Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BHTT] TÌNH YÊU BỎ LỠ

[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 60: Thay Đổi


Sau những ngày trời âm u vì bão, hôm nay thời tiết cũng đã trong xanh hơn, sáng sớm Cố Mặc Hi đã lên ngọn đồi gần đó để ngắm bình minh, đây cũng có thể xem là một thói quen của cô kể từ khi đến nơi này.

Cố Mặc Hi nhắm mắt hít thở bầu không khí trong lành, không gian tĩnh lặng giúp tâm hồn cô phần nào thanh tịnh và bình yên hơn.

Triệu An An đi đến cạnh Cố Mặc Hi nhẹ giọng hỏi: "Cậu có thấy tiếc khi rời khỏi nơi này không ?"

Cố Mặc Hi không vội trả lời cô quay sang nhìn Triệu An An hỏi: "Cậu thì sao ?"

Triệu An An mỉm cười cô khẽ quay đầu nhìn về khoảng không gian vô tận trước mắt, nơi những vệt nắng bắt đầu xuất hiện, Triệu An An hít một hơi thật sâu rồi nói: "Tớ sẽ rất tiếc khi phải rời khỏi đây đấy, ở đây không có sự đấu đá toan tính hay tranh giành quyền lực, ở đây rất bình yên đơn sơ và giản dị"

"Đúng vậy, ở đây thật sự rất bình yên" Cố Mặc Hi nói "Nhưng tiếc thay nơi này không thuộc về chúng ta, nơi chúng ta thuộc về là Bắc Hải"

"Cậu nói không sai, nơi chúng ta thuộc về chính là Bắc Hải" Triệu An An nói "Nơi đó còn quá nhiều thứ mà chúng ta chưa giải quyết xong"

Cố Mặc Hi quay sang nhìn Triệu An An hỏi "Tớ nghe Lâm Tuyết Nhan nói, cậu đang nghi ngờ mẹ cậu có liên quan đến cái chết của anh Thần An đúng không ?"

"Đúng vậy" Triệu An An khẽ thở dài nói "Năm đó mẹ có tớ đưa cho anh Thần An một cái túi thơm, kết quả anh ấy bị bọ cắn dẫn đến phát bệnh mà chết.

Nếu tớ đoán không nhầm thì khả năng cao là trong cái túi thơm đó cũng có xạ hương giống như cái mà bà ấy đã nhờ Lâm Tuyết Nhan đưa cho tớ"

Cố Mặc Hi hỏi "Cậu có biết vì sao bà ấy lại muốn đưa túi thơm có xạ hương cho cậu không ?"

"Tớ không biết" Triệu An An nói "Tớ không thể nghĩ ra được bất cứ lý do nào để giải thích cho việc này cả"

Cố Mặc Hi vỗ vai an ủi Triệu An An và nói "Thôi, cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều, ngày mai chúng ta về lại Bắc Hải rồi, lúc đó cậu gặp mặt hỏi trực tiếp dì cũng không muộn"

"Ừ" Triệu An An khẽ gật đầu sau đó quay sang nhìn Cố Mặc Hi hỏi "Còn chuyện của cậu thì sao, chỉ còn năm ngày nữa thôi là đến đại hội cổ đông của tập đoàn Cố Thị rồi, cậu đã có cách gì để đối phó với lão già Cố Huân chưa ?"

"Cách thì đã có, nhưng gần một tháng ở trên đây tớ không biết kế hoạch đó bây giờ đã thành ra như thế nào rồi nữa"

"Tớ nói nếu lỡ thôi nha" Triệu An An nói "Nếu lỡ kế hoạch đó thất bại thì sao ?"

Cố Mặc Hi trầm ngâm nói "Thì cùng lắm tớ và lão ta cá chết lưới rách thôi"

"Vậy cậu có từng nghĩ đến việc sẽ lấy 15% cổ phần trong tay Diệp Khuynh Du không ?"

Triệu An An hỏi

"Lúc trước thì có, nhưng bây giờ thì không" Cố Mặc Hi nói

"Tại sao ?"

"Tớ muốn biết lần này cô ấy sẽ chọn tớ hay chọn Diệp Thừa Nguyên" Cố Mặc Hi hít một hơi thật sâu rồi nói "Tớ mong rằng lần này cô ấy sẽ không làm tớ phải thất vọng"

Thấy vẻ mặt Triệu An An thoáng chút u sầu Cố Mặc Hi liền cười nói "Cậu đừng lo cho tớ, nếu tớ thất bại trong việc giành lại Cố thị thì tớ vẫn còn có Thiên Thành mà, cậu quên tớ là rồi à"

"Tớ không quên, tớ chỉ lo cậu lại..."

Triệu An An ngập ngừng không dám nói

"Tớ biết cậu đang lo điều gì" Cố Mặc Hi nói "Nhưng cậu đừng lo nữa, lần này tớ đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nên dù kết quả có ra sao tớ cũng sẽ vui vẻ chấp nhận"

"Cố Mặc Hi, cậu thật sự khác trước rồi" Triệu An An giọng trêu đùa nói "Không ngờ ở trên đây mới có mấy ngày mà cậu thay đổi nhiều quá, tớ nghĩ cậu nên dành nhiều thời gian để sống ở đây điều này sẽ tốt cho cậu lắm đó"

"Ý cậu là gì hả"

"Cậu tự nghĩ đi" Triệu An An nói

"Triệu An An, cậu..."

Thấy Cố Mặc Hi có vẻ tức giận, Triệu An An giả vờ như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục đứng trên đồi ngắm bình minh

Cố Mặc Hi và Triệu An An ở trên đồi cho đến khi mặt trời lên cao cả hai mới chịu rời đi, vừa vào phòng Cố Mặc Hi đã thấy Diệp Khuynh Du mang một túi đồ lớn chuẩn bị đi ra ngoài thì liền tiến lên hỏi "Em định đi đâu thế ?"

Diệp Khuynh Du đặt túi đồ lên bàn nói "Em mang vài món đồ đến lớp tặng cho bọn trẻ, những thứ này chúng ta không cần nhưng bọn trẻ ở đây chắc chắn sẽ cần"

"Hay để chị đi cùng em nhé" Cố Mặc Hi nói "Chị cũng muốn gặp dì Lưu để cảm ơn"

"Cảm ơn à" Diệp Khuynh Du khắc mắc hỏi "Cảm ơn vì điều gì ?"

"Bí mật không nói cho em biết đâu"

Nói rồi Cố Mặc Hi đưa tay lấy túi đồ nhanh chóng đi ra ngoài, Diệp Khuynh Du thấy vậy liền chạy theo, cả hai cứ thế vui vẻ trò chuyện suốt dọc đường.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 61: Cưới Làm Vợ


Diệp Khuynh Du và Cố Mặc Hi đi một lúc thì cũng đến lớp học, nơi đây rất đơn giản chỉ có vài bộ bàn ghế xếp cạnh nhau cùng một tấm bảng lớn đặt ở giữa phòng.

Dù đơn sơ như thế nhưng nơi đây lại tràn ngập sự yêu thương của giáo viên cùng tiếng cười vui tươi của các bạn nhỏ.

Thấy Diệp Khuynh Du đi vào một cậu bé độ chừng 7,8 tuổi đã nhanh chân chạy ra đón, cậu bé nhìn Diệp Khuynh Du vui mừng nói "A, chị Khuynh Du, chị lại đến chơi bọn em à"

Cậu bé chạy đến ôm lấy Diệp Khuynh Du nhưng không quên nhìn sang Cố Mặc Hi rồi khẽ nói vào tai cô "Chị Khuynh Du, chị ấy là ai vậy, trông đáng sợ quá"

Trước câu nói bất ngờ của cậu bé Cố Mặc Hi vừa ngạc nhiên vừa thấy buồn cười, cô cúi người nhìn cậu bé rồi nói "Tôi nghe thấy rồi hết đó nha"

Nghĩ mình đã chọc giận Cố Mặc Hi cậu bé lo lắng nép sát vào người Diệp Khuynh Du, thấy cậu bé có vẻ đang sợ Diệp Khuynh Du liền dịu dàng nói với cậu "Tiểu Sơn đừng sợ, chị ấy rất tốt sẽ không làm gì em đâu"

"Thật không ?" cậu bé Tiểu Sơn hỏi

"Thật chứ, có bao giờ chị nói dối em chưa ?"

Diệp Khuynh Du ngồi xuống dịu dàng nói với tiểu Sơn "Em qua đó làm quen với chị ấy đi rồi sẽ biết"

Nghe Diệp Khuynh Du nói vậy cậu bé mới dám chậm rãi đi đến chỗ Cố Mặc Hi "Em chào chị, em là Hà Tiểu Sơn, rất vui khi được làm quen với chị ạ" cậu bé vừa nói vừa đưa tay về phía Cố Mặc Hi

Cố Mặc Hi thấy thế cũng đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu bé rồi khẽ mỉm cười nói "Chào em chị là Cố Mặc Hi, chị cũng rất vui khi được làm quen với em"

Tiểu Sơn nhìn Cố Mặc Hi tò mò hỏi: "Chị và chị Khuynh Du là gì của nhau vậy ?"

"Chị Khuynh Du của em là người mà chị yêu thương nhất đấy"

"Vậy chị ấy có yêu chị không ?"

"Tất nhiên là có rồi" Cố Mặc Hi nhìn Tiểu Sơn giọng đầy tự tin nói

Tiểu Sơn nghe câu trả lời của Cố Mặc Hi xong thì tỏ vẻ tiếc nuối nói "Haizz, vậy là em không có cơ hội rồi sao ?"

"Ý nhóc là gì ?"

Cố Mặc Hi nhìn Tiểu Sơn khó hiểu hỏi "Nhóc muốn giành chị Khuynh Du với chị à ?"

"Đúng vậy, em muốn lớn lên sẽ cưới chị Khuynh Du làm vợ" Tiểu Sơn khẽ thở dài nói tiếp "Nhưng bây giờ coi bộ khó rồi đây"

Cố Mặc Hi ngạc nhiên nói: "Cái gì nhóc muốn cưới chị ấy làm vợ à"

Tiểu Sơn không trả lời, cậu nhóc nhìn Cố Mặc Hi gật đầu một cách dứt khoát

Cố Mặc Hi nhìn Tiểu Sơn bỉu môi giọng đầy tự tin nói "Chị nghĩ nhóc nên sớm từ bỏ ý định này đi thì vừa, vì chị Khuynh Du của nhóc chỉ có thể cưới một mình ta mà thôi"

"Sao chị chắc chắn chị ấy sẽ cưới chị" Tiểu Sơn hỏi

"Không tin thì nhóc hãy hỏi chị ấy đi" Cố Mặc Hi vừa nói vừa hướng ánh mắt về phía Diệp Khuynh Du

Tiểu Sơn quay đầu nhìn Diệp Khuynh Du, ánh mắt như đang mong chờ một đáp án.

Diệp Khuynh Du bị hai người một lớn một nhỏ nhìn chằm chằm thì không khỏi lúng túng, cô vội lãng tránh nói "Thôi được rồi, Tiểu Sơn em mau đem mấy thứ này vào trong chia cho các bạn giùm chị nhé"

Nói rồi Diệp Khuynh Du lấy túi bánh mà Cố Mặc Hi đang cằm đưa cho Tiểu Sơn, Tiểu Sơn nhận lấy túi bánh nhưng vẫn đứng đó chưa chịu đi, thấy thế Diệp Khuynh Du liền nói "Tiểu Sơn ngoan mau vào trong chia bánh cho các bạn đi"

"Dạ, em sẽ đi ngay ạ" dù không muốn đi nhưng vì không thể cải lời Diệp Khuynh Du cuối cùng cậu bé cũng đành buồn bã đi vào trong

Diệp Khuynh Du đứng đó, ánh mắt nhìn theo bóng lưng nhỏ kia mà không khỏi bật cười

"Em cười gì thế ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Không có gì, chỉ là tự nhiên thấy dáng vẻ đó của Tiểu Sơn em không thể nhịn được cười"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu, sau đó dùng ánh mắt tò mò nhìn Diệp Khuynh Du nói "Vậy rốt cuộc em chọn chị hay chọn cậu nhóc đó ?"

"Hả" Diệp Khuynh Du có chút bất ngờ trước câu hỏi của Cố Mặc Hi, trong phút chốc cô không biết nên trả lời như thế nào.

Thấy Diệp Khuynh Du không trả lời Cố Mặc Hi liền nói "Em nên nhớ cậu nhóc đó chỉ mới 8 tuổi thôi, nếu em chọn nó em sẽ phải đợi thêm 10 năm nữa đó"

Cố Mặc Hi giả vờ suy nghĩ rồi nói tiếp "Mà lúc đó em cũng đã gần 40 tuổi rồi nhỉ, không biết khi ấy thằng nhóc đó có còn thích em không ta ?"

"Vậy ý chị là em nên chọn chị thay vì chọn Tiểu Sơn đúng không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Chị không có ý đó, chị là đang muốn em suy nghĩ thật kỹ trước khi đưa ra lựa chọn thôi"

"Xùy" Diệp Khuynh Du bỉu môi nói "Cố Mặc Hi chị đừng hòng qua mặt em, em dư sức biết chị đang nghĩ cái gì trong đầu đó"

Như bị nói trúng tim đen Cố Mặc Hi tiến lên nắm lấy tay Diệp Khuynh Du giọng nũng nịu nói "Vậy em nói cho chị biết đi, em chọn chị hay chọn cậu nhóc kia"

"Em không nói, em để chị tò mò chết luôn"

"Nói đi mà"

"Không"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 62: Tình Yêu Bất Tận


Lưu Huệ đang khom người định bê chồng tài liệu dưới đất đặt lên kệ, vừa lúc đó Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du đi vào, thấy thế Cố Mặc Hi vội nói "Dì Lưu để con" nói rồi Cố Mặc Hi nhanh chân đi đến nâng chồng tài liệu để lên kệ giúp Lưu Huệ

"Cảm ơn con nhé Mặc Hi" Lưu Huệ nhìn Cố Mặc Hi cười nói

"Dạ không có gì đâu, chuyện nhỏ thôi mà, dì không cần phải cảm ơn đâu"

"Ừ" Lưu Huệ khẽ gật đầu rồi hỏi "Mà hôm nay hai đứa đến đây tìm ta có việc gì không ?"

"Ngày mai bọn con sẽ về lại Bắc Hải, nên hôm nay hai đứa con đem đến đây một ít đồ" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa đặt túi đồ lên bàn "Những thứ này con nghĩ bọn trẻ sẽ cần dùng đấy ạ"

"Ta thay mặt bọn trẻ cảm ơn hai đưa nhé" Lưu Huệ nhận lấy túi đồ nói "Vậy là ngày mai hai đứa sẽ về lại Bắc Hải rồi à ?"

"Dạ, đúng rồi ạ" Diệp Khuynh Du cười nói "Bọn con đã làm phiền mọi người nhiều rồi, nên cũng đến lúc phải rời đi."

"Phiền gì chứ, cái con bé này" Lưu Huệ cười nói "Các con đi rồi mọi người và bọn trẻ sẽ nhớ các con lắm đấy"

"Bọn con về Bắc Hải giải quyết công việc xong, nếu có thời gian bọn con nhất định sẽ lên thăm mọi người và lũ trẻ" Cố Mặc Hi vừa nói vừa quay sang nhìn Diệp Khuynh Du "Em nói có đúng không Khuynh Du"

Diệp Khuynh Du như hiểu ý cô liền cười nói "Dạ đúng rồi đó dì, có thời gian bọn con nhất định sẽ lên đây để thăm dì và mọi người"

"Hai đứa nói rồi đấy nhé, có thời gian nhớ lên chơi với ta và bọn trẻ nhé" Lưu Huệ nói

"Dạ tất nhiên rồi à"

Nhìn thấy Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du đang tay trong tay vui vẻ với nhau, Lưu Huệ khẽ mỉm cười giọng trêu chọc nói "Hai đưa đã hiểu lòng nhau rồi à"

"Dì này, dì nói gì thế" Diệp Khuynh Du ngượng ngùng nói

"Bộ ta nói không đúng sao ?"

Lưu Huệ vừa nói vừa nhìn vào đôi bàn tay đang nắm chặt nhau của Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du "Rõ ràng như thế rồi còn gì"

Nghe Lưu Huệ nói vậy Diệp Khuynh Du vội buông tay Cố Mặc Hi ra bối rối nói "Bọn con không như dì nghĩ đâu"

Thấy sự ngượng ngùng lại có chút trẻ con của Diệp Khuynh Du, Lưu Huệ không khỏi bật cười nói "Còn nói không, mặt con đã đỏ lên hết rồi kìa"

Diệp Khuynh Du có chút xấu hổ đưa tay lên sờ mặt nói "Có sao, chắc tại ở đây nóng thôi"

"Ồ, là do nóng sao ?"

"Dạ, đúng rồi, tại nóng thôi ạ" Diệp Khuynh Du như muốn lãng tránh vấn đề này nên nói tiếp "Không nói với dì nữa, con ra ngoài chơi với bọn trẻ đây" nói xong Diệp Khuynh Du nhanh chóng chạy ra ngoài .

Cố Mặc Hi và Lưu Huệ nhìn dáng vẻ xấu hổ bỏ chạy của Diệp Khuynh Du thì không khỏi bật cười.

Hai chậm rãi đi ra cửa, đứng trên tầng một nhìn xuống khoảng sân nơi Diệp Khuynh Du và bọn trẻ đang chơi đùa Cố Mặc Hi khẽ nói

"Con cảm ơn dì"

"Cảm ơn ta, vì điều gì ?"

Lưu Huệ hỏi

"Vì dì đã giúp con hiểu được rất nhiều thứ, đặc biệt là biết cách trân trọng những gì đang có ở hiện tại" Cố Mặc Hi nói

"Vậy con thấy sao với quyết định của mình ?"

"Con thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn" Cố Mặc Hi vừa nói vừa nhìn xuống Diệp Khuynh Du "Con không biết tương lai của con và em ấy sẽ ra sao, nhưng hiện tại con cảm thấy mình thật sự hạnh phúc với lựa chọn này"

"Vậy thì tốt rồi" Lưu Huệ nói tiếp "Không ai biết trước được tương lai đâu con, nên việc con biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại ta thấy mừng cho con lắm"

Nói rồi Lưu Huệ quay người đi vào trong, Cố Mặc Hi không biết bà muốn đi đâu nhưng cũng không hỏi, Lưu Huệ vào trong được một lúc thì quay trở ra trên tay còn mang theo một cái hộp gỗ nhỏ xinh.

Lưu Huệ đi đến đưa hộp gỗ cho Cố Mặc Hi, Cố Mặc Hi nhận lấy hộp gỗ, cô mở ra xem thì thấy bên trong có một sợi dây chuyền với thiết kế vô cùng tinh xảo, Cố Mặc Hi nhìn sợi dây chuyền khẽ nhíu mày hỏi

"Đây có phải là Tình Yêu Bất Tận của nhà thiết kế Angel không ạ ?"

"Đúng vậy, nó chính là Tình Yêu Bất Tận của Angel" Lưu Huệ nói

Cố Mặc Hi nghe xong ngạc nhiên hỏi lại: "Nhưng con nhớ ngay sau khi công bố bản thiết kế của Tình Yêu Bất Tận, Angel đã thông báo sẽ không sản xuất nó ở dạng thương mại, vậy tại sao dì lại có nó, không lẽ dì là..."

"Đúng vậy, ta chính là Angel" Lưu Huệ khẽ gật đầu nói

"Dì thật sự là Angel sao ?"

Cố Mặc Hi kích động nói "Thật sự không nhận ra luôn đó"

Lưu Huệ không trả lời chỉ khẽ mỉm cười, Cố Mặc Hi nhìn sợi dây chuyền rồi nhìn Lưu Huệ hỏi "Cái này quý giá như vậy, sao dì lại tặng cho con ?"

"Sợi dây chuyền này ta vốn thiết kế để dành tặng cho người mà ta yêu thương nhất" Lưu Huệ hít một hơi rồi nói "Nhưng giờ thì không còn cơ hội để tặng nữa rồi, nên ta muốn đưa nó cho con để con tặng cho người mà con yêu thương nhất"

"Dì..."

Cố Mặc Hi nghẹn ngào không nói nên lời

"Được rồi mau đem nó tặng cho người mà con yêu thương nhất đi"

"Dạ" Cố Mặc Hi gật đầu sau đó cằm hộp gỗ nhanh chóng chạy xuống chỗ Diệp Khuynh Du

Lưu Huệ nhìn thấy sự hạnh phúc của Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du thì trong lòng không khỏi vui mừng, bà đưa mắt nhìn xa xăm lòng thầm nghĩ "Bọn nhỏ hạnh phúc hơn chúng ta đúng không, tiểu Tịnh"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 63: Cô Dâu Duy Nhất


"Mọi người chuẩn bị xong hết chưa" Cố Mặc Hi từ ngoài bước vào nói

"Bọn tớ đã chuẩn bị xong rồi" Triệu An An nói

"Em cũng xong rồi" Diệp Khuynh Du nói

Cố Mặc Hi thấy mọi người đã dọn xong đồ đạc thì nói: "Vậy chúng ta xuất phát nhé"

"Ừ" Diệp Khuynh Du, Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan đồng loạt gật đầu

"Để chị làm cho" thấy Diệp Khuynh Du định mang balo thì Cố Mặc Hi vội đi đến ngăn lại, cô luồng tay nhanh chóng mang balo lên vai

Diệp Khuynh Du sợ Cố Mặc Hi mang nặng nên vội nói: "Không cần làm thế đâu, em tự mang được mà"

"Không sao để chị mang giúp cho" Cố Mặc Hi cười nói "Chị khỏe lắm, em đừng lo"

"Hứ" Triệu An An đứng một bên bỉu môi nói "Sến súa quá đi nhìn mà thấy buồn nôn"

"Cậu là đang có ý gì đấy?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Tớ có ý gì đâu, chỉ là tớ thấy ai đó đang quan tâm bạn gái mình quá mức nên tớ ghen tị thôi" Triệu An An cười nói "Mà sẵn tiện cho tớ hỏi, hai người định bao giờ sẽ tổ chức đám cưới vậy ?"

Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du rồi nhìn sang Triệu An An lúng túng nói "Đám...

đám cưới nào, cậu đừng nói linh tinh cái gì vậy ?"

"Tớ nói linh tinh à" Triệu An An đi đến trước mặt Diệp Khuynh Du, cô đưa tay chạm vào sợi dây chuyền trên cổ Diệp Khuynh Du nói "Cậu tặng cho người ta sợi dây chuyền này nhưng có biết ý nghĩa thật sự của nó không ?"

"Thì là..."

Cố Mặc Hi ấp úng không trả lời

"Thì là không biết hay là biết mà không dám nói" Triệu An An đi đến trước mặt Cố Mặc Hi giọng trêu đùa hỏi "Cậu có muốn tớ nói ra ý nghĩa thật sự của sợi dây chuyền này không ?"

"Tớ chả hiểu cậu đang nói gì cả" Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An nói

"Cậu không hiểu thật sao ?"

Triệu An An nói

Cố Mặc Hi không trả lời cô quay sang nắm lấy tay Diệp Khuynh Du nói "Khuynh Du chúng ta mau đi thôi đừng ở đây nghe cậu ta nói nhảm nữa"

Nói rồi Cố Mặc Hi nhanh chóng kéo tay Diệp Khuynh Du rời đi, biết Cố Mặc Hi đang ngại Triệu An An nói tiếp "Cứ thế mà đi à, không ở lại nghe tớ giải thích ý nghĩa của nó thật sao ?"

"Cậu ấy đã đi xa rồi, không nghe thấy đâu" Lâm Tuyết Nhan vừa mang balo lên vừa nói "Mà này ý nghĩa của nó là gì vậy ?"

"Tình yêu bất tận, cô dâu duy nhất của đời tôi"

"Wow, ý nghĩa thật" Lâm Tuyết Nhan nói

"Nó không chỉ ý nghĩa không thôi đâu, mà nó còn là cái duy nhất trên đời này đó"

"Cái duy nhất sao ?"

"Đúng vậy nhà thiết kế của Tình Yêu Bất Tận từng nói bà sẽ không thương mại hóa nó với bất cứ hình thức nào ?"

"Không thương mại hóa" Lâm Tuyết Nhan khó hiểu hỏi "Vậy cái mà bác sĩ Diệp đang đeo là như thế nào ?"

"Tớ không biết, cậu đi mà hỏi Cố Mặc Hi đấy" nói rồi Triệu An An bước nhanh ra khỏi phòng, Lâm Tuyết Nhan thấy thế cũng vội đuổi theo sau.

Khi bốn người ra đến cổng thấy Tống Thành đang đứng ở đó Cố Mặc Hi liền đi đến nói "Cảm ơn ông mấy ngày qua đã chăm sóc bọn tôi, hôm nay bọn tôi phải rời đi rồi, ông ở lại giữ gìn sức khỏe nhé"

"Ừ" Tống Thành vừa nói vừa đưa cho Cố Mặc Hi một túi đồ "Ta có chuẩn bị một ít bánh hấp, đường xuống núi cũng khá xa, các người giữ lấy mà ăn nhé"

Cố Mặc Hi nhận lấy túi bánh nói "Cảm ơn ông, vất vả cho ông rồi"

"Vất vả gì đâu, chỉ vài cái bánh hấp ta làm một xíu là xong ấy mà" Tống Thành nói "Mọi người đi đường cẩn thận nhé, nếu có thời gian thì lên đây chơi với ta và bọn trẻ, nơi này vẫn sẽ luôn chào đón các cô"

"Tôi biết rồi, cảm ơn ông" Cố Mặc Hi nói

Diệp Khuynh Du ánh mắt có chút đượm buồn, cô tiến lên ôm Tống Thành rồi nói "Tạm biệt chú nhé, có thời gian con nhất định sẽ lên thăm chú và mọi người"

"Ngoan, không được khóc" Tống Thành vỗ nhẹ vào lưng Diệp Khuynh Du an ủi giọng dịu dàng nói "Con về Bắc Hải nhớ giữ gìn sức khỏe nhé"

"Dạ con biết rồi, tạm biệt chú"

"Bọn tôi cũng đi đây, lão ở lại giữ gìn sức khỏe nhé" Lâm Tuyết Nhan nói

"À..."

Tống Thành nhìn Lâm Tuyết Nhan rồi như chợt nhớ ra điều gì ông liền nói "Cô đợi ta một chút nhé"

Nói xong Tống Thành quay lưng đi vội vào nhà, một lúc sao ông đi ra trên tay cằm theo một lọ thuốc, Tống Thành đưa lọ thuốc cho Lâm Tuyết Nhan nói "Tuy độc bọ đen đã được thống chế, nhưng nó vẫn chưa hoàn toàn hết đâu, vì thế cô hãy cằm lọ thuốc này ngày uống một viên, sau một tuần toàn bộ độc trong người cô sẽ hoàn toàn biết mất"

Lâm Tuyết Nhan nhận lấy lọ thuốc nói "Lão Tống, cảm ơn lão"

"Không cần cảm ơn đâu, chuyện ta nên làm mà" Tống Thành nói "Thôi cũng trể rồi mọi người tranh thủ lên đường đi kẻo lỡ thời gian mất"

"Vâng, chúng tôi đi đây, tạm biệt lão nhé" Lâm Tuyết Nhan nói

"Ừ" Tống Thành khẽ gật đầu sau đó quay sang nhìn A Hạo, một chàng trai trong làng nói "A Hạo nhờ cậu dẫn bọn họ xuống núi giúp ta nhé"

"Vâng" A Hạo khẽ gật đầu, rồi quay lưng bước đi, thấy thế Cố Mặc Hi cùng mọi người cũng nhanh chóng bước theo sau.

Tống Thành đứng đó cho đến khi bóng dáng của bọn họ khuất xa không còn nhìn thấy nữa, ông mới chịu quay lưng đi vào nhà.

Do có người dẫn đường nên việc đi xuống núi của cả nhóm cũng vô cùng suông sẻ, dưới chân núi A Thất đã lái xe đến đó đợi sẵn.

Cố Mặc Hi cất đồ vào xe xong thì quay sang nhìn A Hạo nói "Cảm ơn cậu đã đưa bọn tôi xuống đây nhé"

"Không cần khách sáo, chuyện tôi nên làm mà" A Hạo cười nói "Nếu không còn chuyện gì nữa tôi xin phép về lại làng nhé"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu

"Tạm biệt mọi người" A Hạo nói

"Tạm biệt A Hạo"

Sau khi mọi thứ đã được sắp xếp đâu vào đấy Cố Mặc Hi cùng mọi người bước lên xe, A Thất đảm nhận vị trí tài xế lái xe đưa mọi người về Bắc Hải
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 64: Về Nhà Cùng


Sau năm tiếng ngồi xe cuối cùng mọi người cũng về tới Bắc Hải, Cố Mặc Hi tựa lưng vào ghế, ánh mắt có chút suy tư nhìn ra bên ngoài, nơi có những ánh đèn đường chói mắt cùng dòng xe cộ đang tấp nập chạy qua.

Thấy Cố Mặc Hi như đang suy nghĩ chuyện gì đó Diệp Khuynh Du liền hỏi: "Chị đang nghĩ gì thế"

Như được kéo về thực tại Cố Mặc Hi nghiêng đầu nhìn Diệp Khuynh Du khẽ nở một nụ cười nói: "Không có gì, chỉ là chị đang nhớ đến không khí yên bình ở làng Cự Lân mà thôi"

"À" Diệp Khuynh Du nghe xong chậm rãi tiến lại tựa đầu vào vai Cố Mặc Hi dịu dàng nói "Chị đừng buồn, đợi chị giải quyết xong công việc chúng ta sẽ lại lên làng Cự Lân ở vài hôm"

"Chúng ta sao ?"

Cố Mặc Hi nói "Ý em là nói chị và em đấy à ?"

"Đúng rồi, chị và em" Diệp Khuynh Du ngước mắt lên nhìn Cố Mặc Hi hỏi "Bộ chị không muốn đi cùng em hả ?"

"Đâu có, chị cầu còn không được đấy" Cố Mặc Hi cười nói

"Em không tin" Diệp Khuynh Du nói "Biểu cảm lúc nảy của chị trong như thể không muốn đi cùng em vậy đó"

"Oan quá, chị có biểu cảm đó khi nào"

"Có, rõ ràng em thấy có mà" Diệp Khuynh Du nói

"Không có đâu, em nhìn nhầm rồi đó"

Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du cứ thế vui vẻ cười đùa với nhau, Triệu An An ngồi bên cạnh thấy cảnh tượng này thì liền bỉu môi châm chọc "Này, trong xe còn có người đó"

"Rồi sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Cậu còn hỏi rồi sao nữa hả" Triệu An An nói "Cậu và cô ấy có chuyện gì không thể đợi về nhà nói riêng với nhau được sao, hai người cứ nói ở đây có biết làm cho người khác cảm thấy thấy ớn lạnh nổi hết da gà lên không ?"

"Có à ?"

"Có, cậu xem đi" Triệu An An vừa nói vừa đưa tay cho Cố Mặc Hi xem

Cố Mặc Hi xem xong thì nói: "Ồ có thật này", sau đó cô quay sang nhìn Lâm Tuyết Nhan hỏi: "Tuyết Nhan cậu có bị như An An không ?"

"Không, tớ không có" Lâm Tuyết Nhan trả lời

"Còn em, em có không Khuynh Du" Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du hỏi

"Em cũng không có" Diệp Khuynh Du trả lời

"Đó cậu thấy chưa có ai bị đâu, chỉ có cậu là bị" nghe câu trả lời của mọi người xong Cố Mặc Hi liền nói "Triệu An An này, tớ thấy cậu là đang ghen tỵ với bọn tớ thì đúng hơn"

"Ai thèm ghen tỵ với hai người chứ" Triệu An An nói

"Đừng chối nữa, rõ ràng là cậu đang ghen tỵ mà"

"Tớ không có"

"Có mà, hai chữ ghen tỵ hiện rõ lên mặt cậu rồi kìa" Cố Mặc Hi cười nói

Biết không thể nói lại Cố Mặc Hi, Triệu An An quay mặt đi giọng có chút hờn dỗi nói "Tớ mệt rồi không thèm nói với cậu nữa"

Trước hành động của Triệu An An, Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du chỉ biết nhìn nhau cười, Lâm Tuyết Nhan ngồi bên cạnh cũng khẽ mỉm cười

"Bác sĩ Diệp, hình như cô đang sống ở khu chung cư Sơn Lãng đúng không ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

"Ừ đúng rồi" Diệp Khuynh Du nói "Mà sao cô biết tôi sống ở Sơn Lãng"

"Đúng rồi đấy, sao cậu lại biết cô ấy đang sống ở đó ?"

Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan hỏi

Thấy Triệu An An đang có chút tức giận Lâm Tuyết Nhan vội giải thích "Hôm trước xe của trợ lý Trần bị hư giữa đường, đúng lúc tớ đi ngang qua, thấy vậy nên đã cho cô ấy đi nhờ xe.

Khi tớ đưa trợ lý Trần về đến chung cư Sơn Lãng, thì vô tình nhìn thấy bác sĩ Diệp cũng vào khu đó nên tớ đoán bác sĩ Diệp là đang sống ở Sơn Lãng"

"À ra là vậy" Triệu An An nói xong quay sang nhìn Diệp Khuynh Du nói "Vậy để tôi nói A Thất lái xe đưa cô về nhà trước, rồi sau đó vòng ngược lại đưa chúng tôi về nhà cũng không muộn"

Diệp Khuynh Du chưa kịp trả lời thì Cố Mặc Hi đã lên tiếng "Không cần phải phiền phức vậy đâu, cứ đưa em ấy về nhà tôi là được"

"Về nhà cậu à" Triệu An An có chút ngạc nhiên hỏi lại

"Ừ về nhà tớ" Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An nói "Có vấn đề gì à"

"Không, không vấn đề gì hết" Triệu An An có chút lúng túng nói

Cố Mặc Hi nói xong quay sang nhìn Diệp Khuynh Du dịu dàng hỏi "Còn em thì sao, em có muốn về nhà cùng chị không ?"

"Em không có ý kiến, tùy chị sắp xếp ạ" Diệp Khuynh Du có chút ngượng ngùng nói

"Vậy cứ quyết định thế nhé" Cố Mặc Hi nói "A Thất sẽ đưa tớ và Khuynh Du về nhà trước, rồi sao đó sẽ đưa cậu và Lâm Tuyết Nhan về sau"

"Vâng ạ" A Thất khẽ gật đầu
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 65: Nói Được Làm Được


Tập đoàn Thiên Thành

Cốc cốc cốc

"Ai đó, vào đi" Cố Mặc Hi đang ngồi làm việc nghe tiếng gõ cửa cô liền nói

"Tạch" cánh cửa mở ra một người đàn ông mặc áo vét đen bước vào, anh ta đi đến bàn làm việc của Cố Mặc Hi đặt lên đó một xấp tài liệu.

Cố Mặc Hi nhận xấp tài liệu liền mở ra xem, một lúc sau cô khẽ mỉm cười nói: "Làm tốt lắm, bước tiếp theo cậu biết phải làm như thế nào rồi đúng không ?"

"Vâng ạ" người đàn ông gật đầu rồi nói "Vậy nếu không còn chuyện gì tôi xin phép đi trước nhé"

"Ừ"

Nhận được sự đồng ý của Cố Mặc Hi, người đàn ông lịch sự quay lưng rời đi, vừa ra đến cửa thì gặp Triệu An An đang đi vào, như một phép lịch sự anh ta khẽ gật đầu chào rồi tiếp tục bước đi, Triệu An An nhìn theo bóng lưng người đàn ông trong lòng bỗng có chút khó hiểu cô liền hỏi Cố Mặc Hi

"Anh ta là ai thế, trong lạ quá"

"Thám tử do tôi thuê" Cố Mặc Hi nói

"Thám tử à" Triệu An An nói "Hèn gì trong lạ quá"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ giật đầu nói "Mà sao hôm nay cậu lại đến tìm tớ giờ này, có việc quan trọng à"

"Lúc nảy đúng là có việc quan trọng muốn báo cho cậu biết thật, nhưng bây giờ tớ nghĩ chắc không cần thiết để nói nữa đâu" Triệu An An nói

"Tại sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Đấy" Triệu An An vừa nói vừa chỉ tay vào xấp tài liệu trên bàn làm việc của Cố Mặc Hi "Tớ đến đây định nói với cậu việc Cố Huân biển thủ tiền của Cố thị đã bị phát hiện, nhưng coi bộ cậu đã biết trước rồi nhỉ ?"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ mỉm cười nói

"Này, việc Cố Huân biển thủ tiền của công ty có phải do cậu nhúng tay vào không" Triệu An An nói "Đây là kế hoạch mà lúc trước cậu nói với tớ đó hả ?"

"Đúng vậy" Cố Mặc Hi nói "Lúc lên kế hoạch tớ còn sợ sẽ thất bại, nhưng tớ không ngờ lão già đó vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm"

"Ừ" Triệu An An gật gù nói "Nhưng chuyện này tớ thấy chưa đủ để hạ bệ ông ta đâu"

"Đúng là chưa đủ thật" Cố Mặc Hi tự tin nói "Nhưng không sao, tớ vẫn còn bước tiếp theo mà"

"Bước tiếp theo ư" Triệu An An tò mò nhìn Cố Mặc Hi hỏi "Là gì vậy ?"

"Đây này" Cố Mặc Hi vừa nói vừa đẩy xấp tài liệu qua cho Triệu An An xem

"Cái này là thật sao ?"

Triệu An An xem xong ngạc nhiên hỏi "Cố Huân đang nuôi bồ nhí bên ngoài thật à ?"

"Đúng vậy" Cố Mặc Hi nói "Không chỉ là bồ nhí không đâu, Cố Huân còn có cả con riêng ở bên ngoài nữa kìa, ông ta biển thủ tiền của công ty là để chu cấp cho mấy đứa con riêng của mình"

"Wow, thật không thể tin được" Triệu An An cười nói "Một người nổi tiếng là yêu vợ thương con như Cố Huân bây giờ lại để lộ bằng chứng ngoại tình và có con riêng ở bên ngoài, coi bộ lần này ông ta chết chắc thật rồi"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ nói

Triệu An An nghĩ ngợi một lúc rồi nói "Mà này cậu có từng nghĩ đến việc nếu Diệp Thừa Nguyên giúp Cố Huân dàn xếp mọi chuyện thì chúng ta sẽ làm gì tiếp theo không ?"

"Ông ta sẽ không giúp Cố Huân đâu" Cố Mặc Hi nói

"Sao cậu dám chắc ông ta sẽ không giúp Cố Huân ?"

"Cố thị hiện tại không còn như xưa" Cố Mặc Hi giọng trầm buồn nói "Vì thế Diệp Thừa Nguyên sẽ không lấy vận mệnh của Diệp thị ra để giành lấy một Cố thị sắp lụi tàn đâu"

"Cũng chưa chắc" Triệu An An nói "Tớ nghĩ cậu nên chuẩn bị trước kế sách đối phó thì sẽ tốt hơn"

Thấy Triệu An An nói cũng có chút hợp lý Cố Mặc Hi khẽ gật đầu nói "Ừ, tớ sẽ chuẩn bị"

"Mà này phía Vương Nhã Tịnh sao rồi, bà ấy có đồng ý ủng hộ chúng ta không ?"

"Bà ấy không đồng ý" Cố Mặc Hi khẽ lắc đầu nói "Nhưng bà ấy cũng nói là sẽ không ủng hộ ai cả"

"Cậu tin không ?"

"Tin" Cố Mặc Hi nói "Tuy tớ không biết nhiều về Vương Nhã Tịnh nhưng với một người có vị trí cao trên thương trường như bà ấy, tớ tin bà ấy sẽ giữ lời"

"Ừ" Triệu An An nói "Vậy còn chỗ Diệp Khuynh Du thì sao, cậu đã nói với cô ấy chưa ?"

"Nói chuyện gì ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Thì chuyện cổ phần chứ còn chuyện gì nữa" Triệu An An nói "Cậu quên là cô ấy có 15% cổ phần của Cố thị sao ?"

"Tớ không quên, chỉ là tớ..."

Cố Mặc Hi ngập ngừng nói

"Hay là cậu ngại không dám nói" Triệu An An nói "Nếu cậu ngài thì để tớ nói giùm cho"

"Không cần đâu, để tớ tự nói với em ấy"

"Cậu tự nói được không đấy" Triệu An An nói

"Được, tin tớ đi"

"Không phải tớ không tin cậu" Triệu An An nói "Nhưng ngày mốt là đến đại hội cổ đông rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa đâu"

"Tớ biết rồi, hôm nay tớ nhất định sẽ nói với em ấy, cậu đừng lo nhé" Cố Mặc Hi nói

"Ừ, tốt nhất là cậu nói được làm được đó"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 66:Đổi Chủ


Thư phòng nhà họ Diệp

Cốc cốc cốc

"Vào đi, cửa không khóa" Diệp Thừa Nguyên nói

Được sự cho phép, Diệp Thừa Trạch đẩy cửa bước vào, anh ta đi đến ngồi đối diện Diệp Thừa Nguyên

"Con đến tìm ta có việc gì không ?"

Diệp Thừa Nguyên vừa đẩy tách trà qua cho Diệp Thừa Trạch vừa nói

"Chắc ba cũng biết chuyện của Cố Huân rồi đúng không ?"

Diệp Thừa Trạch giọng có chút lo lắng nói

"Ừ, ta biết" khác với dáng vẻ lo lắng của Diệp Thừa Trạch, Diệp Thừa Nguyên bình tĩnh nói

Diệp Thừa Trạch thấy Diệp Thừa Nguyên bình tĩnh như thể không có chuyện gì xảy ra thì ngạc nhiên hỏi "Ba đã biết rồi, vậy sao ba không có chút lo lắng nào hết vậy"

"Tại sao ta phải lo lắng, những việc Cố Huân làm, có việc gì mà ta không biết đâu" Diệp Thừa Nguyên vừa nâng tách trà lên uống vừa nói "Chẳng qua là ta cố tình nhắm mắt cho qua mà thôi, ta còn nghĩ đợi đến khi Cố Huân hoàn toàn giành lấy được Cố thị thì ta sẽ dùng những bằng chứng này để đá ông ta đi, nhưng không ngờ lại có người ra tay trước ta mà thôi"

Diệp Thừa Trạch nghe Diệp Thừa Nguyên nói xong thì liền hỏi: "Vậy trong kỳ đại hội cổ đông lần này ba đã có dự định gì chưa ?"

"Tất nhiên là có rồi" Diệp Thừa Nguyên tự tin nó "Ta sẽ tự đề cử mình vào vị trí chủ tịch hội đồng quản trị của Cố thị"

"Ba muốn tranh vào vị trí chủ tịch với người nhà họ Cố à, chuyện đó sao có thể" Diệp Thừa Trạch ngạc nhiên nói "Ba quên là Cố thị chỉ chấp nhập người họ Cố là chủ tịch thôi sao, các lão già bên đó làm sao có thể ủng hộ ba lên làm chủ tịch được"

"Những lão già đó à" Diệp Thừa Nguyên giọng khinh thường nói "Bọn họ cũng có tốt lành gì đâu, chỉ cần con cho họ chút lợi ích, họ sẽ ngã về phía con thôi"

Thấy Diệp Thừa Nguyên vẫn tự tin Diệp Thừa nói tiếp "Nhưng hiện tại chúng ta chỉ có 20% cổ phần của Cố thị, với số cổ phần ít ỏi này làm sao chúng ta đấu lại Cố Mặc Hi và Triệu An An sao"

"Ai nói ta chỉ có 20% cổ phần" Diệp Thừa Nguyên vừa nói vừa đẩy tập tài liệu qua cho Diệp Thừa Trạch

"Cái này là..."

Diệp Thừa Trạch nhận lấy tập tài liệu khó hiểu hỏi

"Con xem đi rồi sẽ biết"

Diệp Thừa Trạch mở tài liệu ra xem thì vô cùng ngạc nhiên nói "Đây là cổ phần của Cố Huân"

"Đúng vậy" Diệp Thừa Nguyên nói "Hôm qua ta vào trại giam thăm Cố Huân, ta nói với hắn chỉ cần hắn chuyển cổ phần cho ta thì ta sẽ giúp hắn thoát tội, thế là hắn đồng ý mà không cần nghĩ ngợi gì cả"

"À, ra là vậy" Diệp Thừa Trạch khẽ gật gù nói "Nhưng dù như vậy, thì bây giờ chúng ta cũng chỉ mới có 25% cổ phần, liệu chúng ta có thể thắng Cố Mặc Hi không ?"

"Con quên là chúng ta vẫn còn 15% cổ phần nữa sao" Diệp Thừa Nguyên nói

"15%" Diệp Thừa Trạch nói "Ý ba là 15% cổ phần trong tay Khuynh Du sao ?"

"Đúng vậy"

"Nhưng làm sao chúng ta có thể lấy 15% cổ phần đó được, em ấy sẽ không đời nào đưa nó cho chúng ta đâu"

"Nếu nó không tự nguyện đưa, thì ta chỉ còn cách ép nó đưa mà thôi" Diệp Thừa Nguyên nói

"Ép sao, bằng cách nào ?"

Diệp Thừa Trạch hỏi

Trước câu hỏi của Diệp Thừa Trạch, Diệp Thừa Nguyên không vội trả lời, ông ta nâng tách trà lên uống một ngụm rồi nói "Ta đã chuẩn bị xong hết rồi, con không cần phải lo đâu, việc của con là quản lý tốt Diệp thị, ta nghe nói mấy nay con ít khi đến công ty, con đã đi đâu thế ?"

Diệp Thừa Trạch thoáng bối rối trước câu hỏi của Diệp Thừa Nguyên nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nói "Mấy nay công ty cũng ít việc nên con ra ngoài thư giản một chút"

"Ừ, như thế cũng tốt, cứ thư giản cho đầu óc thoải mái đi" Diệp Thừa Nguyên khẽ gật đầu, giọng có chút nhắc nhở nói "Thời gian sắp tới sẽ có rất nhiều dụ án mới được triển khai, ta hi vọng con không để chúng tiếp tục lọt vào tay tập đoàn Thiên Thành"

"Vâng con biết rồi" Diệp Thừa Trạch nói "Lần này con nhất định sẽ không để cho tập đoàn Thiên Thành cướp dự án của chúng ta đâu"

"Ừ"

Cốc cốc cốc

Nghe tiếng gõ cửa Diệp Thừa Nguyên liếc nhìn Diệp Thừa Trạch nói "Ta có việc cần phải xử lý, nếu không có vấn đề gì nữa, con có thể rời đi được rồi đó"

Hiểu ý Diệp Thừa Nguyên, Diệp Thừa Trạch liền đứng dậy cuối đầu rồi xoay lưng rời đi.

Diệp Thừa Trạch vừa đi thì một người đàn ông bước vào, thấy anh ta Diệp Thừa Nguyên liền hỏi "Chuyện tôi giao cho cậu, đã xử lý xong chưa ?"

"Mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa rồi ạ, thưa chủ tịch" người đàn ông nói

"Tốt lắm" Diệp Thừa Nguyên cười nói "Vậy thì cứ theo kế hoạch mà làm"

"Vâng thưa chủ tịch" người đàn ông nói xong thì quay lưng rời khỏi thư phòng

Diệp Thừa Nguyên vui vẻ nâng tách trà trong tay lên một hơi uống cạn, ông ta đặt lại tách trà xuống đôi môi khẽ nở một nụ cười nói "Cố thị đến lúc cũng phải đổi chủ rồi"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 67: Người Yêu


Ting

Đang làm việc thì Diệp Khuynh Du nhận được tin nhắn, cô mở điện thoại lên xem thì thấy đó là tin nhắn của Cố Mặc Hi

[Tan làm chị sang đón em nhé, sau đó chúng ta sẽ đến nhà hàng kiểu Pháp mà em thích, chị có một bất ngờ dành cho em]

[Bất ngờ gì thế ?] Diệp Khuynh Du nhắn hỏi

[Đến đó đi rồi em sẽ biết, bây giờ mà nói thì còn gì là bất ngờ nữa]

Diệp Khuynh Du nhìn điện thoại khẽ nở một nụ cười hạnh phúc

"Em nhắn tin với ai mà vui vẻ thế ?"

Lý Hạo đi vào cười hỏi "Là người yêu à ?"

Nghe tiếng Lý Hạo, Diệp Khuynh Du khẽ giật mình, vội đặt điện thoại xuống ngại ngùng nói: "Anh này, làm gì có chuyện như anh nói chứ"

"Em còn nói dối, mặt em đỏ hết lên rồi kìa" Lý Hạo giọng trêu đùa nói

"Có sao ?"

Diệp Khuynh Du vội đưa tay lên mặt kiểm tra "Làm gì có chứ, anh này cứ chọc em hoài"

"Thôi được rồi không chọc em nữa" Lý Hạo vừa nói vừa đưa cho Diệp Khuynh Du một sấp báo cáo "Đây là báo cáo kết quả nghiên cứu của lần này, em xem nhé"

Trong lúc Diệp Khuynh Du đang xem báo cáo thì Lý Hạo nói tiếp "Anh thấy với kết quả lần này, thì sớm thôi thuốc mới của chúng ta sẽ được ra mắt trên thị trường"

Diệp Khuynh Du khẽ gật đầu nói "Đúng vậy, một khi dự án này thành công, em tin rất nhiều bệnh nhân máu trắng sẽ được cứu sống"

Nói đến đây Diệp Khuynh Du thầm nghĩ [Cố Mặc Hi chúng ta sắp thành công rồi, không biết khi hay tin chị có vui không nhỉ], nghĩ đến đây Diệp Khuynh Du liền đưa tay lấy điện thoại nhắn tin cho Cố Mặc Hi

[Em cũng có bất ngờ dành cho chị đấy]

Thấy Diệp Khuynh Du im lặng không nói gì Lý Hạo liền hỏi "Em đang có việc bận sao ?"

"Dạ không có" Diệp Khuynh Du vội đặt điện thoại xuống nói "Chỉ là em muốn báo tin vui này với một người bạn mà thôi"

"Bạn à" Lý Hạo nói "Người đó chắc thân với em lắm nhỉ"

"Đúng vậy" Diệp Khuynh Du cười nói "Không chỉ thân mà còn rất quan trọng với em nữa"

"Rất quan trọng sao ?"

Lý Hạo giọng chua xót hỏi

"Đúng vậy, rất quan trọng"

Nghe đến đây tim Lý Hạo khẽ nhói đau, anh hít một hơi thật sâu cố tỏ ra bình tĩnh nói "Vậy mấy ngày nay em xin nghỉ phép là để đi cùng người bạn đó sao ?"

"Đúng vậy" Diệp Khuynh Du vui vẻ trả lời

Dù rất đau lòng trước câu trả lời của Diệp Khuynh Du, nhưng Lý Hạo vẫn vui vẻ cười nói "Vậy hai người tiến triển tới đâu rồi, định khi nào thì dẫn đến cho người anh trai này xem mặt đây ?"

"Anh nói gì thế ?"

Diệp Khuynh Du ngượng ngùng nói "Cái gì mà tiến triển tới đâu, rồi còn dẫn đến xem mặt nữa"

"Có người yêu thì dẫn đến giới thiệu cho bạn bè biết để còn chúc mừng" Lý Hạo giọng trêu đùa nói "Anh có cướp người yêu của em đâu mà em phải giấu"

"Người... người yêu gì chứ, chúng... chúng em chỉ là bạn bè thôi" Diệp Khuynh Du lấp bấp nói

"Bạn bè thôi à"

"Đúng vậy, chỉ là bạn bè thôi"

Lý Hạo nhìn dáng vẻ lúng túng của Diệp Khuynh Du thì khẽ mỉm cười nói "Đừng giấu nữa, cứ mỗi lần nhắc đến người bạn ấy thì ánh mắt của em lại tràn đầy sự yêu thương, nói không phải người yêu ai mà tin được chứ"

Nghe Lý Hạo nói thế bất giác Diệp Khuynh Du không biết nên trả lời như thế nào, cô nhìn Lý Hạo hỏi "Em thể hiện rõ đến vậy sao ?"

"Đúng vậy" Lý Hạo kẽ gật đầu nói "Không phải rõ đâu mà là rất rõ nữa là đằng khác"

"Không thể nào" Diệp Khuynh Du lắc đầu lẩm bẩm nói

Lý Hạo nhìn dáng vẻ có phần ngây ngô của Diệp Khuynh Du khẽ bật cười nói "Em ở đây tự xem lại bản thân nhé, anh phải đi đây"

Thấy Lý Hạo chuẩn bị rời đi Diệp Khuynh Du liền hỏi: "Anh đi đâu thế ?"

"Đi làm việc" Lý Hạo cười nói: "Đến giờ khám cho bệnh nhân rồi, em quên là chúng ta vẫn còn trong ca làm sao ?"

"À" Diệp Khuynh Du nghe xong khẽ gật đầu nói "Em quên mất"

"Con bé này" Lý Hạo giọng nhắc nhở nói "Anh đi đây, nhớ tập trung làm việc đấy nhé"

"Em biết rồi, anh đừng chọc em nữa mà" Diệp Khuynh Du có chút xấu hổ nói

Lý Hạo khẽ lắc đầu rồi quay lưng rời đi, ra khỏi phòng làm việc của Diệp Khuynh Du, trước khi khép cửa Lý Hạo khựng lại vài giây, anh đưa mắt lén nhìn Diệp Khuynh Du thấy cô vui vẻ, Lý Hạo khẽ mỉm cười tuy nụ cười có phần chua xót nhưng đối với anh chỉ cần Diệp Khuynh Du vui thì dù trái tim anh có tan nát đến đâu anh cũng chấp nhận.

"Hãy thật hạnh phúc nhé, Khuynh Du"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 68: Qùa Cảm Ơn


"Sức khỏe của bà cụ đã tốt hơn rồi, không có gì đáng lo nữa" Diệp Khuynh Du đặt ống nghe xuống nhìn người phụ nữ trung niên trước mặt nói "Tôi kê đơn thuốc, chị ra quầy lấy, ngày cho bà uống hai lần qua tháng quay lại đây tái khám nhé"

"Cảm ơn bác sĩ rất nhiều" người phụ nữ trung niên nói "Nếu không có bác sĩ chắc mẹ tôi đã không qua khỏi"

Diệp Khuynh Du nhìn người phụ nữ khẽ mỉm cười nói "Không cần phải cảm ơn đâu, đây là trách nhiệm của tôi mà"

Người phụ nữ đỡ mẹ mình đứng dậy, cuối đầu chào Diệp Khuynh Du rồi quay lưng rời khỏi phòng.

Diệp Khuynh Du liếc nhìn đồng hồ thấy đã 17h30, cô đứng dậy cởi áo blouse và thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan ca

"Tạch" cửa phòng làm việc lại mở ra, Diệp Khuynh Du nghe tiếng động quay lại thì thấy tiểu Khê cùng bảo mẫu bước vào, có chút ngạc nhiên cô liền hỏi

"Tiểu Khê, con đến đây làm gì thế ?"

"Con đến chào tạm biệt cô út" Tiểu Khê nói

"Tạm biệt ta ư ?"

Diệp Khuynh Du có chút khó hiểu định hỏi lại nhưng người bảo mẫu bên cạnh đã lên tiếng giải thích "Hôm nay tiểu Khê xuất viện, con bé muốn tôi dẫn đến chào tạm biệt cô"

"À" như hiểu được vấn đề Diệp Khuynh Du đi đến ngồi xuống trước mặt tiểu Khê dịu dàng nói "Vậy tiểu Khê về nhà nhớ nghe lời bảo mẫu uống thuốc đúng giờ để mau khỏe lại nhé"

"Dạ tiểu Khê biết rồi ạ, tiểu Khê nhất định sẽ uống thuốc đúng giờ để mau khỏi bệnh" Tiểu Khê vui vẻ nói

Nghe tiểu Khê nói vậy Diệp Khuynh Du đưa tay khẽ xoa đầu cô bé nói "Ngoan quá, tiểu Khê của chúng ta đúng là một đứa bé ngoan mà"

Tiểu Khê mỉm cười, sau đó lấy từ trong túi ra một cái móc khóa nhỏ, cô bé đưa cho Diệp Khuynh Du nói "Tặng cho cô út nè"

"Tặng ta sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Đúng vậy" Tiểu Khê nói "Đây là quà cảm ơn, cảm ơn cô út đã cứu con"

"Con bé ngốc này, ta là bác sĩ nghĩa vụ của ta là cứu người" Diệp Khuynh Du nhìn tiểu Khê cười nói "Cho nên việc ta cứu con cũng là một phần trong công việc của ta, vì thế con không cần phải cảm ơn ta đâu"

"Cần chứ ạ" tiểu Khê giọng hồn nhiên nói "Cô giáo có dạy phải biết ơn những người đã giúp đỡ mình, hiện tại con không có gì quý giá ngoài cái móc khóa này nên đành đem nó tặng cho cô út vậy"

"Cái này quan trọng với con lắm sao ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Dạ quan trọng lắm ạ, vì đó là món quà duy nhất mà mẹ để lại cho con"

Nghe đến đây lòng Diệp Khuynh Du bỗng có chút xót xa, cô nhìn Tiểu Khê dịu dàng hỏi "Nếu quan trọng như thế, vậy sao con còn đem nó tặng cho ta, con không sợ mẹ con buồn sao ?"

"Sẽ không đâu ạ" Tiểu Khê nói "Nếu mẹ còn sống, chắc chắn mẹ cũng sẽ đồng ý để con đem cái này tặng cho cô"

Thấy Diệp Khuynh Du không trả lời Tiểu Khê liền làm nũng nói "Cô út, cô út nhận đi mà"

"Được rồi, ta nhận được chưa" thấy không thể từ chối, Diệp Khuynh Du đành đưa tay nhận lấy móc khóa

Tiểu Khê thấy Diệp Khuynh Du đã chịu nhận quà của mình thì rất vui mừng, cô bé lễ phép cuối chào, sau đó cùng bảo mẫu rời khỏi bệnh viện.

Khi bóng dáng của Tiểu Khê và bảo mẫu đã khuất xa, Diệp Khuynh Du mới khẽ đưa mắt nhìn cái móc khóa nhỏ trên tay, móc khóa có hình một chú mèo nhỏ làm bằng gốm, tuy không quá tinh xảo nhưng nhìn cũng rất xinh.

Diệp Khuynh Du đem móc khóa cất vào túi xách khẽ thở dài nói

"Diệp Thừa Trạch tệ như thế không hiểu sao lại có thể sinh ra được một đứa trẻ hiểu chuyện như Tiểu Khê được nhỉ"

"Mà thôi kệ, đó là chuyện của anh ta, không liên quan gì đến mình cả" Diệp Khuynh Du khẽ lắc đầu lẩm bẩm "Chuyện của mình là phải nhanh chóng thu dọn để còn gặp Cố Mặc Hi"

Nói xong Diệp Khuynh Du vui vẻ tiếp tục thu dọn đồ đạc của mình

Reng reng reng

Tiếng chuông điện thoại vang lên, thấy số máy lạ đang gọi đến Diệp Khuynh Du lưỡng lự một chút rồi mới chịu nghe máy

"Alo, cho hỏi là ai vậy" Diệp Khuynh Du hỏi

"Là tôi, Triệu An An đây"

Dù có chút bất ngờ vì người gọi cho mình là Triệu An An, nhưng Diệp Khuynh Du vẫn giữ bình tĩnh hỏi "Cô Triệu cô gọi tôi có việc gì không ?"

"Cố Mặc Hi bị cảnh sát bắt rồi, cô biết chuyện đó không ?"

Triệu An An hỏi

"Cái... cái gì, Cố Mặc Hi bị... bị bắt, tại sao lại bị bắt ?"

Diệp Khuynh Du lo lắng hỏi

"Chuyện dài lắm cô mau đến đây đi"

"Cô đang ở đâu ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Nhà tôi, biệt thự Sơn Lãnh" Triệu An An nói

" Được tôi sẽ đến đó ngay"

Diệp Khuynh Du nói xong liền vội vã rời khỏi bệnh viện
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 69: Bị Tạm Giam


Biệt thự Sơn Lãnh

Cốc cốc cốc

"Chắc là bác sĩ Diệp, để tớ ra mở cửa cho cô ấy" Lâm Tuyết Nhan nói

"Ừ" Triệu An An khẽ gật đầu

"Cố Mặc Hi chị ấy sao rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy ?"

Lâm Tuyết Nhan vừa mở cửa Diệp Khuynh Du liền lo lắng hỏi

"Vào nhà trước rồi hẳn nói" Lâm Tuyết Nhan nói

Diệp Khuynh Du theo Lâm Tuyết vào nhà, vừa ngồi xuống sofa cô liền hỏi "Chuyện này rốt cuộc là sao thế, hai người có thể nói cho tôi biết được không ?"

Lâm Tuyết Nhan nhìn Triệu An An, như hiểu ý Triệu An An liền nói "Tôi cũng không biết rõ tình hình cụ thể là như thế nào, chỉ biết hôm nay trên đường đi làm về xe của Cố Mặc Hi đã vô tình xảy ra va chạm với xe của một người đi đường, vụ va chạm cũng không có gì nghiêm trọng cả, tuy nhiên trong lúc giằng co Cố Mặc Hi đã lỡ tay xô ngã đối phương, bây giờ bên đó nhất quyết không chịu hòa giải một hai đòi kiện Cố Mặc Hi ra tòa"

"Không chịu hòa giải sao ?"

Diệp Khuynh Du nói

"Đúng vậy, dù tôi có nói như thế nào thì bên kia họ cũng không chịu hòa giải" Lâm Tuyết Nhan tức giận nói "Qúa đáng hơn đó chính là phía cảnh sát, họ không cho tôi bảo lãnh Cố Mặc Hi ra ngoài, dù có bằng chứng chứng minh Cố Mặc Hi chỉ là tự vệ mới xảy ra xô xát người đó"

"Họ không cho bảo lãnh sao ?"

Diệp Khuynh Du giọng lo lắng hỏi "Có biết lý do là gì không ?"

"Phía cảnh sát nói cần giam cậu ấy 48 tiếng để phục vụ điều tra, nên không cho tôi bảo lãnh" Lâm Tuyết Nhan giọng trầm buồn nói

"48 tiếng sao ?"

Triệu An An lo lắng nói "Vậy thì cậu ấy làm sao đến được cuộc họp cổ đông của Cố thị vào ngày mai"

"Đã là lúc nào rồi mà cậu còn có thời gian để lo đến vấn đề đó nữa hả" Lâm Tuyết Nhan nói "Bây giờ chúng ta nên nghĩ cách làm sao cứu Cố Mặc Hi ra, thời gian đâu mà lo đến họp đại hội cổ đông nữa chứ"

"Cậu có biết cuộc họp cổ đông lần này quan trọng với Cố Mặc Hi đến chừng nào không" Triệu An An nói "Cậu ấy đã chờ suốt năm năm rồi đó"

[Đại hội cổ đông, tạm giam 48 tiếng] Diệp Khuynh Du thầm nghĩ khi nghe Triệu An An nói

Diệp Khuynh Du im lặng, cô cố gắng tập trung xâu chuỗi từng việc lại, một lúc sau như hiểu ra điều gì đó cô khẽ nhíu mày nói

"Khoan đã, hai người có nghĩ đây là một kế hoạch đã được dàn dựng sẵn từ trước không ?"

Câu hỏi bất ngờ của Diệp Khuynh Du khiến Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan như hiểu ra gì đó cả hai nhìn nhau rồi nhìn Diệp Khuynh Du nói "Cũng có khả năng đó lắm chứ"

"Nhưng ai là người dựng lên kế hoạch này ?"

Lâm Tuyết Nhan khó hiểu hỏi

"Còn ai nữa ngoài lão già Diệp Thừa..."

Triệu An An định nói người bày ra kế hoạch này là Diệp Thừa Nguyên nhưng ngại vì có Diệp Khuynh Du nên cô không dám nói

"Không cần phải ngại đâu" như hiểu được suy nghĩ của Triệu An An, Diệp Khuynh Du liền nói "Tôi cũng có suy nghĩ như cô, người bày ra kế hoạch này và muốn Cố Mặc Hi không đến được cuộc họp đại hội cổ đông vào ngày mai chỉ có thể là người đó, ba tôi Diệp Thừa Nguyên"

Vì không biết hết mối thù giữa Cố Mặc Hi và Diệp Thừa Nguyên nên Lâm Tuyết Nhan có chút khó hiểu hỏi "Này, sao hai người có thể chắc chắn người hại Cố Mặc Hi là Diệp Thừa Nguyên"

"Muốn biết phải hay không thì chỉ cần xác nhận là biết thôi" Diệp Khuynh Du nói

"Xác nhận như thế nào ?"

Lâm Tuyết Nhan hỏi

Diệp Khuynh Du không trả lời, cô mở điện thoại lên tìm số máy của Diệp Thừa Nguyên và gọi, sao vài lần đổ chuông cuối cùng Diệp Thừa Nguyên cũng nghe máy, Diệp Khuynh Du mở loa ngoài cho Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan cùng nghe

[Con gái, ngọn gió nào khiến con phải gọi ta vào giờ này thế ?] Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Đừng giả vờ nữa, ông biết rõ lý do vì sao tôi gọi ông vào giờ này mà" Diệp Khuynh Du ghét bỏ nói

[Con gái, sao con lại nói với ta như thế, con có biết người làm cha như ta đây, khi nghe mấy lời này của con ta đau lòng lắm đó, biết không hả ?] Diệp Thừa Nguyên giọng bỡn cợt nó

"Đủ rồi, Diệp Thừa Nguyên ông đừng diễn nữa, mau đi thẳng vào vấn đề đi" Diệp Khuynh Du tức giận nói "Rốt cuộc ông muốn như thế nào mới chịu thả Cố Mặc Hi ra"

[Con gái à, ai đời lại gọi thẳng tên cha mình thế chứ] thấy Diệp Khuynh Du im lặng không nói Diệp Thừa Nguyên hắng giọng thay đổi cách nói [Ta cũng không muốn làm khó con và Cố Mặc Hi đâu, chỉ cần con đồng ý đưa ta 15% cổ phần của Cố thị, ta sẽ lập tức nói với phía cảnh sát thả Cố Mặc Hi ra]

"Không được đưa cho ông ta" Triệu An An nói

Không nghe được phản hồi của Diệp Khuynh Du, Diệp Thừa Nguyên nói tiếp [Nếu con không đồng ý cũng không sao, vì nếu ngày mai Cố Mặc Hi không đến dự cuộc họp đại hội cổ đông thì dù nó có 15% cổ phần của con nó cũng sẽ không có tư cách ngồi để ngồi vào vị trí chủ tịch của Cố thị]

"Diệp Thừa Nguyên ông đúng là một tên tiểu nhân vô liêm sỉ" Diệp Khuynh Du nói
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 70: Không Còn Cách Khác


"Cô thật sự muốn đưa 15% cổ phần này cho Diệp Thừa Nguyên sao ?"

Triệu An An nhìn Diệp Khuynh Du đang chuẩn bị ký giấy chuyển nhượng thì buồn bả hỏi

"Chúng ta không còn lựa chọn khác, cô cũng biết điều đó mà" Diệp Khuynh Du nói

"Tôi biết, nhưng..."

Triệu An An ngập ngừng nói

"Tôi hiểu điều cô đang lo lắng" Diệp Khuynh Du mệt mỏi nói "Nhưng nếu tôi không đưa cho Diệp Thừa Nguyên số cổ phần này thì chị Mặc Hi chắc chắn sẽ không thể giành lại Cố thị được"

"Nhưng nếu cô đưa số cổ phần này cho Diệp Thừa Nguyên thì Cố Mặc Hi làm sao có thể đấu lại ông ta" Triệu An An nói "Cô cũng biết nếu đưa 15% cổ phần này cho Diệp Thừa Nguyên thì số cổ phần mà ông ta đang có sẽ nhiều hơn của tôi và Cố Mặc Hi cộng lại, như vậy thì làm sao Cố Mặc Hi có thể thắng ông ta được đây chứ"

"Chưa chắc đã nhiều hơn đâu" Diệp Khuynh Du tự tin nói

"Ý cô là sao ?"

Triệu An An hỏi

Diệp Khuynh Du không trả lời cô đặt bút xuống quyết đoán ký tên vào hợp đồng chuyển nhượng, sau đó đưa hợp đồng cho Triệu An An và nói "Nhờ hai người đem cái này đến sở cảnh sát Bắc Hải giúp tôi nhé"

Sở dĩ phải đem đến sở cảnh sát là vì Diệp Khuynh Du sợ Diệp Thừa Nguyên thất hứa, nên cô đã ra điều kiện phải nhìn thấy Cố Mặc Hi được thả tự do thì cô mới đưa hợp đồng chuyển nhượng cho ông ta.

Diệp Thừa Nguyên vì để chiều lòng cô nên đã hẹn gặp mặt ở trụ sở cảnh sát Bắc Hải để một tay giao người, một tay nhận giao hợp đồng

Triệu An An nhận lấy bản hợp đồng có chút khó hiểu hỏi "Cô không đi cùng chúng tôi sao ?"

"Không" Diệp Khuynh Du trả lời một cách dứt khoát "Tôi có việc quan trọng hơn cần phải làm"

"Việc quan trọng hơn à, là việc gì vậy ?"

Triệu An An hỏi

Diệp Khuynh Du nhìn Triệu An An định nó gì đó nhưng rồi lại thôi, cô im lặng thu dọn đồ sau đó đeo túi xách lên chuẩn bị rời đi, thấy cô rời đi Triệu An An liền hỏi "Này cô đi đâu thế ?"

"Hải Thành" câu nói ngắn gọn và có phần lạnh lùng

"Cô đi Hải Thành giờ này sao ?"

Triệu An An ngạc nhiên hỏi "Để làm gì ?"

"Ngày mai rồi cô sẽ biết" Diệp Khuynh Du nói

"Ngày mai biết sao ?"

Triệu An An khó hiểu hỏi

"Đúng vậy" Diệp Khuynh Du nhìn Triệu An An khẽ nói "Nói với chị Mặc Hi giúp tôi, tôi nhất định sẽ giúp chị ấy giành được Cố thị" nói xong Diệp Khuynh Du dứt khó rời khỏi nhà Triệu An An

Triệu An An nhìn theo bóng lưng của cô, ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô quay đầu nhìn Lâm Tuyết Nhan hỏi "Có chuyện gì với cô ấy thế nhỉ ?"

Lâm Tuyết lắc đầu nói "Tớ không cũng không biết"

"Vậy bây giờ chúng ta đem cái này đến sở cảnh sát Bắc Hải để cứu Cố Mặc Hi hả" Triệu An An vừa nói vừa nhìn vào bảng hợp đồng trên tay

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan gật đâu "Chỉ còn cách này thôi"

"Mà này, sao Diệp Khuynh Du biết mà đem theo hợp đồng chuyển nhượng sẵn thế nhỉ ?"

Triệu An An hỏi

"Chắc là cô ấy định đưa số cổ phần đó cho Cố Mặc Hi, nên cô ấy mới đem hợp đồng theo bên mình" Lâm Tuyết Nhan nói

"Sao cậu biết ?"

Triệu An An hỏi

"Cậu quên lúc nảy bác sĩ Diệp đã nói gì rồi à" Lâm Tuyết Nhan nói

"Cô ấy nói cái gì ?"

"Cô ấy nói hôm nay định tạo bất ngờ cho Cố Mặc Hi"

"À, ý cậu nói bất ngờ mà cô ấy nói chính là hợp đồng chuyển nhượng này sao ?"

Triệu An An nói

"Ừ, tớ nghĩ là vậy"

Triệu An An nghe xong khẽ gật đầu rồi nói "Haizz coi bộ Cố Mặc Hi không có số để nhận bất ngờ này rồi"

"Ừ" Lâm Tuyết Nhan khẽ nói "Mà bỏ qua chuyện nay đi, chúng ta phải nhanh đến sở cảnh sát đón Cố Mặc Hi về trước cái đã"

Như nhớ ra điều quan trọng hơn cần phải làm, Triệu An An liền nói "Ừ mau nhanh đi thôi"

Nói rồi Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan nhanh chóng rời đi
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 71: Trao Đổi


"Chỉ có hai người các cô đến đây thôi sao ?" thấy Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan bước vào Diệp Thừa Nguyên liền hỏi "Con gái ta, Diệp Khuynh Du không đến cùng hai người các cô à ?"

Thấy Triệu An An khó chịu không muốn trả lời Lâm Tuyết Nhan liền nói "Cô ấy không muốn gặp ông, nên đã nhờ hai chúng tôi đến"

"À, ra là thế" Diệp Thừa Nguyên nói "Vậy thứ tôi cần, hai người các cô có mang đến không ?"

"Nó đây" Triệu An An vừa đưa hợp đồng chuyển nhượng cho Diệp Thừa Nguyên vừa nói

"Tốt, tốt lắm"

Diệp Thừa Nguyên vui vẻ đưa tay nhận lấy bản hợp đồng, nhưng khi bàn tay ông ta sắp chạm vào bản hợp đồng thì Triệu An An liền giật lại nói

"Thả Cố Mặc Hi ra trước đã"

Diệp Thừa Nguyên nhìn Triệu An An khẽ gật đầu nói "Được thôi"

Nói rồi Diệp Thừa Nguyên đi đến bàn làm việc của một viên cảnh sát và nói gì đó với hắn ta, ngay sau đó người cảnh sát ấy ra lệnh cho cấp dưới thả Cố Mặc Hi ra.

Xong việc, Diệp Thừa Nguyên đi đến trước mặt Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan giọng đầy đắc ý hỏi

"Bây giờ thì đưa nó cho ta được chưa ?"

Triệu An An dù không muốn nhưng cô vẫn phải đưa hợp đồng cho Diệp Thừa Nguyên, sau khi xem qua bản họp đồng Diệp Thừa Nguyên nở một nụ cười mãn nguyện rồi cất bước rời đi

Triệu An An nhìn theo dáng vẻ tự mãn của Diệp Thừa Nguyên thì vô cùng tức giận nói "Cái lão già đáng chết đó, một ngày nào đó tớ sẽ cho ông ta biết tay"

"Được rồi, cậu không cần phải tức giận vì hạn người đó đâu" Lâm Tuyết Nhan nói

"Cậu cũng thấy thái độ của lão ta rồi đó" Triệu An An nói "Cậu bảo tớ làm sao không tức giận được chứ ?"

Lâm Tuyết Nhan không biết phải nói như thế nào, nên đành đưa tay vỗ nhẹ vào vai Triệu An An để an ủi

5 phút trôi qua cuối cùng Cố Mặc Hi cũng được một nhân viên cảnh sát dắt ra ngoài, vừa thấy cô Triệu An An liền vẫy tay gọi

"Cố Mặc Hi, bọn tớ ở đây"

Thấy Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan đang đứng đón mình Cố Mặc Hi vội vàng đi đến, vừa nhìn thấy cô Triệu An An đã lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ, bọn họ không làm gì cậu chứ"

"Tớ không sao, bọn họ chỉ giam tớ lại thôi, không làm gì tớ cả" Cố Mặc Hi nói

"Vậy thì tốt rồi chúng ta mau đi thôi"

"Khoan đã, Diệp Khuynh Du đâu, sao em ấy không đến cùng mọi người" Cố Mặc Hi không nhìn thấy Diệp Khuynh Du đâu thì liền hỏi

Nghe Cố Mặc Hi hỏi, Triệu An An nhìn Lâm Tuyết Nhan rồi lại quay sang nhìn Cố Mặc Hi nói "Cô ấy đi Hải Thành rồi"

"Em ấy đi Hải Thành" Cố Mặc Hi ngạc nhiên hỏi "Để làm gì ?"

"Bọn tớ cũng không biết" Triệu An An nói "Mà chuyện dài lắm, về nhà trước đi rồi sau đó bọn tớ sẽ từ từ kể cho cậu nghe"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu rồi cùng Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan rời đi

---

"Đó, mọi chuyện là như vậy đó" sau khi kể lại toàn bộ mọi chuyện cho Cố Mặc Hi nghe Triệu An An nói tiếp "Cô ấy còn dặn chúng tôi nói với cậu là cô ấy nhất định sẽ giúp cậu giành lại Cố thị"

"Giúp tớ giành lại Cố thị sao, bằng cách nào ?"

Cố Mặc Hi nói

"Tôi không biết" Triệu An An nói "Nhưng cô ấy đã nói với bọn tớ như vậy đó"

Cố Mặc Hi thoáng chút trầm ngâm, cô không hiểu hàm ý trong câu nói của Diệp Khuynh Du là gì.

Lâm Tuyết Nhan đứng bên cạnh thấy Cố Mặc Hi có vẻ mệt mỏi nên liền nói "An An bây giờ cũng trể rồi hay chúng ta về trước đi, để Cố Mặc Hi còn nghỉ ngơi nữa"

"Ừ đúng rồi nhỉ, tớ quên mất" Triệu An An quay sang nhìn Cố Mặc Hi nói "Hôm nay cậu cũng mệt rồi nên nghĩ ngơi sớm đi nhé"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu

"Nghĩ ngơi đi nhé" Triệu An An nói "Còn chuyện kia, thì đừng nghĩ tới nữa, ngày mai rồi sẽ biết thôi"

"Tớ biết rồi cậu không cần phải lo đâu" Cố Mặc Hi nói

"Vậy bọn tớ về trước nhé" Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi ánh mắt có chút lo lắng nói "Nhớ nghĩ ngơi cho tử tế đó nhé"

"Ừ tớ biết rồi" Cố Mặc Hi nói "Sao hôm nay cậu nói lắm thế"

Sau khi tiễn Triệu An An và Lâm Tuyết Nhan, Cố Mặc Hi lê từng bước chân mệt mỏi đi về phòng ngủ.

Ngồi trên gường cô lấy trong túi ra một sợi dây đỏ, trên đó còn có một chiếc chìa khóa.

Cố Mặc Hi châm chú nhìn chiếc chìa khóa trên tay, rồi lại quay sang nhìn bức ảnh trên đầu giường khẽ thở dài nói

"Rốt cuộc chuyện nàylà như thế nào ?"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 72: Họp Cổ Đông


Tập đoàn Cố thị

Thấy Cố Mặc Hi mãi đứng trước cửa tập đoàn Cố thị mà không chịu bước vào, Triệu An An liền hỏi: "Cậu sao thế ?"

"Tớ không sao" Cố Mặc Hi hít một hơi nói "Chắc vì lâu rồi mới trở lại nơi này nên có chút hoài niệm thôi"

"Ừ, vậy chúng ta mau vào thôi"

"Ừ" Cố Mặc Hi chỉ khẽ gật đầu nói "Đi thôi"

Khi cả hai chuẩn bị bước vào trong thì thấy phía đối diện, trong chiếc xe Rolls Royce Diệp Thừa Nguyên và Cố Huân bước xuống, vẻ mặt vô cùng đắt thắng nhìn về phía Cố Mặc Hi và Triệu An An

Triệu An An nhìn thấy Cố Huân thì có chút ngạc nhiên nói "Sao ông ta lại có mặt ở đây, không phải giờ này ông ta nên ngồi trong tù chờ lãnh án sao ?"

"Chắc là được Diệp Thừa Nguyên bảo lãnh" Cố Mặc Hi thản nhiên nói

"À thì ra là vậy" Triệu An An gật gù nói "Mà này sao cậu thản nhiên thế, không lo lắng chút nào sao ?"

"Có chứ" Cố Mặc Hi khẽ nói "Nhưng mà lo lắng thì cũng giải quyết được gì đâu, tốt nhất chúng ta nên để dành sức lực cho cuộc chiến phía trước thì hơn"

"Ừ cậu nói cũng đúng nhỉ"

"Vậy còn đứng đây làm gì nữa, chúng ta mau vào trong thôi" nói rồi Cố Mặc Hi và Triệu An An tự tin cất bước đi vào trong

Tại phòng họp nơi các cổ đông đã có mặt đầy đủ, người chủ trì bắt đầu lên phát biểu

"Tình hình Cố thị gần đây chắc mọi người cũng đã biết hết rồi phải không ?" người chủ trì ngưng một nhịp rồi nói tiếp "Cuộc họp hôm nay diễn ra với hai mục đích chính, thứ nhất là ra quyết định kỷ luật và bãi nhiệm ông Cố Huân khỏi vị trí chủ tịch Hội đồng quản trị, thứ hai là tiến hành bầu lại tân chủ tịch mới"

Cả phòng họp im lặng không một ai đưa ra ý kiến, và rồi những quyết định kỷ luật cùng với quyết định bãi nhiệm lần lượt được Cố Huân xem qua và ký tên toàn bộ

Thấy việc thứ nhất đã xong, người chủ trì lại nói "Bây giờ là chúng ta sẽ tiến hành bầu tân chủ tịch cho Tập đoàn, trên tay tôi là danh sách hai ứng cử viên sáng giá nhất ở đây, ông Diệp Thừa Nguyên và cô Cố Mặc Hi"

Phòng họp bắt đầu xôn xao, mọi người kể cả Cố Mặc Hi đều bất ngờ trước việc Diệp Thừa Nguyên có tên trong danh sách ứng cử vị trí chủ tịch của Cố thị.

Lúc đầu Triệu An An và Cố Mặc Hi nghĩ Diệp Thừa Nguyên sẽ dùng số cổ phần của mình để đưa một người họ Cố khác vào vị trí chủ tịch, nhưng khi nghe chính ông ta đứng ra ứng cử Cố Mặc Hi rất bất ngờ, cô lớn tiếng nói

"Tôi phản đối, tôi phản đối việc ông Diệp Thừa Nguyên ứng cử vị trí chủ tịch tập đoàn Cố thị" Cố Mặc Hi đứng lên cứng rắn nói "Cố thị bao đời nay luôn truyền cho người nhà họ Cố, nên việc ông Diệp Thừa Nguyên ứng cử vị trí này hoàn toàn không đúng với quy định của tập đoàn"

Cố Mặc Hi vừa dứt lời, mọi người trong phòng họp liền bàn tán sôi nổi, có người đồng ý với quan điểm của Cố Mặc Hi nhưng cũng có người không

"Tôi đồng ý với quan điểm của cô Cố" một vị cổ đông nói "Cố thị phải để người họ Cố quản lý"

"Tôi không đồng ý" một cổ đông khác nói "Bao năm qua Cố thị luôn được người nhà họ Cố quản lý, nhưng kết quả thì sao, danh tiếng của tập đoàn ngày càng đi xuống.

Tôi nghĩ đã đến lúc thay đổi người điều hành tập đoàn rồi

Không ai chịu nhượng bộ, phòng họp lại một lần nữa xôn xao khiến người chủ trì phải lên tiếng nhắc nhở

"Tôi biết mỗi người chúng ta ở đây, ai cũng có quan điểm riêng của mình, vì thế để công bằng chúng ta sẽ tiếng hành bỏ phiếu để bầu ra tân chủ tịch mới, cuộc bỏ phiếu bắt đầu"

Mỗi người trong phòng họp được đưa một mảnh giấy để viết tên ứng viên mà mình mong muốn, sau đó gửi lại cho người chủ trì.

Sau khi kiểm phiếu người chủ trì liền nói "Sau khi kiểm tra chúng tôi nhận được 5 phiếu bầu cho ông Diệp Thừa Nguyên và 5 phiếu bầu cho cô Cố Mặc Hi, đồng nghĩa với việc cả hai ứng viên có số phiếu bầu chọn như nhau"

Cả phòng họp lại vang lên tiếng xì xào bàn tán, không để mọi người phải chờ lâu người chủ trì nói tiếp "Nếu không thể lựa chọn tân chủ tịch thông qua việc bỏ phiếu, vậy chúng sẽ tiến hành lựa chọn thông qua số cổ phần mà các ứng viên đang nó trong tay"

Nghe đến đây Diệp Thừa Nguyên khẽ liếc mắt nhìn về phía Cố Mặc Hi sau đó nở một nụ cười đắt ý.

Triệu An An nhìn vẻ mặt đắt thắng của Diệp Thừa Nguyên thì tức giận khẽ mắng "Cái lão già đó, càng nhìn càng thấy khó ưa thật"

Cố Mặc Hi khẽ đẩy tay Triệu An An như ra hiệu cô nên giữ im lặng, thấy thế Triệu An An không nói nữa cô ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình

"Hiện tại trong tay tôi là báo cáo về số cổ phần mà ông Diệp Thừa Nguyên và cô Cố Mặc Hi đang có" người chủ trì vừa nói vừa giơ bảng báo cáo lên "Tôi xin phép được công bố, hiện tại ông Diệp Thừa Nguyên đang nắm 25% cổ phần của Cố thị còn cô Cố Mặc Hi thì đang giữ 35%, phần thắng có vẻ đang nghiêng về phía cô Cố"

"Vẫn chưa kết thúc đâu" Diệp Thừa Nguyên nói "Trong tay tôi vẫn còn 15% cổ phần của Cố thị"

Lời nói bất ngờ của Diệp Thừa Nguyên khiến mọi người trong phòng họp đều đưa mắt nhìn về phía ông ta, Diệp Thừa Nguyên ung dung đặt bản hợp đồng chuyển nhượng lên bàn rồi nói "Đây là 15% cổ phần mà con gái tôi Diệp Khuynh Du đã chuyển nhượng cho tôi"

Người chủ trì nhận lấy bản hợp đồng kiểm tra một lượt rồi nói "Bản họp đồng chuyển nhượng này hoàn hợp lệ"

Diệp Thừa Nguyên nhìn Cố Mặc Hi nở một nụ cười đắt ý, Cố Mặc Hi nhìn ông ta và đáp lại bằng một nụ cười khinh bỉ
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 73: Anna (1)


"Với bản hợp đồng chuyển nhượng này, thì hiện tại ông Diệp Thừa Nguyên đang có 40% cổ phần của Cố thị, nhiều hơn cô Cố Mặc Hi 5%" người chủ trì ngưng một nhịp rồi nói tiếp "Nếu không còn gì nữa thì tôi xin tuyên bố ông Diệp Thừa Nguyên chính thức trở thành tân chủ tịch của Cố thị"

Cố Mặc Hi dù trên mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, nhưng bàn tay đặt dưới bàn của cô thì đã nắm chặt lại vì tức giận, Cố Mặc Hi hít một hơi thật sâu chuẩn bị cùng Triệu An An đứng dậy rời đi thì bỗng nhiên từ bên ngoài Diệp Khuynh Du đẩy cửa vào và nói "Khoan đã, chờ một chút"

Sự xuất hiện của Diệp Khuynh Du khiến mọi người vô cùng bất ngờ, tất cả ánh mắt của mọi người không hẹn mà cùng lúc nhìn về phía cô.

Diệp Khuynh Du không để tâm điều đó, cô đưa mắt nhìn về phía Cố Mặc Hi ánh mắt như muốn nói [May quá em đã về kịp lúc]

Diệp Khuynh Du đi đến trước mặt người chủ trì giọng đầy tự tin nói "Đây là 15% cổ phần của Cố thị, tôi muốn dùng 15% này để ủng hộ Cố Mặc Hi vào vị trí chủ tịch Cố thị, liệu có được không ạ"

Người chủ trì nhận lấy tài liệu, sau khi xem xong thì nó "Được chứ"

Nhận được sự xác nhận từ người chủ trì, Diệp Khuynh Du liền nói "Vậy với tư cách là một cổ đông, tôi xin phép được ủng hộ Cố Mặc Hi vào vị trí chủ tịch của Cố thị" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía Diệp Thừa Nguyên "Cho hỏi không biết có ai phản đối việc này không ạ?"

Cả phòng họp im lặng, dường như mọi người đã biết ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc chiến lần này.

Một lúc lâu, thấy không ai đưa ra ý kiến người chủ trì liền nói "Nếu không còn ai phản đối, vậy tôi xin tuyên bố cô Cố Mặc Hi sẽ là chủ tịch tiếp theo của Cố thị, xin chúc mừng cô Cố ạ"

Người chủ trì vừa ngắt lời, mọi người bên dưới đã đồng loạt vỗ tay, trong số đó có người vui mừng nhưng cũng có người tức giận.

"Này Cố Mặc Hi, chuyện gì đang xảy ra thế, tại sao Diệp Khuynh Du lại có số cổ phần đó ?"

Triệu An An khẽ hỏi "Không lẽ cô ấy chính là Anna sao ?"

"Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai đây" Cố Mặc Hi nói

Cố Mặc Hi dùng ánh mắt khó hiểu nhìn về phía Diệp Khuynh Du, đang định đi lên hỏi cho ra lẽ thì phía sau mọi người đi đến để chúc mừng, thấy vậy Cố Mặc Hi đành đứng đó lễ phép chào hỏi từng người

Nhìn Triệu An An và Cố Mặc Hi đang vui vẻ vì chiến thắng Diệp Thừa Nguyên vô cùng tức giận, ông ta đứng lên dứt khoát rời đi.

Khi đi đến trước mặt Diệp Khuynh Du, Diệp Thừa Nguyên đưa mắt nhìn cô một lượt khóe môi khẽ nở một nụ cười nói "Con giỏi hơn ta nghĩ đấy"

Diệp Khuynh Du đứng đó nhìn theo bóng lưng của Diệp Thừa Nguyên khẽ nhíu mày

"Này, cô là Anna đúng không ?"

Triệu An An đi đến đứng cạnh Diệp Khuynh Du khẽ hỏi

"Anna gì chứ" Diệp Khuynh Du có chút lúng túng nói "Cô đang nói cái thế, tôi không hiểu gì hết"

"Ôi... nhìn cái bộ dạng lúng túng của cô kìa" Triệu An An nhìn Diệp Khuynh Du nói "Đừng có giấu nữa, tôi biết hết rồi đó"

"Cô biết, biết cái gì ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Thì biết chuyện cô chính là Anna, người đứng sau Vương Nhã Tịnh âm thầm mua lại cổ phần của Cố thị để giúp Cố Mặc Hi" Triệu An An vô cùng tự tin nói

Thấy giọng điệu tự tin của Triệu An An, Diệp Khuynh Du liền hỏi "Cô lấy đây ra tự tin mà chắc chắn tôi chính là Anna thế ?"

"Nói không phải khoe chứ mắt nhìn người của tôi không có tệ giống như ai kia của cô đâu" Triệu An An vừa nói vừa hất cằm về phía Cố Mặc Hi

"Ồ thế à" Diệp Khuynh Du khẽ gật gù nói "Vậy cô nói thử xem, tại sao tôi lại là Anna mà không phải là một người khác"

"Có rất nhiều bằng chứng chỉ ra rằng Vương Nhã Tịnh chính là Anna, nhưng tôi chắc chắn Vương Nhã Tịnh không phải Anna" Triệu An An nói "Bà ấy chỉ là đang cố tình để lộ bằng chứng việc mình là Anna nhằm giúp Anna thật sự che giấu thân phận mà thôi"

"Tại sao cô lại nghĩ vậy ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Vì Anna mua cổ phần của Cố thị trong âm thầm mà còn là mua những cổ phần nhỏ lẻ, cách làm này không phải là phong cách làm việc của Vương Nhã Tịnh"

"Vậy thì sao, điều này cũng đâu thể khẳng định tôi là Anna" Diệp Khuynh Du nói

"Có chứ" Triệu An An nói "Nếu Vương Nhã Tịnh không phải Anna thì bà ấy chắc chắn sẽ không có cổ phần của Cố thị.

Ngược lại là cô, cô đang giữ cổ phần của Cố thị vậy suy ra cô chính là Anna"

Nghe màn lập luận không mấy thuyết phục của Triệu An An, Diệp Khuynh Du khẽ lắc đầu nói "Tôi chịu thua với màn suy luận của cô luôn đó"

"Nhưng mà tôi nói đúng chứ ?"

Triệu An An hỏi "Cô thật sự là Anna phải không"

Thấy Diệp Khuynh Du im lặng không trả lời, Triệu An An thấy vậy liền tiến sát lại thì thầm bên tai cô "Hay cô muốn tôi nói ra việc cô chính là cháu gái của Vương Nhã Tịnh thì cô mới chịu thừa nhận việc mình chính là Anna"

Nghe Triệu An An nói vậy Diệp Khuynh Du vô cùng bất ngờ hỏi "Sao cô lại biết chuyện này ?"

Triệu An An nhìn DiệpKhuynh Du vẻ mặt tự đắt nói "Tôi đã nói rồi mà, khả năng nhìn người, cùng khảnăng điều tra người khác của tôi tốt hơn Cố Mặc Hi rất nhiều đó"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 74: Anna (2)


Tuy luôn miệng nói mình là người giỏi nhìn người, nhưng trên thực tế chỉ có Triệu An An mới rõ vì sao cô biết việc Diệp Khuynh Du là cháu gái của Vương Nhã Tịnh.

Vì chỉ vài phút trước thôi Triệu An An đã nhận được tin nhắn từ thám tử, người đó báo với cô rằng Anna chính là cháu gái của Vương Nhã Tịnh, Triệu An An vì muốn xác nhận xem Diệp Khuynh Du có phải là Anna không nên đã cố tình nói ra tin này.

Khi nhận được kết quả, chính Triệu An An cũng rất bất ngờ, bởi trước đó cô chưa chưa từng nghĩ đến việc Diệp Khuynh Du là Anna, cô chỉ nghĩ có thể Diệp Khuynh Du và Anna có quen biết với nhau mà thôi.

Cho đến khi xác nhận Diệp Khuynh Du chính là Anna, đã vậy cô còn là cháu gái của một trong những người người giàu nhất Nam Hạ Vương Nhã Tịnh thì Triệu An An vô cùng sửng sốt.

"Này, Triệu An An cô sao thế ?"

Diệp Khuynh Du thấy Triệu An An đâm chiêu suy nghĩ Diệp Khuynh Du liền lây cô hỏi "Sao tự nhiên im lặng vậy ?"

Bị Diệp Khuynh Du làm giật mình Triệu An An như quay về thực tại, cô nhìn Diệp Khuynh Du giọng chán ghét nói "Ê, tính ra tôi lớn tuổi hơn cô đó, cô đừng giống Cố Mặc Hi suốt ngày gọi cả họ lẫn tên tôi vậy chứ"

Diệp Khuynh Du khẽ nhíu mày nói "Bình thường cũng gọi như thế mà, có sao đâu"

"Bình thường khác hôm nay khác" Triệu An An nói

"Ồ thế à" Diệp Khuynh Du gật gù nói "Vậy Triệu...

à không chị An An, chị giỏi như thế vậy chị có biết K là ai không ?

"K chủ tịch tập đoàn Thiên Thành sao ?"

Triệu An An hỏi

"Đúng vậy" Diệp Khuynh Du nói "Chị có biết K là ai không ?"

"Tôi không biết, nhưng tại sao cô lại hỏi chuyện này ?"

"Vì tôi muốn biết K là ai và vì sao người đó lại năm lần bảy lượt muốn tôi bán lại cổ phần của Cố thị cho anh ta" Diệp Khuynh Du nói

"Muốn cô bán cổ phần của Cố thị sao ?"

"Đúng vậy" Diệp Khuynh Du

Triệu An An nghĩ ngợi một chút rồi nói "Mà này cô là cháu gái của một trong những người giàu nhất Nam Hạ đó, tại sao cô không nhờ dì cô điều tra mà lại đi nhờ tôi"

"Tôi đã nhờ rồi nhưng không có kết quả" Diệp Khuynh Du nói

"Thế lực của dì cô lớn như vậy mà còn không điều tra ra được, vậy thì sao tôi làm sao có thể điều tra ra được chứ" Triệu An An nói

"Có thể chứ" Diệp Khuynh Du nói "Nhìn bên ngoài dì tôi thật sự là một người có thế lực ở Nam Hạ, nhưng xét về nội hàm thì làm sao có thể qua được nhà họ Triệu của chị"

"Ý cô là sao ?"

Triệu An An hỏi

"Nhà họ Triệu nhìn thì có vẻ không nổi trội như nhà họ Vương nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại" Diệp Khuynh Du nói "Triệu thị kinh doanh trong nhiều lĩnh vực, đến thể điểm hiện tại nói không quá thì gần như lĩnh vực nào cũng có bóng dáng của Triệu gia, mà quan trọng hơn là Triệu thị hiện tại không chỉ kinh doanh ở Nam Hạ mà còn đầu tư ra cả nước ngoài.

Nhưng vì phong cách làm việc không khoa trương nên rất ít ai biết về sự lớn mạnh của Triệu thị"

Diệp Khuynh Du nhìn Triệu An An nói tiếp "Nếu tôi đoán không lầm thì Triệu thị cũng có cổ phần trong tập đoàn Thiên Thành đúng chứ ?"

"Đúng, cô nói không sai, quả thật Triệu thị cũng có cổ phần trong tập đoàn Thiên Thành" Triệu An An nói tiếp "Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi biết K là ai, vì từ trước đến nay tôi chỉ làm việc với tổng giám đốc của tập đoàn là Lâm Tuyết Nhan"

"Vậy tổng giám đốc Lâm có biết K là ai không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Tôi không biết" Triệu An An nói "Nhưng cô có thể hỏi Cố Mặc Hi, vì cậu ấy hiện đang là trợ lý đặc biệt của K, có thể cậu ấy biết K là ai"

"Hỏi Cố Mặc Hi sao"

Diệp Khuynh Du thầm nghĩ sau đó đưa mắt nhìn về phía Cố Mặc Hi, như cảm nhận có ai đó đang nhìn mình Cố Mặc Hi khẽ quay đầu thì bắt gặp ánh mắt của Diệp Khuynh Du

Cố Mặc Hi cuối đầu chào mọi người, rồi nhanh chóng về phía Diệp Khuynh Du và Triệu An An đang đứng hỏi "Hai người đã nói gì với nhau thế"

"Không có, bọn em chỉ là tám chuyện với nhau thôi" Diệp Khuynh Du nói

"Tám chuyện sao ?"

Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du rồi quay sang nhìn Triệu An An hỏi "Hai người mà cũng có chuyện để nói với nhau à ?"

"Có chứ sao không" Triệu An An nói "Mà sao cậu thắc mắc lắm thế, bộ việc tớ và Diệp Khuynh Du nói chuyện với nhau lạ lắm hả,"

"Ừ lạ thiệt" Cố Mặc Hi nói xong thấy Triệu An An nhìn mình với nét mặt cạn lời nên cô vội chuyển sang chủ khác "Mà cũng trưa rồi hay chúng ta đi ăn cái gì đó đi nhé, tớ biết gần đây có một nhà hàng rất ngon đấy"

"Ừ được đấy, tớ đói sắp chết rồi đây này" Triệu An An nói

Diệp Khuynh Du đưa tay lên xem đồng hồ nói "Hai người đi ăn đi, một xíu em còn có ca phẫu thuật nên bây giờ phải về lại bệnh viện rồi"

"Để chị đưa em đi nhé" Cố Mặc Hi nói

"Không cần đâu, em đi taxi được rồi, chị mau đưa Triệu..."

Diệp Khuynh Du định gọi tên Triệu An An nhưng nhìn thấy Triệu An An đang nhìn mình thì liền sửa lại "Chị đưa chị An An đi ăn đi chị ấy đói lắm rồi kìa"

"Ừ, vậy em đi cẩn thận nhé, chiều chị sẽ qua đón em" Cố Mặc Hi nói

"Vâng, vậy em đi trước nhé, bye bye"

"Bye bye"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 75: Kết Hoạch Tiếp Theo


"Lúc nảy hai người đã nói gì với nhau thế ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Diệp Khuynh Du nhờ tớ điều tra xem K rốt cuộc là kẻ nào ?"

Triệu An An vừa cắt miếng bò bít tết vừa nói

Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An vẻ mặt hơi khó hiểu hỏi "Cô ấy lại muốn biết K là ai, để làm gì ?"

Triệu An An vừa đưa miếng thịt bò vào miệng vừa nói "Cô ấy nói muốn biết K là ai và vì sao K muốn mua lại số cổ phần trong tay cô ấy"

"Mua cổ phần sao ?"

Cố Mặc Hi khẽ nhíu mày nói "Tớ muốn mua số cổ phần đó khi nào nhỉ ?"

"Tớ không biết, nhưng tớ thấy cô ấy có vẻ không thích K cho lắm" Triệu An An nói

"Ừ" Cố Mặc Hi gật đầu nói "Vậy cậu đã trả lời cô ấy như thế nào, có đồng ý giúp cô ấy điều tra không ?"

"Không, tớ đã từ chối rồi"

"Ừ, cậu làm tốt lắm"

"Nhưng tớ đã nói với Diệp Khuynh Du cậu là trợ lý đặc biệt của K kêu cô ấy đi tìm cậu mà hỏi" Triệu An An nói

Khụ khụ khụ

Cố Mặc Hi đưa tay lấy cốc nước bên cạnh một hơi uống sạch, sau đó cô dùng ánh mắt không thể tin nổi để nhìn Triệu An An "Tại sao cậu lại nói với em ấy như vậy chứ, lỡ em ấy hỏi tớ thì tớ biết phải giải thích như thế nào đây hả"

Triệu An An bình thản ăn bữa trưa của mình và nói "Tớ nghĩ đã đến lúc cậu và Diệp Khuynh Du nên nói thật về thân phận của nhau rồi đấy"

"Ý cậu là sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Cậu có biết Diệp Khuynh Du, cô bác sĩ nhỏ của cậu có thân phận là gì không ?"

Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi hỏi

Thấy Cố Mặc Hi lắc đầu Triệu An An nói tiếp "Cô ấy chính là Anna"

"Em ấy là Anna" Cố Mặc Hi nói "Chuyện đó sao có thể"

"Cậu đang sốc lắm đúng không ?"

Triệu An An nhìn Cố Mặc Hi nhướng mày nói tiếp "Còn tin này sốc hơn nữa nè"

"Tin gì vậy ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Ngoài việc là Anna, Diệp Khuynh Du còn là cháu gái của Vương Nhã Tịnh nữa đó" Triệu An An nói

"Cái gì, chuyện cậu nói là thật hả"

Vì quá ngạc nhiên Cố Mặc Hi đã hét lên, thấy vậy Triệu An An vội vươn người về phía trước bịch miệng Cố Mặc Hi lại và nhắc nhở "Nói nhỏ thôi ở đây là nơi công cộng đấy"

Như lấy lại bình tĩnh Cố Mặc Hi khẽ hỏi "Những lời cậu nói đều là sự thật sao ?"

"Thật 100%" Triệu An An nói bằng giọng khẳng định

"Nhưng sao cậu biết chuyện này ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Lúc nảy, trong phòng họp thám tử đã báo cho tớ biết và Diệp Khuynh Du cũng đã xác nhận với tớ rồi"

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu

"Bây giờ đã biết Anna là ai rồi, vậy tiếp theo cậu định sẽ làm gì ?"

Triệu An An hỏi

"Nếu Khuynh Du chính là Anna và còn là cháu gái của Vương Nhã Tịnh vậy thì chúng ta có thể giải thích được việc vì sao Vương Nhã Tịnh lại mua những cổ phần nhỏ của Cố thị rồi"

"Ừ" Triệu An An nói

"Điều này cũng đồng nghĩa với việc Vương Nhã Tịnh không còn là nỗi lo của chúng ta" Cố Mặc Hi nói tiếp "Nếu nỗi lo đã không còn vậy thì bước tiếp theo của tớ chính là thay lại bộ máy nhân sự cho Cố thị, tớ nghĩ đã đến lúc phải loại bỏ những con sâu ra khỏi tập đoàn rồi"

"Ừ, ý hay đấy" Triệu An An khẽ gật đầu nói "Nhưng mà cậu đừng quên, lão già Diệp Thừa Nguyên vẫn còn là cổ đông của Cố thị, liệu ông ta có để yên cho cậu làm việc này không"

"Tớ nghĩ là không" Cố Mặc Hi nói "Nhưng không sao, trong tay tớ đang có một thứ, thứ này có thể dùng để uy hiếp Diệp Thừa Nguyên, ngăn ông ta không xen vào việc Cố thị trong tương lai"

"Cái thứ mà cậu nói ấy, nó là gì vậy ?"

Triệu An An khó hiểu hỏi

"Bí mật, không thể nói ra được" Cố Mặc Hi nói

"Đồ nhỏ mọn" Triệu An An bỉu môi nói

Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An khẽ mỉm cười rồi hỏi "Vậy còn cậu, thời gian sắp tới cậu định làm gì ?"

"Tớ nghĩ đã đến lúc tớ nên quay về Triệu thị rồi, tớ phải cho ông nội và cả Triệu gia biết năng lực thật sự của tớ" Triệu An An khựng lại một nhịp rồi nói tiếp "Nhưng trên hết là tớ muốn điều tra lại nguyên nhân cái chết của anh Thần An năm đó, nếu thật sự anh ấy bị hại, thì tớ chắc chắn sẽ không tha thứ cho người đã hại anh ấy đâu, kể cả người đó có là mẹ của tớ"

Cố Mặc Hi nhìn Triệu An An đang tức giận mà không biết nói gì, cô thở dài một cái rồi cố tình kiếm chủ đề khác để nói "Sắp tới đây coi bộ hai chúng ta vất vả rồi nhỉ"

"Ừ, có thể vậy" Triệu An An nói xong như nhớ ra chuyện gì cô nhìn Cố Mặc Hi giọng đe dọa nói "Tớ cấm cậu dùng quyền lực để giao hết công việc ở Thiên Thành cho Lâm Tuyết Nhan đấy, cậu ấy chỉ mới khỏe lại thôi không đủ sức để giúp cậu đâu"

"Sao cậu biết cậu ấy không đủ sức ?"

Cố Mặc Hi hỏi "Nhìn Lâm Tuyết Nhan vậy thôi chứ cậu ấy khỏe hơn cậu nghĩ đấy"

"Tớ mặc kệ việc Lâm Tuyết Nhan có khỏe hay không, tớ cảnh cáo cậu, nếu cậu còn bóc lột cậu ấy thì tớ sẽ nói với cậu ấy từ chức chỗ cậu luôn đấy"

"Được, được tớ hứa sẽ không giao thêm việc cho Lâm Tuyết Nhan, vậy được chưa" Cố Mặc Hi nói
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 76: Theo Dõi


Bệnh viện SK

Sau khi hoàn thành ca phẫu thuật, Diệp Khuynh Du mệt mỏi trở về phòng làm việc, ngồi trước máy tính Diệp Khuynh Du cố gắng tập trung để viết báo cáo, nhưng cô không tài nào tập trung nổi khi mà trong đầu luôn nhớ về nụ cười cùng lời nói lúc sáng của Diệp Thừa Nguyên.

Nụ cười đó khác với mọi khi, đó không phải là một nụ cười mỉa mai mà là nụ cười của sự tự hào, suốt mấy năm kể từ khi mẹ cô mất đây là lần đầu tiên Diệp Thừa Nguyên cười với cô như vậy.

Càng nghĩ Diệp Khuynh Du càng thấy đau đầu, cô đưa tay mở ngăn kéo lấy ra một lọ thuốc rồi uống vội một viên

"Lâu rồi không dùng đến, tao cứ nghĩ đã bỏ mày được rồi chứ" Diệp Khuynh Du vừa nhìn lọ thuốc vừa nói

Ting, tiếng thông báo tin nhắn mới vang lên, Diệp Khuynh Du cất lọ thuốc về chỗ cũ sau đó mở điện thoại lên xem

[Tan làm chưa chị đến đón em nhé]

Nhìn dòng tin nhắn của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du khẽ mỉm cười, cô vội nhắn lại [Cũng sắp rồi, em nghĩ bây giờ chị chuẩn bị đến đón em là vừa rồi đó ^.^]

Ting [Không cần phải chuẩn bị đâu, chị đang ở dưới cổng bệnh viện chờ em]

Thấy Cố Mặc Hi nói đã đến, Diệp Khuynh Du vô cùng ngạc nhiên cô nhắn lại [Sao chị đến sớm vậy, đợi em nhé, em xuống ngay]

Nói xong Diệp Khuynh Du vội vàng thu dọn đồ đạc nhanh chóng tan ca, vừa ra khỏi phòng làm việc thì gặp một cô y tá đang đem tài liệu đến, thấy Diệp Khuynh Du cô y tá liền nói "Bác sĩ Diệp cô tan làm rồi sao, tôi định mang hồ sơ bệnh nhân đến cho cô xem"

"Cô cứ đặt nó lên bàn làm việc giúp tôi nhé, mai tôi sẽ xem" Diệp Khuynh Du nói

"Vâng, thưa bác sĩ" cô y tá nói

---

Dưới bệnh viện, Cố Mặc Hi ngồi trong xem nhìn đoạn tin nhắn với Diệp Khuynh Du thì khẽ bật cười, cô thầm nói "Mình chỉ đùa với cô ấy thôi, vậy mà cô ấy cũng tin, đúng là một cô gái ngốc"

Cố Mặc Hi đặt điện thoại xuống vừa ngước mặt lên thì thấy một người rất giống Tống Thành bước xuống từ một chiếc xe sang trọng để đi vào bệnh viện, vừa định xuống để xác nhận thì kế bên giọng Diệp Khuynh Du vang lên

"Chị định đi đâu thế ?"

Diệp Khuynh Du mở cửa ghé phụ nhìn vào hỏi

"Không, chị có định đi đâu đâu" Cố Mặc Hi nói

Diệp Khuynh Du vừa bước vào xe vừa "Rõ ràng là em thấy chị định đi mà"

"Không có, chỉ là chị định ra ngoài hít thở một chút thôi, ai ngờ em nhanh vậy đã ra rồi" Cố Mặc Hi vì không chắc người lúc nảy mình thấy có phải Tống Thành không nên đã không nói chuyện này cho Diệp Khuynh Du nghe

"Thật chứ ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Thật" Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du nói "Chứ em nghĩ chị định xuống xe để làm gì ?"

"Còn làm gì nữa, thì ra đó để tán mấy cô y tá xinh đẹp kia kìa" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa hất mặt về phía các cô y tá phía đối diện

Cố Mặc Hi đưa mắt nhìn theo hướng Diệp Khuynh Du ra hiệu, quá bất ngờ Cố Mặc Hi liền nói "Khuynh Du em nói gì thế, chị đâu phải loại người thế đâu"

"Có thật là không phải vậy không ?"

Diệp Khuynh Du hỏi "Chứ sao em nghe Triệu An An nói lúc chia tay với em, chị ở nước ngoài quen cùng lúc hai ba cô mà"

"Làm gì có chuyện đó" Cố Mặc Hi vội nói "Lúc chia tay em chị làm gì còn tâm trí để quen ai"

"Vậy tức là tâm trí của chị chỉ dành cho một mình em thôi đúng không ?"

Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi cười nói

Cố Mặc Hi nhìn Diệp Khuynh Du với ánh mắt thăm dò nói "Này, có phải chuyện Triệu An An nói chị quen cùng lúc hai ba cô là em đang bịa ra đúng không ?"

"Không có Triệu An An thật sự đã nói với em vậy mà" Diệp Khuynh Du có chút chột dạ nói

"Khuynh Du em đừng có nói dối chị, em có biết là em nói dối vụn về lắm không ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Người ta chỉ muốn chọc chị một chút thôi mà, sao mà căng quá vậy" Diệp Khuynh Du chu chu môi tỏ vẻ tủi thân nói

Cố Mặc Hi nhìn thấy dáng vẻ này của Diệp Khuynh Du thì không thể mắng được, cô thở dài một cái rồi đưa tay xoa đầu Diệp Khuynh Du cười nói "Em đó, lại dở mấy trò này với chị rồi"

"Mấy trò này là mấy trò gì ?"

Diệp Khuynh Du hỏi

"Thì mấy trò mèo á" Cố Mặc Hi vừa nói vừa đưa tay gãi cằm Diệp Khuynh Du

Diệp Khuynh Du đẩy tay Cố Mặc Hi ra nói "Này, em không phải mèo đâu nhé"

"Nhưng chị thích làm như này với em đó được không ?"

Cố Mặc Hi tiếp tục đưa tay gãi cằm trêu ghẹo Diệp Khuynh Du

"Vậy em cũng sẽ làm lại với chị y như vậy luôn" nói xong Diệp Khuynh Du đưa tay gãi cằm Cố Mặc Hi

Cố Mặc Hi và Diệp Khuynh Du cứ thế vui vẻ đùa giỡn với nhau, nhưng cả hai không biết ở một góc đường phía đối diện, có một người đang dùng máy ảnh chụp lại hết mọi hành động này của cả hai.
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 77: Phép Thử


["Diệp Thừa Nguyên ông đúng là một tên bỉ ổi vô liêm sỉ" Vương Nhã Lâm nói

Diệp Thừa Nguyên lấy gói thuốc trong túi quần ra châm lửa hút một điếu rồi chậm rãi nói "Tôi không có thời gian để đôi co với cô, mau nói cho tôi biết người đó đang ở đâu ?"

"Ông đang nói cái gì tôi không hiểu" Vương Nhã Lâm có chút lúng túng nói

"Đừng giả vờ nữa, rốt cuộc người đó đang ở đâu, cái người mà khiến cô dù đang bị thương vẫn cố chạy đến đây tìm đấy"thấy Vương Nhã Lâm không nói Diệp Thừa Nguyên nhìn quanh rồi lớn tiếng nói "Nếu mày còn là đàn ông thì mau ra đây bảo vệ người phụ nữ mày yêu nè, mau ra đây đi thằng hèn"

"Diệp Thừa Nguyên ông đang làm cái gì vậy hả ?"

Vương Nhã Lâm hỏi "Ở đây làm gì có ai ngoài chúng ta"

"Thật không ?"

Diệp Thừa Nguyên tiến đến trước mặt Vương Nhã Lâm nói "Nếu không có ai, vậy cô đến đây để làm gì"

"Tôi...tôi đến đây để...

để" Vương Nhã Lâm lấp bấp nói

"Để làm gì hả ?"

Diệp Thừa Nguyên lớn tiếng hỏi

Thấy Vương Nhã Lâm im lặng Diệp Thừa Nguyên nói tiếp "Tôi nói cho cô biết hôm nay nếu không bắt được hắn ta, tôi nhất quyết sẽ không rời khỏi đây"

"Diệp Thừa Nguyên, ông có từng yêu tôi chưa ?"

Vương Nhã Lâm nhìn Diệp Thừa Nguyên nghẹn ngào hỏi "Ông cưới tôi vì ông yêu tôi hay ông yêu tiền của ba tôi ?"

Diệp Thừa Nguyên nghe thấy câu hỏi trong lòng có chút chua xót, hắn hít một hơi thật sâu rồi nói "Dù tôi có yêu cô hay không thì cô nên nhớ cô đang là vợ của tôi, vợ của Diệp Thừa Nguyên này, cô nên biết điều đó và không nên đội nón xanh cho tôi"

"Tôi cho ông đội nón xanh khi nào ?"

Vương Nhã Lâm hỏi

"Tôi biết hết rồi, cô đừng giả vờ nữa" Diệp Thừa Nguyên nói

"Ông biết, biết cái gì ?"

Diệp Thừa Nguyên nhìn Vương Nhã Lâm nói "Thì chuyện cái đứa con mà cô hết mực yêu thương ấy, nó không phải con ruột của tôi, mà nó là con của cô và người đàn ông khác"]

"Ba, ba, ba"

Đến khi nghe Diệp Thừa Trạch gọi Diệp Thừa Nguyên mới thoát khỏi những dòng ký ức của quá khứ, ông ngẩn đầu đưa mắt nhìn về phía Diệp Thừa Trạch, thấy Diệp Thừa Nguyên nhìn mình nhưng im lặng không nói gì Diệp Thừa Trạch liền hỏi "Ba sao vậy, có thấy chỗ nào không khỏe cần đến bệnh viện không ?"

"Ta không sao, chắc tại mấy nay không ngủ ngon nên hơi mệt thôi"

Diệp Thừa Nguyên định nâng tách trà lên uống nhưng nghĩ gì đó ông lại đặt tách xuống nhìn Diệp Thừa Trạch hỏi "Mà sao hôm nay con đến tìm ta giờ này, có việc gì quan trọng à ?"

"Không có, chỉ là con thấy lo cho ba nên muốn ghé qua xem thử" Diệp Thừa Trạch nói

"Lo cho ta, tại sao ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Tại con thấy từ hôm tham dự đại hội cổ đông của Cố thị về ba luôn ở trong thư phòng" Diệp Thừa Trạch nói "Con sợ ba vì chuyện này mà tức giận đến sinh bệnh thì không hay"

Nghe đến đây Diệp Thừa Nguyên khẽ bật cười nói "Không cần phải lo đâu, ta vẫn bình thường con không thấy sao?"

"Thật không ?"

Diệp Thừa Trạch ánh mắt lo lắng nhìn Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Thật" Diệp Thừa Nguyên nói "Nhưng tại sao con lại nghĩ ta sẽ không ổn sau khi thua Cố Mặc Hi tại đại hội cổ đông"

"Vì con thấy ba đã dồn hết tâm quyết vào cuộc chiến lần này, nên con sợ..."

Diệp Thừa Trạch nhìn Diệp Thừa Nguyên ngập ngừng không dám nói hết lời

"Sợ ta thua thì sẽ quẩn trí sao ?"

Nghe Diệp Thừa Nguyên hỏi Diệp Thừa Trạch khẽ gật đầu nói "Đúng vậy"

Diệp Thừa Nguyên nghe xong bật cười lớn nói "Đúng là ta đã dồn rất nhiều tâm quyết vào cuộc chiến này, nhưng không có nghĩa khi ta thua ta sẽ ta sẽ mất hết tất cả, vì thế đối với ta việc có được ngồi vào vị trí chủ tịch của Cố thị không, điều đó không hề quan trọng"

"Không quan trọng ư" Diệp Thừa Trạch khó hiểu nói "Nếu không quan trọng vậy tại sao lúc trước ba luôn tìm mọi cách để có được Cố thị ?"

"Vì ta muốn làm một phép thử" Diệp Thừa Nguyên nói

"Phép thử sao ?"

Diệp Thừa Trạch khó hiểu hỏi "Ba muốn thử cái gì ?"

"Thì..."

Diệp Thừa Nguyên nhìn Diệp Thừa Trạch định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, ông chuyển sang chủ đề khác nói "Ta nghĩ đã đến giờ con nên đến công ty rồi đấy, Cố Mặc Hi hiện tại đã về lại Cố thị, đối thủ của chúng ta lại có thêm một người nữa, con lo mà dẫn dắt công ty cho thật tốt đi, ta đã già rồi không phải lúc nào cũng có thể ở bên cạnh hỗ trợ con đâu"

Hiểu ý của Diệp Thừa Nguyên, Diệp Thừa Trạch vội đứng lên cuối đầu chào rồi nhanh chóng rời đi.

Sau khi Diệp Thừa Trạch rời đi, Diệp Thừa Nguyên lấy từ trong ngăn bàn một tập tài liệu, giở ra bên trong có một bức ảnh, đó là bức ảnh ông ta và Vương Nhã Lâm chụp chung lúc hai người còn rất trẻ

Diệp Thừa Nguyên nhìn bức ảnh một lúc lâu, sau đó hít một hơi thật sâu nói "Bà hỏi tôi có từng yêu bà không, nhưng câu đó tôi nên hỏi bà mới đúng, từng ấy năm ở bên nhau liệu có giây phút nào bà đã động lòng yêu tôi một lần chưa, hay bà chỉ xem tôi như một cái phao dự phòng"

Nói rồi Diệp Thừa Nguyên đóng tập tài liệu lại giọng đầy mỉa mai nói "Bao năm qua tôi giúp bà nuôi con, đến lúc tôi phải đòi công dưỡng dục rồi nhỉ"
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 78: Bữa Cơm Gia Đình


Tập đoàn Cố thị

"Chủ tịch, tất cả tài liệu cô cần tôi đã sắp xếp và tổng hợp lại, toàn bộ đều ở đây ạ" Trần Dư trợ lý của Cố Mặc Hi ở Cố thị vừa đặt tài liệu lên bàn vừa nói

"Cảm ơn cậu, vất vả cho cậu rồi" Cố Mặc Hi nhìn Trần Dư nói

"Không vất vả ạ, việc tôi nên làm mà" Trần Dư cười nói

"Ừ" Cố Mặc Hi khẽ gật đầu rồi nói "Chiều nay có cuộc họp với giám đốc dự án bên tập đoàn Thiên Thành ở nhà hàng món Ý, cậu đi cùng giám đốc Hứa đến đó nhé"

"Tôi đi cùng giám đốc Hứa sao ?"

Trần Dư ngạc nhiên hỏi

"Ừ, cậu có ý kiến gì sao ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Không, tôi không có ý kiến, chỉ là..."

Trần Dư ngập ngừng nói

Thấy thế Cố Mặc Hi liền hỏi "Chỉ là cái gì"

"Chỉ là trước đó mỗi khi chủ tịch đi gặp đối tác đều không cho tôi đi theo" Trần Dư nói "Vậy tại sao cô lại cho tôi đi, đã vậy còn đi cùng giám đốc Hứa nữa chứ"

"Vì bây giờ tôi là chủ tịch ở đây, tôi muốn cho ai đi đó là quyền của tôi" Cố Mặc Hi nói "Với lại tôi thấy cậu khá am hiểu văn hóa nước Ý, mà giám đốc bên Thiên Thành cũng là người rất thích nước Ý, vì thế tôi để cậu đi theo giám đốc Hứa đến đó là hợp lý rồi còn gì"

"Cảm ơn chủ tịch đã trọng dụng, tôi hứa tôi sẽ làm tốt công việc được giao nhất định không làm chủ tịch thất vọng" Trần Dư cười nói

"Tốt nhất cậu nên nói được làm được đó" Cố Mặc Hi nói

"Nhất định rồi ạ" Trần Du vui vẻ nói, rồi như chợt nhớ ra gì đó anh vội nói "À đúng rồi, có người nhờ tôi đưa cái này cho chủ tịch"

Trần Dư nói xong liền đưa cho Cố Mặc Hi một phong thư niêm phong kĩ, bên trên cũng không có thông tin người gửi, Cố Mặc Hi nhìn tập tài liệu khẽ nhíu mày

Thấy nét mặt Cố Mặc Hi có chút thay đổi, Trần Hi như hiểu chuyện anh liền nói "Nếu không có gì dặn dò vậy tôi xin phép quay lại làm việc nhé"

"Ừ" Cố Mặc Hi nói

Sau khi Trần Dư đi Cố Mặc Hi liền mở phong thư ra xem, cô vô cùng bất ngờ khi thấy bên trong toàn là những bức ảnh chụp lén cô và Diệp Khuynh Du.

Xem đến tấm cuối cùng Cố Mặc Hi thấy có một bức thư thì liền mở ra xem, đọc xong thư Cố Mặc Hi khẽ nhíu mày, cô vội cất tất cả vào túi sau đó nhanh chóng đi ra ngoài.

---

Biệt thự Triệu gia

"Mẹ đang làm gì mà thơm thế ?"

Triệu An An ôm mẹ Diệp từ phía sao nũng nịu hỏi

"Còn gì ngoài sườn xào chua ngọt, món con thích nhất đấy" mẹ Triệu vừa dọn đồ ăn ra bàn vừa cười nói

Triệu An An hít một hơi sau đó ngồi xuống ghế vui vẻ nói "Tuyệt vời, đúng là chỉ có mẹ mới biết con thích gì, con yêu mẹ"

"Thôi đi cô nương, chỉ giỏi nịnh nọt thôi" mẹ Triệu cười nói "Tôi thấy từ sau khi về nước có khi nào cô về nhà đâu, toàn là ở bên nhà của Tuyết Nhan, vậy mà mở miệng ra một câu con yêu mẹ hai câu cũng con yêu mẹ, toàn lời nói dối"

"Con không nói dối, con yêu mẹ thật mà" Triệu An An nũng nịu nói

"Thật không ?" mẹ Triệu hỏi

"Thật chứ"

"Vậy giữa mẹ và Tuyết Nhan con yêu ai hơn ?"

"Ờ thì..."

Thấy Triệu An An ngập ngừng mẹ Triệu khẽ cười nói "Là yêu Tuyết Nhan nhiều hơn đúng không, tôi hiểu cô quá mà, có người yêu là quên luôn người mẹ này"

"Con không có, chỉ là con yêu mẹ sau Tuyết Nhan thôi" Triệu An An nói

"Vậy con có yêu ta không ?" ba Triệu từ bên ngoài đi vào nghe Triệu An An nói vậy thì liền hỏi

Triệu An An nghe thấy giọng ba Triệu thì vội nhìn lại rồi trả lời "Có, con cũng rất yêu ba"

Ba Triệu giả vờ tủi thân thở dài nói "Haizz con gái lớn rồi khủy tay hướng ra ngoài, đến nói lời yêu bố cũng đợi nhắc mới nhớ"

"Không có, con yêu ba thật mà" Triệu An An vội giải thích

"Thôi không trêu con nữa, mau ăn cơm đi đồ ăn sắp nguội hết rồi kia kìa" ba Triệu nói

"Con mời ba ăn cơm, mời mẹ ăn cơm" Triệu An An nói

Cả ba người cứ thế vui vẻ ăn cơm cùng nhau, ăn được một lúc thì ba Triệu quay sang nhìn Triệu An An hỏi "Ba nghe nói lần trước khi lên làng Cự Lân Tuyết Nhan đã bị thương hả, con bé bây giờ sao rồi đã khỏe hơn chưa"

"Dạ cậu ấy không sao đã khỏe hơn nhiều rồi ạ"

"Ừ" ba Triệu gật đầu nói

"Vậy sao hôm nay con không dẫn con bé về ăn cơm với chúng ta ?" mẹ Triệu hỏi

"Con cũng muốn dẫn cậu ấy đến lắm chứ, nhưng mà công ty có việc đột xuất nên cậu ấy không thể đến được" Triệu An An nói

"Ừ" mẹ Triệu nói "Vậy một lát ta sẽ nói nhà bếp làm vài món ngon, khi nào con về thì đem cho Tuyết Nhan tẩm bổ nha"

"Dạ con biết rồi, con thay Tuyết Nhan cảm ơn mẹ nha"

"Con bé này, cảm ơn gì chứ" mẹ Triệu nói "Chúng ta là người một nhà có cần khách sáo vậy không ?"

Triệu An An nhìn mẹ Triệu cười nói "Dạ con biết rồi, mai mốt con sẽ không khách sáo nữa đâu"

"Tốt, như vậy mới được chứ" mẹ Triệu vui vẻ nói

Thấy hai mẹ con cứ mãi nói chuyện ba Triệu liền chen ngang nói "Được rồi mau ăn cơm đi, không thì tôi ăn hết bây giờ"

Ba Triệu nói xong quay sang nhìn Triệu An An khẽ nói "Con phải ăn cho thật nhiều vào nhé, hôm qua nghe tin con sẽ về ăn cơm sáng nay mẹ đã thức dậy từ sớm để xuống bếp tự tay làm đồ ăn cho con đấy.

Không những vậy bà ấy còn đã bắt ta nghỉ làm để ở nhà ăn cùng con"

"Thật vậy à" Triệu An An hỏi

"Thật"

"Vậy con nhất định phải ăn thật nhiều mới được" Triệu An An cười nói
 
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 79: Chọn Cả Hai


"An An ra ăn trái cây nè con"

"Vâng con ra ngay đây ạ" Triệu An An đang đứng ngắm bức tranh mà ba Triệu mới đấu giá thì nghe mẹ Triệu gọi cô liền chạy đến chỗ bà

"Ăn thử xem có ngọt như lời người bán nói không ?" mẹ Triệu vừa đưa trái cây cho Triệu An An nói

Triệu An An nhận lấy cắn một miếng thì tấm tắc khen "Ngon lắm mẹ à"

Nhìn con gái vui vẻ mẹ Triệu cũng thấy vui theo, bà nói "Vậy ăn nhiều chút nhé"

"Vâng ạ" Triệu An An nói

"Anh cũng ăn thử một miếng nhé" mẹ Triệu đưa trái cây cho ba Triệu nói

"Ừ, trái cây ngon đấy" ba Triệu ăn xong cười nói

Cả ba vui vẻ vừa ăn vừa nói chuyện, một lúc sau Triệu An An nhìn mẹ Triệu hỏi "Bùa bình an hôm trước mẹ đưa cho con là mẹ xin ở đâu vậy ?"

"Sao tự nhiên con lại hỏi chuyện đó ?" mẹ Triệu khó hiểu hỏi "Có chuyện gì với lá bùa đó sao ?"

"Dạ không" Triệu An An nói "Chỉ là con muốn hỏi mẹ xin lá bùa đó ở đâu để con đến đó cho Lâm Tuyết Nhan một cái"

"Con xin bùa bình an cho Tuyết Nhan sao ?" mẹ Triệu hỏi

"Dạ đúng vậy ạ, hôm trước nhờ có lá bùa đó mà con hóa nguy thành an" Triệu An An nói "Nên con muốn xin một cái cho Lâm Tuyết Nhan"

"Lá bùa đó linh nghiệm đến vậy sao ?" mẹ Triệu giọng trầm buồn hỏi

"Dạ đúng, nó linh nghiệm lắm mẹ ạ, hôm đó đáng lẽ người bị thương là con nhưng cuối cùng Lâm Tuyết Nhan lại chịu thay con" Triệu An An nói "Nên con nghĩ chắc do lá bùa ứng nghiệm nên con mới thoát nạn"

Ba Triệu nghe Triệu An An nói thế thì bật cười thành tiếng nói "Con mà cũng tin vào mấy chuyện tâm linh này nữa à, ta nhớ lúc trước con là người không tin vào mấy chuyện này nhất mà"

"Ba này" Triệu An An xấu hổ nói "Lúc trước khác, bây giờ khác chứ"

"Ừ thì khác" ba Triệu cười nói

Triệu An An không nói với ba Triệu nữa, cô quay sang nhìn mẹ Triệu hỏi "Rốt cuộc cái đó mẹ xin ở đâu vậy ?"

"Không phải ta xin" mẹ Triệu nói

"Không phải mẹ xin sao ?"

Triệu An An khó hiểu hỏi

"Đúng vậy, lá bùa đó không phải ta xin" mẹ Triệu nói "Lá bùa đó là do thiếm ba con đưa cho ta"

"Thiếm ba đưa cho mẹ sao ?"

"Ừ" mẹ Triệu nói "Thiếm ba biết tin con sẽ lên làng Cự Lân nên lúc đến chùa Vạn An thiếm ấy đã xin lá bùa đó và đưa cho ta, nói là bùa bình an để con đi đường thuận lợi"

"Sao thiếm ba biết con sẽ lên làng Cự Lân ?"

Triệu An An hỏi

"Chắc là do chú ba con nói ?" ba Triệu nói "Hôm trước lúc gặp chú ba ta có nhắc đến việc con sẽ lên làng Cự Lân, nên chắc là chú con đã nói cho thiếm con biết"

"À, ra là vậy" Triệu An An gật đầu nói

"Nếu con muốn xin thì để mẹ nói với thiếm ba con cho" mẹ Triệu nói "Thiếm ấy thường đến chùa Vạn An để cầu phúc, có gì ta sẽ nhờ thiếm ấy xin cho Tuyết Nhan một cái"

"Vâng, vậy mẹ nhờ thiếm ấy xin cho Tuyết Nhan một cái giúp con nhé" Triệu An An nói

---

Hội quán Trà đạo

Cố Mặc Hi đẩy của căn phòng ra, thấy Diệp Thừa Nguyên đang nhàn nhã uống trà, cô liền tiến đến ném sắp ảnh xuống trước mặt ông ta tức giận hỏi "Tại sao ông lại cho người theo dõi tôi, rốt cuộc ông muốn gì ?"

"Đừng tức giận thế chứ, có gì thì cũng hãy ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau dù sao ta cũng là trưởng bối của cô đấy" Diệp Thừa Nguyên nói

"Ông cũng biết ông là trưởng bối của tôi à" Cố Mặc Hi vừa nói vừa kéo ghế ngồi xuống đối diện Diệp Thừa Nguyên "Nói đi rốt cuộc ông muốn gì ?"

Diệp Thừa Nguyên nhìn Cố Mặc Hi mỉm cười nói "Ta muốn biết liệu con sẽ ra sao nếu những tấm này không mai lọt vào tay cánh truyền thông"

"Ý ông là gì ?"

Cố Mặc Hi khó hiểu hỏi

"Ta không có ý gì cả, ta chỉ muốn nhắc nhở con, hiện tại con đang là chủ tịch của Cố thị, nếu chuyện chủ tịch của một tập đoàn lớn lại có quan hệ yêu đương với người cùng giới thì không biết khi đó con sẽ xử lý chuyện này thế nào ?"

Diệp Thừa Nguyên giọng mỉa mai nói "Không biết lúc đó con sẽ chọn tình yêu hay sự nghiệp nhỉ ?"

"Ông đang đe dọa tôi ?"

Cố Mặc Hi hỏi

"Ta không đe dọa con, ta chỉ là nói sự thật thôi" Diệp Thừa Nguyên nói "Xã hội hiện tại không phải ai cũng chấp nhận tình yêu đồng giới, con biết điều đó đúng không ?"

"Đúng là xã hội hiện tại vẫn chưa thật sự chấp nhận tình yêu đồng giới" Cố Mặc Hi nói "Nhưng tôi sẽ không vì điều đó mà từ bỏ tình yêu hay sự nghiệp của mình"

"Con nghĩ con có thể giữ được cả hai sao ?"

Diệp Thừa Nguyên hỏi

"Tất nhiên là được rồi" Cố Mặc Hi kiên định nói "Tôi đã không còn là một đứa trẻ 22 tuổi lo được lo mất nữa rồi, tôi tự tin mình có thể giữ được cả hai"

"Tốt lắm" Diệp Thừa Nguyên gật gù nói "Vậy ta đợi xem con sẽ giữ nó như thế nào"
 
Back
Top Bottom