Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2312


Chương 2312:

Tảng đá cũng bị xuyên qua, vết nứt có ở khắp nơi.

Tốc độ của kim châm cứu bị những vật này cản lại nên giảm đi nhiều, uy lực cũng tản đi không ít Công Tôn Đại Hoàng thừa thế thúc khí đánh † ¬ OopyO xa. afmlinh247.com Nhưng ông ta vừa mới ngăn đám kim châm cứu này…

vùt Bỗng nhiên Lâm Dương tới gần, hai tay giơ lên cao, quả đấm đánh xuống, lấy ° c trời đánh. ”’®boÐy tyỆ „ TamLinh247.com Đôi mất Công Tôn Đại Hoàng trợn t0, người còn chữa kịp phản ứng, đầu đã bị đánh một quyền này.

Răm!

Tiếng động kinh thiên động địa truyền ra.

Mặt đất đều đã rung động rồi

Đầu của Công Tôn Đại Hoàng bị đập vào trong bùn đất.

Đầu chôn sâu ở bên trong, đất đai dưới cơ thể ông †a tràn ngập vết nứt, mà làn da trên người ông ta cũng là lượng lớn vết nứt như mạng nhện, nhìn rất đáng sợ.

Người xung quanh nghẹn họng nhìn trân trối, lạnh run.

Ủy lực quả đấm của Lâm Dương tất cả mọi người đã biết TỐ.

Chỉ sợ núi to cũng bị một quyền của Lâm Dương đánh xuyên qua, không cần phải nói tới đầu người.

Nhưng Lâm Dương biết, một quyền này đánh xuống Công Tôn Đại Hoàng không chết.

Anh lập tức nâng cánh tay lên lần nữa, một quyền lại đánh về phía đầu Công Tôn Đại Hoàng.

Không đánh bạo đầu, anh quyết không bỏ qua.

Nhưng mà trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một khuỷu tay của Công Tôn Đại Hoàng đảnh vào eo Lâm Dương.

Cơ thể Lâm Dương hơi lảo đảo, tiếp tục đấm tiếp.

Nhưng mà khuỷu tay Công Tôn Đại Hoàng phát ra lực đánh như tên lửa.

Rầm! Lâm Dương lập tức bị đánh bay, đụng nát hơn mười cây đại thụ mới dừng lại.

“Bác sĩ Lâm!”

Thủ Mệnh vội vàng tiến lên.

“Ngài Công Tôn!”

Người của Phái Cổ cũng xông về phía Công Tôn Đại Hoàng.

“Đừng động vào tôi…

Giết cậu ta trước…

Giọng nói của Công Tôn Đại Hoàng truyền từ trong đất ra.

Cường giả của Phái Cổ sửng sốt, lập tức xông về phía Lâm Dương.

“Sao thế? Các người coi tôi không tồn tại à?”

Bỗng nhiên Bạch Thiếu Quân ngăn trước mặt người Phái Cổ, hừ lạnh một tiếng nói.

Sắc mặt người Phái Cổ khó coi, đưa mắt nhìn nhau, quát khẽ nói: “Lên!”

“Giết”

Mọi người tấn công Bạch Thiếu Quân, hai bên lập tức chém giết.

Có Bạch Thiếu Quân ngăn cán, đám người của Phái Cổ căn bản không thể tới gần Lâm Dương.

Cho đù bọn họ tới gần Lâm Dương, cũng không làm gì được anh.

Lâm Dương không có gì đáng ngại, đứng đậy một lần niữa, phủi bụi trên người, vẻ mặt nghiêm túc đi về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Hai tay Công Tôn Đại Hoàng chống lên đất, không để đàng gì mới rút đầu ra khỏi đất.

Mà khi đầu ông ta lộ ra trước mặt mọi người, tất cả mọi người bị dọa nhảy đựng lên.

Lúc này một bên đầu Công Tôn Đại Hoàng đã bị lõm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2313


Chương 2313:

vào, con mắt trừng ra, đầu bị nổ tưng, miệng đầy máu.

tươi, đổi lại là người thường bị thương như thể, đã sớm tử vong rồi.

Nhưng ông ta không có việc gì đứng đậy, sau đó lấy mấy kim châm cứu kỳ lạ ra, đâm vào đầu mình.

Một lát sau, cái đầu lõm xuống chậm rãi khôi phục, máu tươi không ngừng phưn ra cũng dừng lại.

Chỉ mấy châm, Công Tôn Đại Hoàng đã giảm bót vết thương trí mạng trên đầu mình! Vô cùng thần kỳ.

Thật sự khiến người ta thán phục.

“Thật đúng là người đứng đầu Phái Cố, y thuật và cường độ cơ thế ông thật sự khiến người ta kinh ngạc”

Đôi mắt Lâm Dương lạnh lẽo, lạnh nhạt nói.

“Bác sĩ Lâm, cậu là người học y, mấy thứ y thuật này, cậu tôi đều biết, tôi muốn g**t ch*t cậu không đễ dàng, nhưng cậu muốn g**t ch*t tôi, cũng không phải chuyện đơn giản, y thuật của Phái Cổ tôi, không đơn gián như cậu nghĩ đâu”

Công Tôn Đại Hoàng khàn giọng nói.

“Chính xác, nhưng hôm nay tôi không thể không giết ông”

“Bác sĩ Lâm, cậu nói quá sớm, cuối cùng hôm nay cậu.

giết tôi hay tôi giết cậu, còn chưa kết luận được đâu”

Công Tôn Đại Hoàng mỉm cười, sau đó la lên: “Đừng để ý tới Bạch Thiếu Quân nữa, dùng toàn lực chặn giết bác sĩ Lâm!”

“RõI” Những cao thủ của Phái Cổ áp lực rất lớn, buông tha Bạch Thiếu Quân, thay đổi phương hướng xông về phía bác sĩ Lâm.

Đây gần như là đang chịu chết.

Bạch Thiếu Quân không phải là người thường, người của Phái Gổ dời mục tiêu tấn công, đó là cho Bạch Thiếu Quân cơ hội.

Lúc này Bạch Thiếu Quân đánh mấy bàn tay qua.

Rầm rầm!

Hai nguyên lão của Phái Cổ hộc máu, ngã xuống đất hôn mê.

“Bác sĩ Lâm, bọn họ muốn ngăn anh lại! Như vậy Công Tôn Đại Hoàng nhất định sẽ chạy trốn!” Bạch Thiếu Quân biết được ý đồ của Phái Cổ, lúc này táuên Copy of >»Trámifff247.com Lâm Dương lạnh lùng nói, sau đó cất bước xông về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Trên mặt Công Tôn Đại Hoàng xuất hiện nụ cười, quả thực là rút về phía sau “Dừng lại cho tôi!” f Opy of ”*TamLinh247.com Người của Phái Cổ la lên, nhao nhao bày ra chiêu pháp mạnh nhất, muốn ngăn cản Lâm Dương.

Nhưng lúc này Lâm Dương mở ra thân thể Tiên Thiên Cương, kim cương bất hoại, coi như không thấy quyền cước đao kiếm của đám người này, giống như một con trâu điên va mạnh về phía trước.

Rầm rầm rầm.

‘Vậy mà đám người của Phái Cổ bị Lâm Dương liên tục đánh bay.

Thế không đỡ nối.

“Thú vị”

Công Tôn Đại Hoàng cười mỉa, thấy không trốn thoát, lập tức dừng bước, hai tay giang ra, vung ra lượng lớn châm độc và phấn độc.

“Bác sĩ Lâm, cậu đừng hiểu lầm, tôi không hề sợ cậu! Tôi muốn giết cậu, dễ dàng! Bây giờ tôi sẽ œ® Ở pVf’ Huyền Độc Long Công của tôi!”

onr4.ød3ina24.2.com Châm độc và khí độc theo hai tay ông ta múa may, ngưng huyền ra.

Một lát sau, một con độc long trông rất sống động xoay tròn xung quanh Công Tôn Đại Hoàng.

Cảnh tượng càng “©ÐÐÿ- se“ †a thán phục.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2314


Chương 2314:

“Chết đ*t .

„1amLinh247.com Công Tỗn ðại Hoàng quát khế, tay chỉ về trước.

“Rống!”

Trong mơ hồ mọi người như nghe thấy tiếng độc long gào thét, sau đó cùng xông về phía Lâm Dương Lúc này, đất đai đều đã mục rồi

Độc lực của độc long không tầm thường.

Cho dù là thứ gì động vào nó, đều sẽ bị ăn mòn bị hòa tan.

Đây là lần đầu tiên Lâm Dương thấy được thủ đoạn như thế.

Thủ đoạn cỡ này có chút tương tự Kỳ Lân Biến, nhưng có vẻ tinh diệu hơn Kỳ Long Biến, bởi vì nó dung hợp độc lực tối cao, đây là điểm Kỳ Lân Biến đơn thuần không so sánh được.

Đôi mắt Lâm Dương nheo lại, ngón tay cử động.

Vù vù và…

Lượng lớn kim châm cứu bay đi, hóa thành tấm lưới to lần nữa bao phủ độc long đang xông tới, muốn chặn thứ này lại.

Nhưng mà những kim châm cứu này tiếp cận độc long, đều bị nó hấp thu vào, lượn vòng trong khí độc.

Hơn nữa độc long hấp thụ cắn nuốt những kim châm cứu này xong, cái đầu càng thêm to hơn, khí độc cũng càng thêm mênh mông hơn.

Giống như kim châm cứu là đồ ăn của độc long!

“Cái gì?”

Lâm Dương chấn động, vội vàng tránh sang một bên.

Bùm!

Độc long đụng nát cánh rừng phía sau Lâm Dương.

Toàn bộ cây trong rừng bị ăn mòn như đổ axit sunfuric lên, héo rũ.

Nhưng chuyện này còn chưa kết thúc.

Độc long va chạm xong, một chiêu Thần Long Bãi Vĩ đã quét sạch cánh rừng lại quay đầu, quay về chỗ Lâm Dương.

Độc long này… Giống như vật còn sống, còn có thể vòng trở về!

Lâm Dương vô cùng kinh hãi.

Đây là thủ đoạn của Phái Cổ sao?

Đúng vậy.

Lâm Dương có rất nhiều y thuật Công Tôn Đại Hoàng và người của Phái Cổ chưa từng thấy thậm chí là nghe, mà Phái Cổ cũng có rất nhiều thủ đoạn Lâm Dương không biết.

Đông y cổ của Việt Nam, vốn bác đại tinh thâm, càng đừng nói một đạo này của võ y.

Độc long đấu đá lung tung, Lâm Dương nhảy nhót lung tung, trốn tránh rất chật vật.

Tuy thân thể Tiên Thiên Cương đao thương bất nhập, nhưng trong độc long này đều là kim châm cứu, nếu bị đám kim châm cứu này đâm trúng, huyệt vị nhất định bị đâm trúng, đến lúc đó thân thể Tiên Thiên Cương sẽ bị tàn phá, nếu để khí độc xâm nhập cơ thể, chỉ sợ cường độ cơ thể Lâm Dương sẽ hạ thấp xuống không.

Lúc đó một con dao cũng có thể giết Lâm Dương.

Làm sao bây giờ?

Lâm Dương cau mày.

Chiêu pháp quỷ dị như thế, phá kiểu gì đây?

Anh vừa né tránh vừa suy nghĩ đối sách.

Phập!

Lúc này, đau đớn kịch liệt truyền từ cánh tay tới.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2315


Chương 2315:

Hóa ra cánh tay anh bị “độc long” kia cắn một cái, chỗ vết thương đều là kim châm cứu, có ba kim châm cứu trực tiếp đâm trúng huyết quản và huyệt vị của anh, lượng lớn độc dịch và khí độc theo kim châm cứu bắt đầu xâm nhập cơ thể anh.

Không hay rồi!

Lâm Dương thầm kêu không ổn, lập tức muốn rút châm xử lý vết thương, ngăn chặn độc dịch tiến thêm một bước tiến vào lục phủ ngũ tạng.

Nhưng Công Tôn Đại Hoàng căn bản không cho anh cơ hội, trái lại bỏ vào rất nhiều kim châm cứu, đánh vào trong độc long.

Rống!

Độc long kia được kim châm cứu thêm vào, lại càng to hơn rồi.

“Bác sĩ Lâm?”

Thủ Mệnh lập tức thôi động kim châm cứu, muốn ngăn chặn độc long.

Nhưng kim châm cứu của cô ta căn bản là thêm dầu vào lửa, càng cản trở chứ không giúp được gì.

“Sao có thể như thế?” Thủ Mệnh trợn tròn mắt, không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Loại chiến đấu cấp bậc này, vốn không phải cuộc chiến cô ta có thể tham gia.

“Bác sĩ Lâm, có cần tôi giúp không?”

Bạch Thiếu Quân g**t ch*t vài nguyên lão của Phái Cổ, bất chợt quay đầu, lạnh lùng quát.

“Không cần Lâm Dương nghiến răng quát khẽ.

“Anh muốn chết à? Anh không đấu lại được Công Tôn Đại Hoàng đâu!” Bạch Thiếu Quân hừ lạnh nói.

“Vậy thì chưa chắc!”

“Anh thực sự chưa thấy quan tài chưa rơi lệ mà! Anh đã muốn chết, tôi không ngăn cản anh!” Bạch Thiếu Quân không khuyên bảo nữa, anh ta không có kiên nhẫn này.

“Chưa chắc sao?” Công Tôn Đại Hoàng cũng cười, híp mắt nhìn Lâm Dương: “Bác sĩ Lâm, cậu quá tự phụ, cậu căn bản không biết chênh lệch giữa tôi và cậu! Tôi thừa nhận cậu thật sự là một võ y ưu tú thế hệ mới, cũng nắm giữ nhiều y thuật khiến người ta kinh ngạc, nhưng mà… Công Tôn Đại Hoàng tôi tung hoành trong giới y học Việt Nam nhiều năm như thế, nằm giữ học tập bao nhiêu tri thức võ y! Tôi cố gắng mấy chục năm, dựa vào cái gì một hậu bối một hai chục năm có thể so sánh được? Cậu bị tôi g**t ch*t, là chuyện hợp lý!”

Sau khi nói xong, bỗng nhiên Công Tôn Đại Hoàng nổi giận hét lên một tiếng, một chưởng đánh về phía Lâm Dương.

“Thiên Độc Long Chưởng!”

Xôn xao.

Trong lòng bàn tay ông ta phun ra khí độc kh*ng b*, trực tiếp che lại đường lui của Lâm Dương.

Khí độc giống như một bức tường, không thể vượt qua.

Lâm Dương cùng đường.

Độc long nhào về phía anh.

Vào lúc này, con độc long dài mấy chục mét hoàn toàn có thể hòa tan Lâm Dương!

Hôm nay, anh sẽ phải chết không thể nghỉ ngờ.

Công Tôn Đại Hoàng hơi nhếch miệng, trong mắt đều là hưng phấn.

Nhưng đúng lúc này, Lâm Dương đột nhiên từ bỏ tất cả phản kháng, trái lại lấy kim châm cứu ra, châm cứu lên hai vai, hai chân và mi tâm mình, sau đó đứng ở nơi xa, im lặng chờ đợi.

Đợi độc long kia đến chỗ mình.

“Cái gì?”

Công Tôn Đại Hoàng bất chợt ngẩn ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2316


Chương 2316:

Lâm Dương muốn làm gì thế?

Bình nứt không sợ bể sao?

Tính toán đợi chết?

Mặc kệ rồi.

Chỉ cần có thể giết bác sĩ Lâm, chuyện gì cũng đáng.

Công Tôn Đại Hoàng nghĩ.

Nhưng một giây sau, trong đôi mắt Lâm Dương đột nhiên lóe ra tia sáng màu đỏ, sau đó thành trắng, vầng sáng kỳ lạ tỏa từ trong cơ thể anh ra.

Độc long đang xông tới hoàn toàn bị vầng sáng kia hấp thu, kéo vào trong cơ thể Lâm Dương.

Thấy cảnh này, đại não của Công Tôn Đại Hoàng lập tức trống rỗng.

“Đây là… Thương Ám Huyền Thể?”

Ông ta lẩm bẩm, giống như mất hồn, run run nói: “Làm sao có thể? Làm sao có thể?

Cậu… Chẳng lẽ cậu còn có cơ thể loại này?”

“Đúng vậy.” Lâm Dương lạnh nhạt nói, mái tóc anh màu bạc dài tới tận hông, như thiên thần hàng lâm.

“Cậu căn bản không sợ độc, hóa ra cậu đang lợi dụng tôi… Dùng độc công của tôi…

Giúp cậu mở ra Thương Ám Huyền Thể?”

Công Tôn Đại Hoàng run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Ông ta vẫn luôn thiết kế giết Lâm Dương, nhưng chưa từng nghĩ tới, mình sớm đã rơi vào trong mưu kế của đối phương.

Thương Ám Huyền Thể đã mở, Phái Cổ…

Ngăn cản kiểu gì đây?

Cho đến lúc này Công Tôn Đại Hoàng mới hiểu, ngay từ đầu vị bác sĩ Lâm này đã không sợ độc của ông ta.

Từ đầu tới cuối, bác sĩ Lâm đều chỉ giả vời Huyền Độc Long Công của ông ta vừa xuất hiện, bác sĩ Lâm đã có kế hoạch, kế hoạch lợi dụng Huyền Độc Long Công mở Thương Ám Huyền Thể.

Công Tôn Đại Hoàng biết Thương Ám Huyền Thể.

Cho dù đây chỉ là một loại thể chế trong truyền thuyết, nhưng ông ta cảm thấy loại thể chế này thật sự tồn tại, bởi vậy đã tìm rất nhiều tư liệu và bút ký.

Nếu Lâm Dương có thể lợi dụng Huyền Độc Long Công của mình thôi động Thương Ám Huyền Thể, vậy có ý nghĩa đây không phải là lần đầu tiên anh sử dụng loại thân thể này.

Dù sao điều kiện mở loại thể chế này rất hà khắc.

Nhưng nếu mở ra… Thì không thể đỡ được.

Công Tôn Đại Hoàng lấy lại tinh thần, nhìn Lâm Dương lúc này đã thay đổi, sắc mặt ông ta rất khó coi, không ngừng lùi về sau, trong đôi mắt đều là kiêng kị.

Còn những người còn lại, đã sớm ngây ra như phỗng.

“Thương Ám Huyền Thể…” Đây không phải là lần đầu tiên Thủ Mệnh thấy Lâm Dương biến hóa như vậy, tóc bạc mắt đỏ, giống như ma thần.

Thôn Dược Vương bị giết, cũng là thúc đẩy dưới sự giúp đỡ của vóc dáng này.

“Bác sĩ Lâm, đây là thực lực chân chính của anh sao?” Đôi mắt Bạch Thiếu Quân mở †o, nhìn Lâm Dương lúc này, lẩm bẩm nói.

Rầm!

Lúc này, có tiếng bay lên cao vang lên.

Chỉ thấy Công Tôn Đại Hoàng đột nhiên vươn người nhảy lên, bỏ chạy về phía xa.

“Ông ta muốn chạy trốn!” Bạch Thiếu Quân la lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2317


Chương 2317:

Công Tôn Đại Hoàng rất thức thời, thấy Lâm Dương mở Thương Ám Huyền Thể, biết rõ không phải là đối thủ, cho nên lập tức bỏ trốn.

Nhưng mà Lâm Dương có thể khinh địch để Công Tôn Đại Hoàng chạy trốn như thế sao?

“Trốn sao?”

Lâm Dương hừ lạnh, giãm chân tại chỗ tiến lên, người như một cơn gió, phóng về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Tốc độ của anh không phải nhanh nhất, nhưng khí thế của anh không gì sánh kịp, không thể ngăn cản.

“Khí độc!”

Công Tôn Đại Hoàng hét to một tiếng, trở tay đánh về phía Lâm Dương.

Lòng bàn tay phun trào khí độc nồng đậm, hóa thành một tấm chắn, muốn ngăn chặn Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương hoàn toàn không để ý tới, cơ thể chấn động, sau đó chấn vỡ tấm chắn khí độc kia.

Căn bản không ngăn được!

Công Tôn Đại Hoàng nghiến răng, vung †ay ném châm độc lần nữa.

Nhưng lúc này Lâm Dương đã coi tất cả như không có.

Độc của ông ta, căn bản không phá được Thương Ám Huyền Thểi Công Tôn Đại Hoàng nghiến răng một cái, lấy kim châm cứu ra lần nữa, không phải vung về phía Lâm Dương, mà đâm về phía hai chân mình, gia tăng cường độ bắp thịt trên hai chân, tăng tốc độ của bản thân để chạy trốn.

Nhưng lúc này muốn chạy trốn, nói dễ hơn làm?

“Độc của ông tôi đã thấy rõ rồi, bây giờ, có phải nên để ông mở mang kiến thức về độc của tôi hay không?” Lâm Dương khàn giọng nói.

Toàn thân của Công Tôn Đại Hoàng run lên, trái tim đập điên cuồng, bất chợt quay đầu.

Nhưng chỉ thấy Lâm Dương đột nhiên vận khí, giơ tay vung về phía ông ta.

Không hay rồi!

Trong lòng Công Tôn Đại Hoàng kinh hãi, lăn về phía một con lừa bên cạnh.

Chiêm chiếp!

Người vừa mới xoay người, bên cạnh phóng tới chùm tia sáng đen xì kh*ng b*.

Chùm tia sáng lướt qua nhau, đánh xuống mặt đất.

Càng khiến đất đai b*n r* lỗ thủng màu đen.

Công Tôn Đại Hoàng nhìn lướt qua, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sau lưng đều ướt đẫm.

Chỉ thấy mặt đất bên cạnh hố đen đã hoàn toàn tan chảy, lượng lớn vật chất như bùn trào ra.

Đây là độc gì thế?

Ngay cả đất đều có thể hòa tan sao?

Nếu thứ này đánh trúng người, vậy còn không phải biến thành máu loãng?

Đây là uy năng của Thương Ám Huyền Thể sao?

Công Tôn Đại Hoàng vội vàng đứng dậy, liều mạng chạy về trước.

Nhưng Lâm Dương đuổi theo không bỏ, mà ngón tay chỉ về phía ông ta, giống như †hần tiên phóng thích thần thông, từng chùm †ia sáng khí độc màu đen không ngừng đánh tới.

Công Tôn Đại Hoàng điên cuồng né tránh, rất chật vật.

Hai người đã từ chém giết chuyển sang săn đuổi.

Công Tôn Đại Hoàng thành con mồi, mà Lâm Dương là thợ săn.

“ÁI”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2318


Chương 2318:

Lúc này, một tiếng kêu thảm thiết truyền từ trong miệng Công Tôn Đại Hoàng ra.

Chỉ thấy cánh tay trái của ông ta bị chùm “… 8/14 †ia sáng khí độc xuyên qua, một cái động kh*ng b* xuất hiện trong tầm mắt.

Mà độc lực chỗ vết thương bắt đầu lan ra bốn phía, muốn ăn mòn cả cánh tay ông ta, cốt nhục nhanh chóng hòa tan, lượng lớn máu loãng tràn ra.

Công Tôn Đại Hoàng giật mình sắc mặt thay đổi, nhìn độc lực đang lan tràn trên tay mình, lúc này nghiến răng một cái, tay phải ấn chặt bả vai trái, kéo mạnh một cái.

Xoet!

Cả cánh tay bị ông ta kéo xuống!

Máu tươi phun ra như vòi nước.

Nhưng Công Tôn Đại Hoàng không có thời gian cầm máu, chịu đựng đau đớn kịch liệt, xông về trước giống như điên rồi.

Ông ta nhân cơ hội kích hoạt tiềm lực toàn thân chạy trốn, huyết quản, gân mạch, huyệt vị trên hai chân chậm rãi được kim châm cứu đâm vào. Bởi vì tác dụng của kim châm cứu, bắp thịt trên hai chân sưng to, gân mạch sưng tấy, sưng giống như chân tượng, chạy trốn gần như không thấy bóng dáng.

Cho dù lúc này Lâm Dương mở Thương Ám Huyền Thể, nhưng tốc độ không chiếm được nhiều tiện nghỉ trên người Công Tôn Đại Hoàng.

Dù thế nào cũng là người đứng đầu Phái Cối “Ngài Bạch Thiếu Quân! Bây giờ nên làm gì đây?

Thấy Lâm Dương đuổi theo Công Tôn Đại Hoàng rời đi, Thủ Mệnh lo lắng hỏi.

“Hừ, cô nên quan tâm mình thì hơn! Loại =-. 10/14 chiến đấu này, không phải cô có thể hỏi được!” Bạch Thiếu Quân lạnh nhạt nói, hai chân đạp lên lá cây, đuổi theo.

Thủ Mệnh nhíu mày, cũng vội vàng đuổi theo.

Hai người một trước một sau, trực tiếp chạy ra khỏi đầm Ám Long.

Đoạn đường này khí độc đều bị bọn họ xua đi, độc vật ẩn nấp trong chỗ tối ngửi được khí độc trên người hai người, sợ tới mức hốt hoảng bỏ trốn.

Rầm!

Một cây đại thụ bị đụng gấy.

Sau đó thấy được Công Tôn Đại Hoàng nghiêng ngả lảo đảo chạy ra khỏi đầm Ám Long.

Đám người bên ngoài đầm Ám Long ở -. 1/4 trong tối đợi thấy thế, vô cùng sợ hãi.

“Ai vậy?”

“Sao lại thế này?”

Không ngừng có tiếng kêu kinh hãi vang lên.

Có người nhận ra thân phận của Công Tôn Đại Hoàng, lúc này kêu lên: “Là ngài Công Tôn người phát ngôn của Phái Cổ!”

“Ngài Công Tôn, ngài làm sao thế?”

“Không sao chứ ngài Công Tôn?”

Một số người muốn lấy lòng Công Tôn Đại Hoàng, vội vàng xông lên nâng ông ta.

Công Tôn Đại Hoàng thở hổn hển, đầu đầy mồ hôi, gương mặt tái nhợt.

Nhìn thấy mọi người quan tâm mình như thế, đôi mắt Công Tôn Đại Hoàng khẽ đảo, vội vàng nắm lấy người bên cạnh trầm giọng nói: “Tôi bị tiểu nhân ám toán! Chư vị giúp tôi với!”

“Tiểu nhân ám toán?”

Mọi người ngạc nhiên.

“Lã Tiến Vũ của Phái Cổ phản bội tôi, hạ độc hại tôi, tôi g**t ch*t Lã Tiến Vũ, không ngờ Lã Tiến Vũ còn có đồng bọn, tuy thực lực của đám đồng bọn này không mạnh, nhưng tôi trúng độc nặng, không thể tái chiến, nếu chư vị có thể giúp tôi ngăn cản kẻ địch phía sau, ngày sau Công Tôn Đại Hoàng tôi tất sẽ hậu tại”

“Cái gì? Vậy mà còn có chuyện như thế?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2319


Chương 2319:

“Lã Tiến Vũ? Tên ăn cây táo rào cây sung này! Quá đáng giận rồi!”

“Ngài Công Tôn đừng lo lắng, chúng tôi sẽ bảo vệ ngài chu toàn!”

Trong lòng mọi người tràn ngập căm phần, nhao nhao vỗ ngực nói.

“Tốt lắm! Chư vị, tôi đi trước một bước, đi triệu tập cường giả của Phái Cổ đến vây quét phản đồ, mong chư vị tranh thủ thời gian giúp tôi!”

Công Tôn Đại Hoàng kêu lên, chui vào một chiếc xe bên cạnh, nghênh ngang mà đi.

Những người này xếp thành hàng, nhìn chằm chằm bên trong đầm Ám Long.

Chỉ thấy một bóng người xông từ bên trong ra, rơi xuống trước mặt đầm Ám Long…

Người này tóc bạc mắt đỏ, đa thịt lộ ra đều có đường vân màu đen, nhìn vô cùng tà mị kh*ng b*.

Mọi người hết hồn.

Đây là người gì thế? Chẳng lẽ là người Công Tôn Đại Hoàng nói sao? Người như vậy, vừa nhìn là biết không đề chọc rồi…

“Công Tôn Đại Hoàng đâu? Ông †a chạy rồi?”

Chỉ nghe người đàn ông tóc bạc lạnh nhạt mở miệng, đang định đuổi theo thì mấy bóng người lập tức chắn trước mặt anh.

“Đừng mơ làm hại ngài Công Tôn!”

“Lớn mật, đám thương tổn ngài Công Tôn!”

“Cậu đang tìm đường chết à?”

La lên vài câu, mấy người này trực tiếp bày ra tư thế, bộ đạng như muốn bao vây tấn công.

Luôn có người nguyện ý mạo hiểm như vậy, đi lấy lòng Phái Cổ.

Người đàn ông tóc bạc liếc mắt nhìn mấy người này một cái, bông nhiên lông mày nhíu chặt: “Các người không phải người của Phái Cổ đúng không? Vì sao ngăn cản tôi?”

“Hừ! Cậu mặc kệ chúng tôi là ai đi, cậu liên hợp với Lã Tiến Vũ ám toán ngài Công Tôn, chúng tôi sẽ không ngồi yên mặc kệ! Nghe đây, tốt nhất là cậu nên ngoan ngoãn bó tay chịu trói, nếu không đừng trách chúng tôi không nể mặt!”

Một người đẫn đầu hét to.

“Được rồi, vậy tôi xem các người không nể mặt tôi như thế nào) Người đàn ông tóc bạc lạnh nhạt nói, bay thẳng về phía trước.

“Muốn chết à?”

“Giết!”

La lên vài câu, bảy tám cường giả võ đạo xung phong liều chết tới.

Nhưng người đàn ông tóc bạc mình đồng đa sắt, không thèm để ý tới quyền cước của bọn họ, một tay giống như tia chớp, trực tiếp bóp chặt cổ người đẫn đầu, sau đó xách lên như xách con gà ném đi.

Vùi! Một người bay ra ngoài như viên đạn, bay thẳng vào trong đầm Ám Long, liên tục đụng đổ hơn mười cây đại thụ, cuối cùng mới rơi vào trong tăm tối, không có động tĩnh.

“Cái gì?”

Người ở bốn phía nghẹn họng nhìn trân trối.

“Chết cho tôi!”

Một người ở bên cạnh rút kiếm ra, đâm mạnh xuống lưng người này.

Keng kengl Lợi kiếm bị gãy ngay tại chỗ.

Lưỡi kiếm không chém được thịt người này chút nào…

“Hả?⁄”

“Người này…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2320


Chương 2320:

Là sắt thép sao?”

“Đao kiếm đều không có tác dụng với cậu ta?”

Tiếng kêu kinh hãi không đứt bên tai.

Người nắm kiếm cũng choáng váng, mở to đôi mắt nhìn kiếm bị gãy, lại nhìn người đàn ông tóc bạc, trên mặt tràn ngập sợ hãi.

Lúc này người đàn ông tóc bạc chế trụ cổ tay anh ta, hơi dùng lực.

Răng rắc.

Tiếng xương cốt gãy truyền ra.

“ Á1”

Người đàn ông cầm kiếm kia phát ra tiếng kêu thảm thiết thống khổ, nhưng tiếng kêu không liên tục được lâu, toàn thân lại run lên bân bật.

Cúi đầu nhìn, mới thấy người đàn ông bẻ gấy cổ tay anh ta, nắm lấy kiếm bị gấy đâm mạnh vào tim anh ta.

Người đàn ông còn chưa kịp r*n r*, đã ngã xuống đất chết đi.

Mọi người còn lại sắp bị dọa điên rồi.

“Rốt cuộc cậu là ai?”

Cuối cùng có người cảm thấy không đúng lắm, vội vàng gào thét.

Sở dĩ những người này quyết tâm cản giúp Công Tôn Đại Hoàng, là vì lấy lòng Công Tôn Đại Hoàng.

Nếu lời nói của Công Tôn Đại Hoàng là thật, đối phương ám toán ông ta, hơn nữa thực lực không mạnh, trái lại bọn họ nguyện ý ra tay.

Nhưng chỉ sợ thực lực của đối phương mạnh hơn Công Tôn Đại Hoàng.

Nếu đối phương không ám toán Công Tôn Đại Hoàng, mà đánh bại chính diện, đánh thành trọng thương… Vậy bọn họ dám ở đây ngăn cản, không phải là đang chịu chết sao?

Có thể khiến Công Tôn Đại Hoàng chật vật, chạy mất dép như thế, thật sự là người mạnh cỡ nào?

“Nói không chừng chúng ta bị lừa rồi, chúng ta bị Công Tôn Đại Hoàng coi là vật hi sinh rồi!”

Một người run run kêu lên.

“Thực xin lỗi, mong ngài tha thứ cho chúng tôi!”

“Tôi… Tôi biết sai rồi, ngài tha cho tôi đi!”

“Tha mạng!”

Mọi người biết được mình không phải là đối thủ của người đàn ông tóc bạc này, lúc này quỳ xuống đất kêu lên.

Người đàn ông tóc bạc nhìn đám người trước mặt, giơ tay lướt một cái.

Xì xì!

Toàn bộ cổ của đám người này bị cắt đứt.

Trong thời gian ngắn trên đất nằm hơn mười thi thể.

Không nể mặt!

Người xung quanh sợ tới mức vội vàng lùi về sau.

“Không đánh lại mới cầu xin tha thứ, nếu tôi không phải đối thủ của mấy người, mấy người sẽ tha cho tôi sao?” Vẻ mặt người đàn ông tóc bạc không đổi nói.

Mọi người sợ hãi, không dám lên tiếng.

Người đàn ông tóc bạc nhìn phía xa, chỉ thấy xe của Công Tôn Đại Hoàng chạy không lâu, lại quay trở về, đỗ cách đầm Ám Long không xa.

Công Tôn Đại Hoàng…

Vậy mà không chạy?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2321


Chương 2321:

“Hửm? Không phải là ông chạy thoát rồi sao? Vậy mà trở lại, sao thế, ông muốn phân cao thấp với tôi à?”

Người đàn ông tóc bạc lạnh nhạt nói.

Công Tôn Đại Hoàng đi ra khỏi xe, tay cụt của ông ta đã dùng kim châm cứu cầm máu, nhìn người đàn ông tóc bạc, sau đó la lên: “Chư vị, đừng sợ hãi, giúp tôi gi3t ch3t người này, Phái Cổ tôi sẽ ban thưởng những thứ mà mọi người không tưởng tượng được “Ngài Công Tôn, người này quá mạnh, chúng tôi căn bản không phải đối thủ!”

“Tuy ban thưởng của Phái Cổ dày, nhưng… Nhưng đối với chúng tôi mà nói, tính mạng quan trọng hơn…”

Mọi người run rẩy nói.

“Sao thế? Các người muốn cãi lệnh tôi à?

Các người muốn đối nghịch với Phái Cổ tôi sao?” Công Tôn Đại Hoàng hừ lạnh.

Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.

“Chuyện này…”

Một số võ giả bắt đầu dao động rồi.

Người đàn ông tóc bạc thấy thế tiến lên một bước, lạnh nhạt nói: “Không muốn đối nghịch với Phái Cổ, vậy là nói, các người muốn đối nghịch với Dương Hoa sao?”

“Dương Hoa?”

“Cậu là bác sĩ Lâm?”

Mọi người kinh hãi kêu lên.

“Không sai Lâm Dương lạnh nhạt nói, trực tiếp biểu lộ thân phận.

“Cái gì? Vậy mà là bác sĩ Lâm?”

“Chẳng trách bộ dạng giống như thết”

“Nhưng sao bác sĩ Lâm thay đổi lớn như vậy? Tóc của cậu ta là sao đấy?”

Tất cả mọi người không thể hiểu được.

“Cậu ta đang lừa mọi người đấy, cậu ta căn bản không phải là bác sĩ Lâm, cậu ta chỉ là một tên ám toán tôi mà thôi!”

Công Tôn Đại Hoàng lập tức tiến lên, lớn tiếng nói.

Mọi người càng lúc càng mơ hồ, cảm thấy khó hiểu nhìn ông ta, âm thầm bàn tán.

“Ông phủ nhận thân phận của tôi, đơn giản là muốn loại bỏ sợ hãi trong lòng bọn họ đối với bác sĩ Lâm, mê hoặc bọn họ bao vây giết tôi mà thôi. Công Tôn Đại Hoàng, ý nghĩ của ông rất tốt, chỉ tiếc cho dù có đám người này giúp đỡ, ông cũng không đấu lại được tôi! Hôm nay tôi phải giết ông!” Vẻ mặt Lâm Dương không chút thay đổi nói, muốn đi về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Nếu đối phương không chạy, vậy mọi chuyện càng dễ làm rồi.

Nhưng mà Công Tôn Đại Hoàng vô cùng bình tĩnh, im lặng nhìn Lâm Dương, mở miệng nói: “Phải giết tôi sao? Ha ha, cậu thực sự cậu là vô địch à? Đến bây giờ cậu còn chưa rõ tình hình của mình sao?”

“Tình hình?”

Lâm Dương hơi ngẩn ra.

Rắc rắc rầm rầm rầm…

Bỗng nhiên trong không trung vang lên âm thanh cánh quạt xoay tròn.

Sau đó mấy chiếc máy bay trực thăng bay tới.

Mọi người ngạc nhiên mà nhìn.

Hai con đường trái phải cũng nhanh chóng có mấy chiếc xe lao tới, những chiếc xe này đều gần như chạy 250 km/h, cả đám đỗ ở lối vào đầm Ám Long, trên mặt đất đều là dấu vết bị lốp xe ma sát.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2322


Chương 2322:

Cửa xe mở ra, lượng lớn người ăn mặc kỳ lạ xông tới nơi này, lấy Lâm Dương làm trung †âm, vây quanh thật kín.

“Là người của Phái Cổi”

Có giọng nói truyền ra.

Lâm Dương hiểu ra mọi chuyện.

Chẳng trách Công Tôn Đại Hoàng đột nhiên vòng trở về, thì ra là trợ giúp của Phái Cổ đến đây.

Lâm Dương lạnh nhạt nhìn.

Càng ngày càng có nhiều máy bay trực thăng bay tới, ô tô cũng càng lúc càng nhiều, trên hai con đường bên cạnh đầm Ám Long gần như đã đầy, mỗi một chiếc xe đều ngồi đầy cao thủ của Phái Cổ, toàn bộ xông ra.

Cửa máy bay trực thăng mở ra, lượng lớn cường giả của Phái Cổ nhảy từ trên cao hơn mười mét xuống, từ trên trời giáng xuống đây.

Chỉ mất hơn mười phút, bên ngoài đầm Ám Long đã tụ tập khoảng mấy ngàn người của Phái Cổ.

Mà con số này vẫn đang không ngừng tăng lên!

Cục diện lớn như thế, khiến cho quần chúng ăn dưa kinh hãi không thôi.

Trận trượng này… Quá khoa trương rồi!

Chỉ nghe Công Tôn Đại Hoàng nói: “Chư vị, các vị đứng về phía người này? Hay là theo Phái Cổ tôi đây?”

“Đương nhiên là chúng tôi tin tưởng ngài Công Tôn rồi!”

“Chuyện này còn không rõ sao? Có quỷ mới biết cậu ta là ai, bây giờ cậu ta ám toán ngài Công Tôn, sao chúng tôi có thể ngồi yên không để ý tới?”

“Ngài Công Tôn yên tâm đi, đừng nói người này không phải bác sĩ Lâm, cho dù cậu †a là bác sĩ Lâm, chúng tôi cũng đứng về phía ,ụ ông “Không sai Đám người này lập tức phản chiến rồi.

Dù sao người của Phái Cổ quá nhiều, bọn họ đâu dám đối nghịch với Công Tôn Đại Hoàng.

Trong lúc này, Lâm Dương thành con sói đơn độc.

Trước mặt anh, gần như là một đội quân lớn.

“Bác sĩ Lâm, với tình hình hiện giờ, tôi đề nghị anh tranh thủ rút lui đi!”

Bạch Thiếu Quân đi từ trong đầm Ám Long ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cau mày nói.

“Rút lui sao? Tôi có thể rút lui tới đâu?

Tôi lùi về Giang Thành, bọn họ giết tới Giang Thành, tôi lùi ra nước ngoài, bọn họ đuổi tới nước ngoài! Tôi và Phái Cổ đã không chết không ngừng, một khi đã như vậy, không băng giải quyết ân oán tại đây!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Bác sĩ Lâm, sao anh kích động như vậy?

Anh không thấy rõ tình hình trước mắt sao?

Đám người ở bên kia là Tạm Thập Lục Thiên Cương của Phái Cổ, còn có một nửa Thất Thập Nhị Địa Sát cũng tới! Trừ chuyện đó ra đội cổ vệ và đội Lang Gia của Phái Cổ cũng tới! Mười hào kiệt của Phái Cổ thì bốn người đến… Bác sĩ Lâm… Loại tình huống này, chẳng lẽ anh còn không biết mình đang đối mặt với cái gì sao?” Bạch Thiếu Quân trầm thấp quát.

“Biết, tôi đối mặt với cả Phái Cổ” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Anh đã biết rồi, còn không chịu đi? Công Tôn Đại Hoàng dẫn gần hết Phái Cổ đến, hôm nay là quyết tâm muốn gi3t ch3t anh!

Nếu như anh không đi, nhất định sẽ phải chết, hai đấm có thể địch bốn tay sao? Anh cường thịnh tới mấy, cũng không giết được đám người như biển này!” Bạch Thiếu Quân quát.

Lâm Dương nghe thấy thế, bỗng nhiên trong mắt lộ ra sát khí vô tận.

“Anh nói xem, vì sao Dương Hoa tôi vẫn luôn bị nhiều người nhớ thương tới vậy? Vốn là thôn Dược Vương, sau đó lại là Phái Cổi Tại sao lại có nhiều người gây sự với tôi như thế?” Lâm Dương mở miệng hỏi.

Bạch Thiếu Quân im lặng, không nói chuyện.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2323


Chương 2323:

“Tôi nghĩ, hẳn là bọn họ không sợ tôi.”

Lâm Dương cười nói.

Bạch Thiếu Quân bất chợt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm anh: “Bác sĩ Lâm, anh muốn làm gì?”

“Anh nói xem, nếu tôi tàn sát toàn bộ người của Phái Cổ, chôn vùi Phái Cổ lần nữa, như vậy bây giờ… Còn ai dám chọc tôi nữa không?” Lâm Dương nheo mắt, hung dữ nói.

Mọi người kinh hãi.

“Anh… Điên rồi à?” Bạch Thiếu Quân ngây ra như phỗng.

“Tôi diệt thôn Dược Vương! Quá khiêm †ốn, không có người biết được! Cho nên mọi người không sợ tôi! Vậy bây giờ tôi sẽ phách lối một chút, nói cho mọi người biết, kết cục đối nghịch tôi là gì? Bạch Thiếu Quân!”

: 940 “Có… Có chuyện gì?”

“Anh mang theo di động không? Anh có thể quay video lại, nói dùm với mọi người chuyện xảy ra ở đây, tôi muốn khiến mọi người sợ tôi!” Lâm Dương hung dữ nói.

Đây là ý nghĩ điên cuồng cỡ nào?

Vẻ mặt Bạch Thiếu Quân khó mà tin.

Người ở bốn phía cũng trợn to mắt nhìn anh.

Điên rồi!

Bác sĩ Lâm đây là điên rồi!

Vậy mà anh cảm thấy một mình mình có thể diệt Phái Cổ?

Rốt cuộc là trong đầu anh nghĩ gì thế?

“Khoác lác! Khoác lác! Cậu chỉ có một mình mà đòi diệt cả Phái Cổ tôi ư? Cậu nghĩ Phái Cổ tôi không người à?” Công Tôn Đại Hoàng lạnh lùng hét to, trong mắt đều là tức giận.

Đã là lúc này rồi Lâm Dương còn dám làm càn như vậy, sao ông ta có thể không buồn bực chứ?

“Bác sĩ Lâm, anh nhanh đi đi! Đừng kích động!” Bạch Thiếu Quân la lên.

Rất nhiều người đều nhận ra Bạch Thiếu Quân, thấy Bạch Thiếu Quân gọi người này là bác sĩ Lâm, những người đó lập tức hiểu rõ Công Tôn Đại Hoàng thật sự coi bọn họ là vật hi sinh, người trước mặt đúng là bác sĩ Lâm.

Nhưng Phái Cổ dốc hết toàn lực muốn giết bác sĩ Lâm.

Hôm nay bác sĩ Lâm sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Mọi người đâu dám đối nghịch với Phái Cổ? Tất nhiên là đứng bên Phái Cổ rồi.

“Sao thế? Anh không nguyện ý nghe theo tôi sao?” Lâm Dương nghiêng đầu nhìn Bạch Thiếu Quân hỏi.

“Chuyện này…”

Bạch Thiếu Quân không biết nên nói gì cho phải.

Lâm Dương gật đầu: “Được rồi, một khi đã như vậy, vậy tôi bắt Công Tôn Đại Hoàng, sau đó chúng ta lại mở phát sóng trực tiếp đi!”

Sau khi nói xong, Lâm Dương bất chợt quay đầu, xông về phía Công Tôn Đại Hoàng.

“Giết cho tôi!”

Công Tôn Đại Hoàng gầm nhẹ.

“Bắt bác sĩ Lâm!”

“Giết!”

Người ở bốn phía gào thét, nhao nhao xông về phía Lâm Dương.

Đám người giống như sóng lớn, thế không đỡ nổi, càng bao la hùng vĩ.

Vẻ mặt Bạch Thiếu Quân căng thẳng, nắm chặt tay lại nhưng không di chuyển.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2324


Chương 2324:

Anh ta không phải là người vong ân phụ nghĩa, anh ta tới đây là trả nợ ân tình của Lâm Dương, nhưng Lâm Dương cố muốn tìm cái chết, anh ta sẽ không đi khuyên can.

“Bác sĩ Lâm, tôi tới giúp anh!” Thủ Mệnh ở một bên quát khẽ, muốn ra tay.

Bạch Thiếu Quân lập tức ngăn cô ta lại.

“Cô muốn chết à? Cô qua đó, có thể giúp anh ta giết mười người, trăm người, nhưng cô giết trên chục ngàn người không? Không sợ bị bọn họ xé thành mảnh nhỏ à?” Bạch Thiếu Quân hừ lạnh nói.

“Chuyện này…” Thủ Mệnh há miệng th* d*c, không biết nên nói gì cho phải.

“Rút đi, tôi muốn cô lập tức thông báo cho người của Dương Hoa, nhanh chóng tới giúp đỡ, nếu có gì bất trắc, ít nhất còn có thể cứu bác sĩ Lâm.” Bạch Thiếu Quân nói.

Thủ Mệnh nghe thấy thế, im lặng gật đầu: “Ngài Bạch Thiếu Quân nói đúng lắm, là tôi l* m*ng, tôi sẽ đi thông báo cho người của Dương Hoa.”

“Khoan đã.”

“Ngài Bạch Thiếu Quân còn có gì dặn dò?”

“Chỉ dựa vào Dương Hoa, kiên quyết không có khả năng đối phó người của Phái Cổ, tôi thấy Phái Cổ đưa đến toàn bộ cấm vệ nguyên lão anh kiệt, đây là muốn gi3t ch3t bác sĩ Lâm rồi. Phái Cổ thế lớn, Dương Hoa sắp gần đất xa trời, tàn phá không chịu nổi, sao có khả năng là đối thủ của Phái Cổ?

Theo tôi thấy, cô nhất định phải khiến thế lực ở khắp nơi kiềm chế Phái Cổ, mới khiến bác sĩ Lâm có cơ hội chạy trốn, nếu không…

Không phá giải được kết cục bị bao vây!”

“Chuyện này… Ngài Bạch Thiếu Quân, sao tôi có thể mời được thế lực ở bốn phương tới giải vây?” Trong mắt Thủ Mệnh là mê mang, bộ dạng vô lực.

Sau khi thôn Dược Vương bị diệt, cô ta chỉ là vai phụ, đâu có năng lực gì?

“Không phải cô là người của thôn Dược Vương sao?”

“Đúng vậy… Tính tình của bác sĩ Lâm chính trực, hành y tế thế, tôi vô cùng khâm phục, mới đi theo anh ấy, trái lại thôn Dược Vương làm chuyện thương thiên hại lý, thật sự là trời đất không dung.”

“Thôn Dược Vương tạo ra bao nhiêu nghiệt thì không nói, bây giờ ít nhất nó có thể giúp cô, có lẽ có thể giúp bác sĩ Lâm!”

“Giúp như thế nào?”

“Cô lập tức bảo người của Dương Hoa tung tin, nói là tất cả chí bảo trong thôn Dược Vương, đều ở trong tay bác sĩ Lâm, giết bác sĩ Lâm, thì có thể đạt được tất cả truyền thừa của thôn Dược Vương!”

“Chuyện này… Có tác dụng sao?”

“Cô lấy thân phận người của thôn Dược Vương tuyên bố tin này, tất nhiên là có tác dụng! Người khác không tin bác sĩ Lâm, không tin Công Tôn Đại Hoàng, nhưng chắc chắn sẽ tin cô!”

“Được Thủ Mệnh âm thầm nghiến răng, lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Hùng Khải Uy.

Bạch Thiếu Quân lại nhìn chằm chằm bên Lâm Dương.

Lúc này Lâm Dương đã bị vô số võ giả vây quanh.

Nhưng dưới tác dụng của thân thể Tiên Thiên Cương lúc trước, Lâm Dương giống như Chiến Thần, mình đồng da sắt, đao thương bất nhập, như vào chỗ không người!

Tuy Phái Cổ nhiều người, đủ loại công kích dày đặc như mưa từ bốn phương tám hướng, nhưng đánh lên người Lâm Dương, căn bản không có tác dụng gì.

Công kích của những người này ít để lại dấu vết trên da Lâm Dương…

Lâm Dương một đường đấu đá lung tung, trực tiếp tới gần Công Tôn Đại Hoàng…

“Hừi Thực sự nghĩ tôi sợ cậu sao?”

Công Tôn Đại Hoàng hét lên, tuy chỉ còn một tay, nhưng vô cùng hung ác đánh về phía Lâm Dương.

Tất nhiên là Lâm Dương sẽ không e ngại, trở tay đánh một quyền.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2325


Chương 2325:

Dưới thân thể Tiên Thiên Cương, loại lực lượng thuần túy này, Lâm Dương không có khả năng chịu thiệt.

Nhưng ngay khi cánh tay hai người sắp chạm vào nhau…

“Huyễn Ảnh Thủi”

Bỗng nhiên Công Tôn Đại Hoàng hét to, bàn tay còn sót lại của ông ta đột nhiên vỡ ra thành ngàn đạo, bao trùm lên người Lâm Dương.

“Hửm?”

Sắc mặt Lâm Dương thay đổi, muốn thu chiêu rút về phía sau.

Nhưng không còn kịp rồi.

Vô số thủ ảnh kia đánh hết lên huyệt vị trên người Lâm Dương, thoáng phát lực.

Tuy Lâm Dương mình đồng da sắt, đao thương bất nhập, nhưng mà… Anh không phòng được người khác điểm huyệt.

Công Tôn Đại Hoàng dùng một loại thủ pháp điểm huyệt kỳ diệu bao trùm huyệt đạo chỗ ngực và tay chân Lâm Dương.

Không phải là ông ta muốn định trụ Lâm Dương, mà là muốn cưỡng ép giải thân thể Thiên Thiên Cương của Lâm Dương, muốn phá cơ thể đao thương bất nhập!

Nhưng mà thân thể Tiên Thiên Cương do Lạc Linh Huyết ngưng hóa sinh thành, không phải dễ dàng phá giải như thế?

Lâm Dương lập tức đánh một quyền về phía ngực Công Tôn Đại Hoàng.

Rầm!

Ngực lõm xuống, xương ngực bị gấy, miệng phun ra máu tươi, người như bao cát bay ra ngoài, sau đó ngã mạnh xuống đất, liên tục quay cuồng mấy vòng mới dừng lại.

“Ngài Công Tôn!”

Mọi người kinh hãi kêu lên, lập tức đỡ ông ta dậy.

Lâm Dương thừa thắng xông lên, muốn thuận thế làm thịt Công Tôn Đại Hoàng, nhưng người vừa cử động, miệng cũng phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể run rẩy, cảm thấy lực lượng của thân thể Tiên Thiên Cương… Hình như giảm xuống.

Cái gì?

Lâm Dương hết hồn, ngẩng đầu nhìn Công Tôn Đại Hoàng được nâng dậy, nhíu mày nói: “Ông có thể phá thân thể Tiên Thiên Cương của tôi?”

“Phái Cổ tôi truyền thừa đến nay đã mấy ngàn năm, thân thể Tiên Thiên Cương này, sao có thể không phá được?” Công Tôn Đại Hoàng lạnh nhạt nói.

“Vậy Thương Ám Huyền Thể thì sao?”

Lâm Dương quát khẽ.

Công Tôn Đại Hoàng hơi ngẩn ra, đột nhiên cảm nhận được gì đó, vội vàng la lên: “Mau rời đi!”

Nhưng… Không còn kịp rồi.

Trên người Lâm Dương bắt đầu trào ra lượng lớn sương mù màu đen.

Những sương mù này giống như từng con rắn độc, nhào tới chỗ người xung quanh cắn giết.

Những thứ này đều là độc lực Thương Ám Huyền Thể hấp thu.

Độc lực này trác tuyệt tối cao, khủng b0 tới cực điểm.

Người bên cạnh Lâm Dương căn bản không chống đỡ được, đụng vào một chút sương mù màu đen liền mất mạng, cơ thể hòa tan chết thảm, chết không toàn thây.

Mấy người còn thừa lại sợ tới mức da đầu rưn lên, hôn đều bị dọa không còn.

Bọn họ vội vàng lùi vê sau, đâu đám đấu với Lâm Dương nữa? Mà khi đám người này lùi vê sau, mới phát hiện không thích hợp.

Vị trí chỗ Lâm Dương, rõ ràng là một cửa ải.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2326


Chương 2326:

Người bên ngoài lùi lại, nhưng người ở bên trong không lùi được, trừ khi đi vòng vèo tiến vào đầm. Ám Tong, nếu không…

Không có đường để chạy! Nhưng chỗ đầm Ám Long còn có một người đang đứng.

Đó là Bạch Thiếu Quân! Muốn về đầm Ám Long, phải đi qua cửa ải của Bạch Thiếu Quân! Lúc này Lâm Dương đang dùng cơ thể ngăn cách người của Phái Cổi Nhốt phần lớn người vào trong hữiI “Anh không cần ra tay, chỉ cần ngăn những người này giúp tôi là được.”

Than Lâm khàn giọng nói.

Bạch Thiếu Quân không nói chuyện, đôi mắt nghiêm.

túc nhìn Lâm Dương.

Lúc nói chuyện, Lâm Dương đã xông vào trong đám.

người tùy ý tàn sát.

Trên người anh tràn ngập sương mù màu đen, bao.

phủ cả người rồi.

Dưới sương mù đen Lâm Dương giống như quỷ mị, càng đáng sợ là mọi người không thấy rõ cơ thể anh, chỉ có thể thấy một đôi huyết dịch kh*ng b* ở trong sương mù đen đi trên đường.

“Quy! Người nọ là quỷ!”

“Cứu mạng!” “Ngài Công Tôn, nhanh cứu chúng tôi!”

“Ngài Công Tôn, cứu chúng tôi với! Cứu chúng tôi Mọi người sợ tới mức điên cuồng run rẩy, điên cuồng lùi vê sau.

Người giống như quái vật thế này, bọn họ đâu có lá gan đấu lại? Nhưng mà không phải tất cả mọi người đều e sợ Lâm Dương.

“Gậu ta chỉ có một mình, chỉ là phô trương thanh thế mà thôi, Phái Cổ ta cũng là đại phái y đạo, sao có thể sợ cậu ta? Các anh chị em, mọi người cùng nhau xông, lên!

Mấy người không sợ chết xông vào trong sương mù.

đen, muốn đấu với Lâm Dương.

Nhưng đi vào mấy giây, mấy cái bóng bay ra, rơi xuống mặt đất.

Mọi người vừa nhìn, rõ ràng là mấy cái xương trắng!

Mấy người kia không sợ chết, nhưng chỉ trong nháy mắt, vẫn bị độc của Lâm Dương hòa tan huyết nhục mà chất…

Đây là trứng độc mà mọi người lý giải sao? “ÁI” Tiếng thét chói tai không đứt bên tai.

Mọi người bị đọa điên rồi.

Thậm chí có người ngã xuống đất, đũng qu4n ướt một mảng.

“Đây là lực lượng của Thương Ám Huyền Thể? Đây là thực lực của bác sĩ Lâm sao?”

Bạch Thiếu Quân ở phía sau lẩm bẩm nói, gương mặt anh ta đã trắng xanh hơn nhiều.

“Đây chỉ mới là bắt đầu!”

Trong sương mù đen kia, truyền ra giọng nói của Lâm Dương.

Giống như giọng nói của Tử Thần.

“Lân! Giết cho tôi!”

Công Tôn Đại Hoàng cảm thấy không ổn, vội vàng gào thét.

Rất nhiều người xông vào bên trong, nhưng mà… Căn bản chính là đang chịu chết!

Lâm Dương đấu đá lung tung, từ trước tới nay chưa từng giống Chiến Thần như bây giờ, độc lực kh*ng b* bay loạn bốn phía.

Ào ào ào ào…

Đừng dòng khí độc giống như nanh vuốt của ác ma, điên cuồng cắn nuốt những người này.

Không lâu sau, xung quanh Lâm Dương đã hóa thành một vùng chân không.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2327


Chương 2327:

Trên mặt đất đều là máu loãng và thi thể không chỉnh tề.

Tất cả hiện trường như địa ngục nhân gian.

Người của Phái Cổ run rẩy, hoàn toàn bị thủ đoạn tàn nhẫn của Lâm Dương dọa sợ rồi.

Mấy người còn thừa lại chỉ dám vây quanh, không dám tiến lên trước.

Mà đám người của Phái Cổ quay lưng về phía đầm Ám Long, đã toàn quân bị diệt.

“Ngài Công Tôn, thực lực của bác sĩ Lâm này quá mạnh, chúng tôi… Chúng tôi căn bản không phải đối thủ.” Một nguyên lão của Phái Cổ run lẩy bẩy nói.

“Ra trận!”

Công Tôn Đại Hoàng phẫn nộ hét lên.

“Thất Sương Trận! Bày trận!” Một số người rống lên.

Lúc này trong đám người của Phái Cổ nhảy ra 36 cao thủ, lấy Lâm Dương làm trung tâm bắt đầu bày trận.

Lúc này 36 cao thủ đều cầm kim châm cứu trong tay, nhưng màu sắc của kim châm cứu đều khác nhau.

Có đỏ, có xanh, có lam, có vàng…

Không hề nghi ngờ, mỗi một cây kim châm cứu đều đã tôi luyện độc, mà độc trên mỗi cây kim châm cứu đều khác nhau…

“Thất Sương Trận?” Đôi mắt Bạch Thiếu Quân lạnh lẽo: “Bác sĩ Lâm, anh phải cẩn thận một chút, Thất Sương Trận của Phái Cổ, nổi tiếng thiên hạ, cao thủ chết trong Thất Sương Trận đếm hoài không hết! Nên cẩn thận!”

“Hừ!”

Lâm Dương không nói, mang theo khí độc khủng b0 xông về phía đám người kia.

Ba mươi sáu cao thủ này lập tức hành động.

“Sương Châm ngàn năm!”

Một người râu dài hét lên.

Ba mươi sáu người cùng vung hai tay lên, vung kim châm cứu về phía Lâm Dương.

Trong lúc này vô số kim châm cứu sáng như tuyết tuôn về phía Lâm Dương.

Lâm Dương không ngừng né tránh ngăn cản, nhưng kim châm cứu quá dày đặc, anh không đỡ nữa, để mặc kim châm cứu đâm lên người mình.

Có thân thể Tiên Thiên Cương chống đỡ, kim châm cứu căn bản không tiến được vào cơ thể anh.

Nhưng đúng lúc này, lạnh lẽo cả người đột nhiên hàng lâm quanh người Lâm Dương.

“Cái gì?”

Lâm Dương ngẩn ra, vội vàng nhìn kim châm cứu rơi trên mặt đất bên chân mình.

Lúc này anh mới phát hiện cho dù là kim châm cứu màu sắc gì, mỗi một cây kim đều tỏa ra khí lạnh nồng đậm, ngay cả những kim châm cứu bay tới đều có khí lạnh vô tận…

“Đây là…”

Lâm Dương kịp phản ứng, lập tức muốn lùi về sau.

Nhưng… Không còn kịp rồi!

Những khí lạnh này đạt tới một giới hạn, đúng là lấy kim châm cứu làm khung xương, chỉ trong nháy mắt đông lại thành một nhà giam băng sương rất to.

Còn Lâm Dương, đã bị đóng băng ở bên trong, không thể nhúc nhích…

“Thành công rồi!”

Người của Phái Cổ ở bốn phía mừng rỡ như điên.

Trong lòng Công Tôn Đại Hoàng cũng không khỏi vui vẻ, nhưng ông ta không kịp vui sướng, mà vội vàng la lên: “Thất Thập Nhị Địa Sát ở đâu?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2328


Chương 2328:

“Chúng tôi ở đây!”

Trong đám người có bảy mươi hai bóng người lao ral Tất cả đều có hơi thở phi phàm, thực lực kh*ng b*.

“Tru Sát Trận!” Công Tôn Đại Hoàng lập tức hét lên.

“Tuân mệnh!”

Bảy mươi hai bóng dáng cùng xông về phía Lâm Dương bị nhốt trong khối băng.

Bảy mươi hai người này không lấy châm, mà cả đám giơ hai tay lên cao, rút đao ral Bảy mươi hai người này không phải là võ y, mà là võ giả chân chính, là tay sai siêu cấp của Phái Cổi Mỗi một cây đao trong tay bọn họ đều dày nặng sáng như tuyết, lộ ra sắc bén!

Ở dưới bóng đêm, lóe lên vầng sáng kh*ng b*!

Sau đói Bảy mươi hai người này cùng vươn người nhảy lên, hai tay cầm đao, từ trên trời giáng xuống, chém giết Lâm Dương đang ở trong khối băng.

Trên đao có khí kình bao trùm, mà trên lưỡi đao lóe lên sáng bóng, có thể thấy rõ những thanh đao này đều dùng chất liệu độc đáo tạo thành.

Bảy mươi hai thanh đao đủ khai sơn chấn hải, chém nát mọi thứ.

Càng không nói tới người trong khối băng…

“Bác sĩ Lâm!” Thủ Mệnh thét chói tai.

Vẻ mặt Bạch Thiếu Quân không chút thay đổi, im lặng nhìn.

Đây không phải là anh ta vô tình, là do Lâm Dương từng nói, không cần anh ta nhúng tay.

Một khi đã như vậy, anh ta không cần thiết tham dự vào.

Bạch Thiếu Quân là người có tính nguyên tắc rất mạnh, cho dù là người nào cũng không thể phá hoại.

Thất Thập Nhị Địa Sát ra tay, đây là một kích phải gi3t ch3t.

Cũng là chiêu thức mạnh nhất do Tam Thập Lục Thiên Cương và Thất Thập Nhị Địa Sát của Phái Cổ liên thủ!

Mọi người trợn to mắt, lạnh run.

Tấn công như thế, ai có thể kháng cự lại?

Bùm!

Bảy mươi hai thanh đao cùng chém xuống khối băng.

Khối băng nổ tung.

Băng sương tuyết trắng băn ra bốn phía.

Tâm mắt của mọi người đều bị che chắn, không thấy rõ tình hình bên trong.

Nhìn thấy cảnh tượng này, người nào cũng cảm thấy, bác sĩ Lâm kia sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Có lẽ thân thể Tiên Thiên Cương rất mạnh, đao thương bất nhập, nhưng mức độ sắc bén của bảy mươi hai thanh đao này càng khiến người ta giận sôi. Cho dù là kim cương bất hoại, đều không ngắn cản được những lưỡi đao kh*ng b* này.

Hơn nữa lúc trước Công Tôn Đại Hoàng đã làm dao động thân thể Tiên Thiên Cương của Lâm Dương, cường độ cơ thể của Lâm Dương không thể sánh bằng vừa rồi.

Lưỡi đao này, cho dù không gi3t ch3t được anh, cũng nhất định khiến anh đứt tay đứt chân, không thể chiến đấu nữa!

Công Tôn Đại Hoàng suy nghĩ, không ngừng cười mỉa.

Nhưng mà đúng lúc này.

VùiI Một bóng người đột nhiên bay từ trong sương mù băng ra, tấn công đám người bên này.

“Oat Đám người bị đánh ngã, không ngừng kêu thảm thiết.

“Cái gì?” Tươi cười trên mặt Công Tôn Đại Hoàng cứng đờ.

“Sao lại thế này?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2329


Chương 2329:

“Vừa rồi là gì thế?”

Mọi người vội vàng nhìn đám người kia.

Mới phát hiện bóng người bay từ trong -. i2 sương băng ra… Rõ ràng là một thành viên của Thất Thập Nhị Địa Sát!

Người này đã chết.

Nửa người dưới của ông ta hoàn toàn bị ăn mòn hầu như không còn, chỉ còn lại mấy cục xương, tuy nửa người trên hoàn hảo, nhưng chỗ mi tâm có một lỗ thủng, đây là vết thương trí mạng, nhìn độ lớn nhỏ của lỗ thủng, giống như dùng tay đâm trúng.

“Hả?”

Mọi người xung quanh vô cùng sợ hãi.

“Làm sao có thể?”

Công Tôn Đại Hoàng cũng trợn tròn mắt, vội vàng nhìn bên trong sương mù.

Chỉ thấy trong sương mù băng vang lên từng tiếng kêu, sau đó là âm thanh đại đao múa loạn.

Công Tôn Đại Hoàng lập tức biết được gì đó, vội vàng la lên: “Tam Thập Lục Thiên Cương! Nhanh đi trợ giúp Thất Thập Nhị Địa Sát! Phải gi3t ch3t bác sĩ Lâm kia! Nhất định phải gi3t ch3t cậu ta!”

“Tuân mệnh!”

Tam Thập Lục Thiên Cương lập tức chạy vào trong sương mù.

Nhưng khi bọn họ vừa định đi vào trong sương mù, tiếng chém giết trong sương mù đột nhiên biến mất vô tung, trở nên vô cùng yên tĩnh.

“Hửm?”

Tam Thập Lục Thiên Cương bất chợt dừng lại, trợn to mắt nhìn bên trong.

Người ở bốn phía cũng cảm thấy không ổn, toàn thân cả đám căng lên, hết hồn nhìn bên trong sương mù băng.

Lúc này một làn gió mát lướt qua, thổi tan sương mù băng.

Cảnh tượng trong sương mù băng cũng xuất hiện trước mặt mọi người.

Chỉ liếc mắt một cái, tất cả mọi người rung động rồi.

Chỉ thấy trong sương mù băng có một người đàn ông tóc bạc như ma thần đang đứng, mà Thất Thập Nhị Địa Sát kia, toàn bộ đứng bên cạnh anh, cả đám giống như pho tượng không nhúc nhích chút nào.

Một lát sau.

Rầm rầm…

Đầu của Thất Thập Nhị Địa nhao nhao rơi khỏi cổ, quay cuồng trên đất, tất cả đều chết đi.

Thất Thập Nhị Địa, toàn quân bị diệt.

Mọi người quên cả thở, đầu óc đều trống rỗng.

Mỗi người của Phái Cổ, lúc này trong đầu đều bị sợ hãi vô tận bao phủ.

Thậm chí ngay cả Bạch Thiếu Quân và Thủ Mệnh… Đều cảm thấy trong lòng lạnh lễo…

“Ngài Công Tôn!”

Tam Thập Lục Thiên Cương dẫn đầu hét †o một tiếng, lại run rẩy lùi về phía sau.

Công Tôn Đại Hoàng thấy thế, lập tức hét †o: “Các người làm gì đấy? Ai cho các người lùi về phía sau? Lên! Lên cho tôi! Giết người kia! Giết cậu ta cho tôi!”

“Nhưng mà… Ngài Công Tôn…”

“Các người nếu không có ai lên, thì người đó sẽ thành phản đồ của Phái Cổi! Tôi nhất định sẽ khiến người đó chết không toàn thây!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2330


Chương 2330:

Diệt cả nhà người đó!” Công Tôn Đại Hoàng gầm thét.

Ông ta cũng không khống chế được rồi.

Tam Thập Lục Thiên Cương không do dự nữa, chỉ có thể kiên trì xông về phía Lâm Dương.

Nhưng mà bọn họ mới tiến lại gần.

“Đông Hoàng Hoàn VũI”

Lâm Dương quát khẽ, khí độc trên người giống như sống lại, sau đó ngưng hóa thành từng lưỡi đao, chém về phía ba mươi sáu người này.

Tốc độ rất nhanh, nhanh như tia chớp, thậm chí còn nhanh hơn tia chớp.

” 1/12 Xích! Xích! Xích! Xích…

Ba mươi sáu người còn chưa tới gần, đã bị khí độc này xỏ xuyên qua người, như dừng hình ảnh…

Miểu sát!

Trong đầu mọi người đều đã xuất hiện hai chữ này.

Sau đó khí độc trên người Lâm Dương tản hết, lạnh nhạt nhìn Công Tôn Đại Hoàng, xuyên qua thi thể của Tam Thập Lục Thiên Cương, cất bước đi về phía ông ta.

Như vào chỗ không người!

Tam Thập Lục Thiên Cương và Thất Thập Nhị Địa Sát của Phái Cổ bị bác sĩ Lâm diệt trừ như vậy.

Đây đều là tỉnh nhuệ siêu cấp của Phái Cổ đấy!

Sự phát triển trong mấy năm nay của Phái Cổ không thể tách rời những tinh nhuệ này, bọn họ giống như phụ tá đắc lực của Công Tôn Đại Hoàng, vì Phái Cổ giết không biết bao nhiêu người.

Người của Phái Cổ không ngừng run rẩy, trợn to mắt nhìn Lâm Dương.

Công Tôn Đại Hoàng cũng luống cuống, người liên tục lùi về sau, cơ thể hơi run nhè nhẹ.

Nhưng ông ta vẫn chưa từ bỏ từ đây, nghiến răng la lên: “Cấm vệ ở đâu?”

“Chúng tôi ở đây Trong đám người lại có rất nhiều người của Phái Cổ lao ra lần nữa.

Tay những người này cầm vũ khí đủ kiểu dáng, đôi mắt sắc bén, toàn thân tràn ngập sát khí, giống như mãnh thú nhìn chằm chằm Lâm Dương.

Đội cấm vệ của Phái Cổ, là đội phụ trách an nguy của Công Tôn Đại Hoàng.

Đa số người của đội cấm vệ đều do Công Tôn Đại Hoàng tự mình dạy dỗ, người của đội cấm vệ đều là dược nhân, do người của Phái Cổ dùng phương thức gia truyền tăng cơ thể.

Có lời đồn người của đội cấm vệ không có cảm giác đau đớn, toàn bộ đều dùng thuốc loại trừ rồi.

Chỉ cần bọn họ không chết, bọn họ sẽ tiếp tục chiến đấu.

“Giết cho tôi!”

Theo Công Tôn Đại Hoàng ra lệnh một tiếng, người của đội cấm vệ đều liều mạng tiến lên.

Những người này giống như đám sói hung ác người trước ngã xuống, người sau tiến lên, hung hãn không sợ chết.

Cho dù lúc trước Lâm Dương biểu hiện ra thực lực phi phàm trác tuyệt, nhưng bọn họ vân không sợ chút nào, vẫn tiến về trước như cũ, giống như người trước mặt không phải là hung thần giết vô số người của Phái Cổ, mà là con mồi của bọn họ.

1610 Âu „4 Pằng pằng pằng…

Một số người nắm súng đã bóp cò.

Đạn đặc chế bắn về phía Lâm Dương.

Lâm Dương cảm thấy không đúng, né tránh trái phải, nhưng đạn quá mức dày đặc, vẫn có viên đạn bắn trúng cơ thể anh.

Đạn chạm vào da anh lập tức nổ tung, bên trong đạn lại bắn tung tóe ra lượng lớn kim châm cứu, giống như có chỉ dẫn đâm về phía tử huyệt của Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2331


Chương 2331:

Lúc này Lâm Dương xoay người, tránh đi những kim châm cứu này.

Anh tin những kim châm cứu này không đâm vào da thịt mình được, nhưng dù sao cũng là tử huyệt, phải cẩn thận một chút.

Nhưng mà ngay lúc anh né tránh, những người còn lại đã tới gần, đủ loại binh khí như đao kiếm chứa kịch độc chém về phía anh.

Đội cấm vệ này dựa vào rất gần, ít cho Lâm Dương không gian hoạt động.

Đủ loại tấn công như mưa rơi hàng lâm lên người Lâm Dương.

Nhưng thân thể Tiên Thiên Cương quá kh*ng b*, những đao kiếm này căn bản không làm gì được anh! Cho dù là thanh kiếm kh*ng b* đặc biệt tới mấy, cũng chỉ để lại dấu vết rất nhạt trên người Lâm Dương: Đôi mắt đội cấm vệ hung dữ, nhưng không dừng tay.

Công Tôn Đại Hoàng ở phía sau không cho phép bọn họ dừng tay!

Bọn họ tuyệt đối phục tùng và trung thành với Công Tôn Đại Hoàng!

Công Tôn Đại Hoàng muốn người này chết, trừ phi bọn họ chết, nếu không bọn họ sẽ không ngừng chiến đấu.

“Các người, thật sự không sợ diệt vong sao?”

Chống đỡ công kích vô tận Lâm Dương bất chợt ngẩng đầu, nhìn mọi người ở bốn phía.

“Giết!”

Mọi người gầm thét, thế tấn công càng lúc càng hung mãnh!

Lâm Dương cũng tức giận rồi, hai tay vung lên, quét ngang đám người xung quanh.

Lực lượng hung hãn mãnh liệt giống như sấm sét giống như hồng thủy, đánh mạnh lên cơ thể người bên cạnh, cơ thể những người đó như cây cối khô vỡ ra, trực tiếp vặn vẹo gãy ra, cảnh tượng vô cùng thê thảm.

Mà cùng thời gian đó, cơ thể Lâm Dương trào ra lượng lớn sương mù màu đen, những sương mù này khuếch tán ra bốn phía.

Rõ ràng là khí độc.

Lực lượng của Thương Ám Huyền Thể đã được phóng thích ra hết cả rồi!

Nhưng mà… Những người này đều là dược nhân, cơ thể bọn họ có năng lực miễn độc rất mạnh, bởi vậy những khí độc này tạm thời không gi3t ch3t bọn họ.

“Hừ! Bác sĩ Lâm, cậu nghĩ đội cấm vệ của tôi là con chó con mèo sao? Bọn họ không sợ khí độc của cậu đâu, tôi xem cậu gi3t ch3t bọn họ kiểu gì!” Công Tôn Đại Hoàng lạnh lùng nói.

Lâm Dương không nói, tiếp tục phóng thích khí độc.

Một lát sau, tất cả người của đội cấm vệ bị khí độc bao phủ.

Mọi người không thấy rõ tình hình bên trong, chỉ thấy một bóng người loanh quanh bên trong.

“Ngài Công Tôn, chúng ta nhất định phải phái người trợ giúp qua đó!”

Người bên cạnh nói nhỏ.

“Khí độc kia cường thịnh như vậy, ai dám tới gần? Chúng tôi không phải là dược nhân, qua đó chỉ có chịu chết!”

“Vậy nên làm thế nào đây?”

“Thân thể Tiên Thiên Cương của bác sĩ Lâm quá kh*ng b*, thông thường rất khó kích phá.”

Người của Phái Cổ liên tục thở dài.

Công Tôn Đại Hoàng cũng híp mắt lại, nhỏ giọng nói: “Đừng nên kinh hoảng, thân thể Tiên Thiên Cương này, không phải là vô địch chân chính!”

“Những lời này của ngài Công Tôn là có ý gì?”
 
Back
Top Bottom