Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2272


Chương 2272:

Thủ Mệnh mặc bộ đồ bó sát màu đen, lộ ra đáng người Tồi lõm, trên đầu là mũ lưỡi trai màu đen.

“Là cô à! Thế nào, điều tra được tin tức hữu dụng không?” Lâm Dương hỏi.

“Bác sĩ Lâm, chúng tôi đã kiểm tra rồi, những người bên đó là cấp cao của Phái Cổ, người nói chuyện của Phái Cổ cũng đã tới, nhưng mà… Phái Cổ mời Thiên Kiêu thứ tám, Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn… Chúng tôi vẫn chưa tìm được tung tích của anh ta.” Thủ Mệnh nghiêm túc nói.

“Cái gì? Không thấy Tiếu Minh Hàn nữa?”

Lâm Dương nhíu mày: “Có chắc chắn anh ta đến đây không?”

“Tiếu Minh Hàn theo người của Phái Cổ cùng tiến vào đầm Ám Long, rất nhiều người tận mắt nhìn thấy, chuyện này không sai được!”

“Vậy anh ta chạy đi đâu rồi?” Lâm Dương gật đầu suy nghĩ.

“Bác sĩ Lâm không cần lo lắng, tôi đã bảo Khải Uy sư đệ đi tìm tung tích, nhìn xem Phái Cổ có âm mưu gì hay không!”

“Cần bảo Hùng Khải Uy cẩn thận hơn, tính tình Tiếu Minh Hàn ác độc, thủ đoạn tàn nhẫn, nếu bị phát hiện e rằng lành ít dữ nhiều.”

“Yên tâm.”

Thủ Mệnh gật đầu.

Lúc này lại có một đám người tới nữa.

“Hả? Thật náo nhiệt! Nơi hoang vu không có người ở như vậy, sao hôm nay nhiều người thế? Chư vị Phái Cổ, các người muốn mở phái ở đây đúng không?”

Một giọng nói trêu tức truyền tới.

Sau đó một người đàn ông trẻ tuổi đi giày tây dẫn một đám người mặc trường bào cầm kiếm đi vào giữa đầm Ám Long.

“Linh Kiếm Môn?”

Hiện trường có không ít người kinh hãi kêu lên.

“Sao bọn họ lại đến đây?”

“Nghe nói Linh Kiếm Môn luôn không hợp với Phái Cổ, vậy mà bọn họ dám tới đây?”

“Chẳng lẽ bọn họ cũng muốn sách cổ y thuật tuyệt thế?”

Không ngừng có tiếng bàn tán vang lên.

Lâm Dương lạnh nhạt nhìn, cũng có chút bất ngờ.

Anh có nghe nói tới Linh Kiếm Môn, đây là một tông môn truyền thừa ngàn năm, nhưng ở cận đại Linh Kiếm Môn lựa chọn quy ẩn núi rừng, rất ít tiếp xúc với mọi người.

Nhưng vào mười năm trước, Phái Cổ nhìn trúng một thứ quý trong Linh Kiếm Môn, nghe nói thứ này có thể chế tác đan dược tuyệt thế, hai lực lượng kết thù, nhưng Phái Cổ thế lớn, Linh Kiếm Môn chịu thiệt nhiều lần, đệ tử trong môn chết rất thảm, thậm chí thiếu chút nữa bị Phái Cổ diệt môn, rơi vào đường cùng, Linh Kiếm Môn lựa chọn gia nhập Phái Ẩn, lúc này Phái Cổ mới thu liễm lại.

Lần này Linh Kiếm Môn xuất hiện ở đây, không phải là tình cờ.

Đôi mắt mọi người sáng rực nhìn.

Người của Phái Cổ cũng khẩn trương, nhìn người đàn ông trẻ tuổi đi giày tây.

“Cậu là… Tịch Tử Nghĩa?”

Lã Tiến Vũ nhìn người đàn ông trẻ tuổi trầm giọng quát.

“Ha ha ha, không nghĩ tới chư vị còn biết tại hạ… Đúng là vinh hạnh.” Người đàn ông cười nói.

“Cậu tới đây làm gì? Chúng tôi không nhớ rõ Linh Kiếm Môn cũng liên quan tới y thuật!” Lã Tiến Vũ trầm giọng nói.

“Ai nói chúng tôi không liên quan tới y thuật! Mấy ngày gần đây tại hạ đã bái sư học y! Có khả năng là chư vị không biết!” Tịch Tử Nghĩa cười nói.

“Học y? Hừ, cho dù cậu học y thì thế nào? Sách cổ y thuật ở đầm Ám Long, không liên quan tới Phái Ẩn cậu!” Lại có người của Phái Cổ quát.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2273


Chương 2273:

“Chẳng lẽ là có liên quan tới Phái Cổ ông?” Tịch Tử Nghĩa híp mắt nói: “Huống chỉ những thứ đó chưa chắc đã không liên quan tới tại hạ, các người mới chưa chắc đã liên quan!”

“Cậu có ý gì?” Người của Phái Cổ nghiêm khắc chất vấn.

“Không có ý gì, tôi chỉ muốn nói cho chư vị! Người mà tôi bái sư, là bác sĩ Lâm tiếng †ăm lừng lẫy! Theo lý mà nói, những thứ kia là của Tịch Tử Nghĩa tôi! Các người không thể lấy đồ sư phụ tôi để ở đó đúng không?”

Tịch Tử Nghĩa mỉm cười, lớn tiếng nói.

Những lời này vang lên, mọi người bàn tán xôn xao.

Lâm Dương cũng bất chợt ngẩn ra.

Mình nhận đồ đệ từ khi nào?

Lời nói của Tịch Tử Nghĩa khiến mọi người bàn tán xôn xao.

Mọi người nhao nhao bàn tán, vô cùng kinh ngạc.

Người của Phái Cổ cau mày.

“Thứ này là của sư phụ tôi, tất nhiên cũng là của tôi, người của Phái Cổ, bây giờ các người cướp đoạt đồ của tôi, tôi nghĩ tôi không thể ngồi yên! Hiện giờ tôi hi vọng chư vị có thể nhanh chóng rời đi, nếu không…

Chúng tôi chỉ có thể áp dụng biện pháp cưỡng chế mời các vị rời đi.” Tịch Tử Nghĩa nói.

Sau khi nói xong, đám người phía sau Tịch Tử Nghĩa nhao nhao tiến lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm đám người của Phái Cổ, tràn ngập ý chí chiến đấu.

Người của Phái Cổ giận tím mặt.

“Tịch Tử Nghĩa! Cậu nghĩ là người của Phái Cổ chúng tôi sợ cậu sao?”

Một người đàn ông của Phái Cổ lúc này tiến lên chửi.

“Đúng vậy, huống chỉ cậu nói cậu là đồ đệ của bác sĩ Lâm thì là đồ đệ của cậu ta sao? Chúng tôi chưa từng nghe nói tới bác sĩ Lâm nhận đồ đệ! Cậu nói cậu là đồ đệ, lấy chứng cứ ra đây!” Lại có người nói.

“Còn nữa, những thứ kia không phải của bác sĩ Lâm, mà là cậu ta dưới cơ duyên xảo hợp đạt được, người nào nói với cậu bác sĩ Lâm là chủ nhân của sách cổ y học này?”

“Nói rất đúng! Phía trên không viết tên bác sĩ Lâm!”

“Những cuốn sách này không phải là tác phẩm của bác sĩ Lâm, cậu dựa vào cái gì cho rằng nó là của cậu?”

Đủ loại giọng nói vang lên.

Trong lòng mọi người tràn ngập căm phẫn.

Nhưng Tịch Tử Nghĩa không chút hoang mang, im lặng nhìn mọi người.

“Nói như vậy, chúng ta phải đánh một trận rồi hả?”

“Cậu cảm thấy Linh Kiếm Môn cậu đủ tư cách sao?”

Một nguyên lão của Phái Cổ tiến lên trước, lạnh lùng nói.

Sau khi nói xong, toàn bộ người của Phái Cổ xông tới, vẻ mặt cả đám lộ ra không thân thiện, nhìn chằm chằm Linh Kiếm Môn.

Rõ ràng là bao vây người của Linh Kiếm Môn rồi.

Tuy thực lực người của Linh Kiếm Môn không tầm thường, nhưng phương diện nhân số, rõ ràng là Phái Cổ chiếm ưu thế.

Trừ chuyện đó ra, ở đây có không ít tông môn thế gia cũng đứng về phía Phái Cổ.

Nếu thật sự chém giết, người của Linh Kiếm Môn căn bản không đủ nhìn!

Người của Linh Kiếm Môn nhìn chằm chằm bốn phía, cả đám rất khẩn trương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2274


Chương 2274:

Nhưng đúng lúc này, Tịch Tử Nghĩa cười ha ha.

“Ha ha ha ha, đây là Phái Cổ sao? Có khác gì kẻ cướp đâu chứ? Đúng là làm trò cười cho người trong nghề! Ha ha ha ha…”

“Chết đến nơi rồi, cậu còn cười được sao?” Có người mắng.

“Chết đến nơi sao? Chuyện đó thì chưa chắc!” Tịch Tử Nghĩa lắc đầu.

“Sao thế? Cậu cảm thấy Linh Kiếm Môn các cậu có tư cách đấu với chúng tôi sao?”

Nguyên lão của Phái Cổ nhíu mày hỏi.

“Sao không thể? Tôi đã dám tới, tất nhiên là có năm chắc tiêu diệt các người! Chẳng lẽ †ôi ngu ngốc tới mức cố ý đi tìm cái chết sao?” Tịch Tử Nghĩa hừ lạnh cười nói.

Những lời này vang lên, sắc mặt người của Phái Cổ thay đổi.

“Như vậy cậu dựa vào cái gì mà cuồng vọng trước mặt bổn tọa?”

Một giọng nói trầm trọng mà nghiêm túc vang lên phía sau người của Phái Cổ.

Người của Phái Cổ lập tức tản ra hai bên.

Người ở xung quanh cũng tập trung nhìn vào người vừa mới nói chuyện.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc áo bào màu trắng có viền bằng ngọc bích, nuôi chòm râu dài đi tới.

Cách ăn mặc của người đàn ông rất cổ, thắt lưng đeo ngọc, tay cầm quạt, đi giày bó, khí chất càng nghiêm túc, tuy nhìn như trung niên, nhưng bảo dưỡng rất tốt, khí chất càng mê người.

Lâm Dương lập tức dời mắt nhìn.

Mọi người xung quanh phát ra âm thanh.

“Là người phát ngôn của Phái Cổi”

“Ông ta là người đứng đầu của Phái Cổ sao?”

“Quả nhiên là nhân vật như tiên nhân.”

Tiến bàn tán nhỏ vụn vang lên.

Vẻ mặt Lâm Dương căng thẳng.

“Bác sĩ Lâm…” Thủ Mệnh ở bên cạnh gọi nhỏ.

Là người này khống chế lực lượng của Phái Cổ đối phó Dương Hoa, nhằm vào Lâm Dương.

Nếu loại trừ người này, mọi việc sẽ kết thúc.

“Bây giờ còn chưa phải lúc ra tay!”

Lâm Dương nhìn xung quanh, lạnh nhạt nói: “Người còn chưa tới đủ, nếu hôm nay tới đây, vậy thì tranh thủ xử lý hết mọi chuyện đi!”

“Nói rất đúng.” Thủ Mệnh gật đầu: “Hiện giờ Linh Kiếm Môn và Phái Cổ nổi lên xung đột, chúng ta hoàn toàn có thể ngồi Ngư Ông hưởng lợi, để bọn họ đánh nhau, huống chỉ vị trí của Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn còn chưa rõ lắm, tốt nhất là đừng hành động thiếu suy nghĩ”

Lâm Dương không nói chuyện.

“Hóa ra là ngài Công Tôn! Vấn bối Tịch ‘Tử Nghĩa bái kiến ngài Công Tôn!” Tịch Tử Nghĩa ôm quyền, trên mặt là nụ cười hờ hững.

Trong giọng nói không có chút cung kính.

“Bây giờ cậu dẫn theo người của cậu dời đi, tôi có thể tha cho Linh Kiếm Môn cậu một con đường sống, nếu cậu cố ý muốn đối nghịch với Phái Cổ tôi, vậy hôm nay, e rằng các người phải chôn thân ở nơi này rồi.”

Công Tôn Đại Hoàng người đứng đầu Phái Cổ bình tĩnh nói.

“Ngài Công Tôn! Tôi đã nói rồi, lân này tôi tới là muốn lấy đồ của sư phụ!”

“Những lời này tôi không muốn nghe, cậu chỉ có hai con đường để chọn, một, bình yên rời đi. Hai, tôi tiên cậu đi!” Công Tôn Đại Hoàng lắc đầu.

Thái độ vô cùng sáng tỏ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2275


Chương 2275:

Nếu Công Tôn Đại Hoàng tiễn… Đó chính là chết!

“Xem ra ngài Công Tôn cố ý muốn đuổi tôi rời đi?”

“Các cậu không có lựa chọn.”

“Chuyện này thì chưa chắc!” Tịch Tử Nghĩa híp mắt nói.

“Cậu không phải là đối thủ của bổn tọa, thật sự muốn đi tìm cái chết sao?” Công Tôn Đại Hoàng khàn giọng nói.

Trên người ông ta đã lộ ra sát ý!

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói trong †rẻo truyền ra.

“Công Tôn Đại Hoàng! Ông thật sự cho rằng nơi này ông là người mạnh nhất sao?

Nếu chúng tôi tới đây, tất nhiên sẽ không sợ ông! Ông muốn ra tay à?”

Những lời này vang lên, đám người bên Linh Kiếm Môn tản ra.

Sau đó một người mặc áo bào trắng bộ dạng tuấn tú như thiên thần đi từ phía sau đám người ra.

Người nọ mặt mày như ngọc, mày kiếm mắt sáng, thân thể cao thẳng cân xứng, toàn thân không có một chút tỳ vết, tuấn tú như mm: 10/18 thiên thần.

Mà người này vừa xuất hiện, cả hiện trường bùng nổ.

“Bác sĩ Lâm!”

“Là bác sĩ Lâm!”

“Bác sĩ Lâm đến rồi!”

“Cậu ta… Cậu ta thật sự không chết!”

“Đúng là khó tinI”

Tiếng kêu kinh hãi không dứt bên tai.

Trung tâm đàm Ám Long là một vùng sôi trào.

Bên kia Lâm Dương đã hoàn toàn trợn tròn mắt.

Người từ phía sau Tịch Tử Nghĩa đi tới, rõ ràng là “anh”!

” 11/18 Không, phải nói là một người giống anh y như đúc!

“Bác sĩ Lâm! Chuyện này… Chuyện này là sao đây?”

Thủ Mệnh cũng trợn tròn mắt, há to miệng, nhìn chằm chằm người bên cạnh với vẻ khó mà tin, đầu óc trống rỗng.

Lâm Dương không nói gì, nhìn chằm chằm bác sĩ Lâm giả mạo kia.

Một lát sau, anh giống như hiểu rõ chuyện gì.

“Là thuật dịch dung!” Lâm Dương khàn giọng nói: “Cô xem phía sau cổ anh ta có một cái lỗ kim rất nhỏ, đây là thuật dịch dung chuyển xương dời da! Người này hẳn là một Võ y vô cùng cao siêu!”

“Nhất định là cao thủ của Phái Ẩn!”

Thủ Mệnh kêu lên.

“Phái Ẩn cũng kết thúc rồi sao? Nhưng mà nếu dám giả mạo tôi… Vậy chuyện này không thể như thế thôi!”

Lâm Dương khàn giọng nói, âm thầm nắm chặt tay lại, trong mắt đều là sát khí.

Lâm Dương thống hận nhất việc người khác dám giả mạo anh.

Bởi vì giả dạng như vậy, người giả mạo rất dễ dàng tiếp cận người bên cạnh anh, xúc phạm tới người bên cạnh anh.

Đây là chuyện Lâm Dương tuyệt đối không cho phép.

Anh nhất định phải ngăn chặn chuyện này!

Nhưng thuật dịch dung của người giả mạo còn có khuyết điểm rất lớn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2276


Chương 2276:

Thực ra dịch dung của Lâm Dương cũng là dùng thuật chuyển xương dời da, nhưng anh chỉ cần một châm là có thể hoàn thành, hơn nữa kim châm cứu không cần vẫn luôn tồn tại trong da thịt, hoàn toàn không nhìn ra được bất cứ sơ hở nào. Nhưng đối phương không chỉ phải duy trì kim châm cứu trong cổ, còn không chỉ dùng một cây kim châm cứu, nếu cẩn thận kiểm tra, vẫn có thể nhìn ra được manh mối.

Chỉ tiếc vị bác sĩ Lâm luôn đối mặt với người Phái Cổ, trước mắt căn bản không có bất kỳ người của Phái Cổ nào nhận ra được khác thường.

“Ồ… Tôi đã nói vì sao một tên nhóc như cậu lại dám lớn mật như thế trước mặt tôi, hóa ra là có bác sĩ Lâm làm chỗ dựa, xem ra cậu thật sự là đồ đệ của bác sĩ Lâm!” Công Tôn Đại Hoàng không hề kích động, trái lại giật mình nói.

“Công Tôn Đại Hoàng, Phái Cổ các người vẫn luôn nhằm vào tôi thì không nói, bây giờ -: 2n0 ngay cả đồ của tôi mà mấy người cũng dám tranh! Các người thật to gan!” Bác sĩ Lâm giả mạo lạnh lùng nói.

“Bác sĩ Lâm, nếu thù đã kết, nói nhiều lời cũng vô ích, tôi cảm thấy chúng ta nên dùng quyền mà nói!”

Vẻ mặt Công Tôn Đại Hoàng không đổi nói.

Thực tế từ lúc bác sĩ Lâm xuất hiện, ông †a đã động sát tâm.

Nếu mọi chuyện đã nháo lớn tới mức này, chỉ có thể dựa vào võ lực để giải quyết, mồm mép đã không thích hợp.

“Ha ha, Công Tôn Đại Hoàng, ông cảm thấy các người xứng là đối thủ của tôi sao?”

Bác sĩ Lâm giả kia cười mỉa nói.

“Cậu có ý gì?” Nguyên lão của Phái Cổ là Lưu Phúc Thịnh hỏi.

“Tôi nghĩ các ông đã biết rõ kết cục của thôn Dược Vương rồi? Các người cảm thấy Phái Cổ các người, hơn được thôn Dược Vương sao?” Bác sĩ Lâm giả mỉm cười hỏi.

Những lời này vang lên, sắc mặt không ít người của Phái Cổ thay đổi.

Mà người xung quanh thì có vẻ mặt mờ mịt.

“Thôn Dược Vương làm sao vậy?”

“Hình như… Bị bác sĩ Lâm diệt.”

“Ông nói linh tinh gì đấy? Bác sĩ Lâm diệt thôn Dược Vương? Tôi không tin!”

“Đúng vậy! Ông đừng ở đây nói linh tinh nữa!”

Đám ngời của tông phái thế gia bàn tán – x0 xôn xao.

Cơ sở ngầm của bọn họ không sánh bằng Phái Cổ, cho nên tin tức truyền bá cũng tiếp nhận chậm hơn nhiều.

Nhưng người của Phái Cổ đã biết.

“Ông Vũ, ông Thịnh, những lời người này nói là thật sao? Thôn Dược Vương… Thật sự không còn à?”

Có người trực tiếp mở miệng hỏi đám cấp cao của Phái Cổ rồi.

Có phải là thật hay không, người của Phái Cổ chắc chắn có tính toán trong lòng.

Nhưng đối mặt với vấn đề này, Lã Tiến Vũ và Lưu Phúc Thịnh đều không trả lời…

Nhìn thấy vậy, rất nhiều người đã biết rõ đáp án, trên gương mặt tràn ngập kinh hãi.

“Phái Cổ chúng tôi không phải là thôn Dược Vương, cậu diệt thôn Dược Vương, chưa chắc có thể đối phó được chúng tôi!”

Lưu Phúc Thịnh hừ lạnh nói, vẫn không chịu thua.

“Nhưng người của Phái Cổ ở đây, có thể sánh bằng cả thôn Dược Vương không?” Bác sĩ Lâm giả híp mắt, trên mặt đều là hung dữ và ý cười.

Toàn bộ người của Phái Cổ rùng mình một cái, không khỏi run run.

Đúng vậy.

Lần này tới đều là cấp cao của Phái Cổ, người ở đây có vẻ nhiều, nhưng muốn so được với cả thôn Dược Vương, còn xa không đủ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2277


Chương 2277:

Có vị “bác sĩ Lâm” này tương trợ, kết cục của cuộc chém giết này… Thật sự khó mà =-. eno nói…

“Bác sĩ Lâm, cậu định thế nào đây?”

Công Tôn Đại Hoàng lạnh nhạt hỏi.

“Bây giờ các ông rời đi, chúng ta không nhắc lại chuyện cũ nữa, tôi sẽ không lại tìm Phái Cổ các ông tính sổ, Phái Cổ các ông cũng đừng trêu chọc tôi! n oán giữa chúng †a xóa bỏ, ông xem thế nào?” Bác sĩ Lâm giả mạo cười nói.

“Hả?”

Người của Phái Cổ cảm thấy bất ngờ.

Sở dĩ Phái Cổ đối phó bác sĩ Lâm, là vì lúc trước Phái Cổ nhân cơ hội bác sĩ Lâm đối phó thôn Dược Vương xâm chiếm đoạt lấy không ít tài nguyên của bác sĩ Lâm.

Nếu như đã đắc tội như thế rồi, tất nhiên là Phái Cổ cũng e sợ bác sĩ Lâm tìm bọn họ tính sổ, cho nên bọn họ tính toán đã làm thì phải làm tới cùng, trực tiếp diệt bác sĩ Lâm, nhổ cỏ tận gốc.

Nhưng những lời bác sĩ Lâm vừa nói, thực sự khiến người ta bất ngờ.

“Người phát ngôn, tôi thấy hay là rút đi!

Bác sĩ Lâm ở đây, cộng thêm người của Linh Kiếm Môn, nếu thật sự ra tay, chỉ sợ hai bên sẽ tổn hại, mất nhiều hơn được!” Một nguyên lão của Phái Cổ dán sát vào, nhỏ giọng khuyên nhủ.

“Đúng vậy người phát ngôn! Nếu thực sự chiến đấu, chúng ta không chiếm được tiện nghỉ, hơn nữa xung quanh có không ít tên có quan hệ ích lợi với chúng ta cũng không ổn định, nếu chúng ta bị thương nặng, bọn họ khó tránh khỏi sẽ lâm trận phản chiến! Trả đũa! Lòng người khó lường mài!” Lại có người khuyên.

“Người phát ngôn, chúng ta vẫn nên đi thôi.”

Người của Phái Cổ đều không đồng ý đánh nhau.

Dù sao chuyện bác sĩ Lâm diệt thôn Dược Vương quá rung động rồi.

Trong đầu mọi người đều là chột dạ, đâu dám xảy ra xung đột chính diện với anh?

Huống chỉ còn có người của Linh Kiếm Môn giúp đỡ.

Trong lúc này, cục diện cứng lại rồi.

Công Tôn Đại Hoàng rơi vào trầm mặc.

Bác sĩ Lâm giả mạo và Tịch Tử Nghĩa mỉm cười, nhìn với vẻ trêu tức, đợi câu trả lời của Công Tôn Đại Hoàng.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói kiêu -. so ngạo lãnh khốc truyền đến.

“Công Tôn Đại Hoàng, sao ông lại bị hai †ên tôm tép nhãi nhép dọa sợ thế?”

“Hủm?⁄”

Nghe thấy thế, Công Tôn Đại Hoàng lập tức nhìn về phía không trung.

Mọi người xung quanh cũng đưa mắt lên nhìn.

Chỉ thấy ở giữa không trung đột nhiên có một bóng, người xông tới, trực tiếp xông về phía bác sĩ Lâm giả mạo.

“Cẩn thận!”

Tịch Tử Nghĩa ý thức được gì đó, liên tục kêu to.

Bác sĩ Lâm giả mạo kia không ngừng kinh hãi, bất chợt quay đầu.

Nhưng không còn kịp rồi.

Chỉ thấy một bàn tay vỗ mạnh vào ngực anh ta.

Rầm! Bác sĩ Lâm giả mạo bị đánh ngã xuống đất, chật vật không chịu nổi.

Đợi khi anh ta đứng đậy, mới phát hiện chỗ ngực xuất hiện một dấu tay độc màu xanh lục.

“Hả?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2278


Chương 2278:

Sắc mặt mọi người thay đổi.

Bóng người trong không trung hạ xuống, đứng bên cạnh Công Tôn Đại Hoàng.

Đó là một người đàn ông gương mặt trắng xanh môi màu đen.

Xương gò má của người đàn ông nhô ra, bộ dạng gầy yếu, nhìn rất yếu đuối, nhưng thần thái có vài phần Trưng ác nham hiểm, toàn thân mặc bộ đồ màu đen khiến người ta cảm thấy rất âm uu.

Vô số ánh mắt nhìn lại.

“Tiếu Minh Hàn!”

“Độc Hoàng! Tiếu Minh Hàn!”

“Trời ạ, là Thiên Kiêu thứ tám! Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn!”

“Cuối cùng cậu ta cũng tới rồi!

“Lần này Phái Cổ ngay cả cậu ta đều đã mời tới, đối với bảo bối lần này là tình thế bắt buộc, ai đám đối nghịch với bọn họ?”

Tiếng kêu kinh hãi không ngừng vang lên, đôi mắt mọi người tỏa sáng.

Vẻ mặt người của Linh Kiểm Môn nghiêm trọng, nắm chặt đao kiếm nhìn chằm chằm Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn.

Mà bác sĩ Lâm giả mạo đã hoang mang lo sợ, hốt hoảng kêu to.

“Đây…

Đây là gì? Đây là cái gì hả?”

Anh ta nhìn ngực mình, hốt hoảng kêu to.

“Độc chưởng! Chẳng lẽ bác sĩ Lâm không nhận ra sao?”

Tiếu Minh Hàn lạnh nhạt nói.

“Độc…

Độc chưởng?”

Bác sĩ Lâm giả mạo sợ tới mức hồn đã sắp không còn, vội vàng lấy kim châm cứu bên hông ra, đâm về phía ngực mình.

Nhưng đâm liên tục mấy châm, không có tác dựng gì.

Ngực không chỉ ngứa ngáy khó chịu, mà làn đa cũng chậm rãi nứt ra, lượng lớn cục thịt bong từng mảng, máu tươi đầm đìa nhìn rất thê thảm.

Công Tôn Đại Hoàng nhìn thấy thế, mơ hồ hiểu rõ được chuyện gì, bộ dạng giật mình.

“Thật đau! Tôi rất khó chịu! Nhanh! Mau giải độc giúp tôi! Mau giải độc giúp tôi với!”

Bác sĩ Lâm giả mạo điên cuồng gãi ngực, vội vàng kêu to với Tịch Tử Nghĩa.

Vẻ mặt Tịch Tử Nghĩa cũng rất khó coi, nhìn chằm bác sĩ Lâm giả mạo, nghiến răng nói: “Độc của Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn…

Tôi… Tôi cũng không giải được!”

“Vậy cậu muốn nhìn tôi chết sao?” Bác sĩ Lâm giả mạo lạnh lùng hét lên.

“Anh… Anh là bác sĩ Lâm, chút độc đó anh sợ cái gì? Không sao đâu! Người đâu, mau đỡ bác sĩ Lâm xuống giải độc!” Tịch Tử Nghĩa vội vàng kêu lên.

Lập tức có hai người của Linh Kiếm Môn tiến lên, muốn kéo bác sĩ Lâm giả mạo xuống.

Diễn đã không diễn nổi nữa.

Rất nhiều người đã cảm thấy không thích hợp.

Nhưng hai người vừa mới tới gần bác sĩ Lâm giả mạo, người nọ giống như nổi cơn điên đẩy hai người ra, xông tới trước mặt Tiếu Minh Hàn, hai đầu gối quỳ xuống, điên cuồng dập đầu nói: “Thiên Kiêu Hàn! Cứu tôi với! Thiên Kiêu Hàn! Giải độc cho tôi đi! Cầu xin anh giải độc cho tôi với!”

Người nọ thê lương gào thét, đầu đập mạnh xuống đất, phát ra âm thanh “cộp cộp”, nhìn thấy là ghê người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2279


Chương 2279:

Tiếu Minh Hàn lạnh nhạt nhìn người này: “Giải độc sao? Không phải anh là bác sĩ Lâm tiếng tăm lừng lẫy à? Độc này… Chính anh không giải được?”

“Không! Tôi không phải là bác sĩ Lâm!

Tôi căn bản không phải là bác sĩ Lâm! Tôi là giả! Tôi là người Tịch Tử Nghĩa tìm để lừa gạt các anh! Tôi là giả mạo! Thiên Kiêu Hàn, cầu xin anh thương xót tôi, giải độc cho tôi đi!”

Người nọ gào thét, đau đớn ngứa ngáy ở ngực khiến anh ta khó có thể chịu được, hai †ay sắp xuyên qua ngực, loại cảm giác này đúng là sống không bằng chết.

Những lời người này nói khiến xung quanh sôi trào.

“Cái gì? Giả mạo sao?”

“Hóa ra là Tịch Tử Nghĩa này đang cố làm ra vẻ!”

“Hừ, tôi còn tưởng cậu ta có bản lĩnh gì cơ?”

“Tên nhóc này, lá gan đúng là lớn! Chúng †a đều bị cậu ta lừa rồi!”

Giọng nói tức giận không dứt bên tai.

Mọi người xung quanh nổi giận.

Gương mặt Tịch Tử Nghĩa trắng bệch, cũng có chút luống cuống.

“A… Hóa ra là như vậy sao?”

Tiếu Minh Hàn gật đầu, không biết lấy đâu ra đan dược, ném lên trên đất: “Một khi đã như vậy, vậy thì cho anh!”

Bác sĩ Lâm giả mạo kia vội vàng cầm đan dược lên, nhét vào trong miệng.

Đan dược vào bụng, ngứa ngáy ở ngực lập tức biến mất.

“Giải rồi sao? Thật tốt quá! Thật tốt quá!”

Bác sĩ Lâm giả mạo vui sướng nói.

Mọi người cũng ca ngợi thật thần kỳ.

Nhưng một giây sau.

“AI”

Bác sĩ Lâm giả mạo đột nhiên ngã xuống đất, thê lương gào rống, điên cuồng quay cuồng.

Chỉ thấy làn da toàn thân anh ta nứt ra, lượng lớn máu tươi chảy ra.

“Đây… Đây là…” Đám Tịch Tử Nghĩa trợn †o mắt.

“Tôi không có nói viên thuốc vừa rồi là thuốc giải! Viên vừa rồi, chỉ là thuốc độc tôi mới luyện chế ra mà thôi, vẫn chưa tìm được người thử nghiệm, hôm nay mượn anh ta làm thí nghiệm đi!” Tiếu Minh Hàn lạnh nhạt nói.

Mọi người nghe thấy thế, kinh hồn táng đảm.

Tiếu Minh Hàn này… Quả nhiên là độc!

Tất nhiên là thuốc độc của anh ta độc hơn.

Chưa tới một phút, bác sĩ Lâm giả mạo đã vỡ ra hết, mất mạng tại chỗ, tình trạng chết vô cùng thê thảm, khiến người ta buồn nôn…

Người của Linh Kiếm Môn bị dọa ngốc rồi.

Cả đám lạnh run, thấp thỏm lo âu.

“Lại đây!”

Lúc này, Công Tôn Đại Hoàng lạnh nhạt mở miệng nói.

Toàn thân Tịch Tử Nghĩa run lên, nhưng không di chuyển đi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2280


Chương 2280:

“Sao thế? Còn cần tôi lặp lại sao?” Công Tôn Đại Hoàng nhìn anh ta lạnh nhạt hỏi.

Sau lưng Tịch Tử Nghĩa đều là mồ hôi lạnh, nhìn Tiếu Minh Hàn, lại nhìn Công Tôn Đại Hoàng, cuối cùng vẫn lựa chọn thỏa hiệp, run rẩy bước tới trước.

Ở trước mặt hai người này, anh ta căn bản không có đường sống phản kháng, chỉ có thể lựa chọn thuận theo.

Người xung quanh cùng nhìn chằm chằm anh ta.

Người nào cũng biết, lúc này người của Linh Kiếm Môn xong rồi.

Có Tiếu Minh Hàn ở đây, bọn họ tất lành ít dữ nhiều!

Nhưng mà đúng lúc này, một giọng nói bình tĩnh đột nhiên vang lên bên ngoài đám người.

“Là người nào dám bắt nạt đồ đệ của tôi?”

Những lời này vang lên, lập tức hấp dẫn sự chú ý từ bốn phương tám hướng.

Chỉ thấy một người tiến lên trước.

Đây là một người đàn ông ăn mặc tùy ý đội mũ lưỡi trai, vành nón đè thấp, không thấy rõ mặt.

Trương Bảo Ngọc, Hứa Thanh Thủy đi theo sau nhìn thấy anh đôi mắt sáng lên.

“Chị Ngọc, mau nhìn, là người kia, là người tên Lâm Dương kia!” Hứa Thanh Thủy vội vàng nói.

Trương Bảo Ngọc gương mặt tái mét đang quay chụp hình ảnh hiện trường cũng Khob lấy lại tinh thần.

Cô ta và Hứa Thanh Thủy một đường hoảng sợ tới đây, cuối cùng cũng tới nơi xong, lập tức vùi đầu vào công việc quay chụp.

Tuy ở đây có nhiều người, nhưng không ai chú ý tới hai cô gái này.

Hai cô gái này cũng bớt buồn phiền.

Có nhiều người ở đây như thế, ít nhất tốt hơn không một bóng người lúc trước.

Nhưng cảnh tượng Tiếu Minh Hàn giết bác sĩ Lâm giả mạo bằng thuốc độc, khiến hai bọn họ vô cùng rung động.

Cô ta chưa bao giờ thấy được thủ đoạn tàn nhãn như thế.

Lúc này cô ta mới biết được rốt cuộc võ giả cường đại đại biểu cho cái gì đối với người bình thường.

Đây căn bản không phải người mà người bình thường như bọn họ có thể tiếp xúc.

“Đó là Lâm Dương sao?” Trương Bảo Ngọc lấy lại tinh thần, không nhịn được hỏi.

“Là anh ta! Tuy không thấy rõ mặt, nhưng em nhận ra quần áo của anh ta.” Hứa Thanh Thủy nói.

“Anh ta muốn làm gì?” Vẻ mặt Trương Bảo Ngọc hoang mang.

“Không rõ lắm! Nhưng mà những người này đáng sợ như thế, anh ta… Anh ta sẽ không gặp chuyện không may đúng không?”

Hứa Thanh Thủy vô cùng khẩn trương, run rẩy nói: “Chị Ngọc, hay là chúng ta… Chúng †a báo cảnh sát đi…”

“Báo cảnh sát? Em xem di động có tín hiệu không?” Trương Bảo Ngọc trầm giọng nói.

Hứa Thanh Thủy ra gọi đi, nhưng kết quả khiến người ta tuyệt vàng lấy điện thoại vọng.

“Chị Ngọc, vậy… Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì đây?”

“Việc mà chúng ta có thể làm được quá ít, việc đã đến nước này, chỉ có thể quay toàn bộ lại, nếu như thật sự có chuyện xảy ra, ít nhất chúng ta còn có thể có chứng cứ”

Trương Bảo Ngọc nói.

Hứa Thanh Thủy im lặng gật đầu.

Từ lúc người đàn ông đội mũ lưỡi trai này xuất hiện, ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm người này.

“Cậu là ai?”

Người của Phái Cổ lạnh lùng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2281


Chương 2281:

Chỉ thấy người nọ cởi mũ ra, lộ ra gương mặt tuấn tú như thiên thần.

“Bác sĩ Lâm?”

Bốn phía kinh hãi kêu lên.

“Sao lại có thêm một bác sĩ Lâm nữa?”

“Ngu ngốc! Người lúc trước là giả! Người này mới là bác sĩ Lâm hàng thật giá thật!”

“Chuyện này là thật sao? Ông chắc chắn chứ?”

“Chuyện này không thể nói chính xác được, nói không chừng người này cũng là giả đấy!”

Mọi người bàn tán xôn xao.

Vẻ mặt người của Phái Cổ và Linh Kiếm Môn khác nhau.

Công Tôn Đại Hoàng nhíu mày.

Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn thì im lặng đánh giá Lâm Dương.

“Bác sĩ Lâm?”

Tịch Tử Nghĩa cảm thấy hơi khẩn trương, cũng đang đánh giá người tới.

Tâm tư của anh ta giống như những người khác, đang hoài nghi người này là thật hay giả.

“Nói đi nói lại, tôi không nhớ rõ tôi từng có một đồ đệ như anh! Anh là Tịch Tử Nghĩa đúng không? Anh bái tôi làm thầy lúc nào?”

Lâm Dương quay đầu, nhìn Tịch Tử Nghĩa hỏi.

“Chuyện này… Chuyện này… Tôi… Trước đây tôi từng học ở học viện Phái Nam Y… bác sĩ Lâm… Nói một cách nghiêm khắc, chuyện này… Đây coi như là đúng đi.” Tịch Tử Nghĩa cẩn thận nói.

Người xung quanh nghe thấy thế, lập tức hiểu ra.

“Thì ra Tịch Tử Nghĩa này là giả mạo: “Ồ, cậu ta ngay cả bác sĩ Lâm đều tìm người giả mạo, chính mình giả mạo thành đồ đệ của bác sĩ Lâm có là gì?”

Giọng nói châm chọc khiêu khích truyền tới.

Tịch Tử Nghĩa vô cùng sợ hãi.

Hiện giờ anh ta không chỉ đắc tội Phái Cổ, e rằng ngay cả bác sĩ Lâm cũng đắc tội rồi.

Nếu là như vậy, một Linh Kiếm Môn nho nhỏ này của anh ta lấy gì đối kháng với người khác?

Nhưng mà… Người trước mặt thật sự là bác sĩ Lâm sao?

Vậy mà bác sĩ Lâm dám chạy tới đây?

Anh muốn chết sao?

Tịch Tử Nghĩa có chút mơ hồ.

“Anh từng học ở học viện Phái Nam Y?”

Lâm Dương hơi bất ngờ, nhìn Tịch Tử Nghĩa hỏi.

“Đúng vậy… Khi đó ông Hà Vĩ Hùng tiếp đãi tôi, nhưng mà tôi không lấy thân phận người của Linh Kiếm Môn tới học viện Phái Nam Y..” Tịch Tử Nghĩa vội nói.

Lâm Dương lập tức hiểu rõ rồi.

Thực ra mỗi ngày đều có không ít người của tông môn thế tộc tới học viện Phái Nam Y tìm hiểu nội tình của Dương Hoa thậm chí là bác sĩ Lâm.

1009 II 8/14 Học viện Phái Nam Y là nơi công cộng, ít bố trí phòng vệ, cho dù là kẻ nào đều có thể ra vào.

Tịch Tử Nghĩa đến đó, phần lớn là như vậy.

Nhưng dựa vào chuyện này đã muốn nhận Lâm Dương làm sư phụ, không khỏi nghĩ quá nhiều.

“Một khi đã như vậy, vì sao anh bảo người giả trang thành tôi?” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Tịch Tử Nghĩa há miệng th* d*c, không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể vội vàng quỳ trên đất, run rẩy nói: “Thầy… Thầy Lâm, xin thứ tội, xin… Xin thứ tội.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2282


Chương 2282:

“Con người tôi hận nhất người khác giả mạo tôi, như vậy không chỉ hủy hoại thanh danh của tôi đơn giản như thết Trừ chuyện đó ra, tôi cũng vô cùng chán ghét người khác mượn tên tuổi của tôi để lừa gạt, Tịch Tử Nghĩa, anh đúng là đều phạm phải hai chuyện mà tôi ghét nhất!” Lâm Dương lắc đầu.

“Tôi…”

“Khốn nạn! Anh Nghĩa, anh đừng bị anh †a lừa! Anh ta có phải là bác sĩ Lâm hay không còn chưa biết được! Anh quỳ với anh †a làm gì? Nếu như anh ta cũng là giả mạo, chẳng phải sẽ khiến Linh Kiếm Môn mất mặt sao?” Người của Linh Kiếm Môn không phục, đứng ra lớn tiếng hét.

“Triệu Khôi Nguyên! Cậu câm miệng!”

Tịch Tử Nghĩa quát khẽ.

“Anh Nghĩa! Tôi không phục! Anh ta chắc chắn cũng là giả! Xem tôi vạch trần anh ta đây!”

Người đàn ông tên Triệu Khôi Nguyên la – 10/14 lên, trực tiếp tiến lên vươn một tay chụp lấy Lâm Dương.

Nhưng tay anh ta mới vươn tới, bỗng nhiên cơ thể như bị thứ gì đó va chạm, bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất hôn mê tại chỗ.

Toàn thân mọi người cứng lại, trợn to mắt nhìn.

Đã xảy ra chuyện gì thế?

Trong đầu mọi người đều là ý nghĩ này.

Bao gồm Tịch Tử Nghĩa…

Chỉ với chiêu thức ấy… Ai còn dám nghỉ ngờ thân phận người trước mặt?

“Hửm?”

Khóe mắt Công Tôn Đại Hoàng giật giật, lạnh nhạt nói: “Xem ra vị này là chính chủ.”

“Không sai rồi! Tôi còn tưởng bác sĩ Lâm sẽ làm rùa đen rút đầu, không dám tới đây, không ngờ vậy mà anh tới đây rồi, ha ha, thú vị! Rất thú vị! Ha ha ha…”

Trên mặt Tiếu Minh Hàn lộ vẻ hưng phấn.

“Tịch Tử Nghĩa, sổ sách với Linh Kiếm Môn các anh, sau này tôi sẽ tính, bây giờ tôi cần phải xử lý chút chuyện chính rồi.”

Lâm Dương không muốn nói nhiều lời với Linh Kiếm Môn, nghiêng đầu nhìn về phía đám người của Phái Cổ, còn có Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn, vẻ mặt chậm rãi trở nên lạnh lễo.

“Bác sĩ Lâm, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt đúng không? Đừng có bộ dạng như vậy chứi”

Công Tôn Đại Hoàng thản nhiên mở miệng.

“Ông là người phát ngôn của Phái Cổ à?”

“Đúng vậy.”

“Tôi nói chuyện với ông đi.”

“Chuyện gì?” Công Tôn Đại Hoàng hỏi.

“Trong đầm Ám Long này, căn bản không có sách y cổ gì cả! Mọi chuyện đều là tôi lừa các người.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Những lời này vang lên, mọi người bàn tán xôn xao.

“Lừa sao? Bác sĩ Lâm, nói như vậy, cậu đang đùa giỡn chúng tôi à?” Công Tôn Đại Hoàng lạnh nhạt hỏi.

“Cũng không tính là như thế!” Lâm Dương lắc đầu.

“Có ý gì?”

“Sách y cổ các người muốn có tồn tại, nhưng không ở giữa đầm Ám Long, mà ở…

Trên tay tôi!”

Lâm Dương lấy một bộ sách đã chuẩn bị từ trước trong ngực ra, để trước mặt mọi người.

“Mấy cuốn sách này ghi lại kinh nghiệm suốt đời của bản thân tôi, ai có thể đạt được, thì có thể học y thuật của bản thân tôi “Cái gì?”

Mọi người kinh hãi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2283


Chương 2283:

Tất cả mọi người điên cuồng rồi! Tất cả mọi người dao động rồi! Vô số đôi mắt giống như bị nam châm hấp dẫn, toàn bộ đều nhìn chằm chằm mấy cuốn sách trong tay Lâm Dương.

“Tuyệt học suốt đời của bác sĩ Lâm tư?”

“Bên trong ghỉ lại…

Hắn là y thuật vô thượng tối cao?”

“Đạt được mấy thứ đó, nhất định có thể như bác sĩ Lâm, có y thuật quỷ thần khó lường rồi!”

“Đến lúc đó nắm giữ sinh tử cũng không nói chơi!”

Giọng nói run rẩy không ngừng truyền ra.

Đôi mắt mọi người tỏa sáng, bắt đầu khẽ đảo.

Ngay cả người của Phái Cổ cũng nhìn chằm chằm mấy cuốn sách này.

Y thuật của bác sĩ Lâm đã rõ như ban ngày.

Tuy Phái Cổ cũng là đại phái truyền thừa y đạo ngàn năm, nhưng cho dù là người phát ngôn của Phái Cổ, cũng không đám nói bác sĩ Lâm hiểu được tất cả y thuật anh nắm giữt Rất nhiều bí kỹ điển tịch thất truyền, đều ở trong cuốn sách trên tay bác sĩ Lâm…

Đôi mắt rất nhiều người sáng rực, cả đám trông chờ mòn mỏi.

Công Tôn Đại Hoàng và người Phái Cổ cũng cầu còn.

không được.

“Đưa đây.”

Không đợi Công Tôn Đại Hoàng mở miệng, Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn đã mở miệng trước.

“Muốn sao? E rằng không đơn giản như thế đâu.”

Lâm Dương trực tiếp từ chối.

“Bác sĩ Lâm đúng không? Anh tới đây một mình à?”

Tiếu Minh Hàn nhìn anh hỏi.

“Không sai.”

“Lá gan đúng là lớn, tôi nghĩ anh chắc chắn không phải tới tìm chúng tôi gây phiên phức mới đến đây, nếu không thì anh đây là đến chịu chết! Anh hẳn là muốn tặng những thứ này cho chúng tôi, lấy thứ này bình ổn lửa giận của Phái Cổ đối với anh đúng không?

Nếu là như vậy, vậy anh thật thông minh!”

Tiếu Minh Hàn mỉm cười nói, đi qua muốn lấy bộ sách này.

Nhưng anh ta vừa nắm lấy, nhưng tóm trúng không khí.

“Hừửm?⁄ Tiếu Minh Hàn nhướng mày.

“Tôi không tính toán đưa chúng nó giao cho các người.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Cái gì?”

Người của Phái Cổ ngạc nhiên.

“Anh có biết chuyện này có ý nghĩa gì không?”

Tiếu Minh Hàn hơi nhếch miệng nói: “Tôi nói cho anh đi, nếu anh cố ý làm chuyện ngu ngốc như thế, chỉ sợ…

Hôm nay anh không rời khỏi đây được.”

“Tiếu Minh Hàn, tôi không nhớ rõ anh là người của Thái Cổ”

Lâm Dương nghiêng đầu lạnh nhạt nhìn anh ta.

“Phái Cổ đã giúp tôi, tôi tới đây chỉ vì trả ân tình của bọn họ mà thôi.”

Tiểu Minh Hàn cười mia nói: “Y thuật của bác sĩ Lâm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2284


Chương 2284:

vô song, ngay cả thôn Dược Vương đều đã bại dưới tay anh, bác sĩ Lâm, cho dù tôi không tính là người của y đạo, nhưng tôi biết dùng độc! Hôm nay anh tôi so tài một chút đit”

Giọng nói vừa vang lên, Tiếu Minh Hàn trực tiếp giơ tay, vung về phía Lâm Dương.

VùiI Khí thể màu xanh lục thâm lập tức bay từ trong lòng bàn tay anh ta ra.

“Cẩn thận phấn độc!”

Thủ Mệnh kêu lên.

Tốc độ của Lâm Dương rất nhanh, bước dịch vê sau lập tức tránh đi.

“Phản ứng không tệ.”

Tiếu Minh Hàn cười nói.

“Chúng ta có tính là cuộc chiến của Thiên Kiêu hay không?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Cuộc chiến Thiên Kiêu sao? Anh là Thiên Kiêu gì? Cũng xứng đánh cuộc chiến Thiên Kiêu với tôi? Không thấy rõ mình mấy cân mấy lượng à?” Tiếu Minh Hàn lắc đầu, đôi mắt kiêu ngạo, tràn ngập khinh thường.

“Vậy sao? Anh sợ rồi hả?”

“Phép khích tướng vụng về… Thôi, anh muốn đánh, vậy thì coi như là cuộc chiến Thiên Kiêu đi? Dù sao kết quả đều như nhau!”

Tiếu Minh Hàn cởi Thiên Kiêu Lệnh bên hông ra, mỉm cười, nói với Lâm Dương: “Như vậy hài lòng chưa? Có phải là chúng ta có thể bắt đầu rồi không?”

“m”

Lâm Dương gật đầu, gỡ lệnh bài bên hông xuống.

Lúc này người ở bốn phía trợn to mắt.

“Nhiều Thiên Kiêu Lệnh như vậy sao?”

“Có lời đồn bác sĩ Lâm đánh bại mấy vị Thiên Kiêu, xem ra chuyện này là thật.”

“Nhưng mà mấy Thiên Kiêu Lệnh của cậu ta đều có thứ tự thấp, so với Thiên Kiêu thứ tám kém nhiều lắm”

“Lấy nhiều Thiên Kiêu Lệnh tới mấy cũng có tác dụng gì? Không phải lệnh bài top mười, ở trước mặt Độc Hoàng, mấy thứ này chỉ là đồng nát sắt vụn mà thôi.”

Người xung quanh nhỏ giọng bàn tán, cả đám lộ vẻ khinh thường.

“Đừng lãng phí thời gian nữa! Tôi phải nhanh chóng kết thúc! Loại nơi này, tôi không có hứng thú ở lâu.”

“Anh có thể ra tay bất cứ lúc nào!”

“Ồ, đúng là kiêu ngạo! Vậy chú ý đi!”

Tiếu Minh Hàn cười mỉa, nện bước xông về phía Lâm Dương.

Người ở bốn phía vội vàng lùi về sau.

Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn ra tay, tất sẽ khiến nơi này tràn ngập khí độc, không có người nào có lá gan dám tiếp xúc độc của Tiếu Minh Hàn.

Giữa hai người để lại một vùng trống trải.

Quả nhiên.

Tiếu Minh Hàn mới tới gần Lâm Dương.

Rầm!

Một vòng phấn độc đỏ như máu nổ tung từ trên người anh ta, sau đó như bị thứ gì đó hấp dẫn, tất cả cùng trút về phía Lâm Dương.

Đám phấn này lạnh lẽo mà quỷ dị, đụng vào mặt đất, đều có thể ăn mòn ra lỗ thủng, da đầu người xem run lên.

Nhưng…

Lâm Dương trực tiếp coi như không có, trở †ay đánh một quyền về phía Tiếu Minh Hàn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2285


Chương 2285:

“Hửm?”

Tiếu Minh Hàn vô cùng bất ngờ, lập tức giơ tay lên ngăn cản.

Rầm!

Quyền lực đẩy anh ta lùi lại mấy bước.

Đợi phấn tiêu tán đi, Lâm Dương vẫn đứng ở nơi xa như cũ, không di chuyển.

Mọi người kinh hãi.

Tiếu Minh Hàn híp mắt.

“Độc Hoàng… Là như vậy sao?” Lâm Dương lắc đầu: “Nếu là như vậy, đúng là khiến người ta thất vọng!”

Thật là cuồng vọng!

Không ít người Trường Cổ đều nổi giận.

Nhưng bọn họ cũng không dám phản bác.

Dù sao vị này chính là bác sĩ Lâm tiếng tăm lừng lẫy!

Mặc dù bác sĩ Lâm không phải là đối thủ của độc hoàng, nhưng cũng không phải là người bọn họ có thể khiêu khích!

Công Tôn Đại Hoàng yên lặng nhìn qua.

Thủ Mệnh có chút kích động.

“Hóa ra người này không phải Lâm Dương, nhưng sao anh ta lại mặc quần áo của Lâm Dương nhỉ?”

Cái này khiến Hứa Thanh Thủy và Trương Bảo Ngọc không hiểu ra sao.

Nhưng Trương Bảo Ngọc càng kích động.

Bởi vì trường hợp như vậy là cô ta đã chờ mong từ lâu rồi.

Cô ta vội vàng quay lại.

Cô ta tin tưởng, nếu như đăng những thứ này lên, nhất định là một tin tức lớn.

“Cuối cùng chuyến đi này cũng coi như không tệt”

Trương Bảo Ngọc thầm nghĩ trong lòng.

“Ha ha, coi thường phấn độc của tôi ư?

Đúng là thú vị! Xem ra có thể xác định chuyện của thôn Dược Vương là sự thật, anh có thực lực như vậy, cũng có chút vốn liếng để động được vào thôn Dược Vương, nhưng…”

“Nhưng cái gì?”

“Nhưng nếu như anh chỉ có chút thủ đoạn như thế, rõ ràng không có khả năng tiêu diệt thôn Dược Vương, muốn đánh bại †ôi càng là việc khó hơn lên trời!”

Tiếu Minh Hàn quát khẽ, lại vọt tới một lần nữa.

Anh ta tung ra song chưởng, đánh thẳng về phía Lâm Dương.

Tốc độ nhanh như tia chớp, khí thế mạnh me.

Người xung quanh chỉ thấy Tiếu Minh Hàn phóng ra mấy nghìn chưởng, giống như một tấm lưới lớn trùm về phía Lâm Dương.

Song chưởng của Lâm Dương cũng cùng phóng ra, muốn ngăn cản.

Tiếu Minh Hàn và người thôn Dược Vương có thể là có chút khác nhau về bản chất!

Đầu tiên, anh ta không phải võ y!

Anh ta là một cao thủ dùng độc!

Anh ta không am hiểu y thuật, nhưng anh †a lại am hiểu độc thuật! Am hiểu võ kỹ!

Đã là am hiểu võ kỹ, đương nhiên không thể đánh đồng với người thôn Dược Vương được.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2286


Chương 2286:

Lần đầu tiên giao thủ.

Bịch bịch bịch bịch…

Trên người Lâm Dương đã trúng mấy chưởng, chỗ xanh chỗ tím, rõ ràng là đã trúng độc.

Hơn nữa mức độ của những chất độc này cũng hoàn toàn khác với người của thôn Dược Vương.

Nó càng thêm hung mãnh và bá đạo hơn, hơn nữa tấn công thẳng vào mạch máu, ý đồ chặn đường sống của Lâm Dương, muốn anh mất mạng ngay tại chỗ!

Lâm Dương vội vàng thi châm, bảo vệ mạch máu.

Tiếu Minh Hàn thừa thế lại nện thêm mấy quyền lên người Lâm Dương.

Đông đông đông…

Tiếng vang trầm đục vang lên.

Một quyền này không độc, nhưng lực lượng lại mạnh không hợp thói thường, đủ để xuyên thủng cả một cái xe tăng chứ không đùa.

Lâm Dương bị đánh, liên tiếp lui về phía sau, trong cơ thể khí huyết cuồn cuộn, như muốn phun ra một ngụm máu.

“Woal”

Hiện trường một mảnh sôi trào.

Ai nấy đều thấy được, bác sĩ Lâm không ổn rồi.

So võ kỹ, bác sĩ Lâm thua xa rồi!

“Bác sĩ Lâm, xem ra người đáng thất vọng không phải tôi, mà là anh! Tôi còn tưởng anh rất có năng lực cơ đấy, bây giờ xem ra, cũng chỉ là công tử bột mà thôi! Có lẽ anh chỉ biết cứu người chữa bệnh, còn mấy chuyện giết người này, anh thua xa tôi rồi!

Bác sĩ Lâm! Bây giờ quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ, tôi có thể không giết anh! Thế nào?” Tiếu Minh Hàn mỉm cười hỏi.

“Lúc này mới vừa giao thủ, chưa phân thắng bại, nói những thứ này có phải là quá sớm rồi không?” Lâm Dương hít một hơi thật sâu nói.

“Hừ, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”

Tiếu Minh Hàn hừ lạnh, khẽ giậm chân lại phóng tới.

Lúc này anh ta không có ý định nương tay, hai tay trực tiếp chuyển động.

Ầm!

Cả hai tay được bao bọc bởi một làn khói.

Tay trái là màu đen kịt, tay phải lại là màu trắng bệch.

Hơn nữa làn khói vây quanh hai cánh tay của anh ta còn đang xoay tròn, như ngọn lửa vậy.

“Bác sĩ Lâm, cho anh mở mang kiến thức âm dương lưu độc quyền của tôi!”

Tiếu Minh Hàn nói, giơ hai tay ra, vòng xoáy khói độc kia điên cuồng đánh tới.

Lúc này Lâm Dương vung tay ngăn cản.

Rầm!

Quyền thứ nhất nện vào cánh tay, phấn độc lập tức nổ tung, phủ đầy người Lâm Dương.

Ngay tức khắc, cảm giác như có vô số kim đâm, vô số con kiến đang gặm nhấm cả người.

Lâm Dương chịu đựng cảm giác khó chịu này, tiếp tục ngăn cản.

Quyền thứ hai đánh tới.

Bịch!

Phấn độc lại lần nữa nở rộ.

Lúc này cảm giác của Lâm Dương chính là †ê dại và đau đớn giống như bị rút gân.

Quả thực làm người ta không thể chịu đựng được.

Nhưng thế này còn chưa đủ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2287


Chương 2287:

Tiếu Minh Hàn tiếp tục vung tay.

Phấn độc trên cánh tay tiếp tục xoay quanh lượn lờ, đánh về phía Lâm Dương.

Mỗi một quyền đều sẽ gây ra sự đau đớn khác nhau cho Lâm Dương.

Liên tiếp mấy quyền đánh tới, Lâm Dương cũng liên tiếp lui về phía sau, thân thể run rẩy, đứng không yên.

Độc hoàng tấn công liên tục không ngừng nghỉ thế này, quả thực làm cho người †a hít thở không thông.

Tình hình giằng co như thế trọn vẹn mấy phút đồng hồ, vừa rồi độc hoàng mới tạm dừng tấn công.

Mà lúc này, Lâm Dương đã bị khá nhiều phấn độc bao phủ.

Mặt đất dưới chân anh cũng đã bị ảnh hưởng, sinh vật xung quanh đều đã bị phấn độc g**t ch*t.

Người xung quanh vội vã lùi ra sau thật xa, sợ ngửi phải bụi phấn độc.

Đám người sau khi lùi ra một khoảng, cảm thấy khá an toàn rồi mới lại nhìn về phía Lâm Dương.

Lại phát hiện anh đang chống tay vịn vào một tảng đá lớn, kịch liệt th* d*c.

“Bác sĩ Lâm thua rồi!”

Có người nói nói.

Mọi người yên lặng gật đầu.

Dựa vào tình hình bây giờ, Lâm Dương rõ ràng không phải là đối thủ của người kia.

Thế cục hoàn toàn nghiêng về một bên.

Bác sĩ Lâm đã mình đầy thương tích, mà độc hoàng Tiếu Minh Hàn thì từ đầu đến chân không chút tổn hại nào, chiến cuộc đã hoàn toàn bị Tiếu Minh Hàn khống chế.

“Minh Hàn! Lấy bí tịch trên người anh ta, bí tịch quan trọng hơn, còn sống chết của anh ta ra sao thì tôi không quan tâm!”

Lúc này, Công Tôn Đại Hoàng ở bên này nhàn nhạt nói.

“Được thôi!”

Tiếu Minh Hàn gật đầu một cái, lập tức nhảy về phía Lâm Dương.

Lần này song chưởng của anh ta nhằm về phía đầu của Lâm Dương.

Giống động tác ném bóng vào rổ vậy.

Nhưng lần này cái anh ta nhắm vào không phải vòng rổ, mà là đầu của Lâm Dương đang đứng ở bên kia.

Anh ta muốn g**t ch*t Lâm Dương, rồi mới cướp bí tịch.

Nhưng ngay lúc song chưởng của Tiếu Minh Hàn đánh tới…

Lạch cạch!

Hai âm thanh thanh thúy vang lên.

Đã thấy hai bàn tay đang tấn công tới bị cứng rắn định dạng lại trong không trung…

Nhìn qua, là tay Lâm Dương, giữ ở cổ tay Tiếu Minh Hàn.

Thế công của anh ta đã bị phong tỏa.

Lực lượng của anh ta bị Lâm Dương ngăn cản.

Cho dù Tiếu Minh Hàn muốn dùng sức như thế nào, đều không thể làm cho bàn tay của mình có thể đánh xuống tiếp được…

Bổn phía xôn xao.

“Muốn chết!”

Tiếu Minh Hàn hừ lạnh một tiếng, hai tay đồng thời dùng sức, phóng thích lực lượng kỹ xảo, tạo áp lực cho Lâm Dương, đồng thời đá một phát vào bụng Lâm Dương.

Một chuỗi động tác được hoàn thành trong nháy mắt, căn bản làm cho người ta phản ứng không kịp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2288


Chương 2288:

Nhưng thể công của Tiếu Minh Hàn cũng không chỉ có vậy.

Trong lúc anh ta dùng hai tay tạo áp lực cho Lâm Dương và một chân đá vê phía Lâm Dương, trên người của anh ta cũng phưn trào ra khói bụi màu lam nồng đậm và kinh khủng.

Bụi như có tay, bao trùm về phía Lâm Dương.

Giờ phút này đây, cơ bắp trên người Lâm Dương cũng, bắt đầu uể oải, cơ bắp bắt đầu héo rút, má lõm, xương, gò má lồi ra, giống hệt như thể tỉnh khí bị hút khô.

“Hả?”

Mọi người biến sắc.

Trong tình huống thế này, cho đù Lâm Dương có thể kịp phản ứng, chống đỡ được công kích của Tiếu Minh Hàn, chỉ sợ cũng không có nhiều sức lực để ngăn cản.

Bác sĩ Lâm…

Thất bại rồi! Độc hoàng không hổ là độc hoàng! Chiêu thức độc công của anh ta quả là làm cho người khác hãi hùng khiếp víal Mọi người trong lòng run rẩy thầm nghĩ.

Chỉ có điều.

Khi những đọt tấn công liên tiếp không ngừng làm.

cho người hít thở không thông của Tiếu Minh Hàn đánh lên người Lâm Dương, lại thấy ngón tay Lâm Dương có vài tia sáng lướt qua, mấy chiếc kim bạc cắm ngược ở mu bàn tay Lâm Dương.

Sau đó thì thấy gân xanh mạch máu trên cánh tay Lâm Dương đột nhiên hiện lên rất rõ ràng.

Thân thể vừa nãy trỏ nên khô quất khô gầy đột nhiên lại tràn đầy trở lại, hơn nữa còn có vẻ khỏe mạnh hơn cả hồi nãy…

“Cái gì?”

Sắc mặt của Tiếu Minh Hàn thay đổi trong nháy mắt.

Bịch! Chân của anh ta đá vào Lâm Dương.

Nhưng một giây sau, Lâm Dương trở tay tưng một chưởng hung hăng nên lên người Tiếu Minh Hàn.

Rầm!

Tiếu Minh Hàn bay ra ngoài, đụng gãy mấy cái cây lớn, rồi nện mạnh xuống đất, khóe miệng tràn ra một chút máu.

Xung quanh lập tức vang lên một mảnh xôn xao.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Sao Tiếu Minh Hàn lại không địch lại bác sĩ Lâm chứ?”

“Vừa rồi không phải bác sĩ Lâm đã trúng độc của Tiếu Minh Hàn rồi sao?”

“Bị giải rồi! Độc của Tiếu Minh Hàn… đã bị giải rồi!”

“Cái gì?”

Mọi người kinh hồn bạt vía, da đầu cũng run lên.

Tiếu Minh Hàn bò dậy, lau máu tươi bên khóe miệng, anh ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

“Không ngờ anh lại có thể giải hết độc của tôi trong nháy mắt… quả là có tài, tôi đã xem nhẹ anh rồi!”

“Thế này đã là cái gì? Người khiến tôi thất vọng chính là Tiếu Minh Hàn anh đấy!

Anh được xưng là độc hoàng, mà độc… chỉ có thế thôi à?” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Một câu nói kia đã hoàn toàn chọc giận Tiếu Minh Hàn.

“Ha ha ha ha ha… . Thú vị! Thú vị! Không ngờ Tiếu Minh Hàn tôi cũng có lúc bị người khác khinh thường! Thú vị! Ha ha ha hai”

Tiếu Minh Hàn cười to, trong mắt lại lóe ra sự lạnh lẽo cùng băng giá.

Không ai dám chọc giận anh taI Bởi vì người chọc giận anh ta, đều đã chết!

Bao gồm cả bác sĩ Lâm này, cũng sẽ chết ngay sau đây thôi!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2289


Chương 2289:

“Xem ra nếu tôi không lấy ra chút bản lĩnh, sợ là lại bị bác sĩ Lâm xem thường nữa rồi!”

Tiếu Minh Hàn lau máu tươi trên khóe miệng, lại cất bước lần nữa, vọt về phía Lâm Dương.

Nhưng lần này, hai cánh tay của anh ta đã biến thành màu đen kịt, khí công đen tuyền tản ra, làm người xem da đầu cũng run lên.

“Tử độc!”

Tiếu Minh Hàn quát khẽ.

Độc trên cánh tay lại như có linh tính nhảy lên, từ trên tay Tiếu Minh Hàn nhào về phía cơ thể Lâm Dương.

Lâm Dương nheo mắt, lập tức dùng kim châm cứu ngăn cản.

Nhưng lúc này thế công của Tiếu Minh Hàn quả thực có thể nói là như mưa bão, không thể ngăn cản.

Người vừa tới gần, nắm đấm nện xuống như mưa.

Bịch bịch bịch bịch…

Tiếng đấm đá vang lên liên tục.

Nắm đấm hung hăng đánh về phía Lâm Dương.

Mà ngay khi năm đấm đánh tới Lâm Dương, một đạo bóng đen quỷ dị từ hai tay Tiếu Minh Hàn nhảy lên, hung hăng đánh vào người Lâm Dương.

Lâm Dương giật mình, đưa tay ngăn cản.

Nhưng sau khi bóng đen chạm vào tay, anh mới phát hiện ra đây là chất lỏng!

Độc dịch!

“Anh chống đỡ được phấn độc của tôi, nhưng liệu anh có thể chống đỡ được độc dịch tôi tốn sức mấy năm để tinh luyện được không?”

Tiếu Minh Hàn cười lạnh, điên cuồng buông một câu khiêu khích, hai tay mở ra rồi khép lại, độc dịch trên cánh tay lại ngưng hóa thành một con độc long, hung ác đánh thẳng về phía Lâm Dương.

Người xung quanh ngây người nhìn về phía bên này.

Cảnh tượng này quá kinh người.

Mọi người chỉ thấy độc long đen kịt kia điên cuồng lao về phía Lâm Dương, độc dịch bắn tung toé đủ để ăn mòn bất kì kim loại hay ngọc thạch nào, độc dịch rơi xuống ăn mòn mặt đất đến gồ ghề, cảnh hoang tàn khắp nơi.

Độc này cũng không phải là sẽ trực tiếp g**t ch*t Lâm Dương bằng thuốc độc, lấy mạng Lâm Dương, mà là trực tiếp làm tê liệt cơ bắp và tứ chỉ của Lâm Dương, làm anh không thể nhúc nhích, mất đi năng lực chiến đấu.

Cứ đánh mãi đánh mãi, Lâm Dương cũng chỉ cảm thấy tứ chỉ vô cùng đau nhức không có lực, cho dù là ra quyền hay là thu chưởng, đều trở nên vô cùng yếu ớt.

Cuối cùng.

Bụp!

Tiếu Minh Hàn đấm trúng ngực Lâm Dương, độc long kia nhanh chóng chui vào vị trí trái tim của anh.

Xoạt!

Một làn khói độc ngút trời b*n r*.

Độc long biến mất.

Nhưng đại đa số độc khí cuối cùng vẫn bị Tiếu Minh Hàn đánh vào trong ngực Lâm Dương.

Lâm Dương liên tiếp lui về phía sau hơn mười mét, mãi cho đến khi phần lưng dựa vào một cây đại thụ mới dừng lại.

Mà ngay khoảnh khắc lưng anh đụng vào đại thụ.

Cây đại thụ vốn xanh tốt héo rũ trong nháy mắt, chỗ bị Lâm Dương đụng vào đen thui, mục nát thối rữa.

Mọi người trợn mắt há miệng kinh ngạc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2290


Chương 2290:

Ai nấy đều thấy được, cái cây này là bị độc trên người Lâm Dương làm héo rũ rồi chết đó.

Lúc này toàn thân Lâm Dương đều là kịch độc, Lâm Dương đã bị Tiếu Minh Hàn đánh thành một độc nhân rồi.

Phụt!

Lâm Dương còn chưa đứng vững, đã ôm ngực phun ra một ngụm máu tươi.

Máu nhổ ra đều là một màu đen kịt.

“Bác sĩ Lâm!”

Thủ Mệnh khẽ gọi.

Người xung quanh mỗi người một biểu cảm, hoặc sợ hãi thán phục hoặc kinh ngạc.

“Đánh không lại! Cái này rõ ràng là đánh không lại!” Có người thở dài.

“Kia dù sao cũng người ở vị trí thứ tám của Thiên Kiêu! Là độc hoàng Tiếu Minh Hàn mài Không phải người bình thường có thể đối phó được.”

“Mười người đứng đầu của bảng Thiên Kiêu, người nào mà không phải nhân vật bệ nghễ thiên hạ không ai bì nổi chứ? Tuy thực lực của bác sĩ Lâm cũng rất phi phàm, nhưng so với người trong bảng Thiên Kiêu… có lẽ là vân còn kém chút ít.”

“Đúng vậy… Bác sĩ Lâm còn quá non nớt, hơn nữa nói thẳng ra thì cậu ta chỉ là võ y, cũng không phải là võ giả chính thức, kỹ xảo chiến đấu sao có thể bằng Tiếu Minh Hàn được? Hơn nữa y thuật của cậu ta cũng chưa chắc đã bằng được Tiếu Minh Hàn, võ y mặc dù đáng sợ, nhưng mà Tiếu Minh Hàn lại chuyên khắc chế võ y đấy: Mọi người thở ngắn thở dài, giờ này khắc này, ai cũng nghĩ Lâm Dương đã thất bại.

Nhất là người Trường Cổ.

“Tôi thật sự không hiểu nổi, sao anh lại có thể diệt được thôn Dược Vương, rốt cuộc thì làm sao anh lại làm được? Có lẽ có rất nhiều người giúp anh đúng không? Nếu không thì chỉ với chút thực lực này, làm sao có thể diệt được cả thôn Dược Vương chứ?”

Tiếu Minh Hàn mỉm cười, đi về phía Lâm Dương.

Lúc này Lâm Dương ngay cả đứng còn không vững.

“Sau lưng anh, còn có thế lực gì nữa?”

Tiếu Minh Hàn hỏi.

“Sau lưng tôi… Không có ail”

Lâm Dương vừa ho khan vừa nói.

“Không có ai? Hừ, không thể nào? Chẳng lẽ một mình anh mà lại có thể tiêu diệt được cả thôn Dược Vương hay sao?” Tiếu Minh Hàn cười khẽ.

“Không sai, đúng là một mình tôi tiêu diệt thôn Dược Vương đấy.” Lâm Dương lau vết máu trên khóe miệng, khàn khàn nói.

Lời này không ai tin.

Người xung quanh không tin.

Tiếu Minh Hàn cũng không tin.

Một người tiêu diệt thôn Dược Vương ư?

Nói đùa gì vậy?

Thôn Dược Vương là thế lực mà ngay cả Trường Gổ cũng phải kiêng kị.

Lâm Dương san bằng thôn Dược Vương đã làm cho người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, bây giờ anh lại nói với mọi người như thế, thôn Dược Vương là mình anh đơn thương độc mã giải quyết.

Ai có thể tin được chứ?

“Ha ha, bác sĩ Lâm, anh muốn dọa chúng †ôi sợ sao? Anh nghĩ chúng tôi là trẻ lên ba đấy à? Nghĩ chúng tôi sẽ tin loại chuyện ma quỷ này sao? Chút thực lực này của anh căn bản không đủ để tiêu diệt thôn Dược Vương, nhất định là sau lưng anh còn có người khác nữa đứng ra giúp anh! Bác sĩ Lâm, tôi cho anh một cơ hội nữa, nói cho tôi biết lực lượng sau lưng anh là ai, nghe chưa? Nếu không cũng đừng trách tôi không nể mặt!”

Tiếu Minh Hàn đe dọa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2291


Chương 2291:

Nhưng mà… Lâm Dương lại vẫn lắc đầu.

“Tôi đã nói rồi, sau lưng tôi không có bất kỳ lực lượng nào, sở dĩ anh cảm thấy lực lượng của tôi không đủ để tiêu diệt thôn Dược Vương, đó là bởi vì… anh không hiểu tôi!”

“Anh nói cái gì?”

Ánh mắt của Tiếu Minh Hàn lóe lên một tia dữ tợn, lập tức vài bước tiến lên, muốn khiến Lâm Dương nếm mùi đau khổ.

Lúc này, Lâm Dương đột nhiên ngẩng đầu, hai tay bắt đầu nhanh chóng điểm lên các huyệt vị trên người.

“Không ổn!”

Tiếu Minh Hàn biến sắc, lập tức lại vung hai tay, phóng thích độc quyền.

Nhưng lần này, Lâm Dương đã thay đổi, ngưng tụ một quyền, đối đầu với nắm đấm của Tiếu Minh Hàn đang đánh tới.

Bịch!

Hai nắm đấm chạm vào nhau.

Nổ ra rất nhiều khói độc, rất nhiều độc dịch bắn tung toé.

Lâm Dương lại lần nữa bị độc khí, độc dịch tràn vào trong cơ thể, nhưng anh vẫn đứng nguyên bất động, cũng không có gì dị thường.

Dường như những độc chất này cũng không làm gì được anh…

Còn Tiếu Minh Hàn lại phải liên tiếp lui về phía sau, thân thể run rẩy.

Khi đứng vững lại được thì lặng lẽ che lấy cánh tay vừa rồi đối quyền trực tiếp với Lâm Dương, nếu người bên ngoài nhìn kỹ, có thể nhìn thấy được cánh tay của anh ta đang khẽ run lên.

“Hả?”

Người của Trường Cổ đồng thời nhìn qua.

Người xung quanh cũng ngạc nhiên kêu “Trúng độc của tôi, mà lại vẫn có thể cử động được… bác sĩ Lâm, anh cũng có chút bản lĩnh đấy, chỉ có điều anh cũng không thể giải được loại độc này của tôi! Anh cứ tiếp tục dùng thân thể đã trúng độc đánh tiếp với tôi, những độc tố kia nhất định sẽ thấm vào.

lục phủ ngũ tạng, xương tủy của anh, đến lúc độc tố hoàn toàn tiến vào những chỗ sâu nhất trong cơ thể anh, anh sẽ không thể cứu vãn được nữa, chỉ có thể chờ chết mà thôi!

Anh càng cố chấp đánh tiếp, thì anh càng chết nhanh hơn thôi!” Tiếu Minh Hàn cười lạnh liên tục, híp mắt mắt thấy Lâm Dương.

“Độc ư?

Lâm Dương ngừng lại, nâng hai tay lên, nhìn qua lòng bàn tay và cánh tay đen kịt, im lặng không nói gì.

Cũng không biết qua bao lâu.

“Độc của anh… và độc của thôn Dược Vương, cái nào lợi hại hơn?” Lâm Dương hỏi.

“Hừ, độc của thôn Dược Vương thì là cái gì? Rất nhiều loại độc của tôi thậm chí còn không có thuốc giải! Sở dĩ người bề trên kia liên tiếp mời tôi gia nhập thôn Dược Vương, đơn giản cũng là vì tham lam muốn có được , những loại độc này của tôi mà thôi!” Tiếu Minh Hàn cười nói.

“Vậy anh đã từng thấy độc của tôi chưa?” Lâm Dương đột nhiên hỏi.

Anh vừa nói xong, gương mặt tươi cười của Tiếu Minh Hàn bỗng nhiên cứng đờ.

“Độc của anh? Hừ, được thôi, tôi cũng muốn lĩnh giáo thử, độc của bác sĩ Lâm tiếng tăm lẫy lừng nó như thế nào! Xem thử độc của tôi lợi hại, hay là của anh lợi hại hơn!”

1014 BI em Tiếu Minh Hàn hừ lạnh nói, nói xong, lập tức triển khai tư thế.

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên Lâm Dương lại nói một câu: “Không phải anh đã được lĩnh giáo rồi sao?”

Tiếu Minh Hàn giật mình: “Anh có ý gì?”
 
Back
Top Bottom