Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2011


Chương 2011

Một quận trưởng tuyệt vời như vậy lại bị một lang băm hại chết.

Đây chính là tin tức truyền thông muốn truyền ra nhằm dắt mũi dư luận.

Thật ra cộng đồng mạng không biết tình hình thực tế, thứ họ thấy được chỉ có những tin tức báo chí muốn họ thấy, cảm xúc của họ cũng sẽ bị cuốn theo cánh báo chí.

Họ không tài nào biết được chân tướng Í của sự việc là gì.

Họ chỉ biết cùng một tin tức thông qua bài báo từ các công ty truyền thông lớn: Quận trưởng được lòng dân bị lang băm hại chết.

Đây chính là tin tức mà Lưu Thông muốn lan truyền khắp nơi.

Phải công nhận báo đài truyền thông là một con dao vô hình, hễ đưa tin là chém một nhát dã man.

Máu văng tung tóe.

Giang Nghĩa bị các công ty truyền thông có tiếng chỉ trích điên cuồng.

Chính vì thế, anh đã trở thành đối tượng chửi bới bằng lời lẽ, ai nấy cũng mong sao Giang Nghĩa chết đi thật nhanh.

Một kẻ lang băm như thế không được sống trên đời!

“Kiên quyết đề nghị xử tử lang băm, đòi lại công bằng cho quận trưởng Nguyễn.”

“Tại sao người tốt chết mà kẻ ác được sống? Không công bằng!”

“Giang Nghĩa đi chết đi!”

“Đề nghị các chú cảnh sát không được tha cho tên khốn nạn Giang Nghĩa này, trừng phạt anh ta nghiêm khắc vào!”

Dù là người già hay trẻ nhỏ, dù là đàn ông hay phụ nữ đều hận Giang Nghĩa thấu xương, hết bình luận này đến bình luận khác xuất hiện một cách độc địa.

Giang Nghĩa như biến thành con chuột chốn chui chốn nhủi, bị tất cả mọi người đòi đánh.

Tiếng xấu của anh đã lan xa.

Thân Hào đọc trong hả hê, lướt điện thoại đến nửa tiếng đồng hồ mới đặt điện thoại xuống, vẫn chưa thỏa mãn.

Anh ta cầm trái táo lớn trên bàn lên cắn mạnh một ngụm: “Quá hay! Quá hay! Quản gia Lưu, may mà anh, lần này Giang Nghĩa có nhảy xuống sông cũng không rửa sạch được tiếng xấu!”

“Giế t chết Giang Nghĩa sẽ trở thành tâm nguyện của toàn thể dân chúng”

“Tài thật! Quản gia Lưu, anh quá giỏi!”

Trong ba ngày qua, Giang Nghĩa đã trở thành đối tượng bị lên án, mỗi ngày đều có một lượng lớn người chửi anh trên mạng, chỉ hận không thể kéo Giang Nghĩa ra để quất roi.

Trong biệt thự nhà họ Đinh.

Gia đình Đinh Thu Huyền cũng không dám ra ngoài vì sợ sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn trên đường.

Trong khoảng thời gian này, Đinh Phong Thành đã cố gắng liên lạc với cảnh sát để hỏi vê tung tích của Giang Nghĩa, nhưng câu trả lời nhận được lại là: không thể trả lời.

Rõ ràng Giang Nghĩa đã bị bắt rồi.

Đinh Thu Huyền lo lắng từng giây từng phút, đến mức không thể ngủ được, cô đã nói không được để Giang Nghĩa đi chữa bệnh cho Nguyễn Bình Phàm từ lâu rồi, nhưng lại không nghe, quả nhiên bây giờ đã xảy ra chuyện.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2012


Chương 2012

Làm sao đây?

Con vừa mới sinh được mấy ngày đã xảy ra chuyện này, nếu như Giang Nghĩa vì chuyện này mà chết, không phải đứa nhỏ sẽ trở thành đứa trẻ mồ côi cha sao?

Đỉnh Thu Huyền khóc không thành tiếng.

Sớm biết mọi chuyện sẽ trở nên như thế này, đã không để Giang Nghĩa trở về rồi.

Ba mẹ vợ cũng bó tay, đến bây giờ họ mới nhận ra mình yếu đuối thế nào, không có Giang Nghĩa, họ dường như không thể làm được dì.

Như một kẻ vô dụng, bất tài.

Cả gia đình ngoài việc chờ đợi trong nhà thì không còn cách nào khác.

Ở bên khác.

Trong y quán Nhân Trị, Tân Tử Dân và con gái Tân Uẩn ngồi đối diện nhau, trên mặt hai người đều là vẻ cay đắng.

Tình cảm của Tân Uẩn với Giang Nghĩa không cần phải nói.

Cả đời này, cô ta chưa từng động lòng với người đàn ông nào, Giang Nghĩa chính là người đầu tiên, và cũng là người cuối cùng.

Nhưng bây giờ người đàn ông này sắp chết rOI.

Tân Uẩn rất khó chịu, cô ta nhìn Tân Tử Dân, và hỏi: “Ba, theo những gì cha nói, thì quận trưởng Nguyễn Bình Phàm vốn đã chết rồi. Giang Nghĩa không phải Đại La kim tiên, sao có thể khiến người chết sống lại được?”

Tân Tử Dân thở dài, nói: ‘Chuyện này ba cũng rất khó hiểu. Theo logic mà nói, Giang Nghĩa tuyệt đối không phải loại người sẽ nói linh tinh. Nếu cậu ấy đã nói quận trưởng Nguyễn sống lại thì nhất định có thể sống lại. Chỉ là chúng ta không biết nguyên lý trong đó thôi.”

Họ đều tin tưởng Giang Nghĩa.

Vấn đề là, những gì Giang Nghĩa làm lần này thực sự rất khó tin, sao có thể có người tin chuyện cứu sống người chết chứ?

Tân Uẩn thở dài.

Cô ta nói tiếp: “Còn nữa, ba, tại sao ba lại muốn đánh cược với Tiết Mẫn? Ba đã tự nhảy vào hố rồi. Nếu Giang Nghĩa thất bại, chẳng phải ba cũng bị liên lụy sao?”

Tân Tử Dân xua tay: “Đây là việc ba phải làm. Nếu ba không đảm bảo cho Giang Nghĩa, vậy Giang Nghĩa rất có thể sẽ không thể sống sót qua ba ngày này. Bây giờ chúng ta không còn cách nào khác, chỉ có thể lựa chọn tin tưởng Giang Nghĩa thôi.

Cậu ấy là người đáng tin cậy. Ba tin cậu ấy có thể tạo ra kỳ tích mà ngay cả Đại La kim tiên cũng không làm được!”

Cũng chỉ có thể làm vậy thôi.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, những lời chỉ trích đối với Giang Nghĩa không những không giảm mà còn trở nên nghiêm trọng hơn.

Cuối cùng, ba ngày đã trôi qua trong những lời mắng nhiếc che trời lấp đất.

Thời hạn đã tới.

Quận trưởng Nguyễn có thể sống lại hay không, mạng của Giang Nghĩa có thể giữ được hay không, phải xem hôm nay!

Tân Tử Dân dẫn theo Tân Uẩn đến nhà của Nguyễn Bình Phàm, khi họ đến, đã có rất nhiều y bác sĩ già có mặt.

Mọi người đều đứng dậy chắp tay với Tân Tử Dân, tỏ lòng kính trọng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2013


Chương 2013

Tân Tử Dân xua tay, đi tới trước mặt Tiết Mãn, nói: “Bà Tiết, quận trưởng Nguyễn hôm nay thế nào?”

Tuyết Mãn hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi.

Tân Tử Dân nhìn vào bên trong, tiêu rồi, Nguyễn Bình Phàm vần nằm đó, bất động!

Trên người Nguyễn Bình Phàm vẫn còn căm 108 cây kim bạc, giống hệt như ba ngày trước, ông ấy năm ở đó không hề hít thở, nếu không phải đã chết thì còn là gì được?

Một vị bác sĩ già nói: Đừng xem nữa, người này đã chết rồi, sao có thể sống lại được? Đây không phải đang quay phim ‘Tây Du Ký”, làm gì mà có chuyện thần tiên ma quái được? Ba ngày trước, quận trưởng Nguyễn đã qua đời rồi, sự chờ đợi trong ba ngày này hoàn toàn là không cần thiết.”

“Ai nói không phải đâu? Thế mà lại có người tin quận trưởng Nguyễn sống lại được, đúng là hết nói nổi.”

Thậm chí, có người còn nói thẳng với Tân Tử Dân rằng: “Ông Tân, không phải tôi không tôn trọng ông, mà là tôi cảm thấy ông già nên hồ đồ rồi. Thế mà lại nhận Giang Nghĩa làm đệ tử cuối cùng. Ha ha, ông có biết đồ đệ của ông không đáng tin thế nào không? Anh ta không những gi ết chết quận trưởng Nguyễn, mà còn ăn nói hàm hồ, loại người này sao có thể xứng với hai từ bác sĩ? Đúng là sự sỉ nhục của bác sĩ! Ông Tân, ông có tội đấy.”

Sắc mặt Tân Tử Dân vô cùng khó coi.

Tân Uẩn ở bên cạnh nắm chặt tay lại, rất muốn cãi đôi câu cho ba mình, nhưng cô ta có thể nói gì chứ?

Giang Nghĩa đúng là đồ đệ của Tân Tử Dân, chuyện này không thể cãi được.

Tình hình bây giờ cũng là do Giang Nghĩa †ạo nên, cũng chẳng ai nói được gì.

Đồ đệ có lỗi, người làm sư phụ tất nhiên cũng có trách nhiệm, sẽ bị đám bác sĩ này bắt tay công kích, chuyện này chẳng có gì lạ.

Tân Tử Dân đi vào trong phòng.

Ông ta rất hi vọng Nguyễn Bình Phàm có thể đứng dậy.

Lúc này, Tân Uẩn bỗng nhắc nhở: “Đợi đã, ba, con nhớ ba nói sau ba ngày phải nh hết số kim này lên, lúc đó bệnh nhân mới tỉnh dậy được.”

Đúng rồi.

Sao ông ta lại quên chuyện này chứ?

Tân Tử Dân nói: “Bà Tiết, lúc đó Giang Nghĩa cũng nói vậy phải không?”

Tiết Mân gật đầu: “Đúng vậy, nhưng vừa nghe đã biết là chuyện vớ vẩn rồi, đã tới lúc này, ông Tân, tôi thấy ông đừng có bảo vệ nghé con nữa.”

Tân Tử Dân xua tay: “Không, tôi tin Giang Nghĩa nói thật.”

Vậy vấn đề tới rồi, ai đi rút 108 cây kim bạc kia bây giờ?

Chuyện này không thể làm bừa được đâu.

Nếu sai thứ tự, hoặc dùng sức không tốt, có thể sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho dù bây giờ xem ra có lẽ chẳng có chuyện ngoài ý muốn nào được.

Những bác sĩ kia, ai cũng trốn ra sau, không ai dám gánh trách nhiệm này.

Dù sao tấm gương Giang Nghĩa đang ở ngay trước mặt, nếu bọn họ cũng bị ảnh hưởng, vậy đúng là có khổ không thể nói.

Tân Tử Dân cũng không dám làm bừa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2014


Chương 2014

Không phải ông ta sợ chịu trách nhiệm, mà ông ta sợ rằng mình sẽ giết Nguyễn Bình Phàm và Giang Nghĩa vì rút nhầm kim bạc, tội này quá lớn.

Ai châm cứu thì phải do người đó tới rút.

Tân Tử Dân đề nghị: “Bà Tiết, có thể thả Giang Nghĩa ra để cậu ấy rút 108 cây kim bạc ra được không? Nếu sau khi rút vẫn không có tác dụng, Giang Nghĩa sẽ do bà Tiết tự mình xử lý, tôi đây sẽ chịu phạt theo, mà không một lời oán trách.”

“Đây là do ông nói đấy nhé.” Tiết Mãn phất tay: “Dãn Giang Nghĩa tới đây.”

Không lâu sau, một người đàn ông khôi ngô được hai cảnh sát đưa tới, chính là Giang Nghĩa.

Tân Uẩn nhìn Giang Nghĩa không chớp mắt.

Kể từ khi Giang Nghĩa trở lại quận Giang Nam, đây là lần đầu tiên họ gặp nhau, cô †a không ngờ rằng họ sẽ gặp nhau theo cách này, và trong một cảnh tượng như vậy, thực sự có hơi gượng gạo.

Tân Uẩn nhìn chăm chằm Giang Nghĩa, trái †im cô ta đập thình thịch.

Dù biết Giang Nghĩa đã có gia đình, đã có con, nhưng trái tim nóng cháy của Tân Uẩn vân không thể dừng lại được.

Tình yêu một khi được sinh ra sẽ không thể thu lại.

Bình tính nào.

Tiết Mãn nói với Giang Nghĩa: “Giang Nghĩa, đừng nói là tôi sẽ không cho cậu cơ hội, tôi đã làm theo những gì cậu nói, chưa từng động vào ông nhà tôi. 108 cây kim bạc kia cũng vấn giữ trạng thái như trước khi cậu bị bắt.”

“Đã ba ngày trôi qua rồi, Giang Nghĩa, có phải cậu nên cho tôi một lời giải thích, làm thế nào để ông nhà tôi tỉnh dậy không?”

Giang Nghĩa gật đầu, nói: ‘Không vấn đề, bây giờ tôi sẽ rút hết kim ra, để quận trưởng Nguyễn bình an hồi phục.”

Đúng là dám nói màI Những bác sĩ già kia nhìn nhau, trong mắt có vẻ khinh thường.

Ha ha, họ đã khám bệnh cả một đời, sao mà ngay cả người sống hay chết cũng không phân biệt được?

“Thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, nói khoác cũng không thèm chuẩn bị văn bản, được, tôi cũng muốn xem xem cậu làm người chết sống lại thế nào?!”

“Đến lúc đó mà không sống lại được, thì đừng có mà mượn cớ gì khác đấy.”

Giang Nghĩa cười nhẹ: “Yên tâm, tôi sẽ không mượn cớ nào cả, rút kim, người sẽ sống.”

Vậy cứ thử xem saol Cảnh sát tháo còng tay cho Giang Nghĩa, sau đó lập tức thấy Giang Nghĩa đi vào trong phòng, lấy một chiếc ghế ra và ngồi xuống mép giường, lặng lẽ nhìn Nguyễn Bình Phàm đang nằm trên giường.

Anh nhẹ giọng nói: “Quận trưởng Nguyên, ngủ đủ rồi nhỉ? Nên tỉnh rồi đấy.”

Sau đó, anh giơ tay rút hết 108 cây kim bạc xuống.

Phương pháp mà Giang Nghĩa dùng rất kỳ lạ, thứ tự khi rút kim bạc ra càng khiến người khác không hiểu hơn, các bác sĩ có mặt đều mở to mắt, không biết nói gì mới tốt.

“Còn không phải làm bừa à? Có ai rút kim như thế không?”

“Chắc là lợn chết không sợ nước sôi, mặc kệ thôi.”

Mọi người đều rất thất vọng với biểu hiện của Giang Nghĩa, theo họ thấy, Nguyễn Bình Phàm đã chết rồi, không thể sống lại được.

Chỉ có Tân Uẩn và Tân Tử Dân là ngưng thở, đợi kỳ tích xảy ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2015


Chương 2015

108 cây kim bạc phải mất 10 phút mới rút hết ra được.

Lúc rút cây kim cuối cùng, Nguyễn Bình Phàm vẫn không có chút phản ứng nào, vần là dáng vẻ của người đã chết kia.

Ông ấy, vẫn không hề sống lại.

Các bác sĩ đều vui mừng, ai cũng lắc đầu khinh thường.

Tân Tử Dân thở dài.

Xem ra kỳ tích sẽ không xuất hiện rồi.

Tân Uẩn là người khó chịu nhất, theo tình hình này, Giang Nghĩa chết chắc rồi, có khi Tân Tử Dân cũng không sống nổi.

Một lúc mất đi hai người thân nhất, làm sao Tân Uẩn có thể chịu nổi?

Cô ta không cam tâm hét to: ‘Không thể, không thể nào, sao không tỉnh dậy chứ?!”

Tuyết Mãn tức giận mắng: “Giang Nghĩa, đây là lời hứa cậu hứa với tôi đấy à? Tại sao ông nhà tôi còn chưa khỏe lại? Lời nói dối của cậu đã bị vạch trần rồi đúng không?”

Vạch trần?

Ha ha.

Giang Nghĩa không nói gì, mà lấy một bát nước sạch tới, dùng tay nhúng vào hắt lên mặt quận trưởng Nguyễn.

“Tỉnh dậy nào, quận trưởng Nguyễn.”

Một lúc sau, kỳ tích đã xảy ra.

Sắc mặt của quận trưởng Nguyễn từ màu trắng bệch dần dần khôi phục lại, trở nên hồng hào sáng loáng, hơn nữa hình như mũi còn đang hít thởi Người chết thật sự đã thần kỳ sống lại rồi.

Nguyên Bình Phàm sống lại rồi!!

Kỳ tích đã xảy ra!

Tất cả mọi người trợn mắt lần lượt đứng dậy, họ nhìn Nguyễn Bình Phàm trên giường bệnh bằng ánh mắt khó tin, không dám tin ông ấy thật sự sống lại.

“Không thể nào, không thể có chuyện đó được.”

“Người chết sống lại ư? Đây không phải là kỳ tích y học, đây là kỳ tích vượt qua cả nhận thức của con người rồi!”

“Đây mà là y học á? Rõ ràng là một phép màu!”

Tất cả bác sĩ ở đây đều là người già dặn từng trải nhưng lại bị tình huống ở đây dọa cho sợ hãi.

Không phải bọn họ thiếu hiểu biết, mà chuyện này thật sự nằm ngoài tầm hiểu biết của bọn họ.

Chuyện vô lý như người chết sống lại cũng có thể xảy ra ư?

Thật ra do bọn họ hiểu sai thôi, dù Giang Nghĩa có y thuật cao minh như thế nào cũng không thể làm người chết sống lại.

Giang Nghĩa chỉ làm Nguyễn Bình Phàm lâm vào trạng thái chết giả sau đó khôi phục lại thôi.

Tuy biểu hiện của hai trạng thái chết giả và chết thật gần như giống hệt nhau nhưng về bản chất vẫn khác nhau.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2016


Chương 2016

Nếu Nguyễn Bình Phàm thật sự chết rồi thì dù Giang Nghĩa có kỹ năng bằng trời cũng không thể làm gì nữa.

Tuy nhiên không phải cứ rơi vào trạng thái chết giả là chắc chắn có thể cứu sống.

Đây là một kỹ thuật vô cùng cao siêu.

Một người không có “khí” trong cơ thể thì không thể thực hiện thuật chết giả này được. Nếu không có cơ sở y học vững chác thì dù có khởi động cũng không cứu sống được.

Chỉ có Giang Nghĩa mới đáp ứng đủ tất cả điêu kiện nêu trên.

Chỉ sợ là trên thế giới này không có người thứ hai có thể thực hiện thuật chết giả sau đó cứu sống lại được như Giang Nghĩa.

Giỏi thật đấy, bây giờ tất cả bác sĩ đều võ tay tỏ vẻ tôn kính.

Vừa rồi họ xem thường Giang Nghĩa, tất cả bọn họ đều xụ mặt khẳng định Giang Nghĩa không làm được và nhất định phải bị xử tử, bây giờ như bị tát một cái thật đau vào mặt vậy.

Đương nhiên cũng có người vui mừng.

Tân Tử Dân xúc động bật khóc, người làm thây như ông ta dám dũng cảm đứng ra chắn đạn cho học trò cũng chỉ vì muốn thơm lây vào những lúc thế này thôi.

Giang Nghĩa không làm cho ông ta phải thất vọng.

Người này là học trò có tư chất tốt nhất của ông ta, trò có giỏi giang hơn thầy cũng không làm sao cải!

Tân Uẩn cũng xúc động bật khóc.

Cô ta yêu Giang Nghĩa sâu đậm như khắc sâu vào trong xương tủy nên cô ta thật lòng không muốn nhìn thấy Giang Nghĩa mất đi tính mạng vì loại chuyện này, đến lúc đó cô ta cũng không biết lấy gì thay thế tín ngưỡng trong lòng nữa.

Đương nhiên người vui vẻ nhất là Tiết Mãn.

Nhìn chồng đang dần dần hồi phục, bà ấy xúc động chạy đến thật nhanh như ước bản thân có thể ôm lấy Nguyễn Bình Phàm ngay lập tức.

“Ông già kia, sau này không được đùa như vậy nữa nghe không, suýt thì dọa chết tôi rồi.

Trên giường bệnh, hơi thở của Nguyên Bình Phàm dần ổn định hơn, sắc mặt cũng tốt hơn.

Giang Nghĩa nói: “Bà Tiết, bà mau đi chuẩn bị một ít đồ ăn bổ dưỡng để lúc quận trưởng Nguyễn tỉnh lại có thể bổ sung thêm một chút, nhưng đừng làm đồ ăn quá mặn nhé.”

“Ôi chao, được.” Tiết Mân nói với người hầu: “Nghe rõ thần y Giang nói gì chưa thế?

Mau đi chuẩn bị một ít đồ ăn dinh dưỡng không được quá mặn, nghe rõ chưa?”

“Vâng!”

Người hầu nhanh chóng rời đi để chuẩn bị đồ ăn.

Mọi người nghe xong thật sự rất muốn cười, vừa rồi còn mắng Giang Nghĩa vô dụng, còn muốn băm Giang Nghĩa mấy mảnh nữa.

Nhưng trong chớp mắt lại đua nhau gọi “thần y Giang”.

Nhìn mà xem tất cả mọi thứ đều phải dựa vào thực lực, có thực lực sẽ được tán thành!

Giang Nghĩa ung dung rút từng cây ngân châm ra, sau đó chờ đợi Nguyễn Bình Phàm tỉnh lại cùng mọi người, nhìn dáng vẻ này của anh thì có vẻ chỉ mất vài phút.

Bây giờ có một bác sĩ thắc mắc: “Tôi vẫn chưa hiểu vì sao người chết có thể sống lại? Thần y Giang có thể giảng giải cho chúng tôi biết được không?”

Giọng điệu của những người này cũng trở nên khách sáo hơn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2017


Chương 2017

Trước đó họ vẫn trưng vẻ mặt hung tợn xem thường Giang Nghĩa, nhưng bây giờ tất cả mọi người lại vô cùng bái phục.

Chuyện này cũng không lạ gì, dù sao Giang Nghĩa cũng đã sáng tạo nên kỳ tích y học.

Giang Nghĩa không giữ cho riêng mình nói thẳng: “Lý do vô cùng đơn giản, quận trưởng Nguyên chưa chết nên không có chuyện chết đi sống lại nào ở đây cả.”

“Không chết? Không thể nào, rõ ràng chúng tôi đã kiểm tra và xác nhận bệnh nhân đã ngừng thở.”

“Người đó không còn thở nữa không có nghĩa là người đó đã chết.’ Giang Nghĩa nói: “Theo y học thì đây là trạng thái chết giả, tôi dùng thuật chết giả làm cho Quận trưởng Nguyên không thể tiếp tục “hít không khí vào’, nên nhìn qua thì tưởng ông ấy đã chết nhưng trên thực tế ông ấy còn sống và nằm trong một trạng thái cân bằng kỳ diệu. Dưới trạng thái như vậy thì không thể “hít không khí vào”, sau đó tôi sẽ loại bỏ khí bên trong cơ thể quận trưởng Nguyễn từng chút một và mất ba ngày mới loại bỏ hoàn toàn”

Nghe đến đó tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Khí gì cơ?

Thuật chết giả là cái gì?

Cái gì là trạng thái cân bằng?

Nghe mà không hiểu gì hết, anh có thể nói rõ hơn một chút hay không?

Mọi người quay qua nhìn nhau và qua đôi mắt của đối phương có thể thấy không ai nghe hiểu cả, ngay cả Tân Tử Dân cũng mơ hồ.

Nhưng mà tất cả mọi người đều sĩ diện nên dù không hiểu vẫn làm ra vẻ đã hiểu.

Tân Uẩn đứng một bên nhìn mà muốn cười, mấy ông già này đúng là sĩ diện hão.

Không bao lâu, cuối cùng mọi người cũng có thể nhìn thấy hình ảnh họ muốn thấy – Nguyễn Bình Phàm tỉnh lại.

Đây là một quận trưởng tốt yêu dân như con, cuối cùng ông ấy vẫn vượt qua kiếp nạn, tuy có trắc trở nhưng không nguy hiểm, tỉnh lại một lần nữa.

Tnhh)…

Nguyên Bình Phàm sờ đầu: “Tôi bị làm sao vậy?” Ông ấy vẫn chưa nhận ra trên người mình đã xảy ra điều kỳ diệu cỡ nào.

Tiết Mãn đi tới nói: “Ông già, mấy ngày nay ông làm tôi sợ quá, tôi cứ nghĩ răng mãi mãi không được thấy ông nữa…”

Sau đó Tiết Mãn chậm rãi kể lại tất cả những chuyện đã xảy ra cho Nguyễn Bình Phàm nghe.

Nguyễn Bình Phàm nghe xong vừa mừng vừa SỢ.

Không ngờ trên người mình lại xảy ra kỳ tích như vậy, nhờ có Giang Nghĩa mà cái mạng già này mới được bảo vệ.

Ông ấy muốn đứng dậy cảm ơn Giang Nghĩa nhưng lại bị Giang Nghĩa cản lại.

“Quận trưởng Nguyễn, bây giờ ông vẫn còn yếu cần uống nhiều thuốc bổ bồi bổ thân thể”

Tiết Mãn gật đầu liên tục: ‘Đúng vậy, sao đồ ăn vấn chưa xong vậy? Mau lên một chút!”

Sau khi bị thúc giục đồ ăn được bưng lên, Nguyễn Bình Phàm không khách sáo bắt đầu ăn từng miếng to. Bị đói nhiều ngày như vậy, bụng đã sớm xeẹp lép rồi, suýt thì không có sức cầm bát ăn.

Thấy ông ấy ăn một được như vậy thì Tiết Mãn cũng thở phào nhẹ nhõm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2018


Chương 2018

Cùng lúc đó bà ấy yên lặng nhìn Giang Nghĩa, trong đầu bỗng nảy ra một suy nghĩ: Dù sao đi nữa cũng phải cảm ơn Giang Nghĩa thật nhiều.

Dù là đền bù tổn thương đã tạo thành với Giang Nghĩa hay là cảm ơn Giang Nghĩa vì đã cứu sống Nguyễn Bình Phàm, lần này phải cảm ơn.

Không chỉ cảm ơn mà còn phải tặng một món quà lớn!

Nhưng Giang Nghĩa chỉ yên lặng cất thần châm Biển Thước đi, anh không nghĩ ngợi quá nhiều giống như không xảy ra bất cứ chuyện gì vậy.

Giúp người không cần báo đáp.

Đây là những gì một người đàn ông phải làm!

Nhà họ Đinh, một đoàn người chặn kín lối vào của tòa nhà trước lối vào treo đầy băng rôn biểu ngữ, một số người cầm loa liên tục chửi bới.

Bọn họ đến vì Nguyễn Bình Phàm.

“Giang Nghĩa hại chết quận trưởng của chúng tôi, ra đây nhận lấy cái chết đi!”

“Nhất định phải đưa kẻ ác độc này ra trước công lý để an ủi linh hồn quận trưởng Nguyễn ở trên trời.”

“Không báo thù này, thề không làm người!”

Có người thật lòng cũng có rất nhiều người đến để hóng hớt, tất nhiên cũng có người đến để kiếm tiền, biến nơi đây thành tràng diện vô cùng lớn.

Sau khi bọn họ biết Giang Nghĩa là người nhà họ Đinh thì nhắm về phía nhà họ Đinh, có xu thế muốn phá hủy nhà họ Đinh.

Ở chỗ không xa bên trong một chiếc SUV, hai người Thân Hào và quản gia Lưu Thông ngồi đối mặt nhau, mỗi người cầm trong †ay một ly rượu chát vừa uống vừa xem cuộc vui.

Lưu Thông cười hềnh hệch hỏi: ‘Cậu chủ thấy vở kịch tôi sắp xếp có hoàn hảo không?”

Thân Hào giơ ngón tay cái lên.

“Rất hay, xem rất đã mắt, lại gọi thêm phóng viên đến chụp lại, phải dồn Giang Nghĩa và nhà họ Đinh vào chỗ chết mới được.”

“Ai bảo bọn họ đối nghịch với tôi, hừ!”

“Gia nhập Giang Sơn Ấn thì sao chứ? Cho rằng có thể giữ được mình à?”

“Trong quận Giang Nam, ai dám đắc tội với †ập đoàn Hoa Thượng chúng ta thì chặc chăn không thể có kết quả tốt!”

Thân Hào ngẩng đầu lên uống sạch ly rượu trong tay, anh ta vui vẻ lau miệng.

Sau đó rất nhiêu phóng viên đến chụp ảnh dưới sự sắp xếp của Lưu Thông.

Bọn họ nhanh chóng đưa tin, ghi lại hình ảnh hiện trường.

Cứ theo tiết tấu này, chắc chăn nhà họ Đỉnh không thể chống đỡ nổi quá ba ngày, chắc chăn sẽ bị áp lực dư luận “gi ết chết”, cho dù là Giang Sơn Ấn cũng không cứu được.

Trong giây phút này gia chủ nhà họ Đinh – Đỉnh Phong Thành, đang đi đi lại lại trong văn phòng, tâm trạng rối bời.

Bây giờ Giang Nghĩa không rõ tung tích, anh sống hay chết cũng không biết; nhà họ Đinh lại gặp phải cuộc tấn công lớn như vậy.

Xem ra nhà họ Đỉnh ở quận Giang Nam không còn hy vọng gì nữa rồi.

Thứ chờ đợi bọn họ chỉ có một con đường: Diệt vong.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2019


Chương 2019

Đỉnh Phong Thành tuyệt vọng muốn nhảy từ trên tâng cao xuống coi như xong chuyện, thoát khỏi thế giới phức tạp này một lần và mãi mãi.

Ngay lúc anh ta đang tuyệt vọng thì lại xuất hiện kỳ tích.

Ngoài dự liệu của mọi người, hơn mười chiếc xe quan chức chạy đến, một chiếc Audi màu đen đi ở phía trung tâm, người ngồi bên trong là người có chức có quyền.

Những người đến biểu tình đều ngẩn người, không ai ngờ sẽ có quan chức tới đây.

Người này muốn biểu tình cùng họ hay muốn giải vây cho nhà họ Đinh thế?

Thân Hào cũng ngây người quay qua hỏi Lưu Thông: “Đây cũng do anh sắp xếp?”

Lưu Thông lắc đầu: “Không phải tôi.”

“Vậy đây là chuyện gì?”

“Ơ… Lưu thông nhìn kỹ rồi nói: “Hình như đây là đoàn xe của quận trưởng Nguyễn, quận trưởng Nguyễn đã chết nên người trong xe chắc chắn là người vợ Tiết Mãn của ông ấy rồi. Có vẻ Tiết Mãn đến để hỏi tội, quét sạch nhà họ Đinh!”

“Thật sao? Có chuyện tốt thế này à?” Thân Hào càng vui vẻ hơn.

Thật sự là muốn cái gì được cái đó.

Có sự trợ giúp của Tiết Mãn thì việc đối phó với nhà họ Đỉnh càng dễ dàng hơn. Có sự can thiệp của quan chức thì mọi chuyện sẽ càng trở nên nghiêm trọng hơn, chắc chăn nhà họ Đinh sẽ không chịu nổi.

“Trời cũng giúp tôi!” Thân Hào rót đầy một chén rượu cao giọng nói: ‘Giang Nghĩa, biết hậu quả khi đắc tội với tôi chưa? Ha ha ha ha.”

Đoàn người tản ra, đoàn xe lái đến trước †òa nhà văn phòng nhà họ Đỉnh thì dừng lại.

Cửa xe mở ra, người quan trọng quyết định vận mệnh nhà họ Đinh chậm rãi xuống xe.

Ánh mắt của mọi người đều tập trung nhìn qua, bọn họ đều cho rằng Tiết Mẫn tới giúp bọn họ, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười vui vẻ.

Sau đó, sau khi Tiết Mãn xuống xe, bà ấy không trực tiếp đi ra mà giơ tay đỡ một người khác trong xe.

Khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Là ai mà cần vợ của quận trưởng đích thân đỡ vậy?

Thân Hào cũng trợn tròn mắt, nghiêm túc nhìn qua, tự hỏi không biết là còn ông lớn nào ngồi trên chiếc xe kia.

Cuối cùng, trong sự chú ý của mọi người, “ông lớn” đi ra.

Lại nói, tất cả mọi người ở hiện trường đều biết ông lớn này, không ai lạ gì, ông lớn này chính là quận trưởng, là người mà bọn họ đang giương cao biểu ngữ kêu oan – Nguyễn Bình Phàm!

Quận trưởng Nguyễn Bình Phàm, sống lại rồi!

Bên trong xe SUV, choang một tiếng, ly rượu đỏ trong tay Thân Hào rơi xuống đất, cằm suýt thì rớt xuống đất.

Người đàn ông trước mặt này không phải là Nguyễn Bình Phàm, người đã được vô số người chứng minh là đã chết sao?

Sao lại thế này, sao ông ấy vẫn còn sống?

Tất cả mọi người đều tỏ vẻ kinh hãi, không thể tin được sự thật trước mắt, người chết sống lại, thật là trước nay chưa từng cóI Đột nhiên, Thân Hào nhận ra có gì đó không ổn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2020


Chương 2020

Bây giờ bọn họ đang công kích nhà họ Đinh và Giang Nghĩa, tất cả là vì Nguyễn Bình Phàm bị Giang Nghĩa chữa bệnh mà chết, nhưng nếu Nguyễn Bình Phàm vần còn sống thì sự thật này sẽ không tồn tại.

Vậy thì bọn họ còn tấn công cái gì?

Nhà họ Đinh và Giang Nghĩa đều sẽ bình an vô sự!

Thân Hào sốt ruột, con vịt sắp chết đến nơi rồi mà còn bay đi được sao?

Anh ta nắm cổ áo quản gia Lưu Thông, tức giận gầm lên: “Mẹ kiếp anh giải thích rõ ràng cho tôi, rốt cuộc là thế nào đây?”

Lưu Thông cũng bối rối lắm.

Anh ta chỉ là quản gia, không phải thần tiên, sao anh ta biết được hết mọi chuyện cơ chứ?

Theo tin tức mà anh ta có được, Nguyễn Bình Phàm đúng là đã chết, điều đó là không thể nghi ngờ, bởi vì rất nhiều bác sĩ, thậm chí cả Tân Tử Dân đều đã đích thân xác nhận, ông ấy đã chết hẳn rồi, không còn thở nữa.

Nhưng mà…

Nếu Nguyễn Bình Phàm chết rồi thì người trước mặt anh ta là ai?

Giả mạo à?

Không thể nào.

Nếu là giả thì Tiết Mẫn không thể nào đi theo bên cạnh, từ thái độ và động tác của Tiết Mãn, chắc chắn người kia là chồng bà ấy – Nguyễn Bình Phàm.

Người chết sống lại, một chuyện kỳ tích như vậy đã xảy ra rồi.

Lưu Thông nuốt nước bọt, xấu hổ nói: ‘Cậu chủ, chuyện này thật sự rất kỳ lạ, có gì đó không đúng! Người chết sao có thể sống lại được? Chắc chắn là Giang Nghĩa đang giở trò.”

Bất kể có phải là giở trò hay không, ít nhất có một điều chắc chắn, đó là Nguyễn Bình Phàm vấn còn sống.

Nguyễn Bình Phàm còn sống, có nghĩa là Giang Nghĩa sẽ không saol Thôi xong, kế hoạch đi tong cả rồi.

Thân Hào ngồi trong xe SUV, nhìn Nguyễn Bình Phàm từng bước một đi về phía tòa nhà văn phòng của nhà họ Đinh, sợ hãi và bất an trong lòng ngày càng tăng lên.

Lúc này đám đông phất cờ hò hét ầm ĩ đều sững sờ.

Bởi vì họ không có lý do gì để hò hét nữa.

Trước ánh mắt bao người, Nguyễn Bình Phàm đi đến cửa tòa nhà văn phòng của nhà họ Đinh, có người đưa tới một chiếc ghế, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Nguyễn Bình Phàm được người bên cạnh đỡ ngồi xuống ghế, để mọi người có mặt đều có thể nhìn thấy ông ấy.

“Khụ khụ.”

Nguyễn Bình Phàm ho khan mấy tiếng, sau đó cầm lấy loa phóng thanh, hô to với đám người náo loạn phía trước: “Thưa các công dân, tôi, Nguyễn Bình Phàm, xin cảm ơn các bạn!”

Tất cả mọi người đứng sững tại chỗ.

Không sai, người này chính là Nguyên Bình Phàm, quận trưởng tốt của bọn họ, ông ấy vấn chưa chết!

“Quận trưởng Nguyên chưa chết, chưa có chết!”

“Ai đã tung tin đồn quận trưởng Nguyễn chết rồi thế?”

“Thế này là thế nào?”

“Ai mà biết!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2021


Chương 2021

Mọi người xì xào bàn tán, không hiểu có chuyện gì đang xảy ra, lúc này đây họ có cảm giác như mình bị lừa, vừa hoang mang vừa tức giận.

Lúc này, một chiếc ô tô chạy tới.

Họ đều là phóng viên của các đài truyền hình, tờ báo, truyền thông, vốn là do Lưu Thông sắp xếp đến đây quay phim, bọn họ muốn bôi nhọ Giang Nghĩa và nhà họ Đinh.

Nhưng không ngờ, đúng lúc gặp phải Nguyên Bình Phàm.

Thấy mấy phóng viên đó cầm máy quay chạy tới, Nguyễn Bình Phàm cười nói: “Này, các bạn phóng viên tới vừa đúng lúc, nhanh lên, mở camera lên, ghi lại tất cả những gì tôi muốn nói, rồi công bố rộng rãi m nhé.

Quận trưởng đã lên tiếng, đám phóng viên kia sao dám không nghe?

Vả lại, quận trưởng đã chết nay sống lại, đây là một tin tức lớn đến nhường nào, đối với một phóng viên mà nói, chắc chắn phải vội vàng đưa tin.

Vì vậy, tất cả mọi người đều mở camera lên bắt đầu quay.

Nguyên Bình Phàm ho khan một tiếng, nói tiếp: “Thưa các công dân có mặt tại đây, tôi, Nguyễn Bình Phàm, phải cảm ơn các bạn rất nhiều, các bạn đã làm rất nhiều điều cho tôi, tôi vô cùng cảm động.

“Thế nhưng có một chuyện tôi cần làm rõ, chính là Giang Nghĩa không tệ như mọi người nghĩ.”

“Cậu ấy chẳng những không phải thủ phạm hại chết tôi, ngược lại còn là ân nhân cứu mạng tôi.

“Xin mọi người đừmg công kích Giang Nghĩa nữa, mà:h4y ca ngợi chiến côn: hách của cậu đự‡ÿ!

Nghe những lời này, Thân Hào không chịu nổi, ôm đầu phiền muộn.

Vậy nghĩa là tất cả cố gắng khi trước đều thành công cốc rồi.

Anh ta trừng mắt nhìn Lưu Thông: “Tất cả đều là do anh ban tặng đấy! Anh nói là Nguyên Bình Phàm đã chết, nhưng cuối cùng, ông ta chẳng những không chết mà còn sống rất khỏe mạnh.”

“Lúc trước tôi đã nói gì nào, đừng có để Giang Nghĩa đi khám bệnh cho Nguyễn Bình Phàm. Nếu chữa khỏi thì chẳng phải là giúp Giang Nghĩa lôi kéo được một thế lực to lớn sao?”

“Anh lại không nghe, nói gì mà quận trưởng Nguyên mắc bệnh nan y, chắc chắn sẽ chết, dù có là Đại La Kim Tiên cũng không chữa nổi.”

“Kết quả thì sao?”

“Kết quả là Giang Nghĩa y thuật cao siêu, chữa khỏi cho Nguyên Bình Phàm rồi! Bây giờ Nguyễn Bình Phàm đã trở thành chống lưng của Giang Nghĩa, rõ ràng là chúng ta càng trở nên bị động hơn”

“Lưu Thông, anh xem chuyện hay anh làm đi, mẹ kiếp tôi chỉ muốn xiên chết anh!”

Thật ra mỗi lời của Thân Hào đều có lý.

Nếu không phải do kế sách của Lưu Thông, Thân Hào sẽ không bao giờ để Giang Nghĩa lại gần Nguyễn Bình Phàm, càng không cho Giang Nghĩa cơ hội đến khám bệnh.

Giờ thì hay rồi, chẳng khác nào Thân Hào đích thân đẩy Nguyễn Bình Phàm vào phe cánh của Giang Nghĩa.

Thế thì làm sao anh ta yên tâm được?

Vẻ mặt Lưu Thông cũng đầy cay đắng, bất đắc dĩ nói: “Đâu thể đổ hết lỗi cho tôi được, cậu chủ, không phải cậu không biết, bệnh tình của quận trưởng Nguyễn thật sự rất trầm trọng, mấy chục bác sĩ mà còn không chữa được. Ai biết y thuật của Giang Nghĩa lại cao siêu như vậy, nhanh như thế đã chữa khỏi đâu? Ôi chao…”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2022


Chương 2022

Hai người ngồi đối diện nhau, thở dài.

Lúc đầu vốn chẳng có chuyện gì, nhưng bây giờ thì hay rồi, tự dưng lại đẩy Nguyễn Bình Phàm đến bên cạnh Giang Nghĩa, sau này đối phó với Giang Nghĩa sẽ cực kỳ khó!

Các phóng viên tại hiện trường nhanh chóng ghi lại tất cả lời Nguyễn Bình Phàm, sẵn sàng nổi gió bất cứ lúc nào.

Có người không nhịn được hỏi: “Quận trưởng Nguyễn, có thể nói cho chúng tôi biết vì sao mọi người đều nói ông đã về chầu trời không? Có phải là có người tung tin đồn thất thiệt không?”

Nguyễn Bình Phàm nghe xong cười lớn.

Ông ấy vuốt râu, nói: “Thực ra chuyện này cũng không thể coi là tin đồn thất thiệt, vì lúc trước tôi thật sự bệnh rất nặng, sắp chết.”

“Khi bác sĩ Giang Nghĩa điều trị cho tôi, cậu ấy đã sử dụng một số thủ pháp rất đặc biệt, khiến tôi trông có vẻ như đã chết, nhưng thực ra tôi vẫn còn sống.”

“Vì vậy, nhiều người không biết sự thật đã hiểu lầm, cho rằng tôi đã chết.”

“Lời đồn có nhiều người nói sẽ thành thật, chuyện này càng đồn càng sai lệch, cuối cùng mọi người đều hiểu lầm bác sĩ Giang, thậm chí còn chặn đường biểu tình, công kích bác sĩ Giang. Thực ra mọi người đều có ý tốt, tôi không trách mọi người.”

“Bây giờ hiểu lâm đã được giải quyết, mọi người giải tán đi.”

Không hổ danh là quận trưởng, bài phát biểu của ông ấy thực sự không chê vào đâu được.

Vừa không làm tổn thương lòng tốt của quần chúng nhiệt tình, vừa không để Giang Nghĩa tiếp tục chịu tiếng xấu, nói vài lời đã giải quyết được mâu thuân giữa hai bên.

Những người vốn tỏ ra thù địch với Giang Nghĩa giờ đây rất áy náy.

Một bác sĩ tốt như vậy, họ không những không cảm ơn mà còn nhiều lần chửi mắng, vu khống, thậm chí muốn giết anh, Giang Nghĩa đã phải chịu bao nhiêu oan ức?

Không được, không được để người tốt lạnh lòng được!

Thế là có người đề nghị: “Chúng ta đi xin lỗi bác sĩ Giang đi.”

“Đúng vậy, tôi phải xin lỗi bác sĩ Giang.”

Đột nhiên, những người ghét Giang Nghĩa lại trở thành những người yêu Giang Nghĩa.

Tốc độ thay đổi quá nhanh, không thể tưởng tượng nổi.

Nguyễn Bình Phàm xuống khỏi ghế, thấy chuyện đã giải quyết xong thì nở nụ cười vui vẻ.

Sau đó, ông ấy nói với những người xung quanh: “Hãy chuẩn bị cho tôi một bữa tiệc cao cấp trong nhà hàng, tôi muốn đích thân cảm ơn bác sĩ Giang!”

“Vâng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cấp dưới lập tức rời đi, chuẩn bị bữa tiệc cảm ơn.

Nguyễn Bình Phàm dẫn Tiết Mãn rời khỏi hiện trường.

Hiểu lầm đã được giải quyết, Nguyễn Bình Phàm và Giang Nghĩa đều là những người được lợi, nhưng Thân Hào là người đau lòng nhất.

Anh ta nghiến răng hậm hực, nhưng chẳng thể làm gì được.

Anh ta tức tối lắm.

“Giang Nghĩa, mày được lắm, thế mà lại chữa khỏi cho cả ông già mắc bệnh nan y, được, được lắm.”

Lưu Thông bên cạnh sợ đến mức không dám nói gì, sợ anh ta sẽ bị Thân Hào xiên chết.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2023


Chương 2023

Thân Hào gầm lên: “Về nhà!”

Tài xế nhấn ga lái xe đưa Thân Hào về nhà.

Cuối cùng màn kịch hay này cũng đi đến hồi kết.

Trong tòa nhà văn phòng của nhà họ Đinh, Đỉnh Phong Thành từ đầu đến cuối vân không xuất hiện, đang lén lút quan sát và lăng nghe bên cửa sổ tòa nhà.

Sau khi thấy mọi chuyện đã kết thúc, nhà họ Đinh và Giang Nghĩa đều bình an vô sự, anh ta thở phào một hơi.

“Nguy hiểm quá.”

“Giang Nghĩa, Giang Nghĩa, sao lần nào chú cũng chơi trò hú tim vậy? Nếu chú chữa khỏi cho quận trưởng Nguyễn sớm một chút thì đâu cần phải vậy? Mẹ kiếp, tôi sắp sợ đến mức bị bệnh tim luôn rồi đây này.

Anh ta quyết định sau khi Giang Nghĩa quay về, anh ta phải nói chuyện rõ ràng mới được.

Thư ký phía sau hỏi: “Gia chủ Đinh, mọi người bên ngoài đã đi cả rồi, chúng tôi không sao nữa rồi.”

“Nói thừa, tôi cũng nhìn thấy!” Đĩnh Phong Thành nói: “Mau lên, cũng đặt cho tôi một bàn tiệc, tôi phải an ủi bản thân.”

“Vâng!

Thời gian tiếp theo, theo yêu cầu của Nguyễn Bình Phàm, các phương tiện truyền thông đưa tin tất cả tin tức thật, lần này ngay cả Thân Hào cũng không thể làm gì được.

Tin tức lớn liên tục nổ ra, và các phương tiện truyền thông lớn tranh nhau đưa tin, giải thích rõ ràng về chuyện của Giang Nghĩa.

Bây giờ, mọi người đã chuyển từ ghét bỏ Giang Nghĩa sang biết ơn Giang Nghĩa.

Con người là động vật tình cảm.

Khi những kẻ chửi bới trên mạng biết họ đã đổ oan cho một người tốt, lương tâm của họ đều vô cùng tự trách.

Trong hoàn cảnh như vậy, không ai có thể ngôi yên.

Mọi người lần lượt mở bình luận, bày tỏ ý kiến của mình, phần lớn đều bắt đầu chân thành xin lõi Giang Nghĩa.

Họ biết mình sai rồi, không nên chưa rõ trắng đen đã đổ oan cho Giang Nghĩa.

Bông chốc, những lời xin lõi tràn ngập khắp các mặt trận.

Nhà họ Đinh.

Đinh Thu Huyền đang ngồi trong nhà, không ngừng lật xem tin tức, sau khi thấy những lời xin lỗi đó, cuối cùng cô mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Đinh Nhị Tiến cũng nói: “Giang Nghĩa giỏi thật đấy, y thuật cao đến mức có thể khiến người chết sống lại, pha lật ngược tình thế này đúng là quá đẹp!”

Đinh Thu Huyền cười nói: “Quận trưởng Nguyễn cũng nói là ông ấy không chết thật, chỉ là trông giống như đã chết thôi.”

Đinh Nhị Tiến nói: “Trông giống như đã chết thì cũng là đã chết rồi, không phải ai cũng có bản lĩnh đó đâu.”

Điều này thì không sai.

Trừ Giang Nghĩa ra, thực sự rất ít người có bản lĩnh đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2024


Chương 2024

Bây giờ, người một nhà ngồi bên nhau, chờ Giang Nghĩa về.

Họ không phải đợi quá lâu.

Khi mặt trời lên cao, một chiếc xe dừng trước cửa biệt thự của nhà họ Đinh, cửa xe mở, một người đàn ông bước ra, đúng là Giang Nghĩa rồi!

Đinh Thu Huyền là người đầu tiên chạy tới.

Cô thực sự rất nhớ chồng mình, nếu cứ vậy mà mất đi Giang Nghĩa, cô không biết phải tiếp tục đối mặt với cuộc sống thế nào.

“Ông xã, anh không sao thì tốt quá rồi.”

Giang Nghĩa mỉm cười v**t v* gương mặt Đinh Thu Huyền: “Sao anh có thể có chuyện gì được? Trên đời này, chưa có ai có khả năng khiến anh xảy ra chuyện đâu.”

Câu này tuy ngông cuồng nhưng lại là sự thật.

Thực sự không có bất cứ thứ gì có thể khiến chiến thần Tu La gặp chuyện.

“Được rồi, đừng đứng ở cửa, mau vào đi, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm trưa.

Đinh Nhị Tiến nói.

Ngay khi họ chuẩn bị vào nhà, một chiếc xe khác lại chạy đến, dừng trước nhà họ.

Cửa xe mở, có mấy người mặc đồng phục cảnh sát bước ra.

Đinh Thu Huyền lập tức căng thẳng.

Ý gì vậy?

Sao vừa mới được thả ra lại bị bắt lại?

Đinh Thu Huyền nổi giận: “Quận trưởng Nguyễn đã nói là Giang Nghĩa của chúng tôi vô tội, các anh đang làm gì ở đây?”

Hai viên cảnh sát nhìn nhau, mỉm cười.

Một trong hai người nói: “Cô hiểu lầm rồi, lần này chúng tôi tới đây là theo dặn dò của quận trưởng Nguyễn, mời bác sĩ Giang ăn cơm.

Ăn cơm à?

Đinh Thu Huyền sửng sốt.

“Đúng vậy, ăn cơm thôi. Quận trưởng Nguyễn nhà chúng tôi đã đặt tiệc ở nhà hàng, chúng tôi muốn cảm ơn anh Giang cho đàng hoàng.”

Đinh Thu Huyền thở phào nhẹ nhõm: “Ra vậy, thế mà tôi cứ tưởng…”

Cô bật cười, lắc đầu.

Đinh Thu Huyền lập tức sửa sang lại quần áo cho Giang Nghĩa, nói: “Đi sớm về sớm, đừng để xảy ra chuyện gì đấy.”

Giang Nghĩa cũng cười: “Anh đã nói rồi, không ai có thể khiến anh có chuyện được.”

Nói xong, Giang Nghĩa lên xe đến nhà hàng cùng với hai viên cảnh sát.

Chẳng mấy chốc, Giang Nghĩa đã đến cửa nhà hàng.

Nhà hàng Hà Vận.

Đây là nhà hàng hàng đầu ở vùng Giang Nam, là nơi được quan chức chỉ định tổ chức yến tiệc ở đây, người giàu có bình thường không có tư cách dùng bữa ở đây.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2025


Chương 2025

Vào được đây đều là người có chức có quyền.

Hai viên cảnh sát không đủ tư cách để đi vào, vì thế bọn họ đưa Giang Nghĩa đến cửa, mình thì quay trở lại xe.

Giang Nghĩa chỉnh quần áo, đi vào trong.

Sau khi anh vào nhà hàng, không có nhân viên tiếp đón nào, chỉ có một nhân viên phục vụ đứng trước quầy nghịch di động.

Vì bình thường rất ít có người đến đây ăn nên nhân viên phục vụ cũng rất ít.

Cho dù có, phần lớn cũng đang ngồi chơi.

Một khi thói quen của một người đã hình thành thì rất khó để thay đổi.

Nhân viên phục vụ thường chơi game ở nơi làm việc cả ngày, rõ ràng biết hôm nay quận trưởng Nguyễn tổ chức yến tiệc ở đây, nhưng anh ta vấn không thể thay đổi thói xấu này.

Anh ta tưởng người của quận trưởng Nguyễn đều đã đến đủ nên lén lút chơi game, không quan tâm đến bất cứ điều gì.

Mãi cho đến khi Giang Nghĩa đi đến trước quầy, anh ta mới nhận ra có người đang đến gần.

Người phục vụ vội cất điện thoại đi, vốn tưởng rằng có nhân vật quan trọng nào đó tới, nhưng khi ngẩng đầu lên, phát hiện người tới ăn mặc rất đơn giản, nhìn cũng không giống người giàu có thì thở phào.

Anh ta lại lấy điện thoại ra, vừa cúi đầu chơi game vừa hỏi: “Anh muốn làm gì?”

Thái độ gì đấy?

Chẳng lẽ nhân viên phục vụ trong nhà hàng hạng nhất chỉ thế này thôi à?

Giang Nghĩa cũng không nhiều lời, chỉ hỏi: “Quận trưởng Nguyên đặt tiệc ở đây đúng không? Xin hỏi là phòng nào thế?”

Nhân viên phục vụ sửng sốt, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Giang Nghĩa, khinh thường nói: ‘Anh là ai? Hỏi thăm quận trưởng Nguyễn đang ở phòng nào làm gì?

Anh muốn giở trò gì?”

Theo anh ta thấy, quận trưởng Nguyễn là người đứng trên cao, mà Giang Nghĩa trước mặt anh ta chỉ là một tên nghèo kiết xác, không đủ tư cách để gặp quận trưởng Nguyễn.

Anh ta rất sợ Giang Nghĩa sẽ làm gì bất lợi với quận trưởng Nguyễn, cho nên không hé răng nửa lời.

Giang Nghĩa cũng không biết làm gì hơn, chỉ đành cười khổ: “Tôi là khách được quận trưởng Nguyên mời đến, tôi muốn ăn cơm ở đây.”

Khách?

Ăn cơm?

Người phục vụ cười ngặt nghẽo, vừa ôm ¡ bụng vừa nói: “Nhìn bộ dạng nghèo kiết kia của mày đi, quận trưởng Nguyễn mà mời mày ăn cơm á? Mày nghĩ mày là ai?”

“Cho dù quận trưởng Nguyên có quan tâm đến cấp dưới, yêu thương dân chúng, thì cùng lắm cũng chỉ mời mày ăn vài cái bánh bao bên đường thôi, mày còn muốn đến nhà hàng Hà Vận ăn cơm ư? Mày có biết một bữa ăn ở đây bao nhiêu tiền không? Mới cho tí màu đã đòi mở phường nhuộm đấy à?”

Người phục vụ này không coi Giang Nghĩa ra gì.

Hơn nữa anh ta cảm thấy, cho dù quận trưởng Nguyễn thật sự mời khách thì chắc chắn đã báo số phòng cụ thể rồi, sao có thể có người đến số phòng cũng không biết, ngang nhiên chạy tới hỏi chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2026-2027


Chương 2026

Vừa nhìn đã thấy không giống người tốt.

Biết đâu là một sát thủ hay gì đó thì sao?

Nhân viên phục vụ đột nhiên trở nên cảnh giác, anh ta nói: “Tao thấy mày rất có vấn đề, có phải mày muốn làm gì xấu với quận trưởng Nguyên của bọn tao không? Nói cho mày biết, bảo vệ ở đây không phải ăn không ngồi rồi.”

Anh ta lập tức nhấn nút báo động.

Chưa đầy 10 giây, một nhóm bảo vệ lao tới, tất cả đều cực kỳ to khỏe.

Người phục vụ chỉ vào Giang Nghĩa, nói: “Mau bắt tên sát thủ này lại, anh ta muốn hại quận trưởng Nguyễn!”

Mấy bảo vệ nghe thế, tất cả họ đều trở nên cảnh giác, bao vây Giang Nghĩa.

Các nhân viên bảo vệ lần lượt rút dùi cui điện, nhà hàng này khác với những nơi khác, tất cả những người có thể ăn ở đây đều là quan viên tai to mặt lớn.

Cho nên, bảo vệ ở đây đều là những nhân viên ưu tú được tuyển chọn kỹ lưỡng.

Mỗi người còn được trang bị dùi cui điện, sẵn sàng đối phó với tội phạm nguy hiểm.

Hiện giờ, trong mắt những người này, Giang Nghĩa đã trở thành tội phạm!

“Quỳ xuống, hai tay ôm đầu!” Bảo vệ quát lớn.

Nhưng Giang Nghĩa lại không làm theo lời anh ta nói, đương nhiên rồi, nếu như Giang Nghĩa làm như vậy thì anh đã không phải chiến thần Tu La.

Giang Nghĩa nhìn quanh một vòng, có thể thấy vẻ rét lạnh trong mắt anh.

“Năm xuống! Anh có nghe thấy không?”

Giang Nghĩa vân không nhúc nhích, hơn nữa còn đút tay vào túi quần, tỏ vẻ thờ ơ.

Những bảo vệ đó không thể nhịn nổi nữa.

“Cảnh cáo lần một”

“Cảnh cáo lần hai!”

“Cảnh cáo lần ba!”

Ba lần cảnh cáo không có tác dụng, bảo vệ trực tiếp xông lên, nhưng bọn họ lúng túng phát hiện một điều, đó chính là bọn họ hoàn toàn không chạm tới Giang Nghĩa!

Giang Nghĩa giống như một bóng ma, đi tới đi lui cạnh bọn họ, bọn họ cố hết sức muốn chế ngự Giang Nghĩa, nhưng còn không chạm được vào tay áo của anh.

Khoảng cách lớn đến mức không tưởng tượng nổi.

“Đây là người hay ma thế?”

Tất cả bảo vệ đều sững sờ, nhìn chằm chằm Giang Nghĩa một lượt rồi đồng loạt lao lên, nhưng Giang Nghĩa nhảy vèo qua đầu bọn họ, không để lại dấu vết gì.

Râm!

Một đám bảo vệ đụng vào nhau, cảnh tượng cực kỳ xấu hổ.

Lúc này, tất cả mọi người đều mắt tròn mắt dẹt.

Một người sống lù lù ngay trước mặt họ, nhưng dù thế nào bọn họ cũng không bắt được.

Giang Nghĩa dường như đã chơi đủ rồi, anh chủ động đứng yên, vươn tay về phía trước và nói: “Nếu các anh muốn bắt tôi tới vậy, thì được, đến đây bắt tôi đi. Nhưng tôi nhắc nhở các anh, bắt tôi không có lợi gì cho các anh đâu.”

Chương 2027

Nguồn thiếu chương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2028


Chương 2028

Nguyễn Bình Phàm vừa giận vừa lo, hét lớn: ‘Đó là vị khách quan trọng nhất nhất nhất của tôi! Ai cho cậu quyền bắt người tùy tiện như vậy hả?”

Hả…

Người phục vụ hoàn toàn chết lặng.

Anh ta không dám tin và nói: ‘Không thể nào, anh ta ăn mặc cực kì luộm thuộm, vừa nhìn là biết không phải là người có tiền.”

Nguyễn Bình Phàm vô cùng tức giận.

Ông ấy chỉ vào mũi người phục vụ và chửi mắng: “Lẽ nào Nguyễn Bình Phàm tôi chỉ được dùng bữa cùng người giàu sao? Cậu thật là to gan!”

Người phục vụ vô cùng sợ hãi, anh ta vội vàng nói: “Quận trưởng Nguyễn, xin ông đừng tức giận, tôi cũng vì muốn tốt cho ông mà thôi, tôi sợ ông bị hại, tôi không biết người ăn xin đó là khách của ông.”

Ăn xin?

Giang Nghĩa là ân nhân cứu mạng của Nguyễn Bình Phàm, bây giờ lại biến thành “ăn mày”! Ha ha, hoặc là nói, có người chẳng có một chút kiến thức nào cả.

Nguyễn Bình Phàm vô cùng tức giận, ông ấy giận dữ quở trách: “Người như cậu sao có tư cách làm việc ở đây được? Nếu như cậu không mời Giang Nghĩa ra cho tôi thì †ôi sẽ tống cậu vào tù! Lơ là trong công việc, lạm dụng quyền lực, một tên phục vụ nhỏ bé mà cũng kiêu căng như thế này sao?”

Người phục vụ sợ tới nỗi mặt trở nên trắng bệch.

Anh ta không thể ngờ Nguyễn Bình Phạm lại tức giận như thế này chỉ vì một tên ăn xin trong mắt anh ta?

“Quận trưởng Nguyễn, ông đừng tức giận, bây giờ tôi sẽ đi mời Giang Nghĩa về ngay.”

Anh ta vội vàng chạy ra khỏi cổng, gọi một chiếc xe ô tô và đi thật nhanh tới trại tạm giam.

Tốc độ ấy còn nhanh hơn thỏ.

Nhưng anh ta muốn “mời” Giang Nghĩa ra khỏi trại tạm giam, e là không phải một việc dễ dàng, ban đầu là anh ta đưa người †a vào, bây giờ nói ra là ra được sao?

Phiền phức của người phục vụ chỉ vừa mới bắt đầu!

Chiếc xe dừng lại.

Người phục vụ mở cửa xe lao ra ngoài, lập tức nói rõ tình hình rồi lao ngay vào trại tạm giam.

Câu đầu tiên anh ta nói khi nhìn thấy Giang NgHĩa chính là: “Ôi, ông cụ tổ của tôi ơi anh lại ở đây? Mau, mau về với tôi, quận trưởng Nguyễn đang đợi anh dùng bữa cùng đấy!”

Giang Nghĩa ngồi trên chiếc ghế dài trong trại tạm giam, nhắm mắt ngồi thiền, cứ như không hề nghe thấy lời người phục vụ nói.

Người phục vụ đó đợi ở trước cửa vài giây, thấy Giang Nghĩa không phản ứng lại, anh †a nhíu mày, sau đó gượng cười đi tới bên cạnh Giang Nghĩa và nói: “Anh Giang, tôi biết vừa nấy là lỗi của tôi, tôi không nên nhốt anh lại, anh muốn đánh muốn phạt đều được cả, đừng đùa với tôi nữa mà.”

Đùa?

Ha ha, hôm nay cứ đùa đấy!

Giang Nghĩa làm như không nghe thấy, nhắm mắt dựa vào tường, không hề động đậy, cũng không biết có phải là ngủ rồi không.

Người phục vụ thấy anh không nhúc nhích liền sốt ruột đẩy nhẹ người anh: “Anh Giang, anh Giang anh ngủ rồi à? Anh Giang?”

Lúc này, Giang Nghĩa nhẹ nhàng xua tay rồi gạt tay người phục vụ ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2029


Chương 2029

“Anh Giang, thì ra anh chưa ngủ.”

Người phục vụ mỉm cười và nói tiếp: “Nếu vậy thì anh về cùng tôi nhé?”

Tiếc là Giang Nghĩa lại không phản ứng lại.

Điều này làm người phục vụ vô cùng xấu hổ, Nguyễn Bình Phàm vẫn đang đợi anh ta quay trở lại, mà Giang Nghĩa này lại không để ý tới anh ta, phải làm sao đây?

Anh ta biết Giang Nghĩa đang cố tình làm anh ta mất mặt.

Anh ta vần còn nhớ khi bị bắt vào đây Giang Nghĩa từng nói, vào thì dễ nhưng muốn anh ra ngoài thì khó.

Khi ấy người phục vụ không quan tâm, còn nói cái gì mà cho dù Giang Nghĩa ngồi tù mười năm nữa thì cũng đừng nghĩ tới việc ra ngoài, bây giờ thì sao? Bây giờ người phục vụ chỉ muốn bê kiệu đến khiêng Giang Nghĩa ra ngoài thôi.

“Ôi trời ôi, anh Giang Nghĩa của tôi ơi, anh đừng đùa tôi nữa có được không? Tôi quỳ xuống xin anh đấy có được không?”

Người phục vụ sốt sắng quỳ xuống trước mặt Giang Nghĩa, dập đầu liên tục.

Chỉ cần Giang Nghĩa chịu ra ngoài thì anh †a làm gì cũng được.

Nhưng Giang Nghĩa vẫn phớt lờ anh ta.

Lèo nhèo như vậy cả nửa tiếng, vệ sĩ của Nguyễn Bình Phàm cũng tới rồi, anh ta đứng ngoài cửa sốt ruột nói: “Anh làm cái gì rồi? Sao vẫn chưa mời anh Giang ra thế?”

Người phục vụ khổ sở nói: ‘Không phải là †ôi không mời, mà là anh Giang không để ý tới tôi.”

Người vệ sĩ đó cau mày, tự mình đi tới trước mặt Giang Nghĩa và nói: “Anh Giang, quận trưởng Nguyễn đã đợi anh tới nỗi sốt ruột rồi, xin mời anh ra ngoài dùng bữa với quận trưởng của chúng tôi.”

Lúc này Giang Nghĩa mới từ từ mở mắt, trả lời băng giọng điệu vô cùng áy náy: ‘Không được đâu, có người muốn nhốt tôi ở chỗ này mười năm, tôi không dám đi đâu.”

Người vệ sĩ xua tay và nói: “Ai mà to gan như vậy, ai dám bỏ tù anh Giang? Đúng là thứ không ra gì!”

Khuôn mặt người phục vụ đứng bên cạnh tái nhợt, không biết nên nói cái gì mới được.

Giang Nghĩa liếc nhìn người phục vụ, thấy anh ta không nói gì, vậy là anh nói tiếp: “Tôi đi rồi thì không có ai ngồi tù tiếp nữa, phải làm sao mới được đây?”

Lần này người phục vụ cuối cùng cũng hiểu rồi.

Anh ta cắn răng và nói: “Anh Giang, anh đi dùng bữa đi, để tôi ngồi tù thay anh.”

Giang Nghĩa cố tình hỏi: “Có được không?”

“Được! Việc này có gì không được đâu?”

“Ừm, vậy tôi đành phải nghe theo rồi.”

Lúc này Giang Nghĩa mới đứng dậy và rời khỏi trại tạm giam, còn người phục vụ thì thực sự đã bị nhốt ở đó thay Giang Nghĩa, hại người cuối cùng thành hại mình, anh †a có kết cục như vậy tất cả cũng là do tự bản thân anh ta gây ra.

Giang Nghĩa ngồi xe của người vệ sĩ trở về nhà hàng, Nguyễn Bình Phàm tự mình ra cửa đón tiếp.

“Ôi chao, cậu Giang, cậu chịu khổ rồi.”

Nguyễn Bình Phàm tỏ ra vô cùng áy náy đối với những gì mà Giang Nghĩa gặp phải.

“Không sao, chỉ là đi vào trải nghiệm cuộc sống trong đó một chút thôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2030


Chương 2030

“Cậu Giang, tôi đã chuẩn bị một bàn tiệc cho cậu rồi, mời cậu cùng tôi đi lên dùng bữa.

“Được”

Nói xong, Giang Nghĩa và Nguyên Bình Phàm cùng nhau đi lên lâu, đi vào trong phòng bao.

Trước mắt tất cả mọi người, Nguyên Bình Phàm lại để Giang Nghĩa ngồi vào vị trí chủ tiệc, sau đó ông ấy tự mình ngồi vào vị trí thấp hơn của Giang Nghĩa.

Nhìn thì giống như Nguyễn Bình Phàm là thuộc hạ của Giang Nghĩa vậy.

Thực ra đây vốn là điều nên làm, với thân phận chiến thần Tu La của Giang Nghĩa thì Nguyễn Bình Phàm làm như vậy là vô cùng đúng đắn.

Nhưng trừ Giang Nghĩa thì những người khác đều không biết Giang Nghĩa đã lấy lại thân phận của anh rồi.

Vậy nên trong mắt những người khác, hành động này của Giang Nghĩa là cực kì vượt quá sự cho phép!

Có người châm chọc: ‘Ô, đây chẳng phải là chiến thần Tu La sao? Đúng là không ngờ đến đấy, đúng là phúc ba đời mới có thể gặp được chiến thần.”

Ngay lập tức bên cạnh anh ta có người đính chính lại: “Chiến thần cái chó gì chứ, đã về hưu từ lâu rồi, bây giờ chỉ là một người bình thường thôi, còn chẳng bằng con chó.”

“Thế à? Vậy tại sao cái thứ chẳng bằng con chó ấy lại ngồi ở vị trí chủ tiệc?”

“Không cần thể diện mà.”

Những người này anh một câu tôi một câu, liên tục làm nhục Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa còn chưa có bất kỳ phản ứng nào thì Nguyễn Bình Phàm đã khó chịu, ông ấy nhìn xung quanh một lượt rồi lạnh lùng nói: “Cậu Giang là ân nhân cứu mạng của tôi, ai còn dám nói nhảm thêm một câu nào nữa thì cút ra ngoài cho tôi!”

Nguyễn Bình Phàm nói vậy thì mọi người mới tem tém lại.

Sau đó bữa tiệc bắt đầu.

Thái độ tiếp đón Giang Nghĩa của Nguyễn Bình Phàm cực kỳ khách sáo, thậm chí có thể mô tả bằng từ “nhún nhường’.

Những người khác thấy Giang Nghĩa được tiếp đón nồng nhiệt như vậy, ai ai cũng cảm thấy không vui.

Những người đang ngồi ở đó, người nào cũng là quan to chức lớn, tại sao phải để một tên chẳng là gì cả như Giang Nghĩa ngồi ở vị trí chủ tiệc chứ? Quận trưởng còn khách sáo với anh như vậy.

Đúng là vô lý!

Có người thấy khó chịu, cố tình nói: ‘Nghe nói y thuật của anh Giang có một không hai, có thể làm người chết sống lại, ngay cả quận trưởng Nguyễn hết cách cứu chữa cũng khỏe lại, đúng là đáng ngạc nhiên.”

Giang Nghĩa thuận miệng nói: ‘Không phải là làm người chết sống lại, chỉ là thuật “chết giả” thôi.”

Thuật chết giả?

Ha hat Trong bữa tiệc cũng có bác sĩ, là bác sĩ riêng của Nguyên Bình Phàm – Tiết Doấn.

Trước đây vì ra nước ngoài để tìm cách cứu Nguyễn Bình Phàm nên anh ta không được chứng kiến kỳ tích của Giang Nghĩa, vậy nên anh ta không có sự hiểu biết đúng đắn về y thuật của Giang Nghĩa.

Theo anh ta, Giang Nghĩa chính là một kẻ đầu cơ trục lợi, là kẻ đã cướp đi những lợi ích vốn dĩ thuộc về anh ta.

Hừi Tiết Doãn hậm hực, cố tình giở trò xấu, anh †a nói: “Anh Giang, nếu anh tài giỏi như vậy thì chúng ta cùng chơi một trò chơi nhỏ được không?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Trò gì?”

Tiết Doãn đứng dậy, tiện tay cầm một nắm bột từ trong túi áo ra, sau đó tung lên không trung, số bột ấy rơi xuống tất cả các đĩa thức ăn.

Anh ta nói: “Trong số bột vừa rồi, chỉ có một ít là có độc, hơn nữa đã bị tôi kiểm soát rơi vào một đĩa thức ăn nào đó. Xin hỏi anh Giang, trong số những món äm ở đây thì món nào có độc?”

Tất cả những người có mặt trong la tiệc đều khó chịu.

Đang yên đang lành dùng bữa, ai a đầu độc trước mặt mọi người là có ý øì? Đây là đang muốn làm mọi người trúng thuốc chết hết đúng không?

Nguyên Bình Phàm nói: ‘Vớ vẩn! Tiết Doãn, bê đĩa thức ăn có độc đi mau, đừng có gây rối ở đây.”

Tiết Doãn nhún vai: ‘Được chứ, chỉ cần anh Giang chỉ ra được đĩa nào có độc thì tôi sẽ bê đi ngay; hoặc là anh Giang chủ động nhận thua thì tôi sẽ chọn ra đĩa thức có độc và bê đi. Hai cách đều được, thế nào?”

Đây chính là khiêu khích.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2031


Chương 2031

Người bình thường sao có thể chịu được?

Giang Nghĩa mỉm cười, anh nhìn lướt một lượt, sau đó chỉ vào một đĩa thịt bò luộc Tứ Xuyên và nói: ‘Món này có độc.”

Trong giây lát, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía đĩa thịt bò luộc Tứ Xuyên đó.

Đĩa thức ăn đó thực sự bị đầu độc sao?

Tiết Doãn bật cười: “Cái gì mà y thuật cao siêu, có một không hai, đúng là nhảm nhí!

Vừa rồi tôi đã bỏ độc vào món đậu phụ Ma Bà chứ không phải thịt bò luộc Tứ Xuyên!

Giang Nghĩa, anh nói sai rồi.”

Lúc này, trên khuôn mặt của những người khác trong bữa tiệc đều nở một nụ cười chế giều.

Giang Nghĩa à, chẳng phải anh đắc ý lắm sao?

Bây giờ xem anh còn đắc ý được nữa không!

Vừa rồi chẳng phải Nguyễn Bình Phàm cực kỳ khách sáo với anh, đối đãi với anh như khách quý, nói rằng y thuật của anh có một không hai sao? Bây giờ mất mặt chưa?

Mọi người đều đang chờ để xem trò cười của Giang Nghĩa.

Nhưng Giang Nghĩa lại nhún vai và nói: “Anh Tiết, anh nhớ nhầm rồi, trong món đậu phụ Ma Bà này không hề có độc, tất cả số thuốc độc đó đều được bỏ vào món thịt bò luộc Tứ Xuyên.”

Chuyện đã tới nước này rồi mà còn già mồm?

Tiết Doãn cười lớn và nói: “Tôi bỏ thuốc độc vào món nào mà bản thân tôi không rõ sao?”

“Ừm, có lẽ anh không rõ thật.”

“Ha hal” Tiết Doãn khinh thường nói: “Nếu đã như vậy thì chúng ta cùng nhau ăn thử, xem xem là anh nói đúng hay là tôi nói đúng?”

“Được.”

Nguyễn Bình Phàm ở bên cạnh lập tức hốt hoảng, ông ấy vội vàng ngăn lại: ‘Hai người đừng nóng giận, chắc chắn một trong hai món này có độc, nhưng cho dù trong hai người ai trúng độc thì cũng không phải là việc tốt.”

Tiết Doãn lạnh lùng nói: “Quận trưởng Nguyễn, việc này không thể trách tôi được, tôi cũng không muốn như vậy, nhưng anh Giang Nghĩa này thực sự không biết trời cao đất dày, cứ nhất quyết muốn hơn thua với tôi, tôi chỉ dạy cho anh ta một bài học nhỏ mà thôi.”

Giang Nghĩa lập tức trả lời: ‘Chưa biết là ai không biết trời cao đất dày đâu.”

Mọi người nhìn Tiết Doấn rồi lại nhìn Giang Nghĩa, trong một khoảnh khắc không biết trong hai người họ ai mới là người nói thật.

Nhưng phần lớn mọi người đều chọn tin tưởng Tiết Doãn.

Vì số thuốc độc đó là do Tiết Doãn bỏ vào, sao Tiết Doãn có thể không rõ đã bỏ độc vào món ăn nào chứ?

Nguyễn Bình Phàm kiên trì thuyết phục cũng không có kết quả.

Cuối cùng, Giang Nghĩa và Tiết Doãn mỗi người bê một đĩa, chuẩn bị ăn thử.

Dưới sự theo dõi của mọi người, Giang Nghĩa cầm một chiếc thìa, múc vài thìa đậu phụ Ma Bà lên ăn, vừa ăn vừa thưởng thức.

“Ừm, vị không tệ, rất ngon.”

Hết miếng này tới miếng khác, Giang Nghĩa ăn liền một lúc vài miếng, anh cảm thấy vô cùng hài lòng với hương vị của món đậu phụ Ma Bà.

Nhưng anh không hề trúng độc.

Tất cả mọi người đều tỏ ra thất vọng, xem ra khả năng của Tiết Doãn cũng chỉ có vậy mà thôi, nói cái gì mà đã bỏ thuốc độc vào món đậu phụ Ma Bà rồi, kết quả người ta ăn rồi nhưng lại chẳng bị làm sao.

Tiết Doãn cau mày.

Sao có thể như thế này được? Rõ ràng anh ta đã bỏ thuốc độc vào món đậu phụ Ma Bà mà, vậy tại sao Giang Nghĩa lại không trúng độc?

Thật là kì lạ.

Giang Nghĩa mỉm cười và nói: “Tôi đã nói rồi, thuốc độc được bỏ vào món thịt bò luộc Tứ Xuyên, tôi khuyên anh đừng nên ăn thì hơn, tránh để trúng độc rồi lại khó chịu.”

“Phì!”

Tiết Doãn chửi mắng: “Chắc chắn trong món thịt bò luộc Tứ Xuyên này không có độc.

Dút lời, anh ta cầm đũa gắp hai miếng thịt bò bỏ vào trong miệng, nhai một cách cẩn thận.
 
Back
Top Dưới