Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2292


Chương 2292:

Lâm Dương không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm lên người Tiếu Minh Hàn.

Hai mắt Tiếu Minh Hàn mê mang.

Đột nhiên, anh ta như ý thức được cái gì đó, sắc mặt đại biến, vội giật mạnh áo của mình ra Mới phát hiện trên lồng ngực của mình đã xuất hiện một vết tích giống như mạng nhện độc!

Những vết tích chất độc này giống như gân xanh, trải rộng trên lồng ngực của anh ta, như một tay, bao trùm lấy vị trí trái tim.

“Hả?”

“Đây là…”

Người xung quanh kinh hô.

Sắc mặt của Tiếu Minh Hàn cũng đột nhiên biến đổi.

Anh ta vội vàng lấy ra một cây kim bạc, ghim vào ngực mình, Đến lúc rút kim bạc ra, mới phát hiện kim bạc đã biến thành màu đen.

“Độc đã xâm nhập lục phủ ngũ tạng rồi sao?” Tiếu Minh Hàn ngơ ngác tự lẩm bẩm, sau đó trừng mắt nhìn Lâm Dương: “Anh hạ độc khi nào?”

Cho tới bây giờ đều là Tiếu Minh Hàn lặng yên không một tiếng động hạ độc người 1014 s1 khác!

Anh ta đã bao giờ bị người khác lặng yên không một tiếng động hạ độc đâu cơ chứ?

Có thể giấu diếm được Tiếu Minh Hàn!

Thủ đoạn này của Lâm Dương, quả thực có thể nói là quá vi diệu.

“Lúc anh hạ độc tôi.” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Lúc tôi hạ độc anh?” Tiếu Minh Hàn sững sờ, hiển nhiên không thể hiểu nổi.

Lại nghe Lâm Dương giải thích: “Độc, vốn là một con dao hai lưỡi! Lấy độc trị độc, thì có thể tạo ra thuốc giải, dùng độc hại người, cũng tự bị trúng độc! Anh muốn hạ độc tôi, anh cũng phải đụng vào độc, tôi nghĩ có lế anh đã sớm áp dụng biện pháp phòng hộ, cho nên anh mới không bị ảnh hưởng gì bởi chất độc của mình, nhưng anh lại không biết tôi có thể lợi dụng thuốc bột trong tay mình tiến hành tổng hợp với chất độc của anh, làm cho loại độc vốn không có tác dụng gì với anh lại cắn trả lại anh! Bây giờ loại độc trên ngực anh, chính là tới từ bản thân anh!

Đương nhiên, nó vẫn có chút khác với loại độc mà anh sử dụng để tấn công tôi đấy, vì vậy thuốc giải của anh không giải được loại độc này đâu!”

Nghe Lâm Dương nói vậy, bốn phía xôn xao một mảnh.

“Dùng độc của độc hoàng để hạ độc độc hoàng… Thật không thể tin nổi!”

“Xem ra độc thuật của bác sĩ Lâm càng cao hơn một bậc rồi!”

“Đây chính là thực lực của bác sĩ Lâm sao?”

1014 10/1 Tiếng cảm thán không ngừng vang lên.

“Nếu như hôm nay không tiêu diệt được bác sĩ Lâm này, ngày sau nhất định sẽ thành mối nguy hại lớn của Trường Cổ chúng ta!”

Công Tôn Đại Hoàng nhìn Lâm Dương, nghiêng đầu nói: “Bảo tất cả mọi người chuẩn bị đi!”

“Vâng!”

Tiếu Minh Hàn hít một hơi thật sâu, lại nhìn về phía Lâm Dương, trong mắt đã không còn sự ngạo mạn nữa, mà tất cả đều là cảnh giác và kiêng kị.

“Thật đúng là bác sĩ Lâm! Lại có thể dùng chính độc của tôi để đánh bại tôi! Bội phục bội phục! Nhưng mà tôi vẫn chưa thua, độc này, còn không làm gì được tôi!”

Vẻ mặt Tiếu Minh Hàn dữ tợn, anh ta còn muốn tái chiến.

Đây là trận chiến Thiên Kiêu.

Bốn phía có vô số người đang nhìn.

Anh ta không thể thất bại, càng không thể lùi bước.

Nếu không thì sẽ thân bại danh liệt, Việt Nam này cũng sẽ không có chỗ cho anh ta dung thân!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2293


Chương 2293:

“Tôi khuyên anh vẫn nên nhận thua đi!

Loại độc mà anh đang trúng, sẽ lấy mạng của anh, nếu cứ tiếp tục đánh, chỉ khiến anh chết nhanh hơn mà thôi!” Lâm Dương lắc đầu.

“Ha ha, tôi trúng độc, chẳng lẽ anh không trúng độc sao? Lúc này ai lùi bước, người đó sẽ thất bại! Cứ chờ xem tôi và anh, ai là người chống đỡ được càng lâu hơn.” Tiếu Minh Hàn cười lạnh.

“Độc này? Chẳng đáng để nhắc tới!”

“Khoác lác! Tôi không tin!”

Tiếu Minh Hàn gào thét một tiếng, sau đó lại nhào về phía Lâm Dương.

Nhưng lúc này Lâm Dương cũng không tiếp xúc gần với anh ta, mà là lấy ra kim bạc, ghim vào cây trên người mình, đồng thời phóng mấy chiếc kim châm cứu về phía Tiếu Minh Hàn.

Vù vùi Hai tia sáng trắng lướt đến.

Tiếu Minh Hàn vội vàng tránh.

Nhưng vừa tránh đi hai chiếc kim bạc này, trên ngực lại trúng hai chiếc kim bạc khác.

Hóa ra hai chiếc kim bạc lúc trước chỉ là để đánh lạc hướng, hai chiếc kim bạc phía sau mới là nhằm vào mục tiêu thật.

Kim bạc c*m v** cơ thể, cũng không phá hư cơ năng của Tiếu Minh Hàn, cũng không phải đâm trúng tử huyệt.

Nhưng chúng nó lại kích phát tốc độ của độc trên người Tiếu Minh Hàn.

Phụt!

Lúc này Tiếu Minh Hàn phun ra một ngụm lớn máu tươi, đau đớn đến tê tâm liệt phế từ ngực truyền tới, làm anh ta lảo đảo, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất.

Lại nhìn Lâm Dương, anh đã cứa một đầu ngón tay, lấy kim bạc ép độc.

Độc tố trong cơ thể của anh thuận theo cánh tay chảy xuống rồi chảy ra ngoài từ vết cắt trên đầu ngón tay, máu tươi đen kịt nhỏ xuống mặt đất, sắc mặt Lâm Dương cũng chậm rãi khôi phục.

Vừa so sánh, thế cuộc đã thay đổi rồi.

Người xung quanh xem trợn mắt há miệng.

“Còn muốn đánh tiếp không?”

Lâm Dương nhàn nhạt nhìn Tiếu Minh Hàn.

“Anh… anh lại có thể giải độc của tôi?”

Tiếu Minh Hàn khó có thể chấp nhận được.

“Còn cần nhiều lời? Anh cũng đã nhìn thấy hết rồi đó, tôi đã nói rồi, độc của anh không đáng để nhắc tới.”

“Anh… Ít nói nhảm, tôi sẽ không chịu thua đâu!”

Tiếu Minh Hàn cắn chặt hàm răng, cố gắng đứng dậy nhào về phía Lâm Dương.

Anh ta không biết y thuật, chỉ biết độc thuật, anh ta không thể tự giải độc cho mình giống như Lâm Dương.

Cái anh ta có thể làm chỉ là mạnh mẽ chống đỡ loại độc này đi giết Lâm Dương.

“Tiếu Minh Hàn, tôi đã cho anh cơ hội, nếu anh đã cố chấp như thế, tôi cũng chỉ có thể giết anh thôi!”

Trong mắt Lâm Dương lóe lên sát ý, không hề nương tay, hai tay vung lên, phóng kim bạc ra đâm về phía Tiếu Minh Hàn.

Mấy châm này căm lên người, chắc chắn sẽ làm cho chất độc trên người Tiếu Minh Hàn bộc phát toàn diện.

Đến lúc đó Tiếu Minh Hàn sẽ không thể xoay chuyển tình thế nữa, anh ta sẽ chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2294


Chương 2294:

Mọi người đều ngơ ngác nhìn một màn này, đều nín thở quan sát.

Không ai có thể ngờ được y thuật của bác sĩ Lâm lại cao như thế, ngay cả độc của Tiếu Minh Hàn cũng có thể giải được.

Thật ra bọn họ cũng không biết, nếu là lúc trước thì Lâm Dương cũng không giải được độc này, nhưng Lâm Dương bây giờ đã không còn là Lâm Dương của trước kia nữa rồi.

Anh đã hạ được thôn Dược Vương, nắm giữ được tất cả độc thuật bí điển của thôn Dược Vương.

Nhất là bề trên của thôn Dược Vương còn nghiên cứu rất kỹ lưỡng về Tiếu Minh Hàn, bởi vậy Lâm Dương cũng rất hiểu rõ thực lực của Tiếu Minh Hàn.

Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng.

Chính vì như thế, nên Lâm Dương mới có thể thắng nhẹ nhõm.

Kim bạc bay tới.

Tiếu Minh Hàn vội dừng bước lại, muốn ngăn cản.

Nhưng khi anh ta vừa khi nhấc hai tay lên, đột nhiên ngực truyền đến một cơn đau đớn kịch liệt.

Cả người anh ta run lên, cánh tay nâng lên chậm một nhịp.

Không ổn!

Không ngăn được rồi!

Hô hấp của Tiếu Minh Hàn run lên, nhìn chằm chằm kim bạc đang bay tới, người đã cứng ngắc nguyên tại chỗ, không chống đỡ nổi.

Mấy châm này chắc chắn sẽ lấy mạng của mình.

Anh ta biết rõ.

Nhưng lại… Bất lực!

Kết thúc như thế này sao?

Tiếu Minh Hàn đã định nhắm hai mắt lại, từ bỏ.

Nhưng ở ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này.

Vù vùi Bên cạnh đột nhiên có mấy cây ngân châm phóng tới, chuẩn xác đánh vào ngân châm của Lâm Dương.

Tỉng tỉng…

Tiếng vang thanh thúy vang lên.

Kim bạc Lâm Dương phóng tới bị đánh bay.

“Cái gì?”

Bốn phía kinh sợ xôn xao.

Tiếu Minh Hàn cũng bối rối, vội vàng nghiêng đầu.

Mới phát hiện là người Trường Gổ ra tay!

Công Tôn Đại Hoàng dẫn đầu toàn bộ trưởng lão của Trường Cổ đã đi tới, bao vây Lâm Dương.

Công Tôn Đại Hoàng hờ hững nhìn anh.

“Đây là trận chiến Thiên Kiêu! Công Tôn Đại Hoàng, chẳng nhẽ người Trường Cổ không biết quy tắc của trận chiến Thiên Kiêu sao?” Lâm Dương nhàn nhạt nhìn ông ta nói.

“Quy tắc? Tôi biết chứ, nhưng tôi vẫn muốn cố tình chen ngang đấy, cậu có ý kiến gì không?” Công Tôn Đại Hoàng ngang nhiên nói.

Thật cuồng vọng!

Người xung quanh thầm nói.

Nhưng đó là người có địa vị cao nhất Trường Gổ, ông ta, có tư cách để điên cuồng!

“Công Tôn…” Tiếu Minh Hàn nhỏ giọng hô.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2295


Chương 2295:

“Cậu còn đánh được nữa không?” Công Tôn Đại Hoàng nghiêng đầu nhàn nhạt hỏi.

“Có thểt”

Tiếu Minh Hàn chần chờ một lúc rồi nghiến răng nói.

“Có thể là được, chúng ta cùng lên, rửa sạch sỉ nhục cho cậu!” Công Tôn Đại Hoàng nhàn nhạt nói.

“Được!”

Tiếu Minh Hàn gật đầu.

Nhưng anh ta vừa dứt lời, xung quanh lập tức vang lên tiếng dè bỉu nho nhỏ.

“Hừ, trận chiến Thiên Kiêu, lại còn dựa vào người khác!”

“Tiếu Minh Hàn này đúng là vô sỉ!”

– 1/18 “Trường Cổ và Tiếu Minh Hàn cấu kết với nhau làm việc xấu, cho dù thắng, cũng không được mọi người thừa nhận!”

“Đúng rồi!”

Tiếng bàn luận dè bỉu vang lên không ngừng.

Rất nhiều người đều khịt mũi coi thường.

Tiếu Minh Hàn rất phẫn nộ, nhưng lúc này, anh ta không quản được nhiều như vậy.

“Lân, nhanh chóng giết người này!” Tiếu Minh Hàn gầm nhẹ.

Công Tôn Đại Hoàng gật đầu, muốn phất tay ra hiệu cho cao thủ Trường Cổ đồng loạt lên.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên Lâm Dương lại nói.

“Các người đã tìm người giúp đỡ, thế thì tôi cũng tìm người giúp vậy!”

“Cậu có thể tìm ai? Ai dám giúp cậu?”

Công Tôn Đại Hoàng hừ lạnh.

Lâm Dương cười nhạt một tiếng, quát: “Bạch Thiếu Quân! Xuất hiện đi!”

Vừa dứt lời, mọi người đều khiếp sợ.

“Bạch Thiếu Quân?” Tiếu Minh Hàn ngây ngẩn cả người.

Lâm Dương đọc lên ba chữ kia, giống như ghim một cây kim vào trái tim của mọi người.

Bạch Thiếu Quân! Cường giả xếp vị trí thứ chín trên bảng Thiên Kiêu! Nhân vật yêu nghiệt uy chấn Việt Nam! Mười người đứng đầu trong bảng Thiên Kiêu, không một người nào là có thể khinh thường được.

Hơn nữa Bạch Thiếu Quân và Tiếu Minh Hàn, cuối cùng ai mạnh ai yếu, cũng không biết được.

Dù sao hai người bọn họ cũng chưa bao giờ đánh với nhau.

Có lẽ một Bạch Thiếu Quân còn chưa đủ để thay đổi kết quả trước mặt, nhưng làm cho người ta rung động chính là, vì sao Bạch Thiếu Quân lại nghe lệnh của bác sĩ Lâm? Anh ta và bác sĩ Lâm…

Cuối cùng có quan hệ gì? Mọi người trong lòng sợ run, cũng rất mong chờ người xuất hiện.

Chỉ thấy phía sau đám người, một thanh niên trẻ tuổi mặc quần áo bình thường chậm rãi đi tới.

Một tay anh ta câm kiếm, biểu cảm lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo, quét mắt nhìn mọi người, rồi đi tới bên cạnh Lâm Dương.

“Quả nhiên là Bạch Thiếu Quân!”

Lập tức có người nhận ra nói.

Tiếu Minh Hàn nghiêm mặt, không nói một lời, nhìn về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Tình hình này đã vượt ra khỏi tâm kiểm soát của bọn họ rồi, nếu cứ đánh tiếp nữa, cả hai bên đều không có chỗ tốt, chỉ có thể để Công Tôn Đại Hoàng đi thu thập cái cục điện lúng túng này.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2296


Chương 2296:

“Bác sĩ Lâm, tôi đã nói mà, kiểu gì cũng có lúc anh cần dùng đến tôi!”

Bạch Thiếu Quân nhàn nhạt nói.

“Những người này anh đối phó được chứ?”

Lâm Dương nói.

“Cái gã Tiếu Minh Hàn kia đã bị anh đánh te tua thế rồi, còn đư lại cũng chỉ có đám người Trường Cổ này thôi, sao tôi lại không đối phó được?”

Bạch Thiếu Quân nói.

“Người Trường Cổ, không cần anh ra tay, tôi sẽ giải quyết, anh chỉ cần giúp tôi chấn trụ những người khác là được.”

“Ồ, thế thì lại là chuyện nhỏ như con thỏi”

Bạch Thiếu Quân càng tự tin.

Lâm Dương gật đầu, nói với Công Tôn Đại Hoàng: “Đã như thế, vậy không cần nhiều lời nữa, chúng ta đánh tiếp thôi!”

“Chờ đất”

Công Tôn Đại Hoàng nói.

“Thế nào? Ông Công Tôn còn có gì muốn nói sao?”

“Bác sĩ Lâm có thể mời được Bạch Thiếu Quân? Thật sự là làm cho mọi người giật mình! Bác sĩ Lâm, nếu như mọi chuyện đã đến nước này, tôi thấy chúng ta không cần phải đánh tiếp nữa! Tiếp tục đánh nữa thì chỉ là hai bên đều tổn hại mà thôi, tôi đề nghị chúng ta tạm thời đình chiến, giảng hòa, dùng cách bình thường để giải quyết hiểu lầm giữa chúng ta, bác sĩ Lâm, cậu thấy thế thế nào?” Công Tôn Đại Hoàng nói.

“Sao thế? Sao bây giờ ông Công Tôn lại nhượng bộ rồi? Cái này không giống phong cách của Trường Cổ các người nha?”

“Bác sĩ Lâm, vì một vài y học điển tịch mà phải chiến đấu đến mức ngươi chết ta sống, thật sự không cần thiết đâu “Vậy những hành động của Trường Cổ lúc trước thì sao đây? Món nợ này, chẳng lẽ không tính nữa sao?” Lâm Dương nheo mắt hỏi.

“Bác sĩ Lâm, lúc trước đều chỉ là hiểu lầm, tôi có thể xin lỗi cậu ở ngay trước mặt tất cả mọi người.” Công Tôn Đại Hoàng lại nói.

Biểu hiện cực kỳ rộng lượng.

Nhưng rất nhiều người cũng biết, Công Tôn Đại Hoàng đây là đang lấy lui làm tiến.

Mình sự xuất hiện của Bạch Thiếu Quân, còn chưa đủ để làm ông ta sợ hãi.

Thứ mà Công Tôn Đại Hoàng kiêng kị chính là không biết bác sĩ Lâm còn có lực lượng nào khác nữa hay không, sau lưng của anh còn có người nào hay lực lượng nào mà bọn họ không biết nữa không!

Dù sao thôn Dược Vương cũng chính là bị bác sĩ Lâm tiêu diệt.

Bây giờ bác sĩ Lâm chỉ cần một câu đã có thể gọi Bạch Thiếu Quân ra…

Sao Công Tôn Đại Hoàng có thể không kiêng kị được cơ chứ?

“Xin lỗi? Ông nghĩ cái tôi muốn là xin lỗi sao?”

“Vậy bác sĩ Lâm muốn thế nào?”

“Nên giải thích gì thì phải giải thích, nên cho bồi thường thế nào thì phải bồi thường thế ấy, người nào giết người, thì giao người đó ra, lấy mệnh đền mạng!” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Vừa dứt lời, trưởng lão Trường Cổ đột nhiên giận dữ.

“Bác sĩ Lâm! Cậu đừng có quá đáng!”

“Thật sự nghĩ Trường Cổ chúng tôi sợ cậu chắc?”

“Nếu như không sợ, vậy thì đánh tiếp thôi.”

Lâm Dương khàn khàn nói, lấy ra mấy chiếc kim châm cứu màu đỏ như máu từ bên hông ra, đâm vào các đốt ngón tay của mình.

Vẻn vẹn mấy châm, khí tức của Lâm Dương đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2297


Chương 2297:

Người Trường Cổ đều mở to hai mắt nhìn.

“Bác sĩ Lâm! Tôi nhượng bộ, cũng không có nghĩa là tôi sợ cậu, mà là vì tôi không muốn làm cả hai bên đi đến con đường lưỡng bại câu thương, cậu nên biết rằng, nếu đánh thật, cho dù có cả Bạch Thiếu Quân, các cậu cũng không thể dễ dàng thắng được chúng tôi, kết quả cuối cùng sẽ chỉ là cả hai bên đều tổn hại mà thôi, kết cục như vậy, cậu muốn thấy sao?” Công Tôn Đại Hoàng nhàn nhạt nhìn anh nói.

“Sẽ không có kết cục như vậy đâu!”

“Sao cậu lại biết chắc thế?”

“Bởi vì các người không hiểu tôi!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói: “Tôi nói thật cho các người biết, là tôi cố tình để Lã Tiến Vũ truyền tin tức này đến tai người Trường Cổ các người, còn việc tầm bảo lần này, cũng là tôi cố tình bố trí đấy!”

“Cái gì?”

Mọi người mở to hai mắt.

Bốn phía kinh hô không ngừng.

“Cậu cố tình dụ chúng tôi tới đây?” Công Tôn Đại Hoàng nhíu mày hỏi.

“Không sail”

“Vì sao phải làm như vậy?”

“Thế mà còn phải hỏi sao?”

Lâm Dương giơ tay lên, đã thấy cánh tay kia nổi đầy gân xanh, một làn khói đen tản ra, mà đôi mắt của anh, cũng tràn đầy tà mị và âm lãnh.

“Tôi muốn các người tập trung tới đây, để diệt cỏ tận gốc! Chấm dứt hậu hoạn! Hòa giải ư? Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ tin vào cái gọi là hòa giải! Tôi và ông đã khai chiến, vậy chính là không chết không thôi!

Hôm nay, tôi và Trường Cổ các người, chỉ có một bên, có thể ra khỏi đầm Ám Long!”

Mọi người nín thở.

“Càn rỡi”

“Bác sĩ Lâm! Cậu quá huênh hoang rồi!”

“Lại muốn giết chúng tôi? Hừ, cậu nghĩ cậu là ai? Nghĩ mình là thần sao?”

“Lần này người tới đây đều là cường giả của Trường Cổ! Một mình cậu, cho dù tính cả Bạch Thiếu Quân, chúng tôi cũng không sợi Tất cả cao thủ của Trường Cổ đều nổi giận gào lên.

Lúc này cho dù là Công Tôn Đại Hoàng cũng không thể nhẫn nại thêm nữa rồi.

Ông ta liên tục gật đầu.

“Giỏi! Giỏi lắm! Bác sĩ Lâm! Xem ra sự nhượng bộ của tôi lại khiến cậu xem thường chúng tôi rồi, nếu như cậu đã muốn đánh, vậy thì đánh đi!” Công Tôn Đại Hoàng mặt không biến sắc nói.

“Công Tôn!” Tiếu Minh Hàn thấp giọng hô.

“Hôm nay nếu không giết bác sĩ Lâm, mặc dù cậu còn sống ra khỏi đây, cũng thân bại danh liệt! Tự cậu cân nhắc đi!” Công Tôn Đại Hoàng nghiêng đầu lạnh nhạt nói.

Tiếu Minh Hàn há to miệng, sau đó cắn răng quyết định, không biết lấy từ đâu ra một viên đan dược, rồi ăn vào.

Chỉ chốc lát sau, gương mặt tái nhợt của Tiếu Minh Hàn đã khôi phục lại một chút màu sắc hồng hào, có vẻ như độc tố trong cơ thể đã bị áp chế đi một chút.

Anh ta đi đến bên cạnh Công Tôn Đại Hoàng, khàn khàn nói: “Nếu đã như vậy, thì đánh đi!”

“Tiếu Minh Hàn! Loại người như anh mà cũng có thể xếp ở phía trước tôi, đúng là châm chọc!” Bạch Thiếu Quân khinh thường nói.

Mặt Tiếu Minh Hàn lúc đỏ lúc trắng, cắn răng nói: “Bạch Thiếu Quân, anh đừng có đắc ý, tôi đang muốn lĩnh giáo một chút thủ đoạn của anh đây: “Loại người như anh không xứng đáng với tôi, nhưng bác sĩ Lâm đã lên tiếng, hôm nay tôi đành miễn cưỡng đánh bại anh vậy, cũng làm tôi có thể tiến thêm một bước trong bảng!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2298


Chương 2298:

Bạch Thiếu Quân quát, rồi muốn rút kiếm tiến lên.

Nhưng đột nhiên lại bị Lâm Dương bên cạnh ngăn cản.

“Bạch Thiếu Quân, không phải tôi đã nói, những người này, để một mình tôi giải quyết sao?” Lâm Dương mặt không biểu tình nói.

“Cái gì?” Bạch Thiếu Quân bối rối.

Một mình giải quyết?

Bác sĩ Lâm điên rồi sao?

Đây chính là tất cả những cường giả và quản lý cấp cao của Trường Cổ đó! Còn có một siêu cấp cao thủ hạng tám của Thiên Kiêu nữa!

Đội hình như vậy, cho dù là Bạch Thiếu Quân gặp được cũng phải quay đầu bỏ chạy.

Cái này hoàn toàn không có phần thắng.

Trừ phi hai người họ liên thủ, mới có khả năng đánh ngang tay một trận.

Nhưng Lâm Dương lại nói những lời này…

Ngông cuồng!

Quá ngông cuồng!

Ngay cả Bạch Thiếu Quân đã từng lĩnh giáo qua thực lực của Lâm Dương, cũng cảm thấy lúc này anh đang hơi quá cuồng vọng!

“Bác sĩ Lâm, tôi khuyên anh đừng cậy mạnh! Nếu không đến cùng thua thiệt sẽ chỉ là chính anh mà thôi! Người Trường Cổ tôi không nói đến! Chỉ cần nói Công Tôn Đại Hoàng và Tiếu Minh Hàn, hai người này liên thủ, thì sao anh có thể ngăn cản được?”

Bạch Thiếu Quân nghiêng đầu trầm giọng nói, muốn khuyên Lâm Dương.

Nhưng cũng không có tác dụng gì.

“Bạch Thiếu Quân, sở dĩ tôi gọi anh đi ra, là muốn anh đến giúp tôi khống chế tràng diện thôi, chứ không phải muốn nhờ anh báo thù giúp tôi! Trường Cổ và tôi có huyết hải thâm thù, rất nhiều người bên cạnh tôi đều bị người Trường Cổ hạ độc thủ! Hôm nay tôi không tự tay báo thù thì sao có thể cam tâm được?” Lâm Dương lắc đầu.

“Anh đây là đi nạp mạng, sao có thể báo thù được?” Bạch Thiếu Quân khẽ nói, có chút không vui.

Nhưng mà Lâm Dương vẫn kiên định muốn làm theo ý mình.

Bạch Thiếu Quân rất tức giận, bất đắc dĩ, trầm giọng nói: “Được rồi, anh khư khư cố chấp, tôi cũng không khuyên giải nữa! Tôi sẽ ở một bên để ý mấy tên râu ria kia cho anh, nhưng tôi nói trước! Tôi nợ anh một mạng, nếu như anh không địch lại, tôi sẽ tham gia ngay lập tức, mang anh chạy đi, coi như báo đáp ơn cứu mạng của anh!”

“Cái này tùy anh.” Lâm Dương thuận miệng nói.

Bạch Thiếu Quân muốn nói lại thôi, trong nội tâm của anh ta hết sức cảm thấy không thoải mái.

Anh ta phát hiện mình hình như là mình đang bị Lâm Dương khinh thường.

Rõ ràng là có lòng tốt, cái người này lại không lĩnh tình!

“Thứ không biết sống chết! Lại muốn một mình độc chiến với nhiều cao thủ như vậy! Tay bác sĩ Lâm này đúng là điên cuồng không có giới hạn luôn rồi!” Tiếu Minh Hàn hừ lạnh trong lòng, trong mắt đều là oán giận.

“Đừng chủ quan, đối phương đã dám nói như vậy, chỉ sợ là có chiêu gì đó!” Công Tôn Đại Hoàng nhắc nhở.

“Có chiêu gì chứ? Chẳng lẽ tôi và ông liên thủ còn không giết được một tên lang băm sao?” Tiếu Minh Hàn khinh thường nói.

-. +m “Cậu đã quên lúc trước tên lang băm đó đã đánh bại cậu thế nào sao?” Công Tôn Đại Hoàng lạnh nhàn nhạt nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2299


Chương 2299:

“Cái này…” Tiếu Minh Hàn há to miệng, hừ lạnh nói: “Vừa rồi là do tôi chủ quan mà thôi!”

Công Tôn Đại Hoàng không để ý anh ta, quát khẽ nói: “Việc đã đến nước này, không cần nhiều lời, bác sĩ Lâm, cậu tự giải quyết cho tốt đi!”

Lâm Dương đi về phía trước.

Công Tôn Đại Hoàng cánh tay vung lên.

“Giết!”

Sưu Sưu sưu…

Cao thủ Trường Cổ ở xung quanh lập tức đồng thời xông lên.

KAN Tiếu Minh Hàn và Công Tôn Đại Hoàng lại án binh bất động.

Bọn họ nhìn chằm chằm Lâm Dương, muốn tìm cơ hội để ra tay.

Những cao thủ Trường Cổ này sớm đã muốn tấn công Lâm Dương rồi.

Nhất là thái độ cuồng vọng kia của Lâm Dương, hoàn toàn chọc giận cả một đám cường giả Trường Cổ, bọn họ hận không thể g**t ch*t cái tên không biết trời cao đất rộng này!

Kết quả là một gã cường giả Trường Cổ thân thể to lớn nhất đứng phía trước, gã này chuyên tu thân thể chạy nhanh nhất, hùng hổ, hai tay rắn chắc như cây cột, ngay khi tới gần Lâm Dương đã nâng cánh tay lên, thế không thể đỡ.

Nắm đấm thô bạo được bao bọc bởi một =. øm †ầng khí nhàn nhạt.

Một nắm đấm này, có thể đấm vỡ cả cái xe tăng chứ không đùa.

Nhưng chỉ một giây sau, Lâm Dương cũng tung nắm đấm của mình lên đỡ.

Không hề né tránh, cứ chính diện đỡ lấy năm đấm của gã.

Muốn đọ sức lực sao?

Tất cả người vây xem hô hấp đều run lên, gắt gao nhìn chằm chằm.

Bịch!

Hai nắm đấm va chạm vào nhau.

Phát ra tiếng nổ mạnh kịch liệt.

Một lực lượng tỏa ra bốn phía xung quanh.

Nhưng tiếp theo.

6 BI 7m Cạch cạch!

Tiếng gãy xương cũng vang lên.

Mọi người ngạc nhiên, vội vàng nhìn về phía âm thanh phát ra.

Đã thấy nắm đấm của trưởng lão Trường Cổ kia đã bị Lâm Dương đấm vỡ, năm ngón tay đều đã bị gấy, cả lòng bàn tay đều bị rách, như bị nổ tung, máu tươi đầm đìa…

“Cái gì?”

Tiếng kinh hô không ngừng.

Lâm Dương nhanh nhẹn, thừa dịp trưởng lão kia còn không kịp phản ứng, nhanh chóng nằm chặt cổ tay của gã, kéo cả người gã lại gần mình.

Gã trưởng lão kia bị đánh gãy nát bàn, đau đớn khó nhịn, kêu la thảm thiết, cũng quên cả phản kháng, bị Lâm Dương kéo một cái như vậy, căn bản không có sức chống cự, cả người chúi về phía trước.

Mà lúc kéo gã lại gần, Lâm Dương một quyền hóa chưởng, hung hăng nện về phía ngực của gã.

Am!

Trưởng lão trong nháy mắt bay ra ngoài, vọt về phía Công Tôn Đại Hoàng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2300


Chương 2300:

Giữa không trung, mọi người đều có thể thấy trong miệng trưởng lão kia liên tiếp phun ra mấy ngụm máu tươi, người đã sống dở chết dở rồi.

“Vương Tinh trưởng lão!”

“Vương trưởng lão!”

Mọi người sốt ruột gào lên.

Công Tôn Đại Hoàng thả người nhảy lên, đỡ được trưởng lão đang bay tới.

Nhưng mà ngay khi ông ta chạm vào Vương trưởng lão, sức lực kinh khủng trên người Vương trưởng lão cũng truyền lên người Công Tôn Đại Hoàng.

Công Tôn Đại Hoàng thân thể khẽ run.

Sau khi hạ xuống thân thể còn có chút lảo đảo.

Ông ta vội vàng ổn định thân thể, không dám lộn xộn, nhưng trong lòng rất kinh hãi.

Đấn lúc lấy lại tinh thần nhìn Vương Tinh trưởng lão, mới phát hiện ông ta đã là mất mạng rồi, không còn thở!

“Hả?”

Tất cả mọi người đều choáng váng.

Mấy chiêu đã giết một trưởng lão Trường =. 1011 Cổ.

Đây… đây chính là thực lực của bác sĩ Lâm sao?

Mọi người sợ hãi, không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy.

Ngay cả Bạch Thiếu Quân cũng cảm giác không thể tưởng tượng nổi.

Anh ta nhìn chằm chằm Lâm Dương, cau mày.

Dựa vào một chiêu vừa nãy, anh ta đã có thể khẳng định, lúc Lâm Dương đánh với mình… cũng không dùng tới toàn lực!

“Bác sĩ Lâm, rốt cuộc thì anh còn giấu bao nhiêu con bài nữa đây?” Bạch Thiếu Quân thầm than.

“Vương trưởng lão!”

“Đáng giận! Lại dám giết Vương trưởng lão!”

“Trường Cổ chúng tao nhất định sẽ băm vằm mày ra trăm mảnh!”

Người Trường Cổ còn lại thấy Vương Tinh đã chết, người nào người nấy hai mắt đỏ kè lên, lòng đầy căm phần, toàn bộ vọt tới.

Nhưng Lâm Dương cũng không sợ, lại ghim mấy kim châm cứu nữa lên người mình, cả người như mình đồng da sắt, tùy ý người Trường Cổ công kích, hai tay cuồng vũ, hung hăng chém giết.

Lực lượng của anh mạnh đến mức làm cho người ta giận sôi người, cũng không biết phải hình dung nó như thế nào!

Bất kể là người nào, chỉ cần một đấm, không phải thổ huyết thì cũng bị choáng váng xây xẩm mặt mày, lại nặng một chút, cũng nối gót Vương Tỉnh trưởng lão kia về trời.

Một đám cao tầng của Trường Cổ, cuối cùng bị một mình Lâm Dương đánh cho tơi bời hoa lá, chật vật không chịu nổi.

“Khốn nạn!”

Công Tôn Đại Hoàng cũng nhìn không được nữa rồi, giận dữ, đột nhiên thả người nhảy lên lao về phía Lâm Dương.

Ông ta vừa ra tay, lập tức làm cho hiện trường xuất hiện một tầng uy áp dày đặc.

Tất cả mọi người hô hấp đều trở nên khó khăn.

Trường Gổ chí cao xuất thủ!

Dù gì cũng là siêu cấp cao thủ, nên vừa ra tay, áp lực cũng không giống bình thường!

Bạch Thiếu Quân nheo mắt nhìn lại.

Người xung quanh đều bị uy áp Công Tôn Đại Hoàng phóng ra ép lùi ra sau.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2301


Chương 2301:

Người Trường Cổ thức thời lùi ra rất nhanh.

Đã thấy Công Tôn Đại Hoàng song chưởng đều xuất hiện, vọt về phía Lâm Dương.

Chưởng lực kia dường như đã được tăng cường bởi một loại thuốc nào đó, rõ ràng không thua kém gì Lâm Dương.

Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, cũng nâng hai tay lên tiếp chiêu.

Phanh phanh!

Tiếng vang trầm đục truyền ra.

Hai người bốn tay chạm vào nhau.

Lực lượng trong lòng bàn tay bạo phát ra hóa thành gợn sóng lan ra bốn phía.

Những cao thủ Trường Cổ nhưng bị lực lượng này ép liên tiếp lui về phía sau.

Mặt đất cũng bị lực lượng này chấn động rung lên, như động đất cấp tám vậy.

Người xung quanh kinh hô.

Rồi lại thấy hai người cũng không tách ra, vẫn là bốn tay chạm vào nhau, như đang so sánh chưởng lực.

Giằng col Tiếu Minh Hàn nheo mắt nhìn Lâm Dương, hừ lạnh một tiếng, cũng lấy đà xông về Lâm Dương!

Trong lúc đang so chiêu như thế này, Tiếu Minh Hàn ra tay, có thể quyết định thăng bại.

Lâm Dương nheo mắt nhìn Tiếu Minh Hàn, lập tức muốn rút tay lùi lại.

Nhưng sao Công Tôn Đại Hoàng có thể cho anh có cơ hội lùi lại chứ?

“Đi? Bác sĩ Lâm, tôi và cậu còn chưa phân ra thắng bại cơ mà!” Công Tôn Đại Hoàng hừ lạnh, song chưởng đột nhiên biến ảo, bỗng nhiên hóa thành móng vuốt, vòng qua bàn tay Lâm Dương, hung hăng túm chặt lấy cổ tay của anh.

Công Tôn Đại Hoàng đây là muốn giữ chặt Lâm Dương, tạo cơ hội cho Tiếu Minh Hàn giết anh!

“Tốt lắm!”

Thấy Công Tôn Đại Hoàng đắc thủ, Tiếu Minh Hàn mừng rõ, lập tức lấy một con dao nhỏ đen nhánh và ngắn bằng nửa ngón giữa từ trong tay áo ra, hung hăng đâm vào vị trí .. 2 trái tim của Lâm Dương.

“Đây là dao găm chứa độc chuyên môn luyện chế! Không phải vạn bất đắc dĩ! Tôi sẽ không sử dụng! Bác sĩ Lâm, hôm nay hay tôi dùng đến nó, kết liêu tính mạng của anh đi!”

Tiếu Minh Hàn cười gắn nói, dao găm như sao băng màu đen, trong nháy mắt lao tới.

“Không ổn!”

Bạch Thiếu Quân biến sắc, lúc này rút kiếm muốn xông lên cứu: “Ngăn cậu ta lại!”

Người Trường Cổ nhanh chóng nhào lên chặn ở trước mặt Bạch Thiếu Quân, không cho anh tới giải vây cho Lâm Dương.

“Khốn nạn!”

Bạch Thiếu Quân bất chấp tất cả, trực tiếp đánh nhau với cao thủ Trường Cổ.

Nhưng anh ta vừa động thủ, lại không thể đi cứu Lâm Dương.

Anh ta chỉ có thể mở to hai mắt nhìn con găm chứa độc kia đâm vào vị trí trái tim của Lâm Dương.

Bốn phía lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người ngừng thở.

Vào lúc như thế này, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên con dao găm kial Nhưng khi nó sắp đâm vào Lâm Dương.

Lạch cạch!

Một âm thanh giòn giã vang lên.

Mọi người điên cuồng!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2302


Chương 2302:

Tiếng động này, phát ra từ cổ tay của bác sĩ Lâm!

Anh lại cứng rắn bẻ gấy cổ tay của mình!

Giấy thoát khỏi sự trói buộc của Công Tôn Đại Hoàng!

Tráng sĩ tự bẻ cổ tay!

“Cái gì?”

Tiếu Minh Hàn trợn tròn mắt.

Một giây sau, cánh tay có phần cổ tay bị gãy của Lâm Dương hung hăng quét về phía Tiếu Minh Hàn.

Lực lượng thô bạo được truyền vào cánh tay.

Bịch!

Cổ của Tiếu Minh Hàn trong nháy mắt bị cánh tay đánh vào, cổ bị gãy đến mức biến hình, cả người xoay tròn ba trăm sáu mươi độ trên không, sau đó nện mạnh xuống mặt đất, lịm đi không một tiếng động.

Bốn phía lúc này lặng ngắt như tờ.

Vô số ánh mắt dồn lên thi thể Tiếu Minh Hàn trên mặt đất.

Cũng bao gồm Công Tôn Đại Hoàng.

Ông ta không dám tin nhìn Tiếu Minh Hàn nằm ngay đơ không còn động tĩnh gì, lại nhìn người trước mặt mình.

Đã thấy một cánh tay hung hăng đánh về phía huyệt thiên linh của ông ta.

Công Tôn Đại Hoàng vội vàng buông cổ tay Lâm Dương ra, điên cuồng lui về phía sau trốn tránh.

Đến lúc kéo giãn được khoảng cách, mới nhìn thấy Lâm Dương đang nâng bàn tay lúc nãy anh tự bẻ gãy lên.

Anh dùng miệng ngậm kim châm, một tay còn lại thì đặt bàn tay bị gãy nối vào đoạn 1015 10/12 cổ tay, tiếp theo dùng kim bạc đâm vào chỗ bị đứt gãy, dùng kim bạc khâu lại.

Hơn mười châm đâm xuống, cổ tay vừa nãy bị gãy đứt, lại có thể sử dụng linh hoạt tự nhiên như cũ!

Người Trường Gổ nổi hết cả da gà, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Đây là thủ đoạn gì thế? Đây… đây là ảo thuật sao?”

Bọn họ chưa bao giờ thấy qua chiêu thức quỷ dị như thế.

Đương nhiên, càng làm người khác rung động chính là thực lực của Lâm Dương.

“Đây mà là hạng tám Thiên Kiêu sao?

Ngay cả một tay của tôi mà cũng đỡ không nổi?” Lâm Dương lắc lắc cổ tay, bình tĩnh nói.

Hiện trường yên tĩnh im ắng.

Tất cả mọi người bị sợ hãi bao phủ…

Thủ đoạn quỷ đị khó lường này của Lâm Dương làm tất cả mọi người chấn kinh, mọi người trợn mắt há to miệng, kinh hoàng không thể tin nồi.

Thật ra cái này cũng là chuyện nhỏ đối với ngoại khoa ở bệnh viện thôi.

Ví dụ như một vị công nhân làm việc ở xưởng bị máy móc chặt đứt ngón tay hoặc cổ tay, chỉ cần cứu chữa kịp thời, vẫn có thể nối lại được phần bị đứt.

Nhưng cái này nhất định phải cần thời gian điều dưỡng, hơn nữa nhất định sẽ có đi chứng.

Còn khôi phục hoàn toàn và nhanh chóng giống như Lâm Dương lúc này thì không thể nào làm được, hơn nữa cổ tay Lâm Dương cũng không phải là bị máy móc chặt đứt, miệng vết thương không có cân xứng như vậy, là anh bẻ gãy đấy, dây thân kinh, mạch máu cũng không biết có thể nối lại hay không.

Mà anh lại chỉ cần mấy chiếc kim châm cứu để nối lại, thế mà đã có thể hoạt động tự nhiên…

Cái này quá khoa trương! “Bác sĩ Lâm thật đúng là bác sĩ Lâm! Thủ đoạn quỷ đị như vậy mà vẫn làm được, bội phục! Bội phục!” Công Tôn Đại Hoàng hít một hơi thật sâu, yên lặng gật đầu, mà ánh mắt cũng càng nóng, Tực.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2303


CHương 2303:

Đây cũng là lý do vì sao Công Tôn Đại Hoàng dẫn đầu nhiều cường giả Trường Cổ tới đây như vậy! Y thuật của Bác sĩ Lâm, quá kinh người! Ông ta cũng không, cách nào kháng cự! Ông ta rất khát vọng! Rất muốn đạt được! “Bây giờ người giúp đỡ của ông đã chết rồi!

Trường Cổ các người còn có át chủ bài gì nữa đây?”

Lâm Dương nhàn nhạt nói, trực tiếp đi tới cạnh Tiếu.

Minh Hàn, câm lấy lệnh bài Thiên Kiêu, lại đeo vào bên.

Lúc này mọi người cũng nhìn theo động tác của anh.

“Mau nhìn kìa, nhìn cái lệnh bài ngoài cùng bên phải của anh ta kìa!”

Lúc này, có người lên tiếng kinh hô.

Vô số ánh mắt đồng loạt khóa về phía lệnh bài ngoài cùng bên phải đeo trên hông Lâm Dương.

Chờ đến lúc nhìn rõ, tất cả mọi người hoảng sợ biến sắc.

“Cái đó là…

lệnh bài hạng chín Thiên Kiêu!” “Là lệnh bài Thiên Kiêu của Bạch Thiếu Quân!”

“Ôi trời, chẳng lẽ…

trước đó, bác sĩ Lâm đã đánh bại Bạch Thiếu Quân?”

Tiếng kinh ngạc vang lên bên tai không ngừng.

Lúc trước mọi người thấy Lâm Dương lấy ra một bó to lệnh bài Thiên Kiêu, cứ nghĩ là Lâm Dương cướp của mấy người xếp phía sau trong Thiên Kiêu nữa chứ.

Lại không ngờ ngay cả lệnh bài Thiên Kiêu của Bạch Thiếu Quân mà anh cũng có trong tay! Bây giờ lại tính cả lệnh bài Thiên Kiêu của Tiếu Minh Hàn…..

Quá kh*ng b*!

“Chúng ta… Đầu coi thường bác sĩ Lâm quá rồi!” Một ông lão râu dài thở dài, khàn khàn nói.

“Mặc dù bác sĩ Lâm chỉ là võ y, nhưng y thuật của cậu ta quá mức trác tuyệt, hoàn toàn đủ để bù vào võ kỹ của cậu ta, người này đúng là không thể địch lại được mà.” Một người phụ nữ lại nói.

“Cứ chờ xem ngài Công Tôn xử lý như thế nào đi.”

Mọi người lại nhìn về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Công Tôn Đại Hoàng nghiêm mặt, ông ta không ngờ Lâm Dương khó giải quyết như thế.

Nếu sớm biết người này mạnh như thế, ông ta đã không ra tay với Dương Hoa.

Hơn nữa ngay cả thôn Dược Vương mà cũng bị tiêu diệt hết, cũng khó nói sau lưng bác sĩ Lâm không có lực lượng khác.

“Ngài Công Tôn, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?” Một gã trưởng lão Trường Cổ cẩn thận hỏi.

“Việc đã đến nước này, chúng ta đã không có lựa chọn khác, chỉ có thể đánh một trận với cậu ta thôi!” Công Tôn Đại Hoàng nhìn xung quanh, thấp giọng nói: “Nhưng chỉ có chúng ta lên đồng loạt, cho dù có thắng được thì cũng sẽ tổn thất vô cùng nghiêm trọng, hay là…”

“Hay là thế nào?”

Mọi người đồng loạt quay sang nhìn ông ta.

“Chỉ bằng phát động tất cả lực lượng xung quanh, vây công bác sĩ Lâm, cậu ta mặc dù mạnh, nhưng ba đánh một không chột cũng què! Những người này mặc dù không địch lại, nhưng cũng đủ để tiêu hao thực lực của cậu ta, đợi cậu ta sức cùng lực kiệt, còn không phải tùy ý chúng ta làm gì thì làm sao?” Công Tôn Đại Hoàng khàn khàn nói.

“Gái này…”

Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

“Ngài Công Tôn, những người này tuy rằng phụ thuộc Trường Cổ chúng ta, nhưng chuyện đi chịu chết thế này, chắc là bọn họ sẽ không chịu đâu.” Một trưởng lão tóc hoa râm nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2304


Chương 2304:

“Cái này không cần phải lo lắng, người gặp lợi sẽ quên sinh tử! Tôi đi gọi bọn họ.”

Công Tôn Đại Hoàng nhàn nhạt nói, rồi cất bước tiến lên.

“Bác sĩ Lâm, tôi vốn không muốn đánh với cậu nữa, là cậu lại hùng hổ dọa người, thì cũng đừng trách tôi!”

“Vậy còn nhiều lời nói nhảm nữa làm gì?”

Lâm Dương nhàn nhạt nói, bay thẳng về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Sát ý tung hoành.

Công Tôn Đại Hoàng chỉ cười nhạt một tiếng, ông ta lớn tiếng nói.

“Bác sĩ Lâm, tôi cho cậu cơ hội! Nhưng nhìn cậu như vậy, có vẻ như không muốn quý trọng cơ hội này thì phải!”

“Cơ hội?” Lâm Dương mắt lóe lên tia nghỉ hoặc.

Nhưng lại nghe Công Tôn Đại Hoàng nói †o lần nữa, giọng nói lớn hơn lúc nãy cũng không chỉ gấp mấy lần, rõ ràng là thúc dục khí công để phát âm.

“Tất cả mọi người nghe đây, chỉ cần là người nào giúp tôi g**t ch*t bác sĩ Lâm này, Trường Cổ sẽ ban thưởng một viên linh đan †ẩy tủy!”

Vừa dứt lời, toàn trường nổ tung trong nháy mắt.

“Cái gì? Linh đan tẩy tủy ư?”

“Ngài Công Tôn, cái ông nói chính là linh đan tẩy tủy mà người bình thường ăn vào là có thể biến thành thiên phú võ giả sao?”

“Cái này… Cái này là thật hay giả đấy?”

“Ngài Công Tôn, ông không có nói đùa đấy chứ?”

Những giọng nói run rẩy liên tục vang lên.

Đại não ong lên một tiếng, trống rỗng.

Những người này toàn thân đều đang run rẩy, ánh mắt chăm chú nhìn Công Tôn Đại Hoàng, rất nhiều người hô hấp và nhịp tim đều nhanh hơn gấp mấy lần.

“Công Tôn Đại Hoàng tôi xưa nãy nhất ngôn cửu đỉnh, sao có thể nói đùa được chứ? Linh đan tẩy tủy mà tôi nói, chính là bảo vật trấn phái của Trường Cổ chúng tôi!” Công Tôn Đại Hoàng nói.

Rất nhanh, vô số người ánh mắt tràn đầy điên cuồng, tràn đầy nóng lòng, tràn đầy tham lam nồng đậm.

Lâm Dương cũng nhíu mày.

“Linh đan tẩy tủy là cái gì?” Bên này Hứa Thanh Thủy mờ mịt hỏi Trương Bảo Ngọc bên cạnh.

Trương Bảo Ngọc lắc đầu, cũng không biết.

“Linh đan tẩy tủy là linh đan trấn phái truyền thừa nghìn năm của Trường Cổ, là bảo vật tuyệt thế! Trường Cổ một năm chỉ làm ra một viên, đan dược này có thể tái tạo lại gân cốt cho người dùng, trừ bách bệnh, một người không có bất kỳ nội tình gì nếu là dùng linh đan tẩy tủy, thì sẽ dễ dàng bước vào cánh cửa võ đạo, trở thành võ giả, ngoài ra, nhãn lực nhĩ lực các thứ, nói chung là năm loại giác quan đều sẽ mạnh hơn người thường, càng có hiệu quả kéo dài tuổi thọ, nói cách khác người dùng linh đan tẩy tủy, nói là được thoát thai hoán cốt mạnh hơn người thường cũng không hề ngoa.”

Thủ Mệnh ở bên cạnh nhỏ giọng giải thích cho hai cô gái.

Hai cô gái rất kinh ngạc.

“Trên thế giới này còn có đan dược thần kỳ như vậy ư?”

“Sao lại không có? Trường Cổ chính là xây dựng được cơ nghiệp dựa vào loại đan dược này đấy, nhà nào có thể đạt được một viên linh đan tẩy tủy, thì có nghĩa là trong nhà đó sẽ xuất hiện một tuyệt thế thiên tài rất có thể sẽ tiến được vào bảng Thiên Kiêu, nếu có được phương thuốc linh đan tẩy tủy… Như vậy thế lực đó chính là một bước lên mây, lên như diều gặp gió, trở thành gia tộc tuyệt đỉnh ở Việt Nam!” Thủ Mệnh nói.

Hai người nghe xong đầu vang lên ong ong.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2305


Chương 2305:

Thứ quý hiếm như vậy, Công Tôn Đại Hoàng cũng dám lấy ra ư?

Xem ra lần này Trường Cổ nhất định phải giết bác sĩ Lâm bằng mọi giá rồi!

“Ngài Công Tôn, nếu như ông nuốt lời thì làm sao đây?” Một người có chút thực lực đứng dậy lạnh lùng hỏi.

Công Tôn Đại Hoàng không nói gì, chỉ lấy một tờ giấy từ trong ngực áo ra.

“Cái này là…”

“Phương thuốc của linh đan tẩy tủy!”

Công Tôn Đại Hoàng bình tĩnh nói.

Sắc mặt của mọi người đều đại biến.

Phương thuốc cũng lấy ra rồi, còn cần hoài nghi cái gì nữa?

“Được!”

Người kia hét lớn một tiếng, trực tiếp dẫn người xông lên, bao vây Lâm Dương.

“Đã như vậy, ngài Công Tôn, người này, nhà họ Khương chúng tôi sẽ giết cho ông!”

Cao thủ nhà họ Khương có hơn ba mươi người, đều là cường giả kiếm đạo.

Bọn họ rút kiếm bên hông ra, nhắm ngay Lâm Dương.

Ngoài ra, người bên ngoài cũng rút súng ra, họng súng đen nhánh chĩa vào vị trí trái tim của Lâm Dương, chỉ cần ra lệnh một tiếng, trái tim Lâm Dương chắc chắn sẽ bị bắn lỗ chỗ như cái sàng.

“Nhà họ Khương? Rất tốt! Không cần biết các người có giết được hay không, các người cũng đã tham gia giết bác sĩ Lâm, vừa nấy tôi cũng đã nói rồi, người tham gia thì có thưởng, linh đan tẩy tủy này, các người bắt lấy đi!” Công Tôn Đại Hoàng quát, giơ lên vung lên.

Xoetl Một viên đan dược đen kịt bay đi.

Người nhà họ Khương vội cầm lấy trong tay, mở ra nhìn qua: “Quả nhiên là linh đan tẩy tủy!”

“Tốt lắm!”

“Nhà họ Khương chúng ta cũng sắp có Thiên Kiêu rồi!”

“Thật tốt quái”

“Chuyến đi này không lỗ, chuyến đi này không lỗ rồi!”

Những cao thủ nhà họ Khương cũng đều nhìn theo viên đan dược, cả đám mừng rỡ như điên, kích động tới cực điểm.

“Ngài Công Tôn quả nhiên nói lời giữ lời, đã như vậy, nhà họ Khương chúng tôi cũng sẽ không khiến ông thất vọng! Lên!” Gã ta nói.

Mọi người muốn tiến lên, chuẩn bị đại chiến.

“Chờ đãt”

Lúc này, trong đám người bên cạnh lại có một đám người khác lao ra.

“Nhà họ Khương kia, các người có thực lực để giết được bác sĩ Lâm sao? Đừng có đi nộp mạng như thế chứ!” Một gã râu quai nón quát: “Ngài Công Tôn, mạng người này hãy để cho người nhà họ Phàn chúng tôi đến giải quyết đi!”

“Tốt! Người nhà họ Phàn nguyện ý tham dự, thưởng một viên linh đan tẩy tủy!” Công Tôn Đại Hoàng không chút do dự, lại phất tay ”: #m lần nữa, ném ra một viên linh đan tẩy tủy.

Đám người nhà họ Phàn mừng rỡ.

“Ngài Công Tôn không hề nói dối!”

“Có thể tin!”

“Đã như vậy, giết!”

Gã râu quai nón nhà nhà họ Phàn cũng không khách khí gì, trực tiếp dẫn người xông tới.

Những người khác trong nháy mắt cũng đỏ mắt vì ham lợi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2306


Chương 2306:

“Ngài Công Tôn, Trường Thanh Vân chúng tôi sẵn sàng giúp ông giết người này!”

“Ngài Công Tôn, nhà họ Lư chúng tôi cũng thết”

“Loại chuyện này, sao Vạn An môn chúng tôi có thể khoanh tay đứng nhìn được cơ chứ? Cứ chờ xem tôi lấy đầu của bác sĩ Lâm về đi!”

“Để cho tôi đến đi, các người đi thì đều là nộp mạng mà thôi!”

“Tất cả tránh ra Càng ngày càng nhiều người gia nhập, toàn bộ đều nhào lên tấn công Lâm Dương.

Hiện trường trong nháy mắt hỗn loạn không chịu nổi.

Đao quang kiếm ảnh, mưa bom bão đạn!

Mà Công Tôn Đại Hoàng cũng càng hào sảng, vung tay lên, liên tiếp nói: “Người tham dự đều có đan được! Ban thưởng! Ban thưởng! Đều ban thưởng!”

Vừa nói vừa ném linh đan tẩy tủy ra như vung hạt đậu.

Đám trưởng lão Trường Cổ ở bên cạnh đã xót của đến giậm chân.

“Ngài Công Tôn, ông định làm gì thế?

Nhiều tẩy tủy đan như vậy, cứ thế ném ra bên ngoài rồi? Đây chính là dự trữ mười mấy năm của Trường Cổ chúng ta đó! Ông cũng biết luyện chế một viên linh đan tẩy tủy khó khăn đến nhường nào mài”

“Yên tâm, chúng nó sẽ trở lại!” Công Tôn Đại Hoàng cười nhạt một tiếng, nhỏ giọng nói.

“Trở lại? Ngài Công Tôn, ông nói vậy là sao?” Các trưởng lão không hiểu ra sao.

“Các người cũng biết thực lực của bác sĩ Lâm mà, các người cảm thấy dựa vào những thứ tôm tép kia mà có thể đối phó được với bác sĩ Lâm sao?” Công Tôn Đại Hoàng cười nhàn nhạt nói.

“Cái này… Đương nhiên là không đối phó được.”

“VWì vậy bọn họ chỉ là đi chịu chết mà thôi, bọn họ chết rồi, không phải linh đan tẩy tủy vân là của chúng ta sao? Hơn nữa có những người này giúp chúng ta làm tiêu hao thể lực của bác sĩ Lâm, không phải có lợi cho chúng †a sao? Mọi người cứ an tâm chớ vội, ở bên cạnh xem cuộc vui là được rồi.” Công Tôn Đại Hoàng cười nói.

Mọi người lúc này mới chợt hiểu hiểu ra.

“Ngài Công Tôn, nếu như những người này… g**t ch*t được bác sĩ Lâm, vậy phải làm thế nào đây? Chẳng lẽ thật sự đưa phương thuốc cho bọn họ sao? Đây chính là báu vật mà ông cụ tổ của chúng ta để lại đó.” Đại trưởng lão sầu lo nói.

“Cái này không cần phải lo lắng” Công Tôn Đại Hoàng híp mắt, trong mắt lóe lên tia dữ tợn: “Bọn họ có thể giết bác sĩ Lâm, tất nhiên là phải trả một cái giá rất lớn, cũng đã mỏi mệt không chịu nổi, chúng ta vẫn còn nguyên vẹn đội hình! Còn không đối phó được với bọn họ sao? Đến lúc đó, giết sạch bọn họ, chẳng lẽ người chết còn cần phương thuốc hay sao? Đến lúc đó trừ được mối tai họa là bác sĩ Lâm, phương thuốc cũng vẫn nguyên vẹn, còn có cái gì mà phải lo nữa chứ? Ha ha ha…”

“Giết… Giết sạch?”

Các trưởng lão nghe xong cũng biến sắc.

“Nếu giết sạch, người ngoài mà biết được, chẳng phải Trường Cổ sẽ…”

“Không phải có bác sĩ Lâm chịu tiếng xấu thay cho chúng ta rồi sao?”

Công Tôn Đại Hoàng cười nói.

Mọi người không nói thêm gì nữa.

Công Tôn Đại Hoàng đã lên kế hoạch cả rồi.

Một trận chiến này, Trường Cổ đã sớm đứng ở thế chiến thắng rồi.

“Bác sĩ Lâm!”

“Tôi giúp anh!”

Bạch Thiếu Quân và Thủ Mệnh cùng nói, bọn họ muốn tham chiến.

Nhưng hiện trường thật sự quá nhiều người, bọn họ còn chưa nhiên xông tới, đã bị mấy cao thủ ngăn cản, mọi người quần chiến †ại cùng một chõ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2307


Chương 2307:

Về phần Lâm Dương, sớm đã bị bao vây tầng tầng lớp lớp rồi.

Nhưng anh chẳng hề sợ hãi, song quyền mạnh mẽ, thế không thể đỡ, bất kể là người nào tiếp cận, đều bị đấm bay, không chết cũng tàn phế.

“Các người nghe đây, tôi không muốn giết quá nhiều người không liên quan! Nhanh chóng dừng lại! Đây là ân oán giữa tôi và Trường Cổ!” Lâm Dương nói, muốn khuyên can những người vì lòng tham mà mất đi lý trí này.

Nhưng mà không một ai dừng tay.

Thậm chí ra tay càng tàn nhẫn hơn.

“Hừ, các người nghĩ tôi không dám giết các người sao?”

Lâm Dương tức giận, hai mắt tức giận đến đỏ lên, sát ý tung hoành.

Lúc này, nội tâm của anh đã bị sát ý lan tràn chiếm lĩnh rồi.

Lâm Dương hoàn toàn. phân TỘ Tồi.

Anh ra tay lại không có nặng nhẹ, mỗi một quyền đều dùng hết toàn lực.

Rầm! Bịch! Bụp! Phụt! Những kẻ cứ tới gần người anh hoặc là xương cốt bị đánh gãy, hoặc là đầu bị đánh méo, càng có người bị lực lượng đơn thuân làm vỡ nát Tục phủ ngũ tạng, chết ngay tại chỗ.

Không ai có thể đỡ được một đòn của Lâm Dương.

Mọi người vô cùng sợ hãi.

“Nổ súng! Nổ súng đi!”

“Giết! Giết anh ta đi!”

Mọi người cuồng loạn hô lên.

Bùm bùm bùm bùm…

Những người cầm súng ngắn bắn liên tục.

Viên đạn trực tiếp bắn lên người Lâm Dương.

Lâm Dương liên tiếp lưi vê phía sau.

Nhưng vừa lui một bước, hơn mười thanh kiếm đã chém về phía anh.

Nếu như bị chém trúng, kiểu gì chả bị chặt thành tám khúc? “Bác sĩ Lâm, cẩn thận!

Thủ Mệnh vội vàng hô lên.

Lâm Dương nhanh nhẹn giơ tay ra đỡ.

Tất cả mũi kiếm đều bị anh đỡ trong lòng bàn tay, sau đó vặn một cái.

Leng kengl! Mũi kiếm đều bị gãy hết.

Nhưng lại có vô số thanh kiếm khác bổ vê phía anh.

Thế công đồn đập, không thỏ nổi.

Lâm Dương nheo mắt, giơ tay lên nắm chặt, tiếp theo tay biến thành đao, chặt lên mấy thanh kiếm đang chém tới.

Loảng xoảng! Loảng xoảng! Loảng xoảng! Loảng, xoảng…

Những thanh kiếm kia đều bị Lâm Dương dừng tay chặt gấy.

“Cái gì?”

Đám người bốn phía trợn tròn mắt nhìn.

Lại dùng tay chặt gãy kiếm? Quá giả rồi? Pằng pằng lồng – Bên này vẫn tiếp tục nổ súng.

Nhưng thời điểm này, tất cả đạn bắn vào Lâm Dương, cũng không thể ghim vào người anh nữa.

Viên đạn cứ như đánh vào tấm thép vậy, toàn bộ bị bắn ngược ra, thậm chí còn có viên đạn…

bản ra tia lửal “Xảy ra chuyện gì vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2308


Chương 2308:

“Sao anh ta lại biến thành đao thương bất nhập rồi?”

Tiếng khiếp sợ không ngừng vang lên.

Mọi người đều bị dọa.

Lâm Dương đột nhiên cất bước, tốc độ cũng tăng nhanh gấp mấy lần, lại lần nữa nhảy vào giữa đám người, mãnh liệt công kích.

Bịch bịch bịch bịch…

Mỗi một kích đường như đều có sức nặng nghìn cân, đánh vào trên ngực, có thể đánh lõm vào một mảng, đánh vào đầu, có thể làm cho sọ trực tiếp vỡ ra.

Lúc này cho đù là người nào, đều là một kích về trời!

Không có cơ hội nói lời trăn trối.

Và những vũ khí của bọn họ, cũng không thể gây tốn thương cho Lâm Dương dù chỉ là một chút.

Cứ như Lâm Dương đột nhiên mở công tắc vậy.

Mấy ngàn người vây công, lại bị một mình anh đánh bại, tử thương vô số.

“Quái vật! Anh ta là quái vật!”

“Đao chém không vào, kiếm đâm không được, đạn cũng không bắn được, dưới da của anh ta có khảm thép sao?”

“Lúc trước còn có thể công kích anh ta, vì sao đột nhiên công kích của chúng ta lại không có tác dụng gì nữa vậy?”

Giọng nói run rẩy không ngừng vang lên.

Mọi người càng đánh thì càng sợ hãi.

“Ngài Công Tôn, cái này… đây là có chuyện gì?”

Người nhà họ Khương biểu thị không thể nào tin được, vội vàng lùi lại hỏi Công Tôn Đại Hoàng.

Người nhà họ Khương của gã chỉ mới mấy phút ngắn ngủi, mà đã chết trận mười người!

Gã đâu còn có lá gan tiếp tục làm cho người của mình đi chịu chết nữa chứ?

Trường Cổ bên này cũng rất khiếp sợ.

Công Tôn Đại Hoàng không nói gì, nhìn chằm chằm Lâm Dương, giống như thể đang suy nghĩ, nhíu chặt mày.

Ngược lại là đại trưởng lão bên cạnh dường như nghĩ tới điều gì, thất thanh nói: “Đừng nói là bác sĩ Lâm… đã có thân thể Tiên Thiên Cương chứ?”

“Hả?”

Tất cả mọi người đều choáng váng rồi.

Gã người nhà họ Khương sợ tới mức thiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất.

“Ông Chung, ông… ông đừng làm tôi sợi Thân… thân thể Tiên Thiên Cương? Đây là thứ cần phải có hai mươi giọt Lạc Linh Huyết mới có thể ngưng hóa thành, ông… ông cũng đừng nói với tôi là bác sĩ Lâm có hai mươi giọt Lạc Linh Huyết nhé!”Gã run rẩy nói.

Hai mươi giọt Lạc Linh Huyết có ý nghĩa gì? Hiện trường ngoài Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy thì ai cũng rõ ràng.

“Tôi cũng không muốn tin chuyện này là thật, nhưng loại tình huống này ngoại trừ thân thể Tiên Thiên Cương, thực sự tôi không nghĩ ra cái gì có thể giải thích được hiện tượng này! Bác sĩ Lâm đột nhiên vô địch, hẳn là kích hoạt lực lượng của Lạc Linh Huyết, mở ra thân thể Tiên Thiên Cương, nên mới có thể đao thương bất nhập!” Chung trưởng lão khàn khàn nói.

Gã nhà họ Khương trợn tròn mắt.

Cảm giác lạnh cả người từ cột sống lan ra, làm gã điên cuồng run rẩy…

“Chung trưởng lão, ông đừng nói lung tung!”

Lúc này, Công Tôn Đại Hoàng ở bên cạnh quát.

Gã nhà họ Khương nhìn ông ta: “Ngài Công Tôn, ông… ông biết rõ nguyên nhân?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2309


Chương 2309:

“Đây là ngưng thể thuật của bác sĩ Lâm!”

“Ngưng thể thuật? Đó là thuật pháp gì?”

“Là một loại thủ đoạn của Đông y cổ, dùng kim bạc kích hoạt phòng ngự của thân thể, khiến thân thể trở thành mình đồng da sắt, đao thương bất nhập, nhưng loại thủ đoạn này cũng không duy trì được quá lâu, anh Khương, không cần phải lo lắng, tiếp tục cho người của anh đánh đi, không bao lâu nữa bác sĩ Lâm sẽ phải thất bại thôi.”

“Thế nhưng…”

“Bác sĩ Lâm cũng là người y đạo, Trường Cổ chúng tôi càng là ngôi sao sáng trong y đạo ở Việt Nam, sao nào? Anh Khương là không tín nhiệm tôi sao?”

“Không không không… Tôi không phải có ý này… Tôi chỉ là…

“Nếu như anh Khương đã không có ý này, thì nhanh chóng tiếp tục chiến đấu đi, hay là anh không muốn phương thuốc nữa?” Công Tôn Đại Hoàng bình tĩnh nói.

Gã nhà họ Khương âm thầm nghiến răng, bất đắc dĩ, chỉ có thể quay đầu tiếp tục chiến đấu.

Chung trưởng lão nhìn sang Công Tôn Đại Hoàng: “Ngài Công Tôn, tôi chưa từng nghe qua ngưng thể thuật, trong Đông y cổ thật sự có loại thủ đoạn này sao?”

“Không có, tôi lừa gã đấy! Nếu như tôi không lừa gạt như vậy, thì sao nhà họ Khương còn tiếp tục chiến đấu nữa?”

“Vậy… vậy có nghĩa là…”

“Đúng vậy, bác sĩ Lâm… quả thực chính là thân thể Tiên Thiên Cương!”

Trưởng lão Trường Cổ biến sắc.

Công Tôn Đại Hoàng nheo mắt nói: “Hôm nay nếu không giết được bác sĩ Lâm, thì ngày sau chắc chắn bác sĩ Lâm sẽ tiêu diệt Trường Cổ chúng tai”

“Ngài Công Tôn, chúng ta có nên áp dụng biện pháp khác không?”

“Lập tức phát tín hiệu, triệu tập lực lượng của Trường Cổ đến đầm Ám Long! NhanhI”

“Triệu tập lực lượng Trường Cổ? Triệu tập bao nhiêu?”

“Tất! Cải”

Công Tôn Đại Hoàng gắn từng chữ một.

Trước khi nguyên lão của Phái Cổ tiến vào đầm Ám Long, đã chuẩn bị con đường cầu viện trước.

Cách một đặm, bọn họ sẽ xếp một cơ sở ngâm của Phái Cổ.

Đổi với chí bảo của thần y lần này Công Tôn Đại Hoàng nhất định phải có, tuy thời gian gấp gáp, nhưng ông ta chuẩn bị vô cùng hoàn mỹ.

Cơ sở ngầm vẫn luôn sắp xếp tới bên ngoài đầm Ám Long.

Đợi tín hiệu phát ra, truyền tới chỗ người của Phái Cổ ở bên ngoài đầm Ám Long, thông qua điện thoại, chỉ trong nháy mắt cường giả của Phái Cổ phân tán ở khắp nơi, nhao nhao xông vào trong đầm Ám Long.

Những người có mặt ở đây đã không ngăn cản được Than Lâm rồi.

Đại điện cho nhà họ Khương vốn nửa tin nửa ngờ, sau khi trả giá tính mạng của mấy người trong gia tộc, ông.

ta không chịu được nữa, kêu thám một tiếng quay đầu bó chạy.

“Đi sao?”

Công Tôn Đại Hoàng hừ lạnh, ngón tay hơi cử động.

Chiêm chiếp! Một đạo hàn quang lướt qua.

Chỉ thấy trên cổ đại điện nhà họ Khương xuất hiện một cái kim châm cửu.

Đúng là kìm châm cứu Công Tôn Đại Hoàng vung Ta.

Đại điện của nhà họ Khương run rấy tại chỗ, rút kim châm cứu trên cố ra, trợn to mắt, nhìn về phía Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2310


Chương 2310:

Lúc này Lâm Dương căn bản không có thời gian để ý tới ông ta.

Không hề nghỉ ngờ, kim châm cứu này là của Công Tôn Đại Hoàng.

*Ngài Công Tôn, ngải.

“Người nhu nhược, còn muốn chạy trốn? Một khi đã như vậy, vậy thì đi chết đi!” Công Tôn Đại Hoàng hừ lạnh.

“Ông…

Ông…

Thật độc ác!”

Đại điện của nhà họ Khương hét lên, sau gáy là một mảng đen xì, người phun ra máu đen trực tiếp mất mạng.

“Hả?

Rất nhiều người đều thấy được cảnh này, vẻ mặt kinh hãi.

“Đi, lấy linh đan tẩy tủy trên tay ông ta về!”

Vé mặt Công Tôn Đại Hoàng không đổi nói.

“Dạ, thưa ngài.”

Người bên cạnh chạy lên trước, đoạt Hồi Linh Đan.

“Ngài Công Tôn, ông…

Ông đây là làm gì thế? Vì sao phái giết người nhà họ Khương? Vì sao lại cướp linh đan bọn họ đùng mạng, đổi lấy?”

Lập tức có người nghỉ ngờ, trong lòng tràn ngập căm.

phản nhìn Công Tôn Đại Hoàng.

“Người nhà họ Khương muốn chạy trốn! Sao tôi có thể nhịn được?”

Vẻ mặt Công Tôn Đại Hoàng không đổi nói.

“Chạy trốn sao? Thì sao chứ? Không đánh lại còn không cho chạy trốn à?”

“Đương nhiên không cho, dù sao tôi không cho các người chạy trốn!”

“Cái gì? Những người còn đang bao vây tấn công Lâm Dương trợn tròn mắt.

“Người nào chạy trốn, thì người đó sẽ phải chết, bây giò các người chỉ còn một con đường, đó chính là g**t ch*t bác sĩ Lâm, nếu như g**t ch*t cậu †a, đan được sẽ là của các người.

Trừ chuyện đó ra, phương thuốc này, tôi cũng có thể ban cho các người”

Công Tôn Đại Hoàng nói.

Ông căn bán coi chúng tôi như súng mà sử dụng!”

“Khốn nạn! Ông cố ý muốn chúng tôi liều mạng với bác sĩ Lâm, sau đó mình thì ngồi Ngư Ông hưởng lọ “Linh đan tẩy tủy này ông vốn không có thành ý giao cho chúng tôi! Đợi chúng tôi liều mạng với bác sĩ Lâm hai bên cùng tổn hại xong, ông nhất định sẽ g**t ch*t chúng tôi, đoạt hết linh đan tẩy tủy trỏ về!”

“Định là như vậy, người nhà họ Khương là kết cục!”

“Công Tôn Đại Hoàng, ông thật hàn hại”

Mọi người tức giận kêu lên, cuối cùng lúc này cũng, tỉnh táo.

Nhưng mà Công Tôn Đại Hoàng không hề kích động, chỉ bình tĩnh nói: “Chư vị, các vị hiểu lầm rồi, sao tôi có thể coi các vị như súng mà sử dụng được? Tôi chỉ hy vọng chư vị có thế giúp tôi, không hơn”

“Gạt người”

“Chúng tôi sẽ không chém giết với bác sĩ Lâm nữa!”

“Chuyện này căn bản chính là chịu chết! Chư vị, chúng ta đi!”

“bi Mọi người quát to, trực tiếp đẫn người rút về phía sau, định rời khỏi đầm Ám Tong.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2311


Chương 2311:

Nhưng sao người của Phái Cố có thể để bọn họ rời đi để đàng.

“Cầm đồ của.

tà không làm việc cho tôi? Các người nghĩ Phái Cổ tôi coi tiên như rác à? Các người đã bất nghĩa, vậy đừng trách chúng tôi bất nhân! Ra tay!” Công Tôn Đại Hoàng quát khẽ.

“DạP Cao thủ của Phái Cổ cùng xông lên.

Người của Phái Cổ đợi quân địch mệt mỏi rồi mới tấn công, cả đám giống như hố vào bầy đê, tùy ý tàn sát xung quanh.

Những người này. „(OIJAV.Of. công kích của người **f2atiffnhh247.com Hiện trường vô cùng hỗn loạn.

Vẻ mặt Lâm Dương không đối nhìn cảnh tượng này, không có bất cứ phản ứng gì Đây là bọn họ tự chuốc lấy phiền phức, tất nhiên là Lâm Dương sẽ không Copy of weeutb2IEIAuLE1Dl⁄224LeuCÁ)kil»e„ khiến nhiều người cảm thấy hứng thú, mà thân phận của những người này, ra tay cứu giúp.

sớm muộn gì cũng được đào ra.

Nhưng mà người của Phái Cổ không biết Trương Bảo Ngọc và Hứa Thanh Thủy, thấy bọn họ luôn lấy cameras ra chụp ảnh và quay phim, lập tức giận dữ, trực tiếp xông về phía hai người.

“ÁP Hứa Thanh Thủy hét lên một tiếng Trương Bảo Ngọc liên tục lùi về sau, gương mặt tái mét, người cũng bị dọa ngốc rồi Lâm Dương nhướng mày, suy nghĩ một lát nâng tay lên.

Vũ vù vù Mấy cái kim châm cứu bay đi, đâm lên người người của Phái Cổ.

Rầm!

Lúc này khí lực của người Phái Cổ bị rút đi như thủy triều, cả người mềm nhữn ngã xuống đất, giống như chết rồi.

Tiếng thét chói tai “In ðB lúc càn: f suợn y «„„⁄@MMq)H nh247.com…

Lâi “Sao thế? Hai cô bé này có quan hệ với bác sĩ Lâm sao?“ Công Tôn Đại Hoàng lạnh nhạt hỏi.

“Không có quan hệ” C Opy of 1.amM.inh24/.com Công Tôn Đại Hoàng nhíu mày, không hé răng “Tôi t Mà Hứa Thanh Thủy và Trương Bảo Ngọc đều kịp phản ứng, vội vàng chạy về phía Lâm Dương.

“Bác sĩ Lâm, cứu chúng tôi với.”

“Bác sĩ Lâm, giúp chúng tôi đi”

Hai cô gái run rẩy nói.

“Hai người đi theo làm gì, trở về đi, nơi này không thích hợp với hai cô, đi nhanh đi” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Hai cô gái gật đầu, xoay người rời đi Công Tôn Đại Hoàng mỉm cười, không đi ngăn cản.

Những con chó con mèo này, ông ta không thèm để ý.

‘Từ đầu tới cuối trọng điểm của ông ta là Lâm Dương, Mọi chuyện phát triến tới mức này, tuy không tính quá thuận lợi, nhưng không khác mong muốn lắm.

“Được rồi, chúng ta “CĐPV’ ðf Lâm Dương quát khẽ, xông về phía Cổng Tôn Đại Hoàng.

Lamlilnh24.com….

Nhưng Lâm, trái lại không ngừng lùi về sau, tránh đi mũi nhọn.

“Muốn tránh sao? Tránh được hết à?”

Lâm Dương hừ lạnh, cánh tay nắng lên.

VùiI VùI Vùi Vù. Copy of ~TMIMEIHH2272E01127 Công Tôn Đại Hoàng.

Ánh sáng bạc lóe lên, ở trong trời đất u ám, giống như một vòng nguyệt quế…

Công Tôn Đại Hoàng liên tục lùi về sau, muốn dùng cây cối tránh né, nhưng một số cây cối tráng kiện cũng bị kim châm cứu đâm thủng Dưới tình thế cấp bách, ông ta tránh sang bên cạnh, trốn bên hông một tảng đá to, dùng đá ngăn cản, Răng rắc răng rắc răng rắc.
 
Back
Top Bottom