Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2332


Chương 2332:

“Thân thể Tiên Thiên Cương muốn đến mức đao thương bất nhập, thực ra vẫn luôn dựa vào khí lực của bản thân duy trì, nói cách khác lúc này bác sĩ Lâm duy trì thân thể Thiên Thiên Cương, là dùng khí lực của mình, nếu khí lực của cậu ta hao hết, tất nhiên là thân thể Tiên Thiên Cương sẽ giảm đi, lúc đó không giết được cậu ta sao?”

“Ngài Công Tôn, ý của ngài là…”

“Chống đỡ! Cố gắng chống đỡ!” Công Tôn Đại Hoàng suy nghĩ, nói: “Hiện giờ chúng †a chỉ có thể chống đỡ! Chống đỡ tới khi khí lực của bác sĩ Lâm hao hết! Chúng ta nhiều người, dùng chiến thuật biển người gi3t ch3t cậu ta! Cậu ta chỉ có một mình, giết một người, giết mười người trăm người, tôi không tin cậu ta có thể giết ngàn người chục ngàn người của Phái Cổi Cậu ta là người, không phải thần!”

Mọi người kinh hãi.

“Nhưng mà ngài Công Tôn… Nếu làm vậy, chẳng phải Phái Cổ chúng ta sẽ tổn thất nặng nề sao?”

“Đúng vậy, bác sĩ Lâm giống như một Chiến Thần, không ai có thể chống đỡ một chiêu của cậu ta! Nếu dựa vào chiến thuật biển người tiêu hao thể lực của cậu ta, không biết sẽ phải chết bao nhiêu người!” Một nguyên lão ở bên cạnh lo lắng nói.

“Chúng ta không có đường sống để lựa chọn rồi! Hiện giờ chết nhiều người cũng đáng! Đã ầm ï với bác sĩ Lâm tới tình trạng này, hôm nay không gi3t ch3t cậu ta, thì là Phái Cổ ta diệt vong! Nếu chúng ta không gi3t ch3t cậu ta, ngày sau cậu ta lớn mạnh hơn, Phái Cổ ta vẫn sẽ bị cậu ta diệt sạch!”

Công Tôn Đại Hoàng hừ lạnh nói.

“Chuyện này…”

Mọi người im lặng rồi.

“Lập tức sắp xếp đội anh hào, phá độc sư cùng với tất cả những đệ tử tỉnh nhuệ khác, bảo bọn họ nhanh chóng chuẩn bị! Nếu đội cấm vệ không địch lại, bọn họ lập tức tiến lên chiến đấu!” Công Tôn Đại Hoàng quát.

Sắc mặt mấy nguyên lão của Phái Cổ khó coi.

“Ngài Công Tôn, bây giờ xông lên chẳng khác nào chịu chết, tôi lo lắng… Hành động lần này sẽ khiến nhiều người trong phái bất mãn, đến lúc đó xảy ra biến cố… Hậu quả vô cùng nghiêm trọng…” Một người cẩn thận nói.

“Chuyện này liên quan tới sinh tử tồn vong của Phái Cổ, nếu người nào dám kháng lệnh không đến, gi3t ch3t tại chỗ!” Công Tôn Đại Hoàng buồn bực phẫn nộ quát.

Không còn ai khuyên bảo nữa.

Mọi người biết được, Công Tôn Đại Hoàng đây là muốn được ăn cả ngã về không rồi!

“Mọi người chuẩn bị tiến lên chiến đấu!”

“Hôm nay, hẳn là ngày chết của bác sĩ Lâm rồi!”

“Không chết không ngừng!”

“Không chết không ngừng!”

Mệnh lệnh này khiến trong lòng rất nhiều người của Trường Cổ cảm thấy sợ hãi.

Nhưng mà cũng may các trưởng lão biết cách cổ vũ sĩ khí, kích động khí thế, cùng với tiếng hô khẩu hiệu, một số người của Trường Cổ bắt đầu xoa xoa tay chuẩn bị cho một trận đại chiến.

Lúc này khói độc bỗng xuất hiện hiện tượng lạ.

Chỉ thấy khói độc vốn trôi nổi bồng bềnh bỗng ngưng tụ lại biến thành một con kỳ lân khổng lồ đen tuyền.

Tất cả mọi người bị kỳ lân bao phủ.

Lúc này khói độc đã loãng đi nhiều, mọi người cũng có thể nhìn thấy rõ những thành viên đội cấm vệ.

Nhưng mà chỉ sau một ánh nhìn thì tim của mọi người đều hoảng hốt nhảy lên tận cổ.

Trong nháy mắt, đội cấm vệ chỉ còn lại một nửa, một nửa còn lại đều nằm trên mặt đất, cơ thể họ bắt đầu tan ra, hoàn toàn thay đổi, tay chân đều gấy rụng, chết một cách vô cùng thề thảm.

Mà những người còn sống sót cũng không có gì tốt, không phải cánh tay thì là đầu bị ăn mòn, hoặc là ngực bị xuyên thủng, bọn họ vẫn còn có thể chiến đấu bởi vì vốn bọn họ không hề cảm nhận được đau đớn, nếu không bị thương cỡ đó thì bọn họ ngay cả đứng cũng còn không đứng nổi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2333


Chương 2333:

“Đây là Kỳ Lân Biến đã thất truyền của Kỳ Lân Môn, chỉ là đã được bác sĩ Lâm thay đổi, anh ta đã dùng khí độc thay thế cho năng lượng của Kỳ Lân Biến tạo ra Kỳ lân độc này, đội cấm vệ bị anh ta dùng độc luyện chết!”

Một người kêu lên thất thanh.

Tất cả những người của Trường Cổ đều khiếp sợ.

Nhìn cảnh tượng như vậy có lẽ là đội cấm vệ cũng không chống đỡ được bao lâu nữa…

Bác sĩ Lâm thật đáng sợ…

“Mau! Tiếp tục phái người lên chiến đấu!

Mau đi!”

Công Tôn Đại Hoàng nóng nảy, đứng bên cạnh rống lên chỉ huy.

“Phá độc sư nghe lệnh, mau chóng hỗ trợ chiến đấu!”

“Đệ tử tinh nhuệ chuẩn bị!”

“Lập tức ra sức chiến đấu!”

Tiếng hô hoán thét gào không ngừng nghỉ.

Trường Gổ lại bắt đầu bố trí chiến đấu.

Nhưng mà… như vậy có ích gì chứ?

“Công Tôn Đại Hoàng, điên rồi! Người của Trường Cổ, điên hết rồi!”

Bạch Thiếu Quân yên lặng chăm chú nhìn cảnh tượng trước mặt, lẩm bẩm nói.

“Ngài Bạch Thiếu Quân, bọn họ đã đến hết rồi.”

Lúc này giọng nói run rẩy của thủ mệnh bên cạnh truyền đến.

Bạch Thiếu Quân ngẩn ra, nhìn về phía sườn núi bên cạnh.

Chỉ thấy những bè phái của thế gia khác đã chạy đến chào hỏi.

Bọn họ là những người mà Bạch Thiếu Quân mời tới để giúp đỡ Lâm Dương thoát thân.

Nhưng bây giờ xem ra… đã không cần nữa rồi!

Bọn họ không cần phải tham gia, hoặc có lẽ là… cũng không dám tham gia.

Tất cả họ đều trợn to hai mắt nhìn trận chiến bên dưới, nhìn người đàn ông tóc trắng kia nghiền chết người của Trường Cổ như một cái máy xay thịt, ai nấy đều sợ hãi đến mức không dám phát ra tiếng.

Cảnh tượng này quá kinh khủng!

Cả đời này chưa ai từng thấy một chuyện như vậy.

Chiến trường này… như là một địa ngục.

“Lên, tiếp tục lên cho tôi!”

“Giết nó! Tiếp tục giết! Không cho phép dừng lại!”

“Ai cho phép cậu lùi về phía sau? Lên giết tiếp cho tôi!”

“Ai dám lùi lại! Tôi sẽ giết người đó!”

Công Tôn Đại Hoàng cũng điên rồi, không ngừng la hét, không ngừng chỉ huy người bên cạnh tiến lên.

Nhưng mà người của Trường Cổ cũng là người mà.

Bọn họ cũng biết sợ chứ!

Đầu đã đánh đến mức này rồi, cho dù có đánh giết tiếp thì cũng chỉ là đơn giản mang đầu đi tặng cho người ta.

Bọn họ đâu phải là kẻ ngu, sao lại cam chịu chết một cách uổng phí?

“Ngài Công Tôn… Chúng ta đánh không lại bác sĩ Lâm đâu!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2334


Chương 2334:

“Cầu xin ngài tha cho chúng tôi đi! Chúng tôi không muốn chết một cách vô ích đâu!”

“Không đánh lại… thì chỉ có một con đường chết!”

“Ngài Công Tôn, tha cho chúng tôi đi mài”

Một số ít đệ tử sợ đến mức trực tiếp òa khóc, quỳ xuống đất vái lạy Công Tôn Đại Hoàng.

Nhưng mà Công Tôn Đại Hoàng đâu có để ý nhiều đến vậy chứ? Ông ta trực tiếp bước lên dùng một tát đập chết người đệ tử quỳ xuống cầu xin đó, tiện đà trợn mắt nhìn chằm chằm những người còn lại, quát: “Mấy người có lên hay không?”

“Ngài Công Tôn…”

Có người vẫn muốn tiếp tục giải thích nhưng mà cơ bản là Công Tôn Đại Hoàng không cho anh ta cơ hội, lúc này lại một cái tát bay qua.

Rầm!

Đầu tên đệ tử đó bị đập nứt, trực tiếp chất tươi.

“4?”

Những người còn lại sợ đến mức mất mật.

“Nghe đây, còn ai nói nữa! Trực tiếp đánh chết, không nương tay.’ Công Tôn Đại Hoàng quát.

Một số người sợ run, bắt đầu dao động, nhưng mà lúc ngước lên nhìn Công Tôn Đại Hoàng, lại thấy xác của người đệ tử kia ở bên cạnh thì cũng thấy tuyệt vọng.

Trái phải bên nào cũng phải chết, bọn họ biết phải chọn thế nào đây?

“Công Tôn Đại Hoàng, ông đừng quá đáng.”

Cuối cùng có một đệ tử hét lên.

“Cậu vừa nói gì?” Công Tôn Đại Hoàng lập tức trừng mắt dữ tợn nhìn đệ tử đó.

“Viên Hạo! Cậu thật to gan! Sao lại dám gọi ngài Công Tôn như vậy?”

“Cậu muốn tạo phản sao?”

Những trưởng lão khác tức giận quát mắng.

“Tạo phản? Hừ! Tạo phản thì làm sao?

Công Tôn Đại Hoàng đẩy chúng tôi vào con đường chết! Một thủ lĩnh bất nhân bất nghĩa như vậy, cho dù là chúng tôi tạo phản thì có gì sai?” Đệ tử kia tức giận nói.

“Mày… muốn chết!”

Công Tôn Đại Hoàng giận tím mặt, nhún người bay thẳng về phía đệ tử kia.

“Ngài Công Tôn, đừng!”

Đại trưởng lão vội vàng la lên.

Nhưng mà đã không kịp nữa rồi.

Tốc độ của Công Tôn Đại Hoàng rất nhanh, đệ tử kia không kịp phản ứng đã bị ông ta đạp một phát vào ngực, ngã xuống đất phun ra máu chết tươi.

“ÁI”

“Sư huynh Viên Hạo!”

+0 8B: 10/11 “Công Tôn Đại Hoàng, ông khinh người quá đáng rồi!”

“Các huynh đệ, Công Tôn Đại Hoàng không cho chúng ta con đường sống! Chúng ta hà tất gì phải khách sáo với ông ta? Mọi người cùng nhau tiến lên bắt Công Tôn Đại Hoàng lại cho tôi!”

“Bắt Công Tôn Đại Hoàng!”

Tất cả các đệ tử của Trường Cổ đã nổi giận, mỗi người đều la ó gào thét, lao về phía Công Tôn Đại Hoàng!

Nhất thời hiện trường bỗng hỗn loạn mất khống chế.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2335


Chương 2335:

Một nhóm người của Trường Cổ bỗng nhiên làm phản, bao vây xung quanh Công Tôn Đại Hoàng, điều này khiến rất nhiêu người bất ngờ.

Nhưng mà trong vài ánh mắt già nua của một số trưởng lão Trường Gổ thì đây là một kết quả tất yếu.

Công Tôn Đại Hoàng quá ích kỷ, cơ bản không hề quan tâm đến mạng của những đệ tử của Trường Cổ, tình huống như vậy xảy ra là lẽ đương nhiên.

Dù sao thì đây vốn đã là một trận đấu không công bằng.

“Vô liêm si, Mâấy người các ngươi đám đánh lại ngài Công Tôn! Thật to gan!” “Người đâu, bắt hết những kẻ phản bội này lại!” Một số người trung thành với Trường Cổ đã chạy đến bao vây những đệ tử này lại.

Công Tôn Đại Hoàng cũng không quan tâm nhiều như vậy, gâm nhẹ nói: “Bắt làm gì? Giết hết đi!” Nói xong thì ông ta tự mình nhảy vào tùy ý tàn sát không hê nương tay.

Rất nhanh nhóm người này đã bị g**t ch*t gần hết, chỉ còn lại một số người muốn bỏ chạy.

Nhưng mà xung quanh đều là người của Trường Cổ, bọn họ sao mà trốn đi đâu được? “Tất cả các chư vị đông môn! Tại sao các huynh đệ vẫn bán mạng chứ?

Họ bắt các huynh đệ đi chịu chết! Vốn là không xem các vị là người, lẽ nào các vị không nhận ra sao? Người như vậy vốn không đáng để chúng ta trung thành.

Xin mọi người hãy tỉnh táo lại đi!” “Lúc bọn họ ép các vị chiến đấu với bác sĩ Lâm, các vị làm được gì? Bác sĩ Lâm vốn là thiên hạ vô địch! Các vị sư huynh sư tỷ của ba mươi sáu Thiên Cương, bảy mươi hai địa sát! Đội cấm vệ môn này! Bọn họ đều mạnh như vậy nhưng mà vẫn có kết cục rất thê thảm, còn chúng ta thì sao? Các vị thì sao? “Mau tỉnh lại đi! Nếu không…

tất cả mọi người cũng chỉ còn một con đường chết!”

Những người tuyệt vọng này chỉ có thể cố gắng khuyên bảo các huynh đệ đồng môn.

Lời nói của bọn họ đúng thật là mang lại hiệu quả, những người này đều chân chừ do dự, ai nấy đều nhìn mặt nhau, ánh mắt phức tạp.

Thật ra sao bọn họ lại không hiểu chứ, đâu có ai là kẻ ngốc chứ! Chỉ là…

bọn họ không đủ quyết tâm phản bội lại Trường Cổ mà thôi.

Thấy mọi người lưỡng lự, bọn họ đều hiểu là hôm nay nhất định phải chết, nhưng mà bọn họ đều không cam.

lòng.

Bỗng nhiên, một người mạnh mẽ xoay người lao vê phía bác sĩ Lâm, trực tiếp quỳ gối trước mặt Lâm Dương, đau đớn rống lên: “Bác sĩ Lâm! Xin hãy cứu lấy chúng tôi, chúng tôi nguyện trung thành với ngài!” Những người còn lại thấy vậy thì ánh mắt cũng sáng ngời, cũng vội vàng quy trước mặt Lâm Dương la lớn: “Bác sĩ Lâm, chúng tôi tình nguyện gia nhập vào Dương Hoa, nguyện lên núi đao xuống biển lửa, xin ngài hãy cứu.

chúng tôi!” Quy hàng bác sĩ Lâm? Đây cũng được xem.

là một cách bảo toàn tính mạng.

Lúc này cũng chỉ có thể cầu xin bác sĩ Lâm giúp đỡ.

“Kẻ phản bội!” “Tôi muốn chém các người thành trăm.

mảnh!” Không ít người của Trường Cổ đều nổi giận.

Nhưng mà phần lớn đều đưa mắt nhìn về phía Lâm Dương.

Bác sĩ Lâm mạnh như vậy, nếu như đầu quân cho ngài ấy…

có phải là sẽ giữ được mạng sống không?

“Vô liêm sỉ! Dám đi theo địch trước mặt †ao? Chúng mày muốn chết sao?”

Công Tôn Đại Hoàng tức giận tột độ, hét lên một tiếng rồi phóng về phía những kẻ phản bội.

Nhưng ông ta vừa tới gần thì Lâm Dương bỗng nhiên nhảy một bước về phía trước, một chiêu đánh về phía Công Tôn Đại Hoàng.

Nắm đấm tóe ra một sức mạnh và năng lượng khủng khiếp va chạm với Công Tôn Đại Hoàng, lúc này ông ta bị đánh bay ra ngoài, sau khi tiếp đất thì liên tiếp lùi về sau, suýt nữa ngã quy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2336


Chương 2336:

Xung quanh không ngừng vang lên tiếng xôn xao.

“Bọn họ đã là người của Dương Hoa chúng tôi rồi mà Công Tôn Đại Hoàng ông vẫn muốn giết?” Vẻ mặt Lâm Dương không thay đổi nói.

“Mày…’ Công Tôn Đại Hoàng tức giận.

Lâm Dương quay đầu nhìn bên cạnh, nhìn những tên đệ tử quỳ dưới đất nói: “Những kẻ lâm trận lại quay đầu đi theo kẻ địch trước nay tôi sẽ g**t ch*t không tha, nhưng mà tôi biết mọi người do đến đường cùng nên muốn tìm một con đường sống! Vậy nên có thể tha cho mọi người lần này, hy vọng là mọi người có thể trung thành với tôi! Nếu không †hì thủ đoạn của tôi còn đáng sợ hơn với Công Tôn Đại Hoàng.”

“Bác sĩ Lâm yên tâm, chúng tôi nhất định trung thành với ngài!”

Những người này vui mừng, điên cuồng dập đầu.

“Được! Mấy người lùi lại, tôi sẽ bảo vệ mọi người an toàn!” Biểu cảm trên mặt Lâm Dương không đổi nói.

“Bác sĩ Lâm, không cần chúng tôi giúp ngài sao?”

Một người cẩn thận hỏi.

“Trận đấu như thế này, mọi người lên, không chết cũng bị thương! Mất nhiều hơn được, tôi có thể lo được, chưa cần dùng tới mọi người, lùi lại đi.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Lời này vừa dứt, trong lòng mọi người bỗng thấy ấm áp.

Mà trong lòng những người của Trường Cổ cũng phức tạp không rõ.

Đây chính là bác sĩ Lâm sao?

So với loại người chỉ biết để mình đi chịu chết thì bác sĩ Lâm đáng kính hơn biết bao.

Nhất thời mọi người đều đồng loạt cúi đầu yên lặng ngẫm nghĩ, không hề liều mạng tấn công Lâm Dương nữa.

Ai đúng ai sai, không lẽ những người này còn không phân biệt được…

“Lên đi… Mọi người đều đang lo lắng gì chứ? Tiếp tục giết cho tôi! Cậu ta đánh lâu như vậy chắc chắn thể lực sẽ không chịu nổi, thân thể Tiên Thiên Cương tất nhiên cũng sẽ không ổn! Lúc này là thời cơ tốt nhất để g**t ch*t cậu ta! Lên! Tất cả lên cho tôi!”

Công Tôn Đại Hoàng trợn to mắt nhìn xung quanh, không ngừng gào thét.

Nhưng mà lúc này… không ai xông lên cả.

“Ngài Công Tôn, lúc này, ngài nên tự mình dẫn đầu, nếu không… không ai lên đâu.”

Một đại trưởng lão vội vàng cung kính nói.

“Tôi… tự lên đầu?” Công Tôn Đại Hoàng ngẩn ra.

“Nếu ngài không làm được, lòng người nhất định sẽ mất!” Vẻ mặt trưởng lão kia nghiêm túc.

Công Tôn Đại Hoàng nghe vậy âm thầm cắn răng.

“Được! Tôi… tôi lên!”

Nhưng mà lúc ông ta đang do dự thì Lâm Dương đột nhiên xuất hiện trước mặt ông ta.

bÁ2n Công Tôn Đại Hoàng khiếp sợ.

Lâm Dương lại đến gần ông ta một cách dễ dàng như vậy?

Điều này chứng minh là người của Trường Cổ chưa từng cản anh lại.

Công Tôn Đại Hoàng đã hoàn toàn đánh mất nhân tâm.

Nhân tâm đã mất, làm gì còn đạo lý bất bại chứ?

XetI Chỉ thấy tay Lâm Dương như chớp bóp lấy cổ của Công Tôn Đại Hoàng, một tay nhấc ông ta lên.

“Công Tôn Đại Hoàng, ông thua rồi!

Trường Cổi Thất bại!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2337


Chương 2337:

Công Tôn Đại Hoàng bị bắt rồi!

Tất cả mọi người trợn to mắt, chăm chú nhìn cảnh tượng này.

Tốc độ của Lâm Dương quá nhanh.

Ngay cả Công Tôn Đại Hoàng cũng không ngờ Lâm Dương có thể tiếp cận ông ta chỉ trong nháy mắt như vậy, vô số những người Trường Cổ lúc này cứ như chỉ để trang trí.

“Cứu tôi! Mau cứu… tôi!”

Công Tôn Đại Hoàng vội vàng la lên.

“Thả ngài Công Tôn ral”

“Bác sĩ Lâm! Anh đừng ngông cuồng!”

Những cao thủ của Trường Cổ thi nhau xông lên.

Tuy là trước đó Công Tôn Đại Hoàng đã làm mất lòng người, nhưng mà bên dưới Trường Cổ vẫn có không ít người trung thành với ông ta.

Lâm Dương quét mắt nhìn những người đang xông tới, hừ lạnh một tiếng, muốn ra sức bóp Công Tôn Đại Hoàng một phát chết luôn.

Nhưng mà đúng lúc này.

Đùng!

Một sức mạnh khổng lồ bỗng nhiên bắn tới và nổ tung chính giữa Công Tôn Đại Hoàng và Lâm Dương.

Nổ mạnh cứ như là lựu đạn vậy.

Tuy là Lâm Dương có thân thể Tiên Thiên Cương khó bị thương nhưng không có nghĩa là anh có sức mạnh lớn lao có thể dời núi, đứng trước một lực kinh khủng đập thẳng vào mặt, anh cũng có hơi không nhịn được hơi lắc lư cánh tay, bàn tay hơi thả lỏng.

Công Tôn Đại Hoàng thừa cơ hội này rụt cổ về phía sau, trên cổ in dấu tay của Lâm Dương, nhìn rất kinh khủng.

Nhưng mà ông ta vô tư không để ý đến, vui như điên lùi về sau.

“Bảo vệ tôi!”

Công Tôn Đại Hoàng gào thét.

Người bên cạnh lập tức đánh về phía Lâm Dương.

Tuy là lúc này người xông lên tấn công Lâm Dương đã không còn nhiều như trước nhưng mà vẫn cản anh lại.

Còn Công Tôn Đại Hoàng thì quay đầu điên cuồng chạy trốn.

“Muốn chạy sao?”

Lâm Dương chợt đâm thủng vòng vây của nhóm người Trường Gổ, đuổi theo Công Tôn Đại Hoàng.

“Bảo vệ tôi! Bảo vệ tôi! Ai có thể bảo vệ tôi thì tôi sẽ cho người đó thừa kế Trường Gổ!I” Công Tôn Đại Hoàng gào lên.

Lời này vừa dứt thì lập tức có người nổi lòng tham.

Nhưng mà đa số mọi người vẫn đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Dù sao thủ đoạn của bác sĩ Lâm… quá hung tàn.

Làm gì có thứ gì quý bằng mạng sống của mình chứ?

“Mau, mau đưa tôi đi!”

Công Tôn Đại Hoàng chạy như chó nhà có tang, vội vàng lao vào đoàn người chui vào một chiếc xe gần đó.

Tài xế lập tức lái xe đi, giãm mạnh ga lao lên đường quốc lộ.

“Những người còn lại lập tức cản bác sĩ Lâm lại, đừng để cho cậu ta làm ngài Công Tôn bị thương!” Một trưởng lão của Trường Cổ rống lên.

Nhưng lời này của ông ta vừa dứt thì Lâm Dương đã vọt tới.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2338


Chương 2338:

“Còn dám cản tôi sao? Vậy đi chết đi!”

Anh hung dữ quát lên, một đấm đấm tới.

Trưởng lão vô cùng hoảng sợ, vội vàng cản lại nhưng mà thân thể yếu ớt của ông ta sao có thể là đối thủ của Lâm Dương cơ chứ?

` vs Một đấm trực tiếp đánh gãy hai cánh tay của ông ta, độc khí bỗng như tấm lưới bọc lấy thân thể ông ta.

“ÁỊ”

Trưởng lão kia thê thảm hét to.

Nhưng mà tiếng hét còn chưa kéo dài được bao lâu thì cả người đã ngã trên mặt đất, cả người thối rữa chết thảm.

“Sao cơ?”

Tất cả mọi người xung quanh hoảng loạn.

Lâm Dương dừng lại, không vội đuổi theo mà đưa mắt nhìn xung quanh.

“Còn ai muốn cản tôi không?”

Mọi người đều câm như hến, không dám mở miệng, cũng không dám thở mạnh.

Tất cả mọi người vừa nãy đã ngăn cản Lâm Dương đều đã bị anh g**t ch*t.

Trên mặt đất chất đầy xác người.

Máu chảy thành sông, vô cùng thê thảm.

“Không ai nói gì à?”

Lâm Dương lạnh nhạt nói: ‘Mọi người nên biết, chỉ cần tôi muốn, tôi có thể giết hết tất cả mọi người ở đây, không chừa một ai.”

Mọi người nghe vậy thì đồng loạt ngẩng đầu hoảng sợ nhìn bác sĩ Lâm.

“Bác… bác sĩ Lâm, tha cho chúng tôi đi…”

“Chúng tôi… Chúng tôi sẽ không cản ngài đâu…”

Tất cả đều hoảng sợ, thậm chí có người run run không đứng nổi, ngã xuống đất.

“Các người không ngăn cản nhưng không có nghĩa là không liên quan đến chuyện này! Ngày hôm nay tôi nhất định phải giết được Công Tôn Đại Hoàng, còn Trường Cổ thì nhất định phải tiêu diệt, nếu các người không muốn chết thì lập tức rời khỏi Trường Cổ, tự giải quyết cho tốt đi! Rõ chưa?” Lâm Dương quát lên.

“Vâng! Bác sĩ Lâm.”

Mọi người thi nhau quỳ xuống, run rẩy hô.

Lúc này Lâm Dương mới giãm chân nhún người lao về phía trước đuổi theo Công Tôn Đại Hoàng.

Lúc này Bạch Thiếu Quân và Thủ Mệnh đều trầm mặc không nói gì.

Một lúc lâu sau.

“Ngài Bạch Thiếu Quân, có vẻ là chúng ta đã… có hơi tốn công vô ích.” Thủ Mệnh cay đẳng nói.

“Đúng vậy, không ngờ là bác sĩ Lâm dựa vào vũ lực lại có thể mạnh mẽ trấn áp Trường Cổ, khiến những người này cúi đầu phục tùng, không dám làm bậy, năng lực như vậy… sợ là chỉ có vài ba người yêu nghiệt giữ bảng Thiên Kiêu mới làm được thôi!” Bạch Thiếu Quân hít một hơi sâu, trên mặt cũng rất sầu khổ.

Anh ta nhìn xung quanh bốn phía.

Trên mặt của những người thuộc mười dòng họ lớn này cũng lộ ra vẻ vô cùng chấn động.

Hôm nay bác sĩ Lâm đã để lộ thực lực thật sự, chắc chắn là cấp bậc thống trị.

Không phải là những kẻ đỉnh cao thì không thể sánh được…

“Bác sĩ Lâm… thật tàn nhẫn!”

“Những người này đều bị giết sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2339


Chương 2339:

“Hành y cứu đời, cứu vô số người, nhưng khi giết người… cũng không hề qua loa chút nào!”

“Bác sĩ Lâm thật đáng sợ.”

“Quyết không thể nào trêu chọc bác sĩ Lâm này! Chắc chắn không thể đụng đến Dương Hoal”

“Trường Gổ chính là kết cục đó!”

Mọi người không ngừng run sợ, hoàn toàn khiếp sợ.

Nghe thấy mấy người thuộc những dòng họ lớn bàn tán, lúc này Bạch Thiếu Quân mới ý thức được Lâm Dương đã đạt được mục đích rồi.

“Chuyện hôm nay chắc chắn sẽ làm chấn động giới võ thuật nước ta, chấn động người “3g: 10/15 trong giới võ thuật thế giới, ai dám không sợ anh ta? Giờ còn ai dám trêu chọc anh tai”

Bạch Thiếu Quân lẩm bẩm.

“Cũng không biết… Công Tôn Đại Hoàng có thể sống qua hôm nay không…”

Một chiếc Mercedes cấp S có rèm che chạy như bay trên đường quốc lộ, vận tốc đạt đến 200km/h, cũng may là kỹ thuật lái xe của tài xế không tệ, luồn lách qua dòng xe trên đường cũng không gặp chuyện gì không may, nhưng mà lại khiến rất nhiều tài xế đi đường sợ đến toát mồ hôi hột, chửi ầm cả lên.

“Lái nhanh lên, lái nhanh lên!”

Công Tôn Đại Hoàng trên xe vừa cầm máu cho mình vừa gào thét.

– 1/15 “Ngài Công Tôn à, tôi… Tôi đã chạy nhanh nhất có thể rồi, còn nhanh nữa… xe sẽ lật mất…” Tài xế cũng vô cùng căng thẳng, hai tay bám chặt lấy tay lái, run rẩy nói.

“Lật rồi tính tiếp! Mau, lái nhanh thêm một chút!” Công Tôn Đại Hoàng la lớn.

Lúc này ông ta đã là chim sợ cành cong.

Ông ta không biết lúc nào thì Lâm Dương có thể đuổi tới.

“Ngài Công Tôn, chúng ta đi đâu đây?”

Tài xế run run hỏi.

Công Tôn Đại Hoàng ngẩn ra, lông mày ông ta nhíu chặt, vẻ mặt khó coi.

Lúc này ông ta đi đâu được chứ?

Quay về Trường Cổ ư?

Người của Trường Cổ tất cả đã bị ông ta đưa đến đầm Ám Long rồi, lúc này Trường Cổ trống rỗng, cho dù bây giờ có quay lại thì cũng không thể đánh lại được bác sĩ Lâm!

Đến lúc đó khi bác sĩ Lâm tìm đến tận cửa thì chỉ có con đường chết.

Làm sao bây giờ?

Lần này phải làm thế nào bây giờ?

Công Tôn Đại Hoàng lo đến cả người toát mồ hôi lạnh.

Bỗng nhiên.

Kít Ô tô phanh gấp, lốp xe ma sát với mặt đường tạo ra một âm thanh chói tai.

Công Tôn Đại Hoàng ngả mạnh về phía trước, ông ta vội vàng bám lấy ghế tựa phía sau, cuối cùng mới không bị bay ra ngoài.

Đợi sau khi xe dừng hẳn, ông ta lập tức mắng: “Ông làm gì vậy? Ai cho ông dừng lại?”

Tài xế không nói gì, chỉ trợn to mắt nhìn về phía trước.

Công Tôn Đại Hoàng đưa mắt nhìn lại, bỗng nhận ra xe mình bị chiếc xe có rèm che khác mạnh mẽ chắn lại.

“Là người của Dương Hoa sao?”

Công Tôn Đại Hoàng ngẩn ra.

“Yên tâm, ngài Công Tôn, chúng tôi không phải là người của Dương Hoa, chúng †ôi đến cứu ông!”

Cửa xe vừa mở ra, một người đàn ông đeo kính râm mỉm cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2340


Chương 2340:

Lâm Dương chạy bộ tới.

Dù lái xe dù tiết kiệm sức lực, nhưng tốc độ không nhanh, giây phút này Lâm Dương dốc sức chạy nhanh, tốc độ hơn hai trăm mã lực.

Nhưng khi anh đuổi kịp Công Tôn Đại Hoàng, trong xe đã sớm trống không rồi.

Xe đỗ ngang giữa đường, cho tới khi cảnh sát giao thông tới xử lý.

Lâm Dương ngắm nghía chiếc xe, lại nhìn camera giám sát cách đó không xa thì bèn móc điện thoại ra gọi cho Mã Hải.

“Điều tra camera giám sát đường 209 – m cho tôi, tôi muốn biết Công Tôn Đại Hoàng đã chạy đi đâu.”

“Chủ tịch Lâm chờ chút, tôi lập tức đi sắp xếp.

Mã Hải cúp điện thoại, Lâm Dương mua một gói thuốc lá ở quán ven đường, châm một điếu, đứng bên cạnh lẳng lặng chờ đợi.

“Bác sĩ Lâm!”

Thủ Mệnh và Bạch Thiếu Quân chạy tới.

“Vất vả rồi, hai người về nghỉ ngơi trước đi, chuyện còn lại tôi tự giải quyết.” Lâm Dương nói.

“Bác sĩ Lâm, hôm nay anh nhất định phải giết Công Tôn Đại Hoàng sao?” Bạch Thiếu Quân không nhịn được hỏi.

“Công Tôn Đại Hoàng không chết, những ngày tháng sau này của tôi nhất định sẽ không yên thân! Hôm nay ông ta đã cùng đường bí lối, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc.”

Lâm Dương hung dữ nói.

Bạch Thiếu Quân yên lặng gật đầu, nhìn Lâm Dương một cái rất sâu: ‘Không ngờ thực lực của Bác sĩ Lâm lại mạnh như vậy, lúc trước tôi khiêu chiến, Bác sĩ Lâm coi như đã nương tay rồi, phần ân tình này, Bạch Thiếu Quân ghi nhớ.”

“Anh đã trả rồi, chúng ta không còn nợ gì nữa.

“Bác sĩ Lâm, tôi có một chuyện muốn nhờ.

“Chuyện gì?” Lâm Dương nhìn thoáng qua anh ta.

Bạch Thiếu Quân lộ vẻ do dự, im lặng một lúc mới trực tiếp ôm quyền cúi người: “Bác sĩ Lâm, tôi xin ngài nhận tôi làm đồ đệ!”

2 NI sm “Cái gì?” Lâm Dương ngẩn ra.

Thủ Mệnh ở cạnh bị kinh hãi.

“Bạch Thiếu Quân, anh đang làm gì thế?

Dù gì anh cũng là thiên kiêu thứ chín, làm đồ đệ của tôi? Việc này khiến anh quá tủi thân rồi? Nếu như truyền ra ngoài, sợ rằng sẽ chọc ra bao lời ong tiếng ve.” Lâm Dương nói.

“Ha ha ha ha, bác sĩ Lâm cứ nói đùa, Bạch Thiếu Quân tôi vốn là người không quan tâm danh lợi, thứ tôi theo đuổi là võ thuật! Hôm nay Bác sĩ Lâm đại chiến Trường Cổ, để tôi nhận ra được sự chênh lệch giữa tôi và ngài, tôi biết, chỉ dựa vào mình tôi, sợ rằng rất khó đuổi kịp được ngài, cho nên tôi muốn bái ngài làm thầy, nếu như có thể được ngài dạy dỗ, đối với Bạch Thiếu Quân mà nói tuyệt đối là chuyện may mắn nhất trên đời!”

Bạch Thiếu Quân nghiêm túc nói, thái độ rất cung kính.

Lâm Dương lắc đầu một cái: “Tôi không thể dạy gì được anh, thật ra tôi không có nhiều kiến thức về võ thuật, chẳng qua tôi chỉ hiểu chút y thuật.”

“Tôi học y là được.”

“Nhưng…

“Bác sĩ Lâm cảm thấy Bạch Thiếu Quân quá mức ngu dốt, không chịu dạy sao?”

“Cũng không phải, nếu học thật, tôi chẳng có gì để dạy!”

“Thầy!”

Bạch Thiếu Quân thuận nước đẩy thuyền, lập tức cúi người gọi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2341


Chương 2341:

“Chưa đến lúc, anh đến học viện phái Nam Y báo cáo trước đi! Đợi tôi xử lý xong chuyện này, sẽ chính thức nhận anh!”

“Thầy, con giúp người giết Công Tôn Đại Hoàng!”

“Không cần, hai người về trước đi, chuyện này mình tôi xử lý được.”

Lâm Dương nói một cách lạnh nhạt.

Đúng lúc này, Mã Hải gọi điện tới.

Anh vội vàng lấy điện thoại ra nghe, một lát sau, sắc mặt rơi vào u ám.

“Chắc chắn?”

“Biển số xe của mấy chiếc xe đó không sai được!”

“Được, bây giờ tôi qua ngay.”

Lâm Dương cúp điện thoại.

“Bác sĩ Lâm, biết được vị trí của Công Tôn Đại Hoàng rồi sao?” Thủ Mệnh vội hỏi.

23g. em “Đã biết! Hai người đi trước đi, tôi đi tìm ông ta.”

Nói xong, Lâm Dương trực tiếp chặn một chiếc xe taxi, nghênh ngang rời đi.

Ở một bên khác, bên trong biệt thự.

Bịch!

Công Tôn Đại Hoàng trực tiếp ngã xuống đất, th* d*c từng hơi, trên mặt ông ta toàn mồ hôi, người không chút sức lực nào, cứ như vậy tê liệt ngã xuống đất, như xác chết.

Một vài người đàn ông mặc vest thẳng tắp đi vào.

“Ngài Công Tôn, dù gì ngài cũng là bá chủ một phương, sao hôm nay lại chật vật như vậy? Chậc chậc chậc… Tay trái đã gãy rồi, nhìn có vẻ bác sĩ Lâm quả thực rất giỏi!”

Một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ truyền thống màu trắng chắp tay sau lưng, khuôn mặt tươi cười đi vào.

“Khánh Nam Dương!”

Công Tôn Đại Hoàng thở hổn hển ngồi dậy, nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên: “Lá gan ông không nhỏ nhỉ! Nhà họ Khánh và Dương Hoa quan hệ không cạn, sao ông dám cứu kẻ địch của bác sĩ Lâm?

Ông không sợ bác sĩ Lâm tìm tới cửa tính sổ sao?”

“SợI Dĩ nhiên tôi sợ! Nhưng tôi sợ nghèo hơn! Sợ yếu hơn! Không có quyền không có thế nhà họ Khánh, mới là thứ tôi phải sợ!”

Khánh Nam Dương cười nói.

“Ông muốn gì?”

Công Tôn Đại Hoàng hít sâu một hơi, hỏi.

“Toàn bộ Trường Cổi”

Khánh Nam Dương híp mắt cười nói: “Tôi đã đặt chân trong ở đầm Ám Long rồi, người của tôi nói, lúc ông chạy trốn, ai có thể cứu ông, ông sẽ truyền lại Trường Cổ cho người đó, là thật hay giả?”

“Việc này… Công Tôn Đại Hoàng im lặng.

“Phía sau biệt thự này có một chiếc trực thăng tư nhân, có thể bay thẳng đến sân bay, trong sân bay đã có máy bay tư nhân của tôi rồi! Nếu ông đồng ý, tôi bảo đảm mấy tiếng sau ông sẽ xuất hiện trên một hòn đảo tư nhân ở Thái Bình Dương, bác sĩ Lâm tuyệt đối không thể nghĩ ra ông lại xuất hiện ở đó!

Ở đó, ông sẽ tuyệt đối an toàn!” Khánh Nam Dương mỉm cười.

“Nếu tôi không muốn?” Công Tôn Đại Hoàng lạnh giọng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2342


Chương 2342:

“Vậy càng dễ cho tôi, nhà họ Khánh chúng tôi bắt kẻ thù cho bác sĩ Lâm, chúng tôi chỉ cần tặng ông cho Bác sĩ Lâm, đó chính là công lớn, bác sĩ Lâm thưởng to cho chúng tôi! Mặc dù kém hơn việc kế thừa Trường Cổ, nhưng dù sao chúng tôi cũng có lợi, ông cảm thấy thế nào?”

“Khánh Nam Dương! Ông là con cáo già giảo hoạt!”

Công Tôn Đại Hoàng hét to đầy lạnh lẽo.

“Ha ha, tôi chỉ là một người làm ăn thôi!”

“Được thôi! Kế thừa Trường Cổ, tôi sẽ giao lại toàn bộ cho ông! Ông lập tức đưa tôi địU “Không thành vấn đề! Ngài Công Tôn!”

Một chiếc xe taxi ngừng trước một biệt thự sang trọng.

“Thưa anh, đã đến nơi!” Tài xế tủm tiÌm cười.

Lâm Dương móc hai tò tiền trong túi đưa tới, sau đó nhanh nhẹn xuống xe.

Có hai người mặc vest đen đứng trước cửa biệt thự bảo vệ, còn có một tên quản gia mặc đồ màu nâu.

Quản gia rất trẻ, đeo kính, sau cặp kính ấy là đôi mắt khôn khéo.

Thấy Lâm Dương tới, quản gia lập tức tiến lên.

“Chủ tịch Lâm! Sao anh lại đến đây? Sao lại không gọi thoại trước thông báo một tiếng chứ? Tôi gọi chủ nhân chuẩn bị đã! Nào nào nào…

Anh chậm một chút.”

Quản gia nhiệt tình chào hỏi.

“Công Tôn Đại Hoàng đâu?” Lâm Dương hỏi.

“Ai cơ?” Quản gia sửng sốt một chút.

“Công Tôn Đại Hoàng.”

Lâm Dương nhìn chằm chằm anh ta.

Quản gia ngớ ngần, mặt đầy mê mang và khó hiểu: “Chủ tịch Lâm, tôi không biết anh đang nói gì, cái gì mà Công Tôn Đại Hoàng? Tôi không biết…”

Than Lâm quan sát anh ta một vòng, sải bước vào trong.

“Gọi chủ nhân của các người đến đây gặp ta!”

“Dạ, vâng…

Quản gia vội vàng chạy xuống.

Lâm Dương tìm một vòng nhà họ Khánh, nhưng không thấy bóng dáng Công Tôn Đại Hoàng đâu cả, khi ra bãi đậu máy bay phía sau trang viện, anh tiến lên mấy bước, vuốt nhẹ vị trí đỗ máy bay, chân mày nhíu chặt.

“Chủ tịch Lâm! Sao đột nhiên anh lại tới đây? Làm tôi không kịp chuẩn bị gì cải” Khánh Nam Dương chạy bước nhỏ tới, đáng vẻ hết sức sợ sệt cúi người với Lâm Dương, sau đó nói với quản gia: “Nhanh, nhanh gọi hết người trong nhà về, lập tức bảo phòng bếp chuẩn bị rượu thơm đồ ăn ngon, đón gió tẩy trần cho chủ tịch Lâm!” “Dạ, chủ nhân!” Quản gia gật đầu, chạy xuống.

“Không cần đâu Khánh Nam Dương! Chắc ông cũng biết mục đích tôi đến đây là gì nhỉ.”

Lâm Dương nhàn nhạt nhìn ông ta.

“Mục đích?” Đầu óc Khánh Nam Dương mơ hô, thấy lạ mà hỏi: “Chủ tịch Lâm, ngài tới đây…

để làm gì?” “Công Tôn Đại Hoàng ở đâu?” Lâm Dương.

hỏi.

“Công Tôn Đại Hoàng? Chủ tịch Lâm, tôi không biết…”

“Chiếc trực thăng vừa được dùng đứng chứ? Máy vẫn còn nóng! Nếu như tôi đoán không lâm, nó vừa bay đến sân bay một chuyển, đúng không?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Khánh Nam Dương ngẩn ra, mỉm cười nói: “Chủ tịch Lâm quả nhiên lợi hại, chiếc trực thăng mới bay từ sân bay về, nhưng là quản gia đến sân bay đón người thôi.”

“Không phải đưa Công Tôn Đại Hoàng đi à?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2343


Chương 2343:

“Lời này của Chủ tịch Lâm là ý gì chứ?

Tôi không biết Công Tôn Đại Hoàng là ai! Nói gì mà đưa?”

“Khánh Nam Dương, ông và tôi đều là người thông minh! Nhà họ Khánh các người là cá sấu ở tây nam, chiếm cứ nơi này không biết đã bao lâu, thâm căn cố đế, năng lực khổng lồ, thậm chí ngay cả một vài chuyện của Dương Hoa cũng phải dựa vào các người! Tôi biết ông là người có dã tâm rất lớn, nhưng tôi phải nhắc nhở ông một câu, đây là ân oán giữ tôi và Trường Cổi Tôi không hy vọng có người khác tham dự vào, càng không hy vọng có người của tôi tham dự! Tôi cho ông một cơ hội, nếu như bây giờ ông chịu ngoan ngoãn thẳng thắn! Còn có thể vãn hồi đường sống, nếu không… ông sẽ phải tiếc nuối suốt đời đấy.” Mặt Lâm Dương vô cảm, lạnh lùng nói.

“Chủ… chủ tịch Lâm, đã xảy ra chuyện gì?

Sao ngài lại nói vậy? Nhà họ Khánh chúng tôi gây cản trở gì sao? Nếu là vậy, Khánh Nam Dương đền tội ngay tại đây với ngài!” Khánh Nam Dương vội nói, dáng vẻ sợ hãi.

Lâm Dương lắc đầu.

“Khánh Nam Dương, bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, là thời đại công nghệ cao, chỗ nào cũng có camera giám sát, tôi tiện tay là có thể lấy được video ông dẫn Công Tôn Đại Hoàng vào nhà họ Khánh! Ông thật sự muốn tôi lấy chứng cớ đặt trước mặt, ông mới chịu thừa nhận?”

“Chủ tịch Lâm, nếu như ngài có thể lấy được, vậy thì mời lấy ra đi, ít nhất để cho Khánh Nam Dương biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.’ Khánh Nam Dương tỏ vẻ sao cũng được.

Ánh mắt Lâm Dương bỗng chốc rét lạnh.

Nhìn Khánh Nam Dương như vậy, không nghỉ ngờ chút nào, ông ta đã xử lý xong đoạn video trên đường đó rồi, cũng che giấu hành tung của Công Tôn Đại Hoàng.

Trên thực tế, tốc độ của Mã Hải quá nhanh, nếu không ngay cảnh Công Tôn Đại Hoàng lên xe nhà họ Khánh suýt chút nữa đã bị nhà họ Khánh xóa đi rồi.

“Các người định chết không thừa nhận!”

Lâm Dương hít một hơi thật sâu.

“Chủ tịch Lâm, vẫn là câu nói kia, chúng tôi không làm đúng chỗ nào, mời ngài chỉ ra!

Chúng tôi lập tức xin lỗi ngài!” Khánh Nam Dương nói.

Nhưng ông ta vừa nói xong, Lâm Dương đột nhiên lắc người một cái vọt tới trước mặt Khánh Nam Dương, một tay trực tiếp bấm vào bả vai ông ta, tiếp đó chợt dùng lực.

Rắc rắc!

Bả vai Khánh Nam Dương vỡ vụn trong nháy mắt.

SẮP Ông ta phát ra tiếng kêu thê thảm.

“Chủ nhân!”

“Ông chủ!”

Người nhà họ Khánh nóng nảy, vội vàng kêu lên.

“Chủ tịch Lâm, anh làm gì vậy?” Khánh Nam Dương đau đớn chất vấn.

“Khánh Nam Dương, tôi cho nhà họ Khánh ông thêm một cơ hội cuối cùng, nếu như ông không ngoan ngoãn nói hành tung của Công Tôn Đại Hoàng cho tôi biết, tôi…diệt cả nhà ông!” Lâm Dương lạnh lẽo tuyên bố, trong mắt tràn đầy sát ý!

Ánh mắt người nhà họ Khánh cứng đờ, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Dương.

Người phía sau âm thầm vầy tay.

Bốn phía tường rào và sau cửa lập tức có không ít cao thủ của nhà họ Khánh chạy tới.

“Đừng nóng vội!”

Quản gia quát khẽ: “Chủ tịch Lâm không phải người dễ trêu, anh ta có thể giết Công Tôn Đại Hoàng khiến ông ta vứt mũ bỏ giáp, nếu nhà họ Khánh chúng ta liều mạng với anh ta, tuyệt đối không giành được phần thắng!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2344


Chương 2344:

“Nhưng quản gia… Nếu như chủ tịch Lâm ra tay với chủ nhân… Vậy chúng ta…”

“Không sao, chủ nhân tự có đối sách!”

Mọi người tập trung vào Lâm Dương.

“Chủ tịch Lâm, anh muốn giết tôi ư?”

Khánh Nam Dương chịu đựng cơn đau, căn răng nói.

“Không phải muốn giết ông, mà là muốn tiêu diệt nhà họ Khánh ông, đ* nhiên, điều kiện tiên quyết là ông quyết chống đối không chịu nói ra hành tung của Công Tôn Đại Hoàng.” Mặt Lâm Dương không chút thay đổi.

“Chủ tịch Lâm! Tôi đã nói, tôi không biết!”

“Vậy cũng chớ trách tôi!” Lâm Dương lạnh giọng, cũng không khách khí, định trực tiếp động thủ.

Nếu giết Khánh Nam Dương, chắc chắn nhà họ Khánh sẽ biết điều hơn nhiều.

Nhưng ngay lúc này, Khánh Nam Dương đột nhiên hô to: “Chủ tịch Lâm! Nếu ngài giết tôi! Dương Hoa của ngài nhất định sẽ không †ồn tại nổi! Mà ngài cũng sẽ mất tất cả! Ngài thật sự muốn làm vậy sao?”

Lời này vừa ra, chân mày Lâm Dương nhíu chặt: “Ông có ý gì?”

“Chủ tịch Lâm, từ khi ngài và thôn Dược Vương có hiềm khích, Trường Cổ vẫn luôn tính toán biến Dương Hoa làm của riêng, cũng tiến hành chèn ép Dương Hoa! Nhưng tại sao Dương Hoa vẫn còn tồn tại? Vì sao rất nhiều sản nghiệp của Dương Hoa vẫn còn đó, ngài không nghĩ nguyên do sao? Chẳng lẽ ngài thật sự cho là một Mã Hải là có thể đối phó với cả một Trường Cổ khổng lồ?”

“Làm sao? Ông có tham gia vào chuyện này?”

“Dĩ nhiên, nhà họ Khánh chúng ta đã dốc hết toàn bộ sức lực để bảo vệ Dương Hoa, như vậy Dương Hoa mới không bị Trường Cổ nuốt sạch! Chủ tịch Lâm, bây giờ rất nhiều sản nghiệp và cương vị quan trọng của Dương Hoa đều do nhà họ Khánh nâng đỡ, nếu như nhà họ Khánh ngã, Dương Hoa cũng gục, chẳng lẽ ngài thật sự muốn đích thân phá hủy Dương Hoa sao?” Khánh Nam Dương nhìn chằm chằm anh.

Mặt Lâm Dương không có cảm xúc gì.

Anh chưa từng nghĩ Khánh Nam Dương lại còn có một tay trong chuyện này.

“Nâng đỡ? Cần gì phải nói đường đường chính chính như vậy chứ! Chẳng qua ông cũng tham lam Dương Hoa, không muốn trơ mắt nhìn Trường Cổ nuốt Dương Hoa, muốn chia một miếng bánh mà thôi.” Lâm Dương lắc đầu.

“Chủ tịch Lâm, theo như ngài nói, dù sao bây giờ nhà họ Khánh và Dương Hoa đã nối liền một thể, ngài diệt chúng tôi chính là tự chặt một cánh tay mình! Ngài mất nhiều hơn được! Chủ tịch Lâm, mong ngài nghĩ thật kỹ.”

Khánh Nam Dương khàn khàn giọng.

Lâm Dương yên lặng nhìn ông ta, không nói một lời.

Tất cả người nhà họ Khánh cười đắc chí đứng nhìn.

Dương Hoa là do Bác sĩ Lâm dốc hết tâm huyết tạo dựng thành, nếu Bác sĩ Lâm vì Dương Hoa mà khai chiến với Trường Cổ, vậy thì đủ để chứng minh Dương Hoa có vị trí quan trọng thế nào trong lòng bác sĩ Lâm.

Ông ta tin, bác sĩ Lâm sẽ không vì chuyện này mà khiến Dương Hoa sụp đổ lụi tàn.

Khánh Nam Dương ngẩng đầu cười, dù trên vai vô cùng đau đớn, nhưng trong đầu ông ta cực kỳ đắc ý.

Cho dù là Trường Cổ hay Dương Hoa, giờ phút này đều bị ông ta nắm trong tay!

Sợ rằng cũng không đoán được, hai hổ đánh nhau, người cười cuối cùng lại là nhà họ Khánh của ông ta!

Nhưng ngay tại lúc nhà họ Khánh dương dương đắc ý, Lâm Dương đột nhiên mở miệng.

“Dương Hoa? Tôi không quan tâm!”

Lời này vừa ra, nụ cười của nhà họ Khánh cứng đờ.

Vẻ mặt Khánh Nam Dương cứng đờ: “Chủ tịch Lâm, anh… anh nói gì vậy?”

“Dương Hoa, tôi không quan tâm, không có thì không có, tôi thành lập thêm một cái là được! Khánh Nam Dương, nếu ông muốn dùng Dương Hoa uy h**p tôi… Vậy chỉ sợ ông đã đánh sai nước cờ rồi! Ở trong mắt tôi, Dương Hoa chẳng qua chỉ là một công cụ mà thôi!” Mặt Lâm Dương không chút biến sắc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2345


Chương 2345:

Khánh Nam Dương ngơ ngác nhìn anh, sau đó ông ta cười thành tiếng: “Chủ tịch Lâm! Chiêu lấy lui làm tiến này của ngài quả thực tuyệt diệu, ngài cho rằng biểu hiện không quan tâm Dương Hoa là tôi sẽ bị anh lừa sao?”

“Ông không tin à?”

Lâm Dương lấy điện thoại từ trong túi ra, trực tiếp gọi cho Mã Hải, cũng mở loa ngoài.

“Chủ tịch Lâm, có gì dặn dò?” Đầu kia điện thoại vang lên giọng nói của Mã Hải.

“Ông cứ nghe đi!”

Lâm Dương nói một câu, sau đó nói với Khánh Nam Dương: “Giọng của Mã Hải, chắc ông biết chứ?”

“Chủ tịch Lâm, ngài… ngài muốn làm gì?”

Khánh Nam Dương cảm giác không đúng lắm, gương mặt ướt sũng mồ hôi, giọng điệu nặng nề.

“Tôi diệt Trường Cổ, không phải vì Trường Cổ h*m m**n Dương Hoa, mà là bởi vì Trường Cổ đã đụng vào người mà họ không thể đụng! Tôi không thể nào tha thứ!

Nếu như ông cho rằng tôi chỉ vì chút tiền đó của Dương Hoa mà liều mạng với Trường Cổ, vậy ông sai, quá sai rồi!” Lâm Dương nói không cảm xúc.

Khánh Nam Dương ngơ ngẩn, há miệng nhưng không biết nên nói gì cho phải.

Chỉ nghe Lâm Dương lại nói: ‘Khánh Nam Dương, bây giờ tôi cho ông thêm một cơ hội cuối cùng, lập tức nói cho tôi biết bây giờ Công Tôn Đại Hoàng đang ở đâu! Nếu ông nói ra, những chuyện lúc trước tôi sẽ coi như không xảy ra, nếu như ông còn không chịu nói, vậy thì… Tôi chỉ có thể dùng thủ đoạn để xử lý chuyện này.”

Khánh Nam Dương siết chặt nắm đấm, căn chặt răng, quả nhiên, ông ta đang rất rối.

Công Tôn Đại Hoàng chỉ cho ông ta kế thừa một nửa Trường Cổ, Công Tôn Đại Hoàng đã dặn dò, nếu như ông ta có thể che giấu tung tích qua mười ngày, sẽ giao một nửa còn lại.

So với Dương Hoa, Khánh Nam Dương chắc chắn ao ước có được Trường Cổ hơn.

Nhưng Bác sĩ Lâm cũng không phải người dễ động vào…

Nếu như anh nói thật, vậy nhà họ Khánh không xong rồi?

Khánh Nam Dương chần chừ, vô cùng xoắn xít, không biết nên trả lời thế nào.

Nhưng ngay vào lúc này, một tiếng kêu vang lên.

“Chủ tịch Lâm, chúng tôi nói rồi, chúng tôi không biết Công Tôn Đại Hoàng ở đâu!

Ngài có hỏi bao nhiêu cũng vô ích thôi! Nếu như ngài muốn diệt nhà họ Khánh, vậy anh cứ làm đi! Nhưng hậu quả thế nào, tự ngài biết rõ, tôi không tin ngài sẽ phá hủy Dương Hoa ngay lập tức!”

Lời này vừa nói xong, Lâm Dương lập tức nhìn về phía phát ra giọng nói.

-. 10/12 Là một người trẻ tuổi mặc vest.

Người đó đeo kính, nhìn nho nhã lịch sự, gương có mấy phần khôn khéo và cơ trí.

“Cậu ta là ai?” Lâm Dương thờ ơ.

“Con trai tôi, Khánh Nam Thành!” Khánh Nam Dương khàn khàn giọng.

“Vậy ông đồng ý với quan điểm của con trai ông hả?”

“Con trai tôi là du học sinh của đại học Cambridge, từ nhỏ đã thông minh, ánh mắt nhìn xa trông rộng, rất nhiều chuyện của nhà họ Khánh đều do nó quyết định thay tôi, chuyện này, tôi nghe nó.” Giọng nói của Khánh Nam Dương nặng nề.

“Ông chắc chắn chứ?”

“Chủ tịch Lâm! Tôi thấy anh nên lý trí chút!”

“Các người có vẻ không tin tôi vì diệt nhà họ Khánh mà từ bỏ Tập Đoàn Dương Hoa ư?

Tốt lắm, đã như vậy, vậy tôi sẽ tỏ rõ thái độ cho các người rõ!”

Lâm Dương lạnh lùng nói, sau đó nói vào điện thoại: “Mã Hải, nghe thấy rồi chứ?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2346


Chương 2346:

“Nghe thấy rồi, chủ tịch Lâm!” Giọng nói của Mã Hải vang lên.

“Được! Ông lập tức sắp xếp, chuyển nhượng tất cả cổ phần của Dương Hoal”

“Được, chủ tịch Lâm, xin hỏi chuyển nhượng cho ai?”

“Nhà họ Khánh!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Người nhà họ Khánh đều choáng váng.

Đem tất cả cổ phần của Tập Đoàn Dương Hoa giao cho nhà họ Khánh sao?

Việc này có nghĩa là giao toàn bộ Dương Hoa cho nhà họ Khánh ư?

Điều này là có ý gì vậy?

Điều này có nghĩa là Lâm Dương muốn đoạn tuyệt tất cả hy vọng với người nhà họ Khánh!

“Không phải ông luôn nghĩ tôi sẽ vì Dương Hoa mà không dám động đến nhà họ Khánh các người hay sao?”

“Đã thế tôi dứt khoát tặng Dương Hoa cho ông, ông có còn cảm thấy tôi coi trọng Dương Hoa không?”

Người nhà họ Khánh trông thấy Lâm Dương làm vậy thì hết sức kinh hãi.

Bọn họ trợn mắt nhìn Lâm Dương.

Sắc mặt Khánh Nam Dương càng trẳng bệch hơn, toàn thân ông ta run rẩy.

“Chủ tịch Lâm, tôi sẽ đi làm ngay lập tức.”

Mã Hải nói xong, điện thoại đã bị ngắt.

Lâm Dương thả lỏng hai tay.

Khánh Nam Dương ôm bả vai ngã xuống đất.

Nhưng ông ta cũng không quan tâm đến vết thương trên bả vai đang đau đớn, mà mở †o mắt nhìn Lâm Dương.

“Chủ tịch Lâm. Cậu… cậu thật sự muốn đuổi cùng giết tận sao?”

“Tôi đã cho ông cơ hội, cho nhà họ Khánh các ông một con đường sống, là các người đã từ chối! Chuyện này không trách tôi được, cũng không trách ai được cả.” Lâm Dương châm một điếu thuốc, khàn giọng nói.

Gương mặt Khánh Nam Dương sợ hãi trắng bệch.

Người nhà họ Khánh nhanh chóng chạy đến, đỡ Khánh Nam Dương đứng lên.

“Ba, ba không sao chứ?”

“Ông chủ, ông vẫn ổn chứ? Mau gọi bác sĩ đến trị thương cho ông chủ.”

Tay chân mọi người trở nên luống cuống, giúp Khánh Nam Dương xử lý vết thương.

Nhưng lúc này Khánh Nam Dương đâu còn tâm trạng quan tâm đến điều này nữa?

“Nam Thành! Con mau đi xem, xem có phải Mã Hải có thật hay không đã đem cổ phần công ty Dương Hoa chuyển cho nhà chúng ta rồi!” Khánh Nam Dương trầm giọng gấp gáp nói.

“Ba à, ba nói linh tinh gì vậy! Ba thật sự †in chủ tịch Lâm sẽ làm chuyện này thật sao?

Anh ta coi trọng Dương Hoa cũng không phải ba không biết! Vì Dương Hoa, anh ta và Trường Cổ đấu đá anh chết tôi sống không ngừng, bây giờ sao lại có thể vì một tên Công Tôn Đại Hoàng mà trở mặt với chúng ta được chứ, lại còn đưa Dương Hoa một cách không công cho chúng ta chứ? Ba cảm thấy anh ta sẽ làm chuyện ngu xuẩn như vậy sao?”

Khánh Nam Thành lắc đầu cười nói.

“Nhưng nếu là thật…”

“Không có nếu như, ba à, chủ tịch Lâm chỉ phô trương thanh thế mà thôi! Ba đừng -. +m sợ, lát nữa anh ta sẽ thấy khó mà lui thôi.”

Khánh Nam Thành mỉm cười nói.

Khánh Nam Dương nghe nói như vậy, có chút trầm ngâm, cuối cùng vẫn gật đầu một cái.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2347


Chương 2347:

“Được rồi! Ba sẽ nghe lời con, sẽ theo chủ tịch Lâm đấu một lần. Đợi sau khi nhà họ Khánh chúng ta chiếm được Trường Cổ, trở nên lớn mạnh thì sẽ không phải sợ tên họ Lâm này nữa!” Khánh Nam Dương khế nghiến răng nghiến lợi, đưa ra quyết định.

Khánh Nam Dương đứng dậy, nhìn chằm chằm Lâm Dương: “Chủ tịch Lâm! Việc đã đến nước này, Khánh Nam Dương tôi cũng không có gì để nói. Tôi chỉ muốn khuyên chủ tịch Lâm một câu, mọi chuyện cũng không cần quá mức kích động, kích động qua đi thì người hối hận sẽ là chính mình thôi!”

“Cho nên ý là các người vẫn không bằng lòng?”

“Bác sĩ Lâm, nhà họ Khánh chúng tôi cũng không phải kiểu dễ dàng bị hù dọa đến thế!”

“Nói vậy là tôi có thể ra tay được rồi đúng không?” Lâm Dương nói.

“Được chứ, bác sĩ Lâm, mời anh cứ tự nhiên!” Khánh Nam Thành nhẹ nhàng nhún vai, tỏ ra không thèm để ý.

Anh ta thấy Lâm Dương cơ bản sẽ không thể động đến nhà họ Khánh!

Trừ khi anh điên rồi!

Diệt nhà họ Khánh thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Dương Hoa kề cận với sự sụp đổ, lại không có chỗ nào tốt! Ngược lại sẽ dẫn đến vô số hậu họa, anh ta tin chắc Lâm Dương là một người thông minh, sẽ biết phải chọn lựa thế nào.

Lâm Dương không nói gì nữa, nhìn chòng chọc Khánh Nam Thành, đi thẳng tới.

“Nam Thành!” Khánh Nam Dương cảm thấy có gì đó không ổn, nghiêng người kêu lên.

“Không có chuyện gì đâu ba, chúng ta phải giữ thái độ kiên định! Kiên trì không buông tha, chắc chắn bác sĩ Lâm sẽ từ bỏ!

Bây giờ chính là thời điểm quyết định, nếu tinh thần ai yếu, buông lỏng ý chí thì người đó sẽ thua.” Khánh Nam Thành nhỏ giọng cười nói.

Khánh Nam Dương suy nghĩ một lát rồi yên lặng gật đầu.

Khánh Nam Thành đã từng học ngành †âm lý học ở Cambridge.

-. m Đừng thấy anh ta còn trẻ, nhưng ở phương diện nhìn người, có đôi khi anh ta còn nhìn rõ hơn cả Khánh Nam Dương.

Nhưng vào lúc này, sắc mặt quản gia trắng bệch, vội vàng chạy đến phía trước.

“Ông chủ, đã xảy ra chuyện rồi!”

“Xảy ra chuyện sao? Xảy ra chuyện gì hả?” Khánh Nam Dương giật mình hỏi.

Quản gia vội vàng giơ điện thoại ra.

Khánh Nam Dương nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình, vẻ mặt cứng đờ, chậm chạp đưa điện thoại áp lên tai.

“Alo…”

“Chủ tịch, vừa có một nhóm người của Dương Hoa đến công ty, nói muốn làm thủ tục chuyển giao với chúng ta, hơn nữa bắt đầu chuyển dời một bộ phận lớn cổ phần -. sự sang cho chúng ta, rốt cuộc chuyện này là sao ạ?” Ở bên điện thoại bên kia là giọng của người phụ trách tổng công ty làm việc cho nhà họ Khánh.

Khánh Nam Dương trợn tròn mắt, ông ta ngây ngẩn mấy giây, vội quát: “Không cần nhận! Không được nhận! Trả lại hết đi! Nhanh trả lại!”

“Vâng, vâng…”

Người ở đầu bên kia điện thoại càng hoảng sợ, cúp điện thoại.

Người nhà họ Khánh không hiểu gì cả.

“Ba à, ba làm sao vậy?” Khánh Nam Thành ở bên cạnh nhíu mày hỏi.

Nhưng Khánh Nam Dương lại không quan tâm, mà lại vội vàng nhìn về phía Lâm Dương.

“Chủ tịch Lâm! Tôi sai rồi, tất cả đều sai!”

Khánh Nam Dương vội vàng kêu gào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2348


Chương 2348:

Sau khi nhận được cuộc điện thoại này, ông ta đã hiểu rõ thái độ của Lâm Dương!

Người này, cơ bản không hề kiêng nể gì!

Cậu ta quyết tâm g**t ch*t Công Tôn Đại Hoàng thì mạnh mẽ hơn bất cứ ai!

Khánh Nam Dương vừa nói xong, Lâm Dương lắc mình một cái đã đứng bên cạnh Khánh Nam Thành, một tay túm lấy cổ của anh ta, nhấc anh ta lên bằng một tay.

“Anh…”

Khánh Nam Thành đang định nói gì đó, nhưng chưa kịp nói ra miệng, thì một cơn đau kịch liệt đã truyền đến từ chỗ bả vai.

“ÁỊ”

-: 10/11 Khánh Nam Thành kêu lên thảm thiết.

Những người xung quanh run lên, vội chuyển ánh mắt nhìn sang, chỉ thấy một cánh tay của Khánh Nam Thành đã bị xé xuống.

“Nam Thành con ơi!” Khánh Nam Dương hai mắt đỏ bừng, vội vã kêu lên.

Chỉ thấy cánh tay của Khánh Nam Thành đã bị gãy, máu chảy đầy tay, khuôn mặt méo mó vì cơn đau quá đữ đội, suýt nữa đã ngất đi vì đau đón.

“Cậu chủ!” “Chủ tịch Lâm! Ngài làm gì vậy?” “Dừng lại!” Mọi người nôn nóng không thôi.

Khánh Nam Dương lao tới như điên.

Nhưng ông ta vừa đến gần, đã bị Lâm Dương đá một cú.

văng ra xa.

Âm! Khánh Nam Dương ngã xuống đất lăn vài vòng rồi mới dừng lại, khi được đỡ lên thì mặt mày đã xám.

tro rồi.

“Ông chủ!” “Ông không sao chứ?” Nhà họ Khánh quá sợ hãi.

“Buông tôi ra…

Chủ tịch Lâm, ba…

Cứu con với! Cứu con!

Ở đăng kia Khánh Nam Thành bị bàn tay của Lâm Dương siết gần như tất thỏ, người liên tục vùng vẫy và hét lên đau đớn.

“Nhanh lên, cứu cậu chủ!”

Quản gia rốt cạc không nhịn được, phất tay ra hiệu cho vệ sĩ của nhà họ Khánh đi lên.

“Đừng!”

Khánh Nam Dương lo lắng kêu lên.

Nhưng…

quá trễ rồi.

“Lên đi? Dựa vào người của nhà họ Khánh các người sao?” Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, vung tay lên vọt vê phía người xông lên trước.

Bụp! Lâm Dương đấm thẳng vào ngực người kia, phun ra máu tươi, chết ngay tại chỗ.

Lâm Dương cũng không hạ tay xuống mà thuận tay nên một cú vào đầu người bên cạnh.

Bùm! Đầu người đàn ông võ ra như một quả dưa hấu.

“ÁI” Những người xung quanh la hét thất thanh, như muốn phát điên hết rồi.

Người đàn ông này chỉ đơn giản là một con quỷ giết người không chớp mắt! Mạng sống của hai người vệ sĩ cứ như thế mà không còn nữa! Tàn nhẫn biết bao! Dù sao nhà họ Khánh cũng không phải là một nhà võ học, chưa từng nhìn thấy cách thức ra tay tàn bạo như Lâm Dương.

“Dừng lại! Tất cả đừng lại! Mấy người không phải đối thủ của chủ tịch Lâm!” Khánh Nam Dương lảo đảo đứng dậy, vội vàng đau đón rít lên.

Sau đó người nhà họ Khánh mới rút lưi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2349


Chương 2349:

Nhưng lại nhìn thấy Khánh Nam Dương bước tới quỳ gối trước mặt Lâm Dương, ông ta đau đón nói: “Chủ tịch Lâm, cầu xin ngài thả con tôi ra! Cầu xin ngài!”

“Khánh Nam Dương, nhà họ Khánh của ông đáng lễ phải nhận được tin tức của Dương Hoa mới đúng chứ?

Ngay lập tức các người sẽ được ngồi chưng thuyền với Dương Hoa.”

Biểu cảm trên mặt Lâm Dương không thay đổi nói.

“Không! Chủ tịch Lâm, tôi không cân Dương Hoa, tôi không muốn gì cải! Tôi chỉ muốn con trai tôi bình an vô sự! Chủ tịch Lâm! Chỉ cần ngài bằng lòng thả cơn trai tôi ra! Tôi săn lòng nói cho ngài biết tưng tích của Công Tôn Đại Hoàng!” “Ông ta ở đâu?” “Trên một hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương! Đó là một hòn đảo tư nhân, thuộc về nhà họ Khánh của tôi!” Khánh Nam Dương vội nói.

“Sắp xếp người đưa tôi đi ngay.”

“Được! Chủ tịch Lâm!” Khánh Nam Dương liên tục gật đầu rồi quát với quản gia.

Quản gia chạy xuống thu xếp.

“Chủ tịch Lâm, vài phút nữa ngài có thể xuất phát.” Khánh Nam Dương thận trọng nói.

“Tốt lắm.”

Lâm Dương gật đầu, sau đó buông lỏng tay ra.

Am!

Khánh Nam Thành trực tiếp trượt khỏi lòng bàn tay anh và ngã xuống mặt đất.

Anh ta ôm lấy cổ mình, thở hổn hển, sặc sua ho không ngừng, trên cổ nổi đầy vệt đỏ tươi.

“Con trai, con không sao chứ?” Khánh Nam Dương vội vàng bước tới, ôm Khánh Nam Thành nói.

“Ba, tay của con… tay của con…’ Khánh Nam Thành nói với khuôn mặt tái nhợt, vừa khóc vừa nói.

“Chỉ là một cánh tay mà thôi, chỉ cần có thể giữ được mạng, không có chuyện gì là không được.” Khánh Nam Dương an ủi nói.

Khánh Nam Thành lặng lẽ gật đầu, trong lòng vẫn là không cam chịu được, khóc ròng.

Nhưng vào lúc này, một giọng nói thản nhiên từ bên cạnh truyền đến.

“Ai nói, có thể giữ được mạng của mấy người?”

Khi những lời này nói ra, Khánh Nam Dương và Khánh Nam Thành đều sửng sốt.

Cả nhà họ Khánh cũng hoảng lên.

“Chủ tịch Lâm, chuyện này … không phải tôi đã nói cho ngài biết nơi ở của Công Tôn Đại Hoàng rồi sao? Ngài … ngài còn chuyện gì không vừa lòng nữa?” Khánh Nam Dương mở miệng run run hỏi.

“Vậy thì chuyện xảy ra trước đây, cứ quên đi à?” Lâm Dương thờ ơ nói: “Khánh Nam Dương, tôi cho ông một cơ hội nhưng ông không trân trọng! Còn ngụy biện và lừa gạt!

Ông cho rằng tôi có thể buông tha cho ông dễ dàng như vậy sao? “

“Chủ tịch Lâm, trước đây là tôi hồ đồ rồi!

Là lỗi của chúng tôi! Xin hãy ngài tha thứ cho chúng tôi, tôi cầu xin ngài!”

Khánh Nam Dương vội vàng quỳ xuống, quỳ lạy Lâm Dương.

Nhìn thủ đoạn mà Lâm Dương đối phó với Trường Cổ, nhà họ Khánh chắc chắn không dám chống đối Lâm Dương.

Có Trường Cổ làm gương, nhà họ Khánh nhỏ như hạt cát, càng không dám đụng tới bác sĩ Lâm…

“Tôi cũng không phải người nhẫn tâm, như vậy đi, nhà họ Khánh của ông cũng đã trả giá rất nhiều cho Dương Hoa. Tôi sẽ cho ông một cơ hội!” Lâm Dương lấy ra một đồng xu từ trong túi, vuốt trong lòng bàn tay: “Ra mặt phải, tôi sẽ giết hết nhà của ông, mặt trái, coi như chưa có việc gì bỏ qua hết, ông thấy thế nào?”

“Sao?”

Khánh Nam Dương sợ tới choáng váng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2350


Chương 2350:

Dùng đồng xu để quyết định vận mệnh nhà họ Khánh… Làm sao ông ta có thể chấp nhận được?

Nhưng bây giờ đây, còn có sự lựa chọn nào khác sao?

Khánh Nam Dương rũ hai mắt xuống, run rẩy không biết nên trả lời như thế nào.

“Thế nào? Cách này không được? Nếu vậy thì thôi vậy! Bỏ qua chuyện này đi!” Lâm Dương bình tĩnh nói, cất đồng xu rồi đứng dậy.

“Khoan đã!” Khánh Nam Dương vội vàng hô.

Lâm Dương nhìn ông ta.

“Chủ tịch Lâm, hay là… cứ như vậy đi…”

Khánh Nam Dương đau khổ nói.

Cả nhà họ Khánh đều lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng.

Ai có thể ngờ rằng, số phận của gia tộc nhà họ Khánh, kẻ săn mồi Tây Nam này lại chỉ có thể trông chờ vào một đồng xu nhỏ bé…

Lâm Dương gật đầu, sau đó tung đồng tiền lên.

Lúc này, Khánh Nam Thành đột nhiên hét lên.

“Chủ tịch Lâm, hãy cho nhà họ Khánh của tôi một cơ hội nữa!”

“Cơ hội?” Lâm Dương quay đầu: “Ý của cậu là sao?”

Tất nhiên Lâm Dương không hiểu Khánh Nam Thành nói gì.

“Không phải tôi đã cho nhà họ Khánh của cậu cơ hội rồi sao?” Lâm Dương thờ ơ nhìn cậu ta.

“Chủ tịch Lâm, ý tôi… không phải như vậy…

“Ồ? Vậy ý cậu là gì?”

“Chủ tịch Lâm, thật ra có một chuyện có thể ngài không biết, nhưng tôi nghĩ tin tức này chắc là sẽ giúp ích cho ngài rất nhiều.

Nếu ngài bằng lòng tha cho nhà họ Khánh của tôi, tôi… tôi sẽ sẵn lòng nói cho ngài tin tức này.” Khánh Nam Thành chịu đựng cơn đau, nói một cách yếu ớt.

“Cậu đang cò kè mặc cả với tôi à?”

“Chủ tịch Lâm chớ có tức giận, ý tôi không phải như vậy, tôi… Tôi chỉ muốn một con đường sống mà thoi.” Khánh Nam Thành vội nói, cả người vừa run vừa sợ.

“Một con đường sống? Tôi đã cho cậu, nhưng cậu lại không trân trọng, tại sao? Đến lúc này lại bắt đầu cầu xin tôi cho cậu một con đường sống sót? Mấy người không biết là tôi đã cho mấy người rất nhiều cơ hội rồi sao?”

“Chủ tịch Lâm, tôi đảm bảo rằng ngài sẽ không hối tiếc với tin tức này! Với lại… Với lại nhà họ Khánh của tôi bằng lòng từ bỏ tất cả, vì vậy tôi chỉ mong chủ tịch Lâm có thể cho chúng tôi một con đường sống sót! Mọi thứ trong nhà họ Khánh, từ hôm nay trở đi, sẽ là của chủ tịch Lâm!” Khánh Nam Thành vội vàng quỳ trên mặt đất, quỳ lạy cầu xin Lâm Dương.

Không thể không nói, mặc dù Khánh Nam Thành này kiêu căng ngạo mạn, ngu dốt không biết gì nhưng đầu óc của anh ta vẫn còn khá tốt.

Anh ta biết rằng việc đầu tiên cần làm lúc này là bảo vệ chính mình!

Cái gì không có cũng không sao, chỉ cần giữ được mạng sống, sẽ có lại mọi thứ.

“Nói nghe một chút xem.” Lâm Dương hờ hững nhìn Khánh Nam Thành nói.

Khánh Nam Thành mở miệng, trong lòng anh ta nghĩ để cho Lâm Dương đồng ý không đụng vào nhà họ Khánh trước. Nhưng vào lúc này, Khánh Nam Dương ở bên cạnh trực tiếp hét lên: ” Nam Thành con ơi, nhanh lên…

đừng chần chừ nữa! Nói cho Chủ tịch Lâm biết đi.”

“Ba à, chuyện này…’ Khánh Nam Thành càng khó hiểu, nhưng khi nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Khánh Nam Dương, anh ta lờ mờ biết được cái gì đó.

Nói tới chuyện khôn khéo, Khánh Nam Dương cảm thấy mình thua kém người con trai này, nhưng xét về thời thế thì rõ ràng Khánh Nam Thành không bằng Khánh Nam Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2351


Chương 2351:

Khánh Nam Dương thấy được Lâm Dương không còn kiên nhẫn nữa.

Hơn nữa cơ bản nhà họ Khánh cũng không có vốn liếng để thỏa thuận với Lâm Dương.

Nếu Khánh Nam Thành tiếp tục mặc cả với Lâm Dương về chuyện này, e rằng chỉ đổi lại đau thương cho nhà họ Khánh mà thôi.

Khánh Nam Thành cũng nhận ra điều này, anh ta nhìn về phía Lâm Dương, đúng là Lâm Dương đã lộ ra sát ý, không có nhiều kiên nhẫn nữa.

Nhìn thấy cảnh này, Khánh Nam Thành vội kêu lên: “Chủ tịch Lâm, thật ra dù thôn Dược Vương hay là Trường Cổ đều có người đứng sau thêm đầu vào lửa! Ngay cả nhà họ Khánh của chúng tôi xen vào chuyện này, cũng là có người xúi giục chúng tôi!”

“Có người xúi giục?” Lâm Dương nhướng mày: “Là ai?”

“Tôi không rõ thân thế cụ thể của người đó, nhưng theo quan sát của tôi, rất có thể người đó là… người Trường Ẩn!” Khánh Nam Thành vội nói.

“Trường Ẩn?”

Lâm Dương giật mình.

“Nam Thành, sao con không nói cho ba biết?” Khánh Nam Dương cũng hơi giật mình.

Rõ ràng chính bản thân ông ta cũng không ngờ tới điều đó.

“Chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều là âm mưu của Trường Ẩn?”

Lâm Dương nhíu mày.

Anh vẫn nhớ rằng khi những người từ thôn Dược Vương đến học viện Phái Nam Y để đòi người, Trường Ẩn đã cử một người đến giúp đỡ.

Nhưng chỉ có vậy thôi, không có hành động nào của Trường Ẩn nữa.

Lâm Dương vốn tưởng rằng Trường Ẩn chỉ là khán giả trong vụ việc này, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ răng Trường Ẩn cũng có tính toán riêng.

“Người phía Trường Ẩn mà cậu tiếp xúc là ai? Có phải là người đứng đầu cao nhất của Trường Ẩn không?” Lâm Dương hỏi.

“Chuyện này tôi không biết.” Khánh Nam Thành lắc đầu.

Lâm Dương suy nghĩ rồi đứng lên.

Nếu nói là thủ lĩnh Trường Ẩn làm việc đó, có nghĩa là Trường Ẩn cũng để mắt tới Dương Hoa như hổ rình mồi, còn Lâm Dương thì rất khó giải quyết.

Sau khi giải quyết xong thôn Dược Vương, lại còn một cái Trường Cổ, lúc này Trường Cổ còn chưa dọn dẹp xong, kết quả lại thêm một Trường Ẩn.

Hiện tại Lâm Dương gây thù chuốc oán khắp nơi, nếu như người đứng đầu Trường Ẩn ra tay, vậy anh chắc chắn là sống không được yên ổn.

“Chủ tịch Lâm, vốn dĩ nhà họ Khánh của chúng tôi không có gan chống đối với ngài, do có người lừa gạt, tôi ngu ngốc phạm phải sai lầm lớn. Chuyện này không liên quan gì đến ba tôi và bọn họ, bọn họ cũng không biết, ba tôi chỉ nghe lời tôi nói, mọi chuyện đã đến nước này rồi, chủ tịch Lâm, tôi biết mình đã sai, xin hãy tha thứ cho tôi! Nếu thật sự không thể tha thứ, xin ngài hãy giết Khánh Nam Thành tôi, nhưng hy vọng ngài có thể tha cho ba tôi một mạng. “

Khánh Nam Thành nói xong, đập đầu vài cái về phía Lâm Dương.

Cái trán nện thật mạnh xuống đất, phát ra âm thanh chói tai, khi ngẩng đầu lên trán Khánh Nam Thành đã rỉ máu.

“Nam Thành!” Khánh Nam Dương bật khóc, đau lòng kêu lên: “Đời của ba thật vô dụng, để ba chết đi! Con còn nhỏ thế này, không thể như vậy được!

“Ba à, tất cả là lỗi của con! Con nên gánh chịu hậu quả này! Để con chết đi.”

“Không, Nam Thành! Để cho ba đi!”

“Ba…”

Hai ba con tranh giành.
 
Back
Top Bottom