Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT] TÌNH YÊU BỎ LỠ

[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 80: Nhớ Em Không ?


"Chiều nay chị đã đi đâu mà về trể vậy ?"

Diệp Khuynh Du từ phía sau đi đến nhẹ nhàng quàng tay ôm lấy cổ Cố Mặc Hi nó "Trợ lý Trần nói chị đã rời công ty từ sớm, nhưng em về nhà thì lại không thấy chị đâu cả"

"Chị đi gặp một người bạn" Cố Mạc Hi nói "Do lâu ngày không gặp nên bọn chị có rất nhiều chuyện để nói với nhau, vì thế chị đã về nhà muộn"

"À thì ra là vậy" Diệp Khuynh Du nói

Cố Mặc Hi như nhớ ra gì đó liền hỏi "Mà sao hôm nay em về sớm thế, bình thường có khi nào em về giờ đó đâu ?"

Diệp Khuynh Du thôi ôm cổ Cố Mặc Hi, cô xoay người đi đến ngồi cạnh Cố Mặc Hi nói "Ngày mai em phải đi công tác, nên hôm nay về sớm để chuẩn bị"

"Em đi công tác à" Cố Mặc Hi có chút bất ngờ nói "Sao chị chưa nghe em nói chuyện này trước đây"

"Thật sự chuyến công tác này trước đó được phân cho bác sĩ Ngụy, nhưng chị ấy có việc đột xuất không thể đi được, vì thế bệnh viện đã để em đi thay chị ấy, em cũng mới được thông báo sáng nay thôi" Diệp Khuynh Du nói

"Ừ, vậy em đi đâu và đi trong bao lâu ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Bọn em đi đến thôn Liên Vĩ ở ngoại ô thành phố S, chắc là đi một tuần đấy" Diệp Khuynh Du nói

"Chị nghe nói thôn Liên Vĩ mùa này khá lạnh em nhớ đem theo nhiều áo ấm nhé" Cố Mặc Hi nói xong như nhớ ra chuyện gì cô dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Diệp Khuynh Du nói "Mà khoan, em nói em đi một tuần lận à, sao lâu thế"

"Lâu sao ?"

Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi nói "Em thấy cũng ngắn mà"

"Một tuần lận đó, không ngắn chút nào" Cố Mặc Hi trên mặt thoáng chút buồn nói

"Chỉ có một tuần thôi mà, trước đó có lúc em còn đi công tác cả tháng nữa kìa" Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi giọng tinh nghịch nói "Hay là chị không muốn rời xa em, nên chị mới thấy một tuần quá dài"

"Ai... ai không muốn xa em chứ"

Thấy Cố Mặc Hi lúng túng Diệp Khuynh Du liền hỏi "Em đi lâu vậy, chị thật sự sẽ không nhớ em sao ?"

"Ừ, chị sẽ không nhớ em đâu" Cố Mặc Hi nói "Chị còn thấy thoải mái vì không có ai tranh gường ngủ với chị mỗi đêm"

Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi bỉu môi nói "Nếu chị đã không nhớ em, vậy để em nói với giám đốc sẽ gia hạn đi một tháng luôn"

"Không được" nghe Diệp Khuynh Du nói vậy Cố Mặc Hi có chút lo lắng nói

"Tại sao không được chứ ?"

Diệp Khuynh Du giọng hờn dỗi nói "Em đi rồi có ai thèm nhớ đến em đâu, nên em không cần phải vội quay về, cứ ở đó thêm thời gian coi như thay đổi môi trường sống, em thấy như vậy cũng tốt đấy chứ"

"Sao em biết là không có ai nhớ em" Cố Mặc Hi có chút bối rối nói "Tiểu Hoa và tiểu Mỹ sẽ nhớ em đấy"

"Chị nói hai tụi nó nhớ em ấy hả" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa chỉ tay về phía hai chú mèo đang nằm gọn trong ổ ngủ ngon lành

"Ừ" Cố Mặc Hi gật đầu nói "Tụi nó sẽ rất nhớ em lắm đó"

"Tụi nó sẽ không nhớ em đâu" Diệp Khuynh Du chắc nịch trả lời "Ngay cả việc để em vuốt ve bọn nó còn không cho thì lấy đâu ra chuyện bọn nó nhớ em chứ"

"Không cho em vuốt ve sao ?"

Cố Mặc Hi khó hiểu hỏi "Nhưng bọn nó là mèo của em nuôi mà ?"

"Đúng là bọn nó do một tay em nuôi lớn thật" Diệp Khuynh Du nói "Nhưng không hiểu vì sao chỉ mới sang đâu ở có vài tuần thì em thấy bọn nó toàn quấn lấy chị, còn đối với em mỗi lần em muốn đụng vào thì bọn nó lại cố tình tránh đi"

"Lạ thật, sao lại có chuyện đó nhỉ" Cố Mặc Hi thắc mắc nói

"Haizzz chị cũng thấy rồi đó, đến cả mèo còn không thèm nhớ đến em" Diệp Khuynh Du vừa thở dài nói vừa liếc nhìn Cố Mặc Hi nói "Vậy nên, chắc là em sẽ xin ở lại thôn Dạ Vĩ thêm thời gian nữa thôi, để em nhắn cho giám đốc biết tin này chắc ông ấy vui lắm đây"

Diệp Khuynh Du vừa lấy điện thoại ra, chưa kịp làm gì thì đã bị Cố Mặc Hi giật lấy, biết mình đã thành công trêu chọc Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du khẽ mỉm cười hỏi "Này, chị lấy điện thoại em làm gì thế ?"

"Ờ thì" Cố Mặc Hi lúng túng nói

"Ờ thì cái gì, chị mau nói đi chứ" Diệp Khuynh Du tiến đến ngồi sát Cố Mặc Hi nói "Hay chị thật sự không muốn rời xa em, nếu đúng vậy thì cứ nói đi không cần phải ngại đâu"

"Không... chị chỉ là..."

Cố Mặc Hi lấp bấp nói

Nhìn dáng vẻ ấy của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du càng muốn trêu chọc cô hơn, Diệp Khuynh Du giả vờ tủi thân quay mặt đi nói "Bộ nói ra câu nhớ em khó đến thế sao hay là chị đã không còn yêu em nữa rồi ?"

"Không có, chị thật sự sẽ rất nhớ em đấy" Cố Mặc Hi ôm lấy Diệp Khuynh Du ngọt ngào nói "Chỉ là lúc nảy chị sợ em cười nên... nên không dám nói thôi"

"Ngốc thật sao em lại cười chị được" Diệp Khuynh Du quay người lại đặt hai tay lên má Cố Mặc Hi vui vẻ nói "Chị dễ thương thế này ai mà nở cười chứ"

Cố Mặc Hi mỉm cười đặt lên môi Diệp Khuynh Du một nụ hôn rồi nói "Khuynh Du chị yêu em"

"Em cũng yêu chị" nói xong Diệp Khuynh Du cũng đáp lại Cố Mặc Hi bằng một nụ hôn

Cả hai vui vẻ ôm lấy nhau, một lúc sau Diệp Khuynh Du đứng lên định rời đi thì bị Cố Mặc Hi kéo lại, cái kéo tay bất ngờ khiến cô đã ngã vào lòng của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Cố Mặc Hi đã nghiêng người khẽ nói nhỏ vào tai cô "Vậy em đã hết giận chị chưa ?"

"Ờ thì" Diệp Khuynh Du giả vờ suy nghĩ nói

Thấy Diệp Khuynh Du không trả lời Cố Mặc Hi liền bế cô lên, ngỡ ngàng trước hành động của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du liền hỏi "Chị bế em đi đâu thế ?"

"Đi về phòng, chị nghĩ em nên làm gì đó để an ủi chị vì sắp tới chị phải ở đây một mình đấy " Cố Mặc Hi cười nói
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 81: Người Yêu


"Chúng ta sắp đến thôn Liên Vĩ rồi, mọi người cố gắng thêm một chút nữa nhé" người dẫn đoàn nói

Hôm qua bị Cố Mặc Hi dày vò cả đêm hôm nay còn phải đi bộ một đoạn khá xa khiến Diệp Khuynh Du có chút mệt mỏi, cô vừa chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ vừa nói "Cố Mặc Hi chết bầm này, đã nói nhẹ tay thôi mà không chịu nghe, không những thế chị ta còn cố tình để lại vết hôn trên cổ mình, lỡ mà có ai nhìn thấy không biết phải giải thích thế nào đây, Cố Mặc Hi khi nào về em nhất định sẽ cho chị biết tay"

"Em sao thế, thấy không khỏe chỗ nào à" Lý Hạo thấy Diệp Khuynh Du cứ lẩm bẩm một mình thì liền hỏi

"Không, em không sao cả" Diệp Khuynh Du vội nói

"Không sao thật không ?"

Lý Hạo nhìn Diệp Khuynh Du lo lắng nói "Anh thấy em có vẻ rất mệt đấy"

"Em không sao thật mà" Diệp Khuynh Du nói "Chắc tại bình thường do em ít vận động nên hôm nay đi một xíu thì đã thấy mệt, không chuyện gì đáng lo đâu"

"Ừ" Lý Hạo gật đầu nói "Hay đưa vali đây anh kéo giúp cho"

"Không cần đâu, em tự kéo được rồi" thấy Lý Hạo định đưa tay lấy vali của mình thì Diệp Khuynh Du vội ngăn lại nói "Hay anh kéo phụ bác sĩ Tống kìa em thấy vali cô ấy coi bộ năng hơn của em đấy"

Dù không muốn nhưng cũng không thể từ chối lời đề nghị đó Lý Hạo bước nhanh về phía trước nhìn Tống Nhất Vi nói "Để tôi giúp cô nhé"

Tống Nhất Vi nghe thấy thế vô cùng vui mừng nói "Vâng, cảm ơn anh nhé, bác sĩ Lý"

"Không cần khách sáo đâu" Lý Hạo nói "Mà ở đây không phải bệnh viện, nên cứ gọi tôi là Lý Hạo được rồi"

"Vâng, Lý Hạo" Tống Nhất Vy khẽ cười nói

Tống Nhất Vy đi chậm lại, đợi Diệp Khuynh Du đi lên thì nép sát vào cô thì thầm nói "Là cô bảo anh ấy kéo vali giúp tôi sao ?"

"Ừ" Diệp Khuynh Du nói

"Du Du cậu đúng là bạn tốt của tớ, cảm ơn cậu rất nhiều" Tống Nhất Vy cười nói

"Không cần cảm ơn tớ đâu, tớ chỉ là không muốn anh ấy cứ đi theo làm phiền tớ thôi" Diệp Khuynh Du nói "Với lại lúc trước tớ nghe có người nói muốn theo đuổi bác sĩ Lý nhưng chưa có cơ hội, nên sẵn tiện tớ tạo cơ hội thôi"

"Du Du tớ yêu cậu quá đi à" Tống Nhất Vy ôm lấy Diệp Khuynh Du phấn khích nói

"Ôi, cậu làm cái gì thế, mau buông tớ ra đi" Diệp Khuynh Du vừa đẩy Tống Nhất Vy ra vừa nói

"Coi kìa, chỉ là ôm một cái thôi làm gì mà căng thế" Bị Diệp Khuynh Du đẩy ra Tống Nhất Vy nhìn cô bỉu môi nói "Chúng ta đều là con gái ôm nhau một chút thì có gì đâu"

"Vì là con gái với nhau nên tớ không thích đấy" Diệp Khuynh Du nói

Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du nói "Tớ biết rồi, cậu không thích con gái, nên tớ biết điều sẽ giữ khoảng cách với cậu được chưa"

"Tốt nhất cậu là cậu nói được thì làm được đấy nhé"

"Tớ biết rồi làm gì mà căng thế" Tống Nhất Vy khoát tay mình ôm lấy tay Diệp Khuynh Du nói "Mà này tớ có một thắc mắc muốn hỏi cậu đấy, rốt cuộc người yêu của cậu là người như thế nào vậy ?"

Đợi một lúc vẫn không thấy Diệp Khuynh Du trả lời, Tống Nhất Vy đưa mắt nhìn cô, Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy rồi nhìn xuống cánh tay mình, như hiểu ý Tống Nhất Vy vội buông tay Diệp Khuynh Du ra

"Cậu hỏi chuyện đó để làm gì ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Vì tớ hơi tò mò không biết bạn trai cậu là một người như thế nào, mà có thể khiến cậu bỏ qua một người tốt như bác sĩ Lý ?"

"Người tớ thích ấy à" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa nhớ về Cố Mặc Hi "Người đó không hoàn hảo nhưng lại có trái tim vô cùng ấm áp, người đó không biết nói những lời ngọt ngào nhưng lúc nào cũng biết cách làm tớ vui"

"Nhưng người đó đã mất tích suốt năm năm rồi còn gì"

"Vậy thì sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du nói "Tớ nói cái này cậu đừng buồn nhé"

"Cái gì, cậu nói đi" Diệp Khuynh Du nói

"Một người trong suốt ngần ấy năm không có tung tích chỉ có hai khả năng xảy ra mà thôi" Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du giọng hơi buồn nói "Một là người đó không còn trên đời này nữa, hai là người đó đã quên cậu rồi nên không muốn quay về tìm cậu"

Diệp Khuynh Du nghe xong không trả lời, cô im lặng kéo vali về phía trước, thấy vậy Tống Nhất Vy vội chạy lên đi cạnh Diệp Khuynh Du lo lắng nói "Tớ xin lỗi, cậu đừng buồn nhé"

Thấy Diệp Khuynh Du vẫn không nói gì Tống Nhất Vy nói tiếp "Tớ thật sự không có ý gì hết, thật đó.

Tớ chỉ là buộc miệng nói vậy thôi, cho tớ xin lỗi mà"

"Cậu nói không sai" Diệp Khuynh Du nói "Nếu một người năm năm không liên lạc được thì có lẽ họ đã không còn trên đời hoặc đã có hạnh phúc riêng"

"Du Du" Tống Nhất Vy buồn bã gọi tên Diệp Khuynh Du

"Những đối với người tớ yêu thì không phải như vậy nhé" Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy cười nói "Vì người yêu tớ đã trở về rồi"

"Ừ, hả cậu nói cái gì, người yêu cậu trở về rồi sao" Tống Nhất Vy ngạc nhiên nói

Diệp Khuynh Du thấy Tống Nhất Vy kích động thì vội nó "Cậu nói nhỏ chút đi"

Tống Nhất Vy gật đầu khẽ nói "Bạn trai cậu về rồi sao, về khi nào vậy ?"

"Về cũng hơn sáu tháng rồi" Diệp Khuynh Du nói

"Cái gì về được hơn sáu tháng rồi, vậy sao đến bây giờ cậu mới nói cho tớ biết.

Báo hại suốt thời gian qua tớ còn lên các chương trình hẹn hò đăng ký giúp cậu, đúng là tốn công vô ít" Tống Nhất Vy nói

"Thời gian qua mấy cái chương trình đó hay gọi cho tớ để xác nhận thông tin, tớ không hiểu vì sao họ lại gọi cho tớ" Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy nói "Thì ra chính cậu đã âm thầm đăng ký cho tớ, cậu được lắm Tống Nhất Vy"

"Cậu đừng nổi giận, tớ làm như vậy chỉ là muốn tốt cho cậu thôi, tớ cũng chỉ muốn cậu có một người bên cạnh để bầu bạn" thấy Diệp Khuynh Du không trả lời Tống Nhất Vy nói tiếp "Mà này, bạn trai cậu về rồi vậy hai người đã làm lành như thế nào, mau kể cho tớ nghe đi, tớ đang tò mò quá đây này"

"Không, tớ không kể cho cậu nghe đâu, cho cậu tò mò chết luôn"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 82: Thay Đổi Thân Phận


Lâm Tuyết Nhan thấy đèn phòng làm việc của Cố Mặc Hi vẫn còn sáng nên liền đẩy cửa bước vào hỏi "Sao hôm nay cậu tan làm trể vậy"

"Mấy nay Khuynh Du đi công tác, ở nhà chỉ còn một mình tớ, nên tớ cũng lười về"

Cố Mặc Hi nói xong thì nhìn Lâm Tuyết Nhan hỏi "Vậy còn cậu, sao giờ này cậu còn ở đây ?"

Lâm Tuyết Nhan ngồi xuống ghế thở dài một cái rồi nói "Tớ cũng giống cậu vậy đấy, dạo nay An An phải về nhà chính để xử lý công việc và ở lại bên đó luôn, ở nhà không có cậu ấy tớ thấy hơi trống trải nên không muốn về sớm"

"Ra là thế" Cố Mặc Hi nói "Vậy sao cậu không về nhà chính cùng Triệu An An ?"

"An An không cho tớ về, cậu ấy sợ ông nội sẽ lại gây khó dễ cho tớ" Lâm Tuyết Nhan giọng trầm buồn nói

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ nói "Mà chuyện ở Triệu gia rốt cuộc là sao vậy, cậu có biết không ?"

"Tớ cũng không biết rõ" Lâm Tuyết Nhan nói "Đại khái là An An phát hiện anh trai cô ấy Triệu Thần An chết không phải do bệnh lạ, mà chết do có người cố tình hãm hại"

"Có người cố tình hãm hại sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Đúng vậy" Lâm Tuyết Nhan nói "Ban đầu chúng tôi nghi ngờ người hại anh Thần An là chú thiếm ba, nhưng khi bắt đầu điều tra chúng tôi nhận thấy mọi bằng chứng đang hướng về một người"

"Người nào ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Tống Vĩnh Triết"

"Tống Vĩnh Triết, cái tên này hình như tớ đã nghe qua ở đâu rồi ấy nhỉ" Cố Mặc Hi nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Nhưng mà tại sao cái chết của Triệu Thần An lại liên quan đến người này"

"Tớ nói chuyện này ra chắc cậu bất ngờ lắm đấy" Lâm Tuyết Nhan nói

Cố Mặc Hi dùng ánh mắt tò mò nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Cậu nói tớ nghe thử xem"

"Tống Vĩnh Triết là con trai riêng của ông nội Triệu và cố tiểu thư tập đoàn Tống thị Tống Thất Như"

"Cái gì, con riêng của ông nội Triệu sao ?"

Cố Mặc Hi ngạc nhiên hỏi

"Đúng thế, lúc tớ biết cũng ngạc nhiên giống y như cậu bây giờ đấy" Lâm Tuyết Nhan nói

"Chuyện đó là sao, cậu kể rõ cho tớ nghe với"

"Chuyện là như thế này" Lâm Tuyết Nhan nói "Mấy chục năm về trước khi Triệu lão gia còn trẻ ông ấy nổi tiếng là một người ăn chơi, qua lại với không biết bao nhiêu người phụ nữ, trong đó có Tống Thất Như.

Khác với những lần trước, lần này mọi người nghĩ Triệu lão gia sẽ nghiêm túc yêu đương, nhưng không ngờ khi nghe tin Tống Thất Như có thai Triệu lão gia đã dứt khoát từ chối nhận đứa bé trong bụng Tống Thất Như là con của mình"

"Có chuyện như thế nữa sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Còn chưa hết đâu" Lâm Tuyết Nhan nói "Sau khi từ chối nhận con Triệu lão gia liền cưới tiểu thư tập đoàn H cũng chính là Triệu lão phu nhân hiện tại về làm vợ.

Còn về phía Tống Thất Như, Triệu lão gia nói với mọi người rằng chính Tống Thất Như đã cố tình dụ dỗ ông lên gường cùng bà ấy.

Uất hận, đau khổ đến tột cùng Tống Thất Như đã quyết định kết liễu cuộc đời mình, nhưng may mắn lần đó đã có người bắt gặp và cứu sống.

Mãi đến khi Tống Vĩnh Triết lên năm, do đau buồn tích tụ lâu năm mà sinh bệnh khiến Tống Thất Như không thể qua khỏi, từ đó Tống Vĩnh Triết được nhà họ Tống nuôi dưỡng và cho ăn học đến nơi đến chốn"

"Điều này có thể giải thích được việc vì sao Tống Vĩnh Triết lại nhắm vào Triệu gia" Cố Mặc Hi nói

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan nói "Nhưng có chuyện này còn đau đầu hơn nè"

"Chuyện gì"

"Chúng tôi vẫn chưa điều tra ra được Tống Vĩnh Triết là ai" Lâm Tuyết Nhan nói

"Chưa điều tra ra được sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Ừ, vẫn chưa điều tra ra được" Lâm Tuyết Nhan nói "Người đó giống như không còn tồn tại vậy đó, thám tử đều mấy ngày rồi mà vẫn chưa tìm ra được tung tích ông ta"

"Cậu có từng nghĩ đến việc ông ta thay đổi thân phận không ?"

"Thay đổi thân phận sao ?"

Lâm Tuyết Nhan nói "Tớ chưa từng nghĩ tới, nhưng tại sao cậu lại nghĩ ông ta thay đổi thân phận"

"Dựa trên thực tế bản thân tớ thôi" Cố Mặc Hi nói

"Ý cậu là sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Cậu quên tớ ngoài thân phận chủ tịch Cố thị thì tớ còn có thân phận khác à"

"Thân phận khác sao ?"

Lâm Tuyết Nhan tự hỏi, rồi như hiểu ra điều gì cô vội nói "Ý cậu là ông ta cũng giống như cậu dùng thân phận khác để sống một cuộc sống bình thường đúng không"

"Đúng vậy, có thể ông ta là đang ở cạnh chúng ta hoặc là một người mà chúng ta đã quen biết trước đó" Cố Mặc Hi nói

"Nhưng mà tại sao cậu lại nghĩ theo hướng này ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Cậu không thấy lạ sao ?"

Cố Mặc Hi nói "Việc cậu và Triệu An An lên làng Cự Lân tìm tớ có mấy ai biết đâu, vậy tại sao ông ta lại biết và lợi dụng thiếm ba của Triệu An An để đưa lá bùa bình an có xạ hương cho cô ấy"

"Cậu nói cũng đúng" Lâm Tuyết Nhan nói "Vậy để tớ nói cho An An biết để cậu ấy thay đổi hướng điều tra, biết đâu lại tìm ra được manh mối"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu nói "Tớ cũng muốn biết người tên Tống Vĩnh Triết đó rốt cuộc là ai ?"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 83: Bảo Thủ


"Haizz mệt chết tớ rồi" Tống Nhất Vy vừa vào phòng đã nằm ngay xuống gường giọng mệt mỏi nói

"Rõ ràng cậu biết chuyến đi lần này rất vất vả vậy tại sao cậu lại còn đăng ký đi ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Không còn cách nào khác, bố tớ ông ấy về rồi, ngày nào ông ấy cũng càm ràm bảo tớ nghỉ làm ở bệnh viện về phụ ông ấy quản lý công ty" Tống Nhất Vy nói "Nhưng cậu cũng biết rồi đó, tớ không hề thích kinh doanh"

"Tớ nhớ không lầm thì ba cậu sang Mỹ định cư cũng lâu rồi đúng không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi "Vậy sao lần này chú ấy lại về nước ?"

"Tớ không biết, chắc là có liên quan đến chú hai tớ" Tống Nhất Vy nói "Nghe bảo là ông ấy đã về lại Bắc Hải rồi"

"Chú hai cậu là người như thế nào mà lại khiến ba cậu phải cất công từ Mỹ bay về đây để xử lý công việc vậy ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Tớ cũng không biết chú ấy là người như thế nào nữa, tớ chỉ nghe mọi người nói chú ấy là một người rất cực đoan, phàm là thứ gì mà chú ấy thích chú ấy sẽ làm mọi cách để có được nó hay thậm chí là phá hủy nó để không còn ai có thể lấy được" Tống Nhất Vy nói "Tớ còn nghe nói nhiều năm về trước chú ấy có yêu một cô gái, nhưng sau đó hai người phải chia tay vì chú ấy phải ra nước ngoài để du học, sau khi về nước chú ấy biết cô gái kia đã lập gia đình và sinh con, cậu có biết chú ấy đã làm gì không ?"

Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy khẽ lắc đầu, thấy vậy Tống Nhất Vy nói tiếp "Chú ấy chuốt thuốc rồi đưa cô ấy vào khách sạn, sau đó cố tình nói cho chồng cô ấy biết để đến bắt quả tang, nhằm khiến cho chồng cô ấy tức giận mà ly hôn "

"Chú ấy làm vậy thật sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Thật" Tống Nhất Vy gật đầu nói "Nhưng có điều chồng của cô gái kia rất yêu vợ mình nên đã bỏ qua không hề ly hôn với cô"

"Vậy sau đó thì sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Tớ cũng không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết cô gái kia bị tai nạn qua đời và kể từ đó chú tớ cũng biệt vô âm tín" Tống Nhất Vy nói đến đây thì khẽ thở dài "Nên lần này không biết chú ấy về thì lại gây ra sóng gió gì nữa đây"

"Ừ" Diệp Khuynh Du gật đầu nói

"Mà này đừng nói chuyện của tớ, nói chuyện của cậu đi" Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du hỏi"Chiều nay cậu đã nói gì với bác sĩ Lý mà trong anh ta có vẻ buồn vậy ?"

"Cũng không có gì, chỉ là tớ nói với anh ấy tớ chỉ xem anh ấy như anh trai, bảo anh ấy không cần phải đối xử tốt với tớ như vậy" Diệp Khuynh Du nói

"Cậu nói thẳng thắn vậy luôn hả ?"

Tống Nhất Vy ngạc nhiên hỏi "Không sợ anh ấy bị tổn thương sao, dù sao người ta cũng yêu thầm cậu mấy năm rồi đó"

"Tớ biết nói như vậy sẽ làm tổn thương anh ấy" Diệp Khuynh Du nói "Nhưng nếu không nói thì anh ấy sẽ nghĩ bản thân còn cơ hội, đến lúc đó anh ấy sẽ bị tổn thương nhiều hơn "

"Ừ, cậu nói cũng đúng" Tống Nhất Vy gật gù nói

"Tớ đã nói rõ ràng với anh ấy rồi, vậy bước tiếp theo cậu sẽ làm gì ?"

Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy nói

"Làm gì là sao ?"

Tống Nhất Vy khó hiểu nhìn Diệp Khuynh Du hỏi "Ý cậu là gì hả ?"

"Không phải cậu thích bác sĩ Lý sao ?"

Diệp Khuynh Du nói "Tớ đã nói rõ là tớ không thích anh ấy rồi, vậy bước tiếp theo cậu định tán tỉnh anh ấy thế nào đây"

"Ai... ai nói là tớ thích Lý Hạo chứ" Tống Nhất Vy ngạc nhiên nói

"Còn chối nữa, rõ ràng hôm trước tớ nghe cậu và y tá Trần nói chuyện, hai người còn bàn cách để quyến rũ anh ấy nữa mà"

"Không có, oan quá" Tống Nhất Vy nói "Lúc đó chỉ là tớ buộc miệng nói ra vậy thôi, chứ tớ làm sao mà yêu đàn ông được"

Bất ngờ trước câu nói của Tống Nhất Vy, Diệp Khuynh Du liền hỏi "Cậu đang nói cái gì thế ?"

Tống Nhất Vy biết mình lỡ lời nên vội né tránh nói "Đâu...

đâu có gì đâu, tớ có nói gì đâu"

"Đừng có giấu tớ, cậu muốn tự nói ra hay đợi tớ dùng biện pháp mạnh với cậu hả" Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy giọng đầy đe dọa nói

Biết không thể giấu được nữa Tống Nhất Vy đành nói "Nhưng tớ nói ra cậu không được xa lánh hay kì thị tớ đấy nhé"

"Ừ"

"Hứa nhé" Tống Nhất Vy vừa nói vừa đưa ngón tay út về phía Diệp Khuynh Du

Như hiểu ý Diệp Khuynh Du cũng đưa ngón út mình ra móc vào ngón út của Tống Nhất Vy rồi nói "Tớ hứa được chưa"

"Tớ... tớ không thích đàn ông, tớ... tớ thích phụ nữ" Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du vội vàng nói thêm "Nhưng cậu đừng lo tớ không thích cậu đâu, vì thế cậu đừng xa lánh tớ nhé"

Thấy Diệp Khuynh Du im lặng không nói gì trong lòng Tống Nhất Vy vô cùng hoảng sợ, cô sợ Diệp Khuynh Du sẽ vì đều này mà nghỉ chơi với mình.

Nhưng ngay lúc cô lo lắng nhất thì Diệp Khuynh Du lại vui vẻ hỏi "Tại sao, cậu lại không thích tớ, bộ tớ không đủ hấp dẫn sao ?"

"Không, Không phải vậy"

"Nếu không phải, vậy tại sao cậu lại không thích tớ"

"Ờ thì..."

Tống Nhất Vy định nói gì đó nhưng rồi cô quay sang nhìn Diệp Khuynh Du với ánh mắt ngạc nhiên hỏi "Khoan đã, bộ cậu không cảm thấy sợ khi tớ thích con gái sao ?"

"Tại sao tớ phải sợ" Diệp Khuynh Du nói "Cậu chỉ là đang sống đúng với giới tính thật của mình thôi, vậy hà cớ gì tớ phải sợ hay ghét bỏ cậu chứ"

Tống Nhất Vy nghe vậy thì vô cùng vui mừng cô nhào đến ôm lấy Diệp Khuynh Du nói "Vậy mà trước giờ tớ cứ nghĩ cậu là một người bảo thủ nên tớ không dám nói"

"Cậu dám nói tớ bảo thủ hả" Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy tức giận nói

"Không có à, tớ nói nhầm thôi, Du Du của tớ sao mà bảo thủ được chứ" Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du cười nói

Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy bỉu môi nói "Tớ ghim cậu rồi đấy"

"Đừng vậy mà" Tống Nhất Vy ôm lấy Diệp Khuynh Du nói "Tớ biết lỗi rồi, cậu tha lỗi cho tớ nhé"

"Một lời xin lỗi không có chút thành ý nào cả" Diệp Khuynh Du nói

"Vậy thế này nhé" Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du nói "Để thể hiện thành ý, khi nào về Bắc Hải tớ hứa sẽ dẫn cậu đi ăn bất cứ món gì mà cậu thích được không ?"

"Bất cứ món gì mà tớ thích sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Ừ" Tống Nhất Vy gật đầu nói "Cậu thấy Tống tiểu thư này có khi nào thất hứa với cậu chưa"

"Cũng được đây, để tớ suy nghĩ xem nên ăn gì đây"

Reng reng reng

Diệp Khuynh Du đang suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại bất ngờ reo lên, cô đưa lấy điện thoại bật lên nghe "Alo, má Lý, má gọi con giờ này có việc gì không ?"

Nghe thấy giọng Diệp Khuynh Du, má Lý quản gia nhà Vương Nhã Tịnh nghẹn ngào nói "Cô chủ, cô đang ở đâu vậy, mau về nhà đi bà... bà chủ xảy ra chuyện rồi"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 84: Trò Chơi Chính Thức Bắt Đầu


["Má Lý, có chuyện gì má hãy bình tĩnh kể cho con nghe đi" Diệp Khuynh Du nói

"Sáng nay bà chủ nhận được điện thoại của cô Cố, sau khi nghe điện thoại xong bà chủ liền vội vã đi ra ngoài" má Lý nghẹn ngào nói "Nhưng đến chiều thì ta nhận được điện thoại từ phía cảnh sát, họ báo xe của bà chủ đã gặp nạn trên đường hiện tại không biết sống chết ra sao"

"Dì... dì con gặp tai nạn sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi "Má có biết dì ấy gặp tai nạn ở đâu không ?"

"Ta nghe nói là ở xe của bà chủ gặp nạn ở chân núi Long Sơn"

"Chân núi Long Sơn, không phải đường lên làng Cự Lân sao" Diệp Khuynh Du thầm nghĩ]

Thuê bao quý khách hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau

Thuê bao quý khách hiện không liên lạc được...

Diệp Khuynh Du vừa lái xe vừa gọi liên tục cho Cố Mặc Hi, nhưng dù gọi bao nhiêu cuộc thì câu mà cô nghe được chính là thuê bao quý khách hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau

["Alo bác sĩ Diệp cô gọi tôi có việc gì không ?"]

Gọi không được cho Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du chuyển sang gọi cho Lâm Tuyết Nhan, khi Lâm Tuyết Nhan bắt máy Diệp Khuynh Du liền hỏi "Lâm tổng, Mặc Hi có ở công ty cùng chị không ?"

["Không có, hôm nay Cố Mặc Hi xin nghỉ phép, nói là có việc riêng cần xử lý" Lâm Tuyết Nhan nói "Mà bác sĩ Diệp, cô tìm cậu ấy có việc gì không ?"]

"Cũng không có gì, chỉ là tôi gọi cho chị ấy không được nên có chút lo lắng thôi" Diệp Khuynh Du nói

["Gọi không được sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi "Chắc điện thoại cậu ấy hết pin, để khi nào gặp tôi sẽ báo cậu ấy gọi lại cho cô nhé"]

"Vậy thì làm phiền Lâm tổng rồi"

["Không phiền đâu, việc nên làm thôi mà" Lâm Tuyết Nhan nói "Vậy nếu không còn chuyện gì nữa, tôi xin phép tắt máy nhé vì một lát tôi còn có cuộc họp với ban giám đốc"]

"Vâng, tạm biệt Lâm tổng"

Diệp Khuynh Du tắt điện thoại, rất nhiều câu hỏi đang hiện lên trong đầu của cô, cô muốn biết Cố Mặc Hi gọi điện cho dì cô để làm gì và càng muốn biết tại sao dì cô Vương Nhã Tịnh lại lên làng Cự Lân để rồi gặp tai nạn.

Cứ ôm những hoài nghi này Diệp Khuynh Du đạp ga tăng tốc hướng về làng Cự Lân

---

"Cảm ơn anh đã hợp tác, bây giờ anh có thể đi được rồi" viên cảnh sát nhìn người đàn ông là nhân chứng tại hiện trường nói

Người đàn ông cuối chào rồi rời đi, ngay lúc đó Diệp Khuynh Du lái xe tới, thấy viên cảnh sát cô liền đi đến hỏi "Cho hỏi tình hình của nạn nhân sao rồi ạ ?"

"Cô là..." viên cảnh sát nhìn Diệp Khuynh Du ánh mắt dò xét hỏi

"Tôi là cháu gái của nạn nhân" Diệp Khuynh Du nói "Không biết dì tôi sao rồi ạ"

"À" viên cảnh sát như hiểu được tình hình anh liền nói "Hiện tại chúng tôi vẫn chưa thể tiếp cận được nạn nhân, nhưng theo tình hình hiện tại chúng tôi đoán có thể nạn nhân đã không qua khỏi"

"Không qua khỏi sao ?"

Diệp Khuynh Du nghẹn ngào nói "Không thể nào"

Viên cảnh sát sợ Diệp Khuynh Du kích động thì vội trấn an "Cô cũng đừng quá kích động, đây mới chỉ là suy đoán của chúng tôi thôi"

Diệp Khuynh Du hít một hơi thật sâu rồi nhìn viên cảnh sát hỏi "Vậy nguyên nhân dẫn đến tai nạn là gì, anh có thể cho tôi biết được không ?"

"Theo như những gì chúng tôi điều tra được, cùng với lời khai của nhân chứng ở hiện trường, thì vào khoảng 15h ngày hôm nay dì cô bà Vương Nhã Tịnh đã xảy ra cự cãi với một người" Viên cảnh sát lật báo cáo ra vừa xem vừa nói "Cãi nhau được một lúc thì dì cô tức giận lái xe rời đi, sau khi dì cô rời đi người kia cũng lái xe đuổi theo, khi hai chiếc xe chạy đến đoạn đường này thì xe của dì cô Vương Nhã Tịnh bất ngờ mất lái và lao thẳng xuống vực"

"Anh nói trước khi xảy ra tai nạn dì tôi đã cãi nhau với một người sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Đúng vậy" viên cảnh sát gật đầu nói

"Vậy anh có biết người cãi nhau với dì tôi là ai không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Là người đó"

Diệp Khuynh Du nhìn theo hướng chỉ tay của viên cảnh sát thì vô cùng ngạc nhiên, vì người đó không ai khác chính là Cố Mặc Hi.

Diệp Khuynh Du vội vàng đi đến chỗ Cố Mặc Hi nơi có hai viên cảnh sát đang đứng cạnh cô

"Chị, đã xảy ra chuyện gì vậy, tại sao chị và dì em lại đến đây ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du im lặng không trả lời, thấy vậy Diệp Khuynh Du liền kích động hỏi "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chị mau nói cho em biết đi chứ"

Cố Mặc Hi vẫn không trả lời, cô quay sang nhìn hai viên cảnh sát nói "Đồng chí cảnh sát, tôi không quen người này, hai người mau dẫn cô ta tránh xa tôi một chút có được không ?"

"Không quen sao ?"

Diệp Khuynh Du tức giận hỏi "Cố Mặc Hi rốt cuộc chị đang diễn trò gì vậy ?"

Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du dùng giọng chán ghét nhất để nói chuyện với cô "Tôi không rảnh để diễn trò với cô, tôi thật sự không quen biết cô và cũng chẳng muốn quen biết cô"

Nói rồi Cố Mặc Hi quay sang nhìn hai đồng chí cảnh sát nói "Từ giờ đến lúc tôi thoát khỏi diện tình nghi thì tôi không muốn nói chuyện với bất kỳ ai, có gì thì liên hệ với luật sư của tôi nhé"

"Vâng" viên cảnh sát nói "Vậy giờ phiền cô theo chúng tôi về đồn để lấy lời khai nhé"

"Ừ"

Cố Mặc Hi khẽ gật đầu sau đó cùng hai viên cảnh sát rời đi, khi đi đến trước mặt Diệp Khuynh Du, Cố MặcHi cố tình đi chậm lại rồi cuối đầu sát tai cô và nói "Trò chơi chính thức bắtđầu"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 85: Lấy Đi Tất Cả


"Đây là kết quả khám nghiệm tử thi" bác sĩ pháp y vừa đưa báo cáo cho Diệp Khuynh Du vừa nói "Kết quả cho thấy trong máu của nạn nhân có một lượng lớn ethanol (cồn), điều này khớp với lời khai của bị cáo"

Trước đó Cố Mặc Hi đã nói với cảnh sát rằng Vương Nhã Tịnh đã hẹn cô ấy đến núi Long Sơn, khi Cố Mặc Hi đến nơi thì thấy Vương Nhã Tịnh đã uống rượu, vì thế Cố Mặc Hi đã ngăn không cho bà lái xe nhưng Vương Nhã Tịnh không nghe nhất quyết đòi tự mình lái và kết quả là xảy ra tai nạn.

"Không thể như thế được" Diệp Khuynh Du xem xong báo cáo khẽ nhíu mày nói "Dì tôi là một người rất kỷ luật, bà ấy không đời nào lái xe khi đã uống rượu như vậy được"

"Tôi biết cô sẽ khó mà chấp nhận điều này" bác sĩ pháp y nói "Nhưng đây hoàn toàn là sự thật, dì cô quả thật đã uống rượu trước khi lái xe"

Diệp Khuynh Du nghe xong im lặng không nói gì nữa, thấy vậy bác sĩ pháp y đành lặng lẽ rời khỏi phòng.

Khi căn phòng chỉ còn lại một mình Diệp Khuynh Du, cô chậm rãi tiến đến chỗ Vương Nhã Tịnh hiện là một thi thể lạnh lẽo đang nằm trên bàn giải phẩu, gương mặt xinh đẹp ngày nào đã bị phá hủy đến mức không còn nhận ra, Diệp Khuynh Du cuối người ôm lấy Vương Nhã Tịnh khóc nức nở.

Khóc được một lúc Diệp Khuynh Du phát hiện trong tay Vương Nhã Tịnh như đang nắm chặt một thứ gì đó, tò mò Diệp Khuynh Du cố gắng mở tay Vương Nhã Tịnh ra thì bàn hoàng phát hiện trong tay bà là sợi dây chuyền mà Lưu Huệ tặng cho cô.

Câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu Diệp Khuynh Du đó chính là làm sao Vương Nhã Tịnh lại có sợi dây chuyền này, cô nhớ trước khi đi công tác cô đã đưa nó cho Cố Mặc Hi vì cô muốn nói với Cố Mặc Hi rằng dù cô có đi đâu thì tình yêu của cô vẫn luôn hướng về chị.

Rồi Diệp Khuynh Du bỗng nhớ lại những gì Cố Mặc Hi nói với mình ngày hôm qua, để giải quyết những khuất mắc này Diệp Khuynh Du quyết định đi tìm Cố Mặc Hi để nói chuyện.

Tập đoàn Thiên Thành

"Rốt cuộc ngày hôm qua cậu đã đi đâu vậy ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi "Tớ gọi điện cho cậu mà điện thoại cứ không liên lạc được"

"Tớ đến núi Long Sơn" Cố Mặc Hi nói

"Cậu đi Long Sơn sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi "Cậu đến đó để làm gì ?"

Cố Mặc Hi nhìn Lâm Tuyết Nhan nhưng không nói gì, thấy vậy Lâm Tuyết Nhan liền hỏi "Tớ đang hỏi cậu đó hôm qua cậu đi Nam Sơn để làm gì ?"

"Tớ..."

Cố Mặc Hi đang định nói thì bên ngoài bỗng vang lên âm thanh ồn ào,

"Xin lỗi cô, chủ tịch đang có việc bận, cô vui lòng chờ ngoài này nhé" cô thư ký nhìn Diệp Khuynh Du nói

"Tránh ra" Diệp Khuynh Du lạnh lùng nói

Thấy cô thư ký vẫn không chịu cho mình vào, Diệp Khuynh Du tức giận kéo cô ra rồi trực tiếp đẩy cửa bước vào

Thoáng thấy Diệp Khuynh Du đã đi vào phòng, cô thư ký vô cùng lo lắng sợ mình sẽ bị khiển trách, nhưng thật mai Cố Mặc Hi không nói gì, chỉ ra lệnh cho cô ra ngoài và đóng cửa lại

"Chị giải thích cho em chuyện này là như thế nào hả ?"

Diệp Khuynh Du vừa nói vừa ném sợi dây chuyền lên bàn làm việc của Cố Mặc Hi

Lâm Tuyết Nhan nhìn Diệp Khuynh Du rồi lại quay sang nhìn Cố Mặc Hi, thấy bầu không khí trong phòng dần trở nên căng thẳng, Lâm Tuyết Nhan vội nói "Có chuyện gì hai người cứ từ từ giải quyết với nhau nhé, tôi có việc đi trước đây"

Nói rồi Lâm Tuyết Nhan nhanh chóng rời khởi phòng làm việc của Cố Mặc Hi, nhưng cô cũng không quên nhắn tin thông báo chuyện này cho Triệu An An biết

Cố Mặc Hi liếc nhìn sợi dây chuyền rồi nhìn Diệp Khuynh Du lạnh lùng hỏi "Rốt cuộc cô muốn nói cái gì ?"

"Chị không muốn biết vì sao sợi dây chuyền này lại ở trong tay em sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Tại sao tôi lại cần biết điều đó, khi mà tôi chẳng hề quan tâm gì đến nói"

"Cố Mặc Hi" Diệp Khuynh Du tức giận gọi tên cô "Rõ ràng trước khi đi công tác em đã đưa sợi dây chuyền này cho chị, vậy tại sao bây giờ nó lại ở trên người dì em, rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì ?"

"Tôi nhớ không lầm chuyện gì cần nói tôi đã nói với cảnh sát hết rồi mà" Cố Mặc Hi dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Khuynh Du nói "Nếu hôm nay cô đến đây chỉ để hỏi tôi tôi mấy điều vớ vẩn này, thì thật xin lỗi tôi không có thời gian để nói chuyện với cô, mời cô ra khỏi phòng làm việc của tôi"

"Chị là K đúng không ?"

Diệp Khuynh Du chua xót hỏi

Nghe vậy Cô Mặc Hi khẽ nhíu mày hỏi "Ý cô là gì ?"

"Chị trả lời em đi, chị là K đúng không ?"

Sở dĩ Diệp Khuynh Du hỏi như vậy là vì cô muốn xác nhận xem những gì thám tử điều tra được có đúng hay không, vì trước khi đến đây Diệp Khuynh Du đã nhận được tin nhắn từ thám tử, anh ta báo rằng đã tìm được K, khi nhìn thấy ảnh do thám tử gửi qua Diệp Khuynh Du vô cùng bất ngờ vì người trong ảnh không ai khác chính là Cố Mặc Hi.

"Nếu tôi thật sự là K thì sao ?"

Cố Mặc Hi lạnh lùng hỏi

"Nếu chị là K, vậy chắc chị cũng biết việc em chính là Anna lâu rồi đúng không ?"

"Đúng" Cố Mặc Hi lạnh lùng nói

Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi đau lòng hỏi "Vậy những chuyện chị nói với em trước đây có chuyện nào là thật không ?"

"Không" Cố Mặc Hi lạnh lùng nói "Ngay khi biết cô là Anna tôi đã lên sẵn kế hoạch nhằm lấy 30% cổ phần trong tay cô, nhưng không ngờ đến phút cuối lại bị Diệp Thừa Nguyên cướp mất 15%, giờ nghĩ lại tôi vẫn còn tức đấy"

"Cố Mặc Hi chị..."

Diệp Khuynh Du tức giận nói

"Cô tức giận cái gì, đúng là tôi đã tính kế với cô, nhưng tôi cũng đâu có ép cô lấy cổ phần để đưa cho tôi" Cố Mặc Hi nói "Tất cả mọi chuyện đều là do cô tự nguyện làm mà, không phải sao ?'

"Đúng, là do em tự nguyện" Diệp Khuynh Du nghẹn ngào nói "Nhưng chị có thể nói cho em biết một chuyện được không ?"

"Cô muốn biết chuyện gì ?"

"Kế hoạch của chị quá xuất sắc và chị cũng đã thành công giành được Cố Thị về tay mình, vậy tại sao chị còn cố tình hại chết dì em ?"

"Vì tôi không chỉ muốn lấy cổ phần của Cố thị, mà tôi còn muốn lấy là tất cả những gì cô đang có" Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du lạnh lùng nói

"Tất cả những gì em đang có sao ?"

"Đúng, tất cả của cô" Cố Mặc Hi nói "Ba cô Diệp Thừa Nguyên đã hại chết ba mẹ tôi, anh trai cô Diệp Thừa Trạch đã hại chết chị gái tôi, còn cô Diệp Khuynh Du cô hại tôi xuýt mất mạng hại tôi phải lưu lạc xứ người suốt năm năm.

Diệp gia đã nợ Cố gia rất nhiều, bây giờ tôi sẽ từ từ tính từng món với các người"

Diệp Khuynh Du đau lòng, cô cố gắng nuốt nước mắt vào trong hỏi "Vậy dì em thì sao, dì ấy không phải người nhà họ Diệp và cũng có lỗi gì với chị mà chị lại nhẫn tâm hại dì ấy ?"

"Cái lỗi lớn nhất của bà ấy chính là quá quan tâm cô" Cố Mặc Hi nói "Nếu bà ấy không cho người điều tra tôi và cũng không đe dọa sẽ phá hủy công ty của tôi nếu tôi dám làm tổn thương cô, thì có lẽ bà ấy sẽ không chết thảm như vậy đâu"

Chát

Vì quá tức giận trước những lời nói của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du đã vươn tay tát mạnh vào mặt Cố Mặc Hi, nhận cái tát đâu điếng từ Diệp Khuynh Du thay vì tức giận Cố Mặc Hi lại cười nói "Chỉ mới có bao nhiêu đó thôi đã làm cô tức giận như thế này rồi, vậy sắp tới không biết cô còn tức giận đến nhường nào nữa nhỉ"

"Ý chị là gì ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Chẳng có ý gì cả, tôi chỉ là đang nhắc nhở cô, thay vì ở đây tức giận với tôi thì tốt hơn là nên về Hải Thành để quản lý Vương thị đi" Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du cười đểu nói "Vương Nhã Tịnh chết rồi, không còn ai điều hành Vương thị, tôi nghĩ chắc không lâu Vương thị sẽ được đổi tên thôi"

"Không đời nào" Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi giọng đầy kiên định nói "Tôi nhất định không để tâm quyết của ông ngoại và dì tôi mất trong tay tôi, chị hãy đợi mà xem"

Nói rồi Diệp Khuynh Du quay lưng rời đi, Cố Mặc Hi vẫn ở đó nhìn theo bóng lưng cô khẽ mỉm cười nói "Tôi sẽ đợi em, hi vọng em nói được làm được"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 86: Từ Chức


"Tại sao cậu lại bảo phòng kế hoạch hoãn dự án đấu thầu của tớ để tập trung vào dự án ở ngoại ô thành phố vậy" Lâm Tuyết Nhan tức giận đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn làm việc của Cố Mặc Hi nói "Không phải trước đó chính cậu đã nói chúng ta sẽ không tham gia đấu thầu dự án này sao, vậy tại sao bây giờ cậu lại nhất quyết phải có bằng được dự án đó"

"Vì tớ thấy được tìm năng của dự án này" Cố Mặc Hi nói

"Tìm năng sao ?"

Lâm Tuyết Nhan tức giận nói "Là cậu thấy được tìm năng hay cậu muốn dùng dự án này để đối đầu với Vương thị, đối đầu với bác sĩ Diệp"

Bàn tay cầm bút của Cố Mặc Hi khẽ khựng lại, nhưng rất nhanh cô lấy lại bình tĩnh nói "Cậu nói gì vậy, tớ không hiểu gì hết"

"Cậu đừng có giả vờ nữa, chuyện của cậu và bác sĩ Diệp tớ đã biết hết cả rồi" Lâm Tuyết Nhan nói "Tớ không quan tâm giữa hai người đã và đang xảy ra chuyện gì, nhưng đây là công ty, cậu làm ơn đừng lấy miếng cơm của hàng ngàn nhân viên ra để đánh cược được không"

"Tớ lấy miếng cơm của mọi người ra đánh cược lúc nào ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Cậu còn nói không, cậu biết rõ dự án của tớ sẽ thu về lợi nhuận cao gấp 10 lần so với dự án ở ngoại ô, vậy mà cậu nói bỏ là bỏ" Lâm Tuyết Nhan nói "Cố Mặc Hi, tớ thật sự không hiểu rốt cuộc trong đầu cậu đang nghĩ cái gì nữa"

"Tớ không nghĩ gì cả, tớ cũng chỉ là đang nghĩ cho công ty, nghĩ cho mọi người thôi" Cố Mặc Hi nói "Dự án của cậu đúng là sẽ thu lại lợi nhuận cao, nhưng nó quá rủi ro, tớ không thể mạo hiểm được"

"Cậu sợ rủi ro sao, nếu cậu sợ rủi ro vậy sao ngay từ đầu cậu không ngăn cản, mà cậu đợi đến khi dự án sắp được mở đấu thầu thì cậu mới ngăn lại" Lâm Tuyết Nhan nhìn Cố Mặc Hi tức giận nói "Cố Mặc Hi, cậu có biết tớ đã bỏ ra biết bao tâm huyết vào dự án này không hả"

"Tớ biết dự án này là tâm huyết của cậu" Cố Mặc Hi nói "Nhưng cậu cũng biết rồi đó, chúng ta làm kinh doanh chúng ta nên đặt lợi ích lên hàng đầu"

"Lợi ích mà cậu nói là bỏ dự án lớn để lấy một dự án nhỏ sao ?"

"Nếu cậu vẫn cố chấp muốn làm dự án đó, vậy thì cứ làm đi" Cố Mặc Hi khẽ thở dài nói "Nhưng tớ nói trước nhé, nếu cậu thất bại thì cậu và nhân viên của phòng cậu phải làm giải trình cho tớ, còn không thì cậu cùng bọn họ cứ viết đơn từ chức, tớ sẽ không giữ ai lại đâu"

"Cậu đang uy hiếp tớ sao ?"

Lâm Tuyết Nhan tức giận hỏi

"Tớ không uy hiếp, tớ chỉ đưa ra điều kiện với cậu thôi, nếu cậu chắc chắn mình làm được thì hãy tự tin làm đi" Cố Mặc Hi nhìn Lâm Tuyết Nhan nói tiếp "Nhưng nên nhớ một khi cậu thất bại không phải một mình cậu phải rời khỏi Thiên Thành không đâu"

"Cố Mặc Hi cậu đừng quên Thiên Thành đi đến được như ngày hôm nay cũng có một phần công sức của tớ đấy"

Cố Mặc Hi nhìn Lâm Tuyết Nhan lạnh giọng nói "Tớ không quên, nếu tớ quên thì tớ đã đuổi việc cậu ngay khi cậu xong vào phòng của tớ rồi, chứ không phải còn kiên nhẫn để nói chuyện như này với cậu đâu"

Thấy Lâm Tuyết Nhan im lặng Cố Mặc Hi nói tiếp "Mà sẵn đây tớ nói cho cậu biết luôn, tớ đã ký lệnh sa thải giám đốc dự án của phòng cậu rồi, nội trong hôm nay anh ta sẽ rời khỏi Thiên Thành đó"

"Cậu sa thải An Tư Vũ, tại sao chứ ?"

"Không vì lý do gì cả, chẳng qua tớ thấy cậu ta không vừa mắt nên không muốn giữ lại ở Thiên Thành thôi"

"Cố Mặc Hi, cậu vô lý vừa thôi chứ" Lâm Tuyết Nhan tức giận nói "An Tư Vũ là một nhân viên xuất sắc, chỉ vì cậu không vừa mắt mà cậu thẳng tay đuổi cậu ấy sao"

"Đúng vậy, công ty này là của tớ, nên việc muốn giữ ai đuổi ai cũng là quyền của tớ" Cố Mặc Hi nhìn Lâm Tuyết Nhan gằng giọng nói "Thẩm chí, tớ sẵn sàng đuổi luôn cả cậu, nếu cậu cứ dùng thái độ này để nói chuyện với tớ"

"Cố Mặc Hi, cậu..."

Lâm Tuyết Nhan tức giận nói

Cố Mặc Hi ngẩn đầu ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Tớ đã nói với cậu rồi mà, đừng có dùng cái thái độ này mà nói chuyện với tớ, nếu không người tiếp theo bị sa thải sẽ là cậu đó"

"Cậu không cần phải sa thải tớ, vì ngay bây giờ tớ xin phép được từ chức" Lâm Tuyết Nhan vừa nói vừa tháo bảng tên đặt xuống bàn Cố Mặc Hi "Kể từ giây phút này tớ không còn bất kỳ liên quan gì với Thiên Thành nữa"

Cố Mặc Hi im lặng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay nhận lấy bảng tên như ngầm đồng ý việc Lâm Tuyết Nhan xin từ chức, thấy vậy Lâm Tuyết Nhan cũng không nói gì thêm, cô quay lưng dứt khoát rời đi, nhưng trước khi rời khỏi phòng làm việc của Cố Mặc Hi, Lâm Tuyết Nhan nói thêm "Tớ hi vọng câu sẽ không hối hận với những quyết định của mình"

Diệp gia

"Ba thấy bảng kế hoạch này thế nào ?"

"Cũng khá đấy" Diệp Thừa Nguyên khẽ gật đầu nói "Mà lần này con thấy mình nắm bao nhiêu phần trăm chiến thắng"

"Con nghĩ mình chắc chắn sẽ giành được dự án này"

"Con tự tin đến thế à ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Vâng" Diệp Thừa Trạch nói "Vì đối thủ hiện tại của chúng ta chỉ còn lại Cố thị, nên con tin chắc mình sẽ thắng"

"Chỉ còn lại Cố thị thôi sao ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Đúng vậy, hôm qua tập đoàn Thiên Thành đã thông báo sẽ rút lui khỏi đợt đấu thầu lần này"

"Con có biết tại sao họ lại rút lui không ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Nghe đâu là chủ tịch và tổng giám đốc của Thiên Thành đã cải nhau, dẫn đến việc tổng giám đốc đã dẫn rất nhân viên tâm đắt rời khỏi tập đoàn" Diệp Thừa Trạch nói "Mà dự án này vốn dĩ do Tổng giám đốc phụ trách nên sau khi người đó rời đi thì tập đoàn Thiên Thành cũng thông báo rút lui luôn"

"À, thì ra là vậy" Diệp Thừa Nguyên gật gù nói "Nếu đã vậy thì con hãy nắm bắt cơ hội để giành lấy dự án này nhé, ta tin con sẽ làm được"

Được khen Diệp Thừa Trạch vui mừng nó "Vâng, con cảm ơn ba"

"Không cần phải cảm ơn đâu" Diệp Thừa Nguyên nhìn Diệp Thừa Trạch nói "Ta nghĩ đã đến lúc giao Diệp thị lại cho con rồi"

"Giao Diệp thị cho con, ý ba là sao ?"

Diệp Thừa Trach có chút khó hiểu hỏi

"Ta cũng già rồi, đến lúc phải nghĩ ngơi" Diệp Thừa Nguyên nói "Đợi sau khi con giành được dự án này ta sẽ tổ chức họp đại hội cổ đông chính thức nhường cái ghế chủ tịch Diệp thị lại cho con"

"Ba thật sự sẽ để con làm chủ tịch của Diệp thị sao ?"

"Đúng vậy, con không muốn sao ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Dạ không, con muốn ạ" Diệp Thừa Trạch vui mừng nói "Con nhất định sẽ làm tốt để không phụ lòng ba đã tin tưởng"

"Tốt, ta hi vọng con nói được thì làm được"

Nói xong Diệp Thừa Nguyên đứng dây chuẩn bị rời đi, thấy vậy Diệp Thừa Trạch liền hỏi "Ba đi đâu thế ?"

"Ta đến quán trà"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 87: Người Cần Nhất Lúc Này


Ting tong

Nghe tiếng chuông cửa, Lâm Tuyết Nhan vội chạy ra mở cửa căn hộ của mình, khi thấy người nhấn chuông chính là Triệu An An, cô vui mừng ôm lấy Triệu An An giọng nũng nịu nói "An An cuối cùng cậu cũng về rồi tớ nhớ cậu chết đi mất"

"Tớ biết cậu nhớ tớ, nhưng mà cậu cho tớ vào nhà trước được không" Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan cười nói

"Vui quá tớ quên mất, cậu mau vào đi"

Vừa vào nhà Triệu An An đã nằm dài lên ghế sofa, Lâm Tuyết Nhan từ trong bếp đem đến cho cô một ly nước nói "Cậu mệt lắm hả ?"

Triệu An An uống nước rồi khẽ gật đầu nói "Ừa, mệt lắm"

"Vậy chuyện bên nhà sao rồi, đã giải quyết xong hết chưa ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Tất nhiên là xong rồi" Triệu An An tự tin nói "Một khi Triệu An An này đã ra tay thì chuyện gì cũng phải xong thôi"

"Tớ biết An An của tớ là giỏi nhất mà" Lâm Tuyết Nhan kéo Triệu An An tựa vào ngực mình cưng chiều nói

Triệu An An đang nằm trong lòng Lâm Tuyết Nhan thì như nhớ ra chuyện gì cô liền ngồi bật dậy nhìn Lâm Tuyết Nhan hỏi "Tớ nghe nói cậu đã từ chức ở Thiên Thành, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, cậu mau kể cho tớ nghe đi"

Không giấu diếm Lâm Tuyết Nhan kể hết mọi chuyện được cho Triệu An An nghe, nghe xong Triệu An An liền hỏi "Cậu ấy thật sự làm vậy sao ?"

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan nói "Chuyện này khó tin lắm đúng không ?"

"Ừ" Triệu An An khẽ gật đầu nói "Tại sao Cố Mặc Hi lại làm như vậy nhỉ, trước đó cậu ấy còn nói với tớ sẽ bỏ qua hết thù hận để sống vui vẻ bên Diệp Khuynh Du, vậy mà quay lưng một cái cậu ấy lại muốn đẩy Diệp Khuynh Du vào đường cùng, rốt cuộc là tại sao ?"

"Tớ cũng không biết, mà có chuyện này còn tức hơn nữa nè"

"Chuyện gì thế ?"

Triệu An An hỏi

"Thì chuyện dự án ở trung tâm thành phố ấy, Cố Mặc Hi nói với tớ dự án đó là một dự án đầy rủi ro nên buộc phải dừng lại không tiếp tục đấu thầu nữa" Lâm Tuyết Nhan tức giận nói "Vậy mà ngay sau khi Thiên Thành thông báo rút lui, Cố Mặc Hi lại lấy danh nghĩa chủ tịch Cố thị để tham gia dự thầu, cậu nghĩ xem có tức không ?"

"Có chuyện đó luôn sao ?"

Triệu An An ngạc nhiên hỏi

"Ừ, lúc đầu nghe nói tớ cũng không tin đâu" Lâm Tuyết Nhan nói "Nhưng mà hôm qua đã có thông báo chính thức rồi, giờ cậu lên xem tin tức chắc đầy trên đó đấy"

"Rốt cuộc Cố Mặc Hi đang muốn làm cái gì vậy nhỉ, tớ phải đi hỏi cậu ấy cho ra lẽ mới được ?"

Triệu An An nói xong đứng lên chuẩn rời đi thì bị Lâm Tuyết Nhan kéo lại hỏi

"Cậu định đi đâu thế ?"

"Thì đi tìm Cố Mặc Hi nói chuyện chứ còn đi đâu nữa" Triệu An An nói

Lâm Tuyết Nhan kéo tay Triệu An An ngồi xuống sofa rồi nói "Tớ biết cậu đang rất tức giận nhưng bây giờ đã trể rồi, tớ thấy tốt nhất cậu nên tắm rửa rồi nghỉ ngơi, ngày mai hẳn đi cũng không muộn"

Thấy lời Lâm Tuyết Nhan nói cũng đúng Triệu An An khẽ gật đầu đồng ý nói "Vậy để sáng mai đi cũng được, mà mai cậu cũng phải đi cùng tớ đấy"

"Tuân lệnh"

Bệnh viện SK

"Khuynh Du, em có sao không ?"

"Em không sao, chỉ là hơi choáng một chút thôi"

Diệp Khuynh Du đang đứng thu dọn đồ đạt thì thấy có chút choáng, cô lảo đảo tý nữa thì đã ngã may mà có Lý Hạo đứng phía sau đã kịp đỡ lại, thấy Diệp Khuynh Du như vậy anh vô cùng lo lắng nói "Hay em ngồi xuống nghĩ ngơi đi để phần còn lại anh và Nhất Vy làm cho"

Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du nói "Anh ấy nói đúng đấy nếu mệt cậu cứ ra ghế ngồi nghĩ đi, để tới với anh ấy dọn cho"

"Sao được chứ, hai người đã giúp mình nhiều rồi, mình không thể làm phiền hai người thêm nữa"

"Cậu cũng biết là bọn tớ đã giúp cậu nhiều rồi, vậy thì bây giờ giúp thêm có sao đâu" Tống Nhất Vy nói xong liền kéo Diệp Khuynh Du đến sofa để ngồi nghĩ "Nhiệm vụ của cậu là ngồi yên đây nhé, đừng có ra đó làm vướn tay vướn chân bọn tớ"

Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy sau đó nhìn sang Lý Hạo mỉm cười nói "Cảm ơn hai người nha"

"Không cần cảm ơn đâu" Tống Nhất Vy mỉm cười ghét sát tai Diệp Khuynh Du thì thầm nói "Cậu chỉ cần cho tớ một vị trí trong Vương thị là được rồi"

"Cậu có chắc muốn vào Vương thị làm cùng tớ không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Tuy là tớ không thích kinh doanh, nhưng vì cậu tớ sẽ cố gắng"

"Hai em đang nói gì vậy ?"

Lý Hạo thấy Tống Nhất Vy và Diệp Khuynh Du đang thì thầm với nhau thì liền hỏi

Nghe Lý Hạo hỏi Tống Nhất Vy vội nói "Đâu có gì đâu, em chỉ là đang dặn cậu ấy phải ngồi yên ở đó thôi"

Thấy Lý Hạo gật đầu Tống Nhất Vy nói tiếp "Thôi cũng trể rồi chúng ta mau dọn cho xong đi để còn về nhà nghĩ ngơi nữa"

Sau một hồi thu dọn cuối cùng mọi thứ cũng đã đâu vào đấy, thấy vậy Tống Nhất Vy liền đi ra ngoài để gọi người của bên vận chuyển đến.

Trong phòng chỉ còn lại Lý Hạo và Diệp Khuynh Du, anh nhìn đóng đồ rồi nhìn Diệp Khuynh Du giọng có chút buồn hỏi "Em thật sự phải từ chức sao ?"

"Ừ" Diệp Khuynh Du khẽ giật đầu nói "Em cũng không muốn đâu, nhưng hết cách rồi"

Lý Hạo nhìn thấy ánh mắt u buồn của Diệp Khuynh Du thì nói "Anh có nghe nói về chuyện của dì em, xin chia buồn cùng em nhé"

"Cảm ơn anh" Diệp Khuynh Du nói

"Giữa chúng ta cần gì phải cảm ơn chứ"

Lý Hạo nói tiếp "Anh biết sắp tới em sẽ có rất nhiều chuyện cần phải lo, vì thế nếu cần anh giúp gì thì cứ lên tiếng nhé đừng có ngại, dù gì chúng ta vẫn là anh em tốt của nhau mà đúng không ?

Diệp Khuynh Du khẽ mỉu cười nói "Vâng, em biết rồi cảm ơn anh"

"Lại cảm ơn nữa, đã nói không cần rồi mà" Lý Hạo nói

"Xin lỗi em quen mất"

Lý Hạo nhìn Diệp Khuynh Du do dự một lúc rồi hỏi "Bệnh của em lại tái phát rồi đúng không ?"

Biết không thể giấu được Lý Hạo, Diệp Khuynh Du khẽ gật đầu nói "Đúng vậy, nó lại tái phát rồi"

"Nó tái phát khi nào, đã lâu chưa ?"

Lý Hạo lo lắng hỏi

"Chỉ khoảng hai ba ngày nay thôi" Diệp Khuynh Du nói "Nhưng anh cũng đừng quá lo, đợi khi mọi thứ ổn định lại thì em sẽ khỏe lên thôi, không sao đâu"

"Sao mà anh không lo được chứ, khó khăn lắm em mới thống chế được bệnh tình, vậy mà bây giờ lại tái phát" Lý Hạo nhìn Diệp Khuynh Du lo lắng hỏi "Vậy người đó đã biết chưa ?"

"Chưa, em chưa có nói cho người đó biết bệnh của em "

"Tại sao em lại không nói" Lý Hạo nói "Em biết rõ một khi bệnh tái phát thì điều quan trọng nhất là có một người ở bên cạnh để trò chuyện, vậy tại sao em lại không nói cho người đó biết bệnh tình của em"

"Anh nói có bệnh, ai bệnh vậy ?"

Lý Hạo vừa dứt lời thì Tống Nhất Vy đi vào thấy vậy anh liền nói "Không ai bệnh cả, ảnh chỉ đang nhắc Khuynh Du giữ gìn sức khỏe kẻo đổ bệnh"

"À, ra là vậy" Tống Nhất Vy gật gù nói "Người bên đội vận chuyển đang lên đấy, bây giờ chúng ta đi xuống dưới nhé"

"Ừ" Diệp Khuynh Du nói xong đứng lên định rời đi nhưng ngay lúc đó cơn choáng váng lại kéo đến, không muốn Lý Hạo và Tống Nhất Vy lo lắng cô cố gắng đứng vững như không có chuyện gì, nhưng rồi chuyện gì đến cũng đến, trước mắt Diệp Khuynh Du dần tối sầm lại, trước lúc ngất đi cô chỉ kịp nghe tiếng Tống Nhất Vy gọi tên mình

Diệp Khuynh Du sau đó nhanh chóng được đưa đến phòng cấp cứu, biết đứng ở đây chờ đợi cũng chỉ vô ích Lý Hạo liền quay lưng rời đi.

Thấy Lý Hạo rời đi Tống Nhất Vy liền hỏi "Anh đi đâu thế ?"

"Anh đi tìm người đó"

"Người nào" Tống Nhất Vy khó hiểu hỏi

"Người Khuynh Du cần nhất lúc này"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 88: Thất Vọng


Tống Nhất Vy đang ngồi nhìn Diệp Khuynh Du, thấy cô tỉnh lại Tống Nhất Vy vui mừng nói "Du Du cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, cậu làm tớ lo chết đi mất"

"Cậu ở đây cả đêm với tớ sao ?"

Diệp Khuynh Du giọng có chút mệt mỏi hỏi

"Ừ" Tống Nhất Vy khẽ gật đầu

Diệp Khuynh Du nghe xong nhẹ nhàng nắm lấy tay Tống Nhất Vy nói "Vy Vy cảm ơn cậu"

"Không cần cảm ơn đâu" Tống Nhất Vy vỗ nhẹ lên tay Diệp Khuynh Du an ủi "Mấy chuyện này tớ nên làm mà, vì tớ là người bạn thân nhất của cậu không phải sao ?"

"Ừ, cậu nói cũng đúng" Diệp Khuynh Du giọng có chút chua xót nói "Cậu không chỉ là người bạn, mà giờ cậu còn là người thân duy nhất của tớ nữa"

Thấy Diệp Khuynh Du đang buồn Tống Nhất Vy vội nói sang chủ đề khác "Cậu nói gì vậy, cậu vẫn còn một người thân nữa cậu quên rồi sao ?"

Diệp Khuynh Du dùng ánh mắt khó hiểu hỏi Tống Nhất Vy "Một người thân nữa sao ?"

"Cậu đang giả vờ không biết hay là không biết thật đấy ?"

Tống Nhất Vy thấy Diệp Khuynh Du vẫn ngơ ngác không hiểu cô liền nói "Người tớ nói là anh bạn trai của cậu, cái người mới về nước gần đây đấy"

"À mà nhắc mới nhớ, anh ấy đâu sao không ở bên cạnh cậu mấy lúc như thế này" Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du nói "Cậu mau gọi anh ta đến đây đi, tớ nhất định phải cho anh ta một bài học vì dám không chăm sóc tốt cho cậu"

"Tớ và người đó... bọn... bọn tớ đã chia tay rồi" Diệp Khuynh Du ấp úng nói

"Hai người chia tay rồi hả, chuyện này xảy ra khi nào ?"

"Ngay sau khi dì tớ mất"

"Hả, ngay sau khi dì cậu mất sao ?"

Tống Nhất Vy nói xong thấy Diệp Khuynh Du gật đầu cô tức giận nói tiếp "Cái tên khốn nạn đó dám bỏ mặt cậu ngay lúc cậu khó khăn nhất, uổng công cậu đã đợi hắn suốt năm năm.

Tốt nhất đừng để tớ gặp hắn, tớ mà gặp hắn tớ sẽ đánh chết hắn ngay lập tức"

"Thôi được rồi, chuyện cũng đã qua bây giờ cậu tức giận cũng được gì đâu"

"Du Du, cậu cứ như vậy hỏi sao người khác không ức hiếp cậu chứ" Tống Nhất Vy nói "Năm năm trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, rốt cuộc đến khi nào cậu mới bỏ cái tính sống vì người khác vậy hả"

Diệp Khuynh Du im lặng không trả lời, không phải cô không muốn trả lời mà vốn dĩ cô không biết phải trả lời như thế nào, bởi vì những lời của Tống Nhất Vy nói cũng không sai.

Năm năm trước cô vì Cố Mặc Hi mà không màng nguy hiểm giúp Cố Mặc Hi tìm bằng chứng phạm tội của Diệp Thừa Nguyên, vậy mà khi cô bị Diệp Thừa Nguyên mang đến bán cho Lâm tổng, cô đã gọi điện thoại cầu cứu nhưng Cố Mặc Hi lại phũ phàng không nghe máy.

Rồi lúc cô bị tai nạn khi tỉnh lại sau ba tháng hôn mê cái mà cô nhận được chính là lá thư chia tay với những lời trách móc nặng nề của Cố Mặc Hi và bây giờ khi tưởng đã có được hạnh phúc mình ao ước thì cô lại phát hiện Cố Mặc Hi chỉ đang lợi dụng mình, nghĩ đến đây nước mắt Diệp Khuynh Du khẽ tuông rơi.

"Cậu khóc sao, đừng khóc mà" thấy Diệp Khuynh Du khóc Tống Nhất Vy lúng túng nói "Tớ xin lỗi, đáng lẽ tớ không nên nói với cậu mấy lời đó ngay lúc này, tớ thật lòng xin lỗi, cậu đừng khóc nữa nha"

"Không sao, tớ thấy cậu nói cũng đúng mà" Diệp Khuynh Du nhìn Tống Nhất Vy nói "Bao năm qua tớ chỉ biết sống vì người đó, tớ nghĩ đã đến lúc tớ sống cho chính mình rồi"

"Cậu suy nghĩ vậy sao ?"

Tống Nhất Vy hỏi

"Ừ" Diệp Khuynh Du gật đầu kiên định nói "Kể từ ngày hôm nay tớ sẽ sống cho tớ, chứ không còn là người chỉ biết sống vì người khác"

"Tốt lắm như vậy mới là bạn của tớ chứ" Tống Nhất Vy cười nói

Nói chuyện được một lúc Tống Nhất Vy thấy cũng đã trưa nên quyết định xuống lầu tìm gì đó để cho Diệp Khuynh Du ăn, vì từ tối qua đến giờ cô chưa có gì bỏ vào bụng.

Thấy Tống Nhất Vy đã đi xa Diệp Khuynh Du hít một hơi thật sâu rồi nhìn về phía cửa giọng lạnh như băng nói "Đã đến rồi thì vào đi, đừng đứng ngoài đó lấp ló như một kẻ trộm như thế"

Diệp Khuynh Du vừa dứt lời một bóng người quen thuộc đẩy cửa bước vào, nhìn người trước mặt Diệp Khuynh Du nghẹn ngào không nói nên lời.

Tập đoàn Thiên Thành

"Cố Mặc Hi rốt cuộc trong đầu cậu đang nghĩ cái quái gì vậy hả" Triệu An An tức giận nói "Tại sao cậu lại tự ý sa thải giám đốc An và cả thư ký Lý vậy ?"

"Vì tớ thấy họ không còn phù hợp với công ty nên tớ sa thải thôi không được sao ?"

Cố Mặc Hi lạnh lùng nói

"Cố Mặc Hi, cậu..."

Triệu An An tức giận không nói nên lời

Cố Mặc Hi ngẩn đầu nhìn Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan nói "Nếu hôm nay hai cậu đến đây chỉ để nói mấy chuyện này thì tớ nghĩ hai cậu nên về được rồi đó, tớ rất bận không có thời gian để nói chuyện với các cậu đâu"

"Được, tớ không nói chuyện công việc với cậu nữa" Triệu An An nói "Vậy còn chuyện của Diệp Khuynh Du cậu định giải thích thế nào đây ?"

"Chẳng có gì để giải thích cả đây là việc cá nhân của tớ, cậu và Lâm Tuyết Nhan tốt nhất đừng nên xen vào thì hơn" Cố Mặc Hi nói

"Cậu..."

Triệu An An tức giận định nói thêm nhưng bị Lâm Tuyết Nhan giữ lại vì cô biết dù bây giờ có nói cái gì thì Cố Mặc Hi cũng không nghe lọt tai

Lâm Tuyết Nhan tiến lên đặt xuống bàn một xấp tài liệu rồi nói "Cậu xem cái này đi"

"Đây là gì ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Cậu xem đi rồi sẽ biết" Lâm Tuyết Nhan nói

Cố Mặc Hi xem xong khẽ nhíu mày, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng của mình hỏi "Cậu đưa những thứ này cho tôi để làm gì ?"

Sự bình thản của Cố Mặc Hi khi biết được sự thật khiến Lâm Tuyết Nhan vô cùng ngạc nhiên, cô nói "Cậu biết những thứ này là gì đúng chứ"

"Biết, rồi sao ?"

Trong xấp tài liệu là toàn bộ những chuyện đã xảy ra vào năm năm trước từ chuyện Diệp Khuynh Du lấy trộm tài liệu bị Diệp Thừa Nguyên bắt được, đến việc cô bị ép lên gường với Lâm tổng, rồi còn cả chuyện cô bị tai nạn hôn mê suốt ba tháng liền.

Xấp tài liệu này vừa được thám tử gửi đến vào sáng nay, Lâm Tuyết Nhan nghĩ nếu Cố Mặc Hi biết được sự thật chắc sẽ rất hối hận với những gì mình đã làm, nhưng giờ xem ra tất cả chỉ là suy đoán của cô, Cố Mặc Hi không chỉ không hối hận mà cô còn thờ ơ trước cái sự thật này

"Cố Mặc Hi, có phải cậu đã biết điều này trước bọn tớ rồi phải không ?"

Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi hỏi

"Đúng vậy, tớ đã biết lâu rồi"

Câu trả lời khiến Lâm Tuyết Nhan một lần nữa bất ngờ, cô nhìn Cố Mặc Hi ánh mắt khó hiểu hỏi "Cậu biết lâu rồi vậy tại sao cậu vẫn làm thế với bác sĩ Diệp ?"

Cố Mặc Hi hít một hơi thật sâu rồi nói "Vì tớ không còn yêu cô ấy nữa và những gì tớ đang làm chỉ là đang lấy lại những gì cô ấy đã nợ tớ thôi"

"Diệp Khuynh Du không nợ cậu bất cứ thứ gì cả" Triệu An An nói "Trước đó tớ còn nghĩ Diệp Khuynh Du là một người ham vật chất nên mới rời xa cậu, nhưng bây giờ xem ra tớ đã trách nhầm cô ấy rồi, cô ấy đang thương hơn tớ nghĩ"

"Cậu đang bênh vực cô ấy sao ?"

Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An hỏi

"Tớ không bênh vực cô ấy, tớ chỉ nói dự trên những gì tớ biết mà thôi"

"Cậu chỉ gặp Diệp Khuynh Du mới có mấy lần, cậu dám chắc mình biết rõ về cô ấy hơn tớ sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Tớ không chắc mình biết rõ Diệp Khuynh Du hơn cậu, nhưng ít nhất Diệp Khuynh Du chưa làm tớ thất vọng như cậu" Triệu An An nói

"Triệu An An, ý cậu là gì hả ?"

Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi một lúc lâu nhưng khôngnói gì, cô đứng lên kéo tay Lâm Tuyết Nhan rời đi.

Ra đến cửa Triệu An An đứnglại, cô quay lưng về phía Cố Mặc Hi nói "Tớ sẽ nói với cậu khi mà cậu biết mìnhđã làm sai ở đâu"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 89: Tình Cũ


"Bác sĩ Diệp cô đã thấy khỏe hơn chưa ?"

Lâm Tuyết Nhan vừa đặt giỏ trái cây lên bàn vừa hỏi

"Cảm ơn hai người, tôi đã đỡ nhiều rồi" Diệp Khuynh Du nhìn Lâm Tuyết Nhan và Triệu An An nói "Mà sao hai người biết tôi ở đây mà đến thăm vậy"

"Là Lý Hạo nói cho chúng tôi biết" Triệu An An nói "Sáng nay chúng tôi đến tìm cô nhưng không thấy, lúc định ra về thì gặp Lý Hạo anh ấy nói với chúng tôi cô đang nhập viện, thế là bọn tôi ghé qua đây thăm cô"

"Ừ" Diệp Khuynh Du khẽ gật đầu "Nhưng hai người đến đây tìm tôi để làm gì, có việc quan trọng sao ?"

"Cũng không có gì quan trọng, tôi có nghe nói về chuyện của dì cô rồi, thật lòng chia buồn cùng cô nhé" Triệu An An nói nhìn Diệp Khuynh Du ngập ngừng nói tiếp "Và... và còn..."

Thấy Triệu An An cứ ấp úng Diệp Khuynh Du liền hỏi "Cô muốn hỏi về chuyện của tôi và Cố Mặc Hi đúng không ?"

Như được mở lời Triệu An An vội gật đầu nói "Đúng vậy, rốt cuộc chuyện giữ hai người là sao vậy, cô có thể nói cho chúng tôi biết được không ?"

Diệp Khuynh Du hít một hơi thật sâu rồi kể lại toàn bộ mọi chuyện cho Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan nghe.

Sau khi nghe Diệp Khuynh Du kể xong, Lâm Tuyết Nhan thấy Triệu An An thẩn thờ thì liền hỏi "Này cậu đang nghĩ gì vậy ?"

"Tớ thấy có gì đó hơi lạ" Triệu An An nói

"Cậu thấy lạ sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi "Lạ ở đâu ?"

Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan rồi quay sang nhìn Diệp Khuynh Du nói "Hai người có cảm thấy Cố Mặc Hi như là đang cố tình đẩy chúng ta ra xa cậu ấy không"

"Có sao, tớ không để ý" Lâm Tuyết Nhan nói

"Hai người thử nghĩ lại xem trước khi Cố Mặc Hi thay đổi như bây giờ cậu ấy có điểm nào đáng nghi không ?"

Triệu An An hỏi

"Không, trước đó cậu ấy vẫn bình thường" Lâm Tuyết Nhan nói

Triệu An An nhìn Diệp Khuynh Du hỏi "Còn cô thì sao ?"

"Tôi cũng vậy, trước đó tôi thấy chị ấy vẫn bình thường không có gì lạ cả" Diệp Khuynh Du nói

"Sao lạ thế nhỉ, chắc chắc phải có cái gì đó khác thường chứ ?"

Triệu An An nói "Hai người cố gắng nhớ lại xem"

"Mà sao cậu lại hỏi chuyện này ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Vì tớ không tin Cố Mặc Hi vì báo thù mà sẵn sàng làm tổn thương người khác đặc biệt là người cậu ấy từng rất yêu" Triệu An An thở dài nói "Tớ quen biết Cố Mặc Hi không phải ngày một ngày hai nên tớ khá hiểu cậu ấy, tuy có cứng đầu nhưng không đến nổi hành động bốc đồng như thế này, tớ nghĩ cậu ấy đang cố tình che giấu chúng ta chuyện gì đó"

Như nhớ ra điều gì đó Diệp Khuynh Du vội nói "Tôi nhớ rồi, trước hôm nhận được tin dì tôi qua đời tôi có gọi điện thoại cho chị Mặc Hi, nhưng lúc đó tôi gọi mãi mà không thấy ai nghe máy, đến tối chị ấy gọi và nói với tôi mấy chuyện rất kỳ lạ kiểu như sợ không thể bảo vệ được tôi, còn dặn tôi nếu lỡ chị ấy không may có xảy ra chuyện thì tôi vẫn phải sống cho thật tốt.

Lúc đó tôi nghĩ chị ấy say nên mới nói năng lung tung bây giờ nghĩ lại mới thấy đúng là có chút kỳ lạ"

Diệp Khuynh Du vừa dứt lời Lâm Tuyết Nhan liền nói "Bác sĩ Diệp nhắc tôi mới nhớ, hôm đó không biết có chuyện gì mà Cố Mặc Hi đã uống rất nhiều đến nổi không thể tự lái xe về được, chính tôi là người đã đến đó đưa cậu ấy về nha.

Suốt quãng đường Cố Mặc Hi cứ luôn miệng gọi tên cô.

Cố Mặc Hi còn nói với tôi nếu lỡ cậu ấy có xảy chuyện gì thì kêu cô đến nhà cũ vì ở đó có thứ cô cần"

"Nhà cũ sao ?"

Triệu An An khó hiểu hỏi "Nhà cũ nào vậy ?"

"Là nhà của Cố gia" Diệp Khuynh Du nói

"Nhà cũ của Cố Mặc Hi sao ?"

Triệu An An nói "Không phải trước đó nó đã bị bán rồi sao"

"Đúng là đã bán rồi, nhưng người mua lại ngôi nhà đó chính là tôi"

"Vậy rốt cuộc bên trong nhà có gì, tại sao Cố Mặc Hi lại nhắc đến nó lúc say ?"

Triệu An An hỏi

"Tôi không biết, vì đã lâu rồi tôi không đến đó" Diệp Khuynh Du nói "Tôi nghĩ sau khi xuất viện tôi phải đến đó một lần mới được"

"Ừ" Triệu An An khẽ gật đầu nói

"Du Du bạn cậu đến thăm cậu à" Tống Nhất Vy bước vào thấy có người trong phòng thì liền hỏi.

"Ừ là bạn tớ, để tớ giới thiệu cho cậu đây là..."

Diệp Khuynh Du chưa kịp nói hết câu thì Tống Nhất Vy đã nói "Cậu không cần phải giới thiệu đâu, vì tớ đã biết hai người bọn họ là ai"

"Ba người biết nhau à"

"Không biết"

Giọng nói của Triệu An An và Tống Nhất Vy khá lớn khiến Diệp Khuynh Du khẽ giật mình.

Tống Nhất Vy bước đến trước mặt Triệu An An nhết mép cười nói "Tớ làm sao mà có thể quen được vị tiểu thư hóng hách nhà họ Triệu này chứ"

"Tôi cũng vậy, tôi làm sao có thể quen biết Tống tiểu thư kiêu căng này được chứ" Triệu An An cười đểu nói

Thấy tình hình giữa Triệu An An và Tống Nhất Vy có chút căng thẳng, Diệp Khuynh Du kéo Lâm Tuyết Nhan lại hỏi nhỏ "Hai người đó sao thế ?"

"Chuyện dài dòng lắm sau này có dịp tôi sẽ kể cho cô nghe nhé, còn bây giờ tôi nghĩ tôi phải đưa An An về rồi, không khéo một lát lại xảy ra án mạng"

Lâm Tuyết Nhan nói xong liền đi đến tách Triệu An An và Tống Nhất Vy ra nói "Thôi được rồi, ở đây là bệnh viện đó, hai người đừng cãi nhau như thế chứ"

Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan rồi lại quay sang nhìn Tống Nhất Vy nói "Tại cô ta kiếm chuyện với tớ trước, chứ tớ đâu rảnh để cãi nhau bọn ranh con"

"Cô nói ai ranh con hả" Tống Nhất Vy

"Tôi nói cô đó, đồ ranh con"

"Cái bà chị này sao bà dám gọi tôi là ranh con hả ?"

"Vy Vy tớ đói rồi cậu có mua đồ ăn cho tớ không vậy ?" thấy Tống Nhất Vy và Triệu An An sắp cãi nhau Diệp Khuynh Du liền nói

Nghe Diệp Khuynh Du gọi Tống Nhất Vy thôi không cãi nhau nữa cô đi đến chỗ Diệp Khuynh Du vui vẻ nói "Tất nhiên là có rồi, cậu xem tớ mua gì cho cậu này"

"Nhìn ngon quá cảm ơn cậu nha Vy Vy"

"Ngon thì mau ăn nhanh đi kẻo nguội đấy" Tống Nhất Vy vừa nói vừa liếc nhìn Triệu An An "Nếu không phải ai đó làm mất thời gian của tớ thì chắc cậu đã được ăn sớm hơn rồi"

"Cô đang nói ai vậy hả ?"

Triệu An An tức giận hỏi

"Tôi nói ai, người đó tự biết" Tống Nhất Vy nói xong còn không quên lè lưỡi trêu chọc

"Cô..."

Triệu An An định nói thêm nhưng Lâm Tuyết Nhan ở bên cạnh đã kịp ngăn lại cô nói

"An An này, tớ thấy cũng trễ rồi hay chúng ta về thôi, để bác sĩ Diệp còn nghỉ ngơi nữa" Nói rồi Lâm Tuyết Nhan nhanh chóng kéo Triệu An An rời đi, phòng bệnh phút chốc trở nên yên ắng trở lại

"Này cậu dùng ánh mắt đó để nhìn tớ là sao vậy ?" thấy Diệp Khuynh Du nhìn chầm chầm mình Tống Nhất Vy liền hỏi

"Quan hệ giữ cậu và hai người đó là như thế nào mau nói cho tớ biết nhanh lên"

"Nói... nói gì chứ, chả có gì để nói cả" Tống Nhất Vy ấp úng nói

"Cậu muốn tự nói hay để tôi gọi để hỏi hai người đó" Diệp Khuynh Du nói bằng giọng đe dọa

Biết không thể giấu được Diệp Khuynh Du, Tống Nhất Vy nói "Tớ... tớ và Triệu An An từng là tình địch của nhau"

"Cái gì, tình địch sao ?"

Diệp Khuynh Du ngạc nhiên hỏi

"Ừ" Tống Nhất Vy khẽ gật đầu "Mà chuyện đó có gì đâu mà cậu ngạc nhiên đến vậy chứ"

"Ngạc nhiên chứ, tớ thật sự không thể ngờ được, cậu và Triệu An An từng yêu một người đấy" Diệp Khuynh Du cười nói "Mà người đó là ai vậy, nói cho tớ biết đi"

"Thì... thì là Lâm Tuyết Nhan đó" Tống Nhất Vy nói "Nhưng mà chuyện đó là của quá khứ rồi, bây giờ tớ đã không còn thích chị ấy nữa"

Diệp Khuynh Du ngạc nhiên nói "Rốt cuộc giữa ba người là sao vậy, mau kể tớ nghe đi"

Trước sự nài nỉ của Diệp Khuynh Du cuối cùng Tống Nhất Vy đành kể cho cô nghe mọi chuyện.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 90: Cách Yêu Khác Biệt


"Phía Diệp Khuynh Du mấy nay sao rồi ?"

Tống Viễn Triết lạnh lùng hỏi

"Sau khi xuất viện Diệp Khuynh Du đã đưa Lâm Tuyết Nhan vào Vương thị để làm cố vấn" người vệ sĩ nói "Nhờ sự giúp đỡ của Lâm Tuyết Nhan mà Vương thị đã thành công giành được dự án ở ngoại ô thành phố"

"Ừ" Tống Viễn Triết khẽ gật đầu nói tiếp "Vậy còn chỗ Cố Mặc Hi thì sao ?"

"Sau khi công khai thân phận thật của mình, Cố Mặc Hi đã tiến hành sát nhập Cố thị vào Thiên Thành" người vệ sĩ nói "Tuy nhiên sau hai lần thất bại liên tiếp ở dự án trung tâm và ngoại ô thành phố đã khiến các cổ đông bắt đầu nghi ngờ về năng lực của cô ta"

"Tốt lắm, cứ tiếp tục điều tra, có tin gì mới thì báo cho ta ngay lập tức"

"Vâng" vệ sĩ nói xong thấy Tống Viễn Triết phất tay ra hiệu ý bảo mình rời đi, hiểu được ý anh cuối đầu chào rồi quay lưng rời đi

Sau khi vệ sĩ rời đi từ trong một góc khuất Diệp Thừa Trạch chậm rãi bước ra, thấy hắn Tống Viễn Triết liền nói "Con đến rồi đó à"

Diệp Thừa Trạch khẽ gật đầu rồi đi đến ngồi xuống đối diện với Tống Viễn Triết, Tống Viễn Triết đưa mắt nhìn hắn mỉm cười hỏi "Chuyện ở Diệp thị đã giải quyết xong hết chưa ?"

"Đã giải quyết xong rồi, từ bây giờ con đã chính thức là chủ tịch của Diệp thị"

"Làm tốt lắm" Tống Viễn Triết cười nói "Nếu lão già Diệp Thừa Nguyên kia biết đứa con trai mà hắn yêu quý nhất lại không phải là con ruột của mình, mà ngược lại đứa con gái mà hắn ghét bỏ mới chính là con ruột của mình thì không biết hắn ta sẽ phát điên thế nào nhỉ"

"Mà ba, con có thể hỏi ba chuyện này được không ?"

"Con muốn hỏi việc gì ?"

Tống Viễn Triết hỏi

"Sao ba biết con là con ruột của ba"

Tống Viễn Triết nhìn Diệp Thừa Trạch hít một hơi rồi nói "Ban đầu ta không nghĩ con là con ruột ta đâu, cho đến khi ta vô tình biết được nhóm máu của con và Diệp Khuynh Du.

Diệp Khuynh Du nhóm máu O trong khi ta và mẹ con đều thuộc nhóm máu B, khi đó ta mới biết con mới chính là con ruột của ta"

"À thì ra là thế" Diệp Thừa Trạch nói tiếp "Vậy còn chuyện Cố Mặc Hi là K ba biết khi nào vậy ?"

"Chỉ gần đây thôi, mà phải công nhận cô ta giấu rất kỹ, nếu ta không cài người vào Thiên Thành thì chắc còn lâu ta mới biết Cố Mặc Hi là K đó" Tống Viễn Triết nói

Diệp Thừa Trạch khẽ gật đầu rồi hỏi "Vậy tại sao ngay khi biết Cố Mặc Hi là K ba không cho người xử lý cô ta luôn, mà lại kéo dài đến bây giờ ?"

"Vì lúc đó bên cạnh cô ta còn có Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan" Tống Viễn Triết nói "Dù không muốn nhưng ta không thể phủ nhận sự lớn mạnh của Triệu thị, vì thế ta phải cân nhắc việc xử lý Cố Mặc Hi ngay lúc đó"

"Có phải vì điều này nên lúc đó ba mới chuyển mục tiêu sang Diệp Khuynh Du đúng không ?"

Diệp Thừa Trạch hỏi

"Đúng vậy, khi đó ta đã lên kế hoạch để xử lý Diệp Khuynh Du trước, vì dù sao Vương Nhã Tịnh ở tận Hải Thành cũng khó mà đến kịp để cứu cô ta"

"Vậy tại sao kế hoạch đó lại không được thực hiện ?"

Diệp Thừa Trạch hỏi

"Không phải không được thực hiện mà là không kịp thực hiện" Tống Viễn Triết nói

"Ý ba là sao ?"

Diệp Thừa Trạch khó hiểu hỏi "Tại sao lại không thực hiện kịp"

"Lúc ta chuẩn bị thực hiện kế hoạch thì thám tử cử đi theo dõi Cố Mặc Hi báo về nói cô ta đã ra tay sát hại Vương Nhã Tịnh, việc này đã khiến Diệp Khuynh Du và Cố Mặc Hi trở mặt với nhau" Tống Viễn Triết nói

"Như vậy không phải tốt hơn sao, Vương Nhã Tịnh chết không còn ai chóng lưng cho Diệp Khuynh Du nữa" Diệp Thừa Trạch hỏi "Nếu lúc đó chúng ta ra tay không phải dễ dàng xử lý cô ta hơn à ?"

"Trên lý thuyết sẽ là như vậy, nhưng thực tế thì không" Tống Viễn Triết nói "Ngay sau khi Vương Nhã Tịnh chết bản di chúc của bà ta được công bố, toàn bộ tài sản kể cả vị trí chủ tịch tập đoàn Vương thị đều được Diệp Khuynh Du thừa kế, con nghĩ với danh tiếng đó liệu có ai dám hành động lỗ mãng không ?"

"Ba nói cũng đúng" Diệp Thừa Trạch nói "Nhưng không lẽ chúng ta cứ nhìn nó ngồi vững ở vị trí chủ tịch Vương thị mà không làm gì được sao ?"

"Con yên tâm đi, nó sẽ không ngồi vững đâu vì đã có người thay chúng ta làm chuyện đó rồi" Tống Viễn Triết nói

"Người đó là ai vậy ?"

Diệp Thừa Trạch hỏi

"Còn ai nữa ngoài Cố Mặc Hi, hiện tại Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du đã trở mặt hoàn toàn với nhau, việc của chúng ta bây giờ là ngồi yên ở đây xem kịch vui mà thôi" Tống Viễn Triết ngưng lại một xíu rồi nói tiếp "Đợi đến khi có kết quả dù là Cố Mặc Hi hay Diệp Khuynh Du giành chiến thắng thì người cuối cùng hưởng lợi vẫn sẽ là chúng ta"

"Ba đúng là suy nghĩ chu toàn" Diệp Thừa Trạch nó "Nhưng tại sao ba lại nghĩ đến việc để hai đứa nó tự đấu đá với nhau vậy ?"

"Vì ta biết Diệp Khuynh Du rất yêu Cố Mặc Hi, nhưng Cố Mặc Hi thì khác cô ta yêu Diệp Khuynh Du nhưng tình yêu đó không lớn bằng thù hận của cô ta dành cho nhà họ Diệp.

Do tình yêu không đủ lớn nên chỉ cần một vài tác động nhỏ sẽ khiến Cố Mặc Hi hoàn toàn quên đi đoạn tình cảm này" Tống Viễn Triết cười nói "Ta chỉ là lợi dụng điểm này để khơi gợi lòng báo thù của Cố Mặc Hi mà thôi, khi thực hiện kế hoạch này ta còn sợ nó sẽ thất bại, nhưng không ngờ cuối cùng lại thành công đến như vậy"

Diệp Thừa Trạch khẽ gật đầu tán thành rồi nói "Đúng là đứng trước tình yêu và thù hận, con người ta thường sẽ chọn thù hận nhiều hơn ba nhỉ"

"Ừ" Tống Viễn Triết nói "Ta lên kết hoạch này còn là vì ta muốn xem thử tình yêu của hai đứa con gái sẽ lớn như thế nào, liệu nó có lớn hơn tình yêu của hai người bình thường không ?"

"Vậy ba thấy nó như thế nào ?"

"Ta thấy cũng chẳng ra gì cả, hai đứa con gái mà yêu nhau nghe thôi đã thấy kinh tởm rồi" Tống Viễn Triết nở một nụ cười khinh bỉ nói "Ta đang nghĩ đến cảnh nếu Diệp Thừa Nguyên biết đứa con gái duy nhất của ông ta đang yêu một đứa con gái khác, liệu ông ta sẽ sốc đến mức nào nhỉ ?"

Diệp gia

"Ông chủ, ông thật sự sẽ giao lại toàn bộ tài sản cho cậu chủ sao, ông không sợ cậu ấy sẽ..." lão Vương quản gia nhà họ Diệp nói

"Ta biết ông đang lo điều gì" Diệp Thừa Nguyên trấn an nói "Ta tự có tính toán của mình, ông không cần phải lo đâu"

"Vâng" lão Vương khẽ nói

"Mấy nay ông vẫn đến thăm Khuynh Du chứ, tình hình con bé thế nào rồi ?"

"Cô chủ đã khỏe hơn nhiều rồi ạ, tuy nhiên vẫn phải dùng thuốc theo lời bác sĩ dặn" lão Vương nói

"Ừ, khỏe là tốt rồi" Diệp Thừa Nguyên nói "Ông nhớ sắp xếp thường xuyên đến thăm con bé giúp tôi nhé"

"Vâng" lão Vương do dự một xíu rồi nói "Ông chủ, tại sao ông không nói với cô chủ là ông cũng rất thương cô ấy, nếu cô chủ biết chắc cô ấy sẽ vui lắm đấy"

"Không cần đâu, ta thấy như này là tốt rồi" Diệp Thừa Nguyên nói "Cứ để nó hận ta, càng hận nó sẽ càng mạnh mẽ để bước tiếp chặng đường sau này"

"Nhưng..."

Thấy lão Vương định nói tiếp Diệp Thừa Nguyên vội cắt lời nói "Đừng nói chuyện của Khuynh Du nữa, nói chuyện của Diệp Thừa Trạch đi, dạo này nó sao rồi"

"Ngay sau khi nhận chức chủ tịch, cậu chủ đã tiến hành sa thải không ít lãnh đạo của công ty, điều này khiến các cổ đông vô cùng phẫn nộ"

"Nó là đang muốn thay người của ta đi để đưa người của nó vào đây mà" Diệp Thừa Nguyên nói "Cũng có bản lĩnh đấy, nhưng quá tham vọng, không thể làm việc lớn được"

"Ông chủ, ông định để mặc cho cậu ấy phá nát sản nghiệp của ông sao ?" lão Vương lo lắng nói

"Muốn phá cứ để nó phá dù sao Diệp thị bây giờ cũng là của nó rồi còn gì"

lão Vương khẽ gật đầu sau đó nhìn Diệp Thừa Nguyên hỏi "Vậy còn người đó thì sao, ông chủ đã có dự định gì để đối phó với hắn ta chưa ?"

"Có rồi, nhưng chỉ là chưa đến lúc để thực hiện thôi" Diệp Thừa Nguyên nói

"Vâng" lão Vương khẽ gật đầu

"Ông đem cái này đến tập đoàn Thiên Thành giao cho Cố Mặc Hi giúp tôi" Diệp Thừa Nguyên vừa nói vừa đưa cho lão Vương một xấp tài liệu "Nhớ phải tuyệt đối giữ bí mật không để cho ai biết đấy nhé"

"Tôi biết rồi thưa ông chủ" lão Vương nói
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 91: Sự Thật Dần Hé Lộ


[Phòng tạm giam

Cố Mặc Hi ngồi tựa lưng vào tường, nét mặt hiện rõ sự mệt mỏi xen lẫn tức giận

"Này cô gái, tôi nhìn cô hơi quen, cô có phải là em gái của Cố Mặc Vũ, Cố Mặc Hi đúng không ?"

Nghe có người nhắc đến tên chị mình, Cố Mặc Hi ngạc nhiên ngẩn đầu lên nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt hỏi "Anh là ai, tại sao anh lại biết chị tôi ?"

Người đàn ông tiến đến ngồi cạnh Cố Mặc Hi nhẹ giọng nói "Tôi là Chu Dũng, em trai của Chu Nguyệt"

Cố Mặc Hi không biết nhiều về Chu Nguyệt, nhưng cô biết Chu Nguyệt chính là tình đầu của Diệp Thừa Trạch, Cố Mặc Hi nhìn Chu Dũng giọng có chút mỉa mai nói "Chu Nguyệt, thanh mai trúc mã của Diệp Thừa Trạch đấy à"

"Ai là thanh mai trúc mã của hắn chứ" Chu Dũng có chút tứ giận nói "Hắn là một tên khốn nạn đã phát nát cuộc đời chị tôi, thậm chí là cả gia đình tôi, nếu để tôi gặp lại hắn tôi nhất định sẽ giết chết hắn"

Nhìn thái độ tức giận đó của Chu Dũng, Cố Mặc Hi tò mò hỏi "Rốt cuộc mối quan hệ giữa chị anh và Diệp Thừa Trạch là gì vậy ?"

"Không là gì cả" Chu Dũng giọng buồn bã nói "Ai cũng nghĩ chị tôi là thanh mai trúc mã của Diệp Thừa Trạch, nhưng thực tế đó chỉ là do hắn tự ảo tưởng ra mà thôi"

Chu Dũng hít một hơi rồi nói tiếp "Năm đó chị tôi đang ở độ tuổi đẹp nhất của người con gái thì vô tình gặp Diệp Thừa Trạch, khi ấy hắn bị thương và được chị tôi giúp đỡ.

Những tưởng đó chỉ là một cuộc gặp thoáng qua, nhưng không ngờ mấy ngày sau hắn tìm đến chỗ làm của chị tôi để tán tỉnh chị ấy.

Vốn đã có người mình thích nên chị tôi đã khẳng thắng từ chối hắn, ôm hận vì bị từ chối Diệp Thừa Trạch đã bắt cóc chị tôi và nhốt chị ấy ở biệt thư riêng của hắn"

"Có chuyện đó luôn sau ?"

Cố Mặc Hi ngạc nhiên hỏi "Vậy sao đó thì sao ?"

"Sau một khoảng thời gian dài bị giam lỏng cuối cùng chị tôi cũng có cơ hội trốn thoát" Chu Cảnh giọng run run nói "Chị ấy trở về nhà với một bộ dạng rất thảm hại, trên người toàn là những vết thương.

Thấy chị về tôi và mẹ chưa kịp vui mừng thì Diệp Thừa Trạch đã kéo người đến hồng bắt chị tôi đi một lần nữa, vì để ngăn cản không cho chúng bắt chị ấy đi mà mẹ tôi đã bị chúng nhẫn tâm đẩy xuống cầu thang khiến bà chết ngay tại chỗ, còn tôi vì để giúp chị chạy thoát cũng bị bọn chúng đánh cho tàn phế"

Cố Mặc Hi nhìn xuống chân Chu Dũng khẽ thở dài rồi tức giận nói "Diệp Thừa Trạch hắn ta đúng là một tên khốn mà"

"Nhiêu đó vẫn chưa là gì đâu, hắn còn khốn nạn hơn nữa kìa" Chu Dũng nghẹn ngào nói "Hắn xâm hại chị tôi đến khi biết bị chị ấy có thai thì hắn lại nhẫn tâm lái xe tông chết chị ấy, vì hắn sợ chị tôi sẽ dùng đứa bé để phá hoại đám cưới của hắn và chị cô Cố Mặc Vũ"

Nghe đến đây Cố Mặc Hi có chút ngạc nhiên cô liền hỏi "Chu Nguyệt là bị Diệp Thừa Trạch lái xe tông chết, chứ không phải là bị tai nạn như trên báo chí đã đưa tin sao ?"

"Đúng vậy, chính Diệp Thừa Trạch đã giết chết chị tôi" Chu Dũng nghiến răng nói "Tôi đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện, mà không thể làm được gì cả"

"Nhưng làm sao tôi có thể tin những lời anh nói là sự thật" Cố Mặc Hi khẽ nhíu mày nói "Dù gì chị tôi và chị anh cũng là..."

"Tôi biết sẽ rất khó để cô tin những gì tôi nói" Chu Dũng nhìn Cố Mặc Hi nói "Nhưng cô có biết ai đã bắt tôi vào đây mà không ?"

Cố Mặc Hi khẽ lắc đầu nói "Tôi không biết"

"Chính là Diệp Thừa Trạch" Chu Dũng nói tiếp "Vậy cô có biết tại sao hắn chỉ bắt nhốt tôi mà không giết chết tôi không ?"

Một lần nữa Cố Mặc Hi lại lắc đầu, thấy vậy Chu Dũng nói tiếp "Vì tôi có bằng chứng phạm tội của hắn ta, hắn biết điều này nên đã vu oan tôi tội giết người để nhốt tôi ở trong này, đợi đến khi tìm được thứ hắn cần, hắn sẽ ngay lập tức thủ tiêu tôi"

"Vậy tại sao anh lại nói với tôi mấy chuyện này ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Vì cô khác tôi, cô sẽ sớm được thả tự do thôi" Chu Dũng nói

Cố Mặc Hi nhìn ánh mắt chân thành của Chu Dũng nói "Vậy anh muốn tôi giúp gì cho anh"

"Giúp tôi báo thù" Chu Dũng nói "Tôi muốn Diệp Thừa Trạch phải trả giá cho những gì hắn đã làm"

"Giúp anh ư" Cố Mặc Hi nói "Tại sao tôi lại phải giúp anh, giúp anh tôi có lợi ích gì chứ ?"

"Có chứ vì ngoài bằng chứ Diệp Thừa Trạch giết chị tôi" Chu Dũng nhìn Cố Mặc Hi nói "Thì tôi còn có bằng chứng hắn ta giết chết chị cô nữa"

"Anh nói thật sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi "Anh có bằng chứng hắn giết hại chị tôi sao ?"

"Tôi đã như thế này rồi, cô nghĩ tôi có cần lừa cô không ?"

Chu Dũng hỏi

Nghĩ ngợi một lúc Cố Mặc Hi nói "Được tôi tin anh, vậy anh hãy nói cho tôi biết, anh đã giấu những bằng chứng đó ở đâu, tôi sẽ giúp anh báo thù cho Chu Nguyệt, cũng như là cho chị tôi"]

Cố Mặc Hi nhớ lại đoạn đối thoại giữa cô và Chu Dũng ngày hôm đó, quả nhiên đúng như những gì Chu Dũng nói, anh ta đã thu thập được rất nhiều bằng chứng phạm tội của Diệp Thừa Trạch, trong đó có cả đoạn video cảnh hắn cố tình đẩy chị cô ra giữa đường để giết chết chị ấy.

Khi nhìn thấy đoạn video này điều đầu tiên Cố Mặc Hi nghĩ đến đó là dùng nó để uy hiếp Diệp Thừa Nguyên, vì cô biết Diệp Thừa Nguyên rất yêu thương Diệp Thừa Trạch ông ta nhất định sẽ không để con trai mình rơi vào vòng lao lý.

[Hội quán Trà đạo

Cố Mặc Hi đưa cho Diệp Thừa Nguyên xem một đoạn video, xem xong Diệp Thừa Nguyên nhìn Cố Mặc Hi giọng ngạc nhiên hỏi "Tại sao con lại có cái này ?"

"Ông không cần biết tại sao tôi có được nó" Cố Mặc Hi nhìn Diệp Thừa Nguyên nói "Tôi biết cái này rất quan trọng với ông, vì thế tôi muốn dùng nó để làm điều kiện trao đổi"

"Điều kiện trao đổi sao ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Đúng vậy" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu nói

"Vậy điều kiện của con là gì ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Không xen vào chuyện của Cố thị" Cố Mặc Hi lạnh lùng nói "Và không được đụng đến Khuynh Du dù chỉ là một sợi tóc"

"Ta hứa với con, nhưng ta cũng muốn con hứa với ta một điều" Diệp Thừa Nguyên nói

"Ông nghĩ ông có tư cách để ra điều kiện với tôi sao ?"

Cố Mặc Hi nói

"Ta biết ta không có tư cách để ra điều kiện với con, vậy coi như ta xin con đó có được không ?"

Cố Mặc Hi khẽ nhíu mày rồi nói "Ông nói ra thử xem, nếu được tôi sẽ đồng ý với ông"

"Ta hứa với con ta sẽ không xen vào chuyện của Cố thị nữa, nhưng con hãy hứa với ta, giúp ta chăm sóc thật tốt cho Khuynh Du có được không ?"

"Chuyện này ông không cần phải lo, tôi nhất định sẽ chăm sóc cho em ấy thật tốt"

"Ừ, vậy thì ta yên tâm rồi"

"Nhưng tại sao ông lại muốn tôi bảo vệ Khuynh Du, không phải ông ghét em ấy nhất sao ?"

Cố Mặc Hi khó hiểu hỏi

"Ta chưa bao giờ ghét bỏ con bé, chỉ là cách ta yêu thương con bé không giống người bình thường thôi"

Cố Mặc Hi nghe mấy lời này thì cũng có chút xúc động nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng rồi lạnh lùng nói "Nếu ông đã đồng ý với điều kiện mà tôi đưa ra rồi, vậy thì video này tạm thời tôi sẽ không giao cho cảnh sát.

Nhưng tôi khuyên ông đừng có giở trò sau lưng tôi, vì nếu một khi tôi hay Khuynh Du xảy ra chuyện thì cái này sẽ được gửi thẳng đến đồn cảnh sát đây"

"Tại sao con không gửi ngay bây giờ mà phải đợi đến khi một trong hai đứa gặp chuyện rồi mới gửi ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

Trước câu hỏi bất ngờ của Diệp Thừa Nguyên, Cố Mặc Hi liền nói "Ý ông là sao"

"Ý ta là con muốn gửi cái này đến đồn cảnh sát bất cứ lúc nào cũng được, vì việc Diệp Thừa Trạch có bị bắt giam hay không, điều đó không quan trọng với ta" Diệp Thừa Nguyên nói "Nhưng ta thấy nếu muốn tống giam Diệp Thừa Trạch thì nhiêu đây vẫn chưa đủ đâu"]

Cố Mặc Hi vừa nâng ly rượu lên uống vừa nhớ lại những lời Diệp Thừa Nguyên nói với cô hôm ở hội quán trà đạo.

Lúc đó khi nghe Diệp Thừa Nguyên nói mấy lời này, Cố Mặc Hi còn nghĩ ông ta là đang cố tình nói vậy để đánh lừa cô, nhưng cho đến hôm nay khi nhân được bằng chứng phạm tội của Diệp Thừa Trạch do Diệp Thừa Nguyên gửi đến cho cô, thì cô mới tin những gì ông ta nói ngày hôm đó hoàn toàn là sự thật.

Diệp Thừa Trạch không phải là con ruột của Diệp Thừa Nguyên, hắn là con trai của Tống Viễn Triết và Tống Viễn Triết cũng chính là người đã hại chết ba mẹ cô vì ông ta nghĩ rằng việc Vương Nhã Lâm chia tay ông ta để lấy Diệp Thừa Nguyên là do mẹ cô xúi giục, do đó ông ta đã ra tay hại chết hai người họ rồi đổ tội lên người Diệp Thừa Nguyên.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 92: Sắp Không Qua Khỏi


"Dạo này không biết Cố Mặc Hi sao rồi nhỉ" Lâm Tuyết Nhan nói

"Nghe nói là đang khổ sở lắm, bên ngoài thì luôn có kẻ thù rình rập, bên trong thì bị các cổ đông gây sức ép, nói chung là tình hình rất tệ" Triệu An An lắc đầu nói

"Vậy chúng ta có nên quay về giúp cậu ấy không ?"

Lâm Tuyết Nhan ghét sát tai Triệu An An khẽ hỏi

"Này, câu quên bây giờ cậu đang làm việc cho ai hả ?"

Triệu An An nói

Lâm Tuyết Nhan nhìn Diệp Khuynh Du rồi quay sang nhìn Triệu An An nói "Biết là vậy nhưng dù gì Cố Mặc Hi cũng là bạn của chúng ta mà, không lẽ chúng ta thấy chết mà không cứu"

"Cậu tốt quá nhỉ" Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Cậu quên Cố Mặc Hi đã đối xử với cậu như thế nào rồi hả"

"Tớ không quên, nhưng chỉ là mấy ngày nay trong lòng tớ luôn có một cảm giác bất an" Lâm Tuyết Nhan nói "Tớ sợ nếu chúng ta không giúp Cố Mặc Hi, đến khi cậu ấy bị ép vào đường cùng thì liệu cậu ấy có làm chuyện cực đoan như lần đó không ?"

Nghe đến đây Diệp Khuynh Du khẽ nhíu mày, dù từ nảy đến giờ cô chỉ ngồi ở bàn làm việc xem hồ sơ, nhưng những chuyện mà Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan nói về Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du đều nghe rất rõ và không bỏ sót chi tiết nào.

"Cậu đang nói lung tung gì vậy, ở đây còn có người khác đấy" Triệu An An vội che miệng Lâm Tuyết Nhan lại không cho cô nói tiếp

"Người khác gì chứ, suy cho cùng bác sĩ Diệp cũng từng là bạn gái của Cố Mặc Hi mà, không lẽ cô ấy lại không biết chuyện Cố Mặc Hi có bệnh sao ?"

Lâm Tuyết Nhan vừa nói vừa nhìn về phía Diệp Khuynh Du hỏi "Tôi nói đúng không bác sĩ Diệp ?"

"Tôi không biết" Câu trả lời ngắn gọn nhưng khiến Lâm Tuyết Nhan lúng túng không biết nên nói gì tiếp theo

"Cố Mặc Hi, chị ấy bị bệnh gì thế ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Không... không có, tôi... tôi chỉ là ăn nói lung tung thôi, không có gì hết"

Lâm Tuyết Nhan lấp bấp trả lời, sau đó quay sang nhìn Triệu An An với ánh mắt cầu cứu.

Triệu An An tức giận đánh cô một cái, rồi quay sang Diệp Khuynh Du nói "Dù gì hai người cũng đã chia tay rồi, nên tôi cũng không muốn giấu để làm gì, năm năm trước sau khi chia tay với cô Cố Mặc Hi đã bị trầm cảm rất nặng, có một lần cậu ấy đã cố gắng tự sát bằng cách cắt cổ tay của mình, nhưng may mắn là có người thấy và kịp đưa cậu ấy đến bệnh viện.

Triệu An An khẽ thở dài rồi nói tiếp "Sau một năm thì bệnh tình của cậu ấy mới dần thuyên giảm, tuy nhiên bác sĩ vẫn cảnh báo căn bệnh đó sẽ quay lại bất cứ lúc nào nếu Cố Mặc Hi không thể thống chế cảm xúc của mình"

"Cố Mặc Hi bị trầm cảm sao, tại sao chị ấy chưa từng nói với mình những chuyện này" Diệp Khuynh Du nói, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ để bản thân cô nghe

"Cô nói gì thế, tôi nghe không rõ" không nghe Diệp Khuynh Du nói gì Triệu An An liền hỏi

"Không... tôi không nói gì cả" Diệp Khuynh Du vội trả lời

"Ừ" Triệu An An khẽ gật đầu nói "Mà thôi đừng nói về chuyện của Cố Mặc Hi nữa, nói về chuyện của cô đi"

"Chuyện của tôi sao ?"

Diệp Khuynh Du ngạc nhiên nói "Tôi có chuyện gì để nói"

Triệu An An nhìn Diệp Khuynh Du nói "Thì chuyện món đồ ở nhà cũ, cái mà Cố Mặc Hi muốn cô đến lấy đấy"

"À chuyện đó hả" Diệp Khuynh Du nói "Tôi vẫn chưa đến nhà cũ để lấy nữa"

"Cô vẫn chưa đến sao ?"

Triệu An An hỏi

"Ừ" Diệp Khuynh Du khẽ gật đầu nói "Mấy nay bận chuyện của dự án nên tôi chưa có thời gian đến đó lấy, tôi định chiều nay sau khi tan làm sẽ đến đó một chuyến để xem thử cái mà Cố Mặc Hi muốn đưa cho tôi rốt cuộc là gì"

"Có cần chúng tôi đi với cô không ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Cậu đi theo làm gì chứ ?"

Diệp Khuynh Du chưa kịp trả lời thì Triệu An An đã nhanh chóng nói

"Tớ đi theo để bảo vệ cô ấy, biết đâu có kẻ xấu muốn hảm hại cô ấy thì sao ?"

"Tớ thấy kẻ xấu là cậu thì có" Triệu An An bỉu môi nói

"Ơ, sao cậu lại nói tớ là kẻ xấu" Lâm Tuyết Nhan nói

"Còn không phải sao, Diệp Khuynh Du bây giờ đã có vệ sĩ của nhà họ Vương bảo vệ, đâu phải cậu không biết điều đó" Triệu An An nói "Tớ thấy cậu là muốn đi theo để xem thử cái mà Cố Mặc Hi đưa Diệp Khuynh Du là gì thì có"

"Ờ thì..." như bị nói đúng tim đen Lâm Tuyết Nhan lấp bấp nói

"Tớ nó đúng quá rồi phải không ?" thấy Lâm Tuyết Nhan ấp úng Triệu An An liền nói "Lâm Tuyết Nhan, cậu không thể qua mắt được tớ đâu"

"Ờ thì cậu nói đúng đó, tớ thật sự tò mò không biết rốt cuộc Cố Mặc Hi muốn đưa cho bác sĩ Diệp cái gì ?"

Lâm Tuyết Nhan dùng ngón tay vừa gõ nhẹ lên cằm vừa nói

"A, sao cậu lại đánh tớ" đang chăm chú suy nghĩ thì Lâm Tuyết Nhan bất nhờ nhận được một cú đánh trời giáng từ Triệu An An vì quá đau cô liền nói "Đau lắm đó có biết không hả ?"

"Cậu mà cũng biết nữa đau à" Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan nói

"Thôi được rồi" Diệp Khuynh Du ngắt ngang cuộc nói chuyện của Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan nói "Nếu muốn thì chiều nay hai người hãy cùng tôi đi đến đó nhé"

"Cô cho chúng tôi đi cùng thật sao ?"

Lâm Tuyết Nhan vui vẻ hỏi

"Ừ" Diệp Khuynh Du khẽ gật đầu

"Cậu thấy chưa cô ấy đâu có nhỏ nhen như cậu" Lâm Tuyết Nhan quay sang nhìn Triệu An An nói

"Cậu nói ai nhỏ nhen hả ?"

Biết mình đã lỡ lời Lâm Tuyết Nhan vội nói "Đâu có, đâu ai nói gì đâu, chắc là cậu nghe nhầm đó"

"Nghe nhầm sao ?"

Triệu An An liếc xéo Lâm Tuyết Nhan rồi nói "Cậu coi chừng tớ đấy"

"Tớ biết rồi mà, không dám nữa đâu" Lâm Tuyết Nhan nói xong quay sang nhìn Triệu An An tỏ vẻ mèo nheo làm nũng.

Diệp Khuynh Du thấy cảnh này cũng không khỏi bật cười, bởi đây là lần đầu tiên cô thấy Lâm Tuyết Nhan trong dáng vẻ này.

Reng reng reng

Diệp Khuynh Du nhìn điện thoại thấy người gọi đến là lão Vương thì có hơi bất ngờ, trong đầu liền hiện lên một tia nghi hoặc tại sao ông ấy lại gọi cho mình vào giờ này.

Ở nhà họ Diệp ngoài ông nội ra thì có lẽ người thương Diệp Khuynh Du nhất chính là lão Vương, sau khi ông nội mất lão Vương cũng xin nghỉ hưu từ đó cô không còn gặp lão Vương nữa, mãi đến hôm cô nhập viện, không biết nhận tin từ đâu mà ông ấy lại đến bệnh viện để thăm cô.

"Alo, lão Vương, chú gọi con có việc gì không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Tiểu... tiểu Du, ba...ba con sắp không qua khỏi rồi, con... con mau đến bệnh viện để nhìn mặt ông ấy lần cuối đi" lão Vương nghẹn ngào nói

"Lão Vương, ông nói ai sắp không qua khỏi chứ ?"

Diệp Khuynh Du lo lắng hỏi lại

Lâm Tuyết Nhan và Triệu An An đang cười nói vui vẻ nghe đến đây cả hai liền im lặng không hẹn mà cùng hướng mắt nhìn về phía Diệp Khuynh Du

"Là ba con, ông ấy ngã cầu thang bị thương rất nặng, bác sĩ nói do không kịp đưa đến bệnh viện nên...."

Lão Vương nghẹn ngào không thể nói hết câu

"Sao lại có chuyện đó, Diệp Thừa Nguyên rất khỏe mạnh ông ấy không thể nào vô ý đến mức bị ngã cầu thang được, chuyện này là sao thế ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Chuyện dài lắm ta sẽ kể cho con nghe sau" lão Vương nói "Bây giờ con mau đến bệnh viện đi, ông ấy sắp không qua khỏi rồi"

Nghe đến đây lòng Diệp Khuynh Du có chút rối bời, trước đó cô từng rất mong Diệp Thừa Nguyên chết đi, nhưng bây giờ khi nghe ông ta sắp không qua khỏi thì lòng cô lại có chút nhói đau

"Tiểu Du con đến nhanh nhé"

Giọng nói trong điện thoại lại vang lên kéo Diệp Khuynh Du về lại thực tại, cô hít một hơi rồi nói "Con biết rồi, con sẽ đến ngay"

"Có chuyện gì thế ?" thấy Diệp Khuynh Du thu dọn đồ chuẩn bị rời đi Triệu An An liền hỏi

"Diệp Thừa Nguyên bị ngã cầu thang đang ở trong bệnh viện sắp không qua khỏi rồi, bây giờ tôi phải đến đó một chuyến để xem tình hình như thế nào" Diệp Khuynh Du nói "Chuyện đến nhà cũ chắc phải để bữa khác vậy"

Triệu An An không nóigì chỉ khẽ gật đầu, thấy vậy Diệp Khuynh Du cũng không nói gì thêm, cô vội vã cấtđồ rồi nhanh chóng rời đi.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 93: Rất Yêu Thương


Bệnh viện

"Lão Vương, ông ấy sao rồi ?"

Diệp Khuynh Du vừa đến bệnh viện thấy lão Vương đang ngồi chờ trước phòng cấp cứu thì liền hỏi

"Bác sĩ vẫn còn đang cấp cứu" lão Vương giọng trầm buồn nói "Nhưng họ nói tỷ lệ thành công rất thấp"

Nghe đến đây lòng Diệp Khuynh Du có chút chua xót, cô cố gắng kiềm chế cảm xúc hít một hơi thật sâu rồi nói "Diệp Thừa Trạch đâu, sao anh ta vẫn chưa đến vậy"

"Nó sẽ không tới đâu"

"Tại sao anh ta lại không đến ?"

Diệp Khuynh Du thoáng bất ngờ trước câu nói của lão Vương, cô liền nói "Để con gọi báo cho anh ta biết, dù gì anh ta cũng là đứa con mà Diệp Thừa Nguyên thương yêu nhất mà"

"Không phải, nó không phải con ruột của ông chủ" lão Vương nói

"Không phải con ruột" Diệp Khuynh Du khẽ nhíu mày nói "Ý chú là sao ?"

Lão Vương không trả lời ông lấy từ trong túi ra một cái điện thoại đưa cho Diệp Khuynh Du rồi nói "Con xem cái này đi rồi sẽ hiểu"

Diệp Khuynh Du nhận lấy điện thoại và mở đoạn camera lên xem

["Diệp Thừa Nguyên có phải ông biết trước Diệp thị chỉ còn là cái vỏ rỗng nên ông mới giao nó cho tôi đúng không ?"

Diệp Thừa Trạch tức giận hỏi

"Con nói gì thế, ta không hiểu gì cả"

"Ông đừng ở đó mà diễn kịch nữa, đây là toàn bộ báo cáo tài chính của công ty" Diệp Thừa Trạch vừa nói vừa ném xấp tài liệu về phía Diệp Thừa Nguyên "Ông đã biết trước tình hình của Diệp thị rồi đúng không, vậy tại sao ông còn đem nó giao nó cho tôi, ông là đang muốn hại chết tôi đấy à?"

Trước những lời chấp vấn của Diệp Thừa Trạch, Diệp Thừa Nguyên vẫn bình tĩnh trả lời "Không phải trước đó con đã rất vui khi ta giao lại Diệp thị cho con sao ?"

"Tôi..."

Thấy Diệp Thừa Trạch không trả lời Diệp Thừa Nguyên nói tiếp "Con trách ta không nói cho con biết về tình hình của Diệp thị, vậy thì ta trách con năng lực quá yếu kiếm.

Con đã làm tổng giám đốc ở Diệp thị bao nhiêu năm rồi, vậy mà tình hình công ty như thế nào con cũng không nắm được, ta quá thất vọng về con đấy"

"Diệp Thừa Nguyên ông..."

Diệp Thừa Trạch nghiến răng nói

"Thay vì con ở đây tức giận với ta thì hãy mau về xử lý chuyện của công ty đi, nếu không xử lý được thì đi tìm ba ruột con Tống Viễn Triết mà nhờ ông ấy giúp nhé" Diệp Thừa Nguyên giọng mỉa mai nói "Ta thấy dạo này hai người thường xuyên qua lại với nhau, chắc tình cảm đã được gắn kết hơn rồi đúng không ?"

"Ông... sao ông biết chuyện này" Diệp Thừa Trạch có chút hoảng hốt nói "Ông cho người theo dõi tôi sao ?"

"Đúng, tao cho người theo dõi mày đó" Diệp Thừa Nguyên nói "Nếu tao không theo dõi mày, thì chắc con gái tao đã bị mày hại chết từ năm năm trước rồi nhỉ"

"Bấy lâu nay tôi luôn không hiểu vì sao những kế hoạch của tôi dù đã được chuẩn bị rất kỹ nhưng cuối cùng lại thất bại" Diệp Thừa Trạch cười nói "Thì ra là ông đứng sau âm thầm phá hoại"

"Đúng, do tao làm đó thì sao ?"

Diệp Thưa Nguyên hỏi

"Không phải ông ghét Diệp Khuynh Du nhất sao, vậy tại sao ông còn âm thầm bảo vệ nó ?"

Diệp Thừa Trạch nói

"Ta chưa bao giờ ghét bỏ Khuynh Du, nó là đứa con gái duy nhất của tao, đứa con gái mà vợ ta Vương Nhã Lâm đã cực khổ sinh ra thì hà cớ gì tao phải ghét nó chứ" Diệp Thừa Nguyên nói

"Ông không ghét nó, vậy thì mấy năm nay ông đã đối xử tệ với nó như vậy là vì lý do gì ?"

Diệp Thừa Trạch hỏi

"Là vì hai cha con mày đó" Diệp Thừa Nguyên nhìn Diệp Thừa Trạch nói "Tao đã cố tình đẩy con bé ra xa, vậy mà mày vẫn muốn lấy mạng nó, thử hỏi nếu tao không làm như vậy thì liệu mày và cha mày có để con bé sống yên ổn đến ngày hôm nay không ?"

Bộp bộp bộp, Tống Viễn Triết vừa vỗ tay vừa đi đến nói "Sẵn sàng làm kẻ xấu chỉ vì muốn con gái được an toàn, mày đúng là một người cha tốt đấy Diệp Thừa Nguyên"

Diệp Thừa Nguyên nhìn Tống Viễn Triết khẽ nhết môi cười giọng mỉa mai nói "Tất nhiên rồi, tao còn tốt đến mức nuôi con giùm mày nữa mà"

"Mày còn dám nhắc đến chuyện này sao ?"

Tống Viễn Triết tức giận nói "Nếu không phải tại mày thì cả nhà ba người chúng tao đã sống hạnh phúc bên nhau rồi, chính mày, mày đã phá nát gia đình của bọn tao"

"Ai là gia đình của mày ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi "Mày đã cho Nhã Lâm một danh phận nào chưa mà dám nói mày với cô ấy là một gia đình"

"Nếu không phải tại mày xen vào thì tao với cô ấy đã ở bên nhau rồi, tất cả là tại mày" Tống Viễn Triết lớn tiếng nói

"Để tao nhắc lại cho mày nhớ chính mày là người đã bỏ rơi Nhã Lâm ngay lúc cô ấy cần mày nhất, khi đó là tao đã cải lại gia đình để cưới cô ấy về làm vợ dù tao biết cô ấy đã mang thai con của mày" Diệp Thừa Nguyên nói tiếp "Vì lòng tham mà mày bỏ rơi cô ấy, rồi bây giờ mày lại quay về đây nói tao phá gia đình mày, nghe thật nực cười"

"Tao chưa bao giờ bỏ rơi cô ấy, năm đó vì bị gia đình bắt đi du học nên tao mới tạm thời chia tay Nhã Lâm thôi" Tống Viễn Triết nói "Nhưng tại sao khi tao về nước mày lại ngăn cản cô ấy đến gặp tao, thậm chí còn ép cô ấy mang thai con mày giải thích chuyện này như thế nào ?"

"Không có gì để giải thích cả" Diệp Thừa Nguyên nhìn Tống Viễn Triết nói "Thứ nhất tao chưa bao giờ ngăn cản cô ấy đến tìm mày, việc cô ấy có đến tìm mày hay không chuyện đó là do cô ấy tự quyết định, thứ hai việc Khuynh Du ra đời cũng là do mong muốn của Nhã Lâm, tao chưa từng ép buộc cô ấy bất cứ việc gì cả"

"Mày nói dối, tại sao đến bây giờ mày vẫn nói dối hả" Tống Viễn Triết tức giận nói

"Những gì tao nói hoàn toàn là sự thật, còn tin hay không đó là chuyện của mày" Diệp Thừa Nguyên nói "Nếu không còn chuyện gì nữa thì hai cha con mày cút khỏi nhà ta được rồi đấy"

Diệp Thừa Trạch người im lặng từ nảy đến giờ bỗng lên tiếng "Ông có từng xem tôi là con của ông chưa ?"

"Đã từng" Diệp Thừa Nguyên nói

"Đã từng sao ?"

"Đúng vậy, tao đã từng xem mày là con ruột của tao, thậm chí tao còn muốn rèn luyện cho mày trở thành người kế thừa của Diệp thị" Diệp Thừa Nguyên khẽ thở dài rồi nói "Nhưng tính cách của mày giống hệt hắn ta, một người tham lam và ích kỷ, vì thế tao đã loại mày ra khỏi danh sách kế thừa thậm chí là ra khỏi gia phả của Diệp gia"

Diệp Thừa Nguyên đi đến vỗ nhẹ vào vai Diệp Thừa Trạch nói "Cố lên nhé, dù không muốn nhưng ta vẫn để Diệp thị lại cho con rồi đó"

"Sẵn đây ta nói cho con biết một chuyện, vì con không phải con ruột của ta nên toàn bộ tài sản của ta kể cả chiếc xe con đang đi, ta đều sang tên cho Khuynh Du hết rồi, ngày mai rảnh thì mang xe trả lại cho em con nhé" nói xong Diệp Thừa Nguyên quay lưng bỏ đi

Diệp Thừa Trạch siết chặt nắm tay, hắn luôn ghen tỵ với những gì Diệp Khuynh Du có, điều hắn tự hào nhất đó chính là tình yêu thương của Diệp Thừa Nguyên dành cho mình, thứ mà Diệp Khuynh Du chưa bao giờ nhận được.

Nhưng đến ngày hôm nay khi biết tình cảm này là giả, sự tức giận gần như ôm trọn lý trí của Diệp Thừa Trạch.

Diệp Thừa Trạch quay đầu nhìn về phía Diệp Thừa Nguyên, thấy ông ta đang đứng gần cầu thang, hắn liền đi đến ngay lúc Diệp Thừa Nguyên không chú ý đã đẩy ông ta ngã xuống.

Thấy Diệp Thừa Nguyên nằm trong vũn máu, Diệp Thừa Trạch còn hả hê mỉa mai "Ông thương Diệp Khuynh Du nhất đúng không, vậy để tôi xem thử nếu ông chết thì nó có về đây khóc thương cho ông không"]
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 94: Vẫn Còn Yêu


Cố gia

"Chúng ta làm như này liệu có ổn không đấy" Lâm Tuyết Nhan nhìn người phá khóa rồi nhìn Triệu An An hỏi

"Có gì mà không ổn chứ" Triệu An An thản nhiên nói "Không phải cậu muốn đến đây để xem cái mà Cố Mặc Hi từng nhắc đến là gì sao ?"

"Ừ thì tớ muốn xem thật, nhưng chúng ta có cần phải làm đến mức này không ?"

Lâm Tuyết Nhan chỉ tay về phía cánh cửa đã được mở ra và nói

"Cảm ơn nhé, vất vả cho anh rồi" Triệu An An vừa đưa tiền cho người thợ phá khóa vừa nói, xong việc cô quay sang nhìn Lâm Tuyết Nhan hỏi "Vậy cậu có chìa khóa nhà không ?"

"Không"

"Đúng rồi đó" Triệu An An nói "Cậu không có chìa khóa tớ cũng không có, vậy để vào trong được thì chỉ còn cách này thôi"

"Nhưng mà..."

"Nhưng nhị cái gì nữa, phá thì cũng đã phá rồi, giờ có hối hận cũng không còn kịp đâu" Triệu An An nói

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan khẽ gật đầu rồi cùng Triệu An An đi vào trong

Vừa bước vào Lâm Tuyết Nhan đã vô cùng bất ngờ bởi mọi thứ trước mắt khác xa với những gì cô đã tưởng tượng trước đó, thấy thế Lâm Tuyết Nhan liền nói "Ở đây sạch sẽ hơn tớ nghĩ đấy"

"Tất nhiên là phải sạch sẽ rồi vì Diệp Khuynh Du thường xuyên đến đây để dọn dẹp mà"

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan khẽ gật đầu rồi quay sang nhìn Triệu An An nét mặt có chút ngạc nhiên hỏi "Mà sao cậu biết chuyện bác sĩ Diệp thường xuyên đến đây dọn dẹp vậy ?"

"Là Cố Mặc Hi nói cho tớ biết đấy" Triệu An An nói "Cậu ấy suốt năm năm qua mỗi khi có thời gian Diệp Khuynh Du đều ghé đây để dọn dẹp và thắp nhang cho ba mẹ Cố cùng chị Mặc Vũ"

"Ra là vậy" Lâm Tuyết Nhan gật gù nói

"Thôi đừng nói nữa mau tìm thứ mà cậu cần đi" Triệu An An nói "Tớ hi vọng thứ đó đáng giá, không làm phí tiền nhờ thợ phá khóa của tớ"

Bệnh viện

Diệp Khuynh Du gần như bị sốc bởi những gì mình vừa xem được, cô không ngờ người cô hận nhất lại chính là người luôn âm thầm bảo vệ cô.

Và còn một điều bất ngờ nữa đó chính là việc Tống Viễn Triết, người gián tiếp phá hoại gia đình cô lại chính là Tống Thành người cô từng rất ngưỡng mộ.

"Khuynh Du con không sao chứ ?" lão Vương thấy Diệp Khuynh Du ngồi im lặng thì liền hỏi

"Con không sao, chỉ là con có chút bất ngờ thôi" Diệp Khuynh Du nói "Con không ngờ ông ấy lại..."

"Ông ấy lại thương con như vậy đúng không ?" lão Vương nói

Diệp Khuynh Du không trả lời chỉ khẽ gật đầu, lão Vương nhìn Diệp Khuynh Du nói "Ba con thật sự rất thương con, chỉ là cách thương của ông ấy không giống với những người cha khác mà thôi.

"Nhưng cũng không thể trách ông ấy được vì từ nhỏ không ai dạy ông ấy cách để yêu thương một người là như thế nào, chỉ đến khi gặp được mẹ con ta mới thấy người đàn ông đó dần biết cách yêu thương người khác" lão Vương lại thở dài nói "Nhưng đáng tiếc mẹ con lại ra đi quá sớm"

"Cho hỏi ai là người nhà của bệnh nhân Diệp Thừa Nguyên vậy ?"

Tiếng gọi của cô y tá như kéo Diệp Khuynh Du về thực tại, cô vội đi lên trước nói "Là tôi, tôi là..."

Diệp Khuynh Du có chút nhập ngừng nhưng rồi vẫn nói "Tôi là con gái ông ấy, tình hình của ông ấy sao rồi ạ"

Vị bác sĩ nhìn Diệp Khuynh Du khẽ lắc đầu nói "Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức, cô mau vào trong thăm bệnh nhân lần cuối đi"

Sau khi bác sĩ rời đi Diệp Khuynh Du chậm rãi đi đến phòng bệnh, cô đưa tay đặt lên tay nắm cửa do dự một lúc rồi mới mở ra.

Vừa bước vào phòng Diệp Khuynh Du đã nhìn thấy Diệp Thừa Nguyên nằm trên gường bệnh dáng người gầy gò mái tóc đã bạc đi rất nhiều, rõ ràng chỉ mới không gặp có hơn một tháng vậy mà bây giờ gặp lại trong Diệp Thừa Nguyên tiều tụy như thế này lòng Diệp Khuynh Du khẽ nhói đau.

"Khuynh Du, là con đấy à" Diệp Thừa Nguyên dùng chút sức lực yếu ớt đưa tay về phía Diệp Khuynh Du khẽ mỉm cười nói "Ta rất vui vì trước khi chết vẫn có thể gặp con lần cuối"

Diệp Khuynh Du nhìn bàn tay đang đưa ra của Diệp Thừa Nguyên, cô do dự nữa muốn nắm lấy nhưng nữa lại không.

Cô thật sự chưa biết nên phải đối mặt với ông ta như thế nào, nếu như trước đây khi thấy Diệp Thừa Nguyên như vậy có lẽ Diệp Khuynh Du sẽ rất hả hê, nhưng ở thời điểm hiện tại cô thật sự không biết phải làm như thế nào mới tốt.

Thấy được ánh mắt do dự của Diệp Khuynh Du, Diệp Thừa Nguyên hạ tay xuống nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi nói "Ta biết con hận ta không sao con cứ hận đi, ít nhất điều này cũng khiến ta có kỷ niệm trong con"

"Tại sao ông lại dùng cách cực đoan như vậy để yêu thương tôi" Diệp Khuynh Du nhìn Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Ta xin lỗi vì đã dùng cách này để yêu thương con" Diệp Thừa Nguyên nói "Nhưng ta cũng không còn cách nào khác, vì chính bản thân ta cũng không biết cách để yêu thương một người là như thế nào"

"Vậy ông có yêu mẹ tôi không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Tất nhiên là có rồi, mẹ con là người phụ nữ mà ta yêu nhất trên cuộc đời này" nói đến đây ánh mắt Diệp Thừa Nguyên thoáng chút buồn, ông ta thở dài một cái rồi nói "Nhưng ta có lỗi với mẹ con, ta đã hứa với bà ấy sẽ chăm sóc tốt cho con, nhưng bây giờ xem ra ta không thể thực hiện được lời hứa của mình rồi"

Diệp Khuynh Du đưa tay nắm lấy bàn tay có phần lạnh lẽo của Diệp Thừa Nguyên nói "Yên tâm đi mẹ tôi rất tốt bụng, bà ấy sẽ không giận ông đâu"

"Còn về phần tôi" Diệp Khuynh Du hít một hơi thật sâu rồi nói "Tôi cũng không yếu đuối đến nổi cần người khác bảo vệ"

"Nghe được những lời này của con ta cũng yên tâm ra đi rồi" Diệp Thừa Nguyên nhìn Diệp Khuynh Du nói "Xem ra những gì Cố Mặc Hi nói là thật, con mạnh mẽ hơn những gì ta nghĩ"

Nghe đế đây nét mặt Diệp Khuynh Du thoáng chút buồn, nhận ra điều này Diệp Thừa Nguyên nói tiếp "Con vẫn còn yêu Cố Mặc Hi đúng không ?"

"Còn thì sao, không còn thì đã sao" Diệp Khuynh Du nói "Hai chúng tôi đã không còn cơ hội rồi"

"Ai nó là không còn" Diệp Thừa Nguyên nói

"Ý ông là sao ?"

"Cố Mặc Hi, con bé ngốc đó nó sợ con gặp nguy hiểm nên mới cố tình đẩy con ra xa nó" Diệp Thừa Nguyên nói "Nếu con còn yêu Cố Mặc Hi thì mau đi tìm nó đi, đừng để nó làm chuyện ngốc nghếch nữa"

"Chuyện ngốc nghếch sao ?"

Diệp Khuynh Du nói

"Cố Mặc Hi biết chuyện Tống Viễn Triết đang nhắm vào con nên con bé mới cố tình bày ra vở kịch này để hắn hướng mục tiêu về phía nó" Diệp Thừa Nguyên khó khăn nói

"Nói như vậy không phải chị ấy đang gặp nguy hiểm sao ?"

Diệp Khuynh Du lo lắng nói

"Đúng vậy" Diệp Thừa Nguyên nói "Con mau đến nhà máy cũ của Cố thị chắc giờ này con bé đang ở đó đây"

"Nhà máy của Cố thị sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Đúng vậy, trước khi ngất đi ta đã nghe Tống Viễn Triết nói với Diệp Thừa Trạch kêu hắn hẹn Mặc Hi đến đó" Diệp Thừa Nguyên nói

Nghe đến đây Diệp Khuynh Du vội đứng lên chuẩn bị rời đi, trước khi đi cô quay lại nhìn Diệp Thừa Nguyên nói "Cảm ơn..., cảm ơn ... ba"

Sau nhiều năm cuối cùng Diệp Thừa Nguyên cũng được nghe lại tiếng gọi ba của Diệp Khuynh Du, điều này khiến ông ta vui mừng đến rơi nước mắt.

Diệp Thừa Nguyên nằm đó ánh mắt nhìn theo bóng lưng của Diệp Khuynh Du miệng khẽ nói "Khuynh Du, vĩnh biệt con"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 95: Gặp Nguy Hiểm


Cố gia

"An An đến xem cái này nè" Lâm Tuyết Nhan vừa xem tài liệu trong két sắt vừa nói

"Cái gì thế ?"

Triệu An An hỏi

"Nè cậu xem đi" Lâm Tuyết Nhan đưa tập hồ sơ cho Triệu An An nói

Xem xong tập tài liệu mà Cố Mặc Hi để lại Triệu An An vô cùng ngạc nhiên nói "Làm sao có chuyện đó được, lão Tống chính là Tống Viễn Triết, chuyện này sao có thể ?"

"Cậu xem tiếp cái này đi" Lâm Tuyết Nhan lật sang trang khác để Triệu An An xem

"Cái gì Diệp Thừa Trạch là con trai của Tống Viễn Triết và Vương Nhã Lâm"

"Còn cái này nữa" Lâm Tuyết Nhan tiếp tục lật sang trang khác cho Triệu An An xem

"Cái này, cái này là bằng chứng về vụ tai nạn của chị Mặc Vũ, còn cả bằng chứng những lần Cố Mặc Hi bị truy sát" Triệu An An kinh ngạc nói

"Cậu ngạc nhiên lắm đúng không ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Ừ" Triệu An An khẽ gật đầu

"Tớ cũng vậy, tớ không ngờ mọi chuyện đều là do Diệp Thừa Trạch làm" Lâm Tuyết Nhan nói "Bấy lâu nay chúng ta cứ nghĩ Diệp Thừa Nguyên là người đứng sau mọi chuyện, nhưng không ngờ thủ phạm chính lại là Diệp Thừa Trạch"

"Đúng vậy" Triệu An An khẽ gật đầu nói "Nhưng ở đâu mà Cố Mặc Hi có những thứ này"

"Tớ không biết" Lâm Tuyết Nhan nói

Reng reng reng, tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Tuyết Nhan va Triệu An An

"Alo, Khuynh Du cô gọi tôi có gì không ?"

Triệu An An hỏi

["Chị có liên hệ được với Cố Mặc Hi không ?"

Diệp Khuynh Du lo lắng hỏi]

"Không, có chuyện gì với cậu ấy sao ?"

Triệu An An hỏi

["Chuyện dài lắm tôi sẽ kể cho chị nghe sau, bây giờ chị hãy cho người đến nhà máy cũ của Cố thị ở ngoại ô, Diệp Thừa Trạch và Tống Viễn Triết định khi giết chết Cố Mặc Hi ở đó" Diệp Khuynh Du nói

"Cái gì hai người đó muốn giết Cố Mặc Hi sao, được tôi sẽ cho người đến ngay bây giờ" Triệu An An nói

["Còn nữa, chị giúp tôi đến nhà cũ của Cố Mặc Hi xem thử thứ mà chị ấy muốn để lại cho tôi là gì nhé" Diệp Khuynh Du nói]

Triệu An An nhìn xấp tài liệu trong tay mình rồi nói "Được, tôi sẽ đến xem thử".

Nói xong Triệu An An cúp máy cô quay sang nhìn Lâm Tuyết Nhan nói

"Cố Mặc Hi đang gặp nguy hiểm" Lâm Tuyết Nhan và Triệu An An đồng thanh nói

"Sao cậu biết ?"

Triệu An An hỏi

"Thám tử tôi cử đi theo dõi Cố Mặc Hi vừa báo tin nói sáng nay cậu ấy đã hẹn gặp Tống Viễn Triết ở nhà máy cũ của Cố thị" Lâm Tuyết Nhan nói "Còn cậu, sao cậu biết Cố Mặc Hi đang gặp nguy hiểm ?"

"Là Diệp Khuynh Du nói với tớ" Triệu An An nói "Cô ấy nói Tống Viễn Triết muốn giết chết Cố Mặc Hi"

"Vậy bây giờ tình hình của Cố Mặc Hi đang rất nguy hiểm, phải mau đến đó cứu cậu ấy mới được" Lâm Tuyết Nhan nói

"Ừ, chúng ta mau đi thôi"

"Không được, cậu không được đi" thấy Triệu An An định đi cùng Lâm Tuyết Nhan vội kéo cô lại

"Tại sao tớ không được đi ?"

Triệu An An hỏi

"Ở đó rất nguy hiểm" Lâm Tuyết Nhan nói "Với lại cậu có việc quan trọng hơn cần phải làm"

"Việc quan trọng hơn sao ?"

Triệu An An khó hiểu hỏi

"Đúng vậy" Lâm Tuyết Nhan nói "Việc của cậu bây giờ là đem những thứ này giao cho cảnh sát.

Còn tớ, tớ sẽ đến đó để cứu Cố Mặc Hi"

"Nhưng mà..."

"Không nhưng nhị gì cả, cậu phải nghe tớ chứ, cậu quên tớ là ai rồi sao ?"

Lâm Tuyết Nhan nói

"Vậy cậu cẩn thận đấy nhé"

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan khẽ gật đầu nói

Nhà máy cũ Cố thị

"Cố Mặc Hi không phải mày giỏi lắm sao, cuối cùng thì cũng phải bại trong tay tao thôi" Tống Viễn Triết đắt ý nhìn Cố Mặc Hi đang bị hai đàn em của hắn bắt giữ lại nói

"Ông có giỏi thì giết chết tôi đi" Cố Mặc Hi nói "Nếu không tôi sẽ khiến ông chết mà không có chỗ chôn đấy"

"Sắp chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng quá nhỉ" Tống Viễn Triết nói

"Tôi có chết cũng sẽ kéo ông chết theo"

"Haha" Tống Viễn Triết cười lớn nói "Để tao thử xem mày kéo tao kiểu gì"

"Tống Thành, à không giờ phải gọi là Tống Viễn Triết mới đúng" Cố Mặc Hi nhìn Tống Viễn Triết cười nói "Ông nghĩ hôm nay tôi đến đây mà chưa chuẩn bị trước gì sao"

"Ý mày là gì ?"

Tống Viễn Triết hỏi

"Trong tay tôi có tất cả bằng chứng phạm tội của ông, chỉ cần hôm nay tôi chết ở đây, tất cả các bằng chứng đó sẽ ngay lập tức được gửi đến cho cảnh sát, ông chờ mà ngồi tù đi" Cố Mặc Hi nói

"Còn tưởng là chuyện gì, ý mày nói là mấy thứ này đúng không" Tống Viễn Triết vừa nói vừa lấy ra một xấp tài liệu ném xuống trước mặt Cố Mặc Hi "Thật tiếc quá tao đã kịp lấy đi trước khi nó được gửi đến tay cảnh sát rồi"

"Tại sao ông lại có được những thứ này ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Là tôi đưa cho ông ấy"

Cố Mặc Hi nghe thấy giọng nói quen thuộc thì vội quay đầu lại, khi ánh mắt chạm phải người trước mặt, cô khẽ bỉu môi nói "Không nằm ngoài dự đoán của tôi, nội gián chính là cậu"

"Đúng vậy chính là tôi" Trần Dư đi đến trước mặt Cố Mặc Hi nói "Có phải cô ngạc nhiên lắm đúng không ?"

Cố Mặc Hi không trả lời khé miệng khẽ nở một nụ cười, thấy vậy Trần Dư liền hỏi "Cô cười cái gì thế ?"

"Tôi cười cậu quá ngu ngốc, cậu tưởng tôi không biết cậu là người của ông ta sao" Cố Mặc Hi nói tiếp "Thật tiếc là tôi đã biết cậu là người của ông lâu rồi"

"Cô biết tôi là người của Tống tổng khi nào ?"

Trần Dư hỏi

"Từ cái ngày cậu cố tình ly gián để tôi đuổi giám đốc An và thư lý Lý đi"

"Cô biết từ lúc đó rồi sao ?"

Trần Dư hỏi "Cô đã biết tôi là nội gián lâu rồi vậy tại sao cô không vạch trần tôi ?"

"Vì tôi muốn xem thử cậu muốn làm cái gì ?"

Cố Mặc Hi nói "Thì ra là muốn giúp ông ta lấy những thứ này, nhưng thật tiếc những thứ này chỉ là một phần nhỏ trong những bằng chứng mà tôi muốn đưa cho cảnh sát mà thôi"

"Cố Mặc Hi cô dám lừa tôi" Trần Dư tức giận nói

"Tôi không lừa cậu" Cố Mặc Hi cười nói "Chỉ là cậu quá ngu ngốc thôi"

"Cô..."

Trần Dư nghiến răng nói

"Thôi đủ rồi đó" Tống Viễn Triết lên tiếng ngăn Trần Dư ra tay với Cố Mặc Hi, như hiểu ý Trần Dư lui xuống đứng sau lưng Tống Viễn Triết

"Cố Mặc Hi tao thật sự đã khinh thường mày rồi" Tống Viễn Triết đi đến trước mặt Cố Mặc Hi nói "Có phải ngay từ đầu mày đã biết người tao nhắm đến chính là Diệp Khuynh Du nên mày mới cố tình để Trần Dư ở lại bên cạnh mày đúng không"

"Đúng vậy, tao biết mục tiêu của mày Khuynh Du, nên tao đã cố tình đẩy em ấy ra xa" Cố Mặc Hi nhìn Tống Viễn Triết nói tiếp "Bây giờ em ấy đã có sự hậu thuẫn của Vương thị và Triệu thị dù mày có muốn cũng không thể đụng đến ấy được"

"Mày thông minh hơn tao nghĩ đấy" Tống Viễn Triết nói "Nếu tao không đụng vào Diệp Khuynh Du được vậy thì tao sẽ tiễn mày một đoạn, để tao xem Diệp Khuynh Du sẽ đau khổ như thế nào khi cùng lúc mất cả ba và người yêu"

Tống Viễn Triết đặt khẩu súng lên trán Cố Mặc Hi cười nói "Vĩnh biệt nhé Cố Mặc Hi"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 96: Sẽ Bảo Vệ Em


Nồng súng lạnh lẽo đặt lên trán, Cố Mặc Hi chỉ có thể nhắm mắt chờ đợi cái chết đến với mình

Đùng

Tiếng súng đã vang lên nhưng Cố Mặc Hi vẫn chưa cảm nhận được cơn đau, cô từ từ mở mắt ra, ánh sáng mạnh từ cửa chiếu vào khiến Cố Mặc Hi phải nheo mắt lại để nhìn xem người đang bước vào là ai

"Lâu rồi không dùng súng, nhưng xem ra kỹ thuật của tôi vẫn tốt đấy nhỉ" Lâm Tuyết Nhan cười nói

"Ta còn là ai, thì ra là con tiểu Du và tiểu Nhan đấy à" thấy Diệp Khuynh Du và Lâm Tuyết Nhan đi vào Tống Viễn Triết cười nói "Lâu rồi không gặp, hai đứa vẫn khỏe chứ ?

"Ông bớt nói nhảm đi, mau thả Cố Mặc Hi ra nếu không ông đừng hồng thoát khỏi đây" Lâm Tuyết Nhan nói

"Chỉ có hai đưa cùng với mấy tên vệ sĩ quèn này mà đòi bắt ta sao ?"

Tống Viễn Triết cười nói "Dù cảnh sát có ở đây ta cũng không sợ"

"Thật vậy sao, quên chưa giới thiệu với ông, tôi là đội trưởng đội phòng chống tội phạm đặc biệt" vừa nói Lâm Tuyết Nhan vừa cởi bỏ áo thoát để lộ ra bộ cảnh phục đầy uy nghiêm, cô lấy ra một tờ giấy đưa đến trước mặt Tống Viễn Triết nói "Đây là lệnh bắt giam, chúng tôi nghi ngờ ông có liên quan đến đường dây mua bán trẻ em trái phép, mong ông phối hợp điều tra để nhận được sự khoan hồng từ pháp luật"

"Mua bán trẻ em trái phép sao ?"

Tống Viễn Triết cười hỏi "Bằng chứng đâu, bằng chứng đâu mà cô nói tôi mua bán trẻ em chứ"

"Bằng chứng là những đứa trẻ ở trên làng Cự Lân" Lâm Tuyết Nhan nhìn Tống Viễn Triết nói "Có phải câu tiếp theo ông muốn nói là làng Cự Lân đã cháy rụi thành tro rồi thì tôi lấy đâu ra bằng chứng đúng không.

Tiếc thật, trước khi ông cho người lên đốt làng thì tôi đã kịp đưa họ rời khỏi đó rồi, bây giờ họ đang rất an toàn và sẵn sàng làm nhân chứng để chỉ tội ông"

"Không thể nào, sao có chuyện đó được" Tống Viễn Triết nói

"Sao không thể chứ, ông cài người để theo dõi chúng tôi được vậy thì tại sao tôi không thể cài người để điều tra ông được chứ" Lâm Tuyết Nhan nhìn Tống Viễn Triết nói "Không nói nhiều nữa mau thả người và đầu hàng đi, cảnh sát đã bao vay toàn bộ khu vực này rồi, ông có cánh cũng không thể thoát được đâu"

"Được, nếu như không thể thoát ra khỏi đây, vậy thì tao sẽ kéo nó chết chung" nói rồi Tống Viễn Triết kéo Cố Mặc Hi chắn trước mình để làm con tin, bàn tay đã bị trói chặt ra phía sau khiến Cố Mặc Hi không thể chống cự được

"Tống Viễn Triết, ông mau thả chị ấy ra nhanh lên" Diệp Khuynh Du tức giận nói

"Diệp Khuynh Du, cô quên là Cố Mặc Hi đã giết chết dì cô sao ?"

Tống Viễn Triết nói "Tôi bây giờ chỉ là đang thay cô trả thù thôi, cô không cảm ơn tôi mà ngược lại còn tức giận với tôi là sao"

"Tôi không cần ông trả thù giúp tôi, tôi muốn tự tay mình giết chết kẻ thù" Diệp Khuynh Du nhìn về phía Tống Viễn Triết nói "Mà kẻ thù của tôi trong đó có ông đấy"

"Con nói gì thế sao ta lại là kẻ thù của con được chứ" Tống Viễn Triết dùng giọng điệu của Tống Thành để nói chuyện

"Tống Viễn Triết ông thôi dùng giọng điệu đó để nói chuyện với tôi đi, nghe thật kinh tỏm" Diệp Khuynh Du nói

"Khuynh Du à, con có biết vì sao ta biết con không phải con ruột của ta không ?"

Tống Viễn Triết hỏi "Vì tính cách của con rất giống hắn ta, cái người mà đã cướp mẹ con khỏi tay ta"

"Không ai cướp mẹ tôi với ông cả" Diệp Khuynh Du nói "Chính bản thân ông đã bỏ rơi bà ấy trước, nên bây giờ ông không có tư cách để oán trách bất cứ ai"

"Ta không bỏ rơi bà ấy, ta yêu bà ấy"

"Ông không yêu mẹ tôi, cái ông yêu là tiền tài danh vọng và ông tức giận là vì không cam tâm nhìn bà ấy sống tốt khi không có ông bên cạnh mà thôi"

"Mày im đi mày biết gì mà nói, tao yêu Nhã Lâm và cô ấy cũng yêu tao, chính ba mày Diệp Thừa Nguyên đã xen vào và cướp cô ấy đi" Tống Viễn Triết tức giận nói "Nếu không phải vì Diệp Thừa Nguyên thì bây giờ cả nhà ba người chúng tao đã sống hạnh phúc rồi"

"Ông có dám chắc mẹ tôi sẽ có hạnh phúc khi ở bên ông không ?"

Đùng, thấy Tống Viễn Triết lơ là Lâm Tuyết Nhan đã nổ một phát súng về phía hắn, viên đạn sượt qua cánh tay Tống Viễn Triết để lại một vết thương khác dài.

Thấy tình hình không ổn Tống Viễn Triết ra hiệu cho đàn em xông lên, nhân lúc mọi thứ đang hỗn loạn hắn cùng một vài tên đàn em khác nhanh chóng rời khỏi hiện trường

"Cố Mặc Hi chị không sao chứ ?"

Diệp Khuynh Du vội đến chỗ Cố Mặc Hi vừa mở trói cho cô vừa hỏi

"Chị không sao, ở đây nguy hiểm lắm chúng ta mau rời khỏi đây nhanh lên"

"Ừ" Diệp Khuynh Du khẽ gật đầu sau đó đỡ Cố Mặc Hi đứng dậy để rời đi, cả hai cố gắng lách người để đi ra ngoài nhưng tình huống trước mặt quá nguy hiểm thấy thế Cố Mặc Hi liền nói "Đưa súng cho chị"

"Để làm gì ?"

Diệp Khuynh Du khó hiểu hỏi

"Em không biết dùng đâu, đưa đây chị dùng cho"

Qủa thật Diệp Khuynh Du chưa bao giờ dùng súng, nên nghe vậy cô khẽ gật đầu rồi đưa súng cho Cố Mặc Hi, Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du giọng đầy kiên định nói "Đi thôi, chị sẽ bảo vệ em ra ngoài an toàn"

Có vũ khí trong tay Cố Mặc Hi tự tin hơn hẳn, cô kéo Diệp Khuynh Du lại sát người mình, rồi nhanh chóng ôm cô chạy ra ngoài, tuy trên người đang có khá nhiều vết thương, nhưng cuối cùng Cố Mặc Hi cũng giữ đúng lời hứa đưa được Diệp Khuynh Du ra ngoài an toàn.

"Đi hướng này, đội của Lâm tổng đang ở bên đó" Diệp Khuynh Du vừa nói kéo tay Cố Mặc Hi đi.

Đi được hai bước thì Diệp Khuynh Du nghe phía sau có tiếng súng vang lên quay lại thì thấy Cố Mặc Hi đang ôm cánh tay đầy máu, chưa kịp biết chuyện gì thì Diệp Khuynh Du thấy Diệp Thừa Trạch đi đến đứng trước mặt cô và Cố Mặc Hi nói "Em gái, lâu rồi không gặp"

"Ai là em gái của anh chứ" Diệp Khuynh Du nói

"Em nói gì thế, dù gì chúng ta cũng cùng một mẹ sinh ra mà"

"Bà ấy bây giờ chắc rất hối hận vì khi đó đã sinh anh ra đấy" Diệp Khuynh Du mỉa mai nói

"Nếu em muốn biết bà ấy có hối hận khi sinh anh ra hay không thì em có thể hỏi bà ấy" Diệp Thừa Trạch nói "Vì nhanh thôi anh sẽ đưa em xuống gặp bà ấy"

"Diệp Thừa Trạch, rốt cuộc mày muốn gì ?"

Cố Mặc Hi dùng rất đau những vẫn cố gắn đứng chắn trước mặt Diệp Khuynh Du nói

"Tao muốn mạng hai đứa mày" Diệp Thừa Trạch nghiến răng nói "Hai đứa mày đã lấy đi tất cả những thứ thuộc về tao, bây giờ tao có chết cũng phải lôi hai đứa mày theo cùng"

"Chúng tôi đã lấy cái gì là của anh, tình yêu hay sự nghiệp" Diệp Khuynh Du nhìn Diệp Thừa Trạch nói "Tất cả những thứ đó ngay từ đầu vốn dĩ anh đã có rồi, nhưng chính bản thân anh đã phá nát nó còn gì ?"

"Mày im đi, mày biết gì mà nói" Diệp Thừa Trạch tức giận nói "Mày sinh ra đã mang dòng máu của Diệp gia, lão già đó chắc chắn sẽ để lại toàn bộ tài sản cho mày.

Còn tao, tao chỉ là một đứa con hoang nếu tao không tranh giành thì làm sao tao có thể sống sót được chứ"

"Nhưng tôi chưa bao giờ muốn tranh giành với anh bất cứ thứ gì cả" Diệp Khuynh Du nói "Thậm chí là Diệp thị, nếu anh muốn tôi sẽ sẵn sàng giao nó lại cho anh"

"Diệp Khuynh Du, mày tốt đến vậy sao ?"

Diệp Thừa Trạch hỏi

"Tôi không tốt, chỉ là tôi biết anh là người có đầu óc kinh doanh nếu để Diệp thị lại cho anh tương lai công ty sẽ đi xa hơn thế nữa " Diệp Khuynh Du nói

Diệp Thừa Trạch thở dài rồi nói "Bây giờ nói mấy chuyện này cũng có ích gì đâu, tao đã không còn cơ hội để quay đầu rồi, vậy thôi thì để hai đứa bây đi cùng tao cũng được"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 97: Từ Bỏ


"Tống Viễn Triết, ông đã hết đường lui rồi, mau bỏ súng xuống đầu hàng đi" Lâm Tuyết Nhan vừa chỉa súng về phía Tống Viễn Triết vừa nói

"Dù tao có chết tao cũng không để bọn mày bắt được đâu" nói rồi Tống Viễn Triết đưa súng lên thái dương chuẩn bị tự kết liễu cuộc đời mình

Đùng, phát súng của Lâm Tuyết Nhan khiến khẩu súng trên tay Tống Viễn Triết bị bắn rơi xuống đất, ngay lúc đó cảnh sát cũng kịp chạy tới khống chế hắn.

Tống Viễn Triết được đưa lên xe cảnh sát, Lâm Tuyết Nhan khẽ thở dài nhẹ nhõm vì cuối cùng chuyên án này cũng được phá

"Lâm đội, bên kia có chuyện rồi"

Chưa kịp vui mừng thì nhận được tin giữ từ đồng đội, Lâm Tuyết Nhan liền hỏi "Bên kia đã xảy ra chuyện gì ?"

"Diệp Thừa Trạch mang bơm trên người, khi bị bắt anh ta chống cự và cho kích nổ quả bơm, kết quả làm một người bị thương rất nặng"

"Ai bị thương vậy ?"

"Em gái hắn Diệp Khuynh Du" viên cảnh sát trả lời

"Bác sĩ Diệp sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi "Vậy người đi cùng cô ấy thì sao ?"

"Ý Lâm đội là Cố Mặc Hi đấy à" viên cảnh sát nói "Cô ấy cũng bị thương tuy nhiên vết thương không quá nghiệm trọng, chỉ cần xử lý để nhiễm trùng là được"

"Vậy giờ hai người đó đang ở đâu ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Cả hai đã được đưa đến bệnh viện rồi ạ"

"Được rồi, mọi người ở đây xử lý những việc còn lại nhé, bây giờ tôi phải đến bệnh viện một chuyến cái đã" nói rồi Lâm Tuyết Nhan lên xe nhanh chóng rời đi

Bệnh viện

"Cố Mặc Hi cậu không sao chứ ?"

Lâm Tuyết Nhan đi đến trước mặt Cố Mặc Hi lo lắng hỏi

"Tớ không sao"

"Vậy bác sĩ Diệp, cô ấy sao rồi ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Vẫn còn đang cấp cứu, bác sĩ nói vết thương rất nặng có... có khả năng...."

Nói đến đây Cố Mặc Hi khẽ bật khóc rồi tự trách bản thân "Tất cả là tại tớ, nếu không phải vì cứu tớ em ấy, em ấy đã... tất cả là tại tớ"

Lâm Tuyết Nhan đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Cố Mặc Hi an ủi "Đừng tự trách bản thân, cô ấy không muốn thấy cậu như thế này đâu"

"Mặc Hi, Khuynh Du con bé sao rồi ?"

Cố Mặc Hi ngẩn đầu lên, đôi mắt ướt lệ giọng rung rung nói "Dì con xin lỗi... con xin lỗi vì không thể bảo vệ tốt cho Khuynh Du, tất cả... tất cả là lỗi của con, con xin lỗi"

Vương Nhã Tịnh ngồi xuống ôm Cố Mặc Hi vào lòng dịu dàng nói "Không phải lỗi của con, con đã làm tốt lắm rồi"

"Dì..."

Cố Mặc Hi tựa vào người Vương Nhã Tịnh òa khóc như một đứa trẻ

Cục cảnh sát Bắc Hải

"Tống Viễn Triết tôi khuyên ông nên chịu tội đi, với những bằng chứng này dù ông có chối cũng vô ít thôi, nên nhận tội sớm để còn được nhận sự khoan hồng của pháp luật" Lâm Tuyết Nhan nhìn Tống Viễn Triết nói "Hay ông nghĩ nhà họ Tống sẽ lại giúp ông thoát tội, nêu ông nghĩ vậy thì tôi xin phép chia buồn cùng ông nhé, vì lần này nhà họ Tống sẽ không ra mặt giúp ông nữa đâu"

"Ý cô là gì ?"

Tống Viễn Triết hỏi

"Mấy nay ông ở trong này nên không biết tin tức ở ngoài cũng đúng" Lâm Tuyết Nhan cười nói "Nhà họ Tống bây giờ đã đổi chủ rồi, Tống lão gia đã chính thức về hưu và nhường lại chiếc ghế chủ tịch cho cháu gái ông ta là Tống Nhất Vy"

"Không thể nào" Tống Viễn Triết nói "Cô đang nói dối đúng không, làm sao có chuyện Tống Nhất Vy lên làm chủ tịch cho Tống thị được"

"Tôi không rảnh để nói dối ông làm gì, ông xem cái này đi rồi sẽ rõ" Lâm Tuyết Nhan mở một đoạn video cảnh Tống thị họp báo công khai Tống Nhất Vy làm tân chủ tịch của Tống thị cho Tống Viễn Triết xem

"Không đúng, trước đó ông ấy đã hứa giao nó lại cho tôi rồi mà, tại sao, tại sao ông ấy lại thất hứa"

"Tống Viễn Triết tôi thấy ông tự đề cao bản thân mình quá rồi đấy" Lâm Tuyết Nhan mỉa mai nói "Tống lão gia nói vậy là để ông không làm hại đến con trai và cháu gái của ông ấy, chứ ông nghĩ ông lấy tư cách gì mà đòi ngồi lên vị trí chủ tịch Tống thị chứ"

"Mày dám..."

Tống Viễn Triết gằng giọng nói

"Tức giận cái gì, tôi nói không đúng sao, ông chỉ là một người mang họ Tống mà cứ nghĩ mình là một phần quan trong của Tống gia, thật đáng buồn cười"

Trước những lời nói mỉa mai của Lâm Tuyết Nhan, Tống Viễn Triết như nhận ra một sự thật phũ phàn đó chính là Tống gia thật sự chưa bao giờ xem ông là người nhà.

Tống Viễn Triết nhết môi nở một nụ cười chua chát rồi khẽ nói "Được ta nhận tội là ta phá phanh xe của hai vợ chồng nhà họ Cố sau đó đổ tội lên người Diệp Thừa Nguyên, cũng chính ta xúi dục Diệp Thừa Trạch giết chết Cố Mặc Vũ, còn nữa chính ta đã âm thầm cho người truy sát Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du"

Nói đến đây Tống Viễn Triết khẽ thở dài nói "Nhưng tiếc thay lần nào cũng bị Diệp Thừa Nguyên phát hiện và ngăn cản"

"Còn gì nữa ông mau nói ra hết đi"

Tống Viễn Triết nhìn Lâm Tuyết Nhan rồi cứ thế kể ra hết những việc xấu mà mình đã làm, kể cả việc dùng bọ đen để giết chết Triệu Thần An.

Sau hai giờ hỏi cung cuối cùng cũng xong, trước khi rời khỏi phòng Tống Viễn Triết nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Lâm Tuyết Nhan ta khuyên cô một câu nhé"

"Câu gì ?"

Lâm Tuyết Nhan lạnh lùng hỏi

"Cô nên từ bỏ Triệu An An sớm đi là vừa"

"Ý ông là sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Tôi biết cô và Triệu An An đang yêu nhau, nhưng cô nghĩ nhà họ Triệu sẽ chấp nhận người thừa kế duy nhất của họ có quan hệ yêu đương với một người phụ nữ sao ?"

Tống Viễn Triết nó

"Ba mẹ Triệu không giống ông, tư tưởng của họ thoáng hơn ông nhiều" Lâm Tuyết Nhan nói

"Hai người đó chấp nhận cô, nhưng không có nghĩa Triệu lão gia cũng chấp nhận cô"

Tuy không muốn nhưng những lời Tống Viễn Triết nói đều là thật đến bây giờ Triệu lão gia vẫn chưa chấp nhận việc cô và Triệu An An yêu nhau

Rời khỏi phòng thẩm vấn Lâm Tuyết Nhan đi thẳng đến quán cà phê gọi một cốc cà phê đen không đường, cô nhớ lại những gì Tống Viễn Triết nói, rồi tự hỏi liệu bản thân có đang kéo Triệu An An chậm lại không

Reng reng reng

Tiếng chuông điện thoại ngắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Tuyết Nhan

"Sao thế An An"

"Tối nay cậu có rảnh không ?"

"Có, tối nay tớ không có lịch trực" Lâm Tuyết Nhan nói "Có chuyện gì sao ?"

"Tối nay đến nhà tớ ăn cơm nhé"

"Ừ, ông nội nói có chuyện muốn nói với cậu"

"Ông nội có chuyện muốn nói với tớ sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi "Là chuyện gì thế"

"Tớ cũng không biết, nhưng mà cậu nhớ đến đúng giờ đấy nhé" Triệu An An nói

"Ừ, Tớ biết rồi, tớ sẽ đến đúng giờ"

Tắt điện thoại Lâm Tuyết Nhan cảm thấy có một dự cảm chẳng lành sắp kéo đến.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 98: Bù Đấp


1 năm sau

"Giờ tới mới biết tại sao cậu lại chọn nơi này để làm nơi an nghỉ của cô ấy đấy" Lâm Tuyết Nhan ngồi trên băng ghế đá, ánh mắt hướng về thành phố nhỏ trước mắt, chỗ cô đang ngồi là một ngọn đồi nhỏ nằm ở phía tây thành phố Bắc Hải, đó không phải là một công viên hay một địa điểm du lịch mà là một khu nghĩa trang.

"Tớ đã chọn rất lâu mới tìm ra chỗ này đấy" Cố Mặc Hi nói "Ở đây yên bình vừa có thể ngắm hoàng hôn cũng vừa có thể đón bình minh, chắc cô ấy sẽ rất thích"

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan khẽ gật đầu

Cố Mặc Hi nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu tận hưởng khoảng không gian bình yên này

"Mới đó mà đã một năm rồi nhỉ" Lâm Tuyết Nhan khẽ nói

"Ừ nhanh thật" Cố Mặc Hi quay sang nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Đã một năm rồi, cậu có cảm thấy hối hận khi từ bỏ ước mơ của mình không ?"

"Nói không là nói dối, nhưng nói có thì cũng không đúng" Lâm Tuyết Nhan nói "Việc trở thành một chiến sĩ cảnh sát không chỉ là ước mơ của tớ mà nó còn là mong muốn của ba mẹ tớ, nên khi rời ngành tớ thấy có lỗi vì không thể thực hiện lời hứa với họ.

Nhưng mỗi lần như vậy tớ lại nghĩ đến An An, tớ không thể để cậu ấy lo lắng cho tớ thêm bất cứ lần nào nữa và tớ tin ba mẹ ở trên trời cũng sẽ hiểu cho tớ"

Cố Mặc Hi khẽ gật đầu nói "Nhắc đến An An mới nhớ, khi nào cậu ấy sinh vậy ?"

"Bác sĩ nói hai tháng nữa em bé sẽ chào đời" Lâm Tuyết Nhan nói

"Chúc mừng hai cậu nha" Cố Mặc Hi nói "Mà nhân tiện cho tớ hỏi, cậu làm cách gì mà có thể qua được ải của ông nội Triệu vậy"

"Tớ có làm gì đâu" Lâm Tuyết Nhan nói "Hôm đó An An gọi cho tớ nói ông nội bảo về nhà ăn cơm, cậu biết lúc ông nội kêu tớ vào thư phòng nói chuyện tớ đã rung như thế nào không, tớ sợ ông ấy sẽ bắt tớ chia tay với An An.

Nhưng ngoài dự đoán ông đã cho phép bọn tớ ở bên nhau, nhưng với điều kiện là hai bọn tớ phải tổ chức hôn lễ và có chắt cho ông trong năm nay"

"À thì ra là vì nguyên nhân này nên khi đó hai người mấy nhanh chóng tổ chức hôn lễ đến vậy"

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan nói "Ông còn ra tối hậu thư, một là cưới hai là ai về nhà nấy khỏi yêu đương gì hết"

"Mà tính ra ông nội Triệu đang giúp cậu đấy chứ" Cố Mặc Hi nói "Với tính cách của Triệu An An, nếu không bị ép cưới thì dễ gì cậu ấy đồng ý lấy cậu một cách dễ dàng như vậy"

"Ừ, cậu nói cũng đúng" Lâm Tuyết Nhan gật gù nói "Nếu ông nội không ép giờ này chắc tớ chưa lấy được An An đâu nói chi tới việc cô ấy chịu sinh con"

"Cậu phải biết ơn ông nội Triệu đấy" Cố Mặc Hi cười nói

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan gật đầu, sau đó nhìn Cố Mặc Hi nói "Đừng mãi nói chuyện của tớ, nói chuyện của cậu với Khuynh Du đi"

"Hai bọn tớ có gì đâu để nói"

"Thì nói chuyện kết hôn đấy" Lâm Tuyết Nhan nói "Tớ nghe nói cô ấy đã chấp nhận lời cầu hôn của cậu rồi, vậy hai người định khi nào mới tổ chức đám cưới đây"

"Cuối tháng dì của cô ấy sẽ về nước, đến lúc đó tớ sẽ sang nhà để bàn chuyện kết hôn" Cố Mặc Hi nói "Dù gì đây cũng là chuyện trọng đại nên tớ muốn có sự đồng ý của người lớn trước đã"

"Ừ, cậu nói cũng đúng" Lâm Tuyết Nhan nói "Mà này rốt cuộc mối quan hệ giữ Vương Nhã Tịnh và Lưu Huệ là thế nào vậy, sao hai người đó có thể tiến triển nhanh đến vậy chứ"

"Cậu còn nhớ tớ từng nói với cậu dì Lưu có một mối tình khắc cốt ghi tâm không"

"Đừng nói với tôi mối tình đó chính là Vương Nhã Tịnh nha" Lâm Tuyết Nhan nói

Thấy Cố Mặc Hi gật đầu, Lâm Tuyết Nhan há hốc mồn vì ngạc nhiên

"Năm đó lúc tôi đến tìm dì Vương để nói về chuyện Tống Viễn Triết muốn hãm hại Khuynh Du, khi dì ấy nhìn thấy sợi dây chuyền mà dì Lưu tặng cho Khuynh Du dì ấy đã rất ngạc nhiên và nhờ tôi đưa lên làng Cự Lân để tìm dì Lưu" Cố Mặc Hi nói "Trùng hợp thay hôm chúng tôi lên làng cũng là hôm Tống Viễn Triết muốn phá hủy ngôi làng, vì thế chúng tôi đã phối hợp với A Khải mật vụ do cậu cài vào một bên sơ tán người trong làng đến nơi an toàn một bên là diễn cảnh xô xác lao xe xuống vực"

"Mà tớ phải công nhận các người phối hợp ăn ý dễ sợ, thậm chí chỗ giám đốc An và thư ký Lý hai người đó rõ ràng được cậu cho họ nghỉ phép để tổ chức đám cưới, thậm chí là cậu còn tài trợ chi phí đám cưới cho họ, vậy mà lúc cậu tung tin sa thải, hai người đó còn diễn cảnh đáng thương làm tớ tin việc cậu đang sa thải người một cách vô lý là thật nữa đây"

"Nếu không làm đến mức đó thì sao dụ được kẻ cầm đầu lộ mặt chứ ?"

Cố Mặc Hi nói "Nhưng cũng vì chuyện đó mà Khuynh Du giận tớ suốt một tháng trời, cô ấy trách tớ không chịu nói cho cô ấy biết sớm"

"Cô ấy giận là đúng rồi, nếu là tớ, tớ sẽ giận một năm luôn cho bỏ ghét" Lâm Tuyết Nhan nói

"Bộ lúc đó tớ đáng ghét lắm hả ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Rất đáng ghét nữa là đằng khác" Lâm Tuyết Nhan nói

Lâm Tuyết Nhan cười nói tiếp "Mà này, Khuynh Du đâu sao hôm nay không đến thăm mộ chị Mặc Vũ cùng cậu, bình thường tớ thấy cô ấy hay đi cùng cậu đến đây lắm mà"

"Cô ấy đến sân bay để tiễn Lý Hạo rồi" Cố Mặc Hi nói "Cậu ấy sang mỹ định cư chắc lâu lắm mới về nên hôm nay mọi người đến chia tay cậu ấy"

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan khẽ gật đầu nói "Mà tính ra Lý Hạo cũng có công trong việc hàn gắn hai người ấy nhỉ"

"Đúng vậy, nếu không có Lý Hạo có thể tớ đã hối hận không kịp rồi" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu nói "Trước đó tớ không hề biết Khuynh Du bị chứng rối loạn lo âu, nên tớ cứ dùng những lời tàn nhẫn nhất để nói với cô ấy.

Nếu hôm đó Khuynh Du không phát bệnh rồi nhập viện, có lẽ Lý Hạo sẽ không tức giận mà tìm đến tớ để nói chuyện, thì chắc đến bây giờ tớ vẫn không biết bệnh của em ấy"

Cố Mặc Hi khẽ thở dài nói "Chỉ vì một hiểu lầm mà tớ đã bỏ rơi Khuynh Du suốt năm năm, nhưng cũng may ông trời vẫn cho tớ cơ hội để bù đấp"

"Việc này cũng không thể hoàn toàn trách cậu được, cậu cũng chỉ là nạn nhân thôi mà" Lâm Tuyết Nhan nói .

Biệt thự Cố gia

"Chị về khi nào vậy, đã ăn gì chưa để em vào bếp nấu cho chị" Diệp Khuynh Du vừa bước vào nhà thấy Cố Mặc Hi đang ngồi trên sofa đọc tin tức thì liền hỏi

"Chị về cũng được một lúc rồi" Cố Mặc Hi nói "Chị đã ăn tối rồi, em không cần phải nấu đâu"

Nói xong Cố Mặc Hi ra hiệu ý bảo Diệp Khuynh Du lại ngồi cùng mình, Diệp Khuynh Du mỉm cười vui vẻ chạy đến ngồi cạnh Cố Mặc Hi

"Hôm nay sao rồi, có vất vả lắm không, chủ tịch Diệp ?"

Cố Mặc Hi cười hỏi

"Chị đừng trêu em nữa, em sắp mệt chết rồi đây nè" Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi cười nói "Dì nhờ em quản lý Vương thị giùm dì ấy vài tháng thôi, nhưng đã một năm rồi mà dì ấy vẫn chưa có ý định quay lại công ty, đã vậy giờ em còn phải quản lý thêm cả Diệp thị, trời ơi mệt chết mất"

Cố Mặc Hi khẽ hôn lên trán Diệp Khuynh Du nói "Vất vả cho em rồi, hay để hôm nay chị bù đấp cho em nhé"

Như hiểu hàm ý trong câu nói của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du liền nói "Em không cần chị bù đấp đâu"

"Nhưng chị muốn bù đấp cho em mà" Cố Mặc Hi cười nói

"Em khỏe rồi, em không cần chị bù đấp đâu, thật đấy"

Nói rồi Diệp Khuynh Du vội vàng chạy lên lầu, Cố Mặc Hi nhìn theo bóng dáng đang xấu hổ bỏ chạy của cô thì không khỏi bật cười.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 99: Hồi Kết


"Hôm nay trong cậu đẹp lắm đấy" Tống Nhất Vy nhìn Diệp Khuynh Du trong bộ váy cưới thì vui vẻ nói

"Thật sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Thật" Tống Nhất Vy nói "Cố Mặc Hi mai mắn lắm mới lấy được cậu đấy"

"Tớ thì lại thấy, tớ thật mai mắn khi được gả cho chị ấy"

"Rồi rồi, hai người đều mai mắn khi gặp được nhau, như vậy được chưa" Tống Nhất Vy bỉu môi nói.

Diệp Khuynh Du không trả lời chỉ khẽ nở một nụ cười hạnh phúc

"Đã đến giờ làm lễ rồi mời cô dâu ra lễ đường để làm lễ ạ" nhân viên tiệc cưới gõ cửa phòng nhắc nhở Diệp Khuynh Du

Ngoài lễ đường Cố Mặc Hi tay cầm bó hoa cười hồi hộp chờ đợi, khoảnh khắc Diệp Khuynh Du bước ra Cố Mặc Hi vô cùng hạnh phúc đi đến trao cho cô bó hoa.

Khi mọi thứ đã chuẩn bị cha xứ bắt đầu thực hiện nghi lễ đến phần tuyên thệ Cố Mặc Hi nắm lấy tay Diệp Khuynh Du nói

"Tôi Cố Mặc Hi nhận em Diệp Khuynh Du làm vợ và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng em mọi ngày suốt đời tôi"

Diệp Khuynh Du khẽ mỉm cười rồi nói "Tôi Diệp Khuynh Du nhận chị Cố Mặc Hi làm chồng và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với chị, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng chị mọi ngày suốt đời tôi"

Sau khi trao nhẫn cưới, Cố Mặc Hi nhẹ nhàng đặt lên môi Diệp Khuynh Du một nụ hôn, trước khung cảnh hạnh phúc này mọi người ở lễ đường đồng loạt vỗ tay chúc phúc cho cả hai.

Xa xa ở một góc nào đó Lưu Huệ cũng lấy từ trong túi mình ra một chiếc nhẫn, bà quỳ gối một chân xuống trước mặt Vương Nhã Tịnh nói "Tiểu Tịnh, đồng ý gả cho mình nhé"

"Này cậu làm gì thế hả" Vương Nhã Tịnh bất ngờ trước hành động của Lưu Huệ liền nói

"Tớ đang cầu hôn cậu đấy, cậu không thấy à" Lưu Huệ nói

"Cầu hôn gì chứ, đã từng tuổi này rồi mà còn..."

"Thì có sao đâu" Lưu Huệ nói "Lúc trẻ tớ không cầu hôn cậu được, vậy thì giờ tớ làm thôi có sao đâu, ai cấm là tuổi này thì không thể cầu hôn người mình yêu chứ"

"Thì không ai cấm cả nhưng mà..."

Vương Nhã Tịnh có chút xấu hổ nói "Cậu mau đứng lên đi mọi người đang nhìn kìa"

"Mọi người nhìn thì là chuyện của mọi người" Lưu Huệ nói "Còn tớ, tớ chỉ đứng lên khi cậu đồng ý với tớ thôi"

"Dì còn làm giá cái gì nữa, mau đồng ý đi chứ" Diệp Khuynh Du giọng trêu đùa nói

"Con bé này, con dám nói ta làm giá sao ?"

Vương Nhã Tịnh nhìn Diệp Khuynh Du nói

"Còn không phải sao, dì xem dì Lưu kìa, người ta quỳ gối đến đau hết cả chân mà dì có đồng ý đâu" Diệp Khuynh Du nói "Như vậy không phải làm giá thì còn gọi là gì nữa"

"Con..."

"Con cái gì chứ" Diệp Khuynh Du ngắt lời Vương Nhã Tịnh nói "Mau đồng ý với dì Lưu đi, dì ấy đang đợi kìa"

Vương Nhã Tịnh quay đầu, nhìn thấy ánh mắt chân thành của Lưu Huệ, bà hít một hơi thật sâu rồi nói "Tớ đồng ý"

Nghe được lời này Lưu Huệ mừng rỡ vội vàng đeo chiếc nhẫn vào tay Vương Nhã Tịnh, Vương Nhã Tịnh nhìn chiếc nhẫn trên tay rồi khẽ rơi nước mắt, đó nhưng giọt nước mắt hạnh phúc bởi để có được khoảng khắc này bà đã phải chờ suốt hai mươi mấy năm rồi.

"An An cậu sao thế ?"

Lâm Tuyết Nhan thấy Triệu An An ôm bụng thì liền hỏi

Mọi người thấy thế cũng vội chạy đến xem, có người tinh ý liền nói "Hình như cô ấy sắp sinh rồi đấy"

"Sắp sinh sao ?"

Lâm Tuyết Nhan lúng túng nói "Bây... bây giờ phải làm sao ?"

"Còn làm sao nữa, mau đưa cô ấy đến bệnh viện đi" Cố Mặc Hi nói

"Ừ đúng rồi, mau mau đến bệnh viện, bệnh viện" Lâm Tuyết Nhan lúng túng cứ ôm chặt Triệu An An mà không biết phải đi hướng nào

"Này Lâm Tuyết Nhan cậu còn không mau đưa cô ấy đến bệnh viện đi, còn đứng ở đây làm gì nữa" Cố Mặc Hi thấy Lâm Tuyết Nhan vẫn chưa đi thì vội hối

"Tớ...tớ...

đang rất rối, tớ sợ không thể lái xe được" Lâm Tuyết Nhan nói

"Vậy thì gọi xe cấp cứu đi" Diệp Khuynh Du nói

"Không cần gọi cấp cứu, để tôi đưa hai người đi" Tống Nhất Vy bước lên nói " Để tôi đưa hai người đến bệnh viện"

"Ừ, vậy thì cảm ơn cô nhé" Lâm Tuyết Nhan nói

"Có gì mà phải cảm ơn chứ, chúng mau đi thôi" Tống Nhất Vy nói

"Tớ không muốn đi xe của cô ta" Triệu An An nói

"An An bây giờ là lúc nào rồi mà cậu còn..."

"Này bà chị, tôi có lòng tốt chở bà đi mà bà còn thái độ với tôi nữa hả" Tống Nhất Vy nhìn Triệu An An nói "Bà sợ tui sẽ cướp chị ấy đúng không, xin lỗi nha gu tôi giờ đã thay đổi rồi nên không rảnh để tranh giành người yêu của bà chị đâu nhé"

"Vy Vy cậu bớt nói chút đi" Diệp Khuynh Du nói

"Là bà chị đó kiếm chuyện với tôi trước chứ bộ"

"Vy Vy"

"An An cậu đừng trẻ con nữa, mau lên xe để đến bệnh viện nhanh lên, đứa bé không thể chờ lâu được đâu"

Thấy Cố Mặc Hi nói cũng đúng nên Triệu An An mới đồng lên xe Tống Nhất Vy để đến bệnh viện.

Sau buổi tiệc Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du cũng nhanh chóng đến bệnh viện để thăm Triệu An An, vừa đến phòng bệnh cả hai đã nhìn thấy Tống Nhất Vy với một bộ dạng thảm hại đang ngồi ở trước của phòng bệnh thì vô cùng ngạc nhiên

"Vy Vy cậu sao thế" Diệp Khuynh Du nói "Sao lại thành ra như thế này chứ ?"

"Còn phải hỏi nữa là do bà chị đó làm đấy"

"Là Triệu An An làm sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Đúng vậy" Tống Nhất Vy mệt mỏi nói "Tôi không biết bà chị ấy là đau bụng thật hay là đang cố tình để hành tôi nữa"

"Lâm Tuyết Nhan, cậu ấy đâu rồi ?" nhìn quanh không thấy Lâm Tuyết Nhan đâu, Cố Mặc Hi liền hỏi

"Cô ấy đã vào trong cùng Triệu An An rồi" Tống Nhất Vy nói

"Được vào trong luôn sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Này bà chị, bà chị không biết chuyện người nhà được vào lúc thai phụ sinh con sao ?"

Tống Nhất Vy hỏi

Thấy Cố Mặc Hi lắc đầu, Tống Nhất Vy nhìn sang Diệp Khuynh Du hỏi "Bộ cậu không nói cho chị ấy biết bệnh viện có dịch vụ này hả"

"Chưa, tớ nghĩ bọn tớ cũng chưa có em bé nên chưa nói cho chị ấy nghe mấy điều này"

"Vậy bây giờ nên nói từ từ là được rồi đó" Tống Nhất Vy nhìn Cố Mặc Hi nói "Này bà chị, bà có muốn đăng ký lớp học chăm sóc bà bầu không, tôi có một người bạn chuyên về mảng này đấy, nhất định khi tham gia bà chị sẽ thích cho mà xem"

"Vy Vy cậu đang nói gì vậy, bọn tớ vẫn chưa muốn có em bé đâu"

"Chưa muốn chứ đâu phải là không muốn" Tống Nhất Vy lại nhìn Cố Mặc Hi nói "Thấy sao, đăng ký nhé"

"Ừ tôi thấy cũng được đó, đăng ký cho tôi một khóa đi" Cố Mặc Hi nói

"Du Du cậu thấy chưa, chị ấy đâu giống như cậu, chị ấy biết lo xa đấy" Tống Nhất Vy nói

Nói rồi Tống Nhất Vy quay sang Cố Mặc Hi chia sẻ rất nhiều chuyện liên quan đến chăm sóc phụ nữ khi mang thai, Cố Mặc Hi cũng rất hứng thú nên đã chăm chú lắng nghe, nhìn cảnh tượng này Diệp Khuynh Du không biết nói gì chỉ khẽ lắc đầu

6 tháng sau

Đứng trên ban công nhìn toàn cảnh thành phố về đêm Cố Mặc Hi cảm thấy biết ơn ông trời dù ông đã đưa cho cô rất nhiều thử thách nhưng cuối cùng ông vẫn để Diệp Khuynh Du về lại với cô.

Đối với Cố Mặc Hi đời này chỉ cần có Diệp Khuynh Du bên cạnh nhiêu đó đã quá đủ rồi

Diệp Khuynh Du chậm rãi đi đến ôm Cố Mặc Hi từ phía sau dịu dàng hỏi "Chị nghĩ gì mà vui thế ?"

Cố Mặc Hi quay lại đặt lên trán Diệp Khuynh Du một nụ hôn rồi nói "Chị nghĩ về em"

"Thật không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Thật" Cố Mặc Hi cười nói

"Chị có thấy hạnh phúc khí ở bên em không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Có, chị rất hạnh phúc" Cố Mặc Hi nói "Nhưng lại sao em lại hỏi chị mấy điều này chứ ?"

Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi khẽ mỉm cười rồi nói "Vậy nếu trong nhà có thêm một thành viên nữa, thì chị có còn yêu em không ?"

"Tất nhiên là còn rồi" Cố Mặc Hi nói xong như hiểu ra điều gì liền hỏi "Ý em là"

Diệp Khuynh Du nắm lấy tay Cố Mặc Hi đặt lên bụng mình nói "Em đã dùng trứng chị gửi ở bệnh viện để làm thụ tinh nhân tạo, hôm nay có kết quả rồi, em bé rất khỏe mạnh"

"Em nói thật sao, chị sắp... chị sắp được làm mẹ sao ?"

Cố Mặc Hi vui mừng nói

"Đúng vậy" Diệp Khuynh Du gật đầu nói

Cố Mặc Hi ôm lấy Diệp Khuynh Du vui sướng nói "Khuynh Du chị yêu em, và chị yêu cả con của chúng ta nữa"

"Vậy chị yêu em hơn hay yêu con của chúng ta hơn ?"

"Tất nhiên là yêu em hơn rồi" Cố Mặc Hi nói

"Thật không ?"

"Thật, thật 100% luôn" Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du nói "Chị đã bỏ lỡ em một lần rồi, nên lần này chị sẽ yêu, yêu đến khi chị chết mà thôi, à không phải là yêu đến khi chị chết xong qua kiếp sau chị vẫn muốn được gặp và yêu em thêm một lần nữa"

"Cố Mặc Hi, em cũng yêu chị" nói xong Diệp Khuynh Du nhón chân đặt lên môi Cố Mặc Hi một nụ hôn, Cố Mặc Hi cũng không từ chối mà đáp lại bằng một nụ hôn nồng cháy.

-HẾT-
 
Back
Top Bottom