Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT] TÌNH YÊU BỎ LỠ

[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 40: Làng Cự Lân


Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau

"Cố Mặc Hi sao cậu không chịu nghe máy vậy" Triệu An An vừa gọi điện thoại cho Cố Mặc Hi vừa lẩm bẩm "Đừng nói với tớ là cậu đã xảy ra chuyện gì rồi đấy nhé"

Triệu An An vừa nói dứt câu Lâm Tuyết Nhan đã đẩy cửa bước vào giọng hốt hoảng nói "An An, Cố Mặc Hi gặp chuyện rồi"

Thấy hành động của Lâm Tuyết Nhan, Triệu An An biết đã có chuyện không hay xảy ra cô lo lắng hỏi "Cố Mặc Hi cậu ấy bị làm sao ?"

"Vệ sĩ báo về nói Cố Mặc Hi đi vào làng Cự Lân, nhưng đi được nữa đường thì bị tập kích, trong lúc hỗn loạn bọn họ và Cố Mặc Hi đã để lạc mất nhau"

"Làng Cự Lân, tại sao Cố Mặc Hi lại đến đó ?"

Triệu An An vừa lo lắng vừa khó hiểu hỏi

"Tớ không biết" Lâm Tuyết Nhan nói "Nhưng đó không phải là vấn đề, vấn đề quan trọng nhất bây giờ là Cố Mặc Hi đã mất tích"

"Cậu đã cho người đi tìm cậu ấy chưa ?"

Triệu An An hỏi

"Tớ đã cho thêm người lên núi tìm rồi nhưng tới giờ vẫn chưa tìm được cậu ấy" Lâm Tuyết Nhan lo lắng nói

"Vậy cậu còn ở đây làm gì, sao không mau lên đó tìm cậu ấy" Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan tức giận nói

"Được, tớ đi ngay đây" nói xong Lâm Tuyết Nhan định quay người rời đi thì bị Triệu An An gọi lại

"Đợi đã, tớ sẽ đi cùng cậu"

"Không được, ở đó nguy hiểm lắm" thấy Triệu An An muốn đi cùng Lâm Tuyết Nhan vội ngăn lại

"Tớ tự biết cách bảo vệ bản thân cậu đừng lo cho tớ" Triệu An An kiên định nói

Thấy Triệu An An kiên quyết muốn đi Lâm Tuyết Nhan đành miễn cưỡng dẫn cô theo, cả hai vội vã xuống hầm lấy xe rời đi, suốt chặng đường Triệu An An không ngừng lo lắng cho Cố Mặc Hi, cô không hiểu tại sau Cố Mặc Hi lại đến ngôi làng đáng sợ đó, càng nghĩ Triệu An An càng thấy bất an.

"Đừng quá lo lắng, Cố Mặc Hi cậu ấy sẽ không sao đâu" thấy Triệu An An lo lắng Lâm Tuyết Nhan liền trấn an cô

"Cậu bảo tớ làm sao không lo lắng được" Triệu An An nói "Cậu cũng biết làng Cự Lân đáng sợ như thế nào mà ?"

"Có nhiều tin đồn nói người ở làng Cự Lân rất lập dị, họ sống khép kín không giao tiếp với người bên ngoài.

Người lạ một khi đi lạc vào làng nếu không bị người dân trong làng đánh chết thì cũng sẽ mắc một loại bệnh lạ khiến toàn thân lỡ loét, da thịt dần thối rửa dẫn đến cái chết"

"Nhưng đó cũng chỉ là tin đồn, có thể nơi đó sẽ không đáng sợ như chúng ta nghĩ"

"Không hẳn là tin đồn đâu, tớ từng chứng kiến một người sau khi từ làng Cự Lân về thì bị mắc bệnh, thời gian đầu chỉ là nổi vài hạt mẩn đỏ nhìn giống như bị dị ứng, nhưng sau đó các hạt mẩn này nhanh chóng lan ra khắp cơ thể khiến người bệnh vô cùng ngứa ngáy.

Lâu lần cơ thể của người bệnh sẽ bị lỡ loét, tất cả các loại thuốc gần như không có tác dụng với cơ thể người bệnh, họ cứ thế chết dần chết mòn trong đau đớn" Triệu An An giọng trầm buồn kể lại

"Bệnh nhân mà cậu nói có phải anh trai cậu Triệu Thần An ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Đúng vậy, người đó chính là anh trai tớ Triệu Thần An" Triệu An An hít một hơi thật sâu giọng chua xót nói "Năm đó nếu không phải vì tớ thì anh ấy sẽ không đi lạc vào làng Cự Lân và cũng sẽ không xảy ra chuyện đáng tiếc đó, tất cả là lỗi của tớ."

"Cậu cũng đừng tự trách bản thân nữa, khi đó cậu còn quá nhỏ để biết sự nguy hiểm của làng Cự Lân" Lâm Tuyết Nhan nói "Nhưng chuyện năm đó là như thế nào vậy ?"

"Năm đó cả nhà tớ đi cắm trại ở Nam Sơn, trước đó ba mẹ đã cảnh báo hai anh em tớ không được đi về phía làng Cự Lân, nhưng vì tò mò tớ đã rủ anh ấy trốn ba mẹ chạy sang đó" nói đến đây gọng Triệu An An bỗng nghẹn lại "Vì muốn trêu anh ấy tớ đã nhân lúc anh ấy không để ý mà chạy về lều, không nhìn thấy tớ Thần An nghĩ tớ bị lạc nên đã đi tìm rồi vô tình đi lạc vào làng Cự Lân"

"Lúc mọi người tìm được Thần An trên người anh ấy chỉ có vài vết thương ngoài da, cứ nghĩ mọi chuyện đã ổn nhưng không ngờ khi về đến nhà thì anh ấy bắt đầu phát bệnh và rồi..."

Triệu An An nghẹn ngào không nói nên lời

Thấy Triệu An An khóc Lâm Tuyết Nhan đưa cho cô một mẫu khăn giấy rồi nhẹ nhàng nói "Tớ xin lỗi, tớ không nên hỏi cậu chuyện này"

"Không phải lỗi của cậu" Triệu An An nói "Chỉ là mỗi khi nhắc về Thần An tớ sẽ không thể kiềm chế được cảm xúc"

Lâm Tuyết Nhan đưa tay nắm lấy tay Triệu An An khẽ an ủi "Vậy cậu có biết rốt cuộc anh Thần An đã gặp chuyện gì lúc ở làng Cự Lân không ?"

"Tớ không biết, từ lúc tìm thấy anh ấy cho đến khi về nhà anh ấy không nói gì hết" Triệu An An nghĩ ngợi một xíu rồi nói "À mà có một chuyện rất kỳ lạ, trước khi mất anh ấy cứ nhắc về máy ảnh, nhưng tớ đã xem rồi trong đó không có gì cả"

"Cậu còn giữ chiếc máy ảnh đó không"

"Vẫn còn, tớ để nó ở nhà "

"Sau khi giải quyết xong chuyện của Cố Mặc Hi, cậu cho tớ mượn máy ảnh xem nhé"

"Được chứ"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 41: Bị Tấn Công


"Tụi bây qua đó tìm, còn tụi mày đi theo tao, tối nay nhất định không được để cho con nhỏ đó chạy thoát" tên đại ca vừa nói vừa ra lệnh cho đám đàn em đi tìm Cố Mặc Hi

Cách đó một khoảng không xa Cố Mặc Hi nhìn thấy hết mọi hành động của đám giang hồ, cô biết nếu mình cứ trốn ở đây trước sau gì cũng sẽ bị bọn chúng phát hiện vì thế nhân lúc chúng đi xa Cố Mặc Hi nhẹ nhàng rời đi.

"Cô ta ở kia"

Tuy đã cố gắng không phát ra tiếng động nhưng Cố Mặc Hi vẫn bị bọn chúng phát hiện, một tên trong đám thấy Cố Mặc Hi thì vội la lên báo cho đồng bọn biết.

Thấy mình đã bị lộ Cố Mặc Hi lấy hết sức lực chạy thật nhanh để không bị chúng bắt được

Nhưng sức người có hạn và còn đang bị thương vì thế chạy chưa được bao xa thì Cố Mặc Hi đã bị bọn chúng bao vây

"Có giỏi thì chạy nữa đi" tên đại ca giọng thách thức nói

"Ai sai tụi bây làm chuyện này ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Mày cũng sắp chết rồi nên ông đây không ngại nói cho mày biết, người thuê bọn tao giết mày chính là chú mày Cố Huân"

"Cố Huân, quả nhiên là ông ta" Cố Mặc Hi nghiến răng nói

"Không nhiều lời nữa, tụi bây xong lên xử nó cho tao"

Nhận được lệnh từ đại ca, đám giang hồ tay cầm vũ khí hùng hổ đi đến chỗ Cố Mặc Hi.

Khi cây gậy sắt chuẩn bị gián xuống người Cố Mặc Hi thì từ xa một luồng ánh sáng chiếu thẳng vào cả đám, kèm theo đó là tiếng thắng xe kétttt kétttt vang vọng giữa núi rừng yên tĩnh

Bất ngờ trước sự việc đó đám giang hồ dừng tay lại ánh mắt vô thức nhìn về phía phát ra âm thanh, hai chiếc xe một trước một sau tiến đến và dừng lại trước mặt đám giang hồ

Đám giang hồ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì từ trên xe một nhóm người mặt đồ đen tay cầm vũ khí nhanh chóng bước xuống xong đến chỗ bọn họ, dù bị tấn công bất ngờ nhưng đám giang hồ cũng không hề yếu thế, hai bên cứ thế đánh nhau một trận ác liệt

Cố Mặc Hi đứng một bên nhìn thấy cảnh này cũng không khỏi kinh ngạc, cô không biết nhóm người kia là ai và tại sao lại đến cứu mình

"Cẩn thận" trong lúc đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì từ phía sau một tên giang hồ xong đến định đánh lén Cố Mặc Hi, may thay Diệp Khuynh Du đã thấy cảnh đó cô liền chạy đến đẩy Cố Mặc Hi tránh ra, kết quả cả hai cùng ngã xuống đất

"Khuynh Du là cô" Cố Mặc Hi thấy Diệp Khuynh Du ở đây thì không khỏi ngạc nhiên hỏi " Sao cô lại ở đây ?"

"Chuyện dài lắm em sẽ kể cho chị nghe sau" Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi nói "Trước mắt chúng ta phải rời khỏi đây cái đã"

Diệp Khuynh Du đỡ Cố Mặc Hi đứng dậy, nhìn thấy vết thương đang rỉ máu trên vai Cố Mặc Hi lòng Diệp Khuynh Du vô cùng xót xa cô lo lắng hỏi "Chị vẫn ổn chứ"

"Tôi không sao" Cố Mặc Hi lạnh lùng nói

Diệp Khuynh Du nghe xong khẽ gật đầu "Vậy lên xe em nhé, em sẽ đưa chị rời khỏi đây"

Diệp Khuynh Du dìu Cố Mặc Hi nhanh chóng tiến về phía xe đang đổ, nhưng khi cả hai sắp đến được xe thì từ đâu một tên giang hồ tay cầm gậy sắt lao đến, may mà Diệp Khuynh Du phản xạ nhanh cô đã kịp né được cú đánh đó.

Tên giang hồ thấy vậy liền xong đến một lần nữa nhưng lần này hắn lại bị Cố Mặc Hi đá một cái ngã lăn ra đất vừa lúc đó vệ sĩ của Diệp Khuynh Du chạy đến kịp ngăn không cho hắn tiếp tục ra tay

Thấy tình hình không ổn Diệp Khuynh Du vội kéo Cố Mặc Hi đi nhanh hơn, cuối cùng cả hai cũng vào được xe, Diệp Khuynh Du nhanh chóng khởi động xe lái đi

"May quá cuối cũng cũng thoát khỏi đám người đó rồi" ngồi trên xe Diệp Khuynh Du thở phào nói

"Vẫn chưa đâu" Cố Mặc Hi lạnh giọng nói

Nghe Cố Mặc Hi nói vậy Diệp Khuynh Du có chút khó hiểu hỏi " Ý chị là gì ?"

"Nhìn ở phía sau kìa" Cố Mặc Hi nói

Nghe theo lời Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du đưa mắt nhìn vào gương chiếu hậu, cô vô cùng bất ngờ khi thấy phía sau có một chiếc xe đang bám đuôi mình Diệp Khuynh Du lo lắng hỏi "Chiếc xe đó bám theo chúng ta khi nào vậy"

"Ngay sau khi chúng ta rời đi"

"Ngay khi chúng ta rời đi" Diệp Khuynh Du khẽ nhíu mày "Nói như vậy có nghĩa là bọn họ đã ở đó từ trước"

"Đúng vậy, bọn họ ở đó để chờ xem đám giang hồ có giết được tôi không" Cố Mặc Hi nói "Nếu đám giang hồ không giết được tôi thì bọn họ sẽ ra tay"

Diệp Khuynh Du tức giận tay siết chặt vô lăng khẽ nói nói "Cố Mặc Hi lần em sẽ không để ai làm hại chị"

"Cô nói cái gì" Cố Mặc Hi không nghe rõ lời Diệp Khuynh Du liền hỏi

"Không có gì" Diệp Khuynh Du không muốn cho Cố Mặc Hi biết nên lãng tránh sang việc khác "Chị bám chặt nhé em tăng tốc đây"

Nói rồi Diệp Khuynh Du đạp ga cho xe lao nhanh vềphía trước
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 42: Đi Cùng Nhau


"Cố Mặc Hi chị mau tỉnh lại đi, Cố Mặc Hi" Diệp Khuynh Du ngồi cạnh Cố Mặc Hi lo lắng gọi tên cô

Nghe thấy có người gọi tên mình Cố Mặc Hi từ từ mở mắt ra, cô định ngồi dậy nhưng toàn thân gần như không còn chút sức lực, Cố Mặc Hi bất lực thở dài một cái, thấy Cố Mặc Hi đã tĩnh Diệp Khuynh Du nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy tựa lưng vào một gốc cây gần đó

"May quá chị đã tĩnh rồi, em còn sợ..."

Diệp Khuynh Du ngập ngừng không dám nói hết câu

"Chúng ta đang ở đâu" Cố Mặc Hi không quan tâm đến Diệp Khuynh Du lạnh lùng hỏi

"Chúng ta bị rơi xuống vách núi, em cũng không biết đây là đâu" Diệp Khuynh Du nhìn quanh một lượt rồi đáp

Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du rồi lạnh lùng nói "Cô mau rời khỏi đây đi, không cần phải lo cho tôi"

"Chị, chị nói vậy" Diệp Khuynh Du nói "Sao em có thể bỏ chị ở đây được"

"Diệp Khuynh Du nghe lời tôi mau đi đi" Cố Mặc Hi mệt mỏi ngồi tựa lưng vào gốc cây khó khăn nói từng chữ "Người bọn họ muốn giết là tôi, để tôi ở lại đây, cô chắc chắn sẽ an toàn, còn không cả hai chúng ta đều gặp nguy hiểm"

"Em không sợ, em nhất định sẽ không đi đâu cả, trừ khi chị đi cùng em" Diệp Khuynh Du nghẹn ngào nói

"Diệp Khuynh Du đừng cứng đầu nữa, mau rời khỏi đây đi, bọn chúng sẽ tìm đến đây ngay thôi, nếu còn không đi sẽ không kịp đâu"

"Em không đi, em không đi" Diệp Khuynh Du đau lòng nhìn Cố Mặc Hi hỏi "Cố Mặc Hi tại sao chị cứ muốn đẩy em ra xa chị vậy ?"

"Diệp Khuynh Du ... tôi ..." nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ của Diệp Khuynh Du lòng Cố Mặc Hi bỗng có chút chua xót, cô quay mặt nhìn chỗ khác khẽ nói "Tôi không đẩy em ra xa, tôi chỉ là không muốn em chết ở đây cùng tôi"

"Em biết chị lo cho em" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa nhẹ nhàng nắm lấy tay Cố Mặc Hi "Nhưng em không sợ, chỉ cần được ở cạnh chị, dù có chết em cũng không sợ"

"Đồ ngốc, ai lo cho cô chứ, tôi chỉ là không muốn chết cùng một kẻ vô dụng như cô thôi" Cố Mặc Hi khẽ nói

"Ừ thì em là đồ ngốc đó được chưa" Diệp Khuynh Du nhìn thấy khóe môi khẽ nở một cười của Cố Mặc Hi, dù chỉ là thoáng qua nhưng cô biết Cố Mặc Hi đã chấp nhận và sẽ không đuổi mình đi nữa

"Vậy bây giờ chúng ta đi tiếp nhé, em thấy phía trước có ánh đèn chúng ta đến đó xem sao"

"Ừ"

Diệp Khuynh Du ngồi xuống kéo tay Cố Mặc Hi quàng qua vai mình, tay cô thì đặt lên eo Cố Mặc Hi tạo thế đỡ Cố Mặc Hi đứng dậy.

Cố Mặc Hi thấy thế cũng nhanh chóng phối hợp dùng hết sức cố gắng đứng lên, nhưng vì vết thương trên người khá nặng nên Cố Mặc Hi chỉ có thể lê từng bước chậm chạp.

Diệp Khuynh Du cũng biết điều này nên cô không hề vội mà cũng chậm rãi bước cùng Cố Mặc Hi, hai người cứ thế chầm chậm bước về phía trước

Khi Diệp Khuynh Du đang có gắng tăng tốc để thoát khỏi chiếc xe bám đuôi, thì bất ngờ phía trước một chiếc xe khác lao ra chắn ngang đường.

Trước tình huống bất ngờ này Diệp Khuynh Du đã đánh lái tránh đâm vào xe phía trước nhưng kết quả là xe cô bị mất lái đâm vào gốc cây bên đường

Cú va chạm rất mạnh khiến chiếc xem không thể hoạt động được nữa, Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du đành phải xuống xe tùy cơ ứng biến

Trong lúc bỏ chạy Cố Mặc Hi vô tình trượt chân ngã xuống vách núi, da thịt cô cạ vào đá truyền đến từng cơ đau dữ dội, Cố Mặc Hi cố bám víu vào một thứ gì đó để ngăn mình thôi trượt nữa, nhưng mọi cố gắng đều trở nên vô ít.

Lúc Cố Mặc Hi thầm nghĩ chắc đây là số mệnh thì bỗng một bàn tay ai đó đã giữ tay cô lại, ngăn cho cơ thể cô không trượt xuống tiếp

Cố Mặc Hi ngẩn đầu nhìn lên, người cứu cô không ai khác chính là Diệp Khuynh Du, một tay Diệp Khuynh Du giữ chặt thân cây, tay còn lại thì đang nắm chặt lấy tay Cố Mặc Hi, nhìn thấy cảnh tượng này Cố Mặc Hi không khỏi ngạc nhiên, cô không hiểu tại sao Diệp Khuynh Du lại liều mạng cứu mình, chưa kịp hỏi thì Diệp Khuynh Du đã cất lời

"Chị không sao chứ"

"Tôi không sao, nhưng ... tay cô" nhìn thấy cánh tay đang chảy máu của Diệp Khuynh Du Cố Mặc Hi có chút lo lắng nói

"Em không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi" Diệp Khuynh Du cười nói "Chị giữ chặt tay em nhé, em sẽ kéo chị lên"

Diệp Khuynh Du cố gắng giữ chặt cành cây để Cố Mặc Hi có thể nắm tay mình từng bước đi đến chỗ an toàn, nhưng khi Cố Mặc Hi vừa lên được chỗ an toàn thì cành cây bất ngờ gãy khiến Diệp Khuynh Du không kịp xử lý mà ngã nhào theo, thấy thế Cố Mặc Hi vội lao đến ôm chặt Diệp Khuynh Du vào lòng, cả hai người cứ thế lăn dài xuống chân núi và bất tĩnh.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 43: Người Rất Quan Trọng


Cố Mặc Hi vừa mở mắt ra thì một cơn đau đầu liền kéo đến, theo phản xạ cô đưa tay sờ lên đầu, khi bàn tay chạm đến miếng băng gạt Cố Mặc Hi khẽ nhíu mày, cô hít một hơi thật sâu lòng thầm nghĩ "Ở đây là ở đâu, là ai đã cứu mình"

Cố Mặc Hi nằm đó ánh mắt mệt mỏi nhìn lên trần nhà, ký ức chuyện đêm hôm qua như hiện về ngay trước mắt.

Hôm qua sau khi đi gặp đối tác xong Cố Mặc Hi được vệ sĩ lái xe đưa về lại khách sạn, nhưng trên đường về bỗng có một đám giang hồ xong ra gây chuyện.

Thấy thế một vệ sĩ của Cố Mặc Hi đã xuống xe đi đến để giải quyết vấn đề, khi vệ sĩ vừa bước xuống xe một người trong đám giang hồ liền rút dao ra đâm vệ sĩ chết ngay tại chỗ

Dù bị đánh bất ngờ nhưng vệ sĩ của Cố Mặc Hi vẫn cố gắng bảo vệ cô rút lui an toàn.

Tuy nhiên đều không may đã xảy ra, trong quá trình rút lui Cố Mặc Hi và vệ sĩ đã để lạc mất nhau, đồng thời Cố Mặc Hi cũng bị đám giang hồ kia bắt được, trong thời khắc sinh tử đó Diệp Khuynh Du bất ngờ xuất hiện cứu cô một mạng.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, sau khi Diệp Khuynh Du cứu được Cố Mặc Hi thì cả hai lại bị một đám người khác truy sát, trong lúc trốn chạy Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du đã bị rơi xuống vách đá.

Nghĩ đến đây Cố Mặc Hi như chợt nhớ điều gì đó cô gắng gượng cố ngồi dậy tìm kiếm xung quanh, nhưng vừa dịch chuyển thì vết thương trên người đã truyền đến một cảm giác đau đớn dữ dội

"Cô tĩnh rồi à" một người đàn ông tay bưng chén thuốc vừa đi tới chỗ Cố Mặc Hi vừa nói "Đừng cử động nếu không vết thương sẽ rách ra đó"

Nghe lời người đàn ông nhắc nhở Cố Mặc Hi thôi dùng sức nữa, người đàn ông đặt chén thuốc xuống bàn sau đó đi đến đỡ Cố Mặc Hi ngồi dậy

"Đây là đâu, tại sao tôi lại ở đây" Cố Mặc Hi tựa lưng vào gường giọng mệt mỏi hỏi

"Đây là làng Cự Lân" người đàn ông nhìn Cố Mặc Hi nói "Hôm qua có người đưa cô đến đây"

"Ai đưa tôi đến đây ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Là cô ấy" người đàn ông vừa nói vừa chỉ tay về phía giường đối diện

Cố Mặc Hi nhìn theo hướng chỉ tay, cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy người nằm bên đó là Diệp Khuynh Du.

Bỗng cô chợt nhớ những chuyện xảy ra đêm qua,

"Cô... cô ấy... bị làm sao vậy" Cố Mặc Hi có chút lo lắng nói

Người đàn ông nhìn về phía Diệp Khuynh Du rồi nhìn về phía Cố Mặc Hi hỏi "Cô và cô bé đó là gì của nhau vậy ?"

Nghe thấy câu hỏi lòng Cố Mặc Hi bỗng bối rối không biết trả lời như thế nào, cô khẽ hít một hơi thật sâu nói "Cô... cô ấy là bạn của tôi"

"Chỉ là bạn thôi sao" người đàn ông hỏi

"Đúng vậy, chỉ là bạn thôi" nói đến đây Cố Mặc Hi cảm thấy có chút buồn, bởi hiện tại cô cũng không biết nói sao về mối quan hệ giữa cô và Diệp Khuynh Du

Người đàn ông nhìn thấy ánh mắt khó xử của Cố Mặc Hi ông biết cô có điều khó nói nên cũng không hỏi thêm chỉ nhẹ nhàng nói "Vậy cô nên trân trọng người bạn này nhé"

"Ý ông là sao ?"

Người đàn ông không trả lời chỉ xoay người lấy chén thuốc đưa cho Cố Mặc Hi "Cô uống thuốc đi rồi tôi sẽ nói cho cô biết"

Cố Mặc Hi nhận lấy chén thuốc do dự một xíu nhưng rồi cô cũng đưa lên uống, vị thuốc đắng khiến cô không khỏi nhíu mày.

Người đàn ông nhận lại chén thuốc sau đó kéo ghé ngồi xuống trước mặt Cố Mặc Hi nói "Trên người cô bé đó cũng không ít vết thương hơn cô là mấy, nhưng nặng nhất là vết thương ở cánh tay nếu hôm qua không kịp xử lý chắc có thể cánh tay đó sẽ bị phế luôn rồi"

"Cánh tay cô ấy bị thương" Cố Mặc Hi giọng run run nói

"Đúng vậy, vết thương khá sâu"

Thấy Cố Mặc Hi im lặng người đàn ông nói tiếp "Cô bé đó đúng là một người vô cùng mạnh mẽ, dù cánh tay bị thương rất nặng nhưng cô bé vẫn cố gắng đưa cô một người đang ngất xỉu không chút ý thức đến được nhà tôi.

Thậm chí khi tôi thấy cô ấy bị thương, tôi muốn giúp xử lý vết thương nhưng cô ấy nói có thể tự lo được bảo tôi đừng lo cho cô ấy mà tập trung lo xử lý vết thương cho cô.

Khi tôi hỏi tại sao cô ấy lại làm như vậy, cô biết cô ấy trả lời như thế nào không ?

"

Cố Mặc Hi khẽ lắc đầu

"Cô ấy nói vì cô là một người rất quan trọng, chỉ cần cô bình an thì dù có hi sinh cả cái tính mạng của mình cô ấy cũng chịu, huống chi đây chỉ là một vết thương nhỏ trên cánh tay"

"Người rất quan trọng sao ?"

Cố Mặc Hi khẽ nói, lòng có chút chua xót khó tả

"Đúng vậy, người rất quan trọng"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 44: Con Gái Của Chúng Ta


Cố Mặc Hi đứng trước gường của Diệp Khuynh Du, thấy cô nằm đó hơi thở có phần yếu ớt lòng Cố Mặc Hi có chút xót xa

Nhớ lại lúc cả hai bị treo lơ lửng ở vách núi, dù cánh tay đang bị thương rất nặng nhưng Diệp Khuynh Du vẫn cố gắng giữ chặt cành cây để giúp mình leo lên chỗ an toàn, khóe mắt Cố Mặt Hi bỗng có chút cay

Cố Mặc Hi ngồi xuống gường, cô đưa tay nhẹ nhàng vút ve gương mặt xinh đẹp của Diệp Khuynh Du khóe môi bất giác nở một nụ cười "Cô bé ngốc tại sao em lại ngốc như thế hả ?"

"Tình hình cô ấy sao rồi ?" người đàn ông đẩy cửa bước vào hỏi

"Tạm thời đã hạ sốt" Cố Mặc Hi lo lắng hỏi "Nhưng sao đến giờ em ấy vẫn chưa tĩnh lại vậy"

"Hạ số là tốt rồi" người đàn ông nói tiếp "Có thể trong hôm nay hoặc ngày mai cô ấy sẽ tĩnh lại thôi cô đừng quá lo"

"Sao tôi không lo cho được, em ấy cũng đã hôn mê 3 ngày rồi" Cố Mặc Hi buồn bã nói "Đã vậy tối qua lại còn phát sốt"

Nói đến đây Cố Mặc Hi lại nhớ đến cảnh tượng tối hôm qua, đêm qua trong lúc đang ngủ Cố Mặc Hi nghe thấy có tiếng động bên gường Diệp Khuynh Du, vì tò mò nên cô đã đến xem thử.

Vừa đến Cố Mặc Hi đã thấy Diệp Khuynh Du đang nằm run rẩy trên gường, tưởng Diệp Khuynh Du đang gặp ác mộng Cố Mặc Hi liền tiếng đến muốn lay cô tĩnh lại.

Nhưng vừa chạm vào người Diệp Khuynh Du, Cố Mặc Hi phát hiện toàn thân cô nóng rang, quá lo lắng Cố Mặc Hi vội gọi người đàn ông đến để giúp đỡ

Nhờ có sự giúp đỡ của người đàn ông, tình trạng của Diệp Khuynh Du dần ổn định.

Nhưng vì lo lắng cho cô nên mặc cho vết thương trên người vẫn chưa lành hẵn, Cố Mặc Hi vẫn luôn bên cạnh chăm sóc cho Diệp Khuynh Du cả đêm

"Cả đêm chăm cô ấy chắc cô cũng mệt rồi, sang đây ăn chút gì đi nhé" người đàn ông vừa đặt đồ ăn lên bàn vừa nói

"Tôi không thấy đói" Cố Mặc Hi mệt mỏi trả lời

"Không đói cũng phải ăn, cô không ăn lấy sức đâu mà chăm sóc cho cô ấy được"

Thấy người đàn ông nói cũng đúng, nên Cố Mặc Hi đành miễn cưỡng ngồi vào bàn ăn

Người đàn ông ngồi xuống đối diện Cố Mặc Hi hỏi "Mà này cô tên gì vậy ?"

Nghe người đàn ông hỏi vậy, Cố Mặc Hi chợt nhớ ra mình cũng đã ở đây được ba ngày rồi nhưng vẫn chưa biết tên ông ấy là gì

"Tôi tên Cố Mặc Hi" Cố Mặc Hi nhìn người đàn ông nói tiếp "Vậy còn ông, tên của ông là gì ?"

"Tôi tên Tống Thành, mọi người ở đây hay gọi tôi là lão Tống"

"Lão Tống" Cố Mặc Hi khẽ lặp lại

"Đúng vậy" người đàn ông cười nói "Vậy còn cô bé đó ?"

Cố Mặc Hi liếc mắt nhìn Diệp Khuynh Du rồi nói "Em ấy tên là Diệp Khuynh Du"

"Diệp Khuynh Du" người đàn ông nghe thấy cái tên này có chút ngạc nhiên ông hỏi tiếp "Cô ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi ?"

"25 tuổi" Cố Mặc Hi nói

"Cũng tên Diệp Khuynh Du, cũng 25 tuổi là nó hay chỉ là trùng hợp" Tống Thành lẩm bẩm nói

Không nghe rõ người đàn ông nói gì Cố Mặc Hi liền hỏi "Lão Tống, ông nói gì thế ?"

"Không, tôi đâu có nói gì đâu" Tống Thành vội vàng đáp

"Ờ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu sau đó tiếp tục dùng cơm

Tống Thành liếc nhìn về phía Diệp Khuynh Du hàng chân mày chợt nhíu lại, ông đứng lên hít một hơi rồi nói "Cô ăn xong cứ để bát đũa ở đó nhé, tôi nhớ ra có chút việc cần phải xử lý, một lát tôi sẽ vào dọn sau"

"Được, cảm ơn"

"Không cần khách sáo đâu" Tống Thành nhìn Cố Mặc Hi cười nói "Vậy tôi đi nhé, cô ăn xong nhớ nghĩ ngơi, vết thương của cô vẫn chưa lành hẵn đâu"

Cố Mặc Hi không trả lời chỉ khẽ gật đầu thể hiện sự đồng ý

Thấy vậy Tống Thành cũng không nói gì thêm ông xoay lưng quay người rời đi, Cố Mặc Hi nhìn theo bóng lưng đó không hiểu tại sao cô lại có một cảm giác vô cùng quen thuộc

Tống Thành sau khi về đến phòng mình, ông cúi người kéo một chiếc rương nhỏ dưới gầm gường ra, bên trong rương là một tấm ảnh đã cũ và một sợi dây chuyền.

Tống Thành nhìn chầm chầm vào bức ảnh một hồi lâu đôi môi khẽ mấp mấy nói "Con bé đó liệu có phải là con gái của em không ?"

Ngập ngừng một lát Tống Thành lại nói tiếp "Con gái của chúng ta"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 45: Tĩnh Mộng


["Diệp Thừa Nguyên tôi nói cho ông biết, tôi không thể sống với ông được nữa chúng ta ly hôn đi, hai đứa nhỏ sẽ đi theo tôi" Vương Nhã Lâm nói

"Cô được đi nhưng cô không được phép dẫn theo tụi nhỏ" Diệp Thừa Nguyên nói

"Tại sao tôi lại không được dẫn tụi nhỏ đi, ông có quyền gì mà cấm tôi" Vương Nhã Lâm nói

"Quyền làm cha, bà nên nhớ tụi nhỏ cũng là con của tôi"

"Ông còn nhớ ông là cha của tụi nó à" Vương Nhã Lâm tức giận nói "Ông thử nghĩ lại xem suốt bao nhiêu năm nay ông đã làm tròn bổn phận một người cha chưa ?"

"Ý bà là gì ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Ông tự mình đi mà tìm hiểu, tôi không rảnh ở đây nói với ông" nói rồi Vương Nhã Lâm kéo vali rời đi

Diệp Thừa Nguyên thấy vậy liền kéo tay bà lại nói "Bà không được đi, tôi không đồng ý ly hôn"

"Ông không đồng ý cũng không sao, tôi sẽ kiện ra tòa để đơn phương ly hôn với ông"

"Vương Nhã Lâm, bà định làm đến mức này sao ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Đúng vậy"

Nói rồi Vương Nhã Lâm tiếp tục bước đi Diệp Thừa Nguyên thấy thế vội tiến lên ngăn bà lại.

Lôi kéo qua lại được một lúc bất ngờ Vương Nhã Lâm bị ngã ra đường cùng lúc đó một chiếc xe đang lao tới.

Trước cảnh tưởng nguy hiểm đó Diệp Khuynh Du đứng bên cạnh vội hét lên "Mẹ cẩn thận"

Rầm...

Một cú va chạm khá mạnh khiến Vương Nhã Lâm bị hất văng ra xa, trên người toàn là máu.

Thấy thế Diệp Khuynh Du vội chạy lại nhưng lúc cô đến nơi thì cảnh tượng trước mắt bỗng thay đổi, vừa rồi còn ở trên đường lớn bây giờ lại ở một nơi vô cùng tối tăm, đang lúc hoang mang không biết chuyện gì đang xảy ra thì hình ảnh mẹ lại cô xuất hiện ngay trước mắt

"Mẹ... là... là mẹ thật sao" Diệp Khuynh Du giọng rung rung nói

"Đúng vậy, là ta đây" Vương Nhã Lâm nhìn Diệp Khuynh Du cười nói

"Mẹ, mẹ đến là dẫn con đi cùng mẹ đúng không ?"

"Không, ta đến để chỉ con đường quay lại"

"Nhưng con không muốn quay lại, con muốn đi cùng mẹ, con rất nhớ mẹ" Diệp Khuynh Du vừa khóc vừa nói

"Con bé ngốc, nghe lời mẹ mau quay về đi"

Nói xong Vương Nhã Lâm dần tan biến trước mắt Diệp Khuynh Du, ngay sau khi bà đi bỗng có một luồng sáng vô cùng chối mắt chiếu thẳng vào cô.

Vì không thể chịu được nên Diệp Khuynh Du đành phải nhắm mắt lại, một lúc sau cảm nhận luồng sáng đã biến mất Diệp Khuynh Du mới từ từ mở mắt ra.]

"Mặc...

Mặc Hi... là... là chị...

đúng không ?"

Diệp Khuynh Du khó khăn nói từng chữ

Cố Mặc Hi đang ngoài quay lưng về phía Diệp Khuynh Du, nghe phía sau có giọng yếu ớt gọi tên mình cô vô thức xoay người lại, thấy Diệp Khuynh Du đã tĩnh Cố Mặc Hi trong lòng rất vui mừng nhưng vẻ mặt vẫn cố tỏ ra bình thản nói

"Cuối cùng cô cũng chịu tĩnh rồi à" Cố Mặc Hi đi đến đỡ Diệp Khuynh Du ngồi dậy lạnh lùng nói "Tôi còn tưởng cô sẽ chết không đấy"

"Chị muốn em chết lắm sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

Cố Mặc Hi không trả lời, cô quay sang rót cho Diệp Khuynh Du một cốc nước, Diệp Khuynh Du nhận lấy cốc nước uống một ngụm rồi nói "Chị trả lời em đi chứ ?"

"Ờ... thì cũng không hẳn" Cố Mặc Hi nói

"Vậy thì tốt rồi" Diệp Khuynh Du vui vẻ nói

"Tốt cái gì ?"

"Tốt vì chị không muốn em chết, tức là trong lòng chị vẫn còn có em"

"Ai nói với cô trong lòng tôi còn có cô chứ" Cố Mặc Hi lúng túng nói "Tôi chỉ sợ cô chết ở đây làm liên lụy tôi thôi"

"Thật không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Thật" Cố Mặc Hi nói

"Nhưng em nhớ trong lúc mơ màng em có nghe loáng thoáng có người nói với em là người đó còn rất yêu em nên bảo em nhất định không được chết, phải tiếp tục sống để thấy người đó thành công" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa liếc nhìn Cố Mặc Hi "Giọng người đó rất quen, hình như là giọng chị đấy"

"Cô đang nói nhảm cái gì đấy" Cố Mặc Hi bối rối trả lời "Tôi nói với cô mấy lời sến xúa đó khi nào ?"

"Em không nói nhảm, em có nghe thật mà, em còn nghe..."

"Được rồi đó" Diệp Khuynh Du định nói tiếp nhưng bị Cố Mặc Hi cắt lời

Cố Mặc Hi cố tỏ ra bình tĩnh nói tiếp "Chắc là cô hôn mê rồi tự mình sinh ra ảo giác thôi, chứ ... chứ tôi làm gì rảnh rỗi mà quan tâm đến sống chết của cô"

"Chị không quan tâm thật sao ?"

"Ừ" Cố Mặc Hi gật đầu xác nhận

Diệp Khuynh Du mỉm cười không nói thêm, cô ngồi đó nhìn chầm chầm vào mắt Cố Mặc Hi.

Một lúc sau, dường như không thể giữ bình tĩnh được nữa Cố Mặc Hi liền nói "Cô tĩnh rồi, vậy để tôi đi gọi lão Tống qua kiểm tra cho cô"

"Lão Tống là ai ?"

"Là người đã cứu tôi và cô đó"

Nói rồi Cố Mặc Hi vội chạy ra ngoài, Diệp Khuynh Du nhìn theo bóng lưng hấp tấp kèm vành tai đã đỏ ửng của Cố Mặc Hi, cô biết Cố Mặc Hi đang rất ngại ngùng.

Diệp Khuynh Du ngồi đó đôi môi khẽ nở một nụ cười hạnh phúc
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 46: Đâu Mới Là Sự Thật


"Vết thương cũng sắp lành rồi, một lát nữa ta sẽ đưa con thuốc bôi liền sẹo, nên không cần lo sẽ để lại sẹo đâu nhé" Tống Thành vừa kiểm tra vết thương cho Diệp Khuynh Du vừa nói

"Cảm ơn chú, chú vất vả rồi" Diệp Khuynh Du lễ phép nói

"Không cần cảm ơn ta, muốn cảm ơn thì hãy đi cảm ơn Cố Mặc Hi ấy"

"Cảm ơn chị ấy ?"

Diệp Khuynh Du khó hiểu hỏi

Biết Diệp Khuynh Du chưa hiểu vấn đề Tống Thành liền nói "Mấy hôm con hôn mê là Cố Mặc Hi đã giúp con thay thuốc, khi nhìn thấy vết thương của con cô ấy đã hỏi ta cách giúp không để lại sẹo và cũng chính Cố Mặc Hi ngày nào cũng đến giúp ta mài thảo dược để làm thuốc cho con đấy"

"Chuyện chú nói là thật sao ?"

"Ta lớn từng tuổi này không lẽ lại đi gạt con sao" Tống Thành vừa đưa lọ thuốc cho Diệp Khuynh Du vừa nói

Diệp Khuynh Du đưa tay nhận lấy lọ thuốc trong lòng có chút vui sướng khó tả, cô không ngờ Cố Mặc Hi lại quan tâm mình đến như vậy, môi Diệp Khuynh Du khẽ nở một nụ cười hạnh phúc

Tống Thành nhìn cô miệng mấp mấy định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, Diệp Khuynh Du rất tinh ý cô nhanh chóng nhận ra biểu cảm này của Tống Thành nên liền hỏi

"Chú có quen biết với mẹ con đúng không ?"

Trước câu hỏi bất ngờ của Diệp Khuynh Du, Tống Thành có chút lúng túng nói "Sao... sao con lại hỏi như vậy ?"

"Ngày đầu tiên khi chú gặp con chú đã rất ngạc nhiên, nhưng kiểu ngạc nhiên đó không phải là ngạc nhiên khi thấy một người đang bị thương đến cầu cứu, mà là kiểu ngạc nhiên khi bất ngờ gặp lại người quen cũ"

"Rồi mấy ngày gần đây mỗi khi nói chuyện chú hay cố tình nhắc đến mẹ con" Diệp Khuynh Du nhìn Tống Thành nói tiếp "Mọi người hay nói con rất giống mẹ, nên con đoán chú và mẹ con có quen biết với nhau ?"

Tống Thành nghe Diệp Khuynh Du nói xong khẽ hít một hơi rồi nói "Đúng vậy con rất giống mẹ con"

"Chú và mẹ con có quen biết thật sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

Tống Thành khẽ gật đầu

"Hai người quen nhau như thế nào ?"

Diệp Khuynh Du hỏi tiếp

"Nhiều năm trước khi còn là sinh viên ta vô tình gặp mẹ con và đã yêu bà ấy ngay cái nhìn đầu tiên.

Hai chúng ta yêu nhau suốt 4 năm đại học và còn dự định sau khi tốt nghiệp sẽ tổ chức đám cưới" nói đến đây giọng Tống Thành có chút chua xót "Nhưng sau khi tốt nghiệp ta lại bị gia đình bắt sang Pháp du học, vì không thể cải lại gia đình nên ta đành nghe họ lên đường sang Pháp.

Ban đầu ta tưởng chỉ đi 1,2 năm rồi về nhưng không ngờ một lần đi là tận 5 năm, lúc ta trở về nước thì hay tin mẹ con đã có gia đình"

"Vậy sau đó thì sao, chú có gặp lại mẹ con không ?"

"Có, sau khi về nước ta bắt đầu tiếp quản sự nghiệp của gia đình, trong một buổi tiệc rượu ta đã gặp lại mẹ con, lúc đó ta mới biết mẹ con bao năm qua sống không hề hạnh phúc.

Khi biết điều này ta rất muốn giành lại mẹ con nhưng vì nhiều lý do mà ta đã không làm điều đó" Tống Thành có nghẹn ngào nói tiếp "Giá lúc đó ta mạnh mẽ hơn thì có lẽ mọi chuyện sẽ không thành ra như thế này"

"Chú có biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ con khi đó không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Ta cũng không biết rõ chuyện gì đã xảy ra với mẹ con, ta chỉ biết lúc đó bà ấy rất tuyệt vọng luôn muốn tìm đến cái chết, nhưng rồi..."

Tống Thành ngập ngừng nói

"Nhưng rồi cái gì ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Nhưng rồi sự xuất hiện của con khiến bà ấy từ bỏ ý định tự tử, bà ấy hận người đàn ông đó, nhưng đối con thì không" Tống Thành nhìn Diệp Khuynh Du nói "Bà ấy rất thương yêu con"

"Con biết điều đó" Diệp Khuynh Du nói

"Vậy thì tốt rồi" Tống Thành cười nói

"Rồi sau đó chuyện gì đã xảy ra tiếp theo, tại sao chú lại lên đây sống"

"Vì lo lắng cho mẹ con nên ta đã âm thầm giúp đỡ cô ấy, hai chúng ta cứ thế lén lúc qua lại trong nhiều năm cho đến khi bị phát hiện" Tống Thành giọng có chút áy náy nói "Khi ấy vì muốn trả thù ta, người đó đã cho người hãm hại khiến phanh xe ta bị hỏng cứ tưởng đã bỏ mạng ở đây nhưng số ta chưa tận, lúc xe bị rơi xuống vực ta may mắn được người dân ở đây cứu sống"

"Sau một thời gian dưỡng thương sức khỏe cũng dần hồi phục, thế là ta vội vã quay về Bắc Hải, nhưng khi về đến nơi tin đầu tiên ta nhận được là mẹ con gặp tai nạn và đã qua đời.

Vừa đau lòng vừa cảm thấy có lỗi với mẹ con nên ta quyết định từ bỏ tất cả để lên đây sống, thấm thoát cũng được 17 năm rồi" Tống Thành đau buồn nói tiếp "Nếu lúc đó ta xuống núi sớm hơn một ngày thì có lẽ ta đã được gặp lại cô ấy rồi"

"Ý chú là sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Lúc đó vì có mưa lớn nên đường xuống núi gặp chút khó khăn, người dân trong làng sợ ta không quen với địa hình nếu cố chấp xuống núi sẽ dễ gặp tại nạn nên họ đã giữ ta ở lại đây thêm một ngày, vì thế ta đã để lỡ cơ hội gặp mặt mẹ con lần cuối"

"Nhưng mẹ con không phải gặp tai nạn ở đây sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Ai nói với con bà ấy gặp nạn ở đây ?"

"Người nhà họ Diệp nói với con"

"Không" Tống Thành nói "Năm đó ngoài ta ra thì không còn vụ tai nạn nào xảy ra ở làng cả"

Nghe Tống Thành nói thế Diệp Khuynh Du khẽ nhíu mày khó hiểu, cô thầm nghĩ "Đâu mới là sự thật về cái chết của mẹ cô"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 47: Đừng Che Giấu


Đã mấy ngày chỉ ở suốt trong phòng, Diệp Khuynh Du bắt đầu cảm thấy buồn chán vì thế cô quyết định đi ra ngoài để hít thở không khí trong lành.

Vừa ra đến cửa do quá vội vàng nên Diệp Khuynh Du đã bị trượt chân, Cố Mặc Hi đang đứng phía sau thấy thế liền chạy lên đỡ cô không bị ngã.

Diệp Khuynh Du được Cố Mặc Hi đỡ trong lòng không khỏi vui sướng, cô nhìn Cố Mặc Hi nở một nụ cười hạnh phúc vừa định mở miệng nói cảm ơn nhưng lời chưa kịp nói đã bị Cố Mặc Hi lạnh lùng cắt ngang

"Cẩn thật một chút đi" Cố Mặc Hi đẩy Diệp Khuynh Du ra khó chịu nói "Lớn rồi sao đi đứng không biết cẩn thận gì hết vậy"

"Kệ em"

Qúa quen với với thái độ này của Cố Mặc Hi nên Diệp Khuynh Du không hề tức giận cô nhìn Cố Mặc Hi bỉu môi một cái sau đó tiếp tục đi ra ngoài, Cố Mặc Hi thấy thế chỉ biết lắc đầu rồi chậm rãi bước theo sau

Qủa thật mấy ngày ở cạnh nhau Diệp Khuynh Du cảm nhận được Cố Mặc Hi không hề ghét mình như những gì cô ấy thể hiện ra bên ngoài, đôi khi Cố Mặc Hi còn rất ân cần chăm sóc cô dù lời nói lúc nào cũng có phần cay nghiệt.

Diệp Khuynh Du không biết tại sao Cố Mặc Hi lại hành xử như vậy nhưng cô tin chỉ cần cô cố gắng thì một ngày nào đó cô và Cố Mặc Hi sẽ trở lại như xưa.

"Wow.... thật là thoải mái" Diệp Khuynh Du nhắm mắt hít một hơi thật sâu như đang tận hưởng sự bình yên ở đây

Cố Mặc Hi đúng một bên ánh mắt chăm chú nhìn Diệp Khuynh Du lòng cô không khỏi cười thầm trước sự đáng yêu của Diệp Khuynh Du, nhưng ngoài mặt thì vẫn giữ biểu cảm lạnh lùng khó gần như mọi khi

"Nếu thấy vui thì cứ cười, không cần phải giấu cảm xúc vào trong như thế đâu" Tống Thành đi đến đứng cạnh Cố Mặc Hi nhẹ giọng nói

"Ông đang nói gì thế tôi không hiểu" Cố Mặc Hi thoáng chút lúng túng nói

"Cô có thể qua mặt người khác chứ không thể qua mặt lão già này đâu, cô thích con bé đúng không ?"

Tống Thành nhìn Cố Mặc Hi cười nói "Nếu thích thì cứ mạnh dạng theo đuổi, bây giờ là thời đại nào rồi hai đứa con gái thích nhau cũng là chuyện bình thường có gì xấu hổ đâu mà phải giấu"

"Ai... ai nói ông là tôi thích cô ấy" Cố Mặc Hi bối rối trả lời

"Không cần ai nói cả, chỉ cần nhìn là sẽ thấy" Tống Thành nhìn về phía Diệp Khuynh Du sau đó nhìn Cố Mặc Hi nói "Không chỉ mình cô thích con bé đâu, mà con bé cũng thích cô nữa đấy, nếu có thời gian hai người hãy ngồi xuống nói chuyện rõ ràng với nhau đi, để chẳng may sau này có lạc mất nhau cũng sẽ không hối hận"

Nghe mấy lời này của Tống Thành tim Cố Mặc Hi khẽ nhói đau, mấy năm nay cô luôn dùng thù hận để cố gắng quên đi đoạn tình cảm với Diệp Khuynh Du, có lúc Cố Mặc Hi nghĩ mình đã thật sự quên được cô.

Nhưng khi gặp lại Diệp Khuynh Du, tất cả kỷ niệm cũ lại một lần nữa hiện về ngay trước mắt, khiến Cố Mặc Hi có muốn quên cũng không quên được.

Mấy ngày này, được ở cạnh Diệp Khuynh Du có thể nói là những ngày vui vẻ nhất của Cố Mặc Hi trong suốt 5 năm qua, đôi lúc cô thầm ước mọi thứ hãy cứ mãi như thế này.

Nhưng khi nhớ đến cái chết của ba mẹ và chị gái Cố Mặc Hi biết mình và Diệp Khuynh Du đã không còn cơ hội nữa.

"Hai người đang nói chuyện gì thế ?"

Diệp Khuynh Du vừa đi đến vừa hỏi

Tống Thành liếc nhìn Cố Mặc Hi sau đó nhìn Diệp Khuynh Du cười nói "Chúng ta có nói gì đâu" như để chuyển chủ đề Tống Thành nói tiếp "Hôm nay coi bộ sức khỏe đã tốt hơn nhiều rồi nhỉ"

"Nhờ có thuốc của chú và sự chăm sóc tận tình của chị ấy mà con thấy khỏe hơn nhiều rồi ạ, cảm ơn hai người" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa liếc nhìn Cố Mặc Hi như đang dò xét biểu cảm của cô

"Không cần cảm ơn đâu, việc ta nên làm mà" Tống Thành cười nói

"Ông ấy nói đúng không cần cảm ơn, tôi chăm sóc cô chỉ vì tôi muốn cô mau khỏi để còn xuống núi, chúng ta ở đây cũng được hơn một tuần rồi còn gì" Cố Mặc Hi lạnh lùng nói

Bầu không khí phút chốc trở nên ngượng ngùng thấy vậy Tống Thành liền nói "Ta nghĩ hai người các cô vẫn chưa thể đi được đâu"

"Tại sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Mấy ngày tới ở đây chắc chắn sẽ có mưa lớn kéo dài, do đó hai người dù có muốn cũng không thể xuống núi được đâu"

"Sao ông biết sẽ có mưa" Cố Mặc Hi hỏi

"Có thấy đàn kiến ở kia không ?"

Tống Thành vừa nói chỉnh tay về phía tổ kiến trước mặt

"Có" Cố Mặc Hi nói "Nhưng chúng liên quan gì đến việc trời mưa"

Diệp Khuynh Du đứng bên cạnh cũng gật đầu thể hiện sự tán đồng

"Lũ kiến này rất ít khi dời tổ, nhưng mấy ngày nay ta thấy chúng cứ liên tục bò lên chỗ cao rồi làm tổ mới, nếu ta đoán không nhầm thì tối nay hoặc ngày mai trời sẽ bắt đầu mưa cho mà xem"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 48: Triệu An An Gặp Nạn


Giống như những gì lão Tống nói, thời tiết ở đây thay đổi vô cùng thất thường vừa chiều còn nắng gắt thế mà đến tối trời lại đổ mưa.

Diệp Khuynh Du ngồi bên cửa sổ đôi mắt đâm chiêu nhìn ra ngoài trời, bên ngoài cơn mưa càng lúc càng lớn sấm chớp liên tục cũng kéo đến từng đợt, có đôi lúc Diệp Khuynh Du thầm mong cơn mưa này có thể kéo dài hơn để cô và Cố Mặc Hi có thêm thời gian ở cạnh nhau.

Đang lúc suy tư thì từ đâu một chiếc áo được khoác lên vai mình, Diệp Khuynh Du bất ngờ liền quay lại xem.

Thấy Diệp Khuynh Du đang nhìn mình Cố Mặc Hi vội giải thích

"Không cần cảm ơn, tôi chỉ là sợ cô bị lạnh rồi sinh bệnh đến lúc đó lại kéo dài thời gian xuống núi của tôi thôi"

"Chị có thể bỏ em ở lại đây để xuống núi một mình mà" Diệp Khuynh Du nói

"Tôi không thể làm như vậy được" Cố Mặc Hi đáp

"Tại sao ?"

Diệp Khuynh Du tiến đến đứng cạnh Cố Mặc Hi giọng trêu đùa hỏi "Chị không nở bỏ em ở lại đây à ?"

"Ai... ai nói là tôi không nở chứ" Cố Mặc Hi lúng túng nói

"Vậy là tại vì sao ?"

Diệp Khuynh Du tiến đến ghé sát tai Cố Mặc Hi khẽ nói "Đừng nói là mấy ngày hôm nay ngủ chung với em chị quen rồi đó nha, nên bây giờ không muốn rời xa em"

Cố Mặc Hi nghe mấy lời này của Diệp Khuynh Du thì không khỏi ngượng ngùng vành tai bắt đầu đỏ lên, cô vội đẩy Diệp Khuynh Du ra sau đó chạy đến bàn rót một cốc nước uống vội

Quả thật từ sau khi Diệp Khuynh Du tĩnh lại Tống Thành lấy lý do gường ông bị hư nên ông đã lấy gường Cố Mặc Hi qua phòng mình.

Ban đầu Cố Mặc Hi định ngủ dưới sàn nhưng vì ở đây ban đêm rất lạnh nên Cố Mặc Hi đành phải lên gường ngủ cùng Diệp Khuynh Du

"Này chị sao thế ?" dù biết rõ Cố Mặc Hi đang rất ngại nhưng Diệp Khuynh Du vẫn giả vờ như không biết đi đến cạnh cô hỏi "Sao tai chị đỏ lên vậy, chị bị sốt à"

Vừa nói Diệp Khuynh Du vừa đưa tay lên sờ trán Cố Mặc Hi, tay còn lại đặt lên trán mình nói "Đâu có, nhiệt độ vẫn bình thường mà"

"Thôi đủ rồi đó" Cố Mặc Hi vừa nói vừa đẩy tay Diệp Khuynh Du ra

"Chị sao vậy, em chỉ là đang quan tâm chị thôi sao chị phải nổi nóng với em" Diệp Khuynh Du nói xong quay mặt đi cố tỏ vẻ tủi thân nhất có thể

Thoáng thấy mắt Diệp Khuynh Du ngấn lệ Cố Mặc Hi biết mình hơi nặng lời, cô vội kéo tay Diệp Khuynh Du nhẹ nhàng nói "Cho tôi xin lỗi nhé, tôi không có ý nổi nóng với em, chỉ là tôi hơi mệt"

Biết mưu kế của mình đã thành công Diệp Khuynh Du khẽ nở một nụ cười rồi quay sang nhìn Cố Mặc Hi ánh mắt lo lắng hỏi "Chị mệt à, mệt ở đâu, có cần em massge cho chị không"

"Tôi không sao, chỉ cần em cho tôi một không gian yên tĩnh thì tôi sẽ hết mệt ngay thôi" Cố Mặc Hi nói

"Ý chị nói em ồn ào đó hả ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

Thấy mình lại lỡ lờ Cố Mặc Hi vội giải thích "Không, ý chị là..."

Cốc cốc cốc

Cố Mặc Hi chưa nói hết câu thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa thấy thế cô liền chạy ra để mở cửa

"Đây là..."

Cố Mặc Hi thấy Tống Thành tay ôm chăn bông liền hỏi

"Đây là chăn bông" Tống Thành vừa nói vừa đưa chăn cho Cố Mặc Hi "Trời mưa tôi sợ hai người các cô sẽ bị lạnh nên đem thêm qua cho hai người"

Cố Mặc Hi nhận lấy chăn bông nói "Cảm ơn ông"

"Có gì đâu mà phải cảm ơn không biết" Tống Thành nói "Mà này tối nhớ đốt thêm than sưởi ấm nhé ta thấy cơn mưa này sẽ kéo dài cả đêm đấy"

"Tôi biết rồi" Cố Mặc Hi nói

Tống Thành nhìn Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du khẽ mỉm cười sau đó xoay lưng rời đi, nhưng khi vừa ra đến cửa thì từ đâu một bóng đen lao đến do quá bất ngờ nên không kịp tránh Tống Thành đã bị bóng đen đó xô ngã

"Chú Tống, chú có sao không ?"

Diệp Khuynh Du thấy thế vội chạy đến đỡ Tống Thành lên hỏi

"Chú không sao" Tống Thành nói

"A Thất là cậu à" Cố Mặc Hi hỏi

"Chị quen hắn ta sao ?"

Diệp Khuynh Du nghe Cố Mặc Hi gọi tên người đàn ông thì liền hỏi

Cố Mặc Hi khẽ gật đầu "Cậu ấy là vệ sĩ của Triệu An An"

"Cứu... cứu tiểu thư" A Thất nhìn Cố Mặc Hi khó khăn nói từng chữ

"Triệu An An cô ấy sao rồi ?"

Cố Mặc Hi lo lắng hỏi

"Tiểu ... tiểu thư và... và Lâm tổng đang...

đang mắc kẹt dưới hang đá"

"Hang đá ở đâu ?" nghe 2 chữ hàng đá Tống Thành có chút lo lắng hỏi

"Hang đá... hang đá ở phía bên đó" A Thất vừa nói vừa chỉ tay ra cửa

Nhìn theo hương tay Tống Thành không khỏi lo lắng nói "Nguy rồi phía bên đó rất hay sạc lỡ mỗi khi có mưa lớn"

"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Hai người ở đây xử lý vết thương cho cậu ấy, còn ta sẽ đi tìm dân làng giúp đỡ" Tống Thành nói

"Tôi sẽ đi cùng ông" Cố Mặc Hi nhìn kiênđịnh Tống Thành nói
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 49: Tớ Yêu Cậu


Thấy Cố Mặc Hi muốn đi cùng mình Tống Thành lo lắng vội ngăn lại "Không được, ở đó rất nguy hiểm cô nên ở đây thì hơn"

"Không phải tự nhiên mà hai người đó lên đây, họ đến đây chắc chắn là vì để tìm tôi" Cố Mặc Hi giọng trầm buồn nói "Là một người bạn, tôi không thể ở đây mà không làm gì cả, như thế tôi không thể chịu được"

Tống Thành bị lời nói của Cố Mặc Hi làm cho cảm động, ông đành đồng ý để cô đi cùng mình "Được, vậy thì cô cứ đi cùng tôi, nhưng hãy hứa với tôi không được làm gì khi chưa có sự đồng ý của tôi, cô làm được không ?"

"Được" Cố Mặc Hi gật đầu chắc chắn

"Vậy cô chuẩn bị đi, tôi ra gọi dân làng rồi chúng ta cùng đi"

Nói xong Tống Thành nhanh chóng rời đi, Cố Mặc Hi thấy thế cũng vội bước theo sau

"Em cũng muốn đi cùng mọi người" Diệp Khuynh Du nói

Bất ngờ trước câu nói của Diệp Khuynh Du, Cố Mặc Hi quay lại nhìn cô lo lắng nói "Không được, em phải ở lại đây"

"Tại sao chị đi được còn em thì không ?"

"Ở ngoài đó rất nguy hiểm, em ở lại đây sẽ an toàn hơn" Cố Mặc Hi nói

"Em không sợ, chị quên là lần trước chính em là người đã đưa chị đến đây sao ?"

Cố Mặc Hi biết Diệp Khuynh Du không phải vô duyên vô cớ mà muốn đi cùng mình.

Như hiểu được tâm ý của cô Cố Mặc Hi liền nói "Chị biết em rất dũng cảm, nhưng ở ngoài đó rất nguy hiểm, em ở lại đây vẫn tốt hơn"

Cố Mặc Hi chậm rãi tiến đến trước mặt Diệp Khuynh Du, cô đưa tay nắm lấy cánh tay Diệp Khuynh Du nhẹ giọng nói "Với lại vết thương của A Thất cần phải được xử lý sớm, em làm bác sĩ em hiểu điều chị nói đúng không ?"

Diệp Khuynh Du đưa mắt nhìn về phía A Thất đang đau đớn nằm trên gường, rồi quay sang nhìn Cố Mặc Hi giọng rung rung nói "Nhưng mà..."

"Không nhưng gì cả, em ở lại đây là hợp lý nhất rồi" Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du giọng trêu đùa nói "Với em ở lại đây chị sẽ an tâm hơn vì nếu lỡ chị có bị thương thì sẽ có người giúp chị xử lý vết thương nữa chứ"

Diệp Khuynh Du tuy không muốn nhưng vẫn hít một hơi thật sâu rồi nói "Chị phải cẩn thận đấy nhé, em không muốn phải chăm sóc chị đâu"

Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du khóe môi khẽ nở một nụ cười "Chị biết rồi, chị nhất định sẽ cẩn thận không để bản thân bị thương, em yên tâm rồi nhé"

Diệp Khuynh Du khẽ gật đầu, Cố Mặc Hi như hiểu ý cô vẫy tay chào Diệp Khuynh Du sao đó quay lưng nhanh chóng chạy ra ngoài.

Diệp Khuynh Du nhìn théo bóng lưng của Cố Mặc Hi lòng thầm cầu nguyện cho cô an toàn

"Lâm Tuyết Nhan cậu thấy sao rồi" Triệu An An lo lắng hỏi

"Tớ không sao"

"Đã thành ra như thế này mà còn nói không sao, cậu có thể đừng làm cho tớ lo lắng thêm được không ?"

Triệu An An nghẹn ngào nói

Đang nằm gối đầu lên đùi Triệu An An thấy cô khóc, Lâm Tuyết Nhan vội đưa tay lên lao nước mắt cho rồi nhẹ nhàng nói "Tớ không sao thật mà, chỉ là có hơi buồn ngủ một xíu thôi"

Nghe Lâm Tuyết Nhan nói buồn ngủ Triệu An An vô cùng lo lắng vì cô sợ một khi Lâm Tuyết Nhan ngủ thì sẽ không thể tĩnh lại, nghĩ đến đây Triệu An An kích động nói "Cậu không được ngủ, cậu phải thức cùng tớ để đợi A Thất tìm người đến cứu chúng ta, cậu mà dám ngủ đến lúc đó tớ sẽ bỏ cậu lại ở đây cho thú hoang ăn đấy"

Thấy Triệu An An kích động như thế Lâm Tuyết Nhan khẽ bật cười nói "Tớ biết rồi, tớ sẽ không ngủ được chưa, tớ sợ sẽ bị cậu bỏ lại ở đây lắm"

"Được, biết vậy là tốt" Triệu An An nói

Lâm Tuyết Nhan nhìn Triệu An An giọng có chút đùa nói "Mà này An An, nếu tớ chết ở đây thật cậu có buồn không ?

"Ai cho cậu nói mấy lời đó hả chứ" Triệu An An tức giận nói

Lâm Tuyết Nhan khẽ cười giọng có chút buồn nói "An An tớ xin lỗi"

"Tại sao cậu lại xin lỗi tới" Triệu An An hỏi

"Từ lúc quen biết cậu, tớ thấy tớ chưa làm được gì cho cậu cả, ngược lại nhờ có cậu mà tớ mới biết thế nào là tình yêu, thế nào là gia đình"

"Ai nói cậu không làm gì được cho tớ, cậu làm nhiều nữa là đằng khác" Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan nhẹ nhàng nói "Nhờ có cậu luôn bên cạnh động viên, nên tớ mới có thể từ một người nhút nhát trở thành một người mạnh mẽ dám đương đầu với mọi sóng gió, cậu đã giúp tớ thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân để trở thành một Triệu An An mà ai cũng phải ngước nhìn.

Cậu không chỉ là tri kỷ, mà còn là người thân, là gia đình của tớ, tớ yêu cậu"

Khóe môi Lâm Tuyết Nhan khẽ nở một nụ cười khi nghe Triệu An An nói

"An An, tớ... tớ cũng yêu cậu" Lâm Tuyết Nhan khó nhọc nói từng lời rồi từ từ ngất đi

"Lâm Tuyết Nhan cậu không được ngủ cậu phải thức cho tớ, Lâm Tuyết Nhan mau tĩnh lại đi Lâm Tuyết Nhan" Triệu An An lo lắng vừa cố gắng lay Lâm Tuyết Nhan vừa không ngừng gọi tên cô "Lâm Tuyết Nhan, Lâm Tuyết Nhan, Nhan Nhan"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 50: Lần Đầu Gặp Gỡ


"Bên đây không có"

"Bên đây cũng không có"

Hai người đàn ông vừa chạy đến chỗ Cố Mặc Hi và Tống Thành vừa nói, Tống Thành nghe xong khẽ nhíu mày, trong lòng có chút bất an ông vội hô to "Mọi người mau đi theo tôi, phía bên này"

Tống Thành mói xong liền ra hiệu cho mọi người đi cùng mình, cơn mưa càng lúc càng lớn.

Con đường mòn vốn dĩ đã khó đi bây giờ vì mưa mà càng trở nên khó khăn hơn.

Khó khăn, hiểm trở là vậy nhưng khi nghĩ đến việc có người đang gặp nguy hiểm cần sự giúp đỡ thì những khó khăn, nổi sợ đó gần như không còn nữa.

Mọi người không ngừng tăng tốc và mục đích cuối cùng chỉ là phải nhanh chóng tìm được người

"Tuyết Nhan, cậu hay nói với tớ chúng ta là đôi uyên ương mạng khổ, không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, lời nói đó bây giờ coi bộ đã được ứng nghiệm rồi, cậu có thấy vui không ?"

Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan hơi thở yếu ớt nằm trên đùi mình mà lòng không khỏi xót xa "Nhưng tớ thì không vui chút nào, tớ không muốn chết ở đây với cậu đâu, vì thế cậu phải mau tĩnh lại để đưa tớ rời khỏi đây"

"Cậu quên mình đã từng hứa gì với tới rồi à, cậu hứa dù có chuyện gì xảy ra thì cậu cũng sẽ bảo vệ cho tớ an toàn, cậu còn nói việc của tớ là đi về phía trước còn mọi chuyện phía sau đã có cậu lo liệu" Triệu An An nắm lấy bàn tay có phần lạnh đi của Lâm Tuyết Nhan vừa xoa xoa để truyền hơi ấm vừa nói "Giờ thì sao hả, cậu nằm đây ngủ, cậu có thấy mình vô trách nhiệm lắm không ?"

Nói đến đây khé mắt Triệu An An có chút cay, nước mắt cũng theo đó mà chầm chậm tuông ra, cô nhanh chóng đưa tay gạt đi nước mắt nghẹn ngào nói "Tuyết Nhan này, cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không ?"

Triệu An An cuối đầu nhìn Lâm Tuyết Nhan giọng có chút hờn dỗi nói "Chắc là quên rồi chứ gì, nhưng tớ thì không quên tớ còn nhớ rất rõ đấy"

"Lúc đó tớ bị bắt nạt chính cậu là người đã cứu tớ, cậu có biết không, lúc cậu xuất hiện cậu giống như ánh sáng của cuộc đời tới vậy đó.

Rồi còn những lần cậu đánh nhau với người khác chỉ vì họ nói những điều không tốt về tớ, dù lần nào đánh nhau xong trên người cậu cũng sẽ để lại rất nhiều vết thương, nhưng chỉ cần ai đó dám nói xấu tớ thì cậu nhất định sẽ không tha cho người đó.

Lâm Tuyết Nhan cậu đúng là người ngốc nhất mà tớ từng gặp đấy, lúc nào cậu cũng nghĩ cho tớ, cậu có thể ích kỷ một lần nghĩ cho bả thân mình được không ?"

Triệu An An chậm rãi nói tiếp "Nếu cậu biết nghĩ cho bản thân hơn, thì người nằm ở đây bây giờ là tớ chứ không phải là cậu, tớ thà rằng bản thân mình bị thương còn hơn phải ngồi đây nhìn cậu như thế này, tớ thật sự không chịu nổi Tuyết Nhan à, cậu mau tĩnh lại đi Tuyết Nhan"

Càng nói Triệu An An càng thấy đau lòng, nước mắt cứ thế tuông rơi không ngừng, bất chợt Triệu An An như quay lại nhiều năm trước quay lại ngày đầu tiên gặp Lâm Tuyết Nhan

Năm đó sau khi Triệu Thần An mất, Triệu An An luôn sống trong dằn vặt, cô tự trách bản thân vì ham chơi nên mới hại chết anh trai mình.

Kể từ đó Triệu An An như biến thành một con người khác, cô sống khép mình không muốn giao tiếp với bất kỳ ai

Lâm Tuyết Nhan thì hoàn toàn ngược lại, ba mẹ mất sớm nên từ nhỏ cô phải sống với bà ngoại, do bương chải từ sớm nên tính cách Lâm Tuyết Nhan có phần ngang bướng, cũng được xem là dân anh chị trong trường.

Hai con người, hai tính cách hoàn toàn trái ngược nhau tưởng chừng sẽ là đường thẳng song song không có điểm giao, nhưng rồi định mệnh đã giúp họ gặp được nhau

Do tính cách có phần nhút nhát nên Triệu An An rất hay bị bạn bè trong lớp bắt nạt, biết ba mẹ rất bận nên mỗi lần bị bắt nạt Triệu An An luôn giấu không cho họ biết.

Ở trong nhà chỉ có ông nội Triệu là biết điều này thay vì ra mặt giúp cháu gái ông nội Triệu lại giả vờ như không hay biết.

Vì không ai ra mặt bảo vệ nên bạn bè càng lúc càng quá đáng, đỉnh điểm là có một hôm sau giờ học cả đám kéo Triệu An An vào nhà vệ sinh ép cô cởi hết quần áo trên người ra.

Triệu An An vì quá hoảng sợ nên đã ra sức chóng cự lại, trong lúc dằn co cúc áo của cô bị bung ra, phần da thịt trắng nõn bên trong lúc ẩn lúc hiện khiến các nam sinh đứng gần đó không khỏi tò mò, một ý nghĩ đồ xấu xa bắt đầu xuất hiện, bọn họ muốn xâm hại Triệu An An sau đó quay video lại để tống tiền gia đình cô

Bị bọn họ đè chặt xuống sàn Triệu An An chỉ có thể gào thét trong vô vọng, nhưng ngay lúc cô tuyệt vọng nhất thì cánh cửa nhà vệ sinh bất ngờ bị ai đó đẩy ra.

Lâm Tuyết Nhan gát cây chổi trên vai chậm rãi bước vào, cô tựa lưng vào cửa nhà vệ sinh, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người kia sau đó cất giọng nói

"Xong chưa, nếu xong rồi thì mau cút khỏi đây để bà còn dọn vệ sinh nữa"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 51: Làm Bạn


Thấy Lâm Tuyết Nhan cả đám không khỏi hoảng sợ bởi danh tiếng của cô ở trường cũng không phải dạng tầm thường gì, là học sinh top đầu của lớp cá biệt nên việc cô gây chuyện đánh nhau với các học sinh khác cũng là chuyện quá đổi bình thường.

Có lần cô còn đánh một cậu học sinh lớp trên đến nổi người ta phải vào viện may mấy mũi.

"Vẫn còn chưa chịu đi à, hay đợi tôi vào đó lôi các người ra" thấy đám người kia vẫn đứng yên tại chỗ Lâm Tuyết Nhan có chút tức giận nói

"Chúng... chúng tôi đi ngay đây"

Sợ làm Lâm Tuyết Nhan nổi nóng cả đám vội vàng dọn hết đồ đạc rồi nhanh chân chạy ra khỏi nhà vệ sinh

Khi mọi người đã đi hết Lâm Tuyết Nhan liếc thấy Triệu An An vẫn còn đang run rẩy ngồi ở đó, cô liền đi đến cởi áo khoát của mình đưa cho Triệu An An, Triệu An An nhận lấy áo khoát giọng rung rung nói "Cảm... cản ơn cậu"

"Không cần cảm ơn, tôi không đến đây để giúp cậu" Lâm Tuyết Nhan nói "Tôi đến đây để làm vệ sinh nhưng vô tình bắt gặp cảnh tượng này thôi"

"Nhưng dù sao thì cũng cám ơn cậu, nếu không có cậu có lẽ hôm nay tớ đã..." nói đến đây cổ họng Triệu An An bỗng nghẹn lại

"Ừ, tùy cậu vậy"

Lâm Tuyết Nhan nói xong không để ý đến Triệu An An, cô quay sang tiếp tục làm công việc của mình.

Được một lúc Lâm Tuyết Nhan quay lại thấy Triệu An An vẫn đứng đó, cô không khỏi ngạc nhiên hỏi "Sao cậu còn chưa đi mà vẫn đứng ở đây vậy"

"Tớ... tớ sợ ra ngoài sẽ lại gặp bọn họ" Triệu An An nghẹn ngào nói

Lâm Tuyết Nhan tiến đến gần Triệu An An giọng trêu đùa hỏi "Vậy cậu không sợ tớ à"

"Không" Triệu An An khẽ lắc đầu

"Tại sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Tại vì cậu là người tốt"

"Tớ mà là người tốt ấy hả" Lâm Tuyết Nhan vừa chỉ tay vào mình vừa nói

Triệu An An không nói chỉ khẽ gật đầu, Lâm Tuyết Nhan thấy dáng vẻ ngốc nghếch có phần đáng thương của Triệu An An thì không khỏi bật cười "Cậu là người đầu tiên nói tớ là người tốt đó"

"Vậy... vậy cậu có thể làm bạn với tớ được không ?"

Triệu An An ngập ngừng nói

"Cậu muốn làm bạn với tớ, tại sao ?"

"Vì tớ không có bạn bè và vì..."

Triệu An An ngập ngừng không dám nói vì cô sợ nói ra sẽ bị Lâm Tuyết Nhan từ chối

"Vì cậu muốn có người bảo vệ cậu đúng không ?"

Lâm Tuyết Nhan như hiểu ý Triệu An An cô liền nói "Nếu muốn người khác không bắt nạt cậu thì cậu phải mạnh mẽ lên đừng yếu đuối như thế"

"Với lại tớ và cậu không hợp để làm bạn đâu, cậu là học sinh giỏi của trường còn tớ chỉ là một học sinh cá biệt, dù có muốn chúng ta cũng sẽ không thể làm bạn của nha" nói xong Lâm Tuyết Nhan quay lưng đi thẳng ra ngoài, Triệu An An thấy thế vội nói

"Không thử sao cậu biết không được"

Lâm Tuyết Nhan ngoài mặt không để ý nhưng trong lòng cũng bắt đầu có chút dao động, mấy ngày sau đó không hiểu vì lý do gì mà hình bóng của Triệu An An luôn hiện lên trong tâm trí của cô.

Kể từ đó Lâm Tuyết Nhan bắt đầu âm thầm lặng lẽ đi phía sau để bảo vệ cho Triệu An An, có một lần vì muốn dạy dỗ cho đám người đặt đều nói xấu Triệu An An một bài học mà Lâm Tuyết Nhan đã không ngần ngại đánh nhau với chúng, kết quả là đánh thắng nhưng trên người cô cũng có khá nhiều vết thương và lần này cô cũng bị Triệu An An bắt gặp

"Vậy là người theo dõi tớ mấy ngày nay là cậu có đúng không ?"

Triệu An An vừa bôi thuốc cho Lâm Tuyết Nhan vừa nói

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan khẽ gật đầu

"Tại sao cậu lại làm như vậy ?" thấy Lâm Tuyết Nhan im lặng Triệu An An nói tiếp "Lúc đầu không phải cậu không muốn làm bạn với tớ sao, vậy sao cậu còn đi theo tớ và còn giúp tớ đánh kẻ xấu"

"Ừ thì... thì ban đầu tớ không muốn thật, nhưng bây giờ thì tớ muốn rồi" Lâm Tuyết Nhan có chút lúng túng nói "Vậy... vậy bây giờ cậu có còn muốn làm bạn với tớ không ?"

Thấy Triệu An An im lặng Lâm Tuyết Nhan nghĩ cô không đồng ý nên tâm trạng có chút buồn.

Nhìn thấy dáng vẻ đó của Lâm Tuyết Nhan, Triệu An An không khỏi bật cười cô liền nói "Còn, có một người bạn như cậu ai mà chẳng muốn chứ"

Từ sao hôm đó Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan bắt đầu trở thành bạn bè thân thiết của nhau, không ai nghĩ hai con người có tính cách và lối sống trái ngược nhau lại có thể chơi chung với nhau, nhưng Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan đã chứng minh cho mọi người thấy họ làm được

Nếu Lâm Tuyết Nhan giúp Triệu An An trở nên mạnh mẽ hơn thì ngược lại Triệu An An đã giúp Lâm Tuyết Nhan học tập ngày càng tiến bộ hơn, từ một học sinh lớp cá biệt Lâm Tuyết Nhan dần đi lên và đến năm lớp 12 cô đã học cùng lớp với Triệu An An, lớp dành cho học sinh xuất sắc

----

Triệu An An cuối đầu đặt lên môi Lâm Tuyết Nhan một nụ hôn sau đó khẽ nói "Lâm Tuyết Nhan, tớ mệt rồi, cậu đợi tớ nhé, rất nhanh thôi tớ sẽ đến với cậu"

Nói xong Triệu An An tựa người vào vách đá đôi mắtdần khép lại, trước khi ngất đi Triệu An An nghe tiếng Cố Mặc Hi đang gọi mình,nhưng vì quá mệt nên cô nghĩ đó chỉ là ảo giác.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 52: Nối Lại Tình Xưa


"Cô tĩnh rồi à ?" thấy Triệu An An đã tĩnh Diệp Khuynh Du vội đi đến đỡ cô ngồi dậy ân cần hỏi "Có còn thấy đau chỗ nào không ?"

Triệu An An không trả lời chỉ khẽ lắc đầu

"Vậy cô ngồi đây nhé, tôi ra ngoài gọi chị Mặc Hi vào"

Diệp Khuynh Du nói xong liền xoay người rời đi, cô đi không lâu thì Cố Mặc Hi đã vội vã chạy vào vui vẻ nói

"Cuối cùng cậu cũng tĩnh rồi, thật tốt quá"

"Cố...

Cố Mặc Hi là cậu thật sao ?"

Triệu An An nắm lấy tay Cố Mặc Hi vui mừng hỏi "Cậu có biết tớ lo cho cậu lắm không hả ?"

Thấy Triệu An An có chút kích động Cố Mặc Hi liền vội trấn an "Tớ biết câu lo cho tớ, nhưng mà cậu cũng đừng kích động như thế này chứ, không khéo lại động đến miệng vết thương bây giờ"

Nhận được sự nhắc nhở của Cố Mặc Hi, Triệu An An như nhớ ra điều gì cô lo lắng hỏi "Tuyết Nhan, Tuyết Nhan cậu ấy sao rồi ?"

"Cậu ấy không sao, đã hạ sốt rồi, sáng mai cậu có thể sang đó thăm cậu ấy" Cố Mặc Hi nói

"Ừ, vậy thì tốt rồi" Triệu An An cố gắng kiềm nén cảm xúc nói "Thật may tất cả vẫn bình an"

"Ừ" Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An khẽ mỉm cười nói "May thật"

"Mà đây là đâu vậy, tại sao cậu lại ở đây ?"

Triệu An An nhìn quanh căn phòng một lượt rồi cất giọng hỏi "Và còn Diệp Khuynh Du nữa, tại sao cô ấy cũng có mặt mở đây"

"Đây là nhà của lão Tống một người dân của làng Cự Lân" Cố Mặc Hi nói

"Người của làng Cự Lân sao?"

Triệu An An khẽ nhíu mày giọng có chút lo lắng hỏi

"Đúng vậy" Cố Mặc Hi nói "Chắc cậu đã biết việc tớ bị truy sát rồi đúng không ?"

"Ừ" Triệu An An khẽ gật đầu

"Lần đó tớ không phải bị một mà là hai nhóm người truy sát"

"Hai sao ?"

Triệu An An khó hiểu hỏi

"Đúng vậy, là hai" Cố Mặc Hi nói tiếp "Lần đầu bị truy sát chính là nhờ có Diệp Khuynh Du mà tớ mới thoát khỏi nguy hiểm.

Nhưng sao đó bọn tớ lại bị truy sát thêm một lần nữa, lần này thì không may cả hai bọn tớ bị rơi xuống vực và chính lão Tống đã cứu bọn tớ"

"Cậu nói Diệp Khuynh Du cứu cậu" Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi ánh mắt khó hiểu hỏi "Nhưng sao cô ấy biết cậu gặp nguy hiểm ở đây mà đến cứu"

"Cô ấy nói là Diệp Thừa Trạch nói cho cô ấy biết"

"Diệp Thừa Trạch" Triệu An An hơi khó hiểu nói "Này cậu có thể kể chi tiết toàn bộ mọi chuyện cho tớ nghe được không ?"

"Được chứ, nhưng trước hết cậu phải uống hết chén thuốc này cái đã" Cố Mặc Hi vừa nói vừa đưa chén thuốc cho Triệu An An

Sau khi Triệu An An uống xong chén thuốc, Cố Mặc Hi đã giữ đúng lời hứa kể cho cô nghe toàn bộ những chuyện đã xảy ra với mình trong suốt thời gian qua một cách chi tiết và rõ ràng, nghe xong Triệu An An không khỏi cảm thán nói

"Nói như vậy có nghĩa là vì cứu cậu nên Diệp Khuynh Du mới bị thương, còn cậu vì không muốn mắc nợ cô ấy nên mới quyết định ở lại đây cùng cô ấy dưỡng thương"

"Đúng vậy" Cố Mặc Hi nói "Chứ cậu nghĩ tớ muốn ở lại đây à"

"Ừ" Triệu An An gật đầu nói "Tớ nghĩ vậy thật đó"

"Cậu..." trước câu trả lời của Triệu An An, Cố Mặc Hi có chút bất lực hỏi "Tại sao cậu lại nghĩ như vậy ?"

Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi một lượt rồi nói "Cậu thật sự không nhận ra sự thay đổi của mình à"

"Thay đổi, có sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Có" Triệu An An gật đầu nói "Cậu không để ý thấy mỗi lần nhắc đến tên Diệp Khuynh Du cậu không còn gây gắt như xưa sao ?"

Nghe Triệu An An nói thế Cố Mặc Hi mới chợt nhận ra quả thật mấy ngày nay mỗi lần nhắc đến Diệp Khuynh Du trong lòng Cố Mặc Hi thường có một cảm giác vui sướng khó tả nó khác xa so với thời gian trước

"Này cậu có định nói lại tình xưa với cô ấy không ?"

Triệu An An hỏi

"Cậu... cậu đang nói bậy bạ cái gì vậy hả, làm... làm gì có chuyện đó" Cố Mặc Hi lúng túng trả lời

"Thật sự không muốn à ?"

Triệu An An giọng trêu chọc nói

"Đúng vậy, tớ không muốn" Cố Mặc Hi nói "Cậu quên giữa tớ và cô ấy còn có mối thù giết ba me và chị gái sao ?"

"Tớ không quên, nhưng chuyện đó là do Diệp Thừa Nguyên làm, liên quan gì đến cô ấy" Triệu An An nói

"Dù không liên quan nhưng suy cho cùng Diệp Thừa Nguyên vẫn là ba cô ấy, cô ấy đã một lần chọn ông ta mà phản bội tớ thì chắc gì không có lần hai"

"Nhưng chắc gì năm đó cô ấy đã phản bội cậu" Triệu An An nói

"Ý cậu là gì ?"

Cố Mặc Hi hỏi

Triệu An An định nói cho Cố Mặc Hi nghe việc cô và Lâm Tuyết Nhan đang âm thầm điều tra lại những bằng chứng chỉ tội của Diệp Khuynh Du năm xưa, nhưng lời tới miệng lại không thể nói ra vì chính bản thân cô cũng chưa biết được liệu những bằng chứng năm đó có phải thật hay không.

Triệu An An sợ nếu gieo hi vọng cho Cố Mặc Hi rồi lại khiến cô ấy thất vọng thì phải làm sao, thế nên Triệu An An chọn cách giữ im lặng, cô nhìn Cố Mặc Hi khẽ nói

"Không có gì cả tớ chỉ buộc miệng nói vậy thôi cậu đừng quan tâm nhé"

"Ừ"

Liếc thấy Triệu An An có chút mệt mỏi Cố Mặc Hi vội nói "Cậu nằm xuống nghỉ ngơi đi mai chúng ta lại nói chuyện tiếp"

Triệu An An khẽ gật đầu,Cố Mặc Hi sau khi sắp xếp cho Triệu An An xong cũng lặng lẽ rời đi
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 53: Biết Hay Không


"Cô ấy sao rồi ?" thấy Diệp Khuynh Du vừa kiểm tra cho Lâm Tuyết Nhan xong Triệu An An liền hỏi "Vẫn ổn chứ."

"Tình hình của Lâm tổng đã đỡ hơn nhiều rồi, cô đừng quá lo lắng nhé" Diệp Khuynh Du dịu dàng nói "Có thể trong hôm nay cô ấy sẽ tĩnh."

Nghe được câu trả lời, Triệu An An thở phào nhẹ nhõm, cô tiến lên nắm lấy tay Diệp Khuynh Du xúc động nói "Tôi thay mặt Lâm Tuyết Nhan cảm ơn cô rất nhiều."

"Không cần cảm ơn tôi đâu, đây là việc mà tôi nên làm mà" Diệp Khuynh Du nhìn Triệu An An rồi quay sang liếc nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Với lại Lâm tổng, cô ấy là một người tốt, tôi không thể trơ mắt nhìn cô ấy chết ở đây được."

Triệu An An không nói thêm chỉ khẽ gật đầu, Diệp Khuynh Du thấy vậy cũng xoay người dọn dẹp dụng cụ y tế trên bàn để chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi Diệp Khuynh Du liếc thấy Triệu An An đang ngồi cạnh bàn tay nắm chặt lấy tay của Lâm Tuyết Nhan, không rõ vì lý do gì mà lòng cô bỗng dâng lên một chút tức giận.

Dù không muốn nói ra nhưng cuối cùng Diệp Khuynh Du cũng không thể kiềm chế mà tức giận nói "Cố Mặc Hi là một người tốt, nếu đã có được chị ấy thì hãy biết trân trọng, đừng làm chuyện gì khiến chị ấy tổn thương."

"Hả" Triệu An An dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Diệp Khuynh Du, cô định nói gì đó nhưng rồi chợt nhớ ra mình từng đóng giả bạn gái của Cố Mặc Hi nên cô đành gật đầu đồng ý "Tôi biết rồi, tôi sẽ không làm gì tổn thương Cố Mặc Hi đâu, cô đừng quá lo nhé."

"Tốt nhất là như vậy."

Diệp Khuynh Du nói xong liền mạnh mẽ rời đi, ra đến cửa dù chạm mặt Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du cũng không buồn chào hỏi mà lạnh lùng rời đi, thấy cô như vậy Cố Mặc Hi không khỏi ngạc nhiên cô nhanh chóng đi đến chỗ Triệu An An vẻ mặt khó hiểu hỏi "Cô ấy bị sao vậy ?"

"Không sao cả, chỉ là ghen thôi."

"Ghen, tại sao ?"

Triệu An An dùng ánh mắt chán ghét nhìn Cố Mặc Hi hỏi "Cậu vẫn chưa nói chuyện của tớ với cậu cho cô ấy nghe sao ?"

"Chưa, tớ thấy chuyện đó cũng đâu cần thiết phải nói" Cố Mặc Hi nói.

"Cần, rất cần là đằng khác" Triệu An An nói "Cậu có biết ban nảy cô ấy đáng sợ lắm không hả."

"Cô ấy đã làm gì cậu ?"

"Cô ấy nghĩ tớ và Lâm Tuyết Nhan đang có quan hệ mật mờ sao lưng cậu, nên bảo tớ tốt nhất không được làm điều gì khiến cậu tổn thương" Triệu An An nói.

"Cô ấy nói vậy thật sao" Cố Mặc Hi nói.

"Thật, tớ rảnh đâu mà nói dối cậu" Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi nói "Mà tớ thấy cậu nên đi nói sự thật cho cô ấy biết đi, chứ để cô ấy hiểu lầm rồi cứ dùng thái độ đó nói chuyện với tớ, tớ thật sự không chịu nỗi đâu, đáng sợ quá."

"Ừ, tớ sẽ lựa thời điểm thích hợp để nói cho cô ấy biết."

"Có mấy lời này tớ nói cũng nhiều rồi, nhưng hôm nay tớ vẫn muốn nói" Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi xong quay sang nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Nếu cậu và Diệp Khuynh Du còn yêu nhau thì hãy cho nhau thêm một cơ hội, đừng để đến lúc mất đi, khi đó dù có hối hận cũng không còn kịp."

"Tớ cũng muốn, nhưng tớ có nổi khổ riêng, tớ không thể..."

"Tớ biết điều mà cậu đang lo lắng, nhưng Cố Mặc Hi à, đời người chỉ có một lần thôi, nên hãy làm những điều mình thích để không phải hối tiếc về sau."

Cố Mặc Hi im lặng vài giây rồi khẽ nói "Tớ biết rồi, nhưng hãy tớ sẽ suy nghĩ thêm nhé."

----

Diệp Khuynh Du ngồi trong phòng thuốc nhớ đến những lúc Cố Mặc Hi ân cần chăm sóc cho Triệu An An thì lòng cô lại cảm thấy vô cùng tức giận, càng tức giận Diệp Khuynh Du càng dùng sức để giã mạnh đóng thuốc trước mặt hơn.

Cố Mặc Hi vừa bước vào thấy cảnh tượng trước mắt mà không khỏi ngạc nhiên, đến lúc này cô mới tin những lời Triệu An An nói là thật, Cố Mặc Hi thầm cười chậm rãi đi đến cạnh Diệp Khuynh Du nói "Mấy loại thuốc này đã đắt tội gì với em à."

"Không có" Diệp Khuynh Du vừa làm vừa lạnh lùng nói.

"Nếu không có vậy tại sao em lại trút giận liên chúng."

"Em trút giận lên chúng khi nào ?"

"Còn nói không, vậy đây là gì hả" Cố Mặc Hi nhặt một cây thuốc đã bị Diệp Khuynh Du đập nát lên đưa trước mặt cô mỉm cười nói "Như này không gọi là trút giận vậy gọi là gì ?"

"Chị trả lại đây cho em" Diệp Khuynh Du có chút xấu hổ, cô vội đưa tay muốn lấy lại cây thuốc nhưng bị Cố Mặc Hi nhanh chóng giấu đi.

Cố Mặc Hi thoáng thấy sự xấu hổ hiện lên trên mặt Diệp Khuynh Du thì không khỏi buồn cười liền tiến lên hỏi "Nói cho chị biết em đang tức giận vì điều gì ?"

Thấy Diệp Khuynh Du không trả lời Cố Mặc Hi tiến lại gần cô hơn một chút giọng trêu đùa nói "Nhanh, mau nói cho chị biết đi."

Diệp Khuynh Du ngước lên nhìn Cố Mặc Hi định nói gì đó nhưng khi hai ánh mắt chạm nhau, Diệp Khuynh Du có chút bối rối cô vội cuối đầu tiếp tục làm việc.

Cố Mặc Hi không bỏ cuộc cô vẫn muốn trêu chọc Diệp Khuynh Du thêm chút nữa nên liền nói "Nói cho chị biết đi, chị đang tò mò lắm đó."

Trước sự trêu đùa của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du không biết sao trong lòng lại vô cùng tức giận, cô siết chặt tay hít một hơi thật sâu sau đó nhìn thẳng vào Cố Mặc Hi hỏi "Chị thật sự không biết, hay chỉ là đang giả vờ không biết ?"

Nói xong Diệp Khuynh Du dứt khoát đứng lên rời đi,Cố Mặc Hi vẫn ngồi đó ánh mắt dõi theo bóng lưng Diệp Khuynh Du, trong lòng bỗngcó chút xót xa.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 54: Tâm Sự


["Nếu còn yêu thì hãy cho nhau thêm một cơ hội" Triệu An An

"Rõ ràng còn yêu nhưng tại sao phải cố che giấu" Tống Thành"].

Cố Mặc Hi ngồi tựa lưng vào gốc cây đôi mắt nhìn ra khoảng không vô tận, cô nhớ lại những lời Triệu An An và Tống Thành từng nói với mình, lòng có chút rối bời.

Cố Mặc Hi không phủ nhận việc mình vẫn còn tình cảm với Diệp Khuynh Du, nhưng không hiểu vì sao bản thân lại không có đủ dũng khí để đối mặt với điều đó.

"Tiểu Hi đó à, sao hôm nay trong con có vẻ buồn thế, có tâm sự sao ?"

Nghe có người gọi mình Cố Mặc Hi theo phản xạ ngước mắt lên nhìn, trước mắt cô là một người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền từ, người đó không ai khác chính là Lưu Huệ.

Lưu Huệ là một giáo viên tự nguyện của làng, thấy bà Cố Mặc Hi lễ phép nói "Dạ không ạ, con chỉ là đang nghĩ đến mấy chuyện linh tinh thôi."

Lưu Huệ tiến đến ngồi xuống bên cạnh Cố Mặc Hi giọng dịu dàng hỏi "Là chuyện gì có thể tâm sự với ta được không ?"

Lưu Huệ vốn là một người dễ gần lại hay quan tâm đến người khác, đặc biệt tính cách của bà có nhiều điểm khá giống mẹ của Cố Mặc Hi, chính vì những điều này mà Cố Mặc Hi đã dần xem bà như một người thân trong gia đình.

Cố Mặc Hi nhìn Lưu Huệ dáng vẻ muốn nói nhưng rồi lại thôi, cô không nói ra không phải vì muốn giấu bà, mà là cô không biết nên nói với bà như thế nào.

Đang lúc đăng đo không biết phải làm sao thì Lưu Huệ đã cất lời "Con đang nghĩ về tiểu Du đúng không ?"

Như bị nói trúng tim đen Cố Mặc Hi lúng túng giải thích "Không... không, làm... làm gì có chuyện đó."

"Con không qua mắt ta được đâu, ta sống đến từng tuổi này rồi có chuyện gì mà ta từng chưa gặp, nên chỉ cần liếc mắt một cái là ta biết con đang nghĩ gì rồi" Lưu Huệ nhìn Cố Mặc Hi nói tiếp "Rốt cuộc con với tiểu Du đã xảy ra chuyện gì, lúc nảy ta gặp con bé ta thấy nó cũng có vẻ rất buồn đấy."

"Dì Lưu" Cố Mặc Hi ngẹn nghào gọi

"Ta đây" biết Cố Mặc Hi đang buồn, Lưu Huệ đưa tay kéo cô tựa vào người mình như một người mẹ đang an ủi con bà nói "Có chuyện gì thì cứ nói với ta, biết đâu ta có cách giúp con giải quyết thì sao"

Cố Mặc Hi hít một hơi thật sâu sau đó kể lại toàn bộ mọi chuyện cho Lưu Huệ nghe, Lưu Huệ như hiểu được mọi chuyện bà nhìn Cố Mặc Hi rồi dịu dàng hỏi "Vì con sợ tiểu Du sẽ như năm năm trước lại bỏ rơi con, nên cố tình đẩy con bé ra xa mình đúng không ?"

Cố Mặc Hi khẽ gật đầu "Đúng vậy, con sợ em ấy lại bỏ rơi con thêm một lần nữa, con thật sự rất sợ điều đó."

"Nhưng nếu lần này con bé quyết tâm không bỏ con lại thì sao ?"

Lưu Huệ hỏi

Thấy Cố Mặc Hi im lặng Lưu Huệ nói tiếp "Để ta kể cho con nghe một câu chuyện nhé."

Lưu Huệ nói xong đưa ánh mắt nhìn về xa xăm rồi nhẹ nhàng cất giọng "Có một cô gái vốn sinh ra trong gia đình quyền quý, có ba mẹ hết mực yêu thương.

Nhưng rồi một ngày nọ ba mẹ cô bị người khác hãm hại dẫn đến mất hết tài sản và trong một phút quẩn trí họ đã nhảy lầu tự tử bỏ lại cô gái ấy đơn độc trên cõi đời, từ một người sống trong nhung lụa giờ đây cô không còn gì cả thậm chí phải gánh món nợ khủng lồ do ba mẹ để lại.

Mọi người nghĩ rằng cô gái ấy sẽ không thể nào gánh vát được một công ty đang trên bờ vực phá sản, nhưng rồi với quyết tâm báo thù cô gái ấy đã không ngừng nổ lực cuối cùng cũng vực dậy được công ty."

"Người ta hay nói cách trả thù tốt nhất chính là làm tổn thương người mà kẻ thù yêu thương nhất, thế là cô gái quyết định tiếp cận con gái của kẻ thù, nhưng cũng chính quyết định đó đã dẫn đến mối nghiệp duyên của hai người sau này."

"Trong thời gian ở cạnh con gái của kẻ thù cô gái cũng dần có tình cảm với người con gái dịu dàng ấy, nhưng vì lòng thù hận quá lớn nên cô gái luôn tự lừa dối mình đó chỉ là cảm xúc nhất thời chứ không phải là tình yêu.

Nghĩ như vậy, nên cô gái tiếp tục thực hiện kế hoạch của mình, cho đến khi cô con gái của kẻ thù biết được sự thật."

"Con nghĩ sau khi cô con gái của kẻ thù biết được sự thật điều đầu tiên cô ấy sẽ làm là gì ?

Lưu Huệ quay sang nhìn Cố Mặc Hi hỏi

"Con nghĩ cô ấy sẽ cải nhau với cô gái kia, sau đó sẽ đi báo cho ba mình biết."

Lưu Huệ lắc đầu giọng trầm buồn nói "Không, người con gái ấy không hề cải nhau cũng không hề đi báo tin cho ba mình, ngược lại cô chấp nhận làm mọi chuyện dù biết có thể ảnh hưởng đến ba mình nhưng cô vẫn làm chỉ đơn giản vì cô muốn được ở cạnh người mình yêu."

"Vậy cuối cùng họ có đến được với nhau không ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Không, vì lòng thù hận quá lớn và không có niềm tin vào người con gái ấy nên cô gái vẫn âm thầm thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch báo thù của mình."

"Vậy sao đó thì sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

Lưu Huệ hít một hơithật sâu, sao đó lại đưa mắt nhìn ra xa xăm nói "Đứng giữa hai lựa chọn một bênlà người ba hết mực yêu thương mình, một bên là người mình hết mực yêu thương,cô gái nhỏ không biết nên chọn ai nên bỏ ai, thế là cô quyết định dùng tính mạngcủa mình để giúp hai hóa giải hận thù.

Sau khi cô gái nhỏ mất cô gái mới biết vìmuốn giúp mình mà cô gái nhỏ đã dùng tính mạng để uy hiếp bắt ba trả lại toàn bộtài sản đã lấy từ nhà cô gái, chỉ vì cô gái nhỏ tin sau khi lấy lại được tài sảncô gái sẽ dẫn mình đi thật xa đến một nơi mà không ai biết để bắt đầu lại từ đầu"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 55: Chọn Tình Yêu Hay Thù Hận


Nhìn thấy ánh mắt chất chứa nỗi buồn của Lưu Huệ, như hiểu ra điều gì Cố Mặc Hi ngập ngừng hỏi: "Cô gái mà dì nói, có... có phải là dì không ?"

"Đúng, cô gái ấy chính là ta" Lưu Huệ khẽ gật đầu giọng trầm buồn nói

Dù đã đoán trước được đáp án nhưng khi nghe Lưu Huệ xác nhận Cố Mặc Hi vẫn không khỏi bất ngờ, cô không thể tưởng tượng được một người luôn quan tâm giúp đỡ người khác như Lưu Huệ lại từng có một quá khứ vừa đáng thương cũng vừa đáng hận đến thế, trong giây phút đó Cố Mặc Hi không biết nói gì, chỉ có thể im lặng ngồi cạnh bà như một lời an ủi.

Im lặng một lúc Lưu Huệ dịu dàng cất giọng hỏi: "Con có biết tại sao ta lại kể cho con nghe chuyện này không ?"

Cố Mặc Hi nhìn Lưu Huệ khẽ lắc đầu nói: "Con không biết"

"Bởi vì ta thấy con và ta có một điểm chung đó là yêu con gái của kẻ thù" Lưu Huệ nhìn Cố Mặc Hi nhẹ giọng nói: "Ta yêu cô gái nhỏ, còn con, con yêu tiểu Du.

Chúng ta yêu đối phương rất nhiều và biết đối phương cũng yêu chúng ta, nhưng vì thù hận vì lo sợ mà chúng ta cố tình đẩy người yêu mình ra xa, cứ nghĩ đó là cách tốt nhất nhưng rồi điều này lại vô tình làm cả hai bị tổn thương."

Cố Mặc Hi nghe xong giọng nghẹn ngào nhìn Lưu Huệ nói "Nhưng dì cũng biết rồi đó, khi đứng trước tình yêu và thù hận người ta có xu hướng chọn thù hận hơn là tình yêu"

"Đúng, con nói không sai" Lưu Huệ nói "Khi lý trí của chúng ta bị xâm chiếm bởi thù hận, chúng ta sẽ luôn xem việc trả thù là quan trọng nhất.

Nhưng khi trả thù xong, thì sao ?"

Trước câu hỏi bất ngờ của Lưu Huệ, Cố Mặc Hi chợt lúng túng không biết trả lời như thế nào, bởi chính bản thân cô cũng chưa từng nghĩ sau khi trả thù xong mình sẽ làm gì tiếp theo, cô chỉ biết hiện tại cô sống là để báo thù còn tương lai thì...

"Chúng ta sẽ chẳng còn gì cả, ngoài những tổn thương và hối tiếc suốt quãng đời còn lại" thấy Cố Mặc Hi im lặng Lưu Huệ nói tiếp: "Hôm nay ta nói mấy lời này với con không phải là muốn con buông bỏ thù hận, mà là vì ta muốn con hãy thử một lần nhìn rõ xem tim con muốn gì"

"Nhìn rõ tim mình sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Đúng vậy, vì chỉ khi hiểu rõ mình muốn gì thì con mới chọn được con đường đúng đắng để đi" Lưu Huệ nhìn Cố Mặc Hi nói "Ta biết việc lựa chọn giữa tình yêu và thù hận đó là một điều hết sức khó khăn.

Nhưng Mặc Hi này, thù hận đến một lúc nào đó chúng ta có thể buông bỏ mà không chút hối tiếc, nhưng nếu mất đi người mình yêu thì đó là hối tiếc cả đời đó con"

Cố Mặc Hi nhìn Lưu Huệ môi mấp mấy định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cô quay đầu đưa ánh mắt nhìn về xa xăm.

Lưu Huệ biết rõ tâm trạng hiện tại của Cố Mặc Hi, bà đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô dịu dàng nói: "Cuộc sống luôn có những biến chuyển mà chúng ta không thể lườn trước được, nên hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại, đừng trốn tránh hay tự lừa dối bản thân vì chúng ta đâu biết được ngày mai sẽ ra sao"

Nói xong Lưu Huệ đứng dậy chuẩn bị rời đi, thấy bà muốn đi Cố Mặc Hi liền hỏi: "Dì định đi à"

"Ừ" Lưu Huệ khẽ gật đầu "Chiều nay ta phải lên lớp, nên bây giờ phải về để chuẩn bị"

"Cảm ơn dì"

Nghe lời cảm ơn của Cố Mặc Hi, Lưu Huệ khẽ mỉm cười: "Không cần phải cảm ơn đâu, ta chỉ là dựa trên hoàn cảnh của mình để đưa ra lời khuyên cho con mà thôi, còn việc lựa chọn như thế nào nó còn phụ thuộc vào chính bản thân con"

Cố Mặc Hi đứng đó ánh mắt dõi theo bóng lưng của Lưu Huệ cho đến khi khuất xa không còn nhìn thấy nữa cô mới chịu quay đầu rời đi.

Cố Mặc Hi vừa đi vừa thầm nghĩ "Rốt cuộc mình nên làm sao đây ?"

"Cố Mặc Hi, Cố Mặc Hi" Triệu An An vừa chạy đến chỗ Cố Mặc Hi vừa thở dốc nói: "May quá cuối cùng cũng tìm được cậu rồi"

Tiếng gọi của Triệu An An giúp Cố Mặc Hi thoát khỏi những suy nghĩ phức tạp trong đầu, nhìn dáng vẻ có phần vội vã của Triệu An An, Cố Mặc Hi liền hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Là Diệp...

Diệp Khuynh Du..."

"Khuynh Du, cô ấy bị làm sao ?" không để Triệu An An nói hết lời Cố Mặc Hi đã kích động nắm lấy cánh tay Triệu An An lo lắng hỏi

"Cậu làm tớ đau đấy" Triệu An An nói

"Tớ xin lỗi, tớ không cố ý" biết mình dùng sức hơi mạnh, Cố Mặc Hi vội buông tay Triệu An An cố gắng giữ bình tĩnh hỏi "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cậu mau nói cho tớ biết đi"

"Diệp Khuynh Du nói, cô ấy thấy ngoài bìa rừng có vài loại thuốc tốt cho bệnh tình của Tuyết Nhan, thế nên trưa nay cô ấy đã một mình đi hái chúng.

Nhưng cô ấy đi cả buổi trưa rồi đến giờ mà vẫn chưa thấy về, A Thất và lão Tống đã đi tìm đi nhưng vẫn chưa tìm thấy" Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi ngập ngừng nói tiếp "Lão Tống nói có thể... có thể cô ấy..."

Thấy Triệu An An cứ ấp úng không chịu nói, Cố Mặc Hi nóng lòng liền lớn tiếng hỏi "Có thể thế nào ?"

"Lão Tống nói có thểcô ấy đã đi lạt vào động quỷ"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 56: Hiểu Rõ Lòng Mình


"Khuynh Du, Diệp Khuynh Du em đang ở đâu, có nghe chị gọi không ?"

"Diệp Khuynh Du em ở đâu, mau trả lời chị đi mà"

Sau một lúc tìm kiếm trong vô vọng, Cố Mặc Hi bất lực quỵ gối xuống đất ôm mặt khóc nứt nở như một đứa trẻ.

Có lẽ là những lời lúc chiều của Lưu Huệ đã khiến Cố Mặc Hi phần nào hiểu được bản thân mình nên làm gì, cô vừa đau lòng vừa tự trách bản thân tại sao chỉ biết nghĩ cho mình, rõ ràng là còn yêu nhưng lại không dám thừa nhận, rõ ràng biết những lời nói của mình sẽ làm tổn thương Diệp Khuynh Du nhưng mà vẫn nói.

Càng nghĩ Cố Mặc Hi càng tự trách nhiều hơn, ngay trong lúc cô cảm thấy bất lực nhất thì từ phía sau, một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên.

"Chị đang làm gì ở đó vậy ?"

Cố Mặc Hi theo phản xạ quay đầu nhìn về phía sau, khi ánh mắt chạm đến thân ảnh quen thuộc kia, Cố Mặc Hi vui mừng nhanh chóng chạy đến ôm chầm lấy Diệp Khuynh Du.

"Em có sao không, có bị thương ở đâu không ?"

Cố Mặc Hi kích động xoay người Diệp Khuynh Du để kiểm tra xem cô có bị thương ở đâu không.

Thấy Cố Mặc Hi có vẻ rất lo lắng Diệp Khuynh Du vội nói "Em không sao, chị đang làm gì vậy ?"

"Không sao thật à"

"Thật mà, em không có bị gì cả, không tin thì chị xem này" nói xong Diệp Khuynh Du xoay một vòng cho Cố Mặc Hi xem.

Nghe câu trả lời của Diệp Khuynh Du, Cố Mặc Hi thở phào nhẹ nhõm nói "Không sao thì tốt rồi"

"Mà chị sao vậy, sao lại kích động như thế ?"

Diệp Khuynh Du dịu dàng hỏi

Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du định nói gì đó, nhưng rồi khi ánh mắt cô chạm phải ánh mắt của Diệp Khuynh Du thì lời đến miệng lại không thể nói ra.

Cố Mặc Hi tiến đến nhẹ nhàng đưa tay luồng ra sau gáy Diệp Khuynh Du rồi chậm rãi kéo cô về phía mình, Diệp Khuynh Du vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Cố Mặc Hi đã đặt lên đôi môi cô một nụ hôn ngọt ngào.

Dù bất ngờ trước hành động này của Cố Mặc Hi nhưng Diệp Khuynh Du lại không hề phản kháng, cô đứng yên ở đó như tận hưởng giây phút ngọt ngào hiếm hoi này.

Một tiếng trước

Sau khi nhận được tin dữ Cố Mặc Hi vội vã chạy đi tìm Diệp Khuynh Du để lại Triệu An An một mình đứng đó, khi Cố Mặc Hi đã đi xa thì từ trong một gốc cây lớn Lâm Tuyết Nhan chậm rãi bước ra nói: "Cậu nghĩ xem khi Cố Mặc Hi biết chúng ta bày ra trò này để lừa cậu ấy, liệu cậu ấy sẽ xử lý chúng ta như thế nào nhỉ ?"

"Tớ không biết, nhưng tớ chắn chắn một điều là nó sẽ không đáng sợ bằng việc tớ phải đối mặt với Diệp Khuynh Du" nói đến đây Triệu An An như nhớ lại cảnh tượng lúc sáng, cô không khỏi rùng mình sợ hãi.

Chuyện là vào buổi sáng lúc Lâm Tuyết Nhan vừa tĩnh lại Triệu An An vì quá vui mừng nên đã không thể kiềm chế cảm xúc mà chạy đến ôm lấy Lâm Tuyết Nhan, thậm chí cả hai còn trao cho nhau một nụ hôn thắm thiết.

Toàn bộ cảnh tượng này đều bị Diệp Khuynh Du thu vào tầm mắt, nghĩ Triệu An An đang bắt cá hai tay nên Diệp Khuynh Du đã tức giận đi đến chấp vấn cô.

Trước sự phẫn nộ của Diệp Khuynh Du, Triệu An An đành nói ra sự thật việc Cố Mặc Hi nhờ mình đóng giả bạn gái để xem phản ứng của cô, lúc này Diệp Khuynh Du mới chịu nguôi cơn giận.

Nhưng có một điều Triệu An An biết Diệp Khuynh Du vẫn chưa thật sự nguôi giận, cô chỉ là chuyển cơn giận đó từ chỗ mình sang chỗ Cố Mặc Hi.

Đúng là vậy, sau khi biết được sự thật Diệp Khuynh Du đã rất tức giận, cô không hiểu tại sao Cố Mặc Hi lại hành xử như vậy, rõ ràng là muốn dò xét xem cô có còn yêu mình không, nhưng khi cô bày tỏ hết lòng mình thì Cố Mặc Hi lại cố tình đẩy cô ra xa, từ tức giận Diệp Khuynh Du dần chuyển sang thất vọng về Cố Mặc Hi.

Biết không thể để hai người cứng đầu này tự giải quyết vấn đề của nhau, thế là nhân lúc Tống Thành nhờ Diệp Khuynh Du ra bìa rừng để hái thuốc, Triệu An An đã chạy đi tìm Cố Mặc Hi và nói dối rằng Diệp Khuynh Du đang gặp nguy hiểm để Cố Mặc Hi lo lắng mà đi tìm.

"Nhưng mà cậu nghĩ hai người đó có làm lành với nhau không ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Tớ không biết nữa ?"

Triệu An An âm trầm nói "Có thể có, nhưng cũng có thể không ?"

"Không biết vậy tại sao cậu vẫn làm ?"

"Vì tớ muốn Cố Mặc Hi hiểu rõ lòng mình" Triệu An An nói "Cậu cũng thấy rồi đó rõ ràng Cố Mặc Hi còn yêu Diệp Khuynh Du và Diệp Khuynh Du cũng vậy, cô ấy rất yêu Cố Mặc Hi."

"Nhưng với cái sự cố chấp luôn miệng nói mình không còn yêu Diệp Khuynh Du của Cố Mặc Hi, cậu nghĩ nếu không làm như vậy liệu Cố Mặc Hi có dám thừa nhận là bản thân mình vẫn còn yêu Diệp Khuynh Du không ?"

"Nhưng lỡ cậu ấy không còn yêu bác sĩ Diệp thật thì sao ?"

"Không có chuyện đó đâu" Triệu An An chắc nịt nói "Cậu ấy không phải còn yêu, mà là còn rất yêu là đằng khác."

"Sao cậu dám chắc chắn thế ?"

"Cậu có thấy ai không còn yêu mà chấp nhận ngủ chung giường, đắp cùng một cái chăn chưa, đã vậy còn lo đối phương không hợp khẩu vị đồ ăn ở đây nên phải tự tay xuống bếp nấu."

Triệu An An giọng đầy mỉa mai

"Cái... cái gì, cậu nói hai người họ ngủ chung với nhau sao ?"

Lâm Tuyết Nhan nhìn Triệu An An với vẻ mặt ngạc nhiên nói "Cậu kể chi tiết cho tớ nghe với"

Biết tính tò mò của Lâm Tuyết Nhan lại bắt đầu, Triệu An An không trả lời cô chỉ liếc nhìn Lâm Tuyết Nhan một cái rồi quay lưng bỏ đi.

Thấy Triệu An An bỏ đi, Lâm Tuyết Nhan cũng vội chạy theo miệng thì vẫn không ngừng năn nỉ Triệu An An kể cho mình nghe.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 57: Bọ Đen


Tống Thành đang ngồi uống trà trên chiếc bàn nhỏ trước sân thì Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan đi vào thấy thế ông liền hỏi "Hai người các cô về rồi đấy à, Mặc Hi và tiểu Du đâu sao không thấy về cùng"

"Hai người đó có chút chuyện cần nói riêng với nhau nên sẽ về sau" Triệu An An nói

"Ừ" Tống Thành khẽ gật đầu nói tiếp "Vậy hai người có muốn ăn gì không để ta vào trong lấy"

"Không cần đâu, chúng tôi vẫn chưa đói" Triệu An An nói

"Sao thế được từ trưa đến giờ hai người đã ăn gì đâu mà bảo không đói, để ta vào trông lấy bánh hấp cho hai người nhé"

Tống Thành nói xong đứng dậy định đi vào nhà thì bị Lâm Tuyết Nhan đang ngồi bên cạnh ngăn ông lại cô nó "Bọn tôi thật sự vẫn chưa đói, mà nếu có đói thì bọn tôi sẽ tự vào lấy, nên ông không cần phải lo đâu"

Trước sự thuyết phục của Lâm Tuyết Nhan, Tống Thành đành ngồi lại không đi nữa nhưng ông vẫn nói thêm "Vậy khi nào hai người các cô đói thì nhớ vào trong lấy ăn nhé"

Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan gật đầu đồng ý, cả ba người cứ thế ngồi vui vẻ nói chuyện với nhau, được một lúc Tống Thành vô tình nhìn thấy dáng vẻ định nói gì đó nhưng rồi lại thôi của Triệu An An ông liền hỏi "Cô có chuyện gì muốn hỏi ta sao ?"

Như được gợi ý Triệu An An liền nói "Tôi muốn biết sự thật về làng Cự Lân"

"Sự thật sao ?"

Tống Thành có chút khó hiểu hỏi "Cô muốn biết sự thật gì ?"

"Người ta nói làng Cự Lân rất kì bí, người bên ngoài một khi đi vào làng thì sẽ không thể trở ra được hoặc có trở ra thì cũng sẽ mắc một chứng bệnh kỳ lạ" Triệu An An hít một hơi nói tiếp "Thời gian đầu toàn thân người bệnh sẽ nổi mẫn đỏ, các mẫn đỏ này lẽ lớn dần và hình thành mủ, đến một giai đoạn nào đó các đóm mủ này sẽ vỡ ra khiến toàn thân người bệnh bị lỡ loét, da thịt dần thối rửa đau đớn mà chết"

Tống Thành nghe xong trên mặt không chút biểu cảm ông nhẹ nhàng nâng chén trà trong tay lên uống một ngụm rồi nói "Vậy ở đây cũng được mấy ngày rồi cô cảm nhận nơi này như thế này ?"

"Tôi thấy nó khác xa với những gì tôi từng được nghe, nó yên bình và thơ mộng, khiến cho một ai vô tình đến đây rồi lại không muốn rời đi" Triệu An An nói

Tống Thành gật đầu khẽ nở một nụ cười "Đúng vậy, nơi này thật sự rất yên bình và nó cũng không hề đáng sợ như những lời đồn ngoài kia"

"Nhưng tại sao người ta lại nói những điều không hay như vậy về nơi này ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Tất cả điều có lý do của nó, hai người cũng thấy rồi đó đường vào làng vốn dĩ rất khó đi, nếu không quen đường hoặc không có ai dẫn thì sẽ dễ bị lạc, còn người trong làng thì lại rất ít khi xuống núi, một tháng họ chỉ xuống núi một hai lần" Tống Thành thở dài nói tiếp nói "Người bên ngoài thì không thể vào làng, người trong làng thì lại ít khi ra ngoài dần dần mọi người bắt đầu đồn thổi ra những chuyện kỳ bí về làng Cự Lân khiến nó trở thành một ngôi làng vô cùng đáng sợ"

"Vậy ông giải thích sao về việc có người bị mắc bệnh lạ sau khi vào làng ?"

Triệu An An hỏi

"Đó không phải là bệnh"

"Không phải bệnh sao ?"

Triệu An An hỏi

Tống Thành nhìn Triệu An An khẽ lắc đầu nói "Theo những gì cô nói tôi chắc chắn họ không phải mắc bệnh, mà là bị trúng độc"

"Trúng độc" Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan đồng thanh nói

"Đúng vậy, họ bị trúng độc bọ đen, một loài bọ đặt trưng ở đây, nhưng có điều..."

Thấy Tống Thành ấp úng Triệu An An liền hỏi "Nhưng có điều cái gì, ông nói mau nói đi"

"Loại bọ đó rất ít khi rời tổ, nên việc tự nhiên bị chúng cắn rất hiếm khi xảy ra, chỉ trừ trường hợp người đó vô tình đi vào tổ của chúng thôi"

"Tổ của chúng ở đâu ?"

Triệu An An hỏi

"Thường là các hang đá, mà đặt biệt là các hang có không khí lạnh và độ ẩm cao, giống như cái hang đá hôm bữa hai người trú ẩn vậy đó"

"Chúng chỉ có thể sống ở trong đó thôi sao ?"

Triệu An An hỏi

"Đúng vậy, loại bọ này tuy độc nhưng chúng không thể sống trong môi trường tự nhiên, vì nếu chúng ở bên ngoài quá lâu chúng sẽ chết"

"Nói như vậy có nghĩa là loại bọ này chỉ có thể sống trong các hang đá, nên việc chúng xuất hiện dưới chân núi và cắn người sẽ không thể xảy ra đúng không ?"

Triệu An An hỏi

"Đúng là vậy, trừ khi..."

"Trừ khi cái gì ?"

Triệu An An hỏi

"Trừ khi có người bắt chúng xuống" Tống Thành cười nói "Mà chắc cũng không ai rảnh để làm chuyện đó đâu nhỉ"

"Bắt chúng xuống, bằng cách nào ?"

Triệu An An khó hiểu hỏi

"Đúng vậy, bắt bằng cách nào ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi "Không phải ông nói chúng sẽ chết nếu ở ngoài môi trường tự nhiên quá lâu sao, một người muốn bắt bọ phải đi bộ lên núi sau khi bắt được phải lại tiếp tục đi bộ xuống núi, một quãng đường dài như vậy lũ bọ chắc cũng đã chết hết rồi".

"Dùng bột xạ hương" Tống Thành nói

"Bột xạ hương" Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan đồng thanh nói

"Lũ bọ này rất thích mùi xạ hương, đặc biệt nếu để chúng trong bột xạ hương thì dù đang ở ngoài môi trường bình thường chúng vẫn sẽ sống tốt".
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 58: Túi Thơm


"Cậu nghĩ sao về những gì lão Tống nói ?"

Lâm Tuyết Nhan vừa bóp vai Triệu An An vừa hỏi

"Tớ nghĩ những gì ông ấy nói là thật" Triệu An An nói "Hôm trước lúc cậu phát sốt tớ có kiểm tra thấy cơ thể cậu cũng bị nổi mẩn đỏ, những triệu chứng này khá giống với những gì anh tớ bị, khi đó tớ rất lo lắng tớ sợ cậu cũng sẽ bỏ tớ đi giống như cách mà anh tớ bỏ tớ vậy"

Thấy Triệu An An như muốn khóc Lâm Tuyết Nhan vội vỗ vai an ủi cô "Không sao nữa rồi, không phải tớ vẫn sống khỏe mạnh ở đây sao".

Không để Triệu An An nghĩ đến chuyện buồn Lâm Tuyết Nhan liền hỏi "Rồi sao đó như thế nào ?"

Triệu An An hít một hơi rồi nói "Hôm đó lão Tống đến, ông ấy nhìn cậu và nói cậu bị bọ cắn.

Ban đầu tớ không hiểu và cũng không tin những ông ấy nói, cho khi cậu dùng thuốc do ông ấy đưa các triệu chứng của bệnh dần biến mất, lúc đó tớ mới tin những gì ông ấy nói là thật".

"À, ra là thế" Lâm Tuyết Nhan gật gù nói

"Nhưng có một điều tớ không hiểu" Triệu An An nói

Lâm Tuyết Nhan hỏi: "Cậu không hiểu cái gì ?"

"Cậu quên lão Tống đã nói gì rồi à" Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan nói "Ông ấy nói lũ bọ sống trong hang đá và chúng chỉ cắn người khi chúng ta vô tình phá tổ của chúng.

Nhưng cậu nhớ lại đi, trong hang đá hôm đó làm gì có tổ bọ nào"

"Hình như là không có thật" Lâm Tuyết Nhan nói "Nhưng biết đâu trong hang đó có tổ bọ mà chúng ta không thấy thì sao"

Triệu An An nghĩ ngợi một lúc rồi nói "Cho dù có thì chúng cũng không thể nào bò ra cắn cậu được, vì hôm đó sau khi vào hang chúng ta chỉ ngồi duy nhất một chỗ, nếu nói do chúng ta vô tình phá tổ của chúng bị nên chúng mới bò ra cắn chúng ta, vậy tại sao chúng chỉ cắn cậu nhưng không cắn tớ"

"Cậu nói cũng đúng nhỉ"

Lâm Tuyết Nhan suy nghĩ một lúc như nhớ ra điều gì đó cô liền nói: "Có thể là do mùi xạ hương nên chúng mới bò ra cắn tớ đó"

"Mùi xạ hương sao ?"

"Ừ, cậu quên lão Tống nói lũ bọ rất thích mùi xạ hương sao ?"

"Tớ không quên, nhưng lúc đó trên người cậu có mùi xạ hương à" Triệu An An khó hiểu nhìn Lâm Tuyết Nhan

"Có" Lâm Tuyết Nhan nói một cách chắc chắn "Mùi đó có trong túi thơm của cậu"

"Túi thơm của tớ" Triệu An An khẽ nhíu mày hỏi "Tớ có túi thơm khi nào ?"

"Trước khi lên đây tớ và dì có gặp nhau, hôm đó dì có đưa một cái túi thơm nhờ tớ mang đến cho cậu, nhưng do bận việc nên tớ quên mất"

"Mẹ tớ đưa cho cậu sao ?"

Triệu An An nghi hoặc hỏi "Nhưng sao cậu biết trong đó có xạ hương ?"

"Là trợ lý của Cố Mặc Hi nói cho tớ biết, do cô ấy bị dị ứng nặng với xạ hương nên dù mùi xạ hương trong túi thơm rất ít cô ấy cũng sẽ dễ dàng nhận ra"

"Tại sao mẹ tớ lại muốn đưa túi thơm có chứa xạ hương cho tớ"

Lâm Tuyết Nhan nhìn Triệu An An, cô nhúng vai thể hiện mình cũng không biết.

Triệu An An im lặng cô khẽ nhíu mày ánh mắt có chút đâm chiêu, thấy vậy Lâm Tuyết Nhan vội nói

"Đừng suốt ngày nhíu mày vậy chứ, trong xấu chết đi mất" Lâm Tuyết Nhan vừa nói vừa đưa tay sờ lên mày Triệu An An "Tớ biết cậu đang thắc mắc tại sao dì lại đưa cho cậu túi thơm có xạ hương.

Nhưng giờ cậu ngồi đây dù có nghĩ nát óc cũng không thể tìm ra được lý do đâu, vì vậy cậu nên thư giản đi, đợi vài hôm nữa chúng ta về lại Bắc Hải lúc đó gặp dì hỏi cho ra lẽ cũng không muộn"

"Ừ cậu nói cũng đúng" Triệu An An khẽ gật đầu đồng ý "Mà này cậu và mẹ tớ gặp nhau để làm gì vậy ?"

"Bí mật không nói cho cậu nghe đâu" Lâm Tuyết Nhan cười nói

Nhìn gương mặt ngứa đòn của Lâm Tuyết Nhan, Triệu An An thật sự rất muốn đánh cô một cái, nhưng nghĩ đến việc trên người Lâm Tuyết Nhan vẫn còn đang bị thương, mà vết thương đó cũng vì bảo vệ mình mà ra nên Triệu An An đành thu tay lại

Triệu An An không thèm nói chuyện với Lâm Tuyết Nhan, côc đưa mắt nhìn ra cửa nói: "Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du đâu sao tới giờ vẫn chưa về nhỉ ?"

"Có khi nào Cố Mặc Hi vẫn chưa tìm thấy bác sĩ Diệp không ?"

"Không đâu, Diệp Khuynh Du ở ngoài bìa rừng hái thuốc, Cố Mặc Hi chỉ cần chạy đến đó là sẽ thấy cô ấy ngay"

"Hay có khi nào họ bị lạc vào động quỷ không ?"

"Động quỷ, làm gì có cái gọi là động quỷ" Triệu An An cười nói "Đó là do tớ bịa ra để dọa Cố Mặc Hi thôi"

"Cậu bịa ra sao ?"

Lâm Tuyết Nhan nhìn Triệu An An gật đầu khẳng định thì ngạc nhiên nói "Không nhận ra luôn đó nha, lúc cậu nói với Cố Mặc Hi tớ còn tưởng ở đây có cái động tên đáng sợ vậy luôn đó, tớ còn định hỏi sao cậu biết nữa đấy"

Khi cả hai còn đang vui vẻ cười đùa với nhau thì ngoài cửa giọng Cố Mặc Hi bất ngờ vang lên, theo phản xạ Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan vội đưa mắt nhìn ra cửa, đập vào mắt hai người là hình ảnh Cố Mặc Hi đang tức giận đi đến.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 59: Hỏi Tội


Cố Mặc Hi tức giận đi đến trước mặt Triệu An An nói "Triệu An An cậu mau giải thích cho tớ chuyện này là sao hả"

"Giải thích cái gì ?"

Triệu An An dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Cố Mặc Hi hỏi "Cậu nói gì thế, tớ không hiểu"

"Cậu còn ở đó giả vờ hả" Cố Mặc Hi tức giận nói "Cậu nói với tớ Khuynh Du muốn ra bìa rừng hái thuốc, nhưng thực tế là lão Tống đã nhờ cô ấy đi.

Cậu còn nói cô ấy có thể đã đi vào động quỷ, nhưng tớ đã hỏi lão Tống rồi ông ấy nói ở đây làm gì có cái động nào như vậy"

"Ờ, thì tớ chỉ nói đùa thôi ai mà biết cậu tin là thật chứ" Triệu An An giả vô tội nói "Mà này rốt cuộc hai người đã làm gì ngoài đó mà về trể vậy"

"Làm gì là sao, bọn tớ trong sáng không như những gì cậu đang nghĩ đâu" Cố Mặc Hi lúng túng nói

"Tớ có nghĩ gì đâu, hay là cậu có tật nên giật mình"

"Làm... làm gì có chuyện đó" Cố Mặc Hi lấp bấp trả lời

Triệu An An dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Cố Mặc Hi nói "Nhìn dáng vẻ lúng ta lúng túng của cậu kìa, mau nói cho tớ biết cậu và Diệp Khuynh Du đã làm gì ngoài đó rồi, đừng nói hai người...

"

"Bọn tớ không làm gì cả, cậu đừng có ở đó mà suy diễn lung tung"

"Tớ suy diễn lung tung lúc nào chứ" Triệu An An nói "Nhưng hỏi thật nhé cậu và Diệp Khuynh Du hai người đã làm hòa chưa đấy"

"Ờ thì..."

Thấy Cố Mặc Hi ấp úng Triệu An An liền nói "Đã làm hòa rồi đúng không ?"

"Ừ, tạm thời là vậy"

"Hứ, nói nghe sao miễn cưỡng quá" Triệu An An bỉu môi nói "Tạm thời đồ, tớ thấy cậu là muốn cả đời thì có"

"Ai nói cậu là tớ muốn bên cạnh cô ấy cả đời"

"Không cần ai nói cả, vì mọi thứ đều thể hiện lên trên mặt cậu hết rồi còn gì" Triệu An An nói

Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An rồi nhìn sang Lâm Tuyết Nhan hỏi: "Có sao ?"

"Có, rất rõ luôn là đằng khác" Triệu An An trả lời, Lâm Tuyết Nhan ngồi cạnh cũng gật đầu liên tục

"Không, không thể thế được, làm sao có thể như vậy chứ" Cố Mặc Hi vừa nói vừa đưa tay vỗ nhẹ lên mặt mình

"Tại sao không thể chứ ?"

Triệu An An nói "Rõ ràng cậu và Diệp Khuynh Du vẫn còn yêu nhau, vậy tại sao hai người không thử mở lòng thêm một lần nữa, cho nhau cơ hội cũng chính là cho bản thân một cơ hội mà, đúng không ?"

"Đúng, đúng" Lâm Tuyết Nhan vội gật đầu nói "Tớ thấy An An nói đúng đấy, cậu nên cho bác sĩ Diệp một cơ hội để sửa sai, với lại biết đâu chuyện năm xưa chỉ là hiểu lầm thôi thì sao"

"Hiểu lầm à ?"

Cố Mặc Hi nói "Ý cậu là sao ?"

Lâm Tuyết Nhan định nói nhưng bị Triệu An An ngăn lại "Cậu ấy không có ý gì đâu cậu đừng quan tâm nhé"

Dù không biết tại sao Triệu An An lại ngăn không cho mình nói những nghi ngờ trong lòng ra nhưng Lâm Tuyết Nhan vẫn phối hợp với cô "Đứng vậy, tớ chỉ là thuận miệng nói ra thôi cậu đừng quan tâm nhé"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu sau đó dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Triệu An An nói "Không phải lúc trước cậu luôn ủng hộ tớ không nên quay lại với Khuynh Du sao, lần này tại sao cậu lại giúp cô ấy"

"Lúc trước chưa tiếp xúc nhiều với Diệp Khuynh Du tớ nghĩ cô ấy là một người xấu, nhưng qua mấy ngày sống ở đây tớ quan sát thấy Diệp Khuynh Du cũng không xấu nhưng những gì tớ nghĩ" Triệu An An nói "Với lại tớ thấy cả cậu và Diệp Khuynh Du đều còn rất yêu đối phương nên thay vì ngăn cản tớ quyết định giúp hai người một tay"

"Chỉ vậy thôi sao ?"

"Chỉ vậy thôi chứ cậu còn muốn cái gì nữa hả"

Cố Mặc Hi không trả lời, cô trầm ngâm một lúc sau đó hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn Lâm Tuyết Nhan hỏi: "Cậu tỉnh lại khi nào vậy ?"

Lâm Tuyết Nhan nhìn Cố Mặc Hi giả vờ ngạc nhiên nói: "Dữ chưa, vào đây từ nảy giờ, bây giờ mới nhớ đến sự hiện diện của tớ à"

Biết mình có lỗi Cố Mặc Hi vội giải thích: "Còn không phải vì Triệu An An sao ?"

"Ơ, tại sao lại do tớ chứ" Triệu An An ngạc nhiên hỏi

"Cậu còn nói không phải tại cậu" Cố Mặc Hi nói "Đáng lẽ tớ đến đây để hỏi thăm tình hình sức khỏe của Lâm Tuyết Nhan, nhưng vì cậu bày trò làm tớ tức giận nên tớ quên mất việc phải hỏi thăm Lâm Tuyết Nhan trước"

Triệu An An dù thấy lời nói của Cố Mặc Hi hết sức vô lý nhưng cô không thể cãi lại được nên đành gật đầu miễn cưỡng cho qua.

Cả ba cứ thể nói chuyện vui vẻ với nhau được một lúc thì Cố Mặc Hi cũng rời đi, khi căn phòng chỉ còn lại hai người Lâm Tuyết Nhan mới dám mở miệng hỏi

"Lúc nảy tại sao cậu không để tớ nói việc chúng ta nghi ngờ đoạn video chỉ tội bán sĩ Diệp năm xưa là giả"

"Cậu cũng nói rồi đấy, chúng ta chỉ là đang nghi ngờ thôi, bây giờ mà nói cho Cố Mặc Hi biết chẳng khác nào gieo hi vọng cho cậu ấy" Triệu An An nhẹ giọng nói "Nếu đoạn video năm đó là giả thì tốt, nhưng nếu đó là thật thì sao, lúc đó Cố Mặc Hi chắc chắn sẽ đau lòng thêm, nên bây giờ tạm thời cứ giữ bí mật với cậu ấy đi, đến khi chúng ta đều tra ra sự thật lúc đó nói với cậu ấy cũng không muộn"
 
Back
Top Bottom