi” sao?

Có vẻ như Giang Nghĩa chỉ làm bẽ mặt một mình Nhạc Huân mà thôi.

Nhạc Huân cũng không quan tâm nhiều, anh ta cưỡng ép đại diện mọi người nói: “Chúng ta bắt tay nhau loại bỏ nhà họ Đinh, đã là kẻ thù của nhà họ Đinh. Hiện giờ nhà họ Đinh gia nhập Giang Sơn Ấn, thực lực tăng lên nhiều, làm sao có thể bỏ qua cho chúng ta?”

“Nếu chúng ta không làm gì hết, mọi người có tin không, chỉ trong vòng một tuần sẽ bị nhà họ Đinh loại bỏ?I”

“Đến lúc đó, từng người ở đây đều xem như là một, tất cả đều chạy không thoát.”

Những lời này thật sự đã dọa cho những người ở đầy đều toát mồ hôi hột.

Nghĩ lại những gì Giang Nghĩa đã nói lúc rời đi, những chuyện đã làm, thật sự nhà họ Đinh có thể chĩa mũi nhọn vào họ.

Quyết không thể bó tay chịu chết!

Có người nói: “Tôi thấy minh chủ Nhạc nói rất đúng. Chúng ta nên đoàn kết lại, gia nhập tập đoàn Hoa Thượng, liều chết đến cùng với nhà họ Đinh!”

“Đúng vậy, trong trận chiến này, Giang Sơn Ấn và tập đoàn Hoa Thượng chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ công ty ở quận Giang Nam, không phải ai cũng may mắn thoát khỏi. So với đến lúc đó bị động, không bằng bây giờ chủ động.”

“Minh chủ Nhạc, chúng tôi làm!”

Nhạc Huân vô cùng hài lòng với phản ứng của mọi người.

Anh ta sờ ria mép nói: ‘Được, bây giờ tìm hai người đáng tin cậy theo tôi đến tập đoàn Hoa Thượng để bàn bạc chuyện gia nhập.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1998-1999


Chương 1998

Bọn họ bàn bạc ở bên này, ở bên kia, Thân Hào của tập đoàn Hoa Thượng đã sớm dẫn mọi người đến Giang Sơn Ấn.

Người trẻ tuổi dễ bị kích động.

Anh ta nói rằng muốn loại bỏ hoàn toàn nhà họ Đỉnh, mục đích là để những công ty khác vạch rõ quan hệ với nhà họ Đinh, thuận tiện cho mình ra tay.

Nhưng ai có thể ngờ rằng lại có một công †y kiên quyết chống lại tập đoàn Hoa Thượng.

Dám bảo vệ nhà họ Đinh.

Ha ha, thú vị, thật sự không để tập đoàn Hoa Thưởng vào mắt sao?

Thân Hào cảm thấy danh dự của mình bị người ta chà đạp dưới chân, vì thế, anh ta cũng không nghe lời thư ký nói mà trực tiếp dẫn người xông thẳng vào tòa nhà văn phòng của Giang Sơn Ấn.

Anh ta cũng mặc kệ Giang Sơn Ấn có phải là chỉ nhánh của nhà họ Giang ở thủ đô hay không.

Cũng không quan tâm tổng giám đốc của Giang Sơn Ấn có phải là Tôn Tại Ngôn hay không.

Ở trong mắt anh ta, Giang Sơn Ấn chỉ là “lính mới” mà thôi, dựa vào đâu mà lại chống lại tập đoàn Hoa Thượng lớn mạnh?

Chống lại anh ta! Rất nhanh, Thân Hào dẫn người tới trước cửa tòa nhà văn phòng của Giang Sơn Ấn.

Anh ta đặc biệt mua mấy chục quả pháo, lúc này đều trút tất cả xuống, đem miệng pháo ngắm vào ngay cửa tòa nhà văn phòng của Giang Sơn Ấn, sẵn sàng châm lửa bất cứ lúc nào.

Thân Hào đưa tay nhận loa phóng thanh, hướng vào tòa nhà văn phòng Giang Sơn Ấn hét lớn: “Những người ở bên trong nghe đây, có quản lý không? Cút ra đây cho bố mày!”

“Giải thích tử tế cho bố mày, vì sao lại thu nhận nhà họ Đỉnh?”

“Là muốn trực tiếp tuyên chiến với tập đoàn Hoa Thượng bọn tao phải không?”

“Nếu đã như vậy thì hôm nay bố mày cũng không khách sáo nữa, nhất định phải cho nổ tòa nhà văn phòng của bọn mày, xem bọn mày còn dám kiêu ngạo nữa không!”

Những lời nói này đúng là đủ ‘ngang ngược”.

Hơn mười giây sau, một người đàn ông dáng vẻ gầy yếu, khuôn mặt nhợt nhạt đi ra.

Đúng là tổng giám đốc Tôn Tại Ngôn của Giang Sơn Ấn.

Một mình anh ta đứng trước hàng chục quả pháo, dáng vẻ kia thật sự có chút ý định quên mình vì nghĩa.

Thân Hào hét to: “Anh chính là tổng giám đốc của Giang Sơn Ấn – Tôn Tại Ngôn phải không? Tại sao biết nhà họ Đinh là công ty nằm trong danh sách đen của tập đoàn Hoa Thượng chúng tôi mà anh còn dám thu nhận và giúp đỡ? Haha, đây là không nể mặt tập đoàn Hoa Thượng của chúng tôi.

“Tôi cho anh một cơ hội, ngoan ngoãn lựa chọn chấm dứt quan hệ với nhà họ Đinh, nếu không, ngay cả Giang Sơn Ấn của các anh tôi cũng sắp xếp loại bỏ!”

Đối mặt với sự đe dọa như vậy, các công ty bình thường đúng là không chống đỡ được.

Nhưng Tôn Tại Ngôn lại mặt không đổi sắc nói: “Ngay khi đạt được sự hợp tác với nhà họ Đinh, chúng tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cùng tiến cùng lùi. Thân Hào, tập đoàn Hoa Thượng các anh không phải là vô địch, tôi sẽ tìm được cách giải quyết các anh.

Đây là trực tiếp tuyên chiến!

Thân Hào võ tay: “Được lắm, rất giỏi, toàn bộ quận Giang Nam cũng chỉ có mình anh dám nói như vậy. Nếu đã như vậy thì đừng trách tôi lòng dạ độc ác.

Ngay khi anh ta chuẩn bị ra lệnh bắn pháo, không ngờ, bên phía Giang Sơn Ấn lại có hành động nhanh hơn.

Chương 1999

Nguồn thiếu chương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2000


Chương 2000

Thân Hào không vui, nói: “Anh nói thì dễ lắm, chính mình tự đi thử xem! Tên Giang Nghĩa kia giống như Na Tra ba đầu sáu tay, mạnh không giống người thường.”

Lưu Thông nói: “Có lẽ đã đánh quá nhiều người rồi. Nếu chúng ta không thể cứng rắn được thì sao không dùng kế để giành thăng lợi?”

“Kế? Kế gì?”

Đầu óc Thân Hào cũng không thông minh, từ trước đến này đều nghĩ gì nói nấy, vừa khó chịu thì đều tìm người đi đánh nhau.

Bây giờ một chiêu đánh nhau này không sử dụng được, anh ta cũng hoàn toàn không có cách gì.

Cũng may, quản gia của anh ta vấn rất gian xảo. Bình thường Thân Hào làm không giải quyết được việc gì thì người quản gia này sẽ làm cố vấn cho anh ta, bày mưu tính kế.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Lưu Thông có thể làm quản gia cho Thân Hào.

Những người khác cũng không có đầu óc nhanh nhạy như Lưu Thông.

Chỉ thấy Lưu Thông chậm rãi đi đến bên cạnh Thân Hào, ghé sát vào anh ta nói nhỏ: “Chúng ta có thể dùng chiêu mượn đao giết người.”

“Có ý gì?”

“Cậu chủ, cậu có biết chuyện quận trưởng Nguyễn ở thành phố Nam bị bệnh hay không?”

Thân Hào gật đầu: “Anh đang nói Nguyễn Bình Phàm đúng không? Nghe nói ông ấy bị bệnh lạ, không ai chữa khỏi được. Đã có mười mấy bác sĩ điều trị, đã qua rất nhiều bệnh viện nhưng không chữa khỏi. Ba tôi còn bảo tôi mang quà đến thăm xem sao nhưng tôi sợ lây bệnh nên không đi.”

“Thế nào, anh muốn Giang Nghĩa lây bệnh của Nguyễn Bình Phàm, sau đó dùng bệnh để làm hại Giang Nghĩa sao?”

Lưu Thông không nói nên lời.

Trong đầu của tên Thân Hào này thật sự là.. bên trái là nước, bên phải là bột mì, một khi lắc lên thì sẽ đặc sệt như hồ dán.

Một cậu ấm đần độn như vậy đúng là hiếm thấy.

Lưu Thông cố gắng kiên nhân nói: “Đây là dùng kế chữa bệnh, chứ không phải là kế lây bệnh.

“Vậy dùng như thế nào?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Cậu chủ, chẳng lẽ cậu không biết chuyện Giang Nghĩa biết chữa bệnh sao?”

“Thật sao, chưa từng nghe nói qua.

Lưu Thông cười nói: “Giang Nghĩa này đúng là không tầm thường. Khi anh ta còn là chiến thần đã nhận ông Tân Tử Dân của y quán Nhân Trị làm thầy, học tập y thuật nhà họ Tân, đúng là rất tuyệt.”

“Chúng ta hãy đề nghị quận trưởng Nguyễn mời Giang Nghĩa thăm khám cho ông ấy.

Thân Hào tụt hứng, nói: “Ý tưởng gì mà tệ thế? Nếu để quận trưởng Nguyễn coi trọng Giang Nghĩa, quan hệ thân cận hơn, chẳng phải chúng ta sẽ càng bất lợi à?”

Lưu Thông mỉm cười: “Nếu tôi dám để Giang Nghĩa tới thì tôi cũng đảm bảo anh ta không chữa khỏi được!”

“Đảm bảo băng cách nào?”

“Cậu chủ không biết, sau khi quận trưởng Nguyễn đổ bệnh đã từng tìm Tân Tử Dân, kết quả không chữa được. Cậu chủ nói xem, ngay cả thầy Giang Nghĩa cũng bó tay thì phận học trò như anh ta sao có thể giỏi hơn thầy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2001


Chương 2001

Lưu Thông im lặng một lát, rồi nói tiếp: “Tôi biết, tình trạng của Nguyễn Bình Phàm vô cùng nghiêm trọng, có thể chết bất cứ lúc nào. Chỉ cần Giang Nghĩa không chữa được, quận trưởng Nguyễn chết đi, chúng ta dùng giới truyền thông bắt đầu hắt nước bẩn, nói Giang Nghĩa là lang băm hại người.

“Như vậy, người dân sẽ trách móc, chỉ trích Giang Nghĩa, phía chính phủ sẽ không để cho hung thủ khiến quận trưởng mất đi tính mạng nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật”

“Đến khi đó, chúng ta còn sợ Giang Nghĩa không chết sao?”

“Đây chính là mượn dao giết người, mượn bệnh tình và mạng sống của Nguyên Bình Phàm để g**t ch*t Giang Nghĩa.”

Một nước cờ cực kỳ thâm hiểm.

Người bình thường vốn không gánh được, cho dù là Giang Nghĩa cũng khó lòng thoát khỏi, hoàn toàn sập bấy.

Thân Hào cảm thấy khá hợp lý, anh ta nói: “Ừm, không sai, chủ ý này rất hay.”

Và rồi, anh ta vỗ vai Lưu Thông: “Đúng lúc bố tôi bảo tôi mang chút quà sang thăm quận trưởng Nguyễn, đã vậy, anh mang quà sang thăm ông ấy đi, thay tôi biểu đạt lòng thành, tiện thể đề cử Giang Nghĩa.”

Mặt Lưu Thông nghệt ra: “Bây giờ tôi đi không thích hợp cho lắm, cậu chủ tự đi thì hơn.

Thân Hào xua tay: “Tôi không đi đâu, ông ấy bệnh nặng như thế, sắp chết đến nơi rồi, ai biết có lây nhiễm không? Chẳng may lây cho tôi, hại tôi chết theo thì sao? Anh đi đi, quyết định vậy nhé.”

Lưu Thông cạn lời.

Cậu chủ sợ chết như vậy, đúng là hết thuốc chữa.

Thật lòng mà nói, nếu Thân Hào không sinh ra trong tập đoàn Hoa Thượng, có khi anh ta sớm đã chết đói.

Đành chịu.

Lưu Thông không còn cách nào khác ngoài việc tự mình chọn một vài món quà rồi bảo tài xế đưa đến nhà Nguyễn Bình Phàm để chuyển lời hỏi thăm.

Bước vào nhà Nguyễn Bình Phàm.

Lưu Thông đặt quà xuống, sau đó vào thăm Nguyễn Bình Phàm.

Anh ta không đến gần mà đứng cách khoảng một mét nhìn ông ấy. Sau khi Lưu Thông bị Thân Hào “hù dọa”, trông quận trưởng Nguyễn cũng khá đáng sợ.

Căn bệnh khiến mười mấy bác sĩ bó tay, mong sao đừng lây cho người khác.

Ngay cả việc ngồi dậy Nguyễn Bình Phàm cũng không làm được, ông ấy năm trên giường, thở không ra hơi, nhìn bề ngoài có khi không sống nổi qua ba ngày.

Chết, chắc chắn sẽ chết.

Vấn đề ở đây là khi nào chết, chỉ cần không chết trước khi Giang Nghĩa tới là được.

Lưu Thông nói: “Quận trưởng Nguyễn, tôi thay mặt cậu Thân Hào đến thăm ông. Cậu chủ bận làm việc, tạm thời không thể thoát thân, mong ông bỏ qua.”

“Tôi mang đến cho ông nhân sâm trăm năm, hy vọng sau khi ông ăn nó xong sẽ mau khỏe lại.”

Nói thì hay đấy, nhưng chẳng có ích gì.

Vợ Nguyễn Bình Phàm, bà Tiết Mãn ngồi cạnh đó vừa khóc vừa nói: “Ôi, quản gia Lưu, cảm ơn tấm lòng của cậu, và cả ý tốt của cậu Thân, nhưng ông nhà tôi không có phước nhận. Hiện tại ông ấy không thể ăn bất cứ thứ gì, nhân sâm cũng không giúp ích mấy, tôi thấy cậu cứ mang về đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2002


Chương 2002

Lưu Thông cố ý hỏi: “Nghiêm trọng đến vậy sao? Vậy phải mau tìm bác sĩ giỏi nhất đến khám.

Tiết Mãn khóc lóc, nói: “Sao không tìm bác sĩ chứ? Chúng tôi đã tìm tất cả những bác sĩ giỏi nhất ở thành phố Giang Nam này, ngay cả ông Tân Tử Dân cũng mời đến nhưng đều vô ích, không chữa được. Kể cả nhiều bác sĩ nước ngoài được mời đến cũng đều bó tay.”

“Ra vậy.’ Tròng mắt Lưu Thông đảo tròn, nảy ý xấu, anh ta cố tình nói: “Thật ra bọn họ đâu phải bác sĩ giỏi nhất thành phố Giang Nam mà là một người khác.”

“Hả? Ai vậy?”

“Giang Nghĩa!”

“Giang Nghĩa? Có phải chiến thần về hưu khoảng mười tháng trước không?”

“Chính là anh ta.”

Tiết Mãn sửng sốt: “Trình độ y khoa của anh ta rất giỏi à?”

“Dĩ nhiên rồi. Anh ta ở trên chiến trường bị thương bao nhiêu lần nhưng vân sống tốt là do đâu? Là bởi anh ta biết y thuật rồi tự chữa cho bản thân, lợi hại thật, đúng không?”

Đây chỉ là lời nói dối mà thôi.

Tiết Mãn lại tin thật, đến lúc này rồi, thà tin còn hơn không.

Bà ấy hỏi: “Tôi tìm Giang Nghĩa bằng cách nào?”

“Đơn giản thôi.” Lưu Thông nói địa chỉ nhà Giang Nghĩa cho Tiết Mân: “Phu nhân quận trưởng, bà chỉ cần phái nhân viên công vụ đến mời, chắc chắn anh ta sẽ tới.”

“Được, nghe theo cậu.”

Sau đó, Tiết Mãn để nhân viên công vụ mang theo chút quà cáp và tiền khám bệnh đến biệt thự nhà họ Định mời Giang Nghĩa.

Lưu Thông cười trộm, nói thầm trong lòng: Giang Nghĩa, nhát dao này của tôi, anh đỡ nổi không? Ha ha ha ha!

Giờ phút này, Giang Nghĩa đã về đến nhà, anh cùng vợ thay tã cho con gái, hoàn toàn chẳng hay biết có kẻ muốn hãm hại mình.

Nhưng rất nhanh, anh đã biết chuyện.

Bởi lẽ, Giang Nghĩa vừa mới thay tã cho con xong thì nhân viên công vụ mang theo quà và tiền khám bệnh đến nhà họ Đinh.

Cả nhà Giang Nghĩa ngớ ra.

Sau khi nghe nhân viên công vụ nói rõ lý do, mọi người mới hiểu rõ.

Ở đây đâu ai ngu, chiêu mượn dao giết người rõ ràng đến vậy, ai nấy đều thấy rõ.

Nhưng mà, có thể từ chối hay sao?

Dĩ nhiên là không.

Nhân viên công vụ có lòng như vậy, cho dù anh có thật lòng muốn cứu quận trưởng Nguyễn Bình Phàm hay không thì vẫn phải đi một chuyến.

Chắc chắn phải đi.

Đinh Thu Huyền quyến luyến cầm tay Giang Nghĩa.

Cô biết, chồng cô đi chuyến này có khả năng gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Nếu chữa khỏi cho quận trưởng thì nói gì cũng được, nhưng nếu không chữa được, thậm chí quận trưởng chết đi, Giang Nghĩa sẽ gặp phải phiên phức lớn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2003


Chương 2003

Căn bệnh đó đâu thể thăm khám qua loa là xong việc.

Giang Nghĩa cũng hiểu điều đó.

Anh cũng biết ai muốn hại mình.

Giống như lúc anh rời khỏi Giang Sơn Ấn, Tôn Tại Ngôn đã nói, kẻ địch sẽ nhanh chóng phản kích.

Giang Nghĩa tin chắc rằng quận trưởng Nguyễn không có ý định hại anh, ai sẽ ngu đến mức lấy tính mạng bản thân ra để hãm hại người khác? Chắc chắn rằng không có ai như vậy.

Người có khả năng làm điều đó chỉ có Thân Hào.

Nhưng với trí thông minh của Thân Hào, anh ta không thể nghĩ ra mưu kế tinh vi như vậy, ắt hẳn có người phía sau dẫn dắt.

Nếu có thể bình an vượt qua kiếp nạn này, Giang Nghĩa chắc chắn phải bắt kẻ phía sau này ra, bằng không, người như thế chẳng biết sẽ mang đến bao nhiêu phiền toái cho anh.

Thu dọn đồ đạc xong xuôi, Giang Nghĩa và hai nhân viên công vụ ngồi vào xe và rời đi.

Đinh Thu Huyền nhìn theo bóng lưng chồng đi khuất, cô cảm thấy cực kỳ bất an.

Đỉnh Phong Thành an ủi cô: “Em họ yên tâm đi, y thuật của Giang Nghĩa ra sao, em cũng biết rồi đó? Cậu ấy là học trò của ông Tân Tử Dân, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Bọn họ đâu hay, ngay cả Tân Tử Dân cũng không chữa khỏi cho Nguyễn Bình Phàm!

Trong mắt người ngoài ngành, căn bệnh đó không thể chữa khỏi.

Giang Nghĩa gặp nguy rồi!

Giang Nghĩa nhanh chóng được đưa đến nhà Nguyễn Bình Phàm, lúc này Lưu Thông sớm đã rời khỏi.

Phải đi ngay.

Nếu chạm mặt Giang Nghĩa, có lẽ anh sẽ xử Lưu Thông ngay tại chỗ.

Lúc này, Tiết Mẫn khóc lóc đi tới và nói: “Mong bác sĩ Giang mau khám, ông nhà †ôi sắp không trụ nổi rồi. Hai ngày trước ông ấy vẫn còn ăn được, đến giờ cơm cũng không nuốt nổi nữa, cậu mau nghĩ cách cứu sống ông ấy đi!”

Giang Nghĩa nhìn thoáng qua bên trong, được lắm, ông quận trưởng Nguyễn này đã bốc mùi rồi.

Tuy chưa chết nhưng cũng không khác là bao.

Người bệnh đến mức độ này còn cứu nổi không?

Giang Nghĩa không thể hiện dáng vẻ tuyệt vọng, anh mỉm cười nói: “Cứ giao mọi việc cho tôi là được, bà yên tâm.

Vì vậy, trước mặt mọi người, Giang Nghĩa đi vào trong buồng và ngồi ở ghế cạnh mép giường. Anh tự tay vén chăn lên, quan sát sơ qua tình trạng cơ thể của Nguyễn Bình Phàm.

Giống với dự đoán của anh, tình trạng của Nguyễn Bình Phàm vô cùng tồi tệ.

Vi khuẩn bệnh đã lan ra toàn thân.

Lúc này, từ đầu đến chân ông ấy mọc đầy mụn nước, vừa xấu vừa thối, khi vỡ ra còn kèm theo dịch mủ đặc cực kỳ gớm ghiếc, người thường nhìn vào đều nôn mửa.

Tình trạng như thế này, đừng nói là khám bệnh, chỉ cần đảm bảo bản thân không nôn ngay tại chỗ là đã tốt lắm rồi.

Giang Nghĩa không vì tình huống trước mắt mà sợ hãi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2004


Chương 2004

Thân là một bác sĩ xuất sắc, cho dù có gặp phải cảnh tượng buồn nôn, tàn khốc hơn nữa cũng phải giữ được tỉnh táo, không vì sự phân tâm mà đưa ra phán đoán sai lầm.

Người đốn gỗ mài dao không thể chặt nhầm gỗ.

Giang Nghĩa không vội làm thủ thuật gì mà trước đó, anh tỉ mỉ kiểm tra toàn thân Nguyễn Bình Phàm từng ly từng tí, xác định bộ phận nào có vấn đề.

Giang Nghĩa phát hiện, trong cơ thể Nguyễn Bình Phàm có một luồng khí.

Luông khí này di chuyển tán loạn khắp cơ thể ông ấy làm kỳ kinh bát mạch nằm trong trạng thái tê liệt.

Máu dịch toàn thân đều tắc nghến.

Suy tim, thoạt nhìn sắp chết đến nơi, rất khó chữa.

“Rất khó.”

Nghe xong, Tiết Mẫn càng khóc não nề, bà ấy hỏi: “Anh Giang, cầu xin anh nghĩ thêm biện pháp, dù chỉ sống thêm một ngày cũng được. Ông nhà tôi lương thiện đến vậy, tôi không muốn để ông ấy chết một cách thê thảm như thế”

Giang Nghĩa chỉ nói sáu chữ: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.

Đầu tiên, Giang Nghĩa dùng thần châm Biển Thước đâm vào cơ thể Nguyễn Bình Phàm, sau đó dùng khí của bản thân dãn khí trong người ông ấy vào một huyệt mạch, tiếp đó lấy châm bạc chặn lại, ngăn cho luồng khí đó di chuyển lung tung.

Đó chỉ là phương pháp tạm thời, không thể cứ nhốt luồng khí bệnh mãi được.

Nếu luồng khí đó bị giam cầm càng lâu thì nó sẽ càng xao động, cuối cùng xé toạc mạch máu, tình huống trở nên tệ hơn.

Do đó, Giang Nghĩa nhân lúc luồng khí chưa xé rách mạch máu để giải quyết vấn đề quan trọng hơn.

Sau khi tạm thời nhốt luồng khí bệnh, Giang Nghĩa bắt đầu chữa trị kỳ kinh bát mạch cho Nguyễn Bình Phàm, khôi phục tất cả các “con đường” về vị trí cũ.

Chỉ một thủ thuật đã kéo dài gần hai giờ.

Trong lúc đó, xương đùi Nguyên Bình Phàm ngày càng phồng lên, thoạt nhìn như một quả bóng căng hơi, dường như có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Giang Nghĩa biết, nơi giam hãm khí bệnh sắp không chịu nổi.

Phàm những lúc như thế này càng phải giữ vững sự tập trung.

Sau khi khôi phục gân mạch, kế tiếp phải khơi thông mạch máu bị tắc nghến.

Giang Nghĩa dùng châm bạc dân cho máu dịch từng chút một tản ra, khôi phục các nhánh “đường đi” trong cơ thể, đảm bảo cung cấp đủ máu cho toàn bộ cơ thể.

Không còn nhiều thời gian nữa.

Giang Nghĩa ngay lập tức rút châm bạc trên đùi Nguyễn Bình Phàm ra, khí bệnh lập tức tản ra bốn phía, di chuyển toàn thân.

Chạy tán loạn khắp nơi.

Dẫn đến việc lúc thì trên đầu phình lên, khi thì ở bụng, rồi tới bắp chân, bàn chân.

Trông cứ như người giả.

Tiết Mấn vội hỏi: “Chuyện gì thế này? Cậu có chữa bệnh được không thế, đồ lang băm! Tôi nói cho cậu biết, nếu ông nhà tôi có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu, tôi sẽ khiến cậu ngồi tù!”

Đây là điển hình cho câu lấy oán trả ơn.

Giang Nghĩa giúp Tiết Mãn nhưng bà ấy đứng bên cạnh lại nói những câu mang ý nghĩa ăn cháo đá bát, lấy oán trả ơn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2005


Chương 2005

Chỉ có thể nói, tóc dài não ngắn, đúng là cạn lời.

Giang Nghĩa cũng không so đo với bà ấy, tình huống bây giờ chính là điều mà kẻ địch muốn nhìn thấy, mà điều anh muốn làm lúc này chính là phá vỡ tình huống này.

Hiện giờ, gân mạch của Nguyên Bình Phàm đã khôi phục.

Nhưng đó chỉ là tạm thời.

Nếu chưa loại bỏ được luồng khí kia thì ông ấy không cách nào bình phục lại.

Hơn nữa lúc này, Nguyễn Bình Phàm chỉ hít vào mà không thở ra được, tựa như một quả bóng bay bị bơm hơi liên tục, nếu vân không được xì hơi thì sẽ ra sao?

Kết quả chỉ có một: Nổ tung.

Theo tính toán của Giang Nghĩa, kiểu “bơm hơi” như thế này, không đến nửa giờ, Nguyên Bình Phàm sẽ phát nổ.

Nhất định phải nhanh lên thôi!

Thời gian càng gấp rút càng phải xử lý cẩn thận, tuyệt đối không được làm ẩu vì thời gian eo hẹp, như vậy sẽ chỉ làm mọi chuyện rối thêm, hỏng hết cả việc.

Nhưng chuyện này nói thì dễ hơn làm.

Tại sao nhiều người lại thấy căng thẳng, làm hỏng việc ngay giây phút quan trọng?

Chính là vì tố chất tâm lý kém, không chịu được áp lực.

May mắn thay, Giang Nghĩa có một tâm trí vô cùng vững vàng.

Anh là một người lính đã từng chém giết quân địch trên chiến trường, là người đàn ông trải nhiều sự đời, từng thấy cái chết.

Thế nên hình ảnh trước mắt chưa đủ để làm cho anh sốc.

Giang Nghĩa hít sâu một hơi, giải quyết luồng khí trong cơ thể Nguyễn Bình Phàm như bình thường.

Ý tưởng ban đầu của anh là dùng khí của mình dẫn dắt khí trong cơ thể Nguyễn Bình Phàm ra ngoài thông qua đường miệng.

Chỉ cần luồng khí đó thoát ra là sẽ không còn vấn đề gì nữa.

Nào ngờ, luồng khí đó khủng khiếp hơn Giang Nghĩa nghĩ.

Mỗi lần Giang Nghĩa dẫn dắt những luồng khí này ra khỏi miệng ông ấy là lại gặp trở ngại, không thể dẫn khí ra được!

Lớn chuyện rồi!

Giang Nghĩa híp mắt nhìn đồng hồ đeo tay.

Không còn nhiều thời gian nữa.

Khí không những không ra mà còn đi vào cơ thể liên tục, với tình hình bây giờ chắc chắn ông ấy sẽ chết.

Phải làm sao để một người không thở nữa?

Không thể nào!

Trừ khi người đó đã chết, tắt thở thì sẽ trút khí ra, không hít thở nữa.

Nhưng người sống hoàn toàn không làm được điều đó.

Khoan đãi!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2006


Chương 2006

Một sáng kiến bỗng hiện lên trong đầu Giang Nghĩa, anh nhớ tới đoạn thông tin có liên quan tới thuật chết giả được ghi chép trong cuốn Bát Quái Khí Châm: Đình chỉ tất cả hoạt động của cơ thể con người bằng kim bạc để khiến họ trông như đã chết.

Thực chất cơ thể vẫn còn nằm ở thế cân bằng tinh vi, chưa chết thật.

Đây là ranh giới giữa chết và sống, vô cùng thần kỳ.

Quyển sổ này rất đặc biệt, thao tác cũng tương đối khó, Giang Nghĩa chưa bao giờ nghĩ răng sẽ có ngày mình cần dùng đến thuật chết giả nên chưa thi triển lần nào.

Nhưng hôm nay lại khác.

Giang Nghĩa nhìn Nguyên Bình Phàm đang nằm trên giường bệnh, nếu không để ông ấy tắt thở thì ông ấy sẽ nổ tung thật.

Phải làm ông ấy “chết”!

Sau khi nghĩ thấu đáo, Giang Nghĩa không còn lăn tăn gì nữa, thi triển thuật chết giả ngay. Cho dù đây là lần đầu tiên sử dụng thuật này, anh vẫn không hề sợ hãi, không hề lo lắng sẽ thất bại.

Bởi vì hai từ “thất bại” chưa bao giờ tồn tại trong từ điển của anh!

Sau một loạt thao tác phức tạp, Giang Nghĩa đã đâm tổng cộng một trăm lẻ tám kim cho Nguyễn Bình Phàm, mỗi lần đâm đều được anh thực hiện thật cẩn thận.

Các kim bạc đã bịt kín tất cả huyệt đạo trên toàn bộ cơ thể Nguyễn Bình Phàm.

Sau khi đầm kim cuối cùng, người đang năm trên giường bệnh không còn hô hấp, tắt thở ngay như đã chết.

Cuối cùng khí cũng không vào nữa.

Chuyển sang Giang Nghĩa, trán anh đang tuôn mồ hôi như suối. Dù có là chiến thần Tu La, dù tâm lý có vững vàng đến dâu thì việc thực hiện thuật chết giả xem ra vần làm anh mất kha khá công sức.

Thành thật mà nói, người bình thường hoàn toàn không thể làm được chuyện này.

Khí không vào nữa.

Bước tiếp theo sẽ là cho khí đi ra.

Cách dẫn dắt để ép chúng ra ngoài không có hiệu quả nên Giang Nghĩa đã nghĩ ra một cách. Anh rắc một ít thuốc được nghiên cứu chế tạo đặt biệt lên người Nguyễn Bình Phàm, thuốc này có thể làm cho lỗ chân lông trên cơ thể con người mở to đến mức tối đa.

Và rồi khí trong cơ thể sẽ được tống ra ngoài liên tục qua các lỗ chân lông, mặc dù tốc độ rất chậm nhưng vân có hiệu quả.

Cứ đà này, ba ngày sau Nguyên Bình Phàm sẽ hồi phục.

Khi thấy Giang Nghĩa đứng yên, Tiết Mẫn tưởng cuộc chữa trị đã kết thúc bèn tiến lên hỏi: “Bác sĩ Giang, ông nhà tôi ổn rồi chứ?”

Ổn?

Bệnh của Nguyễn Bình Phàm mà dễ khỏi vậy ư?

Chưa đợi Giang Nghĩa trả lời, Tiết Mẫn bỗng hoảng hồn khi nhìn Nguyễn Bình Phàm đang nằm trên giường, ông ấy đã ngừng thở, thế này khác gì đã chết đâu?

“Trời ơi, ông ơi, sao ông lại bỏ tôi đi như thế!”

Giang Nghĩa giải thích: “Ông ấy chưa chết đâu, chỉ bị tôi phong bế đường thở bằng phương pháp đặc biệt thôi. Ba ngày sau, tôi sẽ lấy một trăm lẻ tám kim bạc ra khỏi người ông ấy, sau đó ông ấy sẽ tỉnh lại.”

Ba ngày sau?

Lấy một trăm lẻ tám kim bạc ra?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2007


Chương 2007

Ha ha! Nghe là biết kiếm cớ, anh muốn nhân lúc đó bỏ trốn chứ gì?!

Tiết Mãn chỉ thẳng vào mặt Giang Nghĩa, mắng nhiếc: “Cậu tưởng tôi mù chắc? Cậu trị kiểu gì mà ông nhà tôi chết rồi, rành rành đó kìa! Đồ mất dạy, trả lại mạng ông nhà chúng tôi!”

Giang Nghĩa cố gắng thuyết phục: “Bà Tiết, tin tôi một lần đi, chắc chắn ba ngày sau quận trưởng Nguyễn sẽ tỉnh lại mà”

“Tin cái đầu cậu!” Tiết Mẫn chửi đổng: “Ông ấy chết hay còn sống bộ tôi không thấy chắc? Ông nhà tôi tắt thở luôn rồi mà cậu còn dám nói ba ngày sau ông ấy sẽ tỉnh lại, ha ha! Ba ngày sau xác ông ấy thối hoắc rồi còn đâu? Giang Nghĩa, đồ khốn nạn, cậu tưởng tôi không biết ý đồ của cậu chắc? Cậu sợ tôi giận cá chém thớt với cậu, định tranh thủ ba ngày này lo thu dọn đồ đạc rồi bỏ chạy chứ gì? Tôi nói cho cậu biết, cậu không có cửa đâu!”

Bà ấy vung tay lên, một đám cảnh sát vào phòng.

Tiết Mãn nức nở: ‘Bắt tên lang băm này cho tôi! Cậu ta hại chết ông nhà tôi rồi, tôi sẽ không để yên cho cậu ta đâu!”

Đáng lẽ ra những tay cảnh sát này hoàn toàn không phải đối thủ của Giang Nghĩa.

Với thực lực của Giang Nghĩa, anh muốn đi thì cứ đi.

Nhưng lúc này Giang Nghĩa chọn bó tay chịu trói chứ không phản kháng, bởi anh biết kẻ thù của mình là ai.

Người mà Giang Nghĩa phải đối phó không phải Tiết Mẫn.

Có kẻ mượn dao giết người, cố ý châm ngòi thù hận giữa anh và Tiết Mãn. Bà ấy chẳng hay biết gì, quá nóng nảy nên làm rùm beng lên, Giang Nghĩa cũng không thể mất bình tĩnh mà cãi nhau với người phụ nữ này được.

Nếu Giang Nghĩa cũng bị cuốn theo, hai bên tranh chấp gay gắt thì sẽ trúng mưu kế thâm độc của kẻ ác.

Nghĩ đến đây, Giang Nghĩa không đánh trả, mặc cho cảnh sát còng tay mình.

Trước khi bị giải đi, Giang Nghĩa còn thành khẩn cảnh báo Tiết Mẫn: “Bà Tiết, tất cả những gì tôi nói đều là thật, quận trưởng Nguyễn thật sự còn sống, chỉ cần ba ngày nữa ông ấy sẽ khỏe mạnh như cũ thôi.

Tuyệt đối không được rút kim trong ba ngày này, không là dã tràng xe cát đấy!”

Tiết Mẫn tức giận đến nỗi giậm chân: “Lúc nào rồi mà còn lừa tôi? Giam cậu ta lại, giam cậu ta lại, chờ bị đưa ra tòa đi!”

Cảnh sát áp tải Giang Nghĩa đi ngay.

Tiết Mãn đứng bên giường lau nước mắt, nhưng vừa thấy Nguyễn Bình Phàm đã tắt thở lại khóc không thành tiếng.

“Ông ơi là ông, cả đời ông có bạc bẽo với ai, sao cuối cùng lại chết không được tử tế thế này?”

“Ông trời ơi, làm thiện gặp thiện mà, sao ông có thể đối xử như vậy với ông nhà tôi chứ?”

“Chết mất thôi, châm kim như từ trên xuống dưới như này, khác gì nhím đâu!”

Dứt lời, Tiết Mãn vươn tay toan rút kim ra.

Bà ấy hoàn toàn không tin lời Giang Nghĩa, chỉ nghĩ anh nói vậy để kéo dài thời gian mà thôi.

Nhưng khi thật sự chạm lên kim bạc, một câu hỏi vụt qua trong đầu Tiết Mẫn: Nhỡ Giang Nghĩa nói thật thì sao?

Mặc dù khả năng này chưa đến một phần mười nghìn nhưng bất cứ chuyện gì cũng khó tránh khỏi chữ ‘lỡ’.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2008


Chương 2008

Lỡ điều đó là thật thì Tiết Mẫn khác nào tội phạm hại chết Nguyễn Bình Phàm?

Chuyện này thà tin còn hơn không tin, dù sao cũng chỉ có ba ngày, chờ thêm nữa cũng đâu mất gì? Đằng nào Giang Nghĩa cũng đã bị bắt, không cần lo anh sẽ bỏ trốn.

Nếu ba ngày sau Nguyên Bình Phàm vẫn không có biểu hiện gì thì lúc đó giết Giang Nghĩa cũng không muộn.

Sau khi nghĩ thấu đáo, Tiết Mãn rút tay về.

Không thể không nói, người phụ nữ này vân giữ được chút lý trí vào thời khắc quan trọng nhất, không đẩy mọi chuyện vào bước đường cùng. Bà ấy mà rút kim không suy nghĩ thì xem như hết đường cứu.

Tuy nhiên, tâm trạng Tiết Mãn vẫn cực kỳ khó chịu khi nhìn rừng kim bạc trên người Nguyễn Bình Phàm.

Để khám bệnh cho Nguyễn Bình Phàm đồng thời đập tan mối nghi ngờ trong lòng, Tiết Mãn đã gọi điện cho ba bác sĩ già có tiếng trong nghề để họ đến khám.

Có ba bác sĩ lão luyện, chuyên nghiệp khám thì vấn tốt hơn một người ngoài như bà ấy mà?

Nếu như cả ba bác sĩ đều bảo Nguyên Bình Phàm vấn chưa chết, còn cứu được thì chứng minh lời nói của Giang Nghĩa xét về mức độ nào đó vấn tin được.

Không lâu sau, ba bác sĩ già đã có mặt.

Tiết Mãn lau nước mắt rồi kể lại sơ lược những chuyện đã xảy ra, sau đó bảo họ xem Nguyễn Bình Phàm còn cứu được không.

Ba bác sĩ già cũng không dám tỏ ra thờ ơ, ai nấy đều lại gần giường bệnh và nghiêm †úc khám cho Nguyễn Bình Phàm.

Sau mười phút khám kỹ lưỡng, ba bác sĩ già cùng cho ra kết luận: ‘Ông ấy đã chết rồi, bà hãy chôn cất ông ấy sớm.”

Không nghi ngờ gì nữa.

Giang Nghĩa là một kẻ lừa gạt khốn nạn!

Tiết Mãn căm hận nghiến răng ken két, biết vậy bà ấy đã không để Giang Nghĩa khám bệnh cho Nguyễn Bình Phàm rồi! Tiết Mãn thâm nói: “Giang Nghĩa, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu dễ dàng đâu! Ông nhà tôi chết rồi, cậu cũng phải đền mạng cho ông ấy!”

Lúc này Tiết Mãn vân chưa bỏ cuộc.

Sau khi tiễn ba bác sĩ già, bà ấy suy đi tính lại, gọi điện cho Tân Tử Dân để ông ta sang đây khám.

Đây là bác sĩ già uy tín nhất quận Giang Nam, để xem ý kiến của ông ta ra sao.

Một tiếng sau, Tân Tử Dân đã đến.

Tiết Mân cũng nhờ ông ta xem tình hình của Nguyễn Bình Phàm, có phải ông ấy đã chết thật không hay là có điều gì khác.

Tân Tử Dân là một bác sĩ già, nhiều kinh nghiệm, chữa bệnh giỏi.

Ông ta đứng bên mép giường khám mấy lượt đã khẳng định được Nguyễn Bình Phàm đã chết. Để đề phòng bất trắc, Tân Tử Dân còn kiểm tra thật cặn kẽ, chắc chắn không có gì sai sót.

“Bà Tiết, chồng bà chết thật rồi.”

Ngay cả Tân Tử Dân cũng nói vậy thì không còn hy vọng nào nữa.

Ngay lúc Tiết Mẫn chuẩn bị trừng trị Giang Nghĩa thật ác độc, Tân Tử Dân chợt nhận ra chỗ kim bạc trên người Nguyễn Bình Phàm khá đặc biệt, hình như là…

Tân Tử Dân nghiêm túc nhìn kỹ, ngạc nhiên thốt: ‘Không phải thần châm Biển Thước đây sao?”

Còn ai ngoài Giang Nghĩa sở hữu bộ thân châm này?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2009


Chương 2009

Tân Tử Dân vội vàng hỏi: “Bà Tiết, xin lỗi nhưng cho tôi hỏi người đâm kim cho quận trưởng Nguyễn có phải là Giang Nghĩa không?”

Tiết Mãn gật đầu: ‘Là tên lang băm đó đấy!

Ông Tân, sao ông biết cậu ta?”

Tân Tử Dân phá lên cười, vừa sờ râu vừa chỉ vào kim bạc, nói: ‘Vì tôi nhận ra đây là thần châm Biển Thước, toàn thế giới chỉ có Giang Nghĩa mới có thần châm này! Và Giang Nghĩa chính là đệ tử cuối cùng của Tân Tử Dân tôi!”

Tiết Mãn giật mình, Giang Nghĩa là học trò của Tân Tử Dân ư? Lại còn là đệ tử cuối cùng!

Đáng lý ra một người đức cao vọng trọng như Tân Tử Dân sẽ không nhận một người mặt non choẹt ăn nói linh tỉnh làm học trò mới phải?

Tiết Mẫn khó hiểu hỏi: “Ông Tân, ông nói thật sao?”

Tân Tử Dân gật đầu: “Chắc chắn rồi! Giang Nghĩa là người có năng khiếu nhất, chữa bệnh giỏi nhất trong số các đệ tử của tôi đấy. Thậm chí trò còn giỏi hơn thầy, nó mạnh hơn thầy nó là tôi gấp trăm ngàn lần đấy”

Giỏi vậy ư?

Sao nhìn không ra chút nào?

Tiết Mãn chất vấn: ‘Nhưng cậu ta bốc phét, không những chữa bệnh không khỏi làm chết ông nhà tôi mà còn nói gì mà ông ấy còn sống, ba ngày sau rút một trăm lẻ tám kim bạc ra là ông ấy sẽ sống lại, khỏe mạnh như cũ vì sợ chịu trách nhiệm!”

“Chuyện này nghe điêu quá ấy chứ?”

“Ông Tân cũng thấy đấy, ông nhà tôi đã qua đời, tắt thở rồi, người đã chết thì sao mà sống lại được?”

Thật ra Tân Tử Dân cũng không rõ chuyện này.

Theo những gì ông ta thấy, Nguyễn Bình Phàm thật sự đã chết, không có gì đáng để nghi ngờ. Song, trên đời có rất nhiều chuyện ly kì, kể cả Tân Tử Dân cũng không dám tuyên bố mình là trùm y học.

Y học luôn tồn tại những điều ông ta chưa biết.

Tân Tử Dân tỏ ra vô cùng khiêm tốn: “Như tôi đã nói, tuy Giang Nghĩa còn trẻ nhưng có năng khiếu thiên bẩm xuất sắc, trò giỏi hơn thầy. Kiến thức y học của nó rộng hơn †ôi, còn có tấm lòng y đức nữa. Nếu nó bảo Nguyễn Bình Phàm sẽ sống, ba ngày sau sẽ hồi phục thì tôi tin điều đó sẽ thành sự thật”

Tiết Mân nhíu mày.

Chuyện này là sao đây? Vì Giang Nghĩa là học trò nên bao che à? Tân Tử Dân này trông cũng đạo đức phết mà?

Bà ấy muốn mắng mấy câu nhưng nghĩ đến uy tín của Tân Tử Dân, đành nuốt những lời định thốt ra xuống bụng, không muốn quan tâm tới Tân Tử Dân nữa.

Tân Tử Dân lăn xả ngoài xã hội đã lâu, chỉ bằng một ánh nhìn đã biết Tiết Mẫn đang nghĩ gì.

Ông ta vuốt râu, cười ha ha: “Tôi biết sẽ rất khó để tin một chuyện hoang đường như thế trong khi chẳng có bất kỳ chứng cứ nào. Như vậy đi, bà Tiết thấy sao khi lấy mạng của lão già này ra cược?”

Gì cơ?

Tiết Mãn ngây ra như phỗng, mãi vân chưa hoàn hồn.

Tân Tử Dân nói: “Chúng ta đặt thời hạn là ba ngày luôn đi. Trong vòng ba ngày, bà không được làm gì Giang Nghĩa, ba ngày sau chúng ta sẽ xem kết quả cuối cùng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2010


Chương 2010

“Nếu ba ngày sau quận trưởng Nguyễn vẫn chưa tỉnh, chết thì là do người làm thầy là tôi dạy học trò không nên thân, chịu phạt là chuyện đương nhiên. Lúc đó, tôi sẵn sàng chết chung với quận trưởng Nguyễn!”

“Nếu ba ngày sau quận trưởng Nguyễn bình an vô sự, vẫn sống khỏe mạnh thì mọi người cùng vui, sao không mừng được?”

Tiết Mãn nuốt nước miếng, có cần cược lớn đến thế không?

Bà ấy lúng túng nói: ‘Ông Tân à, ông là người ngoài cuộc, đừng can dự vào chuyện này. Hơn nữa, ông nổi tiếng, uy tín và có đức như thế, sao tôi có thể để ông đền mạng cho ông nhà tôi chứ?”

Tân Tử Dân phẩy tay: ‘Không, Giang Nghĩa – là học trò của tôi, nếu nó ăn nói bừa bãi, không có y đức thì sao người làm thầy như tôi có thể bỏ mặc được?”

Ngừng một lúc, ông ta nói tiếp: “Nhưng tôi tin tưởng Giang Nghĩa, chuyện nó đã nói rồi sẽ thành hiện thực thôi. Tôi và bà Tiết cược nhé, tôi tin mình sẽ thắng.”

Tiết Mẫn cũng mong Tân Tử Dân sẽ thắng, mọi người đều vui thì còn gì bằng.

Vấn đề là liệu chuyện đó có xảy ra không?

Chuyện đã đến nước này, hai bên cũng đã cược với nhau, Tiết Mẫn cũng không tiện nói gì thêm, gật đầu: “Được, quân tử nhất ngôn!”

Cùng lúc đó, trong biệt thự rộng lớn của Thân Hào.

Anh ta đi đi lại lại trong phòng khách chờ “tin chiến sự” của tiền tuyến. Cuối cùng Lưu Thông cũng trở về với tin tức mới nhất.

“Sao rồi?” Thân Hào hối hả hỏi.

Lưu Thông cười sảng khoái: “Xong hết rồi ạ! Quả nhiên tên khốn nạn Giang Nghĩa kia đã trúng kế, chữa bệnh không khỏi làm quận trưởng Nguyễn chết ngay tại chỗ, giờ anh ta đã bị Tiết Mãn giam giữ, nhìn có vẻ muốn khởi tố anh ta đấy! Giờ thì chắc Giang Nghĩa sẽ phải ăn cơm tù suốt nửa đời còn lại rồi!”

“Tuyệt vời!”

Thân Hào phá lên cười, Giang Nghĩa đánh anh ta hai cú, cuối cùng lần này cũng vớt vát mặt mũi lại được rồi.

“Giang Nghĩa, mày đánh tao mà?”

“Mày tưởng mày đánh nhau giỏi thì muốn làm gì là làm nấy chắc?”

“Tao nói cho mày biết, có tao đây thì mày chỉ là cục phân thôi!”

“Dám đánh tao, ha ha, giờ ông mày sẽ cho mày chết!”

Thân Hào nói với Lưu Thông: ‘Quản gia Lưu, anh nghĩ cách tra tấn Giang Nghĩa đến chết đi, tuyệt đối không được để thằng đó xổng chuồng đâu đấy.”

Lưu Thông mỉm cười: “Anh ta đã vào tù, sao tôi có thể để anh ta thoát được chứ?

Xin cậu chủ yên tâm, tôi đã có cách.”

“Ồ? Cách gì?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Đơn giản thôi ạ, cánh báo chí đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, cậu hãy mở điện thoại ra xem báo đi.”

“Vậy à? Để tôi xem nào.”

Thân Hào háo hức mở điện thoại ra, lướt lên tin tức mới nhất.

Quả nhiên, các công ty truyền thông lớn đồng loạt đăng bài lên án Giang Nghĩa, tố cáo anh chữa bệnh kiểu gì lại làm quận trưởng Nguyễn qua đời, còn sợ tội định bỏ trốn.

Giới truyền thông liệt kê một loạt gương người tốt việc tốt, những sự tích chói lọi của quận trưởng Nguyễn nhằm làm cộng đồng mạng thù ghét anh hơn.
 
Back
Top Dưới