Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT] TÌNH YÊU BỎ LỠ

[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 20: Suy Tư


Lúc Diệp Khuynh Du mở cửa rời đi cũng là lúc Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan tiến vào, thấy hai người họ Diệp Khuynh Du khẽ cuối chào sau đó vội vàng cất bước rời đi.

Khi Diệp Khuynh Du lướt qua Lâm Tuyết Nhan vô tình nhìn thấy vết hôn trên cổ cô vừa ngạc nhiên vừa tò mò Lâm Tuyết Nhan nhanh chóng đi vào nhà, vừa ngồi xuống sofa Lâm Tuyết Nhan đã gấp gáp hỏi "Cậu... cậu với bác sĩ Diệp... tối qua hai người không lẽ..."

Lâm Tuyết Nhan không biết nói như thế nào đành lúng túng ra hiệu

"Ừ" Cố Mặc Hi như hiểu ý cô khẽ gật đầu

Nghe câu trả lời của Cố Mặc Hi cả Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan đều vô cùng bất ngờ, cả hai nhìn nhau sau đó dùng ánh mắt vừa tò mò vừa khó hiểu nhìn Cố Mặc Hi

"Nhưng không phải cậu rất ghét bác sĩ Diệp sao ?, Vậy tại sao cậu với cô ấy lại còn..."

Lâm Tuyết Nhan hỏi

Cố Mặc Hi nghe câu hỏi của Lâm Tuyết Nhan nhất thời cũng không biết trả lời như thế nào, cô im lặng ánh mắt có chút suy tư, thấy Cố Mặc Hi im lặng Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan nhất thời cũng không biết nói gì thêm

Liếc thấy bàn tay Cố Mặc Hi đang băng bó Triệu An An cất giọng hỏi "Tay cậu bị sao thế ?"

Cố Mặc Hi nhìn xuống chỗ bàn tay đang bị băng, cô chợt nhớ đến cảnh tượng sáng nay, hít một hơi thật sâu Cố Mặc Hi lấy lại bình tĩnh nói "Không sao chỉ là vết thương nhỏ không đáng để nhắc tới"

"Ừ" Triệu An An gật đầu sao đó hỏi tiếp "Vậy chuyện của cậu và Diệp Khuynh Du, rốt cuộc chuyện này là như thế nào vậy ?"

"Chuyện có chút dài" Cố Mặc Hi hít một hơi thật sâu nói "Tối qua trong tiệc cưới của Sở Viễn Phong, tớ vô tình nhìn thấy Diệp Khuynh Du bị bỏ thuốc"

"Bị bỏ thuốc" Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan ngạc nhiên thốt lên

"Đúng vậy, cô ấy bị Diệp Thừa Trạch bỏ thuốc sau đó đưa lên phòng của Sở Viễn Hàn" Cố Mặc Hi nói tiếp "Ban đầu tớ không muốn xen vào nhưng ma xui quỷ khiến tớ lại đến đó đưa cô ấy rời đi, chuyện lúc sau thì như hai người thấy rồi đấy"

"Tại sao Diệp Thừa Trạch lại bỏ thuốc cô ấy, không phải hai người đó là anh em ruột sao ?"

Lâm Tuyết Nhan dùng ánh mắt khó hiểu hỏi

"Tớ cũng không biết" Cố Mặc Hi nói

"Chuyện này thật là khó tin ấy nhỉ" Lâm Tuyết Nhan nói "Ai cũng biết Diệp Thừa Trạch rất yêu thương em gái của hắn, nếu không phải là bạn của cậu tớ thật sự cũng không thể tin nổi chuyện này là thật"

Câu nói này của Lâm Tuyết Nhan làm Cố Mặc Hi bỗng chốc rơi vào tầm tư, bản thân cô cũng không thể hiểu tại sao Diệp Thừa Trạch lại làm vậy với em gái mình, không phải anh ta rất cưng chiều cô em gái này sao ?

Nhận thấy sắc mặt Cố Mặc Hi có chút thay đổi Triệu An An liền lấy khủy tay lây nhẹ Lâm Tuyết Nhan ngầm ám chỉ cô nói hơi nhiều rồi, như hiểu ý Lâm Tuyết Nhan định nói tiếp gì đó nhưng lại thôi

"Cậu có muốn tớ điều tra vụ này không" Triệu An An hỏi

Cố Mặc Hi thoát khỏi dòng suy nghĩ rối bời kia, cô khẽ lắc đầu đáp "Không cần thiết đâu, dù gì tớ và cô ấy cũng chẳng còn liên quan gì, chuyện của cô ấy cứ để cô ấy tự lo đi"

"Ừ" Triệu An An gật đầu ra hiệu đồng ý

"Mà này" như nhớ ra điều gì Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan hỏi "Mới sáng sớm hai cậu đến nhà tớ để làm gì vậy ?"

"À nhắc mới nhớ" Lâm Tuyết Nhan vừa nói vừa lấy sắp tài liệu trong cặp ra đưa cho Cố Mặc Hi "Mãnh đất ở Thành Bắc đã được chính phủ duyệt để chúng ta khai thác rồi, đây là giấy xác nhận"

Cố Mặc Hi nhận lấy tài liệu môi khẽ nở một nụ cười nói "Vậy việc mảnh đất ở Thành Đông bị chính phủ thu hồi chắc giờ này cũng đã đến tay nhà họ Diệp rồi nhỉ"

"Mà sao cậu biết mảnh đất ở Thành Đông sẽ bị chính phủ thu hồi vậy ?"

Triệu An An hỏi

"Là Diệp Khuynh Du đã nói với tớ" Cố Mặc Hi nói

"Diệp Khuynh Du nói với cậu, nói khi nào vậy" Triệu An An hỏi

"Cái hôm tớ đến nhà giáo sư Lý, lúc ra về cô ấy vô tình nghe thấy tớ và trợ lý nói chuyện nên đã nhắc nhở tớ việc mảnh đất Thành Đông sẽ bị quy hoạch để mở rộng bệnh viện SK" Cố Mặc Hi nói tiếp "Ban đầu tớ cũng không tin nhưng tớ muốn thử đánh cược một lần xem lần này cô ấy có lừa dối tớ nữa không ?"

"Nhưng chuyện bệnh viện SK sẽ được mở rộng ở đâu chỉ có Anna mới biết vậy tại sao Diệp Khuynh Du lại biết" Triệu An An có chút khó hiểu nói "Có hai trường hợp xảy ra, một Diệp Khuynh Du là người bên cạnh Anna, hai Diệp Khuynh Du chính là Anna"

"Vậy nếu nói theo cách nào đi nữa thì bác sĩ Diệp và Anna đều có mối liên hệ với nhau" Lâm Tuyết Hi nói "Nếu chúng ta muốn tìm Anna thì phải nhờ bác sĩ Diệp giúp đỡ"

"Có thể là vậy" Triệu An An khẽ đáp
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 21: Khó Hiểu


Bệnh viện SK

"Tôi hiểu rồi anh cứ tiếp tục điều tra nhé, có gì thì báo lại cho tôi" thấy Lý Hạo bước vào Diệp Khuynh Du thôi không nói chuyện điện thoại nữa

"Em đang bận à" Lý Hạo hỏi

"Dạ không, chỉ là một số việc cá nhân thôi" Diệp Khuynh Du nói "Anh tìm em có việc gì không ạ"

"Đây là tài liệu em cần, anh đã tổng hợp lại rồi em xem còn thiếu gì không thì báo anh, để anh giúp em tìm thêm nhé" Lý Hạo vừa nói vừa đưa xấp tài liệu cho Diệp Khuynh Du

"Cảm ơn anh, vất vả cho anh rồi" Diệp Khuynh Du nói

"Không cần cảm ơn đâu, làm cho em anh không hề thấy vất vả" Lý Hạo cười nói

Trong lúc nói chuyện Lý Hạo vô tình nhìn thấy vết hôn đỏ trên cổ Diệp Khuynh Du, lòng anh bỗng nhói lên, trái tim như đang bị ai bốp chặt, anh cố giấu cảm xúc nhẹ nhàng hỏi "Cổ... cổ em bị sao vậy ?"

Diệp Khuynh Du nghe thấy câu hỏi của Lý Hạo cô có chút lúng túng vội đưa tay lên che lại vết hôn kia rồi đáp "Em ... em không sao cả, chắc...chắc là bị muỗi đốt"

"Là muỗi đốt thật à" Lý Hạo hỏi tiếp

"Thật... là muỗi đốt thôi" Diệp Khuynh Du hơi lúng túng nói

"Ừ, vậy lần sao đi ngủ nhớ cẩn thận hơn nhé" Lý Hạo nói "Không lại bị bệnh thì không tốt đâu"

"Em biết rồi, lần sau em sẽ chú ý hơn" Diệp Khuynh Du cười nói

Dù biết Diệp Khuynh Du đang nói dối nhưng Lý Hạo không muốn hỏi thêm, anh giả vờ tin đó là sự thật, vì anh sợ nếu anh tiếp tục hỏi cô sẽ nói cho anh biết lý do thật sự, anh sợ phải đối diện với nó, đối diện với sự thật Diệp Khuynh Du không yêu mình

Ba năm trước khi mới chuyển về SK làm việc, Lý Hạo và Diệp Khuynh Du gần như đứng ở hai đầu chuyến tuyến đối nghịch nhau, nhưng sau một thời gian tiếp xúc anh dần có cái nhìn tốt hơn về Diệp Khuynh Du, đặt biệt khi anh biết cô là học trò của ba mình, một người học trò xuất sắc mà ba anh thường nhắc đến

Rồi không biết từ bao giờ Diệp Khuynh Du đã chiếm lấy một vị trí đặt biệt trong tim Lý Hạo, dù biết cô chưa thể quên mối tình đầu nhưng Lý Hạo vẫn âm thầm bên cạnh Diệp Khuynh Du mỗi khi cô cần, anh tin một ngày nào đó Diệp Khuynh Du sẽ quay đầu lại và khi cô quay đầu lại người đầu tiên cô nhìn thấy chính là anh

"Anh nghe y tá Trần nói em xin nghỉ phép để đi Hải Thành à" Lý Hạo trấn an cảm xúc nói

"Dạ đúng ạ, chiều nay em sẽ đi" Diệp Khuynh Du nói

"Có chuyện gì quan trọng không, sao em lại đi gấp vậy" Lý Hạo hỏi

"Cũng không có chuyện gì quan trọng, mai là ngày giỗ của mẹ em, em muốn về đó để thăm bà sẵn làm một số việc thôi" Diệp Khuynh Du đáp

"Vậy em đi đường cẩn thận nhé"

"Em biết rồi cảm ơn anh"

"Ừ" nói xong Lý Hạo đứng dậy rời khỏi phòng làm việc của Diệp Khuynh Du

Sau khi Lý Hạo rời đi Diệp Khuynh Du vội lấy gương ra soi lên cổ, khi nhìn thấy vết hôn đỏ trên đó cô không khỏi bất lực thở dài "Mình nhớ đã che kỹ lắm rồi mà sao lại còn sót chỗ này thế nhỉ"

Nhìn mình trong gương Diệp Khuynh Du có chút cảm khán, cô chợt nhớ lại những lời nói phũ phàng của Cố Mặc Hi lúc sáng, tim Diệp Khuynh Du khẽ nhói lên cô thầm nói "Cố Mặc Hi, rốt cuộc chị có còn yêu em nữa không ?"

Diệp Khuynh Du lặng lẽ sờ lên vết sẹo trên cổ tay mình "Nhưng em thì vẫn rất yêu chị"

---

Biệt thự Tử Đằng

"Em không có, Cố Mặc Hi chị đừng nói em như vậy"

"Ai cũng có thể nói em dơ bẩn, nhưng ngoại trừ chị"

Cố Mặc Hi nằm trên gường trằn trọc không ngủ được, cô cứ nhớ về những lời nói cùng ánh mắt đau khổ của Diệp Khuynh Du, tới giờ cô vẫn không hiểu tại sao Diệp Khuynh Du lại có những biểu cảm như vậy.

Càng nghĩ càng thấy khó hiểu, Cố Mặc Hi bất lực đưa tay lên xoa xoa thái dương.

Sau đó Cố Mặc Hi bước xuống gường đi đến bàn làm việc, từ trong ngăn bàn Cố Mặc Hi lấy ra một xấp tài liệu, cô lật ra đọc kỹ từng trang, xem đi xem lại được một lúc Cố Mặc Hi lại cất nó về vị trí cũ

Cố Mặc Hi một tay tựa đầu, một tay gõ nhẹ xuống mặt bàn từng nhịp gõ đều đặng vang lên trong căn phòng yên tĩnh, cô suy tư một lúc lâu, sau đó khẽ thở dài bước đến cạnh cửa sổ, ánh mắt nhìn vào khoảng trời đen vô tận ngoài kia miệng không khỏi cảm thán "Diệp Khuynh Du rốt cuộc đâu mới chính là con người thật của em"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 22: Hải Thành


Sau hơn 5 tiếng lái xe cuối cùng Diệp Khuynh Du cũng đến Hải Thành, Hải Thành khác với Bắc Hải rất nhiều.

Nếu Bắc Hải là một thành phố ồn ào nhộn nhịp và nóng bức, thì Hải Thành lại là một thành phố yên bình nằm ở vùng núi cao nên khí hậu ở Hải Thành luôn mát mẻ, tạo cảm giác se lạnh vào buổi sáng và cả buổi tối

Diệp Khuynh Du lái xe xuyên qua rừng cây xanh ngắt, không khí trong lành và thoáng đãng giúp tâm trạng Diệp Khuynh Du phần nào trở nên tốt hơn.

Cô dừng xe trước một căn biệt thự sang trọng, vừa bước xuống xe quản gia và người hầu liền chạy ra giúp cô mang hành lý vào nhà

"Má Lý, dì con có nhà không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Dạ bà chủ đang ở phòng khách, nghe tin hôm nay cô về bà chủ đã ngồi đó đợi từ sáng đến giờ rồi ạ" Quản gia cung kính đáp

Diệp Khuynh Du nghe xong khẽ gật đầu sau đó bước vội vào nhà, vừa đến phòng khách cô đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi đó, không nói gì Diệp Khuynh Du nhanh chóng chạy đến ngã vào lòng người kia giống như một đứa trẻ lâu ngày gặp lại mẹ

"Dì ơi con nhớ dì quá" Diệp Khuynh Du nũng nịu nói

Quá quen với hành động này của Diệp Khuynh Du nên Vương Nhã Tịnh cũng không hề khó chịu mà vui vẻ trêu đùa

"Này, này con ôm ta chặt quá, ta sắp không thở được rồi đây này"

Diệp Khuynh Du nghe vậy thì mới chịu buông tay ra, cô ngước mặt lên nhìn Vương Nhã Tịnh sau đó nở một nụ cười thật tươi "Dì út con nhớ dì quá đi à"

"Xùy... con mà nhớ ta" Vương Nhã Tịnh tỏ vẻ chán ghét nói "Con nhớ ta mà mấy tháng nay không hề về thăm ta, một cuộc điện thoại gọi hỏi thăm cũng không có"

Nói xong Vương Nhã Tịnh giả vờ tức giận quay mặt đi hướng khác, Diệp Khuynh Du thấy vậy liền ngồi cạnh bà vòng tay ôm lấy eo bà nũng nịu nói "Đừng giận mà, tại dạo này con bận quá nên không có thời gian về thăm dì, không phải hôm nay con đã về rồi hay sao, đừng giận nữa nhé"

Thấy Vương Nhã Tịnh vẫn im lặng Diệp Khuynh Du nói tiếp "Dì út, dì là người dì tuyệt vời nhất của con, dì chắc chắn sẽ không để bụng mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu đúng không"

"Ta để bụng nhé" Vương Nhã Tịnh nói "Lúc ta cho con về Bắc Hải con đã nói với ta thế nào hả, con nói con sẽ thường xuyên về thăm ta, vậy xem xem mấy năm nay con về thăm ta được bao nhiêu lần, tết cũng không thèm về ăn tết cùng với ta, có phải con chê ta già vô dụng nên không muốn ở bên ta đúng không" nói xong Vương Nhã Tịnh giả bộ đưa tay lên lau nước mắt

"Dì đừng khóc mà con biết lỗi của con rồi, con hứa từ nay về sau tháng nào con cũng sẽ về thăm dì được không" Diệp Khuynh Du vội vàng nói

"Con nói thật không" Vương Nhã Tịnh vui vẻ hỏi

"Thật"

"Chắc chắn không nuốt lời" Vương Nhã Tịnh hỏi

"Chắc chắn"

"Vậy thì tốt, ta tạm tha cho con đó" Vương Nhã Tịnh cười nói

"Ủa mà khoan" Diệp Khuynh Du như nhớ ra điều gì cô vội hỏi "Con nhớ năm nào con cũng về ăn tết với dì, sao lúc nảy dì lại nói con không về ăn tết với dì"

"À...

à thì chắc ta già rồi nên nhầm lẫn vậy thôi" Vương Nhã Tịnh hơi lúng túng nói "Mà này con lại dám bắt bẻ ta hả"

"Dạ đâu có, con nào dám" Diệp Khuynh Du cười nói

"Vậy thì tốt" Vương Nhã Tịnh nói "À mà này sao con không dẫn cái cậu bác sĩ Lý...

Lý gì nhỉ"

"Lý Hạo"

"Ừ đúng rồi Lý Hạo" Vương Nhã Tịnh giọng trêu đùa nói "Sao con không dẫn cậu ấy về đây chơi, sẵn để ta xem kỹ mặt luôn"

"Anh ấy rất bận không có thời gian đâu dì" Diệp Khuynh Du nhẹ giọng đáp

"Rốt cuộc con với cậu ấy có quan hệ gì vậy, lần trước khi gặp cậu ấy ở bệnh viện ta thấy cậu ấy cũng khá quan tâm đến con đấy"

"Con với anh ấy chỉ là đồng nghiệp thôi, dì đừng nghĩ lung tung" Diệp Khuynh Du vội nói

"Đồng nghiệp mà quan tâm con đến vậy à, ta thấy nó là thích con rồi thì có"

Thật sự trong suốt ba năm qua những gì Lý Hạo làm cho Diệp Khuynh Du cô đều nhìn thấy hết, cô cũng biết anh có tình cảm với mình nhưng tiếc thay trái tim cô chỉ dành cho một người đó là Cố Mặc Hi

Dù hiện tại Diệp Khuynh Du không biết Cố Mặc Hi có còn yêu mình hay không, thì đời này của cô vẫn chỉ yêu một mình Cố Mặc Hi, dù Cố Mặc Hi có đối xử với cô như thế nào đi nữa thì tình cảm ấy vẫn sẽ không bao giờ thay đổi

"Dù anh ấy có thích con thì con cũng không thể nào thích lại anh ấy được" Diệp Khuynh Du nhẹ giọng nói

Thấy vẻ mặt có chút buồn của Diệp Khuynh Du, Vương Nhã Tịnh không nói tiếp vấn đề này nữa bà vội vàng cất giọng "Thôi mau lên phòng thay đồ rồi nghỉ ngơi đi, ta bảo nhà bếp chuẩn bị mấy món con thích nghỉ ngơi xong thì xuống ăn, đi cả ngày cũng vất vả rồi"

"Vâng tuân lệnh ạ"

Diệp Khuynh Du nóixong thì lon ton chạy lên phòng, Vương Nhã Tịnh nhìn theo bóng lưng Diệp KhuynhDu hít một hơi thật sâu thầm nghĩ "Con bé ngốc đến bao giờ thì con hết khổ đây"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 23: Nhờ Tìm Người


"Lần này con về đây chắc không chỉ để viếng mộ mẹ con thôi phải không ?"

Vương Nhã Tịnh nhìn vào phần mộ trước mặt nói

"Dạ đúng vậy, lần này con về là vì cổ phần của Cố Thị" Diệp Khuynh Du nói

"Diệp Thừa Nguyên đã biết con âm thầm mua lại cổ phần của Cố Thị rồi à" Vương Nhã Tịnh hỏi

"Vẫn chưa" Diệp Khuynh Du nói "Nhưng có vẻ ông ta đang muốn lấy lại 15% cổ phần mà ông nội đã cho con"

"Hắn ta đã làm gì con rồi ?"

Vương Nhã Tịnh lo lắng hỏi

Diệp Khuynh Du định nói việc Diệp Thừa Trạch cho người bỏ thuốc muốn hãm hại cô, nhưng khi thấy nét mặt lo lắng của Vương Nhã Tịnh cô quyết định không nói ra

"Ông ấy chưa làm gì con cả, nhưng nếu có thì tạm thời con cũng sẽ đối phó được, con đã không còn là Diệp Khuynh Du yếu đuối của năm năm trước nữa rồi"

"Ừ, nếu thấy không ổn cứ nói với ta, ta sẽ ra mặt giúp con, Diệp Thừa Nguyên chắc chắn sẽ không dám động đến ta và Vương Thị đâu"

"Dạ, con hứa với dì nếu gặp khó khăn người đầu tiên con tìm đến sẽ là dì" Diệp Khuynh Du cười nói

"Hãy nhớ, phía sau con vẫn còn ta và nhà họ Vương chóng lưng, con làm gì cũng được nhưng nhớ đừng để người ta chê nhà họ Vương chúng ta yếu đuối" Vương Nhã Tịnh nói

"Dạ con biết rồi" Diệp Khuynh Du nói tiếp "Hôm nay con lên đây là muốn nhờ dì giúp con điều tra một người"

"Người nào ?"

Vương Nhã Tịnh hỏi

"K, Chủ tịch tập đoàn Thiên Thành" Diệp Khuynh Du đáp

"Người này dì có nghe nói, nhưng tại sao con muốn điều tra K" Vương Nhã Tịnh có chút khó hiểu hỏi

"Con muốn biết K là ai và vì sao K lại muốn tìm tung tích của Anna"

"Ý con là K đang điều tra con"

"Đúng vậy, mấy hôm trước người của con báo về họ nói rằng K đã chi rất nhiều tiền để tìm kiếm tung tích của Anna"

"K muốn gì là cổ phần hay là vì một lý do khác" Vương Nhã Tịnh có chút lo lắng nói

"Con cũng không rõ tại sao K lại muốn tìm con" Diệp Khuynh Du nói "Nhưng con đoán có thể là vì cổ phần"

"Con có suy đoán được K là ai chưa ?"

Vương Nhã Tịnh nói

"Dạ vẫn chưa" nói xong Diệp Khuynh Du đưa ánh mắt nhìn về xa xăm

Vương Nhã Tịnh thấy Diệp Khuynh Du im lặng liền hỏi "Vậy con muốn ta làm gì tiếp theo đây"

Diệp Khuynh Du tiến lại ghé sát vào tai Vương Nhã Tịnh khẽ nói, giọng nói nhỏ đủ để hai người nghe thấy.

Vương Nhã Tịnh như hiểu được kế hoạch của Diệp Khuynh Du, bà khẽ gật đầu nở một nụ cười hài lòng

---

Tập đoàn Thiên Thành

"Có tin của Anna rồi này" Triệu An An chạy vào thở hổn hển nói

"Người đó đang ở đâu" Cố Mặc Hi hỏi

"Ở Hải Thành"

"Hải Thành" Cố Mặc Hi nói

"Đúng vậy người của tôi vừa đều tra được Anna đang sống ở Hải Thành, đây là địa chỉ" Triệu An An vừa nói vừa đưa cho Cố Mặc Hi một mẫu giấy

Cố Mặc Hi xem xong không khỏi vui mừng nói "Cảm ơn cậu, ngày mai tớ sẽ đến Hải Thành một chuyến, mấy ngày tới việc của công ty nhờ cậu giúp tớ quản lý nhé"

"Cậu cứ yên tâm đi đi, chuyện của công ty cứ để tớ với Lâm Tuyết Nhan lo cho" Triệu An An nói "Chỉ cần thuyết phục được Anna thì Cố Thị cậu chắc chắn sẽ giành lại được"

"Ừ, tớ cũng mong mọi chuyện sẽ suôn sẻ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu nói

"À mà chỗ lão già Cố Huân sao rồi" Triệu An An hỏi "Lão già đó tuy vô dụng nhưng tớ sợ nếu đẩy lão vào đường cùng lão sẽ làm những điều chúng ta không ngờ tới, nên đề phòng trước thì hơn"

"Hiện tại bên lão ta cũng không có hành động gì bất thường, chỉ là dạo này số lần hắn đến Diệp Thị tìm Diệp Thừa Nguyên ngày càng tăng, chắc là đang tìm cách ngăn cản tớ quay về Cố Thị" Cố Mặc Hi trả lời

"Cậu nghĩ Diệp Thừa Nguyên có giúp ông ta không"

"Diệp Thừa Nguyên sẽ giúp, vì nếu ông ta không giúp Cố Huân chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi Cố Thị, mà một khi Cố Huân không còn ở Cố Thị, Diệp Thừa Nguyên sẽ không còn lợi dụng Cố Thị được nữa" Cố Mặc Hi giọng khẳng định nói "Điều quan trọng hơn chính là Diệp Thừa Nguyên biết nếu một khi tớ quay về Cố Thị tớ chắc chắn sẽ tìm ra bằng chứng phạm tội của hắn, nên hắn nhất định sẽ giúp đỡ để Cố Huân ngồi vững ở vị trí chủ tịch Cố Thị"

"Ừ cậu nói cũng có lý nhỉ" Triệu An An gật gù tán đồng ý kiến "Nhưng nói như vậy không phải cậu đang rơi vào tầm ngắm của Diệp Thừa Nguyên sao, cũng đồng nghĩa với việc cậu đang gặp nguy hiểm"

"Tớ biết điều đó chứ nên tớ đã có kế hoạch đối phó hai người đó rồi"

"Kế hoạch gì vậy ?"

"Hiện tại tớ không thể nói cho cậu biết được" Cố Mặc Hi nói "Nhưng cậu cũng sẽ sớm biết thôi"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 24: Chung Một Con Thuyền


"Diệp Thừa Nguyên chúng ta đang đi chung một con thuyền, nếu con thuyền này chìm không chỉ tôi mà ông cũng sẽ gặp nạn đó" Cố Huân nói

"Tôi biết, không cần ông phải nhắc" Diệp Thừa Nguyên lạnh giọng nói

"Vậy ông tính sao, chỉ còn một tháng nữa thôi thì sẽ diễn ra đại hội cổ đông, nếu chúng ta không mau giải quyết Cố Mặc Hi, đến khi nó ngồi vào ghế chủ tịch lúc đó tôi với ông sẽ tiêu đời" Cố Huân lo lắng nói

"Cứ bình tĩnh nào, chẳng việc gì phải vội" Diệp Thừa Nguyên nâng tách trà lên vừa uống vừa nói

"Ông bảo tôi làm sao không vội đây, lần trước cứ tưởng sau khi đuổi nó ra khỏi Cố Thị thì có thể yên tâm rồi, ai mà ngờ nó lại bám vô được tập đoàn Thiên Thành, đã vậy nó còn giúp Thiên Thành thắng lớn trong vụ đấu thầu mảnh đất ở Thành Bắc, các lão già bên đó đã bắt đầu có cái nhìn khác về nó rồi, nếu cứ cái đà này nó chắc chắn sẽ gành lấy được cái ghế chủ tịch mất"

Nghe tới mảnh đất ở Thành Bắc, Diệp Thừa Nguyên khẽ siết chặt tay như nén cơn tức vào trong Diệp Thừa Nguyên lạnh lùng nói

"Tôi đã có cách đối phó rồi ông không cần phải lo việc của ông là cho người quan sát mọi hành động của Cố Mặc Hi sao đó báo lại cho tôi là được, những chuyện khác tôi sẽ tự biết cách lo liệu"

"Phía Cố Mặc Hi dạo gần đây cũng không có hành động gì lạ, mấy ngày nay nó chỉ ở nhà, không hề bước chân ra khỏi cửa" Cố Huân nói "Người của tôi cử đi điều tra nói hình như nó đang bị bệnh, ngoài Triệu An An thường xuyên ghé thăm thì không còn ai khác"

"À, mà hai hôm trước con gái ông Diệp Khuynh Du đã đến nhà Cố Mặc Hi qua đêm" Cố Huân nói tiếp

"Khuynh Du đến nhà Cố Mặc Hi qua đêm" Diệp Thừa Nguyên hơi bất ngờ hỏi

"Đúng vậy, thám tử của tôi nói tối hôm đó thấy Cố Mặc Hi đưa Diệp tiểu thư về nhà, hình như lúc đó Diệp tiểu thư rất say đứng còn không vững nữa.

Bọn họ ở với nhau suốt cả đêm đến tận trưa hôm sau Diệp tiểu thư mới rời đi"

Như chợt hiểu ra chuyện gì Diệp Thừa Nguyên khẽ nhết môi cười, một nụ cười mang theo sự tức giận khẽ nói "Thì ra là vậy"

"Ông nói gì thế" Cố Huân không nghe rõ Diệp Thừa Nguyên nói gì liền hỏi lại

Diệp Thừa Nguyên không hề trả lời câu hỏi của Cố Huân mà lạnh lùng nói "Tôi nhớ không nhầm Cố Thị đang có một dự án ở Nam Sơn đúng không"

"Đúng vậy, nhưng chuyện này liên quan gì đến chuyện chúng ta đang nói ?"

"Giao dự án đó cho Cố Mặc Hi làm đi" Diệp Thừa Nguyên kiên định nói

"Ông có bị điên không dự án Nam Sơn là một dự án quan trọng của Cố Thị tại sao lại đưa cho nó làm" Cố Huân hốt hoảng hỏi "Ông là đang muốn dâng chiếc ghế chủ tịch cho nó à"

"Ông có nghe nói ở Nam Sơn có một ngôi làng tên Cự Lân không" Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Có, tôi có nghe nói về ngôi làng này, nó nằm ở phía tây Nam Sơn" Cố Huân nói tiếp "Nhưng tôi còn nghe nói người ở làng này rất kỳ lạ họ gần như không giao tiếp với những người bên ngoài, còn có tin đồn người bên ngoài mà vào làng thì khả năng cao sẽ không còn mạng để trở ra"

"Vậy nếu trong quá trình khảo sát dự án, Cố Mặc Hi vô tình đi lạc vào Cự Lân rồi mất mạng ở đó thì sao ?"

Diệp Thừa Nguyên nói

"Ông định dụ Cố Mặc Hi đến Cự Lân"

"Đúng vậy"

"Nhưng bằng cách nào ?"

Diệp Thừa Nguyên uống một ngụm trà rồi nhàn nhã nói "Bí mật, nhưng ông cũng sẽ nhanh được biết thôi"

Cố Huân tò mò muốn hỏi thêm nhưng thấy thái độ không muốn trả lời của Diệp Thừa Nguyên, Cố Huân cũng thôi không hỏi nữa

"Vậy chuyện này cứ làm theo ông đi, tôi về trước đây"

Cố Huân nói xong đứng dậy rời đi, Diệp Thừa Nguyên không nói gì chỉ khẽ gật đầu

"Ba..." từ trong một góc của căn phòng Diệp Thừa Trạch từ từ bước ra

"Ngồi đi" Diệp Thừa Nguyên ra hiệu cho Diệp Thừa Trạch ngồi xuống ghế "Những lời của Cố Huân lúc nảy chắc là con đã nghe thấy hết rồi đúng không"

"Dạ" Diệp Thừa Trạch gật đâu nói

"Vậy chắc con cũng đã biết người cứu Diệp Khuynh Du tối hôm đó là ai rồi đúng không" Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Dạ con biết rồi" Diệp Thừa Trạch nói tiếp "Nhưng con không hiểu tại sao Cố Mặc Hi lại cứu Khuynh Du, đáng lẽ ra cô ta phải rất hận nó mới đúng chứ"

"Ta cũng không biết tại sao Cố Mặc Hi lại giúp Diệp Khuynh Du, có thể là vì niệm tình xưa hoặc có thể là nó đã biết được sự thật năm đó"

"Không thể nào, năm đó con đã cố tình tung ra những bằng chứng giả để Triệu An An dễ dàng tìm thấy, còn những bằng chứng thật con đã cho người tiêu hủy hết rồi, chắc chắn Cố Mặc Hi không thể nào tìm ra được"

"Dù là gì đi nữa ta cũng không mong hai đứa nó hòa hợp với nhau" Diệp Thừa Nguyên mệt mỏi nói "Ta không muốn chuyện của năm năm trước lại tái diễn một lần nữa"

"Vậy ba có kế sách gì để ngăn cản hai đứa nó quay lại bên nhau không"

"Lại đây" vừa nói Diệp Thừa Nguyên vừa vẫy tay ra hiệu Diệp Thừa Trạch tiến về phía mình

Thấy vậy Diệp Thừa Trạch cũng nghiên đầu ghé sát tai vào người Diệp Thừa Nguyên, hai người cứ thế âm thầm lên kế hoạch
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 25: Đóng Kịch


"Cố Mặc Hi đã đi Hải Thành rồi à" Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Ừ cậu ấy đi rồi" Triệu An An nằm trên đùi Lâm Tuyết Hi vừa bấm điện thoại vừa nói

"Là đi gặp cái người tên Anna ấy hả"

"Ừ" Triệu An An lạnh nhạt đáp

"Vậy rốt cuộc Anna là ai" Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Vương Nhã Tịnh, chủ tịch tập đoàn Vương Thị" Triệu An An nói

"Vương Nhã Tịnh, không phải là cái người được mệnh danh là bà trùm giới đầu tư đấy chứ" Lâm Tuyết Nhan ngạc nhiên hỏi

"Đúng, chính là bà ấy"

Lâm Tuyết Nhan nghe xong có chút ngạc nhiên cô nghỉ ngợi một xíu rồi nói "Tớ nhớ không lầm là cậu và Cố Mặc Hi từng nói với tớ người tên Anna này đã âm thầm mua lại rất nhiều cổ phần trong tay của các cổ đông nhỏ, nhưng theo tớ biết với phong cách làm việc của Vương Nhã Tịnh bà ấy sẽ không thể nào làm những chuyện như vậy"

"Đó cũng chính là điểm mà tớ và Cố Mặc Hi không hiểu" Triệu An An nói "Nếu là Vương Nhã Tịnh bà ấy sẽ nhắm thẳng vào người có cổ phần nhiều nhất sao đó mua lại, nhưng đằng này bà ấy lại mua cổ phần từ các cổ đông nhỏ, đã vậy còn mua trong âm thầm, thật sự nếu không phải vô tình tra ra được thì tớ cũng không biết có một cổ đông lớn như Anna"

"Lúc trước cứ nghĩ chỉ cần dựa vào số cổ phần trong tay Cố Mặc Hi cộng thêm số cổ phần mà nhà tớ đang giữ thì cũng đủ để đẩy Cố Huân khỏi ghế chủ tịch rồi, nhưng không ngờ đến phút cuối lại lòi ra thêm một Anna.

Đúng là ông trời lúc nào cũng muốn thử thách Cố Mặc Hi" Triệu An An buồn chán nói

Thấy nét mặt Triệu An An thoáng lên một chút buồn bã Lâm Tuyết Nhan liền đưa tay vỗ nhẹ vào vai cô trấn an "Sẽ không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn mà, tớ tin Cố Mặc Hi sẽ sớm lấy lại được những thứ thuộc về cậu ấy"

"Ừ, tớ cũng mong là vậy"

"À mà này cậu nghĩ Cố Mặc Hi sẽ đi trong bao lâu vậy ?"

"Tớ không biết, có thể một hai ngày, nhưng cũng có thể là cả tuần" Triệu An An trả lời

"Trời ơi... sao lại đi lâu như vậy, nếu cậu ấy mà đi cả tuần thì tớ sẽ phải ở đây tuần sao, không chịu đâu huhu" Lâm Tuyết Nhan than vãn

"Lâm Tuyết Nhan, ý cậu là gì" Triệu An An hơi câu mày hỏi "Cậu không muốn giúp hả"

"Không...tớ không có ý đó, chỉ là ở đây một mình tớ có hơi chán" Lâm Tuyết Nhan nhìn Triệu An An giọng buồn chán nói

"Xùy... cậu chán khi phải ở đây một mình hay là do không được đến quán bar uống rượu cùng mấy cô em bé bỏng của cậu nên cậu cảm thấy chán" Triệu An An giọng ghét bỏ nói

"Oan quá tớ làm gì có cô em bé bỏng nào, trong lòng tớ chỉ có một mình cậu thôi" Lâm Tuyết Nhan nũng nịu nói

"Xùy giả dối" Triệu An An không nói gì chỉ bỉu môi vẻ kinh thường

"Tớ nói thật đó, người tớ yêu nhất trên đời này chỉ có một mình Triệu An An cậu mà thôi" Lâm Tuyết Nhan vội giải thích

Thấy Triệu An An không quan tâm đến mình mà chỉ lo lướt điện thoại, Lâm Tuyết Nhan cười nham hiểm nói "Hay cậu đến đây ở với tớ, sẵn tiện giám sát tớ luôn"

"Mình đến đây ở với cậu" Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan hơi ngạc nhiên nói

"Ừ cậu đến đây ở với tớ, tớ sẽ đỡ nhớ cậu hơn, cũng sẵn để cậu xem tớ có cô em bé bỏng nào không"

"Tớ không rảnh nhé" Triệu An An lười biếng tiếp tục lướt điện thoại

"Này, sao cậu vô tình thế hả" Lâm Tuyết Nhan tỏ vẻ tủi thân nói

Thấy Triệu An An không nói gì Lâm Tuyết Nhan đưa tay nâng cằm để mặt Triệu An An hướng lên nhìn mình rồi tiếp tục nói "Cậu thật sự định bỏ mặt tớ ở đây thật à"

Triệu An An nở một nụ cười sau đó gật gật đầu thể hiện sự đồng tình, thấy thái độ này của Triệu An An, Lâm Tuyết Nhan bỉu môi thể hiện sự bất mãn nói "Cậu thật quá nhẫn tâm"

Triệu An An hừ lạnh một cái sau đó ngồi thẳng dậy giọng điệu chán ghét nói "Tớ không rảnh nói chuyện với cậu nữa, tớ mệt rồi tớ phải về nhà nghỉ ngơi đây"

Ánh mắt Lâm Tuyết Nhan chợt sáng lên cô cười nói "Hay tối nay cậu ở lại đây đi, tớ sẽ massaga cho cậu, chắc chắn cậu sẽ rất thoải mái"

Thấy Lâm Tuyết Nhan đang đi đến Triệu An An giơ tay lên ra hiệu cô dừng lại rồi lạnh lùng nói "Không cần, tớ tự biết cách thư giản không cần cậu phải quan tâm"

"Nhưng tớ muốn giúp cậu" nói xong Lâm Tuyết Nhan cuối người bế Triệu An An lên "Tin tớ đi, tớ sẽ giúp cậu thoải mái nhất có thể"

"Cậu làm gì vậy mau thả tớ xuống" trước bị hành động bất ngờ của Lâm Tuyết Nhan, Triệu An An hoảng hốt nói "Mau thả tớ xuống tớ muốn về nhà"

"Đây chẳng phải nhà sao, cậu còn muốn đi đâu nữa" Lâm Tuyết Nhan nở một nụ cười gian xảo nói

"Đây là nhà của Cố Mặc Hi đó"

"Nhưng bây giờ nó là nhà của tới rồi haha" Lâm Tuyết Nhan cười nói

"Cái tên hỗn đản này mau thả tớ xuống, cậu có tin tớ sẽ cho cậu biết tay không hả" Triệu An An tức giận nói

Lâm Tuyết Nhan giả vờ không nghe, cô cứ thế bế Triệu An An đi thẳng lên phòng dành cho khách
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 26: Có Quen Biết Với K


"Không biết tiểu thư đây là muốn tìm ai vậy ạ" người quản gia nhìn Cố Mặc Hi một lượt sau đó nhẹ giọng hỏi

"Tôi muốn gặp bà Vương Nhã Tịnh" Cố Mặc Hi nói

"Tiểu thư có hẹn trước với bà chủ chúng tôi không ạ"

"Tôi không có"

"Vậy xin hỏi tên tiểu thư là gì để tôi vào báo lại với bà chủ"

"Tôi tên Cố Mặc Hi"

"Tiểu thư đợi một xíu để tôi vào báo lại với bà chủ nhé"

Nói xong người quản gia quay lưng bước vào nhà, Cố Mặc Hi đứng đó có chút lo lắng vì theo như thông tin điều tra được Anna – Vương Nhã Tịnh là một người khá khó gần, bà là con gái út của doanh nhân Vương Lôi, trên bà còn có một người chị nhưng từ nhỏ cả hai đã không sống cùng nhau do ba mẹ bà đã ly hôn, bà theo ba còn chị gái thì theo mẹ

Nhiều năm trước khi Vương Lôi bị bệnh qua đời Vương Nhã Tịnh đã thay cha tiếp quản công ty, sau nhiều năm chiến đấu trên thương trường giờ đây cái tên Vương Nhã Tịnh không ai là không biết đến

Khi Cố Mặc Hi biết có một người tên là Anna đã âm thầm mua rất nhiều cổ phần của Cố Thị, cô đã cho người điều tra và Cố Mặc Hi đã vô cùng bất ngờ khi biết Anna chính là Vương Nhã Tịnh, cô không hiểu tại sao Vương Nhã Tịnh lại mua cổ phần của Cố Thị mà không phải là một công ty khác.

Bởi với tính cách của Vương Nhã Tịnh việc gì không có lợi ích chắc chắn bà sẽ không làm, vì thế hôm nay cô đến đây một là để biết nguyên nhân hai là muốn thuyết phục Vương Tịnh Nhã ủng hộ mình trong kỳ đại hội cổ đông sắp tới

"Mời tiểu thư vào, bà chủ đang đợi tiểu thư ở thư phòng ạ"

Cố Mặc Hi khẽ gật đầu sau đó bước theo người quản gia đi vào trong nhà, trong thư phòng một người phụ nữ trung niên dáng người nho nhã đang ung dung nâng tách trà lên thưởng thức, thấy Cố Mặc Hi vào Vương Nhã Tịnh nhẹ nhàng đặt tách trà xuống mỉm cười nói "Cô Cố mời ngồi"

Cố Mặc Hi lễ phép cuối đầu sau đó ngồi xuống ghế đối diện Vương Nhã Tịnh

"Không biết cô Cố hôm nay đến tìm tôi có việc gì không ?"

Vương Tịnh Nhã vừa nói vừa đẩy tách trà về phía Cố Mặc Hi

Cố Mặc Hi lễ phép nhận lấy tách trà nói "Không giấu gì phu nhân, hôm nay tôi đến đây là muốn nhờ phu nhân giúp đỡ một việc"

"Giúp đỡ" Vương Nhã Tịnh tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi "Không biết tôi có thể giúp gì cho cô Cố đây"

"Chắc phu nhân cũng biết tình hình Cố Thị mấy năm trở lại đây rồi nhỉ ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Biết, rồi sao ?"

Vương Nhã Tịnh lạnh lùng trả lời

"Hiện tại tôi đang có 40% cổ phần của Cố thị, tôi muốn trong kỳ đại hội cổ đông lần tới Vương phu nhân đây có thể ủng hộ tôi giành lấy vị trí chủ tịch của Cố thị" như sợ Vương Nhã Tịnh từ chối, Cố Mặc Hi vội nói tiếp

"Tôi biết phu nhân sẽ không thích làm những chuyện lỗ vốn, nên hôm nay tôi có đem theo một bảng kế hoạch, mong phu nhân xem qua trước rồi hẳn ra quyết định" nói xong Cố Mặc Hi đưa tập tài liệu cho Vương Nhã Tịnh xem

Vương Nhã Tịnh lật tập tài liệu ra xem, trong lòng không khỏi cảm thán trước năng lực của Cố Mặc Hi, nhưng bà không vội đồng ý mà chỉ lạnh lùng nói "Đây cũng chỉ là kế hoạch trên giấy tôi lấy gì để tin cô sẽ không nói suông"

"Đúng là hiện tại đây chỉ là một bảng kế hoạch trên giấy, nhưng chỉ cần phu nhân đồng ý giúp đỡ, tôi xin lấy danh dự mình ra để bảo đảm dự án này sẽ thành công" Cố Mặc Hi giọng chắc nịch nói

"Vậy nếu không thành công thì sao ?"

Vương Nhã Tịnh hỏi

"Nếu không thành công tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm, đảm bảo phu nhân sẽ không chịu chút tổn thất nào" Cố Mặc Hi nói "Nhưng tôi tin chắc dự án này nhất định sẽ thành công vượt xa mong đợi"

"Có khí chất đấy" Vương Nhã Tịnh cười nói "Cô có quan hệ gì với K"

"Hả" câu hỏi bất ngờ của Vương Nhã Tịnh khiên Cố Mặc Hi có chút ngạc nhiên, cô chưa kịp trả lời Vương Nhã Tịnh đã nói tiếp

"K cho người điều tra tôi, cũng vừa hay cô Cố đây biết chỗ tôi mà tìm đến, vậy xin hỏi K có quan hệ gì với cô Cố hay K chính là cô Cố đây" Vương Nhã Tịnh cười nói

Cố Mặc Hi có chút lúng túng nhưng cô nhanh chóng che đi cảm xúc cười nói "Tôi có quen biết K, nhưng tôi không phải là K"

"Oh" Vương Nhã Tịnh gật đầu hỏi tiếp "Vậy không biết cô với K quan hệ như thế nào vậy ?"

"Tôi là giám đốc dự án ở Thiên Thành và K là chủ tịch ở đó" Cố Mặc Hi nói

"Ý cô Cố đây là quan hệ giữa cô Cố và K chỉ đơn giản là cấp trên và nhân viên"

"Đúng vậy, tôi không biết tại sao K lại đều tra phu nhân, nhưng tôi xin xác nhận việc tôi đến tìm phu nhân chỉ xuất phát từ bản thân tôi, không liên quan gì đến K"

"Tôi hiểu rồi, chuyện cô nói với tôi, tôi sẽ cân nhắc" Vương Nhã Tịnh khẽ gật đầu nói "Nếu không có việc gì cô Cố có thể rời đi, tôi hơi mệt muốn nghỉ ngơi"

"Trước khi đi tôi có thể hỏi phu nhân một việc được không" Cố Mặc Hi hỏi

"Cô Cố muốn hỏi chuyện gì"

"Tại sao phu nhân lại âm thầm mua cổ phần của Cố thị, đó không phải là phong cách làm việc của phu nhân"

"

Sau này cô Cố sẽ biết" Vương Nhã Tịnh cười nói

Thấy Vương Nhã Tịnh không có ý định trả lời Cố Mặc Hi cũng không nói gì thêm cô đứng dậy cuối đầu chào sau đó cũng rời đi
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 27: Bạn Hay Kẻ Thù


"Chuyến đi Hải Thành sao rồi có thuận lợi không" Triệu An An ngồi đối diện Cố Mặc Hi hỏi

"Cũng tạm ổn, nhưng có điều..."

Cố Mặc Hi nói

"Có điều cái gì, Vương Nhã Tịnh bà ấy không chịu giúp chúng ta à" Triệu An An lo lắng hỏi

"Cũng không hẳn, bà ấy không từ chối, nhưng cũng chưa đồng ý sẽ giúp đỡ chúng ta"

"Nếu trường hợp xấu nhất xảy ra, thì cậu tính như thế nào ?"

Triệu An An hỏi

Trầm ngâm một lúc lâu Cố Mặc Hi nhẹ giọng nói "Tớ nghĩ tớ nên ra tay từ chỗ người đó"

Triệu An An như hiểu ý cô liền hỏi "Ý cậu là cậu muốn lấy 15% cổ phần trong tay Diệp Khuynh Du"

"Đúng vậy"

Lần trước trong quá trình điều tra Anna, Triệu An An đã vô tình phát hiện năm năm trước Diệp Thừa Nguyên đã âm thầm chuyển cho Diệp Khuynh Du 15% cổ phần của Cố Thị

Khi biết đều này Cố Mặc Hi đã rất tức giận vì cô nghĩ đây có thể là phần thưởng hoặc cũng có thể là điệu kiện do Diệp Khuynh Du đưa ra đối với Diệp Thừa Nguyên nếu cô có thể giúp ông ta thành công lừa Cố Mặc Hi vào bẫy.

Vì điều này nên Cố Mặc Hi đã từng bước lên kế hoạch tiếp cận và thăm dò Diệp Khuynh Du nhằm lấy lại số cổ phần đó

"Diệp Khuynh Du liệu có chấp nhận đưa cậu số cổ phần đó không ?"

Triệu An An hỏi

"Tớ không biết" Cố Mặc Hi nói "Nhưng tớ muốn thử một lần"

"Cậu định thử như thế nào ?"

Triệu An An đưa mắt nhìn từ trên xuống dưới Cố Mặc Hi rồi nói "Đừng nói với tớ là cậu định dùng mỹ nhân kế đấy nhé, mà tớ thấy Diệp Khuynh Du hình như còn rất thích cậu, dùng chiêu này coi bộ cũng sẽ có hiệu quả đấy"

"Cậu nói lung tung cái gì vậy, tớ không giống cậu với Lâm Tuyết Nhan đâu nhé, tối ngày cứ nghĩ đến mấy chuyện đó" Cố Mặc Hi có chút lúng túng nói

"Không có thì thôi, làm gì mà phản ứng dữ vậy" Triệu An An tỏ vẻ chán ghét nói "Đã vậy còn lôi Lâm Tuyết Nhan vào nữa chứ"

"Ừ, thì cho tớ xin lỗi, tớ không có ý gì cả chỉ là..."

Cố Mặc Hi lấp bấp không nói nên lời

Thấy dáng vẻ lúng túng đó của Cố Mặc Hi, Triệu An An không khỏi bật cười "Được rồi, không đùa với cậu nữa, nói cho tớ biết kế hoạch của cậu đi, biết đâu tớ sẽ giúp được cậu thì sao ?"

"Bí mật, tớ sẽ không nói cho cậu biết đâu" Cố Mặc Hi nói

"Ơ ... cái cậu này"

Triệu An An chưa nói xong thì Cố Mặc Hi đã đứng lên rời đi, thấy Cố Mặc Hi đi Triệu An An liền hỏi "Này cậu định đi đâu thế ?"

"Bệnh viện SK" nói xong Cố Mặc Hi đẩy cửa đi ra ngoài mà không hề quay đầu lại

Nghe câu trả lời của Cố Mặc Hi, Triệu An An ngạc nhiên hỏi "Bệnh viện SK, cậu đến SK để làm gì ?

Không lẽ cậu đến tìm Diệp Khuynh Du hả"

"Đúng vậy" Cố Mặc Hi nói xong thì cũng rời khỏi phòng

Triệu An An thấy thế đành bỉu môi cảm thán "Vậy mà còn nói không dùng mỹ nhân kế, haizz có ma mới tin"

---

Bệnh viện SK

"Con hiểu rồi dì, cảm ơn dì nhiều ạ"

"Không cần cảm ơn chỉ cần thường xuyên về thăm ta là được"

"Dạ con biết rồi, tạm biệt dì"

"Tạm biệt"

Diệp Khuynh Du tắt điện thoại lòng thầm nghĩ "Cố Mặc Hi không phải K vậy K rốt cuộc K là ai?"

Sở dĩ Diệp Khuynh Du muốn biết K là ai đến như vậy là vì vào hôm cô bị bỏ thuốc, cô mơ màng nghe được có người nói K đang hợp tác với Sở thị nhằm lật đổ Cố thị và Diệp thị.

Việc Diệp thị có bị lật đổ hay không đối với Diệp Khuynh Du không hề quan trọng, nhưng tại sao K lại muốn lật đổ Cố thị đó là điều mà Diệp Khuynh Du vô cùng thắc mắc

Cố thị vốn dĩ đã là ngọn đèn trước gió, nếu K muốn lật đổ Cố thị thì đó cũng chỉ là một chuyện vô cùng đơn giản, nhưng K không trực tiếp làm điều đó mà lại đi hợp tác với Sở thị điều này không khỏi khiến người khác nghi ngờ

Với lại hiện tại Cố Mặc Hi đang làm việc cho K, việc Cố Mặc Hi là người Cố gia chắc chắn K cũng đã biết, vậy tại sao K vẫn muốn đối đầu với Cố Thị, là vì muốn giúp Cố Mặc Hi hay là đang có một ý đồ khác

Nhưng nếu muốn giúp Cố Mặc Hi thì K có thể đường đường chính chính giúp, không cần phải âm thầm ra tay như thế, càng nghĩ Diệp Khuynh Du càng thấy bất an.

Cô từng nghĩ nếu Cố Mặc Hi thật sự là K thì cô sẽ không ngần ngại đem toàn bộ cổ phần của Cố thị chuyển trả cho Cố Mặc Hi, nhưng hiện tại Cố Mặc Hi không phải là K nên cô không thể nào mạo hiểm đem cổ phần giao cho Cố Mặc Hi được

Bởi Diệp Khuynh Du sợ nếu cô giao cổ phần cho Cố Mặc Hi liệu khi K biết được K có làm gì tổn hại đến Cố Mặc Hi hay không, vì hiện tại thế lực của K ở Bắc Hải là rất lớn, việc K muốn sát hại Cố Mặc Hi là quá đổi dễ dàng

Nghĩ đến đây DiệpKhuynh Du khẽ thở dài thầm nói "Người này rốt cuộc là bạn hay là kẻ thù đây"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 28: Nghĩa Vụ


"Giám đốc Cố xin mời" cô y tá vừa nói vừa mở cửa mời Cố Mặc Hi vào

"Đây là..."

Cố Mặc Hi hỏi

Như hiểu ý của Cố Mặc Hi cô y tá liền nói "Dạ đây là phòng làm việc của bác sĩ Diệp ạ, bác sĩ Diệp hiện đang có một ca phẫu thuật, xin giám đốc Cố vui lòng ở đây đợi bác sĩ Diệp một lát nhé"

"Vâng"

Thấy Cố Mặc Hi đã gật đầu đồng ý, cô y tá cũng xin phép rời đi để làm việc

Sau khi cô y tá rời đi, Cố Mặc Hi đứng đó đưa mắt nhìn quanh căn phòng một lượt lòng thầm nghĩ "Sở thích vẫn vậy, bao năm rồi không hề thay đổi"

Chợt ánh mắt cô dừng lại trên một bức ảnh đang lật úp để trên bàn, vì tò mò Cố Mặc Hi đưa tay cầm lấy bức ảnh lật lên xem, khi nhìn thấy hình ảnh quen thuộc trên bức ảnh Cố Mặc Hi khẽ nhíu mày, cô vội vàng đặt bức ảnh lại chỗ cũ, sau đó bước đến sofa ngồi xuống

Cố Mặc Hi ngồi xuống ghế sofa chân bắt chéo tay nâng ly cà phê từ từ thưởng thức, cô cứ thế ung dung ngồi chờ Diệp Khuynh Du

"Cạch"

Một lúc sau Diệp Khuynh Du mệt mỏi mở cửa bước vào, thấy Cố Mặc Hi đang ở trong phòng làm việc của mình Diệp Khuynh Du thoáng chút ngạc nhiên.

Cô bước nhanh đến bàn làm việc thấy mọi thứ đặc biệt là bức ảnh vẫn nằm ở vị trí cũ Diệp Khuynh Du mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô ngồi xuống ghế, nhanh chóng kéo ngăn bàn ra đem bức ảnh cất vào trong đó

Mọi thao tác của Diệp Khuynh Du đều rất nhanh và dứt khoát như thể không muốn để ai nhìn thấy bí mật của mình, nhưng thật không may là tất cả hành động này của Diệp Khuynh Du đều bị Cố Mặc Hi thu vào tầm mắt.

Thấy dáng vẻ ngốc nghếch ấy của Diệp Khuynh Du, Cố Mặc Hi khẽ nở một nụ cười

"Không biết giám đốc Cố hôm nay đến đây có việc gì không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

Nghe Diệp Khuynh Du hỏi Cố Mặc Hi có chút bất ngờ vì cô chưa từng nghĩ Diệp Khuynh Du sẽ dùng thái độ này để nói chuyện với mình, nhưng chợt nhớ lại những lời cay nghiệt mà hôm trước mình đã nói với Diệp Khuynh Du, Cố Mặc Hi khẽ hít một hơi thật sâu rồi nói

"Tôi đến để xem tiến trình của dự án nghiên cứu"

"À ra là vậy" Diệp Khuynh Du nói "Nhưng tôi nhớ không nhầm là tôi đã gửi báo cáo cho giám đốc Cố rồi mà"

"À thì...

đúng là bác sĩ Diệp đã gửi" Cố Mặc Hi có chút lúng túng nói "Nhưng có vài chỗ tôi muốn gặp trực tiếp bác sĩ Diệp để trao đổi"

"Không biết giám đốc Cố cần trao đổi vấn đề gì với tôi vậy ?"

"Thì là có vài chỗ tôi không hiểu chẳng hạn chỗ này, chỗ này và cả chỗ này nữa" vừa nói Cố Mặc Hi vừa chỉ vào những chỗ đánh dấu trên tài liệu

Diệp Khuynh Du thấy thế cũng không ngần ngại mà tận tình giản giải từng chút cho Cố Mặc Hi, cứ thế một người hỏi một người trả lời cả hai say sưa vào công việc mà không hề chú ý ngoài trời đã tối

"Giám đốc Cố, không biết chị còn chỗ nào thắc mắc cần tôi giải đáp nữa không ạ ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Tạm thời thì không, hôm nay đã làm phiền bác sĩ Diệp rồi, thật ngại quá"

"Đừng khách sáo đây là nghĩa vụ của tôi mà"

"Nghĩa vụ"

"Đúng vậy, dự án này Thiên Thành đã tin tưởng lựa chọn SK làm đối tác, thì tôi người đại diện của SK phải có nghĩa vụ giải thích mọi thắc mắc cho phía Thiên Thành nắm rõ" Diệp Khuynh Du lạnh lùng đáp

"Nói vậy nếu người đó không phải là tôi, mà là một người khác thì bác sĩ Diệp cũng sẽ nhiệt tình giải đáp thắc mắc như vậy đúng không" Cố Mặc Hi giọng có chút buồn nói

"Đúng vậy"

Cố Mặc Hi nghe xong lòng có chút chua xót nhưng không hiểu vì sao, cô nhìn Diệp Khuynh Du miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, Cố Mặc Hi hít một hơi lấy lại bình tĩnh nói

"Hôm nay đã làm phiền bác sĩ Diệp nhiều rồi, bây giờ cũng đã tối, không biết tôi có thể mời bác sĩ Diệp một bữa cơm coi như cảm ơn được không"

"Thật ngại quá tối nay tôi có hẹn, không thể dùng cơm với giám đốc Cố được rồi" Diệp Khuynh Du nhẹ nhàng từ chối

Cố Mặc Hi khẽ nở một nụ cười, nhưng ánh mắt lại thoáng lên sự mất mát cô nói "Nếu bác sĩ Diệp có việc bận, tôi cũng không làm phiền bác sĩ Diệp nữa, tôi xin phép đi trước đây" nói rồi Cố Mặc Hi liền đúng dậy rời đi

Thấy Cố Mặc Hi rời đi, Diệp Khuynh Du rất muốn níu Cố Mặc Hi lại nhưng cô không biết mình phải làm sao, thế là cô chỉ biết đứng đó đau lòng nhìn Cố Mặc Hi rời đi

"Xin lỗi"

Lời xin lỗi bất chợt đó của Cố Mặc Hi làm Diệp Khuynh Du có chút bất ngờ, cô không nghĩ Cố Mặc Hi sẽ xin lỗi mình, Diệp Khuynh Du thoáng thất thần trong vào giây đến lúc cô lấy lại bình tĩnh đẩy cửa chạy ra ngoài thì Cố Mặc Hi đã rời khỏi đó tự bao giờ

Diệp Khuynh Du buồn bã quay lại phòng làm việc,cô không biết tại sao hôm nay Cố Mặc Hi lại có những biểu hiện như vậy.

DiệpKhuynh Du khẽ thở dài nói "Hôm nay chị ấy sao thế nhỉ"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 29: Sứa


"Hình như em có vẻ rất thích sứa nhỉ ?"

Lý Hạo thấy Diệp Khuynh Du mãi mê nhìn đàn sứa trước mặt liền hỏi "Từ nảy đến giờ anh cứ thấy em mãi chăm chú nhìn vào chúng"

"Đúng vây, em rất thích sứa" Diệp Khuynh Du gật đầu đáp "Vì sứa không có não cũng chẳng có tim, do đó nó không bao giờ cảm nhận được đau đớn, em cũng muốn mình giống như loài sứa không cần phải suy nghĩ, cũng chẳng cần phải cảm nhận đau đớn vì bất kỳ điều gì hoặc bất kỳ ai"

Nói tới đây, một dòng ký ức từ trong quá khứ như đang hiện về ngay trước mắt Diệp Khuynh Du, lời Cố Mặc Hi cứ văng vẳng bên tai cô

"Sứa không cảm nhận được đau đớn chưa chắc là nó không biết đau, vì đôi khi không cảm nhận được đau đớn đó lại là một loại đau đớn đến tận cùng"

Ngày đó khi nghe câu nói này của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du không hiểu hết ẩn ý trong đó, cho đến khi cô mất Cố Mặc Hi, mất ông nội, mất ba và cả anh hai.

Diệp Khuynh Du mới hiểu thế nào là không thể cảm nhận được đau đớn nhưng lại đau đớn đến tột cùng

"Em sao vậy ?" thấy Diệp Khuynh Du thẫn thờ Lý Hạo liền hỏi

"Em không sao" Diệp Khuynh Du thôi suy nghĩ nữa, cô nhìn Lý Hạo cười nói "Chỉ là khi nhìn vào những con sứa này em lại nhớ đến một vài kỷ niệm cũ mà thôi"

Lý Hạo như hiểu được vấn đề anh khẽ thở dài rồi nói "Anh nghĩ em cũng khá giống loài sứa lắm đấy"

"Thật sao ?"

Diệp Khuynh Du thoáng ngạc nhiên hỏi

"Thật"

"Vậy em giống như thế nào, anh nói cho em nghe được không ?"

Diệp Khuynh Du nói

"Sứa là một loài vật có thân hình trong suốt, nó trong suốt đến nổi người ta nhìn vào cứ nghĩ đã nhìn thấu được nó, nhưng thực tế là chẳng ai hiểu được nó, ngoại trừ bản thân nó" Lý Hạo tiến đến đứng cạnh Diệp Khuynh Du "Em cũng vậy, em rất giỏi che giấu cảm xúc vào bên trong, em luôn tỏ ra là mình ổn trước mặt mọi người, cho dù lúc đó em có đang rất mệt mỏi hay rất đau khổ, thì em vẫn tươi cười như không có chuyện gì xảy ra"

Thấy Diệp Khuynh Du im lặng Lý Hạo nói tiếp "Khuynh Du à, bên cạnh em vẫn còn rất nhiều người quan tâm em, nên anh xin em hãy thử một lần mở lòng mình ra, em đừng cứ mãi tự nhốt mình trong quá khứ nữa"

Nghe Lý Hạo nói thế Diệp Khuynh Du có chút bối rối cô khẽ đáp "Em hiểu ý tốt của anh, nhưng hiện tại em chưa có đủ dũng khí để làm điều đó, nhưng em hứa với anh sẽ cố gắng thay đổi"

Tim Lý Hạo khẽ nhói lên khi nghe Diệp Khuynh Du nói những lời này, anh vội hít một hơi thật sâu cười nói "Anh tin em sẽ làm được, anh chờ em"

Diệp Khuynh Du hiểu được ẩn ý trong lời nói của Lý Hạo, cô không biết phải trả lời như thế nào nên vội né tránh "Đừng nói chuyện này nữa, hay mình qua bên kia xem tiếp đi"

Nói rồi Diệp Khuynh Du xoay người đi về phía trước, Lý Hạo thấy thế cũng vội vã bước theo.

Sở dĩ Diệp Khuynh Du và Lý Hạo có buổi hẹn hôm nay là vì sao nhiều lần lỡ hẹn với Lý Hạo, Diệp Khuynh Du cũng có chút ái náy, nên nhân dịp cô được tặng hai vé thăm quan thủy cung thế là cô đã mời Lý Hạo đến đây xem cùng mình

"Thật trùng hợp không ngờ lại được gặp bác sĩ Diệp và bác sĩ Lý ở đây" Triệu An An nhìn thấy Diệp Khuynh Du và Lý Hạo thì liền cười nói

Nghe tiếng Triệu An An, Diệp Khuynh Du vô thức quay đầu nhìn về phía người đối diện, tim cô chững lại một nhịp khi ánh mắt vô tình va phải người đang đứng cạnh Triệu An An

"Hai người cũng đến đây tham quan à" Triệu An An quàng tay ôm lấy cánh tay Cố Mặc Hi tiến về phía Diệp Khuynh Du và Lý Hạo nói

"Đúng vậy, hôm nay được nghỉ nên tôi và Khuynh Du đến đây tham quan" Lý Hạo cười nói "Không ngờ Triệu tiểu thư cũng thích đến mấy chỗ như thế này"

"Tôi không thích đâu, chỉ là người này thích nên mới nằng nặc bắt tôi đi cùng cho bằng được" Triệu An An vừa nói vừa đưa ánh mắt cưng chiều nhìn về phía Cố Mặc Hi

"Không biết vị này là ... ?"

Lý Hạo nhìn những cử chỉ thân mật của Triệu An An dành cho Cố Mặc Hi không khỏi tò mò hỏi

"À, tôi quên giới thiệu, đây là Cố Mặc Hi, bạn tôi cũng là giám đốc dự án của tập đoàn Thiên Thành" vừa nói Triệu An An vừa nhìn về phía Diệp Khuynh Du "Chắc là bác sĩ Diệp đã từng gặp rồi đúng không ?"

Nghe Triệu An An nói vậy Lý Hạo có chút ngạc nhiên nhìn về phía Diệp Khuynh Du, Diệp Khuynh Du hít một hơi thật sâu để cân bằng lại cảm xúc cô khẽ gật đầu nói "Đúng vậy, đã từng gặp" như để Lý Hạo hiểu rõ hơn Diệp Khuynh Du nói tiếp "Giám đốc Cố hiện đang là người đại diện của tập đoàn Thiên Thành trong dự án hợp tác nghiên cứu thuốc mới với bệnh viện chúng ta"

"À ra là vậy" Lý Hạo như hiểu được vấn đề anh mỉm cười đưa tay về phía Cố Mặc Hi "Xin chào tôi là Lý Hạo, rất vui khi được giám đốc Cố"

Cố Mặc Hi cũng đưa tay ra bắt lấy tay Lý Hạo "Không cần khách sáo cứ gọi tôi là Mặc Hi, tôi cũng rất vui khi được gặp bác sĩ Lý"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 30: Nổi Đau Không Thể Nói


"Cách này của cậu liệu có hiệu quả không đấy" Cố Mặc Hi ghé sát tai Triệu An An hỏi

"Tin tớ đi chắc chắn sẽ có hiệu quả" Triệu An An nói "Trừ khi..."

"Trừ khi cái gì ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Trừ khi Diệp Khuynh Du không còn tình cảm với cậu nữa" Triệu An An nép sát vào Cố Mặc Hi hỏi "Mà này, cậu nghĩ Diệp Khuynh Du còn yêu cậu không đấy?"

"Tớ không biết" Cố Mặc Hi khẽ thở dài giọng trầm buồn nói "Đôi lúc tớ cũng không rõ cô ấy có từng thật lòng yêu tớ hay không nữa ?

"Chắc là có đấy" Triệu An An nói

"Sao cậu biết ?"

Cố Mặc Hi hỏi "Có thể cô ấy chỉ là đang diễn một màn kịch thâm tình cho chúng ta xem thì sao ?"

"Chắc không phải diễn kịch đâu, tớ nghĩ cô ấy còn yêu cậu thật đấy" Triệu An An nói tiếp "Lúc nảy cậu có để ý ánh mắt của cô ấy nhìn chúng ta không, ánh mắt đó không thể nào là giả được"

"Sao cậu biết đó không phải là giả ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Thì trực giác mách cho tớ biết"

"Triệu An An cậu bớt tin vào mấy cái trực giác vớ vẩn của cậu đi" Cố Mặc Hi khó chịu nói "Cậu quên là tớ cũng từng vì dáng vẻ yếu đuối đó mà suýt mất mạng sao ?"

"Tớ không quên, nhưng tớ thấy ..."

Không để Triệu An An nói hết câu Cố Mặc Hi đã cắt ngang "Thôi được rồi, tớ nhờ cậu giúp tớ nghĩ cách để Diệp Khuynh Du yêu tớ, chứ tớ không nhờ cậu đến đây để nói giúp cô ấy"

"Ê, sao tự nhiên cậu lại tức giận với tớ" Triệu An An có chút tức giận nói "Cố Mặc Hi, cậu nên nhớ là cậu đang nhờ tớ giúp đỡ đấy nhé, chỉ có mỗi việc khiến con gái thích mình mà cậu cũng không làm được, còn bắt tớ cuối tuần phải đi cùng cậu đến cái chỗ nhàm chán này, vậy mà bây giờ cậu lại đối xử với tớ như vậy đó hả"

Thấy mình có chút lỡ lời Cố Mặc Hi liền kéo kéo tay Triệu An An tỏ vẻ hối lỗi nói "Tớ xin lỗi, tớ có hơi lỡ lời, cậu cho tớ xin lỗi nhé"

"Hừ" Triệu An An không nói chỉ hừ lạnh một cái

"Tớ xin lỗi mà" Cố Mặc Hi thấy Triệu An An đang giận liền tỏ vẻ ân hận nói "Triệu tiểu thư cao cao tại thượng của tôi ơi xin người đừng chấp nhất kẻ hèn này nhé"

"Thôi được rồi" Triệu An An giọng có chút ghét bỏ nói "Coi như tớ mắc nợ cậu vậy"

"Hihi tớ biết cậu rộng lượng mà" Cố Mặc Hi cười nói "Triệu An An cậu đúng là người bạn tốt nhất của tớ"

"Xùy" Triệu An An lườm Cố Mặc Hi một cái, ánh mắt có chút chán ghét không muốn trả lời

Suốt cuộc trò chuyện Cố Mặc Hi và Triệu An An không hề hay biết ở phía sau luôn có một ánh mắt dõi theo hai người.

Ánh mắt đó không phải của ai khác, mà chính là của Diệp Khuynh Du

Từ lúc gặp Cố Mặc Hi và Triệu An An thì ánh mắt của Diệp Khuynh Du đã luôn hướng về phía hai người các cô, mỗi khi nhìn thấy Cố Mặc Hi và Triệu An An tay trong tay cười nói vui vẻ với nhau thì lòng Diệp Khuynh Du lại có chút chua xót.

Cô rất muốn biết mối quan hệ của hai người là gì, là bạn bè hay là người yêu của nhau

Nhiều lần Diệp Khuynh Du muốn tiến lên hỏi cho ra lẽ nhưng cuối cùng lại thôi, vì Diệp Khuynh Du sợ nếu câu trả lời của Cố Mặc Hi trùng với đều cô đang lo lắng nhất thì cô sẽ phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn này như thế nào đây.

Sẽ chạy đến chấp vấn Cố Mặc Hi, nhưng Diệp Khuynh Du không thể làm như vậy vì hiện tại cô lấy tư cách gì để chấp vấn Cố Mặc Hi, hay là sẽ im lặng rời đi như một kẻ thua cuộc.

Cho dù là cách nào đi nữa thì Diệp Khuynh Du cũng sẽ không cam tâm chấp nhận sự thật mình đã mất Cố Mặc Hi

Một lúc sau Diệp Khuynh Du liếc thấy Cố Mặc Hi đang dừng lại giải thích cho Triệu An An nghe về đặc tính của loài cá trước mặt, ngay lúc này đây cô rất muốn chạy đến đẩy Triệu An An ra để được đứng cạnh Cố Mặc Hi, nhưng Diệp Khuynh Du lại không có đủ dũng khí để làm điều đó, cô chỉ có thể đứng nhìn rồi đau lòng nhớ về quá khứ

Nhiều năm về trước Diệp Khuynh Du và Cố Mặc Hi cùng từng như vậy, cả hai vui vẻ nắm tay nhau đi dạo thủy cung cùng xem các loài cá bơi qua bơi lại, Cố Mặc Hi cũng giống như bây giờ ân cần giải thích cho cô nghe về đặt tính của mỗi loài cá, năm tháng hạnh phúc ấy dường như chỉ còn là kỷ niệm

Diệp Khuynh Du siết chặt tay hít một hơi thậtsâu, cố kiềm chế không cho nước mắt rơi xuống, cô tự nhủ với lòng chỉ cần Cố MặcHi hạnh phúc thì những đau khổ mà cô phải chịu tất cả đều xứng đáng.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 31: Màn Kịch Yêu Đương


"Khuynh Du, em sao vậy không khỏe à ?" thấy nét mặt Diệp Khuynh Du có chút âm trầm Lý Hạo liền hỏi

"Dạ em không sao" Diệp Khuynh Du nói "Chắc tại hôm nay đi hơi nhiều nên em có chút mệt thôi, không sao đâu ạ"

"Anh thấy chúng ta xem nhiêu đó cũng đủ rồi, hay mình ra ngoài nhé" thấy Diệp Khuynh Du không thoải mái Lý Hạo nói

"Ừ " Diệp Khuynh Du khẽ gật đầu sau đó cùng Lý Hạo ra khỏi thủy cung

"Em ngồi đây nhé, anh qua kia mua nước cho em"

Diệp Khuynh Du không nói cô chỉ khẽ gật đầu đồng ý, sau khi Lý Hạo rời đi Diệp Khuynh Du ngồi đó ánh mắt nhìn về xa xăm hình ảnh Cố Mặc Hi và Triệu An An hạnh phúc bên nhau cứ luẩn quẩn trong đầu Diệp Khuynh Du

"Có vẻ như bác sĩ Diệp đang có tâm sự nhỉ ?"

Triệu An An tiến đến ngồi xuống trước mặt Diệp Khuynh Du nói "Không biết có tiện chia sẻ với tôi không ?"

Diệp Khuynh Du nghe thấy có người nói chuyện với mình theo phản xạ cô đưa mắt nhìn lên, thấy Triệu An An và Cố Mặc Hi đang bước đến ngồi trước mặt mình cô hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh nói "Tôi không sao cả, chỉ là có chút mệt, ngồi nghĩ ngơi một lát sẽ khỏe thôi"

"À ra là vậy, tôi còn tưởng bác sĩ Diệp đây là đang có tâm sự chứ" Triệu An An cười nói

Diệp Khuynh Du nở một nụ cười gượng như để né tránh chủ đề này cô hỏi "Mà sao hai người cũng ra đây rồi"

"Tôi thấy hơi mệt nên bảo Hi Hi đưa tôi ra" Triệu An An vừa nói vừa vòng tay ôm lấy cánh tay Cố Mặc Hi dáng vẻ vô cùng nũng nịu nói "Phải không Hi Hi"

Nghe cái tên Hi Hi, Diệp Khuynh Du có chút bối rối, bởi Hi Hi là cái tên mà cô đã đặt cho Cố Mặc Hi và Cố Mạc Hi từng nói "Ngoài em ra chị sẽ không cho ai gọi chị là Hi Hi đâu".

Thế mà bây giờ cái tên Hi Hi ấy lại được Triệu An An gọi một cách vô cùng thân thiết như vậy, lòng Diệp Khuynh Du không khỏi xót xa

"Em đó trước mặt người khác mà làm gì kì vậy" Cố Mặc Hi giả vờ mắng yêu Triệu An An

"Người ta thích không được hả" Triệu An An tựa đầu vào vai Cố Mặc Hi cười nói "Hi Hi thật xấu tính"

"Được, được chỉ cần An An thích tất cả đều được" Cố Mặc Hi véo má Triệu An An cười nói

"Hi Hi là tốt nhất, yêu Hi Hi" nói xong Triệu An An liền đặt lên má Cố Mặc Hi một nụ hôn

"Em này" nét mặt Cố Mặc Hi thoáng chút ngượng ngùng nhưng ánh mắt thì lại tràn đầy yêu thương dành cho Triệu An An

Diệp Khuynh Du nhìn thấy cảnh này trái tim cô như vỡ ra từng mảnh, bàn tay đang đặt dưới bàn đã siết chặt lại từ bao giờ, cô hít một hơi thật sâu sau đó đứng dậy lấy cớ không khỏe nhanh chóng rời đi

"Khuynh Du" Lý Hạo vừa đi đến thì thấy Diệp Khuynh Du rời đi anh liền gọi

Diệp Khuynh Du nghe thấy Lý Hạo gọi nhưng cô không quay đầu lại mà vẫn tiếp tục bước đi.

Thấy thế Lý Hạo liền vội vã đuổi theo, trước khi đi anh cũng không quên gật đầu chào Cố Mặc Hi và Triệu An An

"Khuynh Du, Khuynh Du" đi được một đoạn Lý Hạo cuối cùng cũng đuổi kịp Diệp Khuynh Du, anh kéo tay cô lại hỏi "Em sao vậy sao tự nhiên lại bỏ đi vậy"

"Em không sao, em thấy hơi mệt muốn về nhà nghỉ ngơi"

"Để anh lái xe đưa em về nhé"

"Không cần em đi taxi về được rồi" vừa dứt lời một chiếc taxi đã dừng lại trước mặt Diệp Khuynh Du

"Vậy em về cẩn thận nhé, về đến nhà nhớ nhắn tin cho anh biết nha" Lý Hạo nói

"Vâng" nói xong Diệp Khuynh Du đưa tay mở cửa xe dứt khoát đi vào trong, chiếc taxi nhanh chóng rời đi, Lý Hạo đứng đó ngơ ngác vài giây sau đó anh cũng lái xe rời đi

"Họ đi rồi mau bỏ tay tớ ra đi"

Nghe Cố Mặc Hi nói Triệu An An như bừng tỉnh cô vội vàng buông tay Cố Mặc Hi ra nói "Ban nảy hình như chúng ta diễn hơi lố thì phải"

"Ừ chắc là vậy" Cố Mặc Hi gật gù nói

"Ê mà cậu có để ý biểu cảm lúc nảy của Diệp Khuynh Du không ?"

Triệu An An hỏi

"Biểu cảm gì ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Cái tên ngốc này, bộ cậu không thấy cô ấy đang tức giận sao ?"

"Ừ có thấy, nhưng tại sao cô ấy lại tức giận"

"Thì là ghen đó"

"Ghen à"

"Đúng vậy, chỉ có thể là ghen nên mới tức giận đến như vậy thôi" Triệu An An nói

"Nhưng tại sao cô ấy lại ghen"

"Cố Mặc Hi ơi là Cố Mặc Hi, cậu thật sự không biết hay là giả vờ không biết vậy" nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Cố Mặc Hi, Triệu An An bực bội nói "Thì có yêu nên mới có ghen đó"

"Nói vậy là Diệp Khuynh Du có yêu tớ"

"Ừ" Triệu An An chán nản nói "Bây giờ đã xác định được cô ấy có yêu cậu, vậy bước tiếp theo cậu sẽ làm gì ?"

"Bí mật, không nói cho cậu biết đâu"

"Này, hôm nay tớ đã giúp cậu đó, một xíu cũng không nói cho tớ biết à" Triệu An An bất mãn nói

"

Sau này cậu sẽ biết" Cố Mặc Hi cười nói "Hôm nay cậu cũng mệt rồi mau về nhà nghĩ ngơi đi"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 32: Tranh Luận


"Haizz mệt chết đi được" Triệu An An vừa bước vào nhà đã chạy ngay đến sofa nằm dài trên đó

"Cậu đi đâu mà về trể vậy, đã thế còn trông rất mệt mỏi nữa" Lâm Tuyết Nhan tay mang một cốc nước đi tới đặt xuống bàn hỏi

"Tớ đi thủy cung cùng Cố Mặc Hi" Triệu An An nói

"Hả, cậu đi thủy cung cùng Cố Mặc Hi" Lâm Tuyết Nhan ngạc nhiên hỏi

"Ừ" Triệu An An uống vội cốc nước rồi gật đầu nói

"Không phải lần trước tớ rủ cậu đi, cậu nói với tớ là nơi đó nhàn chán không có gì vui nên cậu không đi sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi "Vậy tại sao hôm nay cậu lại cùng Cố Mặc Hi đi đến đó"

Triệu An An mệt mỏi tiếp tục nằm xuống sofa "Còn không phải vì Diệp Khuynh Du sao"

"Tại sao việc hai người đến thủy cung lại liên quan đến bác sĩ Diệp"

Triệu An An không trả lời cô ra hiệu bảo Lâm Tuyết Nhan bóp chân cho mình, như hiểu ý Lâm Tuyết Nhan nâng chân Triệu An An đặt lên đùi mình rồi dùng tay xoa bóp chân cho cô

"Cố Mặc Hi muốn tớ giả làm bạn gái của cậu ấy để thử lòng Diệp Khuynh Du, vừa hay hôm nay cậu ấy điều tra được Diệp Khuynh Du và Lý Hạo cùng đi dạo thủy cung, thế là Cố Mặc Hi lôi tớ đi cho bằng được" Triệu An An mệt mỏi trả lời

"Tại sao hai cậu lại muốn thử lòng bác sĩ Diệp" Lâm Tuyết Nhan khó hiểu hỏi

"Cố Mặc Hi muốn xác nhận xem Diệp Khuynh Du có yêu cậu ấy không"

"Tại sao phải xác nhận, đừng nói với tớ là Cố Mặc Hi cậu ấy muốn..."

Lâm Tuyết Nhan ngập ngừng nói

"Đúng vậy, Cố Mặc Hi muốn xác nhận xem Diệp Khuynh Du có yêu cậu ấy không, nếu có thì Cố Mặc Hi sẽ lợi dụng tình cảm của Diệp Khuynh Du để cô ấy tự nguyện đưa cổ phần của Cố Thị cho cậu ấy"

"Vậy nếu không thì sao ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

Triệu An An khẽ thở dài nói "Còn nếu không thì cậu ấy sẽ dùng mọi cách thậm chí là tàn nhẫn nhất để ép cô ấy giao ra cổ phần"

"Cố Mặc Hi thật sự sẽ làm vậy à ?"

Lâm Tuyết Nhan giọng trầm buồn nói "Dù gì bác sĩ Diệp cũng là người mà cậu ấy từng rất yêu không phải sao ?"

"Không phải từng, mà hiện tại tớ thấy Cố Mặc Hi vẫn còn tình cảm với Diệp Khuynh Du" Triệu An An nói

"Nếu còn tình cảm vậy tại sao cứ muốn đối phương đau khổ"

"Cậu có nghe câu vì yêu nên sinh hận không ?"

Triệu An An nói xong, cô đưa mắt nhìn về phía Lâm Tuyết Nhan, thấy Lâm Tuyết Nhan khẽ gật đầu cô nói tiếp "Có thể vì Cố Mặc Hi quá yêu Diệp Khuynh Du nên khi biết Diệp Khuynh Du lừa dối mình, cậu ấy đã sinh ra lòng thù hận cực kì lớn đối với Diệp Khuynh Du và muốn cô ấy cũng phải chịu những nổi đau giống như cậu ấy từng chịu"

"Nhưng tớ thấy Cố Mặc Hi tính toán bác sĩ Diệp như vậy cũng có chút quá đáng"

"Ý cậu là gì, cậu đang trách Cố Mặc Hi" Triệu An An tức giận nói "Hay cậu đang trách tớ giúp đỡ Cố Mặc Hi làm chuyện xấu"

"Tớ không trách Cố Mặc Hi, cũng không trách cậu, chỉ là tớ thấy các cậu tính kế với bác sĩ Diệp như thế, tớ có chút tội cho cô ấy thôi" Lâm Tuyết Nhan nói

"Cậu tội cho cô ấy vậy ai tội cho Cố Mặc Hi" Triệu An An tức giận nói

"Cậu có biết cả nhà cô ấy đã đối xử với Cố Mặc Hi như thế nào không, ba cô ấy hại chết ba mẹ Cố Mặc Hi, anh trai cô ấy thì hại chết chị gái Cố Mặc Hi" Triệu An An giọng có chút nghẹn ngào nói "Còn cô ấy thì sao, cô ấy vì gia đình mà đẩy Cố Mặc Hi vào bẫy xem chút nữa thì đã mất mạng rồi"

Thấy Triệu An An có vẻ tức giận Lâm Tuyết Nhan vội vàng nói "Cho tớ xin lỗi, cậu đừng tức giận nhé, chỉ là sau vài lần tiếp xúc với bác sĩ Diệp tớ thấy con người cô ấy cũng không tệ, nên tớ mới nói vậy thôi không có ý gì khác cả"

"Nhưng mà cậu nói cũng không sai" Triệu An An lấy lại bình tĩnh nói "Tớ không biết nhiều về Diệp Khuynh Du, tớ chỉ biết cô ấy qua lời kể của Cố Mặc Hi và những gì tớ đều tra được, ban đầu khi Cố Mặc Hi đề nghị tớ giả làm bạn gái cậu ấy, tớ còn nghĩ với một người như Diệp Khuynh Du thì khó có thể dùng tình cảm để lay động cô ấy.

Nhưng cho hôm nay khi gặp và nói chuyện với cô ấy, tớ lại thấy nó khác xa với những gì tớ đã nghĩ"

"Khác như nào, cậu kể cho tớ nghe với" Lâm Tuyết Nhan nói

"Bóp chân tớ cho đàng hoàn vào tớ sẽ kể cho cậu nghe"

Lâm Tuyết Nhan nghe vậy liền dùng lực nhiều hơn để bóp chân cho Triệu An An "Lực cỡ này được chưa"

"Được rồi đó để bổn tiểu thư kể cho cậu nghe"Triệu An An nói
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 33: Điều Tra Lại


Triệu An An nằm trên sofa chân đặt lên đùi Lâm Tuyết Nhan lười biếng nói "Theo tớ thấy Diệp Khuynh Du cũng giống như Cố Mặc Hi, nhìn thì có vẻ lạnh lùng khó gần nhưng thật chất lại một người sống rất tình cảm"

"Nhưng có một điểm tớ thấy Diệp Khuynh Du giỏi hơn Cố Mặc Hi đó là cô ấy rất giỏi che giấu cảm xúc của mình" Triệu An An cười đắt ý nói tiếp "Nhưng có điều làm sao có thể qua mắt được tớ, tớ để ý thấy ánh mắt của Diệp Khuynh Du mỗi lần nhìn Cố Mặc Hi thì trong ánh mắt lại hiện lên một nỗi buồn, một sự mất mát khó tả"

"Nhưng cậu có chắc ánh mắt đó là thật, chứ không phải là đang diễn không ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Ê sao cậu giống Cố Mặc Hi vậy ?"

Triệu An An nói "Lúc tớ nói điều này cậu ấy cũng nói với tớ y như vậy"

"Mà hai người quên là tớ từng học tâm lý sao, nên tớ khẳng định ánh mắt đó là thật, không thể nào giả được" Triệu An An chắc nịch nói

"Tớ tin cậu" Lâm Tuyết Nhan khẽ gật đầu nói "Tớ cũng không nghĩ bác sĩ Diệp giả vờ đáng thương đâu"

"À mà cậu không thể tưởng tượng ra được đâu" Triệu An An như nhớ lại đều gì cô khẽ rùng mình nói "Lúc mới nhìn thấy tớ và Cố Mặc Hi đi bên nhau ánh mắt cô ấy như là muốn đi đến xé xát tớ ra luôn ấy, nhắc đến tớ còn thấy sợ đây này"

"Thật à"

"Thật 100% luôn" Triệu An An nói "Bây giờ nhớ lại tớ còn nổi da gà nè"

"Nếu nói như vậy có nghĩa là bác sĩ Diệp cô ấy vẫn còn yêu Cố Mặc Hi đúng không ?"

Lâm Tuyết Nhan nhìn Triệu An An hỏi

"Theo tớ không phải là còn yêu đâu, mà là còn rất yêu là đằng khác đấy" Triệu An An nói

Lâm Tuyết Nhan nghĩ ngợi một lúc rồi nói "Này cậu nghĩ xem nếu bây giờ bác sĩ Diệp vẫn còn yêu Cố Mặc Hi tức là năm đó cô ấy thật sự yêu Cố Mặc Hi chứ không phải như chúng ta nghĩ là cô ấy chỉ đang diễn kịch để lừa Cố Mặc Hi"

Triệu An An nghe xong khẽ gật đầu "Ừ cậu nói cũng đúng nhỉ"

"Vậy nếu như năm đó bác sĩ Diệp thật lòng yêu Cố Mặc Hi vậy tại sao lúc Cố Mặc Hi gặp nạn cô ấy lại không đến và rồi còn những bằng chứng chứng minh cô ấy phản bội Cố Mặc Hi lúc đó nữa, cậu có thấy nó kỳ lạ không ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Nếu cậu không nói tớ cũng không để ý" Triệu An An nghĩ ngợi rồi nói "Năm đó khi tớ điều tra, mọi bằng chúng từ hình ảnh đến video camera giám sát mọi thứ đều rất dễ dàng tìm thấy được, nó giống như có ai đó đã sắp đặt sẵn chỉ chờ tớ đến lấy đi thôi"

"Cậu có nghĩ những gì năm xưa cậu điều tra được đều là giả không"

"Tớ không biết" Triệu An An suy tư một lát rồi nói tiếp "Nhưng có điều này tớ chưa bao giờ nói với ai"

"Điều gì ?"

"Năm xưa sau khi Cố Mặc Hi sang Anh, tớ từng cho người tìm kiếm Diệp Khuynh Du, vì tớ muốn thay Cố Mặc Hi dạy cho Diệp Khuynh Du một bài học" nói đến đây ánh mắt Triệu An An thoáng lên một tầng phức tạp "Nhưng trong suốt khoảng thời gian đó, người của tớ gần như không thể điều tra được tung tích của Diệp Khuynh Du, cô ấy giống như biến mất khỏi thế giới này vậy đấy.

Mãi đến hai năm trước, khi ông cụ nhà họ Diệp mất, thì Diệp Khuynh Du mới xuất hiện trở lại và còn xuất hiện với vai trò là bác sĩ tại bệnh viện SK"

Nghe Triệu An An nói Lâm Tuyết Nhan có chút khó hiểu hỏi "Nói như vậy có nghĩa là năm đó bác sĩ Diệp đã đi đâu và làm gì điều này vẫn còn là một ẩn số"

"Đúng vậy" Triệu An An gật đầu nói

"Cậu có nghĩ chúng ta nên điều tra lại toàn bộ diễn biến của năm năm trước lại một lần nữa không ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Cậu muốn điều tra lại ?"

Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan hỏi "Tại sao ?"

"Tớ cũng không rõ tại sao" Lâm Tuyết Nhan nói "Nhưng trực giác nói cho tớ biết vụ này không hề đơn giản"

"Tớ không phản đối nhưng..."

Triệu An An ngập ngừng nói "Nhưng chúng ta phải bắt đầu từ đâu"

"Từ chỗ Sở Viễn Phong" Lâm Tuyết Nhan nói

"Tại sao lại bắt đầu từ anh ta" Triệu An An khó hiểu hỏi

"Cậu quên rồi à, năm xưa Diệp Thừa Nguyên không phải nói Sở Viễn Phong và bác sĩ Diệp đang qua lại với nhau sao?

Lâm Tuyết Nhan nói tiếp "Khi đó cậu không thể tìm được bác sĩ Diệp, cậu có từng nghĩ cô ấy được Sở Viễn Phong giúp che giấu hành tung để tránh sự điều tra của cậu không ?"

"Tớ chưa từng nghĩ đến điều này, tại sao tớ lại bỏ qua một chi tiết quan trọng đến như vậy nhỉ" Triệu An An như hiểu ra điều gì cô nói tiếp "Nhà họ Sở lúc đó rất mạnh việc Sở Viễn Phong giúp Diệp Khuynh Du che giấu nơi ở là một điều quá đổi dễ dàng"

"Đúng vậy" Lâm Tuyết Nhan gật gù nói "Vấn đề củachúng ta bây giờ là xác định xem năm đó có phải Sở Viễn Phong đã giúp bác sĩ Diệptránh sự điều tra của cậu hay không, nếu phải thì tại sao họ lại làm như vậy,còn nếu không thì năm đó rốt cuộc bác sĩ Diệp đã xảy ra chuyện gì"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 34: Con Gái


"Tôi muốn vào trong, tôi có việc gấp cần gặp Diệp Khuynh Du" Diệp Thừa Trạch có chút nóng lòng nói

Nữ y tá thấy Diệp Thừa Trạch sắp xong vào phòng thì liền chặn anh ta lại và nói "Xin lỗi anh, đây là phòng làm việc của bác sĩ Diệp, không có sự cho phép của cô ấy anh không thể vào được đâu ạ"

"Diệp Khuynh Du là em gái tôi, phiền cô tránh ra để tôi vào gặp nó" nói xong Diệp Thừa Trạch tiến đến đẩy cửa phòng làm việc ra

Thấy Diệp Thừa Trạch đã xong vào phòng, cô y tá sợ bị trách tội nên vội nói với Diệp Khuynh Du "Bác sĩ Diệp, anh ta muốn gặp cô, tôi đã cản lại nhưng anh ta nhất quyết xong vào cho bằng được tôi...tôi...xin lỗi"

Diệp Khuynh Du thấy dáng vẻ sợ hãi của cô y tá thì khẽ đáp "Không phải lỗi của cô, cô đi làm việc của mình đi"

Nghe Diệp Khuynh Du nói vậy cô y tá mừng thầm trong lòng, cô cuối chào rồi nhanh chóng rời đi, lúc đi cô cũng không quên đóng cửa phòng lại

Diệp Khuynh Du liếc nhìn Diệp Thừa Trạch một cái sau đó lạnh lùng hỏi "Anh muốn gì ?"

"Khuynh Du, anh ...anh muốn nhờ em giúp anh cứu một người" Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào nói

"Cứu người" Diệp Khuynh Du hơi ngạc nhiên hỏi "Cứu ai"

"Cô bé ở phòng 215"

"Cô bé bị tai nạn vừa mới chuyển đến bệnh viện sáng nay đấy à" Diệp Khuynh Du nói "Đã có bác sĩ đến kiểm tra và sắp xếp phẫu thuật cho cô bé rồi không phải sao?"

"Nhưng anh muốn chính em làm phẫu thuật cho con bé" Diệp Thừa Trạch giọng run run nói tiếp "Vì... vì anh chỉ tin tưởng mình em"

Diệp Khuynh Du thoáng chút ngạc nhiên nhưng cô vẫn lạnh lùng hỏi "Tại sao tôi phải giúp anh ?"

Nghe câu hỏi của Diệp Khuynh Du, Diệp Thừa Trạch thoát chút bối rối không biết trả lời như thế nào

Thấy Diệp Thừa Trạch không trả lời Diệp Khuynh Du nói tiếp "Ở bệnh viện có rất nhiều bác sĩ giỏi anh đi nhờ bọn họ giúp đi, giờ tôi rất bận phiền anh ra ngoài tôi cần phải làm việc"

Nói xong Diệp Khuynh Du xoay người tiếp tục gõ bàn phím máy tính, Diệp Thừa Trạch thấy vậy liền nói

"Em cũng là bác sĩ mà, em nở nhìn con bé chết hay sao"

"Tôi đã nói với anh rồi, ở bệnh viện có rất nhiều bác sĩ giỏi ca phẫu thuật của cô bé đó chắc chắn sẽ thành công, vì thế anh đừng ở đây làm phiền tôi nữa" Diệp Khuynh Du có chút tức giận nói

"Khuynh Du, anh xin em đó, em có thể làm phẫu thuật cho con bé được không" Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào nói "Vì chỉ khi em làm phẫu thuật cho con bé anh mới thật sự yên tâm"

"Rốt cuộc anh với cô bé đó có quan hệ gì ?"

Diệp Khuynh Du ngưng đánh máy, cô quay sang nhìn Diệp Thừa Trạch lạnh lùng hỏi

Trước câu hỏi bất ngờ của Diệp Khuynh Du, Diệp Thừa Trạch có chút lúng túng "Cô bé đó là...là con ... con của một người bạn rất thân của anh"

"Thật à ?"

Diệp Khuynh Du nhìn thẳng vào mắt Diệp Thừa Trạch hỏi

Bị nhìn chầm chầm Diệp Thừa Trạch có chút bối rối anh lấp bấp trả lời "Thật... là thật"

Thấy ánh mắt không thành thật của Diệp Thừa Trạch, Diệp Khuynh Du nở một nụ cười khinh bỉ nói "Diệp Thừa Trạch, anh muốn tôi giúp anh, nhưng anh lại nói dối tôi, anh nghĩ tôi có nên giúp anh không"

"Anh...anh..."

"Phiền anh ra ngoài để tôi còn làm việc" Diệp Khuynh Du dùng giọng chán ghét nói

"Con bé là con gái anh"

Câu trả lời của Diệp Thừa Trạch khiến Diệp Khuynh Du thoáng chút ngạc nhiên cô khẽ nhíu mày giọng đầy nghi hoặc hỏi "Con gái anh"

"Đúng vậy nó là con gái anh" Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào nói "Nên anh, anh xin em hãy cứu lấy nó"

Thấy Diệp Khuynh Du im lặng Diệp Thừa Trạch nói tiếp "Anh biết mấy năm nay anh đã làm rất nhiều điều tổn thương em, nhưng anh xin em hãy cứu con bé, con bé nó vô tội"

Nói rồi Diệp Thừa Trạch quỳ xuống trước mặt Diệp Khuynh Du khóc" Anh xin em đó, em cứu con bé đi mà, anh xin em"

"Anh làm gì vậy, mau đứng lên đi" Diệp Khuynh Du thấy Diệp Thừa Trạch quỳ gối cô vội đi đến đỡ anh lên

"Anh không đứng lên, trừ khi em đồng ý làm phẫu thuật cho con bé" Diệp Thừa Trạch nói

Trước sự kiên quyết của Diệp Thừa Trạch, Diệp Khuynh Du khẽ thở dài nói "Được rồi tôi sẽ giúp anh, nhưng sau khi làm phẫu thuật xong tôi cần anh giải thích rõ ràng mọi chuyện cho tôi biết"

"Được, chỉ cần em giúp, anh hứa anh sẽ không giấu em bất kỳ điều gì" Diệp Thừa Trạch kích động trả lời

"Tốt nhất là như thế"

Diệp Khuynh Du nói xong tiến đến bàn làm việc cô nhấc điện thoại lên nhấn gọi, đầu dây bên kia nhanh chóng được kết nối

"Sắp xếp cho cô bé phòng 215 làm phẫu thuật ngay lập tức"

"Vâng thưa bác sĩ Diệp"

Diệp Khuynh Du gác điện thoại sau đó cùng Diệp Thừa Trạch rời khỏi phòng làm việc
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 35: Lo Lắng


"Này Cố Mặc Hi sao cậu đi Nam Sơn mà không nói cho tớ biết thế" Triệu An An tức giận nói

"Xin lỗi, vì đi gấp quá nên tớ không kịp nói với cậu"

"Vậy cậu đi bao lâu"

"Chắc khoảng hai ba hôm gì đấy"

"Cậu nhớ cẩn thận đấy nhé" Triệu An An nói "Cái lão già Cố Huân đó không thể nào tốt đến nổi đem dự án Nam Sơn đưa cho cậu, có thể ông ta đang có âm mưu gì cũng nên"

"Ừ tớ biết rồi cậu đừng quá lo" Cố Mặc Hi trấn an nói "Tớ có đem theo vệ sĩ mà"

"À mà này cậu có đem theo cái hôm bữa tớ đưa cho cậu không đấy"

"Cái gì" Cố Mặc Hi nói xong thì như chợt nhớ ra cô nói tiếp "Là thiết bị định vị đúng không ?"

"Đúng vậy"

"Tớ có đem theo đây này"

"Ừ vậy thì tốt, nếu lỡ gặp chuyện không hay nhớ dùng đến nó nhé, bọn tớ sẽ theo đó mà tìm ra cậu" Triệu An An nói "Nhưng tớ hi vọng cậu không phải dùng đến nó"

"Tớ biết rồi" Cố Mặc Hi nói "Thôi không nói với cậu nữa giờ tớ phải đi khảo sát dự án rồi, khi nào rảnh tớ sẽ gọi lại cậu nhé"

"Ừ tạm biệt"

"Tạm biệt"

Triệu An An tắt điện thoại ánh mắt hiện lên một từng phức tạp, thấy thế Lâm Tuyết Nhan liền hỏi

"Cậu sao vậy, không khỏe à ?"

"Không có"

"Vậy sao trong cậu thất thần thế"

"Chỉ là khi nghe Cố Mặc Hi đi Nam Sơn trong lòng tớ có chút lo lắng"

"Cậu lo lắng điều gì"

"Tớ cũng không biết nữa" Triệu An An nói "Chỉ là thấy không yên tâm, cảm giác như có gì đó nguy hiểm sắp xảy ra với Cố Mặc Hi vậy đó"

"Cậu đừng quá lo" Lâm Tuyết Nhan trấn an Triệu An An "Cậu quên là Cố Mặc Hi có mang theo vệ sĩ sao, bọn họ là những người được huấn luyện rất kỹ Cố Mặc Hi được họ bảo vệ chắc chắn sẽ không sao đâu"

"Tớ biết thế nhưng không hiểu sao tớ vẫn thấy lo"

"Nếu cậu thấy lo vậy ngày mai chúng ta lên Nam Sơn tìm cậu ấy nhé" Lâm Tuyết Nhan nói

"Chúng ta đi như vậy, công việc ở đây thì sao ?"

Triệu An An nói

"Thì cứ để cho trợ lý của Cố Mặc Hi lo"

"Không được Cố Mặc Hi đi rồi, cậu không ở công ty nữa thì công việc sẽ không ai xử lý được đâu" Triệu An An lo lắng nói

"Ở nhà thì cậu lo lắng, kêu cậu đi thì cậu lại sợ công việc không ai lo, Triệu An An rốt cuộc cậu muốn thế nào đây" Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Tớ..."

Triệu An An nhất thời không biết trả lời như thế nào đành ậm ờ cho quá

"Thôi được rồi cậu đừng lo nữa, ngày mai tớ sẽ cho thêm vài vệ sĩ lên đó âm thầm bảo vệ Cố Mặc Hi, cậu thấy được thế nào ?"

Lâm Tuyết Nhan nói

"Ừ, tạm thời cứ làm như vậy đi"

Triệu An An như nhớ ra việc gì cô quay sang hỏi LâmTuyết Nhan "Việc cậu điều tra thế nào rồi, có manh mối gì mới chưa"

"Hiện tại thì vẫn chưa, nhưng có điều này hơi lạ"

"Lạ như thế nào ?"

Triệu An An hỏi

"Sở Viễn Phong, anh ta nói anh ta không quen biết bác sĩ Diệp"

"Không quen"

"Đúng vậy, anh ta khẳng định là chưa từng gặp mặt bác sĩ Diệp bao giờ"

"Chuyện này có chút kỳ lạ nhỉ" Triệu An An nghi hoặc nói

"Ừ tớ cũng thấy vậy" Lâm Tuyết Nhan nói tiếp "Nhưng mà này, có khi nào Sở thiếu gia trong miệng Diệp Thừa Nguyên lúc đó không phải là Sở Viễn Phong mà là Sở Viễn Hàn không ?"

"Tớ nghĩ không phải là Sở Viễn Hàn đâu" Triệu An An nói

"Tại sao cậu lại nghĩ thế" Lâm Tuyết Nhan tò mò hỏi

"Sở Viễn Hàn đúng thật là thiếu gia nhà họ Sở, tuy nhiên anh ta chỉ mới được nhà họ Sở đưa về cách đây khoảng ba năm.

Nói cách khác thì năm năm trước anh ta vẫn còn là một chàng trai nghèo sống ở khu ổ chuột, với địa vị của Sở Viễn Hàn lúc đó thì anh ta chắc chắn không thể quen biết được Diệp Khuynh Du" Triệu An An nghĩ ngợi một xíu rồi nói trước "Với lại hôm ở buổi tiệc tại nhà tớ, có vẻ như hôm đó mới là lần đầu tiên Diệp Khuynh Du và Sở Viễn Hàn gặp mặt nhau"

"Nói như vậy có nghĩa là những suy đoán trước đó của chúng ta là thật" Lâm Tuyết Nhan nói "Việc bác sĩ Diệp qua lại với Sở thiếu gia rồi phản bội Cố Mặc Hi đều là giả"

"Có thể đúng, nhưng cũng có thể sai" Triệu An An nói "Biết đâu Sở Viễn Phong vì sợ chuyện mình qua lại với Diệp Khuynh Du bị vợ anh ta phát hiện nên anh ta mới nói không quen biết Diệp Khuynh Du thì sao"

"Ừ cậu nói cũng không sai" Lâm Tuyết Nhan nói

"Rồi còn những bằng chứng từ camera giám sát nữa, nếu bằng chứng đó là thật thì sao, còn nếu giả thì ai đã làm giả nó" Triệu An An thở dài nói tiếp "Chuyện này còn quá sớm để đưa ra kết luận"

"Cậu nói đúng tớ hơivội rồi"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 36: Đã Bao Giờ Thấy Có Lỗi Chưa ?


Ting

Ánh đèn phòng phẫu thuật tắt đi, từ trong phòng Diệp Khuynh Du mệt mỏi bước ra, thấy cô Diệp Thừa Trạch liền chạy đến khẩn trương hỏi "Ca phẫu thuật thế nào rồi ?"

"Rất thành công, con bé đã thoát khỏi nguy hiểm rồi, nhưng hiện tại sức khỏe còn yếu nên tạm thời chưa thể vào thăm được"

Nghe được kết quả Diệp Thừa Trạch thở phào nhẹ nhõm anh ta ngồi bệch xuống băng ghế trước phòng phẫu thuật cuối đầu lặng lẽ rơi nước mắt nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc

Diệp Khuynh Du thấy vậy cô chỉ im lặng đi đến ngồi cạnh Diệp Thừa Trạch.

Một lúc sau như lấy lại bình tĩnh Diệp Thừa Trạch ngồi thẳng dậy hít một hơi thật sâu rồi nói "Có phải em đang muốn hỏi anh tại sao tiểu Khê lại là con gái anh đúng không ?"

"Đúng vậy" Diệp Khuynh Du nói

"Năm xưa việc Chu Nguyệt có thai con của anh, chắc em cũng biết điều đó đúng không"

"Đúng" Diệp Khuynh Du nói "Nhưng lúc Chu Nguyệt gặp tai nạn đứa bé đó cũng mất luôn rồi không phải sao ?"

"Không, đứa bé không mất" Diệp Thừa Trạch lắc đầu "Lúc Chu Nguyệt được đưa đến bệnh viện cô ấy đã dùng hơi sức cuối cùng của mình để sinh ra con của anh và cô ấy, đứa bé đó chính là tiểu Khê"

"Nhưng giám định lúc đó không phải ghi cả mẹ và con đều tử vong sao ?"

Diệp Khuynh Du khó hiểu hỏi

"Giám định đó là giả vì là anh đã mua chuộc bác sĩ giúp anh che giấu việc tiểu Khê có mặt trên đời"

"Tại sao anh lại làm như vậy ?"

Diệp Khuynh Du dùng ánh mắt nghi hoặc hỏi

"Bởi vì nếu anh không làm như vậy ba chắc chắn sẽ giết chết con anh" Diệp Thừa Trạch chua xót nói "Chu Nguyệt đã dùng cả tính mạng để sinh đứa bé ra, anh không thể để con bé vì anh mà gặp bất kỳ nguy hiểm nào"

"Tại sao ba lại muốn giết con anh ?"

"Ông ấy không chấp nhận xuất thân của Chu Nguyệt và càng không muốn thừa nhận đứa bé do cô ấy sinh ra là con cháu nhà họ Diệp" Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào nói "Tính cách đó của ba đâu phải em không biết"

"Tôi biết, nhưng anh là đứa con mà ông ấy yêu thương không lẽ ông ấy nở..."

Diệp Khuynh Du ngập ngừng nói

"Trong mắt ông ấy chỉ có lợi ích làm gì có tình thân" Diệp Thừa Trạch giọng trầm buồn nói

"Anh biết ông ấy như vậy, nhưng tại sao anh lại bán mạng giúp ông ấy"

"Vì anh không có sự lựa chọn, từ nhỏ ba đã bắt anh phải làm mọi việc theo như ý muốn của ông ấy, mỗi lần anh không làm theo hoặc làm sai, thì ông ấy sẽ cho người nhốt anh vào nhà kho để anh tự hối lỗi.

Ông ấy nói, ông ấy làm như vậy là vì yêu thương anh, thời gian lâu dần anh cũng quen với việc làm theo những gì ông ấy sắp xếp, đôi lúc anh còn thấy vui mỗi khi được ba khen" Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào nói tiếp "Mãi đến khi anh gặp được Chu Nguyệt cô ấy giúp anh biết thế nào là tình yêu, thế nào là tự do.

Cô ấy chính là người kéo anh ra khỏi chuỗi ngày tăm tối, cô ấy là người mà ông trời trao xuống để cứu rỗi cuộc đời anh, nhưng a thì..."

"Anh yêu Chu Nguyệt lắm à" Diệp Khuynh Du lạnh lùng hỏi

"Đúng vậy, anh yêu Chu Nguyệt" Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào nói "Anh thấy mình có lỗi với cô ấy rất nhiều và có lỗi với cả tiểu Khê nữa, anh không thể cho con bé một gia đình trọn vẹn như bao đứa trẻ khác"

"Anh thấy có lỗi với Chu Nguyệt, có lỗi với tiểu Khê" Diệp Khuynh Du tức giận hỏi "Vậy anh có bao giờ cảm thấy có lỗi với chị Mặc Vũ chưa ?"

Trước câu hỏi bất ngờ của Diệp Khuynh Du, Diệp Thừa Trạch lúng túng không nói nên lời "Anh...anh..."

"Anh không yêu chị Mặc Vũ, vậy anh cưới chị ấy để làm gì, anh cưới chị ấy chỉ đơn giản là vì anh muốn lấy cổ phần của Cố thị sao ?"

Khuynh Du gằng giọng hỏi

"Khuynh Du ...anh..."

Diệp Thừa Trạch muốn giải thích nhưng lời đến miệng lại không thể nói ra

"Diệp Thừa Trạch, anh đúng là một thằng đàn ông tồi, rõ ràng anh biết chị Mặc Vũ rất yêu anh, nhưng anh thì sao anh chỉ vì 35% cổ phần của Cố thị mà anh nở lừa dối rồi hại chết chị ấy" Diệp Khuynh Du tức giận nói "Anh nói anh thương tiểu Khê vì nó là con ruột của anh, nhưng chính tay anh lại giết chết một đứa con khác của mình chỉ vì lòng tham.

Diệp Thừa Trạch anh không xứng để làm cha"

"Anh biết anh có lỗi với Mặc Vũ rất nhiều, nhưng anh chưa bao giờ muốn lừa dối cô ấy, đã rất nhiều lần anh muốn nói ra sự thật nhưng anh không đủ dũng khí để làm điều đó.

Bởi vì anh sợ mất cô ấy, anh sợ cô ấy cũng giống như Chu Nguyệt sẽ rời xa anh mãi mãi, anh rất sợ khi phải chứng kiến điều đó thêm một lần nữa"

Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào nói tiếp "Anh cứ nghĩ chỉ cần giấu sự thật đi thì anh với Mặc Vũ sẽ có thể sống hạnh phúc bên nhau, nhưng anh không ngờ chính sự hèn nhát đó của anh đã hại chết Mặc Vũ, nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn thì có lẽ mọi chuyện sẽ không thành ra như thế này"

"Vậy năm đó, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, tại sao chị Mặc Vũ lại chạy ra ngoài rồi bị tai nạn" Diệp Khuynh Du hỏi

"Chuyện đó không phải năm năm trước em đã điều tra ra được rồi hay sao" Diệp Thừa Trạch nói

"Tôi muốn nghe nó từ chính miệng của anh" Diệp Khuynh Du nói
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 37: Chuyện Của Qúa Khứ


Tại phòng làm việc của Diệp Khuynh Du

Diệp Khuynh Du bước đến đặt tách cà phê trước mặt Diệp Thừa Trạch, cô ung dung ngồi xuống ghế sofa giọng lạnh nhạt nói "Nói đi, tôi muốn biết toàn bộ sự thật năm đó"

Diệp Thừa Trạch hít một hơi thật sâu rồi nói "Năm đó sau nhiều lần can ngăn ba làm đều tổn hại đến hai chị em Mặc Vũ và Mặc Hi, cuối cùng ông ấy cũng chấp nhận để anh thuyết phục Mặc Vũ tự nguyện giao ra cổ phần của Cố thị mà không làm gì bất lợi đến hai chị em cô ấy.

Khi mọi chuyện tưởng chừng đã đi vào quỹ đạo thì một hôm ba bất ngờ nhận được một tập tài liệu, vì thế ông ấy muốn anh phải thay đổi kế hoạch"

"Tài liệu đó là gì ?"

"Bằng chứng ba bán vật liệu kém chất lượng cho Cố thị" Diệp Thừa Trạch ngập ngừng nói tiếp "Và cả bằng chứng ông ấy cho người động tay vào xe của ba mẹ Cố"

"Ai là người gửi ?"

Diệp Khuynh Du lạnh lùng hỏi

"Anh không biết" Diệp Thừa Trạch lắc đầu nói "Nhưng vì tập tài liệu đó mà ba bắt anh bằng mọi cách phải thâu tóm Cố thị càng nhanh càng tốt"

"Em có biết cảm giác của anh lúc đó như thế nào không ?"

Diệp Thừa Trạch chua xót nói "Một bên là ba một bên là vợ, anh không biết nên chọn bên nào và bỏ bên nào, có lúc anh muốn cùng Mặc Vũ bỏ trốn thật xa đi đến một nơi mà không ai biết chúng ta là ai để bắt đầu lại từ đầu"

"Vậy tại sao hai người không bỏ trốn ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Đã từng rồi đấy chứ, anh đã từng lên kế hoạch bỏ trốn cùng Mặc Vũ" Diệp Thừa Trạch giọng trầm buồn nói tiếp "Nhưng có điều kế hoạch vẫn chưa kịp thực hiện thì đã bị ba phát hiện, ông ấy đã uy hiếp anh sẽ nói cho Mặc Vũ biết toàn bộ sự thật"

"Em còn nhớ lần em và Cố Mặc Hi xém bị xe tông trên đường không ?"

Diệp Thừa Trạch hỏi

"Còn, nhưng nó có liên quan gì đến chuyện này" Diệp Khuynh Du giọng hơi kinh ngạc nói "Không lẽ..."

"Đúng vậy, chính là ba sai người làm" Diệp Thừa Trạch nói "Nhưng ông ấy không phải muốn giết em hay Cố Mặc Hi, mà ông ấy muốn nói cho anh biết nếu anh không chịu làm theo lời ông ấy, thì người tiếp theo xảy ra gặp nạn sẽ là Mặc Vũ"

"Rốt cuộc ông ấy muốn anh làm gì cho ông ấy ?"

Diệp Thừa Trạch hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp "Có một chuyện chắc em không biết đó là từ sao khi ba mẹ Cố mất, ba đã cài người vào Cố thị âm thầm biển thủ một số tiền rất lớn của tập đoàn, vì thế ba muốn anh thay đổi tài liệu để đổ hết mọi tội lỗi từ việc biển thủ công quỹ đến mua vật liệu không đủ tiêu chuẩn cho Mặc Vũ sau đó tống cô ấy vào tù, một khi Mặc Vũ vào tù ba sẽ dùng danh nghĩa giúp đỡ Cố thị mà dần thâu tóm tập đoàn về tay mình"

"Nhưng tại sao ông ấy lại làm như vậy, rõ ràng ông ấy và ba mẹ Cố là bạn thân của nhau mà"

"Anh không biết, chắc có lẽ vì lòng tham hoặc cũng có thể là vì một nguyên nhân nào đó" Diệp Thừa Trạch khẽ thở dài "Anh cũng không rõ tại sao ba lại làm vậy"

"Vậy sau đó thì sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Đứng trước sự uy hiếp của ba anh đành phải nhượng bộ mà làm theo, nhưng ông ấy cũng hứa với anh chỉ cần anh làm theo những gì ông ấy sắp xếp, ông ấy nhất định sẽ giúp Mặc Vũ tránh bị liên lụy, đồng thời cũng sẽ để anh và Mặc Vũ rời khỏi Diệp gia sống một cuộc sống mà hai người mơ ước"

"Thế là anh đã làm theo lời ông ấy"

"Đúng vậy anh đã làm theo" Nói đến đây nét mặt Diệp Thừa Trạch lộ rõ vẻ tức giận, anh nắm chặt tay nghiến răng nói "Nếu như ngày đó anh không làm theo có lẽ Mặc Vũ đã không chết và con anh cũng vậy, nó sẽ được chào đời chứ không phải là ra đi khi mới vừa tượng hình"

"Vậy rốt cuộc tối đêm đó đã xảy ra chuyện gì ?"

Diệp Khuynh Du lạnh lùng hỏi "Tôi muốn biết chi tiết về vụ tai nạn đêm đó"

"Hôm đó khi kết hoạch đã được sắp xếp ổn thỏa, anh còn đang mơ mọng đến viễn cảnh rời khỏi Diệp gia cùng Mặc Vũ, tiểu Khê và đứa con trong bụng Mặc Vũ sống một cuộc sống bình yên" Diệp Thừa Trạch hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp "Nhưng khi đến thư phòng của ba anh vô tình nghe ba nói chuyện điện thoại với một người nào đó, ông ấy bảo người đó khi Mặc Vũ được đưa vào tạm giam thì phải tìm cách giết chết cô ấy rồi tạo hiện trường như cô ấy không chịu được áp lực mà tự vẫn"

Vừa nói Diệp Thừa Trạch vừa tức giận nắm chặt tay thành quyền "Khi nghe thấy những điều đó anh đã vô cùng tức giận thế là anh xong vào thư phòng cải nhau một trận rất lớn với ông ấy, nhưng vô tình cuộc cải nhau đó đã bị Mặc Vũ đang đứng bên ngoài nghe thấy hết, trong lúc tức giận cô ấy đã lái xe chạy ra khỏi nhà.

Thấy Mặc Vũ chạy đi anh cũng vội đuổi theo nhưng khi anh vừa chạy ra đến cổng đã bị người của ba bắt lại và nhốt trong nhà kho"

Nghe đến đây Diệp Khuynh Du có chút thắc mắc cô liền hỏi "Khoan đã, anh nói chị Mặc Vũ tự lái xe ra ngoài"

"Đúng vậy, Mặc Vũ đã tự lái xe rời đi"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 38: Gặp Nguy Hiểm


Diệp Khuynh Du nghe Diệp Thừa Trạch nói thế trong lòng không khỏi hiện lên vài phần khó hiểu, cô liếc nhìn Diệp Thừa Trạch rồi lạnh lùng nói "Nhưng theo những gì tôi và Cố Mặc Hi điều tra được thì ngày hôm đó chính anh mới là người lái xe rời đi, chuyện này anh giải thích thế nào ?"

"Anh không có lời gì để giải thích cả, vì vốn dĩ chính bản thân anh cũng không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy" Diệp Thừa Trạch nhẹ giọng đáp

"Ngày hôm đó sau khi thoát khỏi nhà kho việc đầu tiên anh làm là chạy đi tìm Mặc Vũ.

Nhưng khi đến nơi, đập vào mắt anh là một cảnh tượng kinh hoàng, Mặc Vũ đang nằm trên vũng máu hơi thở rất yếu ớt.

Thấy vậy anh vội lấy điện thoại gọi cho cấp cứu, nhưng chưa kịp gọi thì đã bị ai đó tấn công từ phía sau, cú đánh bất ngờ khiến anh ngất xỉu ngay tại chỗ, đến khi anh tỉnh lại thì nghe tin Mặc Vũ đã mất.

Ngay sau đó ba đến và đưa anh đoạn video giống như đoạn em đã tìm được, ông ấy nói chính anh là người hại chết Mặc Vũ, nhưng rõ ràng anh không làm điều đó" Diệp Thừa Trạch giọng nghẹn ngào nói "Đã nhiều lần anh cố điều tra sự thật nhưng không thành, thậm chí có lúc anh còn nghĩ không lẽ bản thân mình có vấn đề về tâm lý, nhưng khi anh đến gặp bác sĩ để kiểm tra thì họ nói sức khỏe anh vẫn bình thường"

"Làm sao tôi có thể tin những điều anh nói là sự thật ?"

Diệp Khuynh Du lạnh lùng hỏi

"Anh biết chuyện anh kể khó mà để em tin tưởng được, nhưng đó chính là sự thật" Diệp Thừa Trạch nói "Em có thể đi tìm thiếm Lâm để xác minh, vì tối hôm đó chính bà ấy và A Thành đã lén ba thả anh ra ngoài"

"Bà ấy bây giờ đang ở đâu ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Sau khi A Thành mất bà ấy đã xin nghỉ để về quê sống cùng con gái" Diệp Thừa Trạch nói "Anh nghe nói quê bà ấy ở Mộc Trạch, còn địa chỉ cụ thể thì anh không rõ"

Diệp Khuynh Du ngồi trầm ngâm một lúc mới cất giọng nói "Được, tôi tạm thời tin anh, nhưng đến khi tôi tìm được thiếm Lâm, nếu lời bà ấy nói không giống với những gì hôm nay anh đã nói, thì anh đừng trách tôi nhé"

"Được, tới đó anh sẽ tùy em xử lý" Diệp Thừa Trạch kiên định nói

"Tôi hi vọng lần này anh sẽ không nói dối"

Diệp Thừa Trạch nghe thấy thế khẽ hít một hơi thật sâu nói "Anh xin lỗi"

"Vì điều gì ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Vì tất cả, Khuynh Du anh có lỗi với em rất nhiều" Diệp Thừa Trạch giọng chua xót nói "Năm đó nếu như anh mạnh mẽ hơn, anh không quá phụ thuộc vào ba thì có lẽ mọi chuyện đã không thành ra như thế này.

Và em với Cố Mặc Hi cũng sẽ không đi đến bước đường như ngày hôm nay, anh xin lỗi"

"Tôi không nhận lời xin lỗi này" Diệp Khuynh Du lạnh lùng nói "Nhưng tôi cũng sẽ không từ chối nó, tôi chỉ hi vọng anh biết sai mà sửa là được"

"Khuynh Du, cảm ơn em" Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào nói

"Không cần cảm ơn, tôi nói những lời này không phải vì anh hay vì tôi, mà là vì tiểu Khê, tôi mong anh sẽ là một người ba tốt để tiểu Khê có thể noi theo"

"Khuynh Du..."

Diệp Thừa Trạch nghẹn ngào đến nổi không nói nên lời

Thấy Diệp Thừa Trạch mãi cũng không nói được lời nào Diệp Khuynh Du lạnh lùng cất giọng "Nếu không còn chuyện gì nữa thì anh có thể rời khỏi đây được rồi đó, giờ này chắc tiểu Khê cũng sắp tĩnh lại rồi, anh có thể sang đó để thăm con bé"

Diệp Thừa Trạch mở miệng định nói thêm gì đó nhưng lại thôi, anh ta khẽ gật đầu rồi đứng dậy rời đi, khi bước đến gần cửa anh bỗng quay lại nói với Diệp Khuynh Du "Cố Mặc Hi đang gặp nguy hiểm, ba và Cố Huân đang lên kế hoạch giết chết cô ấy ở làng Cự Lân"

"Làng Cự Lân" Nghe thấy cái tên làng Cự Lân, Diệp Khuynh Du khẽ nhíu mày cô dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Diệp Thừa Trạch như muốn xác nhận lại, thấy ánh mắt của Diệp Khuynh Du, Diệp Thừa Trạch không nói gì chỉ khẽ gật đầu rồi mở cửa rời đi

Thấy được sự xác nhận từ Diệp Thừa Trạch, trong lòng Diệp Khuynh Du bỗng trở nên bất an, một dòng ký ức đau buồn bỗng hiện về trong tâm trí

Làng Cự Lân vốn là một ngôi làng bí ẩn nằm ở phía tây Nam Sơn, người dân ở đây sống rất khép kín, họ không bao giờ giao tiếp với người bên ngoài.

Có rất nhiều lời đồn không hay về ngôi làng này như nam giới nếu vô tình đi vào làng sẽ bị người dân trong làng giết chết để lấy nội tạng, còn nữ giới thì sẽ bị xâm hại cho đến chết rồi vứt xác ra núi cho thú hoang ăn.

Có nhiều người thích mạo hiểm muốn thám phá sự thật về ngôi làng, nhưng không may đa phần bọn họ đều bỏ mạng ở trên núi hoặc số ít may mắn sống sót thì cũng sẽ mắc một loại bệnh kỳ lạ không có thuốc chữa, lâu dần không còn ai dám đến nơi này nữa

Nhiều năm trước không biết vì một lý do gì mà mẹ cô Vương Nhã Lâm đã đi đến làng Cự Lân sau đó chết thảm ở nơi đây, thời gian trôi qua Diệp Khuynh Du đã dần quên đi nổi ám ảnh năm đó, nhưng giờ đây khi nghe lại cái tên làng Cự Lân lòng cô không khỏi hoảng sợ, mà điều cô sợ nhất đó chính là an nguy của Cố Mặc Hi
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 39: Khiển Trách


Xoảng

"Cút, con mau cút khỏi đây cho ta, ta không muốn nhìn thấy mặt con thêm một giây phút nào nữa" Triệu lão gia tức giận nén cốc trà về phía Triệu An An khiến nó vỡ tan

Thấy tình hình trở nên căng thẳng Triệu Toàn ba của Triệu An An tiến lên nói "Ba, An An cũng đã lớn rồi con bé có quyền được lựa chọn hạnh phúc của riêng mình mà"

Mẹ Triệu lo lắng kiểm tra xem Triệu An An có bị thương hay không, thấy cô không sao bà thở phào nhẹ nhõm nói "Đúng rồi đó ba, An An đã lớn rồi chúng ta không nên xem vào cuộc sống riêng của con bé nữa"

Triệu lão gia nhìn Triệu An An rồi nhìn về phía ba mẹ Triệu giọng ghét bỏ nói "Cũng vì có ba mẹ như hai người nên cháu trai tôi mới chết thảm như vậy, nếu nó còn sống chắc chắn sẽ là niềm kiêu hãnh của Triệu gia, không như cái đồ vô dụng này"

"Ba" như sợ Triệu lão gia nói thêm lời làm tổn thương Triệu An An ba Triệu vội ngăn ông ấy lại "Chuyện năm đó chỉ là sự cố đâu phải lỗi của An An"

Mẹ Triệu sợ con gái đau lòng bà tiến đến nhẹ nhàng nắm lấy tay Triệu An An, cảm nhận được hơi ấm Triệu An An nhìn mẹ môi khẽ nở một nụ cười, cô đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay mẹ Triệu sau đó hít một hơi thật sâu nói

"Con biết chính con là người đã gián tiếp hại chết anh trai, con có lỗi với ba mẹ có lỗi với Triệu gia.

Nhưng bao năm nay con vẫn luôn cố gắng để chứng minh cho mọi người thấy con không hề thua kém anh ấy" Triệu An An nghẹn ngào nói "Tại sao mọi người đều nhìn thấy sự cố gắng của con, chỉ riêng ông... tại sao ông không nhìn thấy điều đó"

"Mày còn dám nói, nếu không phải tại mày cháu trai tao có chết không" Triệu lão gia quát "Tao không cần mày cố gắng tao muốn mày trả lại cháu trai cho tao, mày làm được không"

"Ba...

đủ rồi đó" ba Triệu cất giọng cắt ngang lời Triệu lão gia "An An con bé không hề có lỗi trong chuyện này, con đã nói với ba bao nhiêu lần rồi tại sao ba vẫn cố chấp như thế vậy"

"Cậu vì nó mà dám lớn tiếng với tôi sao?"

Triệu lão gia nhìn ba Triệu tức giận hỏi

"Con..."

Thấy ba Triệu có đang khó xử mẹ Triệu vội tiến lên kéo Triệu An An ra sau mình nói "Ba, anh ấy không có ý gì đâu chỉ là anh ấy quá thương An An nên mới nói vậy thôi, nếu có gì không phải con xin phép thay mặt chồng con xin lỗi ba"

"Nhưng ba à, những lời An An nói cũng không sai" mẹ Triệu nhẹ nhàng nói "Bao năm qua con bé đã rất nổ lực phấn đấu cho Triệu gia rồi, bây giờ chúng ta nên để con bé tự do đi con đường mà nó lựa chọn, đừng can thiệp vào nữa"

"Được, nếu các người nói vậy thì tôi sẽ không can thiệp vào nữa, lão già này già rồi không quản nổi chuyện của lớp trẻ" Triệu lão gia nói

"Ba, vợ con không có ý đó" ba Triệu định nói gì đó nhưng bị Triệu lão gia ngắt lời

"Tôi mệt rồi cả nhà các người mau về đi, tôi muốn yên tĩnh nghĩ ngơi" Triệu lão gia giả vờ mệt muốn nghĩ ngơi để lấy cớ tiễn khách

"Vậy ba nghĩ ngơi giữ gìn sức khỏe nhé, lần sau chúng con lại đến" nói xong ba mẹ Triệu cùng Triệu An An cất bước rời khỏi trang viên

Trước khi rời đi ba Triệu nhìn Triệu An An nhẹ giọng nói "An An con đừng để tâm mấy lời của ông nội nhé, tính ông ấy từ xưa giờ đã như vậy"

"Dạ con biết rồi" Triệu An An nói "Con không sao đâu ạ"

Mẹ Triệu tiến đến ôm con gái vào lòng nói "Có gì cứ đến tìm ba mẹ, ba mẹ vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc cho con"

"Mẹ con nói đúng rồi đó, cần gì cứ nói với ba mẹ, ba mẹ sẽ luôn đứng về phía con" ba Triệu nói

Triệu An An nhìn ba mẹ Triệu giọng nghẹn ngào nói "Cảm ơn ba mẹ"

"Con bé ngốc này, chúng ta là người một nhà sao còn phải cảm ơn" mẹ Triệu cười nói

Cả ba nói chuyện được một lúc thì một chiếc xe sang trọng chạy đến, ba Triệu tiến lên mở cửa xe cho mẹ Triệu bước vào, ba Triệu đóng cửa xe quay sang nhìn Triệu An An nói "Thôi không còn sớm nữa ba mẹ về trước đây con cũng nên về nhà sớm nhé"

Mẹ Triệu ngồi trong xe, bà hạ cửa sổ xuống nhìn Triệu An An nói "Đi đường cẩn thận nhé về đến nhà nhớ gọi điện báo cho mẹ biết đó"

"Dạ, con biết rồi ba mẹ về cẩn thận nhé"

"Cuối tuần nhớ đưa tiểu Nhan về nhà ăn cơm nhé, ta sẽ nói đầu bếp chuẩn bị vài món nó thích" mẹ Triệu nói

"Con biết rồi, cuối tuần con và cậu ấy sẽ về"

Sau khi ba mẹ Triệu đi khỏi Triệu An An cũng vào gara lấy xe rời đi.

Sở dĩ hôm nay cô phải về trang viên là vì ông nội cô Triệu lão gia biết tin cô và Lâm Tuyết Nhan đang yêu nhau nên đã gọi cô về để hỏi tội

Nhưng cũng may ba mẹ Triệu biết chuyện họ đã nhanh chóng đến ứng cứu, nếu không có thể hôm nay Triệu An An đã bị ông nội phạt quỳ ở từ đường để sám hối, nghĩ đến đây Triệu An An khẽ rùng mình

Ting

Nghe thấy thông báo Triệu An An đưa tay lấy điện thoại mở lên xem, một dòng tin nhắn từ người lạ khiến Triệu An An không khỏi lo lắng

"Cố Mặc Hi đang gặpnguy hiểm"
 
Back
Top Bottom