Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2352


Chương 2352:

Cảnh tượng thật cảm động.

Mặt Lâm Dương không biểu cảm nhìn chăm chú vào cảnh tượng này, đột nhiên nói: “Tôi có nói tha cho một người trong hai người không chết sao?”

Ngay khi những lời này thốt ra, cả hai sững người lại.

“Chủ tịch Lâm, chuyện này…”

“Đúng vậy, tranh nhau ở đây có ích lợi gì?

Mọi chuyện… vẫn phụ thuộc vào sự sắp xếp của Chủ tịch Lâm.” Khánh Nam Dương thở dài, cười khổ.

Khánh Nam Thành cũng ói ra một miệng khí bẩn, không nói nữa.

Sống chết của hai người, thậm sống chết của nhà họ Khánh đều nằm trong tay Lâm Dương, bọn họ tranh nhau có lợi ích gì chứ?

“Chủ tịch Lâm, ngài ra tay đi” Khánh Nam Dương khàn giọng nói.

“Đã biết như vậy, tại sao phải bận tâm?”

“Mọi chuyện đã rồi, chúng ta cũng không thể nói gì hơn”

Khánh Nam Dương nhắm mắt lại.

Người nhà họ Khánh cũng đều quỳ rạp xuống đất, yên lặng chờ chết.

Khánh Nam Dương rất có tham vọng, nhưng ông ta cũng không phải là người không chịu nhận nợ của mình, nếu thất bại, đương nhiên ông phải gánh lấy hậu quả này.

Lâm Dương ung dung nhìn bọn họ, im lặng một chút, sau đó lấy ra một cái bình sứ nhỏ từ trong túi áo ném xuống đất.

“Khánh Nam Thành, tôi muốn cậu làm một việc cho tôi!”

“Chủ tịch Lâm, xin ngài chỉ bảo!” Khánh Nam Thành giật mình, vội mở miệng nói.

“Tôi muốn cậu nuốt Dương Hoa.” Lâm Dương trầm giọng nói.

Cả nhà họ Khánh chết lặng khi anh nói điều này.

“Theo kế hoạch của Trường Ẩn với cậu, chắc là tôi và Trường Cổ phải hai bên đều phải sứt đầu mẻ trán. Nhà họ Khánh của cậu lợi dụng tình hình để hạ gục Dương Hoa đúng không?”

“Đúng… Chẳng qua Trường Cổ bên kia, chúng tôi cũng chiếm được một ít lợi thế.”

“Không thành vấn đề, mọi thứ… cứ làm theo kế hoạch của cậu với người của Trường Ẩn! Tôi muốn cậu tìm thời điểm thích hợp để dụ người Trường Ẩn ra ngoài, hiểu chưa?”

Lâm Dương khàn giọng nói.

Khánh Nam Thành nghe lời này, toàn thân run lên, lập tức hiểu được ý của Lâm Dương.

“Tôi biết làm sao rồi… Chủ tịch Lâm…”

Khánh Nam Thành gật đầu, sau đó mở lọ sứ và lấy thuốc bên trong uống vào…

Sân bay Portland.

Công Tôn Đại Hoàng vội vàng ra khỏi sân bay, nhà họ Khánh đã sắp xếp xe ở ngoài sân bay, sẵn sàng đớn ông ta.

Nhưng ông ta vừa ra khỏi cổng sân bay, do dự rồi quay người lên một chiếc taxi.

“Ngài Công Tôn! Anh đi đâu vậy? Ngài lên nhâm xe rôi!” Người nhà họ Khánh nhận ra Công Tôn Đại Hoàng, vội vàng đuổi theo.

Nhưng Công Tôn Đại Hoàng phớt lờ anh ta và trực tiếp nói bằng tiếng Anh yêu cầu tài xế lái xe.

Chiếc taxi lao đi với một cú đạp chân ga.

“Hừm, nếu để cho nhà họ Khánh biết được dấu vết của tôi, không phải bất cứ lúc nào cũng có thể uy h**p tôi sao? Đi đến hòn đảo nào? Nếu tôi muốn trốn thoát, làm sao tôi có thể để người khác khống chế?” Công Tôn Đại Hoàng hừ lạnh một tiếng, sau đó lấy điện thoại từ trong túi áo ra, ấn một dãy số.

“Ngài Công Tôn, ngài thể mà có thời gian để gọi cho tôi? Thật là ngạc nhiên đói” Có một giọng nữ trưởng thành và quyến rũ truyền ra từ điện thoại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2353


Chương 2353:

Giọng của Công Tôn Đại Hoàng khá lạnh lùng: “Võ Mỹ Hạnh! Tôi đang ở nước Mỹ!” “Cái gì?”

Giọng nữ trong điện thoại kinh ngạc.

“Cô mau tới gặp tôi ở chỗ cũ.”

Công Tôn Đại Hoàng nói xong bèn lập tức cúp điện thoại.

Chiếc taxi phóng hết cỡ, lái cả tiếng đồng hồ rồi dừng lại khi vào tới phố xá đông đức.

Đâu tiên Công Tôn Đại Hoàng đến một cửa hàng quân áo nam để thay quần áo, sau đó mua một chiếc mũ lưỡi trai để đội và ngồi xuống một nhà hàng thịt nướng ở đầu con phố.

Sau khoảng mười phút, một người phụ nữ với mái tóc vàng nhưng khuôn mặt phương Đông chạy vào.

Người phụ nữ ăn mặc hở hang và nóng bỏng khiến mấy tay đàn ông trong nhà hàng không thể rời mắt, nhân viên phục vụ vội vã chào hỏi.

Nhưng người phụ nữ phót lờ, nhanh chóng ngôi xuống đối điện với Công Tôn Đại Hoàng, thở hồn hến nói: “Xin lỗi ngài Công Tôn vì đã để ngài đợi.”

“Địa bàn này là của cô, đứng không?”

Công Tôn Đại Hoàng hạ thấp giọng nói.

“Chuyện này…

cũng không hẳn, nhưng tôi có chỉ nhánh ngầm ở đây…

Ngài Công Tôn, tại sao ông lại bỗng nhiên đến Mỹ vậy? Hơn nữa…

còn lặng lẽ như thế?” Người phụ nữ tên là Võ Mỹ Hạnh bối rối hỏi.

Lấy thân thế của Công Tôn Đại Hoàng, tại sao lại lặng lẽ đến đây như vậy chứ? Ông ta là ai, Võ Mỹ Hạnh còn không biết sao? Cho dù đây là một đất nước xa lắc xa lơ nào đó với thế lực của Công Tôn Đại Hoàng, trước giờ làm gì có ai mà đám trêu chọc ông ta.

“Những chuyện này cô không cần quan tâm, tôi muốn.

cô sắp xếp một chỗ, tôi phải đi lánh nạn!” “Lánh nạn u?”

Võ Mỹ Hạnh càng giật mình thêm, vội hỏi: “Ngài Công Tôn, ai… a dám chống đối ngài?

Có thể khiến Công Tôn Đại Hoàng đi đến đây để lánh nạn… Đối thủ này là ai vậy?

Chẳng lẽ là Trường Ẩn? Hoặc là nhóm người đó …

“Bác sĩ Lâm!” Công Tôn Đại Hoàng hít một hơi thật sâu.

“Bác… Bác sĩ Lâm ư?” Võ Mỹ Hạnh choáng váng, vẻ mặt khó tin được.

“Tôi nghĩ cô đã nghe tới anh ta rồi.”

“Tất nhiên là tôi đã nghe rồi. Tôi nghe nói danh tiếng của bác sĩ Lâm được cả thế giới biết đến, đặc biệt là buổi phát sóng trực tiếp cuối cùng về việc điều trị cho công chúa của nước Pháp. Hiệp hội y khoa của Mỹ mất mặt vì sự việc này. Làm sao tôi không biết người này được cơ chứ?”

“Vậy thì nói, nước Mỹ rất đối chọi với bác sĩ Lâm đúng không?”

“Chuyện này… mâu thuần thì mâu thuần nhưng không phải ai cũng chống đối. Dương Hoa của bác sĩ Lâm đã bén rễ ở đây. Vừa rồi ở Portland, có một trung tâm thuốc đông y do Dương Hoa mở.”

“Cho nên, chỉ nhánh ngầm của bác sĩ Lâm cũng rải đều ở đây?” Công Tôn Đại Hoàng căng thẳng thở gấp, vội vàng hỏi.

“Ngài Công Tôn, ngài yên tâm, khu vực này là địa bàn của tôi, bên này người của bác sĩ Lâm không hề động đến! Tôi sẽ thu xếp chỗ cho ngài ngay lập tức, đảm bảo bác sĩ Lâm sẽ không tìm thấy được ngài!” Võ Mỹ Hạnh vội vàng nói.

Công Tôn Đại Hoàng thở phào nhẹ nhõm và khẽ gật đầu: “Khoảng thời gian này, tôi đã đánh giá thấp bác sĩ Lâm, tôi phải chịu thiệt hại lớn, chờ tôi nghỉ ngơi một thời gian, khi bình phục chấn thương và lấy lại sức, tôi sẽ làm cho tên Lâm Dương này phải trả giá đắt!

Tôi muốn tên này chết không có chôn!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2354


Chương 2354:

Nói đến đây, Công Tôn Đại Hoàng trên mặt đầy căm hận, nắm tay đập mạnh lên mặt bàn.

Tiếng loảng xoảng vang lên!

Cái bàn lập tức nứt ra.

Những người trong cửa hàng đều sửng sốt.

“Ôi Chúa ơi, có chuyện gì vậy?”

“Ôi! Có ai nổ súng sao?”

Những tiếng la hét kinh hoàng liên tục vang lên, nhân viên trực tiếp cúi đầu, thậm chí có người còn gọi cảnh sát.

“Ngài Công Tôn, đi thôi.” Võ Mỹ Hạnh nhìn quanh một vòng rồi nói.

“Cô định sắp xếp tôi ở đâu?”

“Tôi có sòng bạc bản địa lớn nhất trên phố Nam, chỗ đó vàng thau lần lộn, có rất nhiều người ở trong nước, nếu ông ở lại đó, chắc chắn ông sẽ không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.”

“Được rồi! Đi thu xếp đi. Bây giờ tôi muốn ăn một bữa thật ngon, cô có thể ngủ lại với tôi, tôi muốn thư giãn một chút!” Công Tôn Đại Hoàng thở dài và liếc nhìn thân thể của Võ Mỹ Hạnh.

Võ Mỹ Hạnh sửng sốt, sau đó cố nặn ra một nụ cười: “Ngài Công Tôn, tôi sẽ sắp xếp cho ngài hai người đẹp, ngài thấy có được không…”

“Sao vậy? Cô không muốn sao?” Công Tôn Đại Hoàng nhướng mày.

“Không… chuyện đó… ngài Công Tôn, tôi… tôi đã có bạn trai và… chúng tôi sắp kết hôn…” Võ Mỹ Hạnh ngập ngừng và nói một cách thận trọng.

“Ồ?” Công Tôn Đại Hoàng bật cười: “Được, vậy thì chúc mừng, vậy chúng ta hãy đi gặp bạn trai của cô trước, sau đó… Hãy sắp xếp hai người đẹp cho tôi!

“Được! Ngài Công Tôn, đi bên này!”

Võ Mỹ Hạnh lo lắng không yên, sợ rằng việc mình có bạn trai sẽ khiến cho Công Tôn Đại Hoàng cảm thấy rất không vui.

Bởi vì Võ Mỹ Hạnh là người được Công Tôn Đại Hoàng nâng đỡ.

Không có sự ủng hộ của Gông Tôn Đại Hoàng, sẽ không có Võ Mỹ Hạnh hôm nay.

Mà ở trong mắt Công Tôn Đại Hoàng, Võ Mỹ Hạnh chỉ là một công cụ, một món đồ chơi trước đây của ông ta mà thôi.

Trước đây Võ Mỹ Hạnh không có lựa chọn khác, cô ta chỉ có thể im lặng chịu đựng, hiện giờ cô ta đã làm xong những chuyện Công Tôn Đại Hoàng giao cho cô ta đi làm, hàng năm tặng Công Tôn Đại Hoàng không biết bao nhiêu là tiền mặt, cô ta cảm thấy cô ta đã trả nợ xong mọi thứ cho Công Tôn Đại Hoàng.

Cô ta hi vọng mình có thể có tương lai, hi vọng sau này có ngày giúp chồng dạy con.

Cô ta không muốn làm một con rối để mặc Công Tôn Đại Hoàng sắp xếp nữa.

Bởi vậy lần này, cô ta lựa chọn từ chối.

Vốn tưởng rằng Công Tôn Đại Hoàng sẽ giận tím mặt, nhưng không ngờ tới ông ta chỉ cười to.

“Ngài Đại Hoàng, ngài không tức giận sao?” Trên đường đi, Võ Mỹ Hạnh cẩn thận hỏi.

“Chuyện này có gì mà phải tức giận chứ?

Tôi là đàn ông, cô là phụ nữ, là một người phụ nữ xinh đẹp, đàn ông thích phụ nữ, đây là chuyện hết sức bình thường, từ trước tới giờ tôi không cảm thấy cô nhất định là của tôi, nếu bây giờ cô tìm được tình yêu đích thực, tất nhiên là tôi sẽ buông tay! Chuyện này tôi hiểu mà.” Công Tôn Đại Hoàng cười nói.

Võ Mỹ Hạnh mừng rỡ, trong mắt có nước mắt: “Ngài Đại Hoàng, cảm ơn ngài.”

Rất nhanh, hai người đi tới một nơi nghỉ dưỡng vô cùng xa hoa.

Võ Mỹ Hạnh dẫn theo ông ta đi tới tầng hai.

Công Tôn Đại Hoàng ngồi trên ghế sofa, châm một điếu thuốc hỏi: “Bạn trai của cô đâu?”

Vừa dứt lời, một người đàn ông tóc vàng mắt xanh đi tới.

0ị BH: s0.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2355


Chương 2355:

Người đàn ông này rất tuấn tú, cơ thể cao to, ngũ quan hoàn mỹ, là một người rất đẹp trai.

“Ngài Đại Hoàng, chào ngài.” Ryan dùng vốn tiếng anh rất kém nói của mình để chào hỏi.

“Ha ha, Võ Mỹ Hạnh, ánh mắt không tệ, †ìm được người đàn ông tuấn tú như thế”

“Ngài Đại Hoàng nói đùa rồi.” Võ Mỹ Hạnh cười nói.

“Ừm, Ryan, cậu tới đây.” Công Tôn Đại Hoàng dùng tiếng anh nói với Ryan.

Ryan mỉm cười tiến lên.

Nhưng Võ Mỹ Hạnh cảm thấy có chút không thích hợp, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo của Ryan.

Ryan vỗ mu bàn tay của cô ta, ý bảo không sao đâu.

“Ngài Đại Hoàng, có gì chỉ giáo?”

“Lần đầu tiên của người phụ nữ này, thực ra là tôi lấy đi” Công Tôn Đại Hoàng hút thuốc, mỉm cười nói.

Những lời này vang lên, sắc mặt Ryan thay đổi.

Võ Mỹ Hạnh không khỏi sửng sốt, ngạc nhiên nhìn Công Tôn Đại Hoàng.

“Thực ra tôi và Mỹ Hạnh là thật lòng yêu nhau, tôi cảm thấy những chuyện này…

Không quan trọng.” Ryan vẫn duy trì phong độ, mỉm cười nói.

“Ở trong mắt tôi, cô ta chỉ là đồ chơi của †ôi mà thôi, tôi muốn cô ta làm gì, cô ta phải làm thế đó!” Công Tôn Đại Hoàng tiếp tục cười nói.

“Ngài Đại Hoàng!” Võ Mỹ Hạnh nóng nảy.

Sao bây giờ Công Tôn Đại Hoàng lại nói những lời khác với vừa rồi như thế?

“Ngài Đại Hoàng, ông nói như vậy thật sự khiến người ta không chịu nổi rồi.”

“Không chịu nổi? Hai người thật sự cảm thấy như vậy sao?”

“Ngài Đại Hoàng, xem ra ra ông không hài lòng đối với chúng tôi”

Ryan nhíu mày, xoay người kéo tay Võ Mỹ Hạnh rời đi.

Võ Mỹ Hạnh hơi chần chừ.

Nhưng một giây sau.

Bùm!

Một tiếng trầm đục truyền ra.

Sau đó chỉ thấy Ryan đang đứng bên cạnh đột nhiên bắn tung tóe lượng lớn máu tươi, bắn lên người Võ Mỹ Hạnh.

Võ Mỹ Hạnh lập tức ngây dại.

Gô ta mở to mắt, nhìn ngực Ryan.

Chỗ đó có một bàn tay đã hoàn toàn xuyên qua tim anh ta, xuyên từ phía sau lưng ra.

Bàn tay này… Đúng là tay của Công Tôn Đại Hoàng.

“ÁI” Võ Mỹ Hạnh đau đớn gào khóc, lập tức nhào tới muốn tách hai người ra.

Bốp!

Công Tôn Đại Hoàng trở tay tát lên mặt Võ Mỹ Hạnh.

Võ Mỹ Hạnh gục lên ghế sô pha, khóe miệng đều là máu.

“Vì sao? Vì sao? Không phải là ông nói sẽ chúc phúc cho chúng tôi sao? Vì sao?” Võ Mỹ Hạnh hét lên.

“Tôi vốn có thể chúc phúc hai người, nhưng mà… Cô từ chối yêu cầu của tôi, như vậy tôi không thể chúc phúc cô rồi!” Công Tôn Đại Hoàng đi qua, nắm lấy tóc Võ Mỹ Hạnh, khóe miệng hơi nhếch lên: “Tôi có thể cho cô đi cùng người đàn ông khác, nhưng tôi không cho phép cô từ chối bất cứ một yêu cầu nào của tôi, không nghe theo bất cứ mệnh lệnh gì của tôi, đây là chuyện tôi không thể dễ dàng tha thứ! Hiểu chưa?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2356


Chương 2356:

Hàm răng của Võ Mỹ Hạnh cắn chặt vào môi, vành mắt đỏ lên, trong đầu xuất hiện oán hận vô tận.

Nhưng cô ta… Không dám phản kháng!

Cô ta biết rõ người này đáng sợ cỡ nào.

Một tay của Công Tôn Đại Hoàng đè cô †a lên ghế sô pha, đánh tiếp.

Cùng lúc đó, bên ngoài sân bay Portland.

Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai ăn mặc thoải mái đang bước nhanh ra ngoài.

Anh liếc mắt nhìn chiếc xe bên ngoài, đi tới trước mặt một chiếc xe BMW 7.

“Là chủ tịch Lâm sao? Chào chủ tịch Lâm! Chào chủ tịch Lâm!” Ghủ xe vội vàng dụi tắt điếu thuốc, chui ra khỏi xe nói.

“Bây giờ Công Tôn Đại Hoàng đang ở đâu?”

“Chủ tịch Lâm, Công Tôn Đại Hoàng không lên xe nhà họ Khánh chúng tôi, ông ta tự thuê xe!”

“Biết đi đâu không?”

“Dựa theo điều tra của chúng tôi, có khả năng là đi vào trong thành phố, mà trong thành phố có một cứ điểm của Phái Cổi Nhưng muốn tìm được Công Tôn Đại Hoàng ở trong thành phố thật sự rất khó khăn, đây là một thành phố lớn trên chục ngàn người.”

Vẻ mặt lái xe đau khổ nói.

“Không sao cả, đi tìm người phụ trách của Phái Cổ ở đây trước, tôi đi hỏi một chút.”

Vẻ mặt Lâm Dương không đổi nói, chui vào trong xe.

Xe BMW một đường lái vào trong thành phố.

Võ Mỹ Hạnh người đầy thương tích đi ra khỏi phòng.

Đôi mắt cô ta vô cùng u ám, gương mặt vô cùng tái nhợt, sâu trong đôi mắt chỉ còn tuyệt vọng và oán hận.

Nhưng cô ta không dám biểu lộ quá nhiều, chỉ có thể giấu kín ở sâu trong đáy lòng.

“Bảo người tới thu dọn đi, cô cũng đi tắm rửa một cái! Nghỉ ngơi đi.” Công Tôn Đại Hoàng chỉnh quần áo đi từ trong phòng ra, miệng còn ngậm điếu thuốc.

“Dạ… Ngài Đại Hoàng.” Võ Mỹ Hạnh khàn giọng nói, xoay người đi vào phòng mình.

Công Tôn Đại Hoàng híp mắt nhìn chằm chằm bóng lưng cô ta, trên mặt đều là ý cười lạnh lão.

“Đồ của tôi, thì phải ngoan ngoãn nghe lời tôi nói, nếu dám cãi lời tôi, tôi chỉ có thể hủy diệt cô!”

Công Tôn Đại Hoàng cười mỉa, trong mắt đều là h*m m**n chiếm hữu, sau đó quay trở lại phòng lần nữa.

Địa điểm giải trí của Võ Mỹ Hạnh bao hàm rất nhiều, nó gần như là một khu giải trí nhỏ.

Bên trong không chỉ có nhà hàng, rạp chiếu phim, tầng buôn bán, còn có sòng bạc, quán quyền anh cùng với ngành dịch vụ nhu cầu phương diện kia.

Tuy địa điểm giải trí này nhỏ hơn bình thường không ít, nhưng phải biết rằng nó mở 2 .N: 23 ở trung tâm thành phố, mở ở nơi phồn hoa nhất trong thành phố này!

Có thể mở địa điểm giải trí như vậy ở đây, đủ để thấy Võ Mỹ Hạnh thành công cỡ nào.

Khi Lâm Dương đến nơi này, tất nhiên là có ngụy trang.

Nếu lấy diện mạo ban đầu đi đến đó, chỉ sợ Công Tôn Đại Hoàng đã sớm chạy trốn mất dạng rồi.

Nếu Công Tôn Đại Hoàng trốn ở đây, vậy thì không thể bứt dây động rừng, biết rõ vị trí của ông ta trước đã, sau đó lại bắt giữ.

“Tuy ông là người nhà họ Khánh, nhưng có khả năng bị người của Phái Cổ nhận ra, ông đi về trước đi, tôi sẽ tự mình xử lý” Lâm Dương nghiêng đầu, nói với lái xe bên cạnh.

“Dạ cậu Lâm” Lái xe gật đầu.

Lâm Dương đi bộ mà vào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2357


Chương 2357:

Anh không dịch dung, mà đội một chiếc mu.

Dịch dung không khó, anh biết, Công Tôn Đại Hoàng cũng biết, nhưng dịch dung nguy hiểm hơn ngụy trang đơn giản như vậy rất nhiều.

Bởi vì ở trong mắt người trong nghề như Công Tôn Đại Hoàng, một người dịch dung hay không liếc mắt một cái là ông ta có thể nhìn ra.

“Chào anh, xin hỏi có thể giúp gì cho anh không?”

Vừa tiến vào bên trong, một cô nàng sói tóc vàng ăn mặc hở hang dáng người nóng bỏng lập tức mỉm cười tiến lên, nhiệt tình nói.

Lâm Dương nhìn quanh bốn phía, dùng tiếng Anh nói: “Các cô có những hạng mục giải trí gì?”

“Đây là lần đầu tiên anh tới đây sao?”

“Đúng vậy, nghe nói nơi này không tệ.”

“À… Thưa anh, vậy có thể tính là anh tới đúng nơi rồi! Tôi đảm bảo anh sẽ thích nơi này! Để tôi giới thiệu cho anh nghe phục vụ ở chỗ chúng tôi!”

Cô nàng sói tóc vàng chậm rãi nói, vừa †rò chuyện vừa dán sát người vào Lâm Dương.

Lâm Dương thật sự có chút không quen với sự nhiệt tình của cô ta.

“Cô à, chỗ cô chiêu đãi khách đều dùng phương thức như thế sao?”

“Anh này, chẳng lẽ anh không thích như thế sao?” Cô nàng sói tóc vàng nâng mặt nói: “Anh hẳn là người Việt Nam đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Vậy được rồi, người Việt Nam tới nơi này đều là tới tìm việc vuil Tôi cảm thấy tôi có thể làm người dẫn đường của anh! Dẫn anh đi tham quan chỗ chúng tôi.”

“Thật vậy sao? Vậy thì làm phiền cô rồi!”

Lâm Dương gật đầu.

“Thưa anh, mời đi bên này.”

Cô nàng sói tóc vàng này tên là Lily, tên thật là gì Lâm Dương không biết.

Vào khu giải trí, trạm đầu tiên cô ta dẫn Lâm Dương đến là sòng bạc lớn nhất.

Lâm Dương nhìn một vòng xung quanh, thật sự không biết có thể tìm được Công Tôn Đại Hoàng ở đây không.

Chỉ sợ tìm cả khu giải trí này, cũng chưa chắc tìm được ông ta.

Lâm Dương suy nghĩ trong lòng.

Một lát sau, bỗng nhiên anh nghĩ tới chuyện gì đó, mở miệng nói: “Hay là chúng ta chơi hai ván đi.”

“Nếu anh Lâm muốn chơi, tôi có thể đổi tiền mặt giúp anh!”

“Được!”

Lâm Dương lấy một cái thẻ trong túi ra, đưa tới: “Đổi ba mươi lăm tỷ trước!”

“Ba mươi lăm tỷ? Được! Được!” Đôi mắt Lily sáng lên, lập tức cầm lấy thẻ rời đi.

Một lát sau, một đống chip được Lily đưa tới.

Lâm Dương tùy tiện chơi mấy ván.

Xem ra vận may của anh không được tốt cho lắm, chỉ trong vòng nửa tiếng đã thua sạch ba mươi lăm tỷ.

“Thưa anh, xem ra vận may của anh không được tốt cho lắm!” Lily nói thẳng: “Anh có muốn chơi tiếp nữa không? Tôi cảm thấy vận may của anh không có khả năng vẫn luôn như thế, có lẽ một lát nữa, sẽ chuyển biến tốt hơn cũng không biết chừng…”

“Vậy à… Vậy thì lại đổi ba mươi lăm tỷ đi”

“Dạ thưa anh, anh đúng là người có tiền!”

Lily kích động liên tục ca ngợi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2358


Chương 2358:

Khách hàng lớn giống như Lâm Dương, ở nơi này đổi chip, cô ta sẽ có phần trăm không nhỏ.

“Lily, người nọ là ai thế? Hình như nhìn rất nhiều tiền!” Cô gái đổi thẻ chip không nhịn được nhìn Lâm Dương nói.

củ 8/13 “Là một tấm chiếu mới! Người ngốc nhiều tiền! Ha ha ha, không ngờ tới vụ làm ăn đầu tiên trong ngày hôm nay lại gặp người giàu có như thế, lát nữa đợi anh ta chơi xong, tôi nhất định phải kéo anh ta lên giường của tôi, kiếm của anh ta một khoản!” Lily l**m môi cười nói.

“Lily! Chị em tốt của tôi, cô không thể để tôi ở một bên nhìn như vậy được!”

“Sao thế? Gô cũng muốn chia một chút canh sao? Ha ha, không thành vấn đề, xem lát nữa anh ta có hứng thú chơi hai hay không! Nhưng mà tôi nhìn cơ thể gầy yếu kia của anh ta, ngay cả mình tôi đều khó chịu được!”

“Không sao cả, cô có thể nhân cơ hội cho anh ta chút thuốc đẩy mạnh tiêu thụ, người như anh ta chắc chắn chuyện gì cũng không hiểu! Tôi có thể kiếm nhiều một số ” s3 tiền lớn.”

“Được!

Một lát sau, Lily cầm lượng lớn chip tới đây.

Lâm Dương bày ra bộ dạng muốn gỡ vốn, tiếp tục chơi mấy ván.

Nhưng mà lúc này thua nhanh hơn, chỉ mới được hai mươi phút, anh đã thua hết sạch.

“Lại đổi cho tôi một trăm bảy mươi lăm tỷ!” Lâm Dương giống như đỏ mắt, vẻ mặt tức giận nói với Lily.

Lily bất chợt ngẩn ra.

Rất nhiều người ở xung quanh đã bắt đầu bàn tán về Lâm Dương.

“Ai thế?”

-. 10/13 “Không biết, nhìn giống một tên nhà quê!”

“Anh ta tới đây tặng tiền có phải không?

Hình như hôm nay là ngày may mắn của tôi.”

“Không sai Giọng nói rất nhỏ truyền tới, rất nhiều người đều mỉm cười nhìn Lâm Dương.

“Thưa anh, anh chắc chắn muốn đổi thêm một trăm bảy mươi lăm tỷ sao?” Lily cẩn thận hỏi.

“Đương nhiên!” Lâm Dương quát nhẹ: “Lập tức, lập tức đổi một trăm bảy mươi lăm tỷ ra chip cho tôi! Nhanh!”

“Được! Được thưa anh, anh đợi một lát!”

Lily vội vàng nói, lập tức chạy xuống.

Nhưng mà “vận may” của Lâm Dương thật sự không tốt, một trăm bảy mươi lăm tỷ dùng . 1/18 không lâu cũng thua sạch.

Lúc này, người trong sòng bạc đều bàn tán về Lâm Dương.

Theo bọn họ, Lâm Dương này căn bản không biết đánh bài.

“Thưa anh, tôi thấy anh đừng nên chơi thì hơn, có lẽ chúng ta nên trở lại chơi sau!” Lily thấy sắc mặt Lâm Dương không được tốt, lúc này cẩn thận nói.

“W sao tôi thua nhanh như vậy chứ?

Không thể nào như vậy được!” Vẻ mặt Lâm Dương âm trầm, đột nhiên nghiêng đầu trừng Lily, quát: “Có phải là sòng bạc các cô chơi bẩn hay không? Mới khiến tôi thua nhiều như thế?”

Những lời này vang lên, vẻ mặt Lily lập †ức suy SỤP.

“Thưa anh, anh nói những lời như vậy, thật sự khiến người ta vô cùng khó xử!”

Trong văn phòng, Công Tôn Đại Hoàng đang bắt chéo hai chân ngồi hút xì gà.

“Mỹ Hạnh, mọi chuyện đã làm xong chưa?” Công Tôn Đại Hoàng lạnh nhạt hỏi.

“Đã gần xong cả rồi! Đã sắp xếp chỗ cho ngài ở tạm, phụ nữ, đầu bếp, giúp việc đều đã ở chỗ ngài! Mọi thứ ngài cần đều đã sắp xếp thỏa đáng, ngài Đại Hoàng, lát nữa tôi sẽ phái người đưa ông qua đó, ở nơi đó, bác sĩ Lâm tuyệt đối không tìm được ông!” Võ Mỹ Hạnh nhỏ giọng nói.

“Trước mắt có người nào biết nơi đó?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2359


Chương 2359:

“Ngoại trừ tôi, người nào cũng không biết, đầu bếp, giúp việc qua đó đều bị che mắt, mà những người đưa bọn họ qua đó, bây giờ đều đã tự động nhốt ở đó, không có ai chạy ra.”

“Nói như vậy, bây giờ cô là uy h**p duy nhất của tôi sao?” Công Tôn Đại Hoàng híp mắt hỏi.

Võ Mỹ Hạnh ngẩn ra, vội vàng quỳ xuống đất, kích động nói: “Ngài Đại Hoàng, Võ Mỹ Hạnh là người không có khả năng phản bội ông được! Chuyện này hẳn là ông biết! Cho dù thế nào, tôi đều không nói hành tung của ngài ral”

“Yên tâm đi, Mỹ Hạnh, sự trung thành của cô sao tôi có thể không biết? Thủ đoạn của bác sĩ Lâm rất lợi hại, vì nhằm an toàn, tôi cảm thấy cô vẫn nên ở chỗ đó với tôi một thời gian đi! Thế nào?” Công Tôn Đại Hoàng cười nói.

Võ Mỹ Hạnh run lên, chần chừ một lát, im lặng gật đầu: “Dạ, thưa ngài…”

“Bên bác sĩ Lâm có tin gì không?”

“Cơ sở ngầm báo lại, anh ta ra khỏi sân bay thì lên xe của người nhà họ Khánh, nhưng trên đường đi người nhà họ Khánh đổi mấy chiếc xe, rốt cuộc là bác sĩ Lâm lên xe nào, không thể biết được, nhưng có một chuyện có thể chắc chẳn, hẳn là bác sĩ Lâm đã tiến vào trong nội thành rồi.

“Đúng là âm hồn không tiêu tan! Nhưng mà nếu nói như thế, các người đã mất dấu bác sĩ Lâm rồi?”

“Xin ngài Đại Hoàng yên tâm, chúng tôi sẽ lập tức tìm được anh ta!” Võ Mỹ Hạnh vội vàng lên tiếng.

Nhưng mà cô ta vừa mới dứt lời.

Bốp!

Một cái tát vang dội vang lên.

Võ Mỹ Hạnh che mặt, kinh ngạc nhìn Công Tôn Đại Hoàng, nhưng ngay lập tức cô †a vội cúi thấp đầu, không dám lên tiếng nữa.

“Đồ vô dụng, ngay cả một người cũng không theo dõi được? Tôi nuôi đám chó như mấy người có ích lợi gì?”

“Thực xin lỗi, ngài Đại Hoàng…”

“Lập tức bảo người đi tìm vị trí của bác sĩ Lâm cho tôi, cũng theo dõi cậu ta thật kỹ cho tôi! Về hành tung của cậu ta, nhất định phải báo cáo với tôi trước tiên!”

“Dạ”

“Đi thôi!”

Công Tôn Đại Hoàng đứng dậy, vẻ mặt không thay đổi nói.

Võ Mỹ Hạnh gật đầu, đôi mắt cụp xuống, có chút đau khổ đuổi kịp.

Nhưng đúng lúc này, di động của cô ta vang lên.

Võ Mỹ Hạnh ngẩn ra, cầm lấy điện thoại nghe, một lát sau cô ta nghiêng đầu nói: “Ngài Đại Hoàng, bên sòng bạc xảy ra chút chuyện, cần tôi tới xử lý.”

“Bảo người khác đi không được sao?”

Công Tôn Đại Hoàng nhíu mày.

“Vi khách hàng này tới sòng bạc chưa được một tiếng đã đánh bạc hết hai trăm bốn mươi lăm tỷ, bây giờ anh ta hoài nghi sòng bạc chúng ta chơi bẩn, muốn chúng ta bồi thường tiền, nếu người này có nhiều tiền như thế, có khả năng không phải người thường, nhất định phải do tôi ra mặt, nếu không e ˆ 1g. ma rằng sẽ trêu chọc phiền phức!”

“Như vậy sao?”

Công Tôn Đại Hoàng suy nghĩ một lát, lạnh nhạt nói: “Được, cô vẫn nên ra mặt giải quyết thì hơn, nếu nháo lớn, hấp dân bác sĩ Lâm tới, có khả năng sẽ bại lộ hành tung của tôi! Khiêm tốn một chút xử lý xong việc này, tôi ở đây đợi cô.”

“Dạ ngài Đại Hoàng, tôi đi một lát sẽ quay lại.”

“Ừm… Đợi một lát.”

Lúc này, Công Tôn Đại Hoàng giống như nghĩ tới gì đó, âm trâm quát một tiếng.

“Ngài Đại Hoàng, ngài còn gì dặn dò sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2360


Chương 2360:

“Lấy điện thoại di động của cô ra đây!”

Vẻ mặt Võ Mỹ Hạnh mờ mịt, nhưng không dám phản bác.

Đưa di động qua, Công Tôn Đại Hoàng đã liên kết giọng nói và video clip với Võ Mỹ Hạnh, sau đó đặt di động lên trên bàn bên cạnh.

“Cô có thể đi rồi!” Công Tôn Đại Hoàng mỉm cười, đưa di động cho Võ Mỹ Hạnh.

Võ Mỹ Hạnh ngẩn ra, dĩ nhiên hiểu rõ ý của Công Tôn Đại Hoàng.

Ông ta muốn thông qua điện thoại di động giám sát mình!

Đổi lại cách nói, Công Tôn Đại Hoàng đã không tin tưởng cô ta nữa rồi.

Cũng phải!

Công Tôn Đại Hoàng sắp giống như chim sợ cành cong, sẽ tin tưởng người nào sao?

Trên đời này ngoại trừ chính ông ta, ông †a không tin người nào nữa.

Võ Mỹ Hạnh im lặng gật đầu, đi ra khỏi phòng VỊP.

Lúc này, trong sòng bạc có vẻ hơi hỗn loạn.

Lâm Dương giống như người đàn bà chanh chua, lớn tiếng chửi bậy.

Nhân viên phục vụ và nhân viên bảo vệ của sòng bạc đều đã đến đây.

Nếu bình thường có người như Lâm Dương dám gây chuyện đã sớm bị kéo ra ngoài, nhưng Lâm Dương ra tay thật sự quá hào phóng, hào phóng tới mức người của sòng bạc căn bản không dám trêu chọc anh, sợ là chọc trúng nhân vật lớn nào đó.

“Thưa anh, nếu anh có điểm nào bất mãn đối với khu giải trí của chúng tôi, tôi hy vọng chúng ta có thể xử lý trong hòa bình, mong anh đừng kích động!” Cô nàng sói tóc vàng lúc trước kìm nén lửa giận, kiên nhẫn nói.

“Bớt nói linh tỉnh đi! Sòng bạc của các cô nhất định là lão luyện, là cô bảo đám người này lừa gạt tôi! Các người là kẻ lừa đảo! Đều là kẻ lừa đảo! Tôi muốn gặp quản lý của mấy người, các người nhất định phải trả lại tiền cho tôi!” Lâm Dương quát.

“Thưa anh, anh làm như vậy chúng tôi vô cùng khó xử” Cô nàng sói tóc vàng bất đắc dĩ nói.

“Làm sao vậy?”

Lúc này, Võ Mỹ Hạnh đẩy đám người ra đi tới.

“Quản lý, anh này hoài nghi chúng ta lập -. %3 mưu lừa anh ta, anh ta yêu cầu trả lại hết số tiền anh ta mới thua trở về.” Cô nàng sói tóc vàng thở dài giải thích.

“Tôi biết rồi Lily, cô bảo những khách khứa ở xung quanh rời đi, sắp xếp cho bọn họ tiếp tục đánh bài! Vị khách này, nếu anh có gì bất mãn, anh có thể trực tiếp nói với tôi.” Võ Mỹ Hạnh mỉm cười nói.

“Cô là quản lý ở nơi này sao?”

“Đúng vậy thưa anh, anh là người nước Việt đúng không? Tôi tên là Võ Mỹ Hạnh, chào anh!” Võ Mỹ Hạnh vươn tay ra.

“Đừng lôi kéo làm quen với tôi làm gì! Tôi tới chỗ các cô đánh cược, đánh cược thua hết sạch, chỉ trong vòng một tiếng lại thua sạch hơn hai trăm tỷ rồi! Chuyện này nhất định là các người giở trò!” Lâm Dương kéo thấp mũ lưỡi trai, phẫn nộ nói.

“Thưa anh, chỗ chúng tôi lúc chơi kịch liệt, thua ngàn tỷ trong vòng một tiếng cũng không hiếm lạ gì! Anh thua nhiều như vậy, tôi chỉ có thể nói vận may của anh không tốt mà thôi.

“Nói như vậy, mấy người là không chịu thừa nhận sao?”

“Thưa anh, tôi hy vọng anh có thể nói chút đạo lý!”

“Tôi nói cho cô biết, tôi là người nhà họ Quảng ở Thạch Nam! Nếu hôm nay các người không cho tôi câu trả lời thỏa đáng, ông đây sẽ bảo người hủy địa điểm giải trí của các cô!” Lâm Dương hét to nói.

“Nhà họ Quảng ở Thạch Nam?” Võ Mỹ Hạnh ngẩn ra.

Lúc này, điện thoại di động trong tay cô †a hơi chấn động.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2361


Chương 2361:

“.. 1⁄18 Võ Mỹ Hạnh vội vàng cầm lên nhìn.

Là Công Tôn Đại Hoàng gửi tin nhắn tới.

Chỉ có bốn chữ.

“Không thể đắc tội!”

Võ Mỹ Hạnh suy nghĩ một lát, nở nụ cười nói: “Thưa anh, nếu không thì thế này đi, anh tới văn phòng của tôi trước, chúng ta ngồi xuống chậm rãi thảo luận phương án giải quyết, anh thấy thế nào?”

“Có thể! Nhưng mà tôi mệt, chuẩn bị phòng trà tốt nhất cho tôi, lại tìm hai cô gái xinh đẹp tới xoa bóp vai cho tôi nữal”

Lâm Dương bày ra bộ dạng kiêu ngạo nói.

“Được thưa anh, không thành vấn đề!”

Võ Mỹ Hạnh vội vàng nháy mắt với đám Lily, sau đó dẫn Lâm Dương đi vào bên trong.

Trong văn phòng rộng rãi sáng sủa.

Lâm Dương thoải mái ăn bánh ngọt, uống trà thơm.

“Thưa anh, anh ở nơi khác của Portland tuyệt đối sẽ không ăn được bánh ngọt còn có cà phê kiểu Việt chính tông như vậy đâu, cũng tuyệt đối không thể hưởng thụ được tay nghề mát xa chuyên nghiệp như thế! Như vậy anh đã hài lòng chưa?” Võ Mỹ Hạnh ngồi trước mặt anh, mỉm cười nói.

“Coi như không tệ!” Lâm Dương lau miệng: “Thế nào, khi nào thì trả tiền cho tôi đây?”

“Thưa anh, thật sự xin lỗi! Người thắng hết tiền của anh là khách khác trong sòng bài, chúng tôi không có quyền lấy lại tiền khách khác thắng được về!”

“Đó không phải là các người ủy thác sao?” Lâm Dương tức giận nói, võ mạnh xuống bàn.

“Thưa anh, sòng bạc của chúng tôi chưa bao giờ ủy thác người khác làm vậy, chúng tôi mở cửa làm ăn, loại chuyện này sòng bạc của chúng tôi sẽ không làm.”

“Vậy các người không cho tôi một lời giải thích sao?”

“Nếu không thì thế này… Thưa anh, đây là lần đầu tiên anh tới chỗ chúng tôi chơi, xét thấy lần này anh có trải nghiệm không thoải mái, chúng tôi có thể cho anh ở chỗ chúng †ôi vui chơi ba ngày, trong vòng ba ngày anh vui chơi ở đây toàn bộ chỉ phí sẽ do chúng tôi trả! Anh cảm thấy thế nào?”

“Tôi chỉ muốn lấy lại tiền của mình mà thôi!”

“Thưa anh, anh làm vậy thật sự khiến tôi vô cùng khó xử.”

“Nói như vậy các người không chịu trả tiền cho tôi đúng không?”

“Thưa anh, chuyện này…”

“Tôi nói cho cô biết, các cô không trả lại tiên cho tôi, tôi sẽ không đi!”

Lâm Dương hừ lạnh, bộ dạng giống như không cho thương lượng.

Võ Mỹ Hạnh chau mày.

Không ngờ tới cậu chủ nhà giàu coi tiền như rác lại vô lại tới mức này, chỉ sợ là một tên nhà giàu mới nổi.

Cô ta suy nghĩ một lát, đi tới một bên cầm di động vẫn luôn đang gọi đi, nhỏ giọng nói: “Ngài Đại Hoàng, hẳn là ông nghe rõ rồi đúng không? Bây giờ… Nên làm gì đây?”

“Nhà họ Quảng ở Thạch Nam có thực lực không nhỏ ở Việt Nam, nhưng so với Phái Cổ chúng ta, chỉ là đẳng cấp thấp mà thôi, tôi không muốn đắc tội chỉ vì không muốn làm lớn chuyện, bởi vì một khi người của nhà họ Quảng ở Thạch Nam xảy ra chuyện gì ở đây, chắc chăn sẽ ầm ï huyên náo, tất nhiên là sẽ hấp dẫn bác sĩ Lâm đến đây… Như vậy, cô cố gắng khiến người này bình tĩnh lại, cố gắng giải quyết hòa bình với người này!”

“Nếu người này tiếp tục quấy rối thì sao?”

“Vậy thì… Giết đi” Bỗng nhiên Công Tôn Đại Hoàng nói.

Những lời này vang lên, toàn thân Võ Mỹ Hạnh run rẩy.

“Thưa ngài, ngài làm như vậy là muốn quậy lớn chuyện này lên sao?”

“Bí mật giết cậu ta, trong chốc lát nhà họ Quảng ở Thạch Nam sẽ không biết, tôi sẽ liên lạc với người trong nước diệt nhà họ Quảng ở Thạch Nam! Thật sự không có biện pháp, tất nhiên là phải bí quá hóa liều rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2362


Chương 2362:

“Vậy được rồi…” Võ Mỹ Hạnh chần chừ một lát, nhỏ giọng nói: “Vậy tôi lại nói chuyện với anh ta…”

“Không cần, cô trở về đi, đừng nên chậm trễ thời gian thì hơn, cô lập tức đi với tôi tới chỗ ẩn nấp tạm, chuyện ở nơi này giao cho.

người khác phụ trách! Còn người này, lập tức xử lý đi”

“Chuyện này… Được rồi, ngài Đại Hoàng.”

Võ Mỹ Hạnh thầm than, đã không còn lựa ¬ 510 chọn, cô ta dặn dò người bên cạnh một câu, xoay người muốn rời đi.

“Ôi chao, ai ôi, cô đi đâu đấy?”

Lúc này Lâm Dương giậm chân, bước vài bước tiến lên, nằm lấy tay Võ Mỹ Hạnh.

Sắc mặt Võ Mỹ Hạnh thay đổi, nghiêng đầu quát khẽ: “Kéo anh ta ra, dẫn vào trong đi”

“Dạ thưa côi”

Bảo vệ ở hai bên lập tức muốn ra tay.

“Các người làm gì thế? Khốn nạn! Các người lừa tôi thì không nói, còn muốn hại tôi sao? Các người quá đê tiện rồi!” Lâm Dương thở hổn hển, điên cuồng vùng vẫy tránh thoát khỏi trói buộc của hai người, tiến lên ôm lấy Võ Mỹ Hạnh, một tay để ngang cổ cô ta.

“ÁỊ”

Võ Mỹ Hạnh hét lên.

“Các người không được tới đây, người nào tới đây, cẩn thận tôi không khách sáo với cô ta!” Lâm Dương hét to.

Hai bảo vệ không dám tiến lên trước.

“Anh… Anh muốn làm gì? Thưa anh, tôi cảnh cáo anh, anh đừng có mà làm bừa, nếu không tôi đảm bảo anh không thể đi ra khỏi sòng bạc này!” Võ Mỹ Hạnh trấn định lại, run run nói.

“Cô đừng nói mấy lời vô dụng này với tôi, lập tức trả tiền cho tôi! Nhanh!” Lâm Dương rống lên.

“Thưa anh, tôi đã nói rồi, tiền của anh bị những khách khác thắng đi, không liên quan tới chúng tôi!”

“Tôi không quan tâm, hai trăm bốn mươi lăm tỷ! Lập tức đưa cho tôi, không được thiếu một đồng, nếu không tôi giết cô!” Lâm Dương ra vẻ điên cuồng, giọng nói càng lúc càng to hơn.

“Chuyện này…”

Người trong văn phòng đều đã lúng túng.

Võ Mỹ Hạnh cũng có chút không biết phải làm thế nào.

Gô ta không biết võ công, lúc này cũng không tránh thoát khỏi cánh tay Lâm Dương, chỉ có thể bị trói buộc.

Cô ta âm thầm lấy di động, nhìn màn hình vẫn đang trong cuộc trò chuyện, không nhịn được gọi một tiếng: “Làm sao bây giờ…”

Bốn chữ này không phải là cô ta nói với người xung quanh, mà là nói với Công Tôn Đại Hoàng.

Bên kia di động không có âm thanh phát ra.

Chỉ thấy Lâm Dương vươn tay đoạt lấy di động, giận dữ hỏi: “Cô đang nói chuyện với người nào? Cảnh sát sao?”

“Không… Không phải…”

“Hừ, tôi nói cho cô biết, bây giờ tôi chỉ cần tiền, cô báo cảnh sát cũng vô dụng, cô cũng làm ăn không hợp pháp, tôi muốn cô lập tức gọi điện đòi tiền cho tôi, nhanh lên!”

Lâm Dương đưa di động cho Võ Mỹ Hạnh.

Võ Mỹ Hạnh chần chừ một lát, hoàn toàn không biết phải làm thế nào.

Nhưng mà lúc này.

Đinh!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2363


Chương 2363:

Cuộc trò chuyện trên màn hình đột nhiên bị cắt đứt.

Võ Mỹ Hạnh ngẩn ra, vội vàng kêu lên: “Thưa ngài!”

Nhưng vô dụng.

Cuộc trò chuyện này đã bị cắt đứt.

Đôi mắt Lâm Dương nghiêm túc hơn, vội vàng đoạt lấy đi động nhìn vài lần, trâm giọng nói: “Công Tôn Đại Hoàng ở đâu?” “Cái gì? Võ Mỹ Hạnh trợn mắt há miệng.

“Mau nói cho tôi biết, Công Tôn Đại Hoàng đang ở đâu?” “Sao anh biết ngài Đại Hoàng? Chẳng lẽ anh là…” Toàn thân của Võ Mỹ Hạnh run lên, lập tức biết được thân phận của người này.

Người này là bác sĩ Lâm! Mọi chuyện lúc trước đều là điễn! Lâm Dương chỉ muốn thông qua chế tạo phiền phức, hấp dẫn sự chú ý của Võ Mỹ Hạnh, sau đó thông qua Võ Mỹ Hạnh tìm được tưng tích của Công Tôn Đại Hoàng.

Lâm Dương đã sớm chú ý tới điện thoại đi động của Võ Mỹ Hạnh vẫn đang gọi đi.

Anh cũng suy đoán được giọng nói phía sau cuộc trò chuyện là của ai.

Nhưng mà anh không nghĩ tới, vậy mà Công Tôn Đại Hoàng trực tiếp tắt máy.

Chăng lẽ anh bị phát hiện rồi? Không đúng! Biểu hiện của mình không chê vào đâu được, chỉ sợ Công Tôn Đại Hoàng đã cảm thấy hoài nghỉ rồi.

Dù sao đây là một con hồ ly lâu năm, một khi có gió thổi cỏ lay gì đó, ông ta đều sẽ có cảnh giác.

Nếu là chuyện ngay cả ông ta đêu không thể chắc chắn, ông ta nhất định sẽ bảo người tới đây xác nhận một lượt.

Lão hồ ly này đúng là vô cùng cẩn thận! Cho nên bây giờ không thể tự mình vạch trân thân phận của mình Ta.

“Võ Mỹ Hạnh, nếu cô muốn sống, thì phải ngoan ngoãn phối hợp với tôi! Nếu cô muốn bây giờ chết đi, thì cứ vùng vấy tiếp đi“ Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Nhưng mà khiến người ta bất ngờ chính là, Võ Mỹ Hạnh lại không vùng vậy kịch liệt, trái lại nhỏ giọng nói: “Bác sĩ Lâm! Tôi hiểu Công Tôn Đại Hoàng, tôi nghĩ bây giờ nhất định là ông ta đang ẩn nấp ở ch* k*n nào đó, cũng phái người tới đây giám sát anh! Muốn.

xác nhận thân phận của anh!“ “Hả? Vậy kế tiếp tôi nên làm thế nào?” Lâm Dương hơi bất ngò hỏi.

“Anh lập tức đi tới chỗ mép bàn, cầm lấy súng trong ngăn kéo, sau đó khống chế tất cả người trong văn phòng, ép bọn họ đi chuẩn bị tiền, tôi sẽ lập tức bảo tài vụ chuyển khoản tiên đó cho anh, nhưng trước khi chuyển khoản cho anh, phải để cho tai mắt của Công Tôn Đại Hoàng nhìn thấy, đợi tay sai kia của ông ta bỏ đi! Anh cầm khoản tiền này rời đi, như vậy Công Tôn Đại Hoàng sẽ không hoài nghỉ anh là bác sĩ Lâm nữa!

Mà tôi cũng có thể an toàn trở lại bên cạnh Công Tôn Đại Hoàng.” Võ Mỹ Hạnh nhỏ giọng nói.

Lâm Dương ngẩn ra: “Sao thế? Cô đang giúp tôi à?”

“Đúng vậy.” “Cô không phải là người của Công Tôn Đại Hoàng sao? Vì sao lại phản bội ông ta?“ Lâm Dương.

hỏi.

Đôi mắt Võ Mỹ Hạnh ảm đạm đi không ít, nhỏ giọng nói: “Ngay mấy tiếng trước, Công Tôn Đại Hoàng g**t ch*t bạn trai của tôi, còn…

c**ng b*c tôi nữa!“ Lâm Dương nhướng mày.

“Ở trong mắt C ông Tôn Đại Hoàng, tôi chỉ là một con chó, một con chó không nghe lời sẽ bị ông ta đánh chết bất cứ lúc nào! Tôi không muốn lại bị ông ta sai khiến, tôi cũng muốn báo thù cho người yêu của tôi, cho nên… Bác sĩ Lâm, lần này tôi giúp anh!” Võ Mỹ Hạnh kiên định nói.

Lâm Dương chần chừ một lát, gật đầu nói: “Được, tôi tin cô!”

Thực ra anh không tin Võ Mỹ Hạnh, nhưng hiện giờ việc đã đến nước này, Lâm Dương thật sự không biết đi đâu tìm tung tích của Công Tôn Đại Hoàng, chỉ có thể lựa chọn †in tưởng Võ Mỹ Hạnh.

Sau khi nói xong, anh dựa theo lời Võ Mỹ Hạnh nói, đi tới trước bàn làm việc, lấy một khẩu súng từ trong ngăn kéo ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2364


Chương 2364:

Súng lục xuất hiện, mọi người trong văn phòng đều giơ hai tay lên, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Toàn bộ dàn hàng ngồi trên ghế sô pha!

Cô Võ Mỹ Hạnh, cô có thể liên lạc với bộ phận tài vụ chuyển khoản rồi!” Lâm Dương hừ lạnh nói.

“Được! Được Võ Mỹ Hạnh vội vàng ngồi trước bàn làm việc, cầm lấy điện thoại ra gọi.

Cùng lúc đó, Lâm Dương phát hiện ra ở trong cửa sổ tầng đối diện có mấy ánh mắt đang nhìn bên này.

Trong mắt Lâm Dương lộ ra ý lạnh, nhưng mà anh án binh bất động, làm bộ như không nhìn thấy, thậm chí còn muốn đóng cửa lại.

Đại khái khoảng nửa tiếng sau, trong hai người kia có một người đi tới.

Võ Mỹ Hạnh cũng đứng dậy.

“Thưa anh, hai trăm bốn mươi lăm tỷ của anh đã gửi vào trong tài khoản của anh rồi, anh có thể kiểm tra xem.”

“Rất tốt! Vậy thì mời cô Võ Mỹ Hạnh đưa tôi ra ngoài đi.” Lâm Dương hừ lạnh nói.

Võ Mỹ Hạnh cố gắng nở nụ cười, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người cùng đi theo Lâm Dương ra khỏi cửa khu giải trí, sau đó Lâm Dương lên xe, nghênh ngang mà đi.

Trận phong ba này dường như bình ổn như vậy rồi.

Trong mắt Võ Mỹ Hạnh lóe lên ánh sáng, sau đó vội vàng lấy điện thoại ra, gọi điện cho Công Tôn Đại Hoàng.

Nhưng gọi đi mấy cuộc, đều không có người nghe máy.

Cô ta vội vàng chạy tới căn phòng Công Tôn Đại Hoàng ở lúc trước, cũng không thấy bóng người.

“Lão hồ ly giảo hoạt này!”

Võ Mỹ Hạnh hơi tức giận.

Nhưng đúng lúc này, cuối cùng thì di động cũng chấn động.

Võ Mỹ Hạnh vội vàng nghe máy.

“Ngài Đại Hoàng, người kia đã đuổi đi rồi!

Đã không sao nữa rồi.”

“Không phải là tôi bảo cô giết cậu ta sao? Sao cô lại đuổi cậu ta đi?” Công Tôn Đại Hoàng lạnh lùng hỏi.

“Chuyện này… Thưa ngài, tôi không biết võ công, người nọ chế ngự tôi, còn đoạt súng của tôi nữa, nếu tôi không làm theo lời anh ta nói trả tiền cho anh ta, chỉ sợ tôi đã chết rồi!”

Võ Mỹ Hạnh ra vẻ chua xót nói.

“Vậy sao?”

“Đúng… Đúng vậy…”

“Ha ha, Võ Mỹ Hạnh, cô cần gì phải lừa tôi! Người vừa rồi là ai, cô nghĩ rằng tôi không biết sao?”

“Ngài Đại Hoàng, người này ngài không biết sao? Là người nhà họ Quảng ở Thạch Nam mài”

“Nhà họ Quảng ở Thạch Nam sao? Đang yên đang lành, sao người nhà họ Quảng ở Thạch Nam lại đến đây?”

“Vậy… Người này là ai?”

“Còn cần tôi hỏi sao? Tất nhiên là… Bác sĩ Lâm!” Công Tôn Đại Hoàng gẵn từng chữ nói!

Võ Mỹ Hạnh nghe thấy thế, trái tim đều sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Công Tôn Đại Hoàng… Biết rõ mọi chuyện rồi sao?

Nghe thấy thế, toàn thân Võ Mỹ Hạnh hơi run rẩy, cả trái tim thiếu chút nữa vọt ra khỏi cổ họng.

Nhưng cô ta vẫn không kích động, mà vội vàng giải thích: “Ngài Đại Hoàng, ngài hiểu lầm rồi, vị kia không phải là bác sĩ Lâm!

Anh ta thật sự là người nhà họ Quảng ở Thạch Naml”

“Đến lúc này, cô còn gạt tôi sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2365


Chương 2365:

“Ngài Đại Hoàng, tôi từng thấy bộ dạng của bác sĩ Lâm trong TV, tuy người nọ đội mũ, nhưng tôi thấy rõ mặt anh ta, anh ta thật sự không phải là bác sĩ Lâm đâu.”

“Hả? Thật sao?” Giọng nói của Công Tôn Đại Hoàng nghiêm túc hơn.

“Vô cùng chính xác, ngài Đại Hoàng, chẳng lẽ ngài không tin tưởng tôi sao?” Võ Mỹ Hạnh mất mát nói.

“Mỹ Hạnh, tôi không có ý đó… Thôi, có lẽ là tôi đa nghỉ rồi, nhưng mà cũng không quan trọng, chỗ cô chuẩn bị tôi sẽ không đến nữa, tôi sẽ tự mình tìm chỗ, sòng bạc vẫn do cô kinh doanh đi, cô không cần đi theo tôi đâu.” Công Tôn Đại Hoàng lạnh nhạt nói.

“Đổi nơi rồi sao?” Võ Mỹ Hạnh ngẩn ra: “Ngài Đại Hoàng, ngài định đi đâu?”

“Đây là chuyện cô có thể hỏi à?” Giọng nói của Công Tôn Đại Hoàng cao hơn.

Võ Mỹ Hạnh ngẩn ra, vội nói: “Ngài Đại Hoàng, tôi không có ý đó…”

“Không cần giải thích, đợi có việc gì tôi -. 24 lại liên lạc với cô.”

Sau khi nói xong, điện thoại bị cắt đứt.

“Ngài Đại Hoàng! Ngài Đại Hoàng!” Võ Mỹ Hạnh vội vàng kêu lên, nhưng trong điện thoại đã không còn tiếng đáp lại.

Sắc mặt cô ta khó coi, nắm chặt lấy di động.

“Quả nhiên Công Tôn Đại Hoàng đúng là lão hồ ly, vừa thấy tình hình không đúng lắm, liền chuồn mất, quả nhiên là người này khó đối phó.” Bỗng nhiên bên cạnh truyền tới một giọng nói rất lạnh nhạt.

Võ Mỹ Hạnh bị dọa nhảy dựng lên, nghiêng đầu nhìn, thì thấy chẳng biết người đàn ông mặc áo gió đội mũ đã đứng bên cô †a lúc nào.

“Anh… Anh là ai…”

“Cô Võ Mỹ Hạnh, nhanh như vậy đã không biết tôi sao? Chúng ta mới tách ra mà.” Lâm Dương nâng vành mũ lên, lộ ra diện mạo vốn có của anh.

Võ Mỹ Hạnh ngạc nhiên không thôi: “Bác… Bác sĩ Lâm? Không phải là anh đã đi rồi sao?”

Cả nhà tải app truyện hola về đọc nhiều khích lệ nhóm nhé! “Tôi lại quay lại.”

“Chuyện này… Anh quay lại quá nguy hiểm rồi.”

“Bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, nếu Công Tôn Đại Hoàng không đến chỗ cô chỉ định, tạm thời nảy ra ý này, ông ta chắc chắn không đi quá xa, cô lập tức tập hợp camera xung quanh sòng bạc, nhìn xem hành tung của Công Tôn Đại Hoàng.”

“Dạ bác sĩ Lâm.”

Võ Mỹ Hạnh gật đầu, chạy xuống.

Một lát sau.

“Bác sĩ Lâm, tôi đã xem tất cả camera theo dõi rồi, không có tung tích của Công Tôn Đại Hoàng.”

“Không có sao?” Lâm Dương cau mày: “Chẳng lẽ ông ta tránh được cameras?”

“Với sự đa mưu túc trí của Công Tôn Đại Hoàng, ông ta chắc chắn sẽ tránh được cameras! Ông ta đã không tin tưởng tôi rồi.”

Võ Mỹ Hạnh nói.

“Tránh được cameras trong sòng bạc…

Ông ta sẽ trốn đi đâu?”

“Chuyện này… Tôi cũng không biết.” Võ Mỹ Hạnh lắc đầu.

Lâm Dương gật đầu suy nghĩ, cau mày, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.

Bỗng nhiên anh ngẩng đầu lên.

“Tôi biết Công Tôn Đại Hoàng đi đâu rồi!”

Trong một tầng hầm ngầm tối tăm mà rộng rãi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2366


Chương 2366:

Công Tôn Đại Hoàng đang ngồi pha trà trước bàn trà.

Phía bên phải ông ta có vô số màn hình, trên màn hình hiển thị đủ hình ảnh các con đường đi tới chỗ ông ta.

Ông ta vừa uống trà vừa nhìn chằm chằm màn hình, lạnh nhạt nói: “Sau này các người thay ca nhìn chằm chằm màn hình, nhớ kỹ, không được lơ là một giây nào, chỉ cần có người đi tới hướng này, phải nói cho tôi trước tiên, có nghe thấy không?”

“Dạ, thưa ngài Đại Hoàng!”

Mấy người đàn ông trước mặt nhao nhao gật đầu.

“Tôi nên đi nghỉ ngơi, đã lâu tôi không được nghỉ ngơi hẳn hoi rồi.”

Công Tôn Đại Hoàng duỗi eo, xoay người trở về phòng.

Ông ta khóa trái cửa lại, nhưng ngủ rất nông.

Bên ngoài có bất cứ gió thổi cỏ lay gì đều khiến ông ta giật mình tỉnh lại: Nhưng ông ta tin chỉ trong chốc lát bác sĩ Lâm không tìm được nơi này!

Bởi vậy thần kinh căng thẳng thoáng thả lỏng hơn không ít.

Lộp bộp!

Đột nhiên có âm thanh rất nhỏ vang lên.

Sau đó điều hòa trong phòng đột nhiên tất đi.

“Hửm?”

Công Tôn Đại Hoàng bất chợt mở to mắt, người như súng bắn đạn bật dậy khỏi giường, đột nhiên lao ra khỏi phòng.

“Sao lại thế này?”

“Không biết thưa ông, hình như mất điện rồi”

“Mất điện? Đang yên đang lành, sao lại mất điện?

Công Tôn Đại Hoàng cảm thấy không ổn.

Một người chạy tới chỗ công tơ điện, lúc này chửi bậy: “Con chuột thối tha chết tiệt!

App truyện hola đã khá hoàn thiện, nhóm tập trung lên chính trên app nhé cả nhà! Ngài Đại Hoàng, dây điện bị con chuột cắn đứt rồi!”

“Dưới đất này có rất nhiều chuột!”

– w/14 Giọng nói oán giận truyền ra.

Nhưng Công Tôn Đại Hoàng càng lúc càng cảm thấy không đúng.

Sao lúc này lại xuất hiện chuyện con chuột cắn đứt dây điện?

Ông ta đi tới bên cạnh công tơ, kiểm tra một lát.

Trên dây điện có dấu vết do con chuột để lại…

“Chuyện này cũng quá trùng hợp rồi!”

Công Tôn Đại Hoàng lẩm bẩm nói.

Răng rắc!

Lúc này, lại có âm thanh kỳ lạ vang lên.

Mọi người trong phòng lập tức khẩn trương hơn, toàn bộ đều giơ súng.

Bây giờ ngọn nguồn phát ra âm thanh lại -. 914 đến từ cửa lớn!

Công Tôn Đại Hoàng cũng lập tức bày ra trận địa sẵn sàng đón quân địch, lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía cửa.

Nhưng mà chỉ thấy cửa hơi mở ra, sau đó một bóng người đi vào trong căn nhà.

“Ai đấy?” Một người quát.

“Trực tiếp nổ súng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2367


Chương 2367:

Công Tôn Đại Hoàng hét lên.

Mọi người bị dọa sợ, đang định nổ súng thì nghe bóng người kia vội vàng la lên: “Đừng bắn! Là tôi! Là tôi Những lời này vừa vang lên, mọi người khẩn trương nhìn lại, mới phát hiện người tới là Võ Mỹ Hạnh!

“Là cô Mỹ Hạnh!”

– 10/14 “Võ Mỹ Hạnh?”

Công Tôn Đại Hoàng cũng sửng sốt, sau đó vẻ mặt lạnh lùng, giật lấy súng của người bên cạnh, họng súng đen xì chĩa về phía cô 1a.

“Ngài Đại Hoàng, ngài làm gì thế?” Võ Mỹ Hạnh vô cùng sợ hãi, vội vàng giơ tay lên hỏi.

“Những lời này hẳn là tôi hỏi cô mới đúng? Đang yên đang lành cô chạy tới nơi này làm gì?”

“Ngài Đại Hoàng, tôi… Tôi chỉ muốn đi xuống dẫn người ở nơi này rời đi, không ngờ lại gặp ông ở đây…” Võ Mỹ Hạnh cũng vô cùng kinh ngạc.

Công Tôn Đại Hoàng không hé răng, chỉ nhìn phía sau Võ Mỹ Hạnh.

Thấy phía sau không có người, vẻ mặt – 1/4 Công Tôn Đại Hoàng âm u, khàn giọng nói: “Cô vào đi.”

“Được… Được.”

Võ Mỹ Hạnh gật đầu, cẩn thận đóng cửa lại.

Nhưng lúc ông ta đóng cửa lại.

Pằng pằng pằng pằng…

Súng trong tay Công Tôn Đại Hoàng đột nhiên b*n r* tia lửa, mấy viên đạn bắn trúng đầu mấy thuộc hạ bên cạnh ông ta.

Một lát sau, mấy người trực tiếp ngã xuống.

sÁt?

Võ Mỹ Hạnh hét lên.

Công Tôn Đại Hoàng nhặt một khẩu súng trên đất lên, giơ lên cao nhằm ngay Võ Mỹ Hạnh, không chút do dự bóp cò.

Păằng!

Một viên đạn b*n r* ngoài.

Nhưng trong lúc ngàn cân treo sợi tóc.

Bùm bùm bùm!

Một tia lửa bắn tung tóe ở giữa không trung.

Sau đó khiến viên đạn đang b*n r* rơi xuống đất, còn tỏa ra khói.

Công Tôn Đại Hoàng nhìn viên đạn, lúc này sắc mặt thay đổi.

Chỉ thấy phía trên viên đạn kia, vậy mà cắm một cái kim châm cứu…

“Bác sĩ Lâm!”

Công Tôn Đại Hoàng gầm nhẹ ra tiếng, trên mặt đều là vặn vẹo và phẫn nộ.

Bác sĩ Lâm vẫn tới đây rồi!

Trốn đều không trốn được!

Hơn nữa ông ta tin tưởng! Võ Mỹ Hạnh đã bán đứng ông ta!

“Công Tôn Đại Hoàng, ông đúng là người giảo hoạt, cảm thấy mình bị lộ rồi, định giết sạch người ở đây diệt khẩu, sau đó bỏ trốn mất dạng sao?”

Lâm Dương đi từ phía sau Võ Mỹ Hạnh ra, bình tĩnh nói.

“Bác sĩ Lâm! Sao cậu tìm được tới đây?

Không phải là tôi đã nói với Võ Mỹ Hạnh, tôi đã đổi nơi khác rồi sao?” Công Tôn Đại Hoàng nghiến răng quát.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2368


Chương 2368:

“Nhưng ông không rời khỏi khu giải trí này, trong cameras không tìm thấy được bóng dáng của ông, quan trọng nhất là, chỉ trong chốc lát ông có thể đi đâu? Ở nơi này ông lạ nước lạ cái, căn bản không tìm được nơi nào càng thích hợp hơn nơi này, sở dĩ ông thay đổi nơi, đơn giản là vì sợ Võ Mỹ Hạnh để lộ vị trí của ông, cho nên ông cảm thấy nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, nếu ông tiếp tục ẩn nấp ở đây, chỉ sợ ngay cả Võ Mỹ Hạnh cũng không biết! Cho nên tôi bảo Võ Mỹ Hạnh dẫn tôi tới đây nhìn xem, không ngờ thật sự bị tôi đoán trúng rồi!”

Lâm Dương mỉm cười nói.

“Cậu…

Đôi mắt Công Tôn Đại Hoàng âm u: “Bác sĩ Lâm! Thực ra giữa hai chúng ta không có nhiều thù hận như thế, tôi cảm thấy chúng ta có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện.”

“Đàm phán với sài lang sao? Đây không phải là hành động vô cùng ngu ngốc à?

Người như ông, căn bản không giữ chữ tín!”

“Nói như vậy, cậu là muốn chém giết với tôi sao? Tôi nói cho cậu biết, nếu chiến đấu, cậu chưa chắc sẽ thắng! Cần gì cùng tôi làm đọ sức sinh tử?”

“Con người tôi không thể dễ dàng tha thứ cho uy h**p, hôm nay không giết ông, sau này ông chắc chắn sẽ trả thù! Thay vì khiến cuộc sống hàng ngày của tôi càng thêm gian nan, không bằng hôm nay nhổ cỏ tận gốc Lâm Dương khàn giọng nói, sải bước tiến lên.

“Nhổ cỏ tận gốc sao? Cậu chém được à?”

Công Tôn Đại Hoàng nổi giận hét lên một tiếng, một tay giang ra, trực tiếp phóng ra lượng lớn kim châm cứu, đâm về phía Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương căn bản không sợ, trực tiếp thôi động lực lượng của Lạc Linh Huyết, phát động thân thể Tiên Thiên Cương, người như trâu điên, xông nhanh về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Toàn thân Công Tôn Đại Hoàng căng lên, muốn né tránh nhưng không kịp rồi.

Nhóm đã hoàn thiện khá tốt app truyện hola nhé! Cả nhà tải về đọc nhé! Nhóm chú trọng lên truyện trên app nhé! Rầm!

Cơ thể ông ta bị đánh bay ra ngoài, đánh mạnh vào vách tường phía sau, ngã vào trong lượng lớn gạch đá, tro bụi khắp nơi.

“Vô liêm sỉI”

Công Tôn Đại Hoàng nghiến răng, đột nhiên bò dậy, xoay người chạy về phía sau.

Căn mật thất Võ Mỹ Hạnh để lại cho ông †a còn có cửa sau, ông ta định rời đi từ cửa sau.

Nhưng Lâm Dương không đi ngăn cản.

Đợi Công Tôn Đại Hoàng chạy tới tận cùng căn phòng và kéo cửa ra, mới phát hiện phía sau cửa bị mấy tảng đá chặn lại.

“Con tiện nhân này! Quả nhiên là cô phản bội tôi!” Công Tôn Đại Hoàng nghiêng đầu nhìn Võ Mỹ Hạnh mắng.

“Công Tôn Đại Hoàng! Ông không bằng cầm thú, ông g**t ch*t người yêu của tôi, còn c**ng b*c tôi nữa, tôi ước gì ông có thể lập tức chết đi!” Võ Mỹ Hạnh phẫn nộ quát.

“Tiện nhân! Cô ăn của tôi dùng của tôi, không có tôi cô có được như ngày hôm nay sao? Mọi thứ của cô đều là của tôi! Cô lại ăn cây táo rào cây sung! Tôi nói cho cô biết, cho dù hôm nay tôi chết trên tay bác sĩ Lâm, tôi cũng phải kéo cô chôn cùng tôi!”

Cùng đường Công Tôn Đại Hoàng bùng nổ ra ý chí chiến đấu trước nay chưa từng có, giống như mãnh thú phát cuồng xông về phía Võ Mỹ Hạnh.

Võ Mỹ Hạnh bị dọa nhảy dựng lên, vội vàng chạy tới phía sau Lâm Dương trốn.

“Đi chết đi, tiện nhân!”

Một chưởng của Công Tôn Đại Hoàng đánh ra.

Rầm!

Lượng lớn khí độc màu xanh lục phun trào từ tay ông ta ra.

Lâm Dương âm thầm hừ lạnh một tiếng, hai tay vung vẩy điên cuồng, phóng thích ra luồng khí lưu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2369


Chương 2369:

Dòng khí kia cuốn lấy khí độc đang phun trào tới, sau đó quấn thứ này trên tay mình, sau đó trở tay vung lên.

VùiI Khí độc hóa thành một vòng tròn hình khí cầu, đập mạnh lên người Công Tôn Đại Hoàng.

Rầm!

Công Tôn Đại Hoàng bị đập trúng mặt xám mày tro, không ngừng lùi về phía sau, quanh người đều là khí độc, tuy ông ta không bị ảnh hưởng, nhưng sặc nghẹn không ngừng ho khan.

Đợi Công Tôn Đại Hoàng ổn định lại, Lâm Dương đã đứng trước mặt ông ta, đá mạnh vào bụng ông ta một cái.

Râầm!

Công Tôn Đại Hoàng lại một lần nữa bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh lên trên vách tường.

Đợi ông ta quay cuồng ngã xuống đất, đã không ngừng nôn ra máu, da thịt chỗ bụng đều bị đá nát rồi.

“Ông không phải là đối thủ của tôi, ông vốn bị thương nghiêm trọng, đoạn đường này luôn chạy trốn, ông không có thời gian chữa thương! Ông căn bản không có khả năng thắng tôi!”

Lâm Dương cất bước đi tới, vẻ mặt không thay đổi, lạnh lùng nói.

“Bác sĩ Lâm… Bác sĩ Lâm! Cậu… Cậu đừng giết tôi! Chỉ cần cậu không giết tôi, tôi có thể cho cậu tất cả những thứ mà cậu muốn! Thế nào?” Công Tôn Đại Hoàng vội vàng ngẩng đầu, run rẩy kêu lên.

“Ông cảm thấy tôi thiếu cái gì? Ông có thứ gì mà tôi chưa có?”

“Truyền thừa của Phái Cổ, tôi có thể cho cậu truyền thừa của Phái Cổ!” Công Tôn Đại Hoàng vội vàng kêu lên.

Lâm Dương lắc đầu: “Mọi thứ của Phái Cổ, đợi ông chết đi, tôi muốn người nào dám ngăn cản tôi?”

Công Tôn Đại Hoàng vừa nghe thấy thế, trợn to hai mắt, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng.

Nhưng vào lúc này, ông ta lại nghĩ tới gì đó, vội vàng kêu lên: “Đúng rồi, Lạc Linh Huyết! Lạc Linh Huyết! Bác sĩ Lâm! Cậu đừng =-. s0 giết tôi! Tôi có thể cho cậu Lạc Linh Huyết!”

Cả nhà tải app truyệnhola đọc thoải mái nhiều nhé! “Tôi không cần!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Lạc… Lạc Linh Huyết cũng không được sao?” Công Tôn Đại Hoàng trợn mắt há miệng.

Chỉ thấy Lâm Dương giơ tay lên, chậm rãi xắn tay áo, lộ ra cánh tay.

Chỉ trong nháy mắt, Công Tôn Đại Hoàng ngồi sững sờ trên đất, không lên tiếng nữa.

Ông ta đã không muốn đếm xem rốt cuộc trên cánh tay kia có bao nhiêu giọt Lạc Linh Huyết nữa rồi.

Ít nhất con số này, ông ta chưa bao giờ từng thấy!

Không! Ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói tới!

Một người, sao có thể thu thập được nhiều Lạc Linh Huyết như thế? “Chăng trách cậu có thể thúc giục thân thể Tiên Thiên Cương! Chẳng trách cậu có thể phóng thích Thương Ám Huyền Thể…

“Yêu nghiệt! Yêu nghiệt…

Người như cậu, e rằng là yêu nghiệt ngàn năm mới có được!” Công Tôn Đại Hoàng há to miệng, nhưng không có nhiều sức lực.

Ông ta đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Người như vậy, ông ta căn bản không g**t ch*t được!

Hôm nay chính là ngày điệt vong của ông tai “Còn gì muốn nói à?“ Lâm Dương đứng bên cạnh ông ta, lạnh nhạt hỏi.

Công Tôn Đại Hoàng há to miệng thở đốc, vốn còn muốn câu xin tha thứ, nhưng thấy ánh mắt lạnh lùng của Lâm Dương, chỉ trong nháy mắt liền từ bỏ rồi.

“Thôi, thôi! Còn sống không mang theo tới chết không thể mang theo, đã chết, cái gì cũng không để ý nữa rồi!” Công Tôn Đại Hoàng thở dài, nhắm hai mắt lại, ngồi khoanh chân trên đất, bộ dạng như mặc Lâm Dương xấu xé.

Lâm Dương không đong dài nữa, lập tức nâng tay lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2370


Chương 2370:

Nhưng trong lúc nghìn cân treo sợi tóc.

Bùm! Trên người Công Tôn Đại Hoàng đột nhiên bùng nổ ra lượng lớn phấn độc nồng đậm, Lâm Dương bị bao phủ ở bên trong.

Cùng lúc đó, Công Tôn Đại Hoàng nhảy dựng lên, dùng hết toàn bộ sức lực đánh mạnh một quyền độc về phía trái tim Lâm Dương.

“Cửu Huyền Thần Độc Công!“ Công Tôn Đại Hoàng hét to, một quyền đánh mạnh qua.

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Mỗi một quyền đánh qua, trên nắm tay ông ta đều đã tỏa ra bông hoa độc rất đẹp.

Ở trong tầng hầm ngầm không rộng lớn này, khí độc giống như tỉnh linh có ở khắp nơi.

“Át Võ Mỹ Hạnh không kịp né tránh, kêu thảm một tiếng ngã vào trong khí độc.

Mà Lâm Dương lại liên tục lùi vê sau, ngực không ngừng bị công kích, giống như không chống đỡ nổi.

Giằng co như vậy khoảng tám chín giây, Công Tôn Đại Hoàng mới đột nhiên dừng lại, cả người giống như sắp ngã xuống, điên cuồng thở hổn hển.

Ngón tay trên bàn tay còn sót lại của ông ta đều bị chùy chặt đứt.

Đây là lực lượng cuối cùng của ông ta rồi.

Cũng là cố gắng sống sót cuối cùng của ông ta! Ông ta ngẩng đầu, chỉ cầu quyền độc này có thể khiến kịch độc tiến vào sâu trong cơ thể Lâm Dương, cứ như vậy, ông ta có vốn đàm phán rồi.

Nhưng mà…

Đợi ông ta mở to mắt nhìn trước mặt, trái tim của ông ta gần như sắp nứt ra rồi.

Lâm Dương vẫn đứng ở trước mặt ông ta như cũ, không nrhhúc nhích chút nào, vẻ mặt lạnh lùng.

Không có một chút thương tổn.

Cũng không có một chút dấu hiệu trúng độc.

Nhóm chú trọng lên truyện trên apptruyện hola nhé cả nhà! Quyền độc… Vô dụng!

Công Tôn Đại Hoàng cười ra tiếng.

Vô cùng thê lương.

Rầm!

Một âm thanh kỳ lạ truyền ra.

Công Tôn Đại Hoàng chỉ cảm thấy mắt mình nhoáng lên một cái, sau đó phát hiện phía trước mình xuất hiện một khối thi thể không đầu.

Hình như đó… Là thi thể của mình!

Mà đầu của mình, đã bị Lâm Dương năm trong tay!

Công Tôn Đại Hoàng há to miệng, còn định nói gì đó, nhưng rất nhanh đôi mắt ảm đạm, người hoàn toàn chết đi.

Lâm Dương ném đầu của Công Tôn Đại Hoàng xuống đất, xoay người đâm mấy châm với Võ Mỹ Hạnh đang hôn mê.

“ữm:.

Võ Mỹ Hạnh suy yếu đứng dậy.

“Anh Lâm, kết thúc rồi hả?”

“Đúng vậy.” Lâm Dương gật đầu.

Võ Mỹ Hạnh nhìn bên kia, sợ tới mức toàn thân run rẩy.

“Tôi cần cô giúp đỡ tôi.” Lâm Dương mở miệng nói.

“Anh Lâm, anh có việc cứ dặn dò, từ hôm nay trở đi, Võ Mỹ Hạnh… Võ Mỹ Hạnh sẽ nghe anh.” Võ Mỹ Hạnh run rẩy nói.

“Tôi muốn cô lấy danh nghĩa của Công Tôn Đại Hoàng, triệu tập một số nguyên lão của Phái Cổ bản bộ đến đây! Hiểu không?”

Lâm Dương trầm giọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2371


Chương 2371:

Võ Mỹ Hạnh ngẩn ra, chỉ trong nháy mắt hiểu rõ ý của Lâm Dương.

Cô ta liên tục gật đầu: “Yên tâm đi! Bác sĩ Lâm, chuyện này cứ giao cho tôi.”

Võ Mỹ Hạnh bảo người bí mật xử lý chuyện tầng hầm ngầm.

Còn thi thể của Công Tôn Đại Hoàng, bị cô ta bảo người ta băm cho chó ăn.

Lâm Dương nghỉ ngơi ở địa điểm giải trí.

Sáng sớm hôm sau, Võ Mỹ Hạnh gọi điện thoại tới.

“Anh Lâm, tin tức đã gửi đi, bọn họ đang khởi hành tới đây, tôi nghĩ tối hôm nay bọn họ sẽ hạ cánh tới sân bay Portlandi”

“Dẫn bọn họ lên phòng họp trên cùng!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Dạ anh Lâm.”

Võ Mỹ Hạnh gật đầu.

Khi đêm đến, cô ta tự mình dẫn người tới sân bay đón người.

Bây giờ đều là cường giả cấp cao của Phái Cổ đến.

Những người này trung thành với Phái Cổ, cũng trung thành với Công Tôn Đại Hoàng.

Tin tức Công Tôn Đại Hoàng bị bác sĩ Lâm đuổi giết cũng trốn ra nước ngoài đã truyền ra, trước mắt người của Phái Cổ không biết tung tích của ông ta, bởi vậy nhận được tin của Võ Mỹ Hạnh xong, những người này đều ngựa không dừng vó tiến đến cứu giúp.

Vì nhằm an toàn, cũng vì đối phó bác sĩ Lâm, Phái Cổ cũng mời thái thượng trưởng lão duy nhất trong phái tới.

Vị thái thượng trưởng lão này tên là Tào Đức Duy, phục vụ Phái Cổ gần trăm năm, phụng dưỡng ba vị đứng đầu, nghe nói năm nay ông ta đã 120 tuổi rồi! Thực lực sâu không lường được, cho dù là Công Tôn Đại Hoàng gặp ông ta cũng phải cung kính hành @œ Bên ngoài sân bay.

Tào Đức Duy mặc trường bào màu trắng tóc bạc râu bạc trắng bước đi như bay, gương mặt hồng hào, dẫn người của Phái Cổ đi ra ngoài.

Mong cả nhà tải app truyệnhola đọc khích lệ nhóm nhé! Mọi người ở xung quanh vẫn luôn liếc mắt nhìn.

Không thể không nói, khí chất của Tào Đức Duy đúng là đặc biệt, giống như tiên nhân ở trên trời.

“Võ Mỹ Hạnh bái kiến thái thượng trưởng lão, bái kiến chư vị đại nhân!” Võ Mỹ Hạnh vội vàng tiến lên trước nghênh đón, cúi đầu nói.

“Cậu Đại Hoàng đâu?” Tào Đức Duy trầm giọng hỏi.

“Đang ở phân bộ chờ chư vị.”

“Lập tức dân chúng tôi qua đó đi!”

“Được, mời đi bên này.”

Hôm nay khu giải trí này dừng kinh doanh.

Đám người đi ngang qua liên tục hoang mang.

Khu giải trí này khai trương đến bây giờ, đã khoảng hơn mười năm, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày chưa có ngày nào là dừng kinh doanh, mỗi ngày đều có tiếng người ồn ào, ngựa xe như nước.

Bỗng nhiên đóng cửa, đã xảy ra chuyện gì sao?

Rất nhiều người đều suy nghĩ trong đầu.

Nhưng không biết hôm nay là có khách quý tới.

-. 1⁄43 Trên hành lang tầng cao nhất của khu giải trí.

Thái thượng trưởng lão Tào Đức Duy sải bước dẫn người đi vào văn phòng.

Răng rắc!

Cửa được mở ra.
 
Back
Top Bottom